Khác AidenXiyi / AidenDịch [ With only you ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
SC-GM(6) Không muốn như vậy


Aiden thấy gương mặt nhăn nhó, kinh tởm nhưng bất đắc dĩ phải nói chuyện gIốNg nGƯời của Xiyi không khỏi buồn cười.

Anh buồn cười thật.

Anh ngồi bên cạnh,lấy hộp thạch dinh dưỡng trên giường và xé ra.

"Ngại quá, nhà Aiden không có gì ăn, bạn ăn đỡ cái này he"

Xiyi im lặng phút chốc, cậu thật sự rất hoài nghi về việc anh bỏ thuốc đéo gì đó mờ ám vào đây nhưng cậu cũng không thể không ăn.

Cậu sắp chết đói tới nơi rồi.

Aiden nhoẻm miệng cười, nhìn Xiyi bất đắc dĩ đến cùng cực câu mày,há miệng ra, khuôn miệng nhỏ với chiếc lưỡi chẻ đôi cuống hút.

Môi cậu đã tróc nhiều và rướm máu nhưng nó lại càng khiến cậu xinh đẹp hơn.

Anh dùng bàn tay lạnh ngắt của mình che mắt cậu.

Xiyi giật mình khi chất lỏng giống thạch nhưng không vị trôi vào miệng anh.

Nó được đẩy vào bởi vậy thể ấm nóng, sức nóng đã khiến môi cậu nhoi nhói, cậu hoảng hồn mà rùng mình một trận dữ dội.

Chất lỏng nhúng nhính ấm bên ngoài, lạnh dần vào trong trôi vào cuống họng khiến cậu ghê gớm như thể nhai xác chuột.

"Cái đ*o mẹ m-mày táp mỏ tao đấy à thằng L động kinh???

"Biểu cảm bạn thú vị quá, thạch này được chiết xuất từ các khoáng chất cần thiết cho động vật bậc cao như-"

"Mày nhờn tao à!?

Tao biết cái đó để tế ông cố tao hả??!!"

"A vậy hả?

ờm, cảm ơn vì bữa ăn?"

Aiden ngơ ngơ, ngây thơ hỏi.

Nội tâm anh cười khùng cười điên, bùng nổ cảm xúc.

"Tao sẽ g.iết mày thằng chó à, thứ súc vật nghiệt chủng, vô liêm sỉ ,biến thái ,vô đạo đức, trồi trụy ,mất dạy " Xiyi có chút hoảng, thì thầm như đang nguyền rủa anh.

"Vậy ăn xong rồi tôi giúp bạn g.iết tôi" Aiden cười

"Còn hơn nửa bịch lận đó bạn Dịch, chúng ta cứ từ từ"

"CÚTTTTTTTTTTTT-"

Tiếng hét vô vọng.

Vô vọng=)

Dằn co hơn 10 phút,quả là ác mộng đối với Xiyi.

Chưa bao giờ cậu kinh tởm đồ ăn như thế này.

Sống thì sống mẹ đi bày đặt ăn với uống!!!!

Aiden cậy mồm Xiyi,đẩy thức ăn vô rồi dùng lưỡi di chuyển xung quanh miệng khiến cậu không thở được, thạch dinh dưỡng thiếu điều sặc lên não cậu.

Aiden như bị nghiện, lúc đầu vờn giỡn chơi chơi thôi nhưng không hiểu sao càng lúc càng nghiện.

Cái cảm giác không chỉ ấm nóng mềm mại mà nó còn phang phả mùi máu ngọt hoà quyện với nỗi sợ kinh tởm của cậu và khoái cảm chinh phục của anh thật kích thích.

Có vẻ Adrenalin đã tiết ra, thoải mái quá, điều anh chưa từng trải nghiệm trước đây.

Anh cứ nghĩ mình là asexual vì anh chưa bao giờ có ham muốn gì.

Anh chỉ đơn giản là kinh tởm việc tiếp xúc với loài người.

"Bộ mày muốn làm t.ình với tao à?"

Mắt Hui rướm tơ máu, nhếch miệng cười, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Aiden mà hỏi.

Điều này khiến Aiden khựng lại và cảm thấy bản thân thật thất bại, anh cũng không rõ vì sao.

Anh rời khỏi người Xiyi, cậu cuối cùng cũng hớp được ngụm không khí.

Dù gương mặt vô cùng bình thản nhưng cơ thể không ngừng run lên, đôi mắt đau rát, đỏ ngầu nhìn chăm chăm như cắm đinh rỉ sét vào mặt Aiden.

"Tôi làm bạn sợ rồi"

Aiden rũ mắt một khắc rồi lại tươi cười, lời nói bình thản,đều đặn.

"Có vẻ bạn giỏi trong việc phân tích người khác nhỉ, haha bạn thông minh quá"

"Là tôi thất lễ rồi"

"Hm, tôi có việc rồi.

Tối nay tôi sẽ đem bạn đi nghiên cứu, không cần tìm cách trốn thoát hay tự tẩn đâu, vô dụng cả.

Bạn nghỉ ngơi đi"

"Vậy nhé"
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Vỡ tan (7)


Aiden búng tay, còng tay cùng xích chân rớt ra khỏi người Xiyi,rơi xuống tấm nệm xám bên cạnh đống thức ăn bầy nhầy.

Rõ ràng Hui không thể lựa chọn,đây không phải nơi để trả lời 'yes' or 'no' bởi nếu không ăn cậu vẫn sẽ trở thành vật thí nghiệm hoặc đói đến chết.

Cậu cũng nào có thể ăn ,nếu gã bỏ thuốc độc hay gì đó vào thì sao?

Sợi dây sinh mệnh của cậu hiện tại là vô cùng mỏng manh, chỉ một hơi thở mạnh của kẻ bề trên đã có thể dứt thành trăm mảnh rồi biến mất không một vết tích.

Cậu sinh ra trong hận thù và tuyệt vọng, lớn lên trong nơi dơ tởm nhất lòng người,vậy cậu thiết gì sống nữa cơ chứ?

Tự tử sao, tại đây à?

Một ý kiến không tệ.

Cậu không thể chống lại anh, dù có chống lại được cũng phải trả giá bằng sinh mệnh, cậu từng là kẻ đi săn giờ lại như con cá trên thớt dù có vẫy vùng cũng sẽ không thể tránh khỏi số mệnh.

Ánh mắt anh lạnh tanh, nhìn chăm chăm như dùng mũi băng cắm vào người cậu, Hui đã khiến còn bị ràng buộc bởi khối xích nặng trịch, cậu nghĩ cậu nên chờ cơ hội và giết chết anh nhưng cậu nhìn thấy rõ sự đề phòng của Aiden, chắc hẳn tên đó đã có biện pháp đối đầu với cậu.

Hui mở to mắt, nghiến răng như người câm ,đây không phải lần đầu trong đời cậu rơi vào ngõ cụt nhưng chắc chắn đây là lần đầu cậu không thấy được hi vọng sống.

Dường như mọi tế bào đều đã rã rời,tiều tụy.

Cậu có nên làm theo ý của tên điên đó như một con gia sú.c để đổi lấy vài giây sinh mệnh không.

Vậy thì tất cả những gì từ trước đến giờ cậu làm có nghĩa lý gì?

Cậu vũng vẫy khỏi số mệnh, cậu chạy đến 'tự do' có nghĩa lý gì???

làm ơn ai đó...Cho cậu câu trả lời đi.

"Bạn nghĩ rằng thời gian đứng về phía bạn sao, thật sự xin lỗi nhưng tôi nghĩ bạn không có quyền đó.

Bạn Dịch chọn gì đây"

Lại là nụ cười ghê tởm đó, cậu thật sự chán ghét đến tận xương tủy ,lần này anh nhắm mắt, không nhìn vào cậu ,lời nói lạnh như người chết cất tiếng khiến cậu không rét mà run.

"Đi c.h.ế.t đi thằng khốn"

Cậu nghiến răng mà trừng anh.

Aiden vẫn rất cư nhiên,niềm nở mà chậm rãi tiến về phía cậu.

Tận sâu trong thâm tâm cậu dậy nên một nỗi sợ khiến cơ bắp cùng mạch máu cảnh giác đến cực độ.

Hơi thở Xiyi trở nên gấp gáp,nhịp tim tăng vọt song điều này lại khiến nội tạng đang bị thương trở nên trầm trọng hơn.

Anh đang đi tới.

Anh đứng ở mép giường và nhìn thẳng vào cậu, gương mặt tối sầm lạ lẫm đến kinh hoàng.

Dẫu cho đôi tay có nhức nhối, tê rát vì bị xích, cậu đã dùng toàn sức nhằm xé xác anh nhưng trong tình trạng này dù có cố bao nhiêu cũng là không đủ.

Anh nhanh tay, bạo lực siết chặt lấy tay cậu, đè mạnh cậu xuống giường.

Răn rắc- tiếng xương từ tay kêu lên chói tai, các khớp dường như đã gãy, đau đến kinh hãi khiến cậu không khỏi gào lên.

Anh buông tay,ngồi trên người cậu.

Thân thể cậu cuộn lại, đau đớn ôm cánh tay.

Mồ hôi nhể nhoãi từ người chảy ra.

Cơn đau từ dạ dày nhói theo từng đợt, chân cậu lạnh ngắt,tê cứng, khớp tay vừa gãy lại càng đau hơn.

"Ha-h...ah-h..h..ức..-"

Cậu thở hỗn hễn mà ôm tay tay, mặt úp vào giường như lẫn trốn một con quái vật, mồ hôi đầm đìa chảy theo gương mặt làm ướt giường.

Anh im lặng nhìn cậu.

Dường như cả hai rơi vào sự tĩnh lặng đến đáng ghê tởm, vì đã úp mặt xuống giường nên cậu không biết gương mặt hiện tại của anh trông như thế nào chỉ cảm nhận được cơ thể anh lạnh quá, còn không bằng xác chết.

Cậu gượng đôi mắt rướm đầy tơ máu mà thầm liếc anh, gương mặt anh thật sự sa sầm, cậu cứ nghĩ mình đang nhìn vào một con robot chứ không phải người.

Anh không nhìn cậu, cậu chắc chắn thứ anh nhìn là khoảng không gian nào đấy chỉ có mình anh thấy được.

Mái tóc vàng kim che khuất gương mặt như người chết, lẳng lặng như sự tồn tại dần biến mất.

Cậu đéo biết anh nghĩ cái đéo gì nhưng cậu khó chịu với điều này.

.

.

Đối với anh mà nói, một kẻ sinh ra đã hiểu giá trị của bản thân.

Anh không thiết tha bất cứ điều gì trên đời,anh chỉ đơn giản là tồn tại thôi

,anh học cách bắt chước, trở thành kẻ không ai có thể làm phiền vì đơn giản anh chả quan tâm hay thiết tha gì cái lũ gắn mác người nhưng chẳng ra con gì.

Việc anh không để tâm đến họ, không có cảm xúc và sống vất vưởng đã là một niềm tin mãnh liệt của anh.

Điều này anh đã luôn công nhận, nên giờ đây khi xuất hiện kẻ...Phá hủy điều này...Nói xem làm sao anh chấp nhận nổi?

Chẳng phải 'con' người nên lợi dụng, bán đứng lẫn nhau sao.

Chẳng phải con người nên vô tâm,tàn nhẫn với nhau sao.

Chẳng phải họ nên chết oách đi cho rồi sao.

?

làm sao anh chấp nhận được?...anh phải tìm kiếm lại cái sự tồn tại ấy!

.

.

Cả anh và cậu đều lạc lối trên nhật ký sống của mình.

Anh hạ thấp người,mái tóc buông xoã chạm nhẹ trên má Tích Dịch.

Vật mềm lạnh lẽo luồng qua lưng ướt đẫm, giữ chặt.

Sóng mũi cao chạm vào cổ thật khó chịu.

Sự lạnh lẽo hút đi sinh khí ấy của cậu,thật khó chịu.

'Ah.Nặng quá...'

Một tia suy nghĩ lướt qua,cậu tránh né gương mặt anh mà quay đầu sang hướng khác.

Cậu mệt quá.

Mắt cậu thật rát...Đau quá.

Nước mắt cứ thế mà thầm lặng,lã chả rơi xuống giường bên cạnh chiếc còng tay rỉ sét, tanh ngòm....
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Không cần nói(8)


Anh vốn dĩ muốn hành hạ,dày vò cái sự mong muốn sống ấy của cậu.

Anh muốn dồn cậu vào địa ngục để cậu biến mất không vết tích nhưng khi thấy cậu khổ sở như vậy....Thật buồn cười khi anh không cam.

Một cơn nhói mãnh liệt làm trệt hướng nhịlp đập của tim và lưu thông não bộ, anh buồn nôn vô cùng.

Người hiện tại này có phải Aiden D Adams đã từng tồn tại không?

Nó không biết cười,

nó đau khổ.

Nỗi đau của nó đến từ chính nó,nó bị hành hung từ trong tâm trí nó.

Nó chưa bao giờ sống.

Anh đã tạo ra con robot 001 ấy để sống thay mình, anh cảm thấy nó mới thật sự là anh.

Nhưng rốt cuộc anh mới là người, anh có cảm xúc, anh biết thế nào là đau đớn.

Dù có bị cả thế giới điều khiển như vật nuôi anh cũng không buồn.

Bị lợi dụng cũng chẳng sao.

Tự tay g.iet cha mẹ cũng chẳng nhằm nhò.

Mổ xẻ đồng loại lại càng không.

Bị đánh gãy xương, hay trằn trọc không thể ngủ cũng đã quen.

Vậy anh nên lấy lý do gì để biện hộ cho cơn đau hiện tại của mình đây,hửm?

.

.

.

Aiden như người mất hồn, thất thần nâng mặt Xiyi.

Anh có thể thấy đôi mắt đỏ rực với quầng thâm mệt mỏi đang chăm chăm nhìn anh.

Anh đột nhiên kinh hãi.

Cậu nên né tránh thì hơn...Cậu không như anh, không hèn hạ như anh.

Cậu bị người đời gọi là tiểu nhân nhưng cậu đã dám đối mặt với cái chết.

Anh chậm rãi áp môi mình lên đôi môi nứt nẻ của cậu.

Tích Dịch lặng thinh nhìn anh.

Ánh mắt dường như đã cạn kiệt không còn ánh linh hồn nào, cậu mệt quá rồi.

.

.

Sau 3-4 phút gì đó, anh buông cậu ra, cầm lấy đôi tay đang run rẩy mà chỉnh lại khớp xương.

Xiyi nhíu mày khẽ rên rỉ rồi tầm nhìn mờ dần đi, não bộ cậu đã phải trải qua một đợt căng thẳng đến tuyệt vọng và giờ đây cậu đã ngủ thiếp đi.

Mọi thứ tối sầm.

Nhưng không kết thúc.

.

.

"Uhg!- Huệ--"

Chàng thanh niên tóc vàng cồn cào ruột gan, cơ thể châm chít ,ngứa ngáy tột độ.

Cơn buồn nôn trào lên tận cổ khiến anh nôn hết ra, mạch máu co thắt.

"Uệ- ah...Hah.."

Đầu óc anh có hơi choáng váng, tay vịn vào bồn để ngăn bản thân ngã.

Anh phì cười.

"hah ha- có lẽ thuốc vẫn còn tác dụng phụ...Uệ!"

'Phải nghiên cứu lại mới được '

Ban nãy anh có tiêm một liều thuốc vào cơ thể ,nó ức chế sự tiết hormon của não bộ.

Hmp, không hẳn?

Thật ra là 'phá huỷ'

Anh muốn chứng minh rằng bản thân không nẩy sinh thứ gọi là cảm xúc,anh tìm kiếm sự tồn tại của mình nhưng thật tiết đã bất thành.

.

.

.

.

Thời gian trôi đi,ngót nghét đã hết ngày.

Khi cậu tỉnh dậy lần nữa, ga trải giường đã đổi, không còn đống thức ăn bầy nhầy trên đó nữa.

Thay vào đó là một Aiden đang làm việc trên chiếc bàn ở góc phòng.

Nhìn qua bên cạnh là bình dinh dưỡng và nước đang truyền vào cơ thể cậu thông qua ống dẫn.

Nhiệt độ trong phòng rất ấm, đây là lần đầu trong mùa đông cậu cảm thấy ấm.

Cậu thích thời tiết, mùa nào cũng thật dễ chịu dẫu có là cái nắng gắt gao của mặt trời,hay lạnh lẽo của đêm đông.

Chỉ có như vậy cậu mới rõ mình đang sống.

Mặc dù ghét nhưng thâm tâm cậu khá muốn thời gian dừng lại ở đây.

Cậu thích sự ấm áp này.

Thích cảm giác tựa lưng trên giường ngủ thay vì bãi cỏ đầy rắn rết.

Cậu nhắm nghiền mắt cho qua chuyện.

Cậu chịu thua.

Xiyi cảm giác được Aiden đang tiến tới ,anh nắm lấy tay cậu.

Bấy giờ cậu mới cảm nhận được chút hơi ấm xác thịt của anh.

"Mày tính làm gì"

Cậu mở mắt nhìn anh.

Erhmm, nhìn con người đang chuẩn bị tiêm thứ gì ấy vào tay cậu🙂

"Ớ?

Hihi-..."

Anh nhe răng cười vô tội,giấu vội chiếc kim tiêm ra sau lưng như đứa trẻ giấu viên kẹo ngọt của mình.

"Hôm nay bạn sống vậy là đủ rồi, giờ thì nên chết thôi"

Anh mỉm cười hiểm ác.

Cậu ném cho anh một ánh nhìn khinh bỉ.

Khinh thường IQ cậu à?

Muốn giết thì có cần lòng vòng,màu mè loè loẹt vậy không.

Anh che mắt cậu, hôn nhẹ lên môi.

"Peckapu- chết chưa nè"

Anh cười cười nhìn cậu và chuẩn bị tinh thần nghe chửi.

Nhưng đột nhiên,cậu liếm môi, chiếc lưỡi rắn đang liếm vào nơi nụ hôn vừa dứt.

Aiden nghệch mặt.

"Chỉ vậy thôi à?"

Bàn tay đang che mắt Xiyi vô lực rút ra.

Anh ngơ ngác như đang không hiểu tiếng người.

Chúng ta nên đính chính lại một điều🙂))

Xiyi không ăn chay.

Chẳng qua dưới sự tác động của mất máu+mất ngủ+thuốc nên cậu mới có chút thất thần thôi.

Và đơn nhiên,Aiden cũng không ăn chay.

Ở đây chỉ có tác giả ăn chay.

Aiden nhoẻm miệng cười, cuối xuống thêm lần nữa mà áp miệng vào cậu.

Anh luồng lưỡi vào,cậu không phản kháng.

Bọn họ đang trải nghiệm điều gì đấy mới mẻ,một điều chưa từng có trước đây.

"Cậu không sợ à?"

Aiden đè trên người Hui, cười cười ghé sát tai cậu hỏi.

"Sợ,và giờ thì cút ra"

Lời nói đi đôi với hành động,cậu đẩy mạnh Aiden ra khiến anh suýt thì té.

Xiyi cười cười.

"Thật ra mày 'không làm được ' đúng không?"

"Hah?

Bạn nghĩ tôi 'không thể' à?"

"Tôi nghĩ bản thân không bị yếu sinh lý đâu bạn Dịch à🙂"

"Ý tao không phải vậy.

Mày tự mà hiểu"

"Hpmm- bạn nói đúng!

Vậy 'lần sau nhé?' "

"Tck-...Đừng tiêm thứ chết tiệt gì vào tao là được "

Aiden cười rạng rỡ,ôm lấy cậu.

.

.

.

Dành cho ai không hiểu thì cả Aiden và Xiyi đều không muốn làm t.ình với nhau vì cả hai đều bài xích,kì thị loài người=)

Khi đọc các bác thấy nội dung lẫn tâm lý nhân vật rối rắm,loạn xạ và thay đổi liên tục nhưng tôi nghĩ điều này là hợp lý bởi cả hai đều mắc bệnh tâm thần.

.

.

.

Ae đẩy like cho Mui để Mui có động lực ra chap iii❤️🌹

Ngày an lành
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Van nài(9)


Anh và cậu vô tình gặp, vô tình giống nhau lại vô tình có cảm tình.

Chỉ tiếc rằng anh thật sự không yêu cậu, tất thẩy chỉ là sự hứng thú nhất thời và anh muốn trải nghiệm niềm vui mới.

Còn cậu thì sao?

yêu à?

đừng nói chuyện nực cười thế!

Suy cho cùng cậu chỉ đang chờ cơ hội đến để giết chết anh thôi, anh là cái thá gì để cậu yêu?

Anh chẳng đem lại lợi ích gì cho cậu.

Cả hai đều hiểu điều này nhưng họ chẳng quan tâm, việc ai người đó làm.

Hui Xiyi vẫn là vật thí nghiệm,anh vẫn là người nghiên cứu thôi.

.

.

.

"Đỹ mẹ mày!!

đau vcl"

"Hahahahha, b-bình tõn!

Khụ khụ há há!"

Nào?

Người dẫn truyện đang nghiêm túc mà?

Giả vờ buồn 10s đi hai ông cố nội!

"Tiêm thuốc đéo gì vậy"

"Ờm chưa nghĩ ra tên,tạm gọi Aiden đẹp trai đi.

Thuốc khi vào cơ thể sẽ ngặm nhắm dạ dày của bạn bằng cách tăng axit dạ dày lên á"

"Sau đó á ha!

Thức ăn trong dạ dày của bạn nóng ơi là nóng,nó sẽ đục khoét bụng rồi tràn ra ngoài "

"Ồhhh,haha, nghe như l.ồn"

"Hahaha, thú vị mà"

Hui Xiyi bắt đầu cảm thấy đau rát trong dạ dày như đang có quân đội đang hành quân trong đó vậy.

"Ughhh-?

Huệ!!"

Cậu ôm bụng,ói ra lại toàn bộ thuốc

"Ặc...Mẹ kiếp....Tởm qu- Uệ"

"Woww,bạn ói sạch ra luôn rồi à?

Vậy thì sao có tác dụng nữa.

Cơ thể bạn hoạt động tốt thật nha"

Aiden nhìn Xiyi quằng quại trên sàn mà ghi chép đủ thứ.

Sau đó anh đỡ Xiyi dậy, lau miệng cho cậu.

"Hôm nay tới đây thôi, Xiyi ăn gì tôi nấu?"

"Thịt "

"Ok"

Cậu choáng váng được anh dìu giống ghế.

Chỉ mới ba ngày trôi qua mà cậu đã quen với cuộc sống này rồi...Nói sao nhỉ?

Nó...

Không thật sự tệ.

Cậu không cần lang thang bạc vô âm tín nơi dơ bẩn

Không cần ăn thịt người mỗi khi đói đến cùng quẫn

Cũng không cần làm tổn thương người khác....

Cậu đang nghĩ gì vậy?

Mà..Bỏ qua đi

Thời gian chạy nhanh thật nhỉ?

Tại sao cậu lại có thể ở cùng tên biến thái này gần một tuần rồi cơ chứ.

Đáng nhẽ cậu nên giết hắn rồi chiếm căn nhà này.

"Hừ- nhưng mình chưa biết nấu ăn...Từ từ đi..."

.

.

.

"Bạn Dịch ơi?"

Anh vào phòng của mình thì thấy Xiyi đã lăn ra ngủ rồi,dễ ngủ vậy,chả bù cho anh.

Aiden kéo Xiyi dậy mặc cho cậu choáng đầu vãii ra.

"Ăn nò"

"Tch-"

Cậu hung hăng mà cầm lấy dĩa thức ăn, hơi nheo mày vì đau đầu

"Ăn xong uống thuốc này"

"Hả?

Lại gì nữa???

Chẳng phải 1 ngày 2 lần thôi sao??"

"Bạn không phải người quyết định "

Xiyi nổi gân xanh, bực dọc mà rủa thầm

*Thằng chó ráck lươn lẹo *

.

Cậu ăn xong vứt luôn dĩa ở đó, cầm thuốc uống đại rồi lăn ra ngủ.

Cậu không tin anh sẽ giết cậu bây giờ

Cũng may nhà Aiden giàu nên có robot rửa chén,anh chả cần làm gì.

Anh chỉ đơn giản thay đồ rồi làn việc thôi.

Anh hôn nhẹ lên tóc cậu rồi ngồi lên ghế bắt đầu chạy deadline

.

.

.

Cậu ngủ ngon lành, cơn đau đầu đã dịu đi đáng kể.

Sau khi làm việc xong,anh trèo lên giường,tắt đèn rồi ôm lấy cậu.

Cả hai chìm vào giấc ngủ yên bình, nhiều lúc Aiden tưởng Xiyi tẩm thuốc ngủ lên cơ thể không bằng.

Cứ nằm gần cậu là anh buồn ngủ.

Theo kết quả nghiên cứu thì hormon giữa anh và cậu có sự tương thích nên khi ở cạnh nhau sẽ có phản ứng.

.

.

.

Sáng,

Cậu tỉnh dậy trong vòng tay đang ôm chặt của anh.

Xiyi ngáp ngủ,ôm lấy Aiden,dụi mặt vào ngực anh như con mèo.

Mắt nhắm mắt mở rồi ngủ tiếp.

.

.

.

Anh tiếp tục làm công việc nghiên cứu của mình.

Đội cảnh sát kia quả nhiên quay lại, hiển nhiên bị Aiden đuổi khéo về.

Anh và cậu làm thí nghiệm sau đó anh dạy cậu cách nấu ăn,cách viết chữ.

"Mệt quá bỏ đi!!!!"

"Nào nào,mới bắt đầu thôi mà.

Bạn Dịch học viết đi,sau này viết cho tôi"

.

.

.

.

.

.

.

.

"Nè,mày chưa chán tao à?"

"Hm...Tôi không biết nữa"

.

.

.

.

.

.

.

.

"Hahaha,sao gần một năm rồi bạn Dịch vẫn chưa cao lên chút nào thế?!"

"Nín mồm!"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Aiden...Chúc mừng năm mới..."

"Awww iu iu"

"Cút"

.

.

.

.

.

.

.

.

"Làm tình với tôi đi"

"Hả!!??"

//Thở dài// Được rồi"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"KHÔNG!

M-MÀY ĐỪNG ĐI, TAO SẼ CÓ CÁCH GIÚP MÀY!!

NÊN LÀ...đ-đừn...."

"Haha...Tôi yêu cậu..."

"Ư- h-hức-...Muốn nói bao lần cũng được!...Làm ơn đấy?...Đ-đừng...bỏ tao lại mà!!!..."

.

.

.

.

.

.

" Aiden D Adams có hành vi lệch lạc với đạo đức, giết người, âm mưu chống lại chính phủ.

Tuyên bố!

TỬ HÌNH!!!"

//Xì sầm//

"Phù...Tôi lại nhớ em rồi..."

"Liều thuốc cuối cùng mong em sẽ quên được tôi..."

.

.

.

.

.

.

.

"Nè!

Có xác chết ở đây!!!!

Tên nam nhân có hình xăm con rết ở bụng đã tự xát!"

"L-là nó sao!?

ĐÁNG LẮM!!!!!"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

End rồi, mong chờ gì?

Dặn lòng HE,HE thật...Hell Ending:')

Dần về cuối hình ảnh Xiyi xuất hiện nhiều hơn,đó là ký ức trước khi chết của Aiden.

Nhưng anh không muốn nhớ đến gương mặt khóc lóc đau khổ của cậu. ^^

Mui cảm ơn tất cả độc giả đã đồng hành đến đây.

Mui xin phép đặt dấu chấm hết cho tác phẩm "With only you"

Cảm ơn rất nhiều ❤️
 
Back
Top Bottom