Khác [AllHina/FanFicHaikyuu]Là Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
332614908-256-k981166.jpg

[Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
Tác giả: Cavang2mat
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

LƯU Ý : ĐÂU CHỈ LÀ DEMO CỦA MÌNH HOÀN TOÀN KO CHỈNH SỬA HAY VIẾT LẠI BẤT CỨ THỨ J TRONG NÀY LÂU LẮM R MÌNH CHỈ MUỐN ĐĂNG NÓ LÊN ĐỂ THAM KHẢO Ý KIẾN CHO ĐẾN KHI HÈ TỚI NẾU MỌI THỨ ĐỀU ỔN VA FM.N ỦNG HỘ THÌ MÌNH MỚI XÓA VÀ CHỈNH SỬA LẠI TẤT TẦN TẬT BỀ TRUYỆN VÀI PHẦN CHÍNH THÌ MÌNH KO ĐĂNG VÌ THẬT SỰ NÓ RẤT ẤY ẤY NÊN MÌNH VẪN SẼ GIỮ NÓ LẠI.

TRUYỆN LÀ DEMO Ý TƯỞNG CỦA TUỔI TRẺ DẠI KHỜ VÀ CÓ SAI CHÍNH TẢ, XÀM , VÀ CHƯA END DÙ CHỈ CẦN CỠ 3 CHAP NX

Dàn nhân vật được lấy từ haikyuu của tác giả : Haruichi Furudate

......

Sẽ ra sao nếu thể sát em hòa vào biển cả, tay em tuôn chảy hàng máu ấm bị lu mờ nơi đại dương.

Đôi mắt, em ko thể nhìn thấy thứ gì bởi hàng mi mỏi mệt ko thể mở ra nữa.

Âm vang chung quanh tĩnh lặng và ù tai.

Thân sát ta chạm vào biển cả nơi mà em buôn thả mình về với tự nhiên.

Linh hồn em sẽ được gội rửa và sống lại khi em....

Ko còn hiểu chính mình.....

Vì là một đứa rảnh rỗi nên mình đã viết bộ này khoản tg khá lâu.

Dù sau ngôn từ ko phải thứ mình có.

Mình chỉ viết khi mình cảm thấy thích thú.

Đôi ba lời từ đứa viết truyện theo sở thích thì mấy phần đầu với mình chắc chắn ko mấy hay, nhưng nếu bạn muốn biết mùng đã viết gì trong nó thì hay kiên trì rồi ngồi đọc.

Phần sau là nơi mình chao chuốt bởi những thứ mình có.

Dù nó ko hay nếu bạn ko thích.

Thì mình vẫn ủng hộ bạn bắt đầu đọc từ chương 10 trở lên để có ngôn từ và mạch truyện ổn định.



shouyou​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Thần Nhỏ Của Em
  • Xem Ảnh Thiên Giới
  • Tiếng Còi Lúc Nửa Đêm
  • Ngày Em Bước Ra Ánh Trăng
  • Re : Sen no Remon
  • [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    phụ24


    5h45p Miyagi

    ///Bịch//// Rầmmmmmm!!!!!!///

    Khẽ tỉnh dậy sau cơn đau khi vừa ngã xuống giường, em mở mắt ra với giọt lệ trên mắt.

    Nửa thân dưới nằm trên sàn nhà thân trên thì ở trên giường.

    Tiếng chuôm điện thoại reo lên ko ngớt khiến bản thá em có chút bừng tĩnh, tắt chuôm báo thức rồi mơ hồ nhìn ngắn cảnh vật chung quanh.

    _:" Tất cả chỉ là mơ thôi sao cứ như thật vậy, hay là mình đã sống lại" với ánh mắt mơ hồ nhìn ngắm cảnh vật chung quanh mình, môi mấp mấy những thứ làm bản thân khó hiểu.

    Nhìn vào điện thoại và dòng ghi chú trong đó càng làm bản thân bất ngờ hơn.

    Hôm nay là ngày đến gặp HLV Taiju.

    Khoảnh khắc sẽ quyết định cuộc đời em.

    Tiến vài nhà vệ sinh nhìn ngắm mình trong gương mái tóc có phần hơi dài hơn, thân hình cũng có chút mảnh khảnh nhưng vẫn đầy đặn.

    Cảm giác chân thực khi chạm vào tấm gương phản chiếu hình bóng bản thân, mái tóc cam rực rỡ khuôn mặt hồng hào tươi trẻ 18t chx đánh dấu tất cả như 1 tờ giấy trắng để viết lại mọi thứ.

    Nhanh chống thay lại bộ quần áo mới.

    Với áo chiếc áo Swearskirt bên trong thần và áo màu đen.

    Là bộ đồng phục của Karasuno, nhìn ngắm mình trc gương trong bộ đồng phục quen thuộc, cảm giác có chút gì đó lây động bản thân.

    Tiến ra khỏi nhà vào lúc trời chỉ tờ mòe sáng.

    Đạp trên chiếc xe quen thuộc hít thở bầu ko khí thanh bình hiếm thấy.

    Từng nẻo đường con dốc đều gợi cho em chút gì cảm xúc chảy bổng của bản thân mình.

    Ánh sáng bình minh dần ló dạng, tỏa chiếu những tia sáng ấm áp vào ko gian.

    Dừng chân trên ngọn đỡ để đến Shiratorisawa.

    Nhìn ngắm bình minh ló dạng cảm giác chân thực và bồi hồi hiện lên trong em.

    Đc ân sá để sống lại 1 lầm nữa xúc cảm thật khó tả đến nao lòng.

    Bản thân bây h khi bt mình đc quay lại rất muốn tìm đến họ ôm chằm lấy rồi òa khóc.

    Nhưng em lại sợ hãi cảm giác khi nhìn họ thêm lần nx.

    Bản thân sẽ lại rung động rồi trải qua cảm giác tồi tệ đấy.

    Em tự nổ liệu rằng bọ bây j có giống em ko.

    Hay đang hạnh phúc ở nơi kia.

    Mà kệ đi dù sao chỉ cần cách xa họ 1 chút là tất cả đều hạnh phúc, em cũng vậy sẽ đc hạnh phúc.

    Gạc bỏ suy nghĩ trong trí óc em tiến thẳng đến Shiratorizawa với sự bất ngờ của HLV ukai và thầy Tadashi

    Tiến vào trong phòng gv ngồi chờ đợi.

    Khoảng tg thầy Tadashi và em ngồi ở đấy bắt đầu trao đổi với HLV Taiju, làm cho tg có muốn trôi nhanh cũng ko đc.

    Khoảnh khắc HLV cất lên tiếng nói về điều kiện cần để cth tiến về Brazil phút chốc làm em có gì đó bồi hồi ko nói nên đc.

    HLV Taiju:" ít nhất hãy danh ra 1 năm để rèn luyện bản thân mình, sẽ rất khó ở nx ngoài nếu chỉ biết lính ngống ở nhà mà ko làm đc j khi ko có ba mẹ đâu" vừa hớp tách trà nóng rồi chạm rãi bàn tiếp cuộc trò chuyện.

    Trong ki gian yên tĩnh bỗng chốc có câu nói từ em vang lên khiến thầy Tadashi kế bên có chút ái ngại trc câu nói thẳng thừng đấy.

    _: "em sẽ đi vào tuần tới!!!, xin thầy"

    Ko nhanh ki chậm cất lên với nét mặt cứng rắng rồi cúi đầu xuống như thể hiện xúc cảm của bản thân.làm HLV Taiju có chút gì đó khựng lại.

    Ngập ngừng đôi phần rồi cũng đồng ý.

    Ko lâu sau thầy cũng bắt đầu kiểm tra lịch trình rôid đặt vé cho em.

    HLV Taiju:"Thời hạn bây h là 3 năm, nhớ giữ gìn sức khoe, đừng có mà chết ở bên đó vì đói trc khi thành danh"

    Câu nói thẳng thừng vào em, làm bản thân có chút sợ hãi nhưng cảm giác quen thuộc này lại làm bản thân vui vẻ hơn bao h hết.

    Cúi chào HlV rồi bắt đầu ra về cùng HLV Ukai và thầy Tadashi.

    Tadashi:" Hinata_kun sao em lại muốn đến đó nhanh như vậy chẳng phải 3 ngày nx là ngày tốt nghiệp sao, em ko muốn đến đó à"

    Vừa đi bên em thầy khẽ giọng nhẹ nhàng hỏi ra câu nói khiến bản em như sực nhớ ra thứ đó, đúng rồi 3 ngày nx là lễ tốt nghiệp.

    Nhồi trên băng ghế trò chuyện với hai người bản thân em hoài niệm lấy cảm giác khi còn thời trai trẻ.

    HLV Ukai:" có điều gì khiến nhóc muốn qua đó nhanh đến vậy à Hinata"

    Rít điếu thuốc tỏa vào ko gian làn khói

    Trắng nhìn ngắm phong cảnh đẹp đẻ thanh bình trc mắt, có lẽ là quá nhanh đối với thằng nhóc ngày nào còn nhỏ bé chưa thể kiểm soát đc bản thân, chạy nhảy khắp nơi để thỏa niềm đam mê bóng chuyền h lại vô thức chững chặc hơn bao h.

    _:" cái đó....

    Là em ko nhớ đến nhưng mà em sẽ ko đến đó ít nhất là vậy* để cth khẽ nhìn thấy họ*" với chất giọng nhỏ dần lại bản rồi nghẹn cứ trong cuốn họng, thật khó khăn để cth nhìn thấy họ lại lần nx.

    Trong lúc chìm vào đại dương em có nghe thấy tiếng họ, rồi ai đó ôm lấy em, em bt chính mình đã làm họ đuổi theo em và em đã tự ray cướp đi cuộc sống họ trong vô thức.

    Khi vừa tỉnh lại ko lâu em nhận đc rất nhiều cuốc điện thoại và tin nhắn, em bt họ giống như em, nên h nếu gặp lại bản thân ko còn mặt mũi để đối diện họ nx.

    Đang thất thần chìm đắm trong suy nghĩ, em bỗng nhận đc 1 cú cốc đầu đau điếng người từ phía HLV Ukai.

    Làm bản thân choáng váng ôm cái đầu đau điếng mà nhìn người kế bên mình với vẻ thắc mắc.

    Ukai:" cái thằng này đến cả vc chuẩn bị lễ tốt nghiệp còn ko nhớ, nhớ mà đồi đi qua tận Brazil sao, còn ngồi trơ mặt ra đó mau về nhà chuẩn bị đồ nhanh lên!!!!!" với khuôn mặt cau có Ukai gằng giọng thét lên với vẻ mặt đáng sợ.

    Làm cậu hoảng hốt sợ bãi mà đứng dậy ngây lập tức cuối chào hai người rôid biến mất.

    Trc khi đu ko quên khẽ nhìn lại hai người họ lần cuối.

    _:" Cảm ơn vì tất cả HLV Ukai và thầy Tadashi xin gửi lời tạm biệt của em đến m.n và gửi lời cảm ơn của em đến Với Thầy tmTaju.

    HLV và sensai cảm ơn hai người vì tất cả"

    Đứng đấy với vẻ nghiêm trang cuối đầu chào họ 1 cách mạnh mẽ thể hiện cho sự quyết tâm, câu nói có chút gì đoa ứ đọng lại trong ko gian, làm hai người đối diện em bất ngờ rỗi khẽ cười đùa.

    Họ nắm tay nhau ở đấy rồi nhìn thân ảnh nhỏ bé đã trưởng thành rời đi.

    Cảm giác như đc nhìn thấy đứa xon khờ dại lớn lên từng ngày rồi nhanh chống trưởng thành vươn đôi cánh ra khỏi thế giới rộng lớn.

    Thời gian nhanh chống trôi đi bản thân em đã gọi điện và thông báo với Yachi về chuyện của bản thân mình, cố khá bất ngờ vì bây h cậu lại đi nhanh đến vậy.

    Ko lâu sao khi nghe những câu nói từ em cô cũng đành chấp nhận rôid chúc em thành công.

    Yachi:" vậy cậu sẽ đi vào tuần sau à, cậu có muốn nói với mấy người kia ko Hinata "

    _:" Ah ko cần đâu Yachi_san tớ đã thông báo cho họ hết rồi nên ki cần đâu"

    Yachi:" Vậy Chúc cậu may mắn Hinata_kun qua đó nếu có gặp trở ngại gì cứ gọi cho tớ, tớ sẽ làm mọi thứ có thể cho cậu"

    _:" Cảm ơn cậu Yachi_san .....

    Cảm ơn cậu vì tất cả, Tạm biệt"

    ......
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    phụ 25


    5h30p Barzil

    Thức dậy trong cơn say giất.

    Hiện tại em đang thuê căn trọ riêng ở gần chung cư gần bãi biển, nó khá nhỏ nhưng đối với em nó lại rất phù hợp với bản thân, ra khỏi giường bắt đầu một ngày mới vào lúc sáng sớm, đánh răng súc miệng và bắt đầu tiến về bãi biển.

    Tiềm kiếm chổ ngồi quen thuộc và bắt đầu ngồi thiển ở đấy.

    Cảm giác se se lạnh vào sáng sớm của tháng 5 làm bản thân cảm thấy khá dễ chịu.

    Hôm nay là 1 ngày ít bận rộn.

    Bản thân chỉ càn tiếp tục công việc đến 13h30 là có thể bắt đầu chơi bóng chuyền thỏa thích .

    Bản thân em dường như đã quá quen thuộc với nơi này, em vẫn giữ lấy công việc giao hàng quen thuộc vì nó giúp cậu rèn luyện chút ít thể lực khi ko luyện tập bóng chuyền, hay bắt đầu các bài tập thể dục ở nhà.

    Ánh nắng vàng rực nhanh nhẹn chạy lên khắp mặt biển.

    Ánh sáng vuốt bay trên mặt nước phản chiếu từng mảng lấp lánh cả vùng biển.

    Bình minh lại ló dạng ánh sáng dịu nhẹ bao trùm lấy cậu, mái tóc cam tỏa sáng trong ko gian, đã bao giờ cậu nhìn ngắm được má tóc của bản thân đã đẹp đẽ biết bao chưa.

    Sáng sớm với thứ ko khí mát lành dịu nhẹ, tiếng sóng vỗ rì rào làm tâm tình thanh thản hơn biết bao.

    Trong trí ốc bỗng khẽ nhớ về khoản tg 2 năm trc khi mà bản thân đến dự lễ tốt nghiệp.

    Karasuno,tháng 6 ngày hoa đào chưa nở lá xanh ríu rích theo làn gió.

    Dòng người náo nhiệt cùng nhau chụp từng tấm ảnh.

    Những người bạn cùng lớp hay chỉ đơn giản là bạn bè sẽ cùng hợp lại chụp với nhau đôi ba tấm hình rồi cười lên những âm vang khúc khích của tuổi non trẻ.

    Bước giữa dòng người tấp nập cậu đứng đơn coi trong lớp học nhìn xuống phía dưới.

    Có lẽ là lẫn cuối đc đứng ở đây được hưởng thụ cảm giác thanh bình trên lớp, đc nhìn thấy thanh xuân trước mắt, cơn gió mùa hạ nhẹ nhàng thổi vào em, làm rèn cửa rung động phấp phới giữa không trung.

    Gió khẽ thổi vào tóc em làm nó rung chuyển nhẹ nhàng .

    Mùa hạ này rất đẹp bầu trời xanh xướt những sắc xanh đẹp đẽ, nắng chiếu rội vào từng hàng cây ngõ phố.

    Dương quang xen kẽ bóng răm của hàng cây xanh.

    Hạ đẹp vì có những tiếng cười reo lên của bạn trẻ, hạ đi khắp nơi trong lòng những cô cậu học sinh.

    Nhìn ngắm vào ống đựng giấy tốt nghiệp, em khẽ thì thầm đôi điều vì lại cầm lấy nó trên tay, dọc hành lang của trường học, tiến vào sân bóng chuyền trong vô thức, sân bóng vẫn vậy như lần đầu đến đây, nhưng nó lại thật vắng lặng và trống trãi.

    Sãi đều bước trên sàn gỗ, tiếng bước chân lọp cọp vang lên, chỉ có nó ko còn những tiếng rít tai khi tập bóng chuyền, ko còn mặt lưới ngăn ở trên sân , ko còn âm vang rộn rã khi luyện tập.

    Chỉ còn lại tiếng gió rì rào qua những hàng xanh.

    Thất thần đứng ở nơi bản thân ngồi nghỉ ngơi sau mỗi lần luyện tập.

    Quay đầu lại là cth thấy đc cả sân bóng.

    Khung cảnh luyện tập, giao đấu như điên ra trc mắt làm bản thân cứ đứng thất thần nơi đó.

    Cảm xúc cứ mãi dân trào trong em.

    Cảm xúc khó tả khi ấy có lẽ là lần cuối cùng bản thân đặt chân đến đây, khi còn đc gọi là học sinh trường Karasuno.

    Chùi đi nước mắt ngân dài trên má ngậm ngùi rời khỏi đây một cách nhanh chóng.

    Thật lạ kì, ở nơi này vậy mà lại ko thấy họ, kì lạ thật.

    Tạm biệt Yachi đang cầm trên tay giấy tốt nghiệp trên tay, khuôn miệng cười tươi rạng rỡ, mái tóc vàng của nắng hạ tỏa chiếu lên cô và người kế bên mình.

    Trên mái tóc là chiếc vòng hoa đẹp đẽ.

    Đôi bàn tay nắm chắt lấy tay hai ngườikề bên mình.

    Vẫn như giây phút khi đó.

    Cô vẫn cười tươi với người mình yêu.

    Trong khung cảnh nắng vàng bảng lảng đung đưa trên mặt đất, xuyên qua những hàng cây nơi cậu trở về.

    Bầu trời đẹp đẽ, tươi mới.

    Nhưng cảm giác thật khác lạ ko như lần đầu cậu ở đây vào giấy phút này.

    Đó là khi những năm cắp ba kết thúc cậu cùng họ chụp chung 1 bức ảnh đi chơi đây đó vui đùa hát ca.

    Nhưng giờ đây chỉ có bản thân trên con đường trở về.

    Nhìn lại phía sau giây phút cả ko gian dường dư bất động đối với bản thân.

    Ánh mắt có chút gì đó tiếc nuối hiện lên, sẽ ko còn có ai phía sau mình nx cả, h đây chỉ còn lại bản thân.

    Và tương lai mình đã chọn.

    Tất cả đều sẽ bắt đầu từ con số không, chính bản thân chỉ nhớ đc những thứ mình đã trải qua trong tương lai, nhưng lại ko thể nhớ đc cách mà mình đã vươn cao như thế nào.

    Những thứ liên quan đến bóng chuyền đối với cậu đều như bắt đầu lại vậy, cậu không nhớ được cảm giác điều khiển bóng ở bãi biển, cũng ko nhớ rõ cảm giác khi chạm vào nó nx, tất cả chỉ những lại ở cuối cấp 3 và phải làm lại thêm.lần nx.

    Có lẽ đây là cái giá quá rẻ để có thể lựa chọn lại cuộc đời mình
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    phụ 26


    6h10p Barzil

    Ánh mặt trời đã dần lên cao hơn nữa, tia sáng khẽ chíu vào khắp ngõ ngách phố phường, mở đôi mắt sau 1 lúc lâu với mớ hồi ức vô tình lại hiện lên.

    Đứng dậy phủi đi lớp cát dính trên cơ thể.

    Cậu bắt đầu tiến về nhà và bắt đầu 1 ngày mới.

    Đạp chiếc xe đạp trải dài trên nhiều tuyến đường tấp nập người qua lại, ko lâu sau đơn hàng này cậu cth tự do chơi bóng chuyền.

    Có lẽ điều may mắn nhất cậu có hiện tại là khả năng nhận biếng và đọc hiểu tiến tây ban nha đã rành rỗi hơn nhiều.

    Quá trình rèn luyện sức khỏe và tăng thêm từ ngữ ở Trại hấn luyện có lẽ đã giúp ích được bản thân đôi phần.

    Với chiếc áo lót dài tay màu đen ôm sát cơ thể, và chiếc áo thể thao có họa tiết uốn lượn song song nhau ở hai bên màu đen mảnh ở trên phần lớp áo trắng thoáng mát.

    Và chiếc quần sọt màu đen với phần giầy nike thông thường có tất cao cổ làm điểm nhấn.

    Đứng trước căn phòng cần giao hàng trong tòa khách sạn trc mắt.

    Người đặt đơn hàng lại chỉ ghi chú rằng hãy để đồ trc cửa có lẽ do họ bận rộn điều gì đó.

    Hoàn thành đơn hàng cầm giao em lập tức lao ra bãi biển, nơi đang gấp nập những người chơi bóng chuyền ở khắp nơi.

    Hòa mình vào ko khí sôi nổi..như thường lệ bản thân vãn luôn bắt cặp ngẫu nhiên và giao chiến với bất kì ai ngỏ lời.

    Sau tg dài luyện tập bản thân đã dần cth kiểm soát bóng khi chỉ xó hai người một cách linh động hơn bao h.

    Ánh sáng lúc xế tà, mang cho mình màu cam rực rỡ chiếu tội khắp muôn nơi, thời gian đã sắp tối muộn, vài nguoief đã bắt chào tạm biệt rồi về nhà, ngồi trên bãi cát nhìn ngắm hoàng hôn trên mặt biển, có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua mái tóc em, tiết trời thanh bình đường phố cũng dần vắng vẻ hơn, nhưng sẽ lo lâu đâu vì 1 lúc nx họ sẽ quay lại khi mà ánh đèn trên khắp ngõ phố bà bãi cát đc thắp lên, thì mới là lúc giao chiến xảy ra sôi nổi hơn bao h .

    Đứng kên tiến về phía trc đi dọc theo bờ biển, từng cơn sóng nhỉ rì rào chạm chào bàn chân em, tiếng sống vỗ cùng những cơn gió có mùi mặn nòng biển cả bao trùng lấy hết ko gian, mái tóc ẩn mình sau chiếc nona màu trắng h đã đc vi vu trong gió, làn da có phần ửng đỏ khi tiếp xúc với ánh mặt trời h đã dịu lại.

    Đứng lại trên bờ cát ẩm ướt với những cơn sóng vỗ rì rào vào chân.

    Em đứng đấy nhìn vào mặt biển với sắc cam nổi bật.

    Nhìn nó thật khác lạ với lần mà bản thân đã từng thấy rất lâu về trc, khi ấy mặc biển chỉ có một màu xám bao trùng lấy khắp nơi.

    Còn ở đây thù mặt biển luôn ươm màu xanh mướt của tiết trời mùa hạ,và ánh cam vàng cháy nổng chiếu rọi khi sáng sớm và chiều tà.

    Hít 1 hơi thật dài trc cảnh vật yên bình dịu nhẹ, nhưng lại vẫn cứ cảm giác gì đó bao trùm lấy em.

    Dù rằng cuộc sống bây h có đôi chút khó khăn nhưng nó cũng đã dần ổn định hơn theo tg.

    Nhưng sự trống trải vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí.

    Giây phút nào đó bản thân cứ mãi chạy nhảy về phía trc nhưng khi nhìn lại thì chỉ có một mình.

    Cảm giác thật khó tả đôi khi cth nhìn thấy họ trên tv vào các trận giao chiến, nhưng chỉ là lướt qua vài giây.

    Ngắm nhìn cảnh vật trc mắt với vẻ chìm đắm khó tả, cảm giác si mê vẻ đẹp toàn bích của biển trời , làm btãn thân cứ đứng mãi một chổ ko nhúc nhích.

    Nhưng trong giây phút nào đó khi cả thân hình dần quay về phía sau ánh mắt khẽ yên vị về phía trc lại bất ngờ ko thôi.

    Đôi đồng tử giản nỡ ra ko ngớt, bao trọn lấy nó là hình bóng người con trai cao lớn đứng chậm rãi trên bãi cát ươm màu vàng nhẹ.

    Đôi mắt khẽ triều mến có chút sắc buồn hiện lên trong nó.

    Hàng mi khẽ cong xuống với sắc thái lạ kì.

    Bản thân người đối diện, đã đứng ở đó một lúc lâu.

    Kể từ khi nhìn thấy bóng dáng em đứng trên bờ biển ngắm nhìn cảnh sắc của hoàn hôn mà ko chút động tĩnh nào.

    Đối diện bản thân cậu là Oikawa.

    Với vẻ mặt ngơ ngát, lúng túng ko bt nói gì của cậu, chỉ trong chốc lác nó lại biến thành vẻ mặc khó hiểu bất ngờ mà có phàn sợ hãi.

    Từ bao h, Oikawa đã tiến đến chậm rãi ôm chằm lấy cậu, đầu gục xuống phần vai rồi dựa lên hỗm xổ xoay đều, với cảm giác nhớ nhung đếm ko xuể, anh ta ôm lấy cậu thật chặt đến nỗi chẳng muốn bỏ cậu ra nx, đầu dụi vào hỗm cổ mà hít lấy hít để mùi hương quen thuộc.

    Làm đối phương có vẻ sợ hãi mà định đẩy anh ra.

    Oikawa:" xin em Shouyou chỉ một chút nữa thôi"

    Với khuôn mặt úp xuống vai em, anh dường như biết được ý định tiếp theo của đối phương mà lên tiếng khẽ nói và lời đứt đoạn , khuôn miện khẽ run lên từng cơn.

    Giọng nói trầm ấm dần lấp bắp run lên khàng đặc lại, như thể nước mắt sắp tuôn rơi .Dừng lại, chỉ đôi chút thôi, hình bóng anh ta h trong mắt em thật nhỏ bé và yếu đuối, tựa như có thể làm con người to lớn này đỗ vỡ chỉ bằng một cái chạm tay nhẹ vậy.

    Thân hình to lớn với chiếc áo phong màu xanh mục bính có viền trắng và phàn quần sọt màu đen cùng với đôi chân trần giống như em hiện tại.

    Có kì lạ ko khi 1 kẻ với chiều cao gần 1m9 thân hình to lớn ôm chằm lấy thân thể có phần mềm mại trc mắt.

    Với vẻ mệt mỗi yếu đuối.

    Bản thân em dù cao 1m72 nhưng đối với kẻ trc mắt thì cũng chỉ là sinh vật nhỏ bé, thân thể dù có cơ bắp nhưng nó cũng ko để lộ quá rõ, trái lại cơ thể thay vì săn chắc như mong muốn thì có phần mảnh mai mềm mại hơn cả, có lẽ vì em vẫn còn là Omega.

    Lúc lâu sau khi mặt trời chỉ còn lại mổ jt phần.

    Cảnh sắc chung quanh cũng yên tĩnh và chậm rãi hơn bao h.

    Anh khẽ nhất khỏi vai cậu với sự luyến tiếc, mắt anh đỏ ửng lên hàng nước mắt ẩn sau nó cũng đã dần hiện lên rõ rệt.

    Ánh sáng từ mặt trời chíu tội vào hàng mi làm nước mắt trở nên chói lọi mà hiện hữu ngày càng rõ hệt.

    Khuôn mặt ửng đỏ trên mắt và mũi đã đủ cho bản thân hiểu anh đã muốn khóc trên vai cậu.

    Trong vô thức đôi bàn tay bị nắm lại từ đối phương khẽ đưa lên một khuôn mặt ửng hồng mà vuốt nhẹ lấy nó.

    Ngón tay khẽ chạm nhẹ vào mí mắt lấy đi những giọt lệ ửng động trên đó.

    Với cảm giác có chút nặng lên lòng bàn tay và phía dưới cảm giác các ngón tay đan xen vào nhau, lòng bàn tay hướng vào nhau.

    Đôi tay có chút nặng đc đối phương nắm lại rồi áp sát vào khuôn mặt ửng đỏ, hưởng thụ hơi ấm của đôi phương trong giây lát.

    Xúc cảm của anh có vẻ đang dân trào lên từng cơn một, anh thật sự rất muốn cảm giác đc nắm tay em, chạm vào nó rôid khẽ đưa lên má xoa nhẹ đôi bàn tay ấy hưởng thụ cảm giác khó tả mà mình hong muốn.

    _:" Oikawa_san.....

    Tại sao anh lại khóc"

    Với chất giọng nhỏ nhẹ ấm áp, em khẽ cất lên tiếng nói giữa không gian tĩnh lặng, giọng nói triều mến khẽ làm đố phương xoa đều vào tay em áp sát nó vào má hơn nghiên đầu về phía bàn tay hưởng thụ cảm giác ấm áp này.

    Oikawa:" Là vì anh rất nhớ em Shouyou.

    Anh thật sự rất nhớ em."

    Với giọng nói nhỏ nhẹ anh khẽ nâng bàn tay còn lại lên má, lòng bàn tay áp vào má mình, hường thụ cảm giác của người thương trc mắt mà giọng nói khẽ run lên nứt quảng.

    Mí mắt anh lại càng cay hơn như thể sắp khóc.

    Khuôn mặc ửng lên sắc đỏ khẽ mở đôi mắt nhìn em say đắm.

    Oikawa:" Anh rất nhớ em....

    Rất nhớ em...

    Rất nhớ.....

    Kẻ từ khi em biến mất khỏi cuộc đời anh....

    Tất cả mọi thứ trong anh đều tróng trải chẳng còn chút âm vang nào cả"

    Với giọng nói khẽ run lên theo từng nhịp, anh cuối đầu xuống với đôi tay vẫn còn áp sát vào tay em hưởng thụ cảm giác của da thịt có phần chai sạn sao tg dài luyện tập, nhưng nó vẫn còn rất mêm mại, ko gióng như khi trước, làn da lán minn hơn lo còn những vết sẹo lồi lõm trên da tay ko còn cảm giác bàn tay em run lên khi em nắm lấy.

    Cũng ko còn cảm giác khẽ đau lên khi bấu chặt lấy nó nx.

    Ko như khi trc bàn tay em giờ đây thật sự rất ấm áp, ní ko còn những vết sẹo in hằng lên trên nó như lúc trc ko còn phải bấu thật chặt nx chỉ cần nhẹ nhàng nắm lấy là có thể giữ lấy nên mình rất lâu rồi.

    Thật ấm áp ko còn lạnh lẽo nx, mà cũng phải từ khi em thật sự rời khỏi cuộc sống của anh và họ, em đã xinh đẹp hơn trc rất nhiều, ko còn những vết bầm tím trên cth, ko còn vết chai sẹo trên chân và da tay, ko còn những quần thâm ẩn mình trên mắt.

    Giờ chỉ còn những sự ấm áp dịu nhẹ nayd thôi.

    _:"Oikawa_san em nghĩ....

    Anh nên buôn em ra hay ít nhất chúng ta nên đi vào bờ nói chuyện, thủy triều sẽ dân lên khi trời sụp tối... nên...ta đi thôi anh Oikawa "

    Ngập ngùng với những lời nói của đối phương, bản thân có chút lúng túng khi phải kiểm soát thứ xúc cảm bị dồn nén trong tâm trí.

    Những câu nói có phần bập bẹ, lấp bắp đôi phần rồi cũng anh chống trôi chảy khi đã hoàn thành vc dồn nén xúc cảm của bản thân mình.

    Đôi tay khẽ buôn ra khỏi anh từng chút mổ làm đối phương có chút gì đó ko nỡ rồi cũng lại nắm lấy tay em, bàn tay em muốn đan xen vào cả ngón tay áo sát nó vào nhau như thể ko muốn chúng nó buôn nhau ra.

    Ánh đèn điện đã dần hiện lên cơn đại phong từ biển cả khẽ thổi mạnh vào trong đấy liền, như thể náo rằng hôm nay ko thể ở lại đâh nx vậy.

    Ánh chiều tà cũng dẫn đã biến mất để lại chạng vạng phía sau ánh sáng từ đèn đã đường và bãi biển đã soi chiếu tất cả, đôi thị đã dần nô nức hơn nhưng có lẽ em và họ ai cũng hiểu rằng hôm nay ko thể vui chơi bên bãi biển đc nữa.

    Mùi gió mang theo vị mặn no gf chả biển hơ.

    Bao h, báo hiệu cho 1 cơn mưa rôid khi về đêm.

    Đôi bàn tay bị nắm tay giữ chặt bên đối phương mà kéo đi khiến bản thân có chút muốn cuốn theo sao lại ko muốn giữ lấy đôi tay ấy nữa, nhưng lại ko muốn buôn nó ra.

    Kể từ giâu phút chối cùng khi còn chìm đắm trong biển cả với những vái ôm.chặt lấy cth mình.

    Em nhớ lại những vảnh tượng khi ấy ljex buôn lĩnh đôi bàn tay này ra mà ko muốn nắm vững nó nữa.

    Nếu là vì bản thân họ lại đánh mất đi tương lai ở quá khứ thêm lần nữa có lẽ bản thân cũng chẳng dám níu giữ lấy.

    _:".

    Oikawa_san em có thể tự đi được anh...

    Buôn tay...." khẽ ngập ngừng đôi chút, em dần buôn lỏng lấy đội tay đối phương khi đang dàn tiến sát hơn về lề đường.

    Trên nền xi măng phân chia bờ biển và mặt đất.

    Em dần khẽ buôn lấy tay anh rút lại về phía bản thân, với chút gì đó nuối tiếc những phút giây ngắn ngủi này.

    Cảm nhận đc đôi bàn tay đã dần biến mất anh đứng lại quay đầu nhìn về phía em đang đứng cách anh một khoản nhỏ với vẻ mặt có chút chút gì đó bồn chồn khó nói.

    _:" Oikawa_san.

    Anh và m.n đều đã giống như em rồi đứng không, vậy thì ít nhất chúng ta ko nên gặp nhau nx.

    Em nghĩ....

    Anh và m.n nên tìm đến người mình cần ở bên nhất, chứ ko phải là lạ đầu về phía em, rồi chỉ nhận lại toàn đau khổ....

    Em nghĩ chúng ta ko nên gặp nhau nx....

    Khi mà vẫn cond sót lại những thứ xúc cảm này...

    Oikawa_san...

    Em.xin ..

    Lỗi...a"

    Với lời nói bập bẽ, hàng mi cong nhì xuống mặt đất lấy từng hơi nhỏ nghẹn ứ lại mà nói lên những suy nghĩ trong tâm trí mình, cậu ko dám nhìn anh nữa, vì cậu sợ bản thân sẽ lại khiến anh phải đau khổ khi bên mình nữa, đối với cậu anh nên đi tiềm kiếm người mà anh thương chứ ko phải lạch ở bên cậu nx.

    Bản thân lạn rất sợ giây phút khi nhận ra chính mình đã gián tiếp đưa tất cả vào cáu chết ở nơi biển cả bất tận tăm tối và lạnh lẽo.

    Oikawa:" xin em Shouyou đừng gọi anh xa lạ đến vậy, xin em hãy nhìn anh"

    Với chất giọng đã dần nghẹn ứ lại trong cuốn họng, anh khẽ vươn tay lau đi những giọt nước mắt đã rơi trên má mình.

    Xúc cảm trong anh giờ đâh đã dân trào bơm bao h hết, anh muốn cậu chỉ muốn cậu thôi.

    Nhưng thật xấu xa khi ko thể hiểu hết những cảm xúc xúc mờ nhạt trong tâm trí.

    Phải anh yêu cậu, nhưng cậu nói đúng, bản thân anh vẫn còn nguoief phía sau lưng gọi là định mệnh.

    Bản thân anh tự nhủ rất hệ người đó , nhưng trong thâm tâm anh lại ko thể hiểu đc những xúc cảm bên trong mình anh ko biết tại sao lại gặp cậu ngay giây phút này và tại đây.

    Nhưng khi gặp rồi nhanh lại ko muốn cậu rời xa anh nx, anh ki muốn đôi tay cậu biến mất khỏi anh, anh ki muốn cậu gọi anh bằng chất giọng khẽ run lên như vậy, dường như với cậu anh thật xa lạ chỉ như một người quen đã lâu ko gặp vậy.

    Dần tiến đến gần sát bên cậu anh muốn nhìn ngắm em thêm lần nữa.

    Khẽ nâng khuôn mặt có chút ửng đỏ ngay mắng nhưng lại ko muốn ánh nhìn thấy những xúc cảm bên trong mình.

    Cậu khẽ đung hai tay gỡ đôi lau đang áp nhẹ lên má mình rồi lại quay đầu xuống ẩn đi khuôn mặt của bản thân.

    _:" Oikawa_san....

    "

    Oikawa:" Toru xin em đấy Shoyo hãy gọi anh là Toru như em đã từng vậy.

    "

    Dôi tay run lên nắm chặt lấy bàn tay em, anh lại khẽ rơi vài giọt lệ lăn dài trên má, càng nói càng run lên rõ rệt

    Khuôn mặt ửng đỏ giộng nói nứt nở gấp gút, bản thân anh dường như chẳng thể chịu nổi xúc cảm kiềm nén trong tâm trí nữa, anh ko hiểu, anh ko bt bản thân mình muốn gì nữa, mọi thứ thật mơ hồ đối với anh.

    Không phải chỉ cần cậu ở bên cạnh anh ngồi ở nhà chờ đợi như một con búp bê nữa.

    Anh muốn thứ gì đó thật sự từ cậu nhưng anh ko thể bt được nó nữa.

    Cậu là người đã đến bên anh đã luôn gần anh và yêu anh hơn bất cứ ai và có lẽ hơn bất cứ những gì anh biết.

    Ngày em rời đi, anh tưởng chừng bản thân đc giải thoát nhưng ko, mọi thứ trong anh tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

    Làm bản thân chẳng thể hiểu nổi mình.

    Ko gian yên tĩnh chỉ còn lại tiếng nức nở của đối phương và sự im lặng ngậm ngùi trong tâm trí mình.

    Tiếng gió trời mạnh dần, hơi ẩm trông ko khí, mùi mặn của muối, và tiếng.

    Sấm từ phía xa kia.

    Có cơn bảo hối hả đang phần tiến đến, đại phong thổi vào em làm bản thân bừng tỉnh mà nhìn lấy nó.

    Những gió thổi rì rào mạnh mẽ làm cây cối chubg quanh khó khăng mà đứng vững lại, tiếng xào xạc vang lên khắp nơi, từ phía xa là hình hình ảnh những cơn mưa nặng hạt rơi một mảng trắng xóa cả vùng biển.

    Mưa đang tới bới những cơn đại phong mạnh mẻ đi thẳng vào nờ biển
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    phụ27


    18h10p

    Mặt biển dần gợn sống hơn bao h hết.

    Từng cơn sống vỗ mạnh mẽ nhịp nhàng với cơn gió nổi vào đất liền.

    Bản thân khi nhìn thấy những điều ấy mà có phần lo lắng.

    Mưa đã dần tiến gần hơn vào đất liền nó sẽ nhanh chống tiến đến gần nơi em đứng nhanh thôi.

    Với tâm trạng có chút bất ngờ khi vừa rồi bầu trời cẫn còn trong xanh ánh lên chút sắc cam rực rỡ h lại mang cho mình sắc xám trầm lặng với những cơn gió thổi lên mạnh mẽ.

    Với những thứ diễn ra trc mắt bản thân có chút thất thần rồi cũng nhanh chống quay lại muốn nói với đối phương vài lời thì bỗng cả cơ thể như bị đè nặng mà cường như chật vật đứng ki vẫn nữa.

    Thân hình to lớn ngã vào cậu làm.bản thân bất ngờ ko thôi.

    Thân thể anh nặng trĩu ngã vào lòng cậu với khuôn mặt dần đổ hơn và có mùi hương cũng dần phát ra.

    Cảm nhận đc đối phương dần ấm hơn em đưa tay lên trán anh thì phát hiện ra anh đang sốt cao đến nhường nào.

    Cơ thể dần nóng rực hơn và ko ngừng thút thít với sự mệt nhọc sợ hãi hai tay bấu chặt lấy em nhưng dường như chẳng nổi, chân run lên chẳng vững nữa.

    Có lẽ anh đã đến kì phát tình mà bản thân còn chẳng nhận ra nữa.

    Thật khó lòng cho cậu làm sau, , mưa sắp ập đến rồi nếu ko nhanh có lẽ cả em và anh đều sẽ ướt sũng rồi bị sốt cả thôi.

    Bỏ lại chiếc xe đạp ở bên kia đường, nơi có nhữn chiếc ô tô đập tâm tấp vào nhau trong 1 chổ để xe gần đấy, có lẽ sẽ ko sau đâu, cùng lắm là dính mưa 1 chút rồi cũng khô ấy mà.

    Luống cuốn với thân hình to lớn trc mắt, bỗng như có tia điện sượt qua trí ốc làm bản thân có mổ suy nghĩ táo bạo.

    Nhấc bỗng anh lên, dù có đôi chút chậc vật với sức nặng của đối phương và thân hình to lớn hơn bản thân rất nhiều lần.

    Nhưng giờ ko còn cách nào khác em có thể nghĩ là hiệu quả hơn nữa cả.

    Bế anh trên tay chạy thật nhanh về nhà, đầu anh tựa vào lòng ngực em thở từng cơn hổn hển khuôn mặt ngày càng ửng đỏ mà nín rực hơn cả.

    Vài giọt mưa lác đát dàn tiến đến em, chạy nhanh trên mọi nẻo đường để tiến về phòng trọ, mưa trắng xóa ở phía sau cũng dần nhanh chống muốn đuổi theo em, những cơn mưa nặng hạt dần tiến gần hơn đến em và anh, dù ko muốn nhưng bây giờ cả hai ta đều bị dính mưa.

    Cậu dù rất muốn nhanh hơn nữa, nhưng với người con trai trong lòng này thật khó khăn để có thể tăng tốc nhanh hơn nữa, tay cậu cũng dần nổi hơn nữa mà khiến tốc độ cũng dần giảm đi.

    Ngâm mình trong cơn mưa cậu tiến nhanh về bệnh viện gần nhất mà mình biết, thật khó khăn khi nơi đây chẳng có nổi chiếc taxi nào hoạt động cả, đường phố vắng lặng với ánh đèn mập mờ và cơn mưa nặng hạt.

    Mọi thứ chung quanh dường như chỉ có cậu và anh.

    Cơ thể cậu cũng dần thắm mệt, lạnh giá và sợ hãi, thời gian khi ấy tường như đang dừng lại, đẻ thách thức chính bản thân mình.

    Có lẽ quảng đường này là quá xa nếu ko có bất cứ sự hỗ trợ của phương tiện nào.

    Thân mình nhỏ bé tại sao lại có thể bế trên tay thân ảnh to lớn đến thế này.

    Tiếng mưa hòa lẫn vào mồ hôi và sự run lên vì lạnh giá, tiếng thở dốc kéo dài ko ngớt, em thắm mệt theo dòng thời gian dường như đang bị ngưng động lại.

    Trong em dường như chỉ nghĩ đến nơi cần phải đến, để thân ảnh trên đôi bàn tay run rẩy có thể đc giúp đỡ.

    Trước mắt là bệnh viện nơi ánh sáng lấp lóe trong cơn mưa trắng xóa.

    Tiên vào trong trong sự gấp rút, bản thân em dường như thu hút tất cả mọi nguoief chubg nhanh mình.

    Cơ thể em có lẽ là quá bé nhỏ với anh, nhưng em lại bế anh trên đôi tay đang run lên từng cơn một.

    Khuôn mặt xanh xao trắng bệt đi vì lạnh giá và mệt mỏi.

    Cả em và anh đôi ta đều ướt sũng bởi từng cơn mưa.

    Bác sĩ và y tá đến đó đó nhanh chống đưa nhanh vào pho gf y khoa để điều trị để lại em với sự mỗi mệt thấm đẫm vào sâu trong cơ thể.

    Cơ thể ướt nhẹp nha chống đc nhân viên tiến đến giúp đỡ nhưng em lại từ chối.

    Tiến lại quầy nhận viên nhanh chống tiến hành quá trình đăng ký phòng bệnh cho anh, bằng thẻ tín dụng rồi cũng nhanh chống hoàn thành tất cả.

    Với bộ quần áo bệnh nhân trên người em ngồi bên phòng bệnh của anh khè đứng dậy nhìn ngắm vào người con trai đang dần say giấc với cơn sốt cao độ bên trong.

    Tim em khẽ lo lắng, nó có chút thắc lại rồi cũng dịu đi ngồi xuống hàng ghế.

    Quần áo của bản thân mình đang được giặc sạch rồi sấy khô, có lẽ sẽ mắc khá lâu ở đây để chờ đêm khi quần áo khô ráo hoặc ít nhất là trời đã dần dịu lại.

    Ngồi trên hàng ghế nhìn vào đồ dùng của anh trên tay mình, bốp điện thoại và chìa khóa có lẽ là tất.

    Nhìn ngắm chúng bản thân khẽ đôi phần chú ý đến chiếc bốp trên tay nó khác với cái cử bản thân mình, nhìn nó rất mới có lẽ đc kua cách đây ko lâu.

    Ko hiểu sau bản thân có chút bồ hồi mà muốn mở nó ra.

    Khẽ thờ dài rồi dựa đầu ra phía sau em khẽ cười mệt mỗi với sự tì mì của chính mình trong giây lát em nhớ lại khung cảnh khi anh gặp em.

    Anh khóc từng cơn mỗi mệt, bới những thứ đình trệ trong bản thân mình, em tự hỏi tại sao lại gặp anh vào phút giấy đó, trớ trêu thấy với cậu, người khao khát và trốn tránh tình yêu của mình.

    Cậu sợ hãi cảm giác chỉ trong phút giây bản thân lại bơ vỡ làn nữa.

    Cậu cũng chẳng muốn bên họ.

    Vì sau tất cả, bên cậu rồi cũng chỉ nhận lại cay đắng

    Nhắm mắt hồi lâu sau cơn mệt mỏi có lẽ chính mình là nguoief càn được nghĩ ngơi sau tất cả.

    Cậu tự hỏi liệu rằng họ, có thật sự yêu cậu ko.

    Câu trả lời với cậu có lẽ là không.

    Vì chính mình chỉ là một hạt cát trôi vô định trong biển cả của cuộc đời.

    Cậu với họ có lẽ quá bé ngỏ để đanh chút yêu thương thật lòng cho mình.

    Đứng lên sau những suy nghĩ trong mình.

    Cậu tiến về phòng anh mở của ra rồi tiến sát lạu giường bệnh.

    Nhìn ngắm anh đối chút đặt lại đồ đạt trên chiếc bàn rồi lẳng lặng rời đi.

    Trời đã dần dịu lại, mặc lại bôn quần áo của bản thân khi vừa được hông khoi, chậm rãi tiến bước về nhà trên đoạn đường có phần lạnh vía.

    Cho đến khi về mưa xó lẽ mới dần tiếp tục.

    Về nhà thay đồ tắm rửa đánh răng.

    Mọi thứ có vẻ trôi đi thật êm ái như bao ngày.

    Nhưng hôm nay ko gian có phần động lại.

    Với chiếc áo ngủ đai tay màu xám, cậu trèo lên chiếc giường êm ái, nhìn ngắm thời gian trên đồng hồ rôid cũng nhanh chống chìm vào giấc ngủ.

    Say giấc rất nhanh có vẻ vì vừa rồi với cậu thật mệt mỗi, bản thân giờ đây chỉ muô s cuộn tròn trên chiếc mênh êm ái và chiếc chăn bông ấm áp mà say giấc thật lâu để ko phải lo toan thêm gì nữa.

    Cơn say giấc lại đưa em vào vùng trời bất tận, nới mà bản thân phải đối diện với hàng trăm câu hỏi trong trí ốc.

    Mà chính mình còn chẳng thể cất lời dù chỉ đôi phần.

    Em nằm xuống trên mảnh đen vô tận, mắt em lạn rơi vài hột lệ ko rõ vì sau.

    Thật trống rỗng khi phải trải qua như ghế này.

    Lại một câu hỏi chưa lờ giải đáp với chính mình.

    Họ thật sự có yêu mình không?

    Có lẽ là ko chắc vậy nhi?..

    12h Nhật bản

    Phía bên kia trái đất nơi mà họ những người đang bắt đầu luyện tập, dạo phố, thực hiện những công việc thường nhựt của bản thân trong sự tĩnh lặng.

    Có lẽ khi sống lại họ vẫn tìm đến và hợp tác với nhau như đối tác.

    Họ vẫn là bạn có lẽ đôi khi sẽ rủ nhau đi đâu đó cho khuây thỏa, hợp tác làm ăn.

    Nhưng có gì đó làm tất cả đều nhận ra có thứ gì đó đã dần lắng động bên trong mình.

    Gặp lại định mệnh, vẫn như vậy, vẫn sẽ như đóa hoa tươi nở rộ khi thấy nhau.

    Nhưng vẫn sẽ có chút gì đó khiến bản thân cảm thấy buồn bả mà ko như trc nữa.

    Ngồi thẫn thờ bên trong rạp chiếu, đối với Kozume có lẽ đây là làn thứ hai anh cùng người kế bên đi xem phim với nhau khi bản thân ở đây.

    Đôi mắt chán chường chăm chú vào những rung chuyển trước mắt.

    Đóa hoa hướng dương rực rõ rung chuyển trên màn hình rạp chiếu, bộ phim tuổi học trò với những âm thanh màu sắc tươi đẹp.

    Bane thân anh có chút thẩn thờ khu nhìn thấy bông hoa, có lẽ vì nó rất đẹp, đẹp đẽ đến nao lòng.

    Âm sắc của hạ chí tiếng cười rộn rã và hình ảnh cánh đồng vàng rực bầu trời xanh mướt làn gió thổi nhẹ lây động trong anh.

    Phút chốc bản thân dần chìm vào vô thức.

    Trước mắt là mảng đen bất tận có vài hình ảnh dàn trược qua như 1 cuốn phim chập chờn như đã cũ.

    Trước mắt là hai khung cảnh khác nhau, một bên là cánh đồng xanh bất tận với vùng trời xanh mướt, phía bên kia là hình ảnh hoa anh đào nở rực trên phố phường Kyoto.

    Một bên là em với mái tóc màu cam rực rỡ ngồi trên bệ cữa ở sân bóng, chiếc áo trắng tinh khôi thấm đẫm vài gọt mồ hôi của em, chiếc quần sọt và đôi giày thể thao cứ như em hồi năm nhất khi lên Trại huấn luyện ở tokyo vậy.

    Tay cầm lát dưa tưa mát bắt đầu nhìn ngắm bầu trời luyên thuyên đôi chuyện ngây ngô ngồi kế bên cười đùa với anh.

    Còn phía bên màng hình là lần đầu anh nhìn thấy định mệnh, cậu ta thật đẹp với nụ cười tươi rực rỡ nắm lấy tay anh chạy khắp phố phường, có làn gió nhẹ thổi từng cánh hoa vào ko gian với sắc hồng rực rỡ.

    Đôi mắt trong trẻo tươi cười ngao du khắp phố phường Kyoto.

    Ngồi trong tiệm cafe.

    Đi bộ trên phố phường tấp nập.

    Nắm lấy tay anh đi dạo trong khu kua sắm.

    Hai khung cảnh đẹp đẻ hiện hữu ra trước mắt, trôi thật anh thật nhanh.

    Một bên đẹp đẽ yên bình với nụ cười trên môi tươi tắn xinh đẹp.

    Một bên thì dần chuyển sắc gam màu ko còn xinh đẹp nx mà dần ảm đạm hơn cả.

    Từng khung cảnh trôi qua trong mắt anh với em chỉ còn lại những tiếng than thở u sầu, anh nhìn thấy bản thân mình với đôi mắt lạnh nhạt nhìn em, trái người với nụ cười bên kia.

    Gam màu dần tối sầm lại trong em chỉ còn những tiết thút thít những nỗi sợ hãi những vết máu cứa vào da thịt, những nổi sợ ko biết được.

    Tuyết rơi nặng hạt chỉ còn em với đôi chân trần chiếc áo mỏng manh đi dọc trên con đường vô định.

    Đôi mắt em ngước lên co thể dừng lại.

    Em nhìn anh với đôi mắt mờ nhạt, bản thân muốn tiến gần bên em đôi chút nhưng càng nước đến em lại càng xa dần, ko gian chìm trong u tối em nhìn về phía sau mình trong giây lát.

    Lùi về một bên để cho anh nhìn thấy những người từng nằm bên anh.

    Em nhìn họ với vẻ đả mỗi mệt anh thờ thẫn thờ chẳng thể nói lên gì nữa.

    Anh nhìn, cơ thể đang dần tan biến như bọt biển.

    Em ko hoảng sợ nhìn nó chốc lác như một điều hiển nhiên vậy.

    Phút giây cơ thể dần tan biến em nhìn anh cười tươi một cách khó nhọc, có lẽ bản thân đã chai sạn đến mức em ko muốn cười nữa, nước mắt em rơi chã lả mệt mỏi và ưu sầu bám dính lấy em.

    Đôi môi mấp mấy đôi điều chẳng thể thành lời rồi tan biến để lại anh trong hư vô với sự thẫn thờ khó tả bên tay là cậu thiếu niên đang gọi mình ko ngớt.

    Mở mắt ra nhìn ngắm cảnh vật chung quanh, người con trau kế bên với mái tóc đen tuyền chất giọng hờn dỗi gọi tên mình.

    Rời khỏi rạp chiếu phim, bản thân vui vẻ nắm tay hòa mình vào khắp phố phường náo nhiệt.

    Tạm biệt người con trai trc mắt rồi rời đi.

    Thẩn thờ trong giây lát bản thân anh lại vô thức tiến về căn nhà từng là của chúng ta.

    Nhìn nó vẫn vậy chỉ là ko còn có hình bóng em nữa.

    Những hình ảnh mờ nhạt của cậu lúc thường nhật khi anh vẫn còn có cậu là vợ mình.

    Người vợ anh chưa một lần mua cho cậu bất cứ thứ gì dù chỉ là 1 chiếc áo mới.

    Người mà bản thân đã quá lâu ko còn ôm chằm lấy em mỗi khi về nhà.

    Ko còn nắm tay e.

    Dạo quanh phố phường tấp nập.ko ngồi cùng trên một măm cơm.

    Ko còn nói lời dịu nhẹ ân cần.

    Ko nâng niêu chiều chuộng nữa.

    Cũng ko quay lại nhìn ngắm em thêm lần nào.

    Và cũng chẳng còn kế bên anh mỉm cười nữa.

    Đứng bên hàng rào bằng được tạo nên bởi những hàng cây xanh mọc sát kề cùng nhau.

    Nó thật cao lớn để bản thân có thể nhìn vào những thứ bên trong chủ thông qua khoảng tróng nhỏ của lá cây.

    Anh đứng đấy lúc lâu với những suy nghĩ đang đình chệ trong mình rồi cũng dần rời đi về lại nơi anh sống.

    Ngồi trên sofa nhìn ra sân vườn vắng lặng, bản thân có chút thẩn thờ kể từ khi về nhà.

    Anh đang suy nghĩ về cậu, hình bống cậu ẩn hiện trong tâm trí anh.

    Em đi quanh quẩn vui chơi khắp sân nhà, nụ cười em tươi trẻ hồn nhiên như trước vậy, em tiến đến bên anh nhưng rôid dừng lại.

    Hỏi anh đôi điều làm bản thân cảm thân anh cũng chẳng thể trả lời được.

    Anh có yêu cậu ko?

    Anh có từng yêu cậu?

    Thật sự đã từng sao?

    Tại sao lại lsc cậu chứ ko phải người con trai kia?

    Nguoief mà anh ân cần kề bên nâng niu hơn cậu dịu dàng hơn, và cũng ko phiền phức như cậu?

    Những câu nói cứ lập đi lập lại trong anh làm chính mình thẩn thờ mà chẳng nói được gì cả.

    Có vài giọt nước mắt lăn dài trên má anh ngồi thất thần trên ghế với cậu đang đứng trước mắt mình thân hình lập lòe ánh sáng.

    |Tại sao đến lúc em chết đi anh mới yêu em?

    Anh chưa từng yêu em đúng chứ?|

    Kozume:" không....

    Phải ..."

    Lấp bấp đối câu anh thật sự gục ngã rồi, tất cả lời nói như đâm vào tâm can của bản thân.

    Khiển bản thân anh cũng hoài nghi chính mình.

    Anh yêu cậu?

    Anh thật sự rất yêu cậu?

    Đúng vậy anh rất yêu cậu ngay từ giấy phút đôi ta chỉ mới gặp thôi?

    Như lúc anh gặp cậu ấy?

    Anh yêu tất cả về cậu?

    Như cậu ta sao?

    Anh ko muốn mất cậu?

    Nhưng anh cũng chỉ cưới cậu ta mà thôi?

    Người đang yên vị trong trái tim anh có phải em ko hay là người khác.

    Dù sao đi nữa anh và em cũng chẳng thể đến nổi với nhau.

    Em mệt rồi mệt mỗi sau tất cả.

    Em đứng đấy nhìn anh người đang thần thờ nhìn mình rơi lệ.

    Cậy quay lưng rời đi làm anh có chút bất ngờ.

    Em biến mất từ từ tan biến vào hư vô trc đôi mắt bất lực của anh.

    Để lại một mình kozume thẩn thờ rơi lệ, lại vuột mất em thêm lần nữa.

    Đôi tay anh chẳng thể nắm chặt lấy em.

    Anh thật sự rất nhớ em.

    Khi ấy chỉ muốn đến Miyagi để gặp em nhưng lại chẳng thể nữa vì khi ấy anh lại gặp phải hình bống cậu ta.

    Rồi thù anh cũng sẽ quên em.

    Quên đi người con trai chỉ luôn mong ngóng anh ôm lấy mình dù chỉ một lần.

    Có thứ gì đó anh đã quên và thực sự đã quên mất.

    Thứ khiến cho cậu luôn dỗi theo anh thứ anh chỉ trong phút chốc trao cho cậu với lời ước nguyện.

    Kozume:" ko Shoyo, anh....

    Thật sự yêu em....

    Anh rất nhớ em hãy quay về bên anh....

    Anh muốn ôm em thêm làn nữa....

    Anh nhớ em shoyo"

    Anh ngồi đấy khóc, những giọt lệ tuôn trào ko chút cản trở.

    Nước mắt anh rơi lả chả từng nhịp một anh thật sự nhớ em thật sự muốn ở bên em thêm lần nữa.

    Phút giấy nào đó anh lại đắng mất em lần nữa.

    Anh ko muốn em phải chịu khổ nữa.

    Bên anh em thật sự hạnh phúc.

    Hay sau tất cả chỉ có anh và sự hứng thú nhất thời và tình yêu dành do cậu bạn chỉ vô tình gặp nhau vài lần thôi?

    Không đâu, tất cả anh yêu em anh thật sự yêu em đến nổi chỉ muốn em ngay giây phút này bên anh ôm chầm lấy anh.

    Gian phòng to lớn anh ngồi trên sofa tay voi thức chạm vài chiếc điện thoại cũ của mình.

    Nhưng sao nó lại ở đây cơ chứ.

    Mở điện thoại, anh lướt vào phần hình ảnh.

    Có rất nhiều nụ cuoief của cậu trong đó.

    Cậu cười rất tươi rất đẹp đẽ và hạnh phúc.

    Cậu tự do như chú chim chưa bị nhốt vài lồng và cho đến khu thoát khỏi nó thì cơ thể đã bị hành hạ tả tơi đến ko chịu nổi nữa.

    Nhìn vào màn hình, đôi đồng tử đẫm lệ chứa chan đầy ấp hình bóng của cậu trong đó vô tình anh lại lướt trúng một bức ảnh làm bản thân mình thần thờ tay cậu cầm đóa hướng dương, ngón tay lại đeo thứ gì đó tựa như chiếc nhẫn.

    Là gì thế nhỉ bản thân anh ko thể nhớ nổi nó.

    Nhưng anh biết đó là điều tuyệt vời nhất anh từng làm.cho cậu rồi.

    Buổi trưa hè hạ chí gian phòng tĩnh lặng chỉ có mỗi anh ngồi thẩn thờ nhìn ra sân vườn với xúc cảm đã khô cạn.

    Quá ra anh đã yêu cậu đến nỗi bản thân chẳng thể nhận ra đc.

    Mất cậu rồi anh mới biết mọi thứ quanh mình đều trầm lặng đến đáng thương.

    Anh nhớ cậu anh nhớ hình bống đã cất đi tương lai và mong muốn của mình để đến bên anh.

    Anh nhớ nụ cười nhỏ bé.

    Anh nhớ em cậu trai thích bóng chuyền, khi em nhảy lên như thể mộc thêm đôi cánh mà tung bay trên bàu trời.

    Anh nhớ em người thật sự đã ỏe bên anh khi anh chẳng là gì cả.

    Anh thật sự quá nhớ em rồi!
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    phụ 28


    5h15p Barzil

    Bất chợt tỉnh lại sau cơn miên mang dài.

    Vẫn là tg này nhỉ thật khó hiểu vì sao chính mình vẫn luôn thức vào khoản tg này, do thối quen chăng, có lẽ vậy.

    Nhìn vào thời gian hiển thị và lịch trình trong hôm nay.

    Bây giờ em đã 20t rồi thời hạn 2 năm cũng kết thúc chẳng bao lâu nữa bản thân mình sẽ qua bên phương tây thêm lần nữa, vẫn như trc nhỉ.

    Người bạn mà em bắt cặp đánh bóng đến đây cũng sắp kết hôn rồi còn gì, Yachi và Shimizu cũng vậy nữa.

    _:" Haizzz vậy là chỉ còn ngày hôm nay nữa thôi HLV Tanji cũng đã đặt thời hạn là vậy mà...

    Ummmm vậy thì phải nhanh chống đi thôi trc khi vé máy bay khởi hành"

    Suy nghĩ đôi điều về kế hoạch hôm nay, suy nghĩ đôi điều về việc bản thân mình phải làm, Thuê một bộ vest và một đôi giày khác.

    Cỡ phải đi một chuyến vào trung tâm nhỉ.

    Một ngày bận rộn.

    Vươn vai rồi rời khỏi chiếc giường êm ái.

    Bản thân lại bắt đầu một ngày mới như mọi khi, dường như với cậu chẳng có chuyện gì sảy ra nx cả.

    Với chiếc áo phong màu trắng và chiếc quần ngắn ngang đùi màu đen thường nhật.

    Đôi tất trắng cao cổ kèm đôi sneakers Jordan fragment thường nhật.

    Lèm theo một cái túi đeo chéo ngang ngực của bane thá dạo bước khắp nơi.

    Hít hà ko khí trong lành vào sáng sớm, dư âm của cơn mưa và mùi gió biển đã dần dịu lại.

    Mặt đường ẩm ướt rồi cũng sẽ đc hông khiu khi trời lên cao.

    Đường phố sáng sớm náo nhiệt, giang hàng khắp mơi gọi chào bằng hương thơm ngây ngất của thức ăn.

    Dùi hương của ẩm thực đường phô lôi kéo tầm tình của bản thân khi chỉ vừa cảm nhận đc.

    Trướng trước cửa hàng quần áo đậm mùi cổ điên.

    Chiếc cửa gỗ truyền thống của phương tay và cửa kính trưng bầy trang phục kế bên nó.

    Bước vào cửa hàng, tiếng leng keng phát ra từ chiếc chuông nhỏ phía trên cánh cửa báo hiệu cho gia chủ về sự hiện diện của bản thân mình.

    Tiến vào trong đứng kế bên quày lễ tân và bắt đầu nói ra yêu cầu của bản thân mình.

    Em nghĩ chỉ nên thuê một chiếc áo vest bình thường.

    Nhưng lại quyết định mua cho mình bộ mới.

    Dù sao đi nữa ai chắc rằng bản thân sẽ ko cần một bộ âu phục đế tham gia vào các sự kiện quan tronkg.

    Cửa hàng này ko quá to cũng ko phải gọi là nhỏ, nó đậm mùi hương của những năm 80, mùi gỗ soài sẫm màu và bống loán, với những hoa văn uốn lượn.

    Tông màu nâu sẫm, mài sắc thiên về sắc lạnh và trầm của vải và quần áo trên kệ và sào đồ bằng gỗ.

    Nơi này mang đập mùi cổ điển, mùi violet dịu nhẹ với chút dư âm của mùi vải và xi giầy, làm ko gian càng trở nên hoài cổ.

    Loay hoay trc những hàng quần áo , bản thân cũng chọn cho mình đc một chiếc vest chỉnh tề, cà vạt, quần Tây với tông màu đen chủ đạo có chút ánh xanh thẫm.Đôi giầy da màu đen tuyền

    Có lẽ tất cả đều đầy đủ giá cả đều ở mức hợp lí để bản thân vó thể chi tra.

    Nhưng suy cho cùng thì những thứ này đồi với cậu hiện tại có chút khó khăn.

    Trả tiền rồi nhận lấy món hàng đựng trong chiếc to to lớn in nhãng hiệu cửa habgf với tông màu nâu chủ đạo.

    Bước ra khỏi cửa tiệm, mặt trời có lẽ đã lên cao bóng từ cột điện và các tòa nhà cũng dần thu hẹp lại mà từ từ chậm rãi tiến bước gần hơn vào lề đường.

    Dạo bước trên đường phố, ánh nắng xuyên qua từng khe hở của đô thị tỏa chiếu vào em.

    Mái tóc ánh cam rực rỡ nỗi bật giữa dòng người.

    Ngược lỗi với tất cả em đi thẳng về phía trước nơi dòng nguoief cứ chậm rãi lướt qua nhau.

    Ánh sáng đẹp đẽ ko gian thanh bình, tự hỏi liệu rằng mình đã trải qua cảm giác này lâu đến thế nào, sau tất cả những thứ trì trệu bản thân mình như trước.

    Tháng sáu ngày hạ chí, mùa hè có phần ôi ả, nhưng lại sôi nổi đến ko ngớt.

    Khách du lịch ỏe khắp nơi.

    Tiếng trẻ em cười đùa trên nèo phố phố và bãi biển.

    Dòng người nắm tay nhau dạo bước tham quan khắp nơi.

    Bản thân mình là con số lẻ trong hàng trăm người lướt qua.

    Hôm nay lại là ngày trống lịch của cậu.

    Cũng đúng thôi ko bao lâu nữa cậu sẽ rời khỏi nơi đây nữa mà, rồi cũng nhanh chống trở lại thôi, một mình mình sẽ trở lại đây lần nữa?.

    Xế tà trên mặt biển rộng lớn.

    Tiếng bỗ tay vui mừng âm vang của pháo giấy lốp bốp vang lên.

    Những mảnh giấy nhỏ lấp lánh và kim tuyết to nhit rung lên lấp lanh.

    Không gian sôi nổi trong sự hạnh phúc tuôn trào.

    Tiếng vỗ tay reo hò, ăn mừng sôi nổi.

    Cậu với bộ quần áo vừa mua khi sáng và chiếc sơ mi trắng bên trong, đang đứng đây ngắm nhìn hạnh phúc đẹp đẽ trước mắt mình.

    Nụ cuoief trên môi cậu vui vẻ và hạnh phúc, là Heitor Santana và người vợ Nice Rodrigues.

    Nhìn họ hạnh phúc trai nhau nhẫn cưới mà lòng vui thay biết bao.

    Xúc cảm ở đây dân trào đến nỗi ko xuể, lấp lánh ánh kim tuyến trong ko gian và khoảng khắc hoàng hôn rực rỡ.

    Trong em phút giây ấy dường nhue có phần lắng động lại trv những lời hoang hô cổ vũ tued chính bản thân mình.

    Hòa nhập vào ko gian sôi nổi cũng khó mà tránh khỏi vài giọt rựu men.

    Nhưng chẳng là bao với tửu lượng bẩm sinh của chính mình.

    Tuy thế thì dù sau thứ thức uống có vị cây động lại trong cuốn hộng và mùi vị của nho cũng ko lâu làm chính mình ửng đỏ mặt.

    Rời khỏi bửa tiệc khi trời đã hòn toàn sụp tối.

    Đường phố có phần vắng lặng, làn gió mát mẻ từ nhoài khơi xa thổi vào em.

    Khuôn mặt đôi chút ửng đỏ và đầy ấp mùi rựu men.

    Ngồi trên băng ghế nhìn ngắm ánh sắc đẹp đẽ dịu dàng của mặt trăng.

    Trăng thật đẹp và sáng ngời tỏ chiếu ánh sáng vào mặt biển lung linh.

    Từng cơn sóng nhỏ vập vìu lên bãi cát trắng.

    Gió trời dịu nhẹ tỏa vào em làm bản thân chỉ biết mê đắm cảnh sắc trc mắt mình.

    Em ngồi trên hàng ghế tựa ra phía sau nơi có những căn nhà cao với nền bằng đá vao lớn và đanh mùi mặn mà của biển cả.

    Ánh sáng từ trăng khẽ chíu vào em ánh đèn đường thè phía xa tróng vắng vì chẳng có ạ.

    Yên bình và tĩnh lặng.

    Em là kẻ si tình trước vẻ đẹp thanh tao ấy.

    Mê say vẻ đẹp ko là của riêng ,mình chỉ cth chiêm ngưỡng từ xa nhưng chẳng thể chạm tay đến được.

    Rời khỏi hàng ghế sau phút lâu nghĩ ngợi trở về nhà trên tuyến đường đc chíu sáng bởi trăng và ánh đèn đường về đêm.

    Phố phường lại dần tĩnh lặng, sau cùng cũng chỉ mình cậu dạo bước trên phố thị.
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    phụ 29


    16h45l Romania

    Đứng tại sân bay sao chuyến hành trình kéo đai hơn 10 tiếng.

    Bản thân cậu có đôi phần mệt mỏi vì chẳng thể ngủ đc trong suốt chuyến bay, vả lại còn bị hủy lịch hẹn thuê phòng, dù rằng đã đc hoàn tiền lại nhưng với tg hiện giờ chẳng phải đang làm khó chính mình sau.

    Đi dộc nẽo đường tấp nập, đứng bên vệ đường bản thân cậu đang cố gắng lần mò khách sạn bình dân trong thành phố.

    Thật khó nhắn với nơi xa lạ mà mình chx từng đặt chân đến, nếu ko thể tùm đc chổ thuê trọ thì chỉ cth ngậm ngùi ngủ ngoài trời khuya buốt giá.

    Phút lâu khi trời dần tối dòng người dù cho có náo nhiệt vẫn có thể thấy nó đang thưa dần lại, lạc đến nơi bản thân mình cần hòn thành để bắt đầu quá trình rèn luyện tiếp theo.

    Đứng trước căn trọ nhỏ nhắn vừa tìm được kế bên nó là tòa khách sạn trọc trời sang trọng biết bao.

    Nhìn vẻ sáng loáng của tòa cao ốc trc mắt , bàn thân em cũng chẳng muốn nhìn ngắm nó thêm chút nào nữa mà tiến thẳng về dãy trọ kế bên.

    Nhanh chống làm đầy đủ thủ tục rồi nhận phòng.

    Gian phòng ko quá to lớn nhưng cũng chẳng thể nói nó quá nhỏ bé.

    Tuy rằng ko quá sang trọng, nhưng nó vẫn chứa đầy đủ tiện nghi từ phòng tắm, phòng vs, phòng bếp, phòng ngut.

    Mọi thứ đều sạch sẽ cả.

    Cởi lớp áo bên ngoài ra khỏi cth em bắt đầu tiến vào nhà tắm bắt đầu kì cọ laijcow thể mệt mỏi.

    Thân thể ấm áp khi mái tóc ướt đẫm.

    Lại chiếc khắn choàng trên cổ.

    Chiếc áo phong tông xanh ngọc và chiếc quần đùi.

    Màu trắng có kẻ sọc đen.

    Ngồi dựa lưng vào chiếc ghế , cảm giác thoải mái và đc giải tỏa bao trùm lấy em.

    Bật tivi lên rồi bắt đầu chùi khô tóc.

    Tivi cũng chẳng chiếu kênh nào em thích.

    Bật đến một chương trình nọ, là Talkshow về bóng chuyền thường niên ở đây nhỉ.

    Đôi chút hứng thú em để rìa mốt qua một bên chăm chú nhìn vào tivi xem sẽ có vc gì.

    Trên sóng Truyền hình quốc tế, cuộc trò chuyện trôi qua đềm và chẳng có gì sẽ xảy ra.

    Vẫn cứ mãi chuyển kênh trong vô thức bản thân dừng ngay một kênh truyền hình đang phát sóng tại nhật bản vẫn là một buổi Talkshow như thường lệ, nhưng điều khiến em chú ý nhất là hình bóng người quen trên sóng truyền hình thực tế.

    Trận chiến giữa MSBY Black Jackals và Schweiden Adler.

    Là bọn họ kìa nhìn trẻ thật, những cậu thiếu niên trong hình hài non dạ, nhưng tâm hồn có lẽ đã vững trãi gấp trăm lần.

    Kể từ khi chìm vào đấy biển.

    Em và họ đều sống lại cùng nhau, cuối 18 độ tuổi đẹp đẽ nhất của đời người.

    Sau giấc moe dài kết thúc dưới đấy đại dương, ân huệ của biển cả có lẽ là cho em và họ nhìn giấc đc từ giấc mơ khi tỉnh lại.

    Có lẽ ấy là điều phước lành to lớn nhất cuộc đời em.

    Trong hình hài của thiếu niên đôi mưới.

    Nhìn thấy đc tương lai ngay chăng lối ngã rẽ cuộc đời.

    Mội thứ chỉ chớp mắt tựa như giấc mơ vĩnh cữu.

    Linh hồn và thể xác hòa làm một.

    Kí ức sẽ ko bao giờ biến mất mà cứ tồn động ở đấy.

    Nó sẽ luôn bên em đến khi em biến mất khỏi nhân thế.

    Chỉ có thể xác là vẫn vậy vẫn phải bắt đầu từ con số 0.

    Sau tất cả có lẽ mọi thứ đều đã là một kỳ tích nên ta chẳng thể đồi hỏi đc.

    Nhìn ngắm màn hình chẳng thể chớp mắt cuộc hội thộn chi em biết trận chiến đã xảy ra từ khi em còn ở Barzil.

    Cuộc trò chuyện trôi qua đến khi phỏng vấn.

    Họ tươi cười trước ống kính và làm đôi điều phì cười với nhau.

    Sẽ chẳng là gì nếu họ ko đứng lại khi nghe về câu hỏi bình thường của bao cuộc Talkshow giải trí.

    Ai trong số họ đã có người yêu nhỉ?.

    Có lẽ là tất cả chăng?.

    Đúng ko sống lại và nhớ lại chẳng phải đơn giản khi tìm lại định mệnh sau, ấy vậy mà sao em lại để tâm đến lời nói ấy như thế?

    Vì em tò mò?

    Hay vì con tim em lây động, mà lí trí em lại chọn vùi tất cả sâu trong linh hồn mai mục.

    Kageyama:" ....

    Tôi có, em ấy rất đẹp chỉ là em ấy ko muốn lên màn hình và ko ở đây với tôi, tôi mong rằng em ấy nhìn thấy tôi ở đây tôi chỉ muốn nói.....

    Tôi yêu em" trển màn hình đôi mắt anh khẽ cong lại.

    Mồ hôi vẫn nhễ nhại trên anh.

    Giọng nói anh ấm áp tựa như trước mắt.

    Với anh một người thẳng thắn có phần khó khăn trong vc biểu cảm, và hiểu đc những cuộc trò chuyện nên chẳng xa lạ khi anh có vài câu nói thẳng thừng ngắn gọn trc ống kính .

    Nhưng với em anh thật lạ lẫm, câu nói của anh vẫn vang vảng trong cậu dù khi chương trình sắp kết thúc.

    Cậu tự hỏi liệu rằng người anh nói là ai khác hay là cậu.

    Chắc là ai khác chứ chẳng phải mình.

    Tâm can em dằn xé nó tứ liên tục dân lên làm em chẳng thể hiểu nổi chính mình.

    Phút suy tư nước mắt em có phần lắng động lại trên mi mắt.

    Cậu dễ khóc thật phút chốc nx mà lại khóc nữa rồi.

    Vài thứ quanh quẩn trong cậu làm.bản thân khó lòng mà chôn vìu nó xuống.

    Dân trào trong em những xúc cảm lạ ky làm chính mình nao núng.

    Ngẩn đầu dậy anh chống, hít mũic.ngăn chặn những xúc cảm sẽ dần len lối ra thêm nx, em nhanh chống lau chùi nước mắt, ổn định lại suy nghĩ trong não bộ tắt tivi rồi lao mình vào chăn nệm êm ái.

    Dìu mình vào đống chăn, những thứ này sẽ giúp em ko bị bất kì điều gì biết về xúc cảm của chính mình.

    Em chìm vào cơn say giất nhanh chống chăn nệm êm ái bồng bềnh bao trùng lấy em.

    Ánh sáng từ trăng khẽ chíu vào cuoief sổ để khẽ nằn bên em.

    Buổi đêm thanh tĩnh phố phường im lặng.

    Chỉ còn ánh trăng hiện hữu cùng đèn đường chớp nhoáy.

    Ánh trăng nằm cạnh em, nhùn ngắm cậu thiếu niên với giọt tinh túy tên nắt đang dần lăn dài xuống nệm.

    Em say giấc trong nỗi niềm khó tả, lòng em đau nhói vì cơn đau của trái tim, nó thắt lại vì ko hiểu nổi mình.

    Tựa như em chẳng biết bao giờ em mới hết yêu ai đó người nào đó nhiều đến vậy.

    Miyagi ngày hạ chí, em xinh đẹp tựa như hoa, em hướng về họ tựa như hướng dương nhìn về mặt trời.

    Hướng là tiên cá cá vì nhìn ngắm mặt trời mà nguyện hóa thành hoa luôn dỗi về người trong tim, nguyện chi thân thể khô cằn nứt nẻ, nguyện cho thể xác bị thiêu đốt dưới ánh sáng, mặt cho mặt nước cứ mãi dập điều nơi ấy.

    Em vẫn sẽ là hướng dương hướng về họ.

    Nhưng đến khi hoa hết yêu hoa có biến lại thành tiến cá và quay về biển cả.

    Sẽ chẳng ai nhìn ngắm mặt trời nữa, cũng như em sẽ chẳng còn hướng về họ.

    Vì căn bản họ chẳng yêu em...?

    Câu hỏi lẫn quẩn trong cậu, lại là nơi này em lại vô định giữa ko gian chỉ còn lạn màu đen.

    Đôi chân bước đi để lại phía sau là sự rung động tựa như mặt nước.

    Em vẫn sẽ mãi đi để lại tình yêu mình bị chôn vùi dưới mười tất đất, mong rằng nó sẽ ko lại ngôi lên tựa như hoa.

    Ngày này tháng sau em sẽ lại xuất hiện trên màn ảnh lớn lần nữa, cho dù có từ chối rồi thì sẽ vẫn phải xuất hiện thôi, có lẽ em đã quên chính hôm nay là ngày gì mà em đã trải qua trong quá khứ.

    Cậu đứng đây trong trí ốc và tâm hồn cùng giấc mơ của tương lai.

    Tâm trí em vẫn sẽ phải nhóe lại từng mảng ký ức, nó sẽ kẻ đấy hiện diện và cho em thấy tất cả.

    Ôm đầu mình vùi sâu xuống nệm, bản thân em mệt nhọc rã rời khi chủ cần nghĩ đến họ dù chỉ vài giây.

    Con tim mệt đã mệt mỏi đến nỗ em chẳng còn bt mình có yêu họ hay ko.

    Chẳng còn lý do nào để em yêu và sẽ yêu thêm lần nữa.

    Cuộc tình dở dang chỉ có là kẻ nhìn thấy tất cả.

    Ta ko hợp nhau dù chỉ một chút cũng ko, kiếp trời định đoạt em ko thể, chắc chắn là ko thể.

    Hồi ức là câu trả, lời có bao nhiêu ngã rẻ bao nhiêu con đường thì đích đến cũng chỉ là một.

    Tự hỏi chính mình sao họ ko thể hiểu điều ấy.

    Chính họ còn chẳng thể trả lời đc dù chỉ 1 câu.

    Bế tắt, dập dìu tựa làn sóng vô định, họ ko yêu em những vẫn muốn em kề bên.
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    phụ 30


    5h30p Romania

    Giất mơ dài dằn dẵng khép lại, khẽ mở đôi mắt nặng nề vì trăm câu hỏi trong tâm trí.

    Trời có đôi phần se lạnh làm em chẳng muốn tỉnh dậy.

    Đã đc một khoản thời gian kể khi đến đây.

    Căn trọ nhỏ thiết bị nội thất dù đầy đủ thì cũng chẳng phải hàng xịn xò nên đôi khi cũng phải hư hỏng.

    Với em thuê đc căn trọ ở cần trung tâm thành phố lại gần nơi luyện tập thì quả thực may mắn quá nỗi rồi.

    Giá thuê hợp lí phải nói đến việc nó có phần rẻ đến lạ với nơi đây nhỉ.

    Chắc có lẽ vì em đang ở phía Đông chứ chẳng phải phía Tây.

    Ngta thường nói Càng đi về phía Đông mọi thứ sẽ càng rẻ.

    Nếu bây giờ mà ở Berlin hay Paris có lẽ em chẳng có nổi tiền để mà nghỉ chân ở đó nx làm sao nói đến chuyện thuê trọ được.

    Tháng 10 trời se lạnh, ngày em đến đây là hạ chí, tháng 6 đẹp đẽ.

    Vậy mà chẳng bao lâu nữa lại rời đi vào thu đông về phía Tây bên kia.

    Nước pháp xinh đẹp nơi trao gửi con tim của bao kẻ si tình cái đẹp đến nao núng tâm hồn.

    Paris thành phố đẹp nhất thu đông nơi ánh đèn lấp lánh bẻng lẻng chíu rội khi trời chạng vạng.

    Lần đầu em tới đó là sau khi là khi thoát ra khỏi vết tối phía sau.

    Lần đầu trong đời em bật khóc đến nổi dường như đứt cả thanh quảng.

    Ngày mà em chạm chân mình lên vùng đất mới ngay khi em rời khỏi Tokyo.

    Paris đẹp đẽ nơi chào đón trái tim vỡ nát.

    Ngày rời Paris em đem con tim vỡ nát để lại nhưng rồi lại quên ko chôn vùi nó sâu xuống 10 tất đất nơi thành phố hoa lệ.

    Còn bao lâu nữa để con tim em thôi thổn thức.

    Dù là cách xa nhưng đã là kẻ si tình thì dù có muốn quên nó đi em cũng chẳng thể.

    Chạy bộ trên vùng đất Đông Âu.

    Trời chưa sáng ko khí se lạnh, độ ẩm ngày càng dân cao, có lẽ là sắp mưa.

    Nơi này vào mùa thu và đông độ ẩm cứ mãi dân cao và xuất hiện mưa rào nặng hạt.

    Kiến trúc hòa huyện với thiên nhiên.

    Phố cổ Bucharest với những con đường được lát đá đậm chất đô thị.

    Quán cà phê trãi dài trên khắp con đường nhỏ xinh.

    Cung đường vàng lấp lóe ánh sáng của cột đèn nhấp nháy từng cơn rồi biến mất, để lại sắc xanh của chạng vạng.

    Và hơi ấm màu vàng nhẹ hai bên đường từ các cửa hàng chung quanh.

    Dừng chân tại một công viên nhỏ nơi mà ko xa em có thể thấy được hình bống lấp ló của Arc de Triomphe ( Khải Hoàn Môn) là một bản sao của Khải Hoàn Môn ở Paris.

    Ngồi trên băng ghế em có đôi chút thẩn thờ nhìn ngắm cảnh vật chung quanh mình như lần cuối vậy.

    Quả thật nơi này quá nỗi xinh đẹp vơi từng ngõ phố mang đậm nét cổ điển, Paris của phía Đông.

    Trời đã dần lấp ló ảnh sắc của bình minh nhưng với em cũng chẳng còn quan tâm nữa.

    Hàng cây ngõ phố với em thật cao lớn để thấy đc nó.

    Đứng lên và bắt đầu khởi động tay chân.

    Em chậm rãi bước đều trên tuyến đường dài.

    Hôm nay với em cũng sẽ như mọi khu.

    Nếu vậy có lẽ tâm tình đã tốt hơn mà ngân nga vài câu hát, nhưng lại có gì đó làm em chẳng thể vui nổi lòng mà có đôi phần thẩn thờ.

    Có lẽ em nên dành chút phút giây ít ỏi còn lại để thưởng thức cảnh sắc nơi bình yên.

    Em ngồi nhìn ngắm cảnh trời đơn coi trên hàng ghế nhỏ, lá phong với sắc cam vàng dần bay theo làn gió.

    Màu xanh dần thưa đi để lại sắc thu êm ái.

    Đã bao lâu kể từ khi em nhận ra chỉ có một mình ở nơi đất người.

    Âm thanh xào xạc của hàng cây đung đưa với gió, tiếng lá khô trên mặt đất bị cuốn đi và cái se lạnh như muốn đưa em vào giấy ngủ . ngồi trên hàng ghế khẽ thở dài từng cơn một.

    Đến phút nào đó em dần nhớ lại, lần đầu tiên trong đời mình hiểu được tiếng thở dài kể từ linh hồn em dường như vỡ nát.

    Quay về thôi, ít nhất trời sẽ mưa khi thu đến, tốt nhất với em là nên nhanh chống về nhà đặt 1 phòng trọ mới ở Paris xa hoa dự đám cưới của Yachi rồi tiếp tục, ....

    Vô định.....

    1 năm 2 năm 3 năm 10 năm 100 năm 1000 năm.

    Mất bao lâu để em có thể quên hết tất cả chỉ tựa như hư vô chẳng thể làm mình thổn thức.

    Ước gì họ quên em mà sống tiếp, chứ đừng rằng gặp lại nhau trong biển người lại làm con tim em nhói đau nữa.

    Nhưng em vẫn thật ích kỷ khi đem lòng mong muốn em yêu họ đến vô cùng tận.

    Yêu đến nỗi chỉ cần nhìn qua màn hình Tivi cũng đủ làm em nhớ nhung biết bao.

    Thảm hại thật em tự hỏi liệu rằng mình có nên tìm đến người nào đó khác ngoài họ.

    Kết hôn sinh con đẻ cái.

    Nếu vậy thì chút sót lại từ em sẽ rơi vào hư vô.

    Dây tơ sẽ ko hiện hữu, đời ta sẽ chẳng làm nhau đau đc nữa.

    Mắt em trong lúc nghĩ vu vơ thường hay ửng đỏ, khi trc sẽ ko vậy nhưng dạo gần đây thì nó hay vậy lắm.

    Thế giới này rộng lớn vô cùng tận, nhưng nó chỉ là một nơi hữu hạn với đôi ta.

    Đi theo đường thẳng rồi cũng quay lại.

    Ta gặp được nhau vì chúng ta đều chơi bóng chuyền, nên chắc lẽ ko gặp nhau cũng khó nhỉ.

    Quả bón tròn tựa như địa cầu xoay vòng thì ko biết nơi nào sẽ đến tay ta nhưng cứ đặt 1 nơi làm vạch đích bắt đầu rồi lại kết thúc

    16h Nhật bản

    Phía bên kia bán cầu nơi sân bóng rộng lớn ùa vang trong ko giong tiếng cổ động sôi nổi.

    Mặt sân loáng bóng với những tiếng rít giày vang lên, Mùi Air Salonpas vang khắp nơi.

    Dư hương của Alpha đc che lấp trong ko gian, mồ hôi đổ xuống khắp người ướt cả mảng áo.

    Những tay đập, chuyền bóng, đỡ bóng di chuyển theo nhịp độ dân trào.

    Trận đấu của hai CLB nổi tiếng của xứ hoa anh đào.

    Vẫn là trận giao chiến như mọi khi, trận đấu rồi sẽ dần kết thúc m.n trên sân đấu sẽ rời đi nhanh chống và rồi chẳng còn ai ở lại đây ngoài họ.

    Tiếng nước chảy của vòi sen.

    Nhiệt độ có phần dân cao.

    Ko gian mờ mịt từ làn sương.

    Nhắm mắt lại ngửa mặt lên đối diện những giọt nước tan chảy ra khắp bề mặt thân thể.

    Tựa như cơn mưa nặng hạt ngoài trời.

    Nhưng nó ấm áp chứ chẳng hề lạnh lẽo như cơn mưa cuối hạ.

    Ujishima Wakatoshi.

    Anh là một kẻ điềm đạm nhưng đôi khi anh lại đổ gục và có những cử chỉ nhẹ nhàng với người mình chưa từng quen.

    Điều may mắn anh từng gặp đầu tiên là khi bố anh đã giữ lại cho mình cánh tay trái như hiện tại.

    Anh thuận tay trái đối với bóng chuyền điều ánh lạ thường nhưng nó cũng là một lợi thế trời cho hiếm thấy.

    Còn điều thứ hai là gì nhỉ?

    Anh ko nhớ và cũng chẳng thể nổi.

    Là gì ấy nhỉ?

    Chắc chắn là phải có rồi.

    Điều thứ 3 thứ 4 thì sao?

    Có lẽ là anh vẫn nhớ.

    Anh gặp được một cô gái mái tóc màu nâu nhẹ, nhỏ nhắn và dễ thương.

    Vô tình nhưng đôi lúc nhìn thấy anh đắm say.

    Anh rất thích cô ấy, đẹp tựa thiên thần có lẽ định mệnh cho ta gặp nhau, tơ duyên như hiện hữu ra thực tại.

    Dù rằng từ phía xa cũng có thể nhìn thấy được.

    Nhưng mà nếu tiến đến thì chắc rằng mình lại bỏ quên điều gì nữa vậy.

    Khẽ mở đôi mắt chứa đựng sự nổi mệt anh nhìn ra phía sau mình chỉ toàn khoản tróng vắng, đúng tồi anh đang ở nhà tắm sân vận động nên nó phải thế.

    Chung quanh anh cũng chỉ còn tiếng nc vang dội.

    Nếu ở nhà thì có lẽ đã có tiếng bước chân vang lên phía ngoài, tiếng nói êm tai từ cánh cửa phòng tắm.

    Hình bóng ai đó trong có vẻ gày nhưng khá cao ko quá nhỏ bé.

    Nhưng cũng chẳng thể nói rằng là cao lớn.

    Một cơ thể bình thường.

    Nếu rời khỏi phòng tắm có thể tiến về phòng ăn thưởng thức món ngon.

    Cậu ta nhìn từ phía anh trong tâm trí giản dị, có phần thô sơ nhưng lại chẳng thể buông tay bỏ lỡ.

    Thân thể ấy nếu anh ôm thật chặt vào rồi vừa đầu vào mái tóc bòng bềnh mà xoa nhẹ, có lẽ sẽ dễ chịu và êm ái biết chừng nào.

    Nhưng anh có lẽ đã hay đã rất lâu chưa từng làm điều ấy?

    Có bao h ôm chặt lấy thân ảnh nhỏ bé âu yếm chưa nhỉ?

    Anh ko nhớ, có lẽ đã là chưa từng.

    Nhưng với cô gái kia có lẽ đã từng khi mà thân sát anh chưa hòa vào lan nc biển rồi ở ngay đây.

    Khi mà anh ở một nơi khác hiện tay.

    Khi anh ko còn trẻ như bây h khi mà anh còn chưa từng đánh mất em.

    .....

    Ushijima:/ đúng rồi khi mà anh chưa từng đánh mất em....

    Mất em....

    Mất em thật rồi..../

    Anh chậm rãi khó khăn nói lên từng câu khe khẽ làm anh đau đến nổi khôn siết.

    Gục mình vào cách từng lớp gạch men có phần lạnh lẽo với thân sát anh làm bản thân nhớ ra hơi ấm từ thân thể đó cũng vậy.

    Lạnh lẽo mà chẳng còn chút hơi ấm nào nữa..

    Phút giây anh nhớ ra khi anh nhìn lại phía sau tâm trí mình chẳng còn em nữa.

    Anh mất em ngay khi anh chẳng thể nhớ nổi.

    Anh mất em ngay khi anh trao gửi con tìm mình cho người khác.

    Anh mất em ngay từ giấy phút con tim anh mở lối cho bao kẻ ngoài kia.

    Nước mắt hòa lẫn vào làn nước ấm nước lăn dài trên mắt anh, đến khi nhận ra anh còn chẳng thể biết đc mình đã khóc từ giây phút nào nữa.

    Đôi mắt anh yên vị lên đôi bàn tay thô ráp của mình....

    Đôi tay vụt mất lấy cánh tay quấn đầy băng gạc.....

    Để rồi thể sát chìm đại dương.

    ....

    Mắt anh đo đỏ ngay mí.

    Tim anh đau nhói chẳng thể dịu lại....

    Anh nhớ em đến bao lần chẳng biết ....

    Từ giây phút nào em chẳng còn kề bên.......
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    31


    18h40p Nhật bản

    Yamaguchi Tadashi 21 tuổi

    Sinh viên trường đại học Todai (Tokyo).

    Bước về nhà, căn đc thuê tại một khu chung cư gần trường.

    Thân thể anh mệt mỗi lăn dài trên sàn ngay khi vừa khóa lại cửa.

    Nằm trên bục thềm lăn mình lại ngước đôi mắt u sầu lên trần nhà tăm tối.

    Sinh viên năm hai của khoa Kỹ thuật công nghệ.

    Ko bao lâu nữa anh sẽ ra trường , làm ăn sinh sống, kết hôn rồi quay về trật tự như trước...

    Là như trước.

    Sớm thôi anh lại quay về như trc, nơi mà công việc chồng chất đc sử lí nhanh chống, nơi mà thời gian với anh dài như vô tận.

    Nơi mà về nhà chăn ấm, nệm êm, thức ăn, bồn tắm đều tươm tất.

    Nơi mà ai đó sẽ đơn chào anh ngay khi anh về ôm lấy thân sát mệt mỏi, cơ thể áp sát vào nhau nhịp tim tựa như một.

    Câu nói dịu dàng dễ nghe.

    Thân ảnh nhỏ bé trc mắt với mái tóc ...

    Mái tóc ...

    Mái tóc..

    Yamaguchi:" mái tóc là màu gì nhỉ Đen hay là màu cam....

    À phải rồi là Cam...

    Là màu cam ...

    Màu cam ....

    Hay là mày đen mình chẳng nhớ nổi nữa"

    Lẩm bẩm với suy nghĩ trong trí ốc.

    Đến khi anh nhận ra câu trả lời thì lại mệt mỗi lấy đôi tay chai sạn áp lên mặt che đi khoản ko trc mắt mắt.

    Tâm trí anh vang vọng những hình ảnh mờ nhạt, nơi mà anh từng ở, từng sống, từng là nhà anh.

    Ấm áp và dịu dàng

    Âm thang lạ kì vang dài trong trí ốc anh nhớ lại điều gì đó bị chôn vùi sâu dưới mười tất tất.

    Thứ mà đang bị đào lên sâu trong tâm trí mai mục.

    Là em...

    Là hình bóng em từ phía sau.

    Anh lại nhớ đến thân ảnh nhỏ mái tóc bồng bềnh màu cam, trong căn nhà xinh xắn mở cửa đón chào anh sau cơn giá rét về đêm.

    Là màu cam chứ chẳng phải màu đen.

    Hay là màu đen, màu đen của mái tóc dài ống mượt.

    Thân thể bé nhỏ và ấm áp hơn.

    Đôi chăn ngăn ngắn lon ton đến ôm anh khi về nhà.

    Đôi điều luyên thuyên như tuổi đôi mươi.

    Chứ chẳng phải tiếng cười khúc khích trên khuôn mặt hiện hữu rõ mệt mỏi xanh xao.

    Ko phải người mà khi vừa lo việc nhà rồi lại gấp gút tăng ca đến khi trời tờ mờ sáng.

    Đôi môi ko khô ráp.

    Đôi mắt ko thăm lại, hay sưng lên khi phải thức thâu đêm vì đều gì nhỉ.. vì gì....

    Mắt anh lại khẽ nhìn thấy khoản ko mịt mù.

    Đèn nhà vẫn chưa mở ko gian có phần lạnh lẽo.

    Ko còn mùi hương của thức ăn ngon lành, ko còn hơi ấm phát ra từ làn nước ấm nóng.

    Anh ko còn em kề bên chỉ có người được anh yêu ở hiện tại.

    Nhưng anh lại ko đến gặp cô ấy vì đơn giản anh vẫn chưa thể yêu cô ấy ngay khi anh vẫn như vậy.

    Đẹp tựa làn nước trên mặt hồ phẳng lặng.

    Anh yêu mái tóc và đôi mắt tươi tắn.

    Anh yêu sự ngay thơ khi anh kề bên, yêu cái cách yếu đuối khi anh ôm vào lòng.

    Cô ấy nhỏ bé, và cần anh hơn em ko?

    Là định mệnh nên anh cần cho cô ấy những điều tuyệt vời nhất.

    Vì anh và cô ấy là định mệnh.

    Là duyên trời định...

    Yamaguchi:" aa~ haha...

    Đúng rồi là định mệnh....

    Vì là định mệnh...

    Nên...

    Anh ...

    Cần cho cô ấy....

    N-Những..

    Điều tốt nhất...

    Vì là định mệnh mà"

    Mắt anh ửng lên, đôi mắt anh đau rát khi kiềm nén.

    Anh nhận ra đôi điều mà chính anh tựa như quá khờ dại.

    Vì anh và cô ấy là định mệnh nên anh cần yêu cô ấy....

    Nhiều hơn em.. ........?"

    Em sẽ chẳng bao h tiến vào lòng anh ôm lấy anh ngay khi em buồn cả....?

    Ngay cả khi tay em bị tuôn chảy hàng máu đỏ tươi như rựu vang năm 1961.

    Cánh tay rách ra mảng lớn.

    Máu tuôn ra ko ngừng dính vào sàn nhà và da thịt em run lên ko ngớt.

    Sắc xanh hiện hữu trên đôi ray lành lặn run lên bần bật che đậy đi sắc đỏ tuôn trào.....

    Ngay khi em mệt mỏi rồi ngã gục cũng ko tiến về anh mà khóc lên từng cơn trong lòng mình....

    Nếu thấy anh có lẽ em chỉ lau nước mắt rồi lủi thủi đi đến nơi nào đó mà chẳng có anh.

    Yamaguchi:" hức....

    Vì sao chứ Shouyou...

    Vì em biết điều ấy saooo...

    Ức...

    Shouyou..

    Shouyou .....

    Anh nhớ em...

    Shouyou...

    Anh nhớ em....

    Rất nhơ em ....

    Ức"

    Nước mắt anh tuôn rơi khỏi má, khẽ lọt xuống vành tai rồi lại hòa mình vào sàn nhà giá lạnh.

    Anh gọi tên em từng cơn nứt đoạn khe khẽ trong lòng mình quằn quại những ngôn từ đau nhứt trái tim anh...

    Anh nhớ em đến nổi chẳng thể kiểm soát nữa.

    Anh lại nhớ em biết bao....

    Vì em biết mình chẳng là định mệnh nên sẽ chẳng bao giờ khóc trước anh....

    Vì anh ko phải là của em sao ....

    Vì thế em sẽ chẳng bao h nằm trong lòng anh mà khóc.

    Anh nhớ em...

    Rất nhớ.

    Anh nhớ lấy gò má ửng hồng., cười tươi trong hàng hoa hướng dương, gió thổi lên từ biển cả làm mái tóc em đu đưa trong nắng hạ.

    Anh nhớ em đến nổi chỉ muốn em ngay bây h.

    Anh nhớ em nhớ em đến dường nào....

    Giá mà khi ấy.

    Anh có thể tiến lại ôm em khi ta vừa...

    Quay về......

    Căn phòng chỉ 1 màu tối lấp lóe ánh sáng của hoàng hôn đang dần lụi tàn . ko gian to lớn chỉ còn lại tiếng thút thít gọi tên em trong tuyệt vọng.

    Sẻ mắc bao lâu để em mong rằng anh hãy quên em mà sống ....

    Yamaguchi/ Shouyou anh yêu em đến nổi ...

    Ức ...

    Khi em quay về với biển cả ....

    Anh mới nhận ra, anh yêu em hơn những gì anh nghĩ ..../

    Anh nằm đấy trên thềm nhà lạnh lẽo, dưới đôi ba lớp áo.

    Mái tóc màu xanh thẫm áp mình vào mặt sàn tăm tối.

    Con tim của chàng trai nhường như bị bốp chặt đến khó thở.

    Giá rằng chính anh có thể nắm lấy đôi bàn tay ấy ngay lúc này.

    Anh yêu em, yêu em nhiều đến nổi định mệnh với anh dường như chỉ là một thử thách.

    Một thử thách mà đất mẹ đặt ra với anh.

    Và anh đã thất bại.

    Thất bại trong sự ê chề.

    Uất đến nổi anh ko thể làm đc gì.

    Anh thất bại vì đánh mất em.

    Đánh mất người anh yêu trong hạnh phúc chớp nhoáng.

    Em ơi yêu em mãi chẳng thể hiểu nổi mình.

    Đến khi nhận ra, mất em rồi lòng đau tựa rằng ngàn mảnh thủy tinh đâm vào linh hồn của kẻ thất bại.

    Đâm sâu vào thanh quản chẳng nói đc lời thề thốt nào khiến em buồn bã.

    Yêu em?

    Anh yêu em mà phải ko??...

    Phải, yêu em đến nỗi anh dường như chẳng thể thiếu em rồi.

    .......
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    32


    Gió hạ đẹp đẽ, nắng ươm mình trên cách đồng xanh bất tận.

    Hạ mình lên mái tóc cam đu đưa theo làn gió.

    Thân ảnh chơi đùa trên bãi cỏ xanh ươm màu của Hạ.

    Lăn nhào trên đồng cỏ phía xa kia là biển cả.

    Tay nắm lấy tay rồi dẫn dắt thân sát điêu đứng ra phía khơi xa.

    Những hạt nước mát lạnh lơ lững trên ko gian dường như ngưng động lại.

    Mảng xám xịt ùa đến xóa tan đi vẻ đẹp trước mắt.

    Buông đôi tay kia bỏ lại thân sát với đôi mắt mờ nhạt.

    Bước ra bãi biển chỉ còn lại sắc xám u uất.

    Thể sát hòa vào làn nước rồi dần chìm xuống.

    Hai thân ảnh nhìn thấy nhau rồi như hiểu đc mà muốn tiến lại với cậu.

    Có cố gắng nhưng chỉ nhận lại thất bại.

    Thân thể bất động ngắm nhìn thể sát lơ lửng trong lòng biển cả rồi dần chìm sâu vào đáy vực.

    Đứng trc hình ảnh đc chiếu lại trong tâm trí.

    Đôi mắt anh u uất mà nhìn lại nó.

    Người kế bên anh cũng giống anh mà nhìn ngắm nó.

    Đôi mắt anh mệt mỏi khẽ thở dài.

    Cảnh phim vẫn chiếu nhưng lại là sắc hồng nở rộ.

    Dường như đã quen thuộc với điều này mà cũng chỉ biết ngắm nhìn.

    Atsamu:" Samu anh mệt quá....

    Em lại nhớ Shouyou rồi đúng ko"

    Osamu:" Anh cũng giống em vậy Chumu...... anh cũng nhớ shouyou rồi đúng ko"

    Đồng tử co giản đi theo từng khung cảnh.

    Hai thân sát, hai linh hồn đc nối kết, phiêu linh giữa lòng đại dương bất tận của quá khứ.

    Hai kẻ tù tội mắc kẹt trong lòng giam lựa chọn.

    5h30p

    Đôi mắt dần hé mở với hàng lệ lăn dài trên gò má.

    Nhìn thấy người anh em sinh đôi trc mắt mình họ tựa như hiểu đc ý nhau mà thẩn thờ đôi chút.

    // Chumu ....

    Em Rất nhớ Em Ấy //

    // Samu .....

    Anh cũng Rất nhớ Em Ấy//

    // Em ấy .....

    Em ấy ...

    Là ai//

    // ko biết nữa....

    Em ấy...

    Sẽ là ai///

    // em ấy sẽ là ai//

    // là ai//

    // là em ấy//

    // là Shouyou //

    // Đúng rồi em ấy là Shouyou ....

    Là Hinata Shouyou//

    // Nhưng em ấy ko phải định mệnh ...//

    // Nhưng em ấy yêu ta hơn bất cứ ai trừ Cha mẹ chúng ta //

    // là cái giá sao//

    // là cái giá//

    // Anh muốn gặp lại Em ấy//

    // Em cũng vậy...

    Rất muốn//

    ......

    // Rất nhớ//

    Quán ăn nhỏ đã mở đèn thâu đêm.

    Ko gian chỉ còn lại những lời nói vô nghĩa lơ lửng phía trong.

    Nước mắt làm ướt mặt bàn phẳng lặng , sàn nhà, tạp dề, áo họ, và cả linh hồn họ.

    Ly bia cạn đáy lúc 5h20p và vẫn vậy lúc 5h30p.

    Hai linh hồn hai thể sát, tựa như là một vì vốn dĩ họ là một.

    Trái tim đều đau nhói vì cái giá phải trả.

    Mắc kẹt lại nơi này trên nhân thế.

    Nhận ra sự thật dối trá.

    Rất nhớ thân ảnh và linh hồn thiếu niên ấy.

    Nước mắt chảy từ đồng tử khô cạn.

    Lăn dài xuống mặt bàn vương vấn hình ảnh anh phản chiếu trong nó.

    Con tim đau nhói chờ đợi ngày định đoạt.

    Mài mòn linh hồn theo thời gian, hay chết sâu dưới lớp đất dầy nơi bình nguyên xa xôi.

    Trời ửng sáng, sắc uất đèn đường chớp nháy lấp lóe ở mọi ngõ ngách, phố phường vang dội tiếng xe cộ.

    Dòng người lướt qua nhau như đại dương bất tận.

    Thế giới bao la rộng lớn vụt tay nhau dù chỉ đôi chút có thể lạc mất nhau dù chỉ 1 giây.

    Xin đừng nắm chặt đôi tay đến nỗi đau nhứt, rồi lẵng lặn buôn bỏ chẳng thể níu kéo nổi.

    Đừng để thân sát em níu kéo nếu ko thể tiến lại ôm em.

    Chân em nhứt mỏi lên cả chẳng thể đi được.

    Em có thể bay lên bầu trời xanh bất tận, áp chân mình vào mặt kính vỡ nát.

    Nhưng ko thể đi được đến nơi anh đang đứng.

    Nên xin đừng nhìn em từ phía xa rồi vô tình bỏ lại em phía sau mình.

    Thủy tinh đã chính chặt lấy chân em đầy màu rựu đỏ.

    Em ko thể bay vì cánh em đã bị cắt bởi đôi tay em.

    Em ko thể bay cũng chẳng thể chạy em chỉ biết khụy xuống mặt lẳng lạnh giá để nó ướm nhuộm lên em màu sắc nó mang.

    Đôi chân trần áp vào tủy tinh lạnh giá sửi ấm nó bằng dòng chảy đỏ tươi ấm nóng.

    Em ko thể đi được ...

    Ko thể đi được...

    Nên xin hãy tiến lại mà ôm em....

    Em ko muốn khép mình vào nơi tăm tối rồi lấy thủy tinh chảy ra từ mi mắt xoa diệu lấy thể sát.....

    // Em cũng là con người, em cũng là vợ anh, xin đừng để em lại nơi tăn tối, em cũng cần được yêu như bao người....

    Tại sao lại ko thể ôm em?//

    // Em là vợ, phải em đã là vợ...

    Đã từng là vợ...

    Đã từng...

    Đã từng ...Đúng không..?

    Em ko thể yêu anh ko phải vì em không muốn yêu anh...

    Mà vì yêu anh rồi em sẽ lại kéo theo anh vào nơi đáy biển....

    Em cũng ko thể yêu ai....

    Vì em ko thể yêu ai được nữa...//

    Vang vọng bên tâm trí họ, mắt đối mắt nhìn nhau, đôi mắt có phần thăm lại khi thức thâu đêm.

    Họ hiểu ra rằng ko phải em ko muốn họ mà là vì họ chưa từng...

    Muốn có em.

    Có giây phút nào yêu em?

    Có anh có yêu em?

    Atsumu:" phải anh yêu em rất yêu em"

    Osamu:"Atsumu đừng luyên thuyên nữa ...

    Em ấy ko ở đây....

    Và sẽ ko nghe đc lời ta nói....

    Dù rằng em ấy đang hiện hữu ngay đây .....

    Trong tâm trí chúng ta"

    Atsumu:" Em ấy ko yêu mình sao Samu"

    Osamu:" em ấy có yêu mình mà phải ko Chumu?"

    Atsumu:" chúng ta từng yêu em ấy đúng ko"

    Osamu:" có lẽ trong tích tắc, mình lạc mất em ấy rồi"

    Hai kẻ điên ngồi đối diện nhau, mắt đối mắt họ nhìn nhau như thể nhìn lại chính mình.

    Tìm kiếm câu trả lời từ nơi tăm tối của linh hồn.

    // bíp bíp bíp//

    Chuông điện thoại vang lên từ căn phòng tăm tối.

    Ánh sáng phản chiếu lên trần nhà và đánh thức kẻ bất tỉnh trên mặt sàn băng giá.

    Yamaguchi anh bất tỉnh sau cơn dằn vặt lần nữa.

    Mắt anh đau nhức, sưng lên vì thủy tinh đã chảy ra khắp đôi mắt làm nó đau nhức tột cùng.

    Nhìn nhắm điện thoại đang rung lên từng nhịp trên sàn nhà anh khẽ mệt mỏi mà với tay bắt máy.

    Là bạn anh, người bạn thân chí cốt cùng chung cảnh ngộ như anh.

    Tsukishima/: Yamaguchi...

    Báo với giảng viên rằng hôm nay tôi nghỉ được không...

    Tôi cảm thấy hơi mệt.../

    Chất giọng anh khàn đặt lại và có vẻ như anh vừa khóc...

    Âm vang từ điện thoại phát ra bên kia đầu dây làm bản thân hiểu được không chỉ mình anh mà còn có Tsuki cùng chung cảnh ngộ.

    Yamaguchi:/ Xin lỗi Tsuki...

    Hôm nay tớ cũng mệt....

    Tớ nhớ em ấy quá...

    Tớ nhận ra bản thân mình vừa thua ván cược lớn nhất cuộc đời.....

    Cái giả phải trả có phải quá đắt ko Tsuki..../

    Mắt anh nhìn ngắm lên trần nhà trơ trội.

    Giọng anh cũng khàn đặt lại vì mệt mỏi, nói với bạn mình về những gì mình nhận ra.

    Anh buồn bã với mớ hỗn độn trc mắt.

    Tâm trí anh trống rỗng xúc cảm dù có muốn tuôn trào ra sau từng lời nói, thì có lẽ cũng chẳng thể thoát ra nữa vì anh đã mệt mỏi.

    Tsukishima:/ cậu khóc nguyên đêm sao Yamaguchi/

    Yamaguchi:/ ừm...

    Đúng vậy, vì tớ rất nhớ em ấy/

    Tsukishima:/ tớ cũng vậy...

    Rất nhớ...

    Tớ tự hỏi liệu rằng em ấy đang ở nơi đâu....

    Này Yamaguchi thật khó khăn để nhặn ra rằng mình, đã mất đi điều gì đó đến cả chính mình còn không nhận ra phải không..?./

    Yamaguchi:/ Đúng vậy Tsuki....

    Rất khó và thật khó... /

    Tsukishima:/ Tớ tự hỏi liệu rằng còn điều gì nữa mà mình chưa nhận ra...

    Bên trong nơi tăm tối đó vẫn còn thứ gì đó động lại mà chẳng thể nhận ra được...

    Có lẽ đến khi biết được nó còn đau khổ hơn thế này.../

    Yamaguchi:/Tsuki tớ ko mong nó xảy ra với tớ hoặc cậu...

    Hay tất cả chúng ta/

    Những kẻ nằm sâu trong nơi lạnh lẽo và tăm tối.

    Nơi mà họ tiềm kiếm mãnh vỡ bị đập nát bởi đôi tay này.

    Rải rác khắp nơi trong không gian.

    Đi đôi ba bước là thấy, là nhận ra, là hiểu được.

    Nhưng càng đi càng đi lại càng thưa thớt dần.

    Khó khăn đến nổi chẳng biết nơi nào để tìm kiếm nữa.

    Nó không vỡ nát đến vậy, chỉ là nó bị chôn vùi thật sâu, thật sâu nơi nào chẳng thể nhớ nổi.

    Tại sao lại là thủy tinh chứ chẳng phải thứ khác, Anh biết không?

    Vì trái tim linh hồn và thể sát tất cả trong chúng đều đẹp đẽ đến nao lòng.

    Thủy tinh rất đẹp nhưng nó lại rất mong manh.

    Như nước mắt của Rupert anh có thể đập vào nó từng cú đau điến nhưng chẳng thể nào vỡ được, nhưng chỉ cần anh vô tình bẻ gãy phần đuôi thì chính nó cũng vỡ tan theo mây khói.

    Thủy tinh đẹp thật anh có thể đặt lên nó hàng ngàng cân nặng nhưng chỉ cần anh đâm vào viền cạnh, hay đánh rơi vào nó chiếc búa anh cầm trong tích tắt nó cũng vỡ nát rồi.

    Thủy tinh tinh rất đẹp phải ko, ai bảo thủy tinh ko thể mạnh mẽ chỉ là đôi khi nó có thể chịu được hàng ngàng thứ đâm vào nó ko ngớt.

    Nhưng chẳng thể chịu nổi 1 lực rơi nhỏ bé từ chiếc búa anh cầm.

    Đến cả nổi âm vang của tần số nơi anh cất lên cũng đủ để nó quay về cát biển.

    Lạ thật thủy tinh mạnh mẽ đến vậy nhưng chẳng thể chịu nổi sức rơi bé nhỏ của chiếc búa, thay vì cách anh dùng nó đánh vào thủy tinh từng cơn đau điến.

    Có thể chịu đựng được hàng trăm thứ nhưng chẳng thể chịu được một cú rơi vô tình.

    Thảm hại giống em đúng không.

    Em vỡ nát như thủy tinh lại còn bị chôn vùi vương vãi khắp nơi.

    Em chẳng biết mình đang ỏelw chốn nào nơi tắm tối này khó khăn và lạ kì.

    Mong rằng thể sát và linh hồn em được xoa dịu sưởi ấm bởi trái tim anh để ta có thể quay lại.....

    Lần nữa..
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    33


    Kita:* nơi nào đây....

    Mình lại đang mơ à...

    Nơi này quen quá*

    Đứng gần bên con suối nhỏ sỏi đá áp vào lòng bản thân anh tựa như thật.

    Bóng râm ríu rít đung đưa theo từng làn gió nhỏ.

    Con suối tươi mát có cậu thiêu niên trẻ chơi đùa cùng ai đó.

    Thân ảnh đó mờ nhạt với anh nhưng mái tóc lại ửng lên sắc cam thân quen.

    Trước mắt anh là định mệnh của anh, người rồi sẽ cùng anh kết hôn....

    Khi mà ...

    Khi mà ...

    Khi mà cuộc sống quay lại đúng vị trí vốn có của nó.

    Thân hình cậu ta nhỏ nhắn lom khom tạt nước cùng cậu.

    Thân ảnh cậu mờ nhạt quá, nó bị che lại bởi chiếc nón rơm trên yên vị phía trên mái tóc

    Anh muốn tiến lại, tiến lại gần hơn nữa....

    Để nắm lấy tay....

    Nắm lấy tay...

    Tay ...tay

    Cậu ấy:" Tay ai vậy Shin_chan...

    "

    Âm thanh vang lên giữa đất trời dịu mát.

    Anh đứng đó chẳng thể nhút nhích, tai anh có phần ù đi và đôi mắt lờ mờ mất dần tỉnh táo.

    Kita:" là tay em ...

    Tay em"

    _:" Không phải tay em sao Shinsuke....

    Không phải em sao"

    Mắt đối mắt anh nhìn thấy cậu khi còn 16t nhỏ nhắn thật, như lần đầu anh gặp cậu vậy.

    Nhưng âm vang từ thanh quảng thốt ra vẫn ồ ạt vào trí ốc anh.

    Cậu bên tay trái còn cậu ta bên tay phải.

    Hai đôi mắt nhìn anh, nhìn lấy thân sát bất động trc mắt.

    Cậu ta:" Shin_chan, shin_chan sẽ chọn em đúng không"

    Mắt đối mắt với cậu mỉm cười rồi nhìn anh cười đùa.

    Anh sẽ chọn cậu ấy hay anh sẽ chọn em.

    Chắc chắn là cậu ấy vì đó là lẽ thường tình mà phải không.

    Ki:" phải rồi anh sẽ chọn ...

    Em"

    Cậu ta:" Hì hì em biết mà Shin_chan"

    _:" Vậy tại sao anh không chọn em vậy Kita_san"

    Hai thân ảnh ôm lấy nhau trc mắt cậu, anh nhìn thấy cậu từ phía sau lưng chập chờn trc câu hỏi rồi cũng bình thản trả lời.

    Kita:" Vì em sẽ chẳng bao giờ ôm anh khi buồn ....

    Ngay cả khi tay em ứa đày máu....

    Vì em chẳng yêu anh...

    "

    Mắt anh khẽ công lại nhìn cậu trong xa lạ.

    Tim anh bỗng chốc nhối lên từng cơn.

    Anh ko biết vì sau, cũng chẳng hiểu tại sau nó lại thế.

    Anh không hiểu tại sau mắt anh lại mù mờ trc cậu như thế, chỉ là nó lại nhìn rất rõ nguoief con trai kế bên anh.

    _:" Vậy tại sau anh ko thể tiến lại ôm em....

    Kita _ san tại sao vậy"

    Câu hỏi lại xuất hiện lần này anh cũng chẳng bất ngờ nữa mà định trả lời.

    Nếu hoàn thành nó anh sẽ thoát khỏi đây rồi sống tiếp, sống tiếp quãng đời thuận lợi mà đất trời đã cho anh biết.

    Thời gian vẫn trôi, đã trôi qua rất lâu nhưng anh vẫn ko thể trả lời.

    Câu hỏi rất dễ phải không nhưng sao anh không trả lời vì anh không nhớ, hay vốn dĩ ngay cả anh cũng chẳng biết nổi.

    _:" vì anh ko yêu em đúng không....

    BingBon đúng rồi nè.....

    Vì anh chưa từng yêu dù chỉ ....

    Một chút thôi đúng không Kita....."

    Thân ảnh em dần đc anh nhìn thấy lại rồi.

    Mái tóc cam thân hình như hồi cấp 3.

    Có phần nhỏ nhắn hơn anh nhỉ, dù sao cũng chỉ là thân ảnh của cậu hs cấp 3 bth cả.

    Nhưng có điều gì đó anh không thể nhìn thấy được.

    Vẫn là cậu nhưng khác lạ quá.

    Mắt cậu, mắt cậu mờ đục ko hề có chút ánh sáng nào cả.

    Không gian thay đổi, cậu đứng bên trong căn nhà quen thuộc, thân thể gày gò, xanh xao mang chiếc tạp dề màu vàng đã cũ quần áo xọc xệch mái tóc cậu đậm dần chẳng chút tươi tắn.

    Nhưng người kế bên anh lại trong sáng sủa hơn và ...

    Nhìn cậu ấy dường nhue được tỏa sáng hơn cả em vậy.

    Nơi anh đứng thật đẹp còn nơi của cậu lại tăm tối thật.

    _:" Shinsuke_ san em là vợ anh mà đúng không"

    Thân ảnh dần chuyển biến cậu có thêm vết ửng đỏ một bên má, màu sắc của nó có phaanfnjhajc đi như thể chuyển sắc tím.và xanh lạ thật, giờ thì nhìn cậu nhỏ bé hơn cậu ta rồi đúng không

    Hàng trăm thứ trải dài trc mắt anh về cậu, nơi cậu đứng, chổ cậu ở, vết xước ra cả da thịt trên cánh tay cậu.

    Tất cả những gì ký ức trong cậu điều hiện hữu ra trong mắt anh.

    Dừng lại, tất cả đều dừng lại trc mắt anh ko còn gì nữa, chỉ còn cậu ta kế bên anh tỏa sáng dựa vào lòng anh mà thiếp đi.

    Anh nhìn cậu ấy, trong anh có chút gì đó nhoi nhói lên từng nhịp.

    Đây được gọi là định mệnh là định mệnh đời anh.

    Sinh ra vốn dĩ là của nhau nên cậu với anh tựa như cánh hoa trên cao chạm rãi áp vào lòng ngực anh yên vị nơi ấy.

    Còn cậu nơi phía xa kia ngắm nhìn anh.

    Đôi mát chạm nhau.

    Cậu vẫn thanh ảnh đó nhìn anh, miệng khẽ run lên cười tươi gãi đầu trong sự buân khuân khó nói nên lời.

    _:" Shin_chan chúc anh hạnh phúc, Tạm biệt anh"

    Vãy tay tạm biệt bóng dáng cậu dần dần biến mất khỏi nơi anh để lại anh cùng cậu ấy kề bên nhau.

    Nơi lễ đường xuất hiện trc mắt anh.

    Hình ảnh anh và cậu ấy trao nhẫn hôn nhau rồi chụp một tấm ảnh đám cưới hiện hữu ra trc mắt anh.

    Nhìn ngắm cảnh vật phía trc, anh nhìn nó rất quen thuộc bức ảnh rất quen tựa như rằng anh đã trải qua nó.

    Phải anh đã từng.

    Ngồi tro g tấm ảnh đó với ...

    Với ai....

    Chắc chắn ko phải em nữa rồi.

    Anh chỉ biết mình đã từng kết hôn,nhưng anh chưa từng biết mình đã trao nhẫn cho bất kì ai ngoài cậu ấy.

    Cậu ấy là đầu tiên là duy nhất đó Kita_san.

    Không phải bất kì ai khác nữa chỉ là cậu ấy thôi đúng không.

    Anh chưa từng trao nhẫn cho ai ngoài cậu ấy cả đúng không.

    Kita:" Không phải....

    Mình nhớ là vó.

    Có ...

    Một ai đó ....

    Ai đó ...

    Là ai đó...

    "

    / không có ai ngoài cậu ấy cả đâu Kita_san"

    Kita:" không phải chắc chắn là có ai đó ...

    Anh chắc chắn là có ai đó "

    / anh khờ thật làm gì có ai ngoài cậu ấy chứ/

    Kita:" không không phải....

    Chắc chắn là có ...

    Ai đó ...

    Thân ảnh đó....

    Chắc chắn ko phải em ấy"

    / anh khờ thật ko phải đâu/

    Kita:" ko ko phải chắc chắn là đã từng mà m...

    Chắc chắn là có...

    Đã từng có rồi có mà"

    Âm thanh cảu anh vang vọng ra khắp nơi.

    Chung quanh dần tỉnh lặng chỉ xong lại màu trắng tinh khoi ko tì vết.

    Có thân ảnh cậu đứng trên bãi cỏ lấy tay giữ vững lại chiếc nón lá chờ đợi điều gì đó chẳng xuất hiện nữa.

    5h46p

    Anh tỉnh dậy trong cơn say giấy mơ kéo dài.

    Mắt anh rơi lệ đã bao lâu rồi.

    Vài giấy...Hay vài phút lẻ.

    Anh ko biết....

    Anh chỉ biết rằng trái tim mình đã lại vỡ nát vì tìm lại được mảnh thủy tinh bị chôn sâu xuống 10 tất đất.

    Trc mắt anh là em.

    Sao em lại ở đây, ở nhà anh và trong căn phòng của anh.

    Em nhìn anh với vẻ mặt thất vọng.

    Chỉ tay vào chiếc ví kế bên.

    Môi em mấp máy vài câu từ làm anh thờ thẫn.

    _:" Anh đã bảo em ko yêu anh nên anh hãy đừng nghĩ đến em nữa....

    Giả dối cả thôi anh ạ.....

    Nếu anh chỉ yêu em khi em còn tươi trẻ thì.

    Xin anh hãy yêu cậu ấy đi vì cậu ấy vẫn luôn xinh đẹp hơn em biết bao lần đi nữa....

    Hãy thương cậu ấy thay vì chỉ yêu...

    Linh hồn em giờ đã mỗi mệt...

    Anh ko yêu em anh chỉ yêu em vì em là em.....

    Nên xin hãy thương lấy cả tâm tình cậu ấy....

    Hơn cả những gì anh có thể...

    Thương lấy tất cả từ cậu ấy anh nhé...."

    Thân ảnh em dần tan biến thành những mảng bong bóng lạ kì nỗ lốp bốp tựa như bọt biển dần dần tan biến trc mắt anh.

    Kita:" Shouyou...

    Anh yêu em mà"

    _: "vậy tại sao anh lại yêu em....

    Vì em là Hinata Shouyou sao....

    Nếu vậy thì có trăm người tố hơn đấy anh...

    Hãy yêu họ thay vì yêu em...

    Anh sẽ không phải khổ giống em đâu ..

    Ko bao ..

    Giờ"

    Thân ảnh em biến mất để lại anh với vẻ mặt u sầu, thẩn thờ trên giường ngủ.

    Tay anh đang cầm chiếc nhẫn cỏ anh chưa đưa em khi anh quay về.

    Anh nhìn nó, càng nhìn anh càng nhớ em.

    Anh nhớ ra rằng vì sao mình lại yêu em.

    Vì sau em ở bên anh lâu đến vậy, và rồi vì sau em bỏ anh ở lại.?

    Buồn cười thật đến bây h anh mới nhận ra em đã từng yêu anh nhiều đến mức nào.

    Đầu anh gục xuống nước mắt anh rơi ướt đẫm xuống ga nệm tay anh nắm chặt lấy chiếc nhẫn.

    Anh sai rồi anh đã sai rồi.

    Anh vẫn thật ngu ngốc đến nỗi, người là vợ anh là người yêu anh hơn bất cứ ai.

    Đã bị anh bỏ lại ra sau.

    Kita:" Em ơi....

    Xin em....

    Ức anh xin lỗi em Shoyou...

    Anh thất bại thật rồi em ạ....

    Ức...Shouyou"

    Anh nằm trên tắm chặn tau cầm chắc lấy chiếc nhẫn là thứ cuối cùng anh có thể thấy em.

    Anh ko có ảnh em cũng càng ko có số của em anh ko có bất cứ thứ gì về em cả.

    Vậy thì anh có còn được gọi là yêu em không

    Anh ta nhớ em, nhớ đến mỗ chỉ luôn.miệng nhắc đến em.

    Thảm bại trc tất cả, lòng anh đau nhói lên vì sự thật cay đắng này đang diễn ra ngay trong tâm trí anh.

    Kita:" ức em ơi, tôi yêu em...xin em hãy tha lỗi cho kẻ như anh....

    Shouyou...

    Ức shouyou anh nhớ em....

    Anh rất nhớ em"

    Anh nằm co ro trên nệm thân ảnh anh cuộn lại miệng lẫm bẩn tên em.

    Quanh anh mảng sáng từ cửa sổ chiếu vào.

    Tia sáng nhẹ vượt qua lớp giấy chắn của cửa sổ.

    Áp mình vào thân sát anh.

    Anh gục trên chăn nệm êm ấm.

    Căn phòng đậm nét nhật bản.

    Chiếu Tatami màu xanh lá nệm màu trắng tinh khôi rặng rãi ấm áp.

    Chiếc mềm màu xanh lá đậm với họa tiết hình trúc đan xen nhau.

    Trên nó ướt đẫm những giọt nước kì lạ, có vị mằn mặn của biển và ấm nóng hòa vào nó.

    Mắt anh vẫn còn đẫm lệ nhìn chung quang, rồi dừng lại nơi cánh cửa khẽ hé mở từa bao giờ.

    Sân vườn với lớp cỏ nhỏ tươi mát.

    Sắc vàng hạ mình trên nó làn gió nhỏ khẽ đu đưa và chạy đi khắp hành lan ở hiên nhà.

    Vẻ đẹp trc mắt khác lạ so với những gì trong anh.

    Xinh đẹp và ấm áp.

    Ánh sáng xuyên qua lớp giấy trắng đục tựa như nước vo gạo áp vào đôi tay anh.

    Mắt anh chỉ còn vẻ u sầu lấp lóe ánh sáng phản chiếu.

    Môi anh khô ráp, khọng anh khàn lại.

    Mi mắt đo đỏ trên lắp quần thăm dần hiện lên.

    Đã bao lâu anh ko ngủ đc kể từ giây phút ấy.

    Thế mà hôm nay lại bắt đầu chìm sâu vào giấy mơ.

    Nơi mộng tưởng hiện hữu cho anh thấy đc thứ đã biến mất.

    //Shouyou...

    Anh nhớ em quá...//
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    34


    18h30p

    Tháng 10ngày 7

    Gần 1 năm sau khi em rời Romania

    22 tuổi, một trong số ít cầu thủ bóng chuyền trẻ bắt đầu chuyến đi sớm ngay khi tốt nghiệp không lâu.

    Hôm nay là ngày đặc biệt dù rằng chưa đến Noen.

    Bới mái tóc được chải chuốt và cắn ngắn lại để lộ vần cổ trắng phía sau.

    Áo khoác Parkha màu xanh đậm quen thuộc.

    Rãi bước dộc tuyến phố náo nhiệt.

    Lại đến Paris em đến đây chỉ vài hôm và sẽ ở lại đây trông vài tuần chỉ đơn giản để dự tiệc cưới của Yachi.

    Năm nay Paris vẫn đẹp tháp Eiffel phía xa vói ánh sắc vàng trong tiết trời se lạnh, cây cói ươm mình sắc vàng cuối cùng của thu đông.

    Lá rơi xào xạc trên khắp dẫy phố.

    Nơi mà dòng người đông đúc lướt qua nhau.

    Thành phố của tình yêu.

    Nơi trao gửi con tim trong không gian cổ điển và xinh đẹp đến từng ngỗ phố.

    Trên cây cầu( Alexander III) đẹp đẽ với những họa tiếc chạm khắc tinh xảo cột đèn hùng tráng mũ lệ.

    Đường đc lát bằng đá từng mảng to trong đẹp thật.

    Đứng dưới con kênh của dòng sông Seine.

    Em nhìn ngắm quang cảnh tựa như dừng lại.

    Trên hàng ghế cạnh dòng sông nơi gần cảnh đẹp nhất Paris.

    Em nhìn lên cây cầu ấy, ngắm nhìn nó ko ngớt khi hòa vào làn phố cổ điển.

    Đẹp đẽ mê say lòng người.

    Nơi tuyệt mỹ để hẹn hò và ....

    Cầu hôn.

    Nơi lấy đi trái tim của bao kẻ khi đến với sứ sở này.

    Ngồi ngắm nhìn cảnh vật, bên cạnh em xuất hình bóng ai đó.

    Ngồi xuống cạnh em.

    Thân thể anh ta mệt mỗi vương vai ra sau.

    Dựa mình vào ghế đầu ngữa ra sau mệt mỗi chân dũ về trc.

    Mắt em có phần rung động lên trong bất ngờ với người kế bên mình.

    Kuro Tetsuro, Anh vẫn thật quen.

    Với bộ comple đen tuyền cà vạt màu đỏ thẫm có kẻ sọc chéo màu vàng tinh khôi.

    Anh trong mệt mỗi sau ngày dài.

    Ánh trăng tròn trịa tỏa chiếu vào em và anh trong sự tĩnh lặng đôi phần.

    Đêm khuya đầy sao.

    Bầu trời tĩnh mịch thấp lên nó vài ngọn nên lấp lánh ko thôi.

    Em ngồi kế anh vẫn ngửi đc dư âm của nc hoa và vài mùi hương khác lạ.

    Với anh em bt một ngày của anh ra sao.

    Nhưng có lẽ đã quá lâu rồi nên khó lòng mà bt hết đc cả.

    Chắc có lẽ anh vừa đi gặp ai đó sau ngày dài.

    Kuro:" Em nhìn anh lâu vậy mà ko nói chuyện với anh đôi ba câu sao Shouyou .....

    Đừng lo anh chỉ đi gặp đối tác thôi nên vẫn còn dư âm là vậy"

    Thân anh dựa vào hàng ghế,mặt đôi phần hảng hồng chắc là đã hôn vài ly.

    Anh khẽ nhìn em ánh mắt anh mệt mỗi nhưng vẫn cố giữ tươi tắn mỉm cười mà nói với em những thứ đang tồn động trong trí ốc.

    _:" Vâng ....

    Chào anh Kuro_san, hôm nay có vẻ anh mệt mỗi, mắt anh bắt đầu có quần thăm rồi, anh nên về nhà mà nghỉ ngơi sớm đi anh......

    Trời càng khuya càng lạnh, bộ comple đó ko giữ ấm cho anh được đâu....

    Tạm biệt anh"

    Mắt len ko chút chuyển động vẫn chỉ nhạt nhào chứ đụng hình bóng anh.

    Môi em chạm rãi nói từng câu một không chút biến sắc.

    Từ bao h mà em có vẻ kiệm lời đến vậy.

    Em đứng dậy rời mình khỏi ghế tạm biệt anh khi đã nói xong tất cả, với ý định rời đi.

    Sau tất cả những thứ ấy anh với vẻ mặt trầm tỉnh ươm mình ra trc hai tay chống đỡ thân thể bởi đầu gối mệt mỏi.

    Năm tay em anh nhìn em trong sự luyến tiếc.

    Nắm lấy tay em nhưng cũng chẳng dám siết chặt nữa.

    Anh biết mình càng hiếu kéo thì chẳng đc gì.

    Càng cố nắm lấy tay em chỉ khiến em ghét nỏ mình thôi phải không em?.

    Đôi ta vốn chẳng thuộc về nhau đâu anh

    Kuro:" Shouyou..."

    Môi anh mấp mấy tên em.

    Tựa như dã bt em cũng chẳng ngần ngại trả lời anh trc khi anh nói ra tất cả.

    Với em thay vì anh thì hãy để em.

    Ít nhất khi nhìn vào anh sẽ ko phải là kẻ níu kéo để làm thổn thương ai cả.

    Đã quá lâu đến nỗi cậu ko nhận ra rằng chỉ có cậu luôn đem cho anh sự xấu xa đến lạc lối.

    _:" đừng gọi em như vậy nữa Kuro_san..."

    _:" thật ích kỷ khi em nói ra những lời này....

    Nhưng thật sự không thể anh ạ....."

    Kuro:" anh_!.."

    _:" anh ko cần nói gì nữa đâu Kuro_san ko, thể là ko thể nx mà.

    Cho dù anh có nói rằng anh yêu em ....

    Thì đây cũng chỉ là do 1 giây phút nào đấy anh từng nghĩ vậy....."

    Kuro_:" ko phải đâu Shouyou!!

    Anh rất ....."

    _:" Kuro_san!!!!

    Tại sao anh lại yêu em cơ chứ?! .....

    Chỉ đơn giản là vì em là Hinata Shouyou người từng tồn tại ở nơi ngỏ khuất nào đấy rồi biến mất làm anh hụt hẫng thôi sao...."

    _:" Mất bao lâu để anh nhận ra rằng anh chưa từng yêu em vậy Kuro....

    Mất bao lâu để m.n nhận ra rằng chính mình ko biết rằng chúng ta đã chia ray nhau vậy...m mất bao lâu anh biết không......

    Anh tất nhiên là anh không biết rồi.....

    Tất cả m.n chắc chắn chẳng ai biết hay nhạn ra cả đâu......

    Vì vốn dĩ trong tâm trí m.n chưa từng có em.....

    Cho đến khi em rời đi thì mới nhận ra em chỉ trong vài giầy thôi sao.....mất bao lâu để anh nhận ra lý do ta xa nhau ko anh .....

    Có lẽ anh chắc chắn sẽ chẳng bao h nhớ được cả.....

    Vì vốn dĩ nó đã thế anh ạ....

    Chỉ có chính em kẻ ở lại phía sau lưng anh.....

    Cảm nhận được nó qua từng giọt máu của thể sát....

    Anh có biết.

    Rằng nó đau đ_ớn......"

    Mắt em nhối lên vì xúc cảm tuôn trào dần dần giọng em run lên nói từng câu chữ tựa như chẳng thể kiểm soát đc nx.

    Âm vang từ thanh quảng dần nhỉ lại rồi nghẹn ứ.

    Mắt em mở to ra nhìn con người ngây ngốc, đôi mắt ướt lệ nhìn thẳng vào em trong sự ngỡ ngàng.

    Em ko tiếp tục nói được nữa em dừng lại nơi những hàng chữ cuối cùng của sự uất hận sẽ thoát ra hết cả.

    Em làm đau anh...

    Lại làm cho người em thương đau nhói lên từng nhịp nữa.

    Môi em run lên cắn chặt lại ko muốn nói lời nào nx.

    Quay người rời đi.

    Em muốn đi khỏi đây thật nhanh với mớ xúc cảm đang dần ùa ra khỏi em.

    Khỏi kẻ tồi tệ như em sau.....

    Phút chốc em làm người em thương rơi lệ lần nữa...

    Bốp nghẹt lấy trái tim họ như cách họ từng làm....

    Em tệ thật.

    Ôi em ơi!

    Nhưng em đâu biết rằng con người ta đôi khi làm đau nhau trong phút chốc như vậy.

    Bởi lẽ trái tim họ vì đau đớn nêm vậy thôi em ạ.

    Em sẽ chẳng thể đúng cũng chẳng thể sai.

    Em cũng chỉ là con người bị đầy xuống đấy vực xúc cảm thôi em à.

    Đừng trách mình khi em chẳng kiềm nén nổi lòng.

    Em cũng chỉ là con người, em cũng chỉ còn là chàng thiếu niên trẻ thôi, sẽ chẳng ai trên đời kiềm nén nổi cảm xúc mình cả đâu em.

    Khi em muốn chôn nó sâu xuống mồ.

    Thì phút nào đó nó sẽ ngôi lên khiến em chẳng thể tin đâu.

    Kuro_:" Shouyou!!!!"

    Anh phút chốc ngơ ngác muốn đuổi theo em nhưng tay anh chẳng thể chạm đến đc mà lại vụt đi mất.

    Mắt đối mắt em nhìn anh.

    Vì mắt em đã cạn khô nên chỉ có thể làm mắt em nhối lên mà chẳng rơi hàng lẹ nào với anh, hay là vì em chẳng thể khóc trc anh đc nx.

    _:" ĐỪNG ĐUỔI THEO EM!!!!!.... cho đến khi nào anh nhận ra rằng vì sao anh ko thể thương em....

    Thì có lẽ ta sẽ chẳng bên nhau đc đâu anh.

    Hãy đi đi tìm cho mình hạnh phúc mới anh ạ......

    Anh ko thấy sao Kuro chỉ cần ở gần em như này, anh đã rơi nc mắt cả rồi....

    Dù sao kiếp này ta chỉ nên là bạn thôi anh...

    Hay tốt hơn ta chỉ nên là người quen của nhau thôi anh à....

    Em xin lỗi anh....."

    Đầu gục xuống ko dám đối mắt nhìn anh.

    Môi em run lên từng câu một trc anh.

    Anh tựa như chẳng thể nhúc nhích mà yên vị đứng đấy.

    Tay nắm bấu chặt lại làm phần da nhức nhối ửng lên.

    Như thế thì xúc cảm sẽ ko tràn ra nữa.

    Em cũng sẽ ko khóc nx đâu.

    _:" đừng cố dồn nén xúc cảm của mình nơi em cữa Kuro_san....

    Như thế chỉ làm anh đau thêm thôi.....

    Ko có em đời anh sẽ chẳng bi quan, ảm đạm đến vậy đâu.....

    Anh về đi....

    Mùa thu rất đẹp...

    Nhưng cũng sẽ rất lạnh đấy."

    Bước đều bc trên lối mòn.

    Em muốn về lại căn hộ cũ nơi em thuê ở chốn phồn vinh đẹp đẽ.

    Những lời nói cuối cùng chạm đến anh.

    Kẻ vốn đã mệt mỏi sau tất cả...

    Anh ko nhận đc j sau ngày dài nx....

    Vả lại tim anh còn đau lên nhức nhối ko thôi.

    Anh mệt mỗi với những thứ chung quanh tựa như muốn ngã gục....

    Nhưng ko phải trc em...

    21h45p

    Bệnh viện

    _:" Này Kuro...

    Anh bt gì ko....

    Anh cũng giống em....

    Em sẽ chẳng bao h ngã vào lòng anh mà khóc, còn anh cũng sẽ chẳng ngã vào em để khóc cả....

    Ta giống nhau đấy....

    Đó là lí do chúng ta sẽ ko tiến đến để ôm nhau đâu anh...

    Bằng chứng trc mắt ta cả rồi anh ạ...

    Đau thật.....

    Em lại làm anh đau hơn cả em rồi"

    Ngồi bên giường bệnh, em nhìn anh người say giấy vì kiệt sức.

    Em tâm tình với anh đôi điều.

    Ta giống nhau đến lạ.

    Rất lâu em nhận ra khi sống lại mình đã ra sau, khác với khi trc thế nào.

    Em ko ôm anh và anh cũng ko ôm em.

    Ta ko muốn nhau buồn vì thế chẳng bao h hiểu về nhau cả.

    Đó là lý do ta ko thể bên nhau.

    _:" đấy là lý do đấy Kuro....

    Tetsuro này anh nên yêu người anh cth thoải mái Ngã vào lòng mà khóc,...

    Thay vì ở bên kẻ chỉ làm anh đau thôi"

    Em gục xuống tấm nệm trắng tinh khoi đầu gần kề anh.

    Mái tóc cam của em nhỏ nhắn rung nhẹ lên.

    Mắt em nhìn lấy khuôn mặt phong nhã h đây lại toàn mệt mỏi.

    Anh thở đều trên giường bệnh, mắt anh nhắm chặt lại thiếp đi sau ngày dài mệt mỏi.

    Cũng phải thôi lao mình vào công chiêng đến nổi ko đếm xuể chỉ để quên đi không gian tróng vắng.

    Thử hỏi người bth nào chịu nổi như anh.

    Tóc anh đen tuyền mềm mại yên vị trên chiếc gối êm ái.

    Nhiệt độ bên ngoài lạnh quá, trong đâh ấm hơn để anh có thể thoải mái say giấc.

    Nhùn anh đi nguoief xanh xao quá có lẽ anh đã bỏ ăn rất nhiều rồi.

    Dù có cao lớn hơn em gấp mấy, thì anh chỉ nhìn thôi cũng đã gầy hơn trc rồi.

    _:" Em tệ thật phải không Tetsuro....

    Chỉ dám nch với anh khi anh chìm vào giấc ngủ...

    Rồi khi anh thức giấc lại làm anh đau....

    Nhưng vốn dĩ em cũng chẳng thể yêu anh phải không?

    Tetsuro..."

    Mắt em có chút cay cay.

    Em nhận ra nếu ở đây lâu hơn cũng ko tốt.

    Rời khỏi phòng bệnh em lại hòa mình vào biển người mênh mông.

    Ôi Paris đẹp quá.

    Vẻ đẹp của nó làm kẻ si tình như em chẳng thể chịu nổi mà rơi lệ.

    Xúc cảm của em ko thể ko thoát ra.

    Mà là vì dù sao đi nx cũng không thể nx.

    Khoản tg dài em đã từng khóc rất lâu lâu đến nổi em tưởng chừng mắt và thanh quảng như biến mất.

    Em ko muốn mình khóc nữa.

    Nhất là trc mắt người em thương.

    Phải chăng nhân thế còn quá bé nhỏ với phiêu linh như em.

    Em ko muốn đôi tay chạm vào rồi lại ko thể rời xa.

    Nếu vậy thì tệ với họ và tất cả những vì họ đáng nên có hơn nhỉ.

    _:" sống lại mà thế này thì cũng khổ tâm mình thật......

    Mà thôi thà rằng thế này hơn là bị chôn vào đấy biển...."

    Thở ra làn khói trắng báo hiệu nhiệt đọ dần hạ xuống.

    Em nhìn lên phía trên nơi bầu trời tỏa chiếu.

    Sao càng hiện hữu khắp muôn nơi.

    Tựa như trăm thứ bướm mình vào trí ốc em.

    Từ bao h mà em lại tệ với em đến vậy.

    Sét cho cùng dù rằng đỡ lớn nhưng những thứ cần nhớ đã nhớ, những thứ ko cần thì đã dần quên đi, để lại mình mảng trắng và mớ kí ức lộn xộn này.

    Như giấc mơ trên trời sao bất tận.

    Hỗn độn bai la biết mấy.

    Nhưng tại sao thứ ko cần nhớ lại nhớ sâu mà đậm đến vậy cơ chứ.

    Điều gì đã luôn hiện hữu trong tâm tria nhỏ bé ấy.

    Tồn động mãi mà chẳng thể phai đi.

    Năm tháng có lẽ quá ngắn để quên đi nó.

    Có lẽ là rất lâu, lâu đến nổi chẳng thể bt đc liệu rằng nó có tan biến đi chưa.

    Nhìn vào dòng sông lạnh.

    Ước gì em cth thả những thứ vỡ nát bvào nó để nó trôi đi vào đại dương rôid chìm xuống nơi vực thẩm tăm tối.

    _:" Giá mà ....

    Không gặp thì tốt b_.....

    À không ....

    Có lẽ là không nên rồi....

    Khi ấy đẹp quá nếu ko thể chắc chắn sẽ ko bao h có mình và nó hôm nay....

    Mình yêu nó.....

    Và điều đó quá nỗi mỹ lệ, nên có lẽ là không thể xóa nó đc...đành vậy"

    .....

    20h14p

    Anh đã thức dậy kể từ khi em chìm vào lớp chăng nệm, tay em nhẹ nhàng trên mái tóc anh.

    Mắt em ướt đẫm cuống lớp nệm ko khó để anh nhìn thấy đôi ba mảng nệm đang dần ngạt màu lại.

    Nước mắt em hòa vào chăn nêm.

    Rồi tan biến vào hư vô.

    Anh ngồi đấy mắt nhìn ngắm đường trời bất tận.

    Anh mệt thật, nhưng cũng chẳng bằng sự vỡ nát trong anh.

    Những lời em nói khắc sâu vào trí ốc.

    Anh ko còn gì nữa để nói để mà thở than.

    Mây trời ngòi kia mù mịt quá.

    Dù có trong trẻo sắc son đến mấy.

    Nêu ko thể thì cũng sẽ chẳng thể nhìn được vẻ đẹp ấy nữa.

    Gió trời ban thu ri rào ngoài cửa.

    Lad phong tung bây khắp ngỗ trời về đêm.

    Anh ngướt đôi mắt nhìn vào lớp nệm bị thụng xuống đôi phàn khi em rời đi.

    Trống vắng, ấm áp đến mấy rồi cũng dần lạnh lẽo.

    Sâu đậm đến mấy rồi cũng dần nhạt đi.

    Mắt anh nhứt quá, thân sát anh anh bất lựt và lạnh lẽo.

    Anh muốn ôm ,muốn được ôm ấp thân thể ấm áp ấy.

    Phải rồi với anh em ko phải cậu trai nhỏ bên kia gốc phố.

    Mà em nằm ở giữa lòng ngực to lớn này, em yên vị ở nơi thân quen trên tuyến đường nhỏ.

    Nơi gốc phố nhỏ bé nhưng chiếm trọn trái tim anh.

    Em ko nằm nơi ngõ khuất mà yên vị tại nơi anh luôn nhớ đến.

    Kuro:" ức..

    Shouyou...

    Nơi em đứng ko phải ngõ khuất của phố phường đâu em à...

    Ức....

    Mà từ lâu em đã yên vị trong lòng ngực anh...

    Nơi tuyến phố nhỏ anh luôn biết đến.....ức...

    Nhưng đã quá lâu...

    Đến nổi anh chẳng còn nhớ đến rằng......

    Ức...

    Ức....

    Em đã rời đi ngay khi anh không thể thấy đc bình minh kia......

    Ức ...

    Hức.."

    Trên giường bện anh ôm mình lai hai tay ghì sát đôi chân tựa vào nó msf khóc....

    Những hạt tinh túy của tâm hồn chảy ra từ khóe mắt, ướt đầm lên ga nệm nhăn nhúm.

    Nỗi u uất thoát ra từ anh...

    Anh ko thể ngủ nx đâu dù rằng anh đã quá mệt rồi.

    Ki gian quanh anh yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thút thít từ bên tau anh.

    Như ù lại chỉ còn xúc cảm chiếm trọn thể sát.

    Tiếng nức nở trong ko gian tĩnh mịch.

    Vùng u tối bao quanh khắp nơi chit còn tia sáng lấp lé ở ngoài trời cao và ánh sáng hé mở từ thông báo của điện thoại.

    Ánh sáng lấp lóe dần biếm mất một cách từ tốn.

    Điện thoại anh để hình của một vườn hoa hướng dương bất tận.

    Được chụp lại từ hành cây anh dựa vào.

    Dưới bóng gốc cây phía xa là hướng dương hé nở.

    Cảnh đẹp tuyệt trần, toàn bích và yên bình đến lạ.

    Nên kia cửa sổ ánh đèn lấp lánh, dòng người qua lại trong sắc màu nồng ấm.

    Trái với anh kẻ với đôi mắt ưu sầu nhìn qua cánh cửa vơi vẻ mặt trầm ngâm.

    Kuro:" thật buồn khi ko thể đuổi theo em ....

    Shouyou"

    .......................

    Hãy cầu nguyện cho tình ta

    Dù một ngày đời đã vỡ tan

    Cầu nguyện, cho sự yên vui

    hằng cữu của mỗi người.

    ..........................

    Trích:

    ( Đây là thư tình được ông Nguyễn Đình Toàn đọc trong chương trình radio trước năm 75)
     
    [Allhina/Fanfichaikyuu]Là Em
    35


    Nhật bản

    Miyagi

    Tháng 11

    9giờ 08phút 9giây

    Mắt anh tròn xoe lại, nhìn ngắm cảnh vật nơi lễ đường.

    Bó hoa thạch thảo màu vàng xen lẫn màu tím yêu kiều, với lớp giấy vàng nhẹ và tím bao trùm lấy nó.

    Không gian với gam màu vàng tươi tắn xen lẫn nhưng đóa hồng đẹp đẽ.

    Âm vang rung động reo lên khắp nơi.

    Tiếng chuông nơi lễ đường và cảnh sắc của nó làm anh thẩn thờ ngắm nhìn.

    Yên vị trên hàng ghế ngắm nhìn hình ảnh người bạn của mình kết hôn cùng đàn em năm nhất mà cô ấy đem lòng yêu.

    Lễ đường tràn ngập ánh sáng, những ảnh sắc 7 màu xuyên qua từ hàng kính lấp lánh trang nhã phía sau.

    Âm thanh du dương của tiếng đàng dương cầm và violins.

    Tiếng bước chân vội vã và tiếng xe cộ lướt qua.

    Nơi lễ đường nhộn nhịp ấy anh nhìn thấy em.

    Mắt em tràn đầy sức sống, hàng mi cong lại hò reo với những âm sắc du dương.

    Hơi men từ rựu làm anh có chút say.

    Mắt anh nhìn em ko ngớt trong cả buổi tiệc.

    Anh ko nhìn ai khác nữa, chỉ nhìn em thôi mắt anh ko chớp lại cũng chỉ vì em.

    Dù rằng sẽ còn lần nữa gặp em, khi họ sẵn sàng kết hôn vào tháng tới.

    Nhưng chỉ cần nhìn em một chút thôi cũng được

    Ánh mặt trời chiếu vào đôi ta bồ câu bay khắp nơi, anh nhận ra đôi điều em à.

    Anh giá như mình ko còn phải thần Mặt Trời hay thần Helious hay thần Apollo.

    Anh ước mình mà ngọn cỏ nơi nào cạnh đóa hướng dương, hay là cơn mưa từ trời cao đến bên em.

    Ước rằng chỉ là ngọn cỏ nhỏ nơi mặt đất khô cằn, nằm cạnh em đến khi ta chết đi.

    Nguyện làm hạt mưa nhỏ tan biến vào đất mẹ ở nơi em.

    Tiệc tàn em cũng rời đi ko lâu, anh có đôi phần tiếc nuối, chỉ ngắm em từ phía sau.

    Trong anh giờ chỉ có em, điều gì đó thôi thúc mình tiến lại gần em thêm đôi chút nữa.

    Dù rằng nếu giờ gặp nhau không biết em có sợ hãi hay chạy khỏi nơi anh.

    Nhìn em hòa mình vào dòng người làm anh chẳng thể thấy em được nữa.

    Anh chạy khắp nẻo đường nơi dòng người đông đúc lướt qua nhau không ngừng.

    Như thể bơi ngược thác nước trên cao anh khó khăn mà tiến bước.

    Anh biết nơi phía xa kia nơi dòng người dừng chân lại anh thể nhìn thấy em.

    Em nổi bật giữa dòng người phẳng lặng.

    Mái tóc cam của sáng rực lên trong ko gian ấm áp được rội chiếu từ trời cao.

    Ánh nắng hạ lên mái tóc em đu đưa không ngừng nghỉ.

    Mái tóc màu cam của em sẽ chẳng bao giờ chìm mình xuống dòng người hối hả.

    Tựa như đèn hải đăng trong mặt biển mênh mong, anh sẽ chẳng thể lạc lối nữa kể từ khi gặp em.

    Không bao lâu nữa anh sẽ chạm mình đến em.

    Chạm vào đôi bàn tay ửng đỏ với cái se lạnh của thu đông.

    Mắt em khẽ chớp nhìn ngắm dòng người.

    Tay em dơ lên cao trông giây lát rồi hạ xuống.

    Anh hiểu và biết rằng sẽ thật khó để nhìn em thêm đôi chút nữa.

    Em sẽ rời đi ngay khi Taxi đến .

    Đôi ta cách nhau một khoảng dài.

    Anh muốn đi nhanh hơn và nhanh hơn nữa nhưng chẳng thể em à.

    Giờ cao điểm giữa dòng người ở Tokyo đông đúc thật khó để anh chạy nhanh hơn đến em mà không va ngã ai nữa, chen chúc trong dòng người anh không thể tiến đến mà chỉ toàn bật lùi về sau.

    Tựa như cuộc đời chẳng muốn ta gặp nhau thêm lần nào nữa.

    Taxi đến em hạ mình chuẩn bị ngồi vào xe, chiếc xe màu Xanh đậm đứng dừng chân ở làng đường, chờ đợi em bước vào rồi rời đi.

    Suga:"Hinata..!?

    SHOUYOU!!!

    SHOYO!!! anh ở đây, Shoyo!!!"

    Anh thét lên giữa dòng người, nhưng sẽ chẳng ai dừng lại trước lời nói của anh, họ vẫn vậy mà bước đi, đôi người ngoái nhìn rồi thì thầm đôi điều.

    Trong mắt họ một anh chàng ưa nhìn đi ngược lại đám đông và thét lên như thể gọi tên một người bạn vậy.

    Âm vang chạm đến em trước khi em dần đóng cửa lại và nói với tài xế về nơi kình muốn đến.

    Ngồi trê xe nhìn thấy anh, ta cách nhau 10 mét đất.

    Anh đứng nơi khá xa với mái tóc màu bạc nổi bật lên giữa dòng người.

    Mắt em mở to mà ngóai lại nhìn anh ko ngừng.

    Xe rời đi và anh vẫn cố găng đuổi theo em nhưng chẳng thể nữa.

    Xe khuất bóng dần để lại anh ở nơi xa.

    Hơi thở anh nặng nhọc và chỉ đầy luyến tiếc.

    Mắt anh nhìn vào chiếc xe ngay khi nó rời đi khỏi xa lộ.

    Còn em, mắt em có còn vương vấn hình bống anh không?.

    Ngồi dựa mình vào cửa xe.

    Lớp kính xẫm màu nhưng vẫn có thể cho em nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài.

    Ánh sáng ấm áp sót lại vẫn còn vương vấn nơi trần gian.

    Dư âm của hạ đã rời đi rất nhanh.

    Ngay khi ta chẳng kịp nhìn lại.

    Mắt em nhắm lại nhớ lại phút giấy nơi lễ đường.

    Em có thể nhìn thấy anh tay mân mê ly rựu trò chuyện với vài người.

    Anh khi ấy vẫn động lại trong em những cử chỉ nhẹ nhàng và tử tế, mái tóc được vuốt lên trang nhã mốt ruồi lệ gần mắt tô điểm cho anh thêm đôi phần.

    Anh vẫn nụ cười ấy và vẫn những cử chỉ ấy, thở dài đầy mỗi mệt em nhìn vào màn hình sáng lên, giữa đôi đồng màu nâu Chocolate.

    Thời gian và địa điểm tới vẫn động lại trên nó.

    Những hình ảnh cũ được em nhìn ngắm lại và những bài báo mới về m.n vẫn hiện lên trong mắt em.

    Vài ngày nữa em Muốn về lại nhà.

    Ngôi nhà em đã sống và lớn lên tại Miyagi.

    Nơi có bãi biển thân thuộc có ngôi trường cách nhà em rất xa mỗi khi đi học.

    Nơi sân bóng vang lên mùi Salonpas Ari và những tiếng rít lên trên mặt sàn luôn loáng nóng hay động lại những vệ mồ hôi mệt mỗi.

    13h14p

    Miyagi

    Miyagi vẫn vậy tuyến phố vẫn yên bình như khi ấy.

    Bãi biển vẫn thật đẹp biết bao lần.

    Đứng trên bãi cát trắng em dần tiến mình về phía trước cởi đi đôi giày da khỏi chân mình và chiếc vest màu đen.

    Đặt chúng gọn gàng trên cát rồi dần tiến về nơi xa.

    Hít lấy từng nhịp thở của biển cả.

    Cơn gió nhẹ của khơi xa làm tóc em bay lên dập dìu.

    Ánh nắng của trời cao hạ mình lên mái tóc em.

    Khung thương trên nơi xa kia xinh đẹp và yên bình dường nào.

    Nhìn ngắm cả bầu trời rộng mở bãi cát ẩm ướt và từng cơn sóng khẽ xuyên ra bàn chân em.

    Cái lạnh của thu làm em có chút dễ dịu.

    Nhìn từ khơi xa, em chìm mình trong mớ yên bình trc mắt.

    Trời xanh trên cao và biển cả trc mắt, phấp phiu từng nhịp du dương.

    Tựa như lòng em bao nhịp dẫn trào hiện lên.

    Làm em nhớ đến mùa hạ biếng bao.

    Nhưng thật tiếc vù hạ đã đi qua em rất lâu, rất lâu, rất lâu rồi.

    | Shouyou!|

    Tiếng nói vọng trường lên từ phía sau em.

    Âm vang hối hả và nặng nhọc.

    Tiếng thở hổn hiện hiện lên trong gió thổi.

    Mắt em rung chuyển theo nơi phát ra âm vang.

    Đôi mắt em chỉ khẽ liếc nhìn đc đôi chút rồi như thể ngã nhào về sau.

    Thân thể em nặng nhọc trước sức nặng đè lên thân mình.

    Nơi em đứng đôi phần lún xuống vì bị đè nặng.

    Sóng biến vẫn vỗ về lên chân em theo từng nhịp.

    Thân sát em được ôm trọn trong vòng tay lo lớn.

    Tiếng thở hổn hển hiện lên.

    Hơi nóng từ thân sát kia thở phào ra từng nhịp vào tai em.

    Đôias ửng nóng dụi mình vào vai.

    Và mái tóc mềm màu đen ửng lên sắc xanh dương lạ kì khi đc rội chiếu bởi ánh dương quang dụi vào hõm cổ và má em.

    Thâm em đc ôm sát bởi bàn tay to lớn và dần đc siết chặc lại theo từng nhịp thở than.

    Vai em ướt đẫm eo từng tiếng thút thít khe khẽ.

    Những tiếng bất và than vãng thì thầm bên tai em.

    Như thể em đã làm điều sai trái với con người này.

    Áo khoác Kaki màu xanh đậm, quần jean và áo phông và chiếc Sneaker trắng cùng màu.

    Có lẽ người đang thút thít bên em lạ kì không ai khác ngoài Kageyama Tobio.Trang phục của anh trong trái ngược em hẳn.

    Từ nơi xa em có thể nhìn thấy chiếc xe trên lề đường với cánh cửa mơ toang .

    Balo, nón, cùng mắt kính đen đều rơi vãi lại trên đường và bãi cát gần nơi em đặt bộ vest và giày của mình lại.

    Em trong chẳng muốn an ủi hay làm điều gì hơn ngoài việc đứng yên chờ anh trong từng cơn nức nở.

    Anh ôm cậu ngay khi cậu chẳng biết điều gì xảy ra.

    Và tiến lại ôm cậu từ sau rồi dụi mình vào cậu mà khóc mà thở than nhỏ bé.

    Cậu chỉ biết ngơ ngác trc những gì xảy ra như kể cậu là kẻ phạm tội đã làm cho trái tim anh nức toát ra, nứt nở trong cậu.

    Cậu vẫn tại nơi này nghe những lời nói nhẹn ngào thốt lên chẳng có câu trả lời.

    // ức Em định quay lại biển mà vứt bỏ anh lại nơi này sau Shoyo..

    Ức//

    // Em muốn quay lại thời khắc đó .....khi anh chẳng biết gì cả mà sống sao...?//

    // Shoyo em tệ thật...ức..

    Sao em lại nhẫn tâm bỏ anh như vậy//

    // xin em..

    Đừng bỏ rơi anh...ức...

    Anh xin lỗi em Shoyo...

    Xin em hãy về với anh...

    Anh nhớ em lắm Shoyo....

    Anh chẳng thể ngủ và cũng chẳng thể ngừng nhớ về em....

    Xin em ....

    Shoyo//

    Những lời nói nỉ non lạ kì phát lên anh dụi mình vào hõm cổ sau khi phần vai đã ướt đẫm nước mắt.

    Gần tai thốt lên những lời nói lạ lẫm.

    _:" Kageyama....

    Thả tớ ra đi...

    Tớ chỉ đi ngắm biển và chẳng làm gì nữa"

    Kageyama:" Tobio...."

    _:" Kageyama...

    Thả tớ ra"

    Kageyama:" Là Tobio....

    Là Tobio ...

    Xin em đấy Shouyou...

    Xin hãy về lại với tôi....

    Tôi yêu em..."

    Tiếng nói anh khẽ khẽ cất lời vào vai em theo từng nghịp ngắt quãng.

    _:" Kageyama....

    Anh yêu tôi?"

    Kageyama:" Phải tôi yêu em....

    Yêu em ....

    Tôi yêu em vì vậy tôi nới khóc bên vai em....

    Sẽ chẳng ai như vậy ngoài em cả...

    Shoyo"

    _:" Anh thật sự yêu tôi sao?"

    Kageyama:" Phải Tôi yêu em.."

    _:" Vậy tại sao đến giờ anh mới yêu tôi Kageyama?!...

    Tại sao đến khi tôi chết đi anh mới yêu tôi"

    Kageyama:" ức....

    Xin lỗi em....

    Xin lỗi em ...

    Xin em đừng bỏ rơi tôi....

    Tôi biết mình đã sai.."

    Mặt sóng vỗ rì rào vào nơi họ đứng, tiếng khó biển, và âm thanh của sóng dập dìu bên tai mình và chẳng thể nghe được rõ tiếng anh thút thít vì dường như anh muốn nén nó lại vào trong sau những lời "xin lỗi" thở than

    _:' Cậu về đi.....

    Coi như chúng ta....

    Chỉ là bạn thôi ....

    Được không.....?

    Kageyama Cậu hiểu mà phải không?

    Làm ơn xin cậu đấy Kageyama...

    T."

    Phút giây lắng động dường như chẳng còn.

    Em tách anh ra mắt dường như chẳng muốn nhìn anh mà chỉ cố tìm kiếm nơi mình để đồ.

    Những lời nói phát ra từ em ngày dần to hơn mà mất kiểm soát.

    Mắt anh chứa đầy nước mắt.

    Ửng đỏ ngay mí và gò má đầy lệ đã lăn dài tự bao giờ.

    Kageyama:" Không!!! tôi không hiểu, Tôi không thể hiểu được.....

    Tôi ko thể ...

    Tôi không thể mà ức...

    Hức"

    Cắt ngang lời em nói, anh thét lên trong đầy uất ức.

    Giọng anh to lớn hơn khi nãy tựa như anh chẳng thể nén lại lòng mình tay anh bấu chặt lại sau từng câu chữ và rồi âm thanh từ nơi anh cũng nhỏ dần mà chỉ còn lại tiếng thút thít phát lên đầy bất lực.

    Kageyama:" tôi không...

    Thể....

    Hiểu được..ức...

    Tôi xin lỗi ...em ..

    Shoyo..

    Đ.đấy..

    Là tất cả....tôi..

    Có...

    Thể nói được ...

    Nên ...xin em....tôi..ức"

    Đầu anh gục xuống đất hơi nghiên về em mà dựa vào vai.

    Giọng nói anh thút thít bé ngỏ chỉ đủ mình em biết.

    Từng tiếng nói vang lên khe khẽ, từng tiếng nất lên và nén lại cảm xúc cùng lúc khiến anh cất lên từng tiếng khó khắn biết dường nào.

    Từng lời nói phát ra dù ra sao đi nữa em đều có thể Nghe được.

    Thật khó mà phải không.

    Phải thâht khó để mà nói không thâht khó để mà chối từ những thứ này.

    Cảm cúc này quá nỗi với em.

    Em từng nghĩ mình có thể nhưng đến khi ôm lấy nó em lại đau biếng dường nào.

    May và sóng vẫn vỗ về từng nhịp ngày Càng lớn.

    Sóng vỗ vào bờ cát nơi ta đứng thủy triều lên và cảm giác gió thổi vào ngày càng lạnh hơn.

    Em có thể hửi được mùi gió biển ngoài khơi xa kia đang tiếng vào đây.

    Mưa sắp đến rồi.

    Làm sao đây Anh ơi?

    Ta nên làm gì vào giờ phút này?.

    Em không biết và em không thể hiểu nổi nữa rồi?

    Nó xa lạ và em chưa.

    Từng biếng đến nó?

    ...

    Muốn về nhà của ta quá ?....
     
    Back
    Top Bottom