Đô Thị [ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con

[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 41: Chương 41


Buổi sáng ngày giao thừa, Bùi Nhược Mộc đặc biệt dẫn Hề Hòa đến thăm vợ chồng Trương Anh Kiệt.

Lúc trước, sau khi Bùi Nhược Mộc mang Hề Hòa đi thì hắn cũng đã sắp xếp 1 căn nhà cho họ gần ngoại ô thành phố.
Trương Tương đang mang thai hơn 7 tháng, bụng đã rất lớn rồi, nhưng khi thấy bọn họ vẫn vội vã ra tiếp chuyện, vừa mang trái cây vừa mang nước trà lại còn bánh kẹo ra chiêu đãi, Hề Hòa thì vẫn đang ngồi trên sô pha chăm chăm nhìn dì Trương,như sợ cái bụng của dì sẽ rớt xuống mất.
Bùi Nhược Mộc nhìn cũng không đành lòng, bén nói - "Chị dâu, sắp sinh rồi, đừng bận rộn nữa"
Trương Tương lúc này đỡ ghế, từ từ ngồi xuống - "Không có, chắc cũng phải 2 tháng nữa"
Hề Hòa hơi hé miệng, còn 2 tháng nữa, nhưng mà cái bụng hình như to lắm rồi đó!

Bùi Nhược Mộc nhìn thấy biểu cảm hoang mang của cậu cũng thấy buồn cười - "Đến chào em trai hoặc em gái một tiếng đi nào"
Hề Hòa bất an nhìn hắn, Trương Tương thấy vậy cũng nói - "Đến sờ thử đi, bé đang động đậy nè"
Hề hòa đi tới, cẩn thận đặt tay lên phía trên bụng tròn trịa của dì, bên trong liền có động đậy dọa cậu sợ hết hồn mà rút tay về ngay, thực sự là dọa cậu sợ rồi, nhưng sau đó lại cảm thấy vô cùng kỳ diệu.
Mấy người lớn nhìn cậu cũng bị chọc đến cười lớn.

ngôn tình hài
"Đã liên hệ bệnh viện bên kia tốt chưa?" - Bùi Nhược Mộc lúc Trương Tương suýt sảy thai đã có liên hệ nhờ 1 bệnh viện giúp đỡ, rồi trực tiếp chuyển hồ sơ của dì qua luôn, sau này cũng sinh tại đó.
"Rồi rồi, còn phải cám ơn Bùi tổng, bằng không....đứa bé của tôi..."
"Không có việc gì, nếu không, không biết Hề Hòa hiện tại phải làm sao..."
Nghe nhắc đến Hề Hòa, Trương Anh Kiệt có chút thấp thỏm, hắn lúc trước sau khi tỉnh táo lại, nhận thức được mọi việc đã xin lỗi không biết bao nhiêu lần, đối với Hề Hòa vô cùng hổ thẹn.

Lúc này nhìn thấy thái độ của Bùi Nhược Mộc mới dám cẩn thận hỏi - "Hề Hòa....bây giờ thế nào rồi?"
Hắn là hỏi Bùi Nhược Mộc, bởi vì Hề Hòa khi trước ở nhà không nói được mấy câu, nên hắn nghĩ rằng tính cậu không thích nói chuyện.

Bùi Nhược Mộc quay qua Hề Hòa - "Chú đang hỏi con đó"
Hề Hòa ngồi bên cạnh Bùi Nhược Mộc nghe vậy liền trả lời - "Cám ơn chú Trương, con khỏe lắm"
Trương Anh Kiệt cũng ngạc nhiên nhìn đứa nhỏ xinh đẹp lại ngoan ngoãn trước mắt, trong lòng không khỏi cảm thán, Hề Hòa đúng là không phải đứa nhỏ của thế giới hắn, chỉ cần về lại đúng tầng mây, đứa nhỏ bây giờ đã khác hẳn.

Bùi Nhược Mộc nói tiếp - "Phải mập hơn một chút mới được, hiện tại có hơn 80 cân (~48kg), người cũng cao gần 1m60 rồi.

Ăn ít quá, qua năm đưa đi học, chắc hoạt động nhiều sẽ ăn được nhiều hơn một chút"
Hề Hòa không muốn đi học, cậu sợ phải đến nơi đông người, vì vậy mang theo chút hờn dỗi mà nghiêng đầu qua một bên.
Bùi Nhược Mộc xoa đầu cậu xoay lại - "Nghe lời, trường của omega không hề có alpha, đều là các bạn cùng tuổi thôi, con sẽ thích cho xem" - nói xong không biết nhớ đến cái gì, hỏi tiếp hai vợ chồng ngồi đối diện - "Còn cậu nhóc beta bạn của Hề Hòa thế nào rồi?"
Trương Anh Kiệt biết là đang nói đến Trần Thần, vội vàng trả lời - "Lão Trần hiện tại có công việc rồi, tiền lương cũng cao, cả nhà không tệ, Trần Thần bằng tuổi với Hề Hòa,thì đang bổ túc buổi tối để rồi sau này vào học ở Trường 13 bên khu Đông"

Bùi Nhược Mộc suy nghĩ - "13 có tài nguyên vẫn còn hơi kém, như vậy đi, chờ vào năm học, để đứa nhỏ học chung với Hề Hòa, trọ ở trường cũng được, thuê phòng cũng được, như vậy hai đứa nhỏ có thể chơi cùng nhau" - Beta không bị nhiễu bởi tin tức tố, nên hầu như là không có hạn chế, vì vậy muốn vào trường Alpha hay Omega hay hỗn hợp đều được.
Hề Hòa vừa nghe thấy Trần Thần là lỗ tai đã dựng lên rồi, lúc này càng thêm kích động, chặt chẽ nắm lấy 1 tay Bùi Nhược Mộc lắc lắc làm nũng, Bùi Nhược Mộc nhìn bộ dáng đáng thương của cậu cũng bật cười.

Chỉ là Trương Anh Kiệt ngồi nghe xong, liền gọi điện cho bên nhà kia, chuyện tốt thế này thì tất nhiên là bên kia không có ý kiến rồi.
Nghe được câu trả lời khẳng định, Hề Hòa hưng phấn đến sắp nhảy lên, tay nắm thành nắm đấm nhỏ giơ lên kèm theo tiếng hoan hô nho nhỏ, còn không nhịn được mà nhào tới hôn lên má Bùi Nhược Mộc một cái.
Bùi Nhược Mộc - "..."
Trương Anh Kiệt & Trương Tương - "...." - Hình như là có gì đó sai sai đúng không nhỉ?.
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 47: Chương 47


Mùng 8 là dì Trần đã đi làm lại, Hề Hòa chủ động đề nghị sẽ nấu cơm 1 ngày 3 bữa, dì Trần chỉ cần đến quét dọn nhà mấy tiếng 1 ngày là được, Bùi Nhược Mộc lần này đã từ chối đề nghị của cậu, lý do là ngày 15 tới là trường sẽ khai giảng, Hề Hòa không thể bận rộn việc nấu cơm nữa.

Lúc trước cậu cũng đã tự học qua sách trung học cơ sở rồi, cũng không tính là khó lắm, thầy giáo cũng từng cho bài kiểm tra, cuối cùng thầy đề nghị là cậu có thể bắt đầu học từ lớp 9, ôn tập một chút là có thể theo kịp thôi.

Thầy dạy kèm ở nhà của Hề Hòa từ năm trước đã bắt đầu dạy, đến giờ vẫn dạy cậu cho đến khi cậu tự đến trường được.

Thầy dạy kèm của cậu có họ là Ôn, tên là Thiên Dương, là một thấy giáo omega ôn hòa, là một thầy giáo được nằm trong top giáo viên ưu tú quanh năm, đã có 10 năm kinh nghiệm giảng dạy, tên tuổi cũng có tiếng trong ngành, Bùi Nhược Mộc tốn không ít công sức mới có thể mời đến dạy cho Hề Hòa mỗi thứ 4 và chủ nhật.

Hề Hòa buồn bực khi nhìn Bùi Nhược Mộc tiếp đãi thầy Ôn, hai người ngồi đối diện nhau, một người thì anh tuấn, một người thì ôn hòa như nước, nhìn thấy có! hơi xưng nhau.

"Đúng, nhà tôi lúc trước có chút viêc, nên Hề Hòa đã gián đoạn mấy năm học, nhưng mà kết quả tự học gần đây của đứa nhỏ cũng không tệ!.

Hề Hòa, mang bài kiểm tra đến đây nào"

Hề Hòa quay đi lấy bài kiểm tra, cầm đến xong cũng không thèm đưa cho Bùi Nhược Mộc - "Thầy Ôn, có thể giảng vài bài trong đề thi cho con không, con cũng chưa hiểu vài bài lắm"
Bùi Nhược Mộc lại nói - "Trước hết để thầy tìm hiểu tình hình cơ bản của con trước đi"
Hề Hòa mếu máo, cậu không muốn cho hai người trò chuyện tý nào.

Bùi Nhược Mộc cũng cảm thấy hơi lạ - "Con từ khi nào thì thích học đến vậy chứ?"
Thầy Ôn vẫn cười dịu dàng - "Không sao, tình hình tôi cũng biết sơ rồi, vẫn nên để tôi và Hề Hòa cùng tìm ra phương pháp học thích hợp thì hơn, vậy thì chúng tôi bắt đầu chứ?"
Bùi Nhược Mộc liền lịch sự nói - "Vậy làm phiền thầy rồi"
Hề Hòa vẫn không vui, nhưng lại không thể không chấp nhận tài năng của thầy Ôn, những bài cậu không hiểu thì chỉ cần thầy Ôn giảng một chút là có thể hiểu rồi, còn giúp cậu tổng hợp kiến thức quan trọng cần chú ý.

Nhưng mà thầy Ôn càng giỏi thì Hề Hòa lại càng không vui.

Tại sao chung quanh chú lúc nào cũng có nhiều Omega giỏi giang như vậy, đều giỏi hơn cậu cả.

Nên cậu quyết định phải học thật giỏi, vừa có thể giúp bản thân mạnh lên, còn có thể đánh bại tình địch.

Hề Hòa học bù 1 tuần lễ, vốn nghĩ khi vào học rồi sẽ được thành tích tốt, nhưng không ngờ cậu cùng Trần Thần vào nhìn kết quả học tập của mình từ dưới đếm lên thì liền khóc không ra nước mắt.

Từ đó, hai người Hề Trần vô cũng cố gắng, học càng nhanh càng tốt, mỗi ngày đều tập trung học.

Trong nháy mắt đã đến kỳ thi tháng, Hề Hòa thi được kết quả trong top 10, còn Trần Thần cũng tiến bộ rất nhiều, đến cả giáo viên cũng đem ra khen ngợi rất nhiều, giáo viên còn nói, trong buổi chào cờ tuần sau sẽ đặc biệt phát phần thưởng học sinh ưu tú cho cậu.

Hề Hòa hưng phấn đến đỏ bừng hai má, bởi vì được khen thưởng mà vừa căng thẳng vừa sợ, trong miệng cứ lẩm bẩm cả buổi tối, tận đến lúc khuya vẫn còn, không ngủ được, Bùi Nhược Mộc phải ôm lấy cậu trong ngực, chân gác lên, rồi ấn cậu xuống gối - "Xuỵt, ngủ đi"
Hề Hòa trở mình một cái - "Không được, con không ngủ được"
Bùi Nhược Mộc lại lần nữa ấn cậu xuống - "Còn 1 cái cuối tuần nữa, con không phải quá gấp rồi sao?"
Hề Hòa nghĩ lại cũng đúng, sau đó suy tu một lát rồi nhanh chóng thiếp đi.

Bùi Nhược Mộc lặng lẽ bước xuống vào phòng vệ sinh một lúc lâu, rồi mới ra ngoài ban công hút một điếu thuốc.

.
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 57: Chương 57


Hề Hòa tắm xong vừa dễ chịu vừa ấm áp thơm ngát bước ra, nhảy tung tăng đến trước bàn học, chen lấn vào với Bùi Nhược Mộc, ghế xoay bị chen đến nhích ra vài cen ti mét, Bùi Nhược Mộc theo phản xạ có điều kiện mà ôm lấy cậu, sợ cậu té xuống từ trên đùi hắn.
Hề Hòa sung sướng đem cái đầu còn ướt mà cọ cọ vào bả vai hắn, y như chú cún con vẫy vẫy bộ lông của mình sau khi nghịch nước rồi khanh khách cười, thế nhưng Bùi Nhược Mộc của chỉ bất đắc dĩ mà xoa xoa tóc cậu rồi đi lấy máy sấy đến sấy giúp cậu.

(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)
Hề Hòa ngẩng đầu nhìn hắn, Bùi Nhược Mộc bị nhìn đến có chút hơi cứng đờ, không tự nhiên nói - "Phải mau sấy tóc, muộn lắm rồi"
Hề Hòa vẫn cứ nhìn chằm chằm hắn, không thể không nói, Omega vẫn luôn có những giác quan nhạy cảm, cậu dường như cảm thấy đang có điều gì đó diễn ra, mà Bùi Nhược Mộc bị nhìn đến có chút luống cuống tay chân.
Nhưng dù gì thì Hề Hòa vẫn chỉ mới thiếu niên, nhìn được một chút rồi thôi.

Hề Hòa sau đó liền nhăn mặt, không cam tâm mà ngồi yên để sấy tóc.

Lúc này cậu đang ở vị trí giữa cái bàn học và Bùi Nhược Mộc, vì vậy mà chỉ mới nhúc nhích một tý thì đã đụng rớt vài thứ bàn.

Hề Hòa đành cúi đầu xuống nhặt lên, một lúc sau đó mới ngẩng đầu lên.
"Chú ký vào cái này để làm gì chứ?"
Cậu biết rằng bản thân đang dần mất khống chế, cậu đang muốn khống chế lại cảm xúc lúc này nhưng hình như cậu thất bại rồi, cậu không nhịn được nữa, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) câu nói tiếp theo cậu vừa đỏ mắt vừa khóc nói - "Chú cũng chưa hỏi rằng con có muốn đi hay không mà" - Cậu đứng đó, lồng ngực phập phồng, mặt vì tức giận mà đỏ hết lên, miệng nhỏ hé mở mấy lần nhưng vẫn chưa nói được gì nữa, tức đến muốn khóc.
Bùi Nhược Mộc cúi người nhặt giấy lên - "Con không muốn đi sao?"
Hề Hòa chua xót đến trào ra nước mắt, cắn môi không lên tiếng khóc.
Bùi Nhược Mộc thở dài nói - "Con vì sao lại không muốn đi?"
Hề Hòa run run nói - "Chú biết tại sao con không muốn đi mà, chú biết mọi chuyện, chú biết tất cả mà"

Hắn biết tất cả nhưng vẫn lựa chọn ký tên, vấn đề không phải ở chỗ là cậu có muốn đi hay không, mà là hắn có muốn cậu đi hay không.

Hề Hòa nghẹn đến đau, tất cả lời nói đều như bị chặn ở cuống họng, một câu cũng không nói được, giận đến run người, chỉ biết đứng đó khóc.
Cậu vừa đau khổ, vừa xấu hổ, chỉ cảm thấy hít thở không thông, một chút cũng không muốn đứng đây và nhìn thấy người này nữa.

(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) Cậu hít một hơi sâu, chân đi dép, trên tóc vẫn còn ướt đến kéo cửa muốn đi ra, gió lạnh ập đến xua tan không khí ngột ngạt trong phòng, Hề Hòa giật mình một cái nhưng vẫn bước ra ngoài.
"Đứng lại.

Là chú chiều con quá rồi đúng không".

Truyện Dị Giới
Bùi Nhược Mộc lạnh nhạt nói.
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 59: Chương 59


Lúc trời hừng sáng, Bùi Nhược Mộc giật mình tỉnh dậy, vì hắn cảm nhận được nhiệt độ cao hơn bình thường trong lòng ngực mình.

Hắn hốt hoảng ngồi dậy, Hề Hòa thuận theo động tác đó mà trượt xuống, cuối cùng gối lên phần bụng của hắn, lập tức hấp nóng phần vải vóc xuyên vào da thịt của hắn, Bùi Nhược Mộc nhanh chóng cẩn thận giơ tay sờ lên trán cậu, không ngoài dự đoán, đã sốt cao rồi.

(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)
Hề Hòa tuy gầy nhưng thân thể vẫn còn ổn, không thường bệnh vặt, đây hẳn là do hôm qua lúc tóc còn ướt mà đã chịu gió lạnh thổi, Bùi Nhược Mộc hối hận không thôi, nhanh chóng xuống giường đi nấu cháo, lại gọi điện báo nhà trường xin nghỉ.

Cháo nấu một lúc đã bay mùi thơm ngào ngạt, mà trong phòng Hề Hòa cũng sắp tỉnh rồi, nửa tỉnh nửa mơ vì sốt mà khó chịu rên một tiếng, hắn không thể làm gì hơn, phải tắt lửa, chạy nhanh xuống lầu mua cháo về để Hề Hòa ăn.

Hề Hòa vẫn còn đang mơ hồ, trên người đột nhiên phát lạnh, đầu cũng nặng nề, còn đau nhức, vất vả lắm mới tỉnh dậy được nên vị giác một chút cũng không có, Bùi Nhược Mộc phải vừa dỗ vừa lừa lắm mới cho thể để cậu ăn vài muỗng, sau đó cho cậu uống thuốc - "Ngủ một chút đi, cảm lạnh thì phải ra mồ hôi mới tốt được"
Hề Hòa mềm nhũn nằm xuống, nhưng ngay lúc Bùi Nhược Mộc đắp chăn cho cậu mà mở mắt, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) làm hắn sợ hết hồn - "Làm sao vậy?"
Hề Hòa nhìn hắn, giọng hơi khàn và yếu nói - "Con muốn đi học"
Bùi Nhược Mộc bị tinh thần của cậu dọa sợ - "Chú đã xin phép trường rồi, đợi con hết sốt rồi đi học lại, như vậy mới học tốt được"
Hề Hòa lắc đầu - "Không, hôm nay là ngày diễn ra lễ hội, con muốn đi"

Bùi Nhược Mộc - "! "
Hắn thực sự không biết phải làm gì đây!
"Đừng lộn xộn, Hề Hòa đừng làm lẫy với chú được không? Con không muốn đi thì không cần đi, bé ngoan ở nhà nghỉ ngơi nhé" (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)
Hề Hòa có chút muốn được voi đòi tiên, liền muốn khóc - "Chú lúc nào cũng vậy"
Bùi Nhược Mộc thực sự không biết làm sao, liền trực tiếp bỏ dép lên giường, cách chăn đem người ôm vào lòng mà vỗ lưng - "Ngủ ngoan nào"
Hề Hòa tội nghiệp nhìn hắn một chút rồi hỏi - "Chú không đi làm sao"
Bùi Nhược Mộc lại kéo chăn cũng đắp qua người mình - "Không đi, ở nhà với con"
Hề Hòa hiển nhiên là đã vui hơn một chút, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) nhưng vẫn nhăn mặt, Bùi Nhược Mộc thấy thế, tâm lý vì lo lắng mà trở nên nóng nảy, vươn tay sờ trán cậu, vẫn còn rất nóng, không khỏi tự cười bản thân, thuốc cũng đâu thể hiệu quả nhanh như vậy được.

Hề Hòa cựa quậy, làm nũng nói - "Sờ sờ"
Sau đó nhô đầu lên, thân thể cậu đều được bọc trong chăn, chỉ ngửa cổ dài lên chờ mong, Bùi Nhược Mộc cũng không nhịn được cười, cúi đầu cụng trán với cậu, thời điểm tách ra vẫn không kìm được mà khẽ hôn xuống - "Nóng như vậy rồi mà còn quậy, bao lớn rồi mà còn muốn xoa xoa!.

Ngủ đi nào"
Hề Hòa vui vẻ mà nằm gọn trong lòng hắn, hiệu quả của thuốc cũng bắt đầu đến, rất nhanh liền nhắm mắt ngủ.

Thế nhưng Bùi Nhược Mộc thì chưa ngủ được, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) hắn cảm thấy chính mình là đang ôm một củ khoai nóng trong tay, đẩy ra thì hắn không nỡ, nhưng lại tiếp tục như vậy thì quả thật không được.

Hắn vốn dĩ nên đặt mình trong vị trí là trưởng bối, phải đem Hề Hòa như con trai mình đối xử!.

.

Có đúng như vậy không? Trong lòng hắn tự hỏi, như bây giờ, gặp nhau là hôn, ôm ấp nhau, còn cùng nhau ngủ cùng trên giường, loại tình huống này phải giải thích thế nào chứ!.

.

Trong lòng hắn cũng đang sốt ruột muốn chết rồi!.

.

Một ý nghĩ đột nhiên nảy ra! ! !.

.
 
Back
Top Dưới