Cập nhật mới

Truyện Teen [AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
akakuro-nguoi-chi-hu-cua-kuroko-khi-kuroko-bien-thanh-gai.jpg

[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Tác giả: ♡Yuki~Trần♡
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Đầu đề của truyện đã nói lên tất cả. Kuroko sẽ biến thành một cô gái!

Và cậu sẽ phải làm gì để thích ứng với điều đó?

***

GT người chị hủ của kuroko
tên: Hoshizosa Yuki
tuổi: 14
sở thích: thích xem anime, chơi game, thích yaoi.
Là chị họ của kuroko. nv được mik nghĩ ra vào hồi lớp 5. mik vừa nghĩ vừa tạo ra 1 cuộc sống cho nv. đến khi mik biết đến akakuro và đọc những chuyện do fan viết mik quyết định viết chuyện này.
Hoshizosa yuki sẽ xuất hiện ở Chương 10.

***

Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện nhé.​
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 1


Sáng. Trời đẹp và trong đến mức không ai nghĩ bây giờ là mùa xuân. Lại thêm một ngày rất đỗi bình thường với Kuroko - học sinh cấp hai trường Teiko. Như bao ngày, đúng 6 giờ sáng, cậu lại thức dậy để chuẩn bị đi học. Nhưng mà....

- Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!! - Một tiếng hét long trời lở đất vang lên. Chim chóc bên ngoài bay tứ tung. Kuroko mặt tái xanh, ngồi phịch xuống đất. Trong gương hiện ra một cô gái giống hệt cậu: mái tóc băng lam dài, mắt xanh trong veo, da trắng nõn nà và... cả b* ng*c chắc phải cỡ gần 80.

- Tóc? - Kuroko lẩm bẩm * sờ tóc* - Sao nó dài dữ vậy?

- Da? - Tiếp tục chạm vào mặt - Mềm quá!

- Và... - Nhìn xuống - Sao ngực mình nó to thế này?

Kuroko ôm đầu. Cậu chả hiểu cái quái gì đang diễn ra nữa. Cậu là con trai mà. Sao giờ lại thành con gái thế này? Ông trời ơi, Người xem Người đã làm gì con này!!!

(Ông trời: Trời đây con ơi!)

- Kurokocchi! Đi học thô... - Cánh cửa chợt mở ra. Một cậu con trai tóc vàng bước vào. Vừa nhìn thấy Kuroko, cậu ta đứng hình.

- Kise... kun... - Kuroko nhìn cậu bạn cùng đội bóng rổ với mình.

- Oi Kise, làm gì mà lâu vậy? - Lại thêm một thằng đực rựa nữa bước vào. À quên, ba thằng chứ. Tên vừa nói da đen, cao. Đằng sau là một người có mái tóc xanh lá đeo kính, trên tay cầm một con chồn và người còn lại có mái tóc đỏ, vẻ mặt hiền hòa ôn nhu. Họ đều là đồng đội của Kuroko trong câu lạc bộ bóng rổ.

- Kurokocchi... - Kise đen mặt. Cả ba người kia nhìn vào.

- Kuroko/ Tetsu/ Tetsuya? Cậu đang... - Cả ba đồng thanh hét lên. Bên ngoài, chim lại bay thêm lần nữa.

- Aomine - kun! Midorima - kun! Akashi - kun! - Kuroko nhìn họ, giọng nói trong veo vang lên. Hiện tại, cậu chỉ mặc độc cái áo. Đôi chân dài trắng nõn nà đang quỳ trên sàn nhà. Bốn tên con trai kia nuốt nước bọt cái "ực".

- Tetsu, cậu bị sao vậy? - Aomine bước đến chỗ cậu, hỏi. Đồng thời cái tay chạm vào ngực cậu. - Mềm thật. Nhưng không to bằng Satsuki và Mai - chan! (Miu: Tên dâm dê b**n th**)

- Aomine - kun, tay cậu... - Kuroko nhìn hắn.

"Xoẹt"

Một cái kéo đỏ sắc nhọn không biết từ đâu bay ra đâm trượt qua mặt Aomine, để lại trên mặt hắn một vết sẹo nhỏ đang rỉ máu. Aomine quay lại, mặt tái mét.

- A... Akashi... - Hắn lắp bắp. Akashi - chàng trai có mái tóc đỏ nhìn hắn với đôi mắt đằng đằng sát khí.

- Bỏ. Tay. Cậu. Ra. Khỏi. Ngực. Tetsuya. Ngay. Và. Luôn. Nếu. Cậu. Không. Muốn. Bị. Ăn. Kéo. - Akashi chậm rãi nói.

- R... Rõ... - Aomine từ từ đứng dậy. Nhìn hắn ta bây giờ chả khác gì con cún bị bỏ rơi.

- Shintaro, làm ơn gọi Satsuki đến đây! - Akashi nói. Midorima lấy điện thoại ra gọi. Chưa đầy 5 phút sau, Momoi đã có mặt tại nhà Kuroko.

- Tetsu - kun. Chào buổi sá... - Momoi đang vui vẻ bước vào thì nhìn thấy Kuroko trong bộ dạng thiếu nữ thì không khỏi kinh ngạc - Á, cô gái này là ai?

- Momoi - san, là tớ, Kuroko Tetsuya! - Kuroko đáp lại.

- Tetsu - kun ư? Nhưng... Sao cậu lại... Rốt cuộc... - Một mớ bòng bong hiện ra trong đầu momoi khiến cô nàng chóng mặt.

- Satsuki, cậu giúp Tetsuya có được không? Cậu ấy cần đồ để mặc. - Akashi bình thản nói.

- Ok! Tớ có mang một bộ đi dự phòng. Tetsu - chan, đi nào! - Momoi kéo tay Kuroko chạy vào phòng tắm. Mà Kuroko lại không mặc quần nên cặp đùi trắng nõn được phơi bày ra hết. Máy mà cái áo nó dài chứ không thì...

- Oa, Tetsu - chan! Ngực cậu to phết nha! Chắc cỡ B chứ không phải bình thường đâu! - Giọng Momoi vang từ phòng tắm ra ngoài. Lũ đực rựa đỏ mặt.

- Oa, da trắng quá đi. Mềm quá! - Lại tiếp tục. Đầu lũ bên ngoài xì khói.

- Eo thon quá đi à! Tớ ghen tị đầy! - Các anh bên ngoài sắp gục.

- Chân dài đẹp quá đi mất! Tetsu - chan xinh thế này thì ai sẽ người có diễm phúc lọt vào mắt xanh của cậu nhỉ? - Các đồng chí bên ngoài đã hi sinh.

" Cạch "

Cánh cửa phòng tắm mở ra. Kuroko và Momoi bước ra ngoài. Lúc này, nhìn Kuroko xinh thiệt nha.

- Tetsuya! - Akashi lặng người trước vẻ đẹp của Kuroko. Bây giờ mới có 6h30. Còn lâu mới vào học.

- Anou.. Nhìn tớ không kì lắm đúng không? - Kuroko hỏi.

- Không kì đâu! Cậu rất xinh đấy Kurokocchi! - Kise cười.

- Vậy sao? Cảm ơn cậu! - Kuroko nghiêng đầu cười nhẹ. Một hành động rất đỗi đáng yêu khiến Aomine và Kise đồng loạt chảy máu mũi.

- Kuro - chin. Mọi người ơi! - Cuối cùng tên Murasakibara cũng xuất hiện, trên tay là một túi đựng toàn đồ ăn như snack, kẹo, bánh,....

- Atsushi, đến muộn quá đấy! - Akashi nghiêm giọng.

- Xin lỗi nha~ - Mura vừa ăn vừa nói.

- Oi Mubasakibara, không được vừa ăn vừa nói. Mất vệ sinh lắm - nanodayo! - Midorima đẩy gọng kính.

- Tớ hay làm thế này mà Mido - chin! - Vẫn tiếp tục vừa ăn vừa nói, như thể chọc tức Midorima vậy. - Ô, Kuro - chin đâu rồi? *le ngó xung quanh*

- Murasakibara - kun! - Kuroko chọc chọc vào lưng cậu. Mura quay lại. Mặt cũng không ngạc nhiên lắm.

- Kuro - chin dễ thương quá! Hôm nay Thần Than đến thăm nhà cậu à? - Murasakibara hỏi, đồng thời chìa ra cái kẹo - Ăn không?

- Cảm ơn cậu Murasakibara! - Kuroko cầm cái kẹo.

- Tetsuya, thể lực của cậu khá yếu. Liệu làm con gái có chơi bóng rổ được không vậy? - Akashi lo lắng hỏi.

- Chắc là được! Nhưng tớ nghĩ hiện tại tớ nên làm quản lí thì tốt hơn! - Kuroko đáp, mặt buồn thiu.

- Ukm! Vậy tớ sẽ để cậu làm quản lí với Satsuki nhé!

- Ukm!

- Yay! Tetsu - chan! - Momoi ôm chầm lấy Kuroko khiến cô nhóc gần như chết ngạt. Sau khi giải quyết được mọi chuyện, tất cả lại đi học. Một ngày bình thường à quên không bình thường của Kuroko lại chuẩn bị trôi.
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 2


Còn 30 phút nữa mới vào học nên Kuroko định sẽ đi gặp cô giáo và nói rõ mọi việc. Nào ngờ Aomine và Kise đã nhanh miệng hơn cô bé. Hai tên này đã thông báo cho cả lớp biết và khi Kuroko bước vào lớp, lũ con trai chảy máu mũi đồng loạt vì sự đáng yêu khó cưỡng còn con gái thì đỏ mặt.

- Anou... Mọi người ổn chứ ạ? - Giọng nói trong veo như tiếng đàn vang lên khiến không chỉ con trai mà cả con gái cũng đỏ mặt hết, đầu bốc khói.

- Kuroko - chan, cậu đáng yêu quá đi! - Một cô bạn cùng lớp tiến đến véo má cô

- Không thể tin được cậu từng là con trai đấy! - Một cô bạn nữa tiến đến.

- Đúng đó. - Cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán. Kuroko tia ánh mắt hình viên đạn đến chỗ hai tên thủ phạm đang ngồi giả ngây coi như không biết gì.

Bỗng bên ngoài ồn ào hẳn lên. Kuroko ngó đầu ra thì...

- Akashi - sama kìa bọn mày ơi!

- Akashi - sama hôm nay vẫn ngầu quá đi!

Hàng loạt sự bàn tán về Akashi vang lên. Đại Boss kiêm Mama Tổng quản của lũ màu mè xuất hiện trong sự chào đón của tất cả học sinh trong trường. Không chỉ vì anh là con trai của giám đốc một tập đoàn lớn mà còn vì thái độ ôn hòa, dịu dàng của anh đối với mọi người. Akashi bước đến chỗ Kuroko.

- Tetsuya! - Anh cất giọng ấm áp.

- Akashi - kun? - Kuroko ngước lên. Đôi mắt băng lam nhìn thẳng vào mắt anh.

- Nè, cô ta là ai vậy?

- Láo thật! Dám nhìn thẳng vào Akashi - sama như thế!

Giờ thì toàn những lời lẽ cay độc về Kuroko nhưng cô hoàn toàn chả quan tâm. Mọi người cứ ngỡ Akashi sẽ nổi giận vì có người cả gan dám nhìn thẳng mình nhưng không. Anh dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc băng lam dài của cô.

- Hẹn gặp vào chiều nay, tại câu lạc bộ. - Anh cúi xuống, nói nhỏ vào tai Kuroko. Hơi thở nam tính phả vào tai khiến cô không tự chủ được mà đỏ mặt, nhìn rất đáng yêu. Akashi phải kìm nén bản thân mình lại khi nhìn cái gương mặt ấy nếu không anh đã cắn vào tai cô một phát rồi.

- Vâng, Akashi - kun! - Kuroko bình tĩnh đáp lại. Nhưng tim cứ đập thình thịch mới chết.

- Ya, chào nhé Tetsuya! - Akashi vẫy tay rồi đi mất dạng. Kuroko đứng đần ra.

- Chào... Akashi - kun!

- Ehhhh!!! Kuroko - chan, cậu quen Akashi - sama sao? - Cô bạn vừa véo má cô hỏi.

- Ừm, cùng trong câu lạc bộ mà! - Kuroko bình thản đáp lại.

- Sướng thế!

- Ừm!

-------------- TIME SKIP --------------------

Tan học, Kuroko đến phòng câu lạc bộ theo lời của Akashi.

- Anou, chào buổi chiều ạ, senpai! - Cô nhóc ló đầu vào.

- A, Tetsuya! Vào đi! - Akashi ngoắc tay tỏ ý bảo cô vào. Hiểu ý, Kuroko bỏ giày ra và đi vào trong, đứng cạnh Akashi.

- Senpai, mọi người. Em xin giới thiệu đây là Kuroko Tetsuka, em họ của Kuroko. Hiện tại Kuroko đang có việc không thể đến tập luyện được. Và Tetsuka sẽ là quản lí mới của đội chúng ta! - Akashi nói ra một tràng. Kuroko nhăn mặt. Tetsuka? Có việc không thể đến tập? Akashi - kun, cậu...

- Tetsuka, giới thiệu về bản thân mình đi! - Akashi nhắc.

- Ơ... Vâng! Em là Kuroko Tetsuka, em gái của anh Tetsuya. Từ giờ em sẽ là quản lí của đội. Làm ơn giúp đỡ ạ! - Kuroko cúi đầu. Thanh âm trong trẻo lại vang lên.

- - Thằng nhóc Kuroko có đứa em gái xinh đẹp thế mà không giới thiệu cho các anh. Khi nào nó về phải xử lí mới được! - Vài tiếng bất mãn vang lên khiến Kise, Aomine, Midorima và Momoi phải bụm miệng cười. Murasakibara thì không có quan tâm cho lắm vì anh còn phải xử lí nốt gói snack.

- Được rồi! Giờ mọi người bắt đầu tập đi nào! - Akashi lên tiếng

- Rõ! - Tất cả đồng thanh rồi chạy ra ngoài sân. Akashi quay sang nhìn Kuroko.

- Tetsuya, cậu h... - Chưa kịp nói hết câu thì Kuroko đã giận dỗi bỏ đi mất. Tự dưng chế tên người ta. Thật là ghét mà.

- Tetsuya, sao cậu dám phớt lờ tôi hả? - Akashi nắm lấy cổ tay Kuroko kéo lại. Cô quay lại, môi trề ra trông rất đáng yêu.

- Ai bảo Akashi - kun chế tên tớ. Thà rằng cậu nói cho mọi người có hơn không? - Kuroko nhìn.

- Tetsuka là cái tên hay mà! - Akashi mặt tỉnh bơ.

-... - Kuroko đen mặt, giật tay mình ra rồi bỏ đi. Để lại Akashi với khuôn mặt ngơ ngác. Lũ màu mè kia đã không còn nhịn được cười nữa bèn cười phá lên. Akashi đen mặt quay lại.

- Ryouta, Daiki, Shintaro, Atsushi! Chạy 20 vòng sân cho tớ! - Rồi bỏ đi mất.

- Vâng! - Lũ kia tiu nghỉu đáp lại rồi miễn cưỡng chạy. Một bài học cho tụi nó: Không nên trêu chọc Boss.

Về phần Kuroko, cô đã lấy cặp rồi bỏ về. Tiện thể trên đường ghé đến Maji burger luôn.

- Anou, cho em một Vanilla Shake với ạ! - Kuroko nói với cô bán hàng.

- Của em đây! - Cô bán hàng đưa cho Kuroko. - Em xinh thật đó.

- Cảm ơn chị ạ! - Kuroko đỏ mặt. Chưa ai khen cô nhóc xinh hết. Đang định trả tiền thì...

- Cho em một Vanilla Shake thượng hạng. - Giọng nói quen thuộc vang lên. Kuroko ngước lên.

- Akashi -kun? - Cô bé thắc mắc

- Của em đây! - Cô bán hàng đưa cho Akashi. Kuroko nhìn cốc Vanilla Shake to đùng mà thèm. Nhưng nhà nghèo nên chỉ uống có vậy thôi.

- Của cô bé hết 20 yên còn của cậu hết 50 yên.

- Em trả hết đây! - Akashi lấy ví ra, móc 70 yên đưa cho cô bán hàng.

- Akashi - kun? - Kuroko tiếp tục thắc mắc

- Cảm ơn em! Hai đứa là người yêu à? Đẹp đôi lắm đó! - Cô bán hàng mỉm cười. Kuroko đỏ mặt.

- Tụi em chỉ là bạn thôi ạ! - Rồi kéo Akashi về.

Trên đường, cả hai không nói với nhau câu nào. Kuroko đã uống gần hết cốc sữa Vanilla mà Akashi vẫn chưa uống giọt nào.

- Cậu không uống sao Akashi - kun? - Kuroko ngước lên.

- Ukm! - Akashi đáp vỏn vẹn một từ.

- Vậy à? - Kuroko quay đi.

- Cho cậu đấy! - Akashi chìa cốc Vanilla Shake thượng hạng ra cho Kuroko.

- Cho... tớ? - Kuroko hơi bất ngờ

- Ừ! Cho cậu! - Akashi dịu dàng. Kuroko nhận món đồ uống mình thích, mắt sáng như sao. Oa, đồ thượng hạng có khác. Ngon ghê!

- Cảm ơn cậu! - Kuroko cười.

- Không... Không có gì! - Akashi đỏ mặt.

- Akashi nè! Cảm ơn nhiều! - Kuroko quay lại, mặt đối mặt với người con trai tóc đỏ. ( ảnh trên)

- Ừm! - Akashi đỏ mặt đáp lại người con trai à nhầm con gái có mái tóc màu băng lam trước mặt mình. Như có gì đó sai khiến, anh cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên đôi môi mềm của người con gái tóc băng lam kia. Kuroko đỏ mặt, cố gắng đẩy anh ra.

- A... Akashi - kun... - Kuroko quay mặt đi. Akashi như bừng tỉnh. Anh lí nhí.

- Xin... Xin lỗi!

- Không sao! Tớ về đây! Cảm ơn vì cốc sữa! - Kuroko chạy đi. Hai má vẫn còn phớt hồng. Thân ảnh nhỏ nhắn biến mất trong dòng người. Akashi thần người một lúc rồi cất bước quay về, trong đầu vẫn còn tự hỏi mình vừa làm cái gì?
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 3


Kuroko vội trở về nhà ngay sau khi tạm biệt Akashi. Đóng cửa phòng cái "rầm", cô nhóc tóc xanh ngồi sụp xuống, ôm đầu, mặt đỏ bừng bừng. First kiss của cô đã bị một tên con trai cướp, mà người đó không ai khác lại là Boss của đội bóng rổ. Kuroko lảo đảo đứng dậy, bước đến gần giường rồi ngã phịch xuống. Nhìn lên trần nhà, Kuroko nhớ lại cảnh vừa nãy, đưa tay lên bờ môi. Ngọt quá! Ra vậy là hôn.

- Điên đầu chết mất! - Cô lẩm bẩm. Mệt mỏi ngồi dậy, lết thân vào phòng tắm. Đứng dưới vòi hoa sen, mặc cho nước chảy. Bây giờ cô đang loạn trí chỉ vì nụ hôn của Akashi. Mai sao gặp cậu ta được bây giờ?

Kuroko tắm xong, tắt vòi hoa sen. Trước đây, khi còn là con trai, cô chỉ quấn mỗi cái khăn tắm quanh hông sau khi tắm xong. Còn giờ thì bị biến thành con gái rồi, không thể như thế được nữa.

- Trời ơi, tôi đã gây ra tội gì mà bị như vậy chứ? - Kuroko thầm than. Vơ lấy cái khăn, quấn quanh người, mở cửa ra rồi bước ra ngoài, Kuroko lấy quần áo mặc vào. May mà Momoi đã mang cho cô vài bộ quần áo nữ chứ không thì.... Momoi chu đáo ghê! Đúng là quản lí có khác.

"Kính coong"

Tiếng chuông cửa vang lên. Kuroko chạy ra mở cửa. Ai đến giờ này nhỉ?

- Yo, Tetsuya! - Là Akashi. Muộn rồi cậu ta đến làm gì vậy?

- Akashi - kun? Sao cậu lại đến đây? - Kuroko thắc mắc. Akashi đang ngơ ngẩn ngắm nhìn thiếu nữ có mái tóc và đôi mắt băng lam trước mặt mình. Kuroko trong bộ váy màu trắng dài đến ngang đùi, mái tóc xanh vừa gội xong thơm mùi dầu hơi bết vào mặt, làm tăng thêm vẻ quyến rũ hiếm có.

- Akashi - kun? Akashi - kun? - Kuroko thấy Akashi đứng ngẩn người ra thì gọi.

- Hả? - Người con trai với mái tóc đỏ giật mình.

- Sao đứng thần người ra vậy? Vào đi kẻo lạnh. - Kuroko khẽ nhắc. Akashi nghe theo, cởi giầy bước vào. Nhà Kuroko khá rộng nhưng trống trải so với con người nhỏ bé này.

- Cà phê đây! - Kuroko từ trong bếp bước ra, tay cầm cốc cà phê còn nghi ngút khói. Đặt trước mặt Akashi, cô lịch sự mời.

- Cảm ơn cậu Tetsuya. - Akashi cười - Mà cậu sống một mình ở đây à?

- Ừm! - Kuroko đáp lại. Chỉ vỏn vẹn một từ.

- Sao vậy? Trông cậu có vẻ không vui. - Akashi quan sát nét mặt cô. - Hay là vẫn nhớ tới nụ hôn đó?

- Ơ... Đâu có! - Kuroko giật thót. Trúng tim đen luôn. Mặt cô nhóc bất giác đỏ bừng.

- Haha! Vậy là vẫn nhớ rồi! - Akashi thích thú quan sát biểu cảm của cô nhóc, bật cười thành tiếng. Kuroko đơ một lúc. Akashi lúc nào cũng nghiêm nghị vậy mà giờ lại cười thoải mái như thế này.

- Akashi - kun đẹp trai quá! - Kuroko vô thức bật ra câu nói. Chợt nhận ra mình lỡ mồm, cô lấy tay che miệng lại.

- Hể? Cậu vừa nói gì vậy Tetsuya? - Dù đã nghe rõ nhưng Akshi vẫn cố tình hỏi lại, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười gian.

- Tớ... Tớ có nói gì đâu! Cậu nghe nhầm rồi! - Kuroko chối.

- Nhưng rõ ràng tớ nghe thấy ai bảo tớ đẹp trai mà! - Akashi nói khích. Kuroko mím chặt môi, cúi gằm mặt xuống. Chợt nhận ra mình hơi quá đáng, Akashi vội dỗ dành cô nhóc tóc xanh.

- Cậu thật quá đáng. - Kuroko sụt sùi.

- Tetsuya, tớ xin lỗi mà. Tớ không làm vậy nữa đâu! - Akashi lúng túng. Đối với con trai, con gái khóc là sợ nhất. Akashi cũng không phải ngoại lệ. Và đây cũng là lần đầu tiên, cậu mở miệng nói xin lỗi một người.

- Cậu thật đáng ghét! - Kuroko lấy tay lau nước mắt. Cô nhóc không thích bị trêu đùa quá đáng. Akashi lại càng lúng túng hơn. Anh vội ôm cô vào lòng, vỗ về như đang dỗ dành một đứa bé mới lên ba.

- Tớ xin lỗi! Xin lỗi mà! - Akashi chỉ có thể nói câu đó. Trước mặt bao người khác, kể cả lớn tuổi hơn, anh vẫn giữ nguyên hình tượng là một con người hoàn hảo về mọi mặt. Vậy mà trước mặt cô nhóc yếu đuối này, anh chỉ có thể nói duy nhất một câu "Xin lỗi".

- Ừm! - Kuroko khẽ đáp. Cô dựa vào ngực Akashi, mắt khép lại.

- Tetsuya? - Akashi ngạc nhiên cúi xuống. Ngủ rồi sao? Cô nhóc này thật là... Akashi bế Kuroko lên, đưa cô vào phòng, đặt lên giường và đắp chăn ngay ngắn. Nhìn dáng vẻ khi ngủ của Kuroko, trong lòng Akashi dâng lên cảm giác gì đó. Sự thèm khát con người trước mặt anh.

- Akashi - kun... Đồ ngốc. - Kuroko nói mớ. Akashi đen mặt.

- Tetsuya, cậu...

- Ngốc nhất quả đất luôn. Hihi. - Lại còn cười khúc khích nữa chứ! Mơ cái gì vậy hả cô bé kia? Mặt Akashi đen như cái đít nồi.

- Tetsuya, cậu định trêu tôi à?

- Nhưng... Akashi - kun thật sự rất đẹp trai, và tuyệt vời nữa. Tớ rất thích cậu ấy! - Kuroko nói ra một câu khiến Akashi đang trong trạng thái tức muốn xì khói trở lại trạng thái dịu dàng. Anh khẽ cười.

- Tớ cũng thích cậu, nhóc! - Anh dịu dàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Thế là Second kiss của Kuroko lại bị cướp mất mà chính chủ không hay biết gì. Akashi đắp chăn ngay ngắn cho cô rồi ra về. Căn nhà chìm trong tĩnh lặng.

------------------------- Time Skip --------------------------

- Tetsuya, dậy đi! - Bên tai Kuroko vang lên giọng nói quen thuộc. Cô mở mắt, quay sang.

- Akashi - kun?

- Chào buổi sáng, Tetsuya! - Akashi dịu dàng.

- Chào buổi sáng. - Cô nhóc lơ mơ tỉnh dậy, khẽ dụi mắt. Mái tóc dài rối xù lên. Nhìn không khác gì con mèo con.

- Nhanh lên. 6h30 rồi đấy!

- Ukm! - Kuroko đứng dậy. Không biết có phải do còn ngái ngủ không mà chân cô đứng không vững. Thân ảnh nhỏ bé đổ người về phía trước.

- Cẩn thận. - Người con trai tóc đỏ vội đỡ lấy cô nhóc tóc xanh. Kuroko dựa vào ngực Akashi. Khuôn mặt đỏ bừng lên. Hơi thở gấp gáp. Mồ hôi cũng chảy ra nhiều. Thấy biểu hiện lạ của Kuroko, anh lấy trán mình áp lên trán Kuroko.

- Nóng quá! Chắc sốt rồi! - Anh giật mình nói, vẻ mặt tràn ngập sự lo lắng.

Akashi bế Kuroko lên, đặt vào giường rồi đi gọi bác sĩ, trong lòng không khỏi lo cho cô nhóc. Đợi một lúc thì ông bác sĩ vác cái cặp đen to đùng hớt hải chạy vào. Ông ngồi trên ghế cạnh Kuroko. Ngồi khám cho cô một lúc thì ông lấy ra một chiếc lọ có chứ thuốc màu trắng.

- Cậu là anh trai của cô bé này? - Ông quay sang Akashi.

- Vâng! Tetsuka có làm sao không ạ? - Anh hỏi.

- Chỉ là sốt nhẹ thôi. Cô bé ổn. Cho cô bé uống thuốc này sẽ hạ sốt ngay. - Bác sĩ đưa cho Akashi cái lọ ấy. - Nhưng vẫn cần nghỉ ngơi.

- Vâng! Cảm ơn ngài! - Akashi cúi đầu nói cảm ơm. Đợi bác sĩ ra về, anh lấy nước và thuốc cho cô nhóc tóc xanh.

- Tetsuya, uống đi! - Anh đưa thuốc cho cô. Nhưng Kuroko lại trùm chăn kín mít, quay đi.

- Không uống đâu. Đắng lắm.

- Uống thì mới hạ sốt được chứ! - Anh dỗ cô.

- Không! - Kuroko kiên quyết không uống. Căn bản hồi bé cô nhóc đã bị sốt một lần và bắt uống thuốc đắng. Thế là sợ luôn từ đấy.

- Tetsuya. - Dỗ ngọt không được, anh quay sang nạt cô. Kuroko bỏ chăn ra, ngồi dậy, ngoan ngoãn như con mèo. Akashi hài lòng. Anh đưa viên thuốc cho cô. Nhắm mắt, cô nhóc uống một hơi hết sạch.

- Đắng quá! - Kuroko nhăn mặt. Cô bé đấm vào ngực Akashi. - Bắt đền Akashi - kun! Không uống thuốc nữa đâu!

- Rồi rồi! Tetsuya không cần uống thuốc nữa đâu! - Anh xoa đầu cô. - Giờ thì nằm nghỉ đi.

- Ukm! - Kuroko nghe theo, nằm xuống.

- Tớ đi học nhé! Chiều gặp. - Anh đứng dậy cầm cặp sách định bước ra ngoài. Nhưng...

- Akashi - kun! Đừng đi! - Kuroko nắm lấy tay anh. Đôi mắt băng lam nhìn anh.

- Nhưng tớ còn phải học! Chiều tớ lại đến mà. - Akashi cười nhẹ.

- Sei - kun! Tớ không muốn ở một mình đâu. Cô đơn lắm! - Tiếng " Sei - kun " vang lên một cách ngọt ngào đến nỗi Akashi cũng ngạc nhiên. Anh há hốc mồm.

- Cậu vừa gọi tớ là gì? - Anh hỏi lại. Cứ ngỡ mình nghe nhầm.

- Sei - kun! Ở lại với tớ nha! - Giờ thì không nhầm nữa rồi. Akashi sung sướng đến nỗi muốn đè thân ảnh băng lam này ra mà ăn sạch.

- Rồi! Tớ sẽ ở lại với cậu! - Anh mỉm cười. Kuroko được đà kéo anh vào giường. Giờ hai người đang trong tình trạng " nam trên nữ dưới ". Akashi nuốt nước bọt. Nhìn kĩ thì Kuroko xinh hơn bất cứ người con gái nào đấy chứ. Không kìm nổi lòng mình, Akashi cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ cô, hôn lên đấy.

- Sei - kun, nhột! - Kuroko hơi đỏ mặt. Akashi rời khỏi cái cổ trắng ngần còn in rõ một vết hôn.

- Nhột sao? - Anh l**m mép cười gian.

- Ừm! - Con cừu non ngây thơ đáp lại mà không biết ý định của con sói. Cười thầm một tiếng, Akashi trùm chăn qua đầu cả hai, mặt đối mặt với Kuroko. Anh tiếp tục hôn lên cái cổ trắng mịn ấy. Ba bốn vết hôn hiện ra. Không chỉ vậy, môi của anh còn lướt xuống vai và dừng lại ở ngực. b* ng*c so với Momoi thì còn quá bé nhưng anh không quan tâm.

- Tetsuya, tớ "ăn" cậu nhé!

- Ăn... tớ? - Kuroko đơ. Akashi sững người. Cô bé này ngây thơ trong sáng đến mức nào vậy?

- Ừm! - Anh cười. Tay phải vuốt tóc cô, tay trái lần mò xuống hạ bộ. Áp môi mình vào môi cô, anh hôn Kuroko một cách mãnh liệt. Ai ngờ cô bé này từng là con trai đâu nhỉ?

- A... Sei - kun, tay cậu... - Kuroko bật ra một tiếng rên nhẹ khi Akashi chạm vào ch* k*n đáo của mình. Anh khẽ v**t v* nó bên ngoài.

- Đừng sợ. Không sao đâu! - Anh dịu dàng.

- Ừm! - Kuroko cũng không nói gì thêm. Tay anh xoa nhẹ vùng ẩm ướt của Kuroko, chỉ cách nó một lớp quần mỏng.

- A~~ - Cô nhóc khẽ rên. Nó càng k*ch th*ch con sói hoang trong anh. Mắt trái xuất hiện một tia màu vàng.

- Ổn thôi mà. - Bây giờ thì quần của cô đã ướt đẫm dịch trắng. - Cậu nhạy cảm quá!

- Sei - kun... Dừng lại đi! - Kuroko đẩy Akashi ra. Thấy cô có vẻ không muốn, anh đành tiếc nuối dừng lại. Nằm xuống cạnh cô, anh khẽ cười.

- Vậy tớ sẽ đợi cho đến khi cậu lớn.

- Ừm! - Kuroko rúc vào ngực anh, cuộn tròn như chú mèo. Anh vòng tay ôm cô. Cả hai chìm vào giấc ngủ. Căn nhà trở nên tĩnh lặng.
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 4


Nhân vật mới:

Akashi Miu ( là Miu đấy)

Em gái của Akashi Seijuro. Loli và cũng là một thánh kéo. Có máu hủ trong người. Rất quý Kuroko. Mê đồ ngọt và anime. ( đừng ai ném đá tui nha)

------------------------------------ Chap 3 -------------------------------------

Biệt thự nhà Akashi đang chìm trong yên tĩnh. Anh đang ngồi trên ghế đọc sách, tay cầm cốc cà phê.

- Cậu chủ! - Quản gia bước vào.

- Sao vậy? - Akashi hỏi, mắt vẫn không rời cuốn sách.

- Cô chủ đ... - Chưa kjip nói hết câu, một tiếng nói vang lên từ bên ngoài.

- Sei - nii!!!!! - Một cô bé với mái tóc đỏ và đôi mắt đỏ giống hệt Akashi chạy vào.

- Miu! - Anh cười tươi, khác hẳn với vẻ ngoài của mình. Gập quyển sách lại, anh ôm lấy nó.

- Miu nhớ Sei - nii quá! - Nó nũng nịu. Nó - Akashi Miu - một con bé loli mê đọc đam mỹ đã đi về Nhật sau chuyến du học ở Việt Nam.

- Nii cũng nhớ em a~ - Akashi dịu dàng.

- À mà Sei - nii nè, em nghe nói nii có quen một chị nào đúng không? - Miu hỏi. Nó chuyên đi tọc mạch vào chuyện của người khác, nhất là anh nó.

- Sao em biết? - Anh đỏ mặt khi nhớ tới Kuroko.

- Hưm, không gì có thể qua mắt Akashi Miu hết! - Nó dương dương tự đắc.

- Rồi rồi cô nương. Mau lên phòng thay đồ đi rồi còn đi học. - Akashi nhắc.

- Ehhh!!! Lại đi học ư? Em vừa về mà! - Nó bĩu môi, giãy nảy.

- Đi làm thủ tục nhập học đi mà. Có ai bắt em đi học đâu! - Akashi thản nhiên nói RỒI CẦM CẶP ĐI TRƯỚC.

- Đợi em với! Sei - nii thật quá đáng! - Nó vội đuổi theo Akashi. Suốt quãng đường từ nhà đến trường, nó cứ ríu rít kể chuyện của nó cho anh nghe. Anh chỉ cười.

Cuối cùng thì nó và anh cũng đến trường Teiko, nơi anh đang học. Nó trầm trồ.

- Oa, to thật. Hơn trường ở Việt Nam!

- Vậy à? - Anh nắm lấy tay nó, như sợ có thằng đực rựa nào hay mấy thằng lolicon ra cướp con em yêu quý của anh thì chết.

- Akashi - kun! - Tiếng Kuroko vang lên. Anh quay lại. Cô nhóc đang uống hộp sữa bước đến gần anh.

- Tetsuya, chào buổi sáng. - Akashi cười dịu dàng.

- Chào buổi sáng! - Kuroko cười đáp lại. Cô chợt nhìn thấy nó.

- Sei - nii, đây là ai vậy? - Nó chỉ vào Kuroko.

- À, là Kuroko Tetsuka. Cô ấy là bạn anh.

- Tetsuka? Nhưng em nghe thấy anh gọi chị ấy là Tetsuya mà! - Miu bắt đầu nghi ngờ.

- Etou, thực ra thì... - Anh kể cho nó hết tần tật tất cả mọi việc.

---------- Sau 5 phút nghe anh giảng --------------

- Ồ, em hiểu rồi! - Miu gật gù.

- Được chưa cô nương! - Anh hỏi.

- Vâng! - Miu ngây thơ đáp nhưng thật ra trong lòng nó thì...

" Hô hô hô! Ta sắp được chứng kiến truyện tình đam mỹ giữa ông anh yêu quý và Kuroko rồi!"

... rất nguy hiểm.

- Akashi - chan, rất vui được gặp. - Kuroko nghiêng đầu.

- Vâng! Em cũng thế! Cứ gọi em là Miu nha! - Miu nở một nụ cười "thánh thiện". Vâng, rất "thánh thiện"

- Vậy cứ gọi chị là Tetsuya nhé! - Kuroko cười.

- Vâng! - Nó đáp rồi quay sang ông anh của nó - Bye nii, em đi trước đây. Hai người ở lại vui vẻ nhé!

- Miu, đứng lại cho anh! - Như nhận ra điều gì, Akashi đỏ mặt rút kéo đuổi theo. Kuroko nhìn hai anh em nhà này mà bật cười khúc khích. Tự nhiên trong lòng cô dâng lên một cảm xúc rất lạ - một cảm xúc chỉ dành riêng cho Akashi.
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 5


- Woa, đông thật đó! - Giọng của Miu vang lên vui vẻ và háo hức. Tất nhiên rồi, hôm nay là ngày tổ chức lễ hội Tanabana (Ngưu Lang - Chức Nữ) mà. Các cặp đôi hay đến đây để cầu duyên hoặc ghi những điều ước của mình vào nhưng tờ giấy màu và treo lên cây trúc. Cầu nguyện xong, tất cả có thể ra các bãi cỏ hoặc lên cầu ngắm sao nữa!

- Ukm! Đông thật. - Kuroko nhìn quanh. Cô nhóc đang khoác lên mình bộ kimono ( hoặc yukata) màu xanh có đính hoa, mái tóc dài cột gọn. Akashi thì khác. Anh không mặc đồ truyền thống mà mặc vest (ôi cha mẹ ơi). Dù sao thì anh vẫn đẹp trai a~

- Mou, Sei - nii mặc cái gì vậy hả? Sao lại mặc vest? - Miu phồng má trách móc.

- Đằng nào lát nữa anh cũng có việc phải đi mà! - Akashi nhún vai. Miu thở dài. Hết chịu nổi cái ông anh này!

- Akashi - kun đi đâu vậy? - Kuroko quay lại nhìn anh.

- Đi có chút việc thôi Tetsuya! - Anh mỉm cười nhìn cô.

- Nè nè Tet - chan, em muốn ăn kẹo táo! - Miu kéo tay áo Kuroko.

- Chị cũng thế! - Kuroko nắm tay Miu chạy đi. Akashi đi theo. Miu thật là... Lớn rồi còn như trẻ con. Mà người nắm tay Tetsuya đáng lẽ ra phải là anh mày chứ!

Như đọc được suy nghĩ của Akashi, Miu quay lại, lè lưỡi.

"Blè, mơ đi a~"

"Con nhóc này, lát về đừng trách anh độc ác"

"Hú hú, em cũng biết sử dụng kéo đấy nhá Sei~nii"

"Đáng lẽ ra anh không nên dạy cho em"

"Hehe. Giờ không hối hận được nữa đâu"

"Hừ"

Cuộc nói chuyện thần giao cách cảm giữa hai anh em nhà Akashi đã kết thúc và Miu là người thắng cuộc. Akashi ôm cục tức đi theo sau. Cô nhóc Kuroko thì vẫn chả biết gì.

- Của em đây! - Kuroko đưa một cây kẹo táo cho Miu.

- Cảm ơn Tet - chan nhiều! - Miu đón chiếc kẹo. Đối với một con mê đồ ngọt như nó thì ăn bao nhiêu cũng được.

- A, đợi em chút nha Tet - chan! - Miu như nghĩ ra cái gì đó. Nó vội chạy đi mất.

- À... Ukm. - Kuroko đứng yên. Bỗng từ đâu xuất hiện mấy thằng ăn chơi. Chúng tiến đến chỗ Kuroko.

- Cô em xinh đẹp ơi, đi chơi với bọn anh đi cưng! - Cái giọng nghe phát gớm vang lên. Kuroko bình tĩnh đáp lại, sử dụng "poker - face" khiến chúng không biết cô đang nghĩ gì.

- Xin lỗi. Tôi đang đợi bạn.

- Đi chơi với bọn anh vui hơn bạn em nhiều. - Một thằng nắm lấy tay cô kéo đi. Kuroko giựt tay ra.

"Xạch... Xạch..."

Tiếng kéo vang lên. Một giọng nói đầy uy lực vang lên.

- Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra khỏi cô ấy mau.

- Hể? Mày là thằng nào? - Tên đầu xỏ quay lại. Hắn khinh bỉ nhìn người con trai thấp bé trước mặt mình.

- Tao nói... Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra khỏi cô ấy ngay. - Akashi tiếp tục nhắc lại. Mắt trái chuyển thành màu vàng.

- Thằng lùn kia, mày có quyền gì ra lệnh cho tao? - Tên đó khinh khi nhìn anh mà không biết sức chịu đựng của anh đã đến giới hạn.

"Roẹt"

Lưỡi kéo lạnh lùng đâm vào vai hắn. Máu ứa ra. Tên đầu xỏ ôm vai ngã xuống, la lên.

- Tao đã cảnh báo rồi đấy, bọn ngu. - Anh lạnh lùng đáp lại. Bọn dân chơi ấy sợ quá mà chạy mất. Akashi tiến tới gần Kuroko. Màu mắt đã trở lại bình thường.

- Akashi - kun! - Kuroko nhìn cậu, mắt rơm rớm. Cô lao vào lòng cậu.

- Tớ sợ lắm!

- Ổn cả rồi mà! Đừng lo! - Anh dịu dàng ôm lấy cô, vỗ về. Chợt quay mặt sang phía cửa hàng bán bánh crepe, anh cau mày khi thấy Miu ở đó. Gương mặt tỉnh bơ như không biết gì. Dám bỏ Tetsuya ở lại đây một mình, em được lắm.

Và từ đằng đó, Miu nó đang rùng mình
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 6


Sau lễ hội, Akashi đưa cô nhóc tóc xanh về nhà mình. Căn biệt thự to lớn của nhà Akashi đứng sừng sững trước mặt làm cô há hốc mồm ngạc nhiên.

- Tetsuya, đứng ngoài đấy là bị lạnh đấy! Vào thôi! - Anh nắm tay cô. Kuroko khẽ gật đầu. Tay anh to và ấm áp quá!

- Mồ~ Sei - nii thật là... Bỏ rơi cả em gái mình ở ngoài. - Miu cầm chiếc bánh crepe, phồng má giận dỗi bước vào nhà. Nhưng nó lại rất rất quý Tet - chan nên nó không giận cô được. Chắc chỉ ghét mỗi anh hai yêu quý kia thôi.

-------------

Nhìn từ bên ngoài, căn nhà đã to rồi mà bước vào bên trong lại còn to hơn nữa. Sảnh trong rộng rãi, chiếc đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng vàng.

- Cậu chủ. Mừng cậu đã về. - Quản gia bước đến trước mặt cô và anh.

- Ừ! Cha tôi về chưa? - Anh cởi áo khoác ngoài.

- Ông chủ tháng sau mới về thưa cậu chủ. - Người quản gia già lịch sự đáp.

- Vậy à? Phiền ông chuẩn bị đồ cho cô ấy. Từ giờ cô ấy sẽ ở lại đây! - Akashi nhìn Kuroko. Ánh mắt cưng chiều, dịu dàng ấy chỉ dành duy nhất cho cô. À quên, còn cả Miu nữa.

- Ơ... Akashi - kun... Tớ... - Nghe xong, Kuroko giật mình. Cô níu áo anh, tỏ vẻ không muốn ở lại. Cô không muốn làm phiền anh và Miu.

- Tetsuya, lệnh của tớ là tuyệt đối. - Akashi đáp có vậy rồi bế cô lên như bế công chúa, đem về phòng.

- Ồ, đi quay lén phát nhỉ? - Từ đằng nào đó, Miu đang nhìn hai người với ánh mắt "ngây thơ trong sáng" nhưng suy nghĩ lại không trong sáng chút nào. Nó ủng hộ cho anh nó và Kuroko, kể cả họ đều là con trai. Và hiện tại, với chiếc máy quay trong tay, nó rón rén bước đến trước cửa phòng Akashi.

- Đóng rồi! - Nó tiu nghỉu nhìn cánh cửa bị khóa trước mắt. Chợt nảy ra một ý nghĩ, nó chạy ra sân và nhảy tót lên lan can phòng anh. Dù sao thì nó cũng giống mèo mà.

----------------

Phòng Akashi, một căn phòng lớn với chiếc giường King size đặt ở giữa. Cả căn phòng chỉ có duy nhất một màu đỏ uy quyền.

- Akashi - kun! Phòng cậu đây sao? - Kuroko ngó xung quanh. Phòng của cô quá bé so với phòng anh.

- Ừ! - Akashi đáp. Chiếc áo sơ mi trắng được cởi ra, để lộ cơ thể tuyệt mĩ. Kuroko đỏ mặt khi nhìn thấy cơ thể anh.

- A... Akashi - kun... - Cô lắp bắp, lùi lại khi thấy anh tiến về phía mình. Không may mắn cho cô, cánh cửa gỗ lại chặn cô lại. Giờ cô nhóc tóc xanh và thiếu niên tóc đỏ kia chỉ đứng cách nhau 10 cm. Anh đưa tay lên chặn cô.

- Định chạy đi đâu vậy Tetsuya? - Anh cười ma mị.

- Áo... Cậu đang c** tr*n Akashi - kun. - Kuroko quay mặt đi tránh ánh nhìn của anh.

- Nhìn tôi, Tetsuya. - Anh nâng cằm cô lên. Ánh mắt thèm muốn nhìn cô.

- Akashi - kun... - Gương mặt đẹp trai kia chỉ cách cô có vài cm. Kuroko đỏ mặt, giờ đỏ cả tai.

- Gọi tôi bằng tên. - Akashi ra lệnh.

- Seijuro - kun. - Cô đáp.

- Gọi lại. - Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

- Sei... Sei - kun!

- Tốt. - Anh nhếch mép tạo thành một nụ cười đầy quyến rũ. Bất ngờ, đôi môi nóng bỏng kia khóa chặt lấy môi cô. Akashi bá đạo dùng lưỡi tách hàm cô nhóc ra, đi thám hiểm, luồn lách vào khoang miệng cô. Kuroko gắng đẩy anh ra. Nhưng sức một cô nhóc liệu có thấm tháp gì so với thanh niên trai tráng như anh. Bất lực, Kuroko đành mặc anh làm gì thì làm. Nụ hôn ngày càng sâu, khiến cô không tự chủ nổi mà luồn tay qua tóc anh, kết hợp đồng đều. Đến khi cô nhóc gần như sắp hết dưỡng khí, Akashi mới luyến tiếc rời bỏ. Một sợi chỉ trắng mỏng kết nối với hai người.

- Sei - kun... - Kuroko yếu ớt gọi tên anh. Quả thật đáng sợ. Chỉ một nụ hôn cũng đã khiến cô mềm nhũn ra rồi.

- Tetsuya. - Anh gọi nhỏ tên cô rồi cắn nhẹ vào vành tai. Kuroko giật nảy mình.

"Em nhạy cảm hơn ta tưởng đấy cô bé!" - Anh thầm nghĩ.

- Sei - kun... Đừng... - Cô nhóc đỏ mặt nhìn anh. Nhìn Kuroko đáng yêu đến mức Akashi muốn đè cô ra mà làm thịt nhưng đành phải kiềm chế lại.

- Trật tự nào Tetsuya. - Lần này, anh cắn nhẹ vào cổ cô khiến cô nhóc tóc xanh không khỏi phát ra tiếng rên nhẹ. Nó lại càng k*ch th*ch anh hơn.

- Ư... - Cô khẽ rên. Đôi mắt xanh đã đẫm nước mắt nhìn anh. Chưa ai dám làm gì cô như vậy mà! ( Trời: Trừ khi con sốt ra nhỉ? *le mặt nguy hiểm*)

- Tetsuya... - Anh hoảng hốt - Đừng khóc. Tôi xin lỗi, tôi đùa hơi quá.

- Không sao! Nhưng tớ buồn ngủ. - Kuroko lau nước mắt. Cả thân hình nhỏ bé ấy ngã vào lòng anh. Đôi mắt nhắm nghiền, mái tóc dài che một nửa khuôn mặt. Nhìn cô lúc này trông dịu hiền hơn bất cứ lúc nào cô thức, dù đối với anh, cô đã đẹp sẵn rồi. Hôn nhẹ lên trán Kuroko, thiếu niên tóc đỏ bế cô đặt ngay ngắn vào giường. Đôi mắt đỏ uy quyền dần nhắm lại. Anh vòng tay ôm cô thật chặt rồi ngủ luôn.

Và ngoài kia có một kẻ quay trộm đang cười khúc khích.

- Ahihihi! Đi gửi cái clip này cho anh trai yêu quý mới đc
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 7


- Miu!!!! - Giọng nói quen thuộc nhưng dữ dằn vang lên. Cả căn biệt thự náo loạn hẳn.

- Á, tha cho em! - Giọng nữ hoảng hốt. À, ra là hai anh em nhà Akashi. Mới sáng sớm đã loạn hết cả rồi.

------------- Flash back -----------

Sang sớm tinh mơ. Akashi hôm nay dậy sớm. Quay sang ngắm nhìn bảo bối dễ thương đang say ngủ, anh khẽ cười rồi hôn nhẹ lên trán Kuroko. Bỗng điện thoại đổ chuông. Có mail. Akashi mở điện thoại. Đập vào mắt anh là video về anh và Kuroko hôm qua.

- Là ai? - Anh gằn giọng. Kẻ nào dám cả gan như thế. Đang trong cơn tức giận thì một tin nhắn mới đến. Mở ra, mặt anh tối sầm lại, báo hiệu một cơn bão sắp đến.

"Ahihihi. Sei - nii thấy video em quay thế nào? " - Akashi Miu

- Miu! - Tức giận, anh đứng dậy mở cửa sang phòng cô em gái đang ngồi coi anime.

- Chào buổi sáng, Sei - nii! - Miu quay lại cười tươi.

- Em được lắm! - Akashi nhìn Miu bằng ánh mắt đáng sợ.

- Em được từ nhỏ mà! - Miu cười. Akashi lôi kéo ra. Con mắt trái trở thành màu vàng. Miu cũng không phải dạng vừa. Nó lôi một cây kéo màu đỏ giống của anh. Thế là cả hai lao vào chiến.

_____ Sau 5 phút _____

Cả hai anh em mệt nhoài nằm ườn ra sàn. Tội cho Miu nhất. Mái tóc dài đến đùi của con bé đã bị đại Boss xén một phát, giờ chỉ đến ngang lưng. Nó nuôi suốt 7 năm liền mới được như thế. Vậy mà anh nỡ lòng nào...

- Bắt đền Sei - nii. - Nó ăn vạ.

- Miu!!! - Anh dữ dằn nói. Ánh mắt đằng đằng sát khí.

- Á, em xin lỗi. - Miu hoảng hốt. Nó biết, nếu anh nó mà giận thì khẩu phần ăn bánh ngọt của nó sẽ bị cắt. Huhu.

----------- End flash back -----------

Tại phòng ăn. Không khí u ám lạ thường. Kuroko ngồi giữa, cảm nhận rõ sự u ám ấy giữa hai anh em nhà kia.

- A... Anou... - Cô nhóc lên tiếng, phá tan sự im lặng.

- Sao vậy Tet - chan/ Tetsuya? - Đồng thanh rồi chợt nhận ra, cả hai giận nhau quay đi.

- Có chuyện gì vậy? - Cô đổ mồ hôi hột.

- Tet - chan, Sei - nii bắt nạt em. - Miu như cá gặp nước. Con bé lao vào lòng Kuroko nhõng nhẽo.

- Akashi - kun! - Kuroko nhìn Akashi - Sao cậu nỡ bắt nạt cô em gái xinh đẹp cute của cậu chứ?

- Tại con bé trước mà! - Akashi bắt đầu cảm thấy ghen tị.

- Mồ~ Tet - chan nhìn này. Sei - nii cắt tóc của Miu đấy! Huhu! - Miu nhìn Kuroko bằng đôi mắt long lanh, dưng dưng nước mắt.

- Nó giả vờ đấy. Đừng tin. - Anh phũ phàng buông ra một câu.

- Sao anh biết? - Nó quay sang nhìn anh.

- Tại anh giỏi! - Akashi đắc ý. Nó bĩu môi rồi trở về phòng. Vừa mới bước chân lên bậc cầu thang thứ nhất thì...

- Sei~ - Một cái giọng chóe không thể chóe hơn vang lên. Cả nó và anh mặt tối sầm lại, cứ như biết đó là ai. Cánh cửa bật mở. Chủ nhân giọng nói bước vào.

- Sei~ Em nhớ anh quá~ - Cô ả lao đến ôm lấy Akashi, nũng nịu.

- Makashi Yumie, yêu cầu cô bỏ tôi ra. - Anh lãnh đạm nói, một vài hắc tuyết xuất hiện.

- Sei~ Lâu rồi em mới gặp anh mà~ - Yumie õng ẹo.

- Makashi - san, chị nghe anh trai tôi nói rồi đấy. Bỏ anh ấy ra hoặc tôi sẽ đuổi thẳng cổ chị ra ngoài. - Miu bước tới, giọng đầy sự chán ghét. Makashi Yumie chỉ là một con bé nhà bình thường. Ả yêu Akashi từ cái nhìn đầu tiên và cứ bám theo anh suốt. Cả Miu và anh đều ghét cô ta.

- Cô dám ư? - Yumie lên giọng thách thức. Cũng phải, ả chưa biết Miu nhưng nó thì biết. Quản gia Mia đã kể cho nó, đồng thời xem cả hình.

- Thách tôi hả? - Miu gằn giọng. - Mia, gọi vệ sĩ lôi con nhỏ này đi cho tôi.

- Vâng, thưa cô. - Mia cúi đầu. Hai vệ sĩ to con xuất hiện lôi cô ta đi. Bị kéo lê, Yumie còn gào lên.

- Cô là ai? Sao cô dám đuổi tôi?

- Akashi Miu - em gái của Akashi Seijuro. Nhớ cho kĩ. - Miu nói vọng ra. Ả tái mặt. Em... em gái... ư? Không thể nào.

Cánh cửa phòng đóng lại. Akashi thở phào nhẹ nhõm. Rồi anh chợt nhớ tới Kuroko. Cô nhóc vẫn ngồi đấy, nhưng Yumie không thể nhận ra vì cô quá mờ nhạt.

- Tetsuya, cậu ổn chứ?

- Cô ấy.... là bạn gái cậu sao? - Kuroko nắm chặt mép váy.

- Không, cô ta không phải... - Akashi phân bua.

- Thôi chào cậu, tớ đi học đây. Cảm ơn vì đã cho tớ ngủ nhờ đêm qua. - Kuroko đứng dậy, cầm cặp sách. Cô nhóc cúi đầu nói cảm ơn rồi bỏ đi.

- Tet - chan, đợi em với. - Miu vội đuổi theo. Nó không quên lườm anh một cái. Chỉ còn mình Akashi. Nghiếm răng, anh đập bàn giận dữ. Khốn thật. Chưa bao giờ anh tức giận như thế này. Nếu không phải do Yumie, thì giờ anh đã được nắm tay Kuroko và cùng đến trường rồi. Con đàn bà khốn nạn.

"Makashi Yumie, cô cứ đợi đấy! Tôi sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ."
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 8


Kuroko đang trên đường tới trường. Sau vụ vừa nãy, cô cảm thấy mình có vẻ hơi vô duyên khi rời đi như vầy. Liệu Akashi sẽ ổn chứ?

- Tet - chan, đợi em với! - Miu hớt hải chạy tới. Kuroko dừng lại. Nó mồ hôi nhễ nhại th* d*c

- Em ổn chứ? - Cô nhóc lo lắng hỏi.

- Mồ~ Tet - chan đi nhanh quá! - Nó phồng má bất mãn. Kuroko bụm miệng cười trước vẻ đáng yêu của con bé.

- Ukm. Chị xin lỗi. - Cô xoa đầu nó. Lúc ấy thì Murasakibara bước đến, trên tay là hai túi snack huyền thoại.

- Mura - chan~ - Nhỏ loli tóc đỏ kia vội chạy đến bên tên titan cao 2m kia. Đôi mắt long lanh nhìn hắn, tay xòe ra - Kẹo của Miu...

- Của Miu - chin. - Murasakibara đặt vào tay nó một thanh kẹo que bạc hà.

Yay! - Miu cười rạng rỡ. Murasakibara xoa đầu nó. Nhưng Kuroko thì đi mất rồi.

------------

Kise tay cầm điện thoại, gương mặt thờ ơ nhìn hàng loạt tin nhắn của người hâm mộ. Xung quanh, các nữ sinh bắn trái tim tung tóe về phía cậu nhưng Kise vẫn chẳng để tâm lắm. Bỗng, một thân ảnh quen thuộc lướt qua người cậu. Kise đơ một lúc rồi nhận ra người đó là Kuroko. Như chú cún tìm thấy chủ, mặc kệ cả hình tượng người mẫu của mình, Ki - chan lao đến ôm chầm lấy cô nhóc mà nũng nịu.

- Mồ ~ Kurokocchi~ Dạo này cậu hay bỏ rơi tớ lắm nha~

- Tớ xin lỗi Kise - kun. - Từ khi biến thành con gái thì Kuroko khác hẳn, không còn lạnh lùng với cậu nữa nên Kise rất chi là vui.

- Ya, vậy chiều nay đi Maji Burger với tớ nhé! Tớ bao cậu Vanilla Milkshake. - Kise hào hứng. Nhắc tới Vanilla Milkshake, hai mắt cô nhóc sáng rực lên. Kuroko gật đầu ngay tắp lự.

- A, Ki - chan, Tetsu - chan. Chào buổi sáng. - Cô nàng quản lí tóc hồng vui vẻ chạy đến. Theo sau hộ tống là "cục than" Aomine.

- Kise, Tetsu. Chào buổi sáng. Oáp.- Aomine ngáp ngắn ngáp dài. Đang ngủ thì bị bà chị Satsuki đánh thức. Thật tức chết mà.

- Momoi - san, Aomine - kun, chào buổi sáng. - Kuroko chào, khẽ cười.

- A, Kuroko, Kise, Momoi, Aomine. - Kia rồi. Cuối cùng cũng thấy Tsunderima nhà mình đến. Vật may mắn hôm nay là...

- Quạt giấy? - Cả bọn đơ.

- Đúng. - Động tác đẩy kính quen thuộc một lần nữa được show hàng.

- Oa, mọi người tập hợp đầy đủ rồi sao? - Giọng Miu vang lên. Tất cả quay lại. Hình ảnh một con nhỏ loli đang ngồi trên vai một tên titan cao 2m đập vào mắt làm cả lũ há hốc mồm á khẩu.

- Miucchi... - Kise nhìn cô nhóc.

- Vâng? - Miu nghiêng đầu.

- Murasakibara... Đang cõng người khác... ư...? - Kính của Midorima nứt vài đường.

- Chuyện lạ khó tin. - Momoi thán phục.

- Tôi đồng tình với bà Satsuki. - Aomine nuốt nước bọt. Hình như chỉ Kuroko thấy bình thường thôi hay sao í?

- Tại bên ngoài có nhiều thằng lolicon quá nên tớ mới cõng Miu - chin. Nếu Miu - chin mà có mệnh hệ gì thì các cậu biết Aka - chin sẽ làm gì rồi đấy. - Murasakibara bình thản đáp. Nhắc đến Akashi mới nhớ. Cậu ta đâu rồi nhỉ? Chưa đến sao?

- Sắp vào học rồi. Đi thôi. - Midorima đi trước. Miu được thả xuống đất rồi chạy vào lớp. Buổi học hôm nay bắt đầu mà không có đại Boss.

---------

Phòng câu lạc bộ.

Mọi người vẫn đang tập. Chỉ thiếu mỗi đội trưởng.

- Akashi chưa đến sao? - Nijimura - senpai hỏi Momoi.

- Vâng. Hôm nay không thấy cậu ấy đến. - Momoi đáp.

"Liệu Akashi có ổn không nhỉ?" - Kuroko nghĩ thầm. Cô đang rất lo cho anh.

- Tet - chan - Miu ló đầu vào.

- Miu. - Kuroko ngạc nhiên. Nó chạy vào.

- Nè, Tet - chan. Em có chuyện muốn nói. - Miu mặt buồn thiu

- Sao vậy? - Kuroko nghiêng đầu.

- Sei - nii.... Sẽ đính hôn với nhỏ Yumie đó. - Miu cúi mặt, hai tay run run. Kuroko sững người. Akashi... Sẽ đính hôn... Với cô gái tên Yumie đó sao?

- Vậy sao? Thế cho chị gửi lời chúc mừng tới cậu ấy nhé! - Kuroko cố tỏ ra vui vẻ nhưng thực chất cô đang rất buồn.

- Tet - chan... - Miu nhìn cô.

- Bây giờ chị phải sinh hoạt câu lạc bộ rồi. Hẹn gặp em sau. - Cô nhóc xoa đầu nó rồi bỏ vào. Miu đứng ngoài cửa một lúc rồi bỏ đi. Còn Kuroko, tâm trạng của cô đang rất rối loạn.

"Akashi Seijuro... Tôi... ghét cậu..."

Tan học, Kuroko đi thẳng về nhà chứ không ghé vào Maji nữa. Hiện tại, cô chả thiết làm gì, Vanilla Milkshake cũng không luôn. Chỉ vì nghe tin Akashi đính hôn mà cô buồn như vậy ư? Lẽ nào cô đã yêu anh - người con trai cao ngạo nhưng dịu dàng, người luôn coi mình là số một và... cũng là người cướp đi first kiss của cô.

- Akashi Seijuro... Từ giờ chắc tớ không thể gặp cậu nữa rồi... nhỉ? - Kuroko nằm lên giường, ngước nhìn trần nhà. Nước mắt bỗng rơi.

- À rế... Sao mình lại khóc chứ? - Cô nhóc vội lau nước mắt nhưng nó vẫn cứ rơi. Kuroko vào nhà tắm rửa mặt. Buồn có... Đau lòng có... Hận có... Chúng đều là những cảm xúc mà cô nhóc chưa từng biết đến và chính anh đã là người khiến cô có cảm giác này.

"Kính coong..."

Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên khiến Kuroko hơi giật mình. Cũng quá 9h rồi mà ai còn đến vậy?

- Vâng. Tôi ra đây. - Cô nhóc mở cửa. Cánh cửa vừa mở ra thì cũng là lúc Kuroko thấy sửng sốt. Là Miu. Tối thế này con bé đến đây làm gì?

- Miu, sao em lại đến đây? - Cô đưa nó vào nhà, pha sô cô la nóng cho nó uống, gặng hỏi.

- Tet - chan... - Miu sụt sùi, mắt rơm rớm

- Có chuyện gì vậy, Miu? - Kuroko ân cần hỏi nó.

- Hức... Sei - nii... Bị bắt đính hôn với ả Yumie đó...

- Em kể truyện này cho chị rồi mà. - Giọng cô nhóc tóc xanh hơi trầm.

- Nhưng... Từ giờ, ả sẽ được làm chủ nhà Akashi... và ả đuổi em ra khỏi nhà. - Miu nói đến đây thì òa khóc. Kuroko lặng người. Cô ôm lấy nó, vỗ về.

- Ngoan, ở lại đây với chị nha Miu. Đừng lo gì hết.

- Hức... Tet - chan... - Miu vẫn khóc. Kuroko sống mũi hơi cay cay. Hôm nay, cô khóc bao nhiêu lần rồi?

------------

Còn về nhà Akashi. Cả biệt thự đang loạn lên vì cô chủ nhỏ mất tích. Akashi đứng ngồi không yên. Anh lo cho cô em gái này và hiện tại đang rất nhớ cô nhóc tóc xanh kia. Nhưng do cái đính ước vớ vẩn ấy mà giờ, anh bị nhốt ở nhà.

- Cậu chủ, vẫn chưa thấy ạ! - Quản gia lau mồ hôi.

- Chết tiệt. - Akashi đập bàn tức tối.

- Anh yêu~ Muộn rồi đi ngủ thôi~ - Yumie trong bộ đồ ngủ bằng ren õng ẹo bước vào. Cô ả choàng tay qua cổ anh.

- Cút ra. - Anh quay lại đè cô ta xuống giường. Chiếc kéo đỏ trên tay dí sát vào cổ ả - Cô có tin tôi đâm chết cô không?

- Em... xin lỗi - Yumie hoảng hốt vội chạy đi, mặt tái mét. Rốt cuộc... con bé đi đâu rồi chứ?

----------- Time skip ----------

Sáng. Trời khá lạnh. Kuroko dậy sớm hơn bình thường để làm bữa sáng. Mọi hôm là cô đến trường ăn nhưng do có Miu ở lại nên cô nhóc phải vào bếp để nấu nướng.

- Xong rồi! - Kuroko reo lên phấn khởi. Sau 15 phút cặm cụi trong bếp, cuối cùng thành phẩm cũng đã ra lò: Súp miso, cá nướng và bánh mì. Phần của cô nhóc có thêm sữa vanilla còn của Miu có cơm trứng, đề phòng cô bé không ăn được cá.

"Kẹt"

Kuroko đẩy cửa phòng. Miu vẫn còn đang ngủ. Nó cuộn tròn trong chăn ấm, hệt như một chú mèo con vậy. Kuroko lay lay con bé.

- Miu, sáng rồi. Dậy mau.

- Ưm... - Miu khẽ cau mày rồi mở mắt ra. - Chào buổi sáng Tet - chan.

- Chào buổi sáng. - Kuroko cố gắng không cười trước hình ảnh ngủ dậy của nó. Tóc vểnh lên như tai mèo, mắt lim dim, mặt đờ đẫn.

- Hahaha... - Cuối cùng thì người con gái tóc băng lam không nhịn nổi mà cười thành tiếng. Miu nghiêng đầu khó hiểu.

- Sao Tet - chan lại cười?

- Chị xin lỗi. Tại em ngủ dậy trông.... - Kuroko ôm bụng. Miu phồng má bất mãn. Tet - chan thật là...

_____

Sau khi đợi Miu đánh răng, rửa mặt, thay đồ thì cả hai chị em bắt đầu bữa sáng. So với bữa sáng nhà Akashi thì ở đây đơn giản hơn nhiều nhưng Miu không phải là người kén ăn nên ăn sáng như vầy là bình thường.

- Mời cả nhà ăn cơm. - Miu chắp tay rồi dùng đũa gắp ăn.

- Thế nào? - Kuroko hỏi.

- Ngon lắm! - Nó cười - Cảm ơn Tet - chan.

- Không có gì! - Kuroko cười hiền nhìn nó. - Mời cả nhà ăn cơm.

Bữa sáng ở nhà Kuroko đã diễn ra trong căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười.

-------

Trái lại, biệt thự Akashi đang bị bao trùm bởi một bầu không khí cực kì u ám và nặng nề. Thủ phạm không ai khác chính là đại Boss Akashi Seijuro. Mãi vẫn không tìm thấy Miu đồng thời bị bắt ở nhà khiến anh tỏa ra sát khí gây chết người. Con ngươi bên trái chuyển thành màu vàng.

- Anh yêu, ăn chút đi. Con bé đó sẽ không tìm được đâu. - Yumie gắp thức ăn vào bát Akashi.

- Im miệng. Khốn nạn. Nếu không tìm ra tiểu thư thì đừng trách. - Akashi hất cái bát xuống sàn rồi bỏ về phòng thay đồng phục. Gia nhân trong nhà sợ hết hồn. Yumie gặm cái khăn, bực tức. Ả ném cái bát xuống đất khiến nó vỡ đôi.

- Thưa cô, làm ơn đừng có ném bát xuống. - Các cô hầu nói với giọng điệu khó chịu.

- Im ngay. Lũ hạ đẳng chúng mày thì làm gì có quyền cấm tao ném vỡ đồ đạc. Dọn đi nhanh lên bọn kia. Tch. - Yumie đứng khoanh tay. Tất cả gia nhân đều cảm thấy cô ta thật không xứng với thiếu gia. Họ thích cô bé tóc dài trước kia hơn. Vừa xinh, vừa ngoan, lại dịu dàng và lễ phép, còn giúp họ vài việc nữa. Chứ đâu có như cô ta. Đã xấu lại còn kiêu căng ngạo mạn. Rõ chảnh.

Akashi bước từ trên lầu xuống, chỉnh tề trong bộ đồng phục trường Teiko.

- Cậu chủ đi học ạ? - Quản gia hỏi.

- Vâng. Làm phiền bác. - Anh gật đầu. Yumie cuống quít chạy tới.

- Anh yêu, em đi với.

- Đi bộ đi. - Lạnh lùng nói ra ba chữ rồi đíng cửa sổ. Chiếc xe lao đi mất, để lại cô ả tức tối đứng đấy. Trong nhà, người làm nhìn cảnh đấy thì cười.

------------

Trường Teiko.

Kuroko và Miu đi học cùng nhau. Trên đường còn ghé mua sữa và kem nữa.

- Kurokocchi~ - Kise từ đâu nhảy bổ tới ôm lấy cô nhóc.

- Ki... Kise - kun! - Kuroko giật mình. Cốc Vanilla Mikkshake cũng vì thế mà rơi xuống đất. Kuroko đen mặt, quay sang nhìn cậu bạn "yêu quý".

- Kise - kun! - Giọng điệu dịu dàng nhưng chứa đầy sát khí.

- Tớ xin lỗi Kurokocchi. - Ki - chan tái mặt, chân tay không ngừng run. Rồi dùng hết sức lực mà chạy.

- Chết đi. - Cô nhóc tóc xanh đuổi theo khiến anh chàng người mẫu chạy bán sống bán chết. Còn Miu thì sao? Nó đang ngồi ăn kem xem phim 3D miễn phí.

- Yo, Miu - chin, Kuro - chin, Kise - chin. - Titan xuất hiện. Miu cười cười.

- Chào buổi sáng Mura - chan~

- Murasakicchi, cứu tớ! - Kise chạy đến núp sau lưng Murasakibara.

- Thôi nào Tet - chan. Chiều nay em mua cho chị cốc khác nha. Loại thượng hạng luôn. Tha cho Ki - chan đi chị! - Miu năn nỉ. Kuroko gật đầu. Vì Vanilla Milkshake thượng hạng.

Bất chợt, một cánh tay rắn chắc nắm lấy cổ tay cô. Kuroko quay lại, mắt mở to. Thân ảnh quen thuộc đập vào mắt.

- Tetsuya/ Akashi - kun?
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 9


- Tetsuya/ Akashi - kun? - Cả hai đồng loạt kêu lên. Kuroko giật tay mình ra khỏi tay Akashi, đứng đối diện với anh. Akashi thì khỏi nói. Vui hết biết. Sau 1 ngày bị giam trong phòng, cuối cùng anh cũng đã gặp lại người mình yêu.

- Tetsuya. - Akashi không kìm lòng nổi mà lao đến ôm chặt lấy cô. - Tôi nhớ em. Nhớ lắm!

- Akashi... kun...? - Kuroko ngạc nhiên. Đứng ngoài cổng, Yumie đã thấy hết. Ả nắm chặt tay thành nắm đấm, hùng hổ đi tới kéo Akashi ra và ôm lấy cánh tay của anh.

- Anh yêu~ Đừng bỏ em lại chứ! - Ả nũng nịu.

- Hola hola, ai đây nhỉ? Chắc chị còn nhớ tôi chứ? - Miu xuất hiện khiến Yumie hoảng sợ. Ánh mắt ngùn ngụt sát khí của nó lúc này có khi chỉ kém anh trai nó một xíu.

- Miu... Miu - chan... - Ả lắp bắp, cố lấy lại nụ cười - Hôm qua em đi đâu vậy? Chị lo cho em lắm đó!

- Hể! Lo cho tôi? - Miu cười mỉa - Tôi tưởng chị bảo "từ giờ, tao sẽ thành cô chủ nhà Akashi. Mày sẽ chẳng còn là gì nữa. Cút đi." và đuổi tôi ra khỏi nhà nhỉ? Chị đã kéo tay tôi và đẩy tôi ra cổng cơ mà. Sao giờ lại lo cho tôi vậy?

-... - Yumie tái mét mặt. Ả níu lấy tay anh. - Sei, nó nói dối. Đừng tin.

- Dơ bẩn. - Midorima phán một câu. Ảnh đã tái xuất giang hồ.

- Đê tiện. - Kise khinh bỉ.

- Dối trá. - Murasakibara vừa gặm maibou vừa nói.

- Chảnh chọe. - Aomine từ trên trời rơi xuống bĩu môi nhìn ả.

- Ghê tởm. - Momoi xuất hiện đằng sau cậu bạn thanh mai trúc mã lườm lườm. Đám học sinh xung quanh đó xì xào.

- Im, im ngay. Sei, đừng tin nó. - Yumie hét lên.

- Cút. - Âm thanh băng lãnh vang lên khiến cô ả hóa đá tại chỗ. Akashi nhìn ả, ánh mắt đằng đằng sát khí.

- Sei... - Ả gắng níu kéo.

- Đồ con đ**m. - Đẩy Yumie ra, Akashi lau tay rồi bỏ đi. Thế hệ màu mè à nhầm thế hệ kì tích cũng đi theo. Kuroko nhìn ả đứng đó rồi định đi nốt nhưng ả giữ lại.

- Makashi - san, bỏ tôi ra. - Cô nhóc lịch sự nói.

- Tất cả là tại mày. Tại mày. Mày là con chó, mày chỉ xứng l**m chân tao thôi. - Yumie trợn mắt. Kuroko gắng im lặng. - Cha mẹ mày sinh ra chó thì cũng là chó thôi.

"Chát"

Âm thanh ròn rã vang lên. Một má của Yumie đỏ lừ. Ả sững người. Con nhỏ khốn khiếp đó vừa tát ả. Kuroko đứng đấy. Ánh mắt giận dữ nhìn Yumie. Khóe mắt xuất hiện những giọt lệ.

- Im ngay. Cô xúc phạm tôi, tôi còn chịu được. Nhưng động đến ba mẹ tôi thì tôi không tha cho cô đâu, Makashi Yumie. - Người con gái băng lam hét lên giận dữ. Xúc phạm, động đến gia đình cô ư? Đừng hòng.

- Tet - chan, đi thôi. Mặc kệ cô ta đi. - Miu và Momoi vội can lại. Kuroko lấy lại bình tĩnh. Cô nhóc quay lưng bỏ đi, không quên lườm ả một cái. Yumie đứng như trời trồng. Ả giận dữ nhìn theo bóng thế hệ kì tích, thầm rủa. Nhưng chả ai quan tâm.

-----------

Tiếng chuông vào tiết đã vang lên. Hôm nay, lớp B của Kuroko có học chung với lớp A của Akashi. Giờ là tiết Toán. Hai người khác lớp chọn chung một nhóm.

- Midorima, cùng nhóm với tớ. - Aomine lại gần.

- Tùy nhưng đừng chép bài tôi. - Động tác đẩy kính quen thuộc một lần nữa lại được show hàng.

- Nhớ rồi. - "Cục than" gãi đầu. Còn trong tâm can đang gào thét.

"Không được chép bài ư? Ác quỷ Midorimaaaaaaaa...."

- Murasakicchi, cùng nhóm với tớ nha~- Kise năn nỉ. Murasakibara học rất tốt mà.

- Ba gói maibou được chứ? - Mura - chan ra điều kiện.

- Okie! - Nụ cười tỏa nắng khiến bao cô gái si mê đã xuất hiện.

Cùng lúc đó, Boss nhà mình đến gần chỗ cô nhóc tóc xanh đang mải mê làm bài.

- Chỗ này sai rồi. - Anh chỉ vào vở cô.

- A, đúng thật. Cảm ơn cậu.... - Kuroko ngước lên -... Akashi - kun...

- Hmm? Sao vậy? - Anh nhìn cô, khẽ cười. Học sinh nữ xung quanh ngất ngây con gà tây khi thấy nụ cười sát gái của đại Boss.

- Không có gì! - Kuroko lại tiếp tục làm bài. Đến bài 4, bài khó nhất thì cô chịu.

- Có cần giúp không? - Akashi ngồi đối diện với cô. Tay chống cằm, anh chăm chú nhìn người con gái trước mặt.

-... - Kuroko im lặng. Bài này thật sự rất khó dù cô là một trong những học sinh giỏi của trường. Vốn không định nhờ người trước mặt giúp nhưng đành vậy.

- Tetsuya? - Thấy cô nhóc im lặng nên Akashi hơi cau mày.

- Nhờ cậu. - Cô lí nhí. Akashi mỉm cười rồi tận tình chỉ bảo. Anh giảng rất dễ hiểu nên chỉ cần nghe một lần là cô nhóc có thể làm được ngay.

Sau 5 phút ngồi nghe giảng, Kuroko đã hoàn thành bài tập.

- Cảm ơn cậu! - Kuroko mỉm cười.

- Chỉ cảm ơn thôi hả cô bé? - Ánh mắt gian tà của Akashi nhìn cô nhóc. Kuroko ngây người không hiểu gì.

- Vậy... cậu muốn sao? Uống Vanilla Milkshake, đi Maji,... - Cô kể ra một tràng dài. Anh nhìn thiếu nữ ngây thơ trước mặt mình, khẽ thở dài. Rồi bỗng nhoài người ra mà chiếm lấy đôi môi đỏ mọng ấy trước bàn dân thiên hạ. Kuroko thì đơ rồi, khỏi nói. Nhưng cả lớp thì há hốc mồm á khẩu. Lũ con gái thì đỏ mặt, vài đứa thất vọng. Còn lũ kia thì sao? Aomine và Kise hộc máu bất tỉnh nhân sự. Murasakibara làm rớt thanh maibou xuống đất còn Midorima thì làm rơi cả lucky item của mình lẫn kính có vài đường nứt. Akashi vẫn chẳng quan tâm. Anh nhấc bổng cô nhóc tóc xanh lên, bế giống như bế công chúa.

- Chuẩn bị tinh thần đi cô bé. Em sẽ thuộc về tôi, bây giờ vã mãi mãi. - Anh thì thầm rồi đưa Kuroko ra ngoài. Trong lớp, máy ảnh, iphone đã sẵn sàng. Dẫn đầu là Momoi. Đi rình mò thôi nào! Hehehe!
 
[AkaKuro] Người Chị Hủ Của Kuroko (Khi Kuroko Biến Thành Gái)
Chương 10


1 tuần đã trôi qua. Và mọi chuyện vẫn rất chi là bình thường(vâng bình thường lắm)

Ở clb

kuroko đang quan sát đội bóng tập luyện thì tiếng chuông điện thoại reo lên. Kuroko mở ra xem thì thấy số lạ nhưng vẫn nghe. Đc 1 lúc thì cô hét lên. 1 tiếng hét loang trời lở đất của cô làm mn điếc hết cả tai dồn mọi ánh mắt vào cô.

- Oi tetsu! có chuyện j mà cậu hét toáng lên vậy.-anh than lên tiếng

- kurokochi! cậu có sao ko

- cậu đang gây ồn đấy có biết ko

blablabla....

-Vâng em đang ở trường, bao giờ chị đến để em ra đón...Vậy à!vâng em biết r.-mặc kể những câu nói của mọi người xung quanh.cô vẫn tiếp tục nói chuyện điện thoại và gương mặt ngàn năm ko đổi của cô giờ hiện lên một nụ cười rạng rỡ. Điều này khiến tất cả mn đều ngạc nhiên. kết thúc cuộc gọi. cô quay lại thì thấy mn đang dùng ánh mắt kì lạ nhìn mik cô cất tiếng.

-Sao mn nhìn mik dữ vậy. Trên mặt mik có j à.

Thấy ko ai trả lời cô lên tiếng

- Hồi nãy chị họ của mik vừa mới gọi. Chị ấy bảo chị ấy sẽ chuyển vào trường cta và sẽ làm cố vấn tạm thời cho clb của cta.

À thì ra ng vừa gọi cho kuroko là chị cô ấy. mà khoan, cô ấy vừa nói j. cố vấn tạm thời cho clb ư.WTF!!!Cái qué j đang xảy ra vậy.Vậy mà vẫn có người rất tỉnh ở đây

-Tetsuya, chị cậu là người ntn?-boss lên tiếng

-Chị ấy tên là hoshizora Yuki.chij ấy hơn cta 1t. chị ấy rất hiền nhưng nghiêm khắc và đôi lúc hung dữ. chị ấy rất giỏi. Giống Akashi-kun vậy. chị ấy giống như một cô gái hoàn hảo. Mik coi chị ấy như chị ruột của mik vậy
 
Back
Top Bottom