Khác [ABO/Taekook] Khi Kỷ Luật Không Áp Chế Được Mùi Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
352,482
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405231805-256-k672459.jpg

[Abo/Taekook] Khi Kỷ Luật Không Áp Chế Được Mùi Em
Tác giả: wevuxtk
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là câu chuyện về một doanh trại không tiếng súng,
nhưng đầy những cuộc giằng co âm thầm giữa lý trí và bản năng,
về một Alpha Kim Taehyung quen ra lệnh cho cả đơn vị,
lại bất lực trước mùi hương của một Omega Jeon Jungkook duy nhất.



vkook​
 
[Abo/Taekook] Khi Kỷ Luật Không Áp Chế Được Mùi Em
Chương 1: Khu Tập Luyện Số Ba


Đây là fic đầu tay của Poni nên nếu có nhiều sai sót mong mọi người bỏ qua, fic tớ tham khảo rất nhiều nơi ạ.

Và hoàn toàn không có thật.

Author: Poni

Thể loại: ABO, Quân Đội, Sinh Tử Văn

- Khi kỷ luật không áp chế được mùi em

Anh mới hiểu, có những giới hạn sinh ra để bị phá vỡ, chỉ bởi một người.

_____

Buổi huấn luyện diễn ra theo đúng tiến độ, ánh nắng mặt trời hắt bóng từng hàng binh sĩ, đang thực hiện bài phản xạ cuối cùng.

Thượng Tá Kim Taehyung đứng ở rìa sân, tư thế thẳng, ánh mắt lạnh quan sát từng chuyển động của binh sĩ, hắn không quát tháo, không nâng cao giọng.

Nhưng mỗi lệnh phát ra đều ngắn gọn, không dư thừa một âm tiết.

" giữ nhịp!"

Đội hình điều chỉnh, không ai chậm nhịp.

Huấn luyện thời bình không cho phép lơ là, Kim Taehyung không cho phép sai sót.

Kỷ luật, nghiêm khắc và không bỏ qua là ba điều để tả một thượng tá 35 tuổi như hắn.

"Báo cáo!

Có người bị thương!"

Đang tập luyện thì một binh sĩ thứ hai khựng lại, tay trái ôm cẳng tay phải, máu thấm ra ước lớp áo, một binh sĩ đứng cạnh thấy vậy liền hô to báo cáo, Kim Taehyung nghe thấy liền bước tới, cúi nhìn vết thương không quá nghiêm trọng, binh sĩ bị thương do trượt tay khi leo tường mô phỏng.

Nhưng vết thương đủ để ngưng tập luyện

" rút khỏi đội hình" hắn nói, giọng đều.

" gọi quân y đến khu tập luyện"

Một binh nhất của quân y đến sau đó chưa đầy năm phút, cậu mặc quân phục quân chỉnh tề, tay xách hộp cứu thương, tóc cắt ngắn gọn gàng.

Trên cầu vai đeo phù hiệu tên bên dưới ghi rõ chứ Omega, Jungkook đi tới gần hắn chào theo đúng điều lệnh.

" Binh nhất Jeon Jungkook, quân y.

Báo cáo đến xử lý vết thương!"

Kim Taehyung chỉ gật đầu, ánh mắt chỉ nhìn lướt qua cậu xác nhận cấp bậc, vai trò.

"xử lý tại chỗ"

"Rõ!"

Jeon Jungkook đi tới binh sĩ đang bị thương, quỳ một chân xuống, không hỏi thêm, cậu đặt hộp cứu thương sang bên, mở nấp ra lấy găng tay đeo vào.

Cởi nhẹ lớp áo đang bị thương, sát trùng, thay băng mới.

Mỗi động tác đều chậm, nhưng thuần thục.

Kim Taehyung đứng cách đó vài bước, hắn nhìn vào động tác của cậu, hắn bỗng nhận ra mình không còn theo dõi đội hình phía sau nữa, hắn chuyển dời ánh mắt sang chỗ khác.

Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng xong, cậu đứng dậy đi tới chỗ hắn báo cáo.

"báo cáo, vết thương đã xử lý xong, binh sĩ cần nghỉ ngơi trách vết thương bị rách"

" được "

Người lính rời đi, Jungkook chào theo điều lệnh xoay người rời khỏi sân, Kim Taehyung nhìn theo cậu một nhịp rồi quay lại đội hình.

"Nghỉ!"

Không thêm thời gian, không giải thích.

"rõ!"

Đội hình tản ra theo đúng quy định, khu tập luyện yên ắng hơn, Kim Taehyung đứng lại một mình nhìn xuống bảng huấn luyện trong tay, không có ghi chú, không có sai lệch.

Chỉ là hôm nay buổi luyện kết thúc sớm hơn một chút, hắn gấp bảng lại.

Không sửa.

Kim Taehyung rời khỏi khu tập luyện, ánh nắng đã dịu hơn, hắn đi chậm hơn mỗi ngày.

Văn phòng của anh đi ngang qua khu doanh trại quân y, anh dừng lại nhìn vào thì thấy Jeon Jungkook đang ngồi ở băng ghé, kiểm tra và sắp xếp lại hộp cứu thương, cậu người lên thấy hắn đang nhìn liền đứng dậy bước đến chào.

"Thượng Tá!"

Kim Taehyung gật đầu.

"còn việc?"

Jungkook đáp ngắn gọn.

"kiểm tra lại dụng cụ buổi sáng thôi ạ"

Kim Taehyung nói không nhìn cậu.

"buổi sáng xử lý rất tốt" không phải khen, chỉ là hắn nhận xét mà thôi.

Jungkook nghe vậy mỉm cười nhẹ.

"đó nhiệm vụ ạ"

Cậu chợt nhớ ra mình còn chuyện phải làm, Jungkook chào hắn xong liền đeo lại dây hộp cứu thương lên vai, chạy đi mất.

Kim Taehyung nhìn theo bóng lưng cậu suy nghĩ điều gì đó, chính hắn cũng chẳng biết, chỉ là hắn cảm thấy cậu quân y này rất đặc biệt.

Ý hắn là, khác với những quân y khác, tác phong nhanh nhẹn, gọn gàng.

Rất vừa mắt hắn.

Hắn liền ho một cái nhẹ, xong cất bước đi về hướng văn phòng.

_______

Có quá nhanh khi cho cả hai bạn gặp nhau sớm k nhỉ mọi người 🥲
 
[Abo/Taekook] Khi Kỷ Luật Không Áp Chế Được Mùi Em
Chương 2:nhiệm vụ


Author: Poni

______

Kim Taehyung đang ngồi trong văn phòng tập trung soạn lại văn bản thì một cuộc gọi cắt ngang, hắn từ từ chậm rãi bắt máy.

"alo?"

"trong chiều nay có lệnh tập hợp tất cả các binh sĩ chia đội vào ngày mai bước vào nhiệm vụ nâng cao, mức độ khó, nguy hiểm cao.

Hạn 10 ngày!"

"ừ"

Taehyung "ừ" một tiếng xong cúp máy, đứng dậy đi đến khu tập luyện, đến khu tập luyện binh sĩ đã xếp hàng ngay ngắn.

" vào ngày mai chúng ta có nhiệm vụ nâng cao, khó và nguy hiểm có thể gây thương tích, hạn 10 ngày.

Trong khoảng thời gian đó tôi sẽ đồng hành, nhiệm vụ này nguy hiểm không được lơ là, sau nhiệm vụ này còn có thể thăng cấp nếu có năng lực!"

Các binh sĩ nghe chữ thăng cấp liền quên đi cả đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.

" chúng ta sẽ chia đội ra mà làm nhiệm vụ, mỗi đội 2 người, đội nào có người bị thương vui lòng báo tín hiệu để bên quân y kịp thời đến hổ trợ, còn người ở lại tiếp tục làm nhiệm vụ đi theo đội khác!"

" Rõ!"

" lên bốc thăm chia đội, ai vô đội nào xếp hàng ngay ngắn!"

Các binh sĩ lần lượt lên bốc thăm, sau năm phút tìm kiếm đội hình, cũng sắp xếp xong.

Kim Taehyung thì một mình làm nhiệm vụ, kèm quan sát.

Còn bên phía quân y cũng đã được phân phối theo từng trạm y tế theo từng khu vực, Jeon Jungkook kiểm tra thông báo ở bảng khu quân y.

Nhiệm vụ kéo dài 10 ngày, Khu C, 2 lượt trực.

Cậu ghi chép lại và đi chuẩn bị đồ

Sáng hôm sau.

Các binh sĩ đều chỉnh trang quân phục đầy đủ, Kim Taehyung liền dẫn các binh sĩ vô rừng, vô tới được nửa hắn ra hiệu chia ra đi, các đội đi mỗi hướng.

Còn hắn đi một mình về phía trước, trong rừng có nhiều thú dữ và đầy cạm bẫy, hắn đi từ từ nhẹ nhàng quan sát từ nơi một, những thông tin nhỏ được dán trên cây được hắn dễ dàng nhìn thấy.

Bất chợt Kim Taehyung nghe một tiếng grừ lớn, mặc dù rất nhỏ nhưng đủ để hắn có thể nghe thấy, vì tai hắn rất thính, hắn nhẹ nhàng chuyển mình núp sau một cách cây.

Rút một con dao ra phòng vệ

Xuất hiện ngay từ phía cành cây kia là một con báo to, đang chậm chạp đến gần chỗ khi nãy hắn đứng.

Trên mình nó, có thông tin dán giấy đỏ là thông tin quan trọng.

Hắn nhẹ nhàng lách người qua sau lưng nó để lấy, nó phát hiện liền quay qua nhanh chóng giơ móng vuốt cào xuống, Kim Taehyung né sang bên thừa cơ dùng tay giật mạnh giấy thông tin xuống.

Con báo gào lên to, nhảy lên tấn công, hắn nhanh chóng né trách chạy nhanh đi, con báo liền đuổi theo, hắn chú ý thấy có bẫy lưới, liền chạy thẳng tới.

Lúc hắn chạm vào dây bẫy cũng là lúc con báo bị bẫy lưới kéo lên trên cao.

Kim Taehyung nhìn con báo đang cố gắng tìm cách thoát ra mà cười khẩy một cái, hắn nhét miếng giấy đỏ vào trong túi bắt đầu đi tiếp.

Trời bắt đầu trở tối, tầm nhìn cũng càng hạn hẹp hơn, hắn đi đến bên một gốc cây lớn ngồi tạm ở đó nghỉ ngơi.

Từ sáng đến giờ hắn đã lấy được 50 giấy thông tin trắng 15 thông tin vàng và 5 thông tin đỏ, giấy thông tin đỏ hiếm và nguy hiểm nhất.

Hắn phải vật lộn và phóng nhiều pheromone răn đe tụi nó, nên giờ có chút mệt, Kim Taehyung lấy một miếng lương thực khô ăn để lấy sức, uống miếng nước.

Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Đang nhắm mắt nghỉ ngơi, thì tiếng sột soạt làm hắn phải mở căng mắt ra, kim Taehgung thở nhẹ lắng nghe đó là tiếng gì, tiếng sột soạt càng ngày càng gần.

Hắn cầm chắc con dao, thứ đó vừa bổ ra hắn đưa lên quẹt nhẹ vô người nó.

Tiếng gào to lớn vang vọng giữa màn đêm tĩnh lặng, là con sư tử.

Trên mình nó không ít vết sẹo, điều Kim Taehyung chú ý là trên mình nó có hai giấy thông tin đỏ, con sư tử nhìn hắn nhe nanh răng ra gầm gừ.

Hắn để balo xuống, phóng pheromone chiến đấu.

Con sư tử thấy vậy liền nhào tới hắn né trách đạp vô mình nó khiến nó bay xa, Nó đau đớn gào một tiếng, phóng nhanh tới giơ móng vuốt điên cuồng cào hắn, Kim Taehyung chém vô mình nó một nhát dài, khiến máu tuôn ra ước đẫm tay hắn.

Kim Taehyung lách qua giật được một miếng thì bị nó cào lên tay một đường, hắn hơi nhăn mặt nhìn vết thương đang rỉ máu.

Đứng dậy phóng tới con sư tử chém liên tục vào người nó, đá văng ra xa.

Con sư tử dần mất sức, đứng không nổi nhưng vẫn răn đe hắn.

Kim Taehyung đi tới nó thu lại pheromone giật miếng giấy còn lại đi tới chỗ balo cầm lên và quay lưng rời đi.

Vết thương càng ngày càng trở nặng máu chảy ra không ngừng, hắn đau đớn dựa vào cành cây mà nghỉ ngơi, lúc này hắn mới bắt đầu phát tín hiệu cho bên quân y cứu trợ.

Khu quân y cách đó không xa nghe tiếng nổ vang và đèn tín hiệu, liền lập tức nhanh chóng lên đường cứu trợ, Jeon Jungkook cũng đi.

Sau hơn mười lăm phút tìm kiếm thì cũng thấy được hắn, Jeon Jungkook nhẹ nhàng đi tới kiếm tra vết thương, liền lấy băng bó sơ trước chủ yếu ngăn máu chảy ra thêm, một anh quân y khác đỡ Kim Taehyung dậy hướng về trạm quân y.

Tới nơi hắn được đỡ lên giường ngồi, Jungkook tháo áo hắn ra, lấy đồ khử trùng vết thương nhẹ nhàng khử trùng cho hắn.

" đau quá anh nói với tôi nhé"

Jungkook nhẹ nhàng nói, tay cũng cẩn thận từng chút chậm rãi, hắn hơi ngước nhìn cậu, bất chợt tim hắn đập thịch một cái.

Mùi?

Không quá nhẹ để gọi là mùi

Nó quá nhẹ, hắn nhìn cậu đang băng bó, mồ hôi nhễ nhại, ánh đèn dầu chiếu rọi gương mặt cậu, đẹp...rất đẹp.

Hắn lại ngửi được mùi đó nữa nhưng càng ngày càng đậm hơn, hắn phải cau mày rất khẽ.

Jungkook tinh ý phát hiện Taehyung câu mày, liền làm nhẹ hơn.

"đau sao? tôi sẽ làm nhẹ và chậm hết mức"

Hắn nghe cậu nói vậy liền quay qua nhìn cậu.

"cậu ngang nhiên phóng pheromone không kiểm soát vậy sao?"

"?"

__________

Ừm hứm H sớm quá thì ấy quá không nhỉ?😆 spoil thì kì quá điii😪
 
[Abo/Taekook] Khi Kỷ Luật Không Áp Chế Được Mùi Em
Chương 3: thừa cơ ôm eo?


Author: Poni

__________

"cậu ngang nhiên phóng pheromones không kiểm soát vậy sao?"

"?"

Jeon Jungkook khựng lại khi nghe hắn nói vậy, cậu hơi ngưng động tác một chút, rồi làm tiếp.

"báo cáo thượng tá, thuốc kìm hãm vừa hết tác dụng, tôi sẽ bổ sung sau.

Khi tôi băng bó vết thương cho anh xong"

Hắn chẳng nói gì chỉ im lặng, cậu chăm chú băng bó, khi xong , cậu đứng dậy nhìn hắn.

" vết thương đã băng bó xong rồi ạ, anh đừng cử động nhiều quá, giờ anh nằm nghỉ ngơi đây một chút là được ạ"

Kim Taehyung gật đầu, cậu liền quay người rời đi, chạy về phía trại, lục tìm ống thuốc liền tiêm vào người.

" hi vọng kỳ phát tình không đến nhanh, tốt hơn là khi kết thúc nhiệm vụ này"

Cậu hít thở sâu để bản thân bình tĩnh lại, đi ra ngoài cậu đến nơi Kim Taehyung đang nằm thấy hắn đã nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cậu đi tới gần, cúi nhìn cánh tay hắn, thì chợt hắn mở mắt ra.

Cậu hơi giật mình lùi lại, lắp bắp giải thích.

"t...tôi...chỉ là tôi muốn xem thử vết thương như nào thôi"

hắn chỉ nhìn một chút rồi nhắm mắt lại, cậu bên đây thở phù một cái, dọa chết cậu rồi.

Jeon Jungkook lại tới ghế ngồi xuống kiểm tra lại một số những điều cần làm, thuốc, ống tiêm.

Kim Taehyung vẫn phải tiêm thêm một mũi giảm đau vì vết thương khá sâu.

Khi cậu không để ý, có ánh mắt nhìn cậu từ đầu tới dưới.

Hắn mặt dù nhắm mắt ngủ nhưng theo kiểu phòng thủ, Kim Taehyung đã nghe thấy tiếng bước chân của cậu bên ngoài, mặc dù cậu đi rất nhẹ.

Hắn tính xem cậu làm gì nên nằm im, thì ngay khúc Jungkook cuối xuống lại một mùi oải hương loãng rất nhẹ xộc vào mũi hắn, khiến tinh thần Taehyung giãn ra, rất an toàn.

Nên mới mở mắt ra nhìn, hắn chẳng biết vì sao khi ngửi mùi đó, hắn không bài xích ngược lại rất thích vì nó khiến Kim Taehyung cảm thấy an toàn và thư giãn.

Khác với mùi của những Omega mà hắn từng gặp, hắn rất bài xích nhưng riêng mùi cậu thì không.

Hắn nhắm mắt lại nghỉ ngơ.

Buổi sáng trong doanh trại đên sớm, Kim Taehyung tỉnh dậy, cách tay trái đặt trên ngực.

Được cố định bằng băng mới, vì là khi hắn con đang say giấc Jeon Jungkook đã thay cho hắn băng mới, vậy mà hắn còn chẳng nhận ra.

Hắn không suy nghĩ nữa, khi hắn cử động, cảm giác căng kéo truyền đến rất rõ.

Kim Taehyung không ngồi dậy ngay.

một lát sau hắn mới từ từ ngồi dậy, đặt chân xuống sàn, hắn nhìn sang đầu giường quân phục mới tinh đã được xếp gọn ở đầu giường, hắn thay áo bằng tay còn lại, mất nhiều thời gian hơn bình thường, anh nhìn bên ngoài thấy các quân y khác đang đi qua đi lại để kiểm tra cho các binh sĩ, Kim Taehyung thở hắt một cái, nhiệm vụ này nguy hiểm hơn hắn nghĩ nhất là đối với các binh sĩ còn yếu.

Đang suy nghĩ thì Jeon Jungkook bước vào cùng hộp y tế nhỏ.

"thượng tá chào buổi sáng, tôi sẽ kiếm tra anh một chút"

Kim Taehyung gật đầu, cậu bước đến tháo băng ra, hắn thấy vậy liền hỏi.

"băng chẳng phải đã thay mới rồi sao?"

" vâng đã thay nhưng vào 2, 3 giờ sáng rồi ạ"

Hắn hơi ngơ trước câu trả lời của cậu nhưng cũng không hỏi thêm gì, Jeon Jungkook tiếp tục làm tiêm một ống giảm đau, xong cậu sát trùng vết thương và băng bó lại, sau khi hoàn thành cậu dặn dò hắn đôi chút rồi bước ra ngoài.

Hắn cũng đứng dậy đi ra ngoài, nhiệm vụ vẫn phải làm, thì một binh sĩ đi đến báo cáo.

"báo cáo thượng tá!

Thời hạn được rút ngắn lại còn 3 ngày trước 3 ngày hoàn thành có thể về!"

Hắn gật đầu, có vẻ bên phía cấp trên thấy binh sĩ bị thương khá nhiều nên giảm thời hạn cũng đồng nghĩa nhiệm vụ dễ hơn, Kim Taehyung đi một vòng doanh trại kiểm tra, xong xuôi liền đi vào trong rừng làm tiếp nhiệm vụ.

....

Trời dần đến khuya hắn mới về tới doanh trại, trên người không có vết thương gì cả có thể thấy được nhiệm vụ dễ hơn.

Chỉ là cánh tay vẫn còn đau nhức, hắn đi tới chỗ Jungkook để kiểm tra xem sao.

Hắn bước vào thấy cậu đang đọc gì đó, cậu ngước lên thấy hắn, liền đứng dậy chào.

"Thượng Tá"

"tôi qua chỗ cậu kiểm tra"

"rõ"

Kim Taehyung vừa ngồi xuống cậu liền đi đến kiểm tra.

" vết thương do hoạt động nhiều mà nứt ra, vết cào do thú gây ra rất dễ nhiễm trùng, trong khoảng thời gian này thật sự anh đừng vận động nhiều"

Cậu nói xong liền sát trùng cao hơn, thay băng mới.

"nếu anh cảm thấy nhức nhiều và cảm giác mệt mỏi, thì báo tôi liền nhé vì lúc đó vết thương đang trong giai đoạn nhiễm trùng nặng cần xử lý kịp thời, hiện tại tôi đã sát trùng cao và đắp thuốc nếu như có những triệu chứng đó anh báo ngay nhé, nếu anh cảm thấy không khỏe tôi chuyển nước biển cho anh"

"anh có dị ứng thuốc nào không?"

"không"

"tôi đã rõ rồi anh nằm đây nghỉ ngơi nhé"

Nói xong cậu liền bước ra ngoài, hắn nhìn qua cánh tay được băng bó mà trách.

"bực mình"

15 phút sau cậu quay lại trên tay là khay cơm.

"anh ăn đỡ đồ ăn này nhé, tôi nấu đó giờ này chẳng còn gì cả, anh ăn cho lại sức nhé.

Xong xuôi anh uống thuốc này vào và nằm nghỉ ngơi"

Hắn nhận khay cơm và bắt đầu ăn, ăn xong Kim Taehyung nhận lấy thuốc uống, thuốc bắt đầu tan ra khắp cơ thể, tay bị thương của hắn lạnh buốt lên nhưng không quá khó chịu, hắn liền nằm xuống nghỉ một chút.

Rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Jeon Jungkook ngồi ở ghế cạnh giường, ghi nốt vài dòng cuối vào hồ sơ theo dõi, khi đặt bút xuống.

Cậu định đứng dậy, ngay lúc đó Kim Taehyung động đậy nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, cậu lại kiểm tra.

Thì bàn tay không bị thương vươn ra trong vô thức, kéo Jungkook lại.

Lực không mạnh, khiến cậu bất ngờ khựng lại, trước khi để Jungkook kịp phản ứng, Kim Taehyung đã nghiêng người.

Vùi mặt vào bụng cậu, chán chạm vào lớp vải quân phục, hơi thở ấm nóng, đều.

Không giống như ngủ vờ.

Cánh tay kia vòng qua ôm eo Jungkook, không siết cậu quá chặt.

Cậu đứng yên, cũng chẳng gọi, chỉ cuối xuống nhìn một chút, để trách làm lệch tư thế cánh tay bị thương của anh.

Nhịp thở của Kim Taehyung chậm lại, ngủ rồi vẫn không yên phận.

Jeon Jungkook hít một hơi rất khẽ, ngồi xuống mép giường, để khoảng cách không còn căng.

Một tay cậu đặt nhẹ lên vai Kim Taehyung, để giữ thăng bằng.

Ngoài trời, gió đêm lùa vào.

Khiến mọi thứ dường như dừng lại.

_____

Ây da thượng tá kim à đừng vậy chứ😆

Poni thật sự không hiểu biết gì về quân y và cách băng bó, các loại thuốc như nào đâu mọi người ạ🙁

Poni chỉ viết theo quán tính nên có sai sót mong mọi người bỏ qua cho Poni🥺
 
[Abo/Taekook] Khi Kỷ Luật Không Áp Chế Được Mùi Em
Chương 4: tôi cười vì cậu đáng yêu


Author: Poni

________

Buổi sáng đến muộn hơn thường lệ, ánh sáng nhẹ lọt vào trại, Kim Taehyung vẫn ngủ.

Jeon Jungkook thì thức trước, tư thế đêm qua gần như không đổi, hắn nằm nghiêng, mặt tựa vào bụng cậu, hơi thở đều.

Cánh tay vẫn đặt ở đó, không hề siết chặt nhưng cũng không buông.

Jungkook không nhúc nhích ngay, cậu kiểm tra tay Kim Taehyung bằng mắt, thấy băng không lệch mới yên tâm mà dời mắt.

Đêm qua cậu có một giấc ngủ không hoàn toàn yên ổn, đang suy nghĩ thì Kim Taehyung cựa mình nhẹ, cậu thấy vậy liền đặt tay lên vai hắn, thấp giọng.

"thượng tá" Không lớn.

Kim Taehyung không tỉnh hẳn, chỉ đổi nhịp thở tay vẫn giữ lấy eo cậu.

Jeon Jungkook cũng không gọi nữa.

Một lát sau, Kim Taehyung mở mắt, ánh nhìn ban đầu mờ, không tập trung.

Khi nhận ra tư thế, hắn dừng lại, buông cậu ra.

"...xin lỗi" giọng anh khàn, thấp.

Jungkook lắc đầu rất nhẹ.

" không sao "

Kim Taehyung dựa vào thành giường, cũng chẳng nhắc lại chuyện khi nãy, cậu thấy vậy cũng chỉ cười nhẹ, nhìn hắn hỏi.

"anh còn đau không?"

"còn, nhưng chịu được"

Jeon Jungkook đứng dậy chỉnh lại áo, đứng dậy lấy hộp y tế lại.

"vẫn phải nghỉ ngơi, ít nhất là hôm nay"

Kim Taehyung không phản đối chỉ nhìn ra ngoài, cậu tập trung thay băng mới cho anh, kiểm tra vết thương.

" vết thương đã ổn, chờ khi nó dần khép lại có thể bôi thuốc"

Cậu nói xong liền dọn dẹp lại.

"Jeon Jungkook"

"có"

Cậu quay lại nhìn, thấy hắn cũng nhìn cậu.

"có chuyện gì sao ạ?"

"cảm ơn"

Jungkook chỉ mỉm cười nhẹ và quay người rời khỏi phòng, Kim Taehyung nhìn bóng lưng cậu rời đi mà suy nghĩ, hắn ngồi trên giường mở hồ sơ ra đọc, hai ngày nữa là có thể về, nhiệm vụ cũng đơn giản hơn nên hắn cũng chẳng cần tham gia.

Đang chăm chú xem thì Jungkook bước vào với khay thuốc và cốc nước

"thuốc trưa, thuốc này anh ăn nhẹ trước miếng bánh rồi hả uống vào nhé"

Cậu đưa hắn miếng bánh, Kim Taehyung nhận lấy chờ hắn ăn xong, đưa thuốc tới.

Hắn uống hết cốc nước đưa trả lại cậu, Kim Taehyung đứng dậy đi ra ngoài hít thở không khí một chút.

Sáng nay nắng không quá gắt, rất dịu, đi kiểm tra một vòng rồi lại quay về kiểm tra hồ sơ.

Đang kiểm tra thì Jungkook chạy thẳng vào trong khiến anh hơi giật mình nhẹ, cậu lục tìm mọi thứ trong phòng khiến anh hơi nhăn mày nhẹ.

"cậu kiếm gì vậy?"

"th...thuốc...thuốc"

"cậu tìm thuốc gì?"

Hắn đi lại gần cậu, thấy mặt cậu nhạt đi người nóng bừng lên.

Jungkook thấy vậy càng né xa ra loạng choạng ra xuống đất.

"cậu bị sao vậy?

Bình tĩnh xem đi"

Kim Taehyung đỡ cậu dậy, người cậu ngã hẳn lên người hắn.

"Jungkook?

Jungkook!"

Hắn vừa lay vừa kêu cậu, nhưng cậu cũng không trả lời.

Lúc hắn đang chẳng hiểu gì thì bị cậu ôm cứng ngắt.

"nóng...tôi nóng.."

Hắn ngỡ ngàng khi nghe cậu nói vậy.

"bình tĩnh nghe tôi nói, cậu ngồi yên ở đây tôi kiếm thuốc cho cậu"

Thế nhưng cậu vẫn ôm hắn cứng ngắt, Taehyung thấy vậy liền bế cậu lên giường, nhanh chóng tìm thuốc.

Loay hoay một hồi thì mới thấy, hắn cầm ống tiêm đi tới tiêm vào người cậu, Kim Taehyung cũng chú ý tới trên tay cậu cũng có rất nhiều vết tiêm khác để lại.

Trước giờ cậu chưa từng kiếm bạn đồng hành, luôn tiêm thuốc và chịu đựng kỳ phát tình một mình.

Hắn hiểu những gì mà trải qua, quả thật là một Omega đặc biệt nhất mà hắn từng gặp, tiêm thuốc xong mất thời gian khá lâu để Jungkook bình tĩnh lại.

Mắt cậu đờ đẫn, cơ thể mệt mỏi không có sức sống, chẳng hiểu vì sao nước mắt cậu rơi càng ngày càng nhiều.

Kim Taehyung thấy cậu nhóc liền luống cuống hỏi.

"cậu..này sao lại khóc chứ..Jungkook"

"hic..."

Hắn đỡ người cậu dậy, ôm dỗ dành.

"kh..không khóc nữa, cậu đau ở đâu sao?"

Cậu không đáp, ôm hắn mà khóc nức nở, cậu đã phải trải qua nhiều lần phát tình mà chịu đựng, từng bị bỏ rơi, từng bị phản bội.

Cậu đã phải một mình gồng gánh cả tương lai, nhiều lần tiêm thuốc nhưng chẳng còn tác dụng, nó cứ hành hạ cậu mấy năm liền.

Nhiều lần cậu bật khóc trong đêm, tự dỗ bản thân, tự mình an ủi.

Chỉ đến khi hôm nay nghe hắn quan tâm cậu không tự chủ được mà khóc nức nở một phần cũng bởi cậu đến kỳ phát tình nên rất nhạy cảm.

Hắn cứ dỗ cậu cứ khóc, nhưng cũng không bài xích vẫn nhẹ nhàng từ tốn dỗ cậu.

Mặc dù từ trước đến giờ hắn chưa từng biết dỗ một người đang khóc là như nào nhưng vẫn dùng hết sức mà dỗ dành người trước mặt.

Dỗ mai cậu mới nín.

"cậu sao lại khóc?"

"hic...t..tôi chỉ là...buồn một chút..."

Hắn nghe cậu nói vậy chỉ bật cười bất lực.

"hic...sao...sao anh lại cười..tôi"

"tôi cười vì cậu đáng yêu" xoa đầu cậu

Jungkook nghe Taehyung nói vậy, mặt cũng bắt đầu đỏ lên, hắn còn xoa đầu cậu nữa chứ.

Cậu càng ngại hơn, liền trách mặt chỗ khác.

"..cẩn..cẩn thận vết thương"

Cậu nói nhưng không nhìn hắn.

"tôi biết rồi, nhưng thấy cậu khóc tôi phải dỗ"

____________

Chương này Poni thấy nhạt quá ☺️ các bạn có thấy vậy không?
 
Back
Top Bottom