Khác [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407654418-256-k600338.jpg

[Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
Tác giả: HacNhatTieu100413
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
Tác giả/bút danh:Hắc Nhất Tiêu-Tsuki

Thể loại:action,Mạt Thế,Hệ Thống,Thế Giới Mới
[ta bt các ngươi thích Bl action và ta cũng thế,nhưng đây không phải bl action mà nó sẽ có hint cho bl,bg,gl, và gb sẵn sàng nhé^v^]
HẦN HẠNH CHÀO MỪNG CÁC ĐỘC GIẢ THÂN MẾN CỦA TRUYỆN!!

Ngày ra mắt chính thức trên nền tải Wattpad:9/2/2026
Ngày kết thúc:??/??/202?



matthe​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hồi Ức Ai Tư Vãn
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • chuyện bịa quốc sự (hồi1)
  • Sương Khói Nơi Hoàng Cung - Kim Chi Ngọc Diệp
  • Một khúc ca thời Lê
  • [Cảm hứng lịch sử] Gió Thổi Sếu Bay
  • [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 1


    -ting ting-

    -Tên:Hắc Nhất Tiêu

    Tuổi:18

    Sinh thần:10/04/1907

    Cao:1m72

    Nặng:65kg

    Trạng thái:bình thường

    Thế giới:Trái Đất

    Bạn đã thành công được chuyển sang lam tinh song khắc-

    "Ặc-"

    "Cái đéo gì đang diễn ra vậy?!"—Nhất Tiêu

    Chàng thiếu niên trông có vẻ khá thanh tú ngước mắt lên,mái tóc đen xoã dài mở đôi mắt đỏ thẩm của mình ra ngơ ngác nhìn xung quanh

    Cậu ta không hiểu.....tại sao không có ai nhưng cậu vẫn có thể nghe được giọng nói?

    "Ai đang nói?"

    -là tôi....-

    Một bản hệ thống màu đỏ máu hiện ra....giống y hệt như màu mắt của cậu...

    "Thứ gì đây??"

    Nhất Tiêu ngơ ngác giơ tay lên dường như muốn bắt lấy vật thể kì lạ trước mắt nhưng vô ít...

    Nó như ảo giác cứ mơ mơ hồ hồ xuất hiện trước mắt cậu nhưng cậu lại không bắt lấy được

    -tôi là một Hệ Thống của vũ trụ....

    Àh không.....là của tất cả vũ trụ^v^-

    "Hệ Thống,tất cả vũ trụ....?"

    Cậu khó hiểu hỏi lại rồi đờ người trong chốc lát....

    "Haa.....Hệ Thống sao?"

    "Giống những tên ta đã đọc từ tiểu thuyết..?"— Nhất Tiêu

    -đừng so sánh tôi với đống tiểu thuyết của nhân loại... tôi nghĩ tôi và chúng không cùng một thế giới-

    Giọng hệ thống vang lên...một giọng máy móc không có bất kỳ một cảm xúc

    "Khác gì nhau sao...?

    Haa các ngươi cũng chỉ là những thứ bắt lấy một linh hồn vốn vĩ sẽ được siêu thoát đến một thế giới mới..."

    Cậu nhưng nghe được một chuyện cười mà đáp trả lại hệ thống.....

    -không phải đó là đặc ân của chúng ta ban cho nhân loại sao?-

    -linh hồn vốn vĩ được siêu thoát?....không phải các người còn tâm nguyện chưa thành sao?-

    Giọng nói máy móc của hệ thống không để lộ một chút cảm xúc nào, nhưng dường như hắn đang khó hiểu với những câu nói của Nhất Tiêu

    "Tâm nguyện?

    đặc ân?

    Hahahaa"

    Cậu bật cười, một nụ cười chứa đầy sự giận dữ và chua chát

    Cậu không cần sự đặc ân đó....nó không khác gì đang bố thí cho những nhân loại mà bọn chúng cho là thấp kém, bọn chúng chưa từng hỏi cậu có muốn hay không mà trực tiếp đưa cậu vào một thế giới khác

    "HAHAHAA TA ĐẾT CẦN CÁI THỨ ĐẶC ÂN ĐÓ....NGƯƠI ĐỰA VÀO ĐÂU NÓI TA CÒN TÂM NGUYỆN??

    TẠI SAO MÃI KHÔNG CHỊU GIẢI THOÁT CHO TA??!!"

    Giọng Nhất Tiêu vang lên, ngữ điệu có chút mất bình tĩnh mở trừng mắt căm hận nhìn về bản hệ thống

    -ký chủ......bình tĩnh -

    Hệ thống, hắn không ngờ tên nhân loại trước mặt lại có phản ứng dữ dội như vậy vội vã trấn an

    "Bình tĩnh?"

    "Ngươi đang kêu một bệnh nhân tâm thần như ta bình tĩnh" — Nhất Tiêu

    -ký chủ ta biết người đang cần gì nhất....-

    "Ta.....cần gì nhất ..?"

    Nhất Tiêu ngơ ngác dường như mọi giận dữ khi nãy đã được xoá đi hết mà thắc mắc chỉ vào mình hỏi lại.....một bệnh nhân tâm thần như hắn có cần gì sao?

    "Một bệnh nhân tâm thần có nhận thức nhưng ta.......

    Cũng cần gì sao?"

    -Ngài cần một thế giới, một thế giới mà nó không có pháp luật....

    đúng chứ?-

    "Không có pháp luật sao...

    Haa"

    Cậu bật cười..

    Vốn vĩ không hề hứng thú với việc này, nhưng khi nghe thực thể trước mặt nói xong cậu lại có hứng thú...

    Cậu muốn chứng kiến, chứng kiến cái nền văn minh nhân loại mà không có luật pháp... khát khao chứng kiến một thế giới đổ nát đã ăn sâu vào tâm trí của cậu

    nếu như vậy, chừng khi đến đó cậu cũng có thể tạo ra một thế giới cho riêng mình chăng?

    Một thế giới do cậu tự thiết lập nên thế giới chỉ có những điều luật và giết chốc

    "Được...muốn xuyên thì xuyên.."

    Hắc Nhất Tiêu bật cười đáp trả coi bộ cũng có chút hứng thú với cái thế giới mang tên "lam tinh song khắc" này

    -vâng^v^-

    HT bắt đầu quá trình truyền tống cậu đến một nơi khác, một thế giới mà chưa ai từng chứng kiến sự thảm khóc của nó

    'Cứu cứu với!!!'

    'Gừm gừm'

    'Áhhhhh t-thả t-....'

    Những giọng nói đứt quãng cùng tiếng gầm gừm xung quanh khiến Nhất Tiêu, người mới được truyền tống đến thế giới này khó chịu tỉnh lại...

    "Ồn quá"

    Cậu nhíu mày mở mắt nhìn xung quanh, cái cảnh tượng mà cậu đã từng hình dung ra rất nhiều lần...

    Khung cảnh tan hoang, xa.c người rải rác và những tên quái dị lãng dãn khắp nơi, hơi sững người một chút... rồi cậu bật cười lớn mà nói với hệ thống

    "Haahaha hệ thống ta hiểu vì sao ngươi nói là không có luật pháp rồi

    Nơi này thì làm gì mà có luật pháp??"

    _______

    Xin chào.....۸۷۸

    Đây là bộ tiểu thuyết đầu tiên tôi viết

    Tác phẩm mạc thế, action

    Nên có gì sai xót mong mọi người bỏ qua hoặc góp ý chứ đừng nặng lời.
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 2


    Nhất Tiêu ôm đầu khó khăn lê bước đứng dậy đứng dậy thì bị một lực hút không rõ từ đâu xuất hiện kéo mạnh lên không trung

    "Ặc đau"

    Cậu ngước lên nhìn cái thứ lấp lánh như viên tinh thể trước mắt, dường như nó là thứ đã kéo cậu lên không

    "C-cái quái gì vậy không biết"

    Nhất Tiêu khó chịu kêu lên một tiếng vì phát hiện ra viên tinh thể này hình như lại muốn đến gần cậu

    Viên tinh thể màu đỏ máu cứ tiến gần đến chỗ cậu nói đúng hơn là đến vị trí trung tâm ở tim cậu,.....và dường như muốn đi vào bên trong tim cậu, mà hoà làm một

    "mẹ nó đau...

    Hệ thống ngươi chạy đ-đi đâu rồi!!"

    Nhất Tiêu vùng vẫy trên không trung cảm giác đau đớn từ tim truyền đến kèm thêm sự tuyệt vọng vì không làm gì được khiến cậu ta như muốn điên lên, viên tinh thạch tiến vào bên trong càng sâu tim cậu ta ngày càng đau

    Cảm giác đau đớn khiến cậu không ngừng kêu lên và gọi hệ thống liên tục như muốn tìm sự giúp đỡ từ bên ngoài

    Nhưng hệ thống tưởng chường như luôn bên cạnh giờ khắc này lại biến mất một cách kì lạ, bây giờ không ai cứu cũng nhưng giải thích cho cậu việc quái gì đang diễn ra....

    "Ặc"

    Nhất Tiêu từ từ mở mắt dậy nhìn xung quanh

    Cậu ta nhớ mình đã ngất đi khi viên tinh thể đỏ máu đó hoàn toàn vào sâu bên trong tim cậu, nhưng bây giờ cậu lại đang nằm ở một nơi xa lạ....không phải nền đất đầy cát bụi hay gạch đổ mà là một căn phòng trắng xoá sạch sẽ

    Nơi này khiến cậu nhớ đến bệnh viện nơi cậu sinh sống, một bệnh viện tâm thần mà có thể nói là nhà của cậu

    "Đ-đây là đâu?"

    Nhất Tiêu đang lần mò kiếm thứ gì đó đỡ để cậu đứng lên thì có một vọng nói vang lên ngăn cảng lại

    " Nè đừng động!! cậu muốn vết thương bị rách àh!!"

    Cậu nhìn cái người không rõ danh tính trước mắt đang hoảng loạn đỡ cậu nằm xuống, liền cất tiếng:

    "Anh là ai?"

    Tên thanh niên trước mặt đỡ cậu nằm xuống xong liền ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu rồi giới thiệu

    "Tôi là Trác Tẫn Thiên anh hùng quản lý khu số 5 của khu trú ẩn số 7, chắc cậu biết tôi mà phải không?"

    "Anh hùng quản lý khu số 5 của khu trú ẩn số 7?"

    -Nhất Tiêu

    Cậu ngờ vực hỏi lại....

    Chắc cậu biết là chắc như nào được, cậu ta mới xuyên đến đây thì làm sao mà biết hết mấy tên ở đây?

    Mới đến thế giới này nên cũng chưa biết nhiều thông tin, đặt biệt là cái thông tin này

    (hệ thống)

    Cậu gọi hệ thống cái tên đã chạy đâu mất tích từ lúc cậu bị đưa đến đây tới bây giờ

    -có tôi^v^-

    (Ngươi chạy đi đâu vậy không biết?

    Hiện thông tin nơi này ra cho ta!!)

    Cậu hiện giờ đang rất bực bội cái tên HT vô dụng trước mắt, lúc cần thì không thấy đâu khiến cậu phải đau đớn chật vật một buổi trời cho đến khi bị ngất

    "Vậy có thể cho tôi hỏi danh xưng của cậu đây không?"

    Tẫn Thiên

    "Tôi tên Hắc Nhất Tiêu"

    "Ồh vậy sao

    Thế tôi gọi cậu là A Tiêu nhé" Tẫn Thiên

    "Tuỳ anh"

    Bấy giờ cậu cũng không để ý lời Tẫn Thiên nói cho mấy....thứ cậu để ý bây giờ là bảng thông tin mà HT vừa mới tóm tắt lại

    -Thế giới này hiện tại tên là " lam tinh song khắc" hiện đang bị một đám tai ương không rõ xâm nhập vào nội bộ và đánh chiếm hầu như toàn bộ lục địa của thế giới này

    Theo cách gọi ở đây thì là "bị xâm lược bở quân đoàn quỷ vương"

    Khi bị tấn công con người đã hợp tác với nhau đồng lòng tạo ra 7 khu trú ẩn mỗi khu có 5 anh hùng canh giác mỗi cổng-

    "Chỉ có nhiêu đây?"—Nhất Tiêu

    Cậu nhíu mày một chút nhưng vẫn cố không để lộ cho Tẫn Thiên thấy, vốn dĩ cậu nghĩ thông tin sẽ rất dài ai mà ngờ chỉ có vài dòng ngắn ngủi như vậy....

    Mà thôi cậu cũng mặc kệ nhiêu đây cũng đủ cho cậu hiểu sơ bộ tình hình rồi

    Nghĩ xong cậu liền ngước mắt lên đánh giá một loạt người trước mắt

    Hắn ta có mái tóc vàng và đôi mắt xanh dương nhạt,coi bộ cũng khá hút gái

    "Là anh đưa tôi về sao?"

    Nhất Tiêu
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 3


    "Ừh"

    "Nếu tôi không phát hiện ra cậu sớm chắc giờ này cậu đi chầu trời rồi, may là gần đó không có quái" Tẫn Thiên

    "Cảm o-ơn...."

    -Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu coi bộ nói ra từ cảm ơn rất khó....với cái vẻ mặt lạnh băng ấy mà thốt ra được chữ cảm ơn cũng hơi gượng gạo nhỉ?

    "Được rồi A Tiêu cậu dưỡng thương cho tốt, nếu thương thế cậu đã bình phục cậu hãy đến tìm chúng tôi nhé"- Tẫn Thiên

    Nhất Tiêu khó hiểu..gặp "chúng tôi" là gặp 5 vị anh hùng ở khu số 7 này sao?

    Một người bình thường mới được cứu sống với thương tích đầy mình này àh?

    "Nè hệ thống........ta đã ở đây được bao nhiêu ngày rồi?"

    -2 ngày^v^-

    "Coi bộ cơ thể này phục hồi nhanh nhỉ?

    Lúc trước ta còn nghĩ phải ở bệnh viện này tận 1 tháng đấy"-Nhất Tiêu

    //Rầm//

    "Chết tiệt cái tên này....anh không biết nhìn đường àh"-Nhất Tiêu

    52

    Bấy giờ cậu bị một thân ảnh cao ráo chắn bước làm cậu ngã một cú đau điếng liền bật thốt lên câu chửi

    "T-tôi xin lỗi"

    Cái thân ảnh trước mắt ấp úng xin lỗi rồi vội vàng đỡ cậu dậy

    "Cậu là Nhất Tiêu nhỉ.......cậu có sao không? không động đến thương thế của cậu chứ"

    "Tôi không sao"—Nhất Tiêu

    Cậu khó hiểu nhìn cái tên cao hơn cậu một cái đầu trước mắt rồi khó hiểu hỏi

    "Anh biết tôi?"

    "Àh biết chứ tôi xin tự giới thiệu..

    Tôi là Dạ Hành Phong anh hùng cổng số 3"

    "Là anh hùng sao?"

    -Nhất Tiêu

    "Ừh thấy cậu cũng khoẻ rồi....không phiền nếu đi cùng tôi chứ?" – Hành Phong

    "Anh cứ việc tôi không phiền" – Nhất Tiêu

    Cậu đang thâm dò cái tên này và cả....những tên anh hùng sắp gặp trước mắt nữa..

    Không biết lí do gì mà cậu, một người bình thường lại được gặp 5 vị anh hùng ở đây......một đều bí ẩn hoặc có lẽ bọn hắn đã phát hiện ra đều gì rồi chăng?

    "Đội trưởng, các cậu tôi đưa A Tiêu đến rồi đây" -Hành Phong

    "A Tiêu cậu đến rồi"—Tẫn Thiên

    "Ừh"-Nhất Tiêu

    Cậu ta nhìn 5 tên anh hùng trước mắt, ngoài Hành Phong và Tẫn Thiên ra thì còn 2 cô gái và 1 tên con trai có vẻ là đội trưởng nữa

    "Xin chào A Tiêu...tôi là Bạch Tố Trinh anh hùng cổng số 4"

    "Tiêu Dao Dao cổng số 2"

    Nhất Tiêu nhìn 2 cô gái trước mắt đánh giá Bạch Tố Trinh coi bộ là một cô gái hoạt bát năng động, còn Tiêu Dao Dao lại là một cô gái có vẻ lạnh lùng ít nói.....còn cái tên có vẻ là Đội trưởng kia nữa

    Cậu liếc qua nhìn tên đó, có vẻ muốn nghe thử hắn giới thiệu....

    "Tôi là Triệu Nhất Kiếm anh hùng cổng số 1 và cũng là đội trưởng ở đây....hân hạnh được gặp cậu Hắc Nhất Tiêu"

    /cái tên này coi bộ không đơn giản nhỉ hệ thống ?/-Nhất Tiêu

    -tôi cũng nghĩ vậy^v^-

    "Chúng ta đi vào vấn đề chính nào"—Nhất Tiêu

    "Một người bình thường như tôi lại được năm vị anh hùng của khu trú ẩn số 7 gặp riêng vì lý do gì?"

    Cậu trầm mặt đi vào vấn đề chính, vấn đề làm cậu trằn trọc ngủ không yên suốt 2 ngày nay

    "Đi thẳng vào vần đề luôn nhỉ"—Nhất Kiếm

    " Chắc cậu cũng đã biết thế giới này đã bị tai ương xâm lấn cậu không ngại để trở thành một anh hùng số 6 trong khu trú ẩn số 7 chứ?"— Nhất Kiếm

    " Tại sao tôi lại phải tham gia?"—Nhất Tiêu

    Cậu nhíu mày thắc mắc hỏi lại cái tên mặt đầy nham hiểm trước mắt, một người bình thường không hơn không kém như cậu, lần đầu mới gặp mặt đã được ngỏ ý làm anh hùng Bọn chúng là đang có ý gì đây?

    " vì cậu là người đặc biệt....

    Người được linh thạch của thánh lựa chọn để trở thành anh hùng

    Không ngại nếu trở thành vị anh hùng số 6 của chúng tôi chứ?" – Nhất Kiếm

    Nhất Tiêu nhíu mày suy nghĩ, cậu được linh thạch của thánh lựa chọn để trở thành anh hùng....

    Đừng nói là cái lần mới xuyên vào đã bị hút lên không đó chứ?

    /mặc kệ đi cứ tham gia trước đã chắc sẽ có một vài thông tin hữu ích/

    "Tùy anh" —Nhất Tiêu
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 4


    "Đồng ý nhanh thật"—Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm tỏ ra bất ngờ về việc cậu lại đồng ý nhanh như vậy, vốn ban đầu tưởng phải giải thích dài vòng và thiết phục cậu rất lâu ấy chứ

    "Ai mà không muốn làm anh hùng chứ, đó là lí do tôi đồng ý"—Nhất Tiêu

    Cậu nhanh tức khắc bịa ra một lí do cực kỳ hợp lý để trả lời Nhất Kiếm, lòng thầm tự khen mình thông minh vì nghĩ ra một lí do quá thiết phục

    Nhất Kiếm cũng chỉ cười cười coi như chấp nhận lời giải thích này rồi lấy từ trong không gian ra một tờ giấy

    "Ế!!miếng giấy đó từ đâu ta vậy??"—Nhất Tiêu

    Cậu bất ngờ bật thốt lên câu hỏi, nhìn nó cứ như túi không gian trong tiểu thuyết cậu hay đọc ấy

    "Cậu không biết sao?đây là kho lưu trữ không gian của anh hùng....cậu trở thành anh hùng sẽ được phát cho thôi"—Nhất Kiếm

    "Ra là vậy"—Nhất Tiêu

    Cậu như được khai sáng mà quay qua hỏi hệ thống

    (Bất ngờ thật, nó cứ như túi không gian trong anime hay tiểu thuyết ta đọc ấy)

    -không có gì là bất ngờ đâu, dần rồi ngài sẽ quen thôi^v^-

    "Được rồi giờ tôi hỏi chút thông tin của cậu để điền vào hồ sơ anh hùng nha"—Nhất Kiếm

    "Cậu họ và tên là gì"—Nhất Kiếm

    "Hắc Nhất Tiêu, biết rồi mà còn hỏi"

    "Cao bao nhiêu?"—Nhất Kiếm

    "Cái này mà anh cũng hỏi, 1m72"—Nhất Kiếm

    "Tuổi?"

    Nhất Kiếm

    "18 tuổi" Nhất Tiêu

    Nói xong tuổi của cậu cả phòng im phăng phắc, cậu cũng khó hiểu bộ tuổi của mình có vấn đề gì sao?

    Cậu khó hiểu quay qua nhìn Tẫn Thiên người cậu quen lâu nhất ở đây chờ giải thích ...thấy ánh mắt ra hiệu của Nhất Kiếm Tẫn Thiên bèn lên tiếng giải thích

    "Cậu là người nhỏ tuổi nhất ở đây đấy"—Tẫn Thiên

    "Nhỏ nhất??" — Nhất Tiêu

    "Hành Phong, Dao Dao và Tố Trinh đều 24 tuổi còn đội trưởng Nhất Kiếm 25 tuổi, cậu 18 nhỏ hơn chúng tôi tận 7-8 tuổi đấy em út àh"—Tẫn Thiên

    "Chậc biết vậy đã nói mình 30 tuổi rồi"—Nhất Tiêu

    Cậu giận dỗi quay mặt đi, lẫn chút khó chịu khó thấy khiến 2 cô gái duy nhất trong phòng bật cười

    "Em dễ thương ghê"—Dao Dao

    "Haa" Tố Trinh

    Bạch Tố Trinh ngồi cạnh để tay lên vỗ vỗ đầu cậu

    "Nhóc con lại muốn làm anh của bọn này àh?"

    -Tố Trinh

    Cậu nhìn Bạch Tố Trinh cô gái vốn tưởng sẽ khó gần ai ngờ lại thân thiết vỗ đầu cậu như vậy

    Rồi lại nhìn qua Dạ Hành Phong ngồi ngay bên cạnh đang lẩm bẩm:

    " em út,em út,em út vậy là chúng ta có em út rồi"—Hành Phong

    "chỉ là nhỏ hơn các người vài tuổi rồi làm em út của mấy người làm gì mà vui vậy?"—Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu khó hiểu xen lẫn bất lực lên tiếng hỏi

    "không phải là vì có một đứa em út để chăm sóc và nói chuyện sẽ vui hơn nhiều khi ở một mình sao?

    Vả lại người em mới này còn rất trẻ chỉ mới 18 thôi~"—Tần Thiên

    "Tôi không cần chăm sóc đâu"—Nhất Tiêu

    Cậu lườm Tẫn Thiên lòng thầm nghĩ ai mà thèm mấy người chăm sóc chứ

    "Được rồi được rồi Tiêu Tiêu"—Nhất Kiếm

    "Anh phân công lịch trực cổng cho em rồi chúng ta giải tán"—Nhất Kiếm

    "Thường trực mỗi lần 2 tháng ở cổng 2,3,4,5 riêng cổng 1 trực 4 tháng"—Nhất Kiếm

    "Không cho thời gian nghỉ phép sao?"—Nhất Tiêu

    Cậu khó chịu nhìn hắn, cái tên mà hình như không có ý muốn cho cậu nghỉ phép ấy

    "mọi việc có các anh húng khác lo rồi nên em không có nhiều việc đâu.......1 tháng vài nhiệm vụ thôi"—Nhất Kiếm

    "Vậy thì được"— Nhất Tiêu

    Cậu hài lòng thở phào một tiếng, cứ tưởng sẽ giao một đống việc giấy tờ rồi dí deadline cậu chứ

    "Vậy được rồi giải tán đi, Hành Phong dẫn em ấy về phòng anh hùng của mình"—Nhất Kiếm

    "Tuân lệnh đội trưởng"—Hành Phong

    Cậu khó chịu nhìn hắn,cái tên mà hình như không có ý muốn cho cậu nghỉ phép ấy

    "mọi việc có các anh húng khác lo rồi nên em không có nhiều việc đâu.......1 tháng vài nhiệm vụ thôi" Nhất Kiếm

    "Vậy thì được"— Nhất Tiêu

    Cậu hài lòng thở phào một tiếng, cứ tưởng sẽ giao một đống việc giấy tờ rồi dí dealine cậu chứ

    "Vậy được rồi giải tán đi, Hành Phong dẫn em ấy về phòng anh hùng của mình"—Nhất Kiếm

    "Tuân lệnh đội trưởng"—Hành Phong

    Nói rồi Hành Phong liền lôi cậu đi về phòng mà không cho cậu chút thời gian loading nào.

    ————

    Ựa^v^

    Viết xong nhục ghê,sửa rồi mà không cải thiện được chút nào, đợi nó thật sự hay hoặc hoàn chỉnh chắc phải sửa 10-20 lần quá🙂)
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 5


    Nhất Tiêu được Hành Phong dẫn về phòng liền chạy ùa vào không quan tâm đến Hành Phong phía sao mà liền nằm ườn xuống dụi dụi vào giường mà than thở:

    "Chết tiệt mắt ta mở hết lên rồi"

    -không phải người rất mạnh mẽ sao?-

    Hệ thống hiện lên,giọng nói mang chút chế giễu hỏi Nhất Tiêu

    "Mạnh gì chứ,.....ngươi có biết ở bệnh viện các y tá cho ta ngủ đến 12h trưa không"—Nhất Tiêu

    "Mấy nay toàn dậy lúc 7h ta sắp buồn ngủ chết đến nơi rồi"—Nhất Tiêu

    -sao ngài không ngủ?^v^?-

    "Sắp làm nhiệm vụ rồi, 1h30 là phải đi làm nhiệm vụ đầu vào của anh hùng

    Mệt thật đi xa nên cần phải chuẩn bị"—Nhất Tiêu

    -Nhiệm vụ?!

    Không phải chỉ mới nói chuyện chút sao?

    Hắn giao nhiệm vụ cho ngài khi nào chứ?!-

    "Tch...là cái lúc ta đi ngang hắn ấy...tên khốn đó bảo ta 1h30 hắn sẽ đến tìm ta để sắp xếp nhiệm vụ"—Nhất Tiêu

    -vậy ngài cứ nghỉ ngơi...ta giúp người sắp xếp đồ một chút-

    "Sắp xếp?"—Nhất Tiêu

    Cậu khó hiểu hỏi lại hệ thống rồi tròn mắt nhìn tên thanh niên mới hiện hình ra trước mắt

    "A-ai đây"-Nhất Tiêu

    "Àh chào chủ nhân^v^ tôi là hệ thống đây~"

    "What!!"

    -Nhất Tiêu

    Cậu bất ngờ bật thốt lên, không ngờ cái tên hệ thống nói chuyện với mình mấy ngày nay lại có thể biến được thành người

    "Ngươi tên gì??"—Nhất Tiêu

    "Hệ thống chúng tôi không có tên, chúng tôi chỉ có số hiệu"

    "Vậy số hiệu của ngươi là gì?"—Nhất Tiêu

    "Là mã HAЕТ001"

    "НАЕТ001"—Nhất Tiêu

    Cậu ta rơi vào trầm tư suy nghĩ, nếu là hệ thống của Nhất Tiêu ta lại là một tên không chút thông tin, một tên đáng thương đến tên người còn không có

    "Ngươi sẽ tên là Vũ Vệ"—Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu ngước lên nhìn thẳng vào hệ thống rồi nói ra một cái tên mình vừa mới nghĩ ra

    "Hệ thống Vũ Vệ thành thật tạ ơn ngài, chủ nhân"-Vũ Vệ

    Vũ Vệ khẽ cuối đầu, thành thật biết ơn người chủ nhân của mình

    "Không có gì, dù gì cũng vẫn là hệ thống của ta,vậy giờ sắp xếp giúp ta nhá, đến giờ nhớ kêu ta dậy"-Nhất Tiêu

    Nói xong cậu liền gục mặt xuống giường cuộn thành một cục nhỏ rồi ngủ khiến Vũ Vệ cũng bất lực nhưng tay vẫn liên tục dọn đồ...

    Vốn mới đến đây cộng với việc đi làm nhiệm vụ nên mọi thứ cũng không cần sắp xếp lâu cho lắm, chỉ trong phút chốc Vũ Vệ đã hoàn thành xong nhiệm vụ rồi ngồi bên góc giường nhìn chủ nhân của mình:

    "Chủ nhân tôi thật sự mong chờ ngài gây nên một biến động lớn đủ làm thay đổi thế giới đấy^v^" Vũ Vệ

    "Tôi hệ thống Vũ Vệ sẽ dung túng cho ngài, trợ giúp ngài làm tất cả để thay đổi thế giới hỗn loạn này"—Vũ Vệ

    "Chủ nhân dậy được rồi"- Vũ Vệ

    Quan sát thấy được gần sát giờ Vũ Vệ liền kêu cậu dậy

    "Gì vậy?....ta mới ngủ được có chút thôi đấy"— Nhất Tiêu

    Cậu từ từ ngồi dậy rồi dụi dụi mắt, mặt hầm hầm như muốn oán cả thế giới mà được hệ thống đỡ dậy trải tóc thay y phục cho

    "Riết rồi không biết ngươi là Hệ thống của ta hay là osin của ta nữa"—Nhất Tiêu

    Cậu với vẻ mặt còn lờ đờ chưa tỉnh ngủ để yên cho Vũ Vệ sửa soạn rồi chầm chậm cất tiếng

    "tôi là tất cả mọi thứ nếu đều đó giúp tôi phục vụ ngài và khiến ngài vui^v^"—Vũ Vệ

    "Sao cũng được nhanh nhanh cái tay lên"— Nhất Tiêu

    Chuyển cảnh đến một khu rừng quanh co,u ám có một đoàn người đang dần di chuyển vào sâu bên trong

    "Nhiệm vụ gì mà cần phải đi sâu trong rừng vậy?"—Nhất Tiêu

    Cậu với vẻ mặt khó hiểu cất tiếng hỏi người đi bên cạnh là Tiêu Dao Dao

    "Đội trưởng giao Nhiệm vụ đánh chiếm lại khu lương thực cổng trú ẩn số 3 bị chiếm gần đây" -Dao Dao

    "Thật phiền phức"—Nhất Tiêu

    "Được rồi em út đừng có than nữa, nãy đến giờ em than nhiều quá rồi ráng lên nào"—Dao Dao

    Nói xong cô liền cuối xuống xoa xoa đầu cậu một cái với vẻ mặt đầu cưng chiều

    /ta cảm thấy làm em út của mấy người này cũng không tệ nhỉ?/—Nhất Tiêu

    -ừh hửm~ ngài được bọn họ cưng hơn trứng ấy chứ-

    /nhưng vẫn phải đề phòng thôi/ Nhất Tiêu

    -^v^ cũng không tin người quá nhỉ?-

    /thế vẫn tốt hơn là không đề phòng/ Nhất Tiêu
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 6


    "Là phải đánh cái tên tuốt trong rừng ở lâu đài khu trú ẩn 3 đó?"

    -Nhất Tiêu

    "Ừm hửm~"-Dao Dao

    Đoàn người di chuyển dần vô sâu hơn để tiếp cận thành trì số 3

    Đột nhiên khi bước đến gần đến cổng thì có một biến động lớn khiến cho Dao Dao và mọi người xung quanh đều lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng

    Từ bụi cây ngoài xa phát ra vài tiếng xào xạc khiến mọi người cảnh giác

    "Ai!!??"

    -Dao Dao

    Cô với chất giọng trầm giống mọi khi lên tiếng rồi từ từ tiếp cận nơi đáng nghi đó, từ đâu xuất hiện một vật khiến cô không kịp phòng bị

    Trong bụi cây một bóng đen lao ra đánh mạnh vào bụng cô khiến cô bay ra xa

    "Ahhhh"-Dao Dao

    Nhanh chóng không để sự bất ngờ chiếm lấy mình quá lâu, các hiệp sĩ xung quanh liền bao quanh bảo vệ cô và Nhất Tiêu

    các hiệp sĩ xung quanh đấu với quái mà Nhất Tiêu cậu còn không thèm nhìn đến, chỉ ngồi xổm trước mặt Dao Dao rồi hỏi:

    "ổn chứ?"—Nhất Tiêu

    "Ổn, hiện tại không sao chỉ là có hơi bất ngờ thôi, cẩn thận"—Dao Dao

    Cô vừa hoàn hồn lại liến rút kiếm từ thắt lưng ra, một luồn khí xanh lục bao quanh từ tay cô loang ra đến đầu thanh kiếm, tay còn lại vẫn bảo vệ Nhất Tiêu phía sau

    "Không cần bảo vệ tôi như vậy, chị ở đây ta sẽ vào tìm tên tai ương đừng đầu ở đây"—Nhất Tiêu

    Dao Dao ngơ ngác ngước nhìn cậu rồi ngạc nhiên hỏi lại:

    "Em đi vào lâu đài đó?

    Một mình?.."—Dao Dao

    "Ừh"—Nhất Tiêu

    "Không được Nhất Tiêu!!

    Quá nguy hiểm!

    Em là người mới tuyệt đối không thể đi

    Nếu muốn chị đi cùng em!"—Dao Dao

    Dao Dao lo lắng ngăn cản Nhất Tiêu, cô không muốn cậu ta phải đi một mình...quá nguy hiểm

    "Chị...ta sẽ an toàn trở về, đừng lo cho ta...

    Chị ở đây...chị cũng nên chiến đấu cùng họ... nếu trong cuộc chiến này, dù là một cuộc chiến nhỏ chị cũng phải xuất hiện để họ có thể tin tưởng anh hùng như chị hơn...được chứ?"— Nhất Tiêu

    "Tin ở ta.."—Nhất Tiêu

    Dao Dao im lặng nhìn Nhất Tiêu, cô thở dài rồi khẽ nói

    "Nhóc...bình an trở về...chị sẽ cố đến nhanh với em"-Dao Dao

    "Hộc hộc-.."

    "cái cơ thể chết tiệt này làm sao lại nhanh mệt như vậy chứ, mới đi chưa được nửa đường mà lại..."—Nhất Tiêu

    Cậu mệt mỏi chóng tay vào thân cây bên cạnh thở dốc mà oán thầm

    Tiếp theo

    " hệ thống có bảng trạng thái không?"—Nhất Tiêu

    -có thưa chủ nhân-

    "Mở lên cho ta xem"-Nhất Tiêu

    -vâng-

    Vừa dứt lời một tiếng máy móc vang lên, trước mặt cậu xuất hiện một bản hệ thống màu đỏ chói mắt với chi chích thông tin về trạng thái cơ thể cậu

    -Tên: Hắc Nhất Tiêu

    Tuổi: 18

    Trạng thái bình thường

    Hiện đang tồn tại ở lam tinh song khắc

    Sức mạnh:67/100%

    thể lực:20/100%

    Linh lực :60/100%

    IQ:215

    EQ:30-

    "Đệt sao cái gì cũng cao mà thể lực lại có 20/100% vậy

    hèn gì đi có chút mà tay chân đã rã rời rồi"- Nhất Tiêu

    -Cần tôi buff thêm thể lực tạm thời cho ngài không?-

    " sao cũng được đừng để lúc đánh với cái tên tai ương kia mà không có một chút thể lực nào"-Nhất Tiêu

    Dứt lời cậu được một làn gió màu xanh nhạt bao quanh rồi cảm thấy cơ thể mình dần khỏe lại

    Cứ vậy một người một hệ thống tiếp tục đi vào sâu bên trong...

    Đi được khoảng thời gian khá dài cậu đã quan sát được một lâu đài mà có vẻ như là thành trì của khu trú ẩn số ba cũ

    "đến rồi đến rồi"—Nhất Tiêu

    "lần này tao sẽ hành cho hắn ra bã rồi nhanh chóng đi về"—Nhất Tiêu

    Bước vào tòa lâu đài bao phủ bởi những bức tường máu hay nói đúng hơn là những bức tường bị dính đầy máu của anh hùng và người dân nơi đây

    Cậu lần mò đi sâu vào bên trong, càng vào sâu khu vực xung quanh càng tối khiến cậu không nhìn thấy được gì, mùi tanh hôi xung quanh lại càng thêm nồng khiến cậu ta khó chịu

    "hệ thống mau thắp sáng mấy khu vực ở quanh" Nhất Tiêu

    hệ thống im lặng rồi bắt đầu thi chuyển...một lượng ánh sáng bay ra từ bản hệ thống nhỏ rồi dần dần thắp sáng mọi khu vực bên trong lâu đài

    Cậu nheo mắt vì ánh sáng quá đột ngột rồi mở mắt nhìn thứ to lớn trước mặt

    "ngươi là cái tên tai ương trong lâu đài này sao?

    Cái tên đã giết hết anh hùng và người dân bảo vệ nơi đây?"—Nhất Tiêu
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 7


    Cái bóng dáng to lớn đó khẽ cử động, đôi mắt sáng khẽ liếc xuống nhìn cậu ta...

    "Ngươi...lại đến đây nộp mạng à~"

    Giọng nói ồm ồm vang lên từ trên cao khiến ai nghe thấy cũng khó chịu, con tai ương lớn kia giờ đây giọng nói có phần khinh bỉ Nhất Tiêu

    "Đệt...ồn ghê, nói nhỏ lại chút coi cái tên này"— Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu bịt tai lại, vẻ mặt khó chịu nhìn tên tai ương trước mắt mà quát lên

    "Haa...đúng là cái tên anh hùng nào đến đây cũng hỗn xược như vậy, các ngươi còn chưa biết mình đang đối diện với cái chết đâu?!"— Tai ương

    "Chết?

    Ta từ khi nào phải chết dưới tay kẻ thấp kém như ngươi?!

    Vả lại...đừng gọi ta là anh hùng, ta nghĩ ta khá khó chịu với cách gọi đó đấy tên tai ương khốn khiếp"—Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu bước lên một bước ánh mắt không có chút sợ hãi ngước lên nhìn thẳng vào tên Tai ương, lời lẽ có chút thách thức nhìn hắn:

    "muốn biết thì cứ bước xuống đây!

    Ta sẽ cho ngươi thấy ai đó là người đang đối diện với cái chết...!!"

    -Nhất Tiêu

    RẦM

    " KHỐN KHIẾP NGƯỜI ĐANG THÁCH THỨC AI VẬY?!!"—Tai ương

    Giọng nói khà khà đầy uy nghiêm của tai ương cất lên đầy giận dữ làm rúng động tòa lâu đài, nhưng nó chẳng ảnh hưởng gì đến cậu vì hệ thống để kịp thời dùng linh lực để cách âm giọng nói của tên Tai ương

    Hắn ta bước xuống cái ghế cao, từ từ đi về phía cậu ta mỗi bước chân đều mang một luồng sát khí nặng nề tỏa ra đè ép những vật thể xung quanh làm nó bể nát...

    Không nói nhiều lời Nhất Tiêu liền nhảy lên đá thẳng vào mặt hắn một cú đau điếng khiến hắn không kịp phòng bị mà bị đá bay ra xa

    "Mẹ..."

    Tai ương

    "Mày đánh lén!!??"—Tai ương

    Nhất Tiêu cười khẩy từ trên cao nhìn xuống

    "không lẽ bây giờ ta phải thông báo cho ngươi biết khi nào ta đến đánh ngươi sao?"

    Nhất Tiêu

    Tai ương giận dữ cả người bộc phát ra luồng sát khí mạnh mẽ đè ép Nhất Tiêu làm cậu ta không chút phòng bị mà bị đè xuống nền đất

    "Chê-chết tiệt...sát khí mạnh thật..."—Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu có chút đau đớn không chống cự nổi liền bật thốt lên câu chửi, lượng sát khí mạnh mẽ đè ép lên cơ thể cậu ta dường như muốn ép cho lục phủ ngủ tạng cậu nát bét

    /hệ thống...có cách nào không?/—Nhất Tiêu

    -chủ nhân...sao ngài lại không dùng linh lực chống đỡ..?-

    /li-linh lực...là cái gì?/—Nhất Tiêu

    -ngài...ngài không biết dùng linh lực?!-

    hệ thống có chút bất ngờ vì câu hỏi của Nhất Tiêu, chủ nhân của hắn vậy mà còn không biết linh lực là cái gì?

    /tao cóc thèm quan tâm cái thứ linh lực đó là gì mau chỉ tao xài nếu không tao sẽ bị ép nát bét với cái lượng sát khí của cái tên này đấy!!/ Nhất Tiêu

    -được...chủ nhân...ta giúp người sử dụng-

    hệ thống dựng một lớp màng để chắn sát khí của tên tai ương rồi bắt đầu hướng dẫn Nhất Tiêu sử dụng linh lực

    -Chủ nhân...

    ở đây không có nhiều thời gian nên ta sẽ truyền trực tiếp linh lực vào trong cơ thể người rồi sau đó người tập trung tụ linh lực vào tim sau đó chảy dài ra khắp tĩnh mạch của cơ thể...-

    /được...mau lên!/—Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu vừa dứt lời đã cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ chảy vào trong cơ thể, các tỉnh mạch trong cơ thể bị luồng ngoại lực xâm nhập vào liền phát ra cảnh báo khiến cả cơ thể cậu ta đau đớn

    Không kịp cảm nhận nỗi đau Nhất Tiêu đang ép mình phải thích ứng với luồng ngoại lực mới vừa được truyền vào này rồi bắt đầu làm theo những lời hướng dẫn của hệ thống

    Cậu ta cố gắng di chuyển lượng sức mạnh đến trái tim để nó ổn định rồi dần dần phân tán ra khắp nơi trên cơ thể, quá trình này không hề dễ dàng kèm thêm sự gấp gáp vì lá chắn của hệ thống sắp không chống đỡ nỗi trước sự công phá của tên tai ương nên Nhất Tiêu đang ép bản thân đến giới hạn cố gắng điều khiển nguồn linh lực hài hòa trong cơ thể

    Ngay lúc lá chắn của hệ thống hoàn toàn bị vỡ cũng là lúc Nhất Tiêu đã làm chủ được nguồn sức mạnh, tuy cơ thể vẫn còn chút đau đớn nhưng cậu ta đã có thể tự mình chống đỡ lại nguồn sát khí mạnh mẽ của tai ương
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 8


    "chống đỡ được đến thời điểm này thì coi như ngươi có thực lực..nhưng đừng quá tự tin tên nhân loại khốn khiếp"—Tai ương

    Nói rồi, tên Tai ương trước mặt không nhân nhượng mà trực tiếp giáng thẳng một đòn đánh về phía Nhất Tiêu khiến cậu ta bất ngờ không kịp phòng bị, tuy né kịp nhưng tay cũng đã dính phải trực tiếp đón đánh

    "Chật...khốn khiếp..."—Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu ôm tay đang chảy đầy máu vẻ mặt có chút đau đớn, cậu ta lùi ra vài bước rồi lại lao lên dùng tay không đấm thẳng vào mặt tên Tai ương đối diện

    Lực đạo cú đấm không nhẹ đã khiến Tai ương lùi ra một khoảng nhưng cũng không nhằm nhò gì đến thân thể to lớn của hắn

    "Với sức lực này mà đòi đánh bại ta?...nực cười" -Tai ương

    Hắn lấy một tay chống đỡ đòn đánh tay còn lại bắt ngang người Nhất Tiêu nắm chặt trong lòng bàn tay

    "Tch...thả ra tên quái vật khốn khiếp...!!"—Nhất Tiêu

    Cậu ta bị bàn tay to lớn của Tai ương nắm chặt mà không khỏi đau đớn, lục phủ ngũ tạng bị đè ép chặt đến không thể hít thở nổi...

    /h-hệ thống...ng-ngươi có vũ khí không?...cứ tiếp tục tình tr-trạng này...không sớm thì muộn ta cũng sẽ thua trong tay hắn../-Nhất Tiêu

    -được...chủ nhân, ta lập tức lấy vũ khí cho người..-

    hệ thống vừa dứt lời trong bàn tay Nhất Tiêu đã nắm chặt một thanh kiếm không rõ từ đâu ra, không kịp để Tai ương nhận thức được vấn đề Nhất Tiêu đã vung thẳng thanh kiếm trên tay đâm mạnh vào tay Tai ương Khiến hắn đau đớn buôn lỏng tay, nhân lúc đó Nhất Tiêu đã thoát khỏi sự khống chế của hắn

    "M-mẹ...kiếm của mày...từ đâu ra!?"—Tai ương

    "Không có nghĩa vụ để nói..."—Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu vừa thoát khỏi tay Tai ương cả thân thể rơi xuống đập mạnh vào mấy tảng đá bên dưới khiếp hắn đau đớn nhưng vẫn cố đứng dậy trả lời tên Tai ương

    Tai ương tức giận trước câu trả lời của cậu, liền vung tay muốn đánh bay cậu ta nhưng cậu đã kịp phòng bị,thanh kiếm trên tay vung một đường chém đứt lìa bàn tay đang tiếp đến với tốc độ cao khiến Tai ương còn chưa kịp phản ứng

    "Aaaaa....Grừmmm"—Tai ương

    Khi định thần lại được vấn đề, tay của tên Tai ương đã đứt lìa khiến hắn gầm lên đau đớn, vội ôm lấy bàn tay đang chảy máu lã chã..

    "Kh-khốn...ngươi ph-phải chết..!!!"

    Tai ương

    Hắn ta gầm lên giận dữ, ngay tức khắc bên bàn tay còn lại của hắn phát lên nguồn ánh sáng vàng kì dị,những thứ đó từ từ to lên như một quả bom nổ chậm mà đang dần mang đến nguy hiểm cho Nhất Tiêu

    -chủ nhân!

    Mau lập rào chắn!!-

    hệ thống vội gửi cảnh báo cho cậu một cảnh báo màu đỏ hiện lên ngay trước mắt như đang nói thứ tên tai ương triệu hồi không phải là thứ tầm thường

    Cậu nghe vậy liền tập trung linh lực dựng một rào chắn quanh mình kèm với sự hỗ trợ của hệ thống để chống đỡ lại đòn tấn công sắp tới, chưa kịp để cậu ta ổn định lại linh lực trong cơ thể thì chiêu thức trong tay tên tai ương đã bay thẳng về phía cậu

    Tuy đã dựng lá chắn vững chắc nhưng đòn đánh vẫn khiến Nhất Tiêu phải chật vật mà bị đẩy lùi ra xa quanh thân thể còn bị luồng khí tức chém tả tơi, ngay lúc sắp không thể chống đỡ được nữa thì bản hệ thống đã lập tức hóa hình đứng trắng trước mặt Nhất Tiêu mà đẩy lùi tên tai ương

    "Chủ nhân,người mới đến không biết cách chiến đấu, lần này ta sẽ hộ trợ người"- Vũ Vệ

    "bây giờ người cứ việc nghỉ ngơi, tập trung quan sát cách chiến đấu và cách sử dụng năng lực của tôi được chứ?"—Vũ Vệ

    Nhất Tiêu đang chật vật thì được Vũ Vệ đẩy lùi ra xa, để hắn ta tự mình đấu với tên tai ương rồi khẽ gật đầu khi nghe lời đề nghị của hệ thống.

    Dù gì không có kinh nghiệm và cũng sẽ không thể đánh bại được trên tai ương này đứng đây quan sát để rút kinh nghiệm về điều khiển năng lực và chiến đấu có lẽ sẽ hữu ích hơn

    " được, nhớ cẩn trọng"- Nhất Tiêu
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 9


    Vũ Vệ không để thừa chút thời gian nào,một tay chóng đỡ đòn tấn công của Tai ương một tay vừa tích tụ năng lượng dán thẳng một đòn đánh đầy uy lực về phía tên tai ương, miệng vẫn tiếp tục chỉ dẫn cho Nhất Tiêu

    "Chủ nhân...người nhìn theo ta rồi thực hiện lại, đầu tiên tích tụ linh lực vào lòng bàn tay rồi cố gắng nén nó thành một dạng người muốn"—Vũ Vệ

    Nhất Tiêu gật đầu, tay khẽ làm theo chỉ dẫn của Vũ Vệ, cậu ta cố gắng tập chung quả thật việc điều khiển hoàn toàn sức mạnh này quá khó, chớp mắt một luồng linh lực đỏ nhạt đang dần được tự lại quanh tay Nhất Tiêu làm tên tai ương đang chật vật đấu với Vũ Vệ cũng bất ngờ

    "Chật...linh lực mà cũng có mùi sao?!"—Tai ương

    Tai ương bất ngờ vì khi tay cậu ta tụ được linh lực, dù chỉ là một lượng nhỏ thôi hắn cũng đã ngửi được mùi.

    Một điều chưa có tiền sử xảy ra, linh lực của hắn vậy mà có mùi!

    Lại còn là mùi tanh của máu!

    Vũ Vệ đứng ngay bên cạnh không nói gì chỉ khẽ lấy tay ấn mạnh thêm vào đầu tên Tai ương

    "Chủ nhân...tốt rồi người mau thử điều khiển nó lên một chút"—Vũ Vệ

    Nhất Tiêu gật gù tay khẽ run lên rồi lại tập chung nâng quả cầu nhỏ vừa được mời hình thành cố hết sức để nó di chuyển đến gần tên Tai ương

    [RẦM]

    Nguồn linh lực vừa mới chạm vào Tai ương thì Vũ Vệ cũng truyền một tia linh lực nhẹ để kích thích quả cầu khiến nó nổ gầm vào người Tai ương khiến tên kia bất ngờ lùi ra

    "Tốt rồi chủ nhân...người cứ nghỉ ngơi, việc vừa rồi đã tốn rất nhiều sức rồi" Vũ Vệ

    Vũ Vệ mỉm cười tay khẽ bóp nát cái đầu của Tai ương khiếp hắn ta ngã gục, chết trong đau đớn.

    Thấy cảnh tượng máu me trước mắt Nhất Tiêu cũng không hề sợ hãi cho dù máu của tên Tai ương đã văng đầy mặt, ngược lại cậu ta còn có chút...cảm thấy kích thích

    Vũ Vệ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Nhất Tiêu, nhưng rồi hắn lại khẽ nhìu mày đi đến bên cạnh Nhất Tiêu rồi ngồi xuống

    "Chủ nhân...người dính máu hết rồi"—Vũ Vệ

    Vũ Vệ từ bên trong không gian hệ thống lấy ra một cái khăn trắng nhẹ nhàng lau hết vết máu đang dính trên người Nhất Tiêu

    "Người còn đi được không?

    Chúng ta về" Vũ Vệ

    Hắn ta nhìn lấy bộ dạng mệt mỏi ngồi bệt xuống đất của Nhất Tiêu rồi nhẹ nhàng hỏi cậu ta

    "Ngươi nghĩ xem...."—Nhất Tiêu

    "Vậy ta cõng người...được chứ?"–Vũ Vệ

    Nhất Tiêu không nói gì chỉ khẽ gật đầu nhìn Vũ Vệ nâng mình lên vai, tay còn lại cầm lấy một phần bộ phận của Tai ương lôi ra ngoài

    "Giữ chặt nhé chủ nhân!" —Vũ Vệ

    ___________

    [VÙ VÙ]

    Tiếng bước chân lao nhanh trên mặt đất làm lay động những bụi cỏ xung quanh, đoàn người của Dao Dao đang dần dần tiến đến lâu đài của tên tai ương

    "Dừng!"

    -Dao Dao

    Dao Dao đang lao nhanh thì bước chân đột nhiên khựng lại khi nghe được tiếng động từ bên trong

    [cộc cộc]

    Tiếng bước chân vang vọng ngày một gần khiến cô và đoàn người ngày càng cảnh giác, tay cô đặt lên cán kiếm giọng nói có chút nghiêm nghị vang lên

    "Là Nhất Tiêu sao?!"

    -Dao Dao

    Đáp lại Dao Dao là một sự im lặng tĩnh mịch chỉ có tiếng bước chân vang vọng dần dần tiến đến gần khiến cô càng thêm cảnh giác thanh kiếm bên hông để được rút ra một nửa

    "Dao Dao...là ta đây"-Nhất Tiêu

    Thoáng chốc bóng ảnh của Vũ Vệ để tiến đến gần đoàn người, để Dao Dao có thể nhìn rõ mặt cậu ta.

    Cô ta rút kiếm ra vẻ mặt có chút cảnh giác

    "Nhất Tiêu...tên đang cõng em là ai?!"—Dao Dao

    Vũ Vệ khẽ gật đầu coi như chào hỏi cô và các binh lính xung quanh rồi cất tiếng

    "Tôi là Vũ Vệ, anh trai của Nhất Tiêu.

    Bọn tôi vô tình lạc nhau từ lúc tai ương giáng xuống rồi tôi và em ấy gặp nhau khi đang chiến đấu với tai ương"-Vũ Vệ

    Vũ Vệ mỉm cười, tìm một lý do hợp lý để giải thích cho sự thắc mắc của Dao Dao,nhưng cô vẫn rất cảnh giác mắt liếc nhìn Nhất Tiêu trên vai hắn rồi lại nhìn cánh tay Tai ương mà hắn đang cầm

    "Sao tôi phải tin cậu?!

    Việc gì thì để về đến khu trú ẩn rồi bọn tôi sẽ tra hỏi cậu sao,giờ thì trả Nhất Tiêu lại cho bọn ta!"

    Dao Dao
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 10


    "Trả?

    Dựa và đâu tôi phải trả cho các người?!"

    --Vũ Vệ

    Vũ Vệ nhíu mày,tay chỉ khẽ vứt cái tay tên tai ương đến bên cạnh đám người Dao Dao

    "Nếu Nhất Tiêu cho phép tôi cõng tức là em ấy biết tôi an toàn..."

    --Vũ Vệ

    Dao Dao giật mình vì cái tay Tai ương bị vứt dưới chân,lòng âm thầm thản thốt vì chỉ có hai người thôi mà đã giải quyết được tên tai ương nhưng bề ngoài vẫn tiếp tục cứng rắn

    "Ai mà biết được...có khi cậu thật sự không phải anh của em ấy thì sao?!

    Biết đâu được cậu giả vờ làm anh trai của em ấy để lừa em ấy thì sao?!"

    --Dao Dao

    "Nhất Tiêu còn nhỏ,bị lừa là chuyện đương nhiên!"

    --Dao Dao

    Cảm thấy bầu không khí căng thẳng giữa hai người,Nhất Tiêu đang im lặng dựa vào vai Vũ Vệ cũng khẽ ngước lên

    "Dao Dao...hắn không có ý xấu..."

    --Nhất Tiêu

    "Nếu muốn tra hỏi thì về đến căng cứ rồi hẳn tra hỏi...chị muốn tôi mệt thêm sao?"

    --Nhất Tiêu

    "Nhưng..."

    --Dao Dao

    Cô vẫn còn lo lắng ngước lên nhìn cậu rồi lại nhìn Vũ Vệ,vẻ mặt có chút chần trừ

    "Được không...chị?"

    --Nhất Tiêu

    Hết cách cậu ta đành dùng cách cuối cùng,"làm nũng" tuy biết không đáng mặt đàn ông chút nào nhưng cậu cũng không muốn nghe cãi vả với tình trạng mệt mỏi vậy đâu

    Ai biết được,một cô gái cứng rắn cũng phải ngã gục trước tiếng "chị" của đứa út nhà mình thôi,Dao Dao cũng đành chịu mà lên tiếng

    "Được rồi,nếu em mệt thì về"--Dao Dao

    Nói rồi cô liền liếc qua Vũ Vệ ánh mắt sắc lạnh lên tiếng

    "Còn cậu...về đến nơi tôi sẽ xử lý "--Dao Dao

    "Biết rồi biết rồi mà"--Vũ Vệ

    Dứt lời Dao Dao liền xoay lưng dẫn đoàn người trở về,trong đầu vẫn không khỏi thắc mắc về thân thế của Vũ Vệ và cái cánh tay Tai ương Vũ Vệ mang theo khi nãy

    Đoàn người cứ tiếp tục duy chuyển,suốt đường đi không ai nói với ai câu nào.

    Cả Nhất Tiêu cũng đang nằm trên vai Hệ thống mà ngủ khiến không gian xung quanh giờ đây ngoài tiếng bước chân ra thì chỉ còn là sự im lặng tĩnh mịch

    _____

    Trải qua gần 3 tiếng đồng hồ thì đoàn người cũng đã đến được căn cứ của cổng số 3 trực thuộc quản lý của Dạ Hành Phong

    Vừa mới đến gần thì đã thấy Hành Phong cùng vài người nữa đứng đợi

    "Dao Dao,Nhất Tiêu,mọi người...mừng trở về an toàn"--Hành Phong

    Dạ Hành Phong tiến lên một bước tươi cười chào đoàn người rồi khựng lại khi chạm mắt với Vũ Vệ

    "Cậu đây là?...tôi nhớ đoàn người đội trưởng sắp xếp cho Dao Dao và em út thì đâu có cậu?"

    --Hành Phong

    Hành Phong nghi hoặc hỏi Vũ Vệ,hắn ta còn đề phòng hơn khi thấy Vũ Vệ cõng trên vai là đứa em út mà hắn mới vừa nhận

    "Tôi là Vũ Vệ,anh trai của Nhất Tiêu hân hạnh"--Vũ Vệ

    Vũ Vệ cố tỏ ra cái vẻ mặt thân thiện hết mức còn đưa cánh tay dính đầy máu từ trận chiến với tai ương khi nãy ra ý muốn bắt tay

    Hành Phong vẫn còn đề phòng khi nghe lời giải thích của Vũ Vệ,nhưng hắn ta dường như đã thả lỏng được đôi chút

    "Việc này...bọn tôi không thể tin hoàn toàn lời nói suông của cậu được...mong cậu sẽ hợp tác để chúng tôi điều tra"--Nhất Kiếm

    Triệu Nhất Kiếm từ phía sau lưng Hành Phong bước ra bắt lấy cánh tay đang giơ ra của Vũ Vệ,vẫn cái điệu cười khiến cho người ta cảm thấy khó chịu ấy mà lên tiếng

    "Còn giờ phiền cậu trả Nhất Tiêu lại cho bọn tôi được chứ?

    Em ấy coi bộ cần nghỉ ngơi "--Nhất Kiếm

    Vũ Vệ nhíu mày,hắn ta đã nghe câu nói này hai lần rồi,dựa vào đâu hắn phải đưa chủ nhân của mình cho người khác,dựa vào đâu bọn họ có thể nói câu "trả" một cách nhẹ nhàng cứ như thể chủ nhân của hắn là một món đồ vậy

    "Tôi là anh của Nhất Tiêu,dựa vào đâu cách người nói tôi trả là trả?!

    Tôi sẽ đưa em ấy về phòng rồi các người muốn tra hỏi gì thì tra hỏi...còn đưa em ấy cho các người thì mơ đi"--Vũ Vệ

    Nói rồi Vũ Vệ bước thẳng về hướng đến phòng của Nhất Tiêu để lại mấy cặp mắt khó chịu ở phía sau lưng

    "Vô phép tắc!

    Đội trưởng thật sự để em ấy ở một mình cùng tên kỳ lạ đó àh?!"

    --Dao Dao

    "Em ấy sẽ gặp nguy hiểm đấy!!"

    --Dao Dao

    Hành Phong đứng bên cạnh cũng gật đầu đồng tình với Dao Dao

    "Cái tên đó có vẻ nguy hiểm"--Hành Phong

    Nhất Kiếm bên cạnh chỉ cười cười không nói,nhưng trong lòng hắn lại có một suy nghĩ khác:"một kẻ mới đến vậy mà không cần bất cứ chỉ dẫn nào đã lập tức biết đường đến phòng Nhất Tiêu...hắn ta hẵn không phải dạng dễ chọc~"
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 11


    Vũ Vệ đi đến phòng liền đặt Nhất Tiêu lên giường rồi đặt dò

    "Chủ nhân...người nghỉ ngơi đi ạ,hôm nay quá sức rồi"--Vũ Vệ

    "Tôi sẽ ra ngoài nói chuyện với họ một chút"--Vũ Vệ

    Nhất Tiêu được đặt xuống giường,mắt lim dim khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý rồi vẫy vẫy tay ý muốn Vũ Vệ ra ngoài

    "Chủ nhân...ta đi ạ"--Vũ Vệ

    Vũ Vệ cuối nhẹ đầu rồi lập tức sải bước ra ngoài đối diện với đám người đang đứng đợi ngoài cửa

    "Tôi xong việc rồi...có gì cần hỏi thì hỏi"--Vũ Vệ

    Nhất Kiếm thấy Vũ Vệ ra ngoài cũng gật đầu coi như chào hỏi rồi lên tiếng:

    "Vũ Vệ phải không?

    Phiền cậu theo chúng tôi"--Nhất Kiếm

    Hắn ta nói vừa dứt đã quay người dẫn theo Hành Phong,Dao Dao và Vũ Vệ đi thẳng đến nơi họp anh hùng

    "Mời ngồi"--Tẫn Thiên

    Bước vào phòng đã có Bạch Tố Trinh và Trác Tẫn Thiên ngồi đợi,Tẫn Thiên còn lịch sự đứng dậy kéo cái ghế đối diện chỗ Nhất Kiếm cho Vũ Vệ ngồi

    "Cảm ơn"--Vũ Vệ

    Vũ Vệ ngồi xuống rồi nhìn xung quanh căn phòng,nơi này hắn với Nhất Tiêu đã đến một lần nên không có cảm giác lạ lẫm chỉ là hắn thấy hơi khó chịu,khó chịu vì từ khi đến thế giới này đây là lần đầu tiên hắn không ở bên cạnh chủ nhân của mình

    "Có gì làm phiền hỏi nhanh một chút!"

    --Vũ Vệ

    Nhất Kiếm ở phía đối diện nhìn thẳng vào Vũ Vệ,cảm nhận rõ sự gấp gáp của hắn ta rồi lên tiếng

    "Cậu biết chúng tôi không thể nhanh được mà đúng không?"

    --Nhất Kiếm

    "Đột nhiên cậu xuất hiện cùng Nhất Tiêu và tự nhận là anh trai của em ấy không khỏi khiến bọn tôi lo ngại đấy~"--Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm nở một nụ cười như thường lệ,cái nụ cười mà khiến Vũ Vệ muốn nhào vào đấm hắn một trận ra trò ấy

    "Nói cho bọn tôi biết...hư không tại sao anh lại xuất hiện bên trong lâu đài của tên tai ương đấy?!"

    --Nhất Kiếm

    "Bị bắt...không được sao?"

    --Vũ Vệ

    "Bị bắt!!??"

    --Dao Dao

    Dao Dao từ bên cạnh đập mạnh bàn đứng dậy trách vấn

    "Tại sao ai cũng bị bắt chỉ có mình anh là sống sót mà không chút vết thương gì?!"

    --Dao Dao

    "Chật...không phải vì bọn họ yếu đuối sao?!"

    --Vũ Vệ

    Vũ Vẹ xoa xoa gáy vẻ mặt có chút bực bội lòng thầm mắng mấy tên này đúng là phiền phức

    "Dao Dao...đừng kích động"--Tẫn Thiên

    Tẫn Thiên ngồi ngay cạnh Tiêu Dao Dao thấy cô có chút kích động liền vội trấn an

    "Dao Dao...ngồi xuống!"

    --Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm ngồi bên cạnh có hơi trầm mặt nhìn về phía Dao Dao ý muốn cô ngồi xuống

    "Đội trưởng...tôi xin lỗi"--Dao Dao

    Cô cũng ý thức được việc mình vừa làm có hơi kích động liền vội vàng ngồi xuống nhưng vẫn không quên ném cái ánh mắt khó chịu về phía của Vũ Vệ

    "Vũ Vệ...làm phiền cậu điền thông tin của cậu vào giấy này giúp tôi"--Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm đưa tay,lấy ra một tờ giấy tờ trong không gian anh hùng rồi đưa qua cho Vũ Vệ

    "Ừh"--Vũ Vệ

    Vũ Vệ nhận lấy tờ giấy của Nhất Kiếm rồi nhận lấy cây bút từ tay Tẫn Thiên,tay nhanh thoăn thoắt điền vào bản

    [Tên:Vũ Vệ

    Tuổi:25

    Sinh thần:04/10/1900

    Cao:1m87

    Nặng:80kg

    Thiên hướng sức mạnh:thể chất

    Quan hệ:anh trai anh hùng thứ 6]

    "Xong rồi thì sao nữa?"

    --Vũ Vệ

    Nhất Kiếm ngay đối diện cưới híp mắt nhận lấy tờ giấy từ phía Vũ Vệ

    "Giờ cậu nói cho tôi biết con tai ương bên trong...là do ai giết không~?"

    --Nhất Kiếm

    "Là em trai tôi giết...tôi có trợ giúp em ấy đôi chút"--Vũ Vệ

    Nhất Kiếm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rồi ra ký hiệu tiễn khách

    "Được rồi...cậu có thể đi"--Nhất Kiếm

    Vũ Vệ nghe vậy liền thở phào đứng dậy bước ra khỏi phòng họp,trên đừng đi vẫn không ngừng thắc mắc:"dễ để ta đi vậy sao?...Nhất Kiếm ngươi là đang có âm mưu gì~?"

    ________

    Bên trong phòng họp 5 vị anh hùng vẫn còn chìm trong sự im lặng chết chốc,rồi Bạch Tố Trinh lên tiếng xua tan sự im lặng này

    "Đội trưởng...dễ dàng để hắn đi vậy sao?"

    --Tố Trinh

    "Nếu hắn có ý đồ gì với em ấy thì phải làm sao?!"

    --Tố Trinh

    Nhất Kiếm bên cạnh im lặng nhìn Tố Trinh rồi khẽ búng tay ra hiệu.

    Ngay tức khắc một bóng hình từ trên cao nhảy xuống quỳ bên cạnh Nhất Kiếm

    "Đội trưởng...người cần gì sao?"

    "Ừh..."

    --Nhất Kiếm

    "Phiền cậu đi theo bảo vệ Nhất Tiêu được chứ?

    Tang Hy?"

    --Nhất Kiếm

    Cái tên được gọi là Tang Hy khẽ giật mình ngước lên nhìn Nhất Kiếm

    "Đ-đội trưởng..."

    --Tang Hy

    Nhìn ra được sự bất ngờ của Tang Hy,Nhất Kiếm liền kiên quyết không cho hắn từ chối

    "Hy...cậu là ngươi ưu tú nhất của cõng số 1 tôi quản lý này...không được từ chối!"

    --Nhất Kiếm

    Tang Hy khẽ nhíu mày với cái tên đội trưởng chết bầm trước mắt,không phải vì hắn là cấp trên thì Tang Hy đã vội đập chết tên đội trưởng này rồi

    "Đừng lo Tang Hy...ta biết cậu và Nhất Tiêu sẽ hợp nhau mà...phải không?!"

    --Nhất Kiếm

    "Cậu và em ấy điều cùng tuổi mà^^"--Nhất Kiếm

    Tang Hy khó chịu,nhưng hắn vẫn phải tuân theo mà gật đầu với cái lý do "thiết phục" của Nhất Kiếm

    "Vậy ta xin lui trước"--Tang Hy

    Hắn ta nói xong liền phi ra khỏi phòng họp,lòng không ngừng mắng thầm tên Nhất Kiếm:"đm,tên đội trưởng chết bầm...hư không lại bảo ta đi chăm một thằng nhóc từ trên trời rơi xuống!!

    Hắn muốn chết thì cứ bảo ta,ta tặng hắn một bộ quan tài bằng gỗ cây liễu chứ ở đấy mà đầy đoạ ta!!"
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 12


    Vũ Vệ trở về phòng thấy chủ nhân vẫn còn an giấc trên giường liền thở phào nhẹ nhõm

    "Coi bộ không có chuyện gì"--Vũ Vệ

    Hắn không đánh thức hay làm phiền Nhất Tiêu,chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh quan sát chủ nhân của mình

    ____

    Ánh sáng mặt trời le lối chiếu qua khung cửa sổ để lại những vệt sáng như thông báo rằng trời đã sáng,bên trong căn phòng của vị anh hùng thứ 6 Nhất Tiêu cũng đã dần tỉnh dậy

    "Chủ nhân...người dậy rồi!"

    --Vũ Vệ

    Vũ Vệ bên cạnh Nhất Tiêu không rời nửa bước nghe thấy tiếng động bên phía cậu cũng hân hoan khi cậu tỉnh dậy mà dùng tay đỡ Nhất Tiêu ngồi dậy

    "Sáng tốt lành...chủ nhân"--Vũ Vệ

    Nhất Tiêu vừa mới ngủ dậy sau khi dùng hết linh lực để đấu với tên tai ương,tuy đã được nghỉ ngơi cho linh lực hồi phục nhưng cơ thể vẫn còn đau nhức vì dư chấn hôm qua

    "Vệ..."

    --Nhất Tiêu

    "Hình như ta nhớ hôm qua ngươi nhận ngươi là anh của ta?"

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ đang ngồi bên cạnh nghe thấy câu hỏi liền có chút sững người,hắn tưởng chủ nhân đã bỏ qua rồi mà...hôm qua người có nói gì đâu?!

    "T-ta...ta chỉ là thấy người không phản đối..."

    --Vũ Vệ

    Vũ Vệ cuối mắt vẻ mặt có chút tội lỗi không dám nhìn Nhất Tiêu khiến cậu ta có chút bực bội

    "Đang mệt thì ai mà quan tâm ngươi nói gì chứ!

    Có nhận là anh em thì ta cũng phải là anh ngươi hiểu chưa?!"

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ bất ngờ ngước lên nhìn Nhất Tiêu trước câu oán trách đó,hắn không nghĩ chủ nhân của mình giận vì điều này,hắn ngỡ chủ nhân là vì không muốn có mối quan hệ gì thân thiết với hắn trước mặt người ngoài chứ...

    "Khụ...người...là muốn làm anh của ta sao?"

    --Vũ Vệ

    Hắn ta có chút thả lỏng người rồi bật cười,nếu nói Nhất Tiêu là anh của hắn thì ai mà tin cho được chứ

    "Ngài muốn là anh trai của tôi trong khi người thấp hơn tôi tận 15cm"--Vũ Vệ

    Nhất Tiêu cực bực bội khi Vũ Vệ nhắc đến chiều cao của mình,và càng bực hơn khi hắn nói cậu ta lùn hơn hắn...tuy cậu ta biết nó là sự thật

    "Im đi!"

    --Nhất Tiêu

    "Được rồi chủ nhân...

    Chuyện đã lỡ rồi người chịu khó gọi ta là anh trước mặt người ngoài được chứ ạ?"

    --Vũ Vệ

    " ta còn làm gì khác được sao?!"

    --Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu đứng dậy đầu có hơi choáng vì giấc ngủ dài mà vịn tường bước ra ngoài

    " hóng gió một chút chắc sẽ ổn hơn..."

    --Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu được Vũ Vệ dìu ra khỏi phòng liền thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đứng trước cửa

    "Trẻ con sao?..."

    --Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu tiến đến bên cạnh ngồi xuống trước mặt Tang Hy có chút nghi hoặc hỏi:

    " sao em lại vào được đây vậy?

    Ta nhớ trẻ em không được vào khu nghỉ ngơi của anh hùng mà?"

    --Nhất Tiêu

    Tang Hy mi mắt con chút giật giật nhìn Nhất Tiêu,hắn ta khó chịu liền cọc cằn đáp lại

    "Ta là Tang Hy,người được Nhất Kiếm đưa đến bảo vệ ngươi và hơn hết...ĐM TA BẰNG TUỔI NGƯƠI ĐẤY CHỨ Ở ĐÓ MÀ NHÓC,MUỐN NẰM QUAN KHÔNG HẢ?!"

    --Tang Hy

    Nhất Tiêu có chút giật mình khi bị Tang Hy quát vào mặt rồi ngơ ngác

    "Nhất Kiếm bảo ngươi đến bảo vệ ta sao?

    Nhỏ con như vậy có được việc không đó?"

    --Nhất Tiêu

    "Không được thì ông đây nhét ngươi vào quan"--Tang Hy

    "Trong đó an toàn"--Tang Hy

    Nghe xong Nhất Tiêu cũng không để tâm đến Tang Hy nữa mà liền đứng dậy rời

    "Vậy ta đi trước...nói với Nhất Kiếm ta không cần ai theo mà bảo vệ"--Nhất Tiêu

    Tang Hy quan sát bóng lưng của Nhất Tiêu lòng cảm thán cậu ta đúng là một tên kỳ lạ,nhưng rồi ngay sau đó hắn cũng bước theo sau Nhất Tiêu

    "Ta không muốn nói chuyện với tên đó...và hơn hết ta đã nhận nhiệm vụ thì có chết ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi ta"--Tang Hy
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 13


    Nhất Tiêu nhìn Tang Hy cọc cằn đi theo sau mà cũng bất lực,hắn ta coi bộ không muốn theo bảo vệ cậu nhưng cậu từ chối thì hắn lại không chấp nhận, "tên này kì lạ thật..."

    đó là những gì Nhất Tiêu nghĩ về Tang Hy

    "Ồh...vậy phiền ngươi dẫn ta đến phòng ăn được chứ?

    Ta nhịn 2 ngày rồi đó"--Nhất Tiêu

    Tang Hy đi sau hai người bực bội phàn nàn

    "Ai mượn nhịn,nhịn thì nhịn luôn đi chết ta còn mai táng cho ngươi"--Tang Hy

    Tuy lời lẽ có chút cọc cằn nhưng Tang Hy vẫn tiến lên phía trước mà dẫn đường cho hai người bọn họ.

    Nhất Tiêu thì không để ý mấy đến lời trách mắng của Tang Hy chỉ là đơn giản đi theo hắn ta đến phòng ăn

    Nhưng Vũ Vệ thì ngược lại,hắn ta nhìn Tang Hy với ánh mắt đầy sát khí như muốn xé xác Tang Hy ra thành từng mảnh vì cái sự vô lễ của hắn với Nhất Tiêu

    Không khí cứ thế chìm vào im lặng,không ai nói với ai câu nào chỉ là sát khí của Tang Hy và Vũ Vệ cứ liên tục va chạm với nhau,coi bộ hai người này không hợp tính chút nào.

    Còn Nhất Tiêu bên cạnh cũng vờ như không để ý đến sự đối nghịch của hai người trước mặt chỉ ung dung bước theo sau

    " đến rồi lẹ cái chân mà bước vào"--Tang Hy

    Tang Hy tiến đến một tòa nhà khá đồ sộ và rộng rãi đưa tay mở cánh cửa lớn trước mắt để ba người có thể bước vào giọng nói mang chút hối thúc

    "Oh..nhà ăn mà xây trang hoàng vậy à~?"

    --Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu bước vào nhà anh cảm thấy sự nhộn nhịp bên trong như đang mở hội khiến cậu ta có chút khó chịu

    "Ồn thật..."

    --Nhất Tiêu

    Cả ba người bước vào trong,đi thẳng đến cái bàn trong góc khuất thì Nhất Tiêu bị một tiếng gọi lớn kéo lại

    "A TIÊU!!"

    Là Hành Phong, anh ta đang ngồi ở một cái bàn cùng với những binh sĩ cười nói rộn rã rồi vẫy tay Ý muốn Nhất Tiêu đến gần

    " cơ thể sao rồi em có cảm thấy khó chịu không?

    Muốn gì thì cứ gọi mọi người đưa đồ đến cho em không cần em đích thân đi đến đâu dù gì sao hôm qua chắc em cũng còn mệt"--Hành Phong

    Hành Phong lo lắng hỏi dò rồi ra hiệu muốn Tang Hy dìu Nhất Tiêu vào lễ phòng nghỉ ngơi

    " em cứ về phòng đi lát nữa anh sẽ kêu người đến mang cơm cho em"--Hành Phong

    Nhất Tiêu quan sát thấy sự lo lắng của Hành Phong dành cho bản thân mình cũng liền gật đầu xoay người muốn trở về phòng, dù gì cậu ta cũng không thích cái không khí nhộn nhịp ồn ào ở nơi đây, có người mang đồ ăn đến tận nơi thì càng tốt

    "Phiền rồi,vậy ta về trước"--Nhất Tiêu

    Nói rồi cậu liền dẫn Tang Hy và Vũ Vệ trở về phòng

    "Nhất Tiêu...ta thay y phục cho em..."

    --Vũ Vệ

    Vũ Vệ đứng bên cạnh Nhất Tiêu thấy cậu dường như có ý muốn thay y phục liền ngỏ lời muốn giúp liền nghe thấy tiếng châm chọc từ bên cạnh

    "Ồh~...

    Em trai ngươi bị cụt tay cục giò gì hay sao mà bắt ngươi phải thay phục cho vậy?"

    --Tang Hy

    Vũ Vệ nghe thấy lời châm chọc của Tang Hy liền nổi sùng lên khó chịu

    "Em trai ta chứ bộ em trai ngươi hay gì mà ngồi đó xỉa xói,bộ không có người để quan tâm nên ngươi ghen tị àh?"

    --Vũ Vệ

    "Ông đây mà thèm ghen tị àh?!

    Cái kiểu quan tâm thái quá của ngươi thì cha ta đến cũng không ghen tị"--Tang Hy

    Cả hai người không ai thua ai liền bắt đầu một trận khẩu chiến ồn ào thậm chí trong tay Tang Hy còn đang lâm le một cây dao phẫu thuật,Vũ Vệ thì đã lấy từ trong kho hệ thống ra một thanh kiếm sắc bén như chỉ cần có lệnh hai người sẽ lao vào nhau ngay lập tức
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 14


    Nhất Tiêu bất lực nhìn hai người đang cãi nhau chí chóe trước mắt rồi bước vào phòng

    "Vệ,Hy đừng cãi nữa"--Nhất Tiêu

    "Vệ anh vào đây"--Nhất Tiêu

    Vũ Vệ đang dùng hết nội công để cải tay đôi với Tang Hy thì ngừng lại khi nghe tiếng Nhất Tiêu,hằn liền không đếm xỉa gì đến Tang Hy nữa trực tiếp theo sau Nhất Tiêu bước trở về phòng

    "Hy...đừng cho người ngoài vào"--Nhất Tiêu

    Tang Hy đứng đó nhìn hai người đang bước vào rồi khẽ khó chịu khi nghe giọng điệu ra lệnh của Nhất Tiêu

    "Không cần ngươi nhắc...cút vào trong lẹ lên!"

    --Tang Hy

    Bước vào đến trong phòng,Vũ Vệ hai tay thay y phục cho Nhất Tiêu miệng vẫn không quên thắc mắc:

    "Chủ nhân...

    Có việc gì sao ạ?"

    --Vũ Vệ

    "Ừh...ngươi và ta tạm thời vào không gian hệ thống...ta cần ngươi giúp ta luyện tập điều khiển linh lực cũng như tấn công"--Nhất Tiêu

    Vũ Vệ nghe xong thì nghiêm túc gật đầu tay lẹ mặc y phục lại cho Nhất Tiêu rồi liền mở không gian hệ thống để cả hai bước vào, vào được đến bên trong Vũ Vệ mới thắc mắc hỏi:

    "Chủ nhân...

    Có thể tin tưởng cái tên vừa mới đến không?"

    --Vũ Vệ

    "Ý ngươi là Tang Hy?"

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ gật đầu, lòng hắn cảm thấy khó chịu với thái độ vô lễ của Tang Hy với chủ nhân của mình, hầu hết hắn không thể tin tưởng một người người ngoài mới gặp được

    "Ta không biết...thời gian rảnh ta sẽ tự mình kiểm chứng"--Nhất Tiêu

    " nhưng hắn ta là thuộc hạ của Nhất Kiếm...

    Biết đâu lại là gián điệp Nhất Kiếm cài vào thì sao?"

    --Vũ Vệ

    Nhất Tiêu nhìn Vũ Vệ rồi bật cười

    "Haa~ ngươi còn không biết sao?

    Giống điệu khó chịu của hắn khi nhắc đến Nhất Kiếm đủ để chứng minh hắn ta không thật sự là thuộc hạ của Nhất Kiếm đâu a~"--Nhất Tiêu

    " đừng nhắc những chuyện không đâu nữa, bắt đầu tập luyện cho ta đi"--Nhất Tiêu

    "Vâng..."

    --Vũ Vệ

    Chớp mắt Vũ Vệ truyền cho Nhất Tiêu một tia lên khí khiến cậu ta có chút đau đớn

    "Chủ nhân...gắng sức một chút...tập chung tựu nguồn năng lượng này vào tim thêm một lần nữa"--Vũ Vệ

    Nhất Tiêu nhắm mắt gật đầu làm theo, thoáng chốc lưng cậu đã ướt đẫm mồ hôi cơ thể cũng không ngừng run rẫy

    "Đm..."

    --Nhất Tiêu.

    Nhất Tiêu mở bừng mắt xung quanh cậu ta là một luồng khí xanh bao bọc hộ thân

    "Có cần mệt vậy không!"

    --Nhất Tiêu

    "Không cần...chỉ là linh lực của ta và người không tương thích nên mới khiến người đau đớn...tiếp theo tôi sẽ giúp người lấy linh lực từ chính trái tim của mình để chiến đấu, nếu làm vậy người sẽ không cảm thấy có chút đau đớn nào đâu.."

    --Vũ Vệ

    Vũ Vệ xót xa tay xoa xoa lưng Nhất Tiêu dặn dò

    "Vả lại người rất mạnh...nhưng thể lực của người còn thua cả trẻ em nên người cảm thấy mệt là đúng"--Vũ Vệ

    _______

    Thoáng chốc đã 5 tiếng trôi qua, giờ chỉ còn thấy Nhất Tiêu đang mệt mỏi nằm ở không gian hệ thống mà than thở

    "Vệ...ta mệt...linh lực bị tiêu hao hết rồi~"--Nhất Tiêu

    Vũ Vệ bên cạnh chỉ quan sát chứ không nói gì, lòng hắn đột nhiên nặng trĩu dường như nhớ về thứ gì đó...

    "Nhất Tiêu...không lâu đâu,cậu sẽ không cần than thở hay mệt mỏi vì thiếu linh lực nữa..."

    --Vũ Vệ

    Hắn ta chỉ nói nhỏ, lỏng bẩm như không muốn ai nghe thấy nhưng Nhất Tiêu nằm bên cạnh cũng nghe loáng thoáng được một vài chữ luyện có chút thắc mắc hỏi lại:

    "Vệ ý ngươi là sao?"

    --Nhất Tiêu

    "Không lâu đâu là có ý gì?"

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ bên cạnh có chút giật mình vì câu hỏi bất ngờ của Nhất Tiêu liền vội vàng xua tay giải thích

    "Kh-không có gì...

    Ta chỉ nói là người có sức mạnh tiềm ẩn bên trong mà người chưa thể sử dụng thôi, không có gì đâu ạ"--Vũ Vệ
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 15


    Nhất Tiêu gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn có chút nghi hoặc, tên hệ thống chết tiệt này hình như có bí mật gì đó không thể nói?

    "Chủ Nhân...

    Không phải người nói là người đói sao mau ra ngoài ăn thôi có lẽ người của Hành Phong đã đưa đồ đồ ăn đến cho người rồi đấy"--Vũ Vệ

    "Ừh...nhưng qua 5 tiếng rồi...liệu có bị nghi ngờ không?"

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ chỉ nghiêng đầu cười cười nhìn Nhất Tiêu rồi lên tiếng giải thích:

    " trong không gian hệ thống này năm tiếng người và tôi vừa trải qua ở thế giới bên ngoài chỉ mới là 5 phút thôi"--Vũ Vệ

    Nhất Tiêu nghe xong cũng liền yên tâm đứng dậy phủi những hạt bụi trên áo rồi quay lại bảo với Vũ Vệ

    "Mau về thôi.."

    --Nhất Tiêu

    ____

    Ngay lúc hai người vừa bước khỏi không gian hệ thống cũng là lúc Tang Hy mở cửa phòng thông báo:

    "Tiêu...có người mang đồ ăn đến cho ngươi"--Tang Hy

    Vũ Vệ gật đầu rồi bước ra cửa nhưng mắt vẫn không quên liếc nhìn Tang Hy rồi mới nhận lấy khay đồ ăn đem vào cho Nhất Tiêu

    Tang Hy đứng đó cũng không kém cạnh mà liếc lại lòng thầm mắng tên Vũ Vệ vô phép trước mắt,trù hắn có chết cũng không yên

    "Nhất Tiêu đến đây ăn"--Vũ Vệ

    Nhất Tiêu gật đầu rồi đi đến bàn ăn ngồi xuống nhận lấy khay cơm từ tay Vũ Vệ

    " ăn xong thì trưa nay đến phòng họp của anh hùng chút"--Nhất Tiêu

    Vũ Vệ đứng bên cạnh nghi hoặc hỏi lại:

    "Đến phòng họp anh hùng?

    Tức là người phải đối mặt với tôi Nhất Kiếm khốn khiếp đó ạ?"

    --Vũ Vệ

    Nhất Tiêu bên cạnh gấp lấy từng hạt cơm bỏ vào miệng rồi trả lời lại câu thắc mắc của Vũ Vệ

    "Ngươi nghĩ sao?"

    --Nhất Tiêu

    Lại một khoảng lặng kéo dài, Vũ Vệ không trả lời lại câu hỏi của Nhất Tiêu chỉ đứng đó quan sát từng động tác của cậu khi ăn

    "Vệ...ta nghỉ ngơi nên thân thiết với Tang Hy thì hơn...

    Tên đó có thể sẽ gắn bó lâu dài trong những lần làm nhiệm vụ của chúng ta đấy"--Nhất Tiêu

    "Chủ nhân...

    Thái độ của tên đó khi nói chuyện với ngài... thật sự ta không thể ưa nổi, ta với hắn thì có gì để thân thiết hơn chứ?"

    --Vũ Vệ

    Nhất Tiêu nhướng mày nhìn tên hệ thống đang phàn nàn về Tang Hy

    "Có đấy..."

    --Nhất Tiêu

    Cậu ta cười híp mắt dường như nghĩ đến ai đó... hẵn nào một tên đáng ghét chăng?

    " ngươi quên rồi à?

    Cả ngươi và hắn ta chả phải đều rất tiếc Nhất Kiếm đấy sao~?"

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ nhìn Nhất Tiêu có chút không hiểu nổi,tuy nói là điều ghét Nhất Kiếm nhưng như vậy thì sao chứ?

    Tang Hy vẫn khiến hắn khó chịu vì cái thái độ bất lịch sự của cậu ta khi nói chuyện với chủ nhân của mình

    "Vâng...ta biết rồi"--Vũ Vệ

    Vũ Vệ tuy có chút không phục nhưng vì là lời của Nhất Tiêu nên hắn đành gật đầu tuân theo Ý muốn của người

    "Ra ngoài dạo chút không?

    Đi cho tiêu cơm"--Nhất Tiêu

    "Người muốn đi đâu ạ?"

    --Vũ Vệ

    "Đâu cũng được"--Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu đứng dậy khỏi ghế mở cửa phòng bước ra

    "Oh Tang Hy...vẫn còn ở đây sao?"

    --Nhất Tiêu

    Tang Hy đứng nghiêm trang trước cửa phòng Nhất Tiêu vẻ mặt không có chút cảm xúc đáp trả lại

    "Ngươi bảo không được cho ai khác vào đây, ta làm theo thì đến được mới hỏi àh?"

    --Tang Hy

    Nhất Tiêu nghe câu trả lời cọc cằn của Tang Hy chỉ khẽ nhún vai

    " người không nói chuyện đàng hoàng với em đau một chút được hay sao?"

    --Vũ Vệ

    " cái thái độ vô phép tắc của ngươi khi nói chuyện với người khác thật là khiến ta cảm thấy khó chịu đấy"--Vũ Vệ

    Tang Hy nếu mà nhìn vào Vũ Vệ, hắn ta cảm thấy cái tên này vô cùng phiền phức làm gì cũng bị hắn soi mói từ chút một thật là muốn xé sát cái tên này làm nhiều mảnh cho đã đời

    " cách nói chuyện của ta ảnh hưởng đến ông cố nội ngươi hay sao mà dễ đành đạch lên như đụng trúng vẫy ngược vậy?"

    --Tang Hy

    " vả lại ta đang nói với đứa em trai của ngươi chưa có nói với ngươi đâu?

    Cậu ta không khó chịu thì mất gì ngươi phải nổi sùng lên vậy?"

    --Tang Hy

    Vũ Vệ nghe thấy mấy lời đáp trả của Tang Hy cũng không nhân nhượng rút cây kiếm từ trong kho hệ thống nhà chỉ thẳng vào cổ của Tang Hy,Tang Hy cũng không rảnh rỗi đến mức đứng yên tay cũng rút cây dao phẫu thuật ngắn trong cái túi đeo bên hông rồi đâm thẳng vào tay Vũ Vệ

    "Chật!!"

    --Vũ Vệ

    Hắn ta rít lên một tiếng đầy bất ngờ nhưng không để lộ một chút nét mặt đau đớn nào, thanh kiếm cũng đang ấn vào cổ Tang Hy khiến máu chảy ra không ngừng

    Nhất Tiêu đứng bên cạnh quan sát thờ ơ như người ngoài cuộc không nói gì, và cũng không ngăn cản việc của hai người này không liên quan đến cậu ta

    "Bỏ vũ khí xuống!!"

    Một giọng nói nghiêm nghị vang lên ngăn cản sự ẩu đả của Tang Hy và Vũ Vệ khiến hai người họ có chút bực mình liếc qua phía giọng nói,là Tẫn Thiên

    " hai người làm gì mà đánh nhau trước cửa phòng anh hùng vậy?!"

    --Tẫn Thiên

    Tẫn Thiên đi đến bên cạnh Nhất Tiêu lo lắng hỏi dò:

    "A Tiêu em có sao không?

    Khi nãy họ đánh nhau không ảnh hưởng đến em chứ?"

    --Tẫn Thiên
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 16


    Bên trong phòng họp anh hùng Tẫn Thiên đứng trước mặt Tang Hy và Vũ Vệ, khoanh tay bất lực nhìn cả hai người

    "Tang Hy,nói ta nghe sao ngươi lại tấn công Vũ Vệ?!"

    --Tẫn Thiên

    Tang Hy đang bị trói ở ghế mặt hầm hầm ngước nhìn Tẫn Thiên

    "Hắn chỉa kiếm vào ta trước!"

    --Tang Hy

    "Vũ Vệ...sao lại tấn công Tang Hy?!"

    --Tẫn Thiên

    Vũ Vệ cũng không kém cạnh gì Tang Hy,hắn cũng bị trói vào ghế mặt khó chịu đáp lại:

    "Nhìn mặt thấy ghét,nói chuyện vô phép với Nhất Tiêu!"

    --Vũ Vệ

    Tang Hy ngồi ngay cạnh Vũ Vệ,nghe hắn ta nói mình vô phép liền muốn thoát khỏi cái ghế đang trói mình

    "Đm thằng chó,mi mới nói cái gì?!

    Muốn chết thì nhào vào!"

    --Tang Hy

    "Đây đây...ông đây không ngán ngươi!!"

    --Vũ Vệ

    Tẫn Thiên và mấy vị anh hùng xung quanh cũng bất lực nhìn hai người đang chí chóe

    "Vậy đi...Vũ Vệ,Tang Hy...hai ngươi tạm thời làm lành nào"--Nhất Kiếm

    "Bắt tay nhau cái nào~"--Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm híp mắt bước lên một bước nhìn cả hai người giọng điệu mang phần ra lệnh

    "Dựa vào đâu!?

    Mắc cái đéo gì ta phải bắt tay hắn!"

    --Vũ Vệ

    "Mời cha ta đến đây ổng cũng không thèm bắt tay hắn!"

    --Tang Hy

    "BẮT TAY!!"

    --Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm nhíu mày nhìn hai người đang muốn xé xác nhau trước mắt,quát thẳng!

    "Vũ Vệ...Tang Hy,nếu hai ngươi muốn đánh nhau ta không cản!

    Nhưng hai ngươi đang là người theo sau bảo vệ Nhất Tiêu,muốn em ấy bị thương thì hai người cứ việc!!"

    --Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm hắn biết đánh vào điểm yếu của bọn họ,hắn biết Tang Hy đang nhận nhiệm vụ bảo vệ Nhất Tiêu,tuy hắn ta có chút khó chịu nhưng đã nhận nhiệm vụ rồi thì sẽ làm cho đến cùng

    Còn Vũ Vệ,hắn ta tự nhận là anh trai của Nhất Tiêu,Nhất Kiếm biết Vũ Vệ sẽ không bao giờ để Nhất Tiêu bị thương

    Nhìn thấy hai người đang im lặng rồi Vũ Vệ cũng run run đưa tay ra ý muốn bắt tay Tang Hy

    Tang Hy cũng đưa tay ra,hắn quay mặt đi không muốn nhìn nữa thì vô tình chạm mắt với Nhất Tiêu đang đứng quan sát bên cạnh,Tang Hy nhớ lại từ khi hắn và Vũ Vệ xảy ra xô xát Nhất Tiêu chưa hề lên tiếng ngăn cản,cậu ta chỉ đứng đó lạnh lùng quan sát như người ngoài cuộc

    _____

    "Tiêu,em biết anh trai em và Tang Hy có mối quan hệ không tốt phải không?"

    --Tố Trinh

    Nhất Tiêu ngồi trong phòng họp nghe thấy câu hỏi cũng khẽ gật đầu

    "Vậy anh có ý này"--Nhất Kiếm

    "Không biết em muốn nghe thử không~?"

    --Nhất Kiếm

    Nhất Kiếm cười cười nhìn cậu,đặt ra một câu hỏi mà hắn biết rõ Nhất Tiêu sẽ không bao giờ từ chối

    "Nói đi"--Nhất Tiêu

    "Em biết mà,nếu hai người họ cứ như vậy thì em sẽ không được bảo vệ tốt đâu,ở đây ai cũng lo em sẽ bị thương"--Nhất Kiếm

    "Anh nghĩ nên phạt hai nhóc này vài tháng làm nhiệm vụ chung,em thấy thế nào?"

    --Nhất Kiếm

    Chưa để Nhất Tiêu lên tiếng,hai kẻ ngoài sau cậu đã vội phản đối kịch liệt

    "Đội trưởng!!

    Không được"--Tang Hy

    "Nhất Kiếm!!

    Không đời nào"--Vũ Vệ

    Cả hai đồng thanh la lên,ý chán ghét đã bày tỏ ra hết trong lời nói

    "Được...chỉ cần cho ta theo sát hai bọn họ"--Nhất Tiêu

    Cậu gật đầu đồng ý trong sự bất ngờ của Tang Hy lẫn Vũ Vệ,phía sau hai bọn họ đang gào thét nội tâm muốn từ chối cho bằng được

    "Vậy đi..."

    --Nhất Kiếm

    " vậy anh sẽ phổ biến cho em về nhiệm vụ tiếp theo,...

    Em chỉ cần theo sát hai người họ để tránh xảy ra chuyện không may thôi.

    Không cần em làm gì"--Nhất Kiếm

    Sau đó là khoảng thời gian sáu anh hùng họp lại với nhau để bàn về nhiệm vụ sắp tới giao cho hai con chó điên của vị anh hùng thứ 6

    Trải qua hai tiếng bàn bạc ,Nhất Tiêu cũng bước ra ngoài tay cầm theo hai tờ giấy phát cho Vũ Vệ và Tang Hy

    " đọc cho rõ nội dung nhiệm vụ ngày mai bắt đầu xuất phát"--Nhất Tiêu

    Tang Hy dường như cậu muốn nói gì đó nhưng người bị cánh tay của Nhất Tiêu vò vò đầu

    " đã theo dưới trướng của ta thì nghe lời đi!"

    --Nhất Tiêu

    Tang Hy đứng đó tay như muốn đẩy Nhất Tiêu ra như rồi lại hạ xuống thở dài

    "Tùy ngươi...tên điên"--Tang Hy

    "Ta điên?"

    --Nhất Tiêu

    Cậu ta có chút bất ngờ chỉ vào mình khi nghe Tang Hy nói cậu điên, từ khi đến thế giới mới này đây là lần đầu tiên cậu nghe lại câu chửi quen thuộc ấy

    "Còn ngươi thì sau?

    Không phải người cũng giống vậy sao~?"

    --Nhất Tiêu

    Nói rồi Nhất Tiêu cũng liền bước thẳng về phòng

    "Mau về thôi,ngày mai có vẻ mệt đấy!"

    --Nhất Tiêu
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 17


    " Tang Hy...nghe vẻ ngươi không thích Nhất Kiếm?"

    --Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu đi trước hai người cất tiếng hỏi vu vơ

    "Ừh...ta không thích hắn,cái giọng điệu bề trên của hắn,cái dáng vẻ hắn tỏ ra mình bí ẩn lắm không bằng"--Tang Hy

    Tang Hy đi phía sau nghe thấy câu hỏi cũng thắc mắc nhưng hắn vẫn trả lời,để Vũ Vệ bên cạnh cũng bất ngờ thốt lên:

    "Vậy thật sự ngươi không phải người của Nhất Kiếm cài vào sao?"

    --Vũ Vệ

    Tang Hy nhìn tên bên cạnh mình hỏi,ánh mắt hắn có chút dò xét

    "Ngươi nghĩ sao?

    Bị ngu đến mức không nhìn được thái độ ta đối với hắn sao?"

    --Tang Hy

    " chỉ là ngươi là người được hắn phái đến để bảo vệ Nhất Tiêu, ai mà biết được có nên tin tưởng ngươi hay không"--Vũ Vệ

    " vậy là người luôn âm thầm nói với tên Nhất Tiêu rằng ta không an toàn àh?"

    --Tang Hy

    Vũ Vệ im lặng,giờ không lẽ thừa nhận lời Tang Hy nói là sự thật được chứ...

    "A-ai mà biết được...ta cứ nghĩ ngươi sẽ làm hại Nhất Tiêu"--Vũ Vệ

    " làm hại cái đầu nhà ngươi, ta đã nhận nhiệm vụ bảo vệ tên này thì còn lâu tao mới làm hại hắn... còn ngươi mới là cái tên đáng ghét đang cố gắng để Nhất Tiêu không tin ta đấy!"

    --Tang Hy

    Tang Hy bực bội, hắn ghét cái tên Vũ Vệ này...tên này dám nói xấu hắn với Nhất Tiêu để chia rẽ lòng tin,khác mẹ gì đang phá bỏ một nửa nhiệm vụ của hắn chứ?!

    "T-ta...àh mà nếu người ghét cái tên Nhất Kiếm,vậy chắc ngươi cũng ghét cái điệu cười của hắn ta"--Vũ Vệ

    Vũ Vệ xoa xoa gáy có vẻ lúng túng rồi liền chuyển hướng sang chủ đề khác,hỏi Tang Hy về thứ mà Vũ Vệ cảm thấy khó chịu nhất ở Nhất Kiếm

    "Ừh...cười nhìn như biến thái mà tưởng mình ngầu lắm không chừng"--Tang Hy

    "Người mới đến đây còn chưa biết hắn ta giao việc cho cấp dưới nhiều đến mức nào đâu!"

    --Tang Hy

    Tang Hy và Vũ Vệ vừa đi vừa phàn nàn về Nhất Kiếm,hai tên không ngừng kể những thứ khó chịu mà họ tìm được ở Nhất Kiếm cũng như bồi xấu hắn mọi đường

    Nhất Tiêu đi phía trên thấy hai người họ đang nói chuyện về Nhất Kiếm cũng khẽ gật đầu hài lòng, cậu ta biết câu hỏi khi nãy của mình đã giúp một phần để Tang Hy và Vũ Vệ thân thiết hơn chút ít

    "Tiêu...ngươi nghĩ sao về Nhất Kiếm"--Tang Hy

    Tang Hy đang nói chuyện cùng Vũ Vệ thì chợt ngước mắt lên nhìn thấy Nhất Tiêu đang đi phía trước không nói gì, hắn muốn thử lôi cậu ta vào cuộc trò chuyện này...

    "Nghĩ sao hả?...chỉ là không thích việc hắn ta cứ tỏ ra bí ẩn thôi.... còn lại đều rất ổn"--Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu nghe thấy câu hỏi có chút bất ngờ nhưng cũng đáp lại, cậu ta thật sự không thấy mình có việc gì khó chịu với Nhất Kiếm...

    Anh ta làm việc khá hiệu quả không giao cho mình nhiều việc, chỉ là cậu không thích cái nụ cười của hắn thôi

    "Ngươi đúng là chán thật...bộ ngươi không có chút ác cảm nào với hắn àh?"

    --Tang Hy

    Hắn đã cố gắng dò hỏi thêm một chút, muốn tìm hiểu xem người hắn sẽ phục vụ và bảo vệ sắp đến đây có tính cách như thế nào?

    Việc khi nãy cậu ta không có chút phản ứng gì khi hắn và Vũ Vệ xảy ra xô xát vẫn khiến hắn có một khuất mắc trong lòng.

    Hắn thích cá tính tính cách điềm tĩnh thản nhiên đối diện với tất cả của Nhất Tiêu nhưng cũng có đôi phần khó chịu vì điều này chăng?

    "Ta không có gì cả...thấy anh ta làm việc khá ổn"--Nhất Tiêu

    "Đm ổng thì làm cái mẹ gì ra hồn,toàn giao việc cho cấp dưới là ta làm đây thây!"

    --Tang Hy

    Nhất Tiêu nhìn Tang Hy đang kể xấu Nhất Kiếm mà cũng thở dài bất lực....có chút thắc mắc Nhất Kiếm thật sự đáng ghét đến vậy sao?

    "Biết ngươi uất ức rồi...đến phòng rồi thì nghỉ ngơi đi"--Nhất Tiêu

    Nói rồi cậu ta bước vào phòng, cảm thấy Vũ Vệ và Tang Hy đang định theo vào trong thì cậu ta mới vội lên tiếng:

    "Đừng theo ở ngoài nghỉ ngơi đi,hoặc đến phòng bên cạnh ấy...ta cần an tỉnh"--Nhất Tiêu

    "An cái con mẹ nhà ngươi...chỗ này nguy hiểm!"

    --Tang Hy

    Vũ Vệ nghe vậy hiếm khi lại đồng tình với Tang Hy, gật gù phụ họa

    "Ch-...không Nhất Tiêu,em không thể ở một mình đâu nguy hiểm lắm!"

    --Vũ Vệ

    Tang Hy liếc nhìn Vũ Vệ đầy khinh bỉ,lòng thầm nghĩ:"mi mới là người nguy hiểm nhất ở đây đến tên khốn, ta được Phái đến đây là để bảo vệ Nhất Tiêu khỏi cái tên từ trên trời rớt xuống rồi tự nhận là anh trai của cậu ta như ngươi đấy!"

    "Ta là anh hùng,vả lại trong phòng của ta thì có nguy hiểm gì chứ?"

    --Nhất Tiêu

    Vừa nói xong Nhất Tiêu liền đóng mạnh cửa phòng để lại hai bóng dáng còn đang khuyên ngăn ngoài cửa

    "Em trai ngươi cứng đầu vãi ra"--Tang Hy

    "Đừng nói em ấy nhưng vậy..."

    --Vũ Vệ

    "Mức này mà còn bênh"--Tang Hy

    "Ta không bênh em ta chứ lẽ bênh ngươi?!"

    --Vũ Vệ

    Lại bắt đầu rồi,Nhất Tiêu vừa đi khỏi là hai người này lại chí chóe với nhau không nể mặt ai, không phải vì nhớ lại cái hình phạt khi nãy chắc họ đã rút kiếm ra mà đâm cho đối phương mấy phát
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 18


    Nhất Tiêu bước vào phòng, hôm nay hắn mới có thời gian quan sát căn phòng được Nhất Kiếm sắp xếp, bày trí khá gọn gàng tỉ mỉ,không có nhiều đồ đạc... có vẻ hợp tính cậu ta

    Cậu bước đến cái bàn bên cạnh ngồi xuống, cầm lấy giấy bút rồi ghi vài ký tự không rõ nghĩa...

    "Haa~...thế giới này...con người nơi đây,thú vị hơn ta tưởng nhiều a~""--Nhất Tiêu

    Nói rồi cậu ta búng tay tờ giấy trên bàn ngay tức khắc biến mất không một chút dấu vết...

    _____

    Không khí bên trong phòng có chút im lặng tĩnh mịch là vậy , nhưng trái ngược hoàn toàn bên ngoài cửa phòng là cảnh tượng ồn ào của Vũ Vệ và Tang Hy

    Hai người họ người trong giới cách âm Luyên thuyên nói về một câu chuyện gì đó mà không muốn ai nghe thấy:

    "Vệ...ta nghĩ nên chơi bùa hắn đến chết"--Tang Hy

    "Chơi bùa không ổn lắm đâu...chỗ này nè,ngươi chắc có tìm hiểu về cơ thể người chứ?

    Cắt vào mấy cái động mạch ấy"--Vũ Vệ

    "Ngươi không hiểu về bùa của ta rồi,tối nay ta dẫn ngươi đi cúng hắn"--Tang Hy

    "Có cái quần què!

    Tối nay ta phải ở bên cạnh Nhất Tiêu"--Vũ Vệ

    "Oi thôi thằng simp em trai"--Tang Hy

    "Kệ mợ ta"--Vũ Vệ

    [CẠCH]

    Tiếng mở cửa phòng vang lên khô khốc,Nhất Tiêu đứng bên trong quan sát hai người đang ngồi dưới đất rồi lại nhìn cái màn chắn cách âm đang bao quanh

    "Làm gì vậy...bày kế hoạch diệt khẩu Nhất Kiếm àh?"

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ và Tang Hy có chút giật mình khi nghe tiếng mở cửa phòng đột ngột và câu hỏi của Nhất Tiêu

    "Không có gì"--Tang Hy

    "Ừh... trời sập tối rồi, hai người không ăn cơm sao?

    Đừng để người khác bàn tán Nhất Tiêu ta bỏ đói thuộc hạ..."

    --Nhất Tiêu

    Vũ Vệ đừng dậy khẽ gật đầu, nếu Nhất Tiêu không nhắc hắn chắc có lẽ hắn đã quên mình đang trong hình dáng con người và cần phải ăn uống.

    Còn Tang Hy bên cạnh cũng đứng dậy phủi áo nhưng lòng vẫn cảm thấy khó chịu vì bị gọi là "thuộc hạ"

    "Vậy mau nhanh rồi về..."

    --Nhất Tiêu

    "Em không đi cùng sao?"

    --Vũ Vệ

    Nhất Tiêu đang bước vào phòng nghe thấy câu hỏi cũng không thèm quay đầu chỉ hời hợt đáp:

    "Ta không ăn,có vấn đề gì sao?"

    --Nhất Tiêu

    "Nhưng hôm nay em chỉ mới ăn có 1 bữa"--Vũ Vệ

    Vũ Vệ trong giọng điệu có chút lo lắng, chủ nhân của hắn nguyên ngày hôm nay chỉ anh có chút cơm...kiểu này có sống nổi không?

    "Không đói.."

    --Nhất Tiêu

    "Không có cụ tổ nhà ngươi!"

    --Tang Hy

    Lại một giọng nói phản đối vang lên, là của Tang Hy...

    Hắn ta đang bực mình nhìn thẳng vào Nhất Tiêu

    "Muốn chết sớm vì đói àh?

    Ta đang có nhiệm vụ bảo vệ ngươi đấy,người chết thì ta biết giải thích sao cho cấp trên?!

    Đm đã theo sát ngươi mệt rồi giờ còn phải làm mẹ chăm ngươi ăn àh?"

    --Tang Hy

    "Ta không cần,không dễ chết vậy đâu"--Nhất Tiêu

    "Ăn nhanh rồi về"--Nhất Tiêu

    ____

    Trời gần như tối hẳn,Vũ Vệ và Tang Hy mới trở về phòng.

    Trong vẻ mặt hai người có chút khó chịu khiến Nhất Tiêu cũng bất lực: "chắc lại cãi nhau nữa rồi đây..."

    Vừa mới mở cửa phòng Vũ Vệ liền lập tức chạy đến mà ôm lấy Nhất Tiêu,cả đầu hắn dụi dụi vào cậu ta

    Rồi giọng nói uất ức của hắn vang lên:

    "Nhất Tiêu...tên điên đó lại bắt nạt anh rồi~"--Vũ Vệ

    Tang Hy đừng phía ngoài không bước vào phòng,mi mắt khẽ giật nhìn cảnh tượng khó coi trước mặt

    "Đm Vệ,mi kiếm chuyện trước thì có!"

    --Tang Hy

    Hắn ta đứng đó,bực mình phản bác Vũ Vệ.

    Nhất Tiêu quan sát hai người cũng bất lực thở dài,một tay đặt lên đầu Vũ Vệ xoa xoa

    "Hai người không hoà thuận chút được sao?

    Dẫn nhau bàn chuyện cúng Nhất Kiếm hợp tánh lắm mà?"

    --Nhất Tiêu

    "Chuyện đó khác,chuyện này khác!"

    --Tang Hy

    "Được rồi được rồi...hazzz cũng tối rồi,vào đây ngủ này"--Nhất Tiêu

    Nhất Tiêu thở dài vẫy vẫy tay về phía Tang Hy ý muốn hắn bước vào

    "Định ngủ ở ngoài sao?"

    --Nhất Tiêu

    "Chứ ta đâu thèm ngủ cùng phòng với anh trai ngươi!"

    --Tang Hy

    "Tch...vào phòng đi,ta đâu bắt ngươi nằm cạnh Vũ Vệ"--Nhất Tiêu

    "Ngủ sofa kia kìa,đừng để người khác thấy ta cho ngươi ngủ ngoài cửa đấy"--Nhất Tiêu

    Tang Hy có chút do dự,nhưng rồi cũng bước vào phòng mắt nhìn khắp nơi rồi lại nhìn Vũ Vệ

    "Hai người là cứ tiếp tục ở yên cái bộ dạng kỳ quái đó àh?"

    --Tang Hy

    Vũ Vệ nghe câu hỏi của Tang Hy cũng giật mình vội vàng đứng bật dậy

    "A Tiêu...ta xin lỗi đã làm em khó chịu"--Vũ Vệ

    "Ừh...vậy Tang Hy ngủ bên ghế tạm nhé?

    Mai ta sẽ bảo Nhất Kiểm chuẩn bị cho ngươi một phòng bên cạnh ta"--Nhất Tiêu

    Tang Hy gật đầu ngồi xuống cái ghế bên cạnh,hắn ta không nằm xuống chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm Nhất Tiêu

    "A Tiêu...anh sẽ ngủ đâu?"

    --Vũ Vệ

    "Dưới đất"--Nhất Tiêu

    Nói xong câu phủ phàng Nhất Tiêu liền nằm xuống giường quay mặt đi,tiện tay quăng thêm cho Vũ Vệ cái gối với cái mền
     
    [Action_Mạt Thế] Hồi Chuông Tận Diệt-Bản Thiết Kế Của Kẻ Điên
    Chương 19


    Đêm khuya tĩnh mịch chỉ còn lại những tiếng thở đều của ba người trong phòng,Tang Hy không ngủ hắn mở mắt trừng trừng nhìn trần nhà như muốn đề phòng mọi tình huống nguy hiểm xảy ra

    Nữa đêm canh ba,lại có vài tiếng thở nặng nề phát ra từ bên trên giường,nơi Nhất Tiêu đang an giấc khiến cả Vũ Vệ lẫn Tang Hy điều giật mình có chút căng thẳng nhìn về phía cậu

    Nhất Tiêu bên trên giường, mặt nhăn nhó khó chịu mồ hôi lạnh chảy ướt đẫm trán

    "Vệ...em trai ngươi là đang trong mộng ảo?"

    --Tang Hy

    -cho ai chưa biết,"mộng ảo" theo cách hiểu của tác giả lẫn truyện thì đấy được xem là ác mộng ấy mà-

    Tang Hy ngồi trên ghế cất tiếng khẽ khàn hỏi Vũ Vệ còn đang lo lắng bên cạnh

    "Không thường...ta chưa từng thấy em ấy bị như vậy"--Vũ Vệ

    Không thường thấy...hoặc có lẽ là hắn không biết chăng?

    "Giờ...phải làm sao?"

    --Tang Hy

    Quan sát thấy Nhất Tiêu vẫn đang khó chịu rên rỉ,luồng linh lực từ cơ thể cậu ta bắt đầu tỏa ra...lần mò đi khắp mọi ngóc ngách của căn phòng

    "Khụ..."

    --Tang Hy

    Tang Hy ngồi đấy bất ngờ bị luồng linh lực đỏ thâm nhập vào cơ thể khiếp hắn có chút khó chịu...nhưng rồi hình như hắn lại phát giác ra được gì đó bất ngờ quay qua hỏi Vũ Vệ

    "Vệ...linh lực này...là máu?!"

    --Tang Hy

    Lời lẽ của hắn ta đầy bất ngờ nhưng mang theo đó là chút ít sự điên cuồng vì bị kích thích

    "Chết tiệt...đừng quan tâm đến chuyện này.."

    --Vũ Vệ

    Vũ Vệ lo lắng đến bên cạnh Nhất Tiêu,cố gắng truyền chút linh lực an thần vào cơ thể cậu ta

    "Nhất Tiêu,gắng lên..."

    --Vũ Vệ

    Vũ Vệ hoảng sợ,mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt,hắn biết đây cũng chỉ là mộng ảo thông thường ai cũng từng trải qua, nhưng thấy chủ nhân của mình đau đớn như vậy lòng hắn lại có một khoảng xót xa...

    Tang Hy cũng không rảnh đến mức chỉ ngồi không,hắn ta kìm lại cơn điên cuồng khi nãy tay tạo ra một màn chắn bao quanh căn phòng để nguồn linh lực của Nhất Tiêu không thoát ra ngoài đã động đến người khác...

    Qua 1 tiếng đầy căng thẳng...cuối cùng Nhất Tiêu cũng đã ra khỏi được mộng ảo,cậu ta đang dần an giấc trở lại, nguồn linh lực xung quanh cũng đã được thu lại gần như là toàn bộ để Tang Hy an tâm phá vỡ màn chắn xung quanh căn phòng

    Vũ Vệ bên cạnh cũng khẽ thở ra,hắn biết chắc hẳn chủ nhân của mình đã hết khó chịu rồi liền quay qua giọng nói có phần nhỏ để Nhất Tiêu không thức giấc:

    "Tên kia...ờh thì cảm ơn đã giúp..."

    --Vũ Vệ

    "Nghĩa vụ thôi...hơn hết,ta là vì không muốn tên Nhất Kiếm kia ngửi được mùi linh lực này..."

    --Tang Hy

    "Em trai ngươi...thật sự biết cách khiến người ta bất ngờ.."

    --Tang Hy

    "Ừh... dù gì cũng cảm ơn ngươi"--Vũ Vệ

    Tang Hy liếc nhìn qua Vũ Vệ...hắn không nói gì chỉ bước lại gần chiếc ghế khi nãy

    "Ngủ đi...em trai ngươi an toàn rồi"--Tang Hy

    Sự bình an hiếm có...thật sự đây cũng là lần đầu tiên Vũ Vệ và Tang Hy nói chuyện với nhau,một cách không ồn ào hay đối địch...chỉ đơn giản là vài lời cảm ơn,có lẽ đã thật sự thân hơn rồi nhỉ?

    "Vệ...ngươi muốn chết sớm àh?"

    --Tang Hy

    Vũ Vệ đang nằm bên cạnh Nhất Tiêu,khẽ giật mình vì câu hỏi

    "Chết cái con mẹ nhà ngươi...ta đây là đang bên cạnh bảo vệ em trai ta"--Vũ Vệ

    "Ngươi biết rõ cậu ta không thích mà?

    Ngu ngục"--Tang Hy

    "Con mẹ ngươi!

    Ta ngủ với em ta thì có gì mà em ấy khó chịu hả?!"

    --Vũ Vệ

    Àh...hình như có vẻ không thân hơn được chút nào,giây trước hoà thuận giây sau lại cãi nhau rồi...thật là không cho ai ngủ mà

    Vũ Vệ nằm bên cạnh Nhất Tiêu nghiêng người vòng tay qua ôm lấy chủ nhân của mình,lòng thầm thoải mãn:"đm...êm vãi~ chủ nhân thơm vãi l"

    Tang Hy nằm trên ghế,nhìn chằm chằm hai người thầm khinh bỉ:"má nó khó coi...thằng Vệ nó khác đéo gì simp em trai không?!"
     
    Back
    Top Dưới