Khác 300 năm vắng bóng thượng tiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
300 Năm Vắng Bóng Thượng Tiên
100


Skip to content

。・゚CÁ ・゚。

thoi thóp trong đại dương ái tình

MENU

THƯỢNG TIÊN 100

CƠ DUYÊN

能不动我的饼

❄︎

Thật ra, người khốn đốn nhất những ngày này chính là đệ tử phòng hộ nhà họ Phong.

Đầu tiên, họ bị Thiên Túc thượng tiên tìm đến tận cửa, chưa gì đã ném ra hai chữ “trừ hoạ” rồi thật sự thanh trừng nhà bọn họ đến cạn khô không còn gì và rời đi.

Tiếp đó, họ gặp phải Linh Vương — vị ấy mân mê mặt nạ, tay cầm kiếm bạc chạm trổ hoa văn, đáp người xuống một cành cây cao phía bên ngoài sân nhà họ Phong, rảo mắt nhìn khắp cả tiên môn rộng lớn giờ đây không sót lại một chút tà khí nào, sau đấy để lại một lời “xin chia buồn” rồi cũng ngoảnh bước rời đi.

Chẳng đến một lúc sau, ngoài cửa phát động tĩnh thêm lần nữa.

Đệ tử phòng hộ ra cửa xem thì thấy…

Lại là Thiên Túc.

Lại là Linh Vương.

Phải mà không mang nỗi sợ tự nhiên kèm với bị áp lực chế ngự nặng nề thì họ đã muốn bật thốt, “Hai vị thần tiên có thể đi tra tấn gia tộc nào khác được không…”

Nhưng sau cùng, họ vẫn chẳng cả gan nói ra câu ấy mà chỉ cúi dập đầu chào hai vị khách tới.

Thế mà chưa kịp đứng thẳng người dậy, họ đã nghe hai người cất giọng nghiêm nghị, “Đã có người tới rồi?”

“…”

Nói tóm lại, các đệ tử nhà họ Phong vừa ngẩng đầu lên đã trưng một vẻ mặt căng thẳng đến không thể căng hơn được nữa.

Cũng may, hai vị nọ không tra tấn họ quá lâu mà chỉ lướt qua đã rõ mọi việc.

Hai người sa sầm nét mặt rồi rời đi.

Hai người rời khỏi sau chót đó chính là Tiêu Phục Huyên và Ô Hành Tuyết.

Tất cả tàn cuộc ở nhà họ Phong đã được dọn dẹp sạch sẽ, thứ duy nhất còn sót lại là kiếm ý của Thiên Túc thượng tiên.

Thiên Túc sẽ không nghiễm nhiên đi càn quét một tiên môn như vậy, nên chắc chắn hành động này là phụng chỉ từ thiên chiếu.

Hoá thân linh thức của hai người ngừng bước bên ngoại ô thành Mộng Đô, hai bóng người một đen một trắng đứng giữa đường núi.

Tiêu Phục Huyên vươn tay đón lấy luồng gió thoảng, vân vê rồi ngửi nó một chút để đoán định tung tích Linh Vương và Thiên Túc của dòng rối loạn.

“Họ cũng đi trên con đường này, một trước một sau, đi về phía bắc.”

“Lần lỡ làng này quá khéo rồi, chỉ cần nhanh hay chậm một bước là hai phe sẽ chạm trán nhau ngay,” Ô Hành Tuyết vừa nói vừa nheo mày, nhưng khi kết câu lại muốn bật cười.

Có điều chẳng mấy mà nét cười kia đã nhạt nhoà hẳn đi, chàng nghiêm giọng, “Ý đồ lại chẳng rõ ràng quá đi, nhà họ Phong bị diệt thì khởi nguồn của dòng rối loạn cũng bị xoá sạch ngay lập tức.”

Nguồn cơn ra đời biến mất, sự tồn tại của dòng thời gian này trở nên mơ hồ — làm gì có ai nguyện lòng thừa nhận bản thân chỉ là một ảo ảnh phản chiếu, người nào chẳng cảm thấy sự tồn tại bản thân mới là chân thật.

Miễn không còn bằng chứng đủ thuyết phục, bất kỳ ai cũng có thể chỉ vào dòng rối loạn này và nói “Đây là hiện thế.”.

Ô Hành Tuyết ngước mắt lên nhìn chín tầng trời cao, phía trên đó có một Linh đài đã không còn tồn tại trong hiện thế.

Năm xưa, chàng tưởng rằng Thiên đạo ngầm chấp nhận để dòng rối loạn sinh sôi loạn lạc nhằm mục đích tạo mối hiểm hoạ chung cho thế gian, nhờ đó mới được hưởng hương hoả từ năm này sang năm nọ, để Linh đài tiếp tục trường tồn mãi mãi.

Mà giờ đây chàng mới bất chợt nhận ra, đó hẳn chỉ là một đường lui mà Thiên đạo vĩnh viễn giữ lại cho mình mà thôi.

Chỉ cần còn một dòng thời gian rối loạn thì cho dù Tiên Đô hiện thế sụp đổ, Linh đài có bị huỷ diệt đi chăng nữa cũng không thành vấn đề.

Vì nó chỉ cần chuyển dần dòng rối loạn thành “hiện thế”, khiến Linh Vương nghĩ hiện thế chính là dòng rối loạn và diệt trừ, thế là hết thảy lại quy về bình yên.

“Trước đây ta đã cảm thấy thật kỳ lạ,” Ô Hành Tuyết thả nhẹ giọng.

“Khi ta vừa rời khỏi Thương Lang Bắc Vực, nhìn thấy những toà thành và thị trấn dưới nhân gian thì cảm giác ấy càng rõ rệt hơn.

Ta thắc mắc rằng nếu Tiên Đô đã sụp đổ, Linh đài không còn, tất cả thần tiên đều qua đời, vậy thì những tượng thần dưới nhân gian đó chứa linh của ai?”

“Mà chính vì tượng thần có linh nên bá tánh vẫn dâng hương thắp đèn nghi ngút như cũ.

Vậy số hương hoả đó đưa về nơi nào?”

Người ta nói thiện ác sống dựa vào nhau, hễ có phúc thì phải có hoạ, có tiên thì phải có ma.

Đây là lẽ thường với Thiên đạo.

Nhưng hai lăm năm trước, khi Tiên Đô sụp đổ và linh khí tràn vào Chiếu Dạ thành, tại sao những tà ma tề tựu nơi đó không chết sạch hết đi mà vẫn sống cả lũ như vậy?

Trong hai lăm năm này, tà ma mỗi ngày một thêm lộng hành, tiên môn dưới nhân gian không còn đương đầu nổi.

Những toà thành chính càng lúc càng thu hẹp, người sống càng ngày càng ít.

Cả nhân gian chìm trong mây mù ảm đạm, chẳng còn một ngày xanh trong nắng ấm.

Tình huống này sao có thể gọi là lẽ thường thiện và ác sống dựa vào nhau?

“Ta từng nghĩ thế giới này quá mức kỳ lạ, đến mức chẳng hề có đạo lý.

Mà giờ đây ngẫm lại…”

Ô Hành Tuyết nói tiếp như đang chế giễu, “thì ra đạo lý đang ở đây.”

Nơi đây có một dòng rối loạn đang sắp trở thành “hiện thế”, trong dòng rối loạn này có một Tiên Đô còn nguyên vẹn.

Tượng thần ở hiện thế vẫn có linh là do chúng tiên đang tồn tại trong dòng rối loạn.

Và số hương hoả dạt dào mà bá tánh dâng cúng ở hiện thế cũng chuyển hết sang bên này.

Bởi vậy, tà ma ở hiện thế không chết hết vào hai lăm năm trước, mà trái lại, chỉ trong hai lăm năm chúng đã vượt xa các tiên môn ở nhân gian.

Nguyên do nằm ở sự “cân bằng” được hình thành không chỉ đối với các tiên môn ở hiện thế mà còn có Linh đài trong dòng rối loạn này.

“Nhưng tại sao,” Ô Hành Tuyết thu lại nét chế giễu, dời mắt sang nhìn Tiêu Phục Huyên và nói, “Tại sao nó nói cái gì sống thì cái đó nên sống, nói cái gì đáng chết thì cái đó phải chết, nó nói thiện ác phải sống dựa vào nhau thì cần xác người la liệt.

Tại sao nó không muốn biến mất thì có thể phất tay đổi một nhân gian khác?”

Tiêu Phục Huyên nhìn đôi mắt đượm đầy mỏi mệt của chàng rồi nghiêng đầu sang hôn vào đuôi mắt chàng và thì thầm, “Vậy thì cho nó biến mất.”

“Đã huỷ diệt Tiên Đô Linh đài một lần thì có thể huỷ diệt lần thứ hai.”

Tim Ô Hành Tuyết trật nhịp.

Chàng chợt nhớ ra, dù nhà họ Phong vạch ra dòng rối loạn này nhưng vẫn còn một ngọn nguồn mơ hồ hơn, Hoa Tín.

Thậm chí ngoài Hoa Tín ra có lẽ còn có những nhân quả mờ ám khác.

Giờ chỉ cần có thể khiến Linh Vương dòng rối loạn này nảy lòng nghi ngờ thì vẫn còn cứu vãn được.

***

Trên đường đi về phương bắc, Linh Vương chợt bị gió cát táp nhoè mắt, phải nghiêng đầu đi chớp mắt.

Đến khi mở mắt ra trở lại, y cảm thấy có thứ gì đó cà qua mặt mình, không để ý thì nó chẳng khác nào chiếc lá bị gió thổi bay.

Nhưng y nhấc khẽ tay, giữa hai ngón tay thon dài thẳng thóm kẹp một tấm bùa thư.

Lúc đầu khi mới từ Tiên Đô xuống, y có nhận hai tấm bùa thư như vậy.

Bức thư thứ nhất do Thiên Túc gửi, nhắn rằng y sẽ mất thêm thời gian ở nhà họ Phong.

Bức thư thứ hai vẫn là nét chữ quen thuộc của Thiên Túc, viết ngắn gọn súc tích: Tới nhà họ Phong.

Chỉ với nội dung hai bức thư khó lòng đoán được vấn đề, Linh Vương không lấy làm nghi ngờ nên tạm thời bỏ qua việc điều tra dòng rối loạn để chuyển hướng sang nhà họ Phong.

Ngờ đâu khi đến nhà họ Phong, y không thấy bóng dáng Thiên Túc đâu, người kia xong xuôi mọi việc và đi mất rồi.

Ngay lập tức, Linh Vương cảm thấy thật kỳ lạ, bởi cho cùng xưa nay Thiên Túc chưa bao giờ lỡ hẹn.

Y xem lại hai tấm bùa thư kia mới phát hiện có chỗ khác biệt rất nhỏ.

Hai bức thư này không xuất phát từ cùng một người.

Thế nhưng nét chữ này chắc chắn là chữ của Tiêu Phục Huyên, y không thể nhầm được.

Suốt dọc đường đi, Linh Vương thấy rất đáng ngờ.

Y định đi tìm thẳng Thiên Túc, ngờ đâu giữa đường lại nhận được một tấm bùa thư mới.

Y mở bức thư ra, bên trong vẫn là nét chữ của Tiêu Phục Huyên, trên đó viết một địa điểm — Thung lũng Đại Bi.

“Thung lũng Đại Bi…”

Y nhỏ giọng lẩm bẩm.

Nơi này đặt dưới sự quản lý của Vân Hãi, hàng năm ngựa xe nô nức, miếu thờ trước lối vào thung lũng nhận hương hoả dồi dào, rõ ràng là một địa danh khá tốt.

Vậy bức thư nhắc đến nơi này nhằm mục đích gì?

Linh Vương do dự giây lát rồi siết chặt bức thư, xoay người cất bước đi đến thung lũng Đại Bi.

***

Cùng lúc đó, trên Tiên Đô của dòng thời gian rối loạn, có người gõ cửa ngoài cổng bạch ngọc của Toạ Xuân Phong.

Phương Trữ nghe tiếng động bèn quay sang, thấy một tiên quan tuấn tú vận áo bào xanh nhạt đang đứng bên cạnh cửa, trên tay hắn là hai bầu rượu bằng ngọc đang gõ vào nhau phát ra tiếng leng keng.

Thoạt nhìn, Phương Trữ thấy người tiên nhân này khá quen nhưng chưa kịp nhớ ra đã từng gặp ở đâu.

Mãi đến khi nghe hai tiểu đồng tử ở Toạ Xuân Phong hô to, “Vân Hãi đại nhân.”

Nghe thấy cái tên “Vân Hãi”, Phương Trữ thất kinh.

Bấy giờ hắn mới nhớ ra người này có gương mặt giống hệt tà ma bị trấn áp bên dưới lòng đất thung lũng Đại Bi.

Chẳng qua tà ma kia mang vết sẹo to và dài che mất một nửa mặt nên không nhìn rõ dung mạo vốn dĩ được nữa.

Còn nửa gương mặt vẹn nguyên trắng bệch như tờ giấy, khác xa vẻ sống động của sinh linh trước mắt đây.

Hai tiểu đồng tử lon ton chạy ra đón người, cất giọng thắc mắc, “Sao hôm nay đại nhân ghé thăm còn gõ cửa vậy, trước giờ người đều trực tiếp gọi cơ mà?”

Vân Hãi lắc đầu, nói, “Chỉ trách ta ở lì trên Linh đài nhiều ngày liền chán quá nên bị nhiễm thói xấu này của Tiên thủ đại nhân.”

Tiểu đồng tử săm soi hắn một phen, ngờ vực hỏi, “Linh đài… chán hở?”

Vân Hãi gật gù.

“Chán, cực kỳ chán, tiên sứ đồng tử ai nấy đều như ông cụ non.”

Tiểu đồng tử ra chiều hớn hở, xong lại tiếp tục tò mò hỏi, “Nhưng trông đại nhân vui vẻ thế mà, người đang chán à?”

Vân Hãi chỉ thẳng mặt hai tiểu đồng tử và nói, “Ngậm máu phun người.”

Nói xong, hắn quét mắt một vòng rồi hỏi, “Đại nhân nhà mấy đứa đâu?

Chắc không phải bị Thiên Túc đại nhân bắt đi nữa rồi chứ…”

Tiểu đồng tử nói, “Ưm, đại nhân nhận một bức thư từ Thiên Túc đại nhân rồi bảo có việc cần làm.”

Vân Hãi châm ngòi, “Không dắt hai đứa theo?”

Tiểu đồng tử mếu máo, “Không dắt theo.”

Vân Hãi: “Thế thì toi rồi, đại nhân hai đứa chê hai đứa rồi, không thôi thì theo ta về phủ đi.

Mấy tiểu đồng tử chỗ ta đứa nào cũng một kiểu như tạc vị Tiên thủ đại nhân nào đó, thậm chí còn chả biết cười.”

Tiểu đồng tử lắc đầu nguầy nguậy.

“Không được, chúng ta mang trọng trách trên người.”

“Trọng trách?

Trọng trách gì?”

“Đây.

Thiên Túc và đại nhân nhặt một người về, giờ chúng ta phải trông chừng.”

Tiểu đồng tử chỉ về phía Phương Trữ.

Vân Hãi đứng thẳng dậy và nhìn sang.

Hắn vốn tính thoải mái, nhấc bầu rượu hướng về phía Phương Trữ và nói, “Nếu đại nhân các ngươi không ở đây thì ta với hắn nhâm nhi trước vài chung cũng được.”

Phương Trữ: “…”

Song cuối cùng, Vân Hãi cũng không có cơ hội uống rượu cùng người lạ.

Hắn vừa toan bước qua ngạch cửa thì nhận được một phong thư từ phủ mình gửi đến.

Hoa văn trên bức thư kia rất đặc biệt, chỉ nhìn qua Vân Hãi đã biết có chính sự — hễ nhận được bùa thư như vậy chứng tỏ có việc xảy ra ở nơi hắn cai quản và cần hắn xuống phàm giải quyết.

Mà nơi hắn cai quản có tên thung lũng Đại Bi.

Tiểu đồng thử thấy nét mặt nghiêm túc của hắn bèn hỏi, “Đại nhân có uống rượu không ạ?

Nếu uống thì để chúng ta chuẩn bị chung ngọc.”

Vân Hãi nói, “E là hôm nay không uống được rồi, hẹn hôm khác vậy.

Giờ ta phải xuống nhân gian, rượu này đưa cho mấy đứa.”

Hắn đưa hai bầu rượu ngọc cho tiểu đồng tử rồi xoay lưng rời khỏi phủ, chỉ trong chớp mắt đã tan biến nhẹ nhàng như làn khói.

Một lát sau, căn miếu dồi dào hương hoả trong thung lũng Đại Bi dưới nhân gian xuất hiện một tà áo xanh.

Căn miếu trước lối vào thung lũng Đại Bi chưa bao giờ dựng tượng thần, bởi vậy những bá tánh đến dâng hương có đứng bên cạnh Vân Hãi đi nữa cũng không biết đây chính là vị thần tiên cai quản nơi này.

Hơn nữa, tạm thời bọn họ cũng không có tâm trí đâu mà bận tâm, vì sự chú ý của tất cả đều đang dồn vào cái hố khổng lồ sụp trên nền đất…

Động đất thình lình nổ ra ở thung lũng Đại Bi, khiến cho sàn ngôi miếu nứt toạc ra thành một lỗ sâu đen ngòm, và một số dân thường đã vô tình rơi xuống dưới.

Nếu chuyện này xảy ra ở bên ngoài miếu hoặc trên đường núi thì cũng không cần Vân Hãi phải đích thân xuất hiện.

Khốn nỗi nó lại ngay giữa miếu thờ nên vừa gây sự chú ý vừa trông như điềm gở.

Thà hắn không tới thì thôi, chứ vừa tới đã phát hiện bên dưới hang động này có gì đó khác thường, có cả… mùi hương của trận cục tà quái.

Nếu đã có thứ dị thường như này xuất hiện ở nơi hắn cai quản thì tất nhiên hắn không thể ngoảnh mặt làm ngơ.

Vì vậy, Vân Hãi tự nhận mình là đệ tử nhà họ Hoa tình cờ đi ngang qua đây, đẩy những bá tánh đứng nhòm ngó xung quanh sang bên rồi nhảy xuống đáy động.

Một cú nhảy này đưa hắn xuống lòng đất dưới đáy thung lũng Đại Bi.

Vừa đứng thẳng người dậy, hắn thấy một pho tượng thần của bản thân, bức tượng rủ mắt nhìn xuống, một tay giương cờ phướn, một tay nâng cành hoa.

Đoá hoa ở đầu cành che khuất một nửa gương mặt.

Vân Hãi đứng ngẩn ngơ trước tượng thần một lúc vẫn chưa hoàn hồn.

Sau hồi lâu, hắn mới từ từ nhíu mày.

Hắn thân là sơn thần thung lũng Đại Bi mà còn không biết bên dưới đáy thung lũng có một tượng thần của chính mình.

Tượng thần này ở đâu ra?

Do ai dựng?

Tại sao nó ở bên dưới lòng đất…

Lòng Vân Hãi tràn đầy hoài nghi, hắn bước quanh tượng thần một vòng, duỗi tay chạm vào ấn thờ phía sau bức tượng.

Không biết ai là người khắc ấn mà khi ngón tay hắn chạm vào thì chợt thấy con tim mình lạc nhịp vô cớ.

Khi hắn đứng thẳng dậy thì thấy có gió lộng tới từ sâu bên trong, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.

“Thật lạ…”

Vân Hãi thì thầm, tiếp đó, hắn phóng mình vào sâu trong lòng thung lũng nhanh như chớp.

Mười dặm thung lũng với hắn chỉ là vài bước chân.

Hắn chẳng nán lại nửa bước dọc đường mà đi thẳng một mạch đến thâm cùng sâu thẳm của thung lũng.

Trong tiếng gió rít thê lương dưới đáy thung lũng Đại Bi, hắn trông thấy đại trận “dùng mệnh nuôi mệnh” được người che giấu.

❄︎

Lời tác giả:

Đợi lâu ~

Dạo này gần đến đoạn cuối nên viết chậm, thời gian cập nhật không ổn định, mọi người đừng chờ nha QAQ

Cá:

Ôi mới đây mà tròn 100 chương rồi à, trước giờ em còn không nghĩ đến việc edit một bộ truyện chứ nói gì đến edit tận hơn trăm chương (◕‿◕。)

❄︎

Chương 99 ||•|| Chương 101

SHARE THIS:

Twitter

Facebook

Loading...

Thượng Tiên 99July 2, 2022In "Thượng Tiên"

Thượng Tiên 46February 20, 2022In "Thượng Tiên"

Thượng Tiên 23January 23, 2022In "Thượng Tiên"

Posted on July 6, 2022Tagged Mộc Tô Lý, Thượng Tiên

POST NAVIGATION

Thượng Tiên 99

Thượng Tiên 101

ONE THOUGHT ON “THƯỢNG TIÊN 100”

roshia⁷ says:

June 10, 2023 at 2:51 am

Đọc chương này xong thì cảm thấy 28 chương thật sự không biết giải quyết thế nào.

Định lực của Ô Hành Tuyết và Tiêu Phục Huyên mạnh thật.

Nhưng điều này không phải cũng đồng nghĩa là ở dòng rối loạn, hai người cũng có định lực vững tin rằng mình ở hiện thế sao?

Liked by 3 people

REPLY

LEAVE A COMMENT

Comment

Reblog

Subscribe

Design a site like this with WordPress.com

Get started
 
300 Năm Vắng Bóng Thượng Tiên
101


Skip to content

。・゚CÁ ・゚。

thoi thóp trong đại dương ái tình

MENU

THƯỢNG TIÊN 101

CẢN TRỞ

能不动我的饼

❄︎

Vân Hãi chưa bao giờ chứng kiến trận cục nào giống vậy.

Ở chính giữa đại trận là một cái hố sâu hoắm, dây leo xanh tốt um tùm đan chằng chịt vào nhau thành lưới, lấp kín miệng hố sâu.

Ở dưới đáy thung lũng Đại Bi không có ánh sáng mặt trời, vậy mà số dây leo kia lại trổ cành đơm hoa tươi non mơn mởn, tràn trề sức sống.

Vân Hãi đứng cách hố sâu một quãng tương đối, hắn giữ nguyên vị trí đứng nhìn mãi mà không bước tới gần.

Hồi lâu sau, hắn mới hoàn hồn, thấp giọng lẩm bẩm, “Thật quái lạ…”

Rõ ràng hắn chưa từng nhìn thấy trận cục giống vậy, mà thâm tâm lại tỏ ý kháng cự không muốn tới gần, giống như có thứ gì đó đang bị chôn bên dưới hố sâu.

Thật quái lạ.

Vân Hãi bật cười tự giễu, bụng nhủ thầm mình sống càng lâu càng tiến hoá lùi.

Trên đời này có loại tà ma yêu đạo nào mình chưa từng gặp, vậy mà giờ lại chần chờ trước một trận cục huyền ảo ma mị.

“Nếu để Tiên thủ đại nhân nào đó biết được, thì e là nếu người không nói thẳng mặt cũng sẽ âm thầm đánh giá ta là loại đệ tử bỏ đi —” hắn lắc đầu, tự thầm thì với chính mình, đồng thời bước đến bên cạnh dây leo và huơ mũi chân đẩy những cành hoa mọc ra từ sợi dây leo ra.

Từ kẽ hở giữa những cành hoa đó, hắn nhìn vào bên trong hố sâu.

“Trống không?”

Vân Hãi kinh ngạc.

Hắn vén áo bào, hạ người ngồi xuống, đẩy những cành hoa sang bên trong sự ngờ vực hòng nhìn kỹ hơn chút nữa.

Dưới hố sâu thật sự không chôn thứ gì cả…

Không người, không xương, không có bất cứ đồ vật nào khả dĩ lập được trận.

Bên dưới chỉ có những cành dây leo xoắn vặn một cách kỳ dị.

Trung tâm trận cục rỗng không, chỉ nuôi một mớ cành hoa dây leo…

để làm gì?

Vân Hãi suy ngẫm, đoạn rút ra một tấm bùa viết thư trắng trơn từ trong tay áo.

Giữa hư không, hắn vung ra một cây bút và viết chữ lên tấm bùa thư:

“Ta thật hối hận vì ngày thường mãi lười biếng, để giờ đây gặp phải một trận cục bên dưới thung lũng Đại Bi nhưng không phát hiện được manh mối, chỉ đành thỉnh cầu Tiên thủ chỉ điểm đôi lời…”

Hiển nhiên là hắn có thể tự mình truy tìm ngọn nguồn sự việc, nhưng thật đáng tiếc nếu để vuột mất một cơ hội được hỏi ý.

Xưa giờ hắn luôn vờ vịt như vậy, làm bộ không biết để gửi một tấm bùa thư lên Linh đài, rồi sau đó có thể lừa Tiên thủ đại nhân đóng vai “tiên sinh ở đệ tử đường” thêm lần nữa.

Khổ nỗi dạo gần đây diễn cùng vở tuồng tận hai lần, có hơi nhiều.

Vân Hãi tư lự rồi bổ sung thêm một câu ở mặt sau, “Hết lần này, ta nhất định sẽ sửa đổi tật lười biếng của mình.”

Hắn kẹp tấm bùa giữa hai ngón tay, vừa định vung thư đi thì chợt ngửi thấy mùi gì đó.

Mùi hương này lan ra từ gốc rễ sâu bên dưới đám dây leo, gồm mùi máu kèm với một hương thoang thoảng nào đó nữa.

Ngửi được mùi hương ấy, Vân Hãi bỗng thấy kinh ngạc.

Hắn cứ cảm thấy mùi hương kia có phần quen thuộc mà chưa thể nhớ ra rốt cuộc từng ngửi mùi vị đó ở đâu.

Song hắn đã rụt bức thư sắp gửi đi trở về trong vô thức.

Ngay tức khắc đó, đám dây leo chằng chịt thình lình chuyển động!

Có lẽ lá bùa thư được viết ra ban nãy đã toả tiên khí linh khí ra bên ngoài và kích thích đám dây leo kia.

Vừa nghe tiếng gió gầm rít, đám dây leo như sống lại, vun vút lao tới chẳng khác nào một bầy mãng xà!

“Chúng bây tự tìm đấy nhé!”

Vân Hãi nói, đồng thời vung tay tung một chiêu hung mãnh.

Hắn lách mình xuyên qua đám dây leo như một chú rồng uốn lượn, áo bào xanh tung bay tựa làn khói bị gió cuốn tan giữa rừng thẳm.

Nơi hắn lướt qua, đám dây leo xanh tốt lập tức đông cứng lại, tiếp đó nứt toạc thành vô số vệt sâu hoắm.

Từ trong những vết nứt đó, tà khí nồng nặc tràn ra ngoài kèm với tiếng kêu thét hỗn loạn.

Tiếng thét đó pha tạp từ nam đến nữ, già đến trẻ, âm thanh đa dạng khiến người nghe tê tái đầu óc.

Vân Hãi tức thì sa sầm nét mặt.

Hắn đã đoán ra trận cục này là loại gì — có một số loại trận dùng cành hoa và dây leo với tác dụng cộng sinh, có ai đó đã dùng linh, xương, máu, thịt để nuôi đám hoa bên dưới hố này, qua đó cung phụng cho tính mạng một người nào chưa rõ.

Thoạt nhìn, trận cục bên dưới đáy thung lũng Đại Bi này được nuôi bằng mệnh của người lập trận.

Song đám dây leo hút máu thịt linh phách nhiều đâm quen nên đâu chịu ở yên một chỗ.

Nếu trận chỉ vận hành trong một hai ngày thì không nói, đằng này nó tồn tại từ năm này sang tháng nọ, khiến cho đám cành cây kia mỗi lúc một tham lam, càng ngày càng dễ đói.

Để rồi khi chúng phát rồ lên lại hút đi tàn hồn toái linh của rất nhiều người ghé ngang qua khu vực này hòng tiếp tục cuộc sống của mình.

Bởi vậy mới có tiếng thét gào inh ỏi phát ra từ đám dây leo.

Thật không ngờ, hắn đã trông coi thung lũng Đại Bi ngần ấy thời gian, mà đến bây giờ mới phát hiện thứ này được bày bố ngay bên dưới thung lũng Đại Bi!

Tất nhiên Vân Hãi không thể để nó tiếp tục vận hành vô tội vạ.

Hắn lách mình, phóng thẳng tới vị trí trung tâm trận cục như một mũi tên bén nhọn.

Mu bàn tay hắn quét ngang nền trời, một lá cờ phiến xé không hiện ra.

Dây leo quét đến nơi nào, cờ phiến dài rộng cản lại đến nơi đó!

Vân Hãi giẫm chân trên lá cờ, lướt xuống trên nền cờ như một cánh ưng xanh.

Hắn lướt đến đâu, dây leo đứt đến đấy.

Khi lướt tới cuối lá cờ dài rộng, Vân Hãi cúi người, vươn tay vói vào trong hố sâu.

Năm ngón tay hắn siết chặt rễ dây leo rồi rứt mạnh ra —

***

Hiện thế, Chiếu Dạ thành, bên trong “Lễ trạch” của Phong Tiết Lễ.

Mấy thiếu niên không mặt trong “đệ tử đường” vẫn nhoài người trên bàn, nằm chép kinh trong lơ đãng.

Một người trong họ bất chợt đẩy đổ lọ rửa mực, đánh vang lên tiếng lạch cạch rõ mồn một.

Toàn bộ thiếu niên bên trong đệ tử đường đều ngẩn người, ngoái đầu nhìn lọ sứ mà không hề cử động thân hình.

Tiếng vang lanh lảnh thình lình giữa căn nhà tĩnh lặng thật khiến người ta hốt hoảng.

Người nằm trên trường kỷ đột ngột rung lên, hai mắt choàng mở.

“Thiếu gia…”

Tiếu Hồ đang ngồi bên rìa trường kỷ, sắc mặt nhợt nhạt không chút máu, lưng dựa vào cột để dưỡng thương.

Vậy mà gã vẫn ưu tiên chú ý đến động tĩnh của người trên giường.

Sau khi khẽ khàng gọi, gã gượng người thẳng dậy và nói, “Cuối cùng thiếu gia cũng tỉnh lại rồi.”

Hôm đó bọn họ đến Tước Bất Lạc một chuyến mà chẳng chiếm được một chút lợi thế nào, bản thân Tiếu Hồ còn thiếu điều bỏ mạng.

May mà ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, phần tàn hồn của Phong Tiết Lễ thực sự đã tỉnh lại trong thoáng chốc, giành lấy quyền sở hữu thân thể từ linh phách Hoa Tín, thu lại chiêu tấn công và nhanh chóng kéo gã rời đi.

Cũng nhờ hai vị ở Tước Bất Lạc kia bị một tiếng chuông kéo chân nên không bám theo bọn họ.

Thế nên họ mới có đường rút lui trở về khu “Lễ trạch” niêm phong cửa nẻo.

Tiếu Hồ bị thương nặng, phải thiền định trong mê man hết mấy ngày mới dịu lại một chút.

Còn Phong Tiết Lễ đã hoàn toàn bất tỉnh nhân sự từ hôm đó đến tận bây giờ.

Có lúc Tiếu Hồ lo lắng khôn cùng, tới lúc này rồi gã mới dám thở phào một phen.

Gã nhìn người nằm trên trường kỷ rồi đứng thẳng dậy, nói, “Tôi đi lấy thuốc cho thiếu gia…”

Còn chưa nói xong chữ “uống”, cả người gã đã cứng đờ.

Vì gã thấy thiếu gia nhà mình chỉ vừa mới tỉnh dậy đã gồng vai thẳng thóm với tác phong chỉn chu như một dạng bản năng.

Điều này cho thấy người tỉnh lại không phải là Phong Tiết Lễ thực sự, mà là Thiên thủ Minh Vô, Hoa Tín.

Tiếu Hồ hoảng sợ không thôi!

Xong gã phát giác đối phương trợn to mắt, lồng ngực phập phồng trông rõ mồn một, thậm chí thấy được nhịp tim nặng nề đến mức độ nào.

Lẽ ra gã phải sợ hãi lắm, song vẫn hỏi tiếp, “Thưa thiếu gia… cậu có chuyện gì thế?”

Gã nghe “Phong Tiết Lễ” đáp lạnh tanh, “Có người muốn phá huỷ trận.”

Tiếu Hồ sửng sốt không rõ.

“Trận?

Trận ở đâu?”

Song gã không thể nghe được câu trả lời, vì ngay lúc đó “Phong Tiết Lễ” đã khép mắt lại.

Tiếu Hồ thấy người hắn run lên thật khẽ, sau đó nhẹ nhàng gục đầu xuống.

“Thiếu gia ơi?”

Tiếu Hồ khẽ giọng gọi vài lần, gã không yên lòng bèn duỗi tay kiểm tra một chút mới phát hiện linh thức đối phương đã rời khỏi thân thể.

***

Hoa Tín đã trói linh phách và sinh mệnh mình với trận cục dưới đáy thung lũng Đại Bi từ lâu, giờ chỉ cần nhắm mắt lại là linh thức hắn có thể lập tức xuất hiện trong trận cục ở thung lũng Đại Bi.

Ngay khi đáp xuống đất, hắn thấy tà khí đen ngòm tràn ra từ những đoạn dây leo gãy lìa đang che phủ gần kín mít cả mặt đất.

Hắn làm gì quan tâm ai là người ra tay huỷ trận, vừa tới đã tung sát chiêu.

Một chiêu đó mang theo sức mạnh của ngọn đèn dầu, cắt ngang qua làn khí đen.

Hắn phóng thẳng vào bên trong nơi dây leo bén rễ.

Gió từ cánh tay hắn quét đến đâu, ánh lửa sáng bừng lên đến đó, soi tỏ phần gốc rễ của chùm dây leo xanh mướt.

Hắn trông thấy có một bàn tay toan nhổ sạch gốc dây leo nên ngay khi sát chiêu vừa kết thúc, hắn nắm liền lấy cái tay nọ và nói, “Đây không phải chỗ để ngươi —”

Hắn chưa kịp nói xong hai chữ “làm loạn” thì ánh lửa bập bùng đã lan ra phạm vi rộng hơn.

Hắn ngẩng đầu trong ánh lửa, cuối cùng cũng nhìn thấy bộ dáng người đến phá huỷ trận.

Đó là sơn thần thung lũng Đại Bi, Vân Hãi.

Các tiên sứ Linh đài từng một thuở gọi hắn là “Lang quan”.

Còn từng một thuở Tiên thủ Minh Vô giờ đang nhìn người vận y bào xanh, lòng bất giác nhớ về ngày đầu Vân Hãi lên Tiên Đô, khi đó hắn khoác… một thân thuần trắng?

***

Năm đó, khi mới phi thăng lên Tiên Đô, Vân Hãi vẫn giữ thói quen ăn mặc của đệ tử nhà họ Hoa, ngoại trừ tấm eo bài đệ tử màu hồng phù dung thì phần còn lại của trang phục chỉ thuần sắc trắng cơ bản.

Rồi vào một ngày nào ấy?

Vân Hãi bất chợt nói với hắn, “Cung phủ của Tiên thủ trắng thế nhỉ.”

Khi đó, hắn lướt mắt nhìn một vòng rồi nói, “Dao cung ngọc trên Tiên Đô đều như vậy, có gì để than thở.”

Vân Hãi lắc đầu cười nói, “Tiên thủ hiếm khi ghé qua cung phủ của các vị tiên quan khác, hoặc có đến cũng không để lọt mắt rồi.

Các cung phủ đều có sự khác biệt tương đối đấy.

Tỉ dụ cung phủ của Tang Phụng thuộc Lễ các có rất nhiều hồ cá, cá chép đa sắc bơi lượn thành đàn như gấm dệt.

Còn nơi của Mộng Cô nào có như vậy, sau nhà chỉ toàn vách đá nhấp nhô vì nàng có nuôi một chú bạch hổ.

Toạ Xuân Phong của Linh Vương đại nhân hoà cùng nhịp điệu nhân gian, hoa rơi tuyết đổ chưa từng ngơi nghỉ.

Nghe đâu ngay cả căn viện của Thiên Túc đại nhân cũng đầy cây lá xanh tươi…”

Hắn hỏi, “Con từng đến chỗ Thiên Túc?”

“À, thật ra chưa đến.

Ta nghe Linh Vương kể lại, mà Linh Vương chắc không điêu ngoa những việc như thế này, vậy hẳn cũng không sai lệch nhiều đâu.”

Vân Hãi dừng đoạn, rồi nói tiếp, “Nơi đây ắt là nơi trắng nhất Tiên Đô rồi.”

Hắn đã sớm quen với không gian như vậy nên không để ý, rồi lại nghe Vân Hãi hỏi, “Tiên thủ không thích những thú vui hoa cá chim cảnh ấy ư?”

Hắn nói, “Dĩ nhiên không phải.”

Vân Hãi lại hỏi, “Vậy một màu trắng thuần thế này có khiến người buồn không?”

Hắn thinh lặng một chốc, nghĩ qua rồi nói, “Không buồn.”

Lời hắn đáp là “không buồn”, song dường như Vân Hãi lại hiểu khoảng suy nghĩ ngắn ngủi kia thành “đắn đo” và “chần chờ”.

Bởi vậy mà sau hôm ấy, lần nào đến cung phủ hắn Vân Hãi đều sẽ chắp tay sau lưng, giấu trong tay áo một món đồ gì đó.

Về sau, hắn thường phát hiện trên cửa sổ bỗng có thêm một chậu hoa có thể nhại tiếng người, hoặc dăm ba chú cá chép tiên bên cạnh khay rửa cọ.

Về sau nữa, Vân Hãi còn đổi cả phục trang, không mặc những bộ y phục trắng giản đơn kia nữa.

Những chiếc áo bào khi thì xanh lam, lúc thì vàng óng, lần nào bước qua cổng đình vào cung phủ, Vân Hãi đều trở thành khoảnh sắc màu duy nhất giữa căn phủ thuần nét trắng tinh.

Đến Lễ các chuyên trông nom công việc linh tinh ở các cung phủ Tiên Đô còn chưa làm tới mức như vậy.

Khi đó hắn cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi, “Con đang làm gì vậy?”

Vân Hãi nghĩ suy rồi đáp, “Có lẽ là… lòng hiếu kính của đệ tử ạ.”

“Lòng hiếu kính của đệ tử” cứ thế len lỏi vào từng chút một, chẳng đáng chú ý mà bất giác hắn đã đâm quen.

Cho đến một thời điểm rất lâu về sau, lâu đến hồi Tiên Đô đã mất đi sơn thần thung lũng Đại Bi, vào một ngày nọ trở về cung phủ, hắn chợt dừng bước trước cổng.

Tiên sứ đi theo hỏi hắn một cách rập khuôn, “Đại nhân sao thế ạ?”

Hắn đứng yên và đưa mắt nhìn khắp toàn bộ cung phủ, chẳng biết hết bao lâu rồi mới cất bước.

Hắn không trả lời tiên sứ.

Chẳng qua, hắn nhớ có người từng than thở rằng, “Cung phủ của Tiên thủ trắng như vậy có khiến người buồn không?”



Có đấy.

❄︎

Lời tác giả:

Tui đăng một chương trước nha, sợ đổi qua đổi lại dòng hiện thế và dòng rối loạn một hồi chóng mặt mất _🙂з” ∠)_ chương 2 còn đang viết, cập nhật muộn lắm nên đừng chờ.

❄︎

Chương 100 ||•|| Chương 102

SHARE THIS:

Twitter

Facebook

Loading...

Thượng Tiên 103July 17, 2022In "Thượng Tiên"

Thượng Tiên 102July 12, 2022In "Thượng Tiên"

Thượng Tiên 110August 24, 2022In "Thượng Tiên"

Posted on July 9, 2022Tagged Mộc Tô Lý, Thượng Tiên

POST NAVIGATION

Thượng Tiên 100

Thượng Tiên 102

9 THOUGHTS ON “THƯỢNG TIÊN 101”

Gin daiki says:

July 9, 2022 at 10:22 pm

Hổng hiểu gì luôn

Liked by 1 person

REPLY

cá. says:

July 9, 2022 at 10:23 pm

khó hiểu ở đâu vậy cậu?

Like

REPLY

Diệp says:

July 10, 2022 at 5:32 pm

Chẳng qua, hắn nhớ có người từng than thở rằng, “Cung phủ của Tiên thủ trắng như vậy có khiến người buồn không?”



Có đấy.

Đọc câu này thấy buồn ghê, người muốn níu giữ thế vào một ngày nào đó bỗng chẳng còn trên cõi đời, cái cảm giác í…

Công nhận thuyền Hoa Vân real quá, nhưng cũng chòng chành ghê luôn

Liked by 7 people

REPLY

cá. says:

July 11, 2022 at 12:39 am

Thuyền sư đồ này được chị Mộc xác nhận rồi luôn ấy, thế nhưng mà chị ta lại đẩy thuyền vào bão tố (*꒦ິ꒳꒦ີ) đau lòng quá đi mờ

Liked by 6 people

REPLY

Diệp says:

July 11, 2022 at 1:32 pm

Điềm văn của chị ta đấy à 😭

Liked by 2 people

Egg (⊃◜⌓◝⊂) says:

July 10, 2022 at 11:34 pm

Cá ơi hình như có chút typo á:

“Rồi vào một ngày nào ấy?

Vân Hãi bất chợt nói với hắn” – “?”

-> “,”

Liked by 1 person

REPLY

cá. says:

July 11, 2022 at 12:40 am

hông phải typo đâu cô, câu này là Hoa Tín đang nhớ lại ngày nào đó mà không rõ là ngày nào ấy

Liked by 2 people

REPLY

Yuki says:

February 14, 2023 at 9:00 pm

Cp này cứ kéo dài đến đây đúng là quá dày vò mà T.T thà đau 1 lần rồi kết thúc luôn đi huhu, đã ko đc HE thì chớ…

Like

REPLY

Thành An says:

May 21, 2023 at 9:37 am

Đau tim

Like

REPLY

LEAVE A COMMENT

Comment

Reblog

Subscribe

Design a site like this with WordPress.com

Get started
 
300 Năm Vắng Bóng Thượng Tiên
102


Skip to content

。・゚CÁ ・゚。

thoi thóp trong đại dương ái tình

MENU

THƯỢNG TIÊN 102

HUỀ NHAU

Artist: 锦兮予暮

❄︎

Hoa Tín đột ngột rút tay về và thu sát chiêu lại.

Dù đã rút về nhưng áp lực từ sát chiêu chưa suy giảm ngay mà vẫn tiếp tục quét ngang tới.

Nhất thời, cả lòng đáy thung lũng Đại Bi chấn động như sấm rền, đất đá nứt vỡ.

Hắn nhanh chóng bước lùi về sau, song linh thức vẫn bị oanh tạc tan nát.

Tuy vậy chỉ trong một loáng mắt, hắn đã tụ ra được một cơ thể khác.

Cũng chính thời khắc đó, tà khí đen ngòm bủa trào từ đám dây leo bị quét sạch đi, lộ rõ khung cảnh bên dưới nền đất…

Ở chính giữa là hố sâu cung cấp chất dinh dưỡng cho đám dây leo, hai bên đầu là hai bóng người đứng đối diện nhau qua trận cục cùng hố sâu.

Vân Hãi liếc nhìn bàn tay đang siết chặt rồi vung tay ra sau vai.

Tấm cờ phiến khổng lồ lộng gió phần phật cũng theo đó mà được thu về.

Hắn ngước mắt nhìn sang phía này, cất giọng, “Xem ra… ngươi chính là người lập tà trận này.”

Giọng điệu quá chi lạ lẫm, ánh mắt chẳng chút thân quen, Hoa Tín nghe hỏi mà chợt ngẩn người.

Hồi sau, hắn mới sực nhớ ra khi linh thức mình hoá hình đã biến thành dáng vẻ của Phong Tiết Lễ theo bản năng.

Vì vậy, hai chữ “Vân Hãi” còn chưa ra khỏi miệng đã bị nuốt ngược vào trong.

Mà ngoài việc gọi hai chữ “Vân Hãi”, Hoa Tín đã không còn biết phải nói gì.

Hắn nhìn vị tiên quan trong y bào xanh một hồi lâu mới nói, “Ngươi đến lòng đáy thung lũng Đại Bi để làm gì?”

Vân Hãi còn đang săm soi hắn, nghe hỏi thế thì bật cười, “Lạ thay, ta nên hỏi ngươi câu này mới phải.

Toàn bộ khu vực thung lũng đều đặt dưới sự trông coi của ta, ta làm gì ở thung lũng Đại Bi cũng nên xếp vào hàng thiên kinh địa nghĩa, còn ngươi…”

Vân Hãi liếc nhìn trận cục, trông thấy đám dây leo xoắn vặn như mãng xà cuồng loạn giờ đã lặng im, nép xuống lòng hố một cách ngoan ngoãn.

Nhưng khi hắn ngước mắt lên lần nữa, lại thấy tấm cờ phiến sau lưng rung lên cành cạch, chứng tỏ khí kình xung quanh vẫn luôn lưu chuyển chưa ngơi và có thể tung chiêu bất kỳ lúc nào.

Tuy thế, hắn lại nói tiếp chứ không ra tay ngay lập tức, “Ta thật sự rất tò mò, rốt cuộc ngươi là người phương nào mà có thể xuống tay bày trận ở nơi này trong thầm lặng không ai hay biết.

Nếu hôm nay ta không nhận được truyền thư thì không biết đến chừng nào ta mới phát hiện ra sự dị thường bên dưới lòng đất này.”

Hoa Tín lặng người chốc lát.

“Ngươi nhận được truyền thư?”

Vân Hãi có phần ngỡ ngàng, nét mặt cũng thâm trầm hẳn xuống.

“Giọng điệu ngươi… ngươi biết truyền thư ta nhắc đến là gì?”

Hoa Tín một thời là Tiên thủ, tất nhiên biết truyền thư là gì.

Một khi vùng đất đặt dưới sự cai quản của tiên nhân nào đó xảy ra vấn đề cần họ phải hạ phàm giải quyết thì tiên nhân đó sẽ nhận được truyền thư.

Nhưng nói cho cùng, đấy vẫn là quyết định của Thiên đạo Linh đài.

Thiên đạo tận dụng cơ hội này để đưa Vân Hãi xuống lòng đất thung lũng Đại Bi, khiến hắn phát hiện ra trận cục này…

Hoa Tín sa sầm hẳn nét mặt.

Nhưng rồi hắn chợt nghe được lời chốt lại của Vân Hãi sau một hồi suy tư, “Ngươi thuộc tiên môn?”

Hoa Tín thình lình ngước mắt.

Vân Hãi nói, “Phản ứng như vậy hẳn là ta đoán đúng rồi.”

Hoa Tín: “Từ đâu lại nói thế?”

“Trực giác,” Vân Hãi nói.

“Sau khi nghe thấy ta nói toàn bộ khu vực thung lũng đều đặt dưới sự trông coi của ta, ngươi chẳng mảy may lộ vẻ ngạc nhiên.

Điều này chứng tỏ ngươi từng gặp ta, có biết ta?

Hoặc đã từng nhìn thấy ta trong tiên phổ.

Không chỉ thế, ngươi còn biết ý nghĩa của truyền thư mà ta nhắc đến.

Thêm nữa…”

Hắn chợt ngưng giọng, hàng mày hơi chau lại.

Ánh mắt hắn lia một lượt qua người Hoa Tín, thoáng dừng khi đến vai cổ người kia.

Trông hắn ngẩn ngơ có vẻ như đang thất thần.

“Thêm nữa thế nào?”

Hoa Tín hỏi.

“Thêm nữa tư thế ngươi quá mực thước, thật sự rất giống…”

Nói đến đây, Vân Hãi mới chợt hoàn hồn, bèn vội chỉnh lại lời, “Thật sự còn chuẩn mực hơn một tiên nhân chân chính như ta, nên chỉ nhìn qua là biết ngay xuất thân từ tiên môn.

Ngươi họ gì?”

Hoa Tín bình tĩnh đáp, “Phong.”

Vân Hãi như đã tỏ tường.

“À, nhà họ Phong, khó trách khó trách, đây là một trong những gia tộc tiên môn lớn nhất nhân gian.”

Cảm thán xong xuôi, nét mặt hắn đã đổi.

Hắn từ tốn nói, “Nếu đã xuất thân từ tiên môn, tại sao lại sa đà xuống con đường này đến độ phải lập tà trận dưới đáy thung lũng Đại Bi?”

Hoa Tín lặng thinh không trả lời.

Sau hồi lâu, hắn mới hỏi, “Tại sao phải nhiều lời với ta như vậy?”

Vân Hãi sững sờ, bản thân hắn có lẽ cũng không tường tận được ngay lý do, chỉ biết trả lời theo phản ứng tự nhiên, “Ta không biết.”

Song liền sau đó, nét mặt hắn đã trở lại như cũ.

Hắn cất giọng thờ ơ, “Xưa nay ta đều hành động theo cảm tính, hễ thấy tò mò sẽ hỏi thêm mấy câu, bằng không sẽ bứt rứt khó chịu trong lòng lắm.

Nói chứ… cũng có lẽ vì khi nãy ngươi thu sát chiêu về.

Lễ thượng vãng lai, có qua có lại, nghiễm nhiên ta cũng không nên đánh liền tay mà nên tâm sự với ngươi đôi lời.”

Những lời này khiến Hoa Tín lặng bặt một lúc lâu.

Đây không phải lần đầu tiên hắn nghe những lời như thế.

Rất lâu về trước hắn từng nghe Vân Hãi nói thế rồi, chẳng qua khi ấy hắn không hiểu được và cũng không thể đồng tình qua loa.

Cảm nhận của hắn khi đó là đối phương sống quá cảm tính, dễ rước hoạ vào thân.

Vậy mà hôm nay, hắn chỉ cảm thấy thế sự đổi dời, lâu rồi chưa được nghe thấy.

Vân Hãi nhìn vào hố sâu và nói, “Tà trận này được lập bằng linh, thịt và cả máu, xương chỉ để nuôi dưỡng đám dây leo ấy, ngươi làm vậy để đổi mệnh hay để hại người?”

Lúc này, Hoa Tín mới lần đầu nhận ra, khi thốt những câu chữ ấy, giọng điệu người kia còn lộ vẻ hung dữ đe doạ, khiến người ta nghẹn lời không đáp được.

Hắn không trả lời, Vân Hãi lại tiếp tục nói, “Vào những lúc như thế này, đa phần những người ta từng gặp sẽ trả lời cả hai đều không phải, đáp án là họ muốn cứu người.

Còn ngươi thì sao?

Cũng như vậy sao?”

Hoa Tín đặt tầm mắt trên người hắn và im lặng không nói.

Vân Hãi thấy hắn không trả lời thì lắc đầu.

“Có rất nhiều cách để cứu người, sao phải chọn con đường tà đạo như vậy.”

Trong câu nói, dường như sự tò mò “lễ thượng vãng lai” đã đi đến hồi kết.

Cờ phiến trong tay hắn run lên nhè nhẹ.

Hắn vừa định tung chiêu thì Hoa Tín đột nhiên nói, “Phương pháp bình thường không có tác dụng.”

Vân Hãi ngước mắt nhìn sang.

“Tại sao?”

Hồi lâu sau, Hoa Tín mới thả nhẹ giọng, “Vì ta muốn cứu người đã chết.”

Khoảnh khắc đó, toàn bộ thung lũng Đại Bi chìm vào tĩnh lặng.

Vân Hãi không hiểu tại sao, song vẫn dịu giọng hẳn đi dù không hề cố ý.

Hắn hỏi, “Người đó là ai?”

“Là…”

đối phương nói ra một tiếng rồi mơ màng nét mặt, im lặng như không biết nên miêu tả ra sao.

Chẳng rõ mất bao lâu, Vân Hãi mới nghe một câu, “Ái đồ của ta.”

“Ái đồ…”

Vân Hãi lặp lại theo, rồi hỏi tiếp, “Vì sao hắn chết?”

Câu hỏi này dường như còn khó trả lời hơn, vì hắn thấy người kia rủ mắt, trầm mặc một lúc lâu hơn khi nãy rồi mới thốt, “Bị một kiếm đâm xuyên.”

Trái tim Vân Hãi gõ nhịp dồn dập, tưởng chừng có thể cảm giác được như thế nào là một kiếm xuyên tim.

Hắn lại cụp mắt nhìn hố sâu, quan sát đám dây leo trong mê man.

Đến khi hoàn hồn, hắn mới nhận ra mình đã vô tình hỏi một câu.

Hắn hỏi, “Ngươi có đau lòng không?”

Đối phương đáp, “Đau lòng.”

Vân Hãi gật đầu.

“Cũng phải, ta hỏi thừa mất rồi.”

Vân Hãi nhìn vào hố sâu kia và nói, “Nếu không đau lòng thì làm gì đến mức phải dùng mệnh nuôi mệnh đâu.”

Hắn dường như sực nhớ ra điều gì đó, bèn tiếp tục, “Nói đến, ta cũng có một sư phụ.

Có những lúc nhàn rỗi ta cũng suy nghĩ không biết nếu nhỡ sau này ta xảy ra chuyện gì, liệu người có đau lòng hay không?”

Rồi không chờ đối phương trả lời, hắn đã nói tới, “Nhưng bây giờ ta lại mong người không nên đau lòng quá.”

“Vì sao?”

“Vì ta sợ người sẽ trở thành giống ngươi.”

Khi những lời này vang lên, không gian lặng yên không một tiếng động.

“Có điều người sẽ không…”

Vân Hãi nhủ thầm trong bụng.

Vì người chính là Tiên thủ Minh Vô cơ mà.

Vừa dứt lời, cờ phiến trên tay hắn dịch chuyển.

Hàng mấy chục thớ vải vun vút lao thẳng ra, tấn công bóng hình đang lặng im không hé nửa lời ở đối diện.

Đối phương rút sát chiêu một lần, hắn đáp lễ một khắc, lễ thượng vãng lai, có qua có lại vậy là huề.

Dù thứ tà trận này được bài bố ở thung lũng Đại Bi để cứu người, nhưng nó cũng sẽ hại người và để lại mối hiểm hoạ khôn lường.

Dẫu hắn cảm thông, nhưng không vì thế mà xiêu lòng.

Đây chính là sự công bằng mà hắn nhìn nhận.

Thế nhưng, khi cờ phiến dẫn theo áp lực đủ khả năng siết chết tà ma sắp cuốn chặt lấy người bày trận, Vân Hãi kinh ngạc trong giây lát.

Vì hắn nhận thấy người bên kia hãy còn đang thẫn thờ, không hề có ý định đánh trả.

Hắn trông thấy ngọn đèn dầu lửng lơ bên cạnh bóng người cao cao ấy mà lòng chợt thảng thốt.

Ánh huỳnh quang đó dấy lên trong lòng hắn hình ảnh ngọn đèn chiếu thế của Hoa Tín.

Khi băng qua rừng hoang đất vắng về đêm, lẩn sau màn sương mù che phủ, ánh đèn ấy cũng lập loè thứ ánh sáng mờ ảo như kia.

Vân Hãi trợn to mắt!

Hết thảy tựa như vận mệnh an bài…

Khi cờ phiến chạm đến cổ người nọ, Vân Hãi loáng thoáng nghe tiếng một danh hào hô lên trong gió lùa qua thung lũng khoáng đãng —

Có ai đó đã chui xuống lòng đất thung lũng Đại Bi, gọi người xa lạ lập nên tà trận này một tiếng, “Tiên thủ Minh Vô.”

❄︎

Lời tác giả:

Vẫn phải viết lại hơi nhiều, đợi lâu rồi QAQ

Cá:

Red flag tràn trề mà sao tui thấy cp này thơm quá (︶▽︶)

❄︎

Chương 101 ||•|| Chương 103

SHARE THIS:

Twitter

Facebook

Loading...

Thượng Tiên 103July 17, 2022In "Thượng Tiên"

Thượng Tiên 110August 24, 2022In "Thượng Tiên"

Thượng Tiên 123May 1, 2023In "Thượng Tiên"

Posted on July 12, 2022Tagged Mộc Tô Lý, Thượng Tiên

POST NAVIGATION

Thượng Tiên 101

Thượng Tiên 103

8 THOUGHTS ON “THƯỢNG TIÊN 102”

Diệp says:

July 12, 2022 at 9:01 pm

Đã đến lúc phải viết newver cho cp này rồi, tuy hơi chamkam nhưng đúng là thơn thật

Liked by 2 people

REPLY

cá. says:

July 12, 2022 at 9:28 pm

ố la la tui hóng hóng, newver của cô thì chất khỏi chê

Liked by 2 people

REPLY

Diệp says:

July 12, 2022 at 10:49 pm

Ehe cảm ơn nè

Like

Diệp says:

July 13, 2022 at 6:18 pm

Tui viết xong ùi nè 👉👈

Liked by 2 people

REPLY

cá. says:

July 14, 2022 at 9:47 pm

ôi nghe xong lại khóc ròng thêm lần nữa (〒﹏〒)

Liked by 2 people

Thu Phương says:

February 8, 2023 at 1:28 pm

red flag nói theo một cách dễ hiểu thì là gì thế mọi người? tôi tối cổ quá ạ 😢

Liked by 1 person

REPLY

Lilinh Trần says:

June 26, 2023 at 10:49 pm

chị google bảo:

Ngược lại với green flag, red flag là những báo động đỏ, dấu hiệu tiêu cực cho thấy bạn nên xem xét có nên rời bỏ mối quan hệ độc hại hay không.

nếu tui ko nhầm thì trong otome game (game hẹn hò nhật) red flag chỉ tuyến tình cảm/ lựa chọn dẫn đến BE ヽ(✿゚▽゚)ノ

Liked by 1 person

REPLY

Lia says:

August 16, 2023 at 4:49 am

Không sao cp này cùng lắm là BE hai người cùng hẹo thôi =)))

Like

REPLY

LEAVE A COMMENT

Comment

Reblog

Subscribe

Design a site like this with WordPress.com

Get started
 
300 Năm Vắng Bóng Thượng Tiên
103


Hiện menudoc truyen

Truyện

Ba Trăm Năm Không Gặp Thượng Tiên

Chương 103

BA TRĂM NĂM KHÔNG GẶP THƯỢNG TIÊN

103: Thẩm vấn

TrướcTiếp

Người theo xuống lòng đất thung lũng Đại Bi là Tiếu Hồ.

Ban đầu Gã định ở lại phủ trạch “Lễ” ở hiện thế để chăm nom cơ thể thiếu gia Phong Tiết Lễ.

Thậm chí gã còn nghĩ một khi linh thức Hoa Tín rời khỏi thân thể thì Phong Tiết Lễ chân chính có thể nhân cơ hội xuất hiện trở lại lần nữa.

Song phần tàn hồn kia chưa kịp xuất hiện thì gã đã thấy máu trào ra từ bên khoé miệng Phong Tiết Lễ.

Gã giật mình hoảng sợ, hấp tấp đưa ra kiểm tra thử — có lẽ linh thức Hoa Tín gặp chuyện chấn động cả linh lẫn thân, cơn đau tấn công thẳng vào tim nên ép máu trào ra bên ngoài.

Gã vừa sốt ruột vừa lo thân thể này bị tổn thương nên cắn răng tách linh thức khỏi thể xác và đi theo sang kia.

Các ma đầu trong Chiếu Dạ thành đều đặt dấu ấn lên người bọn thuộc hạ để tiện triệu hồi vào những lúc nguy cấp.

Thực ra ban đầu Phong Tiết Lễ không định làm vậy nhưng bản thân Tiếu Hồ kiên quyết phải đặt.

Đã hơn hai mươi năm rồi, thật không ngờ đến bây giờ lại có thể dùng tới.

Vì vậy, linh thức Tiếu Hồ vừa đến nơi đã đặt chân xuống thung lũng Đại Bi, xuất hiện ngay bên cạnh Hoa Tín.

Gã vừa xuất hiện đã thấy hình ảnh hàng chục lá cờ phiến siết cổ Hoa Tín hiện ra trước mắt.

Gã hoảng hốt hô to, “Tiên thủ Minh Vô!”

Ngay tiếp đó, gã cảm tháy dấu ấn sau cổ mình nóng hực lên, có một người truyền âm vào tai gã.

Đó là giọng Hoa Tín, giọng nói yếu ớt cùng cực nhưng nghe vào như đang quát, “Đừng gọi.”

Tiếu Hồ sượng người.

“Hả?”

Rồi gã nghe được một đợt truyền âm nữa nối theo ngay sau, “Đừng gọi danh hào này trước mặt hắn.”

Bấy giờ, Tiếu Hồ mới nhận ra còn có một tiên quan ở trên tầng cờ phiến đang cúi nhìn xuống đây.

Khi đó quá chóng vánh nên gã không thấy rõ mặt người kia, vậy mà gã lại thấy thân hình và tư thế xuất chiêu có điểm gì đó rất quen thuộc.

Ngay sau, Tiếu Hồ lập tức vỡ lẽ, đúng là gã chưa từng thấy tiên quan này.

Nguyên do gã thấy có điểm gì đó rất quen là vì những thiếu niên không mặt trong đệ tử đường ở “Lễ” trạch có nét hao hao với vị này.

Tiên quan đó vừa nghe bốn chữ “Tiên thủ Minh Vô” thì rung động cả người, cánh tay đang tấn công Hoa Tín cũng đánh run.

Hắn ngước phắt mặt lên nhìn sang, trong đôi mắt chứa kinh ngạc xen lẫn chút mông lung.

Tiếu Hồ thấy hắn mấp máy môi, giọng thốt ra khẽ đến mức khó mà nghe được, “Ngươi gọi… ai?”

Tiếu Hồ muốn trả lời, song sực nhớ đến truyền âm Hoa Tín vừa gửi nên nuốt ngược giọng trở lại.

Thành thử, trong mắt Vân Hãi, gã giống như chỉ thoáng dừng đã tiếp tục sấn tới, vung song đao chém đánh cờ phiên, chẳng khác gì viện binh hối hả đến trợ giúp.

Còn Tiếu Hồ vẫn luôn nở một nụ cười trời đánh không phai, nhìn qua rất giống đang ủ mưu gian tà, thậm chí đến tiếng gọi “Tiên thủ Minh Vô” vừa nãy dường như cũng chỉ là một trò giảo quyệt hòng khiến người khác mất tập trung mà thôi.

Chỉ là…

Vẻ khiếp sợ trong mắt Vân Hãi còn chưa vơi, tâm trạng bỗng chốc rối bời rồi chuyển sang nhịp tim đánh loạn không thôi.

Đó là loại cảm giác vô cùng bứt rứt khó chịu cứ như thể hắn thật sự hoảng loạn.

QUẢNG CÁO

Khuôn Làm Giò Inox.

Chuyên Trị Giò Xào/Giò Thủ, Cực Bền, An Toàn, Dễ Vệ Sinh!

Bột đậu đỏ nguyên chất 100% organic OBAXUA, cực tốt để dưỡng trắng da, tẩy da chết, ngăn chặn lão hóa

Nhưng tại sao hoảng loạn?

Lúc này đây, hẳn là Tiên thủ Minh Vô đang nghiêm mình yên vị trên đỉnh ngọn núi cao nhất của mười hai ngọn Linh đài, bao quanh giữa các tiên sứ, tiên đồng quy củ và cứng nhắc như cụ non.

Mặc dù người sắp bị cờ phiên siết cổ đang ở trước mặt hắn đây cũng rất mực thước đ ĩnh đạc và toát ra phong thái tiên môn, nhưng tràn quanh người hắn là hơi thở của tà ma, một bên mặt hắn còn có đường thêu hình cành hoa chạy dài xuống tận vai, người không ra người ngợm không ra ngợm, đã vậy còn phà quỷ khí dày đặc.

Hai con người khác nhau một trời một vực như vậy, làm gì tìm ra điểm nào tương tự.

Khoảnh khắc Vân Hãi mất tập trung dường như tạo cơ hội người bị cờ phiến quấn chặt siết cổ tìm được sơ hở, lật tay đánh trả một chiêu.

Tích tắc, hàng loạt lá cờ phiến đồng loạt vang lên tiếng rách!

Vân Hãi đanh nét mặt, lòng nhủ quả nhiên…

Chỉ bằng một chiêu đánh trả này đã chứng minh tất cả — tiếng “Tiên thủ Minh Vô” chỉ là một trò gian trá nhằm mục đích làm hắn phân tâm và để lộ sơ hở mà thôi.

Bên dưới lá cờ bị xé rách hiện ra gương mặt người suýt bị siết cổ giữa tầng lớp vải cờ.

Trông hắn vô cùng yếu ớt nhưng vẫn nở một nụ cười.

Giờ khắc này, nụ cười ấy đậm nét châm biếm như đang muốn nói “Uy lực của danh hào của Tiên thủ vẫn không suy giảm, có thể dễ dàng lừa ngươi”.

Cũng chính nụ cười đó giúp Vân Hãi xác nhận mình đã hoàn toàn bị lừa.

Vì Tiên thủ Minh Vô chưa bao giờ có biểu cảm như vậy.

Bao khúc mắc trong lòng Vân Hãi thoáng chốc đã biến mất tăm hơi.

Hắn nghiêm mặt lại, quơ một tay gom hết toàn bộ cờ phiến bị rách, tay còn lại ác liệt tung chiêu.

Thân hình bén nhọn như tia chớp ngang trời phóng thẳng tới từ giữa màn cờ trắng.

***

Có lẽ như, hết thảy mọi chuyện đã vẽ nên một vòng tròn luân hồi qua sinh tử…

Hoa Tín đập lưng xuống mặt đất, dõi mắt nhìn bóng áo xanh cao cao hạ sát chiêu thẳng xuống.

Hắn nhủ, khung cảnh này có nét giống với những gì xảy ra mấy trăm năm trước ở thung lũng Đại Bi.

Thì ra tầm nhìn của Vân Hãi năm xưa chính là thế này đây—

TRUYỆN ĐANG HOT

Xuyên thành vị hoàng đế 'cong vòng', thụ 1 lòng muốn bảo vệ chàng hoàng tử lưu lạc để đổi lại cái kết lâm ly bi đát!

Lấy người chồng được gọi là ma bệnh, phế vật, cô không thể đoán được đỉnh đỉnh đại danh thật sự của anh hoành tráng cỡ nào!

Là trông thấy người lao xuống cùng thanh kiếm, xuyên qua sương đen bao phủ khắp cơ thể tà ma, tay nắm chặt chuôi kiếm và lạnh lùng đâm thẳng qua.

Khác rằng năm xưa Vân Hãi mỉm cười khi bị kiếm đâm xuyên người.

Còn giờ đây, hắn không tài nào cười nổi.

Hắn vẫn luôn nghe người ái đồ ấy càu nhàu “Muốn Tiên thủ cười mới khó làm sao, thật khổ ta quá đi mà”.

Xưa giờ hắn vẫn không hiểu nổi, đến tận lúc này hắn mới vỡ lẽ đúng là khó quá.

Làm khổ con rồi…

Hắn trân mắt ngước nhìn Vân Hãi giáng xuống, từ trên cao đến gần ngay trước mắt.

Vào khoảnh khắc bị sát chiêu đánh tan linh thức, Hoa Tín khẽ nhấc tay.

Ngay lúc cánh tay chạm đến lưng Vân hãi, linh thức Hoa Tín tản mác như bụi trần lất phất.

***

Vân Hãi mê man tầm mắt trong màn bụi.

Hắn khép mắt rồi mở ra, bên dưới lớp đất đá đã rỗng không và người lập trận chẳng còn tung tích.

Là đã chết hay trốn mất rồi?



Vân Hãi cảm thấy hơi ngỡ ngàng, chìm trong bàng hoàng hồi lâu mới thẳng người đứng dậy.

Mấy chục lá cờ phiến hoá thành dải lụa, chúng vung lên rất cao sau đợt sát chiêu giáng vào đáy sâu vừa nãy, rồi mới là đà buông xuống trở lại.

Vân Hãi đứng giữa khung cảnh ấy.

Rõ ràng hắn nhận được truyền thư nên hoàn thành chức trách đến trừ hoạ ở thung lũng Đại Bi.

Rõ ràng hắn đương đầu với tà ma, thế mà sao đột nhiên lại cảm thấy thẫn thờ cô tịch quá.

Hắn kiểm tra một lượt tất cả mọi nơi, bất chợt không còn hứng thú tìm hiểu gì nữa nên thẳng tay huỷ sạch dây leo, phá tan tà trận.

Khoảnh khắc tự tay nhổ sạch gốc dây leo, không rõ vì sao mà tim hắn lại loạn nhịp, cảm giác khó chịu cùng cực ùa tới một lần nữa.

Hắn nắm chặt dây leo, quan sát đoá hoa rộ sắc trên cành héo đi trong chớp mắt.

Nó khô úa, rũ thân rồi rụng xuống, nhuốm chung màu sắc của đất bùn.

Nó làm hắn cảm thấy như chính tiên lực của mình cũng vừa bị rút đi mất.

Hắn cau mày một lúc lâu rồi mới rút một tấm bùa viết thư, biến ra cây bút từ giữa thinh không và viết, “Ta gặp phải một ít chuyện lạ thường ở thung lũng Đại Bi, muốn hỏi ý đôi điều, dạm hỏi Tiên thủ đang ở Linh đài hay cung phủ?”

Vừa gửi thư đi chẳng mấy chốc, hắn đã nhạn được hồi âm.

Hắn mở bùa thư ra, bên trên là nét chữ thân thuộc của Hoa Tín, thư viết, “Linh đài, đang lúc rỗi rãi không có việc gì, có chuyện gì vậy?”

QUẢNG CÁO

Bị vị hôn phu và bạn thân phản bội, cô 'nhặt' được 1 chiếc chồng tổng tài, bắt đầu cuộc sống vợ chồng ngọt ngào!

Bị nghi là gay nhưng thực chất là hacker nữ cải trang nam siêu đẳng từng khiến cõi mạng chấn động, bị nam thần thu về tay!

Nét mặt Vân Hãi nhẹ nhõm hẳn đi.

Hắn đề bút hồi đáp một lời, “Ta chạm trán một tà ma cực kỳ quái dị, nói ra thì dông dài, để ta quay về kể cho người nghe.”

Hắn rải bức bùa thư đi, không muốn ở lại dưới lòng thung lũng Đại Bi thêm một khắc nào nữa nên lập tức xoay người đi mất.

***

Khi Tiêu Phục Huyên và Ô Hành Tuyết chạy vội đến thung lũng Đại Bi và nhảy xuống ngôi mộ tiên dưới đất thì trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

Ô Hành Tuyết vừa phóng nhanh vào sâu trong đường hầm dưới thung lũng vừa nhỏ giọng thì thầm, “Ta đoán chừng chúng ta lại chậm một bước rồi.”

Cho dù đã dự đoán được, song khi đi đến thâm cùng dưới đáy thung lũng và nhìn thấy mớ ngổn ngang trên mặt đất, hai người vẫn không khỏi sa sầm nét mặt.

Ô Hành Tuyết ngoảnh nhìn khắp nơi rồi nói, “Đến nhà họ Phong đã như vậy, giờ đến thung lũng Đại Bi cũng như vậy, kẻ trên kia tính toán thật chuẩn xác, thời gian sít sao vừa khéo, không sai một li không muộn một tí, khiến chúng ta luôn luôn chậm mất một bước.”

Cái cảm giác mãi mãi chậm một bước này có lẽ giống một lời trách phạt hơn chỉ đơn giản trêu ngươi.

Giống như thể Thiên đạo Linh đài muốn dùng những thứ xảy ra hết lần này đến lần khác đó để chứng minh cho họ thấy có những kiểu đấu tranh không xứng gọi là “đấu tranh”, mà chỉ là “hoài công”.

Và rằng nó đang trả lời câu chất vấn của Ô Hành Tuyết lúc trước —

Hễ nó muốn thế gian có thiện có ác thì phải có thiện có ác.

Hễ nó muốn thế gian sinh tử vô thường thì phải vô thường.

Hễ nó muốn đổi sang một nhân gian khác thì không bất kỳ ai có thể ngăn cản.

Advertisements

Ý định của họ là dẫn Linh Vương của dòng rối loạn đến đây để đối phương tận mắt chứng kiến những manh mối này.

Vậy mà Linh đài luôn đi trước họ một bước.

Cứ đà này, có thể dễ dàng thấy mọi thứ đang đi vào lối cụt.

Từ bên rìa tầm mắt mình, Ô Hành Tuyết thấy Tiêu Phục Huyên vung thanh trường kiếm, phất lên một tấm màn trắng.

TRUYỆN TRANH ĐANG HOT

Cưới Tổng tài đáng ghét vì bị ràng buộc bởi 1 bản HĐ hôn nhân phát sinh sau 1 đêm ân ái ép buộc, cô đâu ngờ cuộc đời mình sang trang mới!

Sập bẫy mẹ ruột, cô có thai người đàn ông lạ, mang trăm đắng ngàn cay biến mất nào hay đối phương là Tổng tài hô mưa gọi gió!

Ô Hành Tuyết ngoảnh đầu sang nhìn.

“Đó là gì thế?”

Tiêu Phục Huyên bắt lấy thứ đó trong tay và dùng đầu ngón tay sờ qua, đáp, “Cờ phiến.”

Ô Hành Tuyết kinh ngạc một lúc mới sực nhớ ra chỉ có một người thường dùng cờ trong chúng tiên.

“…

Vân Hãi sao?”

“Lúc trước ta để yên cho trận cục này là vì ngại đánh động đến người lập trận.

Mà nhìn tình hình trận cục hiện tại…”

Tiêu Phục Huyên trầm giọng.

“Chắc chắn Hoa Tín đã tới.”

Quả thật, đại trận đã bị huỷ, nếu Hoa Tín còn tỉnh thì đảm bảo sẽ cảm nhận được và tuyệt đối không ngồi yên.

Chắc chắn hắn sẽ tìm cách đến đây.

Phàm là bất kỳ ai khác đến phá trận, Hoa Tín sẽ ngăn chặn bằng mọi cách.

Thế nhưng người đến phá trận lại chính là Vân Hãi…

Ô Hành Tuyết nói, “Thảo nào Vân Hãi được chọn đến đây.”

Đối đầu với Hoa Tín trên cương vị một tà ma, chỉ duy mỗi Vân Hãi mới có khả năng giành thế thượng phong trong giao chiến, dẫn đến việc trận cục bị tàn phá đến nhường này.

“Vậy Hoa Tín đâu rồi?”

Ô Hành Tuyết thắc mắc hỏi.

Nhìn mớ ngổn ngang trên mặt đất thì áng chừng người dưới thế hạ phong sẽ khó lòng có được kết cục tốt đẹp, chỉ là không biết tình hình thực tế tồi tệ đến mức độ nào mà thôi.

“Dù sao đây cũng là dòng rối loạn, hắn đến gấp rút cỡ nào cũng chỉ có thể dùng linh thức,” Tiêu Phục Huyên rút trường kiếm khỏi vỏ, lia mắt nhìn bao quát khắp nơi rồi đanh giọng lại.

“Nếu hắn bị thương trong lúc giao chiến đến mức tan nát linh thức thì sẽ không quay trở về thể xác được nữa mà chỉ có thể lượn lờ quanh đây, vĩnh viễn… không nhìn thấy ánh mặt trời.”

Y nói đoạn, dường như đã tìm ra linh thức bị đập tan bèn lập tức xoay người chém ngang thanh trường kiếm.

Ánh kiếm lao ra khắp bốn phía.

Bao mảnh vụn linh thức tản mác như bụi trần tụ về một chỗ theo luồng gió lộng.

Ngay kế đó, bóng kiếm ánh vàng đâm xuyên qua màn bụi lất phất, cắm thẳng vào nền đất.

***

Vân Hãi đã thu cờ phiến về và đi một mạch đến núi Thái Nhân, định lên Linh đài ngay lập tức.

Hắn muốn nhìn thấy Tiên thủ trên Linh đài, muốn thấy người kia vẫn an lành yên vị trên ngai cao, cùng bạch lộc được hoá nên từ tiên khí và ngọn đèn chiếu thế bên người.

Vậy mà hắn đang đi thì chợt trải chậm nhịp chân.

Không hiểu sao hắn lại nhớ về cụm “ái đồ” đó, nhớ đến ánh mắt người kia ngóng về phía hắn vào thời điểm sát chiêu đánh thẳng xuống thân thể.

Rồi còn có cái người hối hả chạy đến hỗ trợ hô to “Tiên thủ Minh Vô”, giọng gã khi đó nghe vào thảng thốt chứ không giống đang ủ mưu.

Hơn nữa…

Làm sao một tà ma có thể biết chỉ cần gọi “Tiên thủ Minh Vô” sẽ khiến hắn bất an trong lòng?

Vân Hãi đột ngột ngừng bước.

Hồi sau, hắn xoay phắt người lại lao về phía thung lũng Đại Bi với tốc độ xé gió như sấm chớp.

Đời này, chưa bao giờ hắn phải phóng nhanh đến thế, nhanh đến mức khiến hắn nghẹt thở.

Để rồi khi chạy đến thung lũng Đại Bi thì đôi mắt đã hừng hừng ngấn đỏ.

Hắn ngoặt qua vách núi quanh co rồi rẽ lối qua mỏm đá sau chót, vừa kịp trông thấy bóng kiếm ánh vàng của Thiên Túc rầm rầm giáng xuống.

Tiếng kiếm lanh lảnh đánh vang, chấn động toàn bộ thung lũng Đại Bi rộng lớn.

Vân Hãi đứng ngây người giữa ảo ảnh mịt mờ, mãi một lúc lâu sau mới vỡ lẽ…

Đấy chính là âm thanh vang vọng từ màn thẩm vấn của Thiên Túc thượng tiên.

XEM NGAY KẺO LỠ

Mã Sale 50% Cho Mỹ Phẩm 3CE, Sập Sàn Tới Bến Áp Dụng Cho Mọi Sản Phẩm Và Người Dùng!

Giật Mã Giảm 60K Cho Mọi Sản Phẩm Từ Mall Perfect Diary Tại Đây!!!

TrướcTiếp

Bách Luyện Thành Thần - Chuyện về một kẻ tôi luyện bản thân liên tục cho đến khi đạt tới đỉnh cao nhất của toàn bộ thể giới này

Võ Luyện Đỉnh Phong - Sống trong nghịch cảnh, phát triển trong tuyệt địa, bất khuất không bỏ cuộc, mới có thể phá vỡ được cực đạo của võ thuật!

Lạc vào thế giới người thú nơi nam nhân đẹp như Khổng tước còn nữ lại xấu không nỡ nhìn, cô gái lập nên hậu cung mỹ nam, cuộc đời chạm đỉnh!

Đấu Phá Thương Khung - Một thiên tài tu luyện trong phút chốc thành phế vật, từ phế vật từng bước khẳng định lại chính mình!

VIỆC LÀM HOT NHẤT

Báo lỗi chương Bình luận

TRUYỆN MỚI

SIÊU HOT

Sale đậm 49%++, giảm 80K đơn tối thiểu 0Đ, săn ngay tại đây!

Giật deal MUA 1 TẶNG 1 chỉ toàn hàng mall Shopee!

Tận hưởng 3 tầng sale với ưu đãi lên đến 50% và giảm 100k!

Cân điện tử màn hình LCD kích thước nhỏ gọn, thiết kế hoạt hình dễ thương cần cho mọi gia đình!

Dung Dịch Vệ Sinh Nam hương nước hoa khử mùi siêu đỉnh, 1 người xài - 2 người thích

TRUYỆN HOT

SIÊU KHUYẾN MÃI

Voucher giảm ngay 40K cho đơn từ 50K và giảm 80K cho đơn từ 0Đ, NGAY TẠI ĐÂY!

Hàng loạt mặt hàng flash sale sốc chỉ từ 1K vẫn freeship nhoay nhoáy, giảm như chưa từng được giảm!

Shopee Sức Khỏe: Top 2 thực phẩm chức năng A-Z TỐT NHẤT 2022 - Sale cực rẻ đầu năm mới!

Giật deal MUA 1 TẶNG 1 chỉ toàn hàng mall Shopee!

Tận hưởng 3 tầng sale với ưu đãi lên đến 50% và giảm 100k!

Contact - ToS

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
 
Back
Top Bottom