Khác ( allbin) xuyên không trở thành pháp sư

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
( Allbin) Xuyên Không Trở Thành Pháp Sư
chương 99


Oh Dal con trai của tông chủ Oh gia,được gọi là pháp sư mạnh nhất trong tam giới, tuổi đời chỉ vừa 23 nhưng đã trở thành nhất đại tông sư,bản mệnh hộ thể của Dal là Kỳ Lân,trong Long,Lân,Quy,Phụng

Là một loại thần thú thân ngựa,đầu rồng,mọc ra hai cánh,cao tám thước năm tấc,thân xấp vảy rồng

Người đời thường gọi là Long Mã Phụ Đồ,sức mạnh uy dũng, chấn nhíp một phương, năm đó Dal hành đạo không biết đã gây thù chuốc oán với bao nhiêu yêu ma quỷ quái, nhưng với cái tính thích thì làm mà đánh không lại thì chạy của Dal không ít lần chọc cho tông chủ tức chết

Vốn cậu đánh lại chứ nhưng mắc cái tội lười đột xuất nên mới thành ra nhiều tình huống oái oăm như vậy,ngoài ra Dal còn có biệt danh là đạo tặc,không cần biết là môn phái nào, chỉ cần là bảo bối làm cậu hứng thú thì chắc chắn môn phái đó coi như xui,chôm từ môn phái này qua môn phái kia,đến cả quỷ cũng không tha

Con đại quỷ danh tiếng một vùng cũng bị chào hỏi qua,vốn nó tu luyện bằng cách ăn não người, đại quỷ ngàn năm như nó cũng có cho mình một bảo bối được gọi là Ngọc Tụ Linh,một loại ngọc che giấu đi khí tứt của con người, quỷ hay thậm chí là pháp sư

Nhờ vậy mà nó gây họa cho chúng sinh vẫn không bị Pháp sư phát hiện, nhưng một ngày nó trên đường về khi đã no nê, vừa về tới miếu của mình, nó hốt hoảng vì đã không còn thấy ngọc Tụ Linh đâu nữa, nó tức giận gào thét vang trời, miệng không quên hô hoán

" c..cướp,có ăn cướp...trời ơi quỷ mà cũng bị cướp tài sản nữa sao "

Vậy đấy, đồ đã vào tay thì làm gì có đạo lý trả lại, nhưng mà Dal là đạo tặc chỉ vì đam mê, lấy vài ngày chơi rồi cũng trả lại, nên huyền môn mới để yên mà không làm gì, đó là đồ của pháp sư mới trả lại, chứ đồ của quỷ là diếm luôn hẹn không ngày trả lại

Nghe tới đây cả đám đổ mồ hôi, cha vợ cũng quá bá đạo rồi, Hwarang tò mò hỏi

" vậy Hanbinie giống mẹ hơn hay giống cha hơn vậy ạ"

" Hanbinie sao...nó giống cả hai bọn ta,nhưng cái tính cách thì không giống ai cả...cha nó chỉ hứng thú đi lấy đồ của người ta đem về ngắm rồi trả lại thôi...căn bản cũng không có hiềm khích gì với quỷ vực hay huyền môn"

Hyeongseop che miệng cười nhẹ, hắn nhìn bà Ara khẽ hỏi

" Hanbinie không hiền lành như vậy phải không ạ"

Bà Ara ô một cái rồi thở dài nói

" con đoán đúng rồi đấy,nó thì chỉ có thể dùng từ có một không hai thôi...tam giới thì không nói, chỉ riêng quỷ vực là bị nó hành cho lên bờ xuống ruộng, ma chê quỷ né...quỷ vực gọi nó là chúa tể cà khịa, ông hoàng ghẹo gan...không cần đánh bị nó khịa cũng đủ tức chết rồi "

Về phương diện này họ cũng được chiêm ngưỡng qua rồi, quả thật thú vui của Hanbinie nhà họ là đi cà khịa ma quỷ, Eunchan lúc này nhìn bà một lúc rồi ngập ngừng hỏi

" mẹ gặp cha như thế nào ạ"

Bà Ara ánh mắt thoáng buồn, nhưng rồi cũng nhẹ giọng nói

" lúc mẹ gặp ông ấy...là trong một lần tình cờ hành đạo "

Yang Ara,19 tuổi là cung chủ của Yang gia,lúc đó cô được mệnh danh là pháp sư mạnh nhất của thuật Nhíp Hồn,thuật thao túng linh hồn,là người hay ma quỷ, dù mạnh hay yếu cũng điều khó thoát khỏi thuật thứt của cô,đạo pháp so với Dal cũng không có chênh lệch là bao nhiêu

Năm đó cô nhận được lệnh của tông chủ giết Quỷ Vương của núi sương mù,và trong lần hành đào này Ara và Dal đụng độ nhau,một bên là cung chủ của Yang gia,một bên là thiếu chủ của Oh gia,cứ tưởng sẽ như một bộ phim ngôn tình lãng mạn, nam và nữ chính gặp nhau, cùng nhau diệt quỷ, sau đó tình cảm phát triển, rồi về chung một nhà,nhưng cái đó là phim ngôn tình trên truyền hình,còn cái này là bạo lực ngôn ngữ ngoài đời thực

Vừa gặp mặt nhau là xã giao vài câu chửi nhau rồi, Ara giữ thái độ hiền lành của một cung chủ mà nhẹ nhàng nói

" không biết cơn gió chướng nào thổi ngài tới đây vậy...chỗ này có gì để ngài chôm sao"

Dal ngồi trên cây, tay chống cầm, bộ dạng ngã ngớn nói

" ây chà chà...cung chủ đây phải biết nhìn tình hình chứ,cái chổ khỉ ho cò gáy này thì có cái mẹ gì để lấy"

" vậy ngài tới đây làm cái quái gì "

Khuôn mặt ai cũng bình thường hiền dịu, nhưng ánh mắt nhìn nhau như sấm nổ,lửa bốc lên ngùn ngụt, cuối cùng là quỷ không đánh mà nhào vô solo với nhau,nói ra hai người có quen biết, nhưng không phải là thanh mai gì đó, đúng hơn là oan gia với nhau

Đánh thì đánh mà diệt quỷ thì vẫn diệt, chỉ là hơi lâu thôi,sau hôm đó hai người hầu như đi đâu cũng gặp, họp các môn phái thì cũng ngồi kế nhau,chửi nhau ngày ba cử,sáng ,trưa, chiều,bữa nào không chửi là hai người buồn chán,cứ vậy riết mà thương nhau hồi nào không hay

Ngày mà Dal nói muốn cưới Ara khiến cho các vị trưởng lão và tông chủ của Oh gia sốc tới mức bất động,chửi nhau như chó với mèo mà cuối cùng lại thương nhau, chuyện này khiến cả Oh gia cười không khép được miệng, vì Dal tuyên bố không bao giờ lấy Hổ cái Ara,giờ nó dâng hiến tấm thân cho con Hổ luôn mới ghê chứ

Ara nói cho cha mình nghe thì thái độ của ông cũng y chang cha của Dal, Ara nói sẽ không bao giờ gã cho cái tên đạo tặc không có liêm sỉ đó, cuối cùng giờ nó đồi gã cho thằng đạo tặc mà nó chửi hơn con

Chửi nhau nhiều nhưng thương nhau cũng rất nhiều, khi cưới Ara về Dal hoàn toàn tu luôn từ đó, không quậy phá, không ra ngoài hành đạo nhiều,cậu dành thời gian cho vợ của mình, cuối cùng Hanbin chào đời trong niềm hạnh phúc của gia đình hai bên, Dal rất cưng yêu Hanbin, ngày nào cũng bế bồng con trai nựng nịu cả ngày mới thôi,di truyền từ cha và mẹ nên Hanbin thừa hưởng nhan sắc tuyệt mĩ, là người đẹp nhất Oh gia

Ara rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, có gia đình riêng, có người chồng hết mực yêu mình, có đứa con trai ngoan ngoãn, cô cho rằng mình chính là người hạnh phúc nhất thế giới này

Thế nhưng ông trời lại ganh tị với hạnh phúc của cô,cho cô tất cả rồi cũng nhẫn tâm tước đoạt nó, năm đó Quỷ Hoàng thức tỉnh gây hại cho tam giới, ngay cả quỷ vực cũng không tránh khỏi số phận, với danh nghĩa là pháp sư mạnh nhất tam giới, Dal bắt buộc phải ra trận cùng các pháp sư môn phái khác, các vị quỷ Vương và quỷ đế cũng phải ra trận theo lệnh của địa phủ

Lúc đó Hanbin được hai tuổi, bà Ara cực lực phản đối chuyện chồng mình đi diệt quỷ hoàng,cô biết nó mạnh thế nào, và khả năng tiên tri của cô cho cô biết, nếu Dal đi thì sẽ chết,nhưng làm sao trái lệnh của địa phủ, Dal ôm vợ con mình lần cuối rồi nói

" xin lỗi em và con...anh không thể chăm sóc em hết đời này được...tha thứ cho anh"

Nói xong Dal liền rời đi,để lại Ara ôm con mà khóc lóc thảm thiết,nhưng cô vẫn nuôi hy vọng là mình tiên tri sai,với hi vọng đó cô một mực chờ chồng quay về,thế nhưng thứ cô nhận được là tin tức Dal vì để giết quỷ hoàng đã dùng cấm thuật mạnh nhất của Oh gia cùng quỷ hoàng nguyên sinh, hôm đó đi cả trăm pháp sư nhưng về chỉ có 4 người, quỷ Vương đi 20 thì về 3,quỷ đế đi 100 thì tuyệt vong tất cả

Thông tin như sét đánh giữa trời quang,thế giới xung quanh Ara như sụp đổ,cô không tin chồng mình đã chết,ngày hôm đó là buổi hoàng hôn buồn thảm,trên chiến trường máu tanh,xác người la liệt, bống dáng một người phụ nữ chạy khắp nơi gào thét gọi tên chồng mình

" Dal anh ở đâu trả lời em đi....trong chiến trường này em biết tìm anh ở đâu "

Dù có gọi thế nào cũng không có lời đáp trả,chạy khắp nơi cho đến khi chân đỗ máu vẫn không tìm được chồng mình, cô quỳ xuống ôm mặt mà khóc,tiếng khóc xé lòng những người có mặt ở đó, dù đau khổ không khác gì con dâu, nhưng ông Hyun vẫn cố gắng an ủi con dâu của mình

" kiếp này xem như hai con hết duyên rồi, thôi thì đanh mong kiếp sau trùng phùng "

Nhưng kiếp sau cũng không thể trùng phùng, Dal giết quỷ hoàng có công,sau khi chết đã trở thành một trong 18 vị diêm la cai quản tầng địa ngục,chủ của địa ngục hàng băng,với danh hiệu Ma Hoàng

Ara biết được tin tức này, cô vui lắm dù là âm dương cách biệt nhưng chí ít cô vẫn có thể gặp được Dal,thế nhưng hi vọng bao nhiêu thất vọng càng nhiều, Dal không hề quay về thăm cô,cả Hanbin cũng chỉ gặp được trong mơ vài lần,cô biết đã là diêm la thì chuyện tình cảm phàm tục phải từ bỏ, nhưng tàn nhẫn không một lời từ biệt như vậy thử hỏi có ai chịu được

Ara từ đó không nhắc tới Dal nữa, cô dành hết tình thương chăm sóc cho con trai của mình,đã muốn lãng quên thì cứ lãng quên,cô sẽ không quan tâm đến, ngoài mặt thì là vậy, chứ ông Hyun biết trái tim cô tan nát cả rồi, con trai ông thật quá tệ

Cả đám im lặng khi nghe hết mọi chuyện,bà Ara nhìn từng người một rồi ôn nhu nói

" đừng cảm thấy buồn thay mẹ, mọi chuyện đã qua lâu rồi...là pháp sư thì cái giá phải trả rất đắt,thế nên mẹ mong là các con trân trọng mối duyên này, đừng giống như mẹ để rồi khổ đau một đời "

" dạ"

Cả đám đứng dậy cuối đầu, họ biết chứ, nhưng họ không có gì để luyến tiếc, nếu như có một ngày Hanbin rời xa họ, thì họ cũng sẽ đi cùng cậu, một lần yêu một đời khổ đau, trước đây họ không hiểu yêu là gì, nhưng khi gặp Hanbin, họ đã biết yêu,biết nhớ thương một người bằng tất cả con tim,nếm trải tất cả hương vị của tình yêu, ngọt ngào,hạnh phúc, cho đến đau khổ và đắng cay,trải qua tất cả nên họ hiểu được nổi đau mà bà Ara phải chịu đựng

Thế nên họ sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra, nếu như phải dùng cái chết để đổi lại cho Hanbin được hạnh phúc thì họ bằng lòng chấp thuận ,bà Ara nhìn sự quyết tâm và chân thành của 6 người con rể thì cười nhẹ, bà biết mấy đứa nhóc này yêu con bà bằng tất cả tấm lòng, sẽ cho con của bà được hạnh phúc, và lời tiên tri nói rằng Hanbin và mấy đứa nhỏ này sẽ hạnh phúc một đời,chỉ như vậy với bà là đủ rồi
 
( Allbin) Xuyên Không Trở Thành Pháp Sư
chương 100


Đêm tối tĩnh lặng,ánh trăng bị che phủ để lại đêm tối rợn người, trong Oh gia sương mù bao phủ khắp nơi,không khí nặng nề còn hơn đại quỷ xuất hiện, ngồi trên ghế được điêu khắc tỉ mỉ, ông Hyun liếc nhẹ qua cửa sổ rồi khẽ nói

" chịu về rồi sao "

Trong phòng Hanbin cậu cảm nhận được uy áp kinh người thì cũng biết là ai sắp tới, cậu nhìn Heun lắc đầu

" xem ra cha thật sự không muốn thành toàn cho bọn con"

Heun là quỷ đương nhiên biết uy áp này thuộc về một tồn tại không thể đụng vào, nhưng mà cô tin tưởng vào lũ nhóc kia

" con cứ ngồi im ở đây đợi kết quả,t mama tin lũ quỷ con ấy sẽ làm được thôi, không phải chuyện gì cũng cần có con ra tay...bọn nó trưởng thành và chín chắn hơn con nghĩ đấy"

" dạ"

Hanbin gật đầu, cậu hoàn toàn nghe lời Heun và mẹ mình, chuyện lần này phải dựa vào họ rồi, ngồi trong phòng của bà Ara, cả đám cảm thấy lạnh người một cách bất thường, Taerae ôm lấy cánh tay mình, khuôn mặt kinh ngạc nói

" là tồn tại thế nào lại có thể trấn áp tất cả quỷ khí lẫn linh khí ở đây...quỷ khí của 4 đế quỷ đi cùng sư phụ cũng bị trấn áp rồi "

" nhóc nói gì "

Cả đám nhìn Taerae, biết tu vi của Taerae bây giờ rất cao nên chuyện hắn nói khiến cả đám hoang mang, là Oh gia mà cũng gặp trường hợp có kẻ có thể trấn áp tất cả sao

Hyuk nhìn bà Ara, từ lúc nãy bà nhắm mắt dưỡng thần cũng chưa tỉnh lần nào,đang lo lắng thì bà Ara mở mắt, môi nhếch nhẹ một đường, quả thật không hổ danh là cung chủ của Yang gia, dung nhan yêu kiều bá mị,dù lớn tuổi nhưng cái khí chất thì vẫn không thay đổi,bà nhẹ nhàng nói

" đến rồi "

" ai ạ"

Hwarang thắc mắc hỏi, bà đứng lên nhẹ nhàng đi về phía cánh cửa

" đi theo mẹ....đi gặp cha của Hanbinie"

Cả đám nhìn nhau rồi cũng cất bước đi sau bà, các pháp sư của Oh gia bị uy chấn áp chế, bộ dạng vô cùng khốn khổ, ngũ đại thiên Vương của Hanbin cũng không ngoại lệ,đại tỷ của ngũ Vương ,Biện Thi nhìn thấy bà Ara thì liền khó nhọc đi đến thưa

" Phu nhân...ngài ấy về rồi...thiếu chủ ở một mình có sao không "

Biện Thi là đệ tử mạnh đứng đầu của Oh gia,là pháp sư nghe duy nhất mệnh lệnh của Hanbin chết hay sống chỉ cần Hanbin hạ lệnh thì lập tức ngũ Vương sẽ chết vì nhiệm vụ,trung thành tuyệt đối với Oh gia và Hanbin

" sức mạnh của con thế nào rồi "

" con....uy áp phong bế hết hai huyệt đạo,pháp lực bây giờ miễn cưỡng vẫn đủ khả năng đối phó với quỷ tướng"

Taerae nhìn Biện Thi,người này mang một vẻ kiêu ngạo băng lãnh,hắn cảm nhận được linh lực của người này thuộc hệ hỏa như hắn,nói ra thì hắn phải gọi là đại tỷ, Hyeongseop lo lắng hỏi

" mẹ...không lẽ ông ấy muốn đưa Hanbinie đi sao"

" nếu với tính cách của ông ta thì chuyện đưa Hanbinie đi là bình thường, vì Hanbin đã cãi lời ông ấy"

Hyuk siết chặt tay, vì cái gì chứ, bản thân không chăm sóc tốt cho Hanbin và vợ của mình, biết là vì nghĩa vụ của một pháp sư đi,quy luật gì chứ, rõ ràng có thể quay lại dương thế thăm hỏi lần cuối hay là nói rõ ràng tất cả, nhưng ông ta chọn cách tránh mặt để cho bà Ara đau khổ bao nhiêu năm, Hanbin thiếu vắng tình thương của cha mình, quan tâm yêu thương cái gì chứ, hắn khinh,chỉ là lừa đời dối người mà thôi,bây giờ quay lại nói một tiếng không gã mà được sao,đừng hòng

Bà Ara thở dài nói

" Biện Thi con đến phòng Hanbinie đi,năng lực của Hanbinie dư sức sử lý lũ nhãi nhép đó nhưng uy áp này kiềm chế linh lực của người khác, mà bị kiềm chế nặng nhất là nó "

" dạ "

Biện Thi cuối đầu rồi lập tức rời khỏi, Taerae sốt ruột muốn đi theo để bảo vệ Hanbin nhưng đã bị bà cản lại

" không cần lo...Biện Thi rất mạnh,hơn nữa chuyện các con cần lo là ông ta,yên tâm ông ta dám đưa Hanbinie đi thì mẹ dám lật đổ địa ngục Hàng Băng của ông ta "

Với lời này khiến họ yên tâm hơn, đi cùng bà tới khu vườn rộng lớn trồng đầy hoa hồng xanh,sương mù bao phủ nhưng vẫn thấy được vẻ đẹp lung linh của nó, tông chủ Oh gia cũng đã đến, theo sau là các vị trưởng lão cùng mấy trăm đệ tử, họ cùng đón chờ một ai đó

Lúc này sương mù tan dần,thấp thoáng ẩn hiện dáng hình một người nam nhân,bay nhẹ nhàng đến gần họ, mái tóc dài trắng bay nhẹ nhàng theo cơn gió, trên người bận y phục thời xưa màu trắng, khi nhìn rõ được dung mạo tất cả kinh ngạc,người này quả thật là rất đẹp, một vẻ đẹp không thể nói bằng lời

Đây là Oh Dal cha của Hanbin, Dal nhìn một dòng rồi dừng lại ở chỗ cha mình cuối đầu

" chào cha"

" còn nhớ tới lão già này à"

Ông Hyun liếc nhẹ thằng con trai của mình, Dal chỉ cười nhẹ mà không nói gì, khi nhìn tới 6 người sẽ cưới con mình thì sắc mặt của ông liền thay đổi

" muốn cưới con của ta là lũ nhóc các ngươi sau "

Cả đám cuối đầu

" dạ "

Dal có phần không chú ý xung quanh, hiện tại ông chỉ chú ý đến 6 đứa nhóc muốn cưới con mình thôi

" vậy thì quay về đi...ta không chấp nhận gã con cho các người "

" tại sao ạ"

Lew lên tiếng đầu tiên, ít nhiều với khả năng khuyên giải của mình hắn nghĩ có thể nói đạo lý với người này một chút ,nhưng Dal từ xưa đến nay không hề có đạo lý, ông cười nhẹ nói

" đơn giản là ta không muốn...nó còn nhỏ, hơn nữa là pháp sư sống chết còn không biết trước được...người thường không thể hiểu được thế giới của bọn ta đâu,nói chung là từ bỏ đi...hôn sự này chấm dứt...Hanbin ta sẽ nói chuyện với nó sau"

Cách nói chuyện mập mờ này đương nhiên họ hiểu, ý ông ta là pháp sư sống chết khó đoán, nếu như lấy rồi một ngày họ chết sẽ để lại đau thương cho người ở lại,Hyuk phì cười, một điệu cười chế giễu, khuôn mặt của Hyuk bây giờ có 3 phần tôn trọng 7 phần không khách khí, hắn nhìn ông rồi từ từ nói

" cho tôi xin lỗi ngài trước....ngài cho phép tôi hỏi,ngài lấy quyền gì cấm cản Hanbin lấy bọn tôi"

Cả đám nhìn Hyuk như nhìn thú quý hiếm, các vị trưởng lão đổ mồ hôi lo dùm cho Hyuk, riêng Hyun thì rất hứng thú xem thử thằng cháu rể này sẽ làm gì đây

Khuôn mặt của Dal tối dần đi,ánh mắt nhìn Hyuk sắt lạnh,mà Hyuk cũng không vừa gì,sát khí không hề che giấu,ông lạnh nhạt hỏi

" tại sao ta không được...nên nhớ nó là con trai của ta"

" vậy mà Hanbinie chưa bao giờ nói về ngài cho bọn tôi nghe "

Hyuk nhìn biểu cảm của Dal một lúc thì lại nói tiếp

" ngài là cha của Hanbinie, vậy cho tôi hỏi anh ấy thích gì hay ghét gì ngài biết không"

Dal với câu hỏi này có chút suy nghĩ, quả thật là ông chỉ quan tâm khi nào con mình gặp chuyện thôi, bình thường nó thích gì ông đều không biết

" ngài không biết phải không...cũng phải thôi một vị diêm la cao quý trăm công ngàn việc thì làm sao để ý đến con mình được...ngài nói đừng yêu pháp sư ,vậy cho tôi hỏi ngài yêu và cưới pháp sư thì hạnh phúc hơn sao"

Lời này trực tiếp làm Dal nổi giận, ông gằn giọng

" ngậm miệng lại "

" sao vậy lời này làm ngài nhớ tới gì sao"

Lew bước lên kéo Hyuk xuống, lúc nãy hắn còn lịch sự với Dal chứ bây giờ thì không,nhìn bà Ara đứng một gốc khuất mà lau nước mắt khiến cho cả đám giận dùm, thái độ của một mafia hàng thật bắt đầu phô diễn

" ngài nói người thường yêu pháp sư sẽ khổ,vậy cô Ara lấy ngài có hạnh phúc được bao lâu không....tôi thật sự không muốn nghe cái người phụ nghĩa phu thê,quên hẹn với người thương nói ra lời này "

Ông Dal vung tay một luồng bạch quang bay thẳng vào Hyuk và Lew, nhưng Taerae chặng lại được, không phải chiêu vừa rồi yếu mà là ông ta có nương tay, Taerae phủi tay rồi tiếp lời

" cảm ơn đã nương tay...tôi thắc mắc nãy giờ mà chưa kịp hỏi, mắc cái giống gì mà làm diêm la rồi không về thăm vợ mình lần cuối vậy...ủa rồi ông hiện ra gặp Hanbinie chi...nổi lòng khó nói hay là không dám đối diện với vợ mình đây...mà vì cái gì tôi cũng chẳng nghe nổi cái lý lẽ nổi khổ của anh,sai rồi nổi khổ chẳng của riêng ai cả khổ chẳng phải ông đâu "

Hai người kia còn lịch sự chứ Taerae là nói thẳng, cả Oh gia được một phen mở mang tầm mắt, thì ra để hỏi cưới được vợ là phải chửi lộn với cha vợ như mấy ông thần này đây
 
( Allbin) Xuyên Không Trở Thành Pháp Sư
chương 101


Dal tức tới mức cái bộ dạng lịch lãm bay đi hết, thay vào đó là bộ dạng dữ dội chuẩn bị nghênh chiến lũ nghé con miệng còn hôi sữa này, muốn lấy con ông mà dám nói chuyện kiểu đó sau

" chuyện của ta đến khi nào lại do lũ nhãi nhép các ngươi xen vào "

" không phải xen vào mà là dẫn chứng cho lời bọn tôi nói là đúng,duyên do trời định,phận do người tạo còn hạnh phúc là do chính bọn tôi nắm giữ, không có đạo lý nào nói rằng người thường không được phép yêu pháp sư...chúng tôi sẽ có được hạnh phúc cùng Hanbin..."

Hyeongseop đẩy Lew qua một bên mà nói đạo lý với người cha vợ này,không có chuyện gì là trùng hợp, họ gặp nhau là do duyên số, yêu nhau là sự an bài, làm gì có lý lẽ ông ta nói không được thì họ phải nghe theo

" ngươi là con trai của Chija....lớn rồi nhỉ....phải duyên phận do trời định, nhưng ngươi nên nhớ rằng pháp sư chết bất kỳ lúc nào...các ngươi sẽ làm gì khi mà có một ngày Hanbin ra đi mãi mãi,đau thương ấy sẽ theo các ngươi muôn đời...các ngươi chịu được không "

Hwarang nhìn ông rồi nhìn qua bà Ara, hắn cười nhẹ nói

" tôi tin Hanbinie....anh ấy sẽ không rời bỏ chúng tôi...mà dù có như vậy thì chắc chắn anh ấy cũng sẽ quay về thăm chúng tôi cho dù chỉ còn lại là linh hồn...anh ấy không giống ông "

Eunchan tiếp lời

" nếu như thật sự có một ngày anh ấy rời khỏi thế giới này thì chúng tôi cũng sẽ đi cùng anh ấy....sống chết mãi mãi không lìa xa "

Hyuk đi thẳng đến đứng trước mặt Dal trong sự hốt hoảng của cả Oh gia,con người duy nhất dám đứng đối diện với Ma Hoàng, hắn nhìn ông, ánh mắt không hề dè dặt hay sợ hãi

" Hanbinie có vô tâm và vô tình,tôi không phủ nhận...nhưng một khi đã yêu thì anh ấy luôn hết lòng vì người mình yêu, luôn quan tâm và một lòng tin tưởng...đừng so sánh với ông, vì ông không đủ tư cách đâu "

Dal không nói một lời mà dùng móng vuốt đâm thẳng vào ngực trái của Hyuk, khiến cả đám hốt hoảng

" Hyuk "

Trái với lo lắng Hyuk vẫn không có gì gọi là đau đớn, máu chảy nhưng mà vết thương không sâu,ông nhìn thấy đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực trên ngực của Hyuk thì tức giận gào to

" Hanbinie...con dám tách sức mạnh ra trao cho một con người như hắn....con mau ra đây cho ta,con muốn bảo vệ hắn mà chống đối lại cha sau "

Dal thực sự tức giận, tách đôi sức mạnh thì chắc chắn về sau khi độ kiếp Hanbin sẽ không thể nào đỡ nổi, chưa kể tách sức mạnh sẽ rất mệt mỏi

Hyuk chạm vào ngực mình, vết thương không quan trọng, quan trọng là Hanbin ở thư phòng vẫn muốn bảo vệ hắn,dù lúc nãy quả thật hắn không sợ chết, nhưng mà hắn sợ Hanbin vì hắn mà hao tổn sức lực, uy áp này không phải kiềm hãm Hanbin nhiều nhất sau

Ông Hyun lúc này mới lên tiếng

" thật sự xem ta chết rồi sao thằng nghịch tử ngươi..bao lâu nay chẳng thấy mặt mũi đâu bây giờ lại về, ta gã cháu ta cho ai miễn ta biết nó hạnh phúc là được, còn cần ngươi quản sao"

" cha đâu phải người không biết nó là linh tu,chuyện lấy chồng làm sao được...."

" cái đó ông không phải quan tâm "

Taerae nghiên đầu rồi chỉ vào Hyuk,qua tới Lew rồi Hyeongseop, Hwarang tới Eunchan rồi chỉ thẳng mặt mình hết sức thẳng thắn nói

" hai người đó phá giới của Hanbinie trước, rồi tới họ cuối cùng là thằng này....tội lỗi hay phải trả giá gì bọn này chấp nhận tất cả "

Nghe tới đây Dal nổi giận quát lớn

" vô lễ....hôm nay ta phải đem con trai ta đi,còn lũ nhãi con các ngươi ta không bỏ qua đâu "

" ông dám làm gì "

Giọng nói uy quyền phát ra làm cả đám khựng lại, đệ tử Oh gia lùi lại một chút, 6 người cũng lùi lại đứng cạnh nhau, trong bống tối bà Ara bước ra,dáng vẻ uy nghiêm kiêu ngạo, tà áo lụa bay trong gió khiến cho bà trở nên xinh đẹp và uy quyền hơn bao giờ hết

" chuyện vợ chồng nó nên để nó tự giải quyết vậy "

Ông Hyun lùi lại rồi đi lại chỗ của 6 người, ông nhìn vết thương của Hyuk rồi hỏi

" có đau không "

" dạ con không sao ạ"

" lũ nhóc các con gan thật đấy...đủ tiêu chuẩn làm rể Oh gia quá chứ"

Bên này bà Ara bước một bước ông Dal lùi một bước, bà cười nhẹ nói

" sao đây...hùng hổ với mấy đứa nhỏ lắm mà...bây giờ sao im re vậy "

" Ara"

Ông Dal nhìn bà, bao lâu nay ông chưa về thăm bà một lần, trong lòng ông thấy có lỗi với bà nhiều lắm, nhưng phải làm sao khi chết đói đã phân vào chức vị Diêm la,trong 24h không được về dương thế,rồi công việc bận rộn mà ông cũng quên chuyện về thăm bà, thời gian địa phủ đâu giống như dương gian,1h ở địa phủ bằng một năm ở dương thế, 24h thành 24 năm,khi ông nhớ được thì cũng không dám về sợ bà giận

" Ara em...khỏe không "

Bà nhếch môi

" khỏe....chưa chết được đâu....đã không quay về rồi, đoạn tuyệt quan hệ thì đi luôn đi....Hanbinie không có người cha tệ như ông...vì việc lớn vì chúng sinh,đến luôn cả vợ con cũng quên...ông làm chồng làm cha kiểu gì vậy "

" Ara nghe anh nói...sự thật là "

" là cái gì....bây giờ không quan trọng với tôi nữa...ông nghe cho rõ đây hôn sự này của tụi nhỏ ông đừng hòng xen vào, nếu như ông dám tổn hại đến tụi nhỏ một lần nữa ,hay muốn đưa Hanbinie đi thì đừng trách sao tôi tuyệt tình, ông đừng quên tôi là ai"

Bà Ara gằn giọng nói từng lời, nổi uất hận chôn giấu bao nhiêu năm cũng có dịp được phô bày, nhìn vào ánh mắt của bà ông cảm thấy nhói đau, là ông có lỗi,khiến cho vợ mình chịu khổ suốt bao nhiêu năm qua, ngày hôm nay lời này đã đủ hiểu bà sẵn sàng xuống tay với ông, lắc đầu bất lực ông nhìn bà

" có thể không xem anh là chồng....nhưng Hanbinie vẫn là con anh"

" thì sao nên ông lấy quyền đó ép buộc con sao....ông là cha cũng phải biết tính cách của nó chứ....chuyện nó quyết nó sẽ làm...còn như ép nó thì thứ ông nhận lại sẽ là cái xác của nó"

Ông Dal im lặng,ông chỉ muốn con mình không phải giống ông ngày trước, cũng không muốn lũ nhỏ phải đau khổ khi yêu Hanbin, sống chết của pháp sư rất khó nói,nhưng ông quên mất con mình không giống ông, nó nói là làm, một khi đã quyết định thì sẽ không quay đầu, nếu như ép buộc nó buông bỏ mà lấy một pháp sư, thì chắc chắn ngày tân hôn là ngày tiễn đưa nó về nơi yên giấc ngàn thu

Dal nhìn qua lũ nhỏ chửi lộn tay đôi với mình,ông lắc đầu nhìn bà rồi nói

" đôi khi nặng tình quá cũng sẽ khổ cho tụi nó "

Bà Ara cười nhẹ nói

" vốn dĩ yêu Hanbinie, tụi nó chịu đau khổ cũng không ít "

Dal thở dài rồi ông nhìn bà,dùng thần giao cách cảm nói gì đó rồi từ từ biến mất,bà Ara lắc đầu thở dài nhưng khuôn mặt nhẹ nhõm hơn

Ngồi trong phòng với Biện Thi và Heun, Hanbin cũng rất lo lắng cho họ, lúc nãy cảm nhận được Hyuk gặp nguy hiểm nên cậu đã tách sức mạnh ra truyền cho Hyuk,bây giờ chỉ mong họ không sao

" thiếu chủ đừng lo sẽ ổn thôi ạ"

Biện Thi lên tiếng an ủi thiếu chủ của mình, kỳ thực là cô cũng lo lắng không biết bên ngoài sao rồi, nhưng chưa kịp nói gì thêm thì cửa phòng đột nhiên mở tung ra

" Hanbinie thành công rồi "

Cả 6 người bay vào ôm Hanbin cứng nhắc, đá bay luôn Biện Thi và Heun qua một bên,Hanbin bị ôm nhưng cũng kịp hiểu chuyện gì xảy ra

" cha anh không làm khó các em chứ "

Cả đám định mở miệng nói những đã bị bà Ara phanh phui

" nói chuyện gì, tụi nó chửi lộn tay đôi với ổng đấy....mở màn là em trai mưa của con đấy "

" c...cái gì Hyukie em"

Hyuk cười bẽn lẽn chỉ qua Taerae

" hổn nhất là nó đó anh"

" ê ê giãn đạo lý là Hyeongseop mà "

Taerae đá qua cho Hyeongseop, hắn vuốt tóc rồi chỉ qua Lew

" nó là đứa khơi màu cho chuyện tranh luận, anh chỉ nói lý lẽ thôi "

Lew đùng đẩy ngay cho Eunchan

" nó chốt câu cuối làm ông ấy nổi giận"

Eunchan lườm nguýt Lew một cái rồi tự tin nói

" hwarang nói trước nên em mới chốt hạ sao cho trùng khớp với cảm xúc của em lúc đó thôi "

Hwarang nhìn qua lại thấy ai cũng nhìn mình thì liền tức giận chỉ thẳng mặt Hyuk mà nói

" thằng này đứng trước mặt ổng chửi tay đôi nè đừng có nhìn tôi như vậy "

Hanbin quay qua Hyuk, hắn cuối đầu khẽ nói

" em hong cố ý đâu....tại em không kiềm được sự ức chế trong mình....em xin lỗi Hanbinie "

Hanbin thở dài, cậu biết chứ, ngồi đây mà cảm nhận được Hyuk bị thương luôn là hiểu hắn gây chuyện rồi, thế nhưng cậu không giận,cha giận thì chắc chắn rồi đấy

" không sao....vết thương sau rồi "

" hong sao ông nội trị cho em rồi "

" anh cứu ổng chi vậy sư phụ "

Taerae tách hai người ra,hắn lườm Hyuk và cả hai lại tiếp tục trao nhau ánh mắt yêu thương trong sự bất lực của cả đám

Bà Ara cười tươi nói

" rồi giờ về phòng ngủ đi mấy đứa, mai là ngày quan trọng đấy...chọn ngày lành trong Oh gia tốn khá nhiều thời gian các con nghĩ ngơi lấy sức đi"

" dạ"

Cả đám dạ nhưng ánh mắt nhìn Hanbin không rời, họ muốn được ngủ chung với Hanbin, thế nhưng Biện Thi và Heun lên tiếng

" tụi quỷ nhỏ đi ngủ lẹ lên "

" thiếu chủ cần nghĩ ngơi, mời các vị thiếu gia quay về phòng ạ"

Cả đám nhăn nhó rất khó coi,nhưng bà Ara cười nhẹ vỗ tay nói

" thôi mấy đứa ra ngoài đi mẹ có chuyện muốn bàn luận với tụi con"

" dạ "

Cả đám tạm biệt Hanbin rồi theo bà Ara ra ngoài,buổi tối đầy sống gió cuối cùng cũng qua
 
( Allbin) Xuyên Không Trở Thành Pháp Sư
chương 102


Ngồi trong phòng khách cả đám có chút hồi hộp chờ đợi việc mà bà Ara sẽ nói ,bà nhấp nhẹ ngụm trà rồi mới nói

" các con khi cưới xong thì tính thế nào, sẽ ở cùng nhau sao "

Cả đám trố mắt nhìn nhau, quên luôn mất vụ này, về chung nhà...nói chơi sao, về chung có nước banh nhà,chẳng thằng nào ưa thằng nào mà cũng chẳng ai muốn nhường nhịn nhau hết, vụ này coi bộ căng à

Bà Ara cười phì rồi bình thản đáp.

" ông ta cũng không muốn Hanbinie rời gia tộc,mà các con Phạm tội phá giới của linh tu...thế nên căn bản là cũng không được phép ở cạnh quá nhiều "

thêm một lần đau nhưng lần này không phải Hanbin đau mà là họ đau,Hyuk và Lew nhìn nhau, tội đồ đời đầu là hai thằng chứ ai,Hyuk bẽn lẽn hỏi

" mẹ...không lẽ con....phải chăn đơn gối chiếc mặc dù là Hanbinie ở phòng bên sao "

Lew cũng run rẩy nhẹ nói

" con....Phạm tội nhẹ hơn....châm chước một chút được không ạ"

4 người kia có vẻ thoải mái hơn vì dù sao họ không có phá giới của Hanbin trước, may rồi, bà Ara cười nhẹ nói

" nghĩ gì vậy hai ông cụ non, ý mẹ là bọn con không thể cùng lúc ở cạnh Hanbin được....khi cưới theo yêu cầu của ông ta Hanbinie sẽ ở Băng cung trước đây của ông ấy, một nơi mà mẹ phải thừa nhận rất đẹp...mỗi người các con thay phiên nhau mà đến "

" dạ "

Cả đám có vẻ chưa hiểu vấn đề lắm, Taerae liền hỏi

" con chưa hiểu lắm ạ"

Bà Ara nhìn khuôn mặt ngơ ngác của cả bọn, bà chậm rãi giải thích

" Băng cung rất lớn, mẹ cũng chưa từng đi hết nơi đó nổi,nó không nằm trong Oh gia mà nằm bên ngoài....các con khi cưới không thể tất cả cùng ở với nhau được,mỗi ngày được một người ở cạnh Hanbinie...vì phá giới và quan hệ với linh tu luôn có một cái nghiệp phải trả,và đây là cách các con trả...."

Ý vị lời nói này của bà họ hiểu, đã cưới được đã có được nhưng không thể trọn vẹn sở hữu người mình yêu, thay vào đó một ngày chỉ được một người ở cạnh Hanbinie, người khác phải chờ đợi ở nơi của riêng mình, đây là vòng lập mãi mãi tới cuối đời

" mẹ....liệu rằng bọn con có thể đưa Hanbinie đi chơi cùng nhau và cùng nhau trải qua ngày tháng đi khắp nơi không "

Hwarang ngập ngừng hỏi, nếu chỉ như vậy hắn vẫn chấp nhận được, thế nhưng nếu ngay cả thời gian để được bên cạnh chăm sóc cho Hanbin cũng không có thì quả thật hắn đau lòng ,mà đây không phải suy nghĩ của riêng mình hắn, bà Ara cười nhẹ nói

" mẹ chỉ nói 6 đứa không sống cùng nhau trong một nhà với Hanbinie, còn đi đâu hay làm gì đều được, nhưng chuyện mỗi tối thì phải xem các con quyết định ai trước ai sau rồi"

Họ thở phào nhẹ nhõm, chỉ không được phép tất cả cùng ở nhà với Hanbin thôi, đi chơi cùng nhau vẫn được, còn cái vụ thằng nào trước thằng nào sau thì khỏi bàn cãi, đứng lên chơi tay đôi liền,bình thường Eunchan với Hyeongseop rất hiền nhưng mấy vụ này nói xin lỗi chứ méo nhường

Taerae và Hyuk muôn đời luôn là kẻ thù truyền kiếp của nhau nên không nói nhiều bật co một một liền, thấy tình hình sắp đánh nhau tới nơi bà Ara ho nhẹ nói

" nào nào...mẹ có cách này...trong các con ai phá giới Hanbin đầu tiên "

Cả đám nhìn Hyuk, hắn thấy run nhẹ, có khi nào mẹ chọn hắn là người cuối cùng không, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn lễ phép nói

" d...dạ là con"

" vậy thứ hai là ai"

Lew giơ tay lên cũng run ngang ngửa Hyuk

" dạ con "

" thứ ba là..."

" dạ con ạ "

Taerae tự giơ tay khai tội,mẹ xếp hạng thằng nào làm bậy phải ở vị trí cuối cùng hay gì ta,hắn thấy hoang mang quá, Hyeongseop giơ tay

" con sau nó "

" ô tiếp theo là ai nào "

Hwarang bẽn lẽn giơ tay

" dạ là con ạ"

" cuối cùng là con ạ"

Eunchan giơ tay đầu thú,Bà Ara nhìn một lượt rồi nói

" vậy cứ theo đội hình này đi,tuần sau thì kéo búa bao chọn đội hình lại, mẹ quyết định như vậy, các con có ý kiến gì không "

" dạ đồng ý ạ"

Cả đám gật đầu lia lịa, Hyuk và Lew cùng Taerae vui như mở hội,riêng Hyeongseop, Hwarang cùng Eunchan là không vui mấy, nhưng không sao miễn được ở cạnh Hanbin là vui rồi

-----------------

Đám cưới được tổ chức linh đình tại quảng trường rộng lớn,khách mời của 6 gia tộc tề tựu đông đủ, họ hơi e dè một giàng khách mời toàn mafia khét tiếng trong thế giới ngầm,lo mà cũng không sợ mấy vì một bên là giàng cảnh sát giỏi nhất nước mà

Nhưng áp lực nhức là khi tất cả thành viên Oh gia bước tới lễ đường, khí chất của một pháp sư uy nghiêm và liêm chính khiến người khác nể phục, đây có lẽ là lần đầu tiên họ được nhìn thấy người của gia tộc Oh

Đám cưới náo nhiệt diễn ra,Hanbin đứng cạnh 6 người chồng của mình, hôm nay cậu thật sự rất đẹp khiến cho bao người ở dưới phải say mê ngắm nhìn, 6 người che hết không cho ai nhìn vợ yêu của mình, lúc này bạn thân của Hanbin đi đến, đó chính là Beom

" Hanbin, xin lỗi ông nhe tại bận quá tui đến trễ...thật không ngờ linh tu như ông mà có lúc cũng lấy chồng ha"

" Beom ông đến là tui vui rồi, mà chuyện trên đời khó nói lắm "

Beom cười tươi rói nói

" giới thiệu chồng cho tui biết đi chứ "

Không để Hanbin nói, 6 người liền lên tiếng

" chào anh em là Koo Bon Hyuk "

" em là Kim Taerae "

" tôi là Hyeongseop "

" em là Hwarang chào anh"

" em là Eunchan"

" Lew..c"

" hả"

Lew dừng lại nhìn Beom, mà Beom cũng nhìn Lew, hắn hiểu ra gì đó liền giơ tay chỉ

" cái thằng này....là chồng cậu "

" ừm sao vậy "

Beom giơ nắm đấm muốn lao vào Lew

" tao đập chết cha mày thằng khốn kiếp "

" nhào vô "

Lew khiêu khích, nhưng may là 5 người cản lại kiệp thời, Hanbin lo lắng hỏi

" sao vậy Lew gây sự gì với ông sao Beom "

Beom cuối đầu 180 độ xin lỗi Hanbin

" cả gia đình tổ tông tui thành thật xin lỗi Hanbin...tui không nghĩ người nó muốn cua là ông "

" ông nói gì vậy "

Hanbin còn chưa hiểu gì hết thì Lew đi đến khoác vai cậu ôm vào lòng nói

" không có gì đâu anh, ông ấy giúp em cua anh thôi à"

" giúp con mẹ mày, mày ép tao mà "

" biết khôn thì im miệng lại anh trai à"

Cả hai định lao vào nhau thì Hyuk đứng chính giữa lên tiếng

" đánh một cái tôi hốt lên phường cả lũ "

Quên cảnh sát Hyuk ở đây luôn ta ơi, Lew và Beom dừng lại, thấy vậy Hyuk nắm tay Hanbin kéo đi

" để họ chửi lộn chút đi em đưa bảo bối đi ăn ngon"

Hanbin cười tươi gật đầu, để lại Lew và Beom lườm nguýt nhau cháy mặt

" dám nói ra thì coi chừng "

" dám làm không dám nói, hèn vậy mày "

Lew xua tay rồi quay bước đi theo Hanbin

" cùng lắm anh ấy giận tao vài giờ là hết, còn mày thì không chắc "

" lấy tự tin khẳng định đó ở đâu vậy "

" lấy tự tin là chồng của Hanbinie "

Nó lấy cái danh chồng lấp mồm thiên hạ luôn kìa trời, trắng trợn vừa vừa thôi chứ, mà thấy Hanbin hạnh phúc như vậy Beom cũng yên tâm, gã mỉm cười nói

" suy cho cùng cũng vì mày quá yêu nên mới làm vậy...Hanbin hạnh phúc thì tao cũng không chấp làm gì "

Nói rồi Beom liền lủi đi tìm chiến hữu mà uống vài ly,tiệc cưới náo nhiệt bao nhiêu không biết, chỉ biết 6 chú rể bị ép uống tới say mèm,buổi tối ở Băng cung 6 người một phòng mà nằm la liệt, Hanbin là người chăm sóc

" H...Hanbinie ơi....đi ngủ "

Cả đám giơ tay ý muốn Hanbin ôm, cậu lắc đầu cười nhẹ, ngồi chính giữa để họ ôm, có đôi khi hạnh phúc đơn giản chỉ cần như vậy thôi, có Hanbin trong vòng tay thì mọi thứ với họ không quan trọng nữa, vết thương được chữa lành,người họ yêu đã làm vợ họ mãi mãi , họ mãn nguyện rồi

Hanbin vuốt tóc cho Taerae dễ chịu, nhỏ tuổi nhất mà uống sung nhất, giờ say nhất đám luôn, Hanbin cười nhẹ cậu trước khi đến đây có nhận định rằng sẽ không yêu ai,với tư tưởng đó mà hình thành cho cậu bản tính vô tâm vô tình, cho đến khi họ bước vào cuộc đời của cậu, khiến cậu yêu thương, quan tâm,mối duyên này cậu chấp nhận,và cậu mong những người ngoài kia khi yêu cũng sẽ nhận được tình yêu chân thành và hạnh phúc nhất
 
( Allbin) Xuyên Không Trở Thành Pháp Sư
End


Truyện đến đây là Kết thúc rồi, cảm ơn các ty đã yêu thích truyện của tui,như lời hứa thì sẽ có ngoại truyện như một món quà đầu năm,cũng sắp giao thừa rồi nên sốp chúc các ty luôn vui vẻ hạnh phúc bên gia đình người thân nhé

CHÚC MỪNG NĂM MỚI
 
Back
Top Dưới