Đam Mỹ Ác Ý Săn Thú

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Ác Ý Săn Thú
Chương 60: Phiên ngoại 2


Thời điểm cuối thai kỳ, bởi vì bị đứa nhỏ đè ép thân thể, Lệ Ngạn Thư không có lúc nào là quần không ướt đẫm.

Không biết có phải vì là thời điểm nhạy cảm hay không, tâm tình y lại tương đối tốt.

Đứa bé lớn rất nhanh, Lệ Ngạn Thư bắt buộc phải làm việc ở nhà.

Hiện tại Tạ Khởi cũng giúp y một tay, dưới sự hướng dẫn của Lệ Ngạn Thư, Tạ Khởi rất nhanh chóng đã xử lý xong sự vụ của công ty.

Bất ngờ là hắn làm rất tốt, nhiều quyết sách đề ra cũng cơ bản giống với ý của Lệ Ngạn Thư.

Có điều ngoài công sự hiện tại, còn có chuyện tư cũng cần được giải quyết.

Buổi tối, Tạ Khởi trở về từ phòng con gái, lại thấy Lệ Ngạn Thư mặt đầy nghiêm túc ngồi ở trên giường.

Đối phương cởi áo ngoài, lộ ra một bộ phận, rõ ràng sưng to.

Đây là hiện tượng sinh lý không thể không xuất hiện.

Lệ Ngạn Thư có chút ghét bỏ nhìn chỗ phình lớn trên cơ thể mình: “Sao lúc mang thai Sở Sở lại không có như vậy.”

Cổ họng Tạ Khởi khẽ nhúc nhích, chật vật dời tầm mắt: “Để em đi tìm bác sĩ Trần.”

Lệ Ngạn Thư: “Tìm ông ấy cũng vô dụng, đây là thay đổi của cơ thể anh, vì đứa nhỏ trong này cần có sữa.”

Nghe những lời nói quá thẳng thắn của Lệ Ngạn Thư có đôi khi cũng là một loại kíc.h thích.

Lệ Ngạn Thư ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Sao em còn không nhanh lại đây?”

Cuối thai kỳ y phải ôm Tạ Khởi mới có thể ngủ, hắn rất thích hợp làm một cái gối bà bầu.

Ánh mắt y chợt dừng lại, nhìn xuống phía dưới một chút.

Ngay sau đó, Lệ Ngạn Thư bật cười.

“Tiểu b**n th**.” Ngữ điệu y nỉ non lại ái muội, nhìn chằm chằm Tạ Khởi nói.

Hắn khó khăn lùi lại mấy bước: “Đêm nay để em tới phòng dành cho khách đi.”

“Không được.” Lệ Ngạn Thư độc đoán nói.

Y đứng lên, từng bước bước tới gần Tạ Khởi: “Em không muốn sờ thử sao?”

“Hay là nếm thử cũng được?”

Tạ Khởi xấu hổ buồn bực nhìn Lệ Ngạn Thư, đưa mắt sang liền không thể rời đi được nữa.

Lệ Ngạn Thư mang thai đứa nhỏ, cả người sáng hơn trông thấy.

Xinh đẹp sắc sảo dường như đã nhu hoà đi rất nhiều.

Thân thể trầ.n truồng, thậm chí khiến hắn có một loại cảm giác vi diệu khó tả.

Nhưng rất nhanh, Lệ Ngạn Thư đã tự đánh nát hình tượng mình trong mắt Tạ Khởi, y mạnh mẽ kéo hắn đến mép giường, đẩy hắn nằm xuống.

“Hút ra đi, anh căng đến đau rồi.”

“Còn có, em còn thương đứa nhỏ trong bụng thì nhớ giảm sức lại, nếu không cẩn thận anh đánh em!”

Lệ Ngạn Thư khóa ngồi ở trên bụng Tạ Khởi: “Hình như cơ bụng của em cũng rõ ràng hơn rất nhiều nha, là do mỗi đêm đều luyện tập cùng anh mà thành sao?”

Mặt Tạ Khởi đỏ bừng: “Anh như vậy sẽ không tốt cho đứa nhỏ!”

Lệ Ngạn Thư cười: “Yên tâm, nó nghe không hiểu đâu.”

Sự thật chứng minh, đứa nhỏ nghe hiểu được.

Ngày thứ hai, vì Lệ Ngạn Thư đau bụng, Tạ Khởi khẩn cấp tìm bác sĩ Trần.

Bác sĩ Trần nghiêm túc nói cho bọn họ đôi câu, loại chuyện này mà không biết kiềm chế sẽ có hại rất lớn đối với đứa bé trong bụng.

Tạ Khởi cúi thấp đầu, bị mắng đến hai tai cún cũng ủ rũ cụp xuống.

Lệ Ngạn Thư ngồi ở trên sofa, đỡ eo lưng: “Ông nói em ấy làm gì, là tôi chủ động trước.”

Bác sĩ Trần không dám nói Lệ Ngạn Thư, có nói y cũng nghe không vào.

Lệ Ngạn Thư ỷ vào bản thân đang mang thai, hiện tại càng thêm không kiêng nể: “Đã nói chỉ là có chút đau, có lẽ đứa bé cũng muốn chào đời thật sớm.”

Tạ Khởi ngoan ngoãn không nói gì từ đầu tới cuối, có điều vào ban đêm, Lệ Ngạn Thư nhìn cái gối ôm hình người to đùng phỏng theo tỉ lệ của Tạ Khởi ở trên giường, hai mắt choáng váng.

Tạ Khởi: “Còn vài tháng nữa, anh ôm cái này ngủ đi.”

Lệ Ngạn Thư: “Không được.”

Tạ Khởi: “Anh trai.”

Lệ Ngạn Thư: “Em có gọi chồng yêu anh cũng sẽ không dùng! Anh nói không được chính là không được!”

Tạ Khởi khó xử nhìn Lệ Ngạn Thư, y bước tới, tứ chi đều sưng lên, người cũng đẫy đà hơn rất nhiều.

Y ôm lấy Tạ Khởi: “Anh sẽ không làm loạn nữa, em ngủ cùng anh đi.”

“Anh không cần gối ôm.”

“Anh chỉ cần em thôi.”
 
Ác Ý Săn Thú
Chương 61: Phiên ngoại 3


Đến tháng sáu, Lệ Ngạn Thư hạ sinh thành công một bé gái.

Sở Sở đã bốn tuổi, con bé ôm cũi, nhón mũi chân nhìn em gái bên trong.

Tạ khởi vừa ra khỏi phòng sinh, lần này hắn bồi sản*, tuy không đến mức ngất xỉu, nhưng sắc mặt cũng đã tái nhợt.

(*Bồi sản: Alpha dùng tin tức tố để an ủi và xoa dịu cơn đau của Omega trong quá trình sinh nở)

Lần trước Lệ Ngạn Thư đã bỏ lỡ dáng vẻ của con gái sau khi chào đời, lần này y ôm trong tay một bé con nho nhỏ mềm mại, quả thực không biết phải làm như thế nào.

Thậm chí còn xuất hiện tâm lý trốn tránh hiếm thấy, rất ít khi ôm con bé, mỗi lần ôm toàn thân y đều cứng đờ.

Tạ Khởi nhìn vẻ mặt của y, giống như đang ôm một quả bom hẹn giờ chứ không phải là một đứa trẻ.

Vì tránh cho Lệ Ngạn Thư thấy không thoải mái ở vết thương sau phẫu thuật, Tạ Khởi không dám để y ôm bé con quá lâu, cách một lúc lại ôm đứa nhỏ về trong lồng ngực mình.

Lệ Ngạn Thư nắm chặt bàn tay nho nhỏ đầy thịt của bé con, trước tiên vẫn hỏi Tạ Khởi, đứa nhỏ này có vấn đề gì hay không.

Tạ Khởi vẫn luôn cho rằng, Lệ Ngạn Thư luôn tự tin về sức khỏe đứa bé, không nghĩ tới y cũng đã rất sợ hãi.

Hắn lắc lắc đầu: “Con bé không sao cả, rất tốt, cũng rất khỏe mạnh.”

Lúc này Lệ Ngạn Thư mới thở phào nhẹ nhõm, lại có chút tò mò hỏi Tạ Khởi: “Chúng ta thật sự là anh em ruột sao, tại sao cả hai đứa bé đều khỏe mạnh như vậy?”

Tạ Khởi tức giận nhìn y một cái: “Khỏe mạnh còn không tốt sao.”

Một thời gian sau, Lệ Ngạn Thư thấy thân thể đã hồi phục kha khá, liền lập tức tới công ty làm việc.

Tạ Khởi chọn ủy thác công việc cho người đại diện trong một khoảng thời gian, bản thân thì ở nhà chăm sóc đứa bé mới sinh.

Chờ đến khi Lệ Ngạn Thư phát hiện hắn đi làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh*, tất cả đều đã không còn kịp.

(*Là biện pháp triệt sản cho nam giới và tránh thai vĩnh viễn nhưng không ảnh hưởng đến việc quan hệ tì.nh dục. Tạ Khởi dùng cách này để Lệ Ngạn Thư không dính bầu lần nữa, ảnh quá xót xa khi thấy cảnh y sinh nở cũng sợ đứa bé thứ 3 sẽ có chuyện ngoài ý muốn, uwu cảm động v~, nma còn giấc mơ về đội bóng Tạ gia của toi thì saoo=))

Y trừng mắt nhìn Tạ Khởi, khuôn mặt âm trầm: “Vì sao không nói cho anh biết?”

Trong tay Tạ Khởi cầm bình sữa, con gái lớn ngủ trên đùi hắn, nghe thấy Lệ Ngạn Thư nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên: “Bởi vì sợ rằng anh sẽ xuất hiện vẻ mặt như bây giờ.”

Lệ Ngạn Thư: “Dù là như vậy, em cũng phải nói cho anh trước.”

Tạ Khởi thở dài, sau khi bọn họ kết hôn, tính chiếm hữu của Lệ Ngạn Thư đối với hắn chỉ có tăng mà chẳng suy giảm.

“Chỉ là tiểu phẫu mà thôi.” Tạ Khởi nói.

Lệ Ngạn Thư: “Ở đây không có chuyện tiểu phẫu, nếu em ở trên bàn mổ xảy ra vẫn đề gì thì anh phải làm sao bây giờ? Em còn muốn anh phải thông qua điện thoại người khác mới có thể biết chuyện của em sao?”

Tạ Khởi không tán đồng nói: “Anh nói quá rồi.”

Lệ Ngạn Thư lạnh mặt đứng dậy, một bên đi tới bế Sở Sở đã buồn ngủ đến nỗi chẳng mở nổi hai mắt, một bên phân phó chị Nguyệt cũng ôm đứa nhỏ trong lồng ngực Tạ Khởi lên.

Tạ Khởi cầm bình sữa ngẩn người: “Anh, anh làm gì vậy?”

Lệ Ngạn Thư ôm Sở Sở, quay đầu liếc mắt nhìn hắn: “Đêm nay em không cần phải vào đây.”

Tạ Khởi đi theo sau y: “Anh, đừng lộn xộn, nửa đêm con bé sẽ khóc.”

Lệ Ngạn Thư: “Khóc anh sẽ dỗ.” Tạ Khởi: “Anh sẽ dỗ như thế nào, không phải ngày mai công ty còn có chuyện quan trọng sao?”

Lệ Ngạn Thư hoàn toàn không để ý tới hắn, sau khi bước vào phòng mới nhìn Tạ Khởi nói một câu: “Anh có thể chăm sóc tốt hai đứa nhỏ này.”

Tạ Khởi đỡ cửa cười khổ: “Anh trai, em biết sai rồi.”

Lệ Ngạn Thư: “Không cần em xin lỗi.”

Tạ Khởi ngẩng đầu lên có chút mong chờ, hắn nhìn đôi mắt Lệ Ngạn Thư: “Nếu không thì đêm nay anh để bảo mẫu chăm hai đứa nhỏ đi, chúng ta…”

Lệ Ngạn Thư cong môi giễu cợt: “Em lo xa rồi, dù không có em, anh cũng có thể dỗ hai đứa nhỏ ngủ rất khá.”
 
Ác Ý Săn Thú
Chương 62: Phiên ngoại 4


Lệ Ngạn Thư mạnh miệng là vậy, lại không ngờ đứa bé không dễ nghe lời như y tưởng tượng.

Y không thể ngủ cùng một phòng với chị Nguyệt, chỉ có thể bị đánh thức bởi con gái nhỏ khóc hết lần này đến lần khác.

Sở Sở ngoan ngoãn, còn biết đi dỗ bé con, Lệ Ngạn Thư đến chạm vào cũng không dám chạm.

Ôm vào trong ngực sợ hỏng, thấy bé con khóc đến lợi hại như vậy cũng bị dọa đến phát hoảng.

Vốn dĩ Tạ Khởi cũng không ngủ, là lo lắng đến mức ngủ không được.

Quả nhiên đến nửa đêm, Lệ Ngạn Thư chạy tới trước cửa phòng, dép cũng quên mang, vẻ mặt đầy hoảng loạn nói: “Con bé khóc liên tục, có phải đã mắc bệnh gì rồi không, ôm cũng khóc, là anh ôm khiến con bé bị đau, mau gọi bác sĩ Trần đến!”

Tạ Khởi ôm anh trai của mình, vỗ vỗ lưng y: “Bình tĩnh một chút, để em qua xem tình hình con bé đã.”

Đi vào trong phòng, hắn thuần thục cho bé con ngậm núm cao su, sau đó đi ra ngoài rửa bình pha sữa bột.

Trở lại liền cho đứa nhỏ ăn: “Là con bé đói bụng.”

Lúc này Lệ Ngạn Thư mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Thấy em gái đã ngừng khóc, Sở Sở cũng buồn ngủ, mềm nhũn vươn tay để Lệ Ngạn Thư ôm vào lòng, ghé vào cổ y mơ màng thiếp đi.

Tạ Khởi ôm bé con, phát hiện đuôi mắt Lệ Ngạn Thư vậy mà lại phiếm hồng, có chút kinh ngạc hỏi: “Anh trai, anh khóc sao?”

Y xấu hổ quay đầu: “Nói cái gì đâu? Không khóc.”

Tạ Khởi chờ cho bé con được ăn no, liền duỗi cánh tay trái ra: “Anh, lại đây.”

Trong lồng ngực Lệ Ngạn Thư còn ôm Sở Sở: “Con bé ngủ rồi.”

Tạ Khởi nhướng mày nói: “Con bé sẽ không tỉnh, anh lại đây trước đã.”

Lệ Ngạn Thư lúc này mới không tình nguyện, thật cẩn thận cúi người, được Tạ Khởi ôm vào trong ngực.

Vành tai tê rần, là bị cắn.

Tạ Khởi nói: “Có phải vì sinh hai bảo bối này đúng không? Dường như anh trở nên nhạy cảm hơn vậy.”

Lệ Ngạn Thư: “Không có.”

Tạ Khởi: “Vậy mà anh lại khóc theo con bé.”

Lệ Ngạn Thư tức giận nhìn hắn, rốt cuộc không thể mạnh miệng phản bác: “Đúng vậy, làm sao đây, anh bị con bé dọa sợ, còn tưởng rằng con bé sinh bệnh, đều do vừa nãy anh không nghe lời em, tự cho rằng mình có thể lo liệu được.”

“Khi em còn nhỏ, rõ ràng anh cũng chăm sóc em rất khá mà.” Lệ Ngạn Thư không cam lòng nói.

Tạ Khởi một tay ôm con gái nhỏ, một tay ôm anh trai, chỉ còn miệng là rảnh rỗi.

Hắn l**m vành tai Lệ Ngạn Thư: “Lúc được anh chăm sóc, em cũng đã mười tuổi rồi.”

Lệ Ngạn Thư rầu rĩ ừm một tiếng.

Tạ Khởi: “Lần sau không được khóc.”

Lệ Ngạn Thư còn tưởng rằng là hắn đang dỗ dành y, không nghĩ tới vậy mà đối phương còn rất nghiêm túc nói: “Anh trai chỉ được khóc vì em thôi.”

Lệ Ngạn Thư kinh ngạc nhìn Tạ Khởi: “Em có biết bản thân đang nói cái gì không?”

Tạ Khởi trấn định nói: “Em biết.”

Lệ Ngạn Thư: “Em ăn dấm vì con bé ư?”

Tạ Khởi: “Không được sao?”

Lệ Ngạn Thư nhất thời không biết nên nói cái gì, y còn tưởng rằng chỉ có mình y là ăn dấm vì hai bé con, trước nay Tạ Khởi luôn là một người cha tốt, có đôi khi yêu hai bé con cũng yêu đến nỗi khiến y ghen tị.

Không nghĩ tới, vậy mà Tạ Khởi cũng có một ngày ăn dấm.

Lệ Ngạn Thư nghĩ nghĩ, đột nhiên bật cười: “Em đúng là em trai của anh.”

Y quay đầu, hôn môi Tạ Khởi: “Anh yêu em.”

Tạ Khởi tham lam m*t môi y: “Em cũng vậy.”

Không phải chỉ yêu mình người, nhưng là yêu người nhất.

Trên thế gian này, ta yêu người nhất.

Hoàn phiên ngoại.❤️
 
Back
Top Dưới