Khác AllHanbin. Xinh đẹp như thế mà?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
19


thấy có chuyện chẳng lành hanbin chạy ngay đến chỗ hyuk dỗ dành, lew từ sau hyuk lại chuyển thành sau hanbin.

-hyuk đừng khóc mình xin lỗi_hanbin

-cậu đừng ăn chung với mấy người đó nữa_hyuk

hyuk giả vờ khóc nhưng mà nước mắt lại chảy ra như thật làm sao hanbin không tin được. hanbin thì không sai mà tại hyuk quá cố chấp.

-"ngang ngược thế không biết"_seop

-"coi ôm hanbin cứng ngắc kìa"_hwa

hanbin thì bận dỗ dành trong khi hyuk bận khóc và mấy người kia thì bận đánh giá.

lúc này lew đứng sau hanbin và thuật lại cảnh bám tay hanbin y như lúc lừa hyuk để trêu seop khi hyuk đã buông lỏng hanbin ra một chút, còn hwarang thì lew biết chắc với cái đầu nghĩ đơn giản và chậm tiêu sẽ không hiểu chuyện gì đâu.

-lew có vẻ vui đấy ha_seop

câu nói của hyeongseop làm hyuk quay qua nhìn lew ngay nhưng lớp trưởng đã nhanh chóng đứng bình thường trở lại, quan trọng hơn là người trong cuộc như hanbin từ nãy giờ vẫn không hiểu lew đang làm trò con bò gì nữa.

-hanbin hứa đi?_hyuk

hyuk nắm lấy tay hanbin kéo về phía mình rồi nhìn mấy người khác khiêu khích.

-"sao? mấy người được như tui hong?"_hyuk

hanbin rơi vào tình thế khó xử chỉ biết nhìn sang hwa và seop xem tình hình, hiểu rồi hai người liền gật đầu ý bảo hanbin cứ hứa đi không sao đâu.

-mình hứa, đừng khóc nữa_hanbin

eunchan vẫn đứng bên ngoài nhìn hanbin và nhìn tình hình vì biết có vào cũng không hành động lại mấy người trong đó đâu.

vì là chỉ nhìn nên mọi thứ được eunchan quan sát rất kĩ, lúc đầu là nhìn hwa, seop cùng bin ăn trưa sau đó là xem drama nổ ra gay gắt rồi nhìn lew, hyuk đấu đá nắm tay hanbin kéo về mình, cả việc lew nhìn seop rồi thuật lại hành động đứng sau hanbin hôm qua, ánh mắt và lời nói của hyeongseop khiến eunchan hiểu ra gì đó.

.

.

.

-hanbin xinh đẹp của mình ơiiiii độc thân đi_hyuk

vừa vào tiết sau giờ giải lao thì lại như vậy tiếp, nói thật hanbin đã quen đến nỗi không thèm quan tâm đến câu nói đó luôn mặc kệ hyuk đang trong tiết học mà cứ nắm rồi kéo điên hết cả đầu.

-bị gì không biết, ai của cậu? hanbin của mình mà?_seop

-nói cái gì vậy?

đừng có mơ giữa ban ngày_hyuk

-đang trong tiết_lew

-ý là cậu nói cậu đang mơ hả?_seop

-cậu thì có, đừng có chọc điên mình_hyuk

-dừng lại đi giáo viên nhìn kìa_lew

-hoàng hậu thì đi với vua không phải à?_seop

-hảaaaaa? cậu là vua thì mình là chức cao nhất trên trời rồi nhé_hyuk

-làm ơnnnnn_lew

nếu không có tiếng hét nhỏ nhẹ của lew thì hai người đã diễn một vỡ kịch dài cho cả lớp và giáo viên nghe rồi. từ khi thoại đến giọng hyuk cất lên thì không gian lớp đã không còn yên tĩnh rồi, vì không thể giảng bài được nên cô đành ngồi xuống ghế và xem kịch luôn thôi.

-mấy em xong chưa?_cô

-thay mặt hai bạn xin lỗi cô_lew

nói xong lớp trưởng gương mẫu còn bonus cho cô cái cúi chào không thể nào chân thành hơn, ok coi như các bạn làm sai mình gánh hết, lớp này còn nợ lew nghìn lời cảm ơn và nghìn món quà tạ ơn.

-thế..'người trong cuộc' lên làm bài này giúp cô, hanbin là bạn nào?_cô

-em ạ_hanbin

nếu thắc mắc rằng hyuk với seop có ngại không thì câu trả lời tất nhiên là không, mấy cái này thì nhầm nhò gì nó quá đỗi bình thường luôn. nhưng cả đám đang cảm thấy lo vì không biết hanbin có làm được bài này không, sao lớp gì học toàn giáo viên khó thế.

-"hanbin mà không làm được thì ngày mai không ai thấy hai tên đó đi học đâu, cá chắc"_lew

-"xin người phù hộ"_eunchan

-"người gì ác thế không biết, tội mèo ghê"_hwa

-uhuhu xin lỗi bin xinh_seop

-làm rồi thì xin lỗi có ích gì, cậu ấy bị mắng thì mình xử cậu_hyuk

sau trận lườm nguýt nhau thì tất cả học sinh lớp lại chú ý đến hanbin đang làm bài trên bảng hơn, bộ dạng có hơi lúng túng lại càng khiến học sinh bên dưới sợ em sẽ bị mắng ủa nhớ thường giáo viên hóa hay gọi hwarang hơn mà?

ý là có mới nới cũ ha.

-"chỗ này..."_hanbin

với tiếng cổ vũ lớn như chợ của hyuk và vận dụng hết kiến thức hôm xem sách cùng lew trên thư viện cuối cùng hanbin cũng tính ra kết quả cuối cùng nhưng quy trình thì đúng mà chỉ sợ sai kết quả thôi. bỏ viên phấn xuống bàn, hanbin lặng lẽ đứng đấy chờ kết quả của giáo viên.

-ồ......ồ.....ồ....._cô

lớp xem cô dò từng dòng rồi ồ lên cũng căng thẳng theo, tự dưng đến phần kết quả cô lại dừng lại rồi nhìn một hồi làm hanbin đứng đó nhắm mắt không dám thở mạnh.

-đúng rồi này_cô

-ô hooooooo wooooo yooooo yeahhhh ohoooo_

những âm thanh vô tri do các bạn tạo ra khiến hanbin cảm giác như mới thi đỗ trạng nguyên rồi trở về quê vậy.

-"may quá"_hanbin

-nè mấy đứa thấy gì chưa?

đây mới gọi là học haha cô đã chọn em_cô

-dạ?_hanbin

.

.

.

-"3..2..1"_hanbin

sau màn tẩu thoát ngoạn mục hanbin đã ra đến hành lang lớp và chưa có dấu hiệu bị đuổi theo, em tiếp tục chạy chứ không dám đi thêm một đoạn nữa.

-..taerae? _hanbin

-chào hanbin, cho em đi chung nữa_taerae

.

.

.

seop quay xuống bàn dưới phát hiện hanbin đã đi mất, quay qua hỏi lew.

-cậu ấy đâu?_seop

-ủa..đi nhanh thật_lew

-hanbinnnnnnn_hyuk

sau cú hét đó thì hyuk đã chạy khỏi lớp và rượt theo hanbin rồi, không ai có thể ngăn cản được cuộc săn mồi này.

từ bàn trên eunchan đi xuống tận bàn hyeongseop và gọi cậu ấy.

-nói chuyện với mình chút_eunchan

-mình á?_seop

-ừm cậu_eunchan

sau một trận khó hiểu, seop cũng đi theo eunchan để hỏi xem là chuyện gì.

...

-"ai cũng bận...còn hai người ở đây vậy có nên khử luôn tên kia không"_lew

nghĩ xong lew lại dùng ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn sang chỗ hwarang khiến cậu ấy khi cất đồ xong chạm mắt lew lại hoảng.

-n-nhìn gì?_hwa

___________________________

quá chăm chỉ đi🤧
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
20


đứng ở một góc hành lang rất vắng vì học sinh đã về hết rồi, eunchan mới bắt đầu hỏi chuyện hyeongseop.

-cậu biết mà đúng không?_eunchan

seop hơi bất ngờ với câu hỏi nhưng cũng nhanh biết eunchan có ý gì chỉ là muốn giả vờ tí thôi.

-biết chuyện gì?_seop

-chuyện của hanbin_eunchan

chan nhận ra seop biết nhưng cố ý không biết, kiên nhẫn lắm mới hỏi lại.

-ý là chuyện mình với cậu ấy sẽ đăng kí kết hôn hay sao?_seop

-đừng có đùa_eunchan

ai mang xe đến và đem seop đi đi, người bình thường không thể như thế này được.

-phải nói rõ chứ_seop

-chuyện bạn gái của hanbin là ai_eunchan

eunchan hỏi thẳng nhưng hyeongseop vẫn cứ cười cười đùa giỡn ai mà muốn nói ra, nói rồi sẽ mất lợi thế đến gần hanbin hơn lew, bây giờ mà cả eunchan cũng biết thì càng nhiều tình địch.

-thì...đương nhiên không biết rồi_seop

-mình biết cậu biết là ai, đừng giả vờ nữa_eunchan

-cậu nói đến mức này chắc cũng biết là ai rồi?_seop

-lớp trưởng đúng không?_eunchan

-"ra là đoán đúng thật à" tùy cậu nghĩ thôi, hết chuyện rồi đúng không?_seop

-hết rồi, cảm ơn_eunchan

seop vẫn đứng lại đó nhìn eunchan nhanh chóng rời đi nhưng nét mặt rõ khó chịu.

-"trông im im thế mà nguy hiểm ghê cơ, chuyện này mà đến tai hyuk mình thề sẽ lấy đi 10cm chiều cao của cậu ta"_seop

thường im lặng ít nói rất là nguy hiểm đó nha.

-"vậy thì mình đúng rồi"_eunchan

nếu thật là vậy chan sẽ không cần tránh né hanbin nữa cũng coi như có thể lấy ra hâm dọa cả lew. thời đại của eunchan đến rồiiiii muahahaha.

.

.

.

-sao em lại trốn ở đây thế?_hanbin

-em không trốn thì bị bắt trực nữa cho coi_taerae

hai người đi trên hành lang ra đến cổng trường mà taerae vẫn cứ ngó ra sau xem thầy chủ nhiệm có trốn ở đâu đó không.

-em phạm tội gì hả?_hanbin

-không có, nhưng thầy ghim em rồi_taerae

em che miệng cười rồi đi được một đoạn nữa bỗng hanbin dừng hẳn lại.

-chuyện gì vậy anh?_taerae

-anh thấy thầy rồi_hanbin

...

-taerae buông anh ra đi_hanbin

-khônggg anh phải bảo vệ em_taerae

taerae như con koala bám trên người hanbin nhìn dáo dác khắm nơi tìm hình bóng người giáo viên thân yêu mà muốn khóc thét.

-anh đùa đấy_hanbin

-hả? anh biết em sợ lắm không_taerae

buông hanbin ra, taerae giả vờ giận rồi như kiểu cần được dỗ ngay mà quay mặt đi, hanbin sợ nhất là người khác ghét hay vì mình mà buồn bực nên lần này coi như taerae may mắn khi người đứng đây là em.

-đi, em đưa anh về nhà_taerae

một người thì vui vẻ còn một người tắt hẳn nụ cười khi nghe đến câu đó.

-em..có chạy xe không?_hanbin

-...hanbin anh đang sợ à?_taerae

bị nói trúng tim đen hanbin chỉ biết im lặng ngại ngùng, taerae được đà lấn tới chọc cho một hồi rồi mới kéo em đi.

-đi thôi đi thôi_taerae

hanbin cứ thế bị kéo đi, trước khi rời khỏi đó em có nhìn vào một quán cà phê ngang đường rồi cúi đầu chào, đoán xem là ai nàooo? thầy chủ nhiệm của taerae chứ ai=))

.

.

.

-cảm ơn taerae nhưng mà đừng có ngày nào cũng đưa anh về nhà_hanbin

taerae đưa em đến tận cửa rồi mới chuẩn bị ra về, em kéo lại nói vài câu.

-ủa tại sao? ai thèm đưa anh về nhà chỉ tại nhà em đường này thôi_taerae

-nhưng mà_hanbin

-sời..thiệt đó tiện đường về chung thôi anh ngại gì_taerae

-nhưng lúc nãy em định đi về hướng kia_hanbin

hanbin chỉ tay về hướng lúc nãy em cùng taerae về nhà tức là hướng ngược lại, taerae đột nhiên á khẩu chẳng biết nói cũng chẳng dám nói gì luôn. ngại quá thì mình cười.

-ha..hahaha em quay lại lấy đồ thôi mà_taerae

-em nói dối_hanbin

-em nói thật_taerae

-em-_hanbin

-ồ bạn tới nhà chơi à con, mời bạn vào nhà đi_

hanbin định làm cho ra lẽ thì mẹ em từ nhà nhìn ra cửa sổ và thấy taerae, hanbin còn chưa kịp nói gì taerae đã nhân cơ hội chui luôn vào nhà.

-con chào dì_taerae

-ủa taerae đó hả, thế thì đâu cần mời con cứ vào nhà chơi tự nhiên_

vì bà biết lần trước taerae là người chở em đi học cũng coi như thân mà hanbin có bạn là bà quý lắm rồi nên ai cũng coi như người nhà thôi.

hanbin cũng đi vào bên trong còn nhìn taerae một cái rồi hờn dỗi lên phòng cất đồ, ý là không ai nói cũng biết là đang giận luôn á khó nhận ra ghê.

-"vậy là giận mình ha" chú đâu rồi ạ?_taerae

-à ông ấy ra ngoài về liền ấy mà_

-thế con lên phòng anh xíu được không dì?_taerae

đó đừng có thừa cơ như vậy nữa, cái này phải đi hỏi hanbin mới đúng nha.

-cứ thoải mái như ở nhà đi con_

hãy nhìn lại bàn đi, còn ai ở đó đâu hỏi là hỏi cho có lệ chứ taerae đã rời đi khi vừa mới hỏi rồi. bước lên phòng hanbin, taerae cũng lịch sự gõ cửa, em tưởng là mẹ nên mở luôn thế là con cú bay vào trong như chớp khiến hanbin chưa kịp phản ứng lưng đã chạm sàn.

-em làm gì vậy taerae?_hanbin

taerae lúc nãy có đỡ lấy đầu hanbin không thì giờ hai đứa ở nhà trắng rồi quá.

đỡ em đứng dậy taerae biểu cảm như không rồi nói.

-sao? mẹ anh cho em lên đây rồi đấy nhé_taerae

-ý anh là em vào đây làm gì_hanbin

taerae tham quan một vòng từ sách vở bàn học đến cái góc tường còn xem được, điểm dừng chân là giường của hanbin, taerae nhảy lên rồi mới trả lời.

-lên chơi đó_taerae

-chơi gì ở đây?_hanbin
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
21


sáng hôm sau, hanbin đi học với bộ dạng không thể nào khổ hơn. taerae lên phòng em và lấy cớ tham quan mà quậy từ chỗ này đến chỗ kia, quậy phòng thì thôi đi còn quậy luôn chủ phòng hết cắn tay lại cắn đến mặt, hôm qua thật sự là như gặp phải sói.

-"cứ tưởng hôm nay phải nghỉ luôn rồi"_hanbin

nghe có khổ thân không chứ, nhưng mà khổ hơn là vừa chuẩn bị xong bước ra cửa lại thấy sói nữa.

-sao em lại đến nữa rồi?_hanbin

-sao? anh chán em chứ gì_taerae

-không phải, nhà em ngược lại mà?_hanbin

-rước là rước không cần lí do, anh lên xe nhanh_taerae

đang nói chuyện bình thường và tự dưng taerae lại cười, ý là ám chỉ chuyện gì đây? quá ám ảnh chuyện bị taerae cắn đến giờ má vẫn còn sưng hanbin nhanh chân lên xe ngồi mà không cần taerae nói thêm gì nữa.

-thế phải ngoan không_taerae

.

.

.

thật may mắn vì hôm nay không bị bắt lại, có lẽ em đã phải dùng hết vận may của năm rồi.

-sao chưa vào lớp, xa em không sống nổi à?_taerae

-không, anh không sống nổi khi ở gần em_hanbin

nói xong em bước luôn vào lớp, tại sợ hyuk quá nên tạm thời ở đây chút thôi. hanbin vừa đi vào, hyuk từ đâu chạy lại ôm một phát rồi còn leo lên người em nữa, kim cay cú thấy hết rồi đó nha.

-này ông anh kia ông đang làm gì đấy?_taerae

hyuk nghe tiếng không thèm để ý, người của mình thì mình chỉ việc cưng nựng thôi nha, dù sao hôm nay nghỉ tiết đầu với cả cũng không có giáo viên dạy thế nên có thời gian ôm hanbin hơn thôi.

-"taerae lại thấy rồi.."_hanbin

vì sao hanbin lo sợ? mấy dấu cắn trên tay hay cổ đều từ lí do này mà ra chứ đâu, không ai lại đi cắn người không có lí do cả.

-yahhh buông ra giùm cái_taerae

taerae chạy vào trong tách hyuk ra khỏi hanbin rồi quát lên khiến học sinh trong lớp mắt chữ o mồm chữ a, hyuk không bất ngờ lắm vì lần nào chuyện đang vui mà không có taerae phá đám. ban đầu là tức giận nhưng sau đó là trở về bình thường mà nói với taerae.

-sao anh đây phải nghe lời nhóc? thân thiết với hanbin lắm hay sao mà cứ phá đám hoài thế?_hyuk

-đương nhiên là thân, anh ấy đã đồng ý đâu mà sao cứ ôm ấp vậy?_taerae

hanbin lấy người chắn trước và ép người hyuk lui về sau, cãi nhau thế này sợ đấm nhau thôi phòng trước thì chắc hơn

-anh đây có danh phận rồi nhóc thì chả có gì đâu nên đừng cứ theo sau cậu ấy như cún mãi thế_hyuk

sau khi câu này truyền vào tai taerae thì mọi chuyện đã không còn đơn giản, vì tức giận taerae mất kiểm soát đấm vào mặt hyuk một cái. trong khi mọi người đang ngạc nhiên cả hanbin cũng đứng hình nốt thì hyuk đứng thẳng dậy và lấy tay lau thử môi.

-"không có máu à..thế chưa đủ đáng thương để hanbin chăm rồi"_hyuk

con người đắc thắng như hyuk làm sao dễ dàng bỏ qua, vừa suy nghĩ xong hyuk lại đấm cho taerae lùi ra sau. cả hai cứ ẩu đả nhau mặc kệ hanbin, lew, hwarang, hyeongseop và các bạn can ngăn, cứ cho nhau vài đấm coi như thể hiện tình anh em đi.

-dừng lại được rồi hyuk_lew

lớp trưởng sau một hồi can ngăn không được cũng gằn giọng kéo hyuk ra xa taerae, hyuk bị nhiều người ghì lại cũng không thể đánh tiếp. hanbin kéo taerae ra khỏi lớp và nhờ các bạn bên trong đóng cửa lại.

-sao lại ôm em?_taerae

taerae bị kéo ra ngoài chả lẽ lại đánh hanbin hay sao, mà hanbin lại ôm chầm taerae muốn nghẹt thở.

-thì em cứ bình tĩnh lại đã_hanbin

taerae nói thế thôi nhưng thích lắm chứ gì, hanbin có gan ôm chắc cũng vì người ta vào học hết rồi.

-vậy thì em không muốn bình tĩnh đâu_taerae

-tại sao?_hanbin

-thì vậy đó_taerae

người ta nói tới đó thôi còn lại hanbin và các bạn tự hiểu đi nhé kakaka.

thấy em có lòng ôm mình như vậy taerae cũng không khách sáo mà đáp lại, hyuk thấy được cảnh này chắc thức chết.

-em thật sự không muốn đánh đâu hanbin_taerae

ôm em rồi gục mặt xuống vai thì thầm, có muốn đánh đâu tại lúc đó tay không kiểm soát được thôi.

-anh hiểu mà, không sao hết mà giờ em còn phải vào lớp nữa_hanbin

-không, lỡ anh vào đấy bị gì thì sao?_taerae

-đừng lo anh ổn, giờ thì em phải về lớp học, tan học mình gặp lại_hanbin

nói xong hanbin đẩy taerae ra, bản thân chui lại vào lớp đóng cửa cái cạch, đúng là chưa tình cảm được quá 5 phút.

...

-"hết hứng học luôn rồi"_taerae

bị hanbin đuổi taerae còn cố đứng nhìn vào thêm vài phút tuy không nghe chỉ thấy thôi mà rất là kiên trì luôn, đang xem giữa chừng thì có bà chị nào đó kéo rèm cửa lại thế là cậu ấy lủi thủi ngoài hành lang cả buổi đến giờ giải lao vì phải trốn hanbin chuyện nghỉ học nên phải về.

.

.

.

tình hình lớp sau khi hanbin ra ngoài.

hyuk bị kéo ra rồi còn bị ghì chặt khiến cử động cũng khó khăn, miệng cứ la hét mãi mà tay chân vẫn không làm được gì, bất lực hyuk chỉ đành nằm im nhìn trần lớp học đếm cừu.

-có cần đánh đến vậy không?_lew

-đúng rồi, khuôn mặt tự hào biến mất rồi_hwa

-ủa có đẹp hả? tập trung nhìn vào mặt mình mà so sánh đi_seop

-"ờm đẹp đó nhưng mà tâm lý không ổn định thì thôi vậy"_hs

trong lúc dầu sôi lửa bỏng hyeongseop lại có thể tự luyến mức độ hơi nặng, nhưng cái giá nhận lại là cái kí đầu của lew, seop chỉ biết ôm đầu rớt nước mắt.

-có máu trên miệng_eunchan

chan hào phóng và tốt bụng cho hẳn một miếng khăn giấy chưa bằng bàn tay của cậu cho hyuk lau máu trên mép miệng, phải người nào cũng ít nói và tốt bụng như này thì thế giới bình yên.

-cũng may mắn cho cậu lắm hôm nay giáo viên xin nghỉ tiết đầu, nếu có thì vẫn đánh thế này à?_lew

rồi hyuk nhìn lew sau đó ngẫm nghĩ một lúc mới lên tiếng.

-đánh chứ, thằng nhóc đáng ghét đó_hyuk

hyuk lại là người tiếp theo được ăn cú kí đầu của lew, thế là vừa xoa cục u vừa mếu.

-woaaa bắt nạt mình à? hanbin ơi, hanbin, hanbinnnn đâu rồi_hyuk

lúc nãy cũng chính vì tiếng hét xuyên tường này mà hanbin phải phi lại vào trong lớp dỗ hyuk đây, ủa sao lúc đánh nhau không vậy đó? chắc bị kí đau hơn bị đấm vào mặt. lớp nhiều lần chứng kiến cãi vã nhưng đánh nhau thì là lần đâu, ai cũng thấy thú vị nên đạp lên nhau mà xem, thật đoàn kết.

-"nên chuẩn bị kế hoạch tiếp theo thôi"_?

_______________________

đố biết là ai luôn, người đó sau này sẽ gây mất đoàn kết và khiến mọi người đùn đẩy lỗi cho nhau.

nhân vật đó cũng chính là người phát hiện hanbin đi với taerae, sau đó thì ám chỉ hanbin đã vào lớp để hyuk ôm em dưới sự chứng kiến của taerae.

húuuuuuuuu =)))))))))))
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
22


sau tiết đầu không có giáo viên dạy thì lớp trưởng lại còng lưng gánh lớp không bị giáo viên đang dạy lớp khác qua phàn nàn về việc quá ồn ào.

-"chắc giảm mất 5 năm tuổi thọ luôn rồi ấy chứ"_lew

hanbin đang ở một chỗ canh hyuk ngủ lại đi đến chỗ lew và ngồi xuống kế bên.

-cậu vất vả rồi_hanbin

-cậu khác gì mình đâu, cảm ơn vì đã khiến tên ồn ào đó ngủ_lew

hanbin bật cười thành tiếng, lần đầu tiên lew thấy hanbin cười tươi như vậy không hiểu sao cũng cười theo.

-"tuổi thọ tăng 10 năm rồi"_lew

muốn tăng giảm tùy thích vậy thôi hả.

bỗng lew muốn nói gì đó nhưng rồi cũng suy nghĩ lại mà im lặng.

-cậu có gì muốn nói đúng không?_hanbin

lew phân vân một hồi rồi cũng quyết định nói ra.

-lúc nãy...có người đã nói với hyuk cậu và nhóc kia đi với nhau, là giọng nam_lew

đối với chuyện này, hanbin thật sự không thấy có gì bất thường và chuyện nghiêm trọng chỉ là việc cả hai đã đánh nhau.

-cậu có biết là ai không?_hanbin

-không, lúc đó mình đang làm bài chỉ nghe tiếng thôi_lew

hanbin thầm dùng phép loại trừ nhằm suy nghĩ thử xem thật sự có chuyện như thế không, học sinh nam trong lớp rất ít chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng muốn tìm ra cũng chưa chắc dễ dàng.

-"hanbin thật sự sẽ không nghĩ là một trong số mấy tên tán tỉnh cậu ấy làm đâu"_lew

tuy giọng lew nghe không phải của một trong số họ nhưng đã chơi với nhau rất lâu lại còn thích chung người chẳng lẽ lại không biết bạn mình mưu tính đến cỡ nào.

-chắc chỉ là hyuk đã hỏi có thấy mình ở đâu không rồi người kia mới chỉ thôi, cậu đừng nghĩ nhiều_hanbin

-chắc là vậy rồi_lew

lew nói rồi cười với hanbin như đã đồng tình nhưng thật ra mọi chuyện lại không đơn giản đến vậy, hanbin không muốn suy nghĩ thêm cũng không muốn lew lo cho mình.

-"lớp trưởng vẫn luôn nghĩ xa đến vậy cơ"_hyuk

hyuk không ngủ, chỉ là đang muốn hưởng thụ cảm giác được chăm sóc chút thôi, ai ngờ lại vô tình nghe được câu chuyện này. hyuk lần này không nghi ngờ ai cả, nghĩ lại bản thân lúc đó bị vỗ vai rồi nhìn theo hướng tay người đó ra cửa sổ còn người kia chưa kịp nhìn mặt đã bỏ đi mất tiêu, chỉ vậy thôi và hyuk cho rằng lew suy nghĩ quá nhiều rồi.

.

.

.

lúc học tiết thứ 2, hanbin vẫn rất bình thường thì lew lại nhìn khắp nơi và tìm kiếm những ánh nhìn lạ từ bạn mình, ủa sao bạn bè mà không bao giờ tin tưởng nhau.

đang có một người cứ quan sát từng câu chuyện, từng hành động nhỏ của hội anh em và crush mà vẫn tỏ ra rất bình thường kia kìa.

-hyeongseop đừng sờ tay mình nữa_hanbin

-"bản thân cũng là lớp phó..đáng ra phải phụ mình được cái gì đó"_lew

lew ngồi cạnh cũng phải bất lực dùm hanbin, kêu quay lên biết bao lần vẫn cứ không nghe mà nhìn xuống đụng chạm hanbin suốt.

-nhưng tay cậu khô hơn hôm qua này_seop

ủa mà cứ sờ như vậy là tay sẽ hết khô được hả, hay sao?

-thầy giảng xong rồi, jaewon lên làm bài này đi em_thầy

hwarang nhanh chóng đi lên nhưng giữa chừng lại liếc hyeongseop một lúc lâu, lew thấy rồi nhưng không hiểu lắm.

-"làm gì liếc ghê thế không biết"_seop

không ai nhìn thấy eunchan cũng đang liếc hwarang.

góc nhìn của hyuk tuy có thể quan sát cả eunchan nhưng cậu ấy lại không quan tâm lắm đến người bạn này vì từ đầu hyuk cứ đinh ninh eunchan không hề thích hanbin.

.

.

.

hết tiết, lớp trưởng bảo cả lớp cúi chào và sau khi giáo viên ra khỏi lớp, tất cả đều đi ra ngoài ngoại trừ nhóm nam sinh sống chết mặc kệ nhau này. hyuk vẫn cứ dính lấy hanbin không chịu buông.

-ngứa mắt quá_seop

hyeongseop nói móc hyuk nhưng cậu vẫn tuyệt nhiên mặc kệ chỉ cần hanbin thuộc về mình là đủ, cũng vì bản thân có tính chiếm hữa quá cao nên dù bạn bè có thân cách mấy cũng không thể nhường được.

-buông hanbin ra, không thấy cậu ấy thấy khó chịu hả?_lew

-cậu-_hyuk

-anh hanbin, đi ăn nàoooo_taerae

hyuk đang chuẩn bị nói lại đụng ngay phải taerae từ nhà trở lại trường và vờ như mình vẫn đến lớp để lừa hanbin đang đứng ngay ở cửa hét vào. ngay từ đầu đã là khắc tinh của nhau thì sau này cũng không thể nào hòa thuận, vừa đụng mặt lại tính đấm nhau nữa rồi.

hanbin nhanh chân ra cửa và hốt taerae chạy như bay dọc hành lang mà không ngó ngàng đến hyuk làm ai đó tức điên nhưng không có ý định đuổi theo. hanbin biết nếu ngó lơ hyuk thì chắc chắn cũng không bị đuổi theo vì hyuk sẽ nghĩ thứ khác chứ không rảnh rỗi đến vậy.

-"muốn chơi thì anh đây chơi cho tới luôn"_hyuk

...

-em đến lớp anh làm gì?_hanbin

dừng lại thở ra vài hơi, hanbin bày ra bộ mặt tức tối muốn đánh người nhưng nhịn lại vì dù sao cũng không định đánh bạn bè hay anh em.

-đến rủ anh đi ăn_taerae

taerae cười hì hì rồi lại tiếp tục đi đến canteen để ghẹo em xíu thôi, hanbin cũng đi theo mặc dù đang rất muốn nghỉ không biết ai kéo ai đi nữa.

-anh ngồi vào bàn, em đi lấy cơm_taerae

nghe như kiểu ra lệnh luôn nhưng mà hanbin quá quen với cái cách nói chuyện của taerae rồi.

trong lúc taerae đi lấy thức ăn cho cả hai, hanbin ngồi đó và nói chuyện với cậu choi, eunchan nói gặp hanbin ngồi đây và đi lại bắt chuyện thôi.

-lúc nãy cậu có bị đánh trúng không?_eunchan

-không có, cảm ơn cậu_hanbin

-vậy à..bánh kẹo lần trước mình cho cậu ăn hết chưa?_eunchan

-mình chưa vì nó nhiều quá_hanbin

-ừm..vậy mình lên lớp trước, cậu ăn ngon miệng_eunchan

-cảm ơn eunchan_hanbin

chỉ là câu chuyện người hỏi người đáp nhưng mà y như lần trước hanbin cứ mỗi khi nói chuyện với eunchan là có cảm giác yên bình thôi, hai người ngơ ngơ nói chuyện với nhau nhưng có vẻ eunchan còn ngại nên không trò chuyện nhiều.

eunchan thấy taerae trở lại mặt có vẻ đã biến sắc nhưng không lâu lại vui vẻ chào tạm biệt hanbin vì không muốn chạm mặt taerae.

-anh vừa nói chuyện với ai vậy?_taerae

taerae bưng một lúc hai khay cơm đặt lên bàn rồi nhìn theo bóng lưng người lúc nãy.

-là eunchan, người về cùng anh với em lúc trước_hanbin

taerae lục lại kí ức một lúc mới nhớ ra eunchan là ai. bỏ đi cái điệu đáng ghét hôm đi về chung thì taerae lại thấy hanbin chơi với eunchan có vẻ lại không nguy hiểm gì ngoài việc người đó thích hanbin.

-anh biết chọn bạn thật_taerae

trong câu nói đó lại có gì đó châm chọc lớp trưởng.

-không thân lắm..nhưng cậu ấy hiền và tốt bụng_hanbin

-"hiền..nó cứ cấn cấn"_taerae

-"người đó thì được nhưng mà hanbin à anh chọn sai bạn rồi"_taerae (ám chỉ tất cả nhất là hyuk)

cả hai ngồi ăn rồi cùng nói chuyện, taerae dắt câu chuyện lên trời hay rơi cái bộp xuống đất hanbin đều đi theo được, giờ mới biết hanbin khi thân rồi cũng không kiệm lời lắm.

-đẹp ghê cơ_taerae

-hả? cái gì đẹp?_hanbin

-anh chứ gì_taerae

_____________________

có thêm manh mối rồi đó, nhìn bằng mắt thường chúng ta có thể thấy. vì chương trước mấy bà kêu rối nên lần này tui cho quá nhiều tình tiết của hung thủ nên hãy vây bắt đi👀
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
23


cả giờ giải lao taerae bắt cóc hanbin xuống canteen trường thì cuối cùng hanbin cũng phải đối mặt với chuyện ai cũng biết, chính là hyuk.

-hanbin cẩn thận, em phải vào lớp rồi_taerae

-không sao đâu, cứ cư xử như bình thường thôi_hanbin

tuy nói thế nhưng taerae lên kế hoạch cả rồi, đứng bên ngoài này xem thôi chứ đã trốn vài tiết đầu rồi giờ vào học lại thì không được.

-ừm anh đi đi chứ em thấy có người nhìn tụi mình rồi_taerae

taerae liếc mắt vào lớp thấy hyuk đang ngồi ở bàn, tay chống cằm nhìn ghét ghê chứ. hanbin đưa mắt nhìn theo, hanbin vừa nhìn vào thì hyuk lại thay đổi thái độ nhanh như gió.

-"đến mình còn thấy sợ"_taerae

hanbin chào taerae cái rồi cũng ngượng ngùng quay vào lớp, với niềm đam mê chọc tức người khác hyuk sao có thể bỏ qua cho taerae đi dễ dàng vậy được, hyuk từ bàn phóng đến ôm chặt lấy hanbin (tưởng tượng hanbin đang xoay vào trong còn mặt hyuk với taerae thì đối diện).

-hyuk sao lại ôm mình?_hanbin

-thì mình nhớ cậu, đi ăn bỏ mình ở đây còn gì_hyuk

hyuk bắt đầu làm nũng với hanbin rồi dùng ánh mắt khiêu khích trước sự chứng kiến của taerae, tuy tức nhưng nhìn lại hanbin taerae lại có suy nghĩ khác.

-"hay thử bỏ đi nhỉ?

ông anh chắc sẽ nghĩ mình bỏ cuộc thôi"_taerae

thế là taerae quay lưng đi, hyuk không bất ngờ vì đã chứng kiến chuyện này quá nhiều lần rồi, loại thêm được một người thì càng tốt chứ sao.

-"chả có gì vui"_seop

-về chỗ thôi hanbin_hyuk

-buông cậu ấy ra đã_seop

hyeongseop đứng một góc chỉ chờ được vào lớp, thấy taerae đứng bên ngoài cứ tưởng lại sắp có đánh nhau ai ngờ không có gì xảy ra.

-ra lệnh cho mình?_hyuk

-ừ đấy_seop

biết hyuk dễ nổi nóng seop càng cố tình chọc thêm, mà mỗi lần lớp này có người cãi nhau là y như rằng chưa bao giờ là ổn.

-dừng lại_hanbin

thấy hanbin hôm nay có gì đó hơi lạ, em trông mệt mỏi hơn thường ngày.

-có vẻ cậu ấy bệnh rồi_hwa

hwarang đứng bên ngoài cửa quan sát em chút rồi cũng nói vào, từ khi nghe chữ bệnh thì hanbin đã hoàn toàn gục ngã, vì mầm bệnh nằm trong người quá lâu nên đúng lúc thì nó sẽ nổ ra thế đấy. hyuk và seop có thử sờ trán và kiểm tra cơ thể em.

-cậu ấy sốt rồi_hyuk

-cũng tại cậu và thằng nhóc đó hết_seop

-gì?_hyuk

-thôi, không thấy cậu ấy đang bệnh hả?_hwa

hwarang đi đến đỡ lấy hanbin đang chật vật vì bệnh mà còn phải nghe cãi nhau lên lưng, đây là đang tranh với hai người kia đó nhưng hanbin đang bệnh không nên làm cậu ấy mệt thêm quyết định để hwa cõng chứ bình thường lôi nhau ra đánh rồi.

-"lúc nãy ăn với mình anh ấy vẫn bình thường cơ mà"_taerae

cõng hanbin trên lưng, cả ba lướt qua taerae đang đứng ở một góc hành lang, chỉ có hwarang thấy nhưng vì phải nhanh cõng hanbin đến phòng y tế nên cậu không nhìn đến taerae.

.

.

.

-lớp trưởng..cậu thích hanbin đúng không?_eunchan

eunchan và lew phụ đem tài liệu đến cho giáo viên, đang im lặng bất chợt eunchan lại hỏi câu đó làm lew tự nhiên rùng mình.

-ờ thì..chuyện trước đây thôi, giờ cậu ấy cũng có bạn gái rồi mà_lew

nói xong lew chỉ biết cười cười mà lúc nãy hơi ngượng miệng thật. eunchan thở dài nhìn lew rồi nhìn đống tài liệu trên tay mới nói.

-mình cũng thích cậu ấy, nhưng không may mắn như cậu mình đâu được làm bạn gái của hanbin_eunchan

eunchan nói rồi cũng không mong có câu trả lời, chỉ là chuyện này cũng không thể chối được.

-"thế là biết rồi? tự nhận ra hay hyeongseop nói đây..."_lew

lew sau câu nói của eunchan cũng không trả lời lại, người ta nói vậy thì mình đủ nhận ra người đó muốn nói chuyện gì rồi.

nhưng dù sao lew cũng sẽ không đi hỏi lại hyeongseop đâu, vì cậu cảm thấy cả hyeongseop và eunchan ai cũng nguy hiểm cả.

-l-lớp trưởng_

một bạn học từ xa chạy đến, gặp được lew lại mừng lắm nhưng vẫn phải thở chút mới nói được.

-chuyện gì vậy?_lew

-hanbin đang ở phòng y tế, cô nhờ mình nói với cậu_

thấy phòng giáo viên ngay trước mắt, cả hai đi đến rồi đặt tài liệu xuống dù sao chỗ này cũng an toàn rồi chạy nhanh đến phòng y tế.

.

.

.

-hanbin_lew

lớp trưởng mở cửa rồi gọi tên em, đã thấy có mặt seop, hyuk, hwa, taerae và cả cô y tá đang đo nhiệt độ cho em nữa.

-cậu ấy sao rồi?_lew

lew hỏi rồi đưa mắt quan sát từng người trong phòng, hwa định trả lời thì bị ngăn lại bởi taerae.

-anh ấy sốt rồi_taerae

hwarang lại lần nữa nhìn taerae với ánh mắt không mấy có thiện cảm, lúc nãy hyuk và seop cũng không ngờ taerae cũng vào đây.

-dù sao thì cũng đừng đánh hay cãi nhau_lew

lew nói câu đó chỉ vì thấy có sự hiện diện của hyuk và cả taerae.

-"có cả eunchan à.."_hyuk

bỗng hyuk lại nhìn thấy eunchan phía sau lew, cậu cứ nhìn chằm chằm vào hanbin.

-"sao cứ là chuyện của hanbin thì lại có mặt tên này vậy, cả ánh mắt đó nữa"_hyuk

nhắc lại hyuk ngay từ đầu đã không nghĩ eunchan thích hanbin, eunchan không hề tìm cách tiếp cận hanbin như những người khác, hyuk cũng chẳng để ý ánh mắt cậu ấy dành cho hanbin nhưng giờ thấy rồi thì phải suy nghĩ khác thôi.

-"cậu ấy đang nhìn mình"_eunchan

bắt gặp bị hyuk quan sát, eunchan thu ánh mắt đang nhìn hanbin lại, tuy ít nói thế thôi chứ toàn biết những chuyện không ai biết đấy.

___________

dạo này sang tỉnh khác bị dị ứng cái ngứa không ra chap thường xuyên được 😢
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
24


sau khi được y tá trường thông báo hanbin sốt cao, cả đám ngồi túm tụm trong phòng y tế đến nỗi không còn chỗ trống hơn 15 phút, thấy nóng nực quá taerae mới lên tiếng xin tránh đường để đi ra ngoài.

-ông anh tránh chỗ để tui ra ngoài_taerae

taerae nói với hwarang đang ngồi kế mình và cũng là người ngồi gần cửa, hwarang không trả lời nhưng đương nhiên rất vui và không có ý kiến gì khi có một người mất kiên nhẫn tự rời đi.

-mình biết cậu đang nghĩ gì đấy_seop

sau khi taerae ra ngoài đóng cửa lại hyeongseop lập tức mỉa mai hwarang, dù sao thì bây giờ cả đám đang cùng chí hướng mà.

-đừng có bao đồng quá_hwa

hwarang dùng ánh mắt không thể sắc hơn để nhìn hyeongseop rồi ánh mắt lại thay đổi khi nhìn hanbin nằm trên gường, không phải kiểu nhìn bình thường mà chứa đầy ẩn ý.

-"giả vờ ngây thơ trước mặt hanbin, cậu ta là con cáo chính hiệu"_hyuk

-"nhìn mặt họ là biết đang nhìn gì luôn đấy.."_lew

lew, eunchan nhìn họ đấu mắt với nhau mà nói không nên lời.

...

/mẹ- à nhầm là dì ạ?/_taerae

/ừ taerae à, có chuyện gì không con?/

/hanbin anh ấy sốt giờ đang ở trên phòng y tế của trường đấy dì/

/thằng bé đã ổn hơn chưa?/

/anh ấy đỡ rồi nhưng vẫn còn đang ngủ/

/bây giờ dì sẽ lên trường rước nó, con trông nó giúp dì/

/không cần đâu dì để con đưa anh về/

/nhưng con còn phải học mà/

/hôm nay lớp con được nghỉ sớm, dì yên tâm đường đến con cúp máy trông anh đây/

nói chung là..với ai taerae cũng có thế dập máy trong tình trạng khó xử như vậy hết, lúc nãy muốn ra ngoài cũng vì để gọi điện cho mẹ hanbin biết tùng hình chứ chuyện đưa em về nó nằm trong dự tính từ trước rồi không ai dành được hết.

-"thôi thì không vào nữa, nhưng không ai ngăn cản được mình đưa hanbin về đâu"_taerae

.

.

.

trong lúc taerae ra ngoài gọi điện, bên trong phòng từng người một lần lượt rời đi vì nhiều lí do.

-hyuk, bộ phận phát thanh trường gọi cậu đến kìa_

(em thấy bài đọc này hợp với cậu ấy_?)

mang gương mặt khó chịu rời đi, hyuk không mấy cam lòng nhưng mà lỡ chấp nhận lời mời rồi thì biết sao.

...

-jaewon ơi, thầy thể dục gọi cậu vác phụ đồ_

(hwarang mạnh lắm, sau này thầy cần di chuyển thứ gì thì cứ nhờ cậu ấy_?)

khoảng 5 phút sau khi hyuk bị gọi thì lại đến lượt hwarang, cũng là gương mặt không hề dễ chịu đấy rồi cũng phải đi thôi.

...

-ô trùng hợp ghê, hội học sinh nhờ em gọi mấy anh nè_

(tài liệu này em nghĩ thành viên hội học sinh ở lớp em làm được ạ_?

lew mở lời nhờ y tá chăm sóc cho hanbin rồi cũng cùng seop và eunchan rời đi, vừa bước ra cửa lại chạm mặt taerae tuy có khó chịu nhưng có người tận tâm chăm sóc hanbin là được.

-thằng nhóc kia, nhớ chăm hanbin cho tốt đấy_seop

-tui nhỏ hơn ông anh có một tuổi thôi đừng có mà gọi như vậy_taerae

liếc xéo nhau cái rồi taerae dứt khoát đóng cửa lại.

-hết giờ làm cô về được rồi ạ, người nhà nhờ em đưa anh ấy về_taerae

thấy được sự đồng ý của y tá, taerae bước lại ghế kế giường ngồi cùng hanbin, sờ trán rồi lại thử gọi em dậy.

-hanbin dậy đi, về nhà với em_taerae

chỉ là nói chơi chơi ai ngờ em lại dậy thật, taerae cảm giác mình như vị thần vậy.

-về..nhà_hanbin

đó là những gì hanbin nói trước khi em tự bật dậy làm taerae muốn bay hồn.

-a-anh làm gì ghê vậy?_taerae

-tan lớp rồi hở?_hanbin

ánh mắt mơ màng còn hơi sưng lên của hanbin trông vừa hài vừa cưng, taerae che miệng cười vài tiếng mới đứng dậy đỡ em để về nhà.

-ờ tan lớp rồi, anh sốt đó_taerae

hanbin lấy tay sờ trán mình rồi cũng giật mình, ủa là lúc biết rồi mới thấy mệt là sao vậy?

-anh muốn về nhà_hanbin

khi bệnh, hanbin hoàn toàn biến thành một đứa con nít tuy không mè nheo nhưng mà mắt thì rưng rưng rồi.

-anh muốn về nhà thì mình đi, khóc gì hả?_taerae

hanbin xuống giường gắp chăn ngay ngắn cùng taerae về. cả đám lúc nãy đã bỏ hết mấy tiết học rồi ngồi trong căn phòng đúng một chỗ như vậy suốt mà không thấy than vãn gì cả cũng quá siêu.

.

.

.

-bị gọi một lượt luôn cơ đấy_hyuk

hyuk lên tiếng khi vô tình chạm mặt bốn người kia cũng đang có ý định trở lại phòng y tế giống mình, cũng đâu thể trùng hợp đến mức đó, vì không thể trùng hợp nên đâm ra lại nảy sinh nghi ngờ.

-tự dưng bị gọi lên rồi lại kêu về đi không cần nữa_seop

trong vài phút xảy ra nghi ngờ cả đám lại vô tình nhìn nhau, biết đối phương đang có ý nghĩ gì về mình thì lại có cãi nhau.

-đừng nhìn mình, mình không có làm_hwa

-nãy giờ mình không nói sao cậu biết mình đang ám chỉ chuyện gì?_seop

-nó viết đầy trên mặt cậu rồi_hwa

-có khi người làm lại là người đang giả vờ nghi ngờ_hyuk

-nói ai hả? nhìn lại mình đi_seop

-ai là ai? mà eunchan sao không thấy lên tiếng gì ha?_hyuk

người im lặng lại bị lôi vào tranh cãi mới tội chứ, eunchan là người im lặng bị hyuk nhắm đến chứ không phải lew.

-"đừng cãi nữa, các cậu không đi thì mình vào trước đây"_lew

nghe thế đang cãi cũng phải xách quần lên chạy nhưng mà rất xui cho mấy người, hoàng tử nhỏ đã bị mụ phù thủy bắt đi rồi.

-cái tên nhóc đó nhanh thật_seop
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
25


taerae nhanh chân nên đưa được người đẹp về dinh, giúp người phải giúp cho trót. có công đưa người về nhà thì ở lại chăm luôn.

-cảm ơn con đưa con dì về nhà_

sau khi hanbin yên ổn trên phòng với cái chăn dày cộm vì em bảo lạnh thì taerae đang nói chuyện với mẹ em dưới nhà, giải thích cho việc vì sao hanbin lại thành ra như vậy.

-không có gì đâu ạ, mà lý do anh ấy bệnh cháu nghĩ tại anh ngọt quá đó ạ_taerae

-hả? cái gì ngọt?_

-vâng, anh ngọt nên kiến bu_taerae

giải đáp thắc mắc cho mẹ em xong, taerae vẫn giữ nụ cười đó bước lên phòng em thật tự nhiên, trước khi đi còn không quên cúi chào một cái và trông dì im lặng như vậy thì chắc là dì không còn thắc mắc gì nữa rồi, thế mình đi chăm anh.

-thằng bé nó vừa nói chuyện gì ảnh hưởng đến cột sống con mình lắm thì phải..?_

...

-nhấn chuông báo cháy ở phòng hội học sinh đi, nếu có người phát hiện đó là báo động giả thì lỗi do người trong hội đó gánh hết_(?)

-được thôi, nhưng mà làm vậy thì được gì mà liều?_

-được sự chú ý_(?)

.

.

.

/mẹ, con không về nhà đâu nay con ngủ lại nhà bạn rồi/_taerae

/bạn gì, mày cũng có bạn hả con? tính mày ai thèm chơi chung/

/con đã giải thích việc con có bạn với mẹ hơn 10 năm rồi, giờ thì con không về đâu/

/thì ở lại đi, lâu chút cũng được, thấy mày có bạn mẹ mừng quá nên đi ăn tối đây tạm biệt/

cái tính cúp điện thoại khi người bên kia chưa kịp nói gì này quá là giống nhau đi, có phải là mẹ truyền con nối?

taerae gọi hỏi chỉ cho có lệ, chứ cậu biết đi thế này mẹ cậu còn vui vì đỡ phải nấu thêm cho một người ăn. rồi khi taerae về nhà bà ấy sẽ kiểu.

-ô mẹ tưởng mày bỏ nhà ra đi rồi_

...

-ủa về rồi à, còn tưởng mày nằm đâu đó ngoài bờ sông chứ_

...

-"thật là...nhưng mà mình có bạn thật chứ bộ?"_taerae

đứng đá vào góc tường một hồi cũng quyết định đi vào vì trời tự nhiên chuyển lạnh rồi, hanbin còn bệnh ở thời tiết này nữa chứ.

-sao rồi, bà ấy có cho không con?_

mẹ hanbin bước ra với đĩa thức ăn đặt lên bàn, mới nghe điện thoại có chút mà bà ấy làm xong hết rồi.

-được ạ, xin lỗi dì nhà con xa quá lại còn không có xe.._taerae

-không sao mà, trời cũng tối rồi con ở lại đây một đêm thì có sao mà con vào bàn ăn đi dì lên xem hanbin_

-dì cứ ở đó đi ạ con nghĩ chú sắp về rồi, để con lên với anh_taerae

trời ơi điêu hết nói nổi, xe cậu ta gửi nhờ nhà người quen rồi còn đâu.

...

-anh tỉnh luôn rồi à?_taerae

-..taerae?_hanbin

taerae nhìn hanbin một hồi, tự dưng cười hihi haha rồi bước lại giường đỡ em dậy, bộ dạng hanbin lúc này trông cứ buồn cười lắm, quần áo xộc xệch rồi tóc thì rối mà mặt cứ ngơ ngơ.

-sau này ra đường anh đừng có đáng yêu nữa_taerae

-em nói gì vậy?_hanbin

hanbin thì giọng khàn khàn khó khăn nói từng chữ còn taerae cứ cười mãi, vì không hiểu chuyện gì nên em đành bỏ mặc cho taerae chỉnh lại quần áo rồi chải tóc cho, sau cùng là theo người ta xuống nhà lúc nào không hay.

-anh đứng làm gì, ngồi xuống_taerae

taerae kéo ghế ra cho hanbin, thấy em vẫn đứng nhìn khư khư vào tô cháo trên bàn đành bất lực mà ra lệnh một xíu. hanbin nghe thế thì ngồi xuống ngay nhưng mà ánh mắt vẫn có vẻ ghét bỏ tô cháo kia lắm.

-con bệnh thì ráng ăn hết cháo đó đi, bệnh khỏi rồi muốn ăn gì cũng được_

mẹ hanbin khi cất áo cho ba hanbin xong cả hai cũng ngồi xuống bàn.

-dạ.._hanbin

-anh ăn cái này không?_taerae

sau khi hanbin gật đầu thì đũa thức ăn đó đã nằm trong miệng rồi, đúng là con người làm việc nhanh gọn. bữa tối này không phải hanbin và mẹ nghe ba và taerae nói chuyện về các loại xe thì là ba, mẹ em nhìn taerae gắp rồi đút thức ăn cho em như con nít.

...

-em ở lại đây không sợ bị mắng hả?_hanbin

-không sợ_taerae

vừa trò chuyện hanbin vừa kéo thêm tấm nệm lớn trên gác rồi trãi xuống sàn, ban đầu kéo không nổi nhưng có thêm sức của taerae nữa.

-anh kéo xuống cho em nằm à?_taerae

-..em muốn ngủ giường không? nếu muốn thì anh ngủ dưới này cũng được_hanbin

-hanbin, tụi mình không thể ngủ chung được hay sao?_taerae

hanbin đứng hình rồi suy nghĩ một hồi cũng rút ra kết luận, taerae sợ ma mà bản thân cũng sợ nữa, quá là thích hợp để hai người sợ ma ngủ chung.

-em sợ ma? nhưng giường thì chật quá.._hanbin

taerae cũng chịu luôn đấy ạ, hanbin thật sự chỉ có thể nghĩ đến đó thôi, cơ mà cũng quá là hợp lí đi, nếu như lấy cớ sợ ma để nằm gần hơn hay ôm ôm gì đấy thì quá tuyệt.

-vậy đừng ngủ giường nữa, nệm rộng, mình ngủ dưới này hết đi_taerae

-nhưng

-thôi không nhưng, anh nằm xuống ngủ đi đang bệnh mà_taerae

không thể phản bác, hanbin đành theo lời taerae, sau khi ăn xong em có uống thuốc vì nó mà giờ hanbin buồn ngủ lắm rồi.

-hanbin..hanbin, anh ngủ rồi?_taerae

sau khi xác nhận em đã ngủ, taerae đương nhiên tay chân không yên hết gác đây lại gác kia.

-"chắc mình đã dùng hết may mắn của năm cho đêm nay rồi"_taerae

thôi thì dù sao may cũng là ngày nghỉ, mặt dày ở thêm ngày may chắc không sao đâu.

.

.

.

giờ này, tất cả học sinh của ba khối đồng loạt nhận được thông báo.

khối 10, 11: trường thông báo tổ chức kịch, các vở kịch sẽ do khối 12 đảm nhiệm, số lượng tiết mục tùy tâm học sinh. các bạn cũng có thể đóng góp dụng cụ hoặc quần áo nếu muốn, rảnh thì đi coi không thì ở nhà, tuần sau là dành để tập kịch, tuần sau nữa sẽ tổ chức, hết.

khối 12: thông báo khẩn, khối 12 đảm nhận phần kịch và sẽ có giải thưởng lo mà tập, tuần sau ôn, sau nữa thì diễn, hết.

khối 12: à quên còn nữa, đề nghị lớp a3 và lớp a5 không cấu kết với nhau thổi lửa+lập đàn cầu mưa để ngăn cản lớp khác diễn, xin cảm ơn.
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
26


khi nhận được thông báo trong group chat của trường, lew không khỏi giật mình, hôm bữa nói dối ba mẹ chuyện trường có kịch để biện minh cho việc mình được hanbin chúc ngủ ngon rồi mừng quá nhảy đùng đùng trong phòng bị phát hiện thì nay trường lại thông báo thật mới ghê chứ.

-mình tưởng nó bị hủy rồi, năm nay lại tổ chức trễ hơn năm ngoái_lew

nằm lăn lộn trong phòng, lew thử đoán xem chủ đề sẽ là gì, nếu nhớ kĩ lại thì đầu năm học cậu nghe giáo viên bàn sẽ tổ chức chứ chẳng nghe rõ nữa, hình như đâu đó có từ công chúa mà có công chúa thì chắc sẽ có hoàng tử ha nhưng chủ đề như vậy có vẻ cũ và hơi chán.

-như này không biết lớp mình có ai chịu tham gia không đây..phải giành lấy tiếc mục trước để không bị trùng chứ, hay rủ cả hanbin vào đội?_lew

.

.

.

-gì đây..lại là kịch à?_hyuk

mở điện thoại lên với thái độ khá cọc, giờ này ai mà đi nhắn tin nữa? gần 11 giờ rồi còn đâu. nhìn lại mới nhớ, năm ngoái tự đề xuất mình làm vai chính cho đã cuối cùng tơi tả hết chỗ nói, nào là bị nữ chính tát cho một cái vì bị hiểu lầm là đồ phản bội, sau là bị đấm cái vào bụng bởi anh trai nữ chính với lí do tương tự.

-nghe nói có vai hoàng tử? năm nay không giành nữa, mà nếu hanbin là công chúa thì suy nghĩ lại_hyuk

.

.

.

đâu đó có một con người giờ này chỉ vừa mới bước từ phòng tắm ra vì cả buổi chiều bất tỉnh trong phòng.

-omg..tuần sau phải trốn thôi_hwa

đẹp trai ngời ngời thế này không được vai cũng chán, thế là với tâm thế không tự nguyện hwarang bị bạn học cho vào vai phản diện ngầu lòi nâu mắt, hoàn cảnh không khác gì nam chính hyuk, cũng bị anh trai mưa của nữ chính đấm cho vài cái, mà anh trai đó không ai khác là hyeongseop đã là seop thì không có chuyện nương tay.

-hanbin là người mới chắc sẽ không biết, kéo cậu ấy trốn chung mới được_hwa

.

.

.

-yahh tự nhiên gửi tin nhắn giờ này?nhỡ đâu hanbin đang ngủ làm phiền cậu ấy thì sao?_seop

hyeongseop tức giận nhưng lại lôi cả hanbin vào cuộc=)) cũng là đang chuẩn bị ngủ thôi, vì quên tắt chuông điện thoại mà còn để âm lượng cao nhất thì sao không khó chịu được, nhạc chuông còn là doraemon.

-này...mẹ kêu con ngủ cơ mà?_

-m-mẹ?_seop

coi như tiêu rồi, đứa con trai ngoan ngoãn nghe lời và lúc nào mẹ cũng nghĩ là cậu ngủ sớm ấy..hình ảnh tiêu tan. hyeongseop bật dậy nép vào góc tường đưa đôi mắt cầu xin nhìn người mẹ hiền đang bước từng bước vào phòng.

-mẹ tưởng giờ này con phải ngủ rồi?_

-có gì từ từ nói mẹ ơi_seop

sau câu nói không thể thuyết phục được ai thì seop đây đang phải hứng chịu từng cú vả nhẹ nhàng của mẹ cậu, muốn hét lên quá.

-ahh mẹ, đừng đánh nữa con phải sống để cưới hanbin_seop

-gì? cưới ai? sao mẹ nhớ con nói sẽ độc thân suốt đời_

những trận đánh không hề dừng lại, mẹ vả bôm bốp vào vai seop cùng tiếng hét thất thanh khiến cả nhà thức giấc, đến giờ tác giả chưa biết cậu ấy ra sao đâu.

.

.

.

eunchan vẫn thức và nghĩ về tương lai cuộc sống sau này với ai đó, cậu ấy dường như trở thành boy si tình khi nghe được một bài hát buồn.

đang tâm trạng thì có thông báo đến, là group khối 12, cứ tưởng group sắp mọc rong hay hóa đá đến nơi rồi.

-ồ như lần trước...chắc mình sẽ không có vai đâu, diễn trước mặt nhiều người quá ngại lắm_eunchan

cứ nhút nhát thế này mãi thì không được, eunchan quyết định thay đổi nó bằng cách đi ngủ.

.

.

.

*sáng ngày chủ nhật ở nhà hanbin

taerae thức từ trước và giờ đang nhìn hanbin rút đầu vào người mình ngủ, có qua thì có lại anh đã có lòng nằm sát em hơn thì em cũng có dạ mà ôm anh.

-hanbin ơi...chưa chịu dậy à?_taerae

nói xong taerae đưa tay sờ trán hanbin rồi xác nhận em đã ổn hơn hôm qua nhiều mới dám lay em dậy.

-..5 phút nữa..._hanbin

-em đếm được gấu bông trong phòng tăng lên năm con luôn rồi đó_taerae

bật cười trước tính cách trẻ con của hanbin, taerae cũng muốn để em ngủ thêm nhưng mà người ta đã lên kế hoạch đi chơi hôm nay hết rồi đó nha không thể hủy được.

-mẹ anh gọi xuống ăn sáng đó_taerae

thấy hanbin không chịu dậy, cậu cũng không còn cách nào, đảo mắt một vòng quanh phòng rồi lại nhìn hanbin, taerae áp hai tay lên má em, nhìn gương mặt ngáy ngủ của hanbin một hồi rồi...chụt.

...

-?

-^^

-...ahhhhhhhh_hanbin

.

.

.

-tụi con làm gì trên đấy mà lâu vậy?_

mẹ cùng ba hanbin ngồi dưới bàn ăn gần như là ăn xong bữa sáng của mình rồi mà vẫn chưa thấy hanbin và taerae xuống nhà. em và taerae cũng ngồi xuống ghế nhưng sự chú ý của mẹ hanbin đã dán chặt vào mặt taerae với một vết đỏ chót.

-mặt con sao vậy taerae?_

taerae bị hỏi nhưng người giật mình lại là hanbin, làm gì mờ ám rồi mới sợ đúng không khai mau?

-không sao đâu dì, con va trúng cửa thôi, đúng không hanbinn_taerae

trước sự trêu chọc của taerae, hanbin giận mà không nói được lời nào, phụ huynh nhìn rồi cũng không ý kiến gì.

...

-haha hanbin, em xin lỗi mà_taerae

-xin gì mà xin_hanbin

giận thì không giận mà nói đúng hơn là hơi tức thôi, hôn trán hay mặt không được hay sao mà phải cái chụt ngay môi thế?

đó là nụ hôn đầu, nụ hôn đầuuuuu.

-anh giận cũng được nhưng vẫn phải đi khu vui chơi với em, anh hứa rồi đúng không?_taerae

ừ thì hanbin không thể từ chối hay thất hứa với người khác, ngậm ngùi lên phòng thay đồ đi chơi trong sự hả hê của taerae, hôm nay thật sự biết con người thật của ai đó rồi.

...

-đó, em kêu mặc bộ này là đúng rồi trông đáng yêu à không xinh trai mà_taerae

-vậy hả.._hanbin

cả hai mở cửa ra khỏi nhà, hanbin còn đang nghi ngờ gu thẩm mỹ của mình thì trước mặt vang lên giọng nói.

-xin chào_eunchan

-what the-_taerae

_____________________

chữ drop hiện lên to đùng trước mắt🤧💦
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
27


tuy không đành lòng nhưng taerae vẫn phải chấp nhận đi chung với người không mời mà đến, eunchan có khi nào nghe lén cuộc trò chuyện của hai người lúc tối rồi bây giờ lén đến đi chung không?

-taerae không khỏe hả?_hanbin

cả ba đi bộ một đoạn ngắn tiến vào khu vui chơi, hanbin chợt để ý đến taerae đang mang gương mặt hết sức nhắn nhó, nghĩ chắc là đau hoặc đói bụng gì đó rồi.

-không khỏe, em thích số chẵn hơn nên giờ lẻ thì khó chịu lắm_taerae

nói xong taerae lại liếc sang eunchan, ừ thì hanbin không bao giờ hiểu được taerae nói gì nên có hỏi cũng như không mà eunchan thì vờ như không nghe gì rồi đi tiếp.

-"muốn ám chỉ mình chứ gì"_eunchan

đi thêm chút nữa cũng đến được nơi mua vé vào cổng, đầu tiên là hanbin yêu cầu trả tiền vé cho cả ba nhưng đương nhiên bị taerae ngăn lại.

-để mình trả_eunchan

-ừ trả đi_taerae

đúng thật là vừa đẹp trai mà lại vừa công bằng, trong ngần ấy năm cuộc đời eunchan chưa bao giờ cảm thấy thật sự ghét thứ gì, nhưng lần này chắc sẽ suy nghĩ lại.

-"rồi mi sẽ phải hối hận"_eunchan

...

-hay mình chơi trò đó đi_hanbin

từ nãy giờ, hanbin đi đến đâu nhìn đến trò gì cũng đều muốn chơi thử nhưng sợ không phù hợp với hai người kia nên phải chọn lựa cho thật kĩ, giờ thì tụi mình cùng đến với vòng đu quay trò chơi đưa ta đến nơi cao nhất=))

-thật đấy hả...?_taerae

biết là hanbin trò nào cũng muốn chơi nhưng thấy em cứ nhìn tới nhìn lui mãi mà không chọn trò nào làm tụi đây có vẻ thắc mắc, đến khi mà hanbin chọn vòng quay này thì không ai nói nên lời, biết ở đây có ai sợ độ cao không?

-woa bắt đầu lên rồi này_hanbin

hanbin hào hứng bao nhiêu thì ở đây taerae và eunchan phải tịnh tâm bấy nhiêu nhưng dù sao trò này chỉ là quay một vòng chứ không ghê mấy.

...

-eunchan ổn chưa?_hanbin

chuyện là lúc nãy khi vòng quay đi đến nơi cao nhất ấy, con người ai lại chẳng tò mò nên eunchan thử nhìn xuống từ độ cao này thế là muốn đăng xuất tại chỗ giờ hồn vẫn chưa vào lại.

-phù..mình không sao, đi tìm trò khác chơi thôi_eunchan

không thể thú nhận giờ chân còn run được, tên taerae đó nữa hết cười lại dùng ánh mắt để châm chọc, thử là cậu ấy lúc nãy cũng nhìn xuống xem có như eunchan không.

-à..đến đây rồi đương nhiên phải chơi tàu lượn siêu tốc đúng không?_hanbin

-hanbinnnn_taerae

đã có đại ca hanbin không sợ trời không sợ đất ở đây rồi mấy em không cần lo đại ca bảo kê hết mình, mà mấy em có sợ thì đại ca cũng sẽ hết mình...rủ chơi chung hết mình ấy không bỏ sót ai cả.

...

-haaaa thật sự là phải chơi trò này sao hanbin?_taerae

taerae thở ra một hơi dài rồi lại hít vào, nếu không phải đá được eunchan ra ghế sao để mình ngồi cùng hanbin thì chắc chưa chơi đã ói ra đây mất.

*eunchan có lời phát biểu nào không ạ?

-sợ_eunchan*

vì bị cho ra rìa eunchan không còn cách nào phải tự trấn an bản thân, nếu hôm nay không phải đi chơi chung với hanbin thì cả đời chắc cậu không dám thử chơi mấy trò này.

-xuất phát rồi kìa_taerae

ban đầu tim muốn văng ra ngoài nhưng sao cảm giác mở đầu nó chậm với không ghê xíu nào thế?

-"không đáng sợ như mình nghĩ"_eunchan

-"cứ tưởng sẽ nhanh lắm cơ"_taerae

cả hai vừa nghĩ xong thì tàu đã đến chỗ mà nó cần đến, nơi tàu đi nhanh nhất mà chúng ta sẽ chỉ còn nghe tiếng hét, sau đó chỉ nghe được tiếng hanbin dặn dò hãy nắm chặt thanh chắn rồi sau nữa thì không còn sau đó nữa.

...

-không ngờ là vui như vậy đúng không eunchan, taerae?_hanbin

-ờm.._taerae

eunchan chỉ đưa ngón cái vì giờ này cổ họng khô khóc rồi, lúc nãy toàn gió chui vào mồm.

.

.

.

một buổi sáng trôi qua với những ánh mắt thất thần, những nụ cười ngờ nghệch, những bàn tay run rẩy, trông thật bình yên quá🏃. ngoài bị hành hạ khổ sở ra thì họ còn có đặc ân được nắm tay hanbin nữa coi như bù trừ.

-hanbin, hẹn gặp lại_eunchan

-ừm hẹn gặp lại eunchan_hanbin

sau khi tiễn eunchan về nhà, hanbin còn phải thu dọn đồ giúp taerae rồi tiễn về nốt, mới ngủ có một đêm mà hanbin tưởng taerae đã dọn đến ở một tháng rồi sao mà nhiều đồ quá đáng.

-thế thôi em về đây_taerae

-hẹn gặp lại_hanbin

taerae bước đến chiếc xe mình giấu cẩn thận cạnh vách nhà hanbin rồi phủi phủi vài cái, đánh mắt sang cửa nhà thấy hanbin đứng đó vẫy tay tạm biệt mà tiếc.

-em về nha_taerae

-ừm_hanbin

-em về thật đó_taerae

-ừ em về cẩn thận_hanbin

-..hanbin không muốn nói với em gì à?_taerae

-?..không có, sao vậy?_hanbin

tự nhiên cảm thấy hụt hẫng quá, cũng thấy giận nữa mà bản thân không biết muốn người ta nói gì nữa.

-em giận anh rồi đó_taerae

-..hả?_hanbin

dắt xe xuống đường nói lời cuối như trên rồi phóng đi làm hanbin chẳng kịp phản ứng, chắc sau khi đi chơi xong tâm lý bình thường của taerae treo cành cây rồi thôi thì vào ngủ trưa một giấc chắc là mọi chuyện cũng không có thay đổi gì đâu nhưng mà mình thì khỏe hơn..

.

.

.

-trường sắp có diễn kịch á? trường cũ của mình không có, mà có thì phải đón chờ thôi_hanbin

đi từ sáng đến trưa bây giờ mới kịp mở điện thoại lên đọc tin nhắn từ tối hôm qua, sau khi đọc xong thì lại ting lên một tiếng nữa, là tin nhắn từ lớp trưởng.

_________________

sau khi bị đe dọa cắn, lóc thịt, bắt cóc, đốt nhà thì sốp đã ngủ rất ngon😏

nói chứ tại gần 30 chap luôn rồi còn chưa thấy cái kết nữa nên chán lắm.

mà mọi người cho sốp hỏi có ai viết thú nhân chưa ấy? rồi nên viết all hay cá nhân, mà cá nhân thì sẽ bắt cặp Bin với ai?
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
28


đầu tuần là mở đầu với cuộc thi chạy của taerae và hanbin khi cả hai lại tiếp tục bị cảnh sát dí bắt, tội gì thì chỉ có mình taerae biết.

-tae..ha taerae sao em lại phải chọc bác ấy vậy?_hanbin

vừa chạy vừa nói khiến hanbin muốn lăn ra xỉu tại chỗ, vì ai mà giờ phải khổ sở vậy không biết.

-có phải tại em đâu, mới hù có tí đã giật mình té ghế thì sao mà canh trực được_taerae

thì chuyện là hai người hôm nay đi học khá sớm, đang ung dung đi bộ đến trường thì giữa đường có gặp một bác cảnh sát khá là lớn tuổi đang ngủ gật, taerae chơi ngốc hù cho bác một cái, bác tức quá nên đuổi theo bắt hai đứa.

-anh đưa tay đây_taerae

vừa nghe theo đưa tay ra thì bị giật chạy đi hồn muốn bay ra ngoài, coi như đi học yên ổn thì không chịu muốn tạo sóng gió thôi.

__________

-taerae, lần sau anh không đi với em nữa_hanbin

-ủa khoan_taerae

nói xong hanbin bỏ vào lớp mấy tiu, hình như lần nào đi chung với taerae cũng gặp chuyện hết.

...

-a hanbin cậu đến chỗ ngồi đi, giờ mình sẽ phân vai diễn cho các bạn trong lớp_lew

nghe lớp trưởng nói vậy hanbin mới nhớ ra tuần này là để tập diễn còn tuần sau bắt đầu diễn rồi.

-"có hơi nhanh không ta?"_hanbin

lew gõ mấy cái bằng thước vào bàn mới hắng giọng lên tiếng.

-chắc các cậu cũng đọc tin trên group trường rồi, lớp chúng ta vì thống nhất và đăng kí trễ nên mình chỉ nghĩ được có một tiết mục duy nhất là bạch tuyết thôi, các cậu có ý kiến gì cứ nói_lew

vừa dứt lời đã có một bạn nữ giơ tay.

-tụi mình cứ thống nhất tiết mục này đi, nếu được thì cho mình đóng vai con nai được rồi_

(tuyết thu hút mấy con thú lắm nha=))

-còn mình thì trái táo_

-ủa là sao? là..muốn làm trái táo?_seop

trên này lew đỡ trán hết nói nổi, vai chính thì không ai xung phong làm còn mấy vai không cần thiết thì hăng hái lắm.

-tụi mình sẽ dùng táo thật, hiện tại chúng ta cần 4 vai.

1.bạch tuyết 2.hoàng tử 3.thợ săn 4.phù thủy.

Còn nữa, bảy chú lùn_lew

Nghe tới vai cần thiết thì im bặt, lew liếc mắt xuống đám bạn đang tìm chỗ nấp dưới bàn mà thở dài.

Chỉ có hanbin là bình tĩnh mà vẫn bị hwarang lôi lôi kéo kéo đi nấp cùng, cả đám đi qua tới bàn hanbin từ khi nào vậy.

-hay đề cử ai trắng nhất lớp làm bạch tuyết đi_

ai đó đã lên tiếng và chúng ta thừa biết kẻ nào trắng nhất lớp này.

-ý kiến hay đó, vậy như mong muốn mình sẽ cho cậu làm nai_lew

thế là hyuk dính vai bạch tuyết, không thể đầu hàng chấp nhận số phận hyuk đứng lên phản bác.

-không được, bộ cậu không thấy mình rất có tố chất làm hoàng tử hay gì? với cả lớp này đâu thiếu con gái-_hyuk

định giơ tay quét một vòng quanh lớp, cuối cùng chỉ quét trúng 2 con nai=))

-cậu cũng thấy rồi đó, các bạn ấy hôm nay không ai vào lớp vì mình đã thông báo trước sẽ có hai vai chính là hoàng tử và công chúa.

Còn hai bạn nữ kia chỉ vào đây để nhận vai con nai thôi_lew

ở dưới tất cả học sinh gật đầu phụ họa nhưng mà thật ra có nửa lớp thôi. huyk vẫn chưa thể chấp nhận, trong bộ này thì không phải có cả cảnh hôn để bạch tuyết tỉnh dậy à? bị đứa nào trong lớp này hôn dù là giả đi nữa thì có mà bất tỉnh chứ tỉnh gì.

-oa..chuyện chưa từng thấy luôn đó? hanbin coi kìa, cậu ấy đang bắt ép mình_hyuk

chơi không lại thì mình méc. hanbin nhìn thấy mặt hyuk khổ tâm quá đang bị hwa kéo đi trốn mà cũng phải nói đỡ cho vài câu.

-lớp trưởng..nếu hyuk cậu ấy không đồng ý thì đừng ép, tụi mình thử bỏ phiếu nha?_hanbin

hyuk nghe mình được binh mũi dài ra cả mét. lew thấy dù sao hanbin ít nói cũng lên tiếng mà cũng không nên ép hyuk đóng nên gọi mọi người bỏ phiếu. vừa đặt hộp nhét phiếu lên bàn, cả đám con gái vừa nãy trốn đâu mất tiêu giờ lại kéo nhau vào lớp ngồi viết phiếu bầu.

...

-xong rồi, giờ mình sẽ đếm thử tên người được bầu nhiều nhất_lew

hyuk chờ đợi kết quả vô cùng hồi hộp như thi hoa hậu. khi mà lew đọc tên ra thì coi như hyuk thành hoa hậu bất đắc dĩ.

-lớp mình có 50 người, phiếu bầu dành cho hyuk là 48 trừ mình và hanbin không bầu_lew

hyuk coi như hoàn toàn đứng hình xoay 360 độ nhìn hết hội anh em chí cốt của mình mà đau ruột, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy hanbin mà khóc thảm thiết, tội hyuk🙂

-vậy..còn một vai quan trọng nữa, vai hoàng tử_lew

-mình có ý kiến, tìm người bình thường và điềm đạm nhất trong lớp làm hoàng tử đi_

nai sao có thể thông minh đến vậy? nhưng lew vừa nghĩ mình bị dính vai này thì chợt ánh mắt mọi người đổ dồn về phía hanbin.

-hanbin?

đúng rồi hoàng tử của mình chỉ có thể là hanbin thôi muahahaha hahaha haha_hyuk

-không đồng ý_hwa

-mình cũng không_seop

-mình..không đồng ý_eunchan

-đây cũng không đồng ý_taerae

nghe thấy giọng lạ phát ra từ cửa ra vào, lew hướng mắt về đó lại thấy taerae nhóc mà lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc ấy đang đấu mắt với hyuk. hyuk cũng không lạ gì khi mấy người này nhảy nhót làm quá lên như vậy nhưng sự xuất hiện của taerae mới là thứ làm cho hyuk phát cáu.

-đâu ra đấy, đi về lớp đi_hyuk

-không thích, hanbin ra đây_taerae

lần này người bắt buộc phải đứng ra thỏa hiệp là lew chứ không phải hanbin, mang danh anh hùng của lớp ra tay cứu mọi người khỏi cảnh xem phim hành động, lew chỉ cần vài câu nói về hanbin là đã khiến taerae nguôi giận đi thẳng vào chỗ gần hanbin ngồi xuống.

-ừ..tụi mình chọn lại vai hoàng tử nha?_lew

chuyện chọn lại không hẳn do muốn giảng hòa mà là lew thật sự muốn chọn lại đó. vì tiết đầu giáo viên không dạy nên taerae mới có cơ hội xem đoạn chọn người này, cậu với hyuk mà gặp nhau thì chỉ có toẹt lửa.

-thôi, quyết định rồi thì không chọn lại, mình cũng bị ép nên không ai có quyền ngăn mình chọn hoàng tử nhỏ của mình_hyuk

-thôi thì cứ để mình làm_hanbin

-"đồ mèo ngốc này thế mà đồng ý thật à?"_taerae

-"chưa bao giờ mình muốn làm công chúa vậy luôn á"_hwa

-"hanbin trông nổi bật thật"_eunchan

-chắc tới đó dọa phun nước miếng dô đồ quá.._seop

seop nói nhỏ nhưng mà làm vậy hơi dơ nha, mình bỏ qua đi.

lew thở dài, thôi hanbin nói vậy đành chịu. hyuk đạt được mục đích thì cười ha hả vào mặt taerae và đám bạn ngồi phía sau. trong suốt quá trình chọn vai còn lại ai cũng chấp nhận số phận mà không nói gì vì quá chán rồi chuyện đâu cũng vào đấy thôi.

tổng kết vai.

hoàng tử: hanbin

công chúa: hyuk

phù thủy: hyeongseop

thợ săn: lew

7 chú lùn: hwarang, eunchan, taerae và các bạn khác. taerae vì khăng khăng nói sẽ trốn sang đội diễn khối 12 nên đã dành được 1 slot. (đừng ai hỏi sao chú lùn này không lùn=)))

thú rừng và một số cameo khác.

__________

tưởng drop luôn rồi chứ😈
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
29


*nhạt, không nên đọc🙂*

khi taerae trở về lớp học tiết tiếp theo cũng là lúc hanbin thoát khỏi ánh nhìn không mấy vui vẻ gì của cậu ấy, đến giáo viên đang dạy trong lớp hay giáo viên vô tình đi ngang cũng làm ngơ, có khi nào..taerae thống trị ngôi trường này rồi không? thật là tào lao.

-ê lew, tính ra tụi mình có ít thời gian tập luyện như vậy mà vẫn phải học tiết trên lớp à_seop

chịu không nổi không khí ngột ngạt khi học hóa, hyeongseop vò đầu bức tóc rồi quay xuống nói nhỏ với lew.

-trước tiên là bỏ tay cậu ra khỏi người hanbin đi_lew

cũng đúng, hyuk với hyeongseop là vai nhiều thoại nhất, đâu phải diễn viên chuyên nghiệp gì mà cho thời gian có một tuần lại còn phải đi học ở lớp thế này, có khi cả đám phải tụ lại ở nhà ai đó tập thôi.

-này lớp trưởng kính yêu, nhà cậu rộng mà không phải sao?_seop

-như vậy thì đã sao hả?_lew

lew bấm viết mấy cái tập trung vào bài giảng chắc có đấng tối cao mới hiểu nổi này mà nhăn mặt.

-trưa nay tụi mình đến nhà cậu_seop

hyeongseop nói xong quay hẳn lên không cho lew có cơ hội từ chối, mà lew thì hoàn toàn không để ý đến lời seop chỉ ừ một tiếng rồi giải bài cùng hanbin, ôi tình bạn.

-"bộ nhìn mặt ác lắm hay gì mà cho vai phù thủy"_seop

thật sự rất giận luôn nhé đúng là không biết chọn người. seop tia mắt đến chỗ eunchan, người này mới xứng làm phù thủy, rồi lại nhìn hwarang đang chăm chú học hóa hình như sắp thành thần tiên hay mọc cánh gì rồi cũng nên, người bình thường không thể hiểu nổi những thứ này đến lúc mình phải từ chức rồi.

.

.

.

lúc ra về, taerae lại đu bám hanbin không rời mà vì chuyện lúc sáng hanbin đã muốn từ mặt taerae luôn rồi nên mặc cho taerae đeo bám như nào hanbin vẫn không quan tâm.

-hanbinnn nói chuyện với em, nhìn em nè, em xin lỗi_taerae

-anh không muốn thấy em đi ra kia chơi_hanbin

taerae hết cách chỉ biết đi lủi thủi phía sau trông thương hết sức. lúc sau hanbin nghe tiếng còi xe tải cùng một tiếng hét thất thanh mới sợ hãi quay đầu nhìn lại, taerae biến mất rồi.

-taerae?_hanbin

hanbin nhìn hết đầu này đến đầu kia, mặt sợ không còn giọt máu định chạy dọc theo đường chiếc xe tải chạy thì từ ngỏ nào taerae bước ra với hai cây kem trên tay.

-ô hanbin định đi đâu vậy?_taerae

nhìn sang taerae.

-aaaaaaaaaa bắt con sâu ra coi_

lại nhìn sang chị kia la hét vì bị sâu dính vào người.

ồooooo.

-bộ khóc hả?_taerae

-hong_hanbin

-ăn kem hong?_taerae

-ra chỗ khác_hanbin

giận quá bỏ đi về nhà, taerae lại chạy theo phía sau vừa ăn kem vừa xin lỗi tuy không biết hanbin giận chuyện gì nhưng đã giận thì trước tiên phải xin lỗi đã.

-nè đến nhà rồi anh định đi đâu luôn vậy_taerae

hanbin gương mặt giận dỗi quay đầu nhìn taerae.

-đến nhà em_hanbin

-hả..để làm gì?_taerae

hanbin hất cằm mắt hướng lên trời chân nhịp nhịp.

-méc mẹ em_hanbin

...

sau đó chúng ta không còn sau đó nữa, hanbin thật sự đã đến nhà taerae và méc má cậu ấy tội hay làm người khác lo lắng và tội nhiều lời.

-vậy cơ á? dì sẽ xử tội nó sau nhưng mà khi nào thì con dọn đồ đến đây ở?

-dạ?_hanbin

-ủa chứ không phải là..vậy hả?

taerae vừa uống được ngụm nước đã muốn phun, mặt hanbin nghệt ra khó hiểu, ngôn từ không thể kiểm soát nói cứ lắp bắp mãi không biết trả lời thế nào. mẹ taerae nói tiếp nhưng mắt cứ liếc nhìn taerae.

-ôi tiếc ghê, nhìn con đáng yêu mà xinh như con gái í

-cảm ơn dì, con phải về rồi_hanbin

-lần sau đến nữa nha, để taerae nó đưa con về

...

về được đến nhà hanbin đi vào luôn mà không nói tạm biệt taerae, giận gì mãi không thấy hết.

-ha..ôi mẹ ơi lần trước con cũng dọn đồ đến nhà người ta ở rồi còn người ta thì chưa thôi_taerae

.

.

.

cốc cốc cốc

-có chuyện gì vậy con?

-à mẹ của hanbin ạ? dì cho con hỏi hanbin của con có ở nhà không_seop

như lúc sáng được sự chấp nhận cho đến nhà của lew, hyeongseop tìm đến nhà hanbin rủ đầu tiên. mẹ hanbin thấy thế mời seop vào nhà rồi gọi hanbin đang tự tập thoại trên phòng xuống.

-haha thằng bé xuống ngay, mà con dùng từ 'hanbin của con' giống mấy đứa trẻ ghê đáng yêu thật

-dạ "thật sự là của con đó mẹ tương lai ơi"_seop

-hyeongseop cậu tới lúc nào vậy?_hanbin

-à mình mới thôi, giờ đến nhà lew tập nào_seop

...

-tên hwarang kia có ra không thì bảo_seop

hwarang nghe tiếng phù thủy gọi thì từ trên ban công nhìn xuống, định chọc chút thì bắt gặp hanbin cũng đang đứng chờ, không quá hai phút sau đã có mặt dưới nhà.

-ủa sao mặc đồ lố vậy?_seop

-đi thôi hanbin_hwa

bộ phim người vô hình với nhân vật người vô hình là hyeongseop.

...

-taerae ơi_hanbin

-đợi em chút_taerae

vì không ai biết nhà taerae nên hanbin phải làm người dẫn đường, sao mới đầu không nói sớm?

để tìm hwarang trước rồi lại đảo về tìm taerae.

...

-chào dì, cho con gặp chú lùn_hwa

-ồ xin lỗi con nha nhà dì không có ai thấp hết á

ừ thì cả đám cũng đang đứng nói chuyện với người cao hơn mình gần một cái đầu. thủ tục gọi chú lùn nhà này quá phức tạp nên tác giả xin cắt.

...

-tuyết đâu ra đây nhanh, bạch tuyếttttttt_seop

-chuyện gì?_hyuk

-đi xuống nhanh_hwa

...

-nắng chết rồi, sao chọn đi cái giờ này vậy?_hyuk

lê tấm thân tàn tạ đẫm mồ hôi đến nhà lew, tự nhiên nay nổi hứng đi bộ vậy? nhà lew là nhà gần trường nhất nhưng vẫn cách khá xa, seop nghe thế nhíu mày.

-có mình cậu than thôi đấy_seop

nói xong không để mọi người chịu thiệt hyeongseop đã rút trong túi thần kì ra một chiếc dù che cho mình và hanbin.

-ê đưa đây_hyuk

không đợi seop trả lời, hyuk giật lấy chiếc dù che cho hanbin cùng bản thân với lý do tuần sau diễn rồi nên phải dưỡng cho da trắng hơn chứ không được đen.

-nubakachi_seop

.

.

.

-ê xuống đây hoặc tụi này đột nhập_seop

seop hét vọng lên nhà trong khi lew đang ngồi ghế ở sân đọc sách, hét muốn điếc cả tai.

-ở đây nè, có chuyện gì?_lew

-mở cửa_seop

nói vậy mà cũng mở luôn cơ, bạn tốt.

-rồi hanbin vào đi cậu, còn mấy người ở đây chờ gì á? về đi_lew

_______________

tôi thật sự đã quá già☺💦
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
30


nếu không có mẹ và hanbin của lew thì chắc mấy người kia phải về nhà thật rồi quá. lew đặc cách cho hanbin ngồi nơi có bóng mát, có dù che và có cả nước cam.

-ủa sao cho khách uống nước lọc vậy?_hyuk

lew bưng nước đến chỗ hanbin ngồi, chỗ mà tách biệt hoàn toàn với mấy đứa bạn.

-vì là khách không mời chứ còn gì nữa_lew

ừ thì hiểu rồi, khách không mời thì gia chủ cũng chỉ có nhiêu đó thôi.

-uống nhanh còn tập_hwa

đương nhiên không thể để mọi người tập chỗ nắng nóng thế này, lew dẫn họ ra sân sau nhà nơi vừa mát lại vừa có nhiều hoa. rất hợp với hoàng tử à hong..hợp với vai bạch tuyết.

...

-la là lá la tụi mày, dọn nhà cho ông nghe chưa_hyuk

cut

-này..bạch tuyết đâu xưng mày-tao? còn bắt đám thú đi dọn dẹp nữa_lew

cầm cuốn kịch bản có lời thoại trên tay, lew bất lực nhìn hết một lượt, diễn đến lần thứ hai rồi vẫn không ai chịu làm theo. không biết cố ý hay cố tình nữa.

-hyeongseop, phù thủy còn phải sợ cậu đấy, đừng có biểu cảm nhiều nữa_lew

seop đảm nhận một vai là phù thủy, nhưng lew nghĩ với đống biểu cảm kia thì chỉ mình cậu ấy thôi cũng làm ra được cả bộ phim gì đó.

-lại lần nữa đi_eunchan

-nghỉ chút nữa_hwa

taerae nhìn lén hanbin đang cặm cụi đọc kịch bản rồi nhìn hwarang nằm dài ra ghế.

-nãy giờ ông có làm gì đâu mà mệt?_taerae

hwarang mở mắt, cái vai này vận vào người là đã thấy khổ rồi nói chi đến lúc diễn nhảy nhót muốn bong gân.

cả đám lại tiếp tục tập luyện. mở đầu là hyeongseop và chiếc gương thần.

*đã được cắt bớt và thêm chút tự biên tự diễn*

-gương thần nói đi ai là người đẹp nhất_seop

tự dưng lew lại nhớ ra mình quên mất gì đó? là quên phân vai gương thần rồi.

-à..cậu diễn thử với eunchan nha_lew

ngồi không cũng dính đạn là đây sao? thật đau lòng. eunchan thở dài đi đến trước mặt seop để cậu ấy tập diễn.

-là bạch tuyết chứ không phải bà_eunchan

nét diễn cứng đờ này khiến hyuk cười không ra tiếng. dù là diễn nhưng nhìn mặt seop là biết cáu rồi.

...

tuyết đang đứng ở giếng kéo nước và hát cùng những chú chim bồ câu thì hoàng tử leo tường đến hát cùng làm tuyết sợ quá chạy vào lâu đài đóng cửa. skill leo tường này hanbin làm một lần ăn ngay.

-khoan đã ta làm nàng sợ sao? hãy nghe ta nói ta đã tìm thấy nàng.._hanbin

sau đó là một bài hát tỏ tình cực nghệ đến từ vị trí hanbin, hyuk đứng một bênh nghe mà cứ tủm tỉm. phim là diễn nhưng tình là thật rồi.

-"ôi chết tiệt, thợ săn phải ra tay nhanh lên"_seop

lew sắn tay áo chuẩn bị diễn. phận chú lùn chỉ biết đứng xem rồi khóc.

...

-vào nơi rừng sâu đó, tìm và giết bạch tuyết cho ta_seop

-nhưng công chúa còn nhỏ-_lew

-im miệng, đem trái tim đó bỏ vào cái hộp này nếu không làm được ngươi biết hậu quả rồi đó_seop

-thần xin tuân lệnh_lew

-"kakaka rồi hoàng tử sẽ là của ta"_seop

đôi bạn này có vẻ là diễn đạt và nhanh chóng nhất từ nãy đến giờ mà không có cãi vã.

...

hyeongseop dùng 1001 nguyên liệu để hóa trang thành phù thủy tạo ra trái táo độc đem đến cho bạch tuyết, nhìn là biết có tinh thần cạnh tranh rồi.

tuyết cắn miếng táo lại ngã lăn ra sàn, hyuk tự nhủ mình cũng đâu có ngốc đi ăn đồ bừa bãi thế này, nhất là đồ ăn hyeongseop đưa=))

sau khi té vực xong thì seop cũng hết vai, chờ coi phần tiếp theo mà phần tiếp ai cũng biết là gì.

...

7749 mùa xuân trôi qua cuối cùng hoàng tử hanbin cũng đã tới mà đặt lên môi công chúa một nụ hôn.

đời đâu như là mơ hyuk nhỉ? diễn thì làm sao hôn thật nếu muốn thật cũng không được vì anh em đã giữ hết hai tay và người hyuk lại tránh chuyện xấu xảy ra.

kết thúc buổi tập, hyuk bắt đầu nhớ lại rồi cáu gắt.

-ashh mắc gì làm vậy?_hyuk

-ủa? không giữ lại để cậu hôn thật à?_seop

-này, đừng tưởng mình không biết cậu rất muốn sai thợ săn đấy nhé_hyuk

tuy hai người đấu mắt nhưng ai cũng nhìn thấy tia lửa xoẹt xoẹt bắn qua. eunchan và taerae để ý hôm nay hanbin ít nói hẳn, khi được dặn dò chỉ ậm ừ gật đầu khác với mọi ngày.

-hanbin không khỏe hả?_taerae

mấy người biết rồi đó, eunchan không dễ nói ra nên cơ hội hỏi han bị taerae cướp mất. nghe taerae hỏi cả đám quay lại nhìn hanbin, có vẻ ai cũng thắc mắc.

-ừm..không sao, chỉ là trễ rồi mình sợ mẹ lo thôi_hanbin

nó chỉ là một phần, đã gần 7 giờ rồi đường thì vắng mà không ai về cùng hướng với em, taerae nói sẽ về nhà ngoại. hanbin sợ nhất trên đời này là ma, trễ nên không thể làm phiền ai đưa về nữa.

-về chung với mình_hyuk

-thôi, cậu về trước đi mình tự về được_hanbin

-vậy về với em đi hanbin_taerae

-hôm nay em về nhà ngoại mà, chúng ta đi ngược hướng_hanbin

thật ra nhà hyuk gần đây, nhà hanbin lại tít trong ngỏ nên vẫn phải đi một mình đoạn khá xa mới đến được nhà quá không khả thi.

-"nhà mình cũng ngược, chắc sẽ bị từ chối thôi"_eunchan

-"uầy nhà mình với tên hwarang cũng không xa chỗ này"_seop

-"chắc cậu ấy muốn về một mình"_hwa

-vậy các cậu về cẩn thận_lew

từng người bước ra khỏi cửa, hanbin vẫn đứng trân ở đó, lew chỉ chờ mọi người về hết rồi đóng cổng nhưng hanbin cứ đứng nhìn đường mãi.

-hanbin, cậu không về nhà sao?_lew

hanbin hít một hơi thật sâu, can đảm nói ra còn hơn giấu đi rồi về nhà một mình.

-lớp trưởng..cho mình ở nhờ nhà cậu một hôm này thôi được không?_hanbin

-gì cơ?_lew

.

.

.

-hanbin ơi, lấy chăn xong thì để giường này_lew

hanbin gọi điện cho mẹ xong thì ôm đống chăn gối vào phòng lew. phòng một người ngủ mà có tận hai giường (giường đôi) không biết là sao, đơn giản là lew thích vậy đó. thế này thì nằm thoải mái hơn nhiều.

-xin lỗi lew làm phiền cậu rồi_hanbin

đặt gối ngay ngắn lên đầu giường, hanbin gãi gãi đầu bối rối.

-không sao mà, có người ngủ chung thì mới vui_lew

-euiwoong, xuống đây

là mẹ lew gọi, lew nói hanbin chờ chút rồi đi xuống nhà.

-nè, đem thêm chăn lên không thằng bé lạnh đấy

-con biết rồi, vậy con lên phòng đây_lew

-à khoan

lew bị mẹ giữ lại, cậu quay lại nhìn mẹ đứng chóng tay lên hong hỏi cậu.

-thằng bé là bạn con à?

lew thắc mắc.

-mẹ hỏi gì vậy?

đương nhiên là bạn con_lew

-ừ thì mẹ có nói gì đâu, nhưng mà nước cam khác nước lọc

nói xong mẹ cậu cười cười đi vào phòng, lew vẫn bước đi nhưng mà ngượng chín cả mặt.

-coi như mẹ tinh mắt_lew

_________

quên bộ bạch tuyết và 7 chú lùn diễn biến ra sao luôn rồi mấy ní ơi👁️👄👁️
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
31


lew trở về phòng với cái chăn dày cộm trên tay, mở cửa đã thấy hanbin ngồi trên giường nhìn hướng của mình.

-sao vậy? mình tưởng cậu ngủ trước rồi_lew

hanbin bối rối nằm ngay ngắn xuống rồi đắp cái chăn mà lew đưa cho.

-mình không thể ngủ sớm được, với lại..không có ai hay vật gì như thú bông trong phòng thì khó ngủ lắm_hanbin

lew ồ một cái, tắt đèn ngủ nhìn sang hanbin xem đã đắp chăn kín hay chưa mới lên tiếng hỏi.

-nhưng sao cậu lại xin ở đây, cậu nói về trễ sợ mẹ lo mà_lew

-ừm..vì sợ_hanbin

thắc mắc, lew nghĩ xem hanbin sợ gì mà phải xin ở hẳn lại đây. nói sợ mẹ mắng vì đi trễ thì ngủ ở lại nhà bạn luôn? vậy là sợ hay không sợ?

-cậu sợ chuyện gì?_lew

-mình sợ ma_hanbin

vừa nói xong đã nghe tiếng ho của người kia truyền đến, thẹn quá hóa giận hanbin chùm chăn khỏi đầu quay lưng đối diện với lew không nói chuyện nữa, bắt đầu vào giấc.

-ayyo xin lỗi hanbin, mình chỉ bị ho thôi_lew

đúng là đồ giả dối, ai là người vừa bụm miệng cười? không nghe tiếng đáp lại từ hanbin, lew nén lại để dành mai cười tiếp. thấy hanbin đã ngủ rồi cậu mới nằm ngay nhìn lên trần nhà.

-"có nên nói không đây?"_lew

.

.

.

-yaaaaa xuống mở cửa nhà nhanh tên ăn cháo đá bát kia_seop

5 giờ 40 sáng, một khung giờ không ai nghĩ đến. hyeongseop đến đập cửa nhà lew rầm rầm vì tội hôm qua không thả hanbin về nhà.

...

-ô dì ạ, cho con hỏi hanbin của con có ở nhà không?_seop

mẹ hanbin mắt nhắm mắt mở ra tiếp khách lúc sáng sớm, lúc nãy khi seop gõ cửa bà còn tưởng ông già noel đến rồi. bà mở cửa đã thấy gương mặt tươi cười thương hiệu của seop, nhìn đồng hồ treo trên nhà mới hoảng.

-mới có 5 giờ sáng mà con? con đến tìm hanbin làm gì vậy?

-à dạ tụi con còn phải tập lại kịch, cho nên con rủ cậu ấy đi học sớm_seop

ừ thì..đi học sớm?

8 giờ 30 mới bắt đầu lớp mà.

-hanbin xin ở lại nhà bạn, nghe thằng bé nói là lớp trưởng lớp nó

-hớoooooo?_seop

cực sốc trước tin tức này, hyeongseop chỉ kịp dạ một cái rồi cửi tuần lộc đi mất. giờ thì có mặt tại nhà lew sớm đến không thể nào sớm hơn.

-chuyện gì vậy hyeongseop?_lew

lew đứng trên ban công đầu tóc rối mù đến mắt còn mở chưa lên nói vọng xuống cổng nhà. seop nghe vậy ngẩng mặt lên đã thấy một cục đáng ghét.

-trẫm nói cho ngươi biết, mau trả hanbin về đây cho trẫm, nếu có mệnh hệ gì ta chém_seop

bất lực trước seop, lew đành xuống mở cổng để cậu không la hét làm phiền những nhà xung quanh.

-nói nhanh, hanbin ở đâu?_seop

-buông ra đã cậu ấy thì ở đâu được?_lew

vừa mở cổng hyeongseop đã nắm cổ áo lew khiến cậu như muốn tắt thở cầu cứu con cún của mình đang ngồi trong vườn, nhưng nó quý tộc quá không thèm để ý đến chuyện của những thường dân xung quanh.

lew dắt seop vào nhà vừa hay chạm mặt mẹ cậu, bà còn lạ gì hyeongseop gặp nhau như cơm bữa ấy mà. seop dỡ giọng nũng nịu của mình mà làm lew đứng kế hên muốn ốm cả ra.

-ôi dì ơi, con trai dì vừa mới đánh con đứng không nổi nữa rồi, dì làm gì đi_seop

mẹ lew cả người lừ đừ vì mới có gần 6 giờ sáng đã bị làm phiền. bà thức dậy lúc hyeongseop vừa đập cổng rầm rầm vừa gọi têm lew nhưng tuyệt nhiên không mở cửa vì bà biết chắc sẽ bị đu bám.

-vậy hả? dì mới thấy con nắm cổ áo nó ngoài kia

seop giật mình một cái rồi buông bà ra, thở dài vờ như vừa bị mất cái thì đó rồi mới dõng dạc lên tiếng.

-vậy thì phải xử vụ này giúp con_seop

.

.

.

lew, hyeongseop, hanbin và mẹ lew ngồi ở phòng khách. bà ngồi một bên còn ba người kia ngồi một hên với tâm điểm là hanbin.

không hiểu sao bình thường dậy rất sớm, nay đáng ra phải còn sớm hơn vì lạ chỗ mà hanbin lại ngủ say như chết và vẫn còn gật gù ngáy ngủ.

-vậy..dì phải xử chuyện này?

seop liếc lew rồi mới đem đầu hanbin đang đặt trên vai lew qua vai mình.

-huhu thật sự là con thích hanbin hơn cậu ta đó dì ạ_seop

lew và bà ấy cũng cạn lời mất thôi.

-lew thì sao con?

lần nữa thở dài, cậu cũng không ngờ mẹ mình lại đi theo trò này của hyeongseop.

-đương nhiên con nhiều hơn_lew

bà bắt đầu suy nghĩ, bên là con trai hên là đứa cháu họ hàng thân thiết. suy nghĩ chốt lại là tội bé hanbin.

-sao không hỏi hanbin đi?

tự nhiên bà lại vỡ mộng, chuyện này đáng ra nên để hanbin quyết định? mấy đứa nhóc này không nói thích người ta thì sao biết được kết quả.

lew với seop chết máy một hồi thì liền lắc đầu xua tay.

-hanbin làm sao biết mấy chuyện này_lew

-đúng rồi, cậu ấy còn con nít quá_seop

hanbin đang ngủ thì bỗng đứng bật dậy làm ba người ngồi đây hồn bay phách lạc.

-ôi tim tôi, hanbin sao con tỉnh dậy đột ngột vậy?

gãi gãi đầu, hanbin còn nhìn ngó quanh nhà tìm thứ gì đó.

-tại..con nghe có nhắc về con nít nên.._hanbin

thật chấn động, seop và lew ra hiệu nói nhỏ cho bà nghe "đó thấy chưa, con nói cậu ấy rất con nít mà". hanbin thích con nít, đúng là con nít chơi với con nít.

hanhin ngại quá vẫn chưa ngồi xuống được mắt lia một vòng đến chiếc đồng hồ treo tường thì ngất xỉu tại chỗ. tuy không phải trễ gì mới 6 giờ 20 nhưng còn thời gian chạy bộ thì sao? tăng kí mất thôi. với một người có tâm hồn ăn uống như seop nghe được chắc sẽ cho hanbin ngày ăn 5 bữa.

.

.

.

-mọi người thấy gì chưa ạ? lớp trưởng kiêm hội trưởng và lớp phó lớp mình đang chạy bộ cùng người yêu tương lai của mình_hyuk

hyuk giơ điện thoại đang phát trực tiếp lia hết một vòng sân chạy của trường trong khi ba người hanbin, lew, hyeongseop chạy đã mấy vòng. lew và hanbin có vẻ không mệt vì đã quá quen còn seop thì sắp lăn ra rồi.

*ở phần bình luận buổi live với sự góp mặt của học sinh trường yh*

choi_b_s : lew👎 hyeongseop👎

hgf_60 : kêu hyeongseop dừng lại đi ạ

hwr_jw : có ai nghĩ lew với seop nên rút giấy nhập học không?

taer_11 : cầu cho người quay cái live này tiết thể dục hôm nay bị phạt chạy 5 vòng

eunhae_22 : hội trưởng lew chạy nữa là sẽ thành con gấu cơ bắp đó

kmy_ : hanbinie trông còn khỏe hơn hyeongseop? mình nghĩ seop nên về hưu thôi ạ

j_h_n_11b : oh hanbin lớp 12 đúng không? em sẽ chờ tới tiết mục kịch lớp anh

ttt_10a : ba người đó bị thầy phạt chạy hả?

hyuk nhìn hanbin vẫn không có tí gì mệt mỏi mới nhìn vào màn hình đọc từng bình luận, lướt ngay được bình luận 'hanbinie' hyuk quay cam chỉa vào mặt mình hét.

-hanbinie, hanbinie tên đó chỉ có mình tui được kêu thôi nghe chưa_hyuk

sau đó tắt live cầm chai nước đi đến chỗ hanbin.

__________

cái kết sẽ là gì đây? hahahah kakakakaka hihihihi hahaha

ai thức giờ này ngủ đi troi oi💔
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
32


hôm nay lại là một ngày bình thường như bình thường và lớp vô cùng hòa thuận với nhau.

-ai cho lấy đồ của mình?

đi ra kia chơi_hwa

hwarang đang trong tiết như muốn hét lên vì bị hyuk lấy mất bút. thật ra là quên mua, người ngồi gần có thì lại chả mượn.

-mượn chút gì căng?_hyuk

-là mượn đó hả?_hwa

người cướp giật vẫn không bị lung lay. hyuk lấy bút xong cũng tỉnh bơ ngồi viết bài mặc kệ hwa có hú hét thế nào.

-nè nha, bạn bè như thế là không tốt trả lại cho hwarang đi_seop

hyeongseop ngồi bàn tít bên kia thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, hwarang nghe xong cũng gật đầu lấy khăn chấm nước mắt. hyuk ngẩng đầu khó hiểu nhìn seop, có bao giờ tốt bụng như vậy đâu?

-có gì lấy của lew mà dùng_seop

thì ra, cũng chỉ chờ cơ hội thế này mà bán đứng nhau. hyuk biết ý trả lại bút cho hwarang rồi xoay qua nhìn lew chìa tay ra.

-gì nữa vậy?

đoán xem câu trả lời sẽ là có hay không đây?_lew

không ai thấy lớp trưởng cũng chỉ có một cây viết thôi hả. nhưng theo giao kèo từ hồi mới được phong chức lớp trưởng thì lew phải sang sẻ những thứ mình có cho lớp, có đồ ăn phải chia sẻ, nếu thành viên lớp gặp khó khăn thì chỉ bảo nhẹ nhàng chứ không được kí đầu, ối giời tưởng đâu mẹ chăm con.

-nhớ giao kèo là gì không hả?_hyuk

hyuk nhếch miệng cười trông gian hết sức, lew thầm mắng hyeongseop cũng là lớp phó mà đi học như đi chơi không ai giao trọng trách gì quan trọng, suốt ngày ăn với gây bão. lew đánh cái vào lưng seop rồi mới đưa cây bút duy nhất của mình cho hyuk, tuy không cam tâm lắm nhưng vẫn còn hanbin ở đây, cái người mà chăm chỉ nhất hội.

-"kakaka nếu không phải tên eunchan ngồi xa quá thì cũng bị mình bày trò rồi"_seop

coi như là tự nhận đi. lew đang buồn rầu hết sức thì hanbin lấy ra cây bút đặt lên vở cậu.

-cho cậu_hanbin

ôi ân nhân, không biết người có phải là tiên không. vì vài phút màu hồng mà giờ lew lại không có bút.

-xin nhá_seop

cuộc đời cũng chỉ có vậy. buồn thì buồn một chút thôi có gì mà phải buồn hoài buồn hoài, mưa nào mà hỏng tạnh.

-mình còn nè_hanbin

hanbin lại lấy ra thêm vài cây nữa, đáng ra lew có rất nhiều bút dự phòng mà nhóc ác nào lấy phân phát cho lớp hết rồi. người im lặng thường rất nguy hiểm, số bút hanbin đem theo có thể dùng cho hai năm nữa.

.

.

.

-hyuk ơi lớp trưởng gọi mình lên phòng hội học sinh, cậu buông mình ra được không?_hanbin

-không, cậu đi thì cho mình đi theo_hyuk

hanbin kiệt sức kéo hyuk đi từng bước ra khỏi lớp. lew, hwarang, seop đi theo khó thở giùm nhưng không có cách nào kéo hyuk ra được.

có người con trai nào đó đi đến gỡ tay hyuk ra và kéo hanbin ra sau mình, hất cằm lên tiếng.

-cái người này đúng là vô liêm sỉ, hãy biết tự trọng và sống thật trân vào, đừng để cột sống của bạn biến thành màu đen_eunchan

ừ eunchan..và câu nói không hề có nghĩa.

trong lúc hyuk chưa kịp phản ứng, eunchan kéo hanbin chạy như bay hướng về phòng hội học sinh, ba người kia vừa chạy theo vừa suy nghĩ đến câu lúc nãy xem có phải là mắng không.

hyuk đứng nhìn theo mắt chữ o mồm chữ a.

-ủa là..chửi mình đó hả?_hyuk

tự dưng nghe tiếng gọi 'ê' đằng sau, hyuk quay lưng thì vừa hay mắt chạm phải biểu cảm có phần 'liuliu' của taerae lại đứng hình tập hai, taerae chạy theo đám người phía trước cũng mất hút. mọi thứ đến quá nhanh, chút nữa tận thế chắc cũng không nhận ra.

-ô hay bạn này đẹp mà bị khờ à?

tiếng nói có phần thương cảm của cô bạn nọ nói với cô bạn kia khi họ đi ngang qua hyuk và nhìn thấy gương mặt hết sức khờ của cậu. nói xem nên đau lòng hay không đây?

.

.

.

-e hèm, alo alo_hyuk

giờ thì hyuk đang đứng test loa trên phòng thông báo và phát thanh của trường, thấy âm thanh có vẻ đã ổn cậu mới bắt đầu nói.

-bây giờ mình đề nghị nhóm 'những người bạn xì trum' giao nộp oh hanbin ra đây, nếu không mọi chuyện sẽ đi xa_hyuk

một người thầy được hyuk nhờ mở khóa phòng vì bản thân đã để mặc chiếc chìa khóa tội nghiệp ở đâu đó đang phải giật giật khóa miệng khi nghe mấy lời vô tri này. thầy đứng nhìn hyuk khoanh tay chờ đợi phản hồi mà chỉ lẳng lặng để chìa khóa lại trên bàn và rời đi vì không muốn mình bị lây sự vô tri từ đám học trò.

hyuk vừa chờ phản hồi vừa nhìn xuống sân xem hanbin có ở dưới không mà không thèm nhìn học sinh đang hỏn lọn. phòng hội học sinh rất quan trọng nên nó cũng có một cái loa để tiện việc thông báo.

đợi chừng hai phút sau đã nghe tiếng rít nhẹ của loa.

-đứng đó mà chờ đi tên kia, tí lười vẫn mãi là tí lười_hwa

học sinh đang ăn nghe thế thì ho sặc sụa, trường học sắp thành khu nghỉ dưỡng rồi.

-á à hôm nay tên hwarang to gan, còn cả eunchan kia nữa thật hết nói nổi_hyuk

khóa cửa phòng phát thanh, tí lười đã trở thành tí nóng nảy, không ai cản bước được cậu đâu.

___________________

âm mưu chuyển tên của họ thành các tí trong làng xì trum👽
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
33


rất nhanh một tuần đã trôi qua, trong một tuần này cả bọn được phân công đóng kịch tập ngày tập đêm chỉ mong năm nay giật được giải thưởng. hanhin đã phải diễn cảnh hôn hyuk gần 20 lần, từ tập ở nhà lớp trưởng đến những lúc diễn lại cho lớp xem. và đoán đi, có lần nào phù thủy và thợ săn không gắng sức giữ người hyuk lại đâu.

-ô hay, tui chưa thấy chú lùn nào như ông đấy nhé_taerae

eunchan nghe cằn nhằn cũng đã rất nhiều lần nhưng cậu thề là bản thân thật sự không hợp đóng vai này, một con người hướng nội..?

đôi khi lại hay suy nghĩ rồi nhìn một chỗ không chớp mắt như eunchan ghét cay ghét đắng vai diễn nhảy nhót lung tung này. phải nói lew và các bạn trong lớp rất biết chọn vai...haha rất hợp.

-eunchan với taerae ra phụ mọi người một tay với_hanbin

tiếng hanbin truyền từ sân khấu ra sau cánh gà, taerae cũng không thèm để mắt đến eunchan nữa cả hai nhanh chóng tiến ra sân khấu phụ.

-em treo cái này lên đi_hanbin

vì ở đây hanbin nghĩ người treo được tấm bảng "hội thi kịch trường" chỉ có bảy người và bảy người đó là bảy chú lùn. tất cả vai chú lùn được các bạn trong lớp chọn lựa đều cao khá ngang nhau và cao gần bằng với hwarang.

lớp trưởng của các lớp 12 điều động học sinh lớp mình chuẩn bị sân khấu cũng như tập luyện lại. vì vậy mới có một ahn hyeongseop ngủ gà ngủ gật khi bị lew giật dậy vào lúc 6 giờ sáng.

-còn treo màng ở cánh gà nữa là xong rồi_hyuk

-thế đấy hả?_seop

hyeongseop nhìn hyuk với gương mặt không thể đánh giá hơn, bình thường cả hai lười như nhau mà nay lại ăn trúng cái gì đấy không biết. hyuk ban đầu chỉ định ngồi ăn bánh uống nước nhưng nhìn thấy hanbin chăm chỉ quá cũng phải phụ một tay..thể hiện chút xíu?

-nào các bạn lớp trưởng tập hợp lại

người chị từng là học sinh xuất sắc cũng là hội trưởng hội học sinh cũ của trường được thầy hiệu trưởng mời về để làm mc dẫn trương trình. chị vỗ tay vài cái đã tập hợp đủ các lớp trưởng.

-các em nghe này, chắc các em cũng biết năm nay khối 10 và 11 không tham gia?

các lớp trưởng vâng vâng dạ dạ rồi cũng tập trung nghe tiếp.

-thật ra ban đầu trường không định đưa ra các tiết mục thế này. thầy hiệu trưởng và cô hiệu phó nói với chị họ bàn lại với nhau rồi mới thống nhất sẽ phải làm cho mấy em bất ngờ

-bất ngờ bật ngửa luôn chị ơi

-"ôi giời ơi, xém quên hai người đó là vợ chồng rồi, cô nói gì mà thầy không đồng ý?"_seop

-thế nên là phải làm hết sức mình nhé, chị tin tụi em thừa sức có thể quản lí lớp học của mình

cựa học sinh trường lần nào cũng giật giải lên tiếng xong nhận được một tràn pháo tay. chị kéo lew đi hỏi han một số chuyện về hội học sinh. các lớp trưởng tản ra có vài người rủ rê nhau hỏi han tiết mục của lớp bạn là gì.

-ây..lớp mấy người diễn tiếc mục gì á? tui thì được nhận vai alibaba nè

-ô nghe lạ nhỉ mà cậu được đóng vai chính luôn à, tụi trong lớp một hai bắt mình đóng vai cái cây ven đường

nói xong lại nhận thấy ai cũng quay mặt đi nơi khác tủm tỉm cười.

-à mà alibaba trong alibaba và cây đèn thần hả?

một lớp trưởng nữ trong đó lên tiếng, mọi người bỗng dưng im lặng rồi suy nghĩ trông nghiêm trọng lắm.

-hình như không phải, alibaba và 1001 con chó đóm..đúng không?

-bậy rồi, có 40 con à

người đóng vai alibaba triệt để câm nín, dù biết nhưng vẫn không nói để cho các lớp trưởng khác đoán chơi chơi.

-thôi bỏ qua, tui cũng được đóng vai chính trong người đẹp và quái vật này

cả đám òa lên một tiếng rồi nhìn nhìn xem xét bạn nam vừa lên tiếng nói mình đảm nhận vai chính kia.

-chắc cậu đóng vai người đẹp ha, mình thế này mà các bạn nữ lại đẩy cho làm ông chúa đây

nhận được sự đồng tình của mọi người, chắc ở đây có nhiều hoàn cảnh thương tâm như vậy lắm.

-không, quái vật

-hả..?

-mình đóng vai quái vật á

lời khẳng định chắc nịnh cùng gương mặt không thể trung thực hơn khiến tất cả câm nín, thật có tâm với nghề.

.

.

.

-mấy đứa ơi, các giáo viên đến xem tình hình kìa

chị mc điều chỉnh âm thanh của mic tiện thể thông báo nhẹ với học sinh các giáo viên đang đến để xem xét tình hình, âm thanh và sân khấu xem đã hoàn tất chưa.

thầy hiệu trưởng tiến lên sân khẩu, cầm lấy mic của chị mc bắt đầu nói.

-các em làm tốt lắm, xin lỗi vì năm nay chúng tôi đi họp không thể phụ giúp các em một tay. hoàn thành trong 2 tiếng cũng rất khá, các em hãy cùng lớp luyện tập lại nhé. tối nay chúng ta gặp lại

thầy nói xong thì buông mic, các học sinh phía dưới ồ lên nhưng phần lớn là "ủa" với "ể". nhận thấy sự hoang mang của tất cả học sinh dồn về sân khấu thầy bỗng dưng đứng khựng tay, cầm lấy mic.

-các em có thắc mắc gì hả?

lew mang trọng trách lớn trên vai khi hết người này đến người kia đẩy cậu tiến về phía sân khấu kể cả các lớp trưởng. toi không lậm chức quyền mà các người dùng chức của toi để bắt toi làm mấy chuyện liên quan đến tính mạng. lew buồn.

-cố lên lớp trưởng_hanbin

được sự động viên của hanbin ừa thật sự chỉ có mình hanbin thôi, lew vững bước tiến lên sân khấu tâm trạng căng thẳng như sắp gặp quỷ vương cai trị vương quốc. xong khi bước lên lew nói nhỏ với thầy.

-ôi thầy ơi, sao thầy không nói cho tụi em biết sẽ diễn tối thế?_lew

-ủa? thầy nhớ đã gửi tin nhắn vào group trường rồi mà?

lew lục lại trí nhớ một hồi mới nói.

-không có, thầy vào nhóm xem thử đi có khi tin nhắn bị lỗi_lew

vừa lầm bầm câu 'thầy đã gửi chiều hôm qua rồi' vừa rút điện thoại ra kiểm tra.

-..? thầy soạn tin rồi nhưng chưa gửi

học sinh bên dưới thấy cả hai cuốn lên một trận, tưởng lew bị thầy hiệu trưởng đàn áp nhưng đâu ai biết quỷ vương thật sự mới chính là cậu. thầy mà đẩy trách nhiệm về cho học sinh là dọa mách cô hiệu phó liền, không khác gì con gái ông- cựu học sinh và cựu hội trưởng 'được mời' làm mc cho trường đây. các hội trưởng từ cũ đến mới đều 'thầy làm vậy em mách cô đấy' câu chuyện kéo dài 22 năm từ lúc trường được thành lập.

-thầy xin lỗi nhé, bây giờ các em có thể ở lại trường tập luyện hoặc trở về nhà, hẹn các em tối nay 6 giờ 30 tại đây.

nghe tiếng vâng vang lên thật lớn, thầy vui vẻ rời đi và các lớp cũng tản ra. nhóm hanbin quyết định về nhà tập luyện vì ở đây nhiều lớp quá ồn ào. hanbin đề nghị các bạn trở về nhà mình, còn nói tuy không lớn nhưng vì nhà không ở ngoại mặt đường nên rất yên tĩnh.

-nóng quá đi jaewon_hanbin

hwarang không mảy may quan tâm chỉ ôm cổ hanbin rồi dựa sát vào người mềm nhũn như mất hết sức lực. hyuk nghiến răng liếc ngang liếc dọc chạm mắt ai cũng đều bị ngó lơ vì ai mà không chán cái cảnh này. người đến sau thì phải chịu, koo bonhyuk đã mấy lần nghĩ thế nào tên này cũng chiếm chỗ của mình mà thôi, cuối cùng cái suy nghĩ hwarang chỉ đang giả vờ để hanbin không đề phòng trở thành sự thật.
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
34


sau một buổi trưa tập luyện, chiều về nghĩ ngơi thì buổi tối định mệnh ấy cũng đã đến. người mong chờ người lại hồi hộp muốn đi về.

-lớp trưởng đỡ cậu ấy giúp mình với, lo lắng quá nên ngất mất rồi

cả dàn diễn viên lẫn cổ vũ lớp 12b2 kéo nhau ra hồi sức cho nhân vật chính, vài người định bỏ về nhưng vì không ai đóng thay được nên bị tóm lại.

phải công nhận tuy năm nay có khối 12 đóng thôi mà quy mô rộng hơn, người xem với phụ huynh cũng nhiều hơn những năm trước nữa, là may mắn hay xui xẻo với mấy cái kịch bản này vậy.

-123

chị mc gõ gõ thử mic rồi hắng giọng một cái sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người.

-năm trước không đến xem, năm nay trông hoành tráng quá ông_mẹ hanbin

-gì cơ? năm trước thằng bé còn học trường khác mà?_ba hanbin

-ủa vậy ha?_mẹ hanbin

...

-taerae nói nó đóng phụ ấy, nó tốt lên khi nào vậy?_mẹ hyuk

-nó nhận vai cho thằng bé lớp trên ấy, crush của nó. nhìn đáng yêu lắm cơ_mẹ taerae

hai người phụ huynh này cực kì hợp tính nhau, cũng quen hồi học cấp ba rồi nhưng hai đứa con vẫn tuyệt nhiên không hề biết hai người có quen biết đến nhau, có biết chắc cũng không chấp nhận nổi đâu.

...

-tui không tin con mình đóng vai phù thủy luôn ông ạ_mẹ seop

ba seop ở một hên nhìn ngó tìm con trai, một tay cầm kem ăn một tay cầm quạt cho mẹ seop. nghe bà nói thế ông cười khặc khặc.

-ủa bà không thấy nó đóng vai đó hợp lắm hả?_ba seop

và nhận ngay một cú đánh nhẹ lên vai thật yêu thương.

...

-sao bà nhất quyết kéo tui đi vậy?_ba lew

-kéo vào cho ông nhìn mặt ly nước ép cam của con mình_mẹ lew

chuyện là sau lần mẹ lew nhận ra cậu thích hanbin, từ đó không ngày nào hay không phút giây nào là không bị trêu chọc. chỉ là con trai mẹ bắt đầu yêu giống như người bình thường thôi. lew thiết nghĩ chuyện này sẽ phải kéo dài mấy năm nữa chứ chẳng ít.

sau đó là ti tỉ phụ huynh có con chuẩn bị diễn thì được ưu tiên ngồi gần sân khấu, mẹ taerae không thể chịu thua nên giành luôn hàng thứ ba.

.

.

.

-các bạn và phụ huynh vào chỗ ngồi hết rồi chứ ạ, bây giờ sẽ là tiết mục của lớp 12b8-công chúa ngủ trong rừng. chúc khán giả xem vui vẻ

tiết mục bắt đầu khá trơn tru, vì là lớp diễn đầu tiên nên diễn viên có hơi không thoải mái và chưa được tự nhiên nhưng như vậy đã là quá tốt. trường ưu tiên cho đăng kí 12 tiết mục diễn trong hai đêm, tiết mục diễn theo thứ tự lớp đã đăng kí, lớp 12a1 của lew diễn đêm thứ nhất và nằm ở vị trí số 4.

-dành một tràn pháo tay cho tiết mục của lớp 12b8 ạ

-và giờ sẽ là tiết mục thứ hai, lớp 12a2-alibaba và..40 tên cướp

rất là bị ảnh hưởng bởi những lời nói xung quanh nha.

đến tiết mục thứ hai có vẻ thiên về giải trí, khán giả lại được thêm tinh thần xem hết mấy phần tiếp theo. lớp này xứng đáng được ghi danh.

chưa xong tiết mục thứ hai nhưng đâu đó trong cánh gà đã có người run như cái máy. hanbin đi qua đi lại cố gắng bình tĩnh hết sức có thể, dù sao là lần đầu xem cũng như diễn nói không sợ là sai rồi. toàn bộ bốn lớp ở đây ai nấy cũng đều có phần lo lắng nhưng không run thấy rõ đến hanbin.

-đừng lo, tụi mình đã tập kĩ lắm rồi_lew

lew nói không sai, hanbin là sợ xảy ra lỗi gì đó chứ không hẳn là sợ đám đông. lew, hyeongseop, taerae, hyuk nhìn rõ là không sợ gì luôn, hwarang và eunchan tuy từng diễn rồi nhưng tâm lý vẫn còn bất ổn lắm.

-tiết mục thứ hai đã kết thúc bây giờ chúng ta đến với tiết mục thứ ba, 12b4-người đẹp và quái vật

lời nói như xét đánh vào trái tim mỏng manh của hoàng tử và hai chú lùn. chỉ ở sau sân khấu nhìn vào chiếc tv mà các lớp còn lại thật sự trầm trồ, tiết mục này quả thật rất là hay luôn.

-phần này rất hay đúng không mọi người, bây giờ là tiết mục thứ tư lớp 12a1-bạch tuyết và bảy chú lùn.

tất cả diễn viên hít vào thở ra ba lần, sau đó tiến bước về sân khấu đầu tiên là hyuk. cả đám cứ nghĩ với tính cách của cậu thì khi diễn sẽ không quá chú tâm mà lơ là thôi ai ngờ diễn đạt ngoài sức mong đợi.

-"mình không chấp nhận sự thất bại, phần thưởng phải là của mình"_hyuk

nét dịu dàng của bạch tuyết được hyuk diễn lại y đúc, biết koo bonhyuk đã cố gắng đến thế nào không.

hanbin ra sân với tâm trạng cực kì nhiệt huyết. sau là đất diễn của hyeongseop, phải nói vai của seop gây nhiều sự bất ngờ nhất vì cậu diễn quá đạt và quá thu hút người xem.

người xem chỉ thắc mắc...chú lùn đột biến cả rồi.

...

hyuk nhắm mắt nằm trên chiếc giường nhỏ được bố trí hoa giống kịch bản, hanbin mặc bộ đồ hoàng tử bước đến cạnh bạch tuyết. các chú lùn nhảy xung quanh phấn khích nhưng ba người trong số đó bắt đầu nghi rồi cả phù thủy và thợ săn phía sau sân khấu cũng vậy. không ngoài dự đoán không có người ngăn cả hyuk đã thật sự hôn hanbin, tự dưng lại suy nghĩ diễn xong chỉ cần biện minh là muốn cảnh quay chân thật hơn là được.

-woahhhhhhhhh

khán giả từ trông chờ sau đó là hò hét vì nó quá bắt mắt đi, hoa trên giường là những bông hoa thật sáng màu hòa cùng với ánh đèn lại thêm lấp lánh. phụ huynh ngồi hàng dưới cũng đến chịu mấy đứa nhóc luôn.

-và tiết mục đã hết thúc thật mỹ mãn, tiết mục thứ năm, 12a5-nàng tiên cá arinel

...

-tiết mục cuối cùng của buổi tối hôm nay, 12b1-công chúa lọ lem

.

.

.

sau khi kết thúc tiết mục của bản thân, hanbin đã chạy ngay xuống sân khấu để hỏi han ba mẹ mình, hanbin thật sự đã được mấy đứa lớp dưới với nhiều phụ huynh khen là diễn rất tốt, tụi nhỏ còn xin bắt tay như gặp người nổi tiếng ấy.

-nói đi, tụi này đã dặn cậu rồi đấy_seop

hyuk bị ấn vai ngồi xuống ghế và bị hỏi cung như tội phạm, là tội phạm hàng đầu.

-nói gì? mình chỉ diễn làm sao cho thật nhất có thể thôi_hyuk

hyuk nhún vai, nhìn mặt muốn cho ăn đòn hết sức. vừa thấy hanbin bước vào nhân cách thứ hai đã trỗi dậy, nó có tên là hyuk2 ôi giời ơi.

-hanbin cứu mình_hyuk

hanbin thật sự rất hài lòng với buổi diễn này luôn, cứ tưởng sẽ vì căng thẳng mà diễn sai.

-sao cậu lại bình tĩnh vậy? thật sự không cảm thấy gì sao?_hwarang

-cảm thấy..cái gì mới được?_hanbin

-nhưng các cậu đừng bắt nạt hyuk nữa_hanbin

nhìn gương mặt hết sức thản nhiên đó của hanbin, thật sự là cạn lời rồi. koo bonhyuk coi như là kẻ vừa có tiền vừa có quyền trong truyền thuyết.
 
Allhanbin. Xinh Đẹp Như Thế Mà?
35


sau buổi diễn đó thật sự ai cũng mong chờ lớp mình có giải thưởng, 12a1 tuy rất hay nhưng chỉ xếp thứ 2 sau tiết mục người đẹp và quái vật của 12b4.

ai cũng khá hài lòng với hạng 2 nhưng riêng hyuk và hyeongseop cảm thấy công sức bỏ ra lại chỉ bị xếp sau thì không đáng.

-đừng có mà ham danh vọng nữa với cả im lặng xíu_lew

vì là ngồi gần nhau, lew và hanbin suốt ngày phải nghe hai cái miệng hyuk, seop cãi mãi chẳng ngưng phút nào. lew thầm cầu nguyện rồi kí đầu từng người.

-có sự chứng kiến của hanbin ở đây mình cũng xin nói luôn, nếu không im miệng thì cuộc đi chơi và sau đó là trở về nhà hanbin ăn tối sẽ bị hủy bỏ_lew

hanbin bất lực nhưng tự dưng lại bật cười vì sự đáng yêu của mấy người kia, nói thế mà cũng nghe lời thật à. chuyện là từ hai tuần trước, tối hôm kết thúc buổi diễn cả đám đã bàn với nhau ngày nghĩ lễ sẽ đến khu vui chơi và đi ăn nhiều nơi nữa, cuối cùng là chọn nhà của một người để tâm sự đêm và ngủ lại, nói tâm sự vậy chứ nói ra câu nào chặt câu đó. cãi qua cãi lại cuối cùng chốt hạ nhà hanbin với sự tán thành 6/6 và không hề hỏi ý hanbin.

tuy là không có ai để ý hết nhưng eunchan đang rất muốn tìm việc cho đám bạn làm và từ từ loại người.

.

.

.

ngày đi chơi đến rồi.

-chào dì, tụi con tìm hanbin_lew

-hanbin của con đâu?_hwa

-của ai cơ? của mình nhá_seop

-im liền_lew

hãy im trước khi bị kí đầu, mẹ hanbin đứng nhìn cũng đủ hiểu con trai mình phải chịu đựng chuyện gì, nhưng mẹ không giúp được con đâu. hanbin bước xuống nhà ló mặt ra khỏi cửa, không lẽ lúc nào ở nhà cũng mặc mấy bộ đồ rộng trông cưng thế này hả.

-các cậu vào nhà ngồi nha mình xong ngay đây_hanbin

...

rủ được hết người rồi, lew điều động cả đám lên đường nhưng mà đường rộng sao lại chen chúc nhau vậy?

đã gọi là đi chơi thì phải bỏ hết những vướng bận ra khỏi đầu, cứ chơi đến khi nào mệt thì thôi không kể ngày đêm.

.

.

.

đêm đến khi cả người đã mỏi mệt, về đến nhà hanbin, lần lượt tắm xong rồi đi vào phòng tháo cả giường ra để qua một bên, cả đám trãi nệm ra sàn nằm.

-giờ đến chuyên mục tâm sự rồi nhỉ_hwa

-jaewon cậu nói trước đi_hanbin

mở màn là hwarang với gương mặt đúng chuẩn tâm sự.

-hanbin ở với tụi mình cậu có cảm thấy vui không?_hwa

ra là mở lời để hanbin nói. cười nhẹ một cái, hanbin mới mở lời.

-mình ấy..chưa từng nghĩ bản thân sẽ có nhiều bạn, đến tận bây giờ có lẽ vẫn chưa tin lắm đâu haha. nhưng mà các cậu biết không, mình thật sự yêu quý các cậu nhiều lắm, không biết nữa...có lẽ các cậu là những người bạn đầu tiên của mình. thật sự rất đặc biệt

tất cả im lặng, lúc hanbin dừng lại cũng chỉ nghe những tiếng thở nhỏ nhưng chưa ai ngủ cả.

-bây giờ lớp 12 sắp kết thúc rồi nhỉ, mình thật sự muốn ở bên các cậu thật lâu.

ước gì mình đến đây sớm hơn, ước gì mình có thể tìm được các cậu lúc mình cảm thấy cô đơn nhất, ước gì thời gian dừng lại mình sẽ không phải chờ đợi thật lâu mới có thể nhìn thấy các cậu nữa.

-anh đừng nói nữa_taerae

-sao vậy? anh đang vui lắm vì lần đầu được tâm sự với bạn bè đó

không ai trả lời, không ai có thể cười nổi nữa, hanbin cũng khóc rồi. vì không người nào ở đây trãi qua cảm giác cô đơn trống rỗng rõ như em, hanbin đã cất giữ nó lâu lắm, như quả bom nổ chậm vậy, nó phá vỡ tâm hồn khi phát nổ, giờ thì đã nổ rồi nhưng là chia sẻ chung một nỗi đau để không phải chỉ một người gánh vác nỗi đau đó nữa.

-mình thích cậu_hyuk

koo bonhyuk lúc nào cũng là người gan dạ nhất, kiên định ở lời nói ấy.

-mình cũng vậy.._lew

-mình nữa_seop

-mình cũng thích cậu_hwa

-mình thích cậu_eunchan

-em cũng thích anh_taerae

lần lượt, lần lượt..hanbin bật cười, nụ cười chất chứa vô vàn sự yêu chiều.

-mình cũng thương tất cả các cậu luôn_hanbin

dù sao thì ai cũng chỉ mới sống thôi, cuộc đời này còn dài chứ thế nên muốn gặp lại nhau chỉ cần qua một cuộc gọi thoại. hanbin ngồi dậy, đặt tay mình lên tấm nệm, theo đó là từng bàn tay một xếp chồng lên.

-được rồi hứa nào, nếu sau này ai thay đổi những người còn lại sẽ thả trôi kẻ phản bội ra sông hàn, được chứ?_hanbin

câu hứa có vẻ trẻ con của hanbin, nó chất chứa nhiều ý nghĩa.

-còn nữa, tụi mình phải đi cùng nhau thật lâu nha_hanbin

-đồng ý

_end_

_________________
 
Back
Top Bottom