Khác [Allhinata] The mystery of the sun

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XIV


Tất cả mọi người xếp thành hai hàng hướng mặt về phía cánh cửa bên trên họ, nhưng sau đó họ lại đứng im một lúc.

Hinata không hiểu gì, hỏi Sugawara đang đứng cạnh mình:

- Suga-san, mình phải làm gì tiếp đây ạ?

Sao cứ đứng im thế ạ?

- À, bây giờ mình đang chờ hai Người Đứng Đầu đại diện cho hai đội đến, chỉ khi nào họ phổ biến xong thì mình mới được tự do làm.

Haikyuu được đứng đầu bởi các Người Đứng Đầu, và mỗi người bọn họ sẽ đại diện cho một đội của tổ chức đó.

Hinata tiếp tục hỏi:

- Có phải là ông Nekomata với anh Ukai không ạ?

- Đúng rồi em.

Họ đang nói, thì bỗng có một tiếng động khá lớn.

Họ hướng mắt lên phía trên, là tiếng của cánh cửa máy, nó đang mở ra theo hướng lên trên.

Đằng sau cánh cửa ấy có hai người, một già một trẻ.

Khi cánh cửa đã mở hết, hai người họ cùng bước ra ngoài.

- Suga-san nè.

- Hinata thì thầm.

- Ơi, gì đấy em?

- Kế ra phải là ông Ukai đi với ông Nekomata thì nhìn hợp hơn nhỉ anh!?

- Ờ, anh cũng nghĩ vậy.

Thực ra anh Ukai mới lên cách đây nửa năm thôi, anh cũng là một sát thủ của Karasuno.

Hinata gật đầu cảm thán.

Ngay lúc đó thì Ukai cất giọng lên:

- Chào mừng mấy nhóc tì đây tham gia hội giao lưu hai đội Karasuno và Nekoma.

Như mấy đứa đã biết, anh đây là Ukai còn ông này là Nekomata, không lói nhiều!

Vào luôn cái luật giao lưu này: bất cứ lúc nào cũng sẽ có lần bốc thăm bất kì, chọn ra một, hai hoặc vài thằng cùng một lúc đi đấu giao lưu một tí, cho nên bay phải chuẩn bị sẵn sàng.

Còn nữa, bay có bị kêu hai hay mấy lần cùng lúc hay là chưa bị kêu lần nào thị KỆ.

Rõ chưa!?

- RÕ!!!

- Mọi người cùng hô.

Trong khi đó, ông Nekomata đứng bên cạnh nhìn đứa cháu của người bạn cũ này mà bật cười.

Ông cảm thán thằng này nhìn giống ông ta thật.

- Giờ thì chúng bay, GIẢI TÁN!!

Nói xong, hai người liền cùng rời đi.

- Ủa, nhanh vậy sao?

- Hinata thắc mắc.

- Phải nhanh vậy thôi, ở tổ chức đây chú trọng chất lượng hơn hình thức, nên nhìn vậy thôi chứ nói làm sao để ai cũng hiểu và tuân theo cũng được.

Nhưng nhanh vậy cũng hơi nguy hiểm, biết đâu người ta lại cho mình đấu luôn thì sao?

- Sugawara giải thích cho cậu.

- Ủa nhưng khi nào mình biết đến lượt mình đấu ạ?

- Thì trong mấy hôm giao lưu thế này ta sẽ được phát mỗi người một cái vòng tay, để khi nào đến lượt thì nó sẽ rung rồi phát sáng lên đấy em.

- Thế các bạn khác biết về điều này chưa ạ?

- Biết cả rồi em, do em tham gia đội muộn nhất nên mới không biết đấy!

Hinata gật gù, làm Sugawara phải bật cười.

Em ấy đáng yêu quá.

Họ đang nói chuyện thì lại có thêm một người nữa chạy ra.

Hinata quan sát kĩ người đó: một người đàn ông có mái tóc đen bù xù và đôi mắt nâu cùng với chiếc kính.

Anh mặc đồ khá giống với những Người Đứng Đầu, khá gầy, và chắc cũng cao tầm như cậu.

Anh ta đến chỗ họ với bộ dạng khá vội vã, mệt mỏi, và trên tay đang cầm một cái túi khá lớn.

Một lúc sau, khi anh đã lấy lại bình tĩnh, anh nói lớn:

- Mọi người chú ý!

Tôi đem vòng tay thông báo cho mọi người đây!!

Ai nấy đều xúm lại chỗ người kia, mỗi người lấy cho mình một cái vòng, và Hinata cũng vậy.

Em hỏi Sugawara:

- Người vừa rồi là ai thế ạ?

- À, là Takeda-san.

Ittetsu Takeda.

Anh ấy là trợ lí cho Ukai-san ấy.

Em quan sát kĩ chiếc vòng đang đeo trên tay trái: nó giống như vòng đá, màu cam, khá nặng.

- Cậu có phải trẻ con đâu mà thích thú thế Đầu Tôm??

Hinata nghe xong tức giận quay người lại chỗ Tsukishima, người vừa nói câu đó.

- Tôi không phải đầu tôm!!

Cũng không phải học sinh tiểu học nốt!!

- Nhưng tiếc là ai nhìn cậu cũng nghĩ là trẻ con cả nên...haizz - Tsukishima cười khẩy, đẩy gọng kính lên.

Hinata phồng má lên giận dỗi, nhưng vì lo mình mà ra tay thì nhẹ nhất cậu ta cũng gãy hết tay nên thôi, em bỏ đi luôn.

Tsukishima thấy cảnh này cũng bỗng phì cười, con tôm này ngố thật!

Bỗng chốc, vòng tay của Hinata sáng lên.

Thành viên của Karasuno giật mình đến chỗ cậu, quả nhiên là cậu sẽ là người đấu đầu tiên.

- Ơ Hinata, cậu được đấu trước này!!

- Yamaguchi cảm thán, và mọi người cũng thế.

Và ở bên Nekoma, vòng tay của một người cũng sáng lên, các thành viên đội kia cũng xúm lại chỗ người đó.

Hinata nhìn kĩ lại người đó, hình như...Kenma!?!?

Người có vòng tay sáng kia cũng quay sang nhìn xem đối thủ kì này của mình là ai.

Hai người họ nhìn nhau.

Hinata cảm thán, đúng là Kenma kìa!!!

Em lao vào chỗ Kenma:

- C-c-cậu ở Nekoma sao!?

- ...Ừ.

- SAO CẬU KHÔNG NÓI!?

-...Cậu có hỏi đâu?

Câu trả lời này làm Hinata phải bật ngửa.

Nhưng, em nhìn kĩ lại khuôn mặt của Kenma, rồi đoán ra được điều gì đó.

Em đứng dậy nói với người trước mắt.

- Chắc Kuroo-san cũng nói cậu rằng tớ từng là ai nhỉ?

Kenma giật mình, sao cậu ta biết?!

- Nhưng cậu cứ yên tâm đi, tớ không bao giờ làm hại bạn bè của mình, trừ khi chính họ yêu cầu tớ phải làm vậy thôi.

Tớ là người của Haikyuu rồi, và hai ta là bạn mà, phải không?

Hinata cười tít mắt nhìn Kenma, làm anh thoáng chốc phải đứng hình.

- Ê Ê Ê!!!

Hinata giật mình, phía sau Kenma có một người đang đi đến chỗ họ.

Anh có lông mày ngắn, rậm và để tóc mohawk dường như được nhuộm vàng, khiến anh ta có vẻ ngoài đáng sợ.

Anh ấy có đôi mắt giống mèo, giống hầu hết các thành viên Nekoma khác theo như Hinata để ý.

Anh ta có thân hình gầy gò nhưng cơ bắp.

Anh trưng ra bộ mặt như hăm dọa em, gằn giọng:

- CẬU MUỐN GÌ Ở THÀNH VIÊN ĐỘI BỌN TÔI HẢ!?

Kenma ngán ngẩm quay ra sau bảo tên kia im lặng, nhưng hắn không vừa.

Ngay lúc đó, Tanaka cũng đến chỗ họ, trưng ra bộ mặt hăm dọa y chang, gằn giọng:

- THẾ CẬU MUỐN GÌ Ở TÂN BINH CỦA BỌN TÔI HẢ!?

Hai con người kia cứ như sắp đánh nhau đến nơi.

Họ liên tục dằn mặt nhau:

- MUỐN CHƠI HẢ, TRAI THÀNH PHỐ!?

- CÁI QUÁI GÌ THẾ?!

Sugawara thấy tình hình này liền lại chỗ bọn họ, bảo Tanaka:

- Nói là "muốn chơi hả" thì chúng ta đến đây để giao lưu, tất nhiên rồi!

Và thôi ngay cái trò "Trai thành phố" đó đi, xấu hổ lắm.

Cùng lúc, có một người cũng đến đằng sau thanh niên tóc vàng đang hăm dọa ấy, bảo:

- Yamamoto, chú mày dừng ngay cái trò tự dưng xông ra gây gổ với người khác đi.

Mày làm thế chả khác gì một thằng ngu cả.

Sau đó, hai người họ quay ra rối rít xin lỗi nhau:

- Xin lỗi cậu nhé Suga-san, nó hơi hâm hâm tí...

- Tớ cũng xin lỗi nhé Yaku-san, ngại quá...

Mặc dù đó là những lời nói khá nhẹ nhàng, nhưng hai thanh niên dằn mặt nhau đã đứng bất động tại chỗ.

Kiyoko đang lại chỗ Sugawara để hỏi vài chuyện.

Yamamoto thấy cảnh này liền đau đớn gục ngã.

Không hiểu sao đội bọn họ chẳng có một đứa con gái nào, mà đội họ lại có mỹ nữ chứ!?

Sau đó, Yachi cũng chạy lại chỗ Kiyoko, lần này thì đã khiến thanh niên kia phải lòi hai mắt, đau đớn thốt lên:

- ĐÃ NHÂN LÊN THÀNH HAI CÔ GÁI RỒI SAO!?!?

MỘT XINH ĐẸP MỘT DỄ THƯƠNG!!!

- Nhìn kĩ vào Tora...

Tanaka nói, làm tên Yamamoto phải ngước nhìn theo.

- Đây chính là...

- Tanaka làm vẻ mặt nghiêm túc, rồi chuyển sang thỏa mãn.

- THÁNH VẬT CỦA KARASUNO ĐẤY HAHAHA

TÍT!!!

Đồng hồ của Hinata và Kenma lại sáng lên, lần này trên vòng tay có hiện ra vài dòng chữ điện tử, hình như là địa chỉ: XX, Phố YYY

Hai người nhìn nhau, Hinata hỏi:

- Cậu sẵn sàng chưa!?

- ...Ừm

.

.

.

Vì cả Hinata lẫn Kenma đều hiểu rõ Tokyo nên hai người vốn không mất quá lâu để tìm được cái địa điểm mà họ phải đấu với nhau.

Đó là một tòa nhà bỏ hoang, hình như là trung tâm thương mại cũ.

Các bức tường đều đã sớm mòn cũ, song cấu trúc của tòa nhà vẫn vững chắc, dường như không có dấu hiệu sụp đổ.

Kenma và Hinata bước vào trong, khá tối, nhưng ít ra vẫn đủ sáng để thấy đường.

Bất chợt, cái vòng trên tay hai người họ lại phát sáng, và phát ra tiếng tít liên tục.

Nó đang đếm ngược từ 20.

- Ủa, nhanh vậy á!?

- Hinata giật mình.

Kenma thì đang hít thở sâu.

Hồi nãy Kuroo-san vừa nói cậu rằng Shouyou là ai, quả thực anh đã rất sốc.

Trước đến nay luôn nghe tiếng cậu là người tàn bạo, sẵn sàng xử mấy đứa nào làm cậu không vừa ý.

Nhưng khi gặp cậu thì anh lại có ấn tượng khác: một cậu nhóc đáng yêu, hoạt bát, dễ thương.

Và bây giờ, hai người sẽ đấu với nhau, anh sẽ tự mình kiểm chứng xem cậu nhóc này có đúng là một trong những sát thủ mạnh nhất lịch sử không...

Đến khi vòng tay đã đếm ngược đến 10, Hinata quay lại hỏi Kenma:

- Bây giờ ai ra tay trước?

Kenma không nói gì, chỉ thấy anh trùng hai chân xuống, hai tay nắm chặt lại giơ lên, thủ thế sẵn sàng.

Hinata mỉm cười, chắc là Kenma đang bảo cậu đánh trước đấy.

"3...2...1...TÍT!!!"

Thời gian đã hết, Hinata lập tức xông vào chỗ Kenma, khởi đầu bằng một cú móc phải, và Kenma cũng đã đỡ được đòn đó.

Sau đó, anh cũng đáp trả bằng vài đòn đánh móc, Hinata tất nhiên đỡ được chúng.

Kenma quan sát kĩ địa hình xung quanh, anh thấy cầu thang máy đã hỏng ở ngay phía sau lưng Hinata, liền vừa đánh vừa dụ cậu đi lại đó.

Suốt thời gian này thì Hinata chỉ đỡ đòn chứ không hề đánh lại nên Kenma không tốn sức lắm trong việc dụ cậu đến chỗ cầu thang.

Kenma là người bước lên cầu thang trước, rồi mới đến Hinata bước lên.

Lần này thì Kenma nhảy lên thành thang máy, rồi đá lên đầu vào Hinata.

Cậu đõ được nhưng cũng bị va đập vào bên thành còn lại.

Anh thừa sức ấy rồi tung thêm vài đòn sau lưng khiến Hinata bị đập liên tục vào đó, nhưng về sau cũng tránh được.

Cậu nhận ra, Kenma đang lợi dụng sự nhỏ hẹp của cầu thang để đánh với cậu.

Hinata mỉm cười, vụ này hay đây.

Em cũng bắt đầu đánh trả lại, nhưng chỉ vài đòn nhỏ, còn lại vẫn tiếp tục tránh và đỡ đòn.

Hai người cứ thế đánh nhau, nhưng Hinata lại cũng dụ Kenma ra khỏi chỗ cầu thang này.

Toàn bộ trận đấu đều đang được ghi hình lại bởi hàng loạt máy quay của Haikyuu cắm ẩn xung quanh tòa nhà này.

Bên Nekoma ai cũng bất ngờ với cách đánh của cậu nhóc tân binh bên Karasuno, trừ Kuroo.

Anh nói với cả đội:

- Chỉ mong cho Kenma đừng thua sớm quá thôi.

Họ giật mình nhìn anh, Yaku không hiểu liền hỏi lại:

- Ý cậu là sao hả Kuroo?

"Thua sớm quá" Là như nào hả?

- ...Cậu cứ chờ đi, chắc Kenma nó cũng đang cầu nguyện đấy.

Ở Karasuno thì lại khác, họ chỉ đang không hiểu là tại sao Hinata lại chần chừ không ra tay thôi.

Kiyoko lên tiếng:

- Bình thường khi đấu với bọn mình thì Hinata cũng không ra tay thế thôi, nhưng lúc sau vẫn hạ được bọn mình.

Chắc em ấy cũng đang làm điều tương tự.

Tsukishima cũng nói:

- Cậu ta chắc cũng đang tìm hiểu cách đánh của đối phương.

Cũng vì điều này mà em cũng bị cậu ta nắm thóp đòn đánh rồi.

Phía bên này, Hinata cuối cùng cũng đã dụ được Kenma ra khỏi khu cầu thang, và tầng hai của khu này có lẽ từng là một nơi dành cho việc buôn bán đồ thời trang.

Kenma tiếp tục quan sát khu này trong khi đánh, và để ý được một khu vẫn còn nguyên kệ, khá rộng, liền chạy lại đó.

Hinata cũng chạy theo, em thích thú với cách đánh của cậu này lắm rồi.

- "...Shouyou không hiểu sao lại đáp trả mình rất ít từ nãy giờ, nhưng mình không thể không đề phòng.

Cậu ta có kĩ năng phòng thủ khá tốt, nhưng khi đánh trả thì nãy giờ mới chỉ có tập trung vào đòn móc, hoặc dùng cẳng chân.

Nhưng mình để ý thì hầu như cậu ta không phòng thủ mấy đến hai bên, chỉ tập trung phòng thủ ở phía trước mặt, nhưng khi phản xạ đỡ đòn lại rất nhanh.

Có lẽ mình có thể lợi dụng được những điểm đó..."

- Kenma tập trung suy nghĩ khi hướng đến khu phía trước mặt mình.

Khi vào trong khu đó, Kenma đứng lại, chờ khi Hinata đến gần thì liền dùng sức bật lên, lộn nhào ngược đá flashkick ngay mặt Hinata, nhưng Hinata vẫn dùng hay tay đỡ được.

Về sau, Kenma liên tục dùng chân tấn công trực diện về phía Hinata khi nhận ra rằng cậu sẽ không đánh trả mình.

Anh liên tục dùng sức tấn công về hai phía người đối diện, rồi thi thoảng sẽ đạp vào phía giữa.

Anh cũng khá ngạc nhiên khi Hinata tiếp tục đỡ được đòn của anh.

Nhưng Hinata lại liên tục bị va đập vào các kệ hàng bỏ không xung quanh mình do bị đẩy bởi những cú đá của Kenma, dẫu vậy cậu vẫn không đánh lại.

Một lúc sau, Kenma ngừng đánh.

Hinata khi bị va vào kệ hàng đối diện cửa chính thì cũng bị ngã, nhưng rồi lại đứng dậy được.

Bất chợt, xung quanh hai người có tiếng vụn vỡ, Hinata quay sang ngang, thì có một kệ hàng chuẩn bị đổ vào người em.

Các kệ hàng khác cũng tương tự, và rồi tất cả cùng đổ xuống, đổ vào người của Hinata.

Có lẽ do nơi đây đã bị bỏ hoang mà khi các kệ hàng đổ xuống, khói bui bay mù mịt, khiến Kenma cũng phải ho vài cái rồi lấy tay che mũi.

Thì ra, nãy giờ Kenma cố tình làm cho Hinata bị va đập để các kệ hàng đó không trụ được rồi đổ vào người em.

Nekoma quan sát trận đấu đó, khi thấy tình hình dường như đã ngã ngũ, họ liền vỗ tay reo mừng.

Nhưng Kuroo nhanh chóng bảo họ:

- Chưa xong đâu!

- Ý anh là sao vậy Kuroo-san?

- Lev nói.

- Kenma-san thắng rồi kia mà?!

- Chưa đâu.

Karasuno nhìn tình hình này vẫn tỏ ra bình tĩnh, có lẽ họ cũng nghĩ tương tự Kuroo.

Kenma cũng nghĩ có lẽ mình đã thắng, định vào đó tìm xem Hinata còn đó không, nhưng anh đã giật mình.

Khi bụi dần tan biến đi, một bóng người từ từ lộ diện, đó là Hinata, đang đứng ngay trên những kệ hàng đó.

Hinata vỗ tay chầm chậm, khen ngợi:

- Cậu giỏi ghê ý Kenma!

Cậu cũng rất thông minh đấy!

Sau đó, Hinata xuống khỏi đống kệ đổ đó, rồi từ từ lại chỗ Kenma, bảo:

- Nhưng, giờ tớ mới bắt đầu.

Cậu tới đây đi!

Hinata lần này đã thủ thế.

Kenma tuy bất ngờ nhưng cũng lao vào định chiến đấu.

Có điều, người mà anh đang định đánh, chắc anh không thắng nổi.

Ngay khi anh định tung một cú móc, thì Hinata đã tránh sang một bên rồi cúi người xuống, đấm vào bụng anh một cái.

Kenma ngay lập tức ngã quỵ.

Nekoma thấy cảnh này mà há hốc mồm miệng.

Rõ ràng hồi nãy là Kenma chiếm ưu thế mà, tại sao cậu nhóc này lại có tốc độ khủng khiếp như thế!?

Kenma lại đứng dậy, nhưng vẫn bị cơn đau ở bụng làm cho quỳ xuống.

Một lúc sau anh đứng lên được, liền tiếp tục lao vào.

Lần này thì Hinata lại nhanh hơn, cậu nắm luôn cánh tay định vung ra đấm mình kia, rồi vật lộn anh xuống đất, khống chế luôn anh.

- Cậu rất giỏi, Kenma, nhưng cậu cần cố gắng hơn đấy!

- Hinata chốt một câu trước khi Kenma ngất xỉu luôn tại chỗ.

Nekoma không nói nên lời, bất ngờ vì chỉ trong tíc tắc mà chiến thắng lại thuộc về đứa bé kia một cách dễ dàng như vậy.

- K-k-không th-thể nào...

- Yaku bất ngờ.

- Không phải bất ngờ đâu, Yaku-kun.

Nó thắng là đúng đấy...

- Thế thằng bé đó là ai mà cậu nãy giờ cứ bí ẩn thế!?!?

- Yaku cáu.

- ...Tí nữa tôi nói, với lại chắc Kenma cũng biết đấy.

Phía Karasuno, Nishinoya và Tanaka liền trưng ra bộ mặt thỏa mãn nhìn đội bạn, khiến cho Yamamoto cay cú.

Trận đấu đầu tiên kết thúc, với chiến thắng thuộc về Karasuno.

Hinata sau khi nhận ra mình đã thắng, liền đứng dậy, hít thở thật sâu, công nhận hôm nay lắm chuyện ra phết.

Mà Kenma có sao không nhỉ...

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chap này khổ vì tả cảnh Hinata vs Kenma :'((((

Nhưng tui đã làm đc!!!!

Cho tui xin vài cái tên nữ được không, kiểu nó nhật một tí ấy.

Tui cần vài cái tên để cho làm Nữ Động luôn, ai cho cái tên nào thì tui công nhận người đó nhập vai truỵn này!!!

Chúc mn đọc truyện vui vẻ!!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
Cho tui hỏi...


Chuyện là, tui muốn giữ lời hứa.

Mọi người biết đấy, kiểu như là ở chap hỏi ý kiến, tui có hỏi là muốn nhân vật nào có nhiều đất diễn hơn, và đã có những đề cử như sau:

1.

Anh em Miya

2.

Bokuto

Hỏi tui mún cho chap sau xuất hiện, nhưng vì khó để cho cả nấy ng xuất hiện ý, với lại cũng định cho mấy chị điệp Nữ Động xuất hiện, nên là mn chọn một trong hai cái trên đi, đc ko???

Với lại, nếu chọn rồi ý, thì tui đang nghĩ đến các ngữ cảnh sau:

1.

Làm nhiệm vụ rồi gặp nhau

2.

Đi chơi thì gặp nhau

Tui nên chọn cái nào???

Giúp tui zới!!!!

BONUS: TUI CX XIN THÔNG BÁO LUN LÀ CÓ THỂ THÁNG NÀY SẼ ÍT RA CHAP HOẶC KHÔNG RA, VÌ TUI QUÁ BẬN THI, KIỂU NHƯ TRƯỜNG TUI THI NHIỀU LẮM ẤY, NÊN XIN THỨ LỖI!!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XV


Trước khi vào truyện thì tui mún spoli một tí, ai ko đọc cx đc ạ:

Tui định sẽ cho ẻm gặp và thân với các nhân vật cái đã rồi mới tiết lộ quá khứ của ẻm ạ.

Yên tâm, tui nghĩ cái kết từ lúc mới bắt đầu viết rồi ạ!!!!!

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Kenma lờ đờ tỉnh dậy trong trạng thái khá mệt mỏi.

Lúc cậu dậy, nắng hoàng hôn đã hơi chiếu vào mặt cậu từ hướng cửa sổ.

Từ trên chiếc giường đang nằm, cậu thầm đoán đây chắc là phòng y tế của một Khách Sạn Trung Gian nào đó, trông sang trọng vậy mà, giường cũng êm nữa chứ.

Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng phần vì lưng hơi đau nên có hơi khó khăn, sau cùng thì cậu vẫn nằm đó vì quá mệt.

Mãi một lúc sau cậu mới nhớ ra: mình vừa đấu với Shouyou và đã thua trong gang tấc.

Cũng dễ hiểu, Kuroo cũng đã nói cậu là Shouyou chính là Kuroi Taiyō, nhưng cậu không ngờ rằng một sát thủ như thế tự dưng lại vào một tổ chức, đã thế còn trông rất tận hưởng điều đó.

Thông thường người ta khi có khả năng sẽ cố hoạt động độc lập để vươn cao hơn, nhưng Shouyou lại làm điều ngược lại.

Và cũng phải đến hôm nay, Kenma mới chính thức chứng kiến được cái sức mạnh thật sự của cái người gọi là một trong những tên giết người "vĩ đại" nhất này.

Có thật là cậu ta khỏe đến mức đó không?

Nhìn gầy vậy mà...

Đúng, nhìn cái vóc dáng nhỏ con ấy không ai nghĩ lại có thể khỏe đến thế.

Kenma đã tấn công liên hồi, nhưng cậu nhóc đó vẫn như không hề bị gì cả, lại còn vật luôn Kenma dễ như ăn bánh vậy.

Rốt cuộc phải rèn luyện kiểu gì, trong bao lâu mới được như thế?...

RẦM!!!!!

Đang nghĩ ngợi, Kenma giật mình bởi tiếng đập cửa mạnh bạo ấy.

Cố gắng ngước nhìn lên do đang nằm trên giường, thì ra đó là Kuroo, à không, thêm một vài người nữa, có cả Yaku và Yamamoto.

Đúng lúc người ta đang muốn một mình mà.

- Oi, tỉnh rồi à Kenma!

Kuroo nói xong liền lôi mấy cái ghế tựa gỗ được xếp chồng lên nhau để bên cạnh cửa sổ đem lại cạnh giường Kenma đang nằm, lôi từng cái ghế đem chia cho những người khác rồi họ cùng ngồi xuống.

- Vâng ạ...

- Nhóc còn thấy đau không??

- Yaku.

- ...Hơi ê ẩm ạ.

Anh nghe câu trả lời thì chống tay lên đầu mà thở dài.

Anh là Yaku Morisuke, cũng là một thành viên của Nekoma.

Anh khá thấp và gầy so với các thành viên khác trong đội, có đôi mắt nâu và mái tóc ngắn màu vàng cát.

- Đồng phục của nhóc đem đi sửa rồi, nãy nhóc bị vật cho một cái mà hỏng hết mấy miếng đệm bên trong, hôm sau kiếm bộ khác mà mặc.

- Anh nói tiếp.

Kenma gật đầu một cách mệt mỏi, rồi hỏi lại:

- Thế, Shouyou đâu rồi ạ?

- Ê, nhóc gọi thẳng luôn tên người ta đó à?!

Mọi người, trừ Kenma, hơi ngạc nhiên khi nghe điều này.

Nhưng sau đó Yamamoto cũng trả lời lại:

- Cậu nhóc đó về Karasuno rồi, bọn họ ở Khách Sạn Hoang ở gần đây ấy, nó cũng gửi lời hỏi thăm cậu đó.

À mà, cậu có chọc tức gì cậu ta không đấy?

Hỏi xong, Yamamoto và Yaku liền bày ra bộ mặt run sợ, vì họ cũng đã rất sốc khi biết người vừa đấu với Kenma là ai, và cũng sợ là đội mình có chọc tức đội họ cái gì đó.

Kuroo thấy thế cũng nói thay Kenma:

- Cậu bé đó niềm nở lắm, cũng hiền.

Khi nào làm việc mới ác thôi, anh đây nói chuyện với nó rồi nên chúng bay yên tâm!

Đúng không, Kenma?

Nói xong, anh quay lại chỗ Kenma, nhìn về phía cậu.

Cậu cũng gật đầu nhẹ.

Rồi Kenma lại nhớ tới nụ cười ấm áp của Hinata lúc gặp nhau ở công viên, tươi tắn, cuốn hút đến lạ.

Tuy cậu nhóc đó là một tên giết người, nhưng không hiểu sao khi nhìn vào cậu nhóc, cậu lại ấm áp, dễ chịu, như có vầng hào quang nào đó tỏa ra từ con người ấy.

Có điều, đôi mắt luôn mở to ra ấy, lại như trống rỗng vậy...

.

.

.

Bên này, Karasuno đang ngồi trên chuyến xe, rôm rả vui mừng trước chiến thắng toàn tập của Hinata hồi nãy.

Ai cũng chúc mừng cho cậu nhóc.

- CÓ THẾ MỚI LÀ KARASUNO CHỨ!!!

NHÓC HÔM NAY CỪ THẬT ĐẤY!!!!

- Tanaka.

- PHẢI XEM CÁCH CHÚ EM ĐÂY QUẬT TÊN KIA ẤY!!

THẾ MỚI HAY CHỨ!!!

- Chúc mừng Hinata chiến thắng nha!!!

- Sugawara.

- Chúc mừng Hinata!!

- Yamaguchi.

Trên xe lúc này náo nhiệt vô cùng, mọi người đều đang chúc mừng Hinata về chiến thắng của cậu, cũng là chiến thắng đầu tiên dành cho Karasuno trong đợt giao lưu này.

Lúc này thì Tsukishima lên tiếng:

- Cũng dễ hiểu khi Đầu Tôm chiến thắng thôi, vốn dĩ cậu ta cũng chuyên nghiệp hơn tất cả mọi người ở đó mà, nhỉ!?

Toàn đội nhìn Tsukishima, rồi thấy cậu nói đúng thật.

Vốn dĩ ngay từ đầu thì Hinata đã có lẽ là người giỏi nhất rồi.

- Nhưng dù có thế đi chăng nữa thì chẳng phải đội ta vừa có chiến thắng đấy sao?

VỀ SAU CỨ ĐÀ NÀY THÌ TA ĐÈ BẸP HỌ LUÔN CŨNG ĐƯỢC ẤY CHỨ NHỈ!?

- Tanaka đứng lên ghế hăng hái nói, làm Daichi phải chạy lại lôi anh xuống.

Không khí lại náo nhiệt trở lại, ai cũng háo hức về hành trình sắp tới của mình ở chuyến giao lưu này.

Hinata chợt lên tiếng:

- Em thấy Kenma mạnh thật đấy ạ!!

Thề!

Tất cả mọi người nhìn cậu, khó hiểu.

- Kenma thuộc dạng chiến đấu bằng não bộ, cậu ấy có khả năng nghĩ song song với chiến đấu, hiếm ai làm được điều đó lắm ạ.

Với lại tốc độ cũng đáng chú ý, có điều thể chất hơi...ấy ấy thôi ạ.

Nhưng nhìn chung cậu ấy là một sát thủ mạnh ạ, thêm cả việc dùng trí não thì cũng là nguy hiểm lắm rồi đấy!

Ai nấy cũng gật gù, vì họ đều đã chứng kiến hết trận đấu của hai người, nên cũng hiểu rất rõ.

- À mà cho em hỏi!

- Hinata giơ tay lên.

- Sao vậy em?

- Sugawara.

- Mọi người quan sát tụi em kiểu gì thế?

- À, - Daichi giải thích.

- Đều là camera ẩn cả, kiểu nó được ẩn ở mấy cái vị trí an toàn với ít bị để ý, và lúc bọn em đi thì Takeda-san có đem cái máy chiếu ra.

Lúc nào anh cũng phải đi góp ý cho tổ chức thay cái máy chiếu thành màn hình ảo đi không có mấy cái này trông lạc hậu quá!

.

.

.

Họ quay trở về khách sạn ngay buổi chiều hôm đó mà không hề ăn trưa, thành ra buổi tối hôm đó cả đội đã ăn "sập" cái khách sạn, phải, là "sập" đấy!

Cụ thể thì họ đã khiến cho cái bếp ăn bị hỏng, và một vài cái nồi bị hỏng quai, và vài thiệt hại khác.

Bả chủ khách sạn còn phải ngao ngán tự hỏi mấy người bọn họ có đến từ Trái Đất không.

Sau khi cả đội ăn xong, Daichi thông báo với mọi người:

- Tuy là chúng ta đi thực tập, nhưng vẫn không thể quên được nhiệm vụ của mình.

Những nhiệm vụ vẫn sẽ được giao cho chúng ta thông qua bà chủ khách sạn đây, nên đừng có lơ đễnh đấy!

- RÕ!

- Mọi người đồng thanh.

- Cho em hỏi!

- Hinata.

- Sao?

- Daichi.

- "Thông qua" kiểu gì vậy??

- Thực ra khách sạn này là Tổ chức thuê phòng cho chúng ta thông qua bà ấy, nên khi nào có nhiệm vụ thì sẽ sử dụng cách tương tự để giao việc ý em.

Cậu nhóc này giỏi thì giỏi thật, nhưng vẫn có khá nhiều điều cần dạy nhóc đấy!

Và quả nhiên, sáng hôm sau họ lại nhận thêm nhiệm vụ mới.

Đó là việc thủ tiêu một nhóm xã hội đen gần đây.

Hinata đã xung phong đi làm vì nghĩ rằng có thể mọi người sẽ bị gọi đi đấu giao lưu hôm nay và Daichi cũng đồng ý.

Em nhanh chóng thay đồng phục, khoác thêm áo khoác ngoài như thường lệ để ngụy trang, lấy cái balo màu cam quen thuộc rồi lập tức rời khỏi.

Hinata quyết định chạy bộ đến đó, vì em nghĩ hôm nay mình chẳng có gì làm ngoài việc này, với lại bản thân em vốn thạo Tokyo như lòng bàn tay của mình.

Em cứ thế chạy nhẹ nhàng, băng băng qua những nẻo đường đông đúc của nơi đô thị rộng lớn và bận rộn này.

Đang đi, em liếc thấy có một anh chàng nào đó, tóc vàng, đang đứng lại một quán kem, có lẽ là mua kem ăn thật, nhưng em nhanh chóng chạy qua người đó, rồi lẩm bẩm:

- Ra đường cũng gặp đồng nghiệp, công nhận Haikyuu đông thật!

Không biết anh ta ở đội nào nhỉ...

Một lúc sau đó, em cũng đã tìm đến địa chỉ cần tìm.

Một ngôi nhà thuê trọ hơi cũ, nằm ở một con hẻm, nhưng không nhỏ lắm.

Chỗ cần tìm nằm ở tầng hai, em lon ton leo cầu thang lên rồi bấm chuông cửa.

Không lâu sau thì có một người ra mở cửa.

Đó là một người đàn ông, khá cao nhưng ốm nhòm, mặc áo ba lỗ, lộ ra cánh tay chi chít những hình xăm với họa tiết vô cùng hoa mắt, tay đang cầm điếu thuốc

- Cháu chào chú!!

- Em cười tươi nhìn người trước mắt.

Hắn cao thật đấy, làm em cứ phải ngước cao đầu lên mới nhìn được.

Hắn cúi xuống nhìn em, rồi trở nên khó hiểu.

Đâu ra một thằng oắt con vậy?

Trẻ lạc à?

- Này, nhóc!

- Hắn bảo.

- Đây không phải chỗ con nít đến được đâu đấy!

Bộ thích hút thuốc lắm à!?

Nói xong, hắn vẫy vẫy cái điếu thuốc đang hút trước mặt Hinata, trêu đùa.

Em chỉ lẳng lặng bảo hắn:

- Chú cúi xuống đây cháu bảo cái này ạ, một tí thôi!

Hắn nhướn mày, khó hiểu, nhưng cũng cúi xuống, cũng có mất cái gì đâu, nhỉ?

Sau đó, Hinata ghé sát tai hắn, bảo:

- Chúc chú vui vẻ dưới âm phủ nha!

- Hả?

Rồi Hinata giữ chắc đầu hắn, thẳng tay bẻ luôn cổ, dứt luôn tủy sống đối phương.

Hắn trợn ngược mắt, rồi gục ngay xuống.

Em nhìn xung quanh, kiểm tra xem có ai thấy hay không, rồi lôi cái xác vào bên trong, đóng cửa lại rồi một mình tiến vào bên trong.

Bên trong sặc mùi khói thuốc đến khó chịu, tối tăm đến lạ.

Em im lặng, tập trung nghe âm thanh để lần ra vị trí của mấy tên còn lại.

Bọn chúng đang ở cùng một căn phòng, em đến đó, rồi dùng chân đạp văng cái cửa vào bên trong căn phòng.

Bọn chúng đang nhậu nhẹt với nhau, giật mình vì cái cửa rồi vội lấy súng từ dưới gầm ghế dài gần chỗ họ ra.

Nhưng những gì họ thấy chỉ là một cậu nhóc trắng trẻo ngay trước cửa.

Hinata chăm chú nhìn bọn họ, rồi từ trong túi áo của mình, em lập tức rút súng bắn luôn vào đầu tên gần mình nhất, hắn chết ngay tại chỗ.

Những tên còn lại nhìn thấy cảnh này thì giật mình, nhưng cũng nhanh chóng chĩa súng vào hướng Hinata, nhưng không thấy em đứng chỗ đó nữa.

Bất chợt, lại có thêm tiếng súng nổ vang lên, một tên trong số họ lại ra đi...

Chỉ còn lại một tên trong đám đó, em thoắt ẩn thoắt hiện, không thấy ở đâu, nhưng đám người bọn họ cứ chết dần mà không biết người bắn ở đâu.

Hắn hoảng loạn, tay cầm súng nhưng vẫn run cầm cập.

Hắn quay ra đằng sau, nhưng lại bị một cây súng chĩa ngay vào người.

- Vĩnh biệt chú!

- Hinata nói trước khi một phát bắn chết tên còn lại.

Cuối cùng cũng xong việc, Hinata vươn vai sảng khoái rồi nhìn lại hiện trường xung quanh.

Daichi-san có dặn cậu là gọi cho số của tổ chức để họ gửi quân đến dọn xác, em lôi điện thoại ra gọi, nói chuyện một hồi, rồi đi tìm nhà tắm để thay đồ vì đã dính máu.

May mà có mang balo đi.

Xong xuôi, em định đi ra ngoài thì lại nghe được tiếng gì đó, cũng giống tiếng súng nổ, hình như là từ nhà bên cạnh.

Em mỉm cười, lại gặp đồng nghiệp rồi, mà hình như là hai người.

Hinata hớn hở chạy ra khỏi căn nhà và chạy sang căn bên cạnh, cửa không khóa nên em dễ dàng vào trong.

Mới vào đến cửa mà đã thấy cái đèn bàn và cái điện thoại bàn bị vỡ, ngay cạnh một vũng máu rồi, đồng nghiệp có vẻ chiến phết nhỉ.

Bên trong vẫn vang lên tiếng đổ vỡ và tiếng súng nổ, em hào hứng lắm, nhưng vẫn nhẹ nhàng tiến vào trong.

Những âm thanh đổ vỡ ấy phát ra từ phòng khách, em tiến đến trước cửa phòng thì thấy có một đám người đang đánh nhau, và nhìn từ góc độ của em cũng dễ dàng nhận ra ai là Haikyuu, ai là mục tiêu cần giết.

Nhưng em nhận ra, sát thủ chính là anh chàng tóc vàng vừa nãy mình thấy.

À không, có đến hai người sát thủ chứ, ủa sao hai người giống nhau thế?

Sinh đôi à!?

Những người kia thì không hề nhận ra sự hiện diện của em mà cứ tiếp tục chiến đấu.

Và cặp song sinh kia tất nhiên là những con người chiếm ưu thế.

Em lẳng lặng quan sát cách đánh của họ, và thầm ngưỡng mộ sự hợp tác ăn ý của hai người họ.

Chẳng mấy chốc thì đám người kia đều đã bị hai anh em giết sạch dễ dàng.

Người tóc vàng nói:

- Oi Samu, mấy giờ rồi?

- Tao có mang đồng hồ đâu mà mày hỏi?

Làm gì?

- Người còn lại trả lời, anh ta có mái tóc xám.

- Tự dưng tao đói thôi, hỏi đến giờ ăn trưa thôi.

- Hừ, đồ con lợn, nãy mới hốc hai hộp kem xong.

- Ê ê tao chưa nói gì mày đâu nhá!

Người tóc vàng định lao vào chỗ người tóc xám thì hai người họ cảm thấy không ổn lắm.

Họ nhìn ra phía lối vào phòng khách, thì thấy có một đứa bé đang đứng đó nhìn họ, hình như là từ nãy giờ rồi.

Ba người nhìn nhau, và cặp sinh đôi tưởng như mình đã nhìn thấy thiên đường rồi.

- SAMU!!

MÀY BẢO HÔM NAY KHÔNG AI Ở NHÀ TRỌ NGOÀI ĐÁM NÀY MÀ!!

- TAO BẢO HỒI NÀO HẢ THẰNG NÀY!?

- MÀY ĐỂ CON NÍT NÓ THẤY CÁI GÌ RỒI KÌA!?

NHÌN ÁNH MẮT TRONG SÁNG CỦA NÓ ĐI!!!

- MẸ CÁI ĐỒ CON LỢN NÀY, MÀY CŨNG THẾ MÀ!!!

- MÀY MỚI LÀ CON LỢN ĐẤY!!!

Thế là hai người họ chính thức lao vào đánh nhau.

Trong lúc đó, Hinata lại gọi cho tổng bộ, xin thêm một đội nữa dọn xác hộ hai anh em này luôn, dù sao cũng là đồng nghiệp.

Xong việc, em hét:

- DỪNG LẠI!!!

Hai anh em họ đang bóp cổ nhau thì cũng dừng lại, nhìn Hinata.

- Em xin tự giới thiệu, em là Hinata Shouyou, đồng nghiệp mới của các anh!

Cặp song sinh nhìn nhau khó hiểu, rồi lại nhìn cậu nhóc:

- "Đồng nghiệp"?

- Vâng!

- Hinata đáp.

- Em là thành viên mới của Karasuno, cũng là Haikyuu ạ!

Cặp song sinh mở to cặp mắt nhìn Hinata, rồi thấy nhẹ nhõm hẳn ra, thả lỏng bản thân họ, thở dài rồi cùng ngã sõng soài trên nền đất nhuốm máu đỏ thẫm.

Sau khi đã làm sạch lại bản thân mình cho hết máu, ba người cùng nhau giới thiệu lại bản thân mình.

Anh em họ là "Cặp song sinh nhà Miya", người tóc vàng tên là Miya Atsumu, còn người tóc xám là Miya Osamu.

Cả hai người có ngoại hình giống hệt nhau, trừ bộ tóc vàng vuốt sang phải của Atsumu và bộ tóc xám được vuốt sang trái của Osamu.

Cả hai anh em họ đề nghị Hinata gọi bằng tên vì không muốn dính dáng đến nhau.

Mà, cảm giác như họ có sở thích gọi nhau là "con lợn" nhỉ.

- Vậy, nhóc làm nhiệm vụ xử lí đám nhà bên?

- Atsumu.

- Vâng, em thấy có động tĩnh bên đây thì chạy sang xem thôi, em cũng không ngờ gặp được đồng nghiệp ở đây đâu haha!

Hinata vừa nói vừa cười hớn hở, làm anh em họ hơi đứng hình vài giây.

- Vậy, nhóc có đang quen ai không?

- Atsumu bày ra bộ mặt ranh ma nhìn Hinata.

- Mẹ con lợn này, thôi ngay cái trò đó đi.

- Osamu khinh ra mặt.

- À, nếu anh đang nói về cái nghĩa bình thường ấy, thì em có nhiều bạn thân lắm, nhưng nếu là nghĩa khác thì em mới trải qua 16 cái ngày hạ chí thôi ạ, chưa đến mức đó đâu!

...Thật thà quá rồi đó nhóc con ạ.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------

BÃO CHAP SỐ 1!!!!

Tui chắc làm có 2 bão chap cho truyện này do bận, còn truyện kia chắc ko đủ thời gian:')))

Tui bận học quá mà, thi thì thi rõ lắm:')))

Tui nghe theo khảo sát, thì anh em Miya chính thức lên sàn!!!!

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XVI


Ba người họ cùng đi ra khỏi tòa nhà trọ đẫm máu kia, Hinata bảo:

- Nãy Atsumu-san có bảo là đói phải không ạ?

Để em mời các anh ạ!

Dù sao cũng gần đến giờ ăn trưa rồi mà.

- Oi oi, nhóc qua tháng lương nào chưa mà đòi mời bọn anh đấy!?

- Osamu cười nói.

- Em mới gia nhập Karasuno được gần 1 tháng nên chưa có lương chính thức, nhưng quỹ cá nhân của em không thiếu đâu ạ, để em mời.

- Không đáng tin lắm đâu đấy nha, để con lợn Samu nó trả cũng được.

- Atsumu.

- Tao đập mày giờ con lợn này!

Hinata lấy điện thoại trong balo của mình ra, mở tài khoản UM của bản thân, giơ lên cho hai anh em họ xem.

Hai người nhìn vào đó.

RẦM!!!

Hai người chính thức ngất xỉu.

Một lúc sau, tại quán cơm gần chỗ họ.

- Nói thật nha, gia đình chú mày làm gì mà giàu thế hả?!

- Atsumu nói với giọng điệu thất thần, quả nhiên số tiền đó quá cao, anh làm nghề này ba đời chưa chắc kiếm ra thế này đâu.

- Dạ không anh, em mồ côi ạ.

Mấy số tiền này đều là em kiếm ra cả ạ.

Trước khi vào Haikyuu thì em có làm sát thủ tự do nên kiếm được thế này ạ.

- "Sát thủ tự do"?

- Cặp sinh đôi đồng thanh.

- Các anh ở đội nào ạ?

- Ở Inarizaki.

- À, thế các anh hỏi Kita-san là được ạ.

Ủa mà các anh ở Hyōgo mà, sao lại ở Tokyo rồi?

- À thì tụi anh đi giao lưu với bên Fukurōdani ấy.

- Osamu trả lời.

Họ nói chuyện được một lúc thì bàn ăn của họ cũng được dọn ra.

Dường như, ai ở Haikyuu cũng ăn nhiều nhỉ, nhưng Hinata có nhiều tiền trong tài khoản mà.

Anh em nhà Miya vừa ăn vừa suy nghĩ: cậu nhóc này rốt cuộc làm sát thủ kiểu gì mà kiếm nhiều thế?

Chắc chắn phải rất mạnh.

Đang ăn, Osamu bảo Atsumu:

- Ê Tsumu, con dao găm của tao bị hỏng rồi, mày biết chỗ nào sửa đồ không??

- Không, tao cũng muốn mua súng mới nhưng có biết chỗ nào đâu?

- Ơ, thế mày không lấy súng của tổ chức à?

- Mày nghĩ coi đợt này có chưa con lợn này?

Hinata nghe vậy liền nói:

- Em biết vài chỗ đấy ạ!

Em làm tự do một thời gian, quen mấy quán đây lắm, tin em!

Ăn xong em dẫn mọi người đi cho!!

Thấy Hinata hào hứng vậy, anh em họ cũng tin.

Dù sao thì chú nhóc này từng làm tự do mà, chắc là uy tín.

- Mà các anh muốn đi xe hay đi bộ ạ?

Em biết một chỗ, đi bộ chắc 20', còn đi xe thì 5 phút thôi, à không, tính cả mấy cái đường một chiều thì chắc gần 10' ạ!

- Thế chú nhóc thích đi kiểu gì??

- Atsumu.

- Đi bộ!!

- Ò, thế thì chốt.

- Osamu tiếp câu.

Hinata nhìn hai anh em họ rồi cười thầm.

Họ nhìn thì có vẻ là hay bất đồng quan điểm thật, nhưng cũng rất hiểu nhau, biết cách hợp tác với nhau và có lẽ cũng rất thương nhau.

Hôm đó tiền ăn của Hinata đúng là hơi nhiều, nhưng nhiêu đó chẳng nhằm nhò gì với số tiền khổng lồ mà Hinata đang có, phải, là "khổng lồ" đấy.

Hinata dẫn hai anh em nhà Miya dạo bước trên con đường vỉa hè nơi đô thị rộng lớn này.Buổi trưa có thể là thời gian ít nhộn nhịp hơn so với cả ngày, nhưng những dòng người xuất hiện trên đường phố vẫn đông đúc, bận rộn.

Hinata hỏi cặp sinh đôi:

- Các anh định mua súng trước hay sửa dao găm trước ạ??

- Mua súng/sửa dao trước!!

- Anh em họ đồng thanh.

Atsumu và Osamu nhìn nhau, rồi hai người lao vào đánh nhau.

- Tao mua súng trước!

Mày nghĩ coi dao của mày chờ đến lúc nào sửa xong hả!?

- Mày đ** biết định nghĩa của chờ là cái đ** gì hả!?

Với lại dao của tao không hỏng tới cái mức phải chờ lâu đâu!!

Hinata thấy cảnh này liền bẻ khớp cổ tay một hồi, rồi lao vào đấm vào bụng của cả hai người bằng hai tay.

Ngay lập tức cả hai người gục xuống, ôm bụng đau đớn.

- Em có ý này, ta đem dao đi sửa trước, rồi trong khi chờ thì em dẫn các anh đi mua súng luôn.

Được không??

Atsumu và Osamu nằm ôm bụng dưới đất, yếu ớt gật đầu, thầm cảm thán cái lực đấm của cậu nhóc nhỏ con này.

Chờ cho hai anh em họ có thể đi được rồi, ba người cùng đi tiếp.

Khoảng một lúc sau, Hinata dẫn họ vào một con hẻm nhỏ, nơi có biển hiệu của một quán rượu, tên "女性" (Josei: nữ).

- Tên lạ nhỉ!?

- Atsumu.

- Công nhận thật.

- Osamu

- Nhân viên ở đây đều là nữ nên mới thế ạ.

- Thế nhóc dẫn tụi anh đến đây làm gì?

Đây là bar mà?

- Atsumu thắc mắc.

- Đây là chi nhánh của Nữ Động ạ.

Cặp sinh đôi mở to mắt ngạc nhiên, nhìn Hinata đi phía trước họ, và cậu nhóc đang cầm lấy tay cửa, từ từ mở nó ra, với tiếng chuông trên cửa cứ thế vang lên, réo rắt.

Bên trong là một không gian khá tối, với quầy bar ở chính giữa, phía sau là kệ chứa hàng loạt những chai rượu, quý có, bình dân có.

Xung quanh là các bàn uống rượu khá nhỏ, nhưng mọi thứ được bài trí theo một cách tao nhã, bí ẩn.

Đứng ở quầy bar là một cô gái, dáng người cao, mảnh, nhưng tương đối săn chắc.

Cô ấy mặc áo ba lỗ croptop, lộ ra vòng eo thon thả.

Mái tóc ngắn xoăn nhẹ được rẽ ngôi, phần lớn rẽ sang bên trái, với phần đuôi được nhuộm hơi vàng.

Cổ có đeo dây chuyền nhỏ, hai tay có miếng vải quấn quanh, tất cả đều làm nổi bật khí chất mạnh mẽ cuốn hút của cô ấy.

- Ê!

Em gái kia sexy thế nhỉ!?

- Atsumu cảm thán.

- Mày thôi liền cho tao đồ con lợn.

Cô gái kia nghe được tiếng chuông thì ngoảnh ra phía bọn họ.

Thấy khách, cô lên tiếng, với giọng nói trầm thấp, cuốn hút:

- Chào mừng các anh đến với bar Josei!

Hôm nay-

Đang nói, cô chợt khựng lại.

Anh em Miya không hiểu tại sao, nhưng khi họ để ý kĩ ánh mắt cô gái kia, thì nhận ra là cô đang nhìn nhóc tì Hinata.

- ÔI CHỘI ÔIIIIIIIIIIIIIIIII NHÓC SHOUYOU NÀY!!!

Cô liền nhảy một phát qua luôn quầy bar, rồi lao vào ôm chầm lấy Hinata, bế cậu lung tung.

- Raitoji-san, chị thả em xuống đi!!

- Cuti thì phải ôm!!!

Và cô cứ thế ôm Hinata thật chặt, rồi quay vòng vòng khắp quán.

Anh em nhà Miya khó hiểu nhìn họ.

Mãi một lúc sau, cô mới nhẹ nhàng đặt Hinata xuống, véo má em rồi hỏi:

- Nhóc Shouyou nay có chuyện gì mà đến đây thế?

Karasuno ổn không??

Nhiệm vụ có khó khăn lắm không-ý lộn, có khó đâu ha!

Với lại-

- Bình tĩnh chị ơi!

- Hinata khó khăn nói do đang bị véo má.

- Em khá ổn ạ.

Với lại em đến đây dẫn hai người bạn cùng tổ chức đến sửa đồ ạ!

Cô gái ấy nhìn phía sau Hinata, quả nhiên là có hai người đi theo nhóc ấy đến đây thật.

Cô nhếch mép cười, rồi thả Hinata ra, vẫy cặp song sinh:

- Hai người cần sửa gì?

Lại đây ý kiến!

À, tôi tên Suta Raitoji.

Raitoji nói rồi đi về quầy.

Từ trong túi quần jean đen, cô lấy ra một chiếc điện thoại, thực hiện vài thao tác rồi hướng loa về phía mặt mình, có lẽ là đang gọi ai đó và gọi bằng loa ngoài.

Từ đầu dây bên kia, có giọng nữ phát ra:

- Làm sao?

- Về nhanh lên hộ chế với, có khách người ta đến sửa đồ đây!

- Bố khỉ!

Tao đây đang bắn mấy thằng chưa xong đây này!!

- Tóm lại là về!!

Nói xong, cô lập tức cúp máy.

Anh em Miya đã lại gần chỗ quầy, lúc này Osamu cũng đã đưa ra con dao của mình, nói vấn đề:

- M-9 Bayonet, bình thường tôi gắn nó vào con M-19 của tôi, nhưng có điều gần đây phần gắn bị hư, với lại chuôi cũng không chắc, có khi sắp rơi ra khỏi lưỡi dao rồi.

Cô định làm sao?

Raitoji cầm con dao lên, ngắm ngía kĩ một hồi.

Chuôi đen, đúng là không chắc lắm, thiết kế lưỡi lê làm tăng độ nguy hiểm lên.

- Chậc, các anh chắc chờ tầm một tiếng thôi, kể ra cái này sửa cũng nhanh, có điều con bạn tôi tí nữa mới về, nó sửa tốt hơn tôi nên phải chờ nó.

Chịu khó nha!

Atsumu nghe xong liền cười khẩy, bảo Osamu:

- Thế mà không lâu đấy!

- Câm mồm!

Hinata nghe xong liền nói:

- Thế thì ta tranh thủ đi mua súng đi!

Em biết vài chỗ đấy!

.

.

.

Hinata lại dẫn họ đến khu mua sắm Nakamise, một nơi nổi tiếng cổ xưa của Tokyo, với danh hiệu "Thiên đường của những món đồ lưu niệm truyền thống" ở Nhật Bản.

- Shouyou-kun, chỗ đây có nơi bán súng à??

- Con lợn Tsumu này!

Mày nói to thế!?

- Osamu gắt.

- À, tao quên.

- Khoảng 5-6 chỗ ạ!

- Hinata đáp

Đi thêm một lúc nữa, Hinata dừng lại ở một cửa hàng, giống như một ngôi nhà.

Dường như nơi này bán búp bê lưu niệm, với những con búp bê Kokeshi, búp bê Daruma hay Okiagari Koboshi bày la liệt ở trước ngôi nhà, và cả bên trong căn nhà cũng trang trí những con búp bê ấy.

Còn nữa, ở một bên cột chỗ tường nhà ông, có một biểu tượng hình khẩu súng.

Cả ba người đi vào trong, và có một bé gái ra, chắc tầm mười tuổi, tay cầm một con Daruma.

Cô bé thấy có khách đến nhà thì liền chạy vào trong.

Lúc sau, có một người đàn ông từ bên trong ra ngoài, đón tiếp họ.

Thế nhưng, khi thấy Hinata, ông ấy rạng rỡ hẳn ra, chạy lại vỗ hai tay vào hai vai cậu nhóc:

- Chú mày lâu không đến nhà bác rồi đấy!!!

- Vâng!

Bác dạo này thế nào rồi ạ?

- Khỏe như voi, mày nghĩ xem làm thế nào ta còn chăm được cả cháu gái hả haha!!!

Hai người chào hỏi nhau một hồi rồi Hinata vào vấn đề chính:

- À bác ơi!

Thực ra cháu hôm nay dẫn hai người bạn cùng tổ chức đến mua súng, kì này chưa nhập hàng về nên mua tạm ạ.

Bác có chỗ nào không ạ??

Ông nhìn phía Osamu và Atsumu, rồi dẫn cả ba người vào trong nhà.

Ông đưa cả ba người vào một nhà kho ở phía sau nhà.

Khi mở cửa ra, bên trong đều là những thùng hàng được đóng gói cẩn thận, to nhỏ đều có.

Ông bảo ba người:

- Mọi thứ mọi người cần ở trong này cả đấy!

Thế khách đây cần súng gì?

- Súng ngắn, loại đạn nhỏ ạ.

- Atsumu trả lời.

Ông gật gù, rồi lại chỗ một cái thùng nhỏ gần chỗ ba người, lấy ra một khẩu súng, giới thiệu:

- Glock 17, phổ biến, tiện dụng.

Sơ tốc đầu nòng 360 m/s.

Thế nào?

Atsumu cầm súng lên, hướng thử, nhưng anh thấy không hợp.

Anh nói với ông cụ, ông liền lấy ra một chiếc hộp khác, rồi lấy súng từ trong đó ra, nói Atsumu:

- QSZ-92, đạn loại 5,8 x 21 mm, tầm bắn vào khoảng hơn 50m, sao?

Anh lại ướm thử, nhưng vẫn không hợp.

Mặc dù thế, ông vẫn rất tận tụy với khách hàng.

Mãi một lúc sau, anh mới chọn được một loại súng ưng ý.

Loại Heckler & Koch Mark 23, có trang bọ bộ giảm thanh và thiết bị ngắm bắn lazer, băng đạn 12 viên, và giá cả rất phải chăng!

Ba người chia tay ông già tận tụy khách hàng, Atsumu hỏi Hinata:

- Em quen mấy người này kiểu gì thế?

- Đối với các chị kia thì chuyện hơi dài, nhưng đối với ông ấy thì là do em từng cứu ổng một mạng ạ.

Công nhận là sát thủ tự do nhiều trải nghiệm thật nhỉ.

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Bão chap số 2!!!!

Cảm ơn vì cái tên, thưa bạn raitoji

Cái ảnh cô gái bên Nữ Động ý, tui định tả cổ theo kiur này nì
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
Cho tui cảm giác thành tựu...


Chưa gì mà được nửa năm tui dùng Wattpad rồi, và đây là mớ thành tựu (có thể nó nhỏ đối với vài người, nhưng nó rấc toooooo đối với gà mờ như tui🙂)))

Đứa con đầu lòng 😭😭😭

Định viết thử, ai không đọc thì xóa, đọc truyện của người ta thui cx đc.

Ai ngờ...

Tui có 12 người theo dõi từ lúc nào không biết lun á!!!

Cám ơn mọi người đã tin tưởng tui ạ 😭😭😭😭

Người đầu tiên ủng hộ, cảm ơn bạn rất nhiều, bạn Dasdass16 hay bây giờ là bạn DangerouslyMind

100 người đầu tiên bình chọn cho đứa con cả, bây giờ là 430 lượt rồi, tui cảm ơn mn rất nhìu!!!

Đú đởn đi thi novella quốc tế, vượt qua vòng 1!!! (Tui đã tự rút lui do bận quá)

Mấy đứa con thứ, thành tựu chưa rõ ràng lắm, nhưng tui cũng tự hào lắm rồi 😭😭😭

Mới nửa năm thui mà mn ủng hộ quá trời lun!!!

Định đú đởn viết cho vui, không ai đọc thì xóa mẹ truyện luôn cho rồi, ai ngờ 😭😭😭😭

CÁM ƠN MỌI NGƯỜI NHIỀU Ạ!!!🙏🙏🙏🙏🙏

TUI HỨA SẼ KHÔNG DROP TRUYỆN, VÀ SẼ CỐ HẾT SỨC HOÀN THÀNH Ạ!!!!!✍️✍️👊👊
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XVII


Ra khỏi khu phố bán hàng đó, ba người như cảm nhận lại cái sự thoáng đãng của không khí, vì sự đông nghịt của khu chợ.

Atsumu chợt nhớ ra điều gì đó, bảo:

- Chết dở!

Chưa báo cáo Kita-san!

Chờ một tí nha, đợi tao nhắn đã.

- Ờ nhỉ - Osamu cảm thán.

Atsumu lấy điện thoại ra, mở lên, Hinata nhìn hình nền của anh mà mỉm cười.

Atsumu mở app trò chuyện, nhắn với Kita:

Osamu thấy thế thì hỏi:

- Ủa sao mày không kể thẳng ra??

- Chuyện dài chết mẹ, chat làm gì cho khổ.

Ba người bọn họ đang trên đường trở lại quán bar.

Trời lúc này cũng đã về chiều, nhưng vẫn chưa đến giờ cao điểm.

Hinata nói họ:

- Đường về lại quán bar có đi qua giao lộ Shibuya, nên bây giờ ta chạy bộ đi, coi như tránh giờ cao điểm ạ.

Chứ nhỡ đâu đến 5h30' mình lại đang ở Shibuya thì chết dở, đông nghịt luôn các anh ơi!!

Nói rồi Hinata chạy trước.

Anh em Miya giật mình, nhưng nhanh chóng chạy theo sau.

Ba người họ nói là chạy bộ, nhưng lại băng băng qua từng nẻo đường nhộn nhịp nơi Tokyo này.

Gió như thổi mạnh vào khuôn mặt họ, sảng khoái đến lạ.

Anh em nhà Miya cứ chạy mãi theo chân của Hinata.

Vừa đi, họ vừa cảm thán cái tốc độ và sự linh hoạt của cậu nhóc, vì nãy giờ họ đã cố tình đuổi theo cho kịp nhưng dường như không được.

Điều này càng làm họ thắc mắc hơn về cái thân phận của cái chú bé nhỏ nhắn này.

Hinata đang chạy, bỗng dưng em dừng ngay lập tức dừng lại, rồi hô:

- ĐẾN NƠI RỒ-

Đang nói, em bị anh em nhà Miya mất đà mà ngã vào người, hai cơ thể to lớn cứ thế đè lên con người nhỏ bé ấy.

Atsumu và Osamu đau ê ẩm, khi hai người bình tâm lại, Osamu quay sang gắt Atsumu:

- ĐÙ MẸ MÀY!

TẠI MÀY PHANH MÀ TAO MỚI BỊ NGÃ ĐẤY ĐỒ CON LỢN!!

- Ơ HAY MÀ CHẠY TRƯỚC TAO CƠ MÀ!!

VỚI LẠI DO NHÓC SHOUYOU NÓ PHANH LẠI CHỨ CÓ PHẢI TAO PHANH ĐÂU!?

CÓ MÀ AI MƯỢN MÀY PHANH LẠI TRƯỚC TAO MÀ LẠI VA VÀO NGƯỜI TAO ĐẤY CHỨ!?

Trong khi hai người đang tranh cãi, thì họ nghe được tiếng cười khúc khích.

Họ nhìn xuống, thì thấy Hinata đang cố nhịn cười.

Cậu nhóc sau cùng không chịu được nữa rồi cười to lên, sảng khoái.

Anh em nhà Miya thoáng chốc bị đứng hình bởi nụ cười ấy.

Một lúc sau, Hinata nhịn được cười rồi nói:

- Hai anh xuống khỏi người em được chưa vậy ạ?

Anh em họ nhận ra mình đang đè lên cậu nhóc thì vội vã đứng dậy.

Hinata phủi bụi trên người, rồi nói:

- Nãy em phanh gấp, em xin lỗi ạ.

Với lại ta đến quán bar rồi nè, vào trong lấy lại dao thôi!

Nói rồi cậu nhóc nhanh nhảu vào trong hẻm trước, rồi mở cửa mà tiến vào trong.

Hai anh em họ nhìn nhau, rồi cũng từ từ tiến vào đó.

Khi họ mở cửa quán bar, thì đã thấy cô nàng hồi nãy đang cọ cọ má mình vào cái má phúng phính của Hinata.

Suta thấy anh em nhà họ thì cũng đứng thẳng người lên, bảo:

- Dao oke rồi đó.

M-9 Bayonet đúng không?

Chờ tôi một chốc!

Cô nàng lập tức đi vào trong.

Trong khi đó, Atsumu vẫn không ngừng cảm thán về độ nóng bỏng của cô, và Osamu vẫn nhìn anh với ánh mắt khinh bỉ.

Hinata thấy vậy thì thầm phì cười.

Một lúc sau, cô quay lại với với một con dao trông như mới toanh trong tay.

Cô đặt nó lên quầy bar, nói lớn:

- Không phải tôi sửa đâu, một con bạn khác của tôi sửa đấy, chứ tôi kém khoản này lắm nên không cần cảm ơn.

Vậy các anh còn chuyện gì nữa không?

Osamu lại chỗ quầy, cầm con dao lên, ngắm nghía.

Nhưng anh chợt nhận ra điều gì đó, định lên tiếng nhưng lại có một tiếng nói khác vang lên:

- CON KIA!!

MÀY LẤY NHẦM ĐỒ RỒI!!

TAO BẢO LÀ CẠNH CÁI CỐC NHỰA ĐỎ CHỨ CÓ PHẢI LÀ CÁI TƯỢNG HÌNH NHÂN ĐỎ ĐÂU HẢ!?!?

Mọi người ở quầy giật mình.

Tiếng động là từ phía cánh cửa bên cạnh tủ rượu phía sau quầy bar.

Ngay sau đó, cánh cửa bị đạp ra một cách mạnh bạo.

Đó là một cô gái trẻ, mái tóc ngắn màu đen tuyền và có phần lọn tóc nhuộm màu tím nhạt, dáng người cao và mảnh nhưng săn chắc.

Trên khuôn mặt có vết sẹo ở dưới cằm.

- CÁI CON LẢNG TAI NÀY!

NÓI MẤY LẦN Đ** THÈM NGHE!!

- Vừa nói, cô gái kia vừa giơ con dao trong tay lên.

Osamu cũng nhận thấy đây đúng là con dao của mình.

- Rồi rồi, tao xin lỗi, được chưa?

- Suta.

- Thằng khách hàng kia đâu?

- Tên tóc xám.

Cô gái tóc đen nhìn ra phía ba người Hinata, Atsumu, Osamu.

Cô nhảy qua quầy bar rồi tiến về phía Osamu, rồi dí con dao về phía giữa ngực anh, đoạt luôn con dao anh đang cầm:

- Xin lỗi anh.

Cái con lảng tai này nó nói mãi có nghe rõ quái đâu.

Lúc nào tôi phải đưa con lày đi phẫu thuật tai đấy chứ.

Osamu vội đỡ lấy con dao trước khi nó kịp rơi xuống.

Cô gái kia sau đó cũng tiến về phía cánh cửa hồi nãy mình vừa đi ra từ.

Lướt qua Hinata, cô hỏi:

- Dạo này còn bị dính lời nguyền nhà vệ sinh không đấy nhóc??

- Chị đừng trêu em chứ!?

- Hinata phổng mũi, cô gái kia chỉ phì cười, rồi nhanh chóng tiến về phía cánh cửa kia, rồi mất hút.

Suta thấy vậy, rồi giới thiệu:

- Ukagawa Yuuki, nó cứ kiểu cộc cằn tomboy ấy nên mấy chú không cần quan tâm lắm đâu nha.

Thôi thì xong chuyện rồi nhỉ, chúc cả ba một ngày tốt lành nha.

Gặp em sau nhé Shou-chan!

Lúc cả ba người bọn họ rời khỏi quán bar thì cũng đã hơi chiều tà.

Hinata nói:

- Bây giờ em phải về đội thôi ạ.

Em đi cả ngày hôm nay rồi, cũng chả báo trước cho ai là gặp các anh cả.

Thôi thì các anh bảo trọng nha!

- Ừ, bảo trọng!

Nói rồi, mỗi người một nẻo.

Anh em nhà Miya quyết định bắt chuyến xe buýt để đi về nhà.

Họ tuy là anh em, nhưng quyết định ngồi khác chỗ nhau, đơn giản vì còn cay nhau chuyện hồi chiều.

Thế nhưng, họ suy nghĩ mãi về cậu bé hồi chiều, Hinata Shouyou.

Rốt cuộc nó là ai thế?

Chuyến xe của hai người dừng lại ở một khu đất trống khác, và hai anh em họ lại tiếp tục đi bộ cho đến khi gặp một ngôi nhà hoang khác.

Đó cũng là một khách sạn Trung Gian.

Ở đó, Kita đã chờ họ sẵn ở trước cổng.

Anh hỏi:

- Mấy đứa đã đi đâu thế?

Sao giờ mới về?

Tuy đó chỉ là một câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng đối với anh em nhà Miya thì nó lại trông đáng sợ vô cùng, đến nỗi mà Atsumu còn phải trốn ở sau lưng Osamu.

Osamu tuy cũng sợ nhưng cũng cố gắng giải thích:

- B-b-bọn em bị hỏng vũ khí nên đi sửa với lại mua cái mới ạ!!

- Tìm đường kiểu gì?

- Kita hỏi tiếp.

Osamu nuốt ực nước bọt, rồi trả lời:

- Bọn em có gặp một cậu nhóc, tân binh của Karasuno, bọn họ đang ra đây để giao lưu với Nekoma.

Nhóc ấy thạo đường Tokyo nên dẫn đi ạ.

- "Tân binh của Karasuno"?

- Kita ngờ vực, anh nhớ lại cậu nhóc Hinata Shouyou ngày ấy.

- Dạ vâng, cậu nhóc đó tự giới thiệu mình như vậy.

Tên Hinata Shouyou ạ.

Nó còn nói có biết anh hay sao ấy ạ.

Kita giật mình, nhìn thẳng vào mắt của Osamu, làm anh hoang mang, còn Atsumu thì sợ hơn.

- K-K-Kita s-s-san, ch-chuyện gì-

- Mấy đứa có thật sự biết nó là ai không?

-...Dạ...không...thật sự thì em cũng thắc mắc...

Kita thở dài, rồi chốt hạ:

- ...Mấy đứa vừa gặp Kuroi Taiyō bỏ làm tự do đến với Haikyuu đấy.

.

.

.

Hinata cũng bắt xe buýt để trở về khách sạn.

Tương tự, Daichi cũng đã chờ em sẵn ở trước cổng khách sạn.

- Em đi đâu mà sao về muộn thế?

- Dạ nãy em gặp cặp sinh đôi Miya ở bên Inarizaki, cũng đến đây giao lưu.

Họ hỏng đồ nên em dẫn họ đi mua đồ với sửa chữa thôi ạ.

- À.

- Daichi nhẹ nhõm.

- Thôi em cứ vào trong đi, mọi người đang đợi cả đấy.

- Vâng.

Hai người cùng vào trong khách sạn, bước vào thang máy.

Hinata hỏi:

- Thế hôm nay đội mình ai đấu ạ?

- 7 rưỡi sáng nay là Kageyama đấu với tên nhóc Inuoka bên ấy, thắng.

- WOWWW!

Baka khá phết đấy chứ!!

- Tầm trưa thì Suga-kun đấu với Kuroo, tiếc là thua.

- Oh.

Không sao!

Suga-san đã cố hết sức rồi mà!

Với lại Kuroo-san cũng là đội trưởng, nên chắc anh ấy cũng mạnh mà nhỉ?

- Ừ.

À, bây giờ cả đội đang tập trung ở phòng anh đấy.

- Để làm gì ạ?

- Lấy lương.

Hinata mắt tròn xoe hào hứng.

Tuy đã trải qua khá nhiều kì nhận lương, nhưng em vẫn rất hào hứng vì đây là kì lĩnh lương đầu tiên của em với tư cách là một thành viên của Karasuno, Haikyuu.

Daichi dẫn Hinata đến một căn phòng trong khách sạn rồi mở ra.

Mọi người đều đã ở đó sẵn.

- Oi boke!

Cậu lết xác đi đâu mà giờ mới về hả?!

- Kageyama gắt.

- ...Tôi đã định chúc mừng cậu chiến thắng nhưng bây giờ tôi đang nghĩ lại xem có nên không đấy.

- Thật đấy chứ, cậu đi đâu mà giờ mới về thế?

Từ sáng đến giờ luôn!

- Yamaguchi nói, với vẻ lo lắng.

- À, thì mình trong lúc làm việc có gặp hai anh bên Inarizaki, mấy ảnh bị hỏng đồ mà mình lại thạo đường Tokyo nên dẫn họ đi mua với sửa đồ thôi.

Cậu không phải lo đâu!

- Được rồi mọi người tập trung nào!!

- Daichi hô lớn nhắc mọi người.

Mọi người ổn định vị trí của mình, người ngồi trên giường, người xếp ghế.

Daichi đứng cạnh ti vi đối diện họ rồi báo:

- Hôm nay ta nhận lương cuối tháng.

Tổ chức đã chuyển lương về tài khoản của anh, bây giờ anh sẽ chuyển lại cho mọi người.

Tháng này riêng anh sẽ nhận **** do là đội trưởng, Sugawara, Asahi nhận ****, mấy đứa tân binh sẽ có ****, còn lại sẽ nhận **** nha.

Mấy đứa thành viên mới hôm nay là tháng lương đầu tiên đấy, liệu mà cố lên!

- Rõ!

- Các thành viên mới vào cùng hô.

- Riêng Hinata, ở đây lương tháng không cao bằng hồi đó đâu, nên-

- Không sao đâu thưa anh!

- Hinata nhanh nhảu đáp.

- À, được rồi.

- À mà cho em "hỏi ngu" cái này với ạ!

- ???

- Tại sao Tổng bộ lại không thể tự gửi lương cho mình mà lại phải chuyển cho anh rồi mới chuyển về cho bọn em ạ?

- ...Trước đây có vài sự cố chuyển lương cho nhầm người nên mới thế ấy mà.

Hinata gật gù.

Một vài người trong đội cảm thán vì sự đáng yêu ấy.

Daichi nhanh chóng chuyển khoản cho mọi người.

Tanaka và Nishinoya khi nhận được tiền thì vui sướng nhảy cẫng lên, rồi nhảy múa cùng nhau, hô:

- MAI ĐI ĂN BUFFET ĐÊ!!!!

Mọi người hưởng ứng nhiệt tình, riêng Daichi, Tsukishima thì thở dài ngán ngẩm, Kiyoko thi chỉ mỉm cười.

Trong khi đó, Hinata chợt nhớ ra một điều gì đó, rồi rơi vào nghĩ ngợi.

Yachi thấy vậy thì cũng lại chỗ cậu hỏi:

- Cậu sao thế?

- À, không.

- Hinata nhìn cô.

- Chỉ là, hồi chiều tớ có gặp hai anh bên Inarizaki, rồi dẫn đường cho hai ảnh nên mới về trễ.

Giờ nghĩ lại thì...

- Sao?

- Tớ có nói ảnh là tớ biết Kita-san, đội trưởng của bọn họ, có gì thì hỏi anh ấy tớ là ai.

Không biết giờ họ thế nào rồi ha!

- ...Chắc họ bất ngờ lắm đấy ha!

- ...Hy vọng là họ không bị sốc quá.

Vì lúc tớ gặp người họ ấy, tớ thấy trong hình nền điện thoại của một người có cái tên hành nghề của tớ, kèm theo cái hình mặt trời màu đen.

Chỉ lo hai ảnh từng là người kiểu...cậu biết đấy!

Trong lúc đó, tại khách sạn nơi mà Inarizaki đang ở, phòng của anh em Miya.

Hai người họ đều đang ngồi trên giường, toàn thân trắng bệch, và chưa thể khép lại miệng được.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

TUI ĐÃ COMEBACK!!!!!☜(⌒▽⌒)☞

Cảm ơn bạn sophie2269 vì cái tên ạ!!!! (୨୧•͈ᴗ•͈)◞ᵗʱᵃᵑᵏઽ*♡

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha!!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XVIII


Ngày tiếp theo ở Tokyo của đội Karasuno, và bây giờ là 9h sáng nhưng chưa có thông tin gì về việc ai sẽ là người đấu hôm nay.

Riêng Sugawara đã đi làm nhiệm vụ, nên sáng nay ai cũng thấy chán cả.

Ngày hôm qua, riêng buổi sáng thì Yamaguchi và Narita đã đấu cặp với Shibayama và Fukunaga, và may mắn thay họ đã thắng.

Nhân dịp hôm trước lấy lương, họ liền tổ chức ăn buffet luôn.

Chiều hôm đó thì cả đám được phen bất ngờ khi Teshiro đã thắng Kinnoshita, tuy vậy không ai trách cứ điều gì, ngược lại còn nhiệt huyết hơn để chiến thắng.

Hôm qua vui vậy mà sao hôm nay chán thế không biết!

Bây giờ, Tanaka và Nishinoya đang ở trong phòng, nằm dài ra chiếc giường nệm êm ái, mặt vô cùng chán đời, than:

- AAAAAHHHH CHÁN QUÁ NOYAAAAA!!!

- TỚ KHÁC GÌ CẬU CHỨ HAAAAAA!!!

- CHÁN QUÁ!!!!

Hai người nằm đó than một hồi cũng thôi, vì đến cả việc than cũng khiến họ mệt.

Nhưng hai thanh niên này cả ngày năng động, giờ đến cả phòng tập cũng không có, thì cả ngày hôm nay trôi qua kiểu gì?!

Đừng tưởng hai người sáng nay không làm gì: Họ đã định xin Daichi-san đi chơi một vòng Tokyo, nhưng anh không cho vì năm ngoái họ đã bị lạc cũng khi đi giao lưu với Kamomedai ở vùng Nagano, cũng đã rủ Hinata đi chung cho đỡ lạc nhưng anh không cho vì sợ cả ba sẽ phá banh Tokyo.

Và thế là hai người ở trong phòng chơi bài, nhưng do tạo tiếng động lớn mà ông trùm đang mệt ở phòng bên khó chịu, tay sai phải sang bắt nhỏ mồm.

Họ xem tivi, chả có chương trình nào hay cả.

- Noya-san!

Tanaka-san!

- Hinata đi vào phòng họ và giơ bộ bài lên.

- Em có bài nè, các anh chơi không?!

- Thôi em.

- Tanaka nói với vẻ chán chường.

- Lão già phòng bên ốm, nãy bọn anh làm ồn một tí mà sang chửi như chửi con!

Cay thế chứ!

Hinata nghe vậy mặt ỉu xìu, vì em cũng chán cả buổi sáng nay rồi, em vào léo lên chiếc giường rồi nằm dài ra cùng các anh.

Ba người cùng nằm thở dài.

Nằm được khoảng nửa tiếng, thì Yamaguchi vào phòng của cả ba, bảo:

- Mọi người ơi Daichi-san bảo tập trung ở phòng anh ấy kìa!

Ba người nghe xong liền lập tức đứng dậy, lao ra khỏi phòng mà chạy đến chỗ phòng của Daichi-san kìa, đến nỗi làm cho Yamaguchi không kịp phản ứng, một lúc sau mới hoàn hồn mà đuổi theo họ.

Hinata, Nishinoya và Tanaka chạy đến cửa phòng của Daichi rồi tranh nhau mở cửa, đến nỗi cả ba cùng ngã sầm trước cửa.

Hầu hết mọi người đều đã tập trung ở trong đó, nhìn cảnh này, ai cũng ngán ngẩm.

Yamaguchi chạy theo sau cũng suýt va vào ba người, may là cậu đã phanh kịp.

Bên trong đã có ghế ngồi, cũng có thể ngồi giường cũng, cả bốn quyết định lấy ghế ra ngồi.

Tuy là chủ của căn phòng này, nhưng Daichi vẫn chưa xuất hiện.

- Daichi-san đâu rồi ạ?

- Anh ấy đi lấy đồ gì rồi ấy.

- Yachi ngồi cạnh bảo em.

Ngay lúc đó, Daichi trở từ cửa phòng anh với một tập gồm vài tờ giấy trong tay.

- Đúng thật đấy chứ, để khi nào họp tổ chức phải đề xuất cho nó hiện đại hơn thôi chứ kiểu này lạc hậu quá!

Hinata không hiểu.

- Là sao?

Họp cái gì ạ?

- À, - Sugawara nói.

- Mỗi tháng thì tổ chức sẽ tập trung các đội trưởng của các đội để họp, báo cáo và đề xuất ý kiến ý mà em.

- À, vâng ạ.

- Được rồi mọi người tập trung nào!

Daichi vừa vỗ tay vừa nói để thu hút sự chú ý của mọi người.

Khi họ đều đã tập trung, anh bắt đầu:

- Anh vừa nhận được thông báo là hôm nay sẽ không có trận đấu nào-

- HẢ!?

Tanaka và Nishinoya thốt lên trong sự bất ngờ và chán nản, cứ tưởng có chuyện hay lắm, thế cuối cùng là phải đi nằm ườn trên giường cả ngày thôi sao?!

- Mấy đứa bình tĩnh đi!

- Daichi nói tiếp.

- Anh chưa nói xong thì đừng có hòng mà cắt ngang.

Thực ra thì anh nhận thông báo là tổ chức có kì họp gấp, về cái chuyện vũ khí gì đó mà bị thiếu ấy, nên ta mới được nghỉ hôm nay.

- "...Hình như Atsumu-san hôm trước cũng bảo chỗ anh ấy chưa có đợt lấy súng nhỉ, chắc là Kita-san đã thấy có vấn đề nên báo cáo đây mà..."

- Hinata nghĩ.

- Thay vào đó, ta có một đống nhiệm vụ để làm cho đỡ chán đây!

Daichi nói rồi giơ tập giấy lên, là tờ giao nhiệm vụ.

- ...YEAAAAHHHH!!!!!

Hầu hết mọi người đều reo lên về điều đó, đơn giản vì họ cũng quá chán cho cả buổi sáng nay rồi.

- Bây giờ lại bốc thăm đi.

Đội ta hiện tại có 14 người, anh đang có 5 nhiệm vụ, tức là chia 3 người mỗi nhóm cho ai cũng có việc làm.

.

.

.

Và thế là, Tanaka, Nishinoya và Hinata bằng một cách vô cùng vi diệu nào đó đã có thể chung đội với nhau.

Thực ra cách bố thăm như sau: tên của các thành viên trong đội sẽ được viết vào giấy rồi bỏ vào một cái hộp, Daichi sẽ rút ra ba tờ mỗi lần rồi đọc to tên được viết trong tờ giấy đó, là người được đọc tên sẽ đi chung.

Thật sự thì đến cả Daichi cũng không hiểu là làm thế quái nào mà ba đứa này lại có thể chung nhóm một các kì diệu vậy được, nhưng cũng đành.

Ba đứa cũng đã hứa với anh là sẽ không phá hoại bất cứ cái gì, nên coi như anh tạm thời tin.

Lúc này thì cả ba đều đang đi trên con đường Tokyo đầy nắng của buổi trưa, với dòng người đông đúc vẫn đi lại tập nập.

Nishinoya hào hứng hô:

- Lát nữa làm việc xong đi ăn trưa đê!!!

- Yeah!!!

- Hai người hưởng ứng.

Đi được một lúc, họ đến một tòa nhà khá lớn, có lẽ là một tòa công ty.

Địa chỉ cũng ghi rõ là ở đây.

- Để xem nào...

- Tanaka nhìn vào tờ giấy giao việc.

- Thằng cần giết làm phó chủ tịch khu này.

Văn phòng ở tầng 25, TÒA NHÀ GÌ MÀ CÓ NHỮNG 35 TẦNG THẾ HẢ!?

BAY ĐỐT TIỀN À?!

- ...Anh ơi, tòa Abeno Harukas ở cạnh ga Osaka Abenobayashi ấy anh, nó có 62 tầng ấy, em đi rồi, lên tận tầng 60.

Anh không tin thì khi nào để em dẫn mấy anh đi cho.

- ...Mấy bọn đốt tiền.

- Tanaka và Nishinoya đồng thanh, thầm nguyền rủa mấy tên nhà giàu xây mấy tòa nhà này.

- ...Thôi thì anh em mình đi làm thôi còn đi ăn trưa nữa!

- Hinata lên tiếng để làm xua đi cái không khí nguyền rủa tăm tối này, và hai con người kia nghe đến đi ăn thì liền có tinh thần trở lại.

- Thế bây giờ vào kiểu gì?

Hay là chờ đến tối cho lão đi ra?

- Nishonoya.

- Như thế kiểu gì Daichi cũng mắng cái tội về muộn với lại không tranh thủ làm việc.

- Tanaka.

- ...Em có cách.

Hai người nhìn Hinata, cậu nhóc vẫn đang mỉm cười rất tươi.

Sau đó, cả ba người chụm đầu vào nhau, bàn bạc.

Xong, họ chạy đi đâu đó.

Trong khi đó, trước cửa vào của công ty có hai người bảo vệ đang ở đó.

- Hôm nay không có gì sai sót đâu nhỉ, người anh em?

- Ừ, làm cho hết trưa nay thôi là có thay ca rồi.

Nhất định không thể có bất cứ sai sót nào!

Trong khi họ đang nói chuyện, có một người lao công, đẩy chiếc xe dọn rác lại gần chõ họ.

Do đeo khẩu trang và đội mũ nên không nhìn rõ là ai.

Chiếc xe thì được phủ khăn - hai người nhiều lần thấy cảnh này nên cũng không nghi ngờ gì mấy, nhưng vẫn hỏi:

- Anh là ai?

- Một người bảo vệ trong số đó.

- BỘ CHÚNG MÀY KHÔNG NHÌN RÕ À?

MÀY NGHĨ LAO CÔNG BỌN TAO KHÔNG ĐƯỢC VÀO ĐƯỜNG NÀY À? !

HAI CHÚNG MÀY LÀ THẰNG NÀO?

BÌNH THƯỜNG TAO QUA ĐÂY CÓ LÀM SAO ĐÂU MÀ HÔM NAY CHÚNG MÀY CHẶN ĐẦU TAO HẢ!?

TAO CŨNG CÓ CÁI VIỆ-

- Thôi được rồi ông!

- Người còn lại xua tay ra bảo.

- Được rồi, thế sao ông không đi cửa bên đi?

- CÁI *** NHÀ CHÚNG BAY LOẰNG NGOẰNG VÃI CHƯỞNG!

ÔNG ĐÂY ĐI LO CÁI HÀNH LANG Ở TRONG ĐÂY THẾ ĐI ĐƯỜNG NÀY CÓ ĐƯỢC KHÔNG!?

MẸ MỚI TRƯA ĐANG ĐÓI MÀ-

- Thôi được rồi ông cứ vào đi!

- Gớm, ngay từ đầu nói thế có phải hơn không?

Bố khỉ!

Làm cho xong để còn ăn trưa mà...gặp đúng mấy thằng hâm...

Chửi bới thầm trong lòng một hồi rồi anh lao công cũng vào trong.

Hai anh bảo vệ cũng gần như bị dọa sợ bới chuyện vừa rồi.

Anh bảo vệ kia vào trong, đến một khu hành lang nào đó bên trong, rồi lau sàn ở đó một lúc.

Sau đó thì đi đến thang máy rồi bấm xuống tầng dưới.

Tầng bên dưới tòa nhà là chỗ để mấy dụng cụ lau dọn.

Lúc này không có ai ở đó.

Anh bảo vệ đẩy xe lại chỗ một góc khuất bên trong đó, rồi cởi khẩu trang: là Tanaka.

Anh giật chiếc khăn phủ lên, bên trong là Hinata và Nishinoya.

- BWHUUAAHAHAHAH TANAKA CẬU DIỄN XUẤT ĐỈNH THẬT ĐÓ HAHAH - Nishinoya cười khoái chí, Hinata phải bịt miệng cậu lại do lo có ai gần đây.

- Rồi, bây giờ mau thay đồ lại liền!

Bên trong chiếc xe còn có cả vài bộ quần áo vest và vài bộc tóc giả.

- Mặc vest với đội tóc để đề phòng có ai vào chung thang máy thôi ạ.

- Dù gì đi nữa em cũng rất thông minh đấy Hinata!!

- Tanaka.

- ...Kinh nghiệm thôi ạ.

Mọi người thay nhanh lên đi!!

Thay xong, họ lại chỗ thang máy và bấm số lên tầng 25.

- Ủa mà nhỡ cam thang máy nó thấy mình thì sao?

- Nishinoya.

- Thì nó cũng thấy mình tóc nâu đen các kiểu thôi!

Tanaka.

- Mà các anh nhận thấy công ty này lỏng lẻo không?

Không hề có cam ở tầng dưới cùng luôn ý.

Bảo vệ cũng buồn cười vãi chưởng!

- Ừ nhỉ.

- Hai người đồng thanh.

Cuối cùng bọn họ cũng lên đến tầng 25.

Trong một văn phòng, mục tiêu mà họ cần giết vẫn đang ngồi làm việc.

- Theo như trong tờ giấy, ông này bị mắc bệnh đường ruột nên hay đi vệ sinh lắm.

Vậy giờ chờ lão đi vệ sinh thôi à?

- Đợi lão đi vệ sinh xong rồi hẵng ra tay anh ơi.

- Hinata nói.

- Giết lão lúc chưa ỉa được, lúc chết lại phọt mất c** đi nó ô uế lắm anh ạ.

Giết lão lúc cảm thấy sảng khoái sau hi giải quyết nỗi buồn nó mới nhân từ.

Vả lại, "Phàm những chuyện đại sự trong thiên hạ đều phải ỉa xong mới tính tiếp được!"

- Ừm ừm.

- Hai người để tay lên cằm, gật gù.

Cả ba cùng nhau nấp sẵn ở nhà vệ sinh.

Quả nhiên, một lúc sau, lão kia đã không chịu được mà hối hả chạy vào nhà vệ sinh.

Một lúc sau, khi lão đi ra trong trạng thái sảng khoái, Tanaka lấy cà vạt siết chặt cổ lão, trong khi Nishinoya bịt miệng, Hinata đóng cửa nhà vệ sinh.

Lão chết ngay tại chỗ.

Tanaka và Nishinoya giaayus xác lão vào nhà vệ sinh rồi cả ba trót lọt đi thang máy xuống sảnh chính, ra khỏi công ty một cách trót lọt.

Quần áo của họ thì đều đã giấu ở chỗ khác từ lúc họ đi mua đống quần áo công sở và quần áo lao công, bây giờ quay lại lấy thôi.

----------------------------------------------------------------------------------------------

Đáng lẽ chap này sẽ dài hơn, nhưng tui vẫn mún chiều mn🙂)))

À, cái câu của Hinata "Phàm những chuyện đại sự trong thiên hạ đều phải ỉa xong mới tính tiếp được!" tui lấy từ cái ảnh này này:

🙂))))

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!!!!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XIX


- ĐI ĂN ĐÊ!!!!

Ba người đồng thanh trong sự vui sướng khi hoàn thành nhiệm vụ vừa rồi.

Bây giờ cũng vừa trưa, họ quyết định đến một quán đồ nướng để ăn cho đã, mới nhận lương mà.

Đi tìm được một lúc thì cũng thấy một quán khá đông đúc, chỗ cũng rộng, họ liền cùng nhau vào đó.

Một lúc sau, họ trở ra ngoài với cái bụng no nê, còn các nhân viên trong quán thì đang cầu trời hạnh phúc do vừa gặp được thần tài.

Ba người thẳng tiến về khách sạn luôn, dưới cái nắng chói chang nhưng không đến mức khó chịu của ngày hôm nay, băng qua những dòng người bận rộn ở tại cái đô thị đây.

Họ đang đi, Nishinoya thấy ở chỗ ghế đá công viên họ đi qua, có một người mặc đồng phục học sinh cấp hai.

Tóc đen hơi xù lên, ngồi co ro, cúi đầu ở trên ghế, cặp sách đặt ngay cạnh.

- Ha, chắc là trốn học!

- Tanaka bảo.

- Nó đang sướng đấy, mình đây nai lưng ra kiếm tiền, mà phải cái nghề này thì nó ối dồi ôi sẵn rồi!

- Nishinoya.

Hinata thì lẳng lặng quan sát cậu nhóc: đôi mắt buồn rầu, mặt và tay cũng xuất hiện nhiều vài vết sẹo.

- ...Em vào đó nói chuyện với nhóc kia đã.

Nói rồi, Hinata liền chạy vào trong công viên đó luôn.

Tanaka và Nishinoya ngơ ngác một lúc rồi cũng chạy theo.

Đến nói thì hai người đã nói chuyện rồi.

Hinata lại gần chỗ cậu nhóc, ngồi xổm dưới chân cậu, ngước nhìn lên mặt cậu nhóc rồi hỏi một cách nhí nhảnh:

- Này!

Dám đi trốn học hả!?

Vừa hỏi, Hinata vừa cười khúc khích.

Còn cậu nhóc đó thì không mấy ngạc nhiên, khuôn mặt vẫn buồn rầu.

- ...Nhóc là ai?

- Ừm...cứ coi như anh là một người xa lạ lướt ngang qua cuộc đời em đi!

Mà này, học cấp hai gần đây phải không!?

- ...Đúng?

- Cậu nhóc khó hiểu.

- Này, anh đây 16 rồi, đừng tưởng anh là con nít đấy nha!

- Hả?

Cậu bé kia không tin, nhìn nhóc trước mặt bé thế này mà, bé hơn cả tên ốm yếu như cậu ấy.

- Mà thôi kệ, sao hôm nay lại trốn học?!

- Hinata hỏi.

- ...Như anh nói thì hình như anh cũng trốn?

- Cậu nhóc ngờ vực.

- Anh và các bạn ở quê lên chơi cho thỏa, hai người đứng phía kia là bạn của anh.

Chỗ anh được nghỉ.

- Hinata chỉ về phía Tanaka và Nishinoya, hai anh thấy cũng chỉ biết vẫy tay chào.

- Trả lời anh, hôm nay sao lại trốn học?!

Hửm!?

- ...Anh đừng lo chuyện bao đồng.

- Cậu nhóc quay mặt đi chỗ khác.

- ...Em đã bao giờ nghe câu "Đừng đùa với mấy đứa rảnh" Chưa?

Hôm nay anh rất là rảnh, nên đừng hòng trốn tránh câu hỏi của anh!

Ta gặp nhau coi như cũng là duyên, cứ thử nói chuyện với nhau vài ba câu xem thế nào đi!

Coi như cho nó giải tỏa, dù sao thì mai cũng có gặp nhau nữa đâu.

Cứ thử đi, đã sống thì phải thử chứ!

Thử nói với anh xem nào.

- Hinata liến thoáng, nhìn thẳng vào mắt của cậu nhóc.

Cậu bé học sinh nghe Hinata bảo không hiểu sao lại thấy có lí kiểu gì ấy, lại thêm quả ánh mắt ấy nữa thì cũng không biết từ chối kiểu gì.

Sau cùng, cậu nhóc thở dài rồi bắt đầu kể chuyện.

Hinata kêu cả hai người còn lại vào đây để nghe chuyện.

Hóa ra, cậu nhóc là trẻ mồ côi bố mẹ, sống với ông bà.

Có vài người bạn ở trường cứ thế mà lôi chuyện đó ra để bắt nạt cậu.

Cậu chưa bao giờ nói với thầy cô, vì đều bị bọn chúng theo dõi rồi đánh, cũng không nói với ông bà vì sợ họ lo cho cậu.

Những vết sẹo hầu hết là do bọn chúng đánh cậu mà ra.

Hinata nghe câu chuyện cũng gật nhẹ đầu vài cái.

- Bố mẹ tụi nó có phải cái loại nhà giàu gì không?

Hay là cậy khỏe?

Cả hai?- Hinata hỏi.

- ...Không ạ, tụi nó chỉ khỏe thôi ạ?

- Cậu bé ngờ vực.

- À, thế thì dễ.

Nishinoya và Tanaka ngạc nhiên, rồi chuyển sang hoang mang:

- Oi Hinata, đừng nói chú em định-

- Không như các anh nghĩ đâu.

- Hinata.

Hinata hít thật sâu, rồi thở thật mạnh, nói chuyện nghiêm túc với cậu nhóc:

- Em có thấy nó hơi bị "nghịch lý" không?

- Dạ?

- Cái gì nghịch lí?

- Tanaka và Nishinoya càng không hiểu.

- Bây giờ thế này, - Hinata.

- Em có làm gì tụi nó chưa?

- ...Chưa.

- Thế sao tụi nó vẫn đánh?

- ...Thì...nó miệt thị em mồ côi?

- Thế em có làm gì tụi nó trong khi bị bắt nạt không?

- ...Không?

- Thế để anh nói cái này: Em không làm gì nhưng vẫn bị bắt nạt.

Em tiếp tục không làm gì, nhưng lại tiếp tục bị bắt nạt?

Nghịch lí không?

Ba người kia cuối cùng cũng hiểu chuyện.

- Bây giờ cho em hình dung: có một khe suối nhỏ ở trên núi chẳng hạn, bên cạnh suối có một hòn đá.

Nước suối cứ liên tục chảy qua hòn đá, bào mòn nó đi.

Nó cứ nằm im đó thì lại tiếp tục bị bào mòn đi.

Phải không?

- Hinata.

- ...Đúng.

- Nhưng nếu ta di chuyển hòn đá đó ra chỗ khác, nó sẽ không bị bào mòn nữa đúng không?

- Vâng?

- Và nếu ta lấy hòn đá đó chặn đường khe suối đó, nó sẽ chảy theo hướng khác luôn, và cả hòn đá đó lẫn những hòn đá phía sau nó cũng sẽ không bị mòn đi nữa.

Đúng không?

- ...Có lẽ thế?

- Đấy!

Sao em không thử giống thế đi?

- ...Là sao?

- Nhìn cái hòn đá đó đi!

Mình có thể làm bất cứ điều gì để cho nó không bị bào mòn nữa, như dẹp nó đi chỗ khác hay lấy nó chắn luôn suối ấy.

Sao em không thử làm gì đó để tự giải thoát mình khỏi việc bị bắt nạt đi?!

- ...Em cũng muốn lắm chứ, làm được thì làm lâu rồi.

- ...Đang rảnh, để anh chỉ em cái này.

Bố mẹ chúng nó không phải tài phiệt thì lại càng dễ hành động hơn.

Em may mắn đấy, hôm nay gặp ba anh dân võ thuật.

Nishinoya và Tanaka nhìn nhau, rồi mặt mày chuyển sang sự lo lắng tột độ.

- Oi, đừng nói là-

- Nó không đến mức như các anh nghĩ đâu.

- Hinata.

- Làm sao cho chúng nó có ít nhất một đứa gãy mũi là kì tích lắm rồi.

Cậu nhóc học sinh nghe đến đây thì cũng giật mình.

- Ơ anh định chỉ em-

- Chính xác!

Không "lói" nhiều!

Đang ở công viên, đang rảnh, tội gì không làm!?

- Nhưng-

- "Đừng đùa với mấy đứa rảnh"!!

- Ý em là nhỡ ông bà em-

- Em chỉ cần tâm sự mọi chuyện với họ thôi, họ là những người thân yêu nhất của em mà, phải không?

Chỉ cần em thành thật tất cả mọi chuyện với họ thôi, NGOẠI TRỪ việc đã gặp bọn anh, được chứ!?

Cậu bé tuy còn khá nghi ngờ, nhưng tạm tin một lần chắc cũng không sao đâu nhỉ.

Vả lại, nhìn họ cũng đáng tin.

- Giờ thì, em đứng lên đi!

Cậu bé đứng lên theo lời.

- Em có ăn trưa ở căng tin trường không?

- ...Có?

- Thế chúng nó có bắt nạt em lúc ăn trưa không?

Nhiều lần không?

Kiểu như là có

- ...Có...

- Được rồi, trưa mai, làm thế này cho anh: Lúc bọn nó lại chỗ em ấy, bọn nó làm gì khay cơm trưa của em, thì em hất đổ cái khay ra bàn cho anh.

Đổ ra bàn thôi.

- Ơ anh-

- Nghe anh!

Sau đó em cầm cái khay, vạt vào mặt đứa ngồi cạnh em.

Vạt cho đến khi nào mũi nó chảy máu thì thôi.

Nhóc mang sách mà phải không?

Lôi ra đây, ví dụ cho anh xem, cái đoạn cầm khay bả vào mặt ấy!

Hoang mang là vậy, nhưng cậu bé vẫn cố làm theo.

Hinata đã bảo cậu thực hành động tác nhiều lần trước khi cho rằng nó đạt chỉ tiêu cậu đề ra.

Tanaka và Nishinoya chỉ biết đứng đó nhìn, mặc dù cũng muốn giúp.

- Bây giờ em sẽ học thêm một chiêu khác...

Hai người họ đã luyện tập võ thuật "cấp tốc" trong khoảng một hay hai tiếng gì đó thì Hinata mới công nhận là cậu nhóc đã hoàn thành bài học.

Sau cùng, cậu chốt thêm một câu:

- Điều quan trọng là gì?

Nhóc phải dồn hết sự tức giận vào đòn đánh của mình.

Mình đã chịu đựng đủ bất công rồi, đã đến lúc để nhóc tự giải thoát mình khỏi nó, bao nhiêu uất ức bao nhiêu phẫn nộ cứ thồn ra hết đi.

Sống thật vào, đừng để bị ai kiểm soát, bắt nạt!

Cậu nhóc gật đầu lia lịa, nhưng mặt dường như vẫn rất lo lắng.

- ...Nhóc lại sao đấy?

- Hinata.

- ...Em lo...em lo không làm được...

Hinata thở dài một hơi, bảo cậu nhóc ngồi xuống ghế.

Xong, em tiến lại gần, dùng hai tay nắm chặt hai bên cánh tay cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt:

- Bây giờ ấy, em có muốn mình không bị bắt nạt nữa không?

- ...Có.

- Nhưng nếu em không làm gì đó thì em vẫn sẽ bị như thế.

Anh chỉ em mấy chiêu vừa nãy cũng là một trong số những con đường giúp giải thoát em.

Chẳng lẽ em không muốn thế sao?

- ...Không...

- Nhưng tại sao em lại sợ?

- ...

- Haizz, em biết đấy, nhiều khi, trong cuộc đời, sẽ có những chuyện, những tình huống, những con người cố gắng khiến em phải suy sụp, cố gắng khiến em phải quỳ rạp trước nó, chứng minh với em rằng nó vô cùng mạnh mẽ, em phải khuất phục trước nó.

Em công nhận như thế không?

- ...Có...

- Nhưng, nếu em muốn sống tốt, em phải biết cách chống chọi với nó.

Khi đối diện với những điều như thế, em cũng phải cố gắng khiến nó phải suy sụp, quỳ rạp trước em!

Em cũng phải chứng minh với nó rằng em là một con người mạnh mẽ, không khuất phục trước bất cứ sự vùi dập nào!

Đôi mắt của Hinata sáng bừng lên nhìn vào mắt cậu nhóc, khiến cậu dường như có cảm giác ngộ ra điều gì đó.

Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu được truyền cảm hứng như vậy.

Hai người kia khi nghe được câu này của Hinata cũng giật mình, câu nói này của Hinata dường như có điều gì đó cũng khiến cho họ được truyền động lực đáng kể.

- Vậy thì, bây giờ nhóc đang trốn học đúng không?

Bây giờ chưa phải giờ tan học của học sinh, hay là em đi chơi một chuyến với tụi anh đi!

- Dạ?!

Vậy có được không!?

Nhưng em-

- Tanaka-senpai!

Nishinoya-senpai!

Vậy có được không!?

- OKEEE!!!!

Hai người vừa nói vừa giơ ngón cái lên, và họ càng thích thú hơn khi được đàn em gọi là Senpai, sướng rơn.

- VẬY THÌ ĐIỂM ĐẾN SẼ LÀ CÔNG VIÊN GIẢI TRÍ TOKYO DOME CITY!!!

- Nishinoya nói lớn, và tất cả mọi người hưởng ứng.

Ngay lập tức, họ khởi hành đi.

.

.

.

Họ chơi cho đến 5h chiều thì đành phải tạm biệt nhau do cậu bé kia phải về nhà.

Cậu hỏi:

- Liệu ta có thể gặp nhau trong tương lai không?

- ...Có thể có, hoặc có thể không.

Nhưng nếu tương lai gặp nhau thì đừng có bơ nhau đấy nha!

Phải chào nhau đó!

- Hinata cười nói, hai người đàn anh gật đầu hưởng ứng.

- Vâng.

Cậu nhóc chia tay những người bạn đầu tiên của mình từ đây...

- Oi, Shouyou-kun!

- Nishinoya.

- Dạ?

- Nhóc lấy câu hồi nãy ở đâu thế!?

À, là câu nói mình nói với cậu nhóc học sinh kia.

Em quay lại chỗ hai người đàn anh, cười tít mắt:

- ...Dạ, đó là bài học đường đời đầu tiên của em khi em chính thức trở thành một sát thủ đấy!

Không hiểu sao, lúc này Hinata trông vô cùng tỏa sáng, rực rỡ như ánh mặt trời thực thụ vậy.

Một lúc sau họ về đến nhà và kể lại gần hết những chuyện xảy ra với Daichi - người đang lo sốt vó do không biết liệu ba đứa này đi với nhau có phá nát Tokyo không.

Nhưng họ không kể chuyện về cậu nhóc học sinh hồi nãy.

Daichi sau khi chắc rằng ba người đàn em không gây ra họa gì thì cũng rủ cả đội đi ăn buffet ngoài như hôm qua đã hứa.

.

.

.

Sáng hôm sau, cậu bé đó đã lên trường như mọi ngày.

Đến giờ ăn trưa, đám bắt nạt gồm ba đứa kia đã lại chỗ cậu ngồi.

- Hôm qua bọn tao không thấy mày, chán vãi chưởng!

- Phải đấy!

Hôm qua mày trốn đi đâu thế thằng mồ côi?

- Hay là hôm qua nó lại đi ra chỗ nghĩa trang khóc huhu bố mẹ nó ấy!!

Tiếng cười đùa miệt thị làm cậu phẫn nộ, đôi mắt cậu đỏ ngầu nhìn chằm chằm chúng nó.

Một tên nhìn thấy thế lại châm chọc:

- Ơ, nó khóc rồi này, nhớ mẹ à!?

Nghe vậy, cậu nhớ lại lời anh trai tóc cam bảo.

Thế là cậu quyết định không nhịn nổi nữa, hất đổ cái khay đi.

Tên ngồi cạnh cậu giật mình:

- Ơ hay cái thằng mồ côi!

Hôm nay hơi bị bố láo-

Chưa kịp nói thì tên đó đã bị cậu tóm lấy cái khay đập thật mạnh vào mặt, ngã sõng soài.

Toàn bộ nhà ăn giật mình, nhưng cậu nhóc không dừng lại mà tiếp tục đập cho đến khi tên bắt nạt chảy máu mũi tóe loe.

Cậu đánh xong thì trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn hai tên còn lại, khiến cho bọn chúng sợ khiếp.

Một tên đã quyết định lao vào nhưng cậu đã nhanh chóng cúi xuống, tên kia lao vào ngã lên lưng cậu, rồi cậu đứng thẳng dậy làm nó bị vật ngã, rồi nhân cơ hội cậu lấy khuỷu tay thúc vào bụng nó.

Tên còn lại thì định bỏ chạy, nhưng cậu vớ lấy cái khay hồi nãy lao vào đuổi kịp đánh liên hồi.

Ba đứa kia nhanh chóng đến phòng y tế, còn cậu thì bị đưa lên phòng hiệu trưởng.

Đến lúc này cậu mới chịu kể hết mọi chuyện về ba tên bắt nạt ra, và không những thế, các học sinh khác trong trường cũng đã lên tiếng tố cáo chúng giống cậu.

Nhà trường cũng đã quyết định xử lí họ.

Cậu bé cũng đã có cơ hội kể lại mọi chuyện cho ông bà nghe, khi được ông bà vỗ về an ủi, cậu đã khóc lóc liên hồi, khóc không ngừng...

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Và đây, tui đã trở lại!!!!!!!

Thôi thì bây giờ đăng chap này trước, để "How to tán đổ em" mai đăng, truyện còn lại ngày kia đăng🙂))))

Thực ra thì, kiểu như gần đây ông nội mình ốm nặng lắm ý, gia đình mình cũng chẳng biết liệu ông có trụ hết năm nay không ý.

Nên là nếu có một khoảng thời gian mà mn mình không đăng truyện ý, thì chắc là lúc đó mình đang bận việc đó ý mà, nên thông cảm trước nha, biết đâu sau đột ngột quá mn lại tưởng mình drop thì chết mất:'))

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!!!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
Thông báo cái oneshot


Vì tui quá bận để viết truyện này, mà viết oneshot lại rất nhanh nên là tui đã ra oneshot rồi đây, để xin lũi mn ạ🙁(((((

Tên truyện là NẮNG CHIẾU LÊN MÁI TÓC EM

CHÚC MN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XX


Tuy mới chỉ là 7h sáng, nhưng tất cả các thành viên của Haikyuu đã tập trung lại một chỗ ở phòng của Daichi - Sugawara, hào hứng chờ đợi hình ảnh từ màn hình máy chiếu trước mắt.

Vì sao?

Hôm nay là trận đấu giữa cặp đội Tanaka - Nishinoya và Yamamoto - Yaku.

- Sao mà thấy cặp đấu này như bản sao của nhau ấy nhỉ ha!?

- Tsukishima bụp miệng cười nói.

Câu này của Tsukishima vô tình khiến những người khác cũng buồn cười theo, Daichi tuy cũng buồn cười nhưng phải bảo những người khác im lặng để theo dõi trận đấu này.

Trong màn hình là cảnh cả bốn người đang cùng nhau tiến về phía một sân trống.

Địa điểm chiến đấu có lẽ là một khu nhà trống khác, khá rộng rãi nhưng đổ nát.

Hinata thấy mà thầm nghĩ: "Tokyo sang trọng thế mà cũng có nhiều tòa nhà trống thế nhỉ.

Có gì hôm sau mình giới thiệu mấy khu này cho mấy ông bà bạn già mình đi mở khách sạn chắc được..."

Khi báo hiệu đã điểm, Tanaka và Nishinoya hào hứng lao về phía Yaku và Yamamoto trước, với tâm thế đánh nhanh thắng nhanh.

Hai người kia cũng không phải dạng vừa, cũng quyết định lao vào nhau ngay.

Tanaka là người bắt đầu trước, với một cú đá vào Yaku nhưng anh đỡ được.

Yamamoto thấy thế thì lao vào đấm ngay vào mặt Tanaka, một quả bất ngờ.

Nhưng rồi Yamamoto lại bị thúc vào bụng ngay bởi Nishinoya đang chực sẵn bên cạnh.

Chưa ai bị gục ngã, hơn nữa lại đang vô cùng hào hứng chiến đấu với nhau.

Hinata hào hứng quan sát, nhưng trong đầu em vẫn đang cố gắng suy nghĩ: "Họ đang cố gắng chiến đấu trực diện với nhau, khác với Kenma là kiểu đánh dựa vào một nửa là trí tuệ.

Công nhận là Tanaka và Nishinoya có khả năng hợp tác với nhau khá tốt khi họ liên tục bổ trợ cho nhau khi đánh, tuy nhiên họ cũng có chia ra để đánh về hai phía độc lập.

Nhưng tại sao hai thành viên của Nekoma lại không hề đánh lẻ theo họ?

Nãy giờ hai anh kia đã luôn hỗ trợ nhau rồi, cứ như họ là một vậy..."

Quả thật, dường như mỗi khi Yaku bị tấn công mà không đề phòng thì Yamamoto đều sẽ xuất hiện và đỡ lại, tương tự ngược lại.

Phía bên kia, Kuroo lại đang bày ra bộ mặt hài lòng, rồi quay sang Kenma lúc này đang bấm máy chơi game:

- Họ thi đấu tốt thế sao em không có vẻ gì là hào hứng nhỉ?

- ...

Kenma không trả lời, nói đúng hơn là không quan tâm lắm.

Nhưng những thành viên khác trong đội lại có suy nghĩ ngược lại, họ đều đang cổ vũ cho Yaku và Yamamoto.

- YAKU-SAN CỐ LÊN!!!

- YAMAMOTO TÊN TRỌC ĐANG PHÍA BÊN TRÁI MÀY KIA!!

- Cái tên lùn bên đội kia gì mà nhanh thế không biết!!

- ...

.

.

.

Và thế là đội thắng là đội của Nishinoya và Tanaka.

Cả đội mừng rỡ vô cùng, đến nỗi Daichi đã có ý định chờ cho hai đứa kia về thì sẽ rủ mọi người đi ăn.

- TANAKA-SAN VÀ NOYA-SAN NGẦU QUÁ CHÁY!!

- Hinata hào hứng, nãy giờ em là người cổ vũ nhiệt tình nhất cho hai người họ,

- Hai đứa đó công nhận làm tốt thật đấy!

- Sugawara vỗ tay.

- Trận đấu căng thẳng thật đấy, tớ xem mà không hiểu sao tim cũng suýt nhảy ra mà.

- Kinnoshita đặt tay lên trước ngực.

- Thì em nói từ đầu rồi mà, hai bên như bản sao của nhau thì chả là- PHỤT!!

Tsukishima đang nói thì buồn cười, và Daichi phải đánh vào lưng cậu để nhắc nhở.

Ngay lúc đó, anh nhận được một cuộc gọi, là từ Kuroo.

Cả đội lập tức nhận thấy điều này, và anh cũng bắt máy lên nghe thử.

Một lúc sau, anh cất điện thoại đi rồi nói với cả đội:

- Chả là bên Nekoma họ rủ ta đi ăn rồi tổ chức tiệc ngủ ấy mà.

Chiều nay có mặt tại căn cứ của Nekoma luôn.

- ...

Cả đội nhìn nhau một lúc, rồi ồ lên reo hò, trừ những người năm nhất do không hiểu.

Hinata cũng không hiểu lắm nên hỏi.

Daichi cũng giải thích:

- Chả là bình thường cứ khi nào đội nào rủ đội nào đi đâu thì ăn chơi thỏa thích lắm.

Với lại cũng vừa nhận lương nên vui thế đấy mà.

Ăn cũng ngon, tại Tokyo mà, chỗ nào chả có quán ngon?!

Hinata nghe là chơi thỏa thích và ăn ngon thì cũng mừng theo, hòa vui với các anh còn lại.

Ngay lúc đó, Tanaka và Nishinoya lập tức đạp cửa xông vào, giơ tay lên rồi hét lớn:

- BỌN EM ĐEM CHIẾN THẮNG VỀ RỒI ĐÂY!!

- YEAAAHHH!!!

Trong khi cả đội hào hứng định lao vào hai người họ thì Daichi thình lình xuất hiện ở đằng sau, đấm cho hai người mỗi phát vào lưng.

Cả hai lập tức ngã quỵ xuống đau điếng, còn những người khác thì ngơ ngác nhìn.

- Cho chừa cái tội đi đạp cửa phòng người ta, đã vậy còn hét!!

Không sợ người phòng khác họ đến phàn nàn à!?

Tanaka và Nishinoya cứ thế nằm sấp xuống mặt đất, trong khi những người còn lại thì ngán ngẩm cười trừ.

Nhưng sau tất cả, chẳng phải hai người họ đã thắng rồi sao?

Họ phải vui chứ!

Buổi trưa hôm đó đã có một đại tiệc diễn ra ở nhà ăn của khách sạn do đã đặt trước, ai cũng awn mừng hăng say chúc mừng họ, có lẽ chỉ trừ Tsukishima do không thích sự náo nhiệt quá mức, và Yachi thì quá ngại ngùng để tham gia cũng mọi người.

Hinata lại nghĩ về chiều nay, em lại có cơ hội được gặp Kenma rồi, có gì xin lỗi vụ quật ngã luôn.

Hôm đó cậu nhẹ tay lắm rồi nhưng chắc do Kenma thể chất hơi yếu nên dễ ngất, thấy tội lỗi quá.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hê lô cả nhà iu cụa iêm ~ iêm quay lại với cả nhà ròi đây ~

Sau đám người nhà...

Nhưng không sao, nhà tui đã lo liệu xong cả rồi, nên tui bây h cx có thời gian viết rồi đây.

Tui định viết dài hơn với lại chi tiết nữa, nhưng do nghĩ mấy bồ chờ hơi lâu rồi nên ra luôn cho nóng, dù nó có hơi không được chắt chiu đầu tư lắm.

Thôi thì, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha!!!!!

P/s: Tui có đang xuống tay viết truyện không vại???🙁((((((
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XXI


Chiều hôm đó, Karasuno đang đứng chờ trước cửa khách sạn, họ đều đang mặc thường phục.

Họ đang chờ chiếc xe của bên Nekoma đến đón họ để hai đội ăn chơi cùng nhau.

- Chuyện này hay xảy ra lắm sao Suga-san?

- Hinata hỏi.

- À, có lẽ là vậy.

Các đội giao lưu với nhau cũng vui chứ sao!

- Ủa nhưng em nhớ Daichi-san bảo là anh đang cay Kuroo-san chuyện gì đó mà nhỉ?

Hinata vừa hỏi xong, Sugawara lại nổi lên ngọn lửa xung quanh mình, làm cho những người khác phải giật mình, đến nỗi Asahi đứng bên cạnh phải nép sang một bên.

- Cái này hơi "nhạy cảm", Hinata.

Tốt nhất đừng nhắc lại thì hơn, chuyện cũng dai dẳng lắm.

Trong khi đó, Tanaka và Nishinoya đang rất hào hứng.

Họ nhảy nhót nãy giờ, liên tục nói chuyện về việc đi giao lưu vui cỡ nào.

- Tao lần này phải đánh bài thắng tất cả bọn bay!!!!

- Chắc không Ryuu-kun?

Tao nhớ mày bét liền tù tì 10 ván liên tiếp hồi lần cuối gặp mà hahah!!!!

- Đó là chuyện ngày trước, bây giờ tao quyết trấn lột hết tiền quà vặt của bọn bay!!!

-...

Tsukishima nhìn hai người đàn anh mà ngao ngán, đến nỗi nhiều lúc cậu không dám nhận hai người này là người quen, trái lại, Yamaguchi nghe hai người nói thì lại cảm thấy thích thú trong lòng, tò mò hỏi:

- Thế, ở Nekoma có những cái gì ấy ạ?

Nishinoya và Tanaka nhìn nhau, rồi nhìn Yamaguchi.

Và rồi, không biết từ đâu ra, Tanaka lôi ra một tờ danh sách, kiếm đâu ra cái kính không tròng mắt đeo lên, giả vờ tri thức mà liệt kê:

- Khoảng 20 - 30 cái máy chơi game, do tên Kenma bên đó bị nghiện, mà nó cũng chả cấm ai mượn đâu; 10 bộ bài khác nhau do thằng Kuroo là cái thằng lắm trò, có đủ loại; 5 cái máy bán hàng tự động do bên đó chịu đầu tư, mà gần chỗ ở của bọn họ cũng có lấy vài cái nữa; rạp phim mini cũng do bên đó chịu đầu tư, đúng cái bọn thành phố; rồi còn sách truyện gì cũng đầy đủ; vào phòng thằng Yamamoto thì nhiều tạp chí có mấy em gái chinh tươi lắm hehe; họ có cả mấy cái bộ trò chơi cờ các kiểu như cờ tỉ phú hay cờ vua;...

Tanaka cứ thế mà liệt kê một tràng dài, còn Nishinoya cũng gật đầu phụ họa theo, làm cho cậu chàng Yamaguchi cảm thấy hoang mang không thôi, cảm giác như Nekoma giàu thật nhỉ?

- Mấy đứa ơi tập trung thôi!

Xe đến rồi!!

Daichi hô lớn sau khi thấy một chiếc xe 16 chỗ màu đỏ từ phía xa chạy đến, nhìn phát biết liền là của đội bạn.

Karasuno lúc này đang tản ra xung quanh khu vực cổng thì lập tức tập trung lại chỗ Daichi.

Chiếc xe màu đỏ ấy từ từ tiến lại chỗ họ, rồi mở cửa ra: người lái là Kuroo.

Hinata còn để ý: anh để một cái loa ở dưới chân nhưng cậu không hiểu để làm gì.

- Oya oya, chào mọi người nha!

- Anh cười nhếch mép lên, đưa tay chào.

- Được rồi mấy đứa lên xe đi!

- Daichi ra hiệu, lập tức tất cả lên xe và anh lên sau cùng.

- Chào cậu luôn, Kuroo.

Hai người lại bắt tay, nhưng cảm giác như họ đang cố gắng siết chặt tay nhau thì hơn.

Hơn nữa, sát khí tỏa ra từ họ nồng nặc đến mức Asahi đang ngồi đầu cạnh Kinnoshita phải chuyển xuống ngồi cuối để đổi chỗ với Sugawara vì sợ, nghĩ thầm: "Sao lúc nào Daichi-san với Suga-san cũng đáng sợ thế nhỉ..."

Hinata đang ngồi cạnh Kageyama ở cạnh cửa sổ thấy cảnh này mà nói:

- Cảm giác hai ảnh hay làm vậy ha!

- Cậu thấy nhiều rồi à?

Chứ đây là lần đầu tôi thấy đó.

- À, cái hồi tôi đi ứng tuyển ấy, lúc tôi đang chờ ở lối vào sân vận động, tôi nhìn thấy hai người họ làm vậy luôn.

Cảm giác như kiểu chào riêng ấy.

- Kỳ phùng địch thủ nó phải thế.

- Tanaka ngồi sau hai người họ rướn lên góp chuyện, bên cạnh là Nishinoya.

- Hai anh ấy hình như cùng nhau trở thành sát thủ và đối đầu nhau từ lâu rồi ý, nhưng kiểu họ vẫn là bạn.

- Ý anh là sao ạ?

Daichi-san với Kuroo-san-

- Anh cũng chưa được nghe kể nhiều, Daichi-san nhìn vậy nhưng cũng kín lắm.

Hinata và Kageyama nghe thì cũng ngước nhìn lên phía trên, thây Daichi đã ngồi vào ghế cạnh tài xế, bắt chuyện vui vẻ với Kuroo.

Chiếc xe cũng từ từ khởi hành, rồi đã rời khỏi khu vực khách sạn mà đi.

Hinata hỏi Kageyama:

- Ê, hồi cậu đi ứng tuyển thì thi kiểu gì đấy?

- ...Hồi đó á...hình như lúc đó ban đầu người ta cho mấy cái chướng ngại vật chết người nào đó ấy, qua vòng đó thì đi đối đầu nhau ở sân vận động.

- Ò, thế là họ làm giống nhau.

Vậy là cậu cùng với Tsukki, Yamaguchi và Yachi đi cùng đợt sao?

- Không hẳn, Yachi trước bọn tôi.

- Woww!

Hồi đó đi có đông không?

- ...Khá đông, tôi nghĩ thế.

Về sau cũng chỉ còn mình bọn tôi thôi mà.

- Hồi tớ đi thì nghe mấy chú đọc thông báo nói thì có 300 người đến ứng tuyển.

Nhưng đến khi vào vòng đối đầu cũng còn có mấy chục người à.

Cái hồi tớ đi thì họ đánh nhau cả, không ai để ý tớ nên tớ lấy ghế dù gấp trong balo với cái điện thoại ra đi lướt mạng với nghe nhạc.

- Thật á?!

- Ò.

Sau đó thì có ông chú nào đánh lén tớ, tớ bạt một phát đi luôn.

Để ý lại trên sân thì chỉ còn bảy người tính cả tớ và ông chú đó.

Thế là tớ ra tay.

- À.

- Cậu thì sao?

- Thì...hồi đó tôi cầm con dao trong tay đánh lia lịa ấy mà.

Có làm sao đâu?

- Tsukki với Yama thì sao?

- Thì...tôi đánh một hồi thì trên sân còn ba đứa bọn tôi với vài người nữa, hình như bọn nó vào Nekoma với lại...

A!

Vào Shiratorizawa với lại Shinzen.

Cả nấy thằng xông vào đánh nhau, đang đánh thì người ta bảo cả hội cùng vào.

Lúc đó tí nữa thì tôi đâm chết thằng nào bên Shinzen rồi.

- Thế Yachi thì sao?

Cô ấy cùng đợt với ai vậy?

- Tôi làm sao biết được.

- Hình như là có vài người bên Datekou với bên Aoba Johsai, có cả Ubugawa.

Hai người cùng nhìn lên trên, Kiyoko là người đã trả lời họ và cô cũng đang ngồi cạnh Yachi.

- Con bé kể cho chị là thế.

- Kiyoko nói tiếp.

- Thế, hồi chị đi thì chị cùng đợt với ai ạ?

- Hinata tò mò.

- Chị cùng đợt với Asahi đây.

- Wowww!!!

- Hinata ngạc nhiên.

- Hồi đó là ngoài hai bọn chị ra thì còn có cả đội trưởng bên Inarizaki, với Yaku của Nekoma đây.

- À, Kita-san em biết, hồi em đi ứng tuyển có gặp rồi ạ.

Ủa mà Yaku là ai ạ?

- Tí nữa em gặp ấy mà.

Còn nữa, Daichi, Suga với Kuroo hình như là cùng một đợt trước bọn chị.

- ...

Trên xe toàn là những tiếng cười nói của mọi người với nhau.

Daichi và Kuroo thấy mà mỉm cười.

- Tụi mình ngày trước cũng toàn như vậy ha!

- Daichi.

- Hình như hồi đó hai đội đi chung xe mà cậu với Yaku làm mấy ván bài đó, chả hiểu sao mấy cậu không say xe được.

- Kệ chứ!

Ê mà chỗ cậu còn bài thật hay thách không?

Hồi đó nhớ là cậu thách Yaku đi tán gái tóc dài với cao cao ngoài phố đó!

Nhìn mặt cô đó hoang mang thật sự!!

- Vui mà!

Chả hiểu cái gu thằng đó như nào nữa mà thích tóc ngắn.

Tóc dài quyến rũ mà.

- Kệ hai cậu thôi haha!!

.

.

.

Họ chẳng mấy chốc đã đến bãi đất trống để vào Nekoma.

Như thường lệ, một cánh cổng lại trồi lên từ mặt đất, và Kuroo đã dẫn cả đội đến với khu của Nekoma.

Họ chẳng mấy chốc đã đến nhà để xe, và người chờ họ là Yaku.

- Chào mừng Karasuno nha!!!- Anh nói lớn, vẫy tay chào chiếc xe.

Những người trên xe cũng bắt đầu đi xuống, và họ cũng chào lại anh.

Hinata nhanh chóng nhận ra đó là người đã ngăn anh Yamamoto đi gây sự với anh Tanaka.

- Dạo này ổn chứ Yaku-san!?

- Sugawara nhanh chóng lại bắt tay Yaku.

- Ổn, có điều nhiều khi quản bọn kia đến lòi bản họng, nói chung là cũng ổn thôi.

Thế rồi, Yaku đột nhiên hướng mắt đến Hinata, cậu bé đang nói chuyện với Kageyama.

Hình như chính Hinata cũng cảm nhận được ai đó đang nhìn vào mình, em lập tức hướng ánh mắt vào Yaku.

Mắt chạm mắt, bỗng Yaku cảm thấy rùng mình bởi đôi mắt to tròn ấy.

- Câu sao đấy?

- Sugawara hỏi khi thấy đối phương đột nhiên bất động.

- À, không có gì.

- Yaku nhận ra mình vừa bị đơ một lúc.

- Chỉ là...

Hinata vẫn đang nhìn anh, và khi nhận ra đó là anh, cậu bé liền vẫy tay chào.

- Cậu sợ Hinata à?

- Sugawara.

- Hả?

À, có lẽ...

- Giọng anh nhỏ dần, nhưng rồi anh nhận ra điều gì đó không đúng lắm với anh.

- Ủa mà các cậu không sợ sao?

- À thì, ban đầu cũng hơi sợ, nhưng cậu bé đáng yêu lắm, hòa đồng với năng động nữa.

Kiểu gì cậu cũng bị cuốn bởi tính cách của cậu nhóc ấy thôi.

Sugawara nói một cách chắc nịch.

Yaku thấy đối phương nói cũng có chút đáng tin, nhưng anh vẫn thấy ngờ vực.

Nhớ lại thì Kuroo và Kenma cũng đã từng nói là Hinata rất thân thiện, nhưng có lẽ do cái danh tiếng của cậu nhóc lớn quá làm anh không thấy an toàn cho lắm.

Nhìn lại cậu nhóc kia, anh hơi ngạc nhiên, vì cậu bé đó đang cười tươi vẫy tay chào anh.

- Oi boke!

Làm gì đấy?!

- Kageyama gần đó thấy em thì hỏi.

- Chào anh đằng kia thôi.

Tớ định lại chào luôn nhưng thấy anh ý có vẻ sợ, thôi thì chào từ xa cho nó lành.

Mà cậu thôi kêu tôi như thế đi nha.

- Câu kêu tôi đủ kiểu tôi còn chưa kêu!

- Chưa kêu...ha!

Không kêu nhưng mà toàn đuổi đánh tôi đấy thôi.

- Đánh là đúng chứ còn gì nữa!?

Thế là hai cậu chàng lại đi lùa nhau.

Daichi thấy mà hốt hoảng chạy đuổi theo hai người họ.

Một lúc sau, hai cậu chàng đang ngồi quỳ trước mặt Daichi, trên đầu thì bị u một cục.

Anh thì đang dằn mặt hai đứa vì tội náo loạn.

Bên cạnh, Tanaka, Nishinoya, Kuroo và Tsukishima đang phì cười.

Khi mọi người đã tập trung lại một chỗ, Yaku lại chỗ họ rồi giới thiệu:

- Cho những ai chưa biết thì tôi là Yaku Morisuke, đội phó của Nekoma, cũng giống như Suga-san là đội phó của các cậu đó thôi.

Bây giờ coi như anh em mình chơi cho đã vào, có mấy khi gặp nhau đâu!

Rút kinh nghiệm hôm trước có 2 thành viên đội các cậu bị lạc thì lần này tôi sẽ dẫn đường.

Đi theo tôi!

Hinata và Narita nhìn nhau, rồi cùng cười khổ trong lòng.

Hôm đó đầu của Narita bị u một cục do bị đập đầu, coi như là một chuyện đáng nhớ thôi, ha.

Khi tất cả đã đến cửa phòng sinh hoạt chung, Yaku mở cửa ra, tất cả các thành viên của Nekoma đều đang ở đó.

- Ù ôi, KARASUNO!!!

Cả đội bạn lập tức lao vào chào đón họ, Karasuno cũng nhanh chóng hùa vào mọi người.

- Oi Kenma!

Kenma đang ngồi trên sofa chơi game, nghe tiếng Hinata gọi mình thì cũng giật mình quay đầu lại.

Trò chơi trên máy anh hiển thị chữ "GAME OVER" nhưng chắc anh không quan tâm.

- Chuyện trận đấu hôm trước, cho tớ xin lỗi nhé.

Giờ cậu còn đau không?

- À, tớ không sao đâu.

Trận đấu mà, cậu cũng phải mạnh tay vậy mới đúng chứ.

- Ừ.

Mà cậu đang chơi cái gì thế?

Hinata nhảy phóc lên ngồi trên sofa, chơi game cùng cậu bạn tóc vàng này.

Hôm nay sẽ là một ngày vui đây.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Xin lũi mọi người vì bh mới ra chap ạ🙁((( Thi giao lưu điểm kém vãi chưởng ra ạ:"((((((((

Mà thôi thì, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha!!!!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
XXII


- CHẾT NÀY!!

Yamamoto xì ra trong bài mình quân 2, đắc ý nhìn hội 3 người còn lại, gồm Tanaka, Nishinoya và Shibayama.

Nhưng ngay lúc đó, Yamamoto cười một cách đáng sợ, rồi tuôn ra 8 quân bài cùng một lúc:

- Này thì 2 cơ, thích 2 cơ lắm à...TỨ QUÝ!!!!!

MUAHAHAHAHAHA!!!!!

1000 YÊN ĐÂU XÌ LIỀN XÌ LIỀN RA HAHAHAH!!!!!

- KHÔNGGGGG!!!!!!!

Tanaka đứng lên và bắt đầu nhảy múa loạn xạ, trong khi Yamamoto gục đầu xuống đất, một tay đấm vào nền đất liên tục.

Hai người cùng chơi còn lại là Nishinoya và Shibayama thì cũng cười khoái chí.

Hội bài là thế, còn những người khác thì sao?

Hinata, Kenma và Kageyama đang rủ nhau chơi game đua xe 3 người trên ti vi.

- Tớ dẫn trước tớ dẫn trước!!!

- Tôi sẽ vượt cậu Bokeeee!!!!

Hinata và Kageyama rượt nhau trên đoạn đường xe trong màn hình, giằng co nhau để vượt lên vị trí thứ nhất.

Thế rồi họ bị giật mình vì có một chiếc xe đã vượt lên trên cả hai người.

Đó là chiếc xe của Kenma.

Quay sang nhìn anh, anh vẫn rất thản nhiên chăm chú lên màn hình.

Vòng đua kết thúc, Kenma đứng vị trí thứ nhất, Hinata và Kageyama xếp cùng hạng.

- Đua lại đi Kenma!

Tớ nhất định sẽ vượt cậu cho coi!!

- Hinata năn nỉ.

Kenma cũng đồng ý.

Và thế là cả ba người tiếp tục vào vòng đua mới.

Trong khi đó, hội Kuroo, Yaku, Daichi và Sugawara đang làm một hội cờ cá ngựa.

Yaku cầm hai viên xúc xắc trên tay, căng thẳng đổ mồ hôi hột, rồi tung lên thật cao.

Nhưng khi hai viên đáp xuống đất, anh chỉ được tổng 3 điểm.

- Thật sự luôn!?!?

- Móe, tay xui à?

Lần thứ 5 rồi đó hahaha!!

Kuroo bên cạnh giễu cợt trong lúc Yaku đang di chuyển ngựa của mình một cách tiếc nuối.

Khi Daichi tung xúc xắc lên, anh được 10 điểm.

- Oa, 10 nước liền nè.

- Vỗn lài?!

- Yaku thốt lên.

Khác với những hội chơi, bên chỗ sofa, hội gồm có Asahi, Kiyoko, Yachi, và hai người khác bên Nekoma lại lập một hội để nói chuyện thông thường.

- Bé đây là mới vào Karasuno sao?

Tân binh nữ hiếm lắm nha.

- Một người bên Nekoma nói với Yachi.

Anh có tóc đên nhưng cắt rất ngắn, lông mày rậm, da ngăm và cũng cao ráo.

- D-dạ-dạ!

- À con bé này nó hơi ngại người lạ, nhát ấy mà.

Yachi, sao em không tự giới thiệu đi.

- Ấy-ấy vâng ạ!

Em tên là Yachi H-hi-hitoka ạ!!

- Yachi vừa nói vừa cúi đầu.

Người kia cười rồi chủ động giơ tay ra bắt:

- Anh là Kai Nobuyuki, rất vui được gặp em!

Yachi ngượng ngùng đưa tay ra bắt.

Người còn lại cũng chủ động ra và chào:

- Còn anh là Fukunaga Shouhei.

- Anh và Yachi tiếp tục bắt tay nhau.

Fukunaga có đôi mắt to nhưng đồng tử nhỏ, lưng hơi khom xuống nên anh trông như không cao.

- Ủa thế đám lính mới bên cậu có những ai thế?

- Có hai đứa đang chơi game với nhóc Kenma, con bé này, với hai đứa còn lại đang bị hai nhóc lính mới bên cậu trêu ngươi kìa.

Quả thật, Tsukishima đang cố gắng tìm một không gian riêng tư giữa căn phòng náo nhiệt này, nhưng Lev tiến lại chỗ họ và nói liên hồi:

- Cậu cũng là người mới sao?

Cậu được tuyển lúc nào?

Bên cậu có bao nhiêu người mới thế?

Cậu cao bao nhiêu vậy?

Có được mét chín không?

Tai nghe đó cậu mua lâu chưa thế, mua ở đâu vậy?...

Tsukishima lúc này đã nổi gân trên đầu nhưng vẫn cố nhịn.

Trong lúc đó thì Yamaguchi gặp tình trạng tương tự với một người khác.

- Chào cậu!

Tôi là Inuoka Sou!!

Cậu tên gì thế?

Cậu là người mới sao?

Vào lúc nào thế?...

Yamaguchi không biết nên cảm thấy vui hay khó chịu nữa, nhưng cậu thấy khổ lắm rồi.

- May cho hai nhóc đó, không khéo tí nữa lại bị hai thằng Lev với Inuoka lôi đi đánh tập lúc nào không hay đâu!!

Là Yaku đang chơi cờ cá ngựa nói vọng về phía họ.

Yamaguchi và Tsukishima nhìn nhau, thoáng chốc lại có giọt mồ hôi trên trán họ rơi xuống.

Ba người Ennoshita, Kinoshita và Narita mặt khác lại cũng tổ chức hội cờ cùng với hai người khác bên Nekoma, hết cờ shogi, cờ vây rồi lại đến cờ vua.

Bây giờ, Ennoshita đang đấu một ván shogi với một Nekoma, Kinoshita và Narita liên tục xoa bóp đấm lưng rồi cổ vũ rất nhiệt tình.

Điều này cũng tương tự với bên Nekoma.

- Cố lên zai ơi, bên mình thua họ một một ván rồi, đừng để mất thêm 2000 yên nữa nha, cố lên!!!

Bên Nekoma:

- Teshirou-kun, chú mày đừng để vuột mất 2000 yên mới giành được nha, tiền ăn sáng mai của hội mình cả đấy, ăn thêm ván này nữa với lại 5 ván cuối là coi như mai nó bao anh em mình đấy, cố lên cố lên!!!

Người tên Teshirou đang đấu với Ennoshita có mái tóc ngắn gần như trọc, màu sáng, đôi lông mày dày đáng chú ý.

Nhìn anh có vẻ điềm tĩnh, nhưng thực chất anh cũng muốn chiến thắng lắm.

Ván cờ này dường như vô cùng gay cấn, khi không chỉ người chơi mà những người quan sát cũng cảm thấy căng thẳng thay họ.

- Ê mọi người!

ĐẾN GIỜ CƠM RỒI KÌA!!!

Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt vào Kuroo, người vừa nhận được thông báo từ nhà ăn và cũng là người vừa nói với họ.

Một quy tắc ngầm của nhà ăn cho các đội sát thủ là: tuy không quy định giờ ăn, nhưng khi nào phụ trách nhà ăn có thông báo, thì lập tức cả đội phải tập trung ở đó.

Quy tắc ngầm này hình thành do vấn đề việc làm của những người làm bếp cho giới sát thủ, và công việc này đòi hỏi giờ giấc nghiêm ngặt.

Chính vì vậy, mọi người dù có đang làm gì liền lập tức theo chân Kuroo mà tiến về nhà ăn.

Tất nhiên, Hinata và Narita cẩn thận chạy theo họ.

Hinata vừa đi vừa thầm thắc mắc "Vẫn thấy lạ vãi, chả hiểu sao lại phải xây nhà theo kiểu rễ cây như này, mà đội nào cũng thế nha...".

Chẳng mấy chốc họ đã đến nhà ăn.

Trong khi mọi người đang lấy khay đồ ăn, Lev chạy lại chỗ Hinata:

- Hinata!

Ngồi chung với tớ đi!!

Lev đã nghe sự thật về Hinata từ Kuroo, sợ thì sợ thật, nhưng anh vẫn muốn tìm hiểu về cậu nhiều hơn.

- Ô kê!

- Oi Lev!!

Đằng xa là Inuoka đang chạy lại chỗ hai người.

Lev liền rủ anh ngồi cùng, anh liền đồng ý.

Ba người họ cùng ngồi vào một bàn trống, bàn bên cạnh họ là hội của các tiền bối.

- À mà cậu chắc chưa biết tôi nhỉ, tôi là Inuoka Sou, bằng tuổi Lev, cũng là người mới nốt!!

- Inuoka hồ hởi giới thiệu.

- Ò, tớ là Hinata Shouyou, cũng là người mới!!

- Hinata chìa tay ra, bắt tay với Inuoka.

- Ủa mà cậu là...

- Ừa, đúng như cậu nghĩ đó.

- Hinata biết liền Inuoka định hỏi về chuyện cái danh sát thủ tự do ngày trước của mình nên nói luôn.

- Ngầu thế!!

Tụi tớ mê cái danh của cậu lắm đó!!

Chụp hình với bọn tớ đi!!

- Inuoka thích thú, Lev nghe vậy cũng hưởng ứng.

Thế là cả ba người đứng dậy khỏi bàn ăn, cùng nhau chụp một vài tấm ảnh bằng điện thoại của Inuoka, tạo dáng thật vui nhộn.

- Vậy, cậu vào đây lâu chưa?

- Lev.

- Đợt tuyển thành viên gần nhất là tớ vào nè.

- Ồ, thế là tớ và Inuoka vào trước cậu 2 đợt liền á...

Ba cậu chàng cứ thế mà trò chuyện rôm rả.

Từ phía xa, Yaku nhìn mà cảm thán:

- Inuoka với Lev công nhận bạo phết, như mình còn dè chừng khi gặp nhóc chứ, thế mà tụi này rôm rả phết.

- Ban đầu nghe danh thì sợ thế thôi, chứ nhóc cũng thân thiện hòa đồng phết.

- Kuroo ngồi đối diện nói.

Quay trở lại cuộc trò chuyện của ba người, Hinata bất chợt hỏi:

- Thế...tại sao hai cậu lại muốn làm sát thủ thế!?

Lev và Inuoka khựng lại.

Hinata thấy mà cũng giật mình, có lẽ cậu đã hỏi hơi tế nhị rồi.

- À thì, nếu hai cậu thấy phiền thì tui xin lỗi nha, tại tò mò á, hì hì...

- À, không sao đâu á.

- Inuoka cũng gượng gạo.

Bàn ăn rôm rả nhất bất chợt im lặng.

Lev và Inuoka rơi vào trầm tư, còn Hinata thì thấy hơi tội lỗi.

- À thì...

- Lev là người mở lời trước.

- Chuyện của tớ hơi li kì với dài á...

- Thôi thôi nếu cậu không muốn thì-

- Có sao, tớ tự dưng có hứng muốn kể mà.

Cậu nói mà làm tớ hoài niệm luôn đó.

- Lev cười.

Dường như nhờ câu hỏi của Hinata mà cậu lại quay về những kỉ niệm xưa cũ.

Và cậu bắt đầu kể trước:

- Tớ là người Nga.

Trước sống ở Nga đấy chứ, nhưng hồi tớ 7 tuổi thì nhà tớ có xảy ra chuyện.

Bố tớ vốn là một sĩ quan của quân đội Nga.

Nhưng hồi đó có đám buôn lậu, đầu sỏ đặt ở bên Nhật, thế là bố tớ tham gia ngăn chặn, thế là ông ấy hy sinh.

Đám đó do thấy bố tớ hăng hái quá hay sao ấy, mà định truy sát cả nhà tớ.

Ban đầu nhà tớ không biết đâu, nhưng có một đồng đội của ông ấy cũng hy sinh, gia đình đột nhiên chết hết.

Mẹ tớ nghe vậy thì nghĩ là quân đội chắc không cứu được gia đình tớ đâu thế là kéo tớ cùng chị đi trốn.

Mẹ đã đúng, trong lúc chạy trốn thì bọn chúng luôn đuổi theo gia đình tớ, may mà mấy lần thoát ngoạn mục.

Đi đến cảng biển thì bọn tớ đã tìm thấy một chuyến tàu chở hàng xuyên quốc gia, điểm đến là Nhật, ban đầu mẹ thấy nguy hiểm nhưng vì không còn đường nào nên định chờ cho tối thì lẻn lên đó.

Nhưng...

Đến đây, Lev bỗng nghẹn lại.

Hinata định nói gì đó thì Lev kể tiếp:

- Gia đình tớ bị phát hiện, mẹ tớ vì đánh lạc hướng cho 2 chị em lên tàu mà bị bắn...

Inuoka mở to mắt kinh ngạc, tay che miệng.

Hinata tuy không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng chắc hẳn cậu cũng đang cảm thấy chạnh lòng.

Lev nắm chặt tay lại, mắt hơi đỏ, nhưng lúc sau, anh hì cười rồi kể tiếp.

- Chị tớ lúc đó 11 tuổi, chị dũng cảm, thông minh lắm.

Chị cũng giống tớ, cũng sốc khi thấy mẹ bị bắn lắm, nhưng chị vẫn cố kéo tớ lén chạy lên tàu.

Chị dẫn tớ vào khoang, chờ cho lúc nào tàu khởi hành một quãng xa thì chị chạy ra tìm các thủy thủ, rồi chị bảo họ là hai chị em tớ là dân tị nạn.

May mà các chú thủy thủ cũng thương, bảo là chờ tàu cập bến đến nhật thì sắp xếp cho cả hai chị em.

Thế là lúc xuống tàu, chị chờ cơ hội các thủy thủ không để ý thì liền bỏ trốn vì sợ là họ sẽ lại gửi trả cả 2 về Nga.

Bọn tớ cứ thế lưu lạc một thời gian, đến một ngày thì gặp đám người xấu.

Lúc định đánh cả hai chị em thì...

Ukai-san xuất hiện.

- !?

- Hinata và Inuoka ngạc nhiên.

- À thì, anh ấy cứu cả hai bọn tớ.

Chị tớ thấy vậy thì kéo chân anh.

Chị dùng tiếng Anh để nói chuyện với Ukai-san, xin cưu mang đồng thời chỉ cách giết người.

Thế đấy!!

Lev cười gượng gạo, cậu muốn làm cải thiện cái không khi ở đây.

- ...Tội cậu nhỉ...

- Inuoka nói.

Chơi với Lev đã lâu nhưng đây là lần đầu cậu nghe bạn tâm sự về chuyện này.

- À, đừng lo, tớ giờ thấy bình thường mà.

Sau đó thì Ukai-san đưa chị em tớ về tổ chức, dạy tiếng và dạy làm sát thủ.

Chị tớ cũng vào Nekoma, rồi đến một ngày thì nhận được nhiệm vụ xử ông trùm ma túy đó, cái thằng mà giết bố mẹ tớ ấy.

Chị nhận ra vì cái lô gô của bọn họ.

Rồi sau chị rủ tớ đi xử lí chung, thế là hết thù!!!

Có điều sau chị tớ không làm sát thủ nữa, chị chuyển về bộ phận thu thập thông tin nhiệm vụ rồi.

Chị bảo là chờ cả một quãng thời gian để trả thù, trả rồi thì thấy làm nữa cũng chán.

Còn tớ thì vẫn muốn làm, thế thôi.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

CUỐI CÙNG CŨNG ĐĂNG TRUYỆN TRỜI ƠI !!!!!!!!!!!!!!!!

HẠNH PHÚC!!!!!!!😭😭😭😭😭

Đjt, tết cx bận vcl...

Mà thoai, nay đăng đc truyện roài!!!

Tui nhất định ko bỏ truyện đou!!!!

Đầu xuân năm mới, xin chúc anh em độc giả thân iu cụa tui có một năm mới thành công, vạn sự như ý, càng ngày càng làm cho bản thân trở nên tốt hơn, phát triển hơn nha!!!!

Và: chúc anh em tiền vào cửa trước, vàng vào cửa sau, hai thứ gặp nhau, chui vào trong két🙂)))

Bonus:

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha!!!!!!
 
[Allhinata] The Mystery Of The Sun
À thì...


Tui mún nói cái này nghe hơi...buồn đối với tui

Tui là 2k8 ấy, nên có lẽ là...

Sau mùa hè này tui sẽ drop 1 năm để tập trung ôn thi đại học á

Đó cũng là cái lí do vì sao tui hay cao su thời gian viết truyện, càng ngày càng nhiều kiến thức, càng ngày càng bị áp lực học hành á.

Lớp 12 sẽ là cả một năm khó khăn đối với tui, tui mơ ước vào 1 trường khá là...thuộc hàng top, nên là tui sẽ phải nỗ lực khá nhiều

Chắc sau 1 năm thì không mấy ai nhớ bộ này đou nhỉ ha

Nhưng do tui chỉ có 1 cái gmail duy nhất nên chắc tui sẽ quay lại á thoai!

Xàm xí với mọi người xíu, còn drop lúc nào thì...chắc tầm tháng 7 hoặc 8 gì đó...

Chưa đến lúc đó thì tui còn ra truyện á!!

Dù sao thì ai chờ thì chờ mà không chờ thì thoai nha

Cám ơn mọi người vì đã theo dõi trước!!
 
Back
Top Dưới