Trở về từ nhà của Minh Hằng, không gian bên trong chiếc xe limousine sang trọng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe cửa kính.
Ái Phương ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi mắt cô nhắm nghiền như đang nghỉ ngơi, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi vị trí đặt trên đùi nàng.
Sự đụng chạm này vốn dĩ là để diễn cho tài xế xem, nhưng khi xe đã vào đến khuôn viên Ái gia, cô vẫn chưa có ý định buông ra.
Bùi Lan Hương khẽ cử động, cố gắng rút chân lại một chút.
Nàng cảm thấy hơi ấm từ lòng bàn tay cô xuyên qua lớp vải váy mỏng, khiến da thịt nàng như bị bỏng rát.
"Chị có thể buông ra rồi, ở đây không có ai nữa."
Nàng lên tiếng, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự kháng cự rõ rệt.
Ái Phương mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm của cô xoáy sâu vào gương mặt đang quay đi của nàng.
Cô không những không buông mà còn siết nhẹ hơn, giọng nói trầm thấp mang theo chút cảnh cáo:
"Em nên tập làm quen với việc này đi.
Bản hợp đồng của chúng ta không chỉ có hiệu lực ở ngoài đường.
Trong ngôi nhà này, em cũng phải diễn cho người làm và gia đình chị xem."
Nàng quay lại nhìn cô, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ bất mãn:
"Chị nói là không ép buộc em những việc riêng tư cơ mà?
Chẳng lẽ ngay cả khi ở trong phòng, em cũng phải đóng kịch sao?"
Ái Phương nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo mạn của một kẻ nắm quyền sinh sát:
"Tùy vào việc em định nghĩa thế nào là riêng tư.
Vào nhà đi, chúng ta còn một bản phụ lục hợp đồng cần ký kết."
Cả hai bước vào phòng làm việc của cô.
Đây là nơi nàng ghét nhất trong căn nhà này, vì nó tràn ngập hơi thở của quyền lực và sự lạnh lùng.
Cô đi đến bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy mới tinh, trên đó đã in sẵn những dòng chữ súc tích nhưng đầy tính ràng buộc.
"Đây là những quy tắc bổ sung.
Thứ nhất: Không được phép có quan hệ thân thiết với bất kỳ người đàn ông hay phụ nữ nào khác trong thời gian hợp đồng.
Thứ hai: Phải có mặt trong tất cả các buổi họp mặt bạn bè của chị khi được yêu cầu.
Thứ ba: Không được phép rời khỏi Ái gia sau mười giờ tối nếu không có sự đồng ý của chị."
Nàng đọc từng dòng, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt lại:
"Chị đang giam lỏng em sao?
Em cũng có cuộc sống riêng, có công việc của một nghệ sĩ."
Ái Phương đứng dậy, chậm rãi đi vòng qua bàn làm việc, tiến về phía nàng.
Cô đứng sát đến mức nàng phải lùi lại, cho đến khi lưng nàng chạm vào tủ sách lạnh lẽo.
Cô chống hai tay hai bên, khóa chặt nàng trong không gian hẹp giữa cơ thể mình:
"Em nên nhớ, cái giá để cứu Bùi gia không hề rẻ.
Chị không giam lỏng em, chị chỉ đang bảo vệ tài sản của mình.
Em bây giờ là phu nhân của Ái Phương, bất kỳ một scandal nào của em cũng ảnh hưởng đến cổ phiếu của tập đoàn.
Em hiểu chứ?"
Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy:
"Chị coi em là một loại chứng khoán sao?"
"Có thể coi là vậy.
Một loại chứng khoán rủi ro cao nhưng mang lại lợi nhuận về mặt hình ảnh rất tốt."
Nàng nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của cô, cố tìm kiếm một chút tình người nhưng chỉ thấy một vùng băng giá mênh mông.
Nàng cầm bút ký tên, lòng tự trọng như bị dẫm đạp thêm một lần nữa.
Khi nàng vừa đặt bút xuống, cô bất ngờ cúi xuống, môi cô lướt qua vành tai nàng, thì thầm:
"Ngoan lắm.
Chỉ cần em nghe lời, em sẽ có tất cả những gì em muốn."
Cơ thể nàng cứng đờ.
Cảm giác này thật kỳ lạ, nó không phải là sự ghê tởm thuần túy, mà là một sự rung cảm sợ hãi đan xen với một chút gì đó khó gọi tên.
Nàng đẩy cô ra, vội vàng bước ra khỏi phòng mà không nhìn lại.
Vài ngày sau, Tóc Tiên và Thy Ngọc rủ cả hai đi chơi golf tại một khu nghỉ dưỡng ngoại ô.
Đây là dịp để hội chị em tụ tập, cũng là lúc để các cặp đôi khoe khéo sự hạnh phúc.
Minh Hằng và Đồng Ánh Quỳnh cũng có mặt.
Trên sân cỏ xanh mướt, Tóc Tiên vung gậy một cú điệu nghệ rồi quay sang nhìn Ái Phương đang tỉ mỉ chỉnh lại nón cho Bùi Lan Hương.
"Này Phương, tao thấy mày thay đổi nhiều đấy.
Trước đây có bao giờ thấy mày biết chăm sóc ai đâu, toàn để người ta phục vụ mình thôi."
Ái Phương thản nhiên trả lời, tay cô vẫn đang vuốt lại lọn tóc mây cho nàng:
"Vợ của mình thì mình phải xót chứ.
Đúng không em?"
Nàng gượng cười, dựa nhẹ vào vai cô theo đúng kịch bản:
"Chị Phương chiều tui lắm, Tiên đừng trêu chị ấy nữa."
Minh Hằng đứng bên cạnh, nheo mắt nhìn biểu cảm của hai người em.
Chị nhấp một ngụm nước, nói khẽ với Đồng Ánh Quỳnh đang đứng bên cạnh:
"Em thấy sao?
Hai đứa nó nhìn giống thật không?"
Quỳnh vốn là người trẻ tuổi và nhạy cảm, khẽ lắc đầu:
"Chị Phương diễn giỏi thật, nhưng chị Hương...
ánh mắt chị ấy buồn quá chị Hằng ơi.
Em thấy chị ấy giống như một con chim bị nhốt trong lồng vàng vậy."
Minh Hằng thở dài:
"Ái Phương cái gì cũng giỏi, chỉ có việc yêu thương người khác là nó chưa học được.
Nó cứ tưởng dùng tiền và quyền là có thể nắm giữ được mọi thứ."
Trong lúc đó, Thy Ngọc kéo nàng ra một góc để chụp ảnh.
Cô em nhỏ này luôn tràn đầy năng lượng tích cực:
"Chị Hương ơi, chị cười lên đi.
Chị đẹp thế này mà cứ buồn buồn là phí lắm.
Chị Phương nhìn vậy thôi chứ chị ấy chung tình lắm đấy, em chưa thấy chị ấy mang ai về ra mắt hội mình bao giờ đâu."
Nàng nhìn Thy Ngọc, trong lòng dâng lên một sự chua chát.
Nàng muốn nói rằng tất cả chỉ là giả dối, rằng nàng chỉ là một món nợ đang được trả dần.
Nhưng cuối cùng, nàng chỉ có thể mỉm cười:
"Cảm ơn em, Ngọc."
Đến tối, khi cả nhóm dùng bữa tại nhà hàng ven hồ, Ái Phương liên tục thể hiện sự quan tâm quá mức.
Cô gắp thức ăn, rót nước, thậm chí còn không ngần ngại nắm tay nàng dưới gầm bàn.
Sự tiếp xúc da thịt thường xuyên này bắt đầu khiến nàng nảy sinh những phản ứng sinh lý không kiểm soát được.
Tim nàng đập nhanh hơn mỗi khi cô ghé sát tai nàng nói nhỏ điều gì đó.
Khi buổi tiệc kết thúc, mọi người chào tạm biệt nhau.
Minh Hằng tiến lại gần nàng, vỗ nhẹ lên vai nàng:
"Hương, thỉnh thoảng ghé qua nhà chị chơi nhé.
Đừng có ở mãi trong cái nhà đá của Ái Phương, sẽ bị trầm cảm đấy."
Nàng cảm động trước sự quan tâm chân thành của người chị:
"Vâng, em nhất định sẽ qua chị."
Trên đường về, Ái Phương bất ngờ lên tiếng sau một lúc lâu im lặng:
"Hôm nay em làm tốt lắm.
Chị Minh Hằng có vẻ tin rồi."
Nàng nhìn ra cửa sổ, giọng nói vô cảm:
"Cảm ơn lời khen của chủ tịch.
Đó chẳng phải là điều chị muốn sao?"
Cô nhíu mày, cảm thấy sự bướng bỉnh của nàng đang thách thức sự kiên nhẫn của mình.
Cô vươn tay, xoay mặt nàng lại đối diện với mình:
"Em đừng có dùng cái giọng đó với chị.
Em nên nhớ, tôi là người đã kéo gia đình em ra khỏi vũng bùn."
Nàng cười nhạt, nước mắt đọng nơi khóe mắt:
"Phải, chị đã cứu gia đình em, nhưng chị cũng đã giết chết tâm hồn em rồi.
Bản hợp đồng này... nó ngọt ngào thật đấy, nhưng nó khiến em thấy mình rẻ mạt vô cùng."
Ái Phương khựng lại.
Cô nhìn thấy sự tan vỡ trong đôi mắt của nàng, một thứ gì đó trong lòng cô khẽ thắt lại.
Lần đầu tiên trong đời, nữ chủ tịch lừng lẫy cảm thấy mình vừa phạm phải một sai lầm mà không có con số nào có thể bù đắp được.
Cô buông tay ra, quay đi, không nói thêm một lời nào cho đến khi xe về đến nhà.
Đêm đó, trong căn phòng rộng lớn, cả hai đều thao thức.
Bản hợp đồng vẫn nằm đó, im lìm và lạnh lẽo, ràng buộc hai linh hồn đang dần lạc lối vào nhau.