Khác [ALL Endou] TƯƠNG LAI CỦA CHÚNG TA

[All Endou] Tương Lai Của Chúng Ta
Chương 16


- Đội trưởng.

Phải nhảy thật sao?

- Ừm.

Thật đến không thể thật hơn.

-------5 phút trôi qua--------

- Đội trưởng phải nhảy thật ạ?

- Ừm.

Thật.

-------5 nữa phút trôi qua--------

- Nhảy thật ạ?

- Ừ.

-------Lại 5 nữa phút trôi qua--------

- Đội trưởng.....

- Không hỏi nữa, nhảy đi Kabeyama, dũng cảm lên.

Nãy giờ 15 phút rồi.

- Như... nhưn... nhưng mà...

- Không nhưng nhị gì hết.

Không cho phản đối, không cho đi vệ sinh, muốn tâm sự để sau.

Cậu hoàn thành nhiệm vụ hôm nay rồi muốn làm gì thì làm.

Từ lúc đứng trên cầu nhảy đến giờ là hơn 15 phút trôi qua.

Một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng với Kabeyama nó dài như một thiên niên kỷ, dài dằng dặc không biết khi nào dừng.

Thật ra là cậu biết đâu là điểm dừng nhưng cậu từ chối hiểu.

Cậu có một nỗi lo, một nỗi sợ thầm kín muốn giấu, không muốn cho đội trưởng thấy đâu.

Thế nhưng khi đứng giữa ranh giới sự sống, cậu do dự có nên nói cho đội trưởng biết không.

Nói ra, nhỡ ảnh hưởng hình tượng của cậu trong mắt đội trưởng thì sao.

Thật nan giải.

Trong lúc Kabeyama đang ngây ngốc tự hỏi thì trán Endou đã nổi mấy dấu thập rồi.

Cuối cùng cậu vẫn không nhịn nổi mà hét lớn:

- KABEYAMAAAA!!!

Tiếng hét của cậu khiến ai đó giật thót tim, không kịp suy nghĩ mà đáp lại:

- Nhưng...nhưng...EM SỢ ĐỘ CAOOOOOO!!!!!

"Nói, nói được rồi."

- Tiếng lòng của Kabeyama cuối cùng cũng được giải thoát.

Sau tất cả, bí mật thầm kín của Kayama vẫn không thể giấu kín.

Cậu cứ nghĩ, cả đời ngoài cậu ra không ai biết được.

Không ngờ có ngày phải để cho người cậu kính trọng nhất biết được.

Kabeyama cảm thấy rất xấu hổ, rất muốn đào một cái hố chôn mình.

Kabeyama sẽ không biết rằng, bí mật thầm kín của cậu đã bị Endou phát hiện cách đây mấy chục năm, từ kiếp trước đến kiếp này rồi.

Vì biết nên cậu mới có khóa huấn luyện địa ngục hôm nay nhưng có lẽ chúng ta không nên cho cậu chàng biết, mất công cậu ta lại xấu hổ quá mà bỏ trốn mất.

Quay trở lại với Endou, cậu chẳng bất ngờ mấy trước câu bộc lộ này.

Cậu chỉ điềm tĩnh nhìn và nói:

- Tớ biết lâu rồi.

Đó là lý do cậu đang đứng đó đó.

- Hể, biết rồi.

- Không nói nữa nhảy thôi Kabeyama.

Nếu cậu không làm được, tớ sẽ giúp cậu.

Nói rồi, Endou nhanh chóng leo lên cầu nhảy, từ từ tiến từng bước đến bên Kabeyama, tay thủ sẵn tư thế bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay đẩy cậu ta một cái.

Tư tưởng của Endou rất rõ ràng, cách tốt nhất để Kabeyama vượt qua nỗi sợ, hoàn thành kỹ thuật không phải là khuyên nhủ, động viên bình thường, phải nặng tay chút.

Cái này cậu học hỏi từ huấn luyện Kudou cả và đương nhiên nó chắc chắn hiệu quả trong nhiều trường hợp như lần này chẳng hạn.

Mặc kệ sự phản kháng từ yếu ớt đến kịch liệt của chàng hậu vệ to con trong đội, Endou vẫn thành công đẩy cậu ta ngã xuống trong tiếng hét thất thanh vang vọng khiến ai đi qua hồ bơi cũng khϊếp đảm bỏ chạy.

Từ đây, hồ bơi trường Raimon lại có một lời đồn về hồn ma chàng trai chết thảm trong hồ bơi, vì chết oan uổng mà cứ mỗi khi chiều tà vắng bóng người tiếng khóc than ai oán lại vang lên gây ám ảnh nhưng ai vô tình nghe được.

Mà đó là chuyện tương lai.

Trơ về cuộc tập huấn đặc biệt của Kabeyama, sau bảy bảy bốn mươi chín lần bị vị đội trưởng đáng kính đẩy xuống uống nước rồi lại lôi lên, rồi lại đẩy cả trăm lần, cậu cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi ám ảnh sợ độ cao như mong đợi.

Bởi nỗi sợ ấy đã được thay thế bằng nỗi sợ mới mang tên "huấn luyện đặc biệt của đội trưởng - Endou Mamoru".

Xem ra cuộc huấn luyện này đã tạo ra bóng ma tâm lý cho cậu chàng rồi.

Nhưng cười trên nỗi đau của Kabeyama, tuyệt chiêu "Lôi điện" đã hoàn thiện sớm hơn ngoài mong đợi.

Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận đấu sắp tới với Nosei.

-------------------------------------------------

Trận đấu giữa Raimon và Nosei sẽ diễn ra tại trường Nosei.

Raimon đến với tư cách đội khách và Nosei với vai trò đội chủ nhà.

Lần đầu tiên thi đấu tại nơi xa lạ quả là một trải nghiệm đáng nhớ với các cầu thủ Raimon.

Nosei xây dựng trên một khu đất trống gần những cánh rừng đồi núi xanh mát, khung cảnh tràn ngập hơi thở hoang dã, bầu không khí trong lành, thoải mái, không khói bụi.

Một khung cảnh yên bình khó thấy ở nơi phố phường náo nhiệt.

- Nào, nào mọi người, lên dây cót tinh thần, chuẩn bị hết mình cho trận đấu.

Chúng ta sẽ là người chiến thắng.

- Rõ.

Dưới sự động viên, và những tiếng hét cổ vũ của các khán giả đặc biệt - em trai Kabeyama, Raimon bước vào trận đấu với ánh mắt rực lửa, quyết tâm chiến thắng.

Họ đã nỗ lực tập luyện hết mình trong mấy ngày qua và kết quả trận đấu hôm nay sẽ là câu trả lời cho những nỗ lực đó.

Không giống kiếp trước, Raimon phải bị động trước khả năng không chiến của Nosei.

Kiếp này, nhờ sự huấn luyện, thúc đẩy của Endou, không chiến của Raimon đã nâng lên tầng cao mới, đủ để đè bẹp đối thủ.

Kết quả không ngoài dự kiến, trận đấu kết thúc với tỷ số 3 - 0.

===============================

Pi: Cảm giác chương này cứ sao sao á.

Quá trình huấn luyện rõ dài mà trận đấu quá ngắn. ☺ ☻
 
[All Endou] Tương Lai Của Chúng Ta
Ngoại truyện 2: Thời gian của vũ trụ đến rồi (1)


Khi ánh nắng vàng chiếu rọi khắp nơi khiến không gian như rực sáng là lúc những chú chim nhỏ cất lên tiếng hót chào ngày mới tươi đẹp.

Trong không gian rực rỡ ánh vàng ấy, những cánh hoa anh đào nhẹ nhàng bay theo làn gió, mang hương thơm ngọt ngào của hương hoa làm lay động lòng người.

Tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên cho Raimon.

Và đâu đó, trong căn nhà nhỏ, tiếng gầm thét đầy uy lực của mẹ vang lên:

- MAMORU!

MAMORU!!!!

- ENDOU MAMORU!!!

CON CÓ 3 PHÚT ĐỂ THỨC DẬY TRƯỚC KHI MẸ LÊN VÀ CHO CON ĂN ĐẬP.

Lạch cạch, rầm...

- Vâng, con dậy liền rồi mẹ ơi!!!!

Khung cảnh quen thuộc lại diễn ra trong căn nhà nhỏ của gia đình Endou khiến người đàn ông trưởng thành duy nhất trong nhà phải thở dài bất lực.

Biết sao giờ, ngày nào cũng như ngày nào, ông cũng luyện thành thói quen luôn rồi.

Nhiều lúc ông cũng nghĩ:

"Cái nhà này mà chào buổi sáng một cách bình yên thì hôm đó trời nổi bão mất".

- Buổi sáng tốt lành, papa, mama.

- Buổi sáng tốt lành Mamoru.

- Buổi sáng tốt lành Mamoru.

Qua con lại thức khuya đúng không?

Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi.

Không được thức quá khuya, nó rất có hại cho sự phát triển của con đó, con biết không?

Thật là... cái nết giống y như ông nội, cứ dính đến bóng đá là chẳng để ý gì trời đất hết...

Nhìn cậu con trai còn đang ngáp ngắn, ngáp dài ngồi vào bàn, mẹ Endou lại cằn nhằn.

Cậu con trai của bà cũng ngoan đó, nhưng cứ dính líu đến bóng đá là lại ngang hơn cua.

Bà cũng bất lực với sự lì lợm này của cậu, chỉ có thể không ngừng cằn nhằn để cậu biết chân trọng, chăm lo cho sức khỏe của bản thân hơn.

"Không biết sau này Gouenji có chăm sóc nổi cho Mamoru không nữa" (Pi:????)

- Mama, con xin lỗi.

Trận đấu hôm qua hay quá và con không thể ngừng xem.

Lần sau con sẽ chú ý hơn mà.

Mẹ cậu nghe câu trả lời có lệ đó của con trai mà chỉ biết thở dài bất lực.

- Ăn sáng xong, con cùng mẹ đi Shizuoka nha Mamoru.

Mẹ có hẹn với một người bạn ở đó.

- Con không đi đâu.

Hôm nay con có hẹn với Gouenji đi đá bóng rồi.

- Không cần bịa chuyện, qua mẹ gặp mẹ của thằng bé ở siêu thị.

Cô ấy nói nay Gouenji sẽ đi du lịch cùng gia đình.

Vậy nên, ăn nhanh lên và đi thay quần áo.

Chúng ta sẽ trễ tàu nếu con còn lề mề như thế này đó.

Endou nghệt mặt ra, không nghĩ lời chống chế của mình lại bị mẹ vạch trần nhanh đến vậy.

Nhưng cậu không muốn đi một chút nào hết, cậu muốn luyện tập hơn.

Thế nhưng, trước uy quyền của cái muôi múc canh.

Cậu chỉ có thể ngậm ngùi nhai nốt miếng bánh mì, uống hết ly sữa nóng và lên thay quần áo.

Ít ra, hôm nay mẹ cậu không bắt cậu phải mặc thứ đồ kì quái nào nữa.

-------------------------------------------------

Sau gần 2 tiếng di chuyển, cuối cùng Endou và mẹ cũng có mặt ở Shizuoka.

Từ xa, bóng một người phụ xinh đẹp đang vẫy tay thu hút sự chú ý của hai người.

Đó là bạn của mẹ - cô Matsumoto.

Mẹ nhanh chóng dẫn Endou đến chỗ cô ấy.

Hai người tay bắt mặt mừng và bắt đầu trò chuyện với nhau.

Endou nhàm chán nhìn xung quanh, cậu không muốn đứng đây nghe hai người nói chuyện cả ngày đâu.

Như nhìn thấy sự chán chường trong đôi mắt của cậu.

Cô Matsumoto đề nghị cả ba cùng đến một quán trà gần chân núi Phú Sĩ.

Ngồi trên chiếc taxi, Endou thích thú ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.

Mọi thứ ở đây rất khác với Raimon.

Quả là một nơi xinh đẹp đúng với cái tên Shizuoka của nó.

Những tòa nhà san sát nhau cùng những quán cà phê, tiệm trà, tiệm quần áo, dòng người đi lại tấp nập trên đường phố... tạo nên một khoảng không gian nhộn nhịp của một thành phố phát triển.

Quán trà mà cô Matsumoto đề xuất là một trong những quán trà có tiếng ở khu vực này.

Quán trà được thiết kế theo kiểu truyền thống.

Không gian trang nhã với nội thất gỗ tự nhiên và trang trí tinh tế.

Đứng từ ngoài đã ngửi thấy mùi hương của trà thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác thư giãn và dễ chịu.

Nhân viên phục vụ ở quán trà truyền thống rất tận tâm và chuyên nghiệp.

Họ rất biết cách trò chuyện và nhiệt tình giới thiệu mọi thứ về quán.

Đây đúng là không gian tuyệt vời để trò chuyện và thưởng thức những thức uống, món ăn xinh đẹp.

Thế nhưng, nó thật sự đông vượt sức tưởng tượng rồi.

Nhìn dòng người xếp hàng đợi vào quán mà Endou chỉ biết thở dài ngán ngẩm.

"Kiểu này thì chờ đến bao giờ".

Vậy mà nhìn sang mẹ và cô Matsumoto có vẻ vui lắm, nom họ vừa cười, vừa nói và không có dấu hiệu di chuyển sang quán khác là biết mà.

Bộ họ không cảm thấy mệt khi phải đứng trở cả tiếng chỉ để vào quán và uống một ly trà, ăn một miếng bánh thôi hả.

"Thật là, con gái quả là những sinh vật khó hiểu, chỉ có trái bóng là thú vị thôi". (Pi: =-=!!!)

Bộp... bộp... bộp...

Đột nhiên, những âm thanh quen thuộc vang lên thu hút sự chú ý của cậu.

Cách đây không xa, phía bên kia con đường, một cậu bé với mái tóc xoăn dài màu xám đang vừa đi, vừa tâng bóng.

Nó thật sự thu hút Endou, bởi lẽ, kĩ thuật tâng bóng của cậu bé thật sự rất tốt.

----------------------------------------------------

Pi: Hello cả nhà iu của tui.

Tui đã comeback lại sau hơn một năm im hơi lặng tiếng.

Bắt đầu quay trở lại, tui tính làm một chương sườn chính cơ, nhưng mà viết lén lúc đang làm việc trên công ty nên không dám bật anime lên xem .

Vậy nên, khai chương trở lại với một chương ngoại truyện ha.

Chuyên mục hỏi đáp đến rồi: Nào mọi người dự đoán nhân vật được comeback trong phần ngoại truyện là ai đây???

Đoán đúng có thưởng nha (^.^).
 
[All Endou] Tương Lai Của Chúng Ta
Ngoại truyện 2: Thời gian của vũ trụ đến rồi (2)


Ánh nắng mặt trời chiếu rọi qua những tán cây, tạo ra những vệt sáng lung linh trên đường phố.

Bầu trời xanh thẳm và trong lành, một ngày thật tuyệt vời để chơi bóng nếu Endou không phải vướng vào một cuộc truy đuổi như phim hành động.

Endou xin thề với trời, với thần và với chính bản thân mình rằng, từ giờ, cậu sẽ không tự ý trốn mẹ đi làm quen với một ai đó xa lạ để rồi phải dính vào một mớ bòng bong như này.

Bây giờ, Endou đang kéo theo một cậu bạn chẳng rõ là ai chạy trốn khỏi đám người mặc đồ đen, tay cầm súng dí theo phía sau.

Và nếu bạn thắc mắc vì sao lại có cớ sự này, chúng ta cùng quay ngược thời gian, trở về nửa tiếng trước.

----------------------------------

Trong lúc đang cùng mẹ và cô Matsumoto chờ đợi để vào quán, cậu vô tình nhìn thấy một cậu bé tầm tuổi mình đang vừa đi vừa tâng bóng phía bên kia con đường.

Nhìn cách cậu ta di bóng và tâng bóng, Endou phát hiện, cậu bé này có khả năng giữ bóng rất tốt, tốt hơn nhiều so với những người cùng trang lứa.

Gương mặt của cậu ta cũng có nét gì đó quen thuộc mà cậu nghĩ mãi chẳng ra.

Vậy là cậu quyết định, nhân lúc mẹ và cô Matsumoto không chú ý, lén đuổi theo cậu bé kia.

Dường như cậu bé kia cũng phát hiện có người đang đuổi theo mà quay đầu nhìn lại.

Phía xa, sau lưng cậu, Endou vừa chạy, vừa hét với theo:

- CẬU GÌ TÓC XOĂN ƠI, ĐỢI MÌNH VỚI!!!!!

Cậu ta ngạc nhiên khi nhận ra người Endou gọi với theo là mình.

Cậu nhìn kỹ cái người đang chống eo thở không ra hơi trước mặt và chắc chắn rằng bản thân chưa từng gặp cậu bé có mái tóc nâu này bao giờ.

Vậy vì cớ gì cậu ta đuổi theo cậu và bắn liên thanh một chàng dài những từ mà cậu chẳng thể hiểu nổi.

- Này... này... tờ vừa đứng bên kia đường và nhìn cậu tâng bóng.

Cậu cũng chơi bóng hả?

Cậu chơi từ khi nào vậy?

Cậu chơi vị trí nào thế?

Tiền đạo, hậu vệ, tiền vệ hay thủ môn?

Cậu có ước mơ gia nhập đội bóng chuyên nghiệp không?

Cậu muốn chơi bóng cùng tôi không?.......

Trước một tràng dài các câu hỏi của Endou, cậu bé tóc xoăn chỉ biết ngơ ngác đứng như trời trồng, không biết đáp lại thế nào.

Phần vì cậu không kịp phản ứng, phần vì cậu không hiểu hết Endou đang nói gì.

Sống ở Mỹ từ bé và mới về Nhật thời gian gần đây nên vốn từ của cậu còn hạn chế.

Cậu có thể nghe hiểu các câu đơn giản.

Tốc độ hỏi như bắn rap của Endou khiến cậu bị bối rối.

Cậu quyết định, trước tiên phải chặn miệng cái máy nói này đã:

- Nè cậu kia.

Tôi không biết cậu là ai?

Tôi chẳng quen gì cậu hết.

Cậu có biết là rất bất lịch sự khi chặn một ai đó xa lạ và nói những thứ khó hiểu không?

Nếu cậu chặn tôi chỉ để nói những câu hỏi vô nghĩa như này, thì làm ơn tránh xa tôi ra trước khi tôi nổi điên.

Endou sững lại trước câu nói của cậu chàng.

"Cậu ta, nóng tính vậy(-.-!!!)"

- Ah!

Xin lỗi, mình quên chưa giới thiệu.

Mình là Endou Mamoru.

Năm nay mình 6 tuổi.

Hiện đang sống ở Inazuma.

Ước mơ của mình là trở thành thủ môn số một thế giới.

Ban nãy, mình thấy cậu tâng bóng.

Cậu tâng hay lắm.

Cậu có muốn chơi bóng với mình không?

- Vậy là cậu đuổi theo tôi chỉ vì muốn cùng tôi chơi bóng.

- Đúng vậy.

Xin hãy chơi bóng cùng mình.

- Không.

Trả lời cho có lệ xong, cậu nhóc nhanh chóng quay người bỏ đi.

Cậu không muốn phải tiếp tục nói chuyện với tên nhóc thiểu năng này.

Nó sẽ khiến cậu ngu theo mất.

Thế nhưng, có vẻ như ông trời không muốn ngày hôm nay của cậu diễn ra suôn sẻ nên vừa đi được một đoạn, cậu đã bị một đám người mặc áo đen bao vây.

Nhìn đám người bất thiện trước mặt, chuông cảnh báo trong đầu cậu không ngừng reo vang.

Cậu phải chạy khỏi đám người này.

- Chết tiệt, làm cách nào để thoát khỏi đám người này bây giờ.

Trước khi cậu kịp phản ứng, một bóng nhỏ vụt đến, nhanh chóng kéo cậu khỏi suy nghĩ.

Vượt khỏi đám người áo đen đang ngơ ngác để chạy vào một con hẻm gần đó.

Đến khi định hình lại, cậu mới giật mình nhận ra, người đang kéo cậu chạy trốn lúc này là nhóc con lắm mồm ban này.

"Tại sao cậu ta lại giúp mình chứ"- Đó là câu hỏi không ngừng xoay chuyển trong đầu cậu.

----------------------------------

Quay trở lại hiện tại, Endou và cậu bé đang nỗ lực chạy trốn khỏi đám người áo đen.

Xin thề với chúa là hai người đã phải dùng hết sức bình sinh để chạy với tốc độ nhanh nhất từ trước đến giờ, cố gắng tránh xa đám người mặc áo đen đang truy đuổi.

Thế nhưng, đôi chân ngắn cũn của của nhóc con 6 tuổi sao đọ nổi chân dài của người lớn.

Đám người áo đen nhanh chóng bám sát hai cậu.

Mặc dù hơi thở gấp gáp và mồ hôi chảy dài trên trán, hai cậu vẫn không ngừng chạy, tiếp tục đẩy mạnh từng bước chân để duy trì khoảng cách với đám người phía sau.

Âm thanh của tiếng chân và tiếng thở dồn dập lấn át không khí.

Khung cảnh xung quanh trở thành một mớ hỗn độn.

Endou chẳng thể phân biệt được mọi thứ nữa.

Những gì cậu có thể làm lúc này là không ngừng chạy về phía trước.

Cảm giác hồi hộp và căng thẳng tăng lên theo từng giây trôi qua.

Len lỏi vô các ngõ ngách của thành phố, ước chừng chạy được một lúc, hai người cuối cùng cắt đuôi được đám người mặc áo đen.

Tuy nhiên, cả hai đều biết, mọi thứ chưa kết thúc.

Đám người đó rất nhanh sẽ phát hiện và đuổi đến.

Họ cần động não để tìm ra cách thoát khỏi đây và liên lạc với cảnh sát.

Trong khi chạy, não Endou không ngừng nảy ra các ý kiến và lập kế hoạch để tìm ra lối thoát an toàn.

-------------------------------

Pi: Hế nhô mọi người.

Sau một tuần lặn tui lại ngoi lên.

Chắc có lẽ tui lặn hơi lâu nên chẳng mấy ai nhớ truyện của tui nữa.

Hổng ai cmt được nhân vật được nói đến trong ngoại truyện này cả.

Vậy nên, tui quyết định ra thêm một chương gợi mở cho quý dị.

Đoán đi, đoán xem đó là ai nè (^.^).

Không đoán tui lại lặn tiếp nha.
 
[All Endou] Tương Lai Của Chúng Ta
Ngoại truyện 2: Thời gian của vũ trụ đến rồi (3)


"Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước."

Hắn không rõ đã nghe thấy câu này ở đâu, khi nào?

Hắn chỉ biết, ngay giây phút này, khi nhìn thấy nụ cười ấy, ánh mắt ấy, lắng nghe những âm thanh nhẹ nhàng như tiếng chuông kêu ấy, trái tim hắn đã vô tình đánh rơi một nhịp.

Dường như, một thứ gì đó trong hắn đang dần thay đổi, nhưng khi ấy hắn vẫn còn quá nhỏ để biết đó là gì?

Sau này, khi đã đủ lớn hơn một chút thì hắn biết, trái tim đó đang không ngừng thôi thúc, không ngừng kêu gọi hắn đến gần người đó, thân cận với người đó hơn.

Gần hơn, gần hơn nữa, để ôm trọn người đó vào lòng và để nói rằng: "Xin đừng bỏ đi.

Xin đừng để tôi lại một mình."

--------------------------------

- 100m nữa rẽ phải, chạy thêm một đoạn có khu vui chơi.

- Hả!!!

Trong khi Endou đang vận não hết công lực thì cậu nhóc bên cạnh đột ngột lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

- Đừng để tôi phải lặp lại, đồ ngốc não bóng đá.

- Gì chớ, tên kia, đồ ngốc não bóng đá là sao?

Cậu vừa mới nói cái gì đó?

Mình không có ngốc, mình chỉ đơn giản là thích bóng đá thôi.

- Đồ ngốc chính là đồ ngốc.

Hừ...

- Tên nhóc đáng ghét nhà cậu.

Cậu nói chuyện với người đang giúp đỡ cậu như vậy đó hả?

- Ai bắt cậu giúp đâu.

Lo chuyện bao đồng.

"Trời ạ, cái tên nhóc tóc xoăn thiếu đánh này.

Giao diện ưa nhìn mà hệ điều hành mỏ hỗn là sao vậy????"

- Chúng kia rồi, lẹ lên.

Trong khi hai bạn nhỏ vẫn còn mải tranh cãi thì đám người phía sau đã mau chóng đuổi tới, làm hai người phải bật tốc chạy té khói.

Vừa đến gần cổng khu vui chơi, nương theo dòng người đông đúc mà cả hai nhanh chóng cắt đuôi được đám người áo đen.

----------------------------------

Trong công viên cách không xa khu vui chơi, hai cậu bé sau khoảng thời gian đuổi bắt cùng mấy kẻ mặc áo đen đã không còn sức để chạy tiếp.

Ngồi trên băng ghế trống trong công viên, Endou thở hồng hộc, không ra hơi.

Đến bây giờ, tim cậu vẫn còn đập tán loạn vì run và sợ.

Cậu tưởng như mình vừa tham gia một buổi thi chạy đường dài và nó làm cậu nhớ đến những lần mạo hiểm, những buổi huấn luyện khắc nghiệt cùng đồng đội khi trước.

"Thật là, lại nhớ các cậu ấy rồi!"

Bên này, Endou đang thả mình theo dòng kí ức xa xăm thì bên kia, cậu nhóc với mái tóc xám xoăn tít như sợi mì đang loay hoay nhắn tin cho ai đó qua điện thoại và sau đó cậu ta đứng dậy như chuẩn bị rời đi.

- Đi đây, đồ ngốc bóng đá.

Endou thật muốn đấm cậu ta một phát vì cái mỏ hỗn đó nhưng vẫn lo lắng cậu chàng gặp nguy hiểm mà hỏi:

- Cậu muốn đi đâu vậy?

Đám người áo đen kia vẫn đang đuổi theo đó.

Đáp lại Endou chỉ là tiếng hừ lạnh.

Endou nhìn theo bóng lưng của cậu nhóc một lúc, trong lòng cảm thấy có chút không yên.

Dù sao thì cậu ta chỉ đi một mình, nhỡ đám người áo đen đó quay lại thì cậu nhóc sẽ gặp nguy hiểm mất.

Từ trước đến nay, Endou không quen làm ngơ khi người khác gặp khó khăn dù người đó thân hay không thân đi chăng nữa.

Đặc biệt là khi cậu nhóc kia đem đến cho cậu một cảm giác quen thuộc đến kì lạ.

Dù bên ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng Endou cảm nhận được cái gì đó đặc biệt trong ánh mắt của cậu ta, một sự cô đơn mà không phải ai cũng có.

Cảm giác đó khiến Endou có chút tò mò và có lẽ đây cũng chính là lý do cậu không thể chỉ đứng nhìn cậu nhóc đó rời đi.

- Đợi đã!

Endou gọi với theo, cậu không thể để cậu nhóc đi một mình được.

Cậu nhóc ngừng lại, quay đầu, đôi mắt xám màu nhìn thẳng vào Endou, một tia khó chịu thoáng qua nhưng không quá rõ rệt.

Cậu muốn gì?

- Cậu ta hỏi, giọng điệu vẫn lạnh băng như thường lệ.

Cậu đi đâu vậy?

- Endou nhướng mày, không đáp lại câu hỏi mà chỉ đưa ra thắc mắc của mình.

Cậu nhóc nhìn Endou một lúc, có vẻ như đang cân nhắc điều gì đó trong đầu.

Cuối cùng, cậu ta thở dài, vẻ mặt không vui lắm.

- Đi về.

- Đi về?

- Đúng vậy.

Tôi đã liên lạc với bố và ông ấy đã cho người đến đón tôi.

Nhìn Endou hai mắt tròn xoe cùng biểu cảm ngơ ngác, mắt cậu nhóc bất chợt ánh lên thứ ánh sáng kì lạ.

"Thật giống con cún nhỏ"

Lắc đầu cho bay đi dòng suy nghĩ không đâu.

Cậu nhóc bĩnh tĩnh nói:

- Cậu cũng nên về đi đồ ngốc.

Lần sau đừng tùy tiện giúp người khác nữa, kẻo tự mang họa vào thân.

Tôi chưa từng thấy ai nhiệt tình đến ngốc nghếch như cậu hết đó.

Nghe cậu nhóc nói mà Endou lại tức đến phồng má trợn tròn mắt.

Biết là cậu ta có ý tốt nhưng cái cách nói chuyện này thật khó ưa quá đi mất.

Chợt cậu nhớ đến một vấn đề:

- Nhưng tôi đâu biết đường.

Nãy giờ chạy lung tung, tôi lạc mất mẹ rồi.

- Cậu không phải người ở đây à?

- Ừ, nay tôi cùng mẹ đến đây chơi thăm bạn thôi.

Cậu nhóc nhìn chằm chằm và Endou ra chiều suy nghĩ gì đó.

Cuối cùng đưa ra quyết định, cậu nói:

- Thôi được rồi, theo tôi.

Tôi đưa cậu về với mẹ.

Thật là, rắc rối quá đấy.

Nói rồi cậu quay lưng đi, đồng thời ra hiệu cho Endou theo sau mình.

Endou nhìn cậu rồi cũng vui vẻ chạy theo.

Từ lúc gặp nhau đến giờ, cậu nhóc này chẳng bao giờ thể hiện sự quan tâm hay thái độ gì nhiệt tình, thế mà giờ lại đồng ý dẫn cậu đi.

Nhưng lúc này cậu không muốn nghĩ thêm nữa, dù sao, cậu cũng không còn sự lựa chọn nào khác.

- Cảm ơn cậu đã dẫn tôi đi.

Nhưng tôi không phải tên ngốc đâu đấy.

Tôi là Endou Mamoru, người sau này sẽ thành thủ môn số một thế giới.

Cậu nhóc hừ một tiếng, không nói gì thêm mà tiếp tục rảo bước.

Cả hai đi qua những con đường nhỏ, đến nơi đường phố tấp nập hơn.

Vừa đi Endou vừa hỏi:

- Nãy giờ tôi vẫn không biết tên của cậu.

Cậu tên gì vậy?

- Tôi á?

Tôi tên...

Chưa để cậu nhóc nói hết câu, một tiếng thét vang lên:

- Cẩn thận!!!

Trong khi cả hai đang qua đường, một chiếc xe bỗng lao nhanh đến như muốn đâm trúng cả hai.

Endou không kịp nói nghĩ nhiều, vội ôm cậu nhóc lăn sang một bên, thành công giúp cả hai thoát khỏi bánh xe tử thần.

- Cậu không sao chứ?

Có bị thương ở đâu không?

Cậu nhóc dường như vẫn còn bàng hoàng sau vụ việc kia, cậu thẫn thờ nhìn Endou đang ngồi trước mặt mình.

Cậu nhóc này dù không quen biết nhưng đã cứu cậu những hai lần trong ngày hôm nay.

Nhìn vào ánh mắt nâu dịu dàng cùng đôi môi không ngừng hỏi han cậu, tim cậu bỗng đập thịch một tiếng.

"Gì vậy chứ, sao tim mình đập không ngừng thế này"

Cố bình ổn chính mình, cậu nhóc nói:

- Tôi ổn, còn cậu thì sao?

- Ah!

Mình không sao hết.

Bỗng từ xa một chiếc xe đen dừng ngay bên hai người.

Một người đàn ông với bộ vest xám hối hả đi xuống hỏi:

- Thiếu gia!

Thiếu gia!

Người không sao chứ thiếu gia.

Chủ tịch đã rất lo lắng khi nhận được tin nhắn của cậu đó.

"Ồ!

Thì ra là cậu ấm nhà giàu bảo sao cái mỏ không nể nang ai như vậy"

Dường như cậu nhóc rất khó chịu khi thấy người đàn ông.

Cậu hời hợt nói:

- Tôi không sao, chưa chết được.

- Thái độ nói chuyện với người lớn như vậy đó hả.

- Hừ!!!

Sau tiếng hừ nhỏ lại là cuộc tranh luận ấu trĩ của của cả hai.

Mãi đến lúc này người đàn ông mới để ý đến bé trai vẫn luôn bên cạnh cậu chủ nhà mình.

Một cậu bé với vẻ ngoài khá ưa nhìn và ông giật mình nhận ra cậu chủ của mình đang mỉm cười thật tươi khi nói chuyện với cậu bé đó.

"Chà, có vẻ ngày hôm nay của cậu chủ rất thú vị.

Mắt cậu ấy sáng đến vậy mà"

Sau cuộc cãi vã mãi không đi đến đâu của đôi bạn trẻ.

Người đàn ông tự giới thiệu là vệ sĩ của cậu nhóc đã lái xe đưa cả hai đi tìm mẹ của Endou.

Từ xa, mẹ Endou mải móng chạy đến bên đứa con trai bé bỏng của mình, dịu dàng hỏi han:

- Mamoru!

Mamoru con có sao không?

Mẹ đã rất lo lắng khi con đột nhiên biến mất đó.

- Mama con không sao.

Con chỉ đi chơi với bạn thôi.

Con xin lỗi người.

- Thật may là con không sao.

Lúc này bà mới để ý, bên cạnh con trai bà là một người đàn ông và một cậu bé rất đẹp trai.

Bà vội vàng đứng lên, rối rít cảm ơn người đã đưa con trai mình trở về.

- Cô không cần cảm ơn đâu, ngày hôm nay cậu ấy đã giúp con rất nhiều.

Nói rồi cậu bắt đầu giải thích đôi chút về cuộc hành trình của hai đứa hôm nay, tất nhiên là có lược qua đoạn hai đứa bị rượt té khói bởi đám người áo đen.

- A ra, vậy là là hai đứa hẳn đã có một ngày thú vị.

- Đúng vậy, đúng vậy đó mami.

Ngày hôm nay siêu siêu thú vị luôn.

Hào hứng trả lời mẹ, Endou lại quay sang nhìn cậu bạn bên cạnh:

- Lần sau hãy cùng nhau chơi bóng đá nha.

Cậu tâng bóng đẹp lắm.

- Hừ.

Đương nhiên.

Tôi sẽ trở thành tiền đạo số một Nhật Bản cho xem.

Lần tới hãy đấu một trận để so tài.

- Tớ rất mong chờ.

Endou hào hứng đáp.

------------------------------------------

Đứng nhìn bóng xe khuất dần sau ánh chiều tà.

Endou giật mình vỗ trán.

"Lại quên hỏi tên cậu ấy rồi.

Mà thôi kệ sau này cũng sẽ gặp lại nhau thôi.

Chắc vậy."

------------------------------------------

Quay lại với chiếc xe đen.

- Cậu Hiroto đã ngủ rồi ạ.

Dạ vâng.

Tôi sẽ đưa cậu ấy trở về an toàn.

Tiếng điện thoại cắt đứt trả lại cho xe không gian yên tĩnh xen vào đó là tiếng thở đều đều của cậu bé đang say giấc ngủ.

- Cậu vất vả nhiều rồi.

Cậu Hiroto.

Tiếng người đàn ông khẽ khàng vang lên.

Một ngày dài kết thúc.

------------------------------------------------------------------------------

Hơn một năm tui lại ngoi lên rùi đây (^-^)!!!
 
[All Endou] Tương Lai Của Chúng Ta
Chương 17


He he đột kích trong đêm 😉)))

----------------------------------

Sau trận chiến với Nosei, Raimon dành chiến thắng chung cuộc với tỷ số 3 - 0, họ chuẩn bị bước vào trận đấu vòng loại khu vực tiếp theo.

Chiến thắng trận mở màn đã giúp đội tuyển Raimon càng thêm vững tin vào lối chơi của mình.

Họ dường như đã nhìn thấy tấm vé tham dự giải toàn quốc đang ở ngay trước mắt.

Họ hăng say luyện tập, chuẩn bị cho trận đấu với trường trung học Mikage Sennou.

Trong khi các thành viên câu lạc bộ nỗ lực sáng tạo ra đủ các chiêu thức độc dị thì ở một góc sân bóng, đội trưởng kiêm huấn luyện viên tạm thời của họ đang trầm tư suy nghĩ về đội bóng mà đội sắp đối mặt.

Mikage Sennou - một trường trung học có lối chơi tương đối đặc thù và cũng là một trong những trường phụ thuộc Teikoku.

Lối chơi của trường này được xây dựng dựa trên việc phân tích, đánh giá lối chơi của đối thủ, họ thi đấu một cách máy móc hệt như những con robot không có ý thức cá nhân, chỉ biết làm việc một cách rập khuôn.

Lối chơi bóng không có hồn này là lối chơi mà Endou ghét nhất.

Với Endou, bóng đá là một người bạn, trái bóng có linh hồn của riêng mình và nó sẽ đáp lại trái tim của những ai thật sự yêu thích nó.

Giữa lúc Endou đang trầm tư suy ngầm thì một loạt tiếng xôn xao vọng lại khiến cậu bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của mình.

Xa xa, phía trên cây cầu, một hàng dài người đang đứng đó quan sát cả đội tập luyện.

Trên tay họ là những trang thiết bị quay chụp lại quá trình tập luyện của cả đội.

Endou dường như đã nhớ đến gì đó, cậu nhướng mày, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại trông có vẻ rất tức giận.

Gouenji cũng đã chú ý đến nhóm người bất thường này.

Nếu hắn không nhầm thì đó là đồng phục học sinh trường Mikage Sennou - đối thủ sắp tới của họ.

Tiếng ồn ào cũng thu hút các thành viên khác của đội bóng, họ dừng lại hoạt động của mình, tò mò quan sát đám người lạ mặt vừa xuất hiện.

- Hình như hình tượng chúng ta tăng lên chút thì phải - Kazemaru ngạc nhiên nói

- Hình như thế...

Trong khi mọi người còn đang hoang mang nghĩ rằng mình đã nổi tiếng đến mức thu hút được một lượng lớn người hâm mộ đến theo dõi thì Endou bước đến dập tắt niềm vui chớm nở của họ:

- Không đâu, họ là do thám của trường Mikage Sennou đó.

- Hả!!!!!!

- Câu trả lời của Endou đã thành công gây sốc cho các thành viên trong đội.

Tiếng thảo luận lại rộn ràng vang lên:

- Do thám á.

- Do thám ai cơ?

Chúng ta á?

- Cậu có đùa không vậy Endou - Kazemaru đột nhiên cảm thấy mình bị lãng tai, cậu cần một lời xác nhận từ Endou.

- Đúng vậy - Endou tiếp tục khẳng định.

- Nhưng...nhưng...

đó có thể là fan hâm mộ của chúng ta thì sao?

- Đúng...đúng vậy đó đội trưởng.

Gần đây chúng ta đã thắng rất nhiều.

- Có thể họ bị thu hút bởi sức mạnh của đội bóng.

Giữa lúc mọi người cố gắng giải thích với vị đội trưởng yêu quý thì một chiếc xe ô đen bất ngờ lao đến, dừng ngay giữa sân bóng.

Trước ánh mắt bàng hoàng của mọi người, vị quản lý khó tính của đội bóng - Natsume - bất ngờ xuất hiện một cách đầy mạnh mẽ và hào nhoáng đả kích niềm tin vừa mới len lỏi trong họ:

- Không được tập luyện tuyệt chiêu nếu các cậu muốn thua.

Đương nhiên, nếu các cậu thua trận tiếp theo thì đội bóng sẽ phải giải tán.

- Ý cậu là sao chứ Natsume?

Cái gì mà không được tập luyện tuyệt chiêu chứ?

- Someoka bất bình lên tiếng

- Họ không phải fan, họ đúng là gián điệp từ trường khác đấy.

Họ đến đây để thu thập dữ liệu của chúng ta

- Gouenji nói đúng đó.

Một đội chưa hề được biết đến chiến thắng đã đấu với Teikoku và đã chiến thắng liên tiếp từ lúc đó.

Hiển nhiên chuyện này sẽ xảy ra.

Lời giải thích của Natsume đã thành công khiến mọi người bừng tỉnh khỏi mọi ảo tưởng của bản thân.

Tại sao họ lại không nghĩ đến, nếu đám người đó cứ ngồi đấy theo dõi và ghi lại hết thông tin về tuyệt chiêu của họ thì đối thủ sẽ có toàn bộ dữ liệu về đội bóng.

Đội của họ chắc chắn sẽ gặp bất lợi trong trận chiến sắp tới với Mikage Sennou.

- Nhưng chúng ta cũng không thể chỉ đứng yên thế này.

- Phải đấy, chúng ta cũng cần luyện tập cho trận đấu sắp tới.

- Nhưng chúng ta cũng không thể đuổi đám người kia đi được.

Chúng ta phải làm gì đây đội trưởng?

Lúc này, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Endou, người đang trầm ngâm suy nghĩ này giờ.

Họ tin tưởng đội trưởng sẽ có giải pháp cho việc này.

Họ biết, dù có khăn nào đi nữa, chỉ cần đội trưởng ở đây thì họ chẳng phải lo lắng gì cả.

Và đúng như họ nghĩ, Endou không quá để tâm việc này bởi cậu đã có sẵn giải pháp cho việc này:

- Chúng ta cứ tiếp tục tập luyện như bình thường, chú ý không tập chiêu thức cho đến khi tớ cho phép.

Nói rồi cậu đi đến bên Natsume thì thầm vào tai cô.

Natsume ngạc nhiên nhìn cậu.

- Tất cả phải nhờ cậu rồi, Natsume.

- Được rồi, tôi sẽ đi kiểm tra, các cậu cẩn thận với đám người kia.

------------------------------------------

Lại một buổi tập luyện nữa bắt đầu và lại là những tiếng tách tách, tiếng ồn ào quen thuộc với đội bóng 2 ngày nay vang lên khiến các thành viên trong đội phải khó chịu.

Không khí chán nản bao trùm cả đội bóng.

Họ không thể hào hứng nổi.

Hai ngày trôi qua, họ vẫn không được luyện tập chiêu thức sở trường của mình.

Họ không thể hiểu, rốt cuộc thì đội trưởng đang muốn họ đợi cái gì?

B...rừm b...rừm

Tiếng xe ô tô đột nhiên làm đứt mạch suy nghĩ của mọi người.

Từ xa, hai chiếc xe tải đang từ từ tiến đến gần sân tập của đội bóng.

Khi chiếc xe dừng lại, những tấm chắn phía sau lần lượt hạ xuống để lộ trong đó hàng loạt các trang thiết bị hiện đại.

Và từ trên xe, hình bóng hai người con trai dần xuất hiện.

Những gương mặt quen thuộc chợt ùa về trong trí nhớ của Endou.

"Phải rồi, là ngày hôm nay."

Mấy hôm nay, Endou đã chờ đợi giây phút này.

Giây phút gặp lại người bạn cũ kiếp trước.

Khác với vị đội trưởng đang ngẩn người hồi tưởng về quá khứ xa xăm, các thành viên khác của đội lại ngạc nhiên, bối rối trước sự xuất hiện của hai người xa lạ.

- Đó là ai vậy?

Sao họ lại đến đây

- Đó là thành viên của trường Mikage Sennou.

Người cao hơn là Sugimori Takeshi thủ môn kiêm đội trưởng của đội bóng.

Người còn lại là Shimozuru Arata tiền đạo của đội.

Họ đều là chủ chốt của đội bóng.

Haruna đã kịp thời xuất hiện và cung cấp thông tin cho đội bóng.

- Đội trưởng và tiền đạo của Mikage Sennou?

Họ đến đây làm gì?

Someoka khó hiểu lên tiếng hỏi.

- Có vẻ họ đến đây để thăm dò chúng ta.

Nhìn kìa họ đang đến.

Câu nói của Kazemaru khiến mọi người phải quay đầu nhìn.

Cả đội đề phòng theo dõi từng bước chân của hai người đang tiến gần đến đội trưởng của họ.

Gouenji và Kazemaru cũng đã lặng lẽ dịch đến gần vị trí của Endou.

Trước sự căng thẳng đang bao lấy đội thì Endou bất ngờ tiến lên một bước, cậu mỉm cười đưa tay ra chào hỏi:

- Xin chào, tôi là Endou Mamoru, đội trưởng của đội bóng trường Raimon.

Tôi biết cậu, cậu là đội trưởng đội bóng trường Mikage Sennou đúng không?

Rất vui được gặp cậu.

Sự thân thiện của cậu khiến Sugimori và các thành viên Raimon khác phải ngạc nhiên.

Đội trưởng của họ đang mỉm cười chào đón đối thủ như một người bạn.

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

------------------------------------------------------------------

Giới thiệu nhân vật

- Sugimori Takeshi: là đội trưởng và là thủ môn đội Mikage Sennou và sau đó là thủ môn đội Dark Emperors.

- Shimozuru Arata: là tiền đạo đội Mikage Sennou và Neo Japan.
 
[All Endou] Tương Lai Của Chúng Ta
Chương 18


Trước ánh mắt ngỡ ngàng của đối thủ và của chính đồng đội mình, Endou mỉm cười trò chuyện vui vẻ như thể đã quen thân với đội trưởng đội bóng trường Mikage Sennou.

Trái ngược với khuôn mặt hớn hở của Endou, Gouenji ánh mắt dần trầm xuống khi nhìn thấy Endou vui vẻ trò chuyện cùng người khác.

Nhất là khi tên kia là đối thủ trận sau với đội.

Ở bên kia, bầu không khí xung quanh Kazemaru cũng dần trở lên u ám.

Ánh mắt hắn chăm chăm nhìn về phía cặp đôi đang sôi nổi truyện trò kia.

Cái nhìn như con dao găm cứ chòng chọc vào khuôn mặt đội trưởng trường Mikage Sennou khiến anh ta phải rùng mình vì lạnh.

- Sao tự nhiên tớ thấy lạnh vậy nhỉ?

- Cậu cũng vậy sao Kabeyama?

- Kazemaru và Gouenji sắp làm bão tuyết đến nơi rồi kìa.

- Chúng ta có nên núp đi không nhỉ?

- Cứ vậy chạy có vẻ không tốt lắm.

Nhỡ họ lao vào đánh nhau.

- Đội trưởng không để ý ánh mắt đáng sợ của hai người kia chút nào.

Theo thời gian, nhiệt độ trong sân ngày một giảm và đang có xu hướng giảm nhanh hơn nữa, từng tầng băng vô hình như bắt đầu hình thành và bao phủ sân đấu.

Trong đầu họ lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

"Đội trưởng, nhìn phía sau đi!!!!!"

Như cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt của mọi người, Endou cuối cùng cũng kết thúc màn độc thoại cùng đối thủ mà quay lại nhìn các thành viên trong đội.

Chỉ một khoảnh khắc đó thôi, bầu không khí căng cứng như dây đàn liền tan ra.

Kabeyama khẽ thở phào.

Kazemaru bước lên trước một bước.

Ánh mắt cậu vẫn giữ nguyên sự sắc lạnh.

- Vậy...

- Cậu hỏi, giọng bình tĩnh nhưng trực diện - Các người đến đây làm gì?

Đội trưởng Mikage Sennou nhìn Kazemaru đang tỏa ra hơi lạnh, khẽ cười.

- Chỉ là đến xem một chút thôi.

Shimozuru Arata tiếp lời, giọng nói mang theo sự bình thản đến khó chịu:

- Dù sao thì...

đối thủ kế tiếp của chúng tôi cũng là các cậu.

Kazemaru cau mày.

- Chỉ để nói vậy thôi sao?

Đội trưởng Mikage Sennou lắc đầu.

- Không.

Ánh mắt anh ta lướt qua từng người của Raimon, giống như đang đánh giá một chuỗi dữ liệu.

- Chúng tôi đã nghiên cứu các cậu.

- Thói quen di chuyển của Kazemaru.

Cách Gouenji chọn vị trí sút.

Thậm chí cả góc sút ưa thích của Someoka.

Anh ta nói những điều đó bằng giọng bình tĩnh như đang đọc một bản báo cáo.

- Raimon... là một đội bóng dễ hiểu.

Vì vậy chúng tôi nghĩ nên đến nói trước cho các cậu một câu.

- Bỏ cuộc đi.

Sau câu nói đấy là sự im lặng bao phủ cả sân tập.

- CÁI GÌ?

Các người nghĩ mình là ai mà nói với bọn tôi như vậy? – Someoka tức giận, hét lên.

Gouenji không nói.

Ánh mắt hắn khẽ hạ xuống, chân mày hơi nhíu lại.

Kazemaru vẫn đứng yên.

Nhưng ánh nhìn trở nên sâu thẳm, giống như cơn bão đang âm thầm nổi lên dưới lớp vỏ bình yên.

Phía Mikage Sennou vẫn không hề dao động.

- Chúng tôi chỉ đang nói sự thật.

Shimozuru Arata khẽ nhún vai.

- Bóng đá không cần cảm xúc.

Bóng đá là dữ liệu.

- Và dữ liệu của Raimon...

đã được chúng tôi giải xong.

Một câu nói đơn giản nhưng đủ để khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

Endou khẽ nhíu mày.

Cậu bước lên phía trước, dõng dạc tuyên bố:

- Raimon sẽ không bỏ cuộc.

Chúng tôi sẽ thi đấu bằng tất cả những gì mình có.

Dừng lại một lúc, ánh mắt cậu như bừng sáng, tràn ngập sự tự tin:

- Và chúng tôi sẽ thắng.

Hai người bên phía Mikage Sennou khẽ nhướn mày.

Endou tiếp tục:

- Bóng đá không phải là thứ có thể giải bằng công thức.

Thứ bóng đá máy móc mà các cậu đang nói, không phải là bóng đá thật sự.

Một luồng tĩnh lặng lướt qua sân.

Ánh mắt cậu kiên định, bình tĩnh nhưng sâu bên trong là sự kiên định khó lay chuyển.

Hai người Mikage Sennou nhìn nhau, rồi bất ngờ bật cười.

Tiếng cười mang theo sự mỉa mai không che giấu.

- Thật sao?

Đội trưởng Mikage Sennou nói.

- Vậy thì chứng minh đi.

Nói rồi, cậu ta đi đến trước khung thành.

- Thi đấu đi.

Ngay bây giờ.

Tôi sẽ cho các cậu thấy, dù có vũng vẫy thế nào, cũng không thể thắng được chúng tôi.

Nỗ lực của các cậu chỉ là vô ích.

Thứ bóng đá mà các cậu theo đuổi, nực cười đến mức nào.

Someoka không ngần ngại, bước ra trước nhất.

- Được thôi!

Tôi sẽ cho cậu thấy sức mạnh từ cú sút của mình.

Không để ai ngăn cản.

Hắn đặt quả bóng xuống, lùi lại vài bước, rồi lao lên.

Chân phải vung mạnh.

- PHI LONG!

Cú sút xoáy lao đi như một con rồng lao thẳng về phía khung thành.

Âm thanh của cú sút xé gió vang lên giữa sân.

Thủ môn Mikage Sennou đứng yên.

Không di chuyển, cũng không tỏ ra vội vã.

Hắn bình tĩnh giơ tay lên.

Một động tác gọn gàng.

- Bịch!

Quả bóng bị chặn lại, không ngừng xoay tròn rồi dừng hằn.

Sân tập chìm vào im lặng.

Kabeyama mở to mắt.

- Không thể nào!!!

Kazemaru khẽ siết tay.

Gouenji thì nhìn chằm chằm vào thủ môn kia.

Ánh mắt sắc lạnh hơn.

Someoka thì đứng chết lặng.

Trong đầu hăn chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.

Cú sút Phi Long của hắn bị chặn lại chỉ bằng một tay.

Điều này đã gây ra cú sốc không nhẹ cho tiền đạo chủ lực của Raimon và cả các thành viên khác trong đội.

Ở phía Endou, cậu vẫn đứng yên.

Ánh mắt lặng lẽ quan sát tất cả, không ngạc nhiên trước kết quả.

Như thể điều vừa xảy ra, cậu đã thấy trước từ rất lâu rồi.
 
Back
Top Dưới