Khác AidenXiyi / AidenDịch [ With only you ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,605
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
369175466-256-k378404.jpg

Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Tác giả: Mui-Sogerlos_001
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Short story về couple Adien và Xiyi



tâmthần​
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Chương 1:Tổ chức ngầm


Lời nói đầu:Vì truyện lấy bối cảnh khác trong manga về thời đại cũng như môi trường sống của nhân vật nên chắc chắn tính cách sẽ không giống 100% trong truyện.Thank for reach♥️💐

Của cải - Danh Vọng - Dục Vọng

Như một vòng lặp xoay quanh nhân loại khiến thế gian đảo điên,sự hiện của nó là một điều bất minh tồn tại trong suốt chiều dài nhân loại.

Ở đâu đó tại một xã hội u khuất,cách biệt với thế giới,các tổ chức vẫn hoạt động vì những thứ được cho là bất minh ấy nhằm chuộc lợi cho bản thân.

"Thế giới ngầm"

nơi tận đáy của xã hội ,khi lòng người được toi luyện thành sắt thép để đâm vào những yếu điểm của nhau hay cá lớn nuốt cá bé là nơi bắt nguồn cho những rung chuyển của thế giới.

"Eleven nine ngươi nghe rõ chứ?"

"Yah sir, nhiệm vụ đã hoàn thành" //Cười mỉm//

Hiện lên giữa làn sương kì ảo,đỏ rực như như đoá hồng mọc từ chốn địa ngục.

Bóng hình cao lớn,vạm vở như đã phải trải qua hàng trăm cuộc chiến cùng đôi mắt bất cần,nụ cười cợt nhả

Anh-Aiden hay còn gọi với mật danh là Eleven nine đang ngồi thong thả trên đống xác nhầy nhụa,nhớt nhớp bởi máu đỏ diễm lệ.

Dẫu có bị bủa vây bởi thứ dịch huyết tởm lợm ấy đi chăng nữa,gương mặt anh vẫn toát lên nét rạng ngời,trẻ trung ,quả thật là một nhan sắc hiếm có trong vạn người chỉ có một

"Tốt lắm, quả không hổ danh là sát thủ đứng đầu tổ chức"

Anh không đáp lời,hàng lông mi có phần rủ xuống nhìn con dao trong tay và bắt đầu nghịch nó.

Anh vẫn luôn giữ một thái độ ung dung,thư thả có phần cợt nhả kể cả làm nhiệm vụ gì đi chăng nữa

Nhiệm vụ sao?

À anh không quan tâm nó lắm.

Vì dù sao anh cũng sẽ hoàn thành thôi vì anh là 'Aiden D.Adams.

Aiden:Haha ngài quá lời rồi,quý ngài tài phiệt đây đã lên tiếng đưa ra yêu cầu thì làm sao tôi không hoàn thành được

Anh thầm nghĩ:

'Hắn tên gì ấy nhỉ?

Thôi kệ đi'

'Oreo cất trong túi dơ mất rồi?

Đau lòng quá đi thôi'

Anh chẳng để tâm mấy đến lời nói của người khác.

Thế nhưng anh vô cùng biết cách nói chuyện,quả đúng là phong thái của kẻ ngự trên đỉnh

"Hảo,hảo,tốt lắm!

Ngươi mau quay về trụ sở đi.Nhất định thưởng hậu hĩnh"

Aiden:Đã rõ

Anh gấp con dao sắc bén trong tay lại .Tùy hứng đút vào túi nhỏ bên cạnh quần

Đấy là mẫu dao dạng gấp,vô cùng nhỏ gọn có thể đem theo bên mình 24/24.

Nhưng đừng vì vẻ nhỏ bé ấy mà vội phán xét nó.Loại dao này đã bị cấm trên thị trường bởi sự đáng sợ khôn lường của mình

Đây là hàng có 1 không 3,vũ khí riêng của Aiden nên độ tốt khỏi phải bàn.

Thứ vũ khí chết chóc ấy vừa có thể được sử dụng như sao.Vung tay với lực vừa đủ, lưỡi dao có thể dài đến 20cm.

Cộng với lực chém của Aiden thì việc kết liễu kẻ nào đó trong 1,2 giây không phải là nói suông.

Bên cạnh tay cầm còn có nút bấm, cho phép lưỡi dao phóng thẳng vào mục tiêu với lực đủ lớn để chết khi vừa biết mình bị đâm

Chưa đủ bá nên anh chơi trội,còn sáng tạo cho nó thêm khả năng phun ra 1 lượng nhỏ thuốc ngủ nữa dưới dạng sương để dễ dàng hơn trong tiến trình nhiệm vụ

Thật ra anh mua cho vui,cầm dao chém cho đỡ tốn sức thôi chứ với 1 cú đấm của anh hoàn toàn có thể giết một con gấu

Nhận được mệnh lệnh trở về tổ chức,anh dần biến mất trong làn sương mù nồng nặc mùi máu tanh tưởi.

Mặc cho đống xác này có bị phát hiện đi chăng nữa.

Aiden là kẻ mạnh nhất trong tổ chức.

Hoạt động của tổ chức này chủ yếu là vì tham vọng cá nhân.Khi được các nhà tài phiệt đưa ra yêu cầu nào đó và cung cấp tài nguyên hậu hĩnh , tùy thuộc vào cấp độ và vấn đề mà tổ chức sẽ xấp xếp cho các thành viên.Cơ chế được phân làm 5 cấp độ

S-A-B-C-D

Trong đó,D là những kẻ mới gia nhập,năng lực bình thường.Có thể đi theo hỗ trợ và đây là lực lượng bay màu nhiều nhất

C:Có thể cho rằng đây là những người đã có kinh nghiệm thực chiến,thực lực cao nhưng kỹ năng kém

B:Bắt đầu vip pro rồi,một mình lấy 3 cái mega kill là chuyện bình thường.Có kiến thức,kinh nghiệm và trải nghiệm

A😀ành cho những thành viên cấp cao, idol lâu năm .Họ có những kỹ năng đặc biệt và chưa từng gặp thất bại trong nhiệm vụ nào.Nếu có sẽ bị giáng chức xuống B nên tỉ lệ cạnh tranh vô cùng cao

S:Hạng đặc biệt,trong tổ chức hơn 500 anh em thì chưa đến 3 người có cấp độ này.Và Aiden của chúng ta thuộc 1 trong 3 người đó.Vì sao ư?

Vì anh ta là nhân vật chính,miễn cãi

Gia đình anh 3 đời làm thành viên cấp cao trong tổ chức , vì vậy ,anh mà không theo bước chân của mấy lão già đó thì thể nào cũng bị đá đít về nơi chín suối liền.

Cũng may sao anh vốn sinh ra đã là người có năng lực vượt trội,dù sao làm việc tanh tưởi này cũng nhiều tiền mà vật chất là thước đo cuộc sống mà nên cứ làm cho ông bà già vui cũng được

Trước khi đến gặp cha mình- người đã giao cho Aiden nhiệm vụ giết sạch 1 nhóm người nổi loạn gồm 33 thành viên .Anh lượng lờ về khu của mình để tắm rửa.

Giờ đã là 1h sáng,nếu có ai nhìn thấy anh mình mẩy máu me lẹt tẹt thế này chắc họ sẽ tưởng anh là vong hồn mà lên cơn đau tim mất.

Aiden:Yo! về rồi đây

0,1:Chủ ngữ,kính ngữ đâu!?

Aiden:Là gì dọ,ăn được không

Anh nở nụ cười đểu cáng vô tội mà nhìn cha mình đang bất lực lấy tay xoa thái dương.Anh mà không phải là con ông chắc ông bắn nát đầu anh rồi

0,1:Tiền thưởng đã nhận được rồi chứ?

Aiden:4000 dollar và thêm thêm 500 tiền thưởng

0,1:Ừm,làm tốt lắm

Aiden:Xong chưa ,thả bé về đi,bé đói lắm rồi

Ông bất lực nhìn anh, chỉ muốn từ chối nhận người thân ngay và luôn

0,1:Còn vấn đề khác ta muốn bàn giao cho ngươi

Giọng ông đột nhiên nghiêm túc,trầm lắng

Aiden:Huh?

0,1:Ta vừa thu nạp được thành viên mới,cậu ta nhỏ hơn ngươi 5 tuổi nhưng ta e rằng năng lực xấp xỉ ngang ngửa ngươi đấy,Aiden

Anh lộ rõ vẻ bất ngờ, bởi trong mạch trong lịch sử phát triển tổ chức,chưa có kẻ nào có thể đem ra so sánh với anh

Aiden:Are you sure?

Aiden:Nếu vậy chắc chắn cậu ta phải rất nổi tiếng chứ nhỉ?

Tôi chưa từng nghe thông tin về bất cứ ai có sức mạnh như tôi

01:Nó chỉ mới bộc phát gần đây thôi,đừng hỏi quá nhiều, ngươi không cần thiết biết

Ông thẳng thừng từ chối trả lời vì ông biết thế nào anh cũng sẽ đặt ra ti tỷ tì ti câu hỏi.Quả tình cha ấm áp như kẹo bạc hà với nước đá

Aiden:Hm- quả thật tôi có nhiều câu hỏi thật nhưng nó không quan trọng.Vậy,ông muốn tôi quản lý cậu ta vì tổ chức không lường trước và chế ngự sức mạnh đó?

0,1:Ừ,hiểu vấn đề nhanh đó

Aiden: Không đâu,phiền phức lắm

0,1:Tổ sư mày, nhiệm vụ bắt buộc tổ chức giao chứ có phải tao đâu//Ném tờ giấy cho Aiden//

Aiden:Tck- vâng vâng

Aiden://Nhìn tờ giấy chứa thông tin của thành viên mới//

Aiden:"Quả nhiên là cấp S,toàn bộ thông tin về cuộc sống trước đó không có sao?

Hah,đến cả tổ chức ngầm với mạng lưới thông tin lớn nhất cả nước cũng chẳng biết đến tiểu sử,coi bộ kẻ này thật sự đáng gồm"

0,1: Được rồi,về nghỉ ngơi đi

Aiden:Vâng

_______

Anh bước dọc trên con đường trở lại phòng,ban đầu anh có rất nhiều nghi vấn đặt ra về cái tên X-xi gì đó, nhưng bây giờ thì anh đếch care nữa.

Anh cũng đã nhiều lần giáo huấn,giám sát các thành viên cấp B nên chẳng xa lạ gì với việc giám sát.

Chỉ là,đây là lần đầu quản túc một thành viên cấp S thôi.

Về đến phòng ,anh khá hoang mang khi đèn đã tắt hết chỉ còn một màu tối đen sâu thẳm,rõ ràng khi đi anh vẫn để đèn cơ mà?

Anh búng tay một tiếng lớn,cả căn phòng được ánh sáng ôm trọn.

Aiden:?

Đầu Aiden hiện dấu chấm hỏi to đùng khi bước vào phòng ngủ của mình

Aiden:"Ai vậy?"

Muốn bước vào phòng nhân viên cấp S không phải chuyện dễ,chỉ có những người có thẩm quyền mới có thể vào được nhưng mấy ông trùm toàn già già sắp xuống lỗ,còn trên giường anh hiện tại là một chàng thiếu niên trẻ tuổi với bộ quần áo rộng thùng thình,chiếc áo crop top để lộ phần eo với hình xăm con rết .Cậu nằm với tư thế cuộn tròn,ngủ chả biết trời đất gì

Aiden:Hey?

Are you sleeping?

Anh đứng bên cạnh mép giường,gọi đủ lớn để đánh thức con người vô ý tứ chiếm tiện nghi của anh.

Thú vị đấy chứ,lần đầu có kẻ to gan đến mức xâm nhập vào phòng kẻ giết người không gớm tay là anh.

...:Tck- con mẹ nó đêm hôm khuya khoắt gọi cái của mợ gì?//Neo mắt//

Aiden:Oh,Sorry to wake you, why are you here?

...:Hả!?

Mày nói cái đéo gì tao chả hiểu gì hết

Aiden:Lạ vậy,tôi tưởng ai trong tổ chức cũng giao tiếp được bằng tiếng anh?

Xiyi: Tưởng bở cái con mẹ mày ấy

Aiden:Có phải cậu là....Hui Xiyi không?

Nhìn cậu lạ quá

Xiyi:Mày biết tao?

Tao nhớ tao vô tổ chức mới 1 tiếng thôi mà

Xiyi: Nhưng tao đéo quan tâm,mày đánh thức tao làm cái đéo gì?

Aiden://Cười mỉm//

Aiden:"Nói chuyện khó nghe thật đấy"

Anh âm thầm đánh giá phẩm chất con người này

Aiden:Ừm, cũng trễ rồi nên tôi nói thẳng luôn .Cậu đang ngủ trên giường của tôi đấy người đẹp à

Anh nở nụ cười thân thiện và bình thản nhưng có vẻ Xiyi không thoải mái như vậy.Cậu xịt keo cứng ngắc, lời anh nói như sấm vả vào tai cậu bôm bốp.Cái con mẹ gì đang diễn ra vậy???
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Cậu ta nói chuyện thật khó nghe(TCN2)


Mỗi thành viên cấp S đều có một phòng riêng,vip hơn so với cấp dưới.

Aiden chẳng thèm để bảng tên trước phòng vì anh nghĩ rằng luẩn quẩn gần đây cũng chỉ lác đác vài người và họ cũng sẽ chẳng bao giờ dám bén mảng đặt chân vào phòng anh.

Nhưng điều anh không ngờ tới là tên Hui Xiyi này lại xuất hiện ở đây

Có vẻ cậu ta đi lạc rồi,tranh thủ thời gian bắt nạt cấp dưới mới được_Aiden thầm nghĩ🙂

Xiyi:Cái tổ chức chó má gì đường đi ngoằn ngoèo,bố ai biết được ?

Aiden:Rồi rồi,vậy cậu bạn đây tính ngủ chung với tôi sao?

Ngủ cùng người đẹp thì tôi không ngại nhé~

Anh nở nụ cười thương mại như hệt nó đã đóng sẵn trên mặt anh.Aiden cúi người xuống,kê mặt gần Hui Xiyi,trêu chọc cậu.Giọng nói của Aiden thật sự rất cuốn hút,thêm vào đó là vẻ lãng tử đã khiến biết bao chị em trong tổ chức thay phiên nhau đổ ầm ầm.

Anh biết mình đẹp chứ!

vừa đẹp vừa giỏi nên cứ áp dụng công thức là cua được gái.

Nhưng có vẻ lần này anh cũng áp dụng công thức, nhưng thay vì ra kết quả thì nó ra cái quả mặt không thể nào kì thị hơn của Xiyi.

Cậu nhăn mặt,híp mắt,trề mỏ ,đúng kiểu:Mày sủa cái đéo gì làm tao mắc ói đêm khuya vậy,bộ mày gay à,cút cút ra chỗ khác hộ tao

Cái quả biểu cảm này khiến Aiden sượng trân vì theo tư duy logic của anh,Xiyi sẽ cảm thấy ngượng ngùng mà chạy ra khỏi phòng như thiếu nữ e thẹn tuổi đôi mươi.

Nhưng thật không may,mặt của tên Xiyi này dày quá.

Vừa mặt dày vừa láo

Cậu khinh bỉ anh thậm tệ.Và điều này đã khiến anh 'phữn nộ' đời anh chưa bao giờ gặp tên nào khó ưa như Xiyi,bộ cậu không được ai dạy dỗ về phép lịch sự à???

Nóng mắt,tắt nụ cười.Anh xách cổ Xiyi ném ra khỏi phòng cái rầm

Xiyi: Tổ cha thiên sư mày,thằng khốn chó rách trời tru đất diệt!!!

Thật tội nghiệp cho Xiyi đáng thương khi gặp phải thằng cha già tự luyến.Có lẽ đây là lần đầu Aiden đối xử với ai đó thiếu thanh lịch như vậy,ôi hình tượng ấM Áp bOy mấy năm trời của anh bị tên Xiyi này phá hỏng rồi.

Aiden nóng mặt,Xiyi nóng mắt,cậu đạp gãy mẹ cánh cửa rồi hầm hực bỏ đi

//Cửa:I'm fucking fine//

Sau khi đuổi của nợ đi,anh ể oải ngáp một hơi dài,hình như đã 4 ngày rồi anh chưa ngủ vì phải liên tục nhận nhiệm vụ.

Coi bộ cơ thể anh đã tới giới hạn rồi,anh mệt mỏi ngã lăn trên giường,đầu óc mơ màng quên luôn cả việc Xiyi từng nằm trên đó.

Mùi hương thoang thoảng còn động lại bởi dư âm của thân nhiệt ấm áp lướt nhẹ trên đầu mũi anh.Hơi ấm áp như ôm trọn lấy cơ thể Aiden,như đang đắm mình trong đại dương xanh rực rỡ nắng vàng.Thật thư thả,lại ấm áp.

Hơi ấm ấy,mùi hương ấy len lỏi từng ngóc ngách cơ thể anh như ôm trọn anh vào lòng

Là mùi gì ấy nhỉ?...

Không biết nữa nhưng êm dịu quá,não bộ chẳng thể hoạt động nổi nữa mà dần chìm vào giấc ngủ.

'Mùi hương của tên này... không tệ'

Quay lại phía Khôi Tích Dịch sau khi bị đá ra khỏi phòng không thương tiếc, cậu phát hiện ra rằng phòng của bản thân đối diện với phòng Aiden.

Đùa nhau à?

Nhục độn thổ

Xiyi:"Cái tên đầu nải chuối chết tiệt,bố ghi thù mày"

Cậu cũng ể oải dụi mắt và đi thẳng vào phòng ngủ.

Trong phòng này vô cùng rộng rãi với nhiều phòng khác nhau.Ấy thế

nhưng nội thất thì hầu như không có,kể cả giường.

Điều này cũng dễ hiểu vì không phải ai muốn leo lên cấp S cũng được,trong 5 năm mới có 1 người nên việc trang bị nhiều phòng là không cần thiết.

Cậu đứng như trời trồng nhưng cũng thật may mắn khi sàn nhà rất sạch, không một hạt bụi.

Họ đã áp dụng công nghệ tiên tiến cho sàn để nó tự có chức năng làm sạch vì gian phòng cấp S không phải là chợ muốn vào thì vào,ra thì ra.Không thể thuê nhân viên dọn vệ sinh

Và ngay chính bản thân vị cấp S cũng chẳng có thời gian dọn dẹp

Cậu đã quá mệt mỏi rồi, không muốn suy nghĩ gì thêm mà trực tiếp nằm bệt xuống sàn

Xiyi:"Khốn khiến,tên đầu vàng chết tiệt làm vết thương rách con mẹ nó rồi"

Cậu níu mày,tặc lưỡi mà nhìn vào vết thương

Aiden không ném cậu quá mạnh nhưng đã vô tình vết thương cũ của Tích Dịch bị đập xuống sàn,phần da mềm vừa lành một chút thì lại rách ra.

Thêm quả đạp bay cửa đi vào lòng người khiến cậu tiêu hao năng lượng thì quả thật như đang đấm vào mặt tiểu cầu

Bộ chúng mày rảnh lắm hả?

Có ngon thì tự chữa lành vết thương đi,tao đóng màn rồi tụi mày phá.Có tin tao báo Police hốt chúng mày vì tội bốc lột sức lao động không!!!-/lời gào thét tuyệt vọng của tiểu cầu /

Tích Dịch khó chịu,cuộn tròn cơ thể mình ,ôm lấy cánh tay đang rỉ máu mà cố gắng chìm vào giấc ngủ trên sàn lạnh lẽo,đáng thương như một chú mèo hoang.

Đối với cậu thì sao cũng được,cậu rất dễ dàng thích nghi với mọi thứ và cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều

Những thông tin về quá khứ của cậu là một ẩn số,cứ như cậu chưa hề tồn tại vậy
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Haha xem biểu cảm tên Dịch kìa(TCN3)


4:25 sáng

Aiden://Giật mình tỉnh dậy//

Cơ thể anh được cấu tạo đặc biệt với năng suất làm việc cao gấp 9 lần người bình thường,vậy nên anh ngủ khá ít vì não đã nghỉ ngơi đủ.

Hầu như thành viên cấp S nào cũng vậy.

Anh thở hắt ra một hơi rõ dài, nụ cười đặc hiệu đã không còn trên gương mặt,thay vào đó là cảm giác trống rỗng lạ thường

Aiden😛hòng của Tích Dịch có lẽ chưa được trang bị nội thất thì phải

Aiden:"Từ từ đã,sao vừa sáng sớm lại nhớ tới tên đó chứ.Mà thôi bỏ đi"

Anh lết xác ra khỏi giường,mau chóng vệ sinh cá nhân,lấy lại tinh thần để chuẩn bị cho nhiệm vụ mới.

Vừa bước chân ra khỏi căn phòng,anh lại tươi cười rạng ngời,chào nhân viên sửa chữa đanh thiết kế lại cánh cửa.Lần này anh nhất định phải làm cửa sắt đề phòng 'anh hàng xóm thân thiện ' là Dịch lại đạp gãy thì lại mệt.

Aiden đứng trước cửa phòng Xiyi,tùy hứng gõ 2 cái rồi vào luôn.

Gõ cho có lệ thôi.

Anh cứ nghĩ cậu ta sẽ không ngủ mà thay vào đó là làm điều gì đó, như chọn nội thất thiết kế lại căn phòng chẳng hạn,nhưng anh đã nhầm.

Dịch thật sự ngủ,trên sàn?

Những người cấp B,A,S đều cực kỳ kén chọn vì họ đã quen với chăn êm nệm ấm.

Aiden chẳng bao giờ tưởng tượng được cảnh anh có thể ngủ được trên sàn nhà.

Nghĩ đến Tích Dịch đã trải qua một đêm trên sàn lạnh lẽo,cứng ngắc,Anh có phần ấy nấy

Aiden:"Biết vậy hôm qua không vứt cậu ta ra ngoài rồi"

Anh tiến tới,lây Xiyi dậy vì trời cũng đã sáng rồi.

Cụ thể là 5h sáng.

Nhưng Xiyi ngủ say vỗn lài ra, chẳng biết trời đất gì.Thiết nghĩ nếu mặt trời có nhảy cha cha cha dưới bầu trời đêm thì cậu cũng chẳng buồn thức giấc

Đây quả thật là trường hợp hiếm gặp vì nếu đã mang trên mình danh hiệu cấp S sẽ vô cùng mẫn cảm với mọi thứ xung quanh,nhưng anh 5 lần 7 lượt gọi mà Xiyi vẫn ngủ say như chết.

Bất quá,Aiden đành bế cậu lên,đưa về phòng mình.

Đột nhiên,cái cảm giác nhớt nháp,tanh tưởi từ cánh tay lập tức khiến anh chú ý.

Aiden:Máu?

Cậu ta bị thương sao?

Có vẻ vết thương khá nặng khi nó đã thấm đẫm bộ đồ của cậu.

Vì Xiyi mặc đồ oversized màu đỏ đậm nên vừa nhìn vào, Aiden không phát hiện ra vết thương.

Aiden:Làm sao có thể ngủ với tình trạng này vậy, nhóc con chẳng biết quan tâm bản thân gì hết.

Anh đặt cậu xuống giường, cởi áo ra để xem xét vết thương.Vòng eo của cậu nhỏ đến kỳ lạ,làn da trắng nhỏn nà cùng cơ bắp hài hoà khiến anh chú ý.

Cậu có mùi đặc trưng cơ thể riêng rất thơm,nó không nồng nặc, cũng chả rõ là mùi gì, một sự bí ẩn khiến kẻ khác tò mò,điên cuồng khát khao.Thứ mùi hương ấy hết sức dịu nhẹ,cuốn hút.

Nhưng điều khiến anh chú ý nhất là hình xăm rết to tổ chảng kéo dài từ bụng cho đến mặt.

Liệu đây có phải là hình xăm?

Aiden tự hỏi

Quay lại vấn đề chính, vết thương ở tay đang be bét máu của Xiyi.Những vải băng luộm thuộm quấn không đều như thể người mang thương tích chẳng để ý đến vết thương.

Hoạt động trong tổ chức thì việc bị thương,hay chết chẳng phải xa lạ gì nên bất cứ ai cũng được huấn luyện sơ cứu.

Nhưng thực tế phản ánh sự thật rằng rõ ràng Tích Dịch chẳng có cái kiến thức mẹ gì về sơ cứu.

Điều đó lại càng khiến Aiden hoài nghi về thân phận của cậu.Nghĩ gì thì nghĩ chứ anh vẫn băng bó đàng hoàng cho cậu,đắp mền rồi rời đi .

Anh còn nhiệm vụ buổi sáng mà

3 tiếng sau

Chỉ vỏn vẹn 3 tiếng,anh đã xử lý xong 2 tên từ tổ chức của đối thủ khi chúng cố gắng xâm nhập vào địa bàn.

Anh đem khay thức ăn vào phòng cho Tích Dịch

Aiden:"Nhóc con phiền phức quá đó"

Tâm trí anh than phiền nhưng nụ cười có phần khác thường ngày,có lẽ anh đã tìm được điểm gì thú vị trên cậu nên muốn mau chóng đi gặp.

Có lẽ cậu cũng đã tỉnh ngủ rồi,nhất định phải bắt cậu trả 1000 dollars,à không,4000 dollars vì đã bắt anh phục vụ như thế này.

Đứng trước giường,anh như hoá đá.

Bộ cậu mắc ngủ lắm hả???

Ngủ cái quái gì mà đến bây giờ chưa dậy,bộ tổ chức không giao nhiệm vụ à?

ưu ái quá rồi đó

Anh tặc lưỡi,đặt khay thức ăn lên bàn ,trực tiếp trèo lên người Tích Dịch nằm

(Aiden đè lên phần bụng Xiyi,cố gắng né chỗ bị thương hết mức có thể)

Xiyi:Ưm- C-con mẹ nó! cái quái gì vậy?!

Aiden:Good morning~

Xiyi:"Tại là cái tên chết tiệt này"

Xiyi cáu kỉnh nhăn mặt

Xiyi:Bộ mày phát tình sáng sớm à?

Tao ở đâu cũng đéo tha vậy???

Aiden:Nói chuyện thô quá đấy bạn Dịch

Aiden:Tôi thấy cậu nằm thui thủi trên sàn 'Đáng thương ' quá ,cứ như sắp chết ấy nên tôi bế cậu vào phòng tôi ấy mà

Anh nhấn mạnh chữ 'đáng thương ' với vẻ mặt gợi đòn tỏ vẻ thương hại khiến Xiyi chỉ muốn cắm con dao vào mặt anh

Tích Dịch hỗn mãn tính thì Aiden cũng hỗn bẩm sinh

Aiden lật người ,đè lên Xiyi,chống tay xuống giường,mặt đối mặt với cậu.

Aiden:Bạn Dịch đây bị thương nặng, làm tôi lo lắng lắm đó

Anh cười cợt nhả

Xiyi:Ô ô vậy cơ đấy?

Cảm động đến buồn nôn luôn đó

Xiyi phát ngán với tên điên này,nói chuyện bình thường không được hay gì mà cứ nhất thiết phải sáp sáp cái mặt vô.

Tích Dịch nở nụ cười cợt nhả y chang Aiden ,nhìn thẳng vào mắt anh chẳng chút ngại ngùng

Aiden tính làm bẽ mặt Xiyi,rồi đem vẻ mặt xấu hổ của cậu để chọc Tích Dịch nhưng có vẻ người ngại ở đây là anh.

Lần đầu anh thấy ai trong tổ chức 'vừa mắt' như Tích Dịch,cậu chàng vô cùng điển trai,ranh mãnh và một chút gì đó đáng yêu.

Aiden bất giác đứng dậy vì anh cảm nhận được nếu đè Xiyi mãi như thế thì anh mới là người gặp rắc rối

Aiden:Tôi đùa cậu thôi

Anh giữ bản thân bình tĩnh,nở nụ cười với Xiyi

"Mau dậy ăn sáng rồi tôi với cậu cùng làm nhiệm vụ"

Aiden nhẹ nhàng nói nhưng có chút gì ấy không giống với thường ngày,mặt anh hơi nóng,bất giác quay sang chỗ khác

Xiyi:Khoan đã,mày biết tao bị thương ?

Aiden:Thật thất lễ quá,khi bế cậu vào ,tôi vô tình phát hiện bộ đồ cậu đã thấm đẫm máu nên tôi-

Xiyi:Bộ mày là trung tâm vũ trụ hay sao mà muốn làm gì cũng được?

Hahah mẹ kiếp khó chịu thật đấy

Aiden:Tôi nào dám,tôi chỉ lo vết thương sẽ nhiễm trùng thôi

Xiyi:Lo?

Lo cho tao làm đéo gì?

Tởm quá đó

Aiden😛hải lo chứ~ vì người quản thúc cậu là tôi mà

Anh cười càn rỡ,tỏ vẻ vô tội mà trêu chọc cậu

Xiyi:HẢ??!!
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Nhóc con đừng xưng tao(TCN4)


Xiyi:Bộ cái tổ chức này tàn đến mức không còn ai ngoài mày à?

Aiden😀ịch không tin vào sức mạnh của tôi ư

Xiyi:"Quả thật khí tức của hắn toả ra dễ dàng đè nén người khác.Sức mạnh của tên này phải bằng 10 thằng cấp A hợp tại.Hah- con mẹ nó có còn là người không vậy"

Xiyi:Nah- ai biết

Aiden:Còn tôi thì lại rất hoài nghi về cậu Dịch đấy a

Tôi rất trông chờ vào biểu hiện khi thực hiện nhiệm vụ của cậu lần này

Cùng cố gắng nhé//Giơ tay ra//

Aiden thân thiện muốn bắt tay hợp tác cùng Xiyi nhưng nhận tại từ cậu là cái gạt tay không thương tiếc.

Aiden im lặng,nhìn Xiyi cười trừ

Aiden:Tôi hiểu rồi.Có vẻ chúng ta không hợp nhau

Câu nói của Aiden khiến Xiyi cười nhếch mép

Xiyi:Mày nghĩ vậy thật á?

Aiden:Thôi mau ăn uống gì đi,tối nay có nhiệm vụ đấy

Anh ngồi xuống mép giường,bên cạnh Xiyi,lấy bảng thông tin để xem nội dung nhiệm vụ

P

Xiyi:Rồi áo của tao đâu?

Hiện tại Xiyi đang mặc chiếc áo thun của Aiden,anh to lớn hơn cậu nên hiển nhiên chiếc áo có phần rộng rãi,trễ xuống lộ rõ xương quai xanh

Aiden:Ah,ừm,tôi thấy nó dính máu nên đem giặt rồi

Xiyi😛hơi lẹ rồi trả lại cho tao

Aiden: Được thôi,cậu thích mặc đồ rộng nhỉ

Xiyi:Nó thoải mái,tay áo dài và rộng giúp tao che giấu vũ khí.Sẽ chẳng ai biết tao đang làm gì trong đó hay tay tao đang ở đâu

Aiden:Hể- tuyệt thật ấy nhỉ

Anh nói trong khi vẫn mãi mê đọc thông tin và gặm một vài chiếc bánh snack

Xiyi:...

Aiden:Huh?

Cậu không ăn cơm à?

Xiyi:Tao còn chưa đánh răng thì ăn cái mả mẹ gì?

Aiden:Vậy tôi chút nữa tôi cùng cậu đi mua đồ nội thất.Tổ chức có bán mà

Xiyi:Tck-...Tao không có tiền//Vò đầu//

Câu nói ấy khiến Aiden sựng lại,khá bất ngờ .Với năng lực cấp S ,tiền lương một tháng của họ không bao giờ dưới 1 triệu dollars.Vì thấy Xiyi khá luống cuống nên anh cũng không muốn châm chọc cậu chỉ đành nói khéo

Aiden:Tôi trả cho cậu,coi như quà gặp mặt

Xiyi:H-hả?

Khôi Tích Dịch hoài nghi về câu nói này,nhỡ đâu anh chỉ nói vậy để trêu chọc cậu thì sao?

Cái tên thích cà rỡn này không thể tin được được

Aiden😀ù sao thì tôi và cậu cũng là đồng nghiệp mà,từ giờ giúp đỡ nhau nhiều hơn nhé

Xiyi im lặng

Aiden:À mà này,cậu có thể đổi cách xưng hô mày-tao được không.Dẫu sao thì tôi cũng lớn hơn cậu 5 tuổi đấy

Xiyi:你在开玩笑吧?我不相信 (Mày giỡn mặt tao hả,bố đéo tin)

Aiden:"Nói gì dị trời,quên mất cậu ta là người Trung Quốc"

Xiyi:Cái mặt mày mà lớn hơn tao 5 tuổi á?

Aiden:Thật mà,chắc cậu thấy tôi điển trai quá nên nghĩ bằng tuổi chứ gì,tôi không trách đâu//Cười cợt//

Xiyi:Mày muốn tao gọi mày là anh à?

Đừng có mơ

Aiden: Không hẳn,xưng vai vế bằng nhau cũng được.Tôi không chấp nhặt với cậu

-Nhưng không được xưng mày tao vì tổ chức cũng có tôn ti trật tự

Xiyi:Già rồi thì gọi ông đi

Xiyi nói một câu chí mạng xuyên thẳng qua tim Aiden

Xiyi:Bây giờ thì ông cút ra để tôi đi

Aiden:T-thôi nào bạn Dịch ơi?

Mình đâu cần thiết phải nói như vậy

Xiyi:Ông già lắm mồm quá đấy



"Thật tình tên nhóc ranh nhà cậu"


 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Đồ của tôi...Hơi rộng (TCN5)


Thông báo nhỏ:

Thay đổi cách viết một chút,nếu các bác thấy chương trước hay chương này đọc dễ hiểu hơn xin hãy cứ nói cho tôi để tôi có thể điều chỉnh,cảm ơn rất nhiều ❤️💐

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Aiden đứng dậy,kéo Xiyi theo chứ để anh ngồi nữa có nước mặt trời off game luôn

"Cậu tạm thời cứ sinh hoạt ở phòng tôi đi,trong hộc tủ cái vài bàn chải đánh răng dư,cứ lấy đó mà sài"

"..Ừ"

Aiden mỉm cười nhìn Xiyi,coi bộ cậu chàng cũng không đáng ghét lắm

"Mà tao- tôi muốn đi tắm"

Xiyi cau mày, khó khăn lắm cậu chàng mới có thể nói chuyện một cách lịch sự như vậy

Cuối cùng cậu cũng chịu đổi cách xưng hô.

Con người này ăn mềm không ăn cứng.Như một chú mèo hoang nhe răng múa vuốt nhưng há chẳng phải là cũng chỉ vì muốn bảo vệ bản thân thôi sao?

Nghe Xiyi xưng hô 'lịch sự' ,Aiden mừng lắm, cũng chẳng biết là vì sao nữa nhưng gương mặt anh rạng rỡ hẳn

"Để tôi lấy đồ cho cậu nhé,ừm..Nếu cậu không ngại?"

Aiden tinh tế hỏi vì hiện tại trong tủ chỉ có đồ của anh,tức rằng, anh chỉ có thể cho Xiyi mượn đồ anh 'đã mặc'

"Hả?

Ngại mẹ gì?"

"Ừ, vậy để tôi dẫn đường cho cậu"

"Coi bộ ngươi tốt thật ấy nhỉ? lúc đéo nào cũng gắn cái mác 'người tốt' trong cái xã hội thối nát này sao???"

-Cậu haha cười

Dựa vào chất giọng đã thấu được rằng trong đấy có 3 phần khích đểu 7 phần mỉa mai

"Cậu thấy tôi tốt sao?Ây da, vinh hạnh quá nha~"

Anh vẫn nhởn nhơ,ung dung mà tiếp lời

"Thôi dẹp đi"

Nói chuyện với Aiden như hát cho bò nghe

Thôi thì cậu đi tắm mẹ nó cho lành

Aiden lựa đồ cho cậu,đấy là một chiếc áo crop top oversize nằm sâu trong góc tủ,nơi mà anh chẳng bao giờ đụng đến.Vì có lẽ đã mua lâu lắm rồi.Cùng với đó là chiếc quần short ngắn, đen hoắc dẫu đã mua lâu nhưng nhìn chung vẫn rất tốt.Chắc Xiyi sẽ không giận vì anh cho cậu mặc đồ cũ đâu nhỉ?

Ai biểu cậu ta nhỏ nhắn quá làm gì.

Sau khi cậu tắm xong, Khôi Tích Dịch bước ra ngoài với vẻ mặt không mấy thoải mái lắm.Hình như bộ đồ anh chọn cho cậu...'hơi' hở thì phải?

Hở bụng thì thôi đi,đến cả cặp chân của cậu cũng lộ hết ra

"Này đầu nải chuối!"

"Hửm?"

Anh đang ngồi trên giường ăn bánh.Nghe theo tiếng gọi của cậu mà quay đầu lại

Khoảng khắc ánh mắt vừa dáng lên Dịch,anh đơ cả người.Đến vả miếng bánh oreo đang cắn dở trong tay cùng bất giác rơi ra ngoài

"H-hơi ngắn thì phải "

Aiden gãi đầu, lắp bắp nói,mặt có phần ngượng đỏ điều đó khiến

Xiyi khó hiểu,cậu hỏi:

"Bộ không còn bộ nào khác à?"

"Để tôi kiếm,cơ mà cậu mặc như vầy chẳng phải đẹp sao,quyến rũ lắm đó~"

Aiden cuời trêu chọc cậu

"Nói nghe nổi cả da gà "

"Mau kiếm bộ khác cho tôi đi"

-Rốt cuộc ai mới là chủ phòng vậy trời _Aiden thầm nghĩ

Trong lúc kiếm đồ cho Xiyi,Aiden hỏi:

"Cậu đã có ý trung nhân chưa nhỉ?"

"Chưa,hỏi làm đéo gì?"

"Thông tin của cậu trong tư liệu mơ hồ quá,tôi muốn tìm hiểu thêm thôi"

Anh cười cười nói mây nói sao.Đây chẳng phải là thông tin quan trọng hay cần thiết gì,thế nhưng cớ sao anh lại muốn hỏi nhỉ?

Có thể do anh rảnh quá,buồn miệng nên nói chơi chơi để kéo dài câu chuyện.Dẫu sao mồm mép của anh thật sự rất tốt, được lòng rất nhiều người

Nhưng phần lớn là vì tò mò đôi chút về đời tư của cậu Tích Dịch đây

"Đồ đây,cầm lấy đi"

Lần này anh đưa cho cậu một chiếc quần đen dài ,đây là size nhỏ nhất anh có rồi nhưng trông nó có vẻ lớn với Xiyi một chút

"Vậy tôi ra ngoài nhé,muốn tôi ở lại cũng được nè,haha"

"Xéo ngay "

Aiden bị Xuyi đá ra khỏi chính căn phòng của mình không thương tiếc.Trên đời kẻ to gan mật lớn có thể làm điều này với Aiden,ngoài hai ông bà già ra thì chưa có ngoại lệ nào.

Thử hỏi trên đời có mấy kẻ dám đụng tới một sợi tóc của thành viên cấp S,nói chi đến việc mắng chửi hay đuổi đánh

Thế nhưng thay vì tức giận thì anh lại khá thích cảm giác này,cứ như thể kẻ này đối với anh không phải sự giả tạo khiêm nhường hay nịnh hót tâng bốc

Chẳng phải thù địch,câm phẫn hay xem anh là công cụ,một cỗ máy giết chóc

Anh cảm nhận được điều gì ấy ấm áp,khiến anh vui vẻ hơn tất thẩy

.

.

.

.

Sau vài phút,Tích Dịch mở cửa,chẹp miệng than phiền

"Có vẻ vẫn rộng"

Dù đã được cố định bằng thắt lưng nhưng đôi khi nó vẫn trệ xuống,lộ phần quần bên trong của cậu.

Điều này không khiến cậu quá bận tâm vì cậu cũng khá thích mấy bộ oversize như thế này.

"Đồ ăn nguội hết rồi,cậu có muốn cùng đi ăn với tôi không?"

-Aiden ngõ lời

"Ta tưởng ngươi ăn rồi?"

"Tôi ăn vặt tiếp ấy mà,đi nhé?"

"Ngươi trả tiền thì đi"

"Rồi rồi"

Anh trực tiếp kéo tay áo Xiyi đi luôn chứ nãy giờ nói chuyện với cậu ta 2 tiếng rồi,nói lầm nói lốn.

Nói từ sáng đến trưa.

Đây là lần đầu anh nói nhiều vậy luôn đấy?

Đến mức trong đầu anh hiện ra câu hỏi nhưng cũng chỉ là suy nghĩ -Bộ...Cậu mắc nói lắm hả_Aiden cho hay

"Làm cái lề gì thốn?

Đừng có kéo!"

"Áo tôi,tôi thích cầm vậy đấy cậu cản được chắc"

"Tck- "

Xiyi tặc lưỡi khó chịu nhưng rồi cũng mặc cho anh kéo đi

__________

Đến sảnh ăn

"Hoành tráng gớm,xã hội đen mà cứ tưởng khách sạn 5 sao"-Xiyi nhận xét

"Haha,vì đây là khu vực dành riêng cho cấp S"

Xiyi miễn đánh giá.Họ vừa ăn,vừa nói đủ thứ trên trời dưới đất,rõ ràng tính cách chả hợp nhau tẹo nào.Thế nhưng lại có thể nói nhiều như vậy,thần kỳ quá

"Mà năng lực của cậu là gì?"

"?"_Xiyi ngơ ngác ,nhìn anh như thể anh đang nói thứ ngôn ngữ gì đó không phải của người

"Năng lực đặc biệt ấy?

Cấp S tổ chức nào mà chẳng có?"

"Ta cũng đếch biết.Mấy cái tổ chức gì gì đó thật ra ta cũng chả quan tâm làm đéo gì.Vốn dĩ ta chỉ là một tên lang thang vất vưởng ,rồi đột nhiên thằng cha già nào đó rủ vô,bảo rằng được nhiều tiền nên ta mới vô thôi"

"Ra vậy,người trong tổ chức không nhận sai đâu,mắt nhìn người của họ tốt lắm.Có thể do năng lực của cậu chưa thức tỉnh"

Nói rồi anh dùng lòng bàn tay áp vào mặt Xiyi,cái sự ấm áp từ lòng bàn tay truyền thẳng vào mặt khiến Xiyi khó chịu

"Đây không phải là hình xăm đúng chứ"

Anh dùng nụ cười nhẹ nhàng để hỏi cậu,thế nhưng có vẻ cậu đã tạt gáo nước lạnh vào mặt anh khi trả lời trớt quớt như vả vào tai người nghe

"Cha sinh má đẻ có rồi,xăm đéo gì,ai rảnh???"

Xiyi cọc cằn đáp lời,cố gắng tránh né sự tiếp xúc của anh

"Rất có thể nó sẽ liên quan đến năng lực của cậu đấy bạn Dịch à"

Aiden không mấy quan tâm đến thái độ thô lỗ của Xiyi vì có lẽ anh cũng đã quen rồi.Hơn nữa,cậu ấy bảo rằng trước khi gia nhập tổ chức, Tích Dịch chỉ là kẻ không nhà không cửa.Nếu đã như thế việc cậu nói năng thô lỗ hay không phép tắc cũng là điều dễ hiểu.

Aiden vốn rất ghét những kẻ như thế này,trông chúng cứ ngu si đần độn thế nào ấy nhưng anh cảm nhận được bản thân lại hứng thú với cậu chàng Khôi Tích Dịch này .

Chẳng nhẽ chỉ vì nhang sắc của cậu thôi sao?

Không hề!

Aiden là kẻ vạn người sẵn sàng moi tim ra vì anh, người đẹp tài hoa theo anh nhiều vô kể nên chẳng cớ gì anh lại mê muội thứ vẻ ngoài tầm thường này được?

Quả thật Xiyi rất đẹp (hợp gu anh) anh đã từng nghĩ đến việc trêu đùa cậu ta một chút rồi mau chóng huấn luyện,giám sát -hoàn thành nhiệm vụ để sớm được tự do

Ấy thế nhưng có lẽ, anh đang dần lún sâu vào con người bí ẩn này rồi

Sinh ra tại nơi cá lớn nuốt cá bé, người đạp lên xương máu nhau để sống mà cậu lại có thể đơn phương độc mã tồn tại,tại còn lên cấp S .Chao ôi, chuyện thần kỳ này lại có thể xảy ra sao?

Anh tò mò thật đấy...
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Tích Dịch, cậu rất hợp với tôi đấy (TCN6)


"Tôi nói sơ lược qua về nhiệm vụ lần này nhá,chắc cậu chưa thèm đọc bảng kế hoạch đâu"

Anh cười hì hì, một tay chống lên bàn.Tay còn lại là điểm tựa cho khuôn mặt đầy điển trai của anh.

Cảm giác mềm mại,êm ả ban nãy khi chạm vào mặt Xiyi vẫn còn lưu luyến,vấn vương trên tay Aiden

Chỉ trong vài giây tíc tắc ngắn ngủi,thậm chí còn chẳng ai biết nó đã có tồn tại,anh đã nghĩ rằng:"Má cậu ấy mềm thật"_Aiden

Gương mặt anh rõ ràng cũng vô cùng lán mịn,có thể coi là khá mềm nhưng anh chẳng mấy khi quan tâm đến chúng.

Kể cả những cô gái xinh trẻ tài sắc vẹn toàn,mặt hồng hào diễm lệ,da căng mướt như tuổi đôi mươi cũng chẳng khiến anh có cảm giác gì

Ấy vậy mà anh lại có chút hưng phấn,rạo rực trong lòng ,thèm khát muốn chạm vào cậu.Tò mò đến tột độ,rốt cuộc hình xăm ấy có ý nghĩa gì

Anh nhìn chằm chằm như dán cặp mắt vào cậu với ánh mắt phức tạp,bình thản nói:

"Vì cả tôi lẫn cậu đều đạt cấp S ,nên dù mới gia nhập thì nhiệm vụ của chúng ta cũng vô cùng nguy hiểm"

Anh nhún vai,ngoài miệng thì bảo nhiệm vụ khó khăn ,nguy hiểm nhưng nhìn vẻ mặt thản nhiên,gợi đòn của anh có chút quan tâm nào không?

Xiyi ngáp lên ngáp xuống,có vẻ cậu cũng chả quan tâm lời anh nói nốt.Cậu bực miệng nói:

"Có cái mẹ gì thì nói mau lên,tốn thời gian"

"Rồi rồi,bình tĩnh nào"

Aiden cười cười đáp

"Giết sạch toàn bộ tổ chức X!"

Nụ cười trên gương mặt anh vẫn còn ở đó,một nụ cười dường như dù cả thể giới có đổ sụp cũng chẳng khiến nó mất đi.

Xiyi không có ý kiến hay rung động gì,chỉ âm thầm phán xét trong lòng:

'Thì ra sát thủ cấp S là thế này sao?

Người nào nhìn sơ qua gương mặt tên này,chắc chắn đều cảm thấy đây là gương mặt phúc hậu với đầy ánh hào quang.

Nhưng ánh mắt chẳng bao giờ lừa dối ai cả.Ánh mắt của tên Aiden này không phải là ánh mắt của thánh nhân,mà đích thị là một tên sát nhân giết người không gớm tay'

Aiden thấy Xiyi không nói gì,tiếp tục giải thích

"Tiền công đơn nhiên rất nhiều,nên nó tỉ lệ thuận với độ khó của game"

"Bên đó cũng có vài tên cấp S,hơn nữa,giết với quy mô lớn như thế chắc chắn các ông trùm trong giới sẽ không ngồi yên mà sẽ nhúng tay vào,họ sẽ thừa nước đục thả câu"

"Trong cái xã hội này thì ai lại chẳng muốn tranh giành tầm ảnh hưởng hahah-"

Khôi Tích Dịch nghe anh nói cũng nhẻm miệng cười , không nhịn nổi mà đánh giá vài câu

"Ha - cái logic chó má giẻ rách của mấy tên cặn bã ích kỷ.Rốt cuộc cũng chỉ là vì lợi ích bản thân thôi mà"

Aiden ngưng một khắc,nhìn cậu

Thế rồi đột nhiên cả hai cười phá lên

Bầu không khí thật sự rất kì dị,họ cười lớn đến mức thu hút những ánh nhìn xung quanh

Có lẽ Aiden và Hui Xiyi rất hợp nhau về mảng này.Sinh ra tại nơi cá lớn nuốt cá bé thì làm gì có quyền quyết định chứ?

Bản thân họ cũng chẳng khác gì những con rối nhảy múa vì đồng tiền

Chán ghét cái thế giới chó má này

Chán ghét luôn cả chính bản thân mình

Cả hai không hẹn mà cười đến đau cả bụng, nước mắt rơi khỏi khoé mới dừng được cười

Họ cười vì chẳng điều gì cả,thật vớ vẩn và ngu ngốc trong mắt người khác

Nhưng họ hiểu được tâm ý của đối phương,như tìm được một tri kỷ

"Rồi cười xong chưa,cút để ta đi ngủ?"_ Xiyi hỏi

"Haha thôi nào,đừng ngủ nhiều thế chứ.Cậu không chuẩn bị gì để đêm nay bắt đầu nhiệm vụ à?"

"Khỏi cần"

"Ah!

Phải rồi!"

"Lại gì nữa?"

"Cậu không tính đi mua đồ mới hả?

"Mà cậu mặc đồ của tôi cũng hợp ấy chứ !!!

"

"hahahahha"

Aiden nói rất to như thể muốn hét to cho cả thế giới biết Tích Dịch đang mặc đồ của anh

Đúng là tên mặt dày không có liêm sỉ!

Ơ kìa?

Cùng là loài người với nhau có cần khốn nạn đến vậy không hỡi Aiden?

Không cần nói cũng biết,tất cả ánh mắt trong sảnh đều đổ dồn vào Xiyi,ôi đứa trẻ tội nghiệp;-;

Mặt cậu nhanh chóng đỏ ửng lên,trực tiếp lao thẳng vào Aiden tính đi vài đường quyền

Não Xiyi chưa load xong mà cơ thể đã đã lao về phía Aiden với tốc độ bàn thờ với mong muốn đưa đối thủ về nơi chín suối,cởi truồng tắm mưa cùng tổ tiên

Nước đi này Aiden không ngờ tới, người lạ ơi.Anh đang ngồi trên ghế thì bất ngờ Tích Dịch nhảy lên trên không,xoay người, tung một cước rõ đau vào anh

"ahhh đ-đánh nhau rồi kìa!"

"Kia có phải là thành viên cấp S mới của tổ chức không???"

"Phắn ngay con mẹ chúng mày đi bộ muốn chết à!"

"Hiếm lắm mới có cơ hội xem cấp S biểu diễn đấy a~ Không nán lại coi sao?"

Một vài người cấp A khi thấy họ chuẩn bị choảng nhau cũng hoảng lắm .Vì đang trong sảnh ăn,nếu họ phá nát thì từ ngày mai họ chỉ có cạp đất mà ăn

Tiếc rằng tác giả buff Aiden làm nhân vật chính nên dù có làm gì thì anh cũng bất tử

Với phản xạ nhanh chóng của mình,Aiden giơ cánh tay săn chắc lên để che chắn phần đầu rồi lặp tức dùng tay còn lại túm lấy chân của Xiyi

Xiyi bất ngờ khi cú đá của anh lại không khiến Aiden gãy xương, ngược lại còn bị tóm

Cậu mở tròn mắt đôi mày tròn nhỏ có phần cau lại

Anh rất thích biểu cảm này của cậu.Anh muốn hành hạ,chọc ghẹo cậu thêm nhưng dẫu sao đây cũng là nơi đông người.Tốt nhất vẫn nên giữ thể diện cho cậu chàng Hui đây.Vì thế anh đã thả chân Xiyi ra,cậu cũng

an toàn tiếp đất

"Rồi rồi là tôi sai, đừng đánh nữa.Tôi chỉ chọc cậu chút thôi~"

Bỏ ngoài tai những lời của Aiden,não Xiyi đã phân tích rằng

'Đây là tiếng chó,đích thị là tiếng chó'

Và rồi cậu sôi máu,rút dao ra chơi Aiden luôn

Quân tử đầu đội trời ,chân đạp đất.Đánh không lại mình sài hàng nóng

Anh thấy vậy cũng chỉ nhẻm miệng cười, thành thật giơ hai tay ngang đầu ngỏ ý chịu thua

Anh chỉ cảm thấy nếu đánh nhau ở đây sẽ rất phiền phức thôi

Xiyi kề dao sát cổ Aiden và gần như đã chạm.Chiếc cổ trắng nõn ấy bị đe doạ bởi lưỡi dao răng cưa có chút gì ướt ướt

"Trên dao của tao có tẩm kịch độc,mày láo thử xem?"

"..."
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Tôi không thích cậu nói chyện với hắn(TCN7)


"Nào nào,cùng là đồng nghiệp với nhau cả mà haha.Không nên chém nhau thế này đâu bạn Dịch"

Anh vẫn nhởn nhơ cười cười mặc cho Xiyi cầm dao dí sát cổ anh

Bất chợt,anh nhanh chóng chụp lấy cổ tay Xiyi,khoá chặt ra sau lưng với một lực lớn, khiến con dao trong tay cậu rơi ra ngoài

"CON MẸ MÀY SÚC VẬT CHÓ ĐẺ!!!"

Xiyi ngằn giọng,hét toáng lên

"Nào nào~ đừng nóng chứ bạn Dịch"

Anh đè cậu sát vào bàn,ép chặt để cậu không thể thoát ra

Dường như tốc độ chính là điểm mạnh của Xiyi nhưng bù lại thì thể lực của cậu không tốt lắm.Cảm tưởng như các khớp xương của cậu chỉ cần Aiden bóp đủ mạnh nó sẽ gãy ra từng khúc vậy

Cậu đau đớn nghiến răng,quay ra sau lườm anh cháy máy như muốn đục vài lỗ lên cái mặt tiền của anh

"Làm cậu đau sao?"

Anh ngây thơ mà ghé gần đến tai cậu hỏi.Dường như cậu có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nặng trĩu ấy của anh.Một hơi ấm nồng lướt nhẹ qua cổ khiến cậu ngứa ngáy

Aiden hỏi như vậy không có ý chọc Xiyi,anh thật sự thắc mắc.Bởi lẽ bản thân anh sử dụng một lực không quá mạnh và chính Xiyi cũng cấp S thì làm sao có thể đau được?

"Địt mẹ mày thử đi là biết đau hay không!?"

"Ô hô?

Cậu Dịch đây nên biết rằng hiện tại mạng sống của cậu đang trong lòng bàn tay tôi đó ah"

Xiyi vốn là một kẻ không chốn dung thân,cậu không có gia đình.Không có bất kỳ ai sẻ chia những tháng ngày đau thương trong cái xã hội thối nát này.Ngay từ khi còn nhỏ cậu đã quen với việc 'giết để tồn tại'.Việc có một bữa ăn no đủ với cậu thật sự là một điều quá đổi xa xỉ ,vì lẽ đó mà cậu bị suy dinh dưỡng trầm trọng.Nên sức lực của cậu không mạnh lắm

Nhưng bù lại vì hoạt động nhiều cộng với cơ thể mảnh mai nên tốc độ của cậu vô cùng nhanh.Có thể nói rằng mỗi khi cậu giết ai đó,họ đã chết trước khi cảm nhận được cơn đau.Một cái chết quá đỗi nhanh chóng

Việc Aiden siết chặt tay cậu như vậy thật sự khiến cậu cảm thấy như thể tay mình sắp gãy ra vậy, xương cốt cậu vốn không tốt lắm.Còn thể chất Aiden trời sinh đã là quái vật.Sinh ra trong sự giàu có,ăn sung mặc sướng.

Một sự cách biệt quá đỗi to lớn

Cậu hiểu điều đó chứ?

Để sống đến tận 19 năm trong cái thế giới chó má này cậu thừa hiểu điều gì sẽ đe doạ đến mạng sống của cậu

Và anh-Aiden D.Adams thật sự có thể bẻ cổ cậu ngay tức khắc nếu anh muốn

Thấy Xiyi trầm mặc không nói gì,sắc mặt có chút tệ nên Aiden cũng nới lỏng tay

"..."

"Um...Tôi xin lỗi?"

Vốn dĩ chỉ muốn trêu đùa cậu một chút nhưng cậu lại không vui rồi.

"Một ngày nào đó ta sẽ giết ngươi"

Mặt cậu đen như đít nồi như thể vừa bị anh cướp sổ gạo vậy.Có lẽ nếu bây giờ anh thả tay ra thì cậu sẽ lao vào cắn anh mất

Nhưng không sao,anh là người điếc mà điếc thì sợ đéo gì súng nên anh vẫn vô cùng thong dong mà thách thức cậu

Đúng kiểu,bố mày lại sợ quá cơ

"Rất mong chờ nha"

Bỗng một giọng nói trầm lặng,chứa đựng sự mệt mỏi vang lên bên cạnh

"...Ngươi đang bắt nạt thành viên mới sao Aiden?"

Đây là chất giọng của một người đàn ông tuổi trung niên,nó rất trầm ấm khiến người nghe đôi phần yên tâm

"Yo, Mikhail"

Aiden buông Xiyi ra,đứng lại nghiêm chỉnh nhưng tay anh vẫn nắm lấy phần tay áo của Xiyi, không muốn buông

Còn Xiyi vẫn đang lườm Aiden,nhưng rồi cũng để ý đến Mikhail

"Haha thật vui vì thấy ngươi vẫn còn sống đó nha"

Giọng Aiden có phần mỉa mai vì vốn dĩ anh không quá thích cậu chàng Mikhail này.Mikhail là một thành viên cấp S, ngang ngửa với Aiden nhưng anh có thể tự tin nói rằng anh mạnh hơn y

Còn tại sao anh không thích Mikhail ư?

Đơn giản là vì nói chuyện không hợp

Mikhail điềm tĩnh gật đầu,dời mắt về phía Xiyi.Hỏi

"Đây là?"

Xiyi im lặng nhìn anh, không phải vì cậu chảnh không muốn trả lời,chỉ là cậu đang đánh giá về sức mạnh của Mikhail thôi.Chà coi bộ tổ chức này chất lượng phết,chỉ nhìn sơ là biết toàn kẻ tay nhuộm đầy máu,đứng trên vạn người

Xiyi đang tính trả lời thì Aiden đã nói luôn mất rồi

Anh ta lanh thật

Lanh chanh

"Hui Xiyi, cấp S"

"Ta mượn ngươi giới thiệu à?"

Cậu quay qua nhìn Aiden,cau mày mà tỏ thái độ bố láo và có vẻ rằng cậu không nhận ra việc Aiden đang giữ khư khư tay áo mình.Trông có khác gì hai bố con dắt nhau đi phá làng phá xóm không cơ chứ?

"Hân hạnh được gặp cậu Xiyi,công việc ở đây ổn chứ?"

Đôi mắt Mikhail dịu dàng,nhẹ giọng hỏi Xiyi

"Chưa làm"

Cậu không nặng không nhẹ mà trả lời,dù có hơi phủ phàng nhưng ít nhất cậu cũng đã vô cùng lịch sự mà đáp lời.Điều này khiến Aiden không vui lắm.

Vì sao nói chuyện với anh thì cậu luôn nhe nanh múa vuốt còn nói với y thì lại không cơ chứ?

Bực dọc,anh kéo cậu ra sau mình,dùng thân che chắn cậu

Cảm giác này thật khó chịu,bứt rứt trong lòng.Anh không rõ vì sao nhưng chỉ là anh muốn làm như vậy thôi

"Không có chuyện gì thì tôi đi trước nha haha,yên tâm đi,tôi không có bắt nạt cấp dưới đâu mà lo"

Bị kéo bất thình lình Xiyi mới chợt nhận ra anh vẫn đang giữ cậu nãy giờ

Bộ khứa đó bị rảnh hả?

Nhưng cậu cũng đếch quan tâm lắm

Mikhail gật đầu,nói:

"Được thôi,nếu cậu cảm thấy Aiden quản lý ngột ngạt quá có thể xem xét đến chỗ tôi.Dẫu sao dạo gần đây tôi không có nhiệm vụ gì lớn"

Mikhail nhìn Xiyi,anh cũng không mặn ,chả nhạt mà ôn tồn nói.Trái ngược hoàn toàn với cụ tổ ngoại giao Aiden ,lúc nào cũng cười nhàn nhã, gương mặt Mikhail có phần trưởng thành,mang nét sầu não và rất hiếm khi cười.Nhưng anh lại vô cùng ấm áp,anh sẽ giúp bất cứ ai trong khả năng của mình

Vì Mikhail đã ngỏ lời nên Xiyi cũng qua loa gật đầu mà thật ra cậu cũng chẳng quan tâm lắm

Mikhail mang đến cho Xiyi một cảm giác khá an toàn,anh cao hơn cậu một cái đầu.Theo đánh giá của cậu,có vẻ y là một người có trách nhiệm, chững chạc hơn là thằng trẻ trâu đang túm áo cậu.Y có chất giọng rất êm tai và ấm khiến cậu buồn ngủ

Giá như cậu có một người bố như y thì tốt nhể🙂

Ấm áp,có trách nhiệm,biết quan tâm +N thứ khác

Chuẩn bài con mẹ nó rồi

Aiden cảm thấy không vui dù cho anh vẫn đang cười trừ.Một nụ cười chẳng thể giả tạo hơn

Nhưng có vẻ ánh mắt đang bán đứng anh,anh nhìn chằm chằm Mikhail như muốn ăn tươi nuốt sống y khiến y có chút giật mình

Ánh mắt như một kẻ săn mồi muốn cảnh báo rằng

'đây là con mồi của nó.Kẻ nào cả gan đụng vào,chắc chắn nó sẽ dùng cả tính mạng để xé xác đối phương '

Mikhail ngờ ngợ ra điều gì đó,ngầm hiểu,y cảm thán một tiếng

"A?

Ra vậy"

"Vậy tôi đi trước,tạm biệt"

Có vẻ y cảm nhận được mức độ yêu thích của Aiden đối với cậu chàng Xiyi này nhiều đến nhường nào.Thật hiếm có ai lại khiến Aiden để tâm đến như vậy

Người ta thường có câu...

Người ta là ai ấy hả?

Là tôi,cấm cãi

'Khứa nào im lặng thường nguy hiểm nhất'

Và điều đó thật sự đúng trong tình huống này,nãy giờ bé Lê Văn Yi không có tàn hình à nha!

Cậu vẫn luôn im lặng quan sát nhất cử nhất động của Aiden và phát hiện ra điều gì đó khá thú vị...
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Tôi tới nơi là cậu tới số(TCN8)


Cậu nhẻm miệng cười rộng đến gần mang tai,một nụ cười chứa đầy sự xảo quyệt như thể cậu chàng Hui Xiyi này đang tính toán điều gì đấy.

Nhưng chưa để cậu ngầu được 2s thì giọng cười khinh khỉnh của Aiden đã vang lên

"Bộ nhóc vừa hít khí cười à?"

"Bà mẹ mày cút!"

Cậu táp lại ngay

"Vậy đã đi mua đồ được chưa?

"

Xiyi hỏi với giọng khó chịu

"Đi liền"

Anh mỉm cười giơ một tay ra như thể muốn nắm lấy tay cậu dắt đi .Aiden là kiểu người vô cùng phóng khoáng nên anh không ngại nắm tay ai đó đâu.

Nhưng tiếc rằng sự niềm nở ấy không có đất dụng võ với Xiyi,cậu trực tiếp gạt phăng tay anh ra

Xin lỗi Xiyi chứ Aiden là vua lì đòn!

Ngay lập tức, anh dùng tay còn lại nắm chặt lấy cổ tay cậu, cười ha hả mà lôi đi

"..."

Xiyi miễn bình luận

Chửi thì cũng chửi rồi

Đánh cũng đã đánh rồi

Nhưng đối với cái tên Aiden D.Adams cũng như nước đổ đầu vịt ,anh vẫn trơ trơ cái mặt ra đấy thôi?!

Mỹ nam chính thức bất lực

Anh vẫn cười nói vui vẻ mà dẫn cậu đi xung quanh các hàng quán,ở đây họ bán khá nhiều vật dụng sinh hoạt,có cả vũ khí như súng,dao,thuốc,...

Cậu không kén chọn nên anh hỏi bất cứ điều gì cũng nhận lại từ cậu ba chữ

'sao cũng được '

Anh chẳng giằng co với cậu nữa mà tự ý chọn nội thất cho cậu luôn.Cả quãng đường đi Xiyi ngáp lên ngáp xuống, nhìn xung quanh chứ chả quan tâm Aiden đang làm con mẹ gì

Đôi khi cậu có để ý đến các sạp bán vũ khí ,có lẽ cậu nên trang bị cho mình súng nhỉ?

Thật sự để mà nói thì vũ khí của cậu có kích thước lớn nên việc đem theo nó khá nặng nề.Với cả tốn sức nữa,đánh với bọn tép riêu chỉ tổ làm dơ vũ khí của cậu

"Cậu muốn khẩu súng đó sao?"

Aiden chỉ tay vào một sạp bán vũ khí quen mà hỏi cậu

"Chắc vậy,có lẽ sau khi kiếm được tiền từ nhiệm vụ ta sẽ mua"

"Tôi mua cho cậu"

"Nhìn mặt ta giống cần?"

"Mặt cậu ấy hả?

Đẹp lắm í"

"Ta biết ta đẹp mà,khỏi khen"

"Cậu muốn loại súng gì?"

"Địch đông nhể?

Cỡ trên 500 người?"

"Yah"

"Tiểu liên đi"

"Vậy MP5 nhé?

Nó là khẩu súng có uy lực bắn không lớn nhưng bù lại nó có độ giật thấp khi bắn tốc độ bắn nhanh; nhỏ gọn, nhẹ tiện lợi"

Cậu làm vẻ mặt chán chường, không thấm nổi,ngoáy ngoáy tai mà trả lời hời hợt

"Ờ ờ"

Anh cũng chỉ cười mà kéo cậu lại gần rạp súng

"Hey,Sell me four MP5 guns"

[Bán tôi bốn khẩu MP5]

"Yo Eleven nine!!!

I haven't seen you for a long time, are you ok?"

[Yo Eleven nine,hỗm rài không gặp,ní khoẻ không]

"Yah sure,I have quite a few tasks these days "

[Đơn nhiên,dạo này nhiều nhiệm vụ quá mà]

"Ok,I'm understand"

[Mị hiểu]

"I need 6 grenades, 2 smoke bombs,...."

[Tôi cần 6 quả bom,2 bom khói,...]

/Bla bla bla,nói lầm nói lốn bili bili/

Họ cười cười nói nói với nhau trông vô cùng thân thiết đến mức Xiyi phải tặc lưỡi khó chịu.Cái tên Aiden này đi đến đâu ồn ào đến đó,cơ mà 'Eleven nine' là cái quái gì???

Xiyi khá khó chịu vì cậu chả hiểu họ nói mô tê gì,cái cảm giác một nhóm người đang giao tiếp chỉ riêng bản thân mình lạc lõng nó thật sự rất khó chịu.Cậu tính bỏ đi,nép vào một góc nhưng Aiden giữ chặt tay cậu lại, không buông

Cậu dùng tay còn lại cáu chặt tay anh,cố gỡ ra vì thật sự mà nói thì Aiden đang theo thiết bị chiến đấu ở tay nên nó rất cứng và đau.Cảm giác như đang bị một con robot túm vậy

"Thằng súc vật chó rách tính bẻ tay bố mày à!?"

Cậu gằn từng chữ,táp thẳng mặt Aiden

"Nào nào,đừng nóng,tôi không muốn cậu đi lạc hại tôi phải chạy đi kiếm đâu.Thời gian của tôi là kim cương đấy"

"Mẹ mày đừng có cạ cái đống sắt vụn đấy vào tay tao!!!

Đau bỏ mẹ"

Chủ cửa hàng thấy họ nói chuyện bằng tiếng Trung cũng chẳng hiểu gì,ông lo lắng rằng họ sẽ đấm nhau rồi làm sập cửa hàng thì toang

(Lưu ý:Aiden biết tiếng Trung vì anh từng làm nhiệm vụ ở đấy)

"H-hey,Is this your friend?

Or a new member"

[Bạn ní hả?

Hay là thành viên mới?]

Ông quan ngại nói thầm bên tai Aiden

"Hmm, friend?

Yah, he's my friend"

[Hmm,bạn hở?

Yah,nhóc ta là bạn của tôi đó]

Anh mỉm cười nhìn Xiyi

"Bộ mày nói xấu tao à!?"

Xiyi cáu kỉnh hỏi

"Nào dám ~"

Anh thả tay Xiyi ra,cởi bỏ trang bị đang đeo bên tay mình mà dắt nó bên hông.

(Hình ảnh minh họa găng chiến đấu của Aiden.Vì Aiden không quá tin tưởng vào độ an toàn của tổ chức nên bất cứ khi nào rời khỏi phòng anh cũng đều đeo nó,trừ lúc ăn)

Dẫu đã tháo đống vũ khí nặng trịch đó ra nhưng đôi bàn ấy vẫn mang 2 lớp găng tay rất dày.

Có lẽ anh không muốn cho người khác thấy đôi bàn tay của mình.

(Hình ảnh minh họa bao tay của Aiden)

Có thể ẩn sâu trong lớp găng dày cộp đó là đôi bàn tay chai sần,đẫm máu vì đã trải qua biết bao cuộc sinh tử chăng?.

Anh không vì vậy mà mặc cảm,chỉ là...Nó quá bẩn để có thể nắm lấy tay bất cứ ai

Điểm này trùng hợp thay lại giống với Xiyi vì lúc nào cậu cũng mang áo dài tay.Cậu nói rằng ,làm thế để kẻ khác không đoán được đòn tấn công của cậu,nhưng liệu có phải vậy hay không?

Hay cậu muốn che giấu thứ gì khác?

Hah,còn lâu mới biết được

Chủ tiệm lộ vẻ bất ngờ vì đây là lần đầu ông thấy Aiden không mang thiết bị chiến đấu,là vì sợ nhóc thành viên mới này đau sao?

"Chọi ôi hai đứa nhỏ đáng iu vậy chèng"_Ông thầm nghĩ

Sau khi thanh toán xong và kêu người vận chuyển,lắp ráp nội thất, Aiden dẫn Xiyi đi xung quanh tổ chức để giới thiệu cho cậu.

Cái mả cha thiên sư nó,đang buồn ngủ bỏ mẹ mà cứ lôi lôi lôi,lóng hết cả máy

Thật sự thì cậu rất lười vận động,nếu anh không nắm tay cậu chắc cậu lăn ra sàn ngủ luôn quá.

Làm gì mà khó coi vậy Xiyi ơi?

"Cậu có vẻ mệt mỏi nhỉ,sao rứa,còn trẻ thì phải vận động nhiều lên chứ"

Cậu nhìn anh bằng ánh mắt câm phẫn,sát khí nổi đùng đùng như muốn cầm đầu anh ném thẳng vào sọt rác.Muốn chửi Aiden lắm nhưng cậu đã quá lười để có thể mở mõm rồi

Thấy cậu như thế anh phì cười,khụy một chân xuống như thể muốn cõng cậu

Hành động này của anh đã thu hút rất nhiều người xung quanh đó,vô số ánh mắt ghen tị dán lên người Xiyi thân ái

Cậu nhìn họ

Họ nhìn cậu

Cậu nhếch mép khinh bỉ,đạp thẳng vào lưng Aiden khiến anh té dập mặt rồi chạy con mẹ nó luôn

Tất cả mọi người chìm vào im lặng 1s

"NGƯƠI LÀM TRÒ GÌ VẬY!!!!"

"AHHH AIDEN CỦA TÔIII"

"NÓ CHUỒNG RỒI KÌA!

BẮT LẠI MAU!"

"Đố chúng mày bắt được anh "

Cậu chờ thời khắc này lâu lắm rồi,cậu thà kiếm chỗ quỷ tha ma bắt nào đó ngủ còn hơn bị tên Aiden này tra tấn lỗ tai

Dù không biết đường nhưng cậu chạy bất chấp!!!

Aiden hơi cay cậu rồi đấy
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Tôi có cảm xúc?...(TCN9)


Với tư cách là một người 'trưởng thành' trong độ tuổi U30 thì có lẽ Aiden không chấp nhặt chuyện này

Có lẽ

Có lẽ...

Ừ,chỉ là có lẽ mà thôi!!!

Đó là ai chứ không phải là Aiden.Anh nóng mắt, tắt nụ cười, phóng đi như bị ai dựt sổ gạo mà dí theo Xiyi

Họ chạy tới đâu loạn đến đó, suýt làm đổ mấy sạp hàng nhưng chả ai dám chửi anh cả

Đám người ban đầu đuổi theo Xiyi đã bị tốc độ của cậu bỏ xa, giờ đây chỉ có hai hình bóng không rõ mặt rượt đuổi nhau mà thôi

Để người mù nhìn thấy thì phản cảm lắm người lạ ơi...Sinh ra tại chốn tay nhuộm đỏ máu tươi tanh tưởi lại hành động như mấy thằng trẻ trâu thì đến tôi cũng phải ạaaaaa mấy anh!!!

Họ đuổi nhau ra tận trang viên của tổ chức,chạy nhông nhông như tôn ngộ không xổng chuồng vậy

Họ thở câu nào là tục con mẹ nó tiểu câu đó ,lôi tám đời tổ tông lên mà chửi ấy thế nhưng trong họ thật sự rất vui,đặc biệt là Aiden

Trong tổ chức anh chưa bao giờ bị đối xử như 'con người ' Bởi lẽ đối với họ,anh như một cổ máy chém giết,một cổ máy vô cảm với lớp mặt nạ giả tạo

Đã biết bao nhiêu lần anh bị họ đem đi làm thí nghiệm bởi thể chất đặc biệt của mình mà chẳng ai quan tâm đến những cơn đau dày vò anh hằng đêm bởi thứ thuốc được tiêm vào người?

Tất cả người trong tổ chức kể cả cha anh cũng chỉ xem anh là công cụ kiếm tiền,một mỏ vàng vô tận

Đó là lý do anh luôn cảm thấy lạc lõng như thể mình chẳng thuộc về thế giới này.Chỉ đến khi anh gặp được Xiyi,dẫu cậu đã biết về sức mạnh khổng lồ và tài sản kết sù nhưng cậu đếch quan tâm.Anh có thể chắc chắn rằng cậu xếp anh ngang hàng với mình

Điều đó chẳng hề khiến anh khó chịu,vả lại còn vô cùng thích thú.Anh thấy được sự 'tự do' trong cậu,cậu chẳng bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì,tận đáy lòng anh dành cho cậu một cảm xúc vô cùng đặc biệt

Họ rượt đuổi nhau trong khuôn viên,cả thân thể được ánh sáng ôm trọn.Sự dịu dàng của gió lướt nhẹ trên mái tóc,lần đầu tiên anh được ngắm nhìn bầu trời xanh đến vậy

Một làn khí trong lành chẳng pha chút máu nào.Anh bắt được cậu,họ ngã lăn ra thảm cỏ xanh ngát mà cười ngặt nghẽo

Sẽ chẳng ai biết họ đã lớn lên trên xác chết.Tắm máu mỗi ngày hay chứng kiến bạn bè chết mỗi giây cả!

Họ chỉ là những đứa trẻ thôi...

"Hahah- địt con mẹ mày buông tao ra!!!

Nhột vãi lồ-"

Kìa em, người dẫn chương trình đang lãng mạn mà sao mỏ em hỗn thế???

"Cho nhóc chết vì tội dám đạp tôi này!"

Aiden ôm chặt lấy eo cậu mà cù lét, Xiyi có chống cự nhưng không đáng kể😉

Hai tay của cậu bị anh tóm chặt,để lên trên đầu.Chân cũng bị anh đè dưới thân

"M-mày haha- c-on m-mẹ hahahah d-dừng lại coi th..ằng sú..súc v-vật ah~"

Cậu không kìm được mà 'lỡ mồm' phát ra tiếng rên.Điều này đã khiến Aiden giật mình mà khựng lại.Giờ đây anh mới để ý đến gương mặt Xiyi đã ửng đỏ cả lên.Hàng nước mắt sinh lý dần chảy ra khỏi khoé mắt cậu

"Cái l*n mẹ mày muốn tao tắt thở chết à!!!!"

"Ugh tôi-..."

Anh giật mình đứng lên khỏi người cậu mà quay mặt sang một bên,có vẻ...Thời tiết hơi nóng nhỉ???

Sau 3s hoàn hồn,anh ho vài hơi,lấy dũng khí nhìn vào mắt cậu

"Xin lỗi,xin lỗi"

Anh bối rối mà đỡ cậu dậy,Xiyi nghiến răng,đạp thẳng vào bộ hạ của anh

Trời má....

Không thốn không lấy tiền ạ!

Aiden bị chơi một vố bất ngờ,chưa kịp phòng bị.

Kẻ mạnh nhất chính thức gục ngã😉...

Cậu hậm hực mà bỏ đi con mẹ nó luôn,thật ra cậu biết bản thân đã thốt ra điều gì chứ?!

What the fxcking that???

Cậu đéo thể tin được đó là mình

Không, không,chắc chỉ là nhân cách thứ hai thôi!!!

Cậu đéo thể nào mà 'rên' như vậy đuợc!

nhục nhã quá người lạ ơi

Cậu trực tiếp bỏ về phòng luôn mặc kệ Aiden đang lăn lê bò lết dưới đất trong đau đớn

Vì sự việc ban nãy mà Aiden cũng không nhây nhây đi chọc Xiyi nữa mà về phòng mình

Hiện tại là 3 giờ chiều , Xiyi đã lăn ra ngủ từ lâu rồi.Một ngày 24 tiếng thì cậu ngủ 20 tiếng,4 tiếng còn lại để ngáp và than buồn ngủ

Cả Aiden và Xiyi đều rất mạnh vì thế họ cần một nguồn năng lượng dồi dào.Aiden chọn việc ăn đồ ngọt để bổ sung năng lượng,vì thế hầu như lúc nào anh cũng ăn bánh kẹo

Xiyi lại không như vậy,cậu ăn vô cùng ít vì suy cho cùng cậu chẳng có quá nhiều tiền.Để tối giảm mức năng lượng,cậu chọn cách ngủ.Ngủ để sống,chết để ngủ

___________

(Trong phòng Aiden)

"Có lẽ ban nãy chọc cậu ta hơi lố nhỉ-"

Anh cười trừ,áp tay vào tim mình

"Đạp nhanh quá..."

Nói ra thì có hơi xấu hổ nhưng lúc thấy bộ dạng của Xiyi bị anh khống chế dưới thân thật sự khiến anh vô cùng hưng phấn.Anh kiểm tra lại vũ khí một chút rồi quyết định đi tắm cho mát

_____________

11h tối

Aiden gõ cửa phòng Xiyi để gọi anh dậy chuẩn bị cho nhiệm vụ.Sau khi cậu đã sửa soạn xong,cả hai bắt đầu lên chiếc trực thăng đã đứng chờ sẵn dưới sảnh.Bình thường khi làm nhiệm vụ ai cũng âm thầm đi và cũng chẳng kẻ nào quan tâm.Thế nhưng kì dị thay,khi Aiden và Xiyi vừa bước ra khỏi cổng đã có rất nhiều người đứng chờ ,hầu như là cấp A

"Yo,quý hoá thật đấy nha.Bộ mọi người đang tổ chức tiệc à haha"

"Aiden...Nhiệm vụ lần này thật sự rất khó khăn.Trông cậy vào cậu đấy"

'Nhiệm vụ khó mà chỉ cử tôi cùng thực tập đi sao?

Muốn thủ tiêu thì cứ nói thẳng,việc gì phải rườm rà'-Aiden thầm nghĩ

"Buồn ghê gớm đấy nhưng không sao.Tôi đi đây"

Anh nở nụ cười thương mại mà chào họ, chẳng luyến tiếc liếc nhìn cha mình mà trực tiếp bước lên trực thăng

......

"Vĩnh biệt,vật thí nghiệm 001"

.

.

.

.

(Trên trực thăng)

Đây là chiếc trực thăng đời mới có thể tự động điều khiển bởi công nghệ Al.Đơn nhiên nó có cả định vị, camera và máy ghi âm nhưng đã bị Aiden đập nát khi vừa mới lên

"Coi bộ mấy lão đó không quan tâm đến sống chết của mi nhể"

Xiyi cười nhếch mép

"Có lẽ tôi đã hết giá trị với bọn họ rồi"

Anh nhún vai đáp

"Là sao?"

"Thật ra trước đây họ đã nghiên cứu dự án sản xuất các robot có sức mạnh như một người cấp A-S và dùng tôi làm mẫu vật.Có vẻ dự án đó sắp thành công rồi nên giá trị của tôi bằng 0"

"Những người có năng lực đặc biệt như chúng ta không dễ khống chế nên có lẽ họ muốn diệt bớt "

"Vậy...Mi vẫn đi làm nhiệm vụ của mấy tên súc sinh đấy sao?"

"Thật ra tôi chả quan tâm lắm.Sống hay chết chả được "

Anh nói với giọng điều bình thản ,đôi mắt sâu thẳm không cảm xúc nhưng vẫn giữ nụ cười quá đỗi giả tạo khiến Xiyi buồn nôn chết đi được

Cậu tát anh một cú rõ đau khiến anh đơ cả người

"Đừng có xàm l*n như vậy thằng 'hèn' "

"Bộ sống nhởn nhơ chán quá nên muốn cút xuống âm phủ à?

Mẹ mày điên vừa thôi"

Anh xoa mặt,im lặng không nói gì

Không phải là anh muốn chết,chỉ là anh không biết giá trị tồn tại của anh là gì...Anh sống như một con rối bị điều khiển bởi những kẻ hám lợi

Ngay từ khi còn nhỏ anh đã bị thứ tư tưởng dơ bẩn tiêm vào đầu, điều đó khiến anh mất đi bản năng phản kháng

"Cái nụ cười của mày làm tao buồn nôn không dưới 10 tỷ lần rồi đấy.Vui đéo đâu mà lúc nào cũng cười.Cảm xúc của mày chó gặm rồi à?"

Lời nói của cậu thật sự rất cay nghiệt,nó chứa đựng sự khinh bỉ cùng giận dữ

Hả?

Cậu đang tức giận sao?...Vì sao cơ chứ?

"K-không..."

Aiden thì thầm

"Hả!?

Mày nói cái mẹ gì?

Bố đéo nghe?"

"Từ lúc gặp cậu,tôi lúc nào cũng vui vẻ cả!"

Anh như muốn gào lên,ánh mắt có chút rung động mà nhìn thẳng về phía cậu
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Tôi muốn sống trong thế giới có cậu(TCN10)


Thông báo nhỏ:Truyện của tôi sẽ không có H vì tôi ăn chay.Nhưng tôi vẫn sẽ thả hint cho các bác💐 Love you ❤️

.

.

"Xin lỗi nhưng tao thừa biết mày thích tao"

Xiyi nói với giọng điệu vô cùng tự tin ,cậu thừa biết sắc đẹp của cậu thu hút cả nam lẫn nữ vì đã có nhiều kẻ muốn chiếm lấy cậu rồi

Kết cục của bọn chúng ấy hả?

Thân tàn ma dại,đầu một nơi,mình một nẻo.

Đừng có ngu đến độ đụng vào cậu

Aiden bất lực

"Thí dụ mình đừng có nói thẳng ra như vậy được không bạn Dịch?"

"Đến tôi còn không biết tôi thích cậu đấy hahahah"

"Gớm,nói láo vụng lắm con"

"Cơ mà sao cậu nghĩ vậy?"

Aiden mỉm cười, bất chấp liêm sỉ mà ôm lấy eo cậu,tựa đầu vào cơ thể ấm áp của Xiyi.Anh ôm cậu rất chặt,như thể sợ người trước mắt đây sẽ biến mất vậy

"Mày-"

"Một chút thôi...''

Aiden nỉ non như một đứa trẻ đang vòi kẹo,giọng anh bỗng khàn đặc như thể cuống họng đang nghẹn ứ lại

Cậu im lặng, thở dài,tự hỏi bản thân tại sao vẫn chưa xiêng chết cụ anh

"Từ hồi mày nói chuyện với tên Mikhail, tao đã biết mày đang ghen rồi.Vả lại trông mày gay bỏ mẹ!"

"Hah-"

Anh phì cười,đôi bàn tay vẫn ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn của cậu.Đôi mắt nhắm nghiền như muốn được nghỉ ngơi

"Vậy bây giờ cậu tính sao?

Giết tôi cũng được nhưng kì thị thì tôi xin kiếu"

"Tổ chức vẫn sẽ chu cấp tiền rất nhiều cho thành viên cấp S,bây giờ cậu quay về đi, nhiệm vụ này cứ để tôi.Cậu kiếm đủ tiền thì hãy chạy trốn khỏi đó,đến quốc gia khác và sống thật hạnh phúc"

Anh đưa ra lời khuyên, thứ mà bản thân anh chưa bao giờ nghĩ đến cho mình

"Đéo đấy"

"Sao vậy?"

"Vì tao đéo thích, hỏi nhiều"

"Phì- tôi mặc kệ cậu"

Anh tiếp tục im lặng mà cạ đầu vào lòng Xiyi khiến cậu khá nhột.

Mùi hương cơ thể của Xiyi khiến anh rất thoải mái,chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu

Đừng nói Xiyi lây ngải ngủ cho anh nha???

"Tôi hôn cậu được kh-"

"Đéo,cút"

"..."

"Ê thằng chó"

"Mày muốn sống không?"

"Sống hở, có cậu không?"

Xiyi tặc lưỡi,cau mày mà đập mạnh vào người anh một cú rõ đau ,nhưng có vẻ chả si nhê gì với anh

"Tôi suy nghĩ kỹ rồi.Quả thật tổ chức đã nuôi tôi lớn nhưng thật sự mà nói thì tôi không muốn tiếp tục sống như vậy"

"Nếu cậu sống thì tôi sẽ sống,nếu cậu không còn thì tôi cũng chả thiết tồn tại làm gì"

"Boy see tình à?

Mắc ói quá"

Mỏ Xiyi hỗn thứ 2 không ai dám tranh chủ nhật.Đang cảm động cậu phán câu xanh rờn muốn cảm lạnh

Aiden quen rồi nên chỉ cười lớn mà thôi

"Cơ mà sắp đến tổ chức X rồi nhỉ, đừng có chết đấy nhá nhóc con"

"..."

Cậu im lặng,đẩy đầu anh ra một bên mà ngồi vắt chéo chân ,ngả người dựa về phía sau

"Vậy bạn Dịch có thích tôi hong"

"Câu trả lời là 'đéo' nhé thằng ml"

"Chả phải tôi đã nói đừng xưng mày tao nữa sao,tổn thương lắm đó nha"

Họ cứ thế luyên thuyên bất cứ câu chuyện trời trăng mây gió gì.Aiden đã ngầm khẳng định rằng bản thân thích Hui Xiyi và cậu biết điều đó.Trong cậu vô cùng bình thản nhưng thực chất lòng vẫn có chút gợn sóng

Mồm thì hở ra là từ chối lia lịa nhưng lại chẳng có chút kì thị hay xa lánh nào đối với anh

Thời gian như kẻ vô tình chẳng bao giờ thương xót ai,nó liên tục bước đi dẫu người ở lại có nuối tiếc.Chỉ trong vài phút ngắn ngủi họ đã đến gần tổ chức X,từ giờ không thể đi bằng trực thăng nữa mà phải xâm nhập vào

Xiyi ngước nhìn tổ chức này,đáy mắt có chút gì đó khó tả.Aiden tính đánh bom cho nổ xung quanh nhưng Xiyi cản lại

"Đột nhập"

Câu nói ngắn gọn,xúc tích như thể Xiyi đang ra lệnh cho Aiden,anh có khựng lại suy nghĩ một chút nhưng rồi cũng theo ý cậu

Bằng cách thần kỳ ảo ma lazada nào đó thì họ đột nhập vào được thật,thế nhưng trên đời chẳng có gì là dễ dàng cả,bỗng nhiên từ đằng sau hai người xuất hiện một thân ảnh của chàng thiếu niên trẻ với vũ khí trên tay đang chuẩn bị chém phăng đầu Aiden

Anh lập tức cảm nhận được,quay lại dùng tay đỡ và lập tức đấm thẳng vào bụng cậu chàng

Nhưng rồi đột nhiên anh phát hiện chân của mình không thể cử động được

"?"

Nó bị một đám dây leo trói chặt,cậu thanh niên ban nãy bị anh đấm bay đã nhào lại về phía anh, giữ chặt hai tay anh lại

Đôi mắt anh đột nhiên mở to như thể không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình

Một chiếc cưa cỡ lớn dính đầy máu đang được kê ngay bên cạnh cổ anh.

Không!

Đó không phải thứ anh quan tâm,điều khiến trái tim anh như bị bóp ngẹn chính là người cầm nó

"T-tích...Dịch?...."

"Rồi game over nhé"
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Lựa chọn sao?(TCN11)


"Quả thật cậu là gián điệp sao...Tôi đã hi vọng mọi chuyện không như vậy"

"Tệ thật đấy"

"Sống trên đời đừng bao giờ tin vào bất cứ thứ gì con zai ạ"

Xiyi nhếch mép

"Tôi không tin gì cả,tôi chỉ là...đánh cược thôi"

"Tiếc rằng có vẻ tôi thua rồi,haha"

"Vậy bây giờ mày có cảm thấy hối hận vì thích tao chưa"

Cậu cười khinh khỉnh như khạc nhổ vào thứ tình cảm của anh.Đây là lần đầu anh cảm thấy thân thể mình đau đớn đến vậy,vụn vỡ từ tận đáy linh hồn

Anh đã không còn cười nổi nữa nhưng khoé miệng vẫn nghiệt ngã nhếch lên.Im lặng một lúc bởi cổ họng đau đớn như bị dao cứa,anh khàn khàn nói:

"Buồn thật,nhưng dù sao đi chăng nữa.Tôi vẫn thích cậu"

"..."

"..."

"..."

Một sự im lặng đến rùng mình

Bạch- một tiếng,Xiyi dùng tay đập trán thể hiện sự bất lực

"Phụt- hahahahahhahah Tôi tưởng anh bạn 'thẳng' lắm mà sao giờ lại có một cái đuôi theo sau vậy haha"

(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Bỗng một chàng trai từ góc khuất bước ra,bên hông cậu chàng đeo một thanh katana.Đôi mắt đen tuyền đầy năng động.Khi giọng nói ấy vừa cất lên thì dây trói ở chân Aiden cũng buông ra

Đầu Aiden bây giờ hiểu "???"

"Chậc- phiền phức thật đấy"

Kẻ đang khoá tay Aiden cũng thả anh ra luôn

Aiden hỏi chấm part 3

"Haizz"

Xiyi thở dài, cậu thu đao lại mà chống xuống đất

"Well,ý là ba người thông đồng với nhau bắt cóc tôi vì tôi đẹp trai quá hả?"

"Bớt bớt dùm cái"

Xiyi phũ ngay

"Hello, my name is Hasuichi and the boy behind you is Albie"

[Chào nhá,tôi là Hasuichi còn nhóc con phía sau anh là Albie]

"We are friends of Xiyi and members of the X organization"

[Chúng tôi là bạn của Xiyi và là thành viên của tổ chức X]

"Tụi bây bớt nói tiếng Anh hộ bố!!!!

Thằng nặc nô này biết nói tiếng Trung"

"His temper is very bad, he's already bothering you."

[Thằng quỷ đó mỏ hỗn lắm,làm phiền anh rồi]

"Haha don't worry,I like everything about him"

[Đừng lo làm gì,chỉ cần là nhóc ta thì cái gì tôi cũng thích]

"Và điều tôi cần nhất bây giờ là một lời giải thích"

"Ban đầu tôi cũng định giết anh rồi nhưng bị Xiyi lườm cháy mặt nê- Umm!

Ưmmmm!!!"

Chưa để Hasuichi nói hết câu thì Xiyi đã nhanh chóng bịt mồm cậu lại

Albie phía sau cũng đâu có vừa,bé thay Hasuichi nói tiếp luôn

"Lúc tôi khoá tay anh cậu ta nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy đó,sao tôi 'dám giết anh được'~ "

"Con mẹ chúng mày, bố liếc hồi nào??!!"

Cậu giận dữ mà quát lại ngay

"Là thế sao,bạn Dịch làm tôi cảm động quá"

Nếu quý zị thành tâm muốn biết chuyện mô tê gì đang xảy ra thì tác giả nhất quyết trả lời

Xiyi vốn là thành viên của tổ chức X được cài vô tổ chức của Aiden để tìm hiểu họ đang làm điều gì mờ ám

Ai ngờ đâu tổ chức của Aiden lại phái cậu đi đánh chính tổ chức của mình mới hay.Nghệ cả củ

Cả Hasuichi,Albie và Xiyi đều đạt đến cấp S nên nếu bây giờ Aiden có giao tranh thì cũng một là phế hai là chết.Nhưng may sao họ không có ý định giết anh,nói đúng hơn là bé Xiyi nhà chúng ta không nỡ giết anh

"Tôi cũng cần một lời giải thích đó Xiyi"

Albie nói,quả thật trong tổ chức cậu cũng khá tôn trọng Xiyi nhưng việc dẫn người lạ vào tổ chức là điều cấm kỵ.

Huống hồ chi trên người Aiden tỏ ra sức mạnh vô cùng khủng khiếp

"Đi kiếm lão bà bà rồi nói luôn một lần"

Cậu trầm tĩnh mà đáp lời

"Vậy cậu thả tôi ra được chưa...Cậu siết cổ tôi sắp hẹo rồi..."

Hasuichi tội nghiệp rầu rĩ nói

Nhận lại từ Xiyi là cái túm đầu 'YÊU THƯƠNG' ném thẳng vào Albie

Hasuichi khoái lắm nhưng tỏ ra điềm tĩnh,pha một chút đáng thương để bé đỡ mình

"Ổn không vậy"

"Hơi ê người,cậu dìu tôi được không?"

"...Ừ"

Nhìn bọn cẩu nam nam âu âu yếm yếm mà Xiyi khinh ra mặt

Mặc dù não Aiden vẫn chưa thật sự load xong nhưng anh vẫn đi theo cậu,dẫu vậy anh đã trữ sẵn hơn một chục trái bom trong người.Cảm thấy không ổn là hẹn em kiếp sau ngay

.

.

.

Trong phòng

"Mày dẫn thằng của nợ này về chi vậy con????"

"Cơ mà đây là Aiden D.Adams đúng không?

Nghe danh đã lâu, giờ mới được tận mắt thấy quả nhiên danh bất hư truyền?

Một người phụ nữ đầy quý phái rít hơi thuốc rồi nhả ra làn khói mờ ảo càng làm toát lên vẻ huyền bí của bà

"Thằng này đến để phá hủy tổ chức đó lão bà"

"Huh?"

Bà nghiêm mặt,lườm Xiyi làm cậu khá rén

"Dỡn..."

"Xin chào quý phu nhân,hân hạnh được gặp mặt.Như cô đã biết,tôi đến từ tổ chức A ,nay được cậu bạn Khôi Tích Dịch dẫn đến, lại không báo trước.Thứ lỗi vì sự thất lễ này "

Anh hạ người,chào một cách thanh lịch theo phong tục của người phương Tây.

Ủa anh?

Có hơi giả trân không ạ???

Rõ ràng ban đầu anh tính gài bom cho nổ mẹ nó cái tổ chức của người ta,giờ bảo đến chơi là thế đéo nào???

Nhưng không sao,anh đẹp trai nên anh được tha thứ

"Ta hiểu rồi,nói mục đích ngươi đến đây đi"

Bà chẳng vòng vo mà nói thẳng vào vấn đề chính,điều đó khiến anh im lặng một khắc

Bỗng Xiyi cất tiếng:

"Trước đó bà nghe tôi nói đã"

"Nhiệm vụ bà giao ấy,quả thật như những gì bà dự đoán.Bọn họ thật sự đang chế tạo thứ vũ khí sản xuất hàng loạt người cấp S"

"Hah- đều trong tính toán của ta thôi"

"Vậy để ta đoán tiếp nhé?

Có phải cậu Aiden đây đã không còn giá trị lợi dụng gì đối với cái tổ chức đó rồi đúng không?"

Anh không đáp lời,chỉ im lặng nhìn cô

"Vậy chẳng phải đối với họ, sự sống chết của anh không có nghĩa lý hay sao?"

Hasuichi lên tiếng

"Mày bị bọn chúng đưa đến đây tự thân tự diệt á?

Haha đáng thương làm sao"

"Đừng khinh thường tôi vậy chứ"

Aiden nhẻm miệng cười

"Dù sao đi chăng nữa thì tôi vẫn là sát thủ mạnh nhất trong thời đại này đó nha"

"Vậy giờ ngươi định làm gì?"

Lão bà hỏi Aiden

"Nếu muốn tiếp tục đấu tranh thì đừng hòng toàn mạng rời khỏi đây.Nhưng ngươi nên biết là,nơi đó chẳng còn là nơi để ngươi trở về đâu"

"Cô nói vậy khiến trái tim bé nhỏ của tôi tổn thương rồi đấy,kì thực tôi cũng không muốn trở về tổ chức "

"Hừ hiểu vậy là tốt"

Bà cười nhếch một bên mép,rít một điếu thuốc thư thả

"Cô hỏi tôi muốn đi đâu á?

Đi vào lễ đường cùng Tích Dịch được không?"

"Khụ khụ-"

Bà Ngân Ưng nghe anh nói thì sặc khói con mẹ nó luôn.

Sau đó thì đầu bà có vẻ hơi ê ê,có lẽ hôm nay não bộ bà đã phải xử lý quá nhiều thông tin rồi

Xiyi xịt keo cứng ngắc

Hasuichi cười như chưa bao giờ được cười

Còn Albie có chút bất ngờ, không hiểu Aiden nói gì nhưng rồi cũng ngờ ngợ ra

Chả hiểu kiểu gì mới thả thằng cháu đi có 2 ngày mà nó dắt về một tên trong tổ chức đối thủ truyền kiếp không độ trời chung với mình

Khoan đã,tai bà có đang bị mù không nhỉ?

Có người thích Xiyi á?

Bộ thằng cháu bà biết chơi ngải à?

Với cái nết mất dạy nhất quả địa cầu này của Xiyi thì chả ai ưa nổi nó.Thở câu nào là muốn đấm câu đấy rồi

"Quay lại chủ đề chính nào,quả thật tôi đang hoang mang giữa việc tiếp tục làm việc dưới trướng tổ chức hay mai danh ẩn tích"

Aiden tỏ vẻ bình thản mà nói suy nghĩ của bản thân.Quả thật dù trời có sập hay khủng long nhảy hip hop thì anh cũng chả quan tâm

Điều này khiến Hasuichi không nhịn được mà lên tiếng:

"Cậu không quan tâm đến việc trong tương lai bọn họ sẽ làm gì ư?"

"Haha xin lỗi nhưng tôi-kẻ sinh ta để giết người, không giàu lòng nhân ái như vậy đâu"

"Kể cả khi họ giết luôn những người anh hằng quý mến sao?"

Hasuichi hỏi anh.Câu nói ấy như nhát dao chí mạng đâm thủng lớp ngoài vô tâm giả tạo của anh

Ánh mắt anh bỗng nhìn về phía Xiyi rồi cụp xuống

Trong tổ chức,hầu như ai cũng xem anh là vật thí nghiệm nhưng đơn nhiên sẽ có vài ngoại lệ

Họ vẫn đối xử với anh như một 'con người '

Mikhail chẳng hạn.Dù anh ghét y nhưng phải công nhận rằng y chưa bao giờ gây khó dễ cho anh,vả lại còn giúp anh nữa

"Cậu có ba lựa chọn.Một-chiến đấu với tổ chức của tôi

"Hai-chiến đấu với tổ chức của cậu

"Ba-chạy trốn như một kẻ hèn hạ"

Ngân Ưng nghiêm mặt, hướng thẳng về mắt Aiden mà hỏi anh.Giờ đây anh buộc phải đưa ra lựa chọn

Nếu anh quay về tổ chức,họ vẫn sẽ tiếp tục xem anh là con rối tiêu khiển.Nhưng cuộc sống thật sự không quá tệ vì anh kiếm được rất nhiều tiền.

Thế nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh phải đánh nhau với Xiyi, người anh không muốn trạm trán nhất

Chắc chắn anh sẽ không chọn cái thứ ba rồi,mang tiếng sát thủ mạnh nhất mà lại cụp đuôi chạy như một con chó như vậy thì tiếng dơ đời nào mới tẩy hết?

Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc đánh nhau với tổ chức của mình,có một vài người anh xem trọng nên anh cũng chẳng muốn giao tranh với họ làm gì.Thế nhưng, anh đã không muốn sống như vật thí nghiệm hay vũ khí sống nữa!

Anh muốn một lần nghe theo trái tim mình

"Thật ra tôi đã trả lời câu này từ lâu rồi, phải không bạn Dịch?"

Anh cười dịu dàng,hướng về phía Xiyi như nguyện trao cho cậu cả linh hồn mình

"Ờ ờ,là cái câu sặc mùi gay làm ta buồn nôn đó hả?"

"Rồi,nhanh gọn lẹ,từ giờ tên đầu nải chuối này sẽ là thành viên cấp S thứ 4 của tổ chức X,lão bà bà có ý kiến gì không "

Xiyi thẳng thừng tuyên bố

Đậu,bảnh quá anh ơi!?

Dù chỉ mới gia nhập tổ chức X một năm vì là cháu rơi của Ngân Ưng nhưng anh bố láo thứ 2 không ai chủ nhật ạ!

"Tùy ngươi quyết,hậu quả ngươi chịu"
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Chương cuối của TCN12


Lưu ý: Chương này được kể theo góc nhìn của Aiden

Sẽ được kể ngắn gọn

.

.

.

.

Tình hình là , có thể nói rằng tôi đã phản bội tổ chức của mình,haha nghe có vẻ khốn nạn nhỉ?

Nhưng tôi không quan tâm

Tôi sinh ra và lớn lên như một cỗ máy chiến đấu,tôi đã biết kế hoạch của tổ chức từ lâu nhưng chẳng buồn quan tâm

Sinh ra trong xã hội này,kẻ nào cũng mưu cầu sự sống nhưng tôi tự hỏi "Sống rồi thì làm gì?...Thật vô vị"

Nhưng rồi tôi gặp cậu ta-Xiyi

Chính cậu đã kéo tôi thoát ra khỏi những suy nghĩ đó,cậu cho tôi lý do để tồn tại và giờ đây tôi muốn được sống

Tôi đã hợp tác với tổ chức X, mục tiêu ban đầu của tôi

Họ là đối thủ truyền kiếp với tổ chức A và đã cài Tích Dịch làm gián điệp.May sao người quản lý nhóc ấy là tôi,có vẻ tổ chức cũng đã làm nhiều thí nghiệm trên cơ thể cậu ấy trước khi chấp thuận để cậu ta vào rồi

Tôi và tổ chức X đánh úp tổ chức A,họ vô cùng bất ngờ vì sự trở mặt của tôi nhưng muộn rồi.Dẫu vậy thì họ vẫn không dễ đối phó chút nào

Mặc dù biết họ đang 'sản xuất' hàng loạt người vô tính mang sức mạnh đặc biệt nhưng tôi vẫn không mường tượng được nó lại nhiều đến vậy

Tôi một lúc đấu với chục thằng bản sao của mình,nhưng hàng real vẫn ao trình lũ đó

Mikhail ban đầu đấu với tôi nhưng sau khi nghe tôi nói về kế hoạch của tổ chức thì anh ta đã quyết định nhân cơ hội này trốn khỏi tổ chức.Rửa tay gác kiếm, không muốn dính dáng gì đến xã hội đen nữa

Trong tổ chức A vẫn còn kẻ đáng gồm như Lukka,Selma nhưng hầu như họ không muốn đối đầu với tôi

Haha chắc do tôi đẹp trai quá đó

Vụ tấn công lần này xảy ra với quy mô lớn,đánh động tới tận chính quyền nhưng khi họ tới nơi thì tổ chức A đã không còn rồi

Những thành viên cấp A hầu như đều bị bắt và tử hình vì đã nghiên cứu trái phép

Cấp S thì cao chạy xa bay hết rồi,tuổi ranh con mà bắt được họ

Tôi bị trọng thương nặng sau cuộc chiến và hiện tại đang được một vài người 'bạn' của chức X chăm sóc

Tôi nghĩ là tâm hồn bé bổng của tôi đã bị tổn thương khi thấy con 'pet' của Tích Dịch ăn thịt người rồi.Nhưng không sao,tôi ổn mà

Tôi ngỏ ý muốn rời khỏi tổ chức để sống một cuộc sống bình thường với Tích Dịch nhưng cậu ta không chịu.Cậu ta ưa chiến tranh và bạo lực

Cậu bảo cậu không thể sống nếu thiếu đánh nhau

Ok thôi,tôi vác cậu ta đánh nhau cùng tôi 'tren giuong moi ngay '

Sau khoảng 2 năm thì chính quyền dần ổn định,họ tăng cường hệ thống an ninh nên hầu hết các tổ chức ngầm đều bị truy sát,sụp đổ,kể cả tổ chức X

Well,một thời huy hoàng của xã hội đen đã chính thức kết thúc

Chúng tôi, những người có năng lực đặc biệt bị truy sát gắt gao

Dễ hiểu thôi vì chúng tôi đã giết rất nhiều người rồi

Nhưng họ cũng hiểu rằng việc đối đầu với chúng tôi sẽ tổn thất như thế nào nên họ đã đề nghị đàm phán

Ban đầu Tích Dịch không chấp nhận,đòi giết sạch nhưng tôi cùng Hasuichi và nhiều người cấp S khác ngăn cản

Chúng tôi đồng ý ngồi vào bàn đàm phán

Sau bao ngày thì cũng đã đưa ra quyết định cuối cùng, chúng tôi sẽ phải lao động cho nhà nước trong 1 năm,sau đó được thả tự do nhưng phải sống dưới sự kiểm soát của nhà nước

Thật ra để mà nói,điều đó với chúng tôi không quá tệ.Vì họ không ngược đãi,mà cuộc sống lại còn nhàn nhã,an toàn hơn khi làm sát thủ ấy chứ?

Tổng cộng có 15 người dị năng,nếu chúng tôi hợp sức thì việc phá hủy một đất nước là chuyện dễ dàng nhưng hầu như không ai muốn làm điều đó cả

Trong một năm đó chúng tôi được học cách cư xử sao cho giống người thường.Họ không cho phép chúng tôi sử dụng năng lực và cấm tuyệt đối hành động giết người.

Tích Dịch và một số kẻ ham chiến đơn nhiên cảm thấy thật vô vị,nhàm chán nên không chấp thuận,tôi biết tôi không khuyên can được nhưng nhà nước đã ngỏ ý cho họ tham gia vào lực lượng quân đội

Tôi,với tư cách kẻ mạnh nhất đã khuyên nhủ họ và đã thành công

Thật ra thì tôi không quan tâm đến an ninh trật tự quốc gia cái mô tê gì hết nhưng tôi lo lắng rằng thế giới sẽ đuổi cùng giết tận Tích Dịch,phiền phức lắm

Tôi muốn cậu ta dành thời gian cho tôi nhiều hơn

Sau khi kết thúc một năm làm việc chung,chúng tôi lần đầu xuất hiện trước công chúng nhưng không phải với danh hiệu sát thủ mà là người bình thường

Từ những sát thủ giết người không gớm tay, giờ đây tôi đã làm việc cho cục cảnh sát cùng Tích Dịch,ban đầu lúc nào cậu nhóc cũng bày ra vẻ mặt ngạo nghễ,kinh tởm khi làm việc tốt giúp đời.Nhưng dần dần thì không miệt thị nữa

À mà đơn nhiên tôi với cậu ta đã hẹn hò rồi.Cậu ấy là kho báu đời tôi đấy!
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Suy nghĩ về nhau(Not chap) và lời xàm ngôn của tác giả


Hị lou các bác🙂 Một ngày tốt lành nhé💐❤️

Có thể các bác đã đọc phần giới thiệu

hoặc chưa=)

Tôi hỏng ce vì giờ tôi cũng lói,tôi viết truyện ngắn nên là có lẽ phần tiếp theo tôi sẽ viết về cp AidenXiyi ở một thế giới khác,yuh

Nhưng trước đó thì chúng ta sẽ đến với suy nghĩ của Aiden và Xiyi về nhau ở thế giới cũ nhé

.

.

.

-Ấn tượng của bạn về lần đầu gặp đối phương?-

Aiden

"Lần đầu gặp, thấy Hui mặc áo crop top nên nghĩ cậu ấy là gay hoặc có gu ăn mặc lắm"

"Ai dè đâu,trên thực tế thì đó chỉ là để cậu ta sử dụng sức mạnh dễ dàng hơn thôi"

"Theo đuổi cậu ta còn khó hơn đánh sập một tổ chức luôn ấy🙂"

Xiyi

"Rất mạnh,phù hợp làm thức ăn cho bé cưng của tao"

[Aiden:Kìa em??

Anh lăn ra khóc bây giờ]

"Mà nói chứ,lần đầu gặp tôi chả ưa anh tẹo nào.Người gì lắm mồm kinh khủng.Nhưng...Cũng hào phóng,chịu được tính tôi"

Aiden đã đè Xiyi ra hun chụt chụt

-È hem,câu hỏi tiếp theo -

-Điểm gì bạn thấy thú vị ở người kia nhất-

Aiden

"Có vẻ là lưỡi.Lưỡi Dịch trông như một con rắn"

Xiyi

"Sức mạnh,thằng chả ăn cái mẹ gì mà mạnh vcl ra ấy!?

Như kiểu, quái vật chứ chả phải người "

-Nói một chút về lần đầu lamtinh của hai bạn-

Xiyi

"Thằng lòn nào hỏi câu này vậy???"

-Dạ người dẫn chương trình😉-

Aiden

"Nhớ lúc đó vẫn còn làm việc trong tổ chức X,sau khi làm xong nhiệm vụ trên đường trở về thì chúng tôi có uống một chút"

Xiyi:Và djtconmemay bỏ thuốc taooooo!!!

"Thôi nào em,chuyện qua cả mấy năm rồi😉"

"È hem,thì chuyện gì đến cũng đến thôi🙂"

"Nhưng thay vì bỏ thuốc rồi làm luôn thì tôi để cậu ta bị dằn vặt bởi thuốc cho đến khi không chịu nổi mà lết xác đến cầu xin tôi"

Xiyi đã cầm đao dí theo Aiden, chương trình kết thúc🙂

Nói xàm time🙂

Hiện tại thì sức khỏe tôi khá yếu,cộng với chuẩn bị học nên tôi sẽ ra chap khá chậm,tùy hứng,mong các bác thông cảm ❤️

Vô coi mà bất ngờ,nhưng nó tăng nhanh,tụt cũng nhanh

Nhưng kệ🙂 fờ léck cho zui nhà zui cửa vậy thôi chứ vài ngày nữa nó mất à

Lúc tôi viết chương này thì tôi đang ở trong bệnh viện

Tôi được chuẩn đoán là trầm cảm với rối loạn lo âu nhẹ,có khả năng bị đa nhân cách

Trời má nghe xong hú hồn🙂

Sợ thế,nên tôi đi ngủ👁️👄👁️

Nói vậy đủ rồi, tôi mong các bác có sức khỏe tốt

Love u 3000❤️💐
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
NÓ CHẾT RỒI!!! (One shot)


Mắt nó vô hồn,hướng lên trời cao,đôi bàn tay rệu rã như bị nghiền nát ,dán chặt trên sàn đấu song cũng là mồ chôn hồn nó.

Dư vị của sàn đấu lạnh lẽo, nặc mùi máu sộc thẳng vào mũi trước khi nó không còn có thể cảm nhận được điều gì.

Ban đầu là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, khi không một âm thanh nào có thể lọt vào tai nó,dù chỉ là tiếng thở giản đơn.Khán đài như chìm vào câm lặng đến đáng sợ.

Thế nhưng không gian yên ả đó đã nhanh chóng bị xé toạc bởi tiếng hét thất thanh nhổ sĩ.

Họ kêu gào,than khóc.Họ chửi nó rất nhiều, khiến đầu nó như nổ tung.

NÓ CHẾT RỒI!

CHẾT THẬT RỒI?!

THUA RỒI!

KẾT THÚC CẢ RỒI.

Bóng lưng anh bơ phờ,nụ cười không còn trên khoé môi.

Đôi mắt anh như người chết mà nhìn chăm chăm nó.Dường như tất cả mọi thứ đã 'chết' vào thời khắc này.

Nhìn đối thủ mà chỉ vài khắc trước còn anh còn đang vui vẻ đối đầu,ấy thế bây giờ nó nằm ngay trước mắt anh.Nó chẳng động đậy,chẳng còn hơi thở.

Nó chết thật rồi sao?...Không...Không!

"Làm ơn đấy,xin ngươi đừng chết.

.

.

.

Anh là vị anh hùng mà người đời luôn ngưỡng mộ.

Anh có thể dễ dàng xuống tay đoạt đi sinh mạng kẻ xấu bởi sức mạnh khổng lồ của mình và anh chẳng buồn quan tâm

Bởi...

Anh là kẻ mạnh nhất,vô tình nhất.

Những tiếng hò reo thắng lợi được truyền thẳng vào não anh như bóp nghẹn lấy tâm trí anh.

Anh nên vui chứ, phải không?...

Cớ sao anh lại luỵ tàn thế này?

Anh không muốn nó chết.Anh muốn đem nó về.

Anh vọng tưởng với sức mạnh vô song của bản thân có thể cứu lấy nó, giữ nó làm của riêng mình.Nhưng anh sai rồi, sai thật rồi!!!

Đây là cuộc chiến diệt quốc giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa,hai cường quốc khắc nhau như lửa và nước.

Nó biết rằng nếu nó bại trận,chính người dân trong nước cũng sẽ giết chết nó như cách lũ người bần tiện bóp cò không thương tiếc về phía anh hùng đại diện Anh Quốc.

Nó biết rằng, đường nào nó cũng sẽ chết.Nên nó liều mình,quyết đánh đến thịt nát xương tan.

Ban đầu anh hưng phấn khi giao đấu với nó,nhưng dần anh nhận ra,nó không có ý định dừng lại!

Nó sẽ chiến đấu như một con thú hoang cho đến chết.

"ĐỦ RỒI, DỪNG LẠI ĐI,TÔI KHÔNG MUỐN GIẾT CẬU!!!"

Anh gào lên nhưng nhận lại từ nó là sự điên loạn đến mất trí.

Anh muốn ôm nó vào lòng và kết thúc cuộc chiến nhảm nhí này nhưng anh không thể.

Anh bất lực,trái tim anh như bị đục khoét, máu chảy thành dòng.

Anh không thể cười,đâm xuyên qua nội tạng nó.Cảm nhận hơi ấm cuối cùng...

Nó chết rồi...

Kết thúc rồi.
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Chương 1: Sói-Cừu đội lốp?


.

.

.

"Chúng mày thì hiểu cái đéo gì về cái xã hội thối nát này?

"

.

.

.

Cậu-Xiyi

Đứa trẻ bất hạnh đến cùng cực khi sinh ra tại khu ổ chuột.Nơi sinh mạng con người trở nên bần hèn,rẻ mạt đến nực cười.

Cậu bị cả xã hội nguyền rủa,xua đuổi bởi hình xăm kì quái khi vừa chào đời.Họ truyền tai nhau cậu chính là vận đen.

Cậu là đứa con của quỷ!

Sự đau đớn về mặt thể xác,cậu đã chịu đựng ròng rã từ khi sinh ra,thử hỏi,trên cơ thể gầy gò ấy còn chỗ nào họ không tra tấn cậu?

Chúng ném đá,dị nghị cậu như một con súc vật đáng nhẽ không nên tồn tại trên thế giới .

Cái người được gọi là 'máu mủ' vả vào mặt đứa trẻ 4 tuổi không thương tiếc,bởi chẳng lý do gì.

Máu từ miệng chảy ra,mắt nó mờ nhoè cùng sự nóng rát đến bức rức nơi khoé miệng.Giờ đây nó mới nhận thức được,họ đối xử với nó như thứ nghiệp chướng với mong muốn cậu chết đi cho rảnh nợ.

Cậu từng ước bản thân có thể biết mất khỏi cõi đời này.

Cậu chỉ ước có một giấc ngủ bình yên...

Cậu căm thù chính bản thân mình.

Căm thù cái gia đình thối nát,vô trách nhiệm,tại sao lại đem cậu đến thế giới để chịu đựng nỗi đau này cơ chứ?

Căm thù luôn cả cái xã hội đáng ghê tởm này khi chỉ đánh giá một đứa trẻ bởi ngoại hình, cùng những câu chuyện bịa đặt cậu đéo bao giờ hiểu nổi.

Thế nhưng cậu vẫn sống,sống một cách đau đớn vì ngay cả chính bản thân cậu cũng chẳng hiểu vì sao mình còn sống

Họ dìm nước cậu,cậu không chết và họ cũng chẳng đủ can đảm để thật sự giết người

Họ bỏ đói cậu,cậu liền ngặm nhắm sâu bọ sống qua ngày

Năm nó 12 tuổi,nó đã biết phản kháng và tự bảo vệ chính mình

Thế nhưng số ngày bình yên của nó đếm ít trên đầu ngón tay

Năm ấy trong khu có tên xã hội đen, tên này vốn cặn bã khi cướp bóc,giết người không nương tay, không ít phụ nữ trong khu đã bị tên ấy làm nhục để rồi chửa hoang bị người đời nhạo báng,đánh đuổi.

Sau khi biết đến sự tồn tại của Hui Xiyi -Đứa con của quỷ.Tên ấy ra vẻ người hùng,hứa sẽ giúp giết cậu,trừ hại cho cái xó này.

Nực cười?

Cậu sống lang thang vất vưởng,ăn cắp để tồn tại nhưng chưa bao giờ hại ai.Ấy thế mà bị gọi là ác quỷ?

Trong khi tên ác quỷ thật sự lại được tung hô như người hùng???

Cái não chó của lũ người ở đây bị tiêu giảm cả rồi à?

Chúng nó vây bắt cậu,tên cầm đầu băng cướp dùng dao trêu đùa cậu.

"Hahahahaha,mày quả thật là một con súc vật đáng thương nhất tao từng thấy đó Xiyi à,mày nhìn xem lũ người đã bị tao tẩy não đang tung hô tao bởi vì tao giết một thằng như mày kìa hahah"

Đứa trẻ của nỗi đau ấy dường như đã phát điên khi đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Nó không còn có thể cảm nhận được cơn đau và đột nhiên nó nhoẻm miệng cười,một nụ cười man rợ khiến tất cả mọi người chứng kiến đều rợn tóc gáy.

"Nó điên rồi!

Dao đâu!?

Mau chém chết thứ ô uế này đi!!!"

Tên đàn ông quá tuổi trung niên với thân hình to lớn vừa nói dứt câu.Xiyi đã lao đến, chọc mù mắt gã.

Tiếng hét thất thanh vang lên khiến cả khu ổ chuột nghe thấy.

Nếu xã hội này đã không đối xử với nó giống một con người,vậy chẳng có lý do gì để nó không xé xác tất cả như sâu bọ.

Hôm ấy cả nước chấn động khi hay tin một đứa trẻ 12 tuổi đã giết sạch băng đảng xã hội đen,nhuốm máu một nửa khu ổ chuột.

Họ đã thật sự tạo ra một con ác quỷ

Ước tính rằng cậu đã giết hơn 50 người.Một con số quá đỗi kinh khủng đối với một người 12 tuổi.

Cảnh sát đã vào cuộc nhưng không thể tìm thấy tung tích tên sát nhân ấy.

Câu chuyện này dường như đã đi vào lịch sử.

Trái tim Xiyi trở nên trống rỗng,cậu ghét loài người và cảm thấy việc giết chóc trở nên bình thường.

Cậu gieo rắc nỗi kiếp sợ cho toàn quốc bởi tính từ sự kiện đó đã 7 năm trôi qua.

Số lượng người cậu giết đã lên đến hàng trăm và cảnh sát bất lực trước cậu.

Ấy thế nhưng trong một lần xui xẻo năm cậu 19 tuổi,khi cậu chuẩn bị giết một kẻ đã dìm chết 3 con mèo của cậu ,cảnh sát đã bất ngờ tập kích bởi đây là kế hoạch của họ (Bất quá mới sử dụng kế này).

Cậu bị chúng chơi một vố,Xiyi bị cảnh sát bắn 4 viên đạn vào người nhưng cũng may rằng viên đạn không ghim trúng nội tạng quan trọng.

Bằng tốc độ và sức mạnh đáng kinh ngạc của mình,cậu đã lẫn trốn vào một con hẻm.Trực tiếp đập cửa kính, xông vào nhà dân,một ngôi nhà có vẻ khá khang trang nhưng trống vắng.

Bây giờ là 10 giờ đêm ,nếu thủ đô không bao giờ tối,luôn được thắp sáng rực rỡ bởi ánh đèn không bao giờ tắt thì trong những con ngõ tối tâm u khuất lại là một thế giới khác.

Ban đầu Xiyi xông vào ngôi nhà này vì tưởng nó bị bỏ hoang,nhưng cậu bất ngờ khi có người sống trong đó.

Nghe thấy tiếng cửa kính vỡ,cùng tiếng còi từ xe cảnh sát,một chàng trai tầm cỡ 25 tuổi điển trai với mái tóc vàng lãng tử đi đến kiểm tra và bắt gặp Xiyi.

Nhà anh không bật đèn nên mọi thứ rất tối tâm,chỉ có ánh trăng phất phưởng,chiếu rọi để thấy được chuyện gì đang xảy ra.

"CÂM MỒM NẾU KHÔNG MUỐN TAO GIẾT MÀY!!!"

"Opps,anh bạn đang bị thương sao,tệ thật nhỉ"

Chàng trai tỏ vẻ ngạc nhiên,thích thú nhìn về phía Xiyi.

Một tên kỳ lạ.

Theo phản ứng của người bình thường,nếu thấy ai đó máu me be bét xông vào nhà,họ sẽ hoảng loạn và hỏi tại sao lại vào nhà mình.

Nhưng chàng trai ấy lại nói một câu khiến Xiyi cũng phải hỏi chấm.Nhưng cậu đếch quan tâm!

Xiyi lao đến,bịt mõm,chĩa súng vào đầu chàng trai.

Anh trơ mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới và có vẻ đã biết chuyện gì đang xảy ra.

Vì căn nhà rất tối,ở ngoài lại chẳng có chiếc đèn đường nào nên từ ngoài nhìn vào rất khó để biết chuyện gì đang xảy ra bên trong.

Một viên cảnh sát dần tiến đến,chuẩn bị mở cửa vì cô nghĩ đây là nhà hoang nhưng phát hiện cửa đã bị khoá.

Xiyi nắm chặt con dao trên tay,cậu dùng súng hù doạ trẻ em thôi chứ thật ra nó hết đạn lâu rồi.

Nhưng nếu bây giờ đội ngũ cảnh sát ập vào,cậu khó có thể bảo toàn tính mạng vì cơ thể cậu đang chảy máu rất nhiều,tầm nhìn đang mờ dần.

Cậu ghé gần tai anh,hơi thở loạn nhịp,hổn hển vì cơn đau nhức,mệt mỏi.

"M-mày..hah..mau nói chúng nó cút!

Đừng để...Tao bắn vỡ sọ mày!!!"

Cậu đau đớn nhíu mày khi phải cất tiếng nói trong tình trạng khốn đốn này.

Chân cậu có phần không vững,ngoài miệng thì nói cậu đang bịt mồm,chĩa súng người ta.Chớ thật sự cậu đang bám víu lấy cơ thể cao ráo,chắc khỏe để tránh bản thân bị ngã.

Cậu thả lỏng tay đang bịt miệng anh,di chuyển xuống cổ,bóp hờ như một lời thông báo rằng

' mạng sống của mày nằm trong tay tao'

Anh chàng ấy gật đầu,tiếng đến gần cửa,cất giọng

"Xin lỗi?

Bạn ngõ cửa nhà tôi có chuyện gì vậy?

Nhà tôi không tiếp khách "

Chất giọng trầm ấm,mạch lạc không giống người đang bị đe doạ,điều này khiến Xiyi chú ý.

"Tôi là cảnh sát,yêu cầu bạn phối hợp để chúng tôi kiểm tra bên trong.Chúng tôi đã để một tên tội phạm nguy hiểm trốn thoát và tôi nghi ngờ hắn đang ở trong nhà bạn"

"Haha,mỹ nữ à,tôi chẳng thấy tên sát nhân nào đang làm phiền cả,chỉ có bạn réo gọi ầm ĩ vào đêm hôm thế này tôi.Tôi cần được nghỉ ngơi sau ngày dài làm việc.Nếu thấy ai khả nghi,tôi sẽ báo ngay cho bạn"

Giọng anh thật sự rất êm tai,anh cam đoan chắc nịch.

Họ có quyền xông vào kiểm tra nhưng khi thấy bảng hiệu "Tiến sĩ" treo gần cửa,họ không dám.

Tại nơi đây có một điều luật khá đặc biệt rằng không ai có thể vào nhà những nhà nghiên cứu khi họ không cho phép.

Vì thế đội ngũ cảnh sát đành tiếp tục tìm kiếm khu vực xung quanh đó.

Nhưng họ vẫn rất lưu ý nhà của anh.

"Họ đi rồi"

Chàng trai thông báo cho Xiyi,lòng cậu đã dịu đi phần nào.Cậu cứ ngỡ họ sẽ trực tiếp xông vô cơ!

Cậu còn đang tính dùng tên này làm con tin.

Cậu dần buông tay nơi cổ anh ra, nhưng để đề phòng,cậu vẫn giữ khăng khăng khẩu súng nơi đầu anh để tránh anh tạo phản.

Anh trông cao ráo,to cao hơn cậu nhiều, hiên tại với thương tích đầy mình cậu không thể chống cự.

Cậu không muốn chạm vào anh vì cậu ghét loài người,nhưng có vẻ đôi chân đang bán đứng cậu khi nó trở nên rệu rã,vô lực khiến cậu đứng không vững.

Anh dang tay đỡ tay eo cậu khiến cậu giật mình,đang tính dùng dao đâm anh thì đột nhiên...Cậu bất tỉnh.

"Mèo con ở đâu đi lạc đây?"
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Chuột bạch (S-C ĐL2)


Sau khi bất tỉnh,cậu chìm sâu vào tận những giấc mơ ngắn ngủi,cậu bỗng bị giật mình tỉnh dậy bởi cơn đau buốc toàn thân

.

.

.

"Đây...Là đâu?...."

Âm giọng yếu ớt,khàn đặc nơi cuống họng.

Xiyi cố gắng mở mắt để có thể nhìn mọi thứ xung quanh nhưng cậu lại cảm thấy đôi mắt mình mỏi nhoà,cay rát.

Cơn đau lan truyền từ tay cho đến não khiến cậu không khỏi khó chịu mà nhăn mặt.

Cậu có thể tờ mờ thấy được đây là một căn phòng tối tăm,nồng nặc mùi thuốc pha lẫn với máu.Những 'dị vật' xung quanh không khỏi khiến cậu chú ý.

Các tử thi được đựng trong các bình chứa formalin trưng bày ở mọi góc ngách thán phòng.

Nhưng nó không quan trọng?

Vấn đề là các tử thi đó không có một ai còn nguyên vẹn, người thì bị khoét một lỗ trên trán, được bù đắp bằng một con mắt sắp sửa thối rữa.

Kẻ tay chân lẫn lộn,thậm chí còn có đuôi động vật được may vá lên người.

Cảnh tượng thật khiến người ta ghê tởm.

Cậu rơi vào trạng thái khá hoảng,bởi tay chân đều đã bị xích chặt trên bàn thí nghiệm,ánh sáng từ đèn chiếu thẳng vào mắt vô cùng khó chịu.

Sự ngột ngạt đến từ không khí và bất an bởi bóng tối vô thẩm đã khiến con ác quỷ phải lạnh sống lưng.

"Eh- tôi làm cậu thức giấc rồi sao?"

Chàng trai ban nãy mà cậu đe doạ giờ lại đứng bên cạnh cậu,nở một nụ cười giả tạo.

Trên tay anh là rất nhiều loại thuốc được đựng trong những ống tiêm nhọn hoắt.

Cái nhìn từ ánh mắt anh như đang đâm thẳng vào cậu,cậu giờ đây chỉ như cá trên thớt, chim trong lồng mà thôi.

"Mày là chó dại lên cơn à??!!

Mẹ kiếp đừng để tao thoát ra được,tao xây mày thành thịt vụn rồi đổ cho chó ăn!!!"

Xiyi gào lên,hét thẳng vào mặt anh chàng trong sự hung hãn nhưng ẩn dưới sự răn đe ấy,thanh giọng cậu có chút gì ấy e dè.

Anh ta vẫn cười,xoa nhẹ đầu Xiyi như cách loài người hay làm với thú cưng của họ.

"Ngoan nào ngoan nào,tôi chờ bạn lâu lắm rồi đấy Khôi Tích Dịch ah~"

"Sẽ không đau đâu vì bạn là quái vật mà,tôi sẽ sớm rạch tim bạn ra để xem nó hoạt động như thế nào thôi nên là đừng lo lắng nhé"

Miệng anh thốt ra những lời quái đản nhưng gương mặt lại trông giống thiên thần giáng thế.

Ôi đôi mắt xanh biếc như đại dương sâu thẳm,lôi cuốn những linh hồn lỗi lạc xuống tận đáy biển sâu.

Mái tóc bồng bềnh tựa phát sáng nên chất thơ,anh tựa từ truyện bước ra.

Thế nhưng hãy nhìn chàng bạch nguyệt quang đã làm ra những điều gì này?

Haha

Có lẽ anh đã dùng chính nhang sắc tai hại ấy để dụ dẫn con mồi và ban cho họ cái chết vô nhân tính nhất.

Xiyi cố gắng vùng vẫy,cố gắng thoát ra khỏi đống xích chằn chịt đang giam chặt cơ thể mình.Cậu nhìn anh với ánh mắt căm phẫn , kinh tởm.

Quả thật cậu đã giết rất nhiều người và sẽ chẳng có chuyện cậu sót thương họ.

Nhưng đối với cách làm của anh thật sự khiến cậu buồn nôn.

Anh bắt đầu làm một vài tiểu phẫu nhỏ trên cơ thể cậu ,ban đầu cậu chửi anh rất nhiều.Đào gia phả,cửu tộc anh lên mà chửi.Nhưng anh không care chút nào.

Nạn nhân nào của anh cũng ầm ĩ hết, không phải tiếng hét thì sẽ là khóc.Nhưng anh khá thích tận hưởng nó nên không gây mê cho họ.

"Chà chà,bé ngoan nằm im nào, không là tôi chặt tay chân cậu ra á nha!"

"Có cái con cặ-"

"Hahah,nãy giờ cậu chửi không mệt hả, người bình thường ăn 4 viên kẹo đồng là đã hẹo rồi á cậu biết không "

"Thể chất của cậu là ngàn năm có một á nha~ Tôi sẽ tận dụng thật tốt"

"Tao đéo hiểu mày ạ"

"Sao dọ?

Thắc mắc gì nhè"

"Thế đéo nào mà mấy thằng cảnh sát loz đéo xích cái mõm chó mày lại mà hở ra là tìm cách bắt tao?"

Xiyi đã quá chán nản với việc chửi thằng đầu trâu óc lợn mặt quỷ này rồi ,cậu không muốn trước khi chết bị viêm họng đâu.Cậu mệt mỏi,hạ giọng mà nói chuyện 'nhẹ nhàng ' với anh.

Điều này đã khiến Aiden bật cười.

"Hmm hmm,cậu nghĩ người vừa đẹp trai,nhà giàu,nổi tiếng,đóng góp nhiều trong xã hội sẽ bị cảnh sát để ý hả"

"Đúng cái số phận chó rách"

Xiyi cảm thán một câu.

"Bạn Tích Dịch không sợ chết à"

"Mắc đéo gì phải sợ?

Chỉ là...Tao không muốn chết thôi"

"Ý chí sống mạnh thật a,thật đáng ngưỡng mộ!"

"Cơ mà mày đang làm cái đéo gì với cơ thể tao vậy?

Đau vãi l*n.Giết thì giết mẹ đi cứ hay bày vẻ"

"Thật ra tôi cũng muốn bắt tay vào giải phẫu liền nhưng tình trạng cơ thể cậu tệ quá"

"Hah- thằng rảnh l*n ,đừng nói là nãy giờ mày đang gắp đạn ra nha?"

"Hì hì"

"Tôi rảnh thật mà.Tôi không muốn lãng phí chuột bạch tốt như thế này ''

Xiyi tặc lưỡi,chán nản mà nhắm nghiền mắt lại.Cậu không thể hiểu bản thân mình bởi cậu hiểu rõ cậu vô cùng chán ghét bản thân mình, ghét cả thế giới nhưng sâu trong cậu vẫn không muốn chết.

Cậu cố gắng nói nhiều với anh mang trong đó chút ít hi vọng sống sót.

Nhưng có lẽ,cậu thật sự đã quá mệt rồi.

Cậu không còn đủ sức lực để tiếp tục cuộc trò chuyện vô tri này nữa.

Cậu cứ im lặng,nhìn vào khoảng không vô tận,đen hoắm.

Sau khi đã lấy hết đạn và băng bó cơ thể cho Xiyi,dẫu tự nhủ lòng rằng Xiyi bây giờ rất dễ chết nhưng Aiden vẫn không kiềm nén được dục vọng mà tiêm vào người cậu vài liều thuốc do anh tự điều chế.

Nếu người bình thường với miễn dịch kém,sẽ bị thuộc quật cho chết ngay.Anh thật sự rất tò mò liệu thứ thuốc này khi tiêm vào người một con 'quỷ' sẽ như thế nào.

Xiyi đã ngất liệm ngay sau đó,có vẻ thuốc có hiệu quả rất nhanh.Nhịp tim và thở của Xiyi giảm đáng kể, nhưng chỉ kéo dài 10p,sau đó mặc dù các cơ quan hoạt động có vẻ yếu nhưng cậu ta không chết!!!

Haha,quả nhiên anh đoán đúng.

Anh thật sự rất muốn bơm thêm vài ống nhưng đột nhiên ánh mắt anh lướt qua trên gương mặt nhợt nhạt của Xiyi.Cậu hô hấp rất khó khăn nhưng đã chìm vào giấc ngủ.

Liều thuốc đó khi bơm vào người vô cùng đau đớn,cậu đã phải mệt như thế nào mới có thể ngủ được chứ?

Anh tự hỏi.

Đột nhiên đôi bàn tay đang cầm kim tiêm trở nên khá vô lực,dẫu Aiden đang mỉm cười nhưng cũng bất giác khó hiểu về hành động của bản thân.

Anh thở dài một hơi,tiếc nuối đặt ống tiêm lên lại bàn thuốc,rồi nhìn chằm chằm cậu.

So với các nạn nhân trước đây,Xiyi đặc biệt ưa nhìn.

Anh đã theo dõi cậu rất lâu thông qua các bài báo đăng về cậu.Anh cứ nghĩ cậu sẽ là một tên quái vật to xác với đống cơ bắp đồ sộ.

Nhưng trái ngược với suy nghĩ,cậu thật sự rất ốm.Chiều cao rơi vào khoảnh 1m75,khá ổn.

Anh vuốt ve mặt cậu,chạm lên hình con rết anh hằng thắc mắc.Anh muốn rạch nó ra nhưng nếu làm như vậy,con chuột bạch này sẽ trở nên xấu xí mất?

Thôi vậy.

Anh tắt đèn phẫu thuật,rời đi như thể biến mất trong bóng tối vĩnh hằng,để lại cậu bị trói chặt trên bàn mổ.

Đây là sự nhân từ nhất anh dùng cho mẫu vật rồi.
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
Không cam(S-C GM3)


Hiện đã là 3 giờ sáng,nhiệt độ vào ban đêm thật sự rất lạnh lẽo.Dưới bầu trời mùa đông buốt giá, những áng mây đen kịt che lấp cả bầu trời sao.

Tuyết nhẹ nhàng đáp xuống như vì tinh tú ngừ trì nơi trần ai.Nó thật tinh khiết,lại lạnh lẽo.

Nhưng tiếc rằng chẳng một ai quan tâm đến điều này.

Họ chỉ cảm thấy phiền phức bởi sự lạnh lẽo của nó.

Xiyi mơ màng như thể thân xác đã chìm sâu trong hồ băng lạnh lẽo,thật lạnh...Không thở nổi...Cậu ghét cảm giác này tột độ dẫu đang trong trạng thái hôn mê.

Thêm vào đó,cậu đang ở trong phòng thí nghiệm của Aiden,nơi trưng bày rất nhiều 'xác' nên nó luôn phải giữ nhiệt độ dưới 5°C

Chiếc bàn phẫu thuật ấy lạnh lẽo,cứng ngắc.

Cậu đã chìm sâu vào lại giấc ngủ vô tận nhưng mọi góc gách trong cơ thể đều đang bị dày vò bởi sự bất an song là những hormon thay phiên nhau tiết ra mạnh mẽ để bảo toàn tính mạng nhưng lại bị thuốc trừ khử.

Mắt như bị ngàn mũi kim châm và cậu cảm nhận rất rõ điều đấy.

Từng tế bào như vỡ nát, cái lạnh đã khiến cậu mất cảm giác nhưng cơn đau từ đầu vả cậu về hiện thực để cậu nhận thức rằng tính mạng của bản thân mỏng manh như hạt tuyết,chạm nhẹ ắt sẽ tan.

Cậu yếu ớt thở ra làn sương,chứng tỏ nhiệt độ đã xuống thấp vô cùng.

Cả tay và chân đều bị tê cứng,trói chặt đến mức mạch máu chẳng dễ dàng lưu thông.

"Ah...Vậy là đời tao sẽ chấm dứt một cách vô nghĩa ở đây sao-"_Cậu thầm nghĩ

Vì tác dụng phụ của thuốc nên cả linh hồn lẫn thể xác Xiyi đều rã rời,yếu đuối một cách kỳ lạ đến mức cậu đặt nghi vấn rằng liệu bản thân có đang tồn tại hay không.

Cậu buồn ngủ quá...

Nhưng chẳng tài nào ngủ được.

Đây quả là một cơn ác mộng, chẳng lẽ,đây là hình phạt dành cho con quỷ như cậu sao?

Bi thảm thật.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Khói bóc phù phù hình trái tim nè!"

Muộn rồi mà sao còn...Làm trò con bò khó coi quá vậy hỡi người đẹp ơi🙂

Aiden-người mắc chứng khó ngủ bẩm sinh do cơ thể không thể sản sinh nhiều melatonin,dù anh có tự điều chế rất nhiều loại thuốc hay hấp thu thêm melatonin cũng vô dụng như thể anh đã miễn nhiễm với nó.

Nên anh đéo ngủ luôn, khi nào cơ thể thật sự không chịu nổi nữa anh mới có thể chợp mắt.

Việc não bộ thiếu thời gian nghỉ ngơi cơ hồ cũng chính là căn nguyên dẫn đến tính cách lệch lạc 6677 của chú bé đần này.

Cứ đêm đêm buồn tẻ, anh sẽ pha cà phê rồi ngồi đọc một vài cuốn sách.

Có lẽ hôm nay tâm trạng anh có chút vui, nên ngồi lảm nhảm như khồn thằng được vài tiếng rồi.

Aiden biết Aiden đẹp nên Aiden không muốn bị người khác nói là điên đâu, anh tự tạo cho mình một con robot có thể giao tiếp.

Anh thích nó, thích thứ không có lý trí vì nó thật dễ dàng bị tiêu khiển.

"Bô bô nè, bé Xiyi bây giờ sao rồi ha.

Không biết ẻm có nhớ tôi không"

"Yên tâm đi, Hui Xiyi nhớ Aiden lắm.

Chắc bây giờ đang niệm chú nguyền rủa Aiden rồi"

"Hahahahahah, nghe vui vậy.

Aiden xuống chơi với Xiyi đâyy"

Nói là làm, anh đặt cuốn sách đang đọc dở mà ung dung nhàn nhã đi đến phòng thí nghiệm.

Nhà anh không quá rộng nhưng nội thất chắc chắn đi trước thời đại.

Tất cả đều do một tay kẻ vĩ nhân loạn thần chế tác.

3 giờ 40 phút

Xiyi không thể không ngủ sau liều thuốc của Aiden tiêm.

Aiden được khen là bé ngoan,vì nói không với thuốc fake.

Anh tiêm cho cậu liều mạnh để rồi bây giờ hối hận vì cậu không tỉnh.

Anh dùng robot để quét qua người Xiyi nhằm xem nội tạng của cậu.

Kết cấu có sự khác biệt, anh cũng đoán vậy lâu rồi.

Nếu anh thành công nghiên cứu cấu trúc này, anh nghĩ mình sẽ nhân bản hàng loại người vô tính và làm điều gì đấy'thú vị' như xoá sổ một vài quốc gia chẳng hạn.

Ánh mắt lướt nhẹ trên con người đang run nhẹ này,ơ lạ thật,rõ là thuốc của anh sẽ ép buộc các dây thần kinh ngưng hoạt động hoàn toàn dù không chết nhưng nhìn qua hình thái Xiyi lại có vẻ thật sự đau đớn tột cùng.

Cuối cùng cũng có người có thể chống lại phát minh của anh, anh nên vui đúng không...

Nhỉ?...

Hơi thở như bị nhấn chìm xuống vực Mariana và từng phân tử nước muối khoét đại trong mắt.

Một sự ran rán nhói lên cùng sự sa sầm của gương mặt.

Hình ảnh của Hui Xiyi hiện giờ không giống những gì anh đã từng tưởng tượng.

Cậu không phải như thế này.

Cậu là một con quái vật vô nhân tính giống anh cơ mà?

Aiden lần đầu tiên trong cuộc đời cảm nhận được sự thất bại chết tiệt nào đó.

Rõ ràng mọi thứ vẫn đang diễn ra theo kế hoạch nhưng khi nhìn cậu yếu ớt để níu lấy mạng sống anh lại không cam.

Cậu đã vô thức khiến anh thấy bản thân thật cô độc tồn tại như một linh hồn còm giá trị lợi dụng,ngoài ra không hơn và hiển nhiên anh không hiểu vì sao bản thân lại như vậy.

Chẳng nhẽ, lý do duy nhất anh chờ đợi cậu chính là mong mỏi có sự hiện diện của con quái vật thứ ai, để chứng minh anh không phải kẻ tàn bạo nhất sao.

Không , không phải như vậy.

Nhưng cũng không hẳn là không có.

Anh muốn nhìn cậu tuyệt vọng, đau đớn liều mạng thoát ra rồi sẽ phải bất lực cam chịu trước số phận.

Anh sẽ rạch trái tim của cậu và nhét sâu bọ vào, không phải như bây giờ.

Không phải một Aiden đang ôm người trong lòng mong mỏi hơi ấm mà quay trở về phòng.
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
SC-GM(4) Tò mò


Lời nói đầu:

Ban đầu tôi tính cho bộ này BE nhưng mà tôi cũng đã qua trầm ku với cái truyện gốc rồi=) Nên tôi sẽ viết healing các kiểu để chữa rách vết thương đã lành...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Anh xích chặt tay chân của cậu khiến mạch máu di chuyển khó khăn.

Sắc độ da dần chuyển sang trắng bệch rồi thành ánh xanh tựa xác chết phân hủy, một màu xanh chết chóc ảm đạm.

Không phải anh muốn phế tứ chi của cậu, chỉ đơn thuần anh muốn cậu phải dằn vặt mong bất lực, không thể làm gì ngoài từ bỏ hi vọng sống sót.

Rõ ràng cậu ta chẳng đáng để sống, Hui Xiyi hay Aiden D Adams đều như nhau, đều là những kẻ tận đáy của địa ngục sâu.

Đều là những con quỷ đội lốt người thì cớ gì cậu lại có ý chí sống mãnh liệt như vậy?

Aiden ghét điều này.

Aiden sẽ bóp nát cái sự mỏng manh tởm lợm đó.

Hui Xiyi phải là một con quái vật giống anh!...

.

.

.

Tự bôi tro trát trấu vào mặt vậy là đủ rồi vì thực tế nó hay vả vào trí tưởng tượng bôm bốp lắm bé Đần ạ.

Đêm đêm chill chill, 4 giờ sáng,thằng đầu nải chuối nào đó đang nằm bên cạnh đắp chăn kít mít cho vật thí nghiệm của mình rồi tự an ủi bản thân rằng :

-TUi chỈ lÀ sỢ kẾt qUả THí nGhịm kHôNg tốT mÀ tHÔi

Hèn thế là cùng.

Hiển nhiên việc Aiden trói Xiyi là thật ,mất công cậu tỉnh rồi dãy đành đạch thì anh lại mệt.

Aiden nhìn Xiyi như một sinh vật lạ.

Đôi mắt anh chớp chớp, nhìn mọi góc độ rồi lấy tay chọt chọt.

Nhìn anh như thể một đứa trẻ lần đầu tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Tò mò và yêu thích

"Biểu tượng con rết dưới eo quả là danh bất hư truyền, không phải là xăm mà là sinh ra đã có sao?

Gen di truyền hay đột biến nhỉ.

Có khi nào là tiến hoá chăng, thú vị đấy!

Hahah nó có khả năng đặc biệt gì taa?

Buff sức mạnh huh!?"

Bla bla bla

Aiden ngồi lảm nhảm đủ thứ chuyện xung quanh cơ thể Xiyi, anh chạm vào từng tấc da của cậu.

Bàn tay thô ráp, lạnh lẽo lướt đi trên thân thể kẻ đang hôn mê miên man, không biết khi Xiyi tỉnh lại mà thấy mình bị sờ mó như vậy có hoá thú mà táp Aiden không nhỉ?

Trong lúc Aiden và Bô Bô (Tên robot của Aiden) đang phân tích song chẳng khác gì tám nhảm về Hui Xiyi, thời gian êm ả trôi đi như chẳng tồn tại, Aiden dần cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, đầu hơi trống rỗng.

Là buồn ngủ sao?

Nhưng chỉ mới hai ngày anh chưa ngủ thôi mà?...

Thôi..kệ đi...phải chợp mắt chút đã ,anh không muốn ngượng ép bản thân làm gì.

Anh gục lưng xuống nệm, đắp mền rồi quay lưng lại với Xiyi, để cậu ta trên giường là sự nhân từ lớn nhất của anh rồi.

Robot cảm nhận được hơi thở đều đặn của Aiden, anh ngủ rồi.

Nó tắt đèn và tự chạy đi sạc pin cho mình.

Bình thường Aiden sẽ không mơ, hoặc nếu có thì anh có thể bước vào lucid dream.

Anh luôn nhận thức rằng mình đang mơ và đi đâu đó trên một con đường dài đăng đẳng.

Nó không có điểm dừng mà chỉ là khoảng tối vô tận.

Nếu là anh của trước đây, anh sẽ ngồi xuống mà chẳng nhấc chân đi bước nào, anh thấy việc này thật vô nghĩa.

Nhưng lớn lên anh lại khá thích việc đi trong vô lối như vậy.

Cảm nhận bản thân bị bóng tối gặm đi linh hồn, khiêu vũ cùng hư vô và trò chuyện với chính mình lại khiến anh vui đôi phần vì chỉ có như vậy anh mới quên đi cảm giác tồn tại của mình.

Nhưng lần này hơi khác.

Con đường anh đi hôm nay đột nhiên treo một xác người.

không có máu chảy ra nhưng rất mỹ miều ,một cái vỏ rỗng và đang cười.

Cười rất tươi,rất mãn nguyện.

Aiden cảm nhận được điều bất thường, anh lần theo thứ mùi dễ chịu gì đấy mà rúc đầu vào.

Anh cảm nhận được nhịp đập, hơi thở, xác thịt mát mẻ nhưng không lạnh như anh.

Mùi này là mùi gì nhỉ, không phải hương thơm gì quá đỗi mỹ miều, anh cũng không chắc nó có thơm không.

Chỉ là rất dễ chịu.

Mùi hương này có sự sống.

Vô luận là gì anh cũng không quan tâm ,anh chỉ biết rằng khi anh tóm lấy nó ,cơ thể anh lại rất nhẹ nhàng ,song lại có một cảm giác bất an từ não truyền lên,phát tán tín hiệu cho khắp cơ thể.

Nhưng tiếc rằng nó đã bị lu mờ, kỳ ảo như bị ẩn khuất trong làn sương độc.
 
Aidenxiyi / Aidendịch [ With Only You ]
SC-GM(5) Nghe thì nghe, không nghe buộc nghe


Khi dây thần kinh bắt đầu hoạt động trở lại, các giác quan trở nên nhạy cảm vô cùng, đặc biệt là xúc giác.

Cậu chợt tỉnh, trợn to mắt và ra sức vẫy vùng nhưng thật đáng tiếc khi cả tay và chân đều bị khoá chặt.

Giờ đây Hui Xiyi mới cảm nhận được cơn đau truyền từ não đến khắp cơ thể.

Vết thương từ bụng âm ỉ đau nhưng đã ngưng chảy máu, chỉ có lượng thuốc khủng trong từng tế bào khiến đầu cậu oang oang, mắt mờ đen và cơ thể bắt đầu tiết ra mồ hôi.

"Mẹ kiế-p"

Hui Xiyi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh sau cơn phản ứng của thể xác.

Cậu hiểu tình hình hiện tại, bản thân không thể thoát được.

Dù sao cũng từng suýt chết vài chục lần, bây giờ mạng có tận cũng coi như là trả nghiệp.

Nhưng hình như cơ thể cậu hôm nay hơi nặng, còn lạnh nữa.

Xúc giác tê tê không cảm nhận rõ ràng, cả thân thể đều đau, vừa đau vừa khó thở.

Cậu nheo mắt nhìn xuống bụng mình.

Và wow.

Cái đầu vàng khè loè loẹt hiện ra ngay trước mắt

"Cái l*n gì đang diễn ra vậy?"

Xiyi nhỏ giọng thắc mắc.

Cậu đi từ bất ngờ này đến hãm lồn khác.

Hết bị cảnh sát dí chạy sml ,đến bị thằng mặt giặc chuốc thuốc đem đi thí nghiệm.

Giờ thì thằng mặt giặc đó đang...Ôm cậu á?

Clm, tởm tởm _Xiyi nổi da gà,sốc tận óc ,lạnh tận xương

Xiyi đéo lòng vòng,cậu cuối đầu, nghiến chặt tóc Aiden mà dựt mạnh lên trên, cậu sẽ cắn nát cổ hắn.

Hastag :chơi bẩn nghĩa bóng lẫn đen=)

( vì để sống thôi)

"Ah...Don't do this my little boy"

Đừng xúc phạm IQ của Aiden thế chứ, anh biết thế nào khi tỉnh cậu cũng phản kháng nên đã cầm sẵn roi điện.

Aiden said that:Nói mà không nghe nhá, một nháy là năm=)

Aiden chích đùa

Xiyi liệm thật

Aiden đã tỉnh trước Hui rồi, chỉ là đột nhiên anh cảm thấy lười biếng, không muốn rời khỏi giường thôi.

Nghĩ đến việc chính phủ hối deadline 24/7 là anh mệt đầu.

Nào là chế tạo thuốc, vũ khí hạt nhân ngầm bla bla bla

"Aiden, cảnh sát đang tiến đến gần nhà"

Hệ thống ảo đột nhiên hiện lên trước mắt Aiden, là anh đã cấy nó vào người.

Tiện mà.

Aiden thở hắt ra một hơi dài, anh chưa tắm rửa hay ăn uống gì, bắt anh vác cái xác đi gặp một đám tạp chủng à?

Nhưng không sao, điều này không quá khó khăn

"Bô bô ô ô ô ô"

Aiden góc đầu dậy, bước xuống giường mà gọi Robot của anh.

"Nín mồm,chuyện?"

"Khách đến nhà kìa"

"Hiểu"

Aiden mỉm cười hài lòng, nói chuyện với máy móc muôn đời vẫn dễ chịu hơn.

Tiện thể nói luôn, đây là 1 trong 5 nghiên cứu mà anh hài lòng nhất.

Con Robot này được thí nghiệm trên người sống thật, anh đã biến họ thành Robot có ngoại hình y hệt anh và vì được cấy tế bào máu của anh nên về IQ lẫn EQ đều ngang ngửa Aiden.

Chỉ là nó không có cảm xúc nên không có ham muốn hay dục vọng gì.

Rất dễ tiêu khiển.

Aiden-001 (Bô bô) đi nói chuyện với cảnh sát rồi nên anh cứ chill chill mà tắm thôi.

Đây là tầng hầm thứ 2 nên nếu không có dấu vân tay của anh thì có lấy bom nguyên tử chọi cũng có mơ mà vô được.

Bắt Hui Xiyi á?

Bước qua xác anh mày trước đi.

(30 phút sau)

Aiden vừa gõ máy tính vừa uống thạch dinh dưỡng.

Bô bô vào báo cáo

"Họ đi rồi, trước khi đi có lắp máy quay lén trước cổng.

Phá hủy rồi"

"Tìm Hui á"

"Phủ nhận rồi "

"Hối việc khonggg "

"Tiếp tục nghiên cứu tạo đội quân Robot "

"Xi-"

"Tỉnh rồi,đang ăn"

Aiden cười hì hì ,đẩy laptop sang cho Robot mà rời đi.

Hai ní này hài cốt thật.

Aiden vào phòng của mình nơi Xiyi đang bị khoá tay chân trên giường, anh chắc chắn rằng 'ăn' của con robot nói chính là ném bịch thạch vào mặt người khác rồi rời đi.

Hui đang bị trói,có mà ăn bằng mắt.

.

.

"Ố bạn thân ái, chúng ta lại gặp nhau rồi, có duyên quá nhỉ"

"Duyên cái l*n"



"Bạn làm tôi buồn quá,trái tim tôi chua sót biết bao "



Anh nhởn nhơ mỉm cười

"Ô vậy là mày vẫn chưa giết tao?

Tao có nên cảm động không bạn thân ái giả tạo buồn nôn?"

"Haha,sao bạn nghĩ tôi như vậy?

Nhưng nếu bạn cảm động thì tôi khuyến khích nhé! thân ái lấy thân báo đáp ha?"

"Haha, có cái lồn nè bạn"

Gân xanh nổi trên mặt cậu, bụng thắt lên vì vừa đói vừa tức.

Nhìn cái mặt người không ra người,súc vật còn chấp tay gọi cụ này thì Xiyi không thể không buồn nôn.

Xiyi thiếu điều muốn khặc nhổ vào cái mặt tiền của Aiden nhưng cậu biết hiện tại người đang đứng trước mặt này đang 'có hứng thú' với cậu.

Mặc dù không rõ hứng thú mảng nào.

Cậu sẽ cố gắng nhẫn nhịn và lợi dụng điều này để trốn thoát.

"Bạn Dịch bao ngày không ăn rồi?

Trong tàn tạ quá, bạn cần tôi giúp không nè?"

Tởm tởm tởm tởm.

Mỗi lời anh thốt ra đều khiến Xiyi dựng tóc gáy.

"...C-cầ-n"

Hui nghiến răng nghiến lợi để không chửi anh.

"Ô ô, tôi rất hân hạnh, bạn Dịch dễ thương thật đó"

Cailonma anh ơi...Mình nói chuyện với người ta thì cất mẹ nó cây roi điện vào được không....

Xiyi ×3 đau dạ dày.
 
Back
Top Bottom