Đam Mỹ 365 Ngày Sau Khi Tôi Chết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
365 Ngày Sau Khi Tôi Chết
Chương 20: Phiên ngoại 2 : CÔNG TRÙNG SINH (2)


3.

Tôi dùng sức kéo anh đến ghế sô pha, đắp cho anh chiếc chăn bông xong lại bắt đầu ôm má ngồi ngây ngốc.

Nhìn sương mù đỏ xám dày đặc bên kia cửa sổ, ánh mặt trời chỉ còn sót lại một vòng cung nho nhỏ lóe lên sắc cam vàng nhàn nhạt.

Tim tôi đập loạn xạ.

Ấy mà tôi còn hơi mừng thầm, cho dù biểu hiện của tiên sinh vừa nãy có thể chỉ là thể nghiệm* trong vài phút của tôi thôi, nhưng một câu "Yêu em" kia cũng đủ khiến tâm hồn tôi chao đảo, đủ để nhấm nháp rất lâu rồi.

(Qua kinh nghiệm, qua thực tiễn mà xét thấy điều gì đó là đúng hay không đúng. Sự thể nghiệm của bản thân. Một đường lối đã được thể nghiệm là đúng. Cần thể nghiệm thêm một thời gian mới có thể kết luận. – nghe như là suy đoán ấy nhở?)

Thật sự rất vui.

Tôi lại nghiêng đầu ngắm nhìn gương mặt say ngủ của tiên sinh. Đoạn định đứng dậy đi đổ đồ ăn vừa nấu hâm nóng lại, thế nhưng lúc sắp sửa bước đi thì bị một lực vô hình nào đó cản chân.

Là tay của tiên sinh.

Rõ là anh đang trong cơn mơ mà vẫn cố chấp vươn tay nắm một góc áo của tôi, sức cực kỳ lớn, miệng cũng đang lẩm bẩm gì đó liên tục.

Tôi kề sát tai vào nghe thử, sau đấy thì mặt tự nhiên đỏ bừng lên.

Anh đang gọi "Vợ ơi", còn bảo tôi "Đừng đi" nữa, anh nói mình sẽ nghe lời, sẽ ngoan ngoãn, nói tôi hãy ở lại bên anh có được không.

Hôm nay tiên sinh thật sự quá khác thường đi. Không những kêu tôi là vợ nhiều lần như vậy, mà trong lúc mơ còn dính người đến thế, có phải tôi đang nằm mơ không?

Nếu là đây mơ, nếu sau khi tiên sinh thức dậy vẫn mang gương mặt lãnh như băng đối diện với tôi, hoặc có chăng là không muốn nói chuyện với tôi như tiên sinh trước kia, thì tôi tình nguyện giấc mộng này hãy dài thêm chút nữa – có điều vẫn sẽ phải tỉnh lại, bởi vì tiên sinh thực sự vẫn còn cần tôi, dù cho lúc về đến nhà chỉ còn lại một chén mì, hay thậm chí là phát tiết d*c v*ng trên chiếc giường đơn sơ, suy cho cùng anh vẫn muốn tôi, chỉ là thứ tôi muốn lại không phải như vậy.3

Tự dưng có chút xót xa, tôi rũ mắt nhìn tiên sinh vài giây, kế đó ngồi xổm xuống nắm lấy tay tiên sinh, nhẹ giọng nói:

"Tiên sinh ngoan nào, em nấu cơm xong sẽ quay lại với anh liền, được không?"

Có vẻ như anh nghe được tôi nói, hoặc là được được giọng của tôi an ủi, thế là tay anh từ từ thả lỏng ra, tôi nhấc tay anh để trên tấm chăn, đoạn đứng dậy đi vào nhà bếp nấu mì tiếp.

4.

Lúc đang nấu mì tôi cũng thất thần, thậm chí có hơi hối hận nữa.

Tiếc là vừa nãy không quay lại dáng vẻ kia của tiên sinh, chẳng biết bây giờ anh tỉnh rồi có biến về nguyên dạng như lúc đầu hay không đây.

Nghĩ lại thì tự an ủi mình rằng không quay lại cũng tốt, lỡ mà bị tiên sinh biết chắc sẽ giận lắm, anh vốn ghét tôi lắm rồi, còn cho rằng tôi là thứ người ti tiện, tôi cũng chả muốn bị anh ghét hơn nữa đâu.

Trang trí xong bề mặt tô mì, tôi đặt ngay ngắn trên bàn. Xong thì bật đèn sưởi lên, chuẩn bị tâm lý ổn thỏa rồi mới khẽ lay tiên sinh dậy.

5.

"Ăn cơm thôi tiên sinh."

Thanh âm nhẹ nhàng vô số lần xuất hiện trong mộng đánh thức các giác quan của Tạ Thời Vũ.

Rõ ràng mới ngủ không bao lâu, mà cảm giác như đã trải qua một giấc mộng dài.

Cứ như đã qua rất nhiều năm rồi.

Tạ Thời Vũ không dám mở mắt, cũng không dám nói tiếng nào, mãi đến khi ngón tay ấm áp của thanh niên nọ chạm vào huyệt Thái Dương của hắn xoa nhè nhẹ mới chầm chậm mở mắt ra.

Tuy có hơi mơ hồ. Nhưng đúng là dáng vẻ hắn đã phác họa hàng vạn lần trong lòng.

"Tiên sinh nhíu mày là đang nhức đầu sao?"

Cậu hỏi.

Vẫn nét dịu dàng trước sau như một.

Là dịu dàng mà hắn yêu nhất.

Là dịu dàng hắn từng mất đi vĩnh viễn.

Mang theo hương thơm thoang thoảng trên tấm quần chiếc áo, làm dịu đi mọi giác quan của hắn, điểm tô thêm ánh hòa quang và sắc màu cho thế giới của hắn một lần nữa.

6.

Tay của tôi bị tiên sinh bắt lấy, vẻ mặt anh hãy còn ngơ ngác, tôi chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của anh, nhưng chỉ dám cười trộm trong lòng chút chút, rồi sau lại thở dài trong bụng – quả nhiên là thể nghiệm mà thôi.

Cơ mà hành động tiếp theo của anh lại khiến tôi hoang mang.

Anh vừa mở miệng đã gọi một tiếng "Hứa Nguyện..." giọng còn pha chút khàn khàn vừa tỉnh ngủ, tôi chưa kịp đáp một tiếng "Vâng" thì anh đã vội ôm chầm lấy tôi, "Hứa Nguyện Hứa Nguyện Hứa Nguyện......"

Anh lầm bầm kêu tên tôi không dứt, ẩn trong đó là vui sướng lẫn bi thương vô vàn không kìm chế được.

"Không phải mơ...." Anh thở ra một hơi, thốt lên lời mà tôi đang muốn nói.

Anh ôm chặt đến nỗi muốn hòa luôn tôi vào trong cơ thể, đến khi nghe được tiếng rên vì đau của tôi mới vội vàng thả lỏng ra đôi chút, nhưng vẫn không chịu buông ra, cứ si mê mà ôm tôi tưởng chừng không muốn tách ra, rồi anh vùi đầu lên cổ tôi, thậm chí còn há miệng day cắn.

Rất nhẹ, cái kiểu cạp cạp như chó con ấy.12

Tôi "Ưm" một tiếng, mặt có hơi nóng lên: "Tiên sinh muốn ư?"3

Tôi cảm nhận được người của Tạ Thời Vũ cứng lại trong thoáng chốc, thế là tôi bắt đầu hối hận có phải mình đã nói ra lời nào phá hỏng bầu không khí khiến tiên sinh không vui hay không, thì chợt nghe thấy âm thanh kìm nén hòa vào tiếng khóc thút thít:

".....Không phải. Sau này anh sẽ không bắt em làm chuyện em không muốn nữa, em đừng bỏ anh, đừng vì những chuyện lúc trước mà dứt bỏ anh được không, anh là thằng khốn nạn, đều là do anh sai, đừng bỏ anh đi mà, anh thật sự rất yêu rất yêu em..."

Tôi sửng sốt "A" lên một tiếng, tay chần chừ chạm lên tóc anh vuốt nhè nhẹ.

Anh giờ giống hệt một con chó lớn dán sát vào lòng bàn tay tôi cọ cọ, giọng nghèn nghẹn nũng nịu, hoặc như cầu xin mà nói:

"Để anh là chó của em được không, đừng vứt bỏ anh...."13

Làm con chó của tôi?1

Mặc dù câu này trước đây tiên sinh nói với tôi có thể coi là sỉ nhục, nhưng việc trả thù một người mà coi như chó này thì có hơi quá.

Tôi thở dài: "Hôm nay tiên sinh bị làm sao vậy, sao lại nói mấy lời ngốc nghếch thế này? Công việc không suôn sẻ sao?"

Anh đứng dậy, ngước đôi mắt vừa sâu thẳm vừa quyến rũ nhìn tôi, tình yêu cùng khát vọng được miêu tả hết sức sinh động khiến tim tôi đập liên hồi.

"Không phải." Anh lắc đầu, cất lời vô cùng nghiêm túc:

"Anh đã làm sai rất nhiều chuyện, nếu làm chó của em em mới không rời bỏ anh."

- --- em sẽ dùng tình yêu của mình thuần phục thứ tình cảm ti tiện van cầu của anh, cho đến khi em mềm lòng rồi sẽ không thể nào dứt bỏ được nữa.

Tim tôi mềm đến độ sắp tan ra thành nước, thế nhưng tôi lại chẳng có cách nào tìm hiểu đây là lời ngụy biện kỳ lạ gì.

Anh ôm lắc lư rất lâu, cứ hết lần này tới lần khác hỏi tôi liệu có bỏ đi hay không.

Tôi nói với anh tôi sẽ không đi.

Tôi nói với anh trừ khi tôi chết, nếu không tôi sẽ luôn ở cạnh anh, sẽ luôn yêu anh.

Sau đấy mắt anh lại đỏ lên, nước mắt bắt đầu rưng rưng.

Tôi không muốn làm anh đau lòng lần nữa, bèn hôn lên môi anh, xong lại ngồi lên người anh, đối diện với ánh mắt vừa si mê vừa thấp thỏm của anh mà nói.

"Tiên sinh, mình làm đi."

Muốn anh.

Đôi mắt của anh bỗng trở nên đen láy, thâm sâu, tựa như loài dã thú, lại tựa như con ác long đang nhìn kho báu quý giá nhất của nó, d*c v*ng dâng trào như muốn nuốt sống tôi.

7.

Trận l*m t*nh vừa dịu dàng lại vừa thô bạo.

Sợi mì lại nguội ngắt thêm lần nữa.

Nhưng tôi không thèm để ý nữa.

Tôi muốn bò dậy tẩy rửa một chút.

Kế đó bị tiên sinh ôm chặt eo kéo trở lại, rồi cứ ôm như vậy mà tiến vào trong tôi.

"....Ha...a"

Bị anh nắm chặt tay từ phía sau, giao phối như loài thú hoang, rồi lại hôn lên bờ môi hết sức dịu dàng, nụ hôn dần dà chạy dọc khắp cơ thể.3

Tình và dục cực độ hòa vào nhau.

"Đừng rời khỏi anh được không?" Anh van xin song lại tiến vào bên trong tôi.

Tôi không thể ngăn được tiếng th* d*c, đành cào nhẹ lòng bàn tay anh như đang trấn an.

"Không....Ưm...Không rời khỏi anh."

Tôi biết trận l*m t*nh này trước mắt sẽ không kết thúc.

Đắm chìm trong cơn tình ái nửa sống nửa chết này mãi cho đến sáng sớm.

8.

Tôi mơ mơ màng màng được tiên sinh ôm đi rửa sạch.

Bờ môi của tiên sinh hôn lên mu bàn chân tôi, thành kính tựa như tín đồ đang hôn lên môi thánh chủ của mình.

Không mang theo bất cứ dục niệm nào.

"Anh yêu em." Giọng anh trầm thấp vang lên.

Tim tôi rung động đáp lời – em cũng vậy.

Tiên sinh hôm nay như một giấc mộng.

Một giấc mộng thật đẹp giữa đêm hè.

Nhưng tôi lại không biết, tôi của lòng tiên sinh hôm nay cũng như một cơn mơ.

Thật mong manh, là giấc mơ đẹp đến nỗi không thể chạm tới.

Chỉ có thể dùng linh hồn để đánh đổi.

9.

Có điều hôm sau lúc tỉnh lại tôi mới phát hiện, dường như không phải là mơ.

Bởi có lẽ tiên sinh đã không ngủ suốt một đêm chỉ mà dựa vào đầu giường nhìn tôi, sợi tóc rối bù mang theo vẻ đẹp tùy ý, hai tròng mắt anh ửng đỏ, đôi mắt thì lại đen như mực không muốn dứt khỏi người tôi.

Sau khi thấy tôi thức dậy, anh gọi một tiếng "Hứa Nguyện", xong lại đổi thành tiếng "Vợ" thẹn thùng.

Tôi nhớ đến đủ thứ vào đêm hôm qua, thế rồi cũng bắt đầu thấy xấu hổ.

Tôi nhìn anh song đó cũng đáp "Vâng" một tiếng, bất giác run run.

Trong mắt anh ánh lên tia sáng, sung sướng hôn tôi một cái.

Anh hỏi tôi: "Hôm nay là ngày 21 tháng 7 năm 2018 đúng không?"

Nói chuyện trôi chảy đến mức tôi cũng phải hoài nghi anh đã lặp đi lặp lại câu này nhiều lần lắm.

Tôi gật đầu.

Mắt anh càng sáng hơn nữa, mang theo tình yêu say đắm lòng người.

"Vậy vợ ra ngoài ăn sáng với anh nhé." Anh có chút ngượng ngùng cúi đầu, "Anh tập nấu ăn rất nhiều rồi, vẫn muốn cho em nếm thử một lần...." chỉ là không còn gặp lại em được nữa.

Tôi không hơi đâu bận tâm lỗ hổng trong lời anh, nói cách khác là anh cố ý để lộ sơ hở.

"Vâng." Tôi cực kỳ muốn nếm thử tay nghề của người yêu mình.

Ngay khi vừa ngón chân vừa chạm đất, hai chân của tôi hơi mềm đi chút đỉnh, tiên sinh dường như đã sớm đoán được, anh tức khắc bế tôi lên, trông như đang ôm một đứa trẻ vậy, đoạn vùi đầu vào lòng ngực tôi hít hà một hồi, mang theo cảm giác dính dính, sau dụi đã rồi lại nhíu mày:

"Gầy quá." Giọng anh nom rầu rĩ phát rõ, "Tất cả là lỗi của anh, anh không cho vợ uống đàng hoàng."

Tôi đã quen với cái tật xin lỗi mọi lúc mọi nơi của anh, nhưng vẫn chưa quen lắm mỗi lần gần gũi với anh, nên có hơi không tự nhiên.

Thế nhưng tôi không muốn thể hiện bất kỳ động thái miễn cưỡng nào – tôi rất thích tiên sinh thế này. Thân thiết như bây giờ, sẽ cười với tôi, làm nũng với tôi, còn l*m t*nh với tôi chứ không phải chỉ đơn thuần là phát tiết h*m m**n.

Tôi cũng thích tiên sinh trước đây nữa.

Chỉ cần không phải là người có sở thích quái gở thì ai mà chẳng thích người mình yêu cơ chứ?2

Dù thế nào đi chăng nữa, dù cho mai đây tiên sinh có trở lại như ban đầu thì tôi vẫn cảm thấy vô cùng đáng giá.

Tôi ôm lấy bờ vai của người đàn ông đang bất an kia, thả lỏng cơ thể dựa vào người anh, thậm chí tôi còn có thể cảm nhận được phần nào niềm vui sướng lấn át ngay khi tôi vừa chủ động gần gũi anh hơn.

Do anh không thấy được gương mặt ửng hồng của tôi, tôi mới có thể nói mấy câu âu yếm táo bạo với anh mà không lắp bắp:

"Vậy sau này tiên sinh....phải đút em ăn no ấy."

Vừa nói xong phân nửa, một từ hai nghĩa kia lại bị tôi làm biến dạng đến méo mó, tôi cảm thấy mình không cứu vẫn nổi nữa, đến lời tâm tình vậy thôi cũng làm chẳng xong.

Một hồi tiên sinh đặt tôi xuống đất, mũi chân vừa chạm đất là chóp mũi đã cọ lên bờ môi mỏng của anh.

Anh nhắm mắt h*n l*n ch*p m** tôi, sau đó lại lưu luyến hôn lần từng chút một xuống môi tôi.

"Anh sẽ mãi mãi yêu em, Hứa Nguyện."

Rồi anh từ từ mở mắt ra, khát khao lẫn tình yêu trong ánh mắt kia lần khiến tôi như chết đuối một lần nữa.

"Làm con chó trung thành nhất của em thôi."15

Mỗi ngày đều sẽ đặt vô vàn tình yêu vào đóa hồng của hắn, vào cừu con hiền lành trắng trẻo của hắn, như vậy thì bông hồng sẽ không héo tàn, mà cừu con kia của sẽ không phải chết trong cô độc vì không nhận được tình yêu.

Hắn sẽ là người yêu cậu nhất, cũng là tín đồ duy nhất của riêng Hứa Nguyện.1

10.

Tiên sinh nấu cơm cực kỳ ngon. Trông có vẻ như đã từng qua không biết bao nhiêu lần.

Kìm lòng không đậu mà ăn thêm một cái bánh trứng nữa, vốn dĩ tôi có hơi lo rằng tiên sinh sẽ chê tôi ăn nhiều quá, không ngờ vừa mới ngẩng đầu nhìn về phía đối diện đã thấy tiên sinh dịu dàng nhìn chằm chằm vào tôi.

Khóe môi anh cong cong, ánh mắt tựa như một tấm lưới tình, nhẹ nhàng giăng ra hốt gọn tôi vào trong đó.

"Mỗi ngày đều làm cho em ăn được không?"

Anh nói với tôi như vậy.

Lòng tôi ngọt đến lạ thường.

Có điều tôi cũng muốn mang tình cảm của mình nấu cơm cho chồng tôi, thế nên tôi lắc đầu.

11.

Tạ Thời Vũ bị dọa đến sắp phát điên, hắn cho rằng vợ hắn lắc đầu từ chối đây là đang muốn bỏ hắn đi, hắn liền nhào đến van xin cậu đừng đi, rồi lại thấy thanh niên ấy bật cười, lúm đồng tiền hiện lên trên má.1

"Mỗi người nấu một ngày. Hôm nay tiên sinh làm cho em bữa sáng tình yêu, ngày mai em đem tình yêu làm bữa sáng cho tiên sinh."6

Lời của Hứa Nguyện xoa dịu tâm thần hoảng hốt của hắn.

Gieo trồng một mầm hoa nở rộ trong mảnh đất khô cằn ở lòng hắn.

Thật ngọt ngào

Một đóa hoa thật ngọt ngào.

Hắn rất thích, vô cùng thích, yêu vợ lắm.1

Tạ Thời Vụ nở nụ cười ngây ngốc, thế mà trong mắt Hứa Nguyện lại vẫn đẹp trai không gì sánh được.

- Hết phiên ngoại 2 (2) -
 
365 Ngày Sau Khi Tôi Chết
Chương 21: Phiên ngoại 2 : CÔNG TRÙNG SINH (3)


12.

Tận đến khi ngồi trong văn phòng, Tạ Thời Vũ vẫn còn đang ngắm nghía chiếc nhẫn vừa tìm lại được lần nữa trên tay.

Cả ngày hôm nay hắn đã thầm niệm bao nhiêu lần rồi, nhớ đến đoạn thời gian được ghi trong nhật ký của Hứa Nguyện, ánh mắt Tạ Thời Vũ từ dịu dàng bỗng chốc trở nên xa lạ, lạnh giá đến tận cốt tủy.

Ha. Vẫn còn hai tên cặn bã đang sống khá tốt trên cuộc đời này nhỉ.

Hắn xoa xoa nhẫn trên ngón tay, lặng yên nhoẻn miệng cười, ấy nhưng ý cười lại chưa kịp chạm vào đáy mắt.

- Hắn đã lười đến độ chả muốn dây dưa cùng con mồi nữa, do sống lại trước khi những việc kia xảy ra, nên hắn chỉ cần bọn họ chịu trách nhiệm với những sai lầm xưa kia, chỉ thế thôi cũng đủ để cho bọn họ ngồi bóc lịch vài năm rồi.

Bây giờ hắn chỉ muốn nâng con dao bén nhọn nào đó chặt đứt hết mớ rối ren này để chấm dứt mọi chuyện, sau đó thì ở bên Hứa Nguyện, đem sợi dây thừng nối liền với xích cổ trên người đặt vào tay em ấy.

Làm một con chó điên tròng vòng cổ. Sau đấy thì cứ hèn hạ như vậy, tùy tiện như vậy, tự nhiên mà hưởng thụ hơi thở thuộc về Hứa Nguyện.

Đôi mi người đàn ông rũ xuống, đoạn bắt đầu nghiêm túc làm việc.

- Bấy giờ là lúc kiếm tiền nuôi gia đình.

13.

Tôi và tiên sinh đã trải qua cuộc sống ngọt ngào trong rất nhiều ngày.

Dần dà, tôi cũng bắt đầu thấy hoảng hốt, liệu có phải những lạnh nhạt trước kia đều là do tôi suy nghĩ lung tung thôi chăng?

Chứ thật sự chúng tôi vẫn luôn hạnh phúc mà đúng không? Mỗi ngày sẽ nấu cơm cho người kia, sắp ra khỏi nhà sẽ cho nhau một nụ hôn, đêm đến thì ôm nhau vào giấc ngủ.2

Có lẽ tiên sinh nhận ra tôi đang lơ đãng, đôi mày rặm của anh nhíu lại, không vui mà bóp bóp vành tai tôi, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào hai mắt tôi, từ đó tôi thấy được một tia bất an hiếm thấy trên người anh.

"Em đang nghĩ gì vậy?"

Anh hỏi.

"Em đang nhìn gì thế?"

Anh lại tra hỏi.

Giọng anh kéo dài như tiếng chuông ngân vang nơi xa, nghe trầm thấp từ tính, lại mang theo cơn lốc dịu dàng: "Nhìn anh, được không?"

Tôi nắm lấy sợi tóc của anh, nghiêng người hôn anh một cái, rồi cười nói:

"Có gì đâu nào, em chỉ cảm thấy đây giống như ảo giác vậy."

Anh ngơ ra một hồi.

"Thật sự xin lỗi." Anh nói, "Anh điều tra một vài chuyện, mới biết là đã trách lầm em, em có thể giận anh chửi anh cũng được, chỉ xin em đừng rời khỏi anh, có được không?"

Tôi tính trả lời là không có chuyện đó đâu, tôi đã tha thứ cho anh từ lâu rồi. Nhưng bỗng nhiên anh lại quỳ một chân xuống, tay đang cầm một cái hộp.

Nho nhỏ, màu đỏ đậm.

Hơi thở của tôi như ngừng lại.

Rồi anh cúi đầu, trông như không dám nhìn tôi. Đoạn từ từ mở hộp ra.

"Đây là tự tay anh chọn. Sau này món quà nào anh cũng sẽ tự tay chọn cho em."

Hắn đã sớm hiểu rõ, niềm vui sướng nhất trong tình yêu ấy là tự tay mình làm lấy, chứ không phải đòi lấy là bù đắp, cả hai nên cùng tiến tới với nhau.

Vì vậy hắn bèn ngẩng đầu lên, trong ánh mắt kia đong đầy biển sao mênh mông, rồi lại như chỉ chứa được mỗi mình tôi nhỏ bé.

"Em có đồng ý tái hợp lại với anh lần nữa không?" Anh như một thiếu niên ngây ngô vừa có chút hồi hộp lại vừa thẹn thùng mà bật cười, còn tôi không cảm thấy phần tình cảm hiện hữu trên gương mặt anh tuấn kia có chút nào không thật.

Từ tận đáy lòng anh mong mỏi được cùng tôi trải qua quãng đời còn lại.

"Hay là anh gả cho em cũng được."

Anh bắt đầu trêu ghẹo tôi, tựa như chiếc lá xanh ngát đầu tiên của buổi đầu thu rơi xuống, rơi vào lòng bàn tay tôi.

"Em đồng ý."

Tôi nghe thấy âm thanh của mình như thế.

Cũng hồi hộp, cũng ngượng ngùng, cũng đong đầy vui sướng từ tận con tim.

14.

Tôi nhớ đến cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi.

Anh cười trông không mấy chân thành, thậm chí tôi còn có thể thấy được sự lạnh lẽo đằng sau chiếc mặt nạ ấy, nhưng khóe môi anh vẫn cong lên một độ cung hoàn mỹ.

Đó là đàn anh vô cùng ưu tú.

Hiện giờ người ấy đã tháo chiếc mặt nạ kia xuống, bước đến bên cạnh tôi.

Nói với tôi rằng.

Anh yêu em. Hứa Nguyện.

15.

Sau khi hưởng tuần trăng mật về, tôi nghe nói Từ Dịch có bị bắt vào tù vì có tình nghi liên quan đến buôn bán m* t** và tội phạm kinh tế*.

(*Trong Bộ luật hình sự có hiệu lực hiện hành () thì Các tội phạm xâm phạm trật tự quản lý kinh tế được quy định cụ thể tại chương XVIII, từ Điều 188 đến Điều 234 bao gồm "Các tội phạm trong lĩnh vực sản xuất, kinh doanh, thương mại; Các tội phạm trong lĩnh vực thuế, tài chính, ngân hàng, chứng khoán, bảo hiểm; Các tội phạm khác xâm phạm trật tự quản lý kinh tế".1

Các loại tội phạm kinh tế: Buôn lậu, vận chuyển trái phép hàng hóa, tiền tệ qua biên giới, trốn thuế.)

Triều Niên có vẻ cũng bị cục cảnh sát mời đi thẩm vấn vì tra ra có tình nghi liên quan đến việc thuê người khác giết người.

Từng đợt suy nghĩ không giải thích được dâng lên như thủy triều, thế nhưng lại dễ dàng tan biến ngay khi Nam Hạc gọi đến.

Cúp điện thoại, tôi nhìn thoáng qua người đàn ông đang loay hoay chuẩn bị cơm chiều trong bếp.

Anh trút bỏ vẻ lạnh lùng xa cách khi công tác xã giao bên ngoài, trút bỏ dáng vẻ cao cao tại thượng khi xưa, giờ đây người ấy chỉ khoác chiếc tạp dề màu xanh nhạt không mấy vừa người, thân vươn dầu khói, như vị thần bị kéo vào nhân gian phàm trần.

- Tôi vẫn luôn không đồng ý với quan điểm làm chó gì đó của anh, tuy thứ này dùng trên giường thì đặc biệt tình thú /////.3

Có điều ngoại trừ cái bộ dạng dính người và u mê không lối thoát mà anh dần bộc lộ theo thời gian, cùng với sự bảo vệ không chê vào đâu được dành cho tôi đối với bên ngoài thì chúng tôi vẫn sống như những cặp chồng chồng bình thường khác.

Tôi kiễng chân, rón rén vòng ra sau lưng tiên sinh, sau đó ôm lấy eo anh, áp mặt vào tấm lưng chắc rộng của anh.

"Tiên sinh đừng nấu nữa, Nam Hạc mời chúng ta ra ngoài ăn cơm, anh ấy là hàng xóm của mình, em từng nói với anh rồi đó."

- Đương nhiên tôi đã giản lược hết mấy câu chửi bới chua lè mà Nam Hạc không vừa lòng khi nói về anh, xong còn miêu tả anh ấy thành một vị hàng xóm nho nhã lễ độ. Hơn nữa là thủ thỉ những điều này với tiên sinh trong lúc hưởng tuần trăng mật.

Mặc dù khi ấy vẻ mặt của tiên sinh cũng rất kỳ lạ, trông như ghen ghét, lại giống như nhẹ nhõm.

Thế nhưng bây giờ anh ấy mời chúng tôi đi ăn cơm chung, tôi cảm thấy thôi vẫn phải nói với tiên sinh một tiếng – tiện thể nói với Nam Hạc dạo gần đây mọi thứ đều ổn thỏa cả rồi, để anh đừng lo cho tôi quá.

tiên sinh dừng động tác trên tay, đoạn xoay người đè tôi xuống bệ bếp, anh cúi đầu hôn lên mí mắt tôi khiến tôi hơi ngứa nên rụt người lại một chút, cười nói:

"Ngứa, ngứa quá à tiên sinh."

Tiên sinh hôn tôi một hồi rồi mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên, giọng đậm chất trẻ con chua lè mà nói:

"Sao mà tình đầu cứ mời em ăn cơm mãi thế, không biết em là hoa đã có chủ rồi hử?"

Anh cất lời trông như người chồng ghen tuông tủi thân ấy, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại dịu dàng si mê, thế nên vẫn toát lên chút hờn dỗi, song nghe ra càng có nhiều địch ý với Nam Hạc hơn.

Vậy mà tôi lại thể nhìn ra nhiều cảm xúc đến thế chỉ từ ánh mắt của anh thôi! Tôi bèn nhịn cười trấn an con cún lớn này:2

"Mời luôn cả hai chúng ta mà, không phải riêng em đâu." Tôi dừng một lát, cố ý bốc lên vị chua, "Mà cũng phải nói, chẳng lẽ tiên sinh không có mối tình đầu hay sao?"

Vừa hỏi xong tôi có hơi hối hận, tôi không muốn nghe được tên người khác từ trong miệng tiên sinh chút nào – được yêu thương khiến tôi trở nên ích kỷ hơn, chỉ muốn là duy nhất trong trái tim người yêu mình mà thôi.

Thế nhưng tôi vẫn kiên nhẫn dõi mắt chờ câu trả lời của anh.

Tiên sinh nở nụ cười, ánh mặt trời rơi trên cơ thể anh, soi sáng từng đường nét trên gương mặt góc cạnh, trông như tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp của Hy Lạp.

Giọng anh hơi đăm chiêu:

"Đương nhiên là anh có mối tình đầu rồi."

Đột nhiên lòng tôi dâng lên nỗi mất mát không nói nên lời. Cảm giác chua xót tràn đầy trong trái tim, như thể có một trăm trái chanh vắt cạn nước cốt vào trong ấy.1

Anh đụng vào môi tôi, hơi thở có chút xao động:

"Vợ anh đang ghen hửm?"

Đã nói về tình đầu rồi mà còn gọi tôi là vợ nữa.

Kế đó anh thở dài:

"Ngốc quá, mối tình đầu của anh là em chứ ai, trước đây em có từng thấy người khác bên cạnh anh ngoài em không hả?"

Không thấy.

Xung quanh anh chỉ có vài người bạn cố tình bám lấy, còn có một kẻ cố gắng "theo đuổi" là tôi đây. Tuy rằng có thể anh không phát hiện ra tôi đã theo đuổi anh từ hồi còn học đại học lận.

Rồi anh nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh.

Tôi đưa tay lên, dùng ngón tay phác thảo gương mặt anh, bỗng thốt lên:

"Chúng ta phải luôn sống thật tốt, đến hết đời này đó."

16.

["Kiếp sau, chúng ta đều sẽ sống tốt."]7

17.

Tiên sinh bắt được ngón tay nghịch ngợm của tôi, đặt lên môi hôn vài cái.

Rồi nói được.

- Hết phiên ngoại 2 (3)-
 
365 Ngày Sau Khi Tôi Chết
Chương 22: Phiên ngoại 3 : SONG TRÙNG SINH


1.

Ngày đi giải quyết đơn xin ly hôn trời lắc rắc cơn mưa nhỏ.

Tôi nhìn tấm kính bị hạt mưa làm cho mờ đi, cõi lòng dâng lên chút chua xót không giải thích được, nhưng hơn cả đó là sự bình tĩnh.

Khoảnh khắc vừa mở mắt lần nữa, trần nhà quen thuộc hiện lên trong tầm mắt thì tôi đã biết – tôi trùng sinh rồi.

Tôi bỏ mạng trong tay bọn bắt cóc, còn chưa kịp cảm nhận cơn đau ập đến thì mở bừng mắt đã quay lại một năm trước – thật như là cuộc đời đang đùa cợt nhau vậy.

Lúc ấy tiên sinh của tôi vẫn còn ghét bỏ tôi như xưa.

Nhưng khi đối diện với gương mặt của anh, tôi bỗng cảm thấy – muốn để cho mọi thứ tốt đẹp, buông tha cho nhau thôi.

Mang theo suy nghĩ ấy, tôi đề xuất chuyện ly hôn với tiên sinh.

Ngoài dự đoán là anh lại dành những ba tuần để chấp nhận việc này.

Còn trong vòng dự đoán chính là anh đồng ý.

Vào ngày thứ năm của tuần thứ tư, con số này không may mắn chút nào, tiên sinh mặt lạnh đi cùng tôi đến Cục Dân Chính.

Vừa bước vào cửa, tôi mạnh dạn lay tay áo của tiên sinh một chút.

Anh bỗng quay đầu lại, ánh mắt sâu không thấy đáy, thậm chí còn có chút hút người.

"Gì đây? Cậu muốn đổi ý?" Anh chậm rãi nhả ra mấy chữ này, khóe môi nhếch lên khinh thường tỏ ý "Quả nhiên là thế".

Tôi luôn biết sự "khinh thường" ấy của anh là từ đâu ra, nhưng giờ tôi đã cắt đứt với gia tộc rồi, tiền sinh hoạt cũng do tự tôi kiếm ra, cho nên giờ thì tôi chẳng hiểu "Điệu bộ cao thượng" cùng với dáng vẻ "Khinh thường" xuất phát do đâu – có lẽ do cảm xúc sinh ra từ việc bị ép cưới một tên đàn ông mình không yêu đi.

Tôi lắc đầu, vô cùng tốt tính cất lời:

"Tiên sinh, giải quyết chuyện ly hôn xong em có thể đến nhà ngài được không?" Tôi có chút xấu hổ, "Em có mua một chậu hoa sơn trà, em đi rồi nên muốn cầm theo nó."

Tôi thấy sắc mặt anh càng đen hơn, thế mới hơi cong khóe môi, cố gắng không chọc anh nổi giận, "Đó là em tự mua bằng tiền của mình." Tôi bổ sung thêm.

Ly hôn, nhà của ngài, hoa sơn trà, tiền của em. Giỏi, giỏi lắm. Đột nhiên ngọn lửa luôn áp chế trong lòng Tạ Thời Vũ thổi bùng lên, hắn khẽ hừ một tiếng, híp mắt lại:2

"Ly hôn rồi thì biến...." Không biết tại sao, sự nôn nóng cùng cơn đau thắt tim khiến hắn buột miệng thốt ra lời th* t*c, hắn thở ra một hơi, rồi nhìn sang thanh niên không biết nên gọi là gì trước mắt, gằn từng chữ một nói: "Ra khỏi nhà tôi, hoa tôi cũng sẽ vứt."4

Quả nhiên. Tôi nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn xoay người đi, rồi lại cảm thấy áo của mình bị kéo tiếp.

"Gì nữa đây?!" Hắn không kìm được lửa giận.

Tôi mỉm cười một cái, xòe lòng bàn tay ra cho anh xem, lòng có chút thư thái.

"Khuy măng sét trên cổ tay áo của tiên sinh rơi này, đừng quên đi khâu lại."

2.

Cậu cười đến mi mắt cũng cong cong.

Ly hôn vui đến thế sao?

Kế đó đi gặp tình nhân cũ hay là ai đây?

Không còn nơi nào để về nữa rồi, cậu sẽ đi đâu đây?

Tạ Thời Vũ nhìn tấm lưng mỏng manh của Hứa Nguyện, không thể ngăn được nảy sinh rất nhiều suy nghĩ, đến cả lửa thuốc cháy đến đầu ngón tay cũng quên dập.

3.

"Khuy măng sét trên cổ tay áo của tiên sinh rơi này, đừng quên đi khâu lại."

Câu nói kia vẫn luôn quanh quẩn bên tai hắn.

Hàng chân mày rậm của hắn nhíu lại, tay sẵn tiện cởi áo khoác tây trang đặt may thủ công vừa mặc ném vào thùng rác.

Nhưng quần tây cũng là hàng cắt may vừa người nên mặc riêng lẻ có hơi trông chả ra gì.

Vậy nên cuối cùng hắn cũng ném luôn quần tây đi.

Cũng không biết phải nhét cuốn sổ nhỏ màu xanh lá* này vào ngăn tủ nào.3

(*cuốn sổ xanh này có ai biết là gì không ạ, chứ mình tìm trên gg chỉ ra cuốn passport là có màu xanh lá thôi.)

4.

Tôi dùng tiền tiết kiệm mua một căn chung cư dành cho người độc thân, sống yên bình qua được hơn một tháng.

Tôi cảm thấy tháng ngày trước khi ly hôn dường như đã là chuyện mấy đời trước.

Cuộc sống độc thân thảnh thơi thế này mới phù hợp với tôi.

Tôi bắt đầu tận hưởng cuộc sống vừa cô đơn vừa nhẹ nhàng.

Tôi trồng một bồn hoa cỏ trên ban công.

Thế rồi một hôm nào đó sau khi xuống dưới lầu đổ rác, tôi lại thấy một người mà vốn cho rằng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại.

Là tiên sinh.

À không, bây giờ phải gọi là chồng trước mới đúng.

Anh trông có vẻ khá nghèo túng chật vật, sụt không biết bao nhiêu cân rồi, giây phút nhìn thấy tôi hai tròng mắt đen láy phát ra ánh sáng xưa nay chưa từng có.

Đó là hối hận, khát vọng, yêu thích, là khẩn cẩu, chờ mong, lo lắng, đan xen phức tạp lên nhau ùa về trên gương mặt.

Tôi cứ thế đứng đơ tại chỗ, nhìn anh từ từ đi tới, nhìn anh quỳ xuống dưới chân tôi.

Anh phát ra âm thanh nức nở tựa dã thú, nghẹn ngào gọi tôi một tiếng:

"Vợ ơi."

5.

Sau khi ly hôn, tối nào Tạ Thời Vũ cũng đều nằm mơ, mơ về Hứa Nguyện và hắn.

Có những chuyện đã xảy ra, cũng có những chuyện chưa xảy ra.

Hắn nằm trong thân xác của Tạ Thời Vũ trong mơ, không thể dứt ra, hắn cảm nhận được cảm xúc lẫn suy nghĩ của "hắn", thông qua xác ngoài của hắn chạm vào Hứa Nguyện.

Hắn trơ mắt nhìn "hắn chẳng nói chẳng rằng sau khi Hứa Nguyện qua đời.

Kế đó là tự lừa mình dối người mà mắng chửi.

Cuối cùng hắn biết được chân tướng rồi khóc lóc trả thù.

Dành ba năm để chuộc tội. Cũng bù đắp ba năm qua Hứa Nguyện gả cho hắn.

Mỗi ngày hắn đều nằm mơ lắt nhắt từng đoạn.

Mỗi ngày đều tuyệt vọng thêm một chút.

Thậm chí có lần bừng tỉnh không sờ thấy người Hứa Nguyện rồi lại không kìm chế được mà khóc gào gọi "Vợ ơi", gọi "Hứa Nguyện".

Hắn còn canh vào giữa cuộc họp rồi bất ngờ gửi tin nhắn vào số điện thoại sớm đã không hồi âm kia (Hứa Nguyện đã đổi điện thoại), sau đó lại sốt ruột chờ đợi.

Đương nhiên chẳng hề có lời hồi đáp nào.

Hắn bèn quay đầu hỏi thư ký:

"Em ấy chết rồi sao?"

Thư ký không hiểu gì cả, trước ánh mắt thắc mắc của mọi người đành khó khăn hồi hồn: "Sao vậy? Tạ tổng?"

Sau đó lại thấy Tạ tổng móc một cuốn sổ nhỏ màu xanh ra, gần như si mê mà sờ lên chỗ viết tên Hứa Nguyện, lẩm bẩm:

"Em ấy ly hôn, em ấy chỉ rời khỏi tôi thôi, em ấy vẫn còn sống rất tốt."

Sau đó nữa cuộc họp như đâm kim căng não kết thúc.

Thư ký định giới thiệu một bác sĩ tâm lý cho Tạ Thời Vũ, đảo qua cái lại chẳng thấy Tạ Thời Vũ đâu.

6.

Không thể tưởng tượng được.

7.

Nói đến cũng lạ.

Tôi và chồng trước lại sống chung với nhau.

Trong hai năm anh theo đuổi tôi ấy, tôi bắt đầu xuất hiện giấc mơ ngắt quãng.

Tôi mơ thấy trước khi trọng sinh tôi đã chết rồi, còn hóa thành hồn ma đi theo sau tiên sinh, rồi từng bước từng bước phát hiện ra tiên sinh yêu tôi.

Tôi thấy anh hối hận, anh tự làm tổn thương mình, thấy được mỗi đêm anh vừa rơi nước mắt vừa kêu tên tôi, nhưng tôi và anh lại cách nhau một tầng thể xác, không thể nào chạm tới đối phương.1

Xuyên suốt cơn mơ này, còn có cả mức độ điên cuồng khi tiên sinh theo đuổi tôi. Giống y như con cún bự bám người, tôi có căn cứ hoài nghi rằng tiên sinh cũng trọng sinh.

Có điều tôi không định nói chuyện này với anh.

Cũng sẽ không kết hôn với anh lần nữa.

Cả một đời người như thế, tôi đã cam tâm trao tim mình cho anh, nhưng bây giờ sẽ không đời nào tự mình đưa đầu xích còn lại của vòng cổ cho anh thêm một lần nào nữa.

Chúng ta đều phải sống cho tốt.

Dành sức của mình để ôm chặt lấy đối phương.

Thôi hãy mua dây buộc mình đi, để rồi lại bỏ lỡ nhau.3

8.

Vì vậy, Tạ Thời Vũ dùng của đời mình để cầu hôn, còn Hứa Nguyện đến chết cũng không đồng ý với hắn.

Trước khi chết cậu nói:

"Tiên sinh đừng khóc. Ngày 29 tháng 4 năm 2020 ấy em đã không còn trách anh nữa, chúng ta đều sống rất tốt rồi, kiếp sau cũng sẽ như vậy có được không?"

Cậu run rẩy lau đi giọt lệ đục ngầu nơi khóe mắt của tiên sinh, rồi nở nụ cười.

Vẫn trước sau như một, tựa như nụ cười thẹn thùng của cậu thanh niên năm ấy.

Tạ Thời Vũ hiểu rõ lý do cậu không chấp lời cầu hôn của hắn.

Hắn chậm rãi siết chặt đôi tay của người thương vừa trút hơi thở cuối cùng, nâng đến khóe môi chạm vào.

"Thật xin lỗi..."

Còn nữa,

Anh yêu em.2

9.

Thật đáng mừng, thật đáng chúc mừng.

TOÀN VĂN HOÀN
 
Back
Top Bottom