Đam Mỹ [ABO] Thức Thời

[ABO] Thức Thời
Chương 80


/images/2024-0308.gif

Diệu An trực tiếp lái xe đến cửa hàng nhà Khương Hoán, kết quả Khương Hoán và ba hắn cũng không có đây, chỉ có hắn mẹ.

Mẹ Khương Hoán luôn rất nhiệt tình, bà tranh thủ kêu Diệu An ngồi lên sô pha, sau đó bưng trà nóng tới, bà còn giải thích rằng ba Khương Hoán nói trong cửa hàng âu phục nên uống cà phê, cho nên mua rất nhiều thiết bị làm cà phê, nhưng bà không biết pha, sợ mình pha không được ngon, cho nên vẫn rót trà, hy vọng cậu Diệu đừng chê.

Diệu An ở trước mặt người ngoài luôn tao nhã lịch sự vô cùng dễ nói chuyện, cho nên anh uống một hớp sau đó nói rất ngon, hôm nay trời có hơi lạnh, anh đang muốn uống tách trà nóng.

Câu khách sáo này khiến Khương Hoán mẹ lập tức mở máy hát, trên mặt bà cười nở hoa, nói cậu Diệu thật biết uống, trà này thật sự là trà ngon, là bạn học Khương Hoán nhà tôi tặng nó, là nhà tự trồng, không phun thuốc trừ sâu ngắt ngọn đâu, bên ngoài không mua được hàng tươi như thế.

Mặc dù lúc lá trà có ngắn ngọn thì cũng chỉ có thể ngắt ngọn mùa thu, nhưng Diệu An lại không thèm để ý, anh rất thích tích cách của mẹ Khương Hoán, có sao nói vậy, không giấu giếm gì trong lòng, con người cũng thật hiền lành, trên đời này có ai mà không có vài khuyết điểm đâu, nói hơi nhiều thì vẫn tốt hơn những khuyết điểm khác.

Thử đồ phải có ba Khương Hoán mới được, Diệu An vốn muốn sang hôm khác lại tới, nhưng mẹ Khương Hoán nói ba Khương Hoán đi ra ngoài, sẽ trở về rất nhanh, nếu như Diệu An không vội thì cứ chờ một lát, vừa vặn phía sau có một ít điểm tâm Khương Hoán làm, bưng tới cho Diệu An nếm thử.

Diệu An bị điểm tâm lung lay, không nói từ chối, cái mông lại an tâm ngồi trên sô pha, nhìn mẹ Khương Hoán cầm một đĩa bánh ngọt đi ra, bà nói là bánh trung thu nhân thịt mà Khương Hoán nướng, còn nóng đây.

Diệu An không khách sáo, trực tiếp cầm một cái, cắn một miếng, nước sốt thịt trực tiếp tràn trong cổ họng, mặn tươi ngọt thơm, vô cùng dính.

Diệu An cũng muốn hỏi có phải Khương Hoán đi học ở phương đông hay không...

Mẹ Khương Hoán dùng ánh mắt mong đợi nhìn Diệu An, Diệu An ăn xong một cái thì vội vàng không hề keo kiệt ngôn ngữ tán dương Khương Hoán một phen, mẹ Khương Hoán nghe xong quả nhiên vui vẻ, bà cũng nói Khương Hoán có chút thiên phú về nấu nướng, chưa từng học mà làm rất tốt, mọi thứ đều được, nếu như ban đầu không bị bệnh, bây giờ cũng đã đi làm như Thời Niên rồi.

Bệnh?

Diệu An chính xác bắt được trọng điểm, anh nghĩ, bèn nói với mẹ Khương Hoán, nhìn Khương Hoán cao lớn như thế không giống bị bệnh, tất nhiên là hơi gầy, chẳng lẽ là bởi vì chuyện này?

Haiz. Mẹ Khương Hoán thở dài, sau đó lại mở máy hát, mười phút sau Diệu An cũng đã biết hết.

Chẳng trách hắn có thể ngửi được mùi pheromone của mình, hóa ra là có vấn đề của phương diện này.

Lúc Diệu An ăn phát hiện trên bàn trà để một tấm vé xem phim, anh nhìn lướt qua thông tin phía trên, phát hiện là một bộ phim còn chưa ra mắt, chắc là vé xem trước nội bộ.

Mẹ Khương Hoán cũng phát hiện, bà cười giải thích nói đây là khách quen cũ cầm tới, hình như là một đạo diễn, mời ông bà đi xem, nhưng ông bà làm sao có thời gian, bèn kêu Khương Hoán rủ Thời Niên đi, kết quả Thời Niên nói có việc không đi được, Khương Hoán bèn tự đi, cho nên còn có một vé.

Diệu An cầm vé lên nhìn, cười nói đạo diễn cháu cũng rất thích.

Khương Hoán hẹn không được Thời Niên thì không muốn đi, hắn vốn cũng không thích xem phim, nhưng ba mẹ hắn lại nói khách quen cũ cố ý cho, không đi không tốt, bọn họ kêu Khương Hoán cứ đi qua loa một chút, hơn nữa sau khi Khương Hoán về nhà thật sự quá ít khi đi ra ngoài, nên đi ra ngoài vẫn phải đi.

Ba Khương Hoán bất đắc dĩ bày tỏ ông không muốn thấy con trai mình không gượng dậy nổi, mỗi ngày ở nhà nấu cơm cũng không nên, tất nhiên nếu như Khương Hoán thích nấu cơm thì thôi, ông có thể móc sạch của cải mở cửa hàng cho Khương Hoán, nhưng bộ dạng bây giờ của Khương Hoán chính là không như ý.

Xã giao bình thường dù sao cũng phải có.

Đây chính là yêu cầu của ba mẹ Khương Hoán đối với Khương Hoán.

Cho nên Khương Hoán vẫn phải tới buổi chiếu thử này, hắn ngồi xuống theo vị trí trên vé, sẽ chờ phim bắt đầu.

Không biết xã giao với màn hình chiếu có tính là xã giao bình thường không.

Mặc dù Khương Hoán cũng không nói gì với ai, nhưng trong lòng hắn vẫn rất khẩn trương rất sợ hãi.

Nhất là khi ánh đèn vẫn sáng, trong hội trường đầu người nhốn nháo, mọi người đều ở đang tốp ba tốp năm trò chuyện.

Mùi Pheromone đan vào nhau, khiến hắn nhức đầu, nhịp tim cũng nhanh hơn.

Thật ra thì trừ lần trước đột nhiên bùng nổ chứng rối loạn pheromone ra, sự kiện tập kích omega lần đó khiến tâm lý Khương Hoán cũng bị tổn hại rất lớn, mặc dù hắn không biểu hiện trước mặt ba mẹ, nhưng là chính hắn biết, hắn không có biện pháp đến nơi có nhiều người, hắn đến nơi thế này thì sẽ không nhịn được mà sợ, lòng bàn tay đổ mồ hôi, đầu cũng choáng váng, cả người lạnh ngắt.

Mặc dù đã ở nhà một năm, hắn cảm thấy đã khá hơn nhiều, nhưng hắn vẫn không có dũng khí một mình tới nơi thế này.

Nhưng ánh mắt của ba nước mắt của mẹ khiến hắn không thể nói ra, cũng không nỡ lòng cự tuyệt.

Khương Hoán cũng muốn biết mình có thể đi tới bước đó không.

Nhưng bây giờ Khương Hoán cảm thấy mình đã ngã xuống bước đầu tiên, hô hấp của hắn bắt đầu có chút khó khăn, tuyến thể dưới miếng dán ngăn mùi bắt đầu nóng lên.

Rời khỏi nơi này, nhanh chạy trốn, đây là suy nghĩ duy nhất của Khương Hoán.

Tiếp theo sau đó làm kẻ thất bại hèn yếu trong mắt người đời, một kẻ đào ngũ trên chiến trường.

Nhưng hắn có bệnh, lại không người thật sự quan tâm, hoặc là bọn họ không biết phải quan tâm thế nào.

Ánh đèn sắp tối xuống, Khương Hoán phải thoát đi trước khi mọi người im lặng, như vậy mới không đột ngột.

Lúc hắn đứng dậy muốn đi, lại bị người đè bả vai ngồi xuống.

Mùi hoa lan trắng quen thuộc dần dần bao vây Khương Hoán, thoang thoảng, tựa như sự an ủi duy nhất trong thế giới huyên náo.

Diệu An ngồi bên cạnh hắn, đèn đã tắt, màn hình lớn sáng lên, thế giới cũng yên lặng.

Khương Hoán cứng ngắc ngồi ở đó, phim điện ảnh đang chiếu cái gì, hắn hoàn toàn không biết.

Bỗng nhiên, tay hắn bị người nắm, Khương Hoán không dám tin, hắn nghiêng đầu nhìn Diệu An.

Diệu An lại cười với hắn.

Anh lắc lắc tay Khương Hoán, sau đó buông ra.

Khương Hoán mở lòng bàn tay ra, bên trong là một cái khẩu trang.

Diệu An dùng giọng nói khẽ vô cùng lại gần Khương Hoán nói: "Nơi này mùi quá tạp có phải không? Đeo khẩu trang vào sẽ đỡ hơn."
 
[ABO] Thức Thời
Chương 81


/images/2024-0308.gif

Thời Niên sau hai ngày ngơ ngác, nhận được điện thoại của lão đại ký túc xá.

Sau khi tốt nghiệp lão đại về quê, thừa kế gia sản, tất nhiên kiểu thế hệ thứ hai như bọn họ đều không gọi là thừa kế gia sản, mà gọi là "Gây dựng sự nghiệp", chính là dùng tiền ba mẹ cho để làm sự nghiệp, nhắc tới cũng không khác gì Liên Thanh cả.

Chẳng qua trong nhà Liên Thanh chuyên ngành rượu vang, Liên Thanh cũng làm về rượu vang, mà nhà lão đại thì làm về giày, cả dòng họ đều làm nghề này, chỉ có mỗi mình lão đại kêu khóc muốn làm về rượu vang, lão đại ở ký túc xá là lão đại, nhưng ở trong nhà là bé út, người nhà cũng cưng cậu ta, cho nên cho cậu ta một số tiền lớn, để cậu ta tự tạo sự nghiệp.

Suy nghĩ của lão đại lại không giống Liên Thanh xây dựng thương hiệu riêng làm trang trại rượu cho mình, lão đại muốn làm một con buôn trung gian, còn cố ý kinh doanh mặt hàng hàng rượu vang, về sau cũng muốn làm về mảng đào tạo chứng chỉ, dù sao cái này kiếm tiền hết sức dễ dàng.

Lần này mục đích cậu ta điện thoại tới một mặt là quan tâm tình hình tìm việc của Thời Niên, cậu ta vẫn kêu Thời Niên đi làm giảng viên đào tạo, làm mấy năm có kinh nghiệm rồi thì có thể nhảy việc sang chỗ cậu ta, cậu ta đảm bảo với Thời Niên nhất định sẽ mau chóng cắm lá cờ công ty mình vào Giang Châu. Truyện BJYX

"Đừng nói nữa, dù sao đến bây giờ còn là du dân không nghề nghiệp." Thời Niên buồn rầu nói.

Cậu phát hiện Giang Châu cơ hội tuy nhiều, nhưng tương thích 100% với mình cũng rất ít, có hai chỗ mà cũng bởi vì vấn đề tình cảm mà không thích hợp nhận chức, Thời Niên không khỏi xúc động chỉ có thể tự trách mình quá đẹp, cho nên mới chọc tới những nợ hoa đào này.

Liên Thanh có tính là hoa đào không?

Thời Niên nghĩ thì thấy vẫn nên tính, hoa đào nát cũng là hoa đào. Hơn nữa Liên Thanh coi trọng gương mặt mình, nếu như mình không có ngoại hình Liên Thanh cũng coi thường, tất nhiên, giống nhau mới là quan trọng nhất.

"Vậy tiếp theo cậu có tính toán gì?"

"Tiếp tục tìm thôi, dù sao công việc thì tìm được đó, nhưng phải xem là công việc thế nào." Thời Niên thở dài nói, "Cùng lắm thì lại đi làm sale trước đã, dù sao cũng cùng mục đích."

Lão đại bên kia điện thoại cười ha ha, cậu ta nói chỉ thích điểm này của Thời Niên, có thể co dãn.

"Làm sale là do bị cùng đường sao? Tôi thì không thấy vậy, làm gì mà không phải để kiếm tiền." Thời Niên không muốn làm sale chủ yếu là vì tương đối lười, sale thì phải là người siêng năng mới có thể làm nên chuyện, Thời Niên không muốn chạy liên tục, cậu chỉ muốn tìm một công việc không cần dãi gió dầm mưa phơi nắng, tốt nhất là chỉ ngồi, ngay cả đứng cũng không cần thì tốt hơn.

"Nếu cậu tạm thời chưa tìm được việc, có thể làm giúp tôi mấy ngày không?" Lão đại đi thẳng vào vấn đề nói, "Tôi đang nghĩ nếu cậu đã nhận chức rồi thì thôi, nhưng nếu bây giờ cậu chưa có, không bằng tới giúp tôi, cũng không nhiều, chỉ mấy ngày."

Thời Niên rất bất ngờ, theo lý mà nói lão đại sẽ không thiếu người, hồi trước còn bảo tuyển thêm vài sale giỏi, kiến thức chuyên môn mặc dù ít, nhưng năng lực nghiệp vụ rất mạnh, vốn cũng hẹn qua mấy ngày nữa kêu Thời Niên dạy online giúp bọn họ bù lại một ít kiến thức căn bản của rượu vang, bây giờ lại kêu mình qua làm?

"Bộ nhân viên nghỉ việc hết rồi à? Lại nói tôi đi làm mấy ngày thì có tác dụng gì đâu, trong thời gian đó còn phải trễ nãi hai ngày."

"Không kêu cậu qua bên này." Lão đại vui vẻ nói, "Là hội chợ ẩm thực và rượu một năm một lần, lần này tổ chức ở Lương Khê, từ chỗ cậu đi tàu cao tốc qua cũng chỉ nửa giờ đi, công ty tôi cũng muốn mở gian hàng, nhưng nhân viên không đủ kiến thức cơ bản, cho nên tôi muốn tìm cậu tới, sao nào, tới giúp đại ca một tay đi, tiền lương tôi tuyệt đối khiến cậu hài lòng."

Lão đại nói xong, Thời Niên mới nhớ tới đúng là có hội chợ ẩm thực và rượu thật, năm ngoái bọn họ đều là học sinh, lại học chuyên ngành sản xuất rượu, cho nên căn bản không chú ý, nhưng mới tốt nghiệp một năm, bọn họ đã trở thành dân làm công ăn lương phải tham gia hội chợ để mở rộng tầm nhìn.

Thời Niên trực tiếp đồng ý, cậu nói không trả tiền cũng đi, lão đại lên tiếng, câu không thể không đi.

Hơn nữa cậu cũng muốn mượn cơ hội này để giải sầu, mặc dù tình cảm với Liên Thanh cũng không quá sâu, nhưng phiền thì rất phiền, bây giờ chỉ có thể dựa vào công việc để bản thân quên đi.

Hội chợ ẩm thực và rượu bắt đầu từ thứ năm kéo dài đến chủ nhật, thứ ba lão đại đã bay tới, Thời Niên và lão đại một năm không gặp, tất nhiên là rất nhiệt tình, hai người uống rượu với nhau đến rạng sáng, lão đại nói cậu ta với đối tượng tốt nghiệp xong liền chia tay, tình yêu sân trường này đúng là không quá đáng tin, Thời Niên rất kinh ngạc, hắn nhớ lão đại và đối tượng là kim đồng ngọc đệ, hai người trong trường như keo như sơn, ban đầu tiểu học đệ ngày nào cũng ra đồng trồng rau mùi hôi trên người như hầm phân vậy, lão đại cũng chạy theo hôn suốt, mọi người đều nói đây là real love, tốt nghiệp khẳng định kết hôn.

Lão đại uống nhiều rồi khóc, mà là cái kiểu mãnh nam rơi lệ, cậu ta dùng quả đấm gõ bàn lớn tiếng chất vấn: "Tại sao cậu ấy nói ta không thỏa mãn được cậu ấy! Tôi có điểm nào không được! Là tôi quá ngắn sao?!"

Thời Niên vội vàng che lão đại miệng, nói: "Lão đại à cậu là ông nội của tôi, c** nh* giọng một chút được không, chuyện ngắn này cũng không nên lấy ra mà nói chứ."

"Tôi không ngắn! Không tin móc ra so đi!" Lão đại nói rồi muốn đứng lên, Thời Niên sợ quá không biết rốt cuộc che phía trên tốt hay che phía dưới tốt, may mà lão đại bởi vì thắt lưng bị siết chặt quá mới làm bậy không thành công, tránh khỏi cảnh lúng túng khi hai người tới đồn cảnh sát báo danh.

Hóa ra bạn trai của lão đại là một omega, năm đó nhập học nhìn trúng lão đại lớn hơn mình một tuổi, sau đó cậu ấy mở ra thế công mãnh liệt theo đuổi lão đại sát sao, lão đại và Thời Niên đều là beta, sinh viên trong chuyên ngành đều là beta, khi đó cũng không ít người hâm mộ lão đại có thể hẹn hò với omega, Thời Niên mặc dù không hâm mộ, bởi vì ba mẹ cậu không phải là án lệ tốt của BO kết hợp, nhưng cậu cảm thấy người với người khác nhau, không thể quơ đũa cả nắm, lúc tiểu học đệ omega nhìn lão đại ánh sáng trong mắt không lừa được người.

Nhưng quay đầu lại cũng chia tay rồi.

Lão đại nói tiểu học đệ cùng một alpha học cùng lớp không biết làm sao lại lăn giường với nhau rồi, tiểu học đệ nói ra ban đầu chẳng qua chỉ là bất ngờ, nhưng sau đó thì ăn ngon bén mùi rồi.

Dẫu sao AO là kết hợp tự nhiên.

Cho nên lão đại cũng không nói gì, chia tay thì chia tay, nhưng oán khí trong lòng nhất định không bày tỏ được, lần này mượn dịp uống rượu với Thời Niên để trút hết ra.

Thời Niên an ủi lão đại, nói chân trời nơi nào không có cỏ thơm, cần gì phải tìm trong trường, chúng ta mất đi chẳng qua là một cọng cỏ nhỏ bé, nhưng là chúng ta còn cả cánh rừng!

Để omega và alpha đều đi gặp quỷ đi!

Lão đại vừa lau nước mắt vừa vỗ vai Thời Niên nói: "Nếu tôi không phải không thích mặt quá trắng, tôi khẳng định tìm cậu!"

Thời Niên vỗ vỗ vai lão đại nói: "Nếu tôi không phải không thích người kém tiếng phổ thông, tôi cũng khẳng định chỉ tìm cậu!"

Hai người mượn men rượu khích lệ nhau, rốt cuộc cũng xử lý bối rối trong lòng gần xong.

Ngày mai sẽ thật sự là một ngày mới.

Sáng sớm thứ tư lão Đại và Thời Niên lên tàu cao tốc đi Lãnh Khê, hai người xuống tàu cao tốc sau chạy thẳng tới hội triển trung tâm, bắt đầu cùng những nhân viên lão đại mang tới bố trí gian hàng.

Bận rộn tới lui một ngày trôi qua rất nhanh, thứ năm, hội chợ đúng hẹn khai mạc, Thời Niên mặc áo vest cậu tự đặt may, đeo thẻ làm việc công ty lão đại đứng vị trí đầu của gian hàng, lão đại bảo hôm này là ngày đầu tiên Thời Niên là center của công ty cũng là bộ mặt của công ty còn đảm nhiệm chức vụ bán hàng của công ty luôn ——

Thời Niên nói được rồi, nhớ trả đủ tiền.

Hội chợ tiến hành cũng thuận lợi, đại lý có ý hợp tác cũng thật nhiều, Thời Niên buổi sáng đã nói chuyện ba người, đều giữ lại phương thức liên lạc, đều bày tỏ ý tìm hiểu sâu.

Đến thời gian nghỉ trưa, lúc này Thời Niên mới vươn vai một cái, hôm nay cậu đứng thì nhiều, ngồi thì ít, bây giờ chân và lưng đều rất đau.

"Tóc cậu làm sao đấy?"

Mái tóc vốn được Thời Niên chải chỉnh chỉnh tề tề tóc, bây giờ đã rối loạn không ít, lão đại đi tới cạnh cậu đưa tay chỉnh lại cho cậu.

Đúng lúc ấy, có người gõ bàn của bọn họ.

Lão đại xoay người lại nhìn, cười nói bây giờ là thời gian nghỉ trưa, một lát nữa anh có thể đến, hoặc là anh để lại phương thức liên lạc, chúng tôi sẽ liên lạc với anh sau.

Thời Niên còn không thấy người, nhưng nghe lão đại nói như vậy, nhỏ giọng nói làm sao có thể đẩy khách đi, để tôi tiếp.

Thời Niên vượt qua lão đại, trên mặt đã treo nụ cười, cậu nói: "Chào anh, anh muốn biết về cái gì?"

"Tôi muốn biết về cậu, được không?" Liên Thanh mặt lạnh nói.
 
[ABO] Thức Thời
Chương 82


/images/2024-0308.gif

"Tôi muốn biết về cậu, được không?" Liên Thanh mặt đen như đít nồi, hắn mới đến không bao lâu, vốn dĩ dạng hội chợ ẩm thực và rượu này, người có cấp bậc như hắn không cần tới, nhưng dẫu sao lần này là thương hiệu của mình, cho nên Liên Thanh muốn đích thân tới đốc thúc, kết quả mới vào hội trường còn chưa tới lúc gian hàng nhà mình xuất hiện đã nhìn thấy Thời Niên mặc bộ suit mới cắt eo kia môi đỏ răng trắng đứng ở đó, sau đó một người đàn ông nhìn như gấu đi tới bên cạnh cậu, lập tức che lấy cậu.

Liên Thanh đi nhanh vào trong gian hàng, người đàn ông như gấu tay nắm tóc Thời Niên, hung hăng lắm, mà biểu cảm của Thời Niên lại là cười hì hì.

Trước kia không phát hiện Thời Niên có khuynh hướng đó?!

Không bận tâm nhiều, Liên Thanh trực tiếp gõ cái bàn trước mặt, muốn đánh thức đôi cẩu nam —— gấu nam nam.

Gấu xoay người trước, lập tức chắn Thời Niên phía sau.

Khá tốt ngoại hình không bằng mình, trong lòng Liên Thanh thoáng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì căn cứ vào hiểu biết của hắn đối với Thời Niên, Thời Niên là đồ mê trai.

Có điều... hình như mấy lần trước hẹn cậu ra ngoài đều dựa vào ảnh cơ bụng không có mặt...

Liên Thanh căn bản không nghe gấu nam đang nói gì, ánh mắt hắn dừng trên bụng của gấu nam, hắn đang suy đoán bên trong bộ suit rốt cuộc có cơ bụng hay không.

Thời Niên rốt cục vẫn xuất hiện, trên mặt mỉm nụ cười kinh doanh, lần cuối nhìn thấy nụ cười còn là trong cửa hàng đồ lót mấy năm trước.

Thời Niên thấy là Liên Thanh, nhanh chóng thay đổi sắc mặt, cậu xoay người nói với gấu nam một câu để cậu lo, gấu nam mới trợn mắt nhìn Liên Thanh sau đó ngoan ngoãn rời đi.

Liên Thanh thấy vậy quả thực khó chịu.

Thời Niên trên cổ đeo thẻ làm việc, Liên Thanh đưa tay trực tiếp cầm lên nhìn, Thời Niên lập tức đánh rớt tay hắn.

"Các cậu dùng thái độ này đối với khách hàng đó à?!" Liên Thanh kéo ghế ra đặt mông ngồi xuống, "Catalogue của các cậu đâu, tôi xem thử."

Thời Niên không để ý tới hắn, mà đi ra ngoài cửa, đem bảng "Không phận sự miễn vào" để trên quầy danh thiếp ngoài cửa đặt trước mặt Liên Thanh.

"Công ty của các cậu làm chủ yếu về mặt hàng rượu nhập khẩu đúng không? Chúng tôi làm về kinh doanh sản xuất, hoàn toàn không coi là người cùng ngành, nếu cậu nói rượu vang chính là cùng ngành, vậy mỗi một người khách tới đây đều là người cùng ngành của các cậu, dù sao b*n n**c dừa cũng sẽ không đến đây."

*Không phận sự miễn vào raw là đồng hành vật nhiễu, Liên Thanh chơi chữ đồng hành (người cùng ngành)

Thời Niên hừ lạnh một tiếng, xoay người lại lấy một lon nước dừa trong tủ lạnh ra để trước mặt Liên Thanh, mở tủ lạnh ra vẫn còn chỉnh tề hai tầng nước dừa.

Liên Thanh: "... Ý là cậu không định nói chuyện với tôi sao?"

"Vậy thì mời anh về nhé." Thời Niên cuối cùng cũng nói chuyện, cậu cầm một tập tài liệu bỏ vào túi xách, sau đó đưa cho Liên Thanh, "Catalogue ở bên trong, anh có thể lấy về từ từ xem, trên đó có danh thiếp, nếu anh muốn có thể gọi vào số điện thoại trên danh thiếp, cậu ta sẽ phụ trách liên hệ với anh, nếu như anh cảm thấy hứng thú với rượu của chúng tôi thì hoan nghênh đến showroom trải nghiệm, nhưng mà showroom tương đối xa, hôm nay giới thiệu đến đây thôi, quý khách có thể đi chỗ khác tham quan, nếu như quý khách muốn khiếu nại tôi cũng có thể gọi vào số điện thoại trên danh thiếp, nhưng thân thiện nhắc nhở quý khách, gọi điện thoại cũng vô dụng."

"Thời Niên, tôi muốn nói chuyện với cậu." Liên Thanh nắm tay Thời Niên nhẹ giọng nói, "Lần trước là tôi hiểu lầm cậu, cho nên tôi mới nói như vậy, cậu đừng tức giận có được hay không?"

"Anh Liên phiền anh buông tôi ra, bây giờ tôi đang làm việc." Thời Niên dùng sức muốn rút tay mình ra, nhưng Liên Thanh nắm rất chặt.

"Bây giờ là thời gian nghỉ trưa, cậu căn bản không phải đang làm việc." Liên Thanh nắm tay Thời Niên khẽ thở dài một hơi, "Thời Niên, chúng ta trò chuyện một chút được không, chỉ trò chuyện một lát thôi, sẽ không mất nhiều thời gian của cậu."

Tay Liên Thanh đang run, nhưng vẫn nắm chặc làm Thời Niên đau, Thời Niên nhìn thấy lão đại ở phía sau dùng ánh mắt hỏi cậu có cần giúp đỡ không, Thời Niên chần chờ một chút, sau đó nói với Liên Thanh, chỉ có mười phút, hết mười phút mong Liên Thanh đừng tới tìm cậu nữa.

Thời Niên đứng dậy, trực tiếp rời gian hàng đi tới một công viên bên ngoài hội chợ, Liên Thanh cũng đi theo.

Bây giờ đang là buổi trưa, trong công viên không có ai, Thời Niên tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống, mà Liên Thanh ngồi bên cạnh cậu.

"Anh nói đi, tôi nghe." Thời Niên không nhìn Liên Thanh, cậu nhìn chiếc xe đạp phía trước mặt vô cảm.

"Cậu nhất quyết phải lạnh lùng như thế sao?" Giọng của Liên Thanh có chút không vui cũng có chút tủi thân.

"Ha." Lời của Liên Thanh khiến Thời Niên khó tránh khỏi cười thành tiếng, "Vậy ý anh là sao? Tôi còn phải hân hoan phấn khích vì anh nói chuyện với tôi sao? Anh Liên có vẻ anh chú trọng bản thân quá rồi đó. Vốn dĩ mười phút tôi cũng không muốn cho anh, là anh cứ nói tôi cho anh cơ hội nói mấy câu, sao tới khi tôi cho anh cơ hội anh lại oán trách, nếu anh cảm thấy thái độ của tôi không tốt, có thể trực tiếp rời đi, tất nhiên bây giờ tôi rời đi cũng không thành vấn đề."

Liên Thanh còn muốn phản bác, nhưng nghĩ lại hôm nay đúng mình tiếp cận trước, thái độ tất nhiên là thấp hơn Thời Niên một bậc, hơn nữa hắn cũng muốn giải thích rõ với Thời Niên, kỳ vọng Thời Niên... kỳ vọng Thời Niên là đồ ngốc vẫn có thể hòa hảo với mình như lúc ban đầu.

Phắc, Liên Thanh cảm thấy đồ ngốc là mình, bằng không cũng sẽ không suy nghĩ không thiết thực như vậy, nếu như người đối diện là Diệu Nhiên, thì hắn còn có chút hy vọng, nhưng người này là Thời Niên, hắn không nắm chắc chút nào.

Chỉ có thể nhắm mắt thử xem.

"Thời Niên, trước tiên tôi giải thích với cậu giải thích một chút, hôm đó tôi không biết cậu hỏi tôi chuyện công ty Tầm Hương là vì xin việc, lúc cậu nói là Diệu An kêu cậu hỏi tôi, tôi cho rằng Diệu An nói chuyện Tầm Hương là —— là công ty của Tang Du nói cho cậu, sau đó cậu ——"

"Sau đó tôi như thế nào đây?" Thời Niên bỗng nhiên ngắt lời Liên Thanh, thật ra cậu vẫn đang nói với chính mình phải bình tĩnh không cần nể mặt gì Liên Thanh cả, hắn không xứng! Nhưng từ đầu cái gọi là "giải thích" của Liên Thanh, cậu quả thực không nhịn được, mặc dù lý do dừng lại mà Liên Thanh nói cậu đã nghĩ tới vô số lần, nhưng cậu theo bản năng vẫn không muốn tin tưởng khả năng xấu nhất.

Nhưng Liên Thanh vừa há mồm đã con mẹ nó là lý do xấu nhất.

"Anh là cảm thấy tôi biết tin về bạch nguyệt quang của anh rồi thì sẽ chạy tới k*ch th*ch anh, nói cho anh Tôi đã biết rồi tôi con mẹ nó ngầu không?! Là ý này sao? Anh cảm thấy tôi xâm phạm quyền riêng tư của anh phải không? Chúng ta rõ ràng từ ban đầu đã nói, không hỏi đời tư của đối phương, sau đó tôi công khai làm trái quy tắc, giày xéo tôn nghiêm của anh có phải hay không? Liên Thanh anh là đồ ngu hả? Tôi làm như vậy được lợi ích gì? Tôi hỏi anh rồi sau đó mới lên giường với anh thì k*ch th*ch hơn sao? Tôi làm thế thân càng thích thú hơn sao? Bằng không tôi không nghĩ ra tôi còn có những lý do gì khác để gọi cho anh cố ý tìm anh nói chuyện này."

"Thời Niên, thật xin lỗi... Tôi ——" Chân mày Liên Thanh nhíu thành chữ Xuyên, hắn có chút lo lắng muốn giải thích với Thời Niên, nhưng Thời Niên lại một lần nữa ngắt lời hắn.

"Anh cái gì? Trừ chuyện anh nói anh là đồ ngu, còn lại tôi đều không muốn nghe. Ngoài ra tôi rất rất không hiểu nếu anh cảm thấy tôi làm anh mất mặt thì vì sao còn muốn tìm tôi xin lỗi? Anh cảm thấy mình nghĩ tôi thật xấu xa, sau đó phát hiện thật ra tôi không xấu xa như vậy phải không? Vậy tôi nói cho anh biết, tôi là một kẻ xấu xa, anh thích nghĩ thế nào thì nghĩ như thế ấy, có lẽ tôi còn tồi hơn anh nghĩ nữa, nếu như anh nói nhiều câu xin lỗi như vậy chẳng qua chỉ muốn lên giường với tôi, vậy tôi lại nói cho anh nghe, trước kia hai ta lên giường là tình nguyện, bây giờ tôi không muốn nữa, nghe không? Tôi, không, muốn, nữa! Tại sao không muốn vậy, tôi cũng có thể nói cho anh, do tôi làm thế thân là vì sướng, biết không, s ư ớ n g, sướng á! Bây giờ tôi khó chịu, cho nên hoa cúc ông đây, anh không ch*ch được, là như vậy đó, anh còn gì muốn nói không?"
 
[ABO] Thức Thời
Chương 83


/images/2024-0308.gif

Ban đầu Liên Thanh cảm thấy Thời Niên hẹn hò với gã gấu, hơn nữa gã gấu rất hung dữ với cậu, Thời Niên còn cười với gã gấu có lẽ là có xu hướng bị ngược.

Nhưng bây giờ Liên Thanh cảm thấy, Thời Niên có xu hướng bị ngược hay không hắn không quá chắc chắn, nhưng mình nhất định là có.

Nếu không mình cũng sẽ không ngồi ở đây nghe Thời Niên chửi mình một tràng dài như vậy.

"Anh còn gì muốn nói không?" Thời Niên đang ở đây bướng bỉnh hỏi, Liên Thanh nghe mà mạch máu trong đầu như sắp nổ.

Liên Thanh cúi đầu nghiền ngẫm, sau đó cũng học theo Thời Niên cười lạnh một tiếng, hắn nghĩ mình còn muốn nói gì nữa? Còn có thể nói gì? Không phải con mẹ nó chỉ là một bạn tình thôi sao?. Truyện Full

Thời Niên nói đúng, cũng lắm chỉ là quan hệ trên giường, bây giờ không lên được thì còn cái gì mà níu kéo chứ? Giống như Thời Niên nói nếu cậu không muốn, nếu đóa hoa tươi kia cậu không cho cắm, vậy con mẹ nó còn có cái gì để nói nữa chứ?!

Cậu cho rằng khắp thiên hạ chỉ có mình Thời Niên cậu có đóa hoa kia sao?

Cậu cho rằng hoa của cậu quý giá hơn người khác sao?

Mình đã thấp giọng nói xin lỗi cậu mấy lần, cậu còn hành xử như thế?

Liên Thanh càng nghĩ càng giận, hắn trực tiếp đứng lên, sau đó hất cánh tay muốn đi, kết quả bị Thời Niên gọi lại.

"Đứng lại, anh chờ đã." Thời Niên cũng đứng lên nói sau gáy Liên Thanh.

Liên Thanh lập tức dừng bước, hắn suy nghĩ nếu Thời Niên giữ hắn lại, hắn nên đồng ý hay không đồng ý...

"Anh mang tài liệu đi, không phải anh muốn xem sao? Nhớ muốn mua thì gọi điện cho chuyên viên." Thời Niên vừa nói vừa đi đến bên cạnh Liên Thanh, sau đó nhét túi xách vào tay Liên Thanh, "Bên trong có nước dừa, anh có thể bồi bổ."

Nói xong những câu này Thời Niên mới phất tay với Liên Thanh tiêu sái xoay người rời đi, chỉ chừa Liên Thanh đứng ngốc tại chỗ một bóng lưng, còn là bóng lưng mặc bộ suit thắt eo.

Không thể không nói tay nghề của cửa hàng nhà người bạn kia của Thời Niên không tệ, quần tây hoàn mỹ làm rõ cái mông to của Thời Niên, nhìn từ phía sau thậm chí rất xinh xắn rất vểnh.

Trên cái mông rất xinh xắn rất vểnh còn có một bông hoa cậu không muốn cho mình.🙂))))))

A, chân trời nơi nào không có cỏ thơm, cần gì phải đơn phương yêu mến một cành hoa.

Huống chi hoa này lắc mình một cái nói rằng mình chỉ có thể đứng xa nhìn không thể khinh nhờn nữa.

Cuộc trò chuyện gãy lìa, quan hệ tất nhiên cũng đành đổ vỡ.

Cơn tức của Liên Thanh nghẹn trong cổ họng, không lên được cũng không xuống được, hắn xách túi đứng tại chỗ một hồi mới phản ứng được, hắn tức giận muốn ném túi vào thùng rác, nhưng bây giờ rác cũng phân loại, trên đường đi cũng không tìm được cái thùng rác nào, hắn bèn xách túi tới hội chợ.

Hội chợ nhất định có thùng rác, nhưng cũng có rất nhiều thương gia, rất nhiều người cùng ngành, còn có rất nhiều nhân viên của hắn.

Trợ lý lại tẫn chức tẫn trách chạy tới cửa tới tìm hắn, Liên Thanh không tiện nổi giận trước nhiều người như vậy, chỉ có thể cố nén lửa giận giả vờ bình tĩnh đưa túi xách cho trợ lý, cũng dặn dò anh ta "xử lý".

Đi ngang qua gian hàng Thời Niên công tác, Liên Thanh mắt nhìn thẳng, trực tiếp dẫn trợ lý và nhân viên đi theo.

Trở lại gian hàng công ty mình, Liên Thanh rất hài lòng.

Lớn, sang trọng, nhân viên hỗ trợ khách hàng đều là xinh đẹp sáng sủa, thái độ tất cả đều là khiêm tốn cung kính, nhìn thấy mình thì đồng loạt cúi người chào, con gấu mập đó sao mà so được?

Liên Thanh tìm một chỗ ngồi xuống, khẽ thở dài, hắn nghĩ chuyện của hắn với Thời Niên giờ coi như xong rồi sao?

Sau này thật sự không còn quan hệ nữa sao?

Trời **! Càng nghĩ càng thấy phiền, ban đầu mình kích động như vậy làm gì, cho dù Thời Niên tới thăm dò mình thật thì thế nào chứ, nhịn một chút không phải được rồi.

Kết quả bây giờ lại đi đến nước này.

Chẳng qua khi đó Liên Thanh lại lập tức nghĩ tới Tang Du.

Ban đầu khi hắn đến với Thời Niên quả thực là thông qua Thời Niên nghĩ tới Tang Du, nhưng lâu dần, hắn lại muốn hoàn toàn tách rời Thời Niên và Tang Du.

Tốt nhất là Thời Niên cả đời không biết sự tồn tại của Tang Du, tất nhiên Thời Niên biết có một người như vậy, nhưng trêu đùa ngoài miệng cùng tiếp xúc thực tế là hai chuyện khác nhau, hắn hy vọng Thời Niên chính là Thời Niên, mà Tang Du chính là Tang Du, sau đó...

Sau đó bọn họ vĩnh viễn không cần xuất hiện cùng nhau...

Sau đó nữa thì sao...

Liên Thanh lại chưa nghĩ tới.

Thật ra thì từ khi biết Tang Du sắp trở về, Liên Thanh lại nghĩ quan hệ của mình với Thời Niên nên làm thế nào, nhưng mỗi khi hắn nghĩ tới chuyện này, trong tiềm thức hắn lại ngăn cản chính mình.

Hắn vẫn tự nói với bản thân: Không nên nghĩ.

Có nghĩ cũng không có câu trả lời.

Không bằng đi tới đâu tính tới đó.

Hắn chỉ biết là hắn tạm thời không muốn cắt đứt với Thời Niên.

Nhưng bây giờ tất cả đều hỏng bét rồi.

Liên Thanh đột nhiên cũng rất muốn hút thuốc, hắn sờ môi, bên trên đã hơi khô nứt rồi.

"Cho sếp."

Phải nói vẫn là trợ lý của mình thức thời, nhìn thấy sếp sờ môi là biết sếp nhất định đã khát, nhưng đồ đem tới có hơi sai.

Liên Thanh nhìn nước dừa để trước mặt thiếu chút nữa muốn mắng người.

Hắn nhắm mắt âm thầm thở ra, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Sao lại là cái này? Cà phê đâu? Nước đâu?"

"Cái đó... đã hết rồi, lập tức đem tới ngay, tôi đang giục rồi, xin lỗi giám đốc, tôi lập tức thúc giục bọn họ lần nữa," Trợ lý vội vàng cúi người xin lỗi, "Tôi bảo đảm trước khi hết giờ nghỉ trưa nhất định sẽ đem đến ngay!"

"Nước dừa này..."

"À, nhân viên bên nhãn hàng cho mỗi gian hàng không bán thức uống một thùng..."

Liên Thanh chợt nhớ hắn tới gian hàng Thời Niên nói trừ người hành nghề rượu vang ai lại vào gian hàng rượu vang, dẫu sao người b*n n**c dừa sẽ không vào đây... Ha ha, thế giới đều lộn xộn, bản thân hắn cũng lộn xộn.

Hội chợ ẩm thực và rượu tổ chức bốn ngày, nhưng sáng ngày hôm sau Liên Thanh đã trở về Giang Châu, cũng không phải là bởi vì hắn không muốn thấy Thời Niên, mà là Diệu An xảy ra chút chuyện, Diệu Nhiên khóc trong điện thoại giống như anh trai mình chết tới nơi rồi, nói chuyện lắp ba lắp bắp, Liên Than cố sức nghe hồi lâu cũng không biết Diệu An rốt cuộc thế nào, hắn chỉ có thể nói với Diệu Nhiên đừng gào nữa, hắn lập tức trở về.

Trên đường đi Liên Thanh còn nghĩ, Diệu An chết cũng tốt, dù sao mình cũng muốn xử chết cậu ta, nhưng cậu ta nhất định là sẽ không chết, hơn nữa còn xa lắm mới chết được, bằng không người gọi điện cho hắn không phải là Diệu Nhiên, mà là ba mẹ của Diệu Nhiên.

Diệu Nhiên khóc sướt mướt, nhưng lúc cúp điện thoại còn không quên nói đừng nói cho ba mẹ cậu, cậu nói là anh trai cậu kêu cậu tìm Liên Thanh, nói Liên Thanh có thể giúp anh xử lý.

Liên Thanh nghĩ đồ ngốc Diệu An này đuổi hết bạn tình của mình đi còn không biết xấu hổ kêu hắn tới chùi đít cho cậu ta, đứng là mất hết thể diện.

Kết quả sau khi đến bệnh viện, hắn nhìn nằm Diệu An trên giường bệnh, chỉ có mặt vẫn hoàn hảo.

Liên Thanh vén chăn lên nhìn một cái, lại lập tức đắp chăn lại.

Hắn đi quanh giường bệnh mấy vòng sau đó mới nhíu mày hỏi Diệu An: "Cậu bị chó cắn hả? Một bầy chó?"

Diệu An nằm ở đó, sắc mặt tái nhợt, anh nhếch khóe môi cười một cái, nói: "Một con, chỉ một con mà thôi."

"Một con đã cắn cậu cắn thành như vậy?"

Trên người Diệu An khắp nơi đều là dấu răng, cơ bản cũng rách da, mặc dù bây giờ không còn rướm máu nữa, nhưng nhìn những vết đỏ kia cũng biết lúc ấy đau thế nào.

"Cắn tôi không phải chó." Diệu An theo bản năng sờ gáy mình, nơi đó bây giờ còn sưng đó, ứ máu nữa, chẳng qua Liên Thanh đối mặt với anh, không nhìn thấy hình dáng phía sau mà thôi, nếu không Liên Thanh chắc chắn sẽ không nói câu có phải chó không như vậy đâu.

"Là sói." Diệu An cúi đầu cười, "Tôi bị sói con cắn.

==
 
[ABO] Thức Thời
Chương 84


/images/2024-0308.gif

Lúc Thời Niên nhận được điện thoại của Khương Hoán lão đại đang nói với cậu đã điều tra gian hàng của công ty xéo bên kia rồi, tên ngốc đó không có mặt.

Thời Niên gật đầu một cái, cậu chỉ thích điểm này của lão đại, giàu có không đam mê, nghèo đói không lay chuyển, uy vũ không khuất phục... Chủ yếu là người bình thường cũng không có tiền như nhà cậu ta, người bình thường cũng không đô con như cậu ta, cộng thêm người muốn dâm loạn cậu ta quả thực cũng không nhiều, cho nên cậu ta trời sinh đã tự tin đỉnh thiên lập địa, lúc mắng chửi người ngốc chưa bao giờ nương.

Cậu rất muốn hỏi đặc biệt lão đại có thể mắng luôn cái tên trong điện thoại mấy câu không, dù sao bọn họ không biết nhau, mắng xong thì nói nhận lầm người chắc được.

Nhưng Thời Niên khẳng định không thể nói như vậy, bởi vì đối diện là Khương Hoán, nhưng cậu thật sự rất muốn mắng.

Bởi vì Khương Hoán hỏi cậu: Có biết phương thức liên lạc của Diệu An không.

Nếu Thời Niên nhớ không lầm, mấy ngày trước Khương Hoán hình như mới hỏi vấn đề này rồi.

"Cửa hàng nhà cậu đều không ghi lại số điện thoại của khách sao? Lần trước cậu nói là điện thoại thư ký còn có thể bỏ qua, lần này lại vì cái gì? Cậu không phải nói Diệu An đã tới cửa hàng à? Lại không ghi lại số?"

"Lúc ấy tôi không ở nhà, ba mẹ tôi tiếp, sau đó..."

"Ba mẹ cậu không ghi lại sao? Không thể nào, ba mẹ cậu làm ăn còn lâu hơn cậu mà."

Thời Niên rất nghi ngờ, mặc dù ba mẹ Khương Hoán mới mở tiệm hai năm nay, nhưng trước kia ba Khương Hoán là thợ may, tất nhiên biết quy trình đãi khách, mẹ Khương Hoán cũng là lão luyện, đâu có đạo lý không biết.

Quả nhiên bị Thời Niên hỏi một hồi, Khương Hoán mới trầm mặc một cách khả nghi, qua một lúc lâu, Khương Hoán mới chậm rãi nói: "Diệu An không nhận điện thoại của tôi."

Diệu An không nhận điện thoại của hắn là ý gì?

Diệu An không nghe điện thoại của hắn vì vậy hắn bèn gọi cho mình có ý gì?

"Anh ta không nhận điện thoại của cậu, tôi cũng hết cách, cậu lại không phải không có số điện thoại của anh ta, bây giờ cậu có ý gì đây? Chẳng lẽ cậu muốn tôi điện thoại cho Diệu An sau đó kêu Diệu An nhận điện thoại của cậu? Cậu không cảm thấy có hơi lòng vòng sao?" Thời Niên nghĩ sơ sơ vẫn cảm thấy cần phải nói với Khương Hoán về quan hệ của cậu và Diệu An bằng không một khi không liên lạc được vơi Diệu An sẽ kêu mình tìm Diệu An cũng không phải là chuyện hay.

"Hơn nữa quan hệ của tôi với Diệu An không tốt đến mức lúc nào cũng có thể liên lạc, lần trước cùng tới cửa hàng cũng chỉ là ngẫu nhiên gặp nhau ngoài đường mà thôi, ngày thường chúng tôi không có liên lạc, chẳng qua tôi thỉnh thoảng sẽ viết bài cho tạp chí anh ta làm chủ mà thôi."

"Được rồi..."

Khương Hoán giọng buồn rầu, Thời Niên có chút kỳ quái, hắn như vậy không giống vì chuyện may quần áo, hơn nữa không lẽ khách hàng đó không nhận được sản phẩm thì block cửa hàng à?

"Kia quyển tạp chí cậu viết? Có thể nói cho tôi biết không?"

Sau khi Khương Hoán hỏi tên tạp chí thì cúp điện thoại, trực giác của Thời Niên mách bảo giữa Khương Hoán và Diệu An nhất định có chuyện gì vượt qua khách hàng và chủ quán xảy ra, nhưng Khương Hoán rõ ràng không muốn nói nhiều, như vậy Thời Niên tất nhiên cũng sẽ không hỏi, chẳng qua không hỏi không có nghĩa là không tò mò, Thời Niên không nghĩ tới Khương Hoán và Diệu An sẽ có cái gì trừ chuyện may quần áo.

Khương Hoán rất ít nói, đa phần không thích nói chuyện, lúc nói chuyện cũng không biết nói ngọt, cho nên ngoại hình của hắn không tệ nhưng vẫn độc thân cũng là có nguyên nhân.

Còn như chuyện Khương Hoán tỏ tình, nói thật Thời Niên không để trong lòng quá nhiều, chỉ có thể nói khổ cực cho hắn khi thích mình, nhưng mình quả thật không có cảm giác với Khương Hoán.

Cộng thêm sau khi Khương Hoán tỏ tình cũng không tiếp tục hành động gì, như vậy Thời Niên bèn ngầm thừa nhận hắn đã buông bỏ.

Nghĩ như vậy, Liên Thanh thì lại rất cố gắng, xem người ta vì tìm bạn tình còn một ngày gọi mấy cuộc điện thoại còn muốn tới gặp mặt nói chuyện, Khương Hoán muốn tìm bạn trai thì lại im lặng không lên tiếng.

Tất nhiên sẽ có người thích mẫu người như Khương Hoán, nhưng Thời Niên không thích.

Bây giờ Thời Niên chỉ thích một người.

Thời gian còn lại của hội chợ Thời Niên không còn gặp Liên Thanh nữa, lão đại cũng nói cậu ta nhìn chòng chọc mấy ngày không nhìn thấy thằng nhóc kia xuất hiện, cậu ta nói vốn cũng muốn chờ alpha kia lại tới sẽ đánh hắn ra bã, đừng tưởng rằng mình là alpha thì ngon, beta cũng không phải ăn chay.

Thời Niên nghĩ vậy cũng được, beta khác có ăn chay hay không cậu không biết, nhưng mình khẳng định không ăn, mình thích ăn "trai", tốt nhất là cái loại tám múi cơ bụng.

A, con cóc năm chân khó tìm, alpha tám múi cơ bụng chẳng phải đầy cả phố à.

Vả lại cũng không nhất định phải là alpha, beta cũng là được, cậu vốn muốn hẹn hò cùng beta.

Quan điểm này của cậu, nhận được ủng hộ của lão đại, cậu ta nói beta chúng ta nên hẹn hò cùng beta, chúng ta cũng không cần lo lắng về kỳ ph*t t*nh, cũng không cần lo lắng về pheromone, muốn làm với ai thì làm, muốn làm lúc nào thì làm, muốn làm thế nào thì làm.

Thời Niên: Dù sao tôi không muốn làm với cậu.

Thời Niên cảm thấy lão đại như vậy cũng không tốt, cậu ta bởi vì thất tình mà lâm vào trạng thái cực đoan, cậu hận không thể bắt Liên Thanh đánh một trận để xả mối hận trong lòng mình, Thời Niên hỏi sao hắn không đánh gian phu đào góc tường một trận, tại sao phải đánh Liên Thanh chả liên quan gì chứ...

"Tôi không nỡ... Tôi sợ cậu ấy khổ sở..." Lúc lão đại nói câu này khóc như thằng ngu vậy.

"Cậu ấy" trong miệng cậu ta dĩ nhiên là tiểu học đệ omega.

Thời Niên cảm thấy hết cứu, yêu đương không chỉ có khiến người ưu buồn còn khiến người lú lẫn.

May mà mình vẫn tỉnh, chỉ ch*ch không yêu.

Bây giờ cũng chả thèm ch*ch, chỉ có thể say lòng với sự nghiệp.

Lần này trong hội chợ có rất nhiều người cảm thấy hứng thú với rượu của bọn họ, sẵn sàng mua hàng làm đại lý, lão đại ủy thác toàn bộ đơn hàng trong khu vực miễn phí giao hàng cho Thời Niên, cậu ta nói dù sao Thời Niên không tìm được công việc, không bằng cứ làm cho cậu ta trước, chờ đầu xuân sang năm lại rải CV, dù sao sắp cuối năm rồi, công ty tuyển người quá ít.

Hơn nữa lỡ như thành công, cậu ta có thể dứt khoát mở công ty chi nhánh ở Giang Châu gì đó, đến lúc đó Thời Niên sẽ tới chỗ cậu ta làm việc là được, nếu như Thời Niên không muốn chạy nghiệp vụ thì làm giảng viên đào tạo, dù sao trong kế hoạch của cậu cũng muốn lấy chứng chỉ sommelier, đến lúc đó Thời Niên có thể trực tiếp làm giảng viên, tất nhiên khả năng này cần hai ba năm, Thời Niên có thể trong hai ba năm này lấy được chứng chỉ sommelier.

Thời Niên cảm thấy lão đại mặc dù lú lẫn rồi, nhưng ý nghĩ này vẫn rất đáng tin, mấu chốt là bây giờ mình đúng là không có chỗ để đi.

Sau khi về Giang Châu, Thời Niên xếp loại danh thiếp nhận được, sau đó bắt đầu liên lạc từng ngườ, cuộc sống bận rộn như vậy lại bắt đầu.

Cuộc sống bận rộn, tất nhiên không có thời gian suy nghĩ chuyện khác, Thời Niên mỗi ngày khuya về nhà liền muốn nghỉ ngơi, mỗi ngày cậu toàn là ăn cơm, ngủ, làm việc, chính thức trở thành một thanh niên làm công ăn lương.

Khó được nhất là, khoảng thời gian này, không có bất kỳ ai đi tìm hắn.

Bất luận là Diệu An, Khương Hoán, hay là Liên Thanh.

Thời Niên cảm thấy như vậy rất tốt, rốt cuộc cậu đã trở lại cuộc sống nề nếp thuộc về mình.

Chẳng qua cậu vẫn gặp một cô bé vào một ngày mưa, cô em gái trông rất giống cậu.

Thời Niên không biết tại sao em lại xuất hiện trong công viên gần chỗ ở của cậu, cũng không biết em ngồi trên cầu trượt suy nghĩ gì, cho dù mưa đã nhẹ nhàng rơi.

Trong công viên vốn có mấy đứa trẻ, nhưng khi giọt mưa đầu tiên rơi xuống, đã bị phụ huynh kêu về nhà.

Nhưng cô bé vẫn liên tục chơi cầu trượt.

Thời Niên chạy tới, cậu cũng không có mang dù, nhưng cậu có áo khoác, cậu muốn trùm áo khoác lên cho cô bé, nhưng cậu sợ cô bé sẽ kinh hoàng, sẽ kháng cự, cũng sợ em sẽ chạy trốn.

Nhưng mưa dày lên rồi, vẫn không có ai đến tìm cô bé, Thời Niên cẩn thận đến gần cầu thang, đến gần cô bé.

"Thủy Thủy? Em tên là Thủy Thủy đúng không? Thủy Thủy ơi trời mưa rồi nha, bị ướt sẽ bị bệnh, anh đưa em tới chỗ không có mưa được không?" Thời Niên dè đặt hỏi, cậu nghĩ nếu cô bé kháng cự, cậu sẽ khiêng cô bé lên chạy, ít nhất phải mang em vào lương đình, ngay ở phía trước.

"Thủy Thủy, không nói lời nào, vậy anh xem như em đã đồng ý." Thời Niên thử ôm Thủy Thủy, Thủy Thủy đương nhiên là có chút kháng cự, em có chút tránh né, nhưng tránh không bao nhiêu, Thời Niên bèn thuận thế bế em trong tay, sau đó chạy thẳng tới lương đình, vừa chạy cậu còn vừa không quên khen ngợi Thủy Thủy, nói em thật ngoan, anh rất thích Thủy Thủy.

Đến lương đình, Thời Niên đặt Thủy Thủy lên ghế dài, sau đó cởi áo khoác trùm lên cho em, Thủy Thủy dường như rất thích cái áo khoác này, em vẫn cuối đầu nghịch tay áo.

Thời Niên nhìn Thủy Thủy như thế, thở dài, cậu biết đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ rất dễ bị lạc, bởi vì các em thiếu ý thức an toàn, hơn nữa tương đối thích hành động một mình, nhưng mỗi lần cậu nhìn thấy Thủy Thủy đều có bảo mẫu cô giáo đi theo, dầu gì cũng có mẹ của cậu, nhưng hôm nay một người cũng không có, cũng may là gặp mình, bằng không hậu quả không dám nghĩ tới.

Thời Niên lấy điện thoại ra gọi cho mẹ cậu.

Quả nhiên mẹ cậu ở bên kia điện thoại sắp điên rồi, nghe Thời Niên nói Thủy Thủy ở cùng cậu, mẹ cậu vừa giật mình vừa mừng rỡ.

Không tới nửa giờ, mẹ cậu và bảo mẫu đã tới rồi.

Nhiễm nữ sĩ vẫn minh diễm động lòng người, nhưng tóc có hơi rối, bảo mẫu thì là bộ dạng còn hoảng hồn.

Nhiễm nữ sĩ ôm lấy Thủy Thủy, Thủy Thủy giãy giụa rất nhiều.

Thời Niên sợ Thủy Thủy hét lên, bèn nói với Nhiễm nữ sĩ mẹ buông em ấy ra, mẹ ôm quá chặt, em ấy sẽ đau.

Chuyện không khác với suy đoán của Thời Niên, đó là Thủy Thủy chạy mất, hơn nữa Thủy Thủy chạy mất đã một lúc lâu, nơi biến mất cách nơi này cũng có một cách.

Cả nhà đều ở đang tìm Thủy Thủy.

Anh của Thủy Thủy, à, là một người anh khác, hắn nghe Nhiễm nữ sĩ nói, là con trai của chòng mới của bà, cũng ra ngoài tìm Thủy Thủy.

Nhiễm nữ sĩ sau khi thấy Thủy Thủy cũng thông báo hắn đầu tiên.

Lúc ấy Thời Niên đang định cùng bảo mẫu mặc áo khoác cho Thủy Thủy, nhưng Thủy Thủy không muốn, ema chỉ chịu mặc áo khoác của Thời Niên.

Bảo mẫu lại có hơi nóng nảy, bà ấy vừa dỗ Thủy Thủy, vừa dùng lực trên tay hơi mạnh.

Thủy Thủy vẫn kêu lên, lúc Nhiễm nữ sĩ gọi điện thoại, Thời Niên nghe bên kia điện thoại có một giọng nam nói Thủy Thủy xảy ra chuyện gì, hắn lập tức chạy tới.

Bên này Thời Niên cũng có chút tức giận, cậu nói cô đừng ép Thủy Thủy, Thủy Thủy có chút đặc biệt cô không biết sao? Em ấy thích mặc áo khoác của tôi thì cứ mặc đi, không có gì.

Thật ra thì Thời Niên biết đổi thành ai gặp đứa trẻ như Thủy Thủy cũng sẽ khó tránh khỏi mất kiên nhẫn, nhưng Thủy Thủy thật sự cần chăm sóc đặc biệt, nếu như năng lực tiền tài đều không thể giúp Thủy Thủy miễn chịu ủy khuất, cậu thật không biết tương lai Thủy Thủy phải làm sao.

Nhiễm nữ sĩ sau khi cúp điện thoại thì nói với Thời Niên anh của Thủy Thủy lát nữa cũng muốn tới đây.

Thời Niên gật đầu một cái, nếu anh chính quy của Thủy Thủy muốn tới, vậy người anh này là cậu có thể rút lui rồi.

"Chờ lát nữa hẵng đi, anh con bé nói muốn cám ơn con." Nhiễm nữ sĩ giữ lại Thời Niên nói, "Dù sao cũng không phải người ngoài."

Người ngoài... Thời Niên bất đắc dĩ cười cười, cậu không phải người ngoài chẳng lẽ còn là người nhà sao?

"Không được, sau này có cơ hội rồi nói sau, con còn có việc." Thời Niên cúi người xuống, kéo tay Thủy Thủy, "Anh đi nha, tạm biệt."

Thủy Thủy không có phản ứng, vẫn đang nghịch tay áo, Thời Niên đã thành thói quen em như vậy, sờ tóc em, rồi rời đi.

Cậu đi quá nhanh, cũng không có nghe thấy, Thủy Thủy ở sau lưng cậu, nhẹ nhàng nói: "Anh."
 
Back
Top Dưới