Khác ...

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
342197497-256-k533622.jpg

...
Tác giả: Feibusia
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

wataru​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Khi tôi đổi đối tượng đính hôn với nữ chính..... [EDIT]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [12 chòm sao] Tự Do...?
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang cập nhật...)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (ĐN Hp) Có Ta...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Phu nhân của lão đại hay ... - Myungyeon - Lyeon
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ Đn Tokyo Revengers ] Thiên sứ...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ...
    Chương 1


    3..2..1...

    Đây là thời gian đếm ngược sinh mệnh của Hagiwara Kenji.

    " BOOM_____"

    Tác động của vụ nổ và sóng nhiệt khiến anh phải nhắm mắt lại theo phản xạ

    ...

    " ?

    " Tiếng gào thét cùng chấn động đột nhiên biến mất, thế giới tựa như bị ấn nút tạm dừng, Hagiwara Kenji mở một bên mắt thăm dò, lúc này mới đột nhiên kinh ngạc, anh ý thức được mình xuất hiện ở một nơi tựa như quen thuộc mà cũng rất xa lạ.

    Anh nhìn quanh bốn phía, đây là...nhà xe của gia đình anh khi anh còn nhỏ ?

    Anh gần như không nhận ra sự thay đổi do thời gian mang lại.

    Đợi đã, góc nhìn này...

    Hagiwara Kenji dang hai tay ra, quả bom nằm trong tay anh một giây trước đã biến mất không dấu vết, anh nhìn ra bàn tay này rõ ràng là của một đứa trẻ... lại ngẩng đầu lên, anh cảm giác toàn bộ thế giới đều chấn động.

    Anh không thể về nhà trong tình trạng này được, cậu bé tóc dài theo bản năng đã biết được mình muốn đi đâu.

    Hagiwara Kenji liền chạy một mạch đến nhà Matsuda Jinpei, may mắn gặp một người đi đường anh liền đi đến hỏi ngày, hóa ra bây giờ là bảy năm sau !

    Người đi đường nhìn cậu bé chạy đi gấp gáp với vẻ mặt hoài nghi, họ nghĩ rằng đó là trò đùa của những đứa trẻ chơi với nhau nên cũng không bận tâm lắm.

    Cuối cùng cũng đến được nơi có hình ảnh giống với ký ức, trước kia không lâu, từ tiểu học đến cao trung hai người đều thường xuyên cùng đi cùng về.

    Hagiwara Kenji cố gắng khống chế không để bản thân lâm vào trong hồi ức, thở hổn hển đi về phía trước, anh nhìn thoáng qua thấy một bóng hình nhỏ bé ngã bên dưới tàn cây.

    Anh không quan tâm mình đang trong thân thể một đứa trẻ, vội vàng chạy tới.

    " Này, Jinpei!

    " Hagiwara Kenji lay Matsuda Jinpei vẫn còn đang say ngủ, " tỉnh lại đi____"

    Cậu bé tóc xoăn vẫn không có phản ứng khiến cho anh gần như hoảng lên.

    Matsuda Jinpei tựa hồ phát ra một âm mũi nhỏ, hé mở đôi mắt, dần tập trung lại một chỗ...

    " ------?

    " Hắn nháy mắt nhảy đứng lên từ trên mặt đất, kinh ngạc dụi mắt, " Hagi? !

    "

    " Bingo ~ " Phản ứng của Matsuda Jinpei trong mắt Hagiwara Kenji có vẽ rất đáng yêu khiến anh không thể nhịn mà bật cười thành tiếng.

    Nụ cười còn chưa tan, một nắm đấm rõ ràng dùng toàn lực lao thẳng về phía anh, nếu không phải thanh niên 22 tuổi phản ứng kịp thời, mặt anh nhất định sẽ bị vấy bẩn.

    Hagiwara Kenji né tránh liên tục, nhưng nắm đấm vần không ngừng lao về phía anh: " Matsuda_chan ----?

    "

    " Đồ khốn nạn!

    " giá trị tức giận của đối phương tăng lên không ngừng.

    Anh sửng sốt một lát mới nhận ra nguyên nhân, vừa né nắm đấm vừa cố gắng an ủi Matsuda Jinpei bằng lời nói.

    Thực tế, nhìn thấy phản ứng của Matsuya, anh có chút thở phào nhẹ nhõm, đó có nghĩa là không có gì, nếu nắm đấm đó không xuất hiện thì mới là chuyện lớn.

    Cuối cùng, phần lớn lửa giận của Matsuda Jinpei đã được dập hơn phân nữa.

    Matsuda Jinpei gần như cạn kiệt sức lực ngồi bệch xuống đất, Hagiwara Kenji khẽ cử động bả vai, đau đớn khiến anh " tê " một tiếng, đối mặt với công kích dồn dập như vậy anh cũng khó tránh khỏi bị thương.

    " ...

    Không sao chứ Hagi ?"

    Chàng trai tóc xoăn với khuốn mặt xám xịt cố gắng nặng ra một câu hỏi thăm.

    " Không phải tại Matsuda_chan xuống tay nặng quá!

    " Hagiwara Kenji miệng thì oán trách nhưng bàn tay anh vẫn thành thật xoa xoa mái tóc xoăn của đối phương.

    " Chậc chậc " Matsuda Jinpei đứng lên, phủi bụi trên người xuống, xem xét thân thể, " trẻ con thật phiền phức...

    "

    " Vậy, bây giờ chúng ta đi đâu ?

    " Chủ đề đã được đưa về quỹ đạo ban đầu.

    " Ba người kia đâu?

    " Matsuda Jinpei hỏi.

    " Tốt hơn hết họ đừng nên giống chúng ta..."

    Dù sao bị như vậy là đã chết.

    " Quên đi, chúng ta đi xem thử."

    Hai đứa trẻ " Không nhà " đang bàn nhau kế hoạch để lang thang.

    Hagiwara Kenji nhìn đường xá xung quanh thay đổi theo thời gian, và khi quay đầu về, anh nghe thấy tiếng người bạn thân nhất của mình kêu lên đau đớn.

    " -- Ah!

    "

    Anh vội vàng quay đầu lại nhìn, nhưng khi thấy rõ người thì anh sững người đứng hình tại chỗ.

    " Xin lỗi, xin lỗi..."

    Một cậu bé lo lắng xin lỗi rối rít, và một cậu bé khác đang càu nhàu vì ngã xuống đất do va chạm.

    Nghe thấy giọng nói quen thuộc của cậu bé, Matsuda Jinpei bất đắt dĩ ngẩng đầu lên, đồng thời sững sốt trong giây lát.

    " Sao lại là cậu - ?!!"

    Bốn người đồng thời lên tiếng
     
    ...
    Chương 2


    " Matsuda, Hagiwara?!

    Tại sao lại là các cậu ?!

    " Date Wataru ngạc nhiên đỡ trán.

    " ...Lời này là bọn tôi hỏi mới đúng!

    " Matsuda hỏi lại, rõ ràng là sau khi anh hy sinh thì hai người họ vẫn còn sống.

    " Chuyện gì đã xảy ra với các cậu vậy ?

    " Hagiwara Kenji hỏi, hai người họ không phải vô duyên vô cớ chạy nhanh như vậy mà không có lý do.

    " Ừ, tôi cùng lớp trưởng tỉnh dậy ở cổng đồn cảnh sát, còn bị bòn họ đưa vào đồn khi chưa biết rõ tình hình..."

    Hiromitsu Morofushi trả lời.

    " Lớp trưởng và tôi không thể bị nhìn thấy như vậy.

    " Hiromitsu tiếp tục, cho dù không nghe giải thích họ cũng đa nghi vì không biết hai đứa trẻ lạ hoắc bị ngất trước đồn cảnh sát là chuyện không tốt ", " Cho nên hai bọn tôi canh lúc họ không để ý chạy đi, vất vả lắm mới cắt đuôi được bọn họ "

    Nghe xong chuyện họ dở khóc dở cười "_...

    Các cậu có còn nhớ bản thân là cảnh sát không?

    "

    Bầu không khí rơi vào im lặng, sau đó bốn người họ nhìn nhau đồng thời cười phá lên.

    Giọng nói ôn nhu của chàng trai vang lên :" Vậy chúng ta đi tìm Zero nhé ?"

    " Không biết cậu ấy có giống chúng ta không?!

    " Sau khi nhìn thấy hai chàng trai xông ra khỏi sở cảnh sát, Matsuda Jinpei không muốn nói bất cứ điều gì về tỉ lệ sống sót của năm người bọn họ.

    " Chúng ta vẫn nên tự tin lên chút đi " Hiromitsu đối với cựu thủ khoa của học viện cảnh sát vẫn còn chút hy vọng.

    Họ nhất định sẽ từ " hai đứa lang thang " đến " bốn " chứ không để lên " năm " nữa.

    Tại thời điểm này__

    " Này, Hiro, nhìn kìa..."

    Hagiwara Kenji người có đôi mắt tốt nhất đột nhiên nói.

    Hiromitsu Morofushi nhìn theo hướng ngón tay người kia chỉ.

    " Đó là ....Furuya Rei phải không ?

    " Anh đang nói đến người phục vụ tóc vàng có làn da cafe với nụ cười hoàn hảo đang đứng trong quán cà phê gần đó.

    " Z,Zero -----?!

    " Hiromitsu vừa nhìn thì đã chắc chắn đó là Furuya Rei.

    Để có thể hoạt động bí mật trong tổ chức, bạn không thể thiếu một gương mặt giả mạo, bao gồm cả chính Hiromitsu Morofushi.

    Những trong mắt anh, Zero là một người bạn thẳng tính, và hình ảnh của cậu ấy trong tổ chức cũng rất thần bí, vì vậy đây là lần đầu tiên Hiromitsu Morofushi nhìn thấy người bạn thân đối xử một cách kiên nhẫn và dịu dàng như vậy với khách.

    Hai người kia nghe họ nói cũng quay qua nhìn.

    Không hổ danh là lớp trưởng anh vẫn có thể duy trì gương mặt vô biểu tình....chỉ là hơi cứng đờ thôi.

    Trái lại Matsuda Jinpei lúc đầu còn cận lực khống chế đến khi không chịu nổi nữa thì trực tiếp bật cười phá lên, tiếng cười của anh thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đường.

    " Tôi nhịn không được ha ha ha..."

    Anh cố gắng điều chỉnh hô hấp, " các cậu chúng ta đi vào đó đi "

    Matsuda Jinpei với gương mặt đó, khẳng định không có ý tốt.

    " Có làm cho Zero sợ không ?

    " Nói thì nói vậy nhưng Hiromitsu Morofushi vẫn thành thật tiến lên mấy bước.

    Vì vậy, bốn người đẩy cửa tiệm bước vào.

    Vào buổi chiều, trong tiệm không có ai, nghe thấy tiếng chuông cửa, Amuro Toru bước tới tươi cười chào đón khách hàng.

    " Chào mừng "

    "...

    "

    " Quý khách cần gì không ạ ?"

    "...

    "

    Không ai đáp lại, anh nghi hoặc nhìn xuống....là bốn đứa trẻ ?

    Đợi đã, ba đứa kia có thể không nhận ra nhưng đứa trẻ còn lại rất giống Hiromitsu Morofushi!!

    Amuro rít gào trong lòng, vậy...hả ? !

    Chẳng phải họ đã hy sinh trong khi đang làm nhiệm vụ rồi sao ?

    Ngay cả khi nếu họ còn sống thì cũng không phải là những đứa trẻ như vậy ?

    Đồng tử của người đàn ông tóc vàng hơi co lại.

    Sao có thể như vậy được?!

    Điều này hoàn toàn phản khoa học, là...tổ chức ?

    Đúng, có khả năng là tổ chức.

    Anh lập tức thu lại biểu tình, và làm như không có việc gì xảy ra.

    Trên thực tế , nội tâm anh đang gào thét rất phong phú, nhưng kinh nghiệm lâu năm nằm vùng không cho phép anh thể hiện nhiều cảm xúc.

    " Có yêu cầu gì không, các bạn nhỏ ?

    " Nếu không phải người trong cuộc, bạn chắc chắn sẽ nghĩ Amuro Toru là một anh bồi bàn dịu dàng tốt bụng.

    "...."

    Lần này, cả Hiromitsu Morofushi và Hagiwara Kenji đều đồng loạt nghẹn cười, bốn người thỉnh thoảng sẽ run run nhẹ hay phát ra vài tiếng thở dốc, họ thực sự đã nhịn cười đếu nội thương!!

    " Hahaha--------" Matsuda Jinpei là người đầu tiên bỏ cuộc, anh trầm giọng nói; " tên khốn cậu thực sự không biết chúng tôi sao ?"

    ....là, là thật sao ?!

    Chỉ có Matsuda mới nói được lời nói như vậy!

    Amuro Toru vẫn như cũ không nới lỏng cảnh giác cho đến khi...

    " Cậu có nhận nhầm người không Matsuda?

    " Một giọng nói quen đến mức không thể quen hơn, " Xin cho chúng tôi nước trái cây " .

    Nói xong còn cố ý nháy mắt với anh.

    Sẽ không có ai có thể học được giống như vậy, tuyệt đối không!

    " Được, mời ngồi chờ một lát.

    "

    Sau khi xoay người lại, khóe miệng anh vô thức nhếch lên, hoàn toàn khác những nụ cười giả tạo ngày thường, chỉ có người từng trải qua đau đớn mới cảm nhận được, mất rồi lại tìm được.

    Khi bốn người quay đi, anh cuối người nhẹ giọng nói " Đã lâu không gặp.

    "

    " Furuya bị dọa rồi sao ?

    " Hagiwara Kenji ngồi trên ghế mềm, hai chân đung đưa.

    " Mà các cậu có tiền không ?

    " Matsuda Jinpei hỏi một câu chết người, và họ đã gọi bốn ly nước trái cậy.

    " Tôi không có " Date Wataru sờ túi

    " Hagiwara Kenji cũng không có "

    " Hiro ?

    "

    " Thôi vậy.... dù sao chắc Zero cũng sẽ có, cậu ấy cũng có lương mà đúng không ?

    " Người khởi xướng Hiromitsu Morofushi nói với biểu tình vô tội.

    "......

    "

    " Vậy tại sao chúng ta không mua cái khác "

    Hai ba giờ là thời gian họ sinh tiểu học tan học, không lâu sau, chuông cửa lại vang lên.

    " Chào buổi chiều, anh Amuro "
     
    ...
    Chương 3


    Giọng nói lanh lảnh của đứa trẻ cắt đứt hồi ức của mấy người đang ôn chuyện, mấy người họ đều tò mò nhìn về phía cửa, hình như đứa trẻ này cùng với Zero của bọn họ rất thân nhau.

    Edogawa Conan vừa vào cửa vừa mang theo chút nghi hoặc cùng khó hiểu, đi theo là Haibara Ai bỗng nhiên trở nên khác thường, ánh mắt mất tiêu cự, hô hấp trở nên dồn dập, cứng đờ tại chỗ, cậu lập tức nhận thức rằng Poirot hôm nay có gì đó không ổn..

    Conan gọi " Haibara " vài lần và bảo cô rời khỏi đây ngay lập tức.

    Haibara Ai bị chứng PTSD, cô ấy cố gắng hết sức để vượt qua cái bóng của tổ chức áo đen mang lại, nhưng cô vẫn có một số phản ứng trong tiềm thức, cô xoay người chạy ra khỏi cửa tiệm sau khi lấy lại được bình tĩnh.

    Nếu cô bị lộ thì chuyện Conan là Kudo Shinichi cũng bị lộ là chuyện sớm muộn.

    Amuro Toru vừa quay lại thì tình cờ nhìn thấy cảnh này hỏi " Nhóc ấy chạy đi đâu vậy ?

    "

    " Cậu ấy không được khỏe nên đã về trước " Conan cười xin lỗi.

    Chẳng lẽ ở đây có người của tổ chức áo đen sao ?

    Cậu nhìn xung quanh mới phát hiện có bốn gương mặt xa lạ đang ngồi cùng nhau và đồng thời bốn người nọ cũng nhìn cậu.

    Lúc này, cậu cũng chú ý đến Amuro Toru hôm nay có chút kỳ lạ và đột nhiên cậu nhớ đến bức ảnh Amuro Toru cùng với vài người bạn mà cậu đã nhìn thấy.

    Dòng suy nghĩ khiến cậu thất thần ...

    " Conan_kun?

    " Amuro Toru đánh gãy mạch suy nghĩ của cậu.

    " À, anh Amuro...

    " Conan lịch sự chỉ vào bốn thiếu niên đang nhìn về phía này.

    " Đã bị phát hiện " Matsuda Jinpei bình tĩnh nói.

    " Cảm giác khá quen thuộc.... hình như trước đây tôi từng gặp cậu nhóc này rồi ?

    " Hagiwara Kenji cố gắng nhớ lại.

    " Họ là con của vài người bạn !

    " Người phúc vụ tóc vàng tỏ ra lúng túng hiếm thấy nói : " Bọn nhóc đến chơi ".

    Lý do phổ biến " họ hàng xa " không được sử dụng, sự khác biệt về ngoại hình thực sự là ....

    Có vẻ như Amuro vừa mới chấp nhận phép lạ này ... thám tử nhí suy nghĩ cẩn thận.

    Cả cơ quan mật vụ lẫn cảnh sát đều không thể mang theo bốn đứa trẻ này ....

    Chỉ có một cách!

    " Em rất muốn có vài người bạn mới để chơi cùng!

    " Conan nghiêm túc giả vờ làm một đứa trẻ ngây thơ không biết gì, " Anh để họ ở nhà anh Shinichi được không?

    "

    Amuro giật mình " Hả ?

    "

    " Nhà anh Shinichi rất lớn!

    "

    " ...Thật sự có thể sao?

    "

    " Vâng " cậu vui vẻ gật đầu, " Mà lại có anh Subaru ở đó chắc chắn anh Shinichi sẽ đồng ý thôi!

    "

    Kudo Shinichi có những cân nhắc riêng.

    Chỉ nói về mối quan hệ hiện giờ của cậu và Amuro thì Amuro là một đồng minh đáng để tin cậy và Amuro chắc chắn sẽ ra tay giúp đỡ những lúc thật sự cần thiết.

    Lợi và hại thì lợi vẫn hơn.

    Furuya Rei cũng có suy nghỉ riêng .

    " Cuộc họp trà đen " đã cho anh một số tín nhiệm nhất định vào Subaru Okiya cũng là Akai Shuichi không được tính là đồng minh nhưng trong hiện tại cũng không phải kẻ thù.

    Anh đè nén những suy nghĩ trong lòng, nhếch lên một nụ cười chân thành: " Cám ơn rất nhiều ".

    Sau khi nghe lén xong, chỗ ở của bốn đứa nhóc đã được xác định, họ phải ra chào hỏi thôi.

    Họ chắc chắn đứa trẻ tên Conan này không phải là một đứa trẻ bình thường, và họ không thể trách khỏi đưa ra một vài lời khách sáo trong cuộc trò chuyện.

    Còn việc có thể lĩnh hội lời nói của các cảnh sát chuyên nghiệp không thì tùy thuộc vào khả năng của cậu nhóc thôi.

    [ Dưới mình thông báo luôn là mình ngừng dịch truyện này nhé lúc đầu mình dịch vì tại thấy chủ đề hợp gu nhưng tác giả chính càng viết mình lại càng thấy khác với suy nghĩ quá không hợp gu mình nữa nên mình xin phép ngừng dịch tại đây ]

    Ai muốn dịch tiếp hoặc đọc tiếp thì mọi người vào link mình để ở phần giới thiệu nha !!!!
     
    Back
    Top Dưới