Cập nhật mới

Khác allbhc | ở đây chỉ có mèo và một lũ cuồng mèo |

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397979643-256-k526181.jpg

Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
Tác giả: yaurt_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•allbhc, bhc bot.
•warning : ooc, lowercase, eabo, r18.



tbtn​
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
1. giấu đầu lòi đuôi


•warning : ooc, lowercase, eabo, lbtv x bhc, npl x bhc.

các bạn đã bao giờ giấu đầu lòi đuôi chưa? chưa á, thế thì để cường kể cho nghe câu chuyện bi đát của chính bản thân cường đây nè.

chắc ở đây ai cũng biết bạch hồng cường là con mèo chảnh của ký túc xá rồi, nhưng có ai biết cường là một omega chưa? chắc chưa đâu ha, tại cường giấu muốn lòi trĩ.

giữa một chương trình ba mươi đứa, đứa nào không beta thì cũng alpha. bạch hồng cường muốn tham gia với tư cách là omega cũng khó, nên thôi cường chọn khai giang, giả mình làm beta luôn.

chỉ là hồng cường không có ngờ mình bị bại lộ sớm quá...

chả là hôm đó, hồng cường đột nhiên phát tình. cường tặc lưỡi, rõ ràng theo lịch thì ba ngày nữa mới đến cơ mà.

cả ký túc xá lúc nào đã ngủ yên, bạch hồng cường lọ mọ đứng dậy khỏi giường, nhanh chóng tìm nơi núp. vội quá, anh quên đem theo thuốc ức chế, chỉ biết như con mèo nhỏ tìm cách rút mình lại.

bạch hồng cường ngồi sụp vào một góc tối trong phòng tập, yếu ớt thu người lại.

ngồi được nửa tiếng trong trạng thái phát tán pheromone loạn xạ, cường gần như kiệt sức ngủ thiếp đi, thì anh nghe thấy tiếng bước chân.

________________________

lê bin thế vĩ bên này tập luyện đến khuya. mai là sát hạch, team của vĩ đề là ghen, và vĩ vẫn chưa ổn phần dance lắm. cộng thêm phải tự suy nghĩ cho ver của bản thân nên vĩ đành phải luyện dance vào tối muộn, khổ ơi khổ.

luyện tập xong đã một giờ tối, hên là không bị ép đi ngủ sớm. vĩ nhanh chóng tắm rửa, rồi về giường mình.

lúc chuẩn bị leo lên, thế vĩ bỗng khựng lại. người anh chung giường với nó ở giường dưới không có trên giường.

bạch hồng cường giờ này phải khò khò rồi chứ? chẳng phải tập tính loài mèo là ngủ rất nhiều à.

lê bin thế vĩ ngó vòng vòng xem cường có ngủ chung với ai không. cơ mà hồng cường không phải kiểu ngủ lang như phúc nguyên. nói đúng hơn cái ổ mèo đó là bất khả xâm phạm. mà nãy giờ thế vĩ tập luyện rồi tắm rửa không thấy anh, chắc ăn anh không ở những chỗ đó.

thế vĩ bỗng cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi sợ khó tả. bạch hồng cường là một con mèo, và mèo sẽ thường giấu đi cái đau của nó cho đến khi nó không thể tiếp tục chịu đựng. vĩ nhớ đợt sát hạch hôm trước team 3 của cường bị thua và bị loại các thành viên.

trong đó có ngô hoàng bảo châu, mà cường thì quý bảo châu lắm. hôm đó cường đã oe oe rồi, nhưng mà hình như còn buồn. vĩ nghĩ chắc anh lại trốn đi khóc thầm. tính của cường thì thế vĩ lại chả hiểu quá cơ.

cầm vội áo khoác đang vắt trên thanh chắn giường của mình, lê bin thế vĩ nhẹ nhàng đi tìm con mèo kia. mèo thì chắc thích núp trong góc, nên vĩ đi mò từng ngóc ngách từ phòng tập tới canteen rồi nhà vệ sinh.

khi vĩ đi tới một góc khuất nhỏ trong một phòng tập tận sau cuối, vĩ mới thấy một bóng dáng nhỏ xíu mình đang tìm. hồng cường ngồi thụp xuống, phát tán pheromone loạn xạ và gần như ngủ thiếp đi.

mùi hoa hồng làm lê bin thế vĩ đứng sững tại chỗ, bạch hồng cường vậy mà là omega, hình như còn đang trong kỳ phát tình.

nghe tiếng bước chân, mèo giật mình bừng tỉnh, ngước mặt lên, đôi mắt ầng ậc nước hướng về phía thế vĩ.

"cường?"

hồng cường hoảng sợ lắc đầu lia lịa nhìn vĩ.

"đi ra đi vĩ. tránh xa anh ra"

"anh sao đấy? ...đang phát tình à?"

"ừ...

đi về ngủ đi"

lê bin thế vĩ nhìn hóc mắt đỏ hoe của người kia, nó cúi xuống phũ áo khoác của mình lên người anh.

"ngồi yên ở đây đợi em một tí. em quay lại nhanh thôi"

vĩ nói rồi cũng quay người đi, bạch hồng cường núp cả người vào chiếc áo khoác như thể đó là phao cứu mạng. hôm nay anh tới kỳ phát tình, vừa cách đây nửa tiếng trước. không thể chạy về ký túc xá lấy thuốc ức chế vì người anh bắt đầu không thể kiểm soát pheromone. vốn dĩ định ngồi đó cho tới sáng mai thì lê bin thế vĩ ở đâu chui ra.

con mèo bạch tưởng mình trốn rất kỹ, nhưng cún lê vĩ lại có một chiếc mũi rất cừ và một bộ não hiểu quá rõ về anh của nó.

1-0 cho cún lê vĩ, mèo bạch nhận thua.

thế vĩ nhanh chóng quay lại sau đó, nó đưa cho mèo một viên thuốc ức chế với một chai nước. hồng cường nhận lấy, uống ngoan như em bé.

"còn nữa, cường quay gáy qua em dán miếng dán cho"

"tự làm được"

"nhanh. quay qua"

cường do dự thêm chóc nữa, rồi cũng quay ra sau để yên cho lê bin thế vĩ dán vào. vĩ dán xong còn chu đáo xịt khử pheromone khắp người anh, người nó và khắp căn phòng.

"anh cảm ơn...". anh níu áo nó kéo xuống, thỏ thẻ.

"gì đâu. chuyện nên làm thôi. cường là anh của em mà"

"...vĩ"

"em đây"

"đừng kể với ai về việc anh là omega nha?". bạch hồng cường long lanh nhìn nó, vĩ cảm tưởng rằng nếu nó bảo không, cường sẽ khóc ngay lập tức.

đương nhiên là thế vĩ sẽ nói không, không thể cãi lời anh.

"em hứa không nói, cường yên tâm"

lê bin thế vĩ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh của nó, tay chỉnh lại áo khoác ngoài cho anh.

"trừ em ra, ở ký túc xá có ai biết chưa?"

anh suy nghĩ một lúc, bắt đầu đếm.

"nhóm ba thì có trung anh, bảo châu.

-à thêm phi long nữa"

"sao lại có phi long? thằng đó alpha mà?"

"hồi vote for five đã biết rồi. mà nó giữ bí mật giúp anh tới giờ. lúc đó long chưa phân hoá"

"lúc ấy em chung đội với anh chứ đâu phải nó, sao em không biết?"

không biết là do cường tưởng tượng hay sao mà anh thật sự nghe giọng nó có phần hơi dỗi anh.

"bất đắt dĩ thôi"

"cụ thể như nào cơ?"

bạch hồng cường im lặng vài giây nghĩ xem nên nói như thế nào. thì có một giọng nói cắt ngang.

"như nào anh muốn biết làm gì?"

nhắc tào tháo thì tào tháo tới, nguyễn phi long đang đứng trước mặt cả hai người.

có lẽ vì quá tối, cả hai không thể biết rõ phi long đã ở đây từ lúc nào, và đã nghe được những điều gì.

"anh cường, về ngủ, khuya lắm rồi"

phi long chìa tay về phía anh, ý muốn đỡ anh đứng dậy. hồng cường nắm lấy tay long, được long nhẹ nhàng kéo lên.

"anh đi nổi không hay em cõng cho"

"nổi mà"

"sao ban nãy không gọi em?"

"...thấy em ngủ rồi, nên thôi"

"ít nhất cũng gọi cho bông hay anh châu chứ. sao lại ngồi đây nãy giờ luôn? ngốc ơi là ngốc."

nguyễn phi long càm ràm, xoay người anh một vòng kiểm tra.

"anh cường không có sao, anh đến kịp". lê bin thế vĩ tiến tới phủi giúp anh phần bụi dính trên người.

"chắc gì anh đáng tin? anh cũng là alpha mà!". nguyễn phi long đẩy bạch hồng cường ra sau lưng mình, lên giọng với thế vĩ.

"thế mày chả phải alpha à? cỏ lúa bằng nhau. anh chưa làm gì cường mà long?"

phi long nhíu mày, "giờ thì chưa làm, ai biết đâu được"

nguyễn phi long và lê bin thế vĩ vốn dĩ đã quen nhau từ ba năm trước, nhưng mọi thứ chỉ dừng lại đúng nghĩa quen biết. nên giữa họ đương nhiên không có khái niệm tin tưởng, dẫu cho đã từng chung team.

"anh em thì tin tưởng nhau chút đi, mới tuần trước còn hát thu cuối chung đấy". thế vĩ nâng giọng nhắc nhở.

"thì sao? tuần này em với anh cường mới là chung team. em bảo vệ anh cường thì sai à?"

"nói vậy khác nào mày nói nghi ngờ anh lợi dụng lúc cường phát tình làm chuyện xấu hả long? anh thậm chí còn chả biết cường là omega từ trước"

"thế sao anh tìm thấy ảnh?", long đẩy cường lùi về sau một bước.

"tập trễ, chuẩn bị leo lên giường ngủ thì thấy ổ mèo trống trơn. tưởng ai đó lại khóc nhè như hồi trước nên đi kiếm", vĩ hắn giọng, "sao?

đủ để mày tin chưa long?"

nguyễn phi long dường như định đáp gì đó, góc áo cậu đã được níu lấy, hồng cường thỏ thẻ.

"vĩ là có ý tốt thôi. không chỉ cho anh thuốc mà còn dán miếng dán với xịt khử mùi cho anh nữa. hai đứa đừng cãi nhau"

"nhưng mà...". phi long yếu ớt phản bác, chưa nói xong hồng cường đã nắm lỗ tai cả hai thằng kéo về ký túc xá, trên đường đi bắt tụi nó xin lỗi rồi làm hoà với nhau mới cho ngủ.

nguyễn phi long cũng đành nghe theo, dù sao với long, lời bạch hồng cường là lệnh.

________________________

nguyễn phi long rất thương bạch hồng cường. từ cái hồi cậu chỉ là một thằng nhóc trẻ trâu tham gia vote for five, nhìn thấy một bạch hồng cường xuất sắc thế nào từng bước đi vào chung kết. cho đến những lúc hồng cường lao vào tập luyện như thể không có ngày mai.

phi long biết, mình rất ngưỡng mộ con người này.

tận cho tới khi chính mắt phi long nhìn thấy hồng cường ngã quỵ xuống, ngất xĩu vì bị phân hoá ngay trong buổi tập, phi long mới nhận ra bạch hồng cường chỉ là một con mèo ngốc.

một con mèo ngốc không biết trân trọng sức khoẻ bản thân.

long là người bế cường lên, gọi xe cấp cứu, ở bên cường trong lúc anh hôn mê. nguyễn phi long chưa phân hoá, chưa hiểu rõ định nghĩa các giới tính là gì nhưng lúc đó cậu hiểu, anh cần được bảo vệ.

cường mở mắt ra, thứ đầu tiên anh thấy là phi long ngủ gục kế bên giường bệnh. sau đó các đồng đội khác của anh cũng tới chăm sóc anh, nhưng long vẫn ở đó, không rời anh nửa bước cho tới khi anh ổn định sức khoẻ và quay trở lại luyện tập.

dù sau đó cậu bị loại và cường tiếp tục đi tiếp, phi long vẫn ở đó, vẫn dặn dò, vẫn theo dõi tình hình anh. nguyễn phi long theo cường đến tận chung kết, tận mắt thấy anh nhận giải.

sau đó hồng cường đi hàn quốc thực tập, cả hai dần ít liên lạc, cứ thế từng tin nhắn vơi dần, vơi dần và biến mất. sinh nhật hay những dịp quan trọng vẫn sẽ chúc nhau, nhưng chỉ thế.

rồi, một ngày, nguyễn phi long gặp lại bạch hồng cường trong một chương trình mới. ban đầu đúng là có chút ngượng giữa cả hai, nhất là phi long. cậu nghĩ mình đã phân hoá thành alpha, cũng không nên quá thân thiết với anh làm gì, hồng cường sẽ không thoải mái.

cả hai cùng được hạng B lúc đầu chương trình, và cường lúc đó đang đóng vai phản diện trong mắt anh em. nhưng phi long hiểu rõ, anh chỉ đang cố gắng làm ra vẻ gai góc thôi.

để trông không giống một omega.

hôm đó, cường lại hỏi phi long.

"long ơi, giờ phải khai thật với chương trình là omega sao? anh có bị loại luôn không?"

"cứ nói anh là beta đi.

đừng nói omega. nguy hiểm lắm"

"anh sợ bị phát hiện còn nặng hơn, anh không biết nữa long ơi...". mặt cường tái mét, tay nắm chặt vạc áo xanh lớp B.

"bây giờ anh khai là omega cơ hội của anh là bằng không", phi long nghiêm túc, "cứ nói là beta. em sẽ bảo vệ anh như cách em từng làm"

nguyễn phi long lau gọn giọt mồ hôi trên trán người lớn tuổi hơn, xoa lưng hồng cường an ủi. lúc đó có vài người đi ngang qua nhìn mà muốn lé cả mắt. bạch hồng cường chảnh vậy mà lại để cho nguyễn phi long xoa lưng dỗ dành. trông có lạ không cơ.

thế là từ lúc đó, khủng long xanh nghiễm nhiên trở thành vệ sĩ của công chúa mèo.

đi đâu cũng hay kè kè theo như một cái đuôi lớn, không ồn ào và đáng tin cậy.

mọi người trong ký túc xá truyền tai nhau rằng phi long là fan cuồng của mèo cường. cậu không phủ nhận, lâu lâu còn tự mình đính chính.

'anh cường thân với em từ lâu rồi. mấy anh đến sau thôi'.

_______________________

well bias của tui là phi long và tui thích tương tác của long với mèo cường dữ luôn. cùng vibe nyc từ vote for five giống lbtv ắ=))) cuti vch.
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
2. ổ mèo bị độc chiếm


•warning : ooc, lowercase, eabo, hdq x bhc.

hội người yêu mèo có thêm một mối e ngại mới, chính là hồ đông quan.

đông quan biết được bí mật của hồng cường trong một dịp rất tình cờ, chuyện cũng không có gì đáng nói.

chả là hôm ấy bạch hồng cường đang tập luyện một mình cho tiếc mục trình diễn performance của bản thân vì anh được chọn để đại diện team mentor soobin hoàng sơn đi thi.

đây đã là sở trường của cường, vậy nên việc anh lao vào luyện tập cũng không có gì là lạ.

nguyễn lâm anh, nguyễn phi long và lê duy lân cũng đang tập. hai đứa đó lâu lâu qua ngó coi anh cường của tụi nó tập xong chưa rồi đòi anh dẫn đi ăn. mi mắt cường giật giật, một phát đát đít ba đứa nhỏ ra khỏi phòng tập, nhét thêm năm trăm vô tay phi long dặn tụi nhỏ lấy tiền đi ăn đi, mua đồ ăn về cho anh cũng được.

lâm anh lầu bầu, "anh cường già mà chơi dơ! hứa đi ăn chung rồi mà..."

"anh em đập cửa tông vô đi. em bưng anh cường đi ăn cho", duy lân đề nghị, chưa gì đã xoắn tay áo lên.

"thôi. cho anh cường tập đi", phi long đứng chắn ở cửa, "cường quyết tâm với kiên định lắm. cãi lời ảnh ảnh giận cho bây giờ"

nói rồi nguyễn phi long đẩy vai lâm anh và duy lân đi mua đồ ăn, trả lại không gian yên tĩnh cho bạch hồng cường tiếp tục luyện tập.

hồng cường thoải mái hài lòng với vệ sĩ riêng của mình, tiếp tục luyện tập.

độ chừng năm phút sau, không hiểu sao cường lại thấy buồn ngủ kinh khủng. bây giờ là giấc trưa, hồng cường đêm qua lại thức khuya nên không khó hiểu khi anh bỗng thấy buồn ngủ. cường ngồi xuống góc phòng, dựa lưng vào tường định bụng sẽ ngủ chừng năm mười phút rồi tập tiếp.

mười lăm phút sau, cường vẫn khò khò một góc, và tụi nhỏ đi ăn chưa về.

hồ đông quan mở cửa phòng tập ra, trố mắt nhìn con mèo đang cuộn mình trong góc nhỏ. sau khi lấy điện thoại ra chụp dìm đầy đủ từng góc độ.

đông quan như một chú cún tò mò đi tới gần hồng cường.

trong mắt đông quan, hồng cường là mèo đen với bộ lông mượt và bản tính kiêu kì. còn trong mắt hồng cường, đông quan là một chú cún golden với bộ lông vàng choé và thân hình to chà bá lửa.

quan ngồi kế bên cường, tranh thủ chụp dìm thêm vài tấm ảnh cận mặt để lát gửi vô nhóm chat ghẹo cường chơi. quan không định ra tập luyện vì như thế sẽ làm hồng cường tỉnh giấc nên đành ngồi im bên cạnh. như bản tính của một chú cún, độ chừng năm phút sau đông quan đã thấy chán.

liếc sang bạch hồng cường vẫn đang dựa vào tường ngủ gục, đông quan cởi nón của cường ra, đắp cho cường cái áo khoác của mình. hồng cường vì tập một mình nên không miếng dán không khử mùi, vậy nên ngồi gần thế này thì đúng là quan có thể ngửi được mùi hoa hồng nhè nhẹ.

'pheromone hả ta. nhưng cường nó là beta mà', quan tự hỏi trong đầu, vô thức nhích người lại gần để thăm dò.

chiếc mũi thính của chú chó golden vừa vặn dừng lại ở đỉnh đầu mèo cường, đông quan dí mũi vào những lọn tóc đen kia. rồi dần dần xuống gáy- nơi có tuyến thể.

đúng là pheromone. hồ đông quan xác nhận, cũng chưa có dấu hiệu muốn rút mũi lại.

lập luận chuẩn xác nhất ở đây chính là bạch hồng cường vừa là mèo vừa là omega!

ồ quao trước phát hiện mới của bản thân, hồ đông quan nhìn chằm chằm vào phần gáy trắng nõn, bắt đầu thấy ngứa răng.

bất chợt, mèo cường nhúc nhích cơ thể, ư a vài tiếng lười biếng rồi cũng mở mắt. thứ đầu tiên hồng cường nhìn thấy chính là mái tóc tẩy vàng của hồ đông quan.

giật mình vì bị doạ sợ, cường tỉnh táo hẳn, không còn dáng vẻ ngáy ngủ nữa.

"-anh quan?"

"anh làm em thức hả?"

"..không có"

bạch hồng cường nhận ra cái áo đang phũ lên người mình là của đông quan vì lúc này quan chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ trắng. cường đưa chiếc plaid skirt trả cho quan, thủ thỉ bảo cảm ơn.

chả hiểu đông quan nghĩ gì lại xoa đầu hồng cường một cái, giọng nhỏ nhẹ bên tai.

"lần sau dù có tập một mình cũng phải xài miếng dán đấy"

"...hả?"

cường chóp chóp mắt, từ trạng thái bình thường trở nên hoảng loạn.

"không sao, anh giấu cho". quan tiếp tục xoa đầu cường thêm mấy cái, làm cho đầu mèo bây giờ rối như ổ quạ.

chú cún golden móc trong chiếc plaid skirt một miếng dán trong suốt nhỏ xíu dúi vào tay cường, "cần anh dán dùm luôn cho không?"

"em cảm ơn, nhưng phòng tập có gương mà"

cường từ tốn dán gọn vào gáy, miết cho miếng dán dính đều trên da.

đông quan lại nói.

"cường thơm nhỉ? cắn cái ơi"

"anh quan đừng có trêu em!", cường dúi cù chỏ vào bụng đông quan, quan đang ngồi thì mất đà nằm ngã xuống. miệng còn cười cười trông gợi đòn kinh khủng.

mèo liếc xéo cún golden, cũng đưa tay kéo hồ đông quan ngồi dậy.

đang kéo lên thì tụi nhỏ về, lâm anh là người mở cửa trước, lú đầu vào.

"anh cường ơi"

"tụi em mua đồ ăn cho anh nè!

ăn không hết là giận đó"

đông quan và hồng cường trố mắt nhìn ba đứa nhỏ ngay cửa, tay cả hai người còn chưa buông nhau ra.

...

năm cặp mắt nhìn nhau, phi long lại là đứa tiến đến trước.

"của anh nè, tiền nè". long đưa cho anh túi đồ ăn to đùng, tờ năm trăm thì còn nguyên.

cường buông tay đông quan ra để nhận đồ ăn, cầm tờ tiền lên mà hỏi.

"sao còn nguyên tiền, mấy đứa không xài hả?"

"thôi", duy lân lắc đầu, "ai lại bào tiền của mèo, nhể?"

ba đứa em anh cường vẫn ngồi đó đợi cường ăn xong mới chạy lon ton về phòng tập, còn hứa lát nữa sẽ chạy qua thăm anh tiếp.

hồng cường tạm biệt tụi nó, đông quan đã nói.

"hai mình tập đi, em mới ăn xong tập được không đó"

"được mà, cũng đâu có no quá đâu"

hồ đông quan đưa tay kéo cường đứng dậy, cả hai cùng tập nhảy.

độ chừng mười lăm phút sau phúc nguyên mới ngủ trưa dậy lọ mọ ra phòng tập. và đã chính thức giận hai ông anh kia vì đã không rủ nguyên tập cùng.

"hai anh không thương em thì nói! anh cường thì không cho em ngủ cùng, anh quan thì tập không rủ em!"

mèo như thói quen hết xin lỗi rồi xoa lưng con rái cá đang giận dỗi kia, cún golden tuy anh cả nhưng chỉ đứng đó cười.

và từ sau hôm đó, tương tác của hồ đông quan và bạch hồng cường trở nên tự nhiên hơn, nhất là những động tác trong 'thú vị hơn vậy'. bật mí một chút, chính đông quan là người rủ rê cường khoe múi trong phần trình diễn. cường nghĩ quan là anh lớn nên nói gì cũng đúng, thế là học theo luôn mà chẳng kể cho ai nghe.

bạch hồng cường sẽ không nói mình đã bị nguyễn phi long, nguyễn lâm anh và lê bin thế vĩ dồn dập hỏi tội như thế nào đâu.

___________________

từ sau đó, cái ổ mèo lại thường xuyên xuất hiện chú cún golden.

hồ đông quan thảnh thơi nằm nửa thân trên giường nửa thân dưới sàn, tay lướt lướt điện thoại rồi cười hô hố, cái nào hài còn đưa cho hồng cường xem cùng.

"cường ơi fan edit cái này nè", quan đưa cho mèo coi, cường coi một tí cũng cười theo, cả hai đang yên vị trong ổ mèo.

đông quan rất được cường tin tưởng thậm chí còn có chút dựa vào. có lẽ vì người duy nhất cường có thể gọi 'anh' là đông quan. quan bỏ điện thoại xuống, ngáp dài ngáp ngắn.

"anh buồn ngủ rồi hả?", hồng cuờng hỏi.

đông quan gật gật mấy cái, ngáp thêm một cái rồi dụi mắt.

"anh ngủ ở đây được không. lười về giường quá..."

bạch hồng cường nhìn chằm chằm, ý muốn từ chối. ai đời omega lại đồng ý cho alpha ngủ chung bao giờ, nhỡ đâu sơ hở nằm quay lưng rồi sáng hôm sau cái gáy bị cắn mấy phát thì sao trời.

đông quan trưng ra đôi mắt cún con, níu tay áo hồng cường rưng rưng. cường nghĩ chỉ cần nói từ chối, quan sẽ khóc ăn vạ cho coi.

"anh không làm gì hết á! tin anh"

làm gì là làm gì cha? mèo cường hơi nghi ngờ. nhưng cái bộ dạng cún golden kia thì muốn từ chối cũng khó. cường gật đầu nhẹ, lủi vào bên trong nằm.

cùng lúc đó, điện thoại của nguyễn phi long có tin nhắn.

23 : 07

thevi

dm long

long

philong

jz cha

thevi

m ở xa

m ngó qua ổ mèo

coi coi có phải có ai đang nằm cùng k z

philong

a nằm ngay đó

kh tự lú đầu xuống coi

còn kêu e

thevi

thôi

ảnh chửi t chết

nãy mới vứt đồ trong ổ mèo

ảnh nạt t rồi😭😭😭

philong

từ từ để ngó ơi

đầu vàng

áo lớp A

thevi

th tâm còn trên giường mà?

philong

tâm đầu xanh mà

này đầu vàng

thevi

anh quan?

philong

chính hắn

cái thây béo v chỉ có thể là a quan

thevi

dm thân tới cỡ nào r mà ngủ chung?

t tưởng mèo thân với m nhất mà long

philong

dm chắc e biết

đó g mèo có cho ai ngủ cùng đâu

thevi

dcm

ổ mèo bị độc chiếm

m nghĩ kế lẹ đi

t thấy đ ổn r

philong

a tuổi tị

a là rắn độc mà?

sao a kêu e nghĩ kế?

thevi

dm????

philong

tr oi tr

con cún béo còn ôm mèo kìa

a vĩ ơi😭😭😭

thevi

clm

g sao

k lẽ thức nguyên đêm ngồi canh?

philong

chỗ a tiện hơn chỗ e còn j

né qua e qua chỗ a

a qua chỗ e đi

thevi

có cc

m qua thì m qua

t ở đây luôn

qua lẹ

philong

dm đợi

tr oi

còn gác chân lên mèo nữa

thevi

t còn chưa dám gần gủi kiểu đó

philong

k dc

cứ như này mất mèo đó

thevi

m nghĩ cách đi long

t tin m

philong

a đợi e nghĩ xong

mèo chắc ngã vô lòng a quan r

thevi

m nói v mà nghe dc?

philong

TRỜI ƠI

CÚN MẬP CÒN

VÙI MẶT VÔ CỔ MÈO KÌA

DCM

thevi

?

mèo có phản kháng kh

philong

không...

hình như ngủ r

thevi

mai t với m với lâm anh

đi họp khẩn

hội e a cường

k để vụ này chìm

philong

a mèo còn thức

quay qua chửi a quan

nma cún mập vẫn ôm

mèo vẫn để yên

TRỜI ƠI

thevi

dcm

họp khẩn lúc 11g đêm dc kh

philong

lâm anh nó ngủ r

mai đi

ông dạt qua một bên e qua bển

mai kco tập

thức canh cả đêm đi

*thevi đã bày tỏ cảm xúc với tin nhắn này

______________________

thế là đêm đó trên đầu hồng cường, nguyễn phi long và lê bin thế vĩ thay phiên nhau lú đầu xuống canh chừng ổ mèo. may đêm đó ngoài ôm ra, đông quan chẳng làm gì quá phận. nhưng hai thằng cứ lo nên thay phiên nhau canh, cứ thế cả đêm đứa này ngủ đứa kia thức.

bạch hồng cường nghiêng đầu nhìn cái quần thâm chà bá của nguyễn phi long, quay sang nhìn lê bin thế vĩ trong tình trạng tương tự.

"đêm qua hai thằng bây thức chơi game à?"

"không có! chuyện hệ trọng hơn cơ", thế vĩ lầu bầu đáp, miệng vẫn ngáp.

"chuyện gì?"

phi long dụi cục rèn ngay mắt, "ổ mèo bị độc chiếm"

"hả"

hai thằng không trả lời, vừa ăn sáng xong đã vội nằm gục trên sopha ngủ tiếp. hồng cường bất lực cũng không hỏi thêm, lấy mền đắp cho hai đứa nó.

đúng là con nít thì mãi vẫn là con nít.
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
3. thèm nước ép cam


•warning : ooc, lowercase, eabo, lpmq x bhc.

bạch hồng cường ngồi im trên giường bệnh bên trong phòng y tế, buồn chán đến mức thở dài nườm nượp.

chả là cách đây khoảng mười lăm phút trước cường vừa hoá người việt bay mà không cần cánh. và hậu quả là giờ anh nằm đây chườm đá.

còn tụi nhỏ all rounder bị mấy thầy hàn thúc dục đi tập cho xong phần hôm nay nên nước mắt nước mũi tèm nhem tạm biệt anh, còn nói cường phải đợi tụi nó tập xong nữa.

chán chết mèo rồi, ngồi không như này biết làm gì đây.

à quên, hồng cường đã bị hồ đông quan và lê phạm minh quân sấy cho rồi nhé. người ta là biết lỗi rồi mà.

"anh cường"

tiếng cửa được mở ra, minh quân bước vào, mồ hôi vẫn chảy dòng cho thấy cậu chàng vừa mới tập luyện xong.

mèo đen thấy con cáo như là thấy ma, cường lắc lắc đầu, "mày ban nãy nạt anh rồi mà quân bi?"

minh quân liếc xéo anh một cái, người ta là thương cho roi cho vọt mà, không thương không quý ai rảnh đâu mà đi sấy làm gì.

"em kêu anh chườm đá cả hai tay luôn mà?"

quân lấy cái khăn trong tay anh ra, chườm lại vào chỗ đã bắt đầu ửng đỏ. cường suýt lên vì đau.

"anh có mỗi hai tay à. chườm tay này thì cầm bằng tay kia chứ. với cả bên này đau hơn mà"

cường chỉ vào tay bên phải, do ban nãy anh chống đỡ cả người bằng tay phải trước nên tay bên này đau hơn nhiều. cẳng tay đã có dấu hiệu bầm tím.

"đợi em lấy thêm cái khăn nữa, anh ngồi yên đấy"

minh quân lấy thêm cái khăn rồi bỏ đá vào, hai tay chườm cho anh.

bỗng nhiên hồng cường nhìn lơ đễnh đi đâu đó, xong quay sang nói với bi lớn.

"em có nghe mùi cam thoang thoảng ở đâu không? thèm nước cam quá à, dưới canteen hả?"

lê phạm minh quân nhìn mèo ngốc, nghe thế thì cười như được mùa. quân chỉ tay vào mình.

"tin tức tố của em".

mèo bạch cường (đang thèm nước ép cam) nín lặng nhìn cáo bi lớn (có tin tức tố mùi cam).

"nhìn gì em? anh định cạp em ha gì?"

hồng cường lắc đầu lia lịa chối, đầu đang tìm cách đổi chủ đề. chưa gì minh quân đã chặn họng.

"ủa mà sao anh ngửi được?"

"khoan! anh giải thích cho em đi, sao anh ngửi được tin tức tố của em?"

"...thì"

ừ, thế đấy. sau đó bạch hồng cường đã giải thích với nguyễn phi long rằng cường bị minh quân biết được bí mật vì cường thèm uống cam ép.

ngoài lề một chút, the bủn của lê phạm minh quân vẫn đang tập luyện bên kia. nhưng con ác chủ bài aka bi lớn đã cố gắng tập xong phần của mình sớm hơn mọi hôm để ra thăm cường mèo. quân nói chắc nịt với thầy hàn.

'em xong phần của em rồi, em đi có công chuyện nha thầy' bằng tiếng hàn trơn tru. sau đó chạy vụt xuống phòng y tế.

đến lúc all rounder tập xong và xuống giải cứu hồng cường thì đã quá muộn, cường đã khai hết với lê phạm minh quân.

thôi lỡ rồi... thêm một người nữa biết chắc không sao đâu ha.

all rounder đã quá quen với chuyện này, tụi nó bất lực, nhưng cũng không trách mắng gì cường nữa.

còn the burners lại là chuyện khác, đàn con của mentor tóc tiên đã xẩy ra nội chiến. cụ thể thì...

__________________

"sao anh biết việc của anh cường mà anh không kể em? cả anh cả vĩ luôn?". lê phạm minh quân khoanh tay nhìn hồ đông quan đang ngậm trong họng một ề bánh lays, rồi lại nhìn sang lê bin thế vĩ đang cặm cụi sửa lyrics điện cao thế.

"biết gì?", đông quan hỏi.

"anh cường là omega ấy? sao không ai nói em?"

lê bin thế vĩ như bị đụng trúng vẫy ngược, vứt luôn cây bút sang một bên, rồi chất vấn.

"sao mày biết hả quân? mày làm gì cường?"

"quan tâm tại sao em biết để làm gì? focus vào tại sao hai người lại giấu em đi?"

thế vĩ đáp, giọng đều đều, "anh cường không cho nói, lỡ hứa rồi"

đông quan gật đầu tán thành, "anh nói với cường sẽ giấu giúp cường, nên không nói"

"hay ha? giờ ảnh bị thương chỉ có thể dùng thuốc của beta để chữa cho ảnh. mọi người biết thể lực của omega yếu cỡ nào không? dùng thuốc của beta thì có mà tới ngày sát hạch người ảnh vẫn đầy vết bầm ấy!"

lê phạm minh quân bực tức ôm đầu nhìn xuống sàn phòng tập, lại liếc sang đông quan cần lời giải thích. quân nghĩ những chuyện như này quan phải nói cho mình nghe, thật sự không ngờ có ngày bản thân phải tự mình tìm hiểu ra.

"chưa kể đến thể lực ảnh yếu như thế, thời gian qua tập luyện cỡ đó hỏi sao không hay bị bệnh vặt. mọi người có thật sự quan tâm anh ấy chưa?"

hồ đông quan xoắn tay áo lên, chuẩn bị đôi co với minh quân.

"là do cường chọn. nghĩ đi quân. tụi anh nói với em hay nói với ban tổ chức thì cường sẽ nhìn tụi anh bằng con mắt gì đây?

đó là ước mơ của cường. rõ ràng em mới là người không hiểu!"

"rồi giờ hai anh hài lòng chưa? anh cường té bầm cả người, phòng y tế nhìn profile chỉ có thể cung cấp thuốc của beta. rồi nào ảnh mới hồi phục? omega mong manh cỡ nào hai anh biết không?"

lê bin thế vĩ chắn giữa hồ đông quan và lê phạm minh quân, việc cần làm là cản hai cái đầu nóng này lại.

"mày lo cho anh cường, anh hiểu. nhưng mày cũng phải hiểu là tụi anh không còn cách nào khác chứ quân? sắp hết chương trình, giờ nói cho ban tổ chức thì anh cường sụp đổ cỡ nào nữa?"

"em tự có cách của em!"

lê phạm minh quân nói rồi đẩy vai thế vĩ rời khỏi phòng tập, để lại hai con cún vẫn bực tức. nội bộ the bủn cứ thế lao đao chỉ vì một người, mà người đó chỉ biết là mình thèm cam ép thôi.

__________________

vài chục phút sau, bạch hồng cường vẫn nằm trong phòng y tế, ngơ ngác nhìn ly nước ép cam trên tay lê phạm minh quân, cùng một bịch quýt ngọt và một gói gì đó trông kỳ lạ, mờ ám vô cùng.

à, ra đó là cách của bi quân, đi mua thuốc hồi phục dành riêng cho omega bắt cường phải uống.

"anh chưa uống thuốc chị bác sĩ đưa cho anh nữa", cường chỉ tay vào hai viên thuốc xanh tím trên bàn.

"uống này đi, cái đó em vứt cho"

minh quân với tay lấy gọn hai viên thuốc trên bàn bỏ vào túi áo, đưa cho anh đúng liều lượng được ghi trên bao bì của thuốc mình mua. cường uống xong thì bác sĩ cũng vô, ngỡ mèo đã uống thuốc nên cho phép anh về ký túc xá.

cáo quân bi một tay cầm áo khoác của mèo, tay còn lại xách túi quýt đi theo sau anh về ký túc.

từ hôm đó, hồng cường làm gì cũng phải dòm trước xem có lê phạm minh quân ở đó không. nếu có cường sẽ không liều, dù chỉ là lao vào giỡn với tụi đàn em mình.

và cũng từ sau hôm đó, giường hồng cường sẽ xuất hiện một ly cam ép không đá và một vỉ thuốc hồi phục dành riêng cho omega.

bạch hồng cường cũng nhận ra lê phạm minh quân thật ra ấm áp hơn cách mọi người nghĩ về cậu ta rất nhiều. chỉ là quân không biết cách thể hiện, và cũng không cần được ai ghi công.

______________

bé cáo bi quân có tin tức tố mùi cam=)) dễ thương quá à=))) tương tác giữa hai đứa này ít nma nó chất lượng mlem mlem
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
4. mất khả năng tự lập


•warning : ooc, lowercase, eabo, allbhc.

bạch hồng cường dạo gần đây nhận ra có quá nhiều vấn đề khiến cho anh phải để tâm. cơ bản việc anh là omega đã không còn là điều gì bí mật. mà nếu đã không giấu diếm được thì vấn đề lại đá sang một chuyện khác.

chính là hồng cường bây giờ được bảo vệ còn hơn trứng mỏng, tuyệt nhiên không được đụng tay bất cứ thứ gì.

mèo phố không thích một chút xíu nào! người ta là anh lớn thứ hai đó nhé, có phải con nít đâu ơ hay?

và sau đây mèo bạch cường xin trình bày một ngày của mình để mọi người hiểu vì sao cường không hài lòng nhé!

____________________

sáng.

bạch hồng cường vùi mặt vào trong chăn, hôm nay là ngày nghỉ nên anh không có ý định sẽ dậy sớm. bất chợt mền anh bị mở ra, là hồ đông quan nằm bên cạnh đã thức dậy. vâng đúng vậy, đêm qua hai con người này ngủ chung.

hồ đông quan - chiến thần giấc ngủ lọ mọ ngồi dậy, đắp chăn lại cho hồng cường rồi về giường mình lấy đồ đi vệ sinh cá nhân. sau khi xong tất cả lại quay lại giường kêu mèo dậy.

"dậy cường ơi, tám giờ sáng rồi, dậy đi ăn sáng nè"

hồng cường ư ử mở mắt, lường biếng úp mặt vào gối.

"năm phút nữa".

đông quan bất lực nhìn chiếc mèo ngáy ngủ, cố gắng kéo cường ngồi dậy. dù sao bỏ bữa sáng cũng không tốt cho sức khoẻ, hồng cường lại còn đang bị thương chưa hồi phục.

với sự cố gắng của cún golden, mèo bạch cường đã ngồi dậy thành công. dụi dụi mắt bằng móng mèo, cuối cùng cũng đi đánh răng rửa mặt tắm rửa.

vừa bước ra khỏi phòng tắm, nguyễn phi long đã chờ sẵn ở đó.

"anh cường, miếng dán, xịt khử mùi nè"

anh gật đầu, như một thói quen ngoan ngoãn đứng im cho phi long dán miếng dán ức chế mùi lên gáy và xịt khử mùi. sau đó phi long lấy bộ đồ dơ trong tay anh ra.

"cường xuống canteen ăn sáng trước đi. em bấm máy giặt rồi xuống sau".

đem gương mặt không hào hứng lắm xuống canteen, nguyễn lâm anh bên này vừa thấy cường đã hú.

"anh cườnggg. ngồi đây với em"

hồng cường lại gần, nguyễn lâm anh đã kéo ghế sẵn cho anh. lâm anh lau đũa muỗng rồi đưa cho anh.

nguyễn thanh phúc nguyên, lê duy lân, nguyễn phi long cũng xuất hiện ngay sau đó. all rounder ngồi tụ hợp cùng một cái bàn.

trên bàn ăn, ngoài nói chuyện rôm rả thì tụi nhỏ liên tục gấp thức ăn vào phần hồng cuờng dù cho anh liên tục từ chối. tụi nó khăng khăng bắt phải ăn cho mau khoẻ, hồi phục sớm.

một đứa gấp cho thì ít chứ bốn đứa thì nhiều vãi ra, cường ăn xong ợ mấy cái rõ to. duy lân bên này đút anh miếng chôm chôm đã bóc vỏ, cứ thế xong bữa sáng đầy ồn ào.

_____________________

sau khi ăn no nê anh quyết định đi bộ vài vòng cho tiêu hoá rồi mới đi tập nhảy.

đang suy nghĩ đến viễn cảnh bình yên buổi sáng thì tạ hoàng long trong bụi lùm đột kích, nằn nặc đòi cường phải đi gs25 mua đồ chung với cậu.

chẳng thể từ chối, hồng cường đồng ý đi theo. hoàng long với số dư tài khoản chưa tới một ngàn đồng (theo trí nhớ của bạch hồng cường) đã mua nào là bánh, nào là trà sữa, nào là kẹo.

hoàng long để ý thấy hồng cường cứ nhìn chằm chằm bịch cá khô nãy giờ, nghĩ chắc anh thèm, long mua cho cường luôn. thì mèo mà, thích ăn cá cũng đúng.

"đủ tiền không mà mua lắm thế?"

"dư luôn, bây giờ em là thái tử real rồi nhé. cường khỏi lo"

dơ giấu like với thằng em, hồng cường hí hửng nhận lấy bịch khô cá của mình. trên đường về vừa đi vừa nhăm nhi, còn luôn miệng khen ngon cơ.

lúc vừa về đến, cường cầm nửa bịch khô còn lại chia cho nguyễn văn khang - top một đồng mèo cường luôn tin tưởng. khang vậy mà cũng thích, hai con mèo cùng ăn rồi dắt tay nhau đi tập nhảy.

_____________________

trưa.

tập xong, cường đi tắm thêm lần nữa vì đổ nhiều mồ hôi, quay lại giường định đánh giấc tới chiều. vừa ngồi lên giường, lê phạm minh quân đi tới.

"hồi sáng anh uống thuốc em dặn chưa đấy?"

minh quân đưa anh ly nước ép cam, cầm tay cường kiểm tra vết bầm dưới cẳng tay.

"rồi á! còn ba viên nữa là hết gói thuốc em đưa ùi"

bi quân xem xét kĩ vết bầm, "đỡ hơn nhiều rồi. cường cứ uống đúng liều lượng là được.

-à mà sức thuốc nữa cho mau lành"

cáo bi lớn lấy ra lọ thuốc thủ sẵn trong túi áo cùng vài cây tăm bông thoa thuốc cho anh. cường ngồi im để minh quân chăm sóc, tay còn lại cầm ly cam ép uống một miếng.

"đợi tí nó khô là được"

"anh cảm ơn"

"ngày nào cũng cảm ơn hoài", minh quân xua tay, "anh hết bầm là em mừng. già đầu mà thua đứa con nít".

mèo cường chề môi trước câu nói trên, nghe lời đợi cho thuốc khô mới chui vào chăn ngủ trưa. trong lúc cường vẫn đang ngủ say, hồ đông quan như thiếu hơi tự nhiên xuất hiện trong ổ mèo, dở mền lên chui vào ngủ ngon lành, tỉnh bơ.

bạch hồng cường theo đúng đồng hồ sinh học của mình dậy lúc hai giờ chiều, đập vào mắt mèo là gương mặt say ke của đông quan. có lẽ vì quá quen, hồng cường lười giật mình, bước xuống giường đi rửa mặt.

vốn dĩ định bỏ cử trưa để chiều ăn luôn thì lê bin thế vĩ chặn đầu, dúi vào tay anh ổ bánh mì mới mua, còn bảo không ăn sẽ giận anh bo xì anh luôn. thế là cường ăn, và no bụng.

vì buổi sáng đã tập nhảy nên buổi chiều cường định sẽ luyện giọng cùng nguyễn hữu sơn. anh bước vào phòng luyện thanh tìm kiếm sơn, thấy con thiên nga kia đang chăm chú luyện giọng.

cường ngồi kế bên hữu sơn, được hữu sơn chỉnh sửa vài chỗ trong bài hát mới. một lúc sau lê bin thế vĩ, phúc nguyên và phi long cũng tới (vì thế vĩ nói không được để hữu sơn có cơ hội ở một mình với mèo). dù không chung team nhưng tụi nó hăn say tập cùng nhau đến chiều.

năm giờ chiều mọi người tụ họp đầy đủ dưới phòng ăn, hồng cường đã tỉnh táo hơn, kiên quyết bảo vệ phần ăn của mình trước all rounder vì bụng anh còn dư âm của ổ bánh mì ban nãy.

nhưng một đấu không lại bốn, một lúc sau phần hồng cường lại đầy ấp, và anh vẫn bất lực nuốt hết.

cứ thế ngày có ngày bạch hồng cường sẽ từ mèo hoá heo, thành đồng loại của văn liêm - hai ka bảy khổ nhất thế giới cho coi.

___________________

tối.

hồng cường đã tập luyện xong phần hôm nay nên chẳng cần phải tập khuya làm gì, chắc ăn có muốn tập lê phạm minh quân cũng không cho đâu.

lười biếng ngồi trên sopha, tay mèo tự bóp vai cho chính mình vì mỏi.

đang tự đấm đấm mấy cái lên vai, nguyễn lâm anh ngồi kế bên hỏi thăm.

"anh cường mỏi vai ạ?"

"ừ. mệt chết luôn"

"quay qua để em"

cường có một nỗi lo sợ khi xoay gáy về người khác, nhưng vì quá mỏi nên anh đã nghe theo, để mặc cho thằng em phục vụ mình.

vua chúa đến thế là cùng.

xong thì cường lên giường đắp chăn ngủ, hồ đông quan đúng hẹn lại đến, vẫn tư thế ôm sát rạt cường mà làm. hồng cường thiếp đi sau một ngày dài, cuộn mình trong lòng cún golden đông đông thở đều.

và vấn đề mèo bạch cường nhận ra chính là mình bị chiều đến mức không còn khả năng tự lập, cứ thế này thì không ổn. mà kệ, phi tần của mình phục vụ mình thì mình hưởng. có gì đâu ha.
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
5. ưu tiên


•warning : ooc, lowercase, eabo, nvk x bhc.

nguyễn văn khang đưa mắt nhìn đám 'đàn em anh cường', không tự chủ được khinh bỉ nhếch môi một cái.

văn khang đây chưa bao giờ phải tranh sủng nhé. mèo ngơ là ưu tiên của mèo chảnh.

người xem ít khi thấy cả hai tương tác trên sóng truyền hình, không có nghĩa cả hai không thân. mặc kệ sự đối lập giữa meski và ronaldo phố vinh, hai con mèo này vẫn thân chán.

"cường, đi tập với khang"

khang giơ móng mèo khều hồng cường ngồi kế bên đang xem mu đá.

"xong trận này đi khang"

con mèo quỷ đỏ vẫn chăm chú nhìn vào điện thoại. khang biết thừa nếu mu thắng thì cường sẽ cười toe toét, miệng sẽ luyên thuyên với khang về trận bóng vừa rồi, còn thua sẽ chù ụ một góc không nói chuyện với ai.

văn khang dựa cằm lên vai người kia ngó vào điện thoại cùng xem.

"nay cánh phải thủ yếu thế".

bạch hồng cường di chuyển màn hình vào giữa, trong vô thức nhích người về phía văn khang.

"yếu đó giờ. mu thì gì chả yếu".

giọng con mèo hờn dỗi đội bóng mình yêu làm văn khang cũng phải bật cười. cứ như thể con người mặc áo mu la làng vui sướng khi mu dẫn trước hai bàn không phải cường ấy.

"thắng chắc. bruno lập hai bàn ngon lành thế kia"

mèo ngơ lên tiếng dỗ dành mèo chảnh.

"mu hay thua phút cuối lắm. nên cường phải coi xong trận mới được. khang đợi cường xíu."

"đợi mà, khang coi với cường."

cả hai dựa vào nhau xuyên suốt trận bóng diễn ra, mặt hồng cường méo xẹo khi west ham gỡ được một bàn. và văn khang đã rất cố gắng để không bật cười thành tiếng.

"còn dẫn trước một trái mà, lo gì"

văn khang véo một bên má đang chù ụ ra vì buồn.

"hên quá. trời ơi. tưởng thua tới nơi"

bạch hồng cường thở phào trước sỉ số chung cuộc mu 2-1 west ham. cười hề hề trông ngơ không thể tả.

"đi tập với khang được chưa"

"đi chứ!"

văn khang đứng lên, đưa tay kéo hồng cường đứng dậy. hai con mèo cùng nhau đi tập luyện.

___________________

nguyễn văn khang luôn được bạch hồng cường ưu tiên. vì cường thấy khang hiền, khang nói chuyện vui, và luôn hiểu ý cường (theo mọi người nói thì là vì cả hai cùng là mèo nên dễ hiểu ngôn ngữ của nhau).

khang cũng rất quý cường, biểu hiện rõ nhất là cường được mang đôi dép xỏ ngón xanh dương của khang mà không cần hỏi trước. ngay lúc này mèo chảnh cũng đang mang đây.

"cường"

"ơi"

"mệt chưa?"

"hơi hơi"

"nước nè"

"cảm ơn khang"

cuộc hội thoại cả hai trung bình sẽ là như thế, một câu chưa tới ba chữ. người ngoài nghe chỉ toàn thấy 'meo, meo, meo' thôi.

thật ra ban đầu hồng cường tưởng văn khang là beta hay thậm chí là đồng omega nên mới mất cảnh giác. tới ngày cường nhìn thấy hồ sơ tân binh nguyễn văn khang với dòng chữ "phân hoá : alpha" đậm lè. cường hơi hoảng.

pheromone của văn khang là mùi bánh mì, nghe vừa thơm, vừa dễ thương, vừa giống omega vô cùng.

văn khang biết điều đó, và trước khi hồng cường nhận ra giới tính thứ hai của khang, khang đã tranh thủ làm cường mất cảnh giác, mềm lòng.

nên đến lúc cường đọc được hồ sơ của khang, vẫn có gì đó khiến cường không né tránh văn khang được.

có một con mèo chảnh không nỡ lơ con mèo ngơ.

_____________________

nguyễn phi long và lê bin thế vĩ cùng nhau đồng thuận rằng nguyễn văn khang chính là người cần được đề phòng nhất.

văn khang có vẻ ngoài quá hoàn hảo, làm cho người khác không phòng bị. ngoài ra không giống những người khác, khang chủ động lộ ra phân hoá trước mặt hồng cường và anh vẫn nhắm mắt cho qua, một chút cảnh giác cũng chẳng có.

nguyễn hữu sơn vừa được thêm vào liên minh, sơn chung đội với văn khang nên sẽ dễ dàng theo dõi hơn.

hoặc không.

chả có mấy khi văn khang ở chung với đồng đội. chỉ cần dư chút thời gian rảnh, nơi mèo ngơ tìm tới chắc ăn là ổ mèo chảnh.

ba đứa nó loé mắt nhìn đôi dép xỏ ngón màu xanh dương đặc trưng ngay dưới giường hồng cường, trong giường đã được cường dùng chăn che lại từ trước. giờ mà muốn lại xem ai ở trong đấy thì phải mở cái chăn ra.

nếu là cường ở trong đó, người bị dỗi sẽ là tụi nó. nếu là khang, tụi nó sẽ dỗi. nếu là cả hai người cùng nằm chung, tụi nó sẽ khóc banh cái ký túc xá ngay.

điều tệ nhất đã xẩy ra, cả hai con mèo cùng ngồi trong một cái ổ chơi game và đút khô cá cho nhau ăn.

thằng sơn mặt mày méo xẹo nhìn hồng cường vừa chơi game vừa dựa đầu lên vai văn khang.

đây có thể là cú sốc nhất hôm nay, bạch hồng cường chủ động dựa vai mội ai đó.

"gì ấy"

cường khó hiểu nhìn sơn, mắt tạm dời khỏi chiếc điện thoại.

"em muốn rủ anh cường đi gs25 mua đồ"

"lát đi, anh chơi xong trận đã"

sơn dạ dạ chui đầu ra khỏi ổ mèo, vừa kịp nghe văn khang cất giọng.

"lát cường cho khang đi với nhé?"

"khang muốn mua gì cường mua cho, đỡ tốn công"

"thôi. muốn đi chung với cường"

bạch hồng cường không trả lời, nhưng cái gật đầu đã trả lời thay. anh vẫn còn dựa lên vai văn khang, từng lọn tóc đen nhánh của cường cạ vào cổ người bên trên. khang nuốt nước bọt cái ực, vô thức nhích mũi đặt trên đỉnh đầu người kia.

"thúi, chưa gội đầu"

"khang thấy thơm là được"

cường vẫn không nói gì, tập trung đập trụ. khang đang đợi hồi sinh, ngước mắt vào màn hình hồng cường. văn khang di chuyển vai, người hồng cường vừa đủ ngã gọn trong lòng khang.

"tụi nó về rồi. núp bụi đi đã"

"còn xíu nữa là thắng rồi.

ơ hay"

"từ từ.

để khang"

văn khang bỏ điện thoại mình sang bên, mặc kệ đã được hồi sinh. vòng tay ra đè lên hai tay đang cầm điện thoại của hồng cường từ đằng sau.

đặt cằm lên một bên vai cường rồi nhoài đầu ra trước. cầm tay hồng cường chiến đấu.

bàn tay nguyễn văn khang vừa vặn ôm trọn bàn tay bạch hồng cường, như thể chủ nhân của nó cố ý. giọng khang đều đều bên tai.

"cố lên, sắp xong rồi"

thằng sơn ở bên ngoài nghe lén, nghe đến đoạn này muốn nghẹn tới nơi. hai người ở chung một giường, che chắn lại tỉ mỉ rồi nói chuyện kiểu đó sao mà không nghĩ bậy?

cường đỏ mặt khi gương mặt gần kề của nguyễn văn khang kế bên, gần đến mức chỉ cần quay đầu nhẹ, mũi cả hai sẽ chạm nhau.

"xong rồi.

đi nè"

mèo ngơ luyến tiếc nhéo eo mèo chảnh một cái, đứng dậy chuẩn bị đi.

nguyễn hưu sơn khóc rồng khi trở thành người thừa trong khi đáng lẽ ra nó được đi riêng với mèo cường.

__________________

"em nói rồi không nghe! anh khang nguy hiểm nhất."

nguyễn phi long vắt chéo chân, khoanh tay nghiêm nghị như đang họp tổ dân phố.

"sao tao biết. thấy ảnh hiền khô. ai mà dè."

thằng sơn mặt mũi bí xị ụp mặt xuống bàn. có thể là sơn sẽ khóc luôn cho coi.

"đã alpha thì làm gì có thằng nào hiền đâu"

lê bin thế vĩ xoa cằm suy nghĩ gì đó, văn khang đúng là người khó đối phó nhất tính tới thời điểm hiện tại.

hồ đông quan và lê phạm minh quân dạo này liên minh với nhau, lê bin thế vĩ là người đau đầu nhất. chung một đội nhưng chia hai phe, khiến cho không khí the burners bất ổn. chị tiên có rặn hỏi nhưng vĩ không hé răng nửa lời. giờ giải thích lục đục nội bộ tại giành trai chắc chị tiên cười cho thúi mũi, dọn lên núi ở vội.

riêng nguyễn văn khang không cần phe nào, một mình một cõi chiếm hết sự ưu tiên.

'ối dồi ôi trình là gì mà trình này ai chấm', văn khang không nói thế, thế vĩ nhét chữ.

lê duy lân gãi đầu, nghĩ chỉ có bảo châu và trung anh mới thắng được văn khang. hai người đó là phi tần được mèo sủng nhất. chứ bọn này toàn tôm tép, đấu không lại.

mà hai người đó thì tốt nghiệp rồi, nguyễn văn khang lên ngôi, một phát knock out liên minh 'đàn em anh cường'.

chả hiểu đâu ra lê bin thế vĩ kéo được tạ hoàng long vào đội. và giờ chúng ta nội bộ the bủn : hồ đông quan x lê phạm minh quân đối đầu lê bin thế vĩ x tạ hoàng long.

"mấy anh không biết đâu, anh khang ghê gớm lắm. bữa em còn thấy anh khang đụng tay lên gáy anh cường để lại tin tức tố cơ. giờ ổ mèo ngoại trừ mùi của ông cún mập đông quan còn mùi của con mèo bánh mì đó nữa. tức chết em!"

nguyễn lâm anh vừa kể lể chỉ tội văn khang, vừa lau mắt kính.

"người buổi sáng người buổi tối. anh cường không còn thời gian để ý ai trong tụi mình nữa!"

nguyễn thanh phúc nguyên lên tiếng đầy ganh tị, cũng phải thôi. dù đã về all rounder nhưng nguyên vẫn chưa được ngủ chung với anh cường. mà hai người khác đội thì ngày nào cũng ngủ cùng.

phi long im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng, nói lên vấn đề đáng quan tâm nhất hiện nay.

"nhưng anh khang kém nguy hiểm hơn anh quan ở chỗ. anh khang chỉ để lại tin tức tố, còn anh quan..."

"anh quan chắc chắn sẽ đánh dấu anh cường. nếu có cơ hội."

tạ hoàng long tiếp lời, khoanh tay để lên bàn.

sự già dơ từ hồ đông quan chính là thứ bọn 'đàn em anh cường' lo sợ nhất. cơ bản trong mắt hồ đông quan, tụi này không phải đối thủ.

"không đâu. trừ khi anh cường đồng ý. nếu không anh quan sẽ không cưỡng chế đâu."

thế vĩ chấn an tụi nhỏ, lắc đầu suy xét.

"anh quan luôn có cách để anh cường đồng ý, đâu phải tự nhiên đến giờ có mỗi anh quan được ngủ chung."

phi long nhấn mạnh, nhịp tay gõ từng tiếng lạch cạch xuống bàn.

không khí lần nữa nghiêm trọng, em bé phúc nguyên nắm chặt vạc áo. nhắc đến chuyện ngủ chung là đụng vô lòng tự ái của nguyên đó biết chưa???

"thôi giờ tách anh khang với anh cường trước. anh quan tính sau.

đừng cho anh quan ở riêng với anh cường quá lâu là được."

thế vĩ chốt lại buổi họp, đập bàn một cái rõ to. ai không biết còn tưởng đang họp quốc hội.

_________________

bữa cục cưng nào kêu nhìu nvk đâu. nguyên 1 chap lun nhó. có ai thích con mã thái lê minh hiếu hay đức duy k... tui làm luôn. dù sao đã allxbhc thì all cho tới😋😋
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
6. đáng tin


•warning : ooc, lowercase, eabo, tlmh x bhc, ntpn x bhc.

hôm nay có một cú nổ không ai ngờ tới. thái lê minh hiếu và bạch hồng cường.

hai con người tưởng chừng không liên quan gì nhau hôm nay lại ôm ấp trên sóng truyền hình. bạch hồng cường ngồi trên thành ghế sopha, minh hiếu vòng tay ôm eo anh từ phía sau. hồng cường lại nghiễm nhiên không phản kháng.

nhìn cảnh tượng này, đám đàn em của anh cường như chết lặng.

người không đề phòng nhất lại là người nguy hiểm nhất, đúng là trên đời tốt nhất không nên tin một ai!

minh hiếu từng rất ngượng ngùng khi gọi cường là anh. bởi hiếu thấy cường có chút xíu, trông con nít muốn chết. gọi anh thì ngượng mồm lắm. cơ mà sau này tiếp xúc riết cả hai thân lên nhanh chóng, thậm chí còn có hơi...

"cục cưng ăn bánh không?"

thái lê minh hiếu đưa miếng lays trước mặt anh, cường quay sang, há miệng nhận lấy.

"lấy anh vị kia đi, thích vị kia hơn". hồng cường chỉ tay vào bịch lays màu xanh lá trên bàn.

"em đút cực cưng cho"

cường lần nữa đóp lấy, nhai nhai một lúc trong khi đợi ekip chuẩn bị quay. dù chưa vào set quay nhưng minh hiếu và hồng cường đã ôm nhau được một lúc rồi đấy. ai đó gãi mắt hộ các tô bánh canh còn lại với ạ?

kết thúc set quay, các tô bánh canh được tự do làm gì thì làm. thái lê minh hiếu ngậm ngùi buông eo hồng cường ra trước chục con mắt liếc nhìn từ đồng bọn.

bất chợt, hồng cường đề nghị.

"quay tiktok chung với anh không hiếu? làm content"

lê bin thế vĩ và hồ đông quan vừa vặn nghe được, và đã sững sốt. thế vĩ đã tốn mấy lít nước miếng để được nhảy chung với anh, hồ đông quan còn phải mua chuộc nửa ký cá khô. mà hồng cường lại chủ động rủ minh hiếu là sao? không công bằng!

"liền luôn cục cưng ơi!"

thằng hiếu móc điện thoại ra, dí sát người vào anh tìm trend để cả hai cùng quay.

cường chỉ vô trend nhảy đang hot, minh hiếu gãi gãi đầu.

"cái này em không biết nhảy".

"anh tập cho, lại đây"

"thôi nhép miệng đi anh, chứ anh mới té còn đau mà nhảy gì."

minh hiếu cản, hồng cường chỉ mới té ba ngày trước thôi đó. rõ ràng dù đã bớt bầm nhưng vẫn còn.

"nhép trật lật mà đòi nhép quài". cường cười trêu ghẹo.

"với cả anh khoẻ lắm đấy, ba cái té đó có sao đâu. anh bế em còn được"

thái lê minh hiếu quả thật rất cao và đô so với bạch hồng cường, có thể nói là to gấp đôi. nhưng cường lại bế được minh hiếu kiểu bế công chúa trong một lần thua thử thách. dù không bế được lâu, song cường vẫn cứ dùng nó để lên mặt rằng anh khoẻ lắm đấy nhé.

"sau đấy anh cũng té ra đất còn gì?"

hiếu bĩu môi, tiếp tục tìm nhạc để nhép miệng.

"này đi"

hồng cường chỉ tay vào một bài nhạc ballad nhẹ nhàng trong khi gu của mình hiếu trước giờ là nhép nhạc giật giật remix

gu nhạc của người già đó hả? minh hiếu giật giật mỏ, định trêu chọc anh.

"anh cường đi tắm rồi sức thuốc mau, trễ rồi"

lê phạm minh quân khều anh nhắc nhở, tiktok gì mà tiktok. so về khoảng đó, minh quân đã được nhảy riêng với hồng cường rồi nhé, còn lên hẳn tiktok của dì năng cơ. minh hiếu tuổi gì.

"ơ? chưa quay tiktok mà? cục cưng ơi"

minh hiếu nhìn minh quân đang cố gắng đẩy hồng cường vào phòng tắm, yếu ớt í ới vài câu.

hồ đông quan choàng tay kẹp cổ minh hiếu, cười hiền lành với cường.

"cường đi tắm rửa đi. thằng này để anh"

mèo nuối tiếc ngoái lại nhìn nhưng minh quân đã đẩy anh ra khỏi ký túc xá, còn tiện tay lấy đồ tắm dùm anh luôn. hậu cung của cường tranh sủng dữ lắm, bây giờ còn biết hợp tác chia bè chia phái nữa cơ.

"ông buông tui ra coi ông quan!?"

minh hiếu giẫy dụa gỡ tay đông quan ra khỏi cổ. bây giờ chỉ có thằng cha già chứ ông bà xã cái nổi gì.

"hôm nay gan ha? còn dám tranh sủng", đông quan khoanh tay nhìn hiếu.

"đấu với đám em cường đã mệt, giờ thêm mày nữa hả hiếu"

thái lê minh hiếu giả ngơ, "tranh sủng gì?

ông xã nói gì bà xã hong hiểu"

gương mặt hàn đông quơ bắt đầu kỳ thị thấy rõ.

"alpha với nhau mà nói chuyện mắc địt quá cha"

"content thôi. chứ anh cường mới là ông xã của tui", thằng hiếu chề môi, "à đâu bà xã mới đúng"

hồ đông quan nhíu mày nhìn minh hiếu.

"tới mày cũng biết luôn rồi à? sao mèo giấu bí mật tệ thế không biết".

"đâu có! anh cường tự khai mà"

"gì?"

"kẻ khôn ăn nói nửa chừng. tui nói thế cho ông tức chơi!

đồ ông xã dỏm"

minh hiếu cười khuẩy nhìn gương mặt ngờ nghệch của hồ đông quan, cuối cùng rút lui về giường mình.

thì đúng là bạch hồng cường tự khai với thái lê minh hiếu. cơ mà chuyện nó lại rườm rà hơn một xíu.

__________________

bạch hồng cường hôm đó qua the aurora kiếm văn khang để solo liên quân, kiểu gì lại chỉ thấy mỗi minh hiếu trong phòng tập.

thái lê minh hiếu đang tập luyện phần dance một mình, bài mới có đoạn break dance rất ấn tượng và nó biết mình phải cố gắng gấp năm sáu lần đồng đội nếu muốn được ở lại.

mèo cường trong tay là chiếc điện thoại đã được bật sẵn liên quân trơ mắt nhìn phòng tập trống trơn, duy mỗi minh hiếu là ở đó.

"hiếu tập một mình hả?"

"dạ"

"khang đâu?"

"anh khang ra ngoài với bạn rồi. anh kiếm anh khang có gì à"

"à kiếm khang solo liên quân. chán chết không có gì làm. tại mọi người cũng không cho anh tập luyện quá mạnh"

hồng cường nói rồi ngồi xuống dựa lưng vào tường, chắc định đợi văn khang về.

cường nhìn minh hiếu đang tự đếm nhịp cho bản thân, anh cười khen ngợi.

"hiếu chăm ghê. em cố gắng nhiều lắm luôn ấy"

minh hiếu ngừng động tác quay sang nhìn anh, hơi ngại mà gãi đầu. cũng lâu rồi chưa ai công nhận sự cố gắng của nó thành ra lúc này hiếu cảm động kinh khủng.

"mệt chưa? mồ hôi quá trời. nghỉ mệt xíu đi"

hồng cường đưa cho nó chai nước lọc, quắc tay gọi nó lại chỗ trống bên cạnh mình.

hiếu lại ngồi gần anh, lúc này lại bộc bạch.

"mấy vòng trước chẳng ai công nhận em. mọi người đều bảo em đẹp trai nên fan nhiều mới thắng vote"

giọng minh hiếu nhẹ nhẹ mà đầy ấm ức. bạch hồng cường nhìn thiếu nhiên vạm vỡ trước mắt, vỗ vai an ủi.

"thì anh công nhận em nè. hiếu hát hay, rất đẹp trai. lại còn siêu nổ lực", cường ngưng một chóc rồi nói tiếp, "anh cố gắng một, hiếu cố gắng đến mười. anh em ai cũng thấy rõ hết chẳng riêng gì anh. cho nên hiếu nè, đừng suy nghĩ thế nữa nha"

thái lê minh hiếu ngẩn người nhìn anh, lúc này nó đã hiểu tại sao các thầy luôn khen về trình độ lead team của bạch hồng cường. quả thật cường là một leader rất cừ, luôn có gì đó làm cho người ta muốn tin tưởng.

ngay giây phút đó minh hiếu đã được ngải mèo chất lượng cao là thế nào. hai má hiếu đỏ lên, chả hiểu vì tập luyện mệt hay vì điều gì khác. người ta là biết rung động rồi đó.

"anh cường hôm bữa té còn đau lắm không?"

"bớt nhiều rồi, mọi người cứ làm quá"

"làm quá đâu mà quá. anh hay bị bệnh vặt nhất cái ký túc rồi. giờ còn thêm cái này ai lại không lo. em khác đội mà coi cảnh té của anh còn giật mình."

hồng cường cười ngượng với hiếu, thuận tay lau giúp giọt mồ hôi đọng trên trán nó.

"thể lực anh yếu xưa giờ mà"

"thế mà còn liều"

"đây chắc là lần cuối của anh rồi, nên anh liều được nhiêu hay nhiêu"

minh hiếu nhìn ông anh lớn hơn nó hai tuổi, không nhịn được vẹo má anh trêu chọc.

"nói chuyện như thể sau chương trình là anh về vinh lấy vợ ấy. còn trẻ mà cứ như ông cụ non"

mèo xinh bĩu môi trước thái độ đùa cợt kia, rồi anh nhìn thẳng vào mắt hiếu.

"... không có lấy vợ được, làm vợ người ta thì đúng hơn"

đôi tay đang bẹo bên má anh dừng lại giữa chừng, minh hiếu nghiêng đầu khó hiểu. chẳng đợi hiếu hỏi lại, cường đã nhanh chóng giải thích.

"anh là omega. anh tưởng mấy đứa biết hết rồi. ra là hiếu chưa biết à?"

gương mặt thẫn thờ của đối phương như trả lời thay cho câu hỏi từ anh. thằng hiếu như bị kích động, pheromone gỗ bách tùng lờn vờn trong không khí.

đừng ai hỏi tại sao hiếu nó không kiểm soát được, cơ bản hai tháng nay nó sống với một đám alpha và beta. chưa tiếp xúc với em omega xinh xẻo mà. mà giờ nó được biết trước mặt nó có một bé mèo kiêm omega xinh ơi là xinh. sao nó kiểm soát tin tức tố được.

"ý anh là ai cũng biết, trừ em?"

"chắc thế"

"sao lại kể em nghe thế?"

"vì anh thấy hiếu đáng tin"

cường với tay xoa mái tóc đỏ kia, vui vẻ cười tít mắt.

thái lê minh hiếu đáng tin, thái lê minh hiếu đáng tin trong mắt bạch hồng cường. hiếu lẩm bẩm trong đầu, đưa mắt nhìn xuống anh.

thôi được rồi, tranh sủng thôi mà có gì đâu. hội em anh cường tới đây, minh hiếu chấp hết.

______________________

all rounder hôm nay có lịch ở studio của mentor soobin làm nhạc. phúc nguyên là người tới sớm nhất, hồng cường đến thứ hai. soobin hoàng sơn vừa thấy hai đứa nhỏ tới đã bắt hai đứa canh nhà cho mình đi đá tô phở. thôi thì có thực mới vựt được đạo.

_____________________

all rounder

cuongbach

mấy đứa đâu r

@duylan @philong @lamanh

đi chung xe mà tới muộn thế?

lamanh

huhu

kẹt xe a cường ơi

😭😭

philong

ối zồi ôi sg giờ cao điểm

tr ơi nãy g nhích nhích

có khi cả tiếng sau ch tới

duylan

a cường bay ra cứu tụi e đi

😭😭😭

philong

mèo có biết bay đâu th này??

đợi lâu quá sảng hả

phucnguyen

mấy a tới trễ

a mèo đút cho e ăn nãy g nè

ehehe

😋😋😋

philong

?

mèo ở riêng với e hả

thầy bin đâu

phucnguyen

thầy bin đi đá tô phở òi

để e với a mèo canh nhà

lamanh

???

sao a đút cho nguyên

nó có tay có chân đoàng hoàng

😡

cuongbach

=)) em bé mà

duylan

cái thây cỡ đó

e bé e bé

lamanh

muốn gấp rưỡi a cường

cứ e bé riết

__________________________

"anh cường ơi, mấy anh kia ăn hiếp em kìa."

nguyễn thanh phúc nguyên rời mắt khỏi đoạn chat nhóm, bĩu môi với anh.

"ăn cho xong đi đã. lát anh mắng chúng nó cho nguyên ha?"

bạch hồng cường đưa muỗng thức ăn đến tận miệng, nguyễn thanh phúc nguyên vâng dạ nhận lấy.

"anh cường vẫn chưa cho em ngủ chung!"

phúc nguyên nhìn anh, đôi mắt rái cá long lanh óng ánh. mèo ngơ ra, tay đang xúc muỗng cơm cũng khựng lại giữa chừng.

"... thắng thì anh cho."

cường nói thế, và phúc nguyên đã cười hì hì, một hai bắt anh phải hứa.

đột nhiên đang cười giữa chừng, con rái cá bỗng sững người, rung bần bật cả lên.

"nguyên. sao thế?"

hồng cường đơ người nhìn mặt mày phúc nguyên đỏ phừng phừng, người thằng bé nóng ran, đỏ lựng.

"anh cường... khó chịu quá à."

nguyễn thanh phúc nguyên rưng rưng, ngay lập tức bạch hồng bị một làng hơi lạnh vây lấy.

phúc nguyên đang phát tình, ngay trước mặt bạch hồng cường.

"em nhớ còn tận một tuần mới tới... em không biết nữa anh ơi..."

phúc nguyên thẩn thờ nhìn anh, cường khựng lại. nguyên nhân có thể khiến kỳ phát tình đến nhanh hơn là stress. có lẽ phúc nguyên đã bị áp lực vì kỳ sát hạch sắp tới. cường là người hiểu rõ áp lực đè lên vai cậu nhóc lớn thế nào, lúc này hồng cường thấy thương nó kinh khủng.

pheromone thằng bé phát ra đủ để cường sững chân tại chỗ. nguyên nắm lấy tay anh, nức nở oà lên.

"thuốc ức chế- hức. anh ơi. em không có mang."

bạch hồng cường là omega thì đào đâu ra thuốc cho alpha bây giờ?

"nguyên ngoan.

đợi anh. bình tĩnh đã."

anh ấn mạnh vai nguyên xuống sopha, loay hoay đi kiếm tủ thuốc trong stu soobin. cường tìm thấy tủ thuốc ngay trên tường, anh với tay mở tủ ra tìm kiếm thuốc ức chế. bỗng một thân thể lớn hơn ôm trọn người từ sau.

"anh cường đi đâu?

-anh cường."

phúc nguyên gục người lên thân anh, vùi đầu lên bả vai. mái tóc đen nhánh từ cậu em kém năm tuổi khiến anh ngứa ngáy.

quan trọng hơn hết, pheromone phúc nguyên đang bao bọc lấy cường.

ngay lúc phúc nguyên với tay đụng vào miếng dán trên tuyến thể anh, hồng cường giật mình giữ lại.

bây giờ tới anh khóc nè nguyên ơi.

"nguyên! dừng lại.

-thu tin tức tố lại... nguyên!"

gương mặt người nhỏ tuổi hơn đỏ bừng, hai má hay hay đỏ, ánh mắt nhìn anh không tiêu cự.

cường với tới lọ thuốc ở ngăn trên cùng, gấp gáp mở ra.

"anh cường đẹp quá à."

nguyễn thanh phúc nguyên rù rì nói, hai tay ôm chặt eo hồng cường không buông. nó ép anh vào một góc, thu dần khoảng cách giữa cả hai.

"nguyên... thuốc nè. nguyên!"

anh đưa viên thuốc trước mặt nó, phúc nguyên nhìn anh, chậm rì mở miệng.

đấy!

ít ra phải thế em ạ.

"đắng quá à..."

rái cá bĩu môi, nước mắt trực chờ rơi xuống trên chiếc má phúng phính. giờ có mười hồng cường cũng không cưỡng lại được.

"anh ơi đắng quá à. khó chịu quá à."

phúc nguyên ấm ức nhìn anh, tay vẫn chưa buông eo người bên dưới. người ta hay trêu nguyên là em bé chứ quên em bé này cao tận m75 đó. giờ nó ép hồng cường không kịp thở.

một, rồi hai, từng giọt nước mắt chảy dài xuống hai bên má phúng phính. rái cá nũng nịu nhìn anh, gương mặt muốn bao nhiêu uất ức liền có bấy nhiêu.

tin tức tố gỗ đàn hương ngập trong khoang mũi. cường đỏ mặt nhìn nó, chút sức lực để đẩy đối phương ra cũng chẳng còn.

"em không làm gì đâu... em ôm thôi. anh cường đừng sợ em, đừng ghét em mà."

phúc nguyên dựa cằm lên vai anh, hai người lúc này không còn kẻ hở. người cao đang phải cúi xuống để ôm người thấp hơn.

nói là ôm, nhưng tay phúc nguyên lại luồng vào eo mềm bên trong áo thun, siết chặt vòng em mảnh khảnh. nó thì thầm.

"anh cường mỏi ạ?"

mèo hoảng loạn gật đầu. nguyên không nói gì, nhấc người anh lên, bế anh đặt lên sopha.

đôi mắt rái cá díu lại, có vẻ do tác dụng phụ của thuốc. nguyên ôm anh chặt cứng, lim dim rồi thiếp đi.

bạch hồng cường không dám thở mạnh, người mềm nhũng để yên cho thằng em ôm. mặc kệ mình đang bị đè thê thảm như nào.

chuyện ba đứa còn lại tới được nơi đã là ba chục phút sau. chúng nó trố mắt nhìn phúc nguyên ôm chặt bạch hồng cường nằm trên sopha, cả hai đang ngủ, áo mèo thì bị kéo lên tận rốn, phòng thì tràn ngập pheromone alpha.

_______________________

15 : 43

philong

@all

*philong đã gửi một ảnh

từ nay về sau

cấm tuyệt p27n động vào bhc!

lamanh

k thể nào chấp nhận dc

em đề nghị kick p27n ra khỏi gr

huuson

?

all rounder canh mèo kiểu gì

mà để cho p27n ôm mèo chặt cứng thế kia?

duylan

tụi em đến trễ

kẹt xe

qua tới nơi thấy cảnh này

p27n phát tình

ối dồi ôi

thevi

🙂

r nguyên tỉnh chưa

ra đây

coi ae xử m thế nào

em bé con khỉ mốc xì

philong

tụi e kéo nó ra phòng riêng thẩm vấn r

nó cứ bảo chưa làm gì a cường

là nó có ý định làm gì rồi???

lamanh

tội này k tha!

phạt k được gần a mèo trong phạm vi 5m

ít nhất 1 tuần

huuson

nma a cường có sao kh v...

mình ên ảnh ở riêng với

1 alpha đang phát tình...

phucnguyen

em chưa làm gì mà😭😭

mới ôm thôi

oan quá

em cũng đâu biết tới kỳ lúc này đâu

😭😭😭😭

philong

m nín

khóc to quá a cường tỉnh bây g

ngồi yên quỳ đó coi

duylan

a cường tỉnh r kìaaaa

kéo p27n đứng dậy

giả bộ qtam hỏi han nhanh coi long

lamanh

lẹ lên

a cường hỏi p27n đâu r nè

lẹ

dm hai th bây

DM

philong

từ từ dm

chết mẹ

cứu

thevi

dụ dì

tụi m cập nhật cho t với nhs coi

lamanh

a cường qua tới phòng bên

thấy p27n quỳ nãy g đứng k nổi

chưa nói gì

p27n nhào tới khóc

'a cường ơi huhu em còn mệt quá mà mng bắt em quỳ'

🙂🙂🙂🙂

philong

ANH CƯỜNG ĐI KIẾM CÂY R

ẢNH ĐÒI ĐÁNH ĐÍT TỤI EM

ANH VĨ ANH SƠN ƠI

GỌI CẤP CỨU

Á-

bxkswmosan

huuson

...

xin phép k dính vào vụ này

lamanh

*lamanh đã gửi một voice

mấy đứa không biết nguyên mới phát tình đang yếu hả? cái gì mà quỳ? rồi đe doạ thằng nhỏ?

đứa nào cầm đầu? ra đây xin lỗi nguyên ngay cho anh.

philong

dm

thằng nguyên

nó vểnh mặt với tụi em

dm

anh vĩ ơi

anh sơn ơi

😭😭😭😭

thevi

...

để anh

thevi đã xoá phucnguyen khỏi nhóm

duylan

a vĩ ơi thêm lại đi😭😭

th nguyên méc a mèo

nói tụi mình đá nó ra khỏi gr chat

a mèo k cần biết gr gì

tán đầu em cái bóp kêu thêm vô lại

thevi

thì ra

p27n mới là trùm cuối

🙂🙂🙂

thevi đã thêm phucnguyen vào nhóm

phucnguyen

g thì ai mới là em bé của bhc nào

🤭🤭🤭
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
fact


• một số sự thật random các bạn nên biết.

1. nguyễn phi long là người đơn phương bạch hồng cường lâu nhất, từ ba năm trước.

2. lê bin thế vĩ ban đầu chỉ ngưỡng mộ cường như một người anh trai, dần dần biết được cường là omega thì mới thích anh.

3. trong lòng bạch hồng cường hiện tại ( đến chap 6), hạng nhất vẫn là nguyễn đoàn trung anh và ngô hoàng bảo châu. tiếp đến nguyễn văn khang, nguyễn thanh phúc nguyên, hồ đông quan đồng hạng.

đám 'đàn em anh cường' chót bảng.

4. nguyễn đoàn trung anh và ngô hoàng bảo châu sẽ comeback với vai trò hội đồng quản trị của mèo chứ không nằm trong tuyến nhân vật chính.

5. thái lê minh hiếu thích cường chỉ vì cường là người nhìn ra sự cố gắng của hiếu hơn bất kỳ ai.

6. nguyễn hữu sơn là người đầu tiên gọi cường là mèo, sau đó mọi người dần gọi theo.

7. cường từng có người yêu cũ, là một alpha, nguyễn phi long và lê bin thế vĩ biết danh tính người đó.

8. trong tất cả những nhân vật từng xuất hiện, hồ đông quan là người có ham muốn thể xác mạnh mẽ nhất dành cho hồng cường.

9. ai cũng cưng, cũng bế mèo. nhưng chỉ có phúc nguyên, văn khang và trung anh được mèo cưng lại.

10. cường rất hay dựa dẫm hồ đông quan, vì cường thấy đông quan đáng tin cậy.

11. lê phạm minh quân và nguyễn văn khang là hai người được tập nhảy riêng với cường nhiều nhất.

12. bạch hồng cường thoải mái với pheromone của hồ đông quan nhất. vì mùi của đông quan là gỗ tuyết tùng, mát lạnh, dịu nhẹ.

đây cũng là lý do cường đồng ý ngủ cùng quan, đồng ý cho ổ mèo có thêm mùi của quan.

13. hôm cường biết nguyễn văn khang là alpha, cường đã đứng chết chân giữa ký túc xá. mất ba ngày cường mới nói chuyện bình thường được với khang.

14. nguyễn lâm anh đi theo cường từ đầu tới cuối chương trình, và cường dần quen với sự hiện diện của lâm anh trong tầm mắt mình bằng một cách nào đó.

15. lê phạm minh quân có mâu thuẩn với lê bin thế vĩ. vì vĩ biết chuyện của cường nhưng không nói để anh bị thương (chap 3).

16. cường (có vẻ) đang siêu lòng với một ai đó trong hội 'đàn em anh cường'.

17. mèo có thói quen sẽ dựa, nằm lên đùi hoặc gác tay lên những người đang ngồi kế mình trong vô thức.

đối tượng ưa thích của mèo là lê bin thế vĩ, nguyễn phi long, lê duy lân.

18. bạch hồng cường từng mập mờ với nguyễn khánh (top x) một năm trước, khi cả hai đi nhảy và quen biết nhau.

đó cũng là lý do thế vĩ và phi long liếc nguyễn khánh muốn lòi con mắt khi gặp mặt.

19. số lượng người yêu cũ của mèo thì ít. còn số mập mờ cũ thì bằng số nyc của thế vĩ cộng lại.

20. bạch hồng cường có người yêu cũ nhưng chưa từng bị đánh dấu, dù là đánh dấu tạm thời.

21. truyện này dài vcd, không biết tới năm sau hoàn thành chưa nhưng chắc chắn sẽ dây mơ rẻ má và lâu lắc.

mãi iu các cục cưng đã đọc tới đây. trong lúc đợi cốt truyện chính thì đọc cái này tham khảo cũng ok chứ nhể. iuuuuuu.❤️❤️
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
7.1 mối quan hệ phức tạp của mèo


•warning : ooc, lowercase, eabo, allbhc.

nguyễn phi long luôn có rất nhiều tâm sự khi nói về bạch hồng cường.

vì cường là người đầu tiên phi long thích nhiều đến thế, thích lâu đến thế. nên gần như suốt ba năm qua, dù không phải lúc nào cũng ở bên anh, mọi chuyện xẩy ra với anh phi long đều biết.

mi mắt phi long giật giật, cắn chặt môi dưới nhìn lên sảnh ánh sáng, nơi top x đang xuất hiện. thành thật mà nói, phi long chẳng quan tâm hay lo sợ gì top x cho cam, thứ nguyễn phi long đang khó chịu nằm ở một người trong số họ.

nguyễn khánh.

từ đầu phi long không biết top x có nguyễn khánh và cũng đang quên béng mất cái tên này từ lâu, cho đến khi người đó xuất hiện trước mặt long.

khánh nhìn một vòng, hên là không đấu với đội của long. thì sao chứ? cái ánh mắt nhìn chằm chằm bạch hồng cường đến từ nguyễn khánh vẫn làm cho phi long thấy khó chịu.

thì cũng đúng thôi, nguyễn khánh và bạch hồng cường là mập mờ cũ, phi long nhớ không nhằm thì là một năm trước hai người đi nhảy xong gặp nhau, thấy hợp nên bắt chuyện làm quen và mập mờ. lý do dừng lại nguyễn phi long không biết, khả năng cao là do con mèo kia chán. mèo chảnh mà, riết phi long cũng quen.

có hai truyền thuyết đô thị : số lượng người yêu cũ của lê bin thế vĩ và mập mờ cũ của bạch hồng cường.

“gì mà liếc top x dữ thế long? thằng cha đầu cam đó có đấu với mày đâu?”

lê duy lân quay sang hỏi nó.

“không đấu ở đây, chứ từng đấu chuyện khác rồi. em mà kể ra là ai cũng liếc y chang em thôi.”

thằng long khoanh tay lại, nó ậm ừ suy nghĩ không biết nên nói luôn hay không.

“gì ghê thế? spoil tí ơi.”

“liên quan tới anh cường, đủ gây cấn chưa?”

duy lân ngay lập tức gật đầu cái rụp, gì chứ dính tới bạch hồng cường thì chuyện đéo gì lân cũng muốn nghe bằng hết.

“lát em nhắn lên group luôn, kể ở đây không tiện.”

____________________

đàn em anh cường

philong

giữ a mèo

tránh xa nguyễn khánh topx ra

thevi

muộn r

đang chu đầu lại nch riêng bên này

t kéo mãi k chịu đi

philong

🙂

off cam cái là th cha đó v ngay

duylan

r m kể đi long

nãy nói kể gì lquan tới a mèo đó

philong

này chắc a vĩ biết r

nma trong đây chưa ai biết ngoài e với a vĩ đâu ha

thevi

th tâm

a quan cũng biết

có đi nhảy chung

khá thân hay sao ấy

phucnguyen

kệ chứ

kể đi a longgg

em cũng muốn nghe

huuson

a long

longhoang

a long

duylan

a longg

lamanh

anh lon anh lon

philong

th lanh nín

qua cái mỏ m

là lồn lồn cặc cặc

huuson

nói chứ kể đi long bé

philong

1 năm trước

a cường đi nhảy

sự kiện gì ấy

gặp ng khánh

xong hai ng làm quen

nch hạp về nt tiếp

xong mập mờ mấy tháng

đợt đó e vẫn chưa nch lại với a cường

nma e với khánh biết nhau từ trước

khánh vừa nhìn đã biết e thích a cường

xong khánh bảo 'nhát thì để a nhá'

r thách thức e

thành ra e với khánh ghét nhau tới g

nma 1 tgian cái 2ng ngừng mmo

k hiểu tsao

thevi

hnhu

do mèo chán

hay mâu thuẩn j đó

chứ dòm khánh t k nghĩ nó chê mèo

huuson

sốc v cha

🙂🙂

philong

ng khánh mà top 30 từ đầu

mấy anh k có cửa đâu

nói thật

longhoang

vcd=))))

coi thường ae m v long bé

philong

=)) sự thật thôi

a cường từng nửa đùa nửa thật với em

trong dàn mmo cũ

ng khánh là cuốn nhất🤗

thevi

kh đùa đâu=))

real đó

đó g a mèo

k mmo ai quá 3th

mà ng khánh hnhu 5th lận

th tâm còn bảo tưởng yêu nhau tới nơi

huuson

nghe xong thấy a mèo

red flag vch...

philong

fact luôn

đỏ đậm

truyền thuyết đô thị là nyc của lbtv và mmc của bhc mà=))

thevi

???

gì tao

t đi nhậu có hôm

thành nyc mọi nhà

chứ dm t liêm vl nhé?

phucnguyen

các anh nói thật ạ...

a mèo red ạ...

philong

k tin cũng phải tin

đỏ đậm

mà dc cái xinh

cuốn hơn cần

hoanglong

t thề t biết xong

t vẫn đ dứt được chmay ơi=))

duylan

uh đứt dc thì hội này -1 tv

đỡ cạnh tranh hẳn

đứt vội b nhé🫰🏻

hoanglong

cặc

thái tử nói 1 là 1

k có 2

lamanh

tk thì k nổi 1 ngàn

bày đặt thái tử de oăn

hoanglong

im

philong

thôi vào vde chính=))

ngkhanh đợt đó hnhu dính việc gd

nên rút khỏi chtrinh

đợt đó ngkhanh nt tâm sự với a mèo đấy

nchung mng đề phòng canh mèo đi

thevi

nãy t nghe a quan nói t k tin

t thấy ngkhanh bot vl🙂

nếu có là alpha thì t nghĩ vẫn dưới

...

philong

=)) top bot gì

mng có tin

a mèo mmo với cả beta kh

huuson

???

the fuck

đ gì v long

thevi

... nyc của t thua 1 bật

t xin nhận thua

philong

dm đéo dừng lại ở đó đâu

có đợt a mèo qua hàn thực tập

mmo luôn trai hàn

😊😊

phucnguyen

💔💔

tim e vỡ r

đọc xong như chết lặng

thevi

bởi v bảo r

rút giờ còn kịp

đau đớn gì t với long bé chịu thay cho

a mèo để hai t

huuson

thừa nc đục thả câu vcd

nghĩ sao z?

a mèo có mmo với cả châu phi

em vẫn yêu!

lamanh

...

em cũng v

hoanglong

là ảnh mmo với châu phi thật hả?...

phucnguyen

🙂

k muốn hỗn đâu nma

sao a ngu còn hơn e nữa v?

thevi

=))) đó

em bé của bhc đó

bhc đâu thấy cảnh này

philong

k nma cnay e ủng hộ nguyên

anh long lớn ngu vcd

huuson

k cãi dc

hoanglong

cgiac bị bully tập thể😓

duylan

nào bị hiepdam tập thể r hả than

lamanh

cdit

ngkhanh tiếp cận mèo

bằng 1 bịch cá khô

dcm

anh em

lên!

thevi

@phucnguyen

ra trận trước

m nhõng nhẽo cho anh

lúc này a lần sự đáng thương của m

phucnguyen

nghề em nghề em

dạt raaa

rái cá tới đây!!

_____________________

nguyễn thanh phúc nguyên như rái cá mọc thêm cánh, từ lúc nào đã bay tới ôm gọn lấy hồng cường từ đằng sau.

"anh cườngggggg."

"ơi anh đây. nguyên sao thế?"

phúc nguyên vẫn ôm lấy anh, dùng cơ thể rái cá to lớn đẩy bạch hồng cường ra xa.

"anh cường đi vệ sinh với em. tối òi. em sợ ma."

cường trơ mắt nhìn phúc nguyên, ngẩng đầu về phía nguyễn khánh vẫn đang chìa bịch cá khô ra phía trước mà nuốt nước miếng cái ực. khánh nhận ra, liền xua tay bảo cường đi với nguyên đi, lát nói chuyện sau cũng được.

phúc nguyên cười mãn nguyện được anh dắt tay đi vệ sinh, đá mắt làm dấu với lê bin thế vĩ và nguyễn phi long đầu bên kia.

phi long vừa thấy phúc nguyên và hồng cường rời khỏi tầm mắt, liền tiến tới bắt chuyện với nguyễn khánh.

"anh khánh à? lâu quá chưa gặp."

long cười cười, đưa tay ra muốn bắt tay với khánh. mái đầu cam hơi nghiêng nhẹ khó hiểu, rồi cũng vì lịch sự mà đáp lại cái bắt tay.

"chào long. phi long nhỉ? cũng một năm hơn rồi ha."

"em không nghĩ anh sẽ tới đây với tư cách này", phi long thả tay khánh ra.

"chính anh cũng không ngờ được lại có thêm cơ hội thứ hai với chương trình mà. vinh hạnh của anh đấy."

"vinh hạnh được có thêm cơ hội, hay vinh hạng được gặp lại anh cường?"

nét mặt nguyễn phi long nhíu lại, căng thẳng nhìn khánh.

"nếu anh nói cả hai?"

nguyễn khánh lên giọng, nghĩ gì đó rồi lại nói tiếp.

"nếu anh thắng lần này, cơ hội của em gần như bằng không.

à không, các em mới đúng chứ nhỉ?"

nguyễn phi long nhăn mặt trước lời thách thức kia, có ai lại vào nhà người khác rồi đòi đấu, nếu thắng thì đòi bưng luôn con mèo nhà người đó đi không? ngang ngược hết sức ấy.

"anh cũng là cũ mà khánh? bây giờ anh cường có thêm nhiều niềm vui mới lắm. yên tâm, không còn chỗ chen vào đâu."

một cây làm chẳng lên non, chứ một đám đàn em anh cường thêm mấy ông già dơ như hồ đông quan hay nguyễn văn khang thì mười nguyễn khánh cũng làm không lại. bọn nó thà chia sẻ với người cùng nhà, chứ nhất quyết không nhượng bộ với người ngoài.

phi long nhận lấy bịch cá khô, bảo sẽ đưa tận tay hồng cường rồi lãng đi mất.

để lại nguyễn khánh vẫn đứng đó, chả ai hiểu hắn đang nghĩ gì.

____________________

ngkhanh -----> cuongbach

21 : 07

ngkhanh

cường

mai a thi r

e chúc a được kh?

cuongbach

em chúc anh thi hết sức mình

cố lên a nhé

ngkhanh

cường k muốn anh thắng à?

cuongbach

quan tâm e làm gì

anh cứ làm hết sức mình là dc

ngkhanh

cường dạo này sao rùi

ổn kh

cuongbach

em ổn

vui lắm

mng ở đây qtam e nhiều

ngkhanh

về chuyện đó

a xin lỗi

a biết e còn ghét a

nma a nhớ e lắm

...

cuongbach

thôi ạ

qua r thì đừng nhắc

em cũng k ghét gì anh

chúc mai a thi tốt

để a kh hối hận

e kh mong a thắng

ngkhanh

biết mà

cường vẫn v

thẳng thắng ghê

cuongbach

ban nãy a nói gì với phi long?

ngkhanh

ng quen lâu k gặp

hỏi thăm thôi

cường nghĩ xem anh nói gì

cuongbach

em kh biết nên mới hỏi

hỏi long chắc chắn nó k trl

mới hỏi anh

ngkhanh

lựa chọn sau cùng nhỉ

buồn ghê

😔

cuongbach

thôi đi cha già=))

nói gì khai mau

kh em bắn anh đấy🔫

ngkhanh

dồi ôi mèo xù lông

sợ hế

cuongbach

biết sợ còn k mau nói??

🔫😾

ngkhanh

thì

plong bảo là bất ngờ khi thấy a ở đây

a mới kêu vinh hạnh của a

xong long nói v nè, nguyên văn lun

'vinh hạnh khi có thêm cơ hội, hay vinh hạnh được gặp lại anh cường?'

=)) anh sịt keo

a kêu cả hai

xong nó xụ mặt ra

a tưởng nó nhào vô đấm a tới nơi

cuongbach

phi long mà đấm anh á??

hiền thế cơ mà

ngkhanh

hiền qq

mặt nó nhăn như đít khỉ

đã là alpha thì sao hiền hả mèo ngốc ơi

cuongbach

vâng vâng

lỗi em

khánh kể tiếp đi

ngkhanh

a đâu có sợ

a lớn hơn đấy nhé

r a mới kêu là a mà thắng trận này thì mấy đứa nó k có cửa=))

xong plong đơ cái mặt ra

lát sau nó nói bgio mèo cường có nhiều niềm vui mới r, a chỉ là cũ thôi

😔😔

thật à mèo

cuongbach

suỵt

này em kh biết

khó cho bé

ngkhanh

ối dồi ôi bhc đỏ thì vler

nma có gì cho a xin ý kiến

ưu tiên lbtv dc k...

pick của a👉🏻👈🏻

cuongbach

thôi dm a quen nó mẹ luôn đi

lại còn ưu tiên

ngkhanh

hì...

lbtv chịu làm bọt thì a triển

mèo thấy sao

mqh ba ng lật qua lật lại

=)))

cuongbach

🙂

vẫn sét như ngày nào

tôi k chấp nhận đâu thưa anh

ngkhanh

a trôn màaaa

mà mèo

cẩn thận tí nha

cuongbach

chuyện gì á?

ngkhanh

hồ đông quan

lưu ý dùm anh cái tên này

cuongbach

hả

a quan dễ thương mà

còn thơm nữa

...

ngkhanh

🙂

em siêu lòng r à cường!?

tưởng tin đồn ngủ chung là giả

riel à?

cuongbach

👉🏻👈🏻

em k từ chối dc

với cái mùi của a quan

thơm sao sao á

nói thật ký túc xá với e

a quan thơm nhất

e ngửi xíu là e dễ ngủ lắm lun

bth e hay khó ngủ a biết mà

ngkhanh

tùy em thôi

mai mốt vác cái bầu nó k nhận

còn anh

🫰🏻

cuongbach

??

còn a cười vô mặt e à

dm khánh ơi a trù ác lắm

ngkhanh

đùa

thương thế trù gì k biết

anh nói thật thôi

ai thì k biết

nma hdq thì dám lắm=))

cuongbach

...

e có nghe đồn về a quan

nhiều là đằng khác

với e thì e thấy ảnh thơm

ngủ chung là e k mất ngủ

hết ùiii

nằm xuống cái ngủ liền s có bầu dc a ha?

ngkhanh

ừ m hay

gì cũng nói dc

tới lúc bị thật đi he

có mình anh chịu đổ vỏ thôi em ạ

😓

cuongbach

=))) nma tsao a lại nói về a quan với e

ngkhanh

thì a để ý

à k

a nch với tâm

a nhận ra nhiều điều

th quan nó thích e thì chắc e biết

nma k giống kiểu plong hay lbtv

hay đám em của em đâu

hdq với e là kiểu

thể xác ấy=)) bé hiểu ý anh kh

nên hơi lo thôi

dù s với anh

cường vẫn là cục vàng mà

cuongbach

đùa=))

bnhieu omega

mắc gì em

vca chtrinh có giam ảnh đâu

cuối tuần dc thả thì lụm vài em

mắc gì là em??

ngkhanh

cgi chưa là của mình

nó hấp dẫn hơn bé ạ

khờ quá

sao mà a m lo

kco bảo châu trung anh

kh ai bảo vệ em

mình ên phi long k cáng đáng nổi

hay a thắng để a vào bve cường nhé?

cuongbach

thôi ạ=))

em còn nguyên ch sức mẻ gì

a cứ khéo lo

lo chuyện của a trc đi kìa

mai cố hết sức a nhé

ngkhanh

anh biết rồiii

cảm ơn cường

tắt đt ngủ đi

k ảnh hưởng hàn đông quơ=))

cuongbach

ẩu gòii

hnay phi tầng dc thị tẩm là bé liêm

đang ôm em chặt cứng đây này

ngkhanh

hửm

yêu thế

nma ngủ sớm đi nhó

hay k có mùi của hdq ngủ kh đc

ghiền à=))

cuongbach

😾😾😾

tự tán mỏ mình đi đồ xấu xa

toàn nói đểu em

ghét í

ngkhanh

đám em của em

mà biết e nch với a kiểu này

chắc mai ganh tị

vừa khóc vừa đấm a quá=))

cuongbach

biết sao giờ

đặt quyền ngưu ma vương

hồng hài nhi thì chịu hoii

😓

ngkhanh

r r

ngưu ma vương của e ngủ đây

e cũng ngủ đi

mai a sẽ cố hết sức

tắt đt ngủ đi nhá

ngủ ngon

cuongbach

anh cũng ngủ ngon

ngkhanh

😴

*cuongbach đã thích tin nhắn này

______________________

chap trc cho mng qua nhà thầy soobin mà chap này chuyển qua top x😭 xin lũi vì dòng thời gian có sạn.

à mà tui làm quả fact kia để mng k bị sốc quá khi tui ra chương này ấy=)) viết xong hai ngày mới nhận ra ch bt tuổi ng khánh nên ph lên nhờ mng cứu r sửa cái xưng hô lại nè. cảm ơn mấy b nhìu. còn chap sau nữa, tui thích cameo ng khánh lắm nên hơi dài=))) iuuuuuu
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
7.2 mối quan hệ phức tạp của mèo


•warning : ooc, lowercase, eabo, hdq x bhc, r16.

hồ đông quan biết rõ nguyễn khánh không ưa gì mình, mà gã cũng không ưa khánh ngược lại.

nước sông không phạm nước giếng, sẽ không có gì đáng nói nếu đông quan không vô tình nghe được cuộc nói chuyện của văn tâm và nguyễn khánh.

"ông quan có ý với cường hay sao ấy. phải không tâm?"

nguyễn khánh vắt chéo chân trong canteen, quay sang hỏi người kế bên.

"cả cái ký túc có ai không có ý với anh cường đâu", thằng tâm chẹp miệng.

"sẽ rất bình thường nếu đối phương không phải hồ đông quan. mày hiểu ý anh mà!"

khánh nheo mắt nhìn văn tâm, muốn nói thêm gì đó nhưng rồi lại thôi.

"hửm... em nghĩ có. tính anh quan anh biết mà. chắc hứng thú thôi."

phạm văn tâm nhún vai.

"biết thế tao mới lo. nguy hiểm cho cường lắm. ai biết thằng cha quan định làm gì con nhà người ta."

nguyễn khánh vỗ đùi cái đét, ai cũng được xin đừng là hồ đông quan. cái quả bom sét đó không nên ở gần bạch hồng cường!

"em chịu. anh quan mà đã muốn thì không cản nổi, mà anh lo gì, quanh anh cường còn nguyên đám đàn em."

"tại có đám đó tao mới lo. vừa khờ vừa hèn."

nguyễn khánh chề môi khi nhắc tới hội 'đàn em anh cường', pick của khánh cũng trong hội đó. cơ mà hèn quá, không đáng mặt alpha.

"tao sợ quan làm tổn thương cường thôi. chắc có gì tao nói chuyện riêng với cường, cảnh báo được nhiêu hay nhiêu. cường ngốc lắm, không tự lo được đâu."

đông quan siết chặt nắm tay, dồn hết từng cơn giận vào để không phát tán pheromone bữa bãi.

quan có kịp làm gì hồng cường đâu? tiếng xấu đồn xa hả trời.

nhưng đông quan cũng không để tâm quá nhiều về chuyện này, gã nghĩ vẫn ổn.

hoặc không.

________________________

bạch hồng cường mím môi nhìn nguyễn khánh, dáng vẻ muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

khánh hiểu ý, vội vỗ lưng hồng cường. cả hai thì thầm to nhỏ với nhau.

có vẻ là an ủi, khánh vừa cười vừa ghẹo cường, trong khi hồng cường như một chú mèo bị chọc giận, giơ móng cào nguyễn khánh.

"kaiden đòi nhảy một bài tạm biệt mọi người. anh lên với hai đứa nó nha."

khánh vỗ lưng cường lần nữa, cường gật đầu, đẩy khánh lên sân khấu.

thì rõ là thua, cái này bạch hồng cường đoán trước được. giờ tâm trạng cường đang hơi khó tả, không hẳn là tiếc, chỉ là có gì đó khiến anh không yên lòng.

cường đứng một góc, vươn mắt nhìn mọi người đang nhảy cùng top x. thu mình lại như một chú mèo nhỏ.

lê bin thế vĩ nhìn thấy, nói đúng hơn nó chưa từng rời mắt khỏi anh. vĩ đi tới, choàng tay qua vai cường.

hồng cường thoáng giật mình, nhưng vẫn để yên không phản kháng. thế vĩ kéo anh ra xa khỏi đám đông đang náo nhiệt, nó xoa lưng anh an ủi.

chả ai rõ cảm xúc hiện tại của bạch hồng cường là gì, mọi người chỉ thấy anh đang không vui, và không ai thích nhìn một cường mèo chù ụ cả.

thế nên sau khi quay xong, nguyễn khánh chưa vội rời đi. khánh ôm hồng cường tạm biệt, rồi thì thầm to nhỏ gì đấy. phi long không cần nghe lén cũng biết là dặn dò, chỉ là dặn cái gì thì chả ai hay.

tụi nhỏ đứng quan sát, thấy mặt hồng cường thoáng ngơ ra, tai anh đỏ lựng, ậm ừ vài tiếng mèo kêu rồi gật đầu. nguyễn khánh hài lòng mỉm cười, luyến tiếc nói thêm vài câu trước khi bị anh em mình kéo đi.

nguyễn phi long nhìn biểu hiện của anh đã nhận ra ngay, chủ đề nói chuyện của hai người rất có thể nằm ở bọn nó. nói đúng hơn là nằm ở mấy tô bánh canh.

"tao tò mò quá long bé.

đi hỏi anh cường được không?". thằng vĩ ngó nghiêng, khều khều phi long.

phi long vội lắc đầu, dù có cạy răng cường chắc chắn sẽ không nói nửa lời. tốt nhất nên để mọi thứ diễn ra tự nhiên.

và cái tự nhiên duy nhất ở đây chính là tự nhiên bạch hồng cường bơ đẹp cả bọn.

__________________________

hồ đông quan chù ụ đi về giường sau khi bị hồng cường từ chối cho ngủ chung lần thứ ba liên tiếp. vâng đúng vậy, từ sau khi đấu với top x tới giờ đã ba ngày và đông quan vẫn chưa được ngủ chung với mèo.

gã có mà nhớ mùi mèo đến chết mất thôi.

nhưng đông quan không được thị tẩm không có nghĩa phi tần khác sẽ có cơ hội. bạch hồng cường dạo này như tới tháng, ai lại gần là cào, ai ngồi lên ổ mèo là đập.

riêng có phúc nguyên chỉ bị đẩy ra và văn khang bị mèo chảnh ném gối vào mặt. thế là đã nhẹ nhàng lắm cơ.

chứ tụi 'đàn em anh cường' thì thảm khỏi phải nói. ngoại trừ lê bin thế vĩ vì giường vĩ ở trên đầu cường, còn lại mà lăm le trong bán kính 1 mét là cường xử đẹp.

mèo đã duy trì trạng thái như thế ba ngày trời, ai nấy đều đau đầu, chả biết có chọc gì khiến mèo dỗi không.

hồ đông quan là người thê thảm nhất.

ít nhất cường vẫn sẽ chịu ngồi ăn hay nói chuyện với những người khác. chứ còn đông quan, mặt của gã mèo chẳng thèm nhìn quá ba giây.

nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, lúc này quan mới nhớ ra cuộc trò chuyện của văn tâm và nguyễn khánh mình vô tình nghe được. có khi nào việc cường mèo bơ đẹp gã là do nguyễn khánh xúi bậy không?

dường như câu trả lời là quá rõ ràng.

đông quan siết chặt nắm đấm, bắt đầu vận dụng sự già dơ của mình để tìm cách giải quyết.

dm hồi trẻ ăn chơi cho cố vô, giờ mang tiếng thì thôi nhé luôn. muốn quay đầu là bờ yên bình bên mèo xinh cũng không xong, ai khóc nổi đau này?

_______________________

hôm nay là cuối tuần, ký túc xá yên ắng vì chẳng còn ai ở. mọi người đều tranh thủ về thăm gia đình hoặc đi chơi riêng với nhau cả rồi.

riêng cường vẫn ở đó, nằm chèo queo trên giường lướt điện thoại.

mười giờ tối, và cường vẫn nằm đó lướt điện thoại, không ngủ được. anh chẳng hiểu vì sao dạo này mình ngủ rất trễ, có thể nói là bị mất ngủ liên miên.

tự dưng nhớ mùi hồ đông quan ghê...

mèo xinh vả mặt mình vài cái cho tỉnh, lắc đầu cố ngừng bản thân khỏi những suy nghĩ khùng điên ấy.

thôi, mốt dính bầu thật thì ai nhận?

hồng cường thở dài, toang đặt điện thoại xuống bên cạnh, không xem nữa, cố mà ngủ.

bỗng cửa ký túc xá được hé mở. dường như tân binh nào đó vừa về. cường ngóng người lên xem. là hồ đông quan.

nhắc tào tháo là tào tháo tới thật kìa.

đông quan đáp lại ánh mắt con mèo đang nhìn gã, cười hiền với cường. mèo hiếu kỳ nhìn một lát rồi nằm xuống, trùm chăn che kính mặt.

không có muốn thấy mặt con cún béo đó!

quan ngơ ngác nhìn em mèo, vội để đồ đạc ở giường mình rồi mon men lại gần ổ mèo. giờ ký túc xá ngoài hồng cường thì chẳng còn ai, quá tiện.

cơ hội trời cho, có ngu mới bỏ lỡ.

"cường chưa ngủ à?".

đông quan ngồi nhẹ xuống mép giường, nhỏ giọng hỏi han.

"chưa."

bạch hồng cường nhướng người lên nhìn đông quan, rồi lại giận dỗi chùm chăn kính mít.

"cường giận gì anh à?"

đông quan kéo chiếc chăn đang che mặt mèo ra, mắt long lanh đợi cường trả lời.

"không có! không thèm!"

cường hậm hực quay sang chỗ khác, một chút cũng không muốn nhìn mặt đông quan.

"nàooo. cường. nhìn anh đi."

mèo quay sang nhìn thẳng vào mắt cún golden, thấy mắt hồ đông quan hơi rưng rưng, cường khựng lại.

"ai làm gì mà mếu!?"

anh bé ngẩn tò te ngóc đầu ngồi dậy, cao giọng hỏi đông quan. nhưng nhìn có vẻ đang lo lắng thì đúng hơn.

"cường cứ không chịu nói chuyện với anh, không nhìn mặt anh, không cho anh ngủ cùng. anh làm gì để cường dỗi anh ạ?"

hồng cường đơ ra, xin đừng trách mèo quá dễ mềm lòng, hãy trách hồ đông quan quá đẹp trai. cái gương mặt đó mà mếu thì các chị gãy trước mèo cho coi.

"đã bảo không có giận! anh đi về giường đi."

bằng chút lý trí cuối cùng, bạch hồng cường đẩy đông quan ra, đuổi gã về giường.

hồ đông quan không trả lời, vẫn ngồi lì ở đó. mắt rưng rưng, chỉ cần cường đuổi thêm một câu nữa là nước mắt trực chờ rơi xuống ngay.

"...anh quan? khóc thật à.

ôi dcm-"

ngay lúc mu bàn tay hồng cường cảm nhận được thứ gì đó ấm ấm rơi trên tay mình, cũng là lúc con cún vàng kia tung chiêu cuối full sát thương.

hồ đông quan khóc, cảm xúc bất ổn làm cho tin tức tố tràn ra ngoài bữa bãi, lộn xộn. mùi gỗ tuyết tùng lãng vãng trong không khí, nhắm trực tiếp vào người hồng cường. hôm nay cường còn không mang miếng dán, vậy nên lúc này cường đúng là đang bị đả kích từ pheromone của alpha.

cún đông đông sụt sịt ôm lấy mèo chảnh, dụi mặt lên vai gầy khóc hu hu kể khổ. nào là tại nguyễn khánh nên em mới giận anh đúng không, nào là anh chưa làm gì em mà đã mang tiếng, nào là anh thích em thật chứ có đùa giỡn gì đâu.

anh bị gã vừa ôm vừa kể khổ đến phát hoảng, mùi hương hồng cường vẫn luôn yêu thích bây giờ ngập trong khoan mũi.

đông quan dần cảm thấy hồng cường bắt đầu ôm lại mình, kèm theo những cái vuốt lưng âu yếm. gã kéo chặt eo cường lại, bắt đầu quá phận hơn.

"buông em ra! em không giận nữa. buông em ra."

bạch hồng cường giẫy dụa ngay khi bàn tay lạnh ngắt của đông quan mò vào trong lớp áo, tiếp xúc trực tiếp với da thịt. anh lạnh sóng lưng, đầu óc mụ mị dần vì bị pheromone áp chế.

cún vàng vùi mặt vào hõm cổ người nhỏ hơn, hai tay siết chặt vòng eo mảnh khảnh. gã không nói gì, xung quanh im lặng đến nổi có thể nghe thấy tiếng thở giữa cả hai.

"hoá ra em có giận anh thật à, nhưng mà anh làm gì để em giận? nói đi để anh sửa mà, cường ơi."

gã nói, và phút chóc cường không biết nên giải thích thế nào. không lẽ nói hoạch toẹt là nguyễn khánh bảo hồ đông quan chỉ định chơi cường rồi bỏ. thêm cả việc cường sắp tới kỳ phát tình nên tính tình khó ưa, giận lay một lúc cả lũ à?

"người ta nói anh tệ, anh chơi xong bỏ. không thích, nên né."

đông quan nghe xong ngớ người mẹ nó luôn, có kịp làm cái gì đâu ơ hay.

"ai đồn? anh có tệ với cường đâu... cưng còn không hết... oan quá trời..."

cún vàng lần nữa ấm ức, tay bên dưới không yên phận lại sờ mó da thịt quanh eo người bên dưới. mũi đông quan vẫn nơi hỗm cổ người đẹp, rất gần với tuyến thể, cảm nhận rõ tin tức tố của cường.

nú răng tên alpha có dấu hiệu ngứa ngáy, đông quan cắn nhẹ lên xương quai xanh người đẹp, rồi liếm nhẹ lên.

"anh quan?

đ-đừng. buông em ra."

mèo bạch khổ sở đẩy cái đầu vàng đang dính mình sát rạt ra nhưng không thành. bật chợt hồ đông quan ngước mặt lên nhìn cường.

"vậy là em nghi oan cho anh, giận oan cho anh."

"em xin lỗi..."

"không chấp nhận! anh sẽ dỗi ngược lại em."

cường nghe thế thì chọt dạ, tự nhiên cũng cảm thấy có lỗi ngang. thêm ánh mắt ấm ức từ người lớn hơn. cuối cùng vẫn là mèo nhỏ mềm lòng.

"...t-thế anh muốn gì để hết giận em?"

như chú cún được chủ khen ngợi, chiếc đuôi vô hình của đông quan lắc qua lắc lại, tin tức tố đổ ra ào ạt chứng tỏ đang rất hài lòng. ngẫm nghĩ một chút, gã cười hì hì ranh ma.

"hôn anh đi, môi cơ."

hai má hồng cường đỏ hây lang sang tai, ậm ừ định từ chối. mà cái mùi của ảnh thơm quá, đầu óc cường như bị ai đó thôi thúc, gật đầu cái rụp.

cường giữ mặt đông quan lại, hôn nhẹ cái chóc lên môi gã.

đông quan như bị kích động, mèo chưa kịp rút đầu về sau nụ hôn lướt qua kia đã bị đẩy đầu trở lại. tay đông quan giữ chặt gáy cường, không cho mèo phản kháng.

"há miệng ra nào bé ơi."

chợp lấy thời cơ khi hai cánh môi hồng hé mở, hồ đông quan nhào tới hôn tới tấp, môi lưỡi quấn vào nhau.

đông quan chả biết thương hoa tiếc ngọc gì, cứ thế lấn tới đè cả người hồng cường nằm xuống, một tay giữ gáy, tay còn lại lần mò xuống dưới eo.

hồng cường bất động không thể phán kháng, để mặt đông quan hôn đến muốn toè cả mỏ.

đến lúc hết hơi mới đấm lên lưng đông quan mấy cái. cún bự luyến tiếc nhả môi mèo xinh ra, mặt trông biến thái không thể tả.

cường không hiểu tại sao mình lại không muốn dừng lại, cũng không muốn đẩy hồ đông quan ra. mọi người không hiểu đâu ảnh làm sướng lắm!

"cường đẹp quá."

quan cười hì hì trong lúc em mèo còn đang cố ổn định lại nhịp thở. bỗng chóc con cún cúi người xuống hôn khắp mặt, hôn dần xuống cổ người nhỏ hơn.

"hết giận rồi thì buông ra đi..."

cường đẩy gã ra, ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác. con mèo chảnh ngày thường giờ lại e thẹn trước mặt cún bự.

"cho anh ngủ cùng em thì hết giận", đông quan lần nữa đòi hỏi.

"đi tắm đi rồi mới được ngủ cùng. thúi quá!"

"rồi rồi, đợi anh."

mèo chảnh ôm lấy con gấu bông quay lưng vào trong, nhưng vành tai vẫn còn đỏ phừng.

đông quan thu tin tức tố lại, lủi ra ngoài đi tắm. sáng mấy đứa 'em anh cường' về mà thấy cảnh này chắc lé con mắt, nghĩ thôi đã sướng rung cả người.

bạch hồng cường thiếp đi trong mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sớm hơn mọi khi. kết luận lại, tin tức tố của đông quan thật sự là cỏ mèo, không sai vào đâu được.

______________________

warning r16 chứ có mỗi bú mỏ nhao thôi hjhj👉🏻👈🏻, các nàng có muốn có chap H k=)) mún với ai. tui thăm dò trước hẹ hẹ chứ kiểu gì cũng phải có mà🤭🤭
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
8. hèn mà hên


•warning : ooc, lowercase, eabo, lbtv x bhc, r18 🔞🔞🔞.

lê bin thế vĩ bục mặt trong phòng thu, cậm cụi dúi mặt vào những đường sóng âm lên xuống trên màn hình.

đề bài sát hạch lần này là thế mạnh của nó, sáng tác một bài hát mới hoàn toàn. cơ mà thế mạnh thì không có nghĩa sẽ dễ nhai.

thế vĩ ôm đầu, bộ dạng tiều tụy của con người ăn ở trong phòng thu hai ngày trời vẫn chưa nghĩ ra idea phù hợp cho cả nhóm.

bỗng, điện thoại vĩ rung lên inh ỏi, tiếng thông báo kéo thế vĩ ra khỏi những suy nghĩ hỗn tạp.

________________________

đàn em anh cường

phucnguyen

oaaaaa

mấy anh ơi

anh mèo mất tiêu òi

😭😭😭😭

huuson

đây đây

làm sao

pn từ từ nói cho ba nghe coi

phucnguyen

hnay là ngày nghỉ

mà a mèo hog có ở ktx

kiếm nãy g hong thấy

mấy a ở ktx cũng nói k thấy a mèo từ hqua

nma bth a mèo đi đâu cũng nhắn cho all rounder hết mà

😭😭

philong

kiếm xung quanh chưa

circle k

gs25

tiệm bún đậu gần đó

kiếm chưa?

duylan

a với lanh đang ra chia ra tìm

ở circle k với gs25 là kh có r

đồ đạc ở ktx của a mèo còn nguyên

mất điện thoại thôi

nên ảnh đâu thể về quê dc

mà có về cũng phải nói chứ

lamanh

tiệm bún đậu k có

ngta nói ba ngày liền a mèo k tới

a mèo nay chê bún đậu r

tr ơi

phucnguyen

sáng hqua em về ktx

thấy a khang đang dỗi a mèo

hỏi ra mới bt a mèo để a quan ôm ngủ

xong a khang dỗi quá tr

a mèo xin lỗi cả sáng

xong trưa a mèo nói đi có tí việc

tới hnay mất tiêu

a khang kể em v đó

hoanglong

đáng ra lúc chiều k thấy ảnh

thì phải nói r chứ

đây để tận hôm sau

sao mng kh ai hỏi anh ấy đi đâu hết v

a khang có biết kh @phucnguyen

phucnguyen

*phucnguyen đã gửi một voice

lúc đó cường đang dỗ anh cả buổi sáng. xong tới trưa cường tự dưng vội vàng đi đâu đó, lấy mỗi cái điện thoại, mặc quần ngắn chạy như bay khỏi ký túc xá, còn dặn anh tối nay không về đừng tìm. mà anh đợi mãi anh liên lạc không được từ hôm qua tới giờ nên cũng lo.

duylan

tới a khang mà a cường còn giấu

thì chắc chuyện riêng của ảnh r

mng bình tĩnh đi

thevi

không

t đếch bình tĩnh được

mèo biết tụi mình lo

mèo sẽ k bao giờ làm thế

rõ ràng mèo gặp chuyện khó r

philong

a vĩ nói đúng

bth ảnh đi có 5 10p

ảnh cũng nhắn lên gr all rounder

giờ ảnh đi cả đêm

mà k đem đồ đạc gì theo

vội vội

rõ ràng có vấn đề

phucnguyen

mng ơi em buồn quá à

bth em khóc là ảnh sốt sắng

giờ em gửi đoạn voice huhu 5p liền

kèm thêm hình ảnh em khóc

a mèo cũng k rep

ảnh hết thương em bé của ảnh rồi

😭😭😭

lamanh

đây a khang còn nt rủ solo liqi

gửi hình ảnh 1 ký cá khô

video múc bang cá khô

a mèo cũng có rep đâu

thevi

...

hai con tướng mạnh nhất còn bại trận

là có gì đó thật r

philong

v là mèo phải gặp vde gì đó

khiến ảnh k có tgian cầm đt

hoặc kh muốn liên lạc với ai

huuson

bc vườn hồng 1 ngày chưa update

chưa reup hay đlai vid nào của fan

🙂

kh cầm đt thật r

cả 1 ngày k cầm đt???

how???

hoanglong

đ ổn r

ảnh cưng p27n

cưng a khangki

cưng vườn hồng cỡ đó

mà k một động thái gì

có khi nào mèo bị bắt cóc r kh??

philong

bậy

th cha già hdq còn trong ktx

ngkhanh mới up str đi nhảy sự kiện

làm gì có ai bắt cóc dc mèo??

thevi

chia nhau ra kiếm đi

tiếp tục liên lạc

bí quá liên lạc gd a mèo ở vinh hỏi

lục tung khu vực đó đi

a cũng đi kiếm

huuson

đang nt hỏi nam minh

có biết sdt gd a mèo ở vinh kh

mỗi ng chia nhau ra kiếm đi

phucnguyen

a khang cũng tham gia!!!

ảnh với em chung đội

quyết giành lại sự cưng chiều của bhc!

_____________________

lê bin thế vĩ ngớ người nhìn đoạn chat trên điện thoại, lúc này nói không hoảng loạn là nói dối. bạch hồng cường tự dưng mất tích mà không nói ai hay, liên lạc không được.

thế vĩ nhịp từng tiếng lạch cạch xuống bàn trong khi tay còn lại vẫn đang điện vào số hồng cường.

một, ba, rồi năm lần liên tục vĩ phải nghe tiếng chuông rung lên tuyệt vọng vì chẳng có ai bắt máy. nó thở dài úp điện thoại xuống bàn, không biết nên làm gì hơn.

tin nhắn cuối cùng cho bạch hồng cường : 'anh mà không nghe máy em nữa, em qua tận nhà kiếm anh' đã được gửi đi. năm phút trôi qua vẫn không hồi âm.

lúc này thế vĩ biết không thể ngồi yên được, nó biết địa chỉ nơi cường đang sống. toang đứng dậy, lấy điện thoại, chìa khoá đút túi quần. thật sự đi tìm bạch hồng cường.

_________________________

độ chừng nửa tiếng sau, lê bin thế vĩ đã đứng trước cánh cửa tối màu. vĩ ấn chuông, kiên nhẫn đợi anh.

vẫn không có hồi âm.

thế vĩ gần như lo lắng đến phát hoảng, vừa ấn chuông vừa đập cửa loạn xạ, liên tục kêu tên hồng cường. cửa không bị khoá ngoài, chứng tỏ rõ ràng có người ở bên trong, và anh thì sống một mình.

cạch.

nó mở thử, không khoá. nếu không có người trong nhà thì làm sao có thể không khoá thế này được.

ngay lúc cánh cửa hé được hai phần ba, vĩ đã hiểu được tất cả vấn đề.

tin tức tố hoa hồng ập tới vây lấy thế vĩ, mời gọi nó tiến tới. vĩ mím chặt môi, từ từ khoá trái cửa lại, cởi giầy đi vào trong.

bạch hồng cường nằm trên sopha, lộn xộn dưới đóng quần áo và quà người hâm mộ tặng.

áo ba lỗ trắng và quần thun ngắn cũn cởn rủ rượi.

sai thế đéo nào được, con mèo chảnh chính xác là đang trong kỳ phát tình.

cường nằm đó, biết có người vừa vô nhà mình. sức lực anh chẳng đủ đến đứng dậy mở cổng, chỉ có thể trơ mắt quay sang nhìn lê bin thế vĩ vẫn đang đội nón kết và đeo khẩu trang đen thường thấy.

"...tới đây làm gì?"

mèo nhỏ thều thào, cố chống tay ngồi dậy nhưng không thành. vĩ liếc xung quanh, trên bàn phòng khách là một lọ thuốc ức chế bị đổ ra vươn vãi khắp bàn, vài viên còn rơi xuống sàn.

nó tiến từng bước lại chỗ anh, quỳ một chân xuống đỡ hồng cường.

"lo cho anh nên mới tới."

vĩ đỡ anh ngồi dậy, lấy cái gối chiêm đằng sau lưng người thương. nó cúi xuống nhặt từng viên thuốc, dọn dẹp đống bừa bộn cường vừa bày ra.

"sao lại để thuốc lung tung thế này? cường không uống à?"

hồng cường vò đầu bức tóc, tin tức tố vẫn chưa có dấu hiệu ngừng đổ ra không khí.

"...uống nhiều quá, kháng thuốc rồi. hôm qua tới giờ..."

thế vĩ hơi khựng lại, ngước lên nhìn anh. lúc này nó mới có thể nhìn hồng cường một cách trực diện.

cả người anh đỏ hồng, nóng phừng, rung lên từng đợt. từng giọt mồ hôi lắm tắm trên trán, chảy dọc xuống xương quai hàm dần xuống cổ. tin tức tố hoa hồng tràn ngập trong không khí, như thể mời gọi những con ong chăm chỉ tới hút mật.

vội đóng nắp lọ thuốc, nuốt nước bọt nhìn anh. chết mẹ, nó biết anh đang không ổn. cơ mà nhìn anh nó nứng vãi ra.

"...vĩ"

anh gọi tên nó.

thế vĩ đưa mắt nhìn anh, chẳng cần nói gì thêm đã nhanh tới gần.

bạch hồng cường đưa tay gỡ cái khẩu trang đen kia xuống, mắt nhìn thế vĩ dần mất đi tiêu cự.

giờ tới thuốc cũng kháng thì còn cách nào khác trừ làm tình đâu?

hồng cường ngay lúc này, ngay lúc kỳ mẫn cảm làm anh mất trí, anh chỉ biết mình cần được thoả mãn. bằng mọi cách.

"vĩ... anh muốn..."

móng mèo níu lấy góc áo vĩ kéo nhẹ, mắt ươn ướt nhìn nó.

vĩ cởi chiếc nón kết của mình xuống, đăm chiêu nhìn anh. thì đương nhiên nó cũng muốn, đũng quần nó một đóng thế kia mà. chỉ là...

lê bin thế vĩ còn chưa kịp nói, bạch hồng cường như bị đụng phải vẫy ngược. mếu máo cả lên.

"...vĩ- vĩ không muốn à..?"

"vĩ không thích anh à?..."

"...vĩ ơi"

"...anh ơi.."

phập.

ngay khi từ 'anh' trong miệng hồng cường thốt ra, cũng là lúc sợi dây lý trí cuối cùng của thế vĩ đứt toạch.

nó giữ lấy gáy hồng cường, hôn tới tấp lên môi người đẹp. cường nhanh chóng mở miệng mà không cần nhắc, thế vĩ nhào tới chiếm lấy khoan miệng anh. cả hai dây dưa, quấn lấy không rời.

ngay lúc mèo hết nổi, cún ngoan buông gáy anh ra để mèo lấy lại hơi. thế vĩ bắt đầu bung xả, để tin tức tố bản thân ào ạt rót ra ngoài.

lúc này, nó thì thầm vào tai cường.

"muốn thật à?"

cường mắt đỏ hoe nhìn nó, gật đầu như gà con mổ thóc.

"không hối hận?"

"...không đâu. vĩ ơi. anh ơi..."

ok, thằng vĩ chịu thua. giờ hồng cường mà muốn sao trên trời nó cũng bắt thang lên hái, chứ dăm ba cái này nhằm nhò gì.

"ôm vào, vô giường đã."

lê bin thế vĩ vòng tay đỡ mông anh, bế cả người hồng cường lên. cường loạng choạng khép chân siết quanh eo nó, choàng tay ra sau cổ, yếu ớt gục đầu lên vai nó tìm điểm tựa.

ẩm người đẹp vào trong phòng, đặt nhẹ nhàng xuống giường. hồng cường vẫn còn đan tay quanh cổ nó, từng ngón tay thon dài nhịp nhịp sau gáy như thôi miên.

bạch hồng cường quyến rũ vãi cả đái mấy con gà biết gì?

thế vĩ không vội, nó lần nữa hôn anh. khác với lần trước, nhẹ nhàng hơn, từ từ hơn. như đang chọc vào chỗ ngứa của người kia.

từ nụ hôn ban đầu, vĩ dời môi xuống cổ, từng nơi đi qua đều để lại những dấu đỏ rực. lần xuống xương quai xanh, rồi tới bả vai.

mèo chẳng biết từ bao giờ đống quần áo trên người anh đã bốc hơi mà nằm gọn dưới sàn, thân thể trắng nõn ngay dưới thân thế vĩ. nó đăm chiêu nhìn anh, cảnh xuân cỡ này không ngắm chút lại uổng phí quá.

thế vĩ ngậm lấy điểm hồng trên ngực anh, tích cực trên đùa với chúng khiến hồng cường rên ư ử liên tục. anh vò mái tóc đen của con cún kia đến rối, nhưng tuyệt nhiên không hề có ý đẩy ra.

móng mèo bấu chặt lấy ga trải giường, ấm ức thút thít liên tục vì đau. từng ngón tay lê bin thế vĩ liên tục di chuyển, hai rồi ba ngón lấn tới khiến cường như bị nghẹn lại.

"...-a vĩ ơi.. anh...

đừng..."

"hửm? yêu nói gì cơ? anh nghe không rõ. yêu bảo anh tiếp tục à?"

mấy khi được làm anh của mèo chảnh, phải tận dụng vội.

ngay lúc tinh triều hồng cường đang dâng cao, thế vĩ đột ngột dừng lại. nó cười ranh ma, rút tay ra. hành động đó làm cường thấy hụt hẩn vì sự trống trải bên dưới.

nhưng cường không hụt hẩn được lâu, ngay khi khoá quần của thế vĩ được kéo xuống. cường sững người, đéo gì thế kia. cái kích thước đó thì làm sao mà nhét vừa?

rõ ràng chỉ chênh nhau đúng 1 cm chiều cao, cân nặng cũng không lệch là bao.

ấy vậy mà sao chỗ đó... khác nhau quá vậy.

thật là không công bằng! bạch hồng cường đã thả phẫn nộ cho tạo hoá.

thế vĩ rất nhanh nhận ra ánh mắt từ mèo chảnh, nó cười cười.

đặt của mình kế bên của anh như đang so sánh kính thước.

"chênh nhau nhiêu đây, không nhiều mà."

vĩ dùng ngón tay đo cho anh xem, độ chừng năm xăn ti. là không nhiều dữ chưa?

như bị chọc cho tự ái, bạch hồng cường ngoe nguẩy người, muốn thoát ra. vĩ cười rồ lên, xem ra lỡ chọc người đẹp giận mất tiêu.

"yêu giận à. thế không muốn nữa à."

con cún giữ người anh lại, hỏi đúng vào trọng tâm khiến cường nghiêng đầu sang một bên. mèo nhìn thẳng vào mắt người bên trên, cuối cùng vẫn là lắc đầu.

"muốn mà. khó chịu. muốn mà..."

"yêu năn nỉ anh xem nào?"

"...

ừm..vĩ..."

"...anh vĩ.."

cánh môi hồng lần nữa hé mở, giọng rung rẩy nhưng lần này lại full sát thương.

"...-chồng ơi.."

tin tức tố rượu vang của thế vĩ toả nhanh bất thường, dường như chủ nhân của nó cũng bị kích động.

"cái địt"

nó buộc miệng chửi thề một tiếng, ngay lập tức người đẹp bị xâm nhập từ bên dưới. anh nức nở nắm chặt lên tấm ga giường, môi xinh tự cắn nhau đến sắp rỉ máu.

"nào, đau thì cắn em. sao lại cắn môi thế này."

thế vĩ tách hai cánh môi của hồng cường ra, đưa cẳng tay cho mèo cắn.

đoá hồng trắng rủ rượi cắn thật mạnh lên cắng tay người bên trên như thể trút giận. mi mắt ướt đẫm trực chờ rơi từng giọt lệ xuống gò má.

đau, dm to vãi, đau vãi. mèo hối hận rồi mấy chị ơi.

một, hai, ba giọt lệ rơi xuống má đào. hồng cường uất nghẹn tu tu khóc, nức nở dùng ánh mắt trách móc đổ lên đầu thế vĩ.

nhìn bộ dạng yếu mềm của người anh vẫn luôn thích tỏ ra mạnh mẽ, lê bin thế vĩ không nhịn được liền phì cười. cúi xuống lau gọn những giọt pha lê trên má.

nhưng cường chẳng ấm ức được lâu, cơn đau dần đi qua, để rồi khoái cảm ào tới nhấn chìm hồng cường trong biển dục vọng. anh vùng vẩy muốn thoát thì càng bị lún sâu vào vũng lầy.

"em di chuyển nhé..?"

vĩ e dè hỏi, hôn cái chóc lên trán người dưới thân động viên. nhận được cái gật đầu mới chầm chậm động đậy.

thế vĩ rất nhẹ nhàng, tựa như từng đợt sóng đánh nhẹ vào bờ biển. không gấp gáp, không dữ dội. chỉ là từ từ để anh của nó quen dần từng nhịp.

"...-a..nhanh hơn nữa..-"

"đều nghe theo yêu."

"...vĩ ơi..h-hôn.."

anh bé níu lấy tay nó đòi hôn, lê bin thế vĩ tuân lệnh, cúi xuống trao cường nụ hôn sâu lắng. cường ôm lấy cổ nó, ỉ ơi vài tiếng ngọt hơn đường bên tai.

"em ra bên trong có được không yêu ơi?"

hồng cường co quắp ngón chân lại, nói không ra hơi chỉ có thể gật đầu ám hiệu. kệ, sướng là được, có thắt nút đánh dấu đâu mà sợ.

thì ra người hồng cường có khả năng có bầu hơn ngay lúc này là lê bin thế vĩ chứ không phải hồ đông quan. nguyễn khánh ơi anh sai rồi khánh ơi.

tơ tình chảy ngược, thứ chất lỏng đặc sệt ấm ấm lắp đầy bên trong. cường rít lên một tiếng, rồi xụi lơ buông xuôi thở dốc.

cái này có phải hơi nhiều quá rồi không? bao lâu mày chưa tự sục đấy thằng cún này!

con cún cười cười nhìn anh của nó đang thở hổn hển, tay không yên phận bao lấy cặp mông trắng nõn bên dưới. từng tất thịt mông hơi tràn qua các kẽ ngón tay.

"yêu mệt rồi thì cứ ngủ. em vệ sinh cho yêu."

bạch hồng cường nghe thế chỉ ậm ừ gật đầu xinh, rồi thiếp đi trong lòng lê bin thế vĩ. nó gạt những giọt mồ hôi trên trán anh, nằm ôm người đẹp một lát rồi đi dọn dẹp mọi thứ, lau sạch cho anh, thay cho cường bộ đồ ấm áp hơn. xong xuôi lên giường ôm lấy bóng dáng nhỏ bé kia vào lòng, đánh một giấc đến sáng.

và giờ vĩ đã có idea cho kỳ sát hạch tiếp theo rồi. công lớn nhờ vào bạch hồng cường đó nha.

_____________________

=)))) theo khảo sát thì nhiều bà thích con mã này nên lên vội. mèo đã bị lụm, ng lụm k ai khác là con cún hèn s1 nma dc cái hên🤭🤭

bé nào dưới 18 mà đọc tới đây thì giấu tui đi nghe tui biết tui kí đầu bây g😾
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
9. hai con tướng mạnh nhất hoàng cung comeback


•warning : ooc, lowercase, eabo, allbhc.

bạch hồng cường lờ mờ mở mắt, đau nhức cơ thể đến độ tay chân dường như không thể cử động.

lòm còm ngồi dậy, xoa xoa cái đầu đang đau nhức inh ỏi. cường thẫn thờ mấy phút cố nhớ coi hôm qua mình làm gì.

khoan.

địt mẹ.

hồng cường tá hoả, hôm qua, anh, anh và thằng vĩ...

ngó nghiêng xung quanh một lúc không thấy người đâu, cường thở phào. chắc nó đi đâu rồi, thế thì đỡ ngượng hẳn.

"yêu tỉnh rồi à?"

cường quay sang nơi giọng nói phát ra, thế vĩ đứng đó, dường như mới đi đâu về, cười phớ lớ nhìn anh.

mày vui quá ha thằng cún này!

anh liếc xéo nó, không biết giấu mặt đi đâu cho bớt ngượng. hồng cường bắt đầu nhớ lại viễn cảnh hôm qua, vậy nên không thể dòm mặt thằng vĩ một cách bình thường được nữa.

"sao không trả lời em? cường còn đau ạ?"

"... sao chưa về nhà mình đi?"

"yêu đuổi em à. buồn thế hôm qua còn-"

"im"

bạch hồng cương cắt ngang lời nó, bây giờ anh không muốn nghe một cái gì từ hôm qua hết.

cường đặt chân xuống giường, muốn đứng dậy nhưng bỗng khựng lại. dm đau vl đi đứng kiểu gì.

mèo liếc sang thế vĩ đứng ở cửa, mắt rưng rưng. thằng vĩ mà không lại bế anh là anh không nhìn mặt nó nữa đâu huhu.

thế vĩ thấy thế chạy ào tới, nhấc cường lên. nhẹ nhàng lắm cơ.

"ôm vào."

bế anh yêu đi vệ sinh cá nhân, thế vĩ dọn cháo sẵn ra tô cho cường. ngồi đối diện nhìn anh ăn.

vĩ sương chỉ đến thế thôi mấy em ạ.

"thông thường kỳ mẫn cảm của anh diễn ra bao lâu?"

"ba đến năm ngày. cỡ đó."

"thế em đóng cọc ở đây ba đến năm ngày!"

"nói nhảm gì đấy?"

"em làm thật đó."

"... không về stu sáng tác nhạc cho nhóm à?"

"em mang đồ qua đây hết ời."

thằng vĩ cười hề hề chỉ vào cái balo to đùng đoàng dưới chân mình.

sao cường cứ có cảm giác mình bị dắt mũi như nào á ta ơi?

"nhưng cũng phải về ký túc mà, chiều nay tập hợp còn gì?"

"thì tập hợp xong lại về đây."

lê bin thế vĩ đáp tỉnh bơ, đẩy ly nước cam mình mới mua sang cho anh.

hồng cường mới ăn được gần nửa tô đã õng ẹo đẩy đi, với lấy ly nước cam uống. vĩ thấy liền ép anh ăn thêm, cường một mực không chịu. nó vội kéo ghế kế bên anh, bón cường từng muỗng cháo.

"ăn ngoan đi không em uýnh mông đấy."

"ăn nói kiểu gì đó thằng cu vĩ?"

"em đùaaa, đừng dỗi."

"anh mày lớn rồi!"

"ok anh cường lớn rồi nhai xong chưa em đút muỗng nữa nè."

"chưa.

đợi tí."

cường lắc đầu, vừa ngồi đợi đút vừa dọc điện thoại. vl đùa mới off hai ngày mà mess khủng bố.

all rounder

cuongbach

mấy đứa nhắn gì dữ z

anh ổnnn

phucnguyen

ANH CƯỜNG ƠI

😭😭😭😭

OEEEE

lamanh

dm nín coi pn

khóc hqua g inh ỏi

nhức hết cả tai

cuongbach

ơi nguyên làm sao

sao lại khóc

phucnguyen

A CƯỜNG ƠI

😭😭😭

ANH CÓ SAO KHÔNG

HỨC

ANH ƠI

philong

nguyên ơi nín đi

thầy bin hỏi tội tụi t r

nín đi

tụi t làm gì m đâu

cuongbach

anh gặp tí chuyện

xử lý dc r

ksao

nguyên đừng khóc nữa

anh k sao màa

duylan

anh cường ơi😭

pn khóc quá

lâm anh khóc theo rồi

anh về ký túc đi anh ơi

lẹ đi

a khang đánh a quan sắp té địch r

anh cường ơi

😭😭😭

philong

anh cường ơi

pn chửi lanh

nói lanh bắt chước pn khóc ăn vạ

pn tán vô mặt làm rơi kính của lanh

lanh thấy thế khóc to hơn

vừa đánh lại vừa chét nước mũi vô giường e

😭😭😭😭

lamanh

anh cường ơi

anh bi lớn lại bênh em

pn ném gối vô mặt a bi lớn luôn

bi lớn quạo ném lại

ném lộn qua a khang

a khang lấy dép xanh chọi đầu a bi lớn

a quan cướp lấy cơ hội chạy trốn

vấp chân pn té cái ạch nằm đống r

anh cường ơi

😭😭😭

duylan

a cường ơi

bảo châu về thăm tụi mình

đang ngồi nch với long lớn

bị chiếc dép còn lại của a khang trúng đầu

đau la oai oái

trung anh cũng sang chơi

định lại dỗ pn

thì pn đẩy nhầm té cái đùng

anh cường ơi

về đi

😭😭😭

cuongbach

đợi anh

dm

@philong @duylan

cản trước

đợi anh

___________________

"vĩ, chở anh về ký túc mau!"

tay thế vĩ đang đưa muỗng cháo gần miệng cường cũng khựng lại.

"sao vội thế? còn chưa ăn hết..."

"để đại đấy đi, tối về dọn. mau lên."

thế vĩ vừa đặt muỗng xuống, bạch hồng cường đã nắm lấy cổ tay nó kéo ra khỏi cửa. nhưng mà cường ơi miếng dán xịt khử mùi anh ơi.

ngay lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, vĩ kéo anh lại. nó xịt khử mùi cho cường, dán miếng dán, còn bắt anh uống thuốc nó vừa mua. xong xuôi mới chịu chở cường đi.

_______________________

bạch hồng cường cắm đầu chạy thẳng vào ký túc, dòm quang cảnh hỗn loạn chỉ biết câm nín. sảnh chờ phi phai hả?

hồ đông quan là người nhìn thấy hồng cường đầu tiên, lòm còm bò tới chỗ cường thì bị văn khang nắm quần kéo lại.

"ai cho lại gần cường?"

văn khang thụi vô xương sườn làm đông quan la oai oái.

bảo châu thấy cường như thấy đấng cứu thế, bò tới ôm chân anh.

"anh cường ơi mấy ảnh chọi dép vô đầu em!"

hồng cường đỡ bảo châu đứng dậy, tiến đến đỡ trung anh. mấy đứa kia dòm mà loé con mắt.

nguyễn đoàn trung anh chỉ tay thẳng vô mặt phúc nguyên.

"em thấy anh nguyên khóc em định lại dỗ. cái anh nguyên xô em té! anh nguyên xô em!"

cường vội ôm lấy trung anh vỗ vỗ, bông mà, phải nhẹ nhàng.

"cường ơi. cứu anh...

ây da đau khang ơi đừng đạp nữa-"

hồ đông quan thều thào, với tay tới hồng cường tìm sự giúp đỡ.

"oan lắm ha gì mà kêu cứu? ai biểu dám ôm cường ngủ?"

nguyễn văn khang đạp thêm cái nữa, xong cũng đi kiếm đôi dép xanh thân thương. thế vĩ nghe thế liền chọt dạ, rung cả người.

đám này mà biết chuyện đêm qua vĩ làm với mèo chắc thiến hàng vĩ luôn quá. nghĩ tới thôi mà đã thấy đau thằng em.

p to the n vẫn chưa nín khóc, chạy ào tới ôm bên chân còn lại của mèo chảnh.

"anh cường ơi, lâm anh lúc đầu chọc quê em khóc xấu xong bầy đặc khóc theo em."

nguyễn lâm anh nghe thế cũng không vừa, nhận lấy mắt kính từ tay cáo bi lớn xong oà khóc còn dữ hơn.

"nguyên đánh em bay cả kính, anh cường ơi em mới là nạn nhân..."

bạch hồng cường sững chân tại chỗ, nghe một loạt người kể tội nhau đến phát khùng. việc đầu tiên là kéo rái cá đứng dậy.

cường ngồi oạch xuống sopha, ra hiệu cho bảo châu và trung anh ngồi hai bên kế anh.

đợi mọi người ổn định chỗ ngồi mới hỏi đầu đuôi.

"rồi! giờ phi long kể đầu đuôi đi.

à không, hiếu đi."

"sao không phải em?"

phi long ấm ức bĩu môi, nhưng tay lại đưa anh bịch cá khô quen thuộc.

"mày kể lè nhè lắm em ạ. thế hiếu kể anh đi."

thái lê minh hiếu- người ngồi yên trên giường mình mà không tham gia cuộc chiến từ nãy tới giờ bắt đầu vắt chéo chân, làm ra bộ dạng nghiêm túc. hiếu nãy giờ chỉ xem và quay video dìm chứ không trực tiếp tham gia, để dành đó sau này tống tiền.

"là vầy nè anh cường." minh hiếu hắn giọng, lôi chiếc điện thoại ra.

"mười một giờ đúng, tụi em vừa ăn trưa dưới canteen xong. phúc nguyên coi điện thoại rồi nói 'anh cường chưa rep tin nhắn em' xong oà khóc. em có bằng chứng đây."

thái lê minh hiếu ấn chạy video đầu tiên trong ngày, là hình ảnh nguyễn thanh phúc nguyên giơ điện thoại cho lâm anh, duy lân, phi long xem xong khóc. lúc này bốn đứa đang ngồi dưới giường phi long.

"rồi, hai phút sau. lâm anh cười vô mặt phúc nguyên, chọc quê là 'nguyên hết được anh cường thương rồi'. nguyên thấy thế quạo tán cái bóp vô mặt lâm anh, rơi kính.

đây, đoạn tiếp theo đây."

minh hiếu kéo tua video tới đoạn tiếp theo, zoom vào thấy rõ cái bạt tay của nguyên ngay trên mặt lâm anh, còn thấy rõ cái kính rơi xuống giường. phúc nguyên liếc vào điện thoại, ấm ức nhìn anh PT của mình.

"đoạn này lâm anh khóc toáng lên, hình như tại đau với tại phi long, duy lân hùa theo phúc nguyên chửi lâm anh. rồi, đoạn này phúc nguyên thấy lâm anh khóc thì nói lâm anh bắt chước mình ăn vạ, đánh lâm anh tiếp. lâm anh đánh lại, nước mắt nước mũi chét hết lên giường phi long."

hiếu lại tiếp tục kéo qua, ở đoạn này góc quay rộng hơn do không zoom. cường có thể thấy một góc nhỏ thân hình to đùng của hồ đông quan đang mặc áo lớp A đỏ rực nằm bê bết dưới sàn, một cái bóng áo xanh lớp B đang vả tới tấp bên góc trái khung hình.

"à đây. góc bên trái này, em lia cam sang thấy cha khang đang đấm anh quan. lúc này hăng quá nên cha khang cởi dép quất vô anh quan. anh quan thất thế la oai oái, ngồi xa cũng nghe tiếng xương khớp rắc rắc của người già."

đùa, hồ đông quan to con thế mà đánh không lại nguyễn văn khang. một phần do lúc này đông quan đã bị khang đẩy ngã từ trên giường xuống, rồi bị đánh tới tấp nên mất đà, không phản kháng được. hồng cường trầm trồ trước kỹ năng của đồng mèo nhà mình, đánh cú nào đau cú đó, toàn chỗ hiểm ối dồi ôi.

"tiếp đến em lia cam lại chỗ all rounder. thì quân bi đi tới bênh lâm anh, đang nói nửa chừng bị phúc nguyên ném gối vô mặt. quân bi ném lại, mà xui lúc này anh khang lại gần đi lụm dép nên ném lộn vô mặt anh khang."

hồng cường khoanh tay, gật gật đầu, minh hiếu liền trình bày tiếp.

"anh khang tưởng quân bi bênh anh quan nên vừa lụm dép đã chọi lại quân bi. anh quan bên này lòm còm bò dậy, chưa đi được bao xa thì vắp chân phúc nguyên nằm một đống tiếp."

thái lê minh hiếu chỉ tay vào cái bóng cam lè nằm một cục dưới sàn, không nhịn được phì cười.

"lúc này trung anh đi tới dỗ phúc nguyên, dỗ kiểu gì phúc nguyên đẩy trung anh té nằm kế bên anh quan."

bông hai chân thấy liền ôm lấy cánh tay hồng cường, nũng nịu dựa lên vai anh. quý phi đã hồi cung thì tôm tép mời nép sang một bên.

"đoạn này em tưởng hết rồi, lia cam sang long lớn với bảo châu đang ngồi sopha cười ha hả. tự nhiên một chiếc dép xanh lè bay đến đập thẳng vô đầu bảo châu. em thấy thế mới quay cam lại, là anh khang chọi.

ảnh chọi anh quan đang bò trốn thì chọi lộn châu báo."

bảo châu liền ôm tay còn lại của hồng cường, cái miệng tía lia 'cường thấy chưa em bị bắt nạt.'

"hết rồi ớ.

đoạn này thấy anh tới nên em tắt điện thoại."

minh hiếu chốt lại, rút điện thoại về túi. gương mặt điển trai cười như đang khoe chiến công.

"hiếu giỏi, anh cảm ơn hiếu nhiều."

không cần biết ai đánh nhau, người lời hơn sẽ là người không tham gia.

bạch hồng cường xoa xoa thái dương, ngẫm nghĩ gì đó rồi liếc sang phúc nguyên- kẻ bắt đầu mọi chuyện.

"nguyên, sao lại đánh lâm anh?"

"lâm anh chọc quê em.. nói anh hết thương em rồi.. chê em khóc xấu.."

phúc nguyên cúi gầm mặt xuống, tay tự mân mê vạc áo.

"xin lỗi lâm anh đi."

"dạ..."

nguyên quay mặt sang lâm anh, ậm ừ một chút cũng xin lỗi.

"nguyên xin lỗi vì đã đánh lâm anh."

"lâm anh cũng xin lỗi, tại lâm anh lỡ lời."

bạch hồng cường hài lòng gật đầu, vỗ tay bóp bóp.

"rồi, hai đứa ra một góc ôm nhau mười lăm phút đi. cho tình anh em nó khăn khít!"

bảo châu, trung anh, hoàng long cười rồ lên.

đứa nào team ba thì chắc chắn sẽ biết cái hình phạt này. nhớ hồi đó hoàng long còn phải ôm kim bảo nửa tiếng vì hai thằng giành ăn xong đấm nhau không lo tập nữa kìa.

lâm anh cũng team ba, nên nó đoán trước được. ngoan ngoãn ra góc dang tay sẵn đợi phúc nguyên. rái cá dị nghị nhìn lâm anh, cuối cùng vẫn là ôm lại. hai đứa đứng đó trừng mắt chửi thầm nhau.

"rồi! xong một cặp. giờ tới..."

"anh anh. anh bị đánh dã man lắm cường ơi!"

hồ đông quan mặt mày méo xẹo giơ tay phát biểu trước cái liếc mắt của văn khang.

hồng cường mím môi, tuy là đông quan bị đánh hơi thảm thật nhưng mà văn khang còn giận cường lắm. nhỡ khang không chịu chơi game với cường nữa rồi sao.

"thôi. e-em không có quyền đó.

ý em là... khang.

ừ khang..

à thôi.."

mèo bánh mì liếc con cún golden thêm cái nữa, tưởng tượng phải ôm con cún kia khiến mèo ngơ kì thị ra mặt.

"em xin lỗi anh quan. lần sau nếu anh quan còn ôm cường xong làm cái mặt khêu khích thế nữa em chỉ chôn anh thôi. không đấm nữa."

hồ đông quan nghe xong mà muốn rợn tóc gáy, chưa gì đã xin lỗi ngược lại dù mình là người bị đánh. thấy chưa loài mèo mà cào thì đáng sợ lắm, các bạn lưu ý nhé.

"còn em thì sao? cường ơi em bị ném gối vô mặt!"

lê phạm minh quân chỉ tay vô mình, rồi lại chỉ tay vô phúc nguyên đang đứng phía xa xa ôm lâm anh.

"mày ném lại vô đầu anh rồi, huề đi! công bằng rồi!"

văn khang đáp gọn hơ.

"nhưng anh khang cũng ném dép trúng đầu em...

đau châu báo lắm anh cường ơi.. u một cục nè..."

bảo châu vạch tóc ra cho cường xem, đúng là u một cục thật.

văn khang nuốt nước bọt cái ực, chết cha đụng trúng quý phi được sủng ái nhất nhì cái hậu cung. khang biết bảo châu nó đứng trên mình, chết bà luôn.

hồng cường xoa đầu cho bảo châu, hất cầm yêu cầu văn khang xin lỗi. khang hết xù lông, trở về dáng vẻ con mèo ngơ thường thấy, ậm ừ xin lỗi ngô hoàng bảo châu.

nguyễn đoàn trung anh khều bạch hồng cường.

"nãy anh quân kéo em ngồi dậy á anh cường. em thấy anh quân ok nhất á!"

bạch hồng cường quay sang trung anh, nhíu mày. thì ok nhưng mà ok vụ gì cơ?

"long lớn nữa anh cường ơi, nãy long lớn cũng đỡ cho em không thôi người anh quan té đè lên em rồi í."

bạch hồng cường tiếp thu, vỗ tay bôm bóp. hai phi tần này giỏi, người đâu ban cá khô.

"quân giỏi, hoàng long giỏi! hiếu cũng giỏi nữa."

"thế được thưởng gì không ạ?", minh hiếu nhướng người tới gần anh.

"ba đứa muốn thưởng gì? trong khả năng của anh thì anh xem xét."

"em muốn ngủ cùng với anh cường!". minh hiếu nhanh miệng nói trước

ừ... cái đó là thưởng rồi đó hả mấy đứa?

"em nữa em nữa!", tạ hoàng long tán thành.

"...em cũng muốn, được không ạ? cường có khó chịu không?". cáo bi lớn e dè hỏi anh.

tới nước này rồi không nhẽ 'ừ anh khó chịu vãi' à. cường lắc đầu, đồng ý vô điều kiện.

nguyễn hữu sơn, đặng đức duy, minh tân đi chơi về thấy một viễn cảnh hơi kỳ cục. nguyễn lâm anh và nguyễn thanh phúc nguyên đang ôm nhau trong góc, đông quan ngồi khép nép kế bên văn khang. minh hiếu nằm sãi lai trên giường hồng cường như đang đợi thị tẩm. minh quân, hoàng long, phi long, duy lân, thế vĩ vây quanh bảo châu, trung anh nói gì đó.

thế vĩ liền cập nhật tình hình cho hữu sơn, đức duy và minh tân. ba đứa nó ồ lên, chạy ào tới minh hiếu xin video để cười chơi.

sau đó hậu cung rút ra kết luận, muốn tiếp cận bạch hồng cường thì nên làm hài lòng ngô hoàng bảo châu và nguyễn đoàn trung anh trước đã.

hai quý phi được sủng ái nhất đã hồi cung, cả bọn tranh nhau lấy lòng. còn chuyện hồng cường và thế vĩ xuất hiện cùng nhau bỗng chóc không còn được ai để tâm.

lê bin thế vĩ thở phào, cường chắc ăn sẽ không tự kể ai nên chuyện này có thể dấu. tạm thời thằng em của nó còn nguyên.

nguyễn phi long thấy thế vĩ làm rơi áo khoác, cúi xuống nhặt giúp. ngay lập tức tin tức tố hoa hồng từ bạch hồng cường xộc thẳng lên mũi long. tuy hơi khó hiểu nhưng cậu vẫn không nghĩ nhiều, chắc vĩ hay để bừa đồ lên giường của hồng cường. chứ thế vĩ hèn lắm, sao mà làm cái gì được...

ừ, chắc thế.

___________________________

viết xong chap này mà tui loạn luôn=)) vừa viết vừa tưởng tượng ra vừa cười ẻ. tui đang suy nghĩ về cái kết cho bộ này dù chắc còn lâu nữa tui mới end. nàng nào có idea gì cho kết thì cmt cho tui tham khảo nha. iuuu các nàng. các nàng, các cmt của các nàng cũng là một đóng góp cho bộ truyện này của tui. tui yêu các nàng lómmmm😽😽❤️❤️ mãi iu.
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
10. quyết tâm canh con mèo


•warning : ooc, lowercase, eabo, lbtv x bhc, tlmh x bhc.

thevi -----> cuongbach

17 : 43

thevi

yêu ơi

tập hợp bàn chuyện với team xong chưa

cuongbach

chưa

tầm 15p nữa

làm gì?

thevi

team em xong òii

em ngồi canteen đợi yêu nhé

cuongbach

đợi làm gì?

xong r thì làm gì làm đi

đi đâu đi đi

thevi

ơ kìaaa

về nhà của yêu chứ

em bảo em ở 3-5 ngày r màa

yêu quên rồi ạ

😿😿

cuongbach

xưng hô cẩn thận vào

chữ anh em đói quá nên nuốt à?

thevi

thế anh bé yêu

anh mèo yêu

nào xong xuống canteen với em nhá

em chở về

cuongbach

thôi

nay ngủ ktx

thevi

???

nguy hiểm cỡ nào mèo biết không

cuongbach

...

biết

nhưng em bảo t thoát khỏi mấy đứa nhỏ

để xuống canteen với em kiểu gì

hửm?

thevi

hmm

trốn đi vệ sinh

xong vòng xuống canteen

em đợi yêu

cuongbach

kể cả đêm nay t có phát tình lần nữa

thì cũng cần em về chung đâu

ở đây đi

t về

thevi

đùa

giỡn với em

không cần em chứ cần anh nào?

phan đặng trùng dương à?

hay nguyễn khánh?

cuongbach

?

còn biết mình đang nói gì không vĩ

thevi

...

em xin lỗi

em lỡ lời

đừng giận em

...

em không nhắc nữa

cuongbach

t thấy cơ thể t ổn r

không có dấu hiệu sẽ phát tình

em mua cho t thuốc mới rồi

không bị kháng nữa

t không uống lố nữa

đừng lo

thevi

lỡ tới đêm yêu lại phát tình thì sao?

cuongbach

nhà vệ sinh

phòng dụng cụ

thevi

=))))))) đùa

mèo thích mấy chỗ đó à=))))

cuongbach

t vả cho em một cái bây giờ

cái đấy là bất đắc dĩ

em không thích thì thôi

có gì t cũng không gọi em nữa

em đừng lo cho t

thevi

ơ kìaaa

yêu ơi

mèo ơi

xinh ơi

đừng dỗi màaa

cuongbach

không dỗi

nhưng ban nãy em hư

nhắc người không nên nhắc

sẽ xem xét và dỗi sau

thevi

vâng lỗi em

một phần bún đậu thêm chả

một ly cam ép

được chưa ạ?

cuongbach

bún đậu thôi

wonbi mua cam cho t r

nhanh đi

thèm

thevi

vâng

đợi em mười phút

à yêu họp xong nhớ thay miếng dán

thuốc em để ngay đầu giường

loại màu vàng nhạt ấy

đừng uống loại xanh lá

yêu kháng loại đó rồi

cuongbach

biết rồiii

em dặn t ba lần trong ngày r

t có phải con nít đâu

😾💢

thevi

yêu của em thì em chăm

nhớ đừng để ai chạm vào gáy

nhẹ cũng không được

đêm nay yêu ngủ với bé bông đi

không thì liêm hoặc bảo châu

cuongbach

bông leo lên giường t nằm nãy giờ

cần em nhắc chắc

mua về nhanh đi

đói

thevi

em tới trước cửa ký túc rồi

tới ngay này

__________________________

lê bin thế vĩ đưa đồ ăn cho bạch hồng cường, không vội trèo lên giường mình mà ngồi xuống sopha kế bên bảo châu.

"anh cường suốt ngày ăn bún đậu. anh không ngán ạ?"

nguyễn đoàn trung anh nhìn qua, bĩu môi, nhìn mà ngán giùm.

"ba ngày rồi anh chưa ăn đó, ngon mà mấy đứa.

ăn cả tuần còn được."

"ăn riết anh biến thành chén mắm tôm cho coi."

"lại quá ngon."

trung anh nhìn anh, không nói gì nữa mà bắt đầu nằm dọc điện thoại. nó đã ra sopha nằm dài lên đùi hồng cường chứ không nằm trên giường nữa.

đêm nay chắc trung anh với bảo châu đóng cọc ở đây luôn, tại trung anh cứ thấy có gì đó lạ lạ ở ký túc.

nó và bảo châu phải tìm hiểu bằng được cái điều lạ lạ đó là gì!

"anh cường đút châu báo miếng chả vớiiii."

bảo châu tay cầm ly trà sữa size L full topping mới được hối lộ, quay sang há miệng đợi anh.

"nè, a đi"

cường đút bảo châu, đợi nó nhai xong hỏi nó muốn ăn nữa không. châu cũng thèm lắm chớ, cơ mà tô bún bò trong bụng còn chưa tiêu hoá hết nên đành thôi.

"anh cường bị gì mà cổ toàn vết đỏ thế?"

trung anh đang nằm, nhìn thấy gì đó tự dưng ngồi bật dậy. nắm lấy cổ áo hồng cường kéo xuống.

ngay lập tức chi chít vết đỏ li ti đập thẳng vào mắt trung anh. bảo châu liếc sang cũng hoảng hốt, buông vội ly trà sữa xuống chạy lại ngồi bên cạnh cường.

bạch hồng cường ậm ừ, muốn kéo tay trung anh ra nhưng rồi vẫn để yên.

"anh bị dị ứng hả cường? hay bị muỗi chích? gì mà nhiều thế?"

bảo châu cũng giúp trung anh kéo xuống, đùa chứ gì mà dài xuống tận bả vai.

'con muỗi' gây ra mọi chuyện bắt đầu chọt dạ, quay sang nhìn hồng cường với vẻ mặt hối lỗi.

"bị cắn nhiều thế này, con muỗi chắc cũng mét bảy trở lên!"

ngô hoàng bảo châu phán một câu, cả cái ký túc nín lặng, im thin thít rơi vào khoảng khắc chuột.

rồi, ba giây sau, cái ký túc như ong vỡ tổ. nháo nhào chạy tới nơi bạch hồng cường đang ngồi.

khỏi phải hỏi, phúc nguyên là người ré lên đầu tiên. thằng bé không biết đào đâu ra lắm nước mắt vãi, mím chặt môi dùng ánh mắt ấm ức nhìn anh.

nguyễn lâm anh chen giữa bảo châu và thế vĩ ngó vào, quay sang lê bin thế vĩ định nói gì đó xong cũng khựng lại.

"sao cẳng tay ông vĩ bị cắn nhiều thế?"

nguyễn hữu sơn chạy nhanh tới, chủ yếu để dỗ phúc nguyên và để xem xét tình hình.

"em hay bị dị ứng hải sản, thường là sẽ ngứa với nổi mẩn đỏ khắp người. sao anh cường bị mỗi cổ thôi thế?"

bạch hồng cường bối rối không biết trả lời như nào, ngô hoàng bảo châu đã túm lấy tay anh.

"anh bị ai ăn hiếp? anh nói đi. em bốc đầu xe tông thẳng vô chân giữa thằng đó!"

trung anh đồng tình, la làng lên.

"em chơi bùa, cho thằng đó nửa đời sau thằng em lên không nổi luôn!"

à, hiểu sao được sủng nhất hoàng cung. máu chiến thế này kia mà.

cường nuốt nước bọt cái ực, ậm ừ.

"anh bị dị ứng thật mà. tự dưng nó nổi. không sao mà mấy đứa cứ làm quá."

hồng cường lấy lại dáng vẻ chảnh choẹ thường ngày, nhăn mày khó chịu khi bị hỏi dồn. cơ mặt nói dối không chớp mắt khiến sự ồn ào của ký túc cũng dịu xuống vài phần.

"thế đi khám, em chở anh đi."

bảo châu chuẩn bị đứng dậy, lục túi tìm chìa khoá xe.

"thôi! anh không có sao", hồng cường kịch liệt lắc đầu, "bữa trước mày cũng bảo chở anh đi, xong đưa anh đến thú y, còn bảo khám cho mèo. mày cho anh xin đi châu..."

"...thì anh là mèo mà..."

thằng châu bĩu môi, bỏ chìa khoá xe lại, ngồi xuống bên cạnh anh.

"phúc nguyên đừng khóc nữa, lại đây, trời ơi đào đâu ra nhiều nước mắt vầy nè..."

hồng cường ra hiệu cho rái cá đến gần, rái cá lạch bạch đi đến. cường lấy khăn giấy lau mặt cho em, sẵn tay bóp cái má phúng như bánh bao nhún nước kia.

lê bin thế vĩ ngồi bên này thì nhột không chịu được, mà dường như không ai còn rảnh quan tâm vết cắn trên cẳng tay nó. chứ nếu mà so ra thì vết cắn đó vừa khít với dấu răng của hồng cường. hên, tích phước mười năm mới đủ cho hôm nay quá.

"anh ơi đêm nay em ngủ lại đó nha? ngủ với anh."

trung anh kéo tay áo anh, rồi lại nằm lên đùi anh tiếp. hồng cường gật đầu, gì chứ cường chưa từng nói không với trung anh.

______________________

trunganh -----> baochau

19 : 07

trunganh

anh châuuu

sao e nghi quá à

baochau

anh m cũng v

rõ ràng đ thể là dị ứng

a cường đó g k dị ứng gì mà

chỉ có dị ứng lông mèo

nma nhìn cũng k giống

trunganh

đã bảo r

muỗi m7 trở lên

k thể nào sai được

!!!

baochau

vde là m7 trở lên nào

...

trunganh

chắc chắn

trong ký túc

top16 thì 15 ông còn lại

loại trừ đi

baochau

loại all rounder trước

toàn ng hèn

k có khả năng

trunganh

sao a chắc

e nghe lanh kể

có đợt pn phát tình

trong phòng với có mình a cường

baochau

thì lanh cũng kể

pn uống thuốc a cường đưa

xong chỉ ôm đi ngủ còn gì

trunganh

hmm

v phi long, duy lân?

baochau

lại càng không

phi long cưng a cường lắm

sẽ k làm gì khiến ảnh đau hay khó chịu

duy lân đơn giản là k có khả năng

trunganh

sang the bủn đi

em nghi anh quan

th cha đó

cái cách dòm a cường

e đã nghi từ đầu r màaa

😡

baochau

a cũng nghi...

nma

lanh nói hqua a cường mất tích

hnay về thì mới có vết đỏ

trong khi nguyên hqua a quan ở ký túc

thời gian kh khớp

trunganh

hỏi lanh hqua bnhieu ng k ở ký túc

baochau

nó đang liệt kê

long bé

lê bing thế zĩ

châu ì đặng

minhtin

sì quần nguyễn

trunganh

ba cái tên cuối cùng loại

chắc hqua bận đi làm shipper

mưu sinh

baochau

phi long ban nãy đã loại r

...

ê

trunganh

em cũng ê

🙂

baochau

rồi chính hắn

lê bing thế zĩ!

nyc!

k thể nào sai được

trunganh

🙂🙂🙂

a cường vừa than đau lưng

a vĩ đã đi mua salonpas đem về cho

???

còn dặn uống thuốc ức chế

???

dcm

baochau

r hiểu

t tưởng tượng ra viễn cảnh đó r

a cường chắc tới kỳ mẫn cảm

xong lbtv

...

là làm chưa ta

hay mới bên ngoài?

trunganh

chưa làm mắc gì đau lưng?

a mèo còn chi chít vết đỏ

th alpha nào cắn tới đó r kéo quần lên

a nói coi

😡😡😡

baochau

nma lbtv hèng chúa

hội trưởng hội ng hèn

sao có thể...

trunganh

sao không

1 omega đang phát tình

mời gọi cỡ đó

beta cũng lứng

nói đ gì 1 alpha sinh lý bth

baochau

khó nha rô

bất ngờ nha rô

lbtv đánh trận này nửa đời sau a còn nể

🙏🏻

trunganh

ban đầu em tưởng a quan

thấy a khang ghét a quan lắm

nma hnhu a quan mới ôm ngủ

chắc có hun hít

nma chưa làm gì đâu

baochau

còn vết cắn trên tay a vĩ

mẹ

100% là hắn

đ sai được

trunganh

chưa gì

mới xuất cung mấy hôm

a cường bị lụm r?

giỡn mặt với e chắc

baochau

đùa t

bao nhiêu ng

tsao lại là lbtv

☺️

trunganh

ai mà dè

tưởng hèn

baochau

mẹ hèn gì thấy hnay

th cha ngồi cười 1 mình suốt

thì ra

trunganh

chưa đánh dấu

gáy a cường k có vết cắn

baochau

theo a nhớ thì

đánh dấu với thắt nút gì đó

mới có bầu

dòm bình tĩnh v chắc chưa đâu

yên tâm...

trunganh

mẹ

có bầu e nuôi

e nuôi mèo con

e dạy mèo con coi tarot

baochau

a dạy mèo con bóc đầu

làm boi phố

😎😎😎

trunganh

đùa chứ

hnay a rủ ông vĩ ngủ cùng đi

e ngủ với a cường

mắc công nửa đêm mò xuống giường a cường làm trò bậy bạ nữa

baochau

ừ í

tụi alpha này làm dc lần đầu

kiểu đ gì cũng đòi lần 2 3

nguy hiểm quá!!!

trunganh

tổn thương mèo thể lắm

k đượcccc

huhu

a cường than đau lưng hoài

a cường của em

😭😭😭

baochau

thương🥲

e giữ mèo đi bông

anh rủ th cha vĩ ngủ cùng r

để ảnh ngủ bên trong đi

tối ảnh có đi đâu e còn biết

trunganh

tuân lệnh!!!

*baochau đã thích tin nhắn này.

____________________________

bạch hồng cường trằn trọc nằm xoay qua xoay lại, cuối cùng vẫn là không thể ngủ được.

cơn phát tình vẫn chưa xuất hiện, nhưng lòng anh vẫn thấy bối rối, khó chịu thế nào.

có hai thứ hồng cường nghĩ đến ngay lúc này : pheromone của hồ đông quan và chuyện đêm qua với lê bin thế vĩ.

sao cứ có cảm giác cường đang làm trap boy ấy trời?

kệ, đại đại đi, nhắm mắt cho qua.

bạch hồng cường lòm còm ngồi dậy, xoa xoa cái lưng đau nhức rồi lững thững ra nhà vệ sinh.

trong lúc đang tạt dòng nước mát vào mặt, hồng cường giật mình phát hiện có ai đó đang đứng sau lưng anh, nhìn thẳng vào trong gương.

dm, sợ ma nha má.

cường hốt hoảng xoay lưng lại, nhìn thấy thái lê minh hiếu đang đứng đó, nhìn thẳng vào anh.

"em làm cục cưng giật mình à?"

minh hiếu nhìn con mèo vừa giật nẩy mình, cười cười trông vô tội lắm.

"... hơi hơi..."

"cường ngủ không được à?"

"ừ, khó ngủ, anh không biết sao luôn."

minh hiếu lại gần anh, gương mặt đẹp trai phát sáng nhưng biểu cảm lại có gì đó không đúng lắm thì phải.

"cường còn nợ một lần ngủ chung với em."

hồng cường nhìn minh hiếu, anh bé chớp chớp mắt, hơi nghiêng đầu dường như đang suy nghĩ gì đó.

"...cho anh nợ tới cỡ ba ngày nữa được không hiếu?"

cường thấy mắt minh hiếu hơi nheo vào, xong lại đăm chiêu nhìn anh.

"xì. mai hay mốt không được ạ? phải đợi đợi lâu thế..."

"thông cảm cho anh", cường thở dài, "bất đắc dĩ mà."

"sao thếee, cục cưng không kể em nghe được à?"

thái lê minh hiếu cố tình kéo dài giọng ra, nũng nịu nhìn anh. gương mặt điển trai kia cứ lấn tới dần một cách chậm rãi.

"-thì thì anh đang trong kỳ mẩn cảm. không được đâu mà-"

thằng hiếu lần nữa lấn tới, bạch hồng cường lùi một bước, minh hiếu ung dung tiến thêm một bước.

đến khi lưng anh đụng bồn rửa mặt mới dừng lại.

sao cái không khí mờ ám quá vậy ta?

"trong kỳ sao lại ngủ ở ký túc, biết nguy hiểm lắm không hửm."

"b-biết. mà tụi nhỏ không cho đi, biết sao bây giờ.."

"mùi của cường thơm ghê, không dán miếng dán thế này không sợ à?"

hồng cường giật mình, giơ tay lên sờ gáy. rõ ràng ban nãy có dán, chắc ngủ quay qua quay lại quá nên rớt mất.

"có dán mà! tại rơi ra, hiếu đừng có đụng gáy anh nữa..."

anh cố đẩy hiếu ra, cơ mà trong mắt minh hiếu thì hành động kia chỉ như mèo cào, chẳng si nhê gì.

"em làm thế này lát anh có phát tình luôn không?"

minh hiếu ấn mạnh lên tuyến thể bạch hồng cường, tinh tức tố ào ạt chảy ra ngoài. nó nhìn anh, phát hiện hai má người bên dưới đã đỏ hây từ lúc nào.

"nè.. dừng lại, hiếu, dừng lại"

"gọi anh hiếu đi rồi em dừng"

"?"

hồng cường bất chợt khựng người, mắt ươn ướt nhìn lên. tự dưng phải gọi một thằng nhóc bé hơn mình là anh, cường thấy gượng mồm chết.

à chuyện thằng vĩ là bất đắc dĩ, xin đừng ai chọc quê cường, cường dỗi đấy!

"cục cưng không gọi là em cắn đấy nhé, không đùa đâu"

giỡn mặt, cái này là đang đe doạ mèo chảnh đó à. có phải do anh dễ dãi quá nên đứa nào cũng muốn leo lên đầu ngồi rồi không.

cường mím môi, không muốn gọi đâu. cơ mà bị cắn thì đáng sợ lắm.

ngay lúc gương mặt điển trai kia tới gần, hồng cường mới thật sự tin thằng hiếu dám làm thật. mèo bập bẹ.

"...a-anh hiếu"

"ngoan ghê.

để hiếu thưởng cho cục cưng."

dm ai mượn?

bạch hồng cường chưa kịp từ chối, thái lê minh hiếu đã nhanh chóng giữ lấy mặt hồng cường, hôn tới tấp lên môi anh.

là thưởng dữ chưa???

minh hiếu làm xong thì đắc ý lắm, cười hì hì ngợi đòn cực. cơ mà thằng hiếu nó đẹp trai vãi, muốn dỗi cũng khó.

thôi nhắm mắt cho qua...

"về ngủ nào em cường ơi, đi hay để anh hiếu bế nào?"

bạch hồng cường ngại đỏ mắt đẩy minh hiếu ra, lạch bạch đi trước. trông có vẻ dỗi cơ, đáng yêu phết.

bảo châu nhìn chằm chằm giường hồng cường, nơi trung anh vẫn ngủ thẳng cẳng say mê. nhìn lại qua lê bin thế vĩ bên cạnh vẫn đang đeo tai nghe ngáy khò khò.

lạ vãi, thế vĩ nằm kế bên, bạch hồng cường thì đi đâu mất tiêu.

lát sau có hai cái bóng một to một nhỏ trở lại. người bé hơn giận dỗi, dậm chân đùng đùng leo lên giường ngủ, người lớn hơn thì cười cười rồi cũng về giường.

ồ? bất ngờ nha bro?

___________________________

thấy con mã hiếu cường cháy quá ae ơi😓😓😓 cook vội. giờ thì mng đã biết a nyc của bé cường là ai r đúng k=))) gợi ý là ảnh sẽ quay trở lại nhé😔👉🏻👈🏻 ban đầu tui vân vân killua với trùng dương. nma trùng dương toát ra cái vẻ alpha hơn ấy mng hiểu ý tui k=)) thành ra tui chọn ảnh. hjhj.
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
11. sự thật về người cũ


•warning : ooc, lowercase, eabo, nvk x bhc.

đàn em anh cường

lamanh

mng ơi

em mới khám phá ra chuyện này

tò mò quáa

thevi

nghe

sao ấy lanh

lamanh

nãy em tiễn bông với a châu về

xong quay lại ktx

bông điện em

nói là để quên đồ trên giường a mèo

nhờ e lấy dùm nào gặp mang trả

em mới lên giường ảnh tìm

cái em mò ra được 1 thứ

...

huuson

kể tiếp đi má

đang đợi

ba chấm ba chấm

lamanh

thì

trên đầu nằm a cường có cái hộp

ảnh để thư của fan

nãy em tìm đồ của bông

nên dở cái hộp lên

có một tấm ảnh bên dưới cái hộp

ảnh của anh mèo đang được anh nào đó ôm từ đằng sau

r dòng chữ 'chúc em nhỏ tất cả' ở dưới

trong ảnh a mèo cười tươi lắm

nét chữ hong phải của a mèo

mà dòm tấm ảnh hnhu lâu r cơ

philong

trong ảnh

ngoại hình a mèo thế nào?

lamanh

tóc tẩy màu sáng

hơi hồng mà bị ngã màu ấy

cười tươi lắm

tóc dài hơn bây giờ

thevi

...

ngoại hình ng ôm a mèo thì sao?

lamanh

tóc đen

cao ráo

đẹp trai phết

dòm mặt quen lắm

hnhu em từng thấy ở đâu r í

giống ng nổi tiếng

philong

@thevi

hiểu ý kh...

thevi

hiểu

rõ là đằng khác

hoanglong

r là cgi

hai ông nói cho tụi tui nghe coi

ỷ làm e a cường trc tụi tui

r ra vẻ bí ẩn v đó hả

🖕🏻🖕🏻🖕🏻

philong

@phucnguyen @lamanh

nghe xong k khóc um lên

k để a cường biết

thì kể

duylan

sao nghe có điềm...

thevi

🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️

believe what u think

phucnguyen

dạ hứa!!!

hứa hong khóc ạ

lamanh

bữa e bị pn đánh e mới khóc

chứ em kh mít ướt như nó đâu!!

phucnguyen

ê cho nói lại?

cắn một cái bây giờ😡

lamanh

xợ quá xợ quá

ngon thì nhào zô

😏😏😏

huuson

thôi trật tựuuuu

long bé kể đi

thevi

m kể hay a kể?

@philong

philong

em cho

duylan

đã cbi tâm lý

xin mời khủng long xanh

philong

cái ảnh lanh thấy đó

là hồi ba năm trước

lúc e, a vĩ, a mèo còn tham gia v45

ng ôm a mèo trong ảnh

là nyc của a mèo đó

phucnguyen

d-dạ?

lamanh

thấy mẹ

ảnh đẹp trai lắm pn ơi

trưởng thành ngầu lòi

gu a cường k phải em bé đâu pn

😔😔😔

phucnguyen

...

huuson

lâm anh nín liền cho mẹ

m kh chọc con t khóc

m kh chịu nổi hả?

phucnguyen

lâm anh ơi lâm anh có chụp lại hong

nguyên muốn xem

duylan

anh nữa

hoanglong

+1

huuson

+1

lamanh

em kh chụp

thấy là để lại vội

nt cho mng liền

thevi

phan đặng trùng dương

tên đó search đi

biết đâu còn ảnh với a mèo đó

otp đình đám một thời mà

huuson

đùa

đẹp trai vãi

cao ráo

điện ảnh vcd

philong

bảo r

kh khóc mới kể

hai ng quen nhau lâu lắm

có thể nói là ng a mèo quen lâu nhất

sâu đậm nhất luôn

thevi

lúc đó a k biết a mèo là omega

tưởng alpha quen beta thôi à

1 phần do a bị loại sớm

không gần a mèo

thành ra k biết nhiều

nma hai ng quen nhau lâu

cả cái v45 năm đó ai cũng biết

cứ ctay xong qlai chục lần

philong

chục là ít

hai ng ban đầu đúng là a quen b

đúng hơn là

a cường đầu gameshow chưa phân hoá

nma đã mmo với anh dương

sau đó

a mèo phân hoá ngay trong lúc tập

trước mặt em

em hoảng quá bế ảnh

gọi xe cấp cứu

em ngồi bên giường bệnh của ảnh

cái ngủ quên

mở mắt ra đã thấy anh dương

với đồng đội anh mèo tới

xong kỳ phân hoá là hai ng hẹn hò ấy

duylan

bảo sao

a cứ nghĩ long bé nó khờ

đơn phương gì lâu vcd

ai dè kh còn lựa chọn nào khác

thevi

chục ngkhanh k bằng 1 pdtd

nói thế cho các bé hiểu

🤷🏻‍♂️

philong

thsu thì

pdtd là cái gì đó=))

ảnh lớn hơn anh mèo ba tuổi

lớn hơn tụi mình 4 tuổi là ít nhất

ảnh khác biệt lắm

em đôi lần dc nch với ảnh

nể cái kiểu điềm đạm đó

cái cách pdtd yêu a mèo

khiến cho em cảm giác dù mình cố thế nào cũng không bằng được

lamanh

trong ảnh chụp chung

a mèo cười xinh ơi là xinh

toe toét luôn

cái kiểu mà ngoài bảo châu ra

lần đầu tiên e thấy ảnh cười với ai khác v

thevi

mng k để ý

ngkhanh cũng có nét giống pdtd à?

sau pdtd

ngkhanh là người a mèo mmo lâu nhất ấy

huuson

gu của ảnh hả ta...

hoanglong

để coi

cao ráo

trưởng thành

lớn tuổi hơn ảnh

🤦🏻‍♂️

lamanh

rồi luông

cái gr này chết sạch

bít cửa luông

phucnguyen

...

em muốn oe

philong

lại là lanh

dcm

m để cho ktx yên bình 1 ngày coi lanh

😭😭😭

thevi

mấy đứa bình tĩnh

hàn đông quơ đủ hết tiêu chí

cũng có dc húp miếng nào đâu??

huuson

cha nội đó 2k9 mà

hoanglong

ảnh hiếu thắng lắm ó

chắc a cường chê

cho dừa th cha dà mà chẩu

philong

nói chứ

đợt hai ng ctay là a mèo đi hàn

xong a mèo ở bển

mmo trai ở bển

xong về vn

hai người lvs tiếp...

thevi

🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️

đợt cả hai dứt hẳn ai cũng bất ngờ

tưởng sẽ qlai tiếp nma k có

philong

anh mèo kh phải mới redflag đây

lâu rồi cơ

chỉ là kh hiểu sao với anh dương

anh mèo all in luôn ấy

chứ đợt đó

mới tgia v45

anh mèo lụm killua trước pdtd mà=))

thevi

=))) đ gì m cũng biết thế long

t tưởng chuyện nội bộ

=)))

philong

🤷🏻‍♀️

em có tai mắt

thật ra thì đợt a mèo xĩu

nãy em kể á

killua chạy tới trước

mà hỏi thăm xong đi

kh đợi a mèo tỉnh

em rặn hỏi thì kêu là tại killua với a mèo dừng tìm hiểu nhau rùi do hong hợp

xong killua đi thì anh dương mới tới

ảnh hốt hoảng ta nói

thiếu điều lật cái bvien lên tìm a mèo

nên em mới biết á=))

duylan

thì ra chuyện tay ba tranh mèo đã có từ lâu chứ kh phải mới đây=))

thevi

cái đó là mmo với a mèo

được a mèo đáp lại tcam

đc cái danh mmo là oai lắm r

chứ mẹ năm đó

a mèo quen pdtd

nên chục đứa ngậm ngùi đơn phương

ở sau thích thầm thôi

philong

em đây

nhân chứng sống cho mng

🥹🥹🥹

thevi

tui hiểu mà bro🫂

thời v45 anh mèo sáng chói

lấp lánh tới nỗi ai cũng dòm ngó mà

duylan

chứ giờ ảnh cũng có bớt sáng đâu

vẫn xinh vcl

huuson

+1...

trưởng thành hơn thui

vẫn xinh

vẫn em bé mà

lamanh

ai đó cản p27n lại đi

nó lướt tới vid thứ ba chục

trong phần tìm kiếm tiktok

về phan đặng trùng dương r kìa😭

thevi

nói gì nói

công nhận đẹp trai thiệt=))

ở ngoài đẹp dữ nữa

huuson

tui có thắc mắc ae ơi

tsao a mèo vẫn giữ tấm ảnh đó v..

hai ng ctay cả năm r mà

...

philong

em chịu

cái đó chỉ riêng anh mèo biết

thevi

không phải đâu

anh mèo giữ hết ảnh của những ng ae cũ trong chương trình đó á

kiếm trong cái hộp đó có khi có cả anh với m nữa á long bé

ảnh giữ hết á

chỉ là tsao tấm ảnh đó ở riêng bên ngoài thì anh thua

huuson

ê anh mèo đang tập dance với hdq

CHỈ RIÊNG HAI NGƯỜI

bth toàn là a khang hoặc quânbi mà

???

philong

@phucnguyen

chạy qua méc a khang mau!!!

chỉ có nvk mới khắc chế dc hdq

lamanh

p27n đã méc

a khang xoắn tay áo

cầm dép đi kiếm r

muahahahaha

thevi

riết t thấy

ng dơ là tụi mình

chứ kh phải hàn đông quơ ấy

...

duylan

🤷🏻‍♂️🤷🏻‍♂️

này là chiến thuật

còn hdq là già dơ

*(1👍🏻, 1🫦, 2🤡)

_____________________

"cường hết thích chơi chung với khang thì cường cứ nói thẳng, khang không làm phiền cường nữa. chứ sao cường lại đi tập nhảy giấu khang. cường làm thế không sợ khang buồn hay suy nghĩ gì à?"

nguyễn văn khang buông đôi dép mình xuống sau khi doạ được hồ đông quan xách đít chạy ra khỏi phòng tập, nhìn thẳng vào bạch hồng cường mà hỏi.

"...-không có. khang ơi không có...- tại cường.. cường.."

hồng cường khua tay múa chân, cố gắng giải thích với đồng mèo nhưng giọng lại bập bẹ.

"cường làm sao?", văn khang mất kiên nhẫn, "bây giờ cường chỉ cần nói không thích khang thôi là được, khang tự hiểu."

"ơ hong có! cường thích khang mà!!!"

à.

cường thích khang mà.

nguyễn văn khang bỗng khựng lại, lông mày giãn ra vài phần.

"thích khang thế tại sao tập nhảy không rủ khang? trước giờ cường toàn tập với khang còn gì?"

mèo bánh mì khoanh tay lại, giận dỗi đợi câu trả lời.

"thì tại anh quan á! cường đang đi vệ sinh, vừa ra là ảnh dắt tay cường kéo đi. bảo là đi tập nhảy với ảnh. chứ cường đâu có chủ đích từ trước đâu..."

"thế sao cường không từ chối, hoặc ít nhất cũng phải rủ khang tập cùng chứ?"

"...-cường xin lỗi. tại cường tưởng khang ghét anh quan. nên- nên cường hong rủ... cường xin lỗi khang."

mèo hoa hồng níu vạc áo thun của mèo bánh mì, mắt long lanh chớp chớp nhìn khang.

"lần sau cường phải từ chối, không thì khang không solo yasuo với cường nữa đâu."

thấy con mèo ngơ đã hạ hoả, mèo chảnh cười hiền khô gật đầu lia lịa, kéo văn khang ra tập nhảy cùng, còn hứa chóc nữa đi ăn sẽ ngồi cạnh khang.

hai con mèo tập nhảy được một lúc thì thấm mệt nên nghỉ ngơi. nguyễn văn khang ngồi dựa lưng vào tường, trầm ngâm suy nghĩ gì đó đến ngơ cả người. bạch hồng cường tò mò chịu không nổi liền hỏi dò.

"khang đang nghĩ gì ấy?"

"...hmm khang đang nghĩ mấy thứ lặt vặt, nói ra cường cười thúi mũi khang cho coi"

"sao thế? nói cường nghe với. hứa không cười"

con mèo chảnh giơ ngón út trước mặt mèo ngơ, bày ra dáng vẻ uy tín đòi ngoắc tay. văn khang nhìn chằm chằm măng cụt của hồng cường, ngẫm nghĩ một chút rồi đưa móng mèo ra đáp lại.

"thì khang đang nghĩ là...", mèo ngơ hơ ngập ngừng, "...cách để ngầu hơn, tại fan cứ bảo khang giống omega í."

khục.

bạch hồng cường cười khục lên một tiếng, bị đồng mèo của mình liếc mới ngừng. anh mím môi, lát sau mới trả lời.

"thế khang có thật sự muốn trở nên ngầu hơn không?"

"khang không biết... sao thế?"

"cường thích khang thế này hơn"

"ơ tại sao?"

hồng cường nhún vai, bắt đầu chầm chậm giải thích.

"việc trông giống omega không thay đổi được sự thật khang vẫn là alpha mà.

ý cường là, cường từng cố gắng làm ra vẻ ngầu lòi, lạnh lùng để trông giống alpha hồi đầu chương trình đấy thôi. rồi khang thấy đó, vẫn lộ như thường à."

"mà sau khi mọi người biết hết, cường không cần phải gồng nữa, cường thấy nhẹ nhõm lắm luôn. cảm giác được sống thật nó vẫn tốt hơn mà."

mèo chảnh cười xinh nhìn mèo ngơ, nhẹ giọng chốt hạ một câu.

"cường vẫn thích khang là chính khang à. thoải mái, vui vẻ, nhiệt huyết với những điều khang đam mê. việc giống omega chỉ là bên ngoài, tốt gỗ hơn tốt nước sơn chứ"

nguyễn văn khang nhìn hồng cường không rời mắt, sau khi tiếp thu hết những gì cường vừa nói mới 'ồ' lên một tiếng nhỏ xíu. rồi lại cười tít mắt, làm mắt cong lên như hai sợi chỉ nhỏ.

"khang nghe cường tất!"

mèo bánh mì hạ quyết tâm, toang đứng dậy, đưa tay kéo mèo hoa hồng đứng lên. cả hai tiếp tục tập luyện cho kỳ sát hạch tiếp theo.

lát sau, hai đồng mèo ngồi chiễm chệ kế bên nhau trên bàn ăn, miệng xinh cứ tíu tít meo meo rộ một vùng.

___________________________

thsu tui là kiểu lâu lâu mới viết h ấy=)) nên tui k hứa với các nàng khi nào sẽ có h tiếp. một phần tui thích tình tiết chậm, tập trung khai thác tâm lý nhân vật và xoay quanh csong hằng ngày khi mng bế mèo hui. nên các bà đừng hối bé viết h với ng này ng kia nha🥹 từ từ sẽ có mà...👉🏻👈🏻 cảm ơn mng vì đã đọc, iu nhắm cơ.
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
12. nắm tay anh


•warning : ooc, lowercase, eabo, nla x bhc.

hôm nay là ngày kỳ sát hạch cuối cùng diễn ra, ai nấy cũng đều xen lẫn những hồi hợp lẫn với mong chờ.

trang phục mấy anh em all rounder đang mặc nhìn thì ngầu lòi lắm, trùm trường đồ đó. mà gặp ngay anh mèo làm vườn đang hồi xuân, nên chả hiểu kiểu gì cái bài var ngầu lòi của rái cá phúc nguyên bỗng chóc trở thành một ca khúc trẩu vô cùng tận.

nguyễn thanh phúc nguyên ấm ức khóc rồng trong lòng, ước mơ vào all rounder để ngầu lòi còn đâu. nhưng tuyệt nhiên nguyên không dám hó hé, ý kiến gì với anh mèo của ẻm quá ba câu.

một mình nguyên đã hèn thì thôi, lâm anh, phi long, duy lân coi lời bạch hồng cường là lệnh vua. nghĩ gì mà dám cãi.

"lúc nãy em xin mà chị không cho!"

bạch hồng cường nhõng nhẽo với chị makeup đang gắn mấy viên chíu chíu lắp lánh lên mặt phi long.

"suốt ngày hơn thua với người ta."

chị makeup nạt anh, và mèo giận dỗi lãng đi chỗ khác. phi long nhìn theo anh, cái mặt vừa nhìn là đã biết thiếu điều muốn gỡ hết mấy viên trên mặt mình gắn lên cho cường.

hồng cường tiến tới phía ghế dài, một mình ngồi chéo chân lướt điện thoại. nguyễn lâm anh makeup xong đã vội chạy tới chỗ anh, nó xoay một vòng khoe với hồng cường trang phục hôm nay.

nguyễn lâm anh không đeo kính quả thật khác biệt hẳn, bạch hồng cường công nhận.

"anh chụp kiểu ảnh cháy cháy với em đi."

lâm anh kéo tay anh, mắt long lanh mời gọi. cường suy nghĩ một hồi, 'à' lên một tiếng.

"anh có kiểu pose này, cháy thì thôi nhé luôn!"

bạch hồng cường nâng cầm nguyễn lâm anh lên, ra hiệu cho staff chụp hình.

đù.

đẹp thiệt. cháy vãi.

nguyễn lâm anh ồ quao trước tấm ảnh mới ra lò, thiếu điều muốn đem đi khoe tất cả mọi người.

để hình nền điện thoại vội, vườn hoa làm gì được ảnh nâng cằm lên như lâm anh đây.

nó gọi là sĩ thì thôi nhé.

cường nhìn nguyễn lâm anh mân mê tấm ảnh trong điện thoại, thằng bé này có vẻ thích lắm thì phải.

anh ngồi xuống chỗ trống bên cạnh lâm anh, theo thói quen gác tay gác chân lên người cậu em nhỏ tuổi hơn.

trang phục và makeup hôm nay của anh mèo dễ thương quá. lâm anh trộm nhìn anh, vành tai đã đỏ ửng từ lúc nào.

"sao thế? hồi hợp à."

bạch hồng cường vươn mắt lên nhìn lâm anh, nghiêng đầu hỏi. cường biết rõ trước mỗi lần sát hạch, nguyễn lâm anh thường bị áp lực tâm lý. vì lâm anh chưa từng có kinh nghiệm biểu diễn trước đây.

"có một tí, em hơi run". lâm anh gật gật, ngại ngùng gãi đầu.

"hít thở sâu vào, nghĩ tới chiến thắng đi."

bàn tay nguyễn lâm anh vẫn còn run, nó bậm môi, cũng không biết phải nói gì. bỗng chóc sau lâm anh lên tiếng.

"em run quá à, anh nắm tay em đi được không?"

cường không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lòng tay mình vào tay nó. lâm anh siết từng ngón tay của anh thật chặt.

tay mèo nhỏ xíu gọn trong bàn tay nó, lâm anh mân mê tay anh, thích thú như đứa con nít mới được mua tặng món đồ chơi mới.

"tay anh cường ấm ghê."

"thế thì siết chặt vào, lát anh mày đổi ý bây giờ."

"ơ thôi.

để yên cho em nắm."

nguyễn lâm anh ngồi thẳng người để bạch hồng cường dựa vào, một tay cường bị lâm anh nắm lấy, tay còn lại đang dọc điện thoại. lâm anh lâu lâu sẽ lơ đễnh nghĩ gì đó, hoặc sẽ nhìn vào điện thoại anh coi ké.

được nắm tay con mèo chảnh rồi nhé các con vợ, sướng rung người luôn. lâm anh thật sự nói thế với đám 'đàn em anh cường', không ai nhét chữ.

___________________________

nguyễn lâm anh mon men lại giường hồng cường, chìa ra bịch bánh lays vào anh.

cường nhìn sang, thấy thằng nhóc tăng động thường ngày tự dưng trầm xuống, không nói không rằng chỉ lẳng lặng ngồi kế bên mình.

à, rà là muốn an ủi đây mà.

"cường còn buồn không ạ?"

nguyễn lâm anh lên tiếng hỏi trước, dúi bịch bánh vào tay anh.

"buồn gì?"

"...thì chuyện của anh khang, anh long lớn.."

hồng cường quay mặt đi, chuyện hai người thân thiết với anh bị loại vào ngày hôm qua vốn để lại cho hồng cường cái gì đó sốc lắm.

cơ bản anh biết sẽ có người phải rời đi, nhưng cường chưa một giây dám nghĩ đến cái tên nguyễn văn khang. văn khang tài năng đến thế, cố gắng đến thế.

và cả tạ hoàng long nữa.

đi được đến đây, ai cũng cố gắng, cũng nổ lực. nhưng có những sự chia ly không khỏi khiến người khác cảm thấy bàng hoàng, thất thần khi nghe đến.

"buồn gì đâu. anh em còn gặp nhau ở ngoài. kiểu gì chả phải chia tay-"

"cường nói dối. rõ ràng anh buồn hiu, chù ụ cả ra, còn bỏ ăn sáng."

thằng lâm anh quyết không để hồng cường nói dối một câu trọn vẹn, đã nhanh miệng cắt lời.

buồn thì buồn, ai cho phép bỏ ăn sáng. có biết người ta lo cỡ nào không con mèo ngốc này.

"...-thì có tí. nhưng mà.. sáng tao không ăn tại- tại không đói"

bạch hồng cường dẩu mỏ lên cãi, tay cầm bịch bánh để lên đầu giường.

"anh còn giấu em, em tưởng anh ăn ở ngoài rồi. ai dè tới giờ anh vẫn chưa ăn gì. sắp giờ trưa rồi đấy"

lâm anh cằn nhằn, tay không yên phận nhéo má hồng cường một cái rõ đau.

"thì trưa ăn luôn, đường nào chả phải ăn?"

mèo xinh tát thẳng vào bàn tay đang đặt trên má mình cái bóp, trừng mắt liếc người kia.

"không đấy.

đi ăn với em. bây giờ luôn"

nguyễn lâm anh giữ bàn tay đang tán mình lại, nắm chặt cổ tay anh.

"sắp mười giờ rồi, ăn cử trưa luôn.

điên hay gì mà chín rưỡi ăn sáng?"

"em không cần biết, anh không đi em cắn anh luôn đấy"

lâm anh giữ hai tay hồng cường lại bằng một tay, đụng chạm trực tiếp lên tuyến mùi hương hồng cường cảnh cáo. luồng một chân mình vô giữa hai chân người đẹp, đè nằm xuống giường.

là cắn cái đó đó hả mày ơi?

hồng cường nín lặng khi cảm nhận pheromone từ người kia đang bao phũ lấy mình.

tin tức tố có sức công phá cao nhanh chóng áp chế thành công người bên dưới, làm cho mắt hồng cường phũ một tầng nước long lanh.

lâm anh lúc này không đeo mắt kinh, mặt đối mặt với người bên dưới. chưa đợi cường chửi thêm câu nào, lâm anh đã thẳng tay tát mông xinh một cái rõ đau.

hai, rồi ba cái liên tục được dán xuống mông, bạch hồng cường đau quá nên chịu thua, ấm ức kêu lên.

"..-mẹ nó. tao ăn.

được chưa?

đệch-"

gương mặt đẹp trai kia hài lòng cười cười trông vô hại lắm. nó kéo anh ngồi dậy, nắm tay cường kéo đi ra phía cửa.

nguyễn phi long trố mắt nhìn bạch hồng cường ăn ngoan như em bé, ai đưa gì cũng lấy, liền ghé vào tai lâm anh hỏi nhỏ.

"mày dụ gì mà anh mèo ăn ngoan thế?"

lâm anh nghe xong cười rõ tươi, "có gì đâu. vũ lực tí. nhẹ mà"

ừ, nhẹ mà, mông con mèo còn đỏ lè kìa thằng kia.

______________________________

thật sự tui nghĩ tui muốn viết thêm h=)))) các nàng vote đi anh nào sau lbtv=))) 😔😔😔 xin lỗi nhưng chính tui cũng thèm h rồi😭😭😭 chap này hơi cụt ngũn, tại hết idea. rất cần các bà vote xem chap tiếp viết gì=)))
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
13. lỡ say


•warning : ooc, lowercase, eabo, hdq x bhc, r18🔞🔞🔞.

hồ đông quan không biết mình đang làm cái đéo gì nữa.

gã đưa tay xoa tuyến thể hồng cường, đường cong trên môi hiện lên rõ rệt.

con mèo đang bị đè bên dưới ấm ức nhìn lên trên, nước mắt sinh lý cứ thế ào ra như lũ.

"anh quan- anh quan... anh ơi..-"

hồng cường thỏ thẻ, níu lấy bàn tay đang đặt trên tuyến thể mình định đẩy ra.

đông quan không đáp lại lời gọi tên, trực tiếp cởi phăng chiếc áo thun của người bên dưới vứt xuống sàn.

tay hồng cường bị giữ chặt, người đẹp ngượng ngùng nhưng không thể che đi, bèn nhắm tịt mắt lại.

hồ đông quan ngắm một lúc, ánh mắt bị thu hút bởi hình xăm trên bả vai gầy. gã cúi xuống hôn lên hình xăm, rồi dời dần lên xương quai xanh, tới phần cổ.

từng nơi đôi môi lạnh ngắt ấy rà qua, bạch hồng cường đều cảm thấy nóng rang. da thịt trơ trội tiếp xúc trực tiếp với không khí lạnh làm anh rung bần bật, da gà thay nhau nổi lên.

cún golden không ngần ngại bóp hai má mèo chảnh, giữ mặt cường đối mặt mình, hôn tới tấp lên cánh môi hồng đang hé mở. lưỡi đông quan càng quét mọi thứ, quyết không bỏ qua chút vị ngọt nào.

khoang miệng bạch hồng cường ngập mùi cồn, và hồ đông quan cũng cảm thấy say.

móng mèo luồn vào gáy người lớn hơn, vò rối mái đầu tẩy vàng một cách không có trật tự.

đông quan cuối cùng cũng buông tha sau một tràng dây dưa.

"ngốc quá. hôn cũng phải thở chứ."

mèo chảnh mặt mày đỏ tía liếc xéo cún béo trong khi vẫn thở hồn hộc sau nụ hôn khi nãy.

không đợi con mèo ổn định nhịp thở, đông quan lại cúi xuống hình xăm cành hồng bên eo, rà lưỡi trong khi tay cố cởi nốt quần thun ngắn vướng víu.

nhìn cặp đùi thon thả, trắng ngần trước mặt. cuối cùng, như bao thằng khác sẽ làm, đông quan vùi đầu vào đùi trong mềm mại, sau đó cắn, mút. những dấu đỏ yêu kiều dần xuất hiện rải rác từ đùi trong đến bắp chân.

"anh quan-... anh quan..."

hồng cường mắt đẫm lệ, gọi tên người bên trên loạn xạ, tay xinh níu chặt chiếc chăn trắng tinh.

"còn biết đang làm với ai thì chắc chưa say quá đâu nhỉ?"

hồ đông quan nhìn biểu cảm hồng cường, hài lòng cười tươi rối. tay nhanh chóng cởi luôn chiếc quần con duy nhất sót lại.

người đẹp dưới thân đã ấm ức đến phát hoảng, tin tức tố ào ạt thoát ra ngoài.

"anh quan... hôn.. muốn hôn nữa-"

thôi được rồi, cường xin thú nhận thật lòng. hồ đông quan là người có kỹ năng hôn đỉnh nhất anh từng được trải nghiệm.

bản tính alpha nào cũng là thiên vị omega, đương nhiên gã trai tóc vàng này không ngoại lệ.

đông quan kéo được quần nhỏ xuống tới đầu gối hồng cường, chậm rãi cúi người hôn lên môi em nhỏ lần nữa.

top những lý do nên chọn ngưu ma vương do bạch hồng cường biên soạn : kỹ năng tuyệt vời, kinh nghiệm bao la, đòi gì có nấy.

lần này người đẹp hoa hồng đã bắt được nhịp, nên nụ hôn lâu hơn, sâu hơn, trao đi hết những gì còn lại từ nhau.

mùi cồn còn dư âm trong miệng cường được đông quan cướp hết sạch, chỉ còn lại sự ướt át, hơi thở dồn dập bên tai.

đông quan ngừng môi, tách chân anh sang hai bên eo gã, chiếc quần con vẫn còn vướng lại nơi bàn chân trái.

dường như tự cảm thấy nóng vì sự cuồng nhiệt từ cơn khát tình, tân binh họ hồ không chút do dự tự cởi phanh chiếc áo ba lỗ trắng của bản thân.

bạch hồng cường trố mắt nhìn, không khỏi ganh tị. hồng cường hay tự khoe abs của mình lắm, cơ mà so với đông quan thì đúng là có hơi chênh lệch...

dễ hình dung hơn thì cứ như con ghẹ với con cua cà mau chắc thịt ấy.

nhận ra ánh mắt kia đang nhìn chằm chằm thân trên của mình, gã trai gian mãnh cười phá lên. nắm lấy bàn tay hồng cường đặt lên phần múi bụng gồ gề.

đấy, ngưu ma vương nó thế đấy các bạn ạ. coi có chết mê chết mệt không.

mèo chảnh nuốt nước miếng cái ực, muốn rút tay về nhưng bị cún golden giữ chặt.

trên bàn tay gân guốc của đông quan, hồng cường có thể thấy miếng dán ngăn mùi trắng ngần phũ bên trên. như được xúi dục bởi ham muốn, hồng cường dùng tay còn lại khều nhẹ lên miếng dán.

muốn mùi gỗ tuyết tùng của đông quan cơ.

móng mèo khụi được góc miếng dán, bàn tay kia buông thõng tay xinh, để cường có thể dùng hai tay gỡ ra cho dễ.

ngay lúc tay cường nắm chặt miếng dán trong lòng bàn tay, hương gỗ tuyết tùng đổ ra ngoài, loạn xạ như ong vỡ tổ.

khu rừng tuyết tùng bao trọn lấy cơ thể anh, kích thích tới nổi mắt cường mờ đục vì phũ thêm một tầng nước.

"anh quan thơm quá à..."

nghe được giọng nỉ non khen ngợi, gương mặt đông quan không giấu nổi sự khoái chí. có nằm mơ hồng cường cũng không tưởng tượng được khuôn mặt hiền lành đẹp trai của người anh mình hết sức tôn trọng có thể bày ra biểu cảm dâm dục thế này.

ánh mắt đông quan tối sầm, đục ngầu, đáy mắt hẹn rõ tia dục vọng không thể che đậy.

muốn bạch hồng cường, muốn bạch hồng cường, muốn bạch hồng cường.

đột nhiên gã ngồi dậy, ôm trọn cả người hồng cường kéo lên, để mặt anh đối diện với gã.

đông quan đặt cường ngồi gọn lên đùi, tay to đỡ eo và lưng gầy.

"cho em cơ hội lần cuối. dừng hay không?"

hồ đông quan giữ chặt gáy người nhỏ hơn, ép anh phải nhìn thẳng vào ánh mắt gã. uy lực của một alpha trội thành công khiến hồng cường lạnh sóng lưng.

mèo xinh không biết trả lời gì, đầu óc từ lúc nào đã bị cồn làm cho quay cuồng.

thấy một hồng cường mềm nhũng không thể đưa ra quyết định, đông quan mím môi, nhích hạ bộ bản thân để đụng chạm trực tiếp vào phần dưới trần trụi người bên trên.

bạch hồng cường biết người anh lớn này đang chừa cho anh một đường lui. nhưng mặc kệ những điều đó, tay xinh mạnh dạng sờ vào đũng quần đang phình to, tự ý cởi khoá quần.

hành động đó như trả lời cho tất cả, cún golden thở hắc ra một hơi khi bàn tay hồng cường nghịch ngợm tìm cách lôi 'nó' ra ngoài. tựa như một chú mèo đang nghịch với cuộn len yêu thích của mình.

ngay khi 'nó' bật ra, bạch hồng cường thoáng bàng hoàng.

ôi mẹ ơi, sao có thể giấu hung khí trong quần được hay thế...?

cái kích thước này có thể giết người đấy, đéo đùa đâu.

sự khác nhau giữa cả hai không chỉ là kích thước, mà còn nằm ở màu sắc.

đông quan sẫm màu hơn, hồng cường lại hồng trông yêu lắm.

"nghịch đủ chưa?"

đông quan cụng trán mình lên trán anh, hai sóng mũi cao cũng vì đó chạm nhau.

hồng cường buông tay khỏi đầu khấc, choàng tay ra sau cổ tiến tới đòi hôn. gã ta hưởng ứng, tay to không yên đã nhào tới cặp mông tròn.

tay gã ranh ma bóp nắn cặp đào mộng, nhưng lại cố tình hờ hững lướt qua vùng tư mật ở giữa. mỗi lần các đầu ngón tay đông quan lướt hờ qua lối nhỏ, cả người hồng cường ngứa ngáy tựa như có đàn kiến bò qua.

dứt khỏi nụ hôn, anh dựa lên vai gã thở hỗn hểnh.

"..sao anh- hong.. hong đụng vào nó? ..-khó chịu quá.. a-"

"hửm? chỗ nào đâu? bé chỉ anh đi?"

bạch hồng cường nghe thấy thế, e thẹn nắm cổ tay đông quan để trước cửa sau. vùi mặt vào ngực gã ngại không dám hé ra.

nghe được tiếng cười khẽ từ người lớn hơn, tuyến phòng thủ cuối cùng như bị phá nát. bạch hồng cường không nhịn nổi nữa, cả người rung bần bật, oà lên khóc.

người ta cũng biết xấu hổ, biết mắc cỡ mà...

từng giọt lệ nóng hổi rơi lên cơ ngực cứng cỏi, lúc này hồ đông quan mới ngộ ra mình trêu em nhỏ hơi quá. gã hối lỗi xoa lưng người nhỏ hơn, nhỏ giọng dỗ dành.

"anh xin lỗi, bé đừng khóc. trời ơi. sao mà khóc thảm thương vậy nè..."

mi mắt ướt đẫm, hồng cường giẫy dụa muốn thoát khỏi vòng tay đông quan. em nhỏ ấm ức suỵt sịt một lúc, ánh mắt hờn dỗi dán chặt lên người lớn hơn.

đéo làm thì buông ra, bố kéo quần lên bố cút luôn. cứ ở đó mà trêu, tự ái hết cả mèo!

"u chu chu, thôi thương... anh không trêu bé cường nữa.. thôi mà..."

"-anh quan xấu xa... biến đi- hong muốn nữa đâu.."

cường đấm lên ngực đông quan bịch bịch liên tục mấy cú, gã trai để mặc cho em nhỏ xả giận.

dỗ chừng năm phút bạch hồng cường mới ngưng suỵt sịt, gò má ướt đẫm nước mắt trông vừa thương vừa gợi dục.

hồ đông quan rút kinh nghiệm, thôi không trêu nữa đã trực tiếp hôn cái chóc lên má phúng động viên, tay bên dưới mở rộng cho anh.

lỗ nhỏ của omega vốn được sinh ra cho việc này, nước dâm rỉ ra liên tục giúp bôi trơn tự nhiên dễ dàng hơn nên không mất quá nhiều thời gian để vừa trọn ba ngón tay.

omega nhỏ rên từng tiếng ngọt liệm bên tai, tinh triều chuẩn bị dâng tới đỉnh điểm lại bị người kia dừng động tác. hồ đông quan nhấc cơ thể nhỏ bé kia lên, đặt lối nhỏ ngay trên đầu khấc.

"đau nói anh"

dặn dò đúng ba chữ, cơ thể trắng nõn đã bị hạ xuống từ từ. hồng cường mím môi, cố gắng nuốt hết thứ to lớn kia vào người.

"bé cường giỏi quá ta, vào hết rồi này"

đông quan tắm tắt khen ngợi em nhỏ, tay không ngừng xoa lưng chấn an, bụng dưới cường cũng nhô lên một phần.

"...-hình như nó ở đây nè.. a- hức.."

hồng cường tự sờ tay lên bụng mình, đụng phải thứ gì đó cứng cứng. cún golden thấy thế liền xoa lưng cho anh.

"anh động được chưa? bé ơi?"

hồ đông quan e dè hỏi, được người nhỏ hơn gật đầu mới động đậy. hồng cường không còn sức để tự nhấp, nhờ vả đông quan bế lên, hấc từ dưới lên trên.

một tay anh nắm chặt tóc gã, tay còn lại bấu vào vai. siết chân quanh eo cảm nhận từng nhịp cơ thể chuyển động lên xuống.

đây có lẽ là màn chơi thú nhún mất sức nhất của hồng cường trong hai mươi lăm năm cuộc đời của anh, thề đấy.

đột nhiên đông quan giữ chặt eo cường lại, ngăn không cho anh tiếp tục nhấp. cường cũng giật bắn mình, ra hết lên bụng gã. hồ đông quan thuận theo, chất dịch đục ngầu lấp đầy lối nhỏ mềm mại.

mèo con xụi lơ cả người, dục đầu lên vai gã như tìm thấy phao cứu sinh. bỗng người anh bị đẩy nằm xuống, gương mặt đẹp trai bên trên tỏ ra vô hại nhìn anh.

"lần nữa ha? bé ơi"

"đéo má. buông em ra.

ĐỊT MẸ"

hồ đông quan thoả mãn đắp chăn lên cho em nhỏ sau khi giúp em dọn dẹp, lau chùi vài chỗ. hôn lên vầng trán lắm tắm mồ hôi, cười thoả mãm ôm em vào lòng.

_____________________________

khoan. bình tĩnh nghe cường kể lại sự việc nè mấy hoa hồng trắng ơi. mọi chuyện không phải như mọi người nghĩ đâu...

chuyện là vậy nè, từ từ để cường kể huhu.

hoanglong -----> cuongbach

14 : 43

hoanglong

a ơi

hú hú ặc ặc

thái tử gọi

mèo xinh trả lờiiii

cuongbach

đây

nghe

sao ấy

hoanglong

đi nhậu a ơi!!!

gô gô

cuongbach

nhậu với ai

ở đâu?

hoanglong

full the bủn

trừ ông vĩ bận viết lyrics mới cho c tiên

rủ dc thêm lâm anh

châu báo

the ảu k có bé liêm, sơn, híu, khangki tại bận việc riêng

all rounder thiếu plong, dlan tại về thăm nhà

đi đi anhhhhhh

cuongbach

mà ở đâu

mấy giờ

tự nhiên đòi nhậu

hoanglong

nhà emmm

em qua rước cho

nhé nhé nhé

hong có anh

em với lanh với châu bùn chếc

nha nha nhaaa

cuongbach

ừ thì...

hoanglong

hong nhậu hải sản!!

nha nha nha

anh ơi

🥺

mừng bé long hồi sinh mà

nha nha nhaaa

cuongbach

r r

đi thì đi

gửi địa chỉ a tự qua

lần này thôi đấy

hoanglong

dời ơi yêu quớ

ehehe

___________________________

bạch hồng cường mở to mắt nhìn căn nhà trước mặt, đù, thái tử real có khác.

tạ hoàng long hớn hở chạy ra kéo anh của nó vào nhà, tranh luôn chỗ ngồi kế anh. bên phải cường là hoàng long aka chủ tiệc, bên trái là bảo châu.

có lẽ vì vui quá, lâu lắm không được ăn chơi thả ga, tụi nhỏ quậy tới tối, bầy ra bao nhiêu thử thách.

trong số đó có trò chơi huyền thoại thật hay thách. hồng cường nhát không dám chơi thách, nhưng bị tụi nhỏ hỏi toàn mấy câu không trả lời được, nên thua phải nóc hơi nhiều bia.

hồ đông quan bên này chỉ ngà ngà say, còn bạo gan chấp nhận chơi thách nên tỉnh như ruồi (một phần vì bị ép hôn bảo châu nên tỉnh hẳn người).

lúc sau, cả phòng khách như bãi chiến trường, xác chết la liệt khắp bốn phương.

thân là người duy nhất (có vẻ) tỉnh táo, đông quan kéo tụi nhỏ tìm đại chỗ ngủ, có bao nhiêu mền tìm được thì đắp lên hết.

cơ mà...

con mèo chảnh một hai đòi về nhà, bảo là lạ chỗ, cứ không chịu ngủ, còn oà khóc doạ không cho về nhà sẽ nhảy lầu xuống đường để bắt taxi.

đông quan hết cách, ẩm con mèo đặt grab, định bụng thả lên xe rồi thôi. mà nhìn thấy mặt tài xế gian manh quá cái sợ, chui tọt lên xe ngồi kế hồng cường, giữ khư khư con mèo, còn thả chút tin tức tố ra cảnh cáo.

còn con mèo chảnh thì an phận về tới nhà, đông quan ẩm người kia như bế công chúa, đặt nhẹ nhàng lên giường.

rồi, tự nhiên, bạch hồng cường nhào tới hôn hồ đông quan cái chóc. kéo cổ áo đông quan xuống giường.

rồi cái... thế đó...

tóm tắt thế thôi, kể chi tiết con mèo mắc cỡ. các chị tha cho mèo nhé mèo bị cồn sai khiến á... mèo hong biết gì hết...

___________________________

khủng bố đim khuya ehehe😈à tui spoil là chap sau hai th cha lbtv và hdq chạm mặt nhau nha các cục vàng=)))) thật ra tui k định để bhc ấy ấy với quá nhiều ng (tội mèo của tui lắm tr ơi). chắc 2 hay 3 là cùng. nên tui sẽ focus vào tình tay ba tay bốn này.

đứa nào k dc lòng dân thì ngậm ngùi làm lốp chứ biết s giờ🥹
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
14. phi tần nên hoà thuận


•warning : ooc, lowercase, eabo, hdq x bhc, lbtv x bhc.

lê bin thế vĩ mất kiên nhẫn khi gọi vào số hồng cường chục lần từ đêm hôm qua đến sáng hôm nay mà vẫn không nhận được hồi âm.

nó nhíu mày, siết chặt điện thoại trong tay, ra vào đoạn chat giữa cả hai liên tục.

cuongbach
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
15. chó rượt


•warning : ooc, lowercase, eabo, lbtv x bhc, tlmh x bhc.

dẫu biết điều gì đến rồi cũng sẽ đến, nhưng viễn cảnh không thể cùng lê bin thế vĩ bước tiếp thêm lần nữa thật sự khiến bạch hồng cường đau không thốt nên lời.

hồng cường đứng sững chân tại chỗ, đưa mắt nhìn mọi người ôm thế vĩ. lúc sau, cường ôm phi long.

ai cũng đau lòng, nhưng người hụt hẫn nhất đương nhiên là bạch hồng cường. cường nghĩ phi long và thế vĩ hoàn toàn xứng đáng.

ý anh là, hai chúng nó không nên bỏ lại anh một mình thêm lần này nữa.

nguyễn phi long không nói gì với anh, có lẽ vì không lời nào có thể diễn tả được sự thất vọng bên trong lòng. việc không ở bên hồng cường lần nữa là một đả kích lớn, khiến phi long khó mà chấp nhận được.

"long"

cường nhẹ kêu nó.

nguyễn phi long hướng về đôi mắt ầng ậc nước của bạch hồng cường, hình ảnh phản chiếu của bản thân nó nằm gọn trong đôi mắt anh.

ba năm trời, nguyễn phi long chỉ thương đúng một người.

"em nghe"

"không được khóc"

"em không khóc mà"

hồng cường chẳng trả lời, thu hết hình bóng nguyễn phi long nằm gọn trong tầm mắt.

"cường khóc à? em xin lỗi"

cường hết gật đầu lại lắc đầu, kéo góc áo phi long lùi lại phía sau.

"cường đừng khóc, em có bỏ anh đi luôn đâu"

"ai bảo anh mày khóc?"

"cường rưng rưng rồi kìa"

hồng cường bĩu môi, ngước nhìn về phía sân khấu muôn ánh đèn. khó nhỉ, hai lần, ba năm, một kết thúc.

sân khấu thì đẹp thật, ánh đèn thì lấp lánh thật. nhưng sự hào nhoáng đó liệu có lắp đầy được sự thật rằng những sự chia ly không ai muốn vẫn tiếp tục diễn ra hay không?

à, đương nhiên là không.

thằng vĩ tìm đến anh khá muộn, ở sau cánh gà sau khi đã kết thúc phần trình diễn. thế vĩ không thể nói cho anh nghe rằng nó thất vọng thế nào, hụt hẫn ra làm sao.

lê bin thế vĩ chỉ đứng đó, kéo anh vào góc khuất không ai thấy trong phòng dụng cụ, lặng người ôm chặt hồng cường.

và khóc.

thành thật thì nếu biết trước kết quả vẫn là sự lập lại cay đắng thế nào, thế vĩ vẫn sẽ chọn tiếp tục. không vì gì cả, chỉ là những điều đạt được nhiều hơn những gì nó mất.

kết quả với thế vĩ không nằm ở đích đến, mà nằm trên hành trình vĩ đi qua. có thể kết quả không như kỳ vọng, nhưng xin đừng quên quảng đường chúng ta trải qua cùng nhau.

"vĩ, mày khóc nãy giờ mười lăm phút rồi đấy..."

nói không xót là nói dối, lần này hồng cường không thể nói dối được. anh ôm thế vĩ vào lòng, để nó dụi mặt vào bả vai anh.

"...cho em ôm xíu, không khóc nữa đâu"

"buông ra đi, mọi người về hết rồi kìa"

"kệ.

để em ôm"

hồng cường nói không lại, chỉ có thể đứng im mặc nó muốn làm gì thì làm. thế vĩ nín khóc xong, nỗi buồn dần qua đi. nó ngước lên nhìn anh, đùa chứ hôm nay cường makeup dòm xinh vl không hôn thì phí quá.

nghĩ là làm, thế vĩ giữ hai bên mặt hồng cường lại, hôn tới tấp lên cánh môi hồng vẫn còn dính tí son chưa phai. thế vĩ hôn anh như thể muốn xả hết mọi ấm ức trong lòng.

lưng mèo chảnh bị đẩy đụng vào tường, hai tay như đã quen vòng lên sau cổ người kia, luồng vào gáy. từng đường chân tơ kẽ tóc thế vĩ đã được hồng cường thuộc lòng sau từng ấy thời gian trao nhau cái hôn.

lê bin thế vĩ như muốn nuốt trọn bạch hồng cường vào bụng, dứt nụ hôn này lại thêm nụ hôn khác, liên tục không kẽ hở.

"yêu về stu với em nha"

không có dấu chấm hỏi, vì với lê bin thế vĩ đây không phải câu hỏi. chẳng đợi bạch hồng cường trả lời, thế vĩ nấm lấy cổ tay anh.

thế vĩ vừa nằm cổ tay hồng cường định kéo đi, cánh cửa phòng dụng cụ bỗng nhiên bật mở.

bạch hồng cường vội ngước lên, để rồi mắt anh đụng trúng ánh mắt giận dữ từ người ngoài cửa.

hồ đông quan đứng đó, tay vẫn đặt hờ lên tay nắm cửa, nhìn trực diện bàn tay đang nắm chặt móng mèo từ lê bin thế vĩ.

"buồn vì không thăng cấp chẳng phải lý do để mày kéo cường vô chỗ như này đâu vĩ"

gương mặt đông quan nhăn nhó vài phần, mồ hôi lắm tắm đọng lại trên trán, chảy dài xuống xương quai hàm, lông mày thiếu kiên nhẫn nhíu lại.

"thì? liên quan gì đến anh?"

thế vĩ không những không buông tay hồng cường, trái lại còn siết mạnh hơn. nó đẩy cường ra sau lưng mình, trừng mắt lại.

"sao không liên quan cho được? buông cường ra, để ẻm về nhà nghỉ ngơi"

đông quan tiến tới muốn kéo hồng cường lại, thì bị thế vĩ đẩy lùi ra sau.

đấy, lại tới, cứ cái trò tranh giành con mèo chảnh miết.

hết show rồi mà cường vẫn còn khổ là sao vậy trời.

"thôi... hôm nay mệt dữ lắm rồi.

đừng có cãi nhau. ai về nhà nấy đi ha?"

mèo nhỏ gỡ tay thế vĩ đang nắm chặt mình ra, muốn luồng ra cửa chạy trốn thì tới hồ đông quan giữ lại.

"em về với yêu"/ "anh về nhà với em"

?

đùa tao.

con ngươi hồng cường muốn lòi ra tới nơi, trố mắt nhìn một lớn một bé nhe răng gầm gừ nhau.

ở giữa hai con cún này mệt quá, các hồng trắng cứu mèo với ạ.

canh lúc hai con cún vẫn đang bận nhe răng liếc đểu nhau, hồng cường luồng ra sau lưng đông quan, chạy nhanh ra khỏi phòng dụng cụ.

phịch.

cường chạy nhanh nhưng đầu lo ngoảnh lại, không nhìn đường, tông sầm vào một ai đó.

một ai đó...

ai mà to đùng đoàng, cơ bắp đồ sộ, khoẻ đến nổi tuy bị tông trúng nhưng người té oạch ra đất lại là bạch hồng cường. còn người kia vẫn đứng vững như tượng đá, hốt hoảng ngồi xuống xem xét tình hình của anh.

cái đầu đỏ đậm nghiêng sang bên, lo lắng quỳ xuống hỏi anh có làm sao không.

"ơ là cục cưng hả, sao chạy như bị ma đuổi vậy nè?"

thái lê minh hiếu đỡ anh dậy, phủi những hạt bụi dính trên người hồng cường, xoay người anh một vòng kiểm tra.

"không phải ma! chó đuổi, -hẳn hai con"

mèo chảnh lấp bấp, lắc đầu lia lịa, mắt dáo dác nhìn đằng sau.

minh hiếu vài giây đầu đang không hiểu ý hồng cường, lúc thấy bóng hình đông quan và thế vĩ mờ ảo từ xa chạy tới mới hiểu ra tức khắc.

"cục cưng núp sau em, em che cho"

minh hiếu đẩy hồng cường ra sau lưng mình và trọ lý của hiếu, đẩy cường vào một góc, giả bộ quay sang trò chuyện lịch trình với người trợ lý.

phải công nhận hiếu thật sự rất to con, cộng thêm người trợ lý, hồng cường gần như lọt thỏm sau bờ lưng vững chãi, một chút cũng không để lộ ra dù chỉ là tí nhúm tóc.

"hai con chó dữ chạy đi rồi, cục cưng ra được rồi"

thằng hiếu cười cười, quay người khều hồng cường vẫn đang úp mặt vào tường tránh né trông đáng thương lắm.

"anh cảm ơn hiếu!"

bạch hồng cường giơ dấu like với thái lê minh hiếu, cười lém lỉnh như thể bản thân là thầy đường tăng vừa trải qua kiếp nạn nhờ sự cứu giúp của tôn ngộ không.

"cục cưng làm gì mà bị rượt thế?"

minh hiếu nhịn chẳng nổi sự tò mò, buột miệng hỏi. tay không tự chủ quẹt đi phần son lem ra bên khoé môi người kia.

"anh có biết đâu. tự dưng đòi về chung với anh, anh chạy trốn, cái rượt theo"

hồng cường nhún vai, trông bất lực lắm, cơ mà dường như cũng quen.

thằng hiếu không trả lời, nó im lặng nhìn anh, quay sang người trợ lý vẫn đang chờ đợi. rồi, hiếu chợt lên tiếng.

"trễ rồi, về nghỉ ngơi thôi. nay cục cưng giỏi lắm, về nha"

"hiếu cũng giỏi!"

"giỏi đều mà. thế đã bắt xe để về chưa?"

"...chưa"

bỗng minh hiếu ngước mặt lên, nhìn vào trợ lý của mình, hất cầm nhẹ sang bên ngoài ra hiệu. người trợ lý gật đầu chào tạm biệt cả hai, rời đi mất.

"em đưa cục cưng về cho, trễ rồi cũng nguy hiểm"

"-hả?

ờ thôi. anh tự bắt xe về được. nhỡ không tiện đường em"

"em sợ không tiện đường em đã chẳng mời. nào đi nhanh, không có quyền từ chối. lát hai con chó dữ kia mà quay lại em không cứu nữa đâu đấy"

rồi, thái lê minh hiếu xách cổ tay bạch hồng cường kéo đi như kéo bao gạo, mở cửa xe cho cường ngồi kế phụ, thắt dây an toàn cho anh.

hồng cường ngồi ngoan như em bé trên ghế phụ, lâu lâu sẽ lơ đễnh nhìn phố phường, hoặc sẽ nói chuyện vài câu đơn giản với minh hiếu.

đột nhiên, bản tính nghịch ngợm của một con mèo được kích hoạt. hồng cường tò mò ấn vào nút phát nhạc, bài hát đầu playlist được mở lên khiến anh lầm rằng tai mình có vấn đề.

'baby ơi don't cry. anh thì rất muốn thấy thế giới này rộng lớn bao la'

...

bạch hồng cường ngại ngùng đưa mắt nhìn thái lê minh hiếu như thể cần một lời giải thích.

hiếu đang lái xe, nghe tiếng nhạc quen thuộc liền bật cười khanh khách. nó nghiêng đầu lén nhìn con mèo nhỏ xíu bên ghế phụ, cười như thể chẳng có gì giải thích thêm.

"...hiếu bình thường lái xe hay nghe bài này à?"

cường nhỏ giọng hỏi.

"vâng. tại hay. em nghe nhiều đến nổi để đầu playlist luôn cơ mà"

"..."

dời ơi ngại hết cả mèo luôn các hồng trắng ơi.

con mèo bẽn lẽn gật đầu, chẳng nói thêm gì, quay mặt sang bên ngoài cửa sổ. nhưng góc nhìn đằng sau gáy của minh hiếu đã thấy đôi tai đang đỏ hây lên của anh tự tố cáo chính bản thân mình.

"tới rồi cục cưng ơi"

minh hiếu đậu xe trước nhà anh, khều nhẹ vai cường vì nhà cường nằm bên tay lái minh hiếu. thật ra hồng cường đương nhiên biết đường phố nhà mình chứ, chỉ là ngại quá mà hơi ngơ ra thôi.

thằng hiếu định xuống mở cửa xe cho người đẹp, thiếu điều bồng kiểu công chúa vô tận nhà. cơ mà người đẹp không chịu, tự ngó đường rồi bước xuống, tuy còn hơi ngại nhưng vẫn cảm ơn nó.

thái lê minh hiếu ngồi trên ghế lái, từ từ hạ kính xe, gác một tay lên kính nghiêng đầu gọi nhỏ anh.

"cục cưng ngủ ngon"

hồng cường đứng lại, quay người nhìn về phía nó. gương mặt điển trai như tạc tượng, mái tóc đỏ đậm được ánh đèn đường ưu ái chiếu sáng lên.

thằng hiếu thật sự biết mình đẹp, và tận dụng hết được điều đó. quả thật quá nguy hiểm!!!

"anh cảm ơn. hiếu lát cũng ngủ ngon. về cẩn thận"

người nhỏ tuổi hơn cười với anh, chỉ tay lên một bên má mình chờ đợi gì đó. hồng cường vừa nhìn đã biết ngay hiếu nó muốn gì, anh còn lạ tụi alpha này quá cơ.

nhận thấy bạch hồng cường sau vài giây vẫn đứng im, chưa có dấu hiệu sẽ thực hiện. minh hiếu chề môi, chán nản tựa đầu lên vô lăng, mặt buồn hiu.

thôi, anh thua, làm thế thì chịu.

mèo nhỏ thở ra một hơi, tiến tới nhướng người hướng vào trong xe hôn lên má minh hiếu cái chụt, rồi ngay lập tức như xài tốc biến chui tọt vào nhà.

để lại mình thái lê minh hiếu ngẩn ngơ trước cổng.

hiếu cười khờ, cũng lái xe về nhà. thôi vậy cũng được...

ít ra nó cũng lời.

____________________________

mấy nay bận việc quá bỏ bê các bà, cho tui xin lỗi nhoé. nay comeback r hehehe
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
16. nút thắt


•warning : ooc, lowercase, eabo, pdtd x bhc, tlmh x bhc, ntpn x bhc.

trong một quán cà phê nhỏ nằm nơi góc phố, nơi mà sự nhộn nhịp của thành phố hoa lệ dường như không xuất hiện, nhường sự yên bình quý giá lại chốn đây.

bạch hồng cường đứng trước cửa quán, nhìn ngắm một lát rồi bước vào.

đây là quán quen của cường, nhưng thời gian tham gia tân binh toàn năng bận rộn đã làm anh quên lãng mất.

"a anh cường!"

cậu chàng phục vụ vừa thấy bóng người đã gọi lớn, cười híp mắt nhìn anh.

"lâu quá mới gặp anh. tưởng anh quên cái tiệm này mất tiêu"

thằng bé đứng ở quầy gọi món, sau tràng vui mừng thì đã vội trách móc anh. hồng cường cười hiền xin lỗi, dù sao cũng lỗi của anh thật.

cậu bé này tên hoàng, minh hoàng, là một sinh viên năm cuối. cường uống cà phê ở đây ba năm, hoàng cũng phục vụ ở đây ba năm. nên có thể nói minh hoàng còn hiểu rõ khẩu vị hồng cường hơn cái bọn 'em anh cường' kia.

ba năm đó, anh em thân thiết với nhau. minh hoàng là beta, và đã chứng kiến rất nhiều thứ xẩy ra trong cuộc đời hồng cường.

"như cũ nhé anh"

mái đầu xanh dương đen gật nhẹ, quay gót tìm về chỗ ngồi quen thuộc của bản thân. chưa đi được bao xa đã bị hoàng gọi lại, nhưng không kịp.

bạch hồng cường sững chân tại chỗ, gót chân sau thậm chí chưa nhấc khỏi mặt đất. cả hồng cường và minh hoàng đều im lặng, hoàng ái ngại nhìn người vốn đã ngồi chỗ đó từ trước.

phan đặng trùng dương.

gã trai vốn dĩ ngồi đó rất lâu trước khi cường đến, laptop trên bàn, ly nước đã vơi hai phần ba đã khẳng định điều này.

trùng dương rời mắt khỏi màn hình laptop, đáp lại hai cặp mắt đang nhìn vào mình. trong khoảng khắc đó, đồng tử gã trai hơi giãn ra, rung nhẹ.

đôi mắt nâu sẫm mở to, cánh môi hé ra như muốn thốt ra gì đó nhưng được kiềm kịp thời.

phan đặng trùng dương ngồi đó, ngay vị trí cả hai đống đô từ lúc còn yêu, và không có dấu hiệu sẽ rời đi.

hai người chia tay hơn một năm, cường đã quay lại đây vô số lần nhưng chưa lần nào cả hai chạm mặt nhau. có lần minh hoàng còn kể, anh rời đi ba phút thì trùng dương tới. ba phút ấy tưởng chừng gần nhưng lại rất xa vời, lúc đó cường đã tin rằng hai chúng nó hết duyên rồi.

vậy mà hôm nay lại gặp nhau thế này, trời đang trêu đùa đấy à?

sau một thoáng bất động, bạch hồng cường thu lại dáng vẻ bất ngờ, cụp mi xuống lãng tránh. thì ngồi chỗ khác thôi mà, có gì phải xoắn.

"cường à?"

trùng dương lên tiếng ngay khi nhận thấy anh có ý định rời đi. như có ai thôi thúc, buộc trùng dương phải lên tiếng trước.

"vâng. là em"

hồng cường vẫn lịch sự đáp lời, nhưng lại không có can đảm đáp lại ánh mắt của gã trai.

"... quán đang đông, cũng gần hết chỗ rồi. anh biết em thích chỗ này. vậy nên nếu em không phiền ta có thể..?"

người nhỏ hơn mím môi, dáo dác nhìn xung quanh.

đúng là đang đông thật, mọi chỗ cường thích đều bị chiếm.

hồng cường là người khó tính, anh chỉ thích ngồi trong góc, và phải đúng chỗ máy lạnh không phả trực tiếp tới. cường thà mua cà phê mang về còn hơn phải ngồi chỗ giữa quán, nơi ai nấy đều ồn ào đi qua đi lại.

nhưng mà mới ra đường lại phải về... tiếc lắm ấy...

tinh thần hồng cường bị lung lay, trùng dương hiểu rõ điều đó.

bạch hồng cường có thể không hiểu hết bản thân, còn phan đặng trùng dương lại dễ dàng hiểu mọi ngóc ngách bên trong bạch hồng cường.

tựa như một nhà khảo cổ học thuộc lòng từng đặc điểm, lịch sử của di tích, và đã khai thác chỗ đấy cả trăm lần.

cuối cùng vẫn là không thắng nổi cám dỗ, hồng cường tiến tới, trùng dương đã đứng lên kéo ghế sẵn cho anh. cường tự động kéo ra xa hơn, ngồi vắt chân, khoanh tay với dáng vẻ kiêu kì thường ngày.

nhưng trùng dương hiểu rõ, bên dưới sự bình tĩnh là núi lửa sục sôi.

người luôn tự đặt ra những quy luật bất thành văn cho bản thân như hồng cường lại từng tự tay phá hủy những điều lệ đó chỉ vì một người. ngay lúc này người đó đang hiện diện ngay trước mắt anh.

tựa như chưa từng bắt đầu, chưa từng kết thúc.

"dạo này ốm vậy? bị bào đến móp cả má rồi này"

gã trai nhìn hồng cường, chẳng nhịn được đã thốt ra một câu.

"không. bình thường thôi"

bạch hồng cường nhíu mày, sự không hài lòng rõ trên nét mặt.

"lại bướng. chuyện gì anh cũng có thể sai, nhưng chuyện liên quan đến em thì không"

trùng dương gõ lạch cạch xuống bàn phím, nói một mạch một cách thản nhiên.

sự tự tin đó, bạch hồng cường hoàn toàn có thể hiểu lý do. và anh ghét cay ghét đắng điều này hơn bất kỳ ai.

phan đặng trùng dương chính là một nút thắt được siết chặt trong trái tim bạch hồng cường. chặt đến nỗi chính hồng cường cũng không thể gỡ ra hay cắt phăng đi, chỉ có thể để yên và mặc kệ những nỗi đau âm ỉ, hao mòn nơi cõi lòng.

minh hoàng đem nước đến cho hồng cường, cậu chàng đặt nước xuống rồi rời đi nhanh chóng. chỉ để lại vỏn vẹn một tờ note vàng và vài con chữ ngã nghiêng : 'có gì thì nói, đừng đánh nhau trong quán em. tháng này em bị trừ gần hết lương rồi hai anh ơi hic hic'.

hồng cường cầm tờ note lên đọc, bất giác phì cười. sự ngây ngô của minh hoàng làm cường nhớ đến con rái cá nhà mình, quả thật hai đứa có khá nhiều nét giống nhau.

phan đặng trùng dương tò mò ngước lên, cường chỉ im lặng quay ngược tờ note về phía mắt gã, giơ cao khỏi màn hình laptop.

"anh không có ý định đó..

ý anh là, chắc cũng không tệ tới mức vậy đâu nhỉ..."

hồng cường nghe xong chỉ nhún vai, chưa chắc. dạo này mèo được chiều quá sinh hư, biết đâu chóc nữa lại đấm người cũ xong gào khóc điện đám đàn em tới thì sao, ai mà biết được.

"ăn nhiều vào. bộ không có ai nhắc là kệ luôn à?"

gã trai lại lên tiếng về chủ đề cũ, với gã đều này rất đáng để nhắc lại. bạch hồng cường bị tư bản bào đến mất hai má phúng luôn, ai lại không xót cho được.

"ai bảo không có ai nhắc? tại không thích thôi.

để ý làm gì?"

ngay lúc cường nói xong, bài hát được bật trong quán làm cả hai hơi ngơ ra.

'ngày còn yêu sao không lo lắng cho nhau, chia tay rồi quan tâm làm gì?'

...

phút chóc trùng dương thật sự nghĩ loa ở đây được kết nối với điện thoại bạch hồng cường, chứ không thể nào lại trùng hợp thế này được.

"đừng nhìn chằm chằm anh như thể câu đó là tiếng lòng của em"

gã trai tỏ vẻ không hài lòng trước ánh mắt đầy ngụ ý từ người đẹp đối diện.

đùa chứ thời cả hai còn quen nhau trùng dương chăm mèo hơi bị đỉnh đấy nhé.

"tại trùng hợp nên em nhìn tí. gì căng"

khoé môi đối phương cong lên nụ cười nhẹ, không khí căng thẳng từ đó giảm đi vài phần.

cả hai tiếp tục im lặng, ai làm việc nấy. bạch hồng cường lấy điện thoại ra dọc, trùng dương cắm mặt vào laptop. không gian bỗng chóc trầm lặng, thậm chí có thể nghe rõ từng tiếng 'xin chào quý khách' của minh hoàng từ quầy gọi đồ.

cường vẫn đang lướt mạng xã hội, tin nhắn từ thông báo đẩy kéo tới như bão.

minhhieu -----> cuongbach

15 : 09

minhhieu

cục cưng ớiii

khi nào cục cưng qua chỗ tập théee

cuongbach

ơi

nửa tiếng nữa anh qua

sao thế hiếu?

minhhieu

em qua đón cục cưng cho

tiện đườngggg

cuongbach

thôi ông ơi

phiền em chết

minhhieu

😡💢

em đã chủ động rủ mà cục cưng còn kêu phiền em

tức là hong muốn đi chung với em

cuongbach

có đâu...

thôi để anh tự đi mà

minhhieu

*minhhieu đã gửi một voice :

anh cường ơi em nguyên nè, anh cường đồng ý cho em với anh híu chuông qua đón anh nha. hai tụi em mới đi tập gym, nói nhỏ là tại anh híu ép em đi á huhu. cho nên ở chung nè, tụi em qua rước anh nhaaa. anh hong cho em khóc á.

cuongbach

...

thôi hai ae qua bển trc đi

anh tự qua được mà tr

minhhieu

anh từ chối thêm câu nữa

cái voice tiếp theo sẽ là full p27n khóc tức tưởi lòng nhạc lofi chill

cuongbach

???

tại anh đ có ở nhà dcm

đừng có qua nhà anh

tr oiiii

tôi bị ép

minhhieu

ơ

thế anh cường đang ở đâu dạ

em p27n nè

cầm đt nt giùm a híu đang lái xee

cuongbach

anh đang cf

k tiện cho hai đứa

xa lắm

minhhieu

...

🥺

anh từ chối em ạ...

cuongbach

*cuongbach đã gửi môt vị trí

anh đầu hàng

hai đứa tới thì điện anh ra

minhhieu

🤭🤭🤭

dạa rõo

iu anh mèo nhìuuu

______________________________

"nay anh cường đi cà phê một mình luôn à? từ nhà ảnh tới quán này xa phết chứ đùa"

thái lê minh hiếu nhìn bản đồ trên điện thoại phúc nguyên đưa xong cảm thán một câu.

"anh hiếu biết nhà anh cường ạ?"

rái cá nghiêng đầu sang một bên, tò mò hỏi anh PT của ẻm.

"biết. mới đưa về hôm kia chứ đâu"

minh hiếu thành thật đáp trước ánh mắt ngưỡng mộ lấp lánh từ người kia.

"nhà anh cường đẹp không ạ? bên trong thế nào anh hiếu có vô chưa?"

"nhà nhìn bên ngoài xinh lắm, chưa vô bên trong. dù cũng muốn..."

nguyễn thanh phúc nguyên nghe xong cũng im lặng không hỏi nữa. hên quá hai người này vẫn chưa thấy đến mức đó. chứ nếu mà đối thủ của phúc nguyên thêm anh PT đẹp trai, cơ bắp cuồn cuộn nam tính thế này sao phúc nguyên đấu lại nổi.

lát sau, minh hiếu tấp xe vào trong lề. với tay lấy điện thoại với ý định gọi cho hồng cường.

đột nhiên phúc nguyên khều tay minh hiếu, mắt dáo dác nhìn vào trong tiệm.

"oaaa anh hiếu anh hiếu. mấy cái bánh nhìn ngon quá à"

chuông chùa nghe xong ngay lập tức liếc xéo rái cá, cóc cái đầu đen một cái rõ đau.

"mới tập xong chưa gì đã đòi ăn bánh ngọt, rồi nào mới có cơ bụng? cái này có mà cơ mỡ!"

thằng bé bị cóc đến khờ người, tay xoa xoa đỉnh đầu vì đau, bĩu môi phản kháng.

"nhưng mà em thèm... không biết đâu, em thèm. em ăn hôm nay, hôm sau hứa tập gấp đôi"

rái cá một hai khẳng định chắc nịt sẽ tập bù, minh hiếu cuối cùng vẫn chấp nhận, tâm địa ác độc đã nghĩ ra hàng chục bài tăng cường dành cho phúc nguyên buổi sau.

cứ ăn cho đã miệng đi con rái cá kia, rồi mi sẽ hối hận há há.

phúc nguyên nhận được cái gật đầu đã lon ton mở cửa xe bước ra, hiếu cũng vào vì tự dưng cũng thèm cà phê ngang.

"bạn ơi lấy mình cái này, này, này nữa"

phúc nguyên loé mắt trước tủ bánh được bày biện đẹp mắt, chọn từ loại này tới loại nọ. minh hiếu mua xong cà phê ngó sang, chỉ tay vào cái bánh trông có vẻ ít ngọt nhất.

"thêm cái này đi, gói chung, anh trả cho"

rái cá nhỏ vui mừng như được mùa, ỉ ơi khen anh hiếu hôm nay sao mà đẹp trai quá, phong độ quá. nhưng em bé ơi hiếu hào phóng như vậy chỉ là vì nó muốn thấy viễn cảnh em tập gấp ba lần hôm nay thôi.

"ơ nhưng sao anh hiếu cũng mua bánh, anh hiếu cũng thích hả?"

em bé quay đầu hỏi anh PT của em, vừa nhận lấy bánh từ tay nhân viên.

"mua thêm cho anh cường, vỗ béo ảnh tí. dạo này ảnh ốm quá chừng"

minh hiếu đáp gọn hơ, mắt ngó nghiêng tìm kiếm con mèo.

"đi kiếm anh cường đi nguyên. anh bên này mày bên kia, khỏi điện ảnh"

gã trai tóc đỏ đậm khều nhẹ em bé tóc đen nhánh, chưa gì đã quay người đi.

minh hoàng nghe cái tên quen thuộc mấy lần, ban đầu chỉ nghi nhưng bây giờ thì chắc rồi. hoàng vội kéo minh hiếu trở lại.

"cho mình xin lỗi. anh cường của hai bạn là cường bạch đúng không?"

thái lê minh hiếu đột nhiên bị kéo lại, ngơ ngác gật đầu cái rụp. nguyễn thanh phúc nguyên mở mắt tròn xoe nhìn, bộ fan của tụi nó hay gì?

"anh cường đang ngồi trong góc sau cùng bên phải.

ảnh là khách quen ở đây, cứ sang bên đó kiếm cho nhanh khỏi đi lòng vòng"

minh hoàng buông tay áo minh hiếu ra, nhìn gương mặt hai đứa nó rồi không biết có nên nói ra sự thật không.

"à ảnh không ngồi một mình mà ngồi với người khác, hai bạn cứ sang lối đi bên kia là tới"

chữ 'người khác' đập vào lỗ tai hai đứa như được phóng đại ba lần, thằng hiếu xách cổ áo phúc nguyên vội đi theo chỗ đã được minh hoàng hướng dẫn.

tại sao bạch hồng cường hẹn cà phê với người khác mà giấu chúng nó? người đó là ai mà anh muốn giấu đến độ không cho chúng nó rước?

rái cá phúc nguyên bị lôi đi nhưng không phản kháng, cho đến khi hai người ngồi trong góc xuất hiện trong tầm mắt. em bé giẫy dụa thoát khỏi tay minh hiếu, còn kéo ngược lại hiếu lùi về phía sau.

"gì đấy nguyên?

đéo ra đó coi coi thằng nào mà kéo lại làm gì?"

"suỵt. thằng cái đầu anh. c-cái anh đó lớn hơn anh cường ba tuổi đó"

"gì? em quen à?"

"không có... em biết sơ qua thôi, anh đó đó, anh ngồi cùng anh cường đó. là người yêu cũ của anh cường"

"?"

nguyễn thanh phúc nguyên khẳng định chắc nịt, với người đã tìm kiếm và xem chục video, stalk cả cuộc đời trùng dương chỉ trong vỏn vẹn nửa tiếng thì nguyên không thể nhìn nhầm được.

"đùa à? anh cường có người yêu cũ? còn đi cà phê riêng?"

"em không rảnh mà nói giỡn với anh, chính anh long bé với anh vĩ kể lại. còn có ảnh hai người chụp chung được anh cường giấu đầu giường trong ký túc bị lâm anh thấy nữa. em nói thật đó!"

rái cá bắt đầu giải thích cho chuông chùa nghe, lú đầu vào ngóng hai người đang ngồi trong góc kia, kéo minh hiếu trốn sau bức tường.

hai đứa nó đứng đó canh, chẳng biết canh gì. chỉ thấy cả hai không nói chuyện với nhau, ai làm việc nấy.

rồi, bạch hồng cường đứng dậy, bỏ lại hai chữ tạm biệt, mang túi xách vào chuẩn bị rời đi. hành động đó làm đôi tay đang gõ phím từ gã trai khựng lại, ngước mắt lên nhìn anh.

"...ừ tạm biệt. về cẩn thận, ăn nhiều vào"

trùng dương nhẹ giọng như thể gã ta chấp nhận mọi thứ, không níu kéo, không cố chấp.

"và phải hạnh phúc, có nhớ chưa em,...cường."

chất giọng quen thuộc anh từng nghe mỗi ngày trong thời gian dài bất giác gọi tên anh, rõ ràng cố tình. hồng cường nghiêng mái đầu xanh dương đậm, tỏ ý đã hiểu, chỉ để lại câu cuối.

"cảm ơn, anh cũng vậy"

bạch hồng cường rời đi, không nhìn lại, cũng không dây dưa thêm. trời ban duyên, còn nợ tự bản thân giữ lấy.

đến đây có lẽ cả hai đã trả hết nợ cho nhau rồi.

hồng cường tiến thẳng về phía hai thằng em mình đang núp.

đùa anh, hai thằng không thằng nào dưới m7, tưởng mình nhỏ bé quá ha gì mà chơi trò trốn tìm.

làm ơn mấy anh alpha hãy nhìn lại bản thân trước khi đi rình ai đó, thật sự đấy. cái mông phúc nguyên và chỏm tóc đỏ minh hiếu lú lên một khúc kìa.

biết mình bị phát hiện, hai đứa nhỏ không trốn nữa. hồng cường nhận lời xin lỗi, đành cười bất lực cho qua, nhưng cường dường như không có ý định sẽ giải thích.

anh cứ kệ thôi, muốn nghĩ sao thì tùy, cốt cách công chúa không cho phép bạch hồng cường tự khai hết, chưa kể anh cũng đâu lường trước được việc này.

thằng nguyên khóc rồng, đầu đã tự biên bao nhiêu kịch bản gương vỡ lại lành.

đấy, bảo mèo chảnh là red flag, là cạm bẫy đéo có sai vào đâu được. nhưng mà sao anh mèo cứ cuốn thế nhỉ, không dứt được mới đau cơ.

thôi về nguyên sẽ kể cho hội 'đàn em anh cường' nghe, phải để đồng bọn chịu chung nổi đau với mình!!!

_____________________________

hơi lang mang😔 k biết mấy bà có thích kiểu này k... dạo này tui hơi hoài nghi khả năng bản thân, viết nhát tay hơn... mấy ck cho bé xin ý kiến nhận xét về fic của bé dc k😭 sao mà tui hoài nghi tui quá z tr...
 
Allbhc | Ở Đây Chỉ Có Mèo Và Một Lũ Cuồng Mèo |
17. người của anh


•warning : ooc, lowercase, eabo, lbtv x bhc, r18🔞🔞🔞.

đàn em anh cường

20 : 08

phucnguyen

oeeeeeee

mấy anh ơi

hic

anh mèo

anh mèo

hic

huuson

gòi xong

tới nữa

nín đi con trai của ba

phucnguyen

anh mèo

huhu

hqua em với a híu hihi đi tập gym

xong anh hiếu hihi rủ em đi rước anh mèo qua chỗ luyện tập

cái tụi em nt hỏi anh mèo

mà ảnh chối hong cho tụi em rước

cái em doạ em khóc

ảnh mới chịu

nma ảnh nói ảnh hong ở nhà

cái ảnh gửi vị trí

ở quán cf nào í

mèo kêu tụi em tới thì điện ảnh ra

mà em thấy bánh ở đó ngon qá đòi a híu hihi vô mua

đang mua cái b nhân viên hỏi "a cường" tụi em nói có phải cường bạch hong

nói mèo đang ngồi với ngkhac

cái tụi em núp để coi

thì mèo ngồi với nyc của ảnh aka phan đặng trùng dương😭

mà giấu tụi em

oee

😭😭😭

philong

...

ừ khóc đi p27n

anh m khóc với

duylan

khó nha

khó...

huuson

r sao kh hỏi ảnh coi tsao ngồi

im im v à

phucnguyen

ảnh hong gthich gì hết..

em ấm ức nhìn ảnh

ảnh chỉ nhún vai thui...

kiểu như em muốn nghĩ sao thì nghĩ ấy😭😭😭

mèo hết thương em rồi hic...

hoanglong

tính a mèo sao mng hiểu mà

ảnh k gthich vì ảnh k có thói quen sẽ gthich việc mình làm thui

có gì đâu

làm sao có chuyện gì dc...

philong

nhưng tại sao lại ngồi cf chung

mèo hết ng để cf rồi à???

lamanh

🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️

khóc thôi

làm đ gì được bây giờ

thevi

anh làm được tụi m thì k (X)

________________________________

"dỗi yêu vãi"

thằng vĩ vắt chéo chân trên ghế, mặt khó ở sau khi gõ gõ gì đó trên điện thoại.

"gì tao nữa?"

bạch hồng cường - kẻ đầu tiêu gây ra mọi việc nghe bị réo thì lú đầu nằm dậy, khó hiểu nhíu mày nhìn sang.

"chiều hôm qua yêu làm gì nhỉ? yêu tự biết chứ. sao lại hỏi em?"

thế vĩ đặt điện thoại xuống bàn, nghiêng đầu dùng ánh mắt ái ngại với anh. vĩ thật sự cần một lời giải thích.

cụm từ 'chiều hôm qua' vừa thốt ra khỏi cánh môi, mắt hồng cường thoáng một tia dao động. cường nhìn vĩ, chầm chậm ngồi dậy.

"đi cà phê, tình cờ gặp. hết chỗ, tạm ngồi chung. thế thôi"

bạch hồng cường giữ nguyên tâm thế công chúa, giải thích quá ba chữ sẽ tự ngắt câu, và sự mập mờ đó khiến lê bin thế vĩ không hài lòng.

gã alpha đứng dậy, ung dung tiến đến sopha nơi con mèo chảnh đã đống đô từ nãy giờ. thế vĩ với tay nhấc bổng cả người kia lên, từ từ ngồi xuống để anh ngồi lên đùi, cả hai mặt đối mặt.

"hết chỗ thì mua mang về, sao lại ngồi cùng người đó?"

giọng gã alpha trầm bổng, hỏi xoáy vào trọng tâm - điều mà bạch hồng cường rất ghét.

anh ghét bị người khác hỏi dồn, vì cường vốn không thích giải thích những việc bản thân làm. cường không cần ai hiểu cho anh, chưa từng cần.

một người cứng đầu, khó tính nhưng không kém phần cẩn trọng. dù cho có là phan đặng trùng dương vẫn xin chào thua.

"sao yêu không trả lời em?"

thế vĩ dần mất kiên nhẫn, hàng lông mày như muốn dính vào nhau. hồng cường trong lòng vẫn chẳng hé môi nửa câu đã quay mặt tránh né.

cường bạch vẫn là cường bạch thôi, thế vĩ đã tự xác nhận. nhưng thế vĩ không phải là thế vĩ, đặc biệt là thế vĩ ở bên cạnh cường bạch.

"yêu? mồm?"

thế vĩ bóp chặt hai má hồng cường bằng một tay, trừng mắt nhìn anh, ánh mắt giận dữ đầy tia máu.

hoa hồng ngoan, xinh thì mình yêu, mình chăm, mình chiều. còn hoa hư thì mình phải dạy, tuyệt đối không có chuyện chiều hư.

"vĩ- đau.."

hai má hồng cường bị bóp đến đỏ, móng mèo đưa lên muốn gỡ tay nó xuống. thấy thế nó liền buông tay, từ má dời ra sau gáy anh.

"mồm đâu? trả lời"

"...vĩ quát anh ạ.."

sự cuốn hút của hồng cường nằm ở việc anh sẽ mềm đúng lúc. tựa như một con mèo thường ngày chảnh choẹ sẽ bỗng quấn lấy bạn khi nó đói, hồng cường cũng sẽ mềm xèo khi anh ta bị đau hoặc gặp bất lợi.

"ừ, em quát đấy. yêu hư mà"

thế vĩ nhịp từng nhịp xuống gáy người trong lòng, cơ mặt chưa có dấu hiệu giãn ra. hồng cường biết anh toang rồi, không giải thích rõ sẽ không cứu được chính mình.

"-anh anh nói thật mà... lúc đó hết chỗ, anh chỉ thích ngồi chỗ đó nên lại ngồi cùng.

-thì dương rủ anh trước, anh chỉ ngồi xíu rồi hiếu với nguyên rước anh chứ anh có làm gì đâu"

mèo nhỏ nói một mạch, trông có vẻ ấm ức lắm. cường không quen phải giải thích kiểu này.

"vậy à? không ôn lại kỹ niệm xưa gì à?"

thế vĩ giọng đầy hoài nghi, thể hiện rõ nó không tin. thì dcm tin thế đéo nào được.

"không có! thề mà. anh không nói cho nguyên với hiếu tại không muốn phiền phức thôi..."

hồng cường dụi mặt lên vai đối phương, cạ bộ tóc xanh đen rủ xuống vào cổ, như một chú mèo bám người làm nũng khi bị giận.

thằng vĩ hơi cúi đầu xuống, chóp mũi đặt trên đỉnh đầu đối phương, ngửi mùi thuốc nhuộm còn thoang thoảng.

bạch hồng cường tóc xanh dương xinh yêu vcl mấy con gà biết gì.

"biết lỗi chưa?"

mái đầu xanh gật gật mấy cái, giọng mũi nũng nịu bên dưới.

"rồi mà. vĩ đừng giận anh nữa, nha..."

"không có lần sau?"

đầu xinh lần nữa gật, ngước mặt lên nhìn thế vĩ. hai má hồng hồng, môi xinh mấp máy, đôi mắt long lanh như có sao trời bên trong, thật sự có thể hạ gục dù là những alpha sắt đá nhất.

lê bin thế vĩ hài lòng, đôi mày giãn ra, môi cuối cùng đã chịu cười. nó đẩy đầu anh lại, hôi lên chóp mũi ửng hồng đầy âu yếm.

thuần hoá mèo dễ lắm, cứ để thế vĩ chỉ cho.

"yêu nói xem anh nên làm gì để thể hiện tấm lòng hối lỗi với em nào?"

cún con nghiêng đầu cười gian manh, tay ôm chặt eo thon như chưa từng có ý định rời đi.

áo hồng cường bỗng bị tuột xuống một bên, lộ ra vai gầy, có lẽ vì áo quá rộng. cũng phải thôi, áo của thế vĩ cố tình chọn cho anh mặc thì chả rộng quá cơ.

mèo bạch bạch đủ thông minh để nhận ra hàm ý trong câu nói, nhướng người lên hôn môi thế vĩ. nó không tránh né cũng không hưởng ứng, ngồi im xem hồng cường sẽ làm gì.

vì không nhận được sự trợ giúp nào, cường mạnh tay kéo cổ áo thể vĩ xuống, hôn lên môi nó nhẹ tênh. lúc này thế vĩ mới đáp lại, cúi người hôn trả hồng cường như cách nó vẫn thường hay làm.

lưỡi con cún luồn qua răng anh, tiến vào bên trong quyết tìm lưỡi anh để quấn quýt cho bằng được. anh bé ngả người ra sau tránh né liền bị tay to giữ chặt, cong lưng đón nhận từng cơn hứng tình.

tin tức tố hoa hồng không bị ngăn cản, trực tiếp đổ như thác vào không khí, đòi bằng được sự đáp trả từ mùi rượu vang nơi người đối diện.

thằng vĩ dừng môi, đưa mắt nhìn thân thể mềm nhũng dựa lên vai mình hít thở từng đợt nặng nề. người anh rung nhẹ, nóng lên trông thấy.

"coi kìa, 'thủy triều' của yêu dâng lên nữa rồi này"

giọng lê bin thế vĩ mang đầy ý trêu chọc thì thầm bên tai, cười đắc ý như đã biết trước tiếp theo sẽ xẩy ra chuyện gì.

không phải tự nhiên lê bin thế vĩ và bạch hồng cường ở cạnh bên nhau, ngay trong studio của thế vĩ, và hồng cường mặc áo thế vĩ trên người.

hồng cường cảm nhận bản thân chỉ còn vài tiếng nữa đến kỳ phát tình, và trước khi kịp biết chuyện gì, chân anh đã đứng sững trước studio của người kia.

và cách đây hai tiếng trước, đương nhiên đã có một số chuyện xẩy ra giữa cả hai...

"im đi- kh..không làm thì thôi. không mượn-"

hồng cường lấy tay xinh đẩy ngực nó ra, tóc rủ xuống đôi gò má phiến hồng, cả người cũng hồng lên vì ngại.

ban nãy vừa làm mà giờ muốn nữa... anh mà bình thường trở lại chắc chắn anh sẽ cắn lưỡi chết cho rồi.

thế vĩ luồn tay vào trong áo xoa nắn eo thon, hôn tới tấp lên gò má ửng hồng. nó ở đây là để phục vụ công chúa, đuổi là đuổi thế nào.

"vĩ... vĩ trêu anh... vĩ không thương anh à?..."

hồng cường níu tay áo thế vĩ, gương mặt thật sự thể hiện rõ là đang dỗi.

"em thương yêu mà. yêu nhún cho em nha?"

cún con tinh ranh xoa nắn cặp đào mộng bên dưới, quần con đã bị nó cởi văng từ lúc nào. vâng, hồng cường chỉ mặc đúng mỗi quần nhỏ và áo thun của thế vĩ, ngay trong studio của thế vĩ.

lối nhỏ làm đúng chức năng của mình, dịch nhờn tuông ra không ngớt, chảy xuống kẽ mông tròn. tên alpha vỗ mạnh một bên đào, nắm tay anh đặt xuống đòi núi nhô lên nơi đũng quần.

omega nhỏ thút thít trông yêu lắm, tay xinh rung rung mở khoá kéo, giật bắn mình khi thứ đó bật ra.

"đừng nhìn em. nhìn nó"

cửa sau vừa bị hành hạ ban nãy nên vẫn chưa kép lại, nay lại bị kích thích mà chủ động hé mở, co thắt từng nhịp. lê bin thế vĩ cho tay vào, mở rộng dễ dàng rất nhiều.

"nay em dẫn yêu đi chơi thú nhún, vui lắm, yêu ngồi lên đi nào"

thằng vĩ vỗ mông anh cái chát, rõ đau, mặt bỉ ổi đéo thể tả. hồng cường đang bị ăn hiếp, vừa bị ăn vừa bị hiếp.

anh tì tay lên vai nó làm điểm tựa, nhích người lên, đặt lối nhỏ mềm mại ngay trước thằng em.

vĩ giúp anh nó, giữ đùi anh lại kéo mạnh xuống, mạnh đến nổi tiếng da thịt da chạm vào nhau một tiếng phập.

"...- a đau.. vĩ- đau.."

làng da trắng nõn đỏ ửng trong chóc lát, giọng nỉ non kéo thế vĩ sướng như trên mây. thấy gì chưa, bạch hồng cường đang cưỡi trên người lê bin thế vĩ đấy, là bạch hồng cường, bạch hồng cường đó!!!

trong lúc đợi cường quen với vật thể lạ trong cơ thể, vĩ rảnh tay vạch áo anh lên, chơi trò truy tìm kho báu. mục tiêu là hai điểm hồng nhỏ trên ngực người đẹp.

và ôi chao, thế vĩ giỏi trò này hơn bất kỳ ai. chỉ một khắc điểm hồng đã nằm gọn trong miệng nó, bị nút như thạch rau câu.

thằng cún bắt đầu động đậy thân dưới, kích thích nhiều nơi làm đoá bạch hồng rũ rượi, mềm nhũng dựa lên người bên dưới, ngón tay khám phá đường chân tóc, quấn quýt không rời.

"gọi tiếng 'anh' xem nào, xinh đẹp ơi"

thế vĩ buông môi khỏi điểm hồng, lại dở trò đòi hỏi. cái giọng ngọt lịm này mà gọi nó là 'anh' thì chả cháy quần quá.

"..uh- anh... anh vĩ..-"

"và?"

"...chồng ơi"

bingo, chính xác thứ nó muốn. mèo cưng giỏi quá, thế vĩ cười hài lòng hôn lên chóp mũi anh yêu, thay cho lời khen.

"...- anh ơi... vĩ-... s-sắp.."

bạch hồng cường buông từng lời rời rạc, thở dốc, ngón chân co quắp lại. nó hiểu ý, chậm rì đè cả người anh xuống sopha, ranh ma giữ đầu khắc nhỏ lại không cho anh bắn.

"đợi anh đã nào, xinh đẹp không được vội. còn dài mà"

bị ngăn cản nên không lên được cơn cực khoái, hồng cường ấm ức ngọ nguậy, khóc toáng lên. vĩ thấy thế liền liếm hết nước mắt lăng dài trên má đào, nhấp vài cái mới chịu buông tay.

ngón tay vừa rời khỏi đầu khắc, tinh triều dâng lên cực điểm, đục ngầu đáp trên áo tên alpha, vài giọt lỏng rơi xuống sopha đen.

"đợi anh, đừng gục"

thế vĩ giữ đầu hồng cường lại, đổ hết những gì nó có vào bên trong người đẹp, ngập đầy lối nhỏ. cảm giác đằng sau ướt át khiến cơ thể mẫn cảm của hồng cường giật bắn mình, ưỡng người cong lưng chịu trận.

tin tức tố hoa hồng bị tin tức tố rượu vang áp đảo hoàn toàn, vài cành hồng yếu ớt rụng dần, rủ rượi như chủ nhân của chúng. mắt anh nhoè dần, thiếp đi trong vòng tay ấm áp kia.

"ngủ ngoan. yêu ơi, ở bên anh, nhé?"

thằng vĩ nhỏ giọng bên tai người đẹp, cảm giác được là nơi an toàn anh lui đến khi kỳ mẫn cảm xuất hiện làm nó cảm thấy bản thân chiến thắng hơn bao giờ hết.

"lợi dụng anh đi, yêu ơi. mỗi anh thôi. bé thích lợi dụng kiểu nào cũng được. anh nguyện ý"

thế vĩ lẩm bẩm, mỗi nó nghe, hồng cường đương nhiên chẳng hay biết gì. nhưng đây thật sự là những lời thật tâm sâu bên trong.

từ tận đáy lòng, lê bin thế vĩ tồn tại để bạch hồng cường sử dụng. nó thuộc về anh, anh muốn dùng như nào là quyền của anh.

một con tốt trên bàn cờ, dẫu cho đi được đến cuối và hoá mã, tượng, ngựa, xe hay thậm chí hậu, mục đích sau cùng vẫn chỉ là bảo vệ cho vua.

và thế vĩ chấp nhận điều ấy, một cách bằng lòng, ngoan ngoãn dưới chân.

miễn là bạch hồng cường, thế thôi.

____________________________

hồng cường ở lại studio thế vĩ bây giờ đã là ngày thứ tư. không phải anh muốn, mà là vì anh không thể phản kháng.

yếu ớt tựa như một cánh hồng bị dẫm nát, cả người đầy vết tích ái tình, thác loạn và dâm dục.

họ làm tình rất nhiều, ở khắp nơi. chỉ cần tinh triều bạch hồng cường dâng lên, và họ sẽ làm gần như ngay lập tức.

đến nỗi có một số nơi mà sau này khi tỉnh táo, hồng cường không thể nhìn một cách bình thường được nữa.

điều chẳng ai ngờ nhất xuất hiện trong đêm ngày thứ tư. người đẹp mệt nhừ, gần như chỉ xuất được lượng ít tơ tình lỏng, mắt sưng húp vì khóc quá nhiều.

trong cơn loạn lạc vì ái tình, chính miệng mèo nhỏ đã ỉ ơi cầu xin cún con một điều có thể làm anh phải hối hận.

"...- cắn em..- đánh dấu em.. làm ơn- vĩ ơi.."

anh xoay đầu, để lộ tuyến thể trắng ngần trước mắt con hổ đói, cầu xin như muốn khóc nấc lên.

tưởng tượng được không, một bạch hồng cường cao ngạo nỉ non cầu xin được đánh dấu, phơi bày tất cả trước mắt thế vĩ.

có mà ông cố nội nó cũng không cưỡng lại nổi, nói gì đến thế vĩ đây.

nó cúi xuống, hôn nhẹ lên da thịt trước khi dây răng cắn mạnh. lực hàm alpha khiến người đẹp đau nhói, tin tức tố rượu vang rót vào cơ thể, chạy qua từng mạch máu, chiếm lĩnh thân thể yếu mềm.

thế vĩ chỉ đánh dấu tạm thời, vì nó sợ anh sẽ đau đớn, sẽ hận nó. bản tính chiếm hữu của alpha vẫn là chào thua lý trí.

dù thế nào đi nữa, không được để bạch hồng cường sụp đổ từ bên trong. không được để bạch hồng cường tan vỡ chỉ vì ích kỷ.

thế vĩ thuộc về hồng cường, và chỉ làm theo lệnh công chúa, chỉ vậy thôi.

người đẹp sau một chóc quen với sự thay đổi bên trong, vương mắt ngấn lệ nhìn thế vĩ. vĩ không dám đáp lại ánh mắt anh, vì nếu lỡ gặp phải đầy tia thất vọng, nó sẽ không chịu nổi mất.

sáng ngày thứ năm, mèo chảnh tỉnh giấc với cơ thể khác lạ. sự đau nhức nơi gáy buộc cường phải nhớ ra mọi việc.

"vĩ"

anh gọi nó.

"ơi, em đây"

"đỡ anh, đỡ anh ngồi dậy"

hồng cường dang tay, chờ đợi được ẩm bồng. vĩ ôm lấy anh, âu yếm đặt cơ thể vẫn còn rung bần bật vào lòng.

bỗng, đột nhiên, đoá hồng trắng dùng hết sức cắn lên tuyến thể nó. dù alpha không thể bị omega đánh dấu, nhưng đó không phải mục đích của bạch hồng cường.

anh hài lòng ngắm nghía dấu răng trên gáy người kia, xoa mái đầu ngơ ra đang chẳng hiểu chuyện gì.

"vĩ cũng là người của anh rồi nhé, không trốn được đâu"

hồng cường phì cười, còn thế vĩ ngơ người ra. nó còn tưởng anh sẽ hối hận, sẽ trách mắng nó cơ.

đấy, cỡ đó rồi kêu nó không simp, không trồng cây si đi?

"vâng, của yêu, của yêu tất"

đánh dấu được con mèo hoa hồng rồi nhé các con vợ ơi, sướng vl luôn nhé, cho thế vĩ hỏi mặt đất màu gì?

_______________________________

đánh úp=))) chuyển trọ bận qa các ck ơi k ra chap được. bù đắp bằng quả k thể cháy hơn😋😋😋😋
 
Back
Top Bottom