Hài Hước [Allisagi/Bluelock] Hoa hồng trắng mong manh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402776590-256-k254430.jpg

[Allisagi/Bluelock] Hoa Hồng Trắng Mong Manh
Tác giả: Camdom
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Isagi là 1 đứa trẻ đặc biệt, vốn sinh ra không khỏe mạnh như bao người khác.

Bẩm sinh có sức đề kháng và miễn dịch kém rất nhiều so với người thường.

Nhưng bù lại, ông trời lấy của ta thứ này thì sẽ cho thứ khác, thiếu đi sức khỏe, Isagi lại có 1 trí thông minh, sắc xảo.. và 1 nhan sắc thuần khiết.

Còn họ là những đứa trẻ kiêu ngạo, mạnh mẽ, tự tin và không ngán ai bao giờ.

Đụng là trụng, chạm là múc!

Ok?!

Hôm nay tất cả được bố mẹ lẫn nhau.. ra mắt hôn phu của mình!?

Mỗi người họ: Không chịu đâu!

Bố mẹ họ: Đi!!!

Đừng để con nhà người ta chờ lâu!!

Lưu ý: Thể loại boylove, allisagi.

Cốt truyện cũng không quá đặc biệt, mong không chê ạ.

Và chào mọi người, mình là Cam dỏm đây!



bl​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ZhongChi] Một cái chớp mắt [Hoàn]
  • Hồng Hoang chi Thánh Hoàng Lộ (Full)
  • Rết Tinh Ngàn Năm_ PemDan (HOÀN)
  • (Hồng hoang) Lão tử thị Thái Thanh
  • [Allisagi/Bluelock]: Sự vô tình
  • [Allisagi/Bluelock] Hoa Hồng Trắng Mong Manh
    Chương 1


    Ngày hôm nay là ngày đặc biệt với tất cả.

    Đó là 2 bên sẽ gặp vị hôn phu của mình!

    "Bố mẹ!

    Con không muốn!"

    "Con cũng vậy.

    Tại sao phải đi gặp hôn phu chứ?"

    "Im lặng nào các cậu bé ồn ào của mẹ, hôn ước là mẹ và mọi người đã đều đã đồng ý chấp thuận hết rồi."

    "Không lẽ giờ bỏ?"

    "Và tin mẹ đi, cậu bé đó rất dễ thương đó.

    Mặc dù sức khỏe không tốt."

    "Mẹ gả người không tốt cho chúng con?"

    "Sae, ngoan nào.

    Điều đó là không ai muốn cả."

    "Rin, cả con nữa.

    Đừng làm cái bộ mặt nhăn nhó khó coi đó nữa.

    Đi thăm hôn phu của các con nào."

    _______________

    " Mẹ, là con phải đi sao?"

    "Đúng rồi."

    "Nếu con không muốn?"

    "Ngay từ đầu con đã không có quyền lựa chọn rồi Michael."

    "..."

    _______________

    "Người đó ra sao ạ?"

    "Dễ thương, ngoan hiền, vâng lời."

    "Vậy là cậu ấy giống con!

    Hehe!"

    "Meguru à, con mà giống cậu ấy thì mẹ mừng lắm đó."

    _______________

    "Một mình con cùng đám kia ạ?"

    "Đúng rồi, có gì sao Hyoma?"

    "Vậy là mệt chứ sao ạ?!"

    "Phiền lắm."

    "Con không hứng thú."

    "Không hứng cũng đi, xong hết cả rồi.

    Nói cũng chả có ích gì đâu em trai."

    "Chị im đi!"

    ________________

    "Vậy cậu ấy như thế nào ạ?"

    "Tốt lắm, mỗi tội thằng bé sinh ra không khỏe mạnh như bao người thôi con"

    "Vậy sao..?

    Yếu lắm nhỉ?"

    "Đừng chán ghét như thế chứ Seishiro.

    Con cũng chả hơn ai đâu."

    "Ít ra con không yếu như cậu ấy."

    "Ít ra cậu ấy cũng không lười như con."

    "..."

    ....

    ________

    Và tất cả họ đã phải cùng bố mẹ và nguyên đám lẫn nhau đi qua thăm cái người hôn phu đó.

    Ai mà biết được cơ chứ.

    Xem như nào, bản lĩnh ra sao mới được.

    "Tới nơi rồi, mấy đứa ra sân sau kiếm bạn Yoichi nhé?

    Thằng bé đang chơi với trái bóng ngoài đó đấy."

    "Vâng."

    Để xem phát lào, ngứa người ghê.

    Tự dưng không không bị ép làm hôn phu của một người xa lạ.

    Chả biết người ta mặt mũi ra sao.

    Họ cũng nhau đi ra ngoài sân, nơi có người hôn phu của họ.

    Hình như tên Isagi Yoichi.

    Tên cũng dễ nghe đó, mà không biết người có dễ xem không.

    Nó mà bố láo bố lếu với tụi này một cái, là xác định đấm bay nó luôn nha.

    "Isagi Yoichi là đứa nào?!"

    Shidou xông pha chạy ra hùng hồn hét lớn.

    "Tên kia, giảm âm lượng lại!"

    "Kìa, hình như là cậu ấy."

    "Giống tự kỉ ghê, ngồi ôm trái bóng giữa sân"

    "Cậu khác à?

    Ngồi ôm khư khư cái máy chơi game trong phòng suốt."

    "..."

    "Tôi còn vận dụng trí óc để chơi, chứ tên kia ôm mỗi trái bóng rồi nhìn cỏ.

    Làm gì được?"

    Họ tiến tới tới chỗ cậu.

    "Nè.

    Cậu là Isagi đó hả?"

    Hiori từ tốn ngồi xuống 1 bên hỏi.

    "...!"

    Isagi giờ mới bàng hoàng ngước đầu nhìn lên nguyên đám đang xung quanh cậu.

    Sức khỏe cậu yếu, dẫn đến các giác quan cũng không nhạy bén lắm.

    "Hỏi cậu đó, trả lời đi chứ?"

    Reo cũng lên tiếng khi không thấy cậu trả lời từ nãy giờ.

    "À.. xin lỗi.

    Các cậu là hôn phu của tớ hả?"

    Isagi giờ mới định hình xong mà xin lỗi trả lời họ.

    "Ờ, biết vậy là được"

    "Xin chào..?

    Tớ là Isagi Yoichi."

    Isagi ngồi ôm trái bóng giới thiệu mình với họ.

    Nhìn một lượt nào, thằng nhóc này cứ cho là nhìn được đi.

    Tạm chấp nhận.

    Nhưng mà tụi này vẫn không chấp nhận đâu.

    Đừng nghĩ chỉ vì có chút ngoại hình là họ mê như điếu đổ nha, ai thì ai chứ họ là không có chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên đâu.

    Tưởng tụi này là mấy loại người dễ dãi đó hả?

    Không có đâu!

    Đó là dòng suy nghĩ của những đứa trẻ mới lên 8.

    Isagi ngồi nhìn họ một lượt, hết người này đến người nọ..

    Có lẽ các cậu ấy đang suy nghĩ gì đó vui.

    Bỗng phát giác từ lúc suy nghĩ tới giờ, một đám tự gật đầu mới phát hiện ra mình vừa làm một hành động không khác gì những thằng hề.

    "E hèm, tụi này chắc cần khỏi giới thiệu ha?

    Cậu biết rồi mà nhỉ?"

    Yukimiya chỉnh kính điềm đạm hỏi.

    "Ừm..

    Tớ nghe mẹ giới thiệu hết rồi.."

    "Biết thế là khỏe, giờ ta nói chuyện bình thường ha."

    "Nghe nói cậu không khỏe mạnh?"

    "Ừm.

    Tớ không khỏe, cơ thể yếu lắm.

    Không ngồi dưới nắng mặt trời quá lâu được."

    "Nghe giống ma cà rồng phiên bản cao cấp do ở dưới ánh mặt trời được nhỉ?"

    "Mà yếu như vậy thì làm được trò gì?"

    Kaiser chen ngang ngắt lời mọi người, hắn kiêu ngạo khoanh tay đứng nhìn.

    "Đúng đó, như vậy chỉ xứng đáng đứng dưới cái bóng của ngài Kaiser thôi."

    Ness phụ họa theo, mặt cũng chẳng khác gì thằng nó tôn sùng là bao trừ cái việc nhìn đỡ muốn đấm hơn thằng chủ của nó.

    "..."

    "Công nhận, tụi này không thích kẻ yếu."

    "Nhìn như tự kỉ, suốt ngày ôm trái bóng không chơi được."

    Nagi ngáp dài lên tiếng.

    "Hơi khó nghe, nhưng không phản bác được."

    Reo cũng không phủ nhận theo cậu bạn thân của mình.

    "Tụi này không muốn làm hôn phu của cậu đâu, do bị ép thôi."

    "..."

    "Sao không nói?"

    "..."

    "Ê, nghe không đó tên kia?!"

    "..."

    Nguyên đám nhìn cậu tức giận, im lặng nãy giờ là đang khinh tụi này à?!

    Có ngon solo với tụi này phát.

    "Thằng kia?!

    Mày khinh ai?!"

    "..."

    Vần không trả lời.

    Isagi giận họ rồi, người gì đâu mà vô duyên hết sức.

    Mới gặp không thích cậu thì thôi, còn hùng hồ nói cậu tự kỉ.

    Thừa nhận là cậu yếu nhưng có cần phải chê lên chê xuống, ghét bỏ như thế không?

    Isagi giận!

    "Hứ!

    Nếu cậu không phải là hôn phu của tụi tớ thì bọn tớ đã đánh cậu rồi đó Isagi!"

    Bachira cười khó chịu hậm hực chu mỏ quay đi.

    "Không thèm nói chuyện với kẻ yếu!

    Tụi mình đi!"

    Nói rồi nguyên đám bỏ đi, để lại cậu ngồi đó ôm trái bóng nhìn theo họ.

    ...

    ...

    ...

    Đang chơi được năm phút sau đó thì...

    "Mấy đứa ra chơi với người ta mau!

    Ai đời lại vì chuyện nhỏ đó mà bỏ con nhà người ta chơi giữa sân một mình thế kia?!"

    "Không nói nhiều!

    Ra chơi với hôn phu tụi con lại mau lên!"

    "Mau!

    Không bố phát đít mỗi thằng bây giờ?

    Con trai nam nhi ai đời lại vì chuyện bé xíu thế này mà giận người ta."

    "Hạ nước, xin lỗi Isagi đi.

    Không lẽ tụi con muốn buổi gặp mặt đầu tiên ấn tượng thế này à?"

    "Mọi hôm hùng hồn mạnh mẽ lắm mà?

    Sao giờ ra lại không dám đi thế kia?"

    ...

    Thế là nguyên đám phải lủi thủi ra lại ngoài sân.

    Nói thật thì mới hùng hồn tự tin bước ra nói với cậu ấy là không thèm chơi nữa, giờ lại cùng một đám rón rén đi ra.

    Hơi nhục.

    Nghe thấy tiếng động, Isagi liền ngước đầu lên nhìn thì thấy những bóng dáng quen thuộc ngại ngùng bước ra lại.

    "..?"

    "Ủa..?

    Sao mấy cậu lại ra đây rồi..?"

    "Im đi!"

    ---
     
    [Allisagi/Bluelock] Hoa Hồng Trắng Mong Manh
    Chương 2


    Giờ thì họ xấu hổ gần chết, lại còn thêm cái mặt giả vờ ngây ngô đó nữa!

    Im lặng đi!

    Bộ không nói một câu là chết à?

    "Im đi!"

    Nguyên đám cùng đồng thanh hét lên.

    "..?"

    "Được thôi..

    Tớ im lại nè."

    ...

    ...

    "Ê, sao không nói nữa?"

    "..?"

    "Sao không nói chuyện với tụi này!?

    Cậu lại khinh người nữa à?!"

    "..?"

    Isagi khó hiểu, Isagi chấm hỏi, Isagi hàng tá câu hỏi.

    Theo nguyên lí thông thường thì gặp người khác họ sẽ bị chửi và đấm cho một trận vì cái tội khó chiều kèm khó ưa.

    Nhưng may cho họ đây là cậu và cậu rất hiền.

    "Sao các cậu mới bảo tớ im đi mà..?"

    Cậu gãi đầu lên tiếng.

    "..."

    "Tụi này thích thế đó!

    Thì sao?!"

    Quê quá hóa chửi.

    "..?"

    Mình có nên nói với mẹ là không muốn lấy những người tính cách như này không?

    "Thôi ha..

    Tụi mình chơi trò gì không..?"

    Cậu thấy không khí không ổn lắm thì chuyển chủ đề.

    "Chơi trò gì.?"

    Thấy chuyển hướng tránh chuyện vừa rồi họ cũng không làm khó.

    "Hừm..

    Chơi đá bóng không?"

    "Yếu như cậu thì chơi cái gì?

    Lỡ đang chơi lăn ra xỉu thì.. sao?"

    Nagi chớp mắt nhìn người trước mặt.

    Nhìn cậu ấy mong manh chưa kìa..

    Như búp bê sứ có thể vỡ lúc nào không hay.

    "Thì chơi chậm thôi..

    Tớ cũng chạy được đôi chút mà."

    Cậu phụng phịu đẩy đẩy trái bóng qua lại.

    Cậu muốn chơi!

    "Bóng đá mà chơi chậm?"

    Sae từ tốn hỏi lại.

    "Thì đừng có chạy quá, từ từ thôi.."

    "Ok, nếu Yoichi đã muốn như vậy thì tớ cũng chơi luôn!~" Bachira cười hớn hở nhảy qua nhảy lại.

    Trò chơi bắt đầu, vì là một đề xuất bất ngờ và tất cả đều là trẻ em nên không nghĩ nhiều mà chơi đá bóng bay tứ tung.

    Không chia đội cụ thể hay luật gì cả, đừng chạm tay vào quả bóng là không phạm luật.

    Mỗi tội vì Isagi là người rủ nên cậu bị cả đám chơi hội đồng.

    Mình cậu cân một đám.

    Nhưng có giảm số lượng một chút ở bên phe địch là vì có đứa thấy đông nên không chơi, ngồi làm khán giả cổ vũ nhiệt tình.

    Được cái là thấy ai có khả năng thắng là hò hét cổ vũ, thấy ai yếu thế là chuyển sang người khác cổ vũ.

    Isagi thấy mình yếu thế cũng không than phiền hay trách móc.

    Cậu chỉ chăm chăm vào trò chơi.

    Đơn giản vì một lí do nhỏ_Cậu vì cơ thể yếu kém không khỏe mạnh như bao người nên hay ngồi chơi một mình với những trò đơn giản, ít ai thèm chơi.

    Lại còn không chơi chạy nhảy hay vui đùa như bao người mà cứ như robot tự kỉ.

    Kết quả là cậu bị mọi người né tránh, không ai chơi cùng.

    Giờ đây Isagi có những người chơi cùng nên cậu vui lắm.

    Chả quan tâm gì đâu, có người chơi đá bóng với cậu là đủ khiến cậu thích thú và cảm kích lắm rồi.

    Ai mà để ý đến việc mình đang bị chơi hội đồng chứ. (?!)

    Họ thì chăm chú dành và lao đến cướp bóng để ghi bàn.

    Tưởng như mọi chuyện sẽ dễ vì theo số lượng, Isagi đang bị lép vế và bao vây hoàn toàn.

    Nhưng không như họ nghĩ, cậu khó nuốt hơn tưởng tượng rất nhiều.

    Bao nhiêu lần bị bao vây nhưng vẫn thoát ra được, bao nhiêu lần định cướp bóng lại bị cậu né tránh một cách dễ dàng.

    Người này..

    Sao mà khó nuốt thế?!

    Sae ngồi bên ngoài quan sát trận đấu nãy giờ mà lòng đánh giá.

    Nanase cùng ngồi bên ngoài làm khán giả mà mắt lấp lánh ngưỡng mộ vị anh hôn phu này ghê.

    Kurona chăm chú quan sát từng cử động của mọi người, riêng Isagi là bị áp chế nhưng vẫn tránh được.

    "Thú vị nha Yoichi~ Một mình cậu mà làm bọn tớ chơi hết sức đó!"

    Bachira cười tươi ép sát cậu.

    "Vậy hả..?

    Tớ cảm ơn.."

    "Mỗi tội tốc độ cậu chậm lắm Isagi à."

    Chigiri từ đâu chạy đến, ngay lập tức cướp bóng từ chân cậu.

    "..?!"

    Mơ màng một chút, bị đối thủ lừa mà cướp bóng?!

    "Công nhận, cậu chạy chậm thật."

    Kunigami đi theo sau mà lên tiếng.

    ...

    Không lâu sau..

    Isagi ghi bàn thắng đầu tiên.

    Mở màn cho những bàn thắng tiếp theo ghi vào.

    "..

    Cậu ấy thắng tụi mình rồi kìa?!"

    "Mới 1-0.

    Bình tĩnh đi."

    Xem ra nhóc này không dễ dàng như vẻ bề ngoài.

    Khinh địch quá rồi.

    ...

    Những cú ghi bàn tiếp theo vang lên, họ đã gỡ bàn thua vừa rồi.

    Quả đó là sai lầm của việc quá chủ quan.

    Ngay sau đó có thêm những cú ghi bàn khác.

    ____

    "Phù..

    Mệt ghê!"

    Bachira nằm lăn lóc trên sân cỏ thở dốc.

    "Cậu không yếu như vẻ bề ngoài.."

    Reo ngồi xuống lau nhẹ mồ hôi.

    "Nguyên một lũ khỏe mạnh đấu với một đứa bệnh tật mà bị nó gây khó dễ."

    Kaiser ngồi ngoài nhìn trận đấu diễn ra từ lúc bắt đầu đến giờ.

    Nhóc người Đức khinh bỉ ra mặt.

    "Đúng đó!

    Các cậu quá yếu mới bị một đứa nhóc đấu không lại."

    Ness hùa theo hoàng đế của mình.

    Miệng lên tiếng chê bai.

    "Nè?!

    Ít ra tụi này thắng Isagi mà?!

    5-2 đó!"

    "Cũng bị thua 2 bàn?"

    Ness mỉm cười trả lời.

    "Lại còn bị ghi bàn trước."

    Sae ngồi một bên cũng lên tiếng bình luận.

    "Nhục."

    "Ê nha?!"

    Bachira không chịu thua mà đứng bật dậy phản bác lại.

    "Thử đi rồi biết!

    Cậu ấy không dễ như mấy cậu nói đâu!"

    "Ngồi một bên không làm gì mà còn phát xét."

    Yukimiya chỉnh gọng kính đứng một bên nói.

    "Nói thì hay, vào chơi thử hộ bố cái."

    Shindou ngứa đòn đáp lại lũ ngồi bên ngoài.

    .

    .

    "Thôi mà dù gì thì mọi người chơi hay lắm!

    Siêu hấp dẫn luôn!"

    Nanase giải tỏa bớt bầu không khí nặng nề, hết lời khen ngợi mọi người.

    "Đúng đó."

    "Isagi, cậu chơi tuyệt lắm.

    Không hổ là hôn phu của tụi này nha."

    Hiori nói chuyện với mọi người xong quay qua nhìn về phía cậu.

    "..?!"

    "Isagi?!"

    .

    "?"

    Tất cả nghe tiếng của Hiori hốt hoảng mà quay lại nhìn.

    Đập mắt họ là hình ảnh cậu đang nằm bất động trên cỏ.

    "Cậu ấy ngất rồi?!"

    "Isagi!!!"

    ______
     
    [Allisagi/Bluelock] Hoa Hồng Trắng Mong Manh
    Chương 3


    "Mấy đứa nhìn xem kết quả của việc chơi đá bóng ngoài sân dưới ánh nắng quá lâu này."

    "Hậu quả là thằng bé Isagi được đưa đi bệnh viện.

    Mấy đứa nghĩ sao vậy?"

    "Mấy đứa thông minh mà?

    Đến cả việc nhỏ nhặt như này mà không biết hả??"

    "..."

    Giờ đây họ đang bị hội phụ huynh la cho một trận vì lí do nghịch ngu.

    Họ chỉ có thể cúi đầu ngậm ngùi nghe một tràng yêu thương từ bố mẹ.

    "Các con xem, biết thằng bé Isagi không khỏe mạnh mà lại bắt người ta chơi trò vận động mạnh lâu dưới ánh nắng chói chan?!"

    "Nhưng mà..!

    Là Isagi rủ chúng con chơi trước mà?!"

    "Thiên hạ có bao nhiêu cái ngốc mấy đứa dành hết hả?"

    "Biết người ta yếu không can ngăn mà còn hùa theo chơi?!

    Hớ!"

    "..."

    "Nhưng mà còn tụi con thì sao..?

    Tụi con có chơi đâu..?"

    Nhóc Nanase nhút nhát lên tiếng.

    "Không chơi nhưng lại không can tụi kia.

    Lại còn hùa theo cổ vũ."

    "..."

    Đúng nhận, sai cấm cãi.

    "Mau đi đến bệnh viện thăm người ta mau lên!!"

    .

    .

    .

    Isagi mơ màng tỉnh dậy trên giường bệnh.

    Thứ cậu thấy đầu tiên là chục quả đầu mang theo đủ màu sắc khác nhau.

    "..?"

    À đâu, nhìn kĩ lại thì là trái cây mà.

    "Isagi?!"

    Chigiri là người phát hiện ra cậu tỉnh dậy đầu tiên.

    Thấy cậu tỉnh, Chigiri hốt hoảng vui quá trời.

    "Đâu??"

    Nguyên đám còn lại nghe vậy cũng ngước với quay đầu qua nhìn.

    "Isagiiii!

    Cậu làm bọn tớ lo chết mất!!!"

    Bachira thấy thế vui mừng lao vào bám lên người cậu.

    "Bachiraaaa!!!

    Biến ra chỗ khác giùm cái đi!!

    Người ta bệnh mới tỉnh mà mày làm cái gì khó coi quá vậy?!"

    Otoya chạy lại cố kéo con ong đang khóc bù lu bù la trên người cậu ra.

    "Cậu muốn ám sát người ta thì nói một tiếng.

    Không cần phải dùng chiêu trò này đâu."

    Reo lấy tiền đánh mạnh vào đầu Bachira.

    Thiếu điều nếu đây là phim tổng tài thì sẽ có câu nói: "Cậu cầm lấy số tiền này và rời đi ngay.

    Tôi không muốn thấy cái hình ảnh khó coi này trước mặt tôi nữa."

    "..."

    "Này, cất ngay cái cục giấy đó đi.

    Đừng khoe khoan sự giàu có của bản thân trước người bệnh chứ."

    Karasu nhìn không nổi liền chen vô.

    "Anh hai, giờ làm sao?"

    Rin đứng kế bên nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt mà vô cảm.

    "Kệ chúng nó đi.

    Một lúc nào đó rồi cả đám cũng đánh nhau rồi lăn ra ngất hết, tới lúc đó hai chúng ta chỉ cần nhàn hạ mà đi thôi."

    Sae mặt bình thản trả lời.

    "Cái gì đây?

    Chúng bây đánh nhau à?

    Cho ông đây một suất với!"

    Shindou vừa bước vào phòng thấy cuộc chơi hấp dẫn quá liên xông vô giúp đỡ.

    "Ấy ấy bình tĩnh mấy anh ơi!?"

    Tội Nanase nhất, nhóc mới ngủ gật dậy thì thấy mọi chuyện xảy ra bất ngờ.

    Không nghĩ nhiều mà chạy tới ngăn lại.

    "Giờ sao, giờ sao?"

    Kurona bỏ tay vô túi áo đứng nhìn mọi chuyện đang xảy ra.

    "Đừng chen vào, kẻo bị vạ lây."

    Kunigami đi đến trả lời.

    Nhìn quanh căn phòng chẳng khác gì sở thú, thua cái chợ mỗi cái tên.

    May cho họ đây là phòng riêng, phòng VIP do bố mẹ họ đặt cho cậu chứ không là giờ nằm chung phòng với người khác là chết nữa.

    "..."

    Isagi ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.

    Hình như nó không được yên bình lắm.

    "Isagi tỉnh chưa mấy đứ-" Mẹ của Kaiser vừa bước đầu tiên thì khựng lại cảnh tượng trước mắt.

    "Sao rồ-.. rồi.."

    Lần lượt những người còn lại theo sau, cũng thấy cảnh tượng trước mắt.

    ...

    Không khí trong phòng liền đông cứng, vạn vật đều im lặng.

    Hàng chục con mắt nhìn nhau, hàng tá cảm xúc khó tả thành lời.

    Qua những hành động tuyệt vời, ví như dáng đánh, dáng ngồi một bên.

    Một bên ngứa ngáy tay chân, một bên người như mất hồn đứng im.

    ...

    Và một bên đang mắt tròn ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh.

    .

    .

    .

    "Huhu!?

    Mẹ ơi bình tĩnh!?"

    "Con trai yêu dấu của mẹ à, mẹ đang bình tĩnh mà?"

    "Mẹ à, con biết mẹ đang bình tĩnh.

    Nhưng mẹ nói chuyện hãy bỏ cái rổ trái cây định tặng Isagi xuống được không?!"

    .

    "Mẹ ơi bình tĩnh nghe con giải thích!"

    "Khỏi, mẹ bị điếc tạm thời rồi con à!"

    Đưa bọc thức ăn lên, thủ thế ném vào người con trai.

    .

    "Mẹ à, con đang lo cho Isagi đó?!"

    "Sao mẹ không thấy hả con?"

    "Dạ tại vì con thể hiện qua ánh mắt và tấm lòng yêu thương mà?!

    Oái từ từ mẹ ơ-!!!"

    Chạy mất hút.

    Bàn tay thập bát chưởng đang đưa lên.

    .

    .

    "Isagi.

    Tụi này thành thật xin lỗi cậu vì đã có những hành động thiếu suy nghĩ."

    Họ ngồi quanh giường bệnh mang theo vẻ mặt chân thành, hối lỗi.

    "Đâu...

    Do tớ sai nên mới dẫn đến các cậu bị liên lụy.

    Lẽ ra tớ không nên rủ các cậu chơi đá bóng lúc đó mới đúng."

    Isagi gãi đầu nhìn mặt từng người bị sơ xác.

    Đầu sưng, mặt có vết cào.

    .

    .

    "Các cậu cần tớ làm gì không..

    Nhìn mấy cậu như vậy mà tớ thấy tội lỗi ghê á.."

    Cậu xót lòng nhìn họ.

    "..."

    "Gọi tụi này bằng anh đi, hết đau liền á."

    "..?"

    "Chúng ta bằng tuổi nhau mà..?"

    "Nhưng mà nhóc có thấy ai làm hôn phu của nhau kêu nhau bằng "cậu-tớ" không?"

    "Không..?"

    "Đó."

    "Nhưng có vài người nhỏ tuổi hơn tớ thì sao..?"

    Isagi khó hiểu hỏi tiếp.

    "Thì giữ nguyên xưng hô đó đi."

    .

    .

    .

    "Mấy anh đang suy nghĩ gì vậy?"

    Cậu đi đến ú òa sau lưng từng người.

    "..!"

    "À không có gì đâu, chỉ là tụi anh đang nhớ về những kí ức đáng nhớ thôi."

    "Nhớ gì mà đăm chiêu thế?

    Tiếng chuông vào học rồi kìa mấy anh."

    "Vậy hả?

    Vậy chúng ta vào lớp mau lên.

    Cô giáo bắt phạt bây giờ."

    "Cùng lắm là một đám học sinh cấp 3 bị đứng với viết bản thôi mà."

    _______
     
    [Allisagi/Bluelock] Hoa Hồng Trắng Mong Manh
    Chương 4


    Tất cả giờ đây đều đã lớn.. tầm 17 tuổi là đa số.

    Những đứa trẻ bướng bỉnh ngày nào vẫn như vậy, cái tính vẫn không bỏ.

    Chỉ là giảm một chút so với trước là có một chút biết ức chế.

    Thay vì như lúc nhỏ, không vừa là dùng miệng chửi, người nhanh hơn não mà lao vô.

    Còn bây giờ đã khác, cũng dùng miệng nhưng mà là để nói, hỏi trước, làm rõ nguyên nhân mới xử lí.

    Người vẫn nhanh, nhưng mà dùng não nghĩ trước rồi mới lao vô.

    Thông minh lên rất nhiều rồi.

    Nguyên lũ cảm thấy rất tự hào.

    Để xem nào..

    Khi có việc gì đó phải hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện mới giải quyết.

    Phải luôn nghĩ đến hậu quả của việc mình chuẩn bị làm.

    Nhớ rồi. ( Trích dẫn 1 phần câu nói của Isagi: Mấy anh phải giữ cái đầu lạnh chứ..

    Đừng hồ đồ thiếu suy nghĩ như thế.

    Hỏi cho rõ, tìm hiểu cho kĩ mới được kết luận, nghe chưa?

    Và đặc biệt là luôn..)

    Đến đây thì quên, hình như là tìm hiểu cho kĩ xong rồi mới được lao vô đánh.

    Hình như là vậy.

    ...

    Ừ, chắc vậy.

    .

    .

    .

    Tiếng chuông reo vào học.

    Tất cả cùng vào lớp.

    "Hôm nay ta học về chủ đề Sống với lòng vị tha nha mấy đứa."

    Cô giáo đứng trên bục giảng bài.

    "Chán ghê..

    Mắc gì tiết này lại là giáo dục công dân cơ chứ..?"

    Nagi nằm dài ra bàn mắt nhắm mắt mở ngáp.

    "Học đi mấy thằng bây, học để có đạo đức mà ra đời chửi với xã hội."

    Shindou ngửa người ra ghế gác tay ra sau đầu.

    "Người ta có đạo đức để né mấy cái đó, ông anh đem ra chửi làm gì.?"

    Kurona không vừa mà thản nhiên hỏi lại.

    "Chửi để lộ cái ngu của nó chứ được gì.

    Còn không bằng cái gọi là đạo đức giả."

    Rin đọc sách ngồi gần đó nghe xong cũng không nhịn được mà chen vào chửi cho vài câu.

    "Ông anh đó có đạo đức hả, có hả?"

    Kurona quay đầu hỏi lại.

    "Ờ, chắc là hàng giả.

    Mang tiếng cho có học hai từ đạo đức thôi."

    "Ủa mà khoan, cậu đâu học lớp này?"

    Nanase ngồi ngoài cuộc thấy hơi sai sai liền hỏi.

    "Bên tao tiết tự học.

    Qua đây."

    "Được luôn?"

    "Ờ."

    "Chắc không vì ai kia đâu ha?"

    Reo từ đâu chen vô cùng.

    "Mày đoán xem?"

    "Cái miệng của thằng này vẫn không tịnh tâm được."

    Đang trò chuyện với nhau thì Isagi đi đến thông báo cô giáo bận việc đột xuất nên tiết này thành tiết tự học.

    "Cô giáo mới nói được cái tên bài xong bỏ đi luôn."

    Cậu gãi đầu bất lực đi đến trò chuyện cùng họ.

    "Vậy anh ngồi đây đi, đọc sách không?"

    Rin đóng cuốn sách lại chìa ra trước mặt cậu.

    "À, anh cảm ơn."

    Nói gì thì nói chứ sách hay lắm, cậu rất thích!

    "..."

    Lũ xung quanh: Có thế thôi, chỉ có hôn phu là đủ làm cái tên này tịnh tâm lại được.

    Reo nhíu mày nhìn cái tên đang ngoan hiền trước mắt.

    Một giây trước và một giây sau sao mà nó cách biệt nhau dữ vậy.?>
     
    Back
    Top Bottom