Đô Thị  A Dưới O Trên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
A Dưới O Trên
Chương 28


Editor CO6TINY 🍀

Bé Cá trong lòng bất động, khí thế buộc tội vừa rồi cũng cuốn bay theo gió.

Nhiếp Tử Hàng buồn cười, hắn biết rõ trong lòng Alpha rất quan tâm đến mình, cho nên gọi là đi xem mắt gì đó hẳn cũng giống hắn, chỉ là hắn không muốn cho y bậc thang đi xuống mà thôi.

"Nói chuyện, Dư Tiểu Hiên. Có phải đi xem mắt không, hửm?"

Một lúc sau, Alpha mới cứng ngắc gật đầu: "Xem như thế..."

Ngón tay Nhiếp Tử Hàng v**t v* cằm y, nhẹ nhàng bẹo hai má đối phương, hỏi: "Xem như...?"

Dư Tiểu Hiên run giọng giải thích: "Tranh Tử trước đó nói cậu ấy có chiến hữu, muốn giới thiệu với em. Lúc đó em... Hôm nay đồng đội của cậu ấy trở về, nói muốn đãi khách, mọi người làm quen nhau, em chỉ qua đây..."

Nhiếp Tử Hàng yên lặng nhìn y, không nói chuyện.

Cái tay quấn quanh eo hắn bỗng siết nhẹ lấy.

Alpha nhẹ giọng gọi hắn: "Nhiếp Tử Hàng..."

Ngón tay Nhiếp Tử Hàng chạm vào cổ Alpha, chậm rãi di chuyển xuống dưới.

Ngón trỏ động nhẹ, cởi cúc áo sơ mi trên cùng của y ra.

Dư Cảnh Hiên lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ: "Nhiếp tiên sinh, chúng ta còn ở bên ngoài!"

Ánh mắt Nhiếp Tử Hàng dừng ở chỗ cổ áo bị y che kín kia, trên xương quai xanh hằn rõ vết hôn ngân đỏ sẫm.

Sau đó, tiến lên một bước, đẩy người vào tường.

"Dư Cảnh Hiên, em cứ để thế đi xem mắt với người ta? Giỏi thật cơ đấy. Xem mắt cũng thôi đi, đằng này còn ăn lẩu, giỏi ghê ta. Tôi thấy hôm qua mình còn chưa dùng hết sức, nên hôm nay em mới dư sức tung tăng chạy đến đây ha."

Vừa nói, vừa nâng đầu ngón tay lên vân vê hõm xương quai xanh của y.

Mặt Alpha đỏ bừng, hai chân cũng mềm nhũn: "Hôm nay anh rất lạnh nhạt... Hôm qua cũng không có hôn em... Nghe nói người yêu đều sẽ hôn môi, bạn tình mới không thôi, em cảm thấy...lúc đó có lẽ do em tự dâng tới cửa, anh lại đang đến kì, thuận thế... hẳn chả có cảm tình gì với em, cũng không có suy nghĩ muốn chịu trách nhiệm."

Động tác trên tay Nhiếp Tử Hàng khựng lại: "Lạnh nhạt?"

"Không phải sáng nay tôi đưa em đến đồn cảnh sát, còn nấu cháo cho em đấy à. Cái gì mới là dịu dàng hả? Chả lẽ em muốn ngủ một giấc thẳng cẳng đến lúc tự tỉnh? Ngược lại cũng được, dù sao tôi cũng không sợ trễ."

Dư Cảnh Hiên:...

Y đang nghiêm túc giải thích, sao người này lại cố tình suy nghĩ lệch đi thế kia?

Đỏ bừng mặt vội đẩy hắn ra: "Em không có nói cái này!"

Nhiếp Tử Hàng thuận tay ôm lấy người, vừa ôm vừa cười nói: "Được rồi, trêu em thôi, Cá ngốc."

Alpha bị hắn nửa siết chặt lấy, như có như không đánh vào vai hắn.

Nhiếp Tử Hàng giơ tay ôm lấy bàn tay không an phận kia, vùi đầu vào cổ, hôn nhẹ lên làn da ửng hồng của y.

"Cá nhỏ." Hắn khàn giọng nói.

Nghe tiếng tiếng đáp trả mềm nhũn: "Vâng?"

"Không cho em đủ cảm giác an toàn, ca xin lỗi em, sau này sẽ không như vậy nữa." Nhiếp Tử Hàng nói.

Alpha vội lắc đầu: "Em cũng không tốt... Lẽ ra phải tin tưởng Nhiếp tiên sinh, về sau sẽ không thế nữa."

Nhiếp Tử Hàng nhéo vành tai mềm mại của y.

Cúi đầu, hôn lên khóe môi đối phương.

"Vậy, sau này ở cùng ca rồi?"

Alpha ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mặc hắn hôn.

Từ chóp mũi phát ra âm thanh mềm mại: "Um..."

"Không cho phép lại gần Alpha khác, ca ăn giấm. Ngồi cách xa người kia ra, nghe thấy chưa?"

"Uhm..."

Nhiếp Tử Hàng ôm bé Cá, trong lòng mềm nhũn.

Sao lại có bé Alpha ngoan như thế này chứ.

Muốn hôn cũng cho, muốn sờ ở đâu cũng tùy hắn.

Hôm nay phải.....

Đêm qua cũng vậy.

Bảo bày ra tư thế gì thì bày ra tư thế đó. Xong còn chớp chớp đôi mắt đầy hơi nước hỏi hắn, thế này à? Đã được chưa?

Chỉ có khi thật sự cảm thấy không thoải mái, mới khóc lóc lắc đầu, nói: "Nhiếp tiên sinh, cái này không được..."

Đệt mợ, không thể nghĩ tiếp...

Nếu không phải ở quán lẩu còn có hai ông bạn chờ hắn, Nhiếp Tử Hàng đã muốn bắt cóc người về nhà.

Ăn cá!

Dư Cảnh Hiên sợ hắn không cần mình, nhưng Nhiếp Tử Hàng cảm thấy mình điên rồi, mới buông bà xã tốt lại ngoan như y.

Nhiếp Tử Hàng ôm Dư Cảnh Hiên một lúc, lưu luyến không rời buông người ra, nói: "Về thôi."

Dư Cảnh Hiên gật đầu: "Vâng."

Sau đó, cùng nhau trở lại tiệm lẩu.

Nhiếp Tử Hàng dặn dò suốt cả đường: "Nói với bọn họ dạ dày không khỏe, không thể ăn cay. Anh nhúng sốt cà chua bên bàn đưa sang cho em, nhưng không được phép ăn nhiều, biết chưa? Về nhà nấu cháo yến mạch cho em. Phải rồi, anh có lấy cho em đĩa dầu giấm, đặt bên cạnh thịt bò, nhớ ăn thử."

Dư Cảnh Hiên từ đầu đến cuối đều ngoan ngoãn đáp ứng.

Nhiếp Tử Hàng nhìn bé Cá nhà mình ngồi xuống xong, mới vòng về bàn.

Bàn bên cạnh lập tức truyền đến giọng oang oang của Lục Phi Phi: "Cá nhỏ, về rồi đấy à? Sao mắt lại đỏ chót thế kia, luật sư của ông gọi ra ngoài làm gì, có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Mợ nó, lại là thằng khốn Hà Thành kia làm chuyện có lỗi với ông chứ gì! Ông đây lập tức xông vào trại tạm giam xử nó!"

Còn có giọng hỏi han ân cần từ người khác:

"Tiểu Dư, không sao chứ?"

"Tiểu Dư, lại đây ăn chút gì đi."

"Tiểu Dư, uống nước nhé? Hay là, gọi cho cậu cốc trà sữa?"

Nhiếp Tử Hàng nghe thấy mạch máu cũng sắp nổ tung.

Cá nhỏ, cá nhỏ, cá nhỏ*, gọi cái mẹ mày!

*Nhậm Vĩ nói từ 小余 này nhé, nhưng anh nhà mình nhột nên cứ đinh ninh ông kia nói từ 小鱼 này. Cùng âm đọc là /yú/

Dư Cảnh Hiên đại khái cảm nhận được ánh mắt đầy sát khí của hắn, chậm rãi đổi chỗ với người đối diện, ngồi sang bên cạnh Lục Phi Phi.

Lúc này, Nhiếp Tử Hàng mới từ từ chuyển sự chú ý về bên mình.

Sau đó, cầm đũa dùng chung bắt đầu đặt đồ vào ngăn cà chua.

Bỏ thêm ít mấy loại rau dễ tiêu, cá viên tôm trơn cũng được này. Khoai tây, khoai lang để mềm ăn cũng bùi bùi. Phải bỏ nhiều hơn mới được, dù sao lát cũng chỉ chuyển qua có một lần. Vừa rồi trong hành lang, hắn nghe thấy tiếng bụng sôi ùng ục của y, Alpha của hắn nhất định đói lắm rồi.

Hắn bên này "nhúng nhúng nhúng", đổ gần hết nửa đĩa đồ ăn, Tưởng Minh ngồi đối diện giương mắt nhìn thẳng vào hắn.

"Đại Hàng! Biết mày đau lòng người ta, nhưng mày xuống tay hơi quá đáng à nha? Ba đứa mình ăn lẩu cay, mỗi mình Vân Hàm ăn cà chua, mày xớt tận nửa đĩa? Mày muốn cậu ta no chết, hay để bọn tao đói nhăn răng đây hả?"

Lúc nói mang theo vài phần đùa giỡn trong đó, không hề có ý nghiêm túc.

Nhiếp Tử Hàng bỏ đồ vào xong, lại điều chỉnh độ lửa: "Chậc, muốn ăn cái gì, không biết tự thêm vào? Nghèo kiết xác."

Tưởng Minh nghẹn họng không thốt nên lời, quay sang phàn nàn với Trình Cường: "Trình ca, anh xem nó đi!"

Vân Hàm xấu hổ cong mắt, như kiểu vừa gặp đã thân nắm lấy cổ tay Nhiếp Tử Hàng: "Không cần bỏ nhiều thế đâu, gần đây em đang giảm cân, không ăn hết được từng đó."

Nhiếp Tử Hàng vừa mới chỉnh lửa xong, nghe thấy đế lẩu phát ra âm thanh tanh tách, tiếp đó mới ngẩng đầu lên.

Lơ là mất cảnh giác, trên cánh tay đột nhiên dư ra một bàn tay thanh tú.

Mặt hắn lập tức trầm xuống, ném tay người kia xuống: "Vân tiên sinh nói thế nào cũng là người có học thức cao, trước đó tôi còn tưởng đâu cậu rất có giáo dưỡng kia chứ, giờ xem ra kết luận quá sớm rồi. Ngại quá, tôi với cậu không thân, phiền giữ khoảng cách an toàn nửa mét."

Lời vừa dứt, trừ Nhiếp Tử Hàng ra, ba người còn lại trên bàn sượng trân.

Nhưng Nhiếp Tử Hàng chẳng màng để ý tới.

Nhàn nhã dựa lưng vào ghế, nhìn xéo qua Omega bên cạnh.

"Vân Hàm tiên sinh, thứ cho tôi nói thẳng. Cho hỏi Vân tiên sinh trước đó có quen tôi à, mở miệng đã nói tôi cực ghét Alpha? Nhưng hễ ngửi sơ qua cũng phải biết, trên người tôi đều là mùi hương của Alpha chứ. Không giấu gì cậu, tôi mới tìm được bạn trai Alpha, hôm qua còn vừa lăn giường xong. Sao, không ngửi ra được? Tôi cứ tưởng mùi rất nồng rồi mới phải."

Nói xong, cho gọi nhân viên phục vụ đang ngẩn người "hóng dưa" bên kia quầy: "Xin chào, phiền cô mang cho tôi một cái đĩa trống".

Cô nàng bị gọi, giật bắn cả mình. Lật đật tìm bát đĩa, nâng hai tay đưa đến trước mặt hắn:

"Tiên sinh, đĩa trống anh cần đây ạ. Tôi là Tiểu Ngân, cần gì có thể gọi thẳng tên tôi. Chúc anh dùng bữa vui vẻ."

Nhiếp Tử Hàng nhận lấy đĩa, lễ phép nói cảm ơn, sau đó chọc chọc, bắt đầu gắp cải thìa vào đĩa.

Bầu không khí trên bàn gần như đóng băng, không ai mở miệng nói chuyện.

Chỉ có nồi lẩu được vặn ở nhiệt độ cao, liên tục kêu ùng ục, nổi lên lớp váng dầu.

Đột nhiên, có tiếng "leng keng" rất lớn từ bàn bên cạnh truyền đến.

Nhiếp Tử Hàng thuận theo âm thanh nhìn sang, Alpha đầu búi tỏi lo lắng bật dậy.

"Giấy, giấy! Mẹ tôi ơi! Bằng không tôi đưa Cá nhỏ về trước nhé, hôm nay trạng thái ổng không ổn chút nào. Cá nhỏ có bị bỏng ở đâu không? Đồ bẩn hết cả rồi."

Sắc mặt Alpha tái nhợt, lúng túng lắc đầu: "Không, không sao..."

Áo sơ mi ướt đẫm trà sữa, vải vóc mỏng tanh dán sát rạt vào người.

Mà Alpha đi xem mắt với y kia, nhìn cũng không thèm nhìn, đã nhặt một tờ giấy dính đầy dầu mỡ trên bàn, thấm lên ngực Dư Cảnh Hiên. Mà tờ đó, vốn chỉ thấm được lác đác một ít trà sữa.

"Tiểu Dư mau lau đi, sao lại bất cẩn như vậy!"

Cái người này quá sỗ sàng chả biết kiêng nể gì, Lục Phi Phi vươn tay ra, trực tiếp chặn đằng trước Dư Cảnh Hiên. Cằm nhếch lên cao, đưa mắt nhìn người kia.

"Không cần đâu, trên giấy của anh có dính dầu."

Nhiếp Tử Hàng đập đĩa xuống bàn cái "bộp".

Đệt.

Rác rưởi từ đâu tới, dám chạm vào người vợ hắn!

Hắn trực tiếp đứng dậy, lạnh lùng nói một câu: "Đồ trong nồi cậu lấy ăn đi, tao có việc phải về. Chầu này cứ tính phần tao, Tưởng Minh mày nhớ bắn hóa đơn sang cho tao."

Sau đó, vội vàng túm lấy áo vest, đi tới bàn bên cạnh, trực tiếp ấn áo khoác lên ngực Alpha.

"Cảnh sát Dư đi không? Bữa ăn này, tôi nuốt không trôi nữa."

Lời này nói với Dư Cảnh Hiên, nhưng khóe mắt lại tràn đầy địch ý, nhìn về phía Alpha rác rưởi phía đối diện đang giương mắt nhìn chằm chằm vào ngực vợ mình.

Dư Cảnh Hiên nhanh chóng mặc áo khoác của Nhiếp Tử Hàng vào, quấn mình chặt chẽ kín mít.

Sau đó, túm lấy góc áo của Nhiếp Tử Hàng, đôi môi vẫn còn tái nhợt vì hoảng loạn.

Nhiếp Tử Hàng trấn an vỗ vỗ mu bàn tay y, tiến lên cho tên Alpha kia một cước: "Nhìn con mẹ mày, có tin tao móc mắt ra không!"

Con người hắn khác với Dư Cảnh Hiên, tủi thân uất ức cũng tự mình nhẫn nhịn.

Hắn mà giận lên, đến cả bạn bè cũng không chừa mặt mũi. Đừng nói tới, mấy người hoàn toàn không quen biết này, còn hùa nhau gài bẫy vợ hắn.

Phổi sắp nổ tung tới nơi, còn quản mặt mũi ông nội mày ấy?

Mẹ kiếp, bà xã hắn khó chịu, ai cũng đừng nghĩ thoải mái.

Tên Alpha bị hắn đá một cước kia, biết mình đuối lí, đau đến đỏ cả mặt, cũng không dám nói lời nào.

Nhiếp Tử Hàng còn muốn đạp cho một cú nữa, nhưng bị người đằng sau ngăn lại.

Alpha túm lấy góc áo hắn, nhỏ giọng nói: "Nhiếp tiên sinh, em muốn đi về..."

Nhiếp Tử Hàng lúc này mới hạ hỏa, quay người chụp lấy lòng bàn tay Dư Cảnh Hiên: "Đi, ca đưa em về nhà."

Tiếp đó nắm chặt lấy tay đối phương, dẫn người ra khỏi quán.

Editor CO6TINY 🍀
 
A Dưới O Trên
Chương 29


Editor CO6TINY 🍀

Nhiếp Tử Hàng nắm tay Dư Cảnh Hiên, trực tiếp đi thang máy xuống thẳng hầm ga-ra.

Alpha hẳn biết mình làm sai, cho nên vẫn luôn cúi gằm đầu, giống như bé chim cút rụt cổ.

Lái xe một mạch, phi như bay về nhà.

Nhiếp Tử Hàng lái xe vào hầm ga ra, sắc mặt không tốt lắm.

Dư Cảnh Hiên ngồi ở vị trí phụ lái, ngón tay bất an cạy cạy khuy áo, chốc chốc lại liếc mắt nhìn hắn.

Môi mím chặt rồi mở ra, hơi hé lại khép chặt lại.

Ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Tắt máy xong, Nhiếp Tử Hàng tháo dây an toàn, quay đầu nhìn y.

Ngón tay Alpha vừa chạm vào khóa dây an toàn.

Nhiếp Tử Hàng trực tiếp đến gần, giúp y tháo ra.

Tháo dây an toàn xong, lại tiến tới cởi khuy áo khoác của Alpha ra.

"Nhiếp tiên sinh?"

Alpha nghi hoặc gọi hắn.

Động tác trên tay Nhiếp Tử Hàng nhất thời khựng lại, bặm mặt không đáp lại, trực tiếp lột bỏ áo vest khoác ngoài ra.

Áo sơ mi của Alpha vẫn còn ướt, vải trắng thấm đẫm chất lỏng màu nâu, đượm mùi trà sữa nồng đậm.

Mặc dù hắn không nói muốn làm gì, nhưng Dư Cảnh Hiên vẫn một mực ngoan ngoãn, đôi mắt đen láy không hề chớp nhìn chằm chằm hắn, mặc hắn làm càn.

Nhiếp Tử Hàng thuận theo áo sơ mi cởi cúc ra.

Đến cúc thứ hai, Alpha rốt cục không nhịn được trở mặt, ngón tay hoảng loạn túm lấy cổ tay áo của hắn: "Nhiếp tiên sinh... "

Trong giọng nói phảng phất cảm giác cầu xin.

Alpha cũng không dùng nhiều sức, Nhiếp Tử Hàng trực tiếp ngó lơ, tiếp tục tháo khuy ra, nói: "Gọi ca, Omega mới gặp mặt chưa bao lâu còn gọi thân mật hơn em."

Nhà để xe của Nhiếp Tử Hàng thông với biệt thự phía trên, xây dưới lòng đất, nên rất riêng tư, lại còn yên tĩnh. Ngồi trong xe hoàn toàn bịt kín bốn phía, hai người thậm chí có thể nghe rõ nhịp thở của nhau.

Alpha nghiêng đầu, quần áo cũng phát ra tiếng cọ xát nho nhỏ.

Nhiệt độ, tăng lên.

Dư Cảnh Hiên không khống chế tuyến thể sau gáy, mặc pheromone nhẹ nhàng tỏa ra. Bịn rịn lại mềm mại.

Nhiếp Tử Hàng cũng theo đó phóng pheromone trấn an ra.

Hai mùi hương giao thoa, hòa quyện lẫn nhau, lưu luyến dây dưa không ngừng.

Nhiếp Tử Hàng nhấn nút hạ ghế xuống, Alpha từ từ ngả người ra sau.

Hắn cởi bỏ phần khuy áo còn lại, Alpha vô thức cọ cọ, khép hai chân lại.

Pheromone tràn ra sau gáy càng lúc càng sền sệt.

Nhiếp Tử Hàng luồn tay qua lớp quần áo rộng thùng thình, vòng qua lưng, vỗ về trấn an y.

Vô thức cong nhẹ môi, nói, "Ngoan."

Sau đó, kiểm tra những chỗ bị bỏng cho Alpha.

Cũng may, không phải nước sôi trăm độ, cách một lớp quần áo nữa, nên chỗ da bị bỏng chỉ ửng đỏ, không bị thương.

"Sao lại bất cẩn như vậy? Cái gã A rác rưởi kia khi dễ em?"

Dư Cảnh Hiên vội lắc đầu: "Không bắt nạt được em đâu... Vừa rồi lúc em đang uống trà sữa trong tiệm, nghe thấy hai người cãi nhau... Em không cẩn thận, cầm cốc không chắc, nên lỡ tay làm đổ. Sau đó rất hoảng hốt..."

Cứ thế úp ngược hết cả ly luôn cơ à.

Nhiếp Tử Hàng không nhịn được phì cười ra tiếng, lấy ngón tay gãi nhẹ mũi y: "Không có tiền đồ."

Sau đó, hắn c** q**n áo ướt của Alpha ra, rút tấm thảm từ hộp đựng đồ dưới ghế, bao người chặt chẽ.

"Đi, lên lầu."

Về tới nhà, hai người phân chia công việc.

Dư Cảnh Hiên gấp rút chạy vào phòng tắm để rửa sạch trà sữa trên người, Nhiếp Tử Hàng lấy điện thoại gọi đồ ăn ngoài.

Đến khi cơm nước xong xuôi, lại thu dọn nhà bếp, đâu vào đấy cũng đã chín rưỡi tối.

Nhiếp Tử Hàng đi tắm, Dư Cảnh Hiên nép mình trên sô pha, cầm Kindle yên lặng ngồi một chỗ đọc sách.

Trong phòng, chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ qua lại, tiếng nước chảy róc rách lúc có lúc không từ phòng tắm.

Ngay lúc đang mải mê xem sách, điện thoại trên bàn trà đột nhiên rung lên một hồi.

Là di động của Nhiếp Tử Hàng.

Màn hình hiển thị là cuộc gọi lạ, bắt đầu bằng 138, hệ thống cũng không tự động phân biệt được đâu là đồ ăn giao tới đâu là đồ chuyển phát nhanh.

Dư Cảnh Hiên ban đầu không để ý mấy, nhưng đầu dây bên kia gọi một lần không thấy ai bắt máy, một lúc sau lại gọi lại. Y cảm thấy hẳn là đối phương có chuyện gấp, nên vội vàng cầm điện thoại đi tới phòng tắm gõ cửa.

"Nhiếp tiên sinh, anh có điện thoại." Y nói.

Nhiếp Tử Hàng một thân đầy hơi nước mở cửa ra, liếc mắt nhìn qua màn hình, nói: "Nhận thay anh một lát, nói anh đang tắm, xong sẽ gọi lại."

Tiếp đó liền đóng cửa trở vào.

Dư Cảnh Hiên cho rằng là chuyện trong văn phòng, trực tiếp ấn nghe.

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam ôn hòa: "Hàng Hàng, sắp đến Tết Trung thu rồi, có muốn về thăm cha mẹ không? Cha với ba đều rất nhớ con."

Dư Cảnh Hiên giật mình, cúi đầu nhìn số di động xa lạ trên màn hình.

Đây là... cuộc gọi từ cha Nhiếp Tử Hàng?

Người trong điện thoại, nghe thấy bên kia không có ai đáp lại, thế nhưng cũng không nhận ra có gì khác thường, còn tự mình nói chuyện.

"Hàng Hàng.. Cha nghe Tưởng Minh nói, cậu bạn trai trước đó của con lại ra ngoài ngoại tình à...Ài...không phải cha nói con rồi à, dễ gì tìm được Omega thích hợp đâu cơ chứ, tìm Alpha còn có cái hay, chí ít pheromone của hai đứa cũng gắn kết với nhau, không phải một mực lo lắng đối phương có tiểu tam bên ngoài."

Đột nhiên nghe được lời riêng tư như vậy từ người nhà Nhiếp Tử Hàng, Dư Cảnh Hiên không khỏi xấu hổ ho khan hai tiếng, nhẹ giọng nói: "Chú, cháu không phải Nhiếp Tử Hàng đâu ạ... Nhiếp Tử Hàng đi tắm rồi, cháu chỉ giúp anh ấy nhận thay..."

Giọng nói trong điện thoại thoáng sững sờ, đột nhiên thận trọng không dứt: "Ah... không, không phải Hàng Hàng à. Cái đó, cho hỏi cháu là...?"

"Thưa chú, cháu tên Dư Cảnh Hiên ạ." Y nói.

Nghĩ một lúc, lại bổ sung một câu: "Không phải bạn trai Omega lúc trước ra ngoài ngoại tình của Nhiếp tiên sinh đâu. Chốc nữa Nhiếp Tử Hàng tắm xong, cháu bảo anh ấy gọi lại cho chú, có được không ạ?"

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng thở phào nhẹ nhõm: "Không phải là được rồi, không phải là tốt...Dọa chú hết hồn. Cái đó, Tiểu Dư à, giờ cháu đang ở nhà Hàng Hàng sao?"

Tay đang cầm điện thoại của Dư Cảnh Hiên cứng đờ: "Ách... Chú, cháu... cháu sang ở tạm."

"À ah, ở tạm à, ở tạm được chứ...Cái kia, Tiểu Dư cũng là Omega sao? Mấy lời vừa rồi chú nói, cháu đừng để trong lòng. Chú không phải cố ý nói thế đâu, cháu đừng nói cho Hàng Hàng biết nhé."

Dư Cảnh Hiên mím môi: "Chú, không sao đâu ạ, cháu... ừm, cháu là Alpha."

Đối diện, đột nhiên mất tiếng.

Dư Cảnh Hiên: "Chú? Chú còn ở đó không?"

Âm thanh "rầm rầm" loạn xà ngầu truyền tới, tiếp đó "đùng đùng" một tiếng rất lớn, lỗ tai Dư Cảnh Hiên suýt chút bị điếc luôn.

Sau đó, là tiếng hét chói tai càng lúc càng xa: "Lão Nhiếp! Lão Nhiếp! Hàng Hàng nhà ta có Alpha rồi! Ông tắm gì nữa mà tắm, mau chui ra đây cho tôi! Hàng Hàng có A rồi! Nó rốt cuộc cũng nghĩ thông, chắc chắn nhờ lần đó tôi đi chùa cầu, Phật tổ hiển linh rồi!"

Toàn thân Dư Cảnh Hiên triệt để hóa đá.

Gần như không cầm vững điện thoại.

Hình như y... vô tình, để cha mẹ Nhiếp Tử Hàng biết được chuyện khủng khiếp gì đấy rồi.

Làm sao đây, có nên cúp điện thoại không?

Nhưng như thế có phải quá bất lịch sự?

Nhưng cha Nhiếp Tử Hàng hình như đã ném điện thoại xuống đất rồi thì phải?

Hay là, giả vờ bị mất sóng?

Ngay lúc còn đang do dự, trong điện thoại truyền đến tiếng ai đó chạy chậm tới: "Ah, ở đây rồi, còn chưa cúp máy, còn chưa cúp máy!"

Dư Cảnh Hiên đã ấn ngón tay vào nút màu đỏ:...

Hết cách rồi, chỉ đành chuẩn bị tinh thần gọi thêm chục phút thôi.

"Hiên Hiên à, gọi là Hiên Hiên nhé? Chú là cha của Nhiếp Tử Hàng."

Cha Nhiếp gọi càng thân mật hơn, Dư Cảnh Hiên dựng tóc gáy: "Chú, ừm, cháu là Dư Cảnh Hiên."

"Bây giờ cháu đang ở với Hàng Hàng sao? Thế thì hay quá. Vừa hay sắp tới là Tết Trung thu, về cùng Hàng Hàng ăn bữa cơm với hai chú nhé? Tay nghề nấu nướng của chú cũng giỏi lắm, nấu cho cháu một bàn đồ ăn luôn. Muốn ăn gì, cứ nói với chú, chú mua đồ dự trước."

Dư Cảnh Hiên: "Chú, chúng cháu chưa..."

Nói chưa được nửa câu, người kia lại bắt đầu: "Hiên Hiên à, Hàng Hàng của chúng ta khó được cậu bạn trai đáng tin cậy, cháu không biết đâu, lúc trước nó quen bao nhiều đứa đều chả ra gì hết. Chú giận thì giận đấy, cũng không quản được nó. Hiện tại tốt rồi, nó cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, biết đi tìm Alpha rồi. Chú đã sớm bảo nó, tìm Alpha còn đáng tin hơn nhiều."

"Hiên Hiên, cháu nhất định phải đến cùng Hàng Hàng đấy nhé. Mai chú đi mua hải sản với thịt luôn! Hiên Hiên này, cháu không bị dị ứng hải sản đúng chứ? À đúng rồi, còn phải mua bánh trung thu nữa! Cháu thích ăn loại nào thế, Hiên Hiên?"

...

Nhiếp Tử Hàng từ buồng tắm trở ra, thì nhìn thấy Dư Cảnh Hiên vẫn đang nói chuyện điện thoại.

Alpha cuộn tròn trên sô pha, ngón chân cọ cọ tấm vải bạt trên đó, hận không thể đào ngay một cái hố chui tọt xuống.

Khắp người toát ra luồng khí "yếu đuối, đáng thương đầy bất lực".

Thấy hắn ra ngoài, lập tức nói với điện thoại: "Anh ấy ra rồi ạ, cháu bảo ảnh nghe máy."

Tiếp đó, không một lời giải thích, nhét điện thoại vào tay hắn.

Nhiếp Tử Hàng kiểm tra thời gian cuộc gọi, giỏi thật...

17 phút.

Hắn ngồi xuống bên cạnh Alpha, mở loa ngoài, nói: "Ba."

"Aiss, Hàng Hàng đấy à. Cha vừa nãy đang nói chuyện phiếm với Hiên Hiên, vui quá trời. Cái thằng này, có Alpha rồi sao không báo một tiếng cho nhà hả."

Nhiếp Tử Hàng quay sang nhìn Alpha đầu nhễ nhại mồ hôi, nhướng mày.

Vui quá trời? Sao hắn lại thấy, là bé Cá nhà hắn bị bắt nạt đến thảm thế này?

Bất đắc dĩ cười nói: "Con tìm được Alpha rồi, cha đừng dọa em ấy, ẻm nhát gan lắm."

Nói xong, ngắt một quả nho từ trong giỏ trái cây, đút vào miệng Alpha.

Cha Nhiếp: "Ờ ờ, nhát gan cơ à, hahaha. Cha thấy bây giờ đều thịnh hành cái loại bé cún gì đó mà, dưới giường là cún nhỏ, trên giường hóa chó lớn lai sói chứ gì, thế càng tốt chứ sao đâu."

Alpha bên cạnh đột nhiên ho dữ dội.

Nhiếp Tử Hàng:...

Nhanh tay tắt loa ngoài đi, thuận khí cho bé Cá nhà mình.

"Cha... Gần đây có phải lại lén đọc tiểu thuyết không. Bớt xem lại giúp con đi nhá."

"Tết Trung Thu à... Về ạ. Dẫn theo em ấy ạ, con phải bàn với em ấy trước đã."

"Rồi rồi rồi, con sẽ cố gắng hết sức được chưa? Người ta là cảnh sát, ngày lễ quốc gia chưa chắc đã được nghỉ đâu, có khả năng phải ra ngoài trực ca. Với cả, em ấy cũng phải về nhà mình đón Trung thu mà."

"Vâng vâng, con sẽ cố gắng. Con nói trước, em ấy nhát gan lắm, hai người dè dặt đi nhé, bằng không về sau không mang được người về nữa đâu đấy."

...

Sau đó cúp điện thoại.

Quay lại, Alpha nhà hắn đang lo lắng không yên nhìn qua.

Phút chốc không nhịn được, phì cười thành tiếng.

Hắn xoa nhẹ cái cằm nhẵn nhụi của Alpha, nuông chiều lại xen lẫn bất đắc dĩ: "Bạn học Dư Tiểu Hiên, sao lại tiếp điện thoại, tự vạch trần bản thân vậy, hửm?"

"Bây giờ anh muốn giấu em đi cũng hết cách. Chậc, sao bây giờ."

"Họa do em gây ra đấy, nếu không, về nhà ra mắt cha mẹ với anh nhé."

Dư Cảnh Hiên:...???!!!

Cứu mạng!

Editor CO6TINY 🍀
 
A Dưới O Trên
Chương 30


Editor CO6TINY 🍀

Thứ 6 tuần này, Dư Cảnh Hiên đi làm ở đơn vị. Hôm nay không có gì cần giải quyết, y cứ ngẩn người nhìn chằm chằm di động.

Trong nhóm nhỏ của y, Lục Phi Phi với Tranh Tử, hai người kia từ sáng tới giờ, chat được cả trăm tin, giờ vẫn còn hăng lắm.

Phi Phi: [Cá nhỏ, rốt cuộc là sao hả, có phải ông có gì đó với Omega kia không?]

[Ảnh chụp màn hình 1.jpg]

[Ảnh chụp màn hình 2.jpg]

Bổ sung, toàn bộ là tin nhắn riêng giữa Dư Cảnh Hiên với đối phương, đều là nội dung "Có từng thử qua Omega chưa".

Dư Cảnh Hiên xấu hổ đến mức độn thổ, chỉ muốn thoát khỏi nhóm ngay.

Hôm qua y với Nhiếp Tử Hàng rời đi trước, Alpha tên Nhậm Vĩ kia còn như thế...Hôm qua Tranh Tử có tới tận nhà y để xin lỗi, đại loại xin lỗi vì đã giới thiệu cho y đúng tên A không tốt.

Tiếp đó nữa, thì trở thành màn tra hỏi như bây giờ đây.

Dù sao lúc cả hai rời đi, còn cùng Nhiếp Tử Hàng mười ngón đan xen, nhìn thế nào cũng không giống đối tác làm ăn.

Còn có ghi chép đoạn chat giữa y với Lục Phi Phi trước đó nữa...chuyện y có một chân với Nhiếp Tử Hàng, đã rõ rành rành ra đấy, quả thật hết đường chối cãi.

Phi Phi: [@Cá Ông ra đây tôi bảo! Chả trách trước đây hỏi tôi, có từng thử qua Omega chưa hén! Có nhớ, lần trước chúng ta đi ăn khuya ông đã nói gì không, hả? Cá nhỏ! Ông nói, ông không muốn ở trên! Không ngờ, đủ lông đủ cánh rồi phải không, còn biết làm phản nữa cơ đấy! ]

Phi Phi: [@Cá Nếu thuộc tính của ông thay đổi, không phải nên cân nhắc người anh em của mình trước hả?! Huhuhu, A đáng tin đã ít tới đáng thương, anh em chẳng dễ gì quay đầu làm 1, lại chả phải vì tôi...]

Tranh Tử: [@Cá Tiểu Dư, ông thế kia thật đấy à...là do tên cặn bã Hà Thành? Ài...Bất quá thế cũng tốt, hiện tại AA không được pháp luật nhà nước công nhận, nếu ông AO luyến, về sau kết hôn còn có thể được pháp luật bảo vệ.]

Dư Cảnh Hiên người nãy giờ lặn sâu xuống nước ngoi lên:...

Cá: [@Phi Phi Tôi không phải 1! ]

Phi Phi: [Lừa ai đấy! Ông tìm Omega, còn bảo không phải 1, sao, chả nhẽ nằm dưới, đợi Omega nhảy lên à?]

Dư Cảnh Hiên:...

Y không nên trồi lên mà.

Kết quả, sau nửa phút sóng yên gió lặng, Lục Phi Phi trực tiếp bật chế độ ném bom.

Phi Phi: [!!! ]

Phi Phi: [Đệt...mợ! Đừng bảo thế kia thật chứ? ]

Tranh Tử: [Theo những gì tôi biết về cậu ấy, không phản bác, đồng nghĩa 99% là thật rồi...]

Phi Phi: [...]

Phi Phi: [@Cá Thử qua chưa? Có to không...]

Tin nhắn vừa nhảy ra, mặt Dư Cảnh Hiên phút chốc đỏ như tôm luộc.

Đặc biệt là, tin nhắn Nhiếp Tử Hàng gửi đến, cũng hiển thị trên cùng đập ngay vào mắt y.

Biết rõ Nhiếp Tử Hàng không thể nhìn thấy cuộc trò chuyện này, y vẫn vô thức chột dạ.

Không khỏi ngượng ngùng nhích nhích mông, xấu hổ ho khan mấy tiếng.

Cá: [Ông đừng có nói nữa! ]

Phi Phi: [Anh cảnh sát này, biết ngại rồi đấy à? Tôi chỉ nói một câu trong nhóm, ông đã xấu hổ rồi?Trước đó ở tiệm thịt nướng, nói tôi bé trước mặt bàn dân thiên hạ, sao không thấy ông ngại hả Dư Cảnh Hiên! Mẹ nó da mặt tôi dày lắm đấy à? ]

Cá:[! Bữa đó tôi say bí tỉ rồi, ngậm miệng lại! To to to, Nhiếp tiên sinh to lắm đấy! Đã được chưa!]

Nhiếp: [? ]

Nhìn thấy dấu chấm hỏi Nhiếp Tử Hàng gửi qua, đầu Dư Cảnh Hiên phút chốc trống rỗng, sau đó... tiện tay ấn lại ba dấu chấm than.

Chờ tin được gửi đi xong, mới giật mình phát giác...

Vừa nãy cùng đám Lục Phi Phi nhắn tin, còn có tin nhắn của Nhiếp Tử Hàng.

Mà y, ấn sai! khung chat rồi!

Dư Cảnh Hiên nhìn câu Nhiếp Tử Hàng gửi trước đó: [Cha bảo anh hỏi xem em muốn ăn cá gì, có gai hay không gai.]

Khóc không ra nước mắt.

["Cá" đã thu hồi tin nhắn. ]

["Cá" đã thu hồi tin nhắn. ]

Nhiếp: [Hửm? Sao lại thu rồi, anh còn chưa xem đủ đâu, hiếm khi thấy bé Cá nhà chúng ta khen anh đấy. ]

Nhiếp: [Khen lần nữa anh nghe nào, còn muốn nghe thêm.]

["Nhiếp" vỗ nhẹ bạn]

Mặt Dư Cảnh Hiên phực đỏ như lửa.

Nếu văn phòng không phải nền xi-măng, y hiện tại đã đào ngay một cái hố chui tọt xuống rồi.

Bên khác, Nhiếp Tử Hàng vốn đang ở trong văn phòng theo dõi tin tức hầu tòa của một vụ án, cha hắn đột nhiên gửi tin nhắn sang, nói Trung thu muốn trổ tài làm món cá, bảo hắn hỏi xem Dư Cảnh Hiên muốn ăn cá biển hay cá nước ngọt, có gai hay không.

Hắn thuận tay gửi sang cho Dư Cảnh Hiên.

Alpha nhà hắn gần như trả lời ngay lập tức, ai biết lại là câu này.

Tin nhắn chớp mắt bị đối phương thu hồi.

Hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra bé Cá ở đầu bên kia điện thoại, đã thẹn thành dạng gì rồi.

Nhiếp Tử Hàng l**m l**m môi.

Thành thật mà nói, hắn thèm ăn rồi.

Nhìn thông tin hầu tòa vẫn đang được cập nhật trong nhóm, lại nhìn đầu cá một mực làm đà điểu không thèm rep lại kia, nghĩ một lúc, dứt khoát gọi sang cho Alpha.

"Tu-- tu--"

Tiếng nối máy kéo dài từ ống nghe truyền đến, đến tiếng thứ năm, cuối cùng cũng nhấc máy.

"Ách...Nhiếp tiên sinh."

Giọng trong điện thoại không lớn, nhưng âm thanh rất trống trải, còn mang theo tiếng điện lưu rè rè, nghe như âm thanh tự tạo.

Nhiếp Tử Hàng xoay xoay cây bút trong tay, hai chân bắt chéo ngả về phía sau, biếng nhác nói: "Cục cưng, có phải em tìm chỗ yên tĩnh để nghe điện thoại đúng không."

"......Không có."

"Bên em giờ nhiều người lắm, đồng nghiệp đều ở đây cả."

Nhiếp Tử Hàng lắng nghe hiệu ứng tạp âm do Alpha tự tạo ra, nhướng mày: "Nhiều người thế cơ à, vậy bỏ đi. Anh còn muốn nghe em khen hai câu trong điện thoại chứ, da mặt cảnh sát Dư nhà ta mỏng quá, chắc chắn không muốn đâu."

Từ ống nghe ngay lập truyền tới tiếng thở phào dè dặt.

Nhiếp Tử Hàng: "Xem ra, chỉ có thể đợi đến tối rồi. Anh cũng thích em ở trước mặt, khen anh."

Bên kia chưa kịp bình ổn nhịp thở xong, đã gấp gáp rít một hơi.

Một lúc sau, mới xin tha thứ gọi hắn: "Nhiếp tiên sinh..."

Nhiếp Tử Hàng đưa tay che miệng, cười khẽ: "Rồi rồi, không trêu em nữa, ai bảo vừa rồi em không rep tin nhắn của anh."

"Em đang rep mà."

"Cãi bướng. Bên dưới cũng không hiển thị đang nhập, coi Nhiếp ca của em là thiểu năng trí tuệ phải không?"

"Em không có......"

Nhiếp Tử Hàng khẽ cười.

Nhóm làm việc lại gửi thông tin bên tòa án đến, Nhiếp Tử Hàng tay này cầm điện thoại, tay kia gõ bàn phím cạch cạch.

Hắn bên này đang bận, Alpha đầu bên kia chỉ yên lặng lắng nghe.

Cách màn hình cũng cảm nhận được nét nhu thuận của đối phương.

Nhiếp Tử Hàng gõ xong chữ cuối cùng, nhỏ giọng gọi người đối diện: "Dư Tiểu Hiên."

"Ừm, Nhiếp tiên sinh, em đây." Người đối diện nói.

Nhiếp Tử Hàng nhìn ảnh đại diện đầu cá trên màn hình, dịu giọng nói: "Ca nhớ em rồi."

Alpha nghe xong chợt khựng người lại.

Sau đó, một tiếng cười khẽ truyền đến ống nghe.

"Em cũng vậy."

Tết Trung thu vài ngày sau đó.

Dư Cảnh Hiên ngồi xe Nhiếp Tử Hàng về nhà, trên tay còn xách theo mấy cái túi lớn đựng quà ra mắt.

Có quần áo cho cha Nhiếp, còn có lá trà cho ba Nhiếp. Không mắc bao nhiêu, nhưng rất thiết thực.

Sắp sang tháng 10, trời cũng bắt đầu mát mẻ hơn.

Cha mẹ Nhiếp Tử Hàng sống ở ngoại ô thành phố H, sông núi bao quanh, gió mát rượi.

Sau khi xuống xe, Nhiếp Tử Hàng giúp Dư Cảnh Hiên chỉnh lại cổ áo hơi mở ra, hỏi y: "Có lạnh không?"

Alpha lắc đầu: "Không lạnh. Chỉ hơi căng thẳng."

Nhiếp Tử Hàng đón lấy quà bên tay trái y, bên khác nắm chặt tay đối phương, một trước một sau theo vào sân: "Không sao đâu, thật sự không được thì cứ làm chính em thôi, dù sao bọn họ sớm muộn gì cũng phải biết."

Alpha ngoan ngoãn theo sau, nói: "Được. Em sẽ cố gắng."

Nhiếp Tử Hàng nắm tay y, khẽ siết lấy.

Vừa vào cửa, trong nhà tản ra mùi cơm thơm phức.

Cha Nhiếp nhận lấy đồ cả hai mang đến, nhìn con trai mang Alpha "hàng thật giá thật" về nhà, cười tít mắt lộ cả vết chân chim.

"Hiên Hiên phải không, lớn lên thanh tú quá đi, khó trách Hàng Hàng nhà chú thích. Mau ngồi xuống đi. Ba Hàng Hàng đang nấu cơm sau bếp, chốc nữa sẽ ra."

Sau đó, ngoắc tay bảo hai người ngồi xuống.

Nhiếp Tử Hàng uể oải dựa vào sô pha, cầm quả táo cắn một miếng: "Không phải cha nói sẽ làm cơm à? Vợ con...Bạn trai con lần đầu tới đây, cha chỉ biết nói suông thôi."

Tiếng "Vợ" này gọi cũng thuận miệng phết ha, còn tưởng hai đứa nó đã kết hôn được mấy năm trời rồi ấy chứ, cha Nhiếp lén đưa mắt trừng hắn.

Sau đó, lại bưng một bát lựu đã lột vỏ tách hạt xong, đặt vào tay Dư Cảnh Hiên: "Sao không có bàn tay của cha chứ, đồ đều là cha mua đấy. Hiên Hiên này, chú còn làm cá vược hấp, đảm bảo ngon miễn bàn."

Dư Cảnh Hiên vội vàng cảm ơn: "Vâng ạ. Tới lúc đó cháu nhất định sẽ ăn thật nhiều."

Nói xong, múc một thìa lựu đỏ mọng.

Vừa định bỏ vào miệng, khóe mắt thoáng thấy Nhiếp Tử Hàng đang nghịch điện thoại ở bên, liền chuyển hướng cổ tay đưa đến bên miệng đối phương.

"A Hàng, ăn chút lựu đi." Y nói.

Nhiếp Tử Hàng nhìn cha mình tràn đầy hứng thú quan sát bọn họ, lại nhìn Alpha cẩn trọng từng tí bên người, mỉm cười há miệng ra, để Dư Cảnh Hiên đút cho hắn.

Nhai xong một thìa lựu, hắn l**m l**m khóe môi, bình tĩnh vòng tay ôm eo Dư Cảnh Hiên, nói: "Ngọt lắm, cảm ơn ông xã."

Dư Cảnh Hiên...

Dư Cảnh Hiên triệt để hóa đá.

May mà cha Nhiếp nhìn thấy bọn họ ngọt ngấy sến rện, không thèm nhìn nữa.

Trực tiếp bỏ lại một câu "Hai đứa nói chuyện trước đi", rồi nhanh chóng chuồn vào bếp.

Không có cha Nhiếp để ý nữa, Nhiếp Từ Hàng từ trên vai Dư Cảnh Hiên đứng lên, sau đó bưng bát "thức ăn cho cá" của hắn, dẫn người về phòng ngủ.

Phòng ngủ của Nhiếp Tử Hàng ở lầu hai, hướng về phía nam, còn có ban công nhỏ.

Sắp qua trưa, nắng đổ xuống giường, phủ lên ga trải giường màu vàng ấm áp.

Phòng ngủ bài trí rất đơn giản, một cái giường, một tủ quần áo, một cái bàn gỗ nho nhỏ, thêm một cái ghế sô pha đơn.

Nhiếp Tử Hàng để lựu lên bàn, đặt mông ngồi phịch lên ghế sô pha.

Dư Cảnh Hiên ngơ ngác nhìn xung quanh, cảm thấy chỉ còn mỗi cái giường mình có thể đặt mông, dứt khoát ngồi xuống.

Nhiếp Tử Hàng cười khẽ: "Ngồi xa thế kia làm gì, sợ ca ăn thịt em đấy à, hay muốn ca ăn em đây?"

Sau đó, vỗ vỗ đùi mình: "Ngồi ở đây."

Dư Cảnh Hiên đỏ mặt, chậm rì rì bước tới.

Vừa bước đến trước mặt người đàn ông, đã bị người bán ôm, mặt đối mặt, ngồi lên đùi đối phương.

Dư Cảnh Hiên bình thường thấp hơn Nhiếp Tử Hàng một chút, nhưng khi ngồi lên đùi hắn, lại cao hơn hẳn một cái trán, cho nên hơi cụp mắt xuống, nhìn hắn.

Nhiếp Tử Hàng ôm người kéo vào lòng mình, dùng đầu ngón tay v**t v* sống mũi Alpha.

Cuối cùng, ngón trỏ gõ nhẹ vào chóp mũi mượt mà của ý.

"Bé Cá của chúng ta hôm nay làm rất tốt, ca có phần thưởng cho em."

Nói xong, đặt một tay sau gáy Alpha, đè người xuống, hôn lên môi đối phương.

Công thành chiếm đất.

Đầu lưỡi từng chút một quét dọc theo miệng Alpha.

Nơi nào gió lốc đi qua, gần như nuốt chửng cả người vào bụng.

Người ngồi trên đùi, quấn chặt lấy hắn, chưa bao lâu đã bị hôn đến mềm nhũn.

Nhưng hắn vẫn giam người lại, không hề có ý muốn buông y ra.

Alpha gần như nằm sấp trên người hắn, thân thể không ngừng trượt xuống, nhưng chỉ có thể ngoan ngoãn mặc hắn hôn.

Chính là lúc tư thế trên dưới rõ ràng, cùng động tác...

Từ ban công phía sau hai người, truyền đến một tiếng "cót két" khe khẽ.

Sống lưng Dư Cảnh Hiên đột nhiên cứng đờ: "Nhiếp Nhiếp Nhiếp tiên sinh, hình như có người vào ban công..."

Nhiếp Tử Hàng không thèm để ý ôm lấy eo y: "Không sao, cha anh."

Dư Cảnh Hiên khóc không ra nước mắt: Em biết là ba anh, nhưng bản thân ba anh không có vấn đề, vấn đề là, ba anh tưởng em là chó lớn lai sói đấy!

Mà y hiện giờ, nào có giống chó-lớn-lai-sói gì đó đâu!
 
A Dưới O Trên
Chương 31


Editor CO6TINY 🍀

Nhìn thấy y sợ thành thế kia, Nhiếp Tử Hàng không khỏi bật cười.

Tiếng bước chân ngày càng gần, Alpha tức giận trừng mắt nhìn hắn: "Nhiếp tiên sinh, anh còn có tâm tư để cười à!"

Nhiếp Tử Hàng ôm hông y kéo về phía mình, tiếp đó cởi bỏ hai cúc áo trên cổ hắn ra, thụt người lại vài cen-ti: "Hôn anh."

Alpha hậu tri hậu giác phản ứng lại, cúi đầu cắn môi hắn.

Mà nói, bọn họ ở bên nhau cũng chưa được bao lâu, ngay cả số lần hôn môi cũng đếm trên đầu ngón tay. Đây vẫn xem như lần đầu tiên Dư Cảnh Hiên chủ động hôn hắn.

Alpha thật sự đã diễn giải từ "bé cún con" này rất chi rõ ràng luôn ấy.

Đầu lưỡi vô hại l**m quanh vành môi hắn, nhẹ nhàng cọ xát, mỗi một lần hạ môi xuống đều mềm mại như nước.

Nhiếp Tử Hàng nắm lấy tay y, đút vào trong vạt áo sờ mi của mình.

Lòng bàn tay chai sạn kia, từ từ chạm vào da thịt, còn vô thức run lên khe khẽ.

"Hung lên nào, cục cưng."

Nhiếp Tử Hàng cố nén cười vỗ nhẹ mông nhắc y.

Động tác của Alpha thoáng chốc khựng lại, rốt cuộc cũng "hung hăng" vói đầu lưỡi vào.

Đầu lưỡi nhỏ mềm mại vụng về lướt qua khoang miệng, cẩn thận khám phá từng li từng tí. Trêu con "quái vật khổng lồ" nằm im bất động bên trong.

Nhiếp Tử Hàng nhắm mắt lại, vùi cả người vào ghế sofa, hưởng thụ bé Cá nhà hắn lần đầu đích thân phục vụ.

Cái bóng đung đưa trên ban công, đổ xuống bên cạnh hai người.

Sau đó, có tiếng hít khí thoang thoảng vang lên.

Bước chân của cha Nhiếp rõ ràng đã khẽ khàng hơn trước, lén lút chuồn đi.

Cuối cùng, "két--" một tiếng thật dài, khép cửa lại.

Alpha cuối cùng phát ra tiếng nức nở hệt bé mèo con, lùi ra ngoài.

Nhiếp Tử Hàng ngẩng đầu lên, Alpha nhà hắn chỉ mới hôn môi thôi, khóe mắt cũng đỏ bừng hết cả.

Hàng mi dài rủ xuống, khóe môi hơi xụ xuống, trông rất là tủi thân.

Nhiếp Tử Hàng dứt khoát n*ng m*ng Alpha lên.

Xoay người bước nhanh vài bước, đem người đặt lên giường.

Tiếp đó, quỳ gối xuống g*** h** ch*n Alpha, tiến người tới, hôn thật sâu lên bờ môi mọng nước của y.

Chờ đến lúc kết thúc, đã gần mười hai giờ.

Quần áo Nhiếp Tử Hàng không chút xộc xệch.

Ah không đúng, trước đó ở sofa, hắn còn tự mình cởi hai cúc áo chứ.

Mặt khác, Alpha trên giường, lấy eo làm dãy phân cách, hai bên trên dưới, đều trơn bóng không chút che giấu.

Chỗ lộ ra, có vài nơi còn đỏ ửng như bị người ta đùa bỡn.

Chậc, nhìn đã thấy ngon miệng.

Nhiếp Tử Hàng thầm nghĩ.

Nếu không phải đang ở nhà cha mẹ không tiện, hắn sớm đã nuốt người vào bụng từ lâu rồi.

Nhiếp Tử Hàng thỏa mãn ôm người vào lòng, sửa sang quần áo lại cho y.

"Chiều cùng các cha trò chuyện một lúc, sau đó về nhà nhé."

Giúp Alpha mặc quần áo đâu vào đấy, hôn khẽ lên chóp mũi y, nói.

Dư Cảnh Hiên ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Lúc nói chuyện, còn mang theo giọng mũi khàn khàn.

Cha Nhiếp và ba Nhiếp, kỳ thực đều rất tốt bụng.

Ba Nhiếp trông thì trầm ổn, nhưng không hề nghiêm khắc, dù sao trong nhà cũng nuôi tận hai Omega.

Bề ngoài nghiêm túc cẩn trọng, nhưng lúc đối mặt với hai cha con Nhiếp Tử Hàng lại chiều chuộng vô bờ bến.

Đối với Dư Cảnh Hiên, thì có hơi khác một tí.

Uhm, giọng điệu lúc trò chuyện vẫn ôn hòa như cũ, nhưng nội dung trong đó, hầu như câu nào câu nấy cũng đượm mùi thử thách "con rể".

Dư Cảnh Hiên vừa nghe, vừa khẽ run trong lòng.

Trước đây khi yêu đương AA, y vẫn cho rằng cảnh tượng gặp phụ huynh vân vân hẳn phải là: Làm sao mới buộc cậu rời khỏi con trai tôi.

Hoặc là: Hai đứa ở với nhau không hợp, pháp luật cũng không công nhận, lại chẳng sinh con đẻ cái được.

Hoặc thế này: Làm ơn tha cho con trai tôi đi, đừng làm lỡ nó.

Hoặc có khả năng chỉ một từ thôi: Cút.

Nhưng trước giờ đều chưa nghĩ tới, sẽ xuất hiện tình huống như lúc này, trên bàn ăn, y chang hiện trường thẩm vấn, bị "bố vợ" tra hỏi tới tấp hết câu này tới câu khác!

Mỗi một câu, còn kèm theo một ngụm rượu.

Tỉ như, lúc y đang yên lặng và cơm, Alpha đầy khí thế đối diện, đột nhiên nâng ly với y: "Tiểu Dư này."

Chỉ với một tiếng đó thôi, Dư Cảnh Hiên đã biết đại sự không ổn rồi.

Vội vàng bỏ đũa xuống, nâng li lên theo: "Ách...Vâng, bác nói đi ạ."

Ba Nhiếp: "Lần trước có nghe cháu bảo mình là cảnh sát. Nghề này rất tốt, trên phương diện đạo đức cả bác với cha Tử Hàng đều tín nhiệm. Bác trai, kính cháu."

Dư Cảnh Hiên vội ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sau đó cẩn thận trả lời: "Cám ơn bác trai, cháu xuất thân từ học viện quân sự, bác với chú có thể tin tưởng cháu được ạ."

Một lúc sau, ba Nhiếp lại: "Tiểu Dư này."

Dư Cảnh Hiên:!

Lại bận nâng ly lên: "Bác, bác trai ạ."

Ba Nhiếp: "Ừ... con với Tử Hàng về sau có dự tính gì chưa? Như, kết hôn đại loại thế. Bác thấy Tử Hàng còn chưa được đánh dấu. Nói thế nào, cháu cũng là chàng trai đáng tin cậy. Bác trai, kính cháu."

Dư Cảnh Hiên lại vội vã ngửa đầu uống, quay đầu nhìn về phía Nhiếp Tử Hàng, thấp giọng đáp: "Kết, phải kết hôn chứ ạ...Cái này, đều, đều phải xem A Hàng. Cháu nghe anh ấy sắp xếp..."

Nhiếp Tử Hàng nhìn ba mình rót hết ly này tới ly khác cho bé Cá nhà hắn, nửa bình Lô Châu ủ tận mười năm suýt nữa đã chén sạch.

Alpha tuy vẫn ăn nói logic đâu ra đấy hẳn hỏi, nhưng sắc mặt đã bắt đầu phiếm hồng, đầu lưỡi hiển nhiên ngập ngợ không rõ.

Cũng may hắn đã từng nhìn thấy Dư Cảnh Hiên uống rượu, đại khái cũng biết tửu lượng bé Cá từng nào, nên không đưa tay ra cản.

Đương nhiên, sau đó phát hiện y không đúng lắm, lúc muốn ngăn, đã ngăn không nổi nữa.

Uống tận ba hiệp, đồ trên bàn cũng ăn được hòm hòm rồi, ba Nhiếp lại nâng ly lên: "Tiểu Dư này."

Dư Cảnh Hiên phản xạ thành thói nâng ly lên: "Bác trai, bác...ợ, nói ạ..."

Ba Nhiếp cũng hơi ngà ngà say, bắt đầu bật chế độ lảm nhảm, trút bầu tâm sư: "Thấy hai đứa ở bên nhau, bác trai với cha nó cũng vui lây. Về sau kết hôn rồi, mọi mặt đều được đảm bảo. Hai đứa sau này, còn có thể sinh cháu nuôi chắt. Bác chỉ giục một chút đấy thôi, Tử Hàng mấy năm trước còn chưa hiểu chuyện, chơi bời lêu lổng bên ngoài, độ tuổi tốt để gả vợ kén chồng cũng bỏ lỡ. Nếu hai đứa cảm thấy hợp, cứ nhanh chóng đi lĩnh giấy. Nếu không lớn tuổi rồi, không dễ có con."

Sau khi Alpha say rượu, phản ứng chậm chạp hơn hắn.

Chậm rãi chớp mắt mấy cái, mới kịp loading thông tin xong, chậm rì rì trả lời: "Cùng, cùng Nhiếp tiên sinh ở bên nhau cháu cũng rất vui...Kết hôn, sẽ ạ! Tới lúc đó, nhất định mời bác đến!"

Ờm, cái logic này, hoàn toàn trật đường ray rồi.

Ba Nhiếp vui vẻ uống cạn chỗ rượu còn lại: "Được! Bác nhất định sẽ đi!"

Rõ ràng cũng chưa suy nghĩ cẩn thận, lời y có bao nhiêu chỗ hổng, con trai nhà mình kết hôn, cớ gì phải mời mới được tới chứ.

Uống đến cuối, thần trí ba Nhiếp đã lờ mờ không rõ, kéo tay Dư Cảnh Hiên cảm khái: "May mà Hàng Hàng nhà bác tìm được cháu...Tiểu Dư, về sau, cháu chính là ân nhân của Nhiếp gia! Là cháu, đã bẻ thẳng Nhiếp Tử Hàng nhà bác. Cháu, sau này chính là bạn chí cốt của bác! Hàng Hàng, chính là mạng sống..."

Nhiếp Tử Hàng với cha Nhiếp:...

Bên kia, Dư Cảnh Hiên cũng không nhượng bộ.

Một tay chống cằm, mí mắt trên dưới chập cheng đánh nhau, còn mơ mơ màng màng đáp: "Kết...Chúng cháu kết hôn, chúng cháu, đúng! Bẻ thẳng rồi...Uhm, có thể kết hôn."

Cha Nhiếp: "Phải, hai đứa thẳng rồi! Có thể kết hôn, về sau còn sinh ra bé con mập mạp!"

Dư Cảnh Hiên cũng: "Vâng... chúng cháu sinh một bé con mập mạp! Sau khi lãnh giấy chứng nhận xong, sẽ sinh ngay! Cháu...sinh cho...Nhiếp tiên sinh bé con mập mạp!"

Nói xong, mới nhận ra có gì đó không đúng?

Alpha xoa xoa bụng, sau đó quay đầu nhìn về phía Nhiếp Tử Hàng. Một lúc sau, mới ngơ ngác nói: "Không đúng... Em hình như, không sinh được...Nhiếp tiên sinh."

Cha Nhiếp ở bên cạnh nhìn hai đứa, bật cười đến ch** n**c mắt: "Hàng Hàng, sao Alpha con kiếm về, say khướt rồi, lại cưng thế hả? Nhìn nhóc con này đi, chậc chậc chậc, so với cún con còn cưng hơn nhiều ấy. Chả trách con lại thích...Cha năm đó sẩy chân, mới bốc phải cái người cứng nhắc như ba con."

Nhiếp Tử Hàng ôm Alpha cục cưng của mình vào lòng, xoa vành tai ửng đỏ của y, cưng chiều nói: "Em ấy uống say lại thế này đấy. Ai bảo em sinh bé con mập mạp, hửm? Cá ngốc. Gánh không nổi thì đừng ôm đồm, biết chưa?"

Dư Cảnh Hiên theo thói quen dựa vào người hắn, khẽ ngửi một cái, ngoan ngoãn nói: "Uhm, được..."

Một lúc sau, lại ôm eo, dụi đầu vào cổ hắn: "Vậy chúng ta kết hôn, có được không...Nhiếp tiên sinh, em muốn kết hôn."

Nhiếp Tử Hàng nói theo y: "Ô, em muốn kết hôn à?"

Alpha gật gật đầu: "Vâng."

Nhiếp Tử Hàng nâng cằm y lên, nhẹ nhàng gãi gãi: "Chỉ bằng một câu này, thì muốn ca gả cho em à, hửm? Thế chả phải thiệt thòi cho ca rồi sao."

Alpha lập tức: "Em...em gả mà..."

Đối diện lại cười khúc khích một tiếng.

Cha Nhiếp ôm bụng quay tít mù.

"Con trai, Alpha nhà con giỏi nắm bắt trọng điểm quá trời ấy, chả lẽ là vấn đề ai được gả đi hả?"

Dư Cảnh Hiên tủi thân xụ môi: "Vậy làm sao đây..."

Nhiếp Tử Hàng cười nhẹ tiếp tục ghẹo y: "Bằng không em gọi một tiếng anh ơi cái nào?"

Cha Nhiếp dựa vào bàn, khoanh tay chống cằm, nhìn đôi trẻ tán tỉnh nhau, hứng thú bừng bừng: "Con trai, Hiên Hiên nhỏ hơn con à? Chậc chậc chậc, thật đúng là bé cún mà."

Nhiếp Tử Hàng đặt ngón tay lên môi: "Suỵt."

Sau đó, chỉ thấy Dư Cảnh Hiên lảo đảo đứng lên, ôm lấy eo Nhiếp Tử Hàng.

Tiếp đó nữa, ba người hiện diện trong phòng, đều nghe thấy giọng nói khe khẽ của Alpha: "Anh ơi."

Giọng vừa dứt...

Nhiếp Tử Hàng chắc chắn, sau vẻ khiếp sợ trong mắt cha mình, hắn nhìn thấy đối phương ghen tị không thôi.

Còn Alpha nhà hắn, vẫn đang vòng tay quấn chặt lấy hắn, nhẹ nhàng dụi dụi vào người.

"Uhm... Nhiếp tiên sinh... Em muốn kết hôn..."

"Chúng ta kết hôn nhé."

Editor CO6TINY 🍀
 
A Dưới O Trên
Chương 36: Hoàn chính văn



 
Back
Top Bottom