Đô Thị [ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con

[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 21: Chương 21


Gió đêm mùa thu mát rượi thổi qua, nhưng nếu đứng lâu sẽ có chút lạnh.

Trong một căn phòng trên lầu 3 của Phó gia, cửa sổ nửa mở, có một người đứng đó, bên cạnh cửa sổ là kệ sách.

Dưới ánh đèn mờ ảo chiếu lên nửa bên mặt của thiếu niên càng làm cậu như trong tranh vẽ, gương mặt mang một chút nét trưởng thành của thiếu niên, nhưng vẫn còn nhiều sự trẻ con đáng yêu, tất cả tổng quan lại đều khiến cho người khác nhìn thấy đều cảm thấy không hề tầm thường.

Dưới ánh đèn mỹ nhân lại thêm phần lung linh hơn, Phó Lăng Vân chỉ biết đứng một bên như hòn vọng phu.(đọc tại Watt @salad-days-06)
"Em còn muốn đúng đó bao lâu nữa?"
Thiếu niên giả bộ đọc sách không nghe thấy, cả người khó chịu, liền nghiêng đầu qua một bên tỏ rõ sự giận dỗi.

Nếu Hề Hòa cũng ở đây, có thể dễ nhìn ra rằng hai người này hoàn toàn là từ một khuôn, chỉ là vẫn có chút khác biệt, Hề Nhiễm có dáng vóc của một thiếu niên 15 tuổi, mặt mày cũng nảy nở hơn, mà Hề Hòa vẫn còn là con nít, so với anh mình còn lùn hơn 1 cái đầu.

Phó Lăng Vân lúc này mới đến gần nói - "Anh đứng đây lâu vậy rồi, ít nhiều em cũng phải nhìn anh một cái chứ, anh không biết phải đứng bao lâu nữa đây"
Hề Nhiễm lạnh lùng trừng hắn một cái.(đọc tại Watt @salad-days-06)
Phó Lăng Vân lại tiến một bước sờ sờ lên cánh tay cậu, Hề Nhiễm cực nhanh muốn vỗ lên tay hắn một cái, thế nhưng Phó Lăng Vân lại nhanh hơn một bước, hắn tự đánh mạnh lên cánh tay mình, trong phút chốc trên làn da trắng liền hiện lên một vệt đỏ.

"Anh!"
Phó Lăng Vân vô tội nói - "Anh nhìn em, sợ em lạnh, muốn đóng cửa sổ cho em, em lại muốn đánh anh"
Hề Nhiễm cắn răng quay đầu ngồi vào bàn đọc sách tiếp.

Phó Lăng Vân đi đến đóng cửa sổ lại, rồi dựa vào kệ sách nhìn Hề Nhiễm - "Tiểu Nhiễm, nhìn xem, tay bị đánh đỏ hết rồi nè, đau lắm đó"
Hề Nhiễm lật sách ra, cầm bút lên bắt đầu làm bài.

Phó Lăng Vân vẫn đang đứng đó chăm chú nhìn cậu viết bài - "Tiểu Nhiễm, em viết chữ Hoành sai rồi nè, phải là nét nghiêng, móc lên..."
Hề Nhiễm lấy bút dạ quang ra đánh dấu lên một mục ghi chú.

Phó Lăng Vân - "Tiểu Nhiễm, em dùng sức quá rồi, trang sách mỏng lắm đó"
Hề Nhiễm nhịn không nổi nữa, vỗ bàn một cái - "Anh có thấy phiền không chứ"
Phó Lăng Vân thành thật nói - "Phiền, em mấy ngày rồi không để ý anh, anh phiền chết rồi"
Hề Nhiễm lạnh lùng nhìn hắn, vẻ nghiêm túc trên mặt cậu, cộng thêm khí thế làm Phó Lăng Vân bị dọa cụp đuôi.

Phó Lăng Vân lấy lòng kéo tay cậu - "Tiểu Nhiễm, em giận anh là bởi vì người tên Hề Hòa sao?"
"Cút" - Hề Nhiễm giận dữ, lấy sách trên bàn đánh một cái lên người Phó Lăng Vân.

Trang giấy còn kẹp bên trong cuốn sách bay lả tả.

(đọc tại Watt @salad-days-06) Phó Lăng Vân nhanh chóng ngồi xổm xuống nhặt lên.

Kỳ thật tính tình Hề Nhiễm không quá dữ, tuy rằng tính tình của cậu đúng là hơi dữ.

Lần đầu tiên Phó Lăng Vân nói với Hề Nhiễm về Hề Hòa, cậu đã tức giận đến trực tiếp xô ngã bàn, sau đó là 2 ngày cũng không thèm để ý Phó Lăng Vân, dù cho hắn dỗ cách mấy.

Sau đó, Phó Lăng Vân lại hỏi một câu Em tức giận là vì chuyện Hề Hòa sao?, Hề Nhiễm liền nóng giận trở lại.

Qua mấy ngày nữa Phó Lăng Vân lại hỏi - "Tại sao nhắc đến chuyện Hề Hòa, em lại giận chứ?"
Hề Nhiễm lần này là trực tiếp chạy đến ở trong ký túc xá trường, Phó Lăng Vân vội vã đến đón cậu về, sau đó, tối hai hôm sau lại nhịn không được mà hỏi tiếp - "Hề Hòa làm sao mà em lại giận dữ như vậy?"
Đây người ta gọi là thiếu thông minh.

Phó Lăng Vân cầm tay cậu, cậu vẫn không trả lời - "Tiểu Nhiễm, em sao lại không nói lý như vậy chứ? Em đừng tức giận nữa mà! Sao cứ giận dữ với một đứa bé mồ côi ở cô nhi viện chứ? Cậu ta trước đây từng đánh em hả? Em đừng giấu nữa!"
Cô nhi viện?
Hề Nhiễm hơi sững sốt, lập tức nở một nụ cười trào phúng.

Cậu lắc đầu - "Anh nhớ kỹ, đừng nhắc về cậu ta với em".
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 22: Chương 22


"Anh.....anh.....anh ơi..."
Trong bóng tối chỉ còn ánh sáng le lói từ chiếc đèn ngủ nhỏ đầu giường, ánh sáng vàng nhạt soi sáng, Hề Hòa đột nhiên vén chăn ngồi dậy, đầu đổ đầy mồ hôi, thở gấp từng hơi, mười ngón tay siết chặt lớp chăn bên dưới, tay càng siết chặt, càng đau, mãi đến khi tay run lẩy bẩy mới buông ra.

Trên người đổ mồ hôi nên gió thổi qua làm Hề Hòa hơi run người.

Sinh đôi, có lẽ là thực sự có tồn tại một cái gọi là cảm ứng tâm linh, dù sao thì hai người vốn có bộ gen giống nhau, đều sinh ra từ 1 tế bào.

Vốn dĩ trong ác mộng của Hề Hòa đa số là về những ký ức trong ngôi nhà tàn tạ kia hoặc là về những tên Alpha độc ác đó, cho nên hôm đó, trong giấc mơ của Hề Nhiễm cách xa cũng mơ hồ có những ký ức đó của Hề Hòa.

- ---------------(đọc tại Watt @salad-days-06)
Hai người bọn họ lớn lên cùng nhau từ bé, rất giống nhau, phải nói là giống như tạc tượng.

Nhưng Hề Nhiễm so với Hề Hòa lợi hại hơn một chút, tuy là cùng 1 khuôn mẫu, nhưng đuôi lông mày của Hề Nhiễm có phần sắc bén hơn, tính tình cũng đanh đá một chút.

Có một lần, một cậu nhóc Alpha nhà hàng xóm cướp viên kẹo sữa bò mà Hề Hòa thích nhất, viên kẹo mà mỗi ngày Hề Hòa chỉ được ăn một viên, lúc đó Hề Hòa đau lòng vô cùng, Hề Nhiễm liền bắt lấy cậu nhóc Alpha đó, rồi nhét đầy một miệng cát.

.

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Ở Rể (Chàng Rể Chiến Thần / Bất Bại Chiến Thần) |||||
"Mau trả kẹo lại cho em tôi"
"Tao ăn rồi, trong miệng nè, mày tới mà lấy.....Ah....ah.....mày làm gì.....mẹ.....mẹ ơi..."
Cậu nhóc Alpha vừa khóc vừa nôn, kẹo cùng theo đó mà văng ra ngoài, Hề Nhiễm cầm lấy ném ra xa.

Hề Hòa nghĩ, lúc đó mà cậu nhóc Alpha đó lỡ nuốt viên kẹo rồi, chắc anh trai cậu sẽ đánh tới khi nào ói ra mới thôi.

- ------------------------(đọc tại Watt @salad-days-06)
Trong cơn ác mộng, cậu bé trai mới vừa hơn 10 tuổi, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt trẻ con trắng nõn nhưng lại mang một vẻ kiên định, giá bộ bình tình mà cầm tay em trai mình chạy, cậu đẩy em mình vào trong thư phòng, giấu em ấy ra phía sau kệ sách, lấy sách che che lại.

"Đừng sợ, đừng sợ, đừng sợ...." - Cậu liên tục an ủi không ngừng, cũng không biết là muốn an ủi cho ai.

"A......"
Hề Nhiễm nhìn em trai mình lần cuối, rồi khuôn mặt đột nhiên vặn vẹo đến đáng sợ, bước chân loạng xạ hướng ra ngoài mà chạy, tiếng bước chân nghe như trong một bộ phim kinh dị nào đó.

Hề Hòa đột nhiên bừng tỉnh.

Cửa phòng có ai đó đang nhẹ gõ, sau đó vang lên tiếng của Bùi Nhược Mộc - "Hề Hòa, chú ở bên ngoài"
Không nghe thấy tiếng trả lời, Bùi Nhược Mộc rón rén đẩy cửa vào, thấy cậu nhóc ngồi ngẩn người trên giường - "Nằm mơ?"
Hề Hòa đột nhiên quỳ xuống, nhào người qua ôm chặt lấy eo Bùi Nhược Mộc - "Không phải cháu, không phải cháu"
Bùi Nhược Mộc còn chưa rõ vì sao, nhưng tay vẫn choàng lên vai cậu, cảm nhận quần áo mình đã bị nước mắt làm ướt rồi, hơi nóng kề sát da thịt hắn, hắn phụ họa - "Đúng, không phải cháu, bình tĩnh, không có chuyện gì hết"
Hề Hòa run rẩy hồi lâu, (đọc tại Watt @salad-days-06) rồi òa khóc thật lớn, thôi kệ, khóc hết một lần như vậy chắc cũng là một dấu hiệu tốt.

Bùi Nhược Mộc một bên an ủi, một bên miên man nghĩ, thầm nghĩ bác sĩ Trình quả nhiên nói đúng, sớm biết vậy thì hắn đã ôm cậu sớm hơn rồi.....Người ta không phải thường hay nói cho mượn bờ vai sao, mà đến hắn lại thành cho mượn cái eo rồi.....Ai...khóc hình như lâu lắm rồi, quần áo ướt chắc có thể vắt ra nước luôn rồi...đôi mắt ngày mai thể nào cũng sưng húp.....!
Hề Hòa mãi khóc quá mà không hề để ý gì, chỉ mãi úp mặt vào bụng Bùi Nhược Mộc khóc....khóc đến mức ngủ luôn.

.
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 23: Chương 23


Bùi Nhược Mộc mang Hề Hòa vào lại ổ chăn, rồi về phòng thay quần áo, hắn vừa nắm vạt áo muốn cởi ra, liền sững người một chút, sau đó bật cười thành tiếng, vì vạt áo xám nhạt giờ đã bị ướt thành màu xám đậm, còn ướt thành hai hàng trái phải rất rõ ràng, nếu nhìn kỹ còn thấy rõ nước mũi của Hề Hòa trên đó....Đứa nhỏ này, nước mũi cũng hỉ hết lên áo hắn rồi.

Bùi Nhược Mộc sau đó nhanh chóng cởi áo bẩn ra ném vào sọt quần áo, rồi ở trần đi đến tủ quần áo định tìm áo sạch, gió đêm mùa thu tuy mát, nhưng nếu không mặc áo thì có vẻ hơi lạnh.

Bùi Nhược Mộc vừa nắm lên giá áo, chuẩn bị lấy áo xuống, thì đột nhiên bên ngoài trời có một tia sáng cắt ngang, ngay sau đó một âm thanh sấm sét rất lớn giáng xuống, khiến người ta phải thấy hoảng sợ.

(đọc tại Watt @salad-days-06)
Bùi Nhược Mộc đứng hình 5 giây, lập tức buông tất cả chạy ra ngoài, liền nghe thấy một tiếng hét chói tai vang lên, rồi sau đó dừng hẳn.

Hề Hòa cả người cuộn vào chăn, hai tay liều mạng che lỗ tai lại, khẩn thiết muốn tránh đi âm thanh đáng sợ ngoài kia, mưa lớn kinh khủng.....cậu lại nhớ đến ngày hôm ấy, ngày hôm đó mưa cũng rất to, cả người cậu đã ướt đẫm, bên ngoài một mảnh tối đen, thi thoảng có được 1 ánh đèn xe le lói đâu đó, bên ngoài tối đến không hề nhìn thấy được vật gì, cả thế giới của cậu dường như trong phút chốc đều vụt tắt, không biết đi hướng nào, toàn bộ thế giới dường như đã biến thành một con quái vật đáng sợ.

(đọc tại Watt @salad-days-06) Cậu cả người mệt mỏi, bắp thịt vẫn cố căng cứng mà liều mạng đi về phía trước, rồi không cẩn thận bị vấp trúng vật gì đó mà té lăn xuống đất, cả người đều dính đầy bùn đất, chân run đến không đứng dậy được.

Cậu sợ quá, thực sự là quá đáng sợ, lại lạnh, mệt mỏi, Hề Hòa rốt cục không chịu nổi mà co rúc đứng nép vào một cây cột, chí ít thì trong cơn mưa tối này, nó là thứ duy nhất cậu có thể dựa vào.

Cậu nhắm mắt lại.

Lạnh đến thấu xương, nhưng thân thể lại nóng hổi, quần áo ướt sũng dính hết lên người rất khó chịu, Hề Hòa vẫn cắn răng mà ôm cây cột, nhưng ý thức lại càng lúc càng mơ hồ....Chắc đã đến lúc phải chết rồi, từ đây có thể thoát khỏi cơn ác mộng này rồi, không cần phải dây dưa với mấy tên Alpha đó nữa, cũng không cần liên lụy ai.

- ------------------------------(đọc tại Watt @salad-days-06)
"Hề Hòa"
Bùi Nhược Mộc vẫn còn chưa mặc áo nhưng không thể làm gì khác hơn là phải đem cả người và chăn đều bế lên, luống cuống tay chân sờ một lúc đã sờ được đến Hề Hòa, người ở bên trong chăn cả người đều toàn mồ hôi rồi, tóc rối tung, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt vô cùng khó coi.

Bùi Nhược Mộc ôm lấy cậu, tay đè lên lỗ tai cậu, đem cậu che chở hết vào lòng, rồi vừa ôm vừa dỗ như một đứa trẻ.

Hề Hòa cảm nhận được mình đang được người khác ôm lấy.

Giống như là cái ôm trong đêm giông gió hôm đó..
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 27: Chương 27


Bùi Nhược Mộc tuy gốc gác không cao, nhưng công ty mở phát triển không hề yếu kém nên có thể nói là cũng nằm trong danh sách các tinh anh hiện tại.

Gen Alpha, bản năng là sự quyết đoán, năng lực lãnh đạo cùng những ưu thế khác, cho nên đến giờ hắn vẫn luôn vận dụng rất tốt các ưu thế của mình.

Hề Hòa vẫn chưa trưởng thành, nên đối với tin tức tố rất mẫn cảm, mà đối với việc quá nhiều loại tin tức tố cùng nồng độ cao càng khiến cậu trắng bệch, (đọc tại Watt @salad-days-06) chân run đến sắp không đi nổi, mà trong các loại tin tức tố này còn có vài mùi có xu hướng công kích, càng làm cho cậu không khống chế được.

.

Truyện Hệ Thống
"Con....con sẽ chờ trong xe..." - Hề Hòa buồn bã nói.

"Không được, dưới hầm xe rất lạnh, con không thể một mình ở chỗ này, chú dẫn con đến phòng làm việc của chú" - Bùi Nhược Mộc liền muốn mở cửa xe.

"Đừng....đừng..." - Hề Hòa kéo lấy tay Bùi Nhược Mộc, khẩn khoản nói - "Con không được....bên ngoài thật nhiều Alpha..."
Bùi Nhược Mộc ngồi thẳng người lại, động viên mà xoa xoa đầu cậu nói - "Hề Hòa, chú biết con đang sợ, nhưng trốn tránh mãi là việc không thể.

Con muốn có thể giao tiếp bình thường, thì phải khắc chế được nỗi sợ hãi Alpha.

Đúng là chuyện này không gấp được, nhưng bảo bối con năm nay đã 15 tuổi rồi....Cho nên trước khi con đến kỳ đầu tiên, chúng ta vẫn còn thời gian để thích nghi, bằng không đến đó con sẽ không kiểm soát được" (đọc tại Watt @salad-days-06)
Việc này giống như là một người trưởng bối đang giáo dục giới tính cho trẻ nhỏ của mình, hơn nữa Bùi Nhược Mộc lại còn nhắc đến thời kỳ nhạy cảm đó, Hề Hòa giật mình rồi đỏ mặt hết lên.

Cậu không chỉ thẹn thùng, mà cậu còn đang suy nghĩ đến một việc khác nữa.

Cậu đã không còn sợ chú Bùi nữa...!
Tại sao lại nói chúng ta chọn 1 alpha chứ?

Sao....không phải là cậu chọn chú Bùi....(đọc tại Watt @salad-days-06)
Hề Hòa cũng bị suy nghĩ của mình dọa hết hồn, thế nhưng lại phát hiện ra đây cũng không phải là một suy nghĩ quá khó tiếp thu, hoặc có thể nói là ý nghĩ này có lẽ đã được hình thành trong tiềm thức của cậu một thời gian rồi mà cậu chưa kịp nhận ra thôi, xong đến bây giờ nó lại chợt nảy ra, nên cậu cứ như vậy mà chấp nhận thôi.

Cậu cũng nghĩ rằng nếu cậu cùng Bùi Nhược Mộc thực sự ở cùng nhau thì hẳn đó là điều vừa phù hợp, vừa khiến người ta vui vẻ.

Mà trong lúc cậu còn ngây ngốc thì Bùi Nhược Mộc đã mở cửa xe, sau đó vòng qua ghế cạnh tài xế để bế cậu ra.

(đọc tại Watt @salad-days-06) Dùng loại tư thế ôm như ôm một đứa trẻ để ôm cậu, một tay hắn n*ng m*ng cậu, một tay thì đỡ sau lưng cậu, hắn cũng đặt đầu cậu vào lồng ngực mình, rồi mới ôm cậu hướng đến thang máy.

Hề Hòa cũng thuận theo mà quàng hai tay vòng qua cổ hắn, rồi bỗng nhiên chạm được miếng dán ức chế, nhịn không được nên cậu khều khều nhẹ vào nó.

"Đừng nhúc nhích" - Bùi Nhược Mộc thấp giọng nói - "Đó là miếng dán ức chế tin tức tố, gỡ ra không tốt cho con.

Nhấn nút thang máy đi nào"
Hề Hòa lại trở thành bé ngoan mà lập tức nhấn nút thang máy đi lên..
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 30: Chương 30


Mắt thấy hai người sắp ra ngoài rồi, Chu Tiêu Tiêu mới lấy hết can đảm gọi - "Bùi Tổng...."
Bùi Nhược Mộc lúc này mới nhớ ra là còn người đang chờ mình xử lý.

Hắn vốn dĩ không phải là một người sếp hung dữ gì, mà Chu Tiêu Tiêu là thư ký thì việc của cô là ngăn cản người khác đụng vào đồ của hắn cũng là việc dễ hiểu.

Thế nhưng hắn cũng là người có khuynh hướng xem trọng việc tình cảm, hắn chỉ cần nghĩ tới Chu Tiêu Tiêu đối xử với đứa nhỏ của hắn như vậy liền khó có thể kiềm chế được.

"Dù là đứa nhỏ hay là người lớn, đối xử với khách của tôi có thái độ như vậy sao?"
Chu Tiêu Tiêu biết rõ lúc này mình không nói được gì, vì vậy chỉ biết vâng lời đứng đó nhận sai.

Dù sao trước giờ cô vẫn làm việc rất tốt, lại là Omega nên Bùi Nhược Mộc cũng không làm gì nhiều, hơn nữa trước mắt Hề Hòa, hắn không muốn mình là một người quá hẹp hòi hay tàn nhẫn, nên hắn chỉ nói vài câu rồi thôi.

Chu Tiêu Tiêu trở về bàn thư ký, đang vui mừng vì thoát khỏi một kiếp nạn nhưng cũng không nhin được mà suy nghĩ trong lòng.

Cô là thư ký Omega duy nhất của Bùi Nhược Mộc, mà cả công ty này cũng không được mấy người là Omega, trong đó cô lại là người gần gũi với Bùi Nhược Mộc nhất.

Nhưng với sự việc hôm nay, đã làm cho cô có một ý nghĩ khác hơn rồi.

- ----------(đọc tại Watt @salad-days-06)-----------
Cùng lúc này, Bùi Nhược Mộc và Hề Hòa đã về đến nhà.

Lúc ăn tối, Hề Hòa mấy lần muốn nói gì đó rồi lại thôi, cứ thập thà thập thụt, Bùi Nhược Mộc nhìn thấy cậu cứ đảo đến đảo lui đồ ăn trong chén, chịu không nổi liền hỏi - "Sao vậy?"
Hề Hòa mới nói - "Con hôm nay...đã thấy trên bàn chú có tên cha của con...."
Bùi Nhược Mộc lập tức nhớ đến tấm danh thiếp trên bàn - "Ừ, đó là cha của con năm đó đưa cho chú....(đọc tại Watt @salad-days-06) Chú ngày mai cầm về nhà cho con nhé, con có thể đặt ở đầu giường"
Lúc trước nếu không có Hề Thành thì dù là hắn có mang gen ưu tú đến đâu cũng tuyệt đối không có khả năng thành đạt được thành công như vậy ở độ tuổi này, Hề Thành đã đưa hắn tới thành phố, cho hắn đi học, mà đến cuối cùng, hai đứa con của mình thì ông ấy lại không thể bảo hộ được, chỉ cần điều đó thôi đã đủ khiến cho Bùi Nhược Mộc khắc cốt ghi tâm đến hết đời.

Mà cũng vì vậy mà hắn luôn trích ra một ít trong khả năng của mình để đi quyên góp, nhưng quan trọng hơn nữa là hắn phải dùng hết sức lực của mình để bảo đảm Hề Hòa cùng Hề Nhiễm có được cuộc sống tốt nhất, đây là cách tốt nhất để báo đáp Hề Thành.

Hề Hòa gật đầu.

Bùi Nhược Mộc lại hỏi - "Tại sao trong phòng làm việc lúc nãy không nói với chú là muốn nó?"
Hề Hòa do dự - "Chị....(đọc tại Watt @salad-days-06) chị đó không cho con động vào..."
Bùi Nhược Mộc run lên.

Hắn đột nhiên hiểu ra, Hề Hòa vẫn còn quá nhát gan.

Đương nhiên là với những gì cậu đã trải qua thì việc này là hợp lý, ngẫm lại thì Hề Nhiễm ở trong nhà Phó Lăng Vân cũng không có ai dám đụng vào, đến trường cũng không có người dám gây chuyện, cậu ấy có người làm chỗ dựa, tất nhiên là không thể nào bị một thư ký Omega làm cho hoảng sợ được.

Nhưng với tính cách của Hề Hòa thì sau này ở trường học chắc sẽ bị bắt nạt mất.

Ba ba Bùi Nhược Mộc nghĩ xong rồi rầu đến ăn không nỗi cơm nữa.

.
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 33: Chương 33


Bùi Nhược Mộc tuy vẫn còn trẻ, nhưng tuổi trong thương trường cũng không tính là nhỏ, tự nhiên hắn sẽ hiểu một đạo lý là - Trong một vấn đề gì đó cũng không thể lúc nào cũng nhượng bộ, vì một khi nhường một bước nghĩa là người khác sẽ tiến thêm một bước
Bùi Nhược Mộc ngẩng đầu nhìn trần nhà, trong đầu vẫn còn suy tư, đạo lý này tất nhiên hắn nắm rất rõ, tuy nhiên, không hiểu sao lại trở thành tình huống thế này.
Trong lồng ngực có gì hơi nhúc nhích, là Hề Hòa trở người, hừ nhẹ một tiếng rồi liền ngủ say.

Nên đứng dậy thôi, Bùi Nhược Mộc thầm nghĩ, cậu ngủ say như vậy, chắc hắn đứng dậy cậu không biết đâu nhỉ.
Hắn vừa để tay cậu sang một bên, vừa định chuyển đầu cậu nhích ra thì Hề Hòa liền tinh quái mà tỉnh dậy - "Chú~~..(đọc tại Watt @salad-days-06)..."
Bùi Nhược Mộc - "...."
Đứa nhỏ này không phải giả bộ ngủ đi.
Nhưng hắn cũng không biết làm gì hơn - "Không có chuyện gì, chú chỉ hoạt động chút thôi, ngủ đi"
Ban đầu, trong lòng hắn vẫn luôn có một âm thanh nhắc nhở rằng - Mất bò mới lo làm chuồng là muộn rồi.

Nhưng Hề Hòa đã 15 tuổi, sắp thành niên rồi.

Cho dù không cùng chăn vẫn là cùng giường cùng gối rồi.(đọc tại Watt @salad-days-06) Theo thời gian, âm thanh này dần yếu đi, nhưng cứ đến tối là trong lòng Bùi Nhược Mộc lại như đang đấu tranh, chia thành hai phe không ngừng biến hóa bên trong, còn Hề Hòa thì vẫn không hay biết gì mà cứ vù vù ngủ rất ngon bên cạnh.
Hôm nay Bùi Nhược Mộc không biết mình ngủ từ lúc nào, nhưng lúc tỉnh lại thấy đầu hơi choáng váng, sờ sờ một chút thấy chăn của mình bị kéo xuống tận chân, mà hắn cũng chỉ đang mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh.
Hề Hòa hôm nay dậy sớm hơn so với hắn, đang ngồi môt bên nói - "Chú, chú bị bệnh rồi"
Hề Hòa linh hoạt nhảy xuống giường, (đọc tại Watt @salad-days-06) nhanh chóng mang dép, rồi nhảy tung tăng chạy ra ngoài.
Bùi Nhược Mộc lại nghĩ, ngày hôm nay hình như cậu vui hơn thì phải...hình như là hơi vui rồi thì phải....
Hề Hòa đương nhiên là vui vẻ rồi, Bùi Nhược Mộc nếu bị bệnh thì có nghĩa là sẽ không đi làm, lúc bình thường hắn bận đến chân không chạm đất, dù cho cuối tuần có nghỉ ở nhà vẫn phải coi máy tính và tài liệu, hiện tại đã bị bệnh, tất nhiên là không thể làm việc.

Hơn nữa cậu còn có thể mượn cơ hội này để thể hiện tốt một chút.

Cậu chạy đến nhà bếp, dì Trần đang nấu bữa sáng, cái nồi trên bếp vẫn đang sôi, mấy miếng bánh mì đã được cắt gọn gàng xếp trên dĩa, (đọc tại Watt @salad-days-06) Hề Hòa vừa vào cửa, dì Trần đã nhanh chóng nhét một quả việt quất vào miệng cậu - "Hề Hòa dậy sớm vậy.

Đánh răng, rửa mặt chưa nào? Chú đã thức chưa?"
Hề Hòa nhanh chóng ăn xong - "Đã đánh răng, rửa mặt, chú chưa có dậy ạ".

Đam Mỹ Hay
Dì Trần đáp - "Mau đi gọi chú ấy, cùng ăn cơm thôi"
Hề Hòa chớp chớp mắt vài cái - "Dạ, mà dì ơi, chú nói trưa sẽ dẫn cháu ra ngoài ăn, nên buổi trưa dì không cần bận rộn nha"
Dì Trần tất nhiên là vui vẻ, sau đó dọn bàn ăn rồi cởi tạp dề và ra về.
Hề Hòa nhìn theo dì Trần đã ra về, lập tức xuống ghế vào nhà bếp, lấy ra gạo rồi vo gạo bắt lên bếp nấu cháo, xong thì nhanh chóng ra ngoài ăn nhanh xong hai miếng bánh mì và 1 ly sữa bò.

Nấu cháo xong thì lại lấy 2 viên thuốc và đi vào phòng với Bùi Nhược Mộc.
"Chú ơi~" - Hề Hòa nhìn bằng đôi mắt sáng lấp lánh.
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 34: Chương 34


Bùi Nhược Mộc cũng không nghĩ rằng Hề Hòa có thể làm ra 1 bàn ăn thế này.
Lúc Hề Hòa còn ở nhà Trương gia, vừa mới bắt đầu cũng vẫn còn như một thiếu gia nhỏ, được cơm bưng nước rót nhưng mà càng về sau, địa vị càng đi xuống, không thể không nổ lực làm chút việc nhà.
Thời gian mới qua mấy tháng, một lần nữa cậu mới đụng đến chén nồi.

Nhà bếp của Bùi Nhược Mộc rất sạch sẽ, kệ bếp bằng đá hoa cương được lau dọn sáng bóng, những chai lọ gia vị cũng được sắp xếp ngăn nắp, bên ngoài tủ lạnh được dán vài tờ giấy ghi chú hình hoạt họa, bên trong thì được sắp đầy rau dưa, thịt cá tươi sống.

Đối với một người nấu ăn mà nói thì có 1 cái bếp sạch sẽ và đẹp đẽ là 1 loại hạnh phúc.(đọc tại Watt @salad-days-06)
Nghĩ đến mấy chữ người mình thích, đã làm Hề Hòa nhanh chóng đỏ mặt, rồi ngơ ngác mà cầm cái nồi đất trong tay đứng đó, hoàn hồn lại mới vội nhìn chung quanh, sao đó nhẹ thở ra khi thấy có ai nhìn thấy cậu.

Cậu nấu 1 nồi súp nấm hầm với một vài loại thảo dược, cùng với vài món thanh đạm, Hề Hòa cẩn thận mang vào cho Bùi Nhược Mộc.
Bùi Nhược Mộc sau khi uống thuốc đã đỡ hơn rất nhiều rồi, dù sao thì hắn vẫn còn trẻ, khả năng phục hồi vẫn còn tốt.

Sau khi thức dậy cảm thấy khó chịu vì mồ hôi nên hắn đã đi về phòng tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo nên khiến cho Hề Hòa vồ hụt.
Hề Hòa sau khi bưng cơm vào phòng mình thì liền thấy mờ mịt vì không thấy Bùi Nhược Mộc.

Bùi Nhược Mộc lúc này mặc quần áo xong đã ra phòng khách cũng không thấy ai mới định đi về phòng Hề Hòa nhìn xem, đẩy cửa vào đã thấy Hề Hòa ngơ ngác đứng đó.

Hề Hòa sau khi thấy hắn xong mới khôi phục lại và vui vẻ nói - "Chú, ăn cơm thôi"
Tâm Bùi Nhược Mộc hơi rung lên, hắn đã ý thức được Hề Hòa ngày càng ỷ lại hắn rồi, đây cũng không phải là một việc quá tốt đối với Hề Hòa nhưng ma xui quỷ khiến là Bùi Nhược Mộc lại không bài xích việc này, thậm chí là có thể nói hắn còn hơi hưởng thụ sự ỷ lại này.
Hắn nhìn bàn ăn - "Con làm sao?"
Hề Hòa vui vẻ nói, còn có chút tự hào - "Là con làm, con còn biết nấu nhiều món nữa, ngon nhất là món cánh gà với cá kho đó, chờ chú hết bệnh con sẽ làm cho chú nha"
Bùi Nhược Mộc cũng gật đầu cười - "Vậy được, vừa vặn là Tết dì Trần cũng phải về nhà, chú cũng không cần tìm quán ăn nữa, Hề Hòa làm cơm mỗi ngày chúng ta ăn nhé"
Hề Hòa hưng phấn mà gật đầu, rồi bắt đầu mong chờ nhìn Bùi Nhược Mộc ăn - "Chú ơi, nếm thử đi, xem có ngon không...chú...chú Trương còn có dì, Trần Thần đều nói là con nấu ăn ngon đó"
Bùi Nhược Mộc múc một muỗng súp, thổi thổi rồi ăn, đúng là rất ngon, thơm, đậm đà lại không dầu mỡ, mặn lạt vừa phải, Bùi Nhược Mộc từng ăn qua nhiều món ăn quý hiếm, tuy nhiên một món ăn đơn giản, thường ngày này lại làm hắn thấy ngon hơn cả.
"Đặc biệt ngon" - Bùi Nhược Mộc chắn nịch nói, hai ba muỗng đã uống hết một chén.
Hề Hòa ngồi xuống ăn mà trong lòng kích động tưởng tượng cậu đã nắm được dạ dày của hắn rồi..
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 37: Chương 37


Việc báo danh đi học được thực hiện hơi gấp gáp.

Bùi Nhược Mộc nằm trên giường suy nghĩ mà muốn rầu, ít nhất là chương trình cơ bản của Omega vẫn rất là hoàn thiện, hắn rất không muốn Hề Hòa cứ mơ mơ hồ hồ mà lớn lên, như vậy rất không tốt cho tương lai của đứa nhỏ.

—---------(đọc tại Watt @salad-days-06)-----------------
Gấp rút, gấp rút, rốt cuộc hắn cũng đã hoàn thành công việc, hai nhóm người sắp bị Bùi Nhược Mộc giày vò đến hết hơi, lão tổng bên công ty kia rốt cuộc cũng tin là omega trong nhà Bùi Nhược Mộc thực sự bị bệnh, chứ không còn lý do nào để 1 alpha có thể liều mạng làm việc như vậy được.

Bùi Nhược Mộc ngồi trên máy bay quay về nhà, cũng thở nhẹ một hơi, mấy nay hắn cũng bị lo lắng cho Hề Hòa rồi thêm lạ giường nên hắn cũng không nghỉ ngơi tốt lắm, giờ cũng có chút mệt.

Đến nhà, chìa khóa vừa tra vào ổ, Bùi Nhược Mộc còn chưa kịp mở cửa thì cánh cửa đã bị mở ra từ bên trong, hề Hòa nhảy ào ra một cái, cả người liền treo trên người hắn, hắn phải dùng tay đỡ lấy mông cậu mới miễn cưỡng ổn định thân hình cho cậu, lại còn phải dùng chân đẩy đẩy con chó vào, nhất thời làm đội hình có hơi rối.

Dì Trần ra thấy cũng tủm tỉm cười - "Về rồi thì tốt, đứa nhỏ này sáng sớm liền nhắc.

Mấy ngày nay cũng mệt chết dì, (đọc tại Watt @salad-days-06) ăn cũng ăn không ngon, ngủ cũng không chịu ngủ, cứ ủ rũ suốt ngày..."
Hề Hòa nhoài người ra từ bả vai Bùi Nhược Mộc nhẹ giọng nói - "Dì này..."
Dì Trần xua tay - "Không nói, không nói....mau xuống để ông chủ đi thay quần áo nào, rồi chúng ta ăn cơm nhé"
Bùi Nhược Mộc thả cậu xuống sô pha nhưng lúc thẳng người dậy thì Hề Hòa vẫn chưa chịu buông tay, vẫn còn quàng tay trên cổ hắn, không thể làm gì khác hơn là ngồi xổm xuống - "Hề Hòa, chờ một lát chú lại ôm nữa nha, được không?"
Hề Hòa vẫn tựa đầu vào hõm vai hắn, nghe xong lại lắc lắc đầu một cái, vẫn ôm không buông, Bùi Nhược Mộc cảm thấy có gì đó không đúng, cưỡng ép quay mặt cậu ấy lại thì mới thấy, đúng là đang khóc rồi.

Haizz...(đọc tại Watt @salad-days-06)vừa khóc là Bùi Nhược Mộc liền thấy đau hết cả lòng rồi, hắn vốn dĩ đi công tác đã thành thói quen, lần đầu tiên có người chờ đợi thế này, cũng là lần đầu tiên có người ỷ lại thế này, cảm giác này vô cùng mới lạ lại cũng vô cùng diệu kỳ, chữ "nhà" bây giờ lại chân thật hơn bao giờ hết.

Bùi Nhược Mộc có chút xấu hổ nhưng cũng không thể làm gì khác hơn, hắn vẫn ngồi đó mặc cho cậu ôm thêm chút nữa, mãi đến khi Hề Hòa hình như cũng đã hết sức hoặc cảm thấy xấu hổ rồi buông tay ra, lúc này hắn mới quay về phòng rửa mặt và thay quần áo.

.

ngôn tình hoàn
Dì Trần quyết định tự cho phép, dì ở lại ăn cơm xong rồi mới đi về, mà dì ăn rất nhanh, ăn xong liền ngồi đó mà như đang quở trách Hề Hòa mấy ngày nay - "Buổi tối thì ngủ rất muộn, sáng thì dậy không nổi, gọi con ăn sáng thì một chén cháo ăn cũng không hết.....Ban ngày cũng không chịu vận động, chỉ ở rú trong phòng, ăn cũng không chịu ăn, đứa nhỏ này thật là...."
Vừa nghe dì Trần nói, Bùi Nhược Mộc nhìn về phía Hề Hòa, Hề Hòa bị nói đến muốn cắm mặt vào chén luôn.

Nhưng Bùi Nhược Mộc cũng không chê cậu phiền hay dính người, thậm chí còn có chút tự hào vì tầm quan trọng của mình, (đọc tại Watt @salad-days-06) sau khi ăn xong, công việc chất đống cũng chưa thèm làm, chỉ ngồi đó coi TV.

Hề Hòa cũng ngồi bên cạnh vừa xem vừa ăn trái cây, mà thỉnh thoảng vẫn lén nhìn hắn một cái.

Bùi Nhược Mộc cười, hướng cậu giang hai tay ra - "Đến đây nào".
 
Back
Top Dưới