Khác 50 Liều Hồn Xuyên Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405645953-256-k648722.jpg

50 Liều Hồn Xuyên Không
Tác giả: VinhPhong
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

50 boy phố - những thanh niên liều lĩnh, gắn bó như anh em, trên những chiếc xe máy độ khủng, từ năm 2025 bỗng nhiên xuyên không về Sài Gòn thập niên 1990, nơi mà những con phố cũ còn ngổn ngang bóng dáng giang hồ, chưa có camera, chưa có công nghệ hiện đại, và mọi bước đi đều là cuộc chơi sinh tồn thực sự.

Trong thế giới mới này, họ phải vừa sinh tồn, vừa kiếm danh, vừa học cách phối hợp nhóm, trải qua hàng loạt "phi vụ hư cấu" liều lĩnh, nơi tốc độ, mưu mẹo và tinh thần đồng đội quyết định sự sống còn.

Mỗi chương là một cuộc phiêu lưu mới: khám phá hẻm nhỏ, đua xe cơ động, thử thách sinh tồn, đối đầu với các nhóm giang hồ hư cấu
"Boy Phố Xuyên Không" là một hành trình căng thẳng, phấn khích, và đầy mạo hiểm, nơi tình bạn, lòng can đảm, sức mạnh nhóm, và trí thông minh được thử thách tối đa.

Cuốn tiểu thuyết không chỉ hấp dẫn với những fan boy phố hiện đại, mà còn mang bài học sâu sắc về hậu quả của liều lĩnh và những quyết định sai lầm.



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • 50 Liều Hồn Xuyên Không
  • fagi | 50k gia đình lộn xộn
  • LỊCH SỬ TRUNG QUỐC 5000 NĂM
  • Quỷ Bí Chi Chủ Q3 (228-250)+Q4(1-...)
  • 50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 1: Xuyên Không Liều Lĩnh (24/12/19xx)


    Đêm cuối năm 2025, 50 boy phố thân thiết như anh em rồng rắn trên những chiếc 54zz và AB 125 độ máy 160 4 nồi gió.

    Tiếng pô vang rền khắp con phố, gió rít qua tai, hò hét, cười đùa, tiếng ga rít như nhịp tim tuổi trẻ.

    Không ai sợ, tất cả đều muốn chứng minh: trên phố này, họ là cả một bầy, liều lĩnh và cơ động.

    Đại ca Hoàng "Sói" dẫn đầu, cười khẩy:

    "Anh em, giờ là thời cơ!

    Chúng ta không sợ gì, xung phong thôi!"

    Bên cạnh, Tùng "Rồng" đang kiểm tra động cơ xe, ánh mắt long lanh liều lĩnh; Quang "Cáo" lướt quanh nhóm, quan sát địa hình; Minh "Gió" chạy trước tiên, thử hẻm, đo tốc độ; Long "Sấm" lo phần hậu cần, đảm bảo xe và nước uống.

    Mỗi người đều hiểu: không chỉ đông là sức mạnh, mà còn phải phối hợp, tinh thần và tốc độ.

    Bất ngờ, một luồng sáng kỳ lạ xuất hiện, hút cả nhóm vào khoảng không.

    Trọng lực như biến mất, xe máy bay lên, họ không kịp bám vào tay lái, chỉ cảm nhận cơn gió xé da thịt.

    Khi mở mắt, phố xá trước mặt đã khác hẳn: Sài Gòn những năm 19xx, đèn đường vàng vọt, hẻm nhỏ hẹp, bóng dáng giang hồ ẩn hiện.

    Các con hẻm tối như mê cung, mỗi ngã rẽ là một trò chơi sinh tồn.

    Boy phố áp dụng tất cả kinh nghiệm từ phố hiện đại: rồ ga, cơ động, phối hợp nhóm, nhưng giờ phải học cách đọc tín hiệu từ môi trường xưa, tránh những bóng dáng chưa biết là bạn hay thù.

    Những cú vặn ga vang vọng, ánh sáng đèn xe chập chờn trên tường gạch cũ, tạo không khí vừa hồi hộp vừa phấn khích.

    Trong lúc di chuyển, Tuấn "Hổ" thử phanh gấp và rồ ga áp sát góc hẻm, khiến mọi người vừa phấn khích vừa căng thẳng.

    Nam "Bão" hò hét từ đằng sau, khích lệ tinh thần:

    "Anh em!

    Chơi hết mình, đừng sợ!"

    Đêm đó, 50 boy phố trên phố Sài Gòn năm 19xx, không sợ gì, liều lĩnh và cơ động, bắt đầu cảm nhận lần đầu tiên sức mạnh của tinh thần nhóm, nhưng cũng thấy rõ mối nguy hiểm từ môi trường lạ và bóng dáng giang hồ hư cấu đang theo dõi.

    Và từ xa, trong bóng đêm của những con hẻm, bóng dáng giang hồ hư cấu bắt đầu quan sát họ, chuẩn bị cho những va chạm đầu tiên...
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 2: Phi Vụ Đầu Tiên (25/12/19xx)


    Sau đêm xuyên không đầy bão tố, 50 boy phố tụ tập ở một ngã tư vắng.

    Đại ca Hoàng "Sói" gật đầu với nhóm:

    "Anh em, phố xưa không phải để chạy chơi.

    Muốn nổi tiếng, muốn uy danh, phải lấy 'số'."

    Tùng "Rồng" cười khẩy, vặn ga chiếc AB 125:

    "Vậy thì... ta đi thu bảo kê thôi, cho quán xá biết ai là anh em."

    Nhóm chia đội: đội tiên phong đi kiểm tra quán, đội cơ động sẵn sàng nếu có rắc rối, Long "Sấm" cầm điện thoại hẹn một vài người trong nhóm để thu tiền, Tuấn "Hổ" chuẩn bị chiếc roi dây, Minh "Gió" sẵn sàng rồ ga uy hiếp.

    Chỉ vài tiếng đồng hồ, tiếng tăm của nhóm bắt đầu lan nhanh.

    Một số quán vừa sợ vừa tò mò, "boy phố 19xx liều quá", ai cũng nhắc tới.

    Nhưng không lâu sau, khi nhóm chuẩn bị đi thu một nhà hàng, Quang "Cáo" nhăn mặt: từ góc hẻm, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện – Hưng "Mi Nhon", một giang hồ cũ trong nhóm Năm Cam, cũng đang đi thu tiền bảo kê.

    Mắt Hưng liếc qua nhóm, nụ cười đầy ác ý:

    "Đâu ra lũ trẻ ranh mà dám nhúng tay vào việc làm ăn của tao?"

    Không ai sợ.

    Tuấn "Hổ" liền bước lên, giọng khinh khỉnh:

    "Anh muốn thử xem ai mới là vua phố này hả?"

    Hai bên nhìn nhau .

    Boy phố không sợ, bắt đầu dàn đội hình uy hiếp, xe máy xếp thành hàng rào, tiếng pô gầm vang khắp con phố.

    Hưng "Mi Nhon" cũng triệu tập vài đàn em, phố hẻm nhỏ như một chiến trường mini, mà mọi bước đi đều quyết định thắng thua.

    Một cú ga, một tiếng hò, Boy phố đã làm Hưng phải lùi lại vài bước.

    Nhưng Hưng không chịu thua: đàn em của hắn rút ra vài cây gậy sắt, phố nhỏ rung lên từng nhịp căng thẳng.

    Boy phố hiểu ngay: đây không chỉ là lấy 'số' nữa, mà là cuộc chiến danh dự đầu tiên, và nếu sơ sẩy, cả nhóm có thể gặp rắc rối thật.

    Buổi chiều đó, 50 boy phố vẫn liều lĩnh, tạo tiếng tăm, nhưng lần đầu trải nghiệm xung đột trực diện với giang hồ cũ.

    Họ nhận ra: muốn sống sót, uy danh phải đi kèm chiến thuật, tốc độ và tinh thần đồng đội, còn liều lĩnh thôi chưa đủ.
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 3: Va Chạm Trực Diện (26/12/19xx)


    Chiều Sài Gòn nhuộm vàng những con hẻm nhỏ, 50 boy phố tụ tập, vẫn phấn khích sau buổi thu bảo kê đầu tiên.

    Nhưng Hưng "Mi Nhon", giang hồ cũ, không để yên.

    Hắn dẫn theo bảy đàn em, xuất hiện ngay trước quán mà boy phố chuẩn bị thu tiền.

    Đại ca Hoàng "Sói" đứng lên, giọng trầm mà lạnh:

    "Anh em, hôm nay là thử lửa.

    Không ai được bỏ chạy.

    Chúng ta phải chứng minh ai mới là vua phố này!"

    Tùng "Rồng" vặn ga AB 125, ánh mắt sáng ngời:

    "Liều thôi, không sợ gì cả!"

    Boy phố lập đội hình: xe xếp thành hàng rào, tay cầm roi, gậy tự chế, nhìn như một đội quân cơ động.

    Hưng Mi Nhon cũng không kém, giơ gậy sắt, ánh mắt ác nghiệt.

    Cuộc va chạm bắt đầu:

    Minh "Gió" lao xe áp sát một đàn em Hưng Mi Nhon, tiếng pô rít vang, khiến hắn ta vội tránh, mất thăng bằng.

    Tuấn "Hổ" nhảy ra, dùng roi đánh vào tay một đối thủ, khiến gậy rơi xuống đất.

    Long "Sấm" và Nam "Bão" nhanh chóng áp sát, uy hiếp các đàn em còn lại bằng tốc độ và tinh thần, hò hét làm tinh thần đối phương lung lay.

    Hưng Mi Nhon không chịu thua: hắn xông lên, hai đàn em áp sát, tạo áp lực.

    Một pha va chạm ngắn, căng thẳng, nhưng boy phố phối hợp nhịp nhàng, áp đảo bằng tốc độ và đông người, khiến Hưng Mi Nhon phải rút lui tạm thời.

    Kết quả: boy phố chiến thắng trong va chạm này, nhưng không phải không có thương tích.

    Một vài thành viên bị xây xát, xe trầy xước, và tinh thần căng thẳng vẫn còn vương lại.

    Hưng Mi Nhon không bỏ cuộc, hắn lùi lại, ánh mắt rực lửa:

    "Cứ tưởng đã thắng à?

    Chưa đâu, lần sau tao sẽ cho mày biết thế nào là giang hồ thật sự!"

    Boy phố tạo tiếng tăm khắp các quán, nhà hàng

    Nhóm nhận ra: liều lĩnh thôi chưa đủ, phải có chiến thuật, phối hợp, và cảnh giác tối đa.

    Một số thành viên bắt đầu cảm thấy mối nguy hiểm thật sự từ giang hồ cũ, biết rằng những va chạm tiếp theo có thể khốc liệt hơn.

    Buổi tối, khi tụ họp ở ngã tư quen thuộc, Hoàng "Sói" nhìn nhóm, nghiêm giọng:

    "Chúng ta đã thắng hôm nay, nhưng uy danh đi kèm rủi ro.

    Ai xem thường, sẽ trả giá."

    Boy phố liều lĩnh, phấn khích, nhưng lần đầu nhận thức được giới hạn, chuẩn bị tinh thần cho những va chạm tiếp theo.

    Họ đã biết: phố xưa không chỉ là sân chơi, mà là chiến trường tinh thần, tốc độ, và sinh tồn thực sự.
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 4: Cuộc Chiến Lãnh Địa (27/12/19xx)


    Ngày hôm sau, phố Sài Gòn 19xx vẫn tĩnh lặng, nhưng 50 boy phố không còn cảm giác "vui chơi" nữa.

    Sau chiến thắng trước Hưng "Mi Nhon", tiếng tăm của họ đã lan rộng.

    Quán xá bắt đầu gọi điện xin "hỗ trợ bảo kê", nhưng đồng thời, những ánh mắt từ bóng tối theo dõi cũng tăng lên.

    Hoàng "Sói" đứng giữa nhóm, ánh mắt nghiêm nghị:

    "Anh em, hôm nay chúng ta mở rộng lãnh địa.

    Ai liều lĩnh thì liều, nhưng phải biết phối hợp.

    Không được sơ hở."

    Nhóm chia thành ba đội:

    Đội tiên phong: Tuấn "Hổ", Quang "Cáo", đi khảo sát các quán mới và hẻm chưa "danh chính ngôn thuận".

    Đội cơ động: Minh "Gió", Long "Sấm", Nam "Bão", sẵn sàng xông pha khi có đối thủ.

    Đội hậu cần & cảnh giới: Giữ xe, quan sát, phát tín hiệu.

    Khi họ tiến đến một quán café lớn, không ngờ Hưng Mi Nhon cũng đã chờ sẵn, dẫn theo gần chục đàn em.

    Ánh mắt hắn liếc qua boy phố, nụ cười lạnh lùng:

    "Lũ trẻ tưởng phố này của chúng mày sao?

    Hôm nay sẽ cho mày biết thế nào là giang hồ!"

    Boy phố không hề sợ.

    Tùng "Rồng" vặn ga, lao lên trước, hai tay nắm chặt ghi đông, tiếng pô rít vang khắp hẻm.

    Tuấn "Hổ" áp sát một đàn em Hưng Mi Nhon, dùng roi và tốc độ uy hiếp, khiến hắn ta chao đảo.

    Cuộc va chạm trở nên khốc liệt:

    Minh "Gió" áp sát góc hẻm, quấy rối nhóm đàn em còn lại, tạo áp lực tinh thần.

    Nam "Bão" và Long "Sấm" phối hợp, tách Hưng Mi Nhon ra khỏi nhóm, buộc hắn phải đối mặt trực diện với boy phố.

    Một vài cú đụng xe, vài cú uy hiếp, tất cả đều nhanh, liều và nguy hiểm.

    Kết quả: Boy phố chiến thắng, lần này với uy danh mạnh mẽ hơn, mở rộng "lãnh địa" sang thêm hai quán mới.

    Hưng Mi Nhon bị đẩy lui, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực lửa báo hiệu trả thù sắp tới.

    Hậu quả:

    Một vài thành viên boy phố bị xây xát nhẹ, nhưng không ai muốn thừa nhận sợ hãi.

    Tiếng tăm của nhóm bùng nổ, nhiều quán bắt đầu tự động "lấy số" boy phố để được bảo kê.

    Đồng thời, mối nguy hiểm từ giang hồ cũ ngày càng hiện rõ, những va chạm sau sẽ nghiêm trọng hơn.

    Buổi tối, nhóm tụ họp lại tại ngã tư quen thuộc.

    Hoàng "Sói" nghiêm giọng:

    "Anh em, hôm nay chúng ta thắng, nhưng mỗi liều lĩnh đều trả giá.

    Một ngày nào đó, uy danh này có thể đưa chúng ta vào rắc rối lớn.

    Hãy nhớ bài học hôm nay."

    Boy phố liều lĩnh, phấn khích, nhưng bắt đầu nhận ra hậu quả của những hành động liều, chuẩn bị tinh thần cho những va chạm tiếp theo.

    Hưng Mi Nhon vẫn đang theo dõi, đợi thời cơ trả thù, và phố Sài Gòn năm 19xx, dường như đã bắt đầu rung lên theo nhịp thở của cuộc chiến giữa thế hệ boy phố liều lĩnh và giang hồ cũ.
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 5: Quán Bar Bão Tố (28/12/19xx)


    Đêm Sài Gòn 19xx, ánh đèn neon nhấp nháy rực rỡ trên phố Nguyễn Huệ.

    50 boy phố vừa kết thúc một buổi "thu tiền bảo kê" liều lĩnh, giờ tụ tập ở một quán bar nổi tiếng, tiếng nhạc vang, mùi khói thuốc và rượu trộn lẫn.

    Hoàng "Sói" cười khẩy, nâng ly:

    "Anh em, hôm nay là để tận hưởng, nhưng đừng quên phố này không bao giờ ngủ."

    Tùng "Rồng", Minh "Gió" và Tuấn "Hổ" đang kể lại những pha rượt đuổi với Hưng Mi Nhon, cười nói phấn khích.

    Bầu không khí tưởng chừng thư giãn thì bất ngờ bóng dáng quen thuộc bước vào – Dung Hà, nữ giang hồ lừng danh, ánh mắt sắc lẹm, nụ cười bí hiểm.

    Cô tiến thẳng đến bàn boy phố, giọng lạnh nhưng cuốn hút:

    "Nghe nói các cậu đang mở rộng lãnh địa...

    Tôi đến để xem thử, và cũng... nhắc một vài người cũ, Năm Cam và đồng bọn."

    Các boy phố không hề sợ.

    Hoàng "Sói" nhún vai, giọng trầm:

    "Chúng tôi chỉ lấy tiếng tăm thôi, không xen vào việc của người khác... nhưng nếu muốn thử, thì cứ thử đi."

    Dung Hà mỉm cười, một bên tay vuốt nhẹ chiếc ví da, dường như đang đo lường uy lực.

    Bên ngoài quán, vài đàn em của Năm Cam đã đứng đợi, quan sát.

    Không khí như bão tố chuẩn bị nổi lên.

    Cuộc đối mặt diễn ra:

    Tuấn "Hổ" đứng lên, uy hiếp tinh thần Dung Hà bằng ánh mắt liều lĩnh.

    Dung Hà không hề nao núng, điềm tĩnh:

    "Các cậu chỉ mới là trẻ con.

    Phố này có luật của nó, và tôi... học hỏi mọi thứ."

    Dung Hà ngồi xuống, đưa tay vuốt nhẹ chiếc ví da:

    "Tôi muốn cùng các cậu thiết lập một mạng lưới bảo kê trong các quán, nhà hàng, nhưng phải thông minh.

    Năm Cam và đàn em hắn không dễ để yên.

    Muốn sống sót, các cậu phải phối hợp với tôi."

    Các boy phố trao đổi ánh mắt, cảm nhận cơ hội: uy danh và "số" sẽ tăng vọt, nhưng rủi ro từ Năm Cam cũng sẽ cao.

    Tùng "Rồng" vặn ga, giọng hăm hở:

    "Liều thôi, không sợ gì cả.

    Nếu hợp tác với Dung Hà, uy danh phố này sẽ càng mạnh!"

    Dung Hà và boy phố nhanh chóng vạch chiến thuật:

    Chia khu vực bảo kê, phân công đội tiên phong, đội cơ động, đội cảnh giới.

    Đặt "tín hiệu" cảnh báo nếu có đàn em Năm Cam xuất hiện.

    Thiết lập các quán bar, nhà hàng trọng điểm để kiểm soát và lấy tiếng tăm.

    Trong lúc họ đang lên kế hoạch, một vài đàn em Năm Cam xuất hiện bên ngoài quán, liếc nhìn qua cửa sổ.

    Dung Hà nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm:

    "Đây là bài học đầu tiên: uy danh và liều lĩnh sẽ luôn đi kèm mối nguy hiểm.

    Chúng ta phải nhanh chóng hành động."

    Boy phố và Dung Hà đồng lòng, cảm nhận rõ: cùng nhau, họ đủ liều, đủ đông, và đủ khôn ngoan để đối đầu Năm Cam.

    Buổi tối đó, ánh đèn neon quán bar chiếu rọi, 50 boy phố liều lĩnh, Dung Hà quyền lực, và mối liên minh mới được hình thành – một liên minh đủ sức lấy "số", mở rộng lãnh địa, và đối phó ông trùm Năm Cam.

    Buổi tối kết thúc, boy phố rời quán bar, ánh mắt rực lửa liều lĩnh vẫn còn, nhưng trong lòng họ bắt đầu nhận ra: mọi uy danh đều phải trả giá, và lần hợp tác này sẽ đưa họ vào những va chạm căng thẳng, nguy hiểm hơn bất cứ gì từng trải qua.

    Ngoài cửa , một bóng người rời đi lặng lẽ mà cả các boy phố và Dung Hà đều không nhận ra....
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 6: Cuộc Chiến Phố Cũ Sài Thành (29/12/19xx)


    Quán nước nằm khuất trong con hẻm cũ, ánh đèn vàng mờ hắt xuống mặt đường ẩm ướt.

    Không nhạc, không ồn ào, chỉ có tiếng xe thưa thớt và vài người ngồi rải rác.

    Dung Hà ngồi một mình ở bàn sát tường, tay cầm ly nước, ánh mắt bình thản nhưng không hề lơ là.

    Một tiếng ghế kéo nhẹ phía sau.

    Không xin phép, không chào hỏi.

    Một giọng đàn ông trầm, khàn, vang lên:

    "Phá chỗ làm ăn của anh em tao, mà ngồi uống nước thảnh thơi thế này à, Dung Hà?"

    Dung Hà không quay đầu ngay.

    Cô nhấp một ngụm nước, rồi từ từ xoay người.

    Trước mặt cô là Hải Bánh – khuôn mặt lạnh, ánh mắt sắc

    Dung Hà mỉm cười, giọng điềm tĩnh:

    "Em đến sao?

    Lâu không gặp."

    Hải Bánh nhíu mày, giọng trầm:

    "Chị phá vũ trường của Năm Cam, chị nghĩ mọi chuyện đã xong sao?

    Em không thể đứng yên nhìn chị liều lĩnh như vậy."

    Dung Hà đặt ly xuống, giọng điềm tĩnh:

    "Em Hải, chị không đến để gây chuyện.

    Chị đến để nói chuyện làm ăn.

    Năm Cam đã quá già rồi, phố này sắp đổi.

    Chị muốn em đứng về phía chị, cùng hợp lực."

    Hải Bánh cười nhạt, nghiêm nghị:

    "Chị biết em từ xưa đến giờ luôn trọng tình trọng nghĩa , vậy mà chị nghĩ có thể lôi kéo được em sao?"

    Không khí đặc quánh.

    Đàn em hai bên đã lặng lẽ xuất hiện, rải rác quanh quán, chỉ cần một cái gật đầu cũng biến mọi thứ thành hỗn chiến.

    Dung Hà nhún vai, giọng điềm tĩnh:

    "Vậy thì tiếc.

    Nhưng chị cần nói rõ: khi chị đi, đừng quên lời chị nói.

    Nếu em đứng sai... sẽ phải trả giá."

    Bỗng từ đầu hẻm, bóng dáng một người xuất hiện chậm rãi, uy nghi: Năm Cam.

    Ông ngồi xuống bàn, giọng trầm:

    "Ngồi xuống.

    Chỗ này không phải nơi để làm ồn."

    Cả quán lặng thinh.

    Không ai phản ứng.

    Năm Cam quay sang Hải Bánh, giọng khẽ nhưng nghiêm:

    "Em nghe chưa?

    Không ai được làm lớn chuyện.

    Dung Hà, em hiểu chứ?"

    Dung Hà im lăng , mỉm cười , vẫy tay cho đám đàn em rút và cùng cô rời khỏi quán

    Cô rời quán, bóng dáng khuất dần trong hẻm.

    Ngay khi Dung Hà khuất bóng, Năm Cam nghiêng người gần Hải Bánh, giọng thầm khẽ:

    "Nghe tao, đừng để con Dung Hà sống thoải mái trên đất này nữa.

    Nếu cần, em hãy xử lý cho ổn."

    Hải Bánh im lặng, ánh mắt trầm tư.

    Anh hiểu: trung thành với Năm Cam nhưng cũng nhận thấy uy lực và mưu lược của Dung Hà không thể xem thường.

    Phố đã chọn phe.

    Ai đứng sai... sẽ phải trả giá.

    Và từ giờ, mọi bước đi của Dung Hà đều được theo dõi sát sao, chuẩn bị cho những xung đột lớn tiếp theo.
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 7: Vui Vẻ Trước Bão (30/12/19xx)


    Ánh đèn neon hắt xuống quán bar "The Spiral", lung linh giữa phố ẩm ướt.

    Nhóm boy phố ngồi quanh bàn, tiếng cười nói rộn rã, nâng ly chúc nhau sau một ngày dài rong ruổi trên phố.

    Bỗng, cửa quán mở tung, một bóng người cao ráo, mái tóc xoăn đặc trưng tiến vào.

    Anh ta nở nụ cười thân thiện, bước thẳng đến bàn nhóm boy phố.

    "Chào các cậu, tôi là Trường Xoăn.

    Cho tôi mời một ly nhé!"

    Nhóm boy phố hơi cảnh giác nhưng nhanh chóng nhận lời.

    Chưa ai biết Trường Xoăn là đàn em của Năm Cam.

    Nhưng ngay lập tức, câu chuyện chuyển sang những chuyện vui vẻ: xe cộ, phố phường, những cú đua hay "vị trí số" của các boy phố.

    "Xe cậu chạy ngon phết đấy, AB125 máy 160, chắc anh em cũng phải dè chừng nhỉ?" – một cậu trong nhóm hỏi.

    Trường Xoăn cười híp mắt:

    "Đúng rồi, phố này mà không biết giữ xe thì ăn đòn là chuyện thường."

    Không khí bàn trở nên thân thiện, tiếng cười vang khắp quán.

    Ai cũng nghĩ đây chỉ là một buổi trò chuyện bình thường, không ngờ rằng mọi thứ chỉ là tạm lắng trước cơn bão.

    Cửa quán bất ngờ bị đẩy mạnh.

    Tiếng bước chân dội xuống sàn quán.

    Ánh mắt lạnh lùng của Lâm Chín Ngón quét một vòng, dừng lại ở Trường Xoăn.

    "Quán này... do ai bảo kê vậy?" – giọng ông ta khàn khàn, uy lực.

    Trường Xoăn đứng lên, giọng chắc nịch:

    "Tôi bảo kê.

    Có chuyện gì thì nói với tôi.

    Không ai được phá hoại chỗ này."

    Nhóm boy phố bắt đầu cảm nhận được không khí căng thẳng.

    Hải Bánh cũng đứng sau, im lặng quan sát, đo lường sức mạnh của cả hai bên.

    Lâm Chín Ngón mỉm cười nhếch mép:

    "Ừ, vậy thì... xem như gặp nhau rồi."

    Đàn em Trường Xoăn nhanh chóng rút ra, sẵn sàng bảo vệ quán.

    Nhóm boy phố, dù chỉ là khách, cũng bắt đầu đứng dậy, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ điều gì sắp xảy ra.

    Trong quán bar, từ những tiếng cười vui vẻ vừa rồi, không gian nhanh chóng biến thành điểm nóng xung đột, nơi mọi va chạm, lời nói đều có thể bùng nổ thành bạo lực.

    Và cả nhóm đều nhận ra một điều: đêm nay sẽ không bình yên.
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 8: Đêm Bão Trong Quán Bar (30/12/19xx)


    Ánh đèn neon nhấp nháy, âm nhạc vẫn tràn đầy trong quán bar "The Spiral", nhưng không khí đã hoàn toàn thay đổi.

    Lâm Chín Ngón đứng ở cửa, cùng đàn em tay nắm hung khí, ánh mắt lạnh lùng quét khắp không gian.

    Mọi tiếng cười trước đó đều bị át đi bởi cảm giác nguy hiểm vây quanh.

    Nhóm boy phố vẫn ngồi quanh bàn, nhưng từng cử chỉ, ánh mắt, đều căng như dây đàn.

    Hải Bánh nhanh chóng quan sát toàn bộ quán, nhìn sang Trường Xoăn, giọng nghiêm:

    "Trường Xoăn, chuyện này... trả thù sau cũng được.

    Giữ mạng trước đã."

    Trường Xoăn gật đầu, ngay lập tức ra hiệu cho đàn em chuẩn bị chiến thuật: tạo đường mở để anh em và Hải Bánh di chuyển, không để bị kẹp giữa đối phương.

    Đàn em của Trường Xoăn và Hải Bánh lập tức dàn trận, di chuyển linh hoạt, mắt luôn dõi theo mọi động tĩnh của Lâm Chín Ngón và đàn em.

    Cả quán như một bàn cờ sống, nơi từng bước đi đều có thể thay đổi cục diện.

    Lâm Chín Ngón tiến tới, khí thế dồn dập.

    Hải Bánh nhanh chóng ra hiệu cho đội của mình: giữ vị trí, bảo vệ Trường Xoăn, hạn chế tổn thất.

    Hoàng Sói quan sát đứng xa, mắt lóe lên, đầy thích thú , hét lên:

    "Anh em ơi, có việc làm rồi!"

    Hoàng Sói lập tức ra hiệu cho Minh Gió và Long Sấm ra ngoài xe để lấy phóng lợn và các loại đao, kiếm tự chế và một số đàn em boy phố nhẹ nhàng di chuyển ra sau, sẵn sàng chặn đối phương nếu cần.

    Đội boy phố không ngần ngại, lao vào trận chiến, phối hợp ăn ý, tận dụng ưu thế số lượng và tốc độ, dồn ép đội Lâm Chín Ngón về phía góc quán.

    Những bước di chuyển nhanh nhẹn, tận dụng bàn ghế, ánh sáng và chướng ngại vật

    Không khí quán bar nóng lên từng giây, tiếng la hét, va chạm vang dội, ánh mắt căng thẳng dõi theo từng chuyển động.

    Hải Bánh luôn giữ vị trí trung tâm, sẵn sàng ứng phó nếu đối phương vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

    Các thành viên Lâm Chín Ngón bị nhóm boy phố dồn ép,tất cả đều quỳ xuống tay giơ lên ........

    Nhưng Lâm Chín Ngón không chịu khuất phục, liều mình lao tới, vung dao chém về phía Tuấn Hổ

    Trường Xoăn phản ứng nhanh, ôm Tuấn Hổ , lấy thân mình đỡ nhát chém sau đó xoay người rút súng kết liễu Lâm Chín Ngón

    Hải Bánh quan sát xung quanh, đúng chất người lãnh đạo.

    Các boy phố thở phào, nhưng ánh mắt căng, nhận ra rằng phố phường chưa bao giờ bình yên, và bất cứ khoảnh khắc nào cũng có thể dẫn đến xung đột mới hoặc trả thù kéo dài.

    Đêm 30/12/19xx kết thúc, quán bar tạm yên tĩnh, nhưng tinh thần, uy lực và thế lực trong phố phường đã thay đổi hoàn toàn.

    Những trận chiến tiếp theo sẽ còn khốc liệt, và mọi người đều biết: đêm nay chỉ là khởi đầu cho chuỗi xung đột kéo dài.
     
    50 Liều Hồn Xuyên Không
    Chương 9: Đồng Minh Bất Đắc Dĩ (31/12/19xx)


    Sau màn hỗn chiến dữ dội trong quán bar "The Spiral", ánh đèn neon nhấp nháy không còn tiếng nhạc sôi động, Hoàng Sói bàng hoàng nhìn xác của Lâm Chín Ngón....Chém người thì nhiều , nhưng giết người thì boy phố chưa từng làm bao giờ...Tất cả chìm trong im lặng

    Boy phố chưa biết gì về Trường Xoăn và Hải Bánh.

    Với họ, họ thấy đánh nhau, xong cũng vừa làm quen Trường Xoăn nên lao vào giúp 1 tay.

    Hải Bánh và Trường Xoăn cũng chưa nhận ra nhóm boy phố là ai, chỉ thấy họ giúp đỡ đúng lúc.

    Hải Bánh đứng bên cạnh Trường Xoăn, quan sát nhóm boy phố:

    "Nhóm này...

    đáng chú ý, biết phản ứng kịp thời, biết phối hợp.

    Chúng ta nên để mắt một thời gian."

    Trường Xoăn gật đầu:

    "Ừ, nhưng chưa cần biết họ là ai.

    Trước mắt, an toàn là trên hết.

    Lâm Chín Ngón...

    đã xong,

    Nhóm boy phố thì vẫn chưa hết bàng hoàng, nhất là sau khi chứng kiến cảnh Lâm Chín Ngón liều mạng lao vào Tuấn Hổ và bị Trường Xoăn xử lý.

    Một vài thành viên thầm thì:

    "Chúng ta... vừa giúp những ai vậy?

    Hắn là ai mà mạnh thế?"

    Hải Bánh đi một vòng, lặng lẽ quan sát mọi người, đánh giá khả năng chiến đấu, tinh thần và tốc độ phản ứng.

    Anh nhấn mạnh với Trường Xoăn:

    "Chúng ta sẽ cần hợp tác tạm thời với họ, ít nhất cho đến khi hết nguy hiểm.

    Trường Xoăn nhìn nhóm boy phố, ánh mắt vừa đánh giá vừa lo lắng:

    "Đúng.

    Ai cũng mạnh, nhưng chưa rõ mục đích.

    Giữ khoảng cách, phối hợp chiến thuật là đủ."

    Boy phố bắt đầu nhận ra rằng trận chiến vừa qua đã dạy họ nhiều bài học: không chỉ là sức mạnh cá nhân mà còn là phối hợp, phản ứng nhanh và đánh giá tình hình.

    Một số người trong nhóm cười trừ, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ vẻ cảnh giác:

    "Lần tới gặp ai cũng phải cẩn thận hơn, phố này không còn chỗ cho liều mạng không suy nghĩ."

    Trong khi đó, Hải Bánh quay sang Trường Xoăn , bàn kế tiếp:

    "Chúng ta cần củng cố lực lượng và tìm hiểu xem những người vừa giúp là ai.

    Phải chắc chắn họ không phải mối nguy lâu dài."

    Trường Xoăn gật đầu, đồng thời nhắc lại:

    "Nhưng trước mắt, họ vừa giúp chúng ta thoát hiểm, và đó là lợi ích chung.

    Không nên vội vàng đối đầu hay thăm dò thái quá."

    Nhóm boy phố, dù chưa biết danh tính của hai người này, vẫn cảm thấy một sự liên kết tạm thời, một sự hiểu ý trong chiến đấu.

    Họ chia sẻ nhau những chi tiết trận chiến vừa qua, phân tích các bước đi, cách phản ứng và phối hợp.

    Những bài học này sẽ giúp họ lường trước nguy hiểm trong phố phường ngày càng khốc liệt.

    Ở một nơi khác, Năm Cam vẫn âm thầm theo dõi tình hình.

    Ông biết Hải Bánh đã tham chiến, đồng thời nhận được tin về trận quán bar.

    Năm Cam lạnh lùng, âm thầm tính toán

    Âm mưu bắt đầu hình thành: chia rẽ các lực lượng, quan sát nhóm boy phố, đánh giá Hải Bánh và Trường Xoăn, tất cả nhằm đảm bảo quyền lực và không bị ảnh hưởng các cuộc trả thù.

    Hải Bánh nhận ra: mọi va chạm chỉ mới là khởi đầu, và nếu muốn duy trì vị thế, cần phối hợp chặt chẽ với Trường Xoăn và Hưng Mi Nhon, đồng thời quan sát nhóm boy phố như một đồng minh tạm thời, nhưng vẫn giữ cảnh giác.

    Boy phố, chưa biết mối quan hệ thật sự, vừa thấy an toàn vừa hồi hộp: họ vừa giúp đỡ, vừa chưa hiểu toàn bộ bối cảnh giang hồ.

    Sự kiện này khiến tinh thần anh em nhóm boy phố càng gắn kết, nhưng đồng thời mở ra nguy cơ bị kéo vào âm mưu của các đàn anh giang hồ mà họ chưa nhận ra.

    Đêm 31/12/19xx khép lại, phố phường tạm thời bình yên, nhưng tất cả đều hiểu: Năm Cam, Hải Bánh, Trường Xoăn, và những mối quan hệ giang hồ chưa lộ diện đang âm thầm tính toán, và boy phố vừa bước chân vào thế giới mà họ chưa hiểu hết luật chơi.

    Một trận chiến kết thúc, nhưng hậu quả, liên minh tạm thời và âm mưu đang dần hình thành, mở ra chuỗi va chạm, xung đột và trả thù trong các chương tiếp theo.

    Ai sẽ sống sót?

    Ai sẽ bị lợi dụng?

    Ai sẽ bị kéo vào vòng xoáy giang hồ?

    Tất cả vẫn đang chờ trong bóng đêm...
     
    Back
    Top Bottom