[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
( Allbin) Xuyên Không Trở Thành Pháp Sư
chương 66
chương 66
Hanbin không biết phải làm sao, cậu cố giữ tay mình lại, nhưng Lew thì lại ép nó vào, cậu nhìn Lew nhỏ giọng nói
" bỏ dao xuống đi Lew...nghe lời anh"
" anh có hai chọn lựa một là giết em...hai là để chuyện này tiếp tục "
Giết Lew ư,cậu làm sao ra tay, không thể và cũng không làm được ,nhưng cậu không muốn Lew tiếp tục đi vào con đường sai trái, phải làm sao mới được
" anh không chọn được thì để em chọn giúp anh...anh không ra tay được thì để em tự làm "
Lew nói xong thì cứa mạnh vào cổ,máu chảy ra,bắng lên mặt cậu, Hanbin hốt hoảng liền rút tay lại, nhưng không được, thứ làm cậu sợ chính là ánh mắt của Lew lúc này,bị thương nhưng hắn không thấy đau,máu từ cổ chảy xuống ướt cả áo, vết thương rất sâu, may mắn là chưa đứt gân cổ
Hanbin nhìn vết thương lo lắng nói
" bỏ dao xuống, anh trị thương cho em...."
" không cần "
Hanbin biết hắn muốn gì, thấy con dao dần dần di chuyển thì cậu vội vàng giữ lại, cuối đầu thở dài, cậu nói
" anh chọn....em....nên làm ơn bỏ dao xuống đi Lew..."
Lew cười nhẹ, hắn nghiên đầu nói
" vậy ôm em đi "
Hanbin có chút chần chừ, khi thấy con dao di chuyển thì cậu đành nhắm mắt làm theo, cậu nhẹ nhàng ôm lấy Lew, áo không chỉnh tề khiến cậu rất ngại,Hanbin nhỏ giọng nói
" Lew bỏ dao xuống, anh trị thương cho em"
" hôn em "
Lew không quan tâm đến câu nói của Hanbin, thứ hắn muốn là cậu, Hanbin bắt lực gật đầu, cậu cuối xuống hôn nhẹ lên môi Lew, rồi từ từ rút tay ra,di chuyển đến vết thương chạm vào rồi dùng linh thuật trị thương cho Lew
Lew để dao xuống nhưng đồng thời cũng kéo Hanbin vào nụ hôn sâu,nụ hôn trược dần xuống cổ,hắn cắn vào cổ để lại dấu vết, Hanbin hơi nhăn mặt, Lew bế Hanbin lên đưa tới giường, đặt cậu nằm xuống, ngay khi lưng vừa chạm giường thì cậu ngửi được mùi máu tanh nòng,bờ vai trần cũng dính một thứ nước gì đó ,cậu lập tức nhận ra đây là máu
Hanbin nắm tay Lew kéo xuống giường, chế trụ hắn dưới thân, cậu nghiêm túc hỏi
" Lew đưa vết thương cho anh kiểm tra"
Lew nghiên đầu cười nhẹ ,hắn đưa hai tay nâng mặt Hanbin lên, nhẹ giọng nói, bây giờ nhìn hắn thập phần ma mị quyến rũ
" anh có thể tự kiểm tra cơ thể em mà"
Hanbin không để ý đến bây giờ áo trên người cậu đã tuột xuống gần hết, cậu chỉ quan tâm đến vết thương của Lew, vì phòng hơi tối nên cậu không nhận ra điểm khác thường, Hanbin từ từ cởi áo sơ mi trên người Lew ra,cậu cẩn thận xem vết thương, Lew thì cứ vuốt ve khuôn mặt của cậu, lau đi vết máu dính trên mặt, đôi tay không yên phận mà di chuyển xuống xương quai xanh tinh xảo
Lew cười thành tiếng làm Hanbin chú ý, hắn chậm rãi nói
" Hanbinie...dù anh chối bỏ cảm xúc với em....nhưng hành động của anh thì trái ngược, anh lo lắng cho em đến mức không nhận ra gì sao"
" em muốn nói gì "
Hanbin thắc mắc hỏi, hắn trở người ép cậu dưới thân rồi nói
" làm sao em có thể bị thương nặng như vậy mà còn ở tại phòng mình, vì sao trên giường em có máu, nhưng lại không khô hay bị thấm vào giường...Hanbinie anh rất thông minh nên chắc biết tại sao rồi nhỉ"
" e...em cố tình sao"
" phải rồi bé ngơ của em"
Lew cuối xuống hôn lên má của Hanbin một cái,mọi chuyện là do Lew cố tình sắp xếp, cưỡng ép phá giới của linh tu có một cách, dùng máu của bản thân thấm lên người của linh tu,làm như vậy giống như một quy tắc lấy máu hiến cho tâm thức, quan hệ thể xác trực tiếp phá bỏ giới luật tâm thức, có thể chia ra hai ngày, ngày đầu tiên là dùng máu thấm lên người linh tu, hoặc là để linh tu uống máu của bản thân ,ngày thứ hai là quan hệ với linh tu, lúc quan hệ tùy lòng nhân ái mà làm nhẹ nhàng hay thô bạo,và Lew làm cả hai trong một đêm
Lew biết Hanbin quan tâm đến hắn,và chuyện lúc nãy cũng là có chủ ý,Hanbin không bao giờ bỏ mặc hắn,dù lời nói không nhưng cậu đối với hắn là có tâm tư,chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra,thật sự muốn Lew dừng lại thì Hanbin chỉ có một cách như Lew nói, giết hắn
" Hanbinie....anh không thể trốn tránh mãi đâu...anh không hiểu,em bắt buộc anh hiểu "
Lew nói xong thì không thương tiếc mà hành hạ đôi môi mộng ước của cậu, Hanbin nữa muốn trốn nữa không dám, từ trước đến bây giờ những gì Lew nói thì nhất định Lew sẽ làm, cậu không dám đem mạng của Lew ra cá cược
Mùi máu tanh nòng sọc vào miệng, làm cậu vô thức choáng váng,là máu của Lew, hắn cắn lưỡi đến khi bật máu rồi đút xuống cho Hanbin nuốt, Hanbin muốn chửi hắn một trận, vì cái gì mà hành hạ bản thân, không biết đau hay sao,cậu hết cách đành nuốt xuống máu của Lew, rồi đưa đầu lưỡi mơn trớn nơi bị Lew cắn không nể nang gì,cậu dùng chút linh thuật xoa dịu và chữa lành vết thương, Lew ngạc nhiên khi cậu làm vậy, nhưng nhiều hơn là hắn thích cảm giác môi lưỡi giao triền này
Máu trên giường nhờ Bạch Miu mà không khô hay bị thấm xuống lớp chăn mềm, hắn vừa hôn vừa vuốt ve khắp thân thể của cậu, đem máu của mình vuốt từ từ trên người Hanbin, hai cơ thể cọ xát khiến dục vọng của Lew ngày càng lớn,hắn không kiện nể gì mà cởi toàn bộ đồ trên người của cậu, chính bản thân cũng không chừa lại gì
Hanbin nhắm mắt lại, hàng mi dài tựa cành liễu rũ,khuôn mặt xinh đẹp yêu kiều, mùi hương nhẹ nhàng khiến Lew say mê, dù cơ thể dính máu nhưng là máu của hắn, hắn thỏa mãn với việc này, Lew ngậm lấy một bên ngực mà nhấm nháp, một bên vuốt nhẹ từ eo cho tới đùi non trắng trẻo,Lew so với Hyuk có phần thô bạo hơn, hết hôn rồi lại cắn những cái ôm siết chặt khiến cậu có phần khó chịu,đây giống hành hạ thân xác hơn
Bạch Miu ở ngoài lắc đầu nhìn lên ánh trăng trên trời
" ta đoán đúng rồi nhỉ...cậu yêu nhưng...cũng hận phải không Lew "
Hanbin không muốn nhưng cũng không chống trả, cậu chỉ nhắm mắt chấp nhận sự thật rằng Lew sẽ xâm phạm mình, có lẽ im lặng sẽ tốt hơn là nói chuyện vào lúc này
Nhưng cậu cảm thấy một bên má của mình lạnh, một giọt nước sao,không phải, Hanbin mở mắt nhìn thì đứng hình, đó là giọt nước mắt của Lew
" em...Lew đừng khóc..."
Hanbin vội vàng ôm lấy hắn trấn an, tại sao hắn khóc, và tại sao cậu bây giờ dù bị hắn xâm phạm lại thấy đau lòng trước những giọt nước mắt này, Lew không phải người dễ khóc, có khóc cũng chỉ là một giọt nước mắt rơi lặng lẽ mà thôi,mà bây giờ hắn cười trong nước mắt, đau đớn đến không thể chịu nổi nữa
" anh đối với Hyuk là tất cả....anh chấp nhận tình cảm của cậu ta.....luôn lo lắng luôn dành cho cậu ta sự yêu thương......còn em thì sao....em ở bên anh luôn quan tâm luôn lo lắng cho anh.....nhưng anh chưa một lần đối hoài đến em.....cậu ta biết buồn biết đau....còn em thì không ư....Hanbinie....trả lời em đi....rốt cuộc đối với anh em là gì "
Hanbin im lặng không nói, vì cậu cũng không biết phải nói gì,tại sao mọi chuyện lại đi đến nước này, có phải ngay từ đầu cậu đến đây là đã sai lầm hay không, tại sao cậu lại khiến người ta phải rơi lệ vì mình, cậu không hiểu tình cảm của mình với Lew là gì, hiểu tâm tư của Lew nhưng không thể đối diện, có gì đó luôn ngăn cản, thế nhưng cậu không nỡ nhìn Lew như vậy
" Lew...anh không biết đối với em...anh có cảm giác gì....nhưng xin em đừng khóc....mọi cảm giác anh không thể hiểu được "
Lew nâng mặt Hanbin lên,hắn biết là tại sao,và bây giờ hắn sẽ làm cho anh hiểu được tất cả, giới luật đáng ghét ấy, hắn một lần phá bỏ mãi mãi
Lew nhìn Hanbin,trong ánh mắt chứa đựng sự đau thương, hận cùng yêu, hắn chậm rãi nói
" em yêu anh...cũng hận anh....hận anh vì quá vô tình với em....nhưng em yêu nhiều hơn là hận....không buôn được....đời này em chấp nhận tội lỗi...chỉ cần có anh"
Phải Lew yêu một cách mù quáng và bất chấp luân thường đạo lý,hắn không quan tâm mọi chuyện sẽ đi về đâu, hắn chỉ muốn ở bên người mình thương, nhưng tại sao lại khó tới như vậy ,Hanbin đưa tay chạm vào má rồi lau đi dòng lệ trên khóe mi của Lew
Hỏi trời vì sao gieo duyên lầm đường, người đã tu hành nào nói đến chuyện tình yêu đôi lứa, mơ ước chi một giấc mộng uyên ương xa vời,người đã biết vì sao vẫn u mê chấp niệm, trách người hay trách ta,có lẽ không quan trọng nữa,giọt lệ người rơi xé nát tim này
Lew nhắm mắt cảm nhận hơi ấm nơi bàn tay của người thương,Hanbin nhẹ nhàng đặt lên môi của hắn một nụ hôn,một sự an ủi, một lời xin lỗi
Bây giờ có lẽ không quay đầu được nữa rồi, Lew nhìn cậu ánh mắt cuồng si nóng bỏng,và cái gì tới cũng phải tới,luật giới bị Lew phá bỏ
Ở bên ngoài Lee gia,người hầu nhìn nhau,họ lo lắng cho Hanbin, họ nhìn quản gia khẽ hỏi
" quản gia...liệu thiếu gia sẽ tha cho Hanbin thiếu chủ chứ "
" không....thiếu gia sẽ không tha cho cậu ấy, dù hôm nay cậu ấy có khóc hay không "
Bạch Miu nằm trên mái nhà ngắm trăng, nó nghe hết cuộc trò chuyện, nó lắc đầu thở dài
" thiếu chủ không khóc....ngược lại là chủ nhân....yêu quá sâu đậm ..làm tất cả...đến nỗi máu đã đổ lệ cũng đã rơi,ta chỉ mong thành công...nếu không chắc ta sống không nổi trong cái nhà này...à mà chắc không phải mình ta"
-------------------------------------------
Trong căn phòng giờ đây chỉ còn lại những tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ,Lew cuồng mãnh đưa đẩy,Hanbin tựa như búp bê sứ ,sao mà chịu nổi hành động mạnh mẽ bừa bãi đùa bỡn ,cả người như sắp bị hắn đâm hỏng
Tiếng rên rỉ kiều mị mang theo đau đớn vang lên không ngừng,tiếng rên rỉ kích thích Lew không ngừng luân động,khoái cảm khiến Lew như trên thiên đường,hắn vuốt tóc lên,cuối xuống hôn lên môi Hanbin, khác Hyuk trước đây,hôn nhẹ mà động mạnh, còn Lew hôn hay động đều như nhau
Hanbin cảm thấy mình sắp siêu thoát được rồi,muốn nói Lew dừng nhưng bị hôn như vậy thì không thể nói,may mắn đến với cậu là Lew đã ra,Hanbin thở không ra hơi, Lew dừng lại nhưng không hề rút ra,bên trong cũng không có dấu hiệu dịu xuống, hắn khẽ hỏi
" Hanbinie....em yêu anh rất nhiều....còn anh...có chút tình cảm nào cho em không "
Hanbin thở nhẹ nhàng lại, cảm giác tê tái khắp người, Lew quá cuồng nhiệt, cậu không theo kịp,nhưng Hanbin cảm thấy có gì đó đang vỡ vụng trong tâm thức của mình, cậu nhìn Lew rồi chậm rãi nói
" Lew...anh chưa bao giờ nói là không yêu thương em....nhưng cho anh thời gian được không....anh không biết cảm giác cho em là gì cả "
Lew nào chấp nhận được, qua hôm nay thì không còn cơ hội nữa,cưỡng ép phá giới chỉ làm được một lần,Lew biết tâm thức sớm đã sắp bị phá bỏ, hắn cười nhẹ cuối xuống ngậm lấy tai của cậu,cơ thể mềm mại như đưa hắn vào cơn mê của dục vọng, hắn muốn cậu thuộc về hắn mãi mãi
" vậy em sẽ để anh biết nó là gì nhé....đêm nay sẽ rất dài....anh như vậy a...thật sự quyến rũ em"
" a...khoan...Lew..."
Hanbin giật mình muốn Lew dừng lại, nhưng muộn rồi, Lew tiếp tục luân động, nơi quan hệ chảy ra tinh dịch do cuộc hoang lạc lúc nãy,lần này Lew lại rất nhẹ nhàng, vừa ra vào vừa hôn nhẹ trấn an,Hanbin cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, khoái cảm nhẹ nhàng khiến cậu mê mang,tiếng rên yêu kiều bên tai,khiến Lew mê đấm
Gần 1h sáng Lew mới ôm Hanbin đi ngủ, cậu thì thật sự ngất đi lâu rồi, tâm thức cũng bị Lew phá vỡ hoàn toàn, hắn nhận được câu trả lời và tình yêu của cậu,điều mà hắn khao khát bao lâu nay,hắn ôm Hanbin vào lòng, dụi vài cái vào má của Hanbin
" dễ thương của em...ngủ ngon"
Lúc này Bạch Miu mới bước vào, thấy cảnh nóng mặt,nó quay qua chổ khác nói
" e hèm...đưa thiếu chủ đi tắm rồi mặc đồ chỉnh tề lại..."
Lew không nhìn Bạch Miu, hắn chỉ mãi ngắm cậu, hết hôn rồi lại nựng nịu
" bây giờ muộn rồi tắm sẽ bệnh....đêm nay tôi muốn như vậy, cậu đừng quản"
" quản làm gì,nhưng như vậy chịu nổi không, da thịt tiếp xúc như vậy, không nổi máu mới lạ,hành thiếu chủ 6h rồi....với lại một lần ân ái suốt đời vợ chồng, cậu lo gì thiếu chủ chạy chứ"
Lew nghe đến câu một lần ân ái suốt đời vợ chồng này, bất giác môi nở nụ cười ôn nhu cùng hạnh phúc, hắn nằm xuống ôm lấy Hanbin, hôn nhẹ lên trán rồi nói với Bạch Miu
" nói chung tôi kiểm soát được bản thân....cậu đi qua phòng riêng ngủ đi"
Bạch Miu cạn lời, kiểm soát được mà hành thiếu chủ ngất luôn,thôi thì thiếu chủ à thuộc hạ xin phép lui xuống, chứ ông nội tui cũng không dám cản cái tên điên này nữa
Lew nằm nhìn Hanbin rồi suy nghĩ một chút
" chức vụ chánh cung mình phải làm"