Khác - AllCaptain - Tôi sẽ giúp cậu, Hoàng phu nhân!

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
389883137-256-k600890.jpg

- Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
Tác giả: KhouDeng
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Captain, Captain, Captain, Aaaaaaaaaa.

Em yêu anhhhh....."

"Mình cũng yêu các bạn cừu rất nhiều"
.....

"Mình ....không thể ....chịu đựng được nữa"
.....

"Đ-Đây là đâu"
"Xin chào kí chủ.

Tôi là hệ thống.

Cậu đã được lựa chọn để thay đổi cuộc sống của nam phụ trong truyện."
;;;;;
"Tôi sẽ giúp cậu, Hoàng phu nhân!"



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • MTTS: Khối Rubik không gian tới làm ruộng- Ái Cật...
  • Part I : Love - Is that for me ?
  • Bình Minh Của Đôi Ta |RenHeng_HSR - My Au|
  • 𝓲𝓷𝓼𝓽𝓪𝓰𝓻𝓪𝓶 -;; park jihoon
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • Hoàn Châu chi hậu cung truyền kỳ - Cung đấu, Báo thù
  • - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Giới thiệu


    1.

    Nhân vật:

    Bot: Hoàng Đức Duy - Captain Boy - 21 tuổi

    Top: Nguyễn Trường Sinh - Song Luân - 33 tuổi

    Bùi Anh Tú - Anh tú Atus - 31 tuổi

    Lê Quang Hùng - Quang Hùng MasterD - 27 tuổi

    Huỳnh Hoàng Hùng - Hùng Huỳnh - 25 tuổi

    Phạm Bảo Khang - HurryKng - 25 tuổi

    Trần Minh Hiếu - HIEUTHUHAI - 25 tuổi

    Trần Đăng Dương - Dương Domic - 24 tuổi

    Đặng Thành An - Negav - 23 tuổi

    Nguyễn Quang Anh - RHYDER - 23 tuổi

    Bạn của Bot: Nguyễn Thanh Pháp - Pháp Kiều - 23 tuổi

    Hoàng Lê Bảo Minh - Coolkid, Su - 21 tuổi

    2.Lưu ý:

    - Truyện mang tính chất giả tưởng, nhân vật có thật nhưng cốt truyện là ảo.

    - Truyện có một số tình tiết vượt mức pickleball, không toxic truyện, đặc biệt là các nhân vật trong truyện.

    - Truyện là allcaptain, nếu NOTP có thể không đọc

    - Truyện là ý tưởng của riêng tác giả, không sao chép ý tưởng khi chưa xin phép.

    CHÚC CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ KHÔNG QUẠO :3
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 1


    Hoàng Đức Duy - 24 tuổi hay còn được mọi người biết tới với biệt danh Captain Boy là một ca sĩ kiêm rapper trẻ tuổi có tiềm năng nhất V-pop hiện nay.

    Với gu âm nhạc hiện đại, đa dạng, tài năng sáng tác tuyệt vời và giọng hát ấm áp cùng khuôn mặt dễ thương, ưa nhìn đã giúp cậu càng ngày càng được nhiều người biết đến.

    Cậu sở hữu nhiều bài hit đình đám, nhiều lần kết hợp với những nghệ sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước cùng một lượng fan hùng hậu.

    Cái tên "Captain Boy" gần như luôn là hot search, dù đi bất cứ đâu người ta cũng đều nghe thấy cái tên này.

    Gương mặt của cậu xuất hiện rất nhiều trên các tờ báo thời trang và mĩ phẩm, đi tới đâu cậu cũng được fan và cánh báo chí vây quanh để chụp ảnh, xin chữ kí, phỏng vấn.

    Có thể nói đây chính là thời kì hoàng kim trong sự nghiệp của chàng trai trẻ Hoàng Đức Duy aka Captain Boy.

    Một lần nọ, sau khi kết thúc buổi trình diễn tại một live show, Captain đã dành một chút thời gian để giao lưu với fan.

    Trong khi đang vui vẻ kí tên và chụp ảnh cùng các bạn cừu thì đột nhiên một bạn fan đội mũ và áo choàng đen đi tới.

    Trong một thoáng cậu đã cảm thấy một nỗi bất an nhẹ nhưng lại gạt đi và vẫn vui vẻ kí tên cho bạn fan bí ẩn này.

    Khi kí xong, bạn fan ấy tặng cho cậu một gói quà như những bạn khác và nở một nụ cười bí ẩn rồi chạy đi.

    Captain không để ý nhiều mà tiếp tục hoàn thành nốt công việc của mình.

    Sau khi kết thúc và đi về căn hộ của mình, Captain đã bày những túi quà mình nhận được vào một căn phòng rộng lớn.

    Ánh mặt hạnh phúc của cậu lướt qua trên từng túi quà xinh xắn, dễ thường nhưng đột nhiên dừng lại trước một hộp quà được gói và trang trí rất đơn giản.

    Vâng, đó chính là của bạn fan bí ẩn đã tặng cậu!

    Nhớ ra điều này, Captain đã nhanh chóng mở gói quà ấy trước và rất ngạc nhiên vì đây là món quà mới mẻ mà cậu chưa từng được nhận từ fan.

    "Hửm...

    Một cuốn sách cũ ư?"

    "Có vẻ khá hay đấy."

    Nói xong, cậu để cuốn sách lên mặt bàn cạnh giường rồi đi tắm.

    Sau khi tắm và vệ sinh cá nhân, cậu liền nhảy vọt lên giường vừa nói của thở dài

    "Haizzz...

    Nay mệt quá."

    Sau một hồi than thở thì cậu mới chú ý tới quyển sách trên mặt bàn và với lấy để đọc.

    Cậu đọc xong quyển truyện chỉ trong 1 tiếng.

    "Sao cốt truyện ảo vậy.

    Lúc đầu thì hay, nu9 hiền lành dễ thương nhưng gần cuối lộ bộ mặt thật mà không ai biết.

    Bọn nam9 thì ngu muội không nhận ra mà vẫn cưng chiều ả còn nam8 mang tiếng là phu nhân mà không làm gì, lại còn yêu nam9 mù quáng.

    Khó hiểu thật sự!"

    Cậu định ném quyển sách đi nhưng lại nhớ ra đây là quà fan tặng liền cầm nó cất lên giá sách.

    "Hay ra ngoài đi bộ cho thoải mái vậy."

    Cậu thay quần áo, không quên đội mũ và đeo khẩu trang rồi mới đi ra ngoài.

    Cậu vừa đi bộ quanh hồ nước gần nhà vừa ngân nga vài câu hát.

    Có người đã chú ý đến cậu.

    Cậu cảm thấy điều đó nên ngưng hát và tiếp tục đi bộ nhưng hình như người đằng sau đang đi theo cậu cả một quãng khá dài rồi.

    Cậu đột nhiên quay người lại, định hỏi hắn muốn làm gì mình thì đột nhiên từ đằng sau có một vật nặng đập mạnh vào đầu khiến cậu bị chảy máu và ngất đi.

    Cậu mơ màng tỉnh dậy và một cơn đau dữ dội truyền tới từ sau gáy khiến cậu cau mày.

    Cậu phát hiện mình đang bị trói lại và có một bóng người đang đi tới.

    "Cậu là ai.

    Tại sao lại làm vậy với tôi!"

    Captain giận dữ hét lên.

    "Tôi là sát thủ được XXX sai tới để ám sát cậu."

    Hắn trả lời cậu với tông giọng lạnh lùng.

    "XXX chẳng phải là tên rapper đối thủ cạnh tranh của tôi sao.

    Tại sao hắn lại làm vậy."

    "Làm sao tôi biết được.

    Mà cậu ồn ào quá.

    Để tôi kết thúc nhanh gọn nhé."

    Hắn nở một nụ cười ma mị và cầm một con dao tiến tới chỗ cậu.

    Khi nhìn thấy nụ cười ấy, cậu cảm thấy khá quen thộc và liền nhớ tới bạn fan bí ẩn tặng mình cuốn sách hôm trước.

    "Ngươi là. ....."

    Chưa kịp nói hết câu thì tên kia đã đâm con dao vào ngực trái của cậu.

    Cậu nằm bất động trên sàn cùng hơi thở thoi thóp.

    Hắn khi hoàn thành xong công việc liền bỏ đi và đóng cửa lại.

    Nhốt cậu trong căn phòng ấy.

    Cậu không khóc hay la hét mà chỉ im lặng chịu đựng, chờ cái chết tới.

    Cậu đã rất nhiều lần lâm vào trường hợp tương tự.

    Như đã biết, Captain là một chàng nghệ sĩ trẻ nổi tiếng nên lượng anti gần như tỉ lệ thuận với lượng fan của cậu và có một số nghệ sĩ căm ghét cậu vì đã lấy mất hào quang của họ.

    *Có lẽ XXX cũng vậy.* Cậu suy nghĩ và đôi mắt dần dần khép lại.

    "Mình...không thể...sống như vậy được nữa."

    Cậu đã ra đi, trái tim đã ngừng đập.

    Captain đột nhiên tỉnh dậy và cảm thấy không còn đau nữa.

    "Ủa...tưởng mình chết rồi.

    Mà đây là đâu?"

    Cậu để ý xung quanh mình là một không gian màu trắng bao la, không thể nhìn thấy một điểm nào như cửa hay bức tường.

    Trong lúc cậu đang ngơ ngác thì một giọng nói phát ra khiến cậu chú ý tới.

    "Ai vậy, đây là đâu và tại sao tôi lại ở đây?"

    Cậu dè chừng hỏi.

    "Tôi là hệ thống xuyên không, đây là không gian 3 chiều, tách biệt với thế giới của cậu và cậu đã chết rồi nhưng lại được hệ thống chủ lựa chọn để làm kí chủ của tôi, xuyên không vào một thế giới mới để thay đổi cuộc sống của nam8."

    "Đó là thế giới như nào?"

    Cậu không hề hoảng loạn hay sợ hãi mà chỉ khá ngạc nhiên vì cậu cũng từng đọc một vài câu truyện trên mạng về chủ đề xuyên không nên cũng có kiến thức.

    "Đây là thế giới tiểu thuyết và chính là quyển truyện mà cậu đã đọc trước khi cậu chết."

    "Vậy tôi sẽ xuyên không vào nam8 là phu nhân của các thiếu gia ư?"

    "Đúng vậy.

    Cậu có nhiệm vụ là thay đổi cốt truyện, giúp đỡ nam8 và công lược nam9."

    *Nam8 là chàng trai đáng thương lại yêu mù quáng* Nghĩ đến đây, cậu liền quyết tâm.

    "Tôi sẽ giúp cậu, Hoàng phu nhân!"
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 2


    Cậu tỉnh dậy trong một căn phòng sang trọng.

    Với sự cảnh giác, cậu nhìn xung quanh căn phòng nhiều lần nhưng không thấy gì bất thường.

    "À...

    Hình như đây là thế giới mình xuyên không và đây là phòng của nguyên chủ."

    Sau khi xác định được vị trí, thân phận và hoàn cảnh hiện tại của bản thân.

    Đức Duy liền xuống giường để đi tắm.

    Khi nhìn thấy mình trong gương, cậu đã rất sốc mà suýt nữa hét lên.

    "Đ-Đây là mình á!"

    Cậu biết nguyên chủ có thói quen trang điểm để gây ấn tượng với các nam9 nhưng không ngờ lại đậm kinh khủng như vậy.

    Sau năm phút hì hục tốn mất nửa gói bông và 1/3 lọ nước tẩy trang thì Đức Duy đã có thể chiêm ngưỡng gương mặt mộc của nguyên chủ.

    "Tính ra nguyên chủ có khuôn mặt rất đẹp, tỉ lệ hài hoà, ưa nhìn và đặc biệt là rất giống mình ở thế giới cũ."

    Cậu đang đứng trước cái gương trong nhà tắm và xúc động nhìn ngắm gương mặt thân yêu của mình.

    Đột nhiên có tiếng gõ cửa và giọng nói vang lên khiến cậu giật mình.

    "Thưa phu nhân, bữa sáng đã sẵn sàng.

    Mời cậu xuống và dùng bữa cùng các thiếu gia."

    "À...ừm....

    Đợi một chút, tôi sẽ xuống ngay."

    Cậu liền dặm lại lớp trang điểm đậm của mình rồi mới xuống nhà.

    Có lẽ mọi người không hiểu tại sao cậu lại phải dặm lại mà không để mặt mộc cho mọi người bất ngờ.

    Bởi vì trước đó cậu biết bản thân có khoảng nửa tháng rảnh rỗi mà không có nhiệm vụ từ hệ thống nên đã tận dụng cơ hội này để tìm hiểu mọi thứ xung quanh và điều tra về nam9, nu9.

    Đức Duy để lớp trang điểm như trước vì không muốn ai chú ý hay thay đổi suy nghĩ về mình và cậu sẽ đóng giả làm nguyên chủ, một người luôn ẻo lả trước mặt các nam9 gây sự chú ý, để cậu có thể khiến họ không quan tâm tới mình và tiện lợi hơn trong việc hành động.

    Một ý tưởng thực sự tuyệt vời từ Hoàng Đức Duy.

    Là một người quyết đoán, tài giỏi và tính cách mạnh mẽ, cậu luôn tự tin về kế hoạch mà bản thân đề ra.

    Cậu nở một nụ cười thoả mãn và bước xuống nhà.

    Xuống tới nơi, cậu thấy cảnh nam9 và nu9 đang vui vẻ dùng bữa sáng cùng nhau.

    Cậu liền đi tới và vào vai bot ẻo lả.

    "Sao mọi người không đợi em vậy ạ?"

    Cậu gồng hết sức có thể để nói được cái giọng ngọt chảy dớt như vậy và thành công khiến họ chú ý tới.

    Bầu không khí trở nên gò bó hơn.

    "Mắc gì bọn tôi phải đợi cậu."

    Quang Anh nói với tông giọng lạnh lùng, khác hoàn toàn với vibe cún con anh dùng với nu9.

    "Lúc nào cũng ẻo lả, thấy gớm quá."

    Bảo Khang cũng không chịu được mà nói thêm vào.

    "Em cứ kệ họ nói, vào ăn đi."

    Câu nói này vang lên khiến các nam9 phải bỏ qua cho cậu mà tiếp tục dùng bữa.

    Đức Duy để ý câu vừa rồi là của nu9 - Nguyễn Hải Linh, cô rất hiền lành và luôn quan tâm cậu cho dù mang thân phận trà xanh.

    "V-Vâng, em cảm ơn ạ."

    Cậu nói xong liền đi tới và chỉ vào vị trí giữa Đăng Dương và Minh Hiếu.

    "Em ngồi đây với hai anh được không ạ?"

    Cậu dùng cử chỉ điệu đà, e thẹn khiến toàn bộ nam9 đều khó chịu.

    Hoàng Hùng không nhịn được nữa mà đứng dậy tát Đức Duy khiến cậu ngã mạnh xuống sàn.

    "Cậu có thôi đi không.

    Mới sáng sớm đã dẹo lên dẹo xuống cho ai xem vậy.

    Trông tởm chết lên được."

    Hoàng Hùng nổi gân xanh mà chửi cậu.

    "Thật tình không hiểu sao cha mẹ tôi lại sắp xếp cái hôn nhân hợp đồng này.

    Nhìn cái mặt cậu làm tôi chẳng muốn ăn nữa."

    Thành An nói xong liền đứng dậy, đi ra khỏi nhà và các nam9 khác cũng kéo nu9 theo.

    "Hức...T-Tại sao... các anh lại... ghét em như vậy."

    Đức Duy khóc lóc ngồi dưới sàn, một tay sờ lên bên má vừa bị tát.

    Tuy vậy hành động lại trái ngược với điều cậu đang nghĩ *Đm đánh gì mà mạnh tay thế, có ngày tôi chặt cái tay ấy.

    Dù sao cũng đuổi được bọn đấy đi rồi.*

    Đức Duy đang định đứng dậy thì cô người hầu Ngọc Mỹ của cậu đã chạy tới và đỡ cậu lên.

    "Phu nhân có sao không ạ?

    Thiếu gia ra tay mạnh quá."

    Ngọc Mỹ vừa đỡ cậu vừa lo lắng, hỏi han.

    "Cảm ơn chị, em không sao đâu ạ."

    Đức Duy mỉm cười và nói với cô.

    Ở trong nhà này, trừ các nam9 ra thì ai cũng đều yêu thương Đức Duy vì cậu rất hiền lành, tốt bụng, lễ phép, luôn giúp đỡ những người hầu trong các công việc nhà khi rảnh rỗi.

    Nhìn thấy cậu bị đánh mà Ngọc Mỹ rất xót nhưng lại không thể làm gì.

    Cô là người hầu thân thiết nhất với cậu và cậu cũng rất quý cô nên mỗi lần cậu bị làm sao thì cô đều giúp đỡ.

    "Hôm nay là ngày nghỉ mà chị vẫn đi làm ạ?"

    Đức Duy đang được Ngọc Mỹ xử lí vết thường liền hỏi cô.

    "Vâng.

    Do tôi lo lắng cho phu nhân nên vẫn đi làm."

    "Không sao đâu ạ.

    Chị nên dành ngày nghỉ cho gia đình thay vì lo cho em mà.

    Bọn họ cũng ra ngoài rồi nên chị không cần lo đâu ạ.

    Còn việc nhà em sẽ làm.

    Những người khác đều nghỉ mà có mỗi chị làm thì kì lắm ạ."

    Đức Duy thể hiện mình rất quan tâm cô nhưng thực ra là đang đuổi khéo cô về.

    "Vậy nghe theo phu nhân.

    Tôi xin phép đi ạ."

    Ngọc Mỹ nghe theo lời cậu nói.

    Cô cúi chào cậu rồi bước ra khỏi nhà.

    "Cuối cùng cũng được ở một mình trong cái căn nhà này.

    Bắt đầu kế hoạch thôi."

    Đức Duy nở một nụ cười ranh mãnh rồi lái chiếc ô tô và rời đi.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 3


    Ở kiếp trước, Hoàng Đức Duy là một nghệ sĩ vô cùng nổi tiếng với biệt danh Captain Boy nên khi xuyên không thì cậu khá tiếc nuối vì điều đó.

    "Hay mình tiếp tục đi làm nghệ sĩ nhỉ?"

    Đức Duy phân vân tự hỏi bản thân mình nhưng khi nghĩ tới cảm giác hạnh phúc khi được toả sáng trên sân khấu thì cậu đã có quyết định.

    "Phải làm nghệ sĩ cho bằng được nhưng phải cẩn thận hơn kiếp trước."

    Cậu đột nhiên nghĩ ra điều gì đó mà cười phá lên.

    "Đúng rồi ha.

    Công lược được mấy tên kia thì không cần lo điều gì nữa rồi."

    Đức Duy vui vẻ, vừa ngân nga vài bài hát vừa lái xe tới trung tâm thương mại để sắm sửa.

    Đến nơi, khi không biết nên mua từ cái gì, cậu nghĩ tới cái tủ quần áo đầy đồ màu hồng của nguyên chủ thì ngay lập tức phóng tới cửa hàng quần áo nam và lựa tầm chục bộ.

    "Duy ơiiii!"

    Cậu nghe thấy có tiếng ai đó gọi liền quay lại thì có hai bóng người lao tới phía cậu.

    "Ể, chị Kiều và Minh Su nè.

    Lâu rồi không gặp hai người mà còn đánh lẻ đi chơi không rủ em."

    Đức Duy nói với giọng hờn dỗi vì đang trong vai hiền lành chứ không đã tặng mỗi người một cái đập nhẹ vì không rủ cậu đi chơi rồi. *Hình như đây là hai người bạn thân của nam8, Nguyễn Thanh Pháp và Hoàng Lê Bảo Minh.*

    "Thôi đừng nói vậy, oan cho tui quá.

    Nãy gọi bao cuộc hỏi có đi trung tâm thương mại không để còn qua rước mà có thấy bắt máy đâu."

    Nghe Pháp Kiều nói vậy thì Đức Duy cũng lấy điện thoại ra xem và thấy thông báo 20 cuộc gọi nhỡ từ "Chế Kiều" và "Su Su" chễm chệ hiện ra trên màn hình và dòng chữ "30 phút trước".

    "Hề hề.

    Chắc em tắt chuông nên không để ý."

    Đức Duy nở một nụ cười gượng gạo và nhìn sang 2 người bạn của mình.

    "Dù sao cũng trưa rồi, ta đi ăn trước nhé.

    Em mời."

    Đức Duy liền chuyển chủ đề để né tránh và vui vẻ khi nhận được sự đồng ý từ 2 người kia.

    3 người lôi nhau vào quán Dokki gần đó và chọn một bàn ở trong góc cho riêng tư.

    Đức Duy đột nhiên nhớ ra gì đó liền bảo Pháp Kiều và Minh Su cứ chọn món còn mình đi vệ sinh một lát.

    Cậu liền lao ngay vào một cửa hàng và mua một đống đồ gì đó.

    Sau khi giấu kĩ trong túi thì cậu liền thản nhiên đi tới chỗ mà 2 người bạn đang đợi và ngồi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Một lúc sau thì đồ ăn cũng ra.

    Trong lúc ăn thì đột nhiên Minh Su nhìn thấy một nhóm người đang bước vào quán.

    "Ê Duy nè.

    Kia là mấy thằng chồng của m và nhỏ trà xanh đúng không?"

    Cậu nghe nói vậy liền quay ra đằng sau và chạm mắt đám người đó.

    "Đã né thế mà vẫn gặp cái bản mặt khó ưa của cậu ở đây."

    Trường Sinh lên tiếng khi nhìn thấy cậu.

    "Chúng ta đi quán khác chứ ở đây không nuốt nổi."

    Anh Tú khó chịu và bảo mọi người .

    Bọn họ rời đi và để lại Đức Duy với khuôn mặt (giả vờ) buồn bã, tủi thân.

    Pháp Kiều và Minh Su chứng kiến toàn bộ thì vô cùng tức giận, định lao lên combat với đám kia thì lại bị cậu cản lại.

    "Thôi bỏ qua đi, em quen rồi."

    Cậu nở một nụ cười chua chát về phía 2 người bạn khiến họ đau lòng. *Để khi nào em xử một thể chứ 2 người động vào lại bẩn tay.*

    "T bảo m ly hôn rồi mà không chịu.

    Giờ phải chịu đựng những điều này chỉ tổ mệt thân chứ có nhận lại được cái gì đâu."

    "Nhưng t không nỡ."

    "Trải qua bao nhiêu chuyện mà em vẫn cứng đầu vậy Duy."

    "Nhưng....

    Em vẫn còn yêu họ nhiều lắm." *Yêu cái đếch gì.

    Nói được câu này mà sợ hãi chính bản thân mình luôn.*

    Một không gian im lặng bao trùm lấy ba người, chỉ còn lại tiếng va chạm lạch cạch của bát đũa.

    Một lúc sau, Pháp Kiều lên tiếng để phá vỡ bầu không khí gò bó này.

    "Kệ em vậy.

    Chuyện tình cảm của em là do em quyết định, bọn chị chỉ khuyên em dưới danh nghĩa bạn bè vậy thôi.

    Chúng ta ăn nhanh rồi còn vào khu trò chơi nào."

    3 người liền vui vẻ trở lại.

    Sau khi ăn xong, Đức Duy ra quầy thanh toán rồi cùng 2 người bạn đuổi nhau tới khu trò chơi.

    Họ mua một lúc mấy trăm xu rồi vào.

    Ở đây có trò nào thì 3 con báo đều chơi hết.

    Họ càn quét hết từ máy gắp thú, máy bắn cá,... cho đến nhà bóng, cầu trượt của trẻ con cũng không tha.

    Ở kiếp trước, vì là một nghệ sĩ nổi tiếng nên gần như toàn bộ thời gian của bản thân Đức Duy đều dành cho công việc nên lâu lắm rồi cậu mới được vui chơi cùng bạn bè.

    Một cảm giác hạnh phúc, lâng lâng khó tả trào lên trong lòng cậu.

    Sau buổi vui chơi đầy mệt mỏi thì cả 3 người cũng chào tạm biệt nhau rồi ra về.

    Đức Duy lái xe về tới nhà liền bắt tay vào việc.

    Cậu tắt hết điện và dùng đèn flash ở điện thoại soi mọi ngóc ngách trong nhà.

    *Không có camera ẩn.* Cậu liền lấy ra một đống cam mini mua ở trung tâm thương mại và lựa chọn vị trí bí mật nhất để lắp ở tất cả các phòng.

    Sau khi hoàn tất công việc một cách hoàn hảo thì cậu liền ngồi phịch xuống ghế sô pha ở phòng khách và test độ rõ nét của camera trên điện thoại.

    Đột nhiên tiếng cạch cửa vang lên khiến cậu chú ý mà cất vội chiếc điện thoại đi.

    Mấy người nam9 bước vào nhà và đập vào mắt họ là dáng vẻ lôi thôi của cậu đang ngồi trên sô pha.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 4


    Mấy tên nam9 nhìn thấy cậu liền khó chịu ra mặt.

    Lúc nãy khi đi với Hải Linh, bọn họ rủ ả về nhà nhưng ả đã từ chối và lấy lí do bận chuyện gia đình.

    Mấy tên kia đang khá tức nên khi nhìn thấy Đức Duy thì bọn họ chỉ muốn lấy cậu ra để làm công cụ xả giận.

    Khi thấy mấy tên nam9, Đức Duy liền bật chế độ diễn xuất thượng thừa.

    "Chị Linh không đi cùng các anh ạ?"

    Cậu liền đi tới chỗ bọn họ.

    "Liên quan gì mà cậu phải để ý.

    Mà cái tên ngọc ngà của em ấy không nên phát ra từ cái miệng dơ bẩn của cậu đâu."

    Quang Hùng dùng lời lẽ cay nghiệt thay để nói với cậu.

    Đức Duy nghe vậy liền khựng lại, cúi đầu mà bật khóc rồi lao luôn lên phòng.

    Cậu vừa chạy vừa quệt nước mắt *Huhu... nghe mà muốn đấm quá.

    Phải đi tắm thôi.* Sau 2 tiếng, trời dần chuyển tối và cậu cũng tắm xong.

    Khi vừa lau tóc vừa bước về phía giường thì đột nhiên một giọng nói vang lên trong đầu cậu.

    *Kí chủ, cậu có thể bắt đầu làm nhiệm vụ công lược nam9 từ bây giờ.*

    *Tôi tưởng sau nửa tháng chứ, mới một ngày trôi qua thôi mà.

    Tôi còn chưa chuẩn bị đủ nữa.*

    *Tôi thấy nếu cứ tình hình này thì khả năng kí chủ công lược thành công sẽ chỉ còn 0,001% nên mong cậu hãy cố gắng.*

    *Haizzz....

    được rồi, tôi sẽ làm.

    Vậy cho tôi xem độ hảo cảm của các nam9 đi.*

    *Ok, bởi vì các nam9 rất ghét cậu nên chặng đường công lược sẽ rất dài và khó khăn.

    Chúc cậu thành công trong khoảng thời gian sớm nhất.*

    Tiếng của hệ thống đã hết.

    Đức Duy nằm xuống giường và cầm bảng thống kê độ hảo cảm lên.

    Vâng, cậu vô cùng sốc đến mức suýt thì lăn xuống giường.

    "Wtf!

    Ê....Kiểu....Biết là ghét rồi ấy nhưng..... có cần không có tí yêu thích nào như vậy không trời????"

    Nguyễn Trường Sinh : 0%

    Bùi Anh Tú : 0%

    Lê Quang Hùng : 0%

    Trần Minh Hiếu : 0%

    Phạm Bảo Khang : 0%

    Huỳnh Hoàng Hùng : 0%

    Trần Đăng Dương : 0%

    Nguyễn Quang Anh : 0%

    Đặng Thành An : 0%

    Đức Duy không nói nên lời.

    Cậu bất lực mà nằm giãy trên giường.

    Đột nhiên bụng cậu sôi lên ọc ọc.

    Đức Duy liền gạt phắt mọi chuyện sang một bên mà đặt đồ ăn. *Thôi kệ nhiệm vụ vậy.

    Mọi thứ đều là phù du khi bụng ta đói.*

    Một lúc sau thì đồ ăn cũng tới.

    Khi âm thanh "ding...dong.." của tiếng chuông cửa vang lên thì Đức Duy ngay lập tức bay nhanh xuống dưới nhà để nhận đồ ăn.

    Cậu vui vẻ mang vào bếp và chuẩn bị thưởng thức.

    Khi vừa chạm tay vào đôi đũa thì một câu nói vang lên khiến cậu khựng lại.

    "Người hầu trong nhà đâu hết rồi.

    Đức Duy, cậu đi làm bữa tối đi, bọn tôi đói rồi."

    Không ai khác ngoài 1 trong 9 thằng chồng của cậu - Trần Minh Hiếu.

    "V-Vâng.

    Em sẽ làm ngay ạ."

    Cậu nhẫn nhịn đứng dậy và đi vào bếp để làm đồ ăn.

    Cậu đang gồng hết sức để không gây ra hành động hay lời nói nào vượt tầm kiểm soát của cậu và tầm hiểu biết của các nam9.

    Sau 20 phút thì cậu cũng xong.

    Rửa đống xoong nồi liền bào Minh Hiếu gọi mấy tên kia vào ăn cơm.

    Thấy họ vào hết thì cậu cũng cầm bát bún mới đặt mua ra phòng khách ngồi ăn.

    Các nam9 thấy vậy thì bán tín bán nghi, chụm đầu lại thì thầm với nhau.

    "Ê chúng m.

    Sao hôm nay cậu ta không nằng nặc đòi ngồi cùng như trước nhỉ?"

    Người anh cả Trường Sinh lên tiếng đầu tiên.

    "Sao em biết được."

    Quang Anh trả lời

    "Chắc do sáng ăn cái tát của em với câu chửi của anh Quang Hùng lúc nãy khiến cậu ta ngơ luôn cũng nên."

    Hoàng Hùng ra vẻ đắc chí trả lời.

    "Không có chuyện ấy đâu.

    Lúc nãy về vẫn thấy cậu ta ưỡn ẹo mà."

    Đăng Dương cũng chen vào.

    "Mà đồ ăn hôm nay ngon ghê á, còn toàn món anh em mình thích.

    Ai nấu vậy?"

    Thành An nói với cái miệng đầy đồ ăn, tay cậu vẫn gắp lia lịa.

    "Thằng vợ m đó."

    Minh Hiếu nói xong cũng gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng.

    "Đức Duy á."

    Anh Tú ngồi tập trung ăn nãy giờ khi biết bữa tối nay là do cậu nấu liền giật mình.

    "Chả cậu ta chứ còn ai vào đây nữa.

    Anh em mình có ai biết nấu ăn đâu."

    Minh Hiếu tiếp tục trả lời.

    Các nam9 đều bất ngờ mà đồng thanh "CÁI GÌ CƠ!!"

    Đức Duy ăn xong và đang đi qua bàn ăn để vào bếp thì khựng lại nhìn đám đang ngồi trên bàn ăn bằng ánh mắt đánh giá.

    "Các anh sao vậy.

    Bữa tối có vấn đề gì ạ."

    Đức Duy tỏ vẻ lo lắng mà nói với bọn họ.

    "A...À không có gì đâu."

    Bảo Khang nở một nụ cười gượng gạo.

    "Mà bọn tôi ăn xong rồi, cậu rửa bát đi nhé."

    Quang Hùng nói xong thì cùng mấy tên nam9 lao như bay ra phòng khách.

    "V-Vâng, cứ để em rửa ạ."

    Đức Duy khó hiểu nhìn lũ nam9 rồi mới vào rửa bát.

    Khi cậu đang rửa thì mấy tên kia lại tiếp tục bàn tán.

    "Sao nay cậu ta nấu ngon dữ vậy, mọi hôm nấu như cho lợn ăn ấy."

    "Thấy bữa nay cũng không lên cơn nhiều như mọi ngày."

    "Hay cậu ta uống nhầm thuốc gì."

    "Chắc là mới quen được ông đại gia nào rồi, cái thằng đấy yêu anh em mình chắc chỉ vì tiền thôi."

    ".........."

    Bọn họ quay ra nhìn bóng lưng nhỏ bé của Đức Duy đang rửa bát rồi lại chụm đầu vào nhau.

    "Thấy nay cậu ta ngoan hơn hay sao ấy.

    Trước giờ bọn mình sai làm gì thì cậu ta lại giở trò ẻo lả, bảo không thương em này nọ.

    Thấy ớn."

    "Trước lúc cưới nghe nói con trai Hoàng gia đẹp lắm mà trông cậu ta buồn cười vậy."

    "Đúng á.

    Hôm nào cũng trét đầy phấn, không biết để làm gì."

    "Mà mọi người đã nhìn thấy mặt mộc của cậu ta chưa?"

    Câu nói của Quang Anh đã khiến cho cả phòng khách im bặt.

    Đúng thật là bọn hắn chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thực sự của cậu bao giờ.

    Đức Duy nhanh chóng rửa xong đống bát trong 5 phút.

    Đột nhiên cậu thấy thông báo từ hệ thống về độ hảo cảm.

    (Nguyễn Trường Sinh : 5%

    Bùi Anh Tú : 5%

    Lê Quang Hùng : 5%

    Trần Minh Hiếu : 5%

    Phạm Bảo Khang : 5%

    Huỳnh Hoàng Hùng : 5%

    Trần Đăng Dương : 5%

    Nguyễn Quang Anh : 5%

    Đặng Thành An : 5%)

    *Có tăng một chút rồi.

    Lũ kia là heo à.

    Mới có tí đồ ăn ngon là yêu thích hơn rồi.* Cậu thở dài ngao ngán, vừa đi ra chỗ cầu thang vừa xem điện thoại.

    "Ê Đức Duy, ra đây chút xem nào."

    Tiếng của một tên nào đó vang lên từ phòng khách khiến cậu khựng lại.

    Đức Duy liền quay đầu lại *Cứ thấy có điềm thế nào ấy nhỉ.*
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 5


    Nghe thấy có người gọi mình, Đức Duy quay lại nhưng cứ cảm thấy hơi bất an.

    "Mấy anh gọi em có gì không ạ?"

    Cậu dè chừng mà rón rén bước vào phòng khách nhưng vẫn phải diễn dáng vẻ của nguyên chủ.

    "Ngồi ở đây đi."

    Quang Anh chỉ vào vị trí trên ghế ở giữa bọn họ.

    "V-Vâng."

    Đức Duy ngồi vào chỗ đó, thân hình bé xíu của cậu lọt thỏm giữa dàn nam9 cao lớn. *Sao lại cho mình ngồi đây nhỉ, tưởng ghét nguyên chủ lắm mà.*

    Mấy tên kia đã để ý đến nét hơi khó chịu trên mặt cậu mà lấy làm lạ. *Trông cậu ta có vẻ không thích ngồi đây cho lắm.

    Bình thường còn đòi được thế cơ mà.*

    "Tại sao cậu lại phải trang điểm?"

    Hoàng Hùng nhanh nhẹn bày tỏ trước.

    "D-Dạ gì cơ ạ?"

    Cậu ngắc ngứ, chưa tìm được câu trả lời hợp lí. *Đụ má.

    Sao đã bị để ý rồi."

    "Chúng tôi hỏi tại sao cậu cứ phải trang điểm.

    Tai có vấn đề à?"

    Trường Sinh đã căng.

    *Hay cứ bảo mình có vết sẹo lớn, rất xấu nhỉ.* Đức Duy không nghĩ nhiều mà định trả lời.

    "Dạ...

    Tại vì...."

    Cậu chưa kịp nói thì điện thoại đột nhiên đổ chuống.

    "À...Em xin phép đi nghe điện thoại."

    Cậu đang định đứng dậy thì bị giữ lại.

    "Nghe luôn ở đây đi, 'vợ chồng' với nhau sao phải ngại."

    Quang Hùng lôi cậu ngồi lại vào ghế.

    Đức Duy ra vẻ miễn cưỡng mà ấn đồng ý rồi mở loa ngoài.

    "Rảnh không ku.

    Tới xxx đón t đi m, xe hỏng mà không ai chở về."

    "Nhưng t chuẩn bị ngủ rồi."

    "2 bữa lẩu."

    "Chờ 5 phút nha Su."

    Cậu cúp máy, chào lũ nam9 rồi phóng luôn ra ngoài, để lại 9 con người ngơ ngác trong phòng khách.

    Bọn họ trong thoáng chốc có chung suy nghĩ *Ham ăn thế.

    Trông cũng dễ thương.*

    Đức Duy lái xe ra khỏi nhà định đi lượn lờ xung quanh vài vòng.

    Đột nhiên cậu lại thấy thông báo.

    Nguyễn Trường Sinh : 7%

    Bùi Anh Tú : 8%

    Lê Quang Hùng : 8%

    Trần Minh Hiếu : 9%

    Phạm Bảo Khang : 7%

    Huỳnh Hoàng Hùng : 9%

    Trần Đăng Dương : 10%

    Nguyễn Quang Anh : 9%

    Đặng Thành An : 10%

    *Nhích chậm như rùa.* Đức Duy vừa lái xe vừa chửi thầm trong đầu.

    Mới đi được 1 lúc thì nhận được tin nhắn từ người bạn thân.

    Minh Su --> Zoi Thuý

    Minh Su:

    Sao nãy bảo t gọi cho m làm gì vậy?

    Zoi Thuý:

    Không có gì đâu, bảo cho vui ấy mà 🙂)

    Minh Su:

    M rảnh à con theo chồng bỏ bạn kia.

    Zoi Thuý:

    Đâu có đâu, tui nhớ bạn ấy mà.

    Minh Su:

    M thì nhớ cái gì.

    Ở với chồng 1 năm mà bạn rủ

    đi chơi lần nào thì từ chối gần hết.

    Zoi Thuý:

    À, nhớ nhắn rủ chế Kiều sáng mai 8h30 hẹn công

    viên gần nhà m nha Su.

    T về với chồng đây.

    Pp

    Zoi Thuý đã off 1 phút trước.

    Minh Su:

    Má m.

    Cung khòn kia nhớ mặt t.

    -----------------------------

    Đức Duy trêu Bảo Minh xong thì ném điện thoại sang ghế phụ rồi cười phá lên khiến bao người đi đường đánh giá.

    Lái xe được 15 phút thì cậu cũng quay về.

    Lúc nãy khi mà bị các nam9 gọi ra phòng khách thì cậu lờ mờ đoán được chuyện gì đó nên đã nhắn tin cho Bảo Minh, bảo 5 phút sau gọi cho cậu và nói như những gì cậu đã nhắn.

    Đức Duy đang rất vui vì cậu đã đoán đúng và xử lí được chứ lộ mặt mộc bây giờ thì bể hết kế hoạch.

    Một lúc sau thì cậu cũng đã về tới nhà.

    Cậu cất xe rồi lên luôn phòng.

    Đức Duy đi vào nhà vệ sinh.

    Cậu ngán ngẩm tẩy lớp trang điểm đi.

    Cậu quá mệt mỏi vì lúc nào cũng phải trét cái đống này lên mặt.

    Nội tâm cậu gào thét: *Sao nguyên chủ trang điểm hằng ngày mà chịu được hay vậy.

    Da mặt khoẻ thật, chắc làm bằng bê tông không chừng.*

    Đức Duy sau khi tẩy trang và vệ sinh cá nhân thì lao luôn lên chiếc giường êm ái.

    Mới ngày đầu xuyên không mà đã quá mệt mỏi với cậu rồi.

    Cậu nằm xem tin tức để biết đôi chút về xã hội ở đây.

    Một lúc sau, cậu xem đồng hồ thì đã là 23:12.

    Đức Duy đi ra khỏi giường để tắt đèn rồi cũng nhanh chóng về lại vị trí thoài mái lúc nãy.

    *Theo lời hệ thống lúc trước khi mình xuyên không thì khi có bảng hảo cảm của các nam9 là ngay hôm sau sẽ bắt đầu thực hiện nhiệm vụ phụ đầu tiên.

    Không biết là gì nhỉ.

    Hừm.....

    Thôi kệ, nghĩ mãi không ra, đi ngủ sớm lấy sức vậy.* Ngay sau đó, Đức Duy đã nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ, kết thúc một ngày dài ở thế giới lạ lẫm của cậu.

    Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Đức Duy từ từ tỉnh dậy.

    Cậu vươn vai rồi bước xuống giường, mở rèm cửa sổ ra.

    Cậu ngắm nhìn những ánh bình minh vàng óng đang len lỏi qua từng tán lá cây ở ngoài sân vườn để rồi chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của mình.

    Cậu theo phản xạ mà nheo mắt rồi từ từ thích nghi mà mở ra.

    Đức Duy im lặng lắng nghe tiếng chim hót, thưởng thức vẻ đẹp thơ mộng với bao nhiêu bông hoa rực rỡ đang khoe sắc, đung đưa trong những con gió dịu dàng của buổi sớm mùa thu.

    *Hình như đây chính là khu vườn mà nguyên chủ đã dày công nuôi trồng cùng cô người hầu Ngọc Mỹ kia.

    Khéo tay thật.* Đức Duy nở nụ cười trong vô thức, cảm nhận được một sự thành bình nhỏ nhoi của thế giới này.

    Cậu nhanh chóng đi vệ sinh cá nhân và trang điểm như một công việc hằng ngày quen thuộc.

    Khi đang thay quần áo thì một âm thanh vang lên trong đầu cậu.

    *Buổi sáng tốt lành thưa kí chủ thân yêu, cậu cảm thấy 1 ngày ở đây như thế nào."

    Hệ thống đã xuất hiện và chào hỏi cậu.

    *Hơi mệt nhưng cũng khá oke.*

    *Vậy thì tốt rồi.

    À, tôi có nhiệm vụ phụ đầu tiên cho cậu rồi đây.

    Có lẽ nhiệm vụ này sẽ đơn giản đối với cậu thôi.

    Mời kí chủ xem qua.*

    Nhiệm vụ phụ (1): Thực hiện ước mơ của nguyên chủ, trở thành một nghệ sĩ biểu diễn.

    Điểm thưởng: 20.000 tích phân

    Thời hạn: 2 tháng

    Phạt: trừ 20% độ hảo cảm mỗi nam9

    *Cái này không phải dễ mà là quá dễ.

    Tôi cũng đang chuẩn bị làm vậy.

    Kiếp trước tôi từng là một nghệ sĩ trẻ toàn năng đó.* Đức Duy hãnh diện kể lể, mặt song song với trần nhà.

    *Vậy chúc cậu hoàn thành nhiệm vụ và tăng được thêm độ hảo cảm.

    Chúc may mắn.

    Tạm biệt kí chủ.*

    *Tạm biệt nha.* Đức Duy chào hệ thống rồi đi xuống nhà.

    Đồng hồ mới điểm 6h30 và nhà chưa có ai dậy cả.

    Cậu đi vào bếp vừa làm đồ ăn sáng cho mình và 9 tên kia vừa thở dài.

    *Ngọc Mỹ và mấy người hầu trong nhà đều có việc bận nên xin nghỉ một tuần.

    Đành tự làm hết vậy.* 15 phút sau thì cậu cũng nấu xong.

    Đức Duy để lại một tờ note cho mấy tên kia, ăn hết bữa sáng của mình rồi ra khỏi nhà, bắt đầu các công việc để gây dựng lại sự nghiệp huy hoàng của mình ở kiếp trước.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 6


    Khi Đức Duy ra ngoài được khoảng 5 phút thì mấy tên nam9 cũng thức dậy.

    "Ê anh em, đói quá.

    Ai nấu đồ ăn sáng đi."

    Thành An nằm dài ra sô pha than thở.

    "M quên là nhà này không ai biết nấu ăn à."

    Trường Sinh cũng ngồi xuống cạnh thằng em của mình.

    "Nay được nghỉ mà mọi người.

    Hay đặt đồ ăn về nhỉ."

    Bảo Khang chuẩn bị lôi điện thoại ra để đặt đồ ăn thì nghe thấy tiếng của Quang Hùng từ phòng ăn nói vọng ra.

    "Không cần đặt đâu, có người làm bít tết cho chúng ta rồi."

    Bọn họ nghe thấy có đồ ăn thì lao ngay vào chỗ Quang Hùng và thấy trên tay anh là một tờ note nhỏ.

    -------------------------------------

    "Chúc các anh ăn ngon miệng.

    Em không bỏ độc vào đâu."

    Kí tên:

    Hoàng Đức Duy.

    ---------------------------------------

    "Ê, sợ nha bây."

    Quang Anh nghi ngờ nhân sinh sau khi đọc xong tờ note.

    "Cứ ăn đi, cậu ta không dám đâu.

    Có đồ để ăn là tốt rồi."

    Minh Hiếu liếc qua phía Quang Anh.

    Cả bọn sau một lúc tranh cãi cũng ngồi xuống bàn, thưởng thức món bít tết ngon lành mà Đức Duy đã chuẩn bị. *Cậu ta nay dậy sớm ghê.

    Cũng có tâm đấy, ngon phết chứ chẳng đùa.*

    Đức Duy ở đang lái xe thì nghe thấy thông báo độ hảo cảm.

    Nguyễn Trường Sinh: 15%

    Bùi Anh Tú: 15%

    Lê Quang Hùng: 16%

    Phạm Bảo Khang: 15%

    Trần Minh Hiếu: 18%

    Huỳnh Hoàng Hùng: 16%

    Trần Đăng Dương: 17%

    Nguyễn Quang Anh: 18%

    Đặng Thành An: 20%

    *Đúng như mình đoán, lũ nam9 là heo thành tinh.

    Chắc cho ăn tầm 5-6 bữa nữa là lên hết 100%.* Đức Duy đã tới địa điểm đầu tiên - một cửa hàng bán các loại nhạc cụ lớn nhất nhì thành phố.

    Cậu đẩy của bước vào, không khỏi ngạc nhiên trước sự hoành tráng lần đầu chứng kiến.

    Ở kiếp trước, cậu chưa bao giờ nhìn thấy một nơi bán nhiều loại nhạc cụ đến vậy.

    Cửa hàng này có tổng cộng 3 tầng, mỗi tầng lại có khoảng 5 gian bán các loại nhạc cụ khác nhau.

    Chúng được sắp xếp theo giá cả, hãng sản xuất hay kích thước.

    Đức Duy vui mừng, thầm cảm ơn chị Google đã giúp cậu tìm ra một thiên đường ở nơi trần thế này.

    Cậu được tư vấn rất nhiệt tình và thành công mua được tất cả các loại nhạc cụ mà mình cần.

    Trước khi rời khỏi cửa hàng, Đức Duy nhờ nhân viên chuyển đồ cậu đã mua tới địa chỉ cậu đưa.

    Đó là một căn nhà 2 tầng mà cậu mua từ trước để tiện cho việc sáng tác và thu âm, đặc biệt là nếu bị đuổi thì còn có chỗ ở.

    Đức Duy đi ra khỏi cửa hàng, nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 8h15.

    Cậu nhanh chóng lái xe tới địa điểm đã hẹn để gặp 2 người bạn thân của mình, không tới kịp chắc Pháp Kiều xiên cậu mất.

    Với tốc độ ánh sáng, Đức Duy đã tới nơi kịp thời.

    "Đúng giờ đó con Zoi Thuý, bay đến chậm xíu nữa là t táp cho rồi."

    Bảo Minh vẫn còn cay cậu vụ hôm qua.

    "Bớt nóng đê bạn êi.

    Đã ai làm gì đâu, đã chạm vào đâu.

    Mới sáng sớm" Đức Duy vừa xin lỗi vừa ghẹo cậu bạn mình.

    "M lại bảo chưa làm gì, tin t cạch mặt m luôn không con tró lày."

    "Ơ, tôi lại sợ bạn quá."

    "......."

    Thanh Pháp sau một lúc nghe 2 con người trẻ trâu kia cãi nhau thì không chịu được nữa mà đi tới, cho mỗi đứa một cốc vào đầu rồi lôi vào quán cafe gần đó.

    Bảo Minh thỉnh thoảng vẫn liếc liếc qua chỗ Đức Duy.

    Còn Đức Duy lại cứ nhìn Bảo Minh mà cười cười.

    Một lúc sau thì Bảo Minh cũng nguội hẳn, lại nói chuyện vui vẻ như chưa có gì xảy ra.

    3 người vừa uống cafe, vừa ôn lại chuyện cũ từ hồi xưa lắc xưa lơ.

    Đám bạn đang cười ha hả thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc và nó đã thành công thu hút sự chú ý của 3 người Đức Duy, Bảo Minh và Thanh Pháp.

    "Nhỏ trà xanh đang đi với ông già nào vậy."

    Bảo Minh nói nhỏ với giọng giễu cợt

    "Hải cẩu (Hải Linh) kìa anh em."

    Đức Duy làm hành động bất ngờ khiến hai người bạn của cậu cố gắng nhịn cười để không gây sự chú ý.

    "Tưởng m ngoan hiền lắm mà phát ngôn được ra câu chấn động vậy Zoi Thuý."

    "Ơ, hẩm liều hiểu lầm.

    Em thấy gì thì nói vậy thôi à."

    Cả 3 cười nghiêng ngả một lúc thì cũng dừng lại, đội mũ, đeo khẩu trang để tiếp cận nu9 Hải Linh đang đi cùng ông nào đó có vẻ khá giàu.

    Đức Duy cầm điện thoại để chụp, Bảo Minh quay video còn Thanh Pháp thì ghi âm lại đoạn hội thoại của 2 người kia.

    Sau 5 phút lén lút, để tránh gây nghi ngờ thì 3 người cùng ra thanh toán rồi đi ra khỏi quán.

    "Nhỏ trà xanh kia đã đi cướp chồng của Duy rồi, còn đi cặp kè với ông đại gia bụng phệ nữa.

    Nhà cũng đâu có nghèo đâu.

    Hết cíu."

    Bảo Minh là người phán xét đầu tiên.

    "Mọi người gửi video với ghi âm cho em với.

    Phòng ngừa để khi nào cần thì dùng."

    Nghe Đức Duy nói vậy thì 2 người kia cũng gửi sang cho cậu, tiện thể gửi luôn một vài ảnh nhỏ nu9 ôm hôn mấy thằng nữa mà bọn họ vô tình nhìn thấy và chụp được.

    Đức Duy khá bất ngờ và trong lòng đang rất tự hào về 2 người bạn này. *Tính ra nguyên chủ có bạn thân rất tâm lí, quá tuyệt vời luôn ấy chứ.*

    Cả 3 người tới một công viên ven hồ để đi bộ một chút cho thoải mái, hít thở không khí trong lành.

    Đức Duy nhớ ra có điều muốn kể với 2 người bạn của mình.

    "Ê, có chuyện này kể cho anh em nghe nè."

    "Gì thế m.

    Nay bày đặt có chuyện gì cơ.

    Chắc lại nói về 9 thằng chồng kia chứ gì."

    Bảo Minh muốn khịa Đức Duy một chút nhưng lại bị Thanh Pháp cốc cái vào đầu nên đành im lặng.

    "Có chuyện gì thì kể đi cưng."

    Thanh Pháp kéo Đức Duy vào giữa hai người để dễ nói.

    "Ừm....

    Thực ra thì....

    Duy đang có kế hoạch trở thành ca sĩ, rapper á."

    Đức Duy ngại ngùng kể cho 2 người bạn về dự định của mình.

    Hai người kia mát chữ A mồm chữ O nhìn cậu, không tin vào quyết định này.

    Cậu nhìn thấy phản ứng của họ thì không bất ngờ lắm. *Cũng phải thôi, nguyên chủ là 1 người rất nhát gan và sợ đám đông.

    Mình nói thế họ không sốc mới lạ.*

    "M nói thật hả Duy."

    Bảo Minh vẫn chưa hết sốc mà nhìn chằm chằm cậu.

    "Ừm, t đùa làm gì."

    "Sao đang có chồng đẹp, giàu mà lại muốn đi làm nghệ sĩ làm gì."

    "Thì...

    Em ước mơ được làm ca sĩ từ nhỏ rồi và hợp đồng hôn nhân của em với 9 người kia chỉ 1-2 tuần nữa là hết hạn.

    Em cũng muốn được làm công việc mình từng ao ước ngay bây giờ, khi còn có thể để về sau không phải hối hận."

    "Được rồi, tuỳ cậu muốn làm gì thì làm.

    Bọn tôi sẽ luôn ủng hộ cậu."

    Bảo Minh và Thanh Pháp đều vui vẻ, khuyên cậu nên nghe theo con tim của mình.

    "Cảm ơn 2 người nha."

    Đức Duy liền ôm chầm lấy hai người họ. *Hạnh phúc ghê, có 2 người bạn biết thấu hiểu cho mình."
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 7


    Ở kiếp trước, Đức Duy là một nghệ sĩ vô cùng tài giỏi và được nhiều người yêu thích.

    Nhưng để có thể bước chân vào ngành giải trí, để đạt được ánh hào quang ấy thì cậu đã phải vượt qua nhiều định kiến từ người thân và bạn bè.

    Cha mẹ cậu là những người vô cùng nghiêm khắc.

    Từ nhỏ đến khi học xong cấp 3, cuộc sống của cậu đúng với câu nói 'Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy'.

    Đó là khoảng thời gian u ám, độc một màu xám trong mắt cậu.

    Cuộc sống của cậu có lẽ vẫn sẽ như vậy, trở thành một nhân viên văn phòng bình thường như mong muốn của cha mẹ, không thể thực hiện ước mơ làm ca sĩ, không biết đến ánh đèn sân khấu hay cảm giác được tung hô, được hâm mộ.

    Bởi vì trong quan điểm của Đức Duy lúc bấy giờ thì luôn nghe theo lời sắp đặt của cha mẹ chính là TRÁCH NHIỆM của một người con, là việc phải làm để báo đáp công sinh thành.

    Nhưng một cuộc gặp mặt tình cờ lúc Đức Duy chuẩn bị vào đại học đã làm thay đổi cuộc đời của cậu.

    Hôm ấy, khi đi mua sắm ở trung tâm thương mại mới mở ở trong thành phố, cậu vô tình nhìn thấy một chiếc đàn piano ở ngay đại sảnh mà tiện tay đánh và hát một ca khúc mà cậu tự sáng tác trong thời gian rảnh rỗi.

    Sau khi kết thúc, cậu khá xấu hổ và ngại ngùng khi nhận được những tràng pháo tay và lời khen từ những vị khách xung quanh.

    Đức Duy nhanh chóng chạy vào một cửa hàng thời trang gần đó để né đi sự xấu hổ.

    Đột nhiên có một người từ đằng sau, đặt tay lên vai khiến cậu giật mình mà quay phắt lại.

    "Anh rất ấn tượng với màn thể hiện của em ở đại sảnh đấy."

    "À vâng.

    Em cảm ơn ạ."

    Đức Duy quay lại thì thấy một gường mặt khá quen thuộc đang mỉm cười với mình.

    "A-Anh là..."

    Cậu vô cùng bất ngờ khi nhận ra người đang nói chuyện với mình là ai.

    "Chào em.

    Anh là Trần Thiện Thanh Bảo hay còn được biết đến với nghệ danh là Bray, một rapper."

    Thanh Bảo mỉm cười nhìn gương mặt bất ngờ của Đức Duy.

    "Anh Bray, em hâm mộ anh lắm."

    Cậu quá vui mà hét hơi to, suýt nữa thì nhảy cẫng lên khiến một vài người xung quanh để ý.

    "Suỵt, nói nhỏ thôi.

    Mọi người chú ý bây giờ."

    Thanh Bảo hốt hoảng che miệng Đức Duy lại.

    Giờ mà có người nhân ra anh thì toi chuyện.

    Đức Duy gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý thì Thanh Bảo cũng buông tay ra.

    Anh rủ cậu vào một quán cafe để nói chuyện.

    Cậu nhanh nhảu đi theo anh.

    Khi vào quán và gọi món xong, tâm hồn Đức Duy vẫn chưa đặt chân được xuống đất, cậu rất vui vì gặp được idol của mình trong hoàn cảnh thế này.

    "Em là sinh viên đại học đúng không?"

    Thanh Bảo mở đầu cuộc trò chuyện.

    "À...Vâng, em chuẩn bị vào năm nhất ạ."

    Câu hỏi của Thanh Bảo đã thành công kéo cậu về thực tại.

    "Em có định vào khoa thanh nhạc không?"

    "A không ạ.

    Em dự định làm công ty bình thường thôi."

    "Thật á, em có tài năng thiên phú về lĩnh vực âm nhạc đó.

    Sao muốn làm nhân viên văn phòng?"

    "Cha mẹ mong em vậy nên em nghe theo thôi ạ.

    Em cũng muốn làm trong ngành giải trí lắm nhưng nghe nói nhiều rủi ro với cả em sợ cha mẹ lo lắng nữa."

    "Em đã nói với họ chưa."

    "Rồi ạ.

    Em có loáng thoáng đề cập đến nhưng họ lại không để ý."

    "Sao em không nói trực tiếp.

    Phải quyết tâm đạt được ước mơ chứ.

    Em vừa có tài năng sáng tác, hát lại còn chơi được nhạc cụ.

    Qua tuyệt vời rồi còn gì."

    "Trong lúc rảnh rỗi em cũng có học qua một chút nên cũng biết tí thôi anh."

    "Anh khuyên em hãy nghe theo con tim của mình.

    Cuộc sống mà, muốn đạt được ước mơ thì phải trải qua nhiều gian khó và điều thử thách nhất với em chính là rào cản tâm lí về gia đình.

    Chỉ cần thành công thuyết phục được họ, cho họ thấy em quyết tâm và yêu thích âm nhạc như thế nào thì ắt sẽ đồng ý thôi.

    Có vị phụ huynh nào lại không muốn con mình hạnh phúc.

    Đúng không?"

    Thanh Bảo nói một tràng khiến Đức Duy chỉ biết há hốc mồm lắng nghe.

    Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, cậu đã biết mình sẽ phải làm gì.

    "Ấy chết, quản lí gọi anh rồi.

    Hẹn khi khác gặp lại.....

    À mà tên em là gì?"

    "Hoàng Đức Duy ạ."

    "Tạm biệt Duy nhé.

    Khi nào có quyết định thì nhớ gọi cho anh.

    Anh sẽ giúp đỡ cậu."

    Thanh Bảo nói xong thì dúi mảnh giấy ghi số điện thoại của mình vào tay Đức Duy rồi chạy đi mất.

    Đức Duy chỉ biết ngồi im lặng, cứ nhìn xuống mảnh giấy trong tay lại ngước lên nhìn theo bóng dáng đang khuất dần sau đám đông của Thanh Bảo.

    Từ hôm ấy, cậu quyết tam sẽ bày tỏ rõ quan điểm của mình với cha mẹ.

    Đức Duy về nhà và thuyết phục bọn họ.

    Không được hôm nay thì để hôm sau.

    Cứ như vậy, ngày qua ngày, cậu đã thành công trong việc thuyết phục cha mẹ.

    Đức Duy chập chững bước chân vào giới giải trí nhưng chỉ sau 3 năm nỗ lực, cố gắng thì cậu đã nổi tiếng.

    Mãi về sau, cậu vẫn sẽ luôn nhớ tới Thanh Bảo - người đã đưa cho cậu ngọn nến khi bị lạc vào đường hầm tăm tối của tuổi trẻ.

    -Quay lại thực tại-

    *Tự nhiên nhớ anh Bảo ghê.* Đức Duy nhìn 2 người bạn đang cười nói kia, đột nhiên xúc động, nhớ lại người đàn anh thân yêu ở kiếp trước của mình.

    Do quá bận bịu trong sự nghiệp ca hát nên cậu không có nổi một người bạn, vì vậy khi được xuyên không vào thân chủ này thì cậu quyết định sẽ luôn trân trọng và giữ gìn tình bạn tươi đẹp với 2 người kia, Bảo Minh và Thanh Pháp.

    "Trời ơi, con Zoi Thuý kia.

    Đứng lại làm gì vậy.

    Đi thôi m, t đói quá."

    Bảo Minh thấy Đức Duy đứng im thì hò hét rồi lôi cậu đi.

    "Má.

    Nó là người mà lôi như rác vậy Su."

    Thanh Pháp đi bên cạnh và đánh giá.

    "M như heo á.

    Mới hốc 1 cốc trà sữa xong mà đã đói."

    Đức Duy vui vẻ choàng tay qua vai hai người bạn.

    Ba người vui vẻ cười nói mà đi tới nhà hàng.

    Một tình bạn tuyệt đẹp.

    Tại nhà của các nam9, khi bọn họ đang ngồi uống trà trong phòng khách thì cánh cửa chính đột nhiên bị một lực rất mạnh làm mở ra, đánh cái 'uỳnh' vào tường khiến họ giật mình.

    "Ồ, là em à Hải Linh."

    Trường Sinh thấy đó là cô thì liền đi ra đón.

    "À vâng ạ, em xin lỗi vì đến không báo trước."

    Hải Linh mỉm cười, nũng nịu với bọn họ.

    "Sao trông em vội vàng vậy.

    Có chuyện gì sao."

    Bảo Khang quan tâm mà hỏi thăm ả.

    "Không có gì đâu ạ.

    Do em nhớ các anh quá thôi."

    Cô ta điều chỉnh lại cảm xúc rồi tự nhiên đi vào phòng khách như nhà mình.

    *Chết tiệt, cứ tưởng làm nu9 thì chinh phục phải dễ chứ.

    Tại sao độ hảo cảm của các nam9 với mình ngày càng giảm thế này.* ả tươi cười nói chuyện với các nam9 trong khi tay thì siết chặt, để trên đầu gối.

    Ở bên Đức Duy, cậu canh lúc mấy người bạn không để ý mà xem cam mini ở phòng khách.

    Cậu chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối thì nở một nụ cười mờ ám, tắt điện thoại và để úp xuống mặt bàn như thể hiểu ra gì đó.

    *Có lẽ cũng có người như mình.

    Thật thú vị.*
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 8


    Sau một buổi sáng đi chơi thì cả ba người cùng đã thấm mệt.

    Đức Duy lái xe về nhà, thỉnh thoảng lại liếc lên gương để nhìn chiếc túi to đùng ở ghế sau.

    Đó chính là một chiếc đàn organ phiên bản giới hạn, vô cùng xịn sò.

    Lúc nãy sau khi đi ăn, Thanh Pháp đã lôi Đức Duy về nhà mình và tặng cậu chiếc đàn đó như là quà khích lệ để cậu cố gắng trên con đường âm nhạc (nguyên nhân chính là bả không biết đánh đàn nên quăng luôn cho cậu để đỡ chật nhà).

    Đức Duy vui vẻ nhận món quà đó, biết ơn người bạn đã hết lòng ủng hộ cậu theo đuổi đam mê.

    Cậu về tới nhà, cất xe, đeo túi đàn vào lưng và mở cửa bước vào trong.

    Nhìn cảnh đám nam9 và nu9 đang nói chuyện thân mật khiến cậu không thể giấu được ánh nhìn khinh bỉ.

    "Em chào mọi người ạ."

    Đức Duy tiếp tục vào vai ngoan ngoãn, lễ phép chào mấy con người trước mắt.

    "Cậu đi đâu giờ mới về?"

    Hoàng Hùng lên tiếng hỏi nhưng lại mang tông giọng nhẹ nhàng hơn mọi hôm.

    "Em mới đi gặp bạn về.

    Mọi người đói chưa để em nấu cơm ạ."

    Đức Duy cười với các nam9 nhưng vẫn ném một ánh mắt cẩn trọng về phía ả nu9, cậu đang chờ xem cô ta sẽ làm gì.

    "Được rồi, cậu nấu đi.

    Nhớ nấu cho Hải Linh nữa nhé."

    "Vâng ạ."

    Đức Duy để túi đựng đàn vào góc phòng khách rồi nhanh nhẹn đi vào bếp. *Lại còn phải nấu cho hải cẩu ăn nữa, mình có phải nhân viên sở thú đâu.*

    *Quái lạ.

    Tại sao mấy tên này hôm nay lại nói chuyện dịu dàng với cậu ta thế.

    Dám cướp người của mình ư.

    Tôi sẽ không để yên cho cậu đâu, Hoàng Đức Duy.* Hải Linh liếc cậu cháy cả mắt và hành động của cô đã khiến Quang Anh để ý.

    Hải Linh thấy bản thân thể hiện thái độ rõ ràng quá liền quay lại gương mặt nai tơ, nói chuyện bình thường với các nam9.

    Cô ả để ý đến chiếc đàn mà Đức Duy vừa dựng ở góc phòng, tự nhiên lấy ra như đồ của mình.

    Các nam9 thấy vậy cảm thấy hơi khó chịu, bảo cô ả để lại chỗ cũ thì ả giãy lên, rơm rớm nước mắt.

    "Các anh không thương em nữa, ai lại tiếc một chiếc đàn rẻ rách chứ.

    Kiểu gì thì Duy chả cho em mượn."

    Hải Linh sau một hồi nũng nịu cũng khiến bọn họ mềm lòng.

    "Thôi được rồi, tuỳ em.

    Nhưng cẩn thận làm hỏng của Duy nhé."

    Quang Hùng thở dài đồng ý.

    "Vâng ạ."

    Tuy bày tỏ sự vui vẻ ra bên ngoài nhưng trong thâm tâm lại có cảm giác khó chịu và lo lắng, nói đúng hơn là sợ hãi, đang giày xéo ả. *Hôm nay hình như thằng Duy cứ lạ lạ, cộng thêm thái độ tử tế của bọn họ đối với nó khiến mình cứ thấy bất an.*

    Một lúc sau, Đức Duy cũng làm xong bữa trưa cho mấy người kia.

    Khi đi ra phòng khách, cậu cau mày khi thấy cảnh con ả kia đang dùng chiếc đàn mà Thanh Pháp đã tặng cậu.

    Đức Duy bình tĩnh tiến lại gần để móc mỉa cô ta.

    "Chị Hải Linh cũng biết chơi đàn ạ?"

    Cậu nở nụ cười công nghiệp hỏi cô ta.

    "Tất nhiên rồi.

    Hồi xưa chị cũng từng đi học đàn mà."

    Cô ả ra vẻ tự tin nhìn cậu.

    "Vậy chị đánh thử một bản nhạc đi."

    "Được thôi.

    Là em nói đấy nhé.

    Nghe xong đừng tự ti vì không bằng chị."

    Đức Duy chỉ mỉm cười đáp lại, để im cho cô ta đánh thử.

    Ả ra vẻ hiểu biết nhưng thực chất chỉ đánh được mấy bản đơn giản dành cho người tầm trung.

    "Xong rồi đấy.

    Liệu Duy có bằng chị không mà dùng cái mặt vênh váo đó."

    Cô ả tự kiêu, nói mà không thèm nghĩ.

    Đức Duy cũng trổ một phần tài nghệ cho ả xem.

    Cậu vô cùng tự tin vào bản thân có thể ăn đứt ả.

    Chẳng cần màu mè như Hải Linh, Đức Duy thể hiện ngay bản Sonate Ánh Trăng một cách vô cùng điêu luyện như thể một nghệ sĩ thực thụ khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

    "Theo như em thấy thì chị còn chưa bằng một cái móng tay của em đâu."

    Đức Duy vừa nhấc tay khỏi phím đàn thì liền quay ra mỉa mai ả.

    Ánh mắt và thái độ kiên quyết của cậu khiến ai cũng phải rùng mình.

    Hải Linh cắn chặt môi, tức giận nhìn cậu nhưng chẳng thể làm gì vì ả biết, mấy tên kia đã yêu thích cậu hơn rồi.

    *Chết tiệt, cậu ta cứ như một người hoàn toàn khác vậy.

    Mức độ yêu thích của mình lại giảm rồi.* Cô ả phẫn quá, chẳng nói chẳng rằng mà bỏ đi.

    "Tạm biệt chị Linh nha.

    Khi nào rảnh nhớ qua em dạy đàn cho."

    Đức Duy còn lịch sự chào tạm biệt khiến ả càng bẽ mặt hơn.

    Cậu thầm nghĩ *Đuổi được rồi, đỡ ngứa mắt."

    Nguyễn Trường Sinh: 30%

    Bùi Anh Tú: 31%

    Lê Quang Hùng: 30%

    Phạm Bảo Khang: 32%

    Trần Minh Hiếu: 35%

    Huỳnh Hoàng Hùng: 32%

    Trần Đăng Dương: 33%

    Nguyễn Quang Anh: 34%

    Đặng Thành An: 35%

    *Í chết.

    Mải dí ả trà xanh mà quên mất sự hiện diện của mấy tên này.* Đức Duy thấy thông báo thì quay qua nhìn những con người xung quanh.

    Hơn chục con mắt nghi vấn xen lẫn hứng thú đang nhìn chằm chằm vào cậu khiến Đức Duy rùng mình, đổ mồ hôi.

    "Nay bật mạnh thế cậu Duy."

    Quang Anh không giấu nổi sự hứng khởi mà lên tiếng đầu tiên.

    "Em nào dám.

    Có chút tài nghệ nên thể hiện tí thôi ạ."

    Đức Duy xấu hổ, cố gắng né tránh ánh mắt của mấy con người kia.

    "Coi bộ cũng ra gì phết đấy."

    Mấy tên còn lại cũng khen cậu.

    "Hì hì, cảm ơn các anh."

    Sau câu này của Đức Duy thì không khí lại im lặng.

    Cậu cảm thấy khá căng thẳng nên giục bọn họ vào dùng bữa chứ để lâu sẽ nguội.

    Mấy tên kia cũng nghe theo mà đi vào.

    Có vẻ càng mê bé Duy hơn rồi.

    Đức Duy do đã ăn no nên ngồi ngoài phòng khách lướt điện thoại, kiểm tra xem mấy thứ sáng nay cậu mua đã gửi đến nhà chưa.

    Do hơi mệt nên cậu đã thiếp đi trên sô pha.

    Mấy tên kia sau một lúc thì cũng ăn xong.

    Bọn họ rửa bát rồi đi ra phòng khách.

    Đập vào mắt họ là một cục bông đang chiếm trọn cái ghế mà say giấc.

    Mấy tên đó lại gần, vây xung quanh con người đang ngủ kia, sau đó thì quay ra nhìn nhau rồi nở một nụ cười mờ ám, vài tên chạy đi đâu đó.

    Một lúc sau thì thấy Thành An, Đăng Dương và Hoàng Hùng chạy lại, trên tay cầm bông tẩy trang và nước.

    "Bắt tay vào việc thôi anh em."

    Bọn họ túm tụm lại gần Đức Duy để làm gì đó trong khi nhỏ không hề hay biết mà vẫn ngủ ngon lành.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 9


    Sau khoảng 10 phút hì hục, xoá bỏ đi lớp trang điểm của Đức Duy trong sự nhẹ nhàng và yên tĩnh nhất có thể thì gương mặt thật sự của cậu đã hiện ra khiến các nam9 phải đứng hình và đỏ mặt.

    Đức Duy có gương mặt nhỏ nhắn, làn da mịn màng, trắng bóc, đôi môi căng mọng, hai má hởi ửng hồng do hanh khô với hàng mi dài, cong.

    Trông cậu bây giờ như thể một thiên sứ giáng trần, cảm giác chỉ chạm nhẹ lên khuôn mặt kia là nó sẽ vỡ vụn.

    Bọn hắn nhìn chằm chằm thân hình nhỏ bé đang ngủ kia mà trong đầu đầy nghi vấn rằng tại sao xinh đẹp như vậy lại phải che giấu đi.

    Một đoá hoa kiêu kì đang ẩn mình giờ mới được tìm thấy giữa vũng lầy.

    Nguyễn Trường Sinh: 45%

    Bùi Anh Tú: 47%

    Lê Quang Hùng: 46%

    Phạm Bảo Khang: 45%

    Trần Minh Hiếu: 47%

    Huỳnh Hoàng Hùng: 44%

    Trần Đăng Dương: 47%

    Nguyễn Quang Anh: 48%

    Đặng Thành An: 50%

    Đức Duy đang ngủ thì thông báo hảo cảm đã đánh thức cậu.

    Cậu từ từ ngồi dậy, dựa vào thành sô pha, ngáp một cái theo thói quen rồi mới mở mắt.

    Đang định đi lên phòng làm giấc nữa thì cậu giật nảy lên khi thấy 9 thằng chồng đang nhìn chằm chằm mình.

    "S-Sao các anh nhìn em thế ạ?"

    Đức Duy hỏi trong sự bối rối và hoảng loạn. *Lịt pẹ, mới ngủ dậy.

    Cứ như này chắc chết sớm.

    Bọn này định thủ tiêu mình à?

    Nên thủ tiêu chúng nó trước không nhỉ? .....*

    9 tên kia chứng kiến toàn bộ hành động của cậu từ nãy đến giờ mà chỉ biết im lặng cười, vẫn nhìn chằm chằm cậu khiến Đức Duy chỉ biết cười sượng trân.

    "Mặt em dính gì à?"

    Đức Duy hỏi nhưng không tên nào trả lời.

    "Các anh tránh ra cho em đi với."

    Không gian vẫn im lặng.

    "Các anh ơi."

    Đức Duy nói to hơn nhưng bọn kia vẫn chả nói gì.

    "...."

    "Chồng em đâu ạ?"

    Cậu không chịu nổi nữa mà nói một câu đầy ẩn ý khiến mấy tên kia giật mình.

    "Bọn tôi là chồng của cậu nè."

    Trường Sinh khó hiểu mà trả lời.

    "Đâu có phải đâu ạ."

    Đức Duy nhẫn nhịn mà trả lời.

    "Không phải bọn tôi thì còn ai vào đây nữa."

    Anh Tú cũng khó hiểu theo.

    "Chồng em bình thường chứ có câm điếc như mấy anh đâu."

    Cậu không chịu được sự ngu ngơ của mấy tên kia mà văng ra một câu thật với lòng khiến mấy tên chồng của cậu đứng hình.

    *Từ thời cha sinh mẹ đẻ chưa ai nói mình như vậy.* Quang Hùng sốc 1.

    *Anh em mình bị câm điếc à.* Đăng Dương sốc 2.

    *Cậu ta nói được lời như vậy á.* Thành An sốc 3.

    *....* Cứ như thế, mấy tên nam9 sốc không nói lên lời.

    Đức Duy liền nhân lúc đó mà chạy ra ngoài.

    Khi cánh cửa đóng sầm lại thì những con người trong phòng khách mới giật mình, định đuổi theo cậu nhưng khi ra khỏi cửa thì Đức Duy đã lái xe đi.

    *Có vẻ cậu thay đổi rồi, cừu nhỏ.* Mấy tên kia khi nhớ tới gương mặt của Đức Duy thì không khỏi hứng thú mà cười thầm.

    Cậu bên này vừa đi tới nhà riêng vừa đặt ra nhiều câu hỏi về thái độ và hành động bất thường của mấy tên kia.

    Cậu sau một lúc đã tới nơi.

    Đó là một căn nhà 2 tầng có thiết kế ấm cúng và không quá cầu kì, rất phù hợp với cá tính của Đức Duy.

    *Trông cũng được đấy.* Cậu hài lòng đi tham quan xung quanh căn nhà và tản bộ một lúc bên bờ hồ.

    Tuy nhiên cậu càng đi càng có cảm giác rất nhiều ánh mắt đang hướng về phía mình nên tức tốc chạy về nhà, chui vào phòng tắm để soi gương.

    *Rõ ràng là chưa tẩy trang mà.* Đức Duy nhìn thấy mặt mình không còn một lớp phấn, lại nghĩ tới thái độ của mấy tên chồng và những người đi đường thì cũng hiểu ra gì đó.

    *Haizzz, bất cẩn quá.* Cậu thở dài rồi cũng gạt phắt đi mà đi lên lầu tham quan căn nhà.

    Một lúc sau thì cậu cũng chọn được một phòng phù hợp, lắp các thiết bị cách âm, đồ dùng cần thiết để dùng làm phòng thu.

    Sau tầm 2 tiếng đồng hồ thì cậu đã xong và bắt đầu vào việc gây dựng lại sự nghiệp huy hoàng của mình ở kiếp trước.

    *Đầu tiên phải tiếp cận dần dần với công chúng trước.* Đức Duy liền lên mạng và tìm kiếm những bài hát đang thịnh hành phù hợp với màu sắc âm nhạc của cậu.

    Sau khi tìm được vài bài ưng ý thì cậu học sơ qua, tập đánh bằng đàn một chút.

    Cậu liền mở một live ở trên tiktok bằng nick mới tạo, lấy tên Captain boy, giấu mặt và cover lại những bài cậu mới tìm được.

    Với chất giọng trầm ấm cùng tài năng chơi nhạc cụ thượng thừa thì phiên live của Đức Duy chỉ sau 20 phút đã có gần 1k người xem.

    Bình luận của người xem ngày càng tăng, đa phần là khen và mong muốn cậu hát thêm những bài họ yêu thích.

    "Cảm ơn mọi người đã dành thời gian để theo dõi phiên live cũng như góp ý, nhận xét.

    Chân thành cảm ơn mọi người.

    Hẹn gặp lại vào tối mai."

    Sau một thời gian dài nhiệt huyết, Đức Duy nhìn lên đồng hồ thì thấy đã gần 22h.

    Cậu nhanh chóng thu dọn đồ đạc để trở về căn nhà chung với mấy tên chồng kia.

    *Kiểu gì 1 tuần nữa mà mình chả nổi tiếng.* Đức Duy đi về tới nhà và rón rén bước vào trong.

    Thấy không có ai thì cậu nhanh chóng vác cây đàn hồi chiều ở phòng khách rồi chạy nhanh lên tầng.

    Vào tới căn phòng quen thuộc, cậu mệt mỏi thả mình rơi tự do lên chiếc giường.

    Đức Duy lướt các trang trên mạng xã hội để tìm cảm hứng viết nhạc nhưng qua 30 phút vẫn chẳng thấy gì hay.

    Cậu từ bỏ và đi xuống nhà để kiếm gì đó ăn thì thấy một bóng người đen đang di chuyển ở trong phòng khách.

    *Hơn 23h rồi.

    Trộm à.* Đức Duy dè chừng nhìn đồng hồ, tay thủ sẵn con dao rọc giấy.

    Cậu nhân lúc cái bóng đó không để ý mà vòng ra sau hắn, nhanh thoăn thoắt mà khoá tay và ấn hắn xuống đất.

    "Aaaaaaaaa.

    Dừng lại.

    Là tôi đây mà."

    "Ể, anh là...."
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 10


    "Ể, anh là..."

    Đức Duy đứng hình khi nhìn thấy con người phía dưới mình.

    "Đặng Thành An, chồng em nè bé ơiiii."

    Thành An bất lực, bị Đức Duy giữ mà không nhúc nhích được tí gì.

    "Có chuyện gì thế thằng An."

    Mấy tên còn lại nghe thấy tiếng hét thì kéo nhau chạy xuống.

    Bảo Khang thò tay vào bật điện nhà bếp lên thì cả bọn thót tim khi thấy cảnh Thành An đang bị Đức Duy khoá chặt.

    Cậu hốt hoảng đứng thẳng dậy và thả tay ra khiến người đang bị giữ kia lao thẳng về phía trước, ngã cái oạch xuống sàn nhà rồi nằm im bất động.

    Đức Duy hoảng quá, vội vàng cúi xuống định đỡ Thành An dậy thì bị Quang Hùng nhập, vấp một cái rồi ngã đè lên người anh.

    *Cái gì đang diễn ra vậy.* Trong khi Đăng Dương chưa load xong thì những anh em còn lại đã nhanh nhảu chạy đến chỗ Đức Duy bị ngã để đỡ cậu lên.

    "Em sao không?"

    Hoàng Hùng lo lắng hỏi.

    "Có đau ở đâu không?"

    Quang Hùng cũng hỏi han cậu.

    "Dạ, em không sao đâu ạ."

    Đức Duy mỉm cười, đáp lại bọn họ. *Bọn này lật mặt nhanh thật.

    Mới hôm trước còn tương tác, chửi bới mà nay bày đặt quan tâm mình.

    Vẻ bề ngoài quan trọng đến thế sao.* Đức Duy bên ngoài thì vẫn giữ nguyên nụ cười nhưng bên trong thì đang ngẫm nghĩ sâu xa.

    Cậu bám vào người Trường Sinh để anh đỡ dậy.

    "Ờmm, mấy anh êi.

    Còn em nữa mà."

    Thành An đau đớn đứng dậy, liếc mấy ông anh của mình.

    Mấy tên kia giờ mới nhớ đến thằng em út mà chỉ biết cười sượng trân.

    Giờ họ mới để ý đến Thành An đang xoa xoa hai cổ tay đang nằn lên, đỏ ửng vừa bị Đức Duy giữ của mình.

    Bọn họ toát mồ hôi nhìn An đang đau đớn rồi quay ra nhìn cục bông nhỏ nhắn mà mình đang dìu dậy.

    *May cho thằng Hùng hôm qua tát ẻm mà chưa bị làm sao.* Mấy tên nam9 cứ nhìn em rồi lại nghĩ về tương lai của mình.

    "Sao m lại bị thế vậy An."

    Minh Hiếu còn chút lương tâm mà quay ra hỏi thăm thằng em.

    "Em biết thế nào được.

    Chuẩn bị đi ngủ mà khát nước nên xuống uống, đang định lên thì bị khoá luôn.

    Chả làm gì cả."

    Thành An nói với giọng ấm ức.

    "Tại sao em lại động thủ với nó vậy?"

    Anh Tú chỉ vào Thành An rồi quay ra hỏi Đức Duy.

    "Thì em định xuống kiếm gì ăn.

    Mà đèn bên ngoài chiếu vào mờ quá nên thấy 1 cái bóng đen đang làm gì đấy.

    Em tưởng trộm nên không bật đèn vì sợ hắn tấn công nên mới nhân lúc không để ý mà lao vào thôi.

    Em vô tội."

    Đức Duy nói một mạch như học thuộc văn mẫu, ra vẻ ngây thơ vô tội.

    "Có thế mà thằng An cũng phải hét lên.

    Yếu bóng vía quá."

    Quang Anh đứng một bên mà đánh giá.

    "Tự dưng bị tấn công thì ai chả giật mình."

    Thành An phản bác lại khiến mấy tên kia phải cạn ngôn.

    "Thôi mọi người lên phòng ngủ đi.

    Gần 23h30 rồi."

    Đức Duy thở dài xua đám kia đi.

    "Ơ, cho bọn anh ở đây tí."

    Bảo Khang tiến gần cậu mà ra vẻ nũng nịu.

    "Thế mai không lên công ti à?"

    "Ừ nhỉ.

    Quên mất ấy."

    "Hì hì, chúc Duy ngủ ngon nha."

    Sau khi mấy tên kia lên hết thì Đức Duy cũng nấu một bát mì, ăn nhanh rồi lên phòng.

    7h sáng hôm sau, khi đang say giấc thì chuông điện thoại cứ đổ liên hồi khiến Đức Duy phải tỉnh dậy để nghe.

    "Đứa nào mới sáng sớm đã gọi vậy.

    Không để người ta ngủ à."

    Cậu không thèm để ý người bên kia là ai mà xả cục tức trước

    "Bay lên họng với ai đấy con Zoi Thuý kia."

    "Ủa, chị Kiều làm gì mới sáng sớm đã gọi em vậy."

    Đức Duy nghe cách nói chuyện kia thì cũng nhận ra là ai.

    "M lập nick tiktok tên Captain Boy đúng không?"

    "Đúng rồi.

    Ủa, mà sao biết hay vậy?"

    "M đang nổi rần rần trên mạng á em.

    Sáng lên mạng xã hội thấy nhiều người nhắc nên xem thử video của bé nào đó ghi lại thì thấy giọng quen quen.

    Ai ngờ là con Zoi nhà mình thật."

    "Vậy hả trời.

    Em hot thật rồi hả?"

    "Không phải hot thường thôi đâu.

    Vài ông nổi tiếng còn vào khen m kìa."

    "Khét thế.

    Để em vào xem."

    "Oke.

    Tạm biệt cưng."

    "Pp chị Kiều."

    Đức Duy dừng cuộc gọi với Thanh Pháp xong thì liền lên ngay mạng xã hội để xem tin tức.

    Cậu khá bất ngờ khi mình chỉ cover lại mà cũng được yêu thích nhiều như thế.

    Phiên live của cậu được nhiều người ghi lại và lan truyền rộng rãi, cái tên Captain Boy cũng lên hot search.

    Nhiều người tò mò về danh tính của cậu bởi vì cậu chỉ để cam quay phần tay mình đang chơi nhạc cụ chứ không để mặt nên người duy nhất biết cậu là Thanh Pháp và có thể có cả Bảo Minh.

    Đức Duy vui vẻ vệ sinh cá nhân xong đi xuống dưới nhà.

    Mấy tên nam9 thấy cậu đi xuống thì cũng có chào hỏi nhưng cậu chỉ trả lời qua loa rồi phóng luôn ra ngoài.

    Đức Duy đi tới nhà Thanh Pháp thì gặp luôn Bảo Minh ở đó.

    Họ quay ra nhìn bộ dạng hớt hải của cậu thì không thể hiểu nổi

    "Anh em ơi.

    Tôi nổi tiếng rồi."

    Đức Duy vui quá, nói mà không nghĩ.

    "Ai chả biết.

    Bọn này còn biết trước rồi mà.

    Quên à ku."

    Bảo Minh ngán ngẩm nhìn cậu.

    "Ừ nhỉ.

    Mà vui quá luôn ấy."

    "Biết rồi ông tướng.

    Sang rủ bọn này đi ăn chứ gì."

    Sau câu nói của Thanh Pháp thì cậu gật gù.

    Cậu thực sự đang rất vui vì không nghĩ rằng mình lại nổi nhanh như vậy, theo kế hoạch của cậu thì gần nhất phải tầm 2 ngày nữa.

    Ba người lôi nhau đi ăn phở.

    Đang nói chuyện với nhau thì có một giọng nói từ sau lưng Đức Duy cất lên khiến cậu giật thót.

    "Cậu là Hoàng Đức Duy đúng không."

    "A-Anh Bray."

    Đức Duy quay lại, trước mắt cậu chính là người anh thân thiết với mình của kiếp trước, Trần Thiện Thanh Bảo.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 11


    Đức Duy sững sỡ, không thể tin rằng người vừa gọi mình chính là Thanh Bảo, người anh đáng kính mà cậu cứ ngỡ sẽ không bao giờ có thể gặp lại.

    Cậu ôm chầm lấy anh mà bật khóc vì xúc động khiến Thanh Bảo chỉ biết thở dài mà xoa lưng cậu.

    Thanh Pháp và Bảo Minh tuy chưa hiểu chuyện gì nhưng vẫn rất hoảng khi thấy Đức Duy khóc vì từ trước đến giờ dù có bị thương hay đau đớn đến mấy thì cậu cũng chỉ rơm rớm nước mắt chứ không khóc nấc lên như vậy.

    "Sao thế Duy.

    Khóc cái gì mà ghê vậy?"

    "Thôi đừng khóc nữa.

    Đàn ông con trai mà mít ướt thế."

    "Nín đi nhóc.

    Khóc nữa là không có hiphop đâu."

    Thanh Bảo thở dài.

    Cái cách mà anh an ủi Đức Duy khiến cho 2 người bạn của cậu nghĩ rằng anh đã nói câu đó rất nhiều lần đến ngán rồi.

    "Em có khóc thì vẫn hiphop."

    Đức Duy sụt sịt, đáp lại Thanh Bảo.

    Khoảng vài phút sau thì cậu cũng nín hẳn.

    Thanh Pháp và Bảo Minh dù không biết người đàn ông kia là ai nhưng lại vô cùng ngưỡng mộ anh vì chỉ cần một câu nói đã dỗ được con cừu khóc nhè kia.

    "Mà ông này là gì của m vậy, Zoi Thuý?"

    2 người kia cuối cùng cũng không thể giấu nổi sự tò mò mà lên tiếng hỏi.

    "A-À...

    ổng là.."

    Đức Duy ngập ngừng, chưa biết trả lời ra sao. *Chẳng nhẽ lại nói ổng là đàn anh kiếp trước của mình.*

    "Anh là Trần Thiện Thanh Bảo, anh họ của Đức Duy.

    Chắc các em là bạn của nó nhỉ?"

    Thanh Bảo nhanh trí trả lời hộ cậu.

    "Vâng, đúng rồi ạ.

    Rất vui được gặp anh."

    Thanh Pháp lịch sự trả lời, đáp lại cái bắt tay của Thanh Bảo.

    "Ổng tốt lắm chúng bay.

    Chỉ nghe danh thôi thì ai cũng biết ổng tốt bụng."

    Đức Duy nói câu để ghẹo Thanh Bảo, 2 người bạn biết ông anh này tốt bụng cũng rất vui, dễ kết thân rồi.

    "Sao biết t tốt bụng hay vậy?"

    Thanh Bảo vẫn chưa hiểu ẩn ý của Đức Duy mà hỏi lại.

    "Thì đọc tên anh là đã thấy THÁNH THIỆN rồi còn gì."

    Đức Duy nói xong thì lăn ra cười.

    Thanh Bảo cuối cùng cũng hiểu thì quay luôn ra cốc một cái đau điếng vô đầu khiến cậu im thin thít.

    "Anh ngồi xuống ăn cùng bọn em luôn cho vui."

    Bảo Minh hồ hởi mời anh ở lại.

    "À ok.

    Anh cũng chưa ăn gì."

    Thanh Bảo liền ngồi xuống với bọn họ rồi gọi cho mình một bát.

    4 người ăn xong, nói chuyện luyên thuyên một lúc rồi cũng đi về.

    Người anh kia đã đòi đi nhờ xe của Đức Duy nên cậu cũng đành chịu mà chở ổng.

    "Sao anh ở đây được hay vậy.

    Biết em bất ngờ lắm không."

    "Ờm thì.

    Nhóc biết là anh hay bị anti fan giở trò mà.

    Nhưng lần này thì bọn họ quá đà nên anh bị bay sang đây.

    Đang hoang mang đi xung quanh thì gặp được nhóc nên vồ tới luôn."

    Thanh Bảo cười cười nhìn Đức Duy.

    "Vậy anh cũng hẹo ở thế giới kia à?"

    "Chả thế.

    Mà đây là đâu vậy?"

    "Đây là thế giới tiểu thuyết á ông già."

    Đức Duy nói với giọng chán chường khi phải xuyên không.

    "Thế anh m là nhân vật chính chắc luôn."

    Thanh Bảo ngửa cổ lên trời mà cười há há.

    "Ông bị làm sao vậy.

    Ông chỉ vào vai quần chúng thôi."

    Cậu đánh giá khi nhìn qua người anh của mình.

    "Ơ chán thế.

    Nhóc là gì vậy?"

    Thanh Bảo thất vọng tràn trề.

    "Em là nam8 ẻo lả, chuyên xà nẹo các nam9."

    Đức Duy nói với gương mặt không cảm xúc.

    "Sao trái ngược với nhóc vậy."

    Thanh Bảo lại tiếp tục cười làm cho cậu không chịu được mà véo ổng một cái.

    "Anh có hệ thống hay nhiệm vụ gì không?"

    Đức Duy chuyển sang chủ đề khác.

    "Không, nhóc có à."

    "Vâng, con hệ thống bảo em cưa đổ các nam9."

    "Vãi ò.

    Mà khoan... các nam9....

    MẤY THẰNG LẬN Á."

    Thanh Bảo đã rất sốc, lo cho cái thân của thằng em nhà mình.

    "Khổ lắm chứ, sung sướng gì đâu.

    Mà nguyên chủ rất khổ nên em mới muốn giúp ấy chứ."

    "Oke, anh sẽ giúp nhóc."

    "Ông thì giúp được cái gì."

    "Đừng coi thường, thân phận của anh m ở đây là trùm mafia đấy,."

    Thanh Bảo nói với giọng tự hào

    "Uầy, khét đấy.

    Mà sao anh biết hay vậy?

    Xạo à?"

    Đức Duy nghi ngờ dò hỏi.

    "Lúc mới xuyên vào đây đọc được tin nhắn trong cái group gì ở điện thoại nên biết.

    Xạo làm chó."

    Thanh Bảo nói liền giơ điện thoại lên cho cậu xem để xác nhận.

    *Ông đúng là chó đầu đàn thật mà.* "Uầy, khét thế.

    Giúp em đi."

    Đức Duy vui vẻ vì thấy cuối cùng ông anh này cũng có ích.

    "Không gì là miễn phí cả."

    "Rồi ông muốn gì."

    "Cho ở nhờ đi, không biết nhà ở đâu cả."

    Thanh Bảo cười cười nhìn Đức Duy khiến cậu nổi da gà.

    "Thôi ông bớt bớt lại.

    Em có 2 nhà.

    Một là ở nhà riêng của em, hai là ở cùng em và mấy thằng nam9.

    Chọn đê."

    "Cái 2 chứ, ở riêng chán chết, ở chung cho dễ hành động."

    "Oke, chốt."

    Đức Duy nói xong thì vừa đúng lúc tới nơi.

    Hai người đi xuống xe rồi vào trong nhà.

    Cứ đinh ninh mấy tên kia đi làm hết, nhà không có ai thì cậu vừa bước vào đã gặp Quang Anh đang ngổi ở sô pha xem điện thoại.

    "Em chào anh ạ."

    Đức Duy lễ phép chào hắn.

    "Chào Duy, mới đi chơi về à?"

    Quang Anh nghe thấy tiếng của cậu thì cũng quay ra chào lại.

    Bất giác hắn cau mày khi nhìn thấy Thanh Bảo đi theo sau.

    "Ai kia?"

    "À, đây là anh họ của em, Trần Thiện Thanh Bảo.

    Ổng mới từ nước ngoài về, chưa có nhà ở nên em cho ở nhờ một thời gian."

    Đức Duy vui vẻ giới thiệu người anh của mình với tên kia.

    "Chúng tôi đã cho phép chưa?"

    Quang Anh liền tỏ vẻ khó chịu với việc đó.

    "Có sao đâu chồng, anh cũng nên rủ lòng thương với người vô gia cư chứ."

    Đức Duy chạy ra chỗ sô pha, giương đôi mắt cún con lên nhìn hắn mà nhõng nhẽo.

    Nguyễn Quang Anh: 55%

    "Thôi được rồi, chiều cậu lần này."

    Quang Anh cũng mềm lòng trước hành động của cậu.

    *Đù, chiêu này hiệu quả phết.* "Em cảm ơn ạ."

    Đức Duy chạy lại chỗ Thanh Bảo định kéo anh lên lầu.

    "Khoan đã, nhà làm gì còn phòng trống đâu."

    Quang Anh liền nhớ ra gì đó mà gọi cậu lại.

    "Ổng ở cùng phòng với em."

    "Để anh cậu ngủ phòng tôi đi."

    "Thế anh ở đâu?"

    Đức Duy nghiêng đầu thắc mắc.

    "Tôi ngủ với cậu."

    Quang Anh thản nhiên mỉm cười, giải đáp thắc mắc của Đức Duy.

    *Vãi chưởng các cháu ạ* "Dạ thôi ạ, thế thì phiền anh lắm."

    Cậu nói xong thì nhanh nhảu kéo Thanh Bảo lên phòng mình, để lại Quang Anh với vẻ mặt khá tiếc nuối.

    Lên đến phòng, cậu dặn dò Thanh Bảo đủ thứ rồi mới cho anh vào.

    "Ê nhóc."

    "Gì thế ông già?"

    "M dẫn anh đi lộn phòng à?"

    "Đâu, phòng em thật mà."

    Cậu vừa nói vừa chỉ vào cái biển có dòng chữ 'Hoàng Đức Duy' treo trước cửa

    "T nhớ m lộn xộn lắm mà.

    Sao phòng này sạch dữ vậy?"

    Thanh Bảo bất ngờ nhìn căn phòng sạch sẽ tinh tươm trước mắt.

    Kì lạ thật.

    Anh nhớ ở kiếp trước, Duy là một con lười chính hiệu, thuộc top những người bừa nhất Underdog nên phòng cậu gần như chỉ được dọn 1-2 lần một tuần, quần áo, giấy tờ, bút viết nằm rải rác khắp nơi.

    Có lần Thanh Bảo sang nhà Đức Duy chơi, nhìn cái phòng của cậu mà anh muốn đốt nên đã mất cả buổi sáng để dọn nó hộ cậu.

    "Ai rồi cũng sẽ khác mà.

    Anh lúc nào cũng nghĩ xấu về em.

    Biết thế cho ngủ ngoài đường."

    Đức Duy thở dài đi vào phòng.

    Thanh Bảo cũng xin lỗi rối rít và đi theo.

    "Sao nãy nhóc nói là mấy ông nam9 ghét nam8 lắm mà thằng dưới nhà có vẻ không như thế.

    Ngoại lệ à?"

    Thanh Bảo ngồi lên trên giường rồi thắc mắc.

    "Có đâu.

    Mới xuyên vào thằng nào cũng 0% hảo cảm.

    Giờ thì được một nửa rồi."

    "Thế nhóc tới đây được bao lâu rồi?"

    "Hôm nay là ngày thứ ba."

    "Ghê vậy sao.

    Chắc chả cần anh m giúp cũng xong được nhiệm vụ."

    "Không đâu, lúc đầu dễ thế thôi.

    Chị kế của nguyên chủ cũng là thanh mai trúc mã của mấy ổng khoảng một tuần nữa về rồi."

    Đức Duy thay quần áo xong thì cũng ngồi xuống cạnh Thanh Bảo.

    "Sao biết hay vậy.

    Nam8 có tài tiên tri à?"

    "Trước khi xuyên không em có đọc cuốn tiểu thuyết này nên biết."

    "Vậy hả, căng phết đấy.

    Mà nhóc có làm nghệ sĩ nữa không?"

    "Có chứ, đam mê khó bỏ."

    "Vậy cho anh làm cùng với.

    Ở đây chả biết làm gì, chán điên."

    "Cũng được, chiều em dẫn anh đến địa bàn của em."

    "Oke nghịch tử."

    Sau một hồi nói chuyện thì Đức Duy thấy hơi chán nên rủ Thanh Bảo xuống nhà làm bánh.

    Cậu định vào phòng khách hỏi Quang Anh có muốn ăn không để cậu làm dư ra nhưng hắn đã đi ra ngoài rồi.

    Thay vào chỗ Quang Anh ngồi lúc trước là Minh Hiếu đang cắm mặt vào cái máy tính xách tay, chắc đang làm việc.

    Đức Duy không để tâm nên vòng luôn ra phòng bếp.

    Làm được một lúc thì cậu thấy thiếu kem tươi nên nhờ Thanh Bảo đi mua.

    Anh cũng nghe theo và đi ra tạp hoá gần đó.

    Trong bếp chỉ còn Đức Duy đang trộn bột bánh.

    Minh Hiếu hoàn thành công việc của mình, đột nhiên nghe thấy tiếng động trong phòng bếp cũng đi vào xem.

    Vào tới nơi thì thấy hình dáng bé nhỏ của Dức Duy đang làm gì đó.

    "Đang làm gì vậy?"

    Minh Hiếu đi lại, vòng tay ôm eo cậu từ phía sau, cằm thì đặt lên đỉnh đầu của cậu.

    "Em chán quá nên định làm chút bánh."

    Đức Duy mỉm cười đáp lại hắn. *Sống với mấy thằng này chắc mình chết sớm.*

    "Cần tôi giúp gì không?"

    "Không cần đâu, anh cứ ngồi chơi đi ạ."

    Minh Hiếu cũng nghe theo cậu, ngồi ở chiếc ghế gần đó lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn chằm chằm cậu.

    Một lúc sau, trong khi Đức Duy đang tập trung nặn hình cho bánh thì Minh Hiếu đứng dậy và đi từ từ về phía cậu, nâng cầm cậu lên đối diện với mặt mình.

    "Có chuyện gì thế ạ?"

    Bé Zoi Thuý bị tiếp cận bất ngờ, mở đôi mắt to tròn, long lanh của mình nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.

    Minh Hiếu chẳng nói chẳng rằng mà cúi xuống hôn lên đôi môi căng mọng của Đức Duy khiến cậu xịt keo.

    *CÁI GÌ VẬY TRỜI!!!.* Nội tâm của cậu gào thét, cố gắng thoát khỏi nụ hôn sâu của Minh Hiếu nhưng lực tay lại trở nên yếu bất thường.

    Sau một lúc thì hắn cũng tha cho bờ môi nhỏ bé của cậu.

    Đức Duy tay vẫn bám chặt vào áo của Minh Hiếu, thở hổn hển.

    Trần Minh Hiếu: 57%

    *Cũng ngọt nhỉ.* Minh Hiếu nhìn chằm chằm vào gương mặt đỏ ửng của Đức Duy và mỉm cười đầy hứng thú.

    Nụ hôn mới kết thúc thì cả hai đồng thời quay lại khi nghe thấy tiếng hét ở cửa.

    Mấy tên nam9 kia vừa về tới nhà đã chạy ngay tới chỗ phát ra âm thanh "Áaaaaaaa..." chói tai.

    Đến trước cửa phòng bếp, họ thấy cảnh Minh Hiếu đang bị nắm tóc còn Đức Duy thì đứng quay lưng lại, ôm mặt đầy xấu hổ.

    --------------------------------------------------------------------

    Đoán xem ai hét đi mọi người :3
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 12


    Khoảng 30 phút trước, Thanh Bảo sau khi được Đức Duy nhờ đi mua kem tươi thì nhanh chóng chạy ra tạp hoá gần đó để mua.

    Anh phân vân không biết phải chọn vị gì nên nhanh trí vơ hết cả dãy luôn cho kịp thời gian.

    Thanh Bảo tính tiền xong thì vội vàng chạy về để trông thằng nghịch tử kia, anh sợ chỉ rời mắt một lúc là cậu sẽ làm cho đống bột bánh bung bét còn phòng bếp thì khói mù mịt.

    Thanh Bảo bước vào cửa nhà còn phải thay dép, gấp gọn áo khoác như Đức Duy dặn nên mất một chút thời gian.

    Xong xuôi thì anh cầm theo 2 túi kem tươi siêu to rồi tung tăng chạy vào bếp.

    "Anh m về rồi đây.

    Đợi lâu kh..."

    Thanh Bảo đang tươi cười hớn hở thì nụ cười đột nhiên tắt ngóm, xịt keo cứng ngắc khi thấy nhóc Duy bé xinh nhà mình mới vừa bị thằng cha to con nào đấy cưỡng hôn.

    "Áaaaaaaaaa....."

    "Ể.

    Anh Bảo về rồi à?"

    Đức Duy bị chú ý bởi tiếng hét kinh thiên động địa của Thanh Bảo, âm thanh đã thức tỉnh cậu khỏi sự mê man sau nụ hôn mãnh liệt của Minh Hiếu.

    Thanh Bảo liền lao ngay về phía 2 con người trong bếp không chút chần chừ.

    "Ủa, anh là a...."

    Minh Hiếu thấy người con trai lạ mặt kia thì thắc mắc, chưa hỏi hết câu thì Thanh Bảo đã lao tới.

    Mấy tên kia mới về tới nhà, nghe thấy tiếng hét chói tai, vội vàng chạy vào phòng bếp thì thấy cảnh Minh Hiếu đang bị Thanh Bảo nắm đầu còn Đức Duy thì đứng một chỗ mà dùng 2 bàn tay che đi khuôn mặt đỏ bừng của mình.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Anh cả Trường Sinh là người bình tĩnh nhất, đi vào can ngăn con người đang nắm đầu thằng em của mình.

    "Sao thế Đức Duy?"

    Anh Tú thì chạy ra hỏi han Đức Duy - người đang vô cùng xấu hổ ngay lúc này.

    Hoàng Hùng, Bảo Khang và Đăng Dương đi vào chỗ ông anh cả, cố gắng kéo Thanh Bảo ra khỏi người Minh Hiếu, còn Quang Anh, Thành An và Quang Hùng thì ra chỗ ông anh 2.

    Sau một hồi vật lộn thì ta thấy được cảnh 3 con người nãy mới trong bếp mà giờ đã phải đứng thành hàng ngang ở ngoài phòng khách, sắp bị tra khảo.

    "Câu hỏi đầu tiên: Người này là ai và tại sao lại ở đây?"

    Trường Sinh chỉ tay vào Thanh Bảo, khó chịu vì có người lạ làm loạn trong nhà mình.

    "Tôi là Trần Thiện Thanh Bảo và là anh họ của Duy.

    Tôi mới từ nước ngoài về, chưa có nơi ở nên đành nhờ Đức Duy và em ấy cũng đã đồng ý."

    Thanh Bảo nói mạch lạc, súc tích như văn mẫu.

    Trường Sinh sau khi nghe câu trả lời từ anh thì quay ra nhìn Đức Duy và chỉ dời ánh mắt ra chỗ khác khi nhận được cái gật đầu từ cậu.

    "Được rồi.

    Câu hỏi thứ hai: Tại sao cậu lại đánh thằng Hiếu?"

    Trường Sinh nhìn Thanh Bảo và chỉ tay về phía Minh Hiếu.

    Mấy tên còn lại cũng muốn nghe câu trả lời cho sự nghi vấn nãy giờ của họ.

    "Sao em biết được.

    Ổng mới đi mua gì đó về, vào tới bếp thì hét lên rồi chạy lại nắm đầu em."

    Minh Hiếu nói bằng giọng oan ức.

    "Ê, rất ê nha.

    M kể thiếu rồi em trai.

    Anh đây đi về thấy m đang CƯỠNG HÔN Duy nhà anh nên mới tức ấy chứ."

    Thanh Bảo quay ngoắt sang lườm Minh Hiếu khiến hắn chỉ biết gãi đầu e thẹn, bẽn lẽn như gái mới về nhà chồng.

    Mấy tên kia nghe xong thì đồng loạt hướng ánh mắt giết người về phía người anh em đang cười hề hề đứng trước mặt.

    "Thật không Đức Duy?"

    Quang Hùng quay qua hỏi cậu.

    Ngay khi Duy gật nhẹ một cái thì Minh Hiếu bị mấy người kia lôi xuống ghế.

    Cả bọn chụm đầu lại thì thầm gì đó.

    "Thế nào?"

    Hoàng Hùng hỏi đầu tiên.

    "Thế nào là thế nào?

    Cái gì thế nào mới được?"

    Minh Hiếu tự dưng đơ ra hỏi lại, chưa hiểu gì thì lại bị Hoàng Hùng cốc phát vào đầu.

    "M khờ như thằng Dương rồi đấy."

    Hoàng Hùng chán ngán mà phán xét.

    Đăng Dương tự nhiên bị nhắc tên mà thấy oan ức, buồn của Dương.

    "M hôn Duy thấy như nào?

    Ý nó là vậy."

    Bảo Khang thở dài nhìn Minh Hiếu.

    Cuối cùng con người kia cũng hiểu ra mà "Àaaa" một cái.

    "Ngon tuyệt vời luôn đấy anh em.

    Nó mềm, nó căng mà nó còn ngọt ngọt.

    Nói chung là hết nước chấm, hơn nhỏ Hải Linh nhiều.

    Em hôn mà giờ vẫn thấy phê."

    Minh Hiếu kể lể, tự hào khoe khoang với anh em như thể phát hiện ra bảo vật.

    "Thật luôn?"

    Quang Anh nghe xong thì tưởng tượng ra gì đó mà nuốt nước bọt ực một cái.

    "Ai rảnh mà đùa mấy người."

    "Em cảm thấy không tin tưởng được ông Hiếu.

    Để em kiểm tra cho."

    Thành An nghe kể cũng muốn thử, định lao luôn ra chỗ Đức Duy.

    "M nghĩ định đi đâu vậy em, ai ăn mảnh thế."

    Thành An đang tính chạy ra thì bị Đăng Dương giữ lại.

    "Nhưng ông Hiếu được mà."

    Thành An giãy nảy lên, cố gắng chạy đi nhưng không thành.

    "Thằng Hiếu không có anh em ở đấy đã đành.

    Giờ trước mặt bọn này mà m còn làm thế hả em."

    Anh Tú cau mày nhìn thằng em út tăng động nhất nhà kia.

    Cả bọn kết thúc cuộc trò chuyện, vừa quay ra đã thấy Đức Duy và Thanh Bảo ngồi ăn bánh, nhìn họ với ánh mắt đánh giá, khinh vô cùng.

    "Mọi người nói chuyện xong rồi có muốn ăn bánh không?

    Em với anh Bảo mới làm nốt xong."

    Đức Duy đẩy một đĩa bánh sang gần chỗ mấy tên kia.

    Bọn họ mới cắn thử một miếng đã tấm tắc khen.

    Đức Duy tiếp tục sĩ, cậu biết mình làm gì chả đỉnh.

    Chỉ 10 phút sau là 2 đĩa bánh to đùng cũng hết sạch.

    Đức Duy nghĩ ăn này đủ no rôi, đồng hồ cũng chỉ hơn 7h30 nên xin phép mấy tên chồng đi ra ngoài và không quên kéo cả Thanh Bảo theo.

    "Đi đâu vậy nhóc?"

    Thanh Bảo ngồi lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi.

    "Đến nơi em dùng để làm nhạc."

    Đức Duy vui vẻ nói với anh về địa điểm sắp tới.

    Sau một lúc thì cả hai cũng tới căn nhà riêng của cậu.

    Đức Duy mở cửa nhà rồi dẫn Thanh Bảo lên tầng.

    Cả hai dành hơn 1 tiếng để viết bài nhạc.

    Sau khi đàn, hát thử xong xuôi thì Đức Duy mở điện thoại để tiếp tục live.

    Ngay lập tức phiên live của cậu đã có hơn 2k người xem.

    "Chào mọi người, Cáptain Boy đã quay trở lại rồi đây."

    Đức Duy cười khúc khích chào khán giả.

    'Chờ mãi mới thấy anh live.' 'Nay live muộn hơn hôm qua á.' 'Nay hát bài gì vậy Cap' ....

    "Mọi người ơi, hôm nay mình rủ thêm một người anh của mình nữa."

    Đức Duy vui vẻ đưa máy tới gần Thanh Bảo.

    "Xin chào, tôi là Bray."

    Anh chào tất cả người xem và phiên live như bùng nổ.

    'Đúng là anh của Captain Boy, nghe dễ thương như nhau.' 'Chắc hai anh em đẹp trai dữ lắm.'....

    Đức Duy và Thanh Bảo live những ca khúc mới hơn hôm qua.

    Lượt xem ngày càng tăng cao.

    2 người kết thúc bằng bài hát mà họ tự sáng tác và tất cả người xem đều yêu thích nó.

    Có lẽ vài ngày nữa sẽ viral.

    2 người chào tạm biệt người xem, cùng nhau đi xuống tầng dưới để về nhà của mấy tên nam9.

    "Khoan, anh có nghe thấy gì không?"

    Đức Duy đang đi thì khựng lại, nhìn sang Thanh Bảo.

    "Có gì đâu."

    Thanh Bảo khó hiểu nhìn thằng em của mình.

    "Anh nghe kĩ thử xem."

    Anh thấy ánh mắt chắc chắn của Đức Duy thì cũng im lặng nghe thử và hình như có một âm thanh 'lạch cạch' nhỏ trong phòng khách.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 13


    "Chẳng lẽ là trộm."

    Đức Duy thì thầm với Thanh Bảo.

    "Nãy đóng cửa chưa."

    Thanh Bảo hỏi lại cậu.

    "Chắc chắn đóng rồi."

    "Thế thì làm gì có ai vào được."

    "Thôi kệ đi, dưới nhà có cái gì đâu mà lấy.

    Chẳng nhẽ trộm nhấc luôn bộ sô pha à."

    Sau câu nói để tự an ủi của Đức Duy thì hai anh em cũng bước tới phòng khách.

    Sau khi mở đèn lên thì cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

    "Có con mèo mà cũng làm quá lên."

    Thanh Bảo trách nhẹ Đức Duy rồi tiến lại gần để nựng bé mèo trắng đang ngồi trên sô pha.

    Cậu cũng đi lại chỗ đó, quan sát còn mèo rồi lại quay ra nhìn thấy cánh cửa sổ đang mở hé. *Chắc nó chui vào từ đường đó.*

    "Hay mình nuôi nó đi Duy.

    Trông cưng dễ sợ."

    Thanh Bảo nhấc bé mèo lên và nhìn như muốn nhai luôn đầu nó.

    "Thôi, em nghĩ là không cần đâu."

    Đức Duy đáp lại một cách bình thản.

    "Không ngờ nhóc vô tâm vậy, nghĩ sao mà bỏ rơi được bé mèo dễ thương này.

    Đức Duy anh biết đâu như vậy....."

    Thanh Bảo lải nhải một tràng, mong muốn Đức Duy nuôi con mèo .

    "Nhưng đây là mèo nhà hàng xóm mà."

    Cậu thở dài nhìn ông anh của mình đang đờ ra rồi chỉ tay sang căn nhà bên phải qua cửa sổ.

    "Hê hê, ai biết đâu."

    Thanh Bảo cười ngượng ngùng.

    "Anh sang trả mèo đi, để em ra khởi động xe."

    Đức Duy nhìn đồng hồ đã gần 23h thì giục ông anh của mình nhanh nhanh để còn về ngủ.

    Thanh Bảo cũng nghe theo và chạy sang nhà bên.

    "Chủ nhà ơi, tôi sang đưa mèo ạ."

    Thanh Bảo vừa gọi vừa gõ cửa.

    Rất nhanh sau đó đã có người đi ra.

    "Có chuyện gì vậy?

    Ồ, con mèo nhà tôi tìm nãy giờ không thấy.

    Cảm ơn cậu nhé."

    Người đàn ông kia nhận lại con mèo của mình.

    "Không có gì đâu ạ."

    Thanh Bảo nhìn thấy chàng trai kia hình như cũng khá trẻ nhưng có vẻ hơn tuổi anh.

    "Cậu mới chuyển tới đây à.

    Tôi sống ở đây lâu rồi nhưng chưa nhìn thấy cậu bao giờ."

    Người kia tò mò hỏi Thanh Bảo.

    "À không ạ.

    Em tới nhà đứa em chơi thôi."

    Anh liền chỉ tay sang căn nhà của Đức Duy ở bên trái.

    "Vậy ra cậu là anh của Đức Duy."

    "Đúng vậy."

    Hai người cứ nói chuyện mà không để ý Đức Duy đang đi tới.

    "Sao chậm thế ồng già, đợi mãi chả thấy người đâu."

    Đức Duy đang phàn nàn với Thanh Bảo thì nhìn sang người hàng xóm của mình đang đứng ở cửa.

    "Ô, chào anh Thế Anh.

    Lần trước cảm ơn anh nhiều nhá."

    "Cảm ơn gì vậy?"

    Thanh Bảo tò mò quay qua hỏi thằng em của mình.

    "À, hôm trước em chuyển đồ vào nhà nên anh ấy sang giúp em."

    Đức Duy vui vẻ kể lại cho anh mình.

    Cậu cũng giới thiệu 2 người với nhau.

    Theo như Thanh Bảo được biết thì người hàng xóm tốt bụng đã giúp thằng em mình là Bùi Thế Anh, hơn tuổi mình.

    Đức Duy cũng nhanh chóng lôi ông anh mình ra xe để về.

    "Ê, thấy ổng cũng đẹp trai á nhóc.

    Gu anh."

    Thanh Bảo hớn hở nói cho Đức Duy.

    "Em thấy anh ấy có vẻ cũng để ý anh đấy.

    Em cho số này."

    Đức Duy vừa lái xe vừa bấm vào danh bạ, chìa số cho Thanh Bảo để anh lưu vào.

    Tầm 15 phút thì hai anh em cũng về tới nơi.

    Cả hai rón rén đi lên phòng, Sau khi vệ sinh cá nhân, Thanh Bảo và Đức Duy cuối cũng cũng có thể kết thúc một ngày dài đằng đẵng trên chiếc giường êm ái.

    Sáng hôm sau, Đức Duy tỉnh dậy sau khi nghe thấy tiếng báo thức từ điện thoại.

    Cậu tắt chuông, gọi con người đang ngủ nướng bên cạnh dậy bằng một cái đập vào bắp tay rồi đứng dậy vô nhà tắm và thay quần áo.

    Xong xuôi, Đức Duy đi xuống dưới tầng và bắt gặp nu9 Hải Linh đang ở đây.

    *Nhỏ này mới sáng sớm đã sang đây làm gì không biết.* Đức Duy nhìn thấy ả thì cũng có đôi chút khó chịu, tính toán cách để tống ả khỏi cái nhà này vĩnh viễn. *Lại còn ve vãn chồng mình nữa.

    Ngứa mắt thật*, Hải Linh không để ý đến Đức Duy đang đi xuống mà vẫn xà nẹo mấy tên kia nhưng bọn họ cũng chỉ ậm ừ, không thèm để ý đến ả mà tập trung hết vào màn hình TV trước mặt.

    *Chậc, sao mình mới không ở đây 1 hôm mà độ hảo cảm đã bớt đi nhiều rồi.* Ả nghiến răng, vẻ rất tức khi công sức bao năm tháng của ả sắp đổ sông đổ bể.

    "Chị Hải Linh nay sang nhà em sớm vậy?"

    Đức Duy tỏ vẻ vô hại tiến ra chỗ phòng khách.

    "Tất nhiên rồi, các anh ấy rất cần sự quan tâm của chị mà."

    Hải Linh quay ra nhìn cậu nở một nụ cười giả tạo.

    "Tôi có bảo cô như vậy bao giờ" Bảo Khang liền gạt bàn tay của ả ra khỏi người mình.

    "Ơ nhưng trước anh Hùng có bảo mà."

    Hải Linh nũng nịu trước mặt bọn hắn.

    "Hùng nào chứ làm gì có phải tôi."

    Cả Hoàng Hùng và Quang Hùng đều phát ớn, lạnh lùng trả lời ả.

    "Các anh vào bếp một lúc nhé.

    Êm có chuyện muốn nói với chị Hải Linh."

    Sau khi Đức Duy nói thì bọn họ đều đứng dậy, nghe lời cậu và kéo nhau vào bếp.

    Đức Duy khoái chí, nhìn sang phía ả đang giận dữ.

    "Tôi thắng rồi."

    Đức Duy nhìn ả với vẻ mặt đắc thắng, nở một nụ cười khiêu khích với Hải Linh.

    "Có vẻ như m không còn là thằng nhãi lúc trước nữa.

    M là ai?"

    Hải Linh tức quá bèn hỏi luôn thắc mắc của mình.

    "Ấy ấy, sao phải căng thế bà chị.

    Tôi vẫn là Hoàng Đức Duy thôi."

    Đức Duy trả lời ả với giọng đùa cợt.

    Ả nghe điệu bộ của cậu chỉ tức quá, không thèm suy nghĩ mà lao tới, giơ tay định tát Đức Duy nhưng cậu đã dễ dàng đỡ kịp.

    "Có vẻ độ hảo cảm thấp quá nên chị mất kiểm soát rồi ha."

    Đức Duy nhìn ả với ánh mắt thương hại.

    "S-sao m....Độ hảo cảm ư?

    L-Lẽ nào m cũng...."

    Hải Linh kinh ngạc trước lời nói của cậu.

    "Bingo, bà chị đoán đúng rồi đấy."

    Đức Duy mỉm cười , thả tay ả ra và để lại một vệt lằn trên ấy.

    "M cũng xuyên không tới đây, tại sao lại phá chuyện của t."

    Hải Linh từ tức giận chuyển qua nghi ngờ mà hỏi cậu.

    "Ai thèm phá, chị thấy tôi đã động gì vào chị chưa, bao lần chị hành hạ nguyên chủ của tôi rồi đấy.

    Có mà do chị thiếu iodine thì có."

    Đức Duy vẫn thản nhiên nhìn ả.

    "T phải giết m."

    Hải Linh chính thức mất kiểm soát, tiếp tục lao tới chỗ Đức Duy.

    Cậu vẫn bình tĩnh né sang một bên, lấy chân đạp vào sau đầu gối khiến ả chúi người về phía trước mà ngã khuỵ xuống.

    "Tôi tha cho chị lần này đấy nhé."

    Đức Duy nắm tóc của Hải Linh mà giật đầu ả lên, nhìn ả với ánh mắt sắc lạnh khiến ả giật mình.

    "Hình như chị theo tôi nhớ không nhầm thì cũng là một tiểu thư danh giá nhỉ?

    Nhưng nếu mà còn tiếp tục tiếp cận tôi hay chồng tôi ấy..."

    Đức Duy vừa nói vừa lấy chiếc điện thoại trong túi ra, giơ những bức ảnh ả đi cặp kè với mấy ông già đưa ra trước mặt cho ả xem.

    "Thì ngay hôm sau những bức ảnh này sẽ được cả nước biết đấy.

    "

    Đức Duy nở một nụ cười ma quái khiến ả rợn người, sợ hãi mà chạy thẳng ra khỏi nhà.

    Đức Duy cũng đi theo, vẫy tay chào Hải Linh.

    "Tạm biệt chị nhé.

    Hẹn ngày không gặp lại."

    Cậu nói xong cũng thở dài đi vào trong nhà *Mới sáng sớm đã gặp phải cái thứ gì đâu.* Đức Duy mới quay lại thì thấy có 9 cặp mắt đang chòng chọc nhìn vào mình.

    *Thú vị đấy!*

    Nguyễn Trường Sinh: 62%

    Bùi Anh Tú: 63%

    Lê Quang Hùng: 62%

    Phạm Bảo Khang:62%

    Trần Minh Hiếu: 65%

    Huỳnh Hoàng Hùng: 63%

    Trần Đăng Dương: 64%

    Nguyễn Quang Anh: 65%

    Đặng Thành An: 64%

    -------------------------------------------------

    Mai thuyết trình mà con bạn còn ốm, pp nó chưa làm xong thì phải làm sao 😀
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 14


    *Mấy tên này nhìn thấy hết rồi nhỉ?

    Có sao không ta?* Đức Duy nuót ực một cái, hơi lo lắng mà đưa mắt lên nhìn mấy người kia nhưng bọn họ chẳng hề nói một câu nào, chỉ nhìn cậu và nở nụ cười thích thú khiến cậu nổi da gà.

    "E-Em xin phép lên phòng ạ."

    Đức Duy rón rén định luồn qua kẽ hở giừa bọn họ mà đi ra chỗ cầu thang.

    Mới chạy được 2m thì cậu đã bị một cánh tay giữ cổ áo lại nên theo quán tính mà ngửa người về sau. *Thôi bỏ mom, mấy tên chồng gia chưởng chắc sắp giở trò rồi.* Đức Duy khóc ròng trong lòng.

    "Nãy mới hổ báo lắm mà vợ.

    Sao giờ lại chạy đi đâu vậy" Quang Hùng kéo Đức Duy lại và vòng tay ra giữ khiến cậu chẳng thể làm gì được.

    "Thú vị thật.

    Con người này của cậu là lần đầu tiên tôi thấy đấy."

    Bảo Khang giành lấy Đức Duy từ Quang Hùng và kéo về phía mình.

    "Có vẻ 2 năm qua tôi nhìn lầm cậu rồi.

    Dễ thương như này cơ mà."

    Hoàng Hùng nâng cằm Đức Duy lên, định giở trò như Minh Hiếu hôm qua.

    "Đức Duy, nhỏ bạn nhóc gặp chuyện rồi, phải đi ngay thôi."

    Thanh Bảo hớt hải chạy ra chỗ Đức Duy và kéo tay cậu chạy vụt ra khỏi cửa khiến mấy tên đang vây xung quanh cậu ngơ ngác và tiếc nhất là Hoàng Hùng, đồ ngon dâng tận miệng rồi mà không húp được.

    "Có chuyện gì vậy anh?"

    Đức Duy bị Thanh Bảo kéo vào xe đột ngột thì cũng ngơ ra hỏi lại anh.

    "Có gì đâu.

    Thấy nhóc đang gặp nguy hiểm nên anh giải vây cho."

    "Vậy hả, cảm ơn anh nhiều lắm."

    "Cái thái độ gì thế?

    Không đàng hoàng được à?

    Anh mà không vào giúp là nhóc hết cứu rồi đấy."

    "Biết rồi ông già.

    Cảm ơn nhiều.

    Xứng đáng nhận giải người anh tâm lí của năm."

    Đức Duy miễn cưỡng nói lại câu cảm ơn.

    Thanh Bảo thấy có thông báo tin nhắn tới liền lấy điện thoại ra.

    "Ê nhóc, cái ông Thế Anh hôm qua ấy."

    "À vâng, ổng làm sao?"

    "Lúc nãy nhắn tin chào hỏi ổng một chút, giờ ổng rủ đi chơi rồi này."

    Thanh Bảo giơ điện thoại lên cho thằng em mình xem.

    "Á đù, ghê thật đấy.

    Chắc ngày kia cưới luôn.

    Nhớ gọi em nha."

    Đức Duy bất ngờ về sự nhanh nhẹn của cặp đôi này, mới gặp nhau một lần, nói chuyện với nhau một tí mà đã đi chơi rồi. *Ông Thế Anh kia cũng không phải dạng vừa.*

    "Nhóc đưa anh đến đường xyz nhé."

    "Làm gì vậy?"

    "Trụ sở của anh.

    Mới sáng mở mắt ra nghe tin mấy thằng nhãi mới vào lục đục vói nhau.

    Giờ mới phải tới xử lí."

    "Được thôi.

    Mệt mỏi nhỉ."

    Đức Duy tự dưng thấy ông anh mình cũng tội.

    "Giỏi nó khổ lắm chứ."

    Thanh Bảo làm vẻ mệt mỏi, đưa tay lên trán rồi thở dài.

    Đức Duy liếc sang, phán xét nặng nề rồi cũng tập trung vào việc lái xe của mình.

    Sau khi chở Thanh Bảo đến nơi thì Đức Duy cũng đi khám phá xung quanh thành phố nơi cậu đang sống và sau mấy tiếng đi loanh quanh, cậu tìm được một view hồ ngắm cảnh tuyệt đẹp, yên bình, thơ mộng và đặc biệt rất vắng vẻ.

    Đó là một nơi rất thích hợp để Đức Duy có thể làm nhạc và nghỉ ngơi nhưng muốn tới đó phải đi qua một khu rừng cây nhỏ và đường rất gồ ghề, khó đi.

    Một lúc sau thì cậu cũng thấy đói.

    Sau khi đi mua một cái bánh kẹp và hộp sữa cho bữa trưa, cậu lấy giấy bút trên xe và quay lại hồ nước lúc trước.

    Cậu liền nhanh chóng đăng bài lên trang cá nhân mới lập của mình trên instagram.

    ------------------------------------------------------

    Captain Boy

    Lững lờ mây trôi, hồ nước biếc

    Ngẩn ngơ anh viết khúc nhạc tình.

    Phát hiện cảnh chill.

    Captain Boy đang sáng tác ca khúc mới.

    Hẹn các bạn Cừu tối mai nha!

    Nhớ chờ tớ đó!!!!

    11 120 lượt thích

    712 bình luận

    Cừu Cạp Cạp: Hóng quá Cap ơiiii.

    Nhanh đến ngày mai đi trời.

    -->Captain Boy: Nhớ 8h nha bé.

    -->Cừu Cạp Cạp: OMG!

    Ảnh gọi tui là bé kìa.

    Pháp Kiều: Nó có chỗ đẹp mà không rủ mình kìa Coolkid.

    -->Coolkid: Ăn mảnh hả m.

    -->Captain Boy: Có đâu.

    Mới tìm được lúc nãy chứ bộ.

    Mai dẫn ra nha.

    Vợ Captain Boy: Ủa, anh ở thành phố A phải hong?

    -->Captain Boy: Đúng rùi á.

    -->Vợ Captain Boy: Nhà bà em ở đó luôn nè.

    Mai em lùng cả thành phố tìm Cap.

    ........

    --------------------------------------------------------

    Đức Duy bỏ điện thoại vào túi và bắt đầu viết nhạc.

    Sau khoảng 2 tiếng đồng hồ thì cậu cũng có thể hạ bút xuống, hoàn thành xong ca khúc mới của mình.

    Cậu thu dọn đồ đạc, uông nốt hộp sữa và đứng dậy đi ra xe.

    Đang chuẩn bị đi thì cậu nhận được cuộc gọi từ Thanh Bảo.

    "Ê nhóc, anh đi chơi với Thế Anh rồi nên về hơi muộn một chút nhé."

    "Anh định mấy giờ về?"

    "Khoảng 9h."

    "Em cũng đang đi chơi rồi.

    Chắc về muộn hơn anh đó."

    "Anh về nhà kia một mình cứ ấy ấy thế nào í."

    "Hay anh sang nhà riêng của em.

    Chìa khoá dự phòng ở gốc cây sau nhà ấy.

    Hoặc không thì sang luôn nhà ông Thế Anh cũng được."

    "À oke.

    Tạm biệt nhóc nha."

    "Tạm biệt ông già.

    Có tiến triển thêm bước nào thì kể em nha."

    *Giờ về nhà của mấy ông kia hay nhà riêng thì cũng chán chết.* Đức Duy quăng điện thoại sang ghế phụ rồi lái xe đi. *Chắc đi mua tí đồ lặt vặt nhỉ.

    Vẫn khá sớm.* Cậu liền đi ngay tới siêu thị gần đó, lựa một đống đò ăn vặt rồi nhét chật ních cốp xe.

    *Hay đi bar nhỉ.

    Lâu rồi không tới mấy nơi như vậy.

    Giải toả một chút cũng không sao.* Đức Duy đi ngay vào quán bar gần đó.

    Mặc dù ở trong ngõ, bề ngoài có vẻ đơn sơ nhưng đồ bên trong lại toàn hàng xịn, cách âm rất tốt, bên trong nhạc xập xình to đến mức cậu phải bịt tai mà bên ngoài chẳng nghe thấy gì.

    Cậu cố luồn lách qua chỗ mọi người đang nhảy nhót và đi tới quầy phục vụ.

    Đức Duy ngồi lên chiếc ghế cao trước quầy và gọi đồ uống.

    "Anh bartender cho em một ly Brandy ạ."

    Cậu vừa gọi vừa lướt điện thoại.

    "Ủa, Zoi Thuý.

    Sao nay m lại ở đây?"

    Người bartender kia khá ngạc nhiên khi thấy cậu.

    "Ủa, người quen kìa.

    M làm ở đây hả Su?"

    Cậu bất ngờ khi thấy Bảo Minh đang đứng ở trong quầy và mặc đồng phục của quán.

    "Ừ, t mới làm được hơn 1 tháng thôi.

    Mà tự dưng lại đi bar chi vậy?

    Thất tình à?"

    Bảo Minh vừa pha rượu vừa tò mò hỏi Đức Duy.

    "Tầm bậy.

    Lâu lâu đi tí cho thay đổi không khí thôi."

    "Thấy là lạ, từ khi lấy chồng chưa thấy bạn Duy ngoan hiền nhà chúng ta đi bar lần nào."

    Bảo Minh đặt ly rượu vừa pha ra trước mặt cậu.

    "CHuyện quá khứ rồi, để ý làm gì nữa."

    Đức Duy cầm ly rượu và nhấp thử một ngụm.

    "Ngon đấy, hợp gu t.

    Tay nghề hơi bị đỉnh nha."

    Cậu tấm tắc khen tài nghệ của đứa bạn.

    "Xời, t mà lại."

    Bảo Minh được khen thì sướng lắm, sĩ luôn.

    Cả hai nói chuyện khá lâu.

    Bảo Minh phải làm việc tiếp nên đành tạm biệt Đức Duy.

    Cậu thấy thằng bạn mình đi rồi thì cũng đưa tiền ly rượu rồi rời quán.

    Đức Duy đi ra xe của mình và về nhà.

    Đột nhiên có ánh đèn pha ô tô chiếu ngay vào kính khiến cậu chói mắt.

    *Vô ý tứ ghê.

    Phải đi nhanh hơn mới được."

    Đức Duy cằn nhằn và phóng nhanh hơn.

    Chiếc ô tô đằng sau cũng tăng tốc, cách xe cậu một đoạn rất ngắn.

    Đức Duy cảm thấy chỉ cần đi chậm một chút là sẽ có va chạm.

    *Chắc là thằng trẻ trâu nào rồi.

    Phải về nhà nhanh mới được."

    Đức Duy khó chịu và rất muốn về nhà.

    Cậu đi vòng vèo để cắt đuôi chiếc xe đó nhưng nó vẫn cứ bám theo cậu và có dấu hiệu muốn gây tai nạn.

    *Tch, phiền thật đấy.

    Kẻ bám đuôi ư.

    Hắn muốn gì từ mình vậy.* Đức Duy tức giận nhưng lại thoáng cảm thấy sự bất an.

    Cậu đang suy tư nhiều thứ thì đột nhiên nhận được thông báo từ hệ thống.

    Nhiệm vụ khẩn cấp: Trốn thoát và tiêu diệt chiếc xe đằng sau.

    Thưởng: Không có.

    Phạt: Nếu thất bại sẽ mất mạng.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 15


    Đức Duy sững sờ nhìn thông báo từ hệ thống. *Nguy hiểm thật.

    Giải quyết nhanh gọn thôi.* Cậu đạp chân ga mạnh hơn và xe sau cũng tăng tốc.

    Trời bắt đầu đổ mưa.

    Trong làn mưa trắng xoá giữa màn đêm tĩnh lặng, có hai bóng chiếc xe hơi đang lao vun vút trên con đường vắng vẻ và hướng tới rìa thành phố.

    Đức Duy vừa phải cố gắng chạy nhanh hơn chiếc xe sau, vừa phải tập trung để nhìn rõ con đường trước mắt qua cửa kính mở ảo.

    Cậu sắp bỏ cuộc do cơn say mà ly rượu lúc nãy mang lại. *Tch, cơ thể của nguyên chủ yếu quá.* Đức Duy gần như rơi vào tuyệt vọng thì nhìn thấy rừng cây nhỏ hướng ra hồ lúc sáng đang ở phía trước.

    Cậu như tìm thấy ánh sáng giữa tương lai tối tăm, không ngần ngại mà hướng thẳng vào con đường gồ ghề xuyên qua khu rừng.

    *Phía trước có một khúc cua gấp, chỉ những người đã từng đi hoặc tinh ý lắm mới nhận ra.* Đức Duy cắn môi, đặt cược hết vào trò chơi 1 mạng này. *Phải liều thôi.* Cậu phóng thật nhanh và bẻ lái chỉ trong gang tấc.

    Đúng như kế hoạch của cậu, chiếc xe đằng sau đã không phát hiện ra và đâm ngay vào hàng cây phía trước.

    Do lực tác dụng quá mạnh khiến cái cây cũng bị gãy mà đổ vào kính trước của xe kia làm nó vỡ tan tành.

    *May thật, yên tâm rồi.* Đức Duy thở phào nhẹ nhõm, bước xuống xe và đi tới chỗ chiếc xe kia mà không thèm dùng ô.

    Cậu giật mạnh cửa cạnh ghế lái, muốn xác nhận xem chủ chiếc xe này là ai. *Hửm, phụ nữ à.* Đức Duy nghi ngờ khi nhìn thấy hình dáng một người phụ nữ trẻ đang gục đầu xuống vô lăng, chảy rất nhiều máu do va chạm.

    Đức Duy nắm tóc ả giật lên.

    "Tôi không biết mục đích của cô là gì.

    Nhưng cô đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi rồi đấy.

    NGUYỄN HẢI LINH."

    Đức Duy không thể nhẫn nhịn thêm với ả nu9 nữa.

    Dù đã cảnh báo nhưng cô ả vẫn cứ làm nên cậu quyết định sẽ ra tay.

    Cậu nhanh nhẹn quay lại ô tô và lấy một chai rượu đã mua vào buổi sáng rồi đi tới chỗ ả.

    "Đường đường là một tiểu thư danh giá mà nguyên nhân tử vong là do lái xe quá mức, đi vào tận rừng rồi đâm vào cây thì nghe nó vô lí quá đúng không.

    Vậy nên các bài báo sẽ không phiền nếu thêm vài chữ 'sử dụng đồng độ cồn vượt mức cho phép' vào mục đấy đâu."

    Đức Duy nở nụ cười méo mó, bóp miệng ả và đổ gần 1/3 chai rượu vào.

    Khuôn mặt của Hải Linh xanh xao, hoảng sợ tột cùng trước lời nói của cậu, nhưng ả chẳng thể làm gì được vì các cơ đã cứng lại do nỗi sợ hãi lấn át trong trí óc.

    Đức Duy thả Hải Linh ra.

    Cậu mệt mỏi đi trở lại xe của mình và phóng ra khỏi khu rừng mà không để ý đã có người chứng kiến và ghi lại toàn bộ hành động của cậu.

    Đức Duy lái xe về nhà, tiện tay vớ lấy chai nước bên cạnh, uống vài ngụm cho tỉnh táo hơn. *Hình như ngấm nước mưa xong bị ốm rồi.

    Cái cơ thể chết tiệt này.* Cậu cố gắng giữ lại nhận thức của mình, đi nhanh hết mức có thể để về kịp nhà.

    Thật may khi cậu đã tới nơi khi cơ thể sắp đạt tới giới hạn.

    Đức Duy mò mẫm trong bóng tối để mở cửa chính vào nhà.

    Cậu loạng choạng đi vào phòng khách, không còn tỉnh táo được nữa. *Về tới nơi là yên tâm được rồi.* Do trận ốm và tác dụng của rượu khiến cậu mệt mỏi, hai mắt dần dần nhắm lại.

    Khi cậu gần rơi vào trạng thái bất tỉnh, cơ thể sắp đổ xuống sàn nhà lạnh lẽo thì đột nhiên có một cánh tay to lớn vòng qua eo từ đằng sau và giữ cậu lại.

    "Có vẻ bọn tôi cần quản em chặt hơn nữa, cừu nhỏ."

    Hắn cười khúc khích và bế cậu lên phòng.

    Sáng hôm sau, Đức Duy mơ màng tỉnh dậy sau trận ốm, đột nhiên một cơn đau đầu truyền tới khiến cậu cau mày.

    Cậu cảm thấy có gì mát mát trên trán liền đưa tay lên sờ vào. *Miếng dán hạ sốt à?

    Chắc hôm qua có người chăm sóc mình.

    Quần áo cũng được thay luôn.* Đức Duy liền để ý tới bộ đồ ngủ trên người cậu và cảm giác thoáng đãng, không còn ướt nhẹp nước như đêm qua.

    "Em dậy rồi đấy à?

    Mới ốm sao không ngủ tí nữa đi."

    Một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh khiến cậu chú ý.

    "Ể, anh Dương.

    Sao anh ở trong phòng em vậy?"

    Đức Duy ngơ ngác, giương đôi mắt nai tơ nhìn Đăng Dương đang nằm chống tay bên cạnh.

    "Anh ở đây chăm em ốm cả đêm mà."

    Đăng Dương tươi cười nhìn bé cừu nhỏ xinh trước mặt nhưng ánh mắt lại đầy ẩn ý.

    "Vậy cảm ơn anh nha, phiền anh quá."

    Đức Duy ngại ngùng cảm ơn hắn. *Không có anh ấy chắc giờ mình nằm trong không gian hẹp, xung quanh là mấy tấm gỗ rồi.*

    "Có gì đâu, vợ chồng với nhau mà."

    Đăng Dương lại mỉm cười, khiến trái tim nhỏ bé của cậu bị đánh gục. *Nam9 toàn lũ tồi mà được cái đẹp trai.*

    "Từ từ, vậy anh là người thay quần áo và tắm cho em hả?"

    Đức Duy tự dưng nhớ ra điều gì đó.

    "Không anh chứ còn ai nữa."

    Hắn vẫn mỉm cười nhìn Đức Duy khiến cậu chính thức biến thành quả cà chua.

    "E-Em nghĩ mọi người dậy hết rồi ấy...

    Nên anh cứ xuống trước đi nhé."

    Đức Duy che mặt, xấu hổ không biết chui đầu vào đâu.

    "Làm gì phải ngại thế."

    Đăng Dương tiến lại gần và thì thầm vào tai cậu.

    "Cơ thể em nuột lắm đấy."

    Hắn nói xong thì hôn lên trán cậu rồi cười khúc khích.

    "Nhanh nhẹn lên nha bé.

    Mọi người ở dưới nhà đang chờ đó."

    Hắn mở cửa và bước ra ngoài, để lại cục bông đang cuộn tròn trên giường.

    Trần Đăng Dương: 70%

    *Nói gì vậy trời.

    Ngại qué.

    Tưởng Đăng Dương khờ nhất nhà nhỉ.* Đức Duy sau một hồi giãy dụa trên giường thì cũng bật dậy, vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

    Sau một lúc thì cậu cũng xong và đi xuống nhà.

    Xuống tới bếp thì cậu thấy mấy tên chồng mình đang ăn sáng rồi. *Ụa, wtf, bọn này biết nấu ăn à?* Cậu đang thắc mắc thì nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng trước bồn rửa bát.

    "A, chị Ngọc Mỹ.

    Mấy ngày rồi mới gặp chị."

    Đức Duy khi nhận ra đó là chị giúp việc của mình thì vui mừng chạy lại ôm cô.

    Ngọc Mỹ là người đã luôn giúp đỡ nguyên chủ từ khi cậu ấy về nhà chồng nên quan hệ của hai người rất khăng khít.

    "Tôi cũng rất vui khi được gặp phu nhân."

    Ngọc Mỹ mỉm cười nhìn Đức Duy.

    "Mình cứ xưng chị em là được rồi, gọi phu nhân cứ xa cách kiểu gì ấy."

    Cậu phồng má nhìn cô.

    "Haha, được rồi.

    Em ra bàn ngồi đi.

    Để chị mang bữa sáng ra cho.

    Nhanh nhẹn nhé chứ không mấy thiếu gia bị lé mất."

    Ngọc Mỹ chỉ ra phía bàn ăn nơi có mấy con người đang liếc xéo về phía cô và Đức Duy.

    Cậu ngoan ngoãn nghe theo và đi ra bàn ăn.

    Một lúc sau, khi hoàn thành xong bữa sáng, Đức Duy chuẩn bị ra phòng khách thì đột nhiên cánh cửa chính bị mở tung ra và có hai con người hớt hải xông vào.

    "C-Con Zoi Thuý đâu rồi."

    Thanh Pháp và Bảo Minh thở hồng hộc, dáng vẻ vội vàng chạy vào.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Đức Duy khó hiểu, nhìn dáng vẻ nghiêm trọng của hai người bạn thân.

    "Ch-Chuyện ông Bảo..."

    Bảo Minh thở dốc, nói chưa được hết câu.

    "HẢ, ông Bảo làm sao cơ?"

    Đức Duy biết là chuyện của ông anh mình thì lo lắng, cộng thêm dáng vẻ vội vã đi báo tin của hai đứa bạn mà lo lắng hơn. *Không biết ổng làm sao nữa.*
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 16


    "Ô-Ông Bảo...."

    Thanh Pháp thở hồng hộc, nói mãi không ra chữ.

    "Nói đàng hoàng lên xem nào.

    Ổng làm sao cơ."

    Đức Duy nhìn hai người kia mà cáu, sức chịu đựng của cậu cũng có giới hạn.

    "Ông Bảo có NGƯỜI YÊU rồi."

    Bảo Minh nắm hai bên vai và lắc lắc Đức Duy.

    "Hể.. gì cơ."

    Đức Duy bất ngờ, chưa load được thằng bạn mình đang nghiêm trọng cái gì.

    "T nói ổng có người yêu rồi.

    Lúc nãy t với chị Kiều đang trên đường sang rủ m đi chơi thì gặp ông Bảo đang đứng với ông nào ấy."

    "Xong chế với thằng Su chạy lại bắt chuyện, tự nhiên 2 con người kia ôm hôn nhau giữa thanh thiên bạch nhật."

    "Bọn này sốc lắm chứ.

    Ông Bảo cũng nhìn thấy, gọi lại xong giới thiệu này nọ.

    Hinh như tên là..."

    "Bùi Thế Anh"

    "Đúng rồi, chính xác."

    Bảo Minh nắm tay phải rồi đập lên lòng bàn tay trái.

    Tự nhiên cậu ngớ ra gì đó mà quay qua hỏi Đức Duy: "Ủa, m biết rồi à?"

    "T biết từ hôm qua rồi."

    Đức Duy thản nhiên đáp, nhìn 2 con người ngơ ngác kia bằng ánh mắt đánh giá.

    "Sao biết mà không kể cho tụi này?"

    Thanh Pháp cốc cho Đức Duy một cái khiến cậu thu lại ánh mắt kia.

    "Hai ổng mới quen nhau được hơn một ngày, em biết kiểu gì cũng thành nhưng ai ngờ nhanh vậy đâu."

    Đức Duy ôm chỗ vừa bị cốc, ra vẻ xuýt xoa.

    "Mới hôm trước ổng tham gia 'hội những người độc thân' xong, mà đùng cái có người yêu."

    Bảo Minh thở dài khi nghĩ về ông anh kia.

    "À mà tụi này sang rủ em đi chơi này, lên chuẩn bị đi Zoi Thuý."

    Thanh Pháp nhớ ra mục đích ban đầu của mình khi sang đây liền quay qua giục Đức Duy đi thay đồ.

    "Thôi, 2 người cứ đi đi.

    Em mới ốm dậy nên còn hơi mệt."

    Đức Duy khéo từ chối, cậu cảm thấy cơ thể còn hơi yếu, đi chơi với hai con người kia mà ngồi bẹp một chỗ thì kì.

    "Trời má, sao ốm mà không báo gì vậy."

    Bảo Minh chồm tới, lo lắng hỏi cậu.

    "Mới ốm tối qua thôi, may có chồng chăm nên đỡ nhiều rồi."

    Đức Duy kể về việc bị ốm mà nghe có vẻ rất tự hảo.

    "Vậy nghỉ ngơi tốt nhé, mai tụi này sang rủ tiếp."

    Thanh Pháp tạm biệt cậu rồi đi ra ngoài, không quên kéo Bảo Minh theo.

    "Tạm biệt nha."

    Đức Duy tươi cười vẫy tay với hai người kia rồi đi lại vào trong. *Muốn đi chơi quá.

    Hôm qua mới dầm mưa một tí mà đã ốm rồi.

    Chán thật chứ.* Đức Duy tự mình than vãn, định đi vào bếp rủ Ngọc Mỹ chơi gì đó thì không thấy cô đâu. *Chắc chị ấy lên tầng dọn dẹp rồi.*

    Đức Duy quay lại vào phòng khách thì thấy 9 thằng đàn ông đang ngồi xâm chiếm hết cả cái ghế sô pha. *Hình như hôm nay Chủ Nhật.

    Mấy tên này chắc nghỉ hết ở nhà.

    Kiếm chút hảo cảm vậy.* Đức Duy nghĩ xong liền nhanh chóng chạy lại chỗ ghế, liếc qua mấy con người kia một lượt rồi dừng ánh mắt lại tại một chỗ, xác định được mục tiêu.

    "Anh Tú, em bảo cái này."

    Đức Duy tiến lại chỗ Anh Tú, người ngồi tốn diện tích nhất.

    "Hửm, gọi gì anh vậy vợ."

    Anh Tú ngước lên, mỉm cười với cậu.

    Mấy tên còn lại thấy cậu gọi mỗi Anh Tú thì cũng đều liếc về phía hắn.

    *Tôi lạy mấy ông, đừng cười nữa, biết đẹp trai rồi.* Nội tâm Đức Duy gào thét.

    "Anh ngồi rộng chân ra tí được không."

    "Để làm gì vậy bé."

    Anh Tú thắc mắc nhưng cũng làm theo lời cậu.

    Đức Duy nhanh chóng cầm theo điều khiển ti vi và túi snack, chui ngay vào lòng người kia ngồi.

    Mất tên xung quanh sốc lắm, nhìn Anh Tú với ánh mắt hình viên đạn nhưng bất lực chẳng thể làm gì.

    Anh Tú sung sướng, đang ngồi xem điện thoại thì tự dưng có cục bông chui tọt vào lòng mình ngồi.

    Hắn không ngần ngại mà vòng tay ôm lấy người cậu, hít hà mùi hương ngọt ngào trên mái tóc mềm mịn kia. *Vợ mình thơm ghê.*

    Bùi Anh Tú: 72%

    Đức Duy không thèm để ý đến ánh mắt long lanh của mấy thằng chồng đang hướng về mình mà ngồi co chân lên ghế rồi mở ti vi xem.

    Vừa hay đúng lúc đó, thời sự đưa tin về vụ tai nạn tối hôm qua. *Hừm, phát hiện nhanh thật đấy.* Đức Duy vừa nghe vừa nhai miếng snack.

    Mấy tên chồng của cậu nghe là ở thành phố của mình thì cũng xem thử.

    "Tin nóng: Sáng nay, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng tại thành phố A đã được phát hiện.

    Theo công an thành phố cho biết: Nạn nhân là cô N.H.L, 22 tuổi, con gái út của ông N.M.H cũng là tổng giám đốc công ty X.

    Được phát hiện vào khoảng 5h30 sáng hôm nay, tức ngày x/y/zzzz, trong tình trạng các cơ căng cứng, đầu có dấu hiệu bị va chạm mạnh.

    Theo khám nghiệm pháp y, cô L đã mất khoảng 23h15 tối hôm trước đó.

    Nguyên nhân có thể là do lái xe vượt quá tốc độ cho phép rồi va chạm với cây trong khu rừng trong khi sử dụng rượu bia.

    Ngoài ra,......."

    Đức Duy nghe và cười nhếch mép. *Đáng đời ả lắm.

    Dám cướp chồng của Hoàng Đức Duy ta đây.*

    Sau khi bản tin kết thúc, cậu liền tỏ ra lo lắng, giả vờ như không biết chuyện gì: "Hình như đó là chị Hải Linh đúng không?"

    "Chắc đúng là cô ta rồi, con gái út tổng giám đốc công ty X mà."

    Quang Hùng cũng tỏ ra khá nghi ngờ đáp.

    "Anh biết bố chị ấy à?"

    Đức Duy liền quay qua hỏi hắn.

    "Ừm, công ty X là đối tác của bọn anh."

    Quang Hùng mỉm cười trả lời Đức Duy, không quên bẹo cái má bánh bao của cậu.

    "Ồ hay ghê."

    Đức Duy bình thản đáp, tiện tay đút một miếng snack cho Thành An đang ngồi bên cạnh.

    "Nguy hiểm thật đấy.

    Duy đi đường nhớ cẩn thận nha bé."

    Trường Sinh liền nhắc nhở vợ nhỏ của mình.

    "À lát sồ."

    Đức Duy cười khúc khích đáp lại rồi đột nhiên nhảy khỏi lòng Anh Tú. *Đậu má, suýt quên cái này.* Đức Duy hớt hải chạy ra cửa trước và cầm đôi giày hôm qua của mình đi giặt, lướt qua những ánh mắt khó hiểu của mấy ông chồng trong phòng khách.

    *Giờ mà mấy tên kia để ý đến nó thì lại nghi ngờ cho xem.* Đức Duy đã chui vào phòng tắm, thở dài khi nhìn xuống đôi giảy thể thao bị dính nước, bùn đất và một vệt máu nhỏ mà mình đi hôm qua.

    Cậu cố gắng, dùng hết sức có thể để hồi sinh đôi giày yêu thích của mình lại.

    Trở lại phòng khách, ngay khi cậu rời đi thì mấy tên kia tụm lại nói chuyện.

    "Nãy mọi người có nghe vụ của nhỏ Hải Linh đúng không?"

    Quang Anh liền lên tiếng đầu tiên.

    "Ừ, chuyện gì sao?"

    Hoàng Hùng hỏi thằng em của mình.

    "Em để ý lúc mà chiếu video trong khu rừng ấy, hình như còn vệt bánh xe của một chiếc xe khác nữa."

    "Em cũng thấy điều đó, có vẻ cô ta không phải bị tai nạn giao thông bình thường."

    Bảo Khang cũng nói vào, đồng tình với Quang Anh.

    "Đúng là còn chiếc xe khác mà."

    Đăng Dương thản nhiên lên tiếng, thu hút sự chú ý của mấy tên còn lại.

    "M biết điều gì đó đúng không Dương."

    Anh Tú nhìn vẻ mặt của Đăng Dương và lờ mờ đoán ra được gì đó bí ẩn từ hắn.

    "Em biết thủ phạm thực sự là ai mà, người quen của chúng ta đó, à không, phải là người thân của chúng ta mới phải."

    Đăng Dương nói những lời không rõ ràng khiến một vài người khó chịu.

    "Vậy thủ phạm là ai.

    Ông nói phọt luôn ra có phải nhanh hơn không."

    Thành An không thể giấu nổi sự tò mò được nữa.

    "Thủ phạm là vợ của chúng ta đó, Hoàng Đức Duy."

    Đăng Dương mỉm cười, chỉ tay về phía Đức Duy đang loay hoay tìm cách phơi đôi giày của mình lên, rồi quay qua nhìn những ánh mắt ngỡ ngàng của mấy con người trước mắt.
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 17


    "Phù, cuối cùng cũng phơi được."

    Đức Duy một tay chống hông, một tay lau mồ hôi trên trán, cậu đã thành công tìm được chỗ nhiều nắng nhất để phơi đôi giày.

    Với ý định nằm dài ra giường rồi lướt điện thoại, cậu nhanh chóng đi vào nhà.

    Tuy nhiên, cậu chợt khựng lại khi đi ngang qua phòng khách, nơi những tên chồng của cậu đang ngồi tập trung và xem gì đó.

    *Sao video này quay mờ thế nhỉ, mà trông có vẻ quen quen.

    Déjà vu à?* Đức Duy cũng nán lại để xem nốt video đó, mấy tên kia vẫn chăm chú xem, không để ý rằng cậu đã đứng sau sô pha từ bao giờ.

    Video kì lạ đó quay cảnh 2 chiếc xe đuổi nhau trong trời mưa, một sự quen thuộc đến lạ kì dấy lên trong lòng cậu.

    Ngay khi video quay đến cảnh một rừng cây nhỏ thì Đức Duy đã nhớ ra gì đó. *Chẳng phải là cảnh tối hôm qua mình bị nhỏ nu9 đuổi hay sao.*

    *Sao bọn họ lại có video này nhỉ?* Thay vì sợ sệt bí mật của mình bị lộ thì khuôn mặt cậu có vẻ rất bình tĩnh.

    Video đó vẫn cứ tiếp diễn, bọn hắn vẫn im lặng dõi theo từng hành động của người con trai trong video.

    "Chà, các anh xem gì vui vậy?"

    Ngay khi đoạn ghi vừa kết thúc, Đức Duy liền lên tiếng khiến những con người kia giật mình, quay ngoắt lại đằng sau.

    Bọn hắn bắt gặp nụ cười tươi của Đức Duy nhưng lại mang vẻ kì lạ xen chút tức giận.

    "Bọn anh đang xem chân tướng cái chết của nhỏ Hải Linh á bé."

    Thành An vui vẻ trả lời câu hỏi của Đức Duy.

    "Trừi ưi, vui vậy sao không rủ em xem cùng?"

    Đức Duy vẫn tươi cười, chưa vào câu hỏi chính của vấn đề.

    Cậu đi vòng vào ghế, ngồi chính xác vị trí cạnh Đăng Dương.

    "Thấy em đang bận nên anh không gọi thôi."

    Tiếp tục tới Anh Tú nói vào.

    "Mà sao không nhờ bọn anh hay Ngọc Mỹ giặt hộ vậy bé."

    "À, em đang thủ tiêu chứng cứ giết người ấy mà.

    Được một nửa rồi, còn cái xe chưa rửa thôi."

    Đức Duy thẳng thắn đáp lại câu hỏi của Trường Sinh mà không e dè gì cả khiến cho mấy tên kia khá bất ngờ.

    "Ủa, bé tự nhận luôn à?"

    Hoàng Hùng cũng tham gia cuộc trò chuyện.

    "Thì mọi người biết hết rồi còn đâu."

    Đức Duy thở dài, tựa người vào sau sô pha.

    "Anh cứ tưởng em sẽ sốc khi nhìn thấy video cơ."

    Đăng Dương chán chường, đưa một tay lên cuộn cuộn mấy lọn tóc của cậu.

    Đức Duy liền nắm chặt cổ tay Đăng Dương, leo lên người rồi đè chặt hắn xuống ghế chỉ trong một nốt nhạc.

    Đăng Dương chỉ biết sững sờ nhìn cậu, không thể vùng ra được, 1 phần vì lực tay cậu khá khoẻ, còn 9 phần là do hắn thích nhìn cậu như này. *Trông vợ gợi cảm ghê.*

    *Bé con của mình đây sao, thân thủ nhanh nhẹn thật.

    Như thể được rèn luyện rồi vậy.* Bọn hắn đều có cùng một suy nghĩ khi chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, biết chắc Dương sẽ không yên ổn nhưng vẫn không thèm giúp mà ngồi im xem rồi cười đểu người anh em đang gặp nạn.

    "Hoá ra người quay lén em là anh à Dương?"

    Đức Duy vẫn giữ chặt hắn, dò xét biểu cảm của người kia.

    "Ủa, em biết à?

    Anh nhớ mình núp kĩ lắm rồi mà."

    Đăng Dương bất ngờ.

    Trong suy nghĩ của hắn thì Đức Duy lúc đó có vẻ hơi mệt mỏi nên chắc cậu sẽ không nhìn thấy hắn - người đã đi theo và ở vị trí cách chỗ cậu gần 5m, thậm chí trời còn rất tối.

    "Em biết thừa, do mệt quá nên bỏ qua thôi.

    Nhìn lướt qua là thấy."

    "Mà em thả lỏng tay ra một tí được không?

    Nắm chặt quá, sắp tắc mạch máu anh rồi."

    Đăng Dương giãy nảy lên.

    Đức Duy cũng thả lỏng tay ra.

    "Sao tự dưng anh lôi video quay em ra làm gì."

    Đức Duy chuyển sang dò hỏi Đăng Dương.

    "Anh cũng định giấu hộ em ấy chứ.

    Do bọn họ cứ nghi ngờ ấy."

    Đăng Dương oan ức nhìn sang mấy con người đang ngồi thảnh thơi bên kia.

    Đức Duy cũng chuyển hướng nhìn theo.

    "Đúng rồi, tại anh thấy nếu là tai nạn thì hơi kì lạ."

    Quang Anh liền giải đáp thắc mắc trước ánh mắt tò mò của Đức Duy.

    "Lạ chỗ nào.

    Em tưởng hoàn hảo rồi mà?"

    Đức Duy liền ngơ ngác. *Sơ suất ghê, chắc do tình trạng cơ thể không ổn định nên có chút nhầm lẫn gì đó chăng?*

    "Bọn anh thấy ngoài vệt bánh xe của ả ra thì còn mờ mờ vệt của một xe khác nữa."

    Minh Hiếu im lặng nãy giờ mới lên tiếng.

    "Thế à, mấy anh tinh ý ghê.

    Em cứ tưởng nước mưa sẽ dội sạch cơ."

    Đức Duy cười hì hì.

    "Để lần sau em khắc phục."

    "Còn lần sau hả bé?"

    Đăng Dương liền nhổm dậy nhìn bé con đang trên người mình, thuận tay luồn vào sau áo Đức Duy.

    "Tất nhiên là còn rồi."

    Đức Duy quay qua, mỉm cười nhìn Đăng Dương.

    "Người tiếp theo là anh đấy, anh Dương."

    Đức Duy liền kéo tay của hắn ra khỏi áo mình rồi đi luôn lên phòng.

    Đăng Dương chuyển sang chế độ khờ như thường nhật, quay ra nhìn Đức Duy đang đi lên tầng.

    "Ngu chưa em trai.

    Ẻm dỗi rồi đấy.

    Lo mà dỗ đi."

    Quang Hùng liền cười đểu Đăng Dương và mấy anh em khác cũng trêu theo.

    "Cẩn thận Duy xiên mày như chơi đấy Dương."

    Trường Sinh liền thở dài nhìn Đăng Dương.

    "May là nay ẻm hơi mệt do ốm, chứ không mày không còn được lành lặn đâu."

    "Em biết rồi."

    Đăng Dương ỉu xìu, nhận lời trách móc của ông anh cả.

    "Mà Duy thông minh ghê đó.

    Ẻm bị theo đuổi bất ngờ, đường còn trơn trượt, chắn tầm nhìn lại còn có rượu trong người nữa mà vẫn thoát được."

    Hoàng Hùng liền cảm thán trước người vợ xưa nay yếu đuối của mình.

    "Thật đó, em mà trong tình huống đấy là chịu thua luôn rồi."

    Quang Anh cũng đồng tình với ông anh.

    "Mà ẻm còn nhanh trí dụ ả đâm vào cây để tạo dựng hiện trường là vụ tai nạn, đổ thêm rượu cho tăng tính xác thực cơ.

    Đúng là vợ em có khác."

    Thành An tự hào, ngửa mặt lên trời, bỏ qua hết những ánh nhìn khinh bỉ đang hướng về mình.

    Cả bọn vẫn đang trò chuyện say sưa thì đột nhiên thấy Đức Duy đang cùng Đăng Dương đi ra ngoài.

    "Ủa, mày định đánh lẻ đi đâu vậy Dương?"

    "Em rủ Duy đi chơi để xin lỗi á.

    Mọi người muốn đi cùng thì lên chuẩn bị nhanh đi."

    Sau câu nói của Đăng Dương thì cả bọn cũng dẫn nhau ra ngoài, ở nhà chỉ còn Ngọc Mỹ.

    Đức Duy liền nhắn dặn cô không cần làm cơm vì bọn họ sẽ đi ăn ở ngoài.

    Trong buổi chiều, Duy được dẫn đi xem phim.

    Mấy tên chồng của cậu cố tình chọn phim ma với suy nghĩ rằng sẽ được ôm em bé nhà mình.

    Nhưng suy nghĩ đó đã bị dập tắt khi Đức Duy không những không sợ mà còn hí hửng xem bộ phim đó.

    Tuy có nhiều cảnh jumpscare nhưng cậu lại chẳng sợ sệt gì lại còn cười phá lên khiến mấy tên kia chỉ biết im lặng, bất lực mà nhìn theo.

    Với tâm thế vui vẻ, Đức Duy bước ra khỏi rạp phim, khen lấy khen để bộ phim.

    Vì từng làm trong ngành giải trí nên cậu biết khá rõ về làm phim.

    Cậu cảm thấy bộ phim kia rất hay, kĩ xảo hay cách dàn dựng bối cảnh đều tuyệt vời.

    Đức Duy quay sang nhìn mấy thằng chồng đi bên cạnh thì chỉ nhìn thấy những gương mặt chán chường. *Mấy tên này chả biết cảm nhận gì.*

    "Đi ăn thôi mấy anh.

    Em đói rồi."

    Đức Duy vừa đi vừa than vãn.

    "Em mới ăn xong hết 2 gói bỏng và 1 cốc nước mà vẫn đói à?"

    Quang Anh quay qua hỏi con người bé xíu đang đi cạnh mình.

    "Ông ý kiến giề."

    Đức Duy liền quay ra, ném cho Quang Anh một ánh mắt rực cháy.

    "Ơ, thôi bé.

    Anh có ý gì đâu."

    Quang Anh liền tỏ vẻ hối lỗi, nhìn Duy bằng ánh mắt cún con.

    "Có quán Dokki mới mở gần đường này nè.

    Đi ăn thử không bé."

    Bảo Khang tìm kiếm một lúc thì giơ điện thoại qua cho Đức Duy.

    "Gì cũng được chứ đói quá rồi."

    Cậu không ngần ngại mà chốt đơn luôn.

    Vậy là cả nhóm chục con người lôi nhau vào quá ăn, may là đi sớm chứ không muộn tí nữa là đông ngịt, khỏi còn bàn luôn.

    Sau 15 phút đấu tranh thì bọn họ cũng gọi món xong.

    Đức Duy đang lướt điện thoại, chịu đưng cơn đói bụng kéo tới thì có một giọng nói thu hút sự chú ý của cậu.

    Khi ngửa lên nhìn thì thấy cặp đôi Bâus Bảo đang loay hoay tìm chỗ ngồi.

    "Anh Bảo ơiiii, bàn em còn thừa 2 chỗ nàyyyy."

    Đức Duy liền gọi to để Thanh Bảo nghe thấy.

    Anh phát hiện ra thằng em mình đang đứng vẫy như đứa khùng thì nhanh chóng lôi theo Thế Anh đến để tránh bị mọi người xung quanh chú ý.

    Mấy tên chồng của Duy thấy vợ mình làm trò con bò thì cũng nhìn theo và thấy Thanh Bảo cùng ai đó.

    "Anh họ của em à?"

    Quang Hùng liền lên tiếng hỏi.

    "Đúng rồi á.

    Đây là người yêu ổng nè."

    Đức Duy liền chỉ tay sang Thế Anh đang đi bên cạnh Thanh Bảo.

    Thế Anh nhìn thấy Đức Duy cũng khá vui nhưng lại bất ngờ khi thấy mấy tên đàn ông ngồi quanh cậu.

    "Em quen bọn họ à Duy?"

    Thế Anh chỉ tay sang những người trên bàn.

    "Em quen tên này à?"

    Trường Sinh cũng quay qua nhìn Đức Duy rồi đồng thời chỉ vào Thế Anh.

    Đức Duy nhìn thấy hành dộng tương đồng của 2 người thì khá bất ngờ.

    "Mọi người biết nhau à?"

    "Ổng là đối tác của bọn anh.

    Công ty của ổng cũng phải sánh tầm công ty nhà anh đấy."

    Anh Tú liền nói cho bé cừu đang ngơ ngác kia nghe.

    "Uầy, anh Thế Anh khét dữ.

    Vậy mà cứ giấu nghề mãi."

    Đức Duy và Thanh Bảo sau một hồi trêu Thế Anh thì đồ ăn cũng ra.

    Vì gia tăng khẩu phần nên bọn họ phải gọi thêm mấy món nữa.

    Khi ăn xong, Thế Anh liền hào phóng, đề nghị được trả tiền bữa ăn coi như quà lâu ngày gặp mặt.

    Tuy nhiên Đức Duy dã ngăn cản, vui vẻ giới thiệu cây ATM của mình mang tên Trần Đăng Dương cho hai ông anh kia.

    Đăng Dương ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại cảm thấy lo lắng về tài chính tương lai của mình.

    "Thôi, anh để Dương trả tiền cho, ảnh bảo đang thừa hơi nhiều mà."

    Đức Duy vui vẻ đẩy anh chồng 'may mắn' của mình ra quầy thanh toán.

    Đăng Dương chỉ biết ngậm ngùi trả tiền do muốn chuộc lỗi với bé vợ của mình.

    Sau khi thanh toán xong, Đức Duy liền bảo mấy tên kia về trước và nói cậu muốn sang nhà Thanh Bảo (Thực ra là nhà riêng của cậu) chơi một tí.

    Bọn họ cũng đành về trước, còn cậu thì đi cùng Thanh Bảo.

    Về tới căn nhà riêng của mình thì Đức Duy chuẩn bị để live.

    Cậu chỉnh mic, nhạc cụ các kiểu rồi bắt đầu.

    "Hello mọi người nha.

    Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ.

    Captain Boy quay lại rồi đây."

    Đức Duy vui vẻ chào những người đang xem live.

    'Hí lu anh.' ; 'Đồ đẹp quá dợ.' ; 'Anh hát bài mới sáng tác đi.' ;....

    Mới được 5 phút mà phiên live của Đức Duy đã có mấy nghìn người xem và cậu rất vui về điều đó.

    "Để mình hát bài mới ra lò nha."

    Cậu liền đeo chiếc guitar vào người và đánh từng giai điệu đầu tiên.

    "Bài hát tên 'Quên dần quên' xin mời quý vị lắng nghe."

    Vừa dứt lời thì từng câu hát của cậu bắt đầu vang lên:

    "Lâu ngày bàn tay khô héo khi người không bên cạnh

    Lâu ngày chỉ buồn nhung nhớ men say

    Chờ đợi ai vậy khi lâu rồi không thấy bóng dáng em

    Chờ đợi làm chi vậy hay ta chỉ chờ để quên dần quên

    Lâu ngày dòng tin nhắn cứ thế bẫng đi

    Lâu ngày chìm trong màn đêm ướt mi

    Ướt thay mưa rào ướt thay tâm trạng

    Ướt cho đến khi nào buồn trong anh tan

    Và anh đang cố gắng mải mê

    Cùng tia nắng mới hay tách cà phê

    Để quên đi hết mùi hương

    Vẫn còn vương trên áo em tặng

    Mua làn gió nhẹ bay

    Về đan khăn ấm khi vẫn còn đây

    Say mềm say cùng đêm

    Chỉ để quên dần quên được em

    Lâu lâu soi trong gương trông anh đang cô đơnVì một mình vẫn nhớ thương thế là biết ai đau hơn

    Anh dần quen rồi với màn đêm ngồi

    Chỉ là vài nỗi nhớ em sau bao thói quen mắc nối trên đoạn đường tối đen

    Anh gối lên bao nhiêu u sầu

    Vẫn còn trong đầu

    Mà anh biết từ rất lâu rất lâu

    Đã quá lâu rồi chẳng thể nhớ

    Bởi vì là lâu ngày lâu ngày lâu ngày lâu ngày

    Như vậy như vậy như vậy như vậy

    Lâu ngày lâu ngày lâu ngày

    Chỉ buồn nhung nhớ men say

    Chờ đợi ai vậy ai vậy ai vậy

    Khi mà lâu rồi không thấy bóng dáng em

    Chờ đợi làm chi vậy chi vậy chi vậy

    Hay ta chỉ chờ để quên dần quên

    Và anh đang cố gắng mải mê

    Cùng tia nắng mới hay tách cà phê

    Để quên đi hết mùi hương

    Vẫn còn vương trên áo em tặng

    Mua làn gió nhẹ bay

    Về đan khăn ấm khi vẫn đâu đây

    Say mềm say cùng đêm

    Chỉ để quên dần quên được em

    Như là đang cố gắng mải mê

    Cùng tia nắng mới với tách cà phê

    Để quên đi hết mùi hương

    Vẫn còn vương."

    Ngay khi Đức Duy kết thúc bằng một nốt trầm trên guitar, phiên live của cậu đã trở lên bùng nổ.

    Những lời khen ngợi không ngớt cứ nối tiếp nhau xuất hiện và những món quà cũng được gửi đến ồ ạt.

    Đức Duy liền vui vẻ cảm ơn mọi người.

    Đột nhiên, màn hình điện thoại cậu xuất hiện con sư tử - món quà giá trị nhất trên tiktok.

    *Đù, đại gia kìa.* Cậu khá bất ngờ khi có người chịu chơi như vậy.

    "Em cảm ơn sư tử của anh..."

    Đức Duy chợt khựng lại khi nhìn thấy tên của người đã gửi món quà kia. *Lê Quang Hùng!!!

    Tên này rảnh rỗi hả???*
     
    - Allcaptain - Tôi Sẽ Giúp Cậu, Hoàng Phu Nhân!
    Chap 18


    *Lê Quang Hùng!!!

    Tên này rảnh rỗi à??* Đức Duy đã rất bất ngờ khi người gửi con sư tử cho mình lại chính là một trong số nhưng tên chồng của cậu.

    Cậu nhanh chóng điều của lại cảm xúc của mình.

    "Em cảm ơn món quà rất giá trị của anh Quang Hùng ạ."

    Đức Duy phải cố gắng mỉm cười, duy trì phiên live của mình thêm 1 tiếng nữa.

    Đang nói chuyện với mọi người trong phòng live, cậu để ý có thêm vài cái tên quen thuộc cũng xuất hiện cùng Quang Hùng.

    Cậu càng cẩn trọng hơn, tránh lộ thân phận của mình.

    Cuối cùng, Đức Duy cũng có thể chào tạm biệt người xem vào khoảng 22h. cậu thu dọn đồ đạc, chỉ muốn được về nhà và nằm ườn ra chiếc giường êm ái, đánh một giấc ngon lành tới sáng.

    Cậu nhanh chóng đi xuống, định nhờ Thanh Bảo đưa về nhà.

    Cứ đinh ninh ông anh mình đang ở phòng khách nhưng ở đó lại chẳng có ai, sang nhà Thế Anh thì gọi mãi cũng chẳng có tiếng trả lời. *Chắc đi hú hí với nhau ở đâu rồi, gọi taxi vậy.* Đức Duy thở dài, lấy điện thoại ra định bụng sẽ bắt xe về thì lại thấy màn hình đen thui.*Đậu má, sao lại sập nguồn nhanh thế.

    Nay lại quên mang sạc nữa.

    Xui tận mạng vậy trời.*

    Trong tình huống khó xử như này thì chỉ cần một nụ cười tự tin.

    Đức Duy đành cuốc bộ về nhà. *Không sao, cách có 5km chứ nhiêu.

    Coi như đi tập thể dục vậy.* Cậu tự an ủi bản thân, cố gắng mạnh mẽ bước đi trên con đường tối tăm trước mặt.

    Ngôi nhà cậu mua nằm ở vị trí khá xa trung tâm thành phố nên rất yên tĩnh khi về đêm, thỉnh thoảng mới có những ánh đèn đường mờ ảo.

    Tuy không phải là người sợ bóng tối nhưng cậu lại rất quan ngại khi phải đi như vậy.

    Đức Duy lo lắng sẽ có những tình huống bất ngờ xảy ra và cậu không thể ứng phó kịp thời.

    Dù cho nỗi sợ ngày một lớn dần, Đức Duy vẫn phải đi về nhà sớm nhất có thể.

    Đi được một đoạn, cậu đột nhiên nghe thấy âm thanh xì xào trong con ngõ nhỏ phía trước.

    Cậu cỗ gắng đi qua thật nhanh và lặng lẽ nhưng lại bị thu hút bởi cuộc trò chuyện của những người bên trong con ngõ nhỏ. *BUÔN BÁN CHẤT CẤM Ư!!* Đức Duy nghe thấy vấn đề có vẻ nghiêm trọng liền đứng lại lắng nghe.

    Cậu ló vào bên trong nhìn thì thấy có khoảng gần 10 người đàn ông và 1 người phụ nữ.

    *Hừm, với khả năng của mình thì khống chế tụi này là chuyện nhỏ.

    Nhưng có thể chúng sẽ có vũ khí hoặc mình bị dính một ít chất bột kia.

    Cứ chuồn là tốt nhất vậy, mình cũng nhớ được 2-3 cái tên rồi.* Đức Duy đang định trốn đi trong thầm lặng thì cậu lại chẳng may chạm vào cái xe bên cạnh khiến nó báo động ầm ĩ lên. *Cái xe này ở đây nãy giờ à??*

    "AI Ở ĐÓ.* Một giọng nam trầm từ trong con ngõ vang lên, có lẽ bọn chúng đã chú ý đến Đức Duy đang núp gần đấy.

    *Thôi bỏ mom rồi.* Đức Duy nhanh nhẹn, quay lưng lại định chuồn đi thì lại bị một cánh tay nào đó giữ cổ áo lại.

    Cậu chầm chậm quay đầu lại nhìn thì đập vào mắt cậu là một tên đàn ông cao to, xăm trổ đầy mình.

    "E-Em chào anh ạ."

    Đức Duy rụt rè, cố gắng lạc quan, giả ngơ giả điếc như không biết bất cứ điều gì.

    "Sao mày lại nghe lén bọn tao hả thằng kia."

    Tên đấy giận dữ quát lên khiến cậu cảm thấy khá e dè.

    "À, dạ, em mới đi ngang qua đây, chẳng may chạm vào cái xe kia nên nó báo động thôi ạ."

    Đức Duy liền phủ nhận ngay, đổ tội cho chiếc xe điện ở đằng sau mình.

    "Thế à.

    Vậy xin lỗi cậu nhé.

    Chắc tôi nhầm."

    Tên đàn ông to lớn đó liền tin cậu, chuẩn bị thả cậu ra.

    *Thoát rồi.

    Tên này to xác mà coi bộ não teo.* Đức Duy đang vui mừng vì sắp được thả. *Anh giai to xác yên tâm nhé, tôi sẽ khai tên đồng bọn anh thay vì tên anh.

    Dù sao cũng bị bắt cả lũ.* Cậu vui như mở cờ trong bụng.

    "Mày bị đần à, tao đã bảo thả đâu mà mày thả.

    Giữ nó lại cho tao."

    Đột nhiên người phụ nữ trong số bọn chúng ra lệnh cho tên mới giữ cậu.

    Chắc hẳn ả ta là đầu sỏ nên tên kia mới ngoan ngoãn vâng lời theo.

    "Đúng đấy, mày nghe chị đại nói gì chưa.

    Lôi nó vào đây để xử đi."

    Một tên đàn ông trông có vẻ gầy gò, cao cao, nghiện nghiện đứng trong con ngõ nói với theo.

    Tên to xác kéo cậu vào bên trong.

    Đức Duy cố gắng vùng ra nhưng lại không được.

    Cậu bị lôi xềnh xệch vào và bị một tên khác ép vào tường.

    "Thả tôi ra. mấy người muốn làm gì."

    Đức Duy vẫn cố gắng giữ sự bình tĩnh, kéo dài cuộc trò chuyện để chờ người nào đó đi ngang qua.

    "Có vẻ cậu đã nghe hết những lời chúng tôi vừa trao đổi và chắc cậu cũng biết được chúng tôi ở đây làm gì."

    Tên khốn nạn kia nói với cậu bằng giọng điệu cợt nhả.

    "Hửm, trông cậu cũng được đấy."

    Hắn nở nụ cười ranh mãnh, nâng cằm cậu lên và ngắm nghía gương mặt xinh đẹp của cậu.

    "Chúng tôi sẽ thả cậu ra nếu cậu đồng ý ngủ với chúng tôi, cậu bé dễ thương."

    Giọng nói biến thái của hắn khiến cậu cảm thấy thật ghê tởm.

    Đức Duy cúi gằm mặt xuống, không thèm trả lời câu hỏi của hắn.

    "Sao nào, cậu có đồng ý kh...

    HỰ."

    Hắn chưa kịp nói hết câu thì Đức Duy đã đạp ngay vào hạ bộ hắn khiến hắn nằm xuống đất, quằn quại trong đau đớn, rên ư ử như một con chó.

    Cậu khinh bỉ nhìn tên kia và lại nhìn sang những tên còn lại đang chuẩn bị lao về phía cậu. *Phải tự bảo vệ bản thân thôi.* Cậu cố gắng né tránh và phản đòn lại bọn chúng, tấn công vào những điểm huyệt, nhanh thoăn thoắt khiến một vài tên dè chừng.

    *Chậc, bọn này đông quá, nãy giờ chắc được hơn một nửa rồi.* Cậu mới xử xong một tên nữa thì đột nhiên lại có một vật cứng nào đó đập mạnh vào bên thái dương của cậu. *Chết rồi.

    Sơ suất quá.* Cậu ngã mạnh xuống đất, đập người vào bức tường gạch lạnh lẽo.

    Đức Duy cảm thấy máu ở trên đầu đang chảy ra, rơi tong tỏng xuống đất và chảy dọc theo cổ, thấm vào chiếc áo trắng mà cậu đang mặc đến ướt đẫm.

    *Chẳng nhẽ mình lại tiếp tục chết vì bị đánh sao?* Đức Duy đã buông xuôi.

    Giờ đây cậu chẳng thể làm được gì cả, chỉ có thể nhìn thấy một vật sắc nhọn, sáng loáng đang ở ngay trước mặt mình. *Kết thúc thật rồi.

    Xin lỗi nguyên chủ vì đã không giúp được cậu.* Đức Duy đang định buông xuôi thì dột nhiên có một âm thanh vang lên.

    "HOÀNG ĐỨC DUY."

    Trong cơn mơ hồ, cậu vẫn có thể cảm nhận thấy chiếc dao lúc nãy chĩa vào cậu cùng một bóng đen to lớn, có lẽ là tên cầm dao, đã bị đánh văng đi chỗ khác.

    Cậu nhìn thấy hình ảnh nhiều người đang chạy về phía mình. *Mấy tên này đến đúng lúc ghê.* Đức Duy mỉm cười rồi lặng lẽ nhắm mắt.

    ------------------------------------------------------------------------------

    Bất ngờ chưa 🙂)))
     
    Back
    Top Dưới