[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 173,076
- 0
- 0
[Allhar] Luân Hồi Định Mệnh
Chương 20
Chương 20
Ánh sáng ban mai ấm áp len lỏi qua ô cửa sổ đá cao vút trong tẩm thất, đánh thức Harry.
Cậu mở mắt, cảm thấy một sự tĩnh lặng hiếm có, một cảm giác sảng khoái mà cậu đã lâu không được trải nghiệm.
Chiếc giường phụ mềm mại, không khí sạch sẽ và sự vắng mặt hoàn toàn của những cơn ác mộng đã khiến đêm nay trở thành một sự xa xỉ khó tin.
Godric đã dậy từ lúc nào.
Hắn đang đứng cạnh lò sưởi, mặc một bộ áo choàng bằng da và len thô màu đỏ đậm.
Khi thấy Harry cựa mình, Godric quay lại, mỉm cười nhẹ.
"Ngươi ngủ ngon chứ, Harry?"
Godric hỏi, giọng sang sảng đầy vui vẻ chào đón cậu một ngày mới.
Harry ngồi dậy, cảm thấy hơi bối rối khi được gọi bằng tên cúng cơm từ Nhà sáng lập, nhưng nhanh chóng thích nghi.
"Vâng, thưa ngài.
Rất ngon."
"Tốt.
Sáng nay, Helga đã gửi một chút đồ ăn sáng lên đây.
Ngươi ăn nhanh đi, Rowena đã sắp xếp một cuộc họp ngay sau đó.
Chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí."
Sau khi ăn sáng vội vã, Harry đi theo Godric.
Họ đi qua những hành lang đá cổ kính, nơi những bức tường dường như còn chưa hề biết đến sự tồn tại của những bí mật và bi kịch mà tương lai sẽ mang đến.
Họ gặp Salazar, Helga và Rowena tại một thư phòng rộng lớn mà Harry đoán là của Rowena Ravenclaw.
Căn phòng được sắp xếp trật tự tuyệt đối, với những giá sách cao ngất ngưởng, chất đầy tri thức của một thiên niên kỷ.
Bốn nhà sáng lập ngồi quanh một chiếc bàn tròn lớn, không khí học thuật và quyền uy bao trùm.
Rowena với vẻ mặt nghiêm nghị là người đầu tiên lên tiếng.
Cô đã bày ra một chồng sách cổ với những tựa đề khó hiểu về thời gian và không gian.
"Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách nghiên cứu các nguyên lý cơ bản của ma thuật thời gian."
Rowena nói, chỉ vào một cuốn sách dày cộp.
"Sự kiện em xuất hiện là một nghịch lý.
Nếu thế giới của em thực sự bị ngưng đọng, chúng ta có thể lợi dụng điều đó.
Mục tiêu đầu tiên là tìm ra cách để mở cánh cổng thời không ổn định đến thế giới của Tom Riddle, hoặc ít nhất là đến thời điểm hắn còn nhỏ."
Salazar ngồi khoanh tay, không tham gia vào cuộc thảo luận về ma thuật thời gian.
Y quay sang Harry, ánh mắt lạnh lùng.
"Trong khi ba người còn lại lo chuyện hoang đường kia."
Salazar nói, giọng trầm thấp.
"Ta cần ngươi nói rõ hơn về Tom Riddle và những gì hắn đã làm với Phòng chứa Bí mật của ta.
Ngươi nói con Basilisk đã chết trong tay ngươi.
Ta muốn biết, chính xác thì con quái vật của ta đã bị kẻ hậu duệ bại hoại đó lợi dụng như thế nào, và làm thế nào mà ngươi lại có thể sử dụng thanh kiếm của Godric?"
Ánh mắt Rowena và Helga lập tức đổ dồn về Salazar.
Helga tỏ vẻ lo lắng, trong khi Rowena có chút khó chịu vì Salazar làm gián đoạn kế hoạch nghiên cứu của mình, cô trừng mắt nhìn y.
Tuy nhiên, họ đều hiểu rằng, câu chuyện về Phòng chứa Bí mật và cái chết của con Basilisk mới là mấu chốt để Harry có được sự tin tưởng tuyệt đối, đặc biệt là từ Salazar.
Harry hít một hơi sâu.
Cậu biết rằng đây là lúc cần phải kể lại câu chuyện phức tạp và đầy nguy hiểm nhất trong cuộc đời học sinh của mình, à mặc dù sống hai đời cậu lại thấy nó quá đỗi bình thường.
"Chuyện xảy ra vào năm thứ hai của tôi ở Hogwarts."
Harry bắt đầu, giọng cậu trầm lại, cố gắng giữ sự bình tĩnh.
....
"Tom Riddle đã tạo ra một Trường Sinh Linh Giá từ cuốn nhật ký của hắn khi còn là học sinh.
Cuốn nhật ký này có khả năng chứa một mảnh ký ức, hay nói đúng hơn, một mảnh linh hồn của hắn đã sống lại và có thể giao tiếp với học sinh.
Năm đó, hắn đã lợi dụng một nữ sinh năm nhất điều khiển cô bé và buộc cô bé mở Phòng chứa Bí mật," Harry kể, nhìn thẳng vào Salazar.
Salazar nhíu mày, biểu lộ sự khinh miệt rõ ràng: "Lợi dụng một đứa trẻ để làm công việc dơ bẩn của mình ư?
Thật đáng hổ thẹn."
"Đúng vậy."
Harry tiếp tục.
"Và mục tiêu của hắn là thanh trừng những phù thủy sinh không thuần huyết khỏi Hogwarts.
Con quái vật bên trong, như các ngài đã biết, là Basilisk khổng lồ."
Helga che miệng, giọng cô đầy sợ hãi "Ôi, Basilisk ư?
Chúng ta đã thỏa thuận rằng không bao giờ dùng nó để làm hại học sinh!"
Salazar giơ tay lên, ánh mắt y lạnh lùng .
"Ta đã giấu nó đi, không phải để giết.
Ta chỉ muốn nó bảo vệ dòng dõi của ta, không phải để thảm sát những đứa trẻ của chúng ta!"
"Đúng vậy, Basilisk không có lỗi."
Harry xoa cái đầu bự của rắn lớn "Nhưng hắn đã dùng nó để làm điều đó.
Nó đã làm hóa đá nhiều học sinh và cuối cùng bắt cóc cô bé kia, đưa cô bé xuống Phòng chứa."
Harry kể lại chi tiết về việc cậu tìm thấy lối vào Phòng chứa Bí mật (nhờ khả năng Xà ngữ), cuộc chạm trán với phiên bản ký ức của Tom Riddle và con Basilisk khổng lồ (mặt Salazar đen phải biết)
"Tôi đã bị lạc khỏi bạn bè, và phải đối mặt với Riddle một mình.
Hắn đã nói về việc Basilisk của ngài bị mù vì tôi nhìn thấy nó qua cửa sổ" Harry nói, và ngay lập tức thấy Salazar nhăn mặt đầy giận dữ vì lời nói của kẻ hậu duệ bại hoại.
"Nhưng sau đó, Fawkes, con phượng hoàng của Hiệu trưởng Dumbledore, đã bay đến và mang theo một thứ—"
Harry dừng lại, nhìn vào Godric.
"Đó là Mũ Phân loại" Harry nói.
"Và nó đã nhả ra... thanh kiếm của ngài."
Godric bật dậy, đôi mắt hắn mở to kinh ngạc.
"Thanh kiếm của ta?
Mũ Phân loại...
đã trao kiếm cho ngươi?"
"Đúng vậy" Harry khẳng định "Tôi không biết tại sao, nhưng thanh kiếm đã xuất hiện.
Tôi đã dùng nó để chiến đấu với con Basilisk.
Nó đâm mù mắt con quái vật, rồi sau đó, tôi đã đâm thanh kiếm xuyên qua hàm và đầu của nó."
Godric lùi lại, nhìn thanh kiếm thật đang được treo trên tường tẩm thất của hắn.
Hắn thở dốc, trong mắt tràn đầy hưng phấn xen lẫn chút gì đó tự hào.
Hắn không thể tin được rằng thanh kiếm của mình được yểm bùa để chỉ thuộc về những Gryffindor xứng đáng nhất, lại được trao cho một đứa trẻ đến từ tương lai để tiêu diệt con quái vật của Salazar.
"Và sau đó..."
Harry kết luận "tôi đã dùng răng nanh của Basilisk để đâm thủng cuốn nhật ký, phá hủy Trường Sinh Linh Giá đầu tiên và cứu được Ginny."
Căn phòng lại chìm vào im lặng.
Lần này, sự im lặng không phải là sự ngờ vực, mà là sự bàng hoàng trước quy mô của sự kiện.
Hai người phụ nữ gật gù cảm thán đứa trẻ trước mắt này quả thật đúng là Chúa Cứu thế (Harry đã kể thân thế của mình) danh xứng với thực.
Salazar Slytherin là người phá vỡ sự tĩnh lặng.
Y đứng dậy, bước đến gần Harry, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào cậu bé, bàn tay vươn ra chạm vào khuôn mặt cậu.
Harry có chút nhột trước sự đụng chạm đó.
Cậu bối rối không biết làm sao, đang suy nghĩ nên nói gì thì bàn tay ấy đã rụt lại.
"Ngươi...
đã làm rất tốt."
Salazar nói, giọng y khàn khàn và đầy cảm xúc, không còn sự lạnh lùng thường thấy.
"Ngươi đã giết con vật của ta, nhưng đồng thời, ngươi đã cứu rỗi một phần vinh quang bị vấy bẩn của ta."
Y quay sang Godric.
"Ngươi thấy chưa, Godric?
Thanh kiếm của ngươi đã không chọn sai người.
Giờ thì, chúng ta hãy nói về việc ngăn chặn tên hậu duệ bại hoại đó."
"Được rồi, Sal."
Godric nói, giọng hắn trầm ấm và dứt khoát.
Hắn nhìn Harry với ánh mắt tự hào rạng ngời "Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau.
Nhưng trước tiên..."
Godric quay lại nhìn Harry.
Cậu bé đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ khó khăn nhất: giành được sự tin tưởng của cả bốn vị sáng lập.
Harry thấy không khí đã lắng xuống, và sự chú ý của mọi người đã chuyển từ quá khứ sang tương lai, quyết định đưa ra những câu hỏi thực tế đầu tiên của mình.
"Thưa các ngài."
Harry hỏi, giọng cậu ngập ngừng một chút "Tôi có hai câu hỏi.
Đầu tiên, hiện tại... chính xác là năm nào?
Và thứ hai, tôi có thể được nhập học, hay là... làm học sinh trao đổi, chính thức bắt đầu đi học cùng các học sinh khác khi nào vậy ạ?"
Bốn vị sáng lập nhìn nhau.
Helga mỉm cười, trìu mến nhìn cậu.
"Về thời điểm, Harry à, hiện tại là năm 991 S.C. (Sau Công Nguyên).
Hogwarts mới đi vào hoạt động được khoảng hơn ba mươi năm.
Có lẽ là chính xác như những gì em đã đọc trong sách lịch sử."
"Và về việc đi học..."
Rowena tiếp lời, giọng cô đầy vẻ háo hức.
"Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè của Hogwarts chúng ta, nhưng chỉ còn hai tuần nữa là năm học mới sẽ bắt đầu."
Godric bước tới, đặt tay lên vai Harry.
"Ngươi sẽ nhập học ngay lập tức, Harry.
Ngươi là học sinh năm thứ năm chuyển đến.
Đây là thời điểm hoàn hảo nhất.
Trong hai tuần này, chúng ta sẽ bắt đầu kế hoạch của mình: Rowena sẽ giúp ngươi ôn tập và làm quen với chương trình học của chúng ta, Salazar sẽ dạy ngươi những ma thuật cổ xưa và phòng thủ hắc ám của mình, và ta sẽ huấn luyện cho ngươi những kỹ năng chiến đấu cần thiết—"
"Và Helga sẽ đảm bảo rằng em được ăn uống đầy đủ và ngủ đủ giấc, không được thức khuya đọc sách hay luyện tập quá sức," Helga chen vào, giọng nghiêm nghị nhưng đầy yêu thương.
Harry mỉm cười rạng rỡ.
Cậu đã mong mỏi điều này.
Được học lại ở Hogwarts, được đắm mình vào thế giới ma thuật mà không phải gánh vác trách nhiệm cứu thế giới - ít nhất là trong lúc này.
"Hai tuần."
Harry lặp lại, giọng nói đầy sự quyết tâm "Em rất mong chờ một trường học do mọi người quản lý đó.
Các bạn em sẽ ghen tị chết mất."
Ánh mắt Harry rực lên niềm vui và sự háo hức chân thành.
Câu nói đùa hồn nhiên của cậu về việc bạn bè "ghen tị" đã làm tan đi không khí căng thẳng bao trùm căn phòng.
Godric bật cười sang sảng, tiếng cười vang vọng như tiếng chuông đồng.
"Tất nhiên rồi, Harry!
Đây là Hogwarts, và chúng ta là những người sáng lập!
Nào, bây giờ... ta sẽ đưa ngươi đi dạp Hogwarts nhé.
Chà, hi vọng Hogwarts ở đây trong mắt ngươi là một tòa lâu đài xinh đẹp."
"Hogwarts vĩnh viễn là ngôi nhà tuyệt vời nhất đối với tôi, không đâu sánh bằng."
Cả bốn người lớn bật cười, ngay cả Salazar cũng vậy.
Ai mà lại không thích lời khen dành cho ngôi trường mà bọn họ dầy công xây đắp nên chứ.
Tiếng cười của bốn vị Nhà Sáng Lập vang vọng khắp thư phòng, làm rung nhẹ những cuộn giấy da cổ.
Đối với Harry, đây là một khoảnh khắc vô giá.
Sau bao nhiêu năm chiến đấu, trốn chạy và gánh vác định mệnh trên vai ở kiếp trước, lần đầu tiên cậu được đứng giữa những huyền thoại này không phải với tư cách một "Chúa Cứu Thế" đầy áp lực, mà là một thiếu niên đang chuẩn bị bước vào năm học mới với sự bảo bọc của những người được coi là "cha mẹ đẻ" của ngôi trường.
----------------------
Godric là người đầu tiên sải bước ra khỏi cửa, tấm áo choàng đỏ thẫm của hắn bay phất phơ như một lá cờ chiến trận.
"Đi thôi, Harry!
Để ta cho ngươi thấy trái tim của tòa lâu đài này khi nó còn đang đập những nhịp đập trẻ trung nhất!"
Harry bước đi bên cạnh bốn vị pháp sư vĩ đại nhất mọi thời đại.
Cậu ngỡ ngàng nhận ra Hogwarts của năm 991 khác biệt một cách kỳ diệu.
Những bức tường đá không hề rêu phong hay lạnh lẽo; chúng tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ nhàng, minh chứng cho việc các đại trận pháp bảo vệ vừa mới được thiết lập và đang ở trạng thái sung mãn nhất.
Và hành lang lúc này khá trống trải, chưa có hàng ngàn bức tranh nói chuyện hay những bộ giáp biết đi mà Harry vẫn thường thấy.
Thay vào đó là những hoa văn chạm khắc tinh xảo trên đá, lấp lánh ánh bạc dưới ánh mặt trời.
Rowena khẽ mỉm cười khi thấy Harry nhìn chằm chằm vào những bậc thang đá vững chãi: "Chúng chưa biết di chuyển đâu, Harry.
Ta đang cân nhắc việc yểm bùa thay đổi vị trí cho chúng để thử thách trí tuệ đám trẻ, em thấy sao?"
Harry cười khổ, thầm nghĩ: Thì ra nỗi ác mộng của bao thế hệ học sinh đều bắt nguồn từ đây.
Khi cánh cửa gỗ sồi khổng lồ mở ra, Harry nín thở.
Đại Sảnh Đường lúc này chưa có hàng ngàn ngọn nến lơ lửng, nhưng trần nhà đã được Rowena yểm bùa mô phỏng bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng xốp trôi bồng bềnh.
"Chưa có bốn chiếc bàn dài cho bốn nhà như em đã nói đâu."
Helga dịu dàng giải thích khi thấy Harry nhìn quanh.
"Lúc này chúng ta vẫn thường ngồi quây quần cùng học sinh của mình trên những chiếc bàn tròn lớn.
Chúng ta muốn chúng cảm thấy đây là một gia đình, trước khi chúng bị chia tách bởi những phẩm chất riêng biệt."
Salazar nãy giờ vẫn im lặng bước đi bên cạnh Harry bỗng lên tiếng.
Giọng y trầm thấp, vang vọng trong không gian rộng lớn: "Ngươi nói tương lai ta đã rời đi... vì bất đồng quan điểm về dòng máu?"
Harry khựng lại, cậu nhìn thấy một chút ưu tư trong đôi mắt đỏ của Xà Tổ.
"Vâng thưa ngài.
Nhưng đứng ở đây, nhìn cách các ngài cùng nhau xây dựng nơi này... con tin rằng lịch sử đã bỏ lỡ một phần sự thật nào đó."
Salazar không đáp, nhưng bàn tay y khẽ đặt lên vai Harry, một cái chạm rất nhẹ nhưng mang đầy sức nặng của sự thừa nhận.
Đứng từ ban công lớn nhìn xuống Hồ Đen phẳng lặng như gương, Godric dang rộng hai tay, đón lấy làn gió lồng lộng từ cao nguyên.
"Hai tuần nữa, Harry.
Ngươi sẽ khoác lên mình bộ đồng phục của Hogwarts này.
Ngươi sẽ không phải chiến đấu một mình nữa.
Chúng ta — những Nhà Sáng Lập sẽ là hậu phương của ngươi."
Harry nhìn ra xa, nơi khu rừng cấm vẫn còn thưa thớt và hiền hòa hơn tương lai rất nhiều.
Cậu cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang cuộn chảy trong huyết quản.
Cậu không chỉ đến đây để thay đổi Tom Riddle; cậu đến đây để tìm lại chính mình, để học hỏi từ những người thầy vĩ đại nhất, và để bảo vệ "ngôi nhà" này từ tận gốc rễ.
"Em đã sẵn sàng."
Harry nói, ánh mắt xanh lục rạng rỡ hơn bao giờ hết.
......Sáng sớm hôm sau, Harry có mặt tại đỉnh tháp cao nhất của Hogwarts — nơi Rowena đặt phòng nghiên cứu cá nhân.
Căn phòng ngập tràn ánh sáng bạc, hàng ngàn cuộn giấy da bay lơ lửng quanh một mô hình hệ mặt trời bằng vàng đang chuyển động nhịp nhàng.
Rowena không nhìn Harry, mắt cô vẫn dán vào một bản đồ sao đang nhấp nháy.
"Harry, em có biết tại sao thời gian lại là thứ ma thuật nguy hiểm nhất không?"
Harry ngập ngừng: "Vì nó có thể xóa sổ sự tồn tại của một người nếu ta thay đổi quá khứ?"
"Đó chỉ là bề nổi."
Rowena quay lại, đôi mắt xanh thẳm của cô như nhìn thấu tâm hồn cậu.
"Thời gian không phải một sợi dây thẳng, nó là một mạng lưới.
Khi em xuất hiện ở đây, em đã tạo ra một 'nút thắt'.
Nếu không cẩn thận, ma thuật của chính em sẽ bị thực tại đào thải."
Cô vẩy đũa phép, một dòng thác ánh sáng chảy ra, tạo thành những ký tự cổ phức tạp.
"Để đưa em trở về đúng thời điểm, hoặc đi đến thời của Tom Riddle, chúng ta cần tính toán Vector Thời gian.
Trong ma thuật cổ đại, nó được biểu diễn bằng phương trình định luật bảo toàn linh hồn qua các chiều không gian."
Harry nhìn những công thức mà đầu óc quay cuồng, nhưng dưới sự dẫn dắt của Rowena, cậu bắt đầu nhận ra sự khác biệt: Ma thuật ở thời đại này không chỉ là niệm chú và vẫy đũa, nó là sự hiểu biết về bản chất của vũ trụ.
Cả buổi sáng, Rowena bắt Harry thực hành việc "cảm nhận" dòng chảy thời gian.
Cậu phải tập trung vào một hạt cát rơi, khiến nó chậm lại, rồi nhanh hơn, cho đến khi hạt cát đó đứng yên giữa không trung.
"Tuyệt vời."
Rowena khen ngợi khi thấy hạt cát bất động.
"Kiến thức tương lai của em về các thần chú chiến đấu rất tốt, nhưng tư duy về cấu trúc ma thuật thì cần phải mài giũa thêm.
Em có tiềm năng rất lớn, Harry à."
Nếu buổi sáng với Rowena là sự tĩnh lặng của trí tuệ, thì buổi chiều với Salazar lại là sự rung động của bản năng.
Sương mù trong Rừng Cấm vào buổi hoàng hôn dày đặc như sữa, bao phủ lấy những gốc sồi nghìn năm tuổi.
Salazar đi phía trước, tà áo choàng đen của y lướt trên mặt đất không gây ra một tiếng động nhỏ, tựa như một bóng ma đang dẫn lối.
Harry bước theo sau, đôi mắt xanh lục bồn chồn quan sát xung quanh.
Cậu đã quen với khu rừng này ở tương lai, nhưng ở thời đại này, nó mang một vẻ nguyên thủy và áp đảo hơn nhiều.
"Nhiều người sợ bóng tối," Salazar lên tiếng, giọng y lạnh như sương đêm.
"Họ gọi những gì họ không hiểu là 'Hắc ám'.
Nhưng Harry, ma thuật không có màu sắc.
Nó chỉ có Ý chí."
Y dừng lại trước một cây sồi già bị sét đánh cháy đen, tỏa ra một luồng tử khí nồng nặc.
"Tên hậu duệ kia của ta, Tom Riddle, hắn đã lầm đường lạc lối.
Hắn dùng ma thuật hắc ám để chia cắt linh hồn mình, đó là hành động của một kẻ hèn nhát sợ cái chết.
Ma thuật hắc ám thực sự là để sinh tồn và bảo vệ."
Salazar quay sang Harry, đôi mắt đỏ rực lên.
"Hãy cho ta thấy thần chú mạnh nhất mà ngươi dùng để chống lại kẻ thù."
Harry rút đũa phép, tập trung vào ký ức hạnh phúc nhất....
đó là hình ảnh bốn vị sáng lập cười vang trong thư phòng.
"Expecto Patronum!"
Một con hươu bạc khổng lồ nhảy vọt ra, soi sáng cả một vùng rừng tối tăm.
Salazar nhìn con hươu với vẻ ngạc nhiên hiếm hoi.
Y đưa tay chạm vào luồng sáng bạc, cảm nhận sự thuần khiết của nó.
"Thần chú hộ mệnh... một loại pháp thuật phòng ngự cấp cao dựa trên cảm xúc tích cực."
Salazar lẩm bẩm.
"Nhưng nhìn xem, Harry.
Nếu đối thủ của ngươi không có linh hồn để bị xua đuổi, nếu chúng là những kẻ máu lạnh như ta, luồng sáng này sẽ vô dụng."
Y vẫy tay, một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên từ hư không, không nóng nhưng lại khiến Harry cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương.
"Đây là Lửa Quỷ cổ đại (Fiendfyre phiên bản sơ khai).
Nó không thiêu rụi thể xác, nó thiêu rụi Sự liên kết ma thuật.
Để đối đầu với Voldemort, ngươi không chỉ cần lòng tốt, ngươi cần sự tàn nhẫn khi cần thiết."
Y bước lại gần.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại khiến Harry vô thức nín thở.
Salazar không rút đũa phép, y chỉ đơn giản là vươn tay ra.
Bàn tay y dài, trắng nhợt và mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của những người tiếp xúc quá nhiều với ma thuật hắc đạo.
"Cánh tay phải nâng cao hơn một chút."
Salazar nói, bàn tay y bất ngờ đặt lên bắp tay Harry, nắn chỉnh tư thế cho cậu.
Một luồng điện sượt qua da thịt Harry ngay tại điểm tiếp xúc.
Cậu rùng mình nhẹ, cảm nhận được hơi lạnh từ tay Salazar xuyên qua lớp áo mỏng.
Nhưng lạ thay, cái lạnh đó không hề đáng sợ, nó khiến tâm trí cậu đột ngột trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ.
Salazar dường như cũng khựng lại một nhịp, ngón tay y hơi siết nhẹ lấy cánh tay Harry trước khi buông ra, nhưng ánh mắt y vẫn dán chặt vào khuôn mặt thiếu niên.
"Thử lại đi.
Tập trung vào ý chí muốn bảo vệ, không phải nỗi sợ bị tổn thương."
Harry gật đầu, cậu hít sâu một hơi, vẩy đũa phép.
Một luồng ánh sáng xanh thẫm bùng lên nhưng rồi vụt tắt.
Cậu thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Vẫn không được..."
Harry lẩm bẩm, vẻ thất vọng hiện rõ.
Salazar bước đến đứng ngay sau lưng Harry.
Cậu có thể cảm nhận được hơi thở của y phả nhẹ bên vành tai, mang theo mùi hương của thảo mộc khô và khói lạnh.
Salazar đưa tay bao phủ lấy bàn tay đang cầm đũa phép của Harry.
Lần này, sự đụng chạm trực tiếp và rõ ràng hơn bao giờ hết.
Lòng bàn tay Harry ấm nóng, trong khi mu bàn tay lại bị cái lạnh của Salazar bao bọc.
"Nhắm mắt lại...."
Salazar thì thầm, giọng y bên tai Harry trầm đục và đầy mê hoặc.
"Đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng dòng máu đang chảy trong huyết quản.
Ta và ngươi... chúng ta đều mang hơi thở của loài rắn.
Hãy để ma lực của ta dẫn dắt ngươi."
Harry ngoan ngoãn nhắm mắt.
Trong bóng tối của tâm trí, cậu cảm nhận được một luồng ma lực mạnh mẽ, lạnh lẽo nhưng đầy uy lực từ Salazar truyền sang qua bàn tay đang nắm chặt.
Nó như một con rắn bạc đang len lỏi vào từng mạch máu của cậu.
Tim Harry đập liên hồi, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác xao động khó tả khi lồng ngực cậu gần như áp sát vào ngực Salazar.
"Bây giờ... giải phóng nó."
"Ancient Fiendfyre!"
Harry hô vang.
Một vòng tròn lửa xanh lục bùng lên xung quanh họ, rít gào như hàng ngàn con rồng lửa.
Nó bảo vệ họ khỏi sự xâm nhập của bất kỳ sinh vật nào bên ngoài.
Giữa vòng tròn lửa ấy, Salazar vẫn không buông tay Harry.
Y cúi đầu, ánh mắt đỏ rực nhìn xuống mái tóc đen bù xù của cậu thiếu niên.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài giữa tiếng lửa cháy.
Harry mở mắt, quay đầu lại.
Khoảng cách quá gần khiến chóp mũi cậu suýt chạm vào gò má của Salazar.
Salazar không lùi lại.
Y đưa bàn tay còn lại lên, ngón cái khẽ vuốt qua vết sẹo hình tia chớp trên trán Harry.
Cử chỉ đó quá đỗi dịu dàng, hoàn toàn khác xa với vẻ lạnh lùng thường ngày của Xà Tổ.
"Vết sẹo này..."
Salazar lẩm bẩm, ánh mắt y có chút dao động.
"Nó chứa đựng một lời nguyền tàn nhẫn, nhưng nó cũng là minh chứng cho việc ngươi đã chiến thắng cái chết."
Ngón tay y lướt từ trán xuống, dừng lại ở gò má vẫn còn chút phúng phính của Harry.
Cảm giác mềm mại của da thịt thiếu niên khiến Salazar cảm thấy một sự rung động lạ lẫm trong lồng ngực - thứ mà y vốn cho rằng mình đã đánh mất từ lâu.
Harry đứng hình, đôi mắt xanh lục mở to nhìn y.
Cậu cảm thấy mặt mình nóng bừng, một cảm giác ngứa ngáy lan tỏa từ nơi Salazar chạm vào.
Cậu không hiểu tại sao mình lại không né tránh, trái lại, cậu dường như còn muốn tựa vào bàn tay lạnh lẽo kia nhiều hơn một chút.
"Ngài Salazar...?"
Harry khẽ gọi.
Salazar giật mình, y nhận ra sự thất lễ của mình và nhanh chóng rụt tay lại, gương mặt lập tức trở về vẻ băng lãnh như cũ.
Y ho nhẹ một tiếng, quay lưng đi.
"Đã muộn rồi.
Bài tập hôm nay kết thúc ở đây.
Ngươi đã kiểm soát ngọn lửa khá tốt."
Harry đứng đó, nhìn theo bóng dáng cao gầy của Salazar đang bước nhanh về phía lâu đài.
Cậu đưa tay lên chạm vào gò má nơi y vừa vuốt qua, trái tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực.
Có lẽ là do ma thuật hắc ám tác động thôi, Harry tự nhủ, cố gắng xua đi cảm giác kỳ lạ đang nảy nở.
Trong khi đó, Salazar bước đi dưới tán lá rừng, đôi bàn tay y giấu trong tay áo chùng vẫn còn vương vấn hơi ấm của Harry.
Y nheo mắt, tự hỏi tại sao một kẻ luôn tôn thờ sự thuần khiết và lạnh lùng như mình lại cảm thấy bối rối trước nụ cười và hơi ấm của một đứa trẻ đến từ tương lai.
Chắc chắn là do cái nút thắt thời gian này quá phức tạp, y nghĩ thầm, nhưng bước chân lại vô thức chậm lại để chờ đợi thiếu niên đang lùi lũi đi phía sau.