Author: Poni
__________
"cậu ngang nhiên phóng pheromones không kiểm soát vậy sao?"
"?"
Jeon Jungkook khựng lại khi nghe hắn nói vậy, cậu hơi ngưng động tác một chút, rồi làm tiếp.
"báo cáo thượng tá, thuốc kìm hãm vừa hết tác dụng, tôi sẽ bổ sung sau.
Khi tôi băng bó vết thương cho anh xong"
Hắn chẳng nói gì chỉ im lặng, cậu chăm chú băng bó, khi xong , cậu đứng dậy nhìn hắn.
" vết thương đã băng bó xong rồi ạ, anh đừng cử động nhiều quá, giờ anh nằm nghỉ ngơi đây một chút là được ạ"
Kim Taehyung gật đầu, cậu liền quay người rời đi, chạy về phía trại, lục tìm ống thuốc liền tiêm vào người.
" hi vọng kỳ phát tình không đến nhanh, tốt hơn là khi kết thúc nhiệm vụ này"
Cậu hít thở sâu để bản thân bình tĩnh lại, đi ra ngoài cậu đến nơi Kim Taehyung đang nằm thấy hắn đã nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cậu đi tới gần, cúi nhìn cánh tay hắn, thì chợt hắn mở mắt ra.
Cậu hơi giật mình lùi lại, lắp bắp giải thích.
"t...tôi...chỉ là tôi muốn xem thử vết thương như nào thôi"
hắn chỉ nhìn một chút rồi nhắm mắt lại, cậu bên đây thở phù một cái, dọa chết cậu rồi.
Jeon Jungkook lại tới ghế ngồi xuống kiểm tra lại một số những điều cần làm, thuốc, ống tiêm.
Kim Taehyung vẫn phải tiêm thêm một mũi giảm đau vì vết thương khá sâu.
Khi cậu không để ý, có ánh mắt nhìn cậu từ đầu tới dưới.
Hắn mặt dù nhắm mắt ngủ nhưng theo kiểu phòng thủ, Kim Taehyung đã nghe thấy tiếng bước chân của cậu bên ngoài, mặc dù cậu đi rất nhẹ.
Hắn tính xem cậu làm gì nên nằm im, thì ngay khúc Jungkook cuối xuống lại một mùi oải hương loãng rất nhẹ xộc vào mũi hắn, khiến tinh thần Taehyung giãn ra, rất an toàn.
Nên mới mở mắt ra nhìn, hắn chẳng biết vì sao khi ngửi mùi đó, hắn không bài xích ngược lại rất thích vì nó khiến Kim Taehyung cảm thấy an toàn và thư giãn.
Khác với mùi của những Omega mà hắn từng gặp, hắn rất bài xích nhưng riêng mùi cậu thì không.
Hắn nhắm mắt lại nghỉ ngơ.
Buổi sáng trong doanh trại đên sớm, Kim Taehyung tỉnh dậy, cách tay trái đặt trên ngực.
Được cố định bằng băng mới, vì là khi hắn con đang say giấc Jeon Jungkook đã thay cho hắn băng mới, vậy mà hắn còn chẳng nhận ra.
Hắn không suy nghĩ nữa, khi hắn cử động, cảm giác căng kéo truyền đến rất rõ.
Kim Taehyung không ngồi dậy ngay.
một lát sau hắn mới từ từ ngồi dậy, đặt chân xuống sàn, hắn nhìn sang đầu giường quân phục mới tinh đã được xếp gọn ở đầu giường, hắn thay áo bằng tay còn lại, mất nhiều thời gian hơn bình thường, anh nhìn bên ngoài thấy các quân y khác đang đi qua đi lại để kiểm tra cho các binh sĩ, Kim Taehyung thở hắt một cái, nhiệm vụ này nguy hiểm hơn hắn nghĩ nhất là đối với các binh sĩ còn yếu.
Đang suy nghĩ thì Jeon Jungkook bước vào cùng hộp y tế nhỏ.
"thượng tá chào buổi sáng, tôi sẽ kiếm tra anh một chút"
Kim Taehyung gật đầu, cậu bước đến tháo băng ra, hắn thấy vậy liền hỏi.
"băng chẳng phải đã thay mới rồi sao?"
" vâng đã thay nhưng vào 2, 3 giờ sáng rồi ạ"
Hắn hơi ngơ trước câu trả lời của cậu nhưng cũng không hỏi thêm gì, Jeon Jungkook tiếp tục làm tiêm một ống giảm đau, xong cậu sát trùng vết thương và băng bó lại, sau khi hoàn thành cậu dặn dò hắn đôi chút rồi bước ra ngoài.
Hắn cũng đứng dậy đi ra ngoài, nhiệm vụ vẫn phải làm, thì một binh sĩ đi đến báo cáo.
"báo cáo thượng tá!
Thời hạn được rút ngắn lại còn 3 ngày trước 3 ngày hoàn thành có thể về!"
Hắn gật đầu, có vẻ bên phía cấp trên thấy binh sĩ bị thương khá nhiều nên giảm thời hạn cũng đồng nghĩa nhiệm vụ dễ hơn, Kim Taehyung đi một vòng doanh trại kiểm tra, xong xuôi liền đi vào trong rừng làm tiếp nhiệm vụ.
....
Trời dần đến khuya hắn mới về tới doanh trại, trên người không có vết thương gì cả có thể thấy được nhiệm vụ dễ hơn.
Chỉ là cánh tay vẫn còn đau nhức, hắn đi tới chỗ Jungkook để kiểm tra xem sao.
Hắn bước vào thấy cậu đang đọc gì đó, cậu ngước lên thấy hắn, liền đứng dậy chào.
"Thượng Tá"
"tôi qua chỗ cậu kiểm tra"
"rõ"
Kim Taehyung vừa ngồi xuống cậu liền đi đến kiểm tra.
" vết thương do hoạt động nhiều mà nứt ra, vết cào do thú gây ra rất dễ nhiễm trùng, trong khoảng thời gian này thật sự anh đừng vận động nhiều"
Cậu nói xong liền sát trùng cao hơn, thay băng mới.
"nếu anh cảm thấy nhức nhiều và cảm giác mệt mỏi, thì báo tôi liền nhé vì lúc đó vết thương đang trong giai đoạn nhiễm trùng nặng cần xử lý kịp thời, hiện tại tôi đã sát trùng cao và đắp thuốc nếu như có những triệu chứng đó anh báo ngay nhé, nếu anh cảm thấy không khỏe tôi chuyển nước biển cho anh"
"anh có dị ứng thuốc nào không?"
"không"
"tôi đã rõ rồi anh nằm đây nghỉ ngơi nhé"
Nói xong cậu liền bước ra ngoài, hắn nhìn qua cánh tay được băng bó mà trách.
"bực mình"
15 phút sau cậu quay lại trên tay là khay cơm.
"anh ăn đỡ đồ ăn này nhé, tôi nấu đó giờ này chẳng còn gì cả, anh ăn cho lại sức nhé.
Xong xuôi anh uống thuốc này vào và nằm nghỉ ngơi"
Hắn nhận khay cơm và bắt đầu ăn, ăn xong Kim Taehyung nhận lấy thuốc uống, thuốc bắt đầu tan ra khắp cơ thể, tay bị thương của hắn lạnh buốt lên nhưng không quá khó chịu, hắn liền nằm xuống nghỉ một chút.
Rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Jeon Jungkook ngồi ở ghế cạnh giường, ghi nốt vài dòng cuối vào hồ sơ theo dõi, khi đặt bút xuống.
Cậu định đứng dậy, ngay lúc đó Kim Taehyung động đậy nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, cậu lại kiểm tra.
Thì bàn tay không bị thương vươn ra trong vô thức, kéo Jungkook lại.
Lực không mạnh, khiến cậu bất ngờ khựng lại, trước khi để Jungkook kịp phản ứng, Kim Taehyung đã nghiêng người.
Vùi mặt vào bụng cậu, chán chạm vào lớp vải quân phục, hơi thở ấm nóng, đều.
Không giống như ngủ vờ.
Cánh tay kia vòng qua ôm eo Jungkook, không siết cậu quá chặt.
Cậu đứng yên, cũng chẳng gọi, chỉ cuối xuống nhìn một chút, để trách làm lệch tư thế cánh tay bị thương của anh.
Nhịp thở của Kim Taehyung chậm lại, ngủ rồi vẫn không yên phận.
Jeon Jungkook hít một hơi rất khẽ, ngồi xuống mép giường, để khoảng cách không còn căng.
Một tay cậu đặt nhẹ lên vai Kim Taehyung, để giữ thăng bằng.
Ngoài trời, gió đêm lùa vào.
Khiến mọi thứ dường như dừng lại.
_____
Ây da thượng tá kim à đừng vậy chứ😆
Poni thật sự không hiểu biết gì về quân y và cách băng bó, các loại thuốc như nào đâu mọi người ạ🙁
Poni chỉ viết theo quán tính nên có sai sót mong mọi người bỏ qua cho Poni🥺