[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 95,769
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Ai Có Biết Tình Ái Là Gì? ( Huấn Văn + Hoàn )
Chap 20
Chap 20
Sáng hôm sau Mặc Thiên biết chuyện thì không khỏi phiền lòng, đối với Mặc Phong thêm vài phần lạnh nhạt.
Mặc Phong đối với biểu hiện của mọi người cũng không mấy quan tâm, cái anh quan tâm hiện tại và duy nhất là Tuyết Ca đang ở nơi đâu.
Hôm qua sau khi Tuyết Ca đi, Mặc Phong đã sai người mang canh tránh thai đến cho Vũ Đình uống, cô ta một mực không uống nói Mặc Phong quá mức vô tình, Mặc Phong cũng chỉ lạnh nhạt đáp: "Ta có thể vô tình với người ta yêu...đối với cô ta cần có lòng thương xót sao...tốt nhất cô nên ngoan ngoãn uống...đừng rượu mời không uống mà uống rượu phạt".
Vũ Đình nghe xong liền bật khóc, cảm thấy Mặc Phong lúc này lại thật xa cách, ngay cả sự chú ý cũng không dành cho cô sao, cô dùng thủ đoạn để Mặc Phong thấy áy náy mà cưới cô, nhưng không ngờ anh lại nhẫn tâm ép cô uống thứ canh lạnh lẽo này.
Tuyết Ca đi rồi mà anh vẫn vì cô ta mà hành hạ cô, còn vô tình hơn lúc trước nữa.
Cô chỉ cười như điên dại, tay run run cầm chén canh uống sạch, cô xem nó như nước vong tình để xoá bỏ hết tình cảm mà cô dành cho anh.
Uống xong cô cũng bỏ đi không một lời từ biệt.
Mặc Phong vẫn trong phòng mơ màng...dáng vẻ nhếch nhát không còn dáng vẻ chỉnh chu lúc trước nữa.
Anh cảm giác cả thế giới như sụp đỗ..cô đi rồi thì anh biết phải làm sao...anh hối hận khi chính anh đã gây ra những đau thương cho hai người...
Khoảng mấy ngày sau...tin tức về Tuyết Ca vẫn chưa có tiến triển...anh quyết định bản thân mình sẽ đi tìm cô...tự anh sẽ xây lại tình yêu cho hai người.
Mặc Thiên với Minh Viễn đang ngồi nói chuyện thì Mặc Phong cúi chào, Mặc Thiên chỉ ầm ừ rồi thôi, đối với người đệ đệ này thêm vài phần thất vọng.
Mặc Phong biết tâm tình của Mặc Thiên nhưng cũng không để ý, mở giọng nói:
- Đại ca, đệ muốn xuất phủ một thời gian.
- Có chuyện gì sao - Mặc Thiên cũng tò mò về ý định của Mặc Phong.
Mặc Phong chỉ vỏn vẹn đáp: "Đệ muốn tự mình đưa Tuyết nhi trở về."
- Đệ nghĩ đệ còn tư cách để kéo nàng quay trở về sao?
- Mặc Thiên nói vẻ châm chọc nhưng lại đầy sự thất vọng.
- Đệ không biết mình có tư cách không, chỉ biết rằng muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông, nỗi đau của nàng ấy là đệ gây ra, đệ muốn bản thân mình bù đắp lại những tổn thương mà nàng ấy chịu đựng.
- giọng có chút gì đó chua xót khiến người ta đau lòng.
- Haizzz...Mặc Phong à, đại ca chỉ muốn nói đệ một điều, tình cảm khó nói, cái đau của tình còn khó chưa hơn cái đau của bệnh tật, đệ còn yêu thì hãy tìm, nếu không thì buông tha cho nàng để nàng có một cuộc sống cho riêng mình.
- Mặc Thiên chợt nghĩ gì đó rồi lên tiếng - Ta nghĩ đệ nên đến Giang Nam tìm đi...
Mặc Phong khi nghe đại ca nhắc đến Giang Nam anh còn nghi hoặc tại sao đại ca nghĩ cô ở đó...nhưng nghĩ kĩ thì anh chợt hiểu ra...Cao Lãng.
Nghĩ đến Cao Lãng anh chợt thêm lo lắng, cậu ta có dễ dàng buông tha Tuyết Ca không...cô liệu rồi có vì Cao Lãng mà từ bỏ anh thật rồi không...nghĩ đến điều nay anh càng thêm phiền não.
Minh Viễn nãy giờ im lặng xem sắc mặt của Mặc Phong, sau đó không nhịn được cũng từ tốn nói:
- Mặc Phong, tình cảm không phải thứ dễ thay đổi, chỉ là con người ta muốn bên cạnh người bình yên để lãng quên đi cái đau khác.
Cao Lãng hắn cố chấp...nhưng Tuyết Ca lại là người có tình...đệ muốn khuyên muội ấy thì đệ nên dùng tình cảm mà thuyết phục...đừng đi tranh giành với người khác rồi biến muội ấy như món hàng để cá cược.
- Đệ hiểu rồi, đa tạ hai huynh đã hiểu cho đệ, chờ khi Tuyết nhi về đệ sẽ quỳ xuống nhận trách phạt từ hai người.
- Ừm...huynh chỉ mong đệ và Tuyết Ca được hạnh phúc.
- Mặc Thiên cũng dịu giọng hơn.
Sau đó Mặc Phong cũng cáo lui, chuẩn bị mọi thứ rồi lấy ngựa đi đến Giang Nam...Tuyết Ca...ta tới với nàng...
------.------
Lúc này Minh Viễn cũng đi làm việc cho Mặc Phong, từ khi xảy ra chuyện hắn đã gánh luôn phần buôn bán của anh.
Hắn đang ngồi gác tay lên bàn, gương mặt lạnh lùng, giọng nói uy nghiêm vang lên trong căn hầm kín:
- Chuyện này là thế nào?
Ta không để ý các ngươi liền to gan vẫn chuyện hàng trái phép sao.
- Công tử bớt giận...là bọn ta vô tri không biết chuyện gây ra lỗi này...xin công tử tha cho.
"RẦM" Minh Viễn tức giận đạp bàn một cái, giọng nói lạnh lẽo đi sâu vào lòng mỗi người ở đây khiến ai cũng run rẩy:
- Hay cho câu vô tri của ngươi!
Mặc Phong đưa các ngươi làm việc mà các ngươi dám dùng từ vô tri sao?
Nếu vô tri hắn sẽ ngu ngốc đưa các người chuyện này sao...ta thấy các ngươi không phải vô tri...mà là ham danh lợi...muốn lợi dụng thuyền buôn của chúng ta để đem lợi lộc cho người thôi.
- Bọn ta sai rồi....xin công tử bớt giận mà tha cho...
- bọn họ quỳ rạp xuống đất, hôm nay chỉ muốn kiếm lời bên biên giới, không ngờ lại bị Minh Viễn biết được, chẳng khác nào mạng sống của họ mỏng manh lắm sao.
Minh Viễn chỉ im lặng, đối với chuyện này hắn tàn nhẫn liệu có gây khó khăn cho Mặc Phong không, lỡ như bọn họ không còn, vẫn đề thuyền buôn sẽ thiếu người.
Nhưng lúc này có một người bước đến nhỏ vào Minh Viễn lời gì đó, hắn liền nhếch môi hạ lệnh "giết".
Không đợi họ định hình thì thuộc hạ xung quanh đã giơ kém chém hết tất cả.
Minh Viễn nhìn qua tên hồi này nói: "Ngươi tạm thời tiếp quan đi...chờ Mặc Phong về rồi hỏi ý hắn."
Tên đó chỉ đáp một tiếng "vâng" rồi lui ra sắp xếp lại tất cả.
Minh Viễn mệt mỏi day trán, dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
------.------
Mặc Thiên sau khi Minh Viễn đi thì bắt đầu muốn tìm ra nguyên nhân thế nào, tâm pháp này y luyện từ rất lâu nhưng chẳng xảy ra chuyện gì, từ khi bị mất trí nhớ lần ấy, tâm pháp dường như có dị biến.
MặcThiên cho người làm lui ra hết, đóng cửa lại, chỉ có một mình hắn nhắm mắt nơi đó.
Mặc Thiên thử vận công cho khí huyết hoạt động, những luồng băng bao phủ khắp người, y cố gắng tập trung đưa khí vào cơ thể với ý muốn đột phá.
Nhưng khi thành công sắp chạm đến tay thì có một luồng khí trong cơ thể bộc phát khiến cho cơ thể y ngã quỵ xuống.
Luồng khí trong cơ thể như khắc tinh vậy, mạnh mẽ kháng cứ luồng băng xâm nhập vào, nhưng luồng khí kì lạ đó tại sao nằm trong cơ thể y kia chia...không lẽ liên quan đến trận tuyết lỡ hôm ấy sao?
Nhưng chưa kịp nghĩ sâu thì Mặc Thiên cảm thấy sức lực trong người như bị rút cạn hết, ánh mắt cũng mơ màng nhắm lại, y chỉ còn cách nghỉ ngơi cho cơ thể bình phục trước khi Minh Viễn quay về mà thôi.
Mặc Thiên ngủ đến khi mặt trời sắp lặng cũng chưa tỉnh, Minh Viễn cũng đã trở về liền vào phòng xem y thế nào.
Không ngờ khi bước vào chỉ thấy y nằm trên giường ngủ không chút động tĩnh, gương mặt lại có chút ửng hồng.
Minh Viễn thấy kì lạ nên ngồi xuống cạnh giường, giơ bàn tay cham vào chán Mặc Thiên...khí nóng nhanh chóng lan vào lòng bàn tay ấm áp ấy...Mặc Thiên bị sốt rồi.
Minh Viễn nhíu mày, Mặc Thiên trước giờ đều khoẻ mạnh, nhưng sao dạo gần đây cơ thể lại yếu đi như vậy chứ.
Minh Viễn tuy băn khoăn nhưng trước hết phải giúp y hạ sốt đã...hắn liền bước ra cửa bảo người hầu đem nước ấm đến...rồi sai thư đồng bên cạnh đi mới đại phu đến xem bệnh...rồi tự mình bước vào phòng chăm lo cho Mặc Thiên.
Mặc Thiên cảm thấy trong người mệt mỏi, muốn mở mắt cũng không nổi, cơ thể khó chịu đến nhíu mày.
Minh Viễn thấy vậy càng thêm lo lắng, lúc này nước ấm cũng được bưng đến nơi, hắn liền lấy khăn thấm qua nước ấm lau sơ qua người Mặc Thiên, y phục cũng được tháo lỏng ra cho y thoải mái hơn....rồi lấy chiếc khăn khác đặt lên trán Mặc Thiên...bên dưới cũng được đắp một cái chăn mềm để ngăn gió xâm nhập.
Đại phu cũng được mời tới khám bệnh...người này còn khá trẻ...tuổi cũng xấp xỉ Minh Viễn mà thôi...hai người là bằng hữu lâu năm nên mọi việc vể sức khoẻ đều do người này chăm lo...khám cho Mặc Thiên mà sắc mắt đại phu hỏi nhíu máy đang suy tư gì đó...Minh Viễn phát hiện không ổn nên cũng lên tiếng:
- Minh Triết...có chuyện gì không ổn với hắn sao?
Minh Triết vẫn nhíu mày ngước nhìn Minh Viễn rồi âm trầm kể rõ:
- Hắn dường như bị hai luồng khí trong cơ thể bài xích với nhau...nhưng về vấn đề này ta cũng không rõ...chỉ từng đọc trong y thư có nói qua về cái này.
Có lẽ hắn đang luyện tâm pháp...nhưng tâm pháp này càng cao thì độ bài xích càng lớn...hắn cố chấp muốn đưa tâm pháp vào cơ thể nên mới bị phản phệ mà sinh ra hiện tượng này.
- Vậy có nghiêm trọng lắm không? – Minh Viễn cũng hiểu ra vấn đề mấy ngày nay của Mặc Thiên.
- Hiện tại thì không...nhưng ngươi nên hỏi hắn rõ chuyện này...nếu không sau này hậu quả khó ai đoán trước được.
- Được..ta hiểu rồi...đa tạ huynh. – Minh Viễn vẫn âm trầm suy tư...sau đó lấy đơn thuốc Minh Triết đưa rồi tiễn cậu ta về.
Minh Viễn đưa đơn thuốc cho người làm đi sắc, bản thân ngồi bên ngoài uống trà suy ngẫm.
Lời Minh Triết hắn hiểu rõ...nhưng cái hắn suy tư là hậu quả đó là như thế nào...tâm pháp Mặc Thiên luyện hắn có biết đến...nhưng không ngờ ban đầu tường chừng vô hại nhưng không ngờ sa này lại có hiện tượng bài xích đó.
Ngước nhìn con người ửng hồng nằm trên giường mà trong lòng hắn càng khó chịu...vừa lo vừa giận làm hắn không biết mình nên như thế nào.
Sau khi uống thuốc khoảng mấy canh giờ sau Mặc Thiên cũng mở mắt được, ngước nhìn Minh Viễn đang chăm lo cho mình càng thêm áy náy, giọng khàn khàn: "Xin lỗi...khiến ngươi lo lắng rồi."
Minh Viễn cũng không để ý, chỉ ôn nhu nhìn người trước mặt kia cười nhẹ:
- Nếu người biết lỗi thì đừng làm những chuyện ta lo nữa...ta đã sai người làm chuẩn bị thức ăn...ta đem lên cho ngươi.
- Được...đa tạ. – Mặc Thiên biết mình sai nên cũng ngoan ngoãn nghe lời.
Minh Viễn thấy vậy cũng hài lòng, sai người trong phủ đem thức ăn đến rồi tự mình đút cho y ăn.
Tuy chỉ là chén cháo thịt nhưng Mặc Thiên trông có vẻ rất vui, được Minh Viễn đút nên chén cháo cũng trở nên có mùi vị thơm ngon đến lạ.
Ăn xong thì Minh Viễn giúp hắn thay y phục khác cho thoải mái hơn rồi nhỏ nhẹ nói:
- Ngươi nghỉ ngơi đi...
Mặc Thiên khẽ kéo lấy tay Minh Viễn, giọng cầu xin:
- Ngươi nằm với ta đi...ta muốn bên cạnh ngươi.
- Được...vậy ngươi ngoan ngoãn uống thuốc đi rồi ta chiều ngươi.
- Ừm. – tuy thuốc có đắng nhưng dù sao cũng không nên cãi lại hắn.
Chén thuốc đen ấy vừa nhìn liền biết rất khó uống, Mặc Thiên giơ ánh mắt đầy phức tap nhìn Minh Viễn, hắn hiểu được chỉ mỉm cười, ngồi xuống ôm Mặc Thiên vào lòng dỗ dành, tay kia cũng đem chén thuốc đưa lên miệng Mặc Thiên.
Măc Thiên cũng vui vẻ nhưng cũng miễn cưỡng uống hết chén nước đắng ấy.
Minh Viễn thấy chén thuốc đã sạch thì hài lòng đặt chén lên bàn rồi kéo Mặc Thiên nằm xuống giường.
Mặc Thiên do dự hỏi:
- Minh Viễn...ngươi không giận sao?
- Ngươi nghĩ sao. – Minh Viễn hỏi ngược lại.
- Ta không biết. – Mặc Thiên không biết thật, nhìn Minh Viễn ôn nhu vậy có vẻ gì tức giận chứ, nhưng sao y lại có cảm giác bất an.
- Giận.
- Vậy sao ngươi không phạt ta. – Y ngây thơ hỏi lại...xong cũng muốn vả miệng...tự nhiên muốn chuốc khổ vào mình.
Minh Viễn bật cười: "Phạt ngươi sao...đợi ngươi khoẻ lại ta từ từ tính kĩ với ngươi...yên tâm đi".
Mặc Thiên nghe vậy thầm thở dài trong lòng, sau đó tà mị hỏi: "Vậy ta đền bù cho ngươi được không?"
- Đền bù thế nào đây? – Minh Viễn cũng biết hắn muốn đền gì nhưng vẫn giờ vờ ngu ngơ.
Mặc Thiên hiểu nhưng cũng không nói gì, đưa tay mình chạm vào ngực của Minh Viễn, hạ xuống một nụ hôn đầy nóng bỏng làm nơi đó có vết mơ hồ hiện lên.
Y tiếp tục hạ xuống những cái hôn lên cổ...lên bụng Minh Viễn làm hắn cũng nhịn được...vật bên dưới cũng có phản ứng.
Mặc Thiên thấy vậy liền đưa tay chạm vào thứ nỏng đến cháy tay ấy...động tác thuần thục khiến Minh Viễn không nhịn được rên lên...Mặc Thiên ngước mặt hôn lên cánh môi mỏng đầy gợi cảm đó...cứ âu yếm như vậy đến khi Mặc Thiên thở không ra hơi.
Y tinh nghịch ngước nhìn Minh Viễn: "Ngươi vừa ý không?"
- Rất vừa ý...tên mặt lạnh ngươi càng ngày càng tinh ranh...khi dụ hoặc khiến ta không thể kháng cự.- hắn nói xong cuối xuống hôn nhẹ lên môi Mặc Thiên và ôm lấy y ngủ một giấc ngon lành.