Khác [Allhoon]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
405449994-256-k93943.jpg

[Allhoon]
Tác giả: yenhoang08
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mong mng sẽ ủng hộ truyện mới của mình nhé

thể loại : linh dị, viễn tưởng, tương ái tương sát



sunsun​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Allhoon]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Allhoon]
    1


    Trước hết thì mình rất tiếc vì đã mất truyện Allhoon và mất cả nick [Hoshiamayumi08] kia nhưng giờ không lấy lại được.

    Mình sẽ bù đắp bằng truyện mới này nhe ❤

    ________

    _Đây là đâu???

    Park Sunghoon vừa tỉnh dậy sau cơn mơ màng nhưng vừa mở mắt ra đã thấy bóng tối bao quanh mình.

    Đột nhiên có rất nhiều tiếng nói được cất lên như thể đang ai oán cậu.

    Chơi vậy là đủ rồi nhỉ?

    Mau quay lại nhanh!

    Tại sao lại bỏ em đi vậy?

    Cậu còn chạy nữa đừng trách tôi ác!

    Anh còn chạy thì em không chắc mình sẽ làm gì!

    Hãy quay lại đi được không?

    Những giọng nói vừa có sự níu kéo vừa có sự tức giận đe dọa lại còn có sự đau lòng sau mỗi câu nói.

    Họ là ai vậy?

    Park Sunghoon cậu không hiểu vì sao mình lại ở đây để nghe những lời từ đâu cậu còn chẳng hay biết.

    Bỗng một cơn đau đầu ập tới khiến cậu choáng váng và ngất lịm đi.

    Trước khi ngất cậu nghe được tiếng bước chân không chỉ của một người mà là rất nhiều người!

    Họ là ai?

    Câu hỏi vừa lóe lên cậu đã không còn nhận thức gì nữa.

    ____________

    Mở mắt dậy đã thấy trước mắt là ngôi nhà cổ trông rất bình thường nhưng không khí xung quanh thì vô cùng quỷ dị.

    Nhìn một lúc cậu quyết định bước vào.

    Vừa mở cửa cậu đã nghe tiếng chửi um sùm của một người đàn ông.

    Trước mắt trong phòng có 3 người phụ nữ dường như là bạn của nhau và họ đang rất sợ thì phải.

    Bên đối diện là 8 người đàn ông chia thành 3 kiểu.

    Kiểu thứ nhất là 6 người đàn ông trầm tĩnh im lặng quan sát.

    Kiểu thứ hai là ngồi một góc run sợ.

    Kiểu thứ ba là chửi um sùm không biết chửi gì.

    Nhưng điều cậu để ý là từ khi bước vào có vẻ có người nhìn mình chằm chằm.

    Đang không biết làm gì tiếp theo thì một tiếng nói máy móc vang lên.

    Chào mừng đã đến màn đầu tiên

    !BÁT CƠM KHUẤT!

    Đây là quy tắc của trò chơi:

    1.

    Không được ra khỏi phòng khi đã tới 12 giờ đêm.

    2.

    Mỗi đêm sẽ có người đi tuần nên mọi người hãy ngủ sớm.

    3.

    Qua 10 giờ tối không được ra khỏi phòng cho dù vì bất cứ lý do gì.

    4.

    Nhớ không được phạm sai nếu không sẽ ch.ết.

    5.

    Khi có người rung chuông hãy làm theo lời họ ngay nếu không sẽ biến mất.

    Lưu ý: thời gian cho màn này là 1 tháng mong các bạn hoàn thành đúng hạn nếu sớm hơn càng tốt!

    Khi nói xong hệ thống liền biến mất không chờ người khác hỏi gì.

    Hệ thống đi, ba cô gái kia liền khóc to lên, chàng trai ngồi một mình kia cũng hoảng loạn chạy khắp mọi nơi để mở từng cánh cửa còn tên đàn ông chửi um sùm kia lại càng hăng hơn.

    Sunghoon thấy nhức đầu liền chủ động bước về phía 6 người kia.

    Mấy người kia thấy vậy liền quét mắt nhìn rồi nói.

    _Cậu qua đây không sợ bọn tôi hại à?

    Sunghoon nghe vậy liền mỉm cười nhẹ rồi nói.

    _Ít nhất các anh còn bình thường hơn đám người kia.

    Nghe vậy họ chỉ cười mỉm rồi hỏi.

    _Cậu tên gì?

    _Sunghoon!

    Nghe xong họ cũng liền giới thiệu.

    Người đầu đỏ ngồi ở giữa là Heeseung.

    Người tóc bạch kim cao nhất hội là Ni-ki.

    Người mắt cáo là Sunoo.

    Người mắt mèo là Jungwon.

    Người có vẻ ngoài sắc sảo là Jaeyun.

    Người đàn ông lịch lãm là Jongseong.

    Họ giới thiệu thêm ba cô gái kia lần lượt là Min - Lim - Nie.

    Còn người chửi là Kim Seong.

    Người chạy loạn là Min Jiho.

    Giới thiệu xong thì có một cô gái dường như là người làm đến để đưa cho mỗi người một cái chìa khóa.

    _Có tổng cộng 5 phòng trong đó có : 2 phòng 3 - 2 phòng 2 - 2 phòng đơn.

    Mọi người tự chia phòng theo ý muốn nhé!

    Nghe xong mọi người đều bàn tán và chốt được :

    1 phòng 2 của Jiho và Seong.

    1 phòng 2 của Sunoo và Jungwon.

    1 phòng 3 của 3 cô gái.

    1 phòng 3 của Sunghoon Heeseung Jaeyun.

    1 phòng 1 của Riki.

    1 phòng 1 của Jongseong.

    Chia phòng xong mọi người nhận chìa khóa để lên phòng.

    __________

    18:50

    Phòng Sunghoon.

    Vào phòng ai nấy đều chia nhau ra tắm.

    Đến khi cậu tắm xong ra ngoài đã thấy hai người kia ngồi ngay ngắn dường như đang bàn điều gì đó nhưng khi cậu ra liền ngừng lại.

    Không thắc mắc nhiều nên cậu nhanh chóng đi sấy tóc.

    Vừa sấy cậu vừa cảm thấy hai người kia nhìn mình chằm chằm nên nhanh chóng sấy khô.

    Sấy xong quay lại thấy họ đã nằm lên dường nghỉ ngơi nên cậu liền muốn làm quen một chút.

    _Hai anh hình như không phải người mới nhỉ?

    _Ha đúng rồi.

    _Tôi tưởng màn này chỉ dành cho những người mới chứ?

    _Không đã vào đây không phân biệt giai cấp, ai ch.et phải ch.et thôi.

    Sunghoon nghe xong liền cảm thấy bản thân mình khựng lại một chút rồi gật đầu.

    Hai người thấy biểu hiện của cậu chỉ cười nhạt.

    _Nếu cậu không hại bọn tôi thì bọn tôi cũng sẽ không hại cậu.

    _Cảm ơn lời an ủi nhé.

    _À hai anh quen mấy người kia à?

    _Trừ 2 tên hèn và 3 cô gái kia thì chúng tôi là một nhóm.

    Cậu nghe vậy thì à một tiếng.

    _Cậu muốn vào nhóm bọn tôi không?

    _Được sao?

    Sunghoon nghi ngờ nhiều chút,dù sao cậu cũng chả quen biết gì họ cả tự dưng được mời như vậy nói thật cậu cũng có chút lo lắng.

    Vì sao á?

    Vì nhìn họ không phải kẻ bình thường họ khó đoán hơn nhiều.

    Chưa kịp nòi gì thì tiếng reng ở dưới sảnh chính vang lên sau đó là tiếng nói của người làm vừa nãy vang lên.

    _Mời các vị xuống dùng cơm tối.

    Tôi đã chuẩn bị xong các vị xuống nhanh nhé.

    Nghe xong ai nấy đều nhanh chóng đi xuống vì ai cũng không muốn mình xui xẻo.

    Cậu cũng vậy, đang định đi thì người tên Jaeyun liền kéo tay cậu lại.

    _Cậu cứ từ từ đừng vội quá, đôi khi vội cũng không tốt đâu.

    _Nhưng quy tắc bảo....

    _Tin tôi, tôi không hại cậu.

    Không biết vì lí do gì mà cậu tự nhiên nghe theo mà không hỏi gì nữa.

    Đúng 19g45 mới cùng hai người kia đi xuống, đi gần nửa cầu thang mới thấy 4 người cùng nhóm kia đi xuống.

    _Các anh cũng giờ mới xuống à?

    _Bọn tôi tắm lâu nêm xuống muộn thôi.

    Sunghoon nghe Jungwon nói xong thì gật đầu nhưng trong lòng cảm thấy họ lạ lạ.

    ________

    Phòng ăn.

    Vừa xuống mọi người đã thấy cảnh tượng kinh hoàng.

    Người tên Min Jiho kia thân thể bị c.h.ặ.t thành từng khúc, mắt thì nị m.ó.c khiến m.á.u chảy nhue đang khóc, cổ họng há to ra như thể đang kêu cứu nhưng không thành.

    Từng khúc t.h.ị.t nằm ở khắp phòng ăn nhưng chỉ có mỗi cái đầu nằm giữa bàn ăn.

    Nhưng cô gái nép sâu vào góc tường phía,trông ai nấy đều thất thần ngồi im còn tên Kim Seong chỉ biết ngồi xổm xuống nói linh tinh.

    Sunghoon thấy cảnh tượng này liền nheo mắt quay đầu để ổn định tinh thần còn 6 người kia chỉ nhìn chằm chằm như thể điều đó chẳng làm họ sợ.

    _Các anh không sợ sao?

    _Quen rồi thì chỉ thấy nó bình thường thôi.

    Sunoo quay ra nói với giọng điệu thản nhiên để giải thích cho cậu.

    Dứt lời xong người tên Jongseong kia mới mở lời đầu tiên.

    _Vào ăn cơm thôi.

    Sunghoon khó hiểu quay qua thì thấy trên bàn tự nhiên có 12 bát cơm.

    Nhưng quái lạ nếu người kia m.ấ.t rồi thì chỉ còn 11 người mà?

    Đang khó hiểu thì thấy 6 người kia bước vào ngồi như bình thường.

    Cậu cũng bất lực vào theo, mãi sau 4 người kia mới vào theo nhưng mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.

    End
     
    [Allhoon]
    2.


    Trên bàn ăn hiện giờ có 12 bát cơm nhưng hiện tại chỉ có mỗi 11 người thôi.

    Tâm điểm chú ý hiện giờ chính là bát cơm ở ngay giữa bàn ăn.

    _Bát....bát cơm này là của ai vậy?

    Lim hỏi mọi người mà giọng run rẩy không thôi.

    Sunghoon quay qua an ủi cô đôi chút.

    _Không biết là của ai nhưng tốt nhất đừng động vào.

    Với cả cô yên tâm đi chủ cần không vi phạm sẽ không sao đâu.

    Chứ giờ không ăn thì các cô cũng sống được sao?

    Ba cô gái nghe lời cậu nói thấy hợp tình hợp lí liền nhấc đũa lên để ăn.

    _Bát cơm này chả lẽ lại dành cho người c.h.e.t sao?

    Vừa nói xong đã có cơn gió lạnh thổi vào khiến Nie sởn da óc.

    Cô muốn mau chóng ăn cho xong bữa thôi nhưng bị cản lại.

    _Khoan...trước khi ăn ít nhất cũng phải biết mời chứ?

    Dù gì người đang nằm kia cũng là người chơi chả nhẽ vì hắn ta đi rồi mà không mời?

    Mọi người nghe vậy liền hoang mang nhưng Jungwon vừa nói xong liền mời người kia rồi lần lượt ai cũng mời dù trong lòng có hơi hoài nghi.

    __________

    Ăn xong mọi người lại ai về phòng nấy.

    Sunghoon cũng vậy, vừa tới cửa phòng thì bị gọi lại.

    _Sunghoon hyung, đi chơi với bọn em không?

    Giọng của người tên Jungwon cất lên cũng là lúc cậu thắc mắc.

    _Bọn mình thân với nhau sao?

    Với cả sao cậu biết tôi lớn hơn cậu hay không?

    Còn cái nơi khỉ ho gà gáy này có gì mà chơi?

    _Đi chơi với nhau cũng là cách làm quen nhau mà.

    Em biết hyung lớn hơn là do linh cảm thôi với cả em và Ni-ki cũng bé nhất chỗ này rồi còn gì.

    Cuối cùng đi chơi là để tìm xem chỗ này có gì hay không đó.

    Sunghoon nghe xong cảm thấy hợp lí thuyết phục rồi nhưng mà....

    _Vì sao lại mời tôi?

    _Thích.

    Sunghoon mặt hiện giờ cực kì khó coi, ai mà biết rằng lấy cái đơn giản đó làm lí do chi.

    _Tôi chưa biết rõ về trò chơi này nên tôi sẽ không làm những thứ linh tinh gây hại cho mình.

    Lỡ như ra ngoài đó lại phạm vào luật cấm ngầm thì sao?

    Jake cười cười bất lực.

    _Bọn tôi là người cũ rồi bọn tôi bảo đảm cho cậu được, cậu chưa biết cái gì thì cũng nên đi với bọn tôi, bọn tôi sẽ giải thích cho nhé?

    Nghe xong lời thuyết phục của Jake không hiểu sao cậu lại nghe theo họ như thể đó là bản năng của cậu vậy.

    __________

    Ngoài sân.

    _Giờ cậu muốn bọn tôi giải thích gì nào?

    _Nói hết những gì các anh biết đi.

    Đây là trò chơi do một thế lực nào đó tạo ra, những ai chơi trò này cửa đầu tiên sẽ không có manh mối gì nhưng chỉ cần qua cửa thì sẽ có manh mối cứu mình cho cửa tiếp theo.

    Những ai bỏ mạng ở đây thì sẽ c.h.e.t ở ngoài đời, những người đó tùy theo mức độ sẽ ngày càng đau đớn hơn.

    Muốn qua cửa phải phá được bí mật từng cửa và mỗi cửa đều có thời hạn riêng nếu không sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi.

    E3

    Trong đây sẽ có những người ích kỉ sẽ muốn người kia c.h.e.t để cứu mạng mình nên phải cẩn thận.

    _"Thì ra là vậy".

    _Sao sợ rồi phải khum?

    Jake sát sát vào người cậu rồi chọt chọt cái má rồi nói với tông giọng vô cùng thiếu đánh.

    _Anh nên tránh xa ra trước khi tôi nổi điên lên.

    _Hoi mò người đẹp gì mà cọc dị.

    Dứt lời một cái đấm đã gần ngay trước mắt nhưng may là Jake cản kịp nếu không thì không biết sẽ thế nào nữa.

    _Thôi được rồi vào vấn đề chính đi.

    Sunoo phải cất tiếng ngăn thì hai người kia mới dừng lại.

    _Bây giờ cứ đi tìm xem bên ngoài này có gì hữu ích không.

    Heeseung nói xong cả bọn liền đi theo để tìm.

    Đi được gần nữa bỗng dưng bọn hắn dừng lại làm Sunghoon va phải hai bờ vai của Sunoo vs Ni-ki.

    _Đang đi sao dừng vậy mấy cha???

    _Ni-ki vào nhìn thử xem trong đó có gì không?

    Jay quay ra chỉ vào khe hở nhỏ kia rồi nói với Ni-ki.

    Hắn nghe xong liền thuận theo mà bước lên nhìn.

    _Sao lại là cậu ta?

    _Ni-ki là người có thị giác tốt nhất trong số bọn tôi.

    Đây là khả năng đặc biệt mà khi vào trò chơi sẽ được chọn nhưng mà phải qua được 1 cửa.

    _Ồ vậy các anh chọn gì?

    Người nhanh nhất Jungwon.

    Người thị giác tốt nhất là Ni-ki.

    Người khứu giác tốt là Sunoo.

    Người nhạy nhất là Heeseung .

    Người thao túng nhất là Jake.

    Người mê hoặc nhất là Jay.

    _Mỗi chức năng đều có ưu điểm nhược điểm riêng.

    _Ồ.....

    _Tôi rất mong chờ cậu có chức năng nào đấy.

    Sunghoon cười trư trước lời nói của Heeseung.

    Không khí đang ngượng ngùng thì Ni-ki lên tiếng.

    _Có một mẩu giấy nhỏ bị kẹt ở đây.

    _Lấy đồ nghề ra đi.

    Bọn họ mỗi người lấy được một món ở trong túi ra để lấy mẩu giấy.

    Sau 10 phút thì cuối cùng cũng lấy ra được.

    _Các anh có túi Doraemon à?

    _Không bọn tôi chuẩn bị từ lúc ra khỏi phòng rồi.

    _Được rồi mở mẩu giấy ra đi.

    Ni-ki mở mẩu giấy ra chỉ thấy đúng 2 chữ bé được viết bằng màu đỏ như m.a.u.

    ~Đói quá....~

    Sunghoon hơi ngơ khi Ni-ki đọc nó lên.

    _Đói sao?

    Vậy bát cơm kia....

    _Đừng nói linh tinh.

    Sunghoon nuốt lại lời định nói.

    _Tờ giấy này chắc là của hắn.

    _Ừm có thể hoặc là của người trước đấy.

    Không khí trở nên trầm lặng hơn bao giờ hết.

    End
     
    Back
    Top Dưới