[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ác Thư Một Lòng Muốn Ly Hôn, Nhóm Thú Phu Điên Cuồng Đoàn Sủng
Chương 40: Mộ Lăng - Hồi ức
Chương 40: Mộ Lăng - Hồi ức
---
###
Mộ Lăng không nhớ rõ mặt Khương Hề.
Hắn chỉ nhớ, người đó rất trắng, trắng đến mức như đang phát sáng.
Hoặc cũng có thể là, thánh thư trong tay nàng đang phát sáng.
Hắn không hiểu họ đang nói gì.
Chỉ biết rằng, bọn họ xâm phạm lãnh địa của hắn.
Hắn lập tức triệu tập bầy sói trong rừng Sương Mù, bao vây họ lại.
Hắn đứng giữa đàn sói, lạnh lùng nhìn đám sinh vật kỳ lạ xâm nhập kia, quyết khiến bọn họ phải trả giá vì dám tùy tiện bước vào lãnh địa của mình.
Mộ Lăng còn nhớ, sau khi bị bao vây, trong mắt họ không có chút sợ hãi nào, ngược lại còn kinh ngạc nhìn về phía hắn.
Bọn họ dường như đang cố gắng nói chuyện với hắn, nhưng hắn không hiểu, chỉ có thể phát ra tiếng gầm gừ đầy uy hiếp từ cổ họng.
Cho dù bọn họ biến thành lang, thì cũng phải thần phục dưới móng vuốt của Lang Vương là hắn.
Kết quả thế nào?
Hắn bị bắt.
Kẻ bắt hắn là một thú nhân có tốc độ ngang ngửa hắn.
Hắn tưởng đối phương sẽ giết mình, rồi thay thế hắn trở thành Lang Vương mới.
Nhưng không, đối phương chỉ bắt giữ hắn, và mỗi ngày đều lẩm bẩm gì đó bên tai – toàn những lời hắn không hiểu.
Bọn họ trói hắn lại, tiếp tục tiến sâu hơn vào rừng Sương Mù – một nơi đến cả hắn cũng không dám đặt chân tới.
Nhưng họ lại chẳng hề sợ hãi.
Khi ấy, Khương Hề vẫn được ôm trong lòng ngực bởi thánh thư, thỉnh thoảng sẽ tỉnh lại.
Mỗi lần tỉnh, nàng lại mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng, tò mò nhìn chằm chằm hắn.
Dù hắn nhe răng gầm gừ uy hiếp, nàng cũng không hề tỏ ra sợ hãi.
Thậm chí, khi có thể xuống đất, nàng còn lén đưa tay xoa lên đầu hắn.
Trên đỉnh đầu hắn dường như phát sáng, một luồng khí tức dễ chịu lan khắp cơ thể.
Ban đầu hắn định hù dọa nàng rút tay lại, nhưng thoải mái quá, hắn giả vờ như không phát hiện.
Về sau, thời gian nàng hôn mê càng lúc càng dài.
Hắn muốn tiếp tục được thư giãn như vậy, nên lén lại gần nàng.
Nhưng rồi, nàng dần dần tỉnh lại ngày càng ít.
Dù có tỉnh lại, cũng đều bị thánh thư và các thú nhân khác vây quanh.
Cuối cùng, họ tiến vào nơi sâu nhất rừng Sương Mù – một nơi có dây leo phát sáng bao phủ.
Thú nhân và hắn đều bị chặn ngoài rìa.
Thánh thư ôm Khương Hề tiến vào giữa đám dây leo sáng rực.
Hắn không rõ mình đã chờ bao lâu.
Hắn không có khái niệm về thời gian, chỉ biết là đến khi thánh thư ôm Khương Hề đi ra, hắn đã bắt đầu lờ mờ nghe hiểu được vài từ trong những lời họ nói.
Nhưng chỉ mơ hồ, chưa thật sự hiểu rõ.
Khương Hề khi được mang ra toàn thân đã chuyển sang màu đen.
Bọn họ đưa hắn rời khỏi rừng Sương Mù, đến một nơi có rất nhiều sinh vật kỳ lạ giống họ.
Từ đó, hắn không còn gặp lại Khương Hề nữa.
Hắn được đưa đến chỗ thú nhân có tốc độ ngang hắn, bắt đầu học tập, huấn luyện, làm lại nhận thức về thú nhân.
Mãi đến ba năm sau, khi hắn vượt qua kỳ hoá hình, được phái đi bảo vệ con gái của thánh thư.
Lúc nhận nhiệm vụ, hắn vừa mừng rỡ, vừa háo hức muốn gặp lại nàng.
Muốn hỏi nàng rằng: “Có thể lại giúp ta thư giãn bằng cách chạm vào đầu ta không?”
Vừa nhìn, hắn đã nhận ra nàng.
So với ba năm trước, thân thể nàng giờ bao phủ bởi một lớp hắc khí.
Nhưng… nàng lại không nhận ra hắn.
Đôi mắt trong trẻo đen trắng năm xưa hắn nhớ mãi, giờ đã trở nên u ám, đầy oán độc – khiến hắn không dám nhìn thẳng.
Tính cách nàng thay đổi hoàn toàn:
Động chút là đánh người, thích xem thú nhân chém giết, thích tới thành phố ngầm phung phí xa hoa.
Hễ có thú nhân nào không có hậu thuẫn mà đụng chạm đến nàng, đều sẽ bị nàng ném vào đấu trường ở thành phố ngầm – thắng thì sống sót mong manh, thua thì chết chắc.
Những giống cái đụng đến nàng, không thì bị đày đi, không thì bặt vô âm tín.
Về sau, Khương Hề đem lòng yêu thiếu tộc trưởng hoàng kim sư tộc – Hoắc Luân, liền đột nhiên thay đổi, cố tình giả vờ hiền dịu ngọt ngào.
Nhưng Hoắc Luân không thích nàng.
Vì vậy nàng buộc thánh thư – mẫu thân của mình – phải ép cưới Hoắc Luân cho nàng.
Thế nhưng, do hoàng kim sư tộc quá cường đại, dù cưới được hắn, nàng vẫn không thể muốn làm gì thì làm.
Đến khi Mộ Lăng trưởng thành, đủ tuổi chọn Thư Chủ, hắn muốn rời đi.
Nhưng Khương Hề không cho phép.
Vào ngày cưới Vương tử nhân ngư tộc, nàng tiện tay “cưới” luôn Mộ Lăng, giữ hắn lại bên cạnh để đánh đập và trút giận.
Từ đó, nàng liên tục cưới thú phu mới, nhưng lại không cho phép ai nhìn thấy mặt bọn họ.
Tất cả đều tránh xa nàng như rắn độc.
Chỉ có Mộ Lăng – là hộ vệ của nàng – là không thể tránh đi.
Nên phần lớn thời gian, hắn trở thành kẻ gánh chịu cơn giận của nàng.
Mộ Lăng rối loạn.
Hắn đã từng nhìn thấy mọi dáng vẻ của nàng, nên hắn biết – nàng rất giỏi diễn kịch.
Chỉ cần đạt được mục đích, hoặc nếu không thể đạt, nàng sẽ trở lại nguyên hình.
Sự thay đổi của nàng cho hắn biết: đây đã không còn là Khương Hề của ngày xưa.
Nhưng ký ức lại cứ thì thầm bên tai hắn:
**“Bất kể nàng biến thành cái gì, cuối cùng rồi cũng sẽ trở lại như cũ.
Hỉ nộ vô thường, quyết không bỏ qua mục tiêu.”**
Mộ Lăng trằn trọc suốt đêm, không thể ngủ.
---
Sáng hôm sau.
Khương Hề đang nói chuyện với Mã Thụy ngoài cửa.
Mã Thụy nghe tin về sự việc ở Nhiệt Hà Cốc, nhưng hôm đó nàng đến sớm, không kịp tham gia đợt thu thập thư lúc đầu.
Khi Khương Hề đến, nàng lại đang trên đường về nên hai người không gặp nhau.
Hôm nay nàng ghé qua từ sớm, muốn hỏi Khương Hề có cần thêm đồ ăn không – nàng hái được rất nhiều.
Khương Hề nhẹ nhàng từ chối thiện ý của Mã Thụy.
Sau khi tiễn Mã Thụy, nàng vừa quay đầu lại đã thấy Mộ Lăng đứng lặng ngoài Hỏa Phòng, nhìn chằm chằm nàng.
Khương Hề giật mình.
“Ngươi tối qua đi đâu vậy?!”
Mộ Lăng cụp mắt xuống, ậm ừ:
“Không ngủ được.”
Y Lợi cũng vừa từ trong phòng đi ra, tay cầm áo khoác da thú, đang ngáp.
Thấy vẻ mặt Mộ Lăng, hắn cũng sững người.
Sau đó bật cười.
“Ngươi nghiêm trọng đến mức này à?”
Nếu đã muốn ở lại, thì cứ ở lại thôi, chẳng ai nói gì ngươi cả.
Lục Lưu Phong gọi mọi người ra ăn sáng.
Thấy Mộ Lăng, ánh mắt hổ phách của hắn lóe lên, nhưng không nói gì, chỉ nhẹ giọng:
“Thư Chủ, ra ăn sáng đi.”
Từ khi Lục Lưu Phong nấu cơm, Khương Hề được giải phóng đôi tay.
Có một thú phu vừa giỏi nội trợ, vừa có thể ra trận, đúng là phúc khí.
Lần này, Lục Lưu Phong không cho Mộ Lăng cơ hội giở chiêu tốc độ.
Hắn trực tiếp bẻ đôi trái bắp, rồi mới đặt một nửa vào chén Thư Chủ.
Khương Hề ôm trái bắp, đôi mắt cong cong, mỉm cười cảm ơn:
“Cảm ơn nhé\~”
Giọng nói mang theo chút nũng nịu.
Khóe môi Lục Lưu Phong nhịn không được cong lên, ánh mắt ánh lên dịu dàng.
Mộ Lăng – cả đêm không ngủ, đầu óc mơ hồ – nhìn cảnh trước mắt mà cảm thấy… chói mắt vô cùng.
Không qua suy nghĩ, hắn vươn tay cướp lấy nửa trái bắp còn lại trong chén Lục Lưu Phong.
Chuyện này dù Lục Lưu Phong muốn lờ đi, cũng không thể.
Hắn bất đắc dĩ nhìn Mộ Lăng:
“Mộ Lăng, ngươi đang làm gì vậy?”
Mộ Lăng vừa cắn bắp, ánh mắt đờ đẫn.
Hắn cũng không rõ mình đang làm gì.
Y Lợi cuối cùng cũng nhịn không nổi, ôm bụng cười nghiêng ngả:
“Ha ha ha…
Trời ơi, mắc cười chết mất…”
Khương Hề đến lúc này mới nhận ra Mộ Lăng vừa đoạt bắp của Lục Lưu Phong.
Nàng gãi đầu, rồi đem nửa trái bắp chưa ăn trong chén mình, chuyển sang chén của Lục Lưu Phong.
Lục Lưu Phong định từ chối, thì Mộ Lăng – lại một lần nữa không qua suy nghĩ – đưa luôn miếng bắp đang cắn dở trong tay, bỏ vào chén của Thư Chủ.
“…"
---