Khác [ AllKazutora ] Mọi người hạnh phúc là được rồi.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,600
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
300767894-256-k93200.jpg

[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
Tác giả: Ema-nguyen
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

1 Kazutora occ hoàn toàn

Tôi thích 1 Kazutora chìm vào bóng tối hơn là ánh sáng.

Tôi muốn Kazutora mắc bệnh tâm lí nhưng đủ lí trí.

Tôi muốn Kazutora sống không tội lỗi, đau khổ nhưng tôi muốn ngược Kazutora ( 1 chút nhỏ thôi ).

Tôi muốn Kazutora mang chiếc mặt nạ vui vẻ nhưng đau khổ.

Tóm lại, truyện mang nhiều yếu tố occ

Tui thích Kazutora nhưng muốn ngược, chân thành mong mọi người thông cảm !



allkazutora​
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
Lời nói nhỏ


Tôi thích Tora - chan !

Hãy cảm nhận điều này

Tôi thích những truyện về Tora bị tâm lí nặng nhưng tôi tìm trên đây thì có rất ít truyện hợp gu, thật ra tôi rất lười viết truyện, trước kia từng viết vài truyện chữ trên noveltoon nhưng lười quá xóa hết rồi

Nếu không phải ngứa tay quá tôi cũng không viết truyện này

Thế nên là truyện này có thể bị tôi xóa trong lúc máu lười nó nhảy lên, mọi người thông cảm.

Tôi khá thích những màn đánh đấm máu me nhưng tôi không giỏi văn phong vậy nên nếu có mấy cái cảnh bạo lực phèn mọi người đừng khó chịu, tôi ngu văn phong mà.

Và trong truyện tôi sẽ buff

Kazu - chan, Kazu - chan cũng sẽ mắc nhiều bệnh tâm lí

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

Truyện là ngược nguyên tác !

....

Mọi người nhìn kĩ chứ, tôi sẽ viết không đúng nguyên tác

À, tôi cũng không rõ ngày tháng trong mấy trận huyết chiến, trí nhớ tôi khá kém, mặc dù đã đọc nguyên tác cũ rồi nhưng tôi chỉ nhớ sơ sơ thôi nên có tình tiết j sai trái mọi người lại thông cảm nữa nhá!

Lời cuối cùng, truyện này do 1 lúc nhất thời tôi viết ra, nó có thể bị xóa 1 lúc nào đó khi tôi lên cơn nhất thời

Trong truyện đôi lúc sẽ kèm vài tấm ảnh, mọi người đừng bảo tôi cre đâu, tất cả các ảnh tôi lấy trên Pinterest, ko rảnh đi tìm cre, tôi lười, ai muốn cre đừng hỏi tôi, tôi cũng ko bt, đừng chửi tôi, tôi ko thích bị ăn mắng.

Văn phong của tôi nó phèn vì tôi ko viết truyện nhiều như mấy bậc lão làng, mọi người đọc thấy chán thì bỏ đi nha, tôi viết cho tôi đọc mà thôi.

Mọi người lại thông cảm!
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
1


Tại 1 góc hẻm sâu trong lòng thành phố.

Tại nơi vắng bóng người ấy, vậy mà có 1 cơ thể xây xát đầy rẫy vết thương nằm đó.

Toàn thân người ấy toàn vết thương, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, có lẽ người ấy bị vậy thường xuyên chăng ?

Nếu quan sát kĩ cũng có thể thấy rằng cơ thể người ấy bị đánh đập bởi nhiều vật sắc nhọn, có lẽ là bị bạo hành gia đình hoặc là bị mấy đám bất lương nửa mùa nhìn ngứa mắt đánh hoặc là bị cả 2.

Người ấy nhìn đẹp thật, đẹp như 1 thiên thần vậy !

Đẹp như 1 thiên thần hạ xuống trần gian thưởng thức cảnh đẹp rồi nghỉ ngơi thư giãn .

Người đó có đôi mắt màu vàng cát tưởng như thật tươi sáng vậy mà lại u tối không chút ấm áp nào, mỗi khi nhìn vào đôi mắt đó chúng ta dường như bị xoáy sâu vào tầng tối đen mịt mù không thấy đáy, đôi mắt đó đôi lúc lại gây áp lực cho người chính diện vậy mà giờ lại mất tiêu cự nhìn trân trân vào bầu trời xanh thẳm.

Dưới đôi mắt xinh đẹp ấy lại có 1 nốt lệ chí dường như được tỉ mỉ điểm lên giúp khuôn mặt vốn đã tinh xảo giờ lại kinh diễm hơn.

Làn da người ấy thật trắng, trắng đến ngứa mắt khiến người ta không kìm được mà muốn hành hạ đánh đập nó khiến chúng chỉ còn những dấu vết bầm tím lóa mắt, tưởng tượng cái cảm giác đó thôi mà hưng phấn đến run rẩy cả cơ thể nhưng cũng thấy ghê tởm tinh thần không kém.

( Đổi xưng hô )

1 lúc sau, khi trời đã ngả về chiều tối thì có tiếng đổ chuông điện thoại trong túi áo khoác của cậu.

Dường như đã quá quen với tiếng chuông đổ vào giờ này cậu liền chống khuỷu tay dưới đất từ từ ngồi dậy.

Khoảng vài phút sau cậu mới lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo ra, số hiển thị vẫn luôn là mẹ.

Cậu bấm nút, từ đầu máy bên kia cậu chỉ nghe thấy giọng nói chói tai của người phụ nữ :

- Kazutora !

Mày biết giờ này là mấy giờ không ?

Ông ta sắp về rồi, mày không muốn mẹ mày bị đánh thì nhanh cút về nhà chịu đòn đi !

Mày không về thì tao sẽ cứa tay mày bằng dao đó...

Nghe mấy câu nói tàn độc đó được thốt ra từ người mẹ của mình cậu vẫn ngồi trơ ra đó không sợ hãi gì bởi đơn giản dù có về sớm hay muộn cậu vẫn sẽ bị cứa rách tay mà thôi, đối với mấy lời nói đó cậu sớm đã chết lặng từ lâu rồi :

- Vâng !

Mẹ, con về đây, mẹ đợi con.

Cậu chỉ đáp lại với thái độ nhẹ nhàng không phản kháng .

10 phút sau cậu đứng trước cửa 1 căn chung cư tồi tàn được xây dựng nhiều năm rồi bấm tiếng chuông vốn đã hỏng hóc chỉ phát ra mấy âm thanh rè rè chói tai.

Cánh cửa mở ra, đối diện với cậu không phải là 1 người mẹ hiền từ dang tay đón chào đứa con mới về mà là 1 người phụ nữ tóc tai lộn xộn, đôi mắt đờ đẫn do ma túy gây ra, trên tay là 1 con dao cùn đợi cậu trở về.

Chưa kịp nói gì cậu đã bị bà ta kéo tay vào đóng sập cửa không cho ai nhìn thấy.

Bên trong căn nhà âm u, ẩm mốc chứa đầy các túi rác, mì hộp vươn vãi khắp nơi, đi được vài đoạn lại thấy mấy ống kim tiêm lạnh lẽo dưới chân.

Khung cảnh đầy hôi hám, bẩn thỉu.

Vậy mà bà ta kéo cậu vào không 1 chút thương tiếc đẩy ngã cậu xuống nền đất lạnh lẽo đầy bụi bặm, dường như bà ta đang lên cơn.

"Không ổn rồi" .

Cậu thầm nghĩ nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh như cũ dường như đã quá quen với cảnh này.

Chưa kịp cho cậu cơ hội chuẩn bị đề phòng tránh những chỗ hiểm yếu bà ta đã lấy con dao cùn cứa vào đôi tay bầm tím của cậu, từng giọt máu tí tách chảy xuống mang nét đẹp kinh diễm khiến bà ta càng hưng phấn hơn.

Mặc dù bị cứa tay đau đớn như vậy cậu vẫn không một cái nhíu mày hay phát ra tiếng vì cậu biết như thế sẽ làm mất hứng thú của mẹ cậu, khiến bà không vui.

Có thể cậu luôn coi bà là mẹ của mình nhưng bà ấy chỉ coi cậu là 1 con búp bê để bị nhiều người hành hạ, đánh đập mà thôi, và cậu cũng hiểu điều đó nên chấp nhận làm búp bê cho mẹ cậu thỏa mãn niềm vui sướng hành hạ người khác.

Đơn giản chỉ vì cậu muốn mẹ cậu vui bởi mẹ cậu đã quá khổ sở rồi.

Mặc cho cậu chìm vào những suy nghĩ vẩn vơ bà ta lấy dao tứng cái rạch lên những chỗ cánh tay, bắp chân thâm tím đầy vết cắt của cậu 1 cách tàn nhẫn.

Một lúc sau cánh tay và chân của cậu đầy vết cứa bật ra máu của con dao cùn nhìn đến phát sợ, cậu tự hỏi "không biết mẹ đã vui chưa nhỉ ?

".

Chưa để cậu giải đáp thắc mắc của mình thì từ xa cậu đã nghe thấy tiếng đóng sầm cửa, không cần quay lại nhìn cậu cũng biết đó là ba cậu.

Ông ta về rồi !

"Lại đón nhận thêm 1 màn hành hạ nữa vậy !"

Cậu thầm nghĩ.
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
2


Trong căn nhà tồi tàn đầy mùi ẩm mốc bẩn thỉu, từng tiếng vỡ vụn của những chai rượu rồi lại tiếng loảng xoảng của cốc chén vang lên đầy chói tai như tiếng rít gào nỗi tuyệt vọng sớm đã không thể cứu vãn được nữa.

Mặc cho người mẹ bị nắm tóc kéo bật ra sau hay bị ông ta lấy chai rượu đập vào người, Kazutora vẫn ngồi im ra đấy vì cậu biết tiếp đến bản thân mình cũng bị như vậy mà thôi.

Cậu cũng biết không nên can thiệp vào những hành động mà ba gây ra vì ba đã từng nói :

- Con đừng bao giờ can thiệp hay ngăn cản những hành động của ba với mẹ, con chỉ cần biết ba làm vậy với mẹ là tốt cho mẹ con thôi, Kazutora của ba thông minh như vậy chắc cũng hiểu mà, đúng không nào ?

- Vâng ạ, con sẽ không can thiệp hay ngăn cản đâu vậy nên ba phải thương con như mẹ đó.

Cậu còn ngây thơ vui vẻ đáp lời

- Ừ, ba thương con nhiều lắm Kazutora!

Cậu vẫn nhớ cuộc đối thoại đó giữa mình với ba, lúc đó ba hiền lắm, vừa cười đùa vừa xoa đầu cậu cơ.

Thật nhớ cái giọng nói hiền từ đó của ba.

Kazutora đang lạc vào những kí ức mơ hồ đứt đoạn ngày bé thì chợt nghe thấy 1 tiếng quen thuộc.

Đó là tiếng ' phập ' của con dao khi ghim vào cơ thể, cậu nghe thấy quen vì dưới cánh tay và bụng của cậu đã từng bị ba nhiều lần cắm vào do lúc say rượu.

- Ba chỉ làm thế với mình thôi mà, sao giờ lại làm thế với mẹ nhỉ ?

Cậu nghiêm túc suy nghĩ thì thấy tiếng cười của mẹ, kì lạ thật lần đầu tiên cậu nghe thấy tiếng cười thỏa mãn của mẹ như vậy, kể cả việc cứa vào tay cậu cũng chưa bao giờ cười sung sướng như bây giờ.

Cậu quay đầu lại nhìn kĩ thì phát hiện ra ba cậu đâm mẹ cậu bằng con dao gọt hoa quả ngay giữa bụng.

Cậu khó hiểu nói nhỏ :

- Tại sao mẹ bị đâm lại cười như vậy nhỉ ?

Cậu tiến lại gần thì phát hiện ba bị con dao cùn mẹ giấu trong ống tay áo đâm sâu vào tim chết ngay tại chỗ mà mắt vẫn mở ra đầy khó tin

Cậu không nhìn thấy là vì mái tóc lộn xộn của mẹ che khuất mà thôi.

Lúc này mẹ cậu vẫn còn chút hơi thở, dường như đang tỉnh táo khỏi cơn nghiện bà ta thì thào vào tai cậu :

- Ka..

Kazutora...

Có lẽ cả đời này con... phải sống tro...trong cô độc rồi nhỉ....

Bà ta dừng lại 1 chút rồi nâng bàn tay đầy máu lên vén tóc mai của cậu ra sau gáy rồi mỉm cười nói tiếp :

- Mẹ mong con sống 1 đời hạnh phúc, con trai của mẹ.

Bà ta nói xong cánh tay đầy máu vốn đang miết nhẹ trên môi của cậu rơi xuống .

Cậu thì vẫn mở to mắt ra nhìn xác 2 cơ thể dần lạnh lẽo.

" Ba mẹ đâm nhau ... chết rồi !

" Đó là suy nghĩ của cậu bây giờ.

Lạ thay cậu không thấy thương cảm mà chỉ thấy buồn cười, cậu cảm thấy 2 người họ thật ngu ngốc :

- Khục...

Khục...

Hahaha....

Ba mẹ thật ngốc quá đi, tự nhiên đâm nhau rồi chết...mẹ còn nói sống 1 đời hạnh phúc....hahaha...

Sống không nổi đâu, con chưa bao giờ được biết cái gọi là hạnh phúc....

Ba yêu thương bằng cách cho con những mãnh vỡ cứa vào da thịt còn mẹ....

Khục...

Khục....

Hahaha....

Mẹ cho con cái gì, những vết cứa đầy hưng phấn từng ngày, vui sướng sao, còn hơn cả vui sướng....

Sống 1 đời hạnh phúc....

Hahaha...

Nghe mắc cười quá đi...

Cậu dường như bị chọc cười mà lấy 2 cánh tay đầy vết thương chưa được băng bó ra ôm bụng gục người xuống run run cười...

Cười đến chảy cả nước mắt.

Một lúc sau khi đã cười đủ rồi cậu liền lấy tay ấn số của Baji, đầu dây bên kia phát ra tiếng nói cằn nhằn:

- Có việc gì mà gọi tao thế, muộn thế này rồi mày gọi làm gì ?

- Baji, ba mẹ tao chết rồi, ba mẹ tao đâm nhau rồi chết...

Cậu hoảng hốt nói.

Đầu dây bên kia :

- .....

- Kazutora, mày đừng có mà nói đùa...

Baji ở đầu dây bên kia phiền não xoa xoa thái dương nói.

- Thật đó, mày...mày nhanh gọi cho cảnh sát đi Baji, ta...tao sợ quá.

Dường như cảm thấy khác thường Baji liền tức tốc nói :

- Kazutora!

Mày nói thật không ?

Cứ ở yên đó cho tao, tao đi gọi cảnh sát với nhóm Mikey đến đã, chờ tao, mày nhớ không được làm gì lung tung đấy.

Chưa để đầu dây bên kia trả lời Baji đã dập máy gọi cho bên cảnh sát :

- Alo, cảnh sát hả, giết ngườ...à nhầm, vó 1 vụ đâm nha...à, hình như giết người...

Không cũng không phải giết người, có 2 người chết, đúng rồi 2 người chết, các chú mau đến xxxxxx ( tôi không biết địa chỉ nhà )

Gọi xong cho cảnh sát Baji lại nhấn số của Mitsuya :

- Mitsuya hả, bố mẹ Kazutora chết, nó vừa gọi cho tao, nhanh đến nhà nó đi, xem nó sao rồi, à mày không biết hả thế thôi đừng đến nữa.

Đầu dây bên kia, Mitsuya 2 tay bồng bế 2 đứa em rít lên :

- Thằng ngang ngược

Baji nói thế chứ thực ra tên đó thấy nói bây giờ tốn khá nhiều thời gian nên soạn tin gửi cho Mitsuya :

' Mày thông báo cho mấy đứa trong nhóm việc này đi, địa chỉ là xxxxx, đến nhanh nhá, tao đang trên đường đến này '

Bên phía Kazutora thì giờ cậu đang cố gắng thay quần áo đầy máu me của mình ra rồi mặc 1 bộ áo sơ mi dài tay với cái quần dài để che đi những vết thương.

Vừa thay cậu vừa nghĩ :

" Không thể để Baji và nhóm Mikey thấy được mấy cái vết thương này được.

Mình đã tự hứa sẽ không để ai lo lắng cho mình vào lần quay về này rồi, tốt nhất là họ không nên quan tâm đến mình..."
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
3


Tôi có điều muốn nói !

Truyện của tôi sẽ thực tế, không buff quá sức tưởng tượng của con người, thường thì khi tôi đọc mấy bộ truyện về allkazutora tôi thấy nhiều bậc tác giả hay cho tính cách của kazu - chan nhiều khi hay mít ướt với hay xúc động, ngốc nghếch.

Có thể là quan điểm không cùng 1 đường thẳng mà là ngã ba hoặc ngã tư nhưng tôi thích kazu - chan mạnh mẽ, cường, thông minh, có lẽ nhiều người thấy vậy sẽ nhàm chán nhưng tôi cũng không thể chiều họ được, tôi viết truyện cho tôi mà thôi, ai có ý kiến thì thông cảm, tôi không thể viết theo ý người khác được.

Có thể nói có nhiều truyện motip nó rất giống nhau mặc dù không đạo văn, đạo văn là từ rất nhạy cảm tôi xin không nhắc đến ở đây, có nhiều tác giả khi đăng truyện thường ghi không đạo văn hoặc phải xin tác giả mới được bê đi nhưng có lẽ tôi khá ngược đời, tôi đã nói rồi, vì không có truyện hợp gu nên tôi mới phải bắt tay vào tự viết, tôi rất lười nên truyện luôn trong tầm nguy hiểm bị xóa, tính tôi là vậy, có thể nhiều người sẽ nghĩ lười sao lại xóa đi, ừm, tính tôi vậy.

Quay lại chuyện chính, ai thích kiểu dạng nội dung truyện như này thì cứ bê đi không cần xin phép, tính tôi khá thoải mái, tôi khá thích xem truyện kiểu dạng này mà có rất rất là ít vậy nên tôi mong ai có văn phong ổn hơn tôi, giỏi hơn tôi có thể bê cái nội dung này lắp ghép rồi viết ra, tôi không khó chịu đâu, vậy nên cứ thoải mái, thích cắt gì, ghép gì, tùy !

Trong truyện tôi chỉ buff cho kazu - chan biết hết mọi chuyện của quá khứ và tương lai thôi, cũng không có buff gì, à còn sức mạnh thì để sau, tôi không muốn kiểu đùng 1 cái kazu - chan mạnh ngang mikey đâu, tôi không thích lắm, kiểu người ta cố gắng mới có sức mạnh mà có người 1 phát không cần luyện tập hay cố gắng đã có sức mạnh level max rồi, tôi khó chịu về cái đó.

À, trong truyện tôi viết takemichi sẽ không có khả năng quay về quá khứ hay tương lai đâu, chỉ có 1 lần được quay về thôi tại tôi thấy kì sao ý vì có 1 người chỉ quay về 1 lần mà lại có người quay về được cả chục lần, không công bằng với kazu - chan lắm !

Vậy thôi, tâm sự ngắn 1 xíu, giờ vào tiếp truyện.

__________________________________

Sau khi mặc xong quần áo Kazutora liền ra 1 góc nhỏ trong nhà ngồi thụp xuống chờ đợi.

1 lúc sau...

Bíp... bíp....bíp

" là tiếng còi xe của Baji ".

Cậu thầm nghĩ.

Tiếp đến là 1 tiếng đập cửa đầy mạnh bạo của người bên ngoài

- Kazutora!

Mày có trong đó thì ra mở cửa cho tao.

Mẹ kiếp khóa cửa mất rồi, mày mà không ra tao phá cửa đó....

- Baji vừa đập cửa vừa la hét

Bên cạnh có vài chú cảnh sát nhìn cảnh bạo lực tiếng nói và hành động của Baji mà mệt mỏi

" Tại sao đứa nhóc này gọi cảnh sát đến mà như không gọi vậy ?"

Đó có lẽ là tiếng lòng của mấy chú cảnh sát vô hình hiện giờ.

Họ có thể mở khóa cửa mà, tại sao tên nhóc răng nanh này lại không nhờ nhỉ ?

1 lúc sau, thấy không thể chờ được nữa có 1 chú cảnh sát đến cạnh tên giở hơi này vô vai nói :

- Này nhóc con, tôi có mang đồ mở khóa, nhóc tránh xa ra ta còn mở cửa, được chứ ?

- Ông chú hiền hòa nói mà gân trên tay đặt lên vai của cậu đã trái lại với nét cười đó.

Tên răng nanh giở hơi từ nãy giờ mới ngớ ra

- Sao ông không nói sớm, làm tôi mất thời gian từ nãy giờ, phiền phức - Tên này bày đặt giận dỗi.

Mấy "ông" cảnh sát :

- ......

Mặc kệ cáu nói ngứa đòn muốn vào đồn uống trà của tên nhóc Kesuke này, ông chú cảnh sát vẫn bình tĩnh phá khóa cửa.

Do cánh cửa lâu rồi chưa được thay sửa nên quá trình mở khóa cũng khá nhanh chóng, khoảng tầm 10 phút sau đã mở được cửa.

( đừng hỏi sao lâu , tôi không thể buff 2 hay 3 phút sau đã mở khóa được, truyện thực tế :]] )

Sau khi phá được khóa cửa, Baji liền lập tức mở tung cánh cửa ra.

Đập vào mắt họ là những hộp mì vươn vãi khắp sàn đầy bẩn thỉu, những ống tiêm sắc lạnh nằm rải rác khắp nơi, ngay ở giữa nhà là 2 xác chết lạnh lẽo tự đâm lấy nhau, xung quanh 2 cái xác là những mảnh vỡ của chén đĩa, những mảnh sứ của chậu hoa rồi những mảnh kim loại của những thứ không thể hiểu được, có lẽ mọi thứ sẽ không đáng sợ hơn khi những mảnh vỡ vụn đó đều nhuốm máu đỏ au, chưa kể căn nhà bị bịt kín cửa sổ, mọi thứ đều tối tăm bốc lên một thứ mùi ẩm mốc khó chịu," Làm sao cậu ta / đứa bé đó có thể sống và chịu đựng ở nơi như này chứ ?

" Đó là suy nghĩ hiện giờ của Baji và các chú cảnh sát đang có mặt ở đây.

Mọi người vẫn còn đang ngây người đứng đó thì bỗng từ 1 góc tối nhỏ phát lên 1 tiếng kêu khe khẽ :

- Baji, mày đến rồi à, xin lỗi vì vừa nãy không ra mở của cho mày nhé !

___________________

Chỉ viết ngắn thế này thôi vì tôi đã không biết viết gì ( đơn giản là máu lười lên cơn ).

À, tôi quên mất chưa kịp nói, truyện là allkazutora nhưng mà tôi sẽ suy xét xem có nên cho tình cảm vào không hay là chỉ viết về sự hi sinh của kazu - chan thôi không.

Tôi nhiều lúc hoặc mọi lúc đều không thích nhất thụ đa công, tôi không phải kì thị mà là kiểu không chơi nổi loại này, ùm nói thẳng ra thì không thích ứng được !

Mọi người thấy không đúng gu thì thôi vậy.

Truyện đôi khi hơi ngắn tại tôi lười viết dài và thời gian khá eo hẹp, mong mọi người thông cảm.

Dự định thì tôi sẽ viết tầm hơn 10 chap đã rồi xem tôi có lười không để viết tiếp.

Nhưng nếu tôi viết hơn 10 chap rồi thì khả năng sẽ viết dài tầm 40 chap hoặc 80 chap, tôi có thể khá thiếu kiên nhẫn nhưng nếu tập trung vào thứ gì thì khá kiên trì để hoàn thành.

Chúc mọi người buổi tối vui vẻ !
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
4


À, trong truyện thì đôi lúc tôi sẽ thay đổi cách dùng gạch, cách viết lời nói của nhân vật, tôi khá tùy tiện, thông cảm nha.

Hummm, tự nhiên muốn xóa truyện.....

___________________________________________________

Bên phía Mitsuya thì tình hình không khả quan lắm, Mikey với Draken hình như giờ đang đấm nhau loảng xoảng ở hội chợ, tên Pa thì đang hưởng thụ đi du lịch chỗ nào rồi chỉ còn mỗi Mitsuya mà cậu cũng đang phải chăm mấy đứa em nghịch ngợm nên cũng không thể bơi đến đó được .

- Baji !

Bên tao bọn nó không đi được rồi, Mikey với Draken đang ở hội chợ triển lãm, bọn nó nhắn không về được vì đang xử lí mấy vụ ẩu đả của đám bất lương, hình như là mấy bọn đó chọc Mikey nên Draken đánh bọn nó...

- Đệt, sao bọn nó toàn chọc chó thế không biết ?

Thế còn Pachin ?

Nó biến đâu rồi ?

- Cậu ta bực tức nói như gầm lên qua đầu bên kia điện thoại.

Mitsuya cũng mệt với thằng đần này, thật khó hiểu tại sao chuyện bữa trước nó không nhớ được nhỉ :

- Baji, có phải mày giở rồi không, bữa trước mày bảo nó đi du lịch cho khuất mắt còn gì, giờ sao còn hỏi ?

Bộ não mất khả năng nhận biết à ?

Mà-

' tít tít...

'

Mẹ kiếp, thằng này nó dập máy, vô duyên hết sức, thật sự không hiểu sao cậu có thể chơi với cái thể loại chó mèo này.

Quay lại phía Baji, do mấy vết thương chưa được băng bó, bôi thuốc cẩn thận nên khi đứng dậy khá khó khăn.

Baji thấy cậu hình như có vấn đề ở chân liền hỏi

- Kazutora!

Chân mày bị sao thế, bị mảnh vỡ bắn vào à ?

Nghe thấy vậy cậu liền mỉm cười nói :

- Tao không sao, vừa nãy chắc ngồi lâu nên chân nó tê, giờ đi không được dễ chịu lắm, đợi lát nó hết ấy mà, mọi chuyện cũng nhờ mày mà xử lí xong hết rồi, giờ cũng tối, mày về nhanh đi không mẹ mày la đó !

Tên kia vẫn chưa kịp hỏi xem có cần tao đấm chân cho đỡ tê không thì nghe thấy cậu nhắc đến mẹ thế là liền quăng luôn cái câu chưa kịp nói ra khỏi miệng.

Quả thực Keisuke không sợ trời không sợ đất, không ngán ai cả nhưng tên đó ngán mẹ nó.

Dù bên ngoài có hung bạo, mắng người ra sao nhưng về đến nhà tên đó chỉ biết im re.

- Đệt, gần 10h rồi, tao không về mẹ tao giết mất, Kazutora, mai tao đến thăm mày nhé, giờ tao về đây !

- Ờ, về đi, mà mai đừng có đến thăm tao, mai tao có việc rồi, ngày kia đi nhá !

- Có việc gì thế, mày không định tổ chức đám tang cho bố mẹ mà mày à ?

- Đám tang thì để 2 ngày sau mới tổ chức, ngày mai tao thật sự có việc gấp.

Mày về nhanh đi, đừng có mà tốn thời gian không mày mà về muộn là mày nhìn thấy chổi của mẹ mày đó Baji.

- Mẹ kiếp Kazutora!

Nhìn thấy tên đó cuống cuồng đội mũ bảo hiểm mà mãi không thắt được dây cậu thấy buồn cười ghê, tên đó không sợ gì, bình thường ngang ngược quen rồi nhưng trước mặt mẹ mình nó còn không dám thở.

Sợ là thế mà tên đấy cũng can đảm làm bất lương, còn ngốc đến nỗi tự...

Nghĩ đến đây cậu liền trầm mặc, cậu không biết tại sao mình có thể quay về nhìn thấy Baji, mỗi khi nhìn vào cậu ấy và đám Mikey cậu không thể ngăn được nỗi kinh tởm với chính bản thân mình, cậu không thể cười đùa thoải mái với họ mà để cho cái quá khứ thối nát, bàn tay nhuốm máu 2 mạng người trôi vào quên lãng được, cậu cũng không hiểu tại sao mình còn được sống nữa, cậu chỉ muốn chết đi để những người cậu yêu quý hạnh phúc mà thôi.

Cậu tồn tại chỉ để làm họ thêm đau khổ, cậu chỉ muốn chết quách đi cho xong nhưng cậu không làm được, ít nhất là không thể chết lúc này.

Cậu phải cứu Mikey, cuộc đời cậu ấy còn đau khổ hơn cậu.

Có lẽ chừng nào cậu cứu được hết tất cả mọi người, lúc đó chết....cũng chưa muộn.

Chỉ cần cậu chết họ sẽ không đau khổ....họ sẽ hạnh phúc...

Kazutora ngồi nghĩ vẩn vơ ở góc tường mà không để ý đến mấy vết thương được cậu quấn băng vội vàng để thay đồ giờ đang rỉ máu thấm ướt hết cả áo quần , nếu không phải tự nhiên thấy quanh chỗ ngồi mình bốc lên mùi tanh nồng rỉ sắt thì chắc cậu cũng không quan tâm mất.

Giơ cánh tay lên, từng giọt máu thấm từ ống tay áo tí tách chảy xuống, ngạc nhiên là cậu không đau tí nào, có lẽ bị nhiều rồi nên da nó không phản ứng được nữa chăng ?

1 lúc sau, thấy cánh tay đang dần có cảm giác cậu mới từ từ đứng dậy.

Bước ra ngoài cửa cậu liền quen đường quen nẻo đến tiệm thuốc gần đó.

Bước vào cửa tiệm cậu liền đi đến chỗ ghế ngồi quen thuộc nói vọng vào trong cửa phòng đang đóng kín kia :

- Sheiko, đừng có ăn khuya nữa, cho tôi mấy cái băng gạc .

Đợi 1 lúc lâu sau từ trong cửa phòng bước ra là 1 cô gái tầm hơn 25 tuổi, dáng người mũ mĩm thấp bé, đôi mắt sáng ngời cùng cái má phúng phính luôn khiến người ta lầm tưởng cô mới có 15 tuổi.

- Kazutora, em mới có 12 tuổi thôi đó, đừng có mà không biết xưng hô lớn nhỏ thế nào với lại người ta ăn khuya thì kệ người ta, em nói làm gì ?

- Không thấy mình béo mà còn hỏi à Sheiko ?

- Đồ Kazutora độc ác.....

Sheiko luôn cằn nhằn về vấn đề xưng hô khiến cậu luôn phát chán, không hiểu tại sao cô ấy lại có dáng người nữ sinh mà tuổi đã già khú ra rồi.

Đặc biệt tính trẻ con nữa, phiền phức.

- Sheiko!

Cho túi băng gạc đi, gần 11h rồi.

- Đừng có mà gắt, hôm nay ăn được mấy nhát ?

- Không biết, hôm nay mẹ hình như lên cơn nghiện, cô xem ăn mấy nhát ?

- hơn 8 nhát à ?

- Cũng có thể - Cậu cười cười nói

Sheiko bực tức với cái người trước mặt này, cô mở cửa hàng ở đây gần 6 năm rồi, mà trong suốt 6 năm đó, cái tên nhóc bệnh tật này ngày nào cũng đến thăm hỏi cô.

Lần nào đến cậu ta cũng có cả đống vết thương.

Cô nhớ lần đầu cậu ta đến cửa tiệm này, lúc đó người cậu ta có 2 vết rạch của vật nhọn gì đó trên cánh tay, quanh người còn có hàng tá vết bầm tím.

Mặc dù bị thương khắp mình mẩy như vậy nhưng vẫn không che được cái vẻ đẹp thiên thần của cậu ta.

Mà cũng kì lạ là đứa bé 6 tuổi ấy quanh người đầy thương tích đó vậy mà không rơi 1 giọt nước mắt nào, đến cái nhíu mày cũng không có như kiểu việc bị như vậy là thường xuyên, là đáng bị như vậy.
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
5


- 16 nhát, hay nhỉ Kazutora !

Ăn no mấy cái nhát dao cùn đó chưa ?

Hôm nay còn nhiều nhát hơn mấy hôm trước nữa !

Sheiko tức đến gằn từng chữ mà nói, thật không hiểu nổi cái đứa trẻ khùng điên này, rõ ràng nó có thể phản kháng, có thể chạy đi báo cảnh sát hoặc nhờ người khác giúp nhưng nó không chịu làm, cứ để mặc đấy để mình bị tổn thương.

Có 1 lần cô hỏi tại sao nhóc không nhờ người khác giúp thì cái đứa nhóc người không ra người quỷ không ra quỷ này chỉ quay sang nhìn thẳng vào mắt cô như xoáy sâu vào linh hồn mang bao nhiêu tối tăm mù mịt gây áp lực cho người đối diện, cậu ta nói nhỏ :

- Sheiko!

Đừng bao giờ hỏi những vấn đề này và trong tương lai cũng đừng hỏi bất cứ thứ gì tôi làm, tôi không thích người khác tò mò về mình, cô đừng khiến tôi đau khổ thêm lần nữa, Sheiko....

Về sau cô cũng không hỏi lại nữa, quả thực cô khá sợ đứa nhóc này, đôi mắt của nó như nhìn thấu tâm can, linh hồn của cô, trần trụi bóc mẽ từng thứ mà cô che dấu...

Đang ngẩn ngơ trong từng dòng kí ức thì có 1 giọng nói khó chịu vang lên :

- Sheiko, băng xong chưa, nếu không phải hôm nay đau tay tôi cũng không có nhờ cô băng giúp đâu !

- Sắp xong rồi, cằn nhằn gì, đây, xong rồi, về đi, tối rồi, tôi còn đi ăn tiếp bữa khuya.

- Sheiko - chan ăn khuya nhiều là bụng béo đó nha Sheiko ~

- Kazutora!

Em muốn gì đây, về nhanh đi !

- Cô bực tức nói

Trước lời xua đuổi của Sheiko, cậu vẫn mỉm cười nói :

- Thuốc ngủ tuần trước hết rồi, cô đưa thuốc nhẹ quá nên 1 lần uống tận mấy viên, nhiều hôm còn uống mười mấy viên, hôm nay đưa thuốc nặng đi .

Sheiko khá kinh ngạc trước lời nói của cậu, thuốc ngủ tuần trước cô đưa cho cậu là loại rất nặng, 1 lần chỉ uống từ 1 đến 2 viên thôi, sao tên này lại nói 1 lần uống tận mười mấy viên thế ?

Không sợ chết à ?

Cô cũng biết là cậu mất ngủ, không những vậy còn rất nặng là đằng khác nhưng đến tình trạng 1 lần uống đến mười mấy viên thì chắc đến thuốc cũng không giúp được gì rồi.

Đành thở dài đầy mệt mỏi, cô dựa lưng vào tường than thở nói :

- Biến đi, em không sống được nữa rồi Kazutora, hết thuốc cứu chữa rồi, uống gì nữa, nốc 1 lần tận mười mấy viên, bộ không sợ chết à ?

Hết thuốc cho em rồi, về đi.

Nghe cô nói vậy cậu cũng không bất ngờ lắm, vốn dĩ thuốc từ lâu cũng không thể giúp cậu ngủ ngon giấc được, liền xoay người bước ra ngoài, trước khi đóng cửa cậu nhẹ nhàng cười nói :

- Sheiko!

Nhập thêm thuốc ngủ nặng hơn nữa đi, tôi không muốn kiếm cửa hàng khác đâu !

- Ờ, biến về đi !

Đóng cánh cửa lại cậu liền dựa vào bờ tường bên cạnh ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, nó giống tâm hồn cậu vậy, nhuốm đầy màu đen đặc ô uế, cũng thật mệt mỏi làm sao khi sống trong cái bùn lầy do chính bản thân tạo ra, như có như không nhốt đi những tia sáng rực rỡ.

Lẩm nhẩm 1 lúc cậu liền dạo bước đi về nhà.

Con đường khá vắng vẻ, chỉ có cậu với màu đen của bầu trời, giống như kẻ cô độc bước trên cây cầu độc lập do chính mình dựng lên.

Bước vào nhà, mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ chỉ có mỗi cái góc tường vừa nãy cậu ngồi là dính đầy máu thôi, kệ đi, cậu vừa đi vừa nghĩ, đằng nào ngày kia mình cũng dọn nhà rồi, căn nhà này bán chắc cùng tầm gần 2000 yên.

Sau này đi làm tích góp gần 500 yên thì mua 1 căn nhà nhỏ ở ngoại ô vậy.

Từ lúc biết bản thân được trọng sinh về thời điểm mới được sinh ra, cậu nhớ lúc đó hình như cậu đã rất tuyệt vọng, cậu muốn chết, cậu chỉ muốn chết để chuộc lại lỗi lầm vậy mà cũng không được.

Lúc đó dưới tình hình hoảng loạn cậu đã định lấy mảnh sứ rạch động mạch ở cổ tay để chết thêm lần nữa, trước khi mảnh sứ cứa vào cổ tay thì đầu cậu đột nhiên xuất hiện cơn đau nhói, rồi cơn đau đó dần mạnh lên khiến cậu phải ôm đầu ngã lăn xuống.

Từng dòng thông tin cuồn cuộn chảy vào đầu khiến não tiếp nhận quá nhiều tin tức làm cậu choáng váng bất tỉnh vì đau đớn do cơn đau đầu hành hạ.

Sau khi tỉnh lại cậu lại càng tuyệt vọng hơn, tại sao cậu lại có thông tin của tương lai, cậu không biết tại sao và cũng không muốn Mikey phải chết như vậy, cậu cũng không muốn Emma chết, cậu muốn mọi người đều hạnh phúc nhưng tương lai quá thảm khốc, cậu không tin đó là sự thật, từng người bạn của cậu đều chết trước mặt Takemichi, Draken, Emma, và cả Mikey nữa, họ đều là những con người đáng được 1 cuộc sống hạnh phúc mà, họ không thể chết đau khổ như vậy được.

Lúc đó hình như cậu đã nghĩ nếu muốn chết thì cũng phải giúp mọi người cho xong đã, lúc ấy mọi người hạnh phúc rồi thì cậu chết đi cũng chưa muộn.

Rồi sau đó cậu cũng tiếp tục sống, mái nhà hạnh phúc của cậu cũng dần tan biến vào năm cậu 4 tuổi, lúc đó hình như cậu bị ba lấy chai rượu quăng vào đầu đến bất tỉnh.

Mẹ cậu cũng vì bạo lực gia đình mà sa vào nghiện ngập rồi suốt ngày lấy cậu ra làm con rối để trút giận.

Cậu lúc đó thầm nghĩ, gia đình bây giờ của cậu còn tồi tệ hơn cả kiếp trước, ít nhất thì mẹ cũng không có nghiện ngập như này.

Nói đơn giản thì cả 2 kiếp đều giống nhau cả, chỉ khác là kiếp này có vẻ nặng nề hơn kiếp trước mà thôi.

Cậu nghĩ đây chắc cũng là sự trừng phạt dành cho cậu.

Vào năm cậu 8 tuổi ( thực sự thì tôi ko nhớ kazu - chan được Baji cứu vào lúc mấy tuổi lên cho như vậy đi) , đúng như trong kí ức, cậu được Baji cứu trong cuộc trấn lột của mấy đứa ' bạn thân '.

Lúc đó trong đầu cậu chỉ có 1 suy nghĩ " Gặp lại được cậu ấy rồi ".
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
6


Cậu từ lâu đã sẵn sàng cho cái chết của mình, lúc nào cũng thầm tự nhủ bản thân sẽ chết vào 1 ngày nào đó, cậu cũng chỉ mong cái ngày bản thân chết đi cũng sẽ không có ai đau khổ hay tuyệt vọng gì.

Cậu chỉ muốn mọi người hạnh phúc thôi, chỉ muốn họ sẽ mãi vui vẻ, hạnh phúc còn cậu sẽ là người đứng sau bảo vệ họ, đóng vai là kẻ phản diện mà họ phải căm ghét, hận thù, tất cả đau khổ, nỗi tuyệt vọng cậu sẽ nhận lấy.

Nhưng cậu cũng mệt mỏi, cậu cũng muốn được yêu thương, cậu biết đó là niềm hy vọng đến đáng ghê tởm của mình, 1 Kazutora đã giết đi anh trai của chính người bạn thân đã trao cho mình ấm áp, 1 Kazutora đã tự tay đâm chết người bạn yêu quý nhất của bản thân, người bạn đã luôn bảo vệ, quan tâm và giúp đỡ cậu, cậu phải chết trong đau khổ chứ không đáng được ôm trong mình cái hy vọng được yêu thương, muốn hạnh phúc đó.

Mặc dù đã sẵn sàng đón nhận cái chết nhưng cậu vẫn luyến tiếc.

Luyến tiếc cái nụ cười tươi rói, ngập tràn ánh nắng ấm áp của Baji, không muốn quên đi sự quan tâm, lời nói khẩu xà tâm phật mà dịu dàng của người này, rồi cũng không muốn quên đi mọi người, những người cậu yêu quý, muốn bảo vệ.

Nhưng như thế thì đã sao, luyến tiếc, không muốn chấp nhận, không muốn mất đi họ là những điều cậu phải gạt phăng ra khỏi bản thân mình, cậu muốn họ hạnh phúc thì phải gạt bỏ bản thân ra, không thể để những cảm xúc, những suy nghĩ đáng khinh ấy vùi dập, làm lung lay những quyết định của mình.....

Lúc này đã hơn 1h đêm, vậy mà Kazutora vẫn ngồi bần thần trên chiếc ghế ngoài ban công đó.

Từng làn gió lạnh lẽo thổi qua vậy mà cái con người quấn đầy băng gạc kia vẫn ngồi đấy nhìn vào 1 khoảng không vô định, ánh mắt tối tăm, mất tiêu cự mà nhìn chằm chằm vào bầu trời đầy sao nhưng cũng đen kịt kia.

Mặc dù mỗi đêm cậu đều nốc cả đống viên thuốc ngủ nhưng dù có uống bao nhiêu viên đi nữa cũng không xua đi được cơn ác mộng ấy, cái cơn ác mộng đã đi theo cậu từ lúc mới quay về.

Mỗi khi gặp ác mộng cậu đều ra ban công ngồi, ngồi 1 lúc liền có thể ngủ được 1 ít.

Cậu nghĩ có lẽ như vậy sẽ khiến cậu đỡ mệt mỏi hơn vào những hôm cậu mất ngủ.

Nhưng cũng chỉ ngủ 3 - 4 tiếng thôi, rồi lại thức dậy, chuẩn bị cho 1 ngày mệt mỏi.

Sáng sớm, lúc ấy mới có 4 rưỡi, Kazutora đã ra khỏi nhà đến võ đường .

Cậu từ lâu đã nhận ra rằng, để ngăn cản Mikey bằng những đòn đánh đường phố, không có kinh nghiệm của mình là điều không thể.

Vậy nên từ năm 6 tuổi cậu đã bắt đầu kiếm tiền đi học các môn võ khác nhau.

Để nộp tiền phí, 1 đứa trẻ 6 tuổi đã phải đi làm các công việc từ nhẹ cho đến nặng.

Nhớ hồi đó cậu mới có 6 tuổi, nếu đi bốc vác, làm mướn cũng chẳng ai dám nhận dám thuê vậy là cậu đi khắp nơi xin những công việc phù hợp cho bản thân.

Lúc đó kiếm việc rất khó khăn, cố gắng lắm cậu mới xin được 2 công việc phù hợp.

Giao báo mới đến các cửa nhà ở mọi nơi trên thành phố là công việc đầu tiên của cậu.

Hồi đó mấy ông chú vẫn thường có thói quen đọc báo buổi sáng sớm nên tòa soạn thu được rất nhiều tiền, cũng vì vậy cậu cũng có được 1 khoản tiền nhỏ.

Tất nhiên công việc giao báo này chưa đủ để giúp cậu đóng học phí, vậy là cậu lại đi xin làm ở cửa tạp hóa, ở đấy cậu làm phụ việc cho lão già chủ cửa hàng.

Lúc đầu hình như lão già khú đó không cho cậu làm đâu, vậy mà chỉ nói có vài câu lão già đấy đã cho cậu làm ở cái cửa hàng bé xíu của lão, cậu bây giờ vẫn nhớ cái cuộc đối thoại nhảm nhí đó :

- Biến đi cái đồ trẻ ranh, ta ghi là tuyển người nhận việc có học thức, mi mới có 6 tuổi rưỡi đã bày đặt đến xin việc.

Về, về, biến về đi !

- Lão chủ tiệm mặt đen thui run tay chỉ chỉ cái đứa trẻ trước mặt này đầy tức giận.

Thật không thể hiểu nổi, đăng tờ rơi muốn tuyển người có học thức vào làm vậy mà lại có tên nhóc này vào xin việc.

Nó nghĩ đây là chỗ chơi chắc.

- Ông cần tuyển người có học thức đúng không ?

- Đúng rồi, thế nên mi không có được nhận đâu, mi mới có mấy tuổi thì có học thức gì ?

- Lão ta âm thầm thở dài rồi cáu gắt với đứa trẻ trước mặt này.

Lão không muốn đánh cái tên nhóc này nên đành tỏ ra giận dữ mong nó đừng có hỏi xin việc nữa.

Vậy mà cái tên nhóc này vẫn còn cười cười, vui vẻ nói với ông như không biết ông đang giận dữ nữa chứ.

Thiệt là tức đi mà.

- Vậy sao tôi biết lão già nhà ông đang tuyển người ?

- Tất nhiên là mi thấy cái tờ tuyển người của ta còn gì !

- Tôi không có học thức vậy sao tôi biết cái cửa hàng này cần tuyển người ?

Tất nhiên là tôi đọc cái tờ giấy đó nên biết ông tuyển người để mà vào xin việc rồi.

Vậy nên tôi là người có học thức vì tôi biết chữ, ông cũng không có yêu cầu độ tuổi xin việc thế nên tôi có đủ tư cách được ông nhận !

Nào, nhận đi...

- ......

Cậu nhớ không lầm thì lúc đó cái bản mặt già của ổng đen thui đầy giận dữ, haizz, chịu thôi, lão già đó bị cậu dắt mũi mà không biết.
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
7


Cứ ngẩn ngơ suy nghĩ mấy thứ linh tinh mà giờ cậu đã đứng trước cửa võ đường.

Nói đi nói lại thì cái nơi này cũng đã gắn bó với cậu 4 năm rồi.

Bị đập ra bã rồi lại đứng dậy, đứng dậy lại bị đập ra bã, đó là thứ cậu nhận được ở cái võ đường vắng vẻ chỉ có duy nhất 1 mình cậu là học viên.

Bước qua cánh cửa xập xệ, thứ đập vào mắt cậu là 1 ông chú già đang nửa nằm nửa ngồi vất vưởng trên cái sạp gỗ để trước sân.

Cái ông chú này nhìn như mấy kẻ bê tha, không có công ăn việc làm vậy.

Râu ria thì cái dài cái ngắn, tóc thì như cái tổ quạ, suốt ngày bù xù che kín cả mắt.

Vậy mà cái võ đường rách nát này lại là của ổng, cậu cũng nhiều lúc khá thắc mắc tại sao mình lại có thể học võ ở cái võ đường này, rồi cũng không hiểu tại sao mình lại gọi cái ông chú rác rưởi này là thầy.

Cậu lúc nào cũng trong trạng thái kiệt quệ tinh thần, luôn mệt mỏi với mọi thứ xung quanh, ở cùng cái ông thầy này thì cậu càng mệt mỏi gấp bội nhưng mệt mỏi trong mấy cái hành vi tùy tiện của của ổng.

Cái tính ông chú này như 1 cái bãi rác đang trong quá trình đốt cháy vậy, nồng nặc mùi thối cháy khét đến điếc mũi không khác gì cái ngoại hình rác rưởi đầy bẩn thỉu, bừa bộn của ổng.

Thật sự thì cậu không thể tin được lại có người có thể lấy chuối chấm nước mắm để ăn, cậu nhớ hình như hôm đó cậu với ông thầy bẩn này có 1 khoảnh khắc rất vi diệu :

Ông chú đang lấy chuối chắm mắm.

Kazutora : ......

Kazutora : Lão thầy rác rưởi này, lão có phải lên cơn rồi không mà đi ăn như thế ?

Ông chú vẫn đang lấy chuối chấm mắm : ....

Ông chú : Mày không thể cảm nhận được sự ngọt ngào của chuối hòa quyện với mặn chát của nước mắm là như thế nào đâu ?

Kazutora : Ngọt sớt đến tê đầu lưỡi của chuối chấm với mắm tanh của biển cả sặc muối trắng, mặn chát ngọt ngào thật đó !

Ông chú : Thơm ngon mặn mà lắm, ăn không ?

Như cuộc đời mày vậy.

Kazutora : Cuộc đời tôi thì phải lấy sầu riêng chấm mắm tôm rồi pha thêm tí tương đen, đổ thêm mấy thìa hạt tiêu rồi cho thêm mấy trái mướp đắng vào,đắng cay ngọt bùi đủ cả, muốn ăn không ?

Ông chú : Biến

Kazutora : Hớ, biến thì biến.

Không chỉ có mỗi chuyện này mà còn có rất nhiều truyện ngược đời khác của ông chú này.

________________________________

Tôi làm chap này là để cho đứa bạn của tôi đọc.

Nó bảo nó cảm thấy truyện của tôi ghê, truyện của tôi thế này, truyện của tôi thế nọ.

Nó đọc mấy chap rồi bảo tôi toàn ngược, nó bảo nó không muốn đọc nữa nhưng rồi nó lại đọc.

Không chỉ thế mỗi ngày còn giục tôi ra thêm chap cho nó coi.

Hôm nay tôi đã hứa với nó ra chap ngọt ở chap 6 nhưng hình như chap 6 không ngọt lắm vậy nên tôi viết chap 7 này cho nó.

Tôi không biết viết truyện ngọt, cũng chưa bao giờ đọc truyện ngọt, tôi bị dị ứng nhẹ với nó 1 chút nên truyện của tôi ít khi ngọt lắm, nhưng cũng sẽ có vài chap vui vẻ.

Đây cũng là lí do tại sao cái chap này nó ngắn như vậy.

Lịch ra chap của tôi nó khá đơn giản.

1 ngày 1 chap, hôm nào lên cơn thì ra 2 chap, hôm nào tụt mod hoặc lười thì 0 chap .

Tính ra thì tôi thế này khá siêng ( đang xem xét định đổi 2 ngày ra 1 chap )

Tôi chỉ mong truyện của mình nó qua chap 10 để mình cố gắng viết tiếp.

Mong là truyện không bị xóa lúc tôi đang lên cơn.

Vậy thôi, chúc mọi người vui vẻ !

Mai nhận 1 chap vào buổi chiều hoặc tối muộn nhá.
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
8


- Kazutora!

Lại bị thương nữa hả ?

Kazutora khá bất ngờ trước lời nói của ổng, bình thường cậu luôn mặc áo sơ mi hoặc áo dài tay cùng quần dài để che đi mấy vết thương bị bạo hành đó, vậy mà lão già này lại không thèm vén áo để kiểm tra đã biết cậu bị thương.

- Kitakyushu!

Lão sao biết tôi bị thương thế ?

Tôi mặc áo dài che đi mấy cái vết thương đó rồi mà.

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên lẫn câu hỏi nghi hoặc của Kazutora mà Kitakyushu vui mừng đến độ suýt hét cả lên vì đắc ý, ai bảo bình thường ông nói gì cái tên nhóc này mặt vẫn đơ đơ ra, không biểu hiện gì, ngay cả lúc bị ông đánh cho ra bã mặt vẫn bình tĩnh đứng lên nói :

- Tiếp !

Lúc đó ông không còn gì để nói với tên mặt đơ này.

Ông lần đầu tiên gặp thằng nhóc này là vào năm nó 6 tuổi, lúc đó ông đang nằm trên ghế đá công viên vừa huýt sáo vừa uống rượu.

Ông nhớ cái ngày mình bắt gặp tên nhóc Kazutora này, lúc đó trời khá âm u, y như cái đôi mắt đen kịt, đầy u tối không chứa 1 ánh sáng nào của nó vậy.

Hôm đó thằng nhóc này bị 1 đám trẻ con chắc lớn hơn vài tuổi kéo ra công viên đánh hội đồng, mặc dù ông thấy mấy cái hành động trẻ con như là đánh hội đồng này khá hèn nhưng ông cũng không có rảnh nợ chạy đến giúp đỡ, đến ông cũng có ai thèm giúp đâu, ngồi từ sáng giờ chả xin được tí tiền nào.

Ai rảnh đi lo cho người khác.

Vậy là ông cứ nằm dài ở chỗ đó vừa uống rượu vừa huýt sáo.

Cuộc đánh nhau hay có thể nói là 1 cuộc đánh hội đồng từ 1 phía mãi vẫn chưa kết thúc, dường như bọn trẻ con này có thù hận gì sâu sắc lắm với cái tên nhóc đang chịu đòn này nên càng đánh càng hăng.

Ông ngồi xem mãi cũng chán, thấy trời cũng sắp mưa ông liền định đứng dậy cất đồ để đi về nhà ngủ.

Lúc ông cất dọn đồ đạc xong xuôi thì cuộc đánh nhau cũng kết thúc, mấy bọn trẻ rời đi bỏ mặc Kazutora đang nằm đấy.

Kitakyushu lúc ấy nhìn thấy tên nhóc này vẫn đang nằm trên đất, máu me be bét dính đầy người, trông thảm không nhìn nổi.

Đang định tiến lại gần xem cho rõ rồi cười thẳng mặt, đâm chọt tí thì ông thấy 1 màn bất ngờ vô cùng.

Tên nhóc này vậy mà đứng dậy được, đã vậy mặt còn không đổi sắc lấy cái khăn tay để trong túi quần chà sát vào mấy vết thương cho sạch.

1 lúc sau cái cơ thể đầy bẩn thỉu bởi máu me, bùn bẩn của tên nhóc chẳng những không sạch mà còn ra nhiều máu hơn.

Ấy vậy mà nó không khóc, cũng không hé răng kêu đau gì, ông thừa nhận là ông chưa thấy ai tàn nhẫn với bản thân mình như cái tên nhóc trước mặt này.

Hình như lúc đó ông có lại gần hỏi :

- Ê nhóc, sao mi lại chà chà cái tay rách nát này thế ?

- Biến

Ông thừa nhận sau khi nghe xong lời nói đó ông suýt nữa đã định đấm thằng nhóc Kazutora này.

Nhưng vì tò mò ông đành nén giận hỏi tiếp :

- Nhóc không đau à mà lấy cái khăn đó gí lên mấy cái vết thương mình vậy ?

- Lau cho sạch, giờ thì cút đi lão già lắm chuyện.

Nghe thấy cái câu trả lời của cậu, Kitakyushu tức đến muốn hỏng não, mẹ nó, ông chưa bao giờ bị 1 đứa nhóc khinh thường như thế này.

Thật không thể chấp nhận được ông liền giơ tay đấm thụi vào bụng cậu.

Kazutora lúc ấy suýt chửi ầm lên, mẹ kiếp, lão già này rảnh thế, tự nhiên đi ra hỏi linh tinh, người ta không muốn trả lời bảo cút rồi lại tự nhiên nổi điên đi đấm người khác, hết người để đánh à mà đi đánh cái đứa nhóc vừa mới bị ăn đánh ?

Mặc cho có cả đống lời muốn chửi thẳng mặt tên lão già giở hơi này nhưng vì cơn đau từ bụng đã nhắc nhở cậu phải bình tĩnh, không nên đi gây sự với tên chó điên này.

Kitakyushu khá bất ngờ với tên nhóc này bởi cú đấm của ông vừa nãy thụi vào bụng Kazutora là đòn đánh mang 2/10 lực sát thương.

Bình thường thì ông sẽ không bất ngờ đâu nhưng đây là 1 đứa bé mới có 5,6 tuổi gì đó, lại còn bị thương khắp người vậy mà sau đòn đấm đấy vẫn đứng vững chân không ngã.

Phải công nhận khả năng chịu đựng của tên nhóc này thật kinh khủng.

Bất ngờ trong giây lát ông liền thui tiếp vào người Kazutora 1 cú đấm nữa.

Trước khi ngất ông còn nghe thấy tên nhóc này khẽ chửi thầm " mẹ kiếp, lão già điên này ".

Lúc đó ông định đấm cậu thêm 1 cú vào mặt.

Thằng nhóc độc miệng.

Không biết Kitakyushu đã làm gì mà vác cậu về nhưng khi Kazutora tỉnh dậy thì đã thấy mình đang nằm trên giường trong 1 căn nhà cũ kĩ, xuống cấp.

Lúc tỉnh dậy thì cậu đang choáng váng với cái nơi mình đang nằm nên chưa cảm nhận được gì còn bây giờ cậu mới thấy cả người được bọc bởi băng gạc trắng xóa.

Ở dưới bụng còn ẩn ẩn đau nhói không biết có phải vì vết thương do lũ "bạn thân " đánh hay là do 2 cú đấm vào bụng của lão già điên giở kia hoặc có lẽ là cả 2.

Đang ngẩn ngơ ngồi trên giường thì chợt cánh cửa mở ra, bước vào lại chính là cái lão già ở công viên đánh cậu.

Thấy Kazutora đã tỉnh, Kitakyushu liền cười ha hả đập tay vào bàn, trước vẻ mặt nhìn như nhìn người điên của cậu ông liền nói :

- Ê nhóc, ta không biết mi tên gì nhưng ta thấy mi có tư chất khá tốt, bị 1 đấm của ta mà còn không ngất, mi phải biết có rất nhiều người không chống đỡ được cú đấm siêu mạnh của ta, vậy nên mi chịu được áp lực của đòn đấm chưa đến 5 phần sức mạnh của ta là rất tốt rồi, dao nào ?

Có muốn làm đệ tử của ta không, ta giảm nửa giá học phí cho .
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
1 chap nhắn nhỏ


Máu lười của tôi tái phát rồi !

Hôm nay không viết truyện.

Tôi đang lên cơn.

Nếu có thể, ngày mai tôi cũng lười.

Không biết khi nào mới ra truyện nữa.

Vừa đọc xong mấy fic allsanzu mà tôi thấy mệt, không hiểu sao motip truyện allsasnzu trên noveltoon nhiều khi trùng nhau, lúc nào cũng có con trà xanh bay vào căn cứ phạm thiên rồi chiếm tình cảm của mấy anh là chồng gì đó của mấy người, rồi sanzu thì lại hay bị đánh, đã thế nhiều khi truyện còn miêu tả sanzu là no2 nhưng yếu đuối, tôi đọc mấy bộ mà tôi thấy cay.

Thật muốn viết 1 bộ truyện sanzu quá đi mà.

Nhưng bộ này chưa xong tôi cũng không điên đi viết bộ khác, có lẽ truyện sanzu sẽ trôi vào dĩ vãng.

Nhưng mà tôi tức !

Thôi kệ, máu lười làm sụp đổ lí trí.

Hãy để bộ truyện sanzu trôi về miền cực lạc nào.

Còn giờ thì tập trung viết cho xong bộ này thôi.

Chừng nào tôi viết xong bộ này, tương lai tôi sẽ viết thêm truyện về Deku, 1 bộ vilain ý mà.

Tôi khá thích mấy bộ vilain này nọ nhưng mà có nhiều bộ hay cho yếu tố tình cảm là chính, rồi lại motip cũ, tôi đọc mà thấy ngứa tay, y như bộ kazutora này vậy.

Tâm sự xong rồi, giờ tôi off đây, hôm nay không viết truyện đâu, nói điêu làm chó.
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
9


- Không có tiền, về đây !

Kazutora đứng dậy toan định đi về phía cửa để ra về nhưng chưa kịp bước tới thì bỗng có 1 cánh tay to lớn chặn lại trước mặt cậu.

Kazutora ngẩng đầu lên nhìn cái người đang cười cợt trước mặt.

Cậu không hiểu sao cái lão già này đã đánh cậu rồi, giờ còn không cho cậu về, trước đó cậu cũng chưa có gặp lão lần nào vậy tại sao lão cứ phiền phức bám dính lấy cậu vậy, y như keo dán chó....

Mặc cho nhiều mạch suy nghĩ đang nhảy trong đầu cậu vẫn chỉ thốt ra 2 từ để biểu đạt sự khó hiểu.

Cậu không thích dài dòng.

- Gì đây ?

- Nhóc không muốn mạnh để trả thù bọn nhóc hội đồng mình à ?

- Lão già chết tiệt.

Cậu nghiến răng nói.

Kazutora vốn đã ám ảnh từ trả thù từ rất lâu rồi, cậu luôn phát điên lên khi nghĩ đến nó.

Vì cái từ " trả thù " này mà cậu đã định giết Mikey, đã gián tiếp giết chết Baji và rồi sống dằn vặt, khổ sở 10 năm trong tù chỉ vì 2 chữ " trả thù " đầy đau đớn và căm phẫn này.

Cậu đã không thể nhớ mình đã bao nhiêu lần tự lấy dao cứa vào miệng của mình.

Cậu không hiểu sao lúc đó mình có thể thốt ra 2 từ " trả thù " trước mặt Mikey và cả Baji nữa.

Bao nhiêu năm câm lặng cậu đã từ lâu cố gắng chôn vùi cái kí ức kinh khủng đó, vậy mà nó vẫn cứ là ác mộng hàng đêm, là kí ức ám ảnh chôn mãi cũng không lấp được, là cái thứ chết tiệt mãi không thể biến mất khỏi cuộc đời cậu....

Kazutora ít khi bị lay động bởi một ai đó, nhất là lời nói, cậu ít khi để tâm đến chúng.

Có lẽ đây là thứ cậu học được khi phải chịu tội lỗi của bản thân trong 10 năm dằn vặt, không tin người khác dù người ấy có đáng tin tưởng đến thế nào bởi khi dành 1 niềm tin cho ai đó thứ nhận lại chỉ là 1 sự phản bội đầy đau đớn, như Baji vậy, cậu ấy từng phản bội cậu, lúc đó đau lòng thật.

Nhưng có lẽ sau khi bị đánh hội đồng, nhận 2 cú đấm của 1 lão già lạ mặt rồi tỉnh dậy ở 1 nơi xa lạ, tinh thần vốn đã mệt mỏi giờ chỉ vì 1 lời nói đã khiến cậu lạc vào những cảm xúc tiêu cực.

Lại như thế rồi, y như lần đó vậy !

Kazutora thầm nghĩ rồi vứt bỏ hết mọi thứ trong đầu, cậu lại nhíu mày với người trước mặt.

Thật sự thì cậu không muốn ở đây dây dưa lằng nhằng với lão già mang đầy tâm tư này.

- Tôi không muốn phiền phức hay dây dưa với ai .

Kitakyushu cúi đầu vừa cười vừa vỗ lên vai Kazutora nói to :

- Yên tâm, yên tâm, cái môn võ này khá tàn độc, ít người học, có học cũng không thành vì không có người chỉ dẫn giỏi, vậy nên nhóc cũng không cần phải đi dạy đứa này dạy đứa nọ để truyền bá quảng cáo đâu !

- Võ đấu ngầm ?

- Chuẩn đấy nhóc !

Mi thông minh lắm, cái thứ rẻ rách mà ta định dạy cho mi là 1 môn võ ở nước khác, không phải của Nhật đâu, ở cái nước đó sân đấu ngầm ít ai học được ngón võ rác rưởi này, nó không phổ biến như Kick Boxing hay Muay Thái nhưng nó còn mạnh hơn 2 cái thứ võ bạo lực này.

Ta nhớ không nhầm thì ai học được cái thứ rẻ rách này hình như đều xưng bá 1 phương...

Kitakyushu vừa cười vừa kể mấy hồi ức tốt đẹp của mình thì có 1 giọng nói bất chợt vang lên bên dưới :

- Ông muốn tôi tham gia đấu ngầm ?

Quả nhiên thằng nhóc này khá thông minh, nó đoán được ý đồ của ông qua từng lời nói.

Thằng nhóc này có sự quan sát rất kinh khủng đấy, có điều khá khó rồi đây.

Không kiểm soát được, mà thôi, tất cả chỉ có vậy.

- Chuẩn đấy, mi có ý định tham gia đấu ngầm không ?

Có thể kiếm được tiền đó !

- Với cái thứ rẻ rách mà ông nói ?

- Yes, mi đoán đúng rồi đó, ở Nhật hình như có 1 vài nơi tổ chức đấu ngầm trái phép, mi chỉ cần với vài ngón võ ta dạy là có thể tham gia thi đấu rồi kiếm được chút tiền-

- Chia 6 - 4, lão 4 tôi 6,được chứ ?

- Thằng nhóc quỷ, ta là người dạy mi để thi đấu đó, chia vậy ai chơi ?

- Thế thì biến

Kazutora đáp lại với 1 lời nói khá bạo ngược.

Cậu cũng cần kiếm chút tiền để học thêm vài thứ khác.

Ít ra thì thi đấu cũng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn là đi làm thêm.

Nếu hỏi tại sao Kazutora có thể đáp ứng lời nói không 1 chút gì đáng tin cậy của lão già này mà không chút mảy may nghi ngờ nào thì đáp án của cậu chỉ có là " suy nghĩ ".

Cậu cũng không tin lão già này, từ cú đấm, ánh mắt rồi cách hành xử đều nói lên rằng lão ta từng là 1 người rất có máu mặt, dù mang cơ thể rách rưới đó nhưng cậu vẫn cảm nhận được khí chất bạo ngược, sát khí bên cạnh lão, nó rất khác với những người bên cạnh.

Y như cha vậy, chỉ là cha không có sức đánh đấm, chỉ mang trong mình khí chất ủ dột, u tối, đôi lúc mang chút u ám của mấy nơi không sạch sẽ.

Câu nói muốn cậu tham gia thi đấu ngầm để kiếm tiền là giả, thực chất lão ta chỉ muốn cậu đánh người bằng thứ rẻ rách mà lão dạy cho cậu để thỏa mãn sự khát máu của mình.

Lão có thể tự thân lên đài để chiến đấu nhưng lão không làm thay vì đó lại tìm 1 người để dạy nghề điều đó có thể hiểu rằng lão từng gắn liền với sân đấu ngầm rất nhiều năm, hơn nữa lão có khi rất nổi tiếng.

Cả 2 người đều không tin tưởng nhau, họ chỉ đang lợi dụng nhau thông qua những lời nói ám chỉ của bản thân.

1 người muốn thỏa mãn niềm vui được nhìn người khác đánh nhau bằng thứ mình luôn tự hào và giải tỏa sự khát máu đến điên cuồng của bản thân.

1 người thì muốn kiếm tiền đến không sợ chết, muốn giải tỏa những cảm xúc tiêu cực hay những kí ức ám ảnh qua những trận đánh nhau đầy dã man.

Cả 2 không cùng chung ý nghĩ nhưng lại có chung 1 thứ cảm xúc đó là muốn thỏa mãn cái cảm giác tràn ngập máu me của bản thân.

Chỉ khác là người thì muốn xem cảnh tượng kinh hồn xinh đẹp đó còn 1 người thì muốn chìm đắm trong thứ ám ảnh mỗi ngày mình trải qua.

_____________________

Có lẽ sẽ có vài lỗi chính tả với câu cú không được chuẩn lắm nên mn thông cảm.

Tối tôi sẽ chỉnh sửa 1 lần lại chap này.

Tôi đang có việc gấp nên truyện hơi lỗi, chỉ viết tóm tắt được như thế này.

Lịch chốt ra chap là thứ 3 mỗi tuần !

Về sau có gì thay đổi tôi sẽ thông báo sau.
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
10


- Luôn mặc áo với quần dài, đôi khi có mấy cái băng giảm đau trên mặt, ta không bao giờ đánh vào cái bản mặt đơ của mi à không, ta luôn thường đấm vào mặt mi nhưng mi luôn đỡ được nên không có chuyện ta làm thương mi, quanh thân nhóc bao giờ cũng có mùi rỉ sét của máu rồi thuốc sát trùng linh tinh, ta cũng không có để ý gì lắm, ta tưởng đó là mấy vết thương ta với nhóc đánh nhau gây ra.

Về sau ta lại vô tình nhìn thấy cổ tay đầy vết cắt của mi khi đánh nhau để lộ ở cổ tay áo, ta cũng không quan tâm lắm, miễn sao nó không ảnh hưởng đến việc luyện tập.

Nhưng mà Kazutora này !

Mi có chắc hôm nay có thể đánh nhau khi cả tay với chân của mi đều bị thương không ?

Khá khó khăn đấy !

- Ồ, kệ đi !

Tôi học võ của ông 7 năm rồi, ông cũng biết từ rất lâu rồi, giờ quan tâm ?

Rảnh quá kiếm chuyện ?

- Nhóc vẫn xéo xắt như ngày nào nhỉ ?

Biết là ta đang đùa sao không diễn cùng ?

- Không rảnh, chuẩn bị ăn đấm đi lão già .

- Ố ồ, mi bị ăn đấm hay là ta cũng chưa chắc đâu nha !

Kitakyushu cười ha hả chỉ vào cậu nói, ông quả thực không sợ thằng nhóc này chỉ là đôi lúc bị nó đấm cho 1 quả cũng khá đau, càng tức hơn khi bị đấm trúng xong ông còn nhận được 1 lời nói vô cùng khinh bỉ của tên nhóc trước mặt này, mẹ kiếp !

Ông tức.

Thế là mỗi khi chuẩn bị choảng nhau ông thường khích Kazutora nhưng lần nào cũng không có tác dụng, ông thấy thế vẫn cố làm.

Đúng thật là lão già giở hơi.

Kazutora không quan tâm lời nói đùa cợt của Kitakyushu mà đi vào phòng thay đồ.

Sau khi bước ra Kitakyushu khá bất ngờ khi nhìn thấy cậu.

Bình thường tên nhóc này kể cả có đánh, đứng cãi nhau với ông hay trời nóng cỡ nào cũng vẫn luôn mặc áo với quần dài giờ lại mặc áo ba lỗ đen với quần đùi bó sát làm ông thấy hơi chói mắt.

Đã thế cẳng tay vốn nên trắng hồng mềm mịn của trẻ con lại quấn đầy băng gạc, cả cẳng chân kia nữa, cũng quần đầy băng gạc từ đùi đến cổ chân.

Nhìn thấy thật khó chịu, làm sao 1 đứa trẻ con lại có nhiều vết thương đau đớn không hợp với lứa tuổi của mình như vậy ?

- Kitakyushu!

Vừa nãy ông nói to lắm mà, bây giờ tôi cho ông ăn vài đấm ông chịu không ?

Kazutora vừa nói vừa quấn băng đa, đợi cậu quấn xong cổ tay và khóa nhám thì Kitakyushu cũng đã quấn xong.

Cả 2 vào tư thế chuẩn bị, Kitakyushu mở đầu bằng 1 đòn đấm cơ bản, 1 cú đấm thẳng tay trái , trước đó ông không quên lấy tay phải thủ bên mặt phòng Kazutora ra đòn.

Cú đấm của Kitakyushu khá mạnh nhưng chưa phải là tất cả, Kazutora trước khi nhận đòn đánh của ông đã dùng cẳng tay đẩy làm chệch hướng cú đấm và lập tức phản đòn bằng 1 cú Hook ( cú móc ngang ).

Kitakyushu cũng không phải hạng nghiệp dư tất nhiên sẽ dễ dàng tránh được đòn đánh cơ bản đó.

Cả 2 sau vài cú đấm đã dần bắt nhịp, Kitakyushu liên tục ra những combo mạnh của boxing, điển hình nhất là combo hook - uppercut.

Kitakyushu tung ra những cú hook vào 2 mạn sườn của Kazutora hòng để cậu mắc lừa thu tay và người lại để chịu đòn.

Nó khiến cho khả năng phòng thủ mặt của Kazutora giảm đi.

Cuối cùng của combo là một cú uppercut vào cằm knockout đối thủ.

Nhưng Kazutora là ai chứ, cậu không dễ mắc lừa như vậy.

Gập lưng, trùng gối xuống, làm đối phương mất đà rồi sử dụng cùi chỏ thúc vài bụng đối phương.

1 đòn đánh bất ngờ khiến Kitakyushu không kịp né mà chịu tổn thương ở bụng.

Chưa kịp để ông nghỉ ngơi cậu đã tung ra combo hook - hook, trước đó cậu tung ra 1 combo phủ đòn trước, sau đó Kazutora lập tức bẻ góc Kitakyushu (di chuyển ngược chiều đối phương, khiến ông di chuyển bất lợi).

Kỹ thuật bẻ góc của cậu kết hợp với cả khả năng di chuyển footwork.

Điều đó giúp Kazutora rút ngắn khoảng cách với đối phương rồi tung ra đòn knockout quyết định.

Trước khi để Kazutora hoàn thành cú đấm cuối cùng của combo, Kitakyushu đã cố gắng tung ra cú đấm Jap, 1 cú đấm thẳng hòng làm Kazutora mất đà không thể tung ra chiêu hủy diệt.

Nhưng thật đáng tiếc, dường như Kazutora đã lường trước được cú đấm của ông mà đã sử dụng kĩ thuật bobing và weaving ( nhô lên và ngụp xuống ).

Khi đòn đánh Jap của Kitakyushu sắp đánh tới Kazutora đã nhanh chóng trùng gối né đòn khiến cú Jap đầy uy lực của Kitakyushu đấm hụt vào không khí.

Nhưng có vẻ Kitakyushu đã biết cậu sẽ sử dụng kĩ thuật bobing và weaving để né đòn nên đã chuẩn bị lên gối vào mặt cậu.

1 đòn đánh hiểm.

Kazutora nhanh chóng lấy tay phòng thủ, cú lên gối của Kitakyushu chỉ đánh chúng vào tay của cậu.

Thấy Kazutora đỡ được đòn của mình Kitakyushu chẳng những không tức giận mà thấy vui vẻ cả người.

Thật không uổng phí mấy năm ông tập luyện cho thằng nhóc này.

Phòng thủ rất tốt, khả năng xác định đòn đánh của đối thủ khá ổn.

Thấy Kitakyushu chơi đòn xấu cậu cũng sử dụng heel hook ( đòn khóa giữ gót chân ).

Người thực hiện sử dụng chân mình giữ chặt một chân đối thủ.

Sau đó, người tấn công sử dụng lực tay vặn bàn chân của đối phương.

Lực quay gây ra tổn thương đầu gối nghiêm trọng, phổ biến nhất là đứt dây chằng và trật khớp gối.

Kazutora dường như thật sự muốn làm trật khớp gối của Kitakyushu mà ra đòn rất mạnh bạo.

Kitakyushu cũng không thua thế, ông hình như cũng muốn bẻ gãy tay cậu mà dùng đòn armbar.

Người ra đòn sẽ giữ chặt tay của đối thủ, dùng chân đè vào ngực đối thủ để tạo ra lực đòn bẩy kết hợp với sức mạnh từ bắp đùi và hông, kéo dãn khớp tay vượt quá mức bình thường.

Cả 2 lao vào thế giằng co, không ai chịu ai.

Cuối cùng Kitakyushu có lẽ chắc vì tuổi già sức yếu mà thả tay ra chịu thua.

Ông cũng cảm thấy dường như tên nhóc này hôm nay đáng sợ hơn mấy hôm trước, lúc bình thường tên nhóc này dù có mặt đơ như thế nào khi hứng chịu đòn armbar cũng phải hơi nhăn mặt một chút nhưng hôm nay dù có bị kéo dãn khớp tay tàn bạo như thế nào tên nhóc này vẫn mảy may không nhíu mày, vẻ mặt tỏ ra không quan tâm mà chỉ chăm chú vào đòn heel hook của bản thân.

Ngày trước dù ông có điên cỡ nào cũng vẫn sẽ phải giơ tay chịu thua trước đòn armbar tàn độc này nhưng tên nhóc này có lẽ không bị điên mà là tâm thần giai đoạn cuối chăng ?

Thật sự thì ông không hiểu tại sao 1 tên nhóc mới 12 tuổi như Kazutora lại có thể không mảy may quan tâm đến bản thân mà chỉ chăm chăm đến đối thủ.

Từ lâu ông đã luôn cảm nhận rằng đứa nhóc này điên hơn vẻ ngoài thiên thần của nó rất nhiều nhưng cũng không ngờ nó có thể bỏ mặc bản thân như vậy.

_________________

Lần đầu tiên tôi tả cảnh đánh nhau, mọi người thấy không hay là đúng rồi, tôi không có kinh nghiệm tả cảnh đánh nhau, mọi thứ tôi viết vào đây đều là tự tra tư liệu trên mạng rồi ghép lại thành 1 trận đấu.

Mất tận 2 tiếng để viết xong.

Mệt mỏi.

Các đòn đánh ở trên là của Boxing, 2 đòn cuối là của Jiujitsu.

Đó là 2 trong 3 tuyệt kĩ tàn bạo nhất trong các giải đấu Jiujitsu.

Hôm nay tự nhiên rảnh nên viết, đáng lẽ là hôm thứ 3 tôi mới biết truyện cơ nhưng tự nhiên tôi có cảm giác mai tôi có thể rất lười.

Và tôi không muốn mọi nguoweif phải chờ đợi lâu nên bắt tay vào viết, đằng nào tôi cũng đang có ý tưởng trong đầu mà.

Chap này sẽ có nhiều lỗi chính tả với câu cú không hoàn chỉnh tại tôi viết xong tôi không có hứng kiểm tra lại nữa.

Mai tôi đọc lại xem có hỏng hóc chỗ nào không rồi sửa lại.

Mọi người đọc tạm chap hỏng này nhé.
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
11


- Kazutora !

Hôm nay mi sao thế ?

- Về đây !

Trước câu hỏi đầy nghi hoặc của ông, Kazutora xách cặp mặc lại áo sơ mi vào rồi đi ra ngoài cửa chỉ để lại 1 câu nói thờ ơ.

Vốn dĩ 2 người họ chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, việc chia sẻ những chuyện của bản thân là điều không cần thiết.

Kazutora cũng cảm thấy chuyện đi kể lể những đau khổ của mình cho người khác là 1 điều gì đó rất đáng khinh.

Kết thúc buổi tập luyện hàng ngày, như bao mọi hôm Kazutora lại thong thả đến trường.

Có lẽ kiếp trước bản thân không có học thức nên cậu bị Kisaki điều khiển dễ dàng, gây ra nhiều tội lỗi ngu ngốc nên kiếp này cậu cố gắng kiếm việc lấy tiền đóng học phí để đi học.

Cậu cũng không muốn trở thành 1 con cờ ngu ngốc, kiếp trước cậu đã mặc cho người khác thao túng đủ rồi.

Việc tập luyện với Kitakyushu rất phiền phức, đánh nhau rồi học chiêu thức với ổng mất gần 3 tiếng, vì cái tính giở hơi muốn tập luyện gân cốt buổi sáng của Kitakyushu mà Kazutora đã phải bỏ tận 2 tiết buổi sáng để đánh nhau với ổng.

Đã già rồi mà còn trẻ con, phiền phức thật sự.

Xách cái cặp rách nát đựng đầy sách vở của bản thân, Kazutora thong thả đến trường.

Như bao mọi hôm, cái cổng trường vẫn luôn không đợi cậu đến đã khép kín lại.

Kazutora quen đường quen nẻo lại ra chỗ bảo vệ gõ cửa.

- Aizz...

Tên nhóc nhà mi vẫn luôn đến muộn như mọi hôm, chờ 1 chút để ta ra mở cửa.

Suốt ngày đi học muộn thôi.

1 bác trung niên quần áo luộm thuộm tay thì đang bê giở bát mì đang ăn bước ra ngoài cửa nói với chất giọng lừ đừ uể oải.

Kazutora cảm thấy phiền phức khi phải luôn gõ cửa nhờ bảo vệ mở cổng, chuyện này cậu đã luôn nhắc với cái ông bảo vệ trước mặt này rồi nhưng hình như ông ấy không nghe.

Về sau cậu cũng lười không nhắc lại nữa, đối với cậu thì làm việc hay nói chuyện đều phải nhanh gọn nhất, cậu ghét dài dòng.

Có lẽ vì kiếp trước đã chứng kiến 1 cái kế hoạch 10 năm dài đằng đẵng của Kisaki mà Kazutora sau khi sống lại luôn cảm thấy ám ảnh với những thứ dài dòng, đối với cậu mọi thứ đều cần nhanh gọn nhất.

Tuy nhiên nếu đó là trường hợp bất khả kháng cậu sẽ cố gắng chịu đựng lập ra 1 bản kế hoạch giải quyết.

Bước qua cánh cổng sắt vụn to lớn, thứ chào đón cậu vẫn luôn là không khí quạnh quẽo trong trường.

Cũng phải thôi, cậu đến trường bao giờ cũng là lúc gần 9h trong khi giờ học luôn bắt đầu vào lúc 7 rưỡi.

Cũng tại Kitakyushu giở thói trẻ con đòi đánh nhau vào sáng sớm, già đầu rồi mà cứ thích hâm hâm giở giở.

Bước trên hành lang vắng bóng Kazutora có cảm giác muốn nghỉ học.

Ngày nào cũng phải đến trường quả thật chẳng vui vẻ tí gì với 1 đứa không có học thức như cậu ở kiếp trước.

Nhưng cũng đành chịu, muốn thông minh, có kiến thức thì phải đến trường thôi, vả lại cũng học đến mấy năm rồi, giờ bỏ là bỏ thì cũng không được hay cho lắm.

Bây giờ chắc cũng đang là tiết Anh, Kazutora cũng không hứng thú lắm với bộ môn này nên cũng không lo lắng gì mà cứ thong thả từng bước đến cửa lớp.

Cậu cũng không có ngại khi đến muộn, mấy đám " bạn thân " trong lớp nhiều khi cũng không quan tâm đến cậu lắm.

Bước vào lớp bằng cửa sau Kazutora lặng lẽ ngồi vào chiếc ghế gần cửa, vẫn như thường xuyên, chỗ ngồi của cậu bao giờ hộc bàn cũng nhét đầy rác.

Mặt bàn thì sớm đã chằng chịt những nét chữ chửi rủa,lăng mạ cậu cũng không để tâm cho lắm, việc này kéo dài cũng vài năm rồi.

Trong lớp thì cậu là 1 đứa bị cô lập, cũng không biết vì sao lại bị vậy nữa nhưng mà 1 mình cũng khá tốt, cậu cũng cảm thấy khá ổn.

Kazutora ngồi xoay bút nghĩ vẩn vơ 1 lúc thì đã hết tiết, tiết tiếp theo hình như là toán.

Cậu học thì cũng khá ổn môn này, có điều môn toán thì cậu thích nhưng cái bà dạy toán cậu lại không thích lắm.

Sao nhỉ ?

Bà ta được cho là giáo viên được học sinh yêu quý nhất của trường vậy mà cậu lại không thích, khác người thật đấy.

Nói cho rõ thì cậu được cho là học sinh cá biệt ngầm của trường, hầu như các giáo viên đều không mấy thiện cảm với cậu.

Cái chuyện bạo lực học đường rõ ràng như vậy thế mà mấy giáo viên luôn mồm giảng đạo đức gì đó cũng chẳng thèm quan tâm.

Kazutora cũng không cần họ để ý dù sao cậu ghét mấy người khác can thiệp vào cuộc sống của bản thân.

Có lẽ do có 1 quá khứ đầy đau đớn mà cậu không thể mở lòng được cho ai, cậu luôn cố nhét mình thật sâu vào vũng lầy tối kịt, khóa kĩ cánh cửa để không bị tổn thương hay bị chà đạp.

Vì luôn đi học muộn, giờ học không hay chép bài rồi lại thi luôn bị điểm kém nên các giáo viên đều không ưa cậu vậy mà cái bà toán kia lại cứ cố chấp đi quan tâm cậu.

Cứ sau tiết của bả thì y như rằng cậu lại bị nhét cho 1 đống đạo lí khuyên nhủ này nọ, đôi lúc lại bị giữ lại để chép bài làm tốn kha khá thời gian, phiền phức không thể tả.

- Bạn học Kazutora, em lên bảng trả lời câu hỏi bài này cho các bạn cùng lớp xem nào !

1 giọng nói hiền hòa vang lên từ bục giảng khiến tâm trí đang treo lơ lửng của cậu tỉnh táo lại.

Quả thực đôi lúc cậu lại mong được giáo viên khác bỏ lơ, không quan tâm hay nhìn cậu với ánh mắt ghét bỏ, nhìn giống 1 đứa thích bị ngược thật đấy nhưng còn hơn là phải đón nhận cái ánh mắt nồng ấm, hiền hòa đầy dịu dàng của bà toán.

Cậu thật sự ghét cái ánh mắt đó, nó làm cậu sợ hãi, thà rằng mọi người cứ ghét bỏ rồi bỏ mặc cậu còn hơn là đi quan tâm, yêu mến 1 đứa không ra gì như cậu, nó quá áp lực.

Cậu thực sự không nhận nổi.

Trước ánh mắt đầy nồng nhiệt của bà toán, Kazutora đành chậm chạp đứng dậy bước lên bảng miễn cưỡng giải đề.

Cái đề toán mà bà giáo viên gọi cậu lên giải quả thực khá dễ nhưng cậu lại lười viết quá, phấn trong tay giơ nửa ngày còn chưa viết gì.

Bà giáo viên toán hình như thấy cậu cầm phấn cả buổi mà chưa viết gì liền hướng mắt tới tò mò hỏi :

- Kazutora!

Em không biết giải bài này à, có gì sai sao ?

Trước câu hỏi đầy quan tâm của người sau lưng Kazutora vậy mà sởn gai ốc.

Mẹ kiếp, tại sao cái giọng của bà toán lúc nào cũng nhẹ nhàng như vậy, nghe mà đau rát cả tai, quá ghê đi mà.

Mặc dù trong lòng thầm rủa như vậy Kazutora vẫn cố gắng nặn ra 3 chữ.

- Không biết làm !

- Kazutora không biết làm vậy tại sao không hỏi cô sớm ?

Cô luôn giảng giải mấy bài mà các bạn không hiểu mà.

Lần sau bài gì không biết thì bảo cô để cô giảng lại cho nha.

Bà cô trả lời với chất giọng ngọt sớt sặc mùi quan tâm.

____________________

Thực ra thì chap này nó không được hoàn hảo cho lắm, nói chung thì vẫn chưa hợp ý của tôi.

Hôm qua tôi có viết chap này nhưng chưa viết xong lúc thoát lỡ tay bấm nhầm thành xuất bản.

Chap này đáng ra là phải xong từ thứ 3 tuần trc rồi nhưng bữa đó lười quá không viết.

Ý tưởng thì tôi có rất nhiều nhưng lười nên chưa viết.

Mọi người thông cảm cho sự bất tiện này !
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
Tâm sự mỏng trước khi quay trở lại.


Sau khoảng vài tuần lười biếng chưa ra chap mới, tôi đã quay trở lại tâm sự với mọi người trước khi ra chap mới vào mấy tuần sau.

Vì lười biếng cả tuần để đọc các bộ truyện khác học hỏi kĩ thuật mà khi quay lại đọc thử truyện của bản thân tôi đã thấy rằng, truyện của tôi không ổn chút nào !

Cách dùng từ, miêu tả cảnh, lời thoại nhân vật,...

Tất cả đều không ổn !

Và tôi sau 1 khoảng thời gian vẽ sơ đồ cốt truyện thì phát hiện rằng, bộ của tôi có nguy cơ dài hơn 50 chap !

Lúc đầu viết truyện tôi dự định chỉ viết tầm 20 - 30 chap là cùng nhưng sau gần 1 tháng ngồi suy nghĩ thì tôi thấy rằng truyện của tôi nếu viết sơ lược thì cũng tầm 50 chap không hơn.

Lí do thì chắc tại tôi cho nhiều cái bẻ lái khá bị lên án.

Với cả truyện sẽ bám sát cốt truyện chính nhé !

Tôi thấy nếu viết mà không có định hướng, chỉ tả qua loa các trận chiến rồi chăm chăm vào tình cảm thì không khác gì 1 mớ rác hỗn độn, như vậy thì sẽ y hệt mấy fic all kazutora mà tôi luôn than thở là nhàm chán.

Mấy cái cảnh đánh nhau thì đôi lúc tôi sẽ dùng 1 số từ chuyên nghiệp trong các bộ môn thể thao nhưng yên tâm, tôi sẽ cố miêu tả cho nó dễ hiểu 1 chút !

Cho tôi hỏi 1 câu, cảnh đánh nhau ở mấy chap trước các bạn có ý kiến gì không ?

Có ấn đề càn góp ý không ?

Còn tôi thì thấy nó không được ổn cho lắm.

Còn về cách sử dụng lời thoại nhân vật thì tôi sẽ thay dấu gạch ngang thành "....".

Tại tôi thấy viết lời thoại mà dùng gạch ngang khá khó miêu tả, với lại không diễn tả được thứ mà tôi mong muốn vậy nên tôi chuyển sang dùng dấu "..."

Truyện thì đôi lúc sẽ bẻ lái 1 cách kì dị nên mọi người thông cảm.

Tả thế nào thì tả, bẻ thế nào thì bẻ nhưng tóm lại truyện sẽ không lệch nguyên tác ( thấy bị vả mặt khi chap đầu đã gáy lệch nguyên tác )

Còn về lịch ra chap mới thì sẽ không có nữa, tôi là 1 người đặt ra quy tắc nhưng hay dễ tùy hứng mà phá nát nên mấy cái chap ghi lịch là thứ 3 ra chap mới sẽ bị bãi bỏ nha, tôi khá lười.

Mặc dù đã vẽ cả đống sơ đồ về cốt truyện, trong đầu đã mường tượng ra cả đống đoạn nhưng vì trái tim thiếu nghị lực mà lười không viết.

Sắp tới mỗi chap của tôi sẽ dài hơn mấy chap trước kia, mấy chap trước tôi chỉ viết khoảng gần 1000 từ nên từ mấy chap sau trở đi mỗi chap ít nhất dài

2000 từ nha, tôi viết dài như thế để đỡ ra nhiều chap mà quên cảnh đã viết ở chap trước.

Về cái vấn đề lười biếng ra chap gần đây thì lí do đó là vì tôi thiếu động lực, 1 khi thấy chán thì sẽ bỏ dở giữa chừng, trước kia tôi viết nhiều bộ truyện nhưng về sau hết hứng là xóa hết sạch, tôi không cảm thấy tiếc mà chỉ thấy bớt mệt mỏi.

Tôi ghét phải sấp mặt chạy deadline ra chap mới, tôi thích thoải mái nên lười thì bỏ , 1 con người khá tùy hứng.

Không biết còn chuyện gì thông báo mà tôi quên không nhưng tạm thời thì đó là những gì tôi muốn thông báo với mọi người bây giờ.

Chúc 1 ngày tốt lành !

À đúng rồi, khi mọi người đọc nhớ bình chọn cho tôi nha, thấy phiền thì thôi nhưng tạo động lực cho tôi 1 chút !

Thiếu động lực là truyện bay về hư vô đó....
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
12


Sau khi tan học, mấy đứa nhóc ở lại sau giờ trực nhật đã về hết chỉ để lại 1 mình Kazutora ngồi đó bần thần suy nghĩ thơ thẩn không biết lạc về chiều không gian nào rồi.

Ngồi được 1 lúc bất giác cái chân hư hỏng cứ đạp qua đạp lại giữa không trung của Kazutora giơ lên cao ngay trước chân bàn mà đạp.

Cậu ghét cái bàn học thấp bé này.

Phiền phức thật !

Xách chiếc cặp đen bên trong đựng cả đống thứ linh tinh, vô nghĩa của mình, Kazutora thong thả nhịp nhàng bước chân ra khỏi lớp.

Từ lúc tan học đến giờ cậu cứ mải nghĩ nhiều chuyện mà không để ý đến đồng hồ, bây giờ đã là 12h trưa rồi, từ lúc tan học đến giờ cậu cứ ngồi suy nghĩ kế hoạch mà mất tận gần 2 tiếng, lâu thật đấy !

À, phải rồi, hôm nay là cuối tháng 5, chắc cậu ta cũng đến rồi đi !

Tháng nào cũng vậy, Quả thực đã tốn 1 khoảng thời gian không nhỏ khiến anh bạn nào đó đứng chờ ngoài kìa bực rồi đi ?

Bước ra khỏi cửa lớp, thứ mà Kazutora đối diện là khuôn mặt của 1 cậu trai đang chán nản đứng dựa vào tường đọc sách, mặc dù khuôn mặt cậu ta không có biểu hiện gì nhưng nhìn vào ngón trỏ cứ đập lộp cộp vào tường là biết cậu ấy đang thiếu kiên nhẫn như nào.

Cũng phải, chờ 1 đứa giở người tan học còn ngồi ngớ ngẩn trên ghế tận 2 tiếng thì dù có là thánh cũng không độ được.

" Ngại quá, để nam thần trường Tayaku luôn bận rộn với đống sách vở lại phải tốn thời gian vàng bạc của mình sang đây chờ 1 tên ất ơ như tôi rồi !

Không biết mấy cô em gái trường bên sẽ ghen tị đến như nào nhỉ ?

1 nam thần lạnh lùng lại cất công đi đón 1 tên bị cô lập ở 1 ngôi trường rách nát, người ta sẽ nghĩ như nào đây ?

Sụp đổ thần tượng lắm đó Hishiho à !

" - Kazutora đến gần nói với giọng điệu chế giễu đầy cợt nhả.

" Kazutora!

Thôi ngay cái giọng điệu đó của cậu đi, tôi cũng không phải là 1 tên giở người đi đón 1 thằng ất ơ rồi để cho tên đó thích làm gì thì làm đâu !

" - Hishiho ngẩng mặt lạnh nhạt nói rồi bỏ quyển sách đang cầm trên tay vào cặp chuẩn bị rời đi, cậu thực sự không rảnh rỗi đi kiếm việc, tên trước mặt này thực sự thích giấu nghề đến điên rồi, cả hội mệt mỏi với cậu ta vù cái trò này.

Đã thế đôi lúc còn mất trí nhớ quên luôn ngày họp làm cậu từ đó phải dính với tên phiền phức mất não như hắn.

Dù sao thì tên trước mặt này cũng không còn trong trạng thái chết lâm sàng trong lớp lúc cậu mới đến rồi, đôi lúc thật khó để hiểu 1 kẻ điên.

" Bỏ cái tay ra, bỏ nhanh cái bàn tay bẩn thỉu đó ra !

" - Hishiho nhíu mày nhìn cái móng vuốt đang đu bám trước cổ mình, cậu ghét sự đụng chạm, ghét người nói nhiều và ghét rất nhiều thứ nhưng Kazutora lại cố tình phá vỡ mọi điều luật của cậu.

Điển hình như cái trường hợp này, cậu không hiểu tại sao cậu ta lại cứ thích choàng tay qua cổ cậu mà kéo về phía mình, điều đó cực kì khiến cậu khó chịu vậy mà tên đó vẫn thản nhiên không coi cái mặt cậu ra gì.

Buồn bực gỡ cái móng heo của tên đằng sau ra, khổ nỗi cái móng giò này quá bự khiến cậu mãi không gỡ ra được, Hishiho tức giận thúc cùi chỏ một phát vào bụng khiến Kazutora đằng sau đang suy nghĩ ngẩn ngơ thoát khỏi trạng thái bị thần chết câu dẫn đau đến cười nhe răng mà bỏ tay ra ôm bụng.

Aizz, đến khi nào mình mới có thể dừng đùa giỡn với bé mèo này đây, chỉ chọc 1 miếng là xù lông lên hết rồi !Quả thực, Hishiho quá đáng yêu chết đi được, thật muốn cậu ấy chơi với mình suốt đời quá đi thôi !

- 1 tên lưu manh nào đó đang ôm bụng cười thầm thích thú trước suy nghĩ của mình.

Đó là 1 ý kiến không tồi chút nào, Hishiho à.

Chỉnh sửa lại cái áo vừa bị Kazutora làm cho nhăn nhúm, Hishiho mệt mỏi đeo chiếc cặp của mình toan bước ra ngoài, đôi lúc cậu cũng quá mệt với cái kẻ giở hơi trước mặt này.

1 kẻ điên chỉ biết cười không thú vị chút nào.

_________________________________

" Biến !

" - giọng nói phía dưới vang lên trong sự bực tức đầy khó chịu.

" Không đấy !

" - Cợt nhả trả lời khiến người khác khó chịu không ai khác là Kazutora.

" Hishiho à, cậu sao có thể lạnh lùng như vậy chứ ?

- Kazutora cúi xuống thì thầm khẽ khàng nói trước đôi tai đỏ ửng đầy đáng yêu của ai đó

" Cậu thực sự rất đáng yêu đó, hãy nhớ những kỉ niệm mà 2 ta đã ở bên nhau đi "

" Chúng ta đã từng ăn cùng nhau...

"

Giả dối, bữa đó cả hội cùng đi, mình và cậu ta còn ngồi cách xa nhau tận 5 - 6 ghế, nói không ngượng mồm...Hishiho bất bình suy nghĩ trước câu nói đầy nhảm nhí của Kazutora.

" Chúng ta cũng đã từng ngủ cùng nhau, tắm cùng nhau và có rất nhiều kỉ niệm mà 2 chúng ta ở bên nhau "

Cái phòng ngủ có tận 5 người, cậu ta lúc đó còn không ngủ mà đi đâu cả buổi đêm, đến sáng mới mò về mà bây giờ lại bảo mình và cậu ta từng ngủ cùng nhau.

Điêu vừa thôi Kazutora!

Tôi và cậu không thân đến thế.

Thấy được vẻ mặt không tập trung của Hishiho, Kazutora rất buồn bã, sao mèo con lại không để ý đến mình chứ ?

Thực sự thì trái tim mình đang đau nhói vô cùng vì sự không quan tâm này.

" Nè Hishiho à, cậu thực sự rất hư đó, chúng ta đang nói chuyện mà cậu lại đi suy nghĩ chuyện khác, thực khiến tôi đây rất đau khổ a ~ "

Lời nói trầm khàn, từ tính thấm đẫm ngọt ngào, ám muội như mật ngọt trực tiếp rót hẳn vào tai, đôi khi còn phà nhẹ hơi nóng vào sau gáy khiến Hishiho rùng mình, run rẩy.

Mẹ kiếp, cậu ta thích trò này lắm hả ?

Thực muốn đấm chết cậu ta đi mà, Kazutora, cậu là 1 thằng chó khốn nạn vô cùng.

" Kazutora !

- gằn giọng - cậu không thể nghiêm túc nói chuyện tử tế à ?

Tôi cũng là người có giới hạn "

Bật cười trước câu nói đe dọa của Hishiho, Kazutora dường như không coi đó là 1 lời cảnh cáo mà chỉ coi đó là 1 câu nói nhõng nhẽo của chú mèo nhỏ dễ thương

Để ngoài tai lời nói của Hishiho, Kazutora lần mò đưa đôi bàn tay thon gọn của Hishiho đặt lên chiếc má của mình mà khẽ dụi dụi, mu bàn tay chạm nhẹ vào làn da thực sự rất thoải mái đúng như tưởng tượng mà.

Trước ánh mắt dật dật nhìn mình như kiểu biến thái, Kazutora rướn người lại gần đối diện với Hishiho mà giở giọng điệu cợt nhả như trước, cậu thì thầm với tông giọng trầm khàn đè thấp xuống bên tai Hishiho.

" Cậu biết là tôi không thể mà, cậu còn biết rất rõ là đằng khác, vẫn là câu nói cũ, tôi mà nghiêm túc vậy cậu có bằng lòng làm người yêu tôi không đây ?

"

Đôi mắt vàng cát mang đầy sắc thái u tối không kém phần nguy hiểm, tựa như 1 hũ nút xoáy sâu vào tâm can người nhìn, bóc trần mặt tối chôn sâu đến tận cùng của lòng người, lột ra, phơi bày mọi thứ đến mảnh vải cũng không che đậy được.

Khẽ nghiêng đầu cọ nhẹ qua mu bàn tay của Hishiho, Kazutora lại không yên phận mà đưa tay lên chỗ yết hầu xoa nhẹ.

" Ước gì tôi được cắn nó nhỉ ?

" - Bất chợt Kazutora cười khẽ nói nhỏ khiến đôi đồng tử của Hishiho khẽ co giật, má, cậu biến thái vừa thôi, tôi không quen cậu nhiều đến mức cho cậu làm chó đi cắn cổ của mình như vậy.

Và tất nhiên Kazutora nào có chịu làm khổ bản thân, đã là cái gì cậu muốn thì chắc chắn nó chỉ thuộc về cậu.

Khẽ nghiêng đầu, Kazutora rướn đầu lại vào hõm cổ của Hishiho mà định nhe nanh cắn nhẹ.

Tuy nhiên khi đầu răng nanh đã chuẩn bị chạm đến làn da trắng mịn thì bất chợt có 1 cánh tay thon dài chặn lại.

" Hishiho vẫn luôn là người chẳng muốn chịu thiệt chút nào cả, chán thật đấy ~ "

Từng ngón tay tinh xảo như được chạm khắc tỉ mỉ lướt nhẹ qua chiếc cằm thon gọn của Kazutora.

Lướt nhẹ qua gò má ấn ẩn sau mái tóc mái dài đến ngang sống mũi của cậu.

Vén mái tóc dài trước mặt ra sau, từng đường nét diễm lệ của Kazutora xuất hiện trước mặt Hishiho.

Mặc dù đã luôn được nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo hoa lệ này của Kazutora nhưng Hishiho thật sự không thể hết kinh ngạc được trước vẻ đẹp tựa như thiên thần này của cậu.

Dường như đây là món quà mà Thượng Đế đã cất công tỉ mỉ tạo thành cho con người chăng ?

1 món quà chứa đầy chất độc nhưng không kém phần hoa lệ.

Thứ quà tai họa mà Thượng Đế ban tặng khiến con người điên cuồng vì nó, 1 thứ gây nghiện làm con người ta hoang dại đến mất trí.

Muốn nhưng không có tư cách để chạm vào.

Có được lại không thể giữ chặt bên người.

______________________________

Góc tâm sự nhân sinh cuộc đời :

Tôi buồn các bạn ạ, ngồi từ chiều đến giờ, bây giờ mới viết xong [ 21 : 03 ].

Mệt mỏi quá !

Buồn ngủ ghê, mấy chương sau có vẻ sự phèn chúa sẽ tăng cao không giảm đâu mọi người ạ.

Tôi là 1 đứa khốn nạn, hay thất hứa nhưng đừng giết tôi, tôi cho bay truyện đó.

Có gì thì mọi người ib riêng cho tôi nhá, nêu cảm nhận, hỏi phần khó hiểu hay tất cả mọi thứ, cứ ib, tôi giải đáp.

Cũng khá muộn rồi, chương này tôi còn chưa kiểm tra nữa, không biết có gì sai không nữa:‑<

Còn có ai mà muốn hỏi lịch ra chương ý thì tôi nhắc lại nha, 1 khi lười nó lên ngôi á thì truyện này có thể sẽ bị lãng trôi vào miền kí ức nào rồi, không nhớ được là mình đang viết truyện gì đâu.

Bye bye, buổi tối vui vẻ !

Có lẽ hôm Giỗ Tổ Hùng Vương tôi sẽ lại đăng chương mới !

Có lẽ thôi nhé !

Có lẽ thôi !

Nó chỉ là có lẽ thôi !

Đừng tin tưởng rằng bữa đó tôi sẽ đăng chương mới.

Lười nó phát sinh là thôi, khỏi truyện trò gì nữa.

À, nếu mọi người thực sự muốn tôi ra chương mới nhanh hơn á thì nhớ ib cho tôi, chừng nào được 3 cái tin nhắn thì tôi đăng chương mới cho mọi người coi !

Nhớ để lại bình luận cho truyện nhé !

Ngủ ngon !
 
[ Allkazutora ] Mọi Người Hạnh Phúc Là Được Rồi.
13


Cả 2 cứ như vậy mà trêu đùa nhau ngay ngoài hành lang mà không 1 chút gì là để ý, quan tâm mọi thứ xung quanh.

" 2 người bớt bớt lại đi, tôi nhìn từ nãy giờ mà muốn ói, suốt ngày tình tứ nóng bỏng, Kazutora này, tôi làm ơn, ông đừng có để người khác vén cái tóc mái dài luộm thuộm của ông ra, má, cái mặt ông tốt nhất đừng để cho người khác thấy, riêng cái mặt của ông thôi đã làm người khác muốn đập rồi!

" - bỗng chợt một giọng nói cằn nhằn từ phía sau vang lên phá tan bầu không khí nóng rực của cả hai.

" Karoshi của chúng ta làm gì mà nóng thế chứ, dù gì thì Hishiho cũng vui vẻ đồng ý mà!

" - Kazutora từ dưới đất đứng dậy cười cười, nghiêng đầu quay sang nói với Karoshi, dù sao thì trong việc này cả hai đều tự nguyện à nha.

" Ông nghĩ tôi không biết cái bản tính chó má thứ hai không ai thứ nhất đó của ông sao?

Làm một chàng trai lạnh lùng mang khuôn mặt u tối không phải sẽ thú vị hơn à?

"

" Cậu chẳng thú vị một chút nào cả, Karoshi.

Rồi sẽ chẳng có ai yêu ông đâu.

" Chán nản, thở dài một hơi, Kazutora xách chiếc cặp từ dưới đất lên rồi tiến lại gần chỗ cậu bạn khó tính mà khuyên nhủ.

Nghe được lời chọc ngoáy từ Kazutora, Karoshi trong miệng rủa thầm vài câu.

Có bạn gái hay không cũng đâu liên quan gì đến tên có bệnh thần kinh này chứ?

Không phải hắn cũng chẳng có mống nào bên cạnh sao?

_____

Bước đi trên con đường đang dần xói mòn theo thời gian để đến một nơi quen thuộc, Kazutora cùng hai người bên cạnh vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ.

" Ây, hỏi nhé Karoshi, sắp tới chỗ mình có hai đứa được chuyển vào đúng không?

"

" Ai biết, chuyện này tên thần kinh như cậu phải đi hỏi nhóm trưởng chứ?

Hỏi tôi làm gì?

" Karoshi với cương vị là một người rừng có văn hóa bày tỏ.

Dù sao thì chuyện trong hội cũng đâu đến lượt kẻ như cậu lắm mồm chen vào.

Nghe được câu trả lời của thằng bạn, Kazutora cũng chỉ cười cợt một câu.

" Mong là bớt đứa nào hay đứa ấy chứ dạo này hội cũng nhiều thành viên quá rồi.

Chẳng tiện cho tôi nghỉ ngơi gì cả.

"

Bĩu môi rồi thở dài một hơi, Kazutora nhàm chán ngáp một cái.

Coi bộ đang buồn ngủ lắm rồi.

Liếc mắt nhìn thấy cái dáng vẻ vô tích sự của cậu, Hishiho cả buổi cứ im ỉm theo sau bỗng cất lên một tiếng vàng ngọc.

" Kazutora, sắp tới có " đại hội " rồi, nhớ không lầm thì cậu chưa tham gia nó bao giờ nhỉ?

Năm nay có định tham gia không?

"

" Không đi, lịch thi đấu của tôi trùng vào ngày " đại hội " rồi, bữa đó tôi phải bay sang Thái, không sắp xếp được.

"

Oáp một hơi dài rồi đưa tay dụi dụi lên khóe mắt đã chảy vài giọt nước mắt sinh lí của bản thân, Kazutora uể oải nói.

Biết là cái " đại hội " đó cũng quan trọng đấy, không thua kém gì trận ddaausd của cậu đấu nhưng biết sao giờ, Kazutora thích hoạt động chấn tay hơn là động não rồi suy nghĩ mặc dù cái đầu của cậu có vẻ như nhanh nhẹn hơn người khác một chút.

Dường như cũng đã đoán được câu trả lời của cậu mà Hishiho cũng chẳng thất vọng là bao, dù sao thì mấy cái hoạt động như này Kazutora cũng chưa bao giờ để mắt tới mặc cho mọi người trong hội tiếc đứt ruột cho cái bộ óc hơn người của cậu ta.

Cứ như vậy cả ba cứ im lặng bước trên con đường rải đầy nắng của buổi xế chiều ấm áp mà không nói câu nào.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đến nơi cần đến.

Nhà chính của hội.

Là nơi họp mặt của các thành viên chủ chốt cũng như xảy ra các cuộc họp quan trọng của hội nên cơ sở vật chất ở đây khá tốt.

Bước vào thang máy rồi bấm lên tầng 19, khi cửa mở ra cũng là lúc cuộc họp quan trọng trong một năm bắt đầu.

Bây giờ đã là cuối thu, tiết trời cũng đang dần chuyển sang cái lạnh lẽo của mùa đông.

Ấy thế mà trong căn phòng họp trên tầng cao nhất của tòa nhà lại đang xảy ra một cuộc chiến nảy lửa.

Cũng chẳng biết vì lí do gì mà những người ở đây lại nhìn rất trẻ, không khác gì một đám học sinh trung học, trong đó cũng có vài phần già dặn như là học sinh cấp ba.

Bước vào phòng, nhìn thấy được cảnh tượng hỗn loạn của đám người bọn họ, Kazutora cũng chỉ ngó nghiêng vài cái rồi thong thả đi về chỗ ngồi của bản thân, sau đó không coi ai ra gì mà vác chân lên bàn như đúng rồi, đã thế cậu còn cười khinh khỉnh nhìn đám nhóc đang đứng sững lại ngay trước mặt.

Đúng là bọn trẻ con.

" Khà khà...

Sao đấy?

Mấy đứa " chết máy " rồi hả?

Vừa nãy có chuyện gì vui sao mà thấy mấy bây ôm ấp, nắm cổ nhau mãnh liệt thế?

"

Bỗng chốc cười một điệu quái dị, Karoshi tay đút túi quần đi xuyên qua đám người một cánh hiên ngang mà đi đến ngồi cạnh Kazutora, vừa đi cậu ta vừa cười nói, hỏi mấy câu đầy ngứa đòn.

Chớp mắt đã có người tỉnh táo mà hỏi lại cậu ta.

" Ủa?

Sao bữa nay anh Kazutora lại đến vậy anh?

"

Ngoáy ngoáy cái lỗ tai rồi thổi phù một cái, Karoshi nheo mắt hỏi lại.

" Nó là thằng giở hơi đấy, lúc đến thì đến hàng giờ, hàng ngày liên tiếp, còn lúc đi là đi biệt tăm mấy tháng lận.

Tao tưởng bây biết rồi chứ?

Mới vào hả?

"

" Vân...

Vâng ạ, em mới vô từ 4 tháng trước, bữa đó có gặp ảnh xong mấy tháng sau hỏi lại mọi người thì thấy anh Kita nói là ảnh chết rồi, không cần nhớ nữa.

"

" Ủa, Kita nói ác vậy, không ngờ bản thân tôi có lặn mấy tháng thôi đã có người nói mình chết rồi, ác thế ai ác lại được trời.

"

Bĩu môi khè ra một tiếng, Kazutora oan ức lên án.

Thấy được cái dáng vẻ vu oan giá họa đó của cậu, Kita từ trong đám người nổi khùng lên bảo lại.

"Còn không phải mi bữa trước nói với Hatomie là ông đây có " gấu " khác hả?

Hại ông đây bị ẻm đánh cho gần chết, ông đây chưa đánh chết mi là may rồi.

Đã thế ai mà ngờ thằng nhóc kia lại thế chứ, nói một câu mi chết mà nó cũng tin được đến giờ.

"

" Ui trời, ông chỉ bị đánh thôi hả, tưởng phải chia tay sau vụ đó rồi chứ?

"

Nói rồi Kazutora chán nản ngửa mặt lên trời oán thán, trông ngứa mắt cực kì.

" Mi!!!

"
 
Back
Top Bottom