Cập nhật mới

Tiểu Thuyết 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Tiếu Giai Nhân [Full]

9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Tiếu Giai Nhân [Full]
Chương 120: Ngoại truyện 1: Ẩn trang náo loạn


Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Sau khi thành thân, cuộc sống tựa hồ cũng không có bao nhiêu thay đổi, Tống Mạch dẫn theo Đường Hoan đi dạo cảnh đẹp quanh Cô Vân Phong một lần, sau đó liền chuẩn bị cùng nàng trở về sơn cốc bái tế sư phụ.

Nguyệt Hạ mỹ nhân ở trên giang hồ tội ác chồng chất, rất bị nhân sĩ chính phỉ nhổ, nhưng bà dù sao cũng nuôi dưỡng Đường Hoan trưởng thành, hơn nữa đối với Đường Hoan cũng là thương yêu dốc ruột dốc gan, Tống Mạch thật lòng cảm kích bà, không có nữ ma đầu này, hắn và nàng cũng sẽ không đến được với nhau.

Nhưng Đường Hoan không muốn đi, Ẩn trang nàng còn chưa có chơi đủ đâu.

Tiết Trạm thích cười, Sở Bình xuất quỷ nhập thần, còn có Tô Tham Nguyệt bị giam kia, cũng là mặt hàng tốt dung mạo hơn người, không thể đụng vào, nhìn một chút được chứ?

Hoa có trăm dạng hồng, nam nhân có muôn vàn tuấn[1], Tống Mạch có đẹp hơn nữa, ngày ngày nhìn cũng là như thế, giống như sơn hào hải vị ăn mãi cũng sẽ chán, thỉnh thoảng nếm thử chút thức ăn bình thường, ngược lại càng có thể nổi bật điểm đặc biệt của món ăn quý và lạ.

[1]Hoa có trăm dạng hồng, nam nhân có muôn vàn tuấn: câu gốc "hoa có trăm dạng hồng, người cùng chó bất đồng", có nghĩa là hoa có trăm loại màu đỏ, nhưng mỗi loại màu đỏ lại có sắc thái khác nhau, người và chó đều là động vật nhưng vẫn khác nhau (câu này thường dùng với ý mỉa mai), còn câu của mụ Hoan là hoa có trăm loại đỏ, nam nhân có trăm loại đẹp, mỗi loại đẹp đều khác nhau.

Tống Mạch biết rõ sắc tâm của nàng, tuy nói thê tử muốn nhìn nam nhân khác khiến cho trong lòng hắn không quá thoải mái, nhưng nàng chính là một người không đứng đắn như vậy, hắn nếu là trói buộc nàng, hai người nhất định sẽ gây lộn ấy chứ?

Lại nói, trong một năm kia nàng cũng không phải là chưa từng nhìn, Tống Mạch lúc ấy cũng đã có thể tiếp nhận, lúc này càng sẽ không ngăn cản.

Nàng nhìn người khác cũng không phải là người khác nhìn nàng, không thiệt thòi là được.

Lại nói, nàng có thể thấy hay không còn là một chuyện khác.

"Nàng muốn nhìn thì nhìn đi."

Hắn thoải mái nói, bàn tay bóp mông nàng lại tăng thêm sức lực, làm chút trừng phạt nhỏ.

"Tống Mạch chàng đối với ta thật tốt."

Đường Hoan nằm sấp ở ngực hắn khen hắn, hôn một cái, cười xấu xa nói: "Vậy chàng để cho mười sáu hộ vệ đều cởi sạch quần áo cho ta nhìn, ta so sánh hộ bọn họ một chút, nhìn xem người nào có dáng người tốt nhất.

Chẳng qua ta cũng sẽ không nhìn không bọn họ, ta sẽ hỏi thăm rõ ràng bọn họ thích cô nương như thế nào, tương lai chúng ta xuống núi, nhất định tìm cho bọn họ, mang về cho bọn họ làm vợ.

Cũng không thể trang chủ chàng hàng đêm sênh ca, bọn họ chỉ có thể trơ mặt nghe tiếng động chứ?"

"Yên tâm, bọn họ ở xa, không nghe được."

Tống Mạch còn không đến mức hành hạ những thuộc hạ kia như thế, đã sớm sắp xếp bọn họ đi đến trong góc tường nào đó rồi, bảo đảm nàng kêu đến lớn tiếng hơn nữa cũng không truyền tới bên kia đâu."

Chẳng qua, ta là đường đường trang chủ, có thể phân phó bọn họ làm chuyện nghiêm chỉnh, loại yêu cầu cởi quần áo vô lại này, ta thật là không mở miệng được.

A Hoan, nàng thật sự muốn nhìn thì tự mình nghĩ biện pháp, ta không ngăn cản nàng cũng không giúp nàng, còn có, không cho bỏ thuốc, lại càng cho phép lấy danh nghĩa của ta ép buộc bọn họ."

Đường Hoan bất mãn trừng hắn: "Nhìn chàng loại hẹp hòi này, yên tâm, không cần những thủ đoạn kia, ta vẫn có thể nhìn như thường!"

Tống Mạch không nói chuyện, tung mình đè lên trên người nàng, làm chuyện mình thích làm.

Cho tới cuối cùng Đường Hoan khóc xin hắn dừng lại, Tống Mạch không nghe, "A Hoan, làm người phải công bằng, ta mặc nàng làm bậy, nhưng mà sau khi nàng làm bậy một lần, cũng phải mặc ta làm bậy một lần."

"Nhưng, ta còn chưa có ra tay đâu mà. . . . . ."

"Chính là bởi vì nàng chưa có ra tay, ta chiếm tiện nghi của nàng trước mới có thể phóng túng nàng, phải không?

Nếu không nhìn thê tử của mình đi tìm người khác, nàng nói trong lòng ta có thể dễ chịu sao?"

Tống Mạch vừa động vừa cắn tai nàng, "Dễ chịu không?"

"Khốn kiếp. . . . . ."

Kết quả bị đồ khốn chinh phạt một đêm, chính là ngày hôm sau ngủ thẳng đến buổi trưa mới tỉnh.

Đường Hoan nhắm mắt lại rầm rì, đưa tay tìm kiếm nam nhân, không có sờ thấy, bắt được một con mèo mập mạp.

Mèo không tồi, nàng ôm mèo tiếp tục ngủ một lát, ngủ đủ rồi, đứng lên mặc quần áo, vừa lúc Tống Mạch đi vào gọi nàng ăn cơm.

Đường Hoan nghi ngờ nhìn hắn: "Hôm nay sao chàng dậy sớm như vậy?

Có phải là nhắc nhở trước bọn họ hay không?"

Tống Mạch nhận lấy Tiểu Ngũ ngồi ở bên cạnh: "Nàng cảm thấy, ta sẽ tự nói với thuộc hạ của mình, nói trang chủ phu nhân muốn đi nhìn lén bọn họ?

Trái lại là nàng, cố gắng làm kín đáo một chút, đừng để cho bọn họ thoáng cái đã nhìn ra tâm tư hèn hạ của nàng."

Đường Hoan trêu chọc hắn: "Ha ha, chàng có phải lo lắng bị bọn họ biết thân phận hái hoa tặc của ta, sau đó đoán được chàng là bị ta hái mới khăng khăng một mực với ta?

Thật ra thì cho dù bọn họ không biết ta là hái hoa tặc, bằng những thuốc bột kia cũng có thể nhìn ra ta không phải là cô nương đứng đắn, chàng đó, ở trong mắt bọn họ, đã sớm không phải là trang chủ tựa như thần tiên kia rồi!"

Tống Mạch chăm chú nhìn đôi môi hồng nhuận không ngừng đóng mở của nàng, nói: "Tùy bọn họ đoán thế nào, chỉ cần nàng đừng bại lộ thân phận của mình là được.

Nàng nếu là dám nói cho bọn họ biết nàng là hái hoa tặc, sau này đừng nghĩ lại tiếp tục nhìn nam nhân khác, ta nói được làm được."

Đường Hoan tức đến cầm gối ném hắn: "Nam nhân sĩ diện đến chết, chàng chờ, sớm muộn gì có một ngày khinh công của ta sẽ vượt qua chàng, đến lúc đó ta truyền bá rộng khắp ra xung quanh những việc làm ngốc nghếch kia của chàng, xem chàng làm thế nào!"

Tống Mạch cười một cái, dịu dàng nhìn nàng: "Vậy nàng luyện võ thật tốt, ta chờ."

~

Mặc dù nói mạnh miệng ở trước mặt Tống Mạch, Đường Hoan thật ra vẫn là rất có tự mình hiểu lấy, biết cả Ẩn trang trừ những hạ nhân thô sử kia, sợ rằng võ công của nàng là kém cỏi nhất, cho nên nàng không định nửa đêm đi nhìn trộm, bởi vì như vậy nhất định sẽ bị Tiết trạm Sở Bình phát hiện.

Nàng chuẩn bị quang minh chính đại!

Nàng đi đến bên hồ trên lưng chừng núi dạo một vòng, trở lại gọi Tiết Trạm Sở Bình tới trước người: "Ta luyện kiếm ở bên hồ, không cẩn thận quăng Thanh Tuyền kiếm vào trong hồ rồi, nhưng ta không biết bơi, hai người các ngươi giúp ta đi mò kiếm nhé."

Đến lúc đó trên người hai người ướt tí ta tí tách, Tiểu Tiết Trạm Tiểu Sở Bình nhất định cũng sẽ hiện ra hình dáng.

Tiết Trạm còn đang suy nghĩ làm sao cự tuyệt, Sở Bình đã mở miệng trước: "Phu nhân, trong đám người thuộc hạ kỹ năng bơi của Tiết Trạm tốt nhất, chuyện tìm kiếm giao cho hắn dư dả, thuộc hạ còn có chuyện quan trọng trong người, lui xuống trước."

Nói xong chạy như một làn khói, căn bản không cho Đường Hoan cơ hội cứu vãn.

Đường Hoan hận đến nghiến răng nghiến lợi, thấy ánh mắt Tiết trạm xoay tới xoay lui cũng đang tìm cớ, trực tiếp quát: "Tiết trạm, có phải ngươi cũng không để trang chủ phu nhân là ta đây ở trong mắt hay không?"

"Không phải, chỉ là thuộc hạ. . . . . ."

"Không có chỉ là, lập tức đi tìm kiếm cho ta, nếu không phải trang chủ của các ngươi đang bế quan, ta phải cần tới các ngươi giúp?

Đi mau!"

Đường Hoan mới không nghe hắn giải thích, quơ vỏ kiếm muốn đánh hắn.

Tiết Trạm liếc trang chủ "bế quan luyện võ" nơi xa một cái, nhận mệnh mà đi.

Đường Hoan vui thích đi theo phía sau, ánh mắt ở trên người Tiết Trạm trên dưới đánh giá, ngẫm nghĩ xem có biện pháp nào để cho hắn cởi sạch quần áo hay không.

Đến bên hồ, Tiết trạm không chút do dự nhảy xuống nước, rất nhanh đã mò được trường kiếm Đường Hoan cố ý ném xuống, sau đó bơi lên mặt nước, cánh tay dài vung lên, Thanh Tuyền kiếm liền đâm vào trong một gốc cây khô bên hồ.

Tiết Trạm rất hài lòng với ngón này của mình, xa xa gọi Đường Hoan: "Phu nhân, người nhanh đi thu lại đi!"

"Làm phiền ngươi rồi, mau đi lên đi."

Đường Hoan cười khen hắn, bước nhanh đi lấy kiếm, dư quang lặng lẽ để ý động tĩnh của Tiết Trạm.

Tiết Trạm từ từ bơi đến bên hồ, đến chỗ nông, vừa muốn đứng lên, chợt ý thức được không ổn, lúng túng sờ sờ đầu: "Phu nhân, thuộc hạ bây giờ bề ngoài không ngay ngắn, người trở về sơn trang trước là được rồi, lát nữa thuộc hạ sẽ trở về."

"Như vậy sao được?

Được rồi, Tiết Trạm ngươi mau lên đây đi, chớ như đại cô nương còn coi trọng cái gì mà bề ngoài hay không bề ngoài, mau đi lên, giúp ta luyện mấy chiêu, trang chủ của các ngươi không rảnh, ngươi tạm thời chỉ điểm ta một chút."

Nàng cười ngây thơ hồn nhiên, trái tim của Tiết Trạm lại trên dưới nhảy loạn, trang chủ phu nhân lại đang nói láo rồi, nhất định là có mục đích gì không thể cho ai biết.

Từ chối thẳng dĩ nhiên không được, hắn suy nghĩ một chút, sảng khoái nhận lời: "Nếu phu nhân không chê thuộc hạ ngu dốt, thuộc hạ liền bêu xấu rồi, kính xin phu nhân ở chỗ này chờ một lát, thuộc hạ trở về sơn trang đổi lại bộ quần áo, rồi lập tức trở lại."

Vừa nói, người đột nhiên vọt ra khỏi mặt nước, chỉ là không có bay đến chỗ Đường Hoan bên này, mà là đạp nước bay đến một bên khác, mấy lần tung người đã mất đi bóng dáng.

Đừng nói đến hình dáng của Tiểu Tiết Trạm, Đường Hoan đến cả loại cảnh xuân quần áo ướt dính thân kia cũng không thấy!

Tiết Trạm chết tiệt, nàng coi như là nhận rõ rồi, nhìn dễ bắt nạt, thật ra thì xảo quyệt hơn ai hết!

Không có biện pháp túm được Tiết Trạm, Đường Hoan lại lần nữa theo dõi Sở Bình, kiên nhẫn đợi mấy ngày, đợi xác định Sở Bình đi ra ngoài, Đường Hoan lặng lẽ nấp ở trong phòng Sở Bình.

Võ công của nàng không bằng hắn, nửa đêm tới đây nhất định sẽ bị Sở Bình phát hiện, nhưng cắm sào chờ nước như vậy, chỉ cần nàng khống chế tốt hô hấp, Sở Bình tuyệt đối không phát hiện được.

Nàng mặc một bộ y phục dạ hành nằm sấp ở trên xà nhà.

Bây giờ là giữa hè, Sở Bình bôn ba một ngày ở bên ngoài, trở lại nhất định phải tắm gội đi?

Cho dù tối nay không tắm, còn có tối mai đó, nàng ngày ngày chờ, không sợ không chờ được ngày đó!

Rất nhanh bên ngoài đã truyền đến động tĩnh.

Đường Hoan hưng phấn mà ló đầu ra.

Kết quả là thấy Sở Bình trực tiếp ngồi xếp bằng ở trên giường, luyện công rồi.

Đường Hoan đã sớm làm xong chuẩn bị loại này, cũng không thất vọng, nhưng liên tiếp đợi bốn năm lần, tính nhẫn nại của nàng cuối cùng hao hết, trực tiếp nhảy xuống hỏi hắn: "Sở Bình, ngươi chẳng lẽ đều không tắm sao?"

Sở Bình lập tức nhảy xuống giường, quỳ một chân trên đất, cúi đầu nói: "Phu nhân tới đây giám sát thuộc hạ luyện công, thuộc hạ không dám cởi quần áo mạo phạm phu nhân."

"Làm sao ngươi biết ta ở chỗ này?

Trang chủ của các ngươi nói cho ngươi?"

Đường Hoan cau mày hỏi.

"Không phải, thuộc hạ trời sinh khứu giác hơn người, trên người phu nhân. . . . . . mặc dù rất nhạt, thuộc hạ vẫn là phân biệt ra được, cho nên luyện công cả đêm, không dám lười biếng."

Sở Bình bình tĩnh đáp.

Lỗ mũi thính thế?

Đường Hoan giơ cánh tay lên dùng sức ngửi, căn bản mùi gì cũng không có, chẳng qua đúng là Tống Mạch từng khen trên người nàng thơm, nhưng Tống Mạch cách nàng cực kỳ gần đó!

"Như thế mà ngươi cũng có thể ngửi thấy được, ngươi là chó sao!"

Nàng tức giận hỏi.

"Phu nhân anh minh, thuộc hạ đúng là là "chó"."

Sở Bình vẫn là giọng nói không có mảy may gợn sóng như trước kia.

Đường Hoan nhìn hắn, tâm tư chuyển đến nơi khác: "Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hai mươi lăm."

"Ha ha, cùng tuổi với trang chủ cửa các ngươi, nói như vậy hắn cũng là "chó" rồi?"

Đường Hoan cười to, trước kia nàng không nghĩ tới loại vật này, bây giờ được Sở Bình nhắc tới như vậy, nàng mới nghĩ đến vấn đề cầm tinh.

Nàng nhỏ hơn Tống Mạch sáu tuổi, cầm tinh là "rồng", lợi hại hơn "chó".

Sở Bình không nhịn được ngẩng đầu nhìn nàng một cái, thật sự không hiểu là "chó" có cái gì đáng bật cười, chẳng qua trang chủ phu nhân vốn là không phải là người thường, nhịn một chút đi.

Không chiếm được tiện nghi của Sở Bình, Đường Hoan trở về trêu chọc Tống Mạch, khi hắn lại lần nữa quỳ gối phía sau nàng, nàng cười ha hả: "Không trách được chàng thích tư thế này, thì ra là bởi vì chàng là "chó"!"

Lúc nàng nằm sấp trên xà ngang, Tống Mạch cũng đứng ở nóc nhà, tự nhiên nghe được nàng và Sở Bình nói những cái gì, nghe vậy cũng không cảm thấy chỗ nào buồn cười, chẳng qua là thấy nàng cười thành như vậy, hắn không nhịn được hỏi nàng: "Vậy nàng nói cho ta biết, "rồng" làm sinh hoạt vợ chồng, như thế nào?"

Đường Hoan không chút nghĩ ngợi: "Đương nhiên là bay lên làm. . . . . ."

Tống Mạch giữ lấy eo nàng, vừa động vừa nói: "Bay sao?

Tốt lắm, ngày mai nàng nhìn Tô Tham Nguyệt xong, đến bên bờ vách đá sau núi tìm ta, ta để cho nàng bay."

Tim Đường Hoan bị hắn dụ ngứa ngáy, "Làm sao . . . . . . bay?"

"Ngày mai sẽ nói cho nàng biết."

"Chàng. . . . . .

A, nhanh lên một chút. . . . . ."

"Còn chưa đủ nhanh sao?

Được, như vậy như thế nào?"

Tống Mạch cố ý xuyên tạc ý của nàng, ra vào như gió, đâm vào phần nàng chỉ có thể kêu lên, cũng không còn cách nào thúc dục hắn nhanh lên một chút cho nàng nữa.

Có cái này treo, lúc Đường Hoan lại đi tìm Tô Tham Nguyệt cũng có chút không yên lòng rồi, tất cả suy nghĩ trong đầu đều là Tống Mạch.

Đợi nàng phát hiện Tô Tham Nguyệt bị Tiết Trạm trói giống như cái bánh chưng dài mảnh, mà Tiết Trạm phụng lệnh của trang chủ không chịu mở trói cho Tô Tham Nguyệt, Đường Hoan cười gõ gõ một đám dây thừng buộc chặt với nhau trên người Tô Tham Nguyệt, chửi nhau hai câu với hắn, xoay người chạy về phía sau núi.

"Tống Mạch, chàng mau đi ra ngoài!"

Nàng đứng ở đỉnh núi, hướng về vực sâu thăm thẳm nhìn không thấy đáy lên dưới hô to.

Lời còn chưa dứt, phía sau đột nhiên truyền đến một luồng lực mạnh, Đường Hoan khiếp sợ quay đầu lại, đối diện với áo trắng phần phật của Tống Mạch.

Hắn vươn tay tiếp được nàng, ôm nàng hạ xuống trên vách đá dựng đứng cao chót vót, dưới chân là tảng đá gồ ra chỉ có thể chứa một người độc lập.

Trái tim Đường Hoan đã vọt lên tới cổ họng rồi, cơ thể dính sát vào vách đá, quay đầu nhìn: "Chàng không phải nói muốn bay "làm" sao?"

Tống Mạch đứng vững không có chật vật như nàng, vừa cởi quần vừa nói: "Có thể bay một lát, nhưng không phải là bây giờ.

A Hoan, nàng thích ở bên ngoài, hay là bên trong?"

Ngón tay buông lỏng, quần rơi ngay xuống, tròng mắt đen mỉm cười nhìn nàng.

Đường Hoan khẩn trương vừa hưng phấn, trái tim đập "thình thịch thình thịch" liên tục: "Bên trong bên ngoài gì?"

Tống Mạch mỉm cười, không có chút nào báo trước mà nhấc người lên, hắn dựa vào vách đá, nâng bắp đùi nàng giống như bế trẻ con "xuy xuy", để cho nàng mặt quay về phía mây mù mịt mờ lưng chừng núi: "Như vậy là nàng ở bên ngoài" , sau đó bước chân chuyển một cái, ở trong tiếng kêu to của nàng đỡ nàng ở trên vách đá dựng đứng, hắn đứng ở giữa hai chân nàng, nhấc chân nàng lên vắt lên ngang hông mình, chôn ở bộ ngực phập phồng kịch kiệt của nàng nói: "Như vậy chính là nàng ở bên trong, thế nào, nàng chọn cái nào?"

"Muốn, ta đều muốn, Tống Mạch, ta yêu chàng chết mất!"

Đường Hoan nhắm mắt kêu to, hai tay ôm thật chặt nam nhân của nàng.

Nam nhân có thể cho nàng loại kích thích này, độc nhất vô nhị.

Mà mẫu nam nhân độc nhất vô nhị, là của nàng rồi,

Đời đời kiếp kiếp.
 
9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Tiếu Giai Nhân [Full]
Chương 121: Ngoại truyện 2: Thần tiên quyến lữ


Đường Hoan cùng Tống Mạch đi dạo đến Ba Lăng, đang là cuối tháng tư đầu tháng năm, phố lớn ngõ nhỏ đều đang vì đua thuyền rồng Đoan Ngọ mà sôi trào, khắp nơi có thể thấy được thuyền rồng đèn rồng, lớn nhỏ không đều, có rất nhiều là thuyền lớn dùng cho đua thuyền, có rất nhiều là đồ chơi khắc gỗ cho trẻ con chơi đùa.

Xa xa, Đường Hoan nhìn thấy một cửa hàng đèn lồng.

Nàng quay đầu hỏi Tống Mạch: "Chàng còn có thể làm đèn rồng không?"

Tống Mạch không đáp hỏi ngược lại: "Nàng muốn?"

Dĩ nhiên có thể.

Nói đến kỳ lạ, rõ ràng là chín giấc mộng, cảm giác lại giống như chín đời, thứ trong mộng biết, sau khi tỉnh mộng vẫn khắc ở trong đầu.

Đường Hoan cười lắc đầu, chỉ cửa hàng thuyền rồng chếch đối diện: "Ta muốn muốn chiếc thuyền rồng, lúc Đoan ngọ, chúng ta cũng đi đua đi?"

Tống Mạch vừa muốn nói chuyện, bên cạnh một hỏa kế của cửa hàng đèn lồng cười chen miệng nói: "Cô nương, nghe khẩu âm của cô không phải là người địa phương sao?

Không phải là ta giội nước lạnh, hiện tại tay chèo tốt hoặc là đều bị hộ nhà giàu đoạt đi, hoặc là tự tổ đội đi đua thuyền, các ngươi không tuyển được người có bản lĩnh thật sự, cẩn thận chớ bị một số người lười biếng lừa."

Hắn mới vừa đi ra ngoài treo đèn lồng, nhìn thấy ở cửa đứng một đôi nhân vật tựa như thần tiên, không nhịn được nhìn nhiều một chút, sau đó đã nghe được lời nói không phải dân trong nghề của cô nương kia.

Đường Hoan xoay qua bắt chuyện với hắn: "Vị tiểu ca này, chúng ta mới đến, đúng là không hiểu quy củ đua thuyền, chỉ muốn hỏi thăm một chút, có quy định phải bao nhiêu người chèo thuyền ư?

Chỉ hai chúng ta được không?"

Hỏa kế lúc đầu còn lắng nghe, sau khi nghe tới đó đột nhiên cười lên ha hả: "Cô nương là tới nói đùa sao?

Trên thuyền rồng nhiều nhất ba mươi hai người, tất cả mọi người đều thuê ba mươi hai tay chèo thuyền, ít hơn nữa thi đấu với người khác nhất định phải chịu thiệt!

Hai người, cô nương cho là đây là du hồ ngắm cảnh sao?

Ha ha, chẳng qua cô nương trái lại có thể cùng vị công tử này thuê chiếc thuyền ở bên cạnh quan sát thi đấu, rất nhiều tiểu thư phu nhân hộ nhà giàu cũng là làm như vậy.

Được rồi, hai vị tiếp tục đi dạo đi, ta đi vào làm việc đây!"

Nói xong cười đi vào.

Đường Hoan ôm cánh tay Tống Mạch làm nũng: "Thế nào, chàng cũng làm chiếc thuyền rồng cho ta, chúng ta đi tranh tài nhé?"

Tống Mạch bất đắc dĩ nhìn nhìn nàng, nắm tay nàng đi về phía trước: "Những người đó vì cuộc thi đấu này chuẩn bị một năm, chúng ta nếu không sử dụng công phu, đi rồi phải thua không thể nghi ngờ, dùng võ công, nàng vui sướng rồi, những người đó chẳng phải là mệt mỏi một năm vô ích?

Nàng nếu là muốn ngồi thuyền, chúng ta đi du hồ là được rồi."

"Không muốn, ta chỉ muốn xem chàng thi đấu với bọn họ, cùng lắm thì chúng ta đến điểm cuối cứ tiếp tục đi về phía trước, không tranh cờ đích với bọn họ là được chứ gì."

Đường Hoan gãi lòng bàn tay hắn, nàng thi đấu là vì tham gia náo nhiệt là vì nhìn dáng vẻ hăng hái của Tống Mạch, cũng không phải là vì danh tiếng tục vật gì.

Tống Mạch không có biện pháp từ chối nàng, đành phải chấp nhận.

Hai người thuê một tiểu viện ở, Tống Mạch mua đồ dùng để làm thuyền rồng, sau đó là không ra khỏi cửa rồi, mỗi ngày ngồi ở trong viện gõ gõ đập đập, khắc khắc vẽ vẽ, vẻ mặt chuyên chú y hệt một thợ thủ công đích thực.

Đường Hoan thích ngắm dáng vẻ này của hắn, lại nhìn tòa tiểu viện sạch sẽ này một chút, dường như lại trở lại đoạn thời gian trong mộng xem hắn làm đèn kia.

Có lẽ là đợi quá nhàm chán, vừa có lẽ là muốn làm chút gì khao nam nhân của mình, nàng thay một thân áo váy nông phụ bình thường, trên đầu buộc khăn hoa nhỏ, sớm chiều đi ra ngoài mua thức ăn, trở lại tự mình làm cho hắn.

Chạng vạng hai người ngồi ở trong sân ăn cơm, nàng kể với hắn những chuyện vụn vặt của phụ nhân gặp phải lúc đi mua thức ăn, hắn lẳng lặng nghe, mặt mày như vẽ trong nắng chiều, nhìn nàng ánh mắt lấp lánh, thần thái phấn chấn.

Ra cửa đi dạo một vòng, sau khi trở về, Đường Hoan ôm gối ngồi ở trên giường, nhìn Tống Mạch lau chùi ở bên dười, chờ hắn lên, nàng nhào lên trên lưng hắn xoa bả vai cho hắn: "Tướng công, nhìn chàng làm việc khổ cực như vậy, ta đấm bóp lưng cho chàng nhé, thư giãn gân cốt."

Tống Mạch thoải mái mà ừ hừ, hài lòng: "Nương tử hiền lành như thế, vi phu một chút cũng không cảm thấy khổ."

"Phải không?

Vậy chàng có thể bảo đảm đoạt giải nhất không?"

Đường Hoan mong đợi hỏi, nắm đấm nhỏ bé ở trên lưng hắn nện qua lại.

"Cái này. . . . . ."

Tống Mạch trầm tư một lát, "Bên này cao thủ tập trung, vi phu cũng không nói chính xác được. . . . . ."

"Hừ, nếu không nói chính xác được, vậy ta không xoa bóp cho chàng nữa!"

Đường Hoan tức giận nhéo hắn một cái, lật mình xuống, kéo chăn qua che kín đầu.

Tống Mạch muốn vào, nàng chèn cả bốn góc chăn ở phía dưới không để cho hắn vào, nam nhân ôm đống chăn vội cuống quít cầu xin tha thứ: "Nương tử xin thương xót, vi phu cả ngày này toàn dựa vào nghĩ tới buổi tối có thể gần gũi với nương tử.

Lòng nhiệt tình mới tiếp tục kiên trì được, nương tử nếu là không cho ta, ngày mai ta sẽ không làm nữa!"

"Không cho, trừ phi chàng thề có thể đoạt giải nhất, nếu không sau này cũng đừng mơ chạm vào ta!"

Đường Hoan ở trong chăn buồn buồn nói.

"Được được được, ta thề, giải đua thuyền năm nay nhất định đoạt giải nhất cho nương tử xem!"

Đường Hoan lập tức vén chăn lên, mắt cười nhẹ nhàng nhìn hắn: "Tướng công thật là lợi hại!"

Gương mặt hồng hồng, kiều diễm quyến rũ.

Tống Mạch không nói hai lời nhào tới, thò tay liền kéo áo ngực đỏ tươi của nàng ném sang một bên, vùi đầu ăn một miếng to.

Tướng công quá lợi hại, tiếng kêu hừ hừ a a của tiểu nương tử kéo dài đến gần nửa đêm mới dần dần ngừng lại.

Ngày thứ hai sắc trời mời vừa hừng sáng, nam nhân thần thanh khí sảng đã thức dậy tiếp tục làm việc rồi, mà nương tử nũng nịu của hắn ngủ thẳng đến buổi trưa mới dậy, đi ra ngoài mua thức ăn, gương mặt hồng nhuận phong tình quyến rũ người, dẫn đến vô số người đi đường dừng chân ngắm nhìn.

Đảo mắt đã đến Đoan ngọ, bên hồ Động Đình gần trăm chiếc thuyền rồng đỗ song song, đám tay chèo ăn mặc đủ màu khác nhau hồng quang đầy mặt (chỉ tinh thần phơi phới), chỉ chờ ba tiếng trống vang sẽ đánh trống xuất phát ngay.

Duy nhất không giống với năm trước là, lúc này ánh mắt của đám dân chúng trên bờ đều quăng đến trên một chiếc thuyền rồng phong thái hiên ngang bên cạnh.

Thuyền rồng kia làm quả thật đẹp, nhưng hấp dẫn mọi người không phải là thuyền, mà là một đôi nam nữ áo trắng trên thuyền.

Nam nhân hai tay bắt sau lưng đứng ở mũi thuyền, chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt tuấn dật, mà nữ nhân ngồi ở dưới chân hắn, trong ngực ôm một cái trống đỏ cỡ quả dưa hấu, một tay chống cằm chống ở trên trống, ngửa đầu nói cùng nam nhân cái gì đó, lúm đồng tiền như hoa.

Hồ Động Đình (chữ Hán: 洞庭湖; bính âm: Dòngtíng hú; Wade-Giles: Tung-t'ing Hu) là một hồ lớn, nông ở phía Đông Bắc tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.

Đây là hồ điều hòa của sông Dương Tử (hay Trường Giang).

Kích thước của hồ phụ thuộc vào mùa, nhưng về tổng thể nó là một trong số bốn hồ nước ngọt có diện tích bề mặt lớn nhất tại Trung Quốc, cùng các hồ như Bà Dương, Hô Luân và Thái Hồ.

Tên của hai tỉnh Hồ Bắc và Hồ Nam được đặt căn cứ theo vị trí của 2 tỉnh này so với hồ.

Hồ Bắc nghĩa là phía bắc hồ và Hồ Nam nghĩa là phía nam hồ.

Rốt cuộc da mặt Tống Mạch không có dày như Đường Hoan, thủy chung đưa lưng về phía mọi người, chờ tiếng trống bắt đầu thi đấu vừa vang lên, liền vận chuyển nội lực thúc thuyền xuất phát.

Thuyền rồng không chèo mà chuyển động, thế đi như cầu vồng, nhóm tay chèo trên thuyền rồng bên cạnh kinh hãi quên cả động tác, thấy vậy dân chúng bên bờ rối rít hô to thần tiên hạ phàm.

Đường Hoan ngửa đầu nhìn Tống Mạch, đầu mang ngọc quan dung nhan tuấn lãng, áo bào màu trắng theo gió phe phẩy bay phất phới, chỗ nào còn là hán tử thô tục nói lời không đứng đắn trên người nàng tối hôm qua?

Nhưng nàng cứ thích Tống Mạch như vậy, bất kể hắn ở trước mặt người khác là cái dạng gì, ở bên cạnh nàng, hắn không e dè mà làm bậy cùng nàng.

Nàng thích sự nghiêm trang vào ban ngày của hắn, càng thích sự hạ lưu vô sỉ của hắn vào buổi tối, Tống Mạch như vậy, là chỉ thuộc về riêng nàng, là đối xử tốt nhất của hắn với nàng, là biểu hiện chân chân chính chính tiếp nhận hái hoa tặc là nàng đây của hắn.

"Tống Mạch, kế tiếp chúng ta nên đi đâu?

Chàng. . . . . . kỳ quái, bên kia có chiếc thuyền rồng đuổi theo tới rồi!"

Đường Hoan bỗng đứng lên, kinh ngạc nói.

Tống Mạch quay đầu nhìn, phát hiện trên thuyền kia mặc dù ngồi đầy tay chèo, nhưng bọn họ không có người nào chèo thuyền, tất cả đều ngơ ngác mà nhìn vị lão giả tóc trắng đứng ở phía trước kia.

Tống Mạch nhìn sang , lão giả kia như có cảm giác, quay đầu nhìn, ý tứ hàm xúc không rõ mà cười một cái, đưa tay chỉ cờ đích phía trước.

"Chàng biết ông ấy?"

Đường Hoan không thấy rõ tướng mạo của đối phương, thấy sắc mặt Tống Mạch khó coi, thấp giọng hỏi.

"Yên tâm, không phải là kẻ thù, ngồi vững vào."

Tống Mạch giải thích đơn giản, ngay sau đó không nói thêm nữa, toàn lực ứng phó.

Nhưng là, phía sau chiếc thuyền kia vẫn là đuổi kịp, mắt thấy sắp vượt lên trước rồi.

Vẻ mặt Đường Hoan đại biến, trên đời này, thậm chí có người võ công còn lợi hại hơn Tống Mạch?

Nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của lão giả bởi vì khoảng cách đến gần mà dần dần rõ ràng, lại liên tưởng lời nói của Tống Mạch, bừng tỉnh đại ngộ.

Đó là lão trang chủ Ẩn Trang, lão cha của Tống Mạch hắn!

Chẳng qua là, Tống Mạch mới hai mươi lăm tuổi, sao cha hắn thoạt nhìn có năm sáu chục rồi?

Muộn như thế mới sinh nhi tử?

"Tống Mạch, chàng đánh thắng được cha chàng không?"

Đường Hoan ngược lại không có sự khẩn trương khi sắp gặp cha mẹ chồng, nàng là gả cho Tống Mạch, cũng không phải là lão đầu tử, ông ấy nhìn nàng không thuận mắt cũng không sao, mà lấy tính tình của Tống Mạch, căn bản sẽ không bị lão đầu tử thao túng.

Lại nói, nếu là Tống Mạch bởi vì câu nói đầu tiên của lão đầu tử mà do dự, nàng một đao thiến hắn!

"Không đánh một trận làm sao mà biết, chờ ta trở lại."

Tống Mạch cười nhìn nàng một cái, tung người bay về phía cờ đích, chân đạp mặt hồ uyển chuyển nhẹ nhàng.

"Ha ha, tiểu tử con vậy mà sử dụng lừa gạt!"

Bên kia lão giả phát ra một tiếng cười to, đột nhiên xoay người một cước đá vào trên thuyền phía dưới, thuyền kia tựa như lúc đến cấp tốc lui về, vừa vặn dừng ở bến đỗ lúc trước, cùng đám thuyền rồng tụ hợp một chỗ, đồng loạt quan sát hai thế ngoại cao nhân đạp nước mà bay phía trước.

Trong nháy mắt hai người đã giao thủ bốn năm hiệp, mắt thấy người trẻ sắp chạm vào cờ đích rồi, đột nhiên người già tung một cước, mà khi người già muốn ra tay cướp đoạt, trường kiếm kia của người trẻ đâm một phát liền bức ông ta phải thối lui.

Một trận này, đã kéo dài gần nửa canh giờ, Đường Hoan cũng chậm rãi từ từ thúc thuyền tới rồi, bất đắc dĩ gọi bọn họ: "Này, hai người muốn đánh nhau, có thể đổi chỗ khác hay không?

Những người đó còn muốn đua thuyền đấy!"

Vừa dứt lời, lão giả chợt bỏ qua Tống Mạch bay về phía nàng bên này, giành trước Tống Mạch một bước vững vàng dừng ở trên thuyền, chăm chú nhìn nàng đánh giá, "Ừm, tiểu cô nương trông không tệ, lá gan cũng lớn, thấy công công nhà mình cũng không sợ, không tệ.

Đến đây, nói cho ta nghe một chút, con là làm thế nào biến tiểu tử lầm lì kia thành bộ dạng dạng da mặt dày bây giờ này?"

Đường đường trang chủ Ẩn Trang cùng một đám dân chúng bình thường đua thuyền, người da mặt không dày có thể làm ra được?

"Phụ thân, " Tống Mạch kéo Đường Hoan ra sau, mặt lạnh nhìn lão đầu tử, "Được rồi, người cha đã gặp, có thể đi rồi."

"Có ai nói chuyện với cha ruột như con không?"

Lão giả phẫn nộ, mở miệng mắng hắn: "Hôm nay nếu không phải vợ của con ở chỗ này, ta nhất định đá con vào trong nước cho cá ăn!"

Đường Hoan nghe không nhịn được ló đầu ra nhìn ông: "Lão trang chủ, người đá đi, không cần phải để ý đến con, chính con muốn thấy hắn rơi vào trong nước đấy!"

"A Hoan!"

Tống Mạch cau mày nhìn nàng.

"Ha ha, xem xem, ngay cả vợ của con cũng thấy con không vừa mắt.

Aiz, thôi, ta cũng không quấy rầy vợ chồng son các con nữa."

Lão giả ngoắc ngoắc Đường Hoan: "Tới đây gọi một tiếng phụ thân, ta có thứ tốt cho con, cho xong ta đi luôn."

"Thứ tốt gì ạ, người cho con trước, con xác định là thứ tốt mới gọi người."

Đường Hoan giãy khỏi tay Tống Mạch đi qua, cò kè mặc cả.

Lão giả cười đến không khép miệng lại được, từ trong ngực lấy ra một cái vòng tay ánh vàng lập lòe lóa mắt: "Đó, chính là cái này.

Trước kia đồ gia truyền của Tống gia chúng ta là những võ công tuyệt thế kia, sau đó ta và bà bà con cảm thấy bí tịch võ công quá tục, bèn đặc biệt xuống núi tìm người làm cái này.

Con hãy nhận lấy, tương lai cháu trai của ta cưới vợ rồi, con lại truyền nó cho vợ nó."

Vừa nói vươn tay đưa cho nàng, "Mau, gọi ta một tiếng phụ thân, gọi xong ta đi ngay."

Đường Hoan trợn mắt hốc mồm, hồi lâu mới nói: "Phụ thân, con gọi người một tiếng, xin ngươi cầm đồ gia truyền nhà chúng ta đi được không?"

Vòng ngọc cũng được mà, nhìn còn lịch sự tao nhã, nào có một cái vòng tay hoàn toàn bằng vàng như vậy?

Nàng nhớ được Tống gia là chủ nhân của Ẩn trang, không phải là nhà thổ tài chủ mà!

"Ha ha, ta mặc kệ, con đã gọi rồi, vòng tay này đã là của con rồi!"

Lão giả nhét vòng tay vào trong tay nàng, cười híp mắt nhìn nàng: "Nha đầu tốt, sớm sinh cháu trai cho ta, đến lúc đó ta nhất định trở lại uống tiệc đầy tháng của nó, lúc đó ta cần phải tận mắt nhìn, có một thằng con lầm lì đã đủ rồi, ta cũng không muốn thêm một thằng cháu lầm lì nữa!

Được rồi, các con tiếp tục chơi đi, ta đi đây!"

Nói xong tung người rời đi, tay áo dài ngược gió phấp phới, thoáng như nhạn bay về chốn cũ.

f11f3a292df5e0fe828cc62d5f6034a85edf7201

Đường Hoan đưa mắt nhìn lão nhân đi xa, nhìn nhìn vòng tay, đeo ở trên cổ tay, đưa đến trước mắt Tống Mạch, hỏi hắn: "Đẹp không?"

"Đẹp."

Tống Mạch cười ôm nàng ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng cắn tai nàng: "Đồ gia truyền cho con dâu cũng có rồi lúc nào sinh con trai cho ta?"

"Xí, cái gì gọi là sinh cho chàng?

Sinh ra, đó cũng là con ta."

Đường Hoan dựa vào hắn, nhỏ giọng mắng một câu, từ từ cũng cười.

Hai tháng sau, kẻ thù lớn nhất của Đường Hoan chưa tới, Tống Mạch tự mình bắt mạch cho nàng, cười đến không khép miệng lại được: "A Hoan, rốt cuộc con của nàng tới rồi."

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: đột nhiên có chút thấp thỏm, sợ mọi người không thích ngoại truyện như vậy. . . . . .
 
9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Tiếu Giai Nhân [Full]
Chương 122: Ngoại truyện 3: Thời gian mang thai hạnh phúc


Sau mấy trận tuyết lớn, Tết đến rồi.

Không tính một năm đó Tống Mạch theo dõi nàng, đây là lần đầu tiên Đường Hoan và Tống Mạch ăn Tết cùng nhau.

Trước kia, nàng đều là ở cùng sư phụ, cả tháng giêng sư phụ đều sẽ mang theo nàng đi vào trong thành, mua quần áo mới chải bím tóc đẹp cho nàng sau đó ngắm đèn lồng buổi tối tết Nguyên Tiêu, đợi nàng trưởng thành, sư phụ liền dẫn đi xem bà hái hoa. . . . . .

Bây giờ, Đường Hoan còn rất nhớ sư phụ.

"Lại nhớ lão nhân gia bà?"

Tống Mạch nghiêng đầu nhìn nàng.

Bây giờ bụng nàng hơn sáu tháng rồi thích nằm nghiêng, hắn không thể ôm nàng vào trong ngực giống như trước, chỉ có thể dán vào lưng nàng ngủ.

Vào đông trời sáng tới chậm, hiện tại bên ngoài còn tối om om, nghe thấy nàng có động tĩnh, hắn lập tức tỉnh lại, chống tay lên, lại thấy nàng nhìn vào bên trong ngẩn người.

Đường Hoan trừng hắn một cái: "Đã nói với chàng bao nhiêu lần rồi, sư phụ ta chỉ lớn hơn ta mười hai tuổi, lớn hơn chàng sáu tuổi, làm sao lại là lão nhân gia?

Cái này nếu để cho bà nghe thấy, thế nào cũng phải trói nơi đó của chàng lại."

Sau khi mang thai, tính tình nàng càng lớn lối hơn trước kia, Tống Mạch vội vàng nhận lỗi: "Cũng là ta không biết nói chuyện.

A Hoan yên tâm, chờ nàng sinh con xong, chúng ta đi ngay sơn cốc tế bái sư phụ một lần nữa, nói cho bà biết tin tức tốt này."

Lúc này Đường Hoan hài lòng, vừa định nói gì, bắp chân bên trái đột nhiên rút lên, đau đến nàng kêu không ngừng, "Tống Mạch nhanh lên một chút, chân trái vừa rút gân rồi!"

Tống Mạch ngay từ lúc nàng cau mày đã chui vào trong chăn, nghe được là chân trái, bận rộn thuần thục đi lên bẻ ngón chân nàng.

Cách ngày sinh lang trung dự tính còn có ba tháng, nhưng bên trong sơn trang đã đưa đến ba bà đỡ rồi, Tống Mạch từ trong miệng các bà ấy học được rất nhiều việc.

Ấn xuống một lát, đợi nàng nói không đau rồi, hắn vừa xoa bóp bắp chân cho nàng, lúc này mới thuận thế từ phía trước nàng chui lên, khẽ hôn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút béo ra của nàng: "Cực khổ nàng rồi."

Đường Hoan vốn còn muốn oán trách hai câu, thấy như vậy, nhất thời lại cảm thấy vì hắn khổ mấy tháng này cũng không tính là cái gì, dù nói thế nào, đó cũng là con của nàng mà.

Nàng tựa vào trên cánh tay hắn, kéo bàn tay to của hắn cùng nhau sờ cái bụng phình phình, nhẹ giọng nói chuyện, bất giác lại ngủ mất.

Lúc tỉnh lại lần nữa, sắc mặt hồng nhuận tinh thần sung mãn.

Tính tình nàng vốn là không yên tĩnh được, bà đỡ cũng nói mỗi ngày đi lại nhiều hơn tương lai sinh con cũng dễ dàng, Tống Mạch bèn theo nàng đi dạo trong sơn trang.

Đường Hoan ngó đông nhìn tây, "Kỳ quái, làm sao một hộ vệ cũng không nhìn thấy vậy?

Có phải đều tránh ta hay không!"

Tống Mạch cười khổ.

Từ lần trước sau một lần cùng nàng làm bậy ở trên bờ vách đá, hứng thú của nàng đối với nam nhân khác cũng không lớn, không còn muốn đi rình coi những hộ vệ kia nữa, chỉ là thấy mặt vẫn là có lời nói trêu cợt một hồi.

Hắn không có cách làm khó nàng, đành phải dẫn nàng xuống núi sớm, để cho những hộ vệ kia dễ sống.

Lần này trở về, nàng có bầu, lại càng trở thành nhân vật cả sơn trang đều không dám trêu chọc, đám người Tiết trạm không dám ngỗ nghịch nàng nữa, nhưng lại không chịu được sự trêu ghẹo của nàng, đành phải trốn càng xa càng tốt, đơn giản không để cho nàng nhìn thấy.

"Không phải, bọn họ nào dám trốn trang chủ phu nhân?

Là ta cho bọn họ xuống dưới chân núi ăn Tết rồi, hàng năm canh giữ ở Ẩn trang, cũng là mấy ngày Tết này bọn họ có thể thoải mái một chút."

Hắn thuận miệng bịa lý do, ở cùng nàng cái khác không có học được, bản lĩnh mở mắt nói dối càng ngày càng cao.

Đường Hoan đâu phải không biết chân tướng?

Nàng chỉ là muốn trêu chọc Tống Mạch.

Nàng bất mãn trừng hắn: "Vậy lúc nào thì bọn họ trở lại?

Hơn nửa năm này chàng cũng không chịu đụng vào ta, chỉ sờ không ta đã sờ chàng ngán rồi, bây giờ ta muốn sờ người khác.

Tống Mạch ta cho chàng biết, chàng nếu là dám nói bọn họ phải đợi ta sinh con xong mới trở về, vậy ta sẽ không sinh. . . . . ."

Tống Mạch kịp thời che miệng nàng lại: "Chớ nói nhảm, ngày kia, ngày kia bọn họ trở lại ngay thôi, đến lúc đó ta để cho nàng mỗi ngày thay đổi một người sờ, được rồi chứ?"

Đường Hoan được yêu chiều mà lo sợ, "Thật?"

Tống Mạch khép lại áo choàng trên người cho nàng, ánh mắt dịu dàng: "Đến lúc đó nàng chẳng phải sẽ biết sao?"

Ngày kia đảo mắt đã tới.

Ban đêm, Đường Hoan tựa nghiêng vào trên gối đại nghênh, thúc giục Tống Mạch nhanh đi gọi người một chút.

8435e5dde71190ef5b6cf0a8c81b9d16fdfa6035

Tống Mạch nhẹ giọng thương lượng với nàng: "Bọn họ rốt cuộc đều là đại nam nhân chưa thành hôn, da mặt mỏng, hay là tắt đèn đi, nàng, nàng sờ ngực cũng có thể, không cho sờ chỗ khác, biết không?"

Đường Hoan cười hắn: "Thế nào, chàng sợ đem chàng ra so sánh với đám thuộc hạ của chàng?"

Tống Mạch bất đắc dĩ hôn nàng một cái, "Cả ngày đều không đứng đắn, bây giờ chỉ có hai chúng ta không có gì, tương lai sinh con trai con gái, cũng không thể làm trò trước mặt con như vậy, tránh cho dạy hư bọn chúng.

Được rồi, nàng ở đây chờ, chớ lộn xộn, lát nữa ta để cho bọn họ đi thẳng tới trước giường, nàng khẽ duỗi tay là có thể sờ tới."

Nói xong lại ai oán mà khẽ hôn nàng, ở trong nụ cười xấu xa của Đường Hoan thổi đèn, xoay người đi ra ngoài.

Bên ngoài phòng cũng là một mảnh đen kịt, đưa tay không thấy được năm ngón thực sự, Đường Hoan trở tay mò vòng tay minh châu giấu ở dưới gối đầu, không có tìm được, đoán ngay ra được nhất định là bị Tống Mạch trộm đi rồi.

Thật là, hắn cho là không nhìn thấy nàng sẽ coi lời hắn là thật sao?

Thuộc hạ gì đó, nhất định là hắn giả trang rồi.

Rất nhanh, cửa bị đẩy ra, có người đi ba bước lui hai bước tới đây rồi.

"Ngươi là hộ vệ nào?

Bớt lèo nhèo, nhanh tới đây!"

Đường Hoan nín cười, không nhịn được mà thúc giục.

"Bẩm phu nhân, trang chủ nói thuộc hạ có thể giấu diếm thân phận."

Thanh âm của hộ vệ có chút khàn, từ từ di chuyển đến trước người nàng.

"Thanh âm này, ta chưa từng nghe qua mà?

Aiz, trang chủ của các ngươi thật là hẹp hòi, không để cho các ngươi theo ta, nếu không bằng vào thanh âm ta cũng có thể nghe ra được.

Thôi, cởi quần áo, cho ta sờ một chút."

Đường Hoan nhấc tay lên, nhẹ nhàng xé áo trên người nam nhân.

Hô hấp của hộ vệ bỗng chốc nặng lên, "Phu nhân, như vậy không tốt đâu?

Trang chủ, trang chủ đang ở bên ngoài đó, hơn nữa, bây giờ lạnh như thế. . . . . ."

Đường Hoan cười ngắt lời hắn: "Ngươi lo lắng cái gì?

Trang chủ của các ngươi đã để cho ngươi đi vào rồi, chắc chắn sẽ không để ý đâu, mặt khác các ngươi võ công cao siêu nội lực thâm hậu, còn sợ chút lạnh này?

Nhanh lên một chút, đừng để cho ta thúc dục lần thứ hai, nếu không ta chỉ cần la hét đau bụng, trang chủ của các ngươi có thể chẻ luôn ngươi ra, ngươi tin hay không?"

"Phu nhân tha mạng, thuộc hạ lập tức cởi!"

Trong bóng tối thanh âm của hộ vệ cũng run lên rồi, loẹt cà loẹt quẹt cởi quần áo, "Phu nhân, xong rồi."

Đường Hoan đưa tay sờ, đụng phải cơ ngực lồi lên, vội vàng dùng một cái tay khác che miệng lại, lúc này mới không có cười ra tiếng.

Tay nhỏ bé từ lồng ngực đi xuống, đụng phải quần, lập tức mất hứng: "Ta bảo ngươi cởi toàn bộ quần áo rồi mà, một cái cũng không còn lại, còn có, ngươi quá cao, ta sờ tốn sức, ta xê vào bên trong, ngươi nằm lên đây đi."

"Phu nhân. . . . . ."

"Bớt nói nhảm, lèo nhèo nữa ta hô vô lễ đấy!"

"Phu nhân chớ hô, thuộc hạ, thuộc hạ nghe lệnh!"

Hộ vệ vội vàng ngăn cản, nhanh chóng cởi quần ra, trần trùng trục nằm ở bên cạnh Đường Hoan.

Đường Hoan đỡ bụng đổi thành nằm nghiêng, sờ khuôn mặt nam nhân trước: "Ừ, mặt của ngươi quá khô nẻ rồi, không nhẵn mịn như trang chủ của các ngươi, mũi cũng là không cao, đôi môi, sờ cũng thật thoải mái.

Há mồm, thế nào, ngón tay của ta ăn ngon không?"

Nàng thổi hơi vào trong lỗ tai của nam nhân, dùng ngón tay út trêu chọc hắn, thanh âm là quyến rũ êm ái say lòng người.

"Phu nhân hương cơ ngọc cốt, thuộc hạ không dám khinh nhờn. . . . . ."

Hộ vệ ngậm ngón tay nàng không để cho nàng động, lúc nói chuyện đầu lưỡi vô ý đụng phải bụng ngón tay nàng, không nhịn được nhẹ nhàng hút.

Đường Hoan mềm cả người, đầu khoác lên trên vai hắn, "Thật ngoan, cứ len lén ăn như vậy, nói lời cự tuyệt cho trang chủ của các ngươi nghe, hắn không biết chúng ta đang làm cái gì đâu."

Cho hắn ăn một lát, tay nhỏ bé chuyển qua trên lồng ngực hắn, than thở mà khen hắn: "Nơi này của ngươi làm sao luyện ra được?

Hơn trang chủ của các ngươi nhiều, thật cường tráng!"

Hộ vệ tiếng thô thở nặng: "Trang chủ võ công cái thế, thuộc hạ chỉ là một kẻ thô kệch, chỉ có một thân man lực thôi."

"Nhưng ta chỉ thích người thô kệch."

Đường Hoan từ bụng hắn sờ soạng đi xuống, nắm vật nào đó sớm đã dựng lên, nhéo, thất vọng nói: "Thì ra là nơi này cũng thô như của trang chủ của các ngươi, ta tưởng là ngươi cường tráng hơn hắn, phía dưới cũng sẽ lợi hại hơn cơ đấy!"

"Trang chủ thiên phú dị bẩm, thuộc hạ có thể sánh vai cùng trang chủ đã là chuyện may mắn vô cùng lớn, không dám. . . . . ."

"Đủ rồi!"

Đường Hoan cũng không nhịn nổi nữa, hung hăng đấm hắn một quyền: "Tống Mạch da mặt chàng càng ngày càng dầy rồi, thật không biết xấu hổ!"

Bỏ hắn qua một bên, cẩn thận từng li từng tí dịch vào bên trong, nằm đưa lưng về phía hắn, cười trộm.

Tống Mạch cười khôi phục bộ dáng như cũ, vén chăn lên chui vào, dán chặt vào nàng, bàn tay to tiến vào trong áo lót rộng thùng thình của nàng nắm đẫy đà càng thêm dụ người kia, vừa bóp vừa nói: "Cưới gà theo gà cưới chó theo chó, nàng như thế nào, ta sẽ như thế đó."

Đường Hoan cười đến cười run rẩy hết cả người, bị hắn bóp đến chỗ mẫn cảm lập tức mềm nhũn xuống, không nhịn được đẩy đẩy vào hắn cọ cọ, thanh âm nhẹ nhàng êm ái: "Tống Mạch, cho ta, đã mấy tháng không có làm rồi.

Ta đã hỏi những bà đỡ kiaa rồi, nói là chỉ cần chàng nhẹ một chút, sẽ không làm bị thương đến ta và con."

Tống Mạch cắn bả vai nàng: "Lời này nàng cũng dám hỏi?"

Đường Hoan trở tay bắt được hắn: "Ta còn hỏi tư thế nào thuận tiện đó. . . . . ."

"Nha, tư thế gì?"

Thanh âm của Tống Mạch khàn khàn, thuần thục cởi áo cho nàng.

Rất nhanh, trong chăn nhanh chóng nóng lên, tiếng hô hấp kiềm nén của nam nhân, tiếng thúc giục nũng nịu của nữ nhân, còn có tiếng đảo nước , đan vào nhau.

~

Tháng ba mùa xuân, dưới chân núi hoa đón xuân dần dần tàn lụi, cây đào nhanh chóng tiếp tục treo đầy từng chùm từng chùm nụ hoa màu hồng, chỉ chờ vào thời gian thích hợp nhất lặng lẽ nở rộ.

Đường Hoan là vào thời gian tươi đẹp như vậy bị ba bà đỡ khiêng vào phòng sinh.

Đám hộ vệ xếp thành một hàng đứng ở chân tường, tùy thời đợi lệnh.

Mà trang chủ của bọn họ chắp tay đứng ở ngoài phòng sinh, phía sau lưng áo mồ hôi ướt một mảng.

Cả Ẩn trang tĩnh lặng không một tiếng động, chỉ có tiếng la mắng của trang chủ phu nhân một tiếng cao hơn một tiếng.

"Tống Mạch ngươi là đồ khốn kiếp, sau này muốn sinh con một mình ngươi sinh, lão nương không bao giờ hầu hạ nữa!"

"Tống Mạch. . . . . .

Ngươi đáng chém ngàn đao, lão nương thật là hối hận gả cho ngươi!

Ngươi đâu phải là thích ta, ngươi chỉ là muốn để cho lão nương nối dõi tông đường cho Tống gia các ngươi, ngươi đồ tiểu nhân âm hiểm!

Ngươi chờ, sau khi lão nương ra khỏi đây nhất định hái ngươi trăm ngàn lần. . . . . .

A. . . . . .

Còn ngươi con thỏ nhỏ chết tiệt kia nữa, nếu không ra mẹ ngươi sẽ. . . . . ."

"Oe oe. . . . . ."

Vào lúc đám hộ vệ đầu đầy mồ hôi sắp đứng không vững, vào lúc Tống Mạch thiếu chút nữa không nhịn được xông vào, tiếng mắng trung khí mười phần của nữ nhân bị một tiếng khóc lanh lảnh của trẻ con cắt đứt, tiếp theo là tiếng quá "mừng" mà khóc của bà đỡ, "Chúc mừng phu nhân, ngài sinh một tiểu thiếu gia trắng trẻo mập mạp!"

Đường Hoan giống như vừa mới đánh nhau một trận kịch liệt với Tống Mạch, cả người không còn sức, chỉ có thể nhắm mắt nghe tiếng kêu khóc của con trai, nghe bà đỡ phân công làm việc đâu vào đấy, trong mơ mơ màng màng giống như ngủ một lát, vừa giống như vẫn tỉnh.

Có lẽ là mùi trong phòng tản mát đi rất nhiều, có lẽ là sức lực dần dần khôi phục một chút, nàng mở mắt, vừa định bảo bà đỡ bế con trai tới, đã thấy Tống Mạch ngồi ở bên giường, rủ mắt nhìn cái gì đó.

Phát hiện nàng tỉnh, hắn giương mắt, đứng dậy hôn nàng, thanh âm trầm thấp ôn nhu: "Cực khổ nàng rồi, mẹ đứa nhỏ."

Nói xong không đợi nàng hỏi, săn sóc mà đưa tã lót đến trước mặt nàng, để cho nàng nhìn con trai trắng trẻo mập mạp bên trong.

Trẻ sơ sinh nhú lên một đầu tóc máu dày đặc, khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp vừa trắng vừa mềm, cái miệng nhỏ nhỏ như vậy, đỏ non nớt khiến người thích.

"Cho ta hôn một cái."

Trong lòng Đường Hoan thành một đầm nước rồi, cúi đầu ở trên khuôn mặt của con trai hôn "bẹp" một cái, không kìm lòng nổi nở nụ cười.

Tống Mạch cũng ở chỗ nàng hôn qua mà hôn một cái, sau đó đặt con trai ở bên cạnh nàng, cúi đầu hôn nàng, trán mắt mũi đôi môi, dịu dàng lưu luyến, tình ý nồng đậm.

Lúc tách ra, hắn nhìn nàng, nàng nhìn hắn, hai người ngắm nhìn nhau, ai cũng không nỡ dời đi.

Cuối cùng vẫn là Đường Hoan trừng hắn một cái trước: "Không cần chàng bây giờ giả mù sa mưa đối tốt với ta, chàng dù cho hái trăng trên trời cho ta, từ nay về sau ta cũng không sinh con cho Tống gia nhà chàng nữa!"

Tống Mạch nhẹ nhàng sờ mặt nàng: "Không sinh thì không sinh, tất cả nghe theo nàng."

Ánh mắt hắn sắp say chết người, Đường Hoan nhắm mắt lại, "Không cho chàng nhìn ta!"

Mỗi lần hắn nhìn nàng như vậy, nàng đều không nhịn được nhào vào trên người hắn.

Tống Mạch cười, "Được, không nhìn nàng, ta nhìn con của chúng ta.

A Hoan, nàng nói chúng ta lấy tên gì đặt cho nó đây?"

Đường Hoan mở mắt, cười hỏi hắn: "Chàng cứ nói đi?"

Tống Mạch không nhịn được vừa hôn hôn nàng, ở bên tai nàng nói ra cái tên cả hai đều biết: "Đương nhiên là. . . . . ."

Có lẽ, khi đó ta đã nhất định vô luận như thế nào cũng không rời khỏi nàng, cho nên rất sớm đã mơ tới con của chúng ta, A Thọ.

Không đúng, ngay từ lúc ta quyết định xuống núi, thì nhất định sẽ gặp nàng, cùng nàng quen biết, cùng nàng bên nhau, cùng nàng con cháu cả sảnh đường.

Bởi vì, nàng và ta, là trời sinh một đôi.

"A Hoan, nàng nói, có phải không?"

"Cái gì là phải không?"

"Không có gì, ta thích nàng."

". . . . . .

Nói lại lần nữa xem."

"Ta thích nàng, một đời, hai đời. . . . . ."

"Hừ, nể chàng yêu thích ta như vậy, chờ ta khỏe rồi, sẽ lại sinh cho chàng một đứa nữa nhé. . . . . ."

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: khụ khụ, xế chiều lại cập nhật một ngoại truyện "Một nhà bốn miệng", sách này là hoàn toàn kết thúc rồi!

Giai Nhân thừa nhận mình có tội, còn nói không giữ lời gì hết. . . . . .

Nhưng là thật không có linh cảm, nghĩ rất tốt, lúc viết không biết nên viết cái gì, bốn Ngoại truyện coi như là giới thiệu cuộc sống sau khi cưới của Hoan Hoan Mạch Mạch, cái này Giai Nhân vẫn là rất hài lòng.

Về phần sư phụ, Giai Nhân thật là không biết nên viết như thế nào nữa, vừa muốn cho nàng vô câu vô thúc, lại muốn nàng gặp được chân ái. . . . . .

Cho nên, sẽ để cho sư phụ hái hoa tặc lợi hại này tồn tại ở trong tưởng tượng của mọi người đi, tin tưởng mọi người càng mong đợi hơn!

Hu huhu, đừng đánh ta, rất sợ đó. . . . . .
 
Back
Top Bottom