Khác [ALLISAGI] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
362275894-256-k588452.jpg

[Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
Tác giả: LuuMauQuan
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

⚠️ Warning ⚠️

🚫 Nhân vật Occ, cự kỳ!

🚫 Allmain nếu bạn không thích thì phanh gấp.

🚫 Tên nhân vật được để Hán Việt

𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Yêu, Là Chết Trong Lòng Một Ít

Vì Mấy Khi Yêu Mà Chắc Được Yêu?

Cho Đi Nhiều, Song Nhận Chẳng Bao Nhiêu:

Người Ta Phụ, Hoặc Thờ Ơ, Chẳng Biết.

- Xuân Diệu -
𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

Thể loại: namxnam, thanh xuân vườn trường (?), np, có chút xí ràng buộc

Author: Lemiu-kun

Đăng tải trên hai nền tảng Novel and Watt



yêu-thầm​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Fanfic][Allisagi] 2 tay 20 anh!?
  • [Allisagi] Zombie World.
  • [Allisagi][Collapse]
  • [Allisagi] Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
  • [Allisagi] (DROP) Showbiz hỗn loạn ?!
  • [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Lời Nói Đầu


    Chuyện tôi viết Allmain nên hy vọng bạn nào không thích thì ta block nhau trong êm xuôi.

    Xưng hô chính thức:

    Bot: em, cậu, nó(đôi khi)

    Top: anh, hắn, gã

    Văn án :

    Em thích biển, thích các anh.

    Đại dương rộng lớn ấm áp của em đến cuối đời.

    .

    Bọn anh thích gió, thích mình em.

    Cơn gió nhẹ lây động trái tim bọn anh năm nào.

    .

    Văn án lừa người, chẳng ngọt ngào gì cho cam.

    Tôi viết truyện với các nhân vật hoàn toàn bị Occ, tôi xin dùng tên Hán Việt cho các nhân vật.

    Isagi Yoichi : Khiết Thế Nhất

    Nanase Nijiro : Thất Tinh Hồng Lang

    Hiori Yo : Băng Chi Dương

    Bachira Meguru : Phong Lạc Hồi

    Chirigi : Thiên Thiết Báo Mã

    Kunigami Rensuke : Quốc Thần Luyện Giới

    Nagi Seishiro : Tĩnh Thành Sĩ Lang

    Reo Mikage : Ngự Ảnh Linh Vương

    Rin Itoshi : Mịch Sư Lẫm

    Sae Itoshi : Mịch Sư Ngà

    Barou Shoei : Mã Lang Chiếu Anh

    Karasu Tabito : Ô Lữ Nhân

    Otoya Eita : Ất Tai Ảnh Thải

    Kenyu Yukimiya : Tuyết Cung Kiếm Ưu

    Shidou Ryusei : Sĩ Đạo Long Thánh

    Kurona Ranze : Hắc Danh Lan Thế

    Michael Kaiser : Mại Khắc Nhĩ Khải Tát

    Alexis Ness : Á Lịch Khắc Tây Tư Ni Tư

    Sẽ bổ sung sau nếu có nv mới.

    Author: Lemiu-kun

    Hiện Đăng Tải Trên Cả Hai Nền Tảng

    Novel & Watt
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap I


    Author: Lemiu-kun

    Tigon

    Đơn phương thôi

    Ta chẳng là gì đâu

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Cuộc đời tôi nhàm chán lắm, chẳng có chi để kể đâu.

    Nhưng từ khi mà đời tôi có thêm mấy thằng bồ ta nói nó cũng vui lắm.

    Tôi là Khiết Thế Nhất, hiện tại học trung học nhưng cũng đang chuẩn bị kỳ thi đỗ vào trường cấp ba mà tôi mơ ước.

    Tới tháng tư này tôi cũng đã 16 tuổi.

    - Nhất!

    Xuống ăn nè con.

    Tiếng má tôi vọng từ dưới lầu, tôi nhanh cất vở vào bàn rồi nhanh chóng xuống ăn cơm cùng cả nhà.

    - Nay má nấu món gì ngon thế?

    - Tôi hỏi.

    - Là thịt lợn chiên cùng món súp.

    - Má đáp.

    - Con gọi ba đi.

    - Dạ.

    Ngay sau khi tôi đánh thức ba tôi dậy, cả nhà đã dùng bữa tối cùng nhau.

    À, phần nữa là bà má tôi ấy bả là má ghẻ tôi thôi.

    Dẫu vậy bà luôn rất yêu thương hai ba con tôi.

    Chưa lần nào tôi bài xích bà vì bà ấy là một người hiền dịu hơn tất thảy.

    Bà có mái tóc đỏ rượu vang tôn lên sắc đẹp của bà với đôi mắt hồng ngọc.

    Ba tôi với Má cưới nhau chắc cũng khi tôi lên 7-8 gì đó.

    Má tôi cũng có một người con, là trai.

    Hai tôi cũng thân thiết như anh em một nhà tiếc là nó bị tôi đẩy đi du học rồi.

    Má ghẻ tôi có hàm răng trắng tinh còn có chiếc răng khểnh nên khi bà cười lại rất đẹp, mà thằng con bà răng nó chắc bị cưa nên nom như cá mập.

    Nó cười thấy cưng lắm.

    - Chuyện của con với Lang sao rồi?

    - Má hỏi.

    - Hai đứa vẫn gây lộn à.

    Tôi đang phụ má dọn cũng khựng người lại đôi chút khi má nhắc về thằng Lang.

    Nó họ tên là Thất Tinh Hồng Lang, nhỏ hơn tôi 1 tuổi.

    Học cùng trường, tôi và nó vốn là tình đầu của nhau nhưng dần dà cái tánh nó quá đỗi kiểm soát.

    Dạo này gây nhau, muốn chia tay moẹ cho xong.

    - Má đừng nhắc nó nữa, thấy ghét lắm.

    - Tôi trả lời.

    - Vậy cơ à.

    - Má tôi bật cười rồi nhéo mũi tôi.

    - Con lớn vậy rồi vẫn để thằng bé chiều riết.

    - Con không!

    - Tôi chun mũi đáp.

    - Má không biết đâu, nó thấy ghét lắm!

    - Rồi rồi, con không cần phải nói ghét tận hai lần đâu nè.

    Hai má con tôi xong việc nên vào phòng khách ngồi cùng ba tôi đang xem truyền hình.

    - Nghe giang hồ đồn, mày cũng hay lắm trò.

    - Ba tôi khoanh tay nghiêm nghị.

    - Ba nghe đâu zậy!

    Con hong có á nha.

    Tôi hơi chột dạ liếc mắt sang hướng khác, lần này tôi mà biết đứa nào dám mồm mép sân si là tới công chuyện luôn.

    - Ba nói mày nghe, mày cứ chăm ngoan như thằng em mày thì không tốt hơn à?

    - Ý ba là con không bằng cái thằng đít nhôm đít bạc của ba chứ gì!

    Vậy thì ba cứ vứt con vô sọt rác đi!

    Tôi nói rồi nằm xuống dãy như cá mắc cạn làm ba tôi ổng điên người, nói chứ ba tôi tánh nóng lắm mà tôi cứ thích chọc cho vui nhà vui cửa.

    - Cho mày ba giây.

    - Anh à.....

    Má tôi xoa lưng ba rồi nhìn tôi đang dãy đành đạch, tôi thấy má cũng đang nín cười dữ lắm.

    Ba tôi chẳng một lời nào mà đứng phắt dậy, đi lấy cây baton mà ổng dành riêng cho tôi.

    Giỡn vậy đủ rồi, thời khắc gì mà dãy?

    Mà đòi ăn vạ?

    Tôi liên nhanh chân chạy tới má tôi.

    - Mày ra đây!

    Học không lo!

    Võ cũng không!

    Thì sau này ai kế thừa ba mày hử?

    - Có thằng em con đấy thây!

    Tôi nói rồi lách léo qua người má rồi mau chóng chim cút lên phòng, ai ngu đâu ở lại hehe.

    - Nhất ơi!

    - Ơi!!!!

    Là thằng Dương, bạn thân nối khố từ khi còn mầm non đến giờ.

    Tên nó là Băng Chi Dương, học giỏi nhà lại là huấn luyện viên mấy đời.

    Khi nhỏ hay cùng tôi lê la khắp xóm hết chọc chó thì búng trứng cút mèo cho bị dí chơi.

    - Mày không ngủ, mai mà trễ là tao bỏ.

    - Nói vậy thôi chứ mày có bỏ tao bao giờ.

    - Tôi cười lớn.

    - Xí.......

    Tôi vẫy tay với nó xong liền quay vào soạn cặp, nhảy lên chiếc giường mềm mại tôi liền thiu ngủ.

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒𓈒ㅤ𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Dương tự cười một mình, đúng nhỉ cậu ta sẽ không bao giờ bỏ em lại đâu.

    Chỉ có em bỏ cậu thôi.

    Lẽ ra Dương nên cảm thấy thương cảm cho em nhưng không tài nào Dương lại thương cảm vì em có ý định chia tay thằng Lang cả.

    Dương vui ra mặt khi em bộc bạch điều ấy với cậu.

    Rằng em muốn quách nó khỏi đời cho rồi.

    - Gáy sớm ăn lòn.

    Dương nói, là dành cho thằng Lang khi mà nó từ xó xỉnh nào lại có được tình của em.

    Mà cậu ta cũng chả trách nó chỉ là thấy bản thân đáng trách vì yêu mà lại không dám nói.

    Lần đầu tiên trong đời hèn đến thế là cùng.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap II


    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Em là của chính em

    .

    Không là của riêng

    .

    Người ta thị phi lắm em à

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Tao với mày kỳ này đậu ngon cơm.

    Thằng Dương đèo tôi đến trường mỗi sáng, học cùng trường khác lớp với tôi.

    Cả trường không ai chơi thì có nó chơi cùng tôi cũng vui.

    - Nhỡ mà không đậu.

    - Tôi trả lời.

    - Ấy!

    Sao lại vạ mồm nữa!

    - Nó cười khanh khách.

    - Mày mà không đậu thì còn chi là mày.

    Suốt dọc đường, gió thổi hiu hiu lây nhẹ tóc tôi.

    Nay là đầu tháng ba, mọi người đều muốn bản thân vào ngôi trường họ muốn.

    Ai cũng chăm, ai cũng ôm cả sấp đề.

    Ai rồi cũng trưởng thành thôi.

    - Nay mày không đem cơm trưa?

    - Dương hỏi.

    - Mày lại biếng ăn nữa à.

    - Ừ, ra căn-tin mà mua mấy món vặt bỏ bụng, tao cũng no.

    Cất xe xong, hai đứa thằng tôi đi dạo chung quanh trường.

    Đến sớm nên có chút vắng người.

    Rồi bỗng một cái kéo tay làm tôi giật mình.

    - Thế Nhất!

    Anh lại muốn chia tay?

    Là thằng Lang, nó vừa siết chặt tay tôi vừa nghiến răng hỏi.

    - Ừ, là chia tay!

    - Tôi đáp.

    - Chia tay là hết!

    Giựt mạnh tay ra, tôi nhắc lại tận hai lần cho Lang nó thông.

    Tính tình kiểm soát quá mức làm tôi cảm thấy ngột ngạt.

    Rốt cuộc là tình yêu hay là tù yêu tôi cũng chẳng biết.

    - Mày nghe không hiểu ha gì?

    Ra!

    - Dương quát.

    Thằng Dương nó đứng chắn giữa hai đứa tôi rồi nó hơi nghênh nhìn thẳng Lang đang tức điên đằng kia.

    Nhìn không nổi nữa tôi liền kéo Dương chạy ra hướng khác.

    - Nhất ơi là Nhất!

    Mày đấy nha, cứ để cho nó dành mày như dàng đồ là sao??

    - Tao đoán do em nó yêu quá mất khôn thôi, nếu ngược lại, tao chắc cũng sẽ ghen lắm.

    - Mày lại mủi lòng nữa rồi Nhất, cứ kệ cha nó!

    Mày là của mày chứ chẳng phải của riêng!

    Tôi cười cười nhìn Dương đang luyến thoắn kia, chơi từ bé nên nó hay bảo vệ tôi khỏi những trận tan nát cõi lòng.

    Như người mẹ đã bỏ ba con tôi hay là những lời lẽ của mấy đứa nít ranh "đồ không mẹ".

    Dương vẫn kề cạnh tôi, tôi thương nó như người nhà vậy.

    Như em kế tôi vậy.

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Lang nhìn theo bóng dáng đã khuất, tay nắm thành quyền.

    Nhất vẫn là có quá nhiều ong bướm xung quanh!

    Nó tức lắm, thằng khốn Dương kia rất cơ hội.

    Nó biết tỏng, đơn phương khỉ khô gì thằng đấy.

    - Sao không tiếp tục cái lối sống hèn mọn đi......

    Nó lẩm bẩm như thằng bệnh mà đúng là nó có bệnh thật.

    Điên vì yêu, Điên vì em.

    Em cứ như vậy cũng thật tốt bởi nếu em biết thêm về những bí mật xung quanh mình, nó sợ em sẽ mềm lòng mất thôi.

    Em dễ tổn thương dẫu vẻ ngoài em là một người máu chó, em mạnh mẽ lắm nhưng nó biết em chỉ là giả vờ, nó yêu em cũng vì thế.

    Và càng ngày lún sâu vào cái bể tình của em.

    Nó rất ích kỷ, nó biết chứ, nhưng lại không thể kiềm chế lại chút nào.

    Nó muốn kiểm soát, muốn em là của nó, sẽ cùng sống tới khi cái chết chia lìa.

    - Phát điên mà .......

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Tôi đến lớp rồi mau chóng vào bàn ngồi, ai rồi cũng trưởng thành hay vẫn là họ của mọi khi?

    Lau đi vài vệt phấn ác ý, tôi lấy sách ra đọc chờ vào tiết.

    - Mẹ nó là theo trai!

    - Không phải không phải!

    Là bỏ bố con nó vì ông già nó trước kia bất tài lắm!

    Tiếng cười đùa vang lên, tôi vờ như điếc vẫn tập trung vào cuốn sách.

    - Nhất à, mày nói tụi tao biết đi, mẹ mày hẳn là ngoại tình.

    Bọn này phiền kinh, tụi nó nói như thể đây chỉ là chuyện vặt, mà đối với tụi nó thì vặt thật.

    Nhưng với tôi, dù mẹ có ra sao cũng không đáng bị bình phẩm như vậy.

    Và tôi có ra sao vẫn là con của mẹ nên cũng không nghe được mấy lời này.

    - Mấy bạn xê ra, ồn quá.

    - Tôi ngước nhìn.

    - Mấy bạn không thấy mình đang bận hả?

    Tụi nó nhìn nhau vẻ tức lắm trước khi đi còn đá mạnh bàn tôi, chơi chiêu khác đi chứ nghe hoài riết nó cũng quen.

    Tôi cười khẩy rồi tiếp tục đọc trang sách đang dở.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap III


    Author: Lemiu-kun

    .

    Mình còn yêu nhau mà anh?

    .

    .

    Ta kết thúc rồi Lang à

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Chuông reo rồi thì nhanh thay đồng phục đi.

    Phải xuống sân học tiết thể dục, tôi liền thay ra đồng phục thể dục rồi nhanh cầm quả bóng rổ chờ sự điều hướng của lớp trưởng.

    - Ê Nhất tao quên đem bóng, cho mượn cái đi.

    Bỗng có đứa khoác vai tôi, cười nói hỉ hả thế là tôi bảo:

    - Bạn ơi, mình cũng đem có một quả.

    Cho bạn mượn mình dùng cái chi?

    Sao chứ, này cũng là thời gian quan trọng của từng đứa học sinh chúng tôi.

    Lơ tơ mơ là khỏi có hạnh hiểm tốt liền.

    - Vậy hả?

    - Nó cười gằn.

    - Xin lỗi.

    - Cũng không cần xin lỗi, bạn bè cả thôi.

    - Tôi nói.

    Thấy ý đồ không thành nó tặc lưỡi bỏ đi, nhục chết mày đi nhé.

    Chắc nhìn tôi dễ bắt nạt lắm.

    Cả lớp nhanh chóng tản xuống sân, bắt đầu với việc khởi động làm nóng người.

    Lớp tôi chọn học bóng rổ thay vì cầu lông, nên mấy tuần thầy cũng đã hướng dẫn các kỹ thuật cơ bản.

    Giờ thì chúng tôi phải học kỹ thuật phòng thủ.

    - Lớp có 40 bạn, các em mau tìm bạn cặp rồi sau đó lần lượt cả hai sẽ tập kỹ thuật phòng thủ cho nhau.

    Bạn này tranh thì bạn kia phòng.

    - Đã rõ thưa thầy!

    Tôi ghét những lúc như này, ai mà lại đi bắt cặp với tôi cơ chứ.

    - Có vẻ mày cô đơn.

    À thôi, tôi rút lại lời nói.

    Cái đứa khi nãy mượn quả bóng mà tôi không cho, nó vậy mà lại tiến hành bắt cặp với tôi.

    Nhìn chung quy mọi người đều đã xong cặp, không còn lựa chọn tôi liền gật đầu.

    - Tao khá bất ngờ vì đến giờ mày vẫn giữ được phong độ đấy.

    Nó vẫn nói, tôi cứ kệ mà tập trung vào quả bóng.

    - Nếu mẹ mày bỏ theo trai thật thì mày cứ nói thôi, ngại gì?

    - Nó vẫn nói.

    Chẳng để nó có cơ hội lách người, tôi đã chặn thành công quả bóng.

    - À, mày biết pha vừa nãy làm tao nhớ tới gì không?

    - Tôi vờ hỏi.

    - .....gì?

    - Tao nói là tao nhớ tới ngày nào ở trong võ quán ấy, mày thua tao cũng nhiều dữ lắm.

    - Tôi cười nhẹ.

    - Mày!

    - Nó nghiến răng.

    - Im mồm.

    - Chả lẽ đến bây giờ....

    Mày vẫn ghù vụ đó nha?

    - Tôi nói.

    - Chẳng phải là mày cũng vì ghanh ghét nên mới thù tao cũng dữ.

    Bóng đập nghe tiếng "thụp" "thụp", chắc nó cũng cay dữ lắm rồi.

    Tôi vẫn nói như thể chỉ đang ôn lại chút chuyện cũ với bạn mình.

    Rồi bóng đánh cái "bốp", bấy giờ tôi mới nhận ra là nó đã phan moẹ quả bóng vào mặt tôi luôn.

    Chắc nay tôi không cần ăn cơm đâu, ăn bóng nó no rồi.

    - Này em kia!

    Thầy giáo đã nhanh chạy lại chửi nó, tôi hơi khom người rồi huơ tay với thầy.

    - Thầy ơi, tai nạn thôi.

    - Tôi nói.

    - Bạn cũng không muốn vậy đâu thầy.

    - Vậy à?

    Thôi em mau nhanh đến phòng y tế đi.

    - Thầy đáp.

    - Còn em, viết bản kiểm điểm nhanh!

    Lúc thầy rời đi thì tôi lướt ngang qua nó nói:

    - Chuyện cũng đã lâu, hai đứa cũng đã lớn.

    Tao mong mày hiểu.

    Tôi rất muốn phá giải những thù oán của nó với tôi nhưng chắc vẫn còn khó, phần là do nó có chịu lắng nghe ai bao giờ, phần là do tôi tánh dễ cộc lại máu liều hơn máu não.

    Lúc nhận ra, tôi lại vô tình xát muối cho nó.

    Đến phòng y tế, cô đã dán băn cho tôi.

    Vết bầm bên má vẫn còn sưng nên cô tốt bụng dán thêm miếng khác cho tôi luôn.

    Mẹ tôi bỏ đi, tôi biết là bà ấy sai.

    Ấy mà không tài nào nghe được mấy lời nói vô duyên kia, dù gì trong tiềm thức của tôi, non nớt nhưng tôi vẫn nhận thấy bà ấy thương tôi lắm.

    Cổ họng tôi nghẹn lại khi nhớ về mẹ, nhớ về ký ức xưa cũ khi còn bà.

    Với mấy lời nói kia tôi cũng dặn lòng là do bất hoà giữa bạn bè thôi ấy vậy vẫn cứ khóc sướt mướt lắm cơ, như bây giờ vậy.

    - Anh!

    Sao lại khóc?

    Tôi nhìn thằng Lang lo lắng cho tôi kia, rồi tôi chùi mạnh gương mặt lấm lem của mình.

    - Không phải việc của mày.

    - Tôi nói.

    - Việc của anh cũng là của em!

    Mình là người yêu mà?

    - Lang nói.

    Tôi lại hơi nhói lòng, tôi ước tôi là con người nói 1 làm 1 chứ đừng như bây giờ.

    Tôi muốn ôm thằng Lang, muốn khóc to lên vì nỗi ức của tôi.

    Nhưng nhớ đến nó dám đặt camera giám sát thì tôi đang phân vân.

    Nên hay không?

    Tha thứ chứ?

    Một lần cuối thôi?

    Tôi có lẽ sẽ tha thứ cho thằng Lang đúng lần cuối này và hai tôi sẽ lại yêu nhau?

    - Nói gì vậy?

    Ta chấm dứt rồi Lang à.

    Tôi vẫn là đứa nói một đằng làm một nẻo mà.

    Góc tác giả:

    Isagi vẻ ngoài máu chó bên trong mong manh thủy tinh dễ vỡ:

    Khóc nhè Isagi:

    Spoil tí: Cái ảnh vẽ góc kia tóc bay bay đồ đoá, phân cảnh Isagi ngồi hóng gió với Ninja chap 20 sau này

    - Cookie -

    Nanase xin trân trọng hát bài này:

    Ngày xưa tôi từng yêu

    Người yêu tôi đẹp xinh

    Như hoa như đôi thiên thần

    Giờ đây tôi lặng im

    Nhìn em xa rời tôi

    Chia đôi cầu vồng ngày xưa....

    Nanase: mình sẽ đếm sao đến khi nào anh Isagi quay lại với mình thì thôi!!
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap IV


    Author: Lemiu-kun

    .

    Anh đừng tuyệt tình vậy anh

    .

    .

    Anh chờ em hiểu là anh yêu em

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    -

    Sau này không có việc cũng đừng tìm tao.

    Tôi nói trong khi đang cố thoát khỏi cái ôm từ thằng Lang, rồi tôi cảm giác bên vai đã thấm đẫm nước mắt.

    - Anh....

    đ-đừng như vậy.....em đau....

    Giọng nói Lang ngắt quãng hoà cùng tiếng nấc, nếu tôi lại bao dung sợ là mấy việc kia nó ngày càng thái quá hơn.

    Chỉ hy vọng sau này nó có quen ai cũng đừng làm hành động đó nữa.

    - Một là mày, hai là tao.

    - Tôi nghiêm giọng nói.

    - Mày không đi thì để tao đi cho khuất mắt mày.

    Đoạn, tôi đẩy mạnh nó ra.

    Cố không nhìn vào đôi mắt ngấn lệ kia, nó nghe tôi nói câu đó liền bật khóc nhiều hơn.

    Mít ướt cho ai xem, chiêu này xưa rồi Diễm.

    - Đàn ông đàn anh mắc chó gì mày lại khóc thế kia.

    - Tôi nói.

    - Không có tao cũng sẽ có đứa khác yêu mày.

    - Em..... không....

    Anh à.....Nhất ơi.... không là anh em không yêu.....- Nó nói.

    - Mình quay lại đi...đừng tuyệt tình thế chứ anh?

    Nha?

    Tôi mím chặt môi, hoá ra tôi lại được trân trọng đến vậy sao?

    Chưa lần nào tôi nghĩ tới lại có người trân trọng mình đến vậy, bởi suốt đời tôi ghét bản thân mình khôn cùng.

    Tôi ghét việc ôm khư cho mình cái nỗi buồn để rồi bị nó nhấn chìm thế này.

    Muốn chết quách đi cho rồi nhưng lại thấy không xứng, ừ là thấy bản thân không xứng để dùng cái chết để giải thoát thế này.

    Là vì tôi vẫn còn ba má đang đợi ở nhà kia hay có chăng là mong chờ sự hiện diện của bất kì ai đó?

    Tôi chẳng biết nữa, có nhiều người vẫn đang tự chống chọi với hai chữ tuyệt vọng kia.

    Tôi cũng chỉ đơn giản là cái thằng tiêu cực hoá vấn đề cả thôi.

    - Yêu từ một phía, nó không hạnh phúc gì cho cam.

    - Tôi nói.

    - Sẽ đến lúc nào đó anh quên đi em, Lang à đừng đi em.

    Hãy tìm một người xứng đáng với Lang.

    Đừng trông anh nữa.

    Nói xong tôi chạy ù đi, giọng nó vọng lại ở phía sau.

    Chuyện cũng đã đành thôi thì xem như duyên mình đã đoạn.

    Giờ đây khi không có ai, nước mắt tôi chảy lã chã.

    Như một thằng hề vậy.

    Rồi tôi cũng lên lớp học cho nốt, khi đã kết thúc tiết học cuối cùng.

    Tôi cắp cặp ra khỏi lớp, từ xa tôi thấy cái quả đầu xanh dương kia cùng chiếc xe đạp đậu sẵn.

    - Về thôi.

    - Tôi cười.

    Tiếng xe đạp lách cách vang lên suốt đoạn đường, chỉ có tiếng gió thổi làm cành cây đung đưa xào xạc.

    Tôi nhìn lấy bóng lưng thằng Dương, không thể tin là cái tình bạn bè của hai đứa tôi là bắt đầu từ cái ngày bé, khi mà nó vẫn còn ghét tôi dữ dằn lắm.

    - Đến bây giờ tao vẫn cứ thắc mắc.

    - Tôi nói.

    - Thắc mắc cái gì á ku?

    - Dương hỏi.

    - Mày tại sao lại muốn chơi với tao.

    Tôi nói tiếp.

    - Ý tao là ban đầu mày còn hùa theo đám con nít trong xóm khi vừa mới chuyển đến cơ.

    Tôi nghe tiếng nó cười khúc khích rồi nó nói:

    - Là do tao chưa tìm thấy ở mày một điều, khi biết rồi lại muốn biết nữa.

    Nên muốn chơi với mày thử xem sao.

    - Một điều?

    - Tôi tò mò.

    - À không, là một trong cả trăm điều.

    -......???

    Suốt dọc đường tôi rặn hỏi mãi mà nó cứ đánh trống lảng hoài, không nói thì thôi chứ nói cái chi để giờ tôi cứ tò mò mãi.

    Cho đến khi đã dừng trước cửa nhà tôi vẫn hỏi.

    - Nói thử tao nghe, một nửa cũng được!

    Bỗng nó nhéo nhẹ mũi tôi, nói:

    - Tò mò là hại chết mèo nghe chưa, đến một lúc mày nhất định sẽ biết.

    Rồi nó vào nhà cất xe, trước khi hai đứa nhà ai về nhà nấy thì nó nói câu quen thuộc của mỗi ngày "Mai tao đợi mày!"

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Một buổi tối trôi qua cũng đến sáng sớm, hôm nay linh cảm mách bảo có chuyện chẳng lành và đúng thật.

    Một giọng nói chua chát vang lên sau tôi:

    - Bạn học Khiết Thế Nhất nghe nói là chia tay bồ?

    Ài, là Lạc Hồng cái đứa thiên thần của trường tôi.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap V


    Author: Lemiu-kun

    .

    Vì yêu nên bảo vệ

    .

    Vì yêu nên mới đau

    .

    .

    Muốn em nhìn thấu tình cảm tôi dành riêng em

    Nhưng tôi hèn lắm em ơi

    .

    ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Lạc Hồng có điều chi muốn nói sao?

    Tôi quay hẳn lại đối diện với cậu bạn này, lùn hơn tôi một chút.

    Tôi sẽ thấy đáng yêu nếu cậu ta là một người hiền lành.

    Cậu bạn tóc vàng lại hơi xoăn, da dẻ hồng hào đến độ bất kì bạn nữ nào cũng phải hờn ghanh.

    Đáng tiếc lại nằm trong câu "cái nết đánh chết cái đẹp".

    Dẫu vậy vạn người chết mê chết mệt vì cậu ta.

    - Mình chỉ hỏi thăm chút thôi.

    - Tôi vẫn ổn, thiên thần làm ơn tránh đường cho tôi đi.

    Nhìn mặt Lạc Hồng đanh lại làm tôi không khỏi cười nhạo một phen, mặt thì lúc nào cũng hiện hai chữ vô hại to tướng ấy vậy hành động chua ngoa lại trái ngược hoàn toàn.

    Cái hoa xinh đẹp này đầy gai, ai chẳng để ý lại hại thân.

    Tôi lại là tự bốc shit mà ăn rồi.

    - Ai ya.

    - Cậu bạn đó hét.

    - Mình xin lỗi vì chắn đường bạn!

    Tôi cả kinh, có cần phải hét như lợn bị chọc tiết vậy không cha nội?

    Xung quanh lập tức đổ đồn về phía tôi, cũng chẳng phải lần đầu thì sợ cái chi.

    - Hồng ơi, sao thế?

    Tất cả như xôn xao bàn tán cả lên, đùa vãi loz chứ chuyện này nó bé ti tí chớ có phải cái gì to tát đâu.

    - Mình lỡ chắn đường bạn học Nhất, sợ là làm bạn giận.....

    - Lạc Hồng bộ mặt tổn thương nhìn tôi.

    Sau đó cả bọn cuốn quít bên cậu ta lo sợ gương mặt xinh xắn kia lại chảy hai dòng lệ, cuốn như vũ bão.

    Còn lại mình tôi, vậy càng tốt không bị ai xỉa xói cả.

    Quan hệ xã giao ngoài thằng Dương lại chẳng có ai, không sao đời chưa tới mức tồi tệ.

    Lịch học từ giờ bắt đầu dày dặn hơn, thời gian tôi đến võ quán của ba cũng không còn thường xuyên như trước, kể cả đến tiệm hoa của má cũng không nốt.

    Học bù đầu bù cổ, nên tôi rất vui nếu đỗ trường cấp ba kia.

    Tôi muốn sống tách biệt một chút nên lại cố tình chọn ngôi trường xa nhà, thời gian tới tôi sẽ nhớ ba má tôi dữ lắm.

    Tôi cũng không cô đơn khi mà thằng Dương chọn theo tôi.

    - Mày lại đi quấy rối bé Hồng nữa hả?

    Đang giờ giải lao thì có đứa tìm tôi.

    - Ừ.

    - Tôi đáp.

    - Rồi mày tính thay nó đánh tao chứ gì, vậy thì đánh đi.

    Tôi dang tay rồi nhìn nó, chẳng phí công đôi co làm gì.

    Vào vấn đề chính luôn đi.

    - Vãi cả----

    Nó nhìn tôi sững sốt, nhiều đứa trong trường cũng nghĩ rằng chắc có lẽ tôi là một đứa khổ dâm đấy.

    - Đánh đi bạn.

    Thật ra là tôi định để nó quánh tôi, ai mà có dè nó lại co giò bỏ chạy đâu.

    Tôi chỉ muốn phản kháng vào phút chót đó là "oan quá, tao không biến thái vậy đâu".

    - Mày đùa hay thật vậy Nhất?

    Thằng Dương từ xa chạy lại cười lớn.

    - Cả hai?

    Chả biết nữa.

    - Tôi trả lời.

    Dương ngồi xuống cạnh tôi rồi đưa lon nước trái cây nó vừa mua.

    - Thằng đó mà làm thật, tao xẻo nó.

    Tay tôi mân mê lon nước rồi tôi nhìn sang thằng Dương.

    - Mày đang bảo kê tao đấy à?

    - Không, là bảo vệ mày đó thằng khờ.

    - Dương nói.

    - Khác nhau hả?

    - Tôi hỏi.

    - Ừ, bảo kê là khác bảo vệ là khác.

    - Khác như nào nhể?

    - Tôi cười cười.

    - Là thích nên mới bảo vệ đó.

    - Thích cơ á?

    Tôi nửa đùa nửa thật mà hỏi:

    - Thích như nào?

    - Nay mày lạ quá, chả giống mày thường ngày.

    Cứ hỏi mãi thôi.

    - Nó nói.

    - Thích theo kiểu bạn bè được chưa.

    Chuông reo lên, hai đứa tôi hục hết mấy món quà vặt cho kịp để xếp hàng lên lớp.

    Nay tôi lạ lắm mà nó cũng lạ nữa.

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Dương khi được em hỏi "thích như nào?"

    Làm tim cậu ta đập dữ dội, em cười mỉm làm cậu ta cứ xao xuyến mãi thôi.

    - Thích theo kiểu bạn bè được chưa.

    Khi nói câu này, cậu ta tự thú với toà án lương tâm là cậu ta hèn.

    Đến cả nói yêu em cũng không xong thì mần ăn cái chi sau này.

    Lòng cậu cứ thổn thức không nguôi, liệu em sẽ yêu Dương như Dương yêu em chứ?

    Hay đến cái tình bạn bè cũng chả còn.

    Dương không biết, đắn đo lắm khi câu yêu em treo ở đầu lưỡi lại lẳng lặng bị cậu nuốt ngược lại.

    Yêu vào sao lại khổ thế này, Dương cứ tưởng nó ngọt lịm lắm mà cắn vào lại đắng và chua chát quá thể.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap VI


    Author: Lemiu-kun

    .........

    .

    Đến rồi lại đi?

    Em sai rồi

    .

    Ta sẽ gặp lại nếu đấy là duyên

    Nhất định sẽ gặp lại

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Kèo này hỏng, tao phải về trước thôi.

    Dương tặc lưỡi, tôi nhìn nó không cam lòng về trước nhưng cũng chịu thôi.

    - Biết sao giờ, nhà mày có việc gấp thế kia, mày cứ về trước.

    Tao còn phải ở lại vệ sinh lớp tao.

    - Thôi thì lần sau tao bù cho mày.

    - Dương nói.

    Tôi cười xoà nhìn thằng Dương cứ hơi chút lại quay đầu lại nhìn, kiểu mẹ sợ con ở nhà không làm được việc gì ra hồn.

    - Bù cái gì, mày cũng chở tao riết mà có tính toán cái chi bao giờ.

    - Tôi nói.

    - Đi lẹ đi.

    Sau một hồi thì thằng Dương cũng chịu về, lớp học đã vắng bóng người từ lâu.

    Tôi mau lấy khăn đi vắt, quét một lượt cái lớp.

    Khi đã xong còn kiểm đã sạch chưa mới dám về.

    Trước nhất là ghé vào cửa hàng tiện lợi mua vài cái bánh ăn dọc đường, khi không cùng thằng Dương về nhà thì tôi hay la cà đến tối mực mới lếch xác về nhà làm má tôi lo quá chừng.

    Tôi ngẫm nghĩ lâu rồi không đến tiệm hoa của má, nên có lẽ tôi sẽ ghé vào đó phụ má tôi luôn.

    Ăn xong ly mì, tôi xách cặp đi đến chỗ má tôi.

    Gần hơn cái võ quán của ba tôi.

    - Má cần con phụ gì không?

    Tôi mở cửa làm chiếc chuông rung lên, má tôi ngồi bên trong cắt tỉa mấy cái chậu hoa nhỏ xinh kia.

    - Nhất đấy à?

    Sao con không về cùng Dương.

    - Má nhìn tôi.

    - La cà nữa là má đập cho.

    Tôi gãi gãi đầu cười ngốc với má, bà nói vậy chứ có dám quánh tôi đâu.

    Thương như con ruột ấy.

    - Có đâu má, nhà nó có việc nên không tiện về cùng.

    - Tôi ngồi xuống cùng má.

    - Lâu rồi con không thăm tiệm hoa, có chút nhớ.

    - Con cũng khéo nịnh.

    - Bà nhéo má tôi.

    - Con lại đằng kia, khách có tới thì con tiếp.

    Má con mình trong này lại chả ai coi.

    - Dạ!

    Tôi ngồi cạnh cửa sổ, lấy vài quyển sách má tôi kê để đọc.

    Tánh khí má tôi bình yên phải biết, bà thích đọc sách vào giờ chiều, bà thích hoa nên đã mở tiệm bán vừa có tiền lại được chăm hoa.

    Tôi có hỏi bà thích hoa thế thì để mà trưng sao lại để vật mình đã chăm cho người khác, thì má bảo "đối với má, khi ta chăm sóc là đầy đủ tất thảy cả tình yêu thương ta dành trong đó.

    Nên là má muốn trao đi những thứ đó cho mọi người, là trao đi tình thương".

    - Tiệm mình còn bán không ạ?

    Tôi quá chú tâm vào đoạn hồi tưởng nên quên đi nhiệm vụ, tôi đứng lên chào người vừa vào.

    - Cậu muốn mua gì nào?

    Cậu bạn đeo kính này suy nghĩ gì đó rồi cậu ấy hỏi:

    - Hoa anh đào...?

    - Ồ không, tiệm mình chỉ bán các chậu hoa cảnh.

    Không bán hạt giống.

    - Tiếc quá.

    - Cậu ấy nói.

    - Nếu muốn được ngắm những cành hoa, cô nghĩ cháu nên đến phía bờ hồ.

    Má tôi bước ra rồi chỉ dẫn cậu bạn đeo kính đó.

    - Cháu cảm ơn, lần sau cháu sẽ đến.

    - Cậu ấy đáp.

    Nhìn tôi một lượt, cậu ấy cười tươi.

    Chào tạm biệt hai má con tôi rồi cậu ấy về.

    - Có lẽ má nên nhập về các loại hạt giống.

    Má tôi xếp gọn mọi thứ rồi kéo tôi ra.

    - Cậu ấy như người mẫu.

    - Tôi nói.

    - Má cũng thấy thế.

    Cuộc trò chuyện về cậu bạn kia cũng nhanh kết thúc, dẫu sao cũng là khách vãng lai, đến rồi lại đi ấy mà.

    Má con tôi đến rồi cùng ba về, đáng ra bình thường chỉ có hai vợ chồng với nhau nay lại lòi tôi ra làm ba tôi hết hồn.

    - Mày lại định la cà đây đó à?

    - Sao ba với má cứ nghĩ oan cho con thế.

    Tôi chun mũi tỏ vẻ hờn dỗi lắm, rồi ba tôi cũng lái xe để má tôi lên trước.

    Tôi cũng tính lên luôn nhưng lại bị thu hút bởi cái khác.

    - Nhất, còn không lên xe?

    - Ba tôi hối.

    - À....

    Chắc ba má về trước thôi.

    Con lại có việc!

    Chẳng để ba tôi kịp loát, tôi nhanh chân tháo chạy.

    - Trời đất ơi!

    Cái thằng con trời đánh!!
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap VII


    Author: Lemiu-kun

    ....

    .

    Anh đi rồi lại chẳng có

    ai để mày làm phiền

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Tôi vội vã chạy lại cái chỗ hãy còn đang xung đột kia, nếu khi nãy là nhìn lầm thì do tôi nhớ nhung thằng Lang nhiều quá.

    Hoặc có lẽ là không vì đúng thật cái bản mặt chình ình của thằng Lang ngay trước mắt tôi kia.

    - Lang!

    Mặt nó lúc này trông đến là thảm vô cùng, hai người khi nãy đứng đực ra đó.

    Nhìn cái logo tôi đoán họ là học sinh trường lân cận thôi.

    - Anh....

    - Nó mếu mặt nhìn tôi.

    Lửa giận như đang thiêu lòng tôi, như ngày trước hễ có ai đụng chạm gì thằng bồ mình tôi liền không nhân nhượng.

    Thế là tôi lại tay nhanh hơn não lại đập cả hai thằng, ngặt cái quay qua quay lại còn đúng có một thằng.

    Chắc khứa kia sợ quá nên chạy trước rồi đây.

    Đến khi thằng chả ăn đấm no nê, tôi kéo thằng Lang đến tiệm tiện lợi ngồi đỡ rồi vào mua vài cái băng keo cá nhân cho nó.

    - Nhất....

    Anh còn yêu em có đúng không?

    Tôi hơi khựng lại vì được nó hỏi câu này, quả thật tôi sẽ trả lời là có nhưng cảm xúc của tôi vẫn cứ lẫn lộn đến phát điên.

    Nhìn tới nó thì là vừa ghét vừa thương.

    Thấy tôi không trả lời, nó nói:

    - Không yêu, vậy sao anh lại bảo vệ em?

    - Không là tao cũng là đứa khác.

    - Tôi nói.

    - Anh!

    Đừng nói câu đó....hai lần....

    Tận hai lần rồi anh à!

    - Nó đáp.

    - Em vạn lần không muốn nghe....

    Tôi hơi chần chừ nhưng cũng nhanh lấy lại tỉnh táo, im lặng một lúc tôi định rời đi thì Lang nắm lấy tay tôi.

    - Anh bảo không có việc cũng đừng tìm anh, nghĩa là nếu em có xảy ra chuyện gì, em sẽ được gặp anh đúng không?

    Tôi rút nhẹ tay ra rồi vỗ vai nó, tôi nói:

    - Chúng ta chia tay rồi Lang à, nếu là để làm bạn thì anh vẫn sẵn lòng.

    Nhưng để mà quay lại....

    Xin lỗi anh đáp ứng không được.

    Sau này không có anh, em tự biết chăm sóc mình.

    Đừng để loại chuyện này xảy ra.

    Nói đoạn, tôi đi về mặc cho tiếng nấc nở không nguôi.

    Được một lúc đã xa tôi nghe nó nói vọng:

    - Vậy còn anh?

    Nhất ơi, ai sẽ chăm sóc cho anh cơ chứ?

    Tôi quay lại nói:

    - Đến một lúc cũng sẽ có, chuyện của tao.

    Tao tự liệu được.

    𓇼

    Về đến nhà, tôi chào ba má xong cũng lên phòng khoá trái cửa.

    Hít thở sâu và nghĩ lại những chuyện kia, chẳng biết có thật là sẽ có ai yêu tôi sau này hay không.

    Miễn là những điều tốt đẹp vẫn còn đó, tôi sẽ chẳng mưu cầu gì đâu.

    - Alô!

    Thằng Dương bên kia bắt tay loa kêu tôi, đi lại phía ban công rồi tôi liền chào nó.

    Hình như mặt tôi viết to hai chữ bất ổn nên nó hỏi:

    - Mày lại thất tình đấy à?

    - Không, là do tao cả thôi.

    - Tôi trả lời.

    Phần là vì thằng Lang quá mức kiểm soát phần là do tôi tự thấy mình không xứng khi đứng cạnh nó.

    Vậy nên là tự rút lui khỏi cuộc đời thằng Lang đặng nhường chỗ cho người khác.

    Dẫu sao thì người ta cũng cay nghiệt với tôi lắm, chỉ việc tôi với Lang là một cặp thôi, người ta cũng ghét nữa cà.

    - Giữ vững tinh thần!

    Cùng tao ôn thi nào.

    - Dương nói.

    - Cũng được.

    Hai thằng tôi sau đó bê cái bàn nhỏ cũng cả đống đề cương ra ôn.

    - Em mày dạo này sao rồi?

    Tôi thấy hơi lạ vì thằng Dương nay lại hỏi thăm em kế tôi, thường ngày nhắc về em tôi nó ghét ra mặt.

    Mất một lúc tôi mới trả lời nó.

    - Ẻm hình như là giận tao.

    Em kế tôi là có cơ hội đi sang nước ngoài học, có điều là nó bám tôi dữ lắm.

    Hết cách để khuyên tôi bèn hùa theo ba má cho nó đi du học lẹ.

    Cũng từ dạo ấy mà mỗi lần gọi điện hỏi thăm, tới lượt tôi nó cúp máy cái rụp.

    - Kệ thằng ranh mắc dịch đó!

    Gì vậy cha?

    Không hỏi thì thôi chứ hỏi rồi mắc gì lại cay.

    𓇼

    Vài tháng rốt cuộc cũng trôi qua, kì thi năm này khá căng làm cả đám học sinh chúng tôi dù có chuẩn bị trước vẫn thấy hơi nhọc.

    Đến khi kết quả đã có, ta nói nó sướng như gì đâu á.

    - Tao đậu trường BBl rồi nè!

    Hạng 4 đấy nhá!

    Nghĩ đến cái cảnh khai giảng được réo tên những bạn lọt vào trường một cách xuất sắc ta nói nó đã gì đâu.

    - Hơn tao rồi, giỏi quá muốn thưởng gì nà cục cưng?

    - Í ẹ, thấy gớm.

    Tôi lè lưỡi, rồi cũng nhanh chóng thu xếp hành lý chất lên xe.

    Cả tôi và Dương đều đăng ký ở lại ký túc xá nên ba tôi xung phong chở cả hai tụi tôi luôn.

    - Anh....

    Trước khi lên xe tôi bị giọng nói làm cho trì hoãn, đó là thằng Lang.

    Cả mấy tháng trốn nó vậy mà nó cư nhiên vẫn lì lợm.

    - Anh định đi mà không một lời với em luôn sao anh?

    Không thể nghĩ đến đối với loại chuyện này thằng Lang quá cố chấp.

    - Giữ gìn sức khỏe.

    Tôi nói rồi giục giã ba tôi lái nhanh đi, chiếc xe lăn bánh tôi có ngoái lại nhìn.

    Mặt nó đượm buồn làm tôi thấy thương.

    Sao như đứa con nhỏ ấy nhể.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap VIII


    Author: Lemiu-kun

    ....

    .

    Em Tồi Lắm

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Phòng 102...

    Cũng xui quá lị, tôi và thằng Dương không được xếp chung phòng.

    Giờ thì tôi đang thấy khá bất ngờ vì trường nó rộng quá trời.

    - Bạn gì ơi!

    Bạn biết phòng 102 đâu không?

    Đi mãi chưa thấy nên tôi hỏi cậu bạn tóc trắng.

    - Ah!

    Tôi ở kế phòng cậu đấy nay cậu gặp may đó hehe.

    - Cậu ấy đáp.

    Nghe thấy thế tôi liền hỉ hả chạy lại.

    - May quá tôi tìm mãi chẳng thấy.

    - Tôi là Cát Lương Lượng Giới.

    - Khiết Thế Nhất, hân hạnh làm quen!

    Đã tìm được phòng, tôi chào bạn kia rồi mau chóng sắp xếp lại mọi thứ cho gọn gàng chỗ nào có bụi thì tôi lấy cây chổi lông gà tôi thủ sẵn ra dọn.

    Tôi tới trước ba người bạn cùng phòng thế nên tôi được chọn giường hehe.

    Có hai chiếc giường tầng đặt đối nhau, cuối chân giường tôi để hành lý phòng thoáng mát còn có máy lạnh.

    Cảm giác quá đã nên tôi bắt đầu bằng việc đọc sách.

    - Ô kìa, bạn cùng phòng tốt bụng đã dọn dẹp giúp tui rồi sao?

    Nghe thấy có tiếng nói tôi ngước lên nhìn cậu bạn đó, mái tóc có phần màu vàng sau gáy.

    - Không, tôi chỉ dọn sơ qua thôi.

    Rồi có thêm tiếng bước chân, khi học bước vào một đầu cam một đầu đỏ làm loá mắt tôi.

    Sao ai cũng đẹp không tì vết mà có mỗi tôi trông phèn ỉa vậy nè?

    - Tụi mình sẽ ở đây như anh em một nhà nên xin phép được giới thiệu tui là Phong Lạc Hồi.

    - Tôi là Quốc Thần Luyện Giới.

    - Thiên Thiết Báo Mã.

    - Nhất, Khiết Thế Nhất.

    Cuối cùng là tôi, sau khi giới thiệu thì cậu bạn Lạc Hồi thốt lên.

    - Vãi ò, là cái cậu lọt top 4 trường mình này!

    - Phòng mình xịn xò quá, vừa có lớp trưởng mà vừa có cái cậu học giỏi này.

    Nói xong câu đó, mặt cậu ta gian manh nhìn Luyện Giới, ừ cái cậu đầu cam là lớp trưởng thật.

    - Tôi sẽ không chấp nhận hành vi gian lận nào đâu.

    Luyện Giới khoanh tay nói với tôn giọng chững chạc, đây rồi, ánh sáng của đảng!

    - Hình như tôi từng gặp cậu rồi thì phải.

    Tôi xem xét một hồi rồi chợt nhận thấy cậu bạn Báo Mã trông lạ mà quen.

    - Ê!

    Tôi biết cậu ta!

    Cậu ta chuyên đạt giải môn điền kinh đấy.

    Lạc Hồi nhảy tưng tưng trông nhoi hết sức.

    - Ừ, tao cũng biết mẹ mày là hoạ sĩ có tiếng.

    Cậu bạn ấy đáp rồi cậu ấy chỉ vào tôi.

    - Trông cậu cũng rất quen?

    - Tôi từng cùng ba chụp ảnh trên tạp chí.

    - Thảo nào....

    Mấy đứa tụi tôi tán dóc một hồi rồi cũng bắt đầu ra chào hàng xóm.

    Tôi khá mong chờ đấy!

    𓇼

    Sau hôm đó, tôi thấy cũng không khó chịu là bao với các bạn cùng phòng của mình, bởi ai cũng dễ mến.

    Tôi cùng thằng Dương đi khắp để quan sát toàn cảnh ngôi trường mình.

    - Thằng Lang nó lì, sao mày đồng ý yêu nó hay vậy?

    Nghe thằng Dương hỏi thế tôi rơi vào trầm ngâm.

    - À, mày không cần phải nói cũng---

    - Là do từng cái hành động của thằng Lang.

    - Tôi đáp.

    - Tao yêu từng cái cử chỉ của thằng bé dành cho tao.

    Tôi bộc bạch với Dương, đúng thật là tôi đã bị thu hút bởi những điều nhỏ nhặt đấy.

    Tôi ghét những người đối xử tệ với tôi, lại thích những người tốt với tôi.

    - Vậy.....

    Mày yêu nó thế, sao mày bỏ nó?

    Tôi bặm môi rồi sau đó cười xoà với thằng Dương.

    - Khi thấy không đủ xứng đáng tao sẽ cách xa người tao yêu thương.

    - Thật sao...?

    - Ừ.

    Tôi trả lời như vậy, tôi là người như vậy, mẹ ruột cũng bỏ tôi đi vì tôi không xứng đáng làm con bà còn gì.

    Tôi sợ cảm giác bị ruồng bỏ như cách mà xã hội ruồng bỏ tôi trong mấy năm trước.

    Ấy vậy tôi là kẻ tổn thương nhưng lại là kẻ tổn thương người khác.

    Thật buồn cười.

    Hoặc là đã bị ruồng bỏ bởi "những cuộc sống" trước kia.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap IX


    Author: Lemiu-kun

    .......

    .

    Em thấy ai đẹp trai em nhỉ?

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Thứ hai đầu tuần chúng tôi đều đổ bộ đến hội trường, nơi sẽ diễn ra buổi lễ chào cờ mỗi sáng đầu tuần.

    Thầy hiệu trưởng ở trường này cao như cây cột ốm nhom, ổng cắt đầu cái tô.

    Ông thầy nói một tràng dài để khởi đầu năm học, tôi để ý còn có mấy đứa ở trường cấp hai nó nhìn tôi như không thể ngờ là tôi vào chẳng những không vào mà còn thuộc top điểm cao.

    Lễ chào cờ kết thúc cũng là lúc lên lớp học, lũ bạn cũ lại tới kiếm chuyện với tôi.

    - Nhất, ông quen tụi nó hả.

    Lạc Hồi khoác vai tôi rồi hỏi.

    - Ừ, bạn cũ.

    Học không lo mà cứ suốt ngày hoạnh hoẹ với người khác nên giờ mới thua tôi đấy, cho xin cái tuổi sánh vai luôn bé ơi.

    - Thằng Nhất kia!

    Mày mua điểm để vào trường này chứ gì?

    Nghe xong tôi bật cười.

    - Đồ đầu đất, bộ mày tưởng ai cũng làm như mày hả.

    Lạc Hồi hoang cmn mang luôn, cũng phải nhìn tôi căng thế kia cũng là lần đầu của cậu ta.

    - Mẹ nó!!

    Thằng chó bạn đột nhiên đẩy mạnh Lạc Hồi làm cậu ta sốc văn hóa, còn tôi thì bị túm cổ áo.

    - Mày đó suốt đời cũng chỉ là cái đồ bắt nạt bé Lạc Hồng thôi, phải biết yên phận đi chứ?

    - Ô hô, mày thích Hồng à?

    Thích quá sao không lết đít lại chỗ nó đi?

    Hình như tôi chọc đúng vảy ngược của nó nên nó tính quánh tôi thật, tôi nhìn sang Lạc Hồi đang bị chặn bởi đám đệ thằng này.

    Đang đắn đo không biết phải làm sao cho thoả đáng thì tạ ơn trời vì thằng Dương đã giải vây giúp.

    - BooYah!

    Chết mẹ mày đi!

    Bằng cách lấy đà chạy từ xa tới rồi đạp mẹ thằng đó xuống sàn luôn, nó còn định tẩn thằng đó nên tôi cản lại.

    - Tụi bây, một lũ bắt nạt!

    - Cả cái trường này rồi cũng sẽ biết mặt loz hai thằng mất dạ----

    Thằng đó chưa nói hết câu đã bị thằng Dương tung cước vào mồm luôn rồi, đù má mày muốn tao quỳ lạy mày mới dừng à Dương!!!!!

    - Cút đi thằng hãm loz.

    Bị thằng Dương doạ sợ nên thằng chả xách dép chạy luôn.

    - Này bạn kia!

    Báo tên để tôi ghi sổ.

    Có một anh bạn cao ráo tiến lại đây.

    - Mày bớt bớt hộ tao đi Ngâm.

    - Hả tao diễn chưa chuẩn à?

    Nhìn một màn tôi kiểu, ủa gì dọ???

    - À, Nhất đây là bạn học cùng lớp của tao khi trước tên Ngã Nha Hoàng Ngâm.

    Thấy mặt tôi thế nên thằng Dương giới thiệu bạn của nó.

    - Ô cái cậu bạn mày hay kể đây sao?

    Lùn thế??

    - Mày kể gì về tao thế!!!

    Lúc tôi định hình lại thì hai thằng cha đó cao chạy xa bay rồi, đm!

    Tôi nhìn sang Lạc Hồi đã chết máy liền kéo cậu ta lên lớp.

    - Hai cậu đến trễ.

    - Xin lỗi Luyện Giới nhá!!

    Tôi chấp tay xin lỗi lớp trưởng quyền năng.

    - Ủa?

    Sao ông ghi mỗi tên tui!!!

    Lạc Hồi giựt cuốn sổ từ tay Luyện Giới rồi ấm ức kêu lên.

    Luyện Giới không trả lời mà trực tiếp dành lại cuốn sổ.

    - Ủa ủa, phân biệt đối xử hả ku???

    Lạc Hồi dùng hai tay để đu lên vai Luyện Giới rồi nhảy lên nhảy xuống ăn vạ đòi gạch tên đi.

    - Vào lớp thôi Nhất!!

    - Ừ.

    Giáo viên chủ nhiệm lớp tôi là thầy Noel Noa thầy ấy là người Pháp, công nhận thầy chỉ bảo giỏi mà còn đẹp trai.

    Mách nhỏ là không phải vì tôi ghét mấy ông thầy cũ quá mà khen thầy Noa đâu.

    Hết tiết học, tôi đi đến khu vực nhà ăn của trường xung quanh còn có hai cái máy bán hàng tự động.

    Lập tức tôi nhận ra được cái đầu xanh dương quen thuộc đang tới chỗ tôi cùng vài anh bạn nữa.

    - Ê Nhất!!

    Thằng Dương gọi tôi rồi nhanh chóng kéo tôi vào bàn ăn cùng.

    - Đây là cậu bạn Khiết Thế Nhất của cậu à?

    Cậu bạn tóc đen với nốt ruồi dưới đuôi mắt nhìn tôi, đi theo còn có cậu bạn với mái tóc trắng ở giữa còn có phần xanh lá đậm.

    - Chào cậu.

    Đù má, không biết thằng Dương kể bao nhiêu về tôi nữa.

    Toát mồ hôi đuýt.

    - Chào, tôi là Ô Lữ Nhân.

    - Còn thằng này là Ất Tai Ảnh Thải.

    Cái cậu Ảnh Thải nhìn sơ lược tôi một hồi rồi cũng quay hướng khác.

    - Cậu lọt top 4 của trường nhỉ, nghe nói bố mẹ cậu còn là huấn luyện viên nổi tiếng.

    - Cậu cũng biết nhiều ha.

    - Ừ, em tôi nó học ở chỗ bố mẹ cậu, bữa nào mình đi giao lưu với nhau đi.

    - Ê tém tém lại thằng đầu khấc.

    Tôi chưa kịp trả lời Lữ Nhân thì thằng Dương lên tiếng, uầy mặt trông căng thế em.

    - Sao chứ, tao chỉ làm quen với nó thôi mà.

    Lữ Nhân đẹp trai dù nụ cười đểu giả của thằng chả hơi ghê, ấy vậy mà lại là sức hút ấy chứ.

    - Mày thấy tao đẹp trai hơn thằng Băng Chi Dương không?

    - Vãi l.

    Tự nhiên hỏi vậy cha nội, tôi lỡ văng tục một câu rồi nhìn sang thằng Dương đã bẻ gãy cái muỗng.

    - Trong lòng Thế Nhất đương nhiên tao đẹp hơn bản mặt mày.

    Hả, mấy cha đang nói cái quần què gì vại??
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap X


    Author: Lemiu-kun

    .

    Em đẹp mà em bạo quá chừng

    .

    .

    Em Là Người Thường Của Tôi

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Dương cay mà Dương không nói, mắc moẹ gì chung trường mà khác lớp khác luôn cả ký túc xá với Thế Nhất thế không biết.

    Thật vô nghĩa, hay do cậu tự đắc với Hồng Lang quá nên giờ bị nghiệp quật?

    Đã vậy thì chớ còn phải chung phòng với cái lũ trời ơi đất hỡi.

    - Khiết Thế Nhất?

    Chi Dương nghe thấy cái tên quen thuộc liền nhảy phốc ra khỏi phòng tắm, cơ thể mặc mỗi cái sịp xanh dương.

    - Mẹ lũ chó!

    Cậu ta chạy ra rồi thộp lại quyển vở đã bị lũ cùng phòng lấy trộm.

    - Mày thích đứa tên Thế Nhất đó á?

    Lữ Nhân cười rồi phẩy phẩy cái điện thoại, tụi nó thế mà chụp lại mấy ghi chép của Chi Dương về tất tần tật Thế Nhất luôn.

    - Ý gì đây?

    Chi Dương ngay lập tức cảnh giác với cái lũ cáo già này, quả nhiên cậu ta cũng chỉ là con sói non.

    - Thằng người thường này cũng bạo lắm.

    Lữ Nhân vừa nói vừa lục lọi cái gì đó ở giường hắn.

    - Nhớ không Ảnh Thải?

    - Ờ.

    Ảnh Thải ngáp cái dài rồi đáp.

    - Trông nó nhỏ nhỏ mà đánh đau phết.

    - Chuyện gì nữa.

    Chi Dương nhận lấy đoạn clip ngắn từ Lữ Nhân rồi bất ngờ đến bật ngửa, trong đoạn clip có Thế Nhất đang đấm toè mỏ Ảnh Thải.

    - Vãi cả-- Ủa khoan!

    Mắc chó gì Thế Nhất của tao lại đi đập mày.

    - Thằng người thường với mày quen nhau à?

    - Không.....?

    - Thế sao là "Thế Nhất của tao" được.

    - Điều đó quan trọng à?

    -Ừ!

    Nói gì tỉnh như ruồi thế, Chi Dương lườm hắn rồi nói.

    - Tao thích Thế Nhất đấy được chưa?

    Khôn hồn thì né né tụi tao đi.

    - Ờ ờ, tao cũng không có hứng thú với nó.

    Lữ Nhân ngay sau đó cũng rời đi và đương nhiên câu nói khi nãy cũng là một lời xàm chó của hắn ta.

    Trở về cái ngày đẹp trời khi cả hai thằng bạn thân trốn học đi chơi thì va phải một đàn em bên trường khác, dù Lữ Nhân đã xin lỗi rồi cơ mà cậu đàn em kia không muốn mọi chuyện êm xui thì phải.

    Ảnh Thải hay im im mà tính thằng chả cọc nên gây lộn với nhau luôn, xích mích thành xô xát nên có đánh nhau.

    Cái thằng đấy hình như tên Hồng Lang, lúc đầu nó cũng láo toét lắm nhưng khi Thế Nhất đến nó lại như con chó con.

    Hiểu lầm lớn!

    Lữ Nhân đã nghĩ Thế Nhất sẽ không đấm đá ra trò đâu mà nom người nhỏ con chứ chơi toàn đòn hiểm.

    - Thằng khi nãy hình như có võ.

    Lữ Nhân đưa lon nước đặt kế bên Ảnh Thải đang nằm tơi tả.

    - Anh em con căk.

    - Thì ai kêu mày kiếm chuyện.

    Ảnh Thải nhăn mày.

    - Mày không thấy thằng kia gây sự trước à?

    - Tao có mù đâu mà không thấy, ý tao là mày lớn xác rồi mà cứ như mấy thằng trẻ trâu trẻ bò ấy.

    Rồi, OK!

    Từ nay thân ai nấy lo, Ảnh Thải tự ái rồi đứng dậy lủi thủi về một mình.

    Sau hôm ấy Lữ Nhân đã có một mối bận tâm, bỗng một ngày Lữ Nhân nảy ra một sáng kiến.

    - Nghe bảo mày muốn học võ.

    - Sao.

    Đứa em hắn trả lời cụt lủn.

    - Tao biết chỗ dạy võ này tốt, giá cả hợp lý nên mày có thể vào học.

    Lữ Nhân đưa cho đứa em tấm danh thiếp làm nó tái mặt luôn.

    - Vãi, sao nay ông tốt tính vậy?

    Ý đồ gì đó??

    Đứa em biết rõ tính nết anh trai nhà nó, làm đéo gì có chuyện anh nó giúp không ai bao giờ.

    - Ý đồ gì, tao chỉ là muốn tốt tính một bữa thôi.

    Càng nhìn cái mặt càng thấy gian xảo nên đứa em tháo chạy ngay chứ ở lâu thêm chút nữa nó sợ nó bị tha hoá.

    _________________________

    - Nghe nói vị huấn luyện viên còn có cậu con trai bằng tuổi anh đấy.

    - Thế có nghe ngóng được gì không?

    Lữ Nhân hỏi dò.

    - Có, trường BBL đấy!

    Giỏi nhỉ, chắc giờ anh ta----

    Đột nhiên đứa em thấy sai sai nên nó nín bặt.

    - Sao cứ có cảm giác ông đang lợi dụng tôi nhỉ??

    - Nào có, tao chi hơi tò mò thôi.

    Kể từ dạo đấy đứa em thấy rõ sự thay đổi của anh trai nó, đầu học kỳ khi bố mẹ hỏi anh nó muốn thi vào trường nào.

    Anh nó còn không có chí hướng ấy vậy mà giờ ổng thông báo đã đỗ nguyện vọng vào trường BBL, cả nhà được một phen hú hôn.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XI


    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Chậc chậc, Chi Dương lại tự luyến nữa rồi ha Nhất.

    - Tự luyến gì chứ là thật mà ha Nhất.

    Hai thằng mặt hạnh mày hoẹ đối đáp nhau.

    - Ai cũng đẹp trai hết mà chỉ tiếc là thua thầy Noa thôi.

    Bỗng nhiên Ảnh Thải cười ngoác mồm, thằng Dương với Lữ Nhân nhìn tôi như kiểu "thật luôn".

    Bộ tôi nói gì sai à?

    - Thôi gần tới tiết tôi mua chút nước rồi lên lớp trước.

    Tôi bỏ lại nhóm của thằng Dương rồi chạy tới máy bán hàng mua một lon Coca thì gặp được Luyện Giới.

    - Bọn tôi tìm cậu để ăn cùng.

    - Ah, thành thật xin lỗi tôi đi ăn chung bạn của mình ấy.

    Vừa lên lớp tôi vừa hớp lon nước ngọt.

    - Bạn cấp hai?

    - Giống bạn nối khố hơn.

    Cứ thế Luyện Giới hỏi còn tôi thì đáp, cuộc trò chuyện cứ vậy đến khi cả hai đứa tôi đã đứng trước cửa lớp.

    - Giờ thể dục sắp bắt đầu mà giờ tụi bây mới về, còn mày nữa làm lớp trưởng kiểu gì thế??

    Báo Mã cột nữa phần tóc của cậu ấy lên rồi chỉ trỏ vào người Luyện Giới.

    - Thế Nhất cậu mau thay đồng phục đi.

    - Ừm.

    Tôi mau chóng đi lại tủ để lấy bộ đồng phục thể dục xong tôi cởi áo thay luôn.

    - Ahhhh, Nhất cậu làm gì vậy??

    Lạc Hồi ở đâu ló đầu vào hét toáng lên, vãi l bộ bây chưa thấy hàng nhau bao giờ à.

    Tôi thấy lạ, trong lớp toàn nam thì ngại ngùng cái gì.

    - .......thay đồ...?

    Cậu ta giống như nghe câu gì lạ nhất trần đời liền chết máy xong lại nhảy dựng lên.

    - Không!

    Cậu vào phòng vệ sinh đi!!

    Tôi ậm ự rồi cũng đi, mắt thấy bị cả lớp trưởng lẫn Báo Mã cũng phản đối nên tôi té lẹ.

    Bộ cơ thể tôi phản cảm lắm hả.

    Thay xong chúng tôi được sự chỉ đạo từ lớp trưởng liền kéo nhau xuống sân tập.

    - Từ nay thầy sẽ đảm nhiệm vai trò thầy thể dục của các em, cứ gọi thầy là thầy Chris.

    Thầy thể dục lớp tôi đô lắm, tóc thầy xoăn điển trai với nốt ruồi lệ, ước được đụng vào thớ cơ đó quá đi..

    - Thế Nhất thích lắm hả?

    Luyện Giới hỏi nhỏ tôi.

    - Ừ thích.

    Tôi thành thật lắm, mình thích thì mình nói mình thích, mình ghét thì mình nói mình ghét chứ tội gì phải giấu.

    Hơn thế nữa là tôi rất cuồng cơ bắp nhưng đời xui khiến nên tôi chẳng có miếng cơ nào.

    - Vậy à....

    Rồi nửa sân tập kia bắt đầu ồn ào, lớp kia bắt đầu xuống tập.

    - Nào nào, thầy là Lavinho làm quen với các em nhá.

    - Cậu người thường!

    Là cậu bạn Lữ Nhân ngay sau đó tôi cũng nghe thấy âm thanh quen thuộc.

    - Nhất đừng nhìn nó nhìn tao này!!

    Thằng Dương nó đẩy mặt Lữ Nhân ra.

    - Tao nữa bé mầm ới!!!!!

    Ảnh Thải bật lên vì sợ tôi không thấy, đùa chứ cái này còn nhục hơn ấy.

    Tụi lớp bên nó rồi lớp bên tôi cười phá lên.

    - Tụi bây cũng lắm trò nhỉ?

    Một cậu trai tóc vuốt keo bên lớp đó lên tiếng, cậu ấy rất ra dáng của một kẻ đứng đầu.

    - Biến đi Chiếu Anh.

    Lữ Nhân nói rồi im tức khắc khi thấy thầy đứng sát bên, kết quả là bị phạt bật cóc mười lần.

    - Cậu nhiều bạn quá à Nhất ơi.

    Lạc Hồi ở đằng sau kêu la, rồi cậu bạn tóc đỏ khều tôi.

    - Tôi thấy tụi nó toàn lũ vô duyên, cậu không nên chơi với tụi nó đâu.

    - Thế tôi chơi với cậu à?

    - Ừ!

    Nên thế.

    Ủa Báo Mã em ơi, em có tỉnh không em??

    Tiết học nhanh chóng bắt đầu sau khi chúng tôi khởi động làm nóng người, ở tiết này tôi đã thấy sự tuyệt vời từ Báo Mã.

    Sau tôi mới biết cậu ấy toàn đoạt cúp vàng với cả huy chương đấy.

    - Rồi, buổi học kết thúc tại đây.

    Ở lần sau các em nhớ sắm quả bóng rổ nhé.

    Chúng tôi hoàn thành hết những tiết học của nửa buổi sáng, chúng tôi đến phòng ăn sau đó là về ký túc xá.

    Luyện Giới đi tắm trước nên còn ba đứa tôi ngồi đợi.

    Tắm xong cậu ta đi ra ngoài với độc một cái quần đùi, khăn vắt vai, cơ bắp cuồn cuộn luôn nhìn mà ghen tị!
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XII


    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Từ lúc bước chân vào ký túc xá Luyện Giới nhận ra ngay Thế Nhất, là con của vị huấn luyện viên có tiếng, là cậu học bá lọt top của trường hoặc theo lời đồn là một kẻ bắt nạt đầy lố bịch.

    Luyện Giới vốn không muốn dây dưa với mấy kẻ như thế nhưng Thế Nhất lại không hề giống mấy cái lời đồn kia chút nào ngược lại em trầm tính và ít khi nói chuyện, hơn hết là em ấy rất tốt.

    Luyện Giới toàn chọn bạn mà chơi thì sao lại không ngửi thấy cái mùi tốt đẹp này được.

    - Mà mấy cậu bạn khi nãy....

    - À, tôi mới quen có hai đứa kia tức thì thôi, còn cậu đầu xanh dương là bạn nối khố.

    Luyện Giới thật ra đã nghe được hết cuộc trò chuyện kia của bọn họ, rồi tự nhiên Luyện Giới có một suy nghĩ "không biết trong mắt cậu mình có đẹp trai không".

    - Vậy....cậu thấy tôi có đẹp trai không?

    Luyện Giới nghĩ nhưng lại buộc miệng hỏi, anh thấy ngại quá.

    - Có chứ, lớp trưởng vừa đẹp trai lại còn học giỏi!

    Dẻo miệng gớm cơ mà anh thích, Luyện Giới dần dà để ý Thế Nhất nhiều hơn.

    Vốn dĩ ban đầu còn muốn lơ đi như việc Lạc Hồi cùng với Thế Nhất đi trễ mà anh chỉ ghi mỗi tên Lạc Hồi vào sổ.

    Tánh anh kì lắm, ghét là xem đối phương vô hình luôn chứ mà để ý hay quan tâm là phải khắc cốt ghi tâm à nha.

    Đến giờ học thể dục, Thế Nhất tính thay đồng phục trong lớp thì bị ngăn lại.

    Luyện Giới cũng phải đồng tình với con ong vàng đấy.

    Luyện Giới chẳng hiểu sao Thế Nhất thu hút anh quá thể, em chỉ có cái nhan sắc bình thường, em không đẹp như thiếu nữ hay người mẫu gì sất.

    Nhưng với anh thì đẹp, đẹp đến dứt ra không được.

    Âu cũng là em trong mắt của kẻ si tình.

    Luyện Giới đã bị cái nhan sắc mà anh cho là bình thường đánh gục, cũng bị đánh bại bởi những cái sự tốt bụng của Thế Nhất.

    Luyện Giới nghĩ thầm đáng ra tất cả chỉ nên dừng ở việc em tên gì thôi, đáng ra là thế...

    Anh đã nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của em dành cho thầy Chris thì lại mồm nhanh hơn não.

    - Thích lắm hả.

    - Ừ thích.

    - Vậy à....

    Thật thà, quá thật thà!

    Anh cũng có cơ bắp đấy, chiều nay chắc phải khoe thôi.

    Nghĩ thế rồi anh lại lắc đầu, thật luôn?

    Chưa hiểu gì thêm về em mà anh đã có ý định lấy le rồi.

    Tụi khi nãy nói chuyện với Thế Nhất cứ cố thu hút sự chú ý của em làm Luyện Giới thấy phiền quá đi!!!

    Hết tụi nó thì chớ giờ còn thêm công chúa tóc đỏ rắc thính tùm lum, má ơi!

    Luyện Giới nghĩ lại, giờ mà không hành động thì đợi tụi kia nó bắt crush đi à.

    Ủa vãi!!

    Tự nhiên giờ anh lại đi nhận người ta là crush luôn.

    Nói gì thì nói anh cũng đã đứng trước mặt em rồi.

    Đúng vậy Nhất à, em cứ nhìn thoải mái đi.

    ______________________________

    - Vãi nồi.....

    Tôi mắt chữ A mồm chữ O nhìn lớp trưởng với thân hình cường tráng đứng trước mặt, mấy giọt nước chưa được lau khô chảy xuống làm cơ thể trông mlem lắm.

    Tám!

    Tận tám múi cơ nhá, rồi cậu ta lấy tay tôi áp lên trên lồng ngực đang phập phồng hơi thở kia.

    Ủa thấy sai sai.

    - Mày biến mày!

    Báo Mã đẩy Luyện Giới ra rồi che mắt tôi, ủa bạn ơi cảnh đang đẹp.

    - Thế Nhất nhìn tui đi!

    Lạc Hồi bước ra khỏi phòng tắm rồi mà cơ thể hình như đang trần truồng nên Báo Mã la oai oái.

    - Gớm vãi l, cút mẹ mày đi!!!

    - Ủa, bộ ông hong có sao mà bảo tui gớm?

    Tôi nghe tiếng bước chân ngày một gần rồi nhận thấy tay của Báo Mã bị giựt mạnh ra, đù má khung cảnh trước mắt làm tôi sốc vãi bìu....

    - Con lạy mẹ mặc quần vào đi!!

    Cậu báo đỏ túm chăn quấn lấy Lạc Hồi lại còn Luyện Giới thì vác cậu ta vứt vào phòng tắm rồi đóng sầm cửa.

    - Thế Nhất, cậu có sao không?

    - Tôi mù rồi đừng ai nói gì nữa hết....

    Cái cậu ong vàng vẫn đang loay hoay trong phòng thay đồ nên tôi bảo hai người kia rằng tôi sẽ chợp mắt chút.

    __________________________

    Thế Nhất ngủ rồi, ở chung với cậu ấy nên cả bọn biết Thế Nhất một khi ngủ sẽ ngủ say như chết luôn.

    Khoảng không im lặng chỉ còn lại tiếng gió xào xạc rồi Báo Mã lên tiếng trước.

    - Mắc gì mày lấy le với Nhất?

    - Tôi thích cậu ấy.

    Một phút thật lòng.

    - Trùng hợp ghê, tui cũng vậy.

    Lạc Hồi xong xuôi cũng vô tình nghe được nên trả lời luôn, ai chà chà phòng này căng à nha.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XIII


    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Tôi ngủ dậy sau giấc trưa cũng tắm rửa sạch sẽ rồi bước ra kêu gọi những con người đang say giấc kia.

    - Dậy đi ông cháu ơi!!!

    Vừa kêu tôi vừa soạn cặp, sau khi soạn xong cũng chưa thấy động tĩnh gì hết cách nên tôi đi từng giường kêu từng đứa dậy.

    - Lạc Hồi dậy nào.

    Cậu ong vàng có nét tinh nghịch và đôi chút trẻ con, với tôi cũng không khó chịu là bao...à trừ việc cậu ta khoe hàng nhá!

    - Thế Nhất bế tui.....

    Lạc Hồi vừa nói vừa ghì tay tôi, cái mỏ còn chu chu.

    - Trời mé!

    Hoảng quá tôi lấy tay mình đập vào cái mặt tiền cậu ta rồi chim cút xuống, tôi sang tới giường Báo Mã - Luyện Giới đối diện giường tôi, Báo Mã có một mái tóc đỏ dài, cậu ấy rất hay chăm sóc tóc của bản thân kĩ càng nên đôi lúc tôi ngửi thấy mùi dầu gội thoang thoảng từ tóc cậu ấy, rất muốn chạm lấy một lần!

    Báo Mã đôi lúc sẽ như cô tiểu thư kiêu kỳ, đỏng đảnh nhưng với tôi cậu ấy chỉ như chú mèo.

    - Báo Mã dậy đi ông.

    Tôi nhìn cậu ấy ngủ, đường nét thanh tú của cậu thu hút tôi quá trời.

    Bỗng tôi thấy tim tôi đập thùm thụp, vãi l tim em ơi!

    - Cậu cứ nhìn thoải mái.

    Cảm động hoá cảm lạnh ngang, cậu ấy nói mắt vẫn nhắm.

    - Thôi đi cha.

    Tôi đáp rồi leo lên réo Luyện Giới dậy, nếu như Lạc Hồi tinh nghịch, Báo Mã kiêu kỳ thì Luyện Giới lại đỉnh đạc hơn cả bọn.

    - Đợi mấy cha dậy chắc trễ mẹ rồi.

    Tôi làu bàu, tụi nó thì lần lượt sửa sang rồi chúng tôi mau chóng đến lớp học.

    Chúng tôi có đi ngang qua phòng thằng Dương, cái phòng tan hoang, Lữ Nhân với thằng Dương bị thầy giám thị gông cổ lại, cậu bạn Ảnh Thải được bạn cùng phòng còn lại đưa đi.

    - Bé mầm ơi, tụi kia đánh tao ra nông nỗi này đó.

    Ảnh Thải nán lại sụt sùi nói với tôi, rồi nói làm gì tôi có giải quyết được đâu.

    - Ai biểu mày ngựa?

    - Ra chỗ khác đi bạn.

    - Xùy xùy xê ra.

    Tôi nhìn bộ ba Luyện Giới - Lạc Hồi - Báo Mã xua đuổi Ảnh Thải như anh ta là hồn ma không bằng.

    - Thế Nhất đừng tin nó ------

    Thằng Dương nó la lên rồi bị thầy giám thị kéo tai lôi xềnh xệch, Lữ Nhân thì bị nắm cổ áo.

    Chẳng biết chuyện gì mà bên mắt của Lữ Nhân bầm tím mặt hầm hầm.

    - Mày đừng lo, tao đéo tin ai cả!

    Tôi hét vọng lại cho nó nghe mắc công nó lại lo.

    - Phụt--- Hahahah!!

    Lữ Nhân cười lớn rồi anh ta cũng la lên.

    - Ê!

    Cậu người thường, tôi vẫn đẹp trai mà ha!

    - Ủa, thật luôn!?

    Thằng Dương đang bị kéo đi nghe xong câu đó của anh ta thì nó cựa quậy muốn đấm đá Lữ Nhân mà đâu có được nó bị thầy giám thị cú cho vào đầu luôn.

    - Trừ 5 điểm thi đua vì chửi thề trước mặt thầy.

    Cậu bạn cùng phòng của nhóm thằng Dương lôi cuốn sổ ra ghi tên lớp tôi vào.

    Cậu ta có tóc bông xù màu đen che đi đôi mắt, để ý thì tôi thấy cái băng "sao đỏ" to tổ chảng.

    Tôi sau đó cũng cùng bộ ba kia về tới lớp, tiết khởi động lại là tiết Ngoại Ngữ, chúng tôi học với thầy Ngải Tác Lạp.

    Thầy ấy nổi bật với đôi mắt hai màu, thầy còn rất vui tính.

    Bất chợt tôi nhớ về những tháng ngày kia, kể ra giờ tôi thấy bây giờ mỗi ngày đi học là một niềm vui đấy chứ.

    ______________________________

    - Ảnh Thải, mày lén lấy điện thoại khi nào thế?

    Lữ Nhân hỏi, trường cấm xài điện thoại hầu như đều bị tịch thu hết rồi.

    Vậy mà mấy nay thằng Ảnh Thải lén trộm về xài, còn không cho anh em biết.

    Đột ngột bị phát hiện làm Ảnh Thải giật bắn mình rồi quay sang nhìn Lữ Nhân lúng túng.

    - Có gì mà giật mình, mày đang----

    Hành động đó của Ảnh Thải làm Lữ Nhân nghi ngờ, tức thì hắn giựt lấy điện thoại của Ảnh Thải.

    Một màn kinh hỷ đập vào mắt hắn.

    - Chẳng lẽ....vãi thật làm đéo gì có chuyện.....

    Lữ Nhân nhức nhức cái đầu, hắn vốn nghĩ Ảnh Thải là một tên trai tồi.

    Đó giờ thằng chả chỉ thích hơi gái thôi thì làm sao thay đổi tính hướng nhanh được nhưng khi nãy Lữ Nhân thấy một loạt tin nhắn Ảnh Thải gửi cho hơn chục người rằng nó muốn chia tay.

    Sốc hơn là hắn đã trông thấy mạng xã hội của Thế Nhất, Lữ Nhân để ý em thì làm sao bỏ sót mạng xã hội của Thế Nhất được.

    - Thì....tao nhờ một chị gái hỏi xin in tư của bé---- à Thế Nhất.

    Ảnh Thải gãi gãi cổ rồi trả lời.

    Lữ Nhân nhăn mày, hắn vậy mà không ngờ Ảnh Thải lại đi giả gái nhắn tin qua lại với Thế Nhất.

    Đã quen hơn hai tháng!

    Đó là vì sao khi không còn được nhắn tin với Thế Nhất nên nãy nó thẩm du đoạn chat nó và Thế Nhất nhắn nhau.

    NTR!

    Đích thị là NTR!!

    Bảo sao hai ngày qua tâm trạng thằng Thải cứ lâng lâng như đang trên mây.

    Mặt mày đỏ au khi nhớ về gì đó và sẽ có lúc nó gục xuống bạn hét lớn, y như thiếu nữ hãy còn tuổi ngọc ngà.

    Ảnh Thải đó giờ chỉ là một thằng Fuck Boy không hơn không kém.....

    Lữ Nhân chưa già đã huyết áp cao muốn lịm đi ngay tức khắc.

    - Tránh xa Nhất ra.

    - Không thích đấy.

    Đúng là sớm muộn gì ngày này cũng đến, khi mà hai thằng bạn đều thích cùng một người sẽ có kết cục này.

    - Mày muốn anh em tương tàn à?

    - Thế mày nghĩ mày bảo tao ăn cứt thì tao phải nghe à.

    - Sao mày không tiếp tục cái lối sống của một thằng Fuck Boy đi?

    - Thế Nhất sẽ không vui nếu tao bắt cá nhiều tay đâu!

    Chú thích:

    Oliver Aiku - Áo Lợi Phất Ngải Tác Lạp

    Thông tin do Miu tự tra có sai sót mong các bạn nhắc nhở ạ.
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XIV


    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Mày xác định rồi con.

    Lữ Nhân nói rồi kéo cổ áo Ảnh Thải, đấm một phát mạnh vào mặt anh ta.

    - Có cái cục cớt tao bỏ Thế Nhất nhá!

    Anh ta cũng không vừa, loạng choạng một hồi rồi đấm thẳng ngay mắt của Lữ Nhân làm cho hắn té sõng soài.

    Đồ đạc rớt bể tùm lum, đang hăng máu chó thì hai khứa cùng phòng về tới.

    - Tụi bây bị điên à?

    Chi Dương la lên.

    - Làm cái gì vậy hả.

    Cậu bạn tóc che mắt vội lấy cuốn sổ mà mấy nay cậu ta cực lực ghi tên mấy đứa vi phạm.

    - Nhìn cái méo gì mà nhìn, muốn đấm nhau à?

    - Bộ mắt chỉ để trưng hả.

    Hai thằng bạn thân ai nấy lo nói xong rồi sau đó lao vào bụp nhau, Chi Dương định bụng mặc kệ nhưng thấy điện thoại đang phát sáng liền nghía vào xem.

    Xong cũng quyết định bay vào cùng Lữ Nhân đập Ảnh Thải.

    - Ba đứa thằng bây tao trừ hết điểm thi đua.

    Nói xong cậu bạn đó chạy đi mách thầy giám thị Loki, lúc cả hai người quay lại nhìn vẩn quanh thì chỉ có mà ngán ngẫm.

    - Nhất Huy em đưa bạn xuống phòng y tế đi.

    - Vâng.

    Thầy Loki giao cho Nhất Huy việc rồi cũng quay sang hai thằng ất ơ để hỏi tội.

    - Cùng phòng mà sao hai em lại đánh bạn?

    - Nó đánh em trước.....

    - Đúng đó thầy!

    Lữ Nhân vờ tủi thân còn Chi Dương vờ an ủi, nhìn một màn này rồi Loki nghĩ "hay giờ mình thôi việc nhỉ".

    Nhất Huy cũng thấy tò mò về cái người tên Khiết Thế Nhất kia, ở chung phòng với ba thằng trẩu suốt ngày liên mồm "Nhất, Nhất" làm Huy từ thấy xàm xí thành tò mò.

    Đang lôi cổ thằng Thải đi thì chả khựng lại làm Nhất Huy chới với.

    - Tụi nó ăn hiếp tao ớ bé mầm.

    Nhất Huy bày vẻ mặt ta khinh với Ảnh Thải, thằng chả cao mà nói chuyện với người nọ phải khom người xuống níu níu tay các kiểu đồ.

    Ảnh Thải đúng là không có liêm sỉ, bị đám bạn của người ta xua đuổi như con chó ấy mà cứ níu kéo người ta.

    Còn hai thằng bạn cùng phòng kia bị lôi đi vẫn không màng sống chết mà minh oan với Thế Nhất.

    - Mày đừng lo tao đéo tin ai cả!

    Nhất Huy nghe xong cố bụm miệng để không phải cười thành tiếng, Huy lôi cuốn sổ ra ghi tên Khiết Thế Nhất học lớp 10A2.

    Nói thật là mặt cậu ấy đần thối cả ra.

    - Bộ mày thích cái cậu Thế Nhất kia á?

    - Ừ nhưng tao không biết nên bắt đầu từ đâu.

    Cả hai đi dọc hành lang rồi tán dóc.

    - Nghe nói mày từng hẹn hò nhiều lần mà?

    - Ừ, hẹn cùng lúc 5 em.

    Nhất Huy nghe xong liền nín bặt.

    - Vậy tao giúp mày trở thành trai ngoan.

    - Thật á?

    Ôi, cảm ơn bạn hiền.

    Vứt thằng loz Lữ Nhân đi từ nay mày là bạn thân tao.

    Ồ nghe hãnh diện nhỉ, với quyết định kia của bản thân trong tương lai Nhất Huy đã ước bản thân có một cái cổ máy thời gian rồi quay lại thời gian này đấm cho bản thân mấy phát.

    ________________________________

    Nghe giang hồ đồn trường tôi sắp mở ra đợt tuyển sinh dành cho mấy đứa đàn em, cũng phải thôi trường tôi đang theo đuổi cái gọi là "tài không đợi tuổi" nên đang tiến hành ngay.

    Tôi còn nghe thằng Dương bảo là nhóc Lang đang cố thi vào đây nữa, lạy mày tha tao!!!!

    - Thế Nhất sau giờ học gặp thầy ở phòng giáo viên.

    Thầy Noa trước khi đi còn quay lại nói với tôi.

    - Dạ vâng!!

    Không biết có gì quan trọng, tôi tò mò quá nên chuông reo tôi liền phóng xuống phòng giáo viên.

    - Ở hội học sinh đang thiếu một chân đó là thư ký hội trưởng.

    Tôi nuốt nước bọt nhìn thầy.

    - Em cũng là tân binh mới của trường, điểm số lại cao nên thầy chọn em.

    Nếu không muốn em không cần tham gia cũng được.

    Thầy Noa nhìn tôi, dù thầy nói thế nhưng tôi thấy được sự kỳ vọng trong mắt thầy.

    Chưa có ai ngoài những người thân quen nhìn tôi như vậy bao giờ.

    Khoảng thời gian ở trường cấp hai cũng thế, dù tôi có cố gắng nhiều như thế nào thì trong mắt bọn họ tôi cũng chỉ là đứa bắt nạt không đánh để tin tưởng.

    Nên lần này tôi sẽ thử, tôi muốn làm cho thầy tin tưởng tôi nhiều hơn nữa!

    - Em sẽ làm!

    Nhất định thầy sẽ không thất vọng!!

    -Cookie-

    Karasu: và sau đây là một vài dòng tâm sự tao gửi mày này thằng bạn tốt...
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XV


    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Từ nay em sẽ phụ trách anh, mong anh chỉ bảo!

    Tôi nói rồi lẽo đẽo theo sau với đàn anh năm ba, ảnh có tóc màu đỏ sẵm mắt màu xanh còn có lông mi rất dài.

    - Vậy à tôi là Mịch Sư Ngà.

    Giọng ngon lắm quý vị.

    - Vâng, em là Khiết Thế Nhất.

    - Giờ cậu cầm sấp tài liệu này đi theo tôi.

    Ảnh phân bố công việc cần làm cho tôi rồi có một cậu chàng nọ bước vào.

    - Chú mày đến đây làm gì?

    - Hả, thì tôi đậu rồi nên vào đây nhận ký túc xá sẵn ghé chỗ ông.

    Cậu chàng kia tóc màu xanh đậm, lông mi i chang đàn anh Sư Ngà luôn.

    - Thằng này là em trai tôi Mịch Sư Lẫm, nhỏ hơn cậu một tuổi đấy.

    - À chào em!

    Tôi nghe đồn hai anh em nhà này nổi tiếng lạnh như băng, thế thì làm sao có bạn được nhể.

    - Chào cái quần thằng hời hợt.

    - Nhìn thì gầy nhom, lớn hơn thì sao hả cái đồ lùn tịt.

    - Tao móc mắt mày giờ chứ ở đó mà dòm.

    À thôi, tôi đổi ý rồi lạnh lùng cái cứt ấy.

    Thằng này mới trốn trại ra đây à?

    Cậu ta bắn như rap làm cả tôi với anh Sư Ngà trở tay không nổi.

    Hơi tổn thương mà tôi cao cũng hơn m7 đấy.

    - Sao em đẹp trai mà vô duyên vậy em?

    Nhịn không được tôi hỏi, nhìn mặt nó cứ như ai vừa bảo nó là tinh tinh xổng chuồng ấy.

    Sư Ngà hết nhìn tôi rồi lại nhìn nó, sau đó liền đẩy Sư Lẫm ra khỏi phòng.

    - Thứ lỗi cho thằng em tôi, nó bị mất nết.

    Đàn anh vừa nói vừa rót cốc nước để ngay bàn tôi, tôi cũng lễ phép nhận lấy.

    - Lần tới mà nó thế thì cậu cứ thẳng tay, tôi bảo kê.

    - Chuẩn bà, em mà không đánh nó phọt cớt thì không còn là em đâu.

    Sư Ngà nghe xong rồi cười lớn, tụi tôi làm xong việc ở hội học sinh nên tôi chạy nhanh ra sân chơi kẽo hết giờ.

    Tôi lựa phiên ghế vắng người rồi ngồi xuống, Lạc Hồi cũng tiến tới khi thấy tôi.

    - Nay cậu bận hả Nhất?

    - Có chút à.

    Tôi đáp lời Lạc Hồi.

    - Cho cậu nè.

    Bên má tôi chuyền đến cảm giác lạnh buốt khi quay sang thì thấy Lạc Hồi dí cây kem sát mặt tôi.

    - Cảm ơn.

    Tôi bóc vỏ cây kem rồi liếm dần, ai thích cạp nguyên miếng chứ tôi là thích nhăm nhi từ từ hơn.

    - Ăn không?

    Tôi di chuyển cây kem đến trước mặt Lạc Hồi.

    - C-c-cái.....

    Lạc Hồi cứ lắp bắp mãi rồi tôi chợt nhận ra tôi đang thất thố cỡ nào, cũng tại tôi hay ăn chung với nhóc Lang thằng Dương nên tôi thấy bình thường.

    Tôi nhún vai rồi liếm ngang cây kem.

    Bất chợt Lạc Hồi sáp lại gần tôi, nhẫn tưởng chỉ cách nhau 1cm, cậu ta nắm lấy tay đang cầm kem của tôi rồi bất thình lình cắn ngay phần tôi vừa liếm.

    Cậu ta sau đó áp nhẹ môi cậu lên môi tôi.

    Tôi bị lag tạm thời nhưng mau chóng đẩy mạnh cậu ta ra, cây kem rơi xuống đất náy tươm.

    Còn tôi xấu hổ quá nên bỏ chạy, mặt tôi nóng ran bởi khi nãy gương mặt phóng đại và hành động kia của Lạc Hồi.

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Ê Dương.....nếu có người hôn mày... nghĩa là người ta thích mày đúng không?

    Trong trường tôi vẫn chưa có thân ai như thằng Dương cả nên việc này cũng chỉ dám hỏi nó, tôi hỏi mà thấy ngượng quá trời.

    - M-mày...

    Có đứa thích mày à!?

    - Nhỏ nhỏ thôi cha nội!!!!

    Tôi vội bụm miệng nó, mắc gì phải hét lên vậy trời.

    - Chưa hành sự gì đâu với cả tao có quen một chị gái trên mạng.

    Quả thật là trước khi nhập học tầm hai tháng thì có chị gái nọ đến xin in4.

    Tụi tôi quen được hai tháng mấy thì nhập học mất mà chưa kịp gặp mặt lần hai.

    Yêu xa khổ lắm dù vậy tôi vẫn muốn gặp chị, nghĩ đến tôi lại bật cười với mấy cái meme chị gửi tôi.

    Sao tôi khốn vậy cà?

    Hay có chăng là để quên đi thằng Lang?

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Dương tái xanh mặt mày nhìn Nhất cười như một thằng ngốc, vãi cả nồi Nhất mà biết được bản thân em dính vào lưới tình với một thằng đực rựa thì thôi rồi luôn.

    Mà chuyện quan trọng hơn là rốt cuộc thằng đéo nào dám dở trò?

    Dương vắt óc suy nghĩ cũng chỉ duy ba thằng bạn cùng phòng của em là có khả năng, cái ngày Chi Dương sợ lại đến nhanh quá.

    Góc tác giả

    Sora: tui bị ngu miêu tả ngoại hình và bla bla.....
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XVI


    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Lạc Hồi cũng biết ngại nhưng nãy nhìn thấy Thế Nhất ăn cay kem ngon lành mà kiềm lòng không nổi nên đã làm cái hành động khó xử kia.

    Giờ cậu ta đang lấy tay che đi gương mặt ửng đỏ của bản thân.

    Nhất thấy cưng quá à, em rất dễ bộc lộ cảm xúc với hầu như mọi thứ.

    Lúc nãy dù em đã quay đi thì Lạc Hồi vẫn trông thấy gương mặt đỏ như gấc kia, mảng đỏ lan sang hai cái tai nhỏ xinh.

    Da Nhất không trắng mà thuộc dạng bánh mật dẫu vậy cũng chỉ tô điểm thêm cho em.

    Lạc Hồi nói thích Thế Nhất nhưng đó chỉ là đùa bởi khi cậu ta thích chơi với ai cũng sẽ nói "thích" nhưng lại làm Luyện Giới lẫn Báo Mã hiểu lầm.

    Giờ nghĩ lại thì chắc khỏi giải thích gì vì Lạc Hồi cảm nhận thấy lòng ngực mình đập rộn ràng vì em.

    Đang tự cười một mình thì trên đầu của Lạc Hồi có cảm giác ươn ướt, thoáng nghĩ là trời mưa nhưng khi Lạc Hồi ngước lên lại thấy Báo Mã làm " trời mưa".

    - Ông làm gì vậy?

    Lạc Hồi vẫn dùng điệu cười rạng rỡ nhìn Báo Mã.

    - Cười cái mả mẹ nhà mày.

    Cậu báo đỏ nói rồi giận cá chép thớt nên đá vào phiên ghế Lạc Hồi đang ngồi.

    - Ông có chuyện gì với tui hả?

    - Mắc gì mày hôn Nhất.

    - Thì tui cũng chỉ hôn người tui thích thui mò.

    Lạc Hồi vẫn rất vô tư còn khoanh tay nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu lắm.

    - Má!

    Mắc đéo gì mày chọn Thế Nhất?

    Đi thích đứa khác đi!!

    Báo Mã tức, mắc gì mấy thằng loi choi này cứ thích crush của anh thế không biết, Thế Nhất đại ngốc thì lại rất ung dung chui vào hang cọp.

    - Tại sao tui phải làm thế, ông đi mà làm.

    Hay ông tức tui vì không hôn được cậu ấy như tui?

    Lạc Hồi không phải kẻ ngốc, cậu ta vốn biết lý do Báo Mã tức giận với mình nhưng chỉ hỏi cho có lệ.

    - Đậu má!

    Báo Mã vứt cho câu đó rồi bỏ đi ngay, đánh lộn cũng chỉ làm mọi chuyện rùm beng lên.

    Đối phương còn đang cố sát muối lên vết thương anh.

    Cay đỏ dái!

    Anh bỏ lên phòng để tắm cho hạ hoả, đi ra thì anh thấy Nhất đang ngồi đọc sách.

    Đôi lúc Nhất sẽ như kiểu đi không dấu nói không tiếng ấy, em cứ ngang nhiên bước vào cuộc đời người khác mà chỉ lặng thinh như thế thì chết mấy cái gã si tình này mất thôi.

    - Cậu không đi xuống nhà ăn à?

    Anh hỏi rồi ngồi xuống giường mình mà nhìn Thế Nhất, lúc nào em cũng trông cô đơn và sống khép kính mình dù em ấy mà đi kiếm bạn chắc được hơn chục đứa.

    Tại sao nhỉ?

    - Không, tôi hay biếng ăn.

    Thế Nhất đáp.

    - Cậu sấy tóc giúp tôi được không?

    Báo Mã cắm máy sấy tóc rồi quan sát biểu cảm của Thế Nhất, anh vốn biết em muốn chạm vào tóc anh nên bây giờ cậu ấy phóng tới phục vụ như một thợ hớt tóc chuyên nghiệp.

    - Tóc cậu mềm nhỉ.

    Giọng em nói gần tai anh làm anh có chút nhột, Thế Nhất cũng là số ít người mà anh cho chạm vào tóc.

    Báo Mã thừa nhận anh kiêu ngạo, luôn giành chiến thắng ở hầu hết mọi cuộc thi.

    Thoáng nghĩ chắc ngoài gia đình người thân ra thì chẳng ai chịu nổi cái tính nết này đâu.

    Bởi khi còn học tiểu học hay trung học anh thường được mọi người đặt cho biệt danh "tiểu thư ngạo mạn" vì trông anh chỉ như cô gái cần được chiều chuộng.

    - Cậu có từng nghĩ.... tôi là con gái không?

    - Đôi lúc.

    - Tại sao?

    - Vì cậu trong như chú mèo hơn.

    - Mèo?

    Gì vậy chứ.

    - Thật mà.

    - Ý cậu là tôi dễ thương á?

    Chọc Thế Nhất từ khi nào đã thành thói quen của anh, em dễ ngại nên giờ mặt em đỏ muốn bốc khói.

    Thế Nhất thật thà nên khi nói chuyện cùng em khiến Báo Mã cứ cười mãi, nên đôi lúc anh nghĩ thế này "không có Thế Nhất chắc mình cười không nổi".

    Thế Nhất như đang nghĩ gì đó rồi đáp lời Báo Mã.

    - Dễ thương.....

    Em nói nhỏ như không muốn anh nghe, tay em còn đang thắt tóc anh thành hai cái bím xinh xắn.

    Báo Mã đắn đo một hồi cũng quyết định chòm người lên hôn vào má Thế Nhất một cái thật kêu rồi phóng vào chăn luôn.

    - Cảm ơn!
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XVII


    Các tình tiết sau phi logic về mặt quy định ký túc xá!

    Mong mọi người lưu ý.

    Author: Lemiu-kun

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Tôi đã được chạm vào tóc Báo Mã rồi á mọi người, nếu có chết thì đầy mãn nguyện nhá.

    Mà cậu ta hơi lạ, cứ hỏi mấy câu hỏi kì quái thôi ngại chết tôi.

    Rồi tôi có cảm giác bên má mềm mềm nhìn sang thì thấy Báo Mã hôn cái chốc luôn!!!

    - Cảm ơn!

    Báo Mã nói rồi phóng vào trong chăn, đậu phộng nụ hôn tôi giành cho chị gái kia mất sạch.

    Khóc trong lòng nhiều chút, kể từ ngày hôm đấy thì tôi tránh mặt Lạc Hồi luôn mà đâu có được.

    Ở cùng chiếc giường tầng, học cùng một lớp, ở chung một phòng thì né kiểu gì được.

    Có một chuyện còn cam go hơn đó là không khí giữa Lạc Hồi với Báo Mã, Luyện Giới còn không thèm đoái hoài đến hai đứa đó.

    Mỗi khi hai đứa kia gây gỗ thì cậu ấy bảo tôi rằng "kệ nó đi, Thế Nhất đi chơi nào".

    Những ngày sóng gió ấy vẫn cứ tiếp diễn cho đến cuối tuần, đây là ngày tự do nhất của anh em bọn tôi.

    Điện thoại được trả còn có vé ra vào cổng trong một ngày, sướng vãi bìu.

    - Nhất ơi, nay mình đi hẹn--- à nhầm đi chơi công viên đê.

    Lạc Hồi ló đầu từ trên giường nhìn tôi đầy mong đợi.

    - Hai đứa đi có kì quá không?

    Hay mình rủ thêm.

    Tôi dời mắt khỏi cái điện thoại rồi hỏi đầy ngượng nghịu, chỉ là mỗi lần cậu ta sáp lại tôi không thôi nghĩ về cái ngày hôm bữa.

    - Đúng đó, Lạc Hồi ích kỷ thật.

    - Bộ mày tưởng trong phòng còn mỗi mày với Nhất thôi á?

    Luyện Giới bắt bẻ còn Báo Mã thì chỉ trích, thấy chưa tôi nói rồi.

    - Tao chưa nghoẻo đâu Thế Nhất!

    Quay qua quay lại thì tôi thấy thằng Dương nó đã đứng trước cửa thở còn thua chó nữa.

    - Địu mẹ thằng đầu xanh dương!!!

    Là giọng cha nội Lữ Nhân, hắn rống lên từ cái xỏ xỉnh nào đó.

    - Bé mầm iu ớiii!

    Ảnh Thải đẩy mạnh thằng Dương làm nó ngã lăn quay còn cậu ta thì chạy lại ôm chặt tôi, như mẹ tìm con ấy.

    - Mày là thằng nào??

    Báo Mã hỏi rồi nắm áo Ảnh Thải mà ra sức kéo.

    - Tao là người yêu trên danh nghĩa của bé Nhất!

    Ảnh Thải vẫn không suy suyễn, ôm tôi càng thêm chặt.

    Ủa khoan.....

    - Quần què gì, cha nói gì vậy???

    Tôi bây giờ mới phản kháng hòng thoát khỏi cậu ta không lại có cái lời đồn thất thiệt nào nữa thì chết dở.

    - Ơ nhưng đúng thế mò!

    - Đúng cái đầu buồi ấy.

    Lữ Nhân đã đứng trước cửa nói với Ảnh Thải rồi chạy như bay vào giựt đầu Ảnh Thải, nắm chuẩn ngay phần tóc màu xanh kia của Ảnh Thải luôn.

    - Ủa sao mày thoát được!?

    Thằng Dương hình như sợ Lữ Nhân lắm hay sao á mà nó núp mẹ ra cửa luôn.

    - Mày chết với tao!

    Lữ Nhân hét toáng rồi vừa túm đầu Ảnh Thải vừa giựt cọng tóc của thằng Dương, ai đó hãy trả tôi về hành tinh của tôi với.

    - Cái loz què gì đang diễn ra vậy?

    - Tôi nói.

    - Hết thằng này rồi tới thằng kia, má!

    - Báo Mã la làng.

    - Tôi sẽ gọi lớp trưởng của mấy cậu tới.

    Lạc Hồi lộn ngược xuống rồi ngồi kế tôi, Báo Mã thì lượm mấy món đồ có thể chọi để chọi vào đám thằng Dương, Luyện Giới nói xong câu đó cũng bỏ đi luôn.

    - Mấy cậu phòng 102 im lặng chút coi!

    - Ôi vãi....

    Cậu bạn tóc dài đứng trước cửa phòng chúng tôi vừa che mặt vừa chỉ trỏ, ụa sao giống Báo Mã vại..

    - C-chắc là do phòng mình ồn quá....

    Rồi còn cái cậu đô con kia nữa, còn ổn không bạn?

    - Vãi cả.... mày đấy à?

    Đù gặp người quen, thằng Sư Lẫm đứng trước cửa đầy hoang mang.

    - X-xí cái con---- ôi đm!

    Thằng Dương thoát được cái siết cổ của Lữ Nhân liền chạy tới chỗ tôi, mà nó chạy éo nhìn đường thế nên vấp cái máy sấy tóc rồi té dập mặt.

    Chuyện chẳng có gì nếu cái máy không văng lên rồi đập vào đầu tôi.

    Lí trí hay con tim gì đó nó đi chầu ông bà ông vải từ lâu rồi nên tôi bán hành cho nguyên lũ.

    Hành tôi bán rất ngon!

    - Rồi rốt cuộc bây muốn nói gì?

    Tôi ngồi xếp bằng để cho Lạc Hồi phía sau xoa bóp, nãy tung skill nhiều quá nên xương khớp tôi kêu gào thảm thiết lắm.

    - Muốn rủ Thế Nhất đi chơi!

    Đám thằng Dương với hai thằng bạn cùng phòng tôi đồng thanh.

    - Ủa mắc gì mày quánh tao??

    - Cưng sủa gì sủa lại anh nghe.

    Tôi cười hiền nhìn Sư Lẫm đang ý kiến.

    - Thì.... mắc gì ông quánh tôi?
     
    [Allisagi] Nhất À, Em Không Yêu Bọn Anh Sao Em?
    Chap XVIII


    Author: Lemiu-kun

    .

    Có Người Muốn Bảo Vệ Em

    .

    Có Người Muốn Hy Sinh Vì Em

    .

    Có Người Lại Rơi Vào Bẫy Tình Của Em

    .

    Làm Sao Mới Thỏa Đây Em Ơi?

    .

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    - Rồi tóm lại cả bọn trừ phòng 103 là muốn đi chơi chứ gì?

    Tôi xoa xoa huyệt thái dương, tận đây tuổi đầu rồi mà cứ như mấy cái thằng trẩu tre không bằng.

    - Nhất, giải quyết xong rồi à?

    Tôi mừng thầm khi nhìn thấy Luyện Giới đã về tới cửa còn hơn trông má đi chợ về, cạnh lớp trưởng còn có cậu bạn vuốt keo kia.

    - Bộ đây là tác phẩm của mày à?

    - Cậu ta hỏi.

    - Nay trời đẹp hen.

    - Tôi đánh trống lảng.

    - Đây là lớp trưởng của phòng 201 - Mã Lang Chiếu Anh.

    - Luyện Giới mỉm cười nhìn tôi.

    - Tụi bây còn không mau nhấc cái đít về đi??

    Chiếu Anh dùng chân đá đá vào người Lữ Nhân, rồi cậu ta khoanh tay bảo:

    - Sao tụi bây cứ làm tao bực mình thế!

    Mất hết thể diện của tao!

    - Mày còn khó chịu hơn!

    Nhân đáp rồi nằm xuống lăn qua lăn lại vài vòng, chán chê cậu ta tựa vào giường tôi rồi hỏi:

    - Mình đi đâu chơi là được nhỉ?

    - Công viên?

    - Tôi đáp.

    - Chốt kèo nhá!

    Nói xong cả bọn đi thay đồ rồi tút tát lại bản thân như việc hỗn độn kia chưa từng có.

    Bộ gây lộn nhiều quá riết nó quen ha gì?

    Thật bất lịch sự khi tôi quên sự hiện diện của mấy cậu còn lại nên tôi nói:

    - Nếu được, mấy cậu cùng đi.

    - Có cái củ shit, đi mình mày đi!

    Lẫm nói rồi bỏ đi ngay, chắc do tôi đánh nó mạnh tay quá nên nó ghét tôi rồi.

    Mà kệ.

    - Cảm ơn về lời đề nghị nhưng tôi lại bận.

    - Cậu bạn tóc dài nói.

    - Có dịp ta cùng đi.

    - T-tụi mình xin lỗi vì hành đ-động của Lẫm nha!

    Ối dào, người gì đâu mà dễ mến quá chừng thế là tôi cười xoà bảo là "không có gì".

    Hai cậu bạn đó cũng về nốt.

    - Nghe chưa?

    Cút về đi Chiếu Anh.

    Nhân chuẩn bị xong liền hất cầm ý đuổi Chiếu Anh về, cậu ta trước khi đi cũng còn nán lại nhìn tôi.

    𓇼

    Chúng tôi sau đó thống nhất bắt xe buýt đến công viên giải trí gần trung tâm thành phố, ụ ẹ tụi nó cứ chí choé suốt dọc đường nhớ đến lại quê.

    Lần đầu đi cùng nhiều người bạn làm tôi phấn khích luôn lắm, nhiều sạp bán đồ ăn trông đến là mê.

    - Lần đầu cậu tới mấy nơi này à?

    - Luyện Giới hỏi.

    - Ừ!

    Tôi cười lớn khi được hỏi, phải là lần đầu có nhiều bạn mới đúng.

    - Chỉ cần về trước 22h, mọi người cứ chơi thoải mái!

    Luyện Giới hô to làm tôi thấy phấn chấn lắm, Hồi kéo tay tôi đến tàu lượn trước tiên, nhìn tất cả tôi muốn được thử hết!

    𓇼

    Chúng tôi chơi tới tầm giờ chiều thì lại bị kéo đến cái đu quay khổng lồ kia, tụi nó chơi oẳn tù tì xem đứa nào thắng thì ngồi cùng tôi.

    Tôi nói " thôi, ngồi 4 người đi " vì có cả 8 đứa đủ chia thành hai.

    Chứ riêng 2 đứa nó lại ám muội quá.

    Lần lượt có tôi - Lạc Hồi - Luyện Giới - Ảnh Thải ngồi chung với nhau.

    Lạc Hồi ngồi kế, hai người kia đối diện.

    - Nhất này, cậu muốn trở thành gì sau này?

    - Lạc Hồi hỏi.

    Tôi vẫn dán mắt vào cửa kính, nhìn xuống phố phường từ đây đẹp hơn bao giờ rồi tôi trả lời:

    - Không biết, chỉ không muốn trở thành người xấu thôi.

    Tay tôi mân mê cái thú bông mà Lạc Hồi tặng tôi, tôi dời mắt khỏi khung cảnh phía dưới rồi nói:

    - Nếu sâu xa thì tôi muốn thử những điều tôi chưa từng thử, để có chết đi cũng không hối hận.

    Còn các cậu?

    - Tôi sẽ làm hoạ sĩ như mẹ mình!

    - Lạc Hồi đáp.

    - Tôi thích làm cảnh sát.

    Quả nhiên là Luyện Giới, chính trực quá đi.

    - Tôi lại muốn làm nhạc sĩ, tôi thích nhạc lắm!

    - Otoya cười cười.

    Chúng tôi tán dóc một hồi cũng hết lượt quay, tụ họp lại rồi nhờ anh thợ chụp cho vài bức làm kỷ niệm.

    - Đeo cái này này Nhất.

    Báo Mã đưa tôi cái băng đô vải có hình cá voi xanh lúc lắc đáng yêu lắm, tôi nhận lấy rồi cài lên.

    - Nhất thích gì nhỉ?

    - Nhân hỏi.

    Tôi bước đi, tính không trả lời nhưng khi nhìn thấy ánh mắt mong chờ của mấy cậu ấy thì tôi trả lời:

    - Biển!

    Tôi thích biển!

    𓈒ㅤׂㅤ𓇼 ࣪ 𓈒ㅤׂㅤ⭒ 𓆡 ⭒ㅤ𓈒ㅤׂ 🫧

    Lạc Hồi có lẽ đã thật sự yêu em mất rồi, khi em nhìn cậu rồi nói những lời kia.

    Có lẽ em cũng đã yêu cậu rồi chăng?

    Một chút ảo mộng cũng được.

    Em nói em thích biển như một lời trăn trối, Lạc Hồi nguyện cả đời làm "biển" cho em.

    Muốn ôm trọn lấy em, muốn bảo vệ em, muốn là người sẽ xoá đi vết thương lòng trong em.

    Nhưng tuyệt nhiên sẽ không nhấn chìm em vào cái bể tình này đâu.

    Em sẽ an toàn thôi.

    - Góc tác giả -

    Tự thấy phân đoạn Karasu tựa vào thành giường cưng quá nên lại làm quả này:
     
    Back
    Top Bottom