Khác [ABO][Brandree] Sự Cố?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
347584073-256-k255497.jpg

[Abo][Brandree] Sự Cố?
Tác giả: HeulwenOtis
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

25/7-21/8
Hoàn
Chuyện là tớ vã Brandree quá nà ít có truyện nào hợp gu hết mà có thì cũng drop nên tớ quyết định viết truyện nhỏ này để thõa mãn cũng như gửi đến cái bạn bé con của tớ lần đầu tớ viết thể loại này có j sai sót cứ nói tớ sửa ạ.

Truyện kể về hành trình mang thai của ba nhỏ mang tinh tức tố socola và ba lớn mang tin tức tố bạc hà liệu hai người đến và gặp nhau như thế nào đoán xem nhá.

CP chính:Brandree.

CP phụ:BigThái.



brandree​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tiếng súng trên đường tàu
  • Hắc Ám Pháp Sư
  • Sumine Gacha-chan
  • Thiên Sư Bạch Nguyệt
  • [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Gặp Nhau


    Em:Bùi Thế Anh

    Hắn:Trần Thiện Thanh Bảo

    ____________________________

    Em Bùi Thế Anh năm nay 36 tuổi cái độ tuổi nà người ta nói vừa trẻ vừa già em là một omega nói thật lúc nhận giấy kiểm định về em còn sốc cơ mà em không tin em lại là một omega đâu rồi từ từ em cũng chấp nhận sự thật lí do tại sao tới giờ em vẫn không có alpha nào thì cũng dễ hiểu thôi em không tin tưởng bọn alpha ngoài kia tí nào em có thể tự lập mà không cần dựa vào alpha nào cả.

    Hôm trước khi em đang làm việc bỗng nhận được thư mời làm huấn luyện viên của rap việt mùa 3 em suy nghĩ một hồi thì quyết định đồng ý tham gia dù sao thì tham gia chương trình này em cũng có lợi ích cho em sao khi đồng ý em liền kiểm tra xem ngoài em thì con có ai không.

    Sao một hồi kiểm tra thì cũng không có gì đặt biệt huấn luyện viên và ban giám khảo đa số em đều biết nhưng một cái tên trong đó khiến em phải nhăn mặt có tên hắn trong đó Trần Thiện Thanh Bảo.

    Thế Anh:Tại sao lại có tên thằng nhóc đó chứ.

    Tại sao lại có tên hắn em bắt đầu suy nghĩ lại về vụ tham gia chương trình này rồi mà lỡ đồng ý rồi giờ từ chối thì kì lắm nên em quyết định lỡ phóng lao thì theo lao thì theo lao luôn.

    Tối hôm đó em nhận được tin nhắn từ chương trình mai tới nơi tổ chức để quay một số thứ em đọc xong không quan tâm mấy mà đi ngủ luôn bây giờ em cần đi ngủ để hồi phục sao một ngày mệt mỏi.

    Sáng hôm sau là ngày quay hôm đó xui sao em lại ngủ muộn lúc em đang ngủ thì ở dưới nhà em đã ầm ĩ tiếng gõ cửa rồi.

    Thế Anh:mẹ nó sáng sớm ai lại phá giấc ngủ của mình vậy.

    Em lê lết cơ thể khi chưa tỉnh dậy hoàn toàn của em xuống giường khi xuống tới nhà dưới em liền mở cửa.

    "Hello Andree"đó là câu em nghe được sao khi mở cửa thì ra là mọi người ở chương trình quái lạ sao giờ họ lại tới đây.

    Thanh Bảo:Anh mới ngủ dậy à trễ giờ rồi không thấy anh tới nên tụi tôi đến đây kêu anh.

    Thanh Bảo:Ăn ngủ j dữ vậy ông anh

    Hắn vừa nói vừa nhìn em không biết có phải là do có hiềm khích từ trước không mà sao trong mắt emđó là bộ mặt khinh bỉ nhỉ?.

    Em mời mọi người vào nhà rồi mình cũng đi thay đồ rồi tới chương trình lần đầu gặp mà hắn đã chưng cái bộ mặt khinh bỉ em rồi nhất định trong chương trình phải tránh xa hắn mới được càng xa càng tốt!
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Kì Phát Tình


    Hắn:Thanh Bảo (Bray)

    Em:Thế Anh (Andree)

    Gã :Tất Vũ (Bigdaddy)

    Anh:Thái Minh (Thái VG)

    Lưu ý trong chuyện của tớ anh Thái sẽ bói tiếng việt hoàn toàn ạ cho mọi người đọc dễ hiểu

    __________________________

    Lằng nhằng ở nhà một hồi thì cũng tới nơi các bạn ekip đưa cho mọi người kịch bản xem sơ qua tí trong lúc đang xem em có nhìn xung quanh thấy cặp đôi gà bông Bigdaddy và Thái VG đang tình tứ bên kia ôi loài người có tình yêu cái là khác ngay chả bù cho em 36 cái xuân xanh rồi mà chưa anh nào để ý (thật ra là có mà do em không để ý người ta).

    Nhìn quanh một hồi lại nhìn chúng hắn lúc em nhìn hắn hắn cũng đang nhìn em ôi nói thật không biết sao nữa nhưng nhìn vào mắt hắn em lại ngại nhìn lén lên tí em lại thấy hắn tiếp tục nhìn em.

    Thế Anh:thằng đó bị gì vậy ta sao nhìn mình quài vậy bộ mặt mình dính gì à.

    Nghĩ xong em liền mượn gương của một bạn ekip để soi nhìn một hồi em mới phát hiện a thì ra mình dính sự đẹp trai soi xong em trả lại bạn ấy rồi kiểm tra từ trên xuống dưới coi mình có mặt áo hay quần ngược không nhìn hồi không có gì bất thường em cũng yên tâm mà đi lại phía gã và anh đang đùa giỡn mà nói chuyện.

    Thế Anh: Sắp tới giờ quay rồi hai người định dính nhau vậy tới bao giờ

    Vừa nói em vừa nhìn con sam họ Trần tên Vũ kia đang bám anh cả nhìn thôi em cũng mệt dùm mà không hiểu sao anh Thái lại chịu được gã nữa.

    Tất Vũ:Bạn không được ai bám bạn ghen tị chứ gì.

    Vừa nói gã vừa chưng cái bộ mặt thách thức em nói thật không phải nể anh Thái em đã đấm cho tên này mấy phát rồi.

    Thái:Thôi được rồi Vũ và Thế Anh hai đứa về chỗ đi anh cần xem kịch bản tí còn quay.

    Một lát sao khi xem sơ qua thì cũng tới giờ quay chuẩn bị xong hết thì cũng tới em quay sao khi quay xong thì em cũng mệt nên ngồi nghỉ ngơi chút em đang ngồi nghỉ ngơi mà cứ có cảm giác tên nào đang nhìn em vậy liếc mắt qua sao thì thấy hắn đang nhìn em vừa nhìn vừa liếm môi nữa em bắt đầu sợ tên này rồi đó thấy vậy em liền chạy qua chỗ người bạn của mình ngồi coi như tránh được mắt sói đi.

    Quay xong chuẩn bị đi về thì em thấy cơ thể em nóng ran hết khó chịu trong người em biết kì phát tình của em tới rồi em thấy vậy liền kêu mọi người về trước em liền chạy vào nhà vệ sinh giải quyết mò mẫm trong túi em liền nhận ra em đã quên mang thuốc ức chế rồi em liền nghe thấy tiếng mở cửa nhìn ra thì thấy hắn đi vào em vừa thấu hắn liền lùi lại em càng lùi hắn càng tiếng tớ ép sát em vào tường.

    Thanh Bảo:anh tới kì à vậy để tôi giúp anh nha yên tâm không đau đâu.

    Hắn nói xong thì bế em vai rồi đưa em đi đâu đó lúc đó em mơ màng lắm chỉ nhớ được cảm giác đó vừa đau còn có chút sướng nữa em nói thật hôm đó là một ngày mà em không bao giờ quên!.

    __________________________

    Lịch đăng chap khá thất thường hôm nào nhiều ý tưởng thì viết hai chap còn bí thì một chap thôi tại tôi cũng khá bận á.

    Cảm ơn đã đọc fic sai chỗ nào cứ comment nha tôi sẽ sửa 💗💗
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Mang Thai?


    Em thức dậy trên chiếc giường yêu quý của em vào sáng hôm sao sao khi bị hắn làm tới dục tiên dục tử cũng coi như hắn còn lương tâm đi hôm qua sao khi bị hắn hành xong em ngất luôn nhưng vẫn cảm nhận được,khi làm xong hắn vệ sinh sơ qua rồi bế em về nhà thay đồ,sao đó thì em cũng không biết rõ nữa.

    Sao hôm đó em cũng như thường đi làm rồi về nhà rồi lại đến trường quay còn hắn từ ngày đó hắn vẫn như thường cũng không lại hỏi han hay nhìn em nữa nếu có nói chuyện thì chắc là lúc quay như vậy cũng tốt đi nhưng không biết sao em lại cảm giác buồn nữa từ lúc chuyện đó sảy ra mấy ngày đầu em cứ suy nghĩ mãi rồi cũng bỏ qua.

    Từ chuyện đó sảy ra đến nay cũng được 2 tháng rồi mấy tháng này em cứ thấy trong người em nhiều thứ không ổn lắm như kiểu ăn không được cứ gặp thức ăn là buồn nôn thôi,cứ gặp đồ chua là em lại thèm,cứ hễ khuya là em cứ trằn trọc mãi mà ngủ không được .

    Việc ngủ với ăn không được làm em sụt cân rõ em ốm hơn trước mặt mày thì hóc hác hơn trước em nhìn mình trong gương mà ngán ngẩm em bỏ chuyện đó qua một bên em cần phải sửa soạn để gặp bạn của em nữa.

    Ở chỗ hẹn bạn em cũng đã tới rồi người bạn này tên là Hưng cũng là omega giống như em với lại cũng tính cách cũng hợp nên chơi tới bây giờ.

    Thế Anh:xin lỗi nha để mày đợi rồi tới lâu chưa.

    Hưng:cũng mới tới thôi mày ngồi đi.

    Em nghe thế cũng ngồi xuống và kêu nước hai người nói chuyện hồi lâu thì Hưng nhìn em cậu thấy dạo này em ốm đi nhiều thì phải nên liền hỏi em.

    Hưng:dạo này hình như mày ốm hơn trước thì phải.

    Thế Anh:ừ tao cũng thấy vậy dạo này cơ thể tao lạ lắm mày ạ.

    Em liền nói ra hết cách triệu chứng gần đây mà em gặp phải cậu ta nghe xong liên nhăn mặt sao đó hỏi em.

    Hưng:sao giống triệu chứng của omega đang mang thai vậy mày đi khám chưa?

    Thế Anh:tao cũng không biết nữa để nói chuyện xong với mày rồi tao đi khám thử.

    Em và cậu ta nói chuyện được một chút nữa thì cũng phải tạm biệt nhau,trên đường về em suy nghĩ rất nhiều về việc mà cậu ta nói,em nghe cậu ta nói vậy cũng hoài nghi không ít em suy nghĩ về lần đó em với hắn quan hệ lúc đó cũng đang là kì phát tình nên việc mang thai khá cao.

    Nghĩ là làm em liền đến bệnh viện kiểm tra nhìn quanh phòng khám em thấy ai cũng có alpha đi cũng nhìn họ hạnh phúc xong tự nhiên em lại thấy tủi thân vô cùng,ngồi chờ lúc thì bác sĩ cũng kêu em vào em đi vào đó mà ngồi.

    Thế Anh ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ nói kéo áo lên lộ chiếc bụng toàn hình xăm của em lên sao đó bác sĩ thoa lên bụng em một thứ chất lỏng gì đó rồi dùng máy đặt lên bụng em rồi bất đầu siêu âm,được một lúc bác sĩ kêu em ngồi dậy đưa khăn giấy cho emchùi sạch thứ chất lỏng kia.

    Bác sĩ:chúc mừng anh nha anh có thai được hai tháng rồi.

    Thế Anh:c..có thai ạ?

    Bác sĩ:um đúng rồi mà anh hình như có hút thuốc và uống rượu đúng không tôi khuyên là nên bỏ đi đừng có uống với hút nữa không tốt cho em bé đâu.

    Bác sĩ:với lại anh nên ở bên alpha của mình nhiều hơn nha việc thiếu tin tức tố của alpha sẽ khiến cơ thể anh khi mang thai sẽ bị suy giảm đó với lại sao khi sinh còn có tình trạng bị tắt sữa nữa.

    Thế Anh:à dạ tôi cảm ơn.

    Khám xong thì em đi về trên đường về em cứ suy nghĩ mãi thôi cầm giấy siêu âm nhìn mãi bé con bây giờ nhìn nhỏ xíu dễ thương lắm xoa bụng nhỏ em chỉ mong bé con mau ra đời thôi em lại nhớ tới Thanh Bảo không biết có nên nói không em sợ hắn nghe được lại chê bai và kinh tởm em nói gì thì nói cũng phải cho hắn biết em cần hắn trong thời gian mang thai.
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Chối Bỏ Trách Nhiệm


    Text:10%

    Lưu ý:OOC không liên quan đến người thật đừng lôi người khác vào trong đây mình cảm ơn!

    ______________________________

    Tối hôm đó em vừa nằm vừa suy nghĩ rất nhiều nhìn mình trong gương với tấm ảnh em chụp lúc 2 tháng trước khác quá,2 tháng trước nhìn em đẹp hơn bây giờ rất nhiều bây giờ nhìn em gầy đi hẳn mặt mày hốc hác nhìn em như vậy không nghĩ là hai tháng em lại thay đổi nhiều như vậy đâu mới có 2 tháng mà như 2 năm vậy.

    Thế Anh:ba phải làm sao đây bạn nhỏ ơi?ba cũng muốn cho bạn gặp ba lớn của bạn lắm nhưng sợ ba lớn của bạn không chấp nhận bạn bây giờ ba rối lắm nên bạn nhỏ đừng quấy ba nữa ba không biết bạn nhỏ muốn gì đâu.

    Miệng nói tay thù xoa bụng nhỏ em biết bạn nhỏ tháng này chưa nghe với hiểu lời em nói đâu nhưng em cần người tâm sự thật sự bây giờ em rất là rối em nữa muốn cho hắn biết nữa không nhưng thật sự em rất cần hắn trong thời gian này.

    Suy nghĩ một hồi thì điện thoại em có tin nhắn là của mọi người ở rap việt.

    Text

    Anh em rap việt

    Trần Tất Vũ

    Mai mình kiếm chỗ nào đó chơi đi mọi người.

    Trang Anh

    Su hông biết đi đâu nữa

    @ mọi người hay qua nhà ai chơi đi.

    Thái VG

    Được đó qua nhà ai đây mọi người.

    Thanh Tuấn

    Tee đề xuất qua nhà Andree nha biết ổng mà chưa qua nhà ổng lần nào được không @ Anh Bui

    Hoàng Khoa

    Karik đồng ý hai tay hai chân nha em đi không em ruột @ Bao Thanh Thien

    Bao Thanh Thien

    Đi chứ ở nhà quài cũng chán:v

    Anh Bui

    Ủa mọi người tôi chưa đồng ý mà sao chốt qua nhà tôi hết r🙂?

    Trần Tất Vũ

    Im lặng là đồng ý đó ông bạn vậy chốt nha mọi người mai 8h tập hợp ở nhà của Andree.

    Mọi người

    Ok 👌

    Em bỏ điện thoại xuống rồi nằm xuống giường mai mọi người qua nhà em để chơi có hắn nữa cũng coi như là cơ hội tốt để em nói với hắn đi.

    Thế Anh:mai ba sẽ cho bạn gặp ba lớn nha?nên bây giờ đừng quấy ba nữa để ba ngủ bạn quấy quá ba mệt là bạn cũng không tốt đâu.

    Sáng hôm sao em thức dậy vươn vai như bình thường em nói thật,hôm qua là đêm ngon giấc nhất của em từ lúc có bạn nhỏ đến nay chắc bạn nhỏ biết sẽ gặp ba lớn nên mới không quấy em.

    Em ngồi tí rồi phải đi vệ sinh cá nhân,chút nữa mọi người sẽ đến nên em cần phải chuẩn bị tí đồ cho mọi người.

    Sao khi vệ sinh cá nhân xong em đi xuống dưới,xuống dưới em khá bất ngờ đó mọi người từ khi nào mà có đầy đủ trong nhà em vậy?

    Rõ là họ hẹn 8 giờ mới đến cơ mà mới có 7 giờ 50 đã có mặt rồi,em còn chưa kịp chuẩn bị gì cơ mà.

    Tất Vũ:hello Andree mới thức hả tụi này chờ lâu lắm á.

    Trang Anh:đêm qua thức khuya làm gì nè đúng không,sáng nay mới thức trễ vậy

    Thế Anh:không phải là tôi thức trễ mà là do mọi người đến sớm quá thôi,mà sao mọi người vào nhà tôi được vậy?

    Tôi khóa cửa kĩ lắm mà?

    Mọi người:leo rào với đập khóa á.

    Thanh Tuấn:mà Tuấn nói Andree nghe này nè,lần sau mình mua ổ khóa xịn hơn đi, khóa dỏm quá ăn trộm vào lúc nào không hay đó.

    Hoàng Khoa:nãy Big leo rào mém rách quần á,nên lần sau xây rào thấp thấp thôi.

    Thái Minh:tự nhiên nói chi vậy Khoa?

    Nói vậy Big ngại đó.

    Em nghe thế thì nhướng mài nhìn bọn họ,đâu ra vô nhà người ta rồi phán xét vậy?

    Nhìn kế bên,em thấy hắn nhìn chằm chằm em.

    Thế Anh:mọi người đợi tí tôi đi chuẩn bị ít đồ rồi ra ngay ngồi yên đừng làm gì là tôi vui rồi.

    Em nói xong chuẩn bị vô bếp làng thức ăn,sao khi làm xong em đem ra rồi mọi người nhập tiệc chơi được vài tiếng rồi mọi người ai cũng về nhưng em kêu hắn ở lại vì em có chuyện muốn nói với hắn,hắn nghe em kêu cũng ở lại tí.

    Thanh Bảo:có gì nói đi,tôi không có nhiều thời gian đâu.

    Thế Anh:à..um cậu nhớ chuyện lúc tôi với cậu làm tình lúc phát tình trong nhà vệ sinh không?

    Thanh Bảo:nhớ,thì sao?

    Thế Anh:lúc đó hình như cậu không dùng đồ bảo vệ với lại cậu bắn và khoang sinh sản của tôi nên là..

    Thanh Bảo:vậy ý của anh là anh có thai với tôi sao?

    Thế Anh:um thì ý của tôi là vậy nên là..

    Em chưa nói hết hắn đã xen vào.

    Thanh Bảo😛há bỏ đi,ngày đó tôi cũng coi anh như chơi qua đường thôi,chỉ cần anh phá bỏ nó thì anh muốn bao nhiêu cứ nói tôi đưa.

    Thế Anh:nó là con của cậu mà cậu nói vậy sao?

    Thanh Bảo:thì sao hay anh muốn giữ đứa bé để làm tiền tôi?

    _____________________________

    Wattpad của tôi lỗi sáng giờ luôn á giờ mới đăng được.

    Cảm ơn list này đã cho mình cái tâm trạng viết cái chap này.

    Chúc các độc giả của tớ buổi chiều vui vẻ nha cmt nhìu nhìu zô mọi người ơi.
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Nhân vật mới?


    Em nghe mấy lời hắn nói xong em thật sự rất,rất thất vọng về hắn nhìn hắn em cứ nghĩ là một người có trách nhiệm nhưng không hắn,chính hắn đã phá vỡ cái sự thiện cảm mà em dành cho hắn,em lúc này sắp khóc rồi em thật sự không ngờ hắn là con người như vậy.

    Việc này tối qua em cũng đoán được rồi nhưng lời hắn nói như cứa vào tim em vậy cái gì mà chơi qua đường?

    Rồi muốn bao nhiêu tiền cứ bảo hắn đưa?.

    Em nuốt nước mắt vào trong nói thật em không muốn khóc đâu không phải do em yếu đuối hay gì đó nhưng em sót cho bạn nhỏ của em,sẽ ra sao nếu bạn nhỏ của em nghe được chính ba lớn của nó vứt bỏ nó chứ,nếu con em nghe được chắc chắn con em sẽ đau lòng lắm.

    Thế Anh:tôi không cần tiền của cậu,tôi cần cậu trong thời gian mang thai sao khi sinh bé con ra tôi sẽ không làm phiền cậu nữa cũng như không cần cậu chịu trách nhiệm,con tôi tôi nuôi!

    Thanh Bảo:được thôi miễn không chịu trách nhiệm cái gì cũng được.

    Thế Anh:vậy giờ cậu dọn qua đây ở một thời gian đi phòng tôi sẽ sắp xếp.

    Thanh Bảo:được rồi,mà không cần dọn phòng đâu tôi ngủ với anh.

    Thế Anh:sao lại là phòng tôi?

    Thanh Bảo:tôi thích anh ý kiến hả?

    Em nghe hắn nói thế thì im lặng đi lên phòng luôn nói chuyện với hắn chút nữa chắc em tức chết mất.

    Tối đó hắn lên giường của em tự nhiên lắm,còn ôm em nữa hắn nói không muốn nhận con cơ mà sao ôm em như đúng rồi vậy,em tính mở miệng để bảo hắn đừng ôm em nữa nhưng tự nhiên hắn phóng tin tức tố ra mùi bạc hà thơm lắm lúc này em cũng buồn ngủ lắm rồi mặc kệ hắn ôm em có lẽ bạn nhỏ ngửi được mùi của ba lớn nên không quấy em nữa coi như cũng tốt đi.

    Ngày hôm sau em có hẹn với Tất Vũ nên em thức dậy khá sớm lúc thức dậy vẫn thấy con người kia ôm ở eo của em như đúng rồi con chui đầu vào cổ em nữa tức quá em đạp hắn xuống giường một cái cho bỏ ghét.

    Còn hắn sao khi bị em đạp cho một cái thì cũng tỉnh dậy hắn vừa bị em đạp một cái thì cũng có thể trừng mắt nhìn em thôi có làm gì được đâu mà có làm gì thì em thách hắn luôn đó tuy mang thai nhưng em vẫn còn sức tẩn hắn đó.

    Em vào nhà vệ sinh vệ sinh cá nhân chút rồi chọn cho mình một bộ quần áo thoải mái nhất,rồi em đi ra ngoài.

    Em rời khỏi phòng rồi xuống dưới,khi xuống dưới đã thấy hắn đang làm thức ăn mới ngửi thôi bụng em đã reo rồi không phải em đói đâu mà bạn nhỏ đói đó,suy nghĩ chút thì em đi lại đó để xem hắn nấu gì.

    Thế Anh:cậu nấu gì vậy?

    Hắn nghe em hỏi thì tắt bếp cởi tạp dề ra xoay người lại nói chuyện với em.

    Thanh Bảo:tôi nấu ít thức ăn cho anh ngồi đó đi tôi coi trên mạng thấy người ta nói ăn mấy này tốt cho omega mang thai nên tôi nấu cho anh.

    Hắn cũng không biết sao nữa nhưng hôm qua sao khi em ngủ thì hắn lên mạng tìm tất tần tật về nào là omega mang thai ăn gì cho tốt,rồi không nên ăn cái gì nói chung tất cả đều liên quan đến omega mang thai.

    Em nghe thế cũng ngoan ngoãn mà ngồi xuống,sao khi thấy em ngồi xuống ngoan ngoãn như vậy lúc này hắn mới thấy được em ngoan với dễ thương như thế nào nha.

    Thanh Bảo:đây ăn đi coi chừng nóng,tôi đi lấy ít sữa cho anh.

    Hắn trở lại vào bếp lấy ly sữa cho em,lúc này em ở ngoài vừa ăn vừa suy nghĩ trong lòng trừ cái tồi ra thì hắn cái gì cũng giỏi.

    Thanh Bảo:anh ăn xong thì uống sữa nha rồi đem vô đó đi tí tôi rửa,tôi về nhà đem ít đồ của tôi qua đây.

    Thế Anh:được rồi đi đi.

    Em ăn xong thì đen đồ để vô chỗ rửa rồi đi ra ngoài gặp Tất Vũ,nay em mặc đồ cũng không cầu kì quá đâu chỉ cần cái quần ngắn với lại áo thun thôi là ra ngoài được rồi miễn là thoải mái là được.

    Tới nơi em đã thấy cậu bạn của mình ngồi đó rồi,gã vừa thấy em liền dơ tay ra hiệu là gã ngồi đó,em liền đi lại chỗ gã.

    Thế Anh:mày hẹn tao ra đây có gì không?

    Tất Vũ:muốn nói tí chuyện với mày thôi,tao hỏi này nha?

    Thế Anh:được rồi,hỏi đi.

    Tất Vũ:mày có thai đúng không?

    Em nghe xong ngạc nhiên lắm ngoài em với hắn ra em làm gì kể cho ai đâu mà sao gã lại biết?

    Thế Anh:sao mày hỏi vậy?

    Tất Vũ:hôm qua lúc mọi người về hết tao quên đồ nên vào lấy thì thấy mày nói chuyện với thằng Bảo rồi tao nghe được, mày mang thai con của nó đúng không?

    Thế Anh:um đúng rồi,hôm quay tập đầu tiên thì tự nhiên kì phát tình của tao tới rồi tao quên đem thuốc ức chế,rồi nó vào thì thấy rồi sao đó thì mày biết rồi đó,tao không có ý định giấu mọi người,tao định đợi thời điểm thích hợp để nói thôi.

    Tất Vũ:thôi tao hiểu mà,tao c đứa em họ cũng đang kiếm việc làm thêm hay mày thuê nó đi coi như làm việc nhà với chăm sóc mày luôn.

    Thế Anh:hừm..cũng được đó vậy cho tao xin thông tin cá nhân cái đi.

    Gã nghe vậy thì lấy điện thoại ra rồi đưa em.

    Thế Anh😛un?

    _______________________________

    Nhân vật mới đã xuất hiện chỉ chờ thời cơ combat với Thanh Bảo để cướp Thế Anh về thôi muahahah.

    Đăng sớm nếu trưa rảnh thì đăng típ cmt nhìu nhìu dô mọi người ơi💗💗💗💗
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Live


    Em nhìn sơ lược qua thông tin cá nhân của bạn này thì thấy cũng ổn với lại em cũng cần người chăm sóc trong thời gian em mang thai nếu có Pun chăm sóc thì em có thể đá đít tên alpha đáng ghét kia rồi.

    Thế Anh:ổn đó,mai kêu bạn này qua nhà tao luôn đi,nói với bạn đó là chỉ cần chăm sóc tao thôi,còn nhà ở tiền bạc tao lo.

    Tất Vũ:được rồi.

    Em với gã nói chuyện được chút thì quản lý nhắn cần em đến để làm tí việc nên em phải về trước,em đành tạm biệt Tất Vũ rồi về.

    Sao khi em đi đâu đó có một người đàn ông đi lại chỗ Tất Vũ nói chuyện.

    Pun:sao rồi anh,anh ấy đồng ý không?

    Tất Vũ:ổn rồi,nó ưng em lắm đấy nhưng mà anh nói nghe thằng Bảo không dễ đối phó đâu,cẩn thận chút.

    Pun:em biết rồi,anh cho em địa chỉ đi mai em qua.

    Pun:nghe anh kể về tên Thanh Bảo thôi là em thấy thương Thế Anh rồi,gặp em mà là Thế Anh lúc đó em đấm vài phát rồi quăng cục tiền vô mặt cho đỡ tức.

    Tất Vũ:thôi được rồi,chuyện nhà người ta,anh chỉ giúp mày như thế thôi còn mày làm được hay không tùy mày.

    Pun:dạ.

    Tối hôm đó sao khi em làm việc ở studio,hôm nay khá mệt với em may hôm nay bạn nhỏ không quấy em nữa,bây giờ em chỉ muốn về nhà rồi leo lên giường ngủ thôi.

    Sao khi em mở cửa vào nhà đã thấy hắn ngồi đó lướt điện thoại rồi,sao khi hắn nghe thấy tiếng mở cửa liền đứng lên rồi đi lại chỗ em.

    Thanh Bảo:sao nay về trễ vậy?ăn uống gì chưa đó.

    Thế Anh:tôi ăn rồi,cậu tránh ra đi tôi mệt tôi muốn lên phòng nghỉ ngơi.

    Thanh Bảo:được rồi.

    Hắn nghe vậy thì cũng tránh ra cho em đi,em lên phòng thay đồ rồi đi ngủ vì đang mang thai nên em chọn đại áo sơ mi thôi rồi một chiếc quần ngắn.

    Em mở tủ quần áo ra em liền ngây ra tại chỗ,đồ của em đâu?

    Sao toàn quần áo của hắn không vậy.

    Thế Anh:Trần Thiện Thanh Bảo,quần áo của tôi đâu.

    Thanh Bảo:đồ của anh á hả,tôi vứt xó nào tôi quên rồi thôi anh mặc đồ của tôi đi.

    Thế Anh:c-cậu.

    Em tức mà không nói được lời nào luôn,tên này một ngày không bày trò cho em tức hắn ta chịu không nổi à?

    Em đành ngậm ngùi lấy cái áo sơ mi đen của hắn với cái quần ngắn rồi đi thay đồ thôi.

    Thay xong em đi ra,nhìn hắn nhỏ con vậy mà đồ hắn rộng phết còn có mùi bạc hà nữa,coi như cũng được đi.

    Thay xong đồ em liền phóng lên giường nằm,còn hắn đang lướt điện thoại lúc này em buồn ngủ lắm rồi mà bé con không cho em ngủ,em uất ức quá mà hết ba rồi tới con cứ quấy em mãi,thấy vậy em bật khóc luôn từ khi mang thai đến giờ tính khí em thất thường lắm,nhạy cảm hơn trước lúc mang thai nhiều khi chỉ cần một hành động nhỏ thôi cũng khiến em buồn rồi khóc nữa.

    Thanh Bảo:Thế Anh ơi,anh sao vậy,sao lại khóc?

    Hắn đang lướt điện thoại thì nghe thấy tiếng em thút thít thì quay qua thấy em nằm đó khóc rồi,không nói nhiều liền bỏ điện thoại qua một bên,ôm em vào lòng vỗ về người trong lòng.

    Thế Anh:tôi..hức..buồn ngủ..hức..mà..bạn nhỏ quấy mãi.. không cho tôi..ngủ.

    Thanh Bảo:được rồi,Thế Anh ngủ đi nha để tôi bảo bạn nhỏ không quấy Thế Anh nữa nha, ngoan không khóc.

    Hắn lúc này chỉ muốn thét lên trời ơi Thế Anh lúc nãy dễ thương vãi tim hắn muốn tan chảy rồi,ngồi đó vừa dỗ vừa xoa bụng cho em dễ ngủ sao một lúc vừa dỗ vừa xoa bụng thì lúc này em cũng ngủ rồi,nhìn em ngủ khác hẳn lúc em đi diễn chắc là lúc diễn là Andree,còn giờ là Thế Anh quá.

    Thanh Bảo:bạn nhỏ đừng quấy ba nhỏ nữa nha ba nhỏ làm cả ngày đã mệt lắm rồi, bạn quấy mãi ba nhỏ không nghỉ ngơi được sao này ra đời ba sẽ đánh mông của bạn đó.

    Sao khi nói chuyện với bạn nhỏ xong hắn hôn lên bụng em một cái rồi đặt em nằm xuống,đắp chăn cho em xong liền đi qua phòng làm việc của em,hắn định live tí rồi ngủ.

    Hắn mở máy tính của em lên rồi đăng nhập vào trang cá nhân của hắn rồi bất đầu live.

    Hắn live được tầm nửa tiếng đang nói chuyện với mọi người thì đâu đó có một cục bông mở cửa tay dụi mắt tay kia ôm con thỏ bông.

    Thế Anh:Bảo..Bảo ơi bạn nhỏ lại quấy rồi,bạn nhỏ hông cho tôi ngủ.

    Thanh Bảo:được rồi lại đây,Thế Anh đừng dụi mắt đau mắt đó.

    Thanh Bảo:bạn nhỏ không cho Thế Anh ngủ hả?

    Lúc hắn quay qua nói chuyện với em cả chỗ comment đã nháo nhào lên rồi mà Thanh Bảo nào quan tâm,Thanh Bảo bảo bây giờ đang quan tâm cục bông của hắn kìa.

    Thanh Bảo:thôi chào mọi người nha,có vẻ cục bông của tôi cần đi ngủ rồi nào rảnh tôi sẽ live tiếp nha.

    Thế Anh:Bảo đang live hả?

    Thanh Bảo:um đúng rồi,mà thôi anh đừng quan tâm chúng ta về phòng ngủ nha?

    Thế Anh:lúc nãy tôi với Bảo nói chuyện người ta có thấy hông?

    Thanh Bảo:không sao đâu,chúng ta đi ngủ thôi nha.

    Hắn nói xong bế em lên,em cũng mặc kệ,hắn vừa đi chưa được một tiếng thì bạn nhỏ đã quấy không cho em ngủ rồi chắc sao này bạn nhỏ bám ba lớn lắm đây.

    ______________________________

    Thanh Bảo bất đầu thích bé bầu rồi bé bầu chắc cũng gần thích Thanh Bảo rồi đó bất đầu ngọt từ đây tại tác giả viết theo tâm trạng nên khá thất thường=))))

    Cảm ơn mọi người vì 1k người xem.

    Rồi đứng top một nữa này là mấy ngày trước,giờ xuống top 2 r nhưng cảm ơn mấy bà nhìu nha

    Cảm ơn mấy bà nhiều nha💗💗💗💗
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Ghen


    Sáng hôm sau em thức dậy,tay dụi mắt rồi nhìn xung quan kiếm Thanh Bảo,nhìn một hồi không thấy hắn đâu cả lạ nhỉ? bình thường giờ này Bảo sẽ ở nhà với em mà hắn đi đâu rồi?

    Thế Anh:Bảo đâu rồi,cậu ta đi đâu rồi nhỉ?

    Nhìn kế bên giường trên tủ là một tờ note thấy vậy em liền lấy lên đọc.

    "Nay tôi có show ở xa nên đi sớm.Đồ ăn tôi nấu rồi ở dưới bếp đó,thức rồi thì đừng dụi mắt không tốt,ăn rồi thì uống sữa nhớ đó đừng bỏ bữa nha

    Thanh Bảo"

    Em đọc xong tờ giấy đó liền bật cười,hắn cũng được đó chứ còn chuẩn bị thức ăn với sữa cho em rồi mới đi làm nữa, từ lúc em ra ngoài ở riêng đến giờ em hay không ăn cơm nhà lắm,đa số đều ăn bên ngoài có bé con này chắc hắn không cho em ăn cơm ngoài rồi,em còn nhớ rõ hôm qua hắn bế em về phòng xong liền để em nằm xuống rồi ôm em tuy lúc đó em buồn ngủ nhưng em nghe rõ lắm nha, cái gì mà hối hận vì không nhận con,rồi bất đầu có cảm xúc đặc biệt với em,rồi nói chuyện với bé con lâu lắm kìa.

    Suy nghĩ một hồi thì em cũng đi vệ sinh cá nhân để chuẩn bị vì nay Pun sẽ tới đây,không thể để bộ dạng lúc đi ngủ để cho bạn ấy thấy được,mất hết hình tượng bad boy của em hết.

    Vệ sinh cá nhân xong rồi xuống nhà,em xem lịch hôm nay thì bé con tròn 3 tháng rồi với lại em còn lịch đi kiểm tra bạn nhỏ nhà em có khỏe không,nhớ lại hôm trước đi kiểm tra thì em thấy mọi người có alpha ở bên,nghĩ lại tự nhiên em lại thấy tủi thân.

    Gạt suy nghĩ đó qua một bên em đi qua phòng bếp,sáng nay thì hắn nấu cháo cá hồi với lại sữa dâu cho em,dọn đồ ăn ra bàn rồi em bất đầu ăn,sao khi ăn được một chút thì có người tới,em ra mở cửa.

    Pun:chào anh,em là Pun, người mà anh Vũ giới thiệu để chăm sóc anh ạ.

    Thế Anh:em là Pun à,vào nhà đi ngồi đi.

    Thế Anh:em cứ tự nhiên như nhà của mình nha,phòng em nằm kế phòng anh có gì dễ chăm sóc anh.

    Pun:nhìn ở ngoài anh đẹp trai hơn trên mạng nhỉ?

    Thế Anh:vẫn vậy thôi em,chắc tại anh không đeo kính á.

    Pun:cho em hỏi Thế Anh nha,anh có alpha của mình chưa.

    Thế Anh:anh cũng không biết nói sao nữa,nhưng giờ thì anh chưa,có gì không em?

    Pun:à không có gì đâu,em nghe anh Vũ nói anh có thai ạ,còn nghe nói ba đứa bé không chịu nhận nữa.

    Thế Anh:cũng không phải là không nhận,mà là chắc chưa chấp nhận được thôi.

    Pun:dạ.

    Thế Anh:em dọn đồ lên phòng đi,hiện tại anh có việc á,nên ra ngoài.

    Pun:anh đi đâu á?

    Em đi với.

    Thế Anh:cũng được thôi em dẹp đồ,đi rồi đi với anh cũng đượ, tại đi một mình cũng buồn.

    Pun😱k,đợi em tí.

    Pun nói xong thì chạy lên lầu dẹp đồ,còn em ngồi đó đợi Pun nhìn Pun ổn cao ráo,đẹp trai,con biết quan tâm chăm sóc người khác nữa,em ưng cậu này lắm rồi,không biết có omega của mình chưa nhỉ,nếu chưa chắc chắn em sẽ ứng một slot.

    Sau tầm 15' thì Pun cũng xong,em thấy Pun xuống thù dẫn cậu ấy ra xe.

    Pun: để em láy xe cho,ai lại nỡ để một omega xinh đẹp như anh láy xe được.Đôi tay này cầm tay em là được rồi.

    Thế Anh:cũng được,nhưng đừng nói thế người ta nghe được lại hiểu nhầm đó.

    Em nghe mấy lời mà cậu nói mặt đỏ lên,chu môi xinh ra nói chuyện,cậu thấy Thế Anh lúc này dễ thương quá,nếu bắt cóc không đi tù thì cậu đã bắt Thế Anh về rồi.

    Em với cậu lên xe rồi tới bệnh viện,ở đâu đó có một người vừa về vì hôm nay gặp vấn đề nên hủy show,về sớm thì thấy em tay trong tay với người khác thì nổi đom đóm trong mắt rồi.

    Thanh Bảo:Thế Anh,anh hay lắm tối nay về anh không ổn với tôi đâu.

    _____________________________

    Chắc chap sao có H á tại vì thường omega sao tháng thứ 3 thì quan hệ được r.

    Trong fic với c.ai i chang luôn không khác tí nào.

    Chúc mấy bà buổi chiều vui vẻ nha💗💗💗
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Trừng Phạt (H nhẹ)


    Lần đầu tác giả viết H nên sẽ có chút sai sót,mong mấy bà thông cảm ạ:>

    _______________________________

    Em lúc này vừa ngồi trên xe vừa ăn bánh,vừa nói chuyện với Pun.Không biết sao nữa mà nãy giờ em cứ có cảm giác không ổn lắm,nhưng em không biết sao nữa,thôi kệ đi.

    Một lúc thì cũng tới bệnh viện,em kêu Pun ở ngoài nhưng thằng bé đòi vào nên em cho theo luôn,hôm nay em có alpha đi chung rồi đó nha,không cô đơn đâu.

    Bác sĩ:bé nó phát triển tốt hơn tháng trước nha,cứ tiếp như vậy là tốt rồi.

    Thế Anh😀ạ.

    Khám xong thì bác sĩ đưa em tờ giấy siêu âm,nhìn lại thì bụng em cũng to hơn tháng trước rồi.

    Pun:Thế Anh muốn đi đâu chơi không?

    Thế Anh:anh muốn đi công viên chơi,Pun dẫn anh đi nha.

    Pun:được rồi,nhưng chúng ta đi siêu thị mua ít đồ nhá,em thấy trong nhà Thế Anh không có gì dành cho người bầu cả.

    Thế Anh:anh thấy vậy được rồi,không cần mua gì đâu.

    Vừa nói vừa chu môi xinh ra,cậu ta quan sát kĩ thật anh còn không chú ý trong nhà mình có gì nữa,mà cậu ta chỉ nhìn sơ qua là biết liền.

    Pun:tháng này omega mang thai sẽ khó ăn lắm,em có đọc sơ qua thì thấy tháng này anh sẽ có tình trạng nôn khan,em mua về để tháng này chăm anh cho tốt lên.

    Thế Anh:không cần quan tâm anh vậy đâu,anh tự lo được mà.

    Pun:Thế Anh ngốc quá,em có nhiệm vụ là chăm sóc anh mà.

    Cậu cười vì Thế Anh ngốc quá,cậu được đưa tới để chăm sóc em mà,em nói vậy sao được.

    Nắm tay đưa em ra xe,mở cửa xe cho em,để tay lên trên để em đi vào không bị đụng đầu,rồi thắt dây an toàn cho em,rồi mới yên tâm lên xe.

    Đưa tới siêu thị rồi cậu mở điện thoại lên,tra trên mạng coi đồ nào tốt cho em thì cậu mua,em nhìn cậu thấy ấm áp hẳn ra ,ồi lại nghĩ tới Thanh Bảo chỉ biết lắc đầu thôi,phải chi cậu là ba của đứa bé thì giờ hay rồi.

    Thấy em ngơ ra đó cậu liền đi lại coi em có sao không,cậu thấy tự nhiên em buồn thì thấy quầy bên đó đang bán gấu bông,không nói nhiều liền qua đó lấy một bé gấu rồi nhét vào tay em,em thấy cậu nhét vào tay em con gấu bông thì em cũng vui lên,cười với cậu rồi bất đầu đi mua đồ tiếp.

    Cậu đưa em đi mua đồ rồi đi chơi,chăm sóc em từng li từng tí,nay em chơi vui lắm,chơi gần tối thì cậu đưa em về.

    Pun:em còn quên tí đồ của anh để em đi mua tí rồi em quay lại nha,cứ ôm con gấu vào nhà đi đồ hồi sáng mua,tí em đem vào.

    Thế Anh:um,đi nhanh rồi về nha.

    Em nghe cậu ta nói thế thì cũng đi vào nhà,lúc em biết chân vào nhà đã thấy một người đầy sát khí ngồi ở phòng khách rồi, tin tức tố khắp phòng khách.

    Thế Anh:cậu điên à,sao lại phóng tin tức tố khắp nhà vậy?

    Thanh Bảo:ừ tôi điên đó,nói mau tên hồi sáng nắm tay anh, rồi lên xe là thằng nào?

    Thế Anh:là ai thì kệ tôi,liên quan đến cậu à.

    Hắn nghe thế thì điên tiết lên,nắm chặt cổ tay lôi em lên phòng,tới phòng hắn đẩy em xuống giường rồi hắn hôn em.

    Em mất mấy giây để định hình lại thì cố gắng đẩy hắn ra nhưng không thành,chỉ biết nằm đó cho hắn hôn.

    Một lúc sau,lúc này em cảm giác như mình sắp tắt thở đến nơi rồi,liền đập vào lưng hắn ra hiệu.Hắn hiểu ý liền buông em ra sao khi cả hai buông ra ở giữa đã kéo ra một sợ chỉ bạc rồi.

    Nhìn xuống thì thấy em nằm thở dốc,đặt điện thoại ở một góc nào đó có thể quay lại hết tất cả.

    Hắn xé áo em vì em mặc áo thun nên khá dễ xé,tay còn lại đưa xuống cởi quần em xuống.

    Nhìn từ trên xuống dưới người em,hắn chỉ muốn đâm nát em ngay bây giờ thôi,em không phải thuộc loại mảnh khảnh nhưng eo và chân của em cũng đủ để khiến không ít người ghen tị.

    Thanh Bảo:bạn nhỏ đợi ba lớn tí,ba đến thăm bạn nhỏ ngay.

    Đặt em nằm sắp rồi kê một cái gối dưới bụng em,một tay xoa nắn hai hột đậu trước ngực em,tay còn lại thì đưa vào hậu nguyệt em để nới lỏng.

    Lúc hắn đưa một ngón vào,em đã đau đến nước mắt chảy ra rồi,hắn mò mẫm trong em một chút liền chạm vào một nơi khi hắn chạm vào em giật nãy mình rồi bắn ra,hắn tiếp tục đưa thêm hai ngón vào nữa rồi ra vào.

    _____________________________

    Ah~B..ảo...chậ..m.thôi...ah.

    Em lại xuất ra lần nữa rồi em không nhớ đây là lần thứ mất em xuất ra nữa,em với hắn làm tình từ lúc 8 giờ,bây giờ đã 12h rồi em mệt quá,lúc này em chỉ muốn ngủ thôi.

    Thanh Bảo:nói mau anh là của ai hửm?

    Thế Anh:của..của..

    Thanh..Bảo..ah..chậ..m..thôi.

    Thanh Bảo:giỏi,để tôi thưởng cho anh.

    Hắn nói xong thì bắn vào trong,hắn đưa mặt lại gần cổ em,đảo lưỡi vài vòng quay gáy rồi cắn vào,hắn muốn đánh dấu em để em là của riêng hắn.

    Thanh Bảo:từ giờ anh là omega của thằng Thanh Bảo này,không thằng nào lấy anh đi được nữa hết.

    Em nghe hắn nói xong thì ngất đi luôn em đã thấm mệt rồi,hắn thấy em ngất đi thì cũng bế em đi tắm,sao đó dọn dẹp giường,làm xong hết rồi đắp chăn,rồi hắn ôm em ngủ.

    Thanh Bảo:nhớ đó,anh chỉ là omega của tôi thôi,anh bị tôi đánh dấu rồi anh sẽ không được rời xa tôi đâu.

    Ở đâu đó.

    Tg:đã leo rào qua nhà ngta rồi ,quay có tí mà muỗi cắn dữ vậy trời.Ai muốn xem ib tác giả gửi ạ=)))
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Dỗ Dành


    Sáng hôm sau,lúc em còn ngủ thì hắn đã thức dậy rồi lúc hắn thức dậy nhìn thấy người thương nằm trong lòng hắn,hắn vui lắm,không hiểu sao nữa ban đầu hắn là do thấy em xinh đẹp quá nên muốn chơi qua đường rồi bỏ nhưng tiếp xúc với em,hắn càng nhận ra hắn thích em rồi,lúc em đi với Pun hắn ghen lắm hắn ghét ai nắm tay em ngoài hắn.

    Không muốn làm người thương tỉnh dậy,hắn nhẹ nhàng lấy tay ra để đầu em lên gối mềm,hôm qua hắn cũng đánh dấu em rồi bây giờ em là của hắn không ai cướp được hết,hắn đi xuống bếp thì thấy Pun đang làm thức ăn hắn thấy kẻ địch liền đi lại.

    Thanh Bảo:Cậu là Pun à?

    Pun:um đúng rồi,mà anh là ai sao lại vào nhà của Thế Anh?

    Thanh Bảo:alpha của anh ấy,câu đó tôi hỏi cậu mới đúng.

    Cậu nghe thế liền cười khinh hắn thì ra đây là Thanh Bảo mà gã đã kể cho cậu nghe.

    Pun:a thì ra là ba lớn của đứa bé trong bụng Thế Anh,mà tôi nghe bảo anh chơi qua đường rồi không nhận con mà,sao giờ lại ở đây?

    Pun:mà tôi nói anh này mình là người cái gì mà mình nói không cần rồi thì tìm lại khó lắm,anh đừng có mà lại gần Thế Anh anh mà lại gần thì mặt anh cũng như mặt đường rồi đó cứng lắm.

    Thanh Bảo: ý của cậu là sao?

    Pun: nói vậy cũng không hiểu ý tôi là mặt anh dày như mặt đường rồi đó.

    Rồi Thế Anh cũng là của tôi anh đừng có mơ mà lấy lại.

    Thanh Bảo:đầu cậu có vấn đề à?

    Hôm qua hay cậu không về nhà,đêm qua tôi với Thế Anh làm tính rồi và tôi đánh dấu anh ấy rồi bây giờ không muốn bên tôi cũng phải bên thôi,cậu thua ngay từ đầu rồi.

    Cậu nhếch mép cười hắn một cái rồi làm việc tiếp,hắn cũng mặt kệ cậu đi vệ sinh cá nhân,vệ sinh cá nhân xong thì hắn đảo lên phòng lại.Lúc hắn lên phòng thì cục bông của hắn cũng thức rồi,cục bông ngồi ở đó có vẻ chưa tỉnh ngủ lắm,đầu rối bù,mắt thì mắt nhắm mắt mở,em hiện tại là đang mặt áo của hắn nên khá rộng chễ vai qua một bên.

    Nhìn em lúc này nhìn dễ thương lắm chắc cảnh này chỉ có Thanh Bảo được thấy thôi,hắn đi lại chỗ em,quàng tay qua eo người lớn hơn mà ôm.

    Thanh Bảo:Cục bông thức rồi sao?em bế cục bông đi vệ sinh cá nhân nhá.

    Thế Anh:Bảo đi ra đi,không chơi với Bảo nữa đâu,hôm qua bảo đánh dấu tôi rồi đúng không.

    Thế Anh:Bảo nói Bảo chơi tôi qua đường mà,sao đánh dấu tôi?

    Mắt em lúc này ngập nước rồi cuối mặt xuống nói nhỏ chỉ đủ hắn nghe.

    Thanh Bảo:em xin lỗi Thế Anh nha,lúc đó do em không suy nghĩ nên mới nói như vậy,em hứa bù đắp cho Thế Anh mà nha.

    Thế Anh:Bảo..hức..kì lắm..hức..lúc đó Bảo nói Bảo chơi tôi qua đường..hức..tôi buồn lắm..hức

    Thanh Bảo:đừng khóc mà,em xin lỗi mà,Thế Anh đừng khóc mà Thế Anh mà khóc không tốt cho bạn nhỏ đâu,nha em thương mà.

    Hắn thấy em khóc thì hoảng lên,lấy tay lau nước mắt cho em,hôn lên mí mắt rồi,ôm cục bông nhỏ vào lòng vuốt lưng cho em bình tĩnh hơn.Nhìn em vừa khóc vừa phồng má ra,hắn chỉ muốn cắn vào đó thôi,nhưng em đang khóc nếu hắn làm như thế có khi bị em giận luôn đó.

    Thế Anh:Bảo nói thật hông?Hay nói vậy rồi sao đó đi kiếm người khác đẹp hơn tui.

    Thanh Bảo:cục bông đừng lo em hứa em chỉ có cục bông trong lòng thôi,em đánh dấu cục bông rồi mà đâu bỏ được.

    Thanh Bảo:em bế cục bông đi vệ sinh cá nhân rồi chúng ta đi qua nhà Thanh Tuấn chơi nha,anh ấy hẹn qua đó chơi.

    Thế Anh:được rồi,nhưng để tôi làm được rồi,không cần Bảo đâu.

    Thanh Bảo:được rồi,cục bông cẩn thận tí nha.

    Sao khi vệ sinh cá nhân xong,thì em với hắn xuống nhà ăn sáng,em xuống thì thấy Pun ngồi đó đợi.

    Thế Anh😛un thức sớm vậy.

    Pun:dạ,em sợ anh thức sớm đói nên em thức sớm làm đồ ăn cho anh,anh ăn đi.

    Thế Anh: cảm ơn em nha,em cũng ăn luôn đi.

    Pun:dạ,anh ăn trước đi rồi tí em ăn sao.

    Thế Anh:Bảo cũng ngồi ăn luôn đi.

    Thanh Bảo:được rồi,cục bông ăn nhiều vô mới cho dinh dưỡng cho bé con được.

    Thế Anh:tôi biết rồi.

    Đang ăn thì tự nhiên em lại buồn nôn nên nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh nôn ra,hắn thấy cục bông hấp tấp chạy đi thì cũng lo lắng đi theo,thấy em đang nôn hắn đi lại tay vuốt lưng cho em.

    Thanh Bảo:cục bông ăn còn ăn được không,hay qua nhà Thanh Tuấn rồi em mua gì khác cho cục bông ăn nha.

    Thế Anh:tôi ổn mà không sao đâu,chắc bạn nhỏ không thích thôi với lại tháng này hay bị nôn lắm nên không sao đâu.

    Thanh Bảo:không thích thì thôi nha,tí tấp vào đâu đó em mua cho cục bông ít đồ nha.

    Thế Anh:được rồi.

    _____________________________

    Đừng hỏi vì sao au cho Thế Anh tha thứ cho Thanh Bảo vì au nhà nội=))))

    Chúc mấy bà buổi chiều vui vẻ nha.

    Vote với comment để tác giả có động lực nào💖💖
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Bí Mật Bị Phát Hiện


    Sao một lúc thì hắn dìu cục bông của hắn ra,lúc này nhìn em hắn xót cực giai đoạn này chắc phải chọn lựa các món ăn cho cục bông của hắn thôi.

    Pun:đồ ăn không hợp vị của anh ạ?

    Thế Anh:anh xin lỗi nha,có vẻ bạn nhỏ không thích lắm với lại anh với Bảo có hẹn ở nhà bạn nên về trễ á,nên em đừng chờ nha.

    Pun:em biết rồi,anh đi cẩn thận.

    Nói chuyện với cậu xong thì em ra xe,lúc này hắn đã đợi em trước đó rồi,hắn mở cửa xe cho em vào trước rồi,để em vào trước rồi thắt dây an toàn cho em rồi hắn cũng lên xe,mới đi được chút thì hắn đột nhiên dừng xe lại,em nhìn hắn với vẻ mặt ngơ ngác,đang đi thì dừng xe chi vậy?

    Hắn xuống xe,nhìn theo hướng hắn đi thì em mới biết hắn dừng ở siêu thị để mua ít đồ cho em,ngồi đó đợi tí thì hắn cũng đi ra với hai bọc đồ nhìn có vẻ nặng.

    Thanh Bảo:em mua ít đồ để chuẩn bị đồ cho buổi tiệc,sáng nay cục bông ăn cũng ít,em có mua sữa cho cục bông này uống đi.

    Thế Anh:tôi cảm ơn.

    Hắn ghim ống hút vào hộp sữa rồi đưa cho em,mùi sữa dâu cũng ngon,đang uống thì hắn chợt nói.

    Thanh Bảo:cục bông đừng xưng tôi kêu em,em không thích đâu.

    Thế Anh:vậy Bảo muốn tôi xưng hô sau?

    Thanh Bảo:xưng bé kêu em đi, nhìn anh cũng giống em bé mà.

    Thế Anh:hông chịu đâu,dù gì cũng lớn tuổi hơn Bảo xưng hô vậy kì lắm.

    Hắn không nói gì,liền đưa tay sao gáy em đưa môi em lại gần môi hắn,hắn hôn em tầm năm phút sau khi hết hơi,em liền đẩy hắn ra.

    Thế Anh:Bảo làm gì vậy?

    Tự nhiên hôn tui.

    Thanh Bảo:cục bông không ngoan,nên em phạt,cục bông không nghe lời em liền hôn cục bông mặt kệ có người đó.

    Thế Anh:tôi..à không bé biết rồi.

    Thấy em ngoan ngoãn nghe lời thế thì hắn cũng hài lòng mà láy xe đi tệp,cục bông của hắn ngoan ngoãn vậy có khi nào ra đường bị người ta dụ dỗ không nhỉ,mà có dụ thì chắc cũng có hắn dụ em thôi.

    Vừa láy xe vừa nhìn cục bông bên cạnh đang uống sữa ngoan ngoãn,nhìn em lúc này dễ thương quá,không ấy hắn bắt cóc em luôn được không nhỉ?

    Láy xe một hồi thug cũng tới nơi,hắn để em ra trước rồi sao đó hắn cũng đi vào,hai người vừa đi vào thì thấy mọi người đã tập hợp đầy đủ thấy hai người đi chung Thanh Tuấn liền lên tiếng.

    Thanh Tuấn:Wao nay hai người đi chung luôn kìa,vậy là tin đồn có thật.

    Thế Anh:không có đâu mọi người,tiện đường đi chung thôi không có gì đâu.

    Em nghe Thanh Tuấn nói thì liền liếc hắn,hôm đó ai bảo không chịu tắt live rồi hả nói chuyện,hên là chỉ nghe giọng chứ không thấy mặt không là tiêu rồi.

    Em cười trừ rồi vô phụ mọi người,hắn sao khi bị em liếc xong thì cũng biệt ngoan ngoãn đi theo em thôi chứ làm gì sai có khi em lại giận hắn là toi.

    Đang làm thì em buồn nôn,hỏi Thanh Tuấn nhà vệ sinh ở đâu thì em chạy vội vào,hắn theo bản năng thấy cục bông chạy thì chạy theo thôi.

    Mọi người nhìn thấy hai người lạ lạ thì liền nghi ngờ.

    Trang Anh:mọi người thấy gì tôi mới thấy hông.

    Thanh Tuấn:thấy chứ,Andree nay lạ ghê á,tui nghe mùi socola của Andree ngọt lắm nha,như kiểu mang thai í.

    Hoàng Khoa:đồng ý kiến với Thanh Tuấn nha.

    Thái Minh:Bray cũng lạ nữa,Andree bị vậy,mình chưa kịp hiểu gì hết là nó chạy theo rồi, anh không kịp nhìn luôn á mấy đứa.

    Tất Vũ:mọi người khỏi thắc mắc,thì Andree ổng mang thai,mà tác giả là thằng Bảo có vậy th..

    Đang nói thì gã khựng lại,chết rồi tự nhiên nói ra chi vậy trời,nhìn qua thì thấy cả hội đang nhìn gã với ánh mắt giết người.

    All:còn gì nữa nói mau.

    Gã đành ngậm ngùi nói ra hết,vừa nói vừa thầm trong lòng,mong Thanh Bảo sẽ thoát khỏi đám người này.

    Đỡ em ra ngoài hắn vừa ngước mặt lên đã thấy cả đám nhìn hắn rồi,nhìn qua Tất Vũ thì gã đang ra hiệu thì biết chuyện gì rồi.

    Thanh Bảo:Mọi người..sao nhìn em dữ vậy.

    Thái Minh:đặt Andree ở đó còn em lại đây anh chị cần nói chuyện với em.

    _____________________________

    Thả F để cứu Thanh Bảo không bị ăn thịt bởi vì cái miệng của Tất Vũ=))))

    Buổi trưa vui vẻ.

    Vote với comment cho tác giả có động lực nào🙆💗
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Cục Bông Làm Nũng


    Muốn biết chap vui hay buồn hãy nhìn list nhạc của tác giả=))))

    Chap này 3℅ nghiên về quá khứ của anh Thái nha.

    Không giỏi tiếng anh nên anh Thái sẽ nói Tiếng Việt nha,cứ tưởng tượng là ảnh nói Tiếng Anh đi=))).

    ____________________________

    Hắn nghe anh nói liền đặt cục bông của hắn xuống rồi đi lại chỗ bọn họ,vừa đi hắn vừa niệm trong lòng,thường anh Thái rất ít nói mà anh nói là chỉ có chuyện lớn thôi,nếu hắn có chuyện gì thì năm sau cúng gà ta cho hắn nha.

    Thái Minh:anh nghe Vũ nói rồi,em có gì giải thích không hả?

    Mọi người để anh nói,anh trải qua chuyện này rồi nên anh rất nhạy cảm mấy chuyện này nói tí về quá khứ của anh,cũng giống Thế Anh nhưng không may mắn như em,người đó không chịu nhận rồi còn khinh bỉ,ghê tởm anh nữa,có một thời gian anh bị trầm cảm trong lúc mang thai,sao khi anh sinh bé Cad xong thì Tất Vũ bước vào cuộc đời anh ban đầu anh không định quen gã đâu,anh sợ gã giống người đó,nhưng từ từ anh cũng chấp nhận gã và quen tới bây giờ.

    Thanh Bảo:em xin lỗi,tại lúc đó em không suy nghĩ nên mới nói ra mấy lời như thế thôi,em cũng xin lỗi anh ấy hứa bù đắp rồi,mọi người đừng nhìn em bằng ánh mắt như thế nữa.

    Thế Anh:đúng rồi mọi người,Bảo hứa sửa sai rồi mọi người tha cho Bảo đi.

    Thanh Tuấn:ông cũng kì,có thai sao không bảo với mọi người,Tất Vũ không nói là chúng tôi cũng không biết đâu.

    Thế Anh:không phải,chỉ là đợi thời gian thích hợp để nói thôi,tôi xin lỗi.

    Trang Anh:thôi lỡ rồi,chuyện thì cũng biết rồi,chúng ta còn buổi tiệc cần chuẩn bị đúng không?

    Chúng ta làm tiếp thôi.

    Thái Minh:Andree ngồi đây đi,để mọi người làm.

    Hoàng Khoa:đúng rồi đó,để Bảo nó làm được rồi.

    Nói xong thì Thế Anh gật đầu ngoan ngoãn ngồi đó nhìn mọi người làm,em cũng muốn giúp mà mọi người không cho,em đành ngậm ngùi đi làm mấy việc nhỏ nhặt như dọn dẹp,rồi dọn bát đĩa ra bàn thôi.

    Làm xong thì mọi người bất đầu nhập tiệc,ai cũng vui vẻ cả,Thanh Bảo vừa nói chuyện với mọi người tay thì gắp đồ ăn vào bát của em,hắn gấp bao nhiêu thì em ăn bao nhiêu.

    Thế Anh:Bảo,Bảo bé muốn uống rượu.

    Thanh Bảo:cục bông đang mang thai không uống rượu được đâu.

    Thế Anh:nhưng bé thèm,bé muốn uống,Bảo cho bé uống tí thôi nha.

    Thanh Bảo:không được đâu,cục bông ngồi yên,em đi lấy nước cam cho cục bông uống.

    Nghe vậy thì em đang nghe theo thôi,nhìn mọi người được uống,còn em thì cầm ly nước cam,nhìn nó cứ kì kì sao á,mất hết vẻ bad boy của em rồi.

    Ăn xong thì em dọn dẹp tiếp mọi người,đang định rửa bát thì Thanh Bảo kêu em ra ngoài để hắn rửa,nghe thế cũng ngoan ngoãn ra ngoài ngồi chơi rồi nói chuyện với mọi người,nói chuyện được chút thì hắn cũng đi ra,lại chỗ cục bông ngồi.

    Tầm chín giờ tối thì ai cũng về nhà nấy,lúc này em cũng ngủ gật rồi,hắn thấy vậy bế em lên xe,đặt em ngồi đàng hoàng rồi lấy áo khoác của mình đắp cho em rồi đi về.

    Về tới nơi,hắn không đánh thức em,cẩn thận bế em ra xe rồi đưa em vào nhà.

    Pun:hai người về rồi à?

    Thanh Bảo:um,nói nhỏ thôi anh ấy ngủ rồi.

    Pun:um,lên phòng đi.

    Đặt cục bông nằm xuống rồi đi thay đồ cho thoải mái,hắn chợt nhớ hắn còn công việc phải làm đành để em nằm xuống đắp chăn cho em,rồi đi qua phòng làm việc của em.

    Chắc mai hắn phải dời studio của hắn qua cho dễ làm việc,sài studio của em cũng không tốt lắm,hắn làm việc được một tiếng thì có người mở cửa.

    Không cần nhìn hắn cũng biết là em nữa,còn em từ lúc hắn đi một chút em không ngủ được đi hết,em biết hắn nếu không ở phòng ngủ thì sẽ ở studio để làm việc đành qua tìm hắn.

    Đi lại chui vào lòng hắn,hắn thấy em thì ôm eo em để em không té.

    Thanh Bảo:cục bông không ngủ,đi qua đây làm gì?

    Thế Anh:Bảo không chịu ngủ với bé,bé ngủ hông được.

    Thế Anh:Bảo về ngủ với bé i.

    Thanh Bảo:em còn công việc làm nữa,hay cục bông ngủ trên người em đi,tí em bế cục bông về phòng nha.

    Thế Anh:được rồi.

    _____________________________

    Vote và cmt để tác giả có động lực nào.

    Buổi chiều vui vẻ 🙆💗💗
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Người Thương Cũ


    Sáng lúc em thức dậy,như thói quen xoay người qua bên kia tìm kiếm hơi ấm của tên alpha kia,sờ sờ một chút thì thấy bên đó trống trơn không có ai cả,bên đó còn tí hơi ấm chắc hắn mới đi thôi.

    Em cũng ngồi dậy,nhìn xung quanh vẫn không thấy hắn.

    Thế Anh:Bảo đi đâu rồi nhỉ?

    Chắc nay có show nên đi sớm rồi.

    Em cũng nhớ ra nay hắn có một show ở xa nên đi rồi,bĩu môi đi xuống dưới vệ sinh cá nhân rồi đi về phòng,check lịch trình,nay không có show nào cả nên em khá rảnh.

    Text

    Anh Bui

    Chán quá mọi người ơi ^^ có chỗ nào cho pé đi không mọi người.

    Thanh Tuấn

    Ủa Bảo đâu,sao không kêu nó.

    Tất Vũ

    Nó bỏ ông đi đâu rồi hả,nói đi tôi kêu anh Thái hẹn kèo boxing với nó=))

    Anh Bui

    Không có,Bảo có show nên đi sớm rồi.

    Thái VG

    Hay đi cà phê đi,lâu rồi chúng ta không đi,anh biết tiệm này cũng được lắm á.

    Hoàng Khoa

    Được á anh,vậy hẹn nhau 9h ở quán cà phê nha.

    Để điện thoại qua một bên rồi xem đồng hồ giờ mới bảy giờ,còn khá sớm,đi xuống nhà tới phòng bếp kiếm thứ gì đó ăn cái đã,lúc chưa có bạn nhỏ thường em không quen ăn sáng đâu toàn bỏ bữa bây giờ ăn sáng em không quen tí nào.

    Vừa anh vừa lướt mạng xã hội,em vào xem story của các bạn fan tag em,sao đó xem các học trò của mình đang làm gì,lướt một chút thì cũng chán chê,dẹp chén vào bồn rửa rồi lên phòng nằm trên đó,thường giờ này có hắn,hắn sẽ chơi với em,em nhớ Thanh Bảo quá đi.

    Vén áo lên,lộ chiếc bụng bầu tháng thứ 3 của em.

    Thế Anh:bạn nhỏ của ba ơi,bạn có nghe ba nói hông?

    Thế Anh:ba lớn của bạn nay đi diễn òi,có ba với bạn ở nhà hoi.

    Nằm đó nói chuyện với bé con chút thì em ngủ lúc nào cũng chẳng hay.

    ...

    Tỉnh dậy,nhìn đồng hồ mới 8:00 em quyết định ra ngoài đi dạo,dù sao thì mang thai vận động nhiều tốt hơn nằm mãi ở nhà.

    Đi ra ngoài dạo tí,ghé qua cửa hàng bán đồ cho bé,bất giác em muốn vào xem vài món cho bạn nhỏ nhà em.

    Trong đây có rất nhiều món đồ,nhìn quần áo,giày dép,nhỏ xíu nhìn cưng lắm.

    Quyết định mua một đôi giày nhỏ,em không biết sao nữa nhưng em thấy đôi giày nhỏ xinh đáng yêu quá,chắc bạn nhỏ nhà em ra đời sẽ thích lắm đây.

    Đi về nhà,nhìn thấy xe của hắn,em thắc mắc sao hắn về sớm thế nhỉ?

    Bước vào nhà thấy giày cao gót của phụ nữ,quần áo,váy vóc thì rơi vãi,trong lòng em biết có gì đó không ổn rồi,nước mắt em đột nhiên rơi xuống.

    Chấn an bản thân sẽ không có gì đâu rồi lên lầu kiểm tra,thấy cửa phòng em mở toang,bên trong có hai người đang mây mưa mà không chú ý đến có người xuất hiện,hắn nhìn qua cửa thì thấy em đứng đó,không tí lo lắng nào mà tiến lại gần em.

    Thanh Bảo:anh thấy hết rồi à,sẵn tôi nói luôn không ai chịu nổi anh đâu,ai lại tình nguyện ở bên một omega xấu xí như anh chứ.

    Thế Anh:Bảo..Bảo đang giỡn với tôi thôi đúng không.

    Thanh Bảo:không giỡn đâu,vừa xấu xí,lại còn ảo tưởng chậc chậc tội nghiệp quá.

    Im lặng,chạy ra khỏi nhà,chạy đến khi nào em thấy mỏi mới dừng lại trời lúc này cũng đổ mưa có lẽ ông trời đang thương hại em hay chăng?

    Mặc kệ mưa thấm vào người,nằm co ro ở giữa đường suy nghĩ lại những lời mà hắn nói,em chết tâm thật rồi.

    ...

    Tỉnh dậy,em mới biết nó chỉ là giấc mơ nhưng nó chân thật lắm,bây giờ em chỉ có hắn lỡ hắn bỏ em như trong mơ thì sao?

    Bình tỉnh lại nhìn đồng hồ thì sắp tới giờ hẹn rồi,thay đồ chuẩn bị đi,anh Thái đã nhắn địa chỉ rồi.

    Tới nơi thấy mọi người đã ngồi ở đó đầy đủ,em cũng vào chỗ ngồi của kình gọi nước.

    Sao khi phục vụ bưng nước ra thì cả đám bất đầu nói chuyện,nhưng toàn mấy chuyện trên trời dưới đất nhưng vui.Sao đó cả hội rủ nhau đi chơi,tới tận tối mới về nhà.

    Lúc em về nhà đã thấy hắn về rồi,vui vẻ bước vào nhà thì thấy một đôi giày nữ,em chợt nhớ tới giấc mơ hồi sáng,em lo lắng nhưng cũng bước vào nhà,vào nhà thì thấy hắn đang ngồi đó nói chuyện với một người phụ nữ có vẻ cũng bằng tuổi hắn.

    Nghe thấy tiếng mở cửa liền biết cục bông của hắn về rồi,đi lại chỗ em,dìu em vào sofa chỗ người kia đang ngồi.

    Thanh Bảo:giới thiệu với cục bông nha,đây là Thanh bạn của em cô ấy mới về nước không có chỗ ở,cô ấy chỉ ở đây 1 tháng nên cho cô ấy ở đây được không cục bông.

    Thanh:ơ,bạn cũ gì chứ,phải là người Thanh Bảo từng thương chứ.

    Thanh Bảo:thôi đi Thanh chuyện cũ rồi đừng nhắc lại nữa.Giới thiệu với em đây là Thế Anh omega của anh,ở trước mặt anh ấy đừng nhắc chuyện cũ nữa,không thì em ở đâu thì ở đi,anh không cho ở đây đâu.

    Thanh:dạ em biết rồi.

    Thế Anh:thôi được rồi em ấy ở đây cũng được,mà Bảo ăn gì chưa bé có mua đồ ăn cho Bảo nè.

    Thanh Bảo:em chưa ăn gì hết á,cục bông ăn với em nha.

    Còn Thanh phòng em ở kế phòng tụi anh dọn đồ lên phòng đi.

    ___________________________

    Người thứ ba đã xuất hiện không biết có làm gì cục bông không hé.

    Vote với comment để tác giả có động lực nào👽💗
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Hiểu Lầm


    Em với hắn ngồi ăn với nhau,không hiểu sao mà nay em cứ cảm giác có ai đó liếc mình ấy nhờ,len lén nhìn ra sau lưng thì ra là Thanh cô ta đang nhìn em bằng cặp mắt không mấy thân thiện lắm.

    Thế Anh:Bảo ơi,bé no rồi mình lên phòng ngủ nha.

    Thanh Bảo:cục bông buồn ngủ rồi hả,đợi em đi pha sữa cho cục bông nha,uống rồi mới đi ngủ được.

    Hắn nói xong thì đi lại chỗ bếp lấy sữa pha cho em,pha xong hắn thổi nguội rồi sao đó đút cho em,nhìn qua cô ta thù lúc này em thấy cặp mắt cô ta muốn lòi ra ngoài rồi, khiêu khích cô ta bằng cách leo lên người Thanh Bảo ngồi,muốn dành đồ của tôi hả không có đâu.

    Thanh Bảo:cục bông sao vậy? sao không ngồi ở đó lại leo lên người em.

    Thế Anh:có người nhìn bé với cặp mắt không lành mạnh lắm,anh không muốn ở dưới đây mình lên phòng được không?

    Thanh Bảo:được rồi,chúng ta lên phòng nha.

    Em mà làm nũng thì chắc 10 Thanh Bảo cũng phải gục ngã thôi,nên hắn cũng tan chảy vì em rồi Thế Anh dễ thương vl.

    Ở trên phòng lúc này,em đang bày trò để chọc hắn.

    Thế Anh:bé hóa thân thành thỏ nè,Bảo thấy dễ thương hông?

    Thanh Bảo:Thế Anh làm gì cũng dễ thương hết á.

    Không biết đâu nay em kiếm đâu ra được hai tai thỏ cài lên tóc nữa,còn ôm thêm thú nhồi bông hình củ cà rốt,Thanh Bảo sắp xỉu vì Thế Anh rồi ai lại đỡ hắn dậy đi.

    Hai người đang chơi vui vẻ,thì có tiếng hét thất thanh từ tần dưới,hắn thấy vậy kêu em ở đây để hắn xuống kiểm tra,đi xuống dưới hắn thấy cô ta đang ngồi ở cầu thang,liền đi lại hỏi.

    Thanh Bảo:em sao vậy,sao lại ngồi đây.

    Thanh:nãy em đang đi không cẩn thận bị té,chân em đau quá chắc bị gãy rồi.

    Vừa nói cô ta vừa ôm chặt Thanh Bảo.

    Thanh Bảo:để anh đưa em đi bệnh viện ngồi đây,anh lên lấy chìa khóa rồi đưa em đi.

    Cô ta nghe thế cũng um một tiếng,Bảo lên phòng lấy chìa khóa xe thấy cục bông nhìn mình không hiểu gì hắn liền lên tiếng.

    Thanh Bảo:Thanh nó té cầu thang,giờ em đưa nó tới bệnh viện chút,rồi em về với cục bông nha.

    Thế Anh:Bảo về nhanh nha,đi cẩn thận.

    Hôn má cục bông một cái rồi hắn đưa cô ta tới bệnh viện,đang đi trên đường thì cô ta nói.

    Thanh:anh,em biết anh còn thương em mà đúng không,hai mình quay lại đi.

    Thanh Bảo:không,anh bây giờ là người có gia đình rồi,bây giờ anh chỉ coi em như là em gái thôi.

    Thanh Bảo:tới nơi rồi,để anh đưa em vào đó kiểm tra rồi về,Thế Anh ở nhà một mình anh không yên tâm.

    Bây giờ em đang ở nhà một mình,Pun thì có việc mai mới qua không biết em ở nhà có buồn không nữa,đưa cô ta vào trong kiểm tra,băng bó rồi đưa cô ta về nhà.

    Vừa về tới nhà,nhanh chóng dìu Thanh lên phòng cô ta,lúc đưa cô ta về phòng,bất ngờ cô ta hôn hắn,cô ta còn phóng tin tức tố nữa chứ.

    Thế Anh:Bảo làm gì lâu v...

    Em thấy hắn đi qua phòng cô ta lâu quá thì đi kiểm tra xem có chuyện gì không,lúc em qua phòng đập vào mắt em là cảnh một nam,một nữ đang hôn nhau.

    Hắn thấy em thì liền hốt hoảng đẩy cô ta ra,rồi đi lại chỗ em đang đứng chết chân ở đó.

    Thanh Bảo:cục bông,không phải như anh thấy đâu.

    Thấy cục bông của mình hiểu lầm,đứng chết chân ở đó nước mắt em không ngừng rơi, im lặng đi về phòng không nói gì.

    Thanh Bảo:anh sẽ tính chuyện này với em sao,chờ đó.

    Nói xong liền đi theo em,hắn biết bây giờ em nhạy cảm lắm nên không thể bỏ em một mình được.

    Thanh Bảo:Thế Anh,không phải như anh thấy đâu,mở cửa cho em.

    Mặc kệ hắn có đập cửa,em vẫn ngồi trong góc đó không nói gì cả,tiếp tục khóc.

    Bên ngoài hắn thấy em không mở cửa liền lo lắng kiếm chìa khóa mở cửa,lúc hắn mở cửa ra thấy cục bông của hắn ngồi co ro trong góc không ngừng khóc,đi lại ôm em vào lòng.

    Thanh Bảo:em xin lỗi,anh hiểu lầm rồi,đừng khóc nữa em xót lắm.

    Thế Anh:Bảo..hức..đồ tồi...hức..đi ra đi.

    Thanh Bảo:được rồi là em sai,lỗi em nha,đừng khóc nữa Thế Anh khóc là em với bạn nhỏ buồn lắm đó.

    Em nghe thế thì nín khóc nhưng miệng vẫn còn mắng Thanh Bảo,Thanh Bảo ngồi đó chịu trận đợi cục bông mắng cho đã rồi tha lỗi cho hắn là được rồi,mắng hắn được một lúc thì em cũng mệt.

    Thanh Bảo:cục bông mắng vậy đã chưa,rồi thì đi ngủ nha.

    Thế Anh:um.
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Cục Bông Bị Bỏng


    Ru em ngủ xong hắn đắt em nằm xuống,hôn khắp mặt em,nhìn kĩ thì mắt em xưng rồi,cưng như trứng hứng nhue hoa không để em khóc mà gờ chỉ vì chuyện hiểu lầm mà mắt em xưng lên ai hỏi hắn xót không chắc chắn hắn sẽ trả lời là có.

    Từ khi qua tháng thứ ba em ít ăn đi hẳn chỉ toàn uống nước,hắn xót em la em,có hôm hắn la em mà hơi nặng lời tí,em rưng rưng nước mắt lúc đó hắn hoảng loạn lên,ngồi đó dỗ em.

    Thế Anh:Bảo đừng bỏ anh mà..hức..hức

    Thanh Bảo:đây em đây,đừng sợ nha em ở đây.

    Nắm tay em để em bình tĩnh lại,nhìn em vừa ngủ mà vừa nói chuyện hắn biết em gặp ác mộng rồi,mấy nay em cũng hay gặp ác mộng nữa.

    Thanh Bảo:bạn nhỏ ơi,bạn nghe ba nói không không được hành ba nhỏ của bạn nữa,bạn khó tính quá không ai chịu được bạn đâu.

    Vén áo em lên,đưa tai ở bụng em rồi nói chuyện với bạn nhỏ,bạn nhỏ của hắn không biết khó tính giống ai nữa.

    Mặc kệ trong đây yên ấm sao,bên ngoài có một người đang đứng có nhìn vào trong.

    Thanh:rồi chỗ đó cũng là của tôi thôi,tôi hứa đó Thế Anh.

    Pun:này cô là ai vậy?

    Cô ta nghe có người kêu mình thì bất giác quay đầu lại thì thấy Pun đứng đó nhìn cô ta.

    Thanh:tôi là Thanh bạn của Thanh Bảo.

    Pun:à hửm,sao không ở phòng cô lại đi qua phòng của Thế Anh làm gì?

    Cậu nhíu mày nhìn cô ta.

    Thanh:à tôi..nhưng mà cậu là gì của Thế Anh vậy.

    Pun:người chăm sóc anh ấy.

    Thanh:anh ta hay thật có Thanh Bảo rồi còn đi kiếm đàn ông khác,nhìn anh chắc anh cũng thích Thế Anh mà nhỉ,hợp tác với tôi không được thì Thanh Bảo là của tôi,còn Thế Anh của cậu.

    Cô ta chìa tay ra như kiểu muốn bắt tay,cậu thấy vậy cũng nắm lại nhưng lại siết chặt rồi bẻ ra sau.

    Pun:thích thì sao?

    Chuyện của cô à Thanh Bảo cô muốn làm gì anh ta cũng được nhưng nếu Thế Anh có một chút sây sát tôi chắc chắn cái mạng chó của cô không còn đâu.

    Thanh:thì ra anh cũng thích anh ta,anh không thấy anh ta ăn nằm với người khác có thai nếu anh nhận chẳng khác nào đổ vỏ cho người khác không.

    Buông cô ta ra,tát cô ta một cái mạnh khiến một bên má cô ta đỏ ửng lên.

    Pun:câm miệng chó của cô được rồi,đừng tưởng tôi không biết cô đây khi xưa làm sugar baby bị Thanh Bảo phát hiện nên anh ta mới bỏ cô,nếu Thanh Bảo không nhận con tôi vẫn cam đoan với anh ấy tôi có thể làm ba lớn của đứa trẻ được,tôi yêu tất cả mọi thứ về anh ấy,cô ở đây cẩn thận tí đừng để tôi tiễn cô đi,giờ về phòng đi.

    Cô ta tức lên nhưng ngoài tức vô ta chẳng làm được gì cả,mang cục tức đi về phòng, đầu suy nghĩ về những kế hoạch hại em nghĩ xong cô ta nhếch mép cười.

    Thanh:Thế Anh anh cứ chờ đó.

    Sáng hôm sao thức dậy thấy mình nằm trong lòng hắn,lúc này hắn vẫn còn ngủ,em đành nằm yên cho hắn ngủ.

    Lấy điện thoại trên kệ,lướt mạng xã hội được một lúc thì hắn cũng thức,hôn vào má em như một lời chúc bữa sáng.

    Thanh Bảo:nay em có show diễn vào buổi tối,cục bông có muốn đến đó xem không.

    Thế Anh:được thôi,bé cũng muốn đi đâu đó cho thoải mái.

    Thanh Bảo:được rồi,vệ sinh cá nhân rồi xuống phòng ăn sáng nha nay em phải lên chỗ đó sớm để chuẩn bị.

    Vệ sinh cá nhân xong,hắn với em đi xuống lầu thì thấy cô ta đang ngồi đó ăn sáng rồi nhìn cô ta rồi nhớ lại chuyện tối qua thật sự em muốn đuổi cô ta đi,nhưng lỡ em đuổi cô ta đi thì Thanh Bảo cũng theo thì sao?

    Thanh😛un nói hôm nay có tí việc trưa mới về,nấu sẵn đồ ăn cho hai người rồi vào đó ăn đi.

    Thanh Bảo:ừ.

    Hắn ăn sáng với em được tí thì hắn phải đi,hôn má em rồi đi đừng ai hỏi sao Thanh Bảo thích hôn má Thế Anh nha,mềm mềm còn trắng nữa nhìn chỉ muốn cắn thôi.

    Thanh Bảo:ở nhà ngoan nha,tối em về rước anh.

    Thế Anh:được rồi Bảo đi cẩn thận nha.

    Xe của hắn lăn bánh rời đi thì em vào nhà ngồi trên sofa mở chương trình mình yêu thích lên,rồi vừa ăn bánh vừa xem.

    Cô ta thấy em ở nhà một mình liền biết cơ hội của mình đã tới,cầm ly nước nóng vừa mới nấu ra giả vờ té rồi nó đổ vào người em,em nhìn thấy nên né kịp nhưng cánh tay lại trúng bây giờ cánh tay em đỏ ửng lên vì bị bỏng.

    Thế Anh:ah,cô làm cái gì vậy.

    Thanh:à,xin lỗi nha tôi không cố ý đâu.

    Tay em lúc này vừa đỏ vừa rát,đành lên lầu chừm đá rồi ức thuốc sơ qua vậy,không thể để Pun thấy được nếu cậu thấy chắc cô làm ầm lên mất.
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Đơn Phương


    Em thì loay hoay trên này xử lý vết thương,may chỉ chúng tay chứ không em cũng không biết mình sao nữa.

    Pun:Thế Anh ơi,anh đang làm gì vậy.

    Thế Anh:à không có gì đâu,ủa sao em nói trưa mới về mà?

    Pun:em xong nên về sớm,tay anh sao vậy?

    Đưa đây em xem.

    Nghe cậu nói vội giấu tay ra phía sau,để cậu mà biết được thì phiền phức lắm.

    Thế Anh:à không có gì đâu em đừng quan tâm.

    Pun:em bảo đưa đây,em xem nào,sao tay anh đỏ vậy?

    Hình như bị bỏng rồi,ai làm anh bỏng nói em nghe.

    Thế Anh:hông có ai hết á,nãy anh nấu ít đồ lỡ làm đỗ vào tay thôi.

    Pun:Thế Anh nói thật không?

    Em gật đầu liên tục,cậu thấy vậy cũng đành lấy đá chừm cho em rồi bôi thuốc thôi,từ từ tìm hiểu sau cũng được cậu biết em cẩn thận lắm với lại cậu nấu đồ ăn cho em rồi thì em vào bếp nấu đồ làm gì.

    "Thế Anh ơi đến bao giờ anh mới biết là em thích anh đây"đây là những dòng suy nghĩ mà cậu chẳng dám nói cho em nghe,cậu vô tình gặp em trong lúc đi mua ít đồ,mọi người có biết "yêu từ cái nhìn đầu tiên" không lần đầu gặp cậu đã yêu anh,lúc cậu biết Tất Vũ là bạn của em cậu vui lắm có lẽ vì có cơ hội gặp lại em chăng?

    Nhưng sự thật phũ phàng rằng em đã có thai với người khác hụt hẫng,thất vọng là hai từ miêu tả cậu lúc đó,bây giờ cậu ở cạnh em nhưng tư cách là người chăm sóc,là một người bạn của em.

    Cái bóng của Thanh Bảo quá lớn cậu không thể lay động nó trong mắt của em được,chỉ cần nhìn em từ xa hạnh phúc cậu đã mãng nguyện rồi,cười khổ trong chính ảo tưởng mình tạo ra,nếu sao này anh có mệt mỏi không có chỗ dựa dẫm thì chắc chắn cậu sẽ là người đầu tiên ôm lấy anh.

    Thế Anh😛un em suy nghĩ gì mà mặt ngơ ngẩn ra thế.

    Pun:à không có gì đâu,em chườm đá cho Thế Anh xong,em với anh chơi game nha.

    Thế Anh:um.

    Bỏ dòng suy nghĩ qua một bên tiếp tục bôi thuốc cho em,sao khi làm xong em với cậu xuống phòng khách chơi game,lúc em với cậu đang chơi thì cô ta cứ nhìn mãi.

    Thanh:ừ mày,không hiểu sao lại có loại người mà có người này rồi còn kiếm người khác.

    Vừa nói vừa liếc em như kiểu ám chỉ em vậy,cậu nghe được thì lấy tai nghe của mình đưa anh để anh khỏi nghe cô ta nói,đứng dậy đi về phía cô ta.

    Pun:này cô nói chuyện điện thoại nhỏ xíu không được à,sao cứ nói như hét lên vậy.

    Thanh:chuyện của tôi,tôi nói chuyện cũng phải hỏi ý kiến anh à?

    Pun:dạ thưa bà nội,đây không phải nhà cô ok?

    Nên một nói chuyện nhỏ lại hai là dọn đồ đi.

    Thanh:anh là gì mà đuổi tôi,Bảo không đuổi anh có quyền gì.

    Cậu im lặng nhìn cô ta không phải vì không cãi được mà là vì cậu không hiểu cô ta đang sủa gì hết á,nghe ẳng ẳng nhức đầu ghê.

    Cười khinh cô ta rồi bỏ đi,lại chỗ em đang ngồi.

    Pun:Thế Anh ơi,mình ra ngoài chơi nha,ở đây nghe ẳng ẳng em nhức đầu quá à.

    Thế Anh:ủa anh nhớ nhà anh đâu nuôi chó đâu.

    Pun:có mà chắc anh không biết á,nó sủa ở phòng bếp kìa anh.

    Nói đến đây em cũng hiểu cậu nói ai rồi,đành ra ngoài cho cô ta nói chuyện điện thoại thôi,thật ra nãy giờ em nghe cô ta nói chuyện cũng nhức đầu.

    Tối hôm đó hắn về nhà,vừa thấy hắn thì cô ta liền chạy lại ôm nhưng bị hắn né ra thành ra cô ta té,chạy lên lầu kiếm cục bông của hắn vì nay hắn đã hứa với cục bông là đưa em coi hắn diễn.

    Chạy lên thì thấy em đang thay đồ,em thấy hắn thì chạy lại ôm hắn,nhảy lên người hắn mà đu,tay đặt ở mông còn một tay đặt ở eo mà ôm.

    Bế em đi xuống lầu,đặt em vào xe rồi bất đầu đi,tới nơi hắn kiếm cho em chỗ ngồi thoải mái và có thể nhìn thấy hắn,đặt ly nước và bánh cho em để chút có gì em ăn.

    Hắn bất đầu diễn chuyện sẽ rất bình thường cho đến khi mấy chị dance cởi áo rồi đụng vô người hắn,em biết trước khi em quen hắn thì em cũng hay vậy mà giờ hắn là của em ai cho đụng mà đụnggg.
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Tai nạn


    Đừng ai hỏi vì sao t tua nhanh,t định cho hoàn trước khi rap việt kết thúc nên thời gian sẽ hơi nhanh nha.

    _____________________________

    Chớp mắt cái thì bây giờ em cũng mang thai đến tháng thứ 8 rồi,hôm nay là ngày em đi xem bạn nhỏ của em là trai hay gái em dự định là sinh xong mới xem giới tính của bạn nhỏ mà tại nôn nóng quá nên nay đi xem luôn,hắn biết hôm nay là ngày cục bông của hắn đi khám thai nên cũng thức sớm sửa soạn,thay đồ rồi nấu đồ ăn cho em.

    Đang nấu thì có một bàn tay luông qua eo gã cứ tưởng là em nhưng không quay qua thì thấy cô ta,hắn gỡ tay cô ra khỏi eo của hắn,hắn không biết sao nữa gõ là cô ta nói ở chỉ một tháng mà bây cũng được năm tháng rồi,hắn bảo cô kiếm chỗ khác mà ở thì cứ nằng nặc đòi ở đây,riết rồi hắn với em ai cũng nhức đầu với cô ta nên đành cho ở.

    Thanh Bảo:này,em giỡn kiểu gì vậy lỡ Thế Anh thấy thì sao?

    Mà anh nhắc này ở nhà này có anh với bạn bé của anh nên làm ơn mặc đồ đừng hở quá.

    Cô bị hắn bơ đẹp luôn chứ sao,tức giận đi lên phòng,hắn thấy cô ta vậy thì tiếp tục nấu thức ăn cho em,nhìn lên đồng hồ thì cũng tới giờ rồi phải lên kêu cục bông thức thôi,ăn rồi còn đi khám thai nữa.

    Thanh Bảo:bạn bé của em ơi,xuống ăn sáng,hôm nay chúng ta có hẹn với bác sĩ nữa bạn bé không nhớ à.

    Thế Anh:cho bạn bé năm phút nữa hoi,bạn bé buồn ngủ.

    Thanh Bảo:bạn bé không dậy là em đánh mông xinh của bạn đó nha,hôm qua em bảo ngủ sớm thì bạn bé đòi năm phút nữa mới ngủ,cái giờ đòi ngủ thêm là sao hửm?

    Hắn cũng bất lực với cục bông của hắn,hôm qua hắn kêu em ngủ sớm thì không chịu ngủ,giờ kêu dậy thì không chịu dậy,còn về phía em nghe hắn đòi đánh mông xin của em thì liền bật dậy,đi vệ sinh cá nhân rồi thay đồ thôi,mông xinh của em không thể cho hắn đánh được.

    Vệ sinh cá nhân xong thì xuống dưới nhà ăn sáng.

    Thanh Bảo:đây bạn bé của em ăn đi,nay em nấu món mà bạn bé thích đó.

    Thế Anh:dạ,bạn bé cảm ơn.

    Ngồi vừa ăn hai đứa vừa nói chuyện,được một lúc đang ăn thì Pun mở cửa đi vào,Pun có thói quen là chạy bộ vào buổi sáng nên thường cậu đi rất sớm.

    Thế Anh😛un về rồi hả,lại đây ngồi ăn với anh nè.

    Pun:dạ thôi anh ăn đi,em đi lên tắm cái người đổ mồ hôi hết,lại anh không tốt đâu.

    Cậu nói xong thì chạy lên lầu,em nghe thế cũng tiếp tục ăn,ăn xong thì hắn đưa em ly sữa rồi đi dọn dẹp.

    Sau khi xong hết mọi thứ thì em với hắn ra xe rồi lên đường tới bệnh viện,nắm tay em đi vào trong lần này tiếp tục là bác sĩ trước kia khám cho em hôm đi khám tháng thứ tư bác sĩ bất ngờ vì trước nhận nhầm Pun là alpha của em,bác sĩ đó cũng xin lỗi,bác sĩ biết hắn hay ghen tuông lắm nên đưa dung dịch tự đưa cho hắn thoa chứ không phòng khám của bác sĩ này cháy mất.

    Bác sĩ:chúc mừng hai cậu,rất bất ngờ nha,là sinh đôi theo như kết quả siêu âm là một nam một nữ.

    Hắn nghe được thì nhảy cẫng lên vì vui,cục bông của hắn đang mang thai là sinh đôi đó,hắn vui quá.

    Khám xong thì hắn nắm tay cục bông đi về.

    Thanh Bảo:bạn bé của em ơi,giờ em vui quá không biết làm sao nữa,chỉ muốn nói là,em yêu bạn bé nhiều lắm.

    Thế Anh:bạn bé cũng yêu Bảo nữa.

    Hắn đưa em lên xe đưa em về,hắn dừng lại ở một siêu thị nhỏ đi vào đó mua ít đồ cho cục bông của hắn,dặn dò em xong thì hắn đi vào,mua xong đi ra lúc hắn đi ra gần tới chỗ xe của hắn rồi không biết từ đâu có một chiếc xe mất thắng đang lao đến.

    Rầm,chiếc xe đó tông vào xe của hắn cả hai chiếc xe tan nát hết.

    Thanh Bảo:Thế Anh.

    _______________________________

    Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Wattpad!
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Ổn Rồi!


    Chạy nhanh lại chỗ xe của hắn,còn người lái xe kia thấy mình tông vào xe người ta thì biết không ổn liền bỏ trốn.

    Cục bông và hai bạn nhỏ của hắn còn ở trong đó,không thể như vậy được,thấy tên tài xế kia định bỏ trốn thì hắn liền kéo tên đó lại đấm vào mặt hắn.

    Thanh Bảo:mày làm xong rồi bỏ chạy hả,tao không trách mày xe mất thắng thấy người ta vậy sao không chịu giúp ở đó mà bỏ trốn.

    Tên Đó:tôi xin lỗi,nãy đang đi đường thì xe mất thắng tôi không kiểm soát được,tôi còn vợ con ở nhà anh tha cho tôi.

    Nghe vậy hắn thả lỏng ra nhưng vẫn không để hắn đi,kéo tên đó lại chỗ xe hắn,hắn cần tên đó lúc này.

    Thanh Bảo:Thế Anh,Thế Anh anh nghe em nói không Thế Anh.

    Xe của hắn là loại mà người bên trong có thể nhìn ra ngoài nhưng người ngoài không thể nhìn bên trong,vậy càng làm hắn lo hơn không biết cục bông bên trong thế nào hết,lỡ em có chuyện gì rồi sao đây.

    Thế Anh:Bảo ơi,xe của mình bị sao vậy?

    Hắn nghe thấy tiếng em thì xoay mặt nhìn ra sao,là em may quá em của hắn không sao,ôm chặt em vào lòng xem xem em có bị gì không.

    Thanh Bảo:Thế Anh vừa đi đâu vậy,có sao không,có bị gì không.

    Thế Anh:nãy anh thấy bên kia bán bóng bay đẹp quá nên anh qua mua,nè đẹp hông?

    Mà xe mình bị gì vậy?

    Thanh Bảo:Thế Anh không sao là tốt rồi,xe mình bị người khác tông giờ xe hư rồi để em nhờ quản lý đến đưa chúng ta về.

    Hắn liền tha cho tên đó về,em của hắn không sao là tốt rồi may mà em đi mua đồ nên thoát nạn,liền điện quản lý đem xe đến đưa em với hắn về.

    Trên đường về thì em ngủ gục trên người hắn luôn,mấy nay em ngủ nhiều lắm,mang thai một đứa thôi là mệt rồi lần này lại là hai chắc bạn bé của hắn mệt lắm.

    Còn bên phần chú bán bóng bay cho Thế Anh sao một đêm thì bỏ nghề bán bóng bay luôn không hiểu sao đêm đó có người đem tiền đến nhiều lắm đủ cho chú sống hết tuổi già=))).

    Thức dậy nhìn lên đồng hồ cũng bảy giờ tối rồi,vậy là em ngủ từ chiều đến giờ luôn dạo này mệt lắm em ngủ nhiều với ăn nhiều hơn trước,lâu lâu ban đêm hay bị đau với tê chân,đêm nào Thanh Bảo cũng thức để canh em cả,nên em thương hắn lắm.

    Thanh Bảo:bạn bé của em thức rồi sao,đói bụng chưa xuống ăn tối nhá.

    Thế Anh:anh biết rồi,Bảo xuống dưới trước đi rồi anh xuống ngay.

    Nghe em nói thế thì hắn cũng đi xuống,nhìn xung quanh nhà bây giờ ở đâu cũng có đồ bảo vệ cả,cầu thang thì hắn lót thảm bông để bạn bé đi không bị té,các cạnh thì hắn lắp đồ vào để bạn bé không bị đụng trúng.

    Một lúc sau thì em đi xuống,tay để ở lưng rồi mới từ từ đi xuống cái với cái bụng bầu tám tháng của em đi lại khó khăn cực,đành phải đi từ từ đi nhanh quá em sợ té.

    Thấy em đi xuống hắn liền đi lại đỡ em,đặt em lên ghế rồi đưa đồ ăn cho em kèm thêm một ly sữa nữa.

    Vừa ăn vừa lướt điện thoại,đây là thói quen của em rồi dù hắn có nói bao nhiêu lần đi nữa thì em vẫn vậy không chịu bỏ cái thói quen đó.

    Thế Anh:uầy Vũ nó đăng hình cưới với anh Thái nè,nhìn dễ thương quá à.

    Thanh Bảo:vậy Thế Anh muốn không?

    Thế Anh:tất nhiên là muốn rồi.

    Thanh Bảo:vậy sinh hai bạn nhỏ xong,em hứa sẽ cho Thế Anh một cái đám cưới thật đẹp và hoành tráng nha.

    Thế Anh:Bảo hứa đó.

    Thanh Bảo:em hứa.

    Nắm tay móc quéo với anh rồi hôn vào má anh coi như một lời hứa,hắn hứa bằng giá nào cũng phải cho bạn bé một cái đám cưới khiến ai cũng phải ghen tị.

    ______________________________

    Chắc tầm 2-3 chap nữa là Hoàn rồi.
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    End(Hoàn)


    Theo dự tính thì hai ba chap nữa ms hoàn nà tại t có tí việc vs việc sắp vô học nên chap này sẽ là chap cuối.

    Lưu ý:đội nón bảo hiểm trc khi đọc chap này=))).

    ______________________________

    Quay qua cái thì cũng tới ngày em sinh rồi,đêm đó đang ngủ thì em bị vỡ nước ối cơn đau ập đến khiến em chẳng suy nghĩ được gì chỉ biết rên rỉ vì đau,hắn thấy em như vậy thì hoảng lên vì biết em sắp sinh rồi.

    Nhanh chân đi lấy đồ sinh đã soạn sẵn cho em,đưa em ra xe nhìn em đau đớn hắn xót cực,hắn bây giờ nhìn khác với lúc diễn hẳn chân còn mang đôi dép bông trong nhà,đầu tóc thì rối bù,lo cho em quá hắn có kịp làm gì đâu.

    Thế Anh:Bảo...Bảo..anh đau..quá.

    Thanh Bảo:bạn bé của em ráng tí nha,sắp tới rồi tay em nè có đau qua thì anh cắn lấy cũng được.

    Chạy nhanh thật nhanh đến bệnh viện,bế em vào trong bác sĩ thấy hắn bế em vào thì cũng lại giúp một tay đưa em vào phòng sinh còn hắn thì ở bên ngoài,tay hắn bây giờ toàn giấu răng của em nhìn cũng biết em đau cỡ nào rồi,ngồi ở ngoài cầu mong cho em.

    Một tiếng.

    Hai tiếng.

    Ba tiếng.

    Lúc này bên trong phòng sinh vang lên tiếng khóc,hắn vui vẻ mà nhẩy cẫng lên,bạn bé nhà hắn vựt cạn thành công rồi,ý tá bế hai bạn nhỏ của hắn ra,một trai và một gái nhìn hai bạn nhỏ giống hắn với em y như đút,em thì cũng được chuyển vào phòng hồi sức rồi.

    Sáng hôm sau sau khi em thức dậy thấy mọi người đã có mặt đầy đủ rồi,có ba mẹ hắn và em nữa,hắn thấy em tỉnh dậy liền chạy lại.

    Thanh Bảo:bạn bé của em tỉnh dậy rồi à,uống nước nha.

    Thế Anh:hai đứa nhỏ ổn không,anh muốn xem.

    Thanh Bảo:hai đứa nhỏ đang bên kia hai cái nôi đó đó anh thấy không.

    Thanh Bảo:mà Thế Anh này,anh có muốn xem ảo thuật không nhắm mắt lại đi.

    Nhắm mắt lại,hắn nháy mắt với mọi người,mọi người cũng hiểu ý hắn liền đi ra ngoài để đôi bạn trẻ này có không gian riêng tư.

    Mở mắt ra,thấy trên tay hắn là một bó hoa và một hộp nhẫn.

    Thanh Bảo:anh chịu thiệt thòi đủ rồi,anh đồng ý làm chồng nhỏ của em nha.

    Thế Anh:được,anh đồng ý.

    Đeo nhẫn lên tay em,rồi cả hai hôn nhau,vậy là từ nay Thế Anh chính thức là chồng nhỏ của Thanh Bảo rồi đó nha.

    Sau khi hai bạn nhỏ được vài tháng,hắn và em đi chọn đồ cưới và chụp hình cưới.

    Hắn đặt riêng cho hắn và em hai bộ vest một bộ màu đen một bộ màu trắng,thay đồ rồi bước ra hắn nhìn chằm chằm vào em mãi,đúng là vẻ đẹp không nằm ở gò má mà nó nằm ở ánh mắt của kẻ si tình.

    Làm xong đầy đủ thì tới công đoạn chuẩn bị tiệc và thiệp cưới hắn dành một mình làm hết chẳng cho em làm gì vì hắn sợ em mệt,với lại em mới sinh được vài tháng chỉ cần chăm hai bạn nhỏ là được rồi nhìn bạn bé và hai bạn nhỏ của hắn vui vẻ là đủ với hắn thôi.

    Thế Anh:Em uống tí nước đi,chắc nãy giờ em mệt rồi.

    Thanh Bảo:em cảm ơn,hai nhóc ngủ rồi hả.

    Thế Anh:đúng rồi,em cho anh phụ đi em làm một mình không cho anh làm gì hết.

    Thanh Bảo:sắp xong rồi,bạn bé đi ngủ đi em làm là được bạn bé làm bạn bé mệt em xót lắm.

    Bĩu môi nhìn hắn,từ khi có hai nhóc tới giờ em thấy hắn cực lắm nào là chăm sữa cho hai nhóc,rồi canh lúc hai nhóc thức mà cho uống sữa tại sợ phiền em,rồi bây giờ ôm công việc làm một mình nữa.

    Thanh Bảo:xong rồi,vào ngủ thôi mai chúng ta còn phải có việc làm để chuẩn bị cho đám cưới nữa mà đúng không.

    Thế Anh:được rồi đi ngủ thôi.

    Rồi ngày cưới cũng tới,đang sửa soạn để chuẩn bị để tới nhà em để rước em qua chỗ lễ đường, hôm nay hắn cứ cười miết thì đúng rồi cưới được người mình yêu ai chả vui đúng không.

    Tới nhà rước em,rồi cả hai lên đường đến nơi lễ đường,nắm chặt tay em.

    Thanh Bảo:bạn bé ơi em vui quá không biết sao nữa,em đợi ngày này lâu lắm rồi.

    Thế Anh:anh cũng vui nữa không nghĩ là chúng ta sẽ về chung một nhà đâu.

    Trong khi hai người đang nói chuyện vui vẻ thì ở đó đang có một chiếc container đang lao về phía họ.

    Rầm,chiếc xe đó tông vào họ,hắn may mắn bị đâm ra ngoài nhưng em thì không,vì phía chỗ xe đụng trúng là chỗ của em,chiếc xe bốc cháy ngay lập tức.

    Hắn tuyệt vọng ngồi đó,không thể nào họ chuẩn bị về chung một nhà rồi mà,ông trời sao ông nỡ làm vậy chứ,một lúc sau thù xe cứu thương với xe cứu hỏa cũng đến mọi người nhanh chóng dập tắt lửa rồi đưa em tới bệnh viện,em chẳng còn là em cũng hắn nữa rồi,làm ơn đừng mang em của hắn đi.

    Rất lâu sao đó bác sĩ đi ra,nói ông không qua khỏi chẳng ai biết hôm đó ra sao chỉ biết hôm đó có một Thanh Bảo ôm chặt cái xác đã không còn hơi ấm của anh mà khóc mãi.

    Từ ngày anh mất đến giờ cũng được năm năm rồi,hai nhóc nay cũng lớn rồi bé gái tên Huyền còn bé trai là Toàn dẫn hai nhóc đến trước mộ của anh,hai đứa còn nhỏ nên hắn không tiện nói cho hai nhóc biết được hắn đặt một bó hoa lên mộ của em là hoa cẩm tú cầu một loài hoa mà anh rất thích lúc còn sống.

    Thanh Bảo:Thế Anh của em bên đó sống tốt không,anh thấy không hai nhóc của chúng ta đã lớn tận này rồi,em vẫn giữ lời hứa chăm sóc hai nhóc,tạm biệt anh tháng sau em lại đến nha.

    "Váy cưới đã may không có người mặc phải mang đốt hay sao?

    Mua thêm thuốc ngủ hộp cũ em dùng đã vơi

    Bên kia anh có đợi em không?"

    Hoàn
     
    [Abo][Brandree] Sự Cố?
    Kết(2)


    Trước ngày cưới một ngày,hắn và em đang xem phim nói chuyện,ngồi trong lòng hắn vừa xem phim,hắn và em nói về những chuyện cũ về hồi trước,đang nói thì hai bạn nhỏ nhà em khóc vội đi vào xem,chắc hai bạn nhỏ đói rồi.

    Thế Anh:em đi ra đi,anh cho con uống sữa.

    Thanh Bảo:không,em muốn ở đây,cái gì trên người bé con em cũng nhìn rồi,bé con ngại gì nữa.

    Không nói nhiều em đạp hắn một cái,rối đóng cửa phòng lại,da mặt em mỏng hay ngại hắn còn chọc như vậy nữa hỏi sao không bực chứ,cho hai bạn nhỏ no bụng rồi đặt hai bạn nhỏ xuống,đắp chăn rồi đi ra ngoài.

    Đi ra ngoài thì em thấy một con gấu đang xù lông ngoài sofa,hắn giận rồi bất lực mà đi dỗ hắn,ngồi lên đùi tay thì vòng qua cổ hắn.

    Thế Anh:Bảo,bé xin lỗi mà tại anh ngại,đừng giận anh mà.

    Tay ôm eo,hắn hôn em em cũng không phản kháng mà thuận theo hắn,tay kia thì luồng vào áo em chơi đùa hai đầu ngực.

    Thế Anh:ah..Bảo..ưm..không được.

    Bỏ lời nói của em ra ngoài,đè em xuống sofa,tay luồn vào quần em,hắn biết thường tối em sẽ không mặc quần nhỏ,tay cầm vật nhỏ của em mà vuốt lâu lâu còn xoa rồi nhấn vào đầu vật nhỏ khiến em không nhịn được mà rên rỉ lớn hơn.

    Thanh Bảo:bé con đúng là cực phẩm mà,chỗ nào trên người bé con cũng tuyệt.

    Lần mò xuống hậu nguyệt,lấy ngón tay đưa vào,một ngón rồi từ từ là ba ngón,bây giờ hắn có thể cảm nhận được mùi socola của em,hắn nghiện nó,ngón tay hắn di chuyển bên trong hậu nguyệt để nới lỏng,bên dưới bận rộn bên trên cũng không rảnh gì hắn miệng ngậm ngực em,tay thì xoa xoa bên còn lại.

    Thế Anh:Bảo...chậm..ah..đừng mút chỗ đó..ah.

    Thanh Bảo:còn có sữa nữa này,vậy thì em không ngừng được rồi.

    Tay trong hậu nguyệt hoạt động nhanh hơn,khoái cảm trên và dưới quá kích thích rồi em liền bắn ra,cảm thấy nới lỏng đã đủ,hắn đặt dương vật của mình trước miệng nguyệt,một phát lút cán,không chờ em thích ứng liền động.

    Thế Anh:Bảo..ah..hôn anh.

    Thanh Bảo:được thôi.

    Em bị hắn bế đi khắp nơi trong nhà mà làm,hắn cứ động em cứ rên,tiếng bạch bạch còn có cả tiếng em rên nó như một bản nhạc tuyệt vời đối với hắn vậy,hắn cứ đâm rút cho đến khi chạm vào khoang sinh sản của em,thúc nhanh hơn vào chỗ đó để em mở khoang sinh sản.

    Thế Anh:không..ah..Bảo..anh không muốn..ah..mang thai nữa.

    Thanh Bảo:anh nói gì em nghe không rõ.

    Khi thấy khoang sinh sản của em mở hắn liền bắn vào,em mệt mỏi gục lên vai hắn mà thở dốc,hắn sao khi bắn xong thì rút ra,nay làm ít mai còn phải làm đám cưới mai làm thêm cũng không muộn,bế em đi tắm rồi đặt em lên giường,còn hắn đi dọn dẹp bãi chiến trường.

    Đám cưới diễ ra suôn sẻ,sau đâm cưới tầm một tháng thì em mang thai thêm một bạn nhỏ nữa,em với hắn ít hoạt động ở showbiz để chăm ba bạn nhỏ,biết tin em có vạn nhỏ thứ ba hắn túc trực ở nhà với em chỉ sợ em bị gì,hắn thề nhất định phải làm em hạnh phúc bằng mọi giá.
     
    Back
    Top Bottom