Khác [ AllDaniel ] Ngọt Ngào

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
339567232-256-k543616.jpg

[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Tác giả: Mq_AllMain
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Daniel Park sở hữu một cơ thể

Warning: OOC

Tác Giả: Mq. || Ảnh bìa là do tôi chụp.



lookism​
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Caffe Cat


Lưu ý: Daniel Park hiện tại đã mở một quán Caffe Cat, Bên trong được trang trí giản dị không cầu kỳ nhưng cũng đem không ít sự gợi mát cho khách hàng.

Warning: Truyện xây theo hướng của Daniel park kể, Sẽ OOC và Typo nhiều

Daniel Park là kể về cơ thể nhỏ.

Park Huyng Seok = Cơ thể lớn.

__________

Daniel Park Pov:

Hôm nay lại là một ngày mới, ánh nắng pha màu vàng nóng cùng cam đem lại sự hòa hợp đẹp đẽ.

Tôi sớm đã thức dậy và chuẩn bị đồ dùng cho việc tiếp khách hàng, Không phải chỉ có một mình tôi đâu.

Thật ra có nhiều bé mèo cũng đã tỉnh giấc khi thấy tôi, Daniel này thật thấy tội lỗi cho chúng.

Con mèo màu hường có bộ lông mềm mại lẫn sạch sẽ, Em ấy rất năng thiếu trong việc thu hút khách, vì việc lịch sự lẫn đẹp mã đến từ một con mèo cũng thật là lạ thường, Em có tên là Lee Jihoon.

Lee Jihoon thông minh, biết cách làm cho Tôi vui vẻ bởi chính sự đi quanh quẩn dưới chân tôi mỗi khi Tôi buồn hoặc không.

Con mèo có bộ lông màu Xám, Nó tên Jin Sung, Một bé thô lỗ cọc cằn chuẩn thiếu nữ nóng nảy, em ấy sẽ luôn càu nhàu và kêu la mỗi khi có khách, nó giống kiểu tra hỏi, đuổi khách.

Sau khi bị tôi giáo huấn một trận, Jin Sung cũng biết nghe lời 'Đôi Chút'.

Cái con mèo đực rựa mang tên Gun Park, Nó sở hữu đôi mắt độc lạ chỉ có một không hai trên đời, Đó là cặp đồng tử đen toàn bộ trên trong, Tính nết của Gun Park rất lạnh lùng và trầm, Giống đực rựa nhạt nhưng không phai màu.

Có một sự thật rằng, Gun và Goo mỗi khi gặp nhau là lại cắn xé, Cứ như kẻ thù không đội trời chung.

Con mèo màu vàng chuẩn hàng thật, giá thật, Em ấy mang tên Goo Kim, Một bé mèo lây nhây, cứ thích bám theo Tôi mãi không rời, cái mỏ thì cứ meo meo miết, Tôi tự hỏi nó đang nói cái gì nữa cơ, Nết nó giàu tình cảm lắm nhưng vẫn một lòng với Tôi, ý là tình cảnh giữa chủ nhân và thú nuôi (Còn Goo Kim thì nghĩ khác).

Bé mèo màu vàng nhạt che đi đôi mắt, 1 trong số những bé ngoan nhất đám kia, Tính em ấy không có quá phiền, Biết ngoan ngoãn và nghe lời, Bé nó tên là Jay Hong.

Jay cũng giống Lee Jihoon, Rất thu hút khách hàng, ăn mặc sang trọng không khác gì đám trên kia tôi kể, ngoại trừ Jin Sung, Em ấy thường liếc nhìn tôi khi đang làm việc, Nếu tôi làm bản thân bị thương thì nó sẽ liếm láp bằng chiếc lưỡi nhỏ xinh trên viết thương của tôi, Thật đáng yêu.

Kế tiếp, Hai Bé mèo Sinh đôi mà tôi nuôi, Nó có tên là Yu Jin, Đặt điểm ngoại hình có nó có màu Trắng tinh khôi, Yu Jin là bé mèo đeo kính duy nhất, Độ thông minh khôn khéo nhầm khi còn khôn hơn cả Chủ của nó.

Và Yusoeng anh của Yu Jin, Bé nó ngoan ngoãn, ít khi mở lời ra kêu một tiếng trừ khi Tôi và em nó kêu làm gì đó.

Có điều, Mỗi khi Yusoeng gặp đối thủ thách thức mạnh mẽ đòi cấu xé là bé nó liền nhàu ra đánh luôn, Mấy đứa yếu thách thức thì Yuseong lại chê.

Con mèo có một bộ lông màu nâu, Mang tên Johan, tôi đã nhặt nó ở ngoài đường lề, thấy tội nghiệp nên đã đem về nuôi dù lúc đầu bé nó phản kháng đến cự tuyệt, Tuyệt trong tuyệt vọng.

Tính của Johan đa phần biết nghe lời, khi gặp những trường hợp nó không thích thì sẽ cứng đầu không chịu làm trừ khi đưa tiền ra trước mặt bé nó, nhầm lúc tôi tự hỏi, bé nó giống một chú chó dễ thương hơn là mèo.

Tôi chỉ Review về những bé mèo tầng một của tôi thôi, còn Tầng hai thì cứ để đó, Nếu có dịp khác, giờ có khách hàng ghé thăm.
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Caffe Cat


Lưu ý: Đây là Tầng hai của quán Caffe Cat.

Warning: Truyện xây theo góc nhìn ở Daniel Park, Sẽ OOC, Typo.

____

Daniel Park Pov:

Giờ tôi sẽ đi đến Tầng 2 của quán Caffe do chính tay tôi mở, Thời gian hiện tại là 19:51 phút, khách không nhiều nên mới dám làm thế.

Vừa bước đến nơi thì có một bé mèo nhảy thẳng vào người tôi rồi, mấy con còn lại chỉ đi vòng vòng dưới chân tôi chứ không có hư như con vừa nhảy kia đâu.

Tôi ẵm bé mèo nhảy thẳng lên đầu tôi trên tay, nó có bộ lông màu đen cùng vết sẹo trên miệng, Bé nó có tên Jake, Vết sẹo của bé là bị Gun cào, may mà phát hiện sớm chứ không thôi con mèo mang tên Jake này sẽ nằm viện mất đã thế đồ đạc trong nhà cũng bầy hầy cả lên.

Tính nết bé Jake như một baby Boy, Mà nó xem Gun như kẻ thù trăm năm ngày tháng mỗi khi đụng độ, kêu vài tiếng meo meo xong quay qua lại đánh nhau, Người chủ Daniel này chỉ biết bất lực.

Tôi đặt nó xuống dưới nền được lắp bởi sàn bằng cỏ, sẵn tiện ngồi xuống luôn, Tôi cầm một con khác đặt nó trong lòng.

Con mèo cùng bộ lông Vàng kim này là Eli Jang, Bé nó chả khác gì mấy Idol đẹp trai da lai có quyền thế, Tính nó y chang Jake, khác mỗi tội điềm tĩnh hơn, Eli có một đứa con, bé mèo nhỏ nhắn màu nâu trông rất ư dễ thương tên Yena, Eli thương Yena lắm, Nếu khứa nào đụng vào con nó là bé Eli này đặt cả mạng sống để cắn chết mẹ thằng khứa(Trừ Daniel) đã chạm vào Yena.

Bạn tò mò về Mẹ của Yena đúng chứ?

Thật ra mẹ của bé đã chết do tai nạn ngoài ý muốn, thôi không kể nhé, vì kể lại tôi sẽ cảm thấy tội lỗi cho Eli và Yena.

Bé mèo đang nằm dài bên kia, tên là Vacso, bé có thói quen khóc lóc khi thấy cặp tình nhân đang tình tứ, Chắc là cảm giác ghen tị đây mà.

Tính tình của Vasco không quá cầu kỳ, Đơn giản chỉ siêu cấp ngoan ngoãn, Bé cũng có nhân tính làm anh hùng, mỗi khi ra ngoài thấy ai bắt nạt con mèo khác là Vasco sẽ đi lại tẩn cho bọn mèo nạt một trận.

Còn một bé ngồi kế bên Vasco chính là Jace, Hai chúng nó luôn đi chung với nhau như thể cục nam trăm ngàn woon, có nhầm lúc Tôi còn thấy Jace giống bảo mẫu của Vasco hơn là tình bạn vĩnh cửu.

Jace thông minh giống Yu Jin, bé đặt biệt là có Hai cái tai to bự trông rất mềm mại, Một bé luôn bình tĩnh trước mọi sự việc.

Bé mèo ngồi trên ghế quan sát là Sinu Han, Nó bị thương một bên mắt, à không mà là mất luôn chứ, Bé có đệ tử luôn bám theo bé không ai khác ngoài Jake.

Tính của Sinu Biết nghe lời, nhầm khi còn nhõng nhẽo mè nheo với chủ nhân, đòi được bế hay mấy yêu cầu khác, Mà bé cứ meo meo rồi quay lòng dòng ai mà hiểu được.

Còn cái mèo đực rựa đang nằm trên đùi của Tôi là Nomen, Một con mèo nhật mà tôi đã đem về, Tính nó bố láo đéo ai chịu được, Ngang ngược lẫn nghịch ngợm, nhưng không hiểu sao mỗi khi nó gặp Sinu là nó liếc mãi không rời như trên mặt nó hiện nguyên một chữ 'Phải đập' vào Sinu.

Đực rựa mèo Nomen long nhong cứng đầu theo sau Daniel này mọi nơi dù có xuống Tầng một nó cũng đi theo mặc xác có bao nhiêu con mèo bên dưới liếc xéo nó chả khác gì kiểu "Cút về nơi mày ở đi".

Đây là con cuối cùng, Tên Ho bin, Bé nó bố láo, Nghịch ngợm, ngang ngược và hư hỏng, Mỗi lần gặp Tôi là nó nhảy dựng lên đòi đập nhau hoặc mấy con mèo khác, Bé hay đeo mắt kính râm, đặc biệt, Nó có 2 trồng mắt trông rất đáng sợ nhưng tôi thì không, Cũng không tệ mà còn rất dễ thương.

Đó là tất cả những bé mèo tôi nuôi, hết rồi, Giờ phải cho chúng ăn đã, ăn xong lại chiều theo ý bọn nó muốn làm gì làm, A- Thật ra nãy giờ tôi ngồi trên Tầng 2 xoa nắm bé mèo Eli, để ý mới thấy, Có mấy con tầng dưới như Goo,Lee Jihoon và Jin Sung đang lén nhìn từ cầu thang, trông thật buồn cười.

Nhưng khi tôi lại nhìn chúng, Trông chúng như cũng muốn được xoa đầu, Tôi thấy thật đáng yêu.

__End Pov.
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Chương 1 - Lạ mặt


Warning: OOC!

TYPO.

Daniel Park = Cơ thể bé.

Park Huyng Seok = Cơ thể lớn.

____

Daniel Park sở hữu một cơ thể đẹp mã, đến bọn đàn ông còn mê say mê đắm khi nhìn thấy anh, Có thể nói, Anh là một mỹ nam đẹp như bông hoa lộng lẫy giữa vũng nước li ti.

Năm nay Anh đã tròn 20 tuổi thanh xuân, độ cao 1m80, Daniel có một quá khứ không thể tiết lộ ngoài việc ký ức của kẻ bị bắt nạt và vùi đầu mình vào những sự tiêu cực lẫn tuyệt vọng.

Anh có mối tình đầu, Đó là số nhiều chứ không phải chỉ có một, nhưng giờ đây, Anh đang tự do là chính bản thân mình, tự sống không nhờ bất kỳ ai.

Mẹ anh đã qua đời vào năm ngoái, đó thật sự là một nổi ám ảnh và sự cự tuyệt về người mà anh thương yêu nhất, là gia đình, là tất cả, là giờ đã kết thúc.

Daniel Park tỉnh dậy sau một giấc ngủ mê mộng, Anh ngồi dậy vươn đôi vai đầy nặng nề, đôi đồng tử đen chớp chớp đến khi bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ, Anh đứng dậy bước vào nhà vệ sinh.

Sau vài phút riêng tư, Anh đã mặc cho mình một chiếc áo thun Trắng cùng chiếc quần tây, Daniel đã chải chuốt gọn gàng mái tóc bù xù, giờ trông anh không khác gì Idol.

Daniel Park không ăn sáng vì nhà đã trống trơn tất cả những món đồ dùng cho việc ăn uống, Anh giờ mới phải xách đít đi mua một ít nguyên liệu.

Trên đường đến tạp hóa, Anh đã phải lên kế hoạch về những món đồ cần thiết, Tiền anh không có nhiều, chỉ đủ sống vài tháng.

Đang mãi vô tư, vô lo trong cái suy nghĩ mà không ngỏ ngàn đến xung quanh, Daniel vô tình va chạm phải người khác, Anh cúi thấp người xuống nhận lỗi.

" X..Xin lỗi!

" - Daniel.

Tầm 3 phút sau, Anh thấy người kia không đáp, Không khí lặng thinh, Nên Daniel thử ngước lên xem thử là ai.

" Ah " - Daniel.

Có hơi bất ngờ vì người bị Anh va phải, Đó là một cô bé nhỏ nhắn mặc trên mình bộ váy màu cam cỡ vừa ing với bé, Anh liền nhanh tay bế cô bé trên tay.

Daniel nhìn ngó xung quanh, Không thấy ai để ý đến cô bé cả, Anh nhìn xuống cô bé đó, Bỗng, Cái cảm giác quen thuộc đến lạ lẫm này nảy trên đầu anh, Thật nhói nhưng vẫn ngượng cười.

" Em đi lạc sao bé con?

" - Daniel.

" E..e..e.."

- (?)

" Thật dễ thương, Em tên là gì?

" - Daniel.

" ..Ye..Yena.."

- Yena lắp bắp nói từng chữ.

Anh phì cười, lâu lắm rồi mới có cảm giác ấm áp, Nhưng không lâu đâu, Bé con này sẽ về với gia đình thôi vì nếu Anh mà đem về nhà sẽ bị tình nghi là bắt cóc.

" Anh sẽ đưa em đến đồn cảnh sát tìm bố " - Daniel.

Nói rồi, Daniel tay ẵm đứa bé, Từng bước một đi tìm một trại cảnh sát gần nhất, cũng như mong ước, gần đây có thật, Anh đang trên đường đến nơi đó.

Một vài phút trôi qua, anh ngồi trên chiếc ghế bằng mủ tại đồn cảnh sát, Anh báo cáo rồi, Nói rằng có trẻ lạc, giờ ngồi đây đợi bố em ấy thôi, đơn giản.

Yena cứ chui vào lòng anh, Tay nhỏ nhắn nắm lấy chiếc áo sơ mi của anh trông rất đáng yêu, Bỗng một giọng nói phía trước vang lên cùng hơi thở dài dòng như mệt mỏi.

" H..hộc..Hộc...Y..YENA!!

" - (?) Gã hét lớn làm Anh giật bắn mình.

Daniel ngước mặt lên nhìn, Gã đàn ông có mái tóc Bạch Kim trợn mắt nhìn Daniel mà không khỏi sốc.

" Daniel Park?

" - (?).

_____Còn Tiếp

[ 16/4/2023 - 18:04 ]

[ Đã chỉnh sửa ]
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Chương 2


Warning: OOC!

TYPO.

_____

" Daniel Park?

" - (?).

Daniel khó hiểu nhìn cái gã sở hữu gương mặt đẹp đẽ kia gọi tên mình, Anh nghiêng đầu.

" Cậu là ai?

Sao lại biết tên của tôi " - Daniel

" Cậu thật sự không nhớ ra tôi?

" - (?).

" Chúng ta từng gặp nhau đâu mà phải nhớ, Mà đây là con của Cậu đúng chứ?

Đây đây, tôi trả lại nè " - Daniel.

Anh nói xong, liền đưa cô bé ra trước mặt gã, Yena vừa nhìn thấy mặt bố em ấy thì liền vui mừng dang tay, Gã tóc vàng kia cũng thuận theo, bế Yena trên tay, nhưng lòng gã vẫn thầm thất vọng,vì anh, vì người đứng trước mặt, vì điều gì đó mà Anh không nhớ đến gã.

" Cảm ơn vì đã giúp tôi tìm lại con gái, Tôi tên Eli Jang " - Eli rộ lên nét cười.

" Tôi là Daniel Park " - Daniel.

Anh khi nghe đằng kia giới thiệu trước nên cũng không ngần ngại bỏ qua truyện ban đầu, Giới thiệu chính mình.

Eli Jang xúc động, Thật sự anh thấy mình dường như sắp khóc đến nơi, Daniel Park, Người đứng đối diện Gã là Daniel, Người mà Gã đã yêu thương nhưng rồi Em ấy biến mất giờ đây lại xuất hiện.

Đó là phép màu?

Hay do ai đó đã quá nhớ mong?

Điều này thật là bi cảnh không đẹp.

Gã tóc vàng kim im lặng, Anh thấy vậy cũng bối rối lắm, nhưng công việc đi chợ vẫn chưa hoàn thành.

" Vậy nhé, Gặp lại sau!

" - Daniel.

Không để ai kia trả lời, Anh vội vàng chạy gấp gáp đi mất, để lại một trai một bé gái ngơ ngác nhìn Daniel, Eli Jang không nỡ rời xa Anh.

" Thôi vậy..."

- Eli.

Gã cũng đi mất, đi đâu thì chỉ có gã biết.

Quay lại chỗ của Daniel, Hiện tại anh đang trong khu tạp hóa và mua một ít món đồ, Anh cao tận 1m8 nên mấy cái quầy hàng cao chót vót cũng chẳng là gì đối với Daniel.

Anh mua đồ cũng nhanh thôi, Khi mua xong thì ra chỗ Nhân viên tính tiền đầy đủ, Cùng lúc hai tay hai bịch bước ra khỏi cửa hàng, Anh đi về căn trọ của mình.

Khi về đến nhà trọ, Anh bước vào ngôi nhà tàn tạ, Daniel ngoan ngoãn sắp xếp đồ đạc mua về gọn gàng một chỗ, Anh mệt mỏi dựa người vào Tường.

Nghĩ lại cảnh hồi nãy gặp Gã Tóc vàng kim làm anh thấy quen thuộc lắm, đầu óc vẫn không thể nào nhớ ra nổi đó là ai, cảm giác trân thật đến lạ.

Anh mở ngân kéo tủ ra, đưa tay cầm một vỉ thuốc, Daniel mỗi khi gặp vấn đề về ký ức thì luôn uống thuốc đó, Nó giúp anh cảm thấy bớt nhức đầu khi cứ liên tục moi móc quá khứ liên quan đến mối tình nhiều người.

" Hahh " - Daniel.

Hít không khí vào và thở ra một hơi, Anh thấy đỡ hơn hồi nãy nhiều rồi, Giờ mới phát hiện, Thuốc đã gần hết.

____

Daniel Trên con phố đông đúc, Anh đã mặc một chiếc áo khoác che đầu, nếu để lộ sẽ có một đám nữ sinh, Phụ nữ đến và xin số điện thoại, điều này Daniel đã quá quen thuộc.

Hoặc kể cả việc Nam nhân đến trêu chọc anh, Anh chỉ ngơ ngơ không hiểu chuyện gì, Bộ bọn nó là Biến thái đa giới tính luôn à?.

Càng nghĩ lại càng phiền, Anh đi vào bệnh viện, sau vài phút thám sức khỏe, Anh đã nhận được vài liều thuốc.

Nhanh chóng ra khỏi Bệnh viện, Anh đang muốn làm một công việc thời gian để kiếm sống, Thật may, Độ hên và may mắn, Daniel điều có hết.

Trước mắt anh là một quán Cake đang tuyển dụng nhân viên, Daniel không chần chừ giây phút nào mà vào xin việc ngay khi có thể.

Chủ cửa hàng cái quán đó đã đồng ý cho anh làm ở đây, Cũng có vài điều kiện, Anh đã phải thử sức với việc bưng bánh để không bị rớt, Điều đó là quá dễ dàng với Daniel.

" Cậu Daniel Ngày mai có thể vào làm " - Chủ quán.

" Vâng!!

" - Daniel.

Anh nở một nụ cười vui vẻ, hồn nhiên nhất có thể, anh thật hạnh phúc khi đã kiếm được cho mình một công việc kiếm tiền, Tự nuôi sống bản thân.

Daniel Park đi ra khỏi cửa hàng cũng gương mặt hứng khởi, Ngước mặt lên nhìn bầu trời thì nó đã chuyển sang một màu tím, Trời tối rồi, Daniel này không nhận ra luôn.

Anh nhanh chóng về căn hộ, không hiểu vì điều gì mà lại 'Vô ý' bị thứ gì đó trướn chân, Làm Anh ngã tại chỗ.

Đứng phắt dậy, Nhìn rõ cái thứ đã làm mình ngã, Anh ngỡ ngàng nhìn Cậu bé mặc bộ đồ đen nằm trên đất.

Vì điều gì đó khá đặc biệt nên Anh đã lôi cậu ta về bằng cách cõng.

Về đến căn hộ lần nữa, Anh bước vào và vứt luôn cái tên nặng trĩu trên lưng xuống, Vô tư.

Vô tư chứ không vô tâm, Anh đã phải chăm sóc Cậu nhóc kia vài Tiếng đồng hồ.

Đêm khuya trời trăn mịch mù, Daniel đã ngủ gật, Bỗng cậu nhóc tóc nâu mở đồng tử nhìn xung quanh.

"...Đây là đâu vậy?

Mình bị bắt cóc???

" - (?).

____Còn tiếp.

[ 16/4/2023 - 23:07 ]
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Ngoài lề.


Couple: (?) x Daniel Park

Xưng hô : Anh ( Daniel ) - Hắn (?).

Warning: OOC!

TYPO VÀ TỪ TỤC TĨU - R16

Đây là ngoại truyện.

____

Anh yêu Hắn, Yêu đến say đắm, nhưng hắn nào biết?

Mọi thứ và tất cả những gì hắn dành cho anh cũng chỉ nằm ở mức "bạn bè" hoặc "Đối tác giao dịch".

Hắn đã có nhiều lần làm anh thất vọng.

Hắn cũng là người hiểu anh rất Nhiều, không hiểu sao, Anh thấy thật hạnh phúc khi được Hắn biết đến, biết rất nhiều thứ, nhiều hơn cả mong đợi.

" Daniel, Lần sau có duyên chúng ta sẽ lại gặp nhau ở một nơi nào đó thật yên tĩnh " - (?).

" ừ.."

- Daniel mỉm cười cương quyết.

Cứ thế mà hai con người rời khỏi, đường ai náy đi.

____

Thời gian cũng đã trôi qua được 1 năm rưỡi 16 ngày.

Anh hiện tại đang làm việc cho một quán bar, Vì anh có tài, tài nghệ, Không việc gì mà Daniel không làm được ngoài việc yêu Hắn.

Hôm nay Anh cũng làm phục vụ bưng rượu vang, nước ra cho khách, Thật không may mắn và lường trước được rằng gã khách hàng kia dám hôn Anh.

Điều không ngờ tới, Hắn ngồi trên sofa chéo chân gần đó đã nhìn thấy tất cả, Lòng có chút khó chịu, Gương mặt hắn đã nhướn mày tỏ vẻ với gã đàn ông đằng ấy.

Tự hỏi vì sao Một idol nổi tiếng cũng đến nơi quan vu ồn ào này?

Vì Idol cũng cần sự riêng tư.

Hắn đi đến bên cạnh anh và nắm chặt lấy tay anh kéo đi trong sự ngỡ ngàng của khách hàng lẫn nhân viên ở đó.

Đi vào một căn phòng được đặt cược trước, Hắn tức giận hiện rõ trên khuôn mặt, Nhanh chóng ném anh lên giường, không quá mạnh bạo.

" Urgh..."

- Daniel.

Vì cú ngã vừa rồi làm anh có chút bất ngờ, nặng nề mở mắt nhìn Hắn đang đè trên người mình, Anh liền đỏ chín mặt vì cảnh tượng ngượng ngùng.

" Sao Vâ- " - Daniel

Chưa để Daniel nói hết một câu thì Hắn đã cúi sát vào mặt anh, nhanh chóng hôn lấy Daniel.

Hắn luồng chiếc lưỡi vào sâu trong khoang miệng của anh, Cảm nhận mùi vị ngọt ngào như kẹo đường, vì quá đắm đuối, Hắn không có ý định rời môi, vì điều đó mà Daniel thấy khó thở trong việc hôn hít.

Tầm 4 phút sau, Họ vẫn đang lưỡi chạm lưỡi, Hắn khẽ nhìn anh như sắp hết dưỡng khí, đầu óc nhanh nhẹn rời khỏi đôi môi mộng nước trên gương mặt anh.

" Gọi tên tôi " - (?).

Daniel lơ mơ nghe được vài câu hắn nói, Cũng ngoan ngoãn trả lời.

" L-Lee Jihoon " - Daniel.

Hắn như thỏa mãn mà nở nụ cười trên môi, Cong lên thành nét đẹp đẽ, Hoa có gai.

Lee Jihoon vẫn không có suy nghĩ sẽ bỏ qua cho Daniel Park.

Hắn cởi bỏ chiếc quần của anh ra và và vứt xuống sàn, Quần lót của Daniel không phải ngoại lệ.

Anh ngượng người, Đưa đôi đồng tử đen nhìn Hắn, Trông thật quyến rũ.

Lee Jihoon đưa một ngón tay vào trong lỗ huyệt của anh.

" AH-...!!

"

Daniel giật bắn người, cảm giác bên dưới đem lại sự đau đớn lại cho anh, Nước mắt sinh lý cứ thế mà rơi lệ nhưng Hắn nào bận tâm.

Hắn đút thêm một ngón vào, rồi lại thêm, Giờ đây cũng đủ bộ 3 ngón, Hắn cứ thục ra thục vô mãi, Daniel khó khăn tập làm quen nhưng bất thành, Anh phát ra những tiếng rên rỉ non nớt từ miệng, làm cho tên mái tóc hường kia hưng phấn hơn ban đầu.

Hắn cảm thấy đã đủ trơn, rút tay dính đầy chất lỏng không phải tinh dịch, thì liền cởi khóa quần bản thân, để lộ con hàng siêu nóng, Daniel không phải lần đầu nhìn thấy, nhưng vẻ mặt hoảng hốt khi biết thứ đó sẽ đút vào mình, Anh cựa quậy.

Hắn vòng tay qua chiếc eo Anh, Mạnh bạo một lượt đẩy thứ bên dưới của Hắn vào trong chiếc lỗ Huyệt nhỏ xinh xinh đanh bóp chặt lấy con cặc của Hắn, Daniel vì bị xâm nhập đột ngột thì liền ưỡn người.

" ..Hự...Thả lỏng đi Daniel " - Jihoon.

Rõ ràng là nói thế nhưng lại làm một nẻo, Hắn vẫn cố chấp thúc mạnh con cặc mình vào bên trong Anh, Mỗi cú đẩy điều đụng phải nơi sâu nhất, Daniel khóc ròng, Miệng liên tục rên lên những âm thanh đầy ma mị.

(Đã chỉnh sửa phần trên)

Tiếng da thịt va chạm vào nhau tạo nên âm 'Phập Phập' liên hồi trong căn phòng pha lẫn rên rỉ đau đớn của Daniel Park, một sự kết hợp hoàn hảo.

Anh nắm chặt lấy ga giường khi mông cứ bị đẩy liên tục bởi Hắn, một con người điềm tĩnh về bề mặt bên ngoài.

Daniel đã xuất tinh ra nhiều lần, Hắn thì chỉ có mỗi một, đúng là trâu bò.

" ưmhh...arh~..T..Tôi ra..!

" - Daniel báo hiệu trước khi anh sắp phải bắn tinh dịch.

" Cùng nhau ra nhé?

" - Jihoon mỉm cười đắc thắng.

Vừa nói dứt lời, Daniel đã phải bắn dài ra giường và thấm vào bên trong cái chăn màu trắng, Jihoon thì xuất tinh vào bên trong anh.

Daniel mệt mỏi nằm dài ra giường, Hắn thấy vậy cũng đành chấp nhận mà rút con cặc mình ra khỏi lỗ huyệt của anh, Jihoon nằm sau lưng anh và ôm chọn vẹn Daniel trong lòng.

" Tôi yêu em "

Jihoon hôn lên mái tóc của Anh, Daniel đã ngủ trước khi anh nói câu đó, Thật thất vọng nhưng nói ra thì Hắn cũng nhẹ đi phần nào.

Hắn lơ mơ và Anh điều chìm vào giấc ngủ.

____

Ad đây là tập viết Seg

Nếu có gì sai sót thì như trên tôi đã nói.
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Chương 3 - ở chung.


Warning: OOC!

TYPO.

_______

"...Đây là đâu vậy?

Mình bị bắt cóc???

" - (?).

Cậu trai tóc nâu trên người set nguyên bộ đồ màu đen vừa tỉnh dậy là khoáng đoán đại không cần chú ý xung quanh.

Thanh niên đứng dậy đột ngột và va chạm phải Daniel, Làm anh bất giác mở mắt, cái thứ đầu tiên anh nhìn thấy khi thức dậy là Cậu ta cùng bộ mặt khinh người.

" Mày là thằng chó nào!?

".

Cậu nhóc cọc cằn khụy xuống nắm lấy cổ áo Anh mà hét lên, Daniel sốc đến sợ hãi.

" T..Tôi chỉ là thấy cậu bê..bên ngoài nên mới đem về " - Daniel

Khi nghe đến đây, Cậu ta cũng nhìn xuống cơ thể bản thân, xác định câu nói của anh là sự thật, rời tay khỏi cổ áo Daniel.

" Thế thôi, cảm ơn và xin lỗi "

Cậu đứng lên chuẩn bị rời đi thì bị Anh nắm khuất áo kéo lại, Giờ đây Thanh niên kia đã tức giận thật.

" Chuyện gì?

"

" Nửa đêm rồi, Giờ cậu không thể ra ngoài, Nguy hiểm lắm " - Daniel khuyên nhủ.

" Tôi không yếu "

" Nhưng mà.."

- Daniel.

Thấy Anh cương quyết như vậy, Chàng trai cọc cằn kia hạ hỏa bình tĩnh trở lại.

" Được thôi "

Daniel mỉm cười, thả lỏng tay, Ngoan ngoãn ngay từ đầu có phải hay hơn không, còn làm quá lên.

Thế là Hai trai đẹp nằm trong một ngôi nhà chặt hẹp, Không khí chuyển thành số âm, Daniel Park bắt đầu tìm cách biến đổi bầu không khí để dễ thở hơn.

" Cậu tên gì?

Tôi là Daniel Park " - Daniel khúc khích.

" Seong Johan " - Johan.

" Tại sao lại nằm ở ngoài đường?

" - Daniel.

" Do tôi mệt nên mới ngất " - Johan.

" Thế ba mẹ cậu không biết à?

Nhà cậu ở đâu ngày mai tôi sẽ đưa về "

Daniel tận tình chăm lo, cứ như Gà ba chăm sóc Gà con.

" Tôi không có ba, Không có nhà " - Johan.

" Ah..ừm " - Daniel chia buồn.

.....

....

Không khí lại biến chuyển sang ban đầu, Daniel Park suy tư về Johan, Có chút đáng thương khi nghĩ tới cảnh tượng Cậu ta lang thang trên đường.

" Cậu kiếm sống bằng gì?

" - Daniel.

" Bí mật không tiết lộ " - Johan cười nhẹ.

" Cậu muốn sống với tôi không Johan?

" - Daniel.

" Tôi có thể?

" - Johan.

" Tất nhiên, Mai tôi sẽ đi làm, Còn cậu ở nhà đừng bầy hầy là được " - Daniel

" Ừ "

Johan mang vẻ mặt điềm tĩnh nhưng trong phân tâm lại rất vui vẻ khi bản thân có một mái ấm.

" Chúng ta Ngủ thôi, Khuya rồi " - Daniel Ngáp dài.

" ừ, được "

Cứ như vậy mà Daniel Park đã ngủ còn Johan thì nhìn anh lim dim, Trông thật thoải mái cùng lắm là ấm áp, Con người mạnh mẽ như Daniel khi ngủ rất mảnh mai nhỏ bé cần được người khác bảo vệ.

Seong Johan xoay người ngược lại Anh.

Cả hai con người chung một chỗ ngủ cuối cùng cũng chìm vào cơn giấc mộng của riêng đôi bên.

Sáng ngày hôm sau, ánh sáng ban mai soi sáng cả hai thanh niên đang dính chặt lấy nhau.

Daniel Park cựa quậy vì khó chịu, như cục tạ đè lên thân thể của Anh.

Từ tốn mở đôi mắt ra nhìn, Mỗi lần Anh tỉnh dậy thì tất cả những gì anh thấy cũng điều không tốt đẹp.

" ư..."

Daniel trông thấy Cậu bạn Johan đang ôm chặt lấy Anh, Khó thở chết đi được, Anh nhanh chóng đẩy Johan qua một bên.

Rồi bản thân đứng dậy đi vào nhà vệ sinh sửa soạn đồ đạc chuẩn bị hành trình ngày đầu tiên đi làm.

5 - 6 phút sau khi tắm rửa, Anh bước ra và đi nấu đồ ăn

Anh chuẩn bị đồ ăn sáng và trưa cho Johan bằng cách nấu nguyên liệu hôm qua mua về, song, Tất cả điều đã hoàn thành xuất sắc, Daniel tự hào về bản thân mình.

Daniel ra khỏi nhà đóng cửa kỹ càng vì có thể ai cũng đột nhập vào như ăn trộm để lấy đi những thứ giá trị.

Cũng tầm 2 - 3 Tiếng Anh ra khỏi nhà, Seong Johan tỉnh dậy vươn vai, mắt nhắm mắt mở lơ đơ bước vào nhà tắm để làm việc riêng tư.

Xong, Cậu đi ra phòng bếp kiếm chút gì đó bỏ bụng, Johan sáng mắt khi thấy đồ ăn trên bàn thì đã vồ lấy, vì bị bỏ đói bên ngoài nhiều lần giờ có thì nuốt.

Quay lại bên Daniel Park, Hiện tại anh đang phục vụ cho khách hàng bằng việc bưng bàn, công việc nhẹ nhàng lương cao.

' Lạch cạch '

Âm thanh của chiếc cửa nhà hàng mở ra, Daniel cúi đầu chào như bao nhân viên khác.

Người vừa bước vào là chàng trai xăm đầy mình ngoại trừ đầu giống Yangho tay to, Kế bên Gã còn có cô gái nhìn trông rất xinh đẹp, Hai người họ đi đến chiếc bàn gần cửa kính.

Daniel Park đi đến gần.

" Kính chào, Quý khách dùng gì ạ?

"

Gã rõ ràng đang cầm menu xem, khi nghe giọng nói của Anh vang lên thì bỗng khựng lại.

Ngước mặt nhìn Daniel Park, Gã ta đứng phắc dậy làm Anh bàng hoàng.

" Quý khách có chuyện gì sao?

" - Daniel.

Daniel khó hiểu nghiêng đầu.

" Samuel, Oppa bị gì vậy!

" - Cô gái đối diện lên tiếng, Giọng khá ngọt, đôi phần dẹo.

____ Còn Tiếp

[ 18/4/2023 - 21:26 ]

Đã được chỉnh sửa .

Thằng Ad đêm qua đi làm về tận 10h khuya rồi ngủ mà quên đăng.
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Chương 4


Warning: OOC!

TYPO

____

Johan sau khi dùng bữa ăn xong, Cậu ta vì ngồi ở không thành ra chán nản thế đã long nhong khắp nhà.

Thấy gì dơ bẩn là dọn.

Một Seong Johan đảm đang.

Dừng lại một kệ đựng đồ, Cậu trông thấy một khung hình nho nhỏ gồm 8 nhân vật có cả Daniel Park.

Thứ Johan để ý là người con trai cùng mái tóc vuốt ngược ra sau cùng người con gái Tóc nâu, Đó chả phải là bạn thân từ nhỏ của Cậu đây sao.

Nghĩ thôi cũng mặc kệ, Johan vu vơ cứ cho là họ tình cờ gặp trong trường gì đó rồi quen nhau.

Suy nghĩ đó nhanh chóng biến mất khi âm thanh vang lên từ cửa chính.

*Két Két*

*Cạch*

" Daniel !?

Cậu bị làm sao thế?

"

Johan hướng ánh mắt qua phía chàng trai trên cơ thể toàn những vết thương.

----> Quay về hồi ức.

" Samuel, Oppa bị gì vậy!

" - Cô gái đối diện lên tiếng, Giọng khá ngọt, đôi phần dẹo.

Gã Trai mang tên Samuel thấy tình hình bị gây chú ý nên liền ngồi xuống, cầm menu lên che đi gương mặt tú mã.

Chắc do Gã nhận nhầm người, bởi vì gương mặt kia quá nổi quen thuộc đi chăng.

Daniel Park vẫn còn đang tải hiện tượng vừa nãy.

" Lấy cho tôi 2 phần bánh Hobaktteok "

Cô nàng nhanh trí kêu đồ ăn để đuổi xéo Daniel Park ra chỗ khác, Nhỏ cần sự riêng tư với Samuel.

" Vâng thưa quý khách "

Daniel cúi đầu rồi xoay người đi về hướng nhân viên và kêu gọi đồ ăn theo yêu cầu của cô ta.

Sameul vẫn bình thản nhìn Anh sau lớp Menu kia, Gã không hiểu vì sao mình lại lén lút như chuột thế này.

Vài phút sau, Daniel Park bưng đồ ăn ra bàn của Gã lẫn cô.

" Đồ đây ạ, Chúc quý khách ăn ngon miệng "

Anh lần nữa rời đi.

Nhỏ cứ lãi nhãi đầy đủ chuyện trên trời dưới đất, kể cả lên giường với Gã, nhưng Samuel nào để nghe thấm vào tai.

Mọi chuyện điều bình sự, Yên tĩnh, Và Daniel thanh lịch phục vụ quý khách.

Tan Ca, Cũng đã được 8 giờ, Daniel cởi bỏ Tạp Dề ra một bên gọn gàng, sau đó ra khỏi quán.

Trên đường về nhà Trọ, con đường có vẻ vắng bóng.

Daniel Park bỗng bị thứ vật thể lạ nào đó nắm lấy cổ áo kéo ngược ra sau.

" Urgh !!

"

Chiếc mông bé nhỏ nằm bịp xuống đất, Daniel mở mắt nhìn về 3 thằng đực rựa xăm hình trên người, Miệng còn ngậm điếu thuốc.

Có vẻ là người xấu.

Anh đứng dậy sẵn tiên xoa cái mông của mình.

3 thằng lạ mặt kia bắt đầu lên tiếng cùng chất giọng trầm, hâm dọa.

" Nhìn mặt cũng đẹp đấy thế có tiền không em trai?

"

Anh im lặng, cúi đầu xuống.

Mấy thằng nhãi thấy vậy cũng làm tới.

" Ahahah, đang lạy tao à?

"

" Cũng biết điều đấy, Mau móc xiền ra cho anh mày đi thằng chó đẹp mã"

Daniel vẫn không mở miệng ra nói lời nào làm bọn kia tức tiết.

" Mẹ mày!

đẹp trai vậy mà bị câm, đúng là tiếc "

" Lỡ nó bị câm thế chắc mẹ nó cũng chả phải dạng vừa ha?

"

" Pfff- HAHAHAHAaa "

Bọn chúng cười hả hê đối diện Daniel Park, Anh chỉ cong lên nụ cười.

" Ê " - Daniel Park

Nghe Anh kêu, 3 thằng kia im bật.

Daniel ngước mặt lên nhìn bọn chúng, gương mặt anh mỉm cười thân hiện mà lại làm 3 thằng đó lạnh sống lưng.

" Để Bố dạy lại bọn mày môn giáo dục "

Daniel bỏ bịch đồ xuống dưới đất, tiện thể xoa bóp tay.

Anh đá thẳng vào hạ bộ của Gã đứng cười anh khi nãy, làm Gã ta không phản ứng kịp mà bay thẳng vào góc cây, song, ngất.

Bọn còn lại thấy vậy thì liền hoảng hốt sợ hãi, định dựng dò lên đầu mà chạy nhưng đâu còn kịp.

Một vài phút trôi qua, Daniel tay dính máu, vô tư dùng nó để làm keo vuốt tóc, Tay cầm bịch đồ mà đi tiếp.

Để lại 3 tên nằm la lết dính đầy chất màu đỏ đục trên mặt đất, mặt mày cũng chả ra cái hệ thống gì.

Mọi chuyện điều được thu vào tầm mắt của hai kẻ lạ mặt trong con hẻm.

" Á đù, là ẻm thật đấy, hay bọn mình bắt nhốt ẻm lại đi?

Tao thấy để em ấy long nhong trên đường nhỡ bị bắt cóc thì saoo!!

"

" Câm mồm "

_____Quay Lại Hiện Thực.

" không sao đâu, chỉ là bị té ngã thôi "

Daniel thấy Johan lo lắng cho mình thì cũng chỉ cười quơ tay như không có gì.

Nhưng.

Johan không phải kẻ ngốc.

Thấy Anh cố chấp cãi bướng như vậy, Cậu cũng tạm chấp nhận.

" Ừ, Mau vô nhà tắm rửa đi, Hôi quá " - Johan.

" Tớ biết rồi " - Daniel

Anh đưa bịch đồ tới tay Johan mới chịu đi tắm.

Johan vì không biết nấu đồ ăn nên đã ngồi dựa người vào tường đợi Anh tắm xong ra làm đồ ăn cho cả hai.

Cũng tầm trung mấy phút, Daniel bước ra khỏi nhà tắm cùng mái tóc đen mượt ướt nhẹp.

Anh vừa đặt chân ra khỏi phòng thì đã vào bếp làm đồ ăn.

Johan ngồi quan sát từng hành động của Daniel Park.

Cậu giờ đây thấy bản thân rất kỳ lạ, chỉ mới gặp anh ngày hôm qua thôi, nãy thấy anh đầy trịch vết thương khiến tim cậu ta muốn nhảy ra ngoài múa tung tăng luôn cơ.

Johan suy ngẫm ngơ đơ cả người.

" Seong Johan, Tớ làm đồ ăn xong rồi, mau ăn thôi "

Daniel gọi tâm hồn về lại xác của Johan.

" Ừ "

Nghe vậy Cậu cũng ngoan ngoãn đi đến dùng bữa cùng Daniel Park.

_____Còn Tiếp

[ 20/4/2023 - 21:35 ]
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Ngoài lề.


Anh yêu em.

Em là đóa hoa xinh đẹp.

Là loài hoa mà ai cũng ước muốn có được.

Do anh may mắn.

Hay.

Do anh có đầu óc để lấy được niềm tin từ em?.

Từ khi nào mà anh lại sợ hãi những bông hoa rộ nở ngoài kia?.

Anh biết rõ.

Là ngày ấy em đã nôn 1 cành rồi 2 xong lại 3 nhánh hoa rơi xuống đất từ trong miệng em.

Daniel Park à, Nhìn em như vậy thật sự rất quyến rũ.

Sao em trông đau đớn đến vậy?.

Yên tâm, anh là kẻ có trí tuệ.

Anh sẽ bảo vệ em.

Điều đó là thật.

Nhưng cứu em là không thể.

Thời gian đã trôi qua rất nhanh, giống tình yêu của anh và em sẽ bị dập tắt ở nơi này.

Khắp cơ thể cùng làn da trắng hồng mọc thêm những cành Hoa sặc sỡ đầy màu sắc.

Tuyệt lắm, và đẹp.

Em thấy không?

Mở mắt ra nhìn tôi.

Tôi sẽ cho em nghe.

Anh- Eugene yêu em- Daniel Park cả đời kiếp kiếp...

_______

Độc giả đọc tới đây thì biết Daniel dính bệnh gì chưa?.

Tôi chắc là đoán được rồi.

Góc giải thích: Thực ra Daniel Park đã bao nhiêu lần tỏ tình với Eugene nhưng điều bị anh từ chối, cứ ngỡ rằng anh không thích em, nhưng sự thật điều ngược lại, vì chính anh là người không chấp nhận thành ra Daniel bệnh đơn phương.

=))))) Eugene ra vẻ.
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Chương 5 - Bạn bè.


Warning: OOC!

TYPO.

____

Ngày mới lại đến chọn vẹn một màu bầu trời xanh tươi.

Daniel Park bị ánh nắng thoáng qua từ cửa sổ làm cho tỉnh giấc, Anh ngồi vươn vai chứa đầy sự mệt nhọc.

Khẽ len lén nhìn con người kế bên vẫn còn đang say mê trong cơn mộng.

Miệng anh cong thành nét cười, Johan giống một chú cún lông xù khi ngủ, dễ thương.

Daniel đứng dậy đi vào nhà vệ sinh như thường ngày anh đã làm.

Hôm nay là ngày nghỉ, Anh được tự do trong ngày này.

Sau vài canh giờ, Daniel bước ra từ phòng tắm, Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngang đùi phối hợp với chiếc quần thun đen, Tóc không phải ngoại lệ, được anh chải chuốt ngay ngắn.

Daniel đi vào trong bếp nấu bữa sáng cho cả Johan và anh, nay đơn giản chỉ là mì ăn liền.

Vì tiếng ồn phát giác vang lên khiến Soeng Johan tỉnh dậy sau một giấc ngủ.

Cậu mơ màng đi vào nhà vệ sinh, âm thanh đóng cửa làm Daniel giật mình, Anh đưa mắt nhìn về phía phòng tắm đã bị đóng lại, Liền nghĩ đến Johan đã tỉnh.

Daniel Park bưng nồi mì vừa nấu để trên bàn, Bản thân anh cũng ngồi xuống đợi Cậu ta cá nhân xong rồi ra ăn chung một lượt.

' Lạch Cạch '

Tiếng mở cửa vang lên, Daniel chú ý đến Johan, Cậu mặc bộ đồ giản dị như áo thun trắng cùng chiếc quần thể dục đỏ.

Johan đi đến chỗ Daniel, Ngồi đối diện Anh.

" Chào buổi sáng, Daniel "

Con người đặc chưng mái tóc Nâu mượt lên tiếng, dù sống chung một căn hộ nhưng chưa nói với nhau nhiều lần.

" Cậu cũng vậy "

Anh mỉm cười đáp lại câu chào của cậu, Làm Johan xíu chút nữa là ngượng bởi nụ cười hồn nhiên phía trước.

Cả hai bắt đầu rơi vào không khí im lặng, chỉ còn lại tiếng dùng bữa sáng của họ.

Daniel Park ăn xong đầu tiên, Anh cầm chén đũa vào nhà bếp mà rửa.

" Lát nữa cậu đi mua đồ với tớ không Johan?

" - Daniel.

" Được " - Johan không nghĩ ngợi thêm nhiều, đồng ý ngay khi nhận yêu cầu.

" Tớ sẽ mua cho cậu một vài bộ đồ mới, thế nên hãy mua những gì cậu cần "

" Daniel Tốt với tôi quá.."

- Johan.

" Đương nhiên rồi, Tớ với cậu là bạn bè, phải giúp đỡ nhau chứ " - Daniel.

Từ bạn bè được anh nói khiến Johan có chút ấm trong lòng ngực, Đã bao lâu rồi cậu mới có bạn?

Ngoại trừ 2 người một nam một gái kia.

Daniel Park chiếm thứ gì đó không nhỏ trong tim Soeng Johan.

Hai ba phút trôi qua thật nhanh, Johan cũng ăn xong, cầm chén đũa và nồi lên để vào bồn rửa, Cậu từ khi sống chung với Anh thì siêng hẳn, Johan rửa chén sáng bóng.

Một điều không phủ nhận ra rằng.

" Johan, Cậu lại đây tới chải lại tóc cho " - Daniel Park.

Soeng Johan hậu đậu về mặc tóc tai, Cậu ấy để mái tóc đẹp đẽ của mình rối tung trông rất quyến rũ và cũng bầy hầy không ít.

Ngoan ngoãn nghe lời Daniel, Cậu đi đến và ngồi xuống cho Anh chải chuốt tóc cho mình.

" Ây, Tóc cậu mềm thật đó "

Daniel đưa tay lên đầu Cậu mà xoa, mềm mại như cục bông, giờ giống chó lông xù thật rồi.

Johan chỉ đỏ mặt cúi đầu thấp xuống che đi vết hồng hào trên má, ngượng chết mất!!.

Anh sau khi chải tóc cho Cậu đàng hoàng, Trông đẹp trai lên hẳn.

" Xong rồi !

" - Daniel Cười khúc khích xem thành quả.

" Cậu khi chỉnh tề như vậy thật Hoàn hảo đó Johan à " - Daniel.

" Cảm ơn " - Johan cong lên nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ làm bao cô gái gục ngã.

Daniel khá ngỡ ngàng, có chút ngượng nghịu.

" Được rồi, Chúng ta mau đi chợ thôi "

Anh gạc mọi thứ sang một bên, Đứng phắc dậy, mặc cái áo khoác vào người chuẩn bị ra khỏi nhà.

Johan không phải ngoại lệ, chỉ là Cậu nóng trong cơ thể nên sẽ không mặc áo khoác ra ngoài trời.

_____

Cả hai đứng ngoài phố, ngó nghiêng kiếm cửa tiệm quần áo.

" đằng kia "

Daniel nắm tay Johan dắt cậu đi đến nơi vừa nhìn thấy.

Khi đến nơi, Anh lựa đồ vừa vặn với cậu.

" Cậu thấy bộ này thế nào Johan?

" - Daniel.

" Sao cũng được "

Johan thờ ơ trả lời, bởi vì nếu đó là đồ Daniel lựa thì Cậu điều chấp nhận.

" Vậy lấy nó nhé "

Daniel nhìn Johan gật đầu.

Mua xong 3 - 4 bộ quần áo cho Cậu ta, Anh rủ rê Johan vào một quán ăn gần đó, Tất nhiên Cậu cũng không thành vấn đề.

Mà vấn đề ở đây là.

Daniel hưng phấn quá thái nên đã va phải vai của một thanh niên, Làm anh bật ngửa tý nữa thì ngã, hên là có Johan đỡ lấy, Tay Cậu vòng qua eo Daniel.

Johan bỗng chốc đỏ mặt, Vòng eo này có phải hoàn hảo quá rồi không?.

Thanh niên tóc vàng bị Cậu đụng phải liền quay mặt lại xem tình hình.

" Jay !

"

Anh tròn mắt nhìn thiếu niên trước mặt, Là bạn thời còn đi học của Daniel đây mà.

Người tên Jay nghe thấy vậy cũng nhìn ra Daniel Park, Vui vẻ mỉm cười, nhưng nụ cười chưa đầy 3 giây đã trở nên lạnh lẽo khi Jay lướt qua Johan đang ôm eo Anh.

_____Còn Tiếp.

[ 24/4/2023 - 12: 38 ]

Mq dạo này bí idea.
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Chương 6 - Gặp gỡ


Warning: OOC!

TYPO.

_____

" Hể..."

Daniel Park mồ hôi đầm lìa khốn khổ bởi không khí ở đây thật ngột ngạt.

Chưa kể hồi nãy Jay, tên đầy đủ là Jay Hong giãy đành đạch nhất quyết rủ anh vào một quán Caffe gần đây nói chuyện.

Đâu ngờ hơn nữa, bên trong còn có 5 nhân vật quen thuộc đang thanh thản tán gẫu, khi thấy sự xuất hiện của anh, bỗng chốc họ dừng hẳn động tác lại, bưng ra vẻ mặt nghiêm túc.

Quay lại hiện tại.

" Daniel, Tớ hỏi cái "

Cô gái tóc uống cong phần dưới nói thầm vào tai người kế bên.

" Cậu nói đi "

" Cái tên mà cậu đang ngồi trên đùi là ai vậy?

" - Ha Neul

" ....

" - Daniel.

Vốn dĩ quán này nổi tiếng về chất lượng, đông đúc khách hàng, nên chỉ dư mỗi một cái ghế cuối cùng, Johan lẫn Daniel cứ liên tục dường cho nhau, Thành ra Cậu kéo Anh ngồi trên đùi mình nốt.

Daniel Park cũng không từ chối, điều là bạn bè, dù có tri thức khôn ngoan, Anh đơn thuần chỉ suy nghĩ Johan không muốn anh bị mỏi chân, Cậu ta thật tốt bụng.

" Cậu ấy là Seong Johan, Bạn của tớ "

" Tớ biết là bạn bè, nhưng m- " - Ha Neul.

" Quá thân thiết " - Bum Jae.

Thanh niên đặc biệt có đôi tai to ngồi uống tách Trà thơm phức cất lời.

Cô nàng Ha Neul bị cắt ngang liền nổi cáu, không dám làm gì, chỉ biết chỉnh tề hình tượng trước mặt Daniel Park.

" Vậy sao " - Daniel cảm giác hối lỗi.

" Này Daniel Park, Sao tao liên lạc với mày không được ?

"

Chàng trai uống tóc bằng keo lên tiếng, chất giọng bao phần trầm và cọc lóc, điều đó khiến Daniel không quên được anh bạn tính nết như xà lỏn này.

" Chắc là do máy tớ lúc trước bị rớt xuống nước nên mới đi thay sim mới, cậu đừng nổi giận...Zack " - Daniel run rẩy.

Người xưng danh Zack - Jin Sung tạm chấp nhận cái lý do không rõ ràng của Anh, dù hắn biết Daniel chỉ tránh né.

Jin Sung giờ bắt đầu chú ý đến chú cún lông xù khủng lồ đang ôm Daniel, ngỡ ngàng, cô bạn tóc nâu cũng không kém cạnh gì.

" Johan???

" - Cả hai đồng thanh.

" Mira, Zack quen Johan hả?

" - Daniel nghiêng đầu tò mò.

" Đúng, Cậu ta là bạn tri kỷ của bọn tớ " - Mira trả lời ngay khi Daniel hỏi.

" Hừ!

" - Jin Sung lạnh lùng.

Trong âm thầm ghen tị với chú chó lông xù thờ ơ rụt mặt vào tấm lưng nhỏ bé Daniel mà không hề quan tâm đến vấn đề của bọn họ.

" Thế thì trùng hợp quá " - Daniel.

Jay từ đầu đến cuối chỉ biết ngồi trên chiếc ghế điêu khắc bằng gỗ, quan sát họ, Chàng cũng bực tức khi thấy Anh thân mật với tên khác mà không phải Jay Hong.

Thiếu niên ngồi đối diện anh, mang thân hình xăm mình ít ổi, mái tóc hai mái được uống trải gọn gàng, Gã dù ở độ tuổi trưởng thành lại thích để râu.

( đã chỉnh sửa )

Đưa đôi đồng tử đục ngầu sang hướng Daniel đang ngồi, Gã bày vẻ mặt cao hứng khi thấy anh.

" Daniel !!

"

" Chào Vasco, Cậu cũng ở đây à?

Tớ không nghĩ là cậu sẽ tập trung tại đây cùng Bum Jae luôn " - Daniel mỉm cười.

" Haha, tất cả điều là bạn bè cả, người đằng sau lưng cậu đang quấy rối Daniel à?

Cần tớ giúp một tay không " - Vasco.

" Không phải đâu, cậu hiểu lầm rồi " - Daniel.

" Hả, Vậy đó là người tốt sao?

" - Vasco.

" đúng rồi " - Daniel Gật đầu.

" Tớ xin tạ lỗi bởi đã hiểu nhầm người tốt " - Vasco rụt rè cúi đầu, giống một em bé khi làm việc gì đó sai trái.

" Kh..không cần đâu " - Daniel quơ tay từ chối.

Thời tiết bỗng nhiên chuyển xấu, Jin sung người đầu tiên phát hiện rồi nói cho cả bọn, họ mới liếc mắt đến bầu trời đang dần mờ mẫn đi ánh nắng.

" Daniel, Cậu trao đổi số điện thoại nhé?

" - Mira.

" Được, Đây số điện thoại của tớ "

Daniel chìa chiếc điện thoại ra, trong màn hình hiển thị chữ số, là số điện thoại của anh.

Khi cả bọn trông thấy, liền một mạch móc điện thoại và bấm lưu.

" xong, có dịp chúng ta liên lạc sau nhé Daniel, Giờ về thôi " - Mira nở nụ cười ấm.

" Nhà cậu ở nơi nào vậy?

Cần tớ đưa v- "

" Nhà ở đâu?

Tao đưa về tận gốc "

Jin Sung cắt lời nói của Ha neul, Cô nàng càng thêm tức tiết.

" Đúng rồi đó, Cậu về nhà hay để tớ đưa về cho " - Vasco.

Bum Jae kế bên cũng gật đầu đồng tình, Jay không phải ngoại lệ.

" Không cần đâu "

Daniel đứng dậy mạn phép từ chối, đầu lắc lia lịa, đưa tay ý định kêu Johan đi về.

" Eh "

Đời không như mơ, Soeng Johan - Chú cún lông xù nâu ngủ gật từ lâu, bởi chính mùi thương bạc hà thanh mát trên người anh.

" Cậu ta ngủ mất rồi " - Ha Neul ngạc nhiên.

" Để tao thiêng nó về giúp mày " - Jin Sung.

" đúng vậy, Tớ sẽ bảo vệ cậu lẫn người tốt kia " - Vasco.

" Tớ cũng đồng tình với ý kiến của các bạn, Daniel hãy để họ đưa về sẽ an toàn hơn " - Mira.

Jay Hong Gật gù.

" Cậu cũng muốn đưa tớ về sao Jay?

" - Daniel ngỡ ngàng.

" Sao lại không, Tốt quá, Cảm ơn cậu nhiều " - Daniel bật cười thành tiếng.

Jay dù bày ra gương mặt thanh thản, Miệng có chút cong lên thành nụ cười thoáng qua làn gió.

" Nè!!

Sao tao rủ mày lại từ chối mà khi thằng che mắt kia kêu mày lại đồng ý?

"

Jin sung có chút không vui khi thấy anh phân biệt.

" Đâu có, 7 người chúng ta sẽ về chung " - Daniel.

" Phải như vậy chứ !

" - Ha Neul mắt sáng long lanh nhìn thiếu niên.

Họ im lặng, gật đầu ngoan ngoãn nghe theo anh.

....

Trên đường trời thui thủi một màu đen, dự báo sắp có mưa, mưa to đầy hạt.

6 trai 2 nữ long nhong không sợ mưa nặng trĩu, Họ chỉ quan tâm đến sự vui vẻ cả đôi bên.

Đi ngang một quán tạp hóa nhỏ, Jin Sung khựng lại kêu 6 người đợi hắn một lát.

Một lát lâu, Zack đi ra cầm trên tay là một túi đựng đồ ăn, thức uống có cồn như bia.

" Làm một vốn không?

Nay ngày đặc biệt mà " - Jin Sung cười hì hì.

" Ý kiến hay " - Bum Jae.

" Sao cũng được " - Ha Neul tự tinh chống nạnh.

" A...ừm.."

- Daniel chỉ miễn cưỡng.

Thế là cả bọn đi tiếp con đường mịch mù.

Vài hai ba đồng hồ, cuối cùng cũng đến căn họ nhỏ của Daniel Park, không nói gì thêm, 7 con người thêm 1 đang ngủ đi vào trong.

Anh đặt Johan xuống giường, chăm lo đầy đủ, đắp chăn cho cậu, song, bản thân đi đến chỗ chiếc bàn và ngồi kế bên Jay Hong.

Còn lại 7 con người bình thường, không ai biết họ làm gì, chỉ cần biết mỗi việc rằng sáng mai đố ai đứng dậy nổi, kể cả việc xung quanh bựa bộn toàn vỏ bia rải rác khắp căn phòng.

___

[ 26/4/2023 - 19:53 ]
 
[ Alldaniel ] Ngọt Ngào
Ngoài lề


WARNING: OOC, LỆCH.

COUPLE: eugene x Daniel.

NOTE: 16+.

____

" Cậu daniel xem tôi là đồ ngốc sao?

đừng tưởng tôi không biết cậu đã làm gì.

"

Huyng Seok đơ mắt nhìn con người phía trước, Cậu đột nhiên cảm thấy bất an hơn hết phần nào, có lẽ kế hoạch đã bị bại lộ trước bộ não linh hoạt của Yoojin, định phản kháng nhưng đều thất bại, tiếp đó Cậu đã bị đánh lén sau gáy và bất tỉnh.

Mọi chuyện tiếp theo cũng dần mờ đi, chỉ thấy trước khi đôi đồng tử nhắm chặt lại là Hắn - Yoojin đẩy tròng kính nhìn cậu đầy thất vọng.

Thứ nhất.

Park Huyng Seok tỉnh dậy khỏi hôn mê, cậu bàng hoàng đảo mắt xung quanh, tất cả chỉ còn màu trắng, căn phòng không một khe hở cũng chẳng có nắng gọi vào, chỉ là 4 bể bức tường màu trắng cùng chiếc cửa gỗ được khóa chặt.

" Argh-.."

*Keng Keng*

Âm thanh vang lên khi cậu động đậy, thấy vậy Daniel ngước mặt nhìn xuống đôi bàn chân, lúc đó mới nhận ra bản thân thật sự đã bị trói buộc, nhưng Cậu vẫn không nhận thức mức nghiêm trọng của vấn đề.

Ngày thứ 2.

Huyng Seok tỉnh dậy khỏi giấc ngủ, cậu nhìn quanh vẫn là 4 bể bức tường tinh khôi.

*Cạch Kẹt*

Tiếng sau đó là cánh cửa duy nhất trong căn phòng mở ra, con người đã mở nó và cho cậu thấy thứ bên ngoài khe cửa là gì, chẳng ai khác ngoài tên Chủ tịch Worker, hắn chưng gương mặt như thường lệ.

Yoojin cười thỏa mãn nhìn thiếu niên phía chiếc giường, Tay hắn còn cầm những món đồ sang trọng cũng dần đưa chân bước về phía Daniel.

" Hãy ăn gì đi vì tôi không để cho món đồ của mình bị thiệt hại quá mức.

"

Hắn đưa đồ ăn đến trước mặt Cậu, Huyng Seok chỉ gật đầu rồi nhận lấy, Cậu biết mình cần ăn đủ sức để chống lại chúng và cả hắn, Daniel rất mạnh, mạnh nhất là khi khỏe.

Có thể nói Cậu quá ngốc chăng?.

Yoojin là người dễ dàng đối phó?.

Không đâu, Hắn siêu cấp nguy hiểm.

Khi thấy người con trai kia dùng bữa xong, Bản thân Yoojin cũng rời đi sau tấm cửa gỗ.

Ngày thứ 3.

Huyng Seok bỗng nhiên mở to đôi mắt đang ngấm lệ tràn mi, cậu không hiểu vì lý do gì mà cơ thể mình đột nhiên lại có cảm giác kỳ lạ, đến khi nhìn xuống phía dưới mới phát hiện ra.

" Eug-- AH~..!!?

"

Thiếu nam định gọi tên người đang quấy loạn lên mình thì liền bị chặn họng bởi có thứ xâm phạm đến nơi nhạy cảm, là lỗ huyệt Daniel bị Yoojin đúc con cặc vào bên trong.

Cậu bất giác không kịp phản kháng là lại rên những tiếng dâm dục đủ to đủ nhỏ, đủ cả làm người con trai phía dưới thêm hứng.

" Cậu Daniel đã tỉnh rồi à?.

"

Hắn cười toe tóe nhìn Daniel không ngừng rên rỉ non nớt, điều đó thật hoàn hảo đối với Yoojin, hắn dừng hẳn động tác lại để cho cậu bình tĩnh.

Huyng Seok khi thấy hắn dừng thì liền thở dốc, gò mắt cậu cũng không thua kém, khi nó đỏ ửng kể cả thứ trắng đục bên má dính một ít trên miệng.

" T..Tên Khốn!!

M-Mày ngh..Nghĩ là đan-..g làm cái gì thế hả!??

"

Tức giận xâm chiếm cả não Daniel, Hắn cười vui vẻ rồi đâm thật thô thiển vào trong khi không báo trước, khiến cho người đang giận dỗi liền giật nảy cơ thể cứ thế âm thanh gợi dục "lại" Phát ra nhiều hơn.

Đến khi, Khi nữa, và khi Yoojin thỏa mái nó thì trò chơi tình dục mới kết thúc.

Hắn mặc lại quần áo ngăn nắp, cũng đã sắp xếp đồ đạc cho cậu đầy đủ mới chịu rời đi khỏi căn phòng để lại Daniel nằm thở như giữa cái chết và sống, Cậu nắm chặt ga giường, tức giận mà thầm mắng tên chết tiệt nào đó.

" Y-...Yoojin!.

"

_____

[8/9/2023]
 
Back
Top Bottom