Khác [ AiW!au ] What's Your Name?

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
179683179-256-k346051.jpg

[ Aiw!Au ] What'S Your Name?
Tác giả: nethenor
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[ Alice in Wonderland!au ]

"Chào mừng đến với ván bài cuối cùng."

Collab with: @kinghe

Cover by @kinghe

Warning: bạo lực, máu me.



yuta​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [ Aiw!Au ] What's Your Name?
    13 Nhân vật Cổ tích và Linh vật


    1.

    Alice - Lọ thuốc

    2.

    Aurora - Vương miện vàng

    3.

    Aladdin - Cây đèn thần

    4.

    Robin Hood - Cung tên sắt

    5.

    Snow White - Quả táo

    6.

    Cinderella - Một chiếc giày thủy tinh

    7.

    Mulan - Quạt giấy

    8.

    Pocahontas - Vòng cổ

    9.

    Ariel - Vòng cổ vỏ sò

    10.

    Belle - Hoa hồng

    11.

    Tiana - Tạp dề

    12.

    Rapunzel - Chiếc gương
     
    [ Aiw!Au ] What's Your Name?
    I


    "Nàng xưa,

    tháng Ba,

    Tìm nắng khi biêng biếc la đà.

    Hái hoa hát,

    Du ca nơi hoàn bích ngân nga.

    Lập xuân say tằm,

    Tơ vương vấn.

    "Nàng đang trong ai?"

    Nắng nghiêng,

    chao lòng,

    Chóng, lạ."

    --------------------

    Dong Sicheng mơ màng tìm tấm chăn để đắp lên người, không hiểu sao bỗng dưng lại lạnh đến thế.

    Rõ ràng lúc ở nhà cậu chỉ mở điều hòa ở mức bình thường vừa đủ, thế nhưng giờ cảm giác chỉ cần mở miệng một cái thôi là khàn hết cả họng.

    Tay cậu mò mẫm đây kia chẳng thấy chăn đâu, chỉ thấy có gì đó sượt qua tay, lại ươn ướt, mà sao gối nằm lại cứng tới vậy.

    Sicheng giật mình ngồi dậy, hai tay dụi mắt rồi trợn trừng lên khi thấy bản thân đang nằm giữa một chốn trông chẳng khác nào bãi tha ma.

    "Sương trong mơ cho khỏi khát,

    Chiều đông buồn, hát tôi đi."

    Cậu không thể nào hiểu vì sao cậu lại ngủ ở nơi quỷ dị như thế, khi mà tối hôm qua khi đi thực tập về, cậu vẫn còn ngồi ăn cơm, trò chuyện cùng bố mẹ, sau đó lên phòng chơi game và đi ngủ để mai tới trường.

    Sicheng nhớ rõ ràng cậu ngủ ở nhà nhưng giờ đây lại thức dậy ở một nơi quá ư là kì quái.

    Chỗ cậu gối đầu lên ban nãy thực ra là một bậc thềm, và khi nhìn rõ lại thì cậu chỉ muốn chửi thề, vì đó là phiến đá thềm mộ.

    "Nơi này... chính xác là một nghĩa địa."

    Sicheng sợ hãi đứng dậy và lùi ra xa, kết cấu ngôi mộ nhìn không giống như mộ của người Hoa, khả năng cao đây là một nghĩa trang công giáo.

    Thế nhưng cậu vẫn muốn biết làm thế nào cậu có thể mộng du đi ra tới tận đây, vì nghĩa trang công giáo gần nhất mà cậu biết lại cách xa nơi cậu ở tới gần ba cây số, làm sao người mộng du có thể đi bộ xa như thế trong trạng thái vô thức mà không bị bất kì phương tiện nào tông phải được?

    Chưa kể cậu còn mộng du đến ngủ trên mộ người ta - một ai đó vô danh không được khắc tên qua bao thế kỷ.

    Nghĩa địa này trống trải, không nhiều mộ lắm, cây cối lại hoang tàn và xơ xác như thể đã bị bỏ hoang từ lâu.

    Có thể nó được xây nên bởi những người nông dân làm thuê, hoặc vài cư dân của thế kỷ mười hai mười ba đã hoàn toàn biến mất.

    Sicheng tặc lưỡi, điện thoại cậu không mang theo, người thì chỉ có quần soóc cotton đã bạc màu và áo thun mua từ năm ngoái.

    Cậu vừa lạnh vừa sợ mà lại không biết phải đi về đâu.

    Nhìn quanh quất không thấy cổng ra, Sicheng chắc mẩm khu vực này phải rộng lắm.

    Cậu lắng tai nghe, bờ vai rẩy run trong đêm trường không lối.

    Là tiếng quạ.

    Sicheng giật mình ôm lấy bản thân, cậu quyết định bắt đầu đi về một hướng nào đấy, bất kì và ngẫu nhiên, nếu không may đụng phải tường hay bờ rào thì cậu sẽ tìm cách trèo qua, vì đằng nào cũng phải có đường ra thôi, giữa thành phố mà có cái nghĩa trang rộng hơn ngàn mét thế này thì thật là chiếm diện tích.

    Sicheng lựa chọn đi theo con đường mòn phía trước ngôi mộ mà mình vừa nằm lên.

    Thỉnh thoảng cậu lại bắt gặp một cành cây gãy chắn ngang hoặc vài tảng đá trơ trọi, làm người ta cảm giác như điều gì kinh khủng đã xảy ra ở đây.

    Hai bên là tàn dư của những ngôi mộ xây dở, và cả những hầm mộ lâu ngày bị cỏ dại mọc khuất lối.

    Đi được một hồi rồi, tất cả những gì cậu nghe được chỉ còn tiếng bước chân dẫm lên cỏ khô và tiếng thở dốc mệt mỏi của chính cậu.

    Ước chừng đã đi được mười lăm phút, Sicheng vẫn không thấy bất kì bờ tường hay cổng ra vào dù đã di chuyển thật nhanh, và nỗi sợ hãi trong cậu lại ngày một dâng cao.

    "Cứu tôi với!"

    Sicheng gào lên với hi vọng sẽ có ai đó nghe thấy và tìm ra cậu, thế nhưng xung quanh vẫn im lặng như tờ, không hề có lấy một lời hồi đáp.

    "Xin đừng gọi nữa,

    Đừng thả lời nói như chiếc lá gió trôi."

    Cậu nuốt khan, sau đó lại tiếp tục vừa đi vừa lớn tiếng kêu cứu trong hoang mang.

    Ngôi mộ lúc nãy cậu nằm lên lại xuất hiện.

    Sicheng hoảng hốt, cậu tưởng mình đã bị mất phương hướng, nhưng nãy giờ cậu chỉ đi theo con đường mòn chứ không hề đi lệch ra, "Lẽ nào con đường lại làm theo hình tròn?".

    Nghĩa trang gì lại có con đường kì lạ như vậy chứ.

    Cậu cắn môi nghĩ tới thật nhiều lí do vì sao mình xuất hiện ở nơi này, nào là bị bắt cóc, nằm mơ, rồi mộng du và cả xuất hồn đi đâu đó, thế nhưng chẳng có lí do nào có vẻ thuyết phục trong trường hợp này cả.

    Càng nghĩ, Sicheng lại càng sợ hơn, cậu không hề biết bây giờ là mấy giờ, thời đại nào đây, rằng cậu đang ở chốn nào và liệu có bất cứ thứ gì có thể giúp cậu liên lạc với người khác hay không.

    Không ai bên cạnh cậu và có lẽ sẽ chẳng bao giờ có ai, mọi thứ cậu có chỉ là bản thân mình đang vô vọng tìm kiếm đường về nhà giữa một tàn tích nghĩa địa bỏ hoang.

    Sicheng ngồi phịch xuống bãi cỏ kế bên ngôi mộ ban nãy, mặc dù sợ nhưng cậu lại nghĩ tới một khả năng hoang đường khác, rằng nếu thức dậy ở đây thì biết đâu nếu cậu ngủ lại thì sẽ trở về được căn phòng của mình.

    Cậu vái lạy chủ nhân ngôi mộ xin được ngủ nhờ, sau đó run rẩy nằm xuống, nhắm mắt lại cầu mong phép màu.

    .

    "Dong Sicheng."

    Nghe thấy có người gọi mình, Sicheng liền bật người ngồi dậy, đảo mắt nhìn quanh.

    Xung quanh vẫn là khung cảnh đáng sợ của nghĩa trang công giáo đó, nhưng người vừa gọi cậu lại không thấy đâu cả.

    Cậu nhìn dáo dác xung quanh nhưng không phát hiện bất kì bóng dáng hay dấu hiệu nào của sự sống.

    Chẳng lẽ trong cơn mê man cậu lại nằm mơ và nghe thấy có ai đó sao?

    Sicheng lắc đầu thở dài và gạt bỏ suy nghĩ ngu ngốc đó đi.

    Cậu ngả người xuống bãi cỏ lần nữa thì tiếng gọi đó lại vang lên.

    Sicheng chắc chắn mình vẫn đang rất tỉnh táo, nhưng chủ nhân tiếng gọi vẫn tuyệt nhiên không lộ diện.

    Sicheng cảnh giác nép vào ngôi mộ, tay lần mò tìm một khúc gỗ nào đó để tự vệ cho bản thân.

    Mà làm gì có ai giữa nghĩa địa trống không này lại biết cả họ lẫn tên của cậu như thế chứ?

    Đột nhiên một con thỏ nhảy ra, lấy chân trước dụi dụi mắt rồi quay sang nhìn chằm chằm vào cậu.

    Sicheng thả lỏng cảnh giác và buông khúc gỗ xuống.

    Chỉ là một con thỏ bé xíu không hơn, Sicheng mừng rỡ và tin chắc rằng nơi này có người nuôi thỏ, vì con thỏ ấy đang mặc trên người một cái áo khoác đuôi tôm khá đáng yêu trang trí bằng sọc đỏ.

    Cậu lại gần nó, từng bước một, từ tốn chậm rãi.

    Con thỏ vẫn đứng đó chôn hình cậu vào mắt, chân trước co lại trước ngực trông như đang đứng thẳng, hai tai dựng thẳng và yên lặng không động đậy.

    Cậu đưa tay về phía trước muốn sờ nó, nhưng giật thót người khi nghe thấy tiếng gọi tên mình lần nữa vang lên.

    "Dong Sicheng, chào mừng cậu đến với Xứ Sở Thần Tiên."

    "Ai đó?!"

    Sicheng thốt lên, tiếng nói ấy vang lên rõ rành rạch nhưng cậu không thấy ai, không ai cả.

    Cậu dùng tay đánh vào đầu mình, cho rằng bản thân đã quá sợ hãi mà sinh ra ảo giác.

    Con thỏ nhảy tới trước mặt cậu, gần hơn và gần hơn.

    Nó há miệng lộ ra hai cái răng cửa to bè, và giọng nói ấy lại vang lên lần nữa.

    "Ta đang đứng trước mặt cậu đây."

    Sicheng như không thể tin vào mắt mình nữa.

    Tiếng nói ấy vừa khớp với khẩu hình của con thỏ, vừa đúng với khoảng cách âm thanh mà cận có thể ước chừng được.

    Khi dứt lời, cậu thấy con thỏ thở dài một cái, đôi mắt rũ xuống, biểu cảm rất giống 'người' chứ không phải kiểu vô hại đơn thuần của loài thỏ bình thường.

    "Cậu đứng dậy đi, mọi người đã tới đông đủ hết rồi."

    Nơi này vẫn chỉ có duy mỗi cậu và con thỏ quái dị đó.

    Sicheng không hề nói tiếng nào, thế thì chẳng lẽ cậu lại hoang tưởng mà tự tưởng tượng ra một con thỏ biết nói ư?

    "Mình vẫn chưa lạc lâu đến mức có thể phát điên mà."

    Cậu tự nhéo vào tay, vào mặt mình, cảm giác đau nhói rất nhanh chóng chạy thẳng lên não, khiến cho mọi thứ trở nên thực hơn bao giờ hết.

    Cậu biết mình đã bị lạc vào một nơi không phải nơi cậu biết, cậu biết mình đang rất tỉnh táo, và cậu biết con thỏ kia không hề là ảo giác trong tâm trí cậu.

    "Tại sao tao phải đi theo mày?"

    Sicheng gặng hỏi con thỏ, "Tao còn chẳng biết liệu mày có phải là thỏ thật hay là một loài quái vật nào đó không nữa!"

    Con thỏ cười khẩy, đôi mắt đỏ máu của nó nhìn thẳng vào ánh mắt hoang mang của cậu.

    "Nếu ta là loài ăn thịt thì có lẽ cậu không thể đứng đó mà cù nhây với ta được đâu."

    Nói xong, con thỏ nhảy về phía đường mòn, đúng con đường mà cậu đã đi một vòng trở ngược lại chỗ xuất phát.

    Nó quay đầu lại nhìn cậu, nói: "Nếu cậu còn cứ đứng đó thì ta e là thứ trong ngôi mộ kia sẽ không tha thứ cho chuyện cậu ngủ trên mộ của nó đâu."

    Sicheng nghe vậy mà tần ngần trong lòng một lúc, cậu vừa sợ con thỏ biết nói tiếng người kia, vừa sợ 'thứ' mà con thỏ nói đang nằm trong ngôi mộ này, cậu không biết phải đi đâu.

    Con thỏ vẫn đứng đó chờ cậu, ánh mắt đỏ rực nổi bật giữa màn đêm.
     
    [ Aiw!Au ] What's Your Name?
    II-I


    Con thỏ kì lạ đó đi trước, mặc cho hơi ẩm từ màn sương đọng lại trên bộ quần áo và bộ lông gây nên cảm giác khó chịu.

    Sicheng tiếp bước theo sau với tâm trạng cực kì rối bời, cậu còn có thể làm gì khác đây?

    Gió vẫn đang rít từng cơn và nơi này lại quá đáng sợ, cậu không thể tiếp tục ngủ trên ngôi mộ ai đó và quan trọng hơn, cậu không biết phải đi đâu ngoài theo chân nó cả.

    Nó dẫn cậu đi theo con đường mòn mà ban nãy cậu đã đi, thế nhưng kết quả lại xuất hiện một căn nhà gỗ nằm cuối đoạn đường chứ không phải một con đường vòng quanh nghĩa địa - việc đã làm cậu khá sốc khi nhận ra.

    Sicheng tự vấn liệu có phải có gì nhầm lẫn ở đây không, cậu không bị hoa mắt đúng chứ?

    Ngôi nhà vẫn ở kia, rõ ràng và không chút mờ ảo.

    Nếu nơi này thực sự là Thế giới Cổ tích, có khi nào chủ nhân ngôi nhà là một mụ phù thủy có khả năng khiến đồ vật tàng hình?

    Sicheng không biết nữa.

    "Mạng nhện đêm trường của thập kỉ chơi vơi,

    Phần sáu đời người,

    Nơi chân trời tối tăm quanh lư hương đã nguội.

    Đừng hỏi về những gam màu tối lam lam."

    Cậu từng bước bước lại nơi xa lạ kia, tâm trí chẳng còn quan tâm tới sự hiện diện của thỏ nữa.

    Căn nhà gỗ này dựng lên một cách bất thường giữa vùng đất không tên, không lớn cũng không nhỏ.

    Thềm gỗ trước cửa phủ đầy mùn cưa bụi bặm khiến người ta cảm tưởng nơi này phải mười năm chưa được dọn dẹp, không khí cũng không được dễ chịu là bao.

    Phía bên ngoài còn có vài bụi cây có lá chứ chẳng hề có hoa mọc tự do như cỏ dại, thân cây hoang tàn xơ xác ngả màu vàng của cỏ rơm.

    Tà áo đuôi tôm của con thỏ cọ xuống nền gỗ bẩn khi nó nhảy lên bậc thềm, "Sao một con thỏ lại ăn mặc kì quái như thế?".

    Sicheng không thể lý giải được vì sao, hay bằng cách nào nó mặc được bộ trang phục cầu kỳ như vậy.

    Con thỏ vươn cái chân trước nhỏ xíu lên để đẩy cánh cửa quá cỡ so với kích thước của một con thỏ bình thường; tiếng két vang lên từ cánh cửa chưa được tra dầu làm Sicheng sợ rợn tóc gáy.

    Cậu hít một hơi thật sâu và bước qua cánh cửa mở rộng, suýt chút nữa bật ra tiếng kêu kinh ngạc vì sự bài trí gọn gàng ấm áp bên trong, hoàn toàn khác hẳn với khung cảnh tối tăm bên ngoài.

    Con thỏ nhảy đến chiếc bàn đặt giữa căn nhà gỗ rồi kéo ghế ra.

    "Cậu uống chút trà đi."

    Nó bắt đà rồi phóng lên kệ bếp bên phải cái bàn, chân trước khéo léo cầm ấm trà rót ra tách và nhìn Sicheng.

    Cậu ậm ừ đi tới nhận lấy tách trà rồi ngồi xuống cái ghế da màu be ở ngay bên cạnh.

    Trà nóng khiến cho lòng bàn tay cậu lấy lại được chút hơi ấm, song sự nghi ngờ nhanh chóng dấy lên trong lòng Sicheng bởi chính mùi hương hấp dẫn tỏa ra từ tách trà.

    Ai biết được có thứ gì bên trong?

    Cậu không dám uống, chỉ lặng lặng quan sát mọi vật xung quanh - trừ con thỏ.

    Chần chừ một hồi lâu, cậu khẽ lên tiếng.

    "Vậy...vì sao tao lại ở đây?"

    "Ý cậu là nằm trên ngôi mộ đó chứ không phải bãi cỏ?"

    Con thỏ ngồi trên bàn, bình thản cầm tách trà lên nhấp một ngụm, đôi mắt đỏ âm trầm nhìn Sicheng qua làn khói.

    Sicheng đảo mắt, "Không, ý tao là vì sao tao lại thức dậy ở một cái nghĩa trang công giáo cơ."

    Mà bản thân lại không biết gì nữa chứ.

    Sicheng toan nói vế sau nhưng ngưng lại.

    Con thỏ vẫn chăm chăm nhìn cậu, Sicheng không chắc nó đang cảm thấy sao, nhưng gương mặt của nó lúc này trông khá có vẻ châm biếm cậu đấy.

    "Là ta đã mang cậu đến đây."

    Ánh nến vàng vọt giữa bàn cứ lập lòe dợm tắt, cậu cảm giác cuộc trò chuyện này sẽ ngày một căng thẳng hơn.

    Cậu chẳng có bất kì ý niệm nào về không gian, thời gian, cậu lạnh lẽo và sợ hãi, chỉ khao khát muốn biết đến bao giờ mới được trở về nhà.

    "Vì sao lại là tao?"

    Câu hỏi luôn hiện hữu trong đầu cậu từ lúc gặp con thỏ.

    Đúng vậy, vì sao lại là Dong Sicheng cậu mà không phải là ai khác chứ.

    Giữa đất nước mấy ngàn năm lịch sử, có dân số đông nhất thế giới, nuôi dưỡng biết bao kẻ tài năng quyền lực mà lại phải chọn cậu - một sinh viên tầm thường đang nỗ lực lấy tấm bằng tốt nghiệp - để mang đến nơi xa lạ với điểm khởi đầu bằng bãi tha ma.

    "Sicheng, cậu đã từng sống ở đây trong tiền kiếp.

    Một người tên Alice nổi cơn điên và giết tất cả các cậu.

    Xong linh hồn của các cậu vẫn may mắn được đầu thai sang kiếp hiện tại, chính là cuộc sống mọi người hiện giờ đây."

    Con thỏ lại nhấp một ngụm trà, nó không nhìn vào cậu mà lại chỉ vào một bức tranh sơn dầu đã mốc treo trên tường nhà lòe loẹt màu sắc.

    "Đấy là Alice."

    Bức tranh u ám vẽ một người con gái tóc vàng cài nơ xanh đứng trước căn nhà gỗ, nơi rất giống với căn nhà mà Sicheng đang nghỉ lại.

    Gương mặt vừa non nớt lại vừa vương chút ranh mãnh trong ánh mắt khó mà để lại trong cậu mấy ấn tượng gì tốt, áo đầm xanh đầy những vết bẩn nâu sẫm không rõ bùn hay máu đã nhạt màu theo vết tích của thời gian.

    Sicheng rùng mình khi nhìn vào bức tranh đó, cậu lại hỏi.

    "Thế thì có liên quan gì đến tao bây giờ?

    Chả phải giờ tao đã đầu thai rồi sao?"

    "Linh hồn của Alice đã thức tỉnh, và ả sẽ lại tìm giết các cậu.

    Ta mang các cậu về đây là để hoàn thành sứ mệnh dang dở kiếp trước."

    Nghe đến hai chữ 'sứ mệnh', Sicheng ngay lập tức nhăn mặt, "Sứ mệnh kiếp trước?

    Là cái quái gì?

    Sao Alice gì gì đó lại muốn giết bọn tao?"

    "Cái này thì cậu phải tự tìm hiểu thôi."

    Con thỏ nở một nụ cười.

    Cậu nghe thấy nó nói đến từ 'các cậu', tức là cậu không phải kẻ duy nhất lạc tới 'xứ sở diệu kỳ' mà không rõ nguyên do?

    Nếu vẫn còn những kẻ khác giống cậu, việc mọi người tương trợ lẫn nhau hẳn sẽ giúp tất cả trở về nơi họ sinh sống.

    Sicheng háo hức ngó quay ngang dọc, nhưng ở đây ngoài cậu và một con thỏ biết nói, chẳng còn ai hết.

    "Những người khác đâu?"

    Cậu hỏi, đặt nhẹ tách trà xuống bàn.

    "Họ đã đi thực hiện nhiệm vụ được giao rồi.

    Nhân tiện, ta có nhiệm vụ cho cậu đây."

    Chân trước của con thỏ chỉ sang mớ quần áo xếp gọn gàng trên tủ gỗ lớn gần sát cửa sổ, "Mặc quần áo vào và đi xuống phiên chợ sớm dưới chân đồi, hãy tìm cách để người ta quăng cho cậu mười đồng vàng, dĩ nhiên sau khi hoàn thành cậu có thể tự thưởng cho mình một bữa ăn.

    Xong xuôi rồi thì hãy quay trở lại đây ngay lập tức."

    Sicheng ngả người ra sau, mắt thách thức nhìn con thỏ.

    "Nếu tao không làm thì sao?"

    "Sống chết của cậu do cậu quyết định, ta không ép, nhưng ta nói trước, nhiệm vụ là con đường duy nhất có thể dẫn cậu về nhà."

    Nói rồi, con thỏ nhảy khỏi bàn ăn và đi ra ngoài.

    Sicheng có thể ngửi thấy mùi bạc hà khi tà áo đuôi tôm của nó sượt qua mặt cậu.

    Cậu vội vã đẩy ngã ghế chạy theo sau, nhưng con thỏ đã biến mất.

    "Có vẻ nó sẽ không quay lại."

    Sicheng kết luận sau khi thấy những tia nắng đầu tiên.

    Cậu trở vào trong căn nhà gỗ, nhìn đến mớ quần áo trên tủ và trầm ngâm không cử động.
     
    [ Aiw!Au ] What's Your Name?
    II-II


    Phiên chợ sớm dưới chân đồi là nơi mà Dong Sicheng phải đi bộ tới để xin mười đồng vàng.

    Trên người cậu hiện giờ là một bộ đồ vải thô giúp giữ ấm nhiều hơn là cái áo thun mỏng tang và cái quần cộc mặc lúc đầu mới đến.

    Chúng khá là phong phanh và Sicheng thì không muốn ăn mặc lôi thôi khi ở nơi đông người.

    Dẫu rằng bộ quần áo cứ cọ khắp mình khiến da cậu ngứa ngáy, cậu không còn cách nào khác tốt hơn ngoài việc chấp nhận.

    Sicheng đi ra khỏi căn nhà với không ý niệm gì về chuyện mình phải làm, chân men theo lối mòn cứ thế đi theo hướng mặt trời mọc đợi sự may rủi.

    Được một quãng rồi Sicheng mới nhận ra khi bước ra ngoài cậu không còn thấy nghĩa trang công giáo nào ở ngay trước cửa căn nhà như cái cách cậu bước vào lần đầu tiên nữa.

    Ngoảnh lại đã chẳng còn thấy dấu, Sicheng nuốt nước bọt lo ngại nhưng chẳng dám nghĩ sâu xa gì thêm.

    Cậu tốt nhất nên đi nhanh hơn trước khi có bất kì sinh vật đáng sợ nào nhảy ra khỏi lùm cây và có ý định ăn thịt cậu.

    Con đường ngày một được mở rộng hơn.

    Tin chắc rằng mình đã đi đúng hướng rồi, Sicheng liền tăng tốc bước đi nhanh hơn.

    Cậu đoán bây giờ hiện đang là mùa thu vì sự mát mẻ nhưng cùng với chút se lạnh của từng cơn gió khi chạy qua làn da.

    Trên nền đất bắt đầu xuất hiện lác đác những phiến lá vàng cho đến khi cậu dừng chân lại trước bức tường ngăn cách thế giới bên trong nó với cánh rừng mà cậu vừa thoát khỏi.

    Sicheng rướn người hết cỡ, nghển cổ cho đến khi thấy được một vòm bát ngát những cụm vỏ cây buông mình xuống dòng sông rìa Bắc.

    Đi qua nơi mà Sicheng tin là quảng trường chính, một phiên chợ cổ xuất hiện trải dài, phô bày nét mộc mạc giản dị giữa những gì hoa mỹ của thành phố.

    "Ở đây cũng có một cái cổng thật lớn và cao nữa!", cậu thốt lên, thầm đoán đây hẳn là cổng vào khu riêng bày các mặt hàng buôn bán đủ thể loại.

    Cậu không hiểu dòng chữ đề trên đó có nghĩa là gì, nhưng dựa vào những hoạt động mà bản thân nhìn thấy thì đây có lẽ là một phiên chợ thật.

    Kẻ ra người vào tấp nập.

    Đàn ông, phụ nữ đủ màu da cầm dù che hoặc túi xách dừng lại trước các cửa hàng ngắm nghía, thảo luận giá cả trong màu vàng đằm thắm của nắng mai.

    Sicheng cũng hòa vào dòng người tiến vào bên trong, với mục tiêu là tìm thấy một nơi thích hợp để kiếm chác đôi chút.

    Khung cảnh bên trong phiên chợ khiến cho Sicheng gần như choáng ngợp.

    Cậu thích phim ảnh nói về thời đại trung cổ này, thích những nàng công nương xinh đẹp với bộ đầm cầu kỳ, những chàng hiệp sĩ luôn giắt bên người một thanh kiếm, những hình ảnh màu sắc tuyệt vời chỉ tồn tại trong cổ tích.

    Vậy mà lúc này, cậu lại đang được chiêm ngưỡng trực tiếp khung cảnh trong mơ đó, kinh diễm vô cùng.

    Dù vậy nhưng Sicheng vẫn không quên nhiệm vụ lúc nãy con thỏ giao cho cậu, nội trong buổi sáng này cậu phải kiếm được hơn mười đồng vàng, một phần để hoàn thành nhiệm vụ, một phần để mua thứ gì đó lót dạ sau cả đêm bị bỏ đói.

    Sicheng quan sát, và cậu nhận ra cách họ kiếm tiền cũng như những tiểu thương trong chợ ở thế giới hiện đại: Họ bán vải vóc, trang sức, thức ăn, vũ khí và thuốc men.

    Sicheng chẳng có gì trong tay, cậu không thể kiếm tiền bằng cách bán buôn như họ.

    Bỗng cậu nhìn thấy một gánh xiếc đằng xa đang biểu diễn nhiều tiết mục độc đáo, huấn luyện thú để mua vui cho người xem, và có một người cầm một chiếc hộp đi vòng quanh để người xem bỏ tiền vào.

    Có lẽ Sicheng nên sử dụng thế mạnh của mình.

    Gánh xiếc đó tựa như các gánh sơn đông mãi võ ở quê cậu, song dù biết võ cậu vẫn không dám chắc người dân nơi đây sẽ thích thú với nó vì văn hóa Trung Quốc quá đỗi khác biệt.

    Chỉ có thể hát mà thôi.

    Vốn dĩ cậu đang theo học ở một học viện nghệ thuật quốc gia, các kĩ năng như hát, múa và biểu diễn cậu cũng vào dạng có thừa, muốn kiếm tiền từ chúng cũng đâu có gì là khó.

    Sicheng tìm được hai thanh gỗ để làm nhạc cụ, cậu chọn một khu vực trống cách xa gánh xiếc rồi ngồi xuống bắt đầu thực hiện nhiệm vụ được giao.

    Tiếng lách cách khi hai thanh gỗ gõ vào nhau bắt đầu thu hút người qua lại.

    Cậu chưa hát vội, hai tay thuần thục những nhịp phách khiến người nghe dần đông hơn, chẳng mấy chốc đã kín cả một vùng.

    "Họ thích giai điệu này."

    Sicheng lấy được sự tự tin, không ngần ngại ca vang tiếng hát.

    Không biết những người ở đây có hiểu được ngôn ngữ mà cậu đang cao giọng hát lên không, nhưng dựa vào vẻ mặt tán thưởng và say đắm ngữ điệu của họ thì đã đủ chứng tỏ sức hút của cậu rồi đấy.

    Dần dà, một, hai đồng bạc được thảy tới chân, Sicheng lấy nó làm động lực để hát tiếp.

    Thế nhưng chưa có đồng vàng nào xuất hiện.

    Có lẽ loại tiền này quý giá hơn nên họ cũng nhát tay khi quăng tiền ra khỏi bao ví.

    Bỗng có ba đồng vàng rơi xuống, Sicheng thấy đó là từ một phụ nữ trung niên có nét mặt cao sang hiền hậu.

    Bà mỉm cười một cái rồi xoay người đi, ánh mắt như lời khích lệ ấm áp.

    Sau đó hai người đàn ông khác ăn vận sang trọng cưỡi ngựa đi ngang, một trong họ quăng cho cậu những sáu đồng vàng, khiến cho Sicheng vô cùng mừng rỡ.

    Cậu đã ngồi hát được hơn mười lăm phút, thu hoạch được cũng kha khá rồi nhưng đồng vàng đếm được có lẽ chưa đủ đâu.

    Sicheng để ý từ đầu đến giờ có một người đàn ông ngồi gần cậu đã lắng nghe cậu hát suốt, trang phục ăn mặc cũng vào hàng nổi bật.

    Anh ta mặc trang phục của lính hoàng gia, đội mũ sắt và có kiếm giắt hông sáng loáng.

    Khi đứng lên, người đàn ông này đã thả xuống cho cậu rất nhiều đồng bạc.

    Thế nhưng khi anh ta đi khuất, Sicheng đếm lại thì thấy hai trong số chín đồng vàng của mình đã mất tăm hơi.

    Cậu cắn môi, miễn cưỡng hát tiếp nhưng trong lòng lại bực dọc vì bị người khác ăn cắp mất hai đồng vàng.

    Tới khi Sicheng ngưng không hát nữa vì cổ họng đã khát cháy thì có một người ăn mặc kì quái đi đến, gương mặt gã tô vẽ như một gã hề ngớ ngẩn không rõ ràng vì cái mũ rộng vành quá khổ.

    Cậu mở to mắt ngạc nhiên khi gã hào phóng thả cho cậu ba đồng vàng và cười lên vài tiếng trước khi xoay người đi.

    Lúc này Sicheng hấp tấp gom tiền lại, đồng vàng đồng bạc lẫn lộn nhau.

    "Thế này là đủ rồi."

    Cậu bỏ đống tiền đó vào túi quần rồi bước đến một sạp bán bánh mì, mua cho bản thân một ổ bánh mì nóng nổi và một chai sữa bò tươi béo ngậy.

    Nhiệm vụ đã hoàn thành, Sicheng vươn vai thoải mái nhìn trời xanh.

    Không biết con thỏ kia sẽ lại giao cái gì cho cậu nữa, và liệu có cơ may nào cậu được gặp những người còn lại hay không?

    .

    Lạch cạch.

    Lạch cạch.

    Màn đêm đã buông xuống rất nhanh - một đêm ở Juyield lạnh lẽo, ẩm ướt và mù sương, hắn nghe thấy tiếng sáo thổi vi vu trên con đường hiu quạnh.

    Hắn cùng đồng đội dừng lại, xuống ngựa và đảo mắt quan sát xung quanh trước khi tiếp tục đi dưới rặng sung vừa được tắm mát bởi cơn mưa.

    Chẳng có ai cả, đường phố vẫn chìm đắm trong tĩnh lặng của thời gian, dưới ánh đèn vàng của mấy chiếc đèn dầu treo trước ngõ.

    Hắn nhìn trái, nhìn phải, ánh mắt sắc lạnh.

    Rồi con ngựa của hắn không bước nữa, toàn thân bất động và thở những hơi nặng nề trong khung cảnh âm u.

    Hắn dang một cánh tay ý ngăn cản đồng đội mình đi tiếp, nhưng khi ngoảnh lại, đã chẳng còn trông thấy ai.

    Hắn đứng yên lắng nghe, gương mặt đầy cảnh giác.

    Thứ sinh vật đó xuất hiện trước mặt hắn như thể đánh hơi được nỗi sợ, đôi mắt xoáy sâu vào những gì tăm tối nhất trong tâm can.

    "Vậy là, chúng ta lại gặp nhau.

    Johnny."
     
    [ Aiw!Au ] What's Your Name?
    III: "Đó là một điều tệ hại."


    Sương mù hôi thối trong nhiều ngày đã khiến những bậc đá do sự kết hợp của muội than và băng ngưng tụ trở nên trơn trượt.

    Một chân trật ra khỏi rìa bậc đầu tiên, Mark quay tròn, suýt nữa thì lưng va xuống nền đất ẩm ướt nếu như không nhờ cánh tay của Taeyong vươn ra đỡ lại.

    "Không sao chứ?", anh hỏi.

    Mark gật đầu thay cho câu trả lời và đứng dậy trên đôi bốt cảnh sát đã dính bùn vì cuộc truy đuổi hôm qua.

    "Chúng cần được tẩy rửa, em biết chứ?"

    Taeyong nhìn xuống đôi bốt và cất lời trêu ghẹo cậu.

    "Ừ, đúng vậy."

    Mark nói, mặc dù cảm thấy đó là một nỗ lực trẻ con.

    Cậu hít một hơi căng phồng lồng ngực sau khi giắt khẩu súng ngang hông mình.

    Không nơi nào trên thế giới có thể "sống động" bằng Juyield vào những hôm sương mù, ẩm ướt và tầm nhìn trở nên mù tịt chỉ sau hai chục bước chân.

    Một tên tội phạm có thể hoành hành vào ban ngày mà không bị phát hiện, một công dân có thể chết không kịp ngáp và phải đợi đến hôm sau mới được phát hiện và khám nghiệm tử thi.

    Mark đã mong Taeyong lên tiếng càu nhàu về thời tiết hôm nay, về công việc mà cậu đang tự lao vào, nhưng anh vẫn tử tế chuẩn bị bữa trưa và đứng ở cửa, sẵn sàng tiễn chàng cảnh sát ra đầu ngõ.

    "Cẩn thận đấy nhé.", anh thì thầm.

    "Chắc chắn rồi anh."

    Mark gật đầu.

    Nhận lấy chiếc chìa từ tay Taeyong, Mark vặn và tiếng ổ khóa lách cách vang lên.

    Cậu đẩy cho cánh cửa mở rộng hơn, rộng cho đến khi gương mặt bắt đầu trở nên méo mó vì kinh hãi in trực diện vào đồng tử trước sự hiện diện của sinh vật đang đứng trước ngưỡng cửa nhà mình.

    "Ta nghĩ mình nên chúc hai cậu một buổi sáng tốt lành nhỉ?''

    .

    Đêm hôm đó đến sớm, bao phủ cả thành phố trong một trận tuyết rơi dày.

    Hắn thấy mình đứng ở trạm dừng tàu, thân mặc áo len trắng cùng áo khoác kaki lót lông.

    Mới chỉ quá vài phút từ khi chuyến tàu đầu tiên của ca đêm khởi hành, và hắn biết sẽ còn nhiều chuyến khác.

    Yuta tự hỏi hắn làm gì ở đây, cho tới khi hắn nhận ra mọi hành động, ý thức của mình không thực sự rõ ràng.

    Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu treo trên các bức tường xanh, hắn nhận ra tâm trí hắn cũng chỉ có vậy.

    Hắn đang mơ.

    Mười một giờ tối, vẫn còn một tiếng nữa mới sang buổi mai.

    Yuta liếc mắt nhìn xung quanh, ngầm ngẫm rằng đây là một giấc mơ đẹp, đẹp hơn rất nhiều so với cái đám sương mù hơi lạnh(*) sẽ xuất hiện vào buổi sáng khi hắn tỉnh giấc.

    Yuta im lặng, dễ đến nửa phút, chờ đợi một cái gì đó sẽ xảy ra.

    Thế nhưng Chúa chưa bao giờ đảm bảo cho bất cứ ai một cuộc sống yên bình.

    Kim loại chạm vào kim loại, tiếng xích và ròng rọc loảng xoảng vang dội giúp hắn biết sắp có một chuyến nữa "cập bến".

    Đám đông bắt đầu tập trung ở phía đối diện hắn, đủ từ phụ nữ tới đàn ông.

    Hắn không thể nhìn rõ hết tất cả bọn họ, ngoại trừ những người đứng hàng đầu.

    Yuta phát hiện ra một gã đàn ông nhìn thực sự mệt mỏi.

    Cái áo sơ mi đã ố màu của gã nhìn chẳng gây thiện cảm gì cho cam, và việc đội mũ vải mềm che đi quá nửa khuôn mặt đang cúi gằm đó, Yuta nghĩ có khi hắn vừa mới vỡ nợ.

    Người nghèo ở Osaka này, thiếu gì chứ.

    "Tàu cũng sắp cập bến rồi."

    Hắn nhủ lòng khi quay mặt nhìn về phía đường ray.

    Yuta không ngờ, sự bình tĩnh trên gương mặt này không thể kéo dài cả trọn vẹn giấc mơ đẹp đẽ trong đêm tuyết lấp trăng.

    Gã đàn ông uể oải đó, chỉ trong một giây lướt thoáng qua đôi mắt đen, đã nhảy xuống đường ray tự sát, mặc cho cơ thể bị tàu chạy qua cán nát da nát thịt.

    Còn hắn thì tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa cứ bám lấy làn da trắng không thôi.

    Ngay khi đặt một chân xuống sàn nhà, do không giữ được bình tĩnh, chân sau không lấy được thăng bằng mà ngã một cú đau.

    Yuta lồm cồm bò dậy tiến đến cái gương đặt ở gần đó, mắt mở to nhìn kĩ bản thân.

    Từng hơi thở dốc phả vào tấm gương của hắn những vết mờ y như các hình ảnh trong giấc mơ kia, và phải mất vài phút hắn mới bình tĩnh lại được.

    Hắn sợ cái chết, luôn luôn sợ cái chết.

    Hắn không thể quen với cảm giác nhìn thấy người chết trước mặt được.

    "Lại là những con ong à?"

    .

    Khi thời tiết bắt đầu mát mẻ và dịu nắng hơn, Sicheng cầm trong tay chai sữa và về "nhà".

    Sự hiện diện của Thỏ trong cuộc đời này làm Sicheng bắt đầu đặt nhiều câu hỏi hơn về cái thế giới mà cậu từng tin.

    Cuộc sống ở Ôn Châu có những chuẩn mực riêng, và mặc dù cậu cảm thấy ổn khi nghĩ về tương lai, đâu đó trong thâm tâm Sicheng lại nói rằng nó không ổn.

    Nghề nghiệp và kết hôn chưa bao giờ là những quyết định dễ dàng, dù rằng chúng khá là hiển nhiên trong cuộc sống con người.

    Mấy giờ đồng hồ ngắn ngủi của ngày hôm nay bằng cách nào đó đã khiến Sicheng cảm thấy nơi đây như một phần trong cuộc đời mình.

    Những người nông dân vui vẻ vẫy cậu từ những cánh đồng, và thậm chí những con chim ở khu Chợ Cối cũng cất tiếng hót véo von khi bay qua chiếc mũ vải mềm mà một ông lão đội trên đầu.

    Dẫu vậy, Sicheng vẫn không hề có một ý niệm mơ hồ nào về việc sẽ xảy ra sắp tới.

    Cậu đơn thuần chấp nhận việc bị nhốt ở đây, làm nhiệm vụ và tìm hiểu thêm về thành phố này.

    May mắn thay tại đây Sicheng đã làm quen với một người Hoa, và nhờ có sự giúp đỡ nhiệt tình, cậu học được vài câu chào hỏi cơ bản cũng như biết được tên của thành phố này là Juyield.

    Những ngôi sao bắt đầu lấp ló, không khí mát lành của rừng thoảng mùi dương xỉ, cỏ cùng mùi của chú ngựa mà Sicheng mới thuê chiều nay.

    Đoạn đường từ Juyield về Nhà Gỗ khá xa, trời lại sẩm tối không an toàn nên Sicheng đã tiêu nốt những đồng còn lại vào việc thuê một con ngựa để trở về.

    Căn nhà vẫn ở đó, mang vẻ hoang vắng tiêu điều như khi cậu nhìn thấy lần đầu tiên.

    Sicheng dùng dây thừng tạo một vòng quanh cổ ngựa, làm nút thắt rồi dùng phần dây dài còn lại buộc chặt với cọc gỗ ở cách nhà tầm mười bước chân.

    "Vậy chắc là ổn."

    Cậu tự động viên bản thân rồi đi lên những bậc thang tiến đến trước cửa nhà.

    "Lâu quá."

    "Đáng lẽ tôi phải mua thêm một chai Brandy nữa.

    Sợ rằng thằng đó ở lại thành đến ngày mai luôn."

    "Chó má thật đấy."

    "Tôi nghĩ tôi sẽ ra ngoài hóng gió và đợi cậu ta luôn...

    Ô, cậu đây rồi!"
     
    Back
    Top Dưới