Khác [ALLISAGI] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Chap XIX


Author: Lemiu-kun

.

Hình Như Tôi Thích Cậu?

.

.

Thật may vì em đã biết

Nếu Không, Liệu Anh Sẽ Chỉ Là Người Qua Đường Thôi

.

.

Chàng Thơ Yêu Thằng Khờ

.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

- Tôi có cảm giác gì đó với cậu.

Kể từ cái hôm kia, tôi cứ nghĩ mãi về Lạc Hồi.

Nhân cơ hội cả đám kia đều đã về chuồng.

Tôi muốn thử một phen.

- Có thể là gì được nhỉ?

- Cậu ấy đáp.

Mặt cậu ấy rất đỏ, tôi muốn xem liệu có phải hay không, thế nên tôi nắm lấy tay cậu và nói:

- Hình như tôi thích cậu.

- Tôi nói.

- Tôi cũng thích Nhất!

Đoạn, tôi đan tay cậu ấy.

Ấm, làm tim tôi bồi hồi rồi tôi hỏi:

- Thích thật sao?

- Thật!

- Cậu đáp.

- Tôi thích cậu.

Tôi cười tươi nhìn lấy Lạc Hồi, vẻ ngại ngùng của cậu ấy thật dễ thương quá trời.

- Tôi cũng thích...

À không là rất thích cậu!

Cả hai chúng tôi đã thổ lộ với nhau tất cả, đến giờ tôi mới hiểu rằng cậu ấy vốn là thích thầm tôi rồi.

Kì lạ rằng, nếu như tôi không biết.

Liệu tôi và cậu ấy sẽ chỉ lướt qua nhau thôi, có đúng không?

Dù sao, đối với chị gái kia tôi quen.

Tôi phải tìm câu trả lời xứng đáng về sự lựa chọn giữa cậu ấy hay chị.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Dạo này Luyện Giới thấy giữa hai người Nhất - Hồi rất là lạ.

Hai người họ nếu mà chạm mặt nhau đều sẽ quay phắt đi, đỏ mặt các thứ.

Nhớ đến mấy hôm trước, Thế Nhất hay tránh mặt Lạc Hồi lắm, ấy vậy chỉ sau hôn qua họ lại thân thiết quá mức bình thường.

Chắc có chết, Luyện Giới anh cũng không ngờ cái ngày anh say mê ngắm nhìn crush cũng là cái ngày mà anh bị hẫng tay trên thì chỉ có mà khóc hết nước mắt.

- Hình như cậu bạn Thế Nhất đó và Lạc Hồi là đang quen nhau đấy.

Vệ nói với Luyện Giới như thế khi anh cố lý giải mọi chuyện.

- Không thể nào.....

Làm sao mà.....

- Đừng dối lòng nữa, chuyện rõ ràng thế kia.

Sau đó Vệ dùng ngón tay chỉ về phía đôi uyên ương nào đó đang đút nhau ăn, Luyện Giới như bị doạ ma, cứ lắp bắp mãi những câu từ vô nghĩa.

- Rồi mày định đóng đinh ở đây tới khi nào hả?

Lẫm nó sôi máu chó nên quát vào mặt Luyện Giới.

- T-thôi mà, Giới à đừng giận cậu ta nhé.

Thanh Chí toát mồ hôi hột với thằng đàn em bố láo này, nói thật trong đời của Chí, Chí chưa lần nào gặp được ai mà láo cá chó như thằng Lẫm cả.

- Thằng hời hợt đấy quen ai thì liên quan mẹ gì tới tụi tao!

Nó phát bực với Thế Nhất, cậu ta cứ làm Lẫm thấy khó chịu mãi thôi.

Nhất là vụ này!

Quát tháo xong, Sư Lẫm nó bỏ đi một mạch.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Hôm nay tôi đi theo chỉ dẫn của cậu bạn tóc che mắt kia, cậu ta bảo "nếu gặp khó khăn trong tình yêu hãy lên đây".

Chắc sẽ có vị thần tình yêu nào đang đợi chăng?

Vừa mở cánh cửa tôi nhận ra ngay cái quả đầu với chỏm tóc xanh kia, là Ảnh Thải.

Anh ta ngồi quay lưng, tay cầm cây đàn guitar.

Các ngón tay thon dài ấy đang gảy đàn tạo nên âm thanh.

Vì yêu người nên nguyện trao trọn con tim, nguyện yêu mình em thôi

Và có thể theo người la cà muôn nơi, cùng ăn đồ ăn ngon

Từng đôi lần anh chợt mang lại cho em yêu thương ngọt con tim

Giống như lúc xưa khi anh ngày ngày đều mang cho em

Đến với hạnh phúc đầy bất ngờ, đau lòng này hứa sẽ xoá tan đi

Và nguyện đem bao yêu thương dành tặng đến cho em

Đôi ta đừng xa rời nhau.....

Có thể không người luôn kề bên nhé em?

Biết bao kỷ niệm em và anh lúc xưa

Mãi yêu thương người đâu màng nguyên tắc chi

Gặp được em mà duyên tình ta đẹp như giấc mơ

Đâu muốn tương lai này anh lại chẳng có em

Nguyện cầu được mãi cạnh bên người chẳng cách rời

Muốn nhân lúc này anh còn em ở bên

Nguyện lòng yêu mãi em.....

Tiếng đàn gảy vài nhịp cũng kết thúc, lúc nhận ra tôi mới biết mình đã đứng tựa cửa lắng nghe tự nãy giờ.

- Nhất?

Cậu tìm tôi sao?

- Anh ta hỏi.

- Ừm, tôi nghe nói hoá ra cậu sẽ giúp tôi tìm câu trả lời cho mối quan hệ của tôi sao?

Tôi tiến đến rồi ngồi xuống cái bậc đối diện với Ảnh Thải, tôi nói:

- Bài hát vừa rồi của cậu làm tôi nhớ đến chị gái tôi đang quen, chị ấy thích nghe nhạc, đặc biệt là bài này.

- Thật à?

Vậy Nhất có thích nghe nhạc như chị ấy không?

Ảnh Thải chỉnh lại dây đàn, nhìn tôi.

Mặt anh ta có chút đỏ.
 
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Chap XX


Author: Lemiu-kun

........

.

Tầng Thượng Ấy, Nơi Anh Gặp Được Em

.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Ảnh Thải nhìn chăm chăm em, như là đang suy nghĩ rồi em ấy nói:

- Không, nhưng có một bài hát tôi rất hay nghe.

- Cậu có thể hát cho tôi nghe không?

Anh gõ gõ cây đàn, em cũng thuận theo.

Cả hai như là hoà vào nhau, người cất tiếng hát, kẻ đánh đàn.

Ánh trăng đêm nhẹ soi

Làn nước cùng mây

Lẫn trốn xa dòng người

Hoà cùng biển cả trong xanh

Đại dương sóng biếc trào dâng

Tựa như níu em trở về

Đại dương xua đi vệt máu

Muốn cho em ấm áp

Lắng nghe biển cả thẳm sâu

Tiếng ai vang sầu đau dẫn lối

Hồn chìm ngập trong lặng thinh

Nào ai đánh thức được em...?

Em thích mùi hương mặn nồng của làn gió biển

Dạo từng nhịp trên nền cát ướt

Em cũng nói cốt tro của người nên được rải xuống biển cả

Em hỏi loài người khi chết sẽ về đâu

Ai yêu thương em nơi đó?

Thế giới có thể nào đừng...

Đừng cười tươi với những kẻ bạc bẽo thêm được không?

Người người ai cũng mang khuôn mặt đáng thương giả dối

Còn chi nuối tiếc nhân thế

Biến tan như làn mây....

Gió nổi lên, thổi qua cả hai người lúc bấy giờ.

Tóc em bay trong gió như gãi nhẹ trái tim kia của anh, giọng hát đượm buồn của em ấy vậy mà lại làm tận hai con người có mặt lúc đó phải thổn thức không nguôi.

Chợt em cười nhẹ với Ảnh Thải rồi nói:

- Cảm ơn cậu, tôi có lẽ đã tìm được câu trả lời cho mình.

- .....

Tôi cũng vậy....

Đúng nhỉ, Thải lên đây theo như sắp đặt của thằng bạn thân mới - Nhất Huy.

Là để xác định xem liệu rằng anh sẽ là yêu em thật hay chỉ là cảm xúc nhất thời như bao chuyện tình trước đó.

Thải chưa từng phải làm điều này bởi có bao giờ anh ta lại nghĩ cho người khác, cho bao cô gái đã tổn thương vì anh ta.

Làm fuckboy có khi đỡ mệt hơn ha, ấy vậy mà anh lại không nỡ lòng nào vì đấy là em.

Tại sao?

Vì đã thật lòng với em rồi chăng?

- Khiết Thế Nhất à, thật ra tôi l----

Ảnh Thải chưa kịp thổ lộ thì cánh cửa bật mở, kéo lên là thằng Dương với thằng bạn hết thân - Lữ Nhân.

Hai đứa nó còn cầm "đồ hàng" lên định chơi cùng hay gì.

- Hoàng tử đã đến để giải cứu chàng khờ khỏi quái vật rồi đây!

Lữ Nhân cầm cán chổi dí vào mặt Ảnh Thải làm cậu ta load không kịp, chưa hết bàng hoàng thì Nhất lại bị thằng Dương cuỗm đi mất tâm.

- Ê!

Thằng mặt loz kia!!!

Ngay sau đó Lữ Nhân xách chổi dí thằng Dương, quả nhiên là hắn ta ngu nên mới chịu hợp tác cùng với thằng Dương mà!

- Em đi rồi....

Làm sao đây?

Ảnh Thải lưu luyến ngồi bần thần ở đó, bỗng có người bước ra khỏi phòng đựng dụng cụ.

- Này cậu.....

Dù nghe thấy nhưng Thải quyết định lơ đi, cái giọng nghe cà nhợ thấy ghét.

- Cậu có biết bạn khi nãy tên gì không?

Mắt thấy nếu không nói năng thì vẫn bị làm phiền nên Thải đứng dậy hỏi:

- Mày là ai?

Quan sát từ trên xuống, tên này có mái tóc trắng xù, đôi mắt kiểu "hận đời vô đối" và Thải đã ngửi thấy cái mùi nguy hiểm kia.

Đậu má, bất cứ lúc nào crush cũng bị bắt đi thì phải cẩn thận thôi.

- Sao cậu phiền phức vậy?

Tĩnh Thành Sĩ Lang, rồi trả lời đi, bạn khi nãy tên gì?

Lớp nào?

Ảnh Thải kiểu "ta khinh", thấy chưa thấy chưa?

Hỏi không được là nó lật lọng thế đấy.

- Đéo nói đấy!

Ảnh Thải vứt cho câu đấy rồi xách cây đàn đi luôn, Sĩ Lang không được nhận câu trả lời như ý muốn cũng không tỏ vẻ gì.

Đơn giản là đến nhìn vào cái bậc khi nãy em ngồi rồi nói nhỏ:

- Mình sẽ nhờ thằng Vương tìm giúp vậy....

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Cái tình huống hãm loz nhất mà tôi từng gặp luôn á quý vị, đang tâm sự với Ảnh Thải mà hai thằng Nhân - Dương đột nhiên sấn tới.

Cha nội Nhân cầm chổi còn thằng Dương bế tôi lên cái một rồi vụt chạy.

Quá nhanh, quá nguy hiểm, loát không xong.

Ngay sau đó Nhân đuổi theo hai đứa tôi, ủa?

Mà mắc gì tôi lại phải bị dí thế này?

Nên là tôi đập cái " chát" vào mặt thằng Dương rồi nhảy xuống.

Nhân đang đà chạy tẹt ga đâu có thắng kịp, hai thằng ôm nhau mà té luôn.

- Trừ điểm thi đua của hai lớp vì tội chạy trên hành lang.

- Cậu cay tôi vụ gì à?

- Tôi hỏi.

- Không.

- Cậu ta trả lời.

- Vậy sao cậu ghim tôi mãi thế người anh em?

- Tôi hỏi tiếp.

- Do ăn ở.

Nói xong cậu ta đi luôn một mạch, vãi l người anh em?

Thằng Nhất Huy này cá chắc là ghim tôi rồi.

𓇼

Một tuần trôi qua trong sự chờ đợi của hai con người, Ảnh Thải lần nữa lén lấy điện thoại, Nhất thì mượn phòng vi tính.

Ảnh Thải mau chóng cắm sạc rồi chui rúc trong chăn chứ để hai thằng loz kia biết được, sợ là cái điện thoại bị tế mất thôi.

Nhanh chóng bấm vào tin nhắn với em, Ảnh Thải thấy hoạt động nên soạn tin gửi.

Cả hai đã gửi cùng lúc.

Chị gái: Thật ra tôi là con trai.

Bé mầm: Chúng ta chia tay đi.

- Góc tác giả -

Isagi tóc bay bay bili:

Gã si tình và em....
 
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Ngoại truyện [Dương Nhất]


Author: Lemiu-kun

Nhất: nó

Dương: nhóc

Ngoại truyện này là quay về khi nhỏ của hai đứa, khoảng thời gian đâu đấy tụi nó tầm 5-6 tuổi.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Hôm nay nhà của nhóc Dương phải chuyển đi rồi, nhóc có chút buồn vì phải xa căn nhà đã gắn bó với nhóc từ khi mới đẻ.

Lại cũng có chút mong chờ với căn nhà mới.

- Con đi chơi với mấy bạn mới nha!

Dương cứ nài nỉ mãi làm mẹ mềm lòng, đợi cái gật đầu của mẹ nhóc chạy nhanh đi để làm quen cùng mấy bạn hàng xóm mới.

Ai cũng hoà đồng cả, bỗng nhóc để ý đến cái đứa đang ngồi một mình kia.

Dương có hỏi mấy bạn nhưng mấy bạn bảo:

- Tốt nhất cậu đừng có chơi.

- Tại sao vậy?

- Nhóc hỏi.

- Do nó không có mẹ.

- Một bạn trả lời.

- Đúng!

Đúng!

Mẹ tớ bảo những đứa trẻ như vậy sẽ rất hư, chơi cùng sẽ hư như nó đấy!

- Bạn khác nữa nói.

Lúc đó Dương hãy còn non nớt lắm, nhóc chưa biết hẳn cái nào tốt và không tốt đâu.

Nhưng chỉ cần là lời người lớn nói, với nhóc đều đúng hết.

Từ ngày đó, chưa lần nào Dương chịu làm quen với nó.

Dẫu nhà của hai đứa cũng sát bên, có chơi Dương cũng chỉ chơi với mấy bạn khác.

Tầm hơn hai năm, Dương biết được một chút chuyện của đứa nhà bên qua lời của mấy bác hàng xóm rằng:

- Eo ơi, đã mồ côi mẹ thì chớ.

Đằng này ba nó còn dắt con đàn bà khác về, đã thế còn có một thằng con riêng.

Dương biết vậy thấy cũng hơi tội cho nó, bởi lẽ sẽ giống mấy bộ phim truyền hình mà mẹ nhóc hay xem.

Đến một lúc đứa con của chồng sẽ bị đá đít khỏi nhà.

Một hôm nọ, khi nhóc Dương chơi đá bóng cùng ba mình trong vườn.

Dương hớ chân thế là quả bóng bay tọt sang sân nhà đứa đó.

Đứng trước ngưỡng sân, nhóc có chút rụt rè chẳng muốn vào tí nào.

Nhưng nhớ đến quả bóng nằm trong sân Dương đánh liều một phen.

- C-chú ơi!

Nhóc nói to, sợ là không ai nghe liền chạy đến cửa nhấn cái chuông.

Cơ mà nhấn mãi chẳng thấy ai ra, chưa xin phép nhóc cũng không dám vào sâu để lấy lại đồ của mình.

Chần chừ một hồi Dương đành phải về.

Chỉ là ngay lúc này lại có người mở cửa, là một cậu trai bằng tuổi nhóc.

- Chuyện gì?

- Nó hỏi.

Dương nhìn nó, là cái đứa mà chẳng ai muốn chơi cùng kia.

Cao hơn nhóc nhiều, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng.

Mắt thấy nó hơi cau mày nhóc liền nói:

- M-mình lỡ đá quả bóng sang đây, b-bạn cho mình xin lại.

Nó không nói nhiều, chỉ dẫn nhóc Dương ra sân sau nhà.

Lúc này Dương thấy cả sân vườn ngập nắng chiều cùng rất nhiều cây hoa xung quanh như trong chuyện cổ tích vì lần đầu nhóc mới thấy cái vườn đẹp như vậy.

Nhìn quanh quất cũng thấy quả bóng của mình, Dương chạy đến nhặt lên.

Đã lấy được đồ của mình nhưng Dương cứ đứng ngắm mãi cái vườn.

- Đẹp nhỉ?

Đây là do má tao chăm sóc cả đấy.

Nhóc giật mình nhưng cũng gật nhẹ đầu thay cho câu trả lời.

Nhóc lén nhìn lấy nó, phải nói thật là Dương thấy nó đẹp lắm.

Không thấy ghét tí nào đâu.

- Tao là Khiết Thế Nhất còn mày?

- Nó hỏi.

-......

Dương.

- Nhóc trả lời.

- Anh hai, anh hai!

Bỗng có tiếng nói vang lên, Dương nhìn thấy đứa nhóc kia chạy nhanh lại chỗ Nhất.

Nó có mái tóc hồng chả giống người phụ nữ kia nên nhóc nghĩ rằng thằng nhóc này là giống ba ruột nó hơn.

- Bài tập, bài tập!

Anh đi đâu vậy anh.

- Có người nhờ lấy đồ, sao em không đợi?

- Em có!!

Bé nó chun mũi đáp, mắt lại kênh kênh nhìn nhóc Dương.

- Xong việc rồi tao vào trước.

Nhất nắm tay của em mình rồi đi vào nhà để nhóc Dương đứng đực ra đó.

Tối hôm đó, Dương nghĩ rất nhiều về thằng Nhất.

Kì thực lại có chút dễ gần, nó giống như ông cụ non vậy.

Kể ra khi chiều, Dương thấy được thằng Nhất chắc thương má ghẻ nó lắm, nó với thằng em kế kia cũng rất là thân thiết.

Để kiểm chứng, đều đặn mỗi ngày nhóc đều làm rơi đồ sang sân nhà thằng Nhất.

Nhưng từ cái chiều hôm ấy, đã bao giờ Dương được thằng Nhất dắt vào đâu.

Toàn là thằng em kế thấy ghét kia ra tiếp, nên đồ làm rơi sang thằng đó không thèm trả luôn.

- Đồ của mày.

Hôm nay Dương vui lắm, vừa được trả đồ lại được gặp thằng Nhất, nhân cơ hội nhóc muốn hiểu thêm về người hàng xóm này.

- Em tao ghét mày lắm, đừng có dại mà tìm nó.

Nhất nói xong cũng trả xong đồ liền có ý định đi về, thấy vậy nhóc không nỡ nên lỡ kéo tay thằng Nhất lại.

- Nhất.....

Làm bạn đi.

Nhóc bặm môi lại nhìn lén thằng Nhất, chỉ thấy nó thở dài rồi nó nói:

- Mày không sợ sẽ lại hư như tao à.

- Không!

Mình muốn chơi với Nhất!

Cứ vậy ngày lại ngày trôi qua, Dương biết thêm nhiều về người bạn của mình.

Nhóc không ghét tí nào cả, như lời mẹ nhóc nói.

Không ai là "xấu" hoàn toàn như trong lời nói của người khác.

Lớn hơn chút nữa, Dương liền biết không phải người lớn nào cũng đúng.

Thằng Nhất ngược lại rất ngoan, gia đình nó cũng thuộc kiểu mẫu khi ba nó bắt đầu thành công trong sự nghiệp, má ghẻ nó mở một tiệm bán hoa, nó cùng với em nó lại học rất giỏi chả chê vào đâu.

Nhóc cứ vậy mà chơi cùng với nó, rồi vinh dự được nó gọi hai tiếng "bạn thân".

Mấy đứa bạn mà nhóc từng chơi cùng hoá ra lại là bạn xấu.

Cảm xúc cứ thế thăng trầm qua từng ngày, đến một lúc Dương nhận thấy cảm giác lạ lẫm khi bên thằng Nhất hoá ra lại chính là yêu.

Dương càng biết thêm về Nhất, càng yêu thằng Nhất rất nhiều.

Nó buộc phải trưởng thành ở cái tuổi nó không muốn và cách mà nó đáp trả với cuộc sống ngặt nghèo đã làm Dương ngưỡng mộ thay vì ghét bỏ.

Giờ đây khi nhớ lại, Dương mừng thầm vì đã không bỏ lỡ em....
 
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Chap XXI


Author: Lemiu-kun

.

Đến Một Ngày Lại Thấy Hối Hận Vì Quyết Định Của Bản Thân Mày

.

.........

.

Vạn Kiếp Yêu Mỗi Em

.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Ôi đm, ai đó làm ơn hãy nói với Thải rằng là anh đang nằm mơ đi.

Thải ngàn vạn lần cũng không muốn tin cái ngày hôm nay lại là sự thật chút nào.

Chị gái: Nhưng tại sao?

Vì tôi là con trai hay vì tôi lừa dối cậu??

Bé mầm: Không phải, dù chị có là nam em cũng không ghét.

Em chỉ muốn nói rằng là do em đã rất yêu một cậu bạn học của mình, em chọn cậu ấy.

Rồi một tiếng thét làm cho Nhân, Dương lẫn thằng Huy giật mình, ba thằng đang chú tâm làm bài tập có mỗi Thải là trốn trong chăn tự nãy giờ.

Rồi cái chăn bay xuống đất làm ba thằng sốc mà há hốc mồm vì Ảnh Thải khóc sướt mướt lắm.

- Mày vừa cắn kẹo đấy à?

- Nhân hỏi.

- Đừng hỏi nữa, chắc là bị đá rồi.

Dương nói với Nhân như vậy lại vô tình đâm một nhát chí mạng cho Ảnh Thải.

- Tụi bây cũng vừa phải thôi, đi ra chỗ khác chơi.

Thằng Huy mau chóng đuổi cổ thằng Nhân với thằng Dương ra làm hai khứa la ỏm tỏi bên ngoài.

- Có chuyện gì à?

- Huy hỏi.

Cậu ta thậm chí không muốn nhìn thẳng mặt Ảnh Thải luôn tại mặt thằng chả bây giờ thấy bắt gớm lắm.

Khóc còn không thèm ngậm mồm làm nước dãi chảy theo nước mắt tùm lum.

Bị đá cũng đáng.

Thải khóc tức tưởi nên thằng Huy tự lấy điện thoại lên để biết sự tình, đọc xong mấy đoạn tin nhắn đó Huy chỉ nghĩ "đây chính là nghiệp của một thằng trai tồi".

- Thôi nào bro, chuyện đâu còn có đó.

Huy cũng chỉ dám giữ cái suy nghĩ kia trong đầu chứ giờ mà nói thì chẳng còn cái răng mà ăn, cậu ta xoa xoa lưng Ảnh Thải rồi an ủi.

- Chỉ cần mày tìm được cái thằng cậu ta quen là được mà.

- Đm....

Hức hức.....

Tìm l-làm mẹ gì...

Hức....

Cậu ấy cũng có yêu....

Hức....

Tao đâu... ?

- Ảnh Thải vừa nấc vừa hỏi.

Hoàn thành xong câu nói, anh ta khóc như là thổ, anh ta gục mặt xuống ôm đầu gối nức nở.

Bây giờ Huy thấy Ảnh Thải như một đứa con nít bị lấy mất cái kẹo, tự nhiên thấy có chút hối hận vì sắp xếp cái buổi gặp kia cho hai người họ.

Lại biến Ảnh Thải thành gã si tình hết cứu thế này.

Dặn lòng phải tác hợp thành công cho hai người, nghĩ vậy nên Huy nói:

- Chúng ta cứ đập chậu cướp hoa!

𓇼

Nhân với Dương cố ghé sát tai vào mà nghe, kết quả chưa nghe thấy gì thì cánh cửa bật mở làm hai ông tướng đang tựa cửa té sấp mặt.

- Chậc chậc, cái kết của những kẻ nhiều chuyện.

Dương chống tay đứng dậy hỏi:

- Thằng Thải bị làm sao đấy?

- Kệ nó đi, mày hỏi làm gì.

- Huy đáp.

- Bạn cùng phòng quan tâm nhau chút làm gì căng.

- Nhân nói

Huy rợn tóc gáy với câu vừa rồi của thằng Dương với thằng Nhân, quan tâm cái khỉ khô gì hai thằng này.

Cậu ta sau đó lờ đi.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Cuối cùng tôi cũng giải quyết xong chuyện kia với chị gái....

À là anh trai chứ nhỉ, chỉ là thấy có chút tồi tệ trong lòng.

- Em không cần phải thấy tội lỗi.

- Chia tay giờ nhé?

- Thôi đừng, tui xin lỗi mò!!

Lạc Hồi đu đu lên người tôi, tôi nhanh chóng tắt máy tính rồi cùng cậu ấy đi mua vài món vặt rồi sau đó dắt tay nhau lên tầng thượng.

- Nếu như ngày cuối cùng chỉ còn mỗi tui và Nhất á, thì tui sẽ biến nó thành ngày mà Nhất hong quên được tui đâu!

- Nghe sến nhỉ?

Tôi cười ngốc nhìn Lạc Hồi, hai đứa tôi nắm tay nhau đung đưa rồi tôi nhìn lên mây trời.

- Này Lạc Hồi.

- Tui nghe!

- Chúng ta sẽ như vậy mãi mãi chứ?

Tôi hỏi khi vẫn đang nhìn phía xa xa, cậu ấy cười tươi rồi nói:

- Tui còn muốn....

Nếu có thể thì vạn kiếp yêu mỗi mình Thế Nhất cậu thôi!
 
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Chap XXII


Author: Lemiu-kun

...........

.

Sao Lại Khóc?

Anh Sẽ Bảo Vệ Em Mà

.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Trời nhá nhem tối hai đứa tôi mới vác cái đít về, trước khi về hẳn còn ghé cái máy bán mua vài món mà hai thằng bạn cùng phòng kia thích.

- Bọn tao về rồi đây.

- Tôi nói.

- Hú lê!!!

Hai đứa tôi về tới phòng thấy cái không khí nó nặng nề hẳn, có cảm giác gì ấy, à hình như cảm giác bị phụ huynh bắt gặp làm chuyện mờ ám đấy.

- Hai cậu đi chơi vui nhỉ?

- Lớp trưởng hỏi.

- Đi được thì đi luôn đi!

- Mã khoanh tay, cộc lốc nói.

- Đừng giận, tôi chỉ là có chút chuyện.

- Tôi nói.

- Có mua vài món hai cậu thích đây.

Tôi kéo tay Lạc Hồi vào rồi mau xổ mấy món ăn vặt ra, trong khi đang xếp lại thì Giới hỏi tôi câu này làm tôi điếng cả người:

- Cậu với thằng Hồi....

Đang quen nhau à?

Tôi nhìn sang Lạc Hồi, cậu ấy hiểu tâm tư của tôi nên nói nhỏ rằng tôi không nói cũng được.

Một thoáng im lặng nặng nề, tôi nghĩ chuyện tôi với Lạc Hồi quen nhau không cần phải che giấu làm gì nên tôi nắm lấy tay cậu rồi giơ lên trước mắt cả hai người họ.

- Phải thú thật thôi, tôi và Lạc Hồi quả thật là đã quen nhau.

Vừa nói tôi vừa ngại ngùng gãi đầu, tay cậu ấy siết lấy tay tôi.

Lạc Hồi đỏ mặt nhìn tôi.

- Hai cậu....

Giới chưa kịp nói xong thì đột nhiên Báo Mã tiến đến đè Lạc Hồi xuống đấm liên tục mấy cái, tôi hoảng hồn cố tách ra thì bị lớp trưởng ngăn lại.

Vãi luôn em ơi??

- Má!

Người cậu nên cản là thằng Mã kia kìa!!

Tôi tức, dùng hết sức để địch lại cái cơ thể cường tráng kia nhưng tuyệt nhiên Giới lại không si nhê chút nào.

- Đừng lo Nhất, anh tự liệu được.

Lạc Hồi cũng không nhịn nữa, cậu ấy cuối cùng là phản kháng lại Báo Mã.

Đấm một phát vào cằm làm Mã choáng váng, Lạc Hồi nhân cơ hội tiến lại chỗ tôi đang bị Luyện Giới khoá chặt.

Cậu ấy đẩy mạnh Giới ra xong kéo tôi lại ôm vào lòng, ngay lúc này đây tôi lại thấy thương Lạc Hồi vô cùng.

- Mẹ mày thằng ong vàng kia!

Hai đứa tôi quay lại phía sau liền thấy Báo Mã sấn tới lăm lăm cây gậy trên tay, tức nước vỡ bờ tôi liền đẩy Lạc Hồi ra sau rồi nhắm vào háng thằng Mã sút mạnh vào.

Cậu ta gầm lên đau đớn.

- Mấy em giờ này ồn ào cái gì??

Thôi rồi lượm ơi, là giọng của thầy Loki!

- Đó thầy!

Tụi nó còn quánh lộn kìa!

Đm thằng Sư Lẫm!!

Nó vậy mà lại mách lẻo với thầy Loki!

Sau đó bốn thằng tôi đứng thẳng nghe giáo huấn từ thầy.

- Các em bị phạt lao động trong một tuần.

Thầy trách phạt một hồi rồi thầy đi, tôi chau mày nhìn Luyện Giới với Báo Mã rồi tôi hỏi:

- Tại sao cậu làm vậy?

- Hà cớ gì cậu quen nó!?

Báo Mã với bên má đỏ chót vồ lấy vai tôi, mắt cậu ta rưng rưng.

- Thật đấy à?

Việc tôi có quen ai hay làm gì là của tôi!

Tại sao tôi lại phải thấy áy náy vì tôi quen ai đó.

Tôi hất mạnh tay của Mã ra rồi nhanh chóng kéo Lạc Hồi khỏi đây, ở lâu tôi sợ chính mình sẽ phát điên mất.

- Cậu đấy sao liều vậy hả?

Nhắm có nhanh hơn cây gậy đó không mà còn chắn cho tôi?

- Vì anh không muốn thấy em chật vật như vậy, anh xót.

Lạc Hồi dụi dụi người vào tôi, tôi lấy hai tay mình nâng khuôn mặt bầm dập của cậu ấy.

Ngón tay tôi quệt đi phần môi đã rách của cậu.

Lúc này sóng mũi tôi cay cay, không hiểu kiểu gì mà hai đứa kia dìm thằng nhỏ như vậy nữa.

- Tôi cũng xót lắm chứ bộ.

Tôi nói trong khi đang ôm cậu ấy trong nước mắt, tôi định là người dỗ dành cậu mà sao giờ thành cậu dỗ tôi luôn rồi.

- Thôi nào Nhất ơi nín đi mà.

Hun hun cho không khóc nè!

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Lẫm nhìn thấy một màn cặp đôi kia mùi mẫn mà gai hết cả mắt, trong lòng như có dằm.

Khó chịu chết nó mất thôi!

- Góc tác giả -

Fun fact: Kẻ đến trước hong chắc là rể cưng.
 
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Chap XXIII


Author: Lemiu-kun

.

Chú Mày Lại Niên Ấu Vô Tri Quá

.

.

Nhớ Thì Cũng Có

Mà Yêu Thì Chắc Không

.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Chết trong lòng nhiều chút, Giới hô hấp không thông khi nhìn thấy crush đang tay trong tay với thằng Hồi.

Kẻ mà anh không ngờ tới nhất, là cậu bạn nối khố hay là thằng Mã cớ sao lại là cái thằng ong vàng vô tri vô giác kia chứ?

Điều khiến anh đau hơn cả là khi mà em nhất mực bảo vệ thằng Hồi dù cho đôi tay em đỏ lên vì cái siết chặt của anh.

Trong thoáng chốc anh thấy được cái trừng mắt đầy oán với anh, tim anh nhói lên từng hồi.

Một phút lơ là liền bị thằng Hồi đá văng.

Lúc nào cũng được mệnh danh là anh hùng nhưng giờ đây anh chỉ thấy bản thân như thằng phản diện cố chia cắt đi đôi tình nhân.

- Thằng Hồi nó từng hôn Nhất.

- Chirigi nói.

- Nó cũng đã để ý từ lâu.

- Hả....???

Luyện Giới toát mồ hôi khi nghe câu đó từ Báo Mã.

- Chắc cậu cũng nhận thấy cái không khí quái lạ giữa hai đứa nó.

Báo Mã bước lại gần hành lang để nhìn xuống, thấy người thương đang ấp iu cùng thằng khác đương nhiên là thập phần khó chịu nhưng nhìn xem...

- Đừng có đánh giá thấp cái thằng ong vàng đó.

- Báo Mã ngoắc tay.

Luyện Giới được kêu lại cũng có chút khó hiểu, anh liền đi lại nhìn xuống phía Báo Mã chỉ điểm.

Lạc Hồi ôm Thế Nhất vuốt ve các thứ, bộ thằng Mã đang tự ngược liền muốn chia cho anh một phần à?

Toang chửi Báo Mã thì anh thấy thằng Hồi làm cái hành động bố láo lắm nhá, nó lè lưỡi cười hai người họ tiện tay giơ cái ngón giữa thân thương nữa cơ.

- Biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

Bỏ lại câu đó cho Luyện Giới nghiệm vậy chứ nói câu này là Mã tự nói với chính mình thì đúng hơn, thôi đi vô tìm bịt sữa uống cho bớt cay.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Lẫm nó đang tự phát bực với chính mình, mắc gì nó lại đi gây ấn tượng với Thế Nhất theo phong cách mới làm chi, chơi ngu có thưởng.

Nhưng bản thân nó vẫn tự trấn an mình rằng chí ít nó cũng làm cho Nhất biết đến nó dẫu là theo hướng tiêu cực.

Nó vò đầu bức tóc hồi tưởng về cái ngày lớp trưởng lớp 10A2 đã tới hỏi Binh Vệ về chuyện tình cảm của ai đó, chính nó lúc đó biết được nhân vật chính trong câu chuyện lại là Thế Nhất liền phát bực.

Ruột gan nóng lên khi thấy Thế Nhất đang vui vẻ với Lạc Hồi.

- Hành động khi nãy của chú em thật không lịch lãm.

- Liên quan!?

Nó vẫn thế, phát bực với mọi thứ và càng bùng nổ khi nhắc đến cậu.

- Đ-đúng đó Lẫm....

Thanh Chí trốn mẹ ra cửa luôn mà vẫn không thoát khỏi cái lườm muốn cháy mắt tẹt ga của Lẫm.

- Chú em đã rất khó chịu với Thế Nhất, đừng nói là từng đây tuổi đầu rồi mà còn ghi thù cái vụ hôm bữa nhé?

Binh Vệ chải mái tóc đen dài nhưng vẫn không quên quan sát cái quả bom nổ chậm kia, anh ta thú thật là trong tâm cũng đang run dữ lắm rồi á.

Dù biết bản thân lớn hơn, có quyền hơn Sư Lẫm mà đâu ai dám chắc là thằng ranh mắc dịch đó không làm gì Binh Vệ anh đâu.

- Bộ tụi bây đang xem thường tao à?

Tao cóc có ghi thù nhá!

- Ừ cứ cho là vậy, thế lý gì chú em ghét Thế Nhất ra mặt thế?

- Vệ hỏi.

Nó im lặng làm cho Vệ lẫn Chí thầm đếm ngược cái vụ nổ sắp tới kia rồi trong sự ngỡ ngàng của hai con tim bé bỏng thì Lẫm tỉ tê rằng:

- .....

Tao cũng chỉ muốn làm quen với anh ta thôi....

Khoảng không im lặng bao trùm căn phòng, Vệ suy ngẫm gì đó rồi anh ta chắc như đinh đóng cột và nói thế này:

- Có lẽ cảm xúc khó chịu mà chú em dành cho Thế Nhất là vì chú em đang ghen đấy.

Thanh Chí há hốc mồm với cái vụ này rồi nhìn sang Binh Vệ tràng đầy tự tin kia, Chí biết rằng trong chuyện tình trường Binh Vệ nói thì chỉ có juẩn.

- Làm đéo gì tao phải ghen!

Nó quen ai là việc của nó, tao gặp nó chỉ đếm trên đầu ngón tay chứ nói khỉ gì mà yêu!

Lẫm ngồi bật dậy phản bác, chỉ thấy Vệ rất ung dung đằng đó thôi.

- Chú em có nói là muốn làm quen còn gì?

Có vẻ chú em đã dính tiếng sét tình ái.

- Vệ nói.

- Đây không phải phim tình cảm!!

- Nó quát.

- Đời đéo gì có chuyện đó!

- Chỉ cần nhìn đúng người chú sẽ liền yêu trên lý thuyết người ta gọi nó là yêu từ cái nhìn đầu tiên đấy, chú bé ngốc nghếch ạ.

Binh Vệ vừa nhìn thằng Lẫm thì đã biết chú ta chưa từng có một mảnh tình vắt vai nào rồi, đẹp trai mà nết ngộ.

Nhiều khi khối đứa thích mà cậu ta khó ở ứ chịu cũng không chừng, thôi thì để Binh Vệ anh đây làm chú em sáng dạ vậy.

- Vớ vẩn!

- Thừa nhận đi, chú em đang ghen.

Kết thúc hồi tưởng, khi nhớ lại hết thảy Sư Lẫm quả nhiên là có chút gì đó với cậu, chỉ là tù mù mãi vẫn chưa biết liệu là có yêu hay không.

Lẫm trẻ người non dạ lại đi gây ấn tượng kiểu chó má kia, Nhất liệu là đã ghét nó rồi.

- Góc tác giả -

Tui thấy cái này cũng hay ho quá trời:

Creds: 自来火
 
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Chap XXIV


Author: Lemiu-kun

.......

.

Anh Chấm Cưng Rồi

.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Sau đêm hôm đó thì bọn tôi chẳng ai nói câu gì, chiến tranh lạnh cứ vậy mà kéo dài.

Cũng không hoàn toàn tránh khỏi mấy vụ xung đột nhỏ của tụi nó.

Thầy giám thị thấy thế cũng chả dám để chúng tôi chịu phạt chung liền chia ngày ra mà làm.

- Nhất!

Nhất!

Em nhìn xem cái bồn hoa anh dọn có sạch hong?

- Sạch đấy!

Tôi xách túi rác lại gần cậu ấy, tự khi nào mà Lạc Hồi đã thay đổi cách xưng hô.

Trong lòng tôi cũng có chút ấm áp.

- Ê con ong kia.

Giọng nói khàn khàn vang lên, hai đứa tôi liền thấy phía kia là thanh niên tóc màu vàng tro cùng hàm răng nhọn hoắt.

Nhìn không thân thiện chút nào.

- Cậu gọi mình hả?

Mà mình tên Phong Lạc Hồi cậu nha.

- Cậu ấy nói.

- Bộ cậu không sợ à?.

- Tôi hỏi.

- Tại anh hổng thích ai gọi anh như vậy trừ em thui.

- Cậu ấy thủ thỉ.

Lạc Hồi còn chu chu mỏ, ngón tay trỏ chạm nhau, í ẹ thằng này sến khiếp.

- Tao không cần biết mày là Phong Hồi gì gì đó, mau đi mua nước cho tụi tao.

Cậu ta lấy ngón cái chỉ về phía đằng sau, một đám bạn nom chẳng thiện lành gì cùng ông tướng da ngâm kia.

Đầu vàng vuốt keo còn làm quả highlight hồng nữa á chớ.

- Tại sao?

Chúng tôi còn chẳng quen thân gì mấy cậu.

- Tôi nói.

Tôi đứng chắn trước Lạc Hồi, tay chân thủ thế chuẩn bị kèo máu.

Khoảng thời gian ở trường cấp hai, không khó để tôi nhận ra cái phong cách sai vặt này.

- Hầy, tụi này cũng chỉ là muốn làm quen thui mà.

- Một đứa nói.

- Đúng vậy, cậu hỏng thân thiện gì hết trơn á.

- Đứa khác nữa nói.

Đù, toàn một lũ bặm trợn lại làm cái kiểu hình ảnh kinh dị kia.

- Anh không sao.

- Lạc Hồi nắm lấy tay tôi.

Sau đó cậu ấy đi lấy giấy bút ra rồi tiến tới từng đứa ghi từng món mà tụi nó đòi.

- Thằng bồ mày hèn thật đấy.

Hồi nãy đứng hơi xa làm cái đứa cận như tôi không nhìn rõ lắm, vãi l luôn anh em đụng ai lại không đụng mà lại phải dính thằng trùm trường luôn mới chất.

- Cậu ấy không hèn, có mày mới hèn đấy, đi ỷ mạnh hiếp yếu khác gì tự vả mặt mình đâu.

- Tôi nói.

Hắn ta tiến tới quan sát tôi một cách đầy lộ liễu, tôi cũng có lùn lắm đâu mà phải ngửa cổ lên nhìn hắn thế này?

Mỏi kinh!

- Tao là Sĩ Đạo Long Thánh, tao chấm mày rồi đấy!

- Hắn cười.

- Ủa anh?

Em đã hỏi tên anh đâu, kì quá hà.

- Tôi tỉnh bơ nói.

- Mà em nói thật, "mua đồ giúp" không khiến anh sai vặt người khác trông sang hơn đâu.

Hắn ta nghe xong cười sảng luôn, đột nhiên hắn áp sát và rồi ôm siết lấy eo tôi, da đầu bỗng tê dại.

Hoá ra là hắn nắm tóc tôi giựt ngược lên nhìn hắn.

Má!

Hay mày bẻ cổ tao luôn cho rồi.

- Bỏ ra!

- Tôi la.

- Không đấy cưng?

- Hắn cười tà.

Đm, hắn vậy mà lại tiến cái bản mặt lại gần tôi hơn.

Ngay tức khắc tôi chặn cái mỏ đang kề gần mặt tôi kia.

- Có gì từ từ hẵng nói anh ei!

- Bú ku giảng hoà cưng nha?

- Hắn nói.

Nói thật thì tôi không tính làm anh hùng solo mặt trận hay gì đâu nhưng không làm thì để chúng nó thông đuýt à?

Thế là tôi tung một chưởng mà tôi cho là mạnh vãi ò rồi zọt lẹ.

- Thằng Ngô!

Đừng để nó chạy.

- Tránh ra bạn ơi!

- Tôi quát.

Cậu ta nghe lệnh liền tới chỗ tôi nhưng ngu thì chết, tôi sút vào háng thằng chả luôn.

Chiến thuật lộ liễu mà hiệu quả lắm các bác, giờ thì chạy nhanh không nó dí à.

- Há....!?

Cứ tưởng là bị cha nội Thánh tóm cổ rồi thì một lon nước bay tới phan thẳng mặt thằng chả.

- Nhất ơi, có sao không em?

Là Lạc Hồi!

Tôi liền chạy đến bên cậu ấy thở như chó.

- Cookie-

Bachira: Có em người yêu chiến quá phải làm sao đây.
 
[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Chap XXV


Author: Lemiu-kun

.

Em Nói Trời Thương Em

Mà Em Hình Như Quên Mất

Em Là Bị Trừng Phạt

.

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

- Cái mặt đẹp trai của bố mày mà bị làm sao thì mày xác định!!!

Hắn rống lên như lợn bị chọc tiết còn Lạc Hồi kiểu "không ngán bố con thằng nào", kèo này căng tôi hơi úy kỵ nhìn hai đứa nó.

- Mới đi có chút mà đã xuất hiện một chmúa hmề rồi á ta ơi.

- Lạc Hồi nói.

- Ù ôi.....

- Tôi thất kinh nhìn cậu ấy.

- Chó nhà ai sao không xích vào đi mà lại để nó đi sủa bậy thế này?

- Hắn gằn giọng.

- Chó nhà em anh ơi.

- Tôi nói.

- Ơ kìa!

Lạc Hồi chun mũi khi nghe tôi nói thế, eo đáng yêu khiếp nhưng vấn đề quan trọng hơn là hai đứa nên chạy khỏi đây thì hơn.

Hắn lau đi máu mũi rồi tôi xịt keo luôn khi hắn nói nhỏ gì đó với cậu bạn răng nhọn, chả biết nó nói với nhau cái gì.

Chỉ biết là cậu ta sau đó vác cây gậy bóng chày đến.

- Chắc zọt lẹ thôi Hồi ơi!

Tôi toang xách áo Lạc Hồi rồi chim cút nhưng đời méo như mơ, hai thằng tôi bị bao vây tứ phía.

- Tính chạy đâu á bây bê?

- Hắn hỏi.

- Tởm thấy ớn.

- Lạc Hồi đáp

Cậu ấy lại chắn cho tôi, lãng mạn thật đấy nhưng bỏ đi mà làm người Lạc Hồi ạ!

- Mày có thể xéo rồi, đi đi và để Nhất cưng lại đây!

- Hắn ra lệnh.

- Không đấy thì làm sao?

Đồ hách dịch!

- Lạc Hồi táp.

Cứ thế mà Long Thánh một câu Lạc Hồi một câu, không má nào chịu thua má nào.

Rồi Thánh chạy nhanh lại dùng gậy đập Lạc Hồi, cậu ấy nhanh chóng lấy tay chắn lại.

Thấy thế cha nội Thánh vẻ khoái hoạt lắm nên tung skill cũng hăng.

- Cậu không trụ lâu đâu để tôi!

- Tôi nói.

Thấy không ổn tôi liền tách Lạc Hồi ra mà solo một trận với Long Thánh, tôi mau chóng chuồn ra sau rồi vật hắn ta xuống để chế ngự.

Sức hắn cũng khiếp lắm tôi giữ không nổi liền đấm bỏ bu hắn.

Chỉ là tôi quên mấy gậy bóng chạy của hắn đang lơ lửng trên không trung nên đánh một cái "bốp" tôi là bị gậy đập trúng đầu.

- Nhất!!!!

Lạc Hồi hét lên, như là được nạp thêm lực cậu ấy đã thoát khỏi sự kiềm cặp từ nhóm nhỏ phía anh bạn kia.

Cậu ấy hiểu lầm là tôi bị Long Thánh đánh liền chạy tới đập lòi bản họng thằng cu.

- Hồi à....

Đừng...

Lúc này đây cậu ấy quay lại, gương mặt cậu ấy trông ức lắm.

Nước mắt rơi lã chã luôn, mà người bị đau là tôi mà, ơ kìa?

Cái này có được tính là nước mắt anh rơi trò chơi kết thúc không.

- Nhất....hức hức....chảy máu....

- Hả...

Máu á!?

Tôi lúc này mới rờ tới phần đầu hơi ươn ướt, ừ tét đầu luôn á.

- Tôi đau chứ có phải cậu đâu, khóc cái gì?

- Nhưng....em....A-anh...em...

Tôi bật cười rồi vươn tay nâng khuôn mặt cậu ấy rồi hôn lên mi mắt cậu, người gì đâu mà thấy cưng bố ai mà giận cho được.

Tiếng ho sùng sục vang lên, Long Thánh bên đó đang ngồi gượng dậy.

Ủa thằng trùm mà bị quánh tả tơi thế thì Lạc Hồi là num bờ quăn trong trường rồi phải hôm?

- Tụi bây....khụ khụ... diễn chuyện tình cảm cho ai xem....khụ..?

Hắn ho như bệnh nhân mắc bệnh phổi vậy, mặt mũi bầm dập máu mồm máu mũi cũng gớm lắm.

Tôi nhìn sang Lạc Hồi, cậu ấy nom cũng có phải kẻ cơ bắp gì đâu mà đánh được ghê gớm thế không biết.

- Anh....

Cũng mạnh nhỉ?

- Tôi hỏi cậu ấy.

- À, ừ!

Là vì em nên anh mới mạnh vậy ó!!

- Cậu trả lời.

Tôi nhìn đến Long Thánh cùng đám đàn em kia, hừm, đây có lẽ trời thương nên cho tôi cơ hội đảo chính.

Nghĩ vậy tôi liền nhặt lên cây gậy kéo lê nó đến chỗ Long Thánh.

- Khà khà...

- Tôi cười hiểm.

- C-cưng định làm gì đó?

Không phải là muốn máu đổ thàng sông chứ!?

- Đổ thì đổ bố mày đách sợ!

- Tôi nói.

Ừ thì có chồng chở chồng che sợ cái chi mà không đập thằng biến thái này?

Sau một hồi khởi động tôi đã xẻo thành công cha nội Long Thánh.

-....

N- người đẹp ra tay ác quá....

- Cookie -

Isagi: ông xã em năm bờ quăn, năm bờ quăn, năm bờ quăn.
 
Back
Top Bottom