Khác Abolition [BH]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
304089369-256-k663924.jpg

Abolition [Bh]
Tác giả: LuuHoaNhu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lưu Hoa Như
Bản truyện:Tiểu Thuyết

Hà Phong Thiên cô gái được cho rằng là người giỏi nhất trong giới showbiz một con người lạnh nhạt, đôi khi có thể ấm áp.

Tiểu Lạc Miêu tác giả của hàng loạt cuốn văn, hiện tại đang là người có chức trong giới bất động sản nhưng tuy vậy cô đang học Đại Học năm hai.

"Lời nói của chị hôm ấy ngộ thật chị Hà Phong Thiên!"

"Tôi và em... chúng ta đều giống như một loại bông đẹp đấy"
"Bông hoa đẹp nào cũng chỉ có sự phai tàn của nó, chị hiểu chứ!?"

"Một khi em đã nói vậy, chúng ta có hai sự lựa chọn.

Existence and Abolition!?"

Tất cả lời vừa rồi giống như một lời thách thức, mọi thứ diễn ra giống như được liên kết bởi một ý định gì đó.

Điều này khiến cho đối phương phải ngưng đọng lời nói một hồi.

"Abolition?

Let's wait one day we will know where our relationship is!"



đaukhổ​
 
Abolition [Bh]
Chương 1: Mở đầu


___________________________

"Chị Hà Phong Thiên!

Em... thích... chị!

Chúng ta có thể yêu nhau được không?"

"Tôi biết em sẽ nói câu này mà, tình yêu giống như bông hoa đẹp vậy, tôi và em không hợp nhau đâu.

Câu chuyện cuối tôi-"

"Bông hoa?

Em không nghĩ chúng ta sẽ không giống như bông hoa hay bông gì đâu!?

Thức tỉnh và chìm đắm suy nghĩ về chị đó chính là tình cảm của em suy ngẫm!

N-"

"Một khi em đã nói vậy, chúng ta có hai sự lựa chọn.

Existence and Abolition!?"

Tất cả lời vừa rồi giống như một lời thách thức, mọi thứ diễn ra giống như được liên kết bởi một ý định gì đó.

Điều này khiến cho đối phương phải ngưng đọng lời nói một hồi.

"Abolition?

Let's wait one day we will know where our relationship is!"

" Sao cũng được!

Nào hãy chứng minh tôi xem cô gái.

"

"..."

"Vậy em chọn con đường mà chị không tưởng nổi, hãy đợi đi em nhất định sẽ gặp chị sau 2 hoặc 3 năm nữa!

"

_______________________________

Nhìn ra ngoài cửa sổ, quang cảnh thành phố hiện đại đêm nay thật xa hoa.

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, cô gái từ trong phòng tắm đi ra, cầm lấy chiếc điện thoại nhỏ để bên cửa sổ.

Nhưng cô lại thở dài khi nhìn vào chiếc điện thoại đang reo, bấm máy để nghe cuộc gọi.

Người con gái xinh đẹp mang tố chất là bậc thầy của giới showbiz: Hà Phong Thiên (26 tuổi) xinh đẹp, tài năng, trẻ trung , đó chính là thứ mà Hà Phong Thiên có để khiến bao nhiêu cô gái phải ghen tỵ vì sự thu hút ấy đã khiến bao nhiêu chàng trai phải say mê hết lối về.

Có lẽ không ai biết được rằng cô chính là người phải chịu đau khổ, gánh nặng nhiều về chuyện gia đình của cô.

"Alo, vâng con nghe đây" vừa nói xong câu bỗng đầu dây bên kia có tiếng gào thét nóng bực.

"Cái con chó khốn nạn mày!!!

Tại sao...?!

Tại sao...!?

Mày không về nhà hơn một năm rồi đấy.

Mày có biết tao đã lo lắng cho mày không?

Thằng cha tiên sư nhà mày lại lấy tiền đi đánh bạc lẫn gái gú khiến nhiều giang hồ tới đòi nợ này, anh mày tao không thể nào liên hệ được, đã hai năm trời từ cái ngày mà mày đi đại học đấy, nếu giữ liên lạc với nó thì tao cầu xin mày với thằng anh của mày hãy về đi!

Tao đau lắm rồi!!"

Hà Phong Thiên chỉ tỏ ra sự mệt mỏi, nỗi chán nản khi cô toàn chỉ nghe những câu nói quen thuộc từ mẹ cô, trước đây mỗi lần mà mẹ cô gọi đều chỉ hốt lên vài câu than thở vì mục đích việc này là để ông cha cô lấy tiền lẫn đánh đập con cái nên bao nhiêu việc cũng bắt đầu quá đà khiến người anh phải rời đi nơi khác, vĩnh viễn không quay lại căn nhà đấy.

Đằng chỉ nói nhẹ nhàng với mẹ rằng:

" Mẹ à...

Tết con không về đâu, con bận việc lắm, còn chuyện của anh lẫn bố... con không...liên quan.

Chào mẹ, cảm ơn đã quan tâm c-"

"Mày lại có cái tính láo toét đó, thứ như mày vô ơn bội nghĩa như thế thì ngày xưa biết thế tao uống thuốc sẩy thai cho r-!"

*Bạn đã kết thúc cuộc gọi này*

Nhìn qua cánh cửa sổ, cảnh thành phố gợi lên chút buồn cho ngày hôm nay.

Có lẽ cái sự đau buồn ấy đã khiến cho Hà Phong Thiên thẫn thờ không có một cảm xúc nào có thể diễn tả được nét mặt của cô.

Cách sống đang diễn ra yên bình ấy chỉ là thứ giả tạo vô nghĩa để tiếp tục sống.

Sau một lúc suy ngẫm, Phong Thiên liền thay đồ nhanh và khoác lên mình chiếc áo ấm đen đi chung với chiếc kính râm che mặt bước xuống phố.

Bước đi trên con đường, nhìn xung quanh chỉ toàn những con người chứa nhiều sự hạnh phúc, những nụ cười trên môi khiến cho Hà Phong Thiên nghĩ và cảm thấy mình đang thiếu thốn một thứ quan trọng:

"Đây là vị ngọt của sự hạnh phúc và ấm áp sao?

Mà cái vị ngọt...

đúng thật mình chẳng có thích vị ngọt tí nào!?"

Bước đi và suy nghĩ về những gì quá khứ mà mình từng có cái vị ngọt ấy " Cảm thấy nó cũng như sô-cô-la vậy nhớ thật..."

Rồi cô đi hết quãng đường tới gần quán bar nhỏ "Blue Garden".

Bước vào quán, Hà Phong Thiên chưa gì đã thấy ngay cô bạn thân thuộc của cô đang pha chế đồ cho khách.

Cô gái thấy lại Hà Phong Thiên :

" Ồ ghệ yêu~ Xem thử cô bé xinh xắn nào lại tới nè hihi!"

Hoàng Thiên Như ( 27 tuổi) người từng học chung hồi cấp ba với Hà Phong Thiên.

Ngồi xuống ghế, Hà Phong Thiên nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác ra "Cho ly rượu mấy trước hay dùng đi gái.

Mà mày à, tao chán với cuộc sống này quá..."

"Oh girl đợi chút nh- Này này khoan mày vừa mới với cái gì đấy hả?

Bận tâm về cái chuyện gia đình nữa ư?"

" Tao..."

Hà Phong Thiên nhìn xuống bàn với đôi mắt mệt mỏi.

"Haizz... tao nói rồi, bỏ hết mất cái chuyện này đi.

Mày càng như vậy chẳng khác gì con thú cưng bị đánh đập cả!

Với lại quan trọng nhất là về chuyện sức khỏe mẹ mày tao thấy thật sự không ổn tí nào.

Hay là mày nuôi bã đi!"

đưa ly cho Hà Phong Thiên

"Nuôi?

Tao không biết nữa nhưng tao nói thật mẹ tao dần đang mất suy nghĩ tốt thật rồi!

Bà ấy cứ quát mắng đủ thứ, tao chẳng biết mình có nên chết hay sống trong sự điều khiển.

" nói xong Hà Phong Thiên uống một ngụm lớn.

"Hả!?

Ê ê mày mà chết là tao đi uống canh cùng mày đấy ngốc hả?"

Hoàng Thiên Như đứng lau ly với biểu cảm lo lắng nhìn Phong Thiên.

"Vị ngọt có nghĩa là gì?"

Hà Phong Thiên cầm ly và nói với chất giọng trầm dần.

" Tao thật không hiểu tại sao người đau khổ nhất là tao..."

Hà Phong Thiên nhìn Hoàng Thiên Như.

"Hà Phong Thiên việc đau khổ giống như cái thứ để ta tiếp tục tiến bước vậy, những đau khổ thật mệt mỏi nhỉ?

Vậy mày biết tại sao mà mày luôn tiến bước vậy rồi chứ?"

Hoàng Thiên Như thở dài.

"Cảm giác nỗi đau ấy nhưng mà nói chung tao nhớ lời nói của anh.".

"...Ấy mà hết sáng tác văn rồi à?

Tuần qua tao không thấy bảng xếp hạng của mày với không thấy cập nhập về truyện.

"

"Tao rút giới rồi mà?

Vã lại giới giờ đã quá loãng rồi tao không liên quan."

"Anh mày sao rồi?

Tao nghe nói ở Mỹ rồi nhỉ?

Mồ mà anh mày cũng giỏi phết ấy ngưỡng mộ ảnh quá."

Thiên Như vừa pha chế cho khách.

Hà Phong Thiên uống ly thứ tư "Ổn!"

"Năm sau hay mày về nhà đi, Tết nước mà không về mẹ mày buồn lắm đấy!?"

Hoàng Thiên Như ngồi xuống gần Hà Phong Thiên nói.

"..."

"À việc này chúng ta dẹp qua bên đi, nghĩ chi cho mệt với mấy thứ nhảm nhí như này hả?!"

Hoàng Thiên Như chạm nhẹ vào vai Hà Phong Thiên cười.

"Cho ly nữa."

Sắc mặt Hà Phong Thiên đỏ hơn và nói với giọng trầm.

"Ôi lại cứ thích dồn ép mình nữa đây mà, say quá rồi kìa gái ngưng uống đ-"

"Ờ không sao, tao ổn chỉ muốn thả hơi chút thôi."

Hà Phong Thiên liếc mắt nhìn Hoàng Thiên Như khiến cho cô ấy rùng mình.

Giật mình Hoàng Thiên Như cảm thấy giống như đang bị một con rắn độc cắn vậy, lần đầu tiên cô mới thấy một sự nguy hiểm cũng không kém cái đau khổ đang hiện lên trong ánh mắt Hà Phong Thiên.

Cô quay lại chỗ pha chế để lấy ly nữa cho Hà Phong Thiên.

Rồi cả hai người đều im lặng không nói gì nhau nữa.

Hà Phong Thiên lúc này vì đã quá say nên đã gục xuống bàn và thầm nghĩ rằng " Em ấy...

"

"Hạnh phúc là dĩ vãng, đau khổ bây giờ là món quà của kẻ đồi bại này chăng?"

Hà Phong Thiên cất tiếng trong ngàn suy ngẫm.

"Ồ có thể vậy đấy, ngừng uống đi nhé tao thấy mày quá đà rồi đấy.

" Hoàng Thiên Như lo lắng nhìn mặc dù câu nói nãy khiến cô không hiểu Hà Phong Thiên nói gì.

-Em... hãy cho tôi xin lỗi vì đã không thể nói tiếng yêu đúng để đến giờ em không phải như này Hà Xuân Châu... lời nói mà Hà Phong Thiên đã không nhìn rõ được cho người em từng nói yêu mình đằng chỉ có thể nói trong lòng.
 
Abolition [Bh]
Chương 2: Kẻ chính thức xuất hiện.


Tiếng nhạc vang lên trên xe:

"Điếu thuốc trên tay ta nay đã tắt

Ngay chỗ đổ xe về

Ta gặp nàng trong con tim đóng băng

Tự hỏi sao giờ ta bước đi

Bước mà không tiếng động..."

~~~

"Sếp à, gần tới quán của cô Hoàng Thiên Như rồi sếp...

Mà sếp có thể ngừng hút với tỏ ra phê đồ lại được không?"

Vũ Lục Kha nhìn cô chủ và nói với tiếng càng đằng.

"Thôi im đi quỷ!

Đã bảo bao nhiêu lần rồi cố ơi?!

Chị em với nhau mà cứ kêu người ta là sếp có đời nào như này?

Hai đứa còn tuổi thanh xuân đấy má ơi."

Cô gái ngồi sau vừa hút vape và dùng chân đập mạnh ghế trước rồi cười khinh bỉ.

Tiểu Lạc Miêu (20 tuổi) học viên của trường Đại Học Tân Thất Ca, tài năng, mưu đồ, luôn tỏ ra với sự lạnh nhạt khiến cho nhiều người theo đuổi, những người mà cô coi là thân thiện thì sẽ thành chú hề thích khịa người.

Tuy cô là học viên nhưng cô lại là người nắm khối tài sản của công ty bất động sản khủng lớn, là một Mafia ngầm nên người trong giới mafia đều cho cô cái tên Hắc Miêu.

"Khiếp tin là cho đi bộ không?

Con mới tập lái đấy má ơi.

Nói chung ngừng hút hộ cái đi tiên sư."

"Chậc..."

"Hai phút nữa tới nha gái, thiệt tình."

"Okie trai bốn mùa...

Mà mày đi cùng tao không?

Đi mình chán chết đi được ấy."

Tiểu Lạc Miêu ngồi sau thở dài nhìn vào chiếc điện thoại.

"Mấy nay bảng xếp hạng trên trang writer thế nào?"

"Đợi chút xem đã, bài mới đăng qua lại bay xuống top 30 này."

"Há Há đen quá gái à!"

Tiểu Lạc Miêu lướt từng dòng thông báo sự kiện đang được quan tâm nhất vào thấy:

*Sự kiện Hoàng Đại*

Người chấm: Hà Phong Thiên, Cao Bá Nhân, Nguyệt Xuân Thiết.

(Bạn hãy để đường link trang page của bạn vào đây nhé.)

"..."

Tiểu Lạc Miêu liền nhìn vào dòng đầu thầm cười nghĩ "Hà Phong Thiên ư?

Ồ nghe hay thế nhỉ?

Giám khảo mới đây chăng?~"

Tới chỗ đèn đỏ, chiếc xe dừng lại Vũ Lục Kha hỏi "Sao rồi bà?

Bảng như nào ấy?"

"HÁ HÁ TAO NÓI TAO CƯỜI NGẬP MỒM KKKKKK!"

Tiểu Lạc Miêu liên tục đập vô ghế trước và dùng tay đập vào chiếc ghế đang ngồi rồi cười vẻ mặt kiểu bố đời.

"Con điên, chết tao giờ!!!

Bình tĩnh lại coi, tin tao cho mày lên thiên đường không cần ghệ đẹp không hả!?"

Vũ Lục Kha liền quay lại với vẻ mặt tức giận.

"Xin lỗi... cái sự kiện này, tao nói...

Há há há mắc cười quá!"

Tiểu Lạc Miêu đưa chiếc điện thoại của mình cho Vũ Lục Kha xem.

"Chậc đúng thiệt quỷ tâm thần không thuốc chữa...

đâu coi miếng này?"

Vũ Lục Kha lấy chiếc điện thoại từ tay cô.

"Dòng chỗ sự kiện Hoàng Đại ấy nha..."

Tiểu Lạc Miêu liền mắc sặc mà phụt ngay sau đó.

"Quỷ cái có cái tin xám cũng cười được, hài hước quá.

Nào gì đây?

Sự kiện Hoàng Đại diễn ra 15 ngày... bao gồm 5 giải đặc biệt và sẽ có cơ hội lấy với xin chữ ký của các bạn giám khảo..."

Cậu đọc nhưng vẫn chẳng hiểu được tại sao Tiểu Lạc Miêu cười sấp mặt.

"Xem dòng chỗ Người chấm đi bắt gặp tên đẹp ấy...

Hà ~Phong~ Thiên~ áaaaaa oh mai gót."

Tiểu Lạc Miêu tỏ ra sự sung sướng khi thấy tên người mà mình từng thương khiến Lục Kha nghe xong phải bị rợn với cái giọng điệu ngọt đó.

Vũ Lục Kha rợn người thầm nghĩ "Con khùm này mà cưới được ai đó chắc nhà đó đi xin viếng nhà cụ 1 lần quá..."

Vũ Lục Kha nhìn vào tên Hà Phong Thiên cậu vẫn hoang mang chuyện này như thế nào.

"???"

"Hà Phong Thiên là cái chị mày từng kể phũ mày đúng không?"

"Ừ đúng vậy đấy.

Hay nhỉ?" cô nhìn Vũ Lục Kha và vuốt tóc lên cười nhẹ.

"Khùm quá mới bị phũ là đúng rồi cười chi gái."

Vũ Lục Kha quay người lại rồi lấy cây socola để đi tiếp.

Bỗng nhiên từ đằng sau Tiểu Lạc Miêu liền dùng chiếc iPad vả vào mặt cậu "Quỷ sứ, thôi chú im đi tin tôi cho bây háng không?"

Tiếng iPad đập cái bóp khiến cho cậu Vũ Lục Kha phụt ra máu "Con điênnnnnnnnn!"

Tiếng đập khiến cho bên ngoài rén sợ khi đi ngang qua nhưng một chú liền hét lớn lên " Đi nhanh cái coi."

Giật mình cả hai liền mở cửa sổ xe nhìn ra đằng sau và xin lỗi chú bác đang quạu.

Rồi cả hai đi đến quán bar "Blue Garden" nơi mà Hà Phong Thiên với Hoàng Thiên Như đang trò chuyện qua lại nhau.

"Đến rồi này cụ..."

Vũ Lục Kha liền lái xe vào chỗ đậu xe ở phía sau quán.

"Nếu tao cầm cây Long Đao Huyền Thoại năm đời truyền nhà tao thì mày chết trước, tao chưa già quỷ.

Mà vô không?

Tao vô mình chán lắm?"

Cô ra ngoài và đứng cạnh chiếc xe hơi.

"Không nha vô mình đi dỗi rồi, mà tui chẳng thích nhìn mấy cái tên nghiện ngập đâu!"

Vũ Lục Kha nhếch mép với cái giọng ghét bỏ.

"Tí tao lấy cái cây Long Đao Huyền Thoại vả vô mặt giờ... tao nghĩ mày chuyển giới là vừa đấy!"

Tiểu Lạc Miêu bực mình liền bắt đầu buông lời cà khịa với Vũ Lục Kha.

"Hứ tui dỗi rồi, không chịu nịnh tui thì thôi Dỗi.

À mà sẵn mua tao một chai số đã trong đó nha."

Vũ Lục Kha lấy trong túi quần chiếc điện thoại ra ngồi bấm.

"Không mua bye bye."

Cô rời đi không để tâm đến Vũ Lục Kha.

"Nhỏ đáng ghét!"

Vũ Lục Kha ngồi trên xe nhìn ra rồi hét lớn lên.

Mới bước đi được vài bước, bỗng bầu trời lại đổ tuyết xuống.

Một cảnh giác ấm áp cũng chẳng kém chút lạnh lẽo của từng cơn gió ùa ngang qua cô.

Và rồi Tiểu Lạc Miêu bắt đầu suy nghĩ về những gì mà mình gần như đang dần mất cảm giác lẫn việc suy nghĩ về những gì trong quá khứ đã tan nát.

Ngâm mình vào con đường Tiểu Lạc Miêu tạm dừng lại để hít thở thầm nghĩ "Nếu như mình viết một bài về Nhật Kí đau khổ thì chắc mọi cảm xúc của ta được giải quyết nhỉ?"

Rồi cô dùng tay chà lớp keo ở phần cổ.

Những phách chà của cô liền rõ ràng chiếc hình xăm "Mãng xà tử thần"(*) chúng hiện rõ ở cả cổ và sau gáy.

Cô thở dài, tay đưa lên nhìn những hạt tuyết rơi.

"Kẻ giết người này không biết khi nào mới tìm được người ta thương đây ta?"

Tiểu Lạc Miêu dùng tay đang chứa tuyết vuốt lên mái tóc của mình.

Lấy từ trong túi áo trong một chiếc kính, Tiểu Lạc Miêu đeo nó lên rồi bước thẳng đến cửa quán mà mở chiếc cửa.

Cô bước vào ngay sau đó, cất giọng lên nói "Chào!".

(*) Hình Xăm Giả.
 
Abolition [Bh]
Chương 3: Thú vui mới.


"Điệu khúc của cái chết chính là thứ mà ta có thể làm được và chứng minh rằng TA TRONG SẠCH..."

Hoàng Thiên Như cúi đầu gần cạnh Tiểu Lạc Miêu và nhìn vào những dòng chữ trên tờ giấy mà cảnh sát đã chụp lại, Tiểu Lạc Miêu lướt thêm dòng nữa để xem thêm những dấu vết hiện trường khác.

"Người nằm thẳng, tay mở rộng ra hai bên, một chân gác qua chân kia và đầu thì quẹo qua bên phải cộng thêm có tờ giấy nhỏ ghi "Điệu khúc của sự trả thù để chứng minh rằng TA TRONG SẠCH!"

Tiểu Lạc Miêu bắt đầu thấy sự quen thuộc nào đấy rõ rệt rằng chẳng phải đây là những gì mà chính cô đã ghi và viết lại một tác phẩm đẫm sự thù hận hồi lúc cô còn học cấp ba sao?

Nghe tin này, cô có cảm giác lo lắng đằng chỉ thở dài rồi dùng tay sờ lên hình xăm trên cổ.

Tiểu Lạc Miêu hỏi với Hoàng Thiên Như "Chị đã từng đọc qua thử vài tác phẩm cũ của em chưa?"

Sẵn bỏ mắt kính ra và hút điếu thuốc.

"Ý em là sao?

Mấy tác phẩm cũ của em hả?

Chị nhớ có đọc sơ qua vài cái, mà em thắc mắc gì à?"

Hoàng Thiên Như chạm tay vào bàn rồi nói với Tiểu Lạc Miêu.

"Thắc với chẳng mắc gì bà nội?

À lấy cho một ly tequila đi!"

"Nãy sao không kêu luôn má?

Làm giờ lười đi chết đi được."

"Tại bà chứ tại tôi đâu?

Ơ cái bà này???"

"Thôi chị đừng có xàm nha, tôi sợ chị quá rồi.

Mà này, tại sao nãy em lại nói có gì đó quen thuộc là sao?

Rốt cuộc ý em nói tác phẩm cũ của em bị có người theo dõi và ám sát ư?"

Hoàng Thiên Như cầm hai đầu của chai nước Tăng Lượng rồi đặt lên tủ nước.

-Vâng, chắc có lẽ là bài "Blood Stimulant" thì phải...

À cho em cây vape bữa đi tiệc với chị mà em nhờ chị cầm ấy nhé với một chai soda không gái nhà em dỗi nữa.

Tiểu Lạc Miêu nói với giọng nói trầm nhìn lên trần nhà rồi thầm nghĩ:

"Ánh đèn cả căn phòng có lẽ hơi choáng váng với sự phê pha nơi này nhỉ?

Mùi thuốc lá hơi nồng đấy.

"

Hoàng Thiên Như lấy chai soda và cầm thêm cây vape cho Tiểu Lạc Miêu, rồi đặt lên bàn hai thứ đó.

Cô nhìn xung quanh đưa cho Tiểu Lạc Miêu kèm thêm một thứ được bao bọc kỹ càng, đưa tay lên mặt chạm vào bờ má của Tiểu Lạc Miêu để thì thầm vài lời qua tai.

"Mau cất nó càng kỹ càng tốt nhé!

Tôi cần em làm việc này và nhớ rằng đây là thứ quan trọng đấy!"

"Ý chị là sao?

Giết người ư?"

Tiểu Lạc Miêu đảo mắt lườm Hoàng Thiên Như với vẻ có đôi chút khó chịu bởi những gì chị mình vừa nói suy ra rằng cô hoàn toàn không hiểu.

Hoàng Thiên Như cũng lườm lại theo khiến cho độ bực bội của Tiểu Lạc Miêu phải chuyển qua thành rén sợ với ánh mắt Hoàng Thiên Như.

Một ánh mắt chẳng ai dám lại gần, giống như con Hổ hung hăng đang suy sẵn muốn xé nát từng con mồi vậy.

Cô đằng phải chấp nhận lời nói của Hoàng Thiên Như "Thôi được rồi, em sẽ làm để lên xe rồi em xem sau!"

Hoàng Thiên Như nghe xong lật mặt nhanh như chong chóng, nở nụ cười xinh xắn hạnh phúc khi Tiểu Lạc Miêu dứt câu khiến cho cô mén giật mình với cái nụ cười chong chóng ấy.

"Ấy mà hôm nay có ai đi cùng với em không á?

Chị thấy em mặc đồ đẹp thế chắc mới đi hẹn hò anh hay chị nào đúng không?"

Hoàng Thiên Như chỉ tay vào người Tiểu Lạc Miêu và hỏi với nụ cười khi nãy.

"À bạn của em ấy, cái nhỏ hôm bữa đi với em lúc ở bên quán bà Phu Hoa, chị hỏi nó chi vậy?

Khoan nha nói tui đi hẹn hò với anh nào là sao quỷ rứa?

Tin tui cho bà ăn Long đao không hả?"

Tiểu Lạc Miêu nở nụ cười để kiềm chế đi sự bực bội của mình trước bởi câu nói gây đau đớn khịa người của Hoàng Thiên Như rồi thầm nghĩ "Má tui đang yêu thầm và theo dõi một chị á má ơi, tự nhiên nói đi anh nào là sao vậy trời?

Thần kinh à!?"

Cô đảo mắt nhìn qua hướng chỗ Hà Phong Thiên đang nằm rồi lại quay ra nhìn thẳng vào mặt của Hoàng Thiên Như."

Khi nào chị đóng quán?

Để em đưa cô ta về này."

"Nay chị làm việc nhiều nên chắc tận 2h sáng mới đóng quán, ấy mà em có thể chỉnh vài hồ sơ hộ chị được không?

Chị đang rối không biết nên như thế nào mà nghĩ chắc em là người thạo mấy cái này ấy!"

Hoàng Thiên Như vừa hút thuốc và nói chuyện với Tiểu Lạc Miêu.

"Ở với chẳng sống nên mới đen thế đúng không?

Em hiểu mà, hèn gì tận hơn chừng này tuổi nên không thèm ai thích chị dù trên mạng thì trai ầm ầm thả tym lẫn quá trời người khen, haizz tội quá đi...

Em phải kiếm trai cho chị sớm thôi!!!"

Lạc Miêu cười sặc cố kìm nén trước cái sự ế khổ của Hoàng Thiên Như để rồi nói lên tiếng khịa khiến Hoàng Thiên Như mén nổi cáu lên.

"A chao ơi~ Không phải cô em tuy nổi tiếng nhưng cũng chẳng có rứa nào làm Bồ kia sao ta?

Nói phát nữa cho đi lên chầu nha em tôi!"

Hoàng Thiên Như lại nở nụ cười khi nãy mà lúc cô nhờ Tiểu Lạc Miêu giúp, nhưng cái nụ cười lần này lại đáng sợ hơn trước khiến cho Tiểu Lạc Miêu nhìn vào chỉ biết mình phải nói lời xin lỗi mà Lạc Lạc vẫn cố giữ cái bản mặt hơi chút lạnh của mình.

"À... thì tui... tui không có bồ thì liên quan gì bà, tại tui không thích mấy người xung quanh của mình thôi, nếu mà người nào đúng chuẩn gu tui thì tui chơi thôi chứ trời!?

Mà giờ á, tui thấy đúng thật mình ế nhưng mà tui đang sống lo cho hợp đồng, đủ thứ chuyện thiên hạ thôi chứ bộ, còn làm giàu nữa!?"

Tiểu Lạc Miêu cố tỏ ra mình đang ổn nhưng trái tim đang đập mạnh vì khi bị Hoàng Thiên Như chạm đúng cái đau của mình, rồi cô nhìn vào đồng hồ trên tay mới biết nãy giờ lo nói chuyện với chị mình hết tận 20p rồi.

"Ồ chưa gì 11h40p rồi ư?

Có vẻ trễ quá mà nhỉ, em cũng lo về đi kẻo bạn ngủ luôn trên xe ấy.

" Hoàng Thiên Như nhìn lén đồng hồ trên tay của Tiểu Lạc Miêu, rồi cô chỉ tay về phía của Hà Phong Thiên đang ngủ say " Ấy mà nhớ mang cô ấy về hộ chị nhé?

Chị nhờ em việc này nên chị nghĩ cô bé đó không phải kiểu người nhẹ cho lắm đâu mà liệu em khiêng cô ta nổi không?" vừa dứt câu Tiểu Lạc Miêu thầm thì bên tai Hoàng Thiên Như: "Chị nghĩ em có phải là kẻ giết người không?

Vậy chị có thấy nhỏ sát nhân nào mà đi khiêng người được không?"

" Vậy là em thấy không ổn?"

Hoàng Thiên Như đáp lại và đẩy Tiểu Lạc Miêu ra, chống tay dựa vào bàn.

"Tui nói tui ổn bà có tin không?"

Tiểu Lạc Miêu đáp lại với cái gương mặt chán nản.

"Ai biết mày hả quỷ rứa ?

Tâm lý cháu thì bà thấy cháu ổn 60% lận ấy."

Hoàng Thiên Như đáp lại với Tiểu Lạc Miêu trong lúc đang tìm cái gạt tàn.

"Tui mà ổn chừng đó chắc giờ là thành bà trúa cơ bắp rồi ha?~ Nói ra là đếch ổn ấy bà..."

Tiểu Lạc Miêu dứt câu rồi tiến về phía của Hà Phong Thiên.

"Má ơi mắc gì uống xong cũng tỏ được ra cái vẻ dễ thương là sao má?"

Lạc Miêu đứng ngay trước mặt Hà Phong Thiên rồi nhìn thẳng vào gương mặt của cô nàng say xỉn này khiến Tiểu Lạc Miêu đỏ mặt và nhịp tim đập mạnh hơn.

Cảm thấy em mình có gì đó quái lạ Hoàng Thiên Như liền bước đến chỗ Tiểu Lạc Miêu.

Vừa mới bước chưa được nửa quán thì Tiểu Lạc Miêu quay sang nhìn với Hoàng Thiên Như rồi nở nụ cười " Không sao chị này nhẹ em quất được!!!"

"Trời ạ?

Tưởng em đang có cảm giác bất ổn gì cơ chứ làm chị mày hú hồn nè?"

Hoàng Thiên Như chống tay vào hông.

"Má à...

Đi khám tim đi nha, thấy không ổn rồi á má."

Tiểu Lạc Miêu cười đùa với Hoàng Thiên Như.

"..."

"Nhớ cầm mấy thứ kia trước rồi mới khiêng người nhé cô em?"

Hoàng Thiên Như chỉ vào đống đồ mà cô đưa cho Tiểu Lạc Miêu.

"À vâng để em bỏ cái cây vape trước vô túi quần nhé?"

Tiểu Lạc Miêu quay lại nhìn đống đồ của mình rồi bước đến chỗ đống đồ đó lấy cái vape bỏ vào túi quần.

"Để chị cầm mấy thứ còn lại được chứ?

Tại giờ chị đang rảnh ấy."

"Cũng được chị, em cảm ơn chị trước nhé!"

Tiểu Lạc Miêu ôm đồ bước đến chỗ Hoàng Thiên Như để cho cô ấy cầm hộ.

"Mà trời đang có tuyết rơi ư?

Để chị lấy áo rồi ra giúp đã nhé!"

Hoàng Thiên Như liền chạy vào phòng đựng đồ để Tiểu Lạc Miêu ở ngoài đợi.

Tiểu Lạc Miêu ngồi xuống bên cạnh Hà Phong Thiên, cô rút chiếc điện thoại ra chụp liên tục năm tấm ảnh có mặt của Hà Phong Thiên lúc cô ấy đang ngủ "Ha hoá ra say rồi cũng dễ dãi vậy sao?

Chu choa, không thay đổi gì nhỉ?

Mới khi nãy tôi làm giả ngơ tỏ ra trước mặt chị Hoàng Thiên Như mà quay sang nhìn không ngờ cô say quá đấy!?"

Tiểu Lạc Miêu lấy bao thuốc của Hoàng Thiên Như khi nãy để trên bàn, cô lấy ra một điếu thuốc rồi tìm chiếc quẹt trong túi quần cô.

"Không biết cái câu nói của chị khi ấy giờ đâu nhỉ?

Bông Thức chị nói tôi vẫn chẳng thể hiểu được!"

Vừa nói dứt câu thì Hoàng Thiên Như bước từ trong phòng đồ ra, cô khoác lên mình chiếc áo vest đen kêu Tiểu Lạc Miêu "Nè nè đi thôi, chị xong rồi!"

Tiểu Lạc Miêu giật mình vì tiếng nói của Hoàng Thiên Như làm hết hồn, đúng lúc cô đang thì thầm trò chuyện với Hà Phong Thiên lúc đang say sưa ngủ ngon.

"À vâng thưa chị!"

Tiểu Lạc Miêu đứng dậy và suy nghĩ rằng "Mong cô ta đừng để ý những gì mình nói khi nãy, nếu như cô ta còn tỉnh thì chết chắc cho mình..."

"Em khiêng nổi thật không?"

Hoàng Thiên Như cầm đồ của Tiểu Lạc Miêu rồi bước ra chỗ Tiểu Lạc Miêu.

"Chắc em còn sống quá mà chị phụ em cho cổ lên người em để cõng được không?

Chứ khiêng mà thế này chẳng có người phụ chắc em nhảy cầu quá?!"

Tiểu Lạc Miêu mệt mỏi tỏ ra vẻ ủ rũ.

"Để chị thử nhé, không thì chị nâng bé nó ra trước còn em cầm đồ chịu không?

Cho mi cái việc nhẹ nhàng đó!"

Hoàng Thiên Như đưa đống đồ của Tiểu Lạc Miêu đặt lên bàn chỗ Tiểu Lạc Miêu đang đứng gần đó, rồi tiến đến xem thử làm sao để nâng Hà Phong Thiên lên được vì cô ta ngủ quá say.

"Hí trời ơi sao nay hiền lành tốt bụng dọ?

Chị yêu ơi~" Tiểu Lạc Miêu tỏ ra vẻ dễ thương của mình khiến Hoàng Thiên Như nổi hết cả da gà lên.

"Thôi chị ơi!

Tôi vốn mấy kiếp nay tốt tính sẵn, gọi thêm từ yêu phát nữa là mày bay hồn nhá con điên?"

Hoàng Thiên Như bắt đầu dùng tay đỡ Hà Phong Thiên và nâng người cô lên, mới nhấp lên Hoàng Thiên Như cảm thấy người Hà Phong Thiên rất nhẹ hơn cô tưởng thầm nghĩ trong đầu rằng:

"Con, con nhỏ này?

Rốt cục mày bảo có ăn uống đủ chất mà?

Chết rồi...

"
 
Abolition [Bh]
Chương 4: Cuộc Trò Chuyện.


"Điệu khúc của cái chết chính là thứ mà ta có thể làm được và chứng minh rằng TA TRONG SẠCH..."

Hoàng Thiên Như cúi đầu gần cạnh Tiểu Lạc Miêu và nhìn vào những dòng chữ trên tờ giấy mà cảnh sát đã chụp lại, Tiểu Lạc Miêu lướt thêm dòng nữa để xem thêm những dấu vết hiện trường khác.

"Người nằm thẳng, tay mở rộng ra hai bên, một chân gác qua chân kia và đầu thì quẹo qua bên phải cộng thêm có tờ giấy nhỏ ghi "Điệu khúc của sự trả thù để chứng minh rằng TA TRONG SẠCH!"

Tiểu Lạc Miêu bắt đầu thấy sự quen thuộc nào đấy rõ rệt rằng chẳng phải đây là những gì mà chính cô đã ghi và viết lại một tác phẩm đẫm sự thù hận hồi lúc cô còn học cấp ba sao?

Tiểu Lạc Miêu nghe tin này, cô có cảm giác lo lắng đằng chỉ thở dài rồi dùng tay sờ lên hình xăm trên cổ.

Tiểu Lạc Miêu hỏi với Hoàng Thiên Như " Chị đã từng đọc qua thử vài tác phẩm cũ của em chưa?"

Sẵn bỏ mắt kính ra và hút điếu thuốc.

"Ý em là sao?

Mấy tác phẩm cũ của em hả?

Chị nhớ có đọc sơ qua vài cái, mà em thắc mắc gì à?"

Hoàng Thiên Như chạm tay vào bàn rồi nói với Tiểu Lạc Miêu.

"Thắc với chẳng mắc gì bà nội?

À lấy cho một ly tequila đi!"

"Nãy sao không kêu luôn má?

Làm giờ lười đi chết đi được."

"Tại bà chứ tại tôi đâu?

Ơ cái bà này???"

"Thôi chị đừng có xàm nha, tôi sợ chị quá rồi.

Mà này, tại sao nãy em lại nói có gì đó quen thuộc là sao?

Rốt cuộc ý em nói tác phẩm cũ của em bị có người theo dõi và ám sát ư?"

Hoàng Thiên Như cầm hai đầu của chai nước Tăng Lượng rồi đặt lên tủ nước.

-Vâng, chắc có lẽ là bài "Blood Stimulant" thì phải...

À cho em cây vape bữa đi tiệc với chị mà em nhờ chị cầm ấy nhé với một chai soda không gái nhà em dỗi nữa.

Tiểu Lạc Miêu nói với giọng nói trầm nhìn lên trần nhà rồi thầm nghĩ:

"Ánh đèn cả căn phòng có lẽ hơi choáng váng với sự phê pha nơi này nhỉ?

Mùi thuốc lá hơi nồng đấy.

"

Hoàng Thiên Như lấy chai soda và cầm thêm cây vape cho Tiểu Lạc Miêu, rồi đặt lên bàn hai thứ đó.

Cô nhìn xung quanh đưa cho Tiểu Lạc Miêu kèm thêm một thứ được bao bọc kỹ càng, đưa tay lên mặt chạm vào bờ má của Tiểu Lạc Miêu để thì thầm vài lời qua tai.

"Mau cất nó càng kỹ càng tốt nhé!

Tôi cần em làm việc này và nhớ rằng đây là thứ quan trọng đấy!"

"Ý chị là sao?

Giết người ư?"

Tiểu Lạc Miêu đảo mắt lườm Hoàng Thiên Như với vẻ có đôi chút khó chịu bởi những gì chị mình vừa nói suy ra rằng cô hoàn toàn không hiểu.

Hoàng Thiên Như cũng lườm lại theo khiến cho độ bực bội của Tiểu Lạc Miêu phải chuyển qua thành rén sợ với ánh mắt Hoàng Thiên Như.

Một ánh mắt chẳng ai dám lại gần, giống như con Hổ hung hăng đang suy sẵn muốn xé nát từng con mồi vậy.

Cô đằng phải chấp nhận lời nói của Hoàng Thiên Như "Thôi được rồi, em sẽ làm để lên xe rồi em xem sau!"

Hoàng Thiên Như nghe xong lật mặt nhanh như chong chóng, nở nụ cười xinh xắn hạnh phúc khi Tiểu Lạc Miêu dứt câu khiến cho cô mén giật mình với cái nụ cười chong chóng ấy.

"Ấy mà hôm nay có ai đi cùng với em không á?

Chị thấy em mặc đồ đẹp thế chắc mới đi hẹn hò anh hay chị nào đúng không?"

Hoàng Thiên Như chỉ tay vào người Tiểu Lạc Miêu và hỏi với nụ cười khi nãy.

"À bạn của em ấy, cái nhỏ hôm bữa đi với em lúc ở bên quán bà Phu Hoa, chị hỏi nó chi vậy?

Khoan nha nói tui đi hẹn hò với anh nào là sao quỷ rứa?

Tin tui cho bà ăn Long đao không hả?"

Tiểu Lạc Miêu nở nụ cười để kiềm chế đi sự bực bội của mình trước bởi câu nói gây đau đớn khịa người của Hoàng Thiên Như rồi thầm nghĩ "Má tui đang yêu thầm và theo dõi một chị á má ơi, tự nhiên nói đi anh nào là sao vậy trời?

Thần kinh à!?"

Cô đảo mắt nhìn qua hướng chỗ Hà Phong Thiên đang nằm rồi lại quay ra nhìn thẳng vào mặt của Hoàng Thiên Như."

Khi nào chị đóng quán?

Để em đưa cô ta về này."

"Nay chị làm việc nhiều nên chắc tận 2h sáng mới đóng quán, ấy mà em có thể chỉnh vài hồ sơ hộ chị được không?

Chị đang rối không biết nên như thế nào mà nghĩ chắc em là người thạo mấy cái này ấy!"

Hoàng Thiên Như vừa hút thuốc và nói chuyện với Tiểu Lạc Miêu.

"Ở với chẳng sống nên mới đen thế đúng không?

Em hiểu mà, hèn gì tận hơn chừng này tuổi nên không thèm ai thích chị dù trên mạng thì trai ầm ầm thả tym lẫn quá trời người khen, haizz tội quá đi...

Em phải kiếm trai cho chị sớm thôi!!!"

Lạc Miêu cười sặc cố kìm nén trước cái sự ế khổ của Hoàng Thiên Như để rồi nói lên tiếng khịa khiến Hoàng Thiên Như mén nổi cáu lên.

"A chao ơi~ Không phải cô em tuy nổi tiếng nhưng cũng chẳng có rứa nào làm Bồ kia sao ta?

Nói phát nữa cho đi lên chầu nha em tôi!"

Hoàng Thiên Như lại nở nụ cười khi nãy mà lúc cô nhờ Tiểu Lạc Miêu giúp, nhưng cái nụ cười lần này lại đáng sợ hơn trước khiến cho Tiểu Lạc Miêu nhìn vào chỉ biết mình phải nói lời xin lỗi mà Lạc Lạc vẫn cố giữ cái bản mặt hơi chút lạnh của mình.

"À... thì tui... tui không có bồ thì liên quan gì bà, tại tui không thích mấy người xung quanh của mình thôi, nếu mà người nào đúng chuẩn gu tui thì tui chơi thôi chứ trời!?

Mà giờ á, tui thấy đúng thật mình ế nhưng mà tui đang sống lo cho hợp đồng, đủ thứ chuyện thiên hạ thôi chứ bộ, còn làm giàu nữa!?"

Tiểu Lạc Miêu cố tỏ ra mình đang ổn nhưng trái tim đang đập mạnh vì khi bị Hoàng Thiên Như chạm đúng cái đau của mình, rồi cô nhìn vào đồng hồ trên tay mới biết nãy giờ lo nói chuyện với chị mình hết tận 20p rồi.

"Ồ chưa gì 11h40p rồi ư?

Có vẻ trễ quá mà nhỉ, em cũng lo về đi kẻo bạn ngủ luôn trên xe ấy.

" Hoàng Thiên Như nhìn lén đồng hồ trên tay của Tiểu Lạc Miêu, rồi cô chỉ tay về phía của Hà Phong Thiên đang ngủ say " Ấy mà nhớ mang cô ấy về hộ chị nhé?

Chị nhờ em việc này nên chị nghĩ cô bé đó không phải kiểu người nhẹ cho lắm đâu mà liệu em khiêng cô ta nổi không?" vừa dứt câu Tiểu Lạc Miêu thầm thì bên tai Hoàng Thiên Như: "Chị nghĩ em có phải là kẻ giết người không?

Vậy chị có thấy nhỏ sát nhân nào mà đi khiêng người được không?"

" Vậy là em thấy không ổn?"

Hoàng Thiên Như đáp lại và đẩy Tiểu Lạc Miêu ra, chống tay dựa vào bàn.

"Tui nói tui ổn bà có tin không?"

Tiểu Lạc Miêu đáp lại với cái gương mặt chán nản.

"Ai biết mày hả quỷ rứa ?

Tâm lý cháu thì bà thấy cháu ổn 60% lận ấy."

Hoàng Thiên Như đáp lại với Tiểu Lạc Miêu trong lúc đang tìm cái gạt tàn.

"Tui mà ổn chừng đó chắc giờ là thành bà trúa cơ bắp rồi ha?~ Nói ra là đếch ổn ấy bà..."

Tiểu Lạc Miêu dứt câu rồi tiến về phía của Hà Phong Thiên.

"Má ơi mắc gì uống xong cũng tỏ được ra cái vẻ dễ thương là sao má?"

Lạc Miêu đứng ngay trước mặt Hà Phong Thiên rồi nhìn thẳng vào gương mặt của cô nàng say xỉn này khiến Tiểu Lạc Miêu đỏ mặt và nhịp tim đập mạnh hơn.

Cảm thấy em mình có gì đó quái lạ Hoàng Thiên Như liền bước đến chỗ Tiểu Lạc Miêu.

Vừa mới bước chưa được nửa quán thì Tiểu Lạc Miêu quay sang nhìn với Hoàng Thiên Như rồi nở nụ cười " Không sao chị này nhẹ em quất được!!!"

"Trời ạ?

Tưởng em đang có cảm giác bất ổn gì cơ chứ làm chị mày hú hồn nè?"

Hoàng Thiên Như chống tay vào hông.

"Má à...

Đi khám tim đi nha, thấy không ổn rồi á má."

Tiểu Lạc Miêu cười đùa với Hoàng Thiên Như.

"..."

"Nhớ cầm mấy thứ kia trước rồi mới khiêng người nhé cô em?"

Hoàng Thiên Như chỉ vào đống đồ mà cô đưa cho Tiểu Lạc Miêu.

"À vâng để em bỏ cái cây vape trước vô túi quần nhé?"

Tiểu Lạc Miêu quay lại nhìn đống đồ của mình rồi bước đến chỗ đống đồ đó lấy cái vape bỏ vào túi quần.

"Để chị cầm mấy thứ còn lại được chứ?

Tại giờ chị đang rảnh ấy."

"Cũng được chị, em cảm ơn chị trước nhé!"

Tiểu Lạc Miêu ôm đồ bước đến chỗ Hoàng Thiên Như để cho cô ấy cầm hộ.

"Mà trời đang có tuyết rơi ư?

Để chị lấy áo rồi ra giúp đã nhé!"

Hoàng Thiên Như liền chạy vào phòng đựng đồ để Tiểu Lạc Miêu ở ngoài đợi.

Tiểu Lạc Miêu ngồi xuống bên cạnh Hà Phong Thiên, cô rút chiếc điện thoại ra chụp liên tục năm tấm ảnh có mặt của Hà Phong Thiên lúc cô ấy đang ngủ "Ha hoá ra say rồi cũng dễ dãi vậy sao?

Chu choa, không thay đổi gì nhỉ?

Mới khi nãy tôi làm giả ngơ tỏ ra trước mặt chị Hoàng Thiên Như mà quay sang nhìn không ngờ cô say quá đấy!?"

Tiểu Lạc Miêu lấy bao thuốc của Hoàng Thiên Như khi nãy để trên bàn, cô lấy ra một điếu thuốc rồi tìm chiếc quẹt trong túi quần cô.

"Không biết cái câu nói của chị khi ấy giờ đâu nhỉ?

Bông Thức chị nói tôi vẫn chẳng thể hiểu được!"

Vừa nói dứt câu thì Hoàng Thiên Như bước từ trong phòng đồ ra, cô khoác lên mình chiếc áo vest đen kêu Tiểu Lạc Miêu "Nè nè đi thôi, chị xong rồi!"

Tiểu Lạc Miêu giật mình vì tiếng nói của Hoàng Thiên Như làm hết hồn, đúng lúc cô đang thì thầm trò chuyện với Hà Phong Thiên lúc đang say sưa ngủ ngon.

"À vâng thưa chị!"

Tiểu Lạc Miêu đứng dậy và suy nghĩ rằng "Mong cô ta đừng để ý những gì mình nói khi nãy, nếu như cô ta còn tỉnh thì chết chắc cho mình..."

"Em khiêng nổi thật không?"

Hoàng Thiên Như cầm đồ của Tiểu Lạc Miêu rồi bước ra chỗ Tiểu Lạc Miêu.

"Chắc em còn sống quá mà chị phụ em cho cổ lên người em để cõng được không?

Chứ khiêng mà thế này chẳng có người phụ chắc em nhảy cầu quá?!"

Tiểu Lạc Miêu mệt mỏi tỏ ra vẻ ủ rũ.

"Để chị thử nhé, không thì chị nâng bé nó ra trước còn em cầm đồ chịu không?

Cho mi cái việc nhẹ nhàng đó!"

Hoàng Thiên Như đưa đống đồ của Tiểu Lạc Miêu đặt lên bàn chỗ Tiểu Lạc Miêu đang đứng gần đó, rồi tiến đến xem thử làm sao để nâng Hà Phong Thiên lên được vì cô ta ngủ quá say.

"Hí trời ơi sao nay hiền lành tốt bụng dọ?

Chị yêu ơi~" Tiểu Lạc Miêu tỏ ra vẻ dễ thương của mình khiến Hoàng Thiên Như nổi hết cả da gà lên.

"Thôi chị ơi!

Tôi vốn mấy kiếp nay tốt tính sẵn, gọi thêm từ yêu phát nữa là mày bay hồn nhá con điên?"

Hoàng Thiên Như bắt đầu dùng tay đỡ Hà Phong Thiên và nâng người cô lên, mới nhấp lên Hoàng Thiên Như cảm thấy người Hà Phong Thiên rất nhẹ hơn cô tưởng thầm nghĩ trong đầu rằng:

" Con, con nhỏ này?

Rốt cục mày bảo có ăn uống đủ chất mà?

Chết rồi...

"

Tác giả: 花喜欢
 
Abolition [Bh]
Chương 5: Đưa nàng về nhà thôi~


Tiểu Lạc Miêu thấy Hoàng Thiên Như có gì đó không ổn nhưng đằng mặc kệ và cầm đồ rồi ra tới cửa, cô quay lại nói với Hoàng Thiên Như:

"Này đi thôi, ta trễ giờ rồi đấy!"

Hoàng Thiên Như quay lại trả lời một chữ " Ờ!"

Tiểu Lạc Miêu mở cánh cửa rồi đứng ngoài để đợi Hoàng Thiên Như ra, cô nhìn lên bầu trời đêm nay, một bầu trời đêm u ám, buồn bã.

Đột nhiên có một con mèo đen đi ngang qua chỗ Tiểu Lạc Miêu đang đứng.

Cô liền ngồi xuống xoa vuốt con mèo đen nhỏ "Aaa dễ thương quá... mang về nuôi được không ta?

Mà sao người hơi bụi vậy nhỉ?"

Vừa lúc đó Hoàng Thiên Như đẩy cánh cửa bước ra, cô cõng Hà Phong Thiên với dáng đứng nhẹ nhàng, thấy Tiểu Lạc Miêu đang vuốt ve mèo con.

Cô chợt nhận ra đây là cô mèo của nhà phá sản bên đường, hiện chủ của cô mèo đang ngồi tù vì trộm cắp để đánh bạc và người đàn bà nuôi bé hiện tại đang ở bệnh viện điều trị do căn bệnh ung thư phổi giai đoạn thứ hai ngày càng nặng: "Là bé Sumo đúng không?

Aaa chị không ngờ bé còn ở đây á!?

Tưởng bé đi lạc đâu rồi?"

Cô tỏ ra vui vẻ dịu dàng khi nhìn thấy cô bé mèo và nhìn qua gương mặt của Tiểu Lạc Miêu đang nở nụ cười hạnh phúc khi sờ vuốt mèo con.

"Lạc Lạc?

Em thích mèo lắm ư?

Hiếm khi thấy em vui vẻ với động vật ấy."

"Hả?

Em luôn thích động vật mà?..."

Tiểu Lạc Miêu nhìn Hoàng Thiên Như với vẻ khó hiểu lời chị mình vừa nói, cô nhìn ra phía đằng sau thấy Hà Phong Thiên ngủ trên lưng chị mình.

"Cô ta nhẹ vậy sao chị ơi?"

Cô mèo đen bước đến chỗ Hoàng Thiên Như đứng "Nào thôi mà, nhột quá ấy bé!"

Tiểu Lạc Miêu thấy bé mèo đơn độc, có chút gầy gò dính đầy bụi bẩn lại cảm thấy sự tội nghiệp khiến cô nhớ đến những mảnh vỡ kí ức nào đó của cô " Em... có thể nuôi con mèo này chứ?

Mèo bị bỏ rơi thật sự mà nói nó rất mất mát cái sự ấm áp nào đó đấy." tỏ ra sự buồn bã rồi ngước nhìn với Hoàng Thiên Như, Tiểu Lạc Miêu khiến cho Hoàng Thiên Như hiểu được sự thông cảm mà cô thấy ánh mắt u buồn, đầy sự tuyệt vọng ở đôi mắt Tiểu Lạc Miêu.

"Hình như chị nhớ là có ba bé lận, mà nếu em muốn mang về thì chị nghĩ em nên chở cô gái này về rồi hẳn quay lại đón mấy bé?

Được không nào!?"

Hoàng Thiên Như cười lại với Tiểu Lạc Miêu và tỏ ra nguồn năng lượng tích cực.

Tiểu Lạc Miêu thấy chị mình nói vậy đằng nở nụ cười chấp nhận ý kiến mà Hoàng Thiên Như vừa kêu: "Vâng, thưa chị!"

Tiểu Lạc Miêu đứng lên rồi tạm biệt cô mèo nhỏ và cùng Hoàng Thiên Như bước ra chỗ khu đậu xe mà Vũ Lục Kha đang ngồi đợi.

Vừa bước đi họ nói chuyện qua lại với nhau với những chuyện về mấy thứ mà sáng họ hay làm, Hoàng Thiên Như hỏi Tiểu Lạc Miêu "Sau giờ học môn thứ ba rảnh không?

Em lên sân thượng gặp chị có gì chị nói vài thứ nha?"

"Hả?

Mà sau tiết đó hình như là ông thầy hiệu trưởng đi qua dãy phòng em thì phải chị à?

Chạy lên đó được không?"

Tiểu Lạc Miêu nhíu mày cười với nụ cười quái dị trước mặt Hoàng Thiên Như.

"Không sao dù gì chị đang là giáo viên mới của trường mà?

Để chị xin cho nhé?!"

Tiểu Lạc Miêu ngơ ngác khi chị mình làm giáo viên của trường "Bộ bà không có cái quái gì làm hả hay bà tính đi buông hàng cấm trên đó..."

"Hả gì?

Tin tao cho mày lên thờ bây giờ không?

Mà mày học hành ổn chứ?

Nói trước tao sẽ dạy môn Ngoại Ngữ hoặc nếu không thì môn Toán á!"

"Môn gì toàn mấy môn tui thấp không vậy trời?"

"Haha mà...

Ủa khoan?

Mày học ngu thật ư?

Trên lớp làm gì mà ngu nói cho chị mày có gì chỉ cho này!"

"Hả?

Thật chứ có đùa vui gì đâu trời?

Mà tại bận nói chuyện với ngủ thôi à nên việc ghi hay không thì tui toàn mượn vở..."

"Vậy ư?

Haizzz... tuổi trẻ đúng là chưa trải sự đời thật rồi!

Thôi để kèo cho, mà tao kèm nghiêm khắc với mày đấy lo mà chuẩn bị chết đi!?"

"Mà nói ra mất gốc toán rồi này...

Đến cái bài Hệ Phương Trình tui đây chẳng biết tính."

-Nữa?

Sao làm "dân chuyên" giỏi lắm mà giờ còn nghe mày nói như vậy có khác gì bỏ mẹ đời tao bởi mày ngu không?

"Hể?

Ai biết cái méo gì đâu má ơi!?"

"...Amen, tao cầu mong được sống cuộc đời nhà giàu xe sang, trai đẹp, đàn em thông minh...

Vậy mà mày... hủy hoại cho đời tao thật ư?

Tất cả đều có nhưng chỉ có mỗi đàn em thông minh thì... tại mày!"

"Hứ tại bà mà?

Tui đâu liên quan?"

Rồi cả hai đến được chỗ của Lục Kha thì mới phát hiện cậu ta đang ngủ trên xe cùng đang đeo tai nghe nghe một bài nhạc gì đó.

Lạc Miêu thấy vậy liền tức tốc chạy đến chiếc xe và dùng tay đập vào kính rồi nói to với Lục Kha rằng:

"MÁ MÀY TỈNH KHÔNG HẢ?"

Nhưng cậu ngủ quá ấy nên không biết ai đập cửa xe.

Cùng lúc đó có một cụ lão đi ngang qua trên tay cầm bó rau mới mua về.

Cụ giật mình rồi hốt lên câu chửi từ phía xa "Cái con bé kia!

Nói năng khắc bạc nhỏ lại hộ cái!

Tí tuổi mà phá xóm phá làng là sao!?"

Hoàng Thiên Như cố cúi đầu xin lỗi cụ vì hành động của Tiểu Lạc Miêu nhưng chưa nói lời xin lỗi thì Tiểu Lạc Miêu liếc mắt đưa nhìn phía cụ rồi tỏ vẻ mặt ấm áp "À dạ thật lòng xin lỗi quý bà, cháu đã lỡ mở lớn voice trong xe ấy mà, xin quý bà bỏ qua hộ cho!"

Lạc Miêu vừa nói và nở nụ cười khiến cụ lão đỏ mặt bởi vẻ dễ thương của cô.

"Ờ được, được thôi nhóc...Gọi ta quý bà hơi quá đó, nhỏ tiếng lại hộ ta nhé!"

Vừa dứt câu xong cụ nâng bó rau lại đi thẳng và vẫy tay chào tạm biệt họ.

Đợi cụ đi khuất khỏi tầm mắt rồi họ mới cảm thấy an tâm và nhẹ nhõm trong lòng, Hoàng Thiên Như do bế Hà Phong Thiên nên để không làm ảnh hưởng đến việc cô ấy đằng phải liếc nhìn rồi bước lại gần Tiểu Lạc Miêu và tung lời nói bực bội "Con gái con đứa, mồm nước như đi bán cá bán rau, quê chưa hả con?"

Những lời nói liền đâm vào sâu bên trong cô nhưng Tiểu Lạc Miêu không sợ gì cả mà còn nói lại với Hoàng Thiên Như "Ai biết bà?

Tui thần kinh thì bà đi đưa tui đi ăn kem cá đi hihi~"

Tiểu Lạc Miêu liền rút điện thoại trong túi ra và bấm máy nhập số vào, bỗng tiếng điện thoại từ trong xe liền vang lên khiến Vũ Lục Kha giật mình bật dậy bởi tiếng nhạc chuông mà cậu lỡ để to.

Tiểu Lạc Miêu liền dùng tay đập vào thẳng kính xe "Dậy đê cô bé!

Đi chở người đẹp về này mau."

Vũ Lục Kha ngồi trong xe vừa cầm điện thoại để tắt máy thì lại bị giật mình tiếp bởi tiếng đập vào kính của Tiểu Lạc Miêu, sẵn chiếc điện thoại trên tay cậu liền rơi xuống dưới khiến cậu muốn xé tan đi trái tim của mình "Con tôiiiii!"

Tiếng đau khổ của cậu hét lên khiến bên ngoài Tiểu Lạc Miêu đứng cười không ngừng, Hoàng Thiên Như thấy vậy chỉ biết đứng hình mất 5s, rồi Vũ Lục Kha liền cầm chiếc điện thoại mở cửa kính nhìn ra ngoài với sự bực bội "Tao lạy mày đấy nát con nhà người ta rồi nè, bộ không biết đập cửa nhẹ hơn chút hả?"

Tiểu Lạc Miêu liền phang lại câu với Lục Kha với tỏ ra vẻ mặt thương xót cho chiếc điện thoại "Gọi bồ mà tui gọi hai lần nên tui lỡ máu lửa tí xin lỗi nha!

Mà mở cửa hộ đi."

Vũ Lục Kha nghe xong liền cáu mày rồi cậu liền để mắt tới phía xa thấy Hoàng Thiên Như đang đứng nhìn cậu và Tiểu Lạc Miêu "Aaa chị Hoàng Thiên Như!"

Hoàng Thiên Như vẫy tay cười mỉm rồi nói "Hey bae~ Ngủ ngon quá kìa bé!"

Vũ Lục Kha liền đỏ mặt rồi lắc đầu "K-Không phải đâu chị ơi...em chỉ thấy hơi mệt nên thả hồn vào giấc mộng tí thôi ạ."

"Chao ôi có vẻ lo cho Tiểu Lạc Miêu nhiều quá nên mới vậy hả bé?"

"À không ạ...

Nói ra thì em đang lo học nên không quan tâm nhỏ ấy mấy!"

"Vậy ư?

Mà nay bé hơi đẹp trai ấy nha~"

Vũ Lục Kha đỏ mặt thêm khiến Tiểu Lạc Miêu nhìn vào giống quả ớt chuông đỏ vậy "Quả ớt cay cay mà cũng có màu đỏ?"

Tiểu Lạc Miêu hốt lên câu nói đó khiến Vũ Lục Kha và Hà Phong Thiên cạn lời.

"Mà sao chị ra đây vậy ạ?

Chị cõng trên lưng chị không lẽ l-"

"Cô gái làm gần đây đó bà ơi!

Nè nè, nhìn xinh lắm đúng không?"

"Gì vậy trời?"

Không biết nên làm gì nhưng thấy vẻ mặt của Tiểu Lạc Miêu tỏ ra sự dễ thương tỏ ra một luồng sáng hạnh phúc vậy nên cậu đằng chấp nhận việc đưa Hà Phong Thiên về dù theo ý thân cậu là lười chở.

Vũ Lục Kha bước khỏi xe mở cửa cho Hoàng Thiên Như, cậu muốn nói thẳng rằng cô gái được Hoàng Thiên Như cõng chính là Hà Phong Thiên nhưng lại bị cắt ngang như vậy thì cậu cũng đã hiểu ý của Tiểu Lạc Miêu cũng đang làm khó cho cậu.

Hoàng Thiên Như đặt Hà Phong Thiên vào một cách nhẹ nhàng xuống chiếc ghế trên xe.

Tiểu Lạc Miêu đang mở cửa bên kia.

Đợi cô bé của mình đóng cánh cửa vào, Hoàng Thiên Như mới buông tay bỏ khỏi người Hà Phong Thiên để cho Hà Phong Thiên dựa vào người Tiểu Lạc Miêu.

Vũ Lục Kha lại vào chỗ đóng cánh cửa lại, bật máy của xe lên.

Hoàng Thiên Như ở ngoài đứng rồi nắm vào khung cửa sổ nở nụ cười.

Hoàng Thiên Như: " Nhớ quay lại lấy mèo nhé, mà Tiểu Lạc Miêu ơi!

Nếu lúc tối về biệt thự của em hãy nhớ đọc nó."

Tiểu Lạc Miêu rút chiếc điện thoại ra và nghe lời nói của chị mình "À vâng!"

Cô vừa trả lời vừa lướt chiếc điện thoại tìm ra đoạn tin nhắn có cái địa chỉ khi nãy ở trong quán mà Hoàng Thiên Như có gửi cho.

Vừa tìm được thì cô quay ra cười với chị mình "Ấy nè em thấy địa chỉ rồi, giờ đến lúc rồi.

Tụi em đi đây ạ!"

Hoàng Thiên Như nhìn Tiểu Lạc Miêu rồi gật đầu chấp nhận, cô bỏ tay ra khỏi cửa sổ và đứng cách xa ra chút để cho xe đi.

Vũ Lục Kha nhìn lên phía kính xe, lui về phía trước một chút và nháy mắt chào Hoàng Thiên Như.

Rồi họ đi ra thẳng đường chính, ở phía sau Hoàng Thiên Như vẫy tay và hét lên "Nhớ quay lại nha~"

Rồi họ đi khuất khỏi Hoàng Thiên Như và phóng xe lên phía tới nhà của Hà Phong Thiên.

"Có vẻ mày cũng nhận ra cái điều đó nhanh phết đấy Lục Kha."

"Vậy sao?

Lúc đầu tao nhìn cô ta là biết đó chính là Bậc Thầy Của Làng Showbiz mà?

Hà Phong Thiên người được bao mấy con mê sắc đẹp ghen đến nỗi tức khổ cho đời haizzz...

Có vẻ mày cũng chẳng thấy bất ngờ nhỉ, Tiểu Lạc Miêu?

Cơ mà nhìn người thật cô ấy đẹp ghê đó."

"Hả?

Đúng rồi đấy, tao không biết nói sao nhưng mà thấy khá là vui cho việc này!"

"Mày có tính làm gì cô ta không?"

"Ấy ấy không nhé!

Tao muốn về sau hoặc chỉ một lần cô ta đồng ý lời nói trước kia của tao là được!

Bông Thức mà cô ta nói rồi cũng chỉ là cánh hoa tàn phai mà thôi."

"Bông Thức?

Có nói sai hay cố tình làm cho chữ nó lạ vậy?

Nghe nó sao sao ý?"(*)

"Hả không biết, nhưng nếu so về mặt suy ngẫm của kẻ lụy tình thì có nghĩa là Bông Hoa đã chết thì phải?

Ồ có vẻ thú vị phết kia ta?"

(*) Trước đây trong lần gặp cuối cùng, Hà Xuân Châu và Hà Phong Thiên có một cuộc trò chuyện như phần giới thiệu truyện, về sau các bạn sẽ hiểu rõ trong hồi ức của Hà Phong Thiên nhé.
 
Abolition [Bh]
Chương 6: Aaa chị ấy tuyệt quá!!!


Ngồi trên xe, Tiểu Lạc Miêu thẫn thờ hút điếu thuốc nhìn ra bên ngoài cửa.

Hà Phong Thiên hiện được Tiểu Lạc Miêu cho dựa vào bên kia ghế để tránh xa nhau, mà tại Tiểu Lạc Miêu cố tình làm.

Ngồi trên xe, Tiểu Lạc Miêu lấy đống giấy tờ ra, cầm chiếc điện thoại nhắn tin với lướt bài, cô vẫn còn nghĩ tới việc khi nãy Hoàng Thiên Như đưa hộp quà nhỏ đó.

"Giết người" lại lặp đi lặp lại mấy thứ nhạt nhẽo đó, giờ chỉ khiến cho Tiểu Lạc Miêu không nhịn được việc này.

Cô bỏ điện thoại lên đùi rồi nhấp đống giấy tờ lên nhìn chỉ thở dài khi vừa đọc được mấy dòng đầu bởi chẳng có liên quan gì đến thuế đề mà cô đang cần cả.

Bỗng dưng chiếc xe lắc mạnh khiến cho cô làm rơi đống giấy tờ xuống dưới "Ui chết đau quá..."

Vừa lúc này, vì bởi cú sốc xe mà khiến cho Hà Phong Thiên bị đẩy qua phía Tiểu Lạc Miêu ngồi và đập vào vai trái của cô.

Tiếng đập kêu lên khiến cho Tiểu Lạc Miêu và Vũ Lục Kha cảm thấy tiếng kêu ấy rất đau cho Hà Phong Thiên.

Vũ Lục Kha liền dừng xe rồi quay lại đằng sau xin lỗi: "Lạc Lạc!

Chị ta có sao không?

Cả bồ nữa...

Xin lỗi vì không chú ý đến con đường nhé, khi nãy có cục đá to đập vào bánh xe ấy mà con đường này khó đi thật."

Tiểu Lạc Miêu cầm đống tờ giấy lên phũ chúng, ngước mắt liếc nhìn Vũ Lục Kha "Cần uống cà phê không?

Huynh đệ là may đấy, nếu mày là đàn em tao thì có lẽ bây giờ mày không còn được tận hưởng cuộc sống tuyệt đẹp rồi ha~ Chú ý vô hộ!"

"Chậc...

Chưa gì cho mấy câu từ gì đâu tỏ ra thái độ bạn bè!"

Vũ Lục Kha quay mặt rồi thầm nghĩ.

"Ê ê, mới nói cái què gì đấy ghệ?"

Tiểu Lạc Miêu nhìn chằm chằm vào Lục Kha và có chút nóng bực lộ ra, cô liền nắm tay phải lại giơ ngón giữa lên.

"Hả, Hả...không...không có gì đâu."

Vũ Lục Kha bối rối trả lời.

"...."

"Cảm thấy thế nào khi chị ta dựa vào người?"

Vũ Lục Kha nhìn Hà Phong Thiên với vẻ thích thú nở nụ cười dâm đãng đang nghĩ gì đó đen tối khi thấy Hà Phong Thiên dám dựa vào người Tiểu Lạc Miêu.

"Bình thường, lo mà lái xe nhanh đi.

Ta cần phải quay lại lấy mèo nữa đấy."

"Mèo?

Biệt thự thứ ba là tiệm cà phê Mèo mà còn phải nuôi thêm ư?

Hết tiền như chơi ấy mẹ!"

Vũ Lục Kha đổi mặt quay ra mà cười mỉm nhưng vẫn hiện rõ lên được sự chán nản khi cậu nhớ đến cái quán mà Tiểu Lạc Miêu làm ăn.

Tiểu Lạc Miêu nhìn qua người của Hà Phong Thiên.

"Có 10 bé thôi chứ bao nhiêu?"

"Thôi,thôi chị im hộ tôi cái.

Hèn chi lương tôi toàn thấp."

Vũ Lục Kha thở dài và bật xe.

"3000 nhân dân tệ...Hoá ra nó ít vậy sao?"

Tiểu Lạc Miêu nhướng mày hỏi với giọng điệu bi phẫn.

"..."

"A chao, đúng thật là ít mà nhỉ?

Được rồi, dù gì mày giúp tao nhiều, để sau khi xem xét đống giấy tờ này thì tao sẽ đặt lại mức lương nhé!"

Thấy bạn mình im lặng, Tiểu Lạc Miêu thở dài rồi nhếch mép mỉm cười nhưng nói điệu giọng bi lụy.

"C-chắc...

À ừm, tùy mày!"

Vũ Lục Kha vừa nhìn đường và trả lời ấp úng.

"Có chuyện gì sao?"

"Hả?

Không có gì đâu..."

Bật lại máy, họ bắt đầu đi tiếp.

Hà Phong Thiên đang dựa vào vai trái của Tiểu Lạc Miêu nhưng Tiểu Lạc Miêu lại không hề cảm thấy sự phiền phức hay nâng Hà Phong Thiên lại phía kia.

Cô tiếp tục lướt chiếc điện thoại và vô web xem bảng xếp hạng Top Viết Lách tháng này, cô chẳng hứng thú với những tác phẩm văn học ảo tưởng.

Phải, chúng rất chi là nhàm chán!

Nhưng lại chẳng thể hiểu sao mấy thứ tác phẩm ấy đã tẻ nhạt mà còn được cao hạng như vậy...

Đối với Tiểu Lạc Miêu bây giờ, giới viết lách cũng đang dần bị lãng quên, càng hiện nhiều đại thần chẳng ra đâu với đâu, chỉ nâng cao thân mình nhờ có ngôn chửi, viết bài như trẻ con vậy, đúng thật chỉ toàn LŨ NGU XUẨN.

Dù có muốn quay lại những ngày tháng vui vẻ trước kia ở giới thì bây giờ nụ cười cũng chỉ là phù du khiến Tiểu Lạc Miêu đắng lòng.

Tiểu Lạc Miêu liếc mắt nhìn mái tóc của Hà Phong Thiên rồi thầm nghĩ "Nước hoa chị ấy thơm thật, người ấm quá...

Aaa mình nghiện chị ấy thật luôn rồi!!!

Đậu mé ơi, phê vãi ạ!?

Hay tí quỷ Kha Kha xuống xe rồi mình hôn chị ấy được không?

Khoan sao tim đập nhanh vậy trời???"

Tiểu Lạc Miêu đỏ mặt quay ra phía khác để tránh khi Vũ Lục Kha quay ra đằng sau nhìn thấy, cô tháo chiếc kính gọng tròn ra và vuốt mái tóc đen của mình lên thở dài, cố kìm chế sự đỏ mặt khó hiểu của mình nhưng vẫn quay ra nhìn Hà Phong Thiên xong lại quay ra chỗ khác khiến mặt như trái gấc.

Nhìn vào đúng vòng một của Hà Phong Thiên, Tiểu Lạc Miêu bắt đầu nở nụ cười kì lạ đến mức khó thể diễn đạt được, cô quay ra chỗ khác rồi thở như sắp chết vậy.

Vũ Lục Kha đang lái xe nên hoàn toàn không để ý đến Tiểu Lạc Miêu nhưng cậu vẫn biết Tiểu Lạc Miêu vẫn còn yêu thương Hà Phong Thiên, đúng thật để nói ra thì Vũ Lục Kha quá thân thiết với Tiểu Lạc Miêu đến nổi những gì Tiểu Lạc Miêu không để lộ ra ngoài thì cậu ta cũng cảm nhận được.

Bật bản nhạc để chill lên chút, Tiểu Lạc Miêu cuối cùng cũng đã bình tĩnh hơn khi nãy và giờ quyết định nhìn thẳng vào Hà Phong Thiên, cô cảm thấy có phần nào đó thật ấm áp, mỉm cười vui vẻ hơn nhiều.

Mặc kệ Vũ Lục Kha có quay lại xem như nào, Tiểu Lạc Miêu liền dùng tay chạm nhẹ lên đầu Hà Phong Thiên để vuốt tóc qua bên hộ cho đồng thời cô muốn lại cảm giác thỏa mái khi nãy.

Vuốt ve mải miết qua lại với mái tóc óng mượt của Hà Phong Thiên thì đã tới nhà của cô.

Vũ Lục Kha dừng xe lại, quay ra đằng sau nói với Tiểu Lạc Miêu:

"Nè đến rồi!

Để tao mở cửa xe nhé, tao với mày đi chung dắt cổ lên phòng ngủ của cổ luôn."

Tiểu Lạc Miêu may thay kịp thu tay lại sờ lên tóc lúc Vũ Lục Kha đang quay người để nói chuyện với cô.

"À mày có thể ở trong xe được không?

Tao thấy chị nhẹ mà nên mày cứ ở ngoài đi nhé!

Tao đưa chị ấy lên phòng cũng nhanh thôi ấy nha."

Vũ Lục Kha mở cửa cho Tiểu Lạc Miêu bước ra, cậu không để ý đến khi nãy Tiểu Lạc Miêu nói gì.

Tiếng mở cửa kêu cái cộc, Vũ Lục Kha mở cửa rồi nhìn lên nhà của Hà Phong Thiên.

Tiểu Lạc Miêu nâng Hà Phong Thiên và bước xuống xe một cách nhẹ nhàng rồi ngước mắt nhìn về phía căn biệt thự của Hà Phong Thiên.

Ngỡ ngàng ngơ ngác,Tiểu Lạc Miêu không thể tin được rằng đây là biệt thự mà cô nghĩ trước đó sẽ như thế nào.

"Cái cml má nó... rộng dữ vậy trời!"

Tiểu Lạc Miêu liền quay ra nhìn Vũ Lục Kha và nói " Ê bồ, dẹp vụ tiền lương nhé, mai đi xây căn mới hoặc đi cướp không?"

"Hả?

Nói vậy bị bay chức thì sao mày... không sợ bị trưởng bộ đập hả?

Hông bé ơi!"

Vũ Lục Kha nhíu mày nhìn chỉ tay vào Tiểu Lạc Miêu.

"Mai lén đi bán củ cải vật chất nhé!

Bà Quản Trưởng không biết đâu, đồ quỷ sứ!"

Tiểu Lạc Miêu thì thầm nho nhỏ với Vũ Lục Kha.

"Thôi mau đưa chị ta vô đi rồi nói gì thì nói với nhau...Mà sao nhìn mày bế nhẹ vậy hả?"

Vũ Lục Kha nói chuyện với gương mặt đáo để.

"À đúng ấy, nãy chị Hoàng Thiên Như có nói với tao về chuyện chị này nhẹ nè."

Tiểu Lạc Miêu đáp lại.

"Ủa bã nói gì mày lúc trong quán với ra quán phải chở bà quỷ này vậy?"

Chợt mới nhớ khi nãy Vũ Lục Kha còn đang mơ ngủ lúc Lạc Miêu và Hoàng Thiên Như bàn về gì đó ngoài xe.

"Bà già Hoàng Thiên Như bã kêu chở cái chị này nè rồi bã kêu tuần sau hoặc mai bã sẽ xét xem dạy học không ấy, môn bã chọn là Tiếng Anh hoặc Toán haizz... toàn mấy môn tao dốt nát không!?"

Tiểu Lạc Miêu thở dài.

"Ừ rồi đi chưa gái?

Đi nhanh còn về lấy cái mèo dễ thương nãy mày nói kìa."

"À, à đi liền nè cơ mà đứng ngoài nhé gái, một mình tao vô được rồi nha!"

Tiểu Lạc Miêu giật mình và bước đi thẳng đến cửa.

"Ơ huhu...

Lại bỏ tui nữa sao???"

Vũ Lục Kha buồn bã tỏ ra sự cô đơn của mình.

"Không bé ơi!

Ngày méo nào cũng đi theo với mày?

Bỏ với rơi gì tầm này?"

Tiểu Lạc Miêu rút chiếc điện thoại rồi xem mã số mà Hoàng Thiên Như khi nãy gửi cho.

"Lạ vãi ạ, thề luôn trên trường đóng vai diễn sinh viên bình thường thì không thể nói chuyện với nhau mấy, rồi đi xét giấy tờ lẫn hợp đồng đòi tiền với buông hàng thì ít nói chuyện, vậy mà giờ...

Thất bại tại tình bạn thật rồi!"

Vũ Lục Kha buồn đến nổi cậu phải cúi mặt xuống bước đi vào lại xe kìm nén đau khổ những gì cậu không được đáp lại.

"Tiệm cà phê Mèo là cái quái gì?"

Tiểu Lạc Miêu đáp.

"..."

"Thôi được rồi!

Nếu muốn được bên nhau thì tối nay hãy qua phòng tao nhé!

Ngủ chung cho khỏi nhớ~" Tiểu Lạc Miêu mỉm cười, chiếc cửa cũng đã được mở ra và bước vào.

"H-hả...hả, gì...cơ?"

Vũ Lục Kha nghe xong đỏ mặt lẩm bà lẩm bẩm trước những gì Tiểu Lạc Miêu nói, tim cậu đập mạnh đến nổi tưởng tượng ngay được cảnh hạnh phúc với Tiểu Lạc Miêu chung phòng.

"Con gái với nhau mà cũng ngại ngùng?

Chưa thấy ai rén như vậy đấy, mau quay lại xe đi đừng có đi theo!"

Tiểu Lạc Miêu liếc nhìn bằng ánh mắt quyến rũ với Vũ Lục Kha.

"Đ-được rồi...

" Rồi Vũ Lục Kha quay mặt bước về phía chiếc xe nhưng cậu không thể ngừng nghĩ đến việc tối nay sẽ được ngủ chung với Tiểu Lạc Miêu.

Đối với Vũ Lục Kha, cô thích việc ôm Tiểu Lạc Miêu lúc ngủ, nhìn trông thấy bạn mình hồi lúc còn học cấp ba cùng, ở chung với nhau.

Cả hai ngủ cùng, rồi Vũ Lục Kha ôm tiểu Lạc Miêu ngủ giống như ôm thú nhồi bông vậy.

Cô còn nhớ rõ việc mình còn tưởng bạn mình là con mèo to lớn với bộ lông óng mượt êm ái mà ôm chặt tận hưởng vẻ sung sướng.

Để rồi khiến cho Tiểu Lạc miêu mất ngủ nguyên đêm.

Khuất khỏi sự phiền phức của Vũ Lục Kha, Tiểu Lạc Miêu bước tới trước cửa chính của Hà Phong Thiên.

Cô dừng lại nhìn thẳng vào gương mặt lúc này của Hà Phong Thiên cảm thấy có gì đó thật sung sướng thầm nghĩ "Aaaa, làm sao đây ta?

Chị ấy cũng dần dần hạ được cơn say của mình xuống rồi này.

Tí nữa lên phòng có nên thay đồ cho không nhỉ?

Mà gương mặt khi ngủ này còn đẹp hơn cả khi nãy say cơ mà.

Ngại quá đi..."

"Nào mở cửa thôi, cho chị được lên chiếc giường ấm áp của chị nào?

Không biết cảnh tượng trong cái biệt thự rộng rãi này có gì nhỉ?"

Tiểu Lạc Miêu cất tiếng rồi cầm tay cửa bước vào.

Tiếng cửa kêu lên tiếng cạch, cô thẫn thờ chớp mắt cái.

"Hả, hả?

Cái méo gì mà còn hơn cả... bên ngoài sức tưởng tượng tao vậy trời?

Cml vãi ạ, choáng quá xỉu mất!!!"

Tiểu Lạc Miêu bước thẳng vào rồi bị choáng nặng bởi mọi thứ cô thấy trước mắt của mình, chân cô mém nữa thì không đứng được.

Căn biệt thự của Hà Phong Thiên bây giờ giống như một nơi mà Tiểu Lạc Miêu muốn chiếm lấy cho bằng được vậy.

Cô lại thầm nghĩ trong bụng rằng:

"Không biết bã có chơi với dân bất động sản không ta?

Nếu có thì mình sẽ trộm ít giấy tờ của bã xong rồi trói bã trong phòng luyện dao của mình có gì bắt bã ký hợp đồng bán biệt thự chắc okie phết nhỉ?

Được, Hảo Hán!

Quá hợp lý luôn nè trời!!!"
 
Abolition [Bh]
Chương 7: Nụ hôn lúc chị say.


Về đến nhà Hà Phong Thiên, Tiểu Lạc Miêu bị choáng với căn biệt thự của Hà Phong Thiên và Vũ Lục Kha muốn đi cùng nhưng cô từ chối bắt ở yên trong xe.

Cô đưa Hà Phong Thiên vào nhà và sợ hãi trước các phòng lẫn sự bên ngoài.

Rồi cô đặt Hà Phong Thiên lên chiếc ghế tại phòng khách, Tiểu Lạc Miêu liền chạy đi lụt từng dãy phòng nhưng lại không vô căn phòng cuối dãy đầu bởi có mùi sát khí rất nặng và cô cũng ngơ ngơ bởi dãy thứ 2 được treo rất nhiều dao to lẫn nhỏ.

Mãi thì mới tìm được phòng ngủ của Hà Phong Thiên, Tiểu Lạc Miêu liền cố ghi nhớ lại chạy xuống tại chỗ Hà Phong Thiên và bế cô lên phòng ngủ.

Mở cửa, lại thêm cái cảm giác bị choáng khi nãy.

Tiểu Lạc Miêu đặt Hà Phong Thiên lên giường rồi cởi đôi giày với chiếc áo khoác Hà Phong Thiên ra.

Cô đỏ mặt khi nhìn Hà Phong Thiên nằm trên giường.

Từ trên xuống, Hà Phong Thiên ngủ với dáng gợi cảm khiến Tiểu Lạc Miêu đang cứ ngỡ mình sắp được lên giường với gái.

Cố lắc đầu lấy lại sức tỉnh táo Tiểu Lạc Miêu táp một cái bốp vào mặt rồi thầm nghĩ trong đầu để tỉnh táo lại:

"Đệch mợ, tối đêm đi gái gú cho lắm vào giờ bị con mụ này khiêu gợi cái bị đỏ mặt muốn hốt luôn là sao?"

Rồi cô ra mở tủ quần áo của Hà Phong Thiên xem có gì nhưng chẳng có gì gọi là thứ cô cần khi này, toàn đồ sang chảnh mới nhìn vào đã chói cả mắt cả lên.

Mặc kệ mọi việc, Tiểu Lạc Miêu đóng cái tủ lại coi như chưa thấy gì, cô lên giường rồi cởi chiếc váy của Hà Phong Thiên rồi vứt ra cái ghế ngồi trang điểm.

Mặc xác việc Hà Phong Thiên chỉ mặc như nào, Tiểu Lạc Miêu lấy chiếc chăn ấm đắp cho Hà Phong Thiên ngủ rồi hôn lên trán cô.

Vừa hôn xong, Tiểu Lạc Miêu đang định ra khỏi giường thì bị Hà Phong Thiên mớ ngủ dùng tay kéo lấy Tiểu Lạc Miêu ôm vào ngực mà ngủ.

Bất ngờ trước tình trạng này, Tiểu Lạc Miêu bị ôm như con mèo vậy.

Cô cố chui ra khỏi vòng tay của Hà Phong Thiên mém chút nữa là bị ngộp thở.

Lấy lại hơi, Tiểu Lạc Miêu nhíu mày mà nhìn Hà Phong Thiên.

"Cái quái gì vậy?"

Cô gãy đầu thở dài nói với cái điệu giọng tức tối, nhìn Hà Phong Thiên mới ngộ ra rằng cô ta đang mớ ngủ.

Chợt Hà Phong Thiên kêu lên tiếng khiến Tiểu Lạc Miêu cười muốn rớt hồn:

"Mèo con lông xù của chị~..."

Thấy Hà Phong Thiên nói nhảm trong lúc ngủ, Tiểu Lạc Miêu cố nhịn cười mà quay ra chỗ khác thầm nghĩ: "Chị ta nói nhảm lúc ngủ mà đáng yêu thế trời?"

Tiểu Lạc Miêu lại tới gần người của Hà Phong Thiên, lần này cô không hôn trán nữa.

Cô dùng tay chạm vào má của Hà Phong Thiên nhẹ nhàng hôn lên đôi môi thơm dịu của Hà Phong Thiên và trong đầu nghĩ:

"Hương vị trên môi chị thật ngọt, mùi của rượu mà chị uống thơm phết đấy!"

Tiểu Lạc Miêu hôn vào môi xong liền chuyển xuống phía ở cổ của Hà Phong Thiên.

Cô hít vào hưởng thức mùi hương trên cơ thể và hôn lên cổ của Hà Phong Thiên.

Cắn nhẹ lên trên cổ để lại điểm nhấn ở tại vị trí khó ai nhìn được, cô liếc mắt nhìn mặt của Hà Phong Thiên thấy rõ nét đau đớn nhưng cô lại cảm thấy sướng khi nhìn thấy gương mặt này và cho rằng đây là nét mặt sung sướng của Hà Phong Thiên.

"Ah..."

Hà Phong Thiên cất lên tiếng rên phê pha lúc đang còn ngủ.

"Chị ấy đang bị gì vậy?

Tự nhiên kêu tiếng này nghe có hơi đau tai không vậy trời?"

Tiểu Lạc Miêu ngơ ra đỏ mặt nghĩ.

Cố bình tĩnh lại, Tiểu Lạc Miêu vuốt mái của Hà Phong Thiên ra chút rồi đứng dậy.

Thấy vết cắn khi nãy dần dần nổi rõ lên, Tiểu Lạc Miêu mỉm và nói nhỏ với Hà Phong Thiên một lời chúc:

"Ngủ ngon nhé!

Người tôi yêu~"

Rồi cô rời đi khỏi phòng, đóng cửa với cổng cho Hà Phong Thiên một cách đàng hoàng.

Hà Phong Thiên tỉnh dậy vào hôm sau, cô chết lặng nhìn xuống người mình vì không mặc gì cả.

"Đồ mặc đâu hết cả rồi?"

Hà Phong Thiên đỏ mặt dùng chăn quấn lại để che đi cơ thể.

Nhìn xung quanh phòng mình, nguyên một đống đồ lộn xộn hiện ra trước mắt Hà Phong Thiên.

Cô liền cầm điện thoại lên và bấm số gọi cho Hoàng Thiên Như, đợi một hồi thì mãi Hoàng Thiên Như mới nhấp máy:

"Alo nghe nè, kêu gì hả cô bé?~" Hoàng Thiên Như ngồi trên chiếc ghế sofa tại nhà và đang sơn chiếc móng tay.

"Hoàng Thiên Như, hôm qua sau khi uống xong cậu chở tôi về ư?"

Hà Phong Thiên nói với Hoàng Thiên Như bằng giọng bực bội.

"Hả?

Có đâu gái, ấy mà hôm qua tao nhờ người chở đó mà có gì sao?"

"Ai chở tôi hôm qua vậy!?"

Hà Phong Thiên bước xuống giường và ra chỗ bàn trang điểm ngồi.

"Em tao ý, mà nó phá hay gì mà tâm trạng mày gọi cho tao mà nghe gắt vậy?"

Hoàng Thiên Như giơ bàn tay trái lên ngắm nhìn chiếc móng mình mới sơn và tỏ ra sự khó hiểu của mình với Hà Phong Thiên.

Hà Phong Thiên nhìn mình trong gương và hạ sức nóng của mình xuống, cô thở dài và lấy chai nước hoa Roja Haute Luxe được đặt trên bàn cầm lên và lắc lắc chút.

Chợt cô nhìn thấy bên cạnh hộp đựng trang sức của mình một chiếc đồng hồ Hublot Classic Fusion Black Titanium, cô cầm lên và hỏi thử Hoàng Thiên Như rằng "Em cậu có đeo chiếc đồng hồ Hublot Classic Fusion Black Titanium đúng không?"

Hoàng Thiên Như đáp lại "Chắc vậy, con bé nó hay đeo mấy cái thứ toàn đồ đắt tiền nên tao nghĩ nó có vứt hay để ở đâu cũng là chuyện bình thường, nếu mất cái này thì chỉ cần muốn cái mới là xong."

Hà Phong Thiên thở dài và nhìn vào chiếc đồng hồ rồi nghĩ "Rốt cuộc, con bé này có phải người có dạy không vậy?

Khoan... hình như lúc mình say nửa tỉnh nửa ngủ nếu nhớ không lầm con bé đó có xăm hình trên cổ và để tóc ngắn thì phải?"

Hà Phong Thiên liền hỏi Hoàng Thiên Như "Con bé đó có hình xăm trên cổ và tóc ngắn phải không?

Tao hỏi chút, con bé đó tên gì?"

Hoàng Thiên Như nghe xong rồi ngồi dậy lấy ly nước đã được để trên bàn và nói "Là Tiểu Lạc Miêu ấy, con bé đó thật ra nó không có xăm, cái mày thấy trên cổ là hình giả á.

Lạ ha, nhỏ nó thay vì xăm lại đi làm xăm giả mà còn dán kiểu không ai biết xăm thật hay không xăm."

"Không xăm?

Nhưng rõ là tao thấy trên cổ có mà... con bé này nó bao nhiêu tuổi?"

"Hả nó hiện là học sinh trường Tân Thất Gia ấy, tao quên mất con bé đó giờ bao nhiêu rồi, chắc tầm năm hai thì là 20 tuổi."

Thiên Như nói xong uống ngụm nước.

"..."

"Mai rảnh chứ?"

Hoàng Thiên Như nghiêng đầu hỏi.

"Tao kí hợp đồng xong rồi, trường Tân Thất Gia mày mới được làm giảng viên hả?

Nếu vậy mai tao cũng có vài thứ bàn với hiệu trưởng bên đó!"

"Vậy mai gặp nhau nhé, tao có chuyện cần nói với mày.

Pai pai!!!"

Hoàng Thiên Như hạ giọng xuống và cúp máy sau khi nói xong.

"Này!

Còn chưa nói x-"

Chưa kịp nói xong Hoàng Thiên Như đã cúp máy, Hà Phong Thiên chẳng nói gì thêm nữa đằng bỏ máy xuống và bước vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

Sau khi đã thay đồ, Hà Phong Thiên gọi người tới và đi công việc.

Ngồi trên xe cô nhìn ra ngoài thầm nghĩ trong đầu:

"Rốt cuộc cái quái gì đã xảy ra vào tối qua vậy?"

Chiều ngày hôm nay, sau khi tập bóng rổ xong Vũ Lục Kha rửa mặt và bước lên lớp lấy cặp.

Cậu lấy chiếc cặp nhưng lại quên mất lấy quần áo đi học của mình ra.

Chạy ra chỗ thay đồ thì lại đóng cửa, Vũ Lục Kha chết lặng rồi nhìn vào điện thoại của cậu:

"Bây giờ là 16h56, Tiểu Lạc Miêu họp tận tới 17h35...

đợi cậu ta chắc mình chết quá!"

Đứng trước cửa phòng thay đồ Vũ Lục Kha nhìn lên bầu trời hôm nay.

Cậu nhớ đến nét tươi cười của Tiểu Lạc Miêu khi trước, một gương mặt tươi sáng luôn khiến cậu hạnh phúc khi cậu nhìn Tiểu Lạc Miêu.

Cậu nhớ lúc Tiểu Lạc Miêu còn chưa cắt mất đi mái tóc dài của mình, nhớ đến ánh sáng hiện rõ trên mắt của Tiểu Lạc Miêu mỗi khi cậu nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.

Vũ Lục Kha lẩm bẩm phát ra tiếng:

"Tôi nhớ cậu... cái tính cách trước đây, nếu như mọi thứ không tàn bạo như thế thì chắc có lẽ bây giờ cậu không phải chịu cái ác mộng mà cậu không muốn, nếu tôi biết sớm có lẽ sẽ tốt hơn nhỉ?"

Vũ Lục Kha mở lại chiếc điện thoại của cậu ra, chợt cậu mới thấy khi nãy Tiểu Lạc Miêu mới nhắn tin cho cậu.

Cậu mở khoá màn hình rồi đọc tin của Tiểu Lạc Miêu gửi cho cậu.

Cậu vừa mở lên mà đã muốn trầm cảm với dòng tin nhắn của Tiểu Lạc Miêu:

"Ê gái, nay ra sớm 17h15 ấy.

Sắp ra rồi, gái ra đón mị sớm nha.

Nay đi tà tưa, tao bao ha!"

[Gửi ảnh meme thân thiện]

Vũ Lục Kha gõ bàn phím nhắn lại với Tiểu Lạc Miêu, cậu thầm nghĩ:

"Chắc lại ngồi chơi chẳng muốn họp đây này!?"

Cậu soạn tin xong và gửi cho Tiểu Lạc Miêu:

"Ra chỗ CLB Bóng Rổ đi quỷ, tao để quên đồ trong đó rồi.

Nhớ ra chỗ phòng Bảo Vệ lấy khoá nhé!"

*thả icon mặt buồn*

Tại phòng CLB Âm Nhạc, Tiểu Lạc Miêu ngồi chống tay ngáp lên ngáp xuống, cô quay cây bút đen của mình đã hơn chục lần khi nghe phần đóng góp cho báo tiếp theo của trường do cậu Học Sinh Giỏi đứng thứ 7 của trường.

Tiểu Lạc Miêu cảm thấy tẻ nhạt với cái phần góp ý của cậu Học Sinh Giỏi này, thật sự mà nói đối với Tiểu Lạc Miêu cái giọng của Cậu Học Sinh Giỏi ấy chỉ giống như đang muốn ru ngủ từng người vậy.

Tiểu Lạc Miêu nhấp chiếc điện thoại lên và thấy được Vũ Lục Kha mới nhắn tin cho mình, cô mệt mỏi nhắn lại cho Vũ Lục Kha:

"Lại lơ ngơ được mấy em lớp dưới yêu thích quá nên quên luôn hả?

Quê chưa gái ehe=))"

Ngay lúc này, Vũ Lục Kha nhận được tin nhắn của Tiểu Lạc Miêu và cậu liền trả lời lại với cái biểu cảm chán nản của cậu:

"Điên không quỷ?

Tao nay tập mà có em nào tới đâu."

Tiểu Lạc Miêu phản hồi lại:

"Đyx tros!

Thứ xạo người, đợi mỏi cái chân chết nha con ơi."

Tin nhắn cứ nhảy ting ting khiến mọi người trong phòng CLB Âm Nhạc chết lặng mà nhìn Tiểu Lạc Miêu say sưa nhắn tin.

Cậu Học Sinh Giỏi đang góp được nửa ý phải dừng lại bởi tiếng chuông điện thoại của Tiểu Lạc Miêu.

Tiểu Lạc Miêu chẳng quan tâm mọi người đang chết lặng hay muốn đuổi cô ra ngoài, bỗng chợt cậu Học Sinh Giỏi kia ấp úng nói chuyện với Tiểu Lạc Miêu nhưng chẳng dám nhìn mặt Tiểu Lạc Miêu:

"T-Tiểu Lạc Miêu!

Cậu có thể tắt chuông điện thoại đi được chứ?

Không phiền cậu có thể ra ngoài mà nhắn tin được không?...Tớ thấy cậu hơi phiền cho mọi người ấy!"

Tiểu Lạc Miêu vừa nghe xong câu nói của cậu Học Sinh Giỏi kia liền lướt mắt liếc nhìn với vẻ mặt lạnh như băng, cậu Học Sinh Giỏi giật mình im phăng phắc.

Tiểu Lạc Miêu thở dài và chẳng thèm để tâm gì đến vẻ mặt của mọi người trong phòng, cô đứng dậy khỏi ghế và thu dọn đống giấy tờ của mình rồi bỏ vào cặp, bước ra khỏi ghế rồi đẩy ghế vào đúng chỗ lại.

Cô cầm điện thoại và đeo cặp bước tới cửa rồi quay lại cười mỉm nhìn mọi người mà nói:

"Vâng tôi xin phép về sớm nhé!

Nếu có gì cần bàn thì cứ inbox đến tôi, tôi sẽ xem sau.

Tạm biệt mọi người, họp xong nhớ khóa cửa đàng hoàng!"

Tiểu Lạc Miêu bước ra khỏi phòng và đóng cửa cái rầm, mọi người ai nấy đều sợ giật đến nổi lạnh hết sóng lưng.

Cậu Học Sinh Giỏi nhìn ra cửa với người cứng như bị đóng băng vậy, bỗng một học sinh trong phòng nói lên tiếng:

"Đã là học sinh cá biệt mà lại còn ngầu quá luôn ấy!

Cậu ta giống như một bất động sản chính đáng vậy... cứ tưởng trong mấy cuốn truyện Nhật Bản quá aaaa~"

Rồi theo sau đó là những lời nối tiếp nhau bàn tán về Tiểu Lạc Miêu, có học sinh lớn tuổi nói:

"Con bé đó là cá biệt của trường ta mà nhỉ?

Mà nói ra chị không nghĩ cái cách đi đứng của con bé đó giống đúng với mấy người kiểu làm đòi nợ thuê ấy, đáng sợ quá!?"

Người khác lại nói:

"Tiểu Lạc Miêu?

Nhỏ ấy là người vẽ đẹp nhất trường mình mà?

Mỗi lần thấy tranh con bé đó giống như đang có cảm giác lạc vào một cuốn tiểu thuyết nào ấy."

"Cô bé này tính ra mà nói nếu như mà tụi mình mà thấy được cô bé mặc mấy đồ ra ngoài không biết sẽ ra sao nhỉ?

Mê lắm luôn á trời."

"Khi nãy hết hồn thật, cái sự lạnh nhạt của Tiểu Lạc Miêu nó làm nguyên phòng giống như chết lặng ấy.

Né xa con nhỏ đó ra càng sớm càng tốt quá..."

"Con bé đó hình như là bạn thân của Vũ Lục Kha trưởng bên CLB Bóng Rổ nhỉ?

Hai người đó cứ dính lại với nhau giống như người yêu ấy, thấy mà ghét!"

"Thôi mau trật tự!

Muốn bàn tán về Tiểu Lạc Miêu thì để sau giờ họp mà bàn, cứ nhôn nhao miết rồi chẳng họp xong đấy, mau họp nào!"

Đột nhiên một tiếng nói nghiêm túc từ một người phát ra khiến mọi trường lại im lặng sau khi nghe.

Quân Tổng ( 24 tuổi) học viên thuộc dạng đứng gần top của trường, đồng thời cậu cũng là người cầm đầu trong đội bóng đá bên nam tại Tân Thất Gia, năm nay là năm cuối của cậu.

Quân Tổng ung dung gác chân lên bàn ngồi gác tay nhìn mọi người.

Cậu chẳng e ngại gì và nói thẳng với cậu Học Sinh Giỏi khi nãy đóng góp ý dài dòng rằng:

"Này, nếu câu đóng góp ý thì không cần dài dòng vậy đâu.

Tôi thấy cậu nói nhiều lời mà thậm chí phải nói là nó tệ đến mức giống như ru cho bé ngủ vậy, bảo sao ai ai mà muốn nghe lời cậu nói?"

Cậu Học Sinh Giỏi nghe xong và hiểu được cái nhìn của mình về những gì Quân Tổng vừa mới nói:

"Tớ cảm ơn, lần sau tớ sẽ rút bớt lại..."

"Hả?

Nói to lên!

Chẳng ai nghe thấy cả đâu, đồ ngốc."

Quân Tổng nói to lên khiến cậu Học Sinh Giỏi giật mình.

"TỚ CẢM ƠN, LẦN SAU TỚ SẼ RÚT BỚT LẠI!"

Cậu Học Sinh Giỏi hô to lên khiến tiếng cậu vang khắp trường.

"Đúng, đấy mới là câu nói của đàn ông máu lửa chứ!?

Lần sau hãy làm vậy, ta phải là đàn ông bùng cháy hết mình nào!!!"

Quân Tổng bật dậy và dùng hai tay đập mặt vào bàn cái *Bùm*

Mọi người nhìn Quân Tổng và cậu Học Sinh Giỏi, hai người nhìn lấy sự lặng im của mọi người đằng ngồi xuống và quay ra chỗ khác để che đi sự ngu ngốc mới nãy.

Quân Tổng ngồi xuống nói "Ta họp nào..."

Mọi người bắt đầu tiếp tục họp, ngồi bên cạnh Quân Tổng là Ngạn Bình (23 tuổi) một cô gái với mái tóc xanh dương và là người đam mê làm đẹp tại CLB này, học viên trường Tân Thất Gia cùng với Quân Tổng cô là người học năm cuối cạnh lớp Quân Tổng, cô mỉm cười và nói với Quân Tổng:

"Thích cô bé dễ thương đó sao, đồng chí?"

Quân Tổng đơ người mặt đỏ như gấc nhìn Ngạn Bình và đáp lại:

"Hả?

Muốn gì con mụ xấu xí?"

Thấy được vẻ mặt của Quân Tổng, Ngạn Bình liền cười nham hiểm rồi nói:

"Không thích mà đỏ mặt dữ vậy Quân Tổng?

Chắc là cậu yêu cô bé đó lắm ha~"

"Tin tôi giết cậu không, Ngạn Bình?"

Quân Tổng bực lên và nhìn Ngạn Bình.

"Thôi đừng dấu, dù sao thì có mỗi tôi là cậu thích cô bé đó mà."

Ngạn Bình đáp.

"Im nào..."

Quân Tổng đỏ mặt và nhìn vào mặt Ngạn Bình với giọng giống như cổ bị đứng.

"Một điểm gì mà cậu cứ theo đuổi con bé đó miết vậy?"

Ngạn Bình vươn người ra hỏi.

"Không phải là về tính cách...đơn giản là bởi tôi thấy em ấy có đôi mắt rất đẹp thôi ấy mà."

Quân Tổng đáp.

"Cậu thích điểm gì ở đôi mắt ấy?

Mắt cô bé khá trầm lặng nhìn vào chẳng thấy sự tươi sáng nào mà ánh mắt còn khá u buồn ấy?"

"Có lẽ vậy, tôi thích em ấy ở điểm đó..."
 
Abolition [Bh]
Chương 8: Gặp gỡ.


Bước đến trước phòng thay đồ của CLB Bóng Rổ Nữ của trường, Tiểu Lạc Miêu thấy Lục Kha đang đứng tại đấy.

Vũ Lục Kha cũng nhìn thấy được Tiểu Lạc Miêu, cậu liền vẩy tay kêu Tiểu Lạc Miêu.

Tiểu Lạc Miêu liền chạy đến chỗ của Vũ Lục Kha và cười đểu nói:

"Quê là quê là quê Lục Kha quê nhiều, quê là quê là quê Lục Kha quê quá!"

"Ngáo đá hả mày?"

Vũ Lục Kha tức lên với lời chọc của Tiểu Lạc Miêu.

"Ủa em?"

Tiểu Lạc Miêu hỏi.

"Ủa chị?"

"Ủa gái?"

"Ủa má?"

"Ủa cái con nhỏ này?

Mày cứ 'ủa' quài vậy mày?"

Nắm chặt tay phải lại và giơ lên, Vũ Lục Kha cười mỉm nói.

"Do tại mày mà?

Ơ hay, thôi dẹp đi.

Lấy đồ lẹ rồi về còn đi quẩy nữa gái."

Tiểu Lạc Miêu lấy từ trong túi mình ra chiếu chìa khoá và đến gần chiếc cửa phòng thay đồ.

Vũ Lục Kha nhìn vào tay của Tiểu Lạc Miêu đang cầm chìa khoá, cậu mới biết cái chìa khoá đang cầm là không phải là chìa khoá của Tiểu Lạc Miêu mà cái chìa khoá ấy chính là chìa khoá của bác Bảo Vệ.

Cậu hỏi:

"Này là của bác Bảo Vệ của trường mình hả mày?

Lấy đâu ra vậy?"

Vũ Lục Kha nói với giọng trầm xuống.

"Trộm ấy, tao vứt khoá ở phòng Quản Trưởng rồi.

Ấy mà hôm qua mất luôn cái đồng hồ Hublot Classic Fusion Black Titanium của chị Hoàng Thiên Như tặng tao rồi hihi..."

Tiểu Lạc Miêu dùng tay phải gãy đầu và mỉm cười với vẻ ngu ngơ.

"???"

"Ấy mà tí kể chuyện này cho nghe vui lắm."

Tiểu Lạc Miêu mở cửa phòng.

"Tao cũng có chuyện nói với mày ấy nhé, đợi tao chút."

Vũ Lục Kha đẩy cánh cửa ra, bước thẳng vào trong đến chỗ dãy tủ mà cậu để đồ.

Bỗng đột nhiên, khi Vũ Lục Kha đang lấy đồ ra thì một cái tiếng rầm kêu lên.

Vũ Lục Kha giật mình nhìn về phía cửa, cậu thấy Tiểu Lạc Miêu đang cười với cái nụ cười rợn người và đang khoá cửa lại.

Tiểu Lạc Miêu:" Ở lại vui nhé đầu cắt úp tô~"

Vũ Lục Kha chạy về phía cửa: "CON QUỶ!!!

Mở ra mau, mày tới số rồi đấy nhá!"

Đập vào cửa cộng thêm việc buông lời chó má, Tiểu Lạc Miêu đứng ngoài chẳng quan tâm cứ cưới giãy đành đạch lên.

Đợi cho đến khi mà Vũ Lục Kha hết đập cửa mà thở mệt mỏi thì Tiểu Lạc Miêu mới lại gần cửa mà mở cho cậu ra ngoài.

Khi mở cửa, Tiểu Lạc Miêu liền né ra xa chiếc cửa và để Vũ Lục Kha bước ra ngoài.

Vũ Lục Kha cầm đồ lẫn cặp mà ra cùng với cái sát khí nổ đùng đùng giống như mới đấm người về vậy.

Cậu tỏ ra vẻ thân thiện với Tiểu Lạc Miêu và nở nụ cười tươi sáng.

Tiểu Lạc Miêu thấy vậy, thử lại gần trước mặt Vũ Lục Kha rồi loi nhoi chọc cậu:

"Vui không?"

Vũ Lục Kha vẫn cứ giữ cái mặt thân thiện ấy, cậu nắm chặt tay phải lại và kéo áo của Tiểu Lạc Miêu đập vào đầu. *bốp*

"Bố con điên này!"

Tiểu Lạc Miêu hét lên: "Đậu má...ĐAU!!!"

Tiểu Lạc Miêu đẩy Vũ Lục Kha ra và bắt đầu cãi nhau với Vũ Lục Kha, trên đường đi cả hai liên tục chửi nhau lẫn đánh nhau.

Mãi cho đến chỗ sâu khấu của trường, Vũ Lục Kha bỗng chợt thấy đằng sau cái sâu khấu trường ngay tại trước phòng họp của giáo viên đang có Hoàng Thiên Như đứng cùng cô giáo viên dạy Hoá.

Đập vai và dùng tay phải chỉ:

"Chị Hoàng Thiên Như ở trường làm gì vậy mày?"

Tiểu Lạc Miêu hướng mắt theo phía tay chỉ của Vũ Lục Kha: "Hỏi tao thì chắc tao biết chết liền, hỏi ma đê mày!"

Tiểu Lạc Miêu không hiểu kiểu gì mà nhìn thẳng vào cái phòng họp Giáo Viên của trường, cô chợt nhìn thấy Hà Phong Thiên đang ngồi trong đó trò chuyện với bà cô Tổng Phụ Trách.

"Thấy lạ không mày?"

Tiểu Lạc Miêu hỏi Vũ Lục Kha.

"...Lạ gì?"

Vũ Lục Kha nhìn Tiểu Lạc Miêu với vẻ tò mò.

"Diễn viên ở trường mình kìa mày ơiiiiiii!"

Tiểu Lạc Miêu kéo áo của Vũ Lục Kha và đứng giật lên xuống khiến cho Vũ Lục Kha mém tắt thở.

"Đậu má!

Thả tao ra, diễn viên nào trời???"

Vũ Lục Kha cố dùng tay phải nắm giữ chặt tay trái của Tiểu Lạc Miêu, còn tay trái cậu cố gắng moi cho bằng được con dao rọc giấy và đưa cho Tiểu Lạc Miêu cầm.

Tiểu Lạc Miêu ngừng lại và nhìn với vẻ ngu ngơ: "Gì đây?"

"Hiểu gì không?

Tao hiểu mày quá mà, thấy bà Tổng Phụ Trách đang hẹn hò với cái ông Diễn Viên nào hả?

Đấy, tặng mày con dao có gì chết thì chết nha."

Vũ Lục Kha thở dài và nở nụ cười tươi tắn.

"Ngáo đá hả?

Ghệ đẹp hôm qua tụi mình chở về lúc tối qua ấy, gái xinh đang ngồi nói chuyện với cái con mụ Tổng Phụ Trách trường mình chứ cái Ông Nội Diễn Viên nào ở đây?"

Tiểu Lạc Miêu dùng tay tát nhẹ vào mặt Vũ Lục Kha.

"Cái đếch gì mày cứ bạo hành tao vậy!?"

Không biết từ lúc nào mà Hoàng Thiên Như đã thấy cả hai, cô gọi Tiểu Lạc Miêu và Vũ Lục Kha lại chỗ cô đứng và vẫy tay: "Này mấy bé xinh đẹp, lại đây chơi với nhau tí nè~"

Vũ Lục Kha giật mình nổi hết cả da gà lên khi nghe cái câu vừa rồi của Hoàng Thiên Như, còn Tiểu Lạc Miêu nghe xong cười như bị thần kinh nặng.

Đến cả cô dạy Hoá cũng phải đứng hình mà nhìn Hoàng Thiên Như đang vẫy tay vui vẻ.

"Con này không lấy chồng không khéo lại tâm thần mất..."

Giảng viên dạy Hoá thầm nghĩ.

Thì thầm to nhỏ với nhau, Tiểu Lạc Miêu hỏi: "Ra không gái?"

"Nếu mày ra thì tao chuồng... tao ghét nhất là tới gần chỗ đó ấy!"

Vũ Lục Kha đáp câu của Tiểu Lạc Miêu rồi quay người ra chỗ khác.

"Vậy mày muốn tối ăn gạch hay ăn cháo?"

Tiểu Lạc Miêu dùng lực tay kéo áo Vũ Lục Kha khiến cậu ngã người ra sau.

"Cml, thả tao mau!!!

Tao thà ăn cơm còn hơn là ăn mấy cái thứ đó mày hiểu không hả?"

"Nói lắm, im mồm lại."

Tiểu Lạc Miêu liếc Vũ Lục Kha và kéo cậu ra chỗ của Hoàng Thiên Như.

Giáo Viên Hoá hỏi: "Con bé đang kéo Trưởng Đội Bóng Rổ có phải là cái con bé nổi tiếng của trường về bức tranh được treo trong phòng mĩ thuật không nhỉ?"

Hoàng Thiên Như không hiểu lắm về lời của giảng viên Hoá, tỏ vẻ thắc mắc hỏi: "Hội hoạ?

Bức tranh của bé đó là gì vậy?"

"Kẻ Ôm Chiếc Đầu Của Nữ Thần.

Nói mà nhớ, cái tranh ấy là tranh chân dung nói về cái mặt tối của xã hội.

Mỗi khi tôi thử qua phòng Mĩ Thuật và nhìn vào bức hoạ đó, tôi luôn cảm giác tôi đang lạc vào trong cuốn tiểu thuyết trinh thám vậy, rất đáng sợ lại còn có cảm giác ma mị!

Tôi cũng đã vài lúc rơi nước mắt vì bức tranh đó thể hiện vài chỗ rất chi tiết, cơ mà nếu rảnh chúng ta đi xem cùng không?

Tôi thấy cô khá hứng thú mấy cái này!"

Giảng viên Hoá mỉm cười đáp lời Hoàng Thiên Như.

"Khá hay nhỉ?

Được thôi."

Hoàng Thiên Như gật đầu chấp nhận cái lời mời của cô giáo.

Tiểu Lạc Miêu ra đến chỗ đứng của hai người giáo sẵn kéo Vũ Lục Kha theo sau.

Cả hai ngoan ngoãn chào Hoàng Thiên Như và giảng viên hoá.

Bọn họ bắt đầu trò chuyện với nhau.

Bỗng có tiếng bước chân từ trong phòng họp của giáo viên, cô Tổng Phụ Trách trường bước đến và chạm vai Hoàng Thiên Như.

Hoàng Thiên Như quay người lại mỉm cười với Tổng Phụ Trách.

Cả hai vui vẻ với nhau khiến cho Ba con người kia đứng nhìn trầm ngâm.

Hoàng Thiên Như hỏi: "Mọi thứ đã như nào rồi?"

Tổng Phụ Trách đứng phía sau, vòng tay quanh eo của Hoàng Thiên Như rồi nói với giọng ấm áp: "Đúng như kế hoạch cả em à!

À hôm nay có muốn hai ta đi tí cà phê hay chút vị trà không?"

"Nếu chị thích uống gì em sẽ uống nấy, bởi tình cảm của chị dành cho em luôn khiến con tim em rung động bởi chị~"

Hoàng Thiên Như quay người lại cùng với cái ôm khiêu vũ, giọng cô lúc này thể hiện sự quyến rũ và ngọt ngào.

"Oh girl~ Em thật xinh đẹp!"

Tổng phụ trách dùng tay chạm nhẹ vào má của Hoàng Thiên Như.

"Chị cũng vậy, đã thế lại là người ngọt ngào nữa.

Em thích chị lắm đấy, tình yêu cháy lửa của em!"

Hoàng Thiên Như nhìn thẳng vào đôi mắt của Tổng Phụ Trách cùng với đôi lời ngọt ngào.

"Vậy sao?"

Tổng Phụ Trách tỏ vẻ hứng thú.

Tại ngoài đất cảng suối Vàng nào đó, ba con người kia vẫn còn chết lặng đứng nhìn cái cảnh cặp đôi kia đang phát cơm.

Không gian chỗ ấy im lặng chứa đầy cay đắng.

Vũ Lục Kha đôi lời thầm nhỏ với hai con người đang đứng cạnh:

"Hai người có thấy cuộc sống này quá bất công không?"

"Không bất công nhưng cực kì bất công!"

Giáo Viên Hoá thầm thì đáp.

"Đời mà nhỉ?"

Tiểu Lạc Miêu bất lực mà nhìn.

"Cơm nay lo quá, tí về kêu mẹ là khỏi nấu nhé hai người!"

Vũ Lục Kha nói với cái gương mặt đau khổ.

Trong khi Vũ Lục Kha và giáo viên Hoá bất lực nhìn cái cảnh cơm tuyệt vời này, Tiểu Lạc Miêu quay ra phía khác với vẻ cay đắng cùng với biểu cảm như chuẩn bị muốn chê ai đó, vang lên câu ca:

"...

Chẳng cần một ai nữa, bất kể ai cũng dư thừa

Một mình đứng khóc giữa mưa, nén cơn đau vào từng hơi thở

Một người mình chẳng ngưng nhớ

Nhưng lại quay bước giả vờ

Bảo rằng mình cũng như em hết thương cạn nhớ

Sự thật là chỉ mỗi em hết thương cạn nhớ!!!"

Vũ Lục Kha và giáo viên Hoá cùng nhau quay ra nhìn Tiểu Lạc Miêu đang hát trong sự cay đắng khi thấy cặp đôi kia đang thả thính nhau.

Tiểu Lạc Miêu ngừng hát và nhìn hai con người bên cạnh với cái vẻ mặt không biết quái quỷ gì đang xảy ra hỏi:

"Mấy má lại đú cái trend 'nhìn qua trái, dòng người vội vàng' gì đó đó ấy hả?

Ngưng hộ con nha, dạo này bị ám ảnh lắm rồi á!"

"Không em, ai rảnh đú đâu?"

Giáo viên Hoá đáp.

"Ủa sao cả hai nhìn em dữ vậy?"

"Hát dở như mày lại còn hay hát thì bảo sao má nào mà chẳng nhìn mày?"

Vũ Lục Kha đáp.

Bỗng tiếng bước chân nhẹ nhàng từ trong căn phòng ra cùng với mùi nước hoa êm dịu khiến cho ai đang đứng trước hàng lang đều cảm thấy thoải mái.

Tổng Phụ Trách và Hoàng Thiên Như liền tách khỏi nhau, coi như chưa làm gì với nhau cả.

Bước ra cùng với mùi hương êm dịu và cầm chiếc điện thoại, Hà Phong Thiên hiện ra trước mặt mọi người giống như một nàng thơ vậy.

Hà Phong Thiên mỉm cười với những người ở đó khiến ai nấy cũng phải đứng chết lặng bởi cái vẻ đẹp tuyệt vời này.

Tiểu Lạc Miêu mặt chưa gì đã đỏ như trái ớt khi nhìn thấy nụ cười của Hà Phong Thiên, Vũ Lục Kha quay ra nhìn Tiểu Lạc Miêu với mặt đầy sự thắc mắc nhưng rồi cũng phải mặc kệ mà nhìn lại vào Hà Phong Thiên.

Tính lễ phép của Hà Phong Thiên khiến giảng viên hoá lẫn Tổng Phụ Trách đều cảm thấy vui vẻ.

Họ bắt đầu trò chuyện qua lại với nhau thân mật.

Tiểu Lạc Miêu và Vũ Lục Kha đứng im lặng mà nhìn những người lớn tuổi kia nói chuyện qua lại.

Bỗng Hà Phong Thiên lại gần tới chỗ Tiểu Lạc Miêu cùng với nụ cười thân thiện và cúi người xuống chút nhìn vào gương mặt Tiểu Lạc Miêu, dùng tay vuốt mái tóc đang che đi chút gương mặt của Tiểu Lạc Miêu.

"Đôi mắt của em đẹp thật!"

Tiểu Lạc Miêu giật mình ngước mắt lên nhìn và lùi lại chút về phía sau vài bước cùng với gương mặt như quả ớt đỏ.

"...Hả?"

"Em học năm mấy?

Mà sao em lại ở trước phòng họp của giáo viên, phạm lỗi sao?"

Hà Phong Thiên nói với giọng ấm áp.

"Em năm hai...Em không phạm lỗi chỉ là em ở đây nói chuyện với chị Hoàng T-" Tiểu Lạc Miêu lẩm bẩm trả lời.

"Là em quên biết tớ ấy, Hà Phong Thiên ơiiii!"

Hoàng Thiên Như cắt ngang lời của Tiểu Lạc Miêu.

"À vậy sao?

Tớ tưởng em ấy phạm lỗi gì mà lên chỗ này."

Hà Phong Thiên lại người lại đáp lời của Hoàng Thiên Như.

"Yess, cô gái~"

"Em tên gì ấy?"

Hà Phong Thiên hạ giọng rồi vén tóc của Tiểu Lạc Miêu qua bên để nhìn rõ mặt.

"Này!

Đừng có mà tự tiện sờ vào mặt con gái nhà người ta khi chưa được phép.

Bộ cô bị vô duyên à???"

Vũ Lục Kha xen vào cuộc nói chuyện ngang của Hà Phong Thiên và Tiểu Lạc Miêu.

Cậu đẩy Hà Phong Thiên ra và dang tay trái cản trở mặc dù cậu đang run rẩy với việc mình đang làm.

"Kha Kha..."

Hoàng Thiên Như thấy vậy liền muốn chạy đến nhưng lại bị Tổng Phụ Trách ngăn lại.

Trước phòng họp ấy bắt đầu im ắng lạ thường.

Hà Phong Thiên nhìn ra phía sau Vũ Lục Kha thấy Tiểu Lạc Miêu đang ngơ ngác mà nhìn những gì đang xảy ra, cô chỉ mỉm cười và nói với sự thông cảm:

"Cho chị xin lỗi, chị hơi tự tiện quá rồi!

Nhưng mà chị chỉ hỏi chút, mà em ở sau em tên gì ấy!?"

"Này quá đáng rồi đấy!

Hết soi rồi hỏi năm xong giờ đi hỏi tên là sao?"

Vũ Lục Kha nói.

Hà Phong Thiên ngượng lại, Tiểu Lạc Miêu nghe hai câu của Vũ Lục Kha xong rồi bắt đầu mất bình tĩnh và liền bước một bước nắm vai Vũ Lục Kha.

"Có gì sao Lạc Lạc?

Cậu...

Này, Đau quá!!!"

Vũ Lục Kha quay người lại và bị Tiểu Lạc Miêu nắm chặt vai khiến cậu cảm nhận được cơn đau bởi cái nắm của Tiểu Lạc Miêu.

Tiểu Lạc Miêu đẩy mạnh Vũ Lục Kha ra khiến cho cậu ta mém chút nữa là ngã sấp mặt: "Im đi!"

Vũ Lục Kha cảm nhận được cái lực đẩy của Tiểu Lạc Miêu, cả cơn thể cậu đề cảm thấy tê liệt, mồ hôi bắt đầu rơi ra.

Cậu lặng im chẳng biết nói thêm gì nữa.

"Tên là Tiểu Lạc Miêu.

Học ngành văn học hiện đang sinh hoạt trong CLB Âm Nhạc và trưởng nhóm phòng Mĩ Thuật.

Nếu muốn tìm thì cứ tìm tại lớp hoặc trong CLB thế nhé!"

Tiểu Lạc Miêu nói với giọng nghiêm khắc cùng với ánh mắt đang lườm Hà Phong Thiên.

Hà Phong Thiên cảm thấy Tiểu Lạc Miêu đang bực bội khó gần, cô đáp: "Ừ cảm ơn em..."

Tiểu Lạc Miêu cảm thấy mình hơi quá nên dần dần mà bình tĩnh lại rồi mỉm cười:

"Mà chị có phải diễn viên chứ?

Theo như em biết thì chị là Bậc Thầy Hạng A sao, Hà Phong Thiên?"

"Em biết tôi sao?

Tinh mắt thật ấy cô bé!"

Hà Phong Thiên cảm thấy Tiểu Lạc Miêu không phải là con người dạng vừa nhưng cô che miệng đi và cười nhẹ.

"À lên báo miết mà, em cũng hay lướt tin tức dạo dạo nên mới để ý."

"Vậy ư, khi nào chúng ta rảnh thì trò chuyện với nhau chứ cô bé?"

"...Hả?

Được thưa quý cô."

Bầu không khí ở tại ấy thoải mái dần, mọi người bắt đầu vui vẻ tiếp.

Vũ Lục Kha nhìn Tiểu Lạc Miêu rồi cứ gầm gầm cái mặt xuống với cái mặt vô cảm, cậu im lặng rồi lấy điện thoại ra nhìn giờ.

Vỗ vai Tiểu Lạc Miêu và giơ điện thoại cho cô ấy nhìn:

"Đi không?

Chúng ta trò chuyện mất 30p rồi này..."

Tiểu Lạc Miêu nhìn lên biểu cảm của Vũ Lục Kha, cô thở dài và nói với giọng trầm: "Được rồi, nào đi thôi!

Nay có việc nhiều nữa!"

Hoàng Thiên Như hỏi: "Hai đứa về ư?"

"À vâng, em có việc nên cần phải về bây giờ.

Mọi người cứ nói chuyện nhé, xin phép chào tạm biệt!"

Tiểu Lạc Miêu quay người rồi cùng Vũ Lục Kha đến chỗ đậu xe đi về.

Khi hai người đi xa giảng viên Hoá cũng phải về để đi với bạn cô ấy.

Chỉ còn ba người, Hà Phong Thiên vén tóc lên và cầm điện thoại nhắn tin cho Quản Lý.

Hoàng Thiên Như và Tổng Phụ Trách vẫn trò chuyện qua lại, rồi Tổng Phụ Trách hỏi:

"Khi nãy em cũng liều mà đụng vô cái con bé đó nhỉ?

Chị cứ tưởng em sắp toang rồi ấy."

Hà Phong Thiên đáp: "Con bé đó có gì mà sao khi nãy mọi người sợ vậy?"

"Nó là học sinh cá biệt của trường, hồi lớp 10 bên trường cấp 3 lúc đó nó vẫn còn để tóc dài thì nó từng cân 3-4 anh chị lớp 11 rồi.

Lúc đó ai cũng phải né nó ra, không ai dám đến chơi với nó chỉ có vài đứa có thể chơi với nó được..."

Tổng Phụ Trách lấy chiếc quẹt từ trong túi ra đưa cho Hoàng Thiên Như.

"Cá biệt?

Học năm hai khối hạng A sao lại cá biệt được chị?"

"Haizz... nó chuyển lớp, cơ mà chị cũng không biết sao về câu chuyện nữa.

Chỉ biết mỗi cái việc đánh nhau của nó.

Mà con bé đi cùng nó là Trưởng Đội Bóng Rổ của trường khá là nhiều gái theo ấy nhưng nói ra Trưởng Bóng ấy chính là con gái."

"Vũ Lục Kha nhìn vậy mà cứ như bị bóng ấy, mà cái quả tóc lại do cái nhỏ Lạc Lạc cắt nhìn mà cười muốn sặc luôn ha!"

Hoàng Thiên Như hút điếu thuốc và đưa lại cho Tổng Phụ Trách chiếc quẹt rồi cảm ơn người chị.

"Hút ít thôi Thiên Hoàng...

Cậu hút vậy hại sức khoẻ quá rồi đấy!"

Hà Phong Thiên lo lắng nhìn.

"Điếu này mới là điếu đầu tiên trong ngày ấy, sáng làm tí cà phê xét cái đống giấy tờ rồi chưa đi quản hộ quán xong nãy mới biết tin cậu lên trường trò chuyện với hiệu trưởng thì tôi mới chạy lên xem thử ấy!"

Vừa hút điếu thuốc Hoàng Thiên Như nhăn nhó mà nhìn Hà Phong Thiên.

"Trời ạ..."

Tiếng xe ô tô tới, cậu Quản Lý của Hà Phong Thiên đã tới.

Hà Phong Thiên chào hai người rồi rời đi lên xe.

Bóng hình của chiếc xe ô tô đi quất, Tổng Phụ Trách hỏi:

"Nhà họ Vũ có quỷ dữ nguy hiểm nhỉ?"

"Ý chị là nhờ có cái con nhỏ họ nhà Hà mà lại đổi thành Tiểu ấy sao?

Buồn cười thật!"

"Đúng thật, nói thẳng ra thì con nhỏ đó thật sự đang thích Hà Phong Thiên chứ?"

"Dù bao nhiêu lần từ chối của Hà Phong Thiên thì nó vẫn cứ đâm cái đầu mà yêu...

Đúng lập dị."

"Em đã chuẩn bị chứ?

Cố mà lợi dụng xong lật đổ nó, để xem cái nhà Hà đó còn chịu nổi không nhỉ?"

"Sau khi nó thực hiện xong cái việc em giao, chúng ta cùng lật đổ nó nhỉ?

Để xem cuộc vui sẽ tàn hay lại còn vững!?"

"Thú vị phết, tối rảnh chứ?

Tôi ở nhà em hôm nay nhé, sẵn ta làm chuyện đó nhé?"

"Hả???

Được thôi, tối làm mạnh lên tí nhé!"

Hoàng Thiên Như dập tắt điếu thuốc và nắm tay Tổng Phụ Trách, cả hai cùng nhau ra chỗ bãi xe và đi về.

Trên con đường đi về, Vũ Lục Kha lái xe chậm chậm để nhìn bầu trời hôm nay.

Tiểu Lạc Miêu nằm trên xe đang đọc cuốn tiểu thuyết.

Cô mệt mỏi nhìn lên trần xe, rồi ngồi dậy nói:

"Đi nhanh lên cái, đừng tận hưởng nữa.

Nay lắm việc đấy, tao bực mày rồi đấy!"

"Ờm... tao sẽ đi nhanh."

Vũ Lục Kha ủ rũ trả lời.

Tiểu Lạc Miêu chẳng thèm quan tâm tâm trạng của Vũ Lục Kha, cô nằm xuống lại rồi bắt đầu suy nghĩ về Hà Phong Thiên.

Cô nhắm mắt chắp tay phải lên mặt và cứ nhớ mãi cái nụ cười mà Hà Phong Thiên mỉm cười khi nãy, thầm nghĩ trong lòng và bắt đầu rơi ra nước mắt nhỏ:

"Tại sao chị lại cười với tôi nụ cười đó?

Cái nụ cười giả tạo ấy, tôi cảm thấy quá mệt mỏi bởi chị rồi đấy, người tôi yêu...

Chó má nó!"

Vũ Lục Kha nhìn Tiểu Lạc Miêu hiểu được cảm giác khi nãy của Tiểu Lạc Miêu, nhưng cậu mặc kệ mà lái xe nhanh để về giải quyết số việc.

Cậu thầm nghĩ trong lòng:

"Cậu bị mê mẩn bởi việc yêu cô ta thật rồi, Hà Xuân Châu!"
 
Abolition [Bh]
Chương 9: Học hành gì nữa?


Khuya đến tại căn biệt thự của Tiểu Lạc Miêu, cô nằm dài trên chiếc sofa với tâm trạng buồn chán.

Bật điện thoại mở vài bản nhạc và bắt đầu suy nghĩ những gì hôm nay.

Vũ Lục Kha nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, cảnh tựa khi nhìn từ trên lầu bốn ra ngoài thành phố đêm chỉ đang chứa những nỗi buồn dành cho người thất tình.

Cậu lấy chiếc điện thoại của mình rồi ra chỗ chiếc ghế sofa ngồi.

Thả hồn vào bản nhạc buồn, Tiểu Lạc Miêu chắp tay lên trán và cứ đang suy nghĩ gì đó mà không thèm để tâm đến Vũ Lục Kha đang nhìn.

Vũ Lục Kha ngồi thu người lại rồi úp mặt xuống.

"Mày đang bị lôi cuốn bởi mấy thứ tiêu cực sao, Lạc Lạc?"

"Không hẳn vậy, chỉ đang mệt mỏi..."

Tiểu Lạc Miêu nói với giọng trầm nhưng lại nghe có cảm giác giống như muốn khóc.

"Vậy sao?

Chuyện hồi chiều cho tao xin lỗi, đáng lẽ ra tao không nên can thiệp vào..."

"Ờ không sao cả!

Một phần cũng là tại tao mà."

Tiểu Lạc Miêu bỏ tay ra rồi quay mặt nhìn ra phía Vũ Lục Kha ngồi.

"Cơ mà những lúc chỉ có hai ta thì tao có thể gọi mày bằng tên thật chứ?"

"Ờ sao cũng được..."

Tiểu Lạc Miêu ngồi dậy và thở dài.

"Này rõ ràng mày không ổn đấy nhé!

Mặt cứ buồn buồn, nói năng còn nghiêm túc thế tao chắc chắn rằng mày c-" Vũ Lục Kha nói lớn lên nhưng cậu chợt nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục sẽ bị Tiểu Lạc Miêu bực lên giống khi chiều.

"Ờ không hẳn là không ổn, tao chỉ đang nghĩ hơi nhiều về tác phẩm thôi.

Bức tranh lẫn những gì tao đang muốn tiểu thuyết của mình nó được rõ ràng, đơn giản cảm thấy nó đang thiếu thốn chút gì đó mà tao không biết nên làm sao thôi..."

"Vậy sao, tao tưởng mày nghĩ đến cô ta nên tao cho rằng mày bị cô ta cuốn hút Hà Xuân Châu."

Vũ Lục Kha cho rằng cậu ta chỉ đang nghĩ xa xôi với những gì khi chiều hay đến bây giờ mỗi lần nhìn Tiểu Lạc Miêu về chuyện đó.

"Có chứ, tao không nghĩ Hà Phong Thiên dễ để tâm đến sự tuyệt vọng của người khác ấy, thật ngu ngốc!"

Tiểu Lạc Miêu gãy đầu rồi mỉm cười với sự bất mãn của mình.

Vũ Lục Kha nghe tới đây chỉ yên lặng không nói lên lời gì, cậu cầm lon Soda Nho lên rồi mở ra.

"Tao thấy chị ấy rất lạ khi nhìn vào tao... nhưng mà thôi kệ đi, xem thử cái BXH của sự kiện Hoàng Đại nào!"

Cầm chiếc điện thoại lên để lên web tâm trạng của Tiểu Lạc Miêu lúc này khá vui lên chút.

"Nhắc mới nhớ mày mới cập nhập chương mới cho 'Khúc Nhạc Chết' nhỉ?

Tao nghĩ mày nên cho tác phẩm ấy tham gia thử sự kiện Hoàng Đại đi lỡ đâu nó sẽ lên top nhanh hơn các tác phẩm khác nhỉ?"

Vũ Lục Kha vừa uống Soda Nho vừa nói.

"Ừ chắc được, cơ mà đếch ưu Ban Giám Thảo nha má!

Mẹ hơi tí xem gắt ra rồi lọt các thứ.

Chỉ được mỗi Hà Phong Thiên có cái đẹp nên mới nhiều người tham gia haizz..."

Tiểu Lạc Miêu nhíu mày đáp lời, cô lướt hết trang để tìm sự kiện mãi mới thấy.

{Sự Kiện Hoàng Đại}

~BẢNG XẾP HẠNG~

Mã dự thi của tác giả Lạc Lạc: hạng thứ 9 (Tác Phẩm: Kẻ giết người của Quỷ.)

*Lượt bình chọn, lượt xem: 100,9k lượt xem, 500 bình chọn*

"Đậu má tăng ghê vậy bây?

Ủa khoan sao tao lại có tham gia là sao???"

Tiểu Lạc Miêu giơ máy cho Vũ Lục Kha xem.

"Phụttttt... mày có ấn tham gia à?"

Vũ Lục Kha nghe xong bị mắc nghẹn.

"Đậu má tham gia cái củ tỏi á, tao viết xong vứt tác phẩm ở đó ai dè lên top sự kiện mới kinh chứ?"

Tiểu Lạc Miêu đưa thẳng máy cho Vũ Lục Kha cầm rồi ra tủ lấy cái ly.

"Ê lỡ mấy fan ruột, fan tim của mày quất bình chọn nên nhảy bảng thì sao?

Đếch má vui à nha!!!"

Vũ Lục Kha cầm máy rồi xem.

"Có vụ độc giả đẩy bình chọn với lượt xem để nó tự động nhảy phần tham gia hả?"

Cô ngồi xuống nhíu mày, lại dùng tay gãy đầu.

"Vậy sao... mà mấy nay mày có gội đầu không á?

Gãy miết vậy mày, không thấy đỏ đầu hả?

Vũ Lục Kha để máy lên bàn rồi nhếch mép cười.

"Mới gội hôm qua đấy, nhưng gội bằng sữa tắm chứ không phải dầu gội."

"Mày điên à quỷ?"

Vũ Lục Kha sốc rồi bật dậy khỏi ghế Sofa.

"Thú vui tao nhã mới ấy mà, à sẵn hôm qua tao có quay video lại ý.

Tí tao gửi cho xem ha!"

"Bố con khùng, cơ m-"

Bỗng Vũ Lục Kha giật giãy đành đạch, Tiểu Lạc Miêu không hiểu cái quái gì đang xảy ra nhưng lại cười như quỷ nhập.

Vũ Lục Kha lấy chiếc điện thoại trong túi ra xem.

Cậu mới biết là Quản Trưởng gọi cho cậu và nghe máy.

Cậu nhìn ra Tiểu Lạc Miêu rồi nói nhỏ:

-Quản Trưởng gọi, im mồm nha.

Quản Trưởng mà biết tao đang ở nhà mày không về chỗ họp để sắp xếp đồ cho Quản Trưởng thì chắc nay lên ngồi với ông bà ấy!

-Okie Bae!!!

Sau một hồi nói chuyện qua điện thoại với Quản Trưởng, Vũ Lục Kha mặt như muốn khóc khét quay người lại nhìn Tiểu Lạc Miêu, cậu cầm lon Soda Nho rồi bảo:

"Quản Trưởng đốt tao rồi mày, pai pai gái!

Tao đi qua bên phòng họp của nhà họ Vũ đã oeoeoe..."

Vũ Lục Kha bước ra cửa và chỉnh lại quần áo.

Tiểu Lạc Miêu chẳng thèm ngó nghiêng gì chỉ vẩy tay đáp lại câu kháy:

"Ờm pai pai, tí nhớ băng bó cái cổ trước ấy Quản Trưởng thảo nào cũng cho mày làm thịt gà à ha!"

"Má mày nha, mồm thúi như mắm tép đã thế còn... thôi tao đi đây!"

Vũ Lục Kha bước ra khỏi cửa rồi rời đi có đóng cửa lại đàng hoàng.

Không khí căn phòng bắt đầu im lặng, chứa đầy nỗi đơn độc khó hiểu.

Chẳng còn như khi nãy, không còn cuộc trò chuyện, không còn tiếng cười đùa, mà bây giờ chỉ thay vào đó tiếng bản nhạc buồn cùng với sự lặng im đến lạnh chết người.

Đối với Tiểu Lạc Miêu, thì đây là việc hiển nhiên lặp đi lặp lại sẵn.

Bước ra tủ rượu lấy mở chai tequila, rồi quay lại ghế và rót ly rượu.

Bật hết loa điện thoại và mở bài nhạc buồn nhất, cô cứ uống rồi cứ rót.

Không say, đúng vậy!

Quen cả rồi, cô đã quen với mấy thứ tẻ nhạt này.

Khó mà hiểu được Tiểu Lạc Miêu đang suy nghĩ về gì...

Rồi cô đứng dậy ra chỗ trước cửa sổ kính lớn, cô nhìn thành phố của mình, vào hôm nay tại nơi này nhìn những chiếc xe, người đi bộ, ánh sáng của các cột điện,...

Sơ lược qua cô cảm thấy bản thân đang bồi hồi, thiếu một như quan trọng nhưng lại chẳng biết cái thiếu đó là gì.

Sờ lên mắt của mình nhìn thẳng vào kính cửa, chỉ thấy được sự đau khổ, mệt mỏi ở tại đôi mắt của cô.

"Giống như sắp khóc vậy!"

Tiểu Lạc Miêu thở dài, lại bước tới tủ sách.

Cô lấy từ trên kệ một cuốn sổ khá cũ ra lại chỗ cửa kính.

Cô mở tới tận trang gần cuối của cuốn sổ và lấy cái bức ảnh bị vàng khè ra xem.

Bức ảnh đó giống như đã từng xém bị đốt cháy, cô dùng tay sờ lên chỗ vết đậm ấy cùng với biểu cảm buồn chán.

"Lâu không bỏ ra nhìn còn cũ nát hơn hẳn."

Tiểu Lạc Miêu vuốt mái tóc lên và lẩm bẩm nói tên từng người một trong bức ảnh.

Nhìn những nụ cười, cách tạo dáng của từng người trong ảnh cảm giác cô đang quay lại cái quá khứ tuyệt đẹp mà mình đã từng có.

Nhưng rồi khi nhìn đến chỗ gần góc cuối ảnh cô mới ngừng nhớ đi quá khứ, ở bức ảnh có hai cô bé cười rõ tươi nhất.

Cô sờ lên và nhìn cái nụ cười rồi thở dài.

"Hà Phong Thiên và Hà Xuân Châu... hai đứa rất đặc biệt."

Lại bắt đầu lặp đi lặp lại câu đó, giọng của Tiểu Lạc Miêu đang có cảm giác muốn cào khét lên vậy.

Cô cất chiếc ảnh lại vô cuốn sách và bỏ nó lại chỗ cũ trên kệ.

Cô lại ra tại chiếc ghế Sofa ngồi, nhấp ly rượu lên uống một ngụm, làm tí hơi điếu thuốc để chìm đắm vào cơn phê hôm nay.

Cô ngước mắt nhìn lên trần nhà và cười nhếch môi.

"Aaaa, xem ra nay lại không ngủ được rồi, chuẩn bị đi cập nhập sáu cái chương tiếp theo cho truyện với xử lý đống giấy tờ đỏ nào!~"

Gạt bỏ những thứ trong quá khứ, Tiểu Lạc Miêu đứng dậy ưỡn người ra bàn làm việc.

Mở máy, lấy đống hợp đồng ra rồi bắt đầu cầm bút lên chỉnh sửa.

"Cho dù quá khứ chỉ toàn nhìn thấy cảnh máu me chết chóc hay việc tôi giết những người vô tội thì tôi cũng sẽ để nó qua bên và tiếp tục với cuộc sống hiện tại của mình!

Tiếp tục giết thêm càng nhiều càng tốt."

Sáng hôm sau, ngồi trên lớp học đã có một chuyện xảy ra không thể ngờ.

Từ tiết một đến tiết thứ tư, Tiểu Lạc Miêu nằm trên bàn ngủ như sắp chết, Vũ Lục Kha ngồi cạnh bên hết tiết này đến tiết khác đều kêu Tiểu Lạc Miêu tỉnh mà học.

Nhưng dù có kêu thì cũng chẳng làm được cái quái gì.

"Đậu má, con này qua nó làm gì mà không ngủ vậy?

Mở tiệc Bar với ma hả trời?"

Vũ Lục Kha mặt không biểu cảm mà nhìn Tiểu Lạc Miêu.

"Pu...

Pudding thơm ngon, đậm chất quế hướng ời ~" Tiểu Lạc Miêu nói trong lúc ngủ khiến Vũ Lục Kha bay màu khi vừa nghe câu vừa rồi.

"Đúng như một vị tiểu nhân nào đã nói.

Tôi đi học, tôi có bạn.

Bạn tôi ngủ trong giờ, tôi lo gọi bạn mình dậy để học, nhưng tôi bị vô sổ còn bạn thì vẫn ngủ...

Thật là thú vị làm sao!"

Lấy từ trong cặp mình ra một bịch thạch Pudding, cậu dùng con dao rọc giấy để trên bàn cắt một đường cái bịch rồi lấy ra một hộp nhỏ và mở ra để gần mũi Tiểu Lạc Miêu.

Cậu bạn ngồi trên thấy vậy, thì thầm ra đằng sau xin một cái và đưa bó nhang cho Vũ Lục Kha.

Đồng ý trao đổi một thạch Pudding và bó nhang, Vũ Lục Kha ngó lên phía bàn bên cạnh xem có ai mang lửa không, cậu thấy ở chỗ cô bạn kia đang dùng quẹt lửa đốt giấy rồi bỏ vô cái xô nhỏ đốt để chảo lên nướng gì đó.

Thắc mắc không hiểu tại sao tụi nó chiên đồ như vậy lại không có mùi, Vũ Lục Kha lén lút bò xuống rồi ra tụi đấy học hỏi công thức.

Giật hồn tỉnh giấc, khi chúng nó chia sẻ bí quyết mất mùi thì đã áp dụng bốn thứ môn học: Toán, Lý, Hoá, Sinh.

Áp dụng thẳng vô tạo ra một sự phối hợp hoàn chỉnh không bị phát hiện.

Trò chuyện với bên đó xong, cậu lấy trộm cái quẹt lửa về rồi bắt đầu lấy ra ba cây nhang.

Đốt nhang lên, cậu bắt đầu nghi thức "Cầu Trời Cho Hồn Về" rồi múa quẹt qua quẹt lại, nhảy tưng tưng lên.

Cả đám phía trên ngửi thấy khói nhang, không lẫn vậy ngay cả giảng viên dạy môn thứ ba là Triết học cũng ngửi rồi mém tắt thở bởi cái mùi.

Sau khi thực hiện cái nghi lễ, cậu cắm nhang vào hộp bút của Tiểu Lạc Miêu và chắp tay lạy cái.

Cậu chạy ra mở cửa sổ để không khí bên ngoài làm tan mùi khói nhang đi và thì thầm nho nhỏ bên tai Tiểu Lạc Miêu:

"Xin vĩnh biệt cụ..."

"...

Mùi thơm quờ quờ ớ ẹ!!!"

Tiểu Lạc Miêu lật mặt qua bên phải với cái mặt chảy nước miếng đang ngủ ngon lành ra mà không quan tâm rằng có cái mùi Pudding với cái mùi khói nhang.

"Em nào ngồi trong lớp mà đốt gì đấy?"

Giảng viên Triết Học quay xuống rồi tới bàn đầu giữa giữa đập bàn.

Vũ Lục Kha bay thẳng về chỗ ngồi giả vờ đang ghi bài, giảng viên Triết Học ngó nghiêng nhìn tới phía bàn cuối nhưng chẳng thấy gì bất thường lại quay lên giảng bài tiếp.

Vũ Lục Kha thở dài rồi nhìn qua phía Tiểu Lạc Miêu:

"Tao không biết sao mà mày sống được hay vậy ấy Lạc Lạc à..."

Sau tiết Triết Học là giờ ra chơi, mọi người đều mệt mỏi khi học liên tục mấy môn viết nhiều.

Bỗng có nhóm bạn tới chỗ bàn của Tiểu Lạc Miêu, Vũ Lục Kha đang thu dọn lại sách vở thì một cậu bạn đập vai hỏi:

"Hôm nay sao Tiểu Lạc Miêu bị gì mà ngủ hết ba tiết vậy Vũ Lục Kha?"

"À chắc tớ nghĩ hôm qua cậu ấy thức khuya đọc truyện hay xem phim ấy."

Vũ Lục Kha mỉm cười đáp.

"Cơ mà... sao lại có nhang với thạch Pudding trên bàn vậy?

Có phải cậu ấy chết rồi không?"

Một đứa chỉ tay vào Tiểu Lạc Miêu rồi cả đám nhìn theo cạn lời.

"Nghi lễ để thức tỉnh con quỷ đó, tuyệt chưa?

Nãy trong giờ môn Triết Học cậu ta mơ ngủ nói là thèm Pudding mà trong cặp tớ chỉ có mỗi cái bịch thạch nên thôi cứ cúng đại..."

"Cái này như cúng cho người mới chết chứ nghi lễ gì trời?"

Cả đám thầm nghĩ.

"Có gì sao?"

"À không có gì.

Chỉ là tụi tớ mới ra xem bảng thông tin của trường, nghe nói là có vài giảng viên mới mà có đúng một cô xinh nhất luôn á.

Nhìn cái body mà sướng mắt luôn!"

Cậu bạn đứng giữa nói.

"Giảng viên mới?

Tên gì vậy?"

"Hoàng Thiên Như thì phải, tớ mới gặp cô hôm qua dưới chỗ nhà xe, lúc đó cổ còn mỉm cười lại với tớ nữa.

Trời má nghĩ lại phê hết người!!!"

"Hả?"

Vũ Lục Kha vừa nghe xong chợt nhớ cái cảnh ngày hôm qua.

"Ấy mà không biết cổ dạy như nào nhỉ?

Muốn cô ấy dạy lớp mình ghê chứ hai hôm nay giảng viên Thi Ngôn không đi dạy, cổ nghỉ vì đau đẻ nữa chứ mới cười."

Nhóm bạn bàn tán vui vẻ với nhau.

Vũ Lục Kha cầm cái quẹt khi nãy, bước đến cái bàn bên kia mà để lại rồi cậu ra khỏi lớp đi hít thở không khí chút.

Đang đi ở hành lang cậu chợt nhìn ra sân khấu trường đang treo gì đó.

Cậu ngó xem thì mới biết là hôm nay trường mình có sự kiện đặc biệt.

"Chủ đề Cách Sống Kiên Nhẫn?

Là gì vậy nhỉ, mà sao chữ kia còn đề tên là Hà Phong Thiên gì vậy trời?"

Lục Kha mặt tỏ ra chẳng muốn nhìn rồi quay lại lớp học.

Cậu vô lại lớp và nhìn lên phía bàn của mình vẫn thấy Tiểu Lạc Miêu nằm ngủ ngon ở đấy.

Cậu suy sụp quay đầu ra ngoài như kiểu meme.

"Tao khóc tiếng Thái ông trời mới hài lòng hay gì???

Sao đi ra ngoài hết mụ nội nó tận 9 phút rồi vẫn chưa dậy?

Con này đếch phải là người rồi..."

Cố bình tĩnh lại, cậu vô lại lớp và học tiết thứ tư, nhưng trong giữa tiết Tiểu Lạc Miêu chuyển tư thế nằm trên bàn tụt xuống trên đùi Vũ Lục Kha.

Giật mình đến nổi phải nổi hết da gà, Vũ Lục Kha nhìn cái tư thế thoải mái của Tiểu Lạc Miêu.

"Trời má coi cái tướng nằm kìa, bảo sao gái này cũng phải chạy bởi nhỏ này là đứng rồi?

Mụ cố nói tao thề làm con người điển trai mà tao chưa bao giờ nằm cái tư thế của nó.

Coi kìa, một chân đặt lên bàn chân còn lại thì bành ra... cái tay còn ngộ hơn nữa đi sờ vào bụng đậu má nó???"

Thầm nghĩ trong lòng như vậy nhưng bên ngoài Vũ Lục Kha lại dịu dàng cho Tiểu Lạc Miêu ngủ.

Cậu gọi cậu bạn đằng trước ngồi thẳng lưng để che đi cái chân của Tiểu Lạc Miêu rồi lại tiếp tục viết bài.

Chưa được bao lâu thì Vũ Lục Kha cảm thấy đùi trái giống như muốn liệt luôn vậy.

Khóc khét con tim lẫn lý trí, cậu lấy cái cặp của mình rồi nhấp cái đầu Tiểu Lạc Miêu lên và đẩy cái cặp cho nằm.

Chẳng còn chỗ ngồi Vũ Lục Kha chỉ còn ngồi ở mép đầu ghế.

Nguyên một tiết cậu cay đắng cố chấp nhận.

Đến tiết học cuối của buổi sáng nay là môn Tiếng Anh,Vũ Lục Kha mới đẩy Tiểu Lạc Miêu qua chút để ngồi.

Từ ngoài cửa bước vào, một giảng viên mới xuất hiện khiến ai nấy trong phòng đều trầm trồ ngắm nhìn.

Cô bước tới bục giảng rồi đặt đống sách xuống một cách nhẹ nhàng rồi mỉm cười với cả lớp để giới thiệu:

"Chào các em, xin giới thiệu tôi là Hoàng Thiên Như một giảng viên mới về trường nhé!

Từ hôm nay các em sẽ học tôi đến hết học kì.

Mong các em hãy cùng với tôi xây dựng bài học với tôi nhé, các Bae thân thiện~"

"VÂNGGG!!!!!!!!"

Nguyên lớp đồng thanh với nhau rất nhiệt huyết.

"Nhưng trước tiên á thì học với tôi nên các em cần phải tôn thủ các quy tắc do chính tôi đặt ra nhé!

Rất đơn giản, nên tôi xin phép trình chiếu ngay sau đây." /bật máy trình chiếu lên/

Cả lớp nhìn xong, ai nấy đều hốt hoảng, mặt mày của vài người xanh đi bởi cái quy tắc của Hoàng Thiên Như.

Rồi một vài người trong lớp bắt đầu bàn tán về quy tắc này, có người nói:

"Chẳng khác gì giống tra tấn người khác, được cái xinh thôi à!?

Đảm bảo không phải dạng vừa rồi..."

"Đây chẳng phải là một phần trong quy tắc đen của trường sao?"

"Má ơi...

đúng là bông hoa đẹp lại có độc mà."

Trong cái tiếng xôn xao tiêu cực ấy thì tại bàn cuối Vũ Lục Kha liên tục tìm đủ mọi cách để Tiểu Lạc Miêu dậy.

Cậu tát vô mặt, dùng Pudding đúp vào mồm của Tiểu Lạc Miêu nhưng vẫn chẳng tỉnh dậy.

Rồi chẳng còn cách nào khác, cậu thì thầm vào tai Tiểu Lạc Miêu:

"Hoàng Thiên Như dạy môn Ngoại Ngữ, ra quy luật cực gắt.

Mau dậy mà nhìn bảng đi Lạc Lạc ơi."

Tiểu Lạc Miêu vẫn ngủ say như thường, chẳng quan tâm Lục Kha nói cũng chẳng biết bây giờ là tiết cuối buổi sáng.

Chết lặng nhìn bạn mình Vũ Lục Kha chẳng còn cách nào khác đằng tiếp tục bài học hôm nay.

Cậu kêu những người đằng trước ngồi thẳng lưng rồi để cái chiếc điện thoại lên bàn.

Bỏ vô hộp bút mở phim lên coi, sẵn lấy trong cặp bịch bim bim ra ăn.

"Bàn cuối nói ra sướng bỏ nội đi được!!!"

Thầm nghĩ trong lòng.

Đến gần cuối tiết, khi trên bảng trình chiếu hiện ra rất nhiều chữ thì Hoàng Thiên Như nói rằng:

"Tôi sẽ điểm danh học viên ở đây, nếu ai không được tôi gọi hay vắng thì tôi sẽ gọi xuống phòng giáo viên gặp mặt còn vắng hôm sau tôi kiểm tra vở rồi giao bài thêm!"

Cả lớp bắt đầu nhíu mày than thở, người muốn nghỉ luôn môn này, người lại nói xấu về Hoàng Thiên Như.

Vũ Lục Kha khi nghe xong người đổ mồ hôi và cố kêu Tiểu Lạc Miêu mau dậy để điểm danh.

Nhưng không biết từ khi nào mà Hoàng Thiên Như đã điểm tới chữ H rồi.

Cậu quyết định hy sinh giả giọng Tiểu Lạc Miêu mặc dù biết giọng cậu như Bê Đê.

Khi đến tới tên cậu, Hoàng Thiên Như gọi cậu và kêu có, thoát kiếp cho thân mình nhưng bây giờ quan trọng là Tiểu Lạc Miêu.

"Đến chữ L rồi, còn 3 người đến nhỏ Lạc Lạc... má ơi giọng như gà mổ mà đến khi bà già này gọi tên nhỏ thì sao mà giả đây?"

Đắng đo suy nghĩ với người đổ đầy mồ hôi.

"Tiếp theo, Tiểu- à lộn Liên Bảo Mẫu?"

Hoàng Thiên Như lướt qua tên của Tiểu Lạc Miêu rồi liếc mắt nhìn lên chỗ bàn Vũ Lục Kha.

"Không đọc?

Đùa nhau à trời, bà già này... rồi nhỏ này sao đây má không lẽ xuống phòng trà à trời???"

Vũ Lục Kha bị sốc khi không có tên Tiểu Lạc Miêu.

Kết thúc điểm danh, mọi người đều thở nhẹ nhõm.

Hoàng Thiên Như bước khỏi bục giảng rồi bước lên chỗ bàn cuối.

Vũ Lục Kha giật mình cất điện thoại với bịch bim bim nhưng cậu lo cho Tiểu Lạc Miêu lúc này.

Hoàng Thiên Như nhìn Vũ Lục Kha rồi cười mỉm, rồi đến trước mặt Tiểu Lạc Miêu.

"Ngủ ngon nhỉ?"

Ánh mắt của Hoàng Thiên Như lúc này giống như con sói săn mồi vậy.

Vũ Lục Kha ướt đẫm mồ hôi ngồi im không dám nhúc nhích.

Tay chân run bần bật, cảm giác tim đập mạnh lên nghĩ trong lòng rằng:

"Lạc Lạc ơi...mau dậy đi!

Chết mẹ rồi quỷ ơi, cần sự viện trợ!

Cứu nhỏ sao đây oeoe???"

Hoàng Thiên Như hạ người xuống rồi dùng tay vén tóc Tiểu Lạc Miêu qua bên thì thầm vào tai những lời nói ngọt ngào:

"Dậy nào, hôm nay có gái xinh đến trường đấy Tiểu Lạc Miêu~"

Sau lời nói đó, Tiểu Lạc Miêu liền tỉnh dậy khiến Vũ Lục Kha không hiểu cái quái gì xảy ra.

Cả lớp ai cũng nhìn Tiểu Lạc Miêu với ánh mắt đứng hình.

"Đâu?

Gái nào, xinh cỡ nào?

Chân dài không?

Có mang Pudding cho mị không?"

Tiểu Lạc Miêu ngó nghiêng nhìn ra ngoài cửa.

"Lạc Lạc nhìn ra đằng sau mày đi..."

Vũ Lục Kha nói nhỏ với Tiểu Lạc Miêu.

"Hả?

Đằng sau có gì là sao?"

Tiểu Lạc Miêu nghe xong rồi nhìn ra đằng sau rồi ngơ ra.

"Ủa sao bà này ở đây vậy?

Tiết này là tiết mấy vậy?"

"Tiết thứ năm này, tôi làm giảng viên mới ở đây chứ chẳng có con già nào cả nhé?"

Hoàng Thiên Như bắt đầu tức lên nhưng lại mỉm cười nhẹ nhàng.

"À giảng viên mới?

Sao nhìn chị này trẻ vậy mấy gái?"

Tiểu Lạc Miêu chỉ tay vào Hoàng Thiên Như rồi hỏi cả lớp.

"Chết mẹ con nhỏ rồi..."

Cả lớp thầm nói mà nhìn với vẻ lo lắng.

"Sau tiết này xuống phòng giáo viên gặp tôi, nhớ mang theo vở ghi nữa.

Chúng ta nói chuyện chút thôi nhé!"

Hoàng Thiên Như chạm nhẹ vào vai Tiểu Lạc Miêu rồi liếc mắt nhìn giống như muốn ăn thịt vậy.

"Ủa gì vậy?

Lên mời trà hả?

Ai rảnh má, bận đi chơi rồi ha?"

Tiểu Lạc Miêu bỏ cái tay của Hoàng Thiên Như ra rồi nhíu mày nhếch mép cười.

Sững sờ trước những gì mà Tiểu Lạc Miêu mới nói, cả lớp học bắt đầu tái xanh mặt.

Vũ Lục Kha ngồi bên cạnh chỉ im lặng mà nhìn.

Hoàng Thiên Như khi nghe những câu từ mà Tiểu Lạc Miêu nói chỉ thở dài mà nói:

"Em tên Tiểu Lạc Miêu nhỉ?

Đúng cái tên nói lên tất cả về con người em đấy, nhớ sau tiết học này gặp tôi.

Chúng ta cần trò chuyện!"

Rồi Hoàng Thiên Như bước khỏi chỗ bàn và đi lên lại chỗ bục giảng.

"Hả?

Gì vậy trời?

Ủa khoan đây là mơ hay thật vậy?"

Tiểu Lạc Miêu ngơ ra.

"Thật đấy gái à..."

Vũ Lục Kha bất lực nhìn.

"Thật thì đi ngủ tiếp đây, đang ngủ ngon lành cũng chẳng yên ổn haizz..."

Tiểu Lạc Miêu ngồi lại chỗ rồi gật mặt xuống.

"Tí kiểm tra vở kìa, mày bị mời xuống phòng giáo viên ngồi rồi đó con ơi!"

Vũ Lục Kha thở dài nói với Tiểu Lạc Miêu.

"Hả?

Tao bị mời thật ư?"

Tiểu Lạc Miêu ngước mắt lên nhìn Hoàng Thiên Như.

"Sau tiết thứ ba chiều nay các em sẽ ở lại trường để nghe Chủ Đề Cách Sống Kiên Nhẫn của mĩ nhân showbiz Hà Phong Thiên nhé!"

Hoàng Thiên Như thu dọn lại sách rồi nhìn thấy Tiểu Lạc Miêu đang nhìn mình, cô mỉm cười lại.
 
Abolition [Bh]
Chương 10: Chuẩn bị đi uống trà nghe chửi...


Tiểu Lạc Miêu cay đắng mượn vở chép bài, cô tức tối suy nghĩ về tí bị mời xuống nhưng bài thì tận hơn năm trang.

Trong khi ấy, Vũ Lục Kha liên tục cười lên xuống.

"Há há!

Đen thôi chứ đỏ chưa đến đâu ha?"

"Im mồm, tao đang bực ấy nhá?"

"Bố con nghiện, hôm qua làm gì mà không ngủ ấy quỷ?"

Vũ Lục Kha lấy gói bim bim ra ăn tiếp.

"Đống giấy tờ, đống việc cần làm đó hiểu không?

Tao tưởng nay thứ sáu nên không có tiết anh cml..."

Tiểu Lạc Miêu nhíu mày chép liên tục.

"Đời em sẽ đẹp vì không có môn Anh

Ngày dài sẽ làm mình vui thêm

Biển xanh cát trắn-

Cml mất điện thoại thật rồi, chết mẹ tao eoeo cứu!!!"

Vũ Lục Kha đang hát nửa trường thì đi lấy cái điện thoại ra nhưng không thấy, cậu đứng dậy tìm đủ thứ chỗ thì chỉ thấy một mảng tờ giấy.

Cậu cầm lên rồi mở ra xem:

"Khi nãy tôi lấy điện thoại của em rồi.

Chút nữa ta gặp nhau nói chuyện tí nhé bae~ Thân gửi tặng Vũ Lục Kha.

Hoàng Thiên Như mãi yêu gái chụt chụt!"

"Cái đếch gì sến vậy bà già?

Chết đi đồ khốn nạn huhu..."

Vũ Lục Kha ngã ngửa ra đất rồi đập ghế khóc thét.

"Aiss chết tiệt!

Cái thằng chết tiệt này mày đang làm cái quái gì vậy hả?

Aiss đưa thử tao xem coi?"

Tiểu Lạc Miêu giật tờ giấy mà Vũ Lục Kha đang cầm rồi xem thử.

"Tại mày đó chép nhanh lên đi!

Cml con mụ này tinh mắt vãi???"

"Ọe, đếch mợ nó sến vãi.

Không ngờ bã là loại người vậy ấy?

Eo ơi tao xỉu luôn đây..."

"Lo chép mau còn đi xuống phòng kìa."

Vũ Lục Kha tức tối liền dùng tay đập vào đầu Tiểu Lạc Miêu.

"Đếch má ơi, đừng coi!?

Đauuuuu!!!!!"

Tiểu Lạc Miêu hét lên vì bị Vũ Lục Kha đập vô đầu cô.

Cả hai lại chó mèo với nhau khiến vài người còn trong lớp tụm lại mà xem và có người lấy điện thoại ra mà quay.

Ở bên cạnh bàn của Tiểu Lạc Miêu và Vũ Lục Kha, có một cô gái tóc cột hai bên đang ngồi vẽ lại động tác đánh quật của hai người đó.

Diệp Lang (20 tuổi) cùng học khóa Tiểu Lạc Miêu và Vũ Lục Kha.

Cô vừa nhìn và vừa vẽ lại một cách điêu luyện thì bỗng dưng có người giật lấy quyển sổ Sketch rồi cầm lên xem.

"Oa, đẹp vậy?

Hai con người đang đè nhau nhìn chằm chằm như đang chuẩn bị hôn nhau này?

Diệp Lang cậu vô trường Đại học Mỹ Thuật Võ Yến Văn được ấy, cậu học khóa này hơi có vấn đề cho việc làm sau này ấy chứ ha!?"

Tôn Bảo Long (21 tuổi) học sinh cá biệt được tuyển thẳng với lớp đầu.

"Thằng chó điên này?

Trả cho tao, mày tưởng mày thuộc típ trai đẹp của cái trường này là mày thích nói gì thì nói hả?

Tởm lợm."

Diệp Lang bắt đầu buông lời chó má với Tôn Bảo Long rồi lấy ra con dao rọc giấy giơ lên doạ.

"Lêu lêu, thách mày đâm tao đấy!

Con gái con đứa như gà vịt hèn chi xấu xí sẵn ha?"

Tôn Bảo Long lè lưỡi ra trêu chọc và quay cái cuốn Sketch của Diệp Lang ném lên không trung.

Diệp Lang lao đến thẳng chỗ Tôn Bảo Long dùng con dao làm đứng quai cặp cậu.

Diệp Lang dùng tay tát thẳng vô mặt của Tôn Bảo Long khiến cậu bị bật ra đằng sau đập vào bàn.

Diệp Lang cố đỡ lấy cuốn Sketch của mình mà đập thẳng vào tường.

May thay cô không bị gì, phũ cuốn Sketch ấy và ngước mặt nhìn Tôn Bảo Long như con quỷ chuẩn bị cắn người.

"Loại người như mày còn sống là may đấy, đồ tùy tiện!"

Diệp Lang thở hồi hộp mà nói.

Tôn Bảo Long vừa bị tát đến nổi bật ra phía sau, cơ thể cậu có cảm giác run rẩy, phía má bị tát thì lại đỏ lên cảm giác tê liệt, đầu cậu bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Cậu ngơ ra nhìn Diệp Lang.

Bây giờ người mà đang đứng trước mặt Tôn Bảo Long chẳng khác gì cơn ác mộng.

Khác xa với những cô gái cậu chọc trước thì đây là lần thứ ba cậu bị ăn tát đau đến nỗi mà lòng cồn cào lên, đã vậy nhìn cặp cậu lại đứt quai.

Cậu cố đứng dậy bắt đầu với cái giọng điệu khinh thường, nắm chặt tay phải tiến về phía chỗ Diệp Lang.

"Xem ra lại chuẩn bị có cuộc đập nhau nữa kìa bây ơi..."

Cả đám vừa đang xem Vũ Lục Kha và Tiểu Lạc Miêu đập nhau giật mình quay ra nhìn hai người kia có sát khí đùng đùng.

"Này bộ mấy đứa muốn nhịn đói mà nhìn tụi này đến hết trưa à?

Mau ra khỏi lớp đi ăn đi!"

Bỗng có tiếng nói ở ngay cửa chính vang lên, Cao Bạch Hà (22 tuổi) bạn trai khóa trên của Diệp Lang tới lớp cô đón đi ăn, cậu nghiêm túc nhìn lên phía lớp thấy khu trên chẳng khác gì xóm chợ vậy.

"Anh ơi!"

Diệp Lang từ một con quỷ ác độc liền hóa trở lại thành cô gái dễ thương.

Cô liền lấy cặp của mình rồi bỏ cuốn Sketch vô cặp chạy xuống dưới cửa ôm lấy Cao Bạch Hà.

Cô nhõng nhẽo mà ôm Cao Bạch Hà nói "Nãy Tôn Bảo Long đánh em, cậu ta còn nói xấu anh nữa kìa huhu!~"

"Vậy sao, cậu ta nói gì anh?"

Cao Bạch Hà xoa đầu Diệp Lang hỏi.

"Cậu ta nói anh là kiểu người yêu thích cắm sừng người khác kia..."

Cái mặt nhõng nhẽo cùng với cái giọng dẹo dẹo khiến cho ai ở gần đó nghe xong muốn bịt tai lại.

"Vậy ư?

Này, Tôn Bảo Long!

Sau tiết thứ ba chiều nay chúng ta gặp nhau chút nhé!"

Cao Bạch Hà vui vẻ nhìn Cao Bạch Hà.

"Hả mắc gì tôi đi?"

Cao Bạch Hà tức mình gãy đầu nhíu mày nhìn lại.

"Cậu muốn hay không thì tùy vào cậu!"

Cao Bạch Hà nói với giọng trầm xuống.

Diệp Lang quay ra liếc nhìn Tôn Bảo Long, cô lè lưỡi ra khiến Tôn Bảo Long muốn cầm ghế lên phang vào mặt Diệp Lang.

Cao Bạch Hà nhìn ra thấy Tiểu Lạc Miêu đang đập Vũ Lục Kha liền nhẹ nhàng bỏ tay Diệp Lang ra rồi nói với cô lên chỗ kia xem thử có gì không.

Diệp Lang đồng ý, ngoan ngoãn đứng ở cửa nhìn.

Cao Bạch Hà lên xem thử thì thấy cảnh hai con chó mèo đang cạp nhau.

"Hử?

Hắc Miêu đang làm gì với Vũ Kha đấy?

Hai bây cứ cắn nhau suốt coi chừng bị mất danh dự bây giờ?"

"Hắc gì ở đây thằng này?

Tên rõ của nhỏ này là Tiểu Lạc Miêu đấy nhá!"

Tiểu Lạc Miêu cắn vào tay Lục Kha rồi hét lớn.

"Cái...

Đauuuu!

Bỏ ra coi, thằng này tên có đầu có đuôi rõ ràng mà đọc còn ngu thì đi biến đi, Vũ Lục Kha đấy!"

Vũ Lục Kha giật đành đạch cố đẩy Tiểu Lạc Miêu ra.

"Đậu má, tao thích gọi kiểu gì kệ tao?

Đằng méo nào cũng đúng mà hai quỷ nào?

Mau ngưng lại coi!"

Cao Bạch Hà quát lớn.

Tiểu Lạc Miêu và Vũ Lục Kha dừng lại, nhìn người hai người từ trên xuống đều nhiều vết trầy xước, thậm chí còn có vết bầm nữa.

Cao Bạch Hà nhìn thấy vết thương của họ nghĩ trong lòng:

"Mụ nội nó, đánh gì ghê vậy?

Người đứa nào cũng toàn vết thế này chắc là nãy có cãi lớn rồi đây..."

"Sau khi ăn trưa xong ra chỗ dãy khối B gặp tôi chút, thưa ngài Hắc Miêu!"

Cao Bạch Hà lại gần Tiểu Lạc Miêu thầm thì vào tai.

"Được.

Nhưng cậu kêu tôi với Vũ Lục Kha ngưng đánh nhau hẳn là có chuyện gì nữa sao?"

"À, đúng vậy.

Vũ Lục Kha và Tiểu Lạc Miêu tôi có tin cho hai người.

Vũ Lục Kha một tin vui còn Tiểu Lạc Miêu hai tin vui buồn đấy!

Vậy muốn nghe tin nào trước?"

Cao Bạch Hà lùi lại chút rồi mỉm cười.

"Đương nhiên phải là tin vui rồi, nói cho em trước đi anh Cao Bạch Hà!!!"

Vũ Lục Kha đẩy mạnh Tiểu Lạc Miêu ra rồi tỏ ra ánh sáng lung linh, hạnh phúc.

"Đậu má!"

Tiểu Lạc Miêu bị đẩy ra khiến cô té cái rầm ở góc lớp.

"À ờm..."

Cao Bạch Hà đứng hình khi nhìn Lạc Miêu bị đá ra góc lớp.

"Tin cho cậu đây, Vũ Lục Kha!

Cậu là đại diện cho trường tham gia vào đội tuyển Bóng Rổ của thành phố và cậu được giải về trưởng đội xuất sắc đấy.

Thông tin về lấy giải sẽ được chiều nay tại ở chủ đ-"

"Tuyệt hú!!!!

Ba má ơi, con sắp được biết tới như vị Kobe Bryant rồi chuẩn bị nổi tiếng đấy ba má ơi!

Anh em ơi, tui làm giàu nên anh em nhớ ủng hộ tui nha."

Vũ Lục Kha nhảy tưng tưng lên như bị ma nhập, cậu vui sướng chạy ra lấy cái điện thoại của Tiểu Lạc Miêu rồi mở lên đăng nhập vào trang Weibo của mình.

Cậu soạn vài từ rồi đăng lên, sau khi đăng xong vứt điện thoại lại chỗ ngồi của Tiểu Lạc Miêu.

Cao Bạch Hà đứng nhìn Vũ Lục Kha mà cũng muốn tâm thần theo, cậu thở dài mà thầm nghĩ:

"Đôi lúc tôi cũng không biết cậu là trai hay gái đấy...

Miết cái tính bê đê không bỏ được luôn kìa?"

Tiểu Lạc Miêu bật dậy, bay thẳng ra chỗ Vũ Lục Kha rồi đạp thẳng vào lưng cậu ta khiến bất tỉnh.

Hớt tóc ra, Tiểu Lạc Miêu quay ra hỏi Cao Bạch Hà.

"Tin của tôi thì sao?"

"Cậu được giải nhất về sáng tác luận văn ấy, chiều nay sẽ được Hà Phong Thiên trao giải mà còn có một tin rất có thể khiến cậu suy nghĩ rất nặng đấy..."

Cao Bạch Hà ban đầu nói còn vui vẻ nhưng càng về sau câu từ của cậu có chút yếu đuối vậy.

"Quá xá, chuẩn bị lên trang nữa này!?

Mà hỏi chút ý của tin buồn cho tôi là sao?"

Tiểu Lạc Miêu hạnh phúc chạy ra cầm chiếc điện thoại.

"Cậu có mối quan hệ gì với bậc thầy Showbiz Hà Phong Thiên không?"

Cao Bạch Hà nhíu mày nhìn mà thầm nói.

"Ý là gì?"

Tiểu Lạc Miêu đứng im ra rồi hạ giọng xuống nói với Cao Bạch Hà.

"Mau lên trang mạng mà xem đi?

Tôi không nghĩ nó tồi tệ đâu đấy?"

Cao Bạch Hà quay ra nhìn xuống chỗ cửa chính,vẩy tay ra hiệu cho Diệp Lang lên đây.

Diệp Lang thấy Cao Bạch Hà gọi liền chạy lên.

Bước được vài bước, cô liếc nhìn Tôn Bảo Long đang ngồi chơi game.

Mặc kệ chẳng quan tâm, Diệp Lang bước lên tiếp.

"Thú vui tao nhã hay lại là tin đồn thất thiệt đây ta?

Mà... cái đếch khỉ gì đây?

Người nào đăng vậy hả?"

Tiểu Lạc Miêu bắt đầu cáu gắt lên.

"Có gì vậy Lạc Lạc?"

Diệp Lang tới gần cạnh Tiểu Lạc Miêu xem thử như nào.

"Mau xem này, Diệp Lang..."

Tiểu Lạc Miêu đưa điện thoại cho Diệp Lang xem.

"Này cậu mặt cậu đang mất bình tĩnh dữ vậy?

Để xem thử coi đã nào!?"

Diệp Lang cầm lấy chiếc điện thoại của Tiểu Lạc Miêu.

"Cái gì đây?

Mafia ngầm tên Hắc Miêu đang có mối quan hệ với một nữ diễn viên đình đám trong giới showbiz giống như người yêu?

Không thể nào...

Thật sao Lạc Lạc?"

Diệp Lang hoảng hốt nhìn vào điện thoại của Tiểu Lạc Miêu.

Đúng thật là may thay lúc này tất cả mọi người đều ra khỏi phòng học chỉ còn đúng năm người ở tại đây Cao Bạch Hà, Tiểu Lạc Miêu, Vũ Lục Kha, Diệp Lang, Tôn Bảo Long.

"Rốt cuộc là sao?

Ê Cao Bạch Hà, ông còn biết gì về vụ này nữa không?"

Tiểu Lạc Miêu gáy đầu hỏi.

Diệp Lang đưa điện thoại cho Tiểu Lạc Miêu ngay sau khi cố nói xong.

"Không biết nữa, sáng nay trong giờ học vô tình lướt thấy chỉ có vậy thôi.

Mà dùng gì ở trường cô đâu để lộ hình xăm đâu nên sẽ không bị phát hiện đâu tin tôi đi!"

Cao Bạch Hà đáp lại.

"Ây da, đau quá...

Vụ gì khi nãy vậy mọi người?"

Vũ Lục Kha tỉnh dậy sau cú đạp của Tiểu Lạc Miêu.

"Xem này đồ tồi...

Bố má bị đồn thế này chịu nổi không quỷ?"

Cô đưa điện thoại cho Vũ Lục Kha xem.

"Chu choa, sao không hỏi thử bà già kia đi mày?

Hoàng Thiên Như ấy?

Bã biết nhìn cái lắm đó mà mày chép bài xong chưa???

Còn xuống gặp bã kìa..."

"Chưa, còn tận ba trang lận!

Rảnh thì chép hộ đi gái?"

"Ai rảnh?

Tự thân mà vận động đi, đồ con lợn ngủ như chết" Vũ Lục Kha cười nhếch mép đưa điện thoại cho Tiểu Lạc Miêu.

"Thôi hai người, đừng có mà đánh nhau đấy?

Tôi với Diệp Lang đi ăn trước đây nhé, tạm biệt hẹn gặp sau!"

Cao Bạch Hà nắm tay Diệp Lang rồi bước xuống tới chỗ cửa chính rồi đi ra khỏi đó.

"Haizz...

Vậy tao ngoáy ngoáy tí cho xong!

Không biết chị ta thật sự biết không đấy mà tao ghép việc chị ta chọn thử vô cái nghề này, đáng sợ như quỷ á."

Tiểu Lạc Miêu ngồi xuống rồi tiếp tục chép bài.

"Do ai biểu mày ngủ quá chi?

Mà đến giờ tao vẫn chẳng hiểu sao chị ta lấy được cái điện thoại táo đấy?"

Vũ Lục Kha ngồi xuống bên cạnh Tiểu Lạc Miêu xem bạn mình viết bài.

Tại văn phòng, sau khi lướt báo hôm nay xong Hoàng Thiên Như nhìn đồng hồ chờ đợi Tiểu Lạc Miêu và Vũ Lục Kha khiến cô muốn bẻ cây bút ra.

Nghĩ thầm lặng trong lòng lúc này rằng:

"Tiểu Lạc Miêu...

Không ngờ em lại bị nhắm vào nhanh vậy đấy?"
 
Abolition [Bh]
Chương 11: Cho vay cho mượn.


Tiểu Lạc Miêu thu dọn đốt sách vở lại bỏ vô cặp, Vũ Lục Kha ngồi bên cạnh cảm thấy vậy liền đeo cặp lên bước ra khỏi chỗ.

Tiểu Lạc Miêu: "Đồng chí sẵn sàng chứ?"

"Lạc Lạc..."

Vũ Lục Kha nghiêm túc gật đầu giơ tay phải ra "Lên đồ nào!"

Tiểu Lạc Miêu nắm lấy tay đáp lại: "Đồng chí Lục Kha, lên đồ!

Cùng Hắc Miêu đi xuống phòng trà nghe chửi nào~"

Tình anh em của hai con người đập đá đã được tăng vọt lên, hai anh em vừa đi vừa khoác vai nhau và ra khỏi lớp với câu hiệu nhất trí đồng lòng rằng:

"Tình nghĩa anh em, sống chết có nhau."

Sát khí của hai con ngươi nghiện ngập này cứ bước đi đến đâu thì mọi ngư dân đều cố né ra vì nhìn hai đứa mặt mũi như mới đi bay lắc về vậy.

Nhưng thật ra bên trong cả hai con ngươi trầm cảm này là chuẩn bị được một vé xuống địa ngục khi vừa uống trà vừa nghe chửi đủ thể loại.

Bước xuống cầu thang rồi bước thẳng ra đến chỗ cây bàng, cả hai đi ngang qua mặt của các anh khóa trên nhưng không hiểu kiểu gì vừa mới bước ngang qua thì đám đàn anh liền cúi đầu ngay trước mặt như thể đang muốn nhờ hai con ngươi nghiện ngập đó gì vậy?

Hai con ngươi nghiện ngập liền đứng lại mà nhìn những vị khách đang cúi đầu trước mình.

Vừa ngớ người ra thì một trong tám tên ở đám đàn anh khóa trên ấy giơ cả hai tay lên để xin hai con ngươi này cứu anh em tập thể qua khỏi kiếp nạn.

"Hai Đại Tỷ Thiếu Gia!

Cho chúng thần xin vài tệ để chúng thần đi nhét bụng, chứ khi nãy chúng thần mới bị thằng chó Xuân Thủy tra tấn ạ!"

Cúi mặt xuống nhìn những thần dân đang giơ bàn tay ra mà xin tiền, hai con ngươi nghiện ngập lại ra mà nhìn nhau với vẻ thất vọng cho đám đàn anh đẹp trai này.

Vì sống có tình nghĩa gắn bó từ lúc mới bắt đầu đi xây lâu đài Hello Kitty, nên chỉ cần nhìn nhau qua là hai con ngươi nghiện ngập này đã hiểu được đối phương muốn gì.

Rồi hai con người quay lại mà nhìn đàn anh đang đứng trước mặt.

Vũ Lục Kha: "Đến cả một ngàn còn méo có luôn hả?

Tao tưởng bây đấm đánh làm giang hồ mà sao bị thằng què giang hồ mõm chấn lột vậy?"

Đại diện đám đàn anh đó đáp lại với sự khốn khổ: "Huhu, nó quen với thằng mặt chó Phú Đại Bình...

Một mình thằng mặt chó đó khi nãy mới đấm bọn em liên tục với bị bẻ khớp này!"

Tiểu Lạc Miêu bước lên chạm vào vai của tên đang giơ tay xin tiền, cô cúi người xuống mà mỉm cười với giọng điệu đầy sát khí:

"Vậy chúng bây yếu đến nỗi không đuổi ruồi được hả?

Haizz...

Phiền vãi, sau chiều nay ta gọi hai trăm người ra đập vỡ mồm nó là vừa ha."

Chàng trai đang giơ tay ra ngước mặt lên nhìn Tiểu Lạc Miêu với vẻ khiếp sợ, cậu lẩm bẩm đáp lại một từ "Vâng..."

"Nào mau đứng thẳng lên hết, tụi bây bị chúng nó lấy hết bao nhiêu tiền?"

Vũ Lục Kha nghiêm giọng liếc mắt nhìn đám người này.

Tiểu Lạc Miêu quay người lại với gương mặt lạnh lùng mà nhìn Vũ Lục Kha: "Trò vui cứ để cho nó được kéo dài, đừng vội mà phá nó chứ huynh đệ?"

Vũ Lục Kha nhíu mày rồi cười nhếch mép lên mà tức tối đáp lại: "Vậy thiếu nữ bên vườn hoa lưu ly có biết chúng ta cần phải làm gì không hả?"

Tiểu Lạc Miêu gãy đầu đáp lại: "Vứt chuyện đó đi, tao muốn kéo dài để tránh mặt con mụ khốn nạn đó càng tốt!"

Tên đại diện đám người đó ấp úng nói: "À thưa Hai Đại Tỷ...

Chúng thần khi nãy bị lấy tiền hết 400 nhân dân tệ ạ."

"Hả?

Tiền đó là tiền tao ¼ trong lương mà tao trả cho bây mới hôm qua ư?"

"Vâng...

Tiền của Hắc Miêu trả cho chúng thần là 40 vạn tệ.

Mà mấy thần dân khi sáng nay đã máu chiến đi mua cho nhau vài cây bao ton rồi nên suy ra chỉ còn đúng 400 nhân dân tệ."

Tiểu Lạc Miêu nghe xong ngớ người ra, cô từ từ nắm chặt tay phải rồi thở dài: "Tụi bây mua mấy cây?"

"Vâng...

12 cây hàng của Anh còn 8 cây hàng bản giới hạn của Nhật."

Tiểu Lạc Miêu nở nụ cười với cái mặt đang muốn khóc khét lên vậy.

Vũ Lục Kha không hiểu cuộc trò chuyện đang diễn ra như nào, cậu nhìn Lạc Lạc với vẻ thắc mắc mà chỉ tay vô người Lạc Lạc hỏi:

"Ủa sao tiền lương chúng nó to vậy mà sao của tao nó lè tè vậy?"

Tiểu Lạc Miêu: "Mày chở tao chứ mày có đi đập nhau hay gây lộn đâu?"

Vũ Lục Kha tức mình xắn tay áo lên tính đấm thẳng mặt Tiểu Lạc Miêu nhưng bỗng từ méo nào tự nhiên mấy tên trong đám lớn cản lại.

"Bình tĩnh chị đẹp!

Bà Quản Trưởng mà biết vụ này nữa lại có phốt xấu trên mạng ấy..."

"Đệch mẹ, im mồm hết!

Bố mắc gì cứ lôi con mụ già đó vô?

Thả tao ra, tao phải đập con L này mấy phát!"

Tiểu Lạc Miêu nhíu mày đập vào vai Vũ Lục Kha: "Đang còn ở ngôi kế tiếp, chưa đến lúc là quản lý nhà họ nên đừng ngông cuồng như thế chứ?"

Rồi cô thì thầm vào tai Vũ Lục Kha một câu nho nhỏ: "Một năm nữa thôi ha~ Thưa ngài chủ tộc kế tiếp?"

Vừa nghe xong, Vũ Lục Kha đằng thở phào mà chấp nhận việc này.

Cô im lặng nhưng trên gương mặt vẫn hiện rõ sự căm phẫn của bản thân.

Mấy tên kia thả Vũ Lục Kha ra và mệt mỏi nhìn về phía Tiểu Lạc Miêu, tính quay lại chỗ nhưng không biết luôn nào mà tự nhiên Vũ Lục Kha dùng tay đập vào mặt một tiếng kêu lớn "Đùng".

Những người ở đấy đều ngớ người không hiểu cái gì mới xảy ra, mặt ai đều tái xanh chỉ biết đường im lặng.

Bỗng tiếng cười lớn vang lên từ Tiểu Lạc Miêu, cô vừa cười tay vừa đập vào đùi của cô mà nó kêu lên cái "Chát".

Ai nấy đều ngước nhìn Tiểu Lạc Miêu với gương mặt méo biết nên đưa nhỏ này đi bệnh viện hay ngăn nó cười mà thầm nghĩ trong lòng từng người rằng:

"Không phải do bạn chơi đá lố mà là do bạn không biết đập đá đúng chỗ...

"

Thấy ai ai cũng nhìn mình như muốn đấm vào mặt, Tiểu Lạc Miêu nhìn lại nhưng rồi lại méo quan tâm mà vừa cười vừa nói:

"Há há, buồn cười vãi lúa!

Thôi này bạn già, bạn làm con này tưởng bạn mới đập đá khu chợ Đen mới về ấy."

"Mày mới nói gì?"

Vũ Lục Kha nhíu mày nói với giọng hung hăng mà bước tới thẳng trước mặt Tiểu Lạc Miêu " Mau đi mà gặp Hoàng Thiên Như, không có nhiều thời gian đâu."

Tiểu Lạc Miêu cười khoái chí đáp: "Được thôi, nhưng trước khi đi thì đợi tao cho bọn này vay mượn chứ?"

Cô đứng ra thẳng trước mặt tên đang giơ tay ra rồi cúi xuống lấy từ túi quần năm tờ 100 tệ bảo "Đủ tiền cho bây ăn cả trưa với tối đó, tháng sau tao trừ tiền lương tụi bây."

Vừa cầm tiền lên mấy con gà đang cứ như được sống lại vậy, nhưng nghe cái chữ "Tháng Sau Trừ Lương" thì con tim lẫn ý chí muốn tan nát ra thành mảnh vỡ, gương mặt cay đắng có ai mà thấu hiểu cho được khiến mấy đám đó giống như mấy con lươn giãy đành đạch khóc khét tiếng lòng cái đắng:

"Ai thấu nỗi đau này..."

Tiểu Lạc Miêu đứng thẳng người lên đang tính duỗi tay duỗi chân thì Vũ Lục Kha kéo áo cô khiến cô mém chút nữa là ngã sấp mặt, ngước cái mặt tức tối lên cô thấy bản mặt của Vũ Lục Kha không tí cảm xúc nào nhưng càng nhìn lâu lại cảm thấy tay nắm của cậu ấy càng lúc càng chặt hơn khiến Tiểu Lạc Miêu đau:

"Cml nhẹ nhàng coi, đau tao!!!"

Vũ Lục Kha không quan tâm cứ thế mà kéo Tiểu Lạc Miêu đến thẳng phòng giáo viên.

Quần chúng nhìn hai con ngươi đó kéo nhau tưởng tượng ra luôn cảnh một con chó vàng đang vác một con mèo đen đi theo.

Quần chúng cảm thấy cuộc sống này chỉ làm nhân vật cho có chứ nơi này toàn chỉ dành riêng cho những con ngươi nghiện ngập chính kia lên ngôi.

Bất lực, các quần dân không biết sống sao đằng ngước mắt lên nhìn cái bầu trời xanh xanh này.

Một sự hài hòa từ da dẻ mịn màng khó mà tả nổi.

"Trời nay xanh vãi, ăn bún đậu mắm tôm đi anh em!"

Một quần dân cất tiếng nói lên lúc cả đám đàn đang trầm ngâm ngước mắt nhìn trời suy nghĩ nên sống tiếp không, chàng nói chàng kêu thì cả đám lại phũ phàng một câu khiến chàng muốn cay đắng đi giấu mặt.

"Chê, ăn mình đi!

Thúi nát mồm ra rồi ai chịu?"

Tại phòng giảng viên, Hoàng Thiên Như đang nằm dài ra bàn với dáng vẻ buồn chán.

Cô cứ ngó nghiêng ra ngoài xem thử hai con ngươi nghiện ngập đã đến chưa.

Cô nhìn từ khung cửa sổ xuống chỗ căn tin sau phòng giảng viên, thấy các giảng viên đang ở dưới đó vui vẻ trò chuyện thậm chí còn đùa giỡn qua lại với nhau nhìn cứ như các giảng viên đang quay lại tuổi trẻ của mình.

Hoàng Thiên Như thở dài nhìn xung quanh căn phòng này chẳng có một bóng ai cả.

Vì khi nãy, sau tiết học các giảng viên mời cô đi ăn nhưng cô lại từ chối lời mời của họ vì cô phải tiếp học viên qua để nói chuyện.

Nhưng đã hơn 20 phút trôi qua mà vẫn chắc thấy cái mặt của hai cái con ngươi nghiện ngập kia.

Tiếng chuông tin nhắn của điện thoại vang lên cái ting trên bàn Hoàng Thiên Như kêu lên, thấy vậy cô liền mở xem ra mới biết được Hà Phong Thiên gửi tin nhắn cho cô từ mấy phút trước và một cuộc gọi nhỡ của Hà Phong Thiên.

Thầm nghĩ trong lòng, Hoàng Thiên Như cười khúc khích rằng:

" Ỏ~ Ghệ đẹp nay quan tâm mình dữ ta?

Chắc tới tháng hả nè, tào tháo ơi?"

Tin nhắn của Hà Phong Thiên gửi Wechat cho Hoàng Thiên Như hoá ra là lời hẹn chiều nay sau khi buổi trò chuyện với các sinh viên toàn trường thì Hà Phong Thiên muốn mời cô đi chơi.

Hà Phong Thiên: "Sau buổi trò chuyện với sinh viên trường Tân Thất Gia, tôi muốn mời cậu đi chơi.

Cậu muốn đi chứ?

Để tôi nói quản lý cho mượn Bugatti Divo, có gì cậu chở tôi được chứ?"

Hoàng Thiên Như đáp lại tin nhắn: "Okie gái đẹp, miễn gái muốn gì thì con ghệ này chiều gái tới đích nhé~"

Hà Phong Thiên đã xem tin nhắn.

Hoàng Thiên Như lấy gói thuốc lá từ trong túi quần ra, cầm cái bật lửa ở bên bàn của một giảng viên ở trường.

Vốn cô là người thích hút thuốc lá nhưng vì đây là trường học nghiêm cấm việc các giảng viên lẫn sinh viên trong trường.

Đặc biệt là các giảng viên nữ nếu chỉ cần nhấp điếu thuốc lên tại trường mà bị phát hiện sẽ bị đuổi việc ngay, hầu hết các giảng viên ở trường này đều rất đặc biệt.

Họ không giống với các giảng viên ở các trường khác, để xin việc vào trường Tân Thất Gia đều phải có bộ óc thông minh, biết phản xạ tốt và thậm chí có vài người trong trường đều có liên quan đến xã hội đen.

Hoàng Thiên Như hút gần hết điếu thuốc, bỗng có tiếng kêu ting từ báo mới.

Cô cầm chiếc điện thoại lên lướt xem thử.

Mới vào trang, Hoàng Thiên Như kinh ngạc nhìn dòng báo mới.

"Hả?

Hắc Miêu trùm mafia đã bị lộ danh tính là tác giả tiểu thuyết, đồng thời hiện đang yêu một đại tỷ tỷ nổi tiếng trong giới showbiz?

Con nào đồn ác hay mưu đồ gì cho em tôi lên báo thế này?"
 
Abolition [Bh]
Chương 12: Tạm Biệt Cuộc Đời.


Nhìn những dòng chữ trên mặt báo mới nay, Hoàng Thiên Như gạch điếu thuốc xuống dưới đất dùng chân đạp lên.

Cô gãy đầu thở dài không tin nổi được Tiểu Lạc Miêu lại có ngày bị đồn xấu như vậy.

"Con mẹ nó, mới hơi tí là lại có drama rồi?

Mẹ kiếp, sống thế này có khi bị lấy đếch tưởng..."

Nắm chặt điện thoại trong tay, cô đang muốn đập nát nó vậy.

Cô giơ chiếc điện thoại lên rồi dùng lực ném xuống nhưng ai ngờ ở cửa ra vào có tiếng om sòm, Hoàng Thiên Như ngơ ra rồi bỏ điện thoại của mình xuống.

Cô nghe tiếng om sòm đó có tiếng nói thân thuộc của cô em mình, không biết ngoài kia đang đấm nhau hay chửi nhau gì Hoàng Thiên Như đứng dậy tính tiếp bước ra chỗ cánh cửa.

Bỗng một cái tiếng mở cửa cái "Đùng" vang lên không hề nhẹ, Hoàng Thiên Như giật mình kêu lên "Cml mở nhẹ thôi, điếc tai này!?"

Tiếng om sòm đó từ hai con ngươi nghiện ngập đang bước vào, Vũ Lục Kha tay kéo Tiểu Lạc Miêu với cái giọng gầm gầm:

"Tao nói bao nhiêu lần rồi?

Tao đếch quan tâm việc mày tính đi đập thằng mặt lợn Phú Quân Tử với thằng cha nghiện game Xuân Thủy, mày đếch bao giờ sống đàng hoàng là sao?

Hơi cái mồm của mấy đàn em mày là cứ ngông ngông lên là sao?

Lo mà đi nói chuyện với cái con mụ đó đi!!!"

Tiểu Lạc Miêu vùng vẫy đáp lại một cách hung hăng dữ dội: "Im mồm, bố mày sống sao cho bố dễ thở là được rồi?

Lắm chuyện vãi, mày đéo hiểu cái gì việc cầm đầu cái tập đoàn thì bỏ cái tay sạch của mày ra."

Vũ Lục Kha dùng chân đá thẳng vào người Tiểu Lạc Miêu chửi thẳng một từ "Đéo!"

Thấy hiện trường đang ồn ào như vậy, Hoàng Thiên Như đứng bất lực, chống tay vào hông với vẻ mặt ngán đời.

Cô tự hỏi với bản thân mình rằng " Phận là người lớn nhìn mấy thanh niên non nớt này...

Nói ra ngán thật!"

Vũ Lục Kha chợt thấy chị mình đang đứng với vẻ mặt bất lực, cậu liền thả Tiểu Lạc Miêu xuống khiến tiếng sàn nhà kêu lên cái "Sầm".

Tiểu Lạc Miêu hét lên tiếng nói tức bực:

"Đm thằng này, ném con nhà người ta nhẹ thôi đau vãi!"

Vũ Lục Kha chẳng quan tâm việc thả Tiểu Lạc Miêu xuống nhẹ hay mạnh nhưng khi thấy Hoàng Thiên Như thì cậu liền nghiêm túc khác xa với cái con người mồm chửi như bán cá ngoài chợ:

"Em chào chị Hoàng Thiên Như!

Xin lỗi vì đã khiến chị đợi lâu rồi!"

"Hả..."

Hoàng Thiên Như mặt hơi ngơ ngơ không biết Vũ Lục Kha lật mặt từ lúc nào, cô hoàn hồn nghĩ trong đầu rằng "Má bà Quản Trưởng Vũ Mẫu Mẫu đẻ đứa con thích bánh tráng à?

Lật mặt nhanh vậy?"

Hoàng Thiên Như mỉm cười với Vũ Lục Kha nói: "Vào ngồi nào, hai bé cưng~"

Vũ Lục Kha chấp nhận lời mời của Hoàng Thiên Như bước vào mà mặc kệ Tiểu Lạc Miêu đang nằm bẹp dưới sàn, Vũ Lục Kha bước tới với vẻ nghiêm chỉnh khiến cơ thể cậu giống như đang được đến với thiên đường vậy.

Ngước cái mặt lên, Tiểu Lạc Miêu thẫn thờ thấy Vũ Lục Kha đi vào phòng giảng viên tay dang ra giống như đi vào club vậy.

Tự hỏi trong lòng liệu tình nghĩa anh em ta có nên tiếp tục đi đến hết không?

Chứ thấy cái nghĩa tình này tôi giúp bạn nhiều quá mà bạn toàn hại tôi...

Tiểu Lạc Miêu cố đứng dậy, nhưng không hiểu sao mũi tự nhiên nó chảy máu ra khiến cô bay hồn mà gục xuống.

Hoàng Thiên Như thấy vậy, cô liền gạt người né Vũ Lục Kha đang tiến đến, cô liền ra đỡ Tiểu Lạc Miêu.

Vũ Lục Kha mém chút nữa thì ôm được lấy Hoàng Thiên Như nhưng ai ngờ người con gái ấy lại chạy đến cái con nghiện đang bị chảy máu sắp ngỏm, cậu trượt chân một phát té cái "Đùng" xuống sàn nhà.

Trong lúc đó, Hoàng Thiên Như đang nâng niu đỡ lấy Tiểu Lạc Miêu mà hỏi với vẻ lo âu "Nè gái ổn không?

Đập sao chảy máu luôn này...

để chị đỡ dậy."

Tiểu Lạc Miêu đang dính mặt xuống đất, cô bật dậy liền và quay ra nhìn Hoàng Thiên Như đáp lại:

"Sến súa vậy bà?

Tui máu lửa còn sống nổi đây, chảy máu tí hồi cái nó hết à!"

Hoàng Thiên Như: "Gớm, quan tâm tí mà gái kêu sến."

Vũ Lục Kha bất lực cố ngồi dậy, cậu quay ra sau thấy hai người kia đang nói gì đó với nhau.

Chẳng hiểu kiểu gì cậu tưởng tượng luôn cảnh Hoàng Thiên Như yêu luôn Tiểu Lạc Miêu chứ không phải là cậu.

Hiện ra trong đầu cậu lúc này giống như hình ảnh của một đoạn thoại dành cho hai con người kia.

Trong đầu của Vũ Lục Kha lúc này kiểu:

Mỹ nữ Hoàng Thiên Như cố tình né mỹ nam Vũ Lục Kha khỏi vòng tay ấm áp đầy hạnh phúc khi chàng ta đang dang dở hai tay ra.

Nàng chạy đến bên tên giật người yêu kẻ khác khi hắn ta đang trong tình trạng ngáo ngơ, nàng cười khẽ nâng niu với tên nghiện ngập đó.

"Nè baby girl~ Cô bé có sao không?

Để chị giúp bé chữa trị vết thương nhé!"

Con quỷ nghiện ngập ác độc đáp lại với giọng điệu quyến rũ "Nào cô gái, tôi không sao nhưng cô gái đẹp quá!

Tiểu thư à..."

Khóc thét trong suy nghĩ đó, Vũ Lục Kha ân hận cây đắng nói trong đầu rằng:

"Bố cụ mày, tao sẽ ghim mày đến khi nào mà mày chết, Lạc Lạc à..."

Hoàng Thiên Như đỡ Tiểu Lạc Miêu dậy rồi ra chỗ Vũ Lục Kha và đưa tay ra híp mắt mỉm.

"Nào đứng lên chứ?

Sàn phòng này hơn 2 tuần nay chưa lâu đấy!?"

"Hả?

Lao công trường lúc nào cũng phải đi lau phòng mà..."

Vũ Lục Kha ngơ ra nhìn Hoàng Thiên Như đến nỗi cậu bị hoá đá.

"Không tin em nhìn vào tay em thử?"

"Tay...

Hả?

Khoan khoan, má ơi bẩn vậy?"

Vũ Lục Kha nghe theo lời của Hoàng Thiên Như, cậu giơ tay mình lên xem thử.

Bụi bẩn đen thùi lùi bám đầy trên tay cậu giống như cái chảo inox cháy vàng.

Cậu ấm ức thở dài khó xử đến nổi mặt mày như muốn khóc ra.

"Đen thôi đỏ là red!"

Tiểu Lạc Miêu tay chống hông mặt cười nhếch mép khinh lên mà xen vào cuộc trò chuyện của hai người kia.

Hoàng Thiên Như quay người ra cười khúc khích với cô đáp lại câu nói khiến Lạc Lạc im re một hồi không hiểu gì.

"Ván bài đỏ nào cũng thành đen hết, chỉ do người điều khiển ván bài đó hồ đồ không chơi lại nổi!"

Vũ Lục Kha không hiểu ý vừa rồi của Hoàng Thiên Như nói có nghĩ là gì, cậu nghĩ trong lòng vu vơ rằng "Ván bài...

Người điều khiển, ý Như Như nói là cá cược ư?"

Nhìn Hoàng Thiên Như, cậu thấy mái tóc vàng của cô nay óng mượt toát lên một mùi hương thơm ngát dịu nhẹ.

Hoàng Thiên Như quay lại đỡ Vũ Lục Kha lên, thấy mặt Vũ Lục Kha đang ảo tưởng gì cô liền dùng tay còn lại táp thẳng mặt của Vũ Lục Kha với phương hướng tỉ lệ vàng.

"Tỉnh mau em gái!

Mặt em ngu ra rồi kìa..."

Hoàng Thiên Như tát mà không thương xót cho Vũ Lục Kha khiến tiếng kêu cái "Bụp".

Tiểu Lạc Miêu hoang mang kêu lên trong sự lo lắng: "Bới người ta, bà cô tát nhỏ kia với tỉ lệ vàng khiến nhỏ nó bay hồn rồi kìa!"

Hoàng Thiên Như tát khiến Vũ Lục Kha lăn lại chỗ ngã khi nãy khiến cậu bay hồn đi, cô quay lại với vẻ mặt hạnh phúc đến nổi má đỏ ửng lên, cô cười híp mắt nói lời ngọt ngào với Tiểu Lạc Miêu:

"Nào, ra chỗ chúng ta bàn chuyện với nhau thôi mấy bé cưng~"

Tiểu Lạc Miêu khóc thét người chảy mồ hôi nhìn xuống xác thân của Vũ Lục Kha, cô thấy cái mặt mày Vũ Lục Kha giống như chơi đá về vậy.

Vết tát khi nãy của Hoàng Thiên Như in đỏ trên mặt thế mà còn như kiểu vui sướng.

Ngước mắt nhìn Hoàng Thiên Như lại, cô thấy cái sự dâm đãng phải nói hết sức ớn lạnh hiện lên trên mặt, thầm nghĩ trong lòng lúc này rằng:

"Duyên có số, phận có định...

Ta làm giang hồ kiếp này chưa chi bị gái dâm hành hạ, thôi xin tạm biệt các sư đệ.

Nếu có chết dưới tay con mụ này thì ta thà chết dưới vòng tay của gái đẹp chứ không muốn đời mình bị đấm vào mồm.

Tạm biệt, vị sư đệ đang sung sướng kia.

Tạm biệt thế gian, mỹ nữ hẹn các huynh đài ở kiếp sau..."

Hoàng Thiên Như: "Đến lúc ta cùng trò chuyện giống như chị em thật nào~ Các cục cưng!!!"
 
Abolition [Bh]
Chương 13: Em là người đưa tôi về đúng chứ?


Tại phòng họp cho buổi làm phim sắp tới, mọi người đang bàn tán với nhau cho vai diễn, nơi quay phim của một bộ đình đám sắp tới mang tên "Tôi Yêu Chị, Người Tôi Nguyện Lòng Bảo Vệ".

Đạo diễn ngồi đó xem xét các vai nhân vật, ông đau đầu không biết ai hợp với vai nhân vật chính đây.

Ngài ngồi lẩm bẩm, từng ngón tay cứ gõ xuống mặt bàn, nhíu mày tập trung cao độ để xem việc nên tuyển người như nào vì phim cần phải có các vai diễn xuất sắc thì mới có thể chuẩn đúng theo kịch bản.

Mọi người trong phòng ai nấy đều toát lên bầu không khí căng thẳng, ai cũng lo lắng bận rộn đến nổi nhìn như muốn điên hết lên.

Hà Phong Thiên ngồi nhìn sơ qua đống kịch bản với vẻ buồn chán, bụng thì đói reo lên nhưng cô vẫn giữ sự bình tĩnh của mình.

Hà Phong Thiên nhìn vào chiếc điện thoại ở bên cạnh đống giấy kịch bản, cô nhìn thấy có bài báo mới gần đây.

Tin tức mới nhất tại Ninh Ba tại lúc 4h00 vào ngày 22/12/2028:

Thông tin đang hót nhất hiện nay, Hắc Miêu trưởng tập đoàn BadBad đã bị lộ thông tin về chính bản thân mình là một tác giả tiểu thuyết đồng thời cô đang hẹn hò với một nàng đẹp trong giới showbiz.

Hiện người cô gái cô ta đang hẹn chưa biết đó thực sự là ai.

Bạn ấn vô link và để lại bình luận để biết thêm thật nhiều thông tin nhé!

Hà Phong Thiên ấn vô xem như nào, cô chẳng quan tâm việc người bị lên tiếng là ai, cô lướt sơ qua mà chỉ đọc vài chỗ.

Rồi cô ngạc nhiên vì có hình ảnh của Tiểu Lạc Miêu trên ấy.

Đúng với cái mái tóc, cái hình xăm trên cổ mà tối hôm trước trong lúc cô đang mơ ngủ đã thấy vậy.

Nhưng không hiểu tại sao gương mặt lại giống một cô gái sinh viên tại trường Tân Thất Gia mà hôm qua mới gặp.

Lướt xuống dưới bình luận, có những bình luận xôn xao về việc này là giả, có nhiều ý kiến cho rằng việc Tiểu Lạc Miêu làm tác giả tiểu thuyết mà lại đi làm giang hồ là điều không thể tin được.

Nhưng vài bình luận khá tiêu cực làm gây ra nhiều xích mích ngớ ngẩn, đồng thời có người lấy luôn hình ảnh của Tiểu Lạc Miêu ở hai tài khoản khác nhau ra để so sánh.

Các bình luận trên mạng báo mới:

"Hắc Miêu sao giống cái chị tác giả tiểu thuyết của bộ Ánh Vàng, Đẫm Máu Đỏ, Em Mất Rồi với bộ Kẻ Giết Người Của Quỷ vậy?

Người để tóc dài người thì ngắn rồi ai giống ai đây?"

"Hắc Miêu có phải là người cầm đầu hội Đại Hắc Song Lâm và thủ lĩnh băng đảng Hắc Miêu không?

Má nhìn đẹp trai quá anh ơi em nguyện yêu anhhhh!"

"Tác giả tiểu thuyết tên Lạc Lạc còn tên thật là Tam Bảo Bảo mà?

Người này liên quan gì đâu, tự nhiên đi so sánh với tên cầm đầu một hội giang hồ là sao má?

Khùng hả, đề nghị báo mày xoá bài mau!"

"Mẹ nó sao cầm đầu gì nguy hiểm vãi..."

Hà Phong Thiên chú tâm nhất một câu bình luận dài dòng cùng với ba tấm ảnh và người này có để lại một link dẫn tới weibo.

Tài khoản tên Naatoemi777: "Nói về mặt báo này ai cũng sẽ cho là giả, nhưng nếu các bạn lên trang Weibo và trên Instagram lướt tìm tới bài lâu nhất khoảng tầm vào 9/6/2027 ở hai tài khoản của tác giả Lạc Lạc và đại tỷ mafia Hắc Miêu đi.

Nếu nhìn có thể nói là họ cùng chụp chung một chỗ và về đôi bông tai họ rất giống nhau, có điều là khung giờ họ đăng bài khác nhau.

Đặc biệt nếu thấy thì tác giả không có một bất kì hình xăm nào trên da còn về Hắc Miêu là một người đứng đầu nên việc có hình xăm để tượng trưng là điều đương nhiên, hình mãng xà trên cổ của cô ta là hình xăm tự thiết kế và đúng thật mà nói cô ta bây giờ không còn nổi danh nữa.

Nói ra là đi sống ẩn, tin này tôi đã thu được từ một trang báo trước đây, nếu như các bạn muốn biết thêm tôi sẽ đăng một bài về cô ta.

Cơ mà tôi đang nghĩ cô ta là bồ của bác viết truyện kia ấy chứ làm sao có thể là đi yêu một diễn viên chứ?

Nếu diễn viên mà chấp nhận yêu một tên làm giang hồ thì đó chẳng phải quá không?

Chẳng có một diễn viên này lại ngu dốt đến nổi đi yêu mặt tối của xã hội cả.

Nếu như yêu như vậy mà trong lúc yêu người làm giang hồ có lỡ tay dùng chất cấm, dùng vũ lực để giết người thì có đi tù diễn viên có thể bị liên lụy chung thân.

Vậy nên nhà báo có thể xóa bài đi chứ?

Thật sự bài báo này quá nhàm chán với người đọc, hơn nữa việc đem một chủ mafia ra làm trò đùa là điều không hay đâu!

Nếu như các cậu thấy không đúng mà vô chửi tôi thì tôi sẵn sàng.

Đây là ý kiến riêng của tôi và sau đây là đường link tới tài khoản của Hắc Miêu."

Bên dưới đó là một đường link dẫn đến trang Weibo của Hắc Miêu kèo với đó là ba bức ảnh so sánh của tác giả và Hắc Miêu.

Cả hai bức ảnh đúng như bên trên có nói gương mặt họ khá giống nhau, dù trang phục hay dáng đứng chụp có sự khác nhau rõ rệt nhưng nếu nhìn kĩ thì góc chụp và đôi bông tai của họ đều giống y chang một mặt.

Hà Phong Thiên ấn vào thử cái đường link ở cuối bài viết, nó dẫn tới trang Weibo của Hắc Miêu.

Tài khoản của Hắc Miêu không phải dạng vừa.

Hắc Hoàng Miêu, Đại V đỏ người của công chúng, hơn 250 bài viết, 5 follow, hơn 12k lượng người theo dõi.

Cô nhìn avatar với chiếc ảnh bìa, đúng là một người giống nghệ nhân vậy.

Từ hình ảnh đó, Hà Phong Thiên cứ nhìn chằm chằm vào mà không rời mắt khỏi.

Bỗng dưng một cô gái ngồi bên cạnh ngó mặt qua dựa vào vai của Hà Phong Thiên nhìn xem thử cô đang làm gì mà chăm chú dữ dội.

"Nè, Thiên mỹ nhân!

Bồ làm gì cứ nhìn chằm chằm vào trang Weibo á?"

Ly Tiên Tiên (33 tuổi) diễn viên hạng A, đàn chị của Hà Phong Thiên, được dân chúng biết đến các vai diễn đặc biệt nên số lượng người theo dõi đông đảo.

Cô tuy là đàn chị nhưng chẳng bao giờ ra dáng vẻ trưởng thành của một người chị chút nào.

Khi diễn cô nghiêm túc cao độ, vậy mà hết công việc cô nhoi nhoi, ngày đi ăn tối lên đồ đi quẩy tăng tăng.

"À hả?

Chị Ly Tiên Tiên...

Không có gì đâu!"

Hà Phong Thiên giật mình, tắt chiếc điện thoại đi và để ra chỗ khác.

Cô cầm lại đống kịch bản lên, cố né tránh sự nghi vấn của Ly Tiên Tiên "Em chỉ đang xem tài khoản của một người bạn cũ, tại vì có việc riêng mà em đang cần giải quyết nên em nghĩ cần người này giúp mà nãy em cảm thấy hơi có chút lo lắng bởi sợ làm phiền đấy mà chị."

"Hử?

Thật không?"

"Thật!"

Hà Phong Thiên liếc mắt lạnh lùng với Ly Tiên Tiên muốn cô không dựa vào vai mình nữa.

Ly Tiên Tiên cười mỉm: "Vậy sao, cơ mà em đã bao giờ đóng mấy bộ kiểu phim như này chưa?

Lần đầu đóng thử mấy thể loại ngọt ngào thế này chị hơi bối rối vì nó liên quan đến việc tình yêu đồng giới ấy.

Aaa, tưởng tượng thử xem nó khá tuyệt vời nhỉ?"

Hà Phong Thiên: "Vâng chị."

Ly Tiên Tiên tỏ ra hạnh phúc khi nghe câu này của Hà Phong Thiên cô ngồi lại vị trí của mình và rời khỏi vai của Hà Phong Thiên: "À mà em biết vụ mới trên trang báo mới nay chưa?

Hắc Miêu bị lộ thông tin là tác giả tiểu thuyết ấy, cộng thêm việc đang hẹn hò với người trong giới showbiz mình.

Chị nghĩ đây chắc chắn là thông tin giả đấy.

Em nghĩ sao?"

Hà Phong Thiên đáp lại: "Em nghĩ là thông tin thật."

Ly Tiên Tiên: "..."

Đạo diễn bỗng dưng cất tiếng lên: " Theo như kịch bản hiện tại ta thiếu một nhân vật chính của truyện, các vị nghĩ ai sẽ là người vào vai đấy?"

Xung quanh mọi người liền im lặng không ai nói gì, đạo diễn nhìn vào Hà Phong Thiên.

"Cô thấy sao về việc này?"

Hà Phong Thiên đáp lại bằng giọng nghiêm túc: "Tôi nghĩ sao không cho các thực tập viên ở trường Tân Thất Gia thử nhỉ?

Tôi muốn bên trường đó tại khối lớp năm hai cho một học viên duy nhất mà trình độ cứng cáp để thử vai."

Cả phòng nghe xong đều hoang mang bắt đầu xôn xao với nhau.

Tại sao Hà Phong Thiên lại lấy sinh viên của trường Đại Học Tân Thất Gia ra là vai chính?

Rõ ràng trong giới showbiz có rất nhiều người tài giỏi có thể vào vai đó mà?

Không lẽ cô cho rằng giới showbiz chẳng có ai sánh vai với cô?

Vã lại sao lại lấy năm hai của trường?

Đạo diễn cảm thấy thích thú với việc này, ông hỏi: "Một câu trả lời rất hay, ta sẽ thử tổ chức bên trường đấy một khóa tuyển người nhé!

Cô muốn luật và chủ đề, tổ chức như nào?"

"Ba người chấm, luật không quá khó cũng không dễ, tôi chọn chủ đề Thần Thoại."

Hà Phong Thiên nói xong đứng dậy lên rồi nghiêng đầu một chút "Ông là người thứ hai trong ban giám khảo, tôi sẽ để Cao Bá Nhân người chấm bài bên giới viết tiểu thuyết làm ban giám khảo thứ ba.

Cuộc họp này tôi xin phép về trước, nếu có gì hãy liên hệ với tôi.

Trân trọng cảm ơn mọi người!"

Hà Phong Thiên xếp ngăn nắp hết lại đống giấy tờ rồi bước ra khỏi phòng.

Mọi người ai nấy đều nhìn cô không rời mắt khi cô rời đi.

Sau khi Hà Phong Thiên rời khỏi phòng, bọn họ bắt đầu gây tranh cãi về việc này.

"Tại sao bậc thầy lại đi quyết định cho việc tổ chức tại trường Tân Thất Gia chứ?"

"Thiên mỹ nhân nay lạ quá, rõ ràng lúc đầu buổi họp cô ấy còn nói giọng dễ nghe mà?

Chẳng lẽ cô ta có việc gì gấp nên cắt đứt buổi họp tại đây?"

"Năm hai...

Đùa à, sao không lấy năm cuối tại trường đó đi?

Hà Phong Thiên nghĩ gì vậy?"

Bỗng một người đứng dậy nói với đạo diễn: "Thưa ngài, tại sao ngài lại đồng ý cho Hà Phong Thiên lựa người như vậy?

Rõ ràng các sinh viên ở các trường đều non nớt mà?"

Đạo diễn im lặng một hồi rồi thở dài, ông lấy ra chiếc điện thoại đang reo lên trong túi áo mà tắt nó đi, có một người mới gọi cho ông khi nãy đấy là một tác giả tiểu thuyết.

Nghĩ trong đầu tại sao cô ta lại gọi ông vào lúc này, ông đứng dậy rồi mỉm nói mọi người:

"Xin lỗi, mọi người cứ tiếp tục nhé.

Tôi ra ngoài nghe điện thoại chút và về việc tôi cho Hà Phong Thiên quyết định lựa chọn người đơn giản là vì cô ấy có mắt nhìn nhận tốt cho người hợp vai.

Tôi ra ngoài đây."

Nghe xong những gì mà đạo diễn mới nói, ai nấy đều im re đi chẳng biết nói sao.

Đạo diễn ra ngoài, đóng cửa của phòng rồi bấm số gọi lại cho một vị tác giả tiểu thuyết.

Ông hỏi: "Cô gọi cho tôi có gì không?"

Bên kia đầu dây đáp lại: "Hử?

À ông rảnh chứ?

Kế hoạch tôi đưa cho ông sao rồi?"

"Tôi đang tiếp tục tiến hành, trước hết thì cái xác của tên chó má đó cô xử lý sao rồi, Thiết Xuân Vũ?"

Bên kia đầu dây đang có tiếng rú ga ầm ầm gây khó chịu, cô gái vừa lái xe vừa nghe điện thoại.

Thiết Xuân Vũ (32 tuổi), tác giả tiểu thuyết, là một đại thần đã ngưng hoạt động trong giới vì cô đã hoàn thành các truyện mà cô muốn đăng lên.

Hiện tại cô là một tay đua xe moto chuyên nghiệp.

"Đốt rồi~ Tôi chẳng ưu cái mặt ngáo ngáo của hắn khi chết.

Mà cái mùi cháy khét chết đi được, nên tôi dập cái lửa luôn xong vứt lên núi hoang cho sư tử ăn rồi.

Nghe thú vị chứ!?"

"Hơi rợn, cô đang chạy xe moto à?

Tiếng rồ rồ ồn quá đấy."

"No no, đang thử cái xe mới mà cái thắng thấy cùi quá này.

Cơ mà ông đọc trang báo mới chưa?

Hắc Miêu trùm hội Đại Hắc Song Lâm nay lại được xuất hiện đấy.

Tôi nhớ ẻm ghê~"

"Tôi chưa lên nhưng mà cô quen cô ta à?

À mà Hà Phong Thiên muốn tổ chức một buổi tuyển người cho vai nhân vật chính của cốt truyện, cô thấy như nào?"

Thiết Xuân Vũ nghe xong bắt đầu cười lớn lên khiến đạo diễn bên kia đường dây giật mình: "Hí hí~ Aaaaa, thú vị phết.

Tôi đồng ý cho việc Hà Phong Thiên tuyển nhé.

Dù gì con bé từng là một người tôi thích thú khi còn tuổi thanh xuân, vả lại dù gì đây cũng là do tôi xây dựng cốt truyện tên đó nữa."

Đạo diễn lặng im chẳng biết nên nói gì.

"Tôi yêu em ấy, tôi đã từng muốn em ấy là của riêng mình.

Nhưng em lại cố gắng tìm cho bằng được một người không thuộc về mình...

Đôi lúc tôi tự hỏi, tại sao trước đây trong đôi mắt si tình của tôi em lại không nhận ra là tôi yêu em..."

"Đây là đoạn thoại của nhân vật chính của truyện tên Quân Như đúng không?

Tôi không nghĩ cô viết bộ 'Tôi yêu chị, người tôi nguyện lòng bảo vệ' đã lâu lắm rồi mà đến bây giờ vẫn nhớ đấy?"

"Nhớ chứ?

Làm tác giả tiểu thuyết tự tạo ra truyện mà không nhớ những câu từ đó chắc có gì mà ăn?"

"Thôi được rồi tôi xin cúp máy, tại đang họp đấy.

Có gì ta nói sau nhé!"

Đạo diễn thở dài.

Bên đầu dây bên kia đáp lại: "Hãy để ý đến Hà Phong Thiên, đó là điều kiện của tôi.

Ông rõ chứ?

Tôi không muốn mất thêm ai một lần nữa đâu."

Đạo diễn đáp lại một câu "Ừ được rồi."

Ông cúp máy và ngước mắt nhìn lên bức tường nghĩ rằng: "Hà Phong Thiên, nếu như cô phạm sai lầm về việc khiến cho Thiết Xuân Vũ tuyệt vọng tôi sẽ giết cô đấy!"

Ở trên xe, Hà Phong Thiên cứ lướt xem trang Weibo của Tiểu Lạc Miêu với vẻ mặt đang có chút hạnh phúc.

Quản lý đang lái xe quay ra thử đằng sau thấy vậy thử hỏi:

"Phong Thiên mỹ nhân, có vẻ như hôm nay cô đang có tâm trạng vui hơn trước đấy?"

Hà Phong Thiên ngước mắt mỉm với quản lý khiến chị ta đỏ mặt: " Vậy sao?

Ngày nào tâm trạng đều vui cơ mà.

Tập trung lái xe đi nhé!"

Quản lý quay lại tiếp tục lái xe, Hà Phong Thiên lại tiếp tục lướt xem và nghĩ trong lòng:

"Tôi tìm ra được thêm vài thông tin của em rồi...

Em thật sự là kiểu người đó ư?

Hoá ra em là người đeo chiếc đồng hồ đó.

Bây giờ tôi sẽ lên trường gặp em ngay."
 
Abolition [Bh]
Chương 14: Câu chuyện của Vũ Mẫu Mẫu.


Tại phòng giảng viên, hai con ngươi nghiện ngập đang ngồi tại đó.

Hoàng Thiên Như đang vui vẻ rót trà cho họ, không biết cô lấy trà quái lạ từ phương trời hay từ cõi âm lên đây nhưng cái trà này nhìn vô chẳng khác gì Thuỷ Ngân đang dạng chất lỏng.

"Trà trường hay trà nhà chị?"

Vũ Lục Kha nhìn Hoàng Thiên Như rót ly trà mà cậu muốn nuốt nước bọt đến nổi mồ hôi chạy ra gần ướt hết cả người.

Hoàng Thiên Như vui vẻ đáp lại: "Nhà chị á bae~ Này là do chính chị tự tay làm đó, mùi thơm không?"

Vũ Lục Kha nghe xong liếc mắt nhìn Tiểu Lạc Miêu, chẳng hiểu Tiểu Lạc Miêu đang ở nhà hay đi chơi mà nhỏ nó đi ngồi cái tướng bố đời.

Khi nãy mới vào ngồi thì tự nhiên vứt thẳng cặp lên đùi Vũ Lục Kha khiến cậu mém muốn gãy luôn xương chậu.

Bây giờ ngồi tướng kiểu giang hồ nhìn vào trông rất đáng sợ, cô dang rộng hai chân ra, tay đặt lên hai đùi.

Vũ Lục Kha cảm nhận được sát khí ớn lạnh xung quanh người Tiểu Lạc Miêu.

Cậu nhìn lại Hoàng Thiên Như đáp lại câu trả lời khi nãy:

"Nay em thấy chị hăng say vậy chắc là chị đang vui về việc gì đó nhỉ?

À trà... rất thơm ạ."

Hoàng Thiên Như nghe xong cô hăng hái đáp lại với giọng điệu đầy nhiệt huyết: " Chuẩn luôn!

Baby đúng là hiểu chị.

Nay chị thu điện thoại của bé xong lúc hết tiết nãy, chị chạy đi ra tiệm điện thoại gần trường rồi bắn nó á~"

Vũ Lục Kha sốc nặng bật dậy cây đắng trong lòng: "Tại sao chị tuỳ tiện bán con iPhone 6s Plus của em?

Mau nổ địa chỉ, em phắc con mẹ nó đi lấy cho bằng được!"

Hoàng Thiên Như chẳng quan tâm vẻ mặt tuyệt vọng của Vũ Lục Kha, cô cứ đâm vào nổi đau đắng lòng: "Chơi game chẳng có mượt, đã thế cái kính nát một phần thêm nữa mày ăn ở sao cái dung lượng tăng vọt gần hết rồi đấy!"

Vũ Lục Kha nghe xong mắt như muốn khóc mếu chẳng biết nói gì thêm nữa.

Hoàng Thiên Như an ủi và đưa trà cho Vũ Lục Kha: "Nào, chị giúp gái rồi á.

Thương quá nên chị mang đi sửa thôi chứ không bán đâu với lại bà Vũ Mẫu Mẫu có nói chuyện với chị sáng nay tại quán trà đá ở quốc lộ."

Vũ Lục Kha thắc mắc hỏi: "Ủa mẹ em đi Việt Nam chơi bên Thủ Đô Hà Nội rồi mà?

Sao gặp được hay vậy?"

"Má mày mới về sáng nay có việc gấp á, bã đi sao quên cái công việc là kí hợp đồng với ông tổng giám đốc công ty cổ phần Thuỷ Ngư nhà họ Ôn.

Mà bà này dại vl, về Trung Quốc lúc 2h sáng bằng máy bay riêng xong tầm 4h bã đập cửa công ty nhà người ta rồi hỏi có giám đốc không?

Không có, bã bay thẳng qua luôn bên nhà tên đó chắc tầm 5h sáng ấy.

Bã vô mà bã không uống trà ngồi nói chuyện bình thường mà bã phắc thẳng vào giường ông ta, lúc đó may là vợ ổng đi làm từ lâu rồi.

Haizz... nghe bã kể nãy chị mày muốn trầm cảm đây."

Tiểu Lạc Miêu nghe xong nể phục sư phụ mình: "Má Mẫu Mẫu nay chiến vậy bà, đúng là sư phụ tui mà.

Tự hào quá!"

Vũ Lục Kha từ từ ngồi xuống nhìn cái mặt vui của Tiểu Lạc Miêu, nghĩ trong đầu rằng "Mẹ mình với nó thần kinh chung một hội...

Mình lại khác, có khi nào nó là con ruột của mẹ mình còn mình là đứa lượm được ngoài bãi rác không?"

Vũ Lục Kha ngước mắt hỏi Hoàng Thiên Như tiếp vụ mẹ của mình: "Sau khi phắc lên giường mẹ em làm gì ổng vậy chị?"

Hoàng Thiên Như đáp lại: "Má mày dí con dao chặt thịt gà vào mặt ổng, xong còn nói là "Kí cho bà mày cái hợp đồng, bố cha mày mà không kí tao lôi hết tội lỗi của mày ra hết" sáng nay vừa ăn sáng bã nói vậy á.

Rồi chị với bã tám chuyện qua lại thì bã kêu là nếu chị có dạy lớp em hôm nay thì tịch thu cái điện thoại mang đi sửa hộ, tiền cứ trả hộ có gì cuối tháng tư bã về thì bã trả gấp đôi hoặc mà nếu bên đó còn nhiều thứ tuyệt vời thì bã ở đó đến tháng bảy rồi về, dù gì bã có thuê người lo cho công ty, hội nghị với các tổ chức mà.

Chị mày thấy má của Lục Kha sung sướng lắm á.

Mà cái tính bã dẹp đi, đã máu chiến còn hay liều mình vào chỗ chết.

Như cái vụ mày hack hệ thống bọn tổ chức đen ấy, vụ đó mém chết người mà lúc bã biết bã quẩy tăng tăng lên."

"Hả?

Sao biết hay vậy?

Rõ ràng em đã kêu người cấm nói cho má em mà?"

Tiểu Lạc Miêu nói với vẻ mặt không biết gì: "Đàn em tao có thông báo vụ này cho sư phụ, tao đang ngồi chơi pod sau khi cho nổ cái tòa nhà tụi tổ chức đen đó thì có nhờ chúng nó là báo vụ này cho sư phụ mà chúng nó quên vụ không được báo về việc mày hack con mụ nội vào cái hệ thống nên sư phụ biết, mà má mày không nói gì mấy..."

Vũ Lục Kha nhếch một bên lông mày: "Ừ báo xong mà má tao không nói gì là tao bắt đầu nghi sau kì này bã cho tao vô luôn cái đội hình cảnh vệ của bã luôn quá."

"Mày với tao là hai đứa đặc công của bã mà nhỉ?

Nghĩ sao tách được, nếu tách chắc luôn đó tao dắt gái đẹp lên lầu khách sạn nhảy quá!"

Tiểu Lạc Miêu cầm lấy ly trà của Hoàng Thiên Như và ngửi thử, cái mùi thơm dịu ngọt ngào.

"Ngày đi đập đá, tối đi ôm gái...

Ôi mẹ nó đời hài hước vãi.

Tao nể mày thật đấy Lạc Lạc."

"Quá khen!"

Tiểu Lạc Miêu bắt đầu hạ giọng xuống ở câu sau "Mà chị gọi tụi này xuống làm gì nữa không?"

"Hihihi ~ Đương nhiên phải có việc chứ?

Cơ mà mắt em nay hơi thâm ấy Tiểu Lạc Miêu?"

Hoàng Thiên Như bắt đầu có sát khí quanh người khiến cho Vũ Lục Kha nhìn hai con người kia giống như đang chuẩn bị đập nhau.

"Vâng, qua điên hết cả đầu với cái đống sổ đỏ với giấy tờ đây, thức trắng cả đêm uống cà phê cho tỉnh mà không tỉnh nổi cho sáng nay đấy?"

Tiểu Lạc Miêu bất mãn đáp lại Hoàng Thiên Như với đôi mắt cứ nhắm cứ mở.

"Hèn chi gái ngủ say trong lúc chị mày dạy?

Mà ngoài tiết chị thì có tiết nào ngủ nữa không!?"

Hoàng Thiên Như nghe xong việc thức trắng đêm liền tỏ vẻ lo lắng cho Tiểu Lạc Miêu.

Vũ Lục Kha: "Từ tiết đầu đến tiết của chị luôn đấy ạ..."

Hoàng Thiên Như bất lực đến nổi tay phải ôm đầu cúi xuống không dám nhìn Tiểu Lạc Miêu.

"Ủa má?

Ít mà, mắc gì vừa nghe xong bà ôm đầu đau buồn?

Tin tui cắn bà bây giờ không trời?"

Tiểu Lạc Miêu bực mình nhìn Hoàng Thiên Như.

Vũ Lục Kha chạm tay lên vai của Tiểu Lạc Miêu an ủi cho nỗi đau của cô khi việc ngủ hơn 6 tiếng buổi sáng.

-Đúng đời, đúng thời điểm như câu nói "Mong được sống cuộc đời nhà giàu xe sang, trai đẹp, đàn em thông minh..."

Vậy mà, thứ hủy hoại cho đời tao đều tại mày!

"Thôi ngay cái câu này đi má, nói quái cái câu này bộ không thấy mệt hả?"

Tiểu Lạc Miêu tức mình thêm.

"Liên quan gì?

Thích thì nói lại cho thấm thôi mà nhỏ này?"

Hoàng Thiên Như bực mình theo.

Giữa tình thế hai con người kia tính đập nhau thì Vũ Lục Kha nản đời xin phép hai con người đi ra ngoài có việc, hai người liếc mắt nhìn chẳng nói gì nhưng chẳng quan tâm mà quay lại gầm gầm nhau.

Cảm thấy vai trò của mình chẳng ra gì nữa, Vũ Lục Kha ra thẳng ngoài.

Cậu đóng cửa phòng giảng viên lại rồi nhìn ra sân trường.

"Kệ mẹ hai con quỷ dữ kia, ta đi khí thở trong lành!

Nay nên ăn cơm cuộn không nhỉ?"

Vũ Lục Kha đứng ra bán công rồi khí thở trong sự yên bình.

Ngồi trong kia, hai con người vẫn còn muốn cắn nhau.

Tiểu Lạc Miêu uống thử trà của Hoàng Thiên Như với vẻ lườm nhìn cô.

Một hồi sau khi im re, Hoàng Thiên Như thở dài mà nhấp ly trà lên nói.

"Chị muốn trao đổi em điều này, nhưng trước tiên chị hỏi là em có liên quan đến cái bài báo mới kia không?"

Tiểu Lạc Miêu vừa uống ly trà vừa gãy đầu, cô nhìn lên bức tranh treo đằng sau Hoàng Thiên Như và đặt ly xuống.

Tiểu Lạc Miêu: "Hử?

Đấy là thông tin giả, nhưng nó lại đúng một phần vì em vừa là giang hồ đồng thời cũng là tác giả.

Mẹ nó, đang ở ẩn cũng chẳng yên tĩnh."

"Em tính im lặng hay lên tiếng vụ này?

Vì em đã không lên báo rất lâu mà bây giờ họ lại đụng vào em thế thì dân mạng chẳng để yên đâu.

Đặc biệt là bọn mafia nổi."

Hoàng Thiên Như chuyển tư thế ngồi qua ngồi bắt chéo chân, cô vuốt mái tóc mái của mình.

"Em lựa chọn im lặng, đó là cơ hội tốt.

Vì nếu bây giờ lên tiếng thì lại có người muốn tìm thêm thông tin của em và sẽ biết em là một sinh viên trường đại học đây.

Dù gì em học nốt năm ba thì em có thể thoải mái mà lên tiếng cạnh tranh mà?"

"Vậy ư?

Chị dạy ở đây đến khi nào mà em ra trường, mục đích của chị khi dạy trường này là thu nhập thông tin bằng được về con nhà họ Phú.

Chị vẫn hận vụ đó..."

Hoàng Thiên Như nói với đôi mắt buồn bã.

Tiểu Lạc Miêu hiểu được chị mình đang đau khổ những gì mà trước đây sau khi tốt nghiệp bằng thạc sĩ, Hoàng Thiên Như và người của nhà họ Quân đã cố lật đổ sự thống trị của nhà họ Phú.

Vì nhà họ Phú mục đích là giết người, cướp đoạt hết toàn bộ cổ phần của nhà họ Quân.

Nhưng trong lúc lật đổ thì Hoàng Thiên Như đã bị mất đi người cô yêu quý là Hoàng Tam An, người anh họ xa của cô.

"Bây giờ chưa phải lúc, em biết hôm đó chị đã điên máu giết chục cảnh vệ ở đó nhưng mà bây giờ đã khác.

Tên Phú Đại Tôn đó bây giờ tuy què chân nhưng con chó dữ của hắn không phải dạng vừa đâu.

Thêm thằng con nữa, nó nghĩ nó cao thượng nhưng lại chỉ là một thằng mõm."

Tiểu Lạc Miêu nói.

"Vậy nên chị muốn hỏi kế hoạch mà chị giao bây giờ đã đến đâu rồi?"

Hoàng Thiên Như nghiêng đầu chút nhìn Tiểu Lạc Miêu.

"Xong rồi, ngày hôm qua sau khi em xem xét đống sổ đỏ xong em phóng xe bay thẳng ra toà nhà, em đi thẳng lên phòng tên đó và em cải trang thành một shipper giao hàng sau đó hắn mở cửa ra thì em đâm luôn và lấy cái đó cho chị luôn rồi, em có mang cho chị này."

Tiểu Lạc Miêu lấy cặp của mình ra rồi mở kéo.

"Cảm ơn em nhiều, mà em xử lý xác hắn như thế nào?"

Hoàng Thiên Như nhìn vào cặp của Tiểu Lạc Miêu.

"Của chị đây."

Tiểu Lạc Miêu lấy ra một túi đen nhỏ được cột lại gọn gàng, cô đưa cho chị mình xem thử "Em gói xác hắn vô một cái thùng và em đang ướp lạnh tại phòng máy đông bên khách sạn Phấn Hoa đấy, chắc giờ có người lấy ra làm đồ ăn rồi.

Hơn nữa đầu của hắn em có nhờ người bỏ vào túi nâu vứt xuống sông Châu Giang ngày tối hôm qua, còn các dấu vết em đã xoá chúng.

Chị thấy sao?"

Hoàng Thiên Như cầm túi đen lên và lấy ra từ trong túi đó, đúng là thứ cô đang cần, một viên kim cương The Moussaieff Red Diamond vô cùng đắt đỏ và là viên kim cương quý hiếm.

Cô ngắm nhìn mê mẩn rồi mỉm cười với Tiểu Lạc Miêu.

"Tốt lắm, rất tuyệt vời baby girl~ Chị tự hào về em, chị sẽ chuyển khoản gấp đôi cho nhé nhưng việc mà em xử lý xác tên đó nghe thô bạo quá đấy!"

Tiểu Lạc Miêu từ chối: "Không cần, em chỉ lấy đúng số tiền chị quy ban đầu thôi.

Nhưng cho em hỏi, nhà Tổng Thông đã điều tra ra được lý do chết của ba người phục vụ bên đó chưa?"

Hoàng Thiên Như nghe xong, bỏ viên kim cương vào túi rồi để qua bên.

Cô lấy từ trong túi mình ra chiếc điện thoại rồi đặt nó lên bàn "Mời em xem!"

Tiểu Lạc Miêu cầm điện thoại của Hoàng Thiên Như lên: "Lại thêm thú vui đây nhỉ?

Hả... khoan, sao giống vụ nhà họ Gia vậy?"

"Em đang bị ai đó nhắm đến Hắc Miêu!"

Hoàng Thiên Như khoan tay lại vào người nói giọng lạnh.

Tiểu Lạc Miêu lướt xem qua hết lượt, phát hiện trên tay của một trong ba người phục vụ đó có nắm chặt một mảng tờ giấy có ghi chữ, cô lướt qua thêm xem các ảnh để cố biết thử trong tờ giấy ghi gì, đang lướt thì phát hiện được ảnh có những dòng chữ trên tờ giấy.

Phóng to ra xem, Tiểu Lạc Miêu bắt đầu sôi máu lên, mắt khép xuống một chút và nhìn dòng chữ trên tờ giấy:

"Sự trở lại của con quỷ dữ

Sự tàn bạo đẫm máu của nó

Ba con cừu non kia đã chết

Quần chúng vô nhìn xem chúng.

Xôn xao, buông lời xót thương cho

Nhưng chỉ là vai diễn cho có

Chẳng biết cái gì mà cứ xót

Chẳng biết mọi thứ đã như nào?

Thật ngu dốt và quá tầm thường

Rồi chúng bây cũng sẽ như vậy

Chẳng còn được bao lâu nữa đâu

Khi ta sẽ cho các ngươi chết!

Bàn tay ta sẽ cứu các ngươi

Khỏi sự áp bức khốn đốn này

Khỏi những gì các ngươi trải qua

Trả lại khái niệm về sự Tự Do..."

Tiểu Lạc Miêu cất tiếng với giọng nghiêm: "Một đoạn thơ của nhân vật Belies trong cuốn tiểu thuyết 'Đẫm Máu Đỏ', không thể nào?"
 
Abolition [Bh]
Chương 15: Cuộc trò chuyện riêng tư.


Hoàng Thiên Như nhìn Tiểu Lạc Miêu, cô nghĩ không nên tiếp tục với chủ đề này...

Tiểu Lạc Miêu thở dài lấy lại sự bình tĩnh của bản thân, cô đưa lại chiếc điện thoại cho Hoàng Thiên Như rồi lấy cặp của mình ra và mở khoá ngăn nhỏ lấy chiếc điện thoại của mình.

"Chị biết diễn viên Hà Phong Thiên không?"

Hoàng Thiên Như không biết ý của Tiểu Lạc Miêu là gì nhưng cô gật đầu nói có.

Tiểu Lạc Miêu buồn bã nói: "Em có một suy nghĩ rối loạn từ trước đến bây giờ việc mình học xong đại học và ra làm một diễn viên..."

"Hả ý em là sao!?"

Hoàng Thiên Như ngây người ra nhìn vào đôi mắt u buồn thiếu thốn cảm xúc của Tiểu Lạc Miêu.

Rốt cuộc bấy lâu nay, Tiểu Lạc Miêu đang suy nghĩ tiêu cực hay tham muốn về điều gì mà lại buông lời cho là rối loạn?

Không lẽ việc sau khi kết thúc đại học cô sẽ lo sợ về việc có thể gặp Hà Phong Thiên trong một chương trình nào đó hoặc đóng một vai diễn cùng với bậc thầy Showbiz?

Hoàng Thiên Như nghĩ ngay đến việc ngày hôm qua, cô chợt nhớ lúc đó Tiểu Lạc Miêu đã buông lời hơi lớn với Hà Phong Thiên khiến cô ấy thẫn thờ không biết nên phản ứng như nào, biết việc này hơi có vấn đề nhưng rồi Hoàng Thiên Như thấy đổi chủ đề ngay sau đó...

"Chị hơi thắc mắc em dùng kem nền da hay gì để không bị lộ hình xăm á?"

Tiểu Lạc Miêu đáp: "Em dùng giấy ấy, cần xin phương pháp không?

Cái này em mất tận mấy ngày mới nghĩ ra được..."

Hoàng Thiên Như kinh ngạc, cô khoái chí mặt đỏ ửng lên và đứng dậy để muốn xin bí quyết ẩn xăm của Tiểu Lạc Miêu: "Nè nè!

Như nào vậy, chỉ cho chị đi?"

Tiểu Lạc Miêu thấy chị mình đang tỏa ra sự hạnh phúc, cô vui trở lại rồi cười mỉm: " Chị lấy tờ giấy mỏng kiểu giống giấy ăn đi, rồi chị chuẩn bị hộp màu với kem màu cùng với bút chì đánh bóng trước đi rồi em sẽ gửi email qua các bước làm cho."

Hoàng Thiên Như nhíu mày cảm thấy nhàm chán, cô từ từ ngồi xuống với vẻ chán nản.

"Haizz... thôi dẹp luôn đi, chị đang tính mua tiểu thuyết thử mà em sản xuất bao nhiêu cuốn tiểu thuyết rồi ấy Lạc Lạc?"

Tiểu Lạc Miêu nhấp ly trà lên nói: "Tầm hơn 1580 cuốn, nói chung thì tất cả đều được phổ biến tại hiện trường nhưng mà đó là chuyện từ khoảng 6 tháng trước rồi.

Mà em nghĩ nó đang quay trở lại ấy, nếu chị muốn mua chắc phải tốn hơn một chiếc xe đạp fake loại thường đấy."

"Mày nói xe đạp fake là loại nào mày???"

"À thì con xe đạp Giant gì đó á, tui dân chơi xe moto nên không biết mấy về loại xe đạp cho lắm."

"Khiếp chị ơi, chị phóng moto mà mất hồn con nhà người ta có ngày bị cảnh sát tịch thu hết xe ấy nhé.

Mà đi học là Lục Kha chở em hay em nhờ người á?

Chứ trường không có chỗ để moto với lại cấm xe phân khối lớn như vậy nữa."

Tiểu Lạc Miêu nhấp ly trà lên nói: "Em có người quen mà?

Vã lại ra đường em dùng mũ cào cào có kính đen mà?

Ai thèm nhận người quen đâu."

Cô uống một ngụm trà xong phụt ra thẳng xuống dưới ghế.

Không hiểu do trà bị gì nhưng vị nó bây giờ đắng đến nỗi không dám uống.

"Đậu má, đắng vãi!

Mẹ nó trà bà nó bị si cà hoa à?"

Hoàng Thiên Như thấy sự dở hơi của Tiểu Lạc Miêu, cô cười khúc khích đến nổi chảy ra cả nước mắt.

Cố dùng tay lau nước mắt đi, Hoàng Thiên Như kháy nghiêng ngửa mặt:

"Há há, nó bị nguội rồi đấy!

Trà này có phải như mấy trà kia đâu, tao mất hai đêm đi học lậu cách để trà đắng thêm á ghệ đẹp!"

"Đậu má, về học lại cách pha trà một cách đàng hoàng đi mụ nội ơi...

Học thế tôi cũng chịu bà rồi á!?"

Tiểu Lạc Miêu tức tối đáp lại với mặt ủ rũ.

Hoàng Thiên Như nói với đôi mắt lấp lánh: "Ỏ~ Khi nãy bé bảo trà thơm mà?

Bé nói chị về học lại chị thấy buồn lắm ó!"

Tiểu Lạc Miêu bất lực với cái sự thần kinh của Hoàng Thiên Như, thấy được cái sự sến súa này Tiểu Lạc Miêu đặt tay lên mặt rồi đứng dậy đưa người gần vào Hoàng Thiên Như thì thầm nho nhỏ bên tai:

"Sến súa như chị hèn chi gái nó cũng chạy mất dép!"

Hoàng Thiên Như nghe câu này xong im lặng một lúc.

Tiểu Lạc Miêu thấy chị mình bất lực trước câu đó, cô thở dài rồi cười với vẻ khinh thường.

Tính đứng thẳng lên rồi ngồi xuống ghế thì Hoàng Thiên Như liền giật cổ áo của Tiểu Lạc Miêu kéo lại gần mặt của cô.

Tiểu Lạc Miêu phản xạ không kịp, bị kéo lại mém chút nữa đụng thẳng vào mặt Hoàng Thiên Như.

Tiểu Lạc Miêu lườm thẳng vào mắt của Hoàng Thiên Như.

"Gì đây?"

Hoàng Thiên Như nghiêng đầu qua bên phải một chút với cái mặt vui sướng, hai má ửng hồng lên nhìn giống như đang phê pha.

"Nhưng chị có người tình rồi bé~ Nghĩ sao vậy nhỉ?

Người đang bị né xa là bé đó!?"

"Bỏ tay ra khỏi cổ áo rồi khẳng nói chuyện."

Tiểu Lạc Miêu tức mình dùng tay phải đẩy vai trái của Hoàng Thiên Như ra, biết em mình chẳng muốn nói chuyện thêm nên cô nhẹ nhàng bỏ tay ra khỏi cổ áo Tiểu Lạc Miêu.

"Thôi nào?

Hơi tí căng lên là sao?

Em đang ghét chị ư..."

Hoàng Thiên Như nhõng nhẽo nói với đôi mắt long lanh muốn Tiểu Lạc Miêu thứ lỗi.

Nhưng rồi cô bị Tiểu Lạc Miêu gạt bỏ chẳng quan tâm câu nói mà quay quẹo qua một chủ đề khác:

"Chị có thấy Vũ Lục Kha đi hơi lâu không?"

Hoàng Thiên Như từ một chú thỏ trắng xinh xắn đang õng ẹo đòi Tiểu Lạc Miêu hết dỗi thì chợt quay lại bình thường, tỏ ra sự thắc mắc của mình và giơ tay phải ra nhìn vào đồng hồ đeo trên tay của mình.

"Ừ nhỉ?

Khi nãy em ấy đi là lúc 12h23 mà sao bây giờ tận 12h38 rồi sao lâu vậy?"

Tiểu Lạc Miêu quay mặt nhìn ra cửa đáp lại với giọng điệu khó chịu: "Lại bị mấy con fan cứng trong trường đòi xin cái hôn rồi, đúng toàn bọn mù đường."

Hoàng Thiên Như lấy từ trong túi một bao thuốc lá đưa cho Tiểu Lạc Miêu rồi bảo:

"Tí em ấy sẽ về thôi, nào làm tí thuốc đi cô bé!"

Tiểu Lạc Miêu quay ra nhìn vào bao thuốc đang cầm trên tay Hoàng Thiên Như rồi mỉm cười một cách ấm áp từ chối lời mời của Hoàng Thiên Như:

"Trên trường đấy, em nghĩ chị nên cai là được rồi...

Vì thuốc lá có hại cho sức khỏe như chơi đánh bạc đấy!?"

"Không sao, dù gì chị cũng biết được rằng mình sẽ chẳng tồn tại được bao lâu nữa mà?

Sống qua ngày như này là đủ rồi..."

Hoàng Thiên Như nhìn vào bao thuốc với vẻ hài lòng cho việc cơ thể của cô dù có bị tàn hại hay sẽ chẳng thể nào sống tiếp được, cô giống như muốn được chết vậy.

Điều này đau đớn quá?

Không, Hoàng Thiên Như ngước mắt lên nhìn thẳng vào đôi mắt của Tiểu Lạc Miêu và nở nụ cười thật tươi cùng trên miệng một điếu thuốc chưa được đốt.

Tiểu Lạc Miêu nghe những lời mà Hoàng Thiên Như vừa nói, cô ngây người ra và người bắt đầu chảy mồ hôi và bật dậy lên, đôi mắt của cô lộ rõ ra thẳng sự mệt mỏi thốn đốn đến nổi đỏ cả lên như chuẩn bị đổ lệ vậy.

"MAU RÚT LẠI LỜI NÓI!

Tôi... tôi không chấp nhận việc chị chết, không phải tôi đang lo lắng hay muốn cố níu kéo chị là đừng chết.

Nhưng nếu chị cứ tỏ vẻ mặt hài lòng việc cái chết đến với chị thì tôi sẽ cố ngăn-"

Chưa nói được hết câu thì bỗng từ phía cửa ra vào đập một cái đùng thật to khiến Tiểu Lạc Miêu và Hoàng Thiên Như đều quay ra phía cửa nhìn.

Tiểu Lạc Miêu nheo mắt lại nhìn thử bên ngoài như nào, cô ngây người ra.

Rốt cuộc cái quái gì đang xảy ra?

Hai người họ ai đều ngạc nhiên, Hoàng Thiên Như mở to con mắt ra còn Tiểu Lạc Miêu kêu một tiếng lên:

"Hả?..."

Bỗng một người bước vào mà nói lớn lên: "Cho tôi hỏi, Hoàng Thiên Như với danh nghệ là Hoa Quân có ở đây không?

Có người gặp, mau đi theo tôi!"
 
Abolition [Bh]
Chương 16: Lăng nhăng của Hoàng Thiên Như.


Quay lại thời điểm trước đó, Vũ Lục Kha đang đi ung dung tại phía gần căn tin trường.

Cậu vui vẻ nhìn ra phía sân vận động bóng đá, vô tình thấy được một đám đông đang tụ tập ở đấy, chợt nhận ra được Tôn Bảo Long ăn ly mì mà đang ngồi đánh bài.

Vũ Lục Kha liền chạy thẳng vào sân và hét lớn lên:

"Nàyyy!

Tôn Bảo Long, đang làm gì đó?"

Tôn Bảo Long đang quất con bài hai cơ nghe tiếng của Vũ Lục Kha quay ra nhìn thử, trong khi đó miệng thì đang còn hút sợi mì lên.

Cậu nheo mắt lại cố nhìn xem thử ai đang tới, thấy được Vũ Lục Kha nên mặt cậu tưng bừng lên tỏa ra sự vui sướng.

Mặc kệ những sợi mì trong mồm chưa được nuốt hết hay còn dính đầy tương ở mép mồm, cậu ôm hộp mình chạy và hét lên:

"Gài đẽm...

Vú Lũ Ka~"

Ai nấy tại đám đông đó nghe câu vừa rồi của Tôn Bảo Long muốn trầm cảm nhìn cái tướng của cậu và nghĩ rằng:

"Trưởng bóng đá nam gặp trưởng bóng rổ nữ chỉ có thể bị tâm thần không có salonpas điều trị...

Đúng tụi đập đá bên chợ đen."

Vũ Lục Kha và Tôn Bảo Long chạy đến bên nhau thì chợt thấy cả đám kia đang ghen tị, cậu liền né khỏi Tôn Bảo Long và lao đến chỗ đám đông.

"A chà, đánh bài hả?

Cho mỹ nam chơi với."

Tôn Bảo Long vấp ngay cây sắt thừa trên sân mà té cái sầm khiến khói bụi từ sân bay lung tung, ly mì vang ra hơn sáu bước đi dính đầy cát bụi bẩn.

Cả đám quay ra mà nhìn thân xác của Tôn Bảo Long, đứa cố nín cười còn đứa lấy luôn cái điện thoại ra chụp rồi thì thầm với nhau:

"Tham ít thôi ông cố ơi, gái đẹp nhà người ta còn né ông kìa..."

"Bay luôn ly mì đắt nhất tại căn tin trường rồi."

"Tâm thần với trưởng đội bóng luôn quá!"

Vũ Lục Kha đứng bên cạnh nhưng chẳng biết tụi này đang bàn tán về điều gì, cất tiếng với vẻ thắc mắc mà hỏi:

"Mấy chế đang nói gì với nhau ấy?"

Cả đám đang nhìn Tôn Bảo Long liền quay ra mỉm cười với Vũ Lục Kha mà ấp úp trả lời: "À... không, không có gì đâu.

Nào đánh bạc thôi."

Vũ Lục Kha đáp: "Vậy ư?

Tôn Bảo Long ơi, dậy đánh bạc đê."

Tôn Bảo Long bật dậy với cái người đầy bụi bẩn, sợi mì chưa nuốt hết đã đen xì như than.

Mặt mày dính đầy cát đã vậy còn có vài chỗ trầy xước nhẹ, hơn nữa mũi cậu bên phải còn chảy máu ra không biết nên vui hay buồn cho đời cậu nữa.

Đã thế còn có sợi mì dính be bét ra trên tóc cậu, đứng với tướng bất lực cuộc đời cậu nhìn ra chỗ hộp mì rồi nhìn ra tụi đang cười lớn kia.

Nhíu mày rồi cố nở nụ cười tươi sáng, Tôn Bảo Long hét lên với sự cay đắng khiến mấy sợi mì còn trên miệng rơi vãi hết xuống dưới áo.

"Im mồm hết, bây cười nữa tao cho chiều nay chạy 20 vòng sân giờ?

Còn nữa mắc gì né tôi vậy tiểu thư?" (Tiểu thư: ý chỉ ở đây là Vũ Lục Kha.)

Cả đám liền im phăng phắc chẳng biết nói gì thêm, Vũ Lục Kha nghe câu vừa rồi của Tôn Bảo Long xong cô liền buông lời khinh thường:

"Baby, look again?

Đen như than thì né gấp là phải?"

"Haha, chuẩn luôn.

Tỷ tỷ nói rất hay, đen quá nó không đỏ lên tí nào luôn ha?"

Một cậu sinh viên trong đám đó cất tiếng cười với Vũ Lục Kha.

"Nín!

Thằng kia, trước tập bụng chưa đủ à?"

Tôn Bảo Long chỉ thẳng tay vào mặt cậu sinh viên đó rồi phũ bụt cát khỏi mặt và người.

"Chậc...

Lại nữa rồi."

Cậu sinh viên ngồi nhíu mày bực tức nhưng lại nói trầm hẳn xuống.

Vũ Lục Kha chẳng quan tâm đến những lời của cậu sinh viên kia, cô nhìn xuống đôi giày Nike Air Jordan Low Paris của Tôn Bảo Long chợt nhận ra đây là đôi giày có một dòng chữ phần quai giày của cậu.

"Shoes for the upcoming motocross competition, let's do our best!" (*)

Tôn Bảo Long bước đến ngay cạnh chỗ đánh bạc rồi nhìn Vũ Lục Kha với vẻ ngu ngơ hỏi:

"Cậu nhìn chằm chằm vào gì vậy Vũ Lục Kha?"

Vũ Lục Kha hồn còn bay cứ chằm chằm vào đôi giày Tôn Bảo Long hỏi lại:

"Giày này mới ra à?"

Tôn Bảo Long nhìn xuống đôi giày của mình: "Ra lâu rồi, cái này là em đi trộm ấy chị."

"Trộm nhà ai, cho xin in tư cái nhìn dòng chữ chiến phết?"

Vũ Lục Kha cúi đầu chút rồi chỉ tay vào chỗ dòng chữ trên giày Tôn Bảo Long.

Tôn Bảo Long cười lớn dùng tay đập nhẹ vào vai Vũ Lục Kha: "Đương nhiên là Lạc Lạc rồi, mà nhỏ nghiện ấy đâu?

Nãy mới đi cùng cậu mà?"

"Tịnh rồi, đang ngồi uống trà mở bài sư thầy lên nghe với bà giảng viên lăng nhăng ấy.

Tao trốn luôn ra ngoài vì trầm cảm cuộc đời quá, giờ cứ để hai con người đó ầm ĩ qua lại với nhau chứ tao rén quá..."

"Gái nói vậy...

Không lẽ lúc còn ở đó có đánh nhau à?"

Tôn Bảo Long nuốt nước bọt mặt tái xanh đi.

"Chuẩn!"

Ở tại văn phòng giảng viên, cô gái vừa bước vô phòng nói lớn lên cảm thấy có gì đó không ổn ở đây.

Cô nhíu mày cố nhìn cho rõ ai là Hoàng Thiên Như, mờ mờ ảo ảo nhìn loạn hết cả lên cô thấy có một cô bé tóc đen ngồi đấy.

Đã cận còn hay lú chẳng biết ai với ai, cô mặc kệ đúng sai kéo Tiểu Lạc Miêu với cặp của cô đi.

"Đây là Hoàng Thiên Như hả?

Sao cô lại đeo cặp lên trường chi vậy, nào chúng ta đi ra chỗ Hà Phong Thiên thôi.

Hôm nay nàng ấy đang có vấn đề tâm lý, nên cô nhớ nói chuyện nhẹ nhàng với Thiên mỹ nhân nhé!"

Tiểu Lạc Miêu bị kéo cố vun vẫy mà tức giận nói lớn tiếng: "Thả ra, bà chị có mắt nhìn người không vậy?

Tôi đâu phải Hoàng Thiên Như."

Cô gái cố nắm chặt vào áo của Tiểu Lạc Miêu lết chân ra tới gần cửa ra vào phòng đáp lại: "Cô không phải là Hoa Quân à?

Rõ ràng tôi nhìn đúng là cô mà, đừng pha trò nữa tôi từng nghe cô nói chuyện với Thiên mỹ nhân rồi.

Tính cô pha trò là rõ ấy hây?"

Hoàng Thiên Như ngồi ghế nhẹ nhàng ngâm nghi với ly trà của mình, cô thở dài lấy ra một bịch hạt dưa cắn nhìn hai con người đang đùa giỡn kia, rồi chống tay lên đùi mình lên tiếng:

"Tôi là Hoàng Thiên Như, danh xưng cô nói sai đấy.

Danh xưng tôi là Nguyệt Nhi.

Mà Hà Phong Thiên đang ở đâu?

Sao lại kêu tôi ra gặp?"

Cô gái ngơ ra đứng hình nhìn xuống Tiểu Lạc Miêu rồi nhíu mày nhìn về phía Hoàng Thiên Như, cảm thấy mình hơi quê cô nhẹ nhàng thả tay khỏi áo Tiểu Lạc Miêu rồi bước ra xa đến gần chỗ Hoàng Thiên Như.

Cô hỏi:

"Ủa lộn hả?

Mà sao tóc vàng hoe vậy..."

"Con này nó là con lai... chị gái đừng có mà hỏi nhiều nữa, Hà Phong Thiên kêu tôi có gì không?"

"Thiên mỹ nhân kêu muốn gặp cô có chút chuyện, tôi chẳng biết nữa chỉ nghe vậy lên bay lên đây luôn mà?"

Hoàng Thiên Như cáu kỉnh, đứng dậy khỏi ghế cô im lặng mà bước ra thẳng cửa rồi quay ra nói:

"Em về lớp đi Tiểu Lạc Miêu, tôi có việc.

Chúng ta nói chuyện sau!"

"Được... em đi tìm Lục Kha đã rồi lên.

Có gì nóng bực thì kêu em nhé?"

Tiểu Lạc Miêu đáp lại đeo cặp cho ngay ngắn.

"Dẫn tôi đến chỗ Hà Phong Thiên, my girl!"

Hoàng Thiên Như nghiêm giọng.

Cô gái giật mình nhìn mặt Hoàng Thiên Như rồi bước ra chỗ cô: "À...à, được rồi."

Hai người rời khỏi phòng mặc kệ Tiểu Lạc Miêu đang ngơ ngác không hiểu cái quái gì đang xảy ra, cô đứng chết lặng một hồi rồi lấy điện thoại mình ra bắt đầu lẩm bẩm: "Đây đếch phải là chị mình nữa, ma nhập bã rồi...

Nãy bã dữ vler, từ giờ nhận người quen là vừa."

Ở bên ngoài, bước đi trên hành lang vắng vẻ.

Hoàng Thiên Như im lặng đến nổi cô gái đi sau cảm thấy người lạnh như băng, cô cứ cáu mày, nhíu mắt cố nhìn, run lên bần bật người mà nghĩ trong lòng:

"Hình như nay mình phá quá hả?

Mà kính mình mất rồi sao đi đây, má cứ nheo cái mắt mà nhìn thế này có khi trượt chân đập đá luôn quá...

Nguyệt Nhi là điệp viên ở đây hả?

Sao khác so với trước đây vậy, con bé nãy mình kéo trông dữ tợn quá huhu."

Hoàng Thiên Như quay ra sau liếc nhìn cô gái hỏi: "Cô cận à?

Cần tôi lấy kính cho mượn không?"

Cô gái đáp lại với vẻ bực bội: "Cần!

Mượn đi, tôi mù đường chẳng thấy gì luôn này."

Hoàng Thiên Như lấy ra cái kính rồi đeo lên cho cô gái.

Cảm nhận được mùi thơm từ Hoàng Thiên Như đang gần cô nghĩ trong lòng rằng "Nước hoa trái cây ư?

Êm quá..."

Hoàng Thiên Như đeo xong rồi vuốt tóc thừa qua bên cho cô gái rồi tỏ ra sự ấm áp: "Thấy được chứ?"

Cô gái nhìn được gương mặt của Hoàng Thiên Như đáp lại: "Được, được rồi..."

Hoàng Thiên Như mỉm cười khiến cho cô gái đỏ mặt lên như ớt.

Tim cô đập nhanh lên và run rẩy, cô thầm nghĩ trong đầu: "Đậu má đẹp vãi, aiss chết tiệt!

Cô ta dám làm mình trúng bùa yêu thật rồi!!!

Khốn nạn, đồ xinh đẹp gần bằng Thiên mỹ nhân."

Hoàng Thiên Như nhìn mặt cô gái đỏ lên hỏi: "Cô bị gì à?

Say nắng ư, để tôi giúp cô nhé!?"

"Không có...

Tại cô dùng kính của mình mà cho tôi mượn nên mới thấy ngại, mặt đỏ lên thôi haha..."

Cô gái ấp úng đáp lời, rồi lại nghĩ thầm rằng "Đm Nguyệt Nhi, bớt đẹp với dịu dàng lại coi?

Sao cô tuyệt vời vậy, có bồ chưa?

Tôi tán cô được không?"

"Vậy ư?

Ta đi tiếp nhé!"

Hoàng Thiên Như quay người rồi bước xa khỏi cô gái.

Nhìn Hoàng Thiên Như như vậy, cô gái liền đi theo để bắt chuyện với cô.

Nhìn từ kính của Hoàng Thiên Như cô cảm thấy thoải mái hơn so với kính hay đeo của cô.

Cận ba độ mà kính của Hoàng Thiên Như vừa đúng độ kính của cô, thêm cái sự ấm áp khi nãy bây giờ cô cứ đập tim mạnh lên mang nhìn chằm chằm Hoàng Thiên Như.

"Cô có người yêu chưa?"

Cô gái dũng cảm cất tiếng.

Hoàng Thiên Như đứng lại quay ra nhìn cô gái mà tỉnh táo đáp lại: "Tôi chơi đùa tình yêu, hơn chục người cũ rồi bây giờ đang lăng nhăng nhiều người.

Cô chơi không?"

"Cái quái gì vậy?"

Cô gái mở to con mắt mà há miệng chữ O.

"Chủ yếu là nữ sao không?"

Hoàng Thiên Như ung dung nói tiếp.

Nghe những gì mà Hoàng Thiên Như vừa nói, cô trầm cảm đứng chết lặng mà khóc hét trong lòng.

"Đẹp mà chơi đùa tình yêu...

Thôi hỏng thật!

Vậy mà sao Thiên mỹ nhân vẫn thân thiết với ải ta, haizz tới công chuyện cho tương lai sóng gió này rồi."

(*) Có nghĩa là "Giày cho cuộc thi moto sắp tới, hãy làm thật tốt!"

Ý chỉ rằng sắp tới thành phố sẽ mở ra cuộc thi dành cho xe moto.

Tiều Lạc Miêu cũng là một phần tham gia cho cuộc thi.
 
Abolition [Bh]
Chương 17: Hồi ức tôi nhớ mãi về em Hà Xuân Châu.


Trong chiếc Brilliance V7 đậu trước cổng trường đại học Tân Thất Gia, Hà Phong Thiên ngồi đeo tai nghe Bluetooth không dây và dựa đầu vào kính xe.

Tay lướt phần nhạc rồi ấn vào phần âm nhạc ưu thích, cô lướt tới một bài nhạc tên "海底一支榴莲" (1), cô thẫn thờ nhìn vào trường học đang náo nhiệt.

Nhớ từng chút một về những gì trước đây, về quá khứ và người mà cô luôn coi trọng.

Rồi từ từ mà nhắm mắt nghĩ về chúng.

Cô đảo mắt nhìn xuống ghế bên cạnh có một lọ thuốc ngủ rồi cầm lên trong sự im lặng, nhớ lại những gì đã trải qua trước đây.

Vào khoảng 8 năm trước...

Tại bãi biển Gulangyu thành phố Hạ Môn thuộc tỉnh Phú Kiến, Trung Quốc.

Trên bãi biển chiều tà, có hai cô gái đang vui đùa với nhau qua lại.

Một người chạy ra ven biển và dang hai tay ra hít vào thật sâu, rồi cất tiếng hỏi cô gái còn lại:

"Nè!

Chị có thích cảm giác này chứ?"

"Ừm, vui lắm hihi."

Hà Phong Thiên (15 tuổi).

"Vậy sao?

Chị biết tình yêu đồng giới không?

Nghe bảo nó bị kì thị ghê lắm, chị có ghét chúng không?"

Cô gái quay thẳng ra nhìn phía biển rồi đá nước dưới chân.

"Tình yêu đồng giới?

À... thì đương nhiên là có rồi."

Hà Phong Thiên ngạc nhiên khi cô gái nói câu như vậy, cô đáp lại với vẻ giả dối rồi cúi đầu xuống nhìn vào chân mình đang dính đầy cát.

Việc tình cảm đồng giới đối với xã hội khi ấy giống như một thứ ô uế vậy, vốn tình yêu thì phải xuất phát từ một năm một nữ thì mới gọi là tình yêu chân thật.

Lúc ấy còn có vụ về việc không cho con gái làm tộc trưởng, thậm chí còn bắt phải cưới chồng sớm.

Thời gian sống của những năm tháng đấy, đối với những người có xu hướng tình dục thì đây giống như là một địa ngục tăm tối vậy.

Cô gái quay lại với gương mặt sắp rơi lệ, gió thổi qua nơi hai người đang đứng khiến tóc cô gái bay theo một bên, cô nhìn thẳng vào Hà Phong Thiên rồi dùng tay gạt nước mắt đi để mỉm cười:

"Chị đúng là...

Không ngờ chị cũng ghét những người như thế á.

Nè, nè chị Hà Phong Thiên biết hoa lưu ly không?"

"Hử?"

Cô gái bắt đầu hát lên một bài với giọng êm đềm rồi thẫn thờ nhìn dòng nước dập dời.

"Đoá hoa lưu ly rời xa thế gian

Hoà vào nơi sâu thẳm của biển

Linh hồn và thân xác đang tan vụn dần

Ở sâu dưới đáy biển lạnh lẽo...

Lắng nghe sâu trong lòng biển

Linh hồn chìm vào tĩnh lặng

Dẫm lên bờ cát ướt đẫm

Chỉ còn vài cánh hoa xanh thẫm

Trôi dạo trên bãi cát ẩm ướt

Người qua lại chẳng quan tâm

Đóa hoa đã không còn nữa...

Thân xác rồi cũng đem đi đốt

Mà rải tro cốt xuống biển..."

Cô gái vén mái tóc mình ra rồi nhìn thẳng phía biển xa xôi kia.

"Bài hát?

Em hát gì vậy?"

Hà Phong Thiên mỉm cười rồi ngơ ra nhìn hình bóng của cô gái ấy.

Trong mắt cô lúc này người kia tuyệt đẹp giống như một bức tranh trừu tượng vậy.

"Em vừa nghĩ ra một bài thơ mới sẵn thử hát lên xem có hay không?

Chị thích chứ?"

"Haha, được phết ấy.

Sao em có nhiều ý tưởng để tạo ra nhiều bài thơ ấy?

Chị nghĩ mãi chỉ được mấy câu từ vu vơ thôi..."

Hà Phong Thiên nhìn cô gái vừa mới quay mặt ra nhìn cô, cô hững hờ nhìn gương mặt của cô gái ấy.

Một gương mặt chứa nhiều đau khổ và đặc biệt là ở đôi mắt vô hồn không có một tia sáng nào, chỉ có màu đen sâu thẳm từ đôi mắt ấy đang nhìn thẳng về Hà Phong Thiên rồi nở nụ cười buồn bã.

"Vậy sao?"

"Em, em sao vậy Hà Xuân Châu?"

Hà Phong Thiên mở to mắt nhìn cô gái với vẻ lo lắng.

"Không có gì...

Chỉ là em có suy nghĩ về việc nếu như em chết sớm thì em muốn chị có thể là người đứng ra rải tro cốt của em xuống biển lớn này, em biết lúc đấy chị sẽ rất buồn.

Nhưng đây là điều nên làm, em không biết mình sẽ sống được bao lâu nữa.

Thế giới này vốn không đón nhận kẻ như em!..."

"Hà Xuân Châu!"

Hà Phong Thiên hét lớn lên rồi nghĩ trong đầu "Quái gì vậy?

Em lại tính tử tử à?

Đã bao nhiêu lần chị cố khuyên bảo em rồi sao không bỏ nó đi?

Em còn là chính em không?"

Hà Phong Thiên chợt tỉnh lại rồi nhìn ra ngoài, trên tay cô vẫn cầm lọ thuốc ngủ và chiếc điện thoại đang còn phát nhạc.

Nhìn ra ngoài chợt thấy quản lý của mình đang đi chung với Hoàng Thiên Như.

Dụi nước mắt trên mặt đi, Hà Phong Thiên tháo tai nghe rồi cất lọ thuốc ngủ vào túi áo.

Sẵn lấy ra một chiếc kính râm đen của thương hiệu Gentle Monster đeo lên mặt.

Quản lý và Hoàng Thiên Như ra tới chỗ trước đầu xe, nói với nhau về điều gì đó khiến Hà Phong Thiên ngồi trong xe cứ nhìn chằm chằm hai người bên ngoài.

Rồi quản lý mở cửa xe sau cho Hoàng Thiên Như vào trong xe.

Thấy được cô bạn thân quý mình đang ngồi sẵn trên xe, Hoàng Thiên Như vô thẳng vào xe rồi ôm lấy Hà Phong Thiên trong sự hạnh phúc.

Nhưng Hà Phong Thiên chẳng quan tâm mà dùng tay phải cố đẩy Hoàng Thiên Như ra:

"Bớt ôm người đi lăng nhăng, nay tôi không có hứng thú nhận cái ôm đâu."

Hà Phong Thiên giọng lạnh đi.

"Ư ứ ư~ Bae girl, vẫn như ngày nào ha!

Vậy hôm nay có phải cô em đang nhớ thầm tui nên mới gọi đi chơi đúng không?

Ỏ đáng yêu thế?"

Hoàng Thiên Như nháy một mắt, mặt đỏ ửng lên và nói với sự vui sướng.

"Tém tém lại hộ.

Ngồi qua ghế bên kia đi."

Hà Phong Thiên nhíu mày.

"Ừm...

Bae làm chị buồn."

Hoàng Thiên Như nghe xong những gì mà Hà Phong Thiên vừa nói mặt mày liền ủ rũ mà ngồi sang ghế bên cạnh.

Quản lý vào xe và khởi động máy, cô gái liền quay xuống thắc mắc với Hà Phong Thiên.

"Thiên mỹ nhân bây giờ đi đâu đây?"

"Tới nhà hàng Le Sainte Maxime đi, mà tí cô để ý điện thoại hộ tôi nhé.

Tôi và Hoàng Thiên Như sẽ ăn tại đó nên chắc sẽ nhanh đấy."

"Được thưa Thiên mỹ nhân!"

Chiếc xe bắt đầu khởi động và lùi lại rồi đi...

Hoàng Thiên Như ngồi khoanh tay nhìn thẳng vào Hà Phong Thiên rồi nói trống câu: "Nay gặp nhau đi ăn thôi hả?"

Hà Phong Thiên thở dài và quay ra nhìn Hoàng Thiên Như, cô nở nụ cười thật tươi và đáp lại: "Đương nhiên ta phải bàn bạc với nhau về vài thứ mà?

Vậy hỏi chút nhé, Hoàng Thiên Như?"

"Hử hỏi đi, tui trả lời nè?"

"Cậu biết vụ tin báo mới sáng nay không?

Về một mafia ấy, hiện đang có giả thuyết là một nữ tác giả có tiếng."

"Có, mà sao nay lại có hứng thú với cái vụ này vậy?

Này đừng nói là hôm nay gái bị đập đầu vào cột điện nha, chứ thường gái có bao giờ quan tâm mấy cái vụ này đâu?"

Hoàng Thiên Như khó hiểu với cái câu nói của Hà Phong Thiên mà dựa tay vào ghế rồi kéo người gần Hà Phong Thiên.

"Cô em sinh viên của cậu hôm trước mà tôi gặp, có phải cùng một người với tên mafia này không?"

Hà Phong Thiên liếc mắt nhìn thẳng vào mắt Hoàng Thiên Như.

"Từ khoá~ Đoán xem nào!

Cô bé sinh viên đó chỉ là một người bình thường thôi, tình cờ quen em ấy qua một bức tranh trừu tượng trên trường nên hiểu không gái?"

"Thật không?"

Hà Phong Thiên nói với giọng nghiêm.

"Yes bae!"

Hoàng Thiên Như vui vẻ đáp lại.

"Chiều nay có buổi giao lưu với trường Đại Học Tân Thất Gia, nếu như tôi gặp được cô bé đó thì tôi muốn làm quen chút.

Cậu nghĩ sao?"

Hà Phong Thiên cầm điện thoại lên rồi lướt trang Instagram.

"Này, nay đập đá hả?

Từ khi nào cậu thích thú với cô bé đó vậy?"

Hoàng Thiên Như nhíu mày dỗi với Hà Phong Thiên thầm nghĩ trong đầu "Tự nhiên có hứng thú với Tiểu Lạc Miêu thế này chắc chắn có điềm thật rồi..."

Hà Phong Thiên đáp lại một câu nhanh gọn: "Mới đây, tí vào nhà hàng rồi thẳng tiếp câu chuyện."

(1) 海底一支榴莲: Bài hát theo tên tiếng Việt là Đáy Biển của Nhất Chi Lựu Liên.

Khá phổ biến trên Tik Tok, YouTube, các trang mạng xã hội khác,...
 
Abolition [Bh]
Chương 18: Cậu muốn như nào đây?


Hoàng Thiên Như nhíu mày nhìn chằm chằm vào Hà Phong Thiên đang xem thực đơn, bất lực với cái tính thoải mái hôm nay của Hà Phong Thiên.

Chống tay lên bàn, cô thở dài và thầm nghĩ trong đầu:

"Nãy trên xe tự nhiên nhỏ nó hỏi về quỷ Lạc Lạc, lại nói thêm về Hắc Miêu...

Không lẽ nó biết rằng mình lừa nó hả?

Hay nó nghĩ mình dân quan hệ rộng với xã hội đen nên nó nghĩ mình che dấu gì về một thông tin tuyệt mật nào đó có gì nó nhờ mình thu nhập hộ chăng?

Thôi nào má ơi..."

Hà Phong Thiên chọn món xong, cô chỉ tay vào chỗ món ăn muốn đặt và ngước mắt nhìn phục vụ, mỉm cười nói với giọng điệu ấm áp khiến cô phục vụ kia đỏ ửng mặt lên lúc đang ghi những món mà Hà Phong Thiên yêu cầu.

"Cho tôi thêm hai chai rượu Whisky!

Xong hết rồi nhé."

"Vâng thưa quý cô!"

Phục vụ mỉm cười.

Hà Phong Thiên liếc nhìn Hoàng Thiên Như, thấy bạn mình có vẻ không được vui vẻ như mọi khi cô cười mỉm hỏi Hoàng Thiên Như: "Hôm nay dạy học mệt không?"

Hoàng Thiên Như đang ngồi ủ rũ ra đó liền giật thót cả người nhìn cái nụ cười đầy ẩn nguy của Hà Phong Thiên mà đáp trong sự đắn đo: "Hả, hả gì gái?

Nay ổn cả mà, không mệt đâu chỉ là nay mỹ nữ còn phải xem xét thử về việc lúc cô em sẽ lên gặp gỡ trường Tân Thất Gia á mà haha..."

"Xem xét thêm cái gì?

Tất cả hôm qua ta đều đã quyết với nhau hết rồi cơ mà?"

Hà Phong Thiên nhìn ra bên ngoài với đôi mắt mệt mỏi.

Chắc chắn ngoài mục đích mời Hoàng Thiên Như đi ăn thì cô đang có ý định gì đó với Hoàng Thiên Như, nhưng Hà Phong Thiên vẫn muốn quay quẩn ở một chủ đề khác.

Thấy cô bạn mình đang nhìn ra ngoài với vẻ thiếu sức lực, Hoàng Thiên Như nhìn xuống người rồi dùng tay lấy ra từ trong túi quần một miếng salonpas và đưa cho Hà Phong Thiên, cười với nụ cười nham hiểm Hoàng Thiên Như bảo:

"Dùng Salonpas giảm đau ngoài da hạn chế ảnh hưởng đến gan, thận và dạ dày.

Salonpas chứa thành phần menthol, methyl salicylate, camphor, tocopheryl acetate,... và một số thành phần khác.

Salonpas còn dư một miếng giúp cho bạn có thể chữa lành sự mệt mỏi, nhớ Bồ, tiêu cực với cuộc sống, đồng thời giúp giảm đau lưng, tê tay, đau cơ, liệt thân,...

Salonpas menthol, methyl salicylate, camphor, tocopheryl acetate giúp giảm đau, bay lên trời xanh,...

Vì vậy, hãy đọc kỹ sản phẩm trước khi dùng.

Salonpas là thuốc, dán quanh vùng đau, giảm đau hiệu quả!

20 nhân dân tệ một miếng, mua không cô em!?"

"Chê!"

Hà Phong Thiên quay ra đáp lại với không một tí cảm xúc gì.

"Ơ hơ?

Đùa tí sao mặt em không vui lên vậy?"

Hoàng Thiên Như ngơ ngác rút tay lại.

"Vẫn cười đây chứ đây?

Hỏi câu nhàm chán quá, hỏi câu khác đi Hoàng Thiên Như."

Hà Phong Thiên nói với giọng vô cảm.

Hoàng Thiên Như thở dài cảm thấy buồn chán khi đùa giỡn với một người nghiêm túc chẳng biết phân biệt được vui buồn.

Cô dùng ngón cái phải chạm nhẹ lên môi cô, biết môi rất mỏng và hay khô.

Hoàng Thiên Như lấy ra một cây son dưỡng và mở nắp đầu son ra.

Hà Phong Thiên chợt thấy cây son dưỡng môi đang ở trên tay của Hoàng Thiên Như, nhớ ra sắp tới sẽ là sinh nhật của Hoàng Thiên Như.

Nhưng từ hồi cấp ba đến bây giờ, cái tính của Hoàng Thiên Như vẫn chẳng thay đổi gì, đã khó hiểu lại tăng động nên lúc nào cũng ương ương dở dở đi lăng nhăng đủ thứ nơi, khó mà biết thích cái gì trong sinh nhật của cô.

Hà Phong Thiên nhìn vào đồng hồ điện tử trên tay trái cô, nhìn vào ngày tháng được ghi trên mặt đồng hồ thầm nghĩ trong đầu:

"Nay đã 22 tháng 12 rồi ư?

Chà sắp Tết rồi, mà sau Tết hình như tầm đầu tháng 3 là sinh nhật của Hoàng Thiên Như...

Nói tới sinh nhật lại chỉ làm người ta khó nghĩ quà tặng, mình chơi cậu ta lâu vậy còn chẳng rõ nên tặng gì..."

"Nè, sau chiều nay đi gắp thú đi.

Hôm nay có sự kiện về Liên Minh Huyền Thoại á."

Hoàng Thiên Như cười mỉm nghiêng đầu qua bên phải chút.

"À, cơ mà cậu chơi Liên Minh Huyền Thoại tới rank gì rồi?"

Hà Phong Thiên hỏi lại.

"Hử?

Gái tính chơi hả?

Nè cho mỹ nữ xin id đi, có gì gánh cho."

Hoàng Thiên Như tỏa ra luồng sáng hạnh phúc bật dậy nhóm người lên.

"Không chơi, chỉ là mới tìm hiểu sơ sơ qua nên cảm thấy hứng thú với game chút mà nếu chơi thì có nạp nhiều tiền không?"

Hoàng Thiên Như hào hứng đáp lại: "Ít lắm, ấy mà nương nương muốn chơi thì để tỷ tỷ nói với một đàn em có gì dạy chơi thử nha.

Nương nương muốn chọn ai nè?"

"Tiểu Lạc Miêu."

Hà Phong Thiên nghiêng đầu chút nói với giọng nhấn mạnh.

"Hả?

Gái mới nói gì..."

Hoàng Thiên Như bị vụt tắt niềm vui của mình mà cúi mặt xuống.

"Thì cô bé cậu nói đấy, hôm qua cũng gặp nhỉ?

Tiểu Lạc Miêu học ngành văn học tại trường đại học Tân Thất Gia, cậu có nói qua điện thoại là em cậu mà.

Không nhớ sao!?"

"Hà Phong Thiên nó bị ma quỷ phương nào nhập rồi ba má ơi...

Ai cứu con với, chắc chắn nhỏ này biết mình lừa nó nên nay mục đích mời đi ăn để hỏi chuyện này rồi."

Hoàng Thiên Như thầm nghĩ trong đầu mà toát hết mồ hôi, cô ngước mắt nhìn Hà Phong Thiên đang nhìn thẳng vào cô rồi cất tiếng hỏi:

"Cậu thấy thế nào?"

Hà Phong Thiên vén mái bên phải qua bên tai khiến lộ ra một bông tai dáng dài đính đá hình con bướm.

"Hả?

À, okie gái nha!"

Hoàng Thiên Như đáp lại với vẻ ấp úng.

Hà Phong Thiên im lặng một hồi, cô chống tay lên bàn nhìn ra bên ngoài đang có vài người đi qua lại.

Phục vụ đến đưa những món ăn mà khi nãy Hà Phong Thiên đặt, người phục vụ nhẹ nhàng từng chút một đặt những chiếc đĩa lên bàn rồi đến các món ăn đang nóng thổi.

Đến lúc đặt ly uống lên bàn thì cô gái phục vụ quay ra hỏi Hà Phong Thiên: "Thưa quý cô, hiện chủ tịch đang muốn gặp cô nên ngài nói rằng nếu gặp được cô đi ăn tại đây thì muốn gửi lời mời cô một hôm cà phê.

Quý cô đồng ý không ạ?"

"Chủ tịch Linh Lập Uyên muốn gặp tôi?

Được rồi, để tôi xem xét thời gian rảnh rồi báo lại.

Cảm ơn cô!"

Hà Phong Thiên nhìn vào những món ăn được đặt trên bàn rồi liếc mắt xem gương mặt của Hoàng Thiên Như.

"Vâng thưa quý cô."

Phục vụ tiếp tục công việc, cô lấy ra một cây bật nắp chai rượu và mở trước một chai Whisky rót ra ly thủy tinh nhỏ.

Hoàng Thiên Như sững sờ mà nhìn tất cả món ăn đặt trên bàn, cô mở to con mắt mà nhép một bên như đang cười liếc mắt nhìn Hà Phong Thiên đang nhìn chằm chằm vào cô nghĩ rằng: "Đây chẳng phải là những món đắt nhất tại nhà hàng sao?

Đùa à má...

Tiền đâu con này chơi lớn vậy!?"

Phục vụ rót xong rượu mỉm cười "Chúc quý khách ngon miệng!" rồi rời đi ngay sau đó.

Sau khi phục vụ rời đi, Hoàng Thiên Như chớp chớp mắt nhìn Hà Phong Thiên rồi hỏi: "Cậu...

Tính đãi tôi hôm nay thật hả, Hà Phong Thiên?"

Hà Phong Thiên chẳng quan tâm đến việc Hoàng Thiên Như đang cứ nhìn chằm chằm mình, cô cầm đũi lên mà thưởng thức: "Nào ăn đi, nhiêu đây đối với tôi bình thường.

Mà nếu không đủ thì đằng nào tôi về rồi chuyển khoản lại sau cho chủ nhà hàng này thôi!"

Hoàng Thiên Như nghe xong người chảy mồ hôi mà đáp lại: "Thôi bà ơi, tui biết bà là dân như nào nhưng mà bà làm vậy với tui thì có khác gì hơi quá không?"

"Ừ chẳng sao, xem này đi rồi ăn nhanh."

Hà Phong Thiên lấy chiếc điện thoại của mình từ trong túi quần ra, bật lên đưa cho Hoàng Thiên Như.

"Gì đây?"

Hoàng Thiên Như cầm lấy điện thoại của Hà Phong Thiên với vẻ khó hiểu.

"Cứ xem đi rồi trả lời tôi!"

Hoàng Thiên Như vẫn chưa hiểu ý của cô bạn mình, cô cầm điện thoại lên nhìn và mở to mắt ngạc nhiên nhìn vào màn hình điện thoại.

Ngước mắt nhìn Hà Phong Thiên rồi lại nhìn điện thoại, thầm nghĩ trong đầu rằng: "Đây, đây chẳng phải là tài khoản Instagram của quỷ Lạc Lạc à?...

Chết mẹ rồi các cụ ơi, biết ngay nó dụ mình đi ăn làm có âm mưu gì mà.

Tài khoản Hắc Miêu của nhỏ Tiểu Lạc Miêu có theo dõi tài khoản Instagram của Hà Phong Thiên luôn nè cụ tổ ơi, giờ sao đây?"

Hà Phong Thiên cất tiếng với giọng nghiêm khắc: "Sao?

Thấy thế nào, hãy cho tôi biết rõ đi!

Cậu đang giấu tôi cái gì ư?"

Hoàng Thiên Như giật mình liếc mắt nhìn Hà Phong Thiên đang nhìn chằm chằm với cái luồng khí lạnh lẽo mà ấp úng đáp: "Hả, hả?

Có giấu gì đâu, mà sao cậu tự nhiên lật mặt nhanh vậy..."

Hà Phong Thiên: "Mau nói, đây là việc quan trọng với tôi.

Em cậu chính là người trong ảnh đồng thời đã đưa tôi về hôm đấy đúng không?"

Hoàng Thiên Như cố tránh câu hỏi của Hà Phong Thiên mà đưa điện thoại lại: "Hahaha, mỹ nhân à...

Nay mỹ nhân đẹp lắm, nên cười lên đi.

Thứ tui muốn thấy là nụ cười của mỹ nhân."

Cô nhìn ra chỗ khác nhưng trong lòng lúc này đang muốn rối loạn lên với cái thầm nghĩ:

"Tình chị chị em em xin phép từ giờ cắt đứt nha.

Chứ chưa gì ẻm nó đã ghim tui thật rồi, tí mà nói dối nó thì méo nào nó chơi dại đi tìm lục hết thông tin thôi.

Pai pai đời, đã toang mà còn xui như quỷ đen ấy..."

Hà Phong Thiên chẳng quan tâm câu nói vừa rồi của Hoàng Thiên Như mà đáp lại câu gây khó chịu khiến Hoàng Thiên Như bắt đầu ướt đẫm mồ hôi:

"Nếu không nói đừng để tôi ép vào việc tôi gửi người điều tra, nào mau nói đi."
 
Abolition [Bh]
Chương 19: Trao đổi qua lại.


Hoàng Thiên Như vừa thưởng thức món ăn vừa nhìn chằm chằm Hà Phong Thiên.

Biết cô bạn của mình rõ rệt còn đang khó tiếp chuyện, cô cúi mặt xuống nhìn vào đĩa salad bên cạnh tay trái rồi thầm nghĩ những gì vừa xảy ra khi nãy.

Nhớ về đoạn thoại của cô với Hà Phong Thiên, nhớ lại cái sát khí lạnh lẽo toát ra từ Hà Phong Thiên.

May thay Hoàng Thiên Như đánh lạc hướng nghĩ Hà Phong Thiên mà mới tiếp tục được thưởng thức món ăn như bây giờ.

Hồi ước lại cuộc trò chuyện giữa Hà Phong Thiên và Hoàng Thiên Như khoảng 5 phút trước...

Hà Phong Thiên: "Mau nói, đây là việc quan trọng với tôi.

Em cậu chính là người trong ảnh đồng thời đã đưa tôi về hôm đấy đúng không?"

Hoàng Thiên Như cố tránh câu hỏi của Hà Phong Thiên mà đưa điện thoại lại: "Hahaha, mỹ nhân à...

Nay mỹ nhân đẹp lắm, nên cười lên đi.

Thứ tui muốn thấy là nụ cười của mỹ nhân."

Cô nhìn ra chỗ khác nhưng trong lòng lúc này đang muốn rối loạn lên với cái thầm nghĩ:

"Tình chị chị em em xin phép từ giờ cắt đứt nha.

Chứ chưa gì ẻm nó đã ghim tui thật rồi, tí mà nói dối nó thì méo nào nó chơi dại đi tìm lục hết thông tin thôi.

Pai pai đời, đã toang mà còn xui như quỷ đen ấy..."

Hà Phong Thiên chẳng quan tâm câu nói vừa rồi của Hoàng Thiên Như mà đáp lại câu gây khó chịu khiến Hoàng Thiên Như bắt đầu ướt đẫm mồ hôi:

"Nếu không nói đừng để tôi ép vào việc tôi gửi người điều tra, nào mau nói đi."

Hoàng Thiên Như đứng lên im lặng một hồi rồi đưa chiếc điện thoại cho Hà Phong Thiên.

Ngước nhìn cô bạn mình, Hà Phong Thiên chẳng nói gì mà đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại của cô rồi cất giọng nhẹ nhàng: "Xin lỗi, tôi chỉ dọa cậu chút.

Tôi hơi quá với cậu rồi, nào ngồi xuống đi..."

Sau lời xin lỗi, Hà Phong Thiên lấy chiếc điện thoại của mình khỏi tay Hoàng Thiên Như.

Nhưng Hoàng Thiên Như không buông tay ra mà lại nắm chặt chiếc điện thoại lại, cô khiến Hà Phong Thiên khó hiểu mà giật mạnh.

"Cậu..."

"Không phải!"

Hoàng Thiên Như nói với giọng dứt khoát khiến cho Hà Phong Thiên ngơ ra nhìn.

"Ý mỹ nữ là...

Là sao ta?

À, Thiên mỹ nhân không thấy bất ổn sao.

Vì tự nhiên đi quan tâm đến con bé ấy, chẳng phải rất có thể sẽ bị liên lụy và theo thông tin mới từ báo mới rằng trong giới showbiz hiện nay đang có một người yêu một giang hồ thì lỡ mà cậu bị dính vào đó sẽ bị mất hình tượng ng-" Nói chưa hết câu Hoàng Thiên Như liền bịt miệng quay ra chỗ khác mà bắt đầu suy nghĩ lộn xộn cả lên "Đậu má con cờ hó này, mày điên hả?

Mồm cứ bô bô lên coi chừng tí nhỏ nó giết mày luôn chứ đùa gì...Má tính nói gì vui vui cho quay đi chủ đề thế mà cái mồm hại cái thân...

Toang, toang lắm rồi!"

"Hoàng Thiên Như..."

Hà Phong Thiên cất tiếng lên khiến cho Hoàng Thiên Như giật thót mình mà quay ra.

"Haha coi như cậu chưa nghe thấy những gì tớ nói đi.

Chỉ là mấy lời vu vơ khó hiểu ấy mà..."

Hoàng Thiên Như vỗ tay một cái, nhíu mắt lại cười với nụ cười giả trân.

"Cậu nói đúng, tớ không nên làm quá lên vậy.

Dạo này cáu gắt thế này, sớm muộn gì cũng mất hình tượng quá."

Hà Phong Thiên cười mỉm.

"Vler chấp nhận luôn lời nói của mình à?"

Hoàng Thiên Như nói thầm trong đầu mà mặt mày sững sờ ngơ ngác.

"Nào ngồi xuống thôi, ta ăn nhanh còn đi lên trường nữa!?"

Quay trở lại với hiện tại, Hoàng Thiên Như vừa gắp miếng thịt lên thì nghĩ đến việc hiện tại bên trường Tân Thất Gia.

Cô thầm nghĩ rằng: "Không biết nhỏ Lạc Lạc đã về lớp chưa nhỉ?

Hay là lại đi lăng nhăng với con là khổ mình nữa."

Tại trường Tân Thất Gia, phía sau khu dãy khối B gần phía sát phòng học múa bị bỏ hoang.

Một nhóm học viên tụ tập lại với nhau, chúng toàn những tên côn đồ to con nhìn vào giống như đang chuẩn bị đi hội đồng ai đó vậy.

Bỗng một tên cất tiếng hỏi: "Đại ca, chúng ta ở đây đến khi nào?

Chứ tụi em đói bụng lắm rồi."

"Chờ chút nữa, trùm tỷ sắp tới rồi."

Cao Bạch Hà vừa bật quẹt lửa lên châm điếu thuốc đang ngập trên miệng.

Chợt Tiểu Lạc Miêu bước ra tới sau khu dãy B, cô không đi cùng với ai cả.

Trên tay chỉ cầm một chiếc Vali đen, cùng với đó cô có chiếc hình xăm trên cổ.

Bước từng bước một cách nhẹ nhàng đến chỗ Cao Bạch Hà, khiến cho cả bầu không khí tại đấy càng lúc càng lạnh lẽo.

Cao Bạch Hà mỉm cười, cậu hút một hơi lớn rồi ném điếu thuốc xuống dưới đất rồi dùng chân đạp mà tiến ra chỗ Tiểu Lạc Miêu.

Những tên côn đồ đứng ngây ra đó, tên run bần bật còn tên cố nuốt nước bọt.

Tại sao bọn chúng lại sợ khiếp như vậy?

Sự xuất hiện của Tiểu Lạc Miêu đã khiến cả khu vực đấy phải lạnh toát cả lên hay do gió tự lướt qua nơi này?

Cao Bạch Hà đứng cách xa Tiểu Lạc Miêu một bước và bảo: "Không sợ bị ai phát hiện hả?

Nhìn bộ dạng này cũng được phết đấy, thưa sếp!"

"Ờ, tôi mới đi rửa mặt mà vô tình để nước vô chỗ phần keo bám lỏng.

Mà mày mang thứ cho tao cần không?"

Tiểu Lạc Miêu dùng tay trái sờ lên cổ.

"Vâng, đương nhiên là có.

Cơ mà tại sao sếp lại muốn thứ này vậy?"

Cao Bạch Hà giơ tay ra lệnh cho tụi côn đồ lấy ra một thứ đồ.

"Tốt, nó khá quan trọng với tôi.

Đây là tổng số tiền lương lẫn tiền nhiệm vụ kỳ này.

Mau mang món đồ ấy ra để tôi xem như nào."

Một tên côn đồ bước tới cầm một chiếc hộp, hắn nhìn vào Cao Bạch Hà hỏi: "Đại ca, có cần mở ra không?"

"Mở đi!"

Cao Bạch Hà ra lệnh.

Tên côn đồ liền mở chiếc hộp ra cho cả Tiểu Lạc Miêu và Cao Bạch Hà xem, những tên côn đồ khác đứng ngồi ở phía sau tò mò ngó nghiêng xem thử.

Bên trong chiếc hộp chính là một cây roi đen da dài cùng với một cây súng lục bắn đạn thạch.

Mấy tên côn đồ ngơ ra nhìn, Tiểu Lạc Miêu cầm cái cây súng lên ngắm qua ngắm lại.

"Hơi nhẹ nhỉ?

Tay cầm cũng êm phết ấy chứ?

Được, duyệt luôn.

Đây toàn bộ số tiền đó nhé, không thiếu đâu."

Tiểu Lạc Miêu ném chiếc Vali vào người Cao Bạch Hà.

Cao Bạch Hà trục lấy chiếc Vali, cậu đưa cho tên côn đồ cầm lấy hộ.

Mỉm cười, cậu cất tiếng với giọng phấn khích rằng: "Sắp tới đại hội moto, sếp đã chuẩn bị khi nào tập chưa?

À bên công ty cổ phần hữu hạn của họ Ôn muốn mời tiệc.

Lúc đấy, sếp muốn lấy thông tin gì không?"

"Không cần, nhiệm vụ kỳ tới của cậu chỉ cần đi nghỉ dưỡng thôi.

Hiện tại lịch tập tôi sẽ báo cáo lại lên group chat sau.

Cảm ơn!"

"Vậy Diệp Lang bé bỏng của tôi, nhờ sếp chăm sóc cẩn thận nhé!

Tôi sẽ gửi đơn nghỉ học đi Thượng Hải, nếu sếp cần gì cứ kêu tôi.

Tôi sẽ giúp sếp."

Cao Bạch Hà gãy đầu nhìn chằm chằm vào Tiểu Lạc Miêu.

"À, cậu hãy bổ đầu tên khốn đấy ra hai phần rồi chụp lại gửi tôi.

Nhớ đừng để lộ hiện trường nhé."

Tiểu Lạc Miêu bỏ một tay vào túi rồi cầm chiếc hộp cho ngăn ngắn lại.

"Vâng, vì lợi ích của hội nghị.

Tôi sẽ cống hiến hết mình."

Cao Bạch Hà cúi đầu xuống giống như đang tôn kính Tiểu Lạc Miêu vậy.

"Ờ, tôi đi đây.

Hãy cẩn thận việc tôi giao cậu đấy!"

Tiểu Lạc Miêu rời đi ngay sau đó, cô lấy từ trong túi quần một miếng dán giống màu của da người.

Kéo phần bọc ra, rồi dán lên cổ.

Tiểu Lạc Miêu thở dài và thầm nghĩ trong lòng rằng: "Hy vọng hôm nay mình sẽ gặp chị ấy, tự nhiên nhớ mong thế này...

Nói thật ra ngại ghê ấy chứ haha!"
 
Back
Top Bottom