Khác (Allbin) Trùng Sư

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
(Allbin) Trùng Sư
Lewbin


Đôi tay Lew mơn trớn trên từng tất da thịt trắng trẻo mịn màng của Hanbin,ánh mắt của cậu vẫn không mở dù hắn đụng chạm đến đâu, là dị biến không phải con người, cho nên khả năng tình dục của Lew có phần mạnh bạo,tuy nhiên hắn lại rất dịu dàng với cậu

Lew liếm từ môi đến cổ,xong dừng lại ở nơi ngực phấn hồng, hắn ngậm lấy liếm nhẹ nhàng, đừng nghĩ nó nhẹ nhàng quá, trong phút chốc hắn cắn một cái, Hanbin đau liền mở mắt nhìn hắn chửi

" tớ im rồi sao cứ muốn kiếm chuyện,là tớ chiều quá nên cậu hư thật rồi hả"

Lew nhếch môi cười, hắn ép sát người cậu đáp, tuy nhiên giọng điệu hết sức lả lơi

" phải đấy, tớ được cậu nuông chiều tới hư rồi ......với lại nói cho Hanbin biết một bí mật của mình nhé "

" bí mật của cậu..."

Hanbin nghi ngờ nhìn hắn, Lew miết nhẹ môi cậu khẽ nói

" đã từ lâu....mình luôn muốn được ân ái cùng cậu, bây giờ làm luôn nhé"

Hanbin hú hồn, nghĩ là hắn chỉ đùa thôi ai có ngờ hắn muốn làm thật

" bình tĩnh Lew..."

" mình đang rất bình tĩnh mà "

" hong ý mình là....mình mới 17 thôi"

" dư sức....pháp luật không trị được tớ đâu Hanbin à"

Nói một trả một, Lew cãi lộn chưa thua ai bao giờ khi còn đi học,Hanbin thở dài lắc đầu, cậu nhẹ giọng nói

" đôi khi né tránh những câu bản thân không muốn nghe không phải chỉ có mình.....bây giờ có nói gì Lew cũng không muốn nghe nữa rồi phải không"

" phải không muốn nghe "

Lew nói xong cuối xuống điên cuồng ngấu nghiến lấy đôi môi nhỏ xinh ấy, tay không yên phận mà cởi sạch đồ của Hanbin ném xuống giường, là dị biến Lew có chu kỳ phát tình, mỗi lần tới là lại tìm dị biến hoặc con người nào đó để giết chết, lấy máu thỏa mãn nhu cầu, tuyệt đối không bao giờ quan hệ với kẻ mình không yêu

Ngày đó khi làm con người, có một lần Hanbin đến chơi vào buổi tối, cũng là lúc chu kỳ phát tình,hắn đã cố gắng để không làm gì cậu, khi cậu ngủ say hắn mới nằm cạnh bên, ôm ấp cậu vào lòng, bản thân tự thỏa mãn, nhưng hôm nay không phải chu kỳ

Lew đưa tay chạm vào nơi hoa huyệt thăm dò,Hanbin nhăn mặt vì đau

" đ....đau Lew "

" đau một lần vì mình nhé...sẽ không để Hanbin đau thêm lần nào nữa đâu"

Khi cảm thấy đã ổn,Lew giải phóng cho tiểu huynh đệ của mình, Hanbin nhìn thấy thì lùi lại sát mép giường, cự vật thật sự to ,hắn nắm chân cậu kéo lại ôm lấy

" sợ mình sau vì mình không là con người "

" k...không phải,chỉ là nó so với mình thì.....lớn quá...Lew là gì với mình không quan trọng đâu "

Hanbin ngượng ngùng nói, cậu nào sợ Lew chứ,cậu sợ anh em của Lew thôi, Lew vuốt ve tóc cậu dịu dàng nói

" không sau mình sẽ nhẹ nhàng mà "

Đè Hanbin xuống giường ,Lew trường tới hôn cậu, cự vật từ từ chiếm lấy hoa huyệt, chiếm lấy tất cả của cậu, để cậu mãi mãi thuộc về mình hắn,Hanbin đau ứa nước mắt,hắn liền tới liếm đi,xót không, có rất xót bé con của mình,nhưng mà chỉ có như vậy mới có thể muôn đời giữ cậu kề bên

" L...Lew...ư~"

" Hanbin....tớ yêu cậu nhiều lắm,sẽ thật kỳ lạ khi một dị biến như tớ lại nói mấy việc này,nhưng mà mình muốn cậu biết, tớ yêu cậu từ rất lâu rồi.....xin lỗi lý trí của tớ khi kề bên cậu là bằng không,cho nên đêm nay chấp nhận tớ nhé anbin "

Nói rồi hắn chậm rãi đưa đẩy, sau một lúc thì bắt đầu nhanh dần,sự cuồng nhiệt trong từng cú thúc,sự si mê trong ánh mắt,ánh mắt nóng bỏng ấy như thôi miên tâm trí Hanbin, những tiếng rên rỉ ngọt lịm làm Lew như điên lên trong sự hoang lạc này

" L...ư...Lew từ từ...a"

" ha~.....Hanbin có thích không....yêu tớ suốt đêm nay và mãi mãi về sau nhé Hanbin "

Hanbin không kịp nói thì Lew lại tiếp tục chiếm lấy đôi môi cậu, bên dưới không ngừng luân động, cảm nhận nhiệt độ cơ thể tăng cao,chìm trong tình yêu chân thành nóng bỏng của Lew, chính cậu cũng đã mềm lòng thật rồi, đôi tay thon dài ôm lấy hắn âu yếm, suốt bao năm nói không thương hắn,là cậu đang nói dối

Lew được ôm thì vui lắm, vậy là cậu đã chấp nhận hắn rồi, lúc đầu chỉ định làm ba lần rồi thôi, nhưng Hanbin đáng yêu như vậy, nhất định tới sáng luôn

Bên phía Sát Minh Hội, hội trưởng đi qua đi lại, lo lắng bồn chồn, trực giác cho ông biết Hanbin gặp chuyện, nhưng là gì ông không biết

Yeong từ lúc Lew bắt Hanbin đi thì luôn ở phòng tập luyện, nhất định anh phải cứu cậu về, chuyến này dù đổ máu thì chính tay anh phải giết được Lew

" Lew....mày chờ đi...tao sẽ giết mày "
 
(Allbin) Trùng Sư
Lewbin


Lew làm tới gần sáng mới tha cho cậu, cũng không tự nguyện gì đâu, Hanbin khóc than mệt, nói nếu như Lew không dừng sẽ giận hắn suốt đời

Đấy sao dám làm tiếp, Lew bế cậu đi tắm, thay đồ rồi để cậu nghỉ ngơi, dù sao cũng còn sớm Lew tranh thủ nằm xuống ôm cậu ngủ luôn, thích nhất là nằm xuống tính ôm, mà Hanbin đưa tay ôm hắn ngủ ngon lành

Sướng không, vâng sướng như trên thiên đường, Lew tự hỏi rằng con người và dị biến cũng có thể hòa hợp mà, tuy nhiên chỉ là suy nghĩ của hắn, phần lớn các dị biến nhị giai và 3 người canh giữ lãnh địa khác đều không muốn kết thân mà muốn giết chết

Lew không muốn xen vào nữa, thực lực mạnh nhất là hắn,giờ hắn rút lui thì xem như tổn thất lớn, trước đây tham gia là vì hắn hứng thú với chuyện giết chóc, lại không nghĩ đến khi tiếp xúc với Hanbin lại khiến hắn được nếm trải cảm giác yêu thương một ai đó

Vuốt ve tóc cậu một cách dịu dàng, cả đời này hắn cũng không thể để cậu rời khỏi hắn, Hanbin cũng đâu muốn dấn thân vào những cuộc chiến vô vị ấy, Lew biết rõ là vì những trận chiến trước đây của cậu,hắn đều quan sát, không lạ gì khi hắn nhắm đến cậu do sức mạnh của cậu lớn

Tuy nhiên sau mỗi trận chiến, ánh mắt ấy không hề vui vẻ gì ,động trong ánh mắt ấy là sự mệt mỏi, không đành lòng, dị biến thật sự cũng có cảm xúc trần tục mà, biết đau biết buồn, Hanbin đã vài lần tha cho dị biến, cậu không giết nếu như cậu không muốn

thật sự vô bổ làm sao,trận chiến này đến cuối cùng cũng không có một chút ý nghĩa gì, nếu hắn đã không thể thuyết phục, và cậu không thể ngừng chiến đấu cho tới khi chết, thì không cần phải xen vào nữa, hắn sẽ đưa cậu rời khỏi nơi này

Năng lực đầu tiên của Lew là thời không, hắn có thể ngưng đọng thời gian, hoặc đi đến một nơi nào đó không nằm trong thời gian này, nói cách khác có thể đi về quá khứ hay hiện tại cách mấy trăm năm,cho nên hắn muốn đưa cậu đến một nơi khác, nơi không chiến tranh ,không phải vì quyền lợi của bất cứ một ai

Lew đưa ra quyết định, nhưng trước hết có một việc hắn muốn làm, nằm ngắm Hanbin một chút, hắn cuối xuống hôn lên môi cậu một cái rồi nói

" tớ đi một lát sẽ về liền chờ tớ nhé "

Ở bên phía của Sát Minh Hội, tại phòng của Yeong,trời đã gần 4h sáng mà anh vẫn chưa thể chợp mắt được, anh lo lắng cho Hanbin, không biết cậu có sao không, tuy nói cậu mạnh hơn anh,nhưng đối phương lại là dị biến tam giai, không thể nói trước được chuyện gì

Số phận của Hanbin là một sát lan hoa,cuộc đời này bắt buộc phải chiến đấu cho tới chết, giống như cha mẹ của cậu và những cô chú trong hội ,chính phủ muốn Sát Minh Hội tiêu diệt dị biến, chiếm lấy nơi của chúng để tăng thêm diện tích khu phố, nực cười thật họ không khác gì công cụ bảo vệ cho tên chính phủ này cả

Yeong cũng đã từng nghĩ rằng nên rời khỏi Sát Minh Hội, nhưng mà cái danh hiệu và chức vụ của anh quá cao,thứ ấy giữ chân anh lại,Hanbin thì có ý rời khỏi khi bản thân đủ 18 tuổi,tuy nhiên hội trưởng và anh đã phản đối, cách giữ cậu lại là một cuộc hôn nhân, tuy nhiên cậu đối với Yeong quá vô tình hay đúng hơn là không thích đến gần

Đang suy nghĩ thì đột nhiên từ phía cửa có người đang từ từ bước đến,Yeong bật người ngồi dậy, khi thấy rõ được là ai anh tức giận gằn giọng

" mày làm gì Hanbin rồi tên khốn kiếp"

Lew dừng lại, dựa vào bàn khoanh tay bộ dạng nhàn nhã nói

" làm gì tao nên làm....đừng có ra vẻ thân thiết với cậu ấy,Hanbin trước sau cũng chẳng thích mày"

" l...làm cái gì "

Yeong tự nhiên thấy bất an,Lew cười nhẹ, đưa tay đặt lên môi

" đoán xem...nơi này đã được thưởng thức nụ hôn đầu tiên,đã từng bước chiếm lấy thể xác và cả trái tim của Hanbin....bọn tao đã có một đêm rất tuyệt đấy "

" mày dám "

Yeong tức giận rút kiếm chém thẳng vào Lew, nhưng đường kiếm chỉ chém vào bàn,còn Lew đã biến mất, hắn đứng phía sau Yeong lẩm nhẩm cho đủ anh nghe

" Hanbin đã nói yêu tao....muốn ở cạnh tao....là tao chứ không phải tên kém cỏi như mày "

Yeong điên tiết chém tới tấp vào Lew, hắn né đòn một cách rất nhẹ nhàng, không quên nói

" cho Sát Minh Hội 10 phút đến dinh thự phía tây, nếu như đến kịp tao thả Hanbin ra...còn không cậu ấy sẽ là của tao mãi mãi "

Nói xong Lew biến mất, để lại Yeong với cơn ghen ngập đầu, ngay lập tức anh triệu tập thành viên hội để cứu Hanbin

" thù đã kết, tao thề lột da mày Lew"

Lew về dinh thự, hắn cười khúc khích buông một câu

" mày thật ngu ngốc Yeong"

Hắn thu xếp cho tất cả dị biến trong dinh thự rời khỏi đây, mở cổng thời gian để đưa tất cả chúng đến thế giới riêng của chúng, xong hắn quay về phòng mình, mở cửa đã thấy Hanbin ngồi trên giường, quần áo chỉnh tề, cậu nhìn hắn nhẹ giọng hỏi

" lại đi nghịch ngợm hay đốt nhà ai rồi"

Lew đi đến ngồi xuống ôm lấy cậu khẽ đáp

" đi một chuyến đến Sát Minh Hội....xin phép họ cho tớ rước cậu"

Hanbin giật mình khi nghe hắn nói cậu vội gỡ tay hắn ra rồi kiểm tra từ trên xuống dưới, xem coi còn nguyên vẹn không

" tên ngốc này, có bị thương ở đâu không "

Lew nở nụ cười tươi rói,hắn nắm lấy tay cậu nhẹ giọng trấn an

" không chỉ là tạm biệt thay cậu thôi....Hanbin mệt rồi phải không, chúng ta rời khỏi nơi này đi,cùng tớ đến nơi yên bình, không tranh đấu,không phải sống ngày tháng nhìn máu chảy thành sông...chỉ có hai ta thôi được không Hanbin "

Hanbin nhìn vào mắt Lew, sự chân thành, tình yêu cuồng si trong ánh mắt, khiến cho cậu đọng lòng, vốn dĩ yêu Lew là thật, nhưng thế gian này có nơi dành cho họ sau,như hiểu được cậu nghĩ gì hắn nói

" tớ đưa cậu đến thời không khác, một nơi chỉ có yên bình, không tranh giành, không chiến đấu ,chỉ có hai ta bên nhau mãi mãi"

Hanbin nắm lấy tay Lew, dựa vào người hắn, cậu đáp

" chỉ cần có cậu ở bên, thì nơi nào cũng được "

" vậy bây giờ chúng ta đi nhé,nếu không sẽ trễ mất "

Hanbin gật đầu, nơi nào cũng không quan trọng, với cậu chỉ cần ở bên cạnh Lew là đủ rồi, Lew ôm lấy cậu, cọ cọ má cậu và hắn cưng nựng, nhẹ giọng nói

" đừng sợ có tớ bên cậu "

" ừm "

Cậu nhắm mắt dựa vào người Lew, cơ thể hai người từ từ đống băng, rồi tan biến, không một mảnh vỡ, mọi thứ chỉ như một giấc mơ, đúng lúc cửa phòng bật mở, Yeong cùng thành viên hội bước vào, anh ta lớn tiếng quát

" Hanbin em đâu.....Lew khốn kiếp mày giấu em ấy đâu rồi "

Mọi người chia nhau đi tìm, lạ là không có ai,dị biến cũng không thấy ,khi báo cáo lại kết quả, Yeong mới nhận ra mình bị Lew chơi khăm, hắn nào sẽ thả Hanbin ra chứ, trước khi anh ta kịp tới thì hắn đã đưa cậu đi mất rồi

Yeong hét muốn vỡ luôn dinh thự của Lew, vừa bị chơi khăm, vừa bị cướp người mình thương, không cay cú là thằng đó tài rồi

Hanbin khẽ mở mắt khi nghe tiếng gọi của Lew ấm áp bên tai

" Hanbin à mở mắt ra đi,chúng ta đến rồi "

Khi mở mắt thứ đầu tiên Hanbin nhìn thấy là một vườn hoa Hướng Dương rực rỡ,tọa lạc chính giữ là một ngôi biệt thự làm bằng gỗ, vừa đẹp vừa sang trọng, không khí hết sức trong lành, không có mùi máu, không có lợi danh

" nơi này tớ đã chuẩn bị từ khi gặp Hanbin và yêu cậu....tớ muốn cậu được sống một cuộc sống bình thường như bao người khác, vui cười mỗi ngày, tránh xa thị phi thế nhân,có tớ ở bên cạnh cậu...."

Lew xoay người Hanbin lại, nâng mặt cậu lên, nhẹ giọng nói, bao nhiêu chân thành và tình yêu đều dành hết cho cậu

" Hanbin đồng ý gã cho mình nhé "

Hanbin cười nhẹ, tuy nhiên nụ cười này lại rất tươi tắn, giờ đây trong cậu thật đẹp, lại rất tự do, hôn nhẹ lên môi Lew một cái cậu nói

" mình đồng ý "

Lời chấp nhận này là tất cả mà Lew muốn, ôm lấy cậu, hắn vui sướng không thôi,mà chính cậu cũng như vậy, kiếp này có thể trọn vẹn được mối duyên tình, cả hai không còn gì hối tiếc nữa
 
(Allbin) Trùng Sư
Tâm sự


Mình vừa đi concert về ,phải nói là hôm qua có lẽ là ngày mà mình không thể nào quên và sẽ lụy nó mãi, các anh đã kể rất nhiều chuyện khi đến Việt Nam, đi chơi và ăn uống ở chợ Bến Thành, vâng Taerae của chúng ta lập kỷ lục mới ăn nửa hủ muối Tây Ninh

Khúc cuối chia tay nhau, iE tạo bất ngờ cho các anh,thật sự thì đây là lần đầu tiên mình thấy anh Bin khóc như vậy, anh khóc vì hạnh phúc,mình cũng đã khóc vì từ i-land cho đến bây giờ không phải hành trình ngắn, để đạt được ước mơ anh đã nỗ lực hết mình, Lew và Seop an ủi anh nhiều lắm, nhưng mà Seop ấy không phải anh không khóc đâu, mà là anh lén lau vội những giọt nước mắt đi,anh muốn mạnh mẽ an ủi a Bin

Thấy Hyuk gục đầu xuống khóc mà thương lắm, cuối cùng chỉ có mình bé út là kiềm chế được thôi mặc dù mắt em đỏ hoe, cuối buổi cả Tempest và iE chia tay nhau trong tiếc nuối, nhưng mà sẽ còn nhiều cơ hội gặp nhau nữa mà, cảm xúc của mình hôm qua và hôm nay vẫn còn loạn lắm, bài chiếc khăn gió ấm ấy, là bài mình thích và nghe nó cũng đã rất lâu rồi, Tempest cover lại làm mình bật khóc, nó vừa hay lại vừa lãng mạn, trái tim như được vỗ về yêu thương

Mình nghĩ các bạn iE dù là đi xem hay ở nhà xem thì cảm xúc chắc cũng không thua gì mình đâu,thêm một chuyện nữa, là cho mình xin phép hôm nay không viết truyện, thật sự là tâm tư mình không nghĩ ra được một chữ nào ngoài đêm hôm qua

Mình luôn muốn viết những tập truyện thật sự hay để gửi đến các bạn, mình không muốn viết một cách hời hợt cho có, các otp hay là các thành viên,mình muốn dùng tâm mà viết,các bạn thông cảm cho mình nhé, với lại đêm qua khóc nhiều quá mắt mình cũng sưng

La hét khí thế quá nên giờ cổ họng đau nữa, nhưng rất là vui luôn, thông cảm cho mình nhé, mình sẽ chỉnh đốn lại tinh thần để mai viết truyện thật hay cho các bạn đọc nhé

Mình cảm ơn các bạn nhiều lắm, vì đã đọc và yêu thích truyện của mình, từ xuyên không trở thành pháp sư, cho đến trùng sư,Lewbin và Bonbin,các bạn đều đọc và ủng hộ mình

Mình đã rất vui và hạnh phúc, cảm ơn các bạn nhiều lắm, yêu các bạn
 
(Allbin) Trùng Sư
Ngoại Truyện


Hwabin: Một Kiếp Tương Tư

Trong căn phòng u tối chỉ có chút ánh sáng từ mặt trăng le lói soi tỏ, thân ảnh người con trai với khuôn mặt xinh đẹp kiều mỵ hiếm có, khắp người đều là vết thương, anh nhìn kẻ đang đứng trước mặt với ánh mắt vừa giận dữ vừa đau lòng,người con trai với khuôn mặt tuấn tú mang nét đẹp phong trần lãng tử từ từ bước về phía anh,anh khẽ hỏi trong lời nói không giấu được sự khó chịu

" em tới cho cùng muốn như thế nào mới dừng lại Hwarang "

Người con trai tên Hwarang ấy ngồi xuống cạnh anh,hắn nhìn anh thật lâu, trong ánh mắt ấy thấp thoáng nửa là yêu nửa là đau lòng , hắn nhẹ giọng nói

" tới khi nào anh chấp nhận ở bên cạnh em....anh biết rõ điều đó mà Hanbin "

Hanbin nhắm mắt lại, anh thở dài một hơi nhẹ giọng nói

" em tại sao lại cố chấp như vậy...thế giới ngoài kia không thiếu người sẽ yêu em sẽ vì em..."

" nhưng em không cần...cái em cần là anh, dù khác gia tộc, khác chí hướng cũng có làm sao chứ "

" Hwarang...."

Hwarang đưa tay bịt miệng anh lại, hắn tiến tới nhẹ hôn lên môi anh rồi thì thầm cho mình anh nghe

" kiếp này của em định sẵn....sẽ yêu anh "

Hanbin gục xuống vai Hwarang ,mọi chuyện đến bước đường hôm nay cũng là do anh,giá như không gặp, không vì đối với Hwarang tốt, cũng sẽ không xảy ra chuyện hai gia tộc xung đột

Chuyện này xảy ra 3 năm về trước

Oh Hanbin là con trai út của gia tộc Oh,năm nay 19 tuổi, anh có nhan sắc đứng đầu các anh chị của mình, tính cách ôn nhu,dịu dàng ,điềm đạm cho nên được cả gia tộc yêu thương cưng chiều, 19 tuổi nhưng khả năng chiến đấu lẫn học thức của anh rất cao,gia tộc Oh được xem là gia tộc đứng đầu trong giới diệt ma

Trong một lần tình cờ ra ngoài làm việc, khi đi ngang qua khu rừng anh nhìn thấy một người con trai nằm bất động bên đường, nhìn qua hình dạng thì anh đoán được người này là ma tộc,vết thương chảy máu nhưng là màu xanh

Anh có hơi phân vân không biết có nên cứu hay không, vì chưa biết người này thuộc ma tộc nào, có khoảng 20 ma tộc, tuy nhiên một nửa là tốt một nửa là xấu, suy nghĩ một hồi anh quyết định cứu,anh đưa về gia tộc mình để trị thương

Buổi chiều người này mới tỉnh lại, tuy nhiên vẫn chưa cử động được, đang cố gắng ngồi dậy thì một bàn tay đỡ lấy hắn, giọng nói nhẹ nhàng êm ái sát bên tai

" đừng ngồi dậy, cậu mất máu và bị thương nặng quá,sẽ đau đầu đấy"

" cậu cứu tôi sao"

" ừm tiện đường về thấy cậu bị thương nặng quá,cho nên tôi mới đưa về nhà tôi "

Hwarang ngắm nghía kỹ người này, ánh mắt khẽ dao động, hắn gật đầu nói

" cảm ơn đã cứu tôi...chắc cậu biết tôi là gì phải không "

" ma tộc,thấy máu là biết rồi "

" vậy sao vẫn cứu "

Hwarang thắc mắc hỏi,có ai gặp ma tộc mà không muốn giết đâu chứ, riêng anh đưa ra chăm sóc, không sợ sao

" anh không sợ tôi làm hại anh sau"

" cậu muốn solo một một tôi không ngán....cậu ma tộc, tôi sát ma nhân chấp "

Hanbin cười cười nhìn Hwarang nói, thấy bộ dạng đanh đá dễ thương của anh làm hắn phì cười, hắn lịch sự giới thiệu

" tôi là Song Jaewon...cứ gọi là Hwarang trưởng nam ma tộc, năm nay 17 còn cậu "

" Oh Hanbin, út trong nhà năm nay 19 tuổi....lớn hơn em đấy nhóc à"

Hanbin vẫn không thu lại bộ dạng trêu đùa của mình, anh khá thích đùa giỡn mà,nghe mình nhỏ hơn người ta Hwarang có chút không vui,nhưng mà người ta cứu mình phải biết điều chút, nếu không nhìn cái nết này,có khi sẽ đấm một phát bay luôn cái nết hắn ra ngoài luôn thì toang

" phải em nhỏ hơn anh"

Nghe Hwarang ngoan vậy anh cũng thấy vui lòng, từ hôm đó anh luôn tân tâm chăm sóc hắn cho đến khi hắn khỏe lại, sự dịu dàng và nhiệt tình của Hanbin lên hẳn rung động

Khi vết thương đã khỏi Hwarang cũng phải trở về nhà,trước khi đi hắn đã hỏi anh

" có thể đến thăm anh chứ"

Hanbin cười tươi gật đầu, không có gì phải kiêng kị, anh cũng không ngại có bạn là ma tộc đâu, hắn dễ thương hơn vẻ ngoài đẹp trai lãng tử của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn y như chú cáo con vậy

Khi quay trở lại ma tộc, tất cả chúng ma đều cuối đầu hành lễ

" mừng thiếu chủ trở về "

Hwarang nét mặt lạnh lùng xa cách, hắn không nói gì mà đi thẳng vào phòng gặp cha của mình, ma chủ đang bận tạo ra vài loại đồ uống làm bằng máu người, nghe tiếng động liền quay lại, thấy con trai ông liền nói

" đi đâu bây giờ mới chịu về nhà"

" gặp rắc rối với ma tộc khác thôi, không có gì cả"

" vậy sao, nè lại đây thử xem máu này ngon không "

Ông đưa ly máu cho Hwarang, Hanbin đã đoán đúng Hwarang là ma tộc thật sự tàn bạo, tuy nhiên hắn lại từ chối

" cha biết rõ con không uống mấy cái đó mà...thôi con xin phép "

" thật không biết thưởng thức, vào trong đi"

Hwarang đi vào phòng mình khóa cửa lại, những ngày ở bên anh lại khiến hắn nhớ, anh từng ngày luôn ân cần chăm sóc vết thương cho hắn,buổi tối đi ngủ, anh sẽ đến giường kiểm tra xem hắn có sốt hay không

Từng cử chỉ ân cần,quan tâm của anh khiến hắn nhớ mãi, có lẽ là

" em có lẽ hơi hơi thích anh rồi Hanbinie "

Đi ra mở cửa ngắm bầu trời về đêm,đột nhiên lại nhớ anh

" lần sau gặp lại mong không phải chiến đấu "

Hwarang thở nhẹ quay vào phòng, thời gian ở với Hanbin hắn làm việc rất thời gian,giờ nào ngủ phải đi ngủ liền, riết thành thói quen hồi nào không hay
 
(Allbin) Trùng Sư
Hwabin


Định mệnh là thứ mà chúng ta không thể nào tránh khỏi, thứ Hwarang không muốn lại thành sự thật, gia tộc của hắn và Hanbin xảy ra xung đột, cha của Hwarang có tính cách tàn ác, máu lạnh,ông ta thường xuyên sai thuộc hạ bắt người về để uống máu

Hwarang từ nhỏ đã không thích uống máu, hay đúng hơn là hắn ám ảnh chuyện của mẹ mình, cha hắn chính là người đã giết mẹ hắn, lý do duy nhất là ghen tuông, ngày đó bà là một ma tộc xinh đẹp kiều diễm nhất ma giới, ông đem lòng yêu bà,tuy nhiên cuộc hôn nhân là do ông ép buộc bà,bà muốn trốn đi nhưng không thể

Sau này khi sinh Hwarang ra,bà vì thương con đã bỏ ý định đó, năm hắn lên 10 tuổi, thì mọi chuyện bắt đầu xảy ra, quản gia của Song gia đem lòng yêu mến bà,tuy nhiên với phẩm chất đoan trang và chính chắn bà không bao giờ vượt quá phận, tuy nhiên ma chủ lại cho rằng nếu cứ để như vậy sẽ có nhiều kẻ dòm ngó bà,rồi một ngày sẽ cướp bà đi,ông đã tàn nhẫn quyết định giết và uống máu của bà,như muốn khảm cả cơ thể máu thịt của bà cùng với ông, để bà vĩnh viễn ở bên cạnh ông

Hwarang nhìn thấy tất cả, hắn đã khóc rất nhiều,ám ảnh với những gì mà cha làm với mẹ, hận ông rất hận,nhưng đâu đó hắn biết mình cũng có một phần tính cách của ông, khi ông tuyên chiến với Oh gia,hắn đã rất lo lắng về việc đụng mặt Hanbin

Nhưng lệnh là lệnh hắn không thể cãi, gặp nhau và đánh nhau không biết bao nhiêu lần, lần nào đánh hắn cũng nương tay, mà Hanbin cũng vờn như chơi vậy, không có ý định ra tay thật, kẻ thù vẫn là kẻ thù thôi, nhưng với Hwarang,anh vẫn không nỡ ra tay vì hắn đối với anh cũng rất tốt

Nhưng chuyện xảy ra những cuộc chiến đỗ máu như bây giờ cũng là vì cha của Hwarang đã nói với hắn

" Hwarang, ta nghe nói con trai út của nhà Oh đang được cha mẹ mai mối đấy....cậu ta cũng chấp nhận rồi,nhân dịp này đi góp vui một chuyến không"

Vừa nghe tới chuyện Hanbin sắp mai mối, Hwarang thần sắc thay đổi, hắn bóp nát ly rượu trong tay, nỗi lòng của hắn,anh không hiểu sao,siết chặt tay cơn ghen tuông làm hắn như mất đi lý trí, không cần lệnh của ma chủ, chính hắn tự mình giải quyết chuyện này

Nhưng mà thật sự chỉ là một trò đùa của ma chủ, ông ta biết con trai giống mình, thà giết chết cũng không để người mình yêu rơi vào tay kẻ khác, và như dự đoán, gia tộc đến xem mắt Hanbin đã bị giết chết một cách man rợ nhất, tuy nhiên chuyện chấp nhận mai mối là không hề có, Hanbin trốn còn không kịp mà nói gì đến chuyện chấp nhận

Sau chuyện đó cuộc chiến giữa hai bên càng ác liệt hơn, trong một lần gia tộc Oh ra ngoài làm việc đã giáp mặt gia tộc Song,ngạc nhiên là mỗi bên có 5 người, Hwarang nhìn Hanbin rồi nói với thuộc hạ

" Hanbin để ta...còn lại tùy ý các ngươi chọn "

" dạ "

4 người còn lại đồng thanh dạ,Hwarang rất nhanh đã kéo Hanbin đến một khu rừng thông vắn vẻ, khi đáp đất Hanbin nhanh chóng tránh qua một bên, anh thủ thế chuẩn bị đánh,nhưng mà Hwarang chỉ khoanh tay nhìn anh, thấy vậy anh hơi bực bội nói

" làm cái gì kéo anh ra đây rồi đứng đó, rốt cuộc em muốn đánh không đây "

" đánh hay không đánh cũng được "

Hanbin nhìn thấy ánh mắt Hwarang nhìn mình thì cũng hiểu chuyện gì,anh buông tay xuống, lúc này Hwarang từ từ bước đến gần anh nhẹ giọng nói

" ta muốn hỏi anh một câu "

" vậy anh trả lời hay không cũng được"

Hanbin quay mặt qua chỗ khác,Hwarang siết chặt tay gằn giọng hỏi

" từ trước cho đến bây giờ anh hoàng toàn không có tình cảm với ta sao "

Hanbin quay lại anh thở dài

" em đối tốt với anh,anh biết nhưng giữa chúng ta không thể có kết quả....em biết rõ cha em sẽ không đồng ý,có thể buông được thì buông đừng làm khổ mình...cũng đừng..."

" nhưng ta không cam tâm,vì cái gì chứ,anh đối với chúng sinh ngoài kia tốt như vậy....tại sao đối với ta không được"

Hanbin thật sự không muốn nói ra những lời tổn thương Hwarang, nhưng anh biết rõ cuộc tình này không có chốn đi về, ma tộc lấy sát ma nhân chính là đại tội cấm kỹ, nếu như vi phạm bị xử phạt đầu tiên chính là ma tộc, Hwarang sẽ phải đối mặt với hình phạt đau đớn hơn cả cái chết,bị tất cả ma tộc ghét bỏ,cuối cùng thứ đón nhận là cái chết

Hanbin thì không cần phải nói, sát ma nhân mà lại yêu ma tộc, vừa nghe thôi là đại gia tộc ngũ mã phanh thây rồi chứ đừng nói là cả hai đứng trước mặt người lớn hai bên, không có mùa xuân ấy đâu, nhưng anh không quan tâm đến việc đó, anh chỉ lo cho hắn thôi

" Hwarang chúng ta không cùng lối đi, em tiếp tục sẽ chịu khổ mà thôi,anh....không yêu em "

Hwarang nghe như tim mình vỡ vụng,hắn cuối đầu xuống, những giọt nước mắt rơi, thì ra cái cảm giác vì một người đau đến thấu tận tâm cang là như vậy, hắn cười một cách cay đắng, ánh mắt uất hận nhìn anh

" anh nhẫn tâm như vậy....được hôm nay ta phải moi tim anh ra xem nó là màu gì"

Rốt cuộc thì bây giờ không muốn đánh cũng phải đánh, so với những lần trước thì lần này Hwarang là đánh nghiêm túc,giao đấu một hồi Hanbin rốt cuộc cũng phải xuất kiếm,đường kiếm uy lực nhấm trúng tim của Hwarang, hắn đứng im nhắm mắt không tránh, thấy vậy anh vội thu kiếm về

" em làm gì vậy sao không tránh "

Hwarang mở mắt ra nở nụ cười nhẹ

" hóa ra anh vẫn không nỡ tổn thương đến ta...Hanbin ta suy nghĩ kỹ rồi, ta nhất định phải có được anh,cho dù bằng cách gì đi nữa "

" Hwarang đừng đụng vào gia đình anh và người vô tội, nếu không anh không tha cho em đâu"

" anh lo lắng cho họ sau....yên tâm đi ta sẽ không giết cha mẹ anh,còn lũ con người đó...ta sẽ giết từng tên một,lột da chúng rồi đem đến trước mặt anh..."

Hwarang cười lớn rồi biến mất, Hanbin tức giận nói lớn

" em đứng yên đó, nếu em dám làm hại người vô tội anh không bỏ qua cho em đâu Hwarang "

Nhưng mà hắn biến mất rồi, ngồi xuống gốc cây anh tự hỏi phải làm gì đây, Hwarang quá mức tàn ác, hắn chỉ không ra tay với anh hoặc cha mẹ anh thôi, còn lại giết không lý do,tuy nhiên nói không yêu hắn là anh nói dối, thật sự bây giờ phải làm sao anh cũng không biết

Chấp nhận yêu thì hắn sẽ chết,còn không chấp nhận thì người vô tội chết, làm gì cũng vậy, cách duy nhất bây giờ là phải cố gắng ngăn cản hắn lại, nếu không máu chảy thàng sông
 
(Allbin) Trùng Sư
Hwabin


Hận chỉ là dối lòng để bản thân bớt đau đớn mà thôi,thật sự tậng cùng trong đáy lòng vẫn rất yêu họ, Hwarang là như vậy đấy, ngồi một mình bên khung cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng trên nền trời đầy sao

Nhìn nó hắn lại nhớ anh, đôi mắt của anh cũng đẹp và long lanh như ánh sao kia, ngã người ra sao hắn tự hỏi,nếu như ngày đó không gặp nhau, anh không cứu hắn, không quan tâm,không dịu dàng với hắn, chắc có lẽ giờ đây hắn đã sống ở một kiếp khác

Hwarang ghét phải thừa nhận, nhưng sự thật không thể thay đổi hắn giống cha mình, hắn không muốn buông bỏ, một chữ tình khiến người ta khổ đau vậy sao,trước đây hắn cũng từng nghe qua một bài thơ nói về chữ duyên không thành, hắn cho đó là ngu ngốc, nhưng giờ chính hắn đã tự mình trải nghiệm rồi

Hỡi người nơi chốn khuê phòng

Có hay anh tắt lửa lòng hay chưa

Cuộc tình chưa kịp mây mưa

Cũng đành khép lại khi vừa bén duyên,buồn cho hai tiếng thề nguyền

Để anh ôm một niềm riêng bẽ bàng

Em chưa từng bước sang ngang

Mà sao rẽ lối hai đường phân li

Để cho anh được những gì

Mà sao trước mặt đường đi gồ ghề

Phải chi hẹn được ngày về

Thì bao sầu khổ não nề cũng trôi

Chỉ là ánh mắt bờ môi

Nụ cười đã cuốn hồn tôi theo cùng

Để khi gió đông lạnh lùng

Biết tìm đâu giữa mịt mùng dáng em

Tuy nhiên kẻ trong thơ chọn từ bỏ, còn hắn thì không bao giờ, uống cạn ly rượu trong tay, đêm nay hắn lại nhớ anh rồi, phải làm sao anh mới chấp nhận yêu hắn, so với lũ ngoài kia hắn có gì không tốt sao

Một chữ tương tư đem theo ngàn đời, rốt cuộc tới khi cuộc chiến giữa hai bên diễn ra ác liệt nhất, Hwarang đã dẫn dụ Hanbin rời khỏi nơi mà anh phải bảo vệ, lời cũng đã nói, ý tình cũng đã trao, chỉ là anh một mực từ chối, cuối cùng khiến hắn đi đến chọn lựa cuối cùng

Hiện tại

Ôm lấy anh vào lòng, hắn nhẹ giọng hỏi

" thà là anh nói tất cả sự thật cho ta biết, còn hơn cứ để ta sống trong đau khổ như thế này...anh thật sự đành lòng sao"

Hanbin siết chặt tay, chôn chặt tiếng yêu và tình cảm của mình có vui bao giờ, sớm muộn gì chuyện diệt tộc cũng xảy ra giữa hai gia tộc, ít nhất lần cuối cùng này anh muốn thật lòng mình

" nếu như em muốn biết....Hwarang à không phải anh không yêu em, thật sự là rất yêu"

Hwarang nghe lời này thì kích động nắm vai anh mà hỏi dồn

" rõ ràng anh cũng yêu ta....vậy tại sao luôn lừa dối"

" nếu như chấp nhận em sẽ chết "

" ý anh là gì "

Hwarang ngơ ngác hỏi lại, anh nhẹ nhàng vuốt ve mà hắn nói

" ma tộc và sát ma nhân không thể ở bên nhau....nếu như yêu anh thì em sẽ chịu sự tra tấn khủng khiếp nhất của ma giới, từ từ chết trong đau đớn khốn khổ....anh thì..."

" thì làm sao "

Hwarang lo lắng hỏi dồn,yêu anh cho dù phải trả cái giá nào hắn cũng làm, nhưng còn anh thì sao,Hanbin nở nụ cười nhẹ, nhẹ lắm, nhưng sau nó đau lòng như thế

" anh....sẽ chịu sự trừng phạt của tất cả sát ma nhân....phanh thây là hình phạt"

" t..tại sao,là đồng nhân với nhau mà,họ sao có thể làm hại anh như vậy"

" Hwarang à có những thứ không thấy không biết sẽ tốt hơn....họ vốn dĩ chỉ cần khả năng trừ ma của anh,còn lại không quan trọng,nhưng nói cũng chẳng có gì...thật sự thứ anh không muốn là nhìn em chịu phạt "

Hanbin đứng dậy tiến tới bên cửa,ở ngoài ma tộc của Song gia,và Oh gia đều đã có mặt, cuối cùng thì cái kết của cuộc chiến này phụ thuộc vào hai người, Hanbin quay lại tiến tới gần Hwarang anh nhón chân hôn lên môi hắn một cái, nụ hôn từ biệt

" Hwarang xin lỗi....nếu có kiếp sau anh muốn ở cạnh em,yêu em một tình yêu đúng nghĩa"

Hanbin rút kiếm đâm thẳng vào tim mình, Hwarang không kịp ngăn cản, khi cơ thể ấy đỗ gục xuống hắn chỉ kịp ôm lấy anh,ở bên ngoài hai bên đều đã xong vào trong, trưởng lão Oh thấy cháu mình như vậy thì liền tức giận gào lên

" Ngu ngốc, vì ma tộc lại hi sinh bản thân mình, uổng công ta yêu thương ngươi nhất "

Lời này vừa dứt ông ta nhận được một cú đấm của cha Hwarang, ông nói

" im miệng đi,để tụi nó nói chuyện "

Hwarang run rẩy chạm vào má anh,hắn không thể giữ được bình tĩnh

" a...anh sao lại làm vậy....em không cầu tình cảm của anh nữa là được mà,em sẽ dừng cuộc chiến này lại "

Hanbin mở mắt nhìn hắn, anh thì thầm nói, giọng nói có phần yếu ớt

" đến nước này có dừng cũng không được, anh biết em sẽ dùng mạng mình trao đổi.....nhưng Hwarang biết không, anh không muốn như vậy, trái tim anh nhỏ bé lắm nó không thể chất chứa toàn bộ tình cảm của anh dành cho em....hơn nữa sát ma nhân cũng có mặc xấu, anh ghét điều ấy"

Hanbin cảm thấy mình không còn sức lực nữa, nhìn hắn khóc lòng anh đau nhói,anh khẽ nói

" anh đổi cho em cuộc sống bình an....chỉ xin em đừng giết người vô tội là được .....Hwarang à anh yêu em"

Lời này vừa dứt, ánh mắt anh nhắm lại, hơi thở đã không còn, Hwarang lay lay anh trong vô vọng, cuối cùng như giọt nước tràn ly, hắn thét lên đầy đau đớn khống hận,oh gia thấy Hanbin chết thì cũng không có gì là thương cảm, lão ta nói

" chết cũng tốt, là sát ma nhân lại yêu ma tộc, nó không xứng đáng là người của Oh gia ta "

" câm miệng "

Hwarang nhìn ông ta ,ánh mắt đỏ ngầu như máu, hắn phải giết chết kẻ luôn lợi dụng sức mạnh của Hanbin trục lợi cho mình, nhưng ma chủ lắc đầu nhẹ giọng nói

" không cần con ra tay, thằng già này ta giết.....con.....làm điều con muốn làm đi"

Hwarang nghe thì bình tĩnh lại, hắn ôm chặt lấy cơ thể của anh,nước mắt rơi ướt cả vai anh, hắn đã quyết định rồi

" anh à...yêu em thì đừng bỏ rơi em,kiếp sau anh sẽ ở bên cạnh em nhé"

Trưởng lão Oh gia và các sát ma nhân muốn lao tới chỗ của Hwarang nhưng bị ma chủ ngăn cản, thực lực của ma chủ đến cả Trưởng lão Oh gia cũng không bì kịp, nhưng tâm trạng ông lúc này không tốt

" tên khốn kiếp kia,nó tuy là phản đồ nhưng chết vẫn là người của Oh gia,chưa tới lượt ngươi khóc thương"

Hwarang cười lớn, hắn cầm thanh kiếm của anh lên,kề vào cổ mình, hắn nói

" thế gian hữu tình, quỷ cũng có tình, nhưng con người....thì chưa chắc....Hanbin em đến gặp anh đây "

Nói xong hắn cắt một đường ngay cổ,vết cắt này trực tiếp đoạt mạng,hắn gục xuống ngã đầu vào anh,cả sát ma nhân lẫn ma tộc đều chấn động, thiếu chủ của Song gia tự sát vì Hanbin sao

Ma chủ hít một hơi thật sâu, ông nhìn sát ma nhân gằn giọng nói

" thù này phải trả,nợ máu trả máu, nợ tình trả tình....ta lấy danh nghĩa ma chủ của ma tộc, chính thức kết thành cho hai đứa nó, còn các ngươi hôm nay phải bồi tán cùng hai đứa nó "

Buổi hoàng hôn hôm đó bầu trời nhuộm một màu đỏ chết chóc, ma tộc diệt sát Oh gia,buổi hoàng hôn ấy được gọi là hoàng hôn của địa ngục, ma chủ cũng không tấn công con người hay sát ma nhân nữa, ông chỉ cai quản nơi của mình mà thôi

Ngồi uống ly rượu ông lắc đầu nói

" khi xưa ta không có được người mình thương, nên ép buộc nàng ấy,ít nhất ta cũng có hạnh phúc dù là mơ tưởng, còn con may mắn có người yêu...nhưng mối duyên này không thành,quả là một kiếp khổ sầu,một kiếp tương tư "

------------------

Hanbin dạo bước trên đường đầy hoa,anh thấy không khí thật sự rất dễ chịu, đột nhiên ở bên đường có một người con trai đang chăm chú nhìn anh,người này tuấn tú dễ thương lắm

Cả hai lần đầu tiên gặp mà có cảm giác rất thân thiện, cậu ta bước từng bước về phía anh,khi đã đối diện nhau cậu ta hỏi

" chào anh em là Hwarang mới chuyển đến khu phố này nên chưa biết đường đi,không phiền anh đưa em đi tham quan được không ạ"

Hanbin nghe thì cười tươi rói nói

" được chứ anh là Oh Hanbin rất vui được giúp em"

Buổi chiều hôm đó có hai thân ảnh đi dưới tán hoa,nói cười vui vẻ, họ bắt đầu thân thiết từ từ
 
(Allbin) Trùng Sư
Ngoại truyện


Taebin: Dịu dàng dành cho cậu

Các bạn có biết trên đời này thứ gì làm người ta khó chịu và bất lực nhất không, với người lớn thì là công việc, mỗi ngày phải nhìn mặt ông sếp khó ưa của mình, bị chửi bị đì, đó là người lớn, còn mấy cô cậu thiếu niên bây giờ là việc đi học, nếu như đi học không thì không có gì để khó chịu, khó chịu là đi học mà học ngay cái trường có thằng trùm, cầm đầu băng đảng báo lớp,báo bạn, báo bè,báo luôn cả thầy cô,khi không buồn buồn nó đấm cho vài phát muốn đấp mộ cuộc đời

Vâng hân hạnh giới thiệu, trùm trường cấp 3 Yahweh,Kim Taerae, đẹp trai, ngầu dã man, con nhà quyền thế nhưng được 3 ưu điểm này thôi, còn đâu là hết rồi, nóng tính, khó ăn, khó chiều ,hay đánh lộn,mà đối tượng là đàn anh khối trên, mấy đàn anh máu mặt khi không bị nắm đầu đánh cũng tức chứ, có điều họ Kim này mạnh họ đành chấp nhận số phận một cách éo le,lãng nhách

Thường thì Taerae cũng không phải không nói lý lẽ mà đánh người, thấy chướng mắt với hành động của mấy tên bắt nạt nên mới đánh, xui sao bữa đó đang giận hờn cái gì đó, thấy ông anh khối trên đầu tím chướng mắt quá cho nên nắm đầu quánh thôi, ngang ngược đó giờ mà ,có điều mới gặp lần đầu tiên sẽ chẳng ai nghĩ hắn côn đồ đâu, vì hắn khá dễ thương

Một buổi sáng đẹp trời, lớp của Taerae đón một bạn mới, lâu lâu thì lớp cũng có bạn mới, nhưng mà bị Taerae dọa sợ nên đã chuyển qua lớp khác rồi, hắn ngồi chống cần nhìn ra ngoài cửa sổ, ai vào cũng được đừng có dẹo dẹo là coi chừng hắn đấm bay luôn cái nết

Cô ổn định lớp trật tự rồi nhẹ giọng nói

" nào các em, hôm nay lớp ta có học sinh mới, giúp đỡ bạn nhé "

" dạ"

Cả lớp đồng thanh dạ,lúc này từ cửa bước vào một cậu trai xinh đẹp đáng yêu, má đào xinh xinh, đôi mắt to tròn đen lay láy, cảm tưởng chỉ nhìn vào đôi mắt ấy cũng đủ cướp tim người khác rồi,cậu gật đầu cười rồi nói

" mình là Oh Hanbin, rất vui được gặp các bạn, sau này mong các bạn giúp đỡ "

Cả đám đồng thanh dạ, vì người bạn này dễ thương quá

Taerae mới đau đầu không quan tâm, nhưng khi quay lại nhìn thì đứng hình,hình như nghe tiếng sét đánh thì phải

Cô giáo sắp chỗ của Hanbin là ngồi gần Taerae, cả lớp đứng hình, tiếc nuối cho một học sinh dễ thương xinh đẹp lại sắp phải chuyển lớp vì hung thần Taerae, nhưng rất cả lớp lại được một phen chấn động khi Kim Taerae lịch sự chào hỏi cục bông dễ thương mới đến này

" xin chào tôi là Kim Taerae....cậu dễ thương thật đó "

Hanbin cười gượng gật đầu chào hỏi,có chút cảm thấy người này thoải mái dễ gần, suốt buổi học đó cả lớp được chứng kiến một Taerae mới,hắn vậy mà cười nói với Hanbin khá thân thiện, ủa sao mới đầu với mấy học sinh khác cũng vậy đó cho người ta dễ thở

Ngày đầu đi học Hanbin đã kết thêm được bạn mới,và ấn tượng với cậu nhất chính là Kim Taerae, hắn rất dễ thương, cũng nhiệt tình đưa cậu đi tham gia trường hợp này nọ,nhưng mà thứ ấn tượng với cậu nhất là cảnh hắn nắm đầu một tên to cao hơn hắn gấp 3 lần đánh và chửi một trận

" tao nói cho mày biết, muốn ra oai hay thể hiện thì đi kiếm đứa khác, đụng vào tao là mày tới số rồi con"

Hanbin há hốc miệng ngạc nhiên, cuối cùng thốt lên vài chữ

"dao diện với cái nết khác nhau một trời một vực "

Phải sau một tuần học cậu mới biết rõ về Taerae,nóng tính, ngang ngược, Hanbin được các bạn tư tưởng dữ lắm ,phải tránh xa hắn kẻo có ngày ăn đấm là chết dữ nữa

Tan học Hanbin dọn dẹp sách vở rồi về, Taerae thấy thì cũng dọn theo,xong hắn nói

" chúng ta về cùng đi"

Hanbin suy nghĩ một chút thì cũng gật đầu đồng ý, đi trên đường hắn rất chăm chỉ nghe cậu kể chuyện, thấy dễ thương,nhưng mà lời này vừa ra đến miệng thì Hanbin nuốt ngược vào trong

Trên đường về cả hai gặp mấy anh lớn trong trường, họ có ý muốn trêu chọc Hanbin, chính vì vậy mà Taerae mới ra tay dạy cho một trận, không hi vọng kiểu gì mà đánh một hồi Hanbin phải ôm eo giữ hắn lại

" thả ra Hanbin, nó có ý định không đứng đắn với cậu....bênh vực nó làm gì "

Hanbin cố sức giữ mà hét

" nó xỉu rồi, đánh nữa là chết người đấy"

Taerae nghe vậy thì giật mình vội nhìn lại, tên vừa rồi bị đánh xỉu le lưỡi luôn rồi

Không hổ danh Kim Taerae, mặt thì chất mà đấm thì ngất,Hanbin bây giờ đã không còn tin vào khuôn mặt dễ thương của Taerae nữa, hắn không hiền lành gì, chắc chắn luôn

Nhờ vụ hôm nay mà Taerae phải đi hỏi ý kiến anh em chí cốt làm sao để tiếp cận mục tiêu của mình, thì nhận được lời bình luận

" mày dao tao cái khó hơn đi,chứ này dễ quá làm không nổi"

Từ đó Taerae cố hết sức theo đuổi định mệnh của đời mình, mà sao khó quá ,người ta sợ mình rồi
 
(Allbin) Trùng Sư
Taebin


Hôm nay cô giáo thông báo có một bạn học trong lớp bị bệnh, cô giao cho lớp trưởng cùng vài bạn đến thăm, lớp trưởng nhìn quanh thì chọn lớp phó học tập thêm hai bạn nữa đi cùng, nói chung là nguyên một hội con nhà người ta, cô giáo có chút không hài lòng vì 4 bạn này tuy học tốt nhưng tính cách thì không tốt mấy,nói đi thăm bạn nhưng chưa chắc sẽ đến

" à phải rồi Hanbin à em đi cùng đi,với cả Taerae nữa, hai em ít nhiều gì cũng thân và biết nhà bạn mà phải không "

Bạn thì biết nhưng thân thì chỉ có Taerae thân thôi, tuy nhiên Hanbin cũng không phàn nàn gì, cậu thân thiện mà

" dạ thưa cô"

" vậy em sẽ đi"

Cả 4 người nhìn hai người mà trầm ngâm suy tư, Hanbin thì không nói nhưng mà Taerae đi cùng có phải sắp có bão không, chưa kể họ không muốn đi thăm hỏi, định trốn đi chơi mà có Taerae sao trốn được

Thế là cả 6 người cùng đi,Taerae với Hanbin đi trước còn 4 người theo sau, họ cố cười thật tươi ra chiều thân thiện để không làm Taerae nổi điên mà đập họ,hắn thường có những cơn điên bất chợt mà

Tuy nhiên đây mới là điều làm Taerae khó chịu, khó khăn lắm mới có cơ hội đi riêng với Hanbin, vậy mà ở phía sau có 4 con kỳ đà đang cười nhăn răng

Hanbin không vui không buồn, cậu ghé vào bách hóa mua một giỏ trái cây, cậu mua Taerae trả tiền, thấy kỳ nên cậu nói

" mình mua để mình trả"

" cùng đi thăm,cậu lựa rồi thì mình trả,ai trả cũng như nhau chi bằng để mình trả đi"

Taerae cuối đầu nhìn cậu cười nhẹ nói, thề luôn đây là lần đầu tiên 4 người thấy Taerae cười như vậy với một người bạn đấy, tự nhiên thấy giống bóng đèn quá, họ nghĩ vậy đấy

Hanbin gật đầu cho qua chuyện, hắn cao quá ngước mỏi cổ, tới Nhà thì thấy mẹ của Kira đang tưới cây, Hanbin lễ phép chào hỏi

" con chào cô,cô cho con hỏi bạn Kira đỡ hơn chưa ạ"

Mẹ Kira thấy nhóm Hanbin đến thì cười hiền nói

" nó trong phòng đó, sức khỏe cũng ổn rồi, các con vào nhà chơi "

Cả đám dạ rồi vào nhà, Taerae đưa giỏ trái cây cho bà rồi cũng lên phòng của Kira, thấy bạn đến thăm Kira cũng lịch sự chào hỏi vài câu, vì nói thẳng là nó không thích 4 đứa bạn này, nhưng nhìn qua Hanbin và Taerae thì liền thay đổi thái độ

" ủa Taerae còn Hanbin nữa hai người đến thăm tui à"

Hanbin cười tươi gật đầu, còn Taerae liếc mắt nói

" làm gì mà sốt luôn vậy, thấy mày khỏe lắm mà "

" ui cũng tại...."

Chưa kịp nói xong thì 4 người bạn kia giơ tay ý kiến

" xin lỗi nhưng bọn mình có việc chắc phải về trước, Kira nghỉ ngơi cho khỏe nhe"

Kira gật đầu, họ lập tức chạy đi, Taerae đương nhiên biết 4 đứa này đi đâu nên cũng mặc kệ, có quán game gần đây, lát gọi cô giáo thông báo tiếng là được, Hanbin quay qua nói

" Taerae mình xuống giúp cô,hai cậu nói chuyện đi "

" ừm "

Taerae gật nhẹ đầu đồng ý, cái ừm ấy cảm tưởng như có bao nhiêu dịu dàng hắn đều dành cho cậu, đợi Hanbin ra ngoài rồi Taerae mới hỏi

" rồi sau, làm gì mà mày bị cảm vậy "

" bị cảm không ha, tao còn bị lũ cá biệt trường bên hội đồng nữa, may là thân thủ bất phàm chứ không mồ xanh cỏ rồi "

Kira vừa nói vừa đưa cái tay bị bầm lên cho Taerae xem,hắn giật mình hỏi

" thằng nào thầu công trình này "

" thằng nào ai biết đâu, nghe danh trai chơi xóm lá, đầu trọc, thân hình cao 1m7, võ cũng khá, có điều tao nhìn giống như kiểu mới ra trại về hay sao á"

Kira ra chiều suy nghĩ, Taerae nghe thì chỉ nở nụ cười nhẹ, nó thấy thì lắc đầu ngao ngán, nụ cười này nhẹ nhưng người khiêng lũ kia thấy nặng, nó chuyển chủ đề qua Hanbin

" mày với Hanbin đi cùng nhau là được rồi, kéo lũ đó đi theo làm gì"

Taerae nhúng vai nói

" cô bảo đi thăm, là tụi nó được chọn, sau thấy không an tâm cô mới chọn hai đứa đi"

" chà cũng may mắn nhỉ....nhưng mà tao thấy Hanbin có vẻ sợ mày thì phải"

Taerae nghe thì có chút im lặng, hắn cũng tự biết tính cách mình không tốt, vài lần nóng nảy có đánh người, chắc vì vậy mà Hanbin mới không thích hắn

" Kira, tao hỏi...mày phải trả lời thật cho tao biết "

" gì nữa cha nội..à mà thôi có gì hỏi đi tao nói cho nghe "

" tao đẹp trai không "

" đẹp trai,soái ca bab boy,thân hình cực phẩm, rất chi là chuẩn men"

Nghe vậy Taerae cũng thấy vui vui liền hỏi tiếp

" tao tốt tính không "

" mày hả, tốt bụng thì có, chứ cái nết của mày không có tốt....dễ nổi nóng, hay đánh người, kiêu ngạo, ngang ngược, cục súc "

" mày đang bình phẩm hay chửi tao"

Taerae liếc Kira một cái, làm nó cười hề hề cho qua, tuy nhiên nó thấy hình như thằng bạn mình tương tư con nhà người ta mất rồi

" nói thật cho tao biết đi....mày thích Hanbin rồi phải không "

Hắn im lặng một lúc lâu, hai tay nắm chặt, nhẹ giọng nói

" tao nghĩ nó nhiều hơn thích....chỉ là tao không biết làm sao để cậu ấy không sợ và chịu nói chuyện với tao"

Taerae suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, người thì ngây thơ còn người vừa biết nhớ ,biết yêu, biết thương người ta, lòng không dám nói sợ cậu hững hờ từ chối, nhưng giữ trong lòng càng khó chịu hơn, rất muốn nổi tiếng yêu rất muốn như bao cặp đôi yêu nhau khác, được đón đưa người thương, cùng nhau trải qua cung bậc cảm xúc của tình yêu, nhưng sau đối với hắn lại khó khăn như vậy

Thấy Taerae buồn, Kira liền nói

" tao nói cái này, mày nghe hay không thì tùy....tính cách của mày nào giờ sửa thì khó lắm, bây giờ đối với mấy đứa kiếm chuyện mày đánh chết mẹ nó luôn cho tao,nhưng mà làm ơn người ta để tóc kiểu gì màu gì mày tha dùm tao, cố gắng hiền một chút để Hanbin không sợ mày nữa "

Taerae nghe thì gật đầu, tính hắn vốn dĩ là vậy, sửa thì không được, tuy nhiên hắn cũng không cần phải sửa, chỉ cần đối tốt với Hanbin người hắn thương là được, chiều tới Hanbin và Taerae tạm biệt ra về

Con đường phủ một màu hoàng hôn mỹ miều biết bao,Hanbin yêu thích mà ngắm nhìn mãi không thôi, Taerae thấy thì cười cười hỏi

" Hanbin thích ngắm hoàng hôn, vậy có thích ngắm sao trời không "

" có,mình thích sự dịu dàng khi về đêm, tuy có hơi cô đơn nhưng rất dễ chịu "

Taerae nghe thì đi đến gần cậu, hắn nhìn thẳng vào mắt cậu khẽ nói

" nếu vậy chủ nhật này Hanbin đi chơi cùng mình đi,mình sẽ đưa cậu đến nơi có thể ngắm cả bầu trời sao "

Hanbin hơi phân vân, nói cậu sợ cũng không hẳn, chỉ là không thích tính cách nóng nảy của hắn, còn lại hắn rất tốt, và hắn đối với cậu rất dịu dàng, nghĩ ngợi một hồi cậu gật đầu đồng ý

" được vậy chủ nhật này chúng ta cùng đi "

" hứa rồi nhé Hanbin "

" mình hứa"

Hanbin cười tươi gật đầu, giơ tay ra hiệu thề ,Taerae bật cười thành tiếng vì sự dễ thương của cậu, nụ cười này khiến Hanbin loạn nhịp tim trong phút chốc, bình tĩnh im im thì ngầu lắm, nhưng cười lên một cái ta nói vừa xinh vừa dễ thương
 
(Allbin) Trùng Sư
Taebin


Chủ nhật đến cũng thật sự nhanh,Taerae nhìn ngắm mình trước gương, hết thử bộ này đến chọn bộ kia,quản gia còn tưởng hắn đi thi nam vương idol, cũng may hắn dậy từ lúc 4h sáng để lựa đồ, chứ nếu không trễ hẹn lâu rồi

Taerae quyết định chọn đơn giản thôi, sơ mi đen,quần tây cùng màu, chỉnh chu lại đầu tóc một chút, tổng duyệt một lần nữa,ok chốt đơn

" mình quá đẹp trai "

Hẹn nhau ở công viên cho nên cũng không cần phải đi xe làm gì, hơn nữa đi xe sẽ không có nhiều thời gian để nói chuyện, không có thời gian để Hanbin hiểu hơn về hắn, thêm nữa nếu cậu mỗi chân hắn sẽ cổng hoặc bế cậu, vẹn cả đôi đường

Taerae ngồi chờ một chút thì Hanbin cũng đến, nhìn cậu hắn đứng hình hết mấy giây, cậu thật sự rất dễ thương, kiểu phối đồ rất đơn giản nhưng đẹp, áo thun trắng và áo khoác ngoài màu be,tươi tắn trẻ trung, cậu cười tươi chào hỏi

" chào buổi sáng Taerae, mình tưởng mình đi trễ không đó"

" không có chỉ là mình đến sớm thôi "

Nghe hắn nói, Hanbin hơi nghiên đầu thắc mắc hỏi

" tại sao vậy "

Taerae nở nụ cười nhẹ, âm giọng trầm ấm cuốn hút vô cùng

" mình không muốn Hanbin đợi"

Thoáng nét bối rối nhưng rất nhanh Hanbin đã bình tĩnh được, cậu hỏi

" vậy chúng ta đi đâu đây Taerae "

" đi thủy cung trước nhé "

Nói rồi Taerae nắm tay cậu kéo đi,biết là tay mình bị nắm nhưng cậu cũng không rút lại, cứ để vậy, Taerae thấy cậu không phản đối thì vui lắm, cả hai đến thủy cung, nhìn những chú cá bơi lội mà Hanbin cực kỳ thích, hồi đầu là Taerae nắm chứ giờ là Hanbin kéo, kéo hắn đi hết chỗ này đến chỗ kia,Taerae chỉ biết cười trừ nuông chiều theo ý muốn của cậu, cảm giác nắm tay nhau thế này thật sự rất tuyệt

Thủy cung có nhà hàng cho nên cũng không cần ra ngoài ăn,Taerae kéo cậu ngồi vào bàn ăn, ở đây vừa ăn vừa ngắm cá ,khung cảnh hết sức lãng mạn, có chăng là lũ cá phải ăn cơm chó mà thôi, số phận đi làm cá cảnh rồi mà còn phải nhìn thế nhân chúng nó yêu nhau,kể ra cũng khổ

Taerae chọn món xong thì đưa cho phục vụ, hắn quay qua thì nhìn thấy Hanbin còn say sưa mấy chú cá, hắn cười hỏi

" Hanbin rất thích cá nhỉ "

" mình thích cá lắm, nhà mình cũng có nuôi nữa..Taerae có thích gì không"

Hanbin hỏi với vẻ mặt hồn nhiên, nhìn cưng lắm, Taerae gật đầu

" có mình có nuôi một bé cún...nó là con gái tên Mongsil"

Cả hai nói chuyện thêm một lúc nữa thì đồ ăn cũng lên, khi dùng bữa xong thì cả hai lại tiếp tục đi dạo thủy cung, Hanbin nhận ra nói chuyện với Taerae rất vui,hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên cậu thấy hắn dịu dàng như vậy, mà cũng không phải lần đầu tiên, bình thường đối với cậu hắn vẫn luôn dịu dàng,hôm nay đặt biệt hơn thôi

Chiều tới, Taerae nắm tay Hanbin đưa đến một ngọn đồi,nơi đây tràn ngập hoa Hướng Dương đang nở rộ dưới ánh chiều tà,gió vi vu thổi đưa hương hoa lan tỏa,hương thơm nhẹ nhàng khiến cho tâm tình cả hai vô cùng dễ chịu

Taerae kéo tay Hanbin đến một cái ghế gần đó, hắn ngồi cạnh bên nhẹ giọng hỏi

" Hanbin thích nơi này không "

" có rất thích "

Hanbin nói xong thì chợt dừng lại,cậu quay qua đối diện với hắn, ánh mắt lập tức nhìn qua nơi khác,vì Taerae đang nhìn cậu, nhìn một cách đầy say mê, ánh mắt nóng bỏng ấy khiến cậu không dám đối diện, nhất là với cái dao diện của hắn ,nhưng bây giờ gần quá

Taerae cười cười ghé sát tai cậu hỏi nhỏ

" cả buổi cùng mình nắm tay không ngại, sao bây giờ lại ngại "

Hanbin cố tránh để cả hai không đụng chạm quá mức, cậu nói

" vì...Taerae gần quá rồi "

" vậy biết tại sao không "

Ai biết chứ, làm ơn đi đừng dùng cái giọng trầm dưới 18 tầng địa ngục này nữa,cậu muốn con tim mình bình tĩnh, nhưng Taerae không có ý định tha cho cậu, hắn hôn nhẹ lên má cậu một cái,làm cậu giật mình quay qua thì môi chạm môi

" Hanbin à....mình thật sự rất thích Hanbin, mà nó cũng không phải thích,cao hơn rất nhiều,mình nóng tính, không phải kiểu người ôn nhu như người ta,nhưng kẻ cục súc này vẫn thích cậu"

Hanbin chính thức chết máy tạm thời, một là vì nụ hôn đầu, hai là lời tỏ tình bất ngờ của Taerae, thấy cậu như vậy hắn cũng không nói gì thêm, chỉ tay lên trời hắn nói

" sao lên rồi Hanbin "

Hanbin nhìn theo tay Taerae, bầu trời đầy sao, lấp lánh như kim cương, vẻ đẹp đơn thuần này thu hút cậu một cách kỳ lạ, cậu ngắm sao còn Taerae ngắm cậu, và Hanbin cũng không để ý đến đôi tay mình vẫn nắm tay hắn không buông

Khi đã muộn Taerae mới đưa cậu về nhà, hắn tiếc nuối khoảng thời gian ngắn ngủi này, ước gì hắn có thể bên cậu lâu hơn, dừng trước cổng nhà Hanbin nhìn xuống tay rồi nói

" Taerae...mình cần vào nhà "

" thì cậu vào đi"

" nhưng tay...thả tay mình ra mình mới vào nhà được "

Taerae nghe vậy thì nhìn xuống, tay hắn nắm chặt tay cậu không buông, vội rút tay lại, hắn cười gượng nói

" mình xin lỗi...Hanbin vào nhà đi"

" ừm "

Hanbin gật đầu, hơi lưỡng lự một chút nhưng rồi cậu bước đến nhón chân hôn lên má của Taerae một cái, xong cậu nhẹ giọng nói

" chúc cậu ngủ ngon...Taerae nè mình cũng thích Taerae "

Nói xong cậu quay bước vào nhà, để mình Taerae ngơ ngác với hành động và lời nói vừa rồi, khi kịp hiểu chuyện gì thì hắn ôm lấy con tim đang đập loạn lên của mình

" hình như mình nhận được câu trả lời rồi "
 
(Allbin) Trùng Sư
Taebin


Từ khi nhận được lời chấp nhận của Hanbin, Taerae rất thoải mái thể hiện tình cảm với cậu,từ một kẻ nóng tính, ngang ngược, trở thành một con người trầm ổn,dịu dàng, quan tâm chăm sóc Hanbin hết lòng

Có vài cô gái thấy hắn dịu dàng như vậy thì đâm ra khoái muốn chen chân vào mối tình của hắn, nhưng họ lầm to,hai chữ ngoại lệ hắn viết rõ ràng vậy mà lũ này bị mù hay sao không thấy, người khiến hắn dịu dàng như vậy chỉ có mình Hanbin mà thôi, lũ này nhìn mặt son phấn thôi đã muốn đấm

Cao trào nhất có bữa hắn đi mua sữa cho bé con của mình,trên đường về lớp thì có con nhỏ nào đấy nhào ra chặn đường, cười như con điên hỏi

" Taerae cậu đi đâu vậy..."

" đi kiếm con mẹ mày tránh ra"

Con nhỏ mắt rưng rưng, ra vẻ tội nghiệp lắm, thúc thích nói

" sao cậu...hức...nặng lời với...t.."

Chưa kịp nói xong chữ tớ là thằng chả nắm đầu con nhỏ tán cho vài phát,đừng ai thắc mắc tại sao, Taerae ấy hắn không có lịch sự với cả nam lẫn nữ, ghét là nắm đầu quánh thôi

Kể từ vụ đó hết ai dám bén mảng đến gần hắn và cũng như không dám tiếp cận Hanbin, nghĩ cũng ngộ ghét thì ghét cả tông ti họ hàng mà thương là thương cả đường đi lối về, câu này sinh ra dành cho Taerae

Hôm nay được nghỉ, cả hai ở cùng nhau ở nhà Taerae, cha mẹ biết Hanbin chịu quen thằng con mình thì mừng hết lớn, họ sợ với cái nết đó sẽ không có người yêu,mà ngờ đâu Hanbin chịu hốt, vì muốn đôi trẻ có không gian riêng tư để trao dồi tình cảm ,họ đã để Taerae ra riêng cùng ngôi biệt thự mới

Hanbin trong bếp nấu ăn, hắn từ phía sau đi đến vòng tay ôm lấy eo mèo nhỏ, cầm đặt lên vai cậu,hắn nhẹ giọng hỏi

" Hanbinie hôm nay ở lại với mình được không "

" cũng được...tớ cũng không phải học thêm hôm nay "

Taerae nghe thì vui như mở hội,ăn tối xong cả hai đi tắm,cậu không cho hắn tắm cùng nhưng mà không cho cũng không được, hắn trưng khuôn mặt dễ thương vô số tội ra ai mà chịu cho nổi, cuối cùng cậu bất lực gật đầu đồng ý, chỉ cần có vậy Taerae nắm tay cậu kéo vào phòng tắm

Thánh hiền nói, rượu làm người ta rối trí, nhưng đó là thánh hiền, còn kẻ phàm phu thì thứ làm người ta rối trí hơn hay là mất luôn lý trí chính là ở bên cạnh người mình yêu, đặt biệt là ở trong hoàn cảnh ôm nhau ở trong phòng tắm mà không một mảnh vải che thân

Taerae ôm lấy eo cậu giữ lại, hôn lên môi rồi từ từ kéo xuống cổ và xương quai xanh mỹ miều,trêu đùa nụ hồng nhỏ xinh, hắn thật sự yêu thích vô cùng cái cảm giác được âu yếm cậu, nói thật thì đây là lần đầu tiên hắn đi quá giới hạn thế này, bình thường chỉ ôm rồi hôn, hắn muốn giữ cho cậu,cho đến khi đám cưới, nhưng mà tối nay có chút không kiềm chế được mà muốn nhiều hơn một chút,nhưng mà vẫn là như cũ chỉ cần Hanbin không muốn thì hắn không làm

Kiềm chế bản thân mấy ai làm được, hơn nữa là đối với Taerae, yêu cậu nhiều đến như vậy, trong thâm tâm lúc nào cũng muốn được thân thiết với cậu nhiều hơn

Taerae dừng lại, hôn lên môi cậu một cái nhẹ rồi hỏi

" có sao không...Hanbin có đau không"

Hanbin lắc đầu, cậu ôm chặt lấy hắn, thật sự ở bên Taerae cậu rất hạnh phúc, cậu cũng biết hắn luôn cố gắng kiềm chế mỗi khi hai người thân thiết với nhau, càng như vậy cậu càng thương và yêu Taerae nhiều hơn ,mà đủ tuổi rồi nên chắc không sao đâu phải không

" tớ không đau...Taerae, Taerae có thể làm những điều cậu muốn "

Nghe lời này Taerae vừa giật mình mà vừa hồi hộp, sao nay bé yêu của hắn bạo vậy, nhưng là lần đầu tiên hắn sợ cậu đau

" lần đầu tiên sẽ đau lắm...Hanbin à đừng ép bản thân "

" mình không có ép bản thân, là vì yêu và muốn được ở bên Taerae thôi "

Taerae chạm nhẹ vào má của cậu, ánh mắt trìu mến dịu dàng, hắn nhẹ giọng hỏi, âm điệu có chút khàn

" nếu vậy đêm nay cho phép mình được bước vào cuộc đời cậu, bây giờ và mãi mãi về sau với danh phận là chồng nhé "

Hanbin cuối đầu ngượng ngùng gật, cuối cùng đêm đó chính thức Hanbin trở thành người của Taerae, đúng là lần đầu tiên đã làm cậu khóc vì đau,hắn lo lắng dỗ dành, cậu nhìn hắn khẽ hỏi

" em chỉ hơi đau thôi,lần đầu tiên luôn đau mà, đâu phải lỗi của anh sao lại xin lỗi "

Taerae cười hiền, cuối xuống hôn lên môi cậu một cái, xong nằm xuống ôm lấy cậu, hắn vuốt ve tóc cậu nói

" dù có chuyện gì, to hay nhỏ mà để em phải khóc, thì đó là lỗi của anh"

Lời này mới thật sự làm cậu khóc, vì lo cho cậu đau mà hắn chỉ làm đúng một lần, mà cũng rất nhẹ nhàng, nâng niu chiều chuộng, xong thì nằm xuống dỗ dành cậu,ai nói hắn ngang ngược, không tốt, nóng tính hay bất kỳ cái gì cũng mặc, cậu chỉ biết cậu yêu Taerae mà thôi

" Taerae à...có thể tiếp tục không"

Taerae nhìn cậu ngại như vậy thì cũng biết cậu phải lấy can đảm lắm mới dám nói ra câu này, hắn cười cười hỏi

" sao bé lại muốn...vượt quá giới hạn rồi thì anh cũng không phải loại dễ kiềm chế đâu bé à,chuyện làm tới sáng là không tránh khỏi đâu "

Hanbin nép sát vào ngực hắn, lí nhí nói

" em không sao...em chỉ muốn Taerae,muốn anh, dù cho đến sáng cũng không sao "

Giờ tới lượt Taerae đỏ ửng mặt, mà không phải ngại đâu ,là khoái đấy, hắn chiếm lấy đôi môi ấy một cách ngấu nghiến, tham lam lấy đi những giọt mật ngọt của Hanbin, không cần phải kiên vì tất cả mật ngọt này là cậu dành cho hắn mà

" em mời ngọt ngào vậy, sao anh nỡ từ chối chứ "

Nói rồi cả hai lại âu yếm lấy nhau, có sao đâu chứ cứ yêu đến sáng thôi, rồi khi bình minh đến, anh có thể công khai với cả thế giới em là của anh

Sau đêm nòng nàng đó, hai người đã bám nhau nay còn bám hơn,tốt nghiệp Taerae lập tức cùng cha mẹ qua nhà hỏi cưới Hanbin, gia đình hai bên vui vẻ lắm, trong đám cưới có rất nhiều bạn của Taerae, họ xôn xao bàn luận

" hồi đó tao chê, tính cách như mày có ma mới thèm,ai ngờ chê cho đã, cuối cùng nó cưới người đẹp và giỏi nhất trường...tao tới giờ còn ế"

Seung uống cạn ly rượu rồi cười phì nói

" nhưng mà hai đứa đến với nhau vì tình yêu chân thành...mày thấy đó dù Taerae có dữ dằn đến mấy cũng dịu dàng với người yêu thôi "

Taerae chào khách xong thì liền bế Hanbin vào phòng liền, cậu vội vàng hỏi

" chưa tối mà Taerae "

" cần gì trời tối mới ăn được em"
 
(Allbin) Trùng Sư
Chương 57


Đang nói chuyện thì Taerae từ trên phòng bước xuống, Eunchan ngay từ lần chạm mặt đầu tiên là đã không có cảm tình rồi, mà Taerae cũng đâu có ưa gì gã

Hanbin đang chơi với Haeng nên cũng không để ý đến hai người ,đột nhiên bên tai vọng đến tiếng nói của Vũ Trùng

" chủ nhân em tìm được kẻ dẫn dụ cậu ta đến vườn Thượng Uyển rồi, nó là con tinh sau rừng cạnh nhà chủ nhân đấy "

Hanbin nghe xong thì có chút suy tư, kết giới cậu hạ vẫn có hiệu quả rất lớn, với sức của nó thoát ra là chuyện không thể, là ai đã cứu nó, mà không là kẻ nào đã sai nó dẫn dụ Taerae đến mới đúng

" ngoài của nó còn của ai nữa không"

" của mình nó thôi...mà nó chạy trốn đến rừng Sương mù rồi,chủ nhân có cần em giết nó không "

Hanbin nhìn qua Taerae, thấy hắn và Eunchan vẫn lườm nhau thì gọi

" Taerae lại đây mình hỏi ý chút "

Taerae nghe thì không thèm quan tâm đến Eunchan nữa,hắn phóng một phát đến chỗ của Hanbin liền, để lại Eunchan với khuôn mặt tràn ngập sự khinh bỉ

" muốn dùng định luật bàn tay với thằng này thật sự "

Taerae cười cười hỏi nhỏ

" sao vậy có gì cần mình giúp hả"

" là về thứ dẫn dụ cậu tới vườn Thượng Uyển, tớ tìm được nó...nhưng người ra tay với cậu thì không,Taerae có còn nhớ gì về kẻ đó không "

Taerae đưa tay miết nhẹ má ra chiều suy nghĩ lắm, cuối cùng hắn nói

" mình không nhớ rõ là ai...nhưng mà đã qua rồi, đừng bận tâm đến nữa Hanbin à, còn về kẻ dụ mình thì không cần phải để ý....mình lo được"

Hanbin nghe thì cũng chỉ biết thở dài, cậu biết hắn cứng đầu, bây giờ có hỏi cỡ nào cũng sẽ không nói, đưa tay xoa đầu hắn cậu nhẹ giọng

" mình sẽ không ra tay nếu cậu không muốn....nhưng cũng đừng để bản thân mình chịu thiệt thòi biết không "

" ừm mình biết "

Taerae hơi cuối đầu, khuôn mặt dịu dàng nhìn cậu, hắn rất hưởng thụ sự quan tâm này, hắn biết cậu không muốn hắn chịu thiệt thòi, tuy nhiên đứa nào nợ hắn sẽ đi đòi đứa đó, khiến hắn chết trong đau đớn, có thù phải trả,trả gấp trăm lần như vậy mới là Taerae

Eunchan nhìn không nổi liền đi đến nắm tay Hanbin kéo đi, gã nói

" Hanbin à anh thấy đau đầu quá em giúp anh xem bệnh đi,sau chuyện của ma mộng anh thường xuyên bị đau đầu"

" a được..."

Hanbin bị kéo đi mà não vẫn chưa thông, Taerae đứng khoanh tay nhìn bằng ánh mắt khó chịu, Haeng nhìn hắn rồi ngay thơ hỏi

" anh có quan hệ thân thiết với anh của Haeng lắm phải không ạ"

Taerae nhìn cô bé, hắn ngồi xuống cười cười nói

" phải rồi, rất thân thiết, sao này Hanbin sẽ là vợ anh,có ước định hẳn hoi luôn, bé tập gọi anh là anh đi"

" thì em vẫn gọi bằng anh mà"

Haeng có phần không hiểu Taerae đang nói gì, ước định rồi còn cưới hỏi gì, nó chưa hiểu mấy cái cao siêu này đâu, thấy khuôn mặt ngơ ngơ của cô bé mà hắn bật cười, anh em nên dễ thương y nhau

Lúc này tại một khu biệt thự sang trọng quyền thế, có một bà cô ngồi ở trước cửa, ánh mắt bà đượm buồn, bà đang mong chờ một điều gì đó, ánh mắt ấy sao khiến cho người khác cũng phải u sầu theo như vậy ,bà rốt cuộc là đang chờ ai

Người con gái của bà bước đến, nhìn mẹ mình rồi rầu rĩ cất tiếng

" mẹ....mẹ nhớ ông ấy sao, đã nhiều năm như vậy rồi "

Bà không nhìn con mình, khẽ đáp

" mẹ phụ ổng,nhưng cũng thương ổng, ngày đó nếu như..."

Nghe đến đây cô con gái không giữ được bình tĩnh cô quát

" không phải lỗi của mẹ, ngày đó nếu không phải do kế ly gián thì hai người cũng không phải phân ly"

Bà im lặng một hồi lâu, những chuyện đã qua dù cho nhiều năm thì vẫn không phai nhạt trong tâm trí bà,cô con gái thấy bất nhẫn liền hỏi

" ông ấy sau khi rời khỏi đó thì làm gì ạ,mẹ nói con biết đi con sẽ đi tìm ông ấy "

" mẹ không rõ, chỉ biết khi rời khỏi đây thì đã đến một nơi khác, mở nhà thuốc...nhiều năm như vậy không biết ông có vợ con gì chưa "

Cô nghe xong thì gật đầu, quyết định phải tìm được người dược sư năm đó khiến cho mẹ cô thương, và mang trong lòng nổi tiếc nuối và tội lỗi bao nhiêu năm nay,nếu như ông có con mà người đó biết chuyện, thì ắt hẳn sẽ không cho cô gặp mặt ông, nhưng mà cô quyết tâm dù phải van xin hay làm cách gì cũng phải để hai người gặp lại nhau

Ở nhà thuốc sau khi tạm biệt Eunchan và Taerae, thì Hanbin cũng bắt đầu cổng khám bệnh của mình như thường khi, tới chiều mới kết thúc,Dong xin phép rước Haeng qua nhà cậu chàng chơi,Hanbin cũng đồng ý

Còn lại một mình Hanbin lại ra vườn hái một bó hoa hồng,rồi đi đến mộ của ch nuôi, hoàng hôn màu đỏ thẩm,phủ xuống nơi này một làn sương mỏng, nhìn vừa ma mị, lại ảm đạm một màu thê lương

Đặt bó hoa xuống mộ của cha nuôi, Hanbin lại ngồi lặng im, những khi cậu im lặng như thế này là khi tâm trí cậu hoàn toàn buông thõng, quá khứ của cha nuôi cậu biết, nhưng tường tận mọi việc thì chưa,mọi việc quá mơ hồ

" con có cảm giác mọi chuyện sắp tới....sẽ cho con biết rõ mọi chuyện vẫn cha"
 
(Allbin) Trùng Sư
chương 58


Sáng sớm tinh mơ trong một khu xóm nhỏ, có bống dáng người phụ nữ thất thỉu đi tìm con của mình, bà vừa đi vừa gọi, giọng nói cũng đã khàn đi

" Nam ơi con ở đâu "

Người trong xóm thức từ tối để giúp bà đi tìm con,ai cũng rã rời, tới gần trưa họ dừng ở ngay một khúc sông, có người phát hiện thi thể của một thằng bé cỡ 8,9 tuổi gì đó đang mắc kẹt ở lùm cây bên kia sông

Mọi người truy hô lên, bà con chạy tới xem thử, người phụ nữ vừa nhìn thấy đã ngất xỉu tại chỗ, vì cái áo đó dáng người đó chính là con trai của bà, mấy người thanh niên trong xóm liền lặn xuống để vớt đứa bé lên

Nhưng không hiểu sao chỉ ra được giữa sông thì như có gì đó ngăn cản họ

Họ chật vật mãi, đổi từ hiệp này đến hiệp khác quyết tâm cứu đứa bé lên, là may mắn hay là tai họa không biết, tình cờ Hyuk đi dạo ngang qua xóm này nhìn thấy,hắn ngậm cây kẹo trong miệng nhìn một chập dưới sông

" một đống ma da dữ xác thì lấy kiểu gì....xác dưới sông nếu không cẩn thận sẽ bị xem là dành cơm của ma da,cơ mà ông đây thích dành "

Hyuk quơ tay qua dòng sông một cái, người thường không thể thấy nhưng dưới mặt sông, đám ma da giữ xác thằng bé bị đánh một đòn chí mạng mà tảng ra hết, những người vớt xác lúc này mới có thể thuận lợi đưa đứa nhỏ vào bờ

Mẹ đứa trẻ vừa tỉnh lại đã ôm lấy cái xác trương phình lên của con mà khóc nức nở, lúc này từ thất khiếu chảy ra dòng máu đen ngòm, mấy bà hàng xóm vội giữ người mẹ lại

Mất con ai không đau lòng, nhìn thấy cảnh đó người ngoài còn xót xa,Hyuk cắn cây kẹo nhìn vong linh của cậu bé tên Nam đang ngồi bên sông khóc thương cho số phận mình, hắn chép miệng

" thật tình mấy loại kẹo này không ngọt chút nào."

Hyuk đi đến chỗ vong linh đứa nhỏ, hắn ngồi xuống hỏi

" nói ta nghe xem làm sao mà chết "

Thằng bé ngước mắt lên nhìn người trước mặt, ui cha mẹ ơi từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ đây là lần đầu tiên nó thấy người đẹp trai vậy,nó nín khóc ngây ngô hỏi

" chú là ai sao thấy được con"

" ta hả....một tồn tại nào đó đã ngàn năm ...vậy nói cho ta biết tại sao nhóc chết đi"

Thằng bé sụt sùi nói

" cháu đi mua đồ cho mẹ ở tiệm tạp hóa gần nhà nè...lúc về đi ngang qua đây, cháu thấy một thằng nhóc chắc tầm tuổi cháu đang ngụp lặn dưới sông, thấy nó sắp chìm cháu mới nhảy xuống cứu nó....lúc đó cháu đẩy nó vào bờ rồi, mà cháu thì không leo lên được có ai nắm chân cháu kéo xuống dưới nước, sau đó như chú thấy đó, chết mất tiêu òi "

Nghe cái cách nói chuyện hồn nhiên của nó Hyuk phì cười, hắn không rõ về vấn đề ma quỷ dưới sông, bình thường ăn ma quỷ thì cũng là mấy loại khô ráo trên cạn,xem ra phải đi gặp Hanbin rồi

Thật ra hắn có ý nghĩ đi tìm tên âm nhân Hyeongseop đấy, nhưng sợ chưa nhờ được là đã có đánh nhau rồi, nhìn mặt đã không ưa nổi thì sao hợp tác, lại nữa hắn là yêu mà,đi tìm âm nhân chắc đây sẽ trở thành chuyện hài của hai giới mất

" đi theo ta, ta biết có một người giúp được nhóc "

" chú nói thật hong,mẹ cháu nói mấy người có nhan sắc thường dụ dỗ người khác lắm "

Hyuk che mặt, đến thằng bé thế này nó còn biết được nhan sắc của hắn cỡ nào, mà tại sao quyến rũ mãi không được Hanbin vậy nhỉ

" đừng lo ta không hại nhóc, đi theo ta"

Thằng bé cũng nghe lời bay lên vai Hyuk mà ngồi, người thường nếu ma quỷ ngồi trên vai sẽ thấy nhức mỗi và đau bả vai vô cùng, nhưng với Hyuk hoàn toàn bình thường

Khi đến nhà Hanbin hắn thấy cậu đang tưới cây, còn Haeng thì không thấy,tính bay thẳng vào nhưng chợt nhớ mình đang làm người, cốt cách bước vào phải làm sao cho lịch sự chút,gõ cửa là hành động lịch thiệp

Hanbin nghe thì ra mở cửa, khi nhìn thấy hắn cậu còn ngơ ngác, có phải Hyuk thật không, bình thường là xuất quỷ nhập thần,đến rồi đi như cơn gió mà,nay gõ cửa thấy không quen, cậu còn hoài nghi kẻ này là giả mạo

" Hyuk....phải không "

" em làm ta buồn quá, dù gì ta cũng là người đàn ông lịch sự biết gõ cửa mà "

" anh trúng tà rồi à"

Hyuk rất muốn không, nhưng ém lại kịp thời, hắn chỉ lên vai mình nói

" ta bình thường, nhưng mà em giúp thằng nhóc này được không nó chết oan, không rõ nguyên nhân bản thân tại sao lại chết "

Hanbin nhìn qua vai một cái, cậu thoáng kinh ngạc rồi kéo Hyuk vào nhà khóa cửa lại,cậu đưa tay để đứa bé bay qua mình, xong cậu nhìn Hyuk đang tìm thứ gì đó thì liền hỏi

" anh tìm gì vậy "

" là Haeng, ta không thấy nó đâu hết trên, bình thường con bé vẫn hay bám ta mà "

Nhìn Hyuk như cha đi tìm con vậy, Hanbin cười nhẹ nói

" con bé qua nhà Dong chơi rồi, anh muốn gặp thì qua bên thăm con bé đi"

" ta chỉ muốn biết con bé ở đâu thôi "

Hyuk nói xong thì đi đến ngồi xuống cạnh Hanbin, hắn tranh thủ hôn má cậu một cái,làm Hanbin và Nam cũng giật mình,hôn xong hắn liếm môi một cái

" kẹo không ngọt bằng em "

Hanbin bất lực trước cái tính thích là làm không quan tâm đến tình hình hiện tại,Nam hoang mang lắm, ủa là muốn giúp nó hay muốn nó ăn cơm chó ,người lớn giờ kỳ ghê luôn
 
(Allbin) Trùng Sư
chương 59


Nam kể rằng trong xóm mình dạo này hay xảy ra những vụ chết đuối dưới sông, thuyền đi trên sông, không gặp phải xoáy nước hay bão lớn nhưng mà vẫn bị chìm, tính tới hôm nay thì nó là nạn nhân thứ 5 rồi

Hanbin nghe xong thì nhìn qua Hyuk, hắn nhâm nhi tách trà gật nhẹ đầu, cậu nhìn Nam nói

" đưa anh đến đó đi"

Nam gật đầu rồi dắt Hanbin theo mình, Hyuk để tách trà xuống thở dài

" bỏ mặc mình nữa rồi, trong nhà cho mà em ấy không có thưởng cái gì hết trơn,lâu lâu giả bộ hôn cái cũng được mà, hay là song tu như hôm bữa thì càng tốt "

Đời mà được phép mơ, cho Hyuk hắn mơ tới chốn đi,đang tưởng tượng đến cảnh Hanbin ôm mình thì rầm một tiếng

" đang hay thì đứt dây cáp ...thằng khốn nào "

Hyuk tức giận chửi một câu, quay qua cửa thì gặp một người vừa lạ vừa quen, còn người bên ngoài chuẩn bị rút kiếm ra để nhào vào ăn thua đủ với Hyuk

" là con rắn già lâu năm, hèn gì yêu khí nòng như vậy "

Người đến không ai xa lạ ngoài Hyeongseop, mọi việc đã xong cho nên hôm nay hắn đến thăm Hanbin, tiện thể xem Haeng có quen với cười ở nơi này không, ai ngờ vừa tới cửa thì đã thấy yêu khí phát ra,không ngờ đến lại gặp yêu quái tu vi cao như vậy

Hyuk đứng dậy, phong thái rất là quý ông ,nhưng mở miệng ra thì là giang hồ

" già...mày thấy ai già mà đẹp trai như tao chưa ,hơn nữa tu vi của tao cao như vậy,mày đủ khả năng hạ tao không, xin long trọng giới thiệu cho mày biết, với cái nhan sắc này của tao đã làm Hanbin vừa nhìn đã ngơ ngẩn"

" mày ăn cái gì tự tin vậy, cỡ mày có lột sạch đồ cũng không khiến Hanbin nhìn...may ra tao thì còn được"

Cả hai lườm nhau,không ai chịu nhường ai,cả hai liên tục flex về độ đẹp trai và hấp dẫn của mình, tuyệt nhiên không đánh nhau, nhà Hanbin không phải muốn đánh là đánh, ra khỏi đây rồi thì chơi khô máu, Hyuk nhếch mày thách thức

( ra khỏi nhà Hanbin, mày tàn canh sương máu với tao)

Hyeongseop hất mặt đáp trả

( chắc tao sợ...đợi đó đi mật rắn ngâm rượu rất tốt cho sức khỏe, tao lột da mày con rắn tự luyến)

Ở nhà có cãi vã, nhưng ở chỗ Hanbin và Nam rất yên bình, Hanbin đưa tay xuống nước, cậu bắt được thứ gì đó nhưng không thể thấy được, nó trong suốt, nò trường khỏi tay cậu rớt lại xuống nước

" Hanbin Hyung nó là cái gì vậy ạ"

" là Trùng nước trấn vong"

Trùng nước là một loại tà thuật của pháp sư tà giáo, để luyện được loại Trùng này trước tiên phải bắt một con đĩa, nhốt riêng nó với một chiếc lọ thủy tinh có chứa máu đã được niệm phép, khi nó đã hút cạn máu trong bình, người luyện sẽ bắt một người con gái còn trinh,mở miệng cô gái ra để con đĩa bò vào, người con gái ấy sẽ trải qua cảm giác đau đớn khốn khổ tột cùng, đúng 9 ngày người con gái đã chết, kẻ luyện bùa sẽ mổ bụng lấy con đĩa ra, đem nó nhốt vào lọ nước khác, kiên trì tu luyện, sao một thời gian cơ thể nó phanh tách thành nhiều con rồi từ từ trong suốt, lúc này Trùng Nước đã được luyện thành

Tuy nhiên Trùng Nước là loại thiên về trấn yểm vong hồn dưới đáy sông, nếu không có lệnh chúng sẽ không giết người bừa bãi, nhưng xem ra đạo hạnh của kẻ này đã suy yếu, lũ Trùng Nước không còn nghe lời từ đó dẫn đến việc tàn sát bừa bãi

Phải giải thích một chút Trùng Nước và Cổ Trùng hoàn toàn khác nhau, Cổ Trùng nằm trong ngũ độc chi trùng, có rất nhiều công dụng khác nhau, tùy vào cách nuôi luyện mà chúng tốt hay xấu, Trùng Nước chỉ là dạng vu thuật, giống như luyện ngải vậy, công dụng chỉ là để trấn vong mà thôi

Hanbin suy xét một chút rồi hỏi

" trừ 5 người chết ra ,thì ở đây từng vớt được xác của thi thể nào không "

Nam suy nghĩ một hồi, nó đập tay một cái reo lên

" có ạ có người con gái không biết từ nơi nào đến, cô ta mặc đồ đỏ treo cổ ở cái cây đằng đó đấy anh"

" tự tử, mặc đồ đỏ sao "

Hanbin đứng dậy, đi dạo một vòng trong xóm điều tra,cậu muốn dò xét xem tên tà sư đó trốn ở đâu, giải quyết được một vấn đề nào đó,trước hết cần hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, lúc này Nam ngồi trên vai Hanbin đột nhiên reo lên

" em nhớ rồi, mỗi đêmở khúc sông đó luôn có giọng vè của người phụ nữ"

Trùng Nước trấn vong

Đè đầu cởi cổ,giết người vô tội

Khốn nạn lòng người

Đem tao dẫm nát, giết chết chôn sông

Kẻ phụ bạc mê đỏ đen,bạc vàng

Xác thịt tao cũng hiến dâng cho quỷ nhai sống

Thân tao lạnh lẽo muôn trùng

Oan uất chồng chất, hận đời không phai

Nay thành quỷ quay về

Số mày sắp tận,không trốn được đâu

Hanbin nghe thì đại khái hiểu được vài phần, cậu hỏi

" em có biết cô gái ấy, khi sống là người yêu của ai không "

" dạ em nghe mẹ kể là của ông chú gì tên Sung Hoon, nhà tuốt dưới xóm,em chỉ nghe vậy thôi chứ hong rõ, chắc mấy cô chú mở quán nước gần nhà ổng biết á anh "

Hanbin gật đầu, lấy điện thoại ra gọi cho Hyuk ,đang cãi lộn hăng,nghe tiếng chuông điện thoại, hắn đưa tay lên nghiêm túc nói

" dừng bé con của tao gọi, đợi chút nghe xong chửi tiếp "

" ok nghe đi"

Hyeongseop thở phào một hơi, hắn ra hiệu cho Hyuk nghe, Hanbin giải thích sơ qua nói sẽ về muộn, phiền Hyuk ở lại một chút nữa, hắn đương nhiên vui vẻ đồng ý

Vừa xong thì cả hai lườm nhau típ tục, Hyuk cười cười thách thức

" để coi mày ở đây lâu hay tao lâu, âm nhân như mày không có việc mới là lạ,tao thì dư thời gian rảnh rỗi để chờ Hanbin"

" 30 chưa phải Tết đâu rắn già"

Hyeongseop tức điên muốn đấm cho Hyuk một cái, nhưng gã nói đúng hắn rất bận,hôm nay vì quá nhớ Hanbin mà lén ghé thăm cho đỡ nhớ ,ai ngờ người yêu không thấy mà gặp cô hồn
 
(Allbin) Trùng Sư
chương 60


Hyuk nhớ bé Haeng nên muốn đưa bé về chơi cùng cho đỡ chán, hắn liếc Hyeongseop nói

" tao đi đón Haeng về nhà đã, mày canh nhà đi"

" đi nhanh đi"

Hyeongseop cũng muốn thăm Haeng nên mới chấp nhận nghe theo Hyuk, khi ra đến ngoài cửa hắn còn quay lại nói

" nhớ canh nhà cẩn thận nhe mày"

" tao biết rồi thằng cô hồn "

Hyeongseop nghiến răng gằn giọng,Hyuk nào có ý muốn nhắc nhở gì, rõ ràng là đang lên mặt khiêu khích hắn mà, Hyeongseop vò đầu

" rắn già ơi rắn già, ông thề sẽ cho mày biết tay"

Hyuk biết nhà của Dong,vì trước đây từng được cậu dẫn đi trốn nhờ vì Dal khóc sáng trưa, vừa qua thì thấy Dong đang hái trái cây trong vườn cho Haeng ăn, nhìn con bé vui vẻ yêu đời lắm, bất giác Hyuk có cảm giác giống như người cha đi đón con gái về nhà vậy

Hyuk khẽ cất tiếng

" Haeng "

Nghe tiếng gọi, Haeng và cả Dong quay lại nhìn, cô bé vui mừng reo lên

" chú Hyuk...chú đến thăm con ạ"

Trái với khuôn mặt vui tươi của Haeng, Dong rất phán xét

" tính ra ổng mới về nhà cách mấy ngày, hôm nay tới nữa...xa Hanbin Hyung lâu chắc ổng sống hong nổi hay gì ta ơi "

Cô bé chạy ra trên tay còn cầm trái táo chín đỏ trong rất ngon,Hyuk ngồi xuống xoa đầu cô bé, hắn nhẹ giọng hỏi

" Haeng có ngoan không, đang làm gì nè "

" dạ có, con chơi với anh Dong, chờ anh hai đi công việc về "

Hyuk cười ôn nhu bế Haeng lên, hắn nhìn Dong nói

" ta đưa Haeng về nhà ,yên tâm có ta chăm sóc cho con bé, không ai đụng được vào một sợi tóc của con bé đâu "

Dong cười kiểu tiêu chuẩn, đưa tay chào, khi Hyuk đi xa rồi cậu chàng mới nói

" giao cho ổng chăm sóc mình còn lo hơn....vào hái mớ trái cây rồi vọt qua bển lẹ,có gì chắc chết luôn "

Hyeongseop vừa thấy Haeng là đã dựt từ tay Hyuk, hắn cười tươi hỏi

" em khỏe không Haeng, có ngoan và ăn uống đầy đủ không nè"

" dạ có "

Haeng cười tươi trả lời, hai người cười tươi thấm thiết, mà đâu hay khuôn mặt Hyuk đằng đằng sát khí

" cái thằng khốn nạn này "

Quay trở lại với Hanbin ,cậu đi đến cuối xóm, nhà của người được cho là người yêu của cô gái chết treo kia,nhìn thoáng qua ngôi nhe này cũng bình thường, nhưng cậu cảm nhận được có gì đó không ổn

Ghé vào quán nước cạnh bên, Hanbin gọi một ly sữa nóng và ly nước ấm,bà chủ quán nhanh lẹ làm xong rồi đem ra cho cậu, Hanbin nhìn bà lễ phép hỏi

" cô ơi cho cháu hỏi...cô biết gì về người thanh niên sống ở trong ngôi nhà đó không ạ"

Bà chủ quán nhìn Hanbin dò xét, rồi nghi ngờ

" cậu là ai mà đi hỏi về thằng Sung hoon vậy "

" dạ không giấu gì cô ,cháu là Oh Hanbin người của xóm bên, vì có một số việc có liên quan trực tiếp đến anh ta nên muốn hỏi thăm cô"

Nghe đến Oh Hanbin bà chủ quán liền thay đổi thái độ, bà niềm nở nói

" tưởng ai lạ,thì ra là dược sư của nhà thuốc Hướng Dương, con chờ chút để cô vào lau lại cái bàn rồi ra kể con nghe "

" dạ "

Hanbin gật đầu, đợi khi bà vào trong cậu nhìn Nam đang ngồi bên cạnh,khẽ nói

" em uống đi cho nóng"

" cho em ạ"

Nam ngước đôi mắt long lanh lên hỏi Hanbin, cậu gật đầu.

" phải em uống đi,sẽ giúp em tốt hơn đấy "

Nam vui vẻ nghe lời mà hưởng trọn ly sữa kia, không thể bưng ly uống,nhưng hít khí cũng đủ rồi, bà chủ đi ra ngồi xuống cạnh Hanbin, bà từ tốn kể

" cái thằng đó nguyên xóm có ai chơi chung, nhà cô gần nên biết thôi, số là nhà có hai mẹ con, mà đống cửa tối ngày,dạo trước nó có quen nhỏ nào ở trên thành phố lận,dắt về ra mắt, nhỏ đẹp lắm,mà tội cái bị mù,thương ai không thương, đi thương thằng vô công rỗi nghề như nó,ăn chơi tiêu phá cũng nhất cái xóm này "

Ngưng lại một chút, lấy ly trà uống một ngụm, xong bà kể tiếp

" con bé đó tự tử chết ở đó hay ở đâu thì cô không biết, nhưng thằng Sung Hoon bình tĩnh lắm, nhìn nó không có vẻ gì là buồn hết, cô nhìn mà tức, con nhỏ thương đối xử tốt cỡ nào mà khi con nhỏ chết nó không khóc được một giọt, thứ gì khốn nạn vậy"

Hanbin nghe thì gật đầu

" từ khi chỉ chết có lúc nào hiện về không ạ"

" không có...mọi người đồn rằng nó chết nước nên bị ma da bắt hồn rồi, cho nên không tìm được "

Nghe xong Hanbin cười nhẹ, cậu trả tiền ly sữa rồi xin phép ra về, trên đường Nam hỏi

" mẹ ổng cũng lạ lắm Hanbin Hyung ơi, bả ra đường người ta chạy té khối, người bả có mùi gì kinh lắm "

" muốn biết rõ ràng thì phải tìm cô ta,tối nay chúng ta quay lại, bây giờ về nhà anh thôi "

" dạ "

Ở khúc sông nơi người con gái chết,lúc chiều chạng vạng, khung cảnh âm u nhuốm màu buồn sầu thê thảm,tiếng người con gái vang lên, một bài vè lại tiếp tục

Dung dăng dung dẻ

Giết người phi tang

Giấu xác đầm hoang

Máu chảy thành dòng

Dung dăng dung dẻ

Kẻ hám lợi lọc

Bán mình hưởng phước

Kẻ hám dục tình

Mua vui qua ngày

Thông đồng giết người

Chiếm đoạt tài bảo

Dung dăng dung dẻ

Ngày lành tháng tốt

Xác người sống dậy

Đòi lại nợ máu

Đòi luôn nợ tình

Giọng người con gái thê lương như từ nơi xa vọng về, ai mà vô tình nghe được chắc có nước lết về chứ đi gì nổi, vài người nhà gần sông nghe được họ truyền tai nhau, có khi nào người con gái ấy đang tiết lộ điều gì không,về cái chết của cô,không phải tự tử mà là bị sát hại
 
(Allbin) Trùng Sư
thông báo


Tình hình của W lại lên cơn nữa rồi bà con ơi, mình bị lỗi đăng nhập và VPN chặn luôn mình, có thể mình sẽ phải dừng chuyện hoặc là chuyển qua

Mangotoon ,mọi người có bị tình trạng như mình không xin cho mình ý kiến với, nếu phải chuyển qua mangatoon thì mình sẽ giữ tên và hình đại diện này,nhưng nói bỏ mấy bộ này mình tiếc quá, giờ phải làm sao đây
 
(Allbin) Trùng Sư
thông báo


Tui chuyển xong bộ này qua mangatoon rồi, với lại cũng đã đăng chap 61 ở bên đó

acc của tui, nhưng mà mọi người lên toon ghi tên y chang như trên là ra nhe,tui mới đăng chap 61 vẫn phải đợi kiểm duyệt nữa

Mắt tui muốn lé luôn rồi mấy ní ơi, nhưng mà mọi người nghĩ tui nên chuyển hết qua bên đó luôn được không ,hay chỉ chuyển những bộ chưa hoàn thiện thôi, sắp tới sẽ không dùng w nữa, thấy buồn quá 😭😭
 
Back
Top Dưới