Cập nhật mới

Khác [AllChu] Chuồng lợn xác người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400256706-256-k233107.jpg

[Allchu] Chuồng Lợn Xác Người
Tác giả: Duidolxuyenlucdia
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

⚠️ TRUYỆN CHỈ DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ - VUI LÒNG KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT ⚠️

Truyện có những motip kinh dị, máu me, nhức đầu nhức óc, fen nào kh chuộng thể loại này nên cân nhắc trước khi đọc

Cũng tâm đắc đồ đó, mong là mọi người thích 😉



kinhdi​
 
[Allchu] Chuồng Lợn Xác Người
Chương 1: Gốc rễ


"Cô Lệ, cô bán cho tôi cân thịt đùi đi"

"Có ngay có ngay, tôi lấy cho chị miếng này nha?

Thịt hôm nay tươi lắm!"

Người phụ nữ này chỉ đơn thuần là đi mua thịt về nấu cơm, sạp thịt lợn của Lệ Tâm Dao là chỗ mua quen, gần như ngày nào cô cũng ghé

"Chị Lệ, bộ nhà chị gần đây có hỉ à?

Lâu lâu đi ngang qua tôi có nghe tiếng trẻ con khóc.."

Con dao phây lớn dừng lại giữa không trung, Lệ Tâm Dao cười gượng, cô liếc xuống miếng thịt trên thớt, im lặng hạ dao tiếp tục cắt xuống

"Chắc chị nghe nhầm tiếng lợn kêu đấy, gần đây heo nái nhà tôi mới đẻ được bảy móng lợn con.."

Chiều xuống, chợ tan, Lệ Tâm Dao nhanh chóng dọn dẹp lại hàng thịt và đi vào trong nhà, cô ta chốt chặt cửa, kéo rèm lại.

Nhìn tới người chồng đang ngồi hút thuốc, lão đeo cái tạp dề dính đầy máu, giây trước vừa mổ xong một con lợn to.

Lệ Tâm Dao mỗi ngày đều cho chồng mình 100 đồng để tiêu, dù hôm đó cô có bán buôn được hay không, 100 đồng thì vẫn là 100 đồng, không vơi đi dù chỉ 1 xu

Sở Lục Xuyên ngậm điếu thuốc trong miệng, xách ra một nồi lớn cám heo vừa trộn.

Lão đưa mắt lãnh đạm liếc nhìn Lệ Tâm Dao, không cần nói lời nào là cô liền hiểu ý.

Chuồng heo nhà Lệ Tâm Dao xây rất lạ, bốn vách kín đáo, không để lộ dù chỉ 1 tia sáng.

Cánh cửa vừa mở ra, một mùi hôi thối, ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, muốn ứa nước mắt, may là cô đã sống với cái mùi này rất lâu rồi, gặp người lạ chắc sẽ chết ngất mất

Sau sân nhà có tổng cộng bốn cái chuồng, duy nhất chỉ một ánh đèn leo lét ở giữa để chiếu sáng.

Lệ Tâm Dao bắt đầu công cuộc cho lợn ăn cám như thường ngày, đến cái chuồng cuối cùng trong góc, thoáng thấy chỉ ba con to nhất, còn lại..là bảy đứa nhỏ khoảng hai tuổi, bò bằng bốn chi túm tụm lại một chỗ.

Nhác thấy có người đến cho ăn, cũng giống như những con lợn khác, chúng bắt đầu nháo nhào, chồm người hẳn lên thành chuồng, có vẻ đã đói lắm rồi

Lệ Tâm Dao lạnh lùng đổ cám vào máng, trước khi quay lưng rời đi, cô ta cũng không quên nhìn lại đám nhỏ trần truồng đang cắm mặt ăn ngấu nghiến.

Mình mẩy chúng lắm lem, dơ dáy và bốc mùi, nếu nhìn không kĩ, chắc cũng có thể bị nhầm là lợn con

Lệ Tâm Dao ngày trước, từng làm một công việc, có những người mẹ sinh con ra nhưng không muốn nuôi, họ bán con mình cho cô, trả một số tiền lớn rồi dứt áo ra đi.

Những đứa trẻ ấy đã đi đâu?

Trong chuồng lợn?

đúng vậy.

Sống với lợn, ngủ cùng lợn và được cho ăn cám mỗi ngày, khi lớn lên cũng bắt đầu học theo tiếng nói của lợn.

Lệ Tâm Dao và chồng mình một chút cũng không quan tâm đến sự sống sót của đám trẻ, họ chỉ biết khi làm vậy thì sẽ có tiền, thật nhiều tiền

Những sinh linh nhỏ ấy không rõ mình thực chất là ai, là thứ gì, chỉ biết bản thân ban đầu xuất hiện ở đây, thì có lẽ là thuộc về nơi này, đơn giản vậy thôi.

Khoảng 10 năm sau đó, Sở Lục Xuyên quyết định giết ba con heo trong chuồng kia vì chúng đã quá già, sợ rằng để lâu sẽ không bán được.

Bảy đứa trẻ nọ, giờ đây đã 12 tuổi, vẫn chưa biết đi và nói chuyện, chúng run rẩy nằm co ro lại với nhau khi những thứ được xem như 'người thân' của chúng bị đưa đi.

Âm thanh kêu thét đầy chói tai của lợn bị thọc tiết, hoá thành những mũi tên đâm xuyên qua trái tim của lũ trẻ.

Rồi đến tiếng chặt thịt, những nhát dao mạnh bạo đập xuống, từng đứa từng đứa, gần như có thể nghe thấy tiếng máu chảy vào lỗ tai mình

Sự kinh hoàng ấy giống như một cú đánh thật mạnh giáng xuống tâm trí của bọn trẻ lúc đó, chúng bắt đầu ám ảnh và sợ hãi đến cái ngày mình cũng bị đưa vào lò mổ, vì vẫn luôn tin rằng bản thân là lợn.

Một suy nghĩ bất chợt hiện lên trong những khối óc nhỏ bé ấy, hệt như tia sáng loé lên trong màn đêm u tối

Nếu không muốn bị giết, hãy giết trước.

Bảy dáng người nhỏ dìu nhau đứng dậy, việc mà 12 năm qua chúng chưa bao giờ làm, rồi bỗng nhận ra cái chuồng này thế mà không cao như mình từng nghĩ.

Loạng choạng bước từng bước thật chậm, xô cửa ra, đập ngay vào mắt là thứ ánh sáng chói loà của mặt trời, tất cả ngã quỵ xuống, đôi mắt mong manh của chúng không thể chịu nổi thứ này, đã không tiếp xúc với nó cả 12 năm nay rồi mà

Nhưng cũng nhờ cú ngã đó, đứa gần như là lớn nhất trong đám, tìm thấy một cái phóng lợn.

Cậu đã nhiều lần chứng kiến Sở Lục Xuyên dùng thứ này để giết các con lợn khác, nên nghĩ là nó có ích.

Mỗi đứa đều lần lượt chọn cho mình một cái, cầm chắc lấy nó như cầm lấy sinh mạng

Men theo tiếng chặt thịt của Lệ Tâm Dao tới lò mổ, chúng thoáng thấy thân xác người thân mình trên thớt, mắt đứa nào đứa nấy long lên sồng sộc.

Cô ta quay người lại, tiết thét chưa ra tới cổ họng đã bị cái phóng lợn đâm xuyên qua ngực, cái thứ hai là ở đầu, cái thứ ba là ở bụng.

Mấy đứa nhỏ chỉ đâm vào một cách vô tư, chúng làm theo những gì mình từng thấy, chẳng đứa nào hiểu rõ gì cả.

Rồi cả bọn đứng nhìn người đàn bà nọ nằm yên trên đất, máu chảy ra, nỗi hân hoan trong lòng từng chút dâng lên, chẳng thể kìm nổi nụ cười hiếm hoi trên môi mình

Thêm nữa, thêm nữa đi, vẫn chưa đủ đâu.

Giây sau Sở Lục Xuyên từ ngoài chạy vào, lão nhác thấy Lệ Tâm Dao nằm bất động trên đất, mặt đã tái mét.

Định quay người bỏ chạy nhưng không kịp, bị hai cái phóng lợn đâm xuyên qua vai và chân, lực rất mạnh và dứt khoát.

Sở Lục Xuyên cũng có cái chết đầy đau đớn như Lệ Tâm Dao, sau đó thân xác cả hai bị bảy đứa trẻ con nhấm nháp, chúng đã ăn gần như cả nửa phần cơ thể, đó chính là mùi vị tuyệt nhất mà chúng từng nếm thử

Con người xem lợn như thức ăn, lũ trẻ này tò mò rằng liệu làm ngược lại, lợn ăn thịt người thì sẽ như thế nào?

Quả thực là vô cùng thú vị!

Tối đó, chúng trở về chuồng và nằm cạnh nhau ngủ say xưa, hệt những chú lợn con thực sự.

Như thể chưa có bất cứ thảm kịch gì diễn ra, người vẫn nhuộm đầy máu, và chúng thấy an tâm biết bao vì điều đó.
 
[Allchu] Chuồng Lợn Xác Người
Chương 2: Tâm lý méo mó


Vài ngày sau, mùi xác thối đã không giấu được sự tò mò của hàng xóm láng giềng, và rất nhanh họ tìm ra bảy đứa trẻ.

Chúng bị đưa về sở cảnh sát lấy lời khai, được cho tắm rửa lần đầu tiên trong cuộc đời, đứa nào đứa nấy cũng mắc bệnh về da rất nặng.

Bất cứ thứ gì đối với chúng cũng lạ lẫm, không đứa nào biết nói chuyện, hỏi gì thì cũng chỉ kêu lên ụt ịt như lợn

Cái chết của vợ chồng bà Lệ cứ thế đi vào ngõ cụt, còn về phần lũ trẻ, chúng được đưa về trạm Bảo trợ và chăm sóc trẻ em.

Những kẻ sát nhân kinh hoàng đã được nuôi nấng như thế, mang trong mình mầm mống hận thù và tội lỗi, đến tận khi lớn khôn, trở thành những người thiếu niên khôi ngô trưởng thành, họ vẫn cứ chôn mãi tâm hồn mình trong cái chuồng lợn ngày đó.

Lớn lên với thân hình con người, nhưng bản chất vẫn là lợn, những con lợn ăn thịt người

Mỗi đứa sau này đều làm một công việc riêng, có một danh tính riêng, nhưng khi màn đêm buông xuống, vẫn trở về chung một mái nhà, cùng ăn một bữa thịnh soạn từ nạn nhân đã săn được.

Bọn họ ẩn nấp trong thành phố, hoà mình vào dòng người tấp nập, mang lớp vỏ bọc của người bình thường.

Kẻ là ông chủ, người là bác sĩ, mỗi đứa đều có một cách giết người riêng và một sở thích ăn uống riêng biệt

Người lớn nhất trong đám - đứa đã tìm thấy cây phóng lợn năm xưa - tên Đinh Trình Hâm, là kẻ thích ăn phần đầu như não, mắt, lưỡi,.. toàn chỗ ghê ghê vì gu ăn uống của hắn rất bạo, hiện đang làm bác sĩ tại bệnh viện thành phố.

Tiếp đến là Mã Gia Kỳ, nhỏ hơn đứa lúc nãy một chút nhưng rất nghiêm chỉnh và có tiếng nói trong đàn, thích ăn phần thịt săn chắc và có cơ bắp, hiện đang làm mục sư tại nhà thờ khu giáo xứ.

Có lẽ là hiền lành nhất trong đàn - Trương Chân Nguyên - một nhân viên công tác xã hội, hắn chỉ ăn được phần giống như thịt bình thường, kiểu bắp tay, bắp chân

Kẻ này có ngoại hình dễ gây hiểu lầm - Hạ Tuấn Lâm - một giáo viên cấp ba, thích gặm nhấm những chỗ như bàn tay, bàn chân.

Là người phải quay lại hiện trường nhiều lần và đưa nó vào ngõ cụt - Tống Á Hiên - chuyên viên pháp y, thích thưởng thức phần thịt mềm và mỡ.

Nghiêm Hạo Tường - mặt lạnh như băng - là bảo vệ của tòa chung cư, hắn thích ăn phần nội tạng, nhìn có vẻ khó gần nhưng là một kẻ rất dễ tính.

Cuối cùng, nỗi kinh hoàng thứ bảy - Lưu Diệu Văn - tài xế xe công nghệ, chỉ ăn được thịt lưng và có thù với gan

Nói chung thì mấy gã này khi chia phần đều ra thì cái xác cũng chỉ còn bộ xương, nếu con mồi mập mạp thì có thể trữ và ăn hết trong vòng một tuần, không thì chỉ ba ngày.

Việc giết một ai đó và chế biến họ đã được xem như một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng, tổ chức sát nhân này chuyên nhắm vào những đối tượng yếu đuối và cô độc, không thể phản kháng, chẳng ai để mắt tới.

Từ từ kéo họ ra khỏi tầm nhìn của xã hội và biến họ thành bữa ăn thịnh soạn

Thứ tâm lý méo mó ấy bắt nguồn từ tư duy được nuôi dưỡng khi còn bị xem là những con lợn con, bảy người chúng nó muốn thay đổi quy luật của tự nhiên, tại sao loài lợn sinh ra luôn mặc định sẽ trở thành thức ăn của con người?

Vậy sẽ ra sao nếu con người bị săn ngược lại?

Vậy là tụi nó đã làm cái việc kinh hoàng ấy trong suốt 3 năm qua mà không một ai phát giác

Phải nói là thông minh - máu lạnh - tinh vi có đủ!

_____________________

Khoảng 11h khuya, Đinh Trình Hâm lê từng bước dài nặng nề trên hành lang bệnh viện, hắn muốn pha chút cà phê nóng để vực dậy đôi mắt sắp cụp xuống của mình.

Xem lại lịch trực, thấy bản thân vẫn phải thức từ giờ cho tới sáng mai, đêm nay không thể về ăn tối, chắc sẽ có vài đứa nhỏ lại phàn nàn

Khi lấy nước nóng từ bình đun, Đinh Trình Hâm nhân cơ hội nghe trộm cuộc trò chuyện của các nữ y tá nội trú, đang tranh thủ tán gẫu trước khi lại có việc phải làm

"Chị biết gì chưa?

Cái cậu bệnh nhân họ Chu ở phòng chăm sóc đặc biệt ấy, cái người mà nhà giàu.."

"À chị biết, sao vậy?"

"Nghe nói người nhà cậu ta ngừng chu cấp tiền viện phí rồi, kiểu cắt đứt quan hệ luôn hay sao á, giờ bên phía bệnh viện liên lạc không được, tội nghiệp quá..đúng là tàn nhẫn, người thân ruột thịt không à"

"Cậu bệnh nhân ấy chị biết mà, bị ung thư bạch cầu cấp tính, đang trong giai đoạn cần tiền để điều trị, vậy mà giờ bị gia đình bỏ rơi, đúng là nghịch cảnh.."

Đinh Trình Hâm chăm chú nghe tới nỗi chẳng để ý nước đã tràn ra làm bỏng tay hắn, nhưng giờ đây hắn không để ý đến điều đó nữa, bởi kẻ đi săn đã tìm thấy một con mồi cô độc yếu đuối mới rồi

Vứt cốc nước giấy vào thùng rác, bước chân hắn sải dài nhanh nhẹn trên hành lang vắng lặng, hắn nhận ra bản thân đang tỉnh táo hơn bao giờ hết

Phòng chăm sóc đặc biệt ở lầu ba khoa Huyết học, hắn còn chả biết cái khoa quái đó có tồn tại.

Đinh Trình Hâm dừng bước trước cánh cửa thép dày, bên ngoài có tấm bảng điền thông tin của bệnh nhân

"Chu Chí Hâm, ung thư bạch cầu, vừa tròn mười tám tuổi..".
 
[Allchu] Chuồng Lợn Xác Người
Chương 3: Bắt cóc


Nghía vào bên trong qua ô kính nhỏ trên cửa, thân ảnh gầy gò nằm im lìm bên giường bệnh, thật bơ vơ và lạc lõng.

Đinh Trình Hâm đẩy cửa bước vào, không một động tĩnh liền xuất hiện bên cạnh người thiếu niên đang say giấc

"Sắc mặt xấu, hơi thở yếu, giống như đã chết rồi vậy"

Hắn cứ đứng đó và ngắm nhìn dung mạo của đối phương rất lâu, một thứ vẻ đẹp giản dị nhưng cuốn hút hắn vô cùng.

Đinh Trình Hâm rút ra trong túi áo một kim tim đã có sẵn thuốc mê, không do dự cho vào ống truyền dịch của Chu Chí Hâm.

Trong lúc đợi thuốc ngấm, hắn rút điện thoại và gọi cho người em trai út của mình

"Wei?

Không thèm về ăn cơm mà gọi gì hả ông anh?"

"Chú mày lái một chuyến đến bệnh viện anh đi, đậu ở cổng sau"

"Đồ ăn hả?"

"Không ăn được, về anh sẽ kể chi tiết"

Đinh Trình Hâm rút hết dây nhợ trên người Chu Chí Hâm ra rồi vác cậu lên vai mình.

Người thiếu niên nhẹ hững và mềm nhũn trong tay hắn, như bao lần trước đó, hắn đưa người đi bằng lối thoát hiểm để né camera giám sát.

Ra tới cổng sau bệnh viện, bảo vệ gác cổng đã bị Lưu Diệu Văn đánh lạc hướng đi chỗ khác, càng thuận lợi cho hắn đem người lên xe

Lưu Diệu Văn vừa cầm vô lăng vừa ngắm nghía người con trai lạ qua kính chiếu hậu, trong lòng tràn ngập câu hỏi vì sao.

Như thể nhìn ra được tâm tình của em trai, Đinh Trình Hâm vừa để người dựa vào mình, vừa giải thích

"Thiếu gia sắp chết bị người nhà vứt bỏ, đem về sai vặt được ngày nào hay ngày nấy"

Lưu Diệu Văn nghe vậy cũng chẳng hỏi gì thêm, đạp ga phóng vun vút trên con đường vắng lặng.

Về được tới nhà thì đồng hồ cũng điểm đúng 12 giờ đêm

Ngôi biệt thự bỏ hoang nằm sâu trong khu rừng, bây giờ đã trở thành nơi trú ẩn cho nhóm tội phạm giết người hàng loạt.

Cánh cửa lớn kẽo kẹt mở ra, chào đón cả ba vào trong, Chu Chí Hâm vẫn rũ rượi trên tay Đinh Trình Hâm, như một con chim khuyên đã chết từ lúc nào

"Ô, vừa kịp giờ cơm luôn đấy..nhưng chẳng phải anh cả hôm nay trực ca đêm à?"

Đón chào Đinh Trình Hâm và Lưu Diệu Văn là nụ cười hồ hởi của Tống Á Hiên, tin tôi đi, anh ta không vui như anh ta thể hiện đâu.

Chưa kịp để cho vị bác sĩ nào đó trả lời, một giọng trầm thấp vang lên chắn ngang, nghe sơ qua là biết của Nghiêm Hạo Tường

"Tôi nghĩ anh nên tìm hiểu lý do vì sao tôi là bảo vệ trực ca sáng đấy, Đinh Trình Hâm ạ.

Lấy con dao yêu quý của anh ra và đến gặp tên viện trưởng bệnh viện, cá với năm ngón tay của tôi, gã sẽ dâng lên chức chủ tịch cho anh luôn đấy"

Câu đùa của Nghiêm Hạo Tường thành công khiến cho Lưu Diệu Văn bên cạnh bật cười thành tiếng, dù biết là hắn đang châm biếm mình nhưng Đinh Trình Hâm chẳng nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười mà tất cả nạn nhân của hắn đều được nhìn thấy trước khi chết

Mã Gia Kỳ chậm rãi bước xuống cầu thang với cuốn kinh thánh trên tay, hắn đang học thuộc lòng bài truyền đạo trước sáng mai.

Kẻ mang danh sứ thần của chúa lại không để chúa trong tim mình, mục đích chỉ là tìm những người cần được thần linh cứu rỗi và tha thứ

"Về rồi lại mang theo gì kia?"

Câu hỏi là hỏi Đinh Trình Hâm, nhưng lại bị Lưu Diệu Văn cướp lời.

Thân là anh cả nhưng hắn lại cảm thấy bản thân không có tiếng nói trong căn nhà này

"Nghe bảo là đồ cúng, không ăn được, chuyện lạ mới thấy lần đầu đấy"

Trương Chân Nguyên rón rén lại gần sau khi Lưu Diệu Văn đi kiếm chỗ ngồi.

Hắn vén tóc người thiếu niên lên, ngắm nghía một lúc lại trượt tay xuống sờ sờ nắn nắn các thớ thịt, cuối cùng chẹp miệng

"Gầy lắm, chẳng có thịt bao nhiêu để ăn"

"Nhớ quy tắc của chúng ta không?

Thứ nhất không đụng đến trẻ em, thứ hai người mang mầm bệnh, thứ ba kẻ có hình xăm.."

Mã Gia Kỳ bồi thêm

"Đặc biệt, người tuổi Hợi"

"Tên nhóc này thuộc quy tắc thứ hai, ung thư rồi, tầm vài tháng nữa sẽ chết"

"Thế còn đem về đây làm gì?"

Hạ Tuấn Lâm khó chịu phàn nàn, hắn từ nãy giờ vẫn luôn đợi để được ăn bữa tối của mình.

Đinh Trình Hâm vẫn giữ thái độ bình tĩnh, kiên nhẫn giải thích

"Anh nhận ra bản thân có chút bận để nấu ăn cho mấy đứa, nên tìm người thay thế.

Chúng ta vẫn nên có một người ở lại giữ nhà khi đi vắng chứ ha?"

"Chắc gì con chó này sẽ nghe lời?"

"Không nghe cũng phải nghe thôi, chẳng còn nơi để về nữa đâu"

Đinh Trình Hâm từ nãy tới giờ vẫn vác Chu Chí Hâm trên vai, dường như không cảm thấy nặng.

Khi ý kiến của mình được anh em tán thành, hắn mới tìm một chỗ để đặt em xuống, cái bàn ăn to trong phòng bếp lúc bấy giờ là lựa chọn sáng suốt nhất

Thấy mãi mà người nọ vẫn chưa tỉnh, Lưu Diệu Văn hồ nghi hỏi

"Anh đã cho bao nhiêu thuốc mê vậy?

Có khi nào là chết rồi không?"

"Liều đó với người khỏe mạnh thì ba mươi phút, cậu ta thì chắc gấp đôi".
 
[Allchu] Chuồng Lợn Xác Người
Chương 4: Nỗi kinh hoàng


Nghiêm Hạo Tường vén gọn mái tóc đang xoã loà xoà, hắn lúc này mới có thể nhìn thật kỹ, sau đó liền buộc miệng khen

"Đẹp quá, chúng ta đã từng ăn người nào đẹp thế này chưa nhỉ?"

"Hình như chưa, vì những kẻ có nhan sắc thì không bao giờ cô độc"

Trong ánh đèn vàng yếu ớt treo trên đỉnh đầu ở căn phòng bếp, bảy người đàn ông ngồi vắt chân quanh bàn ăn.

Trên đó, người thiếu niên gầy gò nhắm nghiền mắt, cậu ấy còn sống hay đã chết, chẳng ai biết.

Cũng đã lố giờ ăn tối, nhưng không ai phàn nàn gì, họ đang đợi, đợi được thưởng thức bữa ăn của nỗi kinh hoàng tột độ.

Chu Chí Hâm sẽ thể hiện ra sao khi biết bản thân đã rơi vào tay của đám sát nhân ăn thịt người?

Sẽ khóc?

Sẽ van xin?

Hay gào thét cầu cứu?

Bọn hắn cảm thấy vô cùng mong chờ trước tiết mục thú vị sắp tới

____________________________

Chu Chí Hâm lờ đờ tỉnh dậy, đầu nặng trịch, mắt mở không lên.

Chớp chớp vài cái, liền nhanh chóng nhận ra trước mặt mình đã không còn là trần nhà bệnh viện, vừa ngủ một giấc dậy khung cảnh xung quanh liền thay đổi hoàn toàn, em dám chắc là mình không nằm mơ

Cảm giác trong từng hơi thở cũng bị nhuộm một màu quái dị, ngồi giữa đám đàn ông lạ mặt, nhưng họ chỉ ở đó và nhìn chằm chằm mình, chẳng ai nói bất cứ điều gì.

Chu Chí Hâm nhỏ giọng lên tiếng hỏi, mắt vẫn đảo quanh liên tục

"Cho hỏi..chỗ này là sao vậy?

Sao tôi lại ở đây?"

Chẳng có bất cứ câu trả lời nào dành cho em, mỗi người bọn hắn cứ thi nhau mà cười khúc khích.

Sự bối rối và lo lắng trong lòng từng chút từng chút một dâng lên, rất lâu sau mới có tiếng đáp

"Nhóc đã từng nghe qua vụ án Chuồng lợn xác người xảy ra cách đây 15 năm trước chưa?

À quên mất, lúc đó chắc mày cũng mới biết đi thôi, nhưng mà nó cũng từng nổi tiếng một thời đấy.

Cho tới tận bây giờ..hung thủ thật sự vẫn còn sống và đang nằm ngoài vòng pháp luật"

"Tiếc thật nhỉ?

Nhưng tao thích mấy gã đó lắm, nếu có tổ chức gặp mặt với người hâm mộ là tao đi ngay"

Đám người này chỉ nói những điều quái gở mà Chu Chí Hâm không thể nào hiểu sau đó lại cười phá lên.

Cảm thấy không an toàn, em muốn nhanh chóng rời khỏi, nhưng vừa nhúc nhích một chút là đã bị vịnh lại

"Đi đâu vậy?

Vẫn chưa nói xong mà"

"Buông ra, tôi muốn về nhà, không thì tôi sẽ báo cảnh sát đó!"

Trong lúc Chu Chí Hâm đang cố giãy dụa thì Đinh Trình Hâm đi vào bếp, lấy ra một con dao thái lan.

Chỉ trong một cái chớp mắt liền ghì chặt người thiếu niên xuống bàn, kê dao ngay miệng.

Mắt trừng trừng, giọng nghiến lên

"Gọi cảnh sát?

Mày không cần cái lưỡi nhỏ này nữa à?

Vào thẳng vấn đề nhé, bọn tao là sát nhân, những kẻ ăn thịt người kinh hoàng nhất, bây giờ một là mày ở lại đây nấu ăn, phục vụ cho bọn tao, hai là tao sẽ bỏ mày vào máy nghiền thịt để làm xúc xích"

Chu Chí Hâm tới lúc này mới hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề, nước mắt bắt đầu ứa ra, toàn thân run bần bật, tay chân không còn sức liền buông thõng.

Bị gia đình bỏ rơi đã đành, nay còn dính vào đám người máu lạnh, cuộc đời của em cứ thế lại bước sang một trang khác, đau khổ và tuyệt vọng hơn gấp ngàn lần, câu chuyện kinh dị đẫm máu của những tên đồ tể đáng sợ

Vụ án Chuồng lợn xác người, từng là một trong những chủ đề nổi tiếng trên diễn đàn lúc Chu Chí Hâm học cấp ba, nhìn thấy mức độ kinh khủng của nó, lúc ấy em nghĩ đơn thuần chỉ là chuyện bịa đặt.

Nhưng không ngờ, ngay trước mắt em hiện tại, chính là những con quái vật bằng xương bằng thịt đó.

Nhìn bàn tay chai sần kia, không dám nghĩ là đã nhuốm máu của bao nhiêu người

Cứ theo cái đà đó, em càng khóc càng thảm thiết hơn, nhưng điều ấy chỉ làm nổi phấn khích trong lòng bọn hắn thêm phần tuông trào.

Nghiêm Hạo Tường đi vào bếp mở nồi ra, lấy bên trong thứ dung dịch sẫm màu đặc quánh một cái dạ dày còn y nguyên.

Trong số bọn hắn chẳng ai biết nấu ăn, nên có bao nhiêu cứ dồn vào hết một nồi cho tiện lợi

Hắn ném cái dạ dày đó trước mặt Chu Chí Hâm và ép em ăn, bản thân không thể ngừng lại điệu cười khoái trá

"Chắc mày cũng đói rồi hả?

Ăn mau đi, món ruột của tao đấy~"

Em vừa nhìn thấy cái dạ dày là liền muốn nôn ra, nhưng trước sự áp bức của Nghiêm Hạo Tường, không thể không cầm lên cắn một cái.

Vừa đưa thứ kinh khủng đó vào miệng, Chu Chí Hâm đã không nhịn được ngã quỵ xuống đất, nôn thốc nôn tháo toàn mật xanh

Em run rẩy ngất lịm đi ngay sau đó, tiếng cười của bọn hắn cũng nhanh chóng tắt dần, Trương Chân Nguyên trách:

"Em dọa người ta sợ rồi đấy Nghiêm Hạo Tường, đùa ác thế"

"Dỡn có xíu thôi mò~"

Mặc kệ Chu Chí Hâm đang nằm la liệt dưới sàn, bảy người đàn ông kéo ghế ra ngồi vào bàn ăn, trước mặt là món khoái khẩu, cả bọn nhanh chóng cắm mặt cắm mũi ăn ngấu nghiến, có vẻ ai cũng đói lắm rồi.
 
[Allchu] Chuồng Lợn Xác Người
Chương 5: Ngày đầu tiên


Mở mắt ra vẫn là ở địa ngục, Chu Chí Hâm đau đớn gào thét, cổ họng khô khốc, tay chân mỏi nhừ, bụng thì trống rỗng.

Hạ tầm mắt xuống, chân bị xích chặt vào thành giường, bản thân đang ở trong căn phòng không cửa sổ, trên đỉnh đầu là ánh đèn le lói, bốn vách trống trơn, chỉ duy một cái giường ở giữa, xung quanh là vài đồ vật linh tinh dính đầy bụi

Sự yên ắng đáng sợ bao trùm lấy cơ thể người thiếu niên bé nhỏ, muốn khóc cũng không còn nước mắt nữa.

Chẳng dám tin rằng có một ngày mình lại dính vào chuyện khủng khiếp như thế, em vẫn còn trẻ, rất trẻ, nếu có chết cũng không thể chết ở cái nơi quái quỷ này, chết trong tay những tên tội phạm bệnh hoạn, không có nhân tính

Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, đằng này người không có, xác cũng tiêu tan

Chu Chí Hâm đang ngồi co ro trên giường, ngẩn ngơ nghĩ về cuộc đời mình, bỗng cánh cửa ở đối diện bật mở toang.

Thấy có người bước vào, liền nhanh chóng ép chặt bản thân vào góc, làm ra tư thế phòng thủ.

Trương Chân Nguyên chậm rãi bưng khay thức ăn tới, đặt xuống trước mặt em, hắn không cười nhưng lại nhẹ giọng dỗ dành

"Cậu mau ăn đi để còn nấu cho tụi tôi, không thì anh Mã Gia Kỳ sẽ nổi giận đấy"

Chu Chí Hâm chẳng nói lời nào đến tận khi người nọ rời đi, nhìn chỗ đồ ăn mới toanh ở đối diện, có bánh mì nướng và thịt áp chảo.

Dù cái bụng nhỏ đang đói meo nhưng vẫn không dám đụng, chỉ có thể lấy cho mình một khúc bánh mì bé xí.

Nhớ đến cái dạ dày khi nãy và miếng thịt kia, cơn buồn nôn lại ập tới

Chu Chí Hâm dứt khoát tin rằng, bất kể là loại thịt nào, nhưng khi nó xuất hiện ở đây, tất cả đều không sạch sẽ

Chẳng thể biết là đã trôi qua bao lâu, tất nhiên chỉ với chút bánh mì thì không thể lấp đầy được cái bụng của em, nó lại bắt đầu đình công bằng cách đau quặn lên.

Chu Chí Hâm cuộn tròn người lại như tôm luộc, cố dùng sức để kìm chặt từng đợt cáng búa dọng vào bụng mình

Dẫu sao thì cũng phải cố mà sống

Lại có tiếng mở cửa, người thiếu niên gầy nhom, nhỏ xíu, nằm quay lưng hướng mặt vô tường.

Mắt nhắm tịt, chẳng thèm đoái hoài đến sự xuất hiện của kẻ mới đến.

Lưu Diệu Văn không bao giờ nhẹ nhàng như Trương Chân Nguyên, nếu thích, vị tài xế này sẵn sàng bẻ gãy chi của nạn nhân và nhét vào trong cốp xe

Hắn chẳng nói chẳng rằng câu nào, đùng một cái đã leo tọt lên giường, xách cổ áo Chu Chí Hâm như xách cổ con mèo, chỉ mới dùng lực ở một bên cánh tay đã xoay người nọ đủ 180°.

Chưa kịp lắng xuống cơn choáng váng, kề ngay cổ lạnh ngắt là lưỡi rìu sắt lẹm, loại to nhất dùng để bửa củi.

Giọng hắn vang lên trầm bổng, nghe như lời phán quyết từ địa ngục vọng lên

"Này nhóc, mày tuổi gì vậy?"

Lồng ngực Chu Chí Hâm bất chợt như có tảng đá lớn đè chặt, thở mạnh cũng chẳng dám.

Đây có phải là câu hỏi quyết định sinh tử?

Nếu trả lời sai, đầu có bị người đối diện đoạt mất không?

"T-tuổi..tuổi hợi"

Lưu Diệu Văn di lưỡi quanh khoang miệng, hắn từ từ lấy rìu ra, có sự bất mãn hiện rõ trên gương mặt.

Lưng em lúc này đã lạnh toát, mồ hôi túa ra ướt áo, chân tay run lẩy bẩy, sự chết khiếp vẫn còn lẫn quẩn trong đôi mắt thiếu niên tội nghiệp

Hắn làm thật, chắc chắn sẽ làm thật, sống mười mấy năm trên cuộc đời chưa bao giờ em thấy biết ơn về thời khắc mình được sinh ra như thế

Sau khi đã thoát chết trong gang tất, triệu chứng của ung thư bạch cầu lại ập đến, Chu Chí Hâm chua chát vô cùng, trớ trêu lại vào đúng lúc này.

Cơn choáng váng cuồn cuộn như sóng thần, đánh gục em chỉ trong giây lát, Lưu Diệu Văn liếc nhìn con người bé nhỏ yếu ớt đang quằn quại dưới thân mình, trong đáy mắt bất ngờ lại có dao động

Ăn đến hai mươi mấy cái tất niên, số người chết dưới tay thậm chí còn chẳng đếm xuể, họ có than khóc, van xin cỡ nào cũng nhất quyết một dao đoạt mạng.

Không một nỗi dằn vặt, không một cơn ác mộng, mỗi đêm trôi qua đều là giấc ngủ ngon.

Ấy vậy mà cảm giác lúc này là sao?

Có thứ gì đó như đang chạy loạn lên, làm đảo lộn ruột gan hắn

Nhìn đứa nhóc xa lạ ở đối diện, máu từ mũi và miệng cứ xối xả ào ra, dù em cố dùng tay hứng lấy nhưng nó vẫn rơi vãi đầy trên tấm gra giường.

Cảm giác bứt rứt ấy lại ồ ạt dâng lên, tới ngưỡng cổ họng, Lưu Diệu Văn không chịu nổi nữa, nó không chạm vào hắn nhưng bằng cách nào đó lại đang hành hạ hắn

Xô cửa chạy ra ngoài, Đinh Trình Hâm hiện đang trong ca trực, ở nhà chỉ còn vài người.

Kẻ lười biếng thì không thích đi làm, trời phù hộ cho đó là Tống Á Hiên, chuyên viên pháp y thì cũng phải có chút kiến thức về sơ cứu chứ ha?

Nghĩ ngay đến chuyện đó, Lưu Diệu Văn chạy bán sống bán chết đi tìm anh trai, người có lẽ đang nằm vặn vẹo lăn lốc ở đâu đấy.
 
[Allchu] Chuồng Lợn Xác Người
Chương 6: Rối loạn


Trời đánh tránh lúc nghỉ ngơi, Tống Á Hiên vừa mới ưỡng người giãn cơ, chuẩn bị bước vào giấc ngủ đông 48 tiếng đồng hồ thì bị em trai yêu quý dựng đầu dậy, nhìn bộ dạng gấp rút lo lắng của nó cũng đủ khiến hắn tỉnh táo.

Nếu nhớ không nhầm, lần cuối cùng hắn thấy Lưu Diệu Văn bày ra vẻ mặt đó là sau khi thua trò Truth or dare, bị bắt ăn sống lá gan của kẻ nghiện rượu.

Nhưng đã là chuyện của rất lâu trước đây, đến nỗi gần như hắn sắp quên mất em trai nhỏ vẫn có khả năng biểu đạt ra loại cảm xúc này

Dường như nhận thấy ánh mắt săm soi của Tống Á Hiên, Lưu Diệu Văn cố chấn chỉnh lại thái độ của mình.

Chính hắn cũng không hiểu tại sao bản thân lại thành ra thế này, thứ cảm xúc chết tiệt hiện tại sắp bức hắn phát điên

"A-anh vào coi thử tên nhóc kia bị gì đi, hình như sắp chết rồi"

Tống Á Hiên cố tình trì hoãn, chậm rãi trở mình sang trái, tay chống cằm, liếc nhìn em trai nhỏ chỉ với nửa con mắt

"Người Đinh Trình Hâm mang về thì để anh ấy tự lo, mình việc gì phải nhúng tay vào cho nhọc sức?"

"Máu chảy nhiều lắm, như con chuột bị xe cán trúng ý"

"Chẳng phải em thích nhìn cảnh đó nhất à Lưu Diệu Văn?

Tranh thủ ngắm cho đã đi rồi kiếm gì khác mà làm, để yên anh mày ngủ thêm tí.."

"Nó là người tuổi Hợi"

Câu nói vừa dứt liền kéo theo một khoảng lặng dài, Tống Á Hiên nãy giờ cứ bô bô ba ba, nghe tới đây không cần nhắc cũng biết điều ngậm miệng lại.

Hắn chẳng phàn nàn thêm điều gì nữa, lập tức dở chăn đứng dậy, một đường đi thẳng tới căn phòng đang chứa Chu Chí Hâm, theo sau là Lưu Diệu Văn gấp gáp đuổi theo

Vừa tới nơi, đập ngay vào mắt là thân ảnh gầy gò nằm thoi thóp trên giường, một góc lớn của tấm gra đã bị em nhuộm đỏ bằng máu

"Đem băng gạc lại đây, phải cầm máu trước đã"

Kiểm tra sơ qua, Chu Chí Hâm bắt đầu có dấu hiệu của việc khó thở, tim đập nhanh, mất nhiều nước, máu vẫn đang không ngừng chảy khiến mặt em tái mét, tay chân lạnh ngắt co quắp lại.

Trong lúc đợi Lưu Diệu Văn mang đồ tới thì hắn tranh thủ gọi một cuộc cho Đinh Trình Hâm, muốn sơ cứu thì cũng phải hiểu được tình hình cái đã

"Nghe đây nói đi"

"Cái thằng nhóc tối qua anh mang về, nhóm máu là gì?

Nó sắp chết rồi, nếu rảnh thì đem theo vài thứ có ích về đi, sao anh không chuẩn bị kĩ gì hết vậy?"

Lưu Diệu Văn đem hộp y tế tới và sau một vài động tác đơn giản Tống Á Hiên đã ngăn được dòng máu không chảy ra nữa, nhưng mọi thứ tới đây vẫn chưa xong hẳn

"Hình như là nhóm máu B, anh sẽ về trong khoảng nửa tiếng nữa, việc ở nhà trông cậy vào em"

Sau cú tắt máy đầy lạnh lùng, Tống Á Hiên ra hiệu cho em trai thế chỗ mình, việc cầm máu đã có người khác lo, hắn đem theo dụng cụ đi nhanh ra bên ngoài.

Ở nhà hiện tại vẫn còn Trương Chân Nguyên, trời phù hộ cho hắn là nhóm máu B, hên cho Chu Chí Hâm, nhưng xui cho chính hắn.

Rút tiết của nhau sao?

Ở đây việc đó chỉ là trò vui tiêu khiển thôi

Hắn lúc này đang ngồi sofa thư thái đọc sách, không hề biết mối nguy hiểm đang ập đến, đùng đùng Tống Á Hiên xuất hiện, vừa nhìn thấy anh trai, miệng đã nhoẻn lên một nụ cười bí hiểm.

Ngay lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, hạ tầm mắt xuống, trên tay người kia còn cầm theo một cây kim tiêm to, cái loại mà người ta dùng để chích ngừa heo nái

"Trương Chân Nguyên, anh biết rõ đó giờ tôi chưa từng đòi hỏi ở anh điều gì, nhưng hôm nay, ngay lúc này, tôi thật sự cần anh"

"Chuyện gì?

Mới cắn thuốc à?"

Trương Chân Nguyên theo quán tính nhích người sang phải, cố gắng kéo dài khoảng cách, hắn nuốt khan một tiếng, nhìn điệu bộ tên nhóc này chắc chắn không làm ra chuyện gì tốt đẹp

"Cho xin tí tiết nha?

Người chung một nhà, chắc anh không tiếc với tôi chút chuyện này đâu hả?"

Chẳng để hắn kịp trả lời, trong một nốt nhạc mũi kim từ trên trời rơi xuống đã xuyên thẳng vào bắp tay hắn.

Trương Chân Nguyên đau đớn nhăn mặt, phải gồng mình lên, thể lực không chênh nhau, nếu đấu tay đôi thì hắn vẫn có thể thắng, chỉ tiếc là tên nhóc kia hành xử quá gọn gàng.

Tống Á Hiên thậm chí chẳng chút kiêng nể mà đâm một cái rất mạnh, cảm giác như nếu không dừng kịp thì có thể chạm tới xương.

Sau khi đã rút khoảng 3,4 đơn vị máu, Tống Á Hiên cười mỉm chi, một nụ cười thảo mai trông đáng ghét cô cùng, hắn cuối đầu cảm ơn một cái rồi nhanh chóng rời đi, bỏ lại một Trương Chân Nguyên tái nhợt, thê thảm la liệt trên sofa

Sau khi có máu truyền vào thì tình hình Chu Chí Hâm cũng ổn định hơn một chút, chỉ mình nhóc con này mà báo hại tận ba người đàn ông, thời gian sau không bắt nó nấu đủ một ngàn bữa ăn thì ông đây thề sẽ nhai cỏ suốt đời

Đó là lời Lưu Diệu Văn chửi rủa trong bụng, nhưng hắn không hề nhận ra chính mình cũng đã thở phào một cái nhẹ nhõm sau khi Chu Chí Hâm bình an vô sự

Ít lâu sau Đinh Trình Hâm trở về, trên tay hắn cầm theo rất nhiều túi máu, túi dịch đặc hiệu dùng cho người ung thư bạch cầu, tất cả đều lấy được từ kho chứa đồ của bệnh viện.

Sau khi đã dặn dò xong, một lần nữa hắn lại rời đi, vì vẫn đang ở trong ca làm nên không được vắng mặt quá lâu.
 
Back
Top Bottom