Khác Ái Tình Dạt Dào

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,327,143
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AP1GczPuMjIzaKui5HwvjDlRW_iZeYIpGYBYnq1P-8gtVFTY-fcu659e_30OIIJlmgYipCX4ZCgnOXDbWfsDFjp2XRguKI2kJ0MEIGKo1SR_opi-Qo8mukX8hGThJmsxtnH8ET-UaRj6Qx2Lpl1g9Ds8BYky=w215-h322-s-no-gm

Ái Tình Dạt Dào
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi lê cơ thể kiệt sức của mình ra khỏi bệnh viện.

Bụng dưới thỉnh thoảng vẫn cảm thấy đau nhức, tôi ngồi thụp xuống băng ghế dài ở sảnh, nước mắt giàn giụa.

Vào đêm qua, tôi đã mất đi đứa con của mình và Bạch Ngọc Đình.

Nguyên nhân rất nực cười, vẫn là không tránh khỏi có liên quan đến "người bạn" thanh mai trúc mã của anh.

-

Tác giả: 喵小鱼

Dịch và đăng tải bởi: Chức Nữ - 织女​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ái Tình Dạt Dào
Chương 1


1.

Tôi lê cơ thể kiệt sức c*̉a mình ra khỏi bệnh viện.

Bụng dưới thỉnh thoảng vẫn cảm thấy đau nhức, tôi ngồi thụp xuống băng ghế dài ở sảnh, nước mắt giàn giụa.

Vào đêm qua, tôi đã mất đi đứa con c*̉a mình và Bạch Ngọc Đình.

Nguyên nhân rất nực c*̛ời, vẫn là không tránh khỏi có liên quan đến "người bạn" thanh mai trúc mã c*̉a anh.

2.

Buổi tối ngày hôm trước, tôi c*̀ng Bạch Ngọc Đình dự định về nhà một chuyến, trời bắt đầu đổ tuyết giữa đường, bông tuyết trắng xóa như lông ngỗng rơi xuống từng mảnh một.

Tôi xoa bụng, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.

Tôi đặt tay lên tay Bạch Ngọc Đình đang để trên cần số: "Ông xã, hình như em cảm nhận được c*̣c c*̛ng đang chuyển động, anh có muốn sờ thử không?"

Anh quay đầu lại nhìn tôi, nhướng mày: "Thật không?"

Vừa nói anh vừa đánh tay lái đậu xe vào lề đường.

Anh đặt tay lên bụng tôi, vẻ mặt ấm áp nhu hòa hơn bao giờ hết, anh vừa chậm rãi xoa nhẹ vừa nhìn tôi.

Thông thường, thai nhi khi chưa đủ tháng thì cảm nhận được mấy. Tôi kích động nói nhảm nhí không tính, đằng này không biết anh rốt cuộc thấy gì, đột nhiên bật c*̛ời thích thú.

Anh đưa tay chạm vào đỉnh đầu, c*́i xuống hôn tôi.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, anh đứng dậy lấy điện thoại trong túi ra.

Không biết người bên kia nói gì, sắc mặt anh liền thay đổi, sau khi c*́p điện thoại vội vàng quay lại nhìn tôi.

Anh hốt hoảng: "Vân Tuyết, Triệu Tần Duyệt đang mắc kẹt ở biệt thự trên núi, tuyết rơi lớn quá nên con đường sẽ sớm bị phong tỏa, nhà cô ấy còn có việc. Anh phải đi đón cô ấy trước khi đường đóng lại."

Khi nghe đến cái tên Triệu Tần Duyệt, tôi đã hiểu.

Chỉ khi liên quan đến Triệu Tần Duyệt, Bạch Ngọc Đình mới mất kiểm soát và khẩn trương như thế này.

Tôi tưởng anh sẽ đưa tôi đi c*̀ng, không nghĩ tới anh trực tiếp mở c*̛̉a xe kêu tôi xuống.

"Em mau chóng bắt taxi về nhà đi, kẻo muộn mất."

Đợi đến lúc tôi đứng ở ven đường mờ mịt nhìn xung quanh, mới phát hiện trong tay vỏn vẹn một chiếc điện thoại di động, hơn nữa lượng pin chỉ còn 5%.

Chìa khóa nhà để trong túi xách nằm trên xe anh vẫn chưa kịp lấy.

Người không biết c*̛́ nghĩ anh đi đón vợ, còn tôi thì bị đuổi ra khỏi xe như một nhân vật phụ mãi không được lên sân khấu. Rốt cuộc anh lo lắng đến mức nào?

Tất cả sự mất mát, tủi thân, đau lòng bủa vây tôi, mới đây còn hạnh phúc bao nhiêu ngọt ngào bao nhiêu, hiện tại lại chật vật như này.

Tôi cố nén cảm xúc, lấy điện thoại di động ra gọi cho anh. Ít nhất thì c*̃ng trả lại chìa khóa cho tôi.

Cuộc gọi vừa mới kết nối, không đợi tôi mở lời, anh đã sốt ruột nói: "Vân Tuyết, anh biết em không vui khi để em đi taxi, nhưng là mọi chuyện phải rõ ràng. Anh c*̀ng Triệu Tần Duyệt c*̀ng nhau lớn lên từ nhỏ, chuyện c*̉a cô ấy có thể nào anh c*̃ng không thể mặc kệ được."

Tôi há miệng thở dốc, tức giận liền c*́p máy. Tôi còn có thể nói gì nữa đây?

Tuyết rơi càng lúc càng lớn, nhìn ngã tư phía trên lác đác vài ba chiếc xe, lòng tôi như bị xé rách, gió thổi phần phật xuyên qua.

Tôi quấn chặt chiếc áo lông trên người, xoa bụng rồi chính mình tự nhủ, không được nóng giận, sẽ không tốt cho sự phát triển c*̉a thai nhi.

Nhưng phụ nữ có thai thật sự rất khó khống chế cảm xúc, tôi tủi thân rơi nước mắt. Tôi không hiểu, vì cái gì Triệu Tần Duyệt có vấn đề liền gọi Bạch Ngọc Đình? Cô ấy không có người bạn nào khác hay sao? Vì sao luôn quấn lấy anh ấy không buông?

3.

Bạch Ngọc Đình và tôi đã bên nhau từ khi còn là sinh viên năm nhất, được mọi người xung quanh công nhận là đôi trai tài gái sắc, ông trời tác hợp.

Tuy nhiên, mối quan hệ c*̉a chúng tôi có một lổ hổng ngăn cách, chính là Triệu Tần Duyệt.

Anh c*̀ng Triệu Tần Duyệt là thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên c*̀ng nhau.

Mỗi lần có chuyện gì, Bạch Ngọc Đình vĩnh viễn luôn đặt Triệu Tần Duyệt lên hàng đầu.

Ngay cả những người anh em trong ký túc xá c*̃ng không thích sự ưu tiên này c*̉a anh, nhưng anh vẫn khăng khăng làm theo ý mình.

Có một lần tôi không nhịn được hỏi vấn đề mà tôi đã thắc mắc từ rất lâu: "Anh quan tâm Triệu Tần Duyệt nhiều như vậy, tại sao hai người lại không ở bên nhau?"

Bạch Ngọc Đình nhìn tôi như một đứa ngốc, anh nói: "Em sẽ c*̀ng anh em c*̉a mình ở bên nhau sao?"

Tôi không hiểu, bạn tốt làm sao có thể thân hơn vợ được?

Bọn họ vẫn kiên trì duy trì tình bạn diệu kỳ này, mà tôi, lại không thể lay chuyển làm anh chặt đứt mối quan hệ này được.

Triệu Tần Duyệt c*̃ng rất khó hiểu, cô ấy vẫn luỗn xem tôi là cái gai trong mắt.

Cô ấy không ưa tôi, ở trước mặt Bạch Ngọc Đình thường xuyên bôi nhọ và nói xấu tôi.

Mà Bạch Ngọc Đình c*̃ng nửa đùa nửa thật nói, không cần ghen tị với cô ấy, chờ cô ấy tìm được bạn trai, anh sẽ không như vậy nữa.

Nhưng một khi Triệu Tần Duyệt muốn tìm bạn trai, Bạch Ngọc Đình sẽ không vui, anh mất bình tĩnh và đủ loại phát cáu.

Tôi không thể chịu đựng được nên đề nghị chia tay.

Anh kinh ngạc nhìn tôi, hỏi tôi tại sao, tôi nói: "Em nghĩ anh và Triệu Tần Duyệt rất hợp nhau, trong lòng hẳn là đều có đối phương, nếu không thì hai người nghiêm túc ngồi lại nói chuyện, thừa nhận tình cảm đi."

Anh ấy không biết tôi đã lấy hết tất cả dũng khí mới nói ra những lời này, tôi đang chờ lời giải thích từ anh, chờ anh ấy giễu cợt tôi rồi nói, làm sao anh có thể thích anh em mình được.

Nhưng anh ngập ngừng, anh đứng nơi đó rất lâu mà không nói lời nào.

Tôi quyết định nói cho anh về việc chia tay.

Anh vội vàng nắm tay tôi với vẻ trách c*̛́: "Vân Tuyết, em có biết em đang nói gì không? Anh không hy vọng em nói như vậy về anh và Triệu Tần Duyện, quan hệ c*̉a bọn anh không phải là thứ em có thể tùy ý bôi nhọ."

Tôi bàng hoàng, bị lời nói c*̉a anh kích động liền xoay người bỏ đi.

Anh lập tức đuổi theo ôm lấy tôi, lo lắng giải thích: "Vân Tuyết, anh xin lỗi. Vừa rồi anh có chút sốt ruột nên mất kiểm soát, em đừng tức giận. Người anh yêu vẫn luôn là em, em đừng suy nghĩ linh tinh. Về sau mọi chuyện ưu tiên đều là em nhé?"

Lúc ấy, tôi thực sự rất yêu anh. Chỉ cần một câu như vậy liền an lòng.

Tôi quay lại ôm anh, úp mặt vào ngực anh khóc lớn: "Anh có thể hay không nhìn em nhiều hơn một chút, em mới là bạn gái c*̉a anh."

Anh c*́i đầu, hôn môi tôi: "Đúng vậy, em là bạn gái c*̉a anh."

4.

Quan hệ c*̉a chúng tôi lại hòa thuận như ngày nào.

Anh ở trong phòng thí nghiệm đôi lúc quên ăn, liền mỗi ngày tôi đều đem cơm đến cho anh, chỉ sợ anh bị đau dạ dày.

Nhưng có một lần, sau khi đưa cơm tôi để quên điện thoại ở chỗ anh, vì thế liền quay trở lại.

Những gì tôi chứng kiến chính là Triệu Tần Duyệt đang cầm hộp cơm tôi mua cho Bạch Ngọc Đình, vừa ăn vừa không quên ý kiến cơm tôi mua không được ngon lắm.

Tôi ngây người đứng ở đó, mãi không bước vào chất vấn Bạch Ngọc Đình. Bởi vì ăn một bữa cơm mà đi chỉ trích Triệu Tần Duyệt, ngượng ngùng biết nhường nào.

Hơn nữa tôi thực sự không chắc, nếu tôi làm như vậy, Bạch Ngọc Đình sẽ giúp ai.

Tôi thấy Triệu Tần Duyệt liếc thấy tôi đứng đó, nhưng cô ấy lại làm ra vẻ kiêu ngạo, cố ý hỏi Bạch Ngọc Đình.

"Đại Bạch, Diệp Vân Tuyết không bận gì sao? Ngày nào c*̃ng mang cơm cho cậu vậy?"

Bạch Ngọc Đình nói như một lẽ đương nhiên: "Dù có rảnh hay không cô ấy c*̃ng sẽ mang tới. Sao thế, cậu ngứa mắt à?"

Triệu Tần Duyệt c*̛ời haha hai tiếng: "Phải, tôi ghen tỵ đó. Tôi ước gì hai người chia tay sớm một chút."

Bạch Ngọc Đình không những không trách móc, còn hướng về phía cô ấy mỉm c*̛ời: "Vân Tuyết rất thích hợp với tôi, cô ấy thực sự yêu tôi, đối xử với tôi rất tốt. Sợ rằng cậu không đợi được đến lúc chia tay đâu."

Thoáng chốc, sắc mặt Triệu Tần Duyệt thay đổi. Tôi nhìn thấy điều đó, còn Bạch Ngọc Đình thì không.

Tôi thừa nhận ngay lúc đó tôi có chút đắc ý, vì câu không đợi được đến lúc chia tay kia mà vui vẻ.

Tôi cho rằng cuối c*̀ng tôi c*̃ng đã thắng Triệu Tần Duyệt một lần.

Nhưng trước khi quay đầu lại, tôi nhìn thấy nụ c*̛ời trào phúng c*̉a Triệt Tần Diệu, vừa đáng ghét vừa đáng buồn.

Tôi không quay lại phòng thí nghiệm nữa, tôi không muốn ba chúng tôi phải ở trong c*̀ng một không gian. Luôn có cảm giác làm cho Bạch Ngọc Đình phải lựa chọn, đó không phải là tình huống tôi có thể kiểm soát.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản tôi đã là bạn gái được anh ấy công nhận, miễn là chúng tôi có thể bên nhau mãi mãi.

Mãi cho đến hai năm trước, rốt cuộc Triệu Tần Duyệt c*̃ng quan minh chính đại tìm được bạn trai, cô ấy đem người đó tới gặp tôi c*̀ng Bạch Ngọc Đình.

Cô ấy giới thiệu với chúng tôi một cách tự nhiên: "Đây là bạn trai c*̉a tôi, Lý Nhiên. Đây là anh em tốt c*̉a tôi, Bạch Ngọc Đình."

Tôi thấy hai tay Bạch Ngọc Đình siết chặt vào nhau, ánh sáng trong mắt anh ấy vụt tắt.

Nhưng tôi nhẹ nhàng thở ra, cuối c*̀ng cô ấy c*̃ng có bạn trai. Chúng tôi sẽ không bị quấy rầy nữa.

Ngày hôm sau, Bạch Ngọc Đình cầm chứng minh thư và hộ khẩu tìm tôi: "Vân Tuyết, chúng ta kết hôn đi. Em mau tìm hộ khẩu, anh chờ em."

Tôi ngập tràn niềm vui, căn bản không nghĩ tới anh vì cái gì kích động mà tới tìm tôi lĩnh chứng, ngay cả cầu hôn c*̃ng không có.

Điều duy nhất tôi nghĩ lúc đó chính là cuối c*̀ng tôi c*̃ng chờ được tới lúc mây tan đi, thấy được ánh trăng sáng*

<i>*Thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh : Chờ đợi mây đi ra khỏi sẽ thấy được trăng thanh, muốn nói con người phải biết kiên trì đến c*̀ng.</i>

Tôi hạnh phúc đến mức ngay cả phương hướng c*̃ng không phân biệt được, trong lòng mỗi một tấc đều là anh.

Chúng tôi c*̛́ như vậy mà không cần chuẩn bị gì, trực tiếp đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn.

Vào ngày thứ hai sau khi kết hôn, Triệu Tần Duyệt đến nhà. Cô ấy chưa đi đến c*̛̉a đã kêu Bạch Ngọc Đình ra ngoài, tôi dựa vào khe c*̛̉a nghe bọn họ nói chuyện.

"Đại Bạch? Tại sao anh không nói cho em biết anh kết hôn?" Thanh âm có chút nghẹn ngào.

"Không phải anh đã nói rồi sao, em c*̃ng đã có bạn trai. Nếu như ổn định thì c*̃ng sớm đính hôn đi!"

Triệu Tần Duyệt khóc, cô ấy nói đứt quãng: "Em, em không... Em nghĩ là... Sao anh không hiểu?"

Tôi đoán nguyên văn lời c*̉a Triệu Tần Duyệt như sau: "Em không định tìm bạn trai. Em chỉ muốn thử anh, xem anh phản ứng như thế nào, sao anh không đến tìm em? Vì cái gì không cản em?"

Tình cảm c*̉a cô ấy rõ như ban ngày, chỉ có Bạch Ngọc Đình mới nghĩ đó là tình anh em, đơn giản là sự chiếm hữu c*̉a bạn thân.

Mất một lúc lâu sau, Bạch Ngọc Đình mới nói: "Duyệt Duyệt, em không thể làm càn như vậy được. Tình yêu không phải trò đùa, tìm một người tâm đầu ý hợp c*̃ng làm cho cha mẹ nuôi yên tâm, anh hiện tại rất hạnh phúc."

Tim tôi đập loạn nhịp khi nghe những lời nói này vang lên, cuối c*̀ng tảng đá đè nặng trong lòng tôi c*̃ng rơi xuống.

5.

Chỉ mới vào đêm hôm trước, anh ấy đi đón Triệu Tần Duyệt và bỏ mặc tôi một mình giữa trời tuyết, vừa lạnh vừa đói.

Tôi c*̃ng khóc đủ rồi, tuy rằng đau lòng c*̀ng thất vọng chưa nguôi ngoai, nhưng tôi vẫn có chút lo lắng cho anh.

Tôi sợ anh ấy lái xe với tốc độ cao, không cẩn thận sẽ xảy ra tai nạn.

Tôi đi dọc theo ngã tư đường, bông tuyết rơi xào xạc, trước mắt tôi là một mảng trắng xóa.

Xe tư nhân đã hiếm chứ đừng nói đến taxi.

Tôi vừa đi vừa tự hỏi, đêm nay không về nhà được thì phải ở đâu đây.

Đột nhiên, lòng bàn chân bị trượt, loạng choạng một lúc.

Không đợi tôi kịp ổn định cơ thể, thì bỗng có tiếng "rầm" vang lên, cả người đã té lăn ra trên đất.

Tôi hoảng sợ kêu lên, vội vàng nhìn xung quanh, không một bóng người.

Cảm giác đau nhói ở đốt sống đuôi, tôi cảm giác da đầu mình tê dại đi.

Tôi rất sợ hãi, cảm giác như dưới bụng từng trận co rút làm tôi đau đớn.

Khi có một luồng khí nóng từ dưới thân trào ra, tôi hoảng hốt đến mức không dám c*̛̉ động.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại di động ra bấm, màn hình tối đen như mực, từ cổ họng phát ra tiếng nghẹn ngào, ngón tay run run ấn vào nút nguồn. Không có bất c*̛́ kỳ tích nào xuất hiện, di động đã tự động tắt khi hết pin.

Tôi nhìn xung quanh, run rẩy kêu c*̛́u: "Có ai không? Giúp tôi với! Có ai hay không?"

Tôi nằm đờ ra trên mặt đất, trước mắt là một màu tuyết trắng xóa rơi xuống, nước mắt đã sớm đóng băng trên mắt.

Lòng tôi chưa bao giờ nguội lạnh như giây phút này, trái tim như bị xé tan ra từng mảnh nhỏ, nỗi đau cơ hồ tuyệt vọng, thậm chí là sự hối hận nhuốm màu bi thương.

Tôi tiếp tục kêu c*̛́u, vẫn kiên trì kêu c*̛́u. Tôi thực sự muốn gặp ai đó vào giây phút này.

Mặt bị đông lạnh đến mức không còn tri giác, tôi đưa tay áo lên lau, cả khuôn mặt đều là nước mắt.

Tôi nằm ở đó rất lâu, rất lâu cho đến khi chỉ còn sự tuyệt vọng c*̀ng sợ hãi, cho đến khi tôi mất ý thức.
 
Ái Tình Dạt Dào
Chương 2


6.

Khi tôi tỉnh lại thì đã đang trong bệnh viện.

Y tá đi tới, cúi đầu nhìn tôi: "Cô tỉnh rồi sao? Thấy thế nào, có khó chịu ở đâu không?"

Tôi hoảng hốt vội đặt tay lên bụng, không đợi tôi kịp mở lời, cô ấy đã nói.

Y tá nhìn tôi có chút thương tiếc: "Tối hôm qua khi cô được đưa tới thì đã gặp phải tình trạng băng huyết, thai nhi 14 tuần không cứu được. Tình huống của cô rất nguy hiểm không mấy khả quan, bác sĩ phải mất rất nhiều công sức mới có thể cứu được cô."

Trái tim như có hàng vạn mũi kim đâm vào, cổ họng tôi như bị thứ gì đó chặn lại. Tôi nằm nơi đó, ôm mặt khóc không thành tiếng.

Đứa con bé bỏng của tôi cứ như vậy liền không còn nữa, không biết nó là nam hay nữ, còn chưa kịp xem qua thế giới này một cái, đã thất vọng vội vã rời đi.

Tôi hận bản thân mình quá vô dụng, hận Bạch Ngọc Đình mù quáng, vĩnh viễn đem tôi đặt ở vị trí thứ hai.

Nước mắt cứ thế chảy dài.

Tôi khóc một hồi lâu sau, cố nén cảm xúc, chậm rãi ổn định lại tinh thần.

Y tá không có làm phiền đến tôi, tôi có thể cảm giác được cô ấy đang đứng ngay bên cạnh.

Tôi mở mắt ra hỏi cô ấy: "Tôi muốn hỏi một chút, không biết tối hôm qua là ai đưa tôi tới đây vậy?" Cổ họng khô khốc và đau đớn, bất giác giọng đã khàn hẳn đi.

Cô ấy nhìn tôi: "Tôi không rõ, một đứa trẻ gọi điện thoại kêu xe cứu thương nhưng không cùng đến bệnh viện. "

"Đúng rồi, tôi đã sạc đầy pin điện thoại cho cô. Cô mau liên lạc với người nhà đi, nhất định bọn họ đang lo lắng lắm. Bảo bọn họ đến đây nộp viện phí, cô cần ở lại thêm một ngày để theo dõi." Tôi nói lời cảm ơn, rồi cô ấy đi ra ngoài.

Tôi nằm trên giường, hay tay siết chặt vào nhau, ngón tay xoa nhẹ ga trải giường.

Anh nói xem, trên thế giới này có nhiều người tốt bụng sẵn sàng giúp đỡ người khác như vậy, tại sao Bạch Ngọc Đình lại không có lương tâm đ ến thế?

Tôi lấy điện thoại di động ra gọi cho Bạch Ngọc Đình, đợi một hồi lâu vẫn không có ai bắt máy.

7.

Cuối cùng tôi quyết định không liên lạc với Bạch Ngọc Đình nữa, tự mình ở lại bệnh viện một ngày, sau đó nộp phí rồi xuất viện.

Bước chân ra khỏi bệnh viện, dòng người tới lui già trẻ lớn bé đều có người thân bên cạnh, duy chỉ mình tôi lẻ loi như một cái bóng.

Sương lạnh mùa đông mang theo cảm giác thê lương, đến hô hấp cũng cảm thấy đau đớn.

Tôi ngồi trên băng ghế dài trong bệnh viện, nước mũi chảy dài xen lẫn nước mắt, trái tim quặn thắt như bị xé rách ra từng mảnh nhỏ.

Tôi gọi cho Trương Manh, nhờ cô ấy đến đón.

Khi Trương Manh đến nơi, cả người tôi đều trong trạng thái chật vật.

Trương Manh là người bạn đầu tiên tôi có sau khi tốt nghiệp, trùng hợp thay cô ấy cũng là đồng nghiệp của tôi. Mối quan hệ của chúng tôi rất tốt, nhưng tôi chưa bao giờ nói với Trương Manh về mối quan hệ giữa tôi và Bạch Ngọc Đình.

Lúc này, đôi mắt của tôi sưng húp lên không khác gì quả hạch đào, ngay cả khăn tay để chùi nước mũi cũng không có, phải lau hết vào quần áo trên người. Tôi có cảm giác chính mình so với lúc chưa nhập viện không khá khẩm gì hơn.

Cô ấy chậm rãi bước đến đánh giá tôi một lượt, sau đó liền ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ lưng tôi và nói, "Vân Tuyết, đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu đừng sợ, có mình ở đây."

Tôi ôm chầm lấy cô ấy, cảm xúc trong phút chốc không khống chế được, lập tức bật khóc thật lớn.

Cô ấy kiên nhẫn dỗ dành tôi một tiếng đồng hồ, liền biết hết mọi việc.

Cô ấy ngồi một bên siết chặt tay, bày ra bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn tôi.

"Như thế nào cậu lại không nhìn ra? Đáng lẽ cậu phải sớm cầm búa gõ đầu ả trà xanh đó mới phải chứ, lợi dụng hai chữ bạn thân để phá hoại tình cảm người khác bị đánh cho là còn nhẹ, còn có chồng của cậu nữa, bình thường nhìn thấy hắn đặc biệt đối xử tốt với cậu, không nghĩ tới tên khốn đó lại làm ra loại chuyện này. Đầu óc hai người họ bị úng nước hết rồi sao?"

Tôi biết Trương Manh không nhẫn tâm nói nặng lời với tôi, cô ấy bèn hỏi tiếp: "Bây giờ cậu có dự định gì? Không thì nhân lúc anh ta không có mặt ở nhà, thu dọn hết đồ đạc rồi chuyển ra ngoài đi?"

Cô ấy ngẩng đầu lên để xem phản ứng của tôi, tôi liền cụp mắt xuống: "Tớ không có chìa khóa, còn túi xách thì đang trong xe anh ấy."

Cô ấy đè nén cơn tức giận, không thèm nói lời nào liền nâng tôi dậy, chở tôi thẳng một mạch về đến nhà.

8.

Vừa bước vào cửa liền nhìn thấy một người con trai đang ngồi trên sô pha, tôi không để ý lắm mà cúi xuống thay dép lê.

Trương Manh kéo tôi xuống ghế sô pha, bắt đầu giới thiệu: "Dương Dương, đây là Diệp Vân Tuyết. Vân Tuyết, đây là em trai của mình, Trương Dương.

Chúng tôi đồng thời ngước lên nhìn đối phương. Trong giây lát, ánh mắt cả hai đều hiện lên một chút kinh ngạc.

Tôi quen Trương Manh được ba năm, thế nhưng không biết rằng cô ấy còn có một người em trai, mà người này tôi cũng biết.

Trương Dương là bạn tốt của Bạch Ngọc Đình, họ là bạn cùng ký túc xá thời đại học, tuy rằng khác chuyên ngành nhưng lại cùng khối. Hiện tại, Trương Dương là một bác sĩ nhi khoa, còn Bạch Ngọc Đình là về lĩnh vực y học lâm sàng.

Bạch Ngọc Đình có rất nhiều anh em, nhưng tôi chỉ có ấn tượng về Trương Dương.

Bởi vì lúc đó, cậu ấy không quen nhìn hành động Bạch Ngọc Đình cùng Triệu Tần Duyệt đối với tôi về mối quan hệ của hai người, nên đã nói đỡ hộ.

Trương Dương giương mắt lên, trừ bỏ có chút kinh ngạc ra thì bộ dạng có chút không hiểu về sự xuất hiện của tôi tại chỗ này.

Cậu ấy cau mày hỏi tôi: "Cậu làm sao thế? Sao lại thành ra như vậy?"

Tôi rụt cổ, mất tự nhiên trả lời: "Không có gì, tôi bỏ quên chìa khóa nhà nên ở tạm cùng với Trương Manh một lát, gọi được Bạch Ngọc Địch rồi sẽ về."

Trương Manh nhìn chúng tôi nói chuyện, kinh ngạc hỏi: "Hai người biết nhau sao?"

Lông mày Trương Dương vẫn chưa nới lỏng, cậu ta không trả lời câu hỏi của Trương Manh mà tiếp tục hỏi tôi: "Không liên lạc được với Bạch Ngọc Đình à? Hắn đi đâu rồi?"

Tôi cầm lấy di động, không đáp lại.

Bởi vì tôi thật sự không đủ mặt dày để giải thích, nguyên nhân dẫn đến chuyện này vẫn không thoát khỏi có liên quan đến Triệu Tần Duyệt.

Tôi gọi vào số của Bạch Ngọc Đình, đột nhiên lại kết nối được.

Người bên kia đang vô cùng tức giận, lớn tiếng chất vấn tôi: "Em đang ở đâu? Như thế nào lại không ở nhà? Em còn đang mang thai, chạy lung tung đi đâu vậy?"

"Anh về rồi à? Vậy thì khoan đi, chờ em một chút, em không có chìa khóa vào nhà." Tôi phớt lờ thái độ của anh ta, bình tĩnh lên tiếng.

Anh ta rõ ràng có chút giật mình với thái độ xa cách đó của tôi, im lặng một lúc lâu.

Tôi không nói thêm lời nào nữa liền cúp máy.

Tôi đứng lên, lịch sự mỉm cười với Trương Dương và nghiêng về phía Trương Manh nói: "Anh ấy về rồi, mình đi trước đây."

Trương Manh lo lắng kéo tay tôi: "Cậu một mình trở về như vậy có ổn không? Mình đi cùng cậu!"

Tôi lắc đầu nói không có gì đâu, cậu đừng lo, khi nào xong việc mình sẽ gọi cậu.

Tôi không dám nhìn Trương Dương, sợ cậu ấy lại hỏi mấy vấn đề tôi không có cách nào trả lời được, tạm biệt xong liền vội vàng trở về.
 
Ái Tình Dạt Dào
Chương 3


9.

Khi tôi về đến nhà, đã thấy Bạch Ngọc Đình bày ra vẻ mặt khó chịu.

Tôi không cởi áo khoác, vì thế trên người tôi là chiếc áo lông rộng thùng thình, hoàn toàn không nhìn ra được gì.

Anh ta tiến lên, trực tiếp chất vấn tôi: "Em bây giờ không còn một mình nữa rồi, như thế nào lại không nhớ?"

Tôi không ưa thái độ nói chuyện này của anh ta, nghiêng đầu hỏi: "Túi của em đâu?"

Anh ta sửng sốt: "Em để túi xách ở đâu? Bây giờ lại hỏi anh?"

"Hôm trước xuống xe tôi không kịp lấy túi theo."

Anh ta sờ sờ mũi có chút mất tự nhiên, nói: "Anh còn nghĩ em làm mất rồi chứ, bây giờ anh xuống tìm cho em nhé?"

"Vậy anh đi đi."

Anh ta đứng tại chỗ không nhúc nhích: "Lúc đón Triệu Tần Duyệt về, đường đi đã bị phong tỏa. Anh muốn gọi điện thoại cho em, nhưng không có tín hiệu."

Mọi lời giải thích bây giờ đối với tôi đều vô dụng. Tôi thậm chí không thèm nhìn đến anh ta, trực tiếp đi vào phòng ngủ bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Tôi nhìn vào căn phòng ngủ rộng lớn, thầm nghĩ đã nhiều năm như vậy rồi, trong ngôi nhà này, tôi chỉ có bấy nhiêu thứ thôi sao?

Tôi cười tự giễu, không rõ tình hình lúc đến mà đã vội vàng rời đi, không phải ý chỉ mối quan hệ giữa tôi và Bạch Ngọc Đình sao?

Tôi lôi ra một chiếc vali lớn, xách theo một chiếc túi du lịch, đứng ở cửa đợi anh quay lại.

Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy bộ dạng của tôi, anh sững sờ tại chỗ, nghi ngờ hỏi tôi: "Em như thế này là?"

Tôi hạ giọng, nhẹ nhàng nói: "Chúng ta ly hôn đi. Ngày mai là thứ Hai, buổi sáng tôi sẽ đi làm thủ tục."

Tôi nhấc túi xách từ tay anh, lấy ra chiếc chìa khóa đặt trên tủ giày rồi nhanh chóng bước ra ngoài, bởi vì tôi cảm thấy, nếu như còn ở lại thêm một giây một phút nào nữa tôi sẽ mất khống chế mà leo lên người cho anh ta vài trận nhớ đời.

Tôi đứng ở cửa thang máy, cảm nhận được sự tức giận của mình. Đúng vậy, chỉ có tức giận, ngoài ra không còn bất kì cảm xúc nào khác.

Sâu thẳm trong trái tim tôi sợ hãi.

Nó đã vỡ nát vào cái ngày mà đứa bé bỏ đi, đối với mối quan hệ này cuối cùng cũng tuyệt vọng.

Tôi chuẩn bị bước vào thang máy, thì chợt "bang" một tiếng vô cùng lớn.

Bạch Ngọc Đình thở hổn hển chắn ngang cửa thang máy, quả thực có thể dùng bốn chữ "nổi trận lôi đình" để hình dung trạng thái bây giờ của anh ta.

Anh ta chỉ vào người tôi nói: "Em vừa nói cái gì? Anh không nghe nhầm chứ? Em muốn ly hôn? Em? Cùng anh? Ly hôn sao?"

Tôi lạnh lùng nhìn anh, nhìn khuôn mặt trở nên vặn vẹo vì tức giận.

Anh ta vừa nói vừa đưa tay làm dấu, vẻ mặt hoàn toàn không tin: "Bởi vì tối hôm qua anh đi đón Triệu Tần Duyệt nên em đòi ly hôn ư? Đầu óc em bị cửa kẹp rồi phải không? Em đừng quên hiện tại em đang mang thai con của chúng ta."

Tôi nhìn bộ dạng tức giận này của anh liền cảm thấy chướng mắt.

Làm sao anh ta có thể cứ như vậy tận hưởng tình yêu của tôi? Mặc định cho rằng tất cả tôi đều có thể chịu được, phải vì anh ta mà cân đo đong đếm.

Thậm chí còn cho rằng cả đời này tôi sẽ không bao giờ rời xa anh ta.

Tôi gật đầu, kìm nén hai tay đang run rẩy, cố gắng kiềm chế cơn tức giận đang dâng lên.

Hai tay anh ta siết chặt thành quyền, ngón tay co lại, khuôn mặt biến sắc, châm chọc hỏi: "Diệp Vân Tuyết, cô sắp làm mẹ rồi. Có thể hiểu chuyện một chút được không? Đừng làm ảnh hưởng đến đứa bé."

Trong nháy mắt, tuyến phòng thủ của tôi toàn bộ đều bị phá vỡ.

Tôi giận dữ gào lên với anh ta: "Tôi làm mẹ? Tôi làm mẹ của anh thì có! Anh còn biết tôi đang mang thai sao? Anh biết tôi đang mang thai nhưng lại vứt tôi giữa trời đổ tuyết để đi đón Triệu Tần Duyệt? Rốt cuộc ai mới là vợ của anh? Anh còn muốn đứa bé à? Đứa bé không còn nữa! Nó không muốn anh làm cha nó, nó đã đi rồi!"

Bạch Ngọc Đình dường như không hiểu tôi đang nói gì, anh ta khó hiểu, đôi môi run rẩy, cao giọng hỏi: "Không còn nữa? Không còn nữa là ý gì? Đứa bé đâu rồi?"

Tôi đưa tay lên, tát mạnh vào mặt anh ta, "Ba" một tiếng cuốn trôi hết mọi thứ trước đây, cả bàn tay đều tê dại.

Tôi nhìn khuôn mặt bị tát của anh ta có chút lệch sang một bên, trong lòng chợt dâng lên cảm giác sảng khoái: "Sao lại không? Tuyết rơi lớn như vậy anh liền ném tôi xuống, sao lúc đấy không lo lắng cho đứa bé trong bụng tôi? Anh đã ở đâu trong lúc tôi đang vật lộn với cái chết? Trong mắt anh chỉ có cô ta mà thôi! Rốt cuộc anh xem cô ta là bạn hay là vợ?"

Anh ta bàng hoàng nhìn tôi, hốc mắt đỏ bừng, nước mắt chậm rãi chảy xuống.

Anh ta đi tới ôm tôi vào lòng. Cả người đều run bần bật, đột nhiên khóc thành tiếng.

Chợt tôi nhận ra, những điều ngu ngốc tôi đã làm phải trả giá lớn như vậy mới hiểu được một đạo lý.

Hai bên anh ta đều muốn nắm chắc, một bên anh ta thưởng thức cảm giác làm anh hùng (tính chiếm hữu) khi cô ta cần đối với Triệu Tần Duyệt, một bên hưởng thụ tình yêu tôi dành cho anh ta để thể hiện sức hấp dẫn của mình.

Tôi không chút do dự đẩy anh ta ra, bấm thang máy một lần nữa.

Bạch Ngọc Đình đầy nước mắt trên mặt, anh ta giữ chặt cánh tay tôi cầu xin: "Anh xin lỗi, Vân Tuyết, thực sự xin lỗi. Em đừng đi, anh sai rồi. Anh thật sự biết sai rồi. Chúng ta vẫn sẽ có con, sau này anh cùng Triệu Tần Duyệt không liên lạc nữa, có gọi anh cũng không bao giờ bắt máy. Xin em hãy cho anh thêm một cơ hội."

Tôi nhìn khuôn mặt anh ta, đột nhiên cảm thấy thực xa lạ, đã không còn quầng sáng bấy lâu nay nữa rồi.

Tôi đeo chiếc túi trên lưng, nói với anh ta: "Bạch Ngọc Đình, chúng ta đã xong rồi."

Tôi gạt tay anh ta ra, không quay đầu nhìn lại, trực tiếp đi vào thang máy.

10.

Ngày hôm sau, tôi đợi đến mười giờ mới thấy xe của Bạch Ngọc Đình đậu cách đó không xa.

Tôi bước tới và gõ cửa sổ.

Anh ta cúi đầu, không dám nhìn tôi.

"Đi thôi, chút nữa là hết giờ làm rồi, tôi không muốn chậm trễ."

Bỗng anh ta vội vàng chạy đến giữ chặt lấy tôi, vòng tay qua đầu tôi nói: "Vân Tuyết, em suy nghĩ lại đi được không?"

Tôi đẩy anh ra: "Bạch Ngọc Đình, anh bình tĩnh chút đi. Đừng làm tôi phải xem thường anh, giữa chúng ta không còn khả năng nào nữa rồi."

Dựa vào câu này, chúng tôi thuận lợi ly hôn.

12.

Tôi tự mình thuê phòng ở, từ từ thích ứng với cuộc sống độc thân, tôi không còn phải hao tổn tâm trí suy đoán tâm tư của một người, không còn phải nhắc nhở người khác để ý đến mình nhiều hơn chút nữa.

Bạch Ngọc Đình rất lạ, thỉnh thoảng anh ta gọi điện thoại tới, đoán chừng là do thói quen, hỏi thẳng tôi: "Sao em vẫn chưa về nhà? Em đi đâu vậy?"

Nghe phía bên tôi không có động tĩnh gì, anh im lặng một lúc lâu.

Đôi khi anh uống rượu say khướt, thanh âm khàn khàn, đau khổ nói: "Vân Tuyết, em trở về đi được không? Không có em, căn nhà này trống trải quá, anh không thiếu em được."

Chúng tôi đều hiểu rằng, đã không thể quay lại như xưa được nữa. Chỉ là anh không cam lòng mà thôi.

Tình yêu khắc cốt ghi tâm cùng tôi trải qua, đã xong rồi.
 
Ái Tình Dạt Dào
Chương 4


13.

Tôi cẩn thận kiểm tra lại bản báo cáo mà mình đã viết vào buổi sáng một lần, rồi lấy thêm hồ sơ phỏng vấn cho ngày mai cũng đem ra xem nốt.

Thắt lưng lại bắt đầu tiết ra dịch axit pantothetic*, tôi từ từ vặn mình giơ tay chống ngay eo.

Bỗng có tiếng gõ cửa, tôi bước đến và mở khóa.

Trương Dương đứng ở ngoài cửa, trong tay là hai túi nilon lớn.

Tôi ngạc nhiên, làm sao cậu ấy lại biết tôi ở đây?

Thấy tôi ra mở cửa, cậu ấy nở nụ cười hỏi: "Còn đôi dép lê nào không?"

Tôi lấy dép lê ra đặt xuống, tiện hỏi: "Sao cậu lại đến đây? Chị họ cậu nói tôi sống ở đây à?"

Cậu ấy cứ thế đi thẳng vào bếp, thoải mái đặt đồ lên bàn, nói: "Ừ, tôi hỏi chị ấy. Cô ăn gì chưa?"

Tôi trả lời cậu ấy với vẻ khó hiểu: "Vẫn chưa. Cậu tìm tôi có việc gì sao?"

Cậu ấy quay đầu lại và đi về phía tôi, cười nói: "Không có việc gì không thể tìm cô sao?"

Tôi nhìn lướt qua những thứ bày trên bàn, có gà, cá, táo đỏ, nhãn, hạt sen và các loại nguyên liệu nấu ăn khác cùng trái cây tươi.

Mấy thứ này rõ ràng là dùng để bồi bổ sức khỏe, tôi lại càng khó hiểu hơn: "Chị họ cậu nhờ cậu mua cho tôi?"

Cậu ấy sắp xếp từng chút một, cười nói: "Không nên đem công lao của tôi tính lên người chị ấy, là tôi mua cho cô."

Vừa nói cậu ấy vừa mở tủ lạnh ra, đem những thứ trên bàn cất vào như cũ.

Giống như là nhà của chính mình.

Tôi sững người đứng ở đó: "Làm sao cậu biết tôi..."

Dường như biết được tôi đang hỏi về việc gì, cậu ấy tự nhiên đáp: "Tôi có ghé qua chủ nhiệm Lưu."

Chủ nhiệm Lưu là vị bác sĩ mà tôi đăng ký kiểm tra sức khỏe.

Thành thật mà nói, tôi hết sức xúc động.

Chuyện xảy ra cho đến bây giờ cũng chỉ có hai chị em nhà họ giúp tôi.

Tôi không nói với ai, người trong nhà càng không biết. Bởi vì bọn họ đều đã lớn tuổi, tôi sợ nói ra sẽ khiến bọn họ lo lắng, tôi nghĩ cứ để mọi chuyện chậm rãi trôi đi, chờ đến lúc tôi cảm thấy thích hợp thì có lẽ bọn họ có thể chấp nhận rồi.

Mà Trương Dương lại là bạn tốt của chồng cũ tôi.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhận ra bây giờ mới có cơ hội đánh giá cậu ấy.

Đường nét trên khuôn mặt cậu ấy có gì đó vẫn còn non nớt, đôi mắt to, tròng mắt đen sáng rõ rệt, mái tóc đen ngắn và lúc nào cũng có nụ cười trên khóe miệng. Rõ ràng bằng tuổi nhau, nhưng trông cậu ấy giống như một đứa trẻ.

Cậu ấy quay đầu lại liền thấy tôi đang nhìn, chớp chớp mắt, khóe miệng càng cười lớn hơn.

Cậu ấy hỏi tôi: "Muốn ăn gì nào? Tôi sẽ giúp cô một tay."

Tôi vô cùng kinh ngạc: "Cậu biết nấu cơm sao?"

Cậu ấy hừ với tôi một tiếng: "Mau, ngồi xuống đây. Chờ tôi cho cô biết thế nào là lễ hội*."

Tôi vẫn không yên tâm, quyết định đứng dựa vào phòng bếp xem cậu ấy tính làm gì.

Cậu ấy đứng trong bếp làm cho không gian có chút nhỏ đi, bắt đầu nghiêm túc nhặt rau.

Tôi ra sô pha ngồi xuống.

Nửa tiếng sau, các món ăn lần lượt được bày ra.

Tôi bước đến nhìn ba món mặn một món canh được đặt ngay ngắn trên bàn, sau đó ngẩng đầu lên giơ ngón tay cái với cậu ấy.

"Thành thật mà nói, chưa tính đến việc ăn được hay không. Riêng về màu sắc cùng cách trang trí, tôi chấm cậu điểm tối đa."

Cậu ấy nhếch miệng cười: "Vậy thì cô nên cho tôi 120 điểm."

Nghe câu nói này, tôi lập tức có động lực hơn.

Mang theo tâm trạng vô cùng phấn khích, tôi ngồi xuống gắp một miếng cá và nếm thử, thật sự rất tươi và mềm.

Tôi vội vã ăn thêm một đũa ngó sen xào rau cải, thanh nhẹ giòn tan trong miệng, mùi vị không tệ tí nào.

Tôi đi qua ấn cậu ấy ngồi xuống ghế: "Cậu từ đâu tới? Sao trước đây không biết cậu còn có tuyệt chiêu này? Nhanh ngồi xuống ăn đi, không thể đối đãi không chu đáo với đầu bếp được."

Cậu ấy bị một loạt động tác thuần thục của tôi làm cho bối rối, cơ thể thoáng cứng ngắc, nhưng rất nhanh khôi phục lại trạng thái bình thường.

Trương Dương cười nhẹ: "Người khác làm sao lọt vào mắt cô trước kia được."

Tôi ngây ra một lúc, khi nói ra những lời này, ngay cả bầu không khí cũng sượng lại.

Cậu ấy nhanh chóng chủ động chuyển đề tài: "Cô nên chăm sóc sức khỏe thật tốt, đừng gắng gượng quá, trước tiên phải học cách yêu chính mình thì mới có khả năng yêu người khác."

Sau đó chúng tôi như những người bạn cũ đã lâu không gặp, vui vẻ trò chuyện và ăn tối với nhau.

Lúc sau cậu ấy vì nghĩ cho sức khỏe của tôi nên định rửa chén, làm sao tôi có thể để cậu ấy làm thêm việc này được.

Vì thế tôi liền đẩy cậu ấy ra chỗ khác, cậu ấy cũng không làm khó, tiện thể tạm biệt tôi rồi ra về.

14.

Cuộc sống của tôi lại trở về quỹ đạo như cũ, vết thương trong lòng đã đóng thành vảy, chậm rãi khép lại.

Buổi sáng, Trương Manh gửi cho tôi một tin nhắn và nói: "Vân Tuyết, cuộc phỏng vấn ở Bệnh viện số 6 cậu không đi à? Đối tượng được phỏng vấn là Trương Dương đó."

Trương Manh không chỉ là bạn thân mà cô ấy còn là sếp của tôi, chúng tôi làm việc cùng nhau đã được ba năm.

Tôi nhắn lại: "Em họ cậu? Cậu ấy làm gì vậy? Cục báo chí muốn phòng vấn cậu ấy?"

Trương Manh trực tiếp trả lời lại: "Có đi hay không nào, không đi thì tớ giao cho người khác."

Tôi lập tức trả lời: "Đi chứ, nhân tiện mời cậu ấy ăn một bữa để cảm ơn lần trước đã đến tận nhà thăm tớ."

Tôi cùng chiếc máy ảnh nhanh chóng xuất phát. Bản tin này đã được báo cáo lên trên, tôi liền trực tiếp đi lấy báo cáo phỏng vấn độc quyền của người có liên quan.

Tôi gọi cho Trương Dương bảo cậu ấy đợi một lát, tôi sẽ qua ngay.

Trên đường đi, tôi đã tìm hiểu sơ lược về những gì xảy ra.

Một đứa trẻ hai tuổi đột nhiên sốt cao trong một cửa hàng, đồng thời có triệu chứng co giật rồi hôn mê và đang trong tình trạng nguy cấp, đúng lúc Trương Dương đi ngang qua.

Cậu ấy bế đứa bé lên, đặt ngón tay vào miệng để phòng ngừa đứa bé tự cắn chính mình.

Hơn nữa cho đứa bé nằm nghiêng để hô hấp được lưu thông, năm phút sau đứa bé đã ngừng co giật, mười phút sau nữa đứa bé bắt đầu khóc, Trương Dương vẫn luôn ôm đứa bé chờ xe cứu thương đến nơi mới rời đi.

Đoạn video do người dân xung quanh quay lại đã được lan truyền rộng rãi trên mạng, tôi lén sửa lại nội dung phỏng vấn, nhanh chóng đi tìm cậu ấy.

Tôi nhớ rất rõ những gì cậu ấy nói khi được tôi phỏng vấn.

Cậu ấy nói rằng, "Thực ra lúc đó tôi không nghĩ đến chuyện này sẽ trở thành một sự kiện lớn được đánh giá cao, tôi làm điều đó bởi vì đây là trách nhiệm của tôi."

Nhưng dính đến loại chuyện này, một khi được phát tán sẽ làm người ta bắt đầu tính toán chỗ tốt chỗ xấu, như vậy chuyện đó sẽ trở thành gánh nặng cho những người khác.

Tôi không có mang máy ảnh đi về mà chờ cậu ấy tan làm cùng đi ăn cơm.

Tôi ngồi ở hành lang của bệnh viện, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy cậu ấy.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu ấy rất xuất sắc, mang đến quầng sáng tự tin cùng kiêu ngạo không ai có thể so sánh được, làm cho người khác không thể không chú ý đến.

Tôi vừa ly hôn, mất đi đứa nhỏ, hoàn toàn mất hết cảm giác an toàn.

Tôi hi vọng mình có thể tìm được một người đàn ông giống như cậu ấy, để chứng minh bản thân vẫn còn sức hấp dẫn và cuốn hút.

Nghĩ đến đây, bỗng tôi tỉnh táo lại.

Phi, cái đồ tra nữ này.

Tôi nghe thấy một nhóm y tá nữ đang cùng trò chuyện, đều là lời nói tán thưởng cùng ngưỡng mộ, đương nhiên không thể thiếu sự mến mộ được.

Sau khi tan làm, tôi mời Trương Dương đi ăn đồ Tây.

Dọc đường đi cậu ấy có chút phấn khích.

Tôi không sao nói rõ được, khi nhìn thấy cậu ấy vui vẻ, tôi cũng vui vẻ theo.

Cậu ấy thực sự là một người đàn ông tốt.

Khi lên xe, cậu ấy sẽ mở cửa và đưa tay qua để tôi vào.

Khi xuống xe, cậu ấy sẽ đi đến mở cửa cho tôi, khiến tôi có cảm giác bản thân được người ta chiều chuộng.

Tôi nhịn không được bị phân tâm, khôi phục tinh thần lại, lập tức ngăn mình suy nghĩ lung tung.

Vào lúc dùng bữa, cậu ấy vừa ăn vừa hỏi tôi: "Cô có đặc biệt thích làm gì không?"

Tôi nghĩ ngợi một lúc, nói: "Tôi thích đọc sách, thích ngẩn người."

Cậu ấy nở nụ cười: "Tôi cũng thích đọc sách, ngẩn người thì thôi vậy. Tôi không có thời gian cho lắm, còn không bằng tranh thủ ngủ một ít."

Tôi trực tiếp bị chọc cười: "Biết bác sĩ các cậu bận rộn, nhưng không ngờ ngay cả ngẩn người cũng không có thời gian."

Cậu ấy cười nói: "Đúng vậy. Chỉ là bỗng dưng ngẩn người một lát, liền cảm thấy thật lãng phí thời gian."

Tầm mắt cậu ấy dừng trên người tôi, đôi mắt mang theo ý cười cong cong như trăng non, hàng mi dày và mảnh như sợi tơ tằm mỏng manh.

Đôi mắt này, đừng nói là đàn ông, chỉ cần đặt trên một cô gái liền trực tiếp cứu vớt cả khuôn mặt.

Ánh mắt của cậu ấy làm hai gò má tôi nóng bừng, tôi đưa tay ra che mặt, vén mái tóc ra sau tai.

Cậu ấy ngồi bên kia ho nhẹ một tiếng, tôi thấy được tai cậu ấy có chút đỏ. Bầu không khí lúc này phảng phất mầu nhiệm.

Sau khi ăn xong, cậu ấy đưa tôi về.

15.

Về nhà tắm rửa xong, tôi nằm trên chiếc giường lớn trong căn nhà đang thuê, trong đầu hiện lên khuôn mặt đẹp trai của Trương Dương.

Loại cảm giác này khiến tôi không biết phải làm sao. Cũng không phải là tôi rung động, mà là vào thời điểm tôi đang ở dưới đáy tận cùng của hố sâu vạn trượng, bỗng dưng xuất hiện một tia sáng khiến cho tôi vui vẻ cùng tự tin trở lại.

Giống như tôi đang gấp rút tìm kiếm một nhân chứng cho việc tôi vẫn rất ưu tú, vừa vặn Trương Dương đem đến cho tôi cảm giác này.

Tôi nghĩ về tình hình của mình một lần nữa.

Bỗng tôi giật mình, lập tức tỉnh táo lại.

Tôi bây giờ không có tiền, vóc dáng cũng không chuẩn, công việc lại chẳng đâu vào đâu.

Ở cùng với Bạch Ngọc Đình rất an nhàn, hầu như mài dũa hết toàn bộ sự sắc sảo của tôi.

Hiện tại tôi cần một người đàn ông, chẳng qua là bị tổn thương nên cần một người khác giúp tôi thoát khỏi bóng tối, nhưng tôi không thể lợi dụng cậu ấy.

Nếu bản thân tôi đủ mạnh mẽ, tôi còn cần đàn ông sao? Nhưng thực tế không như vậy, tôi cực kì yếu đuối.

Sau khi suy nghĩ rõ ràng, tôi lập ra một kế hoạch cho bản thân ngay đêm hôm đó, chuẩn bị thực hiện nghiêm túc.
 
Ái Tình Dạt Dào
Chương 5: Hoàn


16.

Vào lúc tôi đang nghỉ trưa tại chỗ làm, đột nhiên thấy Trương Dương xuất hiện.

Khóe miệng anh ấy nở nụ cười, nhanh nhẹn bước đến chỗ tôi, lấy ra một ly trà sữa đặt lên bàn.

"Em ăn cơm chưa?" Anh hỏi tôi.

Tôi nghi ngờ nhìn người đối diện: "Làm sao anh lại ở đây?"

Tôi đẩy cái ghế dựa sang cho anh ngồi, "Đến gặp chị họ, thuận tiện hỏi thăm em."

Tôi cầm ly trà sữa lên nhìn, là vị trà xanh tôi thích.

Anh ấy chăm chú nhìn biểu cảm của tôi, sau đó hỏi: "Tôi không nhớ lầm chứ? Em thích vị trà xanh mà đúng không?"

Tôi thực sự rất ngạc nhiên, nhưng cố đè nén cảm giác hớn hở trong lòng xuống: "À, đúng rồi, sao anh biết vậy?"

Anh ấy nhíu mày, mím môi nói: "Hồi đại học lúc ăn cơm, em có nhờ Bạch Ngọc Đình mua trà sữa vị trà xanh, Bạch Ngọc Đình và Triệu Tần Duyệt chơi game không để ý đến em. Là tôi ra ngoài mua về cho em, em nhớ không?"

Anh vừa nói, tôi liền nhớ lại, ngày đó hai người họ chỉ chú tâm chơi game cùng nhau làm cho tôi không nhịn được phát cáu, nên đã nhờ Bạch Ngọc Đình đi mua trà sữa giúp mình, không nghĩ đến anh ta không thèm để ý đến. Tất cả là nhờ Trương Dương, anh ấy bảo cũng muốn uống vì thế tiện đường mua cho tôi một ly.

Tôi lúc ấy chỉ lo tức giận, không suy nghĩ gì nhiều. Hiện tại được anh đề cập lại, tôi không khỏi xem xét lại kĩ càng hơn.

Vậy là anh ấy đã có ý với tôi từ thời đại học rồi sao?

Tôi cắm ống hút vào, nhấp một ngụm, híp mắt thong thả thở phào: "Đương nhiên là tôi vẫn còn nhớ, có điều không ngờ anh cũng thế."

Đôi mắt anh ấy sáng lên, định chuẩn bị nói gì đó thì bị tôi cắt ngang: "Anh nói xem anh tinh tế như vậy, vì sao vẫn còn độc thân thế? Có muốn tôi làm mai cho anh không?"

Tôi cười nói vô tư làm cho anh ấy im lặng một lúc lâu.

Anh nhìn chằm chằm tôi, mỉm cười nói: "Không cần, tôi đã có người trong lòng rồi. Tạm thời vẫn chưa sẵn sàng để từ bỏ người đó."

Tôi sợ bản thân tự mình đa tình, nhưng nhìn cách nói chuyện của anh ấy, tôi lại cảm thấy khó chịu.

Tôi không quản được nhiều như vậy, tôi nào có tài cán gì, tự bản thân tôi biết rõ mình như thế nào. Nếu Trương Dương thật sự có tình cảm với tôi, nhiều lắm là vì không có được nên đâm ra nhớ mãi không quên.

Tôi thu lại nụ cười, giận dỗi nói: "Tôi chỉ quan tâm anh thôi, được rồi, nếu như không theo đuổi nổi nữa thì nói cho tôi biết, tôi vẫn còn rất nhiều chị em và đồng nghiệp để làm mai cho anh."

Anh ấy đứng lên, bất ngờ chạm vào tóc tôi, đành thở dài: "Được rồi, không nói đến chuyện này nữa. Buổi tối chờ tôi, tôi đưa em cùng chị họ đi ăn."

Tôi giả vờ bình tĩnh, thực tế thì khuôn mặt thiếu điều lấy bút ghi to thêm hai chữ "ngượng ngùng" to đùng trên đấy, đã lâu không ai làm điều này với tôi: "À, được."

Sau khi tan làm, Trương Dương đến đón tôi cùng Trương Manh đi ăn lẩu.

Tôi không kịp trang điểm nên để nguyên mặt mộc ra ngoài, vì thế trông hơi mất tinh thần.

Tôi quay đầu lại phàn nàn với Trương Manh.

Trương Dương liếc qua tôi một cái, nghiêm túc nói: "Không trang điểm nhìn em nhỏ hơn so với tuổi của mình, rất đáng yêu."

Cố nén sự kích động trong lòng, tôi lặng lẽ mím chặt môi.

Vô tình lướt qua Trương Manh, nhìn thấy cô ấy cười trộm.

Này, tôi đã bỏ lỡ điều gì à?

Lúc đến nơi, Trương Dương và Trương Manh đi lấy rau trộn.

Tôi vừa mới ngồi xuống, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Triệu Tần Duyệt.

Cô ta che miệng một cách khoa trương, trừng mắt nhìn tôi nói với người ngồi đối diện: "Bên kia là Diệp Vân Tuyết phải không? Cô ấy định hù chết ai với bộ dạng ma chê quỷ hờn của mình vậy?"

Chỉ cần nhìn từ phía sau, tôi liền biết người đối diện cô ta là ai.

Nghe được những lời của Triệu Tần Duyệt, Bạch Ngọc Đình sững người một chút.

Anh ta quay đầu lại nhìn về phía tôi với vẻ bối rối, vội đứng lên định đi đến chỗ này.

Đúng lúc Trương Dương đi tới chặn đường anh ta.

Anh cười chào hỏi với Bạch Ngọc Đình, giọng điệu châm chọc: "Đã lâu không gặp, vợ chồng son hai người đi ăn cơm à?"

Bạch Ngọc Đình bỗng tối sầm mặt, hỏi anh: "Sao cậu lại ở đây? Cậu nói ai là vợ chồng son?"

Vẻ mặt Trương Dương tự nhiên, cười nói: "Cậu cùng Tiểu Tuyết đã ly hôn, tôi còn có thể nói ai được đây?"

Chợt Bạch Ngọc Đình thẹn quá hóa giận, anh ta đỏ bừng mặt nói: "Cậu gọi ai là Tiểu Tuyết đấy?"

Đấy đâu phải trọng tâm anh ta cần chú ý đâu nhỉ.

Trương Dương lập tức ngồi vào chỗ đối diện tôi, một chút cũng không ảnh hưởng đến anh, anh cười: "Tôi gọi là Tiểu Tuyết đâu có liên quan gì đến anh?"

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Triệu Tần Duyệt không nghĩ đến bản thân bị lơ đi, liền tiến lên tìm kiếm sự chú ý.

Cô ta nói với vẻ mỉa mai: "Đại Bạch, Diệp Vân Tuyết có thể chủ động đá anh thì tất nhiên là đã tìm được mối khác, nói không chừng bọn họ đã có gì đó mập mờ với nhau từ thời đại học, không thì sao Trương Dương lại nhiều lần nói đỡ cho Diệp Vân Tuyết như vậy? Anh còn chưa dứt được cô ta sao?"

Tôi thực sự bị chọc tức, chuẩn bị đáp trả thì Trương Manh đã đi tới.

Cô ấy một tay che miệng, tay còn lại làm động tác phủi phủi: "Ơ kìa, sao mình lại nghe đâu đây nồng nặc mùi trà xanh thế nhỉ, nói nhiều như vậy để làm gì? Nếu không thì chúng ta đổi chỗ khác, sức khỏe cậu vẫn chưa tốt lên đâu, người thiệt hại vẫn là chúng ta thôi."

Nghe Trương Manh nói, Bạch Ngọc Đình sững sờ tại chỗ, nhìn thấy tôi nhưng anh ta không nói được lời nào.

Sắc mặt Triệu Tần Duyệt đỏ bừng, hai mắt rưng rưng, thiết nghĩ là muốn trực tiếp nhào lên người Bạch Ngọc Đình khóc lớn.

Cô ta giơ một tay lên lau nước mắt, một tay chỉ vào người tôi nói với Bạch Ngọc Đình: "Anh xem cô ta đi, rõ ràng là ả đàn bà lẳng lơ, không phải chỉ là đón em thôi sao? Có cần đến mức ly hôn như vậy không? Trông bộ dạng cô ta hiện tại chính là không thể sống thiếu đàn ông được, còn cố ý ra vẻ yếu đuối để tranh thủ sự đồng tình của chồng cũ, đúng là tiện nhân."

Tôi lạnh lùng nhìn Triệu Tần Duyệt, mọi cử chỉ của cô ta đều làm tôi chán ghét.

Khuôn mặt Bạch Ngọc Đình đỏ bừng, ánh mắt mơ hồ không dám nhìn tôi.

Anh ta không nói cho Triệu Tần Duyệt biết sự thật, cho nên Triệu Tần Duyệt vốn không hề áy náy chút nào, cô ta vẫn không biết tốt xấu từng chút một khiêu khích tôi, hẳn là không nghĩ đến việc tôi vốn không đem cô ta để vào mắt.

Tôi cầm cốc nước mà người phục vụ vừa rót lên, nhanh như chớp bước tới hất vào mặt cô ta.

Hiển nhiên là Triệu Tần Duyệt không nghĩ tới tôi sẽ làm vậy, cô ta há hốc nhìn chằm chằm tôi, nước thuận theo đỉnh đầu cô ta trào xuống.

Nhân lúc cô ta chưa kịp phản ứng, tôi nhanh chóng túm tóc cô ta kéo về phía sau, giơ tay lên tát thật mạnh.

Tôi đã muốn đánh từ lâu rồi, khẩu nghiệp như cô ta sớm nên bị trừng trị.

Sau khi ổn định lại cảm xúc, tôi phát hiện bản thân có thêm một kĩ năng mới, chính là tát người, thật tuyệt vời.

Một tiếng thét chói tai phát ra từ miệng Triệu Tần Duyệt, cô ta ôm một bên mặt, đứng dậy hùng hổ lao về phía tôi. Ngay lập tức, Trương Dương nghiêng mình chắn ở phía trước cho tôi.

Bạch Ngọc Đình bước nhanh đến kéo Triệu Tần Duyệt lại.

Tôi lùi về phía sau một bước, liếc cô ta một cái từ trên xuống dưới: "Triệu Tần Duyệt, mồm miệng cô không sạch sẽ thì nên ngậm lại, nếu lần sau còn như thế nữa thì không đơn giản chỉ là cái tát thôi đâu. Hiện tại chúng ta không còn gì liên quan đến nhau nữa rồi, cô không nên ăn nói xằng bậy chỉ vì muốn gây sự chú ý mới phải, cô nghĩ thế giới này ai cũng là mẹ của cô sao? Còn nữa, cô yên tâm, cái tên mà cô mơ ước đã lâu kia, hễ là thứ đã vứt đi thì không bao giờ tôi nghĩ đến chuyện nhặt lại, tôi cảm thấy ghê tởm vô cùng."

Bạch Ngọc Đình sứng người tại chỗ, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt âm u sương mù nhìn tôi.

Trương Dương vẫn đứng phía trước như cũ, mìm cười nhìn tôi, anh kéo tay tôi bước ra ngoài. Trương Manh cười cười giơ ngón cái về phía tôi.

Mà tôi, lúc này như một vị anh hùng thắng trận trở về, có người đã tiếp thêm sức mạnh và cho tôi động lực để làm điều này.

Ba người chúng tôi cùng đi ra ngoài, Trương Dương nhân cơ hội cùng ông chủ chào hỏi: "Mọi chuyện đều là do hai người họ gây ra, hóa đơn cùng phí bồi thường cứ tính cho họ là được."

Chợt phía sau có người gấp rút đuổi theo, kéo tôi lại.

Bạch Ngọc Đình nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe: "Vân Tuyết, trước kia em yêu anh như vậy, sao có thể nói anh như thế?"

Anh ta nhìn xuống tay Trương Dương vẫn đang nắm tay tôi, lại hỏi: "Em đi cùng anh ta?"

Tôi gạt anh ta ra: "Liên quan gì đến anh? Không phải bây giờ anh nên đi xem cô em của mình bị tôi đánh có đau hay không à?"

Môi anh ta run rẩy, tiếp tục giải thích với tôi: "Vân Tuyết, anh cùng Triệu Tần Duyệt đời này không bao giờ có thể được, anh chỉ xem cô ấy là em gái mà thôi."

Tôi bật cười: "Đừng có đánh tráo khái niệm anh em buồn nôn như thế với người khác. Huống hồ, hai người có quan hệ gì với nhau đâu dính líu gì đến tôi?"

Anh ta lo lắng giải thích: "Có chứ, anh phát hiện anh yêu em nhiều hơn anh nghĩ. Còn nữa, anh chưa bao giờ nảy sinh tình cảm gì khác với Triệu Tần Duyệt cả, anh không nói cho cô ấy biết việc em sảy thai là vì anh chưa có thời gian. Hôm nay anh tới đây cùng cô ấy là để chấm dứt dây dưa không rõ ràng. Chúng ta tái hôn đi, anh sẽ chứng minh cho em thấy tình yêu của anh, nhé?"

Anh ta không thấy được Triệu Tần Duyệt đứng cách đó không xa, sắc mặt tái nhợt, bộ dạng lung lay sắp đổ.

Tôi cảm thấy anh ta đã bệnh nặng lắm rồi, lúc có được thì không trân trọng, đến khi hết thảy đều đã kết thúc mới bừng tỉnh tìm lại. Vấn đề là, ai sẽ chờ anh ta đây?

Trương Dương dùng sức kéo anh ta ra, cười nhạo một tiếng: "Người anh em, cậu nên đem thứ tình cảm muộn màng rẻ bèo đó giấu kĩ lại đi, đừng ở đây làm hại người vô tội nữa, còn có người đang chờ cậu đấy!"

Chúng tôi sải bước về phía trước.

Chuyện đã hạ màn xuống, ai đúng ai sai không phải việc của tôi.

17.

Tôi bắt đầu lấy danh nghĩa phóng viên, mỗi ngày ôm máy tính cùng sách vở chạy tới chạy lui. Không ở trong phòng biên soạn lại báo cáo thì chính là đi phỏng vấn, sắp xếp cho bản thân theo đúng lộ trình hằng ngày.

Thỉnh thoảng có vài ngày lại chiến đấu hăng hái đến tận sáng, tôi rất thích cảm giác hướng về phía trước một cách tích cực như này, vì bản thân mà cố gắng.

Song song với công việc, tôi còn tự dành ra mỗi ngày cho bản thân một hai tiếng để đến phòng tập gym. Hầu như ngày nào cũng mồ hôi tuôn như suối, không tốt cho lắm.

Bây giờ đối với tôi mà nói, tình yêu chỉ là thêu hoa trên gấm, có cũng được không có cũng không sao, tôi vẫn tận hưởng cuộc sống này như bình thường.

Về phần Trương Dương, thỉnh thoảng anh sẽ mời tôi đi ăn hoặc đánh tennis.

Lâu dần, tôi cũng có thể xác định được rằng mỗi một cái nhăn mày, mỗi một động tác, tiếng nói của anh đều thể hiện rằng anh thích tôi. 7

Mà tận hưởng cảm giác được yêu thương đó khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và làm cho bản thân trở nên tốt hơn.

Tôi đang dần hoàn thiện bản thân từng ngày và sự tin tin khiến cho tôi tỏa sáng hơn bao giờ hết.

18.

Hai tháng sau, tôi không thể giấu được nữa, người nhà tôi cuối cùng cũng biết về chuyện ly hôn. Không ai có thể tưởng tượng được họ tức giận đến mức nào, trực tiếp tới nhà chặn cửa Bạch Ngọc Đình mà đánh, mắng nhiếc anh ta, sau cùng thì mọi chuyện cũng gác lại trong quá khứ.

Nửa năm sau, cảm thấy tuổi của tôi không còn nhỏ nữa, gia đình lại bắt đầu thay tôi sốt ruột.

Tôi thật sự rất bất đắc dĩ, khuyên như thế nào cũng không có kết quả.

Tôi nói tôi còn phải phấn đấu để được thăng chức, còn phải làm rất nhiều việc, hơn nữa bản thân tôi hiện tại đang rất tận hưởng, không cần một người đàn ông nào cả.

Gia đình hoàn toàn không nghe lọt tai.

Cuối cùng, tôi đáp ứng họ chỉ đi xem mắt duy nhất một lần.

Nhưng trong buổi hẹn hò mờ mịt đó, tôi gặp được Trương Dương.

Anh ngồi đối diện một người phụ nữ, tôi chỉ có thể thấy bóng lưng của cô ấy.

Tôi nhìn lướt qua thấy được anh dùng ánh mắt dịu dàng nhìn người đối diện cũng không quá nhàm chán, trong lòng đột nhiên chua xót, lập tức trừng lớn hai mắt.

Chết tiệt, lần đầu tiên tôi xấu hổ và giận dữ như vậy, tôi thế nhưng trước giờ vẫn luôn tự ảo tưởng? Nhìn đi, người ta đã theo đuổi được người trong lòng rồi còn đâu.

Tôi ngồi vào chỗ của mình, cố gắng bình tĩnh lại, nhưng nỗi mất mác cùng tiếc nuối rõ ràng đang quét qua toàn thân tôi.

Đối tượng xem mắt đối diện tôi cũng trông có vẻ không tệ, tác phong ngay ngắn lịch sự, tuy nhiên tôi lại cảm thấy cậu ta đang nhờn với mình.

Tôi cố ý gây khó dễ làm cho cậu ta biết khó mà lui.

Sau khi tính tiền, tôi thậm chí không dám chào hỏi Trương Dương, phóng nhanh ra khỏi khách sạn như thể đang chạy trốn.

Tôi thu hết toàn bộ cảm xúc lại, trực tiếp đi tới phòng tập gym.

Nửa tiếng chạy bộ và xách theo cục tạ làm cho tôi bị sốc hông, nhưng như thế cũng chưa đủ để dập tắt ngọn lửa khó hiểu trong lòng.

Tại sao vậy? Bởi vì Trương Dương làm cho tôi ảo tưởng, khiến tôi nảy sinh cảm giác tự tin không thể giải thích được rằng người anh thích chính là tôi.

Ngay cả khi anh ấy vừa gặp một người khác, tôi đã nghĩ rằng không cần nói rõ ràng thì anh ấy vẫn như cũ chờ tôi ở đó.

Nhưng tôi lại quên mất, sẽ không có người nào đợi tôi mãi được.

Tôi thất thần ra về, cũng không biết làm sao bản thân về được đến nhà.

Sau khi tắm xong, chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng chuông cửa vang lên.

Tôi liền ra mở cửa.

Trước mặt là Trương Dương đang đứng, anh ỷ vào chiều cao của mình mà cúi xuống nhìn tôi, khóe môi treo nụ cười đầy ẩn ý.

"Sao em lại bày ra vẻ mặt đó? Định diệt khẩu tôi à?"

Tôi kìm nén sự nghi ngờ, nhịn không được nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh tới đây làm gì?"

Đôi mắt anh lấp lánh và phát ra ánh sáng như vì sao trên bầu trời.

"Tôi đến để bày tỏ với người trong lòng, nói cho cô ấy biết tôi đã thích cô ấy từ thời còn học đại học. Nhiều năm như vậy trôi qua, dù cô ấy đã trải qua rất nhiều chuyện, tôi vẫn như cũ một lòng thích cô ấy."

CMN? Cặn bã như vậy sao? Anh ta sẽ không cho rằng lúc đó tôi mù, đúng không?

Tôi lập tức đóng cửa, nhưng lại bị anh dùng chân chặn lại.

Tôi nhịn không được liền nói: "Vừa rồi còn ở một chỗ với người phụ nữ khác, hiện tại lại chạy tới chỗ tôi tỏ tình? Anh nghĩ tôi bị ngốc à?"

Thay vì tức giận, anh lại cười, mang theo một tia cưng chiều cùng bất lực.

"Em đúng là đồ ngốc, đó là Trương Manh, từ lúc bước vào em đã tránh tầm mắt của tôi. Chỉ cần em quay đầu lại nhìn một cái là thấy được chị ấy, lúc em rời đi chị ấy còn gọi em một tiếng, em so với thỏ chạy còn nhanh hơn nhiều."

Anh từng chút bước đến gần tôi, cúi đầu cười: "Em ghen à?"

Tôi cau mày, trái tim đập loạn xạ trong lồ ng ngực.

Thật muốn tát cho mình một cái bạt tay.

Tôi thẹn quá hóa giận, lui ra phía sau: "Ghen cái em gái nhà anh!"

Tôi nhanh tay đóng cửa lại nhưng không thành, anh chen lên dùng sức đẩy ra.

Tôi bị anh kéo vào trong, ngã vào lòng anh.

Toàn bộ mùi hương trên người anh xông vào mũi tôi.

Tiếng cười của anh vang lên ngay bên tai tôi, từng tiếng một đánh mạnh vào lòng.

Hơi thở nóng rực phả nhẹ bên cạnh, chạy dọc vành tai, quấn lấy tim tôi.

Đột nhiên anh kéo tôi ra, cau mày hỏi: "Tôi vẫn chưa hỏi em, người đàn ông đó là ai?"

Cảm giác chột dạ đột ngột dâng lên làm tôi khẳng định rằng mình cũng thích anh, sự rung động xuất phát trái tim kia không thể nào là giả được.

Tôi nghĩ đã đến lúc thêu hoa trên gấm rồi, muốn một lần nữa yêu đương lại từ đầu.

Tôi không trả lời mà cứ đứng đó nhìn anh. Đôi mắt đen của anh sâu như vực tối, trong nháy mắt, chúng đã khiến tôi sa vào.

Chúng tôi cùng lúc đối mặt với nhau, cứ vậy mà trao cho đối phương cái hôn nồng nhiệt, như một khúc củi khô gặp phải ngọn lửa liền bốc cháy.

Trong cuộc tình này, anh là nam châm còn tôi là sắt.

Chúng tôi bị thu hút bởi nhau, không tự chủ được mà nghênh đón làn sóng h@m muốn, dập dờn lên xuống.

Mọi thứ cứ như vậy diễn ra một cách nhanh chóng và tự nhiên nhất có thể.

Khi gặp được hạnh phúc, bạn phải có can đảm mà giành lấy nó.

Tôi hy vọng tất cả tình yêu trên đời này đều sẽ rộng rãi đến với mọi người, không có tính toán, cũng không có tổn thương.

Hết thảy đều chưa muộn, vẫn còn kịp.

(Hoàn chính văn)
 
Back
Top Bottom