Khác - AllCaptain - Tôi sẽ giúp cậu, Hoàng phu nhân!

- Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
Chap 19


Đức Duy từ từ tỉnh dậy, đập vào mắt cậu là một màu trắng xoá.

Bất ngờ, một cơn đau dữ dội từ thái dương ập tới khiến cậu cau mày. *Tch, sao đau thế?

Chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ?* Đức Duy đưa tay sờ lên vị trí đang nhức nhối kia thì cảm nhận được một lớp băng khá dày đang dược quấn quanh đầu mình. *Mình bị thương à?* Cậu nhơ ngác, cố gắng nhớ lại mọi thứ đã xảy ra. *Mình đi từ nhà riêng về một mình, nửa đường gặp bọn nào đó, sau đấy thì.....

Aizz, chẳng nhớ gì cả.*

Đức Duy nằm thẫn thờ, mắt nhìn chăm chăm vào trần nhà. *Mùi sát khuẩn nồng ghê.

Bị thương nghiêm trọng tới mức phải nằm viện sao?* Cậu ngó nghiêng xung quanh căn phòng mình đang nằm.

Căn phòng này có vẻ khá cao cấp, chỉ có mình cậu ở đấy, thoáng đãng, sạch sẽ, gọn gàng và đặc biệt là không một bóng người. *Mình bị ruồng bỏ à?

Sao không ai tới thăm vậy?

Huhu.* Trong lúc cậu đang im lặng nói chuyện với nội tâm của mình thì đột nhiên có tiếng cạch cửa.

Đức Duy ngoái đầu ra nơi phát ra âm thanh thì có một người phụ nữ mặc áo blouse trắng bước vào.

"Cậu tỉnh rồi à, Hoàng Đức Duy?

Có cảm thấy khó chịu ở đâu không?"

Vị bác sĩ ấy tiến lại gần chỗ cậu.

Co có ngoại hình khá trẻ trung, chắc khoảng hơn 20 tuổi.

Mái tóc nâu dài được buộc gọn lên cao cùng gương mặt xinh đẹp, rất dễ gây thiện cảm khi ở lần gặp đầu tiên. *Có vẻ cô ấy là một vị bác sĩ giỏi.* Đức Duy thầm suy nghĩ sau khi nhìn thấy phong thái đĩnh đạc, nghiêm túc của cô đang đi về phía mình.

"À vâng.

Em cảm thấy khá ổn, chỉ hơi nhức đầu một tí thôi ạ."

Cậu liền nhanh chóng trả lời.

"Cậu có khả năng hồi phục vết thương rất tốt đấy.

Người bình thường phải cần hơn 2 ngày mới tỉnh mà cậu còn cần chưa tới 1 ngày.

Nói chính xác là gần 20 tiếng."

Cô khá ngạc nhiên sau khi kiểm tra tình trạng sức khoẻ của cậu.

"Vậy khi nào em được xuất viện ạ?"

Đức Duy nhìn vị bác sĩ trước mặt bằng ánh mắt mong chờ.

"Sao lại xuất viện?

Cậu nghĩ mình đang ở bệnh viện à?"

Cô bác sĩ cười khúc khích sau khi nhìn thấy dương mặt ngơ ngác của cậu trước câu hỏi của mình/

"Thế em đang ở đâu vậy?

Chị bắt cóc em à?"

Đức Duy ngớ người ra.

"Tôi bắt cóc cậu làm gì.

Đây là phòng khám riêng của tôi."

Cô cố gắng giải thích thêm cho cậu hiểu.

"Tôi là Thanh Hà, chị bọ của mấy thằng chồng cậu đó.

Tuy là chị họ nhưng tôi cũng chỉ bằng tuổi Minh Hiếu thôi."

"Ủa?

Minh Hiếu là ai?

Mà em có chồng rồi à?"

Đức Duy vừa tỉnh dậy, đầu còn hơi choáng nên khá lơ ngơ, tạm thời chưa nhớ được thêm kí ức vì cậu là người xuyên đến thế giới này.

Vừa nói dứt câu thì cậu nghe thấy âm thanh một vật gì đó bị rơi ở phía cửa.

Đức Duy vừa quay ra thì thấy một nhóm người đang đứng xịt keo ở cửa và một người đàn ông cao lớn đi đầu hình như vừa đánh rơi hộp cháo xuống đất.

Mấy người đó đi nhanh về phía giường của Đức Duy và tên đi đầu lúc nãy nắm lấy 2 tay của cậu, giọng khá hốt hoảng.

"Em không nhớ gì hết à?"

"Mới tỉnh nên hơi lag tí.

Mà anh là ai thế ạ?"

Đức Duy thực sự chưa thể nhớ ra được điều gì mà hỏi lại.

Người trước mặt cậu có vẻ rất đau lồng, nằm luôn xuống sàn nhà ăn vạ. *Thằng này thần kinh à?

Chỉ là tạm thời chưa nhớ ra thôi mà, làm quá vấn đề lên làm gì.* Cậu nhìn hắn bằng ánh mắt ngao ngán.

"Anh là Trần Minh Hiếu, chồng em nè bé ơi."

Minh Hiếu ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào Đức Duy bằng ánh mắt đáng thương.

"Em nhớ mang máng rồi."

Cậu trả lời ngắn gọn cho xong *Trông thế kia chắc nói thật nhỉ.*

Mấy tên còn lại cũng nhao nhao lên hỏi cậu dồn dập, đại khái là: "Thế em nhớ ra anh chưa?" ; "Bé còn đau không?" ; "Em biết bọn anh lo lắng như nào không?"; ....

Bọn họ hỏi quá nhiều khiến đầu Đức Duy ong lên, cảm giác khó chịu bắt đầu ập tới.

"Mấy tên này có thôi đi không!

Định để em dâu của tôi nhất thêm lần nữa à?"

Thanh Hà đứng đó nãy giờ, thấy cậu có dấu hiệu bất thường liền gắt lên với bọn kia khiến họ im bặt.

Cô liền quay qua hỏi cậu.

"Em có thắc mắc gì không?"

Thanh Hà biết chắc là Đức Duy sẽ không nhớ được chuyện gì đã làm cho cậu ra nông nỗi này.

"À vâng, có ạ!

Tại sao em tới được đây vậy?"

Đức Duy khá lo lắng, cậu chỉ vừa chợt nhớ ra việc mình xuyên không thôi. *Thì ra đây là thế giới tiểu thuyết, mãi mới load ra được.

Cũng may nhớ kịp thời.*

"Chuyện là: Vào tối qua, ông anh họ của em gọi điện cho bọn anh và nhờ tới đón em.

Hình như ổng đột nhiên có việc bận trên công ty hay gì ấy, định gọi thông báo cho em nhưng lại không bắt máy.

Bọn anh cũng đi đón như bình thường thôi."

Bảo Khang kể tới đây liền nhéo má Đức Duy một cái.

"Rồi sao nữa."

Cậu liếc sang bên Khang rồi xoa xoa bên má vừa bị véo.

"Bọn anh đi tới địa chỉ ông Bảo đưa thì thấy trong nhà tối om, bấm chuông mãi cũng không được, gọi cho em mấy cuộc mà chẳng thấy bắt máy."

Thành An buồn bã nhìn dáng người nhỏ bé đang ngồi trên giường bệnh kia.

"Hình như điện thoại em lúc đó bị sập nguồn."

Đức Duy gãi gãi đầu, cười hề hề.

"Lo quá nên bọn anh đi tìm xung quanh, trời tối lại còn vắng vẻ nữa.

Đi được khoảng 5 phút thì bọn anh thấy tiếng động trong con ngõ nhỏ gần đấy.

Do thấy bất an và khá đáng nghi lên cả lũ mới đi lại xem thử.

Vừa tới nơi thì đã thấy em bị một tên nào đó đánh cho bị thương ở một bên đầu rồi."

Trường Sinh cũng rất lo lắng cho cậu, hối hận vì không giục mấy thằng em mình đi sớm hơn.

"Không sao đâu mà, cũng có nghiêm trọng lắm đâu, em hết đau rồi."

Đức Duy tươi cười, vỗ vỗ một bên cánh tay của hắn.

Tuy nói vậy vì muốn họ không lo lắng nữa nhưng thực ra cậu vẫn phải cắn răng chịu đựng sự nhức nhối liên hồi mà vết thương mang lại.

"Lúc thấy em như thế bọn anh hoảng lắm.

Thằng Quang Anh sôi máu quá liền chạy vào đạp luôn tên kia, tẩn hắn một trận, Sau đó thì thằng Dương bế anh đi.

Anh gọi điện cho bệnh viện gần đấy thì người ta bảo hết phòng rồi nên đành qua chỗ bà già này."

Hoàng Hùng chỉ tay sang bà chị họ Thanh Hà.

"Mày gọi ai là bà già thế thằng kia!

Tin khi nào tao pha axit loãng cho uống không?"

Cô nhìn về phía Hoàng Hùng bằng ánh mắt sắc lạnh khiến hắn vã mồ hôi hột.

"Ấy ấy, em vỡn, vỡn thôi."

Hoàng Hùng bị Thanh Hà đạp cho mấy phát.

"Mà sao em bị đánh vậy?"

Quang Hùng đi tới ngồi cạnh Đức Duy, tiện tay vén một ít tóc mái của cậu lên.

"Thì em đợi mãi chả có ông Bảo đâu, không gọi được taxi nên đành đi bộ về.

Đang đi thì nghe thấy tiếng xì xào trong con ngõ, em tò mò nên nghe lén một chút.

Đang định chuồn đi thì ai dè, đụng vào cái xe đằng sau khiến nó báo động nên bọn chúng để ý.

Em bị lôi vào đó rồi giờ thành như này."

Đức Duy thở dài khi nhớ lại sự bất cẩn của mình, may mắn lắm mới xui như vậy đấy!

"À mà bây giờ bọn chúng thế nào rồi?"

"Bọn nào cơ?"

Quang Anh ngồi xuống bên cạnh cậu, im lặng nãy giờ mới lên tiếng.

"Còn bọn nào vào đây nữa.

Mấy đứa trong ngõ ấy."

Đức Duy nhìn Quang Anh bên cạnh bằng ánh mắt chán chường. *Bình thường ông này nhanh nhẹn hoạt bát lắm mà.

Sao nay như Đăng Dương thế?*

"Bọn đấy đang ở dưới hầm nhà mình ấy.

Hình như có 8 thằng thì phải."

Anh Tú liền trả lời cậu.

"Mà em hỏi làm gì vậy?

Muốn tự tay tra tấn bọn nó à?"

"Xí, ai thèm.

Động vào bẩn tay chứ làm gì."

Đức Duy liền bĩu môi.

"Giao bọn đấy cho cảnh sát đi."

"Tại sao phải làm thế.

Chúng ta phải tìm ra băng đảng của bọn chúng chứ."

Đăng Dương bất ngờ trước quyết định của cậu.

"Em nghe thấy cuộc trò chuyện của mấy tên đấy rồi.

Bọn chúng buôn bán chất cấm đấy.

Chúng ta điều tra sau.

Giao cho cảnh sát trước để nhà mình đỡ bị vạ lây."

Đức Duy rất chắc chắn với lời nói của mình.

Bọn hắn cũng không ngờ cậu có thể chống lại mấy tên như thế.

"Mà em có bị trấn lột hay gì khác không?"

Thanh Hà đứng khoanh tay dựa vào tường và hỏi cậu.

"Không có, em chỉ bị đánh đúng một cái thôi."

Đức Duy vừa ngắt lời liền chợt nhớ ra gì đó.

"Mà nãy anh nói tóm 8 thằng đúng không?"

Đức Duy liền quay qua hỏi Anh Tú.

"À ừm đúng rồi, có chuyện gì sao?"

Anh Tú giật mình trước vẻ mặt nghiêm trọng của cậu.

"Em nhớ còn một ả đàn bà nữa.

Mấy anh tới không thấy à?"

Đức Duy quay qua nhìn bọn hắn nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu. *Không ổn.

Kiểu gì ả cũng sẽ quay lại trả thù cho đàn em.

Con đường phía trước ngày càng chông gai rồi!*

----------------------------------------------------

Truyện có bị lan man không mấy mom 🙁(((
 
- Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
Chap 20


Sau 2 ngày phải ngửi mùi thuốc sát trùng 24/24 thì cuối cùng Đức Duy cũng đã được về nhà.

Cậu nằm ườn ra trên chiếc giường quen thuộc của mình và nâng niu chiếc điện thoại trên tay. *Cuối cùng cũng hết bị cách li với xã hội rồi.* Ngay khi bật nguồn điện thoại thì đập vào mắt cậu là mấy chục thông báo từ nhóm bạn thân và Thanh Bảo. *Thôi xong.

Đà này chắc bị diss hội đồng mất.* Đức Duy sợ hãi khi nhớ tới kỉ niệm bị nghe chục bài diss từ ông anh khi quên trả lời tin nhắn ổng.

-----------------------------------------

Bố Bụt --> Nghịch tử

Bố Bụt:

Ê nhóc, anh bảo mấy thằng chồng nhóc

tới đón rồi đấy.

Bố Bụt:

Về tới nhà chưa?

Bố Bụt:

Sao không đọc tin nhắn hả thằng nghịch

tử kia.

Bố Bụt:

Mày cẩn thận đấy.

Anh đây mà gặp được

thì xác định.

-------------------------------------------

*Thôi kệ ổng đi.

Nhắn qua loa cho xong vậy.* Đức Duy ngán ngẩm, nhắn đúng dòng chữ 'Máy em bị sập nguồn 🙂)' cho Thanh Bảo rồi thoát ra, gọi video cho hai người bạn của mình.

Chỉ sau đúng mấy giây là họ đã bắt máy.

"Hí lu mọi người."

Đức Duy vui vẻ vẫy tay qua màn hình điện thoại.

"Mày hí lu cái gì hả nhỏ kia?"

Bảo Minh mới vào đã tặng cậu cả một tràng mấy câu chửi.

"Đụ má, anh em nhắn tỉ lần đếch thấy trả lời mà giờ mặt thản nhiên như không ấy....."

"Thằng Su vừa vừa thôi, để khi nào gặp chửi cả thể cho sướng."

Thanh Pháp xoa dịu thằng em đang sửng cồ kia rồi chuyển sang Đức Duy.

"Còn con Zoi Thuý này nữa, làm gì mà lặn hơn 2 ngày thế.

Cả bọn lo lắm đấy."

"Xin lỗi 2 người nhiều, chỉ là điện thoại em bị sập nguồn, với cả...."

Chưa để cậu nói hết câu thì Bảo Minh đã xen vào.

"Thôi thôi, bạn đừng có bốc phét, bạn đừng có mồm điêu.

Tôi nhá, tôi biết thừa tính bạn rồi.

Chắc bạn lại đi chơi với chồng của bạn chứ gì.

Chả cần nói tôi cũng biết."

Bảo Minh đang rất căng thì bị Đức Duy đuổi luôn khỏi phòng.

"Nói nốt đi cưng."

Thanh Pháp chờ đợi câu chuyện của cậu nãy giờ.

"Kệ thằng Su đi.

Cũng tại nó lo cho em quá thôi."

"Thì là, em sơ suất bị côn đồ đánh, liệt giường 2 ngày."

"THẾ Á.

Cơ thể thế nào rồi?"

"Em cũng đỡ hơn rồi nên được về nhà."

"Thấy chưa, đã dặn bao lần là phải cẩn thận mà có nghe đâu."

"Hì hì, xin lỗi chị Kiều."

"Vậy nghỉ ngơi, dưỡng thương cho tốt.

Lần sau mà còn không cẩn thận nữa thì cưng chết với chế nha.

Mà chế có việc bận, Tạm biệt nhé."

Thanh Pháp chào xong liền cúp máy.

*Chắc chị Kiều bận lắm, trông vội vàng vậy mà.* Đức Duy nằm ngửa ra giường, im lặng nhìn trần nhà một lúc lâu rồi gọi hệ thống ra.

"Alo alo, hệ thống nghe rõ trả lời."

*Có chuyện gì không thưa kí chủ.* Ngay lập tức liền có một giọng nói đáp lại cậu.

"Cái nhiệm vụ phụ (1) ấy, tôi hoàn thành đến đâu rồi?"

*Đợi một chút nhé!* Chỉ vài giây sau, một dòng chữ hiện lên trước mặt cậu.

Nhiệm vụ phụ (1): 45%

"Í xời, ngon!

Thế này thì chỉ cần duy trì việc livestream 1 tuần nữa là hoàn thành nhiệm vụ rồi."

Đức Duy vui vẻ, đưa hai tay ra sau gáy rồi nằm vắt chân.

*Không được đâu kí chủ.* Hệ thống liền lên tiếng, đánh tan giấc mộng của cậu.

"Ể, sao lại không được?"

Đức Duy khó hiểu hỏi lại hệ thống.

*Do nhiệm vụ là trở thành một nghệ sĩ biểu diễn nên kí chủ phải được vào một công ti giải trí và tham gia các show diễn thì mới có thể hoàn thành.*

"Lằng nhằng vậy trời.

Tự dưng thấy lười quá."

Đức Duy than thở, bước xuống giường rồi tiến vào nhà tắm.

*Chúc kí chủ may mắn.

Có gì thắc mắc thì cứ gọi thôi nha.*

"Oke, tạm biệt."

Cậu chào hệ thống xong thì âm thanh trong đầu cũng biến mất.

Đức Duy đứng trước bồn rủa mặt rồi nhìn khuôn mặt mình trong gương. *Giờ mới để ý, nguyên chủ để mullet à?* Cậu nghĩ xong liền vuốt tóc mái của mình lên.

*Loà xoà quá, chả hiphop gì cả.

Chắc đi cắt kiểu khác, sẵn tiện nhuộm luôn quả đầu giống kiếp trước của mình.* Nghĩ là làm, Đức Duy liền nhanh chóng thay một bộ quần áo khác rồi bước xuống nhà.

Đột nhiên có tiếng gọi cậu từ phòng khách.

"Em đi đâu vậy Duy?"

Ngọc Mỹ thấy cậu thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài thì cũng tò mò hỏi.

"À, em đi thay giao diện cho lông đầu ấy mà."

Đức Duy nở một nụ cười tươi với cô.

"Vậy em tiện đường mua cho chị một gói bột sắn được không?

Chị đang định làm súp cho bữa tối mà hết rồi.

Nếu phiền em quá thì cũng không cần đâu."

Ngọc Mỹ ngượng ngùng nhờ cậu.

"Có gì đâu chị, cứ để em mua cho.

Tạm biệt chị nha, em đi đây."

Đức Duy vẫy tay với cô rồi chạy ra ngoài.

Cậu chôm luôn con xế xịn của tên nào đó trong gara rồi đi tới tiệm cắt tóc to nhất thành phố theo chỉ dẫn của chị Google.

Bước vào trong quán, cậu liền được một bạn nhân viên nhiệt tình đón tiếp và giới thiệu các gói dịch vụ rất kĩ lưỡng.

Sau một hồi lâu thì cậu cũng chọn được cái mình đang cần. *Phải thưởng cho bản thân một ngày nghr dưỡng, kỉ niệm một tuần xuyên vào cơ thể này mới được.

Nhiệm vụ thì để sau đi.* Đức Duy vui vẻ, nằm tận hưởng sự thoải mái, cuộc sống rảnh rỗi của người có tiền.

Sau mấy tiếng đồng hồ thì cậu cũng đã sở hữu một kiểu tóc hợp gu của mình.

(Lấy mỗi tóc thui nha)

*Xời, thế này mới hiphop chứ.* Đức Duy tự luyến, ngắm nhìn mình trong gương một lúc rồi mới ra quầy thanh toán. *Hình như gần đây có quán cafe mới mở hay sao ấy nhỉ?

Vào mua cốc mới được, mua cho chị Ngọc Mỹ luôn.* Cậu liền nhanh chóng ra xe rồi tới quán cafe. *Thật là một buổi sáng yên bình hiếm có.*

Sau khoảng 5 phút thì cậu cũng tới.

Cậu tiến tới quầy gọi nước.

"Kính chào quý khách.

Xin mời quý khách lựa chọn đồ uống ạ." chị thu ngân liền tươi cười chào đón Đức Duy.

"Chị cho em một cafe sữa đá và một matcha latte mang về với ạ."

"Tổng của quý khách là 2 món, quý khách có muốn dùng thêm gì không?"

"Cho em thêm 4 cái mousse chanh leo nữa ạ."

"Vâng của quý khách hết 200k, do trong tuần khai trương nên giảm giá còn 150k."

"Em gửi tiền ạ."

Đức Duy đưa tiền xong liền ra chiếc bàn gần đó ngồi.

Cậu nhìn xung quanh quán cafe. *Quán này tuy hơi nhỏ nhưng lại trang trí rất đẹp, đi vào thấy mùi cafe rất thơm.

Ưng rồi đó.* Đức Duy đang ngó nghiêng xung quanh thì đột nhiên có tiếng gọi.

"Anh tóc trắng đẹp trai ơi.

Cho em xin in4 được không ạ?"

Cậu quay ra thì thấy một bạn nữ dễ thương, cũng trạc tuổi cậu đi tới chỗ mình.

"À được thôi."

Đức Duy cũng vui vẻ, trao đổi số điện thoại với bạn ấy.

"Mà em nghe giọng anh quen quen.

Anh có phải Captain Boy không?"

Bạn nữ ấy liền hỏi khiến cậu khá ngạc nhiên.

*Giọng mình dễ nhận biết thế à?* Đức Duy vẫn vui vẻ, nói nhỏ với bạn ấy.

"Đúng anh rồi đấy.

Mà sao em biết vậy?"

"À, có lần em bình luận bài đăng của anh rồi ấy.

Em nói nhà bà em cũng ở thành phố này nên em đoán vậy."

Bạn nữ ấy rất vui vẻ khi gặp cậu.

*Í, gặp một bạn cừu rồi.* "Vậy đừng nói cho ai biết anh là Captain Boy nhé."

Bạn nữ gật đầu lia lịa, xin chụp với cậu một kiểu ảnh rồi rời đi.

Ngay sau đó thì đồ cậu gọi cũng đã làm xong.

Đức Duy lái xe đi, vào tiệm tạp hoá mua một gói bột sắn cho Ngọc Mỹ rồi về nhà.

------------------------------------------------

Một chap rất bình thường. 🙂)
 
- Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
Chap 21


Đức Duy mở cửa bước vào nhà, cởi đôi giày của mình ra rồi bước nhanh vào phòng bếp.

Cậu đang định gọi Ngọc Mỹ thì không thấy cô đâu.

Sau một hồi ngó nghiêng xung quanh căn nhà thì Đức Duy có thể khẳng định rằng trong căn nhà này hiện tại chỉ có một mình cậu.

Đức Duy để đồ vừa mua lên bàn ăn, cầm cốc matcha latte và một cái bánh ra sofa ngồi.

Đức Duy lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn từ nửa tiếng trước.

-------------------------------------------------------

Ngọc Mỹ --> Đức Duy

Ngọc Mỹ:

Duy ơi, nhà chị có việc đột xuất nên chị

phải về.

Bữa tối chị làm sẵn để trong tủ

lạnh rồi.

Đến bữa thì em hâm lại mà ăn

nhé.

Đức Duy:

Oke!

Chị cứ yên tâm.

-------------------------------------------------------

*Chắc gia đình chị ấy có vấn đề gì đó.

Mấy lần từ nhà lên trông chị mệt mỏi lắm.* Đức Duy thoát ra, vào Facebook thì ngay bài đăng đầu tiên đã thu hút sự chú ý của cậu. *Tin nóng trong ngày à?*

Bản tin nói về Hoàng gia - một gia tộc vô cùng lớn mạnh, thuộc top những gia tộc có tầm ảnh hưởng nhất thế giới - sau một sự cố đã vô tình phát hiện ra đứa trẻ mà mình nôi dưỡng mấy chục năm nay lại không hề có quan hệ máu mủ gì với những người thân trong gia đình.

*Hình như lúc trước mình đọc trong cuốn tiểu thuyết có phân đoạn nói nam8 là con nuôi của gia đình đã lập hôn ước với các nam9 thì phải.

Có khi nào nguyên chủ lại chính là đứa con ruột thịt của Hoàng gia được nhắc tới trên tin tức không nhỉ?* Đức Duy đắm chìm trong những suy đoán của mình.

*Chính xác rồi đó kí chủ.* Đột nhiên hệ thống lên tiếng khiến cậu giật bắn người.

"Sao tự dưng bất ngờ lên tiếng vậy?

Làm tôi giật cả mình."

*Hì hì, xin lỗi cậu.*

"Mà cậu bảo cái gì chính xác thế hệ thống?"

*Cậu suy đoán chính xác rồi.*

"Chẳng lẽ là việc nguyên chủ là con của Hoàng gia sao?"

Cậu khá bất ngờ trước câu trả lời của hệ thống.

Ai dè suy nghĩ vẩn vơ mà đúng thật.

*Đúng vậy.

Chúc mừng kí chủ đã mở khoá được tình tiết ẩn: thân phận thật sự của nam8.

Đây là một tình tiết rất quan trọng trong việc thay đổi cuộc đời của nam8 nên kí chủ sẽ được nhận phần thưởng.*

Mở khoá tình tiết ẩn: Hoàn thành.

+50000 tích phân

Tổng tích phân: 50000

"Mà theo như mấy truyện tôi đọc trước khi xuyên thì tích phân dùng để mua vật dụng trong cửa hàng hệ thống đúng không?"

*Đúng vậy, thưa kí chủ.

Nếu trong những tình huống chưa hoàn thành được nhiệm vụ chính mà đã mất mạng thì cậu cũng có thể dùng tích phân để hồi sinh, nhưng cần rất nhiều.*

"Ngon rồi, mà còn gì nữa không?"

*Tất nhiên là còn rồi.

Sau khi mở khoá được tình tiết ẩn thì kí chủ sẽ có một nhiệm vụ nhỏ kèm theo.

Cậu có muốn bắt đầu nhiệm vụ từ bây giờ không?*

*Tự dưng lười quá, để lần sau hẵng làm vậy.* Đức Duy không nghĩ nhiều mà đưa tay ấn vào chữ [Từ chối] .

Khi không còn nghe thấy tiếng của hệ thống nữa thì cậu cũng đứng dậy đi ra ngoài hóng gió.

*Ở thế giới này chán ghê, chẳng có gì làm.* Đức Duy đi dạo, miệng không quên ngân nga vài câu hát theo thói quen.

Cậu vừa đi vừa xem điện thoại, không thèm để tâm xung quanh nên chẳng biết có rất nhiều ánh nhìn đang bị ngoại hình của cậu lôi cuốn.

Sau khi cất điện thoại thì cậu cũng nhận ra điều đó bèn đưa tay ra sau và đội chiếc mũ ở áo khoác ngoài lên. *Chắc quả đầu trắng nổi bật quá nhỉ.* Đức Duy không muốn có quá nhiều người chú ý đến mình liền đi nhanh hơn.

Sau khi đi được 15 phút thì cậu đến trước một toà nhà rất to.

*Hình như đây là công ti của mấy tên nam9 thì phải.

Gần thế mà hôm nào cũng đi ô tô.

Vào quậy tí cho vui.* Đức Duy không ngại ngần mà đi vào, tiện chân đạp con chó gần đó để thu hút sự chú ý của mấy tên bảo vệ rồi nhanh chóng chuồn vào trong toà nhà.

Cậu đi vòng vòng xung quanh tầng 1, 2 để kiếm cái gì đó vui vui.

Đức Duy cứ đi đi lại lại khiến một vài nhân viên để ý đến cậu rồi xì xào bàn tán.

"Cậu chàng dễ thương kia là ai vậy?"

"Không biết, có thể là nhân viên mới."

"Nhưng không có mặc đồng phục công ti mà."

"...."

Đức Duy không để ý đến những lời bàn tán về mình, cậu đang định ấn nút thang máy để đi lên tầng làm việc của chồng thì đột nhiên có tiếng gọi từ đằng sau.

Đức Duy từ từ quay lại và trước mặt cậu là một cô gái, có vẻ là nhân viên ở đây.

"Này cậu kia."

Cô ta dùng giọng hống hách để nói với cậu.

"Hửm, có chuyện gì sao."

Đức Duy chậm rãi hỏi lại, không quên dò xét qua một lượt vẻ ngoài cô ta. *Lại gặp mấy cái thể loại không ra gì nữa.

Để tôi xem cô sẽ làm gì được tôi.*

"Trông cậu lạ lắm, chắc là người mới chứ gì.

Thang máy chỉ những người có chức vụ cao mới được dùng thôi."

Cô ta khoanh tay nhìn cậu và cau mày, tỏ ra thật cao quý.

"Nhưng em mới thấy có nhân viên từ đây bước ra mà."

Đức Duy liền nhanh chóng nhập vai vào một cậu nhân viên mới ngu ngơ để diễn cùng cô ta. *Ma cũ bắt nạt ma mới ư.

Nhỏ này không biết mình là ai à?*

"Không cần biết như thế nào.

Lời từ miệng tôi chính là mệnh lệnh cho những người mới như cậu đấy."

Cô ta xem chừng đang tức giận, lườm nguýt cậu.

"Em xin lỗi ạ.

Em sẽ dùng thang bộ."

Cậu vẫn lễ phép trả lời cô ta.

"Mà cho em hỏi, chị giữ chức vụ gì vậy ạ?"

"Phải ha, người mới thì làm sao biết tôi là ai được."

Cô ta nhìn cậu rồi cười nhếch mép.

"Tôi là giám đốc điều hành ở cái công ti này đấy."

"Vậy thì hay quá.

Em làm ở văn phòng chị phụ trách ấy ạ."

Đức Duy làm vẻ tươi cười, cố gắng tiếp cận cô ta.

"Chị dẫn em về văn phòng được không ạ, em không biết đường."

"Được rồi, cậu đi theo tôi."

Cô ta quay lưng lại, đi về phía căn phòng cách đó khoảng 10m.

Cô ta để cậu ngồi vào một bàn trống rồi đưa cậu tập tài liệu.

"Cậu kiểm tra dự án này cho tôi.

Làm việc nghiêm túc đấy.

Tôi có công chuyện."

Đức Duy vui vẻ gật đầu.

Cậu đợi cô ta ra hẳn bên ngoài rồi bật máy tính trên bàn lên.

Cậu thực hiện một vài thao tác để hack vào máy chủ.

Do trong văn phòng này, máy chủ, tức máy của giám đốc điều hành, được kết nối với các máy của nhân viên để tiện theo dõi quá trình làm việc.

Đức Duy đã lợi dụng điều đó, xâm nhập vào đường dây liên kết của 2 máy để vào được máy tính của cô ta.

10 phút sau, có vẻ cậu đã hoàn thành việc của mình.

"Đây rồi, đúng thứ mình đang tìm."

Đức Duy nở một nụ cười thoả mãn, lưu hết những thứ cậu vừa tìm được vào USB rồi thoát hết ra, tắt nguồn máy tính.

Cậu đi khỏi căn phòng đó rồi dùng thang máy đi lên tầng 15, tầng cao nhất của toà nhà để vào phòng chủ tịch.

Cậu đi về phía căn phòng có cánh cửa lớn, sang trọng trước mặt và gõ cửa.

"Ai đấy?"

Một giọng nói vang lên từ bên trong.

"Thưa chủ tịch, tôi là nhân viên từ phòng điều hành, có việc quan trọng muốn trình báo lên sếp ạ."

"Tên, tuổi."

Một giọng nói khác vang lên.

*Có vẻ như là mấy tên kia đều ở đây.* Cậu dừng lại vài giây rồi ngay lập tức trả lời.

"Hoàng Đức Duy, 21 tuổi."

Đáp lại cậu chỉ có khoảng không yên ắng.

Đột nhiên cánh cửa trước mặt được mở ra.

"Trùi ưi.

Bé lên ch..."

Thành An mở cửa ra. chưa kịp nói hết thì khựng lại khi nhìn thấy cậu và nhìn chằm chằm không rời mắt.

"E-Em đi nhuộm tóc."

Hắn rất bất ngờ trước mái tóc cực cháy của cậu.

"Vâng, có sao đâu ạ."

Cậu ngơ ngác hỏi lại hắn.

"Rất sao luôn ấy chứ.

Biết sao không?"

Thành An quay qua trêu chọc cậu.

"Ai mà biết được, ông nói luôn đi chứ lằng nhà lằng lằng mãi."

Đặng Thành An: 70%

"Đúng thật là em không biết được là tóc bạch kim trông dễ thương vô cùng tận luôn ấy."

Thanh An nhìn cậu bằng ánh mắt lóng lánh đầy si mê.

Đức Duy chả thèm bận tâm mà đi luôn vào bên trong.

Cậu đi vào văn phòng của bọn hắn.

Những con người bên trong đang tranh cãi với nhau về vấn đền gù đó rất sôi nổi liền bị tiếng cửa mở làm chú ý.

"Hello mọi người."

Đức Duy cười tươi, ló cái đầu trắng của mình qua cửa.

Bọn hắn chính thức bị đứng hình trước kiểu tóc rất hiphop nhưng lại cực kì dễ thương của cậu.

Nguyễn Trường Sinh: 68%

Bùi Anh Tú: 75%

Lê Quang Hùng: 68%

Phạm Bảo Khang: 68%

Trần Minh Hiếu: 70%

Huỳnh Hoàng Hùng: 69%

Trần Đăng Dương: 75%

Nguyễn Quang Anh: 72%

Đặng Thành An: 70%

*Mấy tên này thích tóc bạch kim à?* Đức Duy không quên đánh giá những con người ngáo ngơ trước mặt.

"Tự dưng đi cắt tóc trông sáng sủa, dễ thương hẳn ra."

Cậu đi vào trong phòng còn bọn hắn bâu kín xung quanh mà khen lấy khen để, sờ luôn cả vào hiện vật.

Sau một hồi thì cậu cũng đuổi hết bọn họ ra.

"Mấy anh né hết ra.

Em có việc quan trọng nên mới tới đây đó."

Đức Duy lấy chiếc USB ra rồi ném về phía Quang Anh.

"Có gì trong đấy vậy?"

Hoàng Hùng tò mò hỏi.

"Mấy anh cứ mở ra xem là biết.

Câu trả lời cho thắc mắc của các anh đấy."

Đức Duy cười nhẹ rồi đi ra chiếc ghế gần đó ngồi, im lặng thưởng thức những biểu cảm ngạc nhiên, hoảng hốt rồi đến tức giận của mấy tên kia.
 
- Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
Chap 22


Hí lu mọi người

Lâu rồi không gặp 😀

---------------------------------------------------

"S-Sao em có được chúng vậy?"

Trường Sinh ngập ngừng quay ra hỏi Đức Duy, người đang bày ra vẻ mặt đắc chí mà khoan thai ngồi trên chiếc ghế đối diện với bàn làm việc của bọn hắn.

"Tiện tay lấy được thôi."

Cậu nhún vai, cong mắt nhìn bọn hắn.

"Mấy anh nên xem xét lại bộ máy quản lí của công ti đi.

Thanh lọc hết mấy thành phần ô uế ra.

Không làm được thì cái toà nhà này cùng vài chi nhánh nữa chỉ tồn tại trên mặt đất tầm 2-3 năm nữa thôi đấy."

Đức Duy nhìn lướt qua gương mặt của 9 người đàn ông ngồi đối diện mình.

Người thì trầm tư, kẻ lại tức giận, một phần nhỏ còn lại bày rõ sự phân vân qua nét mặt sau lời nói của cậu.

"Có lẽ chúng ta nên cho họp công ti gấp."

Anh Tú nói ra suy nghĩ của mình, hết nhìn các anh em xung quanh lại quay ra nhìn chằm chằm về phía cậu.

Những tên còn lại cũng nhìn lên theo.

Hơn chục ánh mắt đang đổ dồn toàn bộ sự chú ý tại một điểm duy nhất chính là khuôn mặt xinh đẹp đang vô cùng thản nhiên của Đức Duy.

"Haizzz.

Mấy anh nhìn em làm gì.

Đường đường là chủ tịch tập đoàn lớn mà lại không quyết đoán như vậy!

Chả hiểu sao tồn tại được đến giờ luôn ấy."

Cậu cười khúc khích nhìn bọn hắn, những người chỉ biết im lặng lắng nghe lời 'dạy bảo' của cậu.

Đức Duy không nói nữa, tiếp tục ngồi dựa vào ghế, háo hức muốn đón nhận phản ứng từ những người chồng của mình.

Không gian vẫn cứ trầm như vậy, chỉ một thoang nghe thấy tiếng Quang Hùng lạch cạch rút chiếc USB ra khỏi máy tính rồi loạt soạt nhét nó vào túi áo.

"Sao vậy, còn định đứng đờ ra đó đến bao giờ nữa.

Mà nếu các anh không làm được ấy..."

Nói đến đây, Đức Duy ngồi vắt chân, nghiêng người để khuôn mặt nhỏ nhắn của mình đặt gọn lên lòng bàn tay mềm mại đang kê lên tay ghế mà chờ sẵn.

"Thì chúng ta 'đổi ghế' cho nhau cũng là một ý hay.

Em không phiền đâu, CHỒNG YÊU."

Cậu nở một nụ cười dịu dàng rồi hip mắt nhìn bọn hắn.

Sau lời nói gây áp lực nặng nề ấy của Đức Duy, bọn hắn như bừng tỉnh mà cuống cuồng gọi cho thư kí vào, thông báo một cuộc họp gấp sắp diễn ra.

Nhanh nhẹn chuẩn bị rồi rời đi nhưng bọn hắn vẫn không quên cậu.

"Cảm ơn em rất nhiều về thông tin quang trọng này.

Bọn anh đi nhé."

Sau cái gật đầu của cậu thì mấy tên kia cũng rời đi, Bảo Khang đưa một tay lên xoa xoa mái tóc bạch kim của cậu rồi cũng đi ra theo.

Căn phòng trở nên in ắng, chỉ còn lại tiếng tích tắc của đồng hồ cùng thân ảnh của một cậu con trai đang ngửa đầu ra sau ghế, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà rồi thở dài. *Phải vậy thoi chứ biết sao giờ.

Theo nguyên tác thì tập đoàn của mấy tên nam9 suýt thì phá sản, may mà thư kí phát hiện kịp thời.

Chắc bây giờ mình nhanh tay hơn tay cũng giúp ích được đôi chút.* Đức Duy quay qua thì thấy trên bàn có một chiếc máy tính xách tay.

Chắc bọn hắn để quên rồi.

*Xem một chút chắc không ai biết đâu nhỉ* Bản tính tò mò trỗi dậy, thôi thúc cậu hãy đi đến đó nhanh đi và cậu đã làm theo.

Đức Duy ngồi vào vị trí trang trọng chỉ dành cho chủ tịch rồi mở máy tính ra.

Cậu vào xem trang cá nhân trên mạng xã hội của một tên trong số 9 người bọn hắn.

Đột nhiên, Đức Duy thấy thông báo mấy tên kia đều được nhắc tới trong một bài đang mới nhất từ một phút trước.

Một dự cảm chẳng lành dấy lên khiến cậu cảm thấy bứa bối và bất an đến khó tả.

Đức Duy ngập ngừng.

Ngay sau cái click chuột, một buwacs ảnh chụp quang cảnh từ cửa sổ máy bay xuất hiện cùng dòng chữ 'Về nước rồi!

Không biết có ai đến đón mình không nhỉ."

*Đ-Đay chửng phải là...* Đức Duy vô cùng ngạc nhiên, cả cơ thể cậu dường như bất động.

Bức ảnh đó, những từ ngữ đó phản chiếu lại trong con ngươi đen láy, trong veo như mặt hồ tĩnh lặng đang thu nhỏ lại của cậu. *Chị nuôi của nguyên chủ, thanh mai trúc mã của các nam9 sao!*
 
- Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
thông báo


hí lu mấy bạn nha

sau 3 tháng hè dài đằng đẵng ngụp lặn trong đống bài tập thì giờ tui mới ngoi lên được trong tình trạng vô cùng hấp hối 🙂)

năm nay cuối cấp của tui nên rất bận luôn á, không có thời gian viết truyện nên tui sẽ drop cả 2 đứa con của tui

trong khoảng thời gian không thể ra truyện được tui rất trăn trở, cảm thấy có lỗi với các bạn độc giả vẫn luôn ngóng truyện tui. xin lỗi các bạn rất nhiều 🙁((

tui vẫn cảm thấy tiếc vì không thể viết tiếp hai bộ truyện, đặc biệt là bộ kia của tui vì cốt truyện nó khá thú vị (mấy ông top chính là những mảnh linh hồn còn sót lại của mối tình đầu của Duy sau khi đã hi sinh để cứu mạng cậu nhưng sau một thời gian tiếp xúc đầy drama mới phát hiện)

bạn độc giả nào muốn remake và viết tiếp bộ truyện của tui thì tui sẽ rất vui (thực ra tui là kiểu người có nhiều idea nhưng ko muốn viết á)

cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã ủng hộ mình nha :333
 
Back
Top Dưới