Khác [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
114,462
Điểm tương tác
0
Điểm
0
395220375-256-k846070.jpg

[Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
Tác giả: Roselyannary
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Isagi cùng hai người bạn xuyên không vào tiểu thuyết.

Họ sẽ ra sao khi ở đó?

Tôi đã đổi tên truyện rồi nhé mọi ng!



đam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ XUYÊN NHANH ] Cứu vớt boss nam chủ hắc hoá (...
  • Cứu Vớt Anh Trai Sa Ngã
  • [BHTT][Editing] ÂN CÔNG MAU CỨU MẠNG!!
  • [ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu là nhân ngư
  • 《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
  • HẠNH PHÚC LÀ VĨNH CỬU
  • [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    1. Cuộc xuyên không bất ngờ


    Vào một ngày đẹp trời, đéo nắng cũng đéo mưa,..........

    Ở một căn nhà rất bình yên,.........CHOANG........"

    Con mẹ hai bọn bây có dậy đi không hả?"

    Cậu thiếu niên với mái tóc có với hai màu đen, trắng.

    Không ai khác chính là Haruka.Cậu với mặt đỏ bừng bừng trông thì đáng yêu thật đấy nhưng ai cũng biết cậu đang rất cáu vì hai thằng bạn chí cốt vẫn ngủ như chưa bao giờ được ngủ vậy.

    "Bọn mày là lợn hay cái mẹ gì mà ngủ lắm vãi cả....."

    Đang nói, Haruka đột nhiên bị bịt miệng, cậu thiếu niên với đôi mắt đại dương trong veo, mặt tối sầm nói: "Mẹ đéo gì, mày nói lắm vậy con.

    Mắc đéo gì sáng ngày ra đã gọi người ta như kiểu hôm nay là ngày mà mày sắp chết vậy hả?

    Cho tao thêm 5 phút nữa đê."

    Haruka hất tay của Isagi ra và..."

    Đéo có cái khoảnh khắc đó đâu con.

    Mày đinh ngủ đến khi mày sắp muộn học hả?"

    Nói xong câu đó, Isagi liền nhớ ra là hôm nay vẫn học tiếp, cậu đầu vàng đang ngủ cũng bật dậy.

    Isagi và Shin cùng nhìn nhau.

    THÔI TOANG BỎ MẸ RỒI.

    Cả hai nhanh chóng vệ sinh cá nhân và cắp sách đi học.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Đến trường

    "Reng,reng,reng" Tiếng chuông vang lên, ba thằng cùng nhau chạy thục mạng như bị chó rượt.

    Lúc đến lớp, cũng là lúc mà giáo viên chuẩn bị vào, cả ba thỏ phào nhẹ nhõm vì may vẫn đến kịp.

    Họ chia ra để vào chỗ ngồi của mình và nghe giáo viên nói đến mòn cả tai, nhớ đến loạn cả óc cmn luôn chứ!

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Tan học

    "Cả lớp nghỉ nhé.

    Nhớ làm btvn đầy đủ, không thì các anh chị cũng biết rồi mà nhỉ."

    Nghe xong câu đó của giáo viên, học sinh bất giác lạnh sống lưng.

    Nghe thì cũng sợ mà thôi cũng đéo làm btvn.=)))))))) Học sinh xách mông về nhà, càng ngày càng thưa thớt.

    Ba anh em chí cốt đang khoác vai nhau về nhà.

    Shin liền lên tiếng: " Haruka nè, sao sáng nay mày đéo gọi bọn tao dậy vậy?"

    Haruka tức đến đỏ mắt, đáp lại một cách đầy 'tình cảm': "DCM mày, tao gọi đến khàn cổ bỏng họng mà đéo đứa nào chịu dậy.

    Đấy rồi là tao đéo gọi dậy dữ luôn hả má!"

    Yoichi thấy vậy liền ngăn không cho Haruka đấm Shin, bào chữa cho Shin "Thôi thằng bé còn nhỏ, mày bình tĩnh đi" Họ liền không nói gì nữa, đi tiếp.

    Đi qua một quán sách, Haruka bỗng dừng chân và hứng thú nói :"Ê hay vào đấy tí đi.

    Hôm trc tao đi qua thấy quán này cũng đông phết nhưng chưa vào thử đâu.

    Vào nhé ?"

    Hai đứa kia liền gật đầu và chạy vào quán sách đấy.

    Qua những kệ sách, đầy những quyển sách như Bảo bối à~.............Nhìn tên truyện thấy ghê nên đéo thằng nào dám lấy mà chị nhân viên lại bảo quyển đấy nhiều bạn đọc lắm.

    Ôi giồi ơi, thế éo nào mà bọn nó đọc được sợ thật.

    Khi đi qua kệ sách thứ 99 thì cuối cùng ba đứa mới nhìn thấy một cuốn sách có bìa rất đẹp nhưng tên truyện thì rất đéo hay, tên quyển đấy là "Bọn tôi yêu chúng em rất nhiều."(Tui bịa đó, mấy bà) Thấy cũng đc nên học mới mua.

    Về đến nhà, cả ba đứa đủ các kiểu con đà điểu xong thì mới bắt đầu đọc truyện này.

    "Bây à, hãy để tao đây đọc" Haruka lên tiếng, vỗ ngực đầy tự hào.

    "Được thôi, tao để mày đọc" Isagi cũng tung hứng cùng.

    E hèm............

    "Ngày xửa ngày xưa....

    à lộn, lộn rồi.

    Tao xin lỗi nhầm.

    Nữ chính của câu chuyện tên là Bellezza Jennica, cô ấy từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được sống trong tình yêu thương của ông bà.

    Sau này, Bellezza đã gặp được hai nữ chính tiếp theo cũng như là bạn cô.

    Hai người đó là Mia Laura và Linda Eli.

    Lên đại học, họ cùng nhau cố gắng và đỗ vào trường đại học Blue Lock danh tiếng.Trong những năm đại học, họ đã gặp gỡ các nam chính.

    Từ lần đầu gặp mặt, các nam chính đã đem lòng yêu ba người họ sâu đậm NHƯNG dòng đời xô đẩy, họ đã không biết bao nhiêu lần trải qua những thách thức khó khăn, hết bị hãm hãi, bắt cóc.

    Nhưng đến cuối bọn học vẫn có thể trao trọn lời thề với người mà họ yêu thương.

    THE END" Sau khi đọc, Haruka gập cuốn sách lại với nụ cười méo mó, Isagi thì cầm một cái bật lửa cùng với khuôn mặt đen sì sì còn Shin thì chuẩn bị đi ói và đập đầu vô tường.

    À.....

    Haruka lên tiếng như quên mất điều gì đó, cậu liền nói: " Đúng rồi, còn cả cái giỡi thiêu nv phản diện nữa."

    Rồi cậu nói tiếp: " Haruka Sakura : Nhân vật: boss phản diện; thích các nam chính của Mia Laura; nhiều lần bắt nạt, hãm hại, cực kì dã man và tính cách thì kiêu ngạo, mọi người trong trường đều ghét.........."

    "Pfha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha" Hai thằng bạn chí cốt cười vào mặt Haruka , càng làm cậu điên hơn máu sôi sùng sục " Phải nhịn - Phải nhịn - Phải nhịn" Nhắc lại điều quan trong ba lần.

    Nghĩ xong, cậu nói tiếp : " Shin Asakura: Nhân vật: Hay bám đuôi Linda Eli vì thích cô ấy nhưng bị nam chính của cô ấy chia năm xẻ bảy không nhận dạng được, tính cách: cực kì là chó liếm.

    Hahahahahaha.

    Quả báo tới sớm con ạ!"

    Hai bọn kia lại cười Shin, Shin cau có nói: " Con cc, tao đéo có như vậy nhé!"

    Haruka nhịn cười đọc tiếp: " Cuối cùng, Isagi Yoichi : Nhân vật: Trà xanh; thích nam chính của Bellezza Jenica, tính cách: chó liếm, hãm hại nữ chính nhiều lần, mọi người trong trường ai cũng ghét."

    Bọn kia cười lăn cười bò, Isagi Yoichi đã cáu và cười một cách hiền từ nói : "Bọn mày cười nữa là tao cũng không biết bọn mày sống nữa được không nữa ?"

    Cươi lê thì nhìn đáng yêu thật nhưng lời nói thì sắc như dao,làm hai đứa bạn sợ vãi ra quần.

    Haruka nhìn đồng hồ cũng đã muộn, cậu lên tiếng :" Thôi đi ngủ đi, không còn sớm nữa."

    Hai thằng kia đồng tình cũng lên ngủ.

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Nửa đêm

    'Rè rè rè đã tìm được người xuyên không.' [ Cưỡng chế xuyên không! ] Một con mèo biết nói lên tiếng.

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Sáng hôm sau

    Cả ba người thức dậy, nhìn xung quanh căn phòng toàn là màu trắng,cả ba người ngơ ngác.

    Đột nhiên một con mèo trắng từ đâu chui ra: "Meow~ Xin chào con người, ta là hệ thống 04,các người chuẩn bị xuyên không sang thế giới mới.

    Các ngươi không phải làm nhiệm vụ gì đâu!

    Thế nhé, với lại thế giới mà ngươi chuẩn bị xuyên là quyển mà các ngươi vừa đọc đó.

    Bye bye~ Ngủ ngon nhé.

    Ba người bật dậy mỗi người mỗi nơi, họ xuyên vào vai phản diện sao??

    Haruka thì thấy phấn khích, Isagi thì thấy bth còn Shin thì đang đéo hiểu gì cả nhưng cả bọn sẽ gặp nhau ở trường thôi và cũng cùng lớp luôn với nhau.

    Bye nha, t/g viết xong rùi đó!
     
    [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    2. Tháng 7 chưa đến đã gặp cô hồn


    Hế lu các bạn!

    T/g đã trở lại rùi đây!

    Nếu truyện not ổn thì mọi người nhớ góp ý nha.

    Thanks nhiều nha!

    ----------------------------------------------------------------------- Sau khi dậy, Isagi thử gọi hệ thống, một con mèo lại xuất hiện ra như lần trc.

    Nó uể oải lên tiếng"Mi cần gì?", Isagi liền nói " Ngươi có biết số đt của bọn kia không?

    Cho ta cái line".

    Con mèo suy ngẫm lát rồi bảo " Thì hình như là biết".

    Isagi hỏi " Chắc không vậy mày?"

    Con mèo tự tin đáp "Chắc cái lol".

    Rồi Isagi nói " Thế đưa đây", hệ thống liền ném cho Isagi một cái mẩu giấy, Isagi quạu" Tao bảo mày đưa line chứ bảo mày đưa giấy đâu!".

    Hệ thống mèo bình thản uống miếng trà, ăn miếng bánh đáp "Thì nó trg giấy đấy".

    Isagi liền gọi cho Haruka, bên kia nhấc máy, giọng nói ngáy ngủ vang lên "Alo, ai đấy ạ?", Isagi mất bình tĩnh đáp "Tao nè mày".

    Haruka liền lên giọng "Mày hả, Yoi?"

    "Ừ" Isagi đáp lại.

    Haruka lại nói " Mày ơi, xuyên không rồi nhưng vẫn phải đi học đấy.

    Đừng vội vẫn sớm.

    À, Mày hỏi thử hệ thống xem mình học lớp nào vs nhắn cho tao cái sđt của thằng Shin nhé", Isagi nhanh chóng đáp lại và cúp máy.

    Quay sang thấy con hàng hệ thống đang ăn bánh uống trà thì Isagi nói "Ê hệ thống, bọn ta học lớp nào?"

    Hệ thống quay ra đáp "A3".

    "Ok" Một câu đáp lại ngắn gọn.

    Isagi vội nhắn cho Haruka số của Shin và lớp.

    Hẹn nhau ở Phúc.........nhầm cổng trường.

    Xong việc, Isagi tẩy trang lại bản mặt do nguyên chủ trang điểm, cắt ít tóc, ăn sáng và bắt đầu lên trường.

    Lúc ở nhà, Isagi đã phải băn khoan trc vc chọn xe ô tô đi học bởi vì Isagi có rất nhiều xe mà toàn xe mấy tỉ vs mấy xe mô tô.

    Cậu liền chọn một cái xe mô tô màu đen trông rất đẹp.

    Trông như thế này :

    -------------------------------------------------------- Bên nhà Haruka

    Haruka cũng đã chọn được con moto trông rất oách cái xà lách.

    Thế này nè:

    --------------------------------------------------------------------

    Bên nhà Shin

    Shin thì còn đang náo loạn tuổi trẻ, cậu ko biết chọn con xe nào.

    Thế éo nào nhà nguyên chủ sưu tầm chứ ko phải đi nữa chứ.

    Vậy thì cậu nhắm mắt chọn bừa và cậu chọn con xe moto nhìn ưa mắt phết!

    -------------------------------------------------------------- Đến trường

    Tất cả học sinh đang nô đùa, trò chuyện vs nhau thì đột nhiên dừng lại và bắt đầu nhìn ra cổng trường.

    Lần lượt các xe ô tô đỗ xuống.

    Xe đầu tiên mở cửa ra là ae nhà Itoshi, tiếp theo là đến xe của Bachira Meguru, Chigiri Hyoma, Kunigami Rensuke và một vài người nữa cùng vs Jenica.

    Học sinh nữ ai cũng phải ngưỡng mộ cô ấy cùng với sự ghen tị.

    Đến tiếp nữa lại một dàn xe khác đỗ tiếp.

    Lần lượt ra ngoài Hayato Suo, Akihiko, Ren Kaji,........ vs người đẹp của họ Laura.

    Một dàn xe lại đến nữa và một hoa khôi xuất hiện tiếp Linda cùng vs dàn người yêu Nagumo, Mashimo, Mafuyu,........ brừm.

    Đột nhiên, có ba loại xe moto khác nhau dừng lại, mọi người chuyển hướng sang đấy, ko biết đó là ai.

    Xe MV - augusta f4 lên tiếng " DMM chúng mày, đéo gì chèn tao vậy" Vừa chửi vừa cởi mũ, mọi người liền bật ngửa.

    Hóa ra là Isagi Yoichi tai tiếng đây mà, họ bất ngờ vs diện mạo mới của cậu.

    Xe Kawasaki Ninja H2R không thua kém lên tiếng "Đéo giề chứ?

    Không phải do mày à?

    Mày tự nhiên chọc bọn tao làm chi vậy má!" .

    Nghe giọng đoán màu tóc, ai cũng biết đó là Haruka Sakura.

    Rồi được cả xe F4 LH44 cũng nói " Mịe bọn ta làm thế sai chắc" Isagi liền tức, lườm nguýt phát " Mày thích chơi hội đồng tao không?"

    Nói xong, bọn kia cũng lười tranh cãi nên ko nói gì nữa.

    Cả trg không hiểu cái méo gì đang xảy ra tại đây.

    "Anh Yoichi, anh Haruka nè, đừng bắt nạt bọn em nữa."

    Một giọng nói ngọt ngào vang lên không hiểu vang vào tai bọn ba đứa thì thấy sởn gai ốc còn đến tai bọn kia ngọt như kẹo được chấm thêm đường, rắc thêm mật ong.

    Vâng, không ai khác là một trg 3 nữ chính - Jenica đã lên tiếng.

    Isagi liền đớp chiêu cực mạnh "Dạ tiểu nhân không dám động tới nương nương" lời nói mang theo sự khinh bỉ cùng vs sự gợi đòn mà ai cũng chưa từng nghĩ đến về tên họ I tên Y này, Haruka ko kém cạnh gì cũng lên tiếng vs ánh mắt 3 phần khinh thường 3 phần sắc bén 4 phần như nhau "Tao đây bằng tuổi mày, cũng chưa già đến nỗi mày phải gọi tao bằng anh."

    Giọng nói vang lên có chút phần mỉa mai "Ố chà ~ Không ngờ thiếu gia nhà Sakura cũng đáp lại.

    Tưởng đâu........" giọng nói ngân dài, làm ai cũng tò mò tên đó sẽ nói gì nhưng lại bị Haruka cắt ngang "Ồ hóa ra là ai, cũng chỉ là một con chó trung thành vs chủ của nó thôi nhỉ, thiếu gia Hayato ~?" cậu nghiêng đầu cùng vs combo sát thương chí mạng là nụ cười đầy sát khí.

    "Ko dám nhận, ko dám nhận lời khen của thiếu gia như cậu.

    Chỉ sợ là cậu lại dính tôi như sáp thôi."

    Giọng điệu của hắn vẫn ko thay đổi nhưng lại có chút bất ngờ trc lời nói của cậu.

    Cậu đáp lại "Hóa ra thế, nếu thiếu gia thấy vậy thì cút con mẹ nó đi đi, ko cần thiếu gia đây làm phiền."

    Nói xong, cậu liền đi.

    ------------------------------------------------------------

    Bên phía Isagi cũng ko khác lắm, Bachira nghe câu vừa nãy của Isagi liền nổi đóa, chửi luôn "Sao nào cậu Isagi nào đây lại đi bắt nạt phụ nữ, ko thấy hèn hạ hay sao" Isagi ko kém cạnh liền lên tiếng "Ái chà~ Cảm ơn thiếu gia Bachira đã nhắc nhở nhưng ngài quên mất là tôi đã vừa đéo có liêm sỉ vừa hèn hạ mà ?

    Không ngờ thiếu gia lại não cá vàng như vậy." nói xong Isagi liền che miệng vừa cười vừa nhìn Bachira một cách khinh thường.

    Bachira đã cáu nhưng ko nói gì nữa chỉ lẩm bẩm.

    Thấy vậy, Jenica liền lập tức ko chịu nữa mà nói "Anh Yoichi đừng có bắt nạt anh Meguru."

    Isagi hít một hơi, nhìn Jenica vs ánh mắt sắc lạnh nói "Thứ nhất, tôi ko có thân thiết vs cô nên đừng xuất ngày lảm nhảm trc mặt tôi là một câu 'anh Yoichi' hai câu 'anh Yoichi'.

    Thứ hai, như bạn tôi đã nói đừng gọi là anh, nghe già lắm!

    Mà tôi cũng chưa lớn đến nỗi để cô gọi tôi như vậy.

    Nếu muốn tôi có thể gọi cô là chị đó".

    Jenica liền im lặng, cúi gằm mặt xuống sắp khóc, Kunigami liền tiến lên dỗ cô còn Rin thì đã cáu, lên trên nắm cổ áo Isagi, mắt đỏ ngầu, quát lớn "Mi đừng có mà vênh mặt lên, biết điều thì câm vào.

    Đừng để em ấy khóc, không là mày cũng ko xong đâu".

    Isagi cau mày, hất tay Rin bằng lực mạnh, cọc cằn đáp " Mày có cần tao phải dạy lại mày không?

    Nếu anh mày, gia đình mày ko dạy đc mày vậy để tao dạy mày nhé!"

    Isagi khởi động chân tay, nói tiếp "Mi được dậy mà như một thằng đầu đường xó chợ, vô đạo đức vậy.

    Tao cảm thấy bố mẹ mày cho mày đi học phí tiền cực kỳ."

    Isagi ngưng nói lại nhưng cũng ko đấm nữa, cậu quay đi lại dừng lại, liếc Rin "Mày khôn hồn thì đừng có mà động vào tao".

    Cảnh cáo xong, cậu cũng giống Haruka lên lớp, bỏ lại Shin một mình cô đơn, lật lõng, liền chửi thề "ĐM bọn mày, đúng là bỏ bạn về lớp".

    Rồi cũng trở về lớp, sau khi cả trường náo loạn một hồi thì học sinh ai cũng về lớp.

    Sân trường vừa nãy còn náo loạn, giờ đây lại im lặng đến lạ thường.

    T/g đã hết idea, lúc nào lại có idea sẽ lên sàn nha mấy bà!

    Goodbye.

    *Lưu ý*: T/g rất lười trong lúc nghỉ hè, nếu lúc nào có idea và siêng năng thì sẽ up nha.

    Tôi đùa thôi tuy lười nhưng có idea rồi sẽ up để có gắng có truyện cho mấy bà đọc.

    - _ -
     
    [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    3. Tui ko nghĩ ra tiêu đề =))


    Tác giả bây giờ mới ngoi lên nè, mấy ngày nay tui lặn mất tăm ko thấy đăng chap, đến tận tháng 7 tui mới viết lại, làm mấy bà đợi mãi ko thấy chap đăng.

    Do tui cũng bận vs lại là tui bị lười.

    Chuyển cảnh đến lớp học, bọn bạn 3 đứa kia bị tách nhau ra mỗi đứa một bàn nhưng lại đều ngồi cùng dãy mà còn ngồi theo hàng.

    Không những vậy ba đứa còn đc ngồi ngay cạnh cửa sổ, đc ngắm hoa đào, đc ngủ mà gv ko nhìn thấy.

    T/g: Sướng thật!

    Tui ở ngoài đời còn ko đc như vậy.

    Haruka thì chăm chỉ nghe thầy giảng bài, Shin thì vừa quay bút vừa ngắm ra ngoài, ko thèm nghe thầy giảng, còn riêng Isagi thì đang ngủ........NHƯNG......... có vẻ Isagi hôm nay số nhọ nên thầy giáo nhìn thấy liền nói "ISAGI YOICHI !!!"

    Isagi liền bật dậy, Shin thì dừng lại vc quay bút còn Haruka bất ngờ.

    Thầy tiếp tục "Có vẻ như em đã học qua bài này nên mới tự tiện ngủ trong giờ học.

    Mời em lên bảng làm bài này" Học sinh ai cũng ngạc nhiên, thì thào

    HS 1 "Thằng Isagi chết chắc rồi!"

    HS2 "Có khi bị ghi vào sổ đầu bài luôn ý"

    ......................

    "Chậc" Isagi nhăn nhó, khó chịu, bước lên bục giảng,nói tiếp "Biết rồi, khỏi nói".

    Thầy bất ngờ vs thái độ của cậu nhưng cũng ko nói gì.

    Hai đứa kia nhếch mép cười thầm vì ba đứa thì kiếp trc, cả bọn đứa nào cũng đứng nhất, luôn luôn đại diện trg để đi thi các giải và luôn đạt giải nhất.

    Không chỉ vậy mà còn học karate và nhiều thứ khác nên nói chung là giỏi toàn diện từ đầu đến chân.

    Chả nói đùa mà cũng chả nói xạo đâu.

    Cậu lên bảng, trong vòng 30 giây đã xong, làm cả lớp há hốc miệng cả ông thầy giáo vừa nãy cũng trố mắt lên, nói "Đúng....đúng rồi" Cậu ngáp, sau đó về chỗ liền ngủ tiếp.

    Vừa giây sau còn đang trố mắt thì thầy đã lật mặt nhanh như chong chóng, nói "Lớp chép bài vào đi" Reng.........reng.............reng

    "Cả lớp nghỉ đi" Thầy liền bước ra ngoài.

    Vừa thấy thầy ra, lũ học sinh liền chạy ra như thác nước.

    Chỉ còn lại ba người trong phòng, căn phòng yên tĩnh lạ thường.

    Kíttttttt........

    Đang ngủ bị tiếng ồn đánh thức, Isagi cau mày nói "ĐMM, im con mẹ nó đi", Haruka cũng nhíu mày, nói "Shin à, yên tĩnh chút đi!"

    Shin ko vui, nói "Mấy ông làm sao cứ như là keo vậy, định ngồi đến bao giờ hay muốn mấy ông vs cái ghế thành một luôn" Haruka nhún vai "Tôi chịu" Shin cay lắm rồi, nói"Tao có lòng tốt mà bọn mày đéo nhận lòng thành là sao hay là kiểu 'Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt' Isagi nghe ko nổi, khịa luôn " Ơ kìa bạn, mình nghe nhầm hay sao ý.

    Vừa nãy thấy bạn còn Ông,ông, tôi,tôi mà sao bây giờ bạn lại nói mày tao.

    Thế lầ ko tốt đâu!"

    Nghe như khuyên nhủ nhưng vs một thằng bạn chí cốt, quen từ cấp mầm non đến giờ, nghe ko hiểu là biết ko phải, nghe hiểu là biết câu mỉa.

    Shin đớp lại "Thế một là mày cút, hai là bọn mày xuống canteen ăn vs tao" Haruka nghe mà nhịn cười "Thế sao đéo nói từ đầu đi, cho bớt phiền.

    Tất nhiên là tao đi" Isagi cũng đáp "Đi thì đi".

    Xuống canteen - nơi náo loạn nhất trong giờ ra chơi, không những vậy chúng ta còn có thể hóng drama một cách thoải mái không cần trả tiền, miễn phí trọn đời.

    Đúng rồi đó, 3 đứa kia ko chỉ có đc vậy mà còn có cả một ân sủng lớn hơn thế.

    Đó chính là đc gặp ÂM BINH ta da.

    Có vui không?

    Vui vãi l** Có ngứa mắt ko?

    Rất là có và cần ngay thuốc đánh bồn cầu để nhỏ những giọt nước tinh khiết giúp chúng ta có đôi mắt sáng lại lần nữa và không còn nhìn thấy cảnh đó.

    Bạn cảm thấy thế nào?

    Cơm tró ngập tràn, màu hường rất nhiều, đéo ai nhìn nổi.

    Xuống canteen nhìn cảnh này, chắc no đến nỗi xuống cũng chả cần lấy đồ ăn nữa mà cần phải lên nôn.

    3 đứa kia xuống nhìn thấy cảnh này thì đã có câu trả lời ở trên không chỉ vậy các bạn nhỏ nhà mình còn tặng thêm ánh mắt 0,5 phần thương cảm, 3,5 sự mắc ói, 3 phần phán xét và 3 phần khinh thường.

    Laura nhìn thấy 3 người bọn họ, liền gọi "Anh Haru.....

    Haruka, Isagi, Shin, tui ở đây nè" Nghe tiếng gọi, ba đứa kia đang nói thì ngẩng đầu lên còn dàn công cũng hướng mắt về phía 3 đứa kia.

    Thấy vậy, Haruka và Isagi đã chuẩn bị chuồn lẹ vs tốc độ ánh sáng nhưng chưa kịp chạy thì Shin đã ý thức đc việc rằng bọn nó sẽ bỏ bạn trong bất cứ tgian nào, giờ phút nào nên đã giữ áo của bọn nó lại và ko cho chuồn.

    Thấy bọn họ gần chỗ mình, Linda chạy đến, ngỏ lời ăn cùng nhau cho vui.

    Shin đồng ý, đã vậy hai đứa nữ9 kia cũng ngồi cùng thế là 3 đứa phải ngồi cùng vs đống sát khí, những ánh mắt soi mói đời người cùng những ánh mắt "yêu thương" và "chân thành" làm người ta cảm lạnh.

    Rồi một người lên tiếng " Yô~ Ai đây?

    Ko phải là Haruka đây sao!".

    Haruka nhìn và đánh giá một lượt : đeo kính, tóc đen.

    Cậu 'Ồ' một tiếng rồi đáp trả lại câu vừa nãy "Hóa ra tôi lại nổi tiếng đến nỗi cậu thiếu gia sinh ra từ vạch đích như thiếu gia Togame chú ý.

    Thật là một vinh hạnh đối vs một người như tôi."

    Togame cũng giơ tay đầu hàng, nói "Nào có chứ.....Tôi cũng chỉ là xã giao thôi" Haruka nói "Tôi thấy cậu nên ngậm mồm còn hơn là nói để bớt gây ô nhiễm ko khí và có ôxy để mọi người hít"

    Shin là nạn nhân thứ hai của vc tranh cãi vs mấy thằng đực rựa ở đây.

    Mashimo lên tiếng "Cậu thiếu gia nhà Asakura có thể đừng bám lấy bé cưng của chúng tôi đc ko?"

    Shin nói"Đc thôi, đằng nào tôi cũng chả thèm một con búp bê bị nhiều người chơi đâu" Mashimo tức giận, đập bàn, bảo "Cậu.......

    Tại sao cậu lại nói Linda như vậy" Shin nhún vai "Tôi đã nói gì đâu" Mashito đáp "Cậu vừa nói xong" Shin"Đéo biết cậu đang nói gì cả".

    Isagi là nạn nhân cuối cùng của vụ ẩu đả này.

    "Ây da~ Ai đây, ai đây?

    Ko phải là bé đi** đây sao?"

    Mắt hồng neon cùng vs mái tóc vàng vuốt lên, nhuộm chút hồng.

    Isagi đáp lại "Ồ~ tưởng ai hóa ra là con gián hồng" Shidou cáu " Mẹ mày, mày nói lại xem tao có đấm mày không" Isagi đếch sợ, nói lại "Bạn gián hồng sao vậy.

    Hay là bạn lại lên cơn dại rồ do chó dại cắn" Shidou tức điên lên "Con mẹ mày thằng Isagi" Và rồi Sae gọi cả bọn lên phòng hội học sinh và mỗi đứa 10 bản kiểm điểm riêng Jenica ko phải viết xong xin cho hai đứa bạn mình thế là ba đứa kia không phải viết.

    Isagi vừa viết vừa nghĩ "Thật ko công bằng, bọn nó đc đi chơi còn tao thì đéo" Sau đó Isagi đã nguyền rủa Sae làm Sae hắt hơi liên tục.

    Sae nghĩ thầm "Chắc thằng Rin lại rủa mình.

    Cái thằng này"

    Tui viết xong rồi nha, mấy bà.

    Chúc các bà zui zẻ sau khi đọc truyện của tôi. (Tôi thức đêm để viết cho mấy bà chap này.

    Tui vắt hết chất xám rồi đó.

    Không hay là tui bườn đó)
     
    [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    4. Náo luận tuổi trẻ của ai đó


    Xin chào mấy bà xinh gái của t/giả nè

    Thề luôn là bây h tôi mới up mấy bả vote cho tôi chứ.

    Rất là xl luôn.

    Mấy bà thông cảm vì bây h tôi mới up nha.

    Thank you nhiều luônnnnnnn á!

    Tôi ko biết cám ơn như thế nào luôn.

    Thật sự là tôi rất vui vì mọi ng đã vote cho tôi.

    Đây là truyện đầu tay của tôi đóa.

    Yêu nhiềuuuuuu!❤️❤️❤️❤️❤️❤️ Vào luôn nhé, ko dài dòng nữa

    Trc khi có cuộc phong trào đồng loạt viết bản kiểm điểm của cả bọn thì đây là

    ??? : why do you need to viết bản kiểm điểm? ??? : Ah......

    Because IDK

    Sau khi cậu bé mầm đáng yêu của chúng ta khiêu khích siêu nhân gián hồng thì "ĐCMM, THẰNG CHÓ CHẾT NÀY" Rồi sau đó siêu nhân hồng đã xông pha và anh dũng hi sinh vì lòng tự tôn của mình cũng như ko muốn mất mặt trc nàng thơ của mình.

    Ố là la, thật là một câu chuyện hài dón, đến cả Isagi nhìn trò hề trc mặt cũng phải mắc bệnh trĩ vì vụ vc này.

    Nực cười đến đau cả bụng.

    Mặt Isagi ko cảm xúc tránh né từng đòn đánh như dải lụa mềm mại, mang lại cho ng xem sự nhịp nhàng cũng như uyển chuyển, từng động tác cứ như 1 vũ công đang múa chứ ko phải đang tránh né từng đòn đánh lao vút như mũi tên sắc lẹm nói lên sự hung dữ, quyết ko lùi của kẻ đang đánh.

    Khi Shidou vừa kịp đấm vào mặt cậu, cậu né một cách dễ dàng, cú đấm vào không trùng, tóc cậu bay nhè nhẹ sau cú đấm vừa rồi.

    Chưa kịp định hình, Isangi vung thẳng chân cao vút lên trời, 1 phát vào lưng Shidou làm hắn ko kịp trở tay, ngã quỵ, kêu oai oái "Thằng chó mày dám đánh lén.

    Đột nhiên, Isagi phát giác có ng đằng sau liền né sang 1 bên, khiến cho ng đó đánh hụt, hắn cầm một thanh sắt, nhìn thấy cây sắt.

    Isagi hú hồn " May mà giác quan mình nhạy bén ko là toang thật rồi!".

    Nhìn kĩ lại hóa ra là Bachira, cậu nhếch mép "Chao xìn, ai đây, ai đây.

    Thiếu gia Bachira ko ngờ lại đánh lén tôi đó à nha".

    Bachira nổi gân xanh "Im mẹ mồm vào đi thằng đi***.

    Mày có mấy ngày mà đã ngông cuồng."

    Isagi tối sầm mặt lại "Xin hỏi cậu thiếu gia Bachira đây là thích kiểu rượu mời ko uống lại muốn uống rượu phạt à?

    Cậu có vẻ thích gọi ng khác là thằng đi*** hả?

    Nếu cần có muốn tôi gọi đi*** đến ko?"

    Bachira tay cầm thanh sắt, tay run run biểu thị sự tức giận nói "Ko cần đâu có 1 ng như mày kà đử rồi" Nói xong, Bachira lao lên như cơn lốc xoáy mạnh mẽ đang bùng phát, cầm chắc thanh sắt, hắn lao lên, thanh sắt giơ cao lên, bóng loáng như sự lạnh lùng, cao lãnh của nó.

    Isagi đỡ thanh sắt khi nó vừa lao xuống.

    Cậu nhấc chân lên, sau đó vung thật mạnh vào mặt Bachira, làm hắn chảy máu mũi.

    Bachira loạng choạng. buông thả thanh sắt rồi ngã khuỵu xuống đất.

    Những ng ở đó sợ hãi, ko dám tiến lên ngăn cản.

    Bầu ko khí im lặng đến lạ thường, Shin và Sakura vỗ tay, cười cười nói "Thế mà vẫn nhớ cách đánh nhau hả m?

    T tưởng m ko chơi võ nữa" Tiếng vỗ tay cũng tiếng nói đã làm bọn họ bừng tỉnh, biểu cảm mỗi ng khác nhau nhưng đa số là sự sợ hãi và né tránh rõ rệt trg ánh mắt họ.

    Bên phía Sakura cũng ko khá khẩm mấy là bao.

    Vừa nãy vừa thầy vỗ tay, bây h Sakura cũng nhập cuộc đánh nhau.

    Cậu cũng bị dồn vào thế bị động nhg cũng chẳng sao, Choji Tomiyama - ng đầu tiên xông lên đánh cậu đã bị Sakura tránh sang phải và dùng khuỷu tay của cậu lấy đà và đập vào má trái của hắn vì bị cú đụng mạnh mà bị ngã lăn ra, chảy một ít máu ở khóe miệng.

    Yugo Wanijima - hắn vừa cười vừa bước chậm rãi đến chỗ Sakura, thấy có ng tiến gần cậu phòng bị.

    Rồi,.................bùm....................đùa thôi !

    Hắn định đá vào hạ sườn Sakura, cậu phản ứng kịp và né một cách nhanh chóng.

    Hắn đùa bỡn "Cũng nhanh đấy.

    Ko thì mày vẹo cột sống rồi đấy" (Tôi viết đùa dữ ha (●'◡'●) Cậu gầm gừ "Mẹ mày, câm mẹ mõm chó của m vào."

    Bé Sakura be like : Đùa đéo vui, bố đã căng

    "Woah woah, gì căng vậy ng anh em?

    Đã ai làm gì đâu?

    Đã chạm vào đâu?"

    Hắn đáp.

    Cậu nói "Đã vừa đánh nhau, đã chạm vào lòng tự tôn của bố m."

    Hắn ko còn tươi nữa thay vào đó là nụ cười quái dị như thế này:

    (Tôi nói real 100% đó nha.

    Hãy tin tưởng ng t/g này vì độ tin cậy = 0%) Oke hôm này viết thế này thôi.

    Tuy hơi ngắn nhg hãy tin tưởng tôi vị độ chất lượng của nó quá là ko tốt 🙂))))) Nếu có gì sai thì bảo toi nhé.

    Ehehehehehe.

    Ban đầu tôi định cho là cười như ông Ego xong cho ảnh ổng cười vào nhg thôi mình ko muốn xúc phạm bạn ấy.

    Bạn ấy biết bạn ấy buồn đó (thật ra là buồn ẻ) Bye see you next time.
     
    [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    5. Thông báo


    Theo như I know, tôi đã có:

    Chòi oi, thank you mấy bầy bi nhiều.

    S iu quá vậy trùi.

    Tặng cho mỗi bà một cái ôm + hôn mà cụa bé mầm

    Tôi muốn hỏi ý kiến các bà.

    Các bà bình chọn nhanh nhé để tui viết tiếp.

    Tôi thì hướng về cái thứ 2.

    Tôi chỉ muốn nói thế thôi.

    Bye
     
    [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    6. Ngày tận thế


    Thì hôm trc tôi có hỏi cái này nè

    Thì tui thấy là mấy bà chọn cái 2 nhiều hơn.

    Vậy thì hôm nay tui sẽ viết theo kiểu ngày tận thế.

    Vào chap thôi!

    Sau khi bọn họ viết xog bản kiểm điểm và thoát khỏi cái động bàn tơ theo như họ nói.

    Mà đằng nào tg cũng cho skip nên là mấy ẻm tan học luôn cho lẹ.

    Ánh chiều tà buông xuống như đang trút bỏ cái áo xanh thẫm của mình và rồi lại khoác lên mình một bộ áo mới.

    Ba cái bóng dài đổ xuống mặt đường cùng sánh vai nhau đền bãi đỗ xe.

    Những ánh sáng rực rỡ nhưng cũng chỉ dịu nhẹ ko như ánh sáng ban mai.

    Mái tóc vàng kim óng ánh như ánh mặt trời - Shin, cậu trai bên cạnh với mái tóc hai màu đen trắng như quý bà Cruella nhưng lại là một thằng con trai =))) - Haruka và một màu xanh thẳm của biển sâu trong tóc của Isagi (tg belike: 10 điểm miêu tả phong phú mà viết văn trên lớp cô cho 8 điểm Văn.

    Tại sao hả cô, con cần khiếu nại!)

    Bầu không khí giữa bọn họ im lặng đến đáng sợ.

    Haruka lên tiếng như để phá tan bầu không khí ấy "Ê mà khoan đã, chúng mày có đứa nào nhớ bây h cốt truyện đến đâu rồi không?

    Chứ tao ko nhớ cái mẹ gì cả?"

    Isagi bàng hoàng nhận ra "Chết thật tao cũng méo nhớ nổi" Shin liền nảy ra ý tưởng bảo "Hỏi con hệ thống quèn quèn đi".

    "OK" Rồi họ đi hỏi hệ thống, một bảng xanh xuất hiện với những dòng chữ trắng xóa cũng giọng nói lạnh băng "Thưa kí chủ, đây là phần cốt truyện sắp tới của kí chủ"

    GIAI ĐOẠN CỐT TRUYỆN TIẾP THEO Vào ngày XX tháng XX năm XXXX, một tai họa đã ập đến trên toàn thế giới.

    Ko biết tại sao, con người biến thành loài sinh vật có da màu xanh, mặt mày xanh xao, hốc hác, hốc mắt sâu, thâm đen, khiến người khác sợ hãi.

    Nó bắt đầu tấn công mọi người, moi nội tạng, uống máu, ăn não người.

    Tai họa giang xuống quá nhanh, làm con người không kịp trở tay.

    Không chỉ vậy, khắp nơi còn có các hầm chứa quái vật được phân thành các cấp từ cấp F -> cấp S ( trong từng cấp sẽ phân thành cấp nhỏ hơn.

    VD như cấp A -> cấp A+, AA+,...).

    Ở Nhật Bản, có một số người đột nhiên như có phép thuật như hệ thủy, mộc, hỏa,......

    Những người đó được coi như vị thần vì họ sẽ dùng để bảo vệ nhân loại và được gọi là các dị năng giả.

    Tại ngôi trường mà ngươi đang học sẽ là nơi để các di năng giả đã thức tỉnh đi học.

    Ở đấy sẽ được chọn một môi trường hoặc nhiều môi trường như kiếm thuật , sử dụng ma pháp, cách điều chỉnh mana,....

    Đây là một số thông tin quan trọng cần lưu ý, kí chủ sẽ được 2,3 dị năng và được chọn loại dị năng mình muốn.

    Chúc kí chủ một buổi chiều tốt lành.

    Ba người trợn mắt và bảo 10 ngày nữa thôi á.

    Thế thì cta nghỉ học đi.

    Bao h đến tận thế thì sẽ đi học lại.

    Quyết định thế nhé.

    Ok.

    Vậy là tôi đã xog chap này rồi nhé.

    Chúc mấy pà đọc zui zẻ.

    Tạm biệt các tềnh yêu của tg!
     
    [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    7. Chuẩn bị


    Thì do là tui đọc lại chap 6 có hơi cấn cấn.

    Vậy nên mong mấy pà thông cảm nha.

    Rồi vô truyện

    Tối hôm đó, ba người họ cùng nhau bàn về kế hoạch "tác chiến" trên điện thoại đó

    Shin: T nghĩ chúng ta nên bắt đầu tìm hiểu các loại dị năng để có thể đề phòng bất trắc xảy ra đi.

    Haruka gật gù đồng tình: M nói đúng nên tìm hiểu để luyện tập thành thạo các dị năng để sau này, chúng ta cũng chuẩn bị.

    Nhưng mà bây giờ chúng ta cũng không kiếm đâu ra sách về dị năng cả hoặc những quyển sách về dị năng ấy có thật nhưng cũng khó có thể tìm được nhanh mà thời gian gấp rút.

    Vậy nên, t nghĩ bọn mình nên thử hỏi con hệ thống xem sao?

    Isagi-người từ nãy giờ ko nói gì bắt đầu lên tiếng: Ko phải lo, t biết một quán bán mấy cái đấy, không phải làm phiền đến con hệ thống hạng dỏm đấy đâu.

    T chỉ sợ là không có.

    Mai thằng Shin lên trường xin nghỉ đi nhé để tiện việc chúng ta có thể bắt đầu luyện tập và tập trung hơn, t chỉ sợ học trên trường xong về nhà tập thì không có kịp nên để kịp tiến độ thì phải lm như vậy thôi!

    Bọn mày có đồng ý không vs lại thk Haruka mai m đi với t để mua sách nhé!

    Shin: T đồng ý, mai để t xin hộ chúng m cho.

    Haruka: Ok, mấy giờ đi để t biết

    Isagi: Chắc tầm 8-9 giờ gì đó, cho nó thoải mái.

    Chốt thế nhé, giờ đi ngủ, t buồn ngủ vãi!

    Bye nhé

    Shin: Bye, t cũng ngủ đây

    Haruka: T cũng vậy.

    PP

    Bầu trời đen kịt, từng chiếc đèn mới vài phút trước còn đang bừng sáng, chiều rọi phòng ngủ.

    Bây giờ đã tắt để thay thế cho bóng tối đổ xuống của bầu trời kia.

    Qua cửa sổ, ánh trăng soi tỏ mọi thứ như đang dò xét tâm hồn của họ.

    Trăng đêm này thật sáng, sáng đến mức như đốm lửa bập bùng ngoài kia.

    Trăng được thiên nhiên ban tặng cho ta, vậy tại sao ta yêu nó.

    Ta không biết sẽ bao giờ được ngắm trăng thêm lần nữa, chỉ mấy ngày nữa thôi, trăng ta yêu quý đến nhường nào sẽ biến mất, ta chỉ cần thêm vài phút để ngắm trăng tròn lần nữa thôi.

    Ôi ta yêu cái ban đêm nó đổ dài xuống thành phố nhộn nhịp, yêu cái cách trăng tỏa sáng trong im lặng, yêu từng vì sao trên nước biển xanh thẫm của buổi đêm , yêu cái cách tất cả vạn vật ngủ say, yên tĩnh đến lạ thường.

    Chỉ cần ta nhìn kĩ hơn chút, ta đã yêu trăng đến mức nào.

    Trăng như xa như gần, tưởng chừng như có thể giữ trăng làm của riêng nhưng lại đủ xa vời để ta không thế với tới trăng.

    Ta có mọi thứ nhưng lại không có một thứ là trăng.

    Trăng không thể là riêng ta chỉ có thể là của thiên nhiên.

    Càng níu kéo, ta càng thấy tim ta nhói lên như những bông hoa độc nở rộ trong tim, đang chế nhạo tại sao ta lại có thể ngốc đến mức vậy.

    Ta- Isagi Yoichi chỉ có thể đứng nhìn, không thể với tới trăng.

    Đôi mắt xanh của biển cả như được bao bọc trong một tầng sường mù dày đặc, không lối thoát.

    Trong ánh mắt chỉ còn đọng lại mỗi hình ảnh của trăng.

    Đôi mắt cậu dần dần khép lại, để bóng tối chiếm lấy ánh sáng của đêm trăng tròn.Dậy đi không là bị cắt cu.......Có dậy đi không...........Tiếng chuông báo thức thốt lên những tiếng gọi thân thương từ cõi âm ti địa phủ.

    Tch....Mái tóc xanh rối bù, lông mày của cậu skinship lại với nhau "Chết tiệt" Cậu thiếu niên hôm qua còn đang suy nghĩ trăng này trăng nọ thì hôm nay đã cáu chỉ vì quả báo thức cậu đặt qua vui tai.

    Isagi đi vscn, cậu nhắn xin nghỉ trên lớp và cho 2 con heo vàng và con heo đen trắng đang ngủ ở nhà.

    Cậu chuẩn bị quần áo và bắt đầu sang bên nhà thk Haruka.

    Tingtong.............tingtong...........tingtong.........Một âm thanh vọng ra từ trong nhà "Xin hãy đợi tôi một chút" Cạch, cánh cửa mở ra.

    Đập thẳng vào mắt cậu là Sakura còn đang chưa tỉnh ngủ.

    "Ủa, Isagi hả?

    M sang đây làm gì?"

    Isagi: Tất nhiên là cùng m đi mua sách chứ lm sao nữa!

    M vscn đi còn đi mua sách để sang nhà thk Shin.

    T xin nghỉ cho r, t nhắn vs thk Shin là ko cần phải lên xin đâu, để tránh bị nghi ngờ"

    Sakura: Ok, đợi tí.

    Đợi t 15 phút

    15 phút sau

    Saruka: Xong r m, đi nào!

    Isagi: Biết r

    Hai người cùng nhau đi bộ vào trong cái ngõ đen hun hút, ko một ánh sáng và ẩm ướt.

    Họ đi vào trong một cách cẩn thận.

    Isagi: Đến nơi r.

    Trước mặt họ là một hiệu sách được trang trí theo phong cách cổ kính.

    Mùi hương của cây nến thơm và trầm hương hòa quyện vào nhau, tạo cho người ngửi có cảm giác lưu luyến khó tả.

    Hai người đẩy cửa bước vào.

    Reng.....Tiếng chuông cửa reo lên "Xin chào quý khách, đã đến cửa tiệm chúng tôi" Cô nhân viên cúi gập người xuống.

    Isagi: Cảm ơn.

    Cô có thể đi ra đc rồi.

    Cô nv: Vâng

    Họ bắt đầu tìm cuốn sách ấy

    Sakura: Đây rồi mày.

    Trên tay cậu cầm một cuốn sách có bìa màu đỏ, hơi cũ kĩ.

    Họ lật từng trang ra.

    Isagi reo lên: Đúng rồi, chính là quyển này, ta tìm thêm một số quyển liên quan đi, tôi nghĩ thế này còn thiếu

    Sakura cười theo: Ok

    Họ lại tiếp tục tìm kiếm và thấy thêm 4, 5 quyển sách

    Isagi: Thế là đủ rồi.

    Thanh toán đi.

    Sau đó chúng ta còn mang về cho Shin cất để lúc nào đó học, còn bây h chúng ta còn phải đi mua đồ để trự lương thực.

    Sakura: Được thôi.

    Cô thanh toán cho tôi.

    Cô nv: Của hai ngài hết XXX yên.

    Sakura: Của cô đây nhé.

    Cho tôi xin

    Cô nv: Cảm ơn quý khách.

    Hẹn lần sau gặp lại!

    Sakura: Tạm biệt

    Hai người bọn họ bước ra khỏi tiệm sách.

    20 phút sau

    Tại nhà Shin

    Cốc....cốc.....cốc

    Shin: Tôi ra ngay

    Cạch

    Shin: Hai người vào đi.

    Isagi và Sakura bước vào nhà

    Sakura đưa túi sách cho Shin: M cầm lấy, giữ cẩn thận.

    Còn bây giờ chúng ta bàn chuyện để còn dự trữ lương thực nhé.

    Trước tiên, căn cứ chính của chúng ta sẽ là nhà m nhé, Isagi

    Isagi: Được thôi, chỗ nhà t vắng vs lại ko ai biết nhà t.

    Sakura: Chỗ thứ hai là nhà m, Shin

    Shin: Ừm

    Sakura: Chỗ nhà t sẽ là cuối cùng.

    Của t sẽ chỉ để ở chính còn lúc nào nguy cấp sẽ sang nhà Isagi, đc chưa.

    Isagi+Shin: Chốt kèo

    Sakura: Bây giờ, bọn mình phải có phòng bị, không thể để cửa hớ hênh được.

    Đầu tiên, ta mua các trang bọ công nghệ.

    Cái đấy Shin phụ trách, m bắt đầu lắp từ ngày mai nhé.

    M lắp cửa sổ chống đạn, cửa laser, đặt bẫy,..... nhé.

    Nhất là nhà của thk Isagi đấy

    Shin:Ừ, t biết r.

    M khỏi lo

    Sakura: Isagi, m cùng t đi chợ đen, bệnh viện, chỗ bán mấy bình ắc quy rồi một số đồ dùng khác nữa.

    Isagi: Ok

    Sakura: Triển đi.

    Shin m ở nhà chuẩn bị, thiết kế đi nhé.

    T vs Isagi đi mua đồ.Tạm biệt

    Shin: Ừ, đi đi
     
    [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ Đình.
    Không phải chap mới, chỉ là tâm sự


    Chào mọi người nhé!

    Tâc giả mấy ngày nay bận ôn thi vs lại bị căng thẳng, lo âu và stress á nên chỉ lên đây để tâm sự thôi.

    Kiểu mọi người chắc cũng hiểu cái kiểu bị bố mẹ chửi rồi so sánh vs mấy đứa trên lớp ý.

    Mấy bà chắc cũng vậy đúng không?

    Tui đúng kiểu ở chỗ nào cũng bị so sánh với một đứa khác mà mik không quen hoặc đứa trong lớp á.

    Thì hôm nay lá do tui xin bố tui là cho thêm thời gian để ôn thi Toán, thế là bố tui mới bảo là "Học làm gì, có chịu học đâu", lúc đấy tui vừa mệt (do mấy ngày tôi toàn thức đêm học vs lại cả tuần đi học đến 9h, còn mỗi CN thì tui cũng học để ôn) vừa cáu, tui cố nhịn để không cãi xog tui mới bảo"Thế nếu con không ôn xog điểm kém thì bố mẹ có mắng không?"

    Rồi bố tôi mới cho, đc một lúc, mẹ tui vào xog bồi mấy câu khó nghe cực kì luôn kiểu "Ôn làm gì?

    Tốn thời gian, xog đi học đông học tây mà có được 8,25" Hôm thứ Hai , cô tui có gửi điểm lên lớp, mẹ tui mới biết điểm thế là về mẹ mới bảo là đi học nâng cao ở trung tâm rồi online mà chả vào đâu cả" Tui chả biết nói gì luôn.

    Cái lúc mẹ nói thế, tui bức xúc cực, tui mới nói với mẹ là "Con kiểm tra chứ có phải thi thật đâu!

    Con đang ôn mà chứ có chs đâu".

    Mẹ ko thèm nghe tôi, xog đi luôn mà.

    Tôi còn đang ngồi ôn, đang tập trung xog bố tôi vào bồi thêm mấy câu là "Bố thấy con học không ra gì cả" Tui kiểu hỏi chấm, lúc đấy tui mệt mỏi đến mức kiểu khóc không ra nước mắt đc luôn á.

    Xog trc lúc tôi đang ôn thì tôi có xin mẹ cắt tóc xog mẹ tôi bảo vì sao.

    Thế là tôi bảo mẹ là sang hè rồi cho con cắt tóc cho đỡ nóng.

    Mẹ tôi bảo là không được.

    Để tóc này dễ buộc hơn vs xinh nữa mà tôi chả thấy xinh chỗ nào.

    Ít nhất là còn đc cắt mái còn tôi còn không được luôn.

    Tôi bảo là cắt làm sao để buộc được vs dễ gội chứ tóc tui bây giờ vừa dài vừa dày xog khó gội thì tôi không rảnh.

    Mẹ tôi mới chửi là m lại đi đua đòi mấy đứa trên lớp à?, tôi bảo không, mẹ tôi lại nói là không có cắt gì hết, lên đại học mới được cắt.

    Ý là tôi không chỉ lên đại học mới được mua điện thoại xog cắt tóc cũng lên đại học.

    Thật sự là tôi không hiểu mẹ tôi luôn, thế về sau tôi đỗ cấp ba mà mẹ tôi thích tôi cũng không đc cái gì hết á.

    Mọi người hiểu cái cảm giác bị so đo vs đứa khác không?

    Tôi có nè.

    Năm ngoái tôi đi bơi, mẹ tôi trông xog kiểu có một thk nó bơi nhanh hơn á thế là mẹ tui cứ ngồi lải nhải về nó suốt từ cía lúc thấy nó đến lúc về đến nhà mẹ tôi vẫn nhắc đến nó.

    Hồi đấy tôi cũng bảo với mẹ là đừng so sánh tui vs người khác chứ bộ.

    Mẹ tui mới chửi tui là lắm chuyện, hơi tí là giận dỗi, khóc lóc.

    Đầu lớp 6, mẹ tui còn so sánh một con bạn nó đỗ Cầu Giấy, mẹ tui lại nói là m nhìn nó xem, học hành có nhiều như m đâu mà sao nó giỏi thế!

    Lên cấp 2 thì có một đứa tui chs là nó học giỏi (bây giờ tôi ko chs nữa), thế là mẹ tui lại nói nó thế này, thế nọ, kiểu tui không bằng một nửa của nó.

    Còn có lần tui bị mẹ so vs cả anh họ của bên nhà nội tôi.

    Mẹ tui cứ bảo anh tôi giỏi các thứ, cố gắng mà noi gương theo.

    Nhg tui không hiểu tại sao nhớ?

    Tui hỏi mọi người cậu này, tui cuối kì đc thưởng top 10 khối, điểm cao nhất lớp nhé nhg mẹ tui không bảo gì chỉ bảo bình thường hoặc bảo là học nhiều thế mà sao điểm chỉ có từng này thôi, không biết tôi có phải là con ruột không nữa?

    Nhiều lúc tui cũng thấy mình sao ngu thế, vô dụng, không làm cho bố mẹ tự hào được.

    Xog tui thành ra bị trầm cảm mà ko muốn chia sẻ vs bố mẹ.

    Bởi hồi lớp 5, t tâm sự vs một nhỏ bạn, nói chuyện vs nó và cũng test trầm cảm r, tui mới nói vs mẹ mà mẹ không tin thế là về sau tui không muốn nói luôn.

    Kiểu khi còn là những đứa trẻ, ta khi càng không được bố mẹ lắng nghe thì càng không dám kể những việc sau này khi lớn lên, tự ôm nỗi đau, nhét lại vào trong trái tim đã được khâu đi khâu lại bởi chính chúng ta, lời nói như nghẹn lại trong cổ họng tôi.

    Đến lúc tôi cố gắng thì tui chỉ đc người ngoài công nhận còn bố mẹ tôi không có một tí công nhận nào cho sự nỗ lực cố gắng của tôi.

    Tôi cảm thấy rất cô đơn và viết truyện và đọc truyện chính là nguồn sáng duy nhất trong cuộc đời tôi.

    Tui nghĩ ban đầu nguồn cảm hứng viết nên truyện này chắc là sự buồn chán và nỗi cô đơn sâu thẳm trong lòng tôi.

    Tôi cũng không biết sẽ khi nào tôi up chap mới nữa.

    Tui không hiểu tại sao bố mẹ tôi luôn vô cảm vs thành quả của tôi.

    Dù tôi có là làm gì đi chăng nữa, tui không nhận được sự công nhận của cha mẹ.

    Nếu để nói về tôi chắc chỉ có từ thất bại mới có thể nói đc hết toàn bộ.

    Nếu các bà đọc đến, thật sự là tui rất cảm kích vì tình cảm mà các pà dành cho tôi.

    Tôi cảm ơn các bà vì đã lắng nghe tâm sự buồn này của tôi.

    Thật sự đây chỉ là việc tui trút nỗi buồn tâm sự của tôi thôi.

    Bởi tôi không biết tâm sự vs ai.

    Cảm ơn mọi người vì đã là người lắng nghe tôi nói đến đây.
     
    Back
    Top Dưới