[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 135: Hãy nhìn tôi cho thật kỹ, hãy nhìn tôi thật chăm chú
Chương 135: Hãy nhìn tôi cho thật kỹ, hãy nhìn tôi thật chăm chú
Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu
Follow để theo dõi bản dịch.
"Con người!
Chỉ có!
Hai!
Con!
Mắt!"
Lê Mặc nghiêm túc lặp lại lần nữa, nó sợ phát khiếp trước cảnh Ân Tu ngày càng trở nên bất thường, bèn liên tục dặn dò: "Hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng."
"Là vậy sao?
Thế hóa ra dáng vẻ bây giờ của tôi không đúng à?"
Ân Tu chẳng tài nào nhận ra rằng nhận thức của chính mình đã bị bóp méo.
Cậu rờ rẫm gương mặt mình một hồi, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng Lê Mặc, cậu móc từ trong túi ra một viên kẹo rồi bỏ vào miệng.
"Nhưng... nếu dáng vẻ hiện giờ là sai, vậy tôi vốn dĩ nên trông như thế nào?"
Cùng với sự mịt mờ và xoay chuyển trong nhận thức của Ân Tu, khuôn mặt cậu bắt đầu nảy sinh những biến đổi kỳ dị.
"Con mắt nào của tôi là mọc thừa ra thế?
Con này à?"
Ân Tu chỉ tay vào mắt phải của mình, ngay lập tức, con mắt bên phải liền biến mất.
Kênh chat: ?!
Đậu xanh rau má!
"Không phải."
Lê Mặc nghiêm túc đáp lời: "Là con mắt trên má trái cơ."
"Chỗ này hả?"
Cậu chỉ vào con mắt phía trên mặt trái, thế là mắt trái cũng lại biến mất ngay tắp lự.
Kênh chat: Aaaa chịu không nổi rồi, cảm giác mắt tôi cũng bị ô nhiễm luôn rồi, sao mà lại có người trông như thế này cơ chứ!
"Sai rồi sai rồi, là con mắt trên gò má trái kia."
Đám xúc tu nghiêm túc chỉ dẫn, nó "pạch" một cái, đem thân mình dính dớp vỗ lên con mắt mọc thừa của Ân Tu: "Là con này, hãy để con này biến mất đi."
"Hóa ra là con này à..."
Tâm trí Ân Tu đã bắt đầu hỗn loạn: "Cứ cảm thấy dáng vẻ bây giờ của tôi lạ lùng quá...
Tôi chỉ có hai con mắt thôi sao?
Nếu tính theo tiêu chuẩn của loài người thì trông dị hợm lắm nhỉ?"
Khuôn mặt Ân Tu đã khôi phục lại bình thường, thế nhưng nhận thức của cậu đã hỏng bét, cậu bắt đầu cảm thấy con người chỉ có hai mắt trông thật kỳ dị làm sao.
"Chẳng rõ giờ tôi trông ra cái dạng gì nữa, tôi muốn soi gương một chút."
Ân Tu không đứng dậy, cậu chỉ nói suông thế thôi, vậy mà đám xúc tu đã ngay lập tức căng thẳng quấn chặt lấy cậu.
"Không được soi gương!
Tuyệt đối không được!"
"Tôi biết mà..."
Ân Tu đưa tay lên rờ rẫm gương mặt mình một lần nữa, đôi bàn tay cậu có phần rón rén che kín hơn nửa khuôn mặt: "Vẫn cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng...
Có phải hiện giờ trông tôi quái dị lắm không?"
Dường như trong nhận thức của Ân Tu, dáng vẻ hiện tại của chính mình hoàn toàn chẳng giống con người chút nào, cái diện mạo vặn vẹo ấy y hệt một con quái vật, khiến cậu có đôi phần lúng túng chẳng biết phải làm sao.
Đám xúc tu khua khoắng những con mắt trên thân mình giữa không trung: "Tôi còn kỳ quái hơn cậu nhiều."
"Cũng đúng."
Ân Tu lại chậm rãi buông đôi bàn tay đang che mặt xuống: "Hiện giờ chúng ta đều là quái vật như nhau rồi."
"Tôi là quái vật, còn cậu thì không."
Đám xúc tu quấn lấy tay Ân Tu, đầu xúc tu khẽ móc vào ngón tay cậu, quấn quýt không rời tựa như đang đan tay nhau: "Cơ thể của tôi ở không gian khác sắp tới được phòng học này rồi, rất nhanh thôi, tôi sẽ để cậu thấy được thế nào mới là dáng vẻ thực sự của con người."
Có một vật mẫu tham chiếu ở ngay đây, Ân Tu sẽ luôn biết được một con người thực thụ phải trông như thế nào, không đến mức ngay cả việc phải khôi phục thành dạng gì cũng chẳng hay.
"Chẳng thể ngờ có ngày tôi lại phải học cách làm người từ anh đấy."
Ân Tu vẫn nhớ hồi đầu mới gặp Lê Mặc, anh ta thậm chí còn chẳng biết khoang miệng con người trông như thế nào, vậy mà sau này lại có thể mô phỏng theo một cách thần kỳ.
Có Lê Mặc ở bên, xem ra còn đáng tin cậy hơn là có một con người thực thụ ở cạnh.
Con người có thể bị tác động mà đưa ra những tham chiếu sai lầm cho Ân Tu, thế nhưng Lê Mặc thì sẽ không bao giờ thay đổi.
Cậu lắng nghe tiếng đập cửa đầy sốt ruột và bất an trước lối vào, cảm nhận được ánh nhìn chòng chọc từ phía sau cửa sổ.
Việc phải ở lại trong căn phòng học tối om như hũ nút này khiến cậu cảm thấy bứt bối vô cùng, thế nhưng cậu bắt buộc phải trụ lại suốt một đêm mới có thể biết được, liệu mình có thể thông qua tòa nhà dạy học này để đi tới một không gian khác hay không.
Ân Tu ôm lấy đám xúc tu đang quấn trên cánh tay, khẽ khép hờ đôi mắt: "Xem ra đêm nay lại không được ngủ rồi."
Đám xúc tu từ trong ống tay áo vươn dài ra, quấn chặt lấy Ân Tu, cái miệng nhỏ lầm bầm nhắn nhủ: "Tôi sắp đến nơi rồi, tôi sẽ để cậu được ngủ một giấc thật ngon."
"Ừ."
Ân Tu khẽ đáp, áp má lên những sợi xúc tu lành lạnh.
Sợi xúc tu đen nhỏ run lên một cái, con mắt phía trên nhìn chằm chằm Ân Tu không rời, chẳng hề chớp lấy một lần.
Vài phút sau, một luồng khí lạnh buốt bao trùm lấy dãy hành lang tầng này.
Giữa màn đêm tăm tối, Lê Mặc chậm rãi bước vào hành lang tòa nhà dạy học.
Ngay khoảnh khắc vừa đặt chân vào, anh đã thấy đám học sinh đang chen chúc kín cả dãy hành lang tầng này.
Dưới màn đêm, trông chúng càng thêm méo mó, gớm ghiếc, chẳng còn chút dáng vẻ nào vốn có của con người.
Tất cả đều tụ tập trước cửa căn phòng học nơi Ân Tu đang ở, không ngừng đập cửa rầm rầm, mưu đồ xông thẳng vào trong.
Giây phút Lê Mặc xuất hiện, chúng khựng lại, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn về phía anh.
Những đôi mắt ấy phát ra ánh đỏ trong bóng tối, y hệt như cặp mắt đỏ quạch khổng lồ bên ngoài cửa sổ kia.
"Trông mày có khí tức khá giống tao, nhưng tao không nhớ mình còn đồng tộc nào ở chốn này cả."
Lê Mặc nở nụ cười kỳ quái nhìn chằm chằm đám học sinh trước mặt: "Mày rốt cuộc là thứ gì?"
Đám học sinh không hề đáp lời, chỉ gườm gườm nhìn Lê Mặc với vẻ đầy cảnh giác.
Thấy đối phương im lặng, Lê Mặc tiến lên một bước.
Ngay giây sau đó, đám học sinh đồng loạt nhắm tịt mắt lại.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh đỏ trong mắt chúng đã biến mất, trở lại thành đôi mắt của người bình thường.
Nhóm học sinh ngơ ngác nhìn nhau.
"Lạ thật, sao tôi lại ở khu dạy học thế này?"
"Tôi nhớ là mình đang ngủ ở ký túc xá mà nhỉ?"
"Ôi, phải mau về thôi, không là bị bảo vệ phát hiện sẽ bị ăn thịt mất."
Lũ học sinh dị quái vội vã bỏ đi, thản nhiên lướt ngang qua Lê Mặc như thể không nhìn thấy anh.
Lê Mặc ngoái nhìn bóng lưng nhóm học sinh, cảm nhận rõ ràng rằng sự hiện diện kia đã tan biến.
"Lần tới, đừng để tao bắt được."
Lê Mặc quay người, sải bước đi về phía căn phòng học của Ân Tu.
Anh gõ cửa, khẽ giọng bảo: "Là tôi đây, mở cửa đi."
Ân Tu ở bên trong ngẩng đầu lên, cảnh giác nhìn chằm chằm cánh cửa: "Lê Mặc, ngoài cửa lại có đứa giả danh anh kìa, mau đi ăn thịt nó đi."
Đám xúc tu nhỏ ngơ ngác lắc lư: "Đó là tôi mà, tôi không thể tự ăn chính mình được."
"Hóa ra lần này là thật à."
Ân Tu sững lại một chút, cậu gần như đã chẳng còn phân biệt nổi những âm thanh vang lên ngoài cửa mỗi ngày nữa rồi.
Cậu nhanh chóng đứng dậy, tiến về phía lối vào phòng học, dẹp hết đống bàn ghế chất chồng sang một bên rồi mới mở cửa.
Ngoài cửa đúng là Lê Mặc, anh đứng giữa màn đêm với nụ cười kỳ quái, trông còn đáng sợ hơn cả lũ dị quái, ngoài anh ra thì chẳng còn ai vào đây được.
Thế nhưng Ân Tu vừa mở cửa đã sững người, sau đó nhíu chặt mày, nhìn đăm đăm vào gương mặt Lê Mặc.
"Sao vậy?"
Lê Mặc tiến lên một bước, đặt tay lên cánh tay Ân Tu, thu hồi phần cơ thể nhỏ bé kia trở lại cơ thể mình.
Ân Tu nhắm mắt thở dài: "Nhận thức bị bóp méo mất rồi, trong thoáng chốc tôi suýt thì không nhận ra anh."
Lê Mặc im lặng mím môi, xoay người đóng chặt cánh cửa phòng học phía sau.
Ân Tu thấy anh chốt cửa xong liền quay lại tiến về phía mình, bèn nảy sinh chút cảnh giác.
"Làm gì đó?"
Cậu lùi lại một bước, tựa lưng vào mép bàn học.
Lê Mặc nheo mắt cười, vòng tay nhốt chặt Ân Tu giữa mình và chiếc bàn học, trầm giọng bảo: "Nếu nhận thức đã sai lệch, vậy thì hãy nhìn tôi cho kỹ, nhìn đến khi nào ghi tạc được dáng vẻ của tôi vào lòng mới thôi."
Anh nghiêm túc ghé sát mặt mình đến trước mắt Ân Tu, chóp mũi chạm nhau, hơi thở quấn quýt nồng nàn.
Ân Tu câm nín nhìn anh: "Dù vậy cũng đâu cần phải dính sát thế này?"