Ngôn Tình Ác Ma Đến Từ Thiên Đường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ác Ma Đến Từ Thiên Đường
Chương 100: 100: Kết Viên Mãn End


Hai tháng sau, Minh Nhi dần hồi phục sức khỏe quay về với cuộc sống bình thường, được cưng chiều như một bà hoàng, vốn dĩ cô dự định sẽ sinh thêm một đứa con để bù lại mất mát năm đó cho Vương Hoàng.
Nhưng có ngờ, cô lại nhận được tin dữ, cô mất đi khả năng làm mẹ do vụ việc năm ấy bị Đới Khởi Nam tác động vật lí quá nhiều vào phần bụng dưới, dẫn đến tổn thương nặng nề không thể mang thai, kiếp này cô đành nợ Vương Hoàng một đứa con.
Tuy nhiên, Vương Hoàng lại không thấy thất vọng, có lẽ đây chính là sự sắp đặt của ông trời dành cho họ.

Giữa hai người vẫn nợ nhau một thứ gì đó để kiếp sau có thể gặp lại nhau trả tiếp món nợ ấy.
Sau khi Minh Nhi khỏe, Vương Hoàng cũng chính thức quay trở lại tiếp quản công việc như trước kia, sang sẽ với Triệu Khanh.
Suốt 7 năm qua Triệu Khanh luôn nổ lực vì Trịnh gia, tới tận bây giờ cũng chưa có mảnh tình vắt vai, Minh Nhi đã nhờ Vương Hoàng tìm cho cậu một mối hôn sự.
Nào ngờ, cậu lại kịch liệt từ chối thẳng thừng, bởi vì cậu đã để mắt đến một cô bé nhỏ hơn cậu hẳn 22 tuổi và chuyện này cậu đã giấu chị gái suốt 2 tháng qua, không dám công khai vì còn e ngại sức khỏe của cô.
Đến nay khi cô muốn tìm mối hôn sự cho cậu, chuyện ấy không thể giấu được nữa cậu bắt buộc phải nói ra.
Cô bé ấy tên là Lưu Tâm Yên, là một cô nhi, 4 năm trước được Triệu Khanh cứu thoát từ bọn buông người, cậu yêu cô bé từ cái nhìn đầu tiên, do cô bé vẫn còn trong độ tuổi vị thành niên, lại lo sợ kẻ khác cướp mất, nên cậu quyết định nuôi cô bé trong một ngôi nhà nhỏ cạnh vinh thự, đợi đến khi cô bé đủ tuổi sẽ cưới.
Minh Nhi nghe được chấn động vô cùng, không những Triệu Khanh giấu cô mà cả Trịnh gia ai cũng giấu cô về chuyện ấy.

Cô tức đến nghẹn họng, cái gu chọn vợ của em trai thật kinh khủng, trâu già thích gặm cỏ non, còn Vương Hoàng thì lại là phi công trẻ lái máy bay.

Xem ra tính nết ngang ngược của Vương Hoàng đã truyền hết cho em trai cô, nói không chừng cả Hoàng Minh sau này cũng sẽ nối nghiệp bố.

Cô thở dài ngồi rầu rĩ, một hai đòi gặp mặt cô bé ấy, Triệu Khanh không dám cãi đành lệnh cho người đưa cô bé tới.
Khi Minh Nhi nhìn thấy cô bé, cô như chết trân tại chỗ, nét mặt cùng nụ cười, ngây thơ hồn nhiên vô cùng, lại còn rất quấn Triệu Khanh.

Dường như cô bé không ý thức được bản thân đang là con mồi của em trai cô.

Từng hành động thân mật của cả hai hệt như cô và Vương Hoàng những năm làm bạn.
Bỗng chốc trong lòng Minh Nhi rúng động, nãy lên ý nghĩ, không lẽ em trai của cô sẽ yêu cô bé ấy giống với cách Vương Hoàng yêu cô?
Bất giác cô thấy lạnh tóc gáy, lo sợ thay cho cô bé, nửa muốn ngăn cản nửa lại không nỡ, dẫu sao em trai cô cũng đã lớn tuổi rồi, nếu ngăn cấm thì sợ cậu sẽ ở vậy suốt đời, mà không cấm thì sợ cô bé kia sẽ rơi vào tình cảnh giống cô, đầu óc cô rối ren.
Vương Hoàng bỗng đánh tiếng cắt ngang suy nghĩ.
" Chuyện tình cảm của họ, chúng ta đừng như can thiệp…đến được thì hay, không đến được thì do họ không đủ duyên nợ…cứ để tùy duyên đi "
Minh Nhi thở dài bất lực, đành miễn cưỡng nhắm mắt nghe theo, dù gì cô cũng không có quyền quyết định trong chuyện này.

Cô thầm hứa, sau này sẽ yêu thương cô bé ấy hết lòng, lỡ như em trai cô làm tổn thương cô bé, chính cô sẽ xử lý cậu.

Một tuần sau, khi Minh Nhi ở trong thư phòng đọc sách, bất chợt có tiếng động lạ bên ngoài vang lên, cô tò mò bước ra thăm dò.

Chẳng có bất cứ thứ gì bên ngoài, có lẽ là do những con mèo đùa giỡn gây ra tiếng động, Minh Nhi nhanh chóng vào trong đọc tiếp quyển sách vẫn còn dang dở.
Cô chốt chặt cửa, ngồi vào vị trí cũ, đọc sách tầm 10 phút cô lại nghe thấy tiếng động lạ phát ra từng sau những kệ sách.

Linh tính mách bảo điều gì đó, cô vội gấp sách từ từ tiến tới đằng sau những chiếc kệ, khi cô qua được cái kệ thứ 3 liền kinh hồn bạc vía, đứng không vững tựa vào thành kệ.
Không biết bằng cách nào mà Đới Khởi Nam lại xuất hiện ở đây, trông hắn gầy gò đi nhiều, tóc tai lủ khủ, người ngợm cực kỳ bẩn thỉu, mình đầy vết thương, trên người hắn còn mặc nguyên bộ đồ tù nhân.
Minh Nhi hoảng sợ chạy ngay, nhưng hắn quá nhanh đã bắt được cô, quật ngã cô xuống nền, bịt chặt miệng cô lại, dùng bàn tay dơ bẩn chạm vào mặt cô.
" Hạnh Ân…may quá…em thật sự tỉnh lại rồi…" hắn cất giọng u buồn, đôi mắt hắn đậm nét nhớ nhung, hắn từ từ buông tay ra khỏi người Minh Nhi.
Ngay lập tức cô lùi ra xa, sợ hãi bỏ chạy, nhưng khi tay cô chạm vào nắm cửa lại đột ngột dừng.

Cô xoay người nhìn sang hắn đứng yên ở một góc, môi hắn khẽ cong, dường như hắn đến đây không phải để làm hại cô hay bắt cóc cô, mà chỉ đơn giản là muốn nhìn thấy cô.
Miệng hắn còn lẩm bẩm ngôn từ gì đó, Minh Nhi chăm chú nhẩm theo mới hiểu được, đó là ba chữ " hãy sống tốt… ", còn một câu nữa nhưng cô không tài nào đọc ra.
Đúng lúc ấy, tiếng còi xe cảnh sát bên ngoài vang lên phá tan khung cảnh bên trong, Đới Khởi Nam lật đật nhảy ra cửa sổ, Minh Nhi cũng chạy đuổi theo hắn.
Khi vừa ra đến nơi cô lại trông thấy hắn đã bị bắt, xung quanh đầy cảnh sát tay cầm vũ trang, còn có mặt của Trác Thần.
" Minh Nhi… " Vương Hoàng từ đằng sau chạy hớt hải lại chỗ cô, vội vàng ôm cô thật chặt, kiểm tra quanh người cô, cứ như anh sợ cô bị Đới Khởi Nam làm hại.
Rất may, cô chẳng bị gì cả Vương Hoàng khi ấy mới thở phào, cô nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt mà ngơ ngác hỏi chuyện Vương Hoàng về Đới Khởi Nam, khi anh kể rõ bấy giờ cô mới hiểu ra mọi chuyện.
Từ sau khi chính tay Đới Khởi Nam bắn cô, Vương Châu Nhi bắt hắn, tống hắn vào ngục tù bên Trác Thần cai quản với bản án 10 năm tù giam, Châu Nhi muốn cho hắn nếm mùi chịu sự giày vò của đủ mọi loại cực hình.
Luôn cho người canh gác hắn, phòng ngừa hắn tự sát vì không chịu nổi cực hình, đồng thời cũng cho hắn biết tình trạng của Minh Nhi để hắn chịu nỗi đau dày vò tâm trí.
Không ngờ, trong một lúc làm việc lính canh gác vô tình nói ra việc Minh Nhi đã tỉnh dậy lọt vào tai hắn, hắn vì muốn kiểm chứng lời nói ấy mà đã vượt ngục tìm đến tận đây.
Minh Nhi lặng nhìn hắn bị cảnh sát lôi đi, nội tâm cô có một cảm giác đau nhói, có lẽ đây chính là báo ứng cho những việc hắn làm.
Hắn rời đi nhưng trên khuôn mặt lại mang theo một nụ cười hạnh phúc, việc hắn được gặp cô, nhìn thấy cô sống như bao người bình thường khác đã đủ làm hắn vui vẻ, hắn quay về chấp nhận những năm tháng ngục tù.
Sau khi, hắn bị bắt giam trở lại, 10 ngày sau Minh Nhi đích thân đến nơi giam giữ thăm hắn.
Nhìn thấy cô đến, hắn vui lắm, vui đến nổi những vết thương vừa bị đánh hắn cũng không thấy đau.
Minh Nhi hỏi thăm sức khỏe và tình hình của hắn trong tù, hắn không đáp mà hỏi ngược lại cô.
" Trịnh Vương Hoàng có tốt với em không? "
" Tốt lắm, dĩ nhiên anh ấy luôn tốt với tôi…" Minh Nhi đáp một cách bình thản.

Đới Khởi Nam liền cười gượng, rồi hắn lại dặn dò cô đủ kiểu như một người anh dặn dò em gái.

Khi hắn định gác máy kết thúc cuộc gặp, Minh Nhi lại nói một câu làm hắn ngơ người tại chỗ.
" Khởi Nam…tôi tha thứ cho những gì anh đã làm…
Mong rằng sau khi anh ra tù…hãy làm lại con người tốt…"
Nói xong, Minh Nhi ngoảnh mặt rời đi, Đới Khởi Nam cứ vậy giương mắt nhìn cô trong sự tiếc nuối.
Thật ra, suốt 7 năm trong ngục tối, chịu mọi loại khổ cực và dày vò thể xác lẫn con tim, hắn cuối cùng cũng nhận ra được tình cảm của bản thân.

Hắn thật sự yêu cô, không phải là tình cảm anh em mà cô đã từng nhận định, chỉ vì ám ảnh cái chết của em gái nên hình thành tâm tính lẫn lộn khiến người ngoài và chính hắn cũng bị xoay mồng mồng.
Giờ đây, khi hắn trông thấy cô hạnh phúc, có người chăm sóc cô, yêu thương cô hết mực hắn đã không còn điều gì cố níu giữ nữa.
Hắn thầm chúc cô một đời bình an vô sự!
Mà, Minh Nhi cũng vì tình nghĩa trước kia đã cầu xin cho hắn không phải chịu những cực hình trong tù.
Ba năm cuối cùng, hắn được sống trong yên ổn, khi mãn hạn hắn không đến tìm cô, gặp cô lần cuối mà im lặng biến mất khỏi đất Trung Quốc.
Minh Nhi và Vương Hoàng bình yên sống những ngày tháng đẹp đẽ, sau khi hai đứa con lớn khôn anh từ bỏ Trịnh gia, giao lại di chúc cho Vương Châu Nhi cất giữ thay anh, sau đó đưa Minh Nhi về nơi thôn quê mua một nông trại nhỏ, sống cuộc sống giản dị cùng cô kéo dài hơn 20 năm..
 
Ác Ma Đến Từ Thiên Đường
Chương 101: 101: Kiếp Sau Ta Có Nhau Ngoại Truyện


Ngôi nhà nhỏ ở Thụy Điển, trời xế chiều những đám mây lơ lửng màu cam dịu ngọt, vườn hoa hồng rực rỡ đầy màu sắc đưa hương theo cơn gió lạnh qua khe cửa, bên trong gần chiếc lò sửa là hai bóng người lọm khọm gần nhau.

Bàn tay nhăn nheo của ông cụ đang chảy từng sợi tóc bạc trắng cho bà cụ, tiếng ho khù khụ làm chiếc lược thêm nặng nề.
Minh Nhi về già sức khỏe giảm sút rất nhiều, không khỏe như Vương Hoàng, tất cả đều do vụ việc năm đó để lại hậu quả, bà thường hay cảm thương hàn, một tuần lại bị một lần, cứ như vậy kéo dài ngày này qua tháng nọ dần một thêm nặng.
Đến nay, bà đã gần như không trụ nổi nữa, ho đến nổi thổ huyết, hai mắt lờ mờ, bà lén giấu chiếc khăn dính máu đi nhưng vẫn bị Vương Hoàng nhìn thấy, ông giả vờ bình tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra, ân cần chải chuốt cho bà.
Ông biết thời khắc bà sắp đi đã đến, ông cố cầm lòng chờ cho Cố Diệp Lý đến đây, thấy bà mệt ông liền dìu bà vào trong nằm nghỉ, khoảng 10 phút sau Cố Diệp Lý cũng đến.
Bấy giờ, hai người bạn già nhìn nhau bằng ánh mắt rất khó tả, Vương Hoàng đưa Diệp Lý vào trong phòng, Minh Nhi nằm đó dù thở rất khó khăn nhưng vẫn gắng mỉm cười chào Diệp Lý.

Có lẽ vài phút nữa thôi bà sẽ ra đi mãi mãi, vậy nên ít nhất cũng phải để nhưng khác chứng kiến bà hạnh phúc.
Hai ông cụ trò chuyện với nhau, còn cho bà biết một tin khá đau buồn, Vương Châu Nhi vợ của Cố Diệp Lý đã qua đời vào một tuần trước, tới tận bây giờ ông mới báo tin cho hai vợ chồng già này biết.

Cả hai không trách ông, chung quy ông làm tất cả vì họ, ông không báo vì biết Minh Nhi không còn đủ sức trở về Trung Quốc.

Vả lại, người già rồi ai cũng sẽ chết, không có gì phải quyến luyến.
Cứ như thế, ba người nói với nhau được vài phút rồi đột ngột ngừng lại, Minh Nhi như cảm nhận được cái chết, bà mệt mỏi xoay người sang hướng khác.
Bất ngờ, Vương Hoàng bỗng nhiên trèo lên giường nằm kế bà, ông xoay người bà đối mặt với ông, nắm chặt tay bà, thủ thỉ khiến bà ngỡ ngàng.
" Minh Nhi…tiểu nhân ngư…hãy để anh đi cùng em…chúng ta làm lại vợ chồng kiếp sau…muôn kiếp điều có nhau… "
" Vương Hoàng…anh nói vậy…nghĩa là sao? " bà ấp úng hỏi, vẻ mặt đầy nét hoang mang.
Chỉ thấy ông mỉm cười ôn nhu nhìn bà một cái thật trìu mến, sau đó nhắm nghiền hai mắt cất giọng dịu dàng.
" Em quên rồi à…em đã hứa sẽ làm vợ anh muôn kiếp mà…em vẫn còn nợ anh một đứa con…
Anh không thể thiếu em…đời đời kiếp kiếp mãi không ly rời…
Chúng ta cùng đi…kiếp sau hãy sinh cho anh một đứa con…"
Minh Nhi rưng rưng nước mắt, bấy giờ bà mới hiểu Vương Hoàng không thể sống thiếu bà những ngày tháng còn lại, nên ông đã lên kế hoạch cùng chết với bà, được theo bà mãi mãi.
Sự có mặt của Cố Diệp Lý lúc này là để đưa tiễn hai người, bà nhanh chóng gạt đi nước mắt, giây phút này bà không thấy mệt mỏi nữa, cả cơn đau trong người cũng biến mất.
Hai mắt bà dần cụp xuống, cất lên giọng nói nhỏ nhẹ " Vương Hoàng…em yêu anh… ", trong căn phòng tĩnh mịch không còn phát ra tiếng thở khó khăn nữa, Minh Nhi ra đi rất thanh thản.
Ngay giây sau, Vương Hoàng cũng được Cố Diệp Lý tiêm cho một mũi thuốc, mắt ông mờ dần, hơi thở ngắt quãng, ánh sáng của mặt trời rọi vào đôi mắt đầy nếp nhăn, chúng dần khép chặt, ông đi rồi, đi theo người mà ông yêu nhất trong kiếp này.
Cố Diệp Lý lặng lẽ cắt vài sợi tóc của cả hai, đặt vào lòng bàn tay của mỗi người tóc của đối phương, sau đó lặng nhìn hai người tay nắm tay nhau về nơi an nghỉ, ông rơi những giọt lệ cuối cùng giống hệt như cái ngày Vương Châu Nhi mất, tiếng khóc không thành tiếng.

Ông vừa khóc vừa mỉm cười, chúc cho họ kiếp sau lại có nhau.
Sau khi họ mất, Cố Diệp Lý thay mặt tổ chức đám tang trong im lặng, chỉ có những người thân quen và con cháu của cả hai đến dự.

Ngôi mộ xây cho họ chung một nơi, chung một mái che.

18 năm sau, ánh đèn đường lấp lánh, con phố nhộn nhịp người qua lại, hôm nay là lễ Thất Tịch, ai nấy cũng đều chen nhau đi ăn chè đậu đỏ để cầu mong tìm được ý trung nhân.
Có một số người sẽ không thích ngày này, cực kì ghét những phong tục mê tính ấy, và trong đó một cô gái có cùng suy nghĩ ấy, cô với mái tóc đen mượt cột cao cũng cặp mắt xanh biếc ung dung đi trên con đường đông đúc.
Phố xá nhộn nhịp màu sắc, cô vô tình đụng trúng một thanh niên cao lớn vừa mua xong chè đậu đỏ.

Bị cô va phải làm đổ hết ra mặt đất, cô xin lỗi một cách hời hợt, nhét vào tay anh vài tờ tiền đền bù rồi chẳng thèm nhìn mặt, cao ngạo quay đầu rời đi.
Anh cười mỉa mai, chưa từng có ai dám hành xử với anh như thế, bất ngờ lúc anh nhìn xuống đất, chiếc ví của cô làm rơi đập vào tầm mắt.

Anh khom người nhặt nó lên xem sơ mọi thứ ở bên trong, vài phút sau anh vội đuổi theo cô trả lại nó.
Rất nhanh, họ chạm mặt nhau lần nữa, khi bốn mắt đối diện, bất ngờ một thế lực nào đó đã khiến cả hai có ấn tượng về đối phương.
" Ví của cô…" anh ngập ngừng nói không nên lời.
Cô nhanh chóng nhận lại ví, cúi đầu cảm ơn anh, khi cô định rời đi anh lại hỏi một câu giữ chân cô lại.

" Tên cô là gì? "
" Tôi…" cô ấp úng, quýnh quáng gãy đầu, vô tình làm dây buộc tóc bị dứt, tóc cô xõa xuống thướt tha, kiều diễm.
Anh nhìn cô đến ngây người, mắt không chớp, tiếng chuông đồng hồ ở nhà thờ bỗng vang lên cắt ngang khung cảnh ngượng ngùng, cô chẳng thèm đoái hoài anh nữa, nhanh chân chạy đi.
" Này, tên cô là gì? " anh hô to theo hướng của cô.
" Tôi là Thượng Quan Minh Nhi " cô vừa chạy vừa đáp, sợ anh không nghe rõ còn hô to hơn.
Vọng lại câu nói của cô, anh cũng nói ra cái tên của mình.
" Tôi là Nhạc Đình Ngạo… " rồi anh lí nhí trong miệng " rất vui được gặp cô…"
Khi bóng cô vừa khuất, anh nở ngay một nụ cười gian manh, lúc nãy trả ví lại cho cô anh đã lén lấy đi giấy tờ tùy thân của cô.
" Thượng Quang Minh Nhi…tôi nhắm em rồi… " anh làu bàu.
Chắc chắn, anh sẽ còn tìm đến cô một lần nữa và cô cũng thế, duyên phận của họ cũng sẽ bắt đầu từ đây..
 
Back
Top Bottom