Ngôn Tình Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,378,114
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ai-da-dong-toi-cay-xuong-rong-cua-toi.jpg

Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

AI ĐÃ ĐỘNG TỚI CÂY XƯƠNG RỒNG CỦA TÔI
Tác giả: 别搞笑了
Thể loại: Vườn trường, hài, HE.
Biên tập: Mỏng

Lúc điện thoại chửi tên khốn nạn kia, tay tôi gây họa cho cái cây ngoài ban công.

Ngày hôm sau, trùm trường đưa ra thông báo truy nã trên toàn bộ các diễn đàn trường:
“Ai? Ai vặt hết gai trên cây xương rồng của tôi… Lại còn cắm ngược lên cây sen đá của tôi!”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Huyền Thoại Thánh Y
  • Làm Sao Anh Lại Yêu Thầm Em
  • Xin Lỗi Phải Là Em!
  • Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
  • Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi
    Chương 1


    1.

    “Ai vặt hết gai cây xương rồng của tôi?”

    Hình ảnh đính kèm là một chậu xương rồng trụi gai.

    Sau khi tiện tay lướt tới “lệnh truy nã” trên diễn đàn trường, tôi như cá chép lộn người, từ kẻ đang hấp hối trên giường bệnh bật dậy.

    Hôm qua tôi vừa đi vừa chửi tên sở khanh khốn kiếp qua điện thoại. Lúc đi ngang ký túc xá nam thì tiện tay gây hại cho cây xanh ngoài ban công tầng một. Nhưng tôi đã để lại phương thức liên lạc nói mình sẽ bồi thường.

    Có lẽ tờ giấy bị gió cuốn bay mất, đệt mợ cũng may là bị thổi bay rồi, ai mà biết cây đó là của trùm trường Yến Tử An chứ!

    Tay run rẩy, bình luận dưới bài đăng: “Thuần túy là khách qua đường, hình như gai xương rồng sẽ tự nhiên rụng, nén bi thương, tôi là người qua đường thuần túy thôi nhé.”

    Yến Tử An nhanh chóng trả lời: “Vậy cây sen đá bên cạnh nó cũng tự nhiên mọc gai lên à?”

    Hình ảnh đi kèm là một chậu sen đá đầy gai.

    Khu bình luận lập tức xuất hiện không ít quần chúng vây xem, sôi nổi bênh vực kẻ yếu:

    “Thế gian suy đồi, lòng người không đổi.”

    “Ha ha ha ha ha vừa tội vừa buồn cười.”

    “Sao lại có người làm chuyện rồ tới mức này?”

    “Hê… tên bi3n thái này không phải là người của trường ta chứ…”

    “Đậu má, chậu xương rồng tôi đặt bên cạnh đó chắc chắn cũng bị hại, tôi nguyền rủa tên bi3n thái này rớt kỳ thi cuối kỳ!”



    Chú có thể nhịn nhưng thím không thể nhịn.

    Tôi phẫn nộ gõ chữ: “Cục cớt! Tối qua tôi thấy rõ ràng, bên cạnh chỉ có một chậu sen đá!”



    Khu vực bình luận nhanh chóng yên tĩnh.

    Và tôi có thêm một yêu cầu kết bạn. Ghi chú: Yến Tử An.

    Tôi nghĩ cùng lắm thì dập đầu nhận lỗi cũng có gì đâu, chuẩn bị chấp nhận thì nghe bạn giường dưới nói: “Mấy bà nghe tám chuyện chưa, có người dám làm hại cây xương rồng của Yến Tử An, nghe nói Yến Tử An tuyên bố bắt được sẽ dùng những thủ đoạn độc địa để xử, lấy từng cái gai đã bị nhổ đâm lại người đó. Cười chết tui rồi.”

    Mọi người trong phòng đều cười rần rần, mấy cô ấy nhìn tôi ngạc nhiên: “Sao bà không cười?”

    Tôi tâm như tro tàn: “Tui không cười vì trời sinh tính tui không thích cười…”

    Đề nghị kết bạn này sao tôi dám chấp nhận?

    Tôi đột ngột tắt nguồn điện thoại đi, cầu nguyện chỉ cần tôi không chấp nhận thì anh ta sẽ không tìm tới tôi.

    Nhưng ai mà ngờ, Yến Tử An cầm nick tôi đến hỏi khắp khoa Nông nghiệp tìm được họ tên với lớp tôi.

    2.

    Hôm nay tôi học lớp thực vật học, ngáp một cái, khóe mắt liếc thấy một đôi mắt đen ngoài cửa sổ. Yến Tử An dựa vào lan can, gương mặt đẹp trai lạnh lùng tàn ác đang khoanh tay nhìn chằm chằm vào tôi.

    Giống như tới đòi m.ạ.n.g vậy.

    Tôi giật mình sợ hãi, vội dời ánh mắt đi, mồ hôi lạnh túa ra. Không để tôi có thời gian suy nghĩ, chuông tan học vang lên.

    Làm sao giờ… làm sao giờ…

    Giáo sư: “Được rồi, tan học.”

    Đầu óc tôi xoay chuyển nhanh, vọt lên bục giảng, tha thiết nói: “Thưa thầy, em có một số vấn đề muốn tham khảo thầy ạ.”

    Thầy lộ vẻ vui mừng, gật gật đầu: “Được, em đi cùng tôi đến văn phòng.”

    Tôi gật đầu lia lịa.

    Khi đi ra ngoài với thầy, tôi núp bên cạnh ông, sợ muốn chết.

    Không ngờ Yến Tử An đi theo, từ cửa lớp đến cửa văn phòng, tiếp tục như đòi mạng mà nhìn chằm chằm tôi.

    Tôi lau mồ hôi trán.

    Thầy uống trà, hỏi tôi: “Em có vấn đề gì khó hiểu, nói đi.”

    Tôi im lặng một phút, hỏi: “Quả óc chó bị kẹp ở cửa còn có thể bổ não không ạ?”

    Thầy: “…”

    Ông không vui: “Em sinh viên này, đề nghị nghiêm túc!”

    Tôi liếc mắt nhìn ra cửa sổ. Yến Tử An mặt không cảm xúc vẫy vẫy tay với tôi.

    Mẹ kiếp, sao còn ở đó vậy!

    Thấy thầy bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, lúc này mà tôi đi ra ngoài chẳng phải c.h.ế.t chắc rồi sao!

    Làm sao đây làm sao đây…

    Điện thoại trên bàn sáng lên, thầy nhìn qua rồi gửi tin nhắn thoại đi: “Biết rồi biết rồi, tôi về ăn cơm ngay đây.”

    Tôi giữ chặt tay áo thầy: “Thầy! Em cũng đói.”

    Thầy: “…”

    3.

    Cuối cùng tôi mặt dày mà đi theo tới nhà giáo sư để ăn chực sủi cảo, tránh thoát một kiếp.

    Ngày hôm sau đi học tôi rất thận trọng, không nhìn thấy bóng dáng Yến Tử An. Chẳng lẽ anh ta buông tha tôi?

    Tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì bạn cùng phòng đã gửi tin nhắn bảo tôi nhanh lên ‘bức tường thổ lộ’ trường mà xem.

    Tôi có linh cảm chẳng lành, hỏa tốc xem, thấy trên bức tường là tấm ảnh tự chụp của Yến Tử An, trong tay anh ta cầm kéo, nhắm ngay mầm cà chua là bài tập cuối kỳ của tôi. Đi kèm là lời nhắn: “Bạn học Lâm Diệp Bạch lớp 172 Nông nghiệp hiện đại, cô có thời gian nửa giờ để nghĩ cách cứu bài tập cuối kỳ của mình.”

    Thời gian đăng là 25 phút trước.

    Đệt!

    Tôi chạy như điên đến vườn rau, ngày đó tôi chạy bất chấp sống c.h.ế.t đến nỗi lên cả diễn đàn tám chuyện của trường.

    Có người nói tôi chạy về phía tình yêu.

    Không, tôi là một mạng đền một mạng.

    Đổi mạng chó của tôi lấy mạng cà chua bé bỏng của tôi.

    Khi tôi chạy đến nơi, Yến Tử An đang ngồi xổm trước mặt Cà chua nhỏ của tôi, đang giơ tay chọc chọc đóa hoa yếu ớt kia.

    Tôi giơ tay phanh lại kiểu Nhĩ Khang*: “Đừng đụng vào nó!” (Hình ảnh chú thích dưới cmt, nhìn là hiểu ngay)

    Yến Tử An nhìn qua: “Sao không trốn nữa?”

    Tôi chắp tay thành thật xin lỗi: “Tôi sai rồi.”

    Anh ta à lên một tiếng: “Xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì? Tôi là người có thù tất báo, cô g.i.ế.t Diệu Diệu của tôi, tôi sẽ g.i.ế.t nhãi con của cô.”

    Sinh viên đi ngang qua nghe chúng tôi nói thì quăng qua một ánh mắt không thể tin nổi.

    Tôi: “…”

    Bị điên hả!

    Ai đời đặt tên cho cây xương rồng là Diệu Diệu chứ!

    Thấy anh ta lại cầm kéo, tôi hoảng hốt: “Khoan khoan! Tôi trị được mà!”

    Động tác anh dừng lại, tôi nói tiếp: “Cây xương rồng của anh gai đã rụng, nhìn là biết có vấn đề, tôi có chuyên môn, tôi chữa cho anh.”

    Yến Tử An nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn thả kéo xuống, tim tôi đang treo lơ lửng rơi xuống bụng. Đang định nói chuyện đàng hoàng với anh ta, lúc Yến Tử An đứng lên thì loạng choạng, đúng lúc đá ngã cây cà chua giống của tôi.

    Yến Tử An: “…”

    Tôi: “Anh biết không? Tôi giống anh.”

    Yến Tử An: “Cái gì?”

    Tôi mỉm cười: “Có thù tất báo.”
     
    Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi
    Chương 2


    4.

    Trong phòng y tế trường, bác sĩ trường nhìn mu bàn chân xanh tím của Yến Tử An, trầm ngâm: “Em mới nói, chân cậu ấy là trời sinh đã vậy?”

    Tôi tiếp tục nở nụ cười vô hại: “Dạ phải.”

    Sắc mặt Yến Tử An còn xanh hơn mu bàn chân anh ta.

    Từ phòng y tế ra ngoài, Yến Tử An vẻ không bận tâm nói: “Tôi dẫm bài tập của cô, cô dẫm chân tôi, chuyện này coi như thanh toán xong. Diệu Diệu với Hương Hương của tôi cô chịu trách nhiệm…”

    Anh chưa dứt lời, tôi ngạc nhiên nói: “Anh nói tôi chịu trách nhiệm cái gì?”

    “Tôi nói Diệu Diệu…”

    “Diệu Diệu là ai?”

    “Tôi…”

    “Anh cái gì?”

    “…”

    Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Yến Tử An, không ai lên tiếng. Hai người cộng lại bằng 200 tâm*, đừng ai hòng lừa ai.

    Tuy là tối đó tôi đang nổi điên chửi người nhưng cũng thấy rất rõ hai chậu cây xanh của anh ta đang trong tình trạng kéo dài hơi tàn, xương rồng rụng gai, có thể thấy rễ đã bị hư thối một mảng nhỏ, sen đá càng không cần phải nói, héo bẹp không còn sức sống. Nếu không phải Yến Tử An cố ý để chúng tự sinh tự diệt thì anh ta chính là ‘sát thủ thực vật”.

    Chưa kể…

    Người đứng đắn nào lại đặt tên cho xương rồng là Diệu Diệu, sen đá là Hương Hương chứ!

    Tên cà chớn này làm ngã bài thi cuối kỳ của tôi, điểm môn của tôi cực kỳ nguy ngập, bây giờ lại còn muốn ăn vạ.

    Cửa sổ cũng không có!

    Tôi không cần biết anh là trùm trường hay trùm mền, tôi đứng bên bờ vực thẳm trượt môn thì tôi chính là papa!

    Giờ phút này lòng tôi lạnh như đã theo RT-Mart g.i.ế.t cá mười năm rồi, tất cả hủy diệt đi!

    Có lẽ trạng thái tinh thần tôi nhìn quá nguy hiểm, Yến Tử An không nói gì nữa.

    Buổi tối tôi nằm trên giường nhớ thương cà chua nhỏ của tôi. Chiều này tôi đã trồng lại cà chua bị ngã lần nữa, không biết bây giờ tình hình thế nào.

    Càng nghĩ càng lo, dù sao cũng không ngủ được, tôi mặc quần áo ra vườn rau.

    Nào ngờ!

    Tôi còn chưa đến nơi, xa xa đã thấy một bóng người ngồi chồm hổm trước mặt cà chua, đang giơ tay định làm gì đó.

    Đồng tử tôi như động đất, rống to giận dữ: “C.h.ế.t với bố!”

    Sau đó một cước bay qua.

    5.

    Vẫn phòng y tế trường quen thuộc.

    Bác sĩ nhìn cái chân bị gãy của Yến Tử An, lại trầm ngâm: “Chân này của cậu ta cũng là trời sinh đã gãy?”

    Tôi gật đầu nửa chừng thì nhìn thấy ánh mắt Yến Tử An, chột dạ lắc đầu: “Là em làm.”

    Bác sĩ nhìn tôi từ trên xuống dưới, trêu: “Chà, quyền cước võ nghệ của em rất giỏi ha.”

    “Tại em đá anh ta rồi không đứng vững nên ngồi lên đùi anh ta…”

    Bác sĩ: “…”

    Cuối cùng vẻ mặt phức tạp vỗ vỗ vai Yến Tử An, xử lý chân cho anh xong, đưa cho anh một cây nạng.

    Tôi tốt bụng hỏi: “Bác sĩ, chân này của anh ấy có gì cần phải chú ý không?”

    Bác sĩ mặt chân thành nhìn tôi: “Chú ý em là được.”

    Tôi: “…”

    Chú có lịch sự không?

    Đỡ Yến Tử An ra khỏi phòng y tế thì ký túc xá sắp đóng cửa, tôi nhìn chân anh, lương tâm không còn nhiều lắm quấy rối nên hỏi một câu: “Ờm… hay là anh đưa Diệu Diệu cho tôi đi, tôi xem có thể cứu được không.”

    Yến Tử An giả vờ như không nghe thấy: “Cô nói gì?”

    “Hay là anh đưa Diệu Diệu…”

    “Tôi đưa Diệu Diệu cho ai?”

    “Tôi…”

    “Tôi đưa cái gì cho cô?” Yến Tử An huơ huơ chân bị thương.



    Tôi im lặng: “Diệu Diệu với Hương Hương.”

    “Được, hết giờ học sáng mai xuống cửa khu giảng đường tìm tôi.”

    Nói xong, Yến Tử An lại rất đúng lý hợp tình tì cả nửa người lên người tôi, để tôi đưa anh về ký túc xá.

    Cái tên này nếu nặng 70kg thì hết 69kg là lòng dạ xấu xa.

    6.

    Sáng hôm sau, Yến Tử An đã đợi ở lối vào tòa nhà từ rất sớm.

    Tôi cẩn thận gói cây xương rồng và sen đá sắp chết cho vào túi, đang định đi thì trời bất ngờ đổ mưa, những hạt mưa to như hạt đậu nhanh chóng nối liền một mảng. Tôi không mang dù, đang định dầm mưa chạy về ký túc xá thì liếc thấy Yến Tử An chống nạng cau mày nhìn màn mưa.

    Bạn bè bên cạnh hoặc dầm mưa chạy hoặc đi chung dù với bạn, vẻ ‘người sống chớ gần’ của Yến Tử An lúc này có cảm giác hơi cô đơn. Tôi không hiểu sao mình có thể đồng cảm với cái tên trùm trường tính tình cáu kỉnh, động tí đánh nhau này.

    Đầu óc vừa nghĩ thì đã đi đến siêu thị bên cạnh, mượn chiếc dù lớn vô địch khiêng đến trước mặt Yến Tử An: “Đi, đưa anh về ký túc xá.”

    Khoảnh khắc đó, tôi thành tâm điểm của cả trường.

    Ánh mắt Yến Tử An phức tạp nhìn tôi vài giây, không nói gì mà chui vào dù, cùng tôi đi ra ngoài.

    Mưa ngày càng nặng hạt, Yến Tử An khập khiễng hình như nói gì đó mà tôi nghe không rõ. Vì thế hỏi: “Anh mới nói gì?”

    Yến Tử An: “Tôi nói cô thật đặc biệt.”

    Lời này nghe…

    Uầy, có gì đó không ổn.

    Tôi hắng giọng, cách Yến Tử An xa chút, cúi đầu ra vẻ ngượng ngùng: “Khụ, tôi nói trước, anh đừng có suy nghĩ khác với tôi, tôi không thích kiểu như anh.”

    Yến Tử An im lặng. Một lúc sau Yến Tử An nghiến răng nghiến lợi bất lực: “Cứ nhất định phải nói là cô kỳ quái thì mới hiểu hả?”

    Tôi nhìn Yến Tử An vì tránh xa tôi mà bị ướt nửa người, tâm trạng phức tạp.

    Về đến ký túc xá, tôi kiểm tra tình trạng hai cái cây thì đúng thật rễ của cây xương rồng đã bị hư thối. Để hiểu rõ hơn, tôi không còn cách nào khác đành thông qua wechat hỏi Yến Tử An: “Anh thật sự có chăm sóc Diệu Diệu tốt à?”

    Bên kia nhanh chóng trả lời: “Cô nghi ngờ ai đó?”

    Anh tự tin vậy không nên chăm ra thành như vầy chứ.

    Yến Tử An lại nhắn: “Một ngày tôi tưới tám lần!”



    Tôi: “Tôi thấy anh rất tự hào, nhưng mà trước hết anh đừng tự hào.” Một ngày tưới tám lần, nước tưới chắc chắn là nước trong đầu anh.

    Không dễ chăm, nhưng không phải là không thể.

    Tôi cắt bỏ phần rễ thối, ghép lại, bây giờ chỉ còn phó mặc số trời.
     
    Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi
    Chương 3


    7.

    Trong lúc Diệu Diệu và Hương Hương dưỡng thương, một ngày Yến Tử An gửi 800 tin hỏi tình hình chúng. Thậm chí còn ép tôi ghim tin nhắn wechat anh ta lên đầu để có thể nhận được tin nhắn ngay tức thì.

    Đối với vấn đề này, tôi xử lý xong.

    Xương rồng mọc rễ mới, tôi chăm thêm một tuần mới đưa chúng về cho Yến Tử An.

    Như vậy không ai nợ ai!

    Hôm đó Yến Tử An không nói gì, nhưng hôm sau đến lớp, tôi thấy trên bức tường trắng của lớp học treo một lá cờ thưởng, trên đó viết: “Bạn học Lâm Diệp Bạch ‘diệu thủ hồi xuân’, cứu ‘gốc rễ cục cưng’ của tôi, đặc biệt gửi cờ thưởng tỏ lòng biết ơn.”

    Tôi hóa đá trước tấm cờ thưởng.

    Cảm động sao?

    Không dám động.

    Con mẹ nó gốc rễ cục cưng.

    Này khác gì ị phân trong lớp?!

    Đầu sỏ gây tội còn gửi tin nhắn tới: “Thấy cờ thưởng tôi gửi không? Đắc ý.JPG.”

    Tôi: “Có…”

    Yến Tử An: “Sao? Là may mắn của cô sao?”

    Tôi: “Tôi thật cmn phục rồi!”

    ‘Không ai nợ ai’ nói sớm quá, cờ thưởng này bị chụp lại truyền khắp nơi, còn có mấy nam sinh nặc danh hỏi tôi có thể trị khỏi…

    Trị mụ nội nó!

    Đây là Yến Tử An kiếm chuyện trước, để đáp lễ, tôi cũng chuẩn bị cho anh ta một bài hát.

    Trưa hôm sau, giọng nữ trong trẻo phát ra từ đài phát thanh của trường: “Bài hát sau đây do Lâm Diệp Bạch lớp 172 Khoa Nông nghiệp hiện đại tặng Yến Tử An khoa Toán…” Giọng cô ấy ngừng một chút, cố nén cười: “Bài hát này đúng là tràn đầy vui nhộn, tựa là “Đừng tưởng tôi nhỏ”.

    Ngay sau đó tiếng hát dõng dạc hùng hồn truyền khắp khuôn viên trường…

    “Đừng tưởng tôi nhỏ, đừng tưởng tôi nhỏ, tôi nhỏ đến mức anh tìm không thấy

    Khi tôi xuất hiện trước mặt anh, dọa anh nhảy dựng nhảy dựng

    Clap clap clap dọa anh mất hồn…”

    Tôi nằm trên giường nghe tiếng hát tung bay cùng tiếng điện thoại vang lên không ngừng.

    Thảnh thơi nhắm mắt lại.

    Sướng!

    8.

    Gần cuối học kỳ, để tích lũy tín chỉ hoạt động, tối thứ sáu tôi đến cơ sở khác tham gia hoạt động câu lạc bộ. Đón chuyến xe buýt cuối cùng về đã quá muộn, nhìn thấy đã đến giờ kiểm tra ký túc xá, tôi xuống xe buýt là bắt đầu chạy như điên.

    Trường nằm ở khu vực hẻo lánh, giờ này trên đường không một bóng người. Tôi vừa vòng qua lối cổng phụ của trường thì bất ngờ có mấy người nồng nặc mùi rượu từ đối diện đi tới chặn đường tôi.

    “Em gái, đi chơi đâu giờ về đó?”

    “Đừng đi vội, ở lại uống mấy ly với các anh…”

    “Đúng đúng, mấy anh thương nhất luôn.”

    Một người trong số đó kéo tay tôi, tôi né sang một bên. Mấy kẻ say rượu này làm tôi kinh tởm:

    “Uống nhiều quá thì nhanh mà tìm cái thùng rác phân loại tự động đi, nhớ là cho vào thùng ‘có hại’.

    Nói rồi tôi định bỏ đi, người đàn ông đứng gần tôi nhất xắn tay áo định tiến tới, tôi còn chưa kịp tránh đi thì nghe tiếng hét thảm thiết, người đó bị đá văng ra cả mét.

    Tôi ngạc nhiên quay đầu lại, thấy gương mặt u ám của Yến Tử An. Anh không nói một lời, lại túm cổ áo một người quật ngã xuống đất, mấy người còn lại thấy tình hình không ổn vội đỡ hai người kia dậy bỏ chạy.

    Trên đường phố yên tĩnh chỉ còn tôi với Yến Tử An.

    Anh nhìn tôi, thấy tôi ngẩn người đứng yên thì nhíu mày: “Em không sao chứ, ngu người rồi?”

    Tôi: “Tiêu rồi.”

    Yến Tử An cau mày: “Sao vậy?”

    “Hết giờ vào cổng rồi.”



    Thấy Yến Tử An không nói lời nào, tôi trêu: “Anh không sao chứ, ngu người rồi?”

    Anh nhìn sang, chúng tôi nhìn nhau, bật cười.

    Tôi phóng khoáng vỗ vỗ vai anh: “Đi, mời anh ở khách sạn sang nhé!”

    9.

    Sự thật chứng minh, “nói trước bước không qua.”

    Ví dụ như lúc này, tôi đứng trước quầy lễ tân của một khách sạn hạng sang, nhưng mấy hôm trước tiêu xài quá nhiều nên cà mấy thẻ cũng không đủ tiền thuê hai phòng.

    Quá xấu hổ.

    Tôi quay lại nhìn thoáng qua Yến Tử An đang ngồi trên sô pha trong đại sảnh, trầm tư. Bây giờ tôi nói với anh tôi không có tiền thì có mất mặt không, câu trả lời chắc chắn là có.

    Tôi do dự trong chớp mắt, đầu nảy ra một ý.

    Tôi khẽ ngoắc ngoắc chị lễ tân, thì thào: “Lát nữa anh ấy đến thì chị nói khách sạn chỉ còn một phòng, được không?” Tôi chớp chớp mắt với chị lễ tân.

    Chị lễ tân vẻ hiểu ý tôi: “Lúc đó bất kể hai người nói gì thì tôi cứ nói chỉ còn một phòng!”

    “Đúng vậy!”

    Có thế chứ, hoàn hảo.

    Tôi quay đầu định gọi Yến Tử An đến thì lại đâm đầu vào ngực anh.

    Má!

    Không biết Yến Tử An đứng sau lưng tôi từ lúc nào…

    Chuyện tôi mới nói với chị lễ tân anh không nghe thấy chứ, vậy là sẽ biết tôi không có tiền, quá mất mặt!

    Tôi yên lặng nhìn biểu hiện Yến Tử An. Chà, hình như anh không có phản ứng gì.

    Không đúng, tai anh đỏ lên là cái gì?

    Kệ đi! Tôi không mất mặt là được!

    Ban đầu tôi định đặt một phòng đôi, ở tạm một đêm là được. Vào phòng mới phát hiện là giường đôi.

    Tức là… giường đôi rẻ hơn phòng đôi 30 tệ.

    Chị lễ tân quá tốt, nghĩ giùm tôi…

    Nhưng mà giường đôi thế này thì khá ngượng ngùng, chênh lệch 30 đồng này tôi trả nổi, vì vậy tôi điện thoại xuống lễ tân.

    “Chào chị, chúng tôi muốn đổi phòng.”

    “Xin lỗi, chỉ còn một phòng đó thôi.”

    “Khụ khụ, là em đây, em muốn đổi phòng.”

    “Thật sự chỉ còn một phòng đó.”

    “Khụ khụ khụ, ý là nói, cũng có thể không phải phòng này ha ha ha…”

    “Chỉ còn căn phòng duy nhất này.”



    Chị bé này thật cố chấp…
     
    Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi
    Chương 4


    10.

    Không còn cách nào, tạm vậy đi, cũng may ngoài giường còn cái sô pha có thể ngủ được.

    Từ khi vào phòng, Yến Tử An đã ngồi cứng đờ không nhúc nhích ở trên sô pha. Để đỡ xấu hổ, tôi chủ động đề nghị mình ngủ sô pha, dù gì thì sô pha cũng tương đối nhỏ, con gái ngủ tạm chứ con trai thì không ngủ được.

    Yến Tử An liếc nhìn tôi một cái, không nói.

    Sắp xếp là vậy, nhưng ai ngờ nửa đêm tôi dậy đi WC, ngủ mơ màng liền trèo lên giường. Còn nghĩ là ôm thú bông bên cạnh, ôm lấy ‘con gấu’ Yến Tử An.

    Ngay lập tức, cả hai bừng tỉnh.

    “A!”

    Tôi giơ tay bật đèn, thấy Yến Tử An kéo chăn, vẻ bị ức h**p.

    Tôi: “Anh đừng vậy chứ, làm như tôi lưu manh lắm.”

    “Chẳng lẽ không phải sao?”

    “Cái rắm ấy!”

    Yến Tử An nheo mắt chế nhạo tôi: “Chỉ còn một phòng này, không phải em cố ý đấy chứ?”

    Bà nội ơi! Quả nhiên anh nghe thấy!

    Mặt mũi ném đến nhà bà nội luôn!

    Tôi im lặng cam chịu, không khí hơi xấu hổ.

    Tôi hậm hực bò xuống giường, Yến Tử An nhíu mày: “Em ngủ ở đây đi, giường rộng, không ai đụng ai.”

    Nói xong lại bỏ thêm câu: “Nếu em cố ý thì cũng không chắc.”

    Nghĩ tình cảnh vừa rồi, tôi nhịn!

    Tôi lại tắt đèn, nằm cùng Yến Tử An chung một giường, ở giữa như cách một dải ngân hà.

    Một lúc sau chúng tôi chưa ai ngủ, còn có thể nghe tiếng trở người của người kia. Tôi trở người, mặt đối mặt, mắt đối mắt.

    Muốn bao nhiêu xấu hổ thì có bấy nhiêu.

    Tôi cười gượng: “Nghe nhạc không?”

    Anh thuận thế xuống núi: “Khụ, cũng được.”

    Vì vậy tôi sờ s0ạng di dộng, bấm mở trình nghe nhạc đúng vào bài lần trước tôi mới nghe…

    “Đừng tưởng tôi nhỏ, đừng tưởng tôi nhỏ, tôi nhỏ đến mức anh tìm không thấy

    Khi tôi xuất hiện trước mặt anh, dọa anh nhảy dựng nhảy dựng

    Clap clap clap dọa anh mất hồn…”

    Không khí yên tĩnh.

    Yến Tử An: “…”

    Tôi nhanh nhẹn tắt nhạc: “Đây là sự cố.”

    Trong bóng tối tôi vẫn thấy sắc mặt Yến Tử An xanh mét, anh nhổm nửa người dậy nghiêng qua, hung hăng trừng mắt nhìn tôi: “Em cố ý?”

    Tôi nuốt nước miếng: “Thật sự là sự cố.”

    Tôi nghĩ phản ứng của Yến Tử An mạnh mẽ vậy chắc là vì ca từ bài hát làm tổn thương, nghĩ đi nghĩ lại, nghẹn ra mấy chữ: “Tin tưởng bản thân.”

    Yến Tử An: “…”

    11.

    Ngày hôm sau quay về trường, tôi thấy Yến Tử An có gì đó không ổn. Tôi thực sự sợ anh, đặc biệt là vào lúc này, khi tôi nhìn thấy anh đứng ngoài cửa sổ lớp, sắc mặt âm u không biết tâm tư thế nào.

    Nhớ lại những ngày trước vì Diệu Diệu Hương Hương mà bị tính sổ.

    Chuông tan học vang lên, các bạn lục tục ra ngoài, Yến Tử An dựa lưng vào tường đứng bất động như núi.

    Giáo sư đang xoay nắm bình giữ nhiệt, tôi lặng lẽ đi đến bên cạnh ông, hỏi: “Thầy ơi, hôm nay vợ thầy còn làm sủi cảo không ạ?”

    Giáo sư: “…”

    Không ăn chực cơm được, tôi đành lết xác ra ngoài, không ngờ Yến Tử An lại nhìn chằm chằm tôi vài giây, có vẻ lúng túng nói: “Đi ăn không?”

    Tôi buột miệng: “Anh mời?”

    Yến Tử An sửng sốt: “Tôi mời.”

    “Đi!”

    Tôi đi nhanh quá nên không chú ý khóe môi anh khẽ nhếch hiện ý cười. Trả tiền khách sạn xong giờ tiền sinh hoạt phí lại càng “dậu đổ bìm leo”, có người mời ăn ngu gì không ăn.

    Tôi gọi một bàn thức ăn, ăn đến cuối bữa no căng, nghỉ một lát rồi lại ăn tiếp.

    Yến Tử An ngồi đối diện, khoanh tay nói: “Ăn không hết thì thôi.”

    “Nói gì vậy, sinh viên khoa Nông nghiệp mà còn lãng phí lương thực thì còn trông mong ai quý trọng?”

    Yến Tử An không đáp.

    Mấy nam sinh mặc áo thi đấu bê khay đi ngang qua, chuẩn bị bỏ vào thùng tái chế, lúc đi ngang Yến Tử An đều chào “anh An”.

    Yến Tử An liếc nhìn họ một cái, nhíu mày: “Mấy cậu ăn xong rồi?”

    “Dạ?” Mấy cậu kia ngẩn ra. Trên khay của họ đều còn thừa lại nhiều hoặc một ít thức ăn.

    Yến Tử An chỉ khẩu hiệu trên tường, “Quý trọng lương thực, không thấy à? Ăn hết đi.”

    “Dạ…”

    Nhìn mấy cậu bạn kia lại tung ta tung tăng ngồi xuống ăn tiếp, tôi vô thức nhìn về Yến Tử An ở đối diện, thấy anh đang hếch cằm nhướng mày nhìn tôi, giống đứa bé chờ được khen.

    Tự nhiên thấy đáng yêu.

    Ăn xong, Yến Tử An hỏi tôi, có phải hôm nay lại đến khu cơ sở phía Đông không, tôi gật đầu: “Ừ, hoạt động liên tục hai ngày.”

    Đêm đó, tôi ngồi chuyến xe buýt cuối cùng, khi xuống xe thì bắt đầu chạy như điên. Khi gần đến cổng phụ thì đột nhiên thấy hơi sợ, ở đây không có chốt bảo vệ, còn nhiều gã say như vậy. Sợ lại gặp phải tình huống như lần trước, theo bản năng tôi đi nhanh hơn.

    Không ngờ vừa tới cổng phụ thì thấy bóng người quen thuộc ngồi dưới đèn đường, ánh đèn vàng mờ mờ, người đó đội mũ lưỡi trai, ngón tay kẹp điếu thuốc.

    Yến Tử An ngẩng lên thấy tôi, bình tĩnh dập tắt thuốc, đứng dậy đi về phía tôi.

    Tôi hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

    “Tôi ra ngoài có chút việc, không ngờ trùng hợp gặp em.”

    Nói rồi anh đi lướt qua tôi về phía cổng trường. Thấy tôi còn đứng sững người phía sau, anh quay đầu nhìn lại, giữa mày như có phần mất kiên nhẫn: “Còn không đi?”

    Xong rồi… tôi có máu M sao? (M Masochism Thích nhận đau đớn/bị ngược)

    Tại sao giọng điệu anh rõ ràng vẻ không kiên nhẫn mà tim tôi lại đập hẫng đi một nhịp?

    12.

    Nửa tháng trước kỳ nghỉ, thầy hướng dẫn thông báo muốn dẫn chúng tôi đi thực tế một tuần. Ma xui quỷ khiến tôi nhắn tin cho Yến Tử An về việc này. Nhắn xong mới nhận ra, tôi nói với anh làm gì?

    Hiển nhiên Yến Tử An cũng nghĩ vậy, chờ tôi nói tiếp.

    Tôi đành gượng gạo nói thêm: “Ờ thì… muốn nhờ anh chăm giúp Cà chua nhỏ của tôi, vất vả lắm mới cứu lại được, tôi sợ gần chín rồi lại xảy ra việc gì ngoài ý muốn.”

    Yến Tử An chỉ trả lời một chữ Ừ.

    Rõ ràng là không bận tâm, tôi cũng không trông mong gì tên ‘sát thủ cây cối’ như anh mà có thể chăm sóc gì, chỉ là tìm đường xuống thang.

    Nhưng không ngờ thật sự có chuyện ngoài ý muốn. Ngày thứ ba rời trường, thành phố A đổ mưa to, dự báo cho biết đây là trận mưa lớn nhất mùa này. Nhưng khoảng thời gian trước đã qua mùa mưa, tôi đã gỡ cái lều nhựa che Cà chua nhỏ xuống.

    Vậy giờ làm sao đây?

    Tôi liên lạc bạn cùng phòng, mấy cô ấy cũng sống không còn gì luyến tiếc, khóc chít chít nói gió quá lớn, rất nhiều người mang lều nhựa ra đều bị thổi bay.

    Tôi thở dài, Cà chua nhỏ này số khổ.

    Tôi nằm trên giường khách sạn, ngủ không được nên lướt điện thoại.

    Trên ‘bức tường thổ lộ’, sinh viên khoa Nông nghiệp khóc lóc thảm thiết, kêu gào ầm ĩ vì mất bài tập.

    Ha ha ha ha ha, nếu mọi người đều như nhau thì tôi cũng bình thường trở lại. Thậm chí có người còn thảm hơn tôi, bài tập đã đến hạn bị mưa to cuốn trôi.

    Lướt lướt đột nhiên thấy một bài đăng đang hot, một tấm ảnh chụp bóng lưng lờ mờ của một nam sinh, trong mưa gió đang căng tấm màng nhựa.

    Dòng chữ đính kèm: “A đù người anh em này trâu thật, cậu ta dầm mưa che một tiếng đồng hồ, chỉ mình cậu ta!”

    Tuy bức ảnh chỉ chụp bóng lưng, lại chụp trong cơn mưa to nhưng tôi nhìn lướt qua là nhận ra. Là Yến Tử An.

    Anh thực sự chăm sóc Cà chua nhỏ giùm tôi.

    Tôi bấm số điện thoại Yến Tử An, bên kia nhanh chóng nghe máy, giọng uể oải: “Alo?”

    “Ừm, tôi đây.”

    Bên kia có tiếng đóng cửa, sau đó là tiếng gió, chắc anh ra ban công. Tôi nói: “Hình như bên anh mưa lớn lắm.”

    Anh khoe khoang: “Yên tâm, cà chua của em tôi che lại rồi.”

    “Mưa to vậy không dễ phải không?”

    “Xời, tôi là ai chứ? 5 phút là xong.”

    Tôi nhịn cười: “Ồ.”

    Đột nhiên nghe giọng bạn cùng phòng Yến Tử An: “Anh An, anh uống nước ấm chưa? Hôm nay dầm mưa lâu vậy.”

    Sau đó Yến Tử An nói: “Uống cái rắm, tao đâu có mắc mưa.”

    Tôi: “…”

    Haizz, đàn ông Trung Quốc cả đời sĩ diện.
     
    Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi
    Chương 5


    13.

    Mấy ngày đi thực tế còn lại, ngày nào tôi cũng nghĩ đến việc quay về trường, không biết vì nhớ Cà chua nhỏ hay là gì khác.

    Trên đường quay về trường, tôi nhìn ven đường có bán cây xanh, trong đó có một cây xương rồng rất đẹp. Tôi mua, Yến Tử An giúp tôi chăm Cà chua nhỏ, dù gì tôi cũng nên đáp lễ. Tôi đâu phải người nhỏ mọn.

    Nhưng mà cây xương rồng trơ trụi hơi xấu, tôi nghĩ nên mua cho nó cái chậu, vì vậy tách khỏi thầy hướng dẫn và mọi người.

    Không ngờ ở chỗ bán chậu cây lại gặp Khâu Nguyên.

    Gã ngu này. Không chỉ lừa gạt bạn thân tôi mà còn lấy danh nghĩa bạn thân mà lừa tôi không ít tiền, nếu không phải vì chửi gã thì đợt đó tôi không đến mức nổi điên mà vặt trụi gai xương rồng của Yến Tử An.

    Túm gọn lại, con mẹ nó đây là ngọn nguồn tội ác.

    Lúc này tôi đang đứng sau lưng gã, nhìn gã ôm bạn gái mới trong tay, miêu tả sống động quá trình PUA bạn gái cũ, tức là bạn thân tôi. (PUA Pick-up Artist, ban đầu có nghĩa là “nghệ sĩ bắt chuyện", vốn là để giúp các chàng trai một phần nào đó cải thiện kỹ năng giao tiếp của mình, nhưng sau đó dần dần đi lệch hướng và trở thành những chiêu trò dụ dỗ, lừa dối tình cảm của người khác để đạt được mục đích của bản thân là quan hệ tình d*c/tiền bạc... có phần thao túng tâm lý để phái nữ tự cảm thấy có lỗi vì những vấn đề trong mối quan hệ tình cảm hai người, có thể tạo những cái bẫy để dẫn đến hành vi bạo lực, lừa đảo, t.ự t.ử…)

    Gã còn tỏ vẻ hào phóng: “Còn có cô bạn cô ta, học Nông nghiệp, chậc, một nông dân tính tình kém cỏi, hỏi mượn anh rất nhiều tiền để mua đồ xa xỉ, cuối cùng không trả lại.”

    Bạn gái mới phẫn nộ: “Trời ơi, sao lại có loại người như thế này chứ.”

    Khâu Nguyên lắc đầu: “Thôi, coi như bố thí ăn xin…”

    “Bố thí mẹ mày!” Tôi từ phía sau quăng cho gã một cái tát, Khâu Nguyên hét lên một tiếng thảm thiết, ôm mặt nằm sụp xuống đất.

    Xì, cũng giỏi giả vờ thật, sức tôi lớn đến thế sao?

    Mọi người xung quanh kinh hoàng nhìn tôi. Tôi cúi đầu nhìn.

    Ủa? Xương rồng trên tay tôi đâu?

    Khi Yến Tử An hỏi tôi đang ở đâu, tôi nhìn Khâu Nguyên đang rút gai, nói nhỏ: “Bệnh viện.”

    Yến Tử An vội vàng chạy tới, nhìn thấy Khâu Nguyên thì đi thẳng tới nắm cổ áo hắn xách lên: “Mày đánh cô ấy?!”

    Khâu Nguyên chỉ vào gương mặt mình bị gai đâm nửa mặt: “Đại ca, anh nhìn cho kỹ, người bị hại là tôi!”

    Lửa giận tôi lại bùng lên, muốn xông tới đánh hắn: “Mẹ kiếp mày còn dám nói!”

    Yến Tử An chú ý xung quanh đông người, dùng tay hơi ngăn tôi lại: “Đánh người ở đây ảnh hưởng không tốt.”

    Đợi tôi bình tĩnh lại anh mới buông tay ra, nói nhỏ: “Lấy xương rồng đánh người ta quá độc ác.”

    Tôi ấm ức nhìn anh: “Nhưng mà… cây xương rồng này là mua cho anh, giờ không còn nữa.”

    Yến Tử An sửng sốt hai giây, xắn tay áo đi về phía Khâu Nguyên: “Chết tiệt, mày mà xứng được xương rồng của tao đánh!”

    Tôi ngăn anh lại: “Đánh người ở đây ảnh hưởng không tốt.”

    Yến Tử An: “…”

    14.

    Vạch trần bộ mặt thật của Khâu Nguyên, lấy lại được số tiền hắn lừa tôi. Tôi cao hứng, bắt đầu lên giọng: “Đi, mời anh ăn khuya, lần này có tiền thiệt.”

    Yến Tử An: “Lần này? Lần nào không có tiền?”

    Tôi cười gượng: “Đó đâu phải trọng điểm.”

    Chúng tôi ra khỏi bệnh viện, đứng ven đường đón xe, gió lớn nên tôi vô thức rụt cổ lại.

    Yến Tử An cởi áo khoác quăng cho tôi: “Cầm giúp tôi.”

    Tôi: “…”

    Miệng một đằng lòng một nẻo đúng không. Haizz, đàn ông.

    Tôi mới mặc áo khoác vào thì một giọng nữ trong trẻo cách đó không xa vang lên: “Tử An?”

    Tôi nhìn qua. Một cô gái mặc váy dài, đeo túi xách thời trang, nhìn qua rất hợp với cách ăn mặc thoải mái hiện giờ của Yến Tử An. Còn tôi, mới đi thực tế về, vác ba lô to, mặt mày bụi bặm xám xịt, có phần lạc lõng.

    Cô gái đó thân mật vỗ vai Yến Tử An: “Đã lâu không gặp nha, anh nhìn em xem có gì khác không?”

    Yến Tử An nhìn từ trên xuống dưới, mặt không cảm xúc: “Càng ngày càng giống mẹ cô.”

    Cô gái che miệng cười: “Phải không, mẹ đẹp vậy, em không thể làm mất mặt bà được.”

    “Ý tôi là, bây giờ nhìn thấy mẹ cô là sợ.”

    “Yến Tử An! Anh cứ vậy thì sau này kết hôn em giận thật sự đó!”

    Mặt Yến Tử An khiếp sợ: “Đừng nói chuyện kinh dị được không? Tôi có việc, đi trước.” Nói rồi Yến Tử An nắm cổ tay tôi kéo đi.

    Suốt cả buổi, cô gái đó không hề liếc mắt nhìn tôi, cố tình phớt lờ sự tồn tại của tôi. Không hiểu sao, tôi quay đầu nhìn lại, đối diện tầm mắt cô gái đó, cô ta nhướng mày với tôi.

    Giống như, khiêu khích.

    Lần đầu tiên tôi dùng dùng từ “thèm đòn” để hình dung một cô gái.

    Vì vậy…

    Tôi trợn trắng mắt nhìn cô ta.

    15.

    Yến Tử An không nói với tôi chuyện cô gái kia, tôi cũng không hỏi.

    Điều làm tôi bất ngờ là cô gái kia tìm đến tôi trước. Cô ta tìm được phương thức liên lạc với tôi, hẹn tôi ra quán café ngoài trường.

    “Tôi là hôn thê Yến Tử An, tên Phương Nghi Diệu.” Cô ta khoanh tay, hất hàm nhìn tôi.

    Tôi: “Ồ.”

    “Tôi với Yến Tử An là thanh mai trúc mã, còn nhỏ đã đính hôn.”

    “Ồ.”

    “Yến Tử An rất thích tôi, anh ấy còn trồng một chậu xương rồng, đặt tên là Diệu Diệu.”

    Tôi: “…”

    Mẹ nó, không ‘ồ’ nổi nữa!

    Sau đó Phương Nghi Diệu nói gì nữa tôi cũng không nghe, đơn giản là bảo tôi tránh xa Yến Tử An. Tôi mà để ý cô thì tôi mới là đồ ngốc.

    Thời đại nào rồi, còn đính hôn từ bé, ha ha.

    Nhưng việc gọi xương rồng là Diệu Diệu thì đúng là có…

    Càng nghĩ càng giận!

    Sau khi về ký túc xá, tôi nhận được tin nhắn của Yến Tử An, anh gửi liên tiếp mấy tin, tôi không trả lời.

    Sau đó, anh gửi một ảnh chụp xương rồng: “Diệu Diệu của tôi hình như lại có vấn đề, thần y, em nhìn xem?”



    Thần con mẹ Diệu Diệu!

    Tôi trả lời: “Diệu Diệu của anh, tự chăm đi. Mỉm cười.JPG.”
     
    Ai Đã Động Tới Cây Xương Rồng Của Tôi
    Chương 6: Hoàn


    16.

    Kỳ thi cuối kỳ năm nay, trường đã mời chuyên gia nông nghiệp bên ngoài đến chấm điểm cho chúng tôi. Cà chua nhỏ của tôi tuy trải qua giông bão nhưng may mà vẫn nghiêng ngả lảo đảo mà chín.

    Nhóm chuyên gia mặc đồ lao động bình thường, đi qua ruộng thí nghiệm của chúng tôi. Khi ngang qua tôi, một nữ giáo sư đi đầu ngừng lại, chỉ vào tấm biển dựng bên cạnh ruộng tôi hỏi: “Đây là gì?”

    Tôi nghiêm túc: “Là tên em đặt cho Cà chua nhỏ.”

    Trên biển viết: “Vả cho Diệu Diệu một cái thật mạnh.”



    Nữ giáo sư đó nhìn tôi sâu xa, không nói gì bỏ đi.

    Buổi tối ăn cơm trong nhà ăn, bà ấy ngồi xuống cạnh tôi, tôi vẫn đang gặm chân gà.

    Giáo sư nhìn tôi vài lần, nói: “Sao em lại đặt tên cho cây?”

    Tôi đáp chiếu lệ: “Dạ… đặt đại thế thôi ạ.”

    Giáo sư: “Em giống con trai cô, nó cũng thích đặt tên cho cây cối.”

    Tôi: “Thế ạ, con trai cô giống cô nên đặt tên chắc sẽ hay ho tao nhã, không phải kiểu như Diệu Diệu, Hương Hương…”

    Tôi lắc đầu ngán ngẩm.

    Giáo sư cười cười không đáp.

    “Mẹ.”

    Một bóng đen phủ trước mặt tôi, tôi ngước lên thấy Yến Tử An.

    Đó không phải vấn đề chính, vấn đề là -- anh gọi ai là mẹ?

    Tôi cứng ngắc quay sang nhìn giáo sư, bà cười tủm tỉm: “Nghe Tử An nhắc tới con, Lâm Diệp Bạch phải không. Chào con, giới thiệu chính thức, bác là mẹ nó, tên Dư Diệu.”

    Bà nhấn mạnh chữ Diệu.

    Tôi sững người như bị sét đánh.

    Mãi đến khi Yến Tử An kéo tôi ra ngoài, tôi mới định thần lại, sau đó túm chặt tay áo anh: “Từ từ đã! Ba anh tên gì?”

    “Yến Tương.”

    Hương Hương… (Tương 相 đọc là xiāng, Hương 香 cũng đọc là xiāng)

    Mẹ kiếp, ai lại lấy tên ba mẹ đặt tên cho cây cối chứ!

    Yến Tử An xem đó là điều hiển nhiên: “Nhà anh đó, nhà anh còn có một chậu trúc xanh tên là Yến Tử An đó.”

    Tâm trạng tôi thực phức tạp.

    Yến Tử An đột nhiên hỏi: “Nghe nói em đặt tên cho Cà chua nhỏ? Tên là gì?”

    Tôi: “…”

    17.

    Yến Tử An nói anh luôn phản đối gia đình gì mà kêu là định hôn từ bé cho mình, ầm ĩ nhiều năm. Tuy nhiên nhà họ Yến cũng xem như có tiếng tăm trong khu vực, tùy tiện bỏ hôn ước sẽ bị người khác chỉ trích.

    Cuối cùng giáo sư Dư Diệu cho con trai một cơ hội, bảo ‘sát thủ thực vật’ nuôi một cây xương rồng và cây sen đá một năm. Chỉ cần thành công thì việc đính hôn từ bé kia họ sẽ đi nói chuyện.

    Yến Tử An vất vả chăm sóc gần tròn một năm, lại bị tôi vặt hết gai xương rồng còn cắm lên sen đá. Thảo nào trước kia còn dọa đâm gai lên người tôi.

    Về tình có thể tha thứ…

    Hình như có chuyện gì quan trọng mà quên mất.

    Đột nhiên tôi nhớ ra, kéo Yến Tử An chạy: “Mấy hôm trước không phải anh nói Diệu Diệu bị gì sao? Mau đưa em xem!”

    Yến Tử An kéo tôi lại, trọng tâm tôi không vững nên đâm sầm vào ngực anh.

    Yến Tử An cúi đầu nhìn tôi: “Lừa em thôi.”

    “Cái gì?”

    “Xương rồng không sao, chỉ vì anh muốn gặp em nên mới tìm cớ này kia.”

    Tôi sửng sốt.

    Yến Tử An tiếp tục: “Vậy còn em, sao em lại để ý tới cái tên Diệu Diệu với người tên Phương Nghi Diệu vậy, tại sao?”

    Anh nhìn chăm chăm vào mắt tôi, dường như đã chắc chắn điều làm tôi băn khoăn.

    Nhưng tôi không vậy!

    Tôi nắm ngay cổ áo anh, nhón chân hôn lên khóe môi anh: “Vì em vừa ý anh!”

    Hôn xong tôi mới thấy hơi ngượng. Hình như con gái bình thường không như vậy… Tiêu rồi, Yến Tử An không bị dọa chứ…

    Tôi đảo mắt vòng quanh, đang định nói gì đó thì Yến Tử An vít lấy cổ tôi, mỉm cười hôn xuống: “Đã là của em.”



    Hừ, tên Yến Tử An này, cứ phải gây khó dễ vậy!

    18.

    Cà chua nhỏ của tôi miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, nhưng hình thức mùi vị không có giá trị nghiên cứu, giáo viên hướng dẫn cho tôi tự xử lý.

    Tôi gói mấy quả đưa cho Yến Tử An, anh biết đó là do tôi tự trồng thì ném ngay bóng rổ đi, chạy tới. Ba quả cà chua nhỏ, anh cẩn thận lấy một quả.

    Tôi nói: “Mặc dù bề ngoài không đẹp lắm nhưng vị vẫn ổn.”

    Yến Tử An không rửa, cắn luôn một miếng.

    Bên cạnh có người hỏi: “Anh An, anh còn chơi nữa không?”

    Yến Tử An: “Không! Bận ăn cà chua.”

    Người nọ ờ, quay người đi thì bị Yến Tử An gọi lại: “Cậu không hỏi tôi ăn cà chua gì sao?”

    Người đó: “Vậy anh ăn cà chua gì?”

    Yến Tử An nở nụ cười ngốc nghếch: “Bạn gái tôi tự trồng!”

    Tôi ở bên cạnh im lặng che mặt lại. Với cái vẻ ngoài của cà chua này thì thực sự không đáng để khen. Có phần… hơi mất mặt.

    Trên đường đi cùng Yến Tử An về, tình cờ gặp bạn cùng phòng. Cô ấy kinh ngạc nhìn chằm chằm trái cà chua cuối cùng trong tay Yến Tử An, nói: “Đậu mía Lâm Diệp Bạch, đồ vô lương tâm. Không phải bà nói mai này tự trồng cà chua tặng bạn trai tương lai sao? Tui xin cũng không cho! Bây giờ bà cho người khác dễ vậy sao?”

    Dễ? Đâu có dễ.

    Tôi nắm tay Yến Tử An: “Thì như bà thấy đó, bạn trai.”

    Đã được chứng nhận.

    - --Hết---
     
    Back
    Top Bottom