Cập nhật mới

Khác 30 NGÀY ĐẾM NGƯỢC CÁI CHẾT

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404408898-256-k800708.jpg

30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
Tác giả: namcungthuyen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

GIỚI THIỆU BỘ TRUYỆN: 30 NGÀY ĐẾM NGƯỢC CÁI CHẾT

Thế giới này nhiều khi tàn nhẫn đến mức chẳng thèm cho con người thời gian để chuẩn bị.

Và rồi, một buổi sáng tưởng như bình thường, nhân vật chính nhận được thông báo: chỉ còn 30 ngày để sống.

Không giải thích.

Không lý do.

Không cách xoay chuyển.

Từ khoảnh khắc ấy, từng ngày trở thành một mảnh gương sắc bén soi thẳng vào những điều họ từng trốn tránh:
những lời chưa nói, những người đã bỏ quên, những lỗi lầm âm ỉ như tro tàn dưới lớp đời dày cộm.

Trong 30 ngày cuối cùng đó, họ buộc phải sống thật - không màu mè, không diễn, không thỏa hiệp.

Mỗi ngày một bí mật mở ra.

Mỗi ngày một sự thật rơi xuống.

Và càng đến gần ngày cuối, ranh giới giữa sống-chết mờ đi, chỉ còn trơ lại những lựa chọn từng bị chối bỏ.

"30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết" không chỉ là hành trình của một con người đi về điểm kết, mà là lời nhắc nhở gai góc:
đời ngắn lắm, và điều đáng sợ nhất không phải cái chết, mà là sống mờ nhạt đến mức ngay cả chính mình cũng không nhận ra mình.



kinhdi​
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
VĂN ÁN - 30 NGÀY ĐẾM NGƯỢC CÁI CHẾT


Có những cái chết đến bất ngờ như một cú sét đánh.

Nhưng cũng có những cái chết được báo trước — rõ ràng, lạnh lẽo, tàn nhẫn như một văn bản hành chính không cảm xúc.

Với nhân vật chính của câu chuyện này, mọi thứ bắt đầu bằng một tin nhắn ngắn gọn, gọn đến mức khiến sống lưng lạnh chạy thẳng xuống gót chân:

"Cậu còn 30 ngày."

Không có số điện thoại.

Không có avatar.

Không có lịch sử liên lạc.

Tin nhắn đến như thể từ khoảng tối nào đó của thế giới — hoặc từ chính bóng đêm trong lòng họ.

Ban đầu, họ xem đây là trò đùa ác ý.

Xóa tin nhắn, tắt điện thoại, đi ngủ.

Nhưng đời đâu dễ bỏ qua như vậy.

Ngay ngày hôm sau, một sự cố giao thông bất ngờ suýt tiễn họ đi.

Không phải tai nạn lớn, nhưng đủ khiến tim họ đập hụt vài nhịp.

Người xung quanh bảo "may quá", còn họ lại nghe rõ tiếng thời gian như đang cười mỉa sau lưng.

Rồi đến ngày thứ ba, một người mà họ tưởng đã biến mất khỏi cuộc đời bất ngờ xuất hiện, mang theo ánh mắt lạ lùng như nhìn thấu tương lai.

Những lời nói úp mở.

Những câu hỏi không đầu không cuối.

Tất cả như gom lại thành một nỗi bất an mà họ không thể phớt lờ.

Từ ngày thứ tư trở đi, mọi thứ bắt đầu thay đổi quá nhanh, quá sắc, quá đậm đặc để còn gọi là "trùng hợp".

Gương mặt của bạn bè bỗng trở nên bí ẩn hơn.

Ánh mắt của gia đình như giấu điều gì.

Những ký ức cũ — vốn được khóa chặt trong bộ não — bắt đầu rò rỉ từng mảnh, từng mảnh một, như vết rách không thể khâu lại.

Họ nhận ra: cái chết không phải thứ tự nhiên xuất hiện.

Nó đang đến vì một lý do.

Một lý do nằm trong quá khứ của chính họ.

Và thế là, trong suốt 30 ngày còn lại, họ buộc phải sống như một người đang bị thời gian siết cổ từng chút một.

Mỗi ngày trôi qua không còn đơn thuần là một đơn vị thời gian, mà là một chiếc đồng hồ đếm ngược được treo ngay trên đỉnh đầu — từng giây rơi xuống nghe rõ như tiếng kim loại rơi vào gương.

Họ bắt đầu đào bới quá khứ: những nơi từng đi, những người từng gặp, những sai lầm tưởng đã chôn sâu.

Và càng đào, họ càng thấy bản thân mình không hề vô tội như họ từng nghĩ.

Có những câu chuyện bị bỏ quên.

Có những lời xin lỗi chưa bao giờ được nói.

Có những cái tên mà họ đã cố quên để sống tiếp.

Thời gian càng trôi, họ càng nhận ra:

cái chết không phải được gửi đến cho họ... mà là để họ nhớ lại điều mà họ đã cố quên.

Ngày thứ 12, họ phát hiện ra một bức thư cũ bị giấu trong cuốn sách gia đình.

Nét chữ run run, dòng mực nhòe nước mắt.

Một lời cầu cứu.

Một bí mật bị giấu nhẹm.

Một sự thật đáng lẽ đã được nói ra từ nhiều năm trước.

Nhưng người viết bức thư đó...

đã chết.

Ngày thứ 17, một người bạn thân bỗng biến mất trong một tình huống đầy nghi vấn.

Công an kết luận "vẫn đang điều tra".

Nhưng nhân vật chính biết rõ — sự biến mất ấy có liên quan đến họ.

Hoặc liên quan đến thứ đang đe dọa họ.

Ngày thứ 21, họ bắt đầu thấy những giấc mơ lặp lại: một cánh cửa bị khóa, một con đường sương mù, và một giọng nói nói mãi một câu duy nhất: "Đừng để mọi thứ lập lại."

Ngày thứ 25, họ đứng trước ranh giới của một sự thật khiến tim như rơi xuống vực.

Một sự thật phơi bày rằng cái chết 30 ngày không phải lời đe dọa... mà là bản án.

Và người phán xử không phải kẻ thù, không phải thế lực siêu nhiên...

Mà là chính hành động năm xưa của họ.

Ngày thứ 28, họ hiểu: họ không bị săn đuổi.

Họ bị trả nghiệp.

Và cái nghiệp ấy đã đợi rất lâu để đến ngày này.

Ngày thứ 29, họ nhận ra rằng chỉ còn một lựa chọn cuối cùng: hoặc chạy tiếp và để quá khứ vĩnh viễn bám theo đời mình như bóng ma; hoặc quay lại, đối mặt, và chấp nhận hậu quả — dù hậu quả ấy có nghĩa là buông bỏ phần cuối của cuộc đời.

Và rồi ngày thứ 30 — ngày cuối cùng, ngày định mệnh — không có tiếng sấm, không có bi kịch kiểu phim hành động, không có "plot twist" giật mình.

Chỉ có sự im lặng.

Sự thật.

Và một lựa chọn cuối cùng mà chỉ con người mới có thể đưa ra:

sống trong trốn chạy... hay chết trong bình an.

"30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết" không chỉ là một cuộc truy tìm bí ẩn, mà là tấm gương soi thẳng vào những điều chúng ta thường né tránh: trách nhiệm, ký ức, lỗi lầm, và sự ngắn ngủi của đời người.

Nó nhắc ta rằng:

điều đáng sợ nhất không phải cái chết đến sau 30 ngày... mà là nếu trong 30 ngày ấy, ta vẫn sống hời hợt như 30 năm qua.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 1 - NGÀY THỨ 30


CHƯƠNG 1 — NGÀY THỨ 30

Buổi sáng hôm ấy không có gì đặc biệt.

Trời xám, mưa bụi như màn sương mỏng treo lơ lửng trên mái tôn.

Căn phòng nhỏ của Minh vẫn trông như mọi ngày: bàn học đầy sách chưa đọc, chiếc áo khoác vắt hờ trên ghế, ly nước cạn từ tối qua.

Không có dấu hiệu nào cho thấy hôm nay sẽ trở thành ngày thay đổi toàn bộ cuộc đời cậu.

Minh ngồi dậy, tóc rối, mắt cay vì thiếu ngủ.

Cậu vốn là kiểu người sống chậm, hiền tới mức bị đời đẩy đi đâu thì đẩy, chẳng bao giờ chủ động chống lại.

17 tuổi — cái tuổi đáng ra chỉ nên quan tâm bài kiểm tra, crush lớp bên, với chuyện ăn gì cho bữa chiều — vậy mà Minh lại thấy lòng mình trống rỗng kỳ lạ.

Cứ như có gì đó trong tim bị ai đó xoá đi, để lại một khoảng trắng vô nghĩa.

Điện thoại sáng màn hình.

Một thông báo.

Minh lười nhác với tay, mở khóa... rồi chết lặng.

"Cậu còn 30 ngày."

Chỉ đúng bốn chữ.

Không tên người gửi.

Không số điện thoại.

Không mốc thời gian.

Không emoji, không dấu chấm, không bất kỳ thứ gì để biết ai đứng sau.

Minh nhíu mày.

"Trò đùa à?"

Cậu xóa tin.

Đơn giản thế thôi.

Nhưng khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào biểu tượng thùng rác, tim Minh bỗng đập lệch một nhịp.

Một cảm giác lạnh toát chạy từ gáy xuống lưng.

Không có lý do.

Không có logic.

Chỉ là bản năng... như thể cơ thể cậu đi trước lý trí một bước và biết rằng đây không phải tin nhắn đùa.

Minh bật dậy, đi rửa mặt.

Nước lạnh tạt lên khiến cậu tỉnh táo hơn.

Cậu soi gương: đôi mắt thâm quầng, gương mặt hơi xanh, dáng người gầy quá mức.

Cậu cười nhạt.

"30 ngày... rồi sao nữa?

Có người rảnh đến thế à?"

Cậu không biết rằng đó chỉ là khoảnh khắc bình yên cuối cùng của đời mình.

Bước xuống đường, phố xá vẫn ồn ào như thường.

Mưa nhỏ khiến xe cộ trông như bơi trong một lớp hơi nước trắng đục.

Minh đeo tai nghe nhưng chẳng bật nhạc.

Cậu thích nghe tiếng mưa.

Dù đôi khi tiếng ấy khiến lòng cậu nặng như cục đá.

Vừa đến đầu hẻm, một chiếc xe máy lao vụt qua.

Minh bước thêm nửa bước — và phanh gấp của chiếc xe đó ré lên chói tai.

Người lái cố xoay tay lái, trượt ngang ngay trước mặt cậu.

Chỉ một bước nữa thôi là Minh đã nằm dưới bánh xe.

Cả cơ thể cậu cứng đờ.

Toàn bộ con đường bỗng im bặt.

"Em sao không!?

Đi đứng kiểu gì vậy!?"

Người lái xe la lên, giọng sợ nhiều hơn giận.

Minh đứng đó, tim đập thình thịch, hơi thở đứt đoạn.

Trong đầu cậu chỉ hiện ra đúng một hình ảnh: tin nhắn bốn chữ.

Cậu còn 30 ngày.

Cậu nuốt khan.

Một cảm giác bất an bám lấy cậu như bàn tay vô hình siết cổ.

Trường học hôm nay đông hơn mọi ngày — kỳ lạ thật, vì chẳng có lễ gì.

Minh bước vào lớp, định ngồi xuống như thường thì bắt gặp ánh mắt của Thy — bạn cùng bàn, cô gái trầm tính không bao giờ nói nhiều.

Nhưng hôm nay, ánh mắt Thy khác hẳn.

Nó nặng trĩu, như chứa một điều mà cô không dám nói.

"Cậu đến trễ," Thy nói khẽ.

"Ừ."

Minh thở ra, cố tỏ bình thường.

Cô nhìn cậu lâu hơn mức bình thường.

"Sáng nay... cậu có thấy gì lạ không?"

Tim Minh giật thót một nhịp.

Cậu cố giấu sự căng thẳng: "Không.

Sao thế?"

Thy mím môi.

Rồi cô quay đi, không nói nữa.

Nhưng ánh mắt cô khi đó... giống như người biết trước điều gì sẽ xảy ra.

Minh muốn hỏi.

Muốn gặng.

Nhưng cổ họng cậu nghẹn lại.

Không hiểu sao... cậu sợ câu trả lời.

Tiết 3, trời mưa xối xả.

Sấm chớp thỉnh thoảng rạch qua bầu trời.

Minh dựa đầu vào cửa sổ, mắt nhìn xuống sân trường.

Tâm trí trống rỗng.

Trống rỗng... nhưng bất ổn.

Từ nhỏ đến lớn, Minh chưa từng tin vào định mệnh, điềm báo hay những thứ mơ hồ.

Cậu tin vào sự thật, tin vào lý trí, tin vào những gì có thể đo được.

Nhưng hôm nay, mọi thứ lại đảo lộn.

Tim cậu như có ai bóp chặt từ bên trong.

Cậu mở điện thoại.

Tin nhắn đã bị xóa.

Nhưng cảm giác thì không.

Bỗng nhiên, từ phía cửa lớp, giọng giáo viên gọi:

"Minh, có người muốn gặp em."

Cậu quay lại.

Một người đàn ông đứng chờ phía ngoài.

Áo sơ mi trắng, giày đen, dáng vẻ quá nghiêm túc để là phụ huynh, nhưng cũng chẳng giống công an.

Người đàn ông nhìn Minh bằng ánh mắt phức tạp.

Không thù địch.

Không thân thiện.

Nhưng rõ ràng... biết cậu là ai.

"Em Minh phải không?"

Giọng ông trầm, chuẩn chỉnh, nghe như người quen ra vào văn phòng nhà nước.

Minh gật đầu.

Ông đưa cho cậu một phong bì mỏng.

Không tem.

Không ghi tên người gửi.

"Có người nhờ chuyển cho em.

Người đó không muốn lộ mặt."

"Là ai...?"

"Anh không có quyền tiết lộ."

Ông đáp gãy gọn, không cảm xúc.

Minh mở phong bì.

Bên trong chỉ có một tờ giấy trắng.

Chỉ một dòng duy nhất, viết bằng mực đen:

"Ngày thứ 30.

Bắt đầu từ hôm nay."

Tay Minh run lên.

Người đàn ông nói nhỏ: "Cách tốt nhất để sống sót... là đừng phớt lờ nó."

Rồi ông quay đi, biến mất dưới hành lang tối.

Minh đứng đó, tờ giấy ướt mưa trên tay, tim đập như muốn phá tung lồng ngực.

Lần đầu tiên trong đời — cậu cảm nhận rõ ràng:

cái chết không còn là điều xa vời.

Nó đang đứng ngay trước mặt.

Nhìn thẳng vào cậu.

Đợi cậu tiến thêm một bước.

Và sự thật tàn nhẫn nhất là...

Minh không biết nó đến từ ai.

Không biết vì sao.

Không biết phải chạy hay phải đối mặt.

Chỉ có một điều chắc chắn:

Đồng hồ đã bắt đầu đếm ngược.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 2 - NGÀY THỨ 29


CHƯƠNG 2 — NGÀY THỨ 29

Minh thức dậy lúc 3 giờ 17 phút sáng — đúng theo kiểu bị giật khỏi giấc ngủ vì một thứ gì đó không tên.

Tim cậu đập mạnh như thể vừa chạy qua nửa thành phố.

Căn phòng tối thui, chỉ có ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào một mảng vàng nhạt, đủ để thấy bụi li ti bay trong không khí.

Minh không nhớ mình đã mơ gì.

Chỉ có cảm giác rõ ràng: có ai đó đứng ở góc phòng.

Một bóng đen.

Im lặng.

Đợi cậu mở mắt.

Nhưng khi cậu bật đèn ngủ, không có gì cả.

Chỉ là đống sách cũ và chiếc ba lô tựa vào tường.

Minh thở mạnh, cố trấn tĩnh.

"Chỉ là ảo giác... chỉ là căng thẳng quá."

Nhưng câu nói ấy không trấn an được ai, kể cả chính cậu.

Cậu bật điện thoại.

Không có tin nhắn mới.

Không có cuộc gọi nhỡ.

Không có gì nhắc lại chuyện "30 ngày" ngoài sự im lặng đáng sợ.

Minh nằm lại xuống giường, nhưng giấc ngủ không quay về nữa.

Thay vào đó là một câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu:

Mình thực sự chỉ còn 29 ngày?

6 giờ sáng, Minh ra khỏi nhà sớm hơn thường lệ.

Trời khô ráo, không mưa.

Không khí trong như thủy tinh.

Mọi thứ có vẻ bình yên đến kỳ lạ — và chính sự bình yên đó khiến cậu thấy bất ổn hơn.

Cậu đi bộ qua con hẻm quen.

Bỗng Minh dừng lại.

Trên mặt đất, ở đúng chỗ hôm qua suýt bị xe đâm, có một vệt trầy dài, giống như dấu trượt bánh.

Nhưng điều khiến cậu lạnh sống lưng không phải là dấu vết đó — mà là một mảnh giấy nhỏ nằm ngay cạnh.

Minh cúi xuống.

Trên mảnh giấy chỉ có một dòng:

"Tránh phải một lần."

Cậu siết mạnh tờ giấy, hơi thở đứt quãng.

Không thể nào là trùng hợp.

Không thể nào là trò đùa.

Càng không thể nào có ai đoán đúng thời điểm đó.

Minh bỗng có cảm giác như có ai đứng sau mình.

Cậu quay phắt lại — nhưng con hẻm hoàn toàn trống.

Chỉ có tiếng lá khô bị gió cuốn xoay trên nền xi măng.

Cậu nhét mảnh giấy vào túi, quyết đi nhanh hơn.

Không khí hôm nay có mùi gì đó rất lạ — như mùi của một cái gì sắp đổ vỡ.

Ở trường, Minh cố tỏ bình thường.

Nhưng người đầu tiên nhìn thấy cậu lại là Thy.

Cô đứng trước cửa lớp, tay ôm sách, vẻ mặt căng thẳng một cách bất ổn.

Nhìn thấy Minh, cô khẽ hỏi:

"Đêm qua... cậu có ngủ được không?"

Minh khựng lại.

"Sao cậu hỏi vậy?"

Thy không đáp ngay.

Cô nhìn vào mắt cậu, như muốn đọc từng suy nghĩ, từng nỗi sợ.

"Cậu... có thấy gì lạ không?"

Minh cứng người.

Từ tối qua đến sáng nay, đây là lần thứ hai Thy hỏi câu đó.

"Thy," Minh nói, giọng trầm xuống.

"Cậu biết gì đúng không?"

Gương mặt Thy biến sắc.

Cô lắc đầu quá nhanh để có thể là thật.

"Tớ... tớ không biết gì cả.

Chỉ là... linh cảm thôi."

"Linh cảm gì?"

Thy không trả lời.

Thay vào đó, cô đột ngột nắm lấy tay Minh — mạnh hơn người bình thường — và kéo cậu ra khỏi hành lang đông đúc.

Cô kéo Minh đến sân sau, nơi chẳng ai lui tới.

Gió thổi qua tán cây, lá rơi lộp bộp như mưa nhỏ.

Rồi Thy nhìn cậu, thẳng, sâu, như thể muốn khắc một điều vào đầu Minh:

"Minh... trong 30 ngày tới... cậu phải thật cẩn thận."

Trái tim Minh khựng lại.

Không khí như đặc quánh.

"Vì sao?"

Cậu hỏi chậm, từng chữ một.

"Thy, cậu biết cái gì?"

Thy cắn môi, ánh mắt lay động.

Cô sợ.

Rõ ràng là sợ.

"Không phải tớ," cô thì thầm.

"Tớ chỉ nghe một người nói... rằng cậu... sẽ gặp chuyện."

"Ai nói?"

Thy lắc đầu: "Nếu tớ nói ra, cậu sẽ gặp nguy hiểm hơn."

Minh đứng đó, người lạnh đi từng đoạn.

Câu chuyện này không còn là trò đùa.

Tan học, Minh định về ngay thì lại thấy người đàn ông ngày hôm qua đứng ở cổng trường.

Vẫn áo sơ mi trắng, quần đen, vẫn dáng vẻ lạnh như công sở, nhưng ánh mắt ông hôm nay có gì đó khẩn trương hơn.

Ông ra hiệu cho Minh bước lại.

"Em nhận được mảnh giấy sáng nay chưa?"

Minh chết lặng.

"Là...

ông gửi?"

"Không."

Giọng ông sắc như dao.

"Nếu là anh, anh sẽ không để nó lộ liễu đến thế."

Minh nghe mà càng rối.

"Vậy ai—"

"Em không cần biết."

Ông cắt ngang.

"Nhưng em cần hiểu một điều: từ giờ trở đi, bất cứ thứ gì xảy ra quanh em — tin nhắn, giấy ghi, người lạ — đều có chủ ý."

Minh bỗng thấy khó thở.

"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Tôi... tôi còn bao nhiêu ngày?"

Người đàn ông nhìn cậu như nhìn một đứa trẻ lần đầu chạm vào sự thật.

"Ngày hôm qua là ngày thứ 30."

Ông nói chậm, rõ ràng.

"Hôm nay là ngày thứ 29."

Minh bấu chặt quai cặp.

"Còn lại 29 ngày để làm gì?"

Ông nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Để sống sót."

Cậu nuốt nước bọt, giọng nghèn nghẹn:

"Tại sao là tôi?"

Người đàn ông im vài giây, rồi đáp bằng giọng trầm như đất đá:

"Vì em đang gánh thứ vốn không thuộc về em."

Minh chết sững.

"Là... thứ gì?"

Người đàn ông không trả lời.

Ông chỉ đặt vào tay Minh một tờ giấy gấp tư.

"Ngày mai, hãy mở nó.

Không sớm hơn.

Không muộn hơn."

Rồi ông quay đi, hòa vào dòng người như chưa từng tồn tại.

Minh về nhà, đóng cửa phòng lại, rút tờ giấy ra.

Nó nhẹ như một bí mật sắp nổ tung.

Cậu đặt nó lên bàn, nhìn chằm chằm.

Bên ngoài trời lại mưa.

Không khí như mùi kim loại — lạnh, chát, khó thở.

Trong đầu Minh, đúng một câu vang lên, rõ ràng như tiếng đồng hồ đập:

29 ngày...

đã bắt đầu.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 3 - ĐÊM THỨ 28


CHƯƠNG 3 — ĐÊM THỨ 28

Mưa bắt đầu rơi khi Minh vừa bước ra khỏi căn phòng trọ.

Những giọt nước sũng lạnh quất thẳng vào mặt, như thể bầu trời cũng đang muốn thanh lý tất cả những gì còn sót lại của ngày hôm nay.

Minh đứng dưới mái hiên một lúc, ngước nhìn vệt nước đổ xối xả từ mép tôn xuống đất, lòng trống rỗng như một khoảng sân bị bỏ hoang.

Đêm thứ hai mươi tám.

Hai ngày trôi qua từ khi con số "30 ngày cuối" hiện ra trước mặt cậu.

Hai ngày mà mọi thứ xung quanh bỗng thay đổi, không theo cách màu mè hay kịch tính, mà tàn nhẫn đến mức... im lặng.

Minh không khóc.

Cậu chỉ thấy bản thân như một món đồ đang bị đếm ngược hạn sử dụng.

Cậu bước ra đường.

Phố tối và ướt.

Ánh đèn đường vàng úa loang thành những quầng sáng méo mó trên mặt nước.

Hơi lạnh xuyên qua áo khoác, cắt vào da thịt.

Minh đi không mục đích, chân tự dẫn cậu về phía cửa hàng tiện lợi nhỏ cuối con phố — nơi cậu từng ngồi mỗi tối ôn bài, nơi nhân viên quen thuộc từng cười và hỏi: "Hôm nay thi đậu môn gì chưa?"

Cánh cửa kính tự động mở ra, phát ra tiếng ting nhỏ quen thuộc.

Mùi mì ly, bánh mì nóng và nước xả vải rẻ tiền quen thuộc bám vào không khí.

Minh bước vào, nhưng chẳng ai chào cậu nữa.

Nhân viên cũ đã nghỉ việc từ tuần trước.

Người đứng quầy hôm nay chỉ liếc cậu rồi quay lại màn hình điện thoại.

Một cảm giác kỳ lạ chạy qua ngực Minh — cậu vốn biết mình chẳng phải ai quan trọng, nhưng sự thay đổi này khiến cậu nhận ra thêm một điều: không có Minh, thế giới vẫn tiếp tục.

Thậm chí là tiếp tục một cách rất bình thản.

Cậu lấy một chai nước suối.

Nhìn cái giá 6.000đ, tự nhiên thấy nghẹn.

"Không biết... mình còn uống được bao nhiêu chai nữa."

Ý nghĩ đó khiến tay cậu khựng lại.

Một khoảnh khắc thôi, nhưng nó giống như tiếng giấy bị xé trong tim.

Minh đem nước đến quầy, trả tiền, rời đi mà chẳng nói một lời nào.

Ngoài kia mưa vẫn dày đặc.

Đường xá ướt đẫm ánh đèn.

Minh ngồi xuống chiếc ghế đá trước cửa hàng, mở nắp chai và nhấp một ngụm nhỏ.

Lạnh.

Nhạt.

Nhưng lại làm cậu cảm thấy mình... còn sống.

Cậu ngước nhìn dòng người đang chạy xe ngang qua.

Ai cũng vội.

Ai cũng bận.

Những khuôn mặt mờ đi vì mưa.

Những câu chuyện mà Minh chẳng bao giờ biết, cũng chẳng bao giờ có thời gian để tìm hiểu.

"Chắc tới ngày cuối, mình cũng chỉ là một người xa lạ trong cuộc đời họ thôi," cậu nghĩ, môi cong lên trong một nụ cười nhẹ mà đau.

Rồi bất ngờ, điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ An.

"Mày đang ở đâu?

Tao ghé qua phòng mày không thấy."

Minh sững lại.

Không phải vì An nhắn — mà vì suốt hai ngày qua, đây là người đầu tiên chủ động hỏi cậu đang ở đâu.

Cậu định trả lời "tao ổn", "đi dạo thôi", hoặc đơn giản là "đang ngoài đường".

Nhưng rồi những ngón tay cậu đứng yên trên bàn phím.

Cổ họng nghẹn lại, còn tim thì đập mạnh như đòi được giải thoát.

Cuối cùng Minh chỉ nhắn:

"Tao ở cửa hàng tiện lợi cuối phố."

Chưa đến năm phút sau, một chiếc xe máy thắng gấp trước mặt cậu.

Người trời đánh hay ngủ gật trong lớp — thằng An — lao xuống, áo mưa bay phần phật.

"Nè!

Mày đi đâu làm tao kiếm muốn điên," nó mắng nhưng giọng không giấu được sự lo lắng.

Mắt nó nhìn Minh như muốn đọc ra câu trả lời nào đó phía sau gương mặt vô cảm kia.

Minh quay đi, không muốn An thấy mắt mình đang đỏ.

An thở dài, ngồi xuống cạnh cậu.

Mưa tạt vào hai đứa, lạnh như đá.

Không gian im lặng một lúc lâu.

Chỉ nghe tiếng gió và tiếng xe chạy ào ào.

Rồi An nói, giọng nhỏ hẳn:

"Dạo này mày kỳ lắm...

Có chuyện gì thì nói tao biết.

Tao không rời đi đâu."

Một câu thôi.

Nhưng nó đâm thẳng vào nơi yếu nhất trong ngực Minh.

Cậu muốn nói.

Thật sự muốn.

Nhưng làm sao nói được?

Nói rằng: "Tao sắp chết trong hai mươi tám ngày nữa."

Nói rằng: "Tao không biết phải sống sao cho xứng đáng trong đoạn thời gian còn lại."

Nói rằng: "Tao sợ tới mức ban đêm nằm xuống là run."

Không.

Không thể.

Thay vào đó Minh hỏi ngược:

"Nếu còn 1 tháng để sống... mày sẽ làm gì?"

An nhíu mày.

"Mày hỏi vớ vẩn gì thế?"

"Trả lời đi."

"Ờ thì... tao sống bình thường thôi.

Ngày nào cũng sống như ngày cuối mà.

Với lại..." — nó nhìn thẳng vào mắt Minh — "...người như mày mà hỏi câu đó, là có vấn đề thật rồi."

Minh cúi xuống.

Bàn tay siết chặt chai nước đến mức bàn tay trắng bệch.

An nhẹ nhàng lấy chai nước ra khỏi tay cậu.

"Minh.

Nói thật với tao đi."

Gió thổi qua, làm tóc hai đứa rối tung.

Mưa rơi xuống tạo âm thanh như kim chạm vào mặt đường.

Minh hít vào một hơi dài, tim thắt như muốn gãy.

Rồi cậu nói nhỏ, giọng run nhưng dứt khoát:

"An... hình như tao không còn nhiều thời gian nữa."

Không gian chết lặng.

Gió cũng như ngừng thổi.

An xoay người, nắm lấy vai Minh, siết đến mức đau.

"Ý mày là sao?"

Minh không trả lời.

Chỉ nhìn An bằng đôi mắt đã mất hết bình yên, như mặt nước bị ném đá xuống liên tục.

An thở mạnh, đứng bật dậy, đôi mắt giãn ra vì hoảng:

"Không đùa kiểu này nữa.

Không được.

Minh, mày nghe tao nói—"

Minh ngắt lời, giọng nhỏ thôi nhưng đủ khiến An nín hẳn:

"Ngày đầu tiên... tao nhận được thông báo.

Ngày thứ ba mươi.

Và bây giờ... chỉ còn hai mươi tám."

An đứng im.

Bàn tay buông thõng, run nhẹ như gió thổi qua lá.

Sau đó nó ngồi xuống lại, chậm rãi, không nói câu nào.

Chỉ đưa một tay lên che mắt.

Hít thật sâu.

"Được rồi," An nói, giọng khàn đặc.

"Vậy thì từ hôm nay tới ngày đó... tao ở bên mày."

Minh giật mình.

"Không cần—"

"Câm.

Tao nói rồi."

An quay sang, mắt đỏ hoe nhưng kiên định.

"Chừng nào mày còn sống một ngày, tao sẽ đi cạnh mày một ngày.

Mày không được trốn.

Không được bỏ chạy.

Hiểu chưa?"

Minh cắn môi.

Cổ họng nghẹn như có gai.

Cậu gật đầu.

An mỉm cười nhẹ, yếu nhưng thật.

"Giờ về thôi.

Mưa lớn rồi.

Mày cảm lạnh tao không chở nổi đâu."

Minh đứng dậy, hai chân vẫn còn run.

Nhưng lần đầu tiên trong hai ngày qua... cậu cảm thấy không hoàn toàn một mình.

Đêm nay, dù trời mưa, dù đếm ngược chỉ còn hai mươi tám ngày...

Minh vẫn bước về phía ánh đèn hắt từ đầu phố.

Ánh đèn mờ, nhưng vẫn sáng.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 4 - HƠI THỞ BUỔI SÁNG THỨ 27


CHƯƠNG 4 — HƠI THỞ BUỔI SÁNG THỨ 27

Minh tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng rõ.

Ánh xám nhợt nhạt hắt qua khung cửa như hơi thở lạnh của buổi sớm.

Căn phòng trọ im đến mức nghe được tiếng đồng hồ lách cách từng giây một — từng nhịp gõ nhỏ như kim chích thẳng vào đầu, nhắc cậu rằng thời gian đang giảm dần... từng chút, từng chút.

Ngày thứ hai mươi bảy.

Minh nằm yên, mắt nhìn trần nhà loang nước, chẳng buồn nhúc nhích.

Có lúc cậu thậm chí muốn nằm vậy đến hết ngày, để thời gian tự chạy qua mình như một dòng sông không tình cảm.

Nhưng ý nghĩ đó khiến cậu co người lại — hèn quá.

Trốn tránh kiểu đó nghe giống thất bại ngay từ đầu.

Tiếng gõ cửa vang lên.

"Cốc cốc."

Rồi giọng An vọng vào, không cần lễ phép, không cần chờ đợi:

"Mở cửa đi thằng lì.

Tao mua đồ ăn sáng rồi."

Minh mất vài giây mới bước xuống đất, chân lạnh buốt.

Khi mở cửa, An đứng đó — tóc rối, áo khoác chưa kéo khóa, tay cầm hai túi bánh bao nóng phả khói mờ trước mặt.

"Ngủ kiểu gì mà mặt như zombie vậy?"

An nhíu mày.

"Không ngủ được."

"Tao biết.

Nhìn phát là hiểu."

An thở dài rồi bước thẳng vào phòng, ngồi xuống cái ghế nhựa gần bàn học.

"Vậy nên tao tới."

Minh bỏ mình xuống mép giường.

Hai đứa ăn sáng trong im lặng.

Bánh bao nóng thơm nhưng Minh nuốt vào lại nghèn nghẹn.

Mỗi lần nuốt xuống, cậu có cảm giác đó là một trong những buổi sáng cuối cùng trong đời — và suy nghĩ đó khiến cả người cậu lạnh như bị ngâm nước đá.

An nhìn Minh suốt, ánh mắt khó chịu lẫn lo sợ.

Sau vài phút nó không chịu nổi nữa:

"Ê.

Mày tính sống kiểu này hả?

Tự nhốt mình trong cái phòng chưa bằng cái nhà vệ sinh?"

"Không biết nữa."

"Không biết cái quần gì!

Còn hai mươi bảy ngày chứ không phải hai mươi bảy năm.

Mày ngồi đây thoi thóp chờ ngày chết hả?"

Minh nhìn xuống tay.

"Vậy tao phải làm gì?"

An đứng dậy, tới thẳng cửa sổ, mở tung.

Gió sáng lạnh ùa vào làm rèm bay phần phật.

"Mày phải sống.

Hiểu không?"

Giọng nó dày, nén chặt như đá tảng.

"Không phải sống cho có, mà sống cho...

đáng."

Minh bật cười nhỏ, buồn:

"Đáng với ai?"

"Với mày."

An quay lại, nhìn Minh thật lâu.

"Với thanh xuân của mày.

Với mấy năm mày vật lộn để tồn tại.

Với từng giọt nước mắt mà mày cố che đi.

Mày sắp chết... không có nghĩa mày biến thành tro bụi từ hôm nay."

Tim Minh khựng một nhịp.

An đến gần, kéo cái ghế lại, ngồi đối diện.

"Nghe tao hỏi cái này."

Giọng nó chậm hơn, mềm hơn, như không muốn làm Minh quỵ thêm:

"Nếu bây giờ mày được chọn làm một điều... một điều duy nhất trước khi mọi thứ kết thúc, mày muốn làm gì?"

Minh im lặng.

Một câu hỏi đơn giản nhưng như xé đôi ngực.

Cậu tưởng mình sẽ trả lời ngay — kiểu như "đi du lịch", "ăn món mình thích", hoặc "tỏ tình với người mình thương".

Nhưng khi lục tìm trong đầu, mọi thứ rỗng không.

Cuối cùng Minh nói, giọng nhỏ:

"Tao... muốn biết tại sao tao phải chết."

An cau mày:

"Ý mày là sao?"

"Thông báo đó... nó không cho tao lý do.

Chỉ có con số đếm ngược.

Tao muốn biết mình đã sai điều gì...

đã sống tệ chỗ nào... hay số phận tao vốn định sẵn như thế."

An ngồi lặng.

Câu nói của Minh như móc trúng ruột gan nó.

"Vậy mình đi tìm."

An nói như thể đó là chuyện đương nhiên.

"Đi tìm lý do.

Đi tìm manh mối.

Đi tìm bất cứ cái gì có thể giải thích chuyện này.

Nè, tao nói thật: nếu số phận muốn mày chết... tao không ngại chửi thẳng vào mặt nó."

Minh bật cười lần đầu tiên trong sáng nay.

Một nụ cười mệt nhưng thật.

An gõ vào đầu Minh một cái nhẹ:

"Hai mươi bảy ngày thì hai mươi bảy ngày.

Mày còn tao.

Tao không để mày chết ngu chết mờ đâu.

Nếu phải chết, ít nhất cũng phải chết trong tư thế... sống cho ra sống."

Minh hít một hơi thật sâu.

Lần đầu tiên, không khí buổi sáng vào phổi cậu không quá nặng.

"Được."

Minh nói.

"Vậy hôm nay... tao muốn ra ngoài."

An nở nụ cười như trút được cục đá khỏi vai:

"Chuẩn.

Mặc áo vô.

Đi."

Minh đứng dậy, kéo khóa áo khoác.

Tay vẫn run, nhưng bước chân đã đỡ hơn.

Khi bước ra khỏi căn phòng trọ, Minh cảm giác như mình vừa thoát khỏi một nhà tù tinh thần tự xây.

Gió lạnh thổi qua hai đứa.

Bầu trời xám, nhưng xám theo kiểu có hứa hẹn — như thể đằng sau lớp mây đó còn có ánh sáng đang chờ.

An đội mũ bảo hiểm cho Minh, giọng nửa cà khịa nửa quan tâm:

"Lên xe.

Tao chở."

"Đi đâu?"

"Đi xem thế giới còn gì để cho mày nuối tiếc."

Minh không trả lời.

Nhưng trong lòng cậu lần đầu tiên xuất hiện một thứ — không phải hy vọng, nhưng là... lực kéo.

Một lý do để bước tiếp.

Một hơi thở có hình dạng.

Và khi An nổ máy, chiếc xe lao vào buổi sáng xám bạc, Minh nhìn về phía trước.

Hai mươi bảy ngày.

Có thể ít.

Có thể quá ít.

Nhưng ít nhất... hôm nay cậu không còn bước một mình.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 5 - NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY (TIẾP): DÒNG CHỮ KHÔNG NGƯỜI KÝ


CHƯƠNG 5 — NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY (TIẾP): DÒNG CHỮ KHÔNG NGƯỜI KÝ

Con đường trước mặt trải dài như một dải xám vô tận.

Tiếng xe của An hòa vào tiếng gió, tạo thành một âm thanh giống như nhịp thở gấp gáp của ai đó đang chạy trốn.

Minh ngồi sau, tay bám vào gờ yên, lòng nặng trĩu mà cũng lạ lùng nhẹ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cậu cảm giác mình đang di chuyển chứ không bị thời gian kéo lê.

An đưa cậu đến một nơi ít người biết: chiếc cầu cũ nằm ở rìa thành phố, nối liền khu dân cư với một bãi đất hoang rộng như sân vận động.

Cầu đã bạc màu, lan can loang lổ rỉ sét, nhưng gió thổi qua nghe rất thật.

"Xuống đi." — An dặn, giọng nghiêm túc bất thường.

Minh bước xuống, tay vẫn còn hơi run.

An chắp tay ra sau lưng, đứng cạnh cậu.

Hai đứa nhìn mặt nước đen phía dưới — phẳng lặng đến lạ, như đang giấu cả một tầng nghĩa.

"Mày biết tại sao tao đưa mày tới đây không?"

An hỏi, mắt không rời mặt nước.

Minh lắc đầu.

"Ở đây tao từng suýt chết."

An nói nhẹ tênh như kể chuyện vặt.

"Lúc đó tao nghĩ đời tao xong rồi.

Nhưng tao sống."

Minh quay sang, ngạc nhiên:

"Hồi nào?"

"Lâu rồi.

Tao không kể vì không muốn làm lớn chuyện."

Nó đá nhẹ một viên đá xuống nước.

"Ý tao là...

đôi khi cái chết nó không cần đến đúng hẹn.

Và đôi khi nó cũng bị... trễ."

Minh bật cười khẽ:

"Mày đang cố động viên tao đấy à?"

"Ừ."

An thành thật.

"Vì trông mày như một cái bóng biết đi."

Gió thổi, lạnh chạm vào da nhưng không rét buốt như sáng nay.

Một lát im lặng dài bao trùm, rồi Minh lên tiếng:

"An... tao tìm thấy một tờ giấy sáng nay."

An giật mình nhẹ.

"Tờ nào?"

"Tờ có dòng chữ: 'Tránh phải một lần'."

Mặt An tối lại.

"Cho tao xem."

Minh móc từ túi áo ra mảnh giấy.

An nhìn một lúc, im lặng hơn cả gió.

Rồi nó hít một hơi dài:

"Chữ này không phải của người bình thường."

"Ý mày là...?"

"Là cái này... giống như kiểu người ta cố nhắc mày."

"Nhắc để làm gì?

Dọa tao à?"

"Không."

An lắc đầu.

"Kiểu như... bảo vệ."

Minh sững người.

Bảo vệ?

Ai lại bảo vệ cậu?

Và vì lý do gì?

Trước khi Minh kịp hỏi tiếp, điện thoại của cậu rung lên mạnh.

Màn hình sáng lên: Tin nhắn từ số không có tên.

Minh mở ngay.

Dòng chữ hiện ra, lạnh lẽo đến mức bàn tay cậu tê đi:

"ĐỪNG ĐỨNG TRÊN CẦU."

Minh tái mặt.

An nhìn thấy phản ứng, chộp lấy điện thoại:

"Tin gì vậy?"

Minh không nói, chỉ đưa cho An xem.

Chỉ một giây, nhưng thật ra là đủ để hai đứa cùng cảm thấy sợi dây vô hình đang siết chặt.

"Đi thôi."

An lên tiếng lập tức, giọng thấp và gấp.

"Rời khỏi đây ngay."

"Nhưng—"

"MINH.

Đi."

Cách An quát làm Minh giật mình.

Nó chưa từng gắt kiểu này.

Minh vội leo lên xe, An phóng đi nhanh đến mức gió tạt như cắt mặt.

Đường trở về dài hơn lúc đến.

Không phải do xe chạy chậm — mà vì Minh thấy rõ từng giây trôi qua đều có mùi nguy hiểm.

Hai đứa tấp xe vào một quán nước nhỏ trong hẻm.

Mùi cà phê phin và khói thuốc của người bàn bên hòa thành thứ mùi quen thuộc đến nỗi Minh cảm giác dây thần kinh cuối cùng vừa được nới ra.

An đặt điện thoại Minh lên bàn:

"Mày nhận tin lúc nào cũng không có tên, không có số.

Quá nguy hiểm."

Minh chống tay lên trán:

"Rốt cuộc ai biết từng bước tao đi?

Ai theo dõi tao?"

An không đáp ngay.

Nó đang suy tính — rõ ràng là nặng.

"Kể hết đi."

An nói.

"Tất cả những gì từ hôm qua đến giờ."

Minh kể:

Người đàn ông áo trắng.

Cảnh báo.

Tờ giấy.

Ngày đếm ngược.

Kể đến đâu, mặt An càng căng đến đó.

"Minh."

An chống khuỷu tay lên bàn, nhìn bạn mình thật sâu.

"Có khả năng cái này không phải chuyện siêu nhiên."

Minh ngẩng lên.

"Là ai đó... thật."

An nhấn mạnh từng chữ.

"Là người."

Minh thấy sống lưng lạnh hơn cả gió sáng nay.

"Ý mày là có ai đó... muốn tao chết?"

"Không chắc."

An đáp, nhưng ánh mắt thì khác: nghi ngờ, cảnh giác, và đầy phòng thủ.

"Có thể họ muốn cảnh báo mày.

Có thể họ muốn theo dõi.

Có thể họ muốn dẫn mày đến đâu đó."

"Nhưng tại sao là tao?"

An im lặng.

Cho đến khi nó nói một câu mà Minh không bao giờ nghĩ sẽ nghe thấy:

"Minh... mày có nhớ chuyện năm lớp bảy không?"

Tim Minh dừng lại nửa nhịp.

Cảm giác như có ai vừa kéo cả ký ức của cậu lên bề mặt.

Chuyện năm lớp bảy.

Cậu đã cố chôn nó.

Dưới đất.

Dưới thời gian.

Dưới một lớp ký ức giả mà cậu tự dựng lên để sống yên bình.

Giờ không còn yên bình nữa.

Minh nuốt nước bọt.

"An... mày biết chuyện đó từ bao giờ?"

"Từ lâu."

An nhìn Minh, ánh mắt không còn nghịch ngợm, không còn trẻ con — mà như một người đã đứng trong bóng tối rất lâu.

"Và tao nghĩ... chuyện đếm ngược có liên quan đến nó."

Minh lùi người lại trên ghế, mạch đập tăng mạnh như trống trận.

"Không... cái đó— chuyện đó đã kết thúc rồi."

"Không."

An lắc đầu, đôi môi mím lại.

"Nó chưa bao giờ kết thúc."

Bên ngoài, trời đổ mưa.

Hạt nước rơi thẳng xuống mái tôn, vang lên từng nhịp nặng như tiếng gọi từ quá khứ.

Minh nhìn ra màn mưa trắng xoá, lòng chùng xuống theo cách đáng sợ nhất.

Hai mươi bảy ngày không còn là con số xa.

Không còn là lời cảnh báo mơ hồ.

Nó là khoảng thời gian cuối cùng để đối diện thứ mà cậu đã chạy trốn... suốt bao nhiêu năm.

Và Minh biết rõ —

Ngày thứ hai mươi sáu sẽ không hiền lành nữa.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
Giải Thích: Minh có ký ức gì?


📌 Minh có ký ức gì?

1.

Ký ức bị phân mảnh — không phải quên, mà bị ép phải quên

Minh từng chứng kiến một vụ mất tích khi còn nhỏ.

Nhưng vì quá sốc, tâm trí của cậu tự cắt vụ việc thành từng mảnh rời, nhét chúng vào sâu bên trong.

Giống như một camera bị ai đó bật/tắt liên tục, chỉ lưu vài giây mỗi đoạn.

2.

Nhân vật mất tích đó... có liên quan trực tiếp đến vụ án hiện tại

Sợi dây nối giữa quá khứ – hiện tại chính là vụ mất tích này.

Nó từng bị kết luận "tai nạn", nhưng thật ra không hề phải tai nạn.

3.

Minh nhớ ba cảnh chính

Những mảnh ký ức xuất hiện lắt nhắt như flashback:

(1) Một đôi mắt — mở to, sợ hãi

Không thấy mặt trọn vẹn, chỉ đôi mắt.

Ánh mắt đó khiến Minh mỗi lần ngủ đều có cảm giác ai đó nhìn mình từ bóng tối.

(2) Mùi khói + mùi sắt nóng

Minh không nhớ có cháy, nhưng khói và mùi kim loại nóng xuất hiện trong cùng một không gian.

Đây là dấu hiệu của xưởng cơ khí hoặc một nơi có máy móc.

(3) Âm thanh chói tai

Giống như tiếng cửa kim loại đóng mạnh hoặc bánh xe kéo lê trên nền xi măng.

— Tất cả đều xảy ra trong cùng một đêm, và Minh là nhân chứng duy nhất sống sót, nhưng không ai biết cậu từng ở đó.

4.

Ký ức đang dần quay lại vì kẻ gây ra chuyện...

đã bắt đầu hành động trở lại

Không phải tự dưng ký ức được khôi phục.

Não con người không bao giờ tự khai quật quá khứ nếu không có lý do.

Minh nghe tiếng động giống hệt âm thanh năm xưa → ký ức bị kích hoạt → vụ án mới bắt đầu mở khóa.

5.

Minh sẽ đóng vai trò "người giữ chìa khóa"

Điều cậu nhớ sẽ dẫn cả đội tới:

địa điểm cũ,

hung thủ thật sự,

lý do vụ mất tích bị che giấu,

và một "chi tiết kim loại" cực kỳ quan trọng (tôi chưa tiết lộ để giữ plot twist).
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 6 - NGÀY 26


CHƯƠNG 6 – TIẾNG KIM LOẠI TRONG KÝ ỨC

Đêm sập xuống sớm hơn thường lệ, như thể bầu trời cũng đang giữ một bí mật mà không dám để ánh sáng nhìn thấy.

Minh ngồi trong phòng họp nhỏ của trường, nơi tạm thời được trưng dụng làm phòng điều tra nội bộ.

Ánh đèn neon trắng đục treo trên trần run nhẹ — không phải gió, mà là cảm giác bất an lan vào mọi thứ xung quanh.

Cậu ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau, nắm chặt đến mức các khớp trắng bệch.

Cậu không phải người thích kể chuyện quá khứ.

Nhưng tối nay... có thứ gì đó trong đầu cậu đang mở ra, từng chút một, như ổ khóa bị xoay gần đến nấc cuối.

"Minh," tôi nói, giọng thấp và đi thẳng vào trọng tâm.

"Em nghe tiếng đó bao nhiêu lần rồi?"

"Ba."

Minh đáp ngay.

Không lưỡng lự.

"Ba lần.

Giống hệt hồi đó."

Không khí trong phòng giảm xuống một nhịp.

"Hồi đó" — hai chữ đó chất nặng hơn thép.

Tôi mở sổ, nhưng không viết.

Chỉ nhìn Minh.

"Em kể lại đi.

Từng chi tiết.

Đừng sợ nó lộn xộn.

Cứ để nó tự trồi lên."

Minh khẽ gật, ánh mắt lạc vào khoảng không trước mặt như đang nhìn xuyên qua bức tường, xuyên qua cả thời gian.

"Em... không nhớ mặt ai hết."

Cậu bắt đầu, giọng khàn khàn như vừa chạy một đoạn dài.

"Chỉ nhớ đôi mắt.

Lớn... và sợ.

Kiểu như người đó muốn nói gì với em nhưng không kịp."

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.

Minh không nói quá nhiều về cảm xúc, nhưng cách cậu mô tả đôi mắt đó — nó thật đến mức muốn ám vào góc phòng.

"Hồi đó là ở đâu?" tôi hỏi.

Minh nhíu mày.

"Một nơi tối.

Có mùi.

Mùi khói... với mùi kim loại nóng em từng ngửi ở xưởng cơ khí sau trường.

Nhưng... em không chắc có lửa không."

Tôi ghi ngay vào trí nhớ: không có lửa, nhưng có nhiệt.

Điều này quan trọng.

"Tiếp đi."

"Sau đó... có tiếng."

Minh đưa tay lên thái dương như thể ký ức là một lưỡi dao mỏng đang cưa trên não.

"Một tiếng lớn.

Kim loại.

Đanh.

Giống như cửa sắt bị đóng mạnh.

Hoặc bánh xe sắt kéo lê trên nền."

"Tiếng đó giống tiếng hôm qua?" tôi hỏi.

"Giống y hệt."

Minh đáp.

"Như thể thời gian quay lại đúng khoảnh khắc đó và bắt em xem lần nữa."

Cậu thở dài, hơi run.

"Sau âm thanh đó... em nhớ mình bị kéo đi.

Không biết ai kéo.

Em nhỏ quá.

Chân em cứ trượt trên nền xi măng.

Lạnh.

Ướt."

"Ướt?" tôi ngắt ngay.

Minh gật.

"Nhưng không phải nước.

Em nghĩ... là dầu.

Hoặc nhớt."

Tôi lập tức nối chuỗi: khói + kim loại nóng + nền có dầu + tiếng kim loại → đây không phải tai nạn thường.

Đây là khu vực cơ khí, hoặc xưởng sửa chữa.

Và chắc chắn là đêm xảy ra vụ mất tích cũ mà nhà trường cố gắng chôn vùi.

"Em có nhớ ai nói gì không?

Hay bóng người?" tôi hỏi lần cuối.

Minh nhắm mắt, cố gắng đào sâu.

Dăm giây trôi đi.

Rồi cậu mở mắt.

Giọng cậu hạ xuống như thì thầm, nhưng mỗi chữ đều sắc như dao:

"Có một câu.

Ai đó nói.

Giọng trầm.

Rất trầm.

Em nghe mơ hồ:

'Đừng để nó thấy.'"

Tim tôi giật mạnh một nhịp.

"Minh... em chính là 'nó'."

Cậu gật nhẹ, không phản bác.

Trong mắt cậu có thứ gì đó lâu rồi mới hiện ra — nỗi sợ cũ quay lại, nhưng lần này kèm thêm sự quyết tâm lạnh toát.

Ngoài hành lang, gió đập vào cửa sổ, vang tiếng keng nhẹ.

Minh giật thót.

Tôi đứng dậy ngay.

"Đi."

Tôi nói thẳng, không vòng vo.

"Chúng ta quay lại khu vực sau trường.

Đêm nay.

Em phải đối diện ký ức để phá khoá vụ án."

Minh siết chặt bàn tay, ánh mắt như lưỡi dao đã được mài lại.

"Em sẵn sàng."

Đèn neon bỗng nhấp nháy lần nữa.

Một tiếng kim loại từ đâu đó vọng lại, mỏng như sợi tóc nhưng đủ để hai chúng tôi đồng thời xoay đầu.

Và tôi biết — đây không còn là ký ức nữa.

Thứ gây ra âm thanh đó...

đang ở rất gần.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
Giải thích


1.

Chương 6 đóng vai trò mấu chốt

– Đây là chương mở khoá ký ức của Minh, thứ mà từ đầu truyện mình đã gợi nhẹ rồi nhưng chưa cho nổ.

– Âm thanh kim loại, đôi mắt sợ hãi, nền xi măng lạnh... tất cả đều gút thắt để dẫn sang phần bí ẩn quá khứ mà Minh bị che giấu.

– Nó mở đường cho một nhánh mới: vụ mất tích năm xưa có liên quan đến Minh và có thể ảnh hưởng đến cái "30 ngày đếm ngược cái chết" của tôi.

2.

Chương 7 là sự tiếp nối logic

– Chương 7 sẽ là bước hai: hành động điều tra thực tế, quay lại hiện trường mà ký ức gợi lên.

– Đây là lúc hai nhân vật bắt đầu đụng vào sự thật, và sự thật thì không bao giờ hiền.

Kiểu như Chương 6 là chìa khoá, còn Chương 7 là cánh cửa mà chìa khoá đó mở ra.

3.

Hai chương này không phải filler

Không phải chương thừa, không phải chương lệch mạch.

Nó là một phần của main plot.

Muốn truyện trinh thám cảm xúc — thì phải có đoạn nhân vật đối mặt bóng ma trong đầu.

Và Minh chính là nhân vật then chốt.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 7 - NGÀY 25


**CHƯƠNG 7 – NGÀY 25

TRỞ LẠI HIỆN TRƯỜNG**

Đêm nay không có một ngôi sao nào trên trời.

Mây đen phủ kín, như thể bầu trời cũng đang cúi đầu trước một sự thật sắp bị đào lên khỏi lòng đất.

Tôi và Minh đứng trước khu vực phía sau trường — nơi mà ban ngày trông chỉ như một bãi chứa vật liệu cũ, nhưng khi đêm xuống lại mang đúng cái cảm giác mà ký ức của Minh đã mô tả: đặc, ẩm, và im lặng đến mức tinh thần bị bóp nghẹt.

Minh nắm chặt chiếc đèn pin cũ, lồng ngực phập phồng nhẹ.

"Anh chắc đây là nơi...?"

Cậu hỏi, giọng khàn.

"Không phải chắc," tôi đáp.

"Là chắc chắn."

Một tiếng kim loại... nhỏ... ngân lên từ phía góc sân.

Minh cứng người ngay lập tức—phản ứng bản năng như bị dội lại ký ức thời thơ ấu.

"Không phải gió."

Tôi nói lạnh.

"Đi xem."

Chúng tôi bước sâu hơn vào khu nhà kho cũ.

Nơi này đã bị niêm phong từ mấy năm trước vì một vụ "tai nạn" mà ai trong trường cũng tránh nhắc đến.

Tôi biết rõ hơn bất cứ ai rằng từ "tai nạn" chỉ được dùng khi người ta không muốn viết chữ "sự thật".

Minh chiếu đèn vào những đường ống rỉ sét.

Cậu nói chậm rãi, như thể từng nhịp thở đều phải cắn lại để không run:

"Em nhớ cái này... nền xi măng... và... mùi sắt cháy."

Đúng rồi.

Ký ức bắt đầu trùng khớp với hiện thực — đó là dấu hiệu cực quan trọng trong trinh thám tâm lý.

Nghĩa là ký ức của cậu không phải ảo giác, mà là sự thật bị chôn.

Tôi cúi xuống kiểm tra nền đất.

Một vệt đen dài.

Khô.

Dính.

Không phải nước.

Cũng chẳng phải sơn.

"Nhớt."

Tôi nói.

Minh lùi lại nửa bước — ký ức trong đầu cậu bật mạnh như một bóng đèn bị quá tải.

"Lúc đó... chân em trượt trên cái này..."

"Đúng."

Tôi siết giọng.

"Và ai đó đã kéo em đi để che giấu em khỏi một chuyện em không nên thấy."

Minh nuốt khan, tai đỏ lên vì căng thẳng:

"Vậy... chuyện đó là gì?"

Tôi không trả lời.

Tôi đứng dậy, bước tới cánh cửa kim loại lớn bị niêm phong bằng sợi dây xích cũ.

Nó mang đúng thứ âm thanh mà Minh nghe: tiếng thép chạm nhau, tiếng kim loại cọ vào nhau như than khóc.

Tôi thử kéo nhẹ.

Leng keng.

Minh đột ngột đưa tay lên đầu — ký ức đâm vào cậu như một cái đinh thép.

"Em... em nhớ rồi—"

Giọng cậu vỡ ra, không phải vì sợ mà vì quá chân thật.

"Trong phòng đó... có người.

Một người đang nằm.

Và mắt người đó... mở to.

Nhìn thẳng vào em."

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Không khí đặc quánh.

Thời gian như dừng lại.

Tôi hỏi ngay, giọng trầm xuống:

"Người đó chết rồi đúng không?"

Minh lặng vài giây.

Rồi cậu gật.

Một cái gật chậm và nặng như tòa nhà đổ.

"Dạ... người đó chết."

Cậu nói nhỏ.

"Và em... là người duy nhất nhìn thấy."

Tôi thở dài, rồi mở miệng nói một câu mà bản thân biết: kể từ giây phút này, chúng tôi chính thức bước vào vùng nguy hiểm.

"Minh.

Em phải nhớ thêm một thứ nữa."

Tôi cầm vai cậu, nhìn thẳng.

"Lúc đó, ai đã nói 'Đừng để nó thấy'?

Ai là người đứng ngay sau lưng em?"

Minh cắn môi, nhắm mắt lại, cố kéo mảnh ký ức cuối cùng ra khỏi bóng tối.

Một phút... hai phút...

Rồi đôi mắt cậu mở ra — ánh nhìn hoảng loạn nhưng cũng như bừng tỉnh.

"Em... nghĩ là..."

Giọng cậu run lên lần đầu tiên trong suốt câu chuyện này.

"Là một thầy giáo."

Tôi sững người.

"Thầy nào?"

Minh lắc đầu, mím môi.

"Em chưa nhớ được mặt.

Nhưng... em nhớ bàn tay ông ấy.

Có vết sẹo dài chạy từ cổ tay đến ngón cái."

Tôi chậm rãi hít vào.

Cả trường này... chỉ có một người có đặc điểm đó.

Một tiếng động lớn vang lên từ trong căn phòng bị khóa — âm thanh như ai đó đạp mạnh từ bên trong.

Minh giật nảy.

Tôi kéo cậu lùi lại 3 bước.

Không.

Thứ này không phải ký ức.

Không phải ảo giác.

Không phải quá khứ.

Nó đang xảy ra ngay bây giờ.

Tôi nhìn thẳng vào cánh cửa kim loại và nói lạnh đến mức hơi thở cũng hóa băng:

"Minh.

Ai đó đang ở trong đó."
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
CHƯƠNG 8 - NGÀY 24


**CHƯƠNG 8 – NGÀY 24

CÁNH CỬA KHÔNG NÊN MỞ**

Tiếng động bên trong vang lên lần thứ hai — lần này rõ hơn, sâu hơn, nặng hơn.

Không giống tiếng người đập cửa.

Nó giống tiếng một vật thể cồng kềnh bị kéo lê qua sàn ximăng, để lại âm thanh khô và nứt như xương cọ vào đá.

Tôi đứng chắn trước Minh, bàn tay đưa ra phía sau đẩy cậu lùi lại từng bước.

"Không được tới gần."

Giọng tôi trầm xuống, như thể chỉ cần nói lớn hơn một chút là thứ trong kia sẽ nghe thấy.

Minh thì thào:

"Anh... có chắc là... người không?"

"Không chắc."

Tôi trả lời thẳng.

Vụ này không phải thứ để an ủi bằng lời nói đẹp.

Không khí trở nên dày đến mức như có thể bốc bằng tay.

Tiếng gió ngoài sân bị nuốt sạch.

Cả khu vực trở thành cái hầm kín chỉ có một âm thanh sống động: kéo... kéo... kéo...

Lạnh đến mức mồ hôi sau gáy Minh rơi xuống nhưng lại khô ngay lập tức.

Tôi nghiêng đầu, ghé sát vào khe cửa kim loại.

Trong bóng tối, có gì đó... chuyển động.

Rất chậm.

Rất nặng.

Minh nuốt nước bọt, giọng đứt đoạn:

"Cái này... không giống lúc còn nhỏ... ký ức em không có âm thanh này..."

Tôi nhìn cậu một giây.

"Tức là chuyện này không phải quá khứ.

Nó là hiện tại."

Cả người Minh siết lại.

Tôi lùi về, lấy từ túi áo ra một thanh thép nhỏ — thứ mà tôi luôn mang theo từ ngày vụ đếm ngược bắt đầu.

Không phải vũ khí hoàn hảo, nhưng đủ để sống sót.

"Đứng sau lưng anh.

Không được rời tầm mắt."

Minh gật, nhưng ánh mắt cậu đang run, run kiểu người bị kéo căng giữa hai mảng ký ức: thứ hồi tưởng và thứ đang xảy ra thực sự.

Tôi đưa tay chạm vào sợi xích rỉ.

Nó lạnh buốt... nhưng có chút ẩm.

Như thể vừa có ai đó đặt tay lên — hoặc liếm lên.

Tiếng cạch vang lên từ phía trong.

Minh thở hắt: "Có người–!"

"Im."

Tôi chặn ngay.

"Lắng nghe."

Cả không gian như bị kéo dài ra thành một sợi dây.

Rồi...

Từ trong bóng tối...

Một hơi thở.

Chậm.

Khàn.

Gãy.

Giống hơi thở của người bị nhốt quá lâu trong không khí độc.

Hay người đã không còn thuộc về thế giới này.

Minh bấu lấy tay áo tôi:

"Anh ơi... hình như em nhớ thêm rồi..."

"Nhớ cái gì?" – Tôi không rời mắt khỏi cánh cửa.

Minh nhắm mắt, lôi từng mảnh ký ức rời rạc về, giọng run như dây đàn bị kéo đến mức sắp đứt:

"Khi em nhìn vào trong... lúc nhỏ ấy... người chết trong phòng đó... không phải chỉ có một mình."

Tôi quay phắt lại.

"Ý em là sao?"

"Em... em nhớ một cái bóng đứng ngay góc trong.

Không phải thầy giáo.

Không phải ai em biết."

Hơi thở Minh dồn lại thành từng đợt nhỏ:

"Cái bóng đó...

đang nhìn em."

Cả cột sống tôi lạnh đi.

Nếu ký ức của Minh đúng, nghĩa là bên cạnh người chết năm xưa... còn có một người khác.

Một nhân chứng thứ hai — hoặc thủ phạm thật sự.

Và nếu hiện tại vẫn có tiếng động trong phòng...

Không loại trừ khả năng cái bóng đó chưa từng rời khỏi đây.

Tôi siết chặt thanh thép:

"Minh.

Em phải nhớ thêm.

Người đó cao hay thấp?

Dáng đứng thế nào?

Có gì khác biệt không?"

Minh mở mắt — đồng tử co lại như bị ánh sáng đâm vào, dù xung quanh vẫn tối đặc.

"Em... không nhìn rõ mặt.

Nhưng... em nhớ đôi chân người đó."

"Đôi chân?"

"Dạ... người đó... không đứng thẳng."

Minh nghẹn giọng.

"Chân họ bị bẻ... cong.

Như không phải chân người."

Tim tôi đập hụt một nhịp.

Ngay khoảnh khắc tôi định nói, thì cánh cửa kim loại rung mạnh.

Một lực cực lớn từ bên trong đạp vào, khiến bụi rỉ sét rơi như mưa.

Minh hét khẽ, lùi lại.

Tôi kéo cậu ra sau tường, ra hiệu im lặng tuyệt đối.

Cánh cửa đập thêm lần nữa — lần này tiếng kim loại vang lên như một tiếng kêu thảm thiết của vật vô tri bị tra tấn.

Sàn nhà rung nhẹ.

Không.

Thứ trong đó không phải chỉ "tồn tại".

Nó đang cố đi ra.

Minh run, nhưng cố nói nhỏ:

"Anh... nếu người đó... hay thứ đó... không phải người... thì là gì?"

Tôi nhìn thẳng vào cậu, giọng thấp đến mức chỉ hai chúng tôi nghe thấy:

"Đừng nghĩ theo hướng siêu nhiên."

Tôi siết tay cậu.

"Nỗi sợ không có ma.

Chỉ có người.

Và người...

đôi khi đáng sợ hơn ma."

Nhưng ngay lúc tôi nói câu đó—

Một tiếng lách cách vang lên.

Tiếng ổ khóa bung.

Không ai chạm vào nó.

Không ai bẻ nó.

Nó tự mở.

Cánh cửa từ từ hé ra, để lộ một khe tối sâu như miệng của cái gì đó đang chờ nuốt trọn chúng tôi.

Tôi kéo Minh lùi thêm.

"Không được nhìn vào trong."

Nhưng Minh lại đứng im.

Đôi mắt cậu mở to, ánh nhìn chìm xuống đáy hoảng loạn.

"Anh..."

Giọng cậu như bị xé.

"Em... em nhìn thấy đôi mắt đó rồi."

Tôi quay lại.

Trong khe cửa —

Một đôi mắt mở to.

Trắng dã.

Cố định.

Như đôi mắt mà cậu bé Minh từng thấy năm xưa.

Chỉ khác một điều:

Đôi mắt đó...

đang nhìn thẳng em.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
Chương 9 -Ngày 23


Chương 9: Bóng Đen Trong Gương

Minh tỉnh dậy trong căn phòng trống rỗng, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu rung lên từng cơn như nhịp thở của một sinh vật vô hình.

Trên tường, những vết nứt chằng chịt như những dòng chữ bí ẩn, gợi nhắc cậu về những ngày tháng vừa qua.

Cậu không biết chính xác hôm nay là ngày thứ mấy, nhưng cảm giác sợ hãi len lỏi qua từng ngón tay khiến tim Minh đập dồn dập.

Một tiếng động khẽ vang lên từ hành lang.

Minh nhích sát vào bức tường, mắt mở to, lắng nghe.

Tiếng bước chân không đồng đều, như đang dò xét, như muốn đánh thức một ký ức đã chôn sâu trong cậu.

Minh bỗng thấy mệt mỏi lạ thường, như cơ thể và tâm trí đang đấu tranh để nhận ra điều gì đó quan trọng.

Cậu chạm vào chiếc gương cũ đặt trên bàn.

Tấm gương phản chiếu hình ảnh một Minh khác—một Minh với đôi mắt trống rỗng, lặng lẽ đứng nhìn cậu.

Cậu giật mình, lùi lại, nhưng hình ảnh đó vẫn tồn tại.

Không phải ảo giác, Minh nhận ra ngay: đó là một phần ký ức bị chôn vùi.

"Đừng bỏ chạy," tiếng thì thầm khẽ vang lên từ bên trong gương, lạnh lùng và không thể gọi tên.

Minh muốn hét lên nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại âm thanh thở gấp.

Hình ảnh trong gương dần biến đổi, hiện ra những ngày Minh lạc lõng, những khoảnh khắc mà cậu đã cố gắng quên—những lời nói cay nghiệt, những ánh mắt thờ ơ, và cuối cùng là bóng người mà Minh chưa bao giờ dám đối mặt.

Một cơn gió lạnh lướt qua, làm nến trên bàn chao đảo, khiến bóng tối xung quanh nhảy múa, gợi cảm giác như có thứ gì đó đang lẩn quất, quan sát từng cử chỉ của Minh.

Cậu biết phải tìm ra sự thật, nhưng sự thật ấy có thể hủy hoại chính cậu.

Một mảnh giấy rơi từ phía kệ sách, viết vội bằng mực đỏ: "Bạn không còn đường lui.

Mỗi bước là một mảnh ký ức bạn đã lãng quên."

Minh nhặt tờ giấy, lòng đầy rối bời.

Cậu nhớ ra những chi tiết vụ án mà mình từng bỏ lỡ—những manh mối tưởng chừng vô hại nhưng lại dẫn đến một bí mật ghê rợn.

Trong mắt cậu, từng vật dụng trong phòng như sống dậy: chiếc đồng hồ cũ, những vết máu khô trên góc bàn, và đặc biệt là gương—cánh cửa mở ra thế giới của ký ức và nỗi sợ.

Bất chợt, Minh nghe thấy tiếng cười khẽ, gằn từng nhịp, từ sâu trong bóng tối.

Một bóng người thấp thoáng sau tấm rèm cửa, nhưng khi Minh tiến lại gần, bóng ấy biến mất như chưa từng tồn tại.

Cậu nhận ra mình không còn ở một mình, và không phải tất cả những gì đang diễn ra là sản phẩm của trí tưởng tượng.

Minh ngồi xuống, cố gắng tập trung.

Cậu lục lọi những ghi chú cũ, từng mảnh ký ức rời rạc dần ghép lại thành một bức tranh kinh hoàng: người đứng sau mọi sự kiện này—một bóng đen từ quá khứ—đang chơi trò mèo vờn chuột với cậu.

Và dấu hiệu của ngày đếm ngược tiếp theo đã hiện ra, in hằn trên tờ lịch treo tường: Ngày 24.

Tim Minh đập mạnh hơn, nhưng lần này không phải vì sợ hãi đơn thuần.

Cậu biết phải hành động.

Mỗi ngày trôi qua là một thử thách, nhưng cũng là cơ hội duy nhất để Minh đối mặt với ký ức, với bóng tối trong lòng, và tìm ra sự thật trước khi nó nuốt chửng cậu hoàn toàn.

Bóng tối trong phòng dường như đặc quánh, mỗi tiếng thở, mỗi tiếng cọt kẹt của sàn gỗ đều vang vọng trong tai Minh.

Cậu đứng lên, tay run run, bước tới gương một lần nữa.

Và lần này, không phải để sợ hãi, mà để nhìn thẳng vào con người mà cậu đã từng cố gắng chối bỏ.

Trong tĩnh lặng, Minh thì thầm: "Tôi sẽ tìm ra sự thật... dù nó có kinh hoàng đến đâu."

Bên ngoài, mưa rơi lộp độp trên mái nhà, nhấn nhá thêm âm thanh cô độc và lạnh lẽo.

Minh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, và bước vào bóng tối, nơi những ký ức cũ chờ cậu, nơi mà chỉ một sự can đảm tuyệt đối mới đủ sức khai phá.

Ngày đếm ngược tiếp tục.

Sự thật chưa được phơi bày, nhưng Minh đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, dù bóng tối có dày đặc, rùng rợn đến đâu.
 
30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết
Chương 10: Ngày 22


Chương 10: Ngày 22 – Dấu Vết Chết Chóc

Ngày thứ 22 bắt đầu trong căn phòng tối mờ, nơi ánh sáng từ chiếc đèn dầu rung rinh như nhịp tim của chính Minh.

Không khí đặc quánh, mang theo mùi ẩm mốc và một chút gì đó tanh tưởi, khiến từng nhịp thở đều trở nên nặng nề.

Cậu biết rằng, với mỗi ngày trôi qua, bóng tối không chỉ tồn tại bên ngoài mà còn ăn sâu vào tâm trí, khiến ký ức bị bóp nghẹt trong nỗi sợ.

Minh tiến đến bức tường nứt nẻ, nơi những vết xước tạo thành những ký hiệu kỳ lạ.

Cậu chạm tay vào chúng, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Đó không phải lần đầu cậu thấy những ký tự này, nhưng lần này, từng ký tự dường như nhảy múa, dẫn lối đến một bí mật mà Minh chưa từng dám đối mặt.

Một tiếng cọt kẹt vang lên từ hành lang, làm cậu giật mình.

Minh quay lại, nhưng chỉ có bóng tối dày đặc nhìn lại cậu.

Từ sâu trong căn phòng, một tiếng thì thầm khẽ vang lên: "Ngày 22... bạn không còn đường lui."

Giọng nói lạnh lùng, không tên, dường như xuất phát từ chính bóng tối đang bao quanh Minh.

Cậu rút cuốn sổ ghi chú, lật từng trang, tìm kiếm manh mối từ những sự kiện đã diễn ra.

Những mảnh ký ức rời rạc dần kết nối: hình ảnh người bạn cũ, nụ cười bí ẩn của kẻ lạ, và bóng đen từng xuất hiện trong những ngày trước.

Một tờ giấy rơi từ kệ sách, dòng chữ đỏ tươi như máu: "Người quan sát luôn ở gần.

Mọi bước đi đều được ghi lại."

Minh cảm thấy tim mình đập dồn dập, nhưng giác quan trinh thám bật lên.

Mỗi dấu vết trên tường, mỗi âm thanh lạ trong phòng, đều là manh mối.

Cậu phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là tấm ảnh rách nát—hình cậu và một người xa lạ, ánh mắt đầy nỗi sợ và cảnh báo.

Một tờ giấy ghi vội: "Đừng quên quá khứ...

Nó sẽ quay lại."

Bên ngoài, mưa rơi lộp độp trên mái nhà, âm thanh hòa cùng nhịp tim Minh, tạo cảm giác như bóng tối sống động, quan sát từng cử chỉ.

Một tiếng cười khẽ vang lên, thấp thoáng từ bóng tối, khiến Minh giật mình lùi lại.

Bóng đen xuất hiện trong cửa sổ, nhưng khi Minh tiến tới, chỉ còn lại khoảng trống lạnh lẽo.

Minh nhận ra rằng, ngày 22 không chỉ là con số—mà là một chuỗi thử thách.

Mỗi manh mối đều dẫn đến một bí mật ghê rợn, mỗi bóng tối đều là sự phản chiếu của nỗi sợ và ký ức bị chôn vùi.

Nếu cậu không giải được câu đố này, bóng tối sẽ nuốt chửng cậu hoàn toàn.

Minh hít một hơi sâu, nắm chặt cuốn sổ.

"Tôi sẽ tìm ra tất cả," cậu thì thầm.

Bóng tối như đặc quánh hơn, nhưng cậu không lùi bước.

Từng bước đi, từng dấu chân, từng tiếng thở đều hòa thành nhịp điệu chiến đấu với nỗi sợ.

Cậu phải đối mặt với ký ức ghê rợn, phải khai phá sự thật trước khi ngày 22 khép lại.

Cơn gió lạnh từ cửa sổ hất tung tờ giấy cuối cùng, nhấn nhá thêm âm thanh rùng rợn.

Minh nhắm mắt, cảm nhận từng nhịp tim, từng tiếng thở nặng nhọc, và bước tiếp vào bóng tối—nơi mà sự thật, nỗi sợ, và số phận đang giao thoa, nơi mà chỉ sự can đảm tuyệt đối mới đủ sức khai phá.

Ngày 22 kết thúc, nhưng bóng tối chưa hề buông tha.

Minh biết, mọi bước đi tiếp theo đều nguy hiểm, nhưng cậu đã sẵn sàng đối mặt với nó.
 
Back
Top Bottom