"Ba đứa em giỏi thật đấy, thấy cả lớp có ai như mấy đứa không hả?
Học hành như thế à, mấy đứa phải làm sao cho đúng tinh thần lớp S chứ.
Trần đời có ai học lớp tinh anh mà đi học sát giờ thế này không?
Các em nên nhớ các em là bộ mặt của nhà trường......."
Cô giáo nói đến nỗi cậu có chút ngượng, vì bản thân đã làm ảnh hưởng lớp.
Nhưng có vẻ hai người bạn của cậu thì lại không cảm thấy thế, thậm chí còn có chút thảnh thơi, thưởng thức những câu " ca thán " của cô.
Sau hơn 10 phút thì cô cũng đã ngừng, đã thế còn bắt bọn cậu chép phạt vì dám đi trễ tiết của mình, nhưng mà có trễ đâu nhỉ, vừa khít giờ luôn mà.
Dù vậy, cô vẫn là cô, chép thì vẫn cứ là chép, 2000 câu em không đi trễ chắc cũng nhanh thôi.....
Tiết học trôi qua với sự im lặng tột cùng, vì ai cũng ngán ngẩm sự ca thán của cô, lúc chuông vừa reo kết thúc, có mấy đứa bạn cùng lớp xúm đến cậu nói.
" Ê ê cảm ơn mấy cậu nha, vì đã tiêu tốn hơn 10 phút của cổ"
" ừm ừm, bình thường Hyeon-jun cũng không kéo đến dài thế đâu"
"Phải nói là bà cô này đáng ghét đó giờ, bệnh thành tích lắm, cho nên bọn tui mới ghét.
Lúc nào cũng bắt ép bọn tui học, ai cũng phải có một cái chứng chỉ ngoại ngữ,....bla bla.
Nói chung là rất ghét"
"Đúng đó đúng đó"
......
Bọn họ thật thà ghê, minseok nghĩ vậy.
Nói chung bây giờ mọi thứ đã vào guồng của nó.
Cậu phải giải quyết đống kiến thức bị bỏ lỡ, may mắn có hai học bá bên cạnh nên vấn đề được giải quyết phần nào.
Giờ ra chơi, minseok tranh thủ lấy môn Toán ra học, nói gì thì nói, Toán vẫn là môn trọng yếu nhất.
Cậu đang làm bài tập mà hôm bữa Min-hyeong đưa cho, cái level của nó phải gọi là....ừm nói sao nhỉ, không dễ tý nào.
Giống như câu đơn điệu hàm số mà cậu đang làm.
Tính theo cách bình thường thì làm ra rất lâu, làm theo cách khác thì cậu lại kẹt khúc giữa.
Vì vậy từ nãy giờ, Minseok cứ vò đầu bức tóc, giải hoài không được.
" Sao vậy, có gì không hiểu, nói mình nghe" Lee Min-hyeong nhìn đã biết cún nhỏ không làm được bài tập mình đưa, anh cố tình cho độ khó hơn so với đề chung, mục đích chỉ có một, là có thể tự mình chỉ cậu.
"Min-hyeong à, cậu cho mình câu khó thế, như câu 25 này nè" Cậu biết nếu không có sự trợ giúp thì bài toán này còn lâu mới giải được, chỉ đành xin sự chỉ dạy của anh.
" Đâu đưa đề mình xem"
Đề bài là một bài toán đơn điệu hàm số bình thường, chỉ là khó hơn vận dụng một chút, theo anh đánh giá là vậy.
Bài toán cho đồ thị của đạo hàm f(x), và cho hàm g(x) phụ thuộc f(x) chứa tham số m, yêu cầu là tìm khoảng nghịch biến của chúng.
" Cái này thì cậu chỉ cần đặt ẩn t là x-m, xong cậu cô lập, biện luận hàm rồi xét là ra, mặc dù là sẽ hơi rối một tý, sẽ có những cách như song trục, sơ đồ v,...
Nhưng mà mình nghĩ cậu nên học bản chất trước, mấy cái đấy thì mình sẽ dạy cậu sau nhé"
" Mình cũng nghĩ làm như thế, nhưng nó không ra, để mình làm lại lần nữa cậu xem nhé" Minseok lấy bút nháp ra làm ngay, vẫn trình tự như vừa nãy mà bị kẹt lại khúc giữa, cậu uể oải nói:
" Đó lại là chỗ này"
" Đâu mình xem" Lee Min-hyeong kéo sát ghế lại bàn cậu, tay tự nhiên mà cầm lấy bút,tay còn lại vòng ra sau ghế.
Minseok cũng vì chú ý cách giải mà không để ý, rằng tư thế của hai người ám muội đến mức nào, gần như là dính lấy nhau.
Rõ ràng là cậu đang nghe bạn mình giảng giải, cậu hiểu được Min-hyeong đang làm gì.
Nhưng khi sắp xếp chúng lại thì lại thành mớ hỗn độn, trong đầu cứ hiện hữu mùi hương của anh, thơm nhẹ nhàng, làm tâm trí cậu không tập trung nổi nữa.
Minseok nín thở đợi anh làm xong, rồi ngay lập tức rời ghế.
Điều đó làm anh nghĩ bản thân có phải là vội vàng quá không, nhưng mà khi nhìn thấy hai vành tai của bạn nhỏ đỏ như gấc thì đã hiểu, có vẻ cứ phát huy như này thì kiểu gì bạn nhỏ cũng đổ mình thôi.
"Minseok ơi, cậu hiểu chưa"
" M-mình hiểu rồi, cậu về chỗ đi"
" Sao cậu lại đuổi mình thế" Anh phải nhân cơ hội không có Hyeon-jun ở đây mà chiếm chút tiện nghi thôi.
Ngay lúc cậu sắp cảm thấy mặt mình nổ tung thì cậu bạn bàn trên quay ngoắt xuống hỏi bàn, minseok khẽ cảm ơn rồi mặc anh ở đó để chỉ bài cho bạn.
" Bạn học Minseok à, mình nghe nói bạn giỏi môn sinh lắm.
Có thể nào chỉ mình câu này được không?
"
" Ừm, có thể"
" Hehe, đây nè, hãy giải thích vì sao trên mỗi chạc chữ Y chỉ có một mạch của phân tử ADN được tổng hợp liên tục, mạch còn lại được tổng hợp một cách gián đoạn?
Mình coi đi coi lại bài cô giảng nhưng mà vẫn chưa hiểu lắm"
" Vậy để mình chỉ xem cậu có hiểu không nhé" Cậu lấy vở ra vẽ cho bạn đấy sơ đồ
"Do cấu trúc của phân tử ADN là có hai mạch polinucleotit đối song song (3′5′5′3′)(3′5′5′3′), mà enzim ADN polimeraza chỉ tổng hợp mạch mới theo chiều 5' → 3' nên sự tổng hợp liên tục của cả hai mạch là không thể, mà đối với mạch khuôn 3' → 5', nó tổng hợp mạch bổ sung liên tục, còn mạch khuôn 5' → 3' xảy ra sự tổng hợp ngắt quãng với các đoạn ngắn (đoạn Okazaki) theo chiều 5' → 3', ngược với chiều phát triển của phễu tái bản, rồi sau đó nối lại nhờ enzim ADN ligaza....."
Min-hyeong ngán ngẩm nhìn cậu chỉ bài cho bạn kia, mặc dù hơi buồn, nhưng nhìn thấy dáng vẻ say sưa của cậu thì lại hết sạch.
Đúng là người đẹp không góc chết mà.
Sao lại có thể đẹp nao lòng đến thế?
Hay là vì trái tim anh rung động nên mới thấy cậu đẹp?
Người ta thường bảo người tình trong mắt hoá Tây Thi mà.
Nhưng làm gì có, vì vốn dĩ cậu đã đẹp sẵn rồi.
Ngắm nhìn cậu mãi mà không để ý có ai đó bước đến từ đằng sau:
" Mày dẹp ngay con mắt đấy cho tao" Hyeon-jun được giao nhiệm vụ mua đồ từ căn teen đã chạy như bay về lớp, tại anh biết thằng bạn này nó mưu mô lắm, lỡ đâu nó nói gì với minseok thì chết.
Bỗng từ xa, tiếng ai đó vang vọng cả hành lang, cách xa mấy lớp vẫn nghe thấy.
"Chúng mày ơi, tin hot tin hot"
" Gì vậy, loa phát thanh, mày lại nghe lỏm được thông tin gì của các thầy cô à"
" Hehe, đương nhiên rồi, về buổi đi chơi chuyển giao mùa đó"
" Uầy uầy, đi đâu nói nhanh lên"
" Có phải là thám hiểm gì đó không nhỉ"
" Ê có lẽ là bay sang nước khác, trường mình chịu chơi mờ"
" Nói đi, Taemin, mày lẹ lẹ cái mồm coi"
" Bình tĩnh bình tĩnh, giờ bảnh nói ngay nè"
"Là chúng ta sẽ được bay tới một hòn đảo thuộc quyền sở hữu của trường ta, có đầy đủ các phương tiện giải trí, khách sạn năm sao, nhà hàng năm sao, khu vui chơi bậc nhất, và nghe nói ở đó có hệ sinh thái đa dạng lắm bây ơi, có cả chỗ vui chơi dưới biển nữa....
Quan trọng là miễn phí đó."
" Ui vcl, chất thế"
" Trước tao cũng nghe về hòn đảo đó, nghe đâu là nơi du lịch khép kín, thế là bọn mình được đến đó à"
" Tuyệt cmn vời"
Cả lớp như hoá thú mà reo hò, gọi Taemin là loa phát thanh vì tin gì cậu ta cũng biết trước tất cả mọi người.
Do đó mà mấy lớp khác thấy lớp S ồn ào là hiểu có thông tin mới, họ đổ sang như ong vò.
Như đã dự kiến, gần như những lớp lân cận đều đã biết hết rồi, hò hét không khác gì một cái sân vận động.
Buổi đi chơi sắp tới có vẻ rất đáng mong chờ đây.