Khác [allbin/ABO/xuyên không]Tình yêu...?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
343793485-256-k712207.jpg

[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
Tác giả: dacynnn
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

언 녕🌷
truyện tự nghĩ, cấm mang đi đầu đường xó chợ ok:^



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 1


hiiii🤡

all bin mà là truyện tôi tự nghĩ,cấm mang đi đầu đường xó chợ ok🥰👍

truyện lâu lâu sẽ có H,mà H nhẹ hay mạnh là tùy theo tâm trạng của tôi😀

_[chap] 1____________________________

trong căn phòng rộng có một chiếc giường đặt ở giữa phóng với màu chủ đạo là màu xám tro.NHƯNG🙂 đó chưa là gì cả,điểm nhấn ở đây là người con trai nằm trên chiếc giường đó,yay bạn nghĩ đúng rồi đó,người nằm trên chiếc giường này không ai khác ngoài hanbin của chúng ta

Miêu tả🙂

hiện tại cậu rất mệt mỏi,vì gia thế của gia đình cậu là nằm trong giới quý tộc,nói thế cũng hiểu rằng gia đình cậu giàu tới đâu rồi ha😀 vì thế nên hôm qua nhà cậu vừa tổ chức một buổi tiệc ,chắc hẳn không thể thiếu cậu rồi,bởi cậu được mệnh danh là "điểm sáng của dòng họ Oh" mà,phải cậu cực kì đẹp,làn da trắng trẻo với chiếc má mochi phúng phính làm khuôn cậu trông rất baby,mái tóc đen nhánh thơm nhẹ một mùi hương dịu rũ xuống khuôn mặt đó,nhưng đó chưa là gì đối với body của cậu😛hải nói là eo của cậu nó thon khiến cho mọi đứa con gái đều phải gen tị,và đôi chân thon dài ấy còn toát lên vẻ đẹp của cậu gấp 10 lần,bởi thế nên mọi người hay nói là cậu có vẻ đẹp "phi giới tính"

đang nằm liu thiu thì điện thoại của cậu reo lên,cậu hiện giờ rất mệt nhưng vẫn bắt máy,đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trong trẻo,là Alina ,cô tiểu thư nhà họ Kim và cũng là bạn thân của cậu:

"á nhon"-cô hiện giờ rất vui nhưng cậu thì ngược lại.

" nói lẹ dùm!"

- cậu bực bội nói.

" hihi,có dì đâu😀 tại thằng anh họ của tui đi nước ngoài gửi mấy cuốn tiểu thuyết bên đó về,mà tui đó giờ không thích đọc mấy cái này nên cho pồ nè:3"- cô nói.

" mày điên à?mấy cái tiểu thuyết nước ngoài tao hiểu gì đâu mà đọc?"

- cậu trả lời.

" không phải!

Anh họ tao nói mấy cái tiểu thuyết đó hình như của người Hàn sản xuất!"

- cô nói.

" thật vậy à?chốt đơn!"

- cậu nghe thế đôi mắt sáng lên như đèn pha oto,trên đời này cậu thích nhất là đọc tiểu thuyết,cậu thường đọc nó vào mỗi lúc chán và rảnh rỗi.

Không nói nhiều nữa cậu nhanh chóng cúp máy rồi ngồi bất dậy đi sửa soạn để đi nhận "món quà" Của mình về,cậu rất thích đọc tiểu thuyết ,nhưng lại không ai biết điều này kể cả mẹ cậu,nên vào ngày sinh nhật của cậu,cậu toàn nhận được những món trang sức đắt tiền mà chỉ có Alina là gửi tặng cậu có đống tiểu thuyết.Vì vậy nên bí mật này chỉ có Alina là biết được thôi.

sau khi thay đồ xong,cậu nhanh chóng tới điểm hẹn,ngồi đợi một lúc thì Alina cũng tới:

" ái chàaa~nay hanbin nhà ta đến sớm nhất nhể?"

- cô thấy cậu tới sớm quá cũng trêu một chút.

" đừng dài dòng nữa mă,tiểu thuyết của tao đâu?"

- cậu nói.

cô từ tốn ngồi xuống,thảnh thơi gọi món mặc dù cậu đang rất nôn nóng:

" cho chị một cabuchino và một phần bánh kem dâu tây nhé!" cô gọi món

cậu bây giờ đang nôn nóng lắm rồi,vẫn đang kiềm chế chứ không là lao tới nhai đầu con mồng lèo này rồi🙂

" sức chịu đựng có giới hạn nha con kia,nhanh đưa tao đống tiểu thuyết đó đi!"

- cậu nói,câu nói đó khiến cho cô đang ăn bánh kem cũng phải dừng lại và lấy trong túi ra một chồng tiểu thuyết dày đặc với nhiều thể loại khác nhau:

" quý lắm mới cho đó nhaa🙂" cô nói.

" uiiii,cảm ơn nhá 누 나💓(chị)"- cậu nhanh chóng chạy về ,khi về đến nhà cậu chạy lên phòng đóng cửa lại và bắt đầu đọc những cuốn tiểu thuyết này,với khả năng đọc sách của cậu chỉ cần 1h là cậu đã đọc được gần hết số tiểu thuyết này và chỉ chỉ còn một cuốn nữa thôi.

Nhưng, tiêu đề của cuốn tiểu thuyết này rất lạ?tiêu đề của cuốn tiểu thuyết này là " love"?

cậu thấy lạ nhưng cũng không bận tâm mà đọc tiếp,nhưng cậu đâu ngờ là sự quyết định này của cậu sẽ dãn tới một câu chuyện mới...

30ph sau

cậu tức tối quẳng cuốn tiểu thuyết sáng một bên,cậu đang đọc cái gì thế này,tác giả của cuốn tiểu thuyết này cần đi khám lại não không vậy? cái gì mà nữ chính thì độc ác,gian xảo,tìm mọi cách để hãm hại nam phụ,còn làm mọi cách để có còn với mấy thằng nam chính mặc dù ả là Beta,mà mấy thằng nam chính còn ngu nữa chứ!bản thân là Alpha mà con nữ chính đã làm vậy rồi còn tin nữa chứ,mà nội dung chủ yểu xoay quanh việc kì thì LGBT nữa chớ,nhỏ tác giả có bị thần kinh không vậy?tức nhất là thằng nam phụ trùng tên với cậu nữa chứ!!!!!

trời đã sụp tối,cậu sau khi chửi cuốn tiểu thuyết khốn nạn đó cũng mệt mà đi ngủ...

___________________________end________
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 2


mới viết xong chap 1 lật đật viết chap 2 nèe:3

đọc xong thì nhấn nút bình chọn cho tôi vui điiii💗

__[chap] 2___________________________

nối tiếp chap 1

cậu sau khi chửi cuốn tiểu thuyết đó xong thì cũng đi ngủ,nhưng đang ngủ ngon thì bỗng một cơn đau đầu ập tới,cậu nhăn mặt bật dậy nhưng...

cái WTF gì đây? cậu nhớ lúc ngủ là trong phòng của cậu mà,sao giờ phóng ra tới bệnh viện rồi?mà vừa mở mắt cậu đã ngửi thấy mùi thuốc sát trùng sộc thẳng vào mũi làm cậu rất khó chịu,đang chưa kịp hết thắc mắc thì cửa phòng bật ra và một đoàn người đi vô.uhmmm...quaoo~~toàn là người quen thôi.Cậu đứng hình mất 2s,gì nữa đây? sao nhỏ nữ chính với mấy tên nam chính lại ở đây?phải mất 5s để cậu loanding kịp:

* jz trùi? sao nhỏ nu9 với 6 tên nam9 lại ở đây?chả lẽ...mình xuyên không rồi sao?!*-cậu nghĩ thầm trong đầu,cậu đã đọc rất nhiều câu chuyện về xuyên không,không ngờ nó lại sảy ra với cậu,trước mắt hãy xác nhận lại đã.

" hanbin à,cậu không sao chứ?nghe tin cậu tỉnh lại,tớ rất (không) vui đó~"- cô cất tiếng.

" Rin à,em không cần phải quan tâm mấy loại như nó đâu,tốn công vô ích!"

-1 trong 6 người còn lại nói với cô.

" hmm... các người là ai?"

- cậu giả vờ hỏi mặc dù bản thân biết rất rõ.

" cậu quên rồi à?hay não cậu có vấn đề nhỉ?

đây là những hôn phu của cậu mà~"- nói nhưng vẫn có ý đá xéo cậu.

" tôi không nhớ!"

- cậu nói.

" um...vậy thì để tớ giới thiệu lại nha!tớ là Mina Rin và là 'bạn thân' của cậu.còn đây là Lee Eui Won(Lew), Koo Bon huyk(huyk), Song Jaewon(hwarang), Kim Taerae(Taerae), Choi Byeongseop(eunchan) và còn đây là Ahn hyeongseop(seop)"- ả nói.

" oh...tôi nhớ rồi"- cậu trả lời.

" bọn tớ sắp tổ chức đính hôn đó~tiếc cho cậu quá!"

- ả nói với điệu giọng khoe khoang.

" yên tâm đi,tôi không tiếc đâu!chó với chó hợp đôi mà?"

- cậu phản bác lại.

" mày!"

- hwarang định lao tới thì cửa phòng là một người vệ sĩ bước vô.

" cậu chủ habin à,chúng ta về thôi,phu nhân đang đợi cậu đấy!"

- người đàn ông đó nói.

" được!"

- cậu nói rồi nhanh chóng đi khỏi trước sự chứng kiến của mấy người còn lại.

khi về đến nhà,đương nhiên là mẹ cậu rất vui mừng rồi, cậu sau mọi chuyện cũng mệt và đi ngủ.

Hôm sau.

6h sáng cậu bị đánh thức bởi tiếng gọi quyền lực của mẹ,hỏi ra mới biết tại vì hôm nay là ngày cậu nhập học,vì cậu phải nằm bệnh viện nên cậu nhập học trễ hơn các bạn cùng trang lứa.

sau khi vscn xong cậu chạy đến trường,trên đường đi cậu gặp maly, bạn học của cậu:

" tao lo quá mày ơi, sắp tới kỳ kiểm tra đình kì rồi,cầu cho tao không bị phân hóa"- maly nói.

hả?phân hóa gì?cậu nghe vậy liền nghệch mặt ra,maly thấy vậy liền hơi khó hiểu nhưng cũng giải thích cho cậu hiểu:mỗi người sẽ có một hoặc nhiều chu kỳ phân hóa,cũng sẽ có người cả cuộc đời không có một chú chì nào thì chứng tỏ người đó rất may mắn,còn có người có rất nhiều chu kỳ phân hóa,và để chắn chắn thì cứ mỗi đâu tháng 10 sẽ có một cuộc kiểm tra,ai mấy mắn thì không bị phân hóa còn ai xui xẻo thì bị ,nhưng phân hóa thì sẽ có tốt và xấu.

Tốt:sẽ phân hóa thành alpha hoặc alpha trội .

xấu:sẽ phân hóa thành omega hoặc omega trội,nhưng nếu phân hóa thành omega trội thì sẽ đỡ bị kỳ thị hơn omega.Nói đúng hơn omega là địa vị thấp nhất trong xã hội,ai mà là omega sẽ bị coi là chất thải của xã hội,còn omega trội sẽ đỡ hơn một chút,nếu là omega trội mà là con ông cháu cha thì cũng đỡ bị kỳ thị.(logic tôi tự nghĩ ra).

sau khi tám thì cũng tới được Trường ,cậu tạm biệt maly và cũng đi vào lớp...

tiết học trải qua một cách êm đềm và cũng đến giờ ra chơi,cậu đang gục mặt xuống bàn nghĩ ngơi nhưng nghe nói có người nằm trong lục gia tới đây,với bản tính tò mò và hóng chuyện nên cậu đã ra xem:

"nghe nói người trong lục gia tới đây đó"

"chắc đến tìm ngiu ròiii"

" còn ai ngoài tiểu thư Rin của chúng ta nữa chứ"

những lời bàn tán xôn xao được nói ra,lại gần cậu mới thấy đó là Koo Bon huyk,với vẻ ngoài điển trai của hắn thì khiến bao có gái phải mê mệt,cứ tưởng hắn sẽ lại chỗ của tiểu thư Rin nhưng KHÔNG🙂 cậu đi một mạch qua mặt của ả mà đi thẳng tới trước mắt của cậu,theo bản năng cậu ngước lên thì chạm mặt là khuôn mặt phóng đại của hắn,cậu giật mình lùi lại:

"

gì thế?!"

-cậu hỏi,cậu áp sát mặt mình vào tai cậu hơi ấm truyền vào tai khiến cậu khẽ rung người,một chất giọng trầm ấm cất lên đủ cho cả hai nghe:

"tối nay 7h tôi qua đón nhé!"

- hắn nói,xong liền rời đi,nhỏ Rin chứng kiến nãy giờ tức rung người, thấy hắn rời đi liền chạy lạy nhưng nhận lại được sự ghẻ lạnh của hắn.Ả tức giận nhưng phải kiềm chế,thề rằng sẽ trả thù cậu...

________________________end chap______

chap sau có H nhá,nhưng nhẹ hay mạnh thì tùy😀
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 3(H)


ehe🙂👾

bình chọn đi ạkkk💗

________chap 3_________________________

nối tiếp chap 2

khi hắn bước đi khuất tầm nhìn của cậu,những lời bàn tán xung quang bắt đầu tuôn ra, cậu cảm thấy chúng thật phiền phức liền gác chuyện đó sang một bên và đi xuống căn tin để lắp đầy chiếc bụng đói này.Đừng hỏi vì sao cậu không vận tâm tới chuyện đó,cậu cũng sốc lắm chứ,huyk là một trong 6 nam9 mà,còn là người cực kì ghét cậu,xem cậu như cái gai trong mắt mà sao bây giờ lại thay đổi thế này?còn chủ động rủ đi chơi nữa chứ.Cậu thấy hơi lạ nhưng cũng không để ý mà đi xuống căn tin,đang đi thì gặp được maly:

" oh hi hanbinn"-cô vui vẻ Chào cậu.

"hi,đi xuống căn tin ăn đi,tao đói lắm rồi"- cậu than vãn

"tao nghe nói huyk tới tìm mày à?"

- cô hỏi.

"đúng vậy!chắc hôm này tên đó uống lộn thuốc thôi,hay không tới tìm tao rủ đi chơi!"

- cậu trả lời.

"thế mày có đi không?"

- cô nói.

"umm...tao không biết nữa,chắc không á,ở nhà cho lành!"

- cậu nói.

"tao cảm giác có điềm gì đó không lành với mày á"- cô nói.

"thôi ăn đi,tao đói lắm rồi"- cậu chạy nhanh tới căn tin mắc không hề biết là cuộc nói chuyện của 2 ngưới đã bị ai đó nghe hết...

15ph sau

cậu và maly vừa bưng đồ ăn đặt xuống bàn,vừa định ngồi xuống ăn thì từ sau lưng cậu xuất hiện một bàn tay to lớn ôm trọn người cậu mà nhấc bỗng lên,cậu cũng vì thế mà bị làm cho giật mình,maly thấy thế bất ngờ mà ngước lên nhìn thì một cảnh tưởng đập vào mắt:Hanbin đang bị unchan của chúng ta bế theo kiểu công chúa🙂

"cho tôi mượn cậu nhóc này một chút nhé?"

- chan nói.

"Đ-được!"

- maly hơi bất ngờ nhưng vẫn nói.

Hắn nhanh chóng bế cậu bước đi trong sự bàn tán xung quanh.Mọi chuyện sảy ra quá nhanh khiến cậu không loanding kịp ,đến lúc hiểu ra và bắt đầu vùng vẫy thì cậu cảm giác ai đó đánh vào vùng gáy của cậu khiến nó đau nhức và cậu lịm đi...

(bất ngờ chưa🙂) tại con bạn của tôi muốn eunchan nên tôi làm,yên tâm sẽ còn phần cho huyk nhá💓)

cậu khẽ mở mắt choàng tỉnh,dưới ánh đèn lấp lóa của phòng cậu thấy mình đang nằm... trên giường?!

cậu khẽ nhăn mặt khó hiểu,đứng lên khỏi chiếc giường đó,cậu đình tìm cách thoát ra thì bỗng cậu ngửi thấy một mùi hương,khoan?!mùi hương này rất lạ,hương hoa nhài sộc thẳng vào mũi cậu,khiến cậu bắt đầu thở gấp,mặt đỏ lên,hơi thở bắt đầu chậm lại.Đừng nói là ai phát tình đấy nhá?!mùi pheromone nồng nặc luôn này? bỗng cậu thấy một bóng dáng cao lớn đi lại gần,nhìn kĩ thì đó là...EUNCHAN?

cậu vẫn hoang mang nhìn hắn đi lại,hắn phát tình thì sao lại làm với cậu?sao hắn không làm với Rin yêu dấu của bọn hắn đó,làm với cậu làm gì?cậu đang dần bị mùi pheromone đó lấy hết lí trí nhưng vẫn cố nói:

"eunchan?

Anh địn-ưm..."

- chưa nói dứt câu thì đã bị hắn lao tới đè xuống giường mà hôn lấy hôn để,đã vậy hắn còn luồn tay vào áo cậu mà sờ soạn vòng eo ấy,hắn nhéo eo của cậu khiến cậu đau mà thuận lợi đưa lưỡi vào càn quét bên trong khiến miệng.Cậu ra sức đẩy hắn ra nhưng sao được🙂 hắn đang đè cậu trên giường mà,còn đang bị cưỡng hôn nữa chớ,hắn thấy cậu phản kháng nên cởi chiếc cà vạt của mình rồi cột tay cậu lại để trên đỉnh đầu.Quay lại với chiếc môi,hắn sau khi thuận lợi mở được khoang miệng của cậu rồi thì ra sức mà mút mát mật ngọt bên trong,hắn hiện tại không để cho cậu có lối thở,trong gian phòng chỉ nghe đước tiếng "chụt chụt" đầy ái muội,hắn vẫn vừa hôn cậu,tay không yên phận mà luồn tay vào trong áo của cậu sờ soạn,trêu đùa với đôi nụ hồng nhỏ của cậu khiên cậu nhột mà rên lên tiếng từ cuốn họng

"ưm...ahh~"- cậu rên lên tiếng từ cuốn họng.

2ph sau

lần này cậu thực sự hết hơi rồi a~ cậu lấy 2 chân đá lên ra hiệu cho hắn biết.Hắn thấy thế cũng luyến tiếc rời khỏi đôi môi cậu,kéo theo từ môi cậu một sợi chỉ bạc trông rất quyến rũ.Nhìn cậu bây giờ rất cuốn hút người:mặt của cậu đỏ tía,nước mắt sinh lý bắt đầu chảy ra,mồ hôi chảy từng giọt xuống,môi đã phòng lên một chút vì hắn không chỉ hôn mà còn cắn môi cậu khiến nó phồng lên một chút...Hắn nhìn cậu như vậy,thật muốn ăn sạch hết miếng thịt này thôi a. hắn cuối xuống dụi vào hõm cổ cậu mà ngửi mùi hương dịu nhẹ này,mùi hương của cậu thật sự rất dễ chịu,nhẹ nhàng khiến hắn mê mẫn:

"bé con à,mùi hương của em khiến tôi mê mẫn~"- hắn nói,đầu dụi vào hõm cổ của cậu mà ngửi,rồi vô thức đặt lên đó một dấu hôn.

tay hắn luồn vào áo cậu sờ soạn,rồi lấy tay cởi cởi từng nút áo của cậu ra để lộ vòng eo thon thả của cậu,hắn chịu hết nổi liền cởi quần của bản thân và của cậu,lật người lại để cậu nằm úp xuống,hắn vỗ nhẹ chiếc mông của cậu,cậu hiện giờ đã bị mùi hương pheromone của hắn lấy hết lý trí nên thấy vỗ vậy liền biết ý mà nhấc mông lên, hắn liền đâm "đại chan" vô,hậu huyệt vì thế co rút lại:

"ah..."

- cậu khẽ rên.

" tsk...bé con à,thả lỏng ra đi nào,em làm tôi đau chết mất!"

- hắn xoa dịu cậu.

hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu nhầm xoa dịu,sau một lúc thì cậu bắt đầu thả lỏng ra, hắn chỉ dám di chuyển nhẹ vì sợ cậu đau:

"ưmm...ngứa~"- cậu ngứa ngấy nà lắc phần dưới ra hiệu cho hắn , hắn thấy thế thì khẽ cười rồi bắt đầu thúc từng cú mạnh,phải nói là MẠNH luôn đấy,cậu không cản kịp thế là chỉ biết rên la và níu lấy ga giường,nước mắt sinh lý bắt đầu tuôn ra:

"ah...!e-eunchan~ch-chậm." lại...ahh!"

- câu rên vang xin nhưng hắn lại chẳng bận tâm tới những câu nói đó mà thúc từng cú khi đã chạm tới điểm G của cậu cũng là lúc hắn bắn ra , cậu cũng vì thế mà ngất đi...

_____________end chap________________

tôi đã phải đấu tranh nội tâm để đăng chap này lên đó🙂) vì thế nhấn bình chọn giúp tôi đi🌷

(chap tiếp theo có thể là H tiếp:>>)
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 4


giờ mới ra tại bận:>

sorry 🌷

____________chap 4_____________________

cậu lờ mờ hồi tỉnh,nhận ra mình đã ngủ rất lâu sau khi... 🙂 cậu nhận ra mình vẫn còn đang nằm gọn trong lòng của hắn (eunchan) như một chiếc gối ôm,cậu nhẹ nhàng lấy cánh tay của hắn ra,vừa ngồi dậy và định đứng lên thì hắn nắm tay cậu kéo nằm xuống giường mà ôm chặt vào lòng,hắn dụi đầu vào lòng ngực của cậu mà ngửi mùi hương dịu nhẹ ấy:

"bé con à?em định đi đâu vậy~?"

- hắn nói với tôn giọng trầm ấm.

"eunchan?!a-anh...ưm!"

- cậu chưa nói hết câu thì bị hắn chiếm lấy đôi môi ấy,hắn thành thạo luồng lách vào khoan miệng của cậu mà hút hết mật ngọt trong khoan miệng,hoàn toàn không cho cậu một lối thở,bàn tay hư hỏng luồng lách vào trong lớp áo mà sờ soạn:

"ah-ưm t- thả r-ra..."cậu rên rỉ cầu xin nhưng hắn đường như không nghe thấy mà vẫn chiếm lấy đôi môi của cậu,cậu bị hắn hôn đến khi mềm nhũng cả người.Được một lúc sau cậu đã hoàn toàn hết còn m* hơi mà lấy tay đập đập vào vai của hắn,hắn hiểu ý nên cũng luyến tiếc rời khỏi đôi môi đó.

cậu được hắn buông ra thì ra sức mà thở hổn hển,khi hơi thở đã ổn định,cậu đứng phắt dậy, NHƯNG🙂 ôi cái eo~ phải,eo của cậu đau nhói sau trận quyết tử hồi sáng cho nên cậu vừa đứng lên thì lại phải té ngửa xuống,hẳn thấy thế thì bật cười,thật dễ thương a~

" mau thả tôi ra nhanh lên!đừng nghĩ anh là alpha mà phát tình thì làm ai cũng được đâu nhé!muốn thì làm ả Rin của anh đi!!

"- cậu quát,lập tức bước đi khập khễnh trước mặt hắn mà không quay lại,hắn im lặng nhìn từng hành động của cậu, cậu thật sự rất dễ thương a,từng hành động kể cả giận dỗi cũng rất cuti đấyy:3

cậu khập khễnh bước đi,bây giờ đã là 5h chiều,mặt trời đã dần lặn xuống,trên con đường trong ánh hoàng hôn vắng lặng không một bóng người,cậu lê lết thân hình đau nhức trở về nhà:

" ôi hanbin của ta!con bị sao thế này?sao con đi lạ thế?cổ con bị dính gì vậy?cần ta giúp không vậy?con bị ai bắt nạt à?"

- Oh phu nhân tức là mẹ của cậu rất lo lắng,hỏi hàng cậu từng li từng tí.Cậu cũng chỉ trả lời qua loa và nói rằng mình vẫn ổn mà đi lên phòng,khi lên tới phòng cậu nhảy vọt lên giường và bắt đầu gào thét:

"AAAAAA!!!!

CÁI QUÁI GÌ ĐANG SẢY RA VẬY TRỜI?!!!

SAO TÊN ĐÓ BỊ DẢK HAY GÌ MÀ ĐÈ MÌNH VẬY?!!!"

- cậu gào thét...Sao khi đã chửi mệt thì cậu đi tắm,sau khi tắm,cậu mặc một bộ đồ gồm chiếc áo phông màu trắng cùng với chiếc quần đen ngắn,nó khá rộng so với cậu nên trông cậu mặc lên nó khá là cuti

em nó nèe💗(dthw xễuu,mà dấu hôn của cậu thì cậu đã lấy băng keo dán lên để che lại rồi nhá)

cảm thấy mình hơi đói nên cậu định sẽ đi mua một chút đồ ăn,mặc dù mẹ cậu đã cản vì sợ cậu đi đêm nguy hiểm và kêu người hầu đi nhưng cậu đã ngăn cản và tự đi,phần dưới bây giờ đã đỡ hơn nhiều nên cậu có thể di chuyển thoải mái.

6:56

cậu bước đi trên đường đến cửa hàng tiện lợi,trong đầu cảm giác cậu quên một thứ gì đó mà chẳng tài nào nhớ được (huyk hẹn đi chơi đó anh💀) bỏ qua chuyện đó,cậu vẫn ung dung bước đi trên con đường đó mà không biết rằng một chuyện xấu sắp sảy ra với cậu(người ta gọi là bình yên trước giông bão ă:>)

7:23

cậu đã mua đồ xong nên đi về nhà,vì nhà cậu khá xa nên đi khoảng 15ph mới về tới,đứng trước cửa nhà cậu định bước vào trong thì đột nhiên cậu bị một người lạ mắt kéo đi,vì trời tối nên cậu chỉ thấy thắp thoáng tóc màu hồng nhạt,cậu bất ngờ xem lẫn hoảng loạn nên cũng có vùng vẫy để thoát khỏi cánh tay đó nhưng mọi thứ đều vô nghĩa.Cậu bị hắn kéo đi trong sự phản kháng vô tác dụng,hắn kéo cậu tới một chiếc ô tô mang vẻ ngoài sang trọng,một người vệ sĩ thấy hắn liền cung kính mở cửa xe,khi hắn và cậu đã vào trong cũng là lúc chiếc xe đó khởi động và bắt đầu chạy đi...Quay lại với cậu,cậu bị hắn kéo lên hàng ghế sau,vẫn chưa hết mơ hồ đã bị hắn lao tới chiếm đoạt lấy đôi môi căng mộng ấy,hắn thuận lợi mở khoan miệng của cậu mà chơi đùa với chiếc lưỡi đó,hắn ép cậu vào hàng ghế khiến cậu không còn một lối thoát,cậu bị tấn công bất ngờ nên lấy tay phản kháng lại nhưng lại gì được🙂 hai cánh tay cậu bị hắn nắm chạt trên đỉnh đầu,còn cánh tay còn lại của hắn,cánh tay còn lại không yên phận mà luồn quá lớp áo sờ soạn thân hình ấy.không gian yên ắng nhưng lại hòa lẫn giữa những tiếng chạm môi nhau đầy ái muội.Hắn trêu đùa đến đôi môi cậu cho đến khi cậu thật sự hết hơi mà đập vào cánh vai hắn thì hắn mới buông tha,cậu khi được buông tha mơ màng nhìn người đối diện:

" h-huyk" - cậu tá hỏa nhận ra người đối điện mình là huyk,hắn thấy cậu như vậy thấy cậu rất là cuti,hắn dụi đầu vào hõm cổ của cậu mà ngửi mùi hương dịu nhẹ ấy:

"hanbin à,em quên điều gì rồi sao?"

___________________end chap____________

đồng phục trường bin nè

chap sau có H😍
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 5(H)


đến hẹn lại lên đây

như đã nói thì chap này có H🙂

bình chọn đi màa🙏

_________________________chap 5______

nối tiếp chap trước

cậu nghe hắn(hyuk) thì mới nhớ ra,thì ra là hôm nay cậu có hẹn với hắn nhưng cậu lại quên việc đó.Cậu khẽ nhăn mặt, nói với điệu giọng đanh đá:

" phải! tôi quên đấy thì sao? mà anh sao không đi chơi với tiểu thư Rin của anh đấy?!"

- cậu nói,vẻ mặt ấy như đang thách thức hắn.Ôii~con mèo nhỏ đang xù lông kìa,trông thật dễ thương a.Hắn thật muốn ăn sạch cậu nhanh chóng mà🙂

" trông em dễ thương thất đấy!thật muốn ăn sạch mà~"- hắn cười khẽ nói,cậu thấy thật tởm mà.

" liên quan gì tới tôi?mau thả tôi r- "- cậu lại bị hắn lắp đôi môi ấy,lần này cậu thật sự phản kháng dữ dội,hai cánh tay cậu đập mạnh vào lưng của hắn,thấy không có tác dụng nên cậu cắn mạng vào môi của hắn khiến nó rỉ một ít máu,hắn bị cậu cắn vào môi thì đau điếng buông môi cậu ra, cậu cười khiêu khích:

"sao vậy?đau lắm a~"- cậu nói với giọng điệu đanh đá,hành động khiêu khích đó của cậu tưởng chừng rất đáng ghết nhưng đối với hắn thì cậu rất cuốn người(ôiiii~thật là xẹc xi🤡)

* hửm...? sao anh ta im im thế nhể? bị mình cắn đau quá xong khóc à?!* cậu thầm nghĩ,cảm giác có gì đó không đúng, yay nó không đúng thật😀 hắn bị cậu cắn đen xì mặt,nhưng ẩn sau cái khuôn mặt đen xì ấy là đôi mắt đắm say nhìn cậu,thề luôn ấy,nhìn mà mắt hiện lên trái tim luôn ấy.

( Lưu ý:vì là xe dành cho các giới quý tộc nên hàng ghế sau rất to,cả cậu và hắn ngồi mà chỉ chiếm một góc nhỏ của hàng ghế sau😀 )

" anh bị gì vậy? mít ướt à?"

- cậu thấy hắn bất động nên lấy tay lay nhẹ người hắn.Nhân cơ hội đấy hắn nắm lấy tay cậu,dùng sức đè cậu xuống ,cậu bị hắn làm cho bất ngờ nên chưa kịp phản kháng đã bị hắn chiếm lấy đôi môi đấy, hắn thành thạo luồng lách chiếc lưỡi qua hàm răng ấy mà tiến tới khoang miệng của cậu mà mút mát mật ngọt trong miệng cậu,hắn còn đưa tay ra sau cổ cậu nhằm mục đích tăng thêm độ sâu cho nụ hôn,bàn tay không yên phận mà luồn quá lớp áo mỏng manh của cậu mà sờ soạn,có ý trêu đùa với nụ hồng của cậu khiến nó đỏ ửng lên,cậu bị đột kích nên không phản kháng kịp,mà có phản kháng thì cũng vô ích thôi vì cậu đang bị hắn đè xuống mà🙂

cậu bị hắn cưỡng hôn,không phản kháng được nên chỉ rên nhỏ ở cổ.

Sau 3ph cậu đập vào bờ vai của hắn,đây thật sự là giới hạn của cậu,hắn hiểu ý nên buông tha cho đôi môi của cậu,cậu bị hắn hành tới mức đôi môi ấy phồng và đỏ lên một chút, bộ đồ của cậu đã xộc xệch bởi vì có "ai đó" đã sờ soạn thân thể cậu.Hắn nhìn cậu khẽ cười bởi cậu thật gợi cảm như đang khiêu khích hắn,cậu mặt đỏ như cà chua,cậu phụng phịu nói:

"nhìn gì?! vui lắm à?Anh hôn muốn nát môi của tôi luôn rồi này?!"

- cậu nói tỏ vẻ giận dỗi.

"aha,nhìn em lúc này dễ thương lắm đấy!"

- hắn bật cười bởi dáng vẻ cuti của cậu,nhưng chưa được bao lâu thì chiếc xe đó đã dừng lại ở một địa điểm nào đó,một tên vệ sĩ bước xuống mở cửa cho cả hai.Cậu bị hắn lôi xuống xe thắc mắc bởi khung cảnh trước mắt,đó là một khu vui chơi giải trí?

"gì đây? dẫn tôi tới đây làm gì?"

- cậu nhăn mặt hỏi.

"chả phải tôi đã nói sẽ dẫn em đi chơi sao?"

- hắn nói,không để cậu có cơ hội nói hắn đã nắm tay cậu kéo đi,cậu bị kéo cũng chẳng nói gì nữa mà đi theo hắn.Hắn và cậu chơi rất nhiều trò,cậu cũng đã thoải mái hơn với hắn.Cả hai đang tìm trò mới thì bỗng một cô gái chạy lại và nhảy bám lên người của hắn,cậu và hắn rất bất ngờ bởi việc này,cứ tưởng là ai xa lạ nhưng đâu ngờ lại lại ả Rin của chúng ta:

" anh hyuk~ sao anh ở đây vậy?

đừng nói là biết em đang đây nên đi theo đó nha~" ả ta chà bộ ngực khủng của mình vào lưng của hắn,nếu là hắn lúc trước thì điều này thật gợi cảm,còn bây giờ hắn cảm thấy thật kinh tởm.

"làm ơn đừng dùng cái đấy để khiêu khích tôi! thật kinh tởm"- hắn đẩy ả ta ra khỏi người nhưng ả vẫn nhây mà bám trên người hắn,cậu thấy vậy hơi nhăn mặt khó chịu, ả đang bám trên người hắn thì một vài người "quen" đi tới,cậu cứ tưởng lạ nhưng nhìn lại thì ngỡ ra đó là 5 tên nam9 mà🙂

"ôi quao~ đây chả phải là cậu chủ hyuk của chúng ta đây sao?sao lại đi với thứ cặn bã của xã hội vậy?"

- hwarang nói cố ý chế giễu cậu,cậu nghe thế biết thừa cũng chẳng vừa gì,nói lại.

"ehh-còn hơn con dog nào đó vô liêm sỉ mà chính nó cũng không biết a?"

- cậu nói, hắn(hwarang) nghe vậy thì tức điên lên định lao tới đánh cậu thì ả chen ngang vào.

"thôi anh~ đừng phí sức với cậu ta,dù sao thì trước sau thì chúng ta cũng về chung nhà mà~"- ả nũng nịu nói với hắn,hắn nghe ả nói thì cũng nguôi giận,liếc cậu một cái rồi bước đi cùng với ả và mấy tên còn lại.Cậu thấy vậy ghét ra mặt.

"sao thế? em giận à,dễ thương thật đấy!"

- hyuk thấy cậu có vẻ khá khó chịu nên thích thú hỏi

"thì sao,bọn người đấy thật tởm mà!"

- cậu tức giận nói.Hắn để ý thấy đã khuya bước tới gần cậu và bế cậu lên theo kiểu công chúa,cậu bất ngờ bởi hành động này của hắn bèn hỏi.

"ý gì?"

- cậu hỏi.

"có gì đâu? trời cũng tối rồi,em về nhà tôi nhé!"

- hắn trả lời

"sao không đưa tôi về nhà của tôi??"

- cậu thấy gì đó không đúng nên hỏi,chưa nhận được câu trả lời cậu bị hắn bế lên xe từ đời nào,chiếc xe nhanh chóng phóng đi.Sau một lúc thì chiếc xe đậu ngay trước nhà hắn,cậu khá bất ngờ vì ngôi nhà trước mắt,đó không phải là một ngôi nhà bình thường mà là một biệt thự rất to.Không để cậu có cơ hội nói,hắn nắm tay cậu kéo vô nhà,hắn muốn ngủ cùng cậu nhưng cậu lại đòi ngủ một mình( sợ bị đè🙉) vì thế hắn phải chiều cậu thôi.

Bước vô căn phòng hắn chuẩn bị cho cậu,cậu vui mừng nhảy vọt lên giường,cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi,cậu nghĩ thầm sẽ đánh một giấc tới sáng...

Chuyển hướng qua phòng hắn, hắn bây giờ đang ngồi trên giường uống rượu (đừng hỏi,tại thích) cảm giác có gì đó không đúng, người hắn bắt đầu nóng lên,pheromone bắt đầu tuôn ra, đây đích thị là phát tình rồi,nhưng sao lại vào lúc này?

Không nói nhiều,hắn cần một người để giải tỏa cơn phát tình này,hắn liền lê lết cái thân hình nóng ran đi tới phòng của "ai đó"

Lúc này ở phòng cậu đang nấu mì để ăn đêm,đang đứng trụng nước sôi thì hắn mở cửa mò vào,vì quá tập trung nấu mì nên cậu hoàn toàn không nghe thấy.Mùi pheromone của hắn ngày càng nồng nặc,cậu cũng ngửi thấy chứ nhưng cậu cứ nghĩ là mình nhầm nên không để ý lắm mà cứ thế đứng trộn mì,hắn lê lết bước lại gần cậu.

Hai cánh tay chủ động dang ra ôm eo cậu từ đằng sau,hắn cúi đầu vào hõm cổ cậu mà ngửi mùi hương ấy.Cậu bị hắn làm giật bắn người,thấy hắn cứ dụi đầu vào hõm cổ cậu,mà còn hôn lên nữa cơ,cậu thấy hơi lạ và nhột ở cổ nên hỏi:

"Anh bị gì vậy?qua phòng tôi làm gì?!"

- cậu hỏi nhưng chắng nhận được câu trả lời nào,cảm giác gì đó không đúng?mùi pheromone ngày càng nồng nặc chả lẽ là của hắn sao? chưa kịp hỏi thì hắn đã lật người cậu lại,hắn ép sát cậu vào tường,chiếm lấy đôi môi của cậu mà hôn lấy hôn để,hắn luồn tay vào trong lớp áo mỏng manh của cậu sờ soạn,đùa nghịch với đôi nụ hồng của cậu,đều đó khiến cậu nhột mà rên khẽ rên lên,nhờ và đó mà hắn luồn chiếc lưỡi vào trong khoang miệng của cậu mà bắt đầu càn quét,chơi được với chiếc lưỡi của cậu.Cậu bấy ngờ không phản kháng kịp,hai cánh tay của cậu cố gắn đẩy hắn ra,hắn thấy cậu phản kháng nên bế cậu lên thả lên giường,cậu bị hắn đẩy lên giường , chưa kịp ngồi dậy thì hắn lao tới đè cậu xuống và bắt đầu tấn công tới tấp đôi môi cậu,cậu không thế phản kháng được hắn,tay còn bị hắn giữ chặt trên đỉnh đầu,cứ thế bị hắn hành đôi môi rất lâu cho đến khi cậu hết hơi thì hắn mới buông tha,hắn hành đôi môi cậu xong,dụi đầu xuống cổ cậu,hôn lên đó tạo thành nhiều vết hôn ở nhiều chổ,cậu bị hắn làm nhột nên rên khẽ lên:

"ưm...n-nhột"- cậu khẽ rên.Hắn cởi đồ của bản thân và cậu và ra, lật người cậu lại cho cậu nằm úp,bắt đầu cho một ngón vào chiếc lõi nhỏ của cậu,bị tấn côn bất ngờ ,cậu rên lên nhưng hắn lại chẳng bận tâm đến những tiếng rên của cậu mà bắt đầu cho thêm 1,2 và cuối cùng là 3 ngón vào chiếc lỗ nhỏ đó của cậu:

"Ahh...d-đau"- cứ mỗi lần cho một ngón vào là cậu lại rên lên thành tiếng.Nhưng hắn lại chắng bận tâm đến những lời đó của cậu mà khoáy động bên trong đây,khi đã tìm được vị trí thích hợp,hắn mạnh bạo banh lỗ nhỏ đấy của cậu ra mà cho "thanh kiếm" của hắn vào tấn công tới tấp,cậu bị choáng ngợp bởi cái tốc độ này,giọng không ngừng rên lên:

"áhh!!...ưm...h-hyuk,dừng lại"- cậu không ngừng rên la lên nhưng đó lại chẳng động gì tới hắn mà điều đó còn khiến hắn làm mạnh lên.Khi đã mệt lã người,cậu cầu xin hắn bắn ra đêm ậu được nghỉ ngơi nhưng hắn như đang đùa giỡn với cậu,hắn làm ngày càng mạnh nhưng lại chẳng bắn:

"ưm...h-ha~h-huyk,làm ơn..."

-cậu cầu xin hắn,hắn khẽ cười:

" muốn bắn thì sao nào~?"

- hắn nói.

"ah~hah...c-chồng~"- cậu nói,hắn nghe cậu nói thế thì thỏa mãn dục vọng mà bắn ra.Cậu vì quá mệt mà ngất đi,những ai giọt nước mắt trải dài xuống bên gò má.Hắn bế cậu vô nhà vệ sinh để tắm cho cậu và dọn dẹp bãi "chiến trường" mà cả 2 tạo ra.Làm xong mọi thứ thì cậu bế cậu lên giường ôm vào lòng và ngủ tới sáng...

______________________end chap______

tặng các bác chap 2052 chữ luôn nhá🙂

tại con bạn tôi hối quá nên tôi phải làm gấp để dừa lòng hả dạ nó🙂

Bình chọn cho tôi có động lực điii💗

mê cái ánh mắt đóo🙊
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 6


sorry vì đã lặn xuống đáy biển thời gian qua,tại tôi bị bệnh lười🙂

Chúc tpst có buổi concert T-OUR đầu tiên thật thành công nháa🌷

__________________chap 6_________

ánh sáng ấm áp buổi sáng len lỏi vào căn phòng của hai người,thứ ánh sáng ấy lại đậu ngay trên khuôn mặt hoàn mĩ của cậu khiến cậu có chút khó chịu mà cựa quậy mà xoay chuyển,khó chịu mà khẽ mở mắt.

Nhìn khung cảnh lạ lẫm xung quanh không phải là căn phòng quen thuộc của "hanbin" nữa ,cậu thắc mắc dáo dác nhìn xung quanh bỗng cậu phát hiện bản thân mình đang nằm trọn trong lòng của hyuk như mèo con nằm trong lòng chủ,hắn nằm để đầu trong hõm cổ cậu mà hưởng thụ, một cánh tay thì luồn qua eo của cậu mà ôm chặt,tay còn lại thì để trên mo^ng cậu,lâu lâu còn bóp vài cái🙂)) cậu được chiêm ngưỡng khuôn mặt phóng đại của hắn,uhmm...nhận sắc này quá quả thật là không tầm thường mà,khuôn mặt điển trai sắc sảo quả thậ- à mà thôi quay lại chuyện nào,miêu tả nhiều quá=) cậu có rất thắc mắc tại sao mình lại ở đây?um...theo cậu nhớ thì bị hắn BẮT đi chơi,sau đó thì về nhà

nghỉ nhưng trong lúc ăn đêm thì hắn bị phát tình và sau đó là cậu bị đè🙂nhớ tới đây cậu sượng trân luôn,ủa vậy là mình làm tình với hắn rồi ă hả=)? hết eunchan đè rồi bây giờ là hyuk lại đè cậu ra,sao cuộc đời diễn biến nhanh thế?cậu chưa kịp hành động thì mấy người đó đã hành động trước cậu luôn rồi ă? thôi không nói nhiều nữa bây giờ phải tìm cách thoát ra khỏi đây trước rồi mọi thứ còn lại tính sau.Cậu sau khi chắc chắn rằng hắn đã ngủ say rồi thì rón rén lấy từng cánh tay của hắn trên người mình ra,sau khi đã lấy ra được rồi thì cậu nhẹ nhành từ từ ngồi dậy nhấc cái thân ê ẩm mà cố gắng bước đi.Cậu bước từng bước run rẩy nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài...

wao anh ta 10 điểm không có nhưng🙂

"phùuuu...💨 Cuối cùng cũng thoát được rồi,giờ làm sao để thoát ra đây ta?

ủa..."

- cậu thở phào nhẹ nhõm khi đã thoát ra được căn phòng "ác mộng" đó,chưa kịp tính kế hoạch tiếp theo thì cậu thấy ở xa xa có một người con trai,vì đứng ở xa nên cậu chỉ thấy thấp thoát tóc màu nâu rất đậm,nếu nhìn không kỹ thì sẽ tưởng là màu đen

💁‍♀️:Cho mn đoán người này là ai nháa:

A.eunchan

B.Taerae

C.Seop

Chưa kịp nhìn kỹ dung nhan diện mạo của người con trai đấy thì cánh cửa căn phòng của hắn bất ngờ mở ra khiến cậu không đứng vững được mà ngã thuận theo hướng cửa mở.

Cậu hoảng sợ thầm nghĩ răng bản thân sẽ ngã xuống nên đất lạnh cùng với cảm giác đau đuýt🙂 cậu bây giờ đang rất hỏn lọn mà nhắm chặt mắt lại,nhưng sao cậu chẳng cảm giác đau đuýt gì thế này? cậu thắc mắc nên mở mắt ra thì phát hiện bản thân đang được ôm trọn bởi cánh tay của hắn.

Cậu vẫn còn đang bất ngờ thì hắn đã nhanh chóng bế cậu vào và khóa cửa lại từ bên trong.Hắn bế cậu lên và quăn mạnh cậu xuống giường,cậu bị hắn quăn mạnh xuống giường thì đau đớn kêu lên :

" ha!Anh có bị gì không mà quăn mạnh thế?!đau chết tôi rồi!"

"..."

"này anh có bị gì không mà không trả lời?!"

-

" tôi mới là người hỏi em đấy? tại sao lại bỏ trốn?em đã làm tôi tức điên lên đấy^^"-

Hắn càng nói càng ám sát khuôn mặt xinh đẹp của cậu hơn,đên mức cậu còn có thể cảm nhận được những hơi thở ấm nóng phà vào trong cổ cậu:

"th-thì sao chứ?!tôi trốn thì liên quan gì anh mà anh tức điên lên?"

-Cậu càng nói khiến dục vọng của hắn ngày càng tăng,để xem lần này hắn "xử" cậu thế nào,Koo thiếu chưa bao giờ nói mà không làm đâu🙂

"ha^^em được lắm,để xem lần này tôi "xử" em thế nào..."

-Hắn nói.

"hứ! chắc tô-ưm?!"

-Cậu cứ nghĩ hắn không dám làm đâu,nhưng thực sự đánh giá thấp hắn rồi.Cậu chưa kịp nói hét câu thì đã bị hắn chiếm đoạt lấy đôi môi của cậu mà hôn điên cuồng,cậu nằm dưới tấm thân tớ lớn của hắn mà vùng vẫy cố gắng đẩy hắn ra khỏi người mình,hắn thấy câu chống thì dùng một cánh tay nắm giữ hai bàn tay nhỏ bé của cậu,còn tay còn lại thì đưa ra sau gáy của cậu mà giữ chặt nhằm tăng độ sâu cho nụ hôn.Hắn dễ dàng luồn lách vào trong khoan miệng cậu mà ham làm càng quét:

"um...!ả...a(thả ra)"- cậu rên rỉ dưới tấm thân hắn khiến đục vọng của hắn đã lớn giờ lại càng lớn hơn nữa,hắn hôn cậu rất lâu mới buông tha cho đôi môi cậu, cậu như được giải thoát mà liên tục đớp từng ngụm không khí.Hắn sau khi hôn cậu thì chuyển mục tiêu xuống cần cổ trắng ngầm ấy ,hắn liếm lám một vòng quanh cần cổ cậu,mỗi chổ hắn đi quá đều để lại một dấu hôn đỏ đậm rất khó để phai đi,hắn cứ thế làm trong tiếng rên rỉ đầy dục vọng.Nhưng ông trời có câu "trời đánh tránh miếng ăn mà🙂"đang cao trào thì có tiếng gõ vọng vào:

"Hyuk!

Hyuk!

Mày có ở trong đấy không?!Ba kêu mày lên Cty họp đấy,không bỏ được đâu!!"

- Hyeongseop người anh em bằng tuổi cậu,có thể nói là thân nhất trong số những người còn lại trong lục thiếu,nhưng trong tình cảnh này thì anh em qq gì nữa😃 đang khúc hay mà hay phá đám quá àkk🙁 hắn tức giần nói vọng ra:

"Biết rồi!!!"

- với một chất giọng cực kỳ tức giận,Seop nghe thấy thế cũng thấy rất lạ vì hyuk thường ngày rất điền đạm,ít nói và rất khó để tức giận nhưng bây giờ trong thật lạ?mà hình như hắn(seop)ngửi thấy mùi của một omega và nó rất dễ chịu?

"Ahn thiếu à!có người muốn gặp cậu và đang chờ cậu ở đại sảnh đấy ạ..."

- quản gia Sony bước tới cung kính nói với Seop.Hắn nghe thế cũng nhanh chóng bước đi và chắc chắn sẽ tìm ra được góc tích của mùi hương đó là do đâu...

___________________end chap________

au:Ê mn cho tôi hỏi là mn muốn hanbin nhỏ nhất hay lớn nhất thế?

để tôi còn sắp xếp độ tuổi cho Hưng với 6 con mèo kia nữa🙂🌷

đọc rồi thì bình chọn dùm tôi nheee😼
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 7 (1️⃣)


Tôi nghĩ rằng mình đang có hứng viết truyện nên có thể tôi sẽ ra bão chap vào thời gian tới nháa😼✨

___________________chap 7________

"check camera tầng 5 ở dãy nhà phía Tây cho tôi!"

- hyeongseop

hắn nghiêm nghị ra lệnh cho tên vệ sĩ,tên đó cũng nhanh chóng nghe theo mệnh lệnh của hắn mà check cam,sau một lúc không lâu hắn cũng đã nhận được kết quả trên màn hình hiện lên hình bóng của một người con trai dánh vẻ nhỏ nhắn cùng với nước da trắng hồng và mái tóc đen nhánh bước vô căn phòng ban sáng,hắn khẽ nhăn mặt khó hiểu bởi vì biệt thự này là dành riêng cho 6 người lục thiếu bọn hắn,trước giờ ngoài bame và ả Rin ra thì không ai có thể bước nữa bàn chân vô căn biệt thự này cả.Còn nữa nhìn hình dánh này hắn thấy có chút quen? hình như như là gắp ở đâu rồi thì phải...

"điều tra danh tính của người con trai đó ngay lập tức!

10h trưa nay phải có ngay,không thì đừng trách sao cái mạng nhỏ của mày không còn nữa..."

hắn nói cũng vó một chút đe dọa cho tên đó,xong việc thì hắn cũng xoay gót mà đi lên trường để gặp được "tình yêu" của mình🙂)

/tuaaa/

chiếc xe sang trọng đảo bánh dừng lại trước cổng trường thu hút toàn bộ sự chú ý của tất cả học sinh đang có mặt ở đó,nhanh chong ở chỗ chiếc xe đó đã bị bao trùm bởi đám học sinh fan girl,fan boy của hắn, ở trong xe cũng chẳng thấy xa lạ gì,sớm đã quen bởi cái không khí ngợp ngạt này rồi.Cuối cùng những tên vệ sĩ cũng đến giải quyết cái không khí này rồi hắn cũng đã được bước xuống xe, nhưng vừa đặt chân xuống xe thì một cô gái đã lao tới vào vòng tay to lớn của hắn mà ôm ấp

"Soepie ah~sao sáng nay anh không đến đón em đi học vậy?bắt đền anh đó~"- cô vừa nói với chất giọng nũng nịu vừa chà bộ ngực to lớn của mình vào người của hắn

"Rin à...em có quen ai có ngoại hình như vậy không?"

- Hắn vừa nói vừa đưa cho ả xem hình ảnh mà camera đả quay lại được ban sáng.Khỏi phải nói ả ta bất nhờ tới mức nào rồi🙂 vừa nhìn là đã nhận ra người trong hình là cậu mặc dù camera quay lại vó phần hơi mờ

"e-em không biết*là hanbin sao?tại sao nó lại ở đó chứ?!*- ả lắp bắp trả lời hắn trong đầu thì không khỏi thắc mắc.Đúng là tối qua ả và bọn hắn(trừ hyuk) có đi chơi với nhau và vô tình bắt gặp cậu và hyuk đi chơi lẻ với nhau,lúc đó ả chỉ nghĩ đơn giản là cậu đang dụ hyuk thôi chứ đâu nghĩ là hyuk dụ cậu thế này🙂)

"em chắc chứ?anh không thích ngưới nói dối đâu đấy..."

- Hắn nhăn mặt hỏi ả vì cảm nhận được trong câu nói có một phần lúng túng và giả tạo?

"e-em chắc mà! t-thôi hôm nay là ngày kiểm tra định kỳ đấy!đi thôi anh"- ả lắp bắp đánh trống lảnh sang chuyện khác nhưng ả không ngờ điều này đã bị hắn nhìn thấu lâu rồi

"Nhưng chiều chúng ta mới kiểm tra định kỳ mà?em quên à?"

❗RENGGGGGGGGG❗

"t-tới giờ học rồi đi vào lớp thôi anh!!"

- ả mừng thầm trong lòng vì đã tránh được kiếp nạn lớn nhất đối với mình

"anh có việc ở phòng hội đồng rồi gặp lại em sau!"

- nói rồi hắn cũng đi mất hút mà không quay đầu nhìn ả thêm một lần nào nữa.

/tuaaa/

hắn bước tới phòng hội đồng và ngồi xuống ghế của mình,đúng lúc đó thì hyuk vừa tới,cả hai nhìn thấy nhau không ai nói một lời nào mà im lặng bỗng hắn nhớ đến việc hồi sáng check camera cũng thấy hắn bước vô căn phòng đó và không thấy bước ra...?với bản tính thắc mắc của mình nên hắn đã lên tiếng trước

"mày lại dẫn con tình nhân nào về nữa à?"

"..."

"chả phải chúng ta đã thống nhất là chỉ yêu mỗi mình Rin thôi sao?sao giờ lại dẫn thêm nhỏ nào về nữa?"

"không hẳn-"

"ồ...vậy chắc là mấy đứa để mày giải quyết kì rut?"

"hah^^tao nghĩ nếu mày biết được thì chắc là sốc lắm nên cứ từ từ tìm hiểu đi,với lại tao chỉ xem nó như "món đồ chơi" thôi^^ bye~"

cuộc trò chuyện ngắn ngủi cuối cùng cũng đã kết thúc và để lại cho hắn(seop) đầy thắc mắc về "món đồ chơi" mà hyuk nói tới,chả lẽ nó lại là những con beta đầy tham vọng như những lần trước sao? chắc là vậy rồi,hyuk theo miêu tả của hắn thì hyuk chẳng khác nào một con thích chơi trò "mèo vờn chuột" và cực kỳ khinh tởm những ai là gay và là omega,đối với hyuk là những người là gay và là omega đều là cặn bã của xã hội không hề xứng đáng với hắn nên chắc lần này cũng như mọi lần thôi

...

là một món đồ chơi dễ hỏng

__________________end chap______

hiii😼

có phải mấy pác đang thắc mắc là tại sao không có bìn bín đúng không=))

Yên tâm đi anh bé của chúng ta đang nằm liệt giường ở nhà rồi=)chap sau sẽ xuất hiện thoyy💗

mấy chap kia ngọt đủ rồi bây dờ bắt đầu ngược=)) t/g vừa viết mà vừa đau đến tận đáy lòngg💦💦

đọc tới đấy rồi thì bình chọn đeee🙉🙉
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 7 (2️⃣)


mới đăng chap 7 (1️⃣) mà thấy mấy pác hối quá nên ghi luôn:😀

thời gian của chap 7 (2️⃣) giống với chap 7 (1️⃣)

ehee😼

_________________chap 7 (2️⃣)_______

*lạch cạch* /tiếng bấm máy tính/

"a~ món đồ chơi dễ hỏng sao...?"

"để xem ai mới là món đồ chơi nàoo~"

..................

hắn(hyuk) sau khi bị seop nhắc nhở thì tức tối bật dậy,thề luôn nếu như là người khác thì hắn đã từ chối lâu rồi nhưng đây là đối tác quan trọng của công ty hắn lại là bạn thân của bame hắn nên sao có thể từ chối được nên mới đi thay đồ để đi gặp đối tác quan trọng và "thân mến"

"cho tôi về đi mà..."

- cậu nói với hắn với vẻ nhõng nhẽo với hy vọng được thả ra bời vì cậu còn có việc quan trọng

" người em vẫn chưa đi lại bình thường được đâu,cứ ở yên đâu đi chiều tôi sẽ về"- hắn trả lời cậu,tất nhiên hắn đã bị cái chất giọng đó của cậu làm cho lung lay tâm hồn nhưng với bộ dạng hiện giờ của cậu thì làm sao có thể ra ngoài được nên đành cho cậu ở nhà thôi

*chết tiệt-ở đây thì làm hơi khó đấy*

"vậy anh cho tôi cái gì để chơi đi...ở đây không làm gì chán lắmm"- cậu nhõng nhẽo với hắn một nguyện vọng cuối cùng trước khi hắn đi thôi hắn nghe thế cũng xiêu lòng trước vẻ đáng yêu này của cậu mà mở tủ lấy ra một chiếc máy tính đời mới đưa cho cậu

Khi đã đạt được ý muốn cậu vui vẻ nhận lấy nó hắn nhìn biểu cảm của cậu mà bật cười rồi cũng bước đi

Cậu bắt đầu truy cập vào Google để...

đọc tiểu thuyết? yay bạn không nhìn nhầm đâu,cậu một ngày phải đọc một cuốn tiểu thuyết thì mới vừa lòng hả dạ, nếu không đọc cậu sẽ ăn không ngon ngủ không yên vậy🙂)Khi đã đọc xong một quyển cậu nhìn lên đồng hồ ,lúc này đã gần 9 giờ

"đến lúc rồi..."

...

*cốc cốc* /tiếng gõ cửa/

"ai ở trong đấy vậy?!"

- ???

"..."

"nếu không trả lời tôi sẽ kêu vệ sĩ đến đấy!"

-???

*Lại 1 tên trong lục tổng nữa à?phiền chết đi đượcc aaaaa*

Thật sự cậu rất phiền phức và mệt đấy,tối qua vừa bị đè xong nên người cậu rất mệt và đau,vì thế cậu rất lười di chuyển nhưng trong trường hợp bật khả thi này thì phải ráng thôiii.Cậu cố gắng đứng lên nhấc từng bước đến cánh cửa và nhẹ nhàng mở đó ra

"chịu mở rồ-Hanbin??!"

-???

"h-học trưởng?"

"em làm gì ở đây thế?? anh gọi nãy giờ mà không ra?"

- Lew thắc mắc hỏi cậu mặc dù trong đầu đã có câu trả lời

"ư-ừm thì chuyện cũng hơi khó nói một chút...mà anh làm gì ở đây vậy?chả phải bây giờ là phải trên trường sao?"

"hôm nay anh được nghỉ,nhưng em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh?"

"chuyện không tiện để nói ,n-nên..."

*phụt*"haha!! nhìn em dễ thương lắm đấy"

*☺ước dì đạp bay được ổng đi ha?^^*

"thôi đứng cũng không tiện,mình vào phòng đi"- hắn vừa nói vừa đẩy cậu vào phòng

"đell anh^^"- cậu nói nhưng còn tác dụng gì nữa🙂 bị đẩy vào phòng mất rồi,đã vậy hắn đẩy cậu vào còn thuận tay khóa luôn cửa

hắn đẩy cậu vô phòng rồi tự nhiên ngồi xuống ghế như phòng của mình

"tôi đói rồi,em nấu giúp tôi được không?"

"anh tính làm bà nội người ta hay gì mà ra lệnh? có tay có chân tự đi đi anh^^"- cậu nhịn không nổi rồi🙂 sức chịu đựng của con người có giới thiệu mà, từ lúc xuyên vô đây cậu phải diễn kịch mệt hết cả người...có lẽ nên bộc lộ bản tính thật rồi không thể để bị hành cho ra bã được

"em chống đối tôi sao? trước giờ em đâu có như vậy?"

"trước giờ chưa có thì giờ có , anh đừng có ỷ mình là lục thiếu rồi leo lên đầu lên cổ người ta nhá, anh có tin tôi lấy dây buộc mõm anh lại không🥰"

"em dá-"

"anh khoảii!! tại sao tôi không dám?!anh là thần hay tiên mà tôi không dám?!"

...

/đùngg!!/

😀

hắn tức thật rồi🙂) ép cậu vào tường rồi đấm mạnh vào bức tường sau lưng cậu khiến cậu giật mình.Bây giờ nhìn lại thì mặt hắn đen hơn cả đít nồi, hắn một tay ép cậu vào tường tay con lại luồn qua eo cậu mà kéo sát lại người mình

"n-này!

Anh bị sao thế?! bị chửi thối mặt cái tức à?"

"..."

- Hắn không nói gì,càng kéo cậu lại gần hơn

hắn ngước đầu lên nhìn cậu bằng một ánh mắt lạnh khiến người cậu lạnh sóng lưng bởi cái nhìn sắc bén đấy thiếu điều cảm nhận được người đối diện có thể ăn tươi nuốt sống mình bất cứ lúc nào

Không cho cậu có cơ hộ để trốn thoát, hắn điên cuồng chiếm lấy đôi môi nhỏ nhắn mà mút mát, hắn đưa tay ra sau gáy của cậu đẩy mạnh vào tăng độ sâu cho nụ hôn,tay còn lại hắn luồn tay vào trong chiếc áo rộng của cậu sờ soạn hai nụ hồng khích thích cho nó đỏ ửng lên,cậu bị cưỡng hôn thì vùng vẫy đẩy hắn ra khỏi người mình,càng chống đối hắn tấn công càng mạnh bạo khiến cậu chỉ rên ư ử ở cổ họng.

Hắn hôn cậu được được lúc thì bế xóc cậu lên , hai chân vòng qua hông hắn, như đang bay giữa không trung

hắn bế cậu lên thả cậu lên giường hôn cậu càng sâu hơn lúc nãy. trong căn phòng bây giờ toàn là tiếng chụt ân ái bao quanh

hôn được khoảng 2ph thì cậu hết hơi mà đẩy hắn ra, kéo theo một sợi chỉ bạc tuyệt đẹp phải nói là perfect✨

"ưm...hah~"- cậu được thả ra thì thở hổn hển, cố đớp từng ngụm không khí

"thả tôi ra...!"

"làm ơn..."

"...?"

"tôi mệt!xin em đấy...im lặng một chút đi mà..."

- hắn cúi xuống hõm cổ cậu mà dụi dụi, tham lam hít lấy mùi hương hoa hướng dương của cậu rồi nhẹ nhàng đặt lên đó một dấu hôn

cậu nghe thế đành ngồi im để cho hắn tham lam chiếm lấy mình.Cậu bị hắn ôm một lúc lâu thì chợt bị hắn ghì cậu nằm xuống giường mà ôm eo cậu chặt hơn lúc nãy

"chặt quá đấy..."

"..."

hắn không nói gì càng ôm chặt cậu hơn nữa,tham lam hít lấy mùi hương hoa hướng dương của cậu khiến cậu nhột muốn xễuu☺

cái tay hư hỏng còn đang bận sờ soạn cậu rồi🙂

cậu bị hắn giam trong lòng,không làm gì được nên đành lấy điện thoại bấm cho đỡ chán,nhìn lại thì đã thấy hắn ngủ từ khi nào

*Ngủ rồi à? ngủ rồi mà sao cái tay vẫn không chịu im thế🥰*- cậu hơi khó hiểu

cậu bất lực nên đành nằm im không làm gì, mặc cho hắn đang làm gì trên cơ thể mình

được nước lấn tới ,hắn thò tay vào trong quần cậu mà lộng hành .Và tất nhiên việc này khiến cậu khó chịu nhưng vẫn nằm im

hắn thấy cậu nằm im nên càng lộng hành hơn,cậu chịu hết nổi nên giơ chân lên đạp một cú thật mạnh khiến hắn té xuống giường.Tội dám giở trò biến thái🙂

"dám giở trò với tôi à?"

Cậu nói với hắn,với tay lấy chiếc mền kế bên quăn xuống ý nói "ngủ dưới đất đi!" và nằm xuống bấm điện thoại tiếp

Hắn bị cậu đá xuống thì cũng đâu có 🥥 mà leo lên ôm cậu tiếp

"chả phải tôi nói anh xuống đất sao🥰"

"ngủ đi..."

- hắn dụi đầu vào cổ cậu nhắm mắt lại ngủ,cậu cũng chẳng phản kháng gì đơn giản là hắn ôm chặt quá đẩy ra không nổi:")Thế là cả hai ngủ tới chiều

Nhưng bạn biết mà🙂đến chiều thì hyuk đã về và chứng kiến hết cảnh cả hai ôm nhau âu yếm khiến hắn tức điên lên

"LEE EUI WOONG..."

______________end chap________

các pác đoán xem bin sẽ bị gì nhể🙂)?

các chap có thơi gian giống nhau tôi sẽ phân ra làm phần (1️⃣) và (2️⃣) nhá

đọc rồi thì bình chọn đi🥰

cảm ơn đã đọc
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 8


lâu quá không ra chap,định lặng luôn khỏi ra=))))

Chúc mừng tempest đã tổ chức concert T-OUR cực kỳ thành công:3 thấy mấy anh khóc mà vừa thương vừa sót🥺 mong rằng 7 anh sẽ ngày càng thành công hơn, tổ chức nhiều concert ở nhiều địa điểm hơn nữa đặc biệt phải có VN💖

bình chọn đi✨

________________chap 8_________

/ĐÙNGGG/

"ahh-đau đấy..."

"tao chưa cầm 🔪 gi*t mày là may rồi^^"

"..."

"mày ăn vụng "đồ" của bố mày à^^"

"chậc- không chia cho anh em ăn cùng sao^^?"

"Đ*o"

"giờ thì cút ra khỏi phòng tao, đừng để tao phát hiện mày ăn vụng,không thì đừng trách ..."

...

"n-này!

Anh làm gì vậy?! t-thả tôi xuống!!"

"đưa về phòng của tôi! xem tôi "phạt" em như thế nào^^"

...

mở đầu là như thế.Hắn ắc hẳn chắc đang tức điên lắm,thử hỏi món đồ của mình bị người khác ăn vụng như thế nào🙂? nên bây giờ mới có cảnh hắn cho kẻ ăn vụng ấy một trận rồi đùng đùng vác món đồ ấy về đây, về là về phòng riêng của hắn ấy để làm gì chắc mọi người cũng biết rồi ha=)?

hắn vác cậu cậu phòng theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng luôn🙂cậu thì ở trên lưng hắn thì không ngừng vùng vẫy với một hy vọng nhỏ nhoi là hắn thả cậu xuống, nhưng sự thật tàn khốc đã tát cho anh một gáo nước lạnh^^

hắn vác cậu vô phòng khóa cửa lại rồi quăn mạnh cậu xuống giường khiến cậu đau điếng .buộc hai tay cậu trên đỉnh đầu,hắn đè cậu xuống giường không cho cậu có sơ hở trốn thoát mà lặp tức chiếm đoạt lấy đôi môi đỏ mọng đó của cậu mà điên cuồng mút mát, hắn bây giờ giống như một con quái thú vừa đoạt được sự tự do mà điên cuồng khám quá thế giới bên ngoài.Không ai có thể ngăn cản

" um...ả...a(thả ra)"- cậu vùng vẫy cố gắng đạp hắn ra nhưng tốn công vô ích^^ tay cậu bị trói trên đỉnh đầu ,thân thì bị hắn đè xuống ,chân có làm như thế nào đi nữa thì cũng vô ích thôiii

duma^^

hắn thà hôn cậu không thì không nói gì đằng này hắn vừa hôn cậu vừa thò tay vô lớp áo mỏng manh của cậu mà đùa nghịch với 2 nụ hồng của cậu khiến nó ửng hồng lên,mà lại còn thả pheromone kích thích cậu ngày càng rên to hơn...anh chơi matday quáa^^

hắn hôn cậu chán chê rồi thì cũng nhả ra, nhả ra bình thường thì không nói gì đằng này hắn còn day day môi cậu khiến nó sưng lên...chơi matday☺

"hah...ha~"

"dumathangchode nhà anh^^anh là chó hay gì mà cắn dữ thế ,đúng là người đời nói anh là dog quả là không sai mà=)"

"mau thả tôi ra nhanh...chiều nay có đợt kiểm tra định kỳ đấy, concho như anh chắc cũng hiểu nó quan trọng như thế nào rồi ha?"

"điếc à^^?thả r-ahh!"

hắn điên thật rồi,trực tiếp xé lớp áo mỏng manh rồi dùng chiếc răng nhọn của mình mà cắn xuống hõm cổ trắng ngần ấy của cậu một cái đau điếngg, cắn ngta đã đau còn nghiến nữa thì đích thị hắn là concho rồi^^

"a-ahh...hah...t-thả r...ra!!"

- cậu bị hắn cắn tới mức bật cả máu, cậu đau lắm,la lên ngày càng to nhưng hắn chẳng bận tâm mà nghiến lấy cố cậu

"ahh!!! hức...t-thả...hức...t-tôi r-raa...ahhh!!"

"hức...ah~...l-làm...ơ-ơn...hức"

"hức...ahhhh!!!💦"- cậu khóc thật rồi,khóc rất to,tiếng khóc hóa lẫn với tiếng rên vang vọng khắp cả căn phòng, nó to đến mức người ở ngoài nếu chú ý một chút thì cũng có thể nghe thấy mặc dù đây là phòng cách âm,đúng lúc đấy có một người phụ nữ với mấy tóc ngắn,đen của người ĐNÁ đi ngang qua và "vô tình" nghe được tiếng rên thảm thiết ấy của cậu

*ai trong phòng hyuk mà la lên thế nhỉ?*- thấy lạ nên người phụ nữ đó gõ cửa thử xem nhưng đáp trả lại bà là không gian im ắng,bà thấy thế rất tò mò nên đã lấy chìa khóa phòng hắn ra mở cửa🙂

(sì tóppp, pác thử nghĩ coi người mà có được chìa khóa phòng của lục thiếu thì là ai nhể🙂?

=mom lục thiếu=))bà tên là Won haerun nghen)

quáo quào quao✨

trước mặt bà là cảnh tượng người con trai iu quý của mềnh đang đè con nhà người ta ra cắn ☺ nếu lúc đấy bà không sinh ra tính tò mò thì bây giờ có lẽ hắn đã cắn tới vùng nào đó trên người cậu luôn rồi🙂))

"hức...hức..."

- cậu khóc nhiều quá tới mức ngất ra luôn🙂))

về phần hắn thì sao🙂?hắn vừa mới nhả ra thì bị một lực nắm lấy đầu kéo đi,tất nhiên là hắn được mẹ cho một trận nhớ đời,tội đè con ngta ra🙂)

"thangcho^^mày mới dẫn con ả nào về vẫn chưa dừa lòng hả dạ mày hay gì mà giờ đè con nhà người ta ra cắn,mày nên nhớ mày là alpha trội nếu có làm ngta có bầu thì phải chịu trách nhiệm không tao luộc chín mày^^mà mày là chos à mà cắn người ta không thương tiếc thế con,không thấy thằng bé la lên à?

Mày tin tao xỉm cheo mày đem đi xào không^^ tao với ba bọn mày buôn cho bọn mày tự bơi nên bọn mày muốn làm gì thì làm à? tao xóa tên mày khỏi sổ đỏ nhà mày tin không?con người cũng có cái lương tâm mà sao mày lại làm thế? lỗ tai mày có vấn đề gì không mà không nghe nó rên vậy con? nó mà có mệnh hệ gì thì tao đem mày đi luộc nấu cháo cho nó ăn^^"- nghe gì không🙂?bà đang bắn rap đấy🙂) đến tôi còn không nhớ rõ nữa🙂)

"mà- hanbinn?!!"

"mẹ que-"

"mày kâm!"

"đó là con của bạn tao, tụi mày với thằng bé có hôn ước với nhau mà?"

"..."

"tao nói rồi,có không giữ mất đừng tìm..."

- bà nói rồi nhanh chóng lấy áo khoác của mình trùm cho cậu rồi bế cậu đi khỏi phòng để lại hắn một mình.Lúc bà nói câu nói đấy khiến hắn khựng lại một nhịp?cảm giác bà đang nói tới hắn vậy...

...

"ưmm..."

*hửmm...chổ này là ở đâu vậy...*

"con dậy rồi à?"

"cô haerun?"

Cậu cũng hơi thắc mắc vì sao mình lại ở đây,liếc mắt xuống thân hình mình thì ối đồi ôiii🙂 trên người cậu đầu vết cắn lẫn với vết hôn,cậu đang hỏn lọn lắm=)

"con đừng lo,khoảng 2 ngày sau là nó lành rồi,con ráng chịu đau mà bôi tuýt thuốc này nhé..."

- bà lên tiếng trấn an cậu,vì biết cậu đang rất hỏn lọn

"umm...cô haerun...có thể cho con mượn một bộ đồ được không?"

- cậu đang rất muốn trốn thíat ra khỏi đây rồi,thề rằng có chết đi sống lại cậu cũng không quay trở lại nơi quái quỷ này đâu

"để cô xem...

à đây, con mặc tạm đồ của hyuk nhé,nó hơi rộng một tí nhỉ?"

- bà nói rồi đưa cho cậu một bộ đồ trắng đen

(minh họa)

"nó là bộ hồi nhỏ của nó nên cháu yên tâm nhé"- bà giải thích cho cậu hiểu,cậu nghe thế thì cũng dạ vâng với bà rồi đi thay đồ

🙂) không phải nó hơi rộng đâu mà là quá rộng,mặc bộ này lên cảm giác như chiều cao của cậu bị giảm đi phân nửa vậy,nhìn mi nhon cưng xễuu

cậu mặc đồ xong rồi lật đật đi về, không thể ở đây thêm một chút nào nữa

/tua đến lúc hanbin lên trường nghen,tại lười/

"hanbinnnnn!! sao hôm nay mày nghỉ vậyyy?!"

- mayly vừa thấy cậu liến bổ nhào tới ôm chặt cậu,cậu thấy thế liền đẩy ra đơn giản là vì cậu đang rất mỏi, vì vừa bị đánh dấu xém bị đè🙂)

"mayly à...tao đang mỏi vcl nên đừng đụng chạm gì tao hết"- cậu đẩy cô ra vô tình làm lộ những vết cắn,điều đó khiến cô thắc mắc mà lên tiếng

"cổ mày có vết gì vậy? nhìn giống vết hickey th-" cô hỏi điều này khiến cậu giật mình lên tiếng

"k-không phải mă^^ tao bị hy- ủa lộn chó cắn ấy mà🙂"

":00000"

"mày nghĩ tao tin😀"

" tin đi🥰🥰🥰"

"xin mời số 479, Mina mayly vào kiểm tra!!"

- loa thông báo,cô nghe thế cũng bước đi để lại cậu đang thở phào bì vừa vượt qua kiếp nạn thứ 82🙂

đang đứng đợi thì thấy chán nên cậu đã đi ra một chỗ vắng người ngồi đợi,dù gì còn lâu mới tới số của cậu .Đang ngồi thảnh thơi thì bất chợt cậu bị một người lạ mặt ôm chầm từ đằng sau ,đầu của hắn để trên cổ cậu mà ngửi lấy ngửi để mùi hương hoa hướng dương dịu nhẹ ấy khiến cậu giật bắn cả người,Chơi matday part 3☺

"mạ cha ơi giật cả mình,thằng nào chơi matday vậy🥰"- cậu quay qua để nhìn danh tính con người ấy

" Taerae?!!"

________________end chap_____

tới đây đc rồi=)

cảm ơn đã đọc🌷
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 9


chấn động mă oii=)

chuyện là hôm nay t có hứng cái lên Google đọc truyện allbin, đang lướt lướt chọn truyện cái t thấy

:000

lúc đó đúng hỏn, truyện cụa t bị bế wed lên đell thiếu chữ nào luôn troi oi^^😔

thôi xà quần nãy dờ đủ rồi,dô chịn

bình chọn cho t đi màa

_________________chap 9_________

"Taerae?!"

"đừng động"

"🥰??"

"mùi hương của mày thật dễ chịu..."

(phan hãy giận🙂 vì Taerae vẫn còn ghét Bin nên xưng mày tao nghen)

"bắt ngta đừng động là đell ưa ròi đó😔"

Hắn chẳng bận tâm lời cậu nói mà tiếp tục dụi đầu vào cổ cậu hưởng thụ, thật thoải mái..

*từ khi nào...mày trờ nên lạ lẫm vậy?giống như là người ở nơi khác đến?*

*từ khi nào?...bí mật:3* - Hanbin

suy nghĩ của hắn bị cậu nhìn thấu, cũng chả phải là nhìn thấu, chả là lúc đấy suy nghĩ của hắn sượt ngang qua đầu cậu thôi, giống như ai đó nhắc cho cậu biết vậy?

*thật kỳ lạ*

Không khí im ắng bao trùm lấy hai người họ, một người thì vẫn tiếp tục uống ly nước đã mua trước đó và ngắm cảnh mặc cho người kia đang làm gì trên cổ của mình, lợi dụng điều đó người kia cắn lên làn da trắng hồng ấy một cách "nhẹ nhàng" và tất nhiên là người nhỏ ấy đã nhận ra🙂))

"au..!! cắn gì đau thế?!"

"..."

"ah! nhả ra trước khi tôi nắm đầu anh giật đùng đùng^^"

( nắm đầu anh giật đùng đùng lấy cảm hứng từ một bộ khác🙂 )

ÕMG Kim thiếu của chúng ta cũng biết sợ kìa🙂

nguyên nhân là vì mấy bữa trước nghe tin cậu với ả Rin combat,nghe mọi người kể lại cậu vừa chửi vừa nắm đầu ả quay 180° từ đông sang tây🥰

báo hại ả phải mất mấy ngày để làm lại bộ tóc mới😔

(t kể mà t còn sợ nữa pây ơi🙂) )

Vì thế nên hắn mới luyến tiếc rời khỏi hõm cổ trắng ngần ấy.Thật muốn thêm,thêm nữa,chứ không dừng lại ở việc đó đâu...

"Xin mời số 672, Oh Hanbin vào kiểm tra!!"

" tới lượt tôi rồi...vậy nhé, baiii"

"..."

cậu nghe tới lượt mình thì xoay gót bước đi không thèm liếc hắn lấy một cái

/tuaaa/

cậu hiện tại đang ngồi trong phòng khám sang trọng,có thể nói là dành riêng cho trường cậu, những cô chiêu,cậu ấm.Trước mặt cậu là bác sỹ riêng của mình,cậu cũng đã đọc qua thông tin của người bác sĩ ấy,khá ít đất diễn nhưng lại cực kỳ thân thiết với cậu(vì là bác sĩ riêng), vẻ mặt của bác ấy khá khó coi? bác ấy quay sang nói với cậu với một chất giọng lo lắng giống như phải đối mắt với thứ gì đó rất đáng sợ

"hanbin..."

"nae?"

"ừmm...bác có điều này...cháu nghe xong đừng quá sốc nhé?"

"bác cứ nói đi ạ"

"cháu đã..... p-phân hóa thành...."

"alpha..."

"..."

"..."

Hai bác cháu đứng hình mất 5s🙂

"b-bác nói lại cháu nghe không rõ😧"

"bác không nói lầm đâu...cháu đã phân hóa thành alpha rồi..."

"..."

"ÕMGGG?!!!!!"

cậu la banh cái phòng khám đủ để người trong phòng sau khi nghe trọn cái âm thanh 500 deximen muốn banh cái lổ tai🙂

"Ôi~lổ tai của tôi~"

"e hèm...từ nay cháu sẽ là một alpha đích thực, tất nhiên alpha thì sẽ có kỳ rut, cháu muốn uống thuốc ức chế hay là giải quyết với bạn đời?"

"...c-cho cháu thuốc đi ạ"

bác sỹ ấy cũng đứng lên đi lấy thuốc cho cậu, nhưng...còn những vết cắn trên người của cậu thì sao? alpha bị alpha đánh dấu:0

"umm...bác ơi"

"cháu có gì thắc mắc sao?"

"cho cháu hỏi...nếu mình bị một alpha khác đánh dấu thì sao ạ?"

bác ấy nghe cậu nói vậy đột nhiên khựng lại mấy giây rồi tiếp tục tìm thuốc tiếp,vẫn không quên trả lời câu hỏi của cậu

"cháu sẽ có khả năng phân hóa thành omega..."

(mấy pác để ý kỹ nha, là có khả năng thôi ,không phải như enigma đâuu )

"thuốc đây nhé...đừng quá lạm dụng nó,sẽ không tốt đâu"

"...nae!"

"đây là giấy sét nghiệm, cháu hãy về nhà nghỉ ngơi nhé"

...

cậu sau khi khám xong thì tức tốc chạy đến thư viện,trong lòng cậu cứ cảm giác rằng ở đó sẽ có một cái gì đó rất quan trọng.Đến nơi cậu dáo dác nhìn xung quanh mặc dù không biết bản thân đang muốn tìm quyển nào cả.Ở trong thế giới này thật sự là thiên đường của cậu, bởi vì ở trong đây có rất nhiều cuốn tiểu thuyết hay vaiiiiiz🙂)hay gấp mấy ở thế giới thật luôn ấyyy,nếu cho cậu nói lí do cậu muốn ở lại đây thì chắc chắn là vì tiểu thuyết🙂

Nhưng khoann, cậu đến đây là đều có mục đích cả nhưng đó là cái gì thì cậu không biết.Đang mải chìm đắm trong những cuốn tiểu thuyết thì cậu thấy một quyển tiểu thuyết quen quen nằm trên kệ sách,hiếu kỳ lấy xuống để xem thử thì cái tựa đề của nó đập ngay vào mắt cậu

"love?"

______________end chap_________

tôi ngoi lên ròi đâyyyy, mấy bữa nay hơi bận=)

Không biết truyện sẽ đi về đâu nhưng trước mắt là t đã có được cái kết của nó rầu=)))

Bình chọn đi màaa
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 10


ra 2 chap đền bù cho mấy ngày t off nee

ra chap này xong thì tôi có thể off tiếp=))

bình chọn điii👉👈

______________chap 10______

"love?"

cậu đang cầm trên tay cuốn tiểu thuyết dày cộm mang tên "love"

đây chả phải là cuốn tiểu thuyết cậu bị xuyên vào à? sao nó lại ở đây? cậu thắc mắc, giống như đọc tiểu thuyết trong tiểu thuyết vậy=)

mở ra đọc lại thì ỗmgggg tình tiết những trang đầu bị thay đổi hoàn toàn, cậu cảm giác "hanbin" mới là nhân vật chính thật sự chứ không phải ả Rin.

ye~cuối cùng sau khi đọc xong cậu cũng biết được mình cần làm gì để thoát ra cái thế giới này ròiii, cậu nghĩ rằng chỉ cần mình thay đổi toàn bộ cốt truyện thì sẽ thành công, cậu nghĩ chơi nhưng đúng thật=)

"hanbin?"

phía sau cậu phát ra một giọng nói quen thuộc

"Lew?

Anh làm gì ở đây vậy"

"câu đó anh hỏi em mới đúng đấy"

"tôi đell thích trả lời đấy anh làm dì được tôi^^"

"..."

hắn không nói gì, tiếp tới ép cậu vào thành ghế rồi chặn 2 tay cậu ra sau, 2 khuôn mặt sát lại gần nhau, cậu ngại chít đi đượcc><

" n-này?! anh là- umm"

mặt kề kề nhau vậy rồi, không hôn tiếc lắm=)))

hắn là đang hôn cậu đấy,không nhầm đựt đâu, học trưởng của chúng ta đè con ngta ra hôn nơi công cộng kiàaa=))

hắn đã có kinh nghiệm trong việc này nên rất dễ dàng đã luồn lách lưỡi vào khoan miệng cậu tấn công,chơi đùa với chiếc lưỡi nhỏ xinh của cậu, tiếng môi lưỡi va chạm nhau vang khắp cả thư viện.Cậu có gắng vùng vẫy đẩy hắn ra nhưng mọi thứ đều vô ích, càng phòng thủ hắn càng tấn công mạnh hơi.Hết nói nổi~

sau một lúc hắn mới chịu buông tha cậu, cậu cố gắng đớp từng ngụm không khí , lấy lại nhịp thở bình thường.Hắn sao khi thỏa mãn thì quay sang nhìn thấy quyển tiểu thuyết "love" trên bàn cậu, hắn cũng thuộc dạng tò mò nên cầm lên đọc thử mà không xin phép cậu , dô duyên😃

Cậu thấy hắn cầm quyển đó lên thì hỏn lọn với tay lấy lại, chỉ là không muốn hắn nhìn thấy thứ có thể nói là "bí mật" của cậu.Nhưng cậu hắn ép lại vào thành ghế, rút kinh nghiệm lần trước lần này cậu đưa tay lên che lại đôi môi nhỏ chinh cụa mình, cậu cuti quá đi aaa~ hắn gục gã luôn rồi nàyy

"ngồi im đi! nếu không chỗ anh hôn không còn lại môi của em đâu!"

* chơi matday😔 *

hắn thấy cậu ngoan ngoãn ngồi im như con mèo nghe lời chủ thì phì cười, mèo "của hắn" dễ thương quá đi mấtt.Hắn nghĩ thầm rồi quay sang mở cuốn tiểu thuyết hồi nãy.Cậu đổ mồ hôi hột luôn rồi nàyy

"ểhh?! em đọc cái gì trong cuốn sách trắng tinh này vậy?"

"h-hả???"

cậu thắc mắc, đây là hắn giả bộ hay không thấy thật vậy? cậu đứng lên nhìn vào cuốn tiểu thuyết trên tay hắn , uãaa?! mới mãy chữ nhiều vaiz ra sao giờ trắng tinh vậy???

"giờ anh mới biết là em có sở thích đọc tiểu thuyết đấy, lựa cuốn nào hay hay mà đọc chứ đừng có đọc mấy cuốn chẳng có tí chữ này nữa nhé-?"

" ..."

"chiều rồi để anh đưa em về^^"

"không cần!tôi tự về đượ-aahh anh làm cái đell gì dzậy thả tôi xuốnggg!!"

"em nhẹ quá đấy..."

hắn chẳng bận tâm câun có đồng ý hay không,nhấc bổng cậu lên rồi hiên ngang bước ra xe của mình mặc cho cậu vó phản kháng như thế nào đi nữa, hắn bế cậu lên xe rồi thả cậu xuống, tình cờ nhìn thấy vết cắn trên người cậu liền biết ngay là của hyuk

"bị thằng đó đánh dấu rồi à?"

"...phải"

nói tới đây hắn để cậu ngồi trên đùi mình cậu vậy mà lọt thêm vào trong lòng hắn cũng hay=),đưa tay chạm nhẹ vào vết hickey đấy

"cho tôi ngồi lên người anh làm gì?xe đâu thiếu chỗ?"

"nếu muốn cậu có thể xuống"

hah^^tên này đang thách thức ai vậy=)? tưởng cậu tiếc rồi ngồi trên đây luôn à=) sai rồi Lew ạ, cậu xuống rồi ngồi bên đầu bên kia của hàng ghế sau, Hanbin đầu sông Lew cuối sông=))

"xuống thật à🙂?"

"chã lẽ dỡn bar^^"

hắn chột dạ không nói gì nữa,cứ thế hai người im ắng suốt cả chuyến đi, khi về tới nhà cậu cũng chẳng nói một lời,người khác sẽ nghĩ cậu chảnh nhưng không phải vậy,tại cậu lười nói=)

muốn lên nghỉ ngơi ngay bây giờ

Hắn sau khi đưa cậu về nhà thì cũng về nhà của mình, xe nhanh chóng đã đậu trước cổng dinh thự nhà hắn,dàn vệ sĩ cung kính cúi chào, hắn bước tới chỗ quản gia và nói

"tối nay tôi không ăn đâu,nói mẹ tôi dùm"

hắn nói xong đi thẳng một mạch lên phòng

...

/ĐÙNGGGGG/

"ahh!!"

"mày lại chở chứng à?"

"trên người mày có mùi của Hanbin?"

"thì?"

"thg chos mày ăn vụng đồ của bố mày!!"

/ĐÙNGGG/

______________end chap________

chap này t thấy hơi xàm nhể🙂?chịu thôi tại t bị bí

bình chọn đi ặ:3
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 11


ờm...chịn là t đã nhập học rồi nên rất bận, vì thế lịch đăng chap sẽ rất loạn, nên đừng ai hỏi t không đăng chap mới😉

bình chọn for mee🙂))

_______________chap 11________

hắn(Lew) đang được người hầu chăm sóc những vết thương trên người, nguyên nhân là hắn và hyuk vừa "chiến tranh" với nhau, sau lần này hắn thấy hyuk thật lạ, thường nếu như hắn có đụng chạm hay kể cả làm tình với người của y thì y chỉ lạnh nhạt nói một câu

"ờ"

vậy mà lần này y như một con người khác vậy, vừa về tới nhà chưa kịp nghỉ ngơi đã phải hứng chịu một cú đấm đến từng phía của hyuk, haizzzz đúng là con người có lúc đổi trắng thay đen mà...

"thưa thiếu gia, tôi đã sơ cứu vết thương xong rồi, phu nhân đang đợi ngài ở nhà ăn đấy ạ"

"tôi không ăn"

"đây là bắt buộc ạ, ngài không đi phu nhân xẻo chim đấy ạ🥰"

"chậc-tôi sẽ xuống sau"

"vâng"- cô người hầu nói rồi cũng bước đi trả lại không gian im ắng cho hắn, thật nhớ mùi hương hướng dương, nó khiến cho hắn trở thành tên nghiện lúc nào Không hay...

nhưng đây liệu có quải là yêu không? hay chỉ là một thứ cảm xúc ngu ngốc?

/tờ ua tuaaaa/

quao~đông đủ anh em đồng bào luôn🙂) nhưng không khí ở đây có thể là...chút đell tự nhiên nhể?

Không ai chịu mở lời trước cả, hắn cũng thế nhưng chịu không nổi nên mở lời trước luôn

"rồi kêu tụi con xuống đây làm gì? họp gia đình à?

Ba mẹ không phải sẽ định cư bên Úc để lập chi nhánh mới cho công ty sao?"

"kế hoạch là thế nhưng mẹ để quên một số thứ quan trọng nên quay về lấy, nhân dịp thăm các "con trai yêu dấu" của mình^^"

"hazz...nhưng ai ngờ rằng đám con mà mình khổ cực sinh ra lại là một đám thằng biến thái suốt ngày chỉ biết làm tình với mấy con điếm mê tiền?"

"mẹ nói thế là sao...?"

- Taerae

"tôi cho các anh đứng tên công ty chính chỉ vì tôi muốn các anh suốt ngày đi vô bar chơi với mấy con đĩ trông đó thôi sao?"

"...không-"-Hyuk

"tao chưa cho mày nói!!"

"tạm thời chuyện đó t không xen vô, có thể xem như quyền riêng tư của tụi mày đi ha?"

"..."

"Bọn bây chắc vẫn còn nhớ hôn ước với Thắng bé Oh Hanbin nhỉ?"

"...vâng"- hwarang

"tao đã yêu cầu nhà kia hủy hôn ước rồi và...Họ đã đồng ý^^"

"Không được!!"

- Hyuk nghe xong câu đó như sét đánh ngang tài, rõ trong lòng mặc định là muốn hủy hôn ước nhưng tới lúc làm được rồi lại không nỡ? miếng mồi béo bở vậy cơ mà, chưa ăn no mà đã dẹp thì ứ thằng nào cho nhá🥰

"sao thế?

điều gì thắc mắc sao? bọn bây có con nhỏ Rỉn Rin gì gì đó thì tao chấp nhận luôn rồi, kể cả việc hủy hôn ước với nhà họ Oh tao cũng làm theo mong ước của bọn mày luôn rồi? có chuyện gì không vừa ý sao?"

"Nhưn-"

Một bác quản gia nghiêm trang nói đủ để cho tất cả người trong nhà ăn này nghe rõ

" thưa Đại phu nhân!

Mina tiểu thư thăm đến ạ!"

"cho vào"

một lúc sau một bóng dáng đi theo bác quản gia chậm rãi bước vào, vừa tới được nhà ăn thì người đó liền không làm chủ được mà chạy vụt đến chỗ của bà đang ngồi uống trà

"con chào mẹ ạ! lâu quá không gặp con nhớ mẹ lắm đấy!!"

- ả ta lại diễn kịch nữa rồi,nhưng ít nhất người như bà vẫn có thể nhìn rõ được, chứ bọn hắn thì thua

"xin lỗi nhưng tôi không nhớ rằng mình đã cho một người ngoài gọi mình là mẹ..."

"ơ kiàa! sao mẹ lại nói thế?

đùa gì trước sau đều là người chung một nhà mà mẹ~?"

- Ả tiếp tục đóng tròn vai diễn của mình, một vai diễn cực kì khó nhưng cũng cực kì dễ.

Đeo lên chiếc mặt nạ cũng dày quá rồi đấy?

"trời đang rất nóng, vui lòng tiểu thư đứng xa ra một chút..."

"ơ...vâng"

...

/chuyển cảnh đến chỗ của cậu/

cậu sau khi về đến nơi thì hứng ngay bài cải lương của mẹ vì tội đi chơi không về, cậu cũng chỉ dám cắn răng mà nghe từ đầu đến cuối thôi, dù gì thì trong đây mẹ của 'Hanbin' là người yêu quý cậu ta nhất mà, làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho cậu mà thôi (hoặc không)

" à...bên lục thiếu hủy hôn ước rồi đấy nhé"

đây có lẽ là tin vui nhất cậu được nhận từ khi xuyên vô cuốn tiểu thuyết matday này, ai đời lại cứ đâm đầu vào một thứ love không có hồi kết thế, Oh Hanbin trong đây cũng thật kiên trì, gặp cậu là cậu bỏ chạy lâu rồi.

Cuối cùng cũng kết thúc được buổi cải lương này rồi🙂 cậu mệt mõi Lê lết thân thể lên phòng.

Ngồi xuống ghế lấy ra cuốn tiểu thuyết đã mua lại ở thư viện và cậu bắt đầu đọc lại một lầm nữa.

Ừm... theo cậu thấy thì tình tiết những trang đầu bị thay đổi hoàn toàn, nó không còn kể về thứ love kinh tởm kia nữa mà là kể về Cậu? giống kiểu như 'Oh Hanbin' mới thật sự là nhân vật chính chứ không phải ả Rin kia nữa.

Nhưng nó chỉ là những trang đầu thôi ( cụ thể là 25 trang) chứ những trang sau trở đi thì đều như cũ, không thay đổi.

Thì cứ cho là nhiệm vụ của cậu là thay đổi cốt truyện đi ha?

để xem...Nạn nhân đầu tiên đầu Hanbin lày cho lên sàn là...Koo Bon-huyk🙂)) cũng hơi khó nhể? dù gì thì cả hắn cũng chả có yêu cậu đâu? nhưng để xem món đồ chơi này chừng nào hỏng

nhiêu đó đủ rồi, ngủ thôi mệt vaiiiiiz

cậu lục từ trong túi áo ra một hộp thuốc và trên đó có chữ "thuốc ức chế". sẽ rất quan trọng đây, cậu không muốn làm tình hay bị làm tình với bất kì ai nữa đâuu...

/sánggg/

cậu thức dậy với một tâm thế rất phấn khởi mặc dù cái eo và cổ nó đau vaiz , dán băng cá nhân lên để che đi những vết hickey đỏ lòm đó rồi mới tự tin đi học được.Sau khi ăn sáng xong, cậu leo lên chiếc xe ôtô của mình và đến trường, mọi hoạt động vẫn bình thường và không có gì sảy ra nhưng theo nếu đi theo tình tiết của cuốn tiểu thuyết đấy thì hôm nay là ngày mà gia đình Lục Thiếu có tiệc nhằm ăn mừng vì mở được thêm chi nhánh nữa trong công ty.

Vào hôm đấy sẽ có con matday nào đó nứng lồn nên bỏ thuốc xuân dược vào trong ly rượu của Hwarang và lúc hắn lên cơn phát tình thì đúng lúc có ả Rin ở đó và thế hắn đè cô ra luôn ( cú tao bây ơi^^)

nhớ đến cái tình tiết đó làm cậu chủ muốn hét lên câu

"Eo ơii tởm vaiz cak!!"

...

"Hanbin ahhh!!"

" hi!!"

" mày biết tin dì chuaa?

Lục Thiếu mở tiệc ăn mừng chi nhánh mới đấy"

"ừm...gia đình tao cũng được mời nhưng mẹ tao lười nên bắt tao đi😔"

"vậy à?thôi đi chung đi cho vui!!"

"ghê vậy seoo? hôm nay được đại tiểu thư mời đi là vinh dự lớn lắm đóo!!"

"không🥰tao cũng y chang mày đó"

"🤡🤡"

vốn dĩ nói maly là dị tiểu thư cũng chẳng sai, vì gia thế nhà Cô cũng thuộc hàng khủng (chỉ sau gia đình cậu) mới vào được Trường này đấy

cả hai bàn với nhau rồi quyết định: cậu sẽ lái xe qua đón cô rồi chạy thẳng đến nhà lục thiếu

hôm nay lục thiếu không đi học, lí do là gì chắc bạn cũng biết rồi đúng không? quả thật nếu như thiếu bóng dáng của 6 con người đó thì trường yên bình hẳn, vậy càng tốt, đỡ phiền

buổi học của cậu sảy ra suôn sẻ và không có một con kì đà cản mũi nào, điều này làm cậu vô cùng thoải mái nhưng đâu biết rằng mình đang bình yên trước giông bão đâu=))

đang ngồi uống ly mintchoco yêu thích thì chuông điện thoại cậu reo lên, lấy ra và bật lên đầu dây bên kia phát ra giọng nói ấm khác lạ

"Hanbinie...anh về nước rồi này"

"c-cho hỏi ai vậy ạ?"

"em thật sự không nhớ anh à...?"

"khoan!Anh có phải là..."

*Giọng nói nàyy...*

"Kola ủa lộn Koga?!"

_________________end chap______

chap sau có thể có H , để đền bù cho những ngày t off

t đang có ý định viết thêm một fic nữa nhưng lại sợ không quản lí nổi thời gian ra chap của 2 bộ🙁

nhiều lúc t cũng gọi K là Kola=)))

bình chọn for meeee
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 12


on lại rầu đâyy, có thể sẽ quên t rồi đúng 0🙂)?

trước khi vào thì t muốn mn trả lời một số câu hỏi lặt vạt xíu:

1.K nên là nam9 hay nam8? (vấn đề này làm t nhứt đầu lắm luôn😢)

2.Có nên giảm lại phần tính cách hơi "hỗn" của Bin 0? (tại t thấy Bin hỗn quá nó sẽ không hợp với lại gây khó chịu cho độc giả, nếu thấy vậy thì cứ nói, t sẵn sàng chỉnh sửa)

sau khi đăng chap này xong sẽ off tiếp🤌

_______________chap 12_________

"Kola ủa lộn Koga?!"

"hì hì:3 anh tưởng em quên anh luôn rồi chứ🙂"

"quên thiệt đó anh🥰"

"ụa🤡??"

K là anh em kết nghĩa với cậu, nói đúng hơn là quen từ khi còn nhỏ luôn rồi đó chớ.

Đối với cậu K chính là người mẹ thứ 2 vậy, chăm chút từng li từng tí mà còn quan tâm thái quá nữa chớ .

Còn đối với anh thì không chỉ dừng lại ở mức bạn thân đâu mà còn tiến xa hơn thế

"a~ lâu quá không gặp anh nhớ em lắm luôn đấy Hanbin.."

"ụa dậy hã? còn em thì sắp quên anh luôn rồi ă"

"lâu lâu mới gặp mà sao em phũ phàng thế😔?"

"thoi em biết anh nhớ em mà, vậy tí nữa anh qua nhà em đựt không? coi như là gặp mặt nhau sau 3 năm qua nước ngoài của ông:Đ"

"thật à?"

"yup"

"để anh mang bcs ủa lộn đồ ăn đến cho em nhaa🥰"

"nhớ đến sớm đó ông"

"oke pé iu cụa toaii!!"

bíp...bíp

tắt rồi, giờ cậu nhìn kỹ lại thấy Oh Hanbin trong đây tính ra cũng có người thân đó chớ, cứ tưởng cậu ta cứ đâm đầu vào thứ tình yêu không hồi kết mà cuộn tròn mình lại với mọi người luôn chớ, ai ngờ đâu cũng có "anh em kết nghĩa"

nghĩ vậy đủ rồi,nhanh chóng trở về ngôi biệt thự của nhà mình, mẹ của cậu hiện hôm nay đang đi du lịch cũng với một vài người bạn nên 2 ngày nữa mới về,bây giờ cậu cần đi làm vài món ăn nhẹ đế chờ đón ông tướng này đến.

Nhìn cậu vậy thôi chứ tài nấu ăn của cậu hơn bị đỉnh đấy nhá, bàn tay điêu luyện cú nhào nặn, tạo hình,nướng là đã có ngay vài chiếc bánh ngọt trên bàn rồi

thay lại bộ quần áo thoải mái, cậu cầm chiếc điện thoại trái táo cắn dở của mình lên ngã người về phía hàng ghế sofa mềm mại tận hưởng sự thoải mái này, mở điện thoại được một lúc thì cậu bị một cánh tay to lớn ôm chầm từ phía sau, có lẽ do thân hình của cậu nhỏ nên nhìn cứ như quả trứng đang được ấp vậy🙂)

"ahhhh!!!hanbin anh nhớ em quáa💗"

"chu cha giật cả mình, anh vô hồi nào vậy? em nhớ là cửa đã khóa rồi cơ mà?"

"thì đúng là cửa đã khóa,lại còn đổi mật khẩu nữa chứ"

"vậy sao anh vô được hay vậy?"

"anh leo hàng rào qua🤡"

"😦??"

"mà sân nhà em rộng quá đấy, đi vào muốn rã rời"

"thôi bỏ qua chuyện đó đi, em có làm một vài cái bánh ngọt á, đi ăn đi"

khoan...có gì đó hơi sai sai?

à sai thật, cậu chính là đang ngồi trên đùi của K kia kìa?!!

"hôn anh đi ạ.."

"dell"

"hôn anh đi🙁 môi em ngon hơn bánh cơ"

Không thèm đôi co chi nữa, cậu tự động nhảy xuống luôn, ở lại hồi nữa có nước bị đè ra hôn nghẹt thở.

Anh chỉ đành ngậm ngùi đi xuống nhà bếp sau cậu thôi, mất cơ hội ngàn vàng rầu

cay vcl

__________

hai người đang ở nhà bếp, một người chăm chỉ chỉnh lại một vài chi tiết trên bánh,một người chăm chỉ ôm ấp người kia rất chặt

"Ụa Hanbinie ah! em kiểm tra giới tính định kỳ chưa vậy?"

"anh bị hâm à? tất cả ngôi trường trên Hàn Quốc đều kiểm tra cùng một ngày mà?"

"anh ở nước ngoài mà, đâu có ở Hàn đâu mà biết😢??"

"...ờ ha🙂 em mới kiểm tra xong chiều nay thôi!"

"vậy em là...?"

"ALPHA!"

"oh...vậy sao anh vẫn ngửi được mùi pheromone trên người em thế?"

K nãy giờ cứ đứng dụi đầu vào hõm cổ cậu, lại ngửi thấy được mùi pheromone dễ chịu trên người cậu. nghe K nói, Hanbin quay thẳng ra đằng sau nhìn chằm chằm vào K với khuôn mặt kiên định

K khó hiểu bởi hành động đó của cậu,thắc mắc hỏi

"sao thế? muốn hôn anh à? tới đi anh không ngại đâu"

"anh thuộc loại gì thế?"

"alpha trội, vẫn như cũ thôi, chẳng có gì thay đổi cả"

"anh nói vẫn ngửi thấy mùi pheromone trên người em sao?"

"đúng! nó khá thơm ấy chớ?"

kỳ lạ vl , alpha sao có thể ngửi thấy pheromone của alpha được? hay trong lúc kiểm tra đã có sai sót nên dẫn đến kết quả bị sai? chuyện này phải đi làm rõ mới được, thân thể nguyên chủ khó hiểu thật đấy

🎵:시금 여긴 너무Lonely

너를 원한다고Deeply

Oh,눈부신 너에게DIVE

턱 끝까지 숨이 자도 좋아

아름답게 곡선을 그려DIVE_nhạc chuông

chuông điện thoại của Bin reo lên, nhìn qua cũng có thể biết rằng đó là mama cụa cậu, Bin chưa kịp lấy điện thoại thì K đã nhanh tay lẹ chân lấy điện thoại của Bin đồng ý cuộc gọi và nói như thể đó là điện thoại của mình

"Hello mẹe! con đi du học về rầu nee, mẹ gả Bin cho con nha?"

/oh Koga đấy hả con? dạo này khỏe không? qua bên đó có kiếm được bé nào xinh xi-/

"STOPP!! mẹ càng nói mẹ càng sai☺ mẹ xin lỗi con đi..."

/xin lỗi cái cuccuc🥰mẹ sẽ gả Bin cho mày nếu như cuộc hôn nhân giữa Bin với 6 thằng đực rựa kia thất bại/

"ủa chả phải đã hủy hôn ước rồi sao ạ...?"

/haiz...0 biết ma xui quỷ khiến gì mà 6 thằng đực rực đó yêu cầu lập lại hôn ước đây này.../

"mẹ đừng chấp nhận! con không muốn Bin thất vọng thêm lần nữa đâu"

/mẹ biết rồi,đưa máy cho Bin để mẹ nói chuyện với nó chút!/

_____

"alo! có chuyện gì không mẹ?"

/tối nay nhớ đi tiệc của nhà kia đấy, họ nói là chỉ cần con đi thôi nên mẹ đi hay không cũng không quan trọng, mà mẹ đang đi chơi mà, nên con đi dùm mẹ nhá! bái bai con😘 nhớ mặc đồ chỉnh chu vào đấy, và đừng lại gần 6 thằng đó! iu con nhiều😼/

bíp...bíp

'-')?

là nói nhiêu đó thôi ă hả🥰? cứ tưởng phải hỏi thăm như cái cách mà mẹ hỏi thăm K chứ? thiên vị! mà tại sao chỉ cần mình cậu đi thôi vậy?

Họ có ý đồ gì sao,hay tối nay khỏi đi đi he🙂?mà không đi thì chắc bị họ tới nhà khinh đi luôn quá

"nhà lục thiếu mở tiệc ăn mừng chi nhánh mới à?thường thì có tổ chức đâu nhỉ?"

"là chi nhánh mới bên nước ngoài, nghe nói là kết hợp với công ty nào bên nước ngoài thành công nên tổ chức tiệc ăn mừng"

"chậc-màu mè!"

"anh không nhận được lời mời ạ?"

"có!gửi về tận nhà luôn mà, nhưng anh không để ý nữa, kỳ này chắc phải đi cùng để giám sát em mới được🤔"

___

7h26'

🎵:시금 여긴 너무Lonely

너를 원한다고Deeply

Oh,눈부신 너에게DIVE

턱 끝까지 숨이 자도 좋아

아름답게 곡선을 그려DIVE_nhạc chuông

"Alo? ai gọi thế?"

- K

"Hanbinnie~tôi nhớ em quá đi mất.."

- ???

bên đầu dây bên kia vẫn vui vẻ nói và không để ý rằng giọng bé yêu của mình có chút thay đổi

"?"

"tối nay tôi đến đón em nhé? em không có quyền từ chối đâu,bai bé con"

cuộc gọi rất nhanh đã được kết thúc, bên đầu dây bên kia thì vui vẻ như không có chuyện gì thậm chí còn vui vì sắp được gặp bé con, nhưng bên đầu dây bên này thì hoàn toàn ngược lại, khuôn mặt của anh sớm đã đen hơn đít nồi, mặt thì nhăn hơn khỉ ăn ớt rồi

Đúng lúc đó ,cậu vừa mới từ trong phòng thêm đi ra, những giọt nước ấm vẫn còn đậu lại trên mái tóc mềm mại nhưng rất nhanh chóng đã bị thấm vào chiếc khăn đang vò trên đầu cậu.

Vì phải đi tiếc nên đồ cậu cần nghiêm mà còn bộ đò nghiêm túc hơn thường, hiện giờ cậu đang mặc trên người Áo phông quần ngắn và đang lay hoay lục tung tủ quần áo của mình để tìm đồ.

"K-hyunh anh tìm giúp em cái áo sơ mi với, sao em tìm không thấy dzậy>:0"

anh không nói gì cả, lặng lẽ bước lại gần ôm chặt cậu từ đằng sau, lặng lẽ cất giọng nhẹ nhàng hỏi, có vẻ là đang sầu

"⭐??"

- Hanbin

"em vẫn còn quen thằng bò Húc gì đấy à? nó làm em đau nhiều rồi, bỏ nó đi"

":0? anh bị gì thế? em với Hyuk-hyunh có quan hệ gì với nhau đôu:0?"

"vậy sao nó thân thiết với em quá vậy? cổ em có vết cắn, có phải là của nó không?"

- vừa nói K vừa lấy ngón tay miết nhẹ vết cắn sắp mờ trên cổ cậu, dù không còn đau nhưng vẫn mang lại cảm giác nhói nhẹ, cậu nắm lấy tay anh.

Nhanh chóng bị anh xoay ngược lại đối mặt với mình rồi ép vô cái gương big size gần đó, mặt đối mặt khoảng cách ngày càng gần nhau

"Phải không?"

"...em không biết!"

"đừng giả khờ với anh nữa, em biết rõ anh ghét nói dối mà?"

"...thả em ra đi, sắp đến giờ rồi đó..."

anh kéo gần khoảng cách của hai người lại, nếu bây giờ cậu mà cử động thôi là chạm môi ngay, vì thế im ru có dám làm gì đâu

"anh cho em nói thật đấy, nói đi🙂"

"...thật ra mới đầu em chẳng đụng chạm gì, tự nhiên ra chơi ổng xuống lớp tìm em để tối rủ đi chơi, em định không đi đâu, nhưng tối lúc em đi mua đồ thì ổng bắt (cóc) em, em phản kháng còn chửi ổng nữa, cái ổng hôn em🙁 tối đi chơi về ổng cho em về nhà ổng rồi còn cho ngủ riêng nữa cơ.

Nhưng nữa đêm ổng phát tình nên tìm đến em rồi... aa!

đau cha nội!!!"

vừa kết thúc Koga đã bóp chặt tay cậu làm cậu đau chetme.

Đến khi cậu la lên mới thả lỏng ra được một chút.

Hôn cái chóc vào môi cậu rồi trở về dáng vẻ hài hước như ban đầu

"hì hì, mới nãy nhìn em ngại dễ thương xễu, nhìn muốn đè ra ăn luôn ấyy>:3"

cười cười vậy thôi chứ đằng sau nụ cười ấy lại là một sự bùng nổ ấy chứ

___________________end chap___

t cảm giác thời gian trong đây rấtt chậm🤩

vote đi năm sau có chap mới🙂
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
thông báo


0 phải chap mới, t ngoi lên là để thông báo tạm Drop truyện, tâm lí đang đell ổn

ổn định sẽ đăng lại

hoặc drop vĩnh viễn

camon💖
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 13


Háp pi niu dia✨

Tempest debut bên Nhật rồii, mà bài đó còn được lấy làm bài kết thúc cho một bộ anime nựa😭💗🥀

Dui qá háhá😢

t sẽ quyết tâm chăm chỉ hơn để cho các độc giả không bị quên cốt truyện=)) chính t/g nhiều lúc cx bị quên cốt truyện😔💢

___________chap 13______

"tí nữa em có hẹn bạn đi chung, anh đi cùng đi"- Hanbin

Cậu ngồi bấm điện thoại, trên người thì cũng đã chọn được cho mình bộ đồ phù hợp.

Đằng này đang thản nhiên không biết chuyện gì bao nhiêu thì đằng ấy đang tính kế bấy nhiêu, K ôm cậu trong lòng dụi mình vào mái tóc bồng bềnh đen nhánh ngửi đấy ngửi để mùi hương, đó có được gọi là pheromone không nhỉ? dù gì cậu cũng là Alpha mà?

"chắc không đâu, anh có 'bạn' rồi"

"anh mới về sao có bạn hay thế?"

"anh quẹc tinder🙂)" _*thật ra là anh đi với bò húc*

"chời chời, dữ dằn dzậy.Anh không đi với em à?"

vừa dứt câu nói đầy sự nũng nịu,cậu bị anh nuốt trọn bờ môi chinh chinh, nụ hôn chỉ thoáng qua giống cái cách bọn hắn hôn cậu, rất nhanh thôi nhưng đủ để anh khám phá hết các ngóc ngách trong khoang miệng cậu.

"ha...đủ rồi"_ cậu lấy sức đẩy xa anh ra khỏi bản thân mình, lần này anh sợ làm cậu đau nên không dám phản đối chứ gặp bọn hắn là ép cậu tới khi nào cậu sắp chết vì ngạt thở mới chịu buông luôn quá

một chiếc xe đời mới đậu trước cửa nhà cậu, bước ra là một người con gái trong chiếc váy màu đen thẫm xứng đáng với danh quý bà

bíng boong×3,14

có vẻ sắp hasaki rồi đây

"OH HANBIN HIỆN HỒN VỀ ĐÂY CHO BÀ!"

(t/g:vâng t hiểu cho dù có cap lock cũng chẳng tăng được âm lượng cho lời nói)

"từ từ bố ra liền đây, làm gì vội thế"

"chời chời! nay mặc váy gì slay thế? tao tưởng mày mặc áo phông quần dài chớ🤡"

"bà mày chỉ là không muốn thể hiện ra thôi, chứ tao mà phối đồ đàng hoàng thì đảm bảo dìm cmn chủ tiệc luôn😔"

"đi cẩn thận đó"_ K

anh dẫn cậu từ trong nhà ra tới xe, quan tâm dặn dò cậu đủ thứ, xem maly như không khí hay cô hồn tháng 7

"chời chời, hai người định cho tôi ăn cơm đến chừng nào?"

"nếu có gì thì call cho anh nha, anh chạy tới ngay"

"không cần đâu, phiền lắm"

"duma bố đi trước đây ở đó tán tỉnh nhau đi"

và thế là K đành phải tạm biệt Bin thôi, nhìn maly bây giờ tức lắm

con tác giả có câu: chọn xoài đừng để xoài chua, chọn bạn đừng để bạn phát cơm với bồ

tổng thể trang phục của cả ✌

nó như vậy👆

Không lâu sau khi chiếc xe của cả 2 lăn bánh, lại có một "siêu xe" và đằng sau có vài chiếc xe nối đuôi theo đậu trước cửa nhà cậu một lần nữa

"Hanbinie à xuống nhanh lên"

cửa xe mở ra, một bóng dáng mang trên người cái tên Hanbin nhưng cao to hơn chút ngồi vào hàng ghế sau rất tự nhiên, Hyuk không biết chuyện gì cứ tưởng là cậu thật nên lao tới ôm, nhưng

"Hanbinie à sao này em to thế? tôi nhớ em nhỏ con lắm mà?"

"Hanbinie à sao mùi em lạ dzậy? tôi nhớ mùi của em là hoa hướng dương mà?"

(xí xí, t thấy giống chịn cô pé quàng khăn đỏ quá bây🤓)

tới khúc này hắn thấy cấn cấn rồi nha, kì kỹ hơn thì không phải là khuôn mặt baby cụa Bin nữa mà lại là một khuôn mặt khác lạ

hắn mới biết rằng người mình ôm nãy giờ là Koga - đối tác kinh doanh

"A!!! dm chơi matday dzậy?!"

hắn biết được sự thật thì như đang chạm mặt với F0 hồi covid, 2m không lệch một xăng-ti

"chứ mày nghĩ tao không khó chịu à? bẩn chetme luôn này"

anh vừa nói vừa mốc từ trong túi ra chai cồn rồi xịt vô tay rửa

"Hanbin đâu?

Mày bắt cóc Bin rồi đk?!"

"Gớm, làm như Hanbin của mình mày vậy?"

"nãy giờ nhịn mày đủ rồi nha, tin tao đạp một phát mày đi về với đất mẹ luôn không?"

ờ ha này xe hắn mà?

...

"Quản gia à tống tên này ra xe đằng sau dùm, ngồi với hắn thêm chút nữa chắc tôi dị ứng mất"

Và thế là K được chuyển xuống xe đằng sau ngồi. vừa đi ra khỏi xe hyuk đã cầm lấy chai xịt cồn rồi xịt khắp chỗ anh ngồi, không quên cả xịt vào người mình.

Khử trùng chứ bẩn quá

/skipp/

Không gian nhộn nhịp lẩn với tiếng nhạc xập xình, tại đây toàn là nhưng cô chiêu cậu ấm, còn nhà quyền quý, nhà không giàu mà là rất rất giàu. cũng có những người nổi tiếng đến đây tham dự kể cả những doanh nhân có tiếng trong ngành.

Nói thế cũng đủ hiểu nhà bọn hắn quen biết rộng cỡ nào

"vaicuc, biệt thự này còn to hơn gắp trăm lần biệt thự trước luôn ý"

"e hèm, vì đây là nhà chính của nhà mấy người họ mà, đại loại là nhà mà gia đình hắn hay tới lui cũng dùng để họp mặt, chứ thường 6 thiếu gia có biệt thự riêng mà.

Mà khoan, mày đi vào biệt thự của mấy người đó rồi à? sao biết nó nhỏ hơn?"

"đi vào thôii^^"

cậu đẩy cô vào trong căn biệt thư à không lâu đài đó, lãng tránh đi câu hỏi mà cô dành cho cậu

...

*để xem, vào 7h13' thì ả sẽ hành động bây giờ đã là 7h08' còn 4' nữa.Giờ canh được rồi*

quả thật, không lâu sau một bóng dáng trong giống như tiểu thư Rin khoác trên người chiếc áo khoác lông dày vài dài.

Người đó nhân cơ hội mọi người đang đổ dồn sự chú ý vào những tiết mục trên sân khấu nên lấy ra một bịch có bột trắng trắng gì đó rồi đổ hết vào ly rượu vang còn dở của cậu Cáo nhà ta và còn lắc lắc cho thứ hỗn hợp đó hòa tan trong rượu vang.

Xong việc rồi bỏ đi như chưa hề có chuyện gì

nhưng ả đâu biết rằng nãy giờ mình làm cái gì đều đã được Oh Hanbin nhìn thấy tất.

Cậu từ từ đi lại chiếc bàn đó, đẩy ly rượu của cậu Cáo qua ly rượu bên cạnh, rồi đẩy ly rượu bên cạnh qua chỗ cậu Cáo.

Hoán đổi vị trí đơn giản.

Xong việc rồi xoay gót bỏ đi

Vừa đi vừa nghĩ lại kịch bản cũ cứ thấy ớn ớn sao sao ý, bây giờ cậu biến ông chủ tập đoàn

Jang thị - người uống ly nước có thuốc bị hoán đổi - gà trống nuôi con, nổi tiếng là hung dữ,tham lam và đê tiện thành nam 9 luôn cho bảnh🙊

...

chiếc siêu xe ấy lại xuất hiện một lần nữa thu hút được hết sự chú ý của mọi người, từ bên trong Koo Bon-huyk được quản gia mở cửa cho bước ra, phải gọi là hào quang nv chính là của anh tất.

Koga cũng từ chiếc xe của quản gia ra sau.Vừa thấy cậu anh đã chạy đến ôm vào lòng rồi xoay một vòng xem cậu có mất miếng thịt nào không để biết còn đi cấp cứu.

"em đâu còn là con nít đâu!"

"nhưng em có chút éc,không con nít chả lẽ con

kiến?"

"..."

"mà anh đi chung với Hyuk đấy à?

Anh với Hyuk là bạn khi nào thế?"

"đi chung để xem nó làm gì em lúc có em với nó"

"??"

"thôi vào đi"

...

cả hai đi được một lúc thì cậu muốn tách ra đi riêng, K sợ cậu gặp chuyện muốn đi cùng nhưng cậu không cho, vì thế K phải lủi thủi một mình lại bàn nói chuyện với mấy doanh nhân thôi

cậu được tự do, tung tăng tìm đường đi tới vướn hoa vì nghe nói vườn hoa nhà bọn hắn rất đẹp.nhưng...

Lạc cmn đường rồi còn đâu?

"xin chào, cậu là Oh Hanbin đúng không?"

-

một người vừa lạ vừa quen đến trước mặt cậu hỏi, hình như cậu gặp ở đâu rồi thì phải,...à là Ahn Hyeongseop- Con cả tập đoàn, thông minh xuất chúng, là người nuông chiều Rin nhất trong 6 ae nhà hắn

"anh là Ahn thiếu?"

"phải, cậu đang tới vườn hoa à?"

"lạc cmn rồi đi lmj nữa? tôi đang định quay về đây"

"tôi cũng định đi tới vườn hoa, chúng ta đi chúng được chứ?"

Hắn nói rồi nắm lấy tay cậu định dẫn đi.

Cậu vội kéo tay lại rồi nói

"Xin lỗi Ahn thiếu, đi chung thì không thành vấn đề nhưng tôi không muốn được nắm tay bởi một người chưa từng quen biết"

"ồ...được..."

hai người cùng nhau đi tới vườn hoa, đi với hắn cậu chỉ muốn quẹo cả chân gì mà 2 3 bước quẹo một lần, 2 3 bước quẹo một hướng.

Đi một hồi thì hai cái chân cậu cột lại với nhau luôn quá

"tới rồi, không tệ chứ?"

"...không tệ chút nào!"

một vườn hoa rộng lớn , được trồng rất rất nhiều hoa, màu sắc rực rỡ trộn lẫn với nhau, ánh trăng đêm nay cũng thiên vị mà dành cho vườn hoa ánh sáng le lói, rất ít nhưng đẹp vô cùng! thứ cậu chú ý ở đây chính là có một dàn hoa dài dành riêng cho một loại hoa duy nhất, đó chính là hoa mặt trời.

Sự xinh đẹp của vườn hoa thật sự thu hút cậu rất nhiều

(văn chương này được viết lúc não đang rớt mạng)

cậu và hắn đi vòng quanh khu vườn, trò chuyện với nhau, nhưng công nhận hai người nói chuyện với nhau rất hợp.Cả hai không nhanh không chậm đã bị cuốn vào trong cuộn nói chuyện không lối thoát ,tới khi điện thoại hắn reo lên báo hắn rằng đã đến phần quan trọng của buổi tiệc thì cả hai mới cùng nhau quay lại sảnh tiệc

trở lại không khí nhộn nhịp, cậu định bụng sẽ kiếm maly vì mới nãy cô và cậu tách ra mỗi đứa đi một nơi.đang nhìn ngó xung quanh tìm kiếm thì sự chú ý của cậu dồn vào mọt nơi, tò mò lại gần thì bắt gặp được cảnh ông chủ Jang thị đang ôm chặt tiểu thư Rin, miệng không ngừng phát ra nhưng câu từ biến thái càng ngày càng áp sát khuôn mặt nồng mùi rượu vào cổ của ả.Tiểu thư Rin sớm đã vũng vẫy chống cự, liên tục phát ra câu từ đuổi vong đi nhưng nói lơn cỡ nào cũng như nước đổ đầu vịt, mặt đã mếu như muốn khóc tới nơi rồi, liên tục nói

"tên biến thái thả tôi ra!"

"ông dám đụng lên người tôi , chồng tôi sẽ giết ông!"

"Thả tôi ra, mội người cứu tôi với!"

thuốc phát tác rồi

phải nói sao nhỉ?

đối với cậu lúc đó cảm thấy kinh tởm vô cùng

"cái gì vậy? hôn phu của lục thiếu mập mờ bên ngoài sao? nhìn âu yếm nhau thế cơ mà"

"chậc...

đúng là hồ ly tinh mà"

"chắc tiếp cận 6 người đó chỉ để hút tiền thôi nhỉ?"

"giời...nhìn vậy thôi chứ chắc còn nhiều bản dự phòng ở bên ngoài lắm đấy"

" không ngờ ngay bữa tiệc quan trọng của lục thiếu mà dám lăng nhăng vậy, thật dơ bẩn"

có nên Nam phụ cứu nữ chính không nhỉ?

cậu chen vào trong đám người đang phán xét đó, vứa lúc những tên vệ sĩ riêng của lục thiếu chạy đến, chắc là bọn hắn cử đến.

Vừa hay cậu nhờ đám đồ đen ấy tách ông chủ tập đoàn ra khống chế cái tên đang dựng cặc song song với bầu trời này lại rồi lấy từ trong túi ra viên thuốc ức chế đã chuẩn bị sẵn từ tròng túi ra, ép gã mỡ miệng rồi thẩy viên thuốc vào trong cuốn họng bắt gã nuốt, chứ giờ chả lẽ lấy nước hầu hạ tới tận răng? nuốt chửng viên thuốc đắng với cái cổ họng khô khan thì gã ngã gục xuống đất ngất đi .cậu gằn giọng nói với đám đồ đen

"mang nó cho chủ nhân của các ngươi xử lí đi, tội hãm hiếp hôn phu lục thiếu không hề nhẹ đâu nha~"

bọn đồ đen ấy nghe lời răm rấp, lập tức lôi gã đấy đi trong sự bàn tán của mọi người.

Và tất nhiên cũng có sự bàng hoàng của tiểu thư Rin.

Cậu nhẹ nhàng bước lại gần , nhặt chiếc áo khác lông nằm dưới đất, dũ nó một cái cho đỡ bẩn rồi khoác lên người ả.Xem kìa, mặt mũi tèm lem như mới khóc xong trông thảm hại

cậu vuốt nhẹ đi nước mắt còn động lại trên mắt ả, tiện tay đưa xuống môi ả vuốt một đường khiến mặt ả dính vết son đỏ thẫm

"tiếc quá đi...tính toán sai đường hết rồi, thôi thì lần sau cố gắng hơn nhé!"

kết thúc lời nói đầy sự mỉa mai cậu đúng dậy quay đầu đi, đám đông cũng dần được giải tán vì hết vui.

Ả ta ôm cục tức trong lòng với cảm giác dơ bẩn, lập tức ôm chiếc áo lông đi mất tâm

lúc đấy phần quan trọng nhất của buổi tiệc cũng bắt đầu, tất cả đèn trong sảnh bị vụt tắt làm các khách mời giật mình, trên sân khấu có một ánh đèn chiếu xuống, nhà bọn hắn đứng trên sân khấu, sắc đẹp của lục thiếu khiến các khách mời nữ mê muội.

Phu nhân mặc trên người chiếc đầm bó sát lộng lẫy và nổi bật, cầm trên tay chiếc mic dõng dạc phát biểu

"thưa các tiểu thư, thiếu gia tức là những khách mời đang có mặc ở đây, chắc các vị đã biết được mục đích của buổi tiệc ngày hôm nay, buổi tiệc này dùng để ăn mừng việc tập đoàn chúng tôi đã ký thành công hợp đồng với một công ty lớn ở nước ngoài và bây giờ tập đoàn chúng tôi chính thức có thêm một chi nhánh quan trọng bên Châu Âu! tại buổi tiệc này gia đình chúng tôi đã đặc biệt chuẩn bị những món ăn thưởng hạng và có cả những loại rượu xa xỉ, các khách mời hãy cứ tự nhiên hưởng thức nó, xin cảm ơn và chúc mừng tập đoàn chúng ta đã thành công trong một dự án lớn!!"

kết thúc màn phát biểu một tràn pháo tay ồn ào vang lên.Kết thúc màn phát biểu của lục thiếu là đến lúc khai tiệc, mọi người bắt đầu ngồi ăn cùng nhau.

Nhà lục thiếu ngồi chung với lại những đối tác kinh doanh lớn.Trong đó có một đối thủ kinh doanh trong ngành của lục thiếu, còn vì sao lại có đối thủ kinh doanh trong bữa tiệc này thì là để dằn mặt chứ sao🙂 gã ta lấy ra món quà đã chuẩn bị của mình đặt trước mặt cậu Cậu Song Jaewon

"Nghe nói Song thiếu đây có tửu lượng cao nhất trong lục thiếu nhỉ? vậy thì không phiền bây giờ cậu có thể uống với tôi một ly không?"

"tất nhiên! nhưng nếu tôi thắng thì?"

"thì tập đoàn chúng tôi sẽ rút lui khỏi ngành.

Nhưng nếu cậu thua thì chi nhánh ở Busan sẽ đứng tên tôi và lục thiếu nhà cậu phải công khai là tập đoàn đã thua cuộc"

"...duyệt"

"Tốt!"

gã ta đặt trước mặt Song thiếu một chai rượu có nồng độ rất cao, được đánh giá là sẽ rất say nếu uống 1 ly, những người có tửu lượng cao chỉ uống tối đa 3 ly là cùng và tất nhiên giá nó không hề ngọt chút nào, đến bây giờ nó được xem là loại rượu có nồng độ cao nhất trên thị trường

"Ông chắn chứ?"

"Chắc chắn!"

cả hai bắt đầu nhấp những ly rượu đầu tiên, cậu Cáo cũng phải công nhận rằng vị nó rất cay, gã ta nốc hết ly đầu tiên thì mặt mày đã nhăn rồi.Sau một lúc, cậu Cáo đã uống tới ly thứ 6, mặt hắn bây giờ đã đỏ ửng lên và nhăn nhó,người thì nóng bừng.

Bên phía gã đã nốc tới ly thứ 7, mặt đã đỏ như quả cà chua, mắt đã mờ đi nhưng miệng thì vẫn cố gượng cười rồi nốc hết ly thứ 8.

Bây giờ trong người cả hai đang nhảy disco với nhiệt độ mùa hè.

nốc hết ly thứ 8,gã gục mặt xuống bàn.Chính thức thua cuộc

"mau mang gã tống về đi!"

-Hắn gằn giọng ra lệnh với bọn đồ đen, lập tức gã bị lôi đi.

Hắn lại gần đối thủ của nhà mình nói

"nhớ giữ lời hứa đấy nhé"

xong việc hắn đứng dậy bỏ đi tìm nhà vệ sinh để rửa mặt.

đúng lúc đó cậu vào nhà vệ sinh rửa tay, cả hai chạm mặt nhau.

Cậu nhìn bản mặt đỏ ửng của hắn cũng mập mờ đoán rằng hắn bị ép hoặc là uống thi gì đó

nhưng như thế thì không ổn, một Alpha hay Alpha trội nếu uống quá mức tửu lượng cho phép thì sẽ rơi vào thế "ép phát tình" .hiện giờ trong nhà vệ sinh chỉ có hai người và nhìn hắn có vẻ không ổn lắm.

*trốn lẹ bây ơi*

cậu vừa định chạy ra khỏi nhà vệ sinh.

Hắn nắm cánh tay vòng qua eo cậu kéo lại,kéo gần khoảng cách đối phương ,hắn áp sát thở hơi vào cổ làm cậu nhột chetme.

Tay vòng qua eo cậu thì từ từ trượt xuống mông cậu bóp vài cái

"S-Song thiếu à, tôi có thuốc đây, để tôi lấy cho anh"

___________________end chap__

Vâng năm sau có chap mới thật🙂)

t có một cái thói quen là ngâm fic rất lâu, mỗi lần quyết tâm sẽ hoàn thiện thì lại bị bí ý tưởng, mong là sang năm mới t sẽ bỏ được thói quen này🙂

chap này 3174 từ luôn, đỉnh thật🤡

Chúc các iE năm mới thật hạnh phúc nhó🎉

vote cho t có động lực nàoo🙈
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 14


hiluuuu♡ t nhận ra bản thân đã bỏ bộ này trong góc được 8 tháng rồi nên quyết định cho bé nó lên sóng lại☺️ xin lỗi tất cả các độc giả theo dỏi truyện này gấc nhìuu😭🙏

một phần này vụ của hw với lại truyện đang focus cho hwabin nên t cực kì rối🙁

và t quyết định sẽ cho hwarang xuất hiện như thường, cứ nhớ tới ảnh là muốn khóc huhu😭❤️‍🩹

t sẽ cố dành ra cuối tuần để ra chap, và một lần sẽ ra cả 3 fic cho các nàng lựa chọn nhee♡

một lần nữa Xin lỗi gấc nhìu vì sự vô tâm của con tg này🙇‍♀️

Xin lỗi vì đã để mọi người đợi trong khoảng thời gian cực kỳ lâu, chap này mọi người không cần vote cũng được nữa, cứ tận hưởng từng câu chữ nhaa💗

yew nhìuu❤️‍🔥

________chap 14______

Hắn giữ chặt cậu trên vai, nhanh chóng di chuyển đến phòng riêng của mình.

Khóa chặt cửa rồi ném mạnh cậu xuống giường, hắn vồ tới ép cậu vào tường,chặn hai bên niên phong lại trong lòng.

Cậu bị hắn che phủ bởi bờ vai to, vô thức đưa tay lên chặn môi hắn lại

"Song thiếu, chuyện này không thể được, tôi có mang theo thuốc ức chế..."

cái từ "thuốc" đã được cậu nhắc nhiều lần lắm rồi, nhưng hắn không nghe thì vẫn là không nghe.

Bị chặn mỏ, hắn ranh mãnh đưa lưỡi ra liếm láp lòng bàn tay nhỏ bé khiến cậu giật mình phải rục tay lại.

Eo ôi, Song Hwarang chơi dơ thế? liếm tay bạn Oh luôn kìa.

Cậu bị liếm tay thì giật mình.Lại bị pheromone của đối phương làm cho say sẫm mặt mày,chẳng nói gì được.Hắn vì thế xông tới chiếm trọng bờ môi nhỏ của người nằm dưới, tình thế vốn đã thuận lợi cho thiếu gia nằm trên nhưng bây giờ hình như không đúng.

Hắn nhấp môi cậu liên tục, hưởng thức hết mật ngọt trong khoang miệng nhỏ.

Bị khống chế, cả người dần thiếu oxy vì hôn cậu dùng hết sức cào thật mạnh vào tấm lưng to của hắn, hiện giờ hắn vẫn chưa cởi áo, nhưng nhìn qua thì cũng có thể biết được vết cào đậm cỡ nào

tiếng hôn lấn áp cả tiếng nhạc du dương được bật sẵn ở phòng hắn,pheromone của cả hai Alpha trộn lẫn với nhau.

Bây giờ vẫn còn đang trong bữa tiệc,Khách mời vẫn chưa bớt đông đi phần nào, theo như kế hoạch thì bây giờ hai bên tập đoàn sẽ lên đọc lời tri ân gửi cho nhau, thiếu Hwarang là điều dĩ nhiên, hắn đang bận chơi với con mèo đanh đá này rồi

quay lại với căn phòng được bao trùm bởi tiếng hôn này, cậu bị hắn khoáy đảo bên trong miệng, nước bọt của hai người chảy dài xuống cằm của cậu.

Hai tay cũng chẳn để yên mà một tay thì xoa bóp eo cậu khiến nó bầm tím lên, tay còn lại thì đặt sau gáy để tạo độ sâu cho nụ hôn.Song Jaewon này nếu cậu không cắn môi hắn thì chắc cậu đã đi chầu ông bà vì bị trai hôn hết hơi quá

hắn bị cắn buộc phải nhả môi cậu ra, sợi chỉ bạc vẫn còn lưu luyến mà nối môi hai người lại với nhau

"kh...ha...không được, c-chúng ta đều là Alpha"

cậu thò tay xuống túi quần lấy nốt viên thuốc ức chế còn lại, muốn khống chế hắn lại bắt uống nhưng cậu chỉ là một con mèo nhỏ thôi.

Hắn lấy viên thuốc đó rồi vứt cmn ở một xó nào đấy

"Jaewon?!

địt con mẹ-ah!"

Hắn cắn vào trái cổ của em rồi liếm mút nó như một viên kẹo ngọt, chán rồi thì di chuyển qua cổ rồi tạo thật nhiều vết muỗi cắn trên đấy

Không biết từ bao giờ cái áo trên người đã nằm chễm chệ dưới nền đất lạnh.Cáo ranh cứ thế điên cuồng cắn mút ti hồng,ngào nặn như làm bánh mặc cho Thiếu gia Oh vì khoái cảm mà rên to còn nắm tóc mình mạnh tới mức nào

Nhưng nắm tóc thế đau nha, tí nữa Hwarang sẽ trả lại gấp đôi

"chà...không ngờ trước tôi cậu cũng bị chơi đấy Hanbin à.Vốn đã không còn trong trắng"- Hwarang chính là đã thấy được những vết Hickey mờ mờ được rãi khắp người nhỏ, của Eunchan có, Hyuk có, thậm chí là Koga cũng từng quá giới hạn mà đè cậu ra tạo lên những vết hôn như vậy

Hắn rãi khắp người cậu vô số vết hôn, cái cũ chưa kịp lành thì cái mới đã đè lên,lần này còn rất đậm ấy chứ

"Tsk...Im đi-...Ahh!!"

Hắn không chần chừ mà cắn một vết thật đau trên cổ trắng, bé mèo nhỏ lập tức cảm nhận được cơn đau tới thấu xương mà la to lên, cái cảm giác bị con cún trắng cắn nát cổ một lần nữa lại quay lại khiến cậu không tự chủ được mà chảy nước mắt, cơ thể bé nhỏ rung lên từng hồi bất lực đập mạnh vào con cáo đang hành hạ mình này.

Vết cắn của hắn hằng lại trên cổ mèo nhỏ một vết cắn đậm vẫn còn đang rỉ máu, hắn còn liếm đi những vết máu đang chảy xuống khiến cậu giật nảy mình

"ư...Jaewo-ah?!"

cậu vùng vẫy cố gắng thoát ra khỏi sự giam cầm của con cáo này nhưng tất cả đều vô ích.

Vờn nãy giờ đủ rồi, hắn liền giật phăng hết những mảnh vải còn sót lại trên người cả 2, giờ chỉ còn hai con nhộng đang nằm ôm ấp nhau

Côn thịt to tướng liền bật ra ngay sau khi mảnh vải cuối cùng trên người hắn được tuột xuống, cậu em có vẻ đã chịu đựng tới đau.

Cậu sau khi thấy được của quý của thiếu gia Song thì cũng hiểu được số phận của bản thân sáng ngày mai như thề nào.

Hắn không để cho cậu em to tướng mình chờ đợi lâu nữa liền tiến thẳng vô hậu huyệt đang co rút của người nằm dưới, đéo cần nới rộng, anh đây không thích.

Hai vách thịt đầy đặn lập tức co lại khi cảm nhận có vật thể lạ đang xâm nhập vào địa bàn của mình, kèm theo đó là tiếng rên rỉ và những câu chửi không hoàn chỉnh của chú mèo nằm dưới.

Hai vách thịt đang kẹp chặc lại không cho côn thịt tiến tới thêm bước nữa, vì nếu nó tiến sâu vô thì rách mất.

Hắn nhăn mặt lại rồi vỗ vào mông nhỏ một cái rõ đau, sau đó thì thầm vào tai mèo nhỏ

"làm quen dần đi, bị chơi nhiều vẫn không quen à? thả lỏng ra, không là lần sau còn đau hơn đấy"

người nhỏ đang bị đè với tư thế nằm úp xuống ga giường, chỉa mông lên trên, cậu bấu chặt ga giường như điểm tựa cuối cùng, bị nói như vậy lập tức xù lông, muốn mở miệng chửi lại và nói rằng "có cc" nhưng chưa kịp làm gì đã bị hắn cắn mút nhẹ vào vành tai , vốn là nơi cực kì nhạy cảm với cậu, khiến cậu không tự chủ được rên lên.

Hắn nhân cơ hội tiến tới đâm lúc cán người nhỏ khiến cậu không phòng hờ được mà giật nảy, giây sau liền vì đau mà ứa nước mắt

"hức...t-tên khốn...lấy nó ra..hah~"

"haa...ấm nhỉ? bên trong quả thực không tệ"

Hắn thề với chúa, cảm giác cho thằng em mình tham quan sau bên trong hậu huyệt ấm nóng của cậu khiến hắn sướng rung người, chỉ muốn giữ nguyên cảm giác này mãi thôi

cậu vẫn úp mặt xuống gối thở hổn hển , mắt nhỏ bây giớ đã đẫm nước mắt mà rơi lã chã xuống ga giường, hậu huyệt bên dưới co rúc không ngừng như đang cố làm quen với cái kích thước của côn gậy này

"thả lỏng ra, không là em đau lắm đấy"

"hức...Kh-không...lấy n-nó raa...hức"

hắn không nói gì mà chỉ mút nhẹ vào vành tai của người nhỏ khiến cậu run lên từng hồi, một lúc sau hậu huyệt bên dưới đã im lặng được một chút, có vẻ như đã dần quen với cái kích thước này, hắn nhận thấy cậu có vẻ đã quen dần thì bắt đầu di chuyển

Lúc đầu chỉ là những chuyển động nhẹ, cậu nhắm tịt hai mắt lại úp mặt xuống gối, tay bấu chặt ga giường , bỗng cậu cảm nhận được hắn đang dùng tay mình áp lên tay cậu rồi vuốt ve những ngón tay thon, như muốn xoa dịu tâm trạng cọc cằng của cậu

rồi như sự chịu đựng đã vượt quá giới hạn, hắn mặc kệ tiếng chửi tồi tệ phát ra từ miệng của mèo nhỏ mà tăng tốc , hậu huyệt nhỏ bất ngờ tiếp nhận sự ra vào liên tục một cách bất ngờ liền co rúc liên tục.

Mặc kệ sự khó chịu của cậu, hắn vẫn ra vào liên tục, tiếng và chạm da thịt vang vọng khắp cả căn phòng xen lẫn vào đó là tiếng rên la của cậu nhỏ nằm dưới

Cậu bất ngờ đón nhận những cú thúc mạnh bạo đến từ phía hắn, không tự chủ được cong cả người lên, nước mắt bắt đầu tuôn ra như suối.

Cậu muốn chống cự nhưng hai tay của mình đã bị hắn đè lên nên khả năng chống cự gần như bằng 0.

Chỉ biết nằm run rẩy thân nhỏ và rên lên thành tiếng

"H-haa...Ah?!

T-tên khốn!...hah~ D-dừng..."

cậu thầm nghĩ quẩn, có lẽ tên này là tên hăng nhất mà cậu từng bị chơi quá

-Hwarang's feeling-

Cảm giác thúc sâu thằng em của mình vào sâu trong hạ bộ nóng ấm khiến hắn sướng phát điên mà rên lên thành tiếng, nhưng may rằng mèo nhỏ chẳng nghe.

Điều này làm cáo ranh hăng hái hơn bao giờ hết.

Nó cứ thúc sâu vào trong hậu huyệt nhỏ rồi rúc ra rồi lại đâm sâu vào trong đó.

Cứ mỗi lần chạm tới điểm G của mèo nhỏ nằm dưới điều khiến cậu giật nảy người rồi rên to lên, kèm theo đó là một câu chửi mà được hắn xem là "mắng yêu"

lỗ nhỏ bên dưới đang co rúc không ngừng và dường như có dấu hiệu muốn rách.

Hắn mặc kệ, ngày càng tăng tốc khiến mèo nhỏ bên dưới chẳng theo kịp nổi mà giở giọng quở trách

"Ahh...hức!

C-chậm la-lại...hah~ H-Hwarang"

"Anh nghe đây bé con"

"Hức...!"

💁‍♀️: cảm giác như thế nào anh nhỉ?

🦊: ấm, nóng, kích thước vừa đủ.

Sướng

Phải, hắn yêu cái cảm giác này, nó khiến hắn sướng rung người

(bị ngượng tr oi=)))

-end Hwarang's feeling-

Hắn chơi cậu rất lâu, như tới lúc tiệc tàn mà cặp tình nhân vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

Hắn hành cậu trong mọi tư thế có thể, tới lúc bản thân cậu đã mỏi nhừ, giọng đã trở nên khàn đặc, bờ mông căng mọng đã trở nên đỏ ửng vì hắn tát vào đó, mắt đã đỏ hoe vì khóc nhưng cáo ranh vẫn chưa thỏa mãn

"Hức!...ha-tôi mệt...dừng lại đi...ah"

"bé mệt à?"

"Ưm"- cậu gật đầu lia lịa , nghĩ rằng hắn sẽ tha cho mình

"nhưng thằng em của tôi vẫn chưa vui, thì sao nào?"

khỏi nói, câu nói này của hắn khiến cậu ngượng chín mặt, chẳng nói gì thêm mà úp mặt xuống gối.

Hắn phì cười vì hành động này của cậu ,cúi xuống thì thầm vào tai mèo nhỏ

"Ngậm nó đi,nhé?"

"..."

"đéo"

......

trong căn phòng nọ, ánh đèn mờ mờ sáng, có cặp tình nhân đang quấn quít với nhau

Cậu bé nằm dưới thân thể trần như nhộng đang chật vật nhét côn thịt hành mình nãy giờ vào khoang miệng nhỏ.

Vì là lần đầu nên cậu khá bở ngỡ, cứ chật vật cố gắng ngậm nó vào rồi lại thả ra.

Khuôn mặt nhăn lại biểu lộ ý không thích điều này chút nào

"có thật là đã từng làm tình chưa vậy? có mỗi việc mút thôi cũng không được à?"

"có giỏi thì xuống mà bú? phơi cu ra ngồi đợi thôi cũng than"

Anh chàng nằm trên cũng trần như nhộng nốt.

Thấy cậu bé nằm dưới đang chật vật với cậu em của mình nên khó chịu, đành ấn đầu cậu vào thẳng cậu em của mình.

Cậu không phòng thủ liền ngậm trọn cây hàng khủng bố đến từ vị trí của con cáo này.

Liền chống cự muốn nhả ra

"muốn kết thúc sớm thì ngậm đi, còn không tôi đè em tới sáng"

Nghe rén liền, thật sự rất muốn cắn một phát cho tên này mất giống lắm rồi đấy.

Cậu không thể phản kháng được vì không muốn bản thân bị đè tới mai đâu.

Cậu bắt đầu dùng lưỡi của mình liếm xung quanh côn thịt to, rồi lại mút nó như một viên kẹo ngậm.

Có vẻ hắn vẫn chưa thấy đủ đô nên ấn đầu cậu sâu hơn nữa, côn thịt vì thế được tiến vào sâu trong khoang miệng nhỏ, cậu muốn khóc lắm rồi đấy, nhưng phải tiếp tục công việc quái gở của bản thân, cậu lập lại những hành động mà bản thân nghĩ rằng nó sẽ giúp trong tình cảnh này.

Hắn cảm nhận khoái cảm được truyền lên tới tận não, sướng rung người mà ngửa đầu lên trần và rên lên tiếng nhỏ, không quên cảm thán

"Haa...Coi bộ cũng ấm nhỉ?"

___________èn cháp_____

DẢK DẢK BRUH BRUH LMAO🗿

Chap nay dark vai ca lon😠

lần đầu viết H kiểu chi tiết này=)) mong mọi người góp ý với ạa

một lần nữa tác giả xin lỗi gấc nhiều vì đã vô tâm trong quá trình ra chap💗

tớ cũng rất thích tương tác với mọi người nên mọi người cứ thoải mái cmt nhaaa♡

yeu nhiu

2444 từ
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 15


chap trước tg có nói là sẽ ra chap 3 bộ mỗi cuối tuần, nhưng khi bắt tay vô viết thì t đã bị vắt kiệt hết chất xám cx như ý tưởng nên mỗi cuối tuần tg sẽ ra 2 bộ thôi, xin lũi độc giả gấc nhiều🙇‍♀️

chap trước đọc cmt của mấy nàng ngại vcl🥸

iu iu

vote dii

_________chap 15________

vào sáng hôm sau, khi mặt trời đã chiếu những tia nắng ấm len lỏi qua khe hở để vào trong căn phòng tĩnh lặng ấy,nhưng đâu ai biết đếm qua nó đã xảy ả chuyện gì.

Những tia nắng nhẹ nhàng đáp xuống làn da trắng hồng của cậu thiếu niên vừa bị ăn sạch đêm hôm qua.

Sự nhộn nhịp ngoài hành lang đã khiến cho cậu trai này khó chịu mà dụi mắt, cánh cửa vừa nãy còn đóng đã bị một tác động của người hầu mở ra, có vẻ là người hầu khá lớn tuổi nhưng đậm rất khiêm tốn, uy nghiêm

"Thưa...Oh thiếu, tôi được giao chăm sóc cậu ạ"

Cậu trai nhỏ bé ấy nghe tiếng nói liền mơ hồ tỉnh giấc, nhìn bản thân đang mặc một áo phông trắng rất rộng và dài thân dưới chỉ mặc một chiếc quần ngắn tới đầu gối.

Toàn thân chi chít nhưng vết tình ái đêm qua và rất đậm

Cậu khẽ chuyển động, cơn đau từ phần dưới truyền lên khiến cậu êm ẩm cả mình mà thít lên, khó lắm cậu mới ngồi lên được

Khẽ liếc nhìn xung quanh, vẫn là khung cảnh căn phòng tối qua, nhưng cái tên đêm qua đã đi đâu mất tâm, dưới thân lại truyền lên cảm giác đau thấu trời xanh, miệng nhỏ thì sưng hết cả lên lại còn ê ẩm vì hôm qua phải hoạt động cả trên lẫn dưới

*Lại lần nữa rồi...*

Đưa tay lên dụi mắt thêm lần nữa cậu mới để ý người hầu đứng ngay cửa vẫn đang kiên nhẫn đợi cậu làm quen xung quanh

"thưa Oh thiếu, tôi là Jamin người được Song thiếu giao nhiệm vụ chăm sóc cậu và đưa cậu về biệt thư của Song thiếu ạ"

Người hầu kiên nhẫn giải thích lại cho cậu hiểu, lời nói không có chút gì là nói dối cả

"để dễ gọi, thì cậu cứ gọi tôi là Jang, đấy là biệt danh của tôi"

"Ừm...Cảm ơn, nhưng tôi muốn về nhà, được chứ?"

Cậu đưa tay gãi mà rồi gượng gạo trả lời, cậu không hứng thú gì với lục thiếu này cả, và điều nên làm nhất bây giờ là đi kiểm tra giới tính ABO, cậu có linh cảm không tốt lắm

Cô Jang khi nghe cậu nói thì đứng hình, phải nói rằng trong số lục thiếu thì Song thiếu là người mà tiểu thư Rin khó tiếp cận nhất là Song thiếu, dù bây giờ có thể nó là thành công nhưng có một sự thật rằng tiểu thư Rin chưa bao giờ được đặt chân vô biệt thư của Song thiếu, cả hai chỉ gặp nhau ở nhà chung thôi

"chuyện này...tôi e là không được"

làn gió từ cửa sổ thoảng qua cậu trai làm mái tóc ấy phất nhẹ theo hướng gió cảm giác rất dễ chịu nhưng tâm trạng của mèo nhỏ không hề dễ chịu chút nào, cậu khẽ nhăn mày, đưa tay lên vò nhẹ tóc khiến nó rối lên

"Song thiếu cũng chỉ vì lo cho ngài thôi, xin ngài yên tâm ạ"

điêu, đéo tin

"nhưng nếu cậu vẫn không muốn thì tôi sẽ gửi yêu cầu cho Song thiếu ạ"

"cảm ơn, vậy làm cách đó đi"

Song thiếu, con mèo của ngài muốn về, tôi cho cậu ta về được chứ?

Lệnh là lệnh, không được xóa bỏ

Vâng

Cậu nằm trên giường vò nhè tấm chăn dưới tay, trong lòng thầm cầu mong tên khốn đó sẽ đồng ý "yêu cầu" của cậu.

Cô Jang cầm điện thoại bấm bấm vài thứ như đang nhắn tin cho ai đó, lúc sau lông mày Cô khẽ nheo lại

"tôi xin lỗi, yêu cầu của cậu không được chấp nhận"

Cậu trai nhỏ thất vọng toàn tập khi nghe tin đó, đôi đồng tử khẽ nhíu lại, cậu chắc rằng khi bước vô đóa thì sẽ không vui tí nào.

Nhà bao việc, cậu thầm nghĩ mình có nên 44 để thoát ra khỏi cái tiểu thuyết ba xu này không

"Đây là đồ mà Song thiếu đã chuẩn bị cho cậu, tôi sẽ đợi cậu ở ngoài này.

Cậu cần tôi dìu vào nhà vệ sinh chứ?"

Có vẻ người hầu mà Song thiếu gửi đến chăm sóc cậu là một người kinh nghiệm, từng lời nói của cô Jang đều thể hiện rõ sự nghiêm túc và cẩn thận.

Bây giờ cậu mới nhìn rõ hơn về cô Jang, nhìn cô không quá mủm mĩm, chỉ ở mức trung bình, nhưng đặc biệt là mái tóc xoăn bồng như đám mây bị nhuốm đen của cô, khá nổi bật ấy chứ

"Cảm ơn, không cần đâu"

"thưa Oh thiếu, cậu không cần cảm ơn như vậy đâu, vai vế của tôi không xứng"

Cậu nghe vậy cũng chỉ mỉm cười rồi từ từ chuyển động thân mình, đặt chân xuống sàn nhà lạnh rồi đứng lên, cậu lập tức cảm nhận được một cơn đau từ thân dưới truyền lên dữ dội, đây thần kinh như đang nổi loạn lên biểu tình khiến cậu rùng hết cả mình.

Lập tức tấm thân nhỏ này trụ không nổi liền té rầm xuống, thật sự cậu rất muốn lấy cái quần trùm lên đầu rồi nằm ngủ luôn ở đây luôn ấy

"Oh thiếu?! hãy để tôi đỡ cậu nhé?"

"V-vầng"

Cô Jang liền đỡ cậu ngồi dậy rồi dìu cậu vào nhà vệ sinh, xong còn chu đáo đưa cậu bộ quần áo mà cậu làm rơi vừa nãy

Cửa nhà cửa sinh khép lại tạo cậu một khoảng không riêng tư, lúc này cậu quay lại chán ghét nhìn bản thân phản chiếu trong gương,nhìn những vết ân ái đêm qua rồi cậu úp mặt xuống thành rửa mặt, muốn la lên thật lớn để giải quyết tâm tư trong lòng

khoảng 15ph sau, cậu bước ra với thân thể sạch sẽ thơm tho, cậu bận một bồ đồ khá kín đáo, đủ để che hết những vết tình ái đêm qua

"tôi sẽ giúp cậu xử lí vết thương thưa Oh thiếu"

cậu được cô Jang giúp bôi thuốc vào những vết cắn, phải nói tay nghề cô Jang cực đỉnh, cậu không thấy rát chút nào luôn, cô còn tinh tế nhắc cậu nếu thấy đau hãy la lên nữa

"Oh thiếu, dù hơi thất lễ nhưng tôi có một thắc mắc"

"sao vậy?"

"tôi đã chăm sóc Song thiếu rất lâu rồi nhưng chưa bao giờ thấy Song thiếu dẫn tiểu thư Rin về biệt thự hết.

Những lần Song thiếu ân ái với những cô gái khác thì cậu ấy đều bỏ đi sau khi làm xong, riêng lần này có vẻ cậu được đối xử rất khác biệt đấy ạ"

"..."

"ồ...vậy sao? có lẽ cô Jang không biết, lục thiếu có 6 người mỗi người 2 mặt"

________________èn______

tr oi khen tg đi, khen cho sự chăm chỉ của cái con này đi😭✨️

mai biết điểm thi r sợ vcl=)))

Chúc các nàng đạt được nhiều thành tích, được điểm như ý nhee💗

vote đi ạa🙆‍♀️

1282 từ
 
[Allbin/Abo/Xuyên Không]Tình Yêu...?
chap 16


trộm vía=))))

điểm TA cao nhất lớp😭🫶🏻

iu vai o

lỡ lặn hơi lâu xíu tr oi🥲 chúc mn đọc chap vv♡

_____________________chap 16___

"Xin thất lễ, Có phải Song thiếu đây đang giữ Hanbin của tôi chứ?"

Hắn khẽ cau mày, miệng nhếch lên một đường cong đẹp đẽ

"Dựa vào đâu mà ngài Yudai đây lại khẳng định chủ quyền vậy nhỉ? rõ ràng tôi với Hanbin là người có hôn ước, vậy mà anh đây lại không kiên nể gì chen chân vào hôn ước của chúng tôi, vậy ai mới là người sai nhỉ?"

"muốn soi xét thì phải xem coi em ấy có thực sự muốn một mối quan hệ như thế này không đã, từ đầu chả phải ai đó đã nói thẳng mặt em ấy đây chỉ là mối quan hệ làm ăn thôi sao.Vì vậy Song thiếu đây không thể nào ngang nhiên nói rằng tôi đang phá hoại cuộc tình của hai người được.

Vốn dĩ từ đầu chả có cuộc tình gì cả, tất cả chỉ là một vở kịch thôi"

"tất cả lục thiếu nhà các người chỉ khi em ấy thực sự thay tính đổi nết mới quay đầu lại tay bắt mặt mừng thôi nhỉ?

Đúng là con nhà Tông không giống lông cũng giống cánh"

"ý của anh là gì nhỉ?"

Hắn nhíu mày , nhìn anh chàng cao ráo đang ngồi chểm chệ trước mặt mình với tâm thế vô cùng ảngy

"ngài Song thiếu đây mà còn không biết rõ gia đình mình như thế nào thì tôi chẳng còn điều gì để nói nữa rồi.

Còn giờ thì cho tôi biết Hanbin đang ở đâu, được chứ?"

Anh đứng phắt dậy nhẹ nhàng phủi bụi trên người rồi chìa tay ra như muốn bắt tay với hắn, phong thái của một kẻ chiến thắng hiện rõ trên nụ cười công nghiệp pha lẫn một chút đắc ý.

Đôi mắt từ đầu đến giờ vẫn lạnh tanh, nhưng đến cuối lại khẽ hiếp lại như muốn mỉa mai ai đó đã đại bại trong cuộc nói chuyện này

"Tôi không muốn phải vạch bộ mặt thật của lục thiếu các người chỉ vì một chút chuyện nhỏ nhoi này đâu.

Việc có người mất tích và vợ sắp cưới của lục thiếu (Rin) bị quấy rối trong bữa tiệc cũng là một scandal không nhỏ đâu.

Tốt hơn hết là đừng chạm vào Hanbin dù chỉ là một cọng tóc từ bây giờ, mèo nhỏ nhưng có độc đấy, tôi không đảm bảo được Lục thiếu nhà các người sẽ đứng trên đỉnh vinh quang được dài dài đâu"

Hắn khó chịu đứng dậy bắt tay với cái tên đứng trước mặt mình, trong lòng le lói một tia phẫn nộ.

Nhưng cuối cùng, hắn lại chọn cách mỉm cười từ thiện thay vì lao vào cắn người

"Cảm ơn lời cảnh tỉnh của ngài Yudai, nhưng chưa đến cuối chưa biết ai thắng ai thua đâu.

Khoảng cách để nhà cậu chạm được Lục thiếu nhà chúng tôi còn xa lắm, nên hãy biết rõ thân phận bản thân đang đứng ở đâu, chúng tôi rất mong chờ màn trình diễn của cậu đấy"

"À,tôi quên không nói.

Đồ của quan thì luôn luôn là của quan"

Anh híp mắt lại, miệng nhếch lên một chút, bàn tay chằn chịt dây điện khẽ siết chặt lại để con cáo kia cảm thấy đau rồi cả hai rất nhanh đã gạt tay nhau ra,không hẹn mà lấy ra chiếc khăn đã chuẩn bị sẵn lau tay

"Cảm ơn vì buổi hợp tác ngày hôm nay, tập đoàn chúng tôi sẽ không bao giờ quên sự giúp đỡ của Lục thiếu"

Anh cố tình điều chỉnh âm lượng lên to một chút để nhưng người đang đứng chờ ở ngoài được an tâm.

Nói rồi anh quay gót bước đi mà không thèm nhìn lấy một cái, khuôn mặt khi nãy còn đang mĩm cười xã giao mà giờ lại nghiêm túc hẳn.

/cạch/

"Xin thất lễ, buổi thương lượng hôm nay như thế nào ạ? thưa ngài Yudai"

"hihi, đố các ngươi biết đấy"

lại nữa rồi, anh có nhiều lớp mặt nạ thật đấy, vừa nãy còn đang nghiêm túc như đang suy tính điều gì mà khi bước ra khỏi cánh cửa lại như một con người khác vậy

chiếc mặt nạ giả tạo ấy lại một lần nữa được đeo lên khuôn mặt điển trai

cánh cửa vừa được khép lại trả lại cho cáo ranh một không gian yên tĩnh, thở hắt ra một hơi, trong lòng lại chẳng yên tĩnh chút nào, cứ như đang chứa đựng một cảm giác sợ hãi , trốn tránh vậy.

Lúc sau con cáo ranh đã bước ra khỏi căn phòng đó và ngồi trên xe của mình, người trợ lí vừa nhìn vào màn hình máy tính vừa đẩy kính lên nói

"Thưa Song thiếu, tiếp theo chúng ta sẽ-"

"Hủy hết đi"

"HẢ?!"

Anh ta có vẻ rất sốc, liền quay xuống nhìn hắn với vẻ mặt khó hiểu như thầm cầu mong rằng hắn chỉ đang nói đùa

"Nhưng đối tác bên tập đoàn L đã bỏ rất nhiều công sức mới có cơ hội được hợp tác với chúng ta, ngài không nên phũ phàng nh-"

"Tôi nói Hủy hết lịch trình còn lại trong ngày đi, ngươi bị điếc à?"

"..."

"Đưa tôi về, còn nói nữa thì nhận tin nghỉ việc đi là vừa"

Vừa dứt câu hắn bấm nút đỏ kế bên mình lập tức xuất hiện một màn chắn giữa hàng ghế trên và hàng ghế dưới

"Đã rõ"

.

(chuyển cảnh nà)

trong căn phòng khách rộng rãi có một con mèo nhỏ đang cấm cúi bấm bấm gì đó trên máy tính, có vẻ như cậu đã chăm chú đến mức quên luôn thơi gian đã trôi qua nhanh như thế nào, cô Jang đứng cách đó không xa, vẫn giữ nguyên một tư thế đứng nghiêm nghị từ đầu cho đến giờ

ngoài gian phòng chính hình như chủ của căn nhà đã về, hàng loạt tiếng Chào đồng thanh vang lên cùng một lúc.

Tấm thân cao ráo ấy như mất kiên nhẫn vào bước nhanh về căn phòng đang có bé mèo cậm cụi bấm máy tính, ừ thì nói thẳng ra là Hanbin đó.

Tiếng Chào đồng thanh như đã thu hút được sự chú ý của con mèo nhỏ, cậu thầm nghĩ sao hắn lại về giờ này, nhưng nghĩ lại mình có thể xin về nhà rồi nên cũng chẳng thắc mắc nhiều nữa

Cánh cửa của căn phòng ấy nhanh chóng được đẩy ra bởi một người hầu, người hầu đó nhanh chóng nhường đường cho Jaewon bước vào.

Cô Jang thấy vậy cũng lùi lại khỏi căn phòng đó chừa lại cho hai người không gian riêng tư

cánh cửa phòng khách vừa được đóng lại chừa cho cặp đôi một gian phòng to.

Hắn nhanh chóng bước lại gần mèo nhỏ.

Cậu vẫn chẳng buồn quan tâm cái tên đó mà chăm chú làm tiếp công việc của mình

( ⚠ R16 ⚠)

"agh?!

So-Song thiếu, đừn- agh!"

Hắn vương tay tới gập máy tính của mèo nhỏ xuống một cách dứt khoát, không quan tâm cậu đang viết cái gì mà lao tới kìm chặt hai tay nhỏ ở hai bên rồi cắn mạnh vào cổ trắng vừa được bôi thuốc hồi sáng

mùi pheromone hoa oải hương của cậu sộc thằng vào mũi hắn mang đến cảm giác dễ chịu quấn quanh cáo ranh, những suy nghĩ bộn bề mới nãy cũng vì thế mà rời đi nhường chỗ cho sự nhẹ nhàng, thanh khiết như một bản nhạc tình ca không lời

Mèo nhỏ nằm dưới bị cáo ranh ép vào tường , còn bị khống chế hai bên tay làm cậu rất khó chịu, cáo ranh vừa về liền tạo thêm cho cậu một dấu răng khẳng định chủ quyền, hắn như trút hết nỗi tâm tư lên đó làm nó rỉ máu không ngừng, mèo nhỏ vì thế cũng đau nhói đến bật khóc

"D-đau! anh bị điên à?! huh..."

chưa kịp than vãn trách móc thì môi xinh đã bị chiếm đoạt, hắn mặc kệ cho mèo nhỏ bên dưới vùng vẫy hoảng loạn như thế nào vẫn mạnh bạo khám phá khoang miệng ấm nóng.

Kẻ tiến người lùi, hai người cứ tráo lưỡi tạo ra tiếng kêu ướt át.

Cậu nhanh chóng đã đỏ mặt, cố gắn lấy lại sự kiểm soát hai cánh tay nhưng vô ích, chúng đã bị hắn giữ trên đỉnh đầu làm cậu không thể làm gì được.

Hắn cứ trêu đùa cậu như thế, nhấp môi cậu liên tục làm mèo nhỏ choáng váng mặt mày, không kiềm được mà phát ra vài tiếng kêu ngượng ngùng, đôi mắt trong veo từ bao giờ đã ướt đẫm bởi những giọt nước mắt mặn mà.

Cặp đôi trẻ như có mảnh lưới tình bảo bọc lấy họ, không ai có thể phá Hủy được nó

"Song- Song thiếu,a-đủ rồi?!"

Cuối cùng, hắn trả lại sự tự do cho cánh môi nhỏ với sợi chỉ bạc kéo dài. mèo nhỏ như được thoát nạn mà thở gấp cố gắng lấy lại bình tĩnh, cậu như bị hôn đến choáng váng, say sẩm mặt mày, chẳng thể tỉnh táo.

Hai cánh tay bị khóa cũng được ra từ khi nào trả lại tự do cho mèo nhỏ.

Thấy hắn định tiếp tới gần mình thêm lần nữa, cậu theo phản xạ liền đẩy hắn ra như mèo xù lông

"Anh bị điên à?!

Thả tôi ra"

hai mắt mèo nhỏ ướt đẫm như vừa mới khóc xong, một vài giọt nước mặn đã lăn dài trên má cậu.

Giờ phải nói là cậu giận vô cùng

Hắn gạt hai tay cậu sang một bên rồi tiếng tới quẹt đi những giọt nước còn đọng lại trên má, không quên hôn cái chóc lên má mềm, cất tiếng an ủi để dịu còn mèo đang xù lông này lại

"Tôi xin lỗi...làm em sợ rồi"

Hắn úp mặt xuống hõm cổ trắng ngần vừa bị bản thân cắn lúc nãy tham lam chiếm trọn mùi hương oải hương dịu nhẹ này, cảm giác dễ chịu lại một lần nữa bao bọc lấy hắn

"Tên điên này, thả tôi ra..."

Cảm thấy cổ mình ướt ướt , em khó hiểu nhìn xuống người đang đè lên mình, hắn vẫn nằm im bất động như muốn ngủ.

Em khó chịu đẩy hắn ra thì hắn bỗng nhiên quàng tay qua ôm eo em, rất chặt ấy chứ, như sợ em bỏ chạy đi mất vậy

"Song thiếu?

Anh khóc à?"

tiếng thút thít cứ liền theo câu hỏi đó dần hiện ra.Mèo nhỏ cảm giác trên cổ mình cứ ướt ướt.

Cậu đơ mặt, mình chưa đụng chạm, đánh đấm gì cái tên này hết mà khóc, con nít hay gì? bộ nhớ mẹ hả?

*Chị đơ cái mặt chị ra luôn*

Cậu đẩy hắn ra, muốn hắn ngồi dậy để nói chuyện nhưng nhận lại chỉ là cái ôm quanh eo ngày càng chặt hơn thôi, giống như hắn sợ cậu bỏ hắn mà đi mất

tiếng thút thít vẫn ngày một nhiều hơn, hắn giờ như trẻ con mà bật khóc trên vai cậu, mèo nhỏ đó giờ toàn đỗ trẻ con khóc chứ chưa bao giờ dỗ big baby như thế này

cậu ngồi im thin thít, nhớ rằng lúc mấy đứa trẻ ở ngoài đời khóc cậu hay đỗ chúng bằng mấy lời mật ngọt, xoa lưng chúng nữa

Cậu nghĩ vậy liền đưa tay lên vuốt lưng hắn, Cáo ranh giờ như một đứa trẻ mà giải tỏa hết uất ức của mình lên người mèo nhỏ.

Hắn cảm nhận được cậu đang xoa lưng cho mình liền không chịu được mà bật khóc nức nở, cậu hoảng vãi cả lone

(ê mà khúc này cringe quá tr🥲)

Cậu nâng mặt hắn lên, để hai người chạm mắt nhau , cậu nhìn thẳng vào cặp mắt cáo đẫm nước mắt ấy

"Sao lại khóc?"

chẳng có câu trả lời nào được nhận lại cả, chỉ có cặp mắt ấy đã đẫm nước lại càng đẫm hơi.

Hắn nhẹ nhàng gỡ tay em ra khỏi mặt mình rồi dụi lên đó như cáo nhỏ đang cưng nựng vợ

"Nhớ em..."

"???"

"nhớ??"

"phải"

hắn ngước lên mình vào mắt em một lần nữa,không kìm được lòng mà chồm tới hôn vào môi người nọ một nụ hôn dài, bàn tay gân guốc ấy mò đến đan vào tay nhỏ đang muốn đẩy mình ra, hai người lại một lần nữa trao nhau một nụ hôn dài

"Ưm...đủ...đủ rồi"

cậu xoay mặt sang một bên lảng tránh sự tốn công dồn dập của hắn

Hằn đưa bàn tay nhỏ bé đang đan lấy bàn tay gân guốc của mình lên dụi đi dụi lại rồi hôn lên đó, hắn còn tham lam ngửi đi ngửi lại mùi pheromone oải hương còn vương vấn trên tay nhỏ.

Xong hắn lại ục mặt xuống chiếc bụng phẳng lì và nhanh chóng thiếp đi

Cậu nhìn hắn đang nằm gục lên người của mình chỉ biết bất lực mà đưa tay lên quẹt đi vài giọt nước mắt còn đọng lại trên má

"rồi cuối cùng ai mới là người khóc?"

____________end chap________

Hí luuuuu

tr cả ngày nay không làm gì ngoài viết truyện hết, vừa bấm chữ vừa xem phim=))))

khen tui đi khen tui đii♡

Mừng xuân Ất Tị 2025, chúc mọi người một năm mới thật hạnh phúc và đạt được những thành công tốt đẹp.

Mong rằng trong năm mới chúc ta sẽ luôn đồng hành cùng nhau trên những hành trình tiến xa hơn, mong các bạn iE sẽ luôn đồng hành cùng Tempest thật lâu.

Cảm ơn sự ủng hộ, support của mn trong năm quá.

Cuối cùng là NĂM MỚI VUI VẺ🎉🎉

luv u

vote cho tớ có động lực đi plss♡

2381 từ
 
Back
Top Bottom