Khác [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
Chương 20


Ánh sáng mặt trời chiếu qua khung cửa sổ,đánh thức ba con người đang an giấc bên trong phòng...Tang Hy tỉnh giấc mắt có chút lờ mờ nhìn quanh phòng rồi nơ cái lưng nhức mỏi vì ngủ trên ghế ngồi dậy nhìn qua bên giường

Ngay lúc,Nhất Tiêu cũng vừa tỉnh cả cơ thể bị ôm đến mức không cựa quậy được cũng khiến cậu ta khó chịu,cậu xoay chân một đá liền bay thẳng đến bụng Vũ Vệ khiến hắn lăn xuống giường giật mình tỉnh giấc...

"Nh-Nhất Tiêu...sao vậy?"

--Vũ Vệ

Vũ Vệ dưới đất lồm cồm bò dậy,tay dụi dụi mi mắt thắc mắc hỏi Nhất Tiêu

"Còn hỏi?

Ta bảo anh ngủ ở đâu?

Sao sớm đã thấy anh trên giường rồi?!"

--Nhất Tiêu

"Kh-không có gì mà...tại tối em gặp mộng ảo,anh sợ em có chuyện gì..."

--Vũ Vệ

Vũ Vệ dưới đất uất ức giải thích với Nhất Tiêu,mắt còn liếc sang Tang Hy ra hiệu

"Đừng nhìn lão tử!

Tối lão tử đã khuyên rồi là tự ngươi không nghe!!"

--Tang Hy

Tang Hy đứng bên cạnh khinh bỉ nhìn Vũ Vệ dưới đất rồi nhìn qua Nhất Tiêu

"Ê tên điên...anh trai ngươi đầu óc có chút không bình thường đấy"--Tang Hy

"Biết rồi"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu bước vào phòng thay đồ,gọi vọng ra:

"Vệ...nhanh thay y phục nào"--Nhất Tiêu

Vũ Vệ dưới đất nghe tiếng gọi cũng giật mình đừng phắt dậy chạy vào phòng thay đồ,chuẩn bị sẵn đồ đạc cho chủ nhân của mình

Tang Hy đứng đó,nhìn hai người rồi lòng tự hỏi: "một tên simp em trai,một tên lười cóc thèm quan tâm... sắp đến ta thật sự phải hoạt động với hai tên này àh?"

______

Vừa thay y phục xong,Nhất Tiêu cũng bước ra ngoài với Vũ Vệ theo sau cất tiếng hỏi:

"Chuẩn bị gì chưa?

Đi làm nhiệm vụ"--Nhất Tiêu

"Không có gì để chuẩn bị...ngươi muốn thì đi liền cũng được"--Tang Hy

Tang Hy chỉ cầm lấy cái túi bên cạnh coi như đã chuẩn bị xong

"Vậy đi..."

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu tiến ra cửa kèm theo tiếng hối thúc cả hai,Tang Hy và Vũ Vệ cũng vội vàng bước theo

Ra đến cửa cổng 1,Tang Hy khẽ gật đầu với binh lính xung quanh,họ cũng hiểu ý gật đầu lại rồi mở cửa cổng để cả ba bước ra ngoài

"Nhiệm vụ lần này là diệt tai ương ở khu phía bắc,hiện tại khu đó đang tập chung nhiều tai ương"--Vũ Vệ

"Chỗ đó xa,tăng tốc lên chút.."

--Vũ Vệ

Vũ Vệ chạy ngay phía trước thúc giục Nhất Tiêu và Tang Hy vì cảm thấy tốc độ của hai người chậm bất thường

"Đcm Vệ...ngươi định cho bọn ta chạy chết người àh?!"

--Tang Hy

"Đm...Vệ,không nổi nữa"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu và Tang Hy chạy theo phía sau Vũ Vệ,vừa thở dốc vừa chửi Vũ Vệ...hắn ta thì biết chủ nhân hắn thể lực yếu rồi,ai biết được tên Tang Hy cũng yếu y vậy chứ?

Vũ Vệ có chút bất lực tay đỡ lấy Nhất Tiêu bế xốc lên,rồi sẵn tiện truyền một tia linh lực vào người Tang Hy để khôi phục kèm buff thêm thể lực cho hắn

"A Tiêu...đường dài,ta bế em"--Vũ Vệ

"Còn Hy...ta truyền cho ngươi chút linh lực buff thể lực rồi đấy"--Vũ Vệ

Vũ Vệ mệt mỏi thở dài,lòng thầm chửi rủa Nhất Kiếm: "đm thằng khốn,cử người đến bảo vệ chủ nhân ta mà thể lực của hắn chỉ hơn chủ nhân ta một chút!

Hắn muốn chết sớm hay gì?!"

Quãng đường dài im lặng,chỉ có tiếng chạy đạp lên mấy bụi cỏ của Vũ Vệ và Tang Hy,Tang Hy cũng khá ngạc nhiên thầm nghĩ: "tên này vậy mà có thể giúp ta tăng thêm thể lực,chạy khoảng dài vậy mà thật sự không có chút mệt mỏi nào?"

Nhất Tiêu nằm ngay trong lòng Vũ Vệ,cảm thấy không khí an tỉnh,mát mẻ xung quanh khá dễ chịu cũng vùi mặt vào lòng Vũ Vệ an lành ngủ

"Vệ...em ngươi dễ ngủ thật"--Tang Hy

"Ừh....thấy dễ thương không?

Kiểu này mà bị thêm vài vết máu trên mặt nữa thì quyến rũ chết người đấy~"--Vũ Vệ

"Đm...ngươi có điên không?!

Hắn bị thương thì ngươi lo,vậy mà sau lưng lại thấy kích thích khi hắn bị thương àh?!"

-Tang Hy
 
[Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
Chương 21:Mộng Ảo


Trên con đường đi đến nơi làm nhiệm vụ, không khí an lành đến mức khiến Nhất Tiêu ngủ thiếp đi, bên ngoài an lành là vậy nhưng bên trong cậu ta chợt mở bừng mắt

"Nơi nào?!"

--Nhất Tiêu

Cậu quan sát không gian xung quanh, một mảng trời đang kịch lấp ló luồng khí đỏ, nó sáng lên như muốn chỉ hướng cho Nhất Tiêu đi đến nơi nào đó

Tuy không hiểu chuyện gì nhưng cậu ta như bị một sức hấp dẫn nào đó cuốn theo, liên tục theo sau nguồn ánh sáng phát ra ấy

Đi được lúc lâu nguồn ánh sáng từ phía trước càng ngày càng mạnh chiếu thẳng vào mắt Nhất Tiêu khiến cậu ta ngày càng tò mò bước đến gần hơn, nhưng rồi bắt đầu những tiếng nói xuất hiện quanh tai cậu, khiến cậu ta khó chịu không thôi

[Chết đi!]

[tên khốn,ngươi không nên sinh ra!!]

[tại sao ngươi không chết cùng lũ dị nhân đó chứ?!]

[Nhất Tiêu...chạy đi!]

[mau giết hắn!!]

Nhất Tiêu ngã khuỵ xuống,ôm đầu đầy đau đớn...cậu ta nhớ,đây là những câu nói, những lời chửi rủa cậu ta đã phải nghe suốt ngừng ấy năm khi vào giấc ngủ, khiến cậu ta ám ảnh

Và bây giờ nó lại xuất hiện trong giấc mơ của cậu, giày vò cậu sống chết khôn thôi

"C-các người....biến ra hết đi!!

Biến ra khỏi đầu ta!!"

Giọng nói đau đớn của Nhất Tiêu vang lên, còn chứa đựng đâu đó là sự giận dữ tích tụ qua từng tháng năm

Bất chợt những tiếng nói xung quanh im bặt để lại những khoảng không tĩnh lặng, rồi một giọng nói đầy uy nghiêm từ trung tâm vang lên

[HẮC NHẤT TIÊU!!

NGƯỜI THẬT SỰ CÓ HAM MUỐN SỨC MẠNH HAY KHÔNG?!]

Nhất Tiêu còn ngơ ngác vì giọng nói nhưng theo bản năng cậu ta cũng đáp lại

"Có...sức mạnh là thứ ta cần nhất lúc này"

Nhất Tiêu cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc nhưng hiện tại cậu ta chẳng nhớ ra đây là giọng nói của ai

[NGƯỜI THẬT SỰ CÓ MUỐN ĐÁNH ĐỔI TẤT CẢ ĐỂ LẤY SỨC MẠNH HAY KHÔNG ?!]

"Có...cho dù là bất cứ giá nào!"

[KỂ KỂ BẠN BÈ NGƯỜI THÂN BÊN CẠNH NGƯƠI?

KỂ CẢ ĐỒNG ĐỘI NGƯƠI CŨNG KHÔNG CẦN?]

Nhất Tiêu có chút đơ người...bạn bè,ngươi thân,đồng đội...cậu ta mà cũng có nhưng thứ đó sao?

Đối với cậu ta nếu có bạn bè,nếu có người thân đồng đội, không phải cảm xúc của cậu ta sẽ bị chi phối hay sao?

Không phải điều này chỉ là đang cản trở kế hoạch của cậu hay sao?

Vậy thì tại sao cậu cần phải quan tâm những thứ đó?!

"Ta chấp nhận tất cả, ta không có bạn bè, người thân hay thậm chí là đồng đội những tên đi theo sao ta cũng chỉ là những quân cờ mà ta cần sử dụng!"

Giọng nói kiên quyết của Nhất Tiêu vang lên, cho dù dùng bất cứ giá gì hắn cũng phải lấy được sức mạnh

[vậy được!

Ta thích cái tính cách không màng mọi thứ của người Hắc Nhất Tiêu!

Sức mạnh này không phải là sức mạnh ta ban cho ngươi... mà là sức mạnh ngươi vốn có Nhất Tiêu!]

Nói rồi trung tâm của giọng nói phát ra một luồng sáng mạnh, khí đỏ xung quanh tề tụ đến chỗ Nhất Tiêu xâm nhập qua từng mạch máu của hắn khiến hắn đau đớn rên rỉ

_____

Bên trong đang đấu tranh là thế...nhưng bên ngoài Nhất Tiêu đang ngủ chả có động tỉnh gì, nhưng thân là hệ thống của Nhất Tiêu,Vũ Vệ hình như nhận ra được sự khác thường bởi khí tức của cậu ta

Hắn lo lắng lập tức chia Ý thức ra làm hai thể, một thể tiến vào sâu hơn trong tiềm thức của Nhất Tiêu dò xét, một thể vẫn tiếp tục di chuyển ở ngoài tránh sự nghi ngờ của Tang Hy bên cạnh

Điều khiến hắn bất ngờ là bên trong tiềm thức vốn dĩ phải có người bây giờ lại không thấy bóng dáng Nhất Tiêu đâu, hơn hết các mạch máu và trái tim của Nhất Tiêu,Vũ Vệ cảm nhận được nó đang đập nhanh hơn bao giờ hết, nguồn linh lực từ đó tỏa ra cũng khiến hắn ngạt thở

Bên trong Nhất Tiêu vẫn còn đang quần quại đau đớn với thứ sức mạnh mới vừa nhận được, nhưng vả lại cậu ta cũng cảm nhận được sự thay đổi bên trong cơ thể... linh lực bên trong hình như đang dần mạnh lên

Trôi qua 2-3 phút để cơn đau trên cơ thể dần dịu đi,Nhất Tiêu mới kiểm tra sự khác lạ bên trong linh lực của mình, cậu ta điều khiển nguồn linh lực ra ngoài

"Rõ thật..."

--Nhất Tiêu

Linh lực của cậu bấy giờ không còn nhạt màu như khi nãy đổi lại nó càng đậm hơn, và mùi máu tỏa ra từ nó cũng ngày càng nồng hơn

"Linh lực...máu...chắc cần che mùi tanh máu này lại"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu nhắm mắt lại, vừa mở ra đã thấy mình trở lại không gian của tiềm thức còn thấy Vũ Vệ trong dạng hệ thống lo lắng nhìn khắp nơi

-Chủ Nhân!!

Khi nãy người đi đâu vậy, ta vào không gian tiềm thức nhưng không tìm thấy được người!-

-Vả lại sau linh lực trong cơ thể ngươi mạnh lên rồi,cả mùi máu cũng không còn?!-

"Không có gì...đột nhiên viên linh thạch của thánh bùng phát linh lực nên ta hấp thụ nó thôi"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu thấy hệ thống của mình đang lo lắng liền nhớ đến cái linh thạch của thánh mà Nhất Kiếm từng nhắc đến rồi bịa đại cái lý do để Vũ Vệ không phải lo lắng

"Ngươi ra ngoài đi...không cần lo đâu"--Nhất Tiêu

-nhưng...người không sao chứ?-

"Không sao"

Nhất Tiêu quay người đi vờ nằm xuống như muốn ngủ

-vậy ta ra ngoài trước...nhớ giữ an toàn...chủ nhân-

Nói rồi bản hệ thống sau lưng Nhất Tiêu cũng dần biến mất để lại cậu ta ở đó với đóng suy nghĩ ngổn ngang

" giọng nói vừa rồi có chút quen thuộc....

Nhưng tại sao không thể nhớ ra nhỉ?"

" còn sức mạnh khi nãy...

Tên đó nói vốn là thuộc về ta nhưng ta không có bất kỳ ký ức gì về việc này...

Chỉ biết hình như ta đã mạnh lên không ít"

"Việc này cần điều tra thêm...ít ra không nên cho ai biết"

Cậu ta đưa tay ra,luồng linh lực lại bắt đầu tích tụ lại

"Thử nghiệm một chút..."

Ngay tức khắc linh lực được điều khiển đến cánh tay còn lại của Nhất Tiêu, không chần trừ cậu ta bao lấy nguồn linh lực vào cánh tay...

Cánh tay đang nằm lặng đột nhiên lại hiện ra nhiều vết nứt, máu cũng không ngừng tuôn ra rồi đột nhiên đứt lìa khiến cậu không thôi cảm thấy kích thích

Nhất Tiêu không thấy đau chỉ thích thú nhìn tác phẩm do mình tạo ra, rồi nhìn cánh tay đang bắt đầu phục hồi lại nguyên trạng

Nhìn vũng máu dưới đất, cậu ta lại đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời... tay đưa đến lượng máu phía dưới, bọn nó liền bay lên theo chỉ thị tạo thành những hình thù theo Ý muốn của chủ nhân mình...

"Tuyệt vời thật đó a~"

"Tuy không biết cái vốn có mà tên kia nói là gì,nhưng cái sức mạnh này...điều khiển máu,nó khiến người ta cảm thấy kích thích đó~"

Nhất Tiêu bật cười một nụ cười có chút điên cuồng ẩn giấu, cậu ta có hứng thú với những thứ này...

Những thứ ghê rợn mà không ai cho là bình thường

cái thế giới chết tiệt này thật biết cách khiến cậu ta vui a~?
 
[Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
Chương 22


"Nhất Tiêu...dậy thôi,chúng ta đến nơi rồi"--Vũ Vệ

Nhất Tiêu đang khám phá sức mạnh mới bên trong không gian tiềm thức thì bị một tiếng gọi đánh thức,là của Vũ Vệ

Hắn đang bế Nhất Tiêu trên tay nhỏ giọng gọi cậu tỉnh dậy

"Đến rồi?"

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu lờ mờ tỉnh dậy,dụi dụi mắt nhìn xung quanh.

Cảnh tượng xung quanh toàn là mớ hỗn độn,xác người đã gần như phân huỷ hết thành xương khiến không khí xung quanh nồng nặc mùi tử khí

"Chật..."

--Nhất Tiêu

"Một mớ hỗn độn..."

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu khó chịu vì mùi tử khí xung quanh,bật người nhảy ra khỏi tay Vũ Vệ rồi quay qua nhìn Tang Hy

"Này,tên kia...hai ngươi mau mau đi diệt tai ương...ta không rảnh đợi đâu"--Nhất Tiêu

Tang Hy đứng sau lưng Vũ Vệ khẽ gật đầu rồi liếc mắt nhìn Vũ Vệ

"Tên tóc đen...mau đi"--Tang Hy

"Ông đây tên Vũ Vệ!"

--Vũ Vệ

"Kệ mẹ ngươi..."

--Tang Hy

"Con nít con nôi,ta lớn hơn ngươi 7 tuổi đấy!"

--Vũ Vệ

"Lão tử cóc quan tâm"--Tang Hy

Vũ Vệ tức tối bước theo sau Tang Hy mà hận không thể cho tên này một kiếm ngay tại chỗ,nhưng tay hắn vẫn không quên dựng một kết giới bảo vệ Nhất Tiêu kèm lời dặn dò lo lắng:

"A Tiêu,em ở yên đó đợi bọn anh nhé...chỗ này nguy hiểm lắm"--Vũ Vệ

"Biết rồi..."

--Nhất Tiêu

Nhìn thấy bóng dáng hai người ngày càng khuất dần xa,Nhất Tiêu cũng tò mò quan sát xung quanh rồi đi lòng vòng quanh khu đó

"Hừ...khung cảnh nơi đây có chút quen thuộc a~...làm ta nhớ về cái viện tâm thần đó rồi"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu tâm trạng vui vẻ đi dạo khắp nơi...rồi có thứ thu hút cậu đứng khựng lại...

"Máu?

Nơi này mà vết máu còn mới thế sao?"

--Nhất Tiêu

Cậu ta lần theo vết máu đi sâu vào trong rừng, lạ thay nơi này không có một bóng dáng của tên tai ương nào cả

"C-cứu...là....làm ơn,c-có a...ai ở đó kh-không"

Một giọng nói từ sâu bên trong rừng phát ra, nghe giọng điệu chắc là một người đang bị thương khá nặng

"Con người?

Mùi máu tại sao không thu hút tai ương?"

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu ngày càng thắc mắc bước đến gần cái bóng dáng đang kêu cứu hơn, trước mắt cậu là một thiếu niên cỡ 14-15 tuổi máu me bê bết đang tuyệt vọng cầu cứu

"Một nhóc con?"

--Nhất Tiêu

Nghe thấy giọng nói nghi hoặc của Nhất Tiêu, tên dưới đất ngước mặt lên thấp thoáng đầu đó là tia sáng trong mắt nhóc ấy

"An-anh...làm ơn...c-cứu em.."

Giọng nói đau đớn đó lại vang lên một lần nữa, lần này là hướng đến chỗ Nhất Tiêu cố gắng cầu xin

"Giúp ngươi?

Ta không có nghĩa vụ..."

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu từ bên trên nhìn xuống nhóc ấy,không có ý định muốn giúp đỡ cậu nhóc,quay đi không quan tâm hắn nữa

"Anh....!!

C-cứu em...em c-có thể là...làm bất cứ thứ gì cho anh...!!"

"Bất cứ thứ gì?"

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu nghi hoặc liếc xuống nhìn tên đang nằm dưới đất hỏi lại:

"Một nhóc con như ngươi?

Giúp được gì cho ta?"

--Nhất Tiêu

"T-ta có thể làm tất cả cho anh,sẽ luôn trung thành với anh....la-làm ơn giúp ta..."

"T-ta có ít...máu của ta,ma-máu của ta đánh đuổi đ-được tai ương"

Nghe xong...Nhất Tiêu có chút hứng thú, nhưng điều này không đủ để cậu ta phải cứu cái tên trước mặt này

"L-làm ơn...ta có thể la-làm con cờ cho anh..."

Giọng nói của tên nhất phía dưới ngày càng yếu dần, hơi thở cúng dường như sắp không trụ nổi nữa

"Quân cờ cho ta?...nhóc con...ngươi có chút thú vị a~"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu cuối xuống...

Thấy hình như tên nhóc này đã dần mất Ý thức

"Coi như ta cứu ngươi một mạng...từ giờ cái mạng của ngươi tuỳ ta điều khiển"--Nhất Tiêu

Cậu ta lấy tay đỡ lấy tên nhóc dưới đất ngồi dậy,dựa vào tảng đá bên cạnh rồi bắt đầu truyền chút linh lực vào người nhóc ấy để nhóc có thể hít thở

"gắng mà sống...ta không thường giúp người...ta cần ngươi làm vật thí nghiệm"--Nhất Tiêu

____

Bên phía Tang Hy và Vũ Vệ đang làm nhiệm vụ,hai người họ đang tiêu diệt tai ương xung quanh thành phía bắc, tay thì bận rộn nhưng miệng vẫn liên thuyên nói

"Tóc đen...lão tử giết hơn ngươi 2 tên tai ương"--Tang Hy

"Có cái quần què!

Ngươi là đang cướp tai ương bên phía ta!"

--Vũ Vệ

Vũ Vệ miệng vừa chửi Tang Hy tay còn đang bận chém đầu một tên Tai Ương có ý định đánh lén

"Có không giữa,mất đi chửi ta làm cái con mẹ gì?"

--Tang Hy

Tang Hy cũng không kém cạnh, tay hắn tích tụ một nguồn năng lượng nhắm thẳng vào đầu tên tai ương trước mặt khiến đầu nó nổ tung làm máu bắn hết lên mặt Tang Hy và cả bộ đồ của Vũ Vệ bên cạnh

"Đm!!

Tang Hy bẩn đồ ta!"

--Vũ Vệ

"Chiến ở đây mà ngươi sợ dơ thì ở nhà mẹ đi!"

--Tang Hy

_____

Sau gần nửa ngày, trời cũng đã sập tối Tang Hy và Vũ Vệ mới trở về địa điểm ban đầu, chỉ là hai người không thấy Nhất Tiêu đâu khiến cả hai có chút hoảng hốt nhìn xung quanh

"Đm...em ngươi chạy đi đâu rồi?!"

--Tang Hy

"Ta nào biết!"

--Vũ Vệ

Vũ Vệ vừa luống cuống tìm xung quanh vừa truyền âm cho Nhất Tiêu

-chủ nhân!

Người đâu rồi-

"Đang bận...bên trong rừng mau vào giúp!"

--Nhất Tiêu

Vũ Vệ giật mình khi nghe câu ra lệnh của chủ nhân, nhìn qua bên Tang Hy nói lớn:

"Tên điên!!

Nhất Tiêu trong rừng mau vào tìm!"

--Vũ Vệ

Tang Hy đang tìm kiếm quanh mấy bụi cỏ ngước gương mặt khó chịu lên khi nghe thấy giọng nói của Vũ Vệ

"Đm...chạy đéo đâu đến đó thế..."

--Tang Hy

Cả hai tăng tốc chạy vào rừng, mùi máu nồng nặc xung quanh càng khiến Vũ Vệ trong lòng thấp thỏm bất an,rồi hắn nhìn bóng dáng đang dần dần rõ trước mắt

"Đến rồi!"

--Vũ Vệ

Vũ Vệ và Tang Hy nhanh chóng dừng bước đến chỗ Nhất Tiêu,Vũ Vệ thì lo lắng cuối người kiểm tra xung quanh Nhất Tiêu xem cậu ta có bị gì hay không

Tang Hy thì tinh mặt hơn, nhìn thấy một tên nhóc đang nằm dựa vào tay Nhất Tiêu liền thắc mắc hỏi:

"Nhất Tiêu...tên trong tay ngươi?"

--Tang Hy

"Ta không biết...thằng nhóc này bị thương bảo ta cứu"--Nhất Tiêu

"Vậy là cứu àh?

Ngươi nói thế ai mà tin"--Tang Hy

"Định không cứu...ai biết được nó bảo nó máu nó đuổi được tai ương..."

--Nhất Tiêu

Tang Hy sững người một chút,nhìn thẳng vào mắt Nhất Tiêu dò hỏi:

"Thật?"

--Tang Hy

"Ừh"--Nhất Tiêu

"Là lí do mà ta với tên kia chạy thẳng vào rừng mà không thấy bất kỳ tên tai ương nào?"

--Tang Hy

Nhất Tiêu gật đầu,nhìn nhóc con trong lòng hơi thở đang dần ổn định ngủ thiếp đi trên tay cậu

"Mau đem nó về"--Nhất Tiêu

"Biết rồi...bắt về thí nghiệm"--Tang Hy

Vũ Vệ ngồi ngay bên Nhất Tiêu...có chịu không ưa tên nhóc mới xuất hiện này mà suy nghĩ:"đáng thương thì đáng thương...mà đm ta còn chưa được Nhất Tiêu ôm như vậy!"
 
[Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
Chương 23


Tang Hy có chút chần trừ lên tiếng,giọng nói mang chút gấp gáp

"Từ đây mà về đến khu 7 thì nhóc này chết mẹ rồi!"

--Tang Hy

"Vậy còn khu nào ở đây không?"

--Nhất Tiêu

"Gần nhất chắc cỡ 3 000km là đến khu 6"--Tang Hy

Vũ Vệ nhìn nhóc con trong lòng Nhất Tiêu rồi có chút sốt ruột,tay khẽ đưa lên như muốn làm gì đó

"Vệ...định làm gì?"

--Nhất Tiêu

"Mở cổng dịch chuyển..."

--Vũ Vệ

Tang Hy bên cạnh nghe thấy ba chữ "cổng dịch chuyển" liền có chút ngớ người hỏi lại:

"Đm Vệ...ngươi có cổng dịch chuyển thì mắc cái đéo gì để ta chạy từ khu 7 đến đây?!"

--Tang Hy

"Rèn luyện sức khỏe..."

--Vũ Vệ

" Mã cha ngươi Vũ Vệ!!"

--Tang Hy

Nhất Tiêu ngồi dưới đất nhìn hai người đang cãi nhau khẽ nhíu mày khó chịu

"Vệ...không nhanh nhóc này chết đấy...ta không muốn linh lực khi nãy của ta vô bổ đâu"--Nhất Tiêu

Vũ Vệ gật đầu tay nhanh chóng mở cổng dịch chuyển ra, trước mắt bốn người là cánh cổng màu xanh đang phát ra tia sáng chói mắt

"Mau..."

--Vũ Vệ

Vũ Vệ tay vác tên nhóc kia trên vai,tay đỡ Nhất Tiêu ngồi dậy bước vào cổng dịch chuyển

Bước ra ngoài là cánh cổng số 1 của khu 7,sự xuất hiện của bốn người làm các binh lính canh cổng xung quanh bất ngờ,Tang Hy cũng chỉ gật đầu bày tỏ sự an toàn với mấy binh lính

______

Khoảng 4 canh giờ sau,trên chiếc giường êm ái của trạm y thuật cổng 1,hắn từ từ tỉnh dậy

Một thiếu niên nhỏ từ trên giường ngồi vậy ngơ ngác nhìn xung quanh,tóc dài được buột gọn lên như mấy quan quân thời xưa,tóc màu sáng khá nổi bật được phối trắng,xanh...mắt vàng trong khá thuận mắt

"Tỉnh rồi?"

--Nhất Tiêu

Giọng nói của Nhất Tiêu vang lên,nhìn vào cái tên nhóc đang ngơ ngác ấy rồi hỏi:

"Có đau ở đâu không?"

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu bước đến bên giường nhìn khắp người hắn một lượt

"Tên gì?

Bao tuổi?

Nhà đâu?

Người thân?

Sao lại trong rừng?"

--Nhất Tiêu

Một lượt câu hỏi dồn dập khiến hắn ta có chút không đỡ nổi,lắp bắp lên tiếng:

"T-ta là Phong Huyền Vũ...na-năm nay 15 tuổi,không nhà...người thân cũng không có...ta đi tìm thức ăn thì lạc đến rừng rồi bị tấn công"

"Ừh...Huyền Vũ sao?

15 tuổi cũng còn khá nhỏ nhỉ?"

--Nhất Tiêu

"Việc ngươi nói máu của ngươi có thể đuổi được tai ương...ta và tên này sẽ đích thân kiểm tra,từ giờ không được nói với ai bí mật này!"

--Nhất Tiêu

Cậu vừa nói vừa chỉ tay sang Tang Hy đang đứng bên cạnh,ý chỉ cậu và hắn sẽ đích thân thí nghiệm Huyền Vũ

"Ăn gì không..."

--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu cuối xuống,xoa xoa đầu Huyền Vũ rồi nở nụ cười cậu cho là thân thiện áp sát đến tai Huyền Vũ

Cảnh tượng trước mắt khiến Tang Hy đứng bên cạnh không khỏi lùi lại,lòng thầm thắc mắc: "Đm...chết mẹ nó bị gì rồi,tên điên này mà đi quan tâm người khác àh?

Ma mới tin!"

Tang Hy thầm cảm thán trong lòng rồi nhìn qua Vũ Vệ,kẻ hình như đã ăn một hũ dấm to đùng...mắt đang trừng trừng liếc Huyền Vũ

Vậy mà ai đâu biết,Nhất Tiêu cuối xuống còn khẽ thì thầm với Phong Huyền Vũ:"Vũ...cái lời hứa làm quân cờ của ta,ta mong ngươi giữ lời a~...mạng ngươi giờ là của ta,ta không muốn tự tay bóp chết người ta mới cứu đâu...nhớ đó~"

Nhất Tiêu ngước đầu lên,đứng thẳng người vỗ vỗ vai Huyền Vũ dặn dò

"Nhớ kỹ đấy~"--Nhất Tiêu

Huyền Vũ ngồi trên giường...nghe mấy câu thì thầm của Nhất Tiêu,hắn ngạc nhiên ngước lên rồi gật đầu thật mạnh tỏ ý đã rõ...mặt hình như của có chút đỏ a?

Rồi hắn ngước mắt lên,có chút tò mò hỏi:

"Anh...anh tên gì vậy ạ ?"

--Huyền Vũ

"Hắc Nhất Tiêu,hơn ngươi 3 tuổi"--Nhất Tiêu

"Vậy...còn hai tên ngoài sau?"

--Huyền Vũ

"Bên cạnh Tang Hy bằng tuổi ta,ngoài sau Vũ Vệ 25 tuổi anh ta"--Nhất Tiêu

Huyền Vũ gật đầu,mắt sáng lên nhìn Nhất Tiêu...bên trong đâu đó còn có chút là sự tôn sùng khó nhận ra

"Vậy ăn cơm đi"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu chỉ qua cái khay cơm được đặt ngay ngắn trên bàn bên cạnh chỗ Huyền Vũ,ra hiệu hắn ta ăn

Huyền Vũ gật đầu đỡ lấy khay cơm,tốc độ ăn có hơi vội vã

"Nhịn hình như cũng lâu rồi?"

--Tang Hy

"Từ từ...nghẹn ta không cứu"--Nhất Tiêu

Vũ Vệ ngồi đó,nhìn Nhất Tiêu đang chăm Huyền Vũ liền khó chịu.

Hắn đứng bật dậy nắm lấy tay Nhất Tiêu vẻ mặt có chút tủi thân

"A Tiêu...em tránh xa tên này ra...không chừng hắn rất nguy hiểm"--Vũ Vệ

Huyền Vũ đang cặm cụi ăn cơm cũng ngước lên khi nghe câu nói của Vũ Vệ,ánh mắt có chút dò xét...

"Ta không nguy hiểm..."

--Huyền Vũ

Tang Hy nhìn Huyền Vũ, ánh mắt lóe lên sự thương cảm tay vỗ vỗ vai Huyền Vũ nói:

"Đừng bận tâm đến tên điên đó...hắn ta bị simp em trai"--Tang Hy

"Có gì chịu không nổi thì ta nuôi ngươi...rồi có gì cho ta ít máu"--Tang Hy

Huyền Vũ nhìn Tang Hy đang an ủi mình...mà cũng không phải,hình như hắn ta đang gạ lấy máu của mình

"Cảm ơn...nhưng mạng ta là do anh Nhất Tiêu cứu,mạng ta thuộc về anh ấy"--Huyền Vũ

Tang Hy gật đầu,dù gì cũng biết trước câu trả lời nhưng nó cũng làm cho Tang Hy cho chút tiếc nuối,lòng thầm cảm thán: "một vật thí nghiệm tuyệt vời vậy mà lại không thể sở hữu a~"
 
[Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
Chương 24


"Nhất Tiêu... trong chừng thằng nhóc này,Nhất Kiếm có lẽ sẽ đến quan sát hắn đấy"--Tang Hy

"Hắn biết rõ ngươi sẽ không bao giờ cứu một người bình thường đâu"--Tang Hy

Tang Hy nhìn qua bên Nhất Tiêu,cẩn thận nhắc nhở

"Ai biết...nếu nhóc Vũ không giữ miệng ta sẽ trực tiếp giết nhóc ấy..."

--Nhất Tiêu

Huyền Vũ bên cạnh nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người,lòng thầm kinh sợ...một thằng nhóc mới tròn 15 như hắn cho dù bề ngoài có cứng rắn đến đâu thì bản chất vẫn là một đứa trẻ

Hắn ta để sống sót,để thực hiện lời hứa đã nói với Nhất Tiêu...hắn cần phải giữ miệng,tuy không biết cái tên Nhất Kiếm mà hai người họ nhắc đến là ai, nhưng anh ta có vẻ rất nguy hiểm

"Ra ngoài thôi,thằng nhóc này chắc cần ở một mình đấy..."

--Vũ Vệ

Vũ Vệ cầm lấy tay Nhất Tiêu bước ra ngoài,miệng không quên gọi vọng đến chổ Tang Hy để cả ba ra ngoài

"Nhất Tiêu...ngươi có chắc thằng nhóc đó sẽ giữ miệng trước mặt Nhất Kiếm được không?

Nó mới 15 tuổi,tuổi đời còn nhỏ"--Tang Hy

"Nhất Kiếm,tên đó còn có cả căn phòng tra tần riêng a~"--Tang Hy

"Đừng tỏ vẻ lo lắng cho nhóc ấy,ta biết ngươi chỉ đang thương xót cho vật thí nghiệm hoàng hảo sẽ có ngày bị lấy đi thôi"--Nhất Tiêu

Nhất Tiêu đi phía trước lên tiếng,cậu biết hắn và cậu là cùng một loại người...dù gì vẫn chưa sát thực được hắn là thật sự bên phe của mình hay không,nhưng cậu ta chắc chắn hắn đang rất thích thú với nhóc con Huyền Vũ,trắng ra là máu của nhóc ấy

"Phòng tra tấn àh?

Không biết ở đây hắn thật sự có phải anh hùng bảo vệ người dân không a?"

--Vũ Vệ

Vũ Vệ nghe thấy lời nhắc nhở kèm chữ "phòng tra tấn" của Tang Hy cũng lên tiếng,miệng nở một nụ cười có chút khinh bỉ

"Ngươi thấy sao?

Trước mặt người dân hắn lại là một anh hùng mẫu mực đáng nôi theo đấy..."

--Tang Hy

"Chật...ta khinh"--Vũ Vệ

"Àh mà quên,Nhất Tiêu"--Tang Hy

Nghe tiếng gọi của Tang Hy,Nhất Tiêu nghi hoặc quay lại,bộ có còn việc gì sao?

"Nhất Kiếm có nói 2-3 ngày nữa sẽ tổ chức tiệc đón anh hùng mới đấy,lo mà chuẩn bị"--Tang Hy

"Anh hùng mới ?

Chả phải là ta àh?"

--Nhất Tiêu

"Ừh...thì đón ngươi mà,lo mà chuẩn bị"--Tang Hy

Nhất Tiêu nghe thấy việc phải tham gia tiệc đón anh hùng liền có chút khó chịu,tay xoa xoa thái dương lòng thầm mắng: "Nhất Kiếm!

Tên khốn,bộ anh rảnh lắm hay gì mà cứ làm mấy chuyện phiền phức vậy?!"

_______

Về bên phía 5 anh hùng,vẫn là cái phòng họp quen thuộc với mấy khuôn mặt cũ,một tiếng nói bỗng vang lên:

"Tiệc diễn ra sắp đến...có ai có ý kiến không?"

--Tố Trinh

Đáp lại câu hỏi là sự im lặng như ngầm đồng ý với sắp xếp của cô

"Vậy...bữa tiệc cho em út ta sẽ tổ chức thật trọng đại để cả người dân tất cả khu trú ẩn điều biết đến em ấy,họ sẽ biết em ấy là 1 trong 4 anh hùng nhận được linh thạch của thánh và vẫn còn sống sót!"

--Tố Trinh

Dao Dao bên cạnh nghe thấy tiếng nói đầy phấn khích của Tố Trinh cũng không khỏi bật cười,cô lấy tay xoa xoa đầu Tố Trinh rồi lên tiếng:

"Cũng vừa thôi,cậu chắc là không muốn Nhất Tiêu gặp nguy hiểm...đừng để em ấy nổi bật quá,dễ bị nhắm đến đấy"--Dao Dao

Tố Trinh nghe thấy lời nhắc nhở của Dao Dao cũng gật đầu,mắt vẫn chứa chút phấn khởi

"Dù gì...ta cũng nên nói về tên nhóc mà A Tiêu mới vừa nhặt về"--Tẫn Thiên

Tẫn Thiên mở lời,nhìn thẳng vào Nhất Kiếm

"Đội trưởng,anh nghĩ sao về tên nhóc ấy?"

--Tẫn Thiên

"Tạm thời chưa biết...có lẽ ta sẽ đến quan sát nhóc ấy"--Nhất Kiếm

Nhất Kiếm đáp trả lại câu hỏi của Tẫn Thiên,hắn vẫn còn có chút thắc mắc tại sao tên như Nhất Tiêu có thể cứu người nhỉ?

Anh hùng cứu người là chuyện đơn nhiên,nhưng đối với Nhất Tiêu thì nó không phải chuyện gì tốt lành

_______

Trở lại bên Nhất Tiêu,cậu đang ngồi ở phòng mình cùng Vũ Vệ,Tang Hy đã được cho ra ngoài vì có chút chuyện gấp từ bên phía Nhất Kiếm

"Vệ,bản trạng thái"--Nhất Tiêu

Vũ Vệ khẽ gật đầu, lập tức một bản trạng thái hiện ra trước mặt Nhất Tiêu

[Tên:Hắc Nhất Tiêu

Tuổi:18

Cao:1m72

Cân:65kg

IQ:215

EQ:31 (đã được +1)

Thể lực:25/100% (đã được +5)

Linh Lực:70/100% (đã được +10)

Thông tin về linh lực

Tổng 3 chiêu thức:

Hắc Huyết:có thể dùng máu của chính bản thân để tạo thành vũ khí

Ăn mòn:ăn mòn mọi vật thể mà chủ thể muốn bằng cách toả linh lực ra xung quanh

Hắc diễm:thiêu đốt mọi thứ,ngọn lửa không bao giờ tắt trừ khi chủ thể muốn dừng lại

(LƯU Ý‼️:những chiêu thức được nêu trên có thể thăng cấp nhưng trong tất cả sức mạnh chỉ có tổng 3 thức không có ngoại lệ.

Sử dụng nhiều sẽ gây nguy hiểm cho chủ thể,khuyến khích chỉ sài chiêu thức bình thường‼️)

Trạng thái:bình thường

Hành tinh trực thuộc:lam tinh song khắc

❗️CẢNH BÁO: LINH LỰC CỦA CHỦ THỂ HIỆN TẠI ĐANG MẤT ỔN ĐỊNH❗️

❗️TÌNH HUỐNG NGUY HIỂM LINH LỰC ĐÃ BỊ PHONG ẤN❗️

LINH LỰC CÓ THỂ SỬ DỤNG HIỆN TAI:50-55/100%]

Nhất Tiêu nhìn bảng hệ thống,rơi vào trầm ngâm.

Mắt cậu ta nhìn chằm chằm vào dòng chữ "bị phong ấn"

"Thể lực +5,Linh lực +10...tạm ổn"--Nhất Tiêu

"Nhưng phong ấn là sao?"

--Nhất Tiêu
 
Back
Top Dưới