Ngôn Tình Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi

Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 40: Người Thứ Ba


Dấu chân nặng nề in trên mặt đường phủ tuyết trắng xóa...!Dọc theo lối đi dẫn đến căn hộ nhỏ, nơi Ngụy Tần Khôn đã thấy Lam Hải Như cùng người đàn ông ấy đi vào.
Đó là nhà của cô sao? Một căn hộ nằm trên diện tích không lớn, không nằm ngoài mặt phố, nhưng môi trường xung quanh đặc biệt an tĩnh.

Trước hiên nhà, những khóm hoa cẩm tú cầu thanh nhã nhẹ nhàng đón lấy từng bông tuyết giá lạnh.
Cửa rào không khóa, được bàn tay lạnh buốt của một người đàn ông nhẹ nhàng mở ra.

Anh tiến đến gần cửa chính, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rã của hai người bên trong.
Có vẻ như họ đang ăn lẩu, cùng nhau kể về những chuyện trong ngày vừa qua.

Ngụy Tần Khôn có thể nhận ra giọng cười của người con gái ấy đang vui vẻ biết nhường nào.
Họ...!Thật sự rất hạnh phúc...
Từ một người có đủ tư cách đứng ra phía trước bảo vệ và xua đuổi những kẻ có ý đồ đen tối với cô.

Nay lại biến thành người thứ ba, ngậm ngùi đứng nép một góc nhìn cô vui vẻ với người khác.
Tất cả đều do anh, lúc có lại không biết trân trọng.
Kiều Lãng nói đúng, thà không gặp sẽ không đau lòng nhiều thêm.

Vậy mà anh vẫn cố chấp tìm đến, rồi đứng đây đội gió, đội tuyết, rõ ràng đã rất gần nhưng mãi chần chừ chẳng dám gõ cửa.
"Khụ...khụ..."
Âm thanh ngoài cửa, chợt thu hút Lam Hải Như và Đặng Thành Khiêm.

Dường như họ đều nghe thấy tiếng ho của ai đó vọng vào từ hướng bên ngoài, nên liền im lặng, lắng nghe.
"Hình như có ai ngoài cửa, để em ra xem."
"Để anh đi cho, lỡ có nguy hiểm gì thì sao? Em ngồi yên ở đây chờ anh!" Đặng Thành Khiêm nói xong, liền đi ra.
Lúc anh mở cửa, Lam Hải Như cũng ra tới và thứ va vào tầm nhìn của cả hai, chỉ có những dấu chân đang dần bị tuyết vùi lấp.
"Đúng là có người vừa tới đây." Lam Hải Như tự nhủ thành lời.
Cô nhíu mày, đảo mắt nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai.

Cảm giác hoang mang, nghi hoặc cũng dần xuất hiện.
"Chắc ai đó tìm nhầm nhà thôi, em đừng nghĩ nhiều.

Còn nếu cảm thấy sợ, hay đêm nay em cho anh ngủ lại trong phòng khách, để anh canh chừng cho." Đặng Thành Khiêm thật lòng đưa ra đề nghị.
Ban đầu, anh nghĩ cô sẽ từ chối, nhưng không ngờ rằng Lam Hải Như đã gật đầu đồng ý.
"Vậy làm phiền anh nha! Gần đây có mấy nhà bị mất trộm, nên em hơi sợ..."
"Không phiền, bảo vệ em là điều anh muốn làm mà! Em vào nhà đi, để anh ra khóa cửa cổng." Anh cười hiền, rồi liền đi ra khóa cửa rào trước nhà.
Sau đó, cả hai cùng trở vào trong.
Một lúc sau, đèn trong nhà cũng được tắt đi.

Ngụy Tần Khôn mới bước ra khỏi góc khuất phía sau thân cây tử đằng bên kia đường.
Tuyết, đã phủ trắng trên mái tóc đen của người đàn ông, đôi tay lạnh cóng đến mất cảm giác, nhưng có vẻ như anh chẳng hề quan tâm tới.
Đôi mi mắt nặng trĩu sự thống khổ cứ nhìn mãi về phía căn nhà ấy, nơi đó có người con gái anh yêu, nhưng có lẽ cả đời này đã chẳng còn cơ hội để cận kề, chăm lo nữa...
Lặng thinh một mình, ôm lấy nỗi đau lê bước trên con đường đơn độc không bóng người.

Lấy tuyết kia bầu bạn và giọt nước mắt vừa rơi làm liều thuốc dẫn, chữa lành đau thương...
[...]
Kể từ lần gặp, nhưng cũng không hẳn là gặp đó, Ngụy Tần Khôn không trở về Thủ đô Y nữa.
Anh chuyển sang thành phố S, thuê một căn hộ chung cư gần cửa hàng hoa Hải Đường của Lam Hải Như.

Mỗi ngày, Ngụy Tần Khôn đều lái xe dừng bên vệ đường, rồi âm thầm dõi theo bóng hình cô ấy.
Đều đặn cứ như vậy cho tới một tháng sau, Lam Hải Như vẫn không hề hay biết.

Tuy cô có để ý đến chiếc xe cứ đỗ mãi bên kia đường từ ngày này sang ngày nọ, nhưng cũng chỉ tự thắc mắc rồi lại thôi, căn bản không bận tâm nhiều.
Hôm nay đẹp trời, nên Kiều Lãng lại tới thăm em gái.

Anh vào cửa hàng và đã đi thẳng đến quầy thu ngân, nhưng Lam Hải Như chỉ nhìn chằm chằm về phía chiếc xe bên kia đường, tuyệt nhiên không hề nhận ra sự xuất hiện của ông anh họ ấy.
Thấy vậy, Kiều Lãng cũng nhìn theo, rồi quay lại nhìn cô, sau đó ngang nhiên đứng ra, lấy khuôn mặt anh tuấn của mình làm tầm nhìn trung tâm trong mắt cô gái.

Ngay lập tức, khiến Lam Hải Như giật mình.

"Anh này, làm em hết hồn à!"
"Có tật nên giật mình hả?" Kiều Lãng điềm nhiên đáp.
"Gì chứ? Có bao giờ em làm chuyện ác đâu mà sợ."

"Vậy nhìn cái gì mà mất hồn thế kia? Bên kia đường có quái nhân à?"
Nếu Ngụy Tần Khôn nghe thấy câu này của Kiều Lãng, chắc sẽ đau lòng biết mấy.

Bởi vì quái nhân đó, chính là anh.

"Em cũng không biết.

Nhưng anh nhìn xem chiếc xe bên đó có gì lạ không?" Lam Hải Như nói, tay chỉ về chiếc siêu xe đắc tiền bên đường.
Kiều Lãng theo phải xạ đã đưa mắt nhìn theo, rồi nhanh chóng trả lời: "Bình thường mà, có gì lạ đâu?"
"À quên, anh có ở đây hằng ngày đâu mà biết lạ chỗ nào." Cô tỏ ra mất hứng.
Anh lại mất hết kiên nhẫn, nên hỏi ngay:
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Thì cả tháng nay chiếc xe đó đó, ngày nào cũng đậu đúng cái vị trí đó.

Em có cảm giác như hành động của mình, luôn bị ai đó quan sát."
Giờ thì Kiều Lãng mới để tâm tới.

Anh nhìn chiếc xe đó, cộng thêm vận hành não bộ để suy nghĩ, cuối cùng cũng hiểu được vấn đề.
Trầm ngâm một chút, Kiều Lãng mới nhìn Lam Hải Như, rồi ngập ngừng hỏi:
"Gần đây...!Ngụy Tần Khôn có gặp em không?"
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 41: Tâm Sự


Hết một ngày, Ngụy Tần Khôn lại lững thững trở về căn hộ nhỏ của mình.

Trước một tháng, trông anh đã gầy hẳn so với trước, sau một tháng sống cô đơn, ăn ngủ thất thường, nay lại sụt thêm vài cân.
Vẫn như thường ngày, anh về đến cửa thì mang đóa hoa đã được giao tới từ trước, cùng vào nhà.

Và việc đầu tiên anh làm, là cắm hoa vào bình.
Hôm nay, anh đặt một đóa hoa Diên Vĩ xanh, tượng trưng cho niềm tin và mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Với hy vọng rằng, tương lai cuộc đời anh cũng sẽ được như thế.
"Khụ...khụ..."
Không chỉ gầy đi, mà Ngụy Tần Khôn còn bị bệnh.

Anh ho liên tục đã hơn nửa tháng nay, nhưng cũng chẳng màng thuốc thang gì cho khỏi.

Nếu để bà Ngụy nhìn thấy con trai mình lúc này, chắc chắn sẽ xót xa tới rơi nước mắt.
Cắm hoa xong, người đàn ông ấy lại chẳng vội vã làm gì.

Vẫn ngồi đó, tựa lưng vào thành ghế sofa, mắt nhìn bình hoa Diên Vĩ ấy...
Bỗng nhiên, giọt nước mắt s1nh lý lại vô thức tuôn ra khỏi bờ mi...
Tệ thật! Anh lại nhớ tới người con gái ấy, người anh yêu và cũng là người vì anh mà nhận lấy biết bao khổ sở.
Đôi khi, anh cũng muốn mạnh mẽ chạy tới trước mặt cô, dứt khoát tranh giành và mang về bên cạnh như lần trước.

Nhưng so với cục diện này, Ngụy Tần Khôn anh căn bản đã không còn đủ tư cách, càng ngông cuồng chỉ càng khiến người ta ghét bỏ.
Chính anh là một người chồng, người cha tệ bạc, gián tiếp khiến con mình bị kẻ gian hãm hại.
Anh thế này, cũng đáng mà.
Miên man một lúc, cơn đau đầu thường niên cứ tái đi tái lại suốt chín tháng qua lại xuất hiện.

Mỗi lần đau, anh đều phải ôm đầu vì không thể chịu nổi, đau tới nổi gân xanh, vã cả mồ hôi.
Nếu ông trời bắt anh phải trả giá vì tội lỗi phản bội, thì có lẽ cái giá này đã quá đủ.

Bởi đau thân xác, đau cả tâm hồn, thì còn gì khổ sở hơn?
[...]
Cùng lúc này, Lam Hải Như đang ăn tối cùng Kiều Lãng và Đặng Thành Khiêm.
"Anh họ, ăn món này đi." Đặng Thành Khiêm gắp cho Kiều Lãng một miếng sườn xào chua ngọt.
Hai người đàn ông đều vui vẻ trò chuyện cùng nhau.

Tuy Đặng Thành Khiêm lớn hơn Kiều Lãng năm tuổi, nhưng vì anh là anh họ của Lam Hải Như, nên Thành Khiêm vẫn luôn gọi Kiều Lãng bằng anh, mặc dù anh ta cũng rất ngại, nhiều lần bảo xưng hô theo vai vế tuổi tác, nhưng Đặng Thành Khiêm nhất quyết từ chối.

Lại thấy Lam Hải Như không ý kiến, nên anh cũng không nhắc tới vấn đề xưng hô nữa.

Quyết định tùy theo ý mình.

"Ờ, cảm ơn anh." Kiều Lãng cười đáp lễ.
Lúc này, Lam Hải Như chợt lên tiếng:
"Hai anh ăn đi, em về phòng trước."
"Ơ, em đã ăn gì đâu? Như Như..." Đặng Thành Khiêm gọi với theo, còn định đi theo cô, nhưng bị Kiều Lãng ngăn cản.
"Để em ấy một mình đi! Tâm trạng đang không tốt, chúng ta đừng làm phiền."
"Đã xảy ra chuyện gì sao? Từ chiều giờ em ấy cứ buồn buồn, giờ còn bỏ bữa, thế này làm sao được."
"Bình tĩnh đi! Con gái mà, nắng mưa thất thường, cứ để em ấy một mình, khi nào ổn định sẽ tự vui lại thôi." Kiều Lãng vừa nói, vừa kéo Đặng Thành Khiêm ngồi xuống ghế.
Anh rót cho đối phương một ly rượu, rồi nói:
"Hôm nay, tôi sẽ lấy tư cách anh trai của Như Như ra nói chuyện với anh."
Nghe vậy, Đặng Thành Khiêm cũng chịu bình tâm ngồi lại.
"Anh nói đi."
"Có một vài câu hỏi thôi.

Chẳng hạn như, anh có biết Lam Hải Như đã từng ly hôn không?"
"Biết! Em ấy từng nói, đã đơn phương ly hôn với chồng cũ và tòa án cũng đã giải quyết xong." Đặng Thành Khiêm trả lời rất nhanh.
Không bất ngờ gì mấy, Kiều Lãng tiếp tục hỏi:
"Vậy, có bao giờ anh thử hỏi em ấy có còn yêu chồng cũ của mình hay không, chưa?"
Đến câu hỏi này, Đặng Thành Khiêm lại do dự một lúc, mới trả lời:
"Nếu còn yêu, sao phải ly hôn chứ."
Kiều Lãng khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng với câu trả lời của đối phương.
Anh uống chút rượu, rồi trầm giọng cất lời:
"Có chuyện này, tôi muốn nói cho anh biết."
"Chồng cũ của Như Như hiện đang ở rất gần với em ấy và cậu ta vẫn còn yêu vợ mình rất nhiều.

Bọn họ xa nhau, vì một vài lỗi lầm, tôi cũng không rõ em gái mình có còn tình cảm gì với cậu ta hay không, nhưng vẫn muốn khuyên anh một câu chân thành.

Nếu yêu thật lòng, thì hãy sớm tiến nhanh về vạch đích, hoặc cảm thấy không đủ sức chăm lo cho em ấy cả đời, thì nên rút lui sớm, để em ấy còn tìm lại hạnh phúc của mình."
Thẳng thắn nói xong, Kiều Lãng còn vỗ vai động viên người đàn ông bên cạnh mình.

Sau đó, anh nâng ly uống rượu, đồng thời liếc mắt nhìn về chiếc điện thoại của Lam Hải Như đã để quên trên bàn.
Và anh thừa biết rõ những gì mình vừa nói với Đặng Thành Khiêm, cô đều nghe thấy không sót một từ.
[...]
Rời khỏi nhà Lam Hải Như, Kiều Lãng lại lái xe tìm đến căn hộ chung cư của Ngụy Tần Khôn.
Ở cái thành phố S này, Kiều Lãng anh chính là người có địa vị nhất, nên muốn biết ai ở đâu, làm gì, có chi khó khăn.
*King coong...
Vài tiếng chuông cửa, cuối cùng anh cũng được người bên trong chào đón.
"Tới muộn vậy?"
"Buồn buồn nên tìm người tâm sự, tôi biết cậu cũng đang cần người nói chuyện." Kiều Lãng ung dung đáp, song thẳng thừng đi vào nhà.
Ngụy Tần Khôn đóng cửa, rồi vào sau.
Việc đầu tiên khi Kiều Lãng bước vào nhà, là chiêm ngưỡng chiếc bình hoa được cắm trông chẳng vừa mắt tí nào, liền chê bai ngay lập tức.
"Hoa đẹp, người bán hoa cũng đẹp, nhưng người cắm hoa, thì chẳng có mắt thẩm mỹ tí nào."
"Mua hoa, cũng vì người bán thôi.

Anh để ý làm gì."
Trong lúc Ngụy Tần Khôn vừa nói, vừa đi lấy rượu, thì ánh mắt Kiều Lãng lại va vào lọ thuốc được đặt cạnh bình hoa.

Vì hiếu kỳ, nên có cầm lên xem thử hiệu thuốc.
Lúc này, Ngụy Tần Khôn mang rượu và ly ra tới, nên anh vội đặt lọ thuốc về vị trí cũ.
Đêm nay, hai người đàn ông sẽ cùng nhau tâm sự...
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 42: Nên Khóc Hay Cười


"Định tiếp tục như thế này đến bao giờ?" Kiều Lãng vừa nhâm nhi rượu, vừa hỏi.
"Cũng chưa biết..." Ngụy Tần Khôn ưu tư đáp.
Trong đầu anh bây giờ trống rỗng, chỉ biết mỗi ngày đều được nhìn thấy cô ấy là đủ.
"Vậy không định đối mặt với em ấy lần nào sao?"
"Cô ấy đang hạnh phúc, chỉ sợ sự xuất hiện của tôi sẽ phá vỡ vòng quỹ đạo bình yên đó..."
Mỗi một câu trả lời, Ngụy Tần Khôn đều ngập ngừng, bỏ trống một khoảng, thật ra vẫn đang hy vọng và lưỡng lự chưa thể dứt khoát.
"Bất ngờ thật đấy! Ngụy Tần Khôn của bây giờ khác hẳn Ngụy Tần Khôn lúc tôi gặp lần đầu tiên.

Hôn mê mấy tháng, nên tâm tính thay đổi à? Nhưng tôi lại thích Ngụy Tần Khôn của trước đây hơn đấy, kiêu ngạo, ngông cuồng với thứ mình muốn."
Nghe vậy, Ngụy Tần Khôn liền cười khẩy, tự nhạo báng chính mình.
"Còn tôi thì khác, mỗi khi nhớ tới con người mình trước đây, lại tự thấy kinh tỏm.

Cô ấy cũng không thích Ngụy Tần Khôn của trước kia, chỉ mỗi anh khác lạ."

"Tôi thích cái khúc cậu mặt dày đuổi theo em gái tôi thôi.

Còn bây giờ, bi lụy, yếu đuối thế này cho ai xem? Như Như cũng đâu có thấy."
Ngụy Tần Khôn im lặng, vài phút sau mới trầm giọng nói:
"Nghe nói, lúc tôi hôn mê bất tỉnh, tới việc đến thăm một lần, cô ấy cũng không muốn.

Chứng tỏ trong lòng Như Như đã thật sự nguội lạnh.

Lúc đáng thương nhất còn bị bỏ rơi, huống chi lúc lành lặn, khỏe mạnh như giờ."
"Tôi từng nói, chỉ cần nhìn thấy cô ấy hạnh phúc sẽ sẵn sàng thành tâm chúc phúc.

Tôi chỉ đang thực hiện điều đó, chẳng qua nhất thời vẫn chưa thể từ bỏ.

Nhưng mà sớm thôi, tôi sẽ không lãng vãng gần cô ấy nữa, anh yên tâm đi."
Đặt ly rượu xuống bàn, Kiều Lãng nhìn thẳng vào người đàn ông ấy và nghiêm túc hỏi:
"Có thật là đang khỏe mạnh?"
Ngụy Tần Khôn có vẻ hơi chột dạ, cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt đối phương mà nói.
"Nếu không ổn, cũng không muốn để người khác thương hại.

Tóm lại, chỉ cần cô ấy hạnh phúc là được."
"Ok! Vậy tôi sẽ giúp cậu hẹn Như Như và Đặng Thành Khiêm ra gặp mặt, lúc đó nhớ chúc phúc cho thành tâm vào."
Nói xong, Kiều Lãng liền dứt khoát bỏ về.
Nếu phải đối mặt thật, liệu anh có thể chúc phúc cho người mình yêu?
[...]
Ba ngày sau...
Đã ba ngày liền, Lam Hải Như không còn nhìn thấy chiếc ô tô hôm nào ở bên kia đường nữa.

Cũng không còn đơn hàng đến chung cư K lúc bảy giờ tối mỗi ngày.
Thiết nghĩ, tất cả chỉ là trùng hợp rồi thôi, cô cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm.
Lúc này, Đặng Thành Khiêm vừa đi giao hàng về, tiện đường nên ghé qua chỗ cô một chút.

Trên tay còn có sẵn túi thức ăn, vừa thấy cô, anh đã vui vẻ cất lời:
"Anh có mua bánh ngọt cho em đây! Mau ăn thử xem ngon không."
"Cảm ơn anh!" Lam Hải Như gượng cười, tay đưa ra nhận lấy túi bánh từ tay anh.
Thoạt nhìn qua, Đặng Thành Khiêm biết ngay cô đang có tâm sự, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

Ngập ngừng một hồi, anh lại hỏi:
"Như này, tối nay em rảnh không?"
"Có chuyện gì hả anh?" Lam Hải Như vẫn quan tâm tới người đàn ông đối diện mình.
"Ừm! Anh có chuyện muốn nói với em, nhưng nói ở đây không tiện."
Cô hơi bối rối khi nghe anh nói vậy.

Nhưng đến phút chót vẫn mỉm cười, kèm theo một cái gật đầu.
"Vậy anh sắp xếp ổn thỏa đi, khi nào xong thì sang đây đón em!"
"Được! Tối nay anh đến sớm dọn hàng, đóng cửa tiệm xong sẽ đưa em đến một nơi đặc biệt."
Lam Hải Như gật đầu, đôi môi nhỏ khẽ cong tạo thành nụ cười bằng lòng.
Đối với cô mà nói, Đặng Thành Khiêm là một người đàn ông tốt.

Những lần gặp gỡ đầu tiên, anh đã cho cô cảm nhận được sự ấm áp, chững chạc của một người trưởng thành.
Anh đối xử rất tốt với cô, lo lắng, quan tâm từng chút, lại còn tôn trọng.

Một người tốt như vậy, thật xứng đáng được đền đáp bằng tình yêu thương chân thành.

Nếu được, cô nhất định sẽ cho anh cơ hội...
[...]
Tối đó, là một đêm tuyết không còn rơi.
Trên chiếc xe máy nhỏ, Lam Hải Như được Đặng Thành Khiêm đèo từ cửa hàng hoa đến công viên.
Anh nắm tay cô đi dạo trong im lặng một vòng, rồi bất ngờ dừng lại ở vị trí tháp nước.
Nhìn anh, Lam Hải Như có thể nhận ra sự hồi hộp trên nét mặt.

Lúc cô định cất câu hỏi, thì Đặng Thành Khiêm đã mang ra một chiếc nhẫn.
Từ khoảnh khắc này, xung quanh dường như lắng đọng bao trùm cả người phụ nữ.
Đặng Thành Khiêm cầm trong tay không phải nhẫn kim cương đắt tiền, nó chỉ là một vật bình thường, bởi tình yêu không đo lường bằng vật chất.
Anh cũng chẳng biết nói lời hoa mỹ, chỉ biết nhìn người đối diện bằng đôi mắt chân tình, trầm thấp giọng điệu ôn nhu, anh khẽ mở lời:
"Chúng ta đã gặp và bên nhau hơn hai trăm ngày, mỗi một ngày là một chút cảm xúc.

Đến nay, anh tự thấy đã gom đủ chân thành để có thể đứng đây, chính thức nói lời yêu em!"
"Lam Hải Như, gả cho anh nha?"
Điều đặc biệt mà Đặng Thành Khiêm muốn nói, là cầu hôn cô ấy.
Và cuộc hẹn Kiều Lãng nói, chính là đây.
Ngụy Tần Khôn đã thấy cô gái từng là của mình đang được người khác cầu hôn.

Nghịch cảnh này, rốt cuộc nên khóc hay cười?
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 43: Hóa Thành Người Dưng


Có nỗi đau bằng nỗi đau đứng nhìn người mình yêu sẽ phải hồi đáp lời cầu hôn từ người khác, trong khi bản thân còn yêu, nhưng chỉ biết bất lực đứng nhìn vì không đủ tư cách xen vào.
Yêu là đôi khi chỉ cần nhìn thấy họ hạnh phúc, thì mình cũng hạnh phúc sao?
Thật muốn hỏi Ngụy Tần Khôn ngay lúc này, xem anh có hạnh phúc không?
Một người yêu, nhưng chỉ dám lặng lẽ đứng nhìn.

Và rồi anh đã thấy người con gái ấy mỉm cười, gật đầu chấp nhận lời cầu hôn.
Khoảnh khắc Lam Hải Như gật đầu đồng ý làm vợ người khác, cô cười, nhưng nước mắt lại chan hòa trên bờ mi người khác.
Ngụy Tần Khôn cũng cười, ấy thế mà nụ cười đó lại chua chát vô cùng, cười nhưng lệ rơi mặn đắng đầu môi.
Kiều Lãng đứng bên cạnh, chứng kiến tất cả, biết rõ đối phương đang đau thế nào, vậy mà lúc này anh lại cười khẩy một cái, rồi nói:
"Lau nước mắt, rồi đến đó chúc phúc thôi nào."
Nói xong, anh liền thẳng bước tiến về phía Lam Hải Như và Đặng Thành Khiêm đang cười nói bên nhau.

Bốp bốp bốp...
"Chúc mừng em gái đã tìm được bến đỗ cho mình."
Tiếng vỗ tay và lời chúc của Kiều Lãng, lập tức thu hút Lam Hải Như, riêng Đặng Thành Khiêm thì không, vì dường như anh đã biết được từ trước.
"Anh họ, sao anh lại ở đây?" Lam Hải Như ngạc nhiên khi thấy Kiều Lãng.
"Anh đưa người quen tới chúc mừng em được cầu hôn." Đáp xong, Kiều Lãng liền nép qua một bên.
Người đàn ông xuất hiện phía sau, ngay lập tức khiến Lam Hải Như kinh ngạc.
Anh ấy bước tới, nước mắt không còn và thay vào là nụ cười miễn cưỡng trên môi.
Ngay lúc này, Đặng Thành Khiêm liền nắm tay Hải Như, một hành động xác minh chủ quyền có tính sát thương cao đối với kẻ thất bại như Ngụy Tần Khôn.
Cuối cùng cũng đối mặt, Kiều Lãng lại thản nhiên lên tiếng:
"Cậu ta bảo, chỉ cần thấy em hạnh phúc, sẽ bước tới thành tâm chúc phúc.

Sẵn dịp tốt thế này, anh cũng muốn nghe chồng cũ của em nói vài câu."
Mọi lời nói vào ngay lúc này, dường như đều phản tác dụng.

Bởi tất cả đều được liên kết vào cảm xúc và ánh mắt của họ.
Nhìn cô, Ngụy Tần Khôn khẽ cười.

Rồi anh lại nhìn sang người đàn ông bên cạnh cô...
Vẻ ngoài chẳng có gì nổi bật, quần áo bình dân, nhưng lại có được một trái tim thuần khiết, quý giá của người anh yêu, thì thật đáng ngưỡng mộ.
Biết nói gì đây, anh chỉ xin một điều:
"Có thể, cho tôi mượn người bên cạnh anh một chút được không? Có vài chuyện, tôi muốn nói riêng với cô ấy."
Đặng Thành Khiêm gật đầu, sau đó buông tay Lam Hải Như ra, rồi cùng Kiều Lãng rời đi.
Lúc bấy giờ, chỉ còn Ngụy Tần Khôn nhìn cô.
Lam Hải Như không trưng ra bất cứ một cảm xúc nào đặc biệt khi gặp anh, trái lại còn vô cùng tự nhiên như thể đang hội ngộ một người bạn.

"Thật sự vui, khi thấy em sống tốt!" Giọng anh trầm khàn vang lên.
Quay lại nhìn anh một cách bình thản, cô nhẹ nhàng đáp:
"Còn anh và ba mẹ thì sao, cuộc sống trong một năm qua có tốt không?"
"Ba mẹ vẫn khỏe, vẫn sống tốt." Ngụy Tần Khôn cười nhẹ.
"Anh tỉnh lại khi nào?" Lam Hải Như tiếp tục điềm tĩnh hỏi.
"Sau khi em bỏ đi ba tháng."
"Vẫn ổn, đúng không?"
"Ổn!" Ngụy Tần Khôn gật đầu, cười miễn cưỡng.
"Thế cũng tốt rồi! Nếu hôm nay đã gặp nhau ở đây, vậy sẵn tiện gửi cho anh trước một lời mời.

Hôm hôn lễ của em, nhớ tới tham dự nha!"
Hài thật, vừa hài cũng vừa bi...
Người mình yêu gửi lời mời cưới, trong khi cả hai còn từng là vợ chồng, đầu ắp tay gối mặn nồng một thời.
Đau không? Đau chứ, đau tới lồ ng ngực quặn thắt nhưng vẫn phải cố gắng nặn ra nụ cười.
"Anh sẽ tới để nhìn em mặc váy cưới và nhìn em hạnh phúc!"
Lam Hải Như khẽ gật đầu.

Phút cuối cùng, là chủ động dành cho người đàn ông nụ cười nhẹ nhàng không chút vấn vương.
"Trời lạnh hơn rồi, em phải về, kẻo anh ấy chờ lâu!"
"Ừm! Về cẩn thận." Ngụy Tần Khôn luôn mỉm cười.
Đợi tới khi Lam Hải Như quay lưng đi, nụ cười liền nhạt dần, rồi tắt hẳn.

Hốc mắt đỏ au, sống mũi cay xè, nhưng anh không để nước mắt rơi nữa.
Người mình yêu hạnh phúc rồi mà, lẽ ra anh phải cười chứ sao lại khóc?

Quay lưng về phía ngược chiều, hai người hai lối, một người đau.

Tuyết rơi phủ kín mái đầu, người yêu thương nhớ, hóa thành người dưng.
[...]
Kể từ ngày đó, Lam Hải Như không còn nhìn thấy bóng dáng chiếc ô tô trước cửa hàng, không còn khách đặt hoa vào mỗi tối lúc bảy giờ, cũng chẳng nghe Kiều Lãng nhắc tới Ngụy Tần Khôn giờ đã ra sao.
Khi nhớ lại dáng vẻ trong đêm đó của anh, bỗng nhiên lúc ấy, cô chợt thấy chạnh lòng.
Làm sao cô có thể không nhận ra, anh đã gầy đi rất nhiều so với trước, da dẻ cũng nhợt nhạt hơn, đôi mắt thâm quầng chắc do nhiều đêm mất ngủ...
Tuy thấy anh cười, nhưng cũng chính nụ cười đó lại khiến Lam Hải Như cô day dứt suốt mấy ngày vừa qua.
Cô đã chọn Đặng Thành Khiêm, vậy mà lúc này lại nhớ tới người đàn ông khác.

Thế có khác gì đang ngoại tình tư tưởng, khác gì dẫm lên vết xe đỗ như Ngụy Tần Khôn đã từng...
Lúc này, Kiều Lãng lại xuất hiện.
Anh bước vào, liền nhìn thấy dáng vẻ thất thần suy tư của em gái, trên môi hiển nhiên xuất hiện nụ cười ẩn ý.
Sau đó, Kiều Lãng bất ngờ thở dài ão não, rồi nói:
"Đời người, đúng là chuyện khó nói.

Sống nay chết mai, chẳng biết đâu mà lường."
Truyện sắp đi vào hồi kết, nhưng P bị đuối quá chừ, mọi người bấm like mạnh mạnh cho P có động lực nhaaa!!!
Cùng nhau đoán cái kết đi nào! BE, OE, SE hay HE?.
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 44: Không Ngừng Đấu Tranh


"Đời người, đúng là chuyện khó nói.

Sống nay chết mai, chẳng biết đâu mà lường."
Lời than vãn của Kiều Lãng, lập tức thu hút Lam Hải Như.

Cô cau mày nhìn qua anh, khó hiểu dò hỏi:
"Anh đang đề cập tới ai vậy?"
"Ờ thì..." Kiều Lãng nói nửa chừng thì ngưng, rồi lơ đễnh nhìn sang chỗ khác.
"Dù sao cũng không liên quan tới em.

Coi như anh chưa nói gì đi, ha!"
Cái kiểu lấp lửng, úp úp mở mở này lại càng khiêu khích bản tính tò mò của người khác, Lam Hải Như càng không ngoại lệ.

"Thà anh đừng nói, chứ nói giữa chừng rồi nghỉ như này, thì ai chịu cho được.

Nói xem, ai bị làm sao?"
"Thì Ngụy Tần Khôn đó, bệnh tới nhập viện rồi.

Nghe nói tình hình không ổn lắm, phải chuyển về bệnh viện Quốc tế bên Thủ đô Y." Kiều Lãng nghiễm nhiên nói thẳng cho xong.
Thế là sắc mặt Lam Hải Như liền trầm xuống thấy rõ, ánh mắt dao động tới thẩn thờ, nhìn vào là biết ngay đang lo lắng.
"Tính ra số mệnh cậu ta thảm thật.

Đã mất hết vợ con, giờ đến bản thân cũng gặp chuyện, đáng tiếc cho một kiếp người."
"Anh nói cứ ngư người ta sắp chết rồi vậy." Lam Hải Như tự nhiên cáu kỉnh.
"Ơ hay, cái con bé này bị dở hơi à? Anh có nói sao đâu mà em cáu? Ê mà này, cô bây giờ đã sắp thành vợ người ta rồi, sao trông thái đội lại giống như còn quan tâm người cũ vậy? Em vậy là không được đâu nhá!"
"Mặc kệ em, anh về đi." Lam Hải Như bực bội, dứt khoát đuổi người.
Tuy bị xua đuổi, nhưng Kiều Lãng lại đang nén cười.

Trước khi đi, vẫn ráng nói thêm một câu:
"Đừng bảo anh không nhắc em.

Tự mình suy nghĩ cho kỹ đi, chọn lựa làm sao để không phải hối hận cả đời, đừng để bản thân mắc phải sai lầm từng trải, cũng đừng khiến người khác nếm lấy mùi vị ủy khuất như mình đã từng."
"Anh đi đây!"
[...]
Từ lúc Kiều Lãng ra về, cả ngày hôm đó của Lam Hải Như đều trở nên vô nghĩa.

Cô chẳng thể tập trung vào được việc gì, gặp mặt Đặng Thành Khiêm cũng trầm ngâm không nói năng vui cười như mọi khi.
Tối đến, thấy Đặng Thành Khiêm một mình loay hoay trong bếp chuẩn bị cơm tối, mà lòng cô càng thêm nặng trĩu.
Người đàn ông ấy đã dành cả tấm lòng cho cô, sao cô có thể nhẫn tâm suy nghĩ mãi tới người khác cơ chứ? Cô không thể đối xử phũ phàng cũng không thể phụ lòng anh, gần một năm qua đã đủ để chứng minh tất cả.

Cô sẽ không giống Ngụy Tần Khôn, ở bên người này, nhưng tâm trí đặt ở nơi khác.

Kết thúc là hết, không nên day dưa, vướng bận làm gì.
Nghĩ là một chuyện, nhưng làm được hay không, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác...
Sau bữa tối khá ấm áp, vui vẻ, cũng đến lúc Đặng Thành Khiêm phải về nhà của mình.
"Em khóa cửa cẩn thận, có chuyện gì nhớ gọi cho anh nha!" Anh chu đáo căn dặn đủ điều.
"Em biết rồi, anh đi đường nhớ chú ý an toàn.

Về tới nhà, thì nhắn tin cho em."
"Ừm!" Đặng Thành Khiêm cười nhẹ.

Anh định về, nhưng lại lựng khựng như còn có chuyện muốn nói.

Thấy vậy, Lam Hải Như liền hỏi:
"Còn chuyện gì hả anh?"
"Ờ...!Chuyện kết hôn của chúng ta, em sẽ không đổi ý chứ?" Đặng Thành Khiêm ngập ngừng.
Trong ánh mắt của người đàn ông không thể giấu đi nỗi lo lắng và hy vọng.

Điều đó, vô tình lại khiến Lam Hải Như cảm thấy khó xử.
Lẽ ra cô phải mỉm cười và trả lời thật nhanh chóng, nhưng lúc này lại phải đắn đo, đến nụ cười dường như cũng gượng gạo.
Cô không trả lời, chỉ gật đầu, rồi nói: "Anh về đi, kẻo muộn!"
"Ừm!" Đặng Thành Khiêm khẽ giọng trả lời.
Anh còn định tiến tới, sau đó sẽ hôn lên trán cô một cái trước khi tạm biệt, nhưng không hiểu sao ngay lúc đó, Lam Hải Như lại rụt rè tránh né.
"Em xin lỗi! Hình như em có điện thoại, anh về đi nha! Nhớ lời em dặn, tạm biệt!"
Cửa nhà khép lại, Đặng Thành Khiêm chợt cảm thấy hụt hẫng một chút trong lòng.

Có lẽ những gì Ngụy Tần Khôn từng nói với Kiều Lãng đều đúng, sự xuất hiện của anh đã khiến cuộc sống bình ổn của Lam Hải Như thay đổi.
Đặng Thành Khiêm lặng lẽ ra về.
Đêm đó, hầu như Lam Hải Như không thể ngủ, vì những gì Kiều Lãng đã nói vào sáng nay cứ lẩn quẩn mãi trong tâm trí.
Ngụy Tần Khôn bị bệnh thật sao? Nhưng là bệnh gì chứ? Có thật sự nghiêm trọng như những gì Kiều Lãng đã nói?
[Đừng bảo anh không nhắc em.

Tự mình suy nghĩ cho kỹ đi, chọn lựa làm sao để không phải hối hận cả đời, đừng để bản thân mắc phải sai lầm từng trải, cũng đừng khiến người khác nếm lấy mùi vị ủy khuất như mình đã từng.]
Lời nhắc cuối cùng của Kiều Lãng lại xuất hiện trong tâm trí.

Cô nằm trên giường, nghĩ mãi đến một vấn đề cũng chẳng thể nào thông suốt.
Giữa hai người đàn ông, rốt cuộc ai mới là người quan trọng trong lòng cô?
Ngụy Tần Khôn...
Đặng Thành Khiêm...
"Lam Hải Như, người mày yêu là ai?"
Tự hỏi không biết bao nhiêu lần, kết quả lại để nước mắt hoen mi vô thức làm ướt gối.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc, thúc đẩy thời gian không ngừng trôi qua.

Đêm mỗi lúc một khuya, rồi bờ mi của người phụ nữ ấy cũng dần dần khép lại...
Tuyết nhẹ rơi bên khung cửa sổ...
Cứ như vậy, cô chìm vào giấc ngủ....
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 45: Chúc Em Hạnh Phúc


Bệnh viện Quốc tế Z, Thủ đô Y...
Còi xe cứu thương luôn là âm thanh gây ám ảnh và hình ảnh của một nạn nhân được đưa vào bệnh viện trong tình trạng máu me be bét lại càng hãi hùng hơn nữa.
Trên hành lang, chiếc băng ca đang gấp gáp đưa một người đàn ông vừa bị tai nạn giao thông vào phòng cấp cứu.
"Đã xác nhận danh tính nạn nhân chưa?" Giọng bác sĩ khẩn trương.
"Nạn nhân tên Ngụy Tần Khôn, hiện đã liên lạc với người nhà." Y tá nhanh chóng báo cáo.
"Tình trạng nghiêm trọng, cần truyền máu.

Liên hệ ngân hàng máu khẩn trương chuẩn bị các nhóm máu hiếm, nếu cần sử dụng phải có ngay."
Cửa phòng cấp cứu khép lại, thêm một sinh mạng rơi vào tình huống nghìn cân treo sợi tóc.
[...]
Xoảng...
Một giây bất cẩn, Lam Hải Như làm rơi ly nước trên bàn, khiến mảnh thủy tinh vương vãi trên sàn nhà.
Cô chỉ vừa thu dọn mảnh vỡ đầu tiên đã bị cắt trúng tay.

Nhìn máu chảy ra, Lam Hải Như bất giác cảm thấy trong lòng nóng bức không yên.

Nhịp tim đang thổn thức mạnh mẽ, khiến lồ ng ngực cứ phập phồng như có một nỗi bất an vô hình nào đó...
Lúc này, xe ô tô của Kiều Lãng đỗ tới.

Không rõ chuyện gì, nhưng trông anh lại rất vội vã.

Thấy cô đứt tay, dường như cũng không quá để tâm tới.
Sự xuất hiện và thái độ căng thẳng hiện tại của Kiều Lãng, ngay lập tức làm Lam Hải Như nhíu mày.
"Có chuyện gì vậy anh?"
Nhìn em gái mình, Kiều Lãng lại vô cùng bối rối, ngập ngừng cất lên câu nói:
"Ngụy Tần Khôn, cậu ta..."
Trông sắc mặt, đoán ngay có chuyện chẳng lành.

Lam Hải Như dần mất bình tĩnh, lập tức gặng hỏi:
"Anh ấy bị sao?"
"Cậu ta trốn viện, trên đường lái xe về nhà không may xảy ra tai nạn,nội thương nghiêm trọng...!Bác sĩ nói...!Nói khả năng qua khỏi rất thấp, yêu cầu người thân đến bệnh viện ngay lập tức."
Nghe xong, mà tay chân cô bủn rủn, đầu óc lại rỗng tuếch chẳng còn nghĩ ngợi được gì, nước mắt s1nh lý tuân theo phản xạ vô thức tuôn trào.
Lam Hải Như nhìn Kiều Lãng, rất muốn nói điều gì đó nhưng lại ú ớ không thể nói ra thành tiếng, bởi cổ họng đã nghẹn cứng, phải cố gắng lắm mới cất được thành lời:
"Đi...đi đi...đưa em tới đó...Nhanh đi..."
[...]
Trải qua thời gian hai tiếng như ngồi trên đóng lửa, Lam Hải Như đã kịp thời có mặt tại bệnh viện.
Cô như một con ngốc, nước mắt lấm lem, vội vã chạy đi tìm từng phòng, cuối cùng cũng nhìn thấy ông Ngụy.
Lam Hải Như, một bước cũng không dám chậm trễ.

Lúc được đối mặt với ông Ngụy, cô đã thấy đôi mắt đỏ trạch của ông ấy.
Ông nhìn cô bằng ánh mắt tuyệt vọng, nghẹn ngào cất tiếng:
"Tiểu Tần đang chờ con đấy! Mau vào trong đi, kẻo không kịp nữa."
Khoảnh khắc đó, lồ ng ngực của cô dường như mất đi hơi thở, ngột ngạt lê bước vào phòng bệnh.
Bà Ngụy đang ngồi thất thần bên cạnh giường.

Trên giường, là người đàn ông ấy, là con trai của bà và cũng từng là chồng của cô.
Kiều Lãng từng bảo rằng, bác sĩ nói, Ngụy Tần Khôn bị nội thương rất nghiêm trọng.

Và bây giờ cô đã thấy, thấy anh nằm đó, duy trì sự sống bằng bình oxy.

Sắc mặt của anh rất nhạt, nhạt như người sắp mất đi sự sống.
Bỗng dưng, Lam Hải Như thấy sợ.

Cô sợ phải mất anh, nên không dám chần chừ, liền cất đôi chân nặng trĩu tới gần, vội vàng nắm lấy bàn tay lạnh giá của anh, nhẹ nhàng áp lên gò má mình.

Cô khó khăn cất lời:
"Ngụy Tần Khôn, anh có nghe em gọi không? Em là Lam Hải Như đây, anh mau mở mắt ra nhìn em, được không?"
Hơi ấm nơi gò má và bàn tay, cả giọng nói quen thuộc dần đánh thức lý trí của người đàn ông.
Đôi mi tâm động đậy, nặng nhọc hé mở, khi hình ảnh của cô rơi vào tầm mắt, trên môi anh liền xuất hiện nụ cười.
"Cuối cùng, anh cũng chờ được em..." Giọng nói yếu ớt ấy, khiến người nghe không khỏi nhói lòng.
Khi đó, Lam Hải Như lại chẳng thể cất lời.

Cô khóc, khóc tới mức hai mắt sưng húp, tiếng nấc mỗi lúc một nặng nề nhiều hơn.
"Xin lỗi...!Vì ngày cưới của em, anh không thể đến dự nữa rồi.

Không thể nhìn thấy gương mặt hạnh phúc của em..." Âm giọng đó, thều thào đến đáng thương nhưng vẫn gượng sức nói ra nỗi lòng.
Anh nhìn người mình thương bằng đôi mắt trìu mến, nhưng lại đong đầy nuối tiếc.

Tiếc vì khiến cô dang dở, tiếc vì không thể bù đắp lại lỗi lầm và mang tới hạnh phúc cho cô.
"Đừng khóc..."
Dùng chút sức lực cuối cùng, anh muốn lau đi nước mắt trên gò má cô gái.

Nhưng tệ thật, càng lau lệ càng rơi, làm ướt cả bàn tay lạnh giá.

Lúc đó, anh lại cảm thấy bất lực, thấy bản thân quá tệ, tệ đến mức không thể lau khô nước mắt cho người mình yêu.
"Hải Như..." Anh thều thào gọi tên.
"Em đây!" Cô nắm chặt bàn tay anh, trả lời trong nước mắt.
"Nếu có kiếp sau...!Anh vẫn muốn, được làm chồng của em...!Anh muốn, được bù đắp những tổn thương em phải chịu vì anh ở kiếp này...!Muốn được cùng em sinh con, cùng em sống đến trọn đời.

Em có đồng ý không?"
Mỗi câu nói, mỗi một từ anh thốt ra, là mỗi lần tim cô như bị bóp nghẹn.

Nó đau đến mức mất đi cảm giác, lồ ng ngực thì quặn thắt.
Cúi mặt cùng nước mắt, cô gật đầu chấp nhận tất thảy mọi điều anh muốn.
"Có! Em đồng ý, chuyện gì cũng đồng ý với anh."
Nụ cười trên môi Ngụy Tần Khôn lúc này, có lẽ sẽ là nụ cười cuối cùng cô được nhìn thấy.
Anh vẫn muốn nói tiếp điều gì đó, nhưng có vẻ đã trở thành ước mong khó khăn, vì sắp không còn đủ sức chống đỡ.
Giọt nước mắt hoen bờ mi bất giác lăn dài.

Anh biết sắp phải chia ly, nhưng vẫn gắng gượng nói lời cuối cùng.
"Anh...chúc em...hạnh phúc..."
Ngoài trời, tuyết lại rơi...!Bàn tay trong tay cô gái lại như tuyết kia, hững hờ mất đi trọng lực tuột khỏi tay cô.
Máy monitor vang lên âm thanh báo động sự sống không còn.

Người đàn ông ấy, đã mãi mãi ra đi, để lại nỗi bàng hoàng cho người ở lại.
"Tần Khôn, anh đừng ngủ...!Đừng ngủ mà, mở mắt ra nhìn em đi..."
Lam Hải Như mất đi bình tĩnh trong phút chốc, cảm giác trái tim mình như vừa vỡ ra làm hai mảnh.
Cô không ngừng níu kéo bằng cánh chạm vào mặt, rồi nắm tay anh, đến cuối cùng lại bất lực ôm lấy tấm thi thể lạnh giá ấy mà gào thét trong tuyệt vọng.
"Anh đừng có như vậy, được không?"
"Em cần anh mà...!Đừng bỏ em...!Đừng mà..."
Đến phút cuối, còn lại gì?
Một bầu trời có đầy tuyết trắng! Có cả mất mát, đau thương và muôn vàn tiếc nuối...
Mùa đông lạnh lẽo vẫn còn đó, nhưng người ra đi mãi mãi chẳng thể về....
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 46: Tất Cả Chỉ Là Mơ


"Đừng mà...!Anh đừng đi, đừng bỏ em..."
"Đừng mà..."
Lam Hải Như giật mình bừng tỉnh khi đồng hồ điểm đến hai giờ sáng.

Lồ ng ngực phập phồng liên tục vì vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng.
Ngoài trời tuyết vẫn rơi, nhiệt độ thì lạnh, nhưng trên người cô lại ướt đẫm mồ hôi.
"Tất cả chỉ là mơ thôi sao?" Cô tự hỏi chính mình, rồi lại đảo mắt xem lại thực tại.
Nơi cô đang ở là phòng ngủ tại nhà, không phải bệnh viện.

Chỉ có một mình, không có thêm ai khác.
Vậy còn Ngụy Tần Khôn thì sao? Anh vẫn bình an, vì tất cả cảnh tượng hãi hùng, chia xa âm dương cách biệt kia đều là mơ, đúng không?
Lam Hải Như tự đặt cho mình thật nhiều nghi vấn, rồi lại lật đật tìm điện thoại, gọi ngay cho Kiều Lãng.
Cô phải xác định, mọi thứ vừa hiện ra trong ký ức chỉ là mơ.
Từng hồi chuông vang lên, rồi lại tắt.

Lam Hải Như gọi hơn năm cuộc, ở đầu dây bên kia mới chịu trả lời.

[Anh nghe!] Kiều Lãng trả lời trong điệu giọng ngái ngủ.
"Tần Khôn vẫn ổn đúng không anh?"
Nghe xong câu hỏi bằng chất giọng khẩn trương của cô em gái, Kiều Lãng liền lập tức tỉnh ngủ.
Đang yên đang lành, hai giờ sáng cô gọi cho người này nhưng mở miệng hỏi thăm người kia, thật khiến người ta hoang mang tột độ.
[Em bị hâm à Như? Nửa đêm nửa hôm em gọi cho anh, để hỏi về Ngụy Tần Khôn là sao? Anh có ngủ chung với cậu ta đâu mà biết ổn hay không.]
"Vậy thì anh tìm cách liên lạc, hỏi thăm tình hình của anh ấy giúp em đi.

Em muốn biết ngay bây giờ.

Còn bằng không, anh tới đây đưa em về Thủ đô Y cũng được."
Bên kia, Kiều Lãng đã bắt đầu chau mày.
[Cái con bé này, em đang bị sao vậy hả? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới được?]
"Tóm lại là em muốn biết hiện giờ Tần Khôn đang thế nào, anh có chịu giúp em không?" Lam Hải Như khẩn trương tới sắp khóc mất rồi.
Thật sự cô đang rất sợ.

Sợ mọi chuyện không phải mơ, sợ điều kinh khủng kia lại là sự thật.
[Thôi được rồi, để anh gọi điện hỏi giúp em! Chờ một chút anh gọi lại.]
Kiều Lãng thỏa hiệp.

Tắt máy xong, anh liền gọi điện cho ai đó.
Lam Hải Như ở bên này lại sốt ruột tới mức đứng ngồi không yên.

Trên gương mặt cô vẫn còn đó nỗi lo âu chưa nguôi.
Chờ một lúc, Kiều Lãng cũng gọi lại, cô lập tức nghe máy.
"Sao rồi anh?"
[Trốn viện về nhà rồi.]
Có được câu trả lời, Lam Hải Như liền nhẹ lòng hẳn bảy phần, nhưng vẫn tiếp tục làm phiền giấc ngủ của người bên kia, cô lại hỏi:
"Vậy anh biết anh ấy bị bệnh gì không?"
[Mấy hôm trước thì bị sốt gì đó rồi khỏi, mới hôm qua lại nhập viện, rồi được chuyển về bệnh viện bên Thủ đô Y.

Còn tình hình sức khỏe cụ thể thế nào thì anh không biết.

Mà này Lam Hải Như, cô có lòng quan tâm người như vậy, sao không đích thân chạy đi thăm hỏi đi, anh có phải bồ câu truyền tin của cô đâu.] Kiều Lãng báo tin, không quên kèm theo mấy lời bất mãn kêu ca.
"Rồi rồi, không phá rối giấc ngủ ngàn vàng của anh nữa.

Ngủ tiếp đi ha, anh họ ngủ ngon! Tạm biệt!"
Sau khi đạt được mục đích, Lam Hải Như liền trở mặt.

Xong câu là cúp máy cái rụp, cảm thấy nỗi lo lắng kia dường như đã tan biết.

"Thật may khi đó chỉ là mơ!"
Cô ngồi xuống giường, không còn lo chuyện nọ, nhưng lúc này lại vướng bận chuyện khác.
Vừa rồi trong mơ, cô thấy Ngụy Tần Khôn gặp tai nạn không thể qua khỏi.

Trước lúc nhắm mắt, anh đã chúc phúc cho cô, nhưng chính khoảnh khắc vụt mất bàn tay anh, cô lại cảm thấy bản thân vừa đánh mất một hạnh phúc to lớn, một người vô cùng quan trọng.
Cảm giác đó, hệt như ai cầm trái tim cô, rồi bóp nát.

Đau đến tê tâm liệt phế, nhận ra tiếc nuối trong muôn vàn bất lực mà chỉ biết gào thét cùng tuyệt vọng.
Ngay lúc này thật muốn biết, nếu đổi lại người đó là Đặng Thành Khiêm, cô có đau đến vậy hay không?
Cô yêu Đặng Thành Khiêm, nhưng sao lại từ chối nụ hôn của anh, trước lúc tạm biệt?
Cô yêu Đặng Thành Khiêm, nhưng tại sao lúc thấy Ngụy Tần Khôn cận kề bên cái chết, dù chỉ là trong mơ vẫn sợ hãi đến thế?
Nói cho cùng, Lam Hải Như lại rơi vào hoàn cảnh tương tự Ngụy Tần Khôn đã từng.

Đứng giữa hai người, hai sự lựa chọn, chỉ cần trái tim lệch một nhịp đập, sẽ lầm lỡ cả đoạn đường dài.
Một vòng lẩn quẩn, liệu phải chấm dứt từ đâu?
...----------------...
Ngụy gia...
"Khụ...khụ..."
Bà Ngụy vửa mở cửa bước vào, đã nghe thấy tiếng ho của Ngụy Tần Khôn.

Từ tai nạn một năm trước, sức khỏe anh cũng không còn được như xưa, lại thêm tâm trạng cứ u uất, buồn sầu, khiến một người lạnh lùng, bỗng trở nên nội tâm, khó gần gũi.
Thấy anh, bà liền cất tiếng cằn nhằn:
"Đã khỏe đâu mà lại vùi đầu vào công việc rồi? Trời lạnh, cũng chẳng thèm mặc thêm áo, con chán sống hay sao vậy tiểu Tần?"
"Do mẹ lo lắng quá mức thôi, chứ thật ra con vẫn ổn mà." Ngụy Tần Khôn tỏ ra vui vẻ, vừa làm việc, vừa trả lời.
Nói gì nói, bà Ngụy vẫn đích thân lấy áo, mang tới choàng cho anh, rồi mới nói:
"Con là do mẹ sinh ra, nuôi dưỡng đến chừng này tuổi, lẽ nào nhìn con mẹ không biết có ổn thật hay không? Sức khỏe không tốt, tự ý trốn viện đã đành, giờ lại cắm mặt vào công việc.

Con làm như vậy, thật ra là để cố gắng quên đi nỗi đau đang ăn mòn trong lòng mình thôi."

"Tiểu Tần à, nếu con đã thật tâm muốn chúc phúc cho người ta, thì con cũng phải nghĩ cho bản thân mình, cũng phải sống sao cho vui vẻ chứ.

Con còn có ba mẹ mà, sao cứ nhất thiết phải tự làm khổ mình như thế?"
Là một người mẹ, ai không đau lòng khi thấy con mình suốt ngày buồn bã.

Huống chi Ngụy Tần Khôn còn không thiết tha chăm sóc bản thân, thì thử hỏi sao bà Ngụy không xót xa.
Vậy mà, người đàn ông ấy vẫn xem như chẳng có gì to tát.

Anh chỉ nhìn mẹ mình, hơi cười, rồi an ủi:
"Con đâu có tự làm khổ mình.

Chẳng qua con không thích bệnh viện, càng ghét vị đắng của thuốc, nên để chút bệnh vặt đó tự khỏi thôi.

Mẹ yên tâm đi, con không chết sớm đâu mà mẹ lo."
Hai mắt bà Ngụy đỏ au.

Anh làm mẹ mình rưng rưng nước mắt, nhưng lại không biết nên nói gì thêm...
"Con ghét thuốc, vì vị nó đắng, nhưng lại thích vị mặn của nước mắt, nên cứ khi không thể chịu được cảm xúc, lại âm thầm nhỏ lệ.

Vậy thôi, mẹ không quan tâm nữa.

Con cứ làm theo ý mình đi."
Nghẹn ngào nói xong, bà Ngụy liền quay lưng, thì Ngụy Tần Khôn lại lên tiếng:
"Mẹ đừng tìm cô ấy."
"Con không muốn bị người khác thương hại.

Hãy để cô ấy hạnh phúc với lựa chọn của mình, như vậy con sẽ ít cảm thấy dằn vặt hơn."
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 47: Dù Chỉ Là Thương Hại


Cửa hàng hoa Hải Đường...
Shop hoa hôm nay khá đông khách, nhưng bà chủ lại ngồi thẩn thơ ở quầy tính tiền chứ chẳng ra chăm sóc khách hàng như thường lệ.
Mọi việc đều do Đặng Thành Khiêm thay cô lo liệu, vì hôm nay anh được nghỉ, nên sang phụ.
Thấy cô như vậy, anh cũng biết tâm trạng lại không tốt.

Chính xác là từ hôm đồng ý lời cầu hôn tới nay, thì thái đột của cô đã khác.
Đến khi vắng khách, Đặng Thành Khiêm định đến nói chuyện với Lam Hải Như, thì đúng lúc này lại có một người phụ nữ trung niên bước vào.
Trông bà ăn mặc sang trọng, phong thái tôn nghiêm từ một quý bà.
Khi Lam Hải Như nhìn thấy bà ấy, thái độ liền trở nên khẩn trương, kính cẩn bước ra, chào hỏi:
"Mẹ! À không, bác..."
"Cứ gọi ta là mẹ như trước, xưng hô thay đổi, mẹ thấy không quen." Bà Ngụy nắm tay cô, ôn nhu đề nghị.
Thật bật ngờ, khi bà lại đích thân tới đây tìm cô.

Lúc này, bà Ngụy đã nhìn sang người đàn ông đang đứng gần đó, rồi khẽ hỏi:
"Cậu này là chồng sắp cưới của con đó sao?"
Lam Hải Như không nghĩ rằng sẽ nhận được câu hỏi thế này.

Vậy, phải trả lời thế nào đây? Sao cô lại bối rối, ngập ngừng mãi mới đáp:
"Vâng! Anh ấy tên Thành Khiêm ạ!"
Cuối cùng cô cũng chịu xác nhận, nhưng lúc đó Đặng Thành Khiêm dường như vẫn không vui, vì anh đã thấy nét mặt do dự của cô.

Anh có thể đoán ra quý bà này là ai, nhưng cũng không nói gì, chỉ cúi đầu chào bà ấy theo phép tắc.
Bà Ngụy cũng rất vui vẻ đáp lễ, rồi nhìn sang Lam Hải Như, hỏi:
"Con rảnh không, mẹ muốn nói chuyện riêng với con một chút!"
"Dạ được!" Đáp xong, cô liền nhìn sang Đặng Thành Khiêm.
"Anh xem cửa hàng giúp em nha, em ra ngoài một lát sẽ quay lại!"
"Ừm, em đi đi!" Anh vẫn vui vẻ.
Sau đó, Lam Hải Như cùng bà Ngụy đến quán cà phê cách cửa hàng không bao xa để hàn huyên, trò chuyện.

Dù sao cũng một năm rồi không gặp, tin rằng cả hai đều có rất nhiều điều muốn hỏi...
"Ba với mẹ vẫn khỏe ạ?"
"Ba mẹ khỏe, chỉ có...!Mà thôi, nói chuyện của con trước đi." Bà Ngụy cứ ngập ngừng, muốn nói nhưng thôi, rồi lại nói:
"Mẹ nghe tiểu Tần nói con sắp kết hôn...!Chắc cậu thanh niên đó rất yêu thương và trân trọng con, nên mới khiến con rung động, rồi quyết định tiến tới hôn nhân...!Mẹ thấy vui khi nhìn con có được hạnh phúc của mình."
Trong giọng nói của bà, có chân thành vui mừng cho cô, cũng có một chút đau lòng khi nghĩ tới con trai mình.
Ngụy Tần Khôn từng nói, không muốn bà tìm Lam Hải Như.

Nhưng bà không thể, bà muốn gặp cô để biết rõ trong lòng cô, có phải thật sự không còn tình cảm gì với anh nữa không.
Cũng không nghĩ rằng, cuộc gặp gỡ này lại ngượng ngùng đến thế...

"Mẹ! Có phải, sức khỏe của anh Tần Khôn hiện đang không tốt? Con nghe anh họ nói, anh ấy vừa nhập viện cách đây ít ngày, hiện giờ đã ổn hơn chưa mẹ?"
Cuối cùng, Lam Hải Như cũng bày tỏ sự quan tâm dành cho người đàn ông ấy.

Chắc cô sẽ không biết, bà Ngụy hiện đang vui đến nhường nào.
Bà xúc động, khẽ lắc đầu buồn bã, rồi nói:
"Thật ra, tiểu Tần không cho mẹ tìm con.

Thằng bé bảo rằng, muốn con an yên sống cuộc sống của mình.

Nhưng nhìn con mình khổ sở, thật lòng mẹ không chịu được."
Nhìn dáng vẻ khổ tâm của bà, Lam Hải Như đã nhíu mày vì cảm thấy ẩn sau là một vấn đề không nhỏ.
Chủ động nắm tay bà, cô ân cần thăm hỏi:
"Anh ấy bị sao hả mẹ?"
Đôi mắt bà Ngụy đỏ au, ngấn lệ.

Nhìn cô, phải đắn đo lắm mới chịu nói:
"Tuy may mắn vượt qua tai nạn năm trước, nhưng sau đó một thời gian, sau những lần đau đầu đến mất khống chế, bác sĩ đã phát hiện những khối u thần kinh đệm trong đầu tiểu Tần.

Nhưng thằng bé cứ không chịu phẫu thuật, mỗi lần đau đầu chỉ dùng thuốc cho qua, kéo dài tới nay đã khiến các khối u tiến triển xấu hơn, nếu vẫn không chịu tiến hành cắt bỏ sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Bà Ngụy nghẹn ngào, Lam Hải Như cũng không còn giữ được sắc mặt bình ổn.

Đôi con ngươi thanh thuần, giờ lại phủ lên màn lệ mỏng manh như sương.
Một năm qua, Ngụy Tần Khôn đã trải qua biết bao đau khổ, nhưng ngày gặp lại cũng không một lời than vãn, oán trách, trái lại còn mong cô hạnh phúc khi thấy cô tìm được người phù hợp.
Ngụy Tần Khôn anh, cao thượng quá rồi.

Làm vậy để khiến cô thấy bản thân mình tuyệt tình thế nào hay sao?
"Tiểu Tần nói, không muốn người khác thương hại.

Cũng không muốn con biết chuyện này, nó đã chấp nhận buông tay để con hạnh phúc.

Bởi vì ai cũng biết, con lựa chọn rời đi là vì oán giận.

Mẹ thương con trai mẹ và con cũng thương con của mình.

Con mất con, lòng đau tan tác.

Mẹ mất cháu, mẹ cũng đau lòng, nhưng đứa bé cũng là con của tiểu Tần mà con, sẽ thế nào nếu chính mình lại là kẻ vô tình gián tiếp hại chết con của mình chứ? Có phải cũng tan nát cõi lòng, tự dằn vặt đến mức muốn chết quách đi cho xong không?"
Nắm tay Lam Hải Như, bà Ngụy tiếp tục ngậm ngùi bày tỏ nỗi lòng:
"Mẹ không dám xin con tha thứ cho con trai mẹ, nhưng mẹ mong con có thể nghĩ lại chút tình cảm, nghĩ lại tiểu Tần cũng từng bất chấp tính mạng để bảo vệ con, coi như đã cố gắng sửa chữa lỗi lầm, mà trở về, khuyên nhủ thằng bé làm phẫu thuật, được không? Dù chỉ là thương hại cũng được."
Lam Hải Như im lặng.
Nếu cô quay trở về, vậy Đặng Thành Khiêm phải làm sao? Cô đã gật đầu đồng ý làm vợ anh, hôn lễ cũng đã chọn ngày...
Ông trời thật biết tạo ra nghịch cảnh trớ trêu, khiến cô hết lần này tới lần khác rơi vào mối quan hệ ba người.

Một lần bị chọn, một lần phải chọn và lần nào cũng đau....
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 48: Tương Lai Xoay Chuyển


Tối hôm nay, là lần đầu tiên Lam Hải Như cảm thấy vô cùng khó khăn khi đối diện với Đặng Thành Khiêm.
Hai người ngồi trước bàn ăn, nhìn vẻ mặt đều chất đầy tâm sự.

Đặng Thành Khiêm biết rõ, Lam Hải Như đang có chuyện muốn nói với mình, vì từ khi cô gặp bà Ngụy về, thì cứ trầm ngâm như đang phân vân đấu tranh về một việc nào đó và anh cũng biết đó là việc gì.
Hiện tại không riêng gì cô đâu, anh cũng có chuyện muốn nói và chính anh đã lên tiếng trước.
"Như! Anh nghĩ, chúng ta nên dừng lại."
Không khỏi bất ngờ khi nghe thấy lời đề nghị của người đàn ông.

Lam Hải Như đã phải kinh ngạc nhìn anh đến mấy chục giây, mới ngập ngừng trả lời:
"Chuyện...chuyện này..."
"Anh thấy tình yêu của mình dành cho em vẫn chưa đủ lớn, chưa đủ để vượt qua những vật cản xung quanh.

Cả hai chúng ta vẫn cần thêm thời gian để xác định cảm xúc và tạm dừng lại là cách chứng minh tốt nhất."
Lam Hải Như cúi mặt, không biết nên nói gì trước tình huống hiện tại.

Có lẽ Đặng Thành Khiêm đã nhận ra điều gì đó.

Anh cũng không nhận được cảm giác an toàn nơi cô, nên quyết định dừng lại để cô có cơ hội lắng nghe con tim mình lần nữa và cũng là cách khiến cô không còn khó xử.
"Thật ra, Kiều Lãng đã gặp và nói với anh hết rồi.

Cũng kể về chồng cũ của em cho anh biết, cả những chuyện xảy ra gần đây cùng kết quả hiện tại, tất cả anh đều từng nghĩ tới.

Lúc bất ngờ cầu hôn em là anh đã chấp nhận đánh cược, anh cược nếu tình yêu của chúng ta đủ lớn sẽ vượt qua được cục diện hiện tại và ngược lại.

Bây giờ, câu trả lời đã có, thiết nghĩ nên để em thoát khỏi những nỗi ưu sầu đang chất chứa trong lòng được rồi."
Kết câu nói bằng nụ cười an nhiên trên môi, để đối phương không cảm thấy áy náy hay tự trách.

Giờ chỉ còn chờ cô lên tiếng.
"Anh không trách em sao? Trong khi một mặt, đồng ý kết hôn với anh, mặt khác lại vương vấn người khác, lẽ ra em không đáng được anh đối xử tử tế như thế này."
Biết cô day dứt tự trách, Đặng Thành Khiêm lại cười, rồi điềm đạm giải bày:
"Nếu anh ta không xuất hiện, có lẽ chúng ta sẽ kết hôn thật.

Nhưng nếu trong lòng đã không toàn tâm toàn ý, không sẵn sàng thì bất cứ một lý do nào cũng có thể khiến hôn nhân đỗ vỡ.

Anh đang cảm thấy may mắn, vì chúng ta còn có cơ hội suy nghĩ và quyết định lại, trước khi mắc sai lầm không đáng có."
Đến nước này, Lam Hải Như không biết phải nói gì hơn.

Câu chuyện khó nói của cô, cũng không cần phải đề cập tới nữa, nhưng đâu đó vẫn thấy có lỗi với Đặng Thành Khiêm, anh quả thực là người đàn ông tốt, chỉ có cô không tốt.
"Em xin lỗi!" Lam Hải Như cúi mặt, tự thấy hổ thẹn.
"Lỗi phải gì chứ, anh cũng đang tìm cơ hội mới thôi.

Qua chuyện này, nếu chúng ta thật sự có duyên, nhất định lại về bên nhau.

Còn không, thì vẫn nên tuân theo số trời."

Đặng Thành Khiêm cười cười, nói rồi lại gắp cho Lam Hải Như một miếng thức ăn.
"Thôi được rồi, mau ăn tối đi.

Đồ ăn nguội hết rồi này, ăn xong còn vào thu xếp hành lý chuẩn bị về nhà."
"Về nhà nào cơ?" Lam Hải Như đã lấy lại tinh thần và thoải mái hơn đôi chút.
"Anh không biết, nhưng anh biết em biết.

Thôi ăn đi, anh đói rồi."
Nói xong, Đặng Thành Khiêm liền bắt đầu dùng bữa.
Vậy là nút thắt giữa cả hai đã được tháo bỏ.

Đêm nay kết thúc một chuyện, ngày mai lại bắt đầu chuyện mới.
...----------------...
Ngụy gia...
Sẽ rất ít ai biết rằng, từ ngày Lam Hải Như rời khỏi nhà họ Ngụy, thì phòng ngủ của Ngụy Tần Khôn lại là nơi cấm kị, kể cả người làm cũng không được vào, mọi việc đều do một tay anh dọn dẹp, anh không muốn ai chạm vào đồ vật trong phòng, bởi vì tất cả mỗi một vật, đều từng có bàn tay vợ anh chạm vào.
Vậy mà hôm nay, khi quay trở về gian phòng ấy, mọi thứ cũ kỹ liên quan đến Lam Hải Như trước kia đều biến mất, điều đó ngay lập tức khiến Ngụy Tần Khôn nhíu mày, không vui.

Anh trở xuống phòng khách, bắt đầu sẳng giọng:
"Người đâu hết rồi? Hôm nay ai vào phòng tôi, mau bước ra đây."
Quái lạ, chẳng một ai lên tiếng hay xuất đầu lộ diện sau giọng nói bực dọc của người đàn ông.
"Các người điếc hết rồi hả, ra đây." Âm giọng đó bắt đầu lớn hơn, cáu kỉnh hơn.
Đúng lúc anh ta sắp mất hết kiên nhẫn, thì từ ngoài cửa có người đang đi vào.

Cụ thể là dì Mai đầu bếp và một người phụ nữ.
Sự xuất hiện của Lam Hải Như, ngay lập tức khiến Ngụy Tần Khôn đứng hình.

Gặp lại anh, cô cũng ngượng nghịu nhất thời.
Lúc này, dì Mai là người cất lời:

"Thiếu phu nhân nói chuyện với Thiếu gia đi, để tôi mang đồ vào bếp, rồi chuẩn bị cơm tối."
Người thứ ba rời đi, chỉ còn lại hai người đứng đối mặt nhau.

Cơn thịnh nộ của Ngụy Tần Khôn đã tan biến, thay vào đó là ánh mắt trìu mến dành cho cô và thanh giọng ôn nhu khẽ vang lên:
"Sao lại về đây?"
"Nhà em, thì em về thôi.

Anh hỏi vậy là như nào?" Lam Hải Như điềm nhiên đáp trả.
Ngụy Tần Khôn vẫn chau mày, trầm giọng hỏi:
"Mẹ đã tìm em, đúng không? Em về đây, là vì thương hại anh?"
"Em không cao thượng được như anh, cũng không dư lòng thương cảm mà muốn ban phát cho ai thì ban.

Em về đây để chăm sóc mẹ, chả liên quan gì anh hết, cho nên từng tự xem mình là trung tâm của vũ trụ nữa."
Hiên ngang nói xong, cô liền quay lưng đi thẳng về hướng phòng bếp.
"Khoan đã."
Lam Hải Như dừng bước, thoải mái quay đầu nhìn người đàn ông, chờ đợi câu hỏi.
"Là em dọn phòng anh, phải không?"
"Phải! Thì sao?" Lam Hải Như nhướng mày.
"Mấy món đồ của anh, em bỏ đâu hết rồi?"
"Đồ nào là đồ của anh? Em chỉ dọn hết số đồ đạc cũ của em để lát nữa sắp xếp đồ mới lên thôi." Vẫn là giọng điệu hết sức ung dung.
"Lên phòng tắm rửa đi, rồi xuống ăn tối."
Nói dứt câu, lần này cô nàng đã thẳng thắn xông pha vào bếp mà không hề vướng bận điều chi.
Rồi mai đây, tương lai của Ngụy Tần Khôn lại bắt đầu xoay chuyển.
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 49: Đừng Đi


Bữa tối bất ổn kết thúc, dưới sự vui mừng của ông bà Ngụy vì Lam Hải Như trở về, thì Ngụy Tần Khôn vẫn làm mặt lạnh, dù đã được cô đối xử nhã nhặn hơn so với trước.
Lúc này, anh đang ngồi trên giường lướt điện thoại vu vơ, thì Lam Hải Như vào tới.
"Em sang phòng khác ngủ đi!" Ngụy Tần Khôn lạnh nhạt cất lời.
Khi đó, cô nàng vẫn cứ ung dung trèo lên giường, ngang nhiên kéo chăn, đắp chung với anh, rồi mới nói:
"Đây là phòng chung, anh dựa vào đâu mà đuổi em sang phòng khác?"
"Chúng ta đã ly hôn, sao có thể chung giường? Vả lại, anh quen ngủ một mình rồi, thêm người khó ngủ."
Ngụy Tần Khôn là cố ý lạnh nhạt để xua đuổi đối phương, vì anh cho rằng Lam Hải Như đang thương hại mình.

Và anh thì không hề muốn điều đó một chút nào.
"Tóm lại là em thích căn phòng này, bởi vì nó có mùi hương của em.

Anh sợ em làm anh khó ngủ, vậy em qua sofa, không thèm giành giường với anh."

Nói xong, Lam Hải Như liền ôm gối, đi qua sofa.
"Có phải mẹ đã nói anh đang bị bệnh, nên em mới trở về đây vì thương hại anh, đúng không? Nếu là vậy, thì em về đi.

Đừng để anh ta hiểu lầm, gần cưới mà xảy ra cãi vã sẽ không hay.

Hơn hết vẫn là anh không muốn bị mắng là kẻ thứ ba, cố tình phá hoại hạnh phúc của người khác." Ngụy Tần Khôn vẫn lạnh nhạt, nhưng trong mỗi câu nói đều rất kiên định.
Màn đối thoại đó của anh đã khiến Lam Hải Như đứng hình.

Đợi lắng nghe xong, mới quay lại nhìn người đàn ông ấy, điềm nhiên hỏi ngược:
"Ai nói em sắp cưới? Ai dám nói anh là kẻ phá hoại hạnh phúc? Quan trọng nhất, là chẳng có ai rảnh rỗi mà đi thương hại anh hết á."
"Đúng! Em biết anh đang bị bệnh đó, về đây cũng là để chăm sóc cho anh.

Nhưng anh lắng tai nghe cho kỹ, rồi nhớ rõ đây.

Tất cả mọi việc em làm, đều cam tâm tình nguyện, là thật lòng muốn ở bên anh.

Nếu anh cứ cố chấp tự cho mình đúng, cũng không cần em, vậy em đi."
Đang yên đang lành, bỗng giận dỗi.

Cô ném chiếc gối trên tay trở lại giường, rồi kéo va-li bỏ đi.
Thấy cô giận, mà Ngụy Tần Khôn cũng không chịu đuổi theo, năn nỉ.

Phải đợi tới mấy chục giây sau mới thấy hối hận, rồi lập tức chạy đi níu kéo.
Trong khi Lam Hải Như đang đi xuống bằng thang máy, thì Ngụy Tần Khôn lại chạy thang bộ để rút ngắn khoảng cách.

Và thật vừa vặn khi cô vừa ra khỏi thang máy, thì anh cũng xuống tới.
Bằng một động lực phi thường nào đó, anh đã lập tức lao tới ôm lấy cô gái.
"Đừng đi!" Giọng nói trầm ấm vang bên tai cô.
Lam Hải Như có thể cảm nhận được nhịp tim nhanh bất ổn và hơi thở không được đều đặn của anh, cũng do vừa chạy nhanh mất sức, để đứng đây ôm cô thế này.
"Anh nói em thương hại anh, vừa rồi còn đuổi em đi mà.

Sao còn đuổi theo làm gì? Buông ra, để em đi cho vừa lòng anh." Cô nàng nũng nịu, hờn dỗi.
Đây là lần đầu tiên Ngụy Tần Khôn thấy Lam Hải Như cư xử đáng yêu như này, bỗng nhiên anh lại thấy ấm lòng, nụ cười liền hiện trên môi.
"Tại anh bị ngốc! Cũng may là còn hối hận kịp thời, chạy theo kịp lúc."
Tạm thời buông bỏ cái ôm đang diễn ra, để hai ánh mắt thâm tình được liên kết với nhau.
Bấy giờ, Hải Như khẽ nói:
"Em và Đặng Thành Khiêm chia tay rồi.

Không phải tại anh, mà do tình cảm của bọn em không đủ lớn.

Do em tệ, em không thể vượt qua cạm bẫy của "người thứ ba", nên phải cuốn gối chạy về đây."
"Ai là người thứ ba?" Ngụy Tần Khôn cong môi, ánh mắt ma mị nhìn người.
"Chồng cũ của em!" Lam Hải Như mím môi, cười cười, láu lỉnh trả lời.
Ngay lúc đó, anh ta lại cúi xuống, bất ngờ m*t lấy vành môi non mềm của cô gái.

Vòng tay quàng qua eo thon thả, nhẹ nhàng nhưng âu yếm ôm lấy.
Hai thân thể xích lại gần nhau, sợi dây khoảng cách không còn tồn tại.

Yêu hận, giận hờn, xa cách rồi lại quay về, sau tất cả cũng chỉ có tình cảm chân thành, chỉ chân ái của cuộc đời, mới đủ lòng bao dung khoan thai mọi thứ.
Một năm xa nhau, tưởng chừng mãi mãi chẳng tương phùng.

Nay gặp lại với hai con tim đều mang hơi ấm, họ trao nhau nụ hôn thật sâu và lâu, lâu tới khi Lam Hải Như sắp không còn thở nổi mới được buông tha.
Lúc này, cô mới sựt nhớ ra cả hai vẫn đang đứng dưới sảnh chính, nếu để ai đó nhìn thấy cảnh tượng tế nhị vừa rồi, chắc cô sẽ xấu hổ chết mất.
"Ngại lắm hay sao, mà đỏ mặt hết rồi?" Ngụy Tần Khôn biết, nhưng vẫn cố tình hỏi.
"Đang ở phòng khách mà, anh chẳng biết tế nhị gì hết!" Cô thẹn thùng hờn trách.
"Cũng tại em tham luyến không muốn dứt ra, nên anh mới càng m*t càng sâu." Anh cười, thản nhiên nói.
Lúc này, Lam Hải Như chỉ muốn đào ngay một cái hố rồi chui xuống cho đỡ ngại, chứ da mặt anh ta dày quá, da cô mỏng nên sắp bị bỏng chết rồi.
"Lên phòng, anh biết tay em!" Thẹn quá hóa giận, cảnh cáo xong, cô liền trốn vào thang máy, đi trở lên phòng.
"Này, không đợi anh à? Còn va-li nữa.."
"Thì em đang đợi mà, anh vào nhanh đi."
Ngụy Tần Khôn bật cười, rồi kéo va-li đi vào thang máy.

Trước lúc cửa đóng, vẫn còn loáng thoáng nghe thấy giọng điệu tình cảm của họ vọng ra.
"Mang va-li lên, lát nữa anh sắp xếp đồ vào tủ cho em đấy."
"Vâng! Nhưng em cũng phải lên giường ngủ với anh."
"Tất nhiên là vậy rồi!"
Lúc họ đi khuất, bấy giờ những người đang ẩn nấp trong khu vực sảnh chính mới xuất đầu lộ diện.

Ngoài người làm ra, còn có vợ chồng ông bà Ngụy.
Sau khi chứng kiến cảnh tượng tình cảm vừa rồi của đôi vợ chồng trẻ, cuối cùng nỗi lo âu trong lòng hai ông bà cũng vơi đi.
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 50: Gọi Anh Là Chồng


Bao lâu rồi, Ngụy Tần Khôn không được ôm ấp người mình thương?
Chính xác là hơn một năm vừa qua.

Một năm sống trong dằn vặt, nhớ nhung và chờ đợi.

Đêm nay, tất cả những cảm giác ấy đều không còn, bởi vì người anh thương đã trở về.
Trên chiếc giường king size, Lam Hải Như được người đàn ông của mình ôm trọn trong vòng tay ấm áp.
"Em sẽ không rời đi nữa chứ?" Lời nói êm dịu của Ngụy Tần Khôn vang lên.
"Nếu anh chịu tiến hành phẫu thuật cắt bỏ các khối u thần kinh đệm trong đầu." Lam Hải Như nhanh chóng đáp gọn.
Lúc này, nét mặt anh chợt trầm xuống.

Một lúc sau, mới trầm giọng lên tiếng:
"Chút bệnh vặt đó, căn bản không nguy hiểm như em và mẹ đang nghĩ.

Từ từ sẽ khỏi thôi."
"Chẳng có cái khối u nào mà từ từ sẽ khỏi hết á.

Em không phải trẻ lên ba, anh đừng hở tí là gạt em." Lam Hải Như vươn mặt lên nhìn anh, chu môi đáp trả không sót một lời.
Thấy cô lo lắng, Ngụy Tần Khôn thực tình rất vui.

Nhưng anh vẫn không hề nảy sinh chủ ý, sẽ thay đổi quyết định.

Chỉ cười, đưa tay vuốt tóc cô, rồi nói cho qua chuyện.
"Để anh sắp xếp thời gian, công việc ổn thỏa đã."
"Em muốn anh cho em con số cụ thể.

Một tuần hay một tháng?" Lam Hải Như quyết tâm truy đuổi tới cùng.
"Cái này phải xem lại lịch trình đã, rồi còn việc ở tập đoàn nữa.

Ba lớn tuổi rồi, anh không thể để ông ấy nhọc lòng được." Ngụy Tần Khôn biện ra rất nhiều lý do.
Và Lam Hải Như đã bị thuyết phục vài phần.
"Tóm lại em cho anh một tuần.

Nếu hết thời hạn mà anh vẫn không chịu phẫu thuật, em nhất định sẽ bỏ đi."
"Anh biết rồi!" Ngụy Tần Khôn cười trừ.
Vòng tay ôm ấp âu yếm chặt hơn một chút, nâng niu cô gái một cách trọn vẹn.

Đêm nay, anh chỉ có thế, ôm cô và nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Thấy anh im lặng, Lam Hải Như lại ngước mặt nhìn lên.

Biết anh đã ngủ, tự nhiên cô cứ thấy kỳ lạ, trong lòng không khỏi nghi ngờ.
Nếu là trước kia, anh đã sớm vật cô ra, rồi mây mưa vài hiệp.

Vậy mà hôm nay lại an phận một cách kỳ quặc, hay do anh mệt? Hay tại hết thương cô rồi?
"Tần Khôn, anh ngủ rồi hả?"
"..." Ngụy Tần Khôn im lặng, mắt nhắm an tĩnh.
Thế là có thể xác định anh đã ngủ.

Lam Hải Như lúc đó vẫn hoang mang nghĩ ngợi nhiều điều, nằm một hồi lại ngủ quên lúc nào không hay.
Bấy giờ, người đàn ông ấy mới từ từ mở mắt ra.

Sau đó, nhẹ nhàng cử động, nhích người xuống khỏi giường.
Anh tiến tới hộc tủ để thuốc, âm thầm lấy ra lọ thuốc giảm đau chuyên dụng của mình, uống hai viên, rồi lặng lẽ qua sofa, ngồi chịu đựng cơn đau đầu sẽ thuyên giảm.
Cơn đau khiến anh nhíu chặt mày, nhắm mắt, ngồi tựa lưng vào thành ghế sofa.

Nếu đúng như thường lệ, thì cơn đau sẽ chấm dứt vào hai mươi phút sau.

Nhưng lúc này, Lam Hải Như đã thức giấc.
Thật ra, cô không hề ngủ mà chỉ giả vờ để xem xem người bên cạnh mình có động thái gì khác thường hay không.

Và cô đã đoán đúng.
Thấy anh mỏi mệt, chịu đựng đau đớn, lòng cô cũng đau như dao cắt.

Bước xuống giường, nhẹ bước tới gần anh hơn, đến lúc ngồi cạnh nhau rồi, cô liền chủ động ôm anh, tựa đầu vào vòm ng ực ấm áp ấy.
"Đau, sao không nói với em? Anh không xem em là vợ nữa rồi sao?"
Hành động và lời nói ngọt ngào, êm dịu bên tai, đã sưởi ấm tấm lòng lạnh lẽo của người đàn ông lâu qua.

Đáp lại cái ôm của cô, rồi khẽ nói:
"Dĩ nhiên anh vẫn luôn xem em là vợ.

Chẳng qua do anh quen rồi! Uống thuốc xong, lát nữa sẽ khỏi ngay thôi.

Em không cần phải lo lắng!"
"Thật ra, nếu mẹ không đến, thì em vẫn sẽ quay về.

Bởi vì em biết, nếu không chọn lựa lại, có thể sau này sẽ phải hối hận." Lam Hải Như khẽ giọng bày tỏ tâm tình.
"Sao phải hối hận vậy?" Ngụy Tần Khôn cong môi cười cười, trong lòng tuyệt nhiên phấn khích.
"Tại vì em đã trải qua một giấc mơ rất kinh khủng.

Trong mơ, em thấy mình mất đi một người rất quan trọng và em không muốn điều đó xảy ra."
Nói đến đó, Lam Hải Như đã ngồi dậy ngay ngắn, nghiêm túc nhìn người đàn ông, rồi mới tiếp lời:
"Em biết anh sợ phẫu thuật sẽ phát sinh rủi ro ngoài ý muốn.

Nhưng nếu không phẫu thuật sẽ mất đi cơ hội được sống.

Vậy sao không thử can đảm một lần, biết đâu may mắn lại mỉm cười.

Chồng à, anh không nghĩ cho anh, thì anh cũng phải nghĩ cho em và ba mẹ chứ.

Mọi người đều cần anh!"
Nghe xong, không biết Ngụy Tần Khôn đã ghim trúng câu nói nào mà lại mỉm cười, trông vô cùng hạnh phúc.

Còn lập tức kéo cô gái ôm vào lòng, mới hỏi:
"Em vừa gọi anh là gì đấy?"
"Thì là..." Lam Hải Như nói nửa chừng mới nhận ra vấn đề, vì ngại ngùng nên bẽn lẽn nép mặt vào ngực anh, không nói nữa.
"Là gì? Anh muốn nghe lại, chỉ cần em chịu nói, ngày mai anh lập tức đến bệnh viện tiến hành phẫu thuật." Để đạt được mục đích, Ngụy Tần Khôn không ngại đưa ra điều kiện.
Lúc đó, Lam Hải Như lại ngước mặt lên nhìn anh:
"Anh hứa đó nha?"
"Ừm, anh hứa!" Ngụy Tần Khôn cong môi.
Thỏa thuận xong, Lam Hải Như cứ mím môi cười cười, lại vùi mặt vào ngực anh, song mới nói:
"Em gọi anh là chồng!"
"Thế, có yêu chồng không?" Ngụy Tần Khôn đắc ý vô cùng, lòng vui như vừa trúng số độc đắc.
"Có chứ!" Lam Hải Như đáp ngọt lịm.
"Yêu nhiều không?"
"Yêu rất nhiều!"
"Vậy sinh con cho chồng, vợ chịu không?"
Có người được nước lấn tới, làm cô nhất thời bối rối.
Thật ra anh ta chưa từng thay đổi.

Bản năng s1nh lý của một người đàn ông vẫn còn đó, chẳng qua chưa tới lúc thích hợp để đòi hỏi.
Và khoảnh khắc ấy, bây giờ mới thích hợp.
Không cần đợi Lam Hải Như cất lời đáp trả, ngay khi cô vẫn đang thẹn thùng thì Ngụy Tần Khôn đã chủ động, khai mở màn dạo đầu bằng nụ hôn thật ngọt ngào.
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 51: Chồng Ơi! Anh Hư Quá


Lấy sofa làm giường, lấy thân thể tráng kiện sưởi ấm cơ thể người thương.

Bằng những hàng động, cử chỉ âu yếm, đưa đẩy cảm xúc cả hai chìm vào khoảng trời riêng tư hạnh phúc.
Dưới sàn nhà lạnh giá, quần, áo, váy, nội y, mỗi cái nằm một nơi.

Tất cả đều do bàn tay hư hỏng của người đàn ông cởi từ trên người xuống, rồi vứt đi.
Ngụy Tần Khôn quỳ trên sofa, dùng bản năng vượt trội của mình, giam giữ Lam Hải Như giữa hãng cặp đùi săn chắc.

Dùng đôi tay to ấm, nhiệt tình x0a nắn đôi gò b ồng đào đầy đặn, dùng đầu lưỡi linh hoạt siêng năng khuấy đảo trong khoang miệng đối phương.
Cứ chốc lát lại vang lên âm thanh ướt át, hệt như một đứa trẻ đang m*t kẹo.

Thật ra, là do Ngụy Tần Khôn đang say mê tận hưởng nụ hôn của mình.
Anh như con ong siêng năng hăng say hút mật, chỉ nương chút tình khi cảm nhận được người phụ nữ của mình không còn đủ dưỡng khí để duy trì nhịp thở ổn định.
Dưới ánh sáng từ đèn ngủ, nhẹ nhàng họa vào hai thân hình nóng bỏng, nhấp nhô trên chiếc sofa tình yêu.
Phía dưới đỉnh đầu của người đàn ông, là những nụ hôn anh đang chạm khắc vào chiếc cổ trắng mịn noãn nà của cô gái.
Sáng ngày mai khi thức dậy, Lam Hải Như sẽ phải mặt áo kín cổ, mới có thể che hết đi những dấu vết đỏ đỏ, hồng hồng, chằng chịt trên da.
Lướt qua xương quai xanh, bờ môi anh chạm vào viên ngọc quý giá trên đỉnh ngọn đồi đầy đặn.

Đầu lưỡi dẻo dai li3m láp từng chút, hệt như hổ con hư hỏng.
"Ưm..." Lam Hải Như mím môi, dù cố nén, nhưng âm thanh r3n rỉ vẫn vụt ra khỏi cổ họng.
Cảm giác thăng hoa cứ quấn lấy, cô cùng anh h0an ái đồng điệu, không sai lệch nhịp nào.
Chạm vào anh, cô đưa bàn tay mềm mại chạm vào bờ vai rắn rỏi đang nhấp nhô vì mải mê hì hụt gặm hoa hút mật.

Mỗi khi anh miết chặt vào n.h.ũ hoa, sung sướng nhiều hơn một chút, cô lại vô thức bấu chặt vào vai anh.
Miệng hoạt động, bàn tay bắt đầu vận động.

Đưa xuống dưới, vuốt nhẹ từ đùi thon, đến vùng tam giác mẫn cảm, Ngụy Tần Khôn dùng cả bàn tay áp vào thảm thực vật tự nhiên, cảm nhận độ mịn màng, mà tuyệt nhiên phấn khích.
"Ở chỗ đó..." Lam Hải Như ngại ngùng.
Còn đang ngập ngừng, thì Ngụy Tần Khôn đã lên tiếng: "Không rậm rạp quá đâu, anh thích!"
"Em tưởng...!Sạch sẽ, trống trải, sẽ thích hơn chứ?"
Lam Hải Như ngây ngô thắc mắc, hỏi mà mặt nóng bừng bừng.

"Chỉ cần là em, tất cả mọi thứ anh đều thích!"
"Kể cả những lúc em xấu xí nhất luôn sao?"
"Không! Bởi vì trong mắt anh, em lúc nào cũng xinh đẹp nhất!"
Màn trả lời đầy sức thuyết phục của người đàn ông, thành công khiến bạn tình hài lòng, hạnh phúc dâng cao trong lòng.
"Miệng anh dẻo quá rồi!"
"Cũng chỉ dẻo với riêng em!" Ngụy Tần Khôn cười tự tin.
Sau câu nói, anh liền hôn lên đôi môi mềm của cô gái.

Hôn từ môi, xuống cổ, tịnh tiến đến vòng một căng tròn, rồi lại di chuyển dần sang chiếc eo thon nuột nà, càng hôn, càng lùi thấp xuống tận bên dưới, nơi có hòm mật đạo thần bí.

"Chồng! Anh định..?"
"Lâu rồi không ngắm, nay phải bù cho anh chứ!"
Cất xong câu nói bá đạo, Ngụy Tần Khôn đã dang rộng đôi chân ngọc ngà của cô gái, không chút chần chừ, liền úp mặt vào đóa hoa tuyệt sắc ấy.

Vẫn là hương thơm quyến rũ trọn vẹn như ngày nào, vẫn là giây phút tuyệt vời khiến anh si mê không lối thoát.
"Ah~...!Ưm...!Chồng ơi, anh hư quá!" Lam Hải Như mím môi r3n rỉ kèm lời chê trách, cũng chỉ khiến người đàn ông hăng hái hơn.
Dùng đầu lưỡi linh hoạt không ngừng trêu đùa "môi cô bé" ở đó vừa mềm còn mịn, mỗi khi anh dùng lưỡi cạ vào lại khiến thân thể cô gái ưỡn ẹo vì hưng phấn.
"A...!Đừng nghịch nữa, em...em...em sẽ "ra" mất."
Dẫu rất ngại, nhưng phải nói, nói để anh dừng lại.

Thế nhưng cô đâu biết đó là bước đi sai lầm, bởi Ngụy Tần Khôn không hề ngừng, thậm chí gia tăng tốc độ đánh trận bằng lưỡi, đợi tới khi bờ đê vỡ lũ mới chịu hài lòng rời đi.
Lồ ng ngực cô gái phập phồng bởi hô hấp không ổn định, vô tình tác động tới đôi gò b ồng, khiến hai bên nhấp nhô, đong đưa theo nhịp.

Thông báo là vậy, kết quả vẫn bị trêu đến l3n đỉnh.
"Ngụy Tần Khôn, anh thật sự rất hư hỏng, cũng chả biết nơi nào bẩn, nơi nào sạch." Lam Hải Như bất mãn cằn nhằn.
"Cơ thể em, làm gì có chỗ nào bẩn?" Anh ta vẫn cố cãi, thản nhiên hỏi ngược lại.
"Thì chỗ đó đó..." Cô nàng cũng không chịu thua, tiếp tục chu môi hơn thua.
"Anh thấy rất thơm ngon!" Ngụy Tần Khôn nghênh ngang đáp trả.
Một câu trả lời, lập tức khiến đối phương cạn lời.
Anh ta xem nơi tư m@t của cô là kẹo hay bánh, mà bảo rằng thơm ngon?
Nghĩ đến đó, Lam Hải Như liền bĩu môi.
Trong giây phút cô lơ đễnh, mất tập trung, thì người đàn ông đang quỳ trước hạ th@n cô, lại bắt đầu rục rịch thực hành âm mưu đen tối.
"Chỗ này là gì, mà trơn ướt thế nhờ? Làm hại thằng nhỏ của anh sưng to lên rồi."
Vừa nói, Ngụy Tần Khôn vừa cầm đầu nấm nam tính cạ cạ vào bông hoa hồng mơn mởn kia.

Bỗng chốc, khiến Lam Hải Như rùng mình.
"A huhu...!Đêm nay, anh nhớ nhẹ tay hộ em!" Biết trước vấn đề, Lam Hải Như đã mếu máo căn dặn.
Nghe vậy, Ngụy Tần Khôn liền cong môi cười:
"Anh đâu có làm bằng tay mà nhẹ! Tất cả tùy vào cảm xúc và "người anh em" bên dưới!"
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 52: Cứu Rỗi Cuộc Đời


Một tháng sau...
Cuối cùng thì cũng đến ngày Ngụy Tần Khôn hoàn toàn bình phục và quay trở về nhà sau ca phẫu thuật cắt bỏ các khối u thần kinh đệm trong đầu đã thành công tốt đẹp.

Từ nay, anh lại là một người đàn ông có thể gánh vác cho cả tương lai gia đình.
Trên xe trở về nhà, Lam Hải Như vẫn luôn âu yếm ôm lấy cánh tay của người đàn ông, tựa vào cơ thể phong trần, lịch lãm ấy.

Tuy vừa trải qua bệnh tật, thân hình có hơi gầy đi một chút, phải cạo hết tóc để tiến hành phẫu thuật và hiện tại luôn đội mũ, nhưng trông anh vẫn rất gì và này nọ, vẫn là một nam nhân điển trai cuốn hút.
Đang yên tĩnh, Lam Hải Như chợt lên tiếng:

"Bác tài ơi, khoan hãy về nhà! Bác đưa vợ chồng cháu đến cục dân chính đã."
"Vâng! Thiếu phu nhân." Bác tài tuổi trung niên kính cẩn trả lời.
"Em muốn đến đó, để làm gì?" Ngụy Tần Khôn cũng bày tỏ thắc mắc.
Lúc này, Lam Hải Như mới ngồi dậy ngay ngắn nhìn anh, nghiêm túc hỏi:
"Anh không muốn đăng ký kết hôn lại với em à? Hay anh định sống chung bất hợp pháp như vậy, cho tiện qua lại day dưa thêm với người khác?"
Trước nét mặt hoài nghi, đầy vạch đen của cô gái.

Ngụy Tần Khôn chỉ bật cười, yêu chiều xoa đầu cô một cái, mới nói:
"Chỉ sợ em không chịu bị ràng buộc trở lại với một người từng tệ với em thôi.

Chứ còn những mối quan hệ khác, xung quanh có đầy mà anh cũng đâu có cần."
"Vậy ha! Dữ dội ghê ha, xung quanh có đầy luôn cơ.

Giỏi rồi!" Lam Hải Như gật đầu tỏ vẻ tán thưởng, nhưng cơ mặt biểu thị hờn dỗi, còn quay ngoắc sang hướng khác.
Người phụ nữ của anh, bây giờ đã biết làm nũng.

Cứ sơ hở là dỗi, chọc anh cười miết.
"Đang nói chuyện với anh, mà nhìn đi đâu thế?"

"Không thèm! Lát nữa tui dọn đồ về thành phố S, tìm Đặng Thành Khiêm, rồi kết hôn với anh ta luôn.

Tuy anh ấy không được đẹp trai cho lắm, cũng không nhiều tiền, nhưng ít ra có thể cho tui cảm giác an toàn tuyệt đối.

Còn anh, thiếu gì mối, nhắm mắt cũng có thể chọn trúng."
Do đang giận dỗi vu vơ, nên Lam Hải Như không tiếc nói ra những lời lẽ nhằm mục đích chọc tức đối phương.

Nhưng có vẻ như đã bị phản tác dụng, bởi vì hiện tại Ngụy Tần Khôn vẫn im lặng không nói gì.
Trêu người ta không thành, kết quả phải chủ động quay lại xem xét tình hình.

Thấy anh buồn hiu, quay mặt nhìn ra cảnh vật bên ngoài, khiến cô chợt thấy tội lỗi.
"Dỗi rồi à?" Lam Hải Như ngang ngạnh hỏi.
Không như cô.

Khi trả lời, Ngụy Tần Khôn đã quay qua mặt đối mặt, rồi mới nói:
"Không dỗi! Im lặng là đang tôn trọng quyết định của em.

Nếu em cảm thấy Đặng Thành Khiêm tốt, thì cứ về với anh ta đi, mặc kệ anh."

Miệng nói không dỗi, nhưng giao diện bề ngoài tuyệt nhiên không hề vui.

Đôi mắt hờ hững, nhưng cũng ghen tuông trong thầm lặng.
Xét thấy tình hình không ổn, bác tài xế thâm niên của Ngụy gia, đã dè dặt lên tiếng:
"Thế, có đến cục dân chính nữa không, Thiếu phu nhân?"
"Dạ có ạ! Cháu phải cứu vớt cuộc đời của Ngụy Tần Khôn thôi.

Chứ cháu mà đi lấy người khác, lại tội nghiệp anh ấy cô đơn cả đời." Lam Hải Như dương dương tự đắc cất lời, còn hất cằm ra oai với anh.
"Nói vậy, là anh phải cảm ơn em sao, Lam Hải Như?"
"Chính xác! Anh dám không nhận đặc ân này đi." Cô nàng tiếp tục vênh váo.
Cuối cùng, Ngụy Tần Khôn phải gật đầu công nhận thua cuộc, chứ làm sao anh dám chối từ ân sủng này.
"Đúng là không dám! Cũng cảm ơn em đã cứu rỗi cuộc đời anh." Miệng nói, tay anh kéo cô gái ôm vào lòng.
Cứ thế, chuyến xe ấy sẽ đưa họ chính thức quay về cuộc sống vợ chồng hợp pháp, được người người công nhận.
Từ nay, đã có thể bình yên mà sống!
 
Ải Tình Vị Đắng Trên Đầu Môi
Chương 53: Mùa Đông Ấm Áp He End


Hai năm sau...
Định luật cuộc sống không cho phép thời gian ngưng quay.

Thấm thoát đó, mà Ngụy Tần Khôn đã làm chồng, làm cha được hai năm.
Trải qua biết bao biến cố, cay đắng trăm bề ở quá khứ, nay Lam Hải Như đã trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Cô viên mãn với mái ấm gia đình gồm chồng và con trai.

Hôm nay, cũng là ngày thôi nôi tròn một tuổi của cậu bé.
Tiệc được tổ chức tại nhà cho ấm cúng, khách khứa cũng không nhiều, chỉ loay hoay một số người, đại khái chắc trên trăm người.

Riêng hoàn cảnh Hải Như đơn chiết, nên cô chỉ mời Kiều Lãng và Đặng Thành Khiêm đến chung vui cùng.
Hơn bảy giờ tối, tiệc chính thức bắt đầu.
Ngụy Tần Khôn vừa bế con trai, vừa ra cửa đón khách.

Phần khách nào của ba mẹ anh, sẽ được mời riêng lên khu vực lầu hai, còn khách của vợ chồng anh, thì lên lầu ba.
Tiệc bắt đầu, vợ chồng anh bế con trai đi tiếp khách từng bàn, sau một lúc mới quay về chỗ Kiều Lãng và Đặng Thành Khiêm đang ngồi.
Hôm nay ai cũng đẹp, nhưng không đẹp bằng hai người phụ nữ bên cạnh họ.
Đặng Thành Khiêm và Kiều Lãng đều đã kết hôn vào năm trước.

Họ gặp được chân ái của mình, tìm hiểu rồi đi đến hôn nhân chỉ trong vài tháng.
Nhân duyên, đúng là chuyện khó lường.
Lúc này, Lam Hải Như vừa bế bé đi tới..Tiêu Giao, vợ của Kiều Lãng đã bước đến, ngỏ lời muốn bế bé:
"Như Như, đưa bé đây chị bế cho."
"Dạ!" Lam Hải Như vui vẻ đưa con trai cho Tiêu Giao.
"Nào! Tiểu Hải Vương ngoan, cho mợ hai bế, mợ hai xin vía có con trai đẹp trai, đáng yêu như cục vàng nha!"
Nghe Tiêu Giao nói vậy, Đặng Thành Khiêm liền lên tiếng:
"Nói thế, Kiều Lãng cậu vẫn chưa có bảo bảo à?"
"Cũng cày bừa suốt, nhưng chưa thấy gì.

Còn anh thì sao?" Kiều Lãng đáp, song hỏi lại ngay.
"Vợ anh mang thai ba tháng rồi!" Đặng Thành Khiêm trả lời, nét mặt không thể giấu đi niềm vui mừng to lớn.
Lúc này, Ngụy Tần Khôn cũng bày tỏ quan điểm:
"Con cái là trời ban, cứ từ từ rồi sẽ có thôi mà.

Vả lại, lúc chưa có, thì ham lắm.

Nhưng có rồi, thấy vợ cực, với cả những hệ lụy kéo theo sau sinh, tuy không phải vấn đề nghiêm trọng, nhưng nhìn thấy vẫn xót cho vợ mình lắm.

Em tự nhủ với lòng rồi, chỉ sinh mỗi tiểu Vương thôi, không thêm nữa." Vừa nói, anh vừa nắm tay Hải Như.
Nhìn vợ chồng họ hạnh phúc, mà ai cũng mừng thay.
"Một đứa thôi thì buồn lắm.

Anh định sinh năm đứa cơ, đông đông cho vui nhà vui cửa." Kiều Lãng tham lam cất lời.
Nghe xong, cả ba người phụ nữ đều đứng hình.
"Anh làm như phụ nữ là máy đẻ vậy.

Sinh một, hai là được rồi, đằng này anh đòi năm bé.

Chị hai, bảo anh ấy muốn sinh, thì tự sinh đi ha!" Lam Hải Như bất mãn lên tiếng.
"Anh ấy nói thế thôi, chứ đợi tới lúc thấy vợ mang thai cực khổ là tự khắc thương vợ, rồi sợ à." Với kinh nghiệm dày dặn của người đi trước, Ngụy Tần Khôn rất sành sỏi đưa ra ý kiến riêng.
"Cơ mà nếu anh ấy muốn, chị vẫn sẽ sinh.

Tại chị cũng thích có nhiều con, cho gia đình đông vui."
Một câu của Tiêu Giao, liền biến những gì vợ chồng Ngụy Tần Khôn vừa nói, trở nên vô nghĩa.
"Anh nói thế thôi, chứ chừng nào có con cũng được." Kiều Lãng lại hạ giọng, rồi quàng tay qua ôm eo vợ mình, an ủi vì sợ cô nghĩ nhiều.
"À phải rồi, Như Như với Du Linh đi trước, hai người có nhiều kinh nghiệm rồi, không ấy chia sẻ cho Giao Giao với." Tiêu Giao nhìn hội chị em, phấn khích đưa ra đề nghị.
"Cũng được! Vậy tụi mình qua chỗ nào riêng tư một chút cho dễ nói chuyện ha!" Lam Hải Như nhanh chóng đồng ý.
"Vậy còn tiểu Vương?"

"Đưa thằng bé cho em! Mọi người tâm sự thoải mái đi, nhưng nhớ tranh thủ xuống chụp ảnh gia đình." Ngụy Tần Khôn vừa nói, vừa đi tới bế lại con trai của mình.
"Em đi đứng cẩn thận nha!" Đặng Thành Khiêm cũng nhất mực quan tâm vợ mình, nhỏ nhẹ căn dặn Du Linh.
"Dạ!" Cô dịu dàng đáp.
Sau đó, hội chị em bạn dì hí hửng dắt nhau lên phòng riêng để tâm sự chuyện gia đình, chồng con.
Còn ba người đàn ông ở lại.

Lúc đó, có hai ánh mắt đều dồn về dáng vẻ thành thạo chăm con của Ngụy Tần Khôn, tự dưng họ dâng lên cảm giác thán phục.

Kiều Lãng nói: "Trông cậu hình như chăm con rất giỏi nhỉ?"
"Cũng không hẳn, em chỉ phụ Như Như những lúc rảnh rỗi thôi." Ngụy Tần Khôn điềm đạm đáp.
"Rảnh rỗi là những khung giờ nào? Cậu còn phải đi làm mà?" Đặng Thành Khiêm cũng đưa ra thắc mắc.
"Ít nhất là sáu tiếng mỗi ngày, nhiều nhất là 18 tiếng." Anh ta đáp trả tỉnh bơ.
Hai người đàn ông đối diện đều ngạc nhiên.
"Vậy còn việc công ty? Vừa chăm con vừa đi làm à?" Kiều Lãng hỏi.
"Thi thoảng thì là vậy, thấy cực chứ cũng nhàn.

Tính ra chút cực khổ này vẫn không bằng một phần nhỏ lúc vợ em hạ sinh tiểu Vương.

Nhìn cô ấy đau như chết đi sống lại, mà em sợ, sợ hơn cả lúc bản thân phải phẫu thuật.

Sau này, sinh xong còn mang theo biết di chứng như hay quên, mất ngủ, đau lưng, da vẻ tiều tụy đi, có một khoảng thời gian vợ em stress kinh khủng.

Em không đành lòng nên chủ động giành việc chăm con, không thì giao sang bà nội trông, để vợ em được thoải mái hơn.
Rồi em cũng tự cân nhắc bản thân luôn, quyết tâm không sinh thêm nữa.

Một mình tiểu Vương là đủ, thằng bé cũng có thể kế nghiệp Ngụy gia, coi như vẹn cả đôi đường."
Nghe xong màn trình bày của Ngụy Tần Khôn, Kiều Lãng và Đặng Thành Khiêm lại nhìn anh bằng ánh mắt khác hơn nữa.
Đúng là đàn ông sau khi lập gia đình, đều thay đổi hoàn toàn.

Ngụy Tần Khôn càng không ngoại lệ.
Anh ta cưng vợ như trứng mỏng, chiều chuộng hết nấc, lại còn tâm lý, chu đáo trong từng việc.

Hiện tại, anh đã cho người phụ nữ của mình có được cảm giác hạnh phúc nhất.
"Thành Khiêm! Anh cũng sắp làm ba rồi, có trải được điều nào giống Tần Khôn vừa nói không?"
"Có! Phụ nữ mang thai đúng là rất cực, bụng càng to càng nặng nề, di chuyển khó khăn.

Anh cũng định chỉ sinh một đứa thôi, không tham như cậu." Đặng Thành Khiêm cười cười.
Lúc đó, chỉ có Kiều Lãng trầm ngâm suy nghĩ.
Bấy giờ, có nữ người hầu đi vào, cung kính cúi đầu trước Ngụy Tần Khôn, rồi khẽ nói:

"Thiếu gia! Ông bà gọi mọi người ra chụp ảnh kỷ niệm! Bà còn dặn thêm, bảo Thiếu gia nhớ lấy áo khoác cho Thiếu phu nhân, vì tuyết rơi rồi ạ!"
"Tôi biết rồi!" Ngụy Tần Khôn trầm giọng đáp.
Sau đó, anh nhìn qua Kiều Lãng, hỏi:
"Anh họ, có muốn bế con trai em một chút không? Em phải lên phòng lấy áo cho Như Như, sẵn tiện gọi ba người họ xuống chụp ảnh luôn."
Kiều Lãng nhìn Ngụy Tần Khôn, rồi lại nhìn đứa bé, đắn đo một hồi, mới gật đầu đồng ý đón lấy tiểu Vương vào lòng.
Thú thật thì, anh khá sợ trẻ con.

Thích nhiều con, nhưng sợ phải chăm con, vì thấy một đứa bé quá nhỏ, mình thì vụng về, sợ đến tay, không hay làm bé đau thì toang.
"Thằng bé nhìn giống Tần Khôn thật! Đúng là gen trội!" Đặng Thành Khiêm cất lời tán thưởng.
Kiều Lãng tiếp tục bế đứa bé, bế một hồi rồi lại quen, trong lòng dường như không còn quá bài xích vấn đề trông trẻ nữa.
Có lẽ, nếu anh muốn làm một người chồng, người cha tốt, thì phải học hỏi thêm ở Ngụy Tần Khôn và Đặng Thành Khiêm rất nhiều.

Vì họ hiện tại là những ông chồng Quốc dân trong lòng nhiều chị em phụ nữ.
[...]
Không lâu sau đó, nhóm sáu người bọn họ đều có mặt trong phòng chụp ảnh kỷ niệm cùng ông bà Ngụy.
Gian phòng được trang trí sinh động, không gian ấm áp, còn có cả nhân viên chụp ảnh đang bố trí chỗ đứng cho từng người sao cho cân xứng với khung hình.
"Ông bà ngồi vào ghế hộ cháu ạ! Vợ chồng Ngụy thiếu gia bế bé đứng giữa nha, còn hai đôi còn lại, mỗi cặp đứng một bên."
"Ok! Chuẩn bị chụp nha! Một...hai...ba, cười lên!"
Tách...Tách...
Đèn flash máy ảnh sáng lên, âm thanh chụp ảnh vang đều đặn.

Những nhân vật chính thay nhau đổi kiểu.

Nhưng có lẽ bức ảnh ngọt ngào nhất sẽ là bức ảnh mỗi cặp đôi đều hôn nhau.
Trẻ hôn môi, già hôn má, chỉ có bé con ngây ngô ngắm nhìn!
Mùa đông năm đó, có mất mát, chia xa.

Mùa đông năm nay, có sum vầy, hạnh phúc.

Tuyết kia, dường như không còn lạnh nữa!
...----------------END----------------...
 
Back
Top Dưới