[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 159,171
- 0
- 0
[ Ái Phương × Bùi Lan Hương ] Hợp Đồng Tình Yêu Ngọt Ngào
Chương 20: Tăng Tốc
Chương 20: Tăng Tốc
Dự án phía Bắc bước vào giai đoạn nước rút.
Những con số trên bản kế hoạch giờ đây biến thành những khối bê tông, sắt thép và hàng ngàn công nhân tại hiện trường.
Bùi Lan Hương gần như chuyển hẳn lên công trường để giám sát.
Nàng rũ bỏ những bộ váy lụa là, thay vào đó là quần jeans, áo khoác gió và chiếc mũ bảo hộ trắng, lăn xả giữa nắng gió vùng cao.
Ái Phương không thể ngồi yên tại văn phòng ở trung tâm.
Cuối mỗi tuần, cô đều tự mình lái xe vượt hàng trăm cây số đường đèo để lên thăm nàng.
Nhìn thấy làn da trắng sứ của nàng bắt đầu sạm đi vì nắng, đôi mắt phượng vốn thanh cao giờ hằn lên những tia mệt mỏi, lòng cô thắt lại.
"Hương, em nghỉ ngơi đi.
Đội ngũ kỹ sư của tập đoàn AP đều là những người giỏi nhất, em không cần phải trực tiếp kiểm tra từng hạng mục như vậy."
Nàng quệt mồ hôi trên trán, mỉm cười nhưng ánh mắt vô cùng kiên định:
"Chị Phương, đây là kiệt tác của em, cũng là tấm vé để em được ở bên chị danh chính ngôn thuận.
Em không muốn bất kỳ một sơ suất nhỏ nào xảy ra."
Tuy nhiên, khó khăn ập đến khi một nhóm dân địa phương bị kẻ xấu xúi giục đã kéo đến bao vây công trường, ngăn cản việc thi công khu vực suối cổ.
Họ cho rằng việc xây dựng sẽ làm mất đi long mạch của vùng đất.
Công việc đình trệ, máy móc nằm im lìm, tổn thất mỗi ngày lên đến con số khổng lồ.
Tóc Tiên và Thy Ngọc nhận được tin cũng lập tức có mặt.
Tóc Tiên nhìn đám đông đang hò hét, tay siết chặt vô lăng:
"Lại là trò bẩn của những kẻ vừa bị Phương thanh trừng đây mà.
Chúng không lộ mặt nhưng lại dùng người dân làm lá chắn."
Thy Ngọc ngồi bên cạnh, vội vàng mở máy tính để tra cứu hồ sơ địa chính và các phong tục địa phương.
Ngọc nói giọng đầy lo lắng:
"Chị Tiên, mình không thể dùng vũ lực được.
Nếu để xảy ra xô xát, danh tiếng của tập đoàn AP và chị Hương sẽ tiêu tan ngay lập tức.
Phải tìm cách đối thoại thôi."
Nàng bước ra khỏi lán chỉ huy, mặc cho các vệ sĩ cố gắng ngăn cản.
Nàng tiến về phía những người dân đang giận dữ, không mang theo bất kỳ công cụ bảo hộ nào.
Sự xuất hiện của một người phụ nữ mảnh mai, điềm tĩnh giữa đám đông hỗn loạn khiến mọi người bỗng chốc lặng đi.
"Tôi là Bùi Lan Hương, người chịu trách nhiệm cao nhất ở đây.
Tôi xin hứa với bà con, dòng suối này sẽ không bị lấp, mà sẽ được tôn tạo để trở thành trái tim của khu nghỉ dưỡng.
Con cháu các vị sau này sẽ là những người trực tiếp quản lý và hưởng lợi từ vẻ đẹp của nó."
Nàng lấy ra những bản vẽ tay mà nàng đã miệt mài vẽ đêm qua – những hình ảnh về một ngôi làng du lịch văn hóa nơi người dân địa phương được đào tạo làm nghề thủ công và hướng dẫn viên.
Minh Hằng đứng ở phía xa cùng Đồng Ánh Quỳnh, quan sát cách nàng xử lý tình huống.
Minh Hằng gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tự hào:
"Nhìn xem Quỳnh, con bé đang dùng sự chân thành để dập tắt ngọn lửa giận dữ.
Đó là thứ mà tiền bạc hay quyền lực của Ái Phương không bao giờ làm được."
Đồng Ánh Quỳnh hào hứng tiếp lời, tay cầm sẵn máy quay để ghi lại những khoảnh khắc quý giá này:
"Chị Hương giỏi thật chị Hằng ơi!
Nhìn kìa, mấy bác trưởng bản bắt đầu chịu lắng nghe rồi.
Đúng là phu nhân của Ái Phương có khác, khí chất ngời ngời luôn."
Giữa lúc nàng đang thuyết phục người dân, một kẻ quá khích trong đám đông bất ngờ ném một viên đá về phía nàng.
Ái Phương vốn đứng quan sát từ xa, thấy vậy liền lao tới như một cơn gió, che chắn hoàn toàn cho nàng.
Viên đá sượt qua trán cô, máu rỉ ra đỏ thẫm trên nền sơ mi trắng.
"Phương!
Chị có sao không?"
Nàng hốt hoảng, tay run rẩy lau vết thương cho cô.
Cô nhìn nàng, ánh mắt chỉ có sự dịu dàng và che chở:
"Chị không sao.
Em cứ tiếp tục đi, có chị ở đây, không ai được phép chạm vào em."
Hành động bảo vệ bất chấp nguy hiểm của vị chủ tịch lừng lẫy dành cho vợ mình đã khiến người dân địa phương thực sự rúng động.
Họ thấy được sự gắn kết và tình cảm chân thật của hai người, điều đó còn có sức nặng hơn vạn lời cam kết trên giấy tờ.
Đám đông dần giải tán, những người trưởng bản bắt đầu tiến lại bắt tay nàng, đồng ý để công trường tiếp tục thi công.
Tối hôm đó, trong lán chỉ huy đơn sơ, nàng tỉ mỉ băng bó vết thương cho cô dưới ánh đèn vàng vọt.
Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran bên ngoài.
"Chị liều quá.
Nếu viên đá đó trúng vào chỗ hiểm thì sao?"
Nàng vừa nói vừa rơm rớm nước mắt.
Cô kéo nàng vào lòng, hơi thở ấm áp phả vào tai nàng:
"Vì em là 'long mạch' của đời chị.
Chỉ cần em không sao, chị sẵn sàng đối đầu với cả thế giới."
Dự án phía Bắc đã vượt qua khúc cua tử thần và bắt đầu tăng tốc mạnh mẽ.
Nhưng trong bóng tối, bà nội vẫn đang theo dõi từng bước đi của hai người với một kế hoạch kiểm tra cuối cùng, khốc liệt hơn nhiều.